Cập nhật mới

Khác Dư Hương Đông Phong

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
181,601
Phản ứng
0
Điểm
0
VNĐ
44,735
389772525-256-k405079.jpg

Dư Hương Đông Phong
Tác giả: Lo_ong
Thể loại: Cổ đại
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Liệu tình yêu kia sẽ tan theo gió đông, hay sẽ đọng lại dư hương chẳng sao quên lãng...



trunghoadanquoc​
 
Dư Hương Đông Phong
Chương 1: vị thuốc


Trung Hoa Dân Quốc ở thời điểm giao thoa giữa hai nền văn hóa Đông-Tây là thời kỳ loạn.

Bên cạnh các cuộc chiến tranh triền miên, thì còn có đời sống và tinh thần của mọi người được cách tân phong phú.

Đất nước tuy vẫn giữ những nét văn hóa đậm chất Á Đông, nhưng văn hóa phương Tây du nhập lại nhiều, dẫn đến những thay đổi đáng kể trong xã hội khi ấy.

"Khụ..."

Vưu Đan Noãn thể chất yếu mềm, tựa như mèo con, vẫn luôn sợ lạnh.

Y tựa lưng vào thành giường, gần đây giao mùa, cho nên không tránh khỏi bệnh sốt.

Dẫu Đan Noãn đã cố tình mặc mã quái dày hơn vào thời điểm trước đó.

"Nào, uống thuốc."

Đối phương là Khương Tư Hạ, anh ân cần đút cho y từng ngụm thuốc một.

Có điều y chỉ uống đến thìa thứ hai, sau, liền chau mày mà nôn khan.

"Nhanh!

Gọi bác sĩ đến đây!"

Xung quanh đang im lặng, bỗng chốc lại trở nên nháo nhào.

Các tôi tớ, có người vội chạy tìm bác sĩ, có người gấp gáp đi lấy thêm vài bộ y phục.

Lẫn chăn bông cùng đệm giường đã thấm ướt mồ hôi, cũng cần phải thay mới thật sạch sẽ.

"Năm nay Lạc Dương đón mùa đông lạnh hơn mọi khi, y phục đặt cho nhị thiếu gia vẫn chưa may xong...."

"Cũng chỉ đành mặc lại vài bộ cũ thôi ạ."

Cô gái nhỏ đặt hai bộ trường bào vải gấm lên trên chiếc bàn cạnh giường, dáng vẻ ấm ức dường như không được vui.

Thấy thế, Vưu Đan Noãn vừa lựa lấy một bộ vừa nhắc nhở: "Đừng tỏ ra bất mãn."

Dẫu thật khó để cam lòng, nhưng cô gái nhỏ cuối cùng vẫn phải nghe theo.

Chăn đệm bẩn đã được dọn đi, Vưu Đan Noãn cũng vừa lúc thay xong y phục.

Một bộ trường bào màu vỏ lê, tà trước tà sau đều thêu hình hạc bay.

Cùng với ngoại y mang sắc màu đen sẫm, thực tôn lên vẻ trang nhã không tì vết.

"Em lại đây ngồi đi.

Chịu khó chút, bác sĩ sớm sẽ đến thôi."

Khương Tư Hạ ngưng đọc báo, ánh mắt điềm đạm nhìn về phía Vưu Đan Noãn.

Các tôi tớ đều đã ra ngoài, trong phòng được họ đốt trầm, mùi thanh sạch xua tan đi ngột ngạt, cảm giác đầy dễ chịu.

Đây cũng là hương thơm mà Đan Noãn đặc biệt yêu thích.

Đan Noãn bước chân hơi loạng choạng, y suýt chút nữa thì vấp ngã.

May sao được Khương Tư Hạ kịp thời đón lấy.

Hai bên da thịt khẽ chạm nhau, khiến từng đầu ngón tay của Vưu Đan Noãn tê rần.

Chỉ khác mỗi Khương Tư Hạ chẳng có phản ứng.

"Cảm ơn."

"Bạn bè thân thiết đã lâu, em đừng mãi khách sáo với anh."

Kỳ thực, Vưu Đan Noãn luôn cảm thấy người khách sáo không phải mình, mà chính là đối phương mới đúng.

Nhưng những cảm xúc rung động kỳ lạ này, y chẳng tâm sự được với ai.

Việc dần có tình ý với một người đàn ông...

Dường như quá đỗi mơ hồ so với Đan Noãn.

"Anh nghe người làm nói gần đây em luôn trằn trọc khó ngủ, lại không muốn nhờ họ điều gì."

"Em có thể tự lo được."_Giọng Đan Noãn khá nhỏ.

Một người luôn tĩnh lặng như y, vào mùa đông sẽ càng thêm thâm trầm.

Khương Tư Hạ nhẹ nhàng chạm vào chóp mũi Đan Noãn, khớp ngón tay lành lạnh, khiến người nhất thời run run.

Y ngoảnh mặt sang hướng khác, đã mân mê cổ tay trường bào thật lâu.

Trong vô thức, thùy tai cũng sớm ửng hồng hào.

"Trước đó anh dặn người làm chuẩn bị trà bạc hà, uống vào, sẽ giúp em dễ ngủ hơn."

Vì biết Đan Noãn rất không thích vị đắng, nên dẫu trà tâm sen có thể giúp an thần tốt đến nhường nào, thì Tư Hạ vẫn nhất định không dùng.

Lặng nhìn đối phương nhấp từng ngụm, anh nói: "Đợi em khỏi bệnh rồi, chúng ta có thể cùng nhau ghé thăm doanh trại một chuyến."

Nơi có những khu huấn luyện chiến thuật, sân tập và trường bắn rộng lớn, nơi luôn rầm rộ những tiếng lính tuần tra, và phải sống trong môi trường đầy khắc nghiệt,...

Khi Vưu Đan Noãn vẫn đang mải miết suy nghĩ đến điều này, tách trà trong tay tỏa ra hơi ấm, vờn quanh lòng bàn tay y.

Cảm giác mỏi mệt, xem như đã tan đi rồi.

"Đông Tam Tỉnh đón xuân muộn.

Vào tháng 5 có thể ngắm hoa nở rất đẹp."

"Thời tiết Đông Tam Tỉnh, cũng sẽ dần ấm lên."

Nghe Đan Noãn nói vậy, Khương Tư Hạ gật đầu.

Doanh trại anh ở đồng bằng Tùng Nộn, ngay tại Đông Tam Tỉnh mang khí hậu gió rét.

Mỗi ngày trôi qua đều không dễ dàng.

Nhưng đón năm mới, cũng cần phải dụng tâm thật nhiều.

Khương Tư Hạ dạo trước đã chi một số tiền khá lớn, ngoài mua vũ khí, đạn dược và vài y phục mùa đông mới cho sĩ binh,...

Thì còn có cây cảnh cùng vài món ăn vặt lạ.

Đặc biệt đợi Vưu Đan Noãn đến chơi.

"Em sẽ sắp xếp thời gian."

"Không gấp.

Vẫn nên đợi em khỏe hẳn thì hơn."

Nhắc đến bệnh, bác sĩ rốt cuộc vẫn chưa đến.

Không biết trên đường, liệu đã gặp phải tai nạn gì.

Tuy Vưu Đan Noãn chẳng rõ biểu tình, nhưng các tôi tớ xung quanh đều vô cùng sốt ruột.

Khương Tư Hạ trông thấy vẻ mặt họ, dường như cũng nhận ra, thế là anh nói: "Hãy nấu chén thuốc khác cho nhị thiếu gia trước đi."

Thuốc Bắc vị hơi khó uống, Vưu Đan Noãn không thích chút nào.

Cho nên những lần phát sốt hay cảm mạo, y sẽ dặn các tôi tớ pha thuốc cùng thật nhiều mật ong.

Cũng đã dần hình thành một thói quen, họ thôi để y phải thường xuyên nhắc nhở.

Các tôi tớ chỉ vừa mở cửa phòng, Khương Tư Hạ bỗng nhiên lên tiếng.

Giọng điệu và gương mặt đều thể hiện sự nghiêm túc lạ kỳ: "Đừng pha thêm mật ong."

Tất cả lén nhìn nhau, cảm thấy chút khó xử len lỏi xung quanh.

Vưu Đan Noãn khi nghe, dẫu không tùy tiện chau mày, thế nhưng liền đem tách trà trên tay trả về bàn nhỏ.

Điệu bộ không hài lòng.

Có điều, Khương Tư Hạ cũng chẳng quan tâm.

"Nhị thiếu gia im lặng, có nghĩa đã đồng ý thật rồi.

Mau đi làm ngay đi."

"Ồ, dạ vâng."

Đợi các tôi tớ ra ngoài hết cả, Khương Tư Hạ nâng niu một bên gò má của Vưu Đan Noãn.

Tựa như đang trêu chọc, cũng như đang dỗ dành mèo con.

Gò má Đan Noãn hơi cao, đầy đặn và mềm mại phớt hồng.

Chẳng giống dáng vẻ người trưởng thành cho lắm, kỳ thực, tính cách vẫn còn nhỏ.

"Chén thuốc cũ em uống có đầy kiến ở bên trong.

Đã pha nhiều mật ong đến thế, khi uống còn nôn khan."

Vưu Đan Noãn cố tình lảng tránh những lời mà Khương Tư Hạ đang nói, rốt cuộc vẫn phải lắng nghe mọi điều.

Trong lòng vốn dĩ đã mỏi mệt vì bệnh triền miên, y giờ đây càng thêm tủi buồn nặng trĩu.

"Khó uống lắm sao?"

Nói rồi anh đẩy tách trà đến trước mặt Đan Noãn.

Là tách trà y đang uống nửa chừng.

Màu xanh rất nhạt, dưới những tia nắng ánh lên vài điểm long lanh.

Có một đôi mắt như chưa từng thấu hiểu Vưu Đan Noãn, là Khương Tư Hạ vẫn bên cạnh dõi theo.

Mỗi lần đối mặt với Tư Hạ như vậy, y sẽ cảm thấy áp lực thật nhiều.

Sự mâu thuẫn giữa mong muốn được đối phương quan tâm, giữa sợ anh phát hiện được tình ý đặc biệt từ tận đáy lòng này.

Trong ngữ điệu của Khương Tư Hạ len lỏi sự nghiêm khắc, Vưu Đan Noãn hiểu rằng anh đang quan tâm mình.

Chỉ là, ở đằng sau những lời nói kia, y chẳng nhìn được chút an ủi ấm áp nào.

'Cốc, cốc'.

Tiếng gõ cửa vang lên hai lần, cô gái nhỏ nói vọng vào trong: "Nhị thiếu gia, Khương tư lệnh, thuốc đã nấu xong rồi."

Khương Tư Hạ đi đến mở cửa, nhận lấy chén thuốc vẫn còn nóng trên tay cô gái.

Khi đóng cửa phòng, anh đem nó để trên bàn, kế bên tách trà đã nguội.

Mùi thuốc Bắc vờn quanh đầu chóp mũi Đan Noãn, mang theo cảm giác chẳng hề dễ chịu.

"Em uống đi."

Vưu Đan Noãn im lặng không muốn uống.

Khương Tư Hạ nhìn đối phương, chỉ biết thở một hơi dài.

Cầm chiếc thìa sứ trong tay, anh nhẹ nhàng đảo đều thuốc.

Khói nóng tỏa ra, mùi hương càng thêm hăng nồng.

"Rất đắng..."

Giọng nói như thể nước mắt sắp rơi.

Vưu Đan Noãn cúi thấp đầu, đôi tay nắm chặt lấy mép áo.

Những đầu ngón tay cũng trở nên đầy lạnh lẽo và trắng bệch.

"Uống nửa chén thôi.

Sau đó anh sẽ dặn người làm chuẩn bị kẹo cho em."

Không đợi Vưu Đan Noãn đáp lời, Khương Tư Hạ liền đem thìa thuốc chạm vào môi y.

Khi vị đắng chỉ vừa lưu trên cánh môi, y đã chẳng nhịn được mà rơi nước mắt.

Anh đối với y rất tốt, thế nhưng với ai cũng giống vậy cả.

Sự quan tâm ấy khiến lòng y đau khổ, cũng đẩy y rơi sâu vào mơ màng.

Có lẽ, giữa hai người đã dần xa cách nhau hơn.
 
Dư Hương Đông Phong
Chương 2: vị thuốc


Tư Hạ đặt chén thuốc trở về bàn, anh yên lặng nhìn Đan Noãn khóc rất lâu.

Đợi mãi trông y vẫn nức nở, bàn tay đầy sẹo, chai sần của anh mới vuốt ve xoa dịu.

Sau thật nhiều chần chừ cùng khó xử trước đó.

Tư Hạ nghĩ, bản thân xua tan được mọi dày vò đang tồn tại trong y rồi.

Nhưng anh lại không biết rằng, bàn tay ấy, với y mà nói chính là vời vời và lạnh lùng tột độ.

"Nếu đã không thể uống, vậy thì anh dìu em về giường nghỉ ngơi."

Nước mắt vẫn lăn dài trên gò má của Đan Noãn, hòa cùng vị đắng còn đọng trên môi hồng.

Khương Tư Hạ nhẹ dìu y, bên tay to lớn áp lên eo, bên còn lại thì để y nắm lấy.

Tuy hai người có chiều cao chênh lệch ít ỏi, thế nhưng kích thước tay mang khác biệt rõ ràng.

Lòng bàn tay của Tư Hạ vừa vặn ôm trọn bàn tay Đan Noãn.

Anh đã để lại rất nhiều áp lực trong y, và sự ôn nhu ấy luôn làm y phải tự hỏi.

Liệu tình cảm anh dành cho mình có đặc biệt hơn không?

Một lần nữa da thịt gần gũi với nhau.

Đan Noãn vừa luyến lưu chẳng muốn rời, cũng vừa muốn nhanh chóng thoát khỏi sự ấm nồng đến bỏng rát hiện tại.

Những phút giây ngắn ngủi trôi qua trong im lặng.

Khương Tư Hạ không nói gì, Vưu Đan Noãn cũng chẳng lên tiếng.

Chỉ là, y suy nghĩ quá nhiều điều.

Chúng như một dòng chảy không ngừng trào dâng, cuốn trôi y giữa vô vàn xúc cảm thật khó gọi tên.

"Anh làm em buồn sao?"

Khương Tư Hạ đắp chăn cho Đan Noãn.

Ngoài trời tuyết vẫn đang rơi, tựa như tâm trạng rối bời của y chưa hề tan đi.

"Không có."

Vưu Đan Noãn thì thầm.

Y xoay người lảng tránh Khương Tư Hạ, thế nhưng bờ vai cứ run run chẳng ngừng.

Rốt cuộc là vì lạnh, hay vì đã dồn nén cảm xúc quá lâu...

"Vậy em cứ nghỉ ngơi đi, anh sẽ ra ngoài."

Lời nói ấy vang lên, ôn nhu nhưng đầy xa lạ.

Vốn dĩ, Khương Tư Hạ đang quan tâm đến đối phương.

Có điều, hành động này lại thiếu mất sự thấu hiểu.

Rằng Vưu Đan Noãn không cần yên tĩnh, mà y cần anh ở bên mình.

Dẫu cho anh luôn lặng thinh đi chăng nữa.

Khương Tư Hạ cẩn thận khép cửa lại, anh dặn các tôi tớ xung quanh đừng làm ồn.

Y chỉ vừa mới vào giấc mà thôi.

Vài ngày tới anh khá bận rộn, nên sẽ không thường về thăm được.

Các tôi tớ lại chiều theo ý Đan Noãn mãi, Tư Hạ nhắc nhở họ phải nghiêm khắc hơn.

Mà lời anh nói chẳng khác gì gió thoảng qua tai.

Tính cách y còn nhỏ, y vừa chau mày là họ liền ngậm ngùi thuận theo rồi.

Cũng giống như chén thuốc cũ, nó gần như chẳng còn vị đắng.

"Nếu mọi chuyện đều chiều theo ý em ấy, vậy sẽ không tốt.

Trà có thể ngọt, nhưng thuốc phải đắng."

"Không đắng, người làm sao khỏe được?"

Nghe Khương Tư Hạ nói thế, các tôi tớ im lặng chẳng dám cãi.

Qua thật lâu, một cô nàng mạnh dạn lên tiếng: "Thưa tư lệnh, làm như vậy, sợ rằng nhị thiếu gia sẽ chịu không được."

Khương Tư Hạ nhướng mày, hỏi ngược lại: "Tại sao không sợ em ấy bệnh lâu hơn?"

Các tôi tớ đều câm nín, Khương Tư Hạ thở dài.

Cuối cùng, họ cũng nhận ra cái sai của mình ở đâu.

Ánh mắt anh thoáng qua nét dịu dàng, thế mà giọng vẫn đầy cứng rắn: "Em ấy hơi khó dỗ, những ngày tới sẽ khá vất vả với mọi người.

Cứ bảo là Khương tư lệnh ép, còn lại tôi giải thích cho em sau."

"Vâng."

Đợi đến khi Vưu Đan Noãn tỉnh giấc, các tôi tớ liền thông báo cho y rằng Tư Hạ đã rời đi rồi.

Họ thay anh nhắn nhủ vài lời, về việc uống thuốc phải đúng giờ.

Và kẹo mà anh hứa cũng sớm được chuẩn bị xong xuôi.

Ban đầu, Vưu Đan Noãn còn có chút hẫng hụt.

Vì y vẫn chưa thể nói với anh lời tạm biệt nào.

Có điều, sau một thời gian ngẫm nghĩ, y đã tự trấn an bản thân.

Tháng 5 Đông Tam Tỉnh, lúc ấy cả hai sẽ gặp lại.

"Nước ấm đã pha xong rồi, nhị thiếu gia, mau chóng tắm thôi."

Cô nàng mang bộ trường bào mới trên tay, chất vải dày dặn và màu trắng tinh tế, là thiết kế mà Đan Noãn luôn ưa chuộng.

Vô tình thấy y ngắm nghía mãi, cô nàng hào hứng giải thích: "Là đồ đặt may vừa mới về, thưa nhị thiếu gia.

Lần này họa tiết đầy tỉ mỉ, chúng ta chờ đợi thật không uổng."

Vưu Đan Noãn ho vài lần, nhàn nhạt gật đầu đi vào phòng tắm.

Hơi nước ẩm ướt vờn quanh, khiến người mơ màng không ngưng.

Y nhìn gương và tự hỏi, khi mình khoác lên bộ trường bào mới, không biết trông sẽ ra sao?

Cô nàng ở phía sau mỉm cười, khi đưa trang phục cho y còn thấy hai bên má ấy đỏ hồng.

Dường như ngại ngùng rất nhiều khi bị phát hiện.

"C, cảm ơn."

"Vâng.

Nhị thiếu gia cũng đừng quên treo đồ bẩn lên sào như lần trước nhé."

Đan Noãn vịn tay nắm cửa.

Vì xấu hổ, nên y đành ngoảnh mặt sang hướng khác, nhỏ giọng trả lời: "Ừm..."

Thật là, nhị thiếu gia nhà họ vẫn chưa lớn.

Cửa đóng lại, Vưu Đan Noãn cởi hết từng lớp vải trên cơ thể.

Lần này đã nhớ phải treo đồ lên trên sào.

Bồn nước ấm được các tôi tớ pha xong, nhiệt độ giúp y thoải mái hơn nhiều.

Cho nên dẫu còn bệnh, y vẫn muốn ngâm mình thật lâu.

Y bỗng nhiên nhớ về Khương Tư Hạ, nhất là khoảnh khắc anh đón lấy bàn tay này, khi y suýt ngã.

Sự to lớn cùng những chai sần ấy vô tình khiến y trở nên bé nhỏ và trẻ con.

Đan Noãn cảm thấy giữa hai người thật cách biệt.

Chẳng giống thuở nhỏ nữa rồi.

Những ngày mà y và anh vẫn hồn nhiên ôm lấy nhau, kể nhau nghe từ chân trời đến góc bể.

Khương Tư Hạ hiện đã vượt tầm với hơn, riêng y thì cảm thấy mình không còn là bạn của anh ấy nữa.

Có lẽ, khoảng cách này sẽ không bao giờ thu hẹp được.

Nhưng y vẫn mong, rằng vào một ngày nào đó sẽ trở về như xưa.
 
Dư Hương Đông Phong
Chương 3: người nhà


Vưu Đan Noãn ngồi trên ghế, mãi mân mê cổ tay trường bào.

Tắm xong rồi, tôi tớ lau tóc giúp y, còn mang cả mã quái ủ ấm đến.

Hương thơm dần nhạt, y bảo họ đốt thêm trầm.

Nghe vậy, cô gái nhỏ liền tới bàn trà nhấc nắp lư hương, cẩn thận đặt một nụ trầm lên đế đốt.

Đợi đến khi ngọn lửa tắt dần, chỉ còn lại tàn than âm ỉ cháy, cô gái mới yên tâm.

Làn khói tựa như dải lụa bạc có mùi thanh sạch và tĩnh mịch.

"Tóc nhị thiếu gia dài rồi, hôm nào rãnh nên đi cắt thôi."

Vưu Đan Noãn từ chối, giọng mềm mại như sợ hương trầm tan đi: "Gần đây tôi thích để dài."

Qua mấy ngày đông nữa là năm mới đến rồi, cho nên Đan Noãn muốn thay đổi một chút.

Vì cuộc hẹn tháng 5 cùng người đặc biệt.

Hiếm khi thấy y chăm chút bản thân, các tôi tớ xung quanh tươi cười nghe theo.

Cô nàng đang chải tóc cho y phía sau, cảm thấy y thế nào cũng đẹp.

"Nhị thiếu gia, bữa tối đã chuẩn bị xong."

Thanh âm nâng niu của đầu bếp vọng vào, Vưu Đan Noãn ôn tồn đứng dậy.

Trước đó đã ngủ một giấc, tinh thần, xem như cũng tốt hơn.

Khi đến phòng ăn, các tôi tớ kéo ghế cho y ngồi.

Những đầu ngón tay lành lạnh ôm lấy bát cháo gà nóng hổi, hương thơm thanh nhẹ phù hợp với người đang bệnh như y.

Mấy tháng qua sốt triền miên, y chẳng ăn uống được gì.

Nay thấy sắc mặt y có chút tươi tỉnh, đôi mắt sáng trong, các tôi tớ đều âm thầm nhẹ nhõm.

Thế nhưng, lời dặn dò nghiêm khắc của Khương Tư Hạ, họ cũng không dám quên.

"Ăn xong, đến giờ uống thuốc rồi thưa nhị thiếu gia."

Một cô nàng đặt chén thuốc tới trước mặt Đan Noãn.

Y mím môi, ánh mắt rũ xuống u buồn, tựa như mèo con vừa bị trách mắng.

Điều này khiến các tôi tớ vừa thương vừa áy náy không thôi, nhưng họ chỉ đành giả vờ không hiểu.

"Là Khương tư lệnh yêu cầu ạ."

Nghe đến cái tên quen thuộc ấy, Vưu Đan Noãn lại hơi chần chừ.

Rõ ràng việc quân bận rộn khôn tả, vậy mà anh vẫn dành ít thì giờ cho y.

Đây dường như không giống điều bạn bè sẽ làm.

Và liệu Khương Tư Hạ có tình cảm đặc biệt với y chứ?

Giữa hai người con trai, thật là kỳ lạ...

Tiếng chuông cửa bỗng nhiên vang lên, cắt đứt dòng suy nghĩ mông lung của Vưu Đan Noãn.

Y bảo các tôi tớ ra ngoài đón người, cũng nhẹ nhàng đẩy chén thuốc ra xa nơi mình.

Đôi mày y nhíu lại thật khẽ, giấu đi chút miễn cưỡng, nói: "Tôi sẽ uống sau."

Lòng bàn tay Vưu Đan Noãn còn đọng đầy hơi ấm, vội vàng đến trước cửa, mặc cho gió vân vê mái tóc rối bù.

Những bóng hình nơi xa dần rõ ràng, họ là người nhà của y.

Dường như, từ lâu rồi không còn gặp nữa.

Y đặt tay lên ngực trái, nơi trái tim đang nôn nao vì lạc lõng.

Nhớ về ngày mình còn nhỏ, một buổi tối gia đình sum vầy.

Mọi người dưới ánh đèn ấm áp, riêng mỗi y thấy nó sao thật lạnh lùng.

Cha xoa đầu anh trai và khen anh ấy giỏi, mười tuổi thành thạo bắn súng, tương lai nhất định rực rỡ huy hoàng.

Người mẹ kế bên ôm lấy bé con bụ bẫm trong lòng, hôn lên trán nó đầy âu yếm.

Y còn có một cô em gái lớn, em ấy thích đàn ca.

Khi em vừa học một giai điệu mới, thanh âm non nớt sẽ reo vang khắp nhà.

Cha thường nói: "Nhà có con gái, nuông chiều một chút mới tốt".

Thế nhưng, ngoại trừ y ra, đứa nhỏ nào ông ấy cũng yêu thương cả.

Cũng chỉ mỗi y ngồi đối diện cha lắng nghe từng lời, dẫu có thành tích học tập tốt thế nào thì vẫn bị lu mờ.

Từ thời gian ấy y đã đắm mình trong tăm tối, chẳng tìm được tia sáng dẫn đường nữa rồi.

Tại sao chưa một lần cha mẹ xoa đầu và ôm y vào lòng nhỉ?

"Thôi, chuẩn bị trà đi."

Vưu Đan Noãn vô tình lướt qua chén thuốc dần nguội lạnh trên bàn, lòng y bỗng chốc cũng se lại như thế.

"Nghe nói con đang bệnh, vừa vặn Khuynh Xuyên mới từ nước ngoài về, nên chúng ta ghé thăm một chút."

Giọng Vưu Vọng Quy trầm khàn, như đang cố kìm nén những lời chất vấn bên trong.

Bóng lưng của ông tuy cao lớn, nhưng ánh mắt lại không cách nào giấu được nỗi thất vọng.

Đan Noãn yên lặng đứng nghe, cảm giác đau đớn vẫn luôn trào dâng nơi đáy lòng.

Y nhàn nhạt gật đầu, vô cùng lạ lẫm khi phải tiếp đón gia đình mình, với sự xa cách không thể che giấu.

Phòng khách được bày trí đầy trang nhã, lại mang sự lạnh lẽo vô biên.

Thiệu Huy vì sớm quen với điều kiện khắc nghiệt trong quân đội, nên chẳng có gì gọi là khó chịu.

Thế nhưng hai cô nàng Khuynh Xuyên và Nguyên Khải thì khác.

Họ tỉ mỉ lướt nhìn mọi thứ xung quanh, ánh mắt không hài lòng, cảm giác mọi thứ ở nơi này đều sẽ khiến người ta sinh ra bất mãn.

Sơ Tình, người mẹ vẫn luôn dịu dàng, lặng lẽ bước vào sau cùng.

Khi đối diện với Đan Noãn, bà không nói nên lời.

Bất lực và đầy xót xa.

Bà ôn tồn vuốt lưng con trai, muốn truyền cho y chút ấm áp giữa vô số khoảng không trống trải.

Nhưng cái vuốt ve ấy chỉ càng làm rõ sự xa cách giữa hai người hơn thôi.

Vưu Đan Noãn bước qua họ, tâm tư chẳng biết nên cảm thấy ra sao.

Những dáng vẻ quen thuộc ấy giờ đây đã là những người xa lạ, dù họ vẫn cùng chung một mái nhà.

Cảm giác mất mát tựa màn đêm lan dần, nhanh chóng bao trùm lấy y, khiến y khó mà tìm thấy lối thoát.

Họ nói thăm y, kỳ thực cũng chẳng ai chân thành.

Những câu hỏi nhạt nhẽo cùng ánh mắt dò xét tựa như gió đông len lỏi qua kẽ tay, thật trống rỗng và vô vị.

Đây từng là gia đình mà y luôn khát khao gần gũi, là nơi y mong tìm được chút hơi ấm.

Nhưng những mảnh kí ức ấy trở nên nhạt nhòa theo thời gian.

Người trước mặt giống với những bóng hình thoáng qua trên đời.

"Mời lão gia, phu nhân, thiếu gia và tiểu thư dùng trà."

Nước trà màu vàng nhạt, lẫn cả vài cánh hoa nhài trắng muốt, nhẹ lưu hương nơi đầu chóp mũi mỗi người.

Ngoài trời tuyết vẫn còn rơi, đọng đầy trên khung cửa sổ.

Bầu không khí kéo về nỗi niềm tái tê khó mà xua tan.

Vưu Thiệu Huy thanh nhàn nhấp một ngụm, đặt tách trà xuống bàn, giọng hắn bình thản.

Cứ như đang thăm hỏi một người quen cũ chẳng quan trọng gì: "Xem ra cuộc sống của em rất tốt, đỡ làm mọi người lo lắng hơn rồi."
 
Dư Hương Đông Phong
Chương 4: người nhà


Vưu Đan Noãn siết nhẹ góc áo.

Cuộc sống tốt mà Thiệu Huy nói, rốt cuộc là gì?

Mãi đơn độc như thế này sao?

Y thoáng qua những ánh mắt đó, cuối cùng vẫn không đáp lời.

"Noãn à, thật ra cha vẫn luôn lo lắng cho con.

Gần đây ông ấy cứ sốt ruột mãi, đợi Khuynh Xuyên về mới đến được..."

Vưu Khuynh Xuyên gật đầu, cầm tách trà trắng sứ tinh xảo trong tay, càng tôn lên vẻ kiều diễm động lòng của nàng.

Ngay cả lời nói cũng mềm mại êm ấm: "Em đã làm xong các luận án, năm mới này có thể vui vẻ lâu hơn một chút."

"Anh ở đây một mình quạnh hiu, chi bằng về nhà, gia đình luôn đợi."

Có lẽ, Vưu Đan Noãn không còn mong sẽ tìm thấy đường về nữa.

Y dùng ký ức ở quá khứ, để dày vò bản thân mình hiện tại.

Đã như vậy từ thật lâu thật lâu rồi.

Cho đến hôm nay, khi một tia nắng len qua vệt nứt, y mới nhận ra.

Rằng cảm giác đầu tiên của mình chính là sợ sệt.

Giá như những câu chuyện bi kịch trên thế gian này đều là giả dối, những câu chữ trong đau khổ đó đều là bịa đặt.

Y thật lòng muốn sống một cách trọn vẹn.

Bởi năm tháng thuở nhỏ ấy thật sự mịt mờ.

Nhiều lần trách mắng bản thân, là mình chưa đủ tốt.

Nhưng dường như...

Mình nào có lỗi lầm gì.

Vưu Đan Noãn cố che đậy hơi thở đầy mệt nhoài, y nới lỏng bàn tay đang siết góc áo, vụng về học theo cách trò chuyện đầy lạnh nhạt của mọi người trong gia đình: "Đầu xuân anh còn nhiều việc, gặp nhau, cũng chẳng nói được nhiêu câu."

"E là con không muốn về."

Khoảnh khắc Vưu Vọng Quy lên tiếng, Đan Noãn phát hiện mình đã dần thay đổi vài điều.

Khi y không còn hoảng loạn, mà chỉ còn lại sự điềm tĩnh vô biên.

"Thời gian này bệnh nên con đã xin nghỉ.

Đến đầu năm, đương nhiên phải bù."

Thiệu Huy chống cằm, dáng vẻ mang theo vô vàn sự xem thường: "Xem ra nhị thiếu gia khá bận rộn đấy."

Gọi 'nhị thiếu gia' là muốn nhắc Vưu Đan Noãn phải nhớ rõ nơi nuôi mình khôn lớn, một lần nữa khuyên y về nhà.

Nhưng hiện tại tâm hồn y như bị đánh rơi trong tuyết trắng.

Dẫu sau bao tháng ngày tuyết cũng sẽ tan đi, nhưng dư âm đơn độc vẫn luôn thổn thức nơi lồng ngực trái này.

Và rồi một người đã thầm lặng xuất hiện, ôn nhu ở cạnh bên.

Giúp y nhận ra, trong đêm đen ta vẫn có thể tỏa sáng.

Vào mỗi lần bâng quơ nghĩ đến dáng hình thanh âm của người, y sẽ vô thức mỉm cười dịu dàng.

Những vết thương lòng cũng dần hóa thành vết sẹo, đẹp không tì vết.

Khoảnh khắc Vưu Thiệu Huy vô tình trông thấy nụ cười của y, lại giật mình trước sự hiền hòa Vưu gia chưa từng có.

Như tuyết hoa yên rơi trên mặt hồ, đẹp đẽ và xa xôi.

"So với tư lệnh thì chút vất vả của em nào đáng gì đâu."

Giọng nói bình thản nhưng ẩn chứa đầy gai nhọn.

Ngôn từ sắc bén như dao, Đan Noãn chính là lần đầu tiên thể hiện thái độ này.

Y khiến xung quanh rơi vào lặng im, chỉ còn mỗi tiếng than cháy lách tách nơi lò sưởi.

Thiệu Huy xoay tách trà trong tay, vẻ mặt mang theo đôi chút thích thú.

Thời gian thật sự có thể đổi thay được vô số điều...

Thì ra, so với ghét bỏ nhau hoàn toàn, thế này lại càng khiến người ta khó chịu hơn.

"Con cũng không nhất thiết phải chịu cực như vậy.

Điều kiện chúng ta tốt, vẫn nên về nhà làm đi."

Sơ Tình lên tiếng, lời nói dẫu nhẹ nhàng nhưng không giấu được nỗi niềm bất lực thân quen.

Kỳ thực, tình yêu thương mà bà dành cho Đan Noãn là chân thành.

Có điều chúng cũng chẳng mang tí sức nặng nào, và càng khiến mối quan hệ xa cách cùng cực.

Vưu Đan Noãn khẽ nhíu mày, vì bệnh, nên trong ánh mắt vẫn lưu luyến đầy mỏi mệt.

Y quay sang nhìn người phụ nữ trước mặt mình, từng lời Sơ Tình nói cứ như mũi kim lạnh buốt len qua từng kẽ da.

"Con không ngại cực, chỉ ngại làm người khác mất mặt thôi."

Câu nói ấy khiến căn phòng chìm vào tĩnh lặng, như thể vừa có một con dao vô hình chạm nhẹ sợi dây đàn, âm vang sắc nhọn nhưng không quá lớn để chói tai.

Sơ Tình thoáng ngẩn người, mành môi bà mấp máy, cuối cùng vẫn không nói nên lời nào.

Ánh mắt ấy rõ ràng đang lúng túng, rất nhanh chóng lại thu về vẻ ngoài điềm tĩnh.

Bà cố mỉm cười, như thể chưa từng có chuyện gì xảy ra.

"Anh đừng nói như thế..."

Nguyên Khải nhẹ nhàng khuyên nhủ, ánh mắt cô hướng về lò sưởi, lập lòe long lanh.

Đã lâu rồi Vưu Đan Noãn không muốn gặp người nhà, cô thật lòng chẳng hiểu vì sao.

Dường như với một vài người, họ chỉ mong được rời khỏi gia đình thật nhanh.

Giống như anh trai cô, người luôn cảm thấy nhà là nơi giam cầm những ước mơ, và đôi khi xã hội đầy loạn lạc mới là sự tự do anh ấy hằng theo đuổi.

Thế nhưng một người có thể sống đơn độc mãi mãi sao?

Vưu Nguyên Khải cảm thấy điều đó thật sự rất phi lý.

Mọi người vẫn đang học cách gần gũi với Đan Noãn hơn, chỉ là anh ấy cái gì cũng không cần nữa.

"Noãn, nếu con không thể sống tốt với cả nhà, thì đừng bao giờ tự mình làm việc."

Chỉ với một câu nói, đã đẩy Vưu Đan Noãn trở về quá khứ trước kia.

Ngày mà y đứng nép mình trong góc tường, âm thầm nhẫn nhịn đôi tay nhỏ tím bầm vì cha đánh.

Ông từng mong y sẽ trở thành bản sao của Vưu Thiệu Huy, nên đã dạy y dùng súng.

Dẫu y có sợ hãi và run rẩy đến thế nào đi chăng nữa, thì ông cũng không quan tâm.

Ông sẽ với lấy roi da được chuẩn bị sẵn, rồi đánh vào hai cánh tay y.

Đánh mạnh đến chảy máu, đánh không chút thương tiếc...

"Tất cả đều phải mang theo trách nhiệm.

Con không là người duy nhất làm việc cho gia đình, và đừng cho rằng tự mình có thể quyết định tất cả."

Vưu Đan Noãn trầm ngâm.

Y đã quyết định rời đi, sau một thời gian dài chịu đựng giông tố.

"Đường này là con chọn, dẫu có sai sót thì vẫn là đường của con.

Nào chứng minh với ai làm gì, con chỉ mong được sống vì chính mình, không vì ai khác."

Vưu Vọng Quy mất đi kiên nhẫn mà đập bàn, mặc cho thanh âm vang vọng khắp gian phòng yên tĩnh.

Đôi mắt ông với vô vàn tia máu, ánh nhìn tựa lưỡi dao sắc bén đâm thẳng vào Đan Noãn.

"Con nghĩ con là ai mà dám ăn nói hồ đồ như vậy?

Sống vì chính mình?

Đừng tâng bốc bản thân nữa!

Cả đời này, không một ai được phép thoát khỏi trách nhiệm Vưu gia, kể cả con!"

Giọng của Vọng Quy mang theo sự áp bức nặng nề, khiến mọi thứ xung quanh càng trở nên căng thẳng và áp lực.

Sơ Tình vội đứng dậy, bước nhanh tới cạnh ông, níu lấy bàn tay đầy vết nhăn ấy để ngăn cản.

"Lão gia, đừng như vậy, Noãn còn bệnh."

Vưu Nguyên Khải cũng vội vàng bước đến.

Cô nàng bất lực, chỉ đành hạ giọng để xoa dịu tình hình: "Cha, bình tĩnh lại đi.

Anh hai cũng không có ý gì, chỉ là nhất thời..."

"Không có ý gì?

Chỉ là nhất thời?"

Vưu Vọng Quy chỉ thẳng tay vào mặt Đan Noãn, khuôn mặt đỏ bừng vì cơn giận dữ.

Ông nói: "Con thực sự xem những lời anh trai con vừa nói là không có ý sao?"

Vưu Đan Noãn vẫn ngồi đó, vẫn giữ tư thế đấy điềm tĩnh.

Thế nhưng, ánh mắt y đã dần trở nên lạnh lẽo từ bao giờ.

Đặt tách trà xuống bàn, y từ tốn đứng dậy đối mặt với người cha của mình.

"Con vốn chẳng làm tổn hại gì đến ai.

Nếu cha luôn xem con như một gánh nặng, vậy thì con cũng không cần chút quan tâm giả dối này đâu."

"Con!?"

Sơ Tình nắm chặt tay Vưu Vọng Quy, giọng bà run rẩy, mải miết khuyên nhủ trong sự bất lực tràn trề: "Lão gia, tôi xin ông bình tĩnh đi mà.

Đan Noãn vẫn là con của ông, đừng tổn thương thêm nữa."

Vưu Khuynh Xuyên chẳng nhìn được cảnh tượng này, ánh mắt nàng nhìn Đan Noãn, như thể đang cố nói với y, rằng phải dừng lại thôi.

Nhưng y chỉ mỉm cười, chẳng đáp lời ai.

Có lẽ thời gian đã chẳng hề lưỡng lự.

Quá khứ vẫn luôn là quá khứ, tương lai vẫn sẽ thành tương lai.

Chưa từng dừng lại chút nào.

Nên y đành phải chấp nhận tất cả.

Và rồi, Vưu Đan Noãn rời khỏi phòng.

Nơi này chỉ còn lại sự phẫn nộ của Vọng Quy, cùng ánh mắt Sơ Tình đầy bất lực.

Thiệu Huy, Khuynh Xuyên, lẫn Nguyên Khải, họ đều âm trầm hướng về bóng lưng cô tịch đó.

Cánh cửa khép lại sau lưng y, nhưng trái tim ấy đã đóng chặt từ lâu rồi.
 
Dư Hương Đông Phong
Chương 5: đông xuân


Tựa vào bức tường lạnh, Đan Noãn nhắm mắt mệt nhoài, cố xua đi những hỗn loạn chưa nguôi.

Y nhìn đôi tay của bản thân, từng ngón tay khẽ run, dù chẳng một ai tổn thương đến.

Kỳ thực, mọi người chỉ làm điều mà họ cho là đúng thôi.

Cùng lúc ấy, tiếng gõ cửa phòng vang lên trong im lặng.

Một người bước vào, chính là vị bác sĩ với chiếc cặp da vô cùng quen thuộc.

Ông hơi cúi người chào, nói: "Thất lễ rồi, thưa nhị thiếu gia.

Vì con tôi bệnh nặng nên sáng nay không thể đến khám cho cậu được."

"Ừm."

Bác sĩ nâng gọng kính bạc, nghe y trả lời ngắn gọn như vậy làm ông cảm thấy khá lạ lùng.

Thường y luôn nói ông đừng nên đến nữa.

"Tôi bắt đầu khám nhé?

Thuốc lần trước tôi kê cậu đã uống hết chưa?"

Vưu Đan Noãn khẽ lắc đầu, câu trả lời này thì không lạ.

Vị bác sĩ chẳng muốn khuyên thêm, ông chỉ im lặng bắt mạch và đo nhịp tim cho y.

"Nhị thiếu gia đã không uống thuốc trong thời gian dài, đó là lý do cậu sớm bị cảm và bệnh nặng hơn."

"Tôi sẽ kê đơn thuốc mới, lần này, cậu mà không uống nữa thì đầu xuân sẽ không rời giường được đâu."

Trong lúc đợi vị bác sĩ kê thuốc, Đan Noãn nhẹ nhàng bước về phía cửa sổ.

Ngoài kia, ánh trăng nhàn nhạt soi sáng gian phòng.

Y ngắm lớp tuyết trắng tinh bên dưới, cố tìm một điều thi vị để vơi đi ưu sầu.

Tình cờ y trông thấy một mầm non bé nhỏ, nó đang vươn mình đâm chồi giữa đông dài.

Lòng y hơi rung động, một chút ấm áp len lỏi qua những phiến băng bao bọc trái tim.

Thì ra, mùa xuân đã đến rất gần rồi.

"Thuốc này uống sau khi dùng bữa tối, giờ tôi sẽ xuống nói với người của cậu ngay."

Vưu Đan Noãn ngoảnh đầu nhìn ông, thấp giọng đáp lời: "Ông về cẩn thận."

"Vâng, tôi xin phép."

Cửa đóng, Vưu Đan Noãn nằm trên giường lim dim buồn ngủ.

Những tháng qua y đau bệnh triền miên, hằng đêm thao thức mãi, giờ đây mới có thể chợp mắt được.

Ánh đèn nhàn nhạt chiếu lên gương mặt thiếu sắc hồng hào ấy, hơi thở y đều đặn, vài sợi tóc mềm thừa dịp che đi vầng trán cao, khiến Đan Noãn càng thêm dịu dàng.

Một cô nàng đẩy cửa và bước vào, bàn tay ấy đầy cẩn thận cầm lấy chén thuốc.

Mùi hương so với những lần trước đã dễ chịu hơn, dường như lần này không còn đắng nữa.

Trông nhị thiếu gia say giấc, cô nàng chẳng nỡ đánh thức, chỉ từ tốn đặt chén thuốc xuống bàn.

Hướng ánh nhìn về phía lò sưởi điện trong góc phòng, cô bước đến gần, đôi tay nhỏ cẩn thận chỉnh nhiệt độ cho vừa đủ ấm.

Không gian vẫn yên tĩnh như cũ, có cả hương trầm thoang thoảng, tựa hồ đã ôm lấy cả căn phòng và nhị thiếu gia ở trong vòng tay thật dịu dàng.

Thoáng chốc, năm mới lại đến rồi.

Tuyết sớm tan, khí hậu cũng dễ chịu hơn.

Vưu Đan Noãn mải ngắm hoa ngoài sân, sớm đã khỏi bệnh, tâm trạng y vô cùng tốt.

"Pháo hoa đêm qua đẹp thật, so với năm trước càng thêm rực rỡ."

"Hoa nở cũng rất thơm."

Đan Noãn đang nâng niu những chiếc lá vừa chớm của cây quế, màu xanh non và hơi ánh đỏ, tô điểm làn da y trắng hồng.

Nghe các tôi tớ gần bên nói vậy, khóe môi cong lên cười một chút.

"Nhị thiếu gia, chợ xuân mở được vài hôm rồi, cậu có muốn đi cùng chúng tôi không?"

Năm mới mọi hoạt động đều rất thoải mái, các tôi tớ vui chơi nô đùa cùng nhau, cười nói khắp nơi.

Y thật lòng luôn xem họ như người nhà.

"Chợ xuân có nhiều món ngon lắm, thưa nhị thiếu gia."

"Cả đồ chơi nữa ạ."

Mùa xuân trăm hoa đua nở, phố phường nhộn nhịp đông vui.

Vưu Đan Noãn trước nay không quá thích ồn ào, thế nhưng có thể làm một lần ngoại lệ, muốn biết thêm nhiều điều thú vị, tặng cho Tư Hạ vài món quà: "Vậy chúng ta cùng đi một chuyến."

Quảng trường lớn rộng mang đến ban mai thật dịu dàng.

Năm mới, cây xanh đong đầy sự sống, từng khóm hoa lãng mạn thơm hương, và còn cả những nụ cười thơ ngây, cùng nhau sum vầy, vai cạnh bên vai đầy thắm thiết,...

Niềm hạnh phúc hòa vào trong không gian.

Nơi xa hơn, khắp gian hàng treo đầy câu đối đỏ.

Người bán buôn vui vẻ giới thiệu vài món đồ, phương Tây lẫn truyền thống đều có.

Thanh âm của ca kịch cũng mãi vang.

"Nhị thiếu gia có muốn mua gì không?"

Vưu Đan Noãn ngắm nhìn xung quanh, rất nhiều điều thi vị ở trước mặt, chỉ là không phải cái nào cũng đặc biệt.

"Có một gian hàng ẩm thực rất ngon, mọi năm đều tấp nập người mua."

Món ăn thường khó để được lâu, không tiện đem đi tặng lắm.

Thế nhưng, dùng bày biện bàn trà cũng tạm.

Đồ ngọt luôn là lựa chọn tốt nhất.

Vưu Đan Noãn suy nghĩ, trong đầu vẫn còn phân vân.

Bác bán hàng nhiệt tình, thấy vậy nên đến gợi ý: "Vị thiếu gia mua bánh tặng phu nhân à?

Phu nhân nhà ngài thích loại ngọt vừa hay hơi nhạt?

Chúng tôi có đủ cả."

Các tôi tớ ở phía sau mỉm cười, y vội giải thích: "Tôi chưa có vợ, tự muốn ăn thôi."

"Ài, tuổi trẻ như thiếu gia tập trung hết vào tri thức rồi...

Nhà tôi có một đứa con gái, hai mươi lăm tuổi vẫn chưa yêu ai."

"Vì chưa đến lúc gặp người cần gặp thôi."

Khi nói lời này, Vưu Đan Noãn đã vô thức nhớ về Tư Hạ.

Ngày hôm ấy tưởng chừng chẳng còn lại gì, tưởng chừng vứt bỏ hết mọi thứ, nhưng anh vẫn chọn chìm đắm vào màn đêm của y.

Gom nhặt từng lời, bảo rằng không sao cả, rằng có người ở trên đời này, thật lòng chưa từng quên em.

Có lẽ, đó là lý do để y tồn tại đến giờ phút này.

Khiến y không hối hận khi sống chút nào.

Nếu mỗi người chỉ có một lần không màng tôn nghiêm để yêu điêng cuồng ai đó, vậy y sẽ dùng cơ hội để đối diện với Khương Tư Hạ.
 
Dư Hương Đông Phong
Chương 6: đầu xuân


"Vậy thiếu gia thích bánh thế nào?

Nếu uống kèm trà thì ngài chọn ngọt vừa sẽ ngon hơn."

Vưu Đan Noãn choàng tỉnh khỏi những suy nghĩ lảng vảng trong lòng, y gật đầu đáp lời đối phương: "Ừm, lấy tôi mỗi thứ một ít."

"Món này gọi là bánh hoa sen, giới thượng lưu ưa chuộng lắm, thường dùng làm quà biếu khách."

Từng cánh hoa phớt hồng tinh xảo, cùng hương sen thoang thoảng tại đầu mũi, y nhìn đến là mê mẩn.

Nghe nói bánh hoa tượng trưng cho sự thanh tao, thật hợp với con người Đan Noãn.

"Bên cạnh là bánh ngọc trai, còn cả bánh hoa quế tổ yến, hoa hồng nhân óc chó,..."

"Mỗi món sẽ mang một nét riêng, chọn trà để uống cũng sẽ cầu kỳ.

Trông vị thiếu gia nhã nhặn thế này, chắc hiểu rộng lắm."

Đối phương vừa nói vừa lấy chiếc hộp gỗ hương mộc, nắp hộp có đính một miếng kính trong suốt, giúp thấy toàn bộ phần bánh bên trong.

Vải lụa trắng tinh được bác tỉ mỉ lót từng lớp, mềm mại tựa mây.

Dùng nâng niu từng mẩu bánh, tránh va chạm.

Khi mọi thứ đã hoàn chỉnh, bác ôn tồn đóng nắp hộp.

Ánh sáng len qua mặt kính, chiếu lên màu bánh đầy tinh tế.

"Của thiếu gia đây.

Nếu ngài muốn uống trà, có thể qua hàng bên kia.

Nhà chúng tôi thường mua ở đó, thơm ngon lắm."

Vưu Đan Noãn nhận lấy hộp bánh rồi đáp lời.

Vừa khéo, tháng 5 cũng gần đến, qua tiệm chọn chút trà tặng binh sĩ Đông Tam Tỉnh, có thể xem như quà mừng xuân.

Tiệm đang trong giờ vắng khách, lúc y vào chỉ có một hai người mua.

Cùng giọng mời gọi đầy niềm nở của người bán: "Ồ, thiếu gia, ngài đang chọn trà tặng quý nhân à?

Trà lá hay trà hoa?

Ở đây đa dạng lắm."

"Trà hoa thường sẽ ngọt ở đầu lưỡi, có điều, nếu quý nhân của ngài chuộng vị đắng chát đặc trưng, vậy trà lá sẽ tốt hơn."

Một tôi tớ đứng phía sau mỉm cười, vô tư chuyện trò: "Trà lá thật sự đắng, vị quý nhân này thích trà hoa hơn."

"Đừng nói bừa..."

Trông dáng vẻ ấy đầy lúng túng, bên cạnh tràn ngập tiếng cười không ngưng.

Chỉ là lời bâng quơ bông đùa thôi, thế nhưng đã có người bị nói trúng điểm yếu rồi, cố giấu lại càng rõ ràng hơn.

Cô bán trà khẽ nhịn chút vui vẻ, dẫn y sang quầy trà hoa, giới thiệu vài loại: "Thiếu gia xem đi, trà nhài thượng hạng này là ngon nhất.

Tuy phải ngửi thật lâu mới cảm nhận được hương hoa, nhưng vị sẽ luôn đọng trong khoang miệng, rất thơm."

"Trà cúc hoặc trà sen, trà ô long kèm mật ong cũng rất tốt.

Đây đều là loại dễ uống, chẳng đắng chút nào."

Trà sen, trà tim sen, là hai loại trà mà Tư Hạ thích uống nhất.

Mỗi lần ngồi bàn việc quân hay yên tĩnh đọc báo, anh luôn đặt tách trà ấm nồng kế bên.

Người ta luôn ví hoa sen cao đẹp, Đan Noãn cảm thấy rất giống với tính cách của anh.

"Ngài thích trà sen sao?

Hay là dùng thử một chút trước khi mua nhé?"

Y mím môi lắc đầu, trong nhà vẫn còn vài lạng, không nên mua thêm.

Huống hồ, vị trà này y không thích lắm, chỉ mỗi Tư Hạ thường ghé thăm mới uống thôi.

"Vậy trà cam thảo, thiếu gia thích không?

Trà này dùng rễ cây cam thảo khô, chung với gừng hoặc táo đỏ.

Mùa này bán không được lắm, phải vào hè khách mới mua."

"Giải nhiệt tốt, còn giảm cả căng thẳng."

Đợi đối phương nói xong, Vưu Đan Noãn mới chỉ tay sang quầy trà lá.

Vành tai y ửng hồng, nói: "Thực ra...

Tôi đang mua trà cho binh sĩ Đông Bắc."

"Ôi trời, đáng lẽ thiếu gia phải nói sớm với tôi chứ."

Cô bán trà ngẩng đầu nhìn y, bất lực xoa cổ mình một chút.

Nói khàn cả giọng luôn rồi, cuối cùng y chỉ muốn mua trà lá tặng binh sĩ thôi.

"Thiếu gia đang tìm loại trà gì thế?

Giúp thư giãn đầu óc, dễ ngủ, hay là giúp tỉnh táo tinh thần?"

Y đưa mắt nhìn quanh, cảm thấy cô bán trà có vẻ giận dỗi, trong lòng không khỏi lúng túng.

Lời nói ra nghe cũng rất nhỏ: "Cô lấy giúp tôi 8 lạng trà ô long, 5 lạng trà gừng và 7 lạng trà xanh đi."

"À...

2 lạng trà cam thảo nữa."

Đối phương khẽ gật đầu.

Bàn tay mười ngón thon dài, đong từng lạng trà đầy khéo léo, để mùi hương thanh sạch lưu khắp không gian.

Sau đó, cô nàng tỉ mỉ xếp trà vào hộp gỗ, mỗi phần đều ngay ngắn gọn gàng.

Đóng nắp lại, lộ ra hoa văn được khảm xà cừ, tinh tế và thanh cao.

Tuy dùng để tặng binh sĩ thì không hợp lắm, nhưng gửi gắm được tâm tư.

Đan Noãn xem như hài lòng.

"Nhị thiếu gia, để chúng tôi giúp cậu mang đồ."

Vừa đưa những hộp trà cho tôi tớ, y vừa dặn dò họ: "Mọi người về nhà nấu trước cơm trưa đi, thanh đạm một chút.

Tôi sẽ về dùng bữa sau."

"Vâng, chúng tôi biết rồi."

Các tôi tớ rời đi, trên tay mỗi người đều ôm một hộp gỗ nhỏ, trò chuyện với nhau, không biết nên nấu món gì ngon.

Vốn dĩ Đan Noãn khá kén chọn.

Y khẩu vị nhạt, chỉ ăn thanh đạm.

Có điều hiện tại cũng là đầu xuân, nên làm vài món thú vị hơn mới phải.

"Chúng ta cứ gọi đầu bếp nấu súp bạch tuyết hoa sen trước đã, hằng năm nhị thiếu gia đều ăn, cậu ấy thích lắm."

Xung quanh tiếng cười nói rất vui.

Khi họ đi ngang qua tiểu đình viện, cùng thanh âm gió reo xạc xào, thêm chút nắng vàng, thật là thanh bình và gần gũi đến lạ.

Từ xa, một dáng người cao ráo khẽ bước lại gần.

Làn da sáng ngời, mái tóc rối, quần áo lại sơ vin chỉn chu, gương mặt đầy vẻ tuấn tú,...
 
Dư Hương Đông Phong
Chương 7: chiến sự


"Chào ngài, Khương tư lệnh."

"Ừm.

Nhị thiếu gia đâu?"

Tư Hạ ban nãy đã đi dạo quanh nhà.

Gặp được đầu bếp, giờ cũng chỉ gặp thêm các tôi tớ, hoàn toàn không rõ Vưu Đan Noãn đang vui vẻ chốn nào.

Anh đứng chỉnh lại tóc một chút, mong câu trả lời sẽ là người sắp về rồi.

Dẫu gì cũng hơn một tháng liền chưa gặp, có khá nhiều lời muốn sẻ chia.

"Nhị thiếu gia ở chợ xuân vẫn chưa về ạ."

Khương Tư Hạ khó tránh không vui, nhàn nhạt đáp lời: "Vậy tối nay tôi sẽ quay lại."

"Vâng, tư lệnh đi đường cẩn thận."

Bóng lưng của anh tựa như cơn gió.

Đôi khi dịu dàng vô cùng và đôi khi rất hùng dũng.

Tiếng bước chân dần tan thật xa, cuối cùng chỉ còn tiểu đình viện yên ắng.

Đã lâu rồi Tư Hạ không về thăm gia đình, năm nay có vẻ trang trí giản đơn hơn so với năm trước.

Mẹ anh yêu thích mai đỏ cùng mẫu đơn vàng, dọc lối vào nhà đều mang theo hương thơm của hai loại này.

Giúp tâm tư thoải mái hơn nhiều.

Chỉ là lần này, hoa tươi xoa dịu không được ý muộn phiền của tư lệnh rồi.

"Cậu Tư Hạ, mừng cậu trở về."

"Chúng tôi sẽ vào thông báo với phu nhân và lão gia ngay."

Nghe người hầu nhắc đến hai chữ lão gia, Khương Tư Hạ hơi ngạc nhiên.

Anh lướt qua cánh cửa nhà, ánh mắt nhìn ngắm những vệt nắng xuân rực rỡ, hỏi: "Cha cũng về à?

Hôm qua không nghe ông nói gì."

"Vâng, thế nên chúng tôi phải đi chợ mua thêm đồ ăn đây.

Cậu vẫn thích món gà ác hầm nhân sâm chứ?

Chúng tôi sẽ nấu một phần nhé?"

Đợi Tư Hạ gật đầu đồng ý xong, người hầu liền rời đi.

Anh cũng nhanh bước vào nhà, vừa khéo, gặp được dáng vẻ vô cùng trầm trọng của cha.

Kỳ thực, trước lúc về có bị cha mắng một chút.

Trận vừa rồi đánh với quân phiệt, đội binh do Tư Hạ dẫn đầu tuy chiến thắng, nhưng thiệt hại lại quá lớn.

Bên quân đồng minh thương vong nhiều, dược phẩm cũng gần như hết sạch,...

Khi phát hiện đội binh có gián điệp, lúc ấy vì tức giận và nóng lòng muốn giết chết hắn ta, Tư Hạ đã vô tình làm hỏng cả manh mối, giúp gián điệp bỏ trốn thành công.

Trong lúc đợi viện trợ, tin tức đã truyền đến tai Khương thống soái rồi.

Ông ở trụ sở quân khu khá lo lắng, đến doanh trại tìm Tư Hạ thăm hỏi tình hình.

Biết được lý do thì không khỏi bực bội.

"Cái chức tư lệnh này con không cần nữa đúng chứ?

Người chỉ huy cả một quân đội, lại bốc đồng như vậy?"

"Từ nhỏ con đã sống trong doanh trại của cha.

Cha dạy con sự kiên nhẫn, cách bình tĩnh và tính cầu toàn,...

Con không hề ghi nhớ, ngược lại luôn tự kiêu.

Hậu quả thế nào?

Xem đi, chết bao nhiêu mạng người con đếm hết không?"

Chẳng nghe được câu trả lời nào từ miệng Tư Hạ, ông thở dài nói tiếp: "Tư lệnh khác với binh sĩ.

Binh sĩ là mỗi cá nhân đều nỗ lực hết mình, còn tư lệnh sẽ suy nghĩ cho lợi ích chung của toàn quân..."

"Bỏ qua chuyện con bị người ta lừa đi, thì việc con làm hỏng manh mối điều tra gián điệp đã khiến binh sĩ mất lòng tin rồi."

Khương thống soái đứng trước mặt Tư Hạ, đặt tay lên vai anh nhắc nhở: "Con phải hiểu hậu quả của sự thiếu cẩn thận này.

Những người dưới quyền chọn tín nhiệm vào con, cho thấy lòng tin rất quan trọng.

Con đừng để họ dùng ánh mắt thất vọng nhìn mình, rồi trở thành một tư lệnh vô dụng."

Từng lời một vẫn luôn hằn sâu trong đầu của Tư Hạ, khiến anh đêm qua trằn trọc mãi, càng không dám yên giấc.

Trở về nhà cùng mẹ đón tết, cứ tưởng đã tạm thoát khỏi cái nhìn của cha và binh sĩ, anh nào ngờ vẫn phải tự mình đối diện.

Cố nở một nụ cười xán lạn, Tư Hạ cất lời: "Năm mới, con trai kính chúc cha mẹ bách niên giai lão, sức khỏe dồi dào, hạnh phúc dài lâu."

"Nào, lại đây."

Anh đến ngồi bên cạnh Đoàn Đạm Nhã, cầm lấy tay mẹ âu yếm.

Khương Thành vẫn còn giận, vừa thấy anh đã lờ đi.

Vì điều này, Đạm Nhã cảm thấy rất vui vẻ, bà không ngại buông lời trêu chọc: "Gia thương thằng bé nhất nhà cơ mà, cuối cùng cũng cãi nhau rồi sao?"

"Em hỏi thằng bé xem, làm ra chuyện tốt gì thế không biết."

Nụ cười trên môi Tư Hạ thoáng chốc biến mất, Đạm Nhã trông vậy có chút mủi lòng.

Bà khẽ thăm hỏi tình hình chiến sự Đông Tam Tỉnh, nghe anh kể xong, ngược lại vô cùng nhẹ nhõm.

"An toàn quay về là tốt, rút kinh nghiệm lần sau.

Gia cũng đừng đặt nặng chuyện này, sẽ gây áp lực cho con đấy."

Khương Thành quay sang nhìn Đạm Nhã, ánh mắt hiện lên đầy sự ôn nhu.

Bà vẫn đang an ủi Tư Hạ, tuy không để tâm đến ông, nhưng trong lòng chắc chắn đã cảm nhận được.

Ông thường xuyên phải công tác xa nhà, việc chăm sóc con nhỏ chỉ mỗi vợ đảm đương, nên đôi khi bản thân ông cũng lo lắng và áy náy.

Đây chính là lý do ông không khuyên Tư Hạ kết hôn sớm, dù hai người con trai đầu đã lấy vợ sinh con hết cả rồi.

Ông hy vọng Tư Hạ sẽ trở thành một người cha, một người chồng tốt.

Dành nhiều thời gian bên cạnh gia đình.

Không nên để con cái thiếu đi tình thương, càng không nên để vợ sống lâu trong quạnh hiu cùng lo lắng.

Súng đạn không mắt.

Khi nào còn sống khi nào chết đi, tự mình chẳng chọn được.

"Đợi ngày đất nước hòa bình, cha sẽ hết gây áp lực cho con."

Một lời nói đùa mang đầy hy vọng.

Tư Hạ nghe vậy liền cảm thấy con đường tương lai đáng để chính mình cố gắng hơn nữa.

"Phu nhân, bạn của người đến rồi, đang đợi ở trà thất ạ."

Đạm Nhã khẽ cong môi, tạm biệt Khương Thành và Tư Hạ với tâm trạng thoải mái.

Còn lại trong phòng, không khí bỗng chốc trở nên yên tĩnh.

Lén lút nhìn cha, anh cảm thấy lòng mình đầy tâm sự, nhưng mãi vẫn không dám mở lời.

Cha im lặng, như thể vẫn còn nghiền ngẫm về chuyện hôm qua, về những câu mắng rất đắt giá.

Ngày thường, hai cha con cùng hàn huyên tựa bạn bè thân thiết.

Chỉ mỗi lần này, Tư Hạ mãi không biết nên mở lời ra sao.

Bỗng nhiên, Khương Thành phá vỡ sự ngột ngạt bằng chất giọng chậm rãi: "Qua trận thua với quân phiệt tại Đông Tam Tỉnh, con rút được bài học cho mình chưa?"

Tư Hạ cảm thấy sẽ tốt hơn nếu trước mặt có một tách trà sen nóng, thế là anh nhờ người hầu đi pha trà.

Khi quay sang nhìn cha, anh cẩn trọng đáp lời: "Vâng, con sẽ không nóng vội như thế nữa đâu.

Chuyện quân phiệt cài gián điệp trong nội bộ bên mình, con biết...

Thế lực nước ngoài đã can thiệp vào."

"Con thật sự biết à?"

Trông Khương Thành nghiêm mặt, Tư Hạ vội sửa lời ngay.

Dạo này tình hình chiến sự diễn ra đầy căng thẳng, thêm việc đội quân do con trai mình dẫn dắt thua cuộc, làm tâm trạng của ông luôn muộn phiền.

"Là suy nghĩ của con.

Dù sao thì, đưa gián điệp vào nội bộ người khác là chuyện quân phiệt chỉ dám làm, khi thế lực ngoài nước hậu thuẫn họ."

"Cha, con nhất định sẽ tìm ra đường lui cho quân mình.

Con đã tính đến trường hợp xấu nhất, rằng bỗng một ngày toàn quân sắp tử trận, thì vẫn có người trốn thoát thành công.

Họ sẽ duy trì và đánh trả lại sau đó."

Khương Thành đăm chiêu, lặng ngắm hoa mai ngoài cửa sổ một lúc.

Người hầu đang rót trà sen gần bên, thanh âm nhẹ rơi vào tai, thế nhưng giữa Tư Hạ và ông vẫn luôn là khoảng im ắng nặng nề.

Thật ra, cái dự định mà anh đề xuất nghe không an toàn lắm.

Quá trình thăm dò cần thời gian dài, và người thăm dò phải được tư lệnh chọn lọc cẩn thận, tin tưởng tuyệt đối.

Đến việc thăm dò này cũng tuyệt mật, sẽ khiến các binh sĩ khác nghi ngờ, sinh lòng bất mãn, cũng sẽ khiến gián điệp hành động thận trọng hơn.

Đường lui luôn đóng vai trò quan trọng.

Nhưng hành động như Tư Hạ thì thật lộ liễu.

Khương Thành chậm rãi uống một ngụm trà, ông lắc đầu phàn nàn: "Con thật sự đang xem nhẹ đối thủ."
 
Back
Top Bottom