Ngôn Tình Dụ Dỗ Đại Luật Sư

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Dụ Dỗ Đại Luật Sư
Chương 781


Chương 781: Cảm giác quen thuộc

Tim Hoäc Anh Tuấn co rúc một cái.

Đưa tay đem cô kéo gần trong ngực ôm chặt lấy.

Nhiệt độ cơ thể nóng bỏng trên người anh xâm nhập tới, khiến cho cô theo bản năng giống như tìm được nơi dựa vào, không nhịn được nằm chặt áo sơ mi trước ngực anh.

Nhưng nghĩ tới anh mới vừa rồi dọa mình sợ, Khương Tuyết Nhu đưa tay ở trước ngực anh dùng sức bóp một cái: “Hoắc Anh Tuấn, anh khốn kiếp, ai bảo anh dọa tôi chứ”

Hoäc Anh Tuấn im lạng, rõ ràng rất đau, nhưng khi nghe giọng nói nhõng nhẽo mềm nhũn của người phụ nữ này, lại một chút cáu kinh trong câu nói, ngửi được mùi thơm trên sợi tóc, ôm thân thể mềm nhữn của cô, trong ngực có đủ các loại mùi vị.

Cho đến giọng nói ủy khuất của Hiểu Khê truyền tới: “Hừ, hai người các người cùng ôm nhau, đem con một mình ném tới bên này”

Khương Tuyết Nhu mặt nhỏ đỏ lên, cô muốn đẩy ra, nhưng mà bây giờ vẫn còn đang ở phía trên nơi cao chọc trời, chân cô mềm nhữn.

“Được rồi, mình con ngắm cảnh vậy” Hiểu Khê quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ.

Khương Tuyết Nhu não nề lông mi thật dài rủ xuống.

Hoäc Anh Tuấn cúi đầu, thấy lông mi cô giống như cây quạt nhỏ vậy, tìm lại đập loạn.

Đại khái ba phút sau, lúc đu quay bắt đầu hạ gần tới đất, cô lập tức từ trong ngực anh nhảy ra, ngồi vào bên cạnh Hiểu Khê.

Trong ngực Hoắc Anh Tuấn cảm thấy trống rỗng, anh chớp mắt nhắc nhở: “Lúc này mới là vòng thứ nhất, còn có một vòng nữa”

“Không ngồi, hai người các người ngồi đi” Khương Tuyết Nhu thật bị dọa sợ, trước kia còn trẻ dốt nát ngồi đu quay cao chọc trời cũng.

không cảm thấy sợ, bây giờ, thật là sợ đòi mạng.

“Con cũng không ngồi, một chút cũng không vui vẻ, con phải đi ngồi thuyền” Hiếu Khê đã thấy phía dưới có đồ chơi mới lạ hơn.

Hoäc Anh Tuấn gương mặt anh tuấn tối sầm, cuối cùng không thể làm gì khác hơn là đi theo hai người bọn họ đi xuống.

Ba người chơi một vòng.

Cuối cùng tìm đến một nhà hàng nhỏ để giải lao và ăn cái gì đó.

Hoắc Anh Tuấn rất ít khi bước vào những nơi như vậy, nhưng hôm nay Hiểu Khê rất là muốn đi vào chỗ này, anh không có biện pháp khác.

Khương Tuyết Nhu chọn xong món cho bữa ăn xong, ba người đến ngồi ở một cái bàn gần cửa sổ.

Anh đối với những thứ thực phẩm này không quá có hứng thú, lúc tùy tiện cầm ly coca uống, bên cạnh bồng nhiên truyện tới tiếng nói chuyện của một đôi tình nhân trẻ tuổi.

“Cái miếng gà này ăn thật ngon oh, em đút cho anh ăn” Cô gái cầm lấy miếng gà đưa đến trước miệng người con trai bên cạnh.

Người con trai vô lực trợn mắt nhìn cô gái một cái: “Anh còn không hiểu rõ em, rõ ràng là em không muốn ăn nên cho anh”

“Hắc hắc, ai bảo anh là bạn trai em cơ chứ, bạn trai không phải là phụ trách ăn những món bạn gái không ăn hay sao.”

“Ai da, làm bạn trai em quả thực quá đau khổ”

“Anh thử nói thêm một câu nữa xem?”

“Anh không nói gì hết” Người con trai buồn bực cầm lấy miếng gà cần.

Hoắc Anh Tuấn chợt ngẩn ra, một màn này khiến cho anh có cảm giác rất quen thuộc, giống như anh đã từng cũng trải qua.

Chợt, trong đầu anh đột nhiên truyền tới giọng nói của một người phụ nữ: “Tại sao em ăn rồi thì anh lại không thể ăn, anh có phải chê em hay không, có phải không thương em nữahay không”

Nhưng chưa kịp nghĩ kĩ, một cảm giác đau đớn kịch liệt đánh tới.

Ly coca trong tay anh rơi trên mặt đất.

Cả gương mặt tuấn tú đều đau tái nhợt.

Hiểu Khê và Khương Tuyết Nhu sợ hết hồn, hai người đồng thời nhìn về phía anh.

“Bác, bác không có sao chứ” Mặt Hiểu Khê đầy lo âu.

“Không có sao, bác đi rửa mặt” Hoắc Anh Tuấn vội vàng đira ngoài đi vào phòng vệ sinh.
 
Dụ Dỗ Đại Luật Sư
Chương 782


Chương 782: Kiệt sức

Khương Tuyết Nhu mặt đầy hoài nghỉ, cho đến khi nhìn thấy đôi tình nhân bên cạnh kia, cô mới ngẩn ra, nhớ tới lời mới vừa rồi hai người kia nói, cô với Hoắc Anh Tuấn trước kia ở Thanh Đồng ăn ở KFC cũng đã cùng trải qua.

Anh cũng không phải là nhớ lại cái gì đó chứ.

Đang suy nghĩ, chợt nghe bên kia truyền tới giọng nói của người phục vụ: “Anh gì ơi, anh không có sao chứ? Anh gì ơi!”

“Có người té xỉu, ai là người đi cùng anh ấy”

Cô nhìn về phía phòng vệ sinh bên kia, có một đám người vây quanh, vội vàng chạy tới, chen qua đám người, thấy Hoắc Anh Tuấn té xỉu xuống đất “Hoắc Anh Tuấn … Hoắc Anh Tuấn… ” Cô đỡ dậy anh dậy gọi cả nửa ngày, thấy anh hoàn toàn không phản ứng, lập tức nhanh chóng bấm cấp cứu.

Rất nhanh xe cứu thương chạy tới, cô mang Hiểu Khê đem Hoäc Anh Tuấn đưa vào trong bệnh viện.

Hiểu Khê mặt đầy lo âu: “Mẹ, bố cặn bã như thế nào? Tại sao đột nhiên lại té xỉu?”

Khương Tuyết Nhu cau mày, cô có chút nghỉ ngời mới vừa rồi có phải Hoäc Anh Tuấn bị hai người kia k*ch th*ch nhớ lại chút gì đó hay không.

Nhưng trước kia người bác sĩ tâm lý đó nói, người bị thôi miên khả năng có thể khôi phục chỉ có một phần trăm. Nếu thành công, cuối cùng cũng trở thành kẻ ngu.

Lúc này, cửa phòng cấp cứu mở ra, bác sĩ ra nói: “Bệnh nhân có phải đã mấy ngày không ngủ hay không? Tôi phỏng đoán anh ấy là không nghỉ ngơi, thức đêm quá nhiều dẫn đến chức năng thần kinh não rối loạn, dẫn đến xuất hiện triệu chứng ngất xỉu”

“Là như vậy ạ”

Khương Tuyết Nhu không nói, còn tưởng rằng anh là bị k*ch th*ch mà trí nhớ bị đả động nên mới hôn mê. Được rồi, là cô suy nghĩ nhiều quá.

Lúc này, Quý Tử Uyên cùng Tống Dung Đức cũng tới,thời điểm khi Hoäắc Anh Tuấn được đưa vào bệnh viện, cũng đã có người ở phòng cấp cứu tới thông báo cho Quý Tử Uyên, vừa vặn Tống Dung Đức cũng ở bên đây, hai người liền chạy tới đây.

Chẳng qua là khi thấy Khương Tuyết Nhu đứng ở bên ngoài, cả người Tống Dung Đức cũng bực bội: “Khương Tuyết Nhụ, tại sao lại là cô? Cô cứ như âm hồn bất tán vậy? Có phải cô cho là hôn lễ của lão Hoäc và Hạ Thu tạm thời bị hủy bỏ, cô muốn thừa nước đục thả câu hay không? Tôi cảnh cáo cô, cách xa lão Hoắc ra một chút”

“Chú làm gì dữ như vậy?” Hiểu Khê tức giận trợn mắt nhìn Tống Dung Đức.

“Chuyện người lớn chúng ta, con nít như con bớt can thiệp vào!”

Tống Dung Đức tức giận trợn mắt nhìn Khương Tuyết Nhu: “Trên đời này không phải không đàn ông, cô cứ thế nào cứ phải đeo theo lão Hoắc không thả, làm người thứ ba như cô không cảm thấy xấu hổ sao?”

“Người thứ ba?” Khương Tuyết Nhu cười: “Được rồi, dù cho tôi làm cái gì cũng không đúng! Lẽ ra tôi lại càng không nên gọi cấp cứu, đưa Hoäc Anh Tuấn tới, nên để cho anh ta chết đi”

“Cô…”

“Đúng rồi, sau khi Hoäc Anh Tuấn tỉnh lại nhớ nói cho anh ta biết đem tiền viện phí trả lại cho tôi, tôi chỉ là người qua đường, sẽ không vì anh ta mà bỏ tiên” Khương Tuyết Nhu lạnh lùng nói xong, trực tiếp ôm Hiểu Khê rời đi.

Tống Dung Đức người này, cô liếc mắt nhìn nhiều một chút, sẽ cảm thấy chỉ số thông minh của mình bị kéo thấp xuống.

“Cô đừng tưởng rằng tôi không biết, cô không phải là suy nghĩ là nói lão Hoäc trả tiền lại, sau đó cùng cậu ta bắt chuyện hay sao? Lão.

Hoắc sẽ kết hôn với Hạ Thu, cô đừng nắm mơ nữa”

Tống Dung Đức hướng về phía bóng lưng cô mà rống lên.

Sau khi gào xong, anh ta móc điện thoại ra muốn gọi cho Nhạc Hạ Thu.

Quý Tử Uyên rút lấy điện thoại di động của anh ta, tức giận: “Cậu có thể để cho lão Hoäc thanh tĩnh một chút được hay không? Cậu không có nghe thấy bác sĩ nói sao? Lão Hoắc là mấy ngày này không ngủ. Từ sau chuyện của Nhạc Hạ Thu, cậu ấy cũng chưa có một ngày nghỉ ngơi thật tốt”

“Tôi là gọi Hạ Thu đến để chăm sóc cho cậu ấy” Tống Dung Đức giải thích: “Hai người bọn họ cũng không thể cứ mãi giằng co như vậy được”

782-du-do.jpg

 
Dụ Dỗ Đại Luật Sư
Chương 783


Chương 783: Tạ Minh Ngạn

Hoäc Anh Tuấn xoa xoa huyệt thái dương: “Tại sao tôi lại ở chỗ này?”

Anh không phải đang cùng Hiếu Khê, Khương Tuyết Nhu ở trong nhà hàng bên trong sân chơi đang giải lao hay sao.

“Cậu quá nhiều ngày không được nghỉ ngơi, dẫn đến rối loạn chức năng thần kinh não nên hôn mê, là Khương Tuyết Nhu đưa cậu tới đây”

Quý Tử Uyên liếc nhìn anh: “Thà nói là cậu té xiu. Đằng này lại là do cậu mấy ngày không ngủ. Thật sự cậu coi mình là người sắt à?”

Hoäc Anh Tuấn trầm mặc lông mày nhăn lại.

“Được rồi, có đói bụng hay không, để tôi nói Ngôn Minh Hạo… “

“Tôi nhớ cậu có nói qua, trước kia tôi với Khương Tuyết Nhu cùng nhau ăn ở KFC” Hoắc Anh Tuấn bỗng nhiên cắt đứt lời anh ta.

“Đúng vậy, cậu làm sao đột nhiên hỏi tới chuyện này?”

“Tôi còn cùng người phụ nữ khác đi như vậy hay chưa?” Hoäc Anh Tuấn lên tiếng lân nữa.

“Tôi làm sao biết” Quý Tử Uyên hoàn toàn không giải thích được: “Nhưng mà hẳn không có đi, thế nào?”

“Không có gì”

Hoắc Anh Tuấn ngoài miệng vừa nói, thân thể cũng đã lập tức ngồi dậy, vén chăn lên, thay áo mang giày: “Giúp tôi làm thủ tục xuất viện, tôi đi đây”

“Hoäc Anh Tuấn” Quý Tử Uyên thật là bị anh làm tức chết: “Cậu có thể nghĩ cho thân thể mình một chút đượchay không”

“Tôi bây giờ rất tốt, không sao”

Hoắc Anh Tuấn kéo cửa phòng ra, Trình Nhã Thanh đang đứng đợi ở trước cửa lập tức nói: “Cậu cả, anh đi đâu, tôi đưa anh đi”

“Cô tại sao lại ở chỗ này?” Hoắc Anh Tuấn quét mắt nhìn qua, Trình Nhã Thanh kinh ngạc giật mình.

Cô ta và Ngôn Minh Hạo không giống nhau, là thành viên của nhóm Thanh Long, vậy nên không có lời truyền củaHoäc Anh Tuấn thì sẽ rất ít khi tới.

Cô ta lần này đứng ở chỗ này, hoàn toàn là muốn vì Nhạc Hạ Thu mà giám sát anh.

“Tôi… “

“Nhiệm vụ của cô bây giờ là bảo vệ Nhạc Hạ Thu” Một đôi mắt đen nhánh của Hoäc Anh Tuấn đột nhiên toát ra khí lạnh: “Trình Nhã Thanh, cô gần đây vẫn là ở gần bên cạnhNhạc Hạ Thu, cô ấy mỗi tuân đều đến nhà trọ tìm Lỗ Triết Hạn, cô một chút cũng không phát hiện ra sao”

Trình Nhã Thanh sợ hết hồn: “Cậu cả, tôi thật không biết. Tôi mặc dù bảo vệ cô Nhạc, nhưng cũng có lúc cô ấy có chuyện riêng tư muốn làm, tôi không thế nào từng giờ từng phút nhìn chắm chẵm, lúc đó bị Cô Nhạc cho rằng là tôi giám sát cô ấy. Nhưng mà anh yên tâm, sau này tôi sẽ… “

“Cô tạm thời chỉ cần bảo vệ cô ấy là được, tránh cho cô ấy nghĩ không thông. Cô ấy muốn cùng ai ở chung một chỗ thì cứ đi theo cô ấy, cô không cần phải khai báo với tôi”

Hoắc Anh Tuấn nói xong xoay người rời đi.

Trình Nhã Thanh ngẩn ngơ, cậu cả đây là ý gì, thật định buông bỏ Cô Nhạc hay sao.

Cô ta liền vội vàng đuổi theo, nhưng còn chưa có đến gần, ánh mắt lạnh lẽo của Hoắc Anh Tuấn đã quét tới: “Không nghe hiểu lời tôi nói sao, cô là người của Thanh Long, lúc tôi cần đến các người thì tự nhiên sẽ kêu cô tới, không cần canh giữ ở bên cạnh tôi”

Anh nói xong cũng không quay đầu lại mà đi.

Lần này Trình Nhã Thanh không dám nữa đuổi theo nữa, cô ta sợ chọc cậu cả Hoäc nghỉ ngờ.

Nửa tiếng sau.

Xe ngừng ở dưới lầu tập đoàn Hồng Nhân.

Vừa mới chuẩn bị đi xuống, chợt thấy một chiếc Lamborghini màu đen đậu đến đường bên trên chỗ đậu xe, không bao lâu Tạ Minh Ngạn cầm hoa từ bên trong bước ra, gọi điện thoại.

Mặt anh run lên, đập cửa xuống xe, sãi bước đi qua.

“Được, tôi chờ cô” Tạ Minh Ngạn ôn nhu nói xong, một cái bóng cao lớn mờ che phủ xuống, anh ta quay đầu, đối mặt với gương mặt tuấn tú như thượng đế chú tâm điêu khắc của Hoäc Anh Tuấn.

“Tổng giám đốc Hoäc, anh khỏe chứ” Anh ta nho nhã cười một tiếng, mặc dù cùng bình thường rất ít khi gặp Hoắc Anh Tuấn nhưng đã từng quen biết, cũng là thường xuyên ở trong bữa tiệc lớn ở Kinh Đô gặp nhau.

Ánh mắt Hoắc Anh Tuấn liếc bó hoa hồng trong tay anh ta một cái: “Anh muốn tặng hoa cho Khương Tuyết Nhu?”
 
Dụ Dỗ Đại Luật Sư
Chương 784


Chương 784: Âm mưu của Khương Tuyết Nhu

“Đúng vậy, lần trước Tuyết Nhu nói với tôi cô ấy thích hoa hồng màu hồng… “

Lời của Tạ Minh Ngạn còn chưa nói hết,hoa tươi trong tay liền bị một lực đạo cướp đi, Hoäc Anh Tuấn cầm hoa tươi trực tiếp nhét vào trong thùng rác bên cạnh.

“Hoäc Anh Tuấn, anh làm gì vậy” Tạ Minh Ngạn gương mặt tuấn tú lịch sự hiện ra vẻ tức giận.

“Cách Khương Tuyết Nhu xa một chút” Hoắc Anh Tuấn nhìn anh cảnh cáo: “Nếu như còn muốn nhà họ Tạ được yên ổn”

“Chuyện giữa tôi và Tuyết Nhu anh không có tư cách nhúng tay vào. Tôi biết cô ấy là vợ trước của anh, nhưng mà các người đã ly dị, chuyện của cô ấy anh không có tư cách quản” Tạ Minh Ngạn cười nhạt.

“Anh nghe không hiểu lời tôi nói sao? Đừng tưởng rằng tôi không biết anh theo đuổi Khương Tuyết Nhu là nhìn trúng thân phận và địa vị của cô ấy trong nhà họ Diệp. Nói cho cùng còn không phải là vì nhà họ.

Tạ? Nhưng tôi muốn anh hiểu rõ, chọc giận tôi, tôi tùy tiện nói một câu là có thể làm khó được nhà họ Tạ các người”

Trong con ngươi của Hoắc Anh Tuấn toát ra tầng tầng lớp lớp khói mù,trong giọng nói đè thấp cũng lộ ra anh đã không còn kiên nhẫn nữa.

“Hoäc Anh Tuấn, tại sao anh không thể bỏ qua cho cô ấy, Kinh Đô này có người nào không biết anh đã có Nhạc Hạ Thu? Làm một người đàn ông, anh không cảm thấy mình quá vô sỉ sao” Một chính nhân quân tử như Tạ Minh Ngạn cũng bị sự bỉ ổi của anh làm tức giận.

“Đúng, tôi vô sỉ, người vô sỉ cái gì cũng làm ra được, anh có muốn thử một chút hay không?” Một ánh mắt như đao băng của Hoắc Anh Tuấn quét qua.

“Tạ Minh Ngạn rốt cuộc cũng sợ hãi mấy phần, đối với quý tộc nước.

Nguyệt Hàn mà nói, Hoắc Anh Tuấn là một tòa chọc trời không chọc nổi.

Anh ta cắn môi một cái, xoay người tức giận lái xe rời đi.

Chẳng qua là khi xe chạy ra khỏi được không tới hai trăm mét sau, Tạ Minh Ngạn lại bấm điện thoại cho Khương Tuyết Nhu: “Tuyết Nhu, cá đã cắn câu, chuyện này cô phải cảm tạ tôi như thế nào đây ?”

Khương Tuyết Nhu đứng ở phía sát cửa sổ nhìn xuống phía dưới nhẹ khẽ cười cười: “Làm khó anh Tạ mấy ngày nay phải chịu khổ cực theo đuổi tôi, ngày khác mời anh ăn cơm”

“Cơm nước không cần, cô chỉ cần làm cho tôi một bộ bản vẽ thiết kế nhà tư nhân có một không hai là tốt rồi” Tạ Minh Ngạn cười híp mắt nói “Anh còn muốn bản vẽ của tôi hay sao, nếu không phải tôi làm bia đỡ đạn cho anh, người nhà anh sớm muộn gì cũng buộc anh đi kết hôn rồi đó”

“Đừng như vậy được không, chúng ta cũng một chín một mười mà”

“Được rồi, một tháng sau gửi cho anh”

Khương Tuyết Nhu sau khi kết thúc nói chuyện điện thoại, môi đỏ mọng nhếch lên.

Mấy ngày nay người của toàn Kinh Đô cũng cho là Tạ cậu cả đang theo đuổi cô, thậm chí theo đuổi rất là hoành tráng, nhưng mà cũng không ai rõ ràng cô và Tạ Minh Ngạn ở nước Miên đã gặp nhau và quen biết nhau, cô là tận mắt nhìn thấy Tạ Minh Ngạn đổi hết mấy lượt bạn trai.

Đúng, bạn trai, tên kia thích đàn ông.

Ánh mắt cô nhìn người đàn ông lầu dưới, từ lâu ba mươi nhìn xuống, bóng người đàn ông nhỏ giống như con kiến vậy.

Nhưng mà con kiến này cuối cùng cũng mắc câu.

Nhạc Hạ Thụ, tôi sẽ để cho cô nếm thử một chút mùi vị đồ yêu mến của mình bị cướp đi.

Hoắc Anh Tuấn, tôi sẽ đem nỗi đau năm đó từng chút một trả lại cho anh.

Coi như anh là người bị thôi miên, tôi cũng sẽ không tha thứ, sẽ không bỏ qua cho anh.

Hoäc Anh Tuấn ở dưới lầu đứng hết sức lặng lẽ, mới nhìn thấy Khương Tuyết Nhu từ trong cao ốc đi ra, cả người âu phục màu vàng chanh, mái tóc quăn diêm dúa lòe loẹt lúc trước hình như lại bị duôi thẳng, mái tóc dài đung đưa ngang eo, lộ ra đôi bông tai lấp lánh thật dài bên lỗ tai, thật là xinh đẹp thanh khiết như muốn đòi mạng.

Khương Tuyết Nhu ở trước cửa tòa nhà nhìn khắp nơi một vòng, rất nhanh thấy Hoắc Anh Tuấn sãi bước hướng chõ cô đi tới.

“Tại sao lại là anh?” Cô cố ý chớp chớp mắt.

“Không phải tôi thì cô còn muốn thấy được ai, Tạ Minh Ngạn?”

Hoắc Anh Tuấn cười nhạt: “Khương Tuyết Nhu, tôi nói cho cô biết, Tạ Minh Ngạn thích đàn ông”

Khương Tuyết Nhu trợn to mắt.

Chết tiệt, không lý nào! Tạ Minh Ngạn đàn ông chuyện này nước Nguyệt Hàn hẳn không có người biết chứ.
 
Dụ Dỗ Đại Luật Sư
Chương 785


Chương 785: Hối hận muốn quay lại

Hoäc Anh Tuấn thấy bộ dạng khiếp sợ của cô.

Cảm thấy mình thật lợi hại, anh tùy tiện nói bậy vậy thôi, không nghĩ tới cô tin là thật.

“Dù sao lời tôi nói là đúng sự thật, tôi khuyên cô tốt nhất nên cách xa anh ta ra một chút” Hoắc Anh Tuấn lại bổ sung.

Khương Tuyết Nhu liếc mắt nhìn anh, lấy điện thoại di động ra chuẩn bị gọi điện thoại cho Tạ Minh Ngạn.

Hoắc Anh Tuấn nhàn nhạt nhắc nhở: “Tạ Minh Ngạn đã đi rồi”

“Hoäc Anh Tuấn, anh lại làm gì?” Khương Tuyết Nhu trợn mắt nhìn anh.

“Tôi đã nói chuyện với anh ta, theo đuổi cô, chính là đắc tội với tôi, anh ta không nói hai lời liền rời đi” Hoäc Anh Tuấn mặt đầy khinh miệt nói: “Nhát gan như chuột”

Khương Tuyết Nhu: “…”

Nếu như không phải là cô và Tạ Minh Ngạn đã quen biết nhau, cô thật sẽ tin lời anh nói là chuyện hoang đường.

Người đàn ông này, lúc nói dối gương mặt thật không đổi sắc chút nào.

Thấy cô không nói, một khuôn mặt nhỏ nhắn xinh đẹp không cảm giác nhìn mình, Hoắc Anh Tuấn nằm quyền thấp giọng ho khan một iếng: “Tôi tới đây là muốn cảm ơn cô, nhờ có cô ngày hôm qua đưa tôi vào bệnh viện, tối nay tôi mời cô đi ăn cơm để cảm ơn cô, cô thấy như thế nào?”

“Cám ơn, không cần, ngày hôm qua tốt bụng đưa anh đi bệnh viện kết quả bị mấy người anh em của anh mắng một trận bất tán, muốn thừa dịp nước đục thả câu. Tôi nhắc nhở anh ta nói cho anh còn nhớ trả tiền chữa bệnh cho tôi, anh ta còn nói tôi muốn kiếm cớ bắt chuyện với anh”

Khương Tuyết Nhu ôm ngực, giọng lạnh như băng châm chọc: “Nếu tôi đồng ý cùng anh đi ăn cơm, quay đầu không chừng lại phải bị anh ta mắng những lời không lọt vào tai nổi”

“Cô nói Dung Đức?”

Huyệt thái dương của Hoắc Anh Tuấn đột nhiên giật một cái, nếu không phải anh em nhiều năm, mình thật muốn đánh cậu ta mấy quyền: “Cô đừng nghe cậu ta nói càn”

“Hoäc Anh Tuấn, tôi thật không biết anh muốn làm gì”

Khương Tuyết Nhu mặt đầy không biết làm sao: “Bởi vì anh, tôi luôn là người bị mắng, anh không phải yêu Nhạc Hạ Thu hay sao, tại sao cứ luôn đến tìm tôi, anh quên mấy ngày trước ở hôn lễ, chính miệng anh nói qua mấy ngày nữa sẽ làm hôn lễ bố sung với Nhạc Hạ Thu hay sao? Hay là Nhạc Hạ Thu thật là làm chuyện có lỗi với anh, trong lòng anh thấy phiền, liền đem tôi tới làm tiêu khiển, tôi cũng không phải là lốp xe dự phòng của anh”

Gương mặt tuấn tú của Hoắc Anh Tuấn tràn đầy khó chịu.

Mỗi câu của cô giống như bạt tai vào trên mặt anh vậy.

Coi như là đàn ông, thật ra thì anh cũng cảm thấy xấu hổ, hôn lễ ngày đó còn tin thề chân thành muốn kết hôn cùng Hạ Thu.

“Hoäc Anh Tuấn, đừng luôn cho người khác hy vọng, rồi lại để cho người ta tuyệt vọng”

Khương Tuyết Nhu quay đầu bước đi.

Hoắc Anh Tuấn sợ run lên, mắt thấy cô chuẩn bị rời khỏi, anh theo bản năng bắt lấy tay cô: “Ngày hôm qua lúc ở nhà hàng trong sân chơi, trong đầu tôi thoáng qua một ít hình ảnh, trước kia… Có thể là tôi cũng không có ghét cô như vậy”

Thân thể Khương Tuyết Nhu cứng đờ, cô ngày hôm qua thật ra đã từng có cái suy đoán đó, không nghĩ tới anh thật nhớ lại một chút việc trước kia.

“Tôi với Nhạc Hạ Thu không thể nào kết hôn nữa rồi” Hoäc Anh Tuấn thấy cô không đi, liền nói tiếp: “Tôi bây giờ đã rời khỏi biệt thự Hải Tân, tôi không phải xem cô là lốp xe dự phòng”

785-du-do.jpg


Khương Tuyết Nhu xoay người rời đi.
 
Dụ Dỗ Đại Luật Sư
Chương 786


Chương 786: Lời từ tận đáy lòng

Hoäc Anh Tuấn đi theo lên, nhìn bóng lưng kiên định của cô, anh cảm thấy có mấy lời, nếu như không nói rõ ràng, có thế vĩnh viễn sẽ mất đi cô: “Cô đừng đi, tôi thật ra thì… Trước giờ chỉ thích cô”

Đây là lần đầu tiên anh mới hoàn toàn nói ra lời tận sâu đáy lòng của mình.

Khương Tuyết Nhu dừng bước chân lại, Hoäc Anh Tuấn não nề đè thấp giọng nói: “Chẳng qua là tôi không thể nói, bởi vì thời gian tôi quen biết với Hạ Thu quá dài, cũng thiếu cô ấy quá nhiều. Tôi không có biện pháp phụ lòng cô ấy, cho nên chỉ có thể lựa chọn ly dị với cô, tôi cũng không hiểu mình tại sao mình lại thay lòng, chẳng qua là càng thích cùng cô sống chung một chỗ, thấy cô với Hoắc Phong Lang, Tạ Minh Ngạn bọn họ ở chung một chỗ thì sẽ tức giận”

“Phải không?”

Khương Tuyết Nhu ửng đỏ tròng mắt xoay qua chỗ khác, gắt gao trợn mắt nhìn anh châm chọc cười một tiếng: “Hoắc Anh Tuấn, anh cùng Nhạc Hạ Thu dây dưa quá lâu rồi. Anh nói thích tôi, nhưng mà lại nói đối với Nhạc Hạ Thu áy náy sao? Lần sau cô ta nói một câu, anh vẫn là sẽ không chút lưu tình vứt bỏ tôi, anh có bao giờ nghe chuyện của con chó sói chưa? Tôi chính là nông phu dưới chân núi, đối với anh đã không tín nhiệm nữa rồi”

“Sẽ không, tôi với Hạ Thu… Thật không thể nào” Hoắc Anh Tuấn lắc đầu một cái, lời nói ra, lại có loại cảm giác như trút được gánh nặng.

Thì ra, anh thật đã không còn thương Nhạc Hạ Thu nữa, cùng cô ấy ở chung một chỗ luôn là mệt mỏi không nói ra được.

Thậm chí hai người thời điểm ở hôn lễ cũng khiến cho anh cảm giác đè nén cực kì.

“Dù sao tôi cũng không tin anh, tôi không nghĩ sẽ trở thành con chốt thí giữa các người nữa, anh đừng đuổi theo tôi”

Khương Tuyết Nhu trợn mắt nhìn anh một cái, đạp giày cao gót nhanh chóng rời đi.

Bộ dáng kia, thật giống như e sợ là anh sẽ đuổi theo.

Hoäc Anh Tuấn mặt lộ não nề.

Anh đều đã nói ra tiếng lòng của mình, không nghĩ tới cô một chút phản ứng cũng không có.

Có thể là mình trước kia làm tổn thương cô quá nhiều.

Buổi tối, Khương Tuyết Nhu cùng Lâm Minh Kiều lúc ăn cơm nói qua chuyện này.

“Cái gì, Hoắc Anh Tuấn thật là nói anh ta thích cậu?” Lâm Minh Kiều mừng rỡ: “Quá tốt, tiếp theo cậu ngược lại liền có thể đẩy tên cặn bã Hoắc đó vào chỗ chết”

“Không dễ dàng như vậy” Khương Tuyết Nhu thở dài: “Cậu đánh giá quá thấp tình cảm giữa Hoắc Anh Tuấn và Nhạc Hạ Thụ, phải đi từng bước một”

“Không thể nào, Nhạc Hạ Thu cũng cắm cho anh ta một cái sừng lớn như vậy” Lâm Minh Kiều nhớ tới liền muốn nôn mửa: “Bất kỳ một người nào đàn ông cũng không chịu nổi đâu”

“Cậu đã xem thường Nhạc Hạ Thu rồi, cậu không có nghe nói cô †a ngày thứ hai đã được thả từ sở cảnh sát ra sao, cô ta khẳng định cũng nói với Hoắc Anh Tuấn cô ta là bị Lỗ Triết Hạn bức bách, đến nổi phải diễn làm sao, nhất định là Hoắc Anh Tuấn bỏ đi vì tức giận trong lòng”

Khương Tuyết Nhu có chút tiếc nuối, cô phải tốn một chút công phu mới đem được Lỗ Triết Hạn đến đây, kết quả liền chết không minh bạch. Vốn là muốn cho Lõ Triết Hạn còn sống, cùng với Nhạc Hạ Thu chó cần chó: “Tiếp theo tớ có thể phải thay đổi kế hoạch”

Lâm Minh Kiều vừa muốn hỏi, bên ngoài bỗng nhiên vang lên tiếng chuông cửa.

Cô nhìn qua mắt mèo, thấy một người đàn ông trung niên nhìn có vẻ lương thiện sau đó mới mở cửa.

“Cô là… Cô Lâm đúng không” Người đàn ông trung niên ôn hòa cười cười: “Tôi là quản gia nhà họ Tống”

Lâm Minh Kiều theo bản năng trở tay muốn đóng cửa, không nghĩ tới quản gia so với cô phản ứng nhanh hơn, lập tức đẩy cửa vào, ngay.

sau đó, hai người vệ sĩ dũng mãnh từ cửa cầu thang đi ra.

“Các người muốn làm gì?” Lâm Minh Kiều cả người cũng không tốt, đây chẳng lẽ là lần trước phá hủy danh tiếng của Tống Dung Đức, nhà họ Tống cho người đến tìm cô gây phiền toái.

“Cô Lâm, cô đừng kích động, chúng tôi đối với cô cũng không ác ý, chẳng qua là ông cụ Tống nhà chúng tôi muốn tìm cô tán gâu một chút”

“Tôi với ông cụ Tống nhà các người có cái để mà trò chuyện, tôi không rảnh” Đánh chết Lâm Minh Kiều cũng không tin lời quản gia nói là sự thật.

Cô hiện đang hối tiếc, ban đầu không nên kêu ký giả đến làm lớn chuyện.

Trước mắt cô còn không có bản lãnh đối nghịch với cả nhà họ Tống, ui ui ui.
 
Dụ Dỗ Đại Luật Sư
Chương 787


Chương 787: Vị đại mỹ nữ xinh đẹp.

“Cô Lâm, cô không cần sợ, chúng tôi không có ác ý” Quản gia đứng giữ ở cửa khuyên.

“Tôi phá hủy danh tiếng của Tống Dung Đức, các người làm sao có thể đối với tôi không có ác ý”

Lâm Minh Kiều căn bản không tin những gia tộc này, trước kia Khương Tuyết Nhu liền bị ông cụ Hoắc kêu đến, kết quả mặt cũng bị hủy dung nhan.

Cô còn chưa có tìm lại bạn trai, không nghĩ đến hủy dung a, cũng không muốn bị giam a.

“Nếu như cô không phối hợp, vậy tôi không thể làm gì khác hơn là cưỡng ép đem cô dẫn đi” Quản gia bất đắc dĩ thở dài.

Mắt thấy vệ sĩ muốn xông vào, Khương Tuyết Nhu đi tới nói: “Minh Kiều, để tớ cùng cậu đi đi”

“Cô Khương, cái nà Quản gia cau mày, Khương Tuyết Nhu là người thừa kế nhà họ Diệp cũng là người có tiếng nói.

*Tôi tin tưởng gia tộc Tống cũng không phải người không nói phải trái, có chuyện gì có thể từ từ nói chuyện. Nói thật, để cho bạn tôi đơn độc đi theo ông, tôi cũng không yên tâm” Khương Tuyết Nhu nói thật.

“Được rồi” Quản gia gật đầu một cái: “Vậy cùng đi chứ”

“Tuyết Nhu, cậu thật muốn cùng đi với tớ?” Lâm Minh Kiều không quá yên tâm, hai người bọn họ đối với nhà họ Tống căn bản không biết gì, đi qua như vậy ai biết có phải đầm rồng hang hổ hay không.

“Được rồi, nhìn vào mặt mũi của bố tớ, thì tớ tin tưởng nhà họ Tống hẳn sẽ không quá làm khó chúng ta đâu”

Khương Tuyết Nhu nói vậy nhưng cũng không quá chắc chắn.

Chẳng qua là sau khi lên xe, rất không biết xấu hổ gửi cho Hoäc Anh Tuấn một cái tin nhắn cầu cứu.

Không có biện pháp, mặc dù căm ghét anh, nhưng nếu như anh tới, cô và Lâm Minh Kiều cũng có thể trở lui toàn thân, dẫu sao ở toàn bộ nước Nguyệt Hàn này, ai cũng phải cho Hoắc Anh Tuấn một chút mặt mũi.

Một tiếng đồng hồ sau.

Xe nhỏ lái vào nhà của biệt thự nhà họ Tống, trang vườn rộng rãi, trang nghiêm nhưng lại không giống với nhà họ Hoắc. Mà biệt thự của nhà họ Tống, phong thủy hữu tình, lang phường uyến chuyển, trong sân tùy tiện chỉ một cây cảnh thì giá cả cũng có thể so với một cái nhà bên ngoài.

Trải qua một nơi cổng hình vòm, Lâm Minh Kiều đi về phía trước nhìn thấy một cô gái vóc người thon dài cao gầy, đối phương đi rất nhanh, cô chỉ thấy rõ người phụ nữ này có gò má rất đẹp, nhưng đã đủ để cho cô kinh ngạc.

“Sao vậy?” Khương Tuyết Nhu quay đầu nhìn cô.

Lâm Minh Kiều kích động bắt lấy cánh tay nhỏ bé của cô, nhỏ giọng nói: “Cậu vừa rồi có nhìn thấy cô gái kia không, cô ấy thật giống như… Bạn gái trước của anh cả tớ, tớ đã thấy qua hình trong điện thoại di động của anh ấy”

Khương Tuyết Nhu ngẩn người, đối với Lâm Minh Sâm, cô là vừa quen thuộc vừa xa lạ, dẫu sao không có Lâm Minh Kiều luôn nói là Lâm Minh Sâm luôn phối hợp giúp đỡ cô thì cô đã không để ý.

Nhưng Lâm Minh Sâm người này luôn là một người nói năng thận trọng, không hiếu phong tình, luôn là khiến cho người khác tràn đầy áp lực, để cho cô hoàn toàn không có cách nào tiếp xúc được với anh ta như bọn người Đường Hiếu.

“Không thể nào, chưa nghe nói qua anh cả của cậu có bạn gái a”

“Chính là hồi đó xuất ngoại du học rồi quen nhau. Tớ cũng chưa thấy qua, nhưng mà suy nghĩ một chút, đại khái là tớ nhớ có một lần yêu duy nhất”

Lâm Minh Kiều cảm khái nhỏ giọng nói, sau khi nói xong quay đầu hỏi quản gia: “Chú quản gia, vị đại mỹ nữ mới vừa đi qua kia là ai vậy?

Thật là đẹp và có khí chất quá”

“Là cô cả của nhà họ Tống chúng tôi”

Quản gia nghe được Lâm Minh Kiều thân thiết gọi mình như vậy, đối với cô ấn tượng tốt hơn nhiều.
 
Dụ Dỗ Đại Luật Sư
Chương 788


Chương 788: Thật không biết xấu hổ

Nghĩ đến tương lai cô có thể sẽ trở thành thiếu phu nhân của nhà họ Tống, ông không nhịn được lại bổ sung một câu: “Cô cả bây giờ là tổng giám đốc Tống thị, bình thường bề bộn nhiều việc”

“Cô cả… ” Lâm Minh Kiều có chút mơ hồ.

Khương Tuyết Nhu giễu cợt nhìn cô một cái: “Ừ, bạn gái trước của anh cả cậu là cô cả nhà họ Tống”

“… Tớ đùa thôi, có thể là tớ hoa mắt” Lâm Minh Kiều khóe miệng giật một cái, cô tin tưởng anh cả của cô hẳn không có cái năng lực kia.

Rất nhanh sau khi tới phòng khách chính, phát hiện bên trong có ba người.

Người ngồi phía trên nhất là một vị lão già tóc bạc hoa râm nhưng mặt mũi hiên hòa, hai bên cạnh là một người đàn ông trung niên mặt mũi tuấn dật cùng một người phụ nữ trung niên trang điểm tinh xảo, nhìn dung mạo người phụ nữ kia với Tống Dung Đức có mấy phần giống, nhìn một cái chính là bố mẹ của Tống Dung Đức.

“Ông cụ Tống, chú, dì, chào mọi người” Lâm Minh Kiều cùng Khương Tuyết Nhu đồng thời lễ phép lên tiếng chào hỏi.

Quản gia ở bên cạnh giải thích: “Vị này là cô Khương Tuyết Nhu, cũng là con gái của ông Diệp Gia Thanh, cô ấy và cô Lâm là bạn tốt, cô ấy lo lắng cho cô Lâm nên cùng nhau tới đây”

Ông cụ Tống gật đầu một cái, gần đây trong vòng quý tộc Kinh Đô, không ít người biết đến Khương Tuyết Nhu, đối với cô gái ưu tú tài hoa như vậy đều khiến tất cả mọi người rất bội phục.

Dẫu sao tuổi quá trẻ mà có thể trở thành kiến trúc sư thiết kế đứng đầu toàn cầu, không phải là người tâm thường có thể ngồi vào. Mà có thể cùng với người như vậy trở thành bạn tốt, nói rõ Lâm Minh Kiều cũng sẽ không quá kém.

Người nhà họ Tống gia cũng đưa ánh mắt rơi vào trên ngườiLâm Minh Kiều.

Tối nay sau khi về nhà, Lâm Minh Kiều đã tẩy trang, trên người chỉ mặc một bộ áo thun quần jean rất thông thường.

Nhưng mặt mũi trắng trẻo, ánh mắt trong suốt, một khuôn mặt nhỏ nhắn mơn mởn đích có thể bóp ra nước, cái này khiến cho người nhà Tống cũng rất hài lòng gật đầu.

“Các vị… Tìm tôi có chuyện gì không?”

Lâm Minh Kiều bị ánh mắt bọn họ nhìn đến sợ hãi: “Tôi có thể giải thích, Tống Dung Đức ba năm trước bêu xấu tôi, thậm chí còn để cho sự nghiệp của tôi ở nước Nguyệt Hàn đi xuống không ngóc đầu lên được, tôi lần này chẳng qua là… Có ân báo ân có oán báo oán mà thôi”

Ông cụ Tống lạnh lùng hừ một cái: “Người nhà họ Tống chúng ta là người cô có thể tùy tùy tiện tiện chọc vào hay sao, cô đem danh tiếng của Dung Đức nhà chúng ta phá hủy toàn bộ, trước kia mẹ nó vốn còn muốn cho nó coi mắt, bây giờ những thiên kim danh môn kia mỗi một người đều tránh không kịp”

“Tôi cho là các người có giới thiệu cho anh ta thì anh ta cũng sẽ không cưới đâu” Lâm Minh Kiều không nhịn được lầm bầm loại người như Tống Dung Đức vậy, trong đầu chỉ có Nhạc Hạ Thu người phụ nữ kia.

“Tôi không quan tâm, tóm lại chọc tới người nhà họ Tống chúng ta liền phải trả giá thật lớn. Cũng là bởi vì cô liên lụy người nhà họ Tống chúng ta bị người khác giễu cợt”

Ông cụ Tống vỗ bàn một cái.

Ông cụ Tống một khí chất uy nghiêm bày ở nơi đó, chớ nói Lâm Minh Kiều sợ hết hồn, Khương Tuyết Nhu cũng có chút bất an: “Ông cụ Tống, tôi mặc dù chưa thấy qua ông, nhưng cũng nghe qua ông đối với cháu con đời sau nghiêm cẩn tự hạn chế răn dạy. Tôi một mực nghĩ ông là một vị trưởng bối biết lý lẽ nói phải trái, không nghĩ tới ông cũng cùng những thứ người kia ỷ mạnh h**p yếu, cũng không khác các trưởng bối đại gia tộc khác điểm nào”

Tống Vương Quý sắc mặt hơi biến: “Cô Khương, xin cô chú ý chọn lời, coi như ông nội cô đích thân tới đây, cũng không dám đối với bố tôi nói như vậy”

“Tôi nói đúng sự thật” Khương Tuyết Nhu nói xong cũng cúi thấp đầu xuống: “Vả lại, nguyên do câu chuyện vốn chính là do Tống Dung Đức ỷ vào thân phận mình cao quý mà khi dễ người”

788-du-do.jpg


“Vậy theo ông nói như vậy tôi có phải hẳn còn cảm ơn Tống Dung Đức hay không?” Cô cắn răng nghiến lợi lạnh lùng nói.
 
Dụ Dỗ Đại Luật Sư
Chương 789


Chương 789: Cứu tỉnh tới

Ông cụ Tống mặt không đỏ tim không đập mạnh khoát khoát tay: “Vậy cũng không cần, cô chỉ phải bồi thường cho Dung Đức nhà chúng ta là được rồi, nếu cô phá hủy danh tiếng của nó, khiến cho những người phụ nữ khác không dám gả cho nó, thì chỉ cần cô tự mình đền cho nó là được rồi.”

Lâm Minh Kiều: ”…”

Cô rất mơ hồ, ông cụ Tống này là đang nói cái gì, cô làm sao nghe không hiểu.

Khương Tuyết Nhu khóe miệng co giật nói: “Ông cũng không phải là muốn để cho Minh Kiều… Gả cho Tống Dung Đức chứ”

“Chính là ý này” Ông cụ Tống gật đầu một cái: “Chúng tôi cũng quả thực không có biện pháp khác, vốn là mẹ của Dung Đức cũng muốn giới thiệu cho nó một mối hôn sự, kết quả đều bị cô phá hỏng”

Ông nói xong âm thầm nháy mắt với con dâu, Chung Nghệ Vi cũng chỉ có thể mặt dày mở miệng: “Không sai, cô gái kia thật sự là một cô gái tốt a, mắt thấy là thấy được, cô phải giúp nó một đoạn hôn sự này”

“Không được” Lâm Minh Kiều run run, lắc đầu giống như trống lắc: “Nhà tôi quá nghèo, thứ người giống như tôi vậy căn bản không xứng.

với nhà họ Tống các người”

Ông cụ Tống hừ một tiếng: “Chúng tôi đã nghe ngóng, nhà họ Lâm các người ở Thanh Đồng cũng là một nhà phú kiệt. Mặc dù cũng không quá tương xứng, nhưng Dung Đức nhà chúng ta bây giờ danh tiếng cũng không tốt, miễn cưỡng cũng có thể thích hợp”

Lâm Minh Kiều khóc không ra nước mắt: “Tống Dung Đức không thích tôi, tôi cũng không thích anh ta, dưa ép chín thì không ngọt”

“Chuyện tình cảm là có thể bồi dưỡng” Chung Nghệ Ví khuyên.

“Tôi bẩn, tôi không xứng với Tống Dung Đức. Tôi trước kia đã bị Nhạc Trạch Đàm làm nhục qua, lúc ấy chuyện đều đã lên tin tức, các người đi hỏi thăm một chút, rất nhiều người đều biết” Lâm Minh Kiều trực tiếp thả chiêu ác ý.

“Chúng tôi đã điều tra, cô không có bị làm nhục” Tống Vương Quý thầm kín bổ sung.

Lâm Minh Kiều: “..

Cô không hiểu nổi chuyện tại sao có thể như vậy.

Cô cần răng một cái: “Tóm lại, tôi có chết cũng sẽ không gả. Các người nếu cảm thấy tôi phá hủy danh tiếng của Tống Dung Đức, các người có thể tùy tiện trả thù tôi làm sao cũng được. Gả cho loại người như anh ta, còn không bằng để cho tôi đi chết. Anh ta chính là cái loại cặn bã đầu óc dễ dàng bị Bạch Liên Hoa tẩy não nhất, tôi là phải điên mới có thể gả cho anh ta”

“Cô… ” Ông cụ Tống tức giận huyết áp lên cao.

Mắt thấy bầu không khí càng ngày càng cứng ngắc, Khương Tuyết Nhu không nhịn được chen miệng nói: “Ui… Thật ra thì các người không cần phải ở chỗ này tranh cãi, tôi cảm thấy các người thà ở chỗ này bắt Minh Kiều bồi thường, còn không bằng trước tiên đi khuyên nhủ Tống Dung Đức. Tôi khẳng định anh ta cũng có chết cũng sẽ không đồng ý”

“Chúng tôi sẽ khiến cho nó đồng ý” Ông cụ Tống mặt đầy chắc chắn.

Khương Tuyết Nhu cũng hoàn toàn vô ngữ.

*Tuyết Nhu, chúng ta đi thôi, căn bản không cách nào trò chuyện tiếp nữa” Lâm Minh Kiều dắt tay Khương Tuyết Nhu muốn đi.

Trước cửa mấy người lập tức ngăn hai người lại.

Khương Tuyết Nhu mặt liền biến sắc.

Lúc này cô thấy, bóng người cao lớn cao ngất của Hoắc Anh Tuấn từ hành lang bên kia đi tới, anh còn mặc trên người quần áo buổi chiều, áo đen quần đen, chẳng qua là vào giờ phút này, cả người tản ra khí tức lạnh lùng “Các người đây là đang làm gï?”

Rất nhanh, Hoắc Anh Tuấn đi tới cửa, anh âm u thâm thúy quét mắt qua những người vệ sĩ ngăn ở trước cửa.

Bọn vệ sĩ nhận ra thân phận của anh, lập tức câm như hến nhường đường.

Hoắc Anh Tuấn sãi bước đi tới, ánh mắt đầu tiên liền rơi vào trên người Khương Tuyết Nhu.

Thấy cô đang dùng đôi mắt to đen nhánh sáng ngời chăm chú nhìn mình, anh không nhịn được nghĩ tới mới vừa rồi đang ở nhà lúc nghỉ ngơi thấy cô gửi tin nhắn cho mình, thần giác không tự chủ được mỉm cười một cái.
 
Dụ Dỗ Đại Luật Sư
Chương 790


Chương 790: Cái giá đưa ra

Buổi chiều mới nói là bảo mình đừng có theo cô, buổi tối liền gửi tin nhắn bảo mình đến.

Khương Tuyết Nhu tự nhiên không có bỏ lỡ đáy mắt đắc ý của anh, não nề hung ác trợn mắt nhìn anh một cái.

Hoắc Anh Tuấn làm bộ như không nhìn thấy, quay đầu nhìn về phía mọi người nhà họ Tống lên tiếng chào hỏi: “Ông cụ Tống, ông đem bọn họ kêu tới làm gì?”

Ông cụ Tống dùng một chút uy nghiêm phẫn nộ nhìn Lâm Minh Kiều: “Nha đầu này là tên lừa gạt phá hủy danh tiếng của Dung Đức, ông cũng là không có biện pháp, lo lắng Dung Đức không cưới được vợ, muốn cho cô ấy cùng Dung Đức kết hôn”

Hoắc Anh Tuấn cũng bị cái ý tưởng của ông cụ làm cho kinh sợ: “Dung Đức có biết chuyện này không?”

“Ông cùng đã đề cập tới” Ông cụ Tống thở dài một cái: “Hoắc Anh Tuấn a, Dung Đức lớn rồi, ông không thể nhìn có cứ phí thời gian như: vậy mãi được”

Hoäc Anh Tuấn nhất thời bị điểm huyệt, thật ra thì tình cảm của Tống Dung Đức đối với Nhạc Hạ Thu anh biết: “Ông nội, hai người này hôm nay con phải mang đi, ông đừng làm khó dễ bọn họ nữa”

“Được rồi, cũng biết trước khi đến mời tới cứu tinh” Ông cụ Tống tức giận trợn mắt nhìn Lâm Minh Kiều một cái ôi lại tìm cô.

Nha đầu, tôi thật hy vọng cô có thể làm cháu dâu của tôi. Cô trị được.

Dung Đức, chỉ cần cô cùng Dung Đức kết hôn, tôi đem mười phần trăm cổ phần Tống thị cho cô”

Lâm Minh Kiều ngẩn người, lắc đầu: “Chính tôi tự kiếm được tiền, còn phải cần cổ phần của nhà họ Tống các người sao, tôi không cần”

Người nhà họ Tống đều ngẩn ra, không nghĩ tới cô ngay cả do dự cũng không có liền trực tiếp từ chối không tiếp.

“Ông nội, nhìn dáng dấp thì ông không thuyết phục được cô ấy rồi”

Hoắc Anh Tuấn cười một tiếng, nắm lấy tay Khương Tuyết Nhu kéo đi ra ngoài, Lâm Minh Kiều sau đó cũng đi theo ra.

Nghe yên lặng ước chừng một phút sau, ông cụ Tống kích động võ bàn: “Coi tiền bạc như là đất đá, Lâm Minh Kiều người này nhất định phải là cháu dâu tôi”

Tống Vương Quý đầu đầy hắc tuyến, Chung Nghệ Vỉ ngược lại tương đối thận trọng: “Mới vừa rồi Hoắc Anh Tuấn dắt tay Khương Tuyết Nhụ, là có ý gì a, hai người này muốn hợp lại, không phải cậu ta cùng Nhạc Hạ Thu sắp kết hôn rồi sao”

“Không phải không thành hay sao? Tôi nghe nói cái người Nhạc Hạ Thu trước khi cưới có thể thật cùng người đàn ông khác làm bậy, người nhà họ Hoäc đều không đề cập tới chuyện làm hôn lễ bổ sung” Tống ‘Vương Quý nói.

“Xong rồi, Nhạc Hạ Thu nếu như kết hôn không thành, rất có thể sẽ tìm tới Dung Đức chúng ta cái lốp xe dự phòng này. Tiểu tử ngốc kia mỗi ngày đều trông nom Nhạc Hạ Thu, chúng ta nhất định phải nghĩ biện pháp để cho nó kết hôn nhanh lên một chút mới được” Chung Nghệ Vi sốt ruột nói: “Tôi tuyệt sẽ không để cho nó cưới Nhạc Hạ Thu”

Ông cụ Tống và Tống Vương Quý cũng gật đầu một cái, Nhạc Hạ Thu loại đàn bà đó, tuyệt đối không thế vào cửa nhà họ Tống.

Từ sau khi trong phòng khách ra ngoài không bao xa, Khương Tuyết Nhu liền dùng sức rút tay trở lại.

Hoäc Anh Tuấn cúi đầu nhìn lòng bàn tay trống không một chút, u oán liếc cô một cái: “Tôi ngay cả cơm cũng không ăn, chạy tới cứu cô”

“Cho nên… Anh cứu chúng tôi, tôi phải để cho anh dắt tay hay sao? Khương Tuyết Nhu lạnh lùng liếc nhìn anh: “Vậy anh lần sau đừng tới cứu tôi, tôi tin tưởng tôi cũng có thể hoàn hảo không sứt mẻ đi ra. Nhiều nhất để cho Minh Kiều trở thành vợ của anh em anh”

790-du-do.jpg


cùng với đại ngu đần ở chung một chỗ”
 
Dụ Dỗ Đại Luật Sư
Chương 791


Chương 791: Nhà mới

Lâm Minh Kiều có ý ám chỉ ánh mắt quét qua Hoäc Anh Tuấn một cái: “Tuyết Nhu, tớ cũng không muốn bước vào vết xe đổ của cậu, đến lúc đó Tống Dung Đức bảo tớ cút, tớ không cút, nói không chừng sẽ còn bị người ta nhốt vào viện tâm thần trở thành người điên, vậy thì quá đau khổ”

Anh thật là muốn đem Lâm Minh Kiều ném ngược lại vào nhà họ Tống.

Lúc này mới vừa có một chút xíu tiến triển như vậy, liền bị cô cho một chậu nước lạnh tạt tới.

“Cũng đúng là như vậy, cho nên tìm đàn ông nhất định phải thận trọng” Khương Tuyết Nhu cũng dùng giọng nói ý vị sâu xa: “Nhất là những người đàn ông kia vừa đụng đến Bạch Liên Hoa liền bị tẩy não, nhất định phải xa lánh”

Sau khi từ nhà họ Tống ra ngoài, Hoäc Anh Tuấn đã bị hai người bọn họ sỉ vả không có cách nào đối đáp lại Anh tự nhận mình là một đại nam nhân thông minh cơ trí, bằng không cũng sẽ không dân Hoäc thị ở trong vòng vây của một đám sài lang đi tới hôm nay, nhưng ở trong mắt hai người phụ nữ, mình giống như một người ngu đần vậy.

Khiến cho cả gương mặt tuấn tú của anh cũng thúi.

“Tổng giám đốc Hoắc… ” Lúc này, Ngôn Minh Hạo lái một chiếc xe nhỏ ngừng ở trước mặt ba người: “Anh kêu tôi tới là… “

“Đưa Lâm Minh Kiều trở về” Hoắc Anh Tuấn không nói hai lời dắt tay Khương Tuyết Nhu đi lên xe mình, anh thật là nhãn nhịn đủ cái người kỳ đà cản mũi Lâm Minh Kiều đó rất lâu rồi.

“Hoäc Anh Tuấn, anh buông tay, tôi với Minh Kiều là ở chung, chúng tôi có thể cùng nhau trở về” Khương Tuyết Nhu dùng sức rút tay mình ra nhưng cũng không rút về được, cho đến khi thân thể bị Hoắc Anh Tuấn áp vào trên ghế.

“Mặc kệ cô nói gì, hôm nay tôi cứu cô, cô phải phụ trách đưa tôi đi ăn cơm, tôi đói” Hoäc Anh Tuấn nói có lý chẳng sợ.

Khương Tuyết Nhu nhìn hình dáng anh cường ngạnh thế này, biết hôm nay sẽ không từ chối được, chỉ có thể bất đắc dĩ đeo giây đai an toàn: “Anh muốn ăn cái gì?”

“Tôi muốn ăn cái gì đều được sao” Hoắc Anh Tuấn nghe hai tròng mắt sáng lên, cũng không chờ Khương Tuyết Nhu trả lời, lập tức một cước cần ga đạp đi ra ngoài.

Trên đường anh gọi một cú điện thoại: “Đưa đến ba mươi cân thịt kho, bây giờ tôi đến khu biệt thự Ngọc Khê”

Quả nhiên.

Khương Tuyết Nhu thở dài, cũng biết mình đoán không sai, Hoắc Anh Tuấn trước kia hay là Hoắc Anh Tuấn bây giờ, ngay cả khẩu vị cũng không thay đổi.

Không bao lâu, xe lái vào khu biệt thự Ngọc Khê.

Chỗ ở của Hoắc Anh Tuấn là một tòa nhà nhỏ, tổng cộng cũng chỉ có sáu tầng, Hoắc Anh Tuấn ở tầng cao nhất Hai người từ trong thang máy đi ra, Khương Tuyết Nhu liền thấy trước cửa để bốn túi lớn thịt kho tàu, cô nhất thời có chút đau đầu.

Hoäc Anh Tuấn ngay trước mặt cô điền mật mã vào, quay đầu nói với cô: “Nhớ không, sau này cô có thể tới bất cứ lúc nào”

Khương Tuyết Nhu cười nhạt: “Tôi tới nơi này làm gì, làm thức ăn cho anh sao? Tôi cũng không phải là bà vú của anh, anh cũng không cho tôi tiền lương”

“Tôi không phải cái ý này… Hoắc Anh Tuấn bị nghẹn vô lực.

“Vậy anh có ý gì nơi này giúp anh tắm, ngủ với anh?” Khương Tuyết Nhu không chút lưu tình nói tới: “Tôi đối với anh mà nói, không phải là người còn có hai tác dụng này sao”

“Trước kia là tôi không hiếu, sau này sẽ không” Hoäc Anh Tuấn tròng mắt sâu đậm nhìn cô một cái, ánh mắt u ám thâm thúy của người đàn ông này, phối hợp với một gượng mặt đẹp trai tuấn tú, dù là Khương Tuyết Nhu nhắm hai mắt cũng có thể vẽ ra gương mặt này, nhưng đối mặt với giọng nói đè thấp quyến rũ của anh, trong lòng vẫn là vi diệu giật giật.

Anh mở cửa, Khương Tuyết Nhu đi vào.

Nhìn ra được Hoäc Anh Tuấn hẳn mới vừa dọn vào không tới mấy ngày, toàn bộ nhà trông rất vẳng vẻ, nhìn một cái liền chưa từng được ở qua, trong phòng bếp lại có dấu vết lửa.

“Đây chẳng lẽ là nơi anh vì lén lút Nhạc Hạ Thu mà len lén đưa người phụ nữ khác vào ở chứ gì” Khương Tuyết Nhu không nhịn được nhạo báng.

“Nhà này là lúc trước một phú thương cởi mở đưa cho tôi, tôi cũng là mấy ngày trước mới dời tới, sau này sẽ không trở về biệt thự Hải Tân” Hoäc Anh Tuấn chịu đựng nhãn nhịn cùng cô giải thích: “Tôi muốn ăn thịt kho lần trước cô làm cho Hiểu Khê, thịt kho tàu ấy”

Anh vừa nói liền đem bốn cái túi thịt đem vào xếp ra bàn.

Khương Tuyết Nhu mặt mũi co quäp một cái: “Anh chẳng lẽ là muốn tôi tối nay đem những thứ này làm cho anh ăn”

Nếu quả là như vậy, cô tuyệt đối lập tức quay đầu liền đi.

Hoắc Anh Tuấn cúi đầu nhìn chăm chú mấy giây, lấy ra hai miếng thịt trong bốn túi xếp hàng: “Hay là nấu những thứ này đi”
 
Dụ Dỗ Đại Luật Sư
Chương 792


Chương 792: Cảm giác mái ấm

Khương Tuyết Nhu huyệt thái dương giật một cái Chết tiệt, từ đầu tới đuôi cũng chỉ sẽ xem mình là một người vú nấu cơm, cô trước kia rốt cuộc là làm sao yêu anh cái tên khốn kiếp này chứ.

Thôi được rồi, vì kế hoạch của mình nhịn một chút đi.

Cô nhắm mắt, đeo lên khăn choàng làm bếp, dứt khoát chuẩn bị một chút đồ ăn.

Hoäc Anh Tuấn ngồi ở trong phòng khách xem tỉ vị, thỉnh thoảng quay đầu, liếc nhìn bóng người trong phòng bếp bận rộn, trong lòng ấm áp.

Trước kia lúc anh một mình sống ở chỗ này, luôn cảm thấytrống rỗng thiếu đi một chút gì đó, bây giờ mới phát hiện, là thiếu một người phụ nữ.

Loại tư vị này, dù là trước kia ở tại biệt thự Hải Tân, dù là nơi đó có Nhạc Hạ Thu, nhưng người nấu cơm là dì Trương, anh cũng chưa có cảm thấy được cảm giác này.

Khương Tuyết Nhu mất hết nửa tiếng, cuối cùng nấu ra được một nồi thịt kho tàu hấp dẫn, hai tay cô mệt tê dại, bụng cũng đói ục ục.

cô chỉ nấu một đĩa canh sườn hầm bắp, Hoắc Anh Tuấn đi tới nhìn một cái, phát sườn xào chua ngọt, một bát thịt kho tàu, một còn dư lại chính là đem hết thịt đi xào ớt xanh.

Chân mày Hoäc Anh Tuấn lập tức nhíu lại: “Tôi không phải nói chỉ sườn xào chua ngọt với thịt kho tàu thôi sao”

Khương Tuyết Nhu tức giận liếc anh một cái: “Anh trai, nhiêu đây đồ, anh muốn tôi toàn nấu sườn xào chua ngọt hết cho anh, anh muốn ăn xong liền bị cao huyết áp hay là bệnh tiểu đường, tôi nhờ anh hôm qua mới té xỉu đưa vào bệnh viện, chính anh chú ý một chút đi”

Hoắc Anh Tuấn ngẩn ra.

Đối mặt với ánh mắt to tức giận sáng ngời của cô, trong lòng anh bỗng nhiên một ngọt, đôi môi cũng cong lên hấp dẫn, lộ ra vài tia vui thích: “Cô là đang quan tâm tôi?”

Quan tâm em gái anh.

Khương Tuyết Nhu thở dài: “Anh trai, đây là thông thường, tôi van cầu anh đừng dài lòng nữa”

“Tôi không có ý định ăn một lần” Hoắc Anh Tuấn bỗng nhiên u oán mở miệng: “Tôi định để trong tủ lạnh, một ngày ăn một đĩa”

“Vậy cũng không thể ăn như vậy”

“Được, tôi không ăn, tôi nghe cô” Hoắc Anh Tuấn sáng quắc con mắt nhìn cô, bộ dạng kia giống như một chú chó con khôn khéo vậy.

Khương Tuyết Nhu: ”.. “

Cô dời đi ánh mắt, bới cơm, chuẩn bị ăn cơm, buổi tối cô cũng chưa ăn xong cơm liền bị lôi đi, bây giờ đói bụng muốn chết.

Nhưng mà cũng lại là thịt kho tàu với sườn xào chua ngọt, cô ăn mấy món này cũng phát ngán.

Nhưng cũng không giống với Hoắc Anh Tuấn, cảm giác ăn rất ngon, mặc dù là anh thích nhất thịt kho tàu và sườn xào chua ngọt nhưng mà ăn với canh sườn hầm bắp này cũng rất ngon.

792-du-do.jpg


Cả đời anh độc thân đi” Khương Tuyết Nhu trực tiếp đứng dậy đi, liếc mắt nhìn nhiều một chút liền ngại khó chịu.
 
Back
Top Bottom