Ngôn Tình Dụ Dỗ Vợ Yêu Lưới Tình Chờ Sẵn

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Dụ Dỗ Vợ Yêu Lưới Tình Chờ Sẵn
Chương 60: 60: Âm Thanh Của Tiếng Súng


Mịch Mịch vừa ngồi xuống, đã nhanh chóng đi vào chủ đề chính: “Cô Roulia, có phải chỉ cần tôi quyến rũ thành công Hứa Đình, thì những điều cô đã hứa với tôi…”
Roulia chỉ ngón trỏ lên thái dương, ý nói mình nhớ hết tất cả: “Chỉ cần cô thành công phá hoại gia đình của Viên Tiểu Hoa, tôi sẽ giúp cô thoát khỏi hộp đêm, không phải phục vụ cho bất kì gã nào, đồng thời cho cô một số tiền đủ giúp cô sống an nhàn cả đời.”
Mịch Mịch nắm chặt tay Roulia, bộ dạng kiêu sa ban nãy đã chuyển sang cần khẩn đầy tha thiết: “Những gì cô nói là thật đúng không?”
Roulia nhìn Mịch Mịch, ánh mắt đầy kiên định: “Tôi chưa bao giờ biết nói hai lời.

Lần này cô làm việc cho tôi, chỉ có ích chứ không có hại.”
Mịch Mịch nghe Roulia nói vậy, cũng yên tâm phần nào.

Roulia muốn ăn chắc uy tín, liền lấy từ trong chiếc túi LV một xấp tiền 100 đô.
“Xem như đây là tiền tôi bồi dưỡng để cô chuẩn bị mọi thứ đi.

Trong lúc cô làm việc tôi giao, người của tôi sẽ ở bên cạnh hậu thuẫn và giám sát cô.

Còn nữa, Viên Tiểu Hoa là kẻ không có não, và cũng bởi không có não nên chuyện gì cũng dám làm.

Tôi sẽ đảm bảo tính mạng cho cô, nhưng cô cũng phải biết tự cẩn thận.”
Mịch Mịch nhận tiền, trong đầu lóe lên tia độc ác.

Cô cười tà mị: “Cô chủ đừng lo, tôi đã trả qua những chuyện gì mới có thể làm tỷ tỷ của hộp đêm chứ?”
Roulia cười sự thức thời của Mịch Mịch.

Nhanh như vậy đã nhận cô làm cô chủ.

Nhưng dù là gì cũng được, miễn sao cô có thể trả thù mà không hại thêm người vô tội là được.
Mịch Mịch rời đi chưa lâu, Danis liền nhận được một cuộc gọi ngắn của đàn em, sau đó liền báo tin:
“Cô chủ, Tư Không Tà Dương đang cho người điều tra thân phận của cô, còn dùng đến cả xã hội đen để làm việc cho nhanh gọn.

Nghe nói anh ta ra giá, ai tìm được cô và chỗ ở của cô trong ngày hôm nay sẽ được thưởng mười triệu tệ.
Roulia nhếch mép: “Đúng là cậu ấm chịu chơi.”
Nói rồi, cô xách túi đứng dậy, chỉnh trang lại tóc tai và quần áo rồi quay đầu nhìn Danis: “Đi thôi.”
“Đi về sao?”
“Không.

Đi lấy mười triệu tệ.”
—--------------
Tại trường bắn súng thành phố Kinh Long.

“Đoàng! Đoàng! Đoàng!”
“3 phát trúng hồng tâm! Một trăm điểm tròn!”
Người quản lí hô lên, biểu cảm tán dương nhưng cũng không quá bất ngờ.

Khả năng bắn súng của Tư Không Tà Dương từ trước đến nay đều như vậy.

Thật ra những năm trước đó tuy có xuất sắc, cũng không thể tốt như thế này.

Nhưng khoảng ba năm trước, không hiểu vì sao hắn ngày nào cũng chạy đến trường bắn súng, bắn cho đã cử, cho hết cả mười băng đạn mới thôi.

Dần dần hắn điều chỉnh được, mới có thể xuất sắc như thế này.
Tà Dương thả lỏng tay, thở phì một hơi, nhìn tấm bia hình người trước mặt mà liền nhớ đến gương mặt đẹp trai không tì vết của Tư Không Tử Lăng.

Từ ngày Cẩn Ngọc mất tích, hắn luôn khăn khăn cho rằng Tử Lăng đã dùng gương mặt đó để dụ dỗ Cẩn Ngọc.

Hắn tự trách mình không tìm cách gi3t chết anh sớm một chút, như vậy liên hôn gì đó, hẹn ước gì đó cũng là phần của hắn rồi.

Tiếng lộc cộc của giày cao gót va chạm với mặt sàn vang lên, Tà Dương cũng không lấy làm để tâm.

Chỗ hắn bắn súng đã được bao VIP, nhưng chân dài xuất hiện ở đây cũng là chuyện bình thường.

Chắc là lại có tên quản lý nào đó không biết điều, muốn hắn cho một trận đây mà.
Tà Dương hoàn toàn không để tâm âm thanh bên cạnh, lại giơ tay cầm súng lên, tư thế ngắm bắn vô cùng chuẩn xác.

Nhưng một cảm giác lạnh lẽo của kim loại chợt truyền đến thái dương của hắn.

Toàn thân hắn không di chuyển, chỉ có ánh mắt đảo sang bên cạnh.
Có nằm mơ hắn cũng không nghĩ đến cảnh, người mà hắn ngày đêm mong đợi đang chĩa súng vào đầu hắn.
“Đoàng!”.
 
Dụ Dỗ Vợ Yêu Lưới Tình Chờ Sẵn
Chương 61: 61: Người Thừa Kế


Roulia dùng miệng tạo ra âm thanh giả tiếng súng, sau đó hài lòng thu súng về, mỉm cười quyến rũ.
“Sợ không, cậu Tư Không?”
Tư Không Tà Dương đứng thẳng người dậy, còn biết sợ là gì? Hắn đăm đăm nhìn thẳng vào gương mặt xinh đẹp mà hắn ngày đêm nhung nhớ, cố nhìn thật kĩ, thật rõ, để chắc rằng hắn đã tìm đúng người.
Tay cầm súng của hắn buông thõng, cây súng yêu quý rơi xuống đất nhưng hắn cũng chẳng còn để tâm.

Cảm xúc trong hắn bùng nổ, không cho người khác có cơ hội phản ứng đã quàng hai cánh tay to lớn ôm chặt lấy Roulia.
Roulia có chút bất ngờ, sau đó lại trở lại biểu cảm lạnh lùng.

Danis phía sau tất nhiên không để yên, lập tức tiến lên tách Tà Dương ra cho bằng được.
“Tên khốn này! Anh có biết tôi là ai không hả?”
Tà Dương không chống lại được sức của người nhiều năm làm vệ sĩ như Danis, chỉ còn biết lên tiếng phản kháng.
Roulia khoanh hai tay trước ngực: “Vậy anh biết Danis là ai không? Là một người rất quan trọng với tôi.”
Tà Dương cười khẩy, tức giận đến mức hai mắt đỏ cả lên: “Người rất quan trọng với em? Tên này xứng sao? Em thậm chí còn không để tôi vào mắt?”

Roulia làm bộ không hiểu: “Cậu Tư Không, tôi thật sự không hiểu anh đang nói gì cả.

Đây là lần đầu chúng ta gặp nhau mà thái độ của anh đã như vậy, thì tôi xin phép đi trước.”
“Khoan đã! Em đừng đi!”
Tư Không Tà Dương vừa nói, vừa cố lấy lại bình tĩnh.

Chỉ cần cô không rời đi nữa, muốn hắn làm gì cũng được.
Roulia thở dài, thể hiện thái độ cố gắng nể mặt hết mức: “Được rồi.

Nghe nói cậu Tư Không đăng tin tìm tôi, còn gấp rút đến mức treo cả tiền thưởng.

Bây giờ tôi tự đến đây rồi, có phải chúng ta cũng nên tiến hành giao dịch đi chứ?”
Tư Không Tà Dương cười khoái chí, lệnh cho người mang khăn lau tay, bộ dạng vô cùng hòa nhã so với lần cuối cùng cô gặp hắn: “Em tự chủ động đến tìm tôi như vậy, đừng nói là mười triệu tệ, một trăm triệu tôi cũng có thể cho em.”
Roulia cười khẩy: “Tôi không thích nói suông bằng lời.

Tôi còn có việc cần phải xử lý, giao số tài khoản của tôi cho anh, còn lại anh tự xử lý đi.”
“Em không có thời gian, tôi cũng có thể thuê thời gian của em.

Một phút một triệu.” - Tà Dương thoải mái ra giá.
Roulia không suy nghĩ nhiều, chỉ để lại nụ cười quyến rũ rồi xoay lưng rời đi, chỉ có Danis kiên nhẫn gửi lại danh thiếp riêng có ghi chú thông tin tài khoản.
“Thời gian của tôi không phải thích thuê là thuê đâu.

Nhớ những gì anh đã nói, tạm biệt.”
Roulia rời đi, chỉ có lời nói theo hương ở lại.

Tà Dương nhìn theo hướng cô đi, đến khi khuất bóng rồi mới chịu nhìn vào tờ danh thiếp mạ bạc sáng bóng.
“Roulia… Roulia… được rồi, nếu em muốn làm Roulia, thì coi như là thuận nước đẩy thuyền cho tôi và em rồi.

Tư Không Tử Lăng, lần này cô ấy là của tôi!
—-------------
Một tuần sau, Mịch Mịch vẫn thường xuyên cập nhật tin tức cho Roulia.

Nhờ có sự giúp đỡ tạo ra những cuộc gặp mặt “tình cờ” của cô, chuyện đôi bên cũng dễ dàng hơn rất nhiều.
Rouli không đơn thuần cài một cô gái làng chơi vào bên cạnh Hứa Đình.

Cô cố tình tạo thân phận giả cho Mịch Mịch, là con gái út của giám đốc điều hành trụ ở ICN tại Mỹ.
Roulia không muốn Viên Tiểu Hoa chỉ thua về mặt thủ đoạn và nhan sắc, rồi cô ta phải nhận ra, số tiền nhà họ Viên thà cho cô ta tiêu xài hoang phí chứ không để cô đóng tiền đi học, cũng không thể giúp cô ta giữ nổi chồng mình.
Roulia ngồi thong dong trên ghế lướt điện thoại để cập nhật tin tức của Mịch Mịch, chợt có một cuộc điện thoại từ Mỹ gọi đến, không cần đoán cũng biết, chính là “người đó.”.

“Ba.”
Roulia nhẹ nhàng bắt máy, gọi một tiếng ba cũng thoải mái vô cùng.

Không ai khác, đó chính là Lâm Thanh Long, người tình cũ của Tư Không Tình.

Thì ra trước khi xuất ngoại, bà đã cố tình gửi thư cho Lâm Thanh Long.

Tuy ông ta đến trễ, nhưng cũng xem như là giữ được mạng của Roulia và Danis.

Nói đúng hơn, nếu không có sự giúp đỡ của Lâm Thanh Long, hai con người không một xu dính túi như bọn họ có khi đã chết được mấy năm rồi.
Lâm Thanh Long bây giờ chính là chủ tịch của ICN, nên mới mặc cho cô nắm chức giám đốc, tiền tài vô đối, thích dùng cho việc gì cũng được.

Nghe nói ông ta và vợ không có con, người vợ đó cũng đã qua đời hơn mười năm trước, nên sau khi xét nghiệm ADN, ông ta mới khăn khăn Roulia là người thừa kế của mình, và yêu chiều cô hết mực.
“Con gái cưng, lần này con có cần thêm gì nữa không? Chỉ cần con lên tiếng, ba sẽ lo liệu đầy đủ cho con!”.
 
Dụ Dỗ Vợ Yêu Lưới Tình Chờ Sẵn
Chương 62: 62: Kỉ Niệm Ngày Cưới Đáng Nhớ


Roulia thở dài một hơi: “Chuyện trả thù của con đã ngốn của ba không biết bao nhiêu tiền rồi.”
Đầu dây bên kia cười ôn hòa: “Không đáng gì cả.

Tất cả chỉ là con số nhỏ thôi.

Ba chỉ mong có thể bù đắp mọi thứ cho con.

Con gái của Lâm Thanh Long mà phải chịu đựng nhiều uất ức như vậy, ba thật là…”
Đôi mắt Roulia trĩu nặng, chỉ an ủi mấy lời như thường khi rồi liền tìm cách cúp máy.

Cô đưa mắt nhìn những đóa hướng dương tình nhân được Tử lăng gửi tới hằng ngày, chỉ thấy chạnh lòng.
Cô hết lòng tìm kiếm Tư Không Tình, vì điều gì chứ? Con gái tìm mẹ, đúng là chuyện nên làm.

Nhưng chỉ có cô mới hiểu rõ, cô còn muốn tìm thấy bà ấy để xét nghiệm huyết thống một lần nữa.

Nhưng vô lý thật khi kết quả xét nghiệm của cô và bà đã trùng khớp một lần, cả của cô và Lâm Thanh Long cũng tương tự.
Rốt cuộc cô đang cố không tin vào điều gì chứ? Còn mù quáng tin cô và Tử Lăng còn cơ hội để làm gì?
Danis gấp rút bước vào phòng, chuyện kinh thiên động địa gì đã khiến anh ta quên cả chuyện phải gõ cửa.

Roulia ngó mắt nhìn sang:
“Có chuyện gì vậy?”
Danis thở hổn hển: “Ở một vịnh biển ở Ý, có người nói từng trông thấy người giống chúng ta tìm.

Không có hình chụp, cũng không có camera giám sát ghi lại, chỉ đơn thuần là lời nói miệng của người khác thôi.
Roulia đứng bật dậy: “Cho dù là truyền miệng, cũng phải đi điều tra thử.

Danis, đưa người thân cận nhất của anh sang đó đi, mọi chi phí cứ dùng tài khoản của tôi để thanh toán.”
“Vậy… có cần báo cho ông Lâm không?”
“Tạm thời thì không.”
Danis tỏ vẻ khó hiểu, sau đó lập tức rời đi.

Roulia đặt tay lên ngực, thấy nhịp tim đã nhanh hơn rất nhiều.

Cô từ từ ngồi xuống, cố giữ cho mình điềm tĩnh để thực hiện cho xong kế hoạch trước mắt.
Chuyện mà Mịch Mịch làm, chỉ có thành công, không được thất bại.
—---------------
Hôm sau, đúng kỉ niệm 4 năm ngày cưới của Viên Tiểu Hoa và Hứa Đình, cô ta cố tình đi mua sắm về sớm, ăn mặc thật quyến rũ, còn thuê cả đầu bếp nổi tiếng để nấu sẵn bữa ăn tình cảm giữa hai người bọn họ.
Ngay lúc tâm trạng đang hưng phấn nhất, cuối cùng Hứa Đình cũng trở về.

Viên Tiểu Hoa đóng vai vợ hiền đảm đang, lật đật ra đón chồng.

Có điều khi chiếc ô tô dừng lại, Hứa Đình không chỉ bước xuống xe một mình.

Nhìn thấy cô gái bên cạnh hắn, nụ cười tươi rói trên mặt Viên Tiểu Hoa vụt tắt.
Cô gái bên cạnh Hứa Đình không ai khác chính là Mịch Mịch, vóc dáng nóng bỏng, gương mặt quyến rũ, chỉ để mặt lạnh không cần cười cũng đã ăn đứt dáng vẻ tiểu thư đỏng đảnh thường khiến đàn ông phát chán của Viên Tiểu Hoa.
Viên Tiểu Hoa đờ mặt ra, nói năng lắp bắp: “Ông xã à, đây là…”
“Đây là Mịch Mịch, là đối tác kinh doanh mới của công ty chúng ta.

Cha cô ấy đã đầu tư một khoảng không ít vào công ty đấy, bây giờ có thể gọi cô ấy là cổ đông lớn rồi.”
Hứa Đình thoải mái trả lời, còn quay sang cười với Mịch Mịch.

Nhưng trừ khi Viên Tiểu Hoa bị mù, mới không nhìn thấy cánh tay của Hứa Đình đang quàng qua chiếc eo nhỏ xíu của Mịch Mịch.

Đây là cách đối tác hành xử với nhau à?
“Nhưng… nhưng mà bây giờ trời đã tối rồi, cũng không nên…”
Mịch Mịch vờ yếu đuối: “Giám đốc Hứa, anh thấy không, tôi đã nói rồi, tôi chưa mua được nhà thì vẫn nên về khách sạn mới phải, không nên làm phiền anh như thế này.

Anh xem, vợ anh đã cảm thấy không thoải mái rồi kìa…”
Hứa Đình lập tức trấn an: “Làm gì có! Em đến ở nhà tôi, là vinh hạnh cho hai vợ chồng tôi rồi, vợ tôi làm gì có ý kiến gì được? Nào, mau vào trong đi!”
Hứa Đình vừa nói, vừa ôm eo Mịch Mịch cùng vào trong, thậm chí còn không thèm nhìn Viên Tiểu Hoa lấy một cái.

Công sức ăn diện, trang điểm của cô ta hôm nay, e là đã trở thành công cốc rồi.

||||| Truyện đề cử: Trói Em Mãi Không Buông |||||
Vào đến nhà ăn, Hứa Đình phát hiện mọi thứ đã được bày biện sẵn, có điều là bàn ăn cặp đôi nên chỉ đủ chỗ cho hai người, ngay cả khẩu phần ăn cũng vậy.

Hứa Đình không suy nghĩ nhiều, đã lập tức mời Mịch Mịch ngồi xuống ghế, còn bản thân thì ra ngoài dặn dò Viên Tiểu Hoa.
“Tiểu Hoa, may mà hôm nay em có chuẩn bị sẵn bàn tiệc, vừa hay để anh tiếp đãi Mịch Mịch.

Có điều bàn ăn chỉ có hai chỗ thôi, hôm nay em chịu khó gọi đồ ăn bên ngoài, hoặc nếu được thì sang nhà bạn ngủ một hôm đi nhé.

Anh muốn Mịch Mịch được thoải mái hết mức có thể.”
“Anh biết bây giờ là mấy giờ không, còn muốn em ra ngoài ngủ nhờ?” - Viên Tiểu Hoa trợn mắt.
Hứa Đình chỉ lạnh nhạt đáp, rồi liền vào trong: “Kinh Long là thành phố không ngủ, em đi bây giờ hay lúc khác cũng đều như nhau.

Anh cũng không ép em đi.

Tự em sắp xếp đi.”
Viên Tiểu Hoa tức đến lộng phổi, nhưng cũng không thể nào gì được.

Cô ta chỉ biết đứng một góc nhìn chồng mình đang cười cười nói nói với người phụ nữ khác mà thôi.
Hứa Đình không ít lần chán cơm thèm phở, nhưng đây là lần đầu tiên Viên Tiểu Hoa cảm nhận được mối đe dọa lớn như vậy.

Nếu chỉ là một ả tiểu tam bình thường, nhất định hắn sẽ mau chóng chán đi, nhưng cô gái tên Mịch Mịch này còn thẳng tay đầu tư vào công ty của hắn một khoảng lớn.

Đánh giá chung, về sắc về tiền, Viên Tiểu Hoa đều thua sạch.
Viên Tiểu Hoa trốn ra ban công, thở mạnh mấy hơi liền để giữ cho mình bình tĩnh.

Coi như cô ta không ngu ngốc đến mức tấn công cổ đông của công ty, cũng không đi ra khỏi nhà cho bọn họ có cơ hội ân ái bên nhau.

Dù chướng tai gai mắt, cô ta cũng phải cố bấu víu nơi này để chứng minh mình mới là nữ chủ nhân của căn nhà.
Roulia đứng trên tầng thượng nhà mình, dùng ống nhòm cầm tay thoải mái quan sát, sớm đã nhìn thấy biểu cảm khó coi của cô ta.

Cô nhếch mép cười hài lòng, dùng số điện thoại ảo gọi vào máy của Viên Tiểu Hoa.
“Alo.

Ai vậy?”
“Cô không biết tôi là ai, còn tôi thì biết cô đang rất đau khổ, vì tiểu tam đến nhà mà mình vẫn không thể làm gì được.”
Viên Tiểu Hoa giận đỏ mặt: “Cô… tại sao cô biết chuyện của tôi?”
Roulia cười nhẹ: “Tại sao à? Tôi thông qua bói toán, biết được thế nào là ác giả ác báo.

Không biết cô có thấy cảnh này quen không nhỉ? Năm đó cô cướp chồng sắp cưới của Vũ Di Giai, có phải cũng thế này không?”
Nói xong, Roulia liền cúp máy, mạnh tay lấy sim ra rồi bẻ gãy, hoàn toàn không cho đối phương có cơ hội phản kháng.

Mặt cô trầm xuống, sắc lạnh như băng:
“Viên Tiểu Hoa, bây giờ mới là bắt đầu thôi.

Thù của Giai Giai, tôi cũng sẽ thay cậu ấy đòi lại cho bằng được.

Trách cô làm ác, mà động phải tôi.”.
 
Dụ Dỗ Vợ Yêu Lưới Tình Chờ Sẵn
Chương 63: 63: Sao Em Lại Khóc


Một giờ sáng, chỗ Thẩm Dương An cũng nhận được tin tức tương tự về việc có người nhìn thấy Tư Không Tình.

Thẩm Dương An hài lòng ra lệnh cho người của mình:
“Đợi ba ngày nữa, rồi báo tin này cho Tư Không Tam.

Trong lúc đó, hãy nhanh chóng tìm cho được bà ta.

Chỉ cần chúng ta tìm được sớm hơn cả Tư Không Tam và Viên Cẩn Ngọc là được.”
“Bà chủ, vậy cần gì phải báo cho Tư Không Tam ạ?”
Thẩm Dương An nhếch mép: “Tôi là một con mèo lớn, đang thích vờn lấy con chuột của mình.

Tư Không Tam nghĩ tôi đang theo phe hắn ta sao? Đúng là ngây thơ thật.

Đừng nói là hắn hay con gái của Tư Không Tình, cuối cùng đều phải bại trong tay tôi thôi.”
Người của Thẩm Dương An gật đầu nghe theo, không tài nào đoán được tâm ý của bà.

Dường như mọi suy tính của bà, lẫn mối thù sâu kín trong lòng cũng chỉ có mình bà là người hiểu rõ.
—-------------
Sáng hôm sau, Roulia vẫn bộ vest đen sang trọng, có hẹn cùng Tử Lăng đi khảo sát công trình lắp đặt hệ thống an ninh mới của ICN.
Vừa đến chỗ hẹn, Tử Lăng đã mỉm cười hạnh phúc.

Lâu như vậy, cuối cùng cũng có dịp anh được gặp mặt cô.

Không hiểu sao cô luôn né anh như né tà, ngoài những kế hoạch sẵn có của hai bên, Roulia không bao giờ đồng ý một cuộc hẹn riêng nào với anh cả.

Nhất là sau lần anh cố tình chặn đầu xe cô, bây giờ đi đâu cô cũng mang theo Danis cho bằng được.
“Chào buổi sáng, quý cô của tôi.”
“Hai chữ “của anh”, tôi không dám nhận đâu.” - Roulia lạnh lùng đáp.
Tử Lăng vẫn mặt dày như cũ: “Không sao, dù em có nhận hay không, nó vẫn là của em mà.”
Roulia bất lực, liếc mắt nhìn anh một cái rồi liền tiến thẳng vào công trình.

Tử Lăng cười hài lòng rồi thong dong theo sau.

Cho dù bây giờ cô cố tỏ ra mạnh mẽ thế nào, thì nhìn từ phía sau vẫn là bờ vai nhỏ nhắn cần được chở che hệt như lúc trước.

Nghĩ đến chuyện này, Tử Lăng càng chạnh lòng về câu hỏi, rốt cuộc chuyện gì đã xảy ra, mới biến cô thành như vậy?
Nhưng dù là cô có mất trí nhớ hay không, vì lí do gì mà muốn tránh né anh, thì ngày hôm nay, anh cũng nhất định sẽ theo đuổi cô lại từ đầu.

Tư Không Tà Dương, đừng hòng cướp Tiểu Cẩn Ngọc khỏi tay anh!
Khi vào đến công trình, đám người của Roulia và Tử Lăng tách nhau ra để tiết kiệm thời gian khảo sát.

Tòa nhà này thực chất đã xây xong hơn 90% rồi, chỉ đợi lắp hệ thống an ninh và một số đường dây cần thiết thì đã có thể đi vào hoạt động.
Lát sau, Roulia bước vào một căn phòng, bên trong chứa đầy hoa hướng dương “tình nhân”.

Cô thở dài một hơi, không cần đoán cũng biết là ai đang giở trò.

Cô quay lưng lại, định tìm Danis thì chợt không thấy anh đâu.

Từ nãy đến giờ cô luôn đi với nhịp độ bình thường, Danis lại cao lớn như vậy, không thể nào không theo kịp cô được.
“Cẩn Ngọc!”
Nghe hai chữ Cẩn Ngọc, Roulia bất giác quay đầu lại như một thói quen.

Đã ba năm rồi, trừ Lâm Thanh Long, không có ai còn gọi cô bằng cái tên này nữa.
Cô quay đầu nhìn lại, phát hiện trước mặt mình chính là Tử Lăng.

Hai mắt cô rưng rưng, định biện hộ cho hành động vừa rồi của mình, nhưng còn chưa kịp phản ứng thì đã bị anh ôm chặt lấy.
Ba năm rồi, đây là lần đầu tiên anh được ôm cô, anh hạnh phúc đến rưng rưng nước mắt, hai tay ôm chặt đến mức sợ rằng chỉ cần thả lỏng tay ra, cô sẽ lại biến mất giống như ba năm trước.
“Anh… anh làm gì vậy? Mau thả tôi ra!” - Roulia phản kháng, chất giọng đã dần nhòe đi vì nước mắt.

“Anh không muốn! Tiểu Cẩn Ngọc, anh không muốn mất em lần nào nữa.”
Nói đến đây, Tử Lăng thật sự đã khóc rồi.

Ngay cả Roulia cũng không kìm được nước mắt.

Hai tay cô run run, suýt chút nữa đã choàng lấy cổ anh.

Chuyện cũ nhắc cho cô nhớ lại, cô dùng hết sức bình sinh đẩy người đàn ông trước mặt ra cho bằng được.
“Tôi đã nói bao nhiêu lần rồi! Tôi không phải là Viên Cẩn Ngọc!”
“Vậy tại sao em lại khóc?”
Căn phòng trở nên im bặt.

Hai con người chỉ biết nhìn nhau rơi lệ.

Trong đầu Tử Lăng là một khối câu hỏi không thể giãi bày hết một lần, còn trong lòng Roulia là một nỗi đau khó lòng nói ra.
“Nói với anh đi! Tại sao em lại khóc? Tại sao em đã sống lại, còn không chịu trở về bên anh? Anh đã làm gì sai? Tiểu Cẩn Ngọc?”
Tử Lăng vừa khóc vừa gào thét như một đứa trẻ.

Đây là lần đầu tiên anh lớn tiếng với cô như vậy.

Nhưng cô không trách anh, ngược lại chỉ biết dùng tay che miệng để cố khóc không thành tiếng.
Tử Lăng đau đớn quỵ xuống sàn, bất lực lấy súng ra, lên đạn sẵn: “Nếu em không chịu nói, vậy anh sẽ chết trước mặt em.

Nếu em là Cẩn Ngọc, em sẽ không để anh chết, có đúng không?”
Roulia sợ hãi nhưng vẫn cố tỏ ra bình tĩnh, nhất quyết không chịu nói ra: “Tôi nói rồi, tôi không phải là Viên Cẩn Ngọc.

Dù anh có lấy cái chết ra hăm dọa tôi thì…”
“Đoàng!”
Một phát súng vang trời chợt vang lên.

Tim Roulia ngừng lại một nhịp.

Cô bàng hoàng nhìn người đàn ông trước mặt, thấy khẩu súng vừa lên đạn đã chĩa thẳng vào cánh tay anh, máu bắ n ra tung tóe nhưng anh vẫn không tỏ ra đau đớn.
Lần này, anh chĩa đầu súng vào đầu mình, còn chưa kịp nói thêm lời nào, Roulia đã chạy đến giật lấy cây súng, dùng tay không bịt vết thương của anh lại.
“Tử Lăng, anh điên rồi!”
Tử Lăng mỉm cười: “Cảm ơn em vì đã chịu gọi tên anh.”
Roulia khóc nấc, giọng nói trở nên đứt quãng: “Anh cố chấp như vậy làm gì? Em… cho dù em là Cẩn Ngọc, chúng ta cũng không thể ở bên nhau được.”
Tử Lăng đưa tay sờ lên mặt cô, lâu như vậy rồi, anh mới có cảm giác hạnh phúc thế này: “Anh không tin trên đời này có thể có thứ ngăn cản được chúng ta, Tiểu Cẩn Ngọc.”
Roulia lắc đầu: “Vậy chi bằng em nói ra sự thật, để anh không mơ tưởng nữa.

Tử Lăng, chúng ta không thể ở bên nhau, vì em… vì em chính là con gái ruột của cô tư.”
Tử Lăng trợn mắt, bấu lấy hai vai Roulia: “Anh không tin, em… em đang lừa anh, em…”
Anh khóc vừa gào lên, chưa được mấy câu đã ngất xỉu, có lẽ vì mất máu, lại cũng có thể vì không chịu nổi cú sốc này.

Roulia nước mắt đầm đìa, run rẩy cầm điện thoại di động lên.
“Alo, tôi muốn gọi cấp cứu.”.
 
Dụ Dỗ Vợ Yêu Lưới Tình Chờ Sẵn
Chương 64: 64: Còn Nghẹn Hai Chữ Yêu Nhau


Mấy tiếng sau, bà nội và Thẩm Dương An nghe tin, liền đến bệnh viện ngay lập tức.

Bà nội nhìn thấy Roulia, cũng sốc đến mức ngất xỉu.

Nhưng cô lại không thừa nhận thân phận trước mặt bọn họ, vẫn tiếp tục giả vờ như thể mình không biết Viên Cẩn Ngọc là ai.
Thẩm Dương Anh tuy biết hết mọi chuyện, nhưng cũng không tiện vạch trần.

Bà ta cũng thật lòng muốn xem cô đang muốn suy tính điều gì.
Việc Tử Lăng trúng đạn được Dương Thần quy vào việc có kẻ vào công trình ám sát, vì chưa lắp xong thiết bị an ninh nên chưa tra được hung thủ.

Dương Thần còn tự nhận chính anh đã ở hiện trường lúc đó.

Roulia nhìn Dương Thần, cơ hồ đoán được mọi chuyện đã được Tử Lăng sắp xếp trước.

Bản thân Dương Thần hoàn toàn không có đủ khả năng để suy tính nhiều chuyện như vậy.
Danis đứng sau lưng Roulia, nhỏ giọng hối lỗi: “Xin lỗi cô chủ, lúc đó có một cô lao công bị ngã, đồ dùng bị đổ hết ra ngoài nên tôi đã ở lại giúp, đến khi xong việc thì không tìm thấy cô đâu cả.”
Roulia nhẹ giọng: “Không phải lỗi của anh.

Dù sao cũng là kế hoạch của anh ấy.”
Tất cả mọi người cùng đợi Tử Lăng phẫu thuật, đến khi bác sĩ ra khỏi phòng mổ, xác nhận anh đã qua cơn nguy kịch, Thẩm Dương An mới dùng lời lẽ dụ bà nội về nhà trước.

Roulia cảm thấy hơi kì lạ trước thái độ của Thẩm Dương An, một người mẹ biết tin con trai mình bị bắn, còn có thể thong thả về nhà, để con một mình ở bệnh viện sao?
Hay là bà ta đã biết thân phận thật của cô, nên cảm thấy an tâm khi có cô ở lại? Nghĩ đến trường hợp này, Roulia liền lắc đầu, cố xóa nó ra khỏi đầu ngay lập tức.

Trong kí ức của cô, Thẩm Dương An luôn là một người mẹ hiền, nếu thật sự phát hiện ra cô, nhất định sẽ không để yên như vậy.

Nhưng cô đâu ngờ được, cô của ba năm trước ngây thơ, tin người đến nhường nào.
Quả thật, Roulia đã bỏ hết công việc, ở lại túc trực bên cạnh Tử Lăng.

Suốt một đêm, cô cứ ngồi cạnh giường bệnh không chịu ăn uống, cũng chẳng chịu ngủ nghê.
Sáng hôm sau, khi Tử Lăng tỉnh dậy, đã thấy Roulia ngủ quên bên cạnh giường mình.

Khoảnh khắc này, anh quả thực muốn giữ lấy mãi mãi.

Anh ước gì những gì cô nói với anh trước đó hoàn toàn chỉ là giấc mơ.
Tử Lăng không kìm chế được, giơ tay xoa đầu Roulia.

Động thái này khiến cô tỉnh giấc, giật mình nhìn anh: “Chuyện hôm qua tôi nói, anh còn chưa hiểu rõ sao?”
Tử Lăng bất lực thu tay lại, ánh mắt buồn rầu: “Anh… anh xin lỗi.”
“Cũng không trách anh được.” Roulia nói nhỏ, còn không dám nhìn thẳng vào mắt anh.
Cô thở dài một hơi, mang theo sự tò mò của anh kể hết một mạch những chuyện xảy ra từ ngày hôm đó.

Bao gồm chuyện cô muốn trả thù, hết thảy đều kể cho anh.

Duy chỉ có chuyện cô muốn xét nghiệm huyết thống lại một lần nữa là không thể nói ra được.
Nghe cô kể xong, Tử Lăng cũng không biết nói gì.

Cô cũng im lặng.

Một lúc lâu sau, anh nhẹ nhàng nắm lấy tay cô.
“Anh xin lỗi vì bấy lâu nay đã để em chịu nhiều uất ức như vậy.

Từ bây giờ, anh sẽ là khẩu súng của em, thay em trả thù như cách em muốn.

Anh chỉ mong em đừng ôm thù hận sống đến cuối đời, có được không?”
Roulia rưng rưng hai mắt: “Anh còn muốn tôi nhắc lại một lần nữa về mối quan hệ của chúng ta sao?”
“Anh nhớ rõ rồi, chúng ta là anh em họ.” - Tử Lăng nói ra câu này, chợt thấy khóe môi đắng vô cùng.

Trái tim của anh và cô cùng lúc bị bóp chặt lại.

Sớm biết chuyện này sớm muộn cũng sẽ xảy ra, nhưng tại sao khi biết được, lại đau đớn đến vậy chứ?
“Anh đã biết như vậy, tại sao còn muốn giúp tôi trả thù?”
“Vì anh…”
Khóe môi anh giật giật, không thể nói ra ba chữ “anh yêu em”.

Anh trầm ngâm một lúc, mới đáp:
“Vì anh còn nợ em rất nhiều.

Em có thể để anh giúp em trả thù, có được không?”

Roulia sắp khóc đến nơi, ngoài mặt vẫn cố tỏ ra mạnh mẽ: “Nếu anh muốn, tôi có thể để anh giúp tôi, với một điều kiện.”
“Chỉ cần là điều em muốn.”
Một giọt nước mắt lăn dài trên gò má xinh đẹp của Roulia: “Sau khi tôi trả thù xong, anh phải hứa với tôi, xem như Viên Cẩn Ngọc đã chết, sau đó lấy một người vợ khác, sinh con đẻ cái, nối dõi tông đường cho nhà Tư Không.”
“Nếu anh không đồng ý?”
“Tôi sẽ về Mỹ ngay lập tức, và để Danis thay tôi trả thù.

Cả đời này vĩnh viễn cũng không gặp lại anh nữa.”
“… Được.

Anh đồng ý với em.

Xem như em đã chết, cưới một người vợ khác, sinh con đẻ cái.”
Hai người nói ra hai lời, đều như ngàn nhát dao cứa vào tim mình, lẫn tim đối phương.

Vốn biết sẽ làm người mình yêu tổn thương đến mức nào, nhưng không nói không được, không thể không nói.
Chữ yêu nhau còn nghẹn ở cổ, nhưng trong tâm thức của cả hai, dường như đã không thể nói ra được nữa..
 
Dụ Dỗ Vợ Yêu Lưới Tình Chờ Sẵn
Chương 65: 65: Tiết Lộ Sự Thật


Theo sự hợp tác của Cẩn Ngọc* và Tử Lăng, hai người dần có cơ hội ở cạnh nhau nhiều hơn.

Nhưng từ đầu đến cuối, cô vẫn luôn lạnh lùng như vậy.

Còn Tử Lăng, trong lòng đang tìm kiếm một tia hi vọng, dù là nhỏ nhất cũng mong được nhìn thấy.
*Từ nay mình sẽ gọi Roulia là Cẩn Ngọc để thích hợp với mạch truyện.
Thậm chí anh còn nghĩ đến chuyện, bản thân mình không phải con trai nhà Tư Không.

Nếu thật như vậy, hai người đã có thể ở bên nhau.

Nhưng trên đời này còn có chuyện tốt đẹp như vậy?
Cẩn Ngọc tuy ban đầu cũng do tình thế bắt buộc nên mới phải nhận sự giúp đỡ của Tử Lăng, nhưng cô hoàn toàn không phủ nhận, từ khi có Tử Lăng hỗ trợ, việc điều tra bằng chứng phạm pháp của Tư Không Tam càng dễ dàng hơn rất nhiều.
Trước đây, không phải Tử Lăng không có cơ hội tra ra những thứ này.

Nhưng bản thân Tư Không Tam nắm giữ không ít quyền lực và cổ phần của tập đoàn mẹ.

Nếu ông ta thật sự bị công khai bằng chứng phạm tội, thì tập đoàn Tư Không sẽ chịu một cái giá đắt.
Vậy nên về chuyện này, cả Tử Lăng và Cẩn Ngọc đều hiểu rất rõ anh đã phải chấp nhận hi sinh những gì.

Cẩn Ngọc cũng biết không còn cách nào khác, chỉ đành trấn an bản thân, sau này sẵn sàng dùng một nửa khoản thừa kế bù lại những tổn thất này cho anh.

Tất nhiên, Tử Lăng không hề muốn cô phải chịu thiệt chút nào.

Ba tháng trôi qua, những bằng chứng phạm tội của Tư Không Tam, theo nhiều cách khác nhau bắt đầu lan truyền trên các mặt báo đài.

Cả hai đều biết nếu không đủ chứng cứ thuyết phục mà khởi tố ngay, bản thân ông ta cũng sẽ tìm cách chạy tội.

Dẫu sao chuyện tội phạm chính trị được ân xá cũng không phải chuyện không có trên đời.
Hai người tung ra nhiều bằng chứng như vậy, cốt là để dư luận tấn công làm lung lay vị trí của Tư Không Tam.

Vì việc này, cổ phiếu của cả tập đoàn liên tục rớt giá, khiến các cổ đông không ngừng tạo sức ép lên Tư Không Tam.
Nhưng điều mà Tử Lăng và Cẩn Ngọc muốn hướng tới nhất, chính là bằng chứng ông ta đã âm mưu sát hại cô và Tư Không Tình.

Hai mạng người, đúng hơn là âm mưu đánh rơi cả chuyến bay, thì thiên đế có xuống trần, e rằng cũng không thể giúp ông ta chạy tội được.

Quan trọng là, làm thế nào để có được những chứng cứ đó?
Buổi tối, Cẩn Ngọc mệt mỏi trở về nhà sau cả ngày làm việc cực lực ở đài truyền hình.

Hôm nay cô còn cố tình tạo phốt truyền thông giả cho Tư Không Tam, bịa chuyện ông ta có tình nhân bên ngoài.

Dùng tới lá bài này, bản thân cô và Tử Lăng cũng đã hết chiêu rồi.

Nếu không nhanh chóng tìm được chứng cứ mấu chốt, e là ông ta rồi sẽ có cách giật lại chỗ đứng của mình.
Cô vừa mở cửa bước vào nhà, lên được đến phòng, đã thấy Tư Không Tà Dương ngồi đợi sẵn trên ghế sofa.

Nhìn thấy hắn, cô giật hết cả mình, nhưng ngoài mặt vẫn tỏ ra bình tĩnh.
Cô liếc mắt nhìn sang cửa sổ lớn đang mở toạc, cơ hồ đoán được tư Không Tà Dương đã đi vào bằng lối nào.

Có điều làm sao để hắn vào được khu đô thị này, đúng là tài thật.
“Sao anh vào được đây?”
Tà Dương thoải mái trên chiếc ghế còn ám mùi của cô, tự động rót rượu trên bàn vào ly, một hơi cạn sạch: “Ba tháng qua tôi không xuất hiện trước mặt em, không phải em đã nghĩ tôi bỏ cuộc rồi chứ?”
“Đừng dài dòng.

Tôi muốn đáp án chính xác.”
“Em và Tư Không Tử Lăng hợp sức hạ bệ ba tôi, bận đến mức không phát hiện ra tôi đã mua nhà ở khu này rồi? Tuy có chút tốn kém, nhưng so với việc được ở cạnh em, không đáng là gì cả, Cẩn Ngọc.”
Cẩn Ngọc cười khinh: “Đúng là điên khùng.

Tôi không có hứng thú với cái tên đó đâu.”
Sắc mặt Tư Không Tà Dương tối sầm lại, quăng ra trước mặt cô một xấp tài liệu, chính là thứ mà Tư Không Tam đã nhận được qua email nặc danh, mà người tiết lộ sau lưng chính là Thẩm Dương An.
Cẩn Ngọc nhìn thấy thứ này, hai hàng mày xinh đẹp khẽ chau lại.

Cô ngước mặt nhìn lên, thấy người đàn ông to lớn đã đứng trước mặt mình, giận dữ bóp chặt hàm của cô:
“Viên Cẩn Ngọc! Em còn định lừa dối tôi đến mức nào? Em có biết từ khi em rời đi, tôi đã nhớ em đến mức nào không, hả?”
“Bỏ ra!”

Cẩn Ngọc vừa hét lên, vừa vùng vẫy chân tay.

Tà Dương bị cô đánh mới sựt tỉnh, giật mình trước hành động lỗ m ãng của mình, mới chịu thả cô ra.
“Anh điên rồi!” - Cẩn Ngọc đỏ bừng hai mắt.
“Đúng! Tôi điên rồi! Tôi yêu em nên mới phát điên như vậy!”
“Yêu tôi? Anh mà yêu tôi sao?” - Cẩn Ngọc nhếch mép cười khinh.
Tư Không Tà Dương giơ hai tay ra, dõng dạc tuyên bố: “Tôi có thể làm bất cứ điều gì cho em để chứng minh tình yêu của tôi.

Chỉ cần em đừng bên cạnh Tư Không Tử Lăng nữa, ngoan ngoãn sống hạnh phúc bên tôi là được.”
Cẩn Ngọc đã buồn nôn đến nơi, định lên tiếng phản bác, nhưng trong giây lát, một suy nghĩ táo bạo chợt lóe lên.

Cô lấy lại bình tĩnh, lời lẽ nửa châm biếm, nửa khiêu khích:
“Anh yêu tôi, vậy không lẽ anh không muốn biết lí do tôi hợp tác với tử Lăng để hạ bệ ba anh à?”
“Vì em muốn giúp hắn chiếm trọn cổ phần.” - Tà Dương không cần suy nghĩ đã đáp.
Ánh mắt Cẩn Ngọc sắc lên tia lạnh giá, nói một câu xuyên thẳng tim Tư Không Tà Dương: “Không phải! Chuyện của nhà Tư Không các người, tôi không muốn quan tâm nữa.

Nhưng tôi và ba của anh, một trong hai người phải chết.”
Tư Không Tà Dương để lộ bộ mặt khó hiểu, Cẩn Ngọc lại thừa cơ nói tiếp: “Năm đó tôi và cô Tư đi cùng chuyến bay, chiếc máy bay bị cướp khiến nhiều người phải bỏ mạng.

Anh nghĩ đó là hiện tượng tự nhiên chắc?”
Tư Không Tà Dương đã ngộ ra vấn đề, nhưng vẫn lắc đầu lia lịa: “Em không có bằng chứng, nên không được nói bừa.

Ba của tôi không có lý do gì để hại em cả.”
Bước chân của Tà Dương bắt đầu chùn lại.

Cẩn Ngọc vừa nói vừa tiến lên, muốn ép sát hắn vào ngõ cụt.

Mỗi lời cô nói ra, đều mang theo cảm xúc căm hận đến run người:

“Vậy để tôi nói cho anh hiểu rõ.

Ba của anh đã chướng tai gai mắt cô tư từ lâu rồi, nên đã cố tình tiết lộ thân phận của tôi cho cô ấy, gài cho hai mẹ con chúng tôi cùng xuất ngoại rồi tóm gọn một mẻ.

Số cổ phần của tôi và cô tư năm đó, không phải đã bị bà nội thu lại và chuyển hết cho anh rồi chứ? Tôi nói có đúng không, anh họ?”
“Em điên rồi!”
Cẩn Ngọc lạnh lùng: “Anh không tin thì cứ về hỏi người ba yêu quý của anh đi.

Tôi không có thời gian đôi co thêm với anh nữa.

Có điều nhớ chuyển lời với ông ta, lần này người chiến thắng chính là tôi rồi!”
Nói xong, cô giận dữ bỏ ra khỏi phòng.

Tư Không Tà Dương thích ở lại nhà cô như vậy, thì tặng căn nhà này cho anh ta.
Bình thường với tính cách của Tư Không Tà Dương, nhất định sẽ không để cô được đi dễ dàng như vậy.

Cẩn Ngọc tung ra cú sốc này, vừa hay giáng cho Tư Không Tam một quả bom nguyên tử, vừa cứu được cô phút nguy hiểm.
Cô bước một mạch ra khỏi nhà, lái chiếc ô tô đắt tiền rời khỏi khu đô thị, dường như là hướng đến khu nhà của Tử Lăng.

Căn nhà rộng lớn của Cẩn Ngọc, chỉ còn mình Tư Không Tà Dương ở lại, như người mất hồn.
“Không! Mọi chuyện không phải như vậy! Mình phải tìm ông ta hỏi rõ mới được!”
Hắn vừa nói vừa gào lên, không gian im bặt không ai đáp lại..
 
Dụ Dỗ Vợ Yêu Lưới Tình Chờ Sẵn
Chương 66: 66: Người Đứng Sau Trục Lợi


Cẩn Ngọc đi đến nhà Tử Lăng, không cần bấm chuông, đã có người gác cổng luôn sẵn sàng mở cửa.

Căn nhà Tử Lăng đang sống không đâu khác chính là dinh thự trước đây hai người đã sống.

Tuy đã ba năm qua rồi, nhưng mọi ngóc ngách trong căn nhà này, Cẩn Ngọc không làm sao quên được.
Tử Lăng đến tận giờ này vẫn chưa ngủ được, nghe quản gia báo tin, liền chạy ra trước cửa, còn đón Cẩn Ngọc trước khi cô kịp bước vào căn dinh thự của hai người.

Từ lúc về nước đến giờ, đây cũng là lần đầu tiên cô đến đây.

Trước đó Tử Lăng đã không ngừng ngỏ lời, nhưng chưa có lần nào cô đồng ý.
Tử Lăng chạy ra mở cửa, gương mặt nửa bất ngờ, nửa mừng vui.

Nghe tin cô đến, anh gấp gáp đến nỗi vừa tắm xong, còn chưa kịp chải tóc đã chạy ra tìm cô.
“Tiểu Cẩn Ngọc, sao em lại đến đây? Có chuyện gì gấp sao?”
Cẩn Ngọc cố tỏ ra bình tĩnh, nhưng gương mặt đã tái xanh khi nhớ lại biểu cảm kinh khủng của Tư Không Tà Dương.

Nếu lúc đó cô không nhanh trí, cũng không biết đã có chuyện không hay gì xảy ra rồi.
“Vào trong rồi nói.”
Trong nhà, từng vật dụng được cô bày trí trước đây vẫn được lau dọn cẩn thận và để yên vị trí cũ.

Cẩn Ngọc dù nhìn lướt qua một lần, trái tim cũng đủ đau nhói.
Cô và Tử Lăng bàn chuyện trực tiếp trong phòng làm việc của anh, mất mấy mươi phút mới xong hết câu chuyện, kèm theo những kế hoạch đã định sẵn trong đầu Cẩn Ngọc.
“Là như vậy.

Nên theo em, chúng ta phải đẩy nhanh kế hoạch hơn nữa.

Nhưng mấu chốt của việc này là phải tìm thấy mẹ em càng sớm càng tốt.”
Tử Lăng gật đầu: “Cũng lạ thật, dấu vết đã tìm thấy từ sớm, mà cả người của em, của ba em và cả của anh vẫn chưa tìm ra.

Hay là bên phía Tư Không Tam…”
“Cũng rất có khả năng.

Nhưng đến bây giờ ông ta vẫn chưa có động tĩnh gì…”
Tử Lăng nuốt nước bọt, dò hỏi: “Nhưng mà… em có chắc là cô tư vẫn còn sống không?”
Cẩn Ngọc nghe xong câu này, chợt rơi vào khoảng lặng.

Cô chớp mắt lia lịa, cũng không biết có đang tìm cách dối mình hay không: “Em không chắc, nhưng nếu đã có manh mối, không thể không thử.”
“Đừng lo, mọi chuyện sẽ ổn thôi.”
Tử Lăng đứng dậy, chợt ôm Cẩn Ngọc vào lòng.

Cô nhìn thấy nhưng không né tránh.

Giây phút này có thể dừng mãi ở đây được không? Để tình cảm của hai người được giữ ở mức trong sáng và thuần khiết nhất, hoặc ước gì có một phép màu xảy ra, biến những biến cố đã qua đi trở thành cơn ác mộng.
Không gian im bặt, chợt điện thoại của Tử Lăng bỗng vang lên.

Anh vội vàng nhấc máy, là một số nặc danh.

Đầu dây bên kia không đợi hồi đáp, đã lên tiếng thông báo:
“Tư Không Tử Lăng, Viên Cẩn Ngọc, bọn tao đã tìm được người chúng bây muốn tìm.

Nếu muốn bà ta được sống, ba ngày sau hẹn ở kho nhiên liệu số 7 của tập đoàn Tư Không.”
“Kho nhiên liệu số 7, là quyền quản lý của Tư Không Tam à?” - Cẩn Ngọc như đốt lửa trong lòng.
Tử Lăng tắt điện thoại, trong lòng vẫn còn hoài nghi: “Đúng vậy.

Nhưng Tư Không Tam có lộ liễu quá không, khi lại đặt địa chỉ ở chỗ thuộc quyền quản lý của ông ta chứ?”
Cẩn Ngọc châu chặt mày: “Hơn nữa nơi đó cũng là kho nhiên liệu, sẽ rất dễ gây ra cháy nổ.

Không phải đó là một cái bẫy của Tư Không Tam đó chứ?”
Tử Lăng lộ rõ vẻ mặt căng thẳng: “Anh cũng không nghĩ mọi chuyện đơn giản như vậy.

Nhưng không sao đâu, anh sẽ cho người kiểm tra khu vực đó trước khi đến ngày lão hẹn chúng ta.

Bây giờ cũng không còn sớm nữa, em trở về cũng không an toàn, anh sẽ cho người sắp xếp phòng cho em dùng tạm, nhưng mà… phòng của chúng ta là tốt nhất ở đây, em biết mà.”
Cẩn Ngọc né tránh ánh mắt của anh: “Không cần đâu, em có thể dùng phòng dành cho khách.

Dù sao bây giờ em cũng là khách mà.”
Cẩn Ngọc nói xong, lập tức tìm cách rời đi, còn không quên bảo anh ngủ sớm.

Nhưng hai con người này, liệu có ai có thể ngủ sớm sao?
Suốt đêm, Tử Lăng trằn trọc vì chuyện của ba ngày tới.

Nếu thật sự có thể tìm thấy Tư Không Tình, lời giải đáp cuối cùng dành cho hai người cũng sẽ có.

Tương lai của hai người, tất cả đều phải phụ thuộc vào việc Tư Không Tình còn sống hay không.

Nên bằng mọi giá, anh phải cố gắng giải thoát cô tư, cũng như giữ an toàn tuyệt đối cho Cẩn Ngọc của anh.
Về phía Cẩn Ngọc, cô tất nhiên cũng không hề chợp mắt được.

Không những vì lo chuyện giống với Tử Lăng, mà bản thân cô còn đang hoài nghi về điều sâu xa hơn nữa.
Người gửi nặc danh thư cho cô về việc Tư Không Tam gài bom hại cô là ai? Và tại sao Tư Không Tam lại hành động theo kiểu như vậy? Cô không nghĩ sau khi mình tiết lộ sự thật cho Tư Không Tà Dương, ông ta sẽ có thời gian vượt qua cơn thịnh nộ của hắn ngay lập tức.
Theo kế hoạch ban đầu của cô, bọn họ đúng ra có thể khiến Tư Không Tam án binh bất động vài ngày để trấn áp Tư Không Tà Dương.

Nhưng cuộc điện thoại vừa rồi đúng là đi ngược lại với suy nghĩ của cô.

========== Truyện vừa hoàn thành ==========
1.

Trùng Sinh Để Gặp Người
2.

Bạch Tiên Sinh, Tôi Muốn Ly Hôn
3.

Theo Đuổi Lại Vợ
4.

Thượng Tiên
=====================================

Cẩn Ngọc chợt nghĩ đến một điều táo bạo, phải chăng phía sau lưng âm mưu đấu đá giữa cô, Tử Lăng và Tư Không Tam, còn có một người đứng sau lưng thao túng tất cả, âm thầm trục lợi nữa?
Nhưng quan trọng hơn hết, kẻ đó là ai?
—-------------
Cách đó không lâu, ở nhà riêng của Tư Không Tam, sau khi ông ta chịu đựng cơn thịnh nộ của Tư Không Tà Dương, ông cũng nhận được một cuộc điện thoại tương tự.
Nhưng tất nhiên đó không phải nặc danh, mà là của Viên Cẩn Ngọc.
“Tư Không Tam, món quà tôi tặng cho ông có khiến ông bất ngờ không? Ba ngày nữa, tại kho nhiên liệu số 7, nếu ông không đến điểm hẹn, mọi chứng cứ phạm tội của ông, bao gồm âm mưu cướp máy bay giết người sẽ được phơi bày trước xã hội.

Nhớ, đừng để tôi thất vọng đấy.”
Sau cuộc điện thoại đó, Tư Không Tam đã giận đến mức đập nát điện thoại.

Ông ta vừa giận, vừa mừng vì con trai mình đã giận đến mức bỏ đi, trước khi hắn kịp nghe cuộc điện thoại này.
Ba ngày nữa, Tư Không Tam dự định sẽ có một cuộc chiến đẫm máu.

Nếu Viên Cẩn Ngọc và Tư Không Tử Lăng không chết, thì người chết là ông ta.
“Hai đứa nhóc ranh khốn khiếp! Ba ngày nữa, kho nhiên liệu số 7 chứ gì? Được lắm, tao sẽ cho nổ chết hai đứa bây!”
Tư Không Tam gào thét cho qua cơn giận, không biết rằng bên ngoài cửa.

Tư Không Tà Dương đã nghe được đại ý mọi chuyện.

Hắn nghiến răng nghiến lợi, nói thầm:
“Muốn giết Tư Không Tử Lăng? Xin mời.

Nhưng Viên Cẩn Ngọc chỉ có thể do tôi định đoạt, ba à!”.
 
Dụ Dỗ Vợ Yêu Lưới Tình Chờ Sẵn
Chương 67: 67: Ngày Phán Quyết


Thời gian trôi qua như chớp mắt, kì hẹn ba ngày sau của bọn họ cũng đã đến.

Lần này, ở phía Tử Lăng và Cẩn Ngọc chỉ có hai người đích thân vào trong kho, còn Danis, Dương Thần và người của họ được bao vây bên ngoài.

Tất nhiên, Tư Không Tam cũng mang theo rất nhiều người, bản thân cũng chỉ trực tiếp vào trong kho một mình như đã hẹn, tuyệt đối không muốn để Tư Không Tà Dương nhúng tay vào chuyện lần này.
Buổi tối, không gian u ám mịt mù bao trùm lấy nhà kho rộng lớn.

Tử Lăng cẩn trọng mở hết đèn trên trần nhà, nhưng cũng không tránh khỏi những kệ hàng, thùng hàng cao chót vót có thể ẩn chứa mối nguy hiểm.
Dù rằng anh đã cho người điều tra xem có ai cố tình cài dây mìn xung quanh nhà kho này hay không, nhưng phía bên trong nhà kho hoàn toàn không thể kiểm tra được.

Dẫu sao Tư Không Tam cũng sẽ xuất hiện ở đây, chỉ cần giữ chân ông ta lại, loại người quý trọng mạng sống như ông ta cũng sẽ không ngu ngốc kích nổ mìn tự dìm chết mình được.

Tử Lăng đi trước, tay không quên giơ về phía sau nắm chặt tay Cẩn Ngọc, như người lớn dắt trẻ con qua đường.

Anh căng thẳng vô cùng, không quên dặn dò:
“Em phải đi sát anh đấy, tuyệt đối không được buông tay ra.”
Cẩn Ngọc gật đầu, không dám để những tình cảm bên lề làm chao đảo mình.

Tim cô bắt đầu nặng nhịp, không gian tĩnh mịch khiến tâm trạng đôi bên vô cùng nghiêm trọng.
Dẫu sao ván bài này, thắng hay thua cũng do hôm nay quyết định.
Tử Lăng và Cẩn Ngọc đi sâu vào trong nhà kho, đến khoảng giữa mới nhìn thấy được người mình muốn gặp.

Có điều cả hai đều không hiểu rõ, tại sao Tư Không Tam lại đến đây một mình?
Tư Không Tam nhìn thấy hai người, vẻ mặt đề phòng hiện lên rõ: “Cuối cùng cũng đến rồi.

Chúng bây làm vãn bối mà bắt tiền bối phải đợi lâu như vậy, đúng là không phải phép.”
Cẩn Ngọc nghiến răng nghiến lợi, xem như là đã bình tĩnh hết mức có thể: “Ông đừng nhiều lời! Mau nói đi, mẹ của tôi đang ở đâu hả?”
“Mẹ của mày ở đâu, làm sao tao biết?”
Tử Lăng quát lớn: “Tư Không Tam, ông đừng ở đó ngậm máu phun người! Là ông đã hẹn chúng tôi đến đây gặp mặt để giao cô tư ra, bây giờ định giở trò lật lọng à?”
Tư Không Tam lộ rõ vẻ khó hiểu: “Cái gì? Không phải bọn mày mới là người hẹn tao đến đây sao?”
“Ông đang nói điên nói khùng gì vậy?”
“Đủ rồi!”
Hai bên cãi vã dữ dội, cuối cùng cũng có tiếng nói thứ ba thu hút hết mọi sự chú ý.

Phía sau dãy thùng hàng chật kín, một người phụ nữ trung niên bước ra với khí thế ngút trời, sau lưng là đám tùy tùng và cả người mà Cẩn Ngọc đang muốn gặp được nhất.
“Là tôi đã thay mặt để hẹn các người đến đây đấy.

Thế nào, bất ngờ không?”
Thẩm Dương An nói bằng giọng điềm tĩnh vô cùng, trong khi ba người còn lại đã đờ ra như khúc gỗ.
“Mẹ, sao mẹ lại ở đây?”
Tử Lăng dường như đã tự trả lời được câu hỏi của mình, nhưng vẫn cố chấp muốn hỏi lại lần nữa.
Thẩm Dương An liếc sơ qua Tử Lăng, lại bắt đầu nói với giọng trịch thượng, trong khi Tư Không Tình đã bị dán băng keo kín miệng, trói chặt hai tay ra phía sau.
“Nên bắt đầu từ đâu nhỉ? Có lẽ là từ khi ân oán giữa mẹ và Tư Không Tình được hình thành.

Tư Không Tình, có phải cô luôn thắc mắc vì sao tôi lại đi đến bước đường này, có đúng vậy không?”
“Um…”
Tư Không Tam không đủ kiên nhẫn, trực tiếp quát: “Thẩm Dương An, chị muốn gì thì cứ nói thẳng, tôi không có thời gian ở đây đôi co!”
Thẩm Dương An ra dấu suỵt một tiếng, vệ sĩ phía sau đã lên đạn, chĩa súng về hướng Tư Không Tam.

“Các cửa ra vào nhà kho đã bị đóng lại rồi.

Không muốn chết thì giữ im lặng cho tôi.

Bây giờ chưa đến lượt chú phát biểu đâu.”
Bị uy h**p đến như vậy, Tư Không Tam không thể không dè chừng.

Thảo nào ông ta luôn cảm thấy người phụ nữ này luôn ẩn chứa những điều bí hiểm bên trong nhưng không tài nào đoán được đó là gì.

Ra là bà ta cũng nóng lòng muốn kết thúc mọi chuyện vào hôm nay rồi?
Thẩm Dương An chép môi suy nghĩ: “Chà, tôi sẽ kể cho các người nghe, từ khi tôi có một người em gái tên Thẩm Dương Nhi chứ nhỉ? Không biết cô tư có thấy cái tên này rất quen không?”.
 
Dụ Dỗ Vợ Yêu Lưới Tình Chờ Sẵn
Chương 68: 68: Vòng Xoáy Gia Tộc


Nghe đến ba chữ Thẩm Dương Nhi, sắc mặt Tư Không Tình liền tím tái lại.

Dù bây giờ không ai dùng băng keo dán miêng, e là bà cũng không thể nói nên lời nào.
“Thẩm Dương Nhi em gái tôi và Lâm Thanh Long, cũng chính là ba ruột của Viên Cẩn Ngọc vốn dĩ có hôn ước với nhau.

Sau đó thì sao chứ? Tư Không Tình cô khi không xuất hiện, trơ trẽn muốn cướp lấy Lâm Thanh Long.

Rồi hai người gian díu với nhau để có được Viên Cẩn Ngọc, để mặc em gái của tôi, cho dù được kết hôn với người mình yêu, cũng không được hạnh phúc, lại vì buồn rầu mà bệnh nặng mất sớm ở nơi đất khách quê người.

Có phải vì cô không biết Dương Nhi là em gái của tôi, nên mới có thể thoải mái làm nên điều ác độc như vậy?”
Cẩn Ngọc đưa tay che miệng, run rẩy: “Vậy không lẽ… không lẽ người vợ đã mất của ba con chính là em ruột của mẹ sao?”
“Một tiếng mẹ này nghe thật khó xử đấy.

Sau khi con biết hết mọi chuyện, e là con sẽ không còn muốn gọi mẹ là mẹ nữa.” - Thẩm Dương An nhếch mép, trong lòng lại có chút đắng cay.
Tư Không Tam dường như đã nhận ra điều gì: “Vậy ra lúc đó đột nhiên cô Tư bị ép gả cho Dã Đồ Dương, không lẽ cũng là kế hoạch của chị?”
“Tất nhiên! Chính ba tôi đã gây sức ép cho nhà họ Lâm, buộc Lâm Thanh Long phải kết hôn với em gái tôi, sau đó đến Mỹ định cư vĩnh viễn.

Còn tôi ở nhà họ Tư Không, tương kế tựu kế để Tư Không Tình phải lấy một thằng khốn nạn, nhưng ngoài mặt chính là giúp cô ta che đậy cái thai vô chủ đang ngày một lớn lên.”
Tử Lăng lắc đầu, đỏ mắt nhìn người mình gọi là mẹ: “Sao mẹ có thể làm ra chuyện tày đình như vậy? Mẹ không sợ quả báo sao?”
“Quả báo? Chẳng phải mẹ đang phải chịu sao? Đứa con dâu mẹ yêu thương như con ruột, lại là con gái ruột của Tư Không Tình!”

“Hahaha!”
Tư Không Tam chợt cười phá lên, trong lòng hào hứng như thể đã nắm thóp được mọi chuyện: “Con ruột? Đúng là tức cười mà! Thẩm Dương An, chị mưu tính nhiều chuyện như vậy, cũng không thể tính được, thật ra hai đứa nó không phải anh em ruột sao? Năm đó lúc Tư Không Tình sinh ra con gái, tôi đã bắt cóc đứa bé đó, âm thầm nuôi dưỡng ở cô nhi viện.

Nó yếu ớt đến mức phải sống cuộc đời thực vật vĩnh viễn.

Còn Viên Cẩn Ngọc, chẳng qua là năm đó tôi cố tình dàn dựng để Tư Không Tình đưa Viên Cẩn Ngọc xuất ngoại, cho tôi tiện tay thanh lý môn hộ mà thôi.

Có điều cho dù không phải anh em họ thì sao? Hai người mẹ hận thù nhau đến độ này, thì hai đứa nhóc vẫn có thể yêu nhau à?”
Lời nói của Tư Không Tam như một đòn chí mạng vào Cẩn Ngọc và Tử Lăng.

Anh và cô nắm chặt tay nhau, dường như không có ý định buông ra, trong tình cảm này, họ cũng chẳng biết làm gì khác.
Thẩm Dương An bình tĩnh như thể đã biết hết mọi chuyện: “Thật vậy sao? Chú ba, ngay từ đầu chú chỉ là con rối của tôi, đến cuối cùng vẫn không hơn không kém.

Để tôi nói cho chú rõ, năm đó người của tôi đã trà trộn vào cô nhi viện, đổi một đứa bé khác vào chỗ Viên Cẩn Ngọc.

Tôi biết sẽ có ngày chú dùng chiêu này để thao túng Tư Không Tình, nên tôi thậm chí còn chuẩn bị sẵn một đứa trẻ không có khả năng sống như người bình thường, cho kế hoạch của chú được hoàn hảo hơn.

Chú nên cảm ơn tôi mới phải.”
“Vậy rốt cuộc, con và Cẩn Ngọc vẫn có quan hệ huyết thống?”
Tử Lăng nói trong bất lực.

Không gian chung quanh như giảm xuống âm độ.

Thẩm Dương An không quan tâm, tiếp tục nói:
“Vậy cho nên, từ đầu đến cuối, chú ba chẳng qua chỉ là quân cờ trong tay tôi.

Cả Tư Không Tình, cả nhà Tư Không đều như vậy.

Có hiểu không hả?”
“Mẹ thật sự đã làm ra những chuyện như vậy? Mẹ thật sự không nghĩ cho ba, cho bà sao?”
Tư Không Tam thêm dầu vào lửa: “Nghĩ cho ba? Đúng là đứa trẻ ngây thơ.

Không lẽ mày còn không biết, cái chết của ba mày là do mẹ của mày lên kế hoạch hay sao? Đúng như lời bà ta nói, tao chỉ là con rối mà thôi, nhưng bà ta mới là người chủ mưu kìa!”
“Mẹ… tại sao?”
Thẩm Dương An chết lặng trong một khắc, nước mắt dường như đã được kìm nén lại từ rất lâu, bây giờ bỗng tuôn ra như suối: “Vì sao ư? Vì ông ta là một con quỷ dữ.

Nếu ông ta còn sống, mẹ cũng rất muốn hỏi ông ta, về cái chết của ông ngoại con, ông ta có cảm thấy hối hận hay không?”
“Cái gì?”
“Năm đó, vì tranh chấp dự án lớn, ông ta đã không ngại tạo dựng tai nạn giao thông để giết ba của mẹ.

Mối hận này, con nghĩ mẹ có thể dễ dàng bỏ qua chắc? Mẹ rất muốn giết ông ta, nhưng mẹ còn phải nghĩ cho con nữa, mẹ cần ông ta để con có thể củng cố địa vị.

Khi ông ta không còn giá trị lợi dụng nữa, thì cũng là lúc mẹ hành động.

Chuyện chỉ có vậy thôi.

À không, có lẽ mẹ phải kể thêm, chuyện ông ngoại con bị giết, không phải cũng nhờ ơn Tư Không Tình đã cùng ông ta bày mưu tính kế sao?”
Hết cú sốc này đến cú sốc khác, Tử Lăng thậm chí không thể đứng vững được nữa.

Gia tộc Tư Không có bao nhiêu âm mưu, bao nhiêu nội chiến, anh đều nắm rõ như lòng bàn tay.

Nhưng có nằm mơ anh cũng không thể ngờ được, gia đình kiểu mẫu của mình lại có những thù oán chồng chất lẫn nhau như thế này.
Thẩm Dương An nói cũng đã nói xong rồi, chỉ im lặng xoay người, lột bỏ băng keo trên miệng Tư Không Tình, nói nhỏ: “Cho cô nhìn thấy mặt con gái lần cuối, tôi cũng đã làm rồi.

Giữ mạng cho con gái cô, tôi cũng sẽ làm.

Chúng ta xem như tự chịu hết quả báo của chính mình đi.”
Tư Không Tình rơi nước mắt, gật đầu rồi nhìn Cẩn Ngọc, gắng gượng để nói thật to: “Cẩn Ngọc, mẹ yêu con nhiều lắm!”
Tử Lăng và Cẩn Ngọc đang không hiểu chuyện gì, chợt một vệ sĩ dùng quẹt diêm quăng xuống sàn, mặt đất liền bốc cháy thành hình cung bao lấy Thẩm Dương An, Tư Không Tình và còn có cả một vòng lửa riêng dành cho Tư Không Tam.
Dường như Thẩm Dương An đã suy tính rất kĩ càng, đến cả vị trí đứng của từng người cũng đã đâu vào đấy.

Xăng còn được bôi cẩn thận chứ không đổ ào ạt để tránh bị phát hiện ra.
Tư Không Tam thấy vòng lửa đang bao quanh mình, tất nhiên sẽ không đứng im chờ chết.

Nhưng vệ sĩ của Thẩm Dương An nhanh tay hơn, nhắm hai phát chuẩn xác vào bắp chuối của Tư Không Tam, khiến ông ta ngã quỵ, không thể nào chạy thoát được.
Còn ở chỗ Tư Không Tình và Thẩm Dương An, hai người hoàn toàn không có ý định rời khỏi nơi đó.

Tử Lăng và Cẩn Ngọc sốt ruột:
“Mẹ, hai người còn định ở đó làm gì, mau rời khỏi đây thôi!”
Vệ sĩ chạy khỏi vòng lửa, đột nhiên trở thành người của Tử Lăng và Cẩn Ngọc.

Thẩm Dương An bật khóc, lắc đầu:
“Trễ rồi.

Nghiệt mẹ đã tạo, chỉ có mẹ mới có thể trả được.

Bây giờ những vệ sĩ này là của hai con, hãy mau để họ đưa hai con rời khỏi đây đi!”
“Không đâu mẹ à! Mọi chuyện sẽ qua thôi, hai người đi cùng chúng con đi!" - Cẩn Ngọc gào khóc.
“Trễ rồi…”.
 
Dụ Dỗ Vợ Yêu Lưới Tình Chờ Sẵn
Chương 69-70: 69: Gây Nghiệp Trả Nghiệt - 70: Ra Đi Thanh Thản


<b>69: Gây Nghiệp Trả Nghiệt</b>

<b>“Đùng! Đùng!”
Những tiếng nổ nhỏ ở những thùng hàng chất chồng nhau bắt đầu vang lên, Tử Lăng theo quán tính ôm chặt lấy Cẩn Ngọc, dùng thân mình chắn cho cô những tia lửa nhỏ.
“Không kịp nữa đâu! Hai con mau rời khỏi đây!” - Tư Không Tình gào lên.
“Tử Lăng, m…mẹ… mẹ có thể giao Cẩn Ngọc cho con không? Hai đứa có thể không ở bên nhau, nhưng hãy sống thật tốt có được không?”
Tư Không Tình nghẹn ngào nói ra những lời xé lòng, tự xưng là mẹ, chẳng khác nào thừa nhận quan hệ vợ chồng của hai người.

Nhưng cay đắng là, cả đời này e là cả hai cũng không thể ở bên nhau.
Tử Lăng nghiến răng, cảm xúc lẫn lộn khó tả.

Mìn mini đã phát nổ rồi, nhất định sẽ nhanh chóng lan đến những quả mìn lớn hơn.

Chẳng mấy chốc kho nhiên liệu này sẽ phát nổ.

Cho dù có chuyện gì xảy ra đi nữa, anh cũng không thể để cô chết ở đây được.

Nếu hai người mẹ đã quyết định chết chung để chuộc tội, vậy…
“Cẩn Ngọc, lạy hai mẹ đi.” - Tử Lăng nói nhỏ với cô, trong lòng dường như đã đưa ra quyết định.

Cẩn Ngọc rưng rưng nước mắt, trong thời khắc sinh tử, không thể không quyết định thật nhanh.
Cuối cùng, Tử Lăng và Cẩn Ngọc vừa khóc, vừa bái lạy hai người, dập đầu sát đất.

Cẩn Ngọc cố phát âm cho tròn vành:
“Mẹ, nếu có kiếp sau, con sẽ lại là con gái của mẹ, là con dâu của mẹ nữa.”
Hai bà mẹ gật đầu, mấy mươi năm sống trong hận thù, chưa bao giờ lòng họ được thanh thản như vậy.

Tử Lăng lại cứng họng không biết nói gì, chỉ có Thẩm Dương An khẩn thiết:
“Tử Lăng, nếu có kiếp sau, con có thể tha thứ cho mẹ không, có thể không hận mẹ không?”
Tử Lăng trầm giọng: “Con… chưa bao giờ hận mẹ.”
Nói rồi, anh nắm lấy tay Cẩn Ngọc chạy thật nhanh, đám vệ sĩ cũng nhanh chóng đuổi theo.

Mìn và nhiên liệu trong kho bắt đầu đua nhau bốc cháy.
Thẩm Dương An cười trong đau khổ: “Nếu có kiếp sau… nếu có kiếp sau… Tư Không Tình, xin lỗi cô.”
“Tôi cũng… cần phải xin lỗi chị.”
“Nếu có kiếp sau, chúng ta sẽ là thông gia, nhỉ?”
Về phần Tư Không Tam, sau khi liều mình muốn sống, ông ta quyết định bò ra khỏi vòng lửa, dùng áo vest cố dập tắt lửa bám trên người.

Tuy đau đớn và mất máu rất nhiều, nhưng chỉ có cách bò ra ngoài, ông ta mới sống được.
Tư Không Tình và Thẩm Dương An nhìn thấy, cũng không buồn ngăn cản.

Làm sao ông ta có thể thoát khỏi địa ngục tội ác của mình đây?

Tư Không Tam cố bò thêm được một lúc, khi sắp bỏ cuộc đến nơi, chợt nghe được tiếng gọi quen thuộc.
“Ba! Ba sao vậy? Ráng lên, tôi đưa ông ra khỏi đây!”
Tư Không Tà Dương vốn dĩ định phục kích bên ngoài để bắt cóc Cẩn Ngọc, nhưng sau khi cảm thấy tình thế không ổn, đã lập tức chạy vào trong kiểm tra, kết quả là phát hiện thảm cảnh này.
Tuy biết nơi này sắp cháy thành tro, nhưng hắn cũng không thể bỏ ba mình ở lại được.
Tư Không Tam vốn là người tham sống sợ chết, nhưng giờ phút này, đột nhiên lại thay đổi lạ kì:
“Thằng điên này! Mày đang làm gì ở đây vậy? Còn không mau chạy đi, mày sẽ chết đấy!”
“Ông mới là đồ điên! Mau lên, tôi cõng ông ra ngoài!” - Tà Dương vừa nói, vừa cố đỡ Tư Không Tam lên vai, nhưng ông ta dù còn chút sức lực cỏn con cũng cố vùng vẫy, thà chết không chịu rời đi.
“Tao chỉ là gánh nặng cho mày thôi, mau đi đi, mày phải sống!”
“Ba là ba tôi mà, sao tôi có thể bỏ ba ở đây rồi chạy trốn được?”
“Không sao.

Thẩm Dương An nói đúng, tất cả là nghiệp tao phải trả.

Mày yêu em họ của mình, cũng là nghiệp của tao.

Thẩm Dương An chọn tự tử để rửa tội, vậy tao cũng không còn cách nào khác.

Tà Dương, chỉ cần mày được sống…”

“Ông… ông không nói lời tử tế được à?” - Tà Dương gào lên, ý hắn không muốn nghe những lời sống chết vô nghĩa nữa.
Tư Không Tam nhếch mép, trật một nhịp tư tưởng: “Ba xin lỗi.

Tà Dương, con nhất định phải sống, sống thật tốt, đi đi, và sống.

Ba có quỹ đen ở ngân hàng Thụy Sĩ, chìa khóa két sắt trong bàn làm việc.”
“Ba…”
“Đi đi!”
Lần đầu tiên từ khi mẹ mất, Tư Không Tà Dương biết khóc.

Lần đầu tiên sau khi vợ mất, Tư Không Tam biết nói lời ngọt ngào với con trai mình.
Tất cả đều là nghiệp phải trả cả.
Người chết nên chết, người còn sống hãy cứ tiếp tục sống..

<b>70: Ra Đi Thanh Thản
</b>

Một tuần sau sự việc đó, khi tang lễ đã xong xuôi, Tử Lăng dù cố liên lạc thế nào cũng không thể gặp được Cẩn Ngọc. Nghe ICN gửi email đến, giám đốc của họ đã được triệu về trụ sở, còn lại không có thông tin gì thêm.

Tử Lăng cầm chiếc điện thoại di động trong tay, cuộc gọi đến “vợ yêu” chỉ có tiếng chuông chờ kéo dài trong vô vọng.

Lòng anh như thắt lại, nhưng lại đau đớn đến mức không tài nào khóc được. Anh nhìn gương mặt hốc hác của mình trong gương, chợt mỉm cười bất lực.

“Tiểu Cẩn Ngọc, anh đã mất hết tất cả rồi, và mất luôn cả em.”

Nửa tháng sau, sau một hồi dài chìm trong bóng tối và rượu chè cho quên đi nỗi buồn, cuối cùng Tử Lăng cũng biết mò về nhà chính thăm bà nội. Chính xác là, bà nội một mực muốn anh về.

Chuyện đã xảy ra, không phải bản thân bà không hiểu rõ. Nhưng sốc thế nào cũng phải qua, bà nội cũng không phải không hiểu luật “ác giả ác báo”. Nhưng bản thân bà đây, cũng đầy rẫy tội ác khi năm đó đã giả vờ không thấy, mặc cho những chuyện ác diễn ra theo quỹ đạo của nó.

Bản thân bà cũng đã quá tuổi rồi, cũng không còn lưu luyến gì cuộc đời này nữa. Người ác như bà cũng phải nên trả báo thôi. Có điều lũ trẻ của bà thì không có tội. Chí ít khi còn sống, bà cũng nên làm gì đó cho chúng chứ.

Tử Lăng trở về nhà chính, cố gắng tỏ ra thật bình tĩnh, ngồi cạnh giường bệnh của bà, trầm lặng rót nước.

“Bà nội, mời bà.”

“Thật khó để có thể gặp được cháu. May là hôm nay cháu chịu về đây gặp bà già này.”

Tử lăng tự thấy bản thân mình có lỗi, anh chỉ lo đăm đăm nhìn thấy nỗi đau trước mắt của mình mà quên mất vẫn còn một người già ở đây, cũng đớn đau không kém.

Giọng bà nội yếu dần, cố giơ bàn tay nhăn nhúm và run rẩy chạm lên gò má hốc hác của anh: “Tử Lăng, cháu ốm đi nhiều rồi.”

Tử Lăng cầm lấy tay bà, bất giác rơi nước mắt. Gần một tháng rồi, anh mới khóc được. Chưa bao giờ anh thèm khóc như thế.

Bà nội cũng nước mắt lưng tròng.

“Cháu có nhận được thông tin gì của Cẩn Ngọc và Tà Dương không? Bà muốn gặp hai đứa nó quá.”

Tử Lăng nuốt nước bọt: “Sau khi kết thúc tang lễ, Cẩn Ngọc đã rời đi không một dấu vết. Còn Tà Dương… từ sau chuyện đó, cháu cũng không gặp lại cậu ta nữa.”

Bà nội mỉm cười: “Tử Lăng, cháu là người chững chạc nhất trong nhà. Bà có thể nhờ cháu một việc được không?”

“Bà nội cứ nói, cho dù là chuyện gì, cháu nhất định cũng sẽ làm cho bằng được.”

“Sau khi bà qua đời, toàn bộ cổ phần còn lại của bà đều chuyển hết cho cháu. Tà Dương không phải người giỏi kinh doanh, càng không thích làm trong tập đoàn chúng ta. Cháu có thể buông bỏ hận thù, cho nó một khoản lớn làm vốn, hoặc thế nào đủ nó sống an nhàn cả đời, có được không?”

Tử Lăng không suy nghĩ nhiều, liền gật đầu. Bản thân anh, Cẩn Ngọc hay Tà Dương đều là nạn nhân của hận thù mà ra, tất nhiên anh cũng không muốn vì chuyện đó mà lại làm khổ những người có cùng dòng máu với mình nữa.”

“Vậy… bà nội không muốn nói gì với Cẩn Ngọc sao? Sau này khi tìm thấy em ấy, cháu nhất định sẽ chuyển lời.”

Bà nội trầm ngâm một hồi, chợt lấy ra một tờ giấy đã cũ mèm, dúi vào tay Tử Lăng. Anh vừa mở ra, vừa nghe bà nói.

“Bà xin lỗi vì đã không cho cháu biết sớm. Chuyện này cũng chỉ có bà và ông biết thôi. Thật ra năm xưa khi bà sinh đứa con thứ ba, đứa trẻ đã chết từ khi lọt lòng. Bà và ông thật sự cũng muốn có một đứa con gái, nên vừa hay có một phụ nữ đơn thân không thể chăm sóc con mình, bà thuận nước đẩy thuyền, đã nhận đứa trẻ đó làm con.”

Hai tay Tử Lăng run run, vừa nhìn tờ giấy nhận nuôi vừa nói: “Người bà đang nói đến… chính là cô Tư sao?”

Bà nội không nói, chỉ gật đầu. Tử Lăng lại cuống cuồng lên: “Nói như vậy… như vậy… con và Cẩn Ngọc không phải anh em họ sao?”

Bà nội cầm lấy tay Tử Lăng, khóc như thể nói lời cuối cùng: “Phải, vậy cho nên, con hãy mang theo thứ này đi tìm Cẩn Ngọc. Bà không còn nhiều thời gian nữa, chỉ mong hai đứa có thể sống hạnh phúc với nhau. Hứa với bà…”

“Bà…”

Bà nội nói xong, hai mắt chợt nhắm nghiền lại, hơi thở cũng yếu dần, hai tay buông thõng như thể đã trút bỏ được hết gánh nặng của cuộc đời. Tử Lăng bật khóc, nhân lúc cơ thể bà còn ấm, vội ôm lấy bà, mong rằng trước khi bà lên đường, có thể nghe thấy những lời này.

“Bà nội, bà ở trên thiên đường cứ yên tâm. Bọn cháu sẽ sống thật hạnh phúc. Tà Dương cũng sẽ như vậy. Khi đến thiên đường, bà nhớ cho cháu gửi lời thăm mẹ và cô tư nhé…

Bà ơi, cháu yêu bà.”
 
Dụ Dỗ Vợ Yêu Lưới Tình Chờ Sẵn
Chương 71-72: 71: Kết Thúc Nhất Định Có Hậu 1 - 72: Kết Thúc Nhất Định Có Hậu 2


<b>71: Kết Thúc Nhất Định Có Hậu 1
</b>

<b>

Nửa năm sau, mùa xuân đã đến, hoa anh đào được trồng dọc bờ sông nước Mỹ bắt đầu nở rộ.

Khó khăn lắm Cẩn Ngọc và Lâm Thanh Long mới sắp xếp được công việc, cùng nhau đi cắm trại một hôm. Tất nhiên là không thể nào thiếu mặt A Long và di ảnh của Tư Không Tình.

Để tưởng nhớ mẹ mình, Cẩn Ngọc không lấy họ Lâm mà quyết định sửa họ Tư Không vào giấy tờ tùy thân. Bây giờ tên đầy đủ của cô là Tư Không Cẩn Ngọc.

Cả nhà ba người trải một tấm thảm sọc caro bên cạnh bờ sông, cũng vui vẻ và hạnh phúc như bao gia đình khác. Chợt A Long phát hiện để quên nước uống ở xe, mới tức tốc chạy đi lấy, còn Lâm Thanh Long cũng bị giám đốc chi nhánh gọi đến vì công việc.

Trong giây lát, không khí vui vẻ trước mặt Cẩn Ngọc chợt trở nên đìu hiu. Cô bất lực bày biện sẵn thức ăn ra đ ĩa, vừa làm vừa trò chuyện với di ảnh của Tư Không Tình.

“Mẹ thấy hoa anh đào năm nay thế nào? Con chưa từng được ngắm hoa anh đào trước đây. Đúng là đẹp thật phải không mẹ? Năm sau nếu có thời gian rảnh, chúng ta sẽ đến Nhật Bản để ngắm hoa lẫn núi Phú Sĩ nhé?”

“Chị xinh đẹp ơi.” - Một cậu bé đột ngột chạy đến chỗ Cẩn Ngọc, nói bằng tiếng anh.

Cô vừa quay đầu lại, đã thấy cậu bé đặt xuống bên cạnh mình một bó hướng dương “tình nhân” và một tấm phong bì bí mật.

Cẩn Ngọc ngơ ngác nhìn, cậu bé lại nói tiếp: “Có người nhờ em chuyển thứ này cho chị. Chị nhớ mở ra xem nhé.”

Nói xong, cậu bé liền chạy đi mất. Cẩn Ngọc cầm bó hướng dương, dự cảm trong đầu đã không lành. Không phải sau chuyện đó, cô có nhờ trợ lý chuyển lời rằng anh đừng tìm cô nữa hay sao? Hay bó hoa này chỉ là vô tình có một người khác gửi đến? Dẫu sao loài hoa này cũng được nhân giống rất nhiều mà…

Cẩn Ngọc nghi hoặc mở phong thư, bên trong là một tờ giấy đã cũ. Cô mở ra xem, nội dung bên trong làm trái tim cô không thể đập theo nhịp bình thường được nữa.

Bóng hình một người cao lớn và quen thuộc đột nhiên xuất hiện trước mặt. Cẩn Ngọc đứng phốc dậy, rưng rưng nhìn đối phương:

“Tử… Tử Lăng… anh không lừa em đó chứ?”

Tử Lăng dang rộng vòng tay, không chủ động mà ở trong tư thế chờ đợi. Anh diện bộ vest đen lịch thiệp như chú rể, nở nụ cười tươi rói:

“Tiểu Cẩn Ngọc, từ trước đến giờ anh đối với em, chỉ có chân thành, không có lừa dối.”

Cẩn Ngọc bật khóc, cơ thể hoàn toàn bị con tim điều khiển tâm trí. Cô nhào vào lòng anh trong sự chứng kiến của tất cả mọi người, cả Lâm Thanh Long và A Long nữa.

Tử Lăng xoa xoa lưng cô, chợt đẩy cô ra khỏi người mình, khuỵu chân quỳ xuống, lấy trong túi ra một chiếc hộp nhỏ, bên trong có một chiếc nhẫn kim cương hồng, chính là loại kim cương hiếm nhất trên thế giới.

“Tiểu Cẩn Ngọc, em có đồng ý lấy anh một lần nữa không? Dù sinh, lão, bệnh, tử, sang, hèn, phú, quý, anh cũng nhất định không buông tay. Anh sẽ không để mất em thêm một lần nào nữa.”

Cẩn Ngọc gật đầu lia lịa, khuôn mặt mếu máo vì hạnh phúc. Tử Lăng đeo nhẫn cho cô, sau đó liền đứng dậy ôm cô vào lòng, ở chỗ đông người, dưới gốc cây anh đào cạnh bờ sông, không ngại tặng cô một nụ hôn ấm nóng.

Mọi người xung quanh được dịp chiêm ngưỡng màn cầu hôn như trong cổ tích, ai nấy đều phấn khích vỗ tay điên cuồng.

Câu chuyện cổ tích giữa hoàng tử và công chúa, thì thường phải được kết thúc bằng một lễ cưới linh đình.

—----------

Một tháng sau, tại Đức đã diễn ra một đám lễ như trong mơ.

Lễ cưới được diễn ra với sự góp mặt của những người thân thiết trong gia đình, toàn bộ đều được trang trí bằng lụa trắng đính với hoa hướng dương “tình nhân”.

Cẩn Ngọc ngồi trong phòng chờ, diện bộ váy trắng cúp ngực đơn giản nhưng cực kì xinh đẹp, tóc búi thấp sau đầu, đội voan cưới không quá rườm rà, trông vừa thanh lịch lại vừa kiêu sa.

Vũ Di Giai háo hức bước vào phòng mà không cần gõ cửa. Hôm nay cô ấy làm dâu phụ, cũng diện một bộ váy xinh đẹp không kém.

“Ôi trời, là tiên nữ nào đã giáng trần đây?”

Cẩn Ngọc đỏ mặt: “Giai Giai, hôm nay cấm cậu trêu mình!”

Vũ Di Giai cười tít mắt, ngồi bệt xuống sàn, hai tay đặt lên đùi Cẩn Ngọc: “Cẩn Ngọc ngốc, cậu biết mình đã hạnh phúc thế nào khi biết cậu vẫn còn sống không hả?”

Cẩn Ngọc rưng rưng: “Mình biết chứ. Cậu chỉ vì một gương mặt được đăng lên bài báo, đã vội bỏ công việc chạy về Hoa quốc tìm mình. Giai Giai, mình cũng hạnh phúc lắm, khi có cậu là bạn.”

Vũ Di Giai cười tươi rói, ánh mắt lộ rõ vẻ xúc động: “Cậu nghĩ mình không hạnh phúc khi có cậu sao? Đồ đáng ghét, cuối cùng cũng đã tìm thấy bến đỗ bình yên của mình rồi. Cậu đó, nhất định phải sống thật hạnh phúc cho mình!”

“Ừm. Mình nhớ rồi. Cả cậu và Mạn Tường cũng vậy.”

Vũ Di Giai xìu mặt: “Cái tên thô lỗ đó, bản thân là thiếu gia, lại vì cãi lộn với bố mà ra ngoài mở quán rượu. Nếu lúc đó anh ta không chịu thừa nhận thân phận thật, anh trai mình sớm đã cấm anh ta được tán tỉnh mình rồi.”

“Ừ, vậy là đồng ý lời tán tỉnh của người ta rồi chứ nhỉ?”

Vũ Di Giai đỏ mặt: “Còn lâu! Mạn Tường muốn mình làm bạn gái, chí ít cũng phải chuẩn bị khung cảnh tỏ tình đẹp như đám cưới của cậu.”

Cẩn Ngọc cười tít mắt, không nói lời nào. Nhìn Vũ Di Giai hạnh phúc như vậy, cô cũng thật mừng lây. Ngay cả Vũ Di Thành, khoảng hai năm trước cũng vì ba mẹ hối thúc mà kết hôn.

Nghe nói những năm đầu, hai vợ chồng không được hòa thuận. Nhưng không lâu trước đó, Cẩn Ngọc đã có cơ hội gặp lại anh ấy. Hai người nói chuyện rất lâu, cuối cùng anh ấy cũng chịu buông bỏ rồi. Nghe nói hôm nay còn mang vợ đến dự tiệc cưới của cô nữa.

Đương nhiên, hôm nay cũng không thiếu Mịch Mịch được. Năm đó, Cẩn Ngọc không muốn hận thù chồng chất hận thù, nên đã bảo Mịch Mịch dừng mọi việc lại. Bản thân cô ấy rất vui vẻ đồng ý, cũng không hứng thú với Hứa Đình mà thoải mái rời đi. Cô trở thành bà chủ quán bánh ngọt, cuộc sống độc thân sang chảnh vô cùng.

Có điều nghe nói kể cả khi không có Mịch Mịch, Hứa Đình cũng đã ly hôn với Viên Tiểu Hoa để lấy người khác. Nhà họ Viên cũng ngày một sa sút, không biết có thể tự chống đỡ được bao lâu.

Trở về thực tại, Vũ Di Giai bị tiếng chuông điện thoại lôi ra ngoài. Cô ấy vừa đi, cửa phòng cô lại vang lên tiếng gõ. Cô tháo lỏng chốt an toàn, thoải mái đáp:

“Cậu mà cũng cần gõ cửa sao? Vào đi!”

Cánh cửa mở ra, người bước vào không phải Vũ Di Giai mà là người cô gần như không muốn gặp nhất: Tư Không Tà Dương.

“Lâu rồi không gặp, em khỏe không?”

<b>72: Kết Thúc Nhất Định Có Hậu 2
</b>

Cẩn Ngọc vội vã đứng dậy: “Tà Dương, sao anh lại ở đây?”
Tà Dương thoải mái trả lời: “Là anh cả gửi thiệp mời, đứa em này dù có phải lặn lội đường xa, tất nhiên cũng phải tới chung vui chứ.”
Cẩn Ngọc nghi hoặc: “Vậy anh có thể chờ ở phòng khách, không cần phải đến đây tìm tôi.”
Tà Dương đã thay đổi rất nhiều từ ngày hôm đó.

Không còn xỏ khuyên, không còn dùng súng hay hút thuốc, cả cách ăn mặc và thái độ cũng khác đi rất nhiều.
“Chậc, khi nào em mới có thể đối xử với tôi như một người bình thường đây? À mà chút nữa thôi, tôi sẽ gọi em là chị dâu rồi.”
Cẩn Ngọc thở dài: “Cảm ơn anh.

Anh có muốn nói thêm gì nữa không?”
Tà Dương mỉm cười: “Tôi chỉ muốn cảm ơn em thôi.

Và tôi còn tham lam muốn em hứa với tôi một chuyện.”

“Anh nói đi.”
“Em phải sống thật hạnh phúc đấy.

Nếu không tôi sẽ không chịu nổi mà chạy đến cướp em đi.”
Dường như Tà Dương đã cố gắng rất nhiều mới có thể nói ra những lời này.

Anh vừa định rời đi, đã bị Cẩn Ngọc giữ lại.
“Khoan đã.”
“Có chuyện gì?”
Cẩn Ngọc hơi ngượng miệng, nhưng cũng cố gắng vừa nói vừa cười: “Anh cũng phải thật hạnh phúc.

Nếu không người làm anh chị cả như chúng tôi sẽ không tha cho anh đâu.”
“Chắc rồi!”
Tà Dương nhếch mép cười, sau đó liền rời đi.

Lần đầu Cẩn Ngọc thấy lòng mình nhẹ nhưng tơ hồng.

Mọi ân oán cứ như vậy mà kết thúc thật êm đẹp.
Nửa tiếng sau, trong tiếng vỗ tay chúc mừng của mọi người.

Cẩn Ngọc khoác tay ba, được ba đưa lên lễ đường, đến nắm lấy bàn tay vững chắc có thể che chở cho cô cả đời.
Dù có nằm mơ, Cẩn Ngọc cũng không ngờ mình có thể có một hôn lễ như thế này, tại đất nước nơi hai người gặp nhau lần đầu tiên, dưới sự chứng kiến của tất cả những người yêu thương cô.
Dưới hàng ghế khách tiệc đầu tiên, Lâm Thanh Long ngồi một mình, cạnh bên những chiếc ghế để di ảnh của Tư Không Tình, Thẩm Dương An, Thẩm Dương Nhi, Tư Không Thạch và cả bà nội nữa.
Tử Lăng và Cẩn Ngọc trao nhẫn cho nhau, cùng đọc lời tuyên thệ trọn kiếp.

Hai người hôn nhau trong sự chứng kiến của tất cả mọi người.

Lại một lần nữa, người mạnh mẽ như A Long cũng phải rơi nước mắt vì hạnh phúc.
“Ich liebe dich.” (Anh yêu em)
“Ich liebe dich auch.” (Em cũng yêu anh)
Đến tiết mục ném hoa cưới, người bắt được hoa không ngờ lại là Mạn Tường.

Vũ Di Giai thất vọng nhìn anh, định chạy đến xin bó hoa thì anh đã nhanh hơn một bước, trực tiếp quỳ xuống dưới chân cô, một tay giơ hoa, một tay giơ nhẫn:
“Giai Giai, dưới sự chứng kiến của Chúa, anh có thể lấy em làm vợ không?”
Vũ Di Giai đỏ mặt: “Anh… anh còn chưa tỏ tình em mà! Chúng ta còn chưa là người yêu…”
“Vậy…” - Mạn Tường tự thấy bản thân mình có chút nôn nóng, thất vọng hạ nhẫn xuống.

Nhưng anh còn chưa kịp cất nhẫn vào túi, Vũ Di Giai đã giật lấy nhẫn của anh, trực tiếp đeo vào tay mình.
“Không hẹn hò cũng không sao.

Em đồng ý lấy anh!”
“Em nói thật sao?”

Mạn Tường mừng đến mức nhảy cẫng lên, lập tức nhào đến ôm lấy cô gái nhỏ vào lòng, không quên khóa chặt môi cô.

Mọi người xem chuyện này là song hỷ lâm môn, đều vui vẻ chúc mừng cho đôi trẻ.
Trong lúc Cẩn Ngọc và Tử Lăng đã vỗ tay chúc mừng, Mịch Mịch chợt chạy đến bên cạnh hai người: “Này, sao mà bất công quá vậy? Hai người họ là bạn của hai người, thì liền được tác hợp, còn tôi thì không được sao?”
Cẩn Ngọc cười phá lên, véo má Mịch Mịch: “Cái đồ tham lam! Cậu còn chưa có đối tượng, đã muốn mình tác hợp?”
Mịch Mịch nhếch mép, lấy hết hơi nói lớn lên, như thể cố tình muốn cho tất cả mọi người cùng biết: “Cẩn Ngọc, mình thích Tư Không Tà Dương! À không, anh cả, chị cả, xin hãy chấp nhận em làm em dâu!”
“WT*!! Cô đã gặp tôi được mấy lần rồi mà lại nói như vậy?” - Tà Dương bức xúc đi đến chất vấn.
Mịch Mịch mặt dày không biết sợ: “Đương nhiên đây là lần đầu.

Nếu em được gặp anh sớm hơn, em đã sớm gọi họ là anh chị từ trước rồi!”
“???”
HẾT..
 
Back
Top Bottom