Ngôn Tình Dụ Yêu: Ông Trùm Xã Hội Đen Và Tiểu Thỏ Bạch

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Dụ Yêu: Ông Trùm Xã Hội Đen Và Tiểu Thỏ Bạch
Chương 20: 20: Hôn


"Hay là đến sân golf để tìm một đại gia nào đó.

"
Khương Duật như phát hoả hai tay nắm chặt thành quyền.

Anh biết rõ Ái Linh gần đây hay kiếm chuyện để cả hai cãi nhau nhưng toàn là những chuyện không đâu vào đâu khiến anh cũng rất đau đầu.

Khương Duật tức giận đá lưỡi trong miệng chóng hai tay lên eo nhìn sang nơi khác để cảm xúc dịu bớt.

"Em thiếu tiền tôi có thể cho, đừng quên bạn trai em đang ở đây.

"
Ái Linh bĩu môi quan sát Khương Duật một lượt.

Thật ra cô cũng không tiêu sài là mấy thuận miệng nên nói vậy để Khương Duật tức giận thôi.

"Mở quán bar như chú thì tôi mua vài cái túi thôi là sạt nghiệp liền.

"
Khương Duật nhìn Ái Linh cười khinh bỉ.

Ái Linh thật sự coi thường anh đến nổi không có tiền để cho cô tiêu sài?
Bé cưng của anh quả nhiên là ngốc nghếch trước khi nói tại sao không nhìn thử chiếc xe anh đưa đón cô hàng ngày có giá bao nhiêu.

"Tuy không phải tổng tài nhưng tôi cũng dư sức nuôi ba đời nhà em.

"

Khương Duật lấy trong túi quần ra một tấm thẻ đen đưa cho Ái Linh sau đó bế sốc cô lên đặt vào ghế của mình cho cô yên vị mà ngồi ở đấy.

"Ở đây chờ tôi một chút.

"
Khương Duật nhanh chóng rời đi để Ái Linh một mình trong phòng làm việc của anh, cô tỉ mỉ quan sát từng ngóc ngách.

Căn phòng được sơn bởi một màu xám trắng cách bày biện và trang trí không mấy cầu kì nhưng cũng không kém phần sang trọng.

Nhưng tâm điểm khiến Ái Linh chú ý là bàn làm việc của anh.

Trên mặt bàn có đặt một bức ảnh kế máy tính vừa nhìn là Ái Linh đã biết là ảnh của cô, Ái Linh cầm nó lên quan sát trong lòng dân lên một cảm giác hạnh phúc lạ thường.

Cạch.

Khương Duật mở cửa bước vào theo đó là một ly nước và một viên thuốc, Ái Linh vẫn mãi mê nhìn bước ảnh của mình không biết rằng anh đang dần tiến lại.

Anh nhìn Ái Linh một cách trìu mến thầm nghĩ giá như mọi chuyện trước đây không xảy ra thì liệu bây giờ anh và Ái Linh hạnh phúc đến nhường nào.

"Uống một ít thuốc cho đỡ đau đầu rồi tôi đưa em về.

"
Trước khi đưa thuốc cho Ái Linh anh cẩn thận bẻ đôi viên thuốc ra sợ cô sẽ bị mắc nghẹn.

Hành độn tuy không có gì đáng nói nhưng đủ để thấy Khương Duật vẫn luôn rất quan tâm để ý từng chút một với Ái Linh.

"Cảm ơn.

" Cô đưa tay đón nhận.

Khoảnh khắc hai bàn tay chạm vào nhau Ái Linh cảm giác tay mình đột nhiên ấm nóng một cách lạ thường, Khương Duật thu tay lại cầm ly nước trên bàn đưa cho cô.

Cô biết Khương Duật đang cố hết sức để lấy lòng bù đắp lại những gì anh đã từng tổn thương cô, những việc làm ấm áp dịu dàng đó Ái Linh có thể cảm nhận nó một cách rõ ràng.

Ái Linh uống thuốc xong ngồi một lúc thẫn thờ suy nghĩ, Khương Duật vẫn đứng ở kế bên để quan sát cô, bất giác Ái Linh xoay ghế về phía Khương Duật vòng tay mình sang eo anh ôm lấy tựa nhẹ đầu vào.

"Em! "
Khương Duật như chấn động nhịp tim đập mạnh liên hồi.

Lần đầu tiên Ái Linh chủ động gần gũi ôm anh như vậy khiến Khương Duật đứng hình mất vài giây.

"Nếu tôi đồng ý tha thứ cho chú liệu sau này tôi có hối hận không?" Ái Linh khàn khàn giọng hỏi.

Khương Duật như có một dòng điện nào đó chạy dọc hết người cảm giác vừa đau vừa vui mừng.

"Linh Linh chỉ cần em chịu quay về như trước đây tôi hứa sẽ không bao giờ để em thất vọng.

"
Anh khẩn trương vừa quỳ vừa ngồi để ngang tầm với Ái Linh nhìn cô cam đoan khẳng định sẽ không để cô phải tổn thương hay chịu gì nữa.

"Ừam, hi vọng là vậy.

" Đôi mắt của Ái Linh chợp buồn nhìn anh.

Cô hiểu được sự dằn vặt của nhau trong suốt thời gian qua, anh đau cô cũng đau.

Hi vọng đây là cơ hội cuối cùng để Khương Duật nắm bắt tình yêu này một lần nữa.

"Cảm ơn em! Linh Linh cảm ơn em.

"
Khương Duật ôm chầm lấy Ái Linh dựa đầu vào vai cô, cảm giác chiếc áo đang được thấm nước Ái Linh mở to mắt.

Khương Duật là đang khóc?
Để nhận được sự tha thứ hoàn toàn của Ái Linh anh đã không biết tốn bao nhiêu công sức để có được ngày hôm nay.

Lần đầu tiên Ái Linh cảm nhận được sự chân thành đến tận đáy lòng của Khương Duật ắt hẳn một người kiêu ngạo như anh chưa ai từng chứng kiến cảnh Khương Duật rơi lệ.

"Chú sến súa quá, mau đưa tôi về mai còn phải đi học.

"
Ái Linh đưa tay vuốt lấy tóc của Khương Duật dục anh mau đưa mình về.

"Được đưa em về.

"
Anh buôn cô ra trên mặt vẫn còn đọng lại nước Ái Linh mỉm cười đưa tay lau mặt giúp anh.

Không để Khương Duật phản ứng cô cúi xuống đặt lên môi anh một nụ hôn, tuy có hơi vụng về nhưng chứa đầy biết bao nhiều tình cảm lẫn ủy khuất ở trong đó.

Phục hồi lại tinh thần anh lấy một tay làm bệ đỡ ở sau đầu Ái Linh thừa dịp đẩy lưỡi của mình vào trong khoang miệng cô khẩy đảo, Ái Linh rùng mình cảm giác như bị tê dại hoàng toàn trước nụ hôn mãnh liệt này của Khương Duật.

Cô dần khó thở liền "ưm" một tiếng đánh nhẹ vào vai anh, Khương Duật cũng vì vậy mà luyến tiếc rời môi cô.

"Khó thở quá.

"
"Luyện tập nhiều lần sẽ quen.

"
Ái Linh nghe xong thì ngượng đỏ mặt dùng chân đá mạnh anh một cái dù thừa biết với sức lực của mình thì Khương Duật hoàn toàn không thắm thía gì.

"Lưu Manh.

"
Anh đứng dậy bế Ái Linh lên theo kiểu công chúa, Ái Linh theo phản xạ đưa hai tay choàng qua ôm cổ Khương Duật lại sợ rằng mình sẽ ngã xuống.

"Chú bỏ tôi xuống.

"
"Im nào.

"
Khương Duật mặt kệ lời cô vẫn tiếp tục bế đi, trước khi ra khỏi phòng anh còn không quên hôn nhẹ một lần nữa vào cánh môi đang đỏ ửng kia lên của Ái Linh
"Linh Linh anh yêu em.

".
 
Dụ Yêu: Ông Trùm Xã Hội Đen Và Tiểu Thỏ Bạch
Chương 21: Chương 21


"Chú bỏ tôi xuống."
"Im nào."
Khương Duật mặt kệ lời cô vẫn tiếp tục bế đi, trước khi ra khỏi phòng anh còn không quên hôn nhẹ một lần nữa vào cánh môi đang đỏ ửng kia lên của Ái Linh
"Linh Linh anh yêu em."
________________
Hôm nay không có lịch học Ái Linh được Khương Duật đưa đi mua một ít đồ đạc cho phòng mới và đi chơi nguyên ngày.
Lúc anh đưa Ái Linh về nhà thì cũng đã là tám giờ tối, dường như Khương Duật cũng không cho chút ý định nào là sẽ về nhà liền mà đậu xe ở bên đường theo Ái Linh vào nhà.
"Này lão già tám giờ rồi sao chú không về?"
Thấy anh cứ mãi nằm lì trên sofa Ái Linh lên tiếng nhắc nhở.
"Từ chiều giờ vẫn chưa được ăn gì còn phải leo hai tầng lầu lên đây nên không còn sức về."
Khương Duật trở người nằm ngửa mặt hướng lên trần nhà lười biến trả lời.
Anh rõ ràng là không muốn về, cô có mượn anh lên đây đâu chứ.

Phòng Ái Linh thuê nằm ở tầng hai sở dĩ bình thường sẽ đi thang máy nhưng hôm nay lại bị hư, Khương Duật cũng vì vậy xách cả mớ đồ lên phụ cô nói chung thì ông chú này cũng có lòng tốt.
"Tôi không biết nấu ăn hay là chú ăn mì nhá."
Ái Linh mềm lòng đích thân ra tay cứu lấy chiếc bụng đói của Khương Duật xem như là trả ơn cho anh phụ cô lúc nãy.
"Được, chỉ cần là bé cưng nấu gì anh cũng ăn."
Sến súa.
Quá là sến.
Mấy ngày nay Khương Duật bổng dưng lại thay đổi cách xưng hô với cô suốt ngày cứ "anh anh anh" khiến Ái Linh nổi cả da gà da vịt lên.
Vì để cho tô mì được "hoành tráng" hơn Ái Linh quyết định một công cuộc mạo hiểm đó là chiên thêm trứng cho Khương Duật ăn đỡ ngán, nhưng gà màu như cô đối với chuyện bếp núc chả có một chút kinh nghiệm nào.
Ái Linh rửa cái chảo sơ qua sau đó trực tiếp đổ dầu và đập trứng vào bật bếp với mức lửa to nhất.
"Bụp...!bụp...!bụp..."
"Á..."
Khương Duật vừa chợp mắt thì nghe tiếng Ái Linh la ở trong bếp anh ngồi bật dậy chạy vào xem tình hình.
"Sao vậy."
"Chú...!dầu bắn đau quá."
Thấy Khương Duật đến cô như có ví cứu tinh liền chạy đến chỗ anh, Khương Duật để Ái Linh đứng sau lưng mình còn anh thì tiến lại nhanh chóng tắt bếp đi.
Nhìn một vòng quanh bếp đâu đâu cũng là dầu bắn tung tóe cái trứng của Ái Linh cũng vì không tắt lửa mà đen thui như cục than.
"Em nấu ăn kiểu gì vậy biết nguy hiểm lắm không." Khương Duật cau mày quay lại trách móc Ái Linh.
"Tôi chỉ muốn chiên thêm trứng cho chú thôi mà."
Khương Duật để ý nhìn Ái Linh đang ôm cánh tay của mình thì mềm lòng kéo cô lại cẩn thận quan sát cả người Ái Linh.
"Đau không?"
"Ừm" Ái Linh gật đầu.
Anh nắm lấy tay cô đi ra phòng khách đặt Ái Linh ngồi ở đó còn mình thì vào phòng ngủ đi tìm thuốc bỏng.

Rất nhanh sau đó Khương Duật quay lại cầm theo một tip thuốc và một cái khăn đã thấm nước.
Anh bước đến ngồi xuống kế bên Ái Linh điều chỉnh lại tư thể để cô ngồi đối diện với mình.
"Đưa tay đây."
Ái Linh ngoan ngoãn nghe lời đưa hai tay ra trước mặt anh.
Khương Duật cầm chiếc khăn lau sạch hết vết dầu ở trên tay Ái Linh đi.

Qua từng vết lau anh thấy đôi tay trắng nõn của Ái Linh đã đỏ ửng lên vì dầu bắn, ánh mắt của Khương Duật nhìn chằm chằm vào chúng như muốn ăn tươi nuốt sống.
"Không sao đâu chả đau một chút nào cả."
Cô biết Khương Duật vì lo lắng cho mình nên mới nổi cáu như vậy nên cũng không dám làm càng cẩn thận chú ý từng hành động lẫn lời nói.
Khương Duật không trả lời anh đặt chiếc khăn xuống bàn rồi cầm tip thuốc lên lấy ra một ít bôi lên tay Ái Linh.
"A chú nhẹ thôi rát quá."
Ái Linh vì đau nên rút tay lại thì bị một lực mạnh hơn về vị trí cũ.
"Em còn dám nói." Anh trừng mắt cảnh cáo Ái Linh.
Khương Duật biết cô là có lòng tốt nấu ăn cho mình nhưng vì miếng ăn mà để bé cưng của mình thì thương thì anh thà nhịn đói còn hơn.
Sau khi bôi thuốc xong Ái Linh nằm xuống gối đầu lên chân của Khương Duật úp mặt vào cơ bụng săn chắc của anh nũng nịu để lấy lòng lòng anh.
"Lần sau không được vào bếp nữa nhớ chưa."

"Tôi biết rồi mà."
Khương Duật đưa tay vuốt v3 tóc Ái Linh một cách cưng chiều.
Giá như thời gian mãi ngưng động ở đây để anh và Ái Linh mãi bình yên như bây giờ thì tốt biết mấy.

Không phải nghĩ ngợi hay lo toang đều gì có thể tự do tự tại.
"Đúng rồi, em cũng nên đổi cách xưng hô đi không thể gọi tôi là chú được."
Ái Linh cựa quậy trên đùi anh tỏ vẻ không hài lòng.
"Không thích đâu."
"Tại sao?" Khương Duật nghi hoặc hỏi.
Ái Linh rời khỏi cơ bụng săn chắc kia của Khương Duật nằm ngửa lại gác một chân của mình lên một chân còn lại bàn tay dơ lên tính toán.
"Chú nghĩ xem chú hơn tôi tận mười tám tuổi nếu chú mà giữ giống không tốt không ấy con của chú giờ cũng đã bằng tuổi của tôi rồi, gọi anh không hợp một tí nào cả.".
 
Dụ Yêu: Ông Trùm Xã Hội Đen Và Tiểu Thỏ Bạch
Chương 22: 22: Cái Gì Chọt Vào Mông


Khương Duật đen mặt anh lấy tay nhéo vào má Ái Linh một cái rõ đau, cơ mà hai chiếc má bánh bao của bé con nhà mình cũng mềm thật.

"Nhưng em là bạn gái anh.

"
"Không chịu, không chịu đâu.

"
Ái Linh không đồng ý cô cựa quậy đánh đấm vào không trung Khương Duật khó chịu vì cô cứ nhút nhít liền nằm xuống theo ôm ái linh vào lòng.

"Được rồi từ từ đổi cũng được.

"
Vì sofa khá nhỏ cả anh và Ái Linh nằm dính chặt như sam lại với nhau mới đủ chỗ cho cả hai, Ái Linh quay lưng lại với Khương Duật vì sợ cô lăn rớt xuống sàn anh đành vòng tay qua ôm lấy eo Ái Linh sát về phía mình.

"Chật chội quá chú đi ra đi.

"
"Không thích.

"

Khương Duật trả lời còn dựa đầu vào vai cô thở ra một hơi nóng khiến Ái Linh lạnh người.

"Không được chú đi ra đi.

"
Ái Linh tiếp tục vùng vẩy đuổi Khương Duật đi nhưng càng nhút nhít Khương Duật lại càng siết chặt cô lại không để cho Ái Linh làm loạn nữa.

"Bé cưng ngoan ngoãn nằm im nào anh không muốn làm cầm thú đâu.

"
Giọng Khương Duật trầm xuống có tính gợi dục đương nhiên Ái Linh không hiểu Khương Duật là đang nói cái gì.

Không nhút nhít được nữa Ái Linh mới dần cảm nhận cả người mình và Khương Duật hiện tại đang dáng chặt vào nhau.

"Lão già.

"
"Hửm.

"
"Hình như có cái gì đó chọt vào mông tôi thì phải.

"
Khương Duật nhịn cười không trả lời Ái Linh nhưng cô vẫn thắc mắc cố tình lùi người về sau để cảm nhận.

"Sít.

"
Anh khó khăn thở một hơi từ miệng ra nhưng Ái Linh vẫn chưa dừng lại vẫn cọ cọ mông mình vào cái thứ đấy.

"Cái gì vậy? hình như càng ngày càng nóng với cứng hơn.

"
Vì sofa quá nhỏ còn bị Khương Duật kẹp chặt trong người nên Ái Linh không thể quay lại xem là cái thứ gì chỉ có thể tự mình cảm nhận.

Đối với Ái Linh cô cảm nhận được cái thứ đó rất nóng cọ vào rất dễ chịu.

"Đứng lên anh đi tắm.

"
Khương Duật chịu không nổi sự k!ch thích này nữa liền ngồi bật dậy.

Vì quá đột ngột Ái Linh liền lăn lọt xuống ghế nhưng sofa không cao lắm nên cũng không bị gì.

"Chú về đi rồi tắm ở đây đâu có quần áo cho nam đâu chứ.

".

.
 
Dụ Yêu: Ông Trùm Xã Hội Đen Và Tiểu Thỏ Bạch
Chương 23: Chương 23


"Gìa cả như chú chắc không làm gì nổi đâu"
"! "
"Nếu em không ngại tối nay tôi cho em xem tôi làm ăn có được không.

"
Trong bóng tối chất giọng trầm ấm của Khương Duật càng vang lên vẻ gợi tình, anh nói vậy chỉ muốn chọc ghẹo Ái Linh không muốn thật sự vấy bẩn cô nếu chưa được sự cho phép.

Những chuyện trước đây mà Khương Duật từng làm ắt hẳn Ái Linh đã tha thứ cho anh nhưng vẫn còn để trong lòng một chút ít nào đó, trừ khi có sự cho phép của Ái Linh thì nhất định anh sẽ không chạm vào cô.

"Hì khuya rồi đi ngủ thôi.

"
Ái Linh ngoan ngoãn im lặng nằm trong vòng tay ấm áp của Khương Duật, cô sợ nếu mình còn lỡ nói những lời không hay không ấy người chịu thiệt lại là chính mình.

"Lão già ngủ ngon.

"
"Ngủ ngon.

"
__________________
Hôm nay Ái Linh có một buổi hoạt động ngoại khoá Khương Duật vì đi gặp đối tác nên không đến đón Ái Linh về được nên đành để cho A Hạo tới rước, và đương nhiên việc này anh cũng đã thông báo trước với Ái Linh không thì cô bé này sẽ nhảy cẩn lên mất.

"Bên này.

"
Thấy Ái Linh đi ra vẫn ngó nghiêng nên A Hạo đưa tay ra dấu cho cô thấy mình.

"Chào anh.

"

Cô tươi cười vẫy tay chào A Hạo vui vẻ mở cửa xe cho Ái Linh ngồi ở phía sau.

Vì ở ngoài trời cả buổi nên khi vừa vào trong xe gió từ máy lạnh phả vào người Ái Linh một cách mát lạnh cô thoải mãi tựa người ra phía sau ghế nhắm nhẹ mắt lại.

"Hi chị dâu nhỏ.

"
Ái Linh đưa mắt nhìn sang ghế lái phụ.

Là Lâm Tử? Ái Linh có gặp anh ta vài lần khi đến quán bar của Khương Duật nhưng đây là lần đầu tiên cả hai nói chuyện với nhau.

"Sao anh lại ở đây?" Ái Linh nghi hoặc hỏi.

Không phải là Khương Duật bảo A Hạo đến rước cô thôi sao? tự dưng bây giờ lại có thêm một người.

"Tôi cùng với A Hạo đi ăn thuận đường sang đón chị dâu nhỏ luôn.

"
"Không phải cậu nói không gọi cô ấy bằng chị dâu sao?"
A Hạo mở cửa xe vào ghế lái ngồi nghe được cuộc nơi chuyện của hoi nên xen vào hỏi Lâm Tử.

"Không phải cậu nói gọi cho quen mồm sao? thấy lão đại bị con tình yêu này làm cho mê mẫn thì chắc chắn phải cưới thôi.

"
Ái Linh ngại ngùng cuối đầu khi họ nhắc đến Khương Duật.

Con gái mới lớn là vậy chỉ cần nghe nhắc đến chuyện tình của mình thì lại đỏ mặt ngay, Ái Linh cũng là một trong số đó không ngoại lệ.

"Chị dâu nhỏ ăn cái này không?" Lâm Tử đưa tay với lấy một chiếc hộp nhỏ đưa cho Ái Linh.

"Đặt biệt chúng tôi mua riêng cho cô đấy.

" A Hạo quay sang nói.

Cô ngồi thẳng dậy đưa tay đón nhận, vì Lâm Tử nói là đồ ăn nên cô sợ chạy xe sẽ bị đổ ra nên cẩn thận từ từ mở.

"Cá viên chiên sao.

"
"Nhưng Khương Duật không cho tôi ăn mấy thứ này.

"
Sở dĩ bụng Ái Linh yếu ăn những món thiếu vệ sinh sẽ hay bi đau bụng nên từ đó Khương Duật cấm luôn không để cô đụng đến.

Từ lúc chuyển đến phòng trọ gần trường anh cũng không yên tâm Ái Linh có lén anh đi ăn bậy bạ không nên chiều nào cũng nhanh chóng xong công việc rồi ở lại nhà với cô.

Đồng thời quản lí việc ăn uống đều đặn của Ái Linh.

"Bây giờ tôi không nói A Hạo không nói cô không nói thì ai biết, nên là ăn đi đi yên tâm.

"
Ái Linh nghe vậy thì hai mắt sáng ngời lên nhìn vào hộp cá viên mà Lâm Tử đưa cho.

Không biết đã bao lâu rồi cô mới ăn lại những thứ này, thật sự quá ngon.

Cứ vậy Ái Linh ăn hết nguyên một hộp rồi trở về phòng trọ.

Đến tối khi Khương Duật đến mở cửa ra anh thấy cả nhà tối om không có một chút ánh sáng, nhìn ở cửa thì đã thấy giầy của Ái Linh nghĩ rằng cô lười biến nên thuận tay mở lên.

"Bé cưng anh đến rồi.

"
"Sao tự dưng hôm nay lại nằm ở đây?"
Vừa vào nhà đã nhìn thấy Ái Linh nằm co rún lại ở sofa lại gần hơn mới thấy cô đang nhăn mặt ôm bụng.

Khương Duật thấy vậy liền bước nhanh đến chỗ Ái Linh đưa tay vén mấy cọng tóc đang dính ở trước mặt cô ra.

"Sao vậy?"
"Chú! đau bụng quá.

" Ái Linh khó khăn trả lời.

"Em tới tháng hay đã ăn gì bậy bạ rồi.

"
Khương Duật khó chịu đi lại phòng tìm thuốc giảm đau giúp cô.

"Hồi chiều tôi có ăn một chút.

"
Ái Linh sợ anh sẽ tức giận nên nói nhỏ trong miệng nhưng tai Khương Duật rất thính những gì cô nói đều lọt vào tai anh hết.

Cơn đau kéo đến liên hồi giống như đang có một thứ gì đó trong bụng siết chặt bụng lại khiến Ái Linh quằn quại trên sofa.

Không cần hỏi nữa Khương Duật cũng có thể đoán ra là A Hạo đã cho Ái Linh ăn cái gì đấy vì từ lúc học ngoại khóa xong anh chỉ chỉ để A Hạo đi với cô.

"Uống ít thuốc đi anh đi pha chút sữa ấm cho em.

"
Cũng như mọi lần Khương Duật vẫn bẻ đôi viên thuốc rồi mới đưa cho Ái Linh uống.

Chờ cô uống xong anh đặt Ái Linh nằm xuống còn mình thì vào bếp nấu nước pha sữa giúp cô.

Nghĩ cũng thật tội, vừa đi làm về đã phải lo cho Ái Linh.

Tất cả cũng chỉ vì hai tên đàn em của anh xúi giục, đúng là ăn không rảnh rỗi là báo anh mà.

"Ngồi dậy uống ít sữa đi cho ấm bụng.

"
Khương Duật cầm theo một ly sữa đi ra tới bên sofa ngồi xuống đỡ Ái Linh dậy cẩn thận cầm giúp cô ly sữa đưa vào miệng.

Uống được một nữa Ái Linh lại cảm thấy buồn nôn không nuốt trôi được thứ gì nữa cô đẩy tay đang cầm ly sữa của Khương Duật ra xa.

"Ưm! không uống nữa khó nuốt quá.

"
"Ngoan uống một tí nữa thôi.

"
Khương Duật đưa tay vuốt ở sau lưng của Ái Linh dụ dỗ cô như một đứa trẻ để cô ngoan ngoãn uống hết ly sữa.

Cơ mà Ái Linh chỉ uống được thêm một ít là đã buồn nôn anh cũng không ép cô nữa đặt Ái Linh nằm xuống.

"Sữa của tôi mà.

"
Ái Linh vẫn quan sát mọi hành động của Khương Duật, thấy anh uống hết ly sữa còn dở của mình Ái Linh lên tiếng.

"Em uống không hết thì để anh uống không được sao?"
Nhìn vào hai người có khác gì cha đang chăm con gái không chứ.

.
 
Dụ Yêu: Ông Trùm Xã Hội Đen Và Tiểu Thỏ Bạch
Chương 24: Chương 24


"Sữa của tôi mà"
Ái Linh vẫn quan sát mọi hành động của Khương Duật, thấy anh uống hết ly sữa còn dở của mình Ái Linh lên tiếng.
"Em uống không hết thì để anh uống không được sao?"
Nhìn vào hai người có khác gì cha đang chăm con gái không chứ.
Ái Linh không trả lời nữa mặc kệ Khương Duật thích làm gì thì làm.
Một lúc sau anh vào bếp nấu một ít cháo cho cả hai cùng ăn tối, nhưng chợt nhớ ra là đã hết gạo từ hôm qua rồi nên mới đi mua.
"Anh đi mua ít gạo, nước ấm ở dưới bàn tí em nhớ lấy uống đấy."
"Vâng."
Ái Linh thở dài ngóc đầu dậy nhìn Khương Duật rời đi.
Vì từ đây đến tiệm tạp hóa không xa lắm nên Khương Duật cứ vậy mà đi bộ không cầm theo chìa khoá xe.
Mới uống sữa xong vì cảm thấy miệng khó chịu nên cô nhớ lại lời của Khương Duật nói là có nước ấm trên bàn nên ngồi dậy đi vào bếp uống nước.
"Cạch."
"Chú quên đồ sao?"

Khương Duật vừa mới rời đi chưa đến ba phút lại có tiếng mở cửa Ái Linh nghĩ là anh nên lớn giọng hỏi.
Nhận thấy bên ngoài không trả lời Ái Linh nhanh chóng uống xong ly nước rồi đi ra, chưa kịp đi đến ba bước thì trước mặt cô xuất hiện một người đàn ông lạ mặt.
"Anh...!anh là ai sao lại vào nhà của tôi..."
Ái Linh thấy người lạ tự động vào nhà thì hoảng sợ lấp bấp nói không nên lời.
"Chát."
"Bụp."
"Á..."
Không để cô nói hết người kia liền vung tay tát mạnh vào mặt cô.

Lần đầu tiên trong đời ngoài ba mẹ cô ra có người dám đánh Ái Linh mạnh như vậy.
Trong miệng Ái Linh cảm giác được mùi máu đang chảy vào trong cổ họng mình và tuôn ta ngoài mép môi một ít.
Không chỉ vậy hắn ta còn dùng chân đá mạnh một cái khiến cô mất thăng bằng, bụng còn đập mạnh vào cạnh bàn.

Cơn đau dần dần lên đến tận não hai tay cô run rẩy chân dường như đã bị đóng băng muốn đứng dậy để chạy cũng không được.
"Tất cả là tại mày khiến cô ấy suýt nữa thì mất mạng, mày nhất định phải trả giá."
Hắn ta bước lại gần Ái Linh nắm lấy tóc cô kéo lên để đối diện với mình.

Nhìn tên này Ái Linh thật sự không quen cô hại ai bao giờ cơ chứ.
"Tôi...!tôi không có."
"Câm miệng."
Hắn ta siết chặt tóc Ái Linh hơn giật ngược ra sau, lúc này cô cảm giác như tóc của cô muốn đứt rời đầu của mình.
"Bụp."
Hắn lại mạnh tay đè đầu của cô xuống sàn nhà dùng hai tay của mình bóp chặt lấy cổ Ái Linh, hình như đang muốn b0'p chết cô chứ không phải là đe doạ.

Sức lực của hắn rất mạnh Ái Linh có cô gắng thế nào cũng không kéo tay hắn ra khỏi cổ mình được.
"Ưm..."
"Mày phải chết...!nhất định tao phải g!ết chết mày."
Sức lực của hắn ngày càng mạnh, miệng luôn lẩm bẩm nói cô phải chết.

Mặt của Ái Linh hiện tại đã tái nhợt đi không còn một tí máu nào sức lực cũng không còn để phản kháng nữa.
Cô nhắm nghiền mắt lại buôn lỏng hai tay chờ thần chết đến để đưa mình đi.

Giờ phút này cơ hội sống của Ái Linh dường như đã bị cắt đứt cô không thể thở nổi nữa, lưỡi hái của tử thần càng càng, càng này tiến lại gần cô.
"Bụp."
Một tiếng đánh của một vật gì đó vang lên bên tai rất to, lúc này bổng dưng Ái Linh thấy người mình nhẹ hẳn có thể thở lại được rồi.
"Linh Linh...!mở mắt ra nhìn anh."
Là tiếng của Khương Duật, không lẫn vào đâu được là Khương Duật.
Cô từ từ mở mắt ra Khương Duật đỡ Ái Linh ngồi dậy, thấy anh bổng dưng mọi việc sợ hãi lúc nãy kiềm nén đến bây giờ liền vỡ ào Ái Linh khóc lớn ôm thấy thân thể của Khương Duật.
"Chú...!tôi...!sợ lắm."
"Không sao...!không sao có anh đây rồi."
Khương Duật đưa tay ôm lấy thân thể bé nhỏ trong lòng mình, anh biết lúc đó Ái Linh rất sợ.
Vừa trở về nhà đã nghe thấy tiếng động lớn trong bếp và dấu giày ở trên sàn nhà rất nhiều anh mới hoảng loạn chạy vào thì thấy cảnh tượng vừa rồi, anh nhanh chóng lấy một cây gậy Ái Linh thường để trước cửa lấy tên đó một cái thật mạnh.

"Hai đứa khốn tụi bây..."
Tên kia bị Khương Duật đánh một cái vào đầu thật mạnh thì ngã xuống đất đầu chảy rất nhiều máu, hắn ta nhanh chóng phục hồi lại tinh thần với lấy cái bình nước trên bàn ném thẳng đến chỗ hai người họ.
"Choang..."
Tiếng bể của thủy tinh vang lớn và tiếng nước từ trong bình chảy ra Ái Linh bám chặt lấy hai cánh tay của Khương Duật nhưng anh phản ứng nhanh lấy thân mình quay ngược lại hứng chọn hết cái bình thủy tinh ấy.
"Ngoan đừng sợ...!đến lấy điện thoại của anh trên tủ gọi cho A Hạo."
Khương Duật dùng tay lau hết nước mắt trên mặt Ái Linh chấn an cô.

Ái Linh ngoan ngoãn gật đầu chạy đi ngay còn Khương Duật quay lại đối mặt với tên kia.
Anh cầm cây gậy lúc nãy lên đánh một cái thật mạnh vào vai hắn, tên đó không kịp phải ứng vì quá đau nên dùng tay ôm lấy phần vai của mình ngã khuỵu xuống.
Khương Duật như con thú đói lâu ngày lao đến ấn đầu tên đó xuống sàn nhà dùng hết lực đạo đấm mạnh vào mặt hắn, lúc này mọi cơn phẩn nổ của anh đều dồn hết vào nắm đấm của mình để đánh hắn.
"Con m* nó bé con của tao tao nâng như trứng còn không dám để cô ấy buồn mày là con m* gì dám đụng đến cô ấy."
Lúc này Khương Duật ước gì bên cạch của mình có cây súng mà bắn cho hắn ta vài viên để cảm nhận cảm giác của Ái Linh lúc nãy đã sợ hãi đến mức nào..
 
Dụ Yêu: Ông Trùm Xã Hội Đen Và Tiểu Thỏ Bạch
Chương 25: Chương 25


Sau khi gọi điện cho A Hạo xong Ái Linh nhanh chóng quay trở lại vào bếp.

Lúc này Khương Duật vẫn đang điên cuồng đánh người đàn ông kia, dường như trên người anh ta và sàn nhà đã nhuộm một màu đỏ tươi.
"Khương Duật."
Ái Linh hét lớn tên anh lên nhưng trong cơn phẫn nộ Khương Duật vẫn không để ý đến lời cô nữa.
Anh hận mình, giá như lúc đó không rời khỏi nhà thì liệu bé con của mình có bị tên đó bóp đến sắp chết không.
"Chú...!đừng đánh nữa sẽ chết người đó." Ái Linh hoảng hốt chạy lại kéo tay Khương Duật ra.
"Khương Duật...!nhìn em...!đừng đánh hắn nữa được không."
Cô ôm lấy cánh tay đang vung lên chuẩn bị đấm xuống kia của Khương Duật tha thiết cầu xin.
Ở dưới bụng lại truyền đến cơn đau ầm ĩ, Ái Linh tưởng chừng như mình muốn ngã ngay xuống sàn nhưng vẫn cố sức cầm chặt lấy tay anh.
"Linh Linh."
Từ ánh mắt giận dữ Khương Duật từ từ quay đầu sang nhìn cô thì bây giờ đã thành ánh mắt vô hồn rồi.

"Đừng đánh nữa sẽ chết người mất."
Ái Linh bắt đầu khóc lớn những giọt nước mắt nóng hổi của cô chảy xuống bàn tay đang được Ái Linh nắm chặt kia, Khương Duật bừng tỉnh anh không biết nên làm thế nào bây giờ nữa.

Hiện tại anh đang rất muốn g!ết chết tên kia.
"Đừng khóc, anh không đánh nữa"
"Linh Linh xin lỗi...!xin lỗi em."
Đối mắt Khương Duật cũng đã đỏ ửng anh ôm lấy Ái Linh vào lòng một tay dừng ở cổ Ái Linh để xem xét.
Không chỉ in mười ngón tay ở cổ mà Khương Duật lúc này mở tỉ mỉ quan sát cả người cô.

Trên mặt Ái Linh còn in rõ 5 ngón tay của tên đó, lực ở tay Khương Duật đang vuốt v3 khuông mặt Ái Linh trở nên mạnh hơn.
"Nó tát em sao?"
"Không sao...!không còn đau nữa." Cô khụt khịt trả lời.
Ái Linh không kể cho anh nghe về việc hắn đã đá vào bụng cô thật mạnh còn bị đập vào cạnh bàn, cô không thể tưởng tượng ra được nếu Khương Duật biết chắc chắn sẽ g!ết chết tên đó.
Cô không muốn trên tay Khương Duật dính máu hay mạng người của ai nữa.
"Rầm."
Tiếng cửa mở ra đập mạnh vào tường van lên một tiếng rất lớn trong đêm tối tĩnh lặng, đập vào mắt A Hạo và Lâm Tử là trên sàn nhà bừa bộn mảnh vỡ thủy tinh văn tứ tung mùi máu tanh nồng nặc sộc vào mũi.
"Lão đại sao vậy?"
Lâm Tử mồi hôi nhễ nhãi chạy vào nhìn thấy Khương Duật không sao anh mới thở phào nhẹ nhõm, quan sát một vòng căn nhà phía bên tay trái là một người đàn ông máu me đang nằm bất động xung quanh vũng máu.
"Hai người đem tên đó về nhốt lại rồi dọn dẹp sạch sẽ chỗ này giúp tôi."
"Vâng."
Giao xong việc Khương Duật đưa Ái Linh về nhà mình để cô ở lại đây một đêm, phòng của cô thì giao lại cho A Hạo và Lâm Tử dọn dẹp.
"Chú bị thương sao?"
Lúc nãy vì hoảng quá nên cô không để ý bây giờ Khương Duật quay lưng lại Ái Linh mới thấy trên áo anh có dính máu.

Cố nhớ lại ban nãy vì sao Khương Duật lại bị thương thì cô khẳng định là lúc anh lấy thân mình che cho cô cái bình nước thủy tinh kia.
"Không sao."
"Còn đau bụng không?"
Khương Duật đưa tay sờ vào bụng cô, cơn nhói lại tăng lên gấp mấy lần.

Hình như chỗ đó đã bị bầm thì phải, lúc Khương Duật chạm vào rất đau.
"A...!không sao đâu để tôi đi tìm thuốc khử trùng vết thương cho chú nhé."
Định đứng dậy lên phòng anh để tìm thuốc thì Khương Duật một tay kéo Ái Linh lại ngồi trên đùi mình không cho cô phản kháng.
"Để tôi nấu chút gì cho em ăn đã."
Hiện tại đã là mười một giờ đêm người làm trong nhà cũng đều đã đi về hết, đồ ăn dư thì lại càng không cơ vì Khương Duật đều ở nhà cô nên đã dặn họ không cần nấu cơm chỉ cần dọn dẹp nhà cửa xong thì ra về.
"Nhưng vết thương của chú..."
"Không được cãi."
Khương Duật đưa tay chặn miệng Ái Linh lại không để cô nói nữa, mấy vết thương này đã là gì cơ chứ, bụng của bé con anh vẫn là quan trọng nhất.
"Ngoan ở đây anh nấu đồ ăn cho em."
__________________
"Tiểu thư, Lê Quý bị Khương Duật bắt rồi.

Nghe nói hắn ta muốn giết Ái Linh bị Khương Duật đánh một trận sau đó người của anh ta đem hắn đi."
Một tên đàn ông cao to cúi đầu báo cáo với người con gái đang ngồi quay lưng lại với mình.
Trong căn phòng tối tăm không có gì ngoài ánh trăng sáng chói từ bên ngoài chiếu vào, thỉnh thoảng còn nghe được tiếng quạ kêu rất lớn.
"Đó là anh ta tự nguyện tôi không ép chuyện này không liên quan đến tôi."
Người con gái nở một nụ cười quỷ dị, sở dĩ là cô ta chỉ muốn mượn dao giết người khóc lóc trước mặt Lê Quý một chút là hắn sẽ mềm lòng ngay.

Ai bảo hắn lại đem lòng yêu cô sâu đậm như vậy làm gì.
"Bây giờ chúng ta phải làm gì nữa?"
"Đợi mọi việc êm xuống rồi tính sau, bây giờ Khương Duật chắc chắn sẽ bảo vệ cô ta như tổ tông của mình."
Vừa nói đôi tay của cô ta siết chặt lại đến nổi tờ giấy trên tay cũng bị nhàu nát theo lực của cô ta.
"Ái Linh mày chờ đó.".
 
Dụ Yêu: Ông Trùm Xã Hội Đen Và Tiểu Thỏ Bạch
Chương 26: Chương 26


"Bé cưng hôm nay mấy giờ em tan học?"
"Hôm nay có tiết nâng cao chắc sẽ về muộn khi nào về tôi gọi chú nhé.

"
"Được.

"
Khương Duật cúp máy nhét điện thoại vào lại túi quần lái xe đến quán karaoke đã hẹn với khắc hàng.

Bên này khi nói chuyện với Khương Duật xong Ái Linh c*n m** d*** cảm giác áy náy dân lên khi vừa lười dối anh xong nhưng suy nghĩ đó cũng nhanh chóng biến mất vì cô nghĩ.

Tiếng nhạc xập xình vang dội cứ thế hắc vào tai Ái Linh.

Hôm nay là sinh nhật của Dương Thành anh mời rất nhiều bạn ở trong trường đến trong đó cũng có Ái Linh và Nhã Vy.

Vì chơi thân từ lúc cấp hai đến giờ cô cũng không nỡ từ chối những đã lỡ hứa với Khương Duật là không đến những nơi như vậy bao giờ nữa nên đành nói dối anh một lần.

"Ái Linh uống đi.

" Nhã Vy cầm ly rượu lên đưa cho cô.

Từ đầu đến cuối mỗi lần mọi người cụng ly Ái Linh chỉ nhấp môi một chút không dám uống nhiều vì sợ sẽ để lại mùi rượu trên người.

Mũi của Khương Duật rất thính lúc nãy khi tới đây cô còn cẩn thận mua một chai xịt khử mùi để có gì khi về nhà không để lại bất kì mùi nào trên người nữa.

"Em là Ái Linh đúng không? đã nghe kể về em nhiều hôm nay mới được gặp thật vinh hạnh.

".

Trác Phong ngồi bàn đối diện bước đến nâng ly rượu lên chủ ý mời cô, Ái Linh vì phép lịch sự nên cũng vui vẻ đáp lại.

"Chào anh.

"
Trác Phong tự nhiên ngồi xuống ở bên cạch Ái Linh cô không muốn tiếp xúc quá gần với nam nhân khác nên lại ngồi ra xa anh ta một chút, hắn vẫn không bỏ cuộc tiếp tục lại ngồi gần Ái Linh còn không quên đưa tay qua khoác vai cô.

"Đi với anh một đêm không? sau đó em muốn gì anh cũng.

" Trác Phong nhỏ giọng bên tai cô.

Ái Linh trừng mắt quay sang nhìn anh ta, rốt cuộc hắn xem cô là loại người gì vậy? ban đầu chào hỏi cô còn tưởng anh ta rất lịch sự nhưng không ngờ lại là một tên cặn bã không ra gì.

"Cút ra.

" Ái Linh to tiếng chửi anh ta, định đứng dậy thì bị hắn ấn mạnh vai xuống ghế ngồi lại chỗ cũ.

Mọi người xung quanh đều dồn sự chú ý vào Dương Thành vì hôm nay là sinh nhật anh chả ai chú ý đến cô và tên đàn ông điên này, Ái Linh muốn cầu cứu cũng không được vì tiếng nhạc đang mở rất to.

"Loại đ**m như cô mà cũng giả vờ thanh cao, Nghe nói cô được tên đại gia nào đó bao nuôi nhỉ?"
"Aaa! "
Trát Phong nói xong liền cuối xuống hít lấy hít để cổ của Ái Linh.

Cô bị hắn miệt thị nói vậy thì không khỏi tức giận cố sức đứng dậy đung chân đạp mạnh vào chỗ hiểm của hắn ta.

"Con đ**m này.

"
Không để Ái Linh đi được ba bước hắn lại nắm tay Ái Linh lại nhưng bị một lực khác mạnh hơn kéo ngược lại khiến Trác Phong ngã nhào về trước.

Ái Linh lúc này thì lại ở trong lòng ngực săn chắc của một ai đó, cô ngước lên nhìn anh ta.

Lúc này Ái Linh như chết lặng cô muốn giải thích gì đó nhưng miệng đã đông cứng không nói nên lời
"Khương Duật?.

" Trát Phong run rẩy nhìn người đàn ông trước mặt mình không ngờ anh lại xuất hiện ở chỗ này.

Trát Phong bồn chồn ngồi dậy mọi người ở đây lúc này cũng đã chú ý vào hai người họ.

"Bụp.

" Chưa để hắn đứng lên Khương Duật đã dùng chân đạp mạnh Trát Phong bật ngữa ra sau.

Không nói nhiều Khương Duật liếc xéo Trát Phong sau đó kéo Ái Linh ra ngoài, lúc ra khỏi cửa cô thấy khuông mặt đang mang đầy ám khí kia của Khương Duật nhìn A Hạo.

Không biết việc gì nhưng A Hạo gật đầu rồi đi đâu đó.

Khương Duật lôi cô đến một dãy hành lang vắng người rồi hất mạnh tay Ái Linh ra lớn tiếng trách mắn.

"Không phải em nói có tiết học thêm sao? bây giờ lại đến những nơi này, lúc trước em đã hứa với tôi như nào?"
Ái Linh tự nhận biết rõ là cô nói dối anh nên cũng không trả lời im lặng để cho Khương Duật trách móc cho xả cơn giận.

Nhưng Ái Linh càng im lặng lại khiến anh càng tức điên hơn nghĩ rằng Ái Linh đang rất khinh thường lời nói của mình.

Với một người có tính chiếm hữu cao như anh khi thấy bạn gái mình bị một tên khác khoác vai còn nói dối mình, nếu anh kiếm chế cảm xúc không tốt không biết bên trong bây giờ đã xảy ra chuyện gì.

"Trả lời tôi.

" Khương Duật kiên nhẫn gằn giọng hỏi lại.

Từ trước đến nay chưa từng có ai khinh thường không xem trọng lời của của anh thậm trí là chưa từng một ai khi Khương Duật đang nói chuyện mà người đó không trả lời.

Ái Linh là người duy nhất bỏ lời của anh ở ngoài tai, cô gái này xem ra anh đã quá dung túng đến mức cô càng ngày càng khinh thường không xem mình ra gì.

"Tại sao chứ? chú đến đây được chẳng lẽ tôi lại không đến được.

"
Ái Linh hít một hơi thật sâu lấy hết can đảm bật lại Khương Duật.

"Vấn đề là em còn nhỏ và em nói dối tôi.

"
Giọng của Khương Duật vang lớn ở hành lang, cách xưng hô của anh hôm nay cũng thay đổi.

Ái Linh ý thức được Khương Duật đang rất tức giận nhưng vì anh đột nhiên lớn tiếng với mình thì lại ngang bướng cố cãi không muốn nhận sai nữa.

"Bộ chú chưa từng nói dối tôi? không phải chú cũng từng nói với tôi Tố Như là em gái chú sao? tự dưng lại lòi ra là tình nhân.

".
 
Dụ Yêu: Ông Trùm Xã Hội Đen Và Tiểu Thỏ Bạch
Chương 27: Chương 27


"Vấn đề là em còn nhỏ và em nói dối tôi.

"
Giọng của Khương Duật vang lớn ở hành lang, cách xưng hô của anh hôm nay cũng thay đổi.

Ái Linh ý thức được Khương Duật đang rất tức giận nhưng vì anh đột nhiên lớn tiếng với mình thì lại ngang bướng cố cãi không muốn nhận sai nữa.

"Bộ chú chưa từng nói dối tôi? không phải chú cũng từng nói với tôi Tố Như là em gái chú sao? tự dưng lại lòi ra là tình nhân.

"
Ái Linh càng nói lại càng nhắc về chuyện cũ, rõ ràng mọi chuyện đã được được bỏ qua từ rất lâu rồi nhưng bây giờ cô vì không muốn nhận lỗi sai về mình là liên tục lôi chuyện cũ ra nhắc đến.

"Linh Linh em bớt đánh trống lảng lôi chuyện cũ ra nhắc lại được không.

"
Khương Duật nghiến răng ken két trong miệng khiến Ái Linh lạnh cả sống lưng nhưng vẻ mặt cô vẫn không thay đổi rất ngang bướng muốn cãi tay đôi với anh.

"Nói dối thì vẫn là nói dối, tôi đi chơi với bạn chú cũng không nhất thiết phải đến tận đây để kéo tôi về chứ.

"
Tư nãy đến giờ Ái Linh vẫn luôn nói những từ ngữ khó nghe đến nổi máu nóng trong người Khương Duật sôi sùng sục.

Trái đất cũng đúng thật tròn, hôm nay anh đi gặp khách hàng để lấy thêm vài loại rượu nổi tiếng về quán bar thì lại đi nhầm đúng phòng Ái Linh cùng bạn đang chơi, vô tình thay lại bắt được ngày khoảnh khắc Trát Phong sàm sỡ cô.

"Nếu tôi không tới thì bây giờ em cùng tên kia chắc đã lên giường rồi chứ không còn nguyên vẹn mà đứng ở đây.

"
Khương Duật tức giận quát lớn chỉ tay vào hướng phòng karaoke của cô lúc nãy.

Ái Linh trong lúc đang nóng cô cũng hiểu sai ý của Khương Duật, ý anh nói chắc Trát Phong sẽ dụ dỗ dùng bạo lực để ép cô lên giường nhưng Ái Linh lại hiểu theo một hướng khác rằng Khương Duật xem cô là người dễ dãi gặp ai cũng có thể tùy tiện lên giường cùng họ được.

"Tôi mượn chú tới à? vậy thì cứ để tôi nằm dưới thân hắn mà r*n r* đi.

" Cô cũng không chịu thua hét lớn vào mặt Khương Duật.

"Linh Linn em câm miệng lại cho tôi.

"
Vừa nghe Ái Linh muốn lăn giường cùng Trát Phong thì một tay anh siết chặt lại thành quyền một tay vung lên trên không.

Vì hành động quá đột ngột Ái Linh giật thót nhắm nghiền mắt lại chờ đợi bàn tay đó giáng thẳng vào mặt mình.

Nhưng một lúc vẫn không thấy động tĩnh gì nghe rõ được hơi thở của Khương Duật rất rõ ràng cô từ từ mở mắt ra.

Đôi bàn tay của anh vẫn còn lơ lửng ở không trung mãi vẫn chưa lay chuyển gì, bất giác trong người như có một dòng điện chạy qua nước mắt không tự chủ được mà rơi xuống.

Cô biết từ nãy đến giờ nếu là người khác thì đã chết dưới tay của Khương Duật rồi chứ không còn sức đâu đến lớn tiếng như cô hét thẳng vào mặt anh như vậy.

"Chú giỏi thì đánh đi.

" Ái Linh hất mặt lên về phía cách tay của Khương Duật khiêu khích anh.

Để dịu bớt lửa giận trong người bàn tay kia của anh nhanh chóng siết thành nắm đấm đấm mạnh vào góc tường kế bên đầu Ái Linh.

Lúc này cô như xuất hồn khỏi xát cả người lạnh buốt đến thở cũng không dám thở mạnh.

Bên mũi đột nhiên lại ngửi được mùi tanh của máu Ái Linh liếc nhẹ sang nhìn thì thấy máu thì tay anh chảy dọc theo tường chảy xuống.

"Em tốt nhất đừng khiêu khích tôi, không thì đừng trách những việc tôi làm khiến em hận mà cũng không bỏ được.

"
Lời nói của Khương Duật trầm ấm trong đêm tối nhưng cũng khiến người nghe nổi da gà, cô sợ nhất bộ dạng như hắc hoá của Khương Duật giống lúc cô đòi chia tay với anh.

Lúc đó dường như anh không còn là Khương Duật nữa mà giống như một tên điên cuồng chiếm hữu.

Nói đúng hơn Khương Duật giống như ác quỷ nhưng luôn đeo trên mình một bộ cánh trắng của thiên thần.

"Ngoan, mau xin lỗi tôi nhanh tôi đưa em về.

"
"Xin! lỗi.

"
Ái Linh vì không muốn Khương Duật lên cơn điên như hôm trước liền ngoan ngoãn nghe lời anh nhưng câu "xin lỗi" của cô chỉ nói nhỏ trong miệng khiến anh nghe cũng không lọt tai.

"Ông chủ xong rồi.

"
Lúc này A Hạo từ hướng phòng karaoke của cô đi ra, Ái Linh nhận thức được chắc chắn Trát Phong bây giờ cũng sẽ không lành lặng mà đi về.

"Anh đã làm gì Trát Phong?"
"Không làm gì cả, tôi chỉ dùng chai rượu đập vài cái vào tay hắn thôi không chết được đâu.

" A Hạo trả lời cô với vẻ rất tình thảng như chưa có chuyện gì xảy ra.

Cha của Trát Phong là thị trưởng của bệnh viện lớn ở thành phố này, trước đây ông ta cũng đã từng có công ở tổ chức của Khương Duật nên đối với con trai của ông cũng xem như là nương tay.

Vì biết rõ Trát Phong học nghành y nên A Hạo mới lựa vào tay của hắn mà đánh, dù không phải gọi là phế hẳn nhưng cũng để lại di chứng sau này không thể đứng phẫu thuật được.

"Em quan tâm hắn hơi nhiều rồi đấy.

"
"Về thôi.

"
Khương Duật bế Ái Linh lên theo kiểu công chúa để cô nằm gọn trong lòng ngực mình, A Hạo thì lẻo đẻo theo sau lấy xe chở bọn họ về.

Về đến nhà Ái Linh không nói lời nào mà đi thẳng vào phòng nằm up xuống giường, gương mặt âm trầm kia của Khương Duật cũng không mấy khả quan anh đi theo cô phía sau.

"Chú về đi.

"
"Đêm nay tôi ở đây.

".
 
Dụ Yêu: Ông Trùm Xã Hội Đen Và Tiểu Thỏ Bạch
Chương 28: Chương 28


"Chú về đi."
"Tối nay tôi ở đây."
Ái Linh quay mặt sang nơi khác không đếm xỉa gì đến Khương Duật nữa.
"Tùy chú."
Bàn tay lúc nãy đấm vào tường kia vẫn còn rỉ máu Khương Duật không quan tâm lắm anh chỉ rửa nước qua loa sau đó thay quần áo lên giường.
Từ lúc Ái Linh ra ở riêng hầu như ngày nào Khương Duật cũng kiếm cớ để qua đêm ở đây, bây giờ phòng Ái Linh chẳng khác gì phòng dành cho hai người.

Dụng cụ vệ sinh cá nhân, quần áo tất cả mọi thứ của anh đều có trong phòng cô.
Cả hơn hai tháng nay những ngày ở nhà ngủ của Khương Duật ắt hẳn chỉ đếm trên đầu ngón tay.
Cả đêm cả hai vẫn không ngủ được quay lưng lại với nhau, lúc này giống như đang thiếu thốn một thưa gì đó.

Bình thường khi ngủ Khương Duật hay ôm cô vào lòng nhưng hôm nay không như vậy nữa, Ái Linh nằm trằn trọc đến gần sáng mới có thể chợp mắt.

Sáng hôm sau khi tỉnh dậy Ái Linh đã thấy bên cạch mình không có ai rờ vào khi đã thấy hơi ấm không còn, Khương Duật chắc chắn đã rời giường từ rất lâu rồi.
Vệ sinh cá nhân xong cô đi xuống bếp thì thấy đồ ăn sáng đã được anh nấu sẵn đặt trên bàn và một ly sữa cũng đã nguội rồi.
Trên bàn Khương Duật có dán một tờ giấy note với nội dung.
"Nếu thức ăn và sữa nguội thì hâm lại, mới sáng ăn nguội không tốt cho sức khoẻ."
Tự dưng Ái Linh dân lên một cảm giác khó chịu vô cùng, cô biết Khương Duật đang rất giận mình nhưng vẫn không quên chăm chút cho cô đến từng miếng ăn như vậy.
Ái Linh đem thức ăn đi hâm lại rồi ăn hết một cách sạch sẽ.
Sau một đêm suy nghĩ Ái Linh biết thật sự hôm qua là do cô quá bất đồng, đáng ra cô không nên nói dối anh và dùng những lời lẽ khó nghe như vậy.
Dự định là đến tôi khi Khương Duật về cô sẽ thành tâm mà xin lỗi cho anh bớt giận vậy mà đợi mãi, đợi mãi Khương Duật vẫn không về liên lạc với anh thì lại không được.
Đến nay đã là ba ngày kể từ lúc Khương Duật rời khỏi nhà cô, anh dường như đã bốc hơi khỏi thế giới của Ái Linh vậy.

Cô cảm thấy không có Khương Duật thật sự rất nhàm chán và nhớ anh.
Hàng ngày A Hạo hoặc Lâm Tử luôn thay phiên nhau đến đưa đồ ăn cho cô, cô biết dù giận đến cỡ nào Khương Duật cẫn rất quan tâm mình.
"A Hạo cho tôi biết Khương Duật đang ở đâu đi."
Lúc A Hạo đến đưa thức ăn Ái Linh nhanh chân nhảy vọt ra cửa chụp cánh tay của A Hạo lại tiếp tục tra hỏi
"Ông chủ mấy ngày nay rất bận không rảnh để gặp mặt ai đâu."
A Hạo buôn xui tay cô ra sau đó đưa hộp thức ăn đến trước mặt Ái Linh.
"A Hạo anh nhớ nói với chú ấy rằng tôi thật sự biết lỗi rồi hi vọng...!chú ấy có thể gặp tôi...!tôi thật sự rất nhớ Khương Duật."
A Hạo sau khi xong nhiệm vụ cùng quay đầu ra về nhưng vì câu nói của Ái Linh khiến anh khựng lại trong giây lát.
"Ừ."
Nhìn bóng dáng A Hạo đi ra rồi thì mũi cô đột nhiên lại nóng rang lên nước mắt không tự chủ được mà rơi xuống.
Chỉ vỏn vẹn ba ngày thôi nhưng cô thật sự đã biết Khương Duật quan trọng không thể thiếu trong cuộc sống của mình đến nhường nào rồi.
Lần này Khương Duật rất cứng rắn, anh không dung túng cho Ái Linh nữa.

Anh muốn cô phải tự biết chấp nhận những việc mà mình thật sự đã sai không thể mãi bao che để sau này khi không có anh cô phải làm thế nào?
Vì sự dung túng quá mức đó khiến Ái Linh càng ngày càng như một đứa trẻ mãi không chịu lớn luôn dựa dẫm vào anh, dù là cô sai nhưng vẫn muốn Khương Duật xuống nước trước nhưng lần này thật sự không còn như những lần trước nữa rồi.
Đúng với câu "Có không giữ mất đi tìm" rất hợp với hoàn cảnh của Ái Linh hiện tại.
_____________
"Hình như Ái Linh đã gầy đi hơn trước."
Nghe A Hạo nói động tác gõ máy tính trên tay Khương Duật chậm lại anh cau này nhìn A Hạo với vẻ không mất lạ thân thiện.
"Cậu chăm bé con của tôi vậy à?"
A Hạo nghe chất giọng lạnh toát sống lưng kia thì im lặng không nói thêm gì nữa.
"Ông chủ à rõ ràng là đồ ăn anh nấu tôi chỉ việc làm shopper thôi mà." A Hạo thầm nghĩ.
Đúng thật là giận cá chém thớt, mấy ngày nay Khương Duật rất khó ở hở tí là cau có lúc thì như im lặng đến đáng sợ
"À lúc này Ái Linh có nhờ tối nhắn với ông chủ."
"Chuyện gì?"
Khương Duật dừng tay đóng máy tính lại không làm nữa ngước lên nhìn A Hạo trờ câu trả lời từ anh.
"Ái Linh nói đã thật sự biết lỗi rồi hi vọng ông chủ đến gặp cô ấy và..."
A Hạo dừng lại không nói nữa.
Khương Duật khẩn trương nhìn chằm chằm A Hạo mong chờ câu nói tiếp theo từ cậu ta.

"Và thế nào."
"Cô ấy rất nhờ ngài."
Vừa dứt lời Khương Duật trầm mặt suy nghĩ.
Ái Linh rất nhớ anh sao? lúc nghe câu đó thật sự trong lòng anh rất vui.

Ít nhiều gì Ái Linh vẫn còn yêu anh không thể không có anh bên cạch.
Nhưng anh vẫn muốn giáo huấn Ái Linh một trận.

Cái này không phải là anh đang giận hờn vu vơ mà là cô thật sự rất ngang bướng và quá đáng.

Anh biết Ái Linh vẫn còn nhỏ nhiều lúc não chưa động mà ngôn đã suất nên không chấp nhặt gì cô nhưng ít nhiều gì cũng nên cần một lời xin lỗi chân thành chứ không phải miễn cưỡng..
 
Dụ Yêu: Ông Trùm Xã Hội Đen Và Tiểu Thỏ Bạch
Chương 29: Chương 29


"Được rồi cậu ra ngoài đi."
A Hạo cúi người quay đi nhẹ nhàng đóng cửa lại giúp anh.
Mặc dù có sót Ái Linh thật nhưng Khương Duật lần này quyết tâm muốn cho cô một bài học nhớ đời vì sự ngang ngược bướng bỉnh của mình.
Vậy là ba ngày nữa lại trôi qua Ái Linh không gặp được Khương Duật cũng không còn tâm trạng nào để học nữa, suốt ngày chỉ lên trường rồi lại về nằm ì ra giường.

Điện thoại của cô gọi cho anh tận sáu ngày nay đã lên đến hàng trăm cuộc gọi nhỡ nhưng đáp lại vẫn là con số không.
Đến tối khi Khương Duật về lại phòng trọ của Ái Linh đập vào mắt anh là nhà cửa bừa bộn, liếc mắt nhìn vào bếp thì thấy hộp đồ ăn anh nấu ban nãy được A Hạo đưa tới Ái Linh vẫn chưa đụng đũa.
Khương Duật nhẹ nhàng mở cửa phòng ngủ tiến lại gần cô.
Lúc này Ái Linh nằm cuộn tròn lại trong chăn, dưới ánh đèn vàng mở ảo Khương Duật nhìn rõ khuông mặt bầu bĩnh kia của cô mới vài ngày không gặp đã mất đi cái má bánh bao rồi.
Mấy tháng nay anh đã vỗ béo Ái Linh bao nhiêu nhưng chỉ qua sáu ngày công sức của anh như đỗ sông đỗ biển.

Nhìn Ái Linh gầy như vậy anh cũng rất đau lòng.
"Lão già...!đừng có đi nữa mà." Trong cơn ngái ngủ Ái Linh mơ màng nói.
Giọng của cô nhẹ dịu nhưng chứa đầy sự tủi thân và ủy khuất trong đó.

Khương Duật bỗng dưng lại đau lòng nằm lấy một bàn tay của cô lên đặt vào má mình.
"Không đi nữa...!anh ở đây đừng sợ."
Dù biết rằng cái tính trẻ con đó của Ái Linh là do anh quá bao bọc cô nên mới thành ra như vậy, muốn sửa đi cũng rất khó.

Nhưng chỉ cần cô muốn cái gì trong khả năng Khương Duật sẽ đáp ứng hết nhưng điều anh không thể chấp nhận nhất là cô quá vô lý, sáu ngày xa cách cũng đã đủ để anh nhớ bé con của mình đến phát điên rồi.
Dường như cô nghe được lời chấn an của Khương Duật cơ mặt liền thả lỏng sau đó chìm sâu vào giấc ngủ.
Khương Duật cố hết sức không gây ra tiếng ồn đánh thức Ái Linh đi tắm rửa rồi lên giường nằm ngủ.
________________
Sáng sớm Ái Linh mơ màng tỉnh giấc vì tiếng lục đục ở dưới bếp.
Trực giác của Ái Linh nói cho cô biết tiếng ồn đó có thể là Khương Duật, cô lật đật phi thẳng xuống giường tổng cửa chạy vào bếp.
Vừ nhìn bóng lưng quay mặt vào trong bếp kia Ái Linh đã khẳng định chắc nịch là Khương Duật, không kìm hãm được sự vui mừng ở trong lòng Ái Linh tiến lại ôm trầm Khương Duật từ phía sau.
"Chú, tôi sai rồi...!đừng có đi nữa."
Ái Linh ngẹn ngào dựa đầu vào tấm lưng săn chắc kia của Khương Duật.
Vì quay lưng lại Ái Linh không hề hay biết Khương Duật lúc này đang nở một nụ cười mãng nguyện, tay thì tiếp túc đảo thức ăn.
"Lại bàn ngồi đi thức ăn anh nấu sắp xong rồi."
Ái Linh lắc đầu không chịu tay cô càng siết chặt eo của Khương Duật hơn, giống như cô sợ rằng nếu mình buôn tay ra thì anh sẽ biến mất khỏi thế giới của mình giống như mấy ngày nay.
"Ngoan đứng đây anh sợ dầu sẽ bắn lên người em mất."

Lúc này Ái Linh mới dần buông tay ra, vì lần trước bị dầu văng tứ tung trên người bây giờ nghĩ đến cô lại thấy sợ không dám đứng gần bếp nữa.
Khương Duật đã đổi cách xưng hô lại như cũ vậy có nghĩa là anh không còn giận cô nữa?
"Vậy có gì không để em phụ chú nhá."
Khương Duật lúc này bật cười thành tiếng.
Cái cách xưng hô "em, chú" nghe thật là lạ đời.
"Em không làm gì đã là phụ anh rồi."
Ái Linh bĩu môi ngoan ngoãn đi lại bàn ngồi, điều tốt nhất bây giờ cô làm đó là phải nghe lời ông chú này cho anh không ghét bỏ mà đi mấy ngày như vậy nữa.
Vài phút sau Khương Duật đi đến đặt trên bàn một cốc sữa nóng vừa pha xong.
"Tối qua em không ăn giờ uống chút sữa đi thức ăn tí nữa mới xong."
"Tuân lệnh."
Bình thường mỗi ngày đều là Khương Duật pha sữa cho cô uống mấy ngày nay anh đi cô cũng không có tâm trạng nào để mà ăn rồi uống như vậy.

Vì tối hôm qua không ăn bây giờ cũng đã đói rã rời Ái Linh cầm ly sữa lên uống một hơi hết sạch.
Khương Duật quan sát Ái Linh từ nãy đến giờ.

Lúc uống xong Ái Linh định đứng dậy đi rửa ly thì bị Khương Duật ấn xuống một tay đoạn lấy cái ly trong tay cô.
"Ngồi im đó anh rửa cho."
Trước khi quay lại vào bếp Khương Duật còn cẩn thận dùng tay áo của mình lau vết sữa còn dính lại ở trên miệng cô.
Lúc đó Ái Linh như bị đóng băng hoàng toàn, một hành động quan tâm bình thường đó nhưng nó thê hiện rõ sự yêu thương cưng chiều từ Khương Duật dành cho cô, thậm trí Khương Duật ưa sạch sẽ như vậy mà lại dùng tay áo của mình để lau miệng giúp cô.
Một lúc trước mặt Ái Linh là một bàn thức ăn hoành tráng, vừa mới uống một ly sữa xong nhìn nhiều đồ ăn như vậy khiến Ái Linh phát ngán đụng đũa được vài miếng liền bỏ xuống.
"Em không ăn nữa no quá."
Ái Linh vừa nói vừa đưa tay xoa cái bụng phúng phính kia của mình.
Tay Khương Duật vừa gỡ từng miếng xương ra xong bỏ thịt cá vào trong chén của Ái Linh, anh cau mày trực tiếp kéo ghế của cô lại sát mình dục Ái Linh ăn thêm.
"Không nói nhiều, anh vẫn chưa hoàn toàn hết giận em đâu."
"Chống cự là bụng bự liền nhớ chưa.".
 
Dụ Yêu: Ông Trùm Xã Hội Đen Và Tiểu Thỏ Bạch
Chương 30: Chương 30


"Không nói nhiều, anh vẫn chưa hoàn toàn hết giận em đâu."
"Chống cự là bụng bự liền nhớ chưa."
Ái Linh bĩu môi ngoan ngoãn quay về hướng Khương Duật ăn.
"Đồ đáng ghét."
Tên già này bị cấm dục quá lâu ai biết được **** ***** lên não rồi lại làm bậy làm bạ với cô.
Nhớ trước đây khi vừa quen anh Ái Linh bắt chuyện với anh chẳng khác gì nói chuyện với đầu gối, trầm tính lạnh nhạt như một tảng băng nhưng bây giờ thì khác rồi.

Luyên thuyên không khác gì mấy ông bố luôn lèm bèm bên tai.
"Reng...!reng..."
Tiếng chuông điện thoại vang lên Khương Duật bỏ đũa xuống đi ra ngoài bàn nghe điện thoại.
Nhân lúc anh đi Ái Linh nhanh trí cầm bát cơm của mình sớt bớt lại vào nồi rồi ngồi ngay ngắn lại vị trí.
"..."
"Vẫn chưa."
"..."
"Biết rồi tối con sẽ về."

"..."
Ái Linh mặt dù ngồi trong bếp nhưng tâm hồn cô thì đang ở chỗ của Khương Duật, cô im lặng lắng nghe cuộc điện thoại vừa rồi của anh.
Một lúc sau Khương Duật trở lại bếp thấy bát cơm của cô đã vơi đi gần hết Khương Duật không nghi ngờ gì mà ngồi xuống tiếp tục dùng bữa.
"Tối nay chú có việc sao." Ái Linh nhai ngốn ngén trong miệng hỏi.
"Ừ, mẹ anh vừa gọi tối nay về nhà ăn cơm."
"Tối nay em đi với anh."
Ái Linh gượng cười cố ý lánh qua chuyện khác đưa đũa gắp một miếng thịt bỏ vào bát của Khương Duật.
"Chú ăn đi thịt ngon lắm."
Khương Duật đăm chiêu nhìn chằm chằm cô.
Sự thật rõ ràng đó là cô không có thiện cảm với gia đình anh nên mới nhanh chóng chuyển chủ đề như vậy, à không chỉ một mình ba anh mới đúng.
Bà Khương từ lúc gặp Ái Linh đến nay không hề ghét bỏ cô.

Bà chỉ đặt niềm tin ở con trai mình, chỉ cần nó yêu ai bà đều ủng hộ.
Nhưng đối với ông Khương thì khác, ông không có một chút gì gọi là thích Ái Linh từ lần gặp mặt đầu tiên nhưng cũng không thể nói là ghét.

Ông chỉ một mực thích Hứa Ánh Tuyết muốn cô ta trở thành con dâu của mình.
"Đi với anh đừng sợ."
Khương Duật đặt tay mình nhẹ lên vai Ái Linh, anh chỉ muốn mối quan hệ của cô và gia đình của mình ngày càng thân thiết chứ không muốn sau này khi cưới về mà khó xử.
"Đột nhiên em lại thấy hơi đau bụng hay là chú đi một mình đi nhé."
Nghe xong câu này đột nhiên trong lòng Khương Duật dân lên một cảm giác đau sót vô cùng, mặt dù cô vẫn đang cười nhưng anh nhận thấy rõ trong nụ cười ấy chỉ là gượng gạo.
Từ truyện lần trước khi ba mẹ anh vô tình đến nhà còn dẫn theo Hứa Ánh Tuyết rồi xảy ra những chuyện không hay đó thì cô ít nhiều gì cũng không có thiện cảm với ba anh.
"Chỉ là một bữa cơm thôi, dùng cơm xong anh sẽ đưa em về được không."
Ái Linh liếc nhẹ vào mắt của Khương Duật nói đúng hơn anh là đang rất muốn cô đi cùng, Ái Linh khó xử đan hai tay vào nhau suy nghĩ gì đó một lúc.
"Chỉ lần này thôi nhé."
Khương Duật nghe xong liền vui vẻ nở nụ cười trở lại tiếp tục đụng đữa gắp thức ăn vào bát giúp Ái Linh.
_______________.

Đến tối cả hai cùng nhau về Khương Gia.
Chiếc xe vừa dừng lại ở cửa thì quản gia đã chạy ra đón hai ngươi.
Châu quản gia vừa nhìn đã biết cô gái trước mặt mình chính là người yêu của thiếu gia mà ông chủ hay nhắc đến.
Khương Duật nắm lấy cánh tay Ái Linh đi vào nhà như thể tuyên bố rằng cô gái ở bên cạnh anh đây chính là thiếu phu nhân tương lai của căn nhà này.
"Ba."
"Cháu vào bác." Ái Linh lễ phép cúi chào.
Nghe giọng của con trai và một người con gái nào đó ông Khương từ từ bỏ tờ báo xuống bàn nhìn ra ngoài cửa.
Vừa nhìn là đã biết người con gái kế bên Khương Duật là Ái Linh ông nhíu mày tỏ vẻ không hài lòng.
"Không phải chỉ gọi con đến thôi sao sao còn dẫn theo người lạ."
Nghe được câu này cô cuối gầm mặt xuống đất, Khương Duật đưa tay vòng qua eo cô kéo sát Ái Linh lại kế bên mình.
"Trước lạ sau quen đằng nào sau này cô ấy chẳng gọi ba một tiếng ba chồng."
Điều này như thể Khương Duật ngầm khẳng định với ba mình rằng con dâu tương lai của ông chỉ có thể là Ái Linh, ngoài cô ra anh không lấy bất kì một ai hết.
Ông Khương cũng vì vậy là tức đỏ mặt, đẻ được mỗi thằng quý tử mà lúc nào gặp mặt nó cũng toàn nói mấy câu đâm chọt ông.
"Cứ tự tin ngẩng đầu mà đối diện dù trời có sập anh vẫn có thế gánh cho em." Anh cuối thấp đầu thì thầm vào tai cô.
"Khương Duật về rồi hả con." Mẹ anh từ trong bếp đi ra lên tiếng đi ra.
Nhận thấy tình hình căng thẳng của chồng và con trai của mình nên bà đành chuyển sang Ái Linh để giải toả bầu không khí căn thẳng này.
"Ái Linh hả? tới rồi thì vào ăn cơm cùng gia đình bác luôn cho vui."
"Dạ vâng."
Nói xong bà Khương trở lại vào bếp.

Khương Duật và Ái Linh cũng theo sau bà.
Vừa vào bếp Ái Linh đã thấy bóng lưng của người con gái trông thật quen mắt.

Đến lúc cô ta cầm theo đĩa thức ăn quay đầu lại thì Ái Linh mới nhận ra đó là Hứa Ánh Tuyết.
Khương Duật cũng không khỏi bất ngờ, mới hơn sáu tháng mà cô ta có thể đi lại được rồi nhưng nhìn vào thì thấy rõ chân của cô ta đã yếu đi hơn trước rất nhiều.
Hứa Ánh Tuyết chỉ nhìn hai người một cái rồi lại tiếp tục công việc của mình không nói gì cả.
"Ông có vào ăn không thì bảo."
Bà Khương từ trong bếp lớn tiếng gọi, ông Khương ở ngoài phòng khách đang nghiến răng nghiến lợi kia nghe vợ lớn tiếng gọi cũng nhanh chóng đứng lên đi vào.
Ông Khương kéo ghế ngồi xuống quan sát một vòng thức ăn trên bàn rồi đi chuyển từ từ đến Ái Linh.
"Đến nhà bạn trai mà chỉ ngồi đấy chờ mẹ người ta dọn đến tận miệng cho ăn mà không biết phụ sao."
"Còn không bằng một phần của Ánh Tuyết."
_______________
Vote mạnh tay lên nàooooo.
 
Dụ Yêu: Ông Trùm Xã Hội Đen Và Tiểu Thỏ Bạch
Chương 31: Chương 31


Bà Khương ngồi kế bên nghe vậy không nhịn được nữa liền dùng chân mình đá mạnh vào chân ông ở dưới bàn.
"Ăn một bữa cơm khó lắm sao? sao mỗi lần con về là ông cũng đều kiếm chuyện hết vậy."
"Bác, con là khách vả lại lúc con đến mọi người cũng đã nấu ăn xong hết rồi."
Ái Linh không nhìn được nữa cô đập mạnh đũa xuống bàn đứng lên trách vấn.
"Ba là người lớn nên ăn nói lịch sự một chút."
Sợ cả hai bên xảy ra mâu thuẫn nên Khương Duật liền kèo Ái Linh ra sau lưng mình.

Bên này Hứa Ánh Tuyết nhìn một màn kịch hay nở một nụ cười mãn nguyện cũng chẳng ai chú ý gì đến cô ta chỉ tập chung vào Ái Linh và Ông Khương.
"Mẹ con mấy người..."
Ông Khương ôm một cục tức nói không nên lời còn bị bà Khương dùm ánh mắt sắc bén lườm liếc vô kể nên tức giận bỏ đi lên phòng.
"Để con đi lên với bác trai."
Hứa Ánh Tuyết thấy vậy cũng đứng lên đi theo sau ông Khương.

Cũng phải thôi bây giờ trong nhà ông Khương là chỗ dựa duy nhất của cô ta, nếu không lấy lòng được ông Khương thì con đường trở thành thiếu phu nhân của căn nhà này là không thể.
Bà Khương thì không ghét cô nói chung là có thiện cảm rất tốt, nhưng con trai bà không thích nên mà cũng không gắn ghép họ với nhau.
"Ái Linh con kệ ông ấy đi ngồi xuống ăn cơm với bác."
Ái Linh vẫn nhìn theo bóng lưng của ông Khương và Hứa Ánh Tuyết rời đi nghe tiếng bà mới giật mình nhìn sang.
"Dạ thôi con no rồi ạ xin phép bác con về trước."
Nói xong Ái Linh cầm lấy chiếc túi xách nhỏ đang đặt ở dưới ghế của mình nhanh chóng rời đi, Khương Duật thấy vậy cũng nhanh chóng đuổi theo ra ngoài.
Mọi người đều đã đi hết trong bếp chỉ còn duy nhất một mình bà Khương, bà nhìn một đống thức ăn mà mình dành cả buổi chiều để nấu liền thở dài.
"Châu quản gia ông kêu người dọn hết thức ăn trên bàn giùm tôi."
Sở dĩ thức ăn có thể kêu người làm trong nhà nấu nhưng lâu lâu đi công tác về bà lại muốn nấu một bữa thật ngon để cùng con trai ăn, nhưng bây giờ vì chồng mà tới cơm bà nhìn cũng nuốt không nổi.
_______________
Về đến nhà Ái Linh trầm mặt không nói gì cô đi thẳng vào phòng lại bàn lấy sách vở ra học.
Một phần vì không muốn Khương Duật vì cô và ba mình mà khó xử phải giải thích này nọ, nhưng cô biết ông Khương không thích cô nhưng chỉ cần Khương Duật yêu cô là đủ rồi.
"Linh Linh em đừng để ý đến lời ông ấy nói."
Khương Duật thấy cô lúc nãy chưa ăn được bao nhiêu nên pha cho Ái Linh một ly sửa đem vào đặt ngay bàn của cô.
"Chú thấy em giống để ý sao."
Ngoài mặt thì Ái Linh vẫn cười cười nói nói với anh nhưng trong lòng thì lại khác.
Thấy Khương Duật cứ nhìn mình mãi với ánh mắt buồn rầu cô không tự chủ được mà đứng dậy dùng hai tay choàng qua cổ Khương Duật hôn nhẹ vào môi anh.
"Chụt."
"Đã nói là không sao mà, em không để ý thì chú để ý làm gì."
"Dù gì...!em lấy chú chứ đâu phải lấy gia đình nhà chú, chỉ cần chú đừng làm tổn thương em là được rồi."

Âm thanh của nụ hôn ngọt ngào và giọng nói trong trẻo của Ái Linh vang lên bên tai Khương Duật bất giác ôm trầm lấy cô vào trong lòng mình.
Ái Linh nói đúng cô lấy anh chứ không phải lấy gia đình nhà anh, nếu sau này cho dù ba anh mãi vẫn không thích Ái Linh cũng không sao.

Anh sẽ mãi đứng về phía bé con của mình.
Cô đồng ý ở bên một người gần bốn mươi như anh còn chấp nhận không màn đến quá khứ đã là một thiệt thòi lớn cho Ái Linh rồi.
"Cảm ơn em."
Được ở trong vòng tay ấm áp của Khương Duật Ái Linh thoải mái dựa vào lòng ngực săn chắc kia của anh.
"Được rồi chú bỏ ra đi cho em học bài, còn ba ngày nữa là em phải thi rồi."
Khương Duật ngoan ngoãn nghe lời buông Ái Linh ra nhưng trước khi ra khỏi phòng còn không quên để Ái Linh uống hết ly sữa.
"Có bài nào không hiểu thì gọi anh đấy."
"Vâng."
Lúc còn đi học thành tích của Khương Duật phải gọi là xuất sắc còn là thủ khoa môn hoá, không biết bao nhiêu cô trong trường gục ngã trước chàng trai mang danh "con nhà người ta" kia.
"Reng...!reng..."
Tiếng chuông điện thoại vang lên Khương Duật đang làm việc trên máy tính liền dừng lại liếc mắt sang nhìn.
Là Lâm Tử?

Anh gập máy tính lại bỏ sang một bên chờm lại bàn lấy điện thoại.
"Chuyện gì."
"Lão đại, Lê Quý chết rồi."
Khương Duật cũng không có phản ứng gì khi nghe hắn ta chết, anh ngã người ra sau ghế vắt chéo chân.
"Hắn khai gì chưa?"
"Hắn cứng miệng lắm bọn em tra tấn dã man vậy mà hắn cũng không hé răng nữa lời.
Rắc.
Cây bút đang cầm trên tay Khương Duật vì chịu một lực lớn của anh mà ngay lập tức bị bẻ gãy, bên này Lâm Tử nghe một tiếng đồ vật gì đó bị bẻ ra thì rợn người sẵn sàng tinh thần bị Khương Duật trách mắn.
"Một đám ăn hại."
Để lại một câu lạnh như băng đó Khương Duật lập tức tắt máy để lại Lâm Tử bên kia không biết tiếp theo nên sử lý như nào.
"Là ba hay là Hứa Ánh Tuyết?".
 
Dụ Yêu: Ông Trùm Xã Hội Đen Và Tiểu Thỏ Bạch
Chương 32: Chương 32


Một đống câu hỏi ở trong đầu Khương Duật, cả hai người họ đều có khả năng cao còn Tố Như đang bị anh giam giữ chết nghiện vì m@ túy chắc chắn không thể liên lạc được với bên ngoài để hại Ái Linh.
Nhưng vẫn đề ở đây Lê Quý vì cái gì mà ngậm chặt miệng đến chết vẫn không tiết lộ nữa lời.
Khương Duật muốn hắn ta từ từ cảm nhận đau đớn, mỗi ngày đều rọc vài miếng thịt của hắn cho rắn ăn.

Sau đó A Hạo còn rắt muối vào vết thương thêm nữa, chẳng lẽ như vậy hắn liền muốn chết mà không khai ra để được anh tha mạng?
"Chú..."
Từ trong phòng vọng ra tiếng lười biến của Ái Linh anh không nghĩ gì về Lê Quý nữa liền đứng dậy đi vào phòng.
"Thế nào."
"Giải đề xong rồi, chú kiểm tra thử xem."

Khương Duật đưa tay đón nhận quyển vở mà Ái Linh đưa rồi ngồi xuống kế bên cô cẩn thận xem xét từng bài.
Cả hai giải đề cùng nhau tới khuya lúc Khương Duật kiểm tra bài cuối cùng xong thì Ái Linh đã ngủ gục trên bàn.
Nhìn Ái Linh bất giác trên môi anh lại nở một nụ cười hạnh phúc.
Khương Duật bế Ái Linh trở về giường đặt cô xuống còn mình thì cũng nằm kế bên ôm cô vào lòng.

Đến khi nào thì bọn họ mới có thể vô u vô lo mà trải qua cuộc sống yên bình giống như mọi người khác đây.
_____________
Trong ba ngày cuối cùng được Khương Duật tận tình chỉ dạy cho ôn thi thì, hai tuần tiếp đó Ái Linh đã thi hoàn toàn xong hết các môn chỉ chờ một tháng nữa là sẽ có kết quả thi.
Sau ba tháng thì hợp đồng thuê nhà của Ái Linh cũng đã hết hạn cô phải chuyển đồ hết về nhà, nhưng trùng hợp thay ba mẹ đều đã đi du lịch nước ngoài hết bỏ đứa con gái tội nghiệp như cô đây ở nhà đến khi diễn ra buổi tốt nghiệp mới quay về.
Từ hôm đó ngày nào cô cũng ở nhà Khương Duật, dường như nó giống như nhà cô luôn rồi.

Chỗ nào cũng có những thứ linh tinh của Ái Linh bừa ra.
"Cho em."
Khương Duật đưa đến trước mặt cô một tấm thẻ đen, Ái Linh như bị hoa mắt cô đang nằm trên đùi anh liền bật dậy dụi mắt nhìn rõ lại xem có phải có black card không.
"Sao lại cho em?" Ái Linh nghi hoặc nhìn anh hỏi.
"Thân là bạn gái chẳng lẽ em không tiêu tiền của ban trai sao."
Khương Duật cầm cái thẻ đưa tới trước mặt Ái Linh liền bị cô đẩy về lại phía anh.

"Chú chỉ mở một quán bar thì tiền đâu ra mà nhiều vậy."
Đây là lần thứ hai kẻ từ trước đến nay Ái Linh hỏi vấn đề về tiền anh kiếm được nhiều từ đâu mà ra.

Dù có đông khách đi chăng nữa cũng không thể có thẻ đen được, nếu anh cho cô một cái thẻ thì ít nhất Khương Duật vẫn còn một cái nữa.
"Mở quán bar chỉ vì đam mê thôi vả lại bar chỉ là nghề tay trái của anh."
Đi làm kiếm tiền mà cũng có đam mê tay trái tay phải nữa ư? Ái Linh nghe xong liền có hứng thú nhào tới chỗ Khương Duật tra hỏi anh.
"Vậy nghề tay phải của chú là gì?"
Nói xong câu này thì chợt trong đầu cô nhảy số, không phải Khương Duật sẽ trả lời cô là làm xã hội đen đấy chứ.
Theo Ái Linh nghĩ nghề đó chỉ đi đánh nhau thôi thì làm gì ra tiền nhiều được vậy chứ, cơ mà từ trước tới giờ ngoài những lần vì cô ra thì Khương Duật có bao giờ bị thương vì đánh nhau đâu cơ chứ.
Cô cũng không tiện hỏi anh về những vấn đề này, nhưng từ lâu Ái Linh nghĩ Khương Duật đã rửa tay gác kiếm.
"Nghề tay phải sao?" Khương Duật đá lông mày nhếch mép dựa vào ghế.
"Anh chỉ buôn bán nhỏ lẻ ve chai với sắt vụn thôi."

Ái Linh nghe xong thì tá hoá, cô xòn tưởng nghề nghiệp gì sẽ hoành tráng hơn cả ông chủ quán bar, ban đầu có thể mộng tưởng một chút anh là chủ tịch của tập đoàn nào đó nhưng giấc mộng của cô bây giờ đã bị lời nói đó phá vỡ.
Trước giờ cô thấy Khương Duật vung tiền như nước, mỗi lần đi đâu đó chỉ cần Ái Linh nhìn chúng thứ gì liền cầm lấy đi thanh toán mà không cần nhìn giá.

Nhiều lúc cô còn thấy anh thưởng nóng cho mấy tên đàn em ở quán bar cả sấp tiền.
"Thì ra là ông chủ vựa ve chai sao?"
Thấy Ái Linh nhìn mình bằng con mắt không chút ngượng mộ gì Khương Duật hận không thể nói thật với cô.
Nếu nói cho Ái Linh biết mấy cái ve chai sắt vụn kia là súng đạn, vũ khí có khí cô sợ chết khiếp rồi lại đòi bỏ anh như lúc trước.
"Em khinh thường cái gì, vụn sắt của anh bán một ít thôi cũng đã mấy nghìn doll rồi đấy.".
 
Dụ Yêu: Ông Trùm Xã Hội Đen Và Tiểu Thỏ Bạch
Chương 33: Chương 33


Kể từ lúc thi xong đến nay cũng đã là ba tháng, Ái Linh đã có bằng tốt nghiệp đại học và không cần đi đâu xa kiếm việc cô đã làm tại công ty của nhà mình.
Tính thì cũng nhanh thật, cô và Khương Duật đã hẹn hò đã hơn một năm rồi.

Vậy cũng đã sắp đến sinh nhật lần thứ bốn mươi của anh nhưng cô chỉ vừa vỏn vẹn qua tuổi hai mươi hai.
Ái Linh vẫn ở lì nhà Khương Duật không chịu về, nhiều lúc ba mẹ cô hỏi thì lại viện cớ lớn rồi nên ở riêng nhưng ba cô chẳng lẽ không hiểu rõ cô con gái rượu này của mình chăng.
Cả nhà cô ai cũng biết Ái Linh sống ở nhà của Khương Duật, nhiều lúc mẹ cô chỉ là nhắc khéo Ái Linh đừng làm những việc vượt quá mức.
Cô nằm tựa người vào lòng Khương Duật đặt tay lên trán suy nghĩ nhăn mặt như bà cụ non khiến Khương Duật kế bên nhìn không khỏi phải nhịn cười.
"Chú...!em có tính là đang bỏ nhà theo trai không?"
Không nhịn được Khương Duật trầm ngâm rồi lại bật cười vì mấy câu hỏi ngớ ngẩn của cô.
Bụp.
"Chú cười cái gì."

Anh vì bị Ái Linh đánh liền quay về nét mặt nghiêm túc lại nhưng trong lòng không khỏi cười thầm.
"Bỏ nhà theo trai thì đã sao, dù gì em cũng theo một người tốt như anh."
Khương Duật đưa tay xoa xoa đầu Ái Linh điều chỉnh lại tư thế giúp cô nằm cho dễ chịu hơn.
Anh cũng đã nghĩ kỉ hết rồi, dù có bỏ nhà theo trai thì Ái Linh cũng chỉ có thể được theo một mình anh thôi.

Cô mà dám bỏ nhà theo thằng khác thì đừng tránh tên đó trong tức khắt đăng xuất khỏi trái đất.
"Ừm....!tốt thật."
"Lão già của em tốt đến mức có bằng đại học luật quốc tế loại xuất sắc vậy mà lại..." Ái Linh bĩu môi lắc đầu ngao ngán.
Trong câu nói của cô tuy nhẹ nhàng nhưng đầy ẩn ý khiến mặt Khương Duật đen xịt lại.
Lúc trước khi Khương Duật không có nhà cô vô tình đi vòng quanh lục lọi thì phát hiện bằng đại học của anh được bỏ trong tủ quần áo.

Đáng ra khi người nào đó có bằng loại xuất sắc như vậy cũng phải nên treo giữa nhà để ngắm nghía thành tích của mình nhưng Khương Duật lại khác, anh còn chẳng thèm quan tâm đem nó đặt ở dưới đáy tủ quần áo.
"Trước đây anh cũng định làm luật sư nhưng nghĩ kỉ lại bán vụn sắt vẫn là nhàn hạ hơn."
"Bán vụn sắt nhiều tiền lắm sao? cho em theo với."
Với một người đam mê tiền, tiền đối với cô không bao giờ là đủ ra thì Ái Linh vẫn muốn có thật nhiều, thật nhiều tiền.
Chỉ là buôn bán nhỏ lẻ như Khương Duật mà đã giàu vậy nếu cô làm đại lý thì sẽ giàu đến cỡ nào nữa.
Ái Linh nghĩ sau này sẽ thành một phú bà thì lại tự cười giống như một con ngốc vậy.
"Bé cưng vẫn nên ở nhà để anh nuôi thì hơn."
___________________

Hôm nay vừa hay chính là sinh nhật của Khương Duật cả hai người về lại nhà của ba mẹ anh để đón cùng họ.
Ông Khương mặt dù không bằng lòng vì có sự xuất hiện của Ái Linh nhưng cũng phải niềm nở vui ra mặt, vì lần trước đã bị vợ giáo huấn đuổi ra ngoài ngủ mấy ngày.
"Ái Linh dù gì cũng đã tốt nghiệp rồi hai đứa định đến khi nào kết hôn cho hai ông bà già này có cháu bồng đây." Mẹ anh lên tiếng.
Ái Linh nghe vậy thì liền đỏ mặt, từ lâu cô cũng đã chuẩn bị sẵn tâm lý cho mình là sẽ làm mẹ sớm rồi bởi Khương Duật cũng đã bốn mươi tuổi.
"Ái Linh vừa đi làm để ổn định vài năm nữa rồi hẵng tính mẹ."
Ngoài mặt Khương Duật chưa bao giờ đòi hỏi cô việc đó nhưng anh lớn tuổi vậy rồi, bây giờ cũng đang trong thời kỳ d*c vọng mạnh mẽ nhất ắt hẳn cũng rất khó chịu.
"Được rồi, được rồi."
"Ái Linh đi làm vẫn phải nhớ chú ý đến sức khỏe đấy nhé."
"Vâng ạ."
Cả nhà cùng nhau dùng bữa sau đó ra phòng khác xem tivi nói chuyện cũng đã đến khuya.
Mẹ anh cũng đã ngỏ ý muốn cả hai ở lại nên cũng không đành từ chối, dù gì anh và cô cũng đã ngủ chung với nhau nữa năm nay rồi thì còn gì nữa mà ngại ngùng.
Trên phòng.
"Bé con quà của anh đâu."
Khương Duật ngồi trên giường đưa tay ra trước mặt Ái Linh đòi quà chẳng khác gì mấy đứa nhóc mới lớn.

Người ta có câu đàn ông là những đứa trẻ không bao giờ lớn, câu này bây giờ nên áp dụng với Khương Duật được rồi.
"Không có...!vậy..."
"Em và chú thức một đêm tạo quà được không?"
Khương Duật nghiêng đầu đăm chiêu nhìn cô, vẫn đang suy nghĩ lời của Ái Linh nói có ý gì thì ngay tức khắc đôi môi của mình được phũ lên một đôi môi mềm mịn khác.
Lúc này đầu óc của anh như quay cuồng không tự chủ được mà điên cuồng đáp lại bơi Ái Linh còn hôn môi rất vụng về.
Không dừng lại ở đó Khương Duật cảm giác được bàn tay hư hỏng kia của Ái Linh không chịu để yên từ từ luồn xuống quần anh.
"Ái Linh không được."
Thời khắc máu chốt để tay mình chạm vào nơi đó của Khương Duật thì cô lại bị anh ngăn lại.
Ái Linh cau mày trực tiếp gặt bỏ tay anh ra đè Khương Duật dưới thân còn mình trực tiếp leo lên người anh.
"Không phải lúc trước chú nói d**ng v*t của chú rất lớn sao, nào cởi qu@n ra cho em xem đi.".
 
Dụ Yêu: Ông Trùm Xã Hội Đen Và Tiểu Thỏ Bạch
Chương 34: Chương 34


Với sức lực của mình thì Khương Duật nhanh chóng lật ngược tình thể phút chốc đã trở mình lật ngược Ái Linh lại.

"Em học mấy câu hư hỏng này ở đây ra vậy.

"
"Không phải là do chú dạy sao?"
Ái Linh mặt dù nằm dưới thân anh nhưng vẫn ra sức để cám dỗ Khương Duật, cô đưa hai tay mình choàng qua cổ anh chủ động nhướng người lên để hôn anh.

"Lão già lại đây chúng ta cùng nhau tạo quà cho chú.

"
Mặt dù đã bốn mươi tuổi nhưng anh vẫn chưa bao giờ đòi hỏi Ái Linh về chuyện giường chiếu này, cô mới hai hai tuổi không nhẽ mới vậy mà đã vã quá rồi sao?
Anh đã tự nhũ với bản thân sẽ không bao giờ cưỡng ép Ái Linh làm những chuyện này với mình, nhưng bây giờ là đích thân cô chủ động anh.

Với một người đang ở độ tuổi đầy nhiệt huyết kia thì làm sao có thể cưỡng lại nổi sự cám dỗ này nữa chứ.

"Mỡ đã dân tận miệng rồi bộ chú còn định nhịn nữa sao.

" Ái Linh bĩu môi trách móc.

"Vậy để lão già như anh đây cho em cảm giác một đêm đầy sung sướng.

"
Dứt lời Khương Duật nhanh chóng hôn lên đôi môi căng mọng kia.

Với một người kinh nghiệm đầy mình như Khương Duật chỉ cần một chút thôi thì sẽ khiến Ái Linh cũng phải xin tha.

Được một lúc Khương Duật từ từ đẩy lưỡi mình vào trong khoang miệng cô hôn ngấu nghiến, Ái Linh không nhịn nổi nữa trong miệng bổng phát ra âm thanh càng thêm k*ch t*nh.

Chưa dừng lại ở đó, anh vừa hôn vừa dùng đôi tay điêu luyện của mình để cở bỏ hết tất cả quần áo từ trong lẫn ngoài trên người Ái Linh ra.

Cứ thế trên sàn nhà rải rác quần áo trong và ngoài của cả hai, trong đêm khuya thanh vắng tất cả đều im lặng chỉ có trong căn phòng của anh và Ái Linh vẫn còn tiếng thở d0'c và r3n rỉ đến gần sáng mới dứt.

______________
"Ái Linh đâu rồi sao không xuống cùng con.

"
Bà Khương nhìn lên lầu thấy con trai đang xuống nhưng không thấy Ái Linh đâu thì thắc mắc hỏi.

"Đêm qua vận động hơi mệt nên con để bé con ngủ thêm một tí.

"
Hiện tại cũng chỉ mới hơn bảy giờ sáng thôi, tính ra cô chỉ mới ngủ có bốn tiếng vì bị Khương Duật hành cả đêm qua.

Khương Duật không có thói quen ngủ khi mặt trời lên cao nên bảy giờ thì anh đã thức giấc, nhìn qua bé con đang ngủ ngon trong vòng tay của mình thì không nở gọi cô dậy một chút nào.

"Quà sinh nhật năm nay của anh ý nghĩa gê nhỉ.

"
Ông Khương đặt ly trà xuống bàn nhìn qua anh một lượt rồi lên tiếng.

Bà Khương ngồi kế bên liền đành mạnh vào đùi ông một cái vì sợ con trai sẽ ngại khi nhắc tới mấy chuyện này, nhưng bà làm sao biết được đứa con này của mình mặt dày thứ hai thì không ai dám đứng nhất.

"Vâng, ý nghĩa nhất từ trước đến nay.

"
Khương Duật bật cười thành tiếng rồi vui vẻ đi vào bếp ăn sáng.

Một lát sau Khương Duật trở lại vào phòng đi lại giường ngồi xuống nhìn Ái Linh đang nằm cuộn tròn người lại trong chăn ngủ say.

"Bé cưng dậy thôi đã trễ lắm rồi.

"
Khương Duật nhẹ nhàng cuối người sát lại tai cô thì thầm.

Ái Linh trước đây hay bị đau bao tử vì nhịn ăn sáng từ khi ở cùng Khương Duật ngày nào cũng bị anh ép ăn mới cho đi học bây giờ cũng đã thành thói quen.

Anh sợ rằng cô ngủ nhiều không chịu ăn thì cái bụng kia lại quằn quại than vãng với anh.

"Ưm.

.

"
Ái Linh ngái ngủ híp mắt nhìn người đàn ông trước mặt mình sau đó cũng ngoan ngoãn mà ngồi dây, cô cũng chưa hẵng là tỉnh ngủ nhưng do cả đêm vận động nằm trên giường mãi mà bây giờ rất đau lưng.

Vừa ngồi dậy cảm giác vùng bên dưới của mình đau ầm ĩ khiến cô phải nhăn mặt lại, đêm qua khinh thường anh quá để bây giờ người chịu thiệt lại là Ái Linh.

"Chú, đau quá.

"
Khương Duật nhìn gương mặt nũng nịu kia thì bật cười đưa tay nhéo nhẹ vào chớp mũi của Ái Linh.

"Lại đây anh đưa em đi vệ sinh cá nhân.

"
Ái Linh nghe lời quàng tay qua cổ để cho Khương Duật ôm mình đi vệ sinh cá nhân.

Lúc trước xem phim cô thường thấy mấy tổng tài nói sẽ làm cho nữ chính liệt giường, bây giờ thì cũng đã hiểu cảm giác đó như nào rồi.

Khương Duật bế Ái Linh lên đặt cô đứng xuống trước bồn rửa mặt, một tay ôm ngang vai Ái Linh để đề phòng cô không bị ngã, một tay lấy một bàn chải đánh răng mới trong tủ giúp cô lấy kem đánh răng
"Chú, tối hôm qua có tính là chú đã hủy hoại đi một mầm non của tổ quốc rồi không?"
Anh đen mặt nhìn đưa bàn chải đánh răng cho Ái Linh.

Hôm qua còn không phải do cô câu dẫn anh sao? bây giờ còn nói anh hủy hoại mần non đất nước gì đó.

"Hôm qua là do em cư0~ng bức anh nên không được tính là hủy hoại.

".
 
Dụ Yêu: Ông Trùm Xã Hội Đen Và Tiểu Thỏ Bạch
Chương 35: Chương 35


"Lưu manh."
Sau khi vệ sinh cá nhân xong xui cả nhà Khương Duật cũng đều đã rời nhà hết chỉ còn người làm trong nhà, anh cũng không ngại ngùng gì mà ngang nhiên bế Ái Linh từ trên phòng xuống bếp cho cô ăn sáng.
Chờ Ái Linh ăn uống xong thì cũng đã đến trưa, Khương Duật đưa cô về nhà riêng của mình còn anh thì nhanh chóng đến quán bar vì có một số việc cần giải quyết.
________________
Cả tuần này Ái Linh cảm thấy trong người rất lạ mỗi lần ăn uống cái gì cũng đều muốn nôn ra khiến Khương Duật rất lo lắng.
"Ngoan uống một ít sữa thôi anh đưa em đến bệnh viện."
Khương Duật cầm ly sữa đưa đến trước mặt Ái Linh, cô cũng thuận theo cố uống nhưng được nữa ly rồi lại thôi.
Linh Trĩ và Quý Thành là ba mẹ cô sau khi nghe tin con gái mình hôm nay không đến công ty đi làm thì lập tức gọi cho Khương Duật để hỏi chuyện.
Biết được Ái Linh và anh đang ở bệnh viện hai ông bà cũng tức tốc sấp xếp công việc chạy đến đó ngay.
"Con bé sao rồi."
Thấy Linh Trĩ chạy tới còn Quý Thành thì đi theo sau, Khương Duật đang ngồi ở hàng ghế chờ bên ngoài thì liền đứng dậy gật đầu cúi chào hai người.
"Bác sĩ đang kiểm tra bên trong hai bác ngồi đây chờ trước đi."
Anh né qua để cho hai ông bà ngồi xuống còn mình thì đứng kế bên cánh cửa phòng khám của Ái Linh đang ở bên trong, lấp ló nhìn qua cửa kính lại thấy cơ thể bé nhỏ kia đang nơm nớp lo sợ với bác sĩ chuẩn bị đưa kết quả kia.
"Mà này, cậu và con bé đã làm gì chưa đấy?" Linh Trĩ nghi hoặc quay sang hỏi anh.

"Làm gì là làm gì ạ?"
"Thì là làm chuyện của vợ chồng đấy." Quý Thành lên tiếng.
Nghe được Ái Linh hay buồn nôn tự dưng đầu của hai người lại nhảy số, có khi nào họ lại ăn cơm trước kẻng không?
Mấy chuyện chăn gối này thì cặp đôi yêu đương đa số đều có, con gái của họ và Khương Duật ắt cũng không tránh khỏi.
"Rồi ạ."
Khương Duật không kiên nể gì mà trả lời một cách rất bình thảng, dù gì trước sau gì cũng làm vã lại là do Ái Linh khơi gợi d*c vọng của anh trước cơ mà.
"Ây, con bé này."
Cạch.
Lúc này cửa phòng khám cũng mở ra.

Ái Linh bước ra ngoài và cầm trên tay một tờ giấy xét nghiệm.
"Sao rồi con, bác sĩ nói bị gì." Quý Thành đi đến trước mặt cô.
Ái Linh cuộn chặt tay vào tờ sét nghiệm dè chừng không biết có nên cho ba mẹ biết không.
Cơ mà là chuyện lớn không nói lại không được.
"Con nói ba không được đánh Khương Duật đâu đấy nhé."
Ái Linh đi qua đứng trước mặt Khương Duật để anh đứng ra sau lưng mình, như câu anh đã từng nói "dù trời có sập anh cũng có thể chống cho em" nhưng bây giờ đổi ngược lại là cô chống cho anh.
"Vậy là có thai rồi đúng không." Linh Trĩ lên tiếng.
Nghe vậy là đủ hiểu ba mẹ cô giận xanh cả mặt nhưng cũng không biết phải làm sao, Có thì cũng đã có rồi trách móc thì cũng đâu có thể không có thai được nữa.
"Ba, mẹ."
Ái Linh nhăn mặt nũng nịu để lấy lòng cả hai nhưng cũng không khỏi sợ hãi vì sợ rằng họ sẽ đánh Khương Duật vì tội dụ dỗ cô mất.
Nhưng Ái Linh ý thức rõ được là cô câu dẫn anh trước nên đêm đó cả hai mới xảy ra chuyện.
"Em có thai thật không?"
Khương Duật nghe vậy thì kích động đặt tay lên bả vai Ái Linh xoay cô về phía đối diện mình.
Ái Linh bây giờ muốn khóc cũng không thành tiếng, cô chỉ gật đầu liên tục với Khương Duật.
Cô cũng không ngờ rằng tinh lực anh cũng mạnh mẽ thật, mới một lần là "trúng thưởng" ngay.

"Bao lâu rồi?"
"Hai tháng rồi ạ."
"..."
Hai ông bà nghe vậy thì câm nín dời tầm mắt qua nhìn Khương Duật.
Anh cũng hiểu ý ôm Ái Linh sát vào mình lớn tiếng tuyên bố chắc nịt.
"Hai bác yên tâm cháu sẽ chịu trách nghiệm với cô ấy, hai ngày nữa sẽ mang rượu qua hỏi cưới liền ạ."
Mặc dù xưng hô vậy cũng hơi ngượng miệng, vì ba của Ái Linh chỉ hơn anh có bảy tuổi còn mẹ cô thì hơn anh chỉ vỏn vẹn năm tuổi.

Nhưng biết làm sao được "gặm cỏ non" thì phải đành chịu thôi.
"Được rồi, được rồi.

Đưa nó đi ăn gì tẩm bổ đi, đã kén ăn rồi bây giờ còn không ăn nổi gì cháu tôi sinh ra chắc gầy mất."
Ba mẹ cô cũng không phải là dễ nhưng từ ban đầu gặp Khương Duật đã ưng ngay anh rồi, nhưng cũng chưa hề biết bất kì quá khứ đen tối nào của anh.
Ái Linh cũng không có dự định kể cho họ, một mình ba anh phản đối họ thôi là đã quá đủ rồi.

Nhưng gần đây ông cũng không quá khắt khe nữa, vì Ái Linh bây giờ đã có bà Khương một điểm trụ vững chắc để chống lưng.
"Hai bác yên tâm nhanh thôi, Linh Linh sẽ tròn quay như trước cho xem."
Ái Linh nghe vậy thì liếc qua lườm anh.

"Chú nghĩ em là heo sao."
Một lúc sau Khương Duật đưa Ái Linh vào xe, anh không để cô động tay đến bất kì thứ gì kể cả thắt dây an toàn.
Lần đầu tiên có cảm giác mình sắp được làm ba tự dưng trong lòng lại dân lên cảm giác hạnh phúc đến khó tả.
"Em muốn ăn gì."
"Pizza."
Ái Linh đưa một ngón tay lên trước mặt Khương Duật nhanh chóng trả lời.
"Không được."
Mặc dù chưa tìm hiểu kỹ về thức ăn dành cho người mang thai nhưng không hiểu sao mặt định trong đầu anh pizza không tốt cho cô.
"Đi mà...!lâu lắm rồi em chưa được ăn."
Khương Duật đưa tay khởi động xe chạy ra khỏi tầng hầm, hai tay anh gõ đều vào vô lăng suy nghĩ kĩ một chút rồi mới trả lời.
"Gọi anh một tiếng ba ba không chừng anh có thể suy nghĩ lại."
Ái Linh quay sang trợn tròn mắt nhìn anh.
Hẳn là Khương Duật ham con đến phát điên rồi chăng?.
 
Dụ Yêu: Ông Trùm Xã Hội Đen Và Tiểu Thỏ Bạch
Chương 36: Chương 36


"Em mà gọi chú là ba thì cục cưng trong bụng sẽ gọi chú là gì đây? ông ngoại sao."
"Em chỉ được cái ngang ngược."
Ái Linh quay người lại ngồi ngay ngắn trên ghế.
Bộ cô đã nói gì sai sao?
Khương Duật không chịu nổi nữa liền dùng tay nhéo má cô một cái.

Càng ngày càng nói những câu làm trái tim "bé bỏng" của anh tổn thương.
Khương Duật nhất quyết không để cô ăn pizza tự mình trực tiếp lái xe đến nhà hàng.
"Chào quý khách."
Một cậu nhân viên chạy ra tiếp đón lúc Ái Linh và anh bước vào.
Do chưa đặt bàn trước nên Khương Duật để Ái Linh đứng ở đó đợi, còn mình đi đến quầy lễ tân để đặt bàn.
Một lúc sau liền có nhân viên hướng dẫn chỉ đường cho họ lên phòng, lúc này Ái Linh luôn ngó nghiêng quan sát cảnh vật xung quanh không để ý rằng Khương Duật đã đặt bàn xong nhân viên liền tiến đến nhắc nhở.
"Cô gái, bố cô đặt bàn xong rồi."

Khương Duật cũng đi ở sau lưng cậu ta liền đen mặt đến khoác vai Ái Linh nhằm tuyên bố chủ quyền.
"Lần trước không phải đã nói đây là bạn gái tôi sao?"
Cậu nhân viên ngước lên nhìn cả hai, thật sự có chút quen mắt nhưng cũng không nhớ rõ là ai, vì một ngày anh ta đón biết bao nhiêu là khách làm sao nhớ nổi từng người một cơ chứ.
"À xin lỗi quý khách, tôi đãng trí quá."
Nhưng Ái Linh nghe vậy liền chợt nhớ ra, ra là cậu nhân viên tiếp đón cả hai khi họ mới hẹn hò.
Mới đó cũng nhanh thật nhớ ngày nào còn mới quen nhau, thoáng mắt một cái bây giờ đã có em bé rồi.
"Được rồi đi thôi, chú suốt ngày chỉ được cái nhăn nhó là giỏi."
Khương Duật được Ái Linh khoác tay kéo đi nên cũng không nói gì thêm, ngoan ngoãn đi theo cô.
Bé con của anh bây giờ cũng đã biết cằn nhằn anh rồi đấy.
_________________
Đến tối Ái Linh không làm việc gì nữa vì ba mẹ đã thẳng chân "đuổi" cô ra khỏi công ty khi biết cô đã mang thai.
Bây giờ cô cũng không cần thức đêm để làm mấy cái dự án kia nữa, vị trí của Ái Linh nhanh thôi sẽ có người thay thế.
"Ăn ít thôi, khoai tây chiên không tốt cho con đâu."
Khương Duật từ phòng tắm trở ra thì thấy Ái Linh đang ngồi ăn khoai tây chiên liền lên tiếng nhắc nhớ.
"Em ăn ít mà."
Do Ái Linh trên đường trở về liên tục nài nỉ miết nên anh cùng đành mềm lòng mới mua cho cô một ít, nhưng chỉ duy nhất lần này thôi nhé.

Bây giờ anh không chỉ chú ý sức khoẻ cho Ái Linh mà anh còn phải chú ý thêm đứa bé mà Ái Linh cho mình là ông ngoại của nó nữa.
"Đừng xem tivi nữa lại đây sấy tóc cho anh đi."
Ái Linh bĩu môi chờm đến lấy khăn giấy trên bàn lau tay sạch sẽ.

sau đó đến giường lấy từ trong tủ ra máy sấy cắm điện vào giúp Khương Duật làm khô tóc.
"Khương Duật này."
"Hửm...!sao em?"

Khương Duật đang trong giây phúc tận hưởng thì nghe được giọng Ái Linh gọi, anh mở mắt ra nhìn thẳng vào tấm gương đối diện nhìn Ái Linh.
"Em không có chê chú già đâu."
Cô đưa tay vào trong đầu Khương Duật x0a nắn thuận tiện cho hơi nóng của máy sấy làm khô bên trong tóc của anh.
"Anh biết rồi."
Nếu Ái Linh chê anh già thì liệu bây giờ họ có ngày hôm nay chắc? có thể có được đứa con mà anh ngày đêm mong chờ chăng.
Bề ngoài Khương Duật mặt dù không già nhưng độ tuổi của họ cách nhau quá lớn cũng không khỏi bị người khác nhầm lẫn, còn cả khuông mặt Ái Linh trông non nớt giống như tiểu thỏ bạch vậy.
"Chú đừng để ý lời người khác nói nhé! chỉ cần biết em yêu chú là được rồi."
Lúc chiều bị nhân viên nhà hàng lại nhầm lẫn Khương Duật là bố của cô ắt hẳn lúc đó anh cũng sẽ rất buồn, mặt dù không nói nhưng trên gương mặt anh hiện rõ vẻ không hài lòng về lời nói của nhân viên.
"Được rồi sấy tóc nhanh cho anh đi rồi mình đi ngủ."
Tầm năm phút sau tóc của Khương Duật cũng đã khố hẳn, Ái Linh cẩn thận rút điện ra rồi cất máy sấy lại vào chỗ cũ.
Khi vừa xoay lại định trở về giường ngủ thì mình đã đập vào lòng ngực săn chắc kia của anh, Ái Linh không chống cự mặt cho Khương Duật ôm chầm lấy mình.
"Cảm ơn em."
"Vì chuyện gì?" Cô thắc mắt ngước lên hỏi.
"Vì tất cả."
Ái Linh đã không ngần ngại bỏ đi tuổi trẻ của mình để ở bên cạnh một người bốn mươi tuổi như anh, đã chấp nhận tất cả và bỏ qua quá khứ đen tối kia.

Và đặt biệt rằng hiện tại cô đang mang trong mình đứa con được kết tinh từ tình yêu của cả hai.
"Sau này chú phải nhớ đối sử thật tốt với mẹ con em nhé, không sau này chú mà già đi em nhất định sẽ bỏ đói không cho chú ăn."

Ái Linh thuận thế mà vòng qua eo ôm lấy Khương Duật còn tựa vào lòng ngực anh làm nũng, hiện tại nếu không có Khương Duật đang ôm mình chắc chắn rằng Ái Linh sẽ ngã ra sau mất.
"Được, nhất định sẽ yêu thương cưng chiều mẹ con em thật tốt."
Tất cả đối với anh bây giờ đã quá viên mãn rồi, chỉ còn thiếu một tờ giấy đăng kí kết hôn và một cái đám cưới nữa.
Ngày mai Khương Duật chỉ về thông báo cho ông bà Khương nữa thôi, để họ chuẩn bị trầu cau qua hỏi cưới Ái Linh nữa và đăng kí kết hôn.
Rất nhanh họ sẽ trở thành vợ chồng hợp pháp và chào đón đứa con đầu lòng của mình.
"Muộn rồi đi ngủ thôi."
"Yêu em." Khương Duật cuối xuống hôn nhẹ vào môi của cô.
Ái Linh cũng không ngần ngại mà đáp lại, nhưng chỉ là nụ hôn thoáng chốc.

Cô sợ hôn lâu sẽ khơi gợi d*c vọng của Khương Duật lên rồi lại để anh đi tắm nước lạnh.
Thật sự không nở một chút nào cả.
"Yêu anh.".
 
Back
Top Bottom