Đã hơn 1000 năm từ sau cuộc chiến với Core, sau đó đã có rất nhiều chuyện xảy ra.
Nhưng dù năm tháng vô tận có qua bao lâu đi chăng nữa vị ma vương của chúng ta vẫn phải bị giam cầm trong...
Chính văn phòng của mình với tài liệu và kế hoạch phát triển quốc gia
Trong văn phòng tối cao Tempest có một chú Slime nằm bất động như đang thư giãn sau khi làm việc thời gian dài
Từ sau khi cậu thăng cấp vượt khỏi hệ thống thế giới Tensura thì dạng Slime của cậu cũng có một chút biến đổi hiện tại nó giống như một quả cầu năng lượng mang màu sắc như vũ trụ tinh không to cỡ một vòng tay người.
Lúc này quả bóng Slime chỉ nằm đó không chút động tĩnh.
Bỗng một tiếng thét từ cậu như phá tan sự yên bình đang hiện hữu
"Aaa..!!
"
" Chuyện gì thế Rimuru!?
"
Một cô gái xinh đẹp như bước ra từ hư không vội vàng nâng chú Slime đang còn bàng hoàng lên hỏi
" Ta...
Ta đang ở đâu...
" như chưa được tỉnh táo từ cơn mê cậu hỏi với giọng lo lắng hiếm thấy
" Rimuru anh sao vậy?
Chẳng phải anh đang xử lý công việc tại văn phòng của mình sao?
"
" Ci..
Ciel?... ...
Phải rồi...
Ta như vừa trải qua cơn ác mộng dài..."
" Ác mộng?
" cô gái xinh đẹp như một hình ảnh phản chiếu của Rimuru từ trong gương mang thêm phần nữ tính với 3 phần lạnh lùng 7 phần sắc xảo như khẳng định của sự Khuynh Quốc Khuynh Thành
Lúc này cô đưa ánh mắt nghi hoặc nhìn về phía Rimuru, với những thể sống vượt giới hạn sinh thể như Rimuru thì gần như không có khái niệm ngủ và chuyện gặp ác mộng là điều kỳ lạ
" Ta... cũng không hiểu lắm... những gì ta thấy chỉ là giữa hư vô đen tối có 4 chiếc vương toạ đang trôi nổi và... trên chúng có 3 bóng dáng..."
Câu nói của cậu trực tiếp bị một giọng nói máy móc xuất hiện trong đầu cắt ngang
Đồng thời toàn bộ mọi thể sống trên thế giới điều nghe được cùng một giọng nói, cùng một nội dung, nhưng nội dung lần này rất kì lạ, không phải tiến hoá, không phải phần thưởng...
Tất cả chỉ có sự nhiễu loạn kì dị
* roẹt roẹt...
Cảnh báo... * roẹt roẹt * ...
Màn chắn... * roẹt * vỡ... * roẹt roẹt * xâm nhập... * roẹt * nguy hiểm...
Chỉ vỏn vẹn vài chữ sau đó tất cả đều cảm nhận được một cơn đau đầu khủng khiếp như có một thứ gì vừa vỡ ra...
Một điều bất thường từ những thực thể cấp cao nhất thế giới Tensura
* Rầm!!! *
Không kịp suy đoán, một vụ nổ ngay giữa thủ đô Tempest kéo Rimuru và Ciel về với thực tại.
Cả hai nhanh chóng dịch chuyển đến thành phố...
Một cảnh tượng cực kì thảm khốc bày ra trước mặt họ
TOÀN BỘ
THÀNH PHỐ
SỤP ĐỔ
Không một màu đỏ của máu tất cả thi thể của người dân vỡ tan thành những mảnh vỡ lấp lánh trước mặt Rimuru khiến cậu bàng hoàng không kịp phản ứng.
Liền ngay sau đó...
* rầm * một tiếng trầm nặng nề
Một thứ gì đó bay thẳng đến trước mặt cậu, sau làn khói tan đi...
Ánh mắt cậu sững sờ như chết lặng, ngay cả Ciel người bình thường lạnh lùng bình tĩnh nhất cũng không giấu đi được nét bàng hoàng kinh hãi
Thi thể một cô bé với mái tóc hồng rũ rượi do chiến đấu phủ che đi khuôn mặt đáng yêu nhưng đôi mắt vốn hồn nhiên hoạt bát lúc này mất đi hoàn toàn sức sống
" Mi...
Millim?!
Sao... sao lại...?!
" cậu không thốt nên được một câu hoàn chỉnh có điều gì đó nghẹn lại.
..
...
Không một điều gì đáp lại cậu, không có sự hồn nhiên hoạt bát mà cậu trông đợi từ ai đó đã từng đáp lại cậu vô số lần
Ciel lúc này cũng không biết nên khuyên nhủ cậu như thế nào, lúc này bỗng cô phát hiện điểm kì lạ từ vết thương của Millim
" Rimuru...
Anh có thể nhìn xem vết thương của Millim rất kì lạ...
"
"...
"
Cậu không đáp lại cô
Lúc này từ phía xa có một bóng người đứng ngược sáng với ánh mặt trời từ đường nét cơ thể được những tia sáng xuyên qua ta có thể thấy hắn mang dáng hình của một cậu thiếu niên bóng hình nhân loại
Đôi mắt đen tuyền như màn đêm sâu thẳm nhìn về phía Tempest, từ khoé miệng hắn nhếch lên một nụ cười quỷ dị rồi thì thầm một thứ ngôn ngữ kì lạ.
Bỗng hắn lao thẳng về phía Tempest như đã xác định được mục tiêu của mình
* !!! *
Một cảm giác nguy hiểm tột độ dâng lên trong tâm trí Ciel cô nhanh chóng quay lại vào tinh thần giới của Rimuru tự động kích hoạt trạng thái chiến đấu mà không thông qua cậu
< xin lỗi Rimuru, em cảm giác được có thứ gì đó rất khủng khiếp đang tới >
" ...
" Rimuru vẫn im lặng, cậu đang trải qua một cảm giác trước nay chưa từng có.
Từ trước đến giờ cậu luôn là người sống rất tình cảm, sự bao dung và tích cực của cậu như một con dao hai lưỡi...
Nó đồng thời giúp cậu bỏ qua mọi rào cản mà kết thân với nhiều người dù đó là những nhân vật quyền lực, cao ngạo, hay thậm chí độc ác trên đỉnh thế giới như những vị vua, những ma vương sống từ thời thượng cổ, thậm chí những sinh vật thảm hoạ như những chân long của thế giới...
Nhưng cũng chính sự tình cảm đến mức mù quáng đó một khi bị đánh mất Đó Sẽ Là Sự Huỷ Diệt Tâm Can
Lúc này Ciel trong cơ thể Rimuru đôi mắt hổ phách vàng kim của cậu được thay thế bằng đôi mắt đỏ Ruby của Ciel trên đó chạy những cửa sổ thuật toán phức tạp
< Error >
< Error >
< Error >
....
< không thể phân tích?! >
Ciel không nói nên lời với những gì đang xảy ra trước mắt, trước nay cô luôn là người đồng hành, là một sensei, một bộ não chiến thuật đáng tin cậy nhất của Rimuru, cô luôn tự tin có thể xử lý mọi tình huống dù bất cứ chuyện gì xảy ra, điều này càng chắc chắn hơn từ sau khi Rimuru chinh phục thành công Core giúp cô tiến hoá thành Manas khởi nguyên nắm giữ mọi tri thức trong vũ trụ
...
Nhưng giờ đây
< Error >
< Phân tích thất bại: dạng sống:???
: sức mạnh:???
: kỹ năng:???
......... >
Mọi thứ đều vô nghĩa trước sức mạnh tuyệt đối
Bỗng từ phía xa Ciel cảm nhận được những luồng khí tức mạnh mẽ quen thuộc, như trút đi một phần gánh nặng Ciel chìm vào giới tinh thần lặng lẽ quan sát Rimuru đang trầm mặt ngồi tựa lưng vào một bức tường vô hình
Lúc này cô quyết định hiện diện trước mặt cậu cúi người nói
" Rimuru...
" Ciel đứng trước mặt cậu dù bình thường đối với mọi người cô đều toát lên vẻ lạnh nhạt vô cảm nhưng lúc này đây đối diện với Rimuru đang rơi vào hố sâu tuyệt vọng...
Cô lần đầu rơi lệ
Bỗng cô ôm chằm lấy cậu
" Thật ra hiện tại không thích hợp cho điều này nhưng em sợ rằng không còn cơ hội nào nữa...
Cuộc chiến này em không nắm chắc được...
Em xin lỗi Rimuru...
Nhưng em sẽ cố gắng hết khả năng của mình...
Vì dù thế nào chỉ cần có anh ở bên em.
Là đủ rồi "
Nói rồi cô hôn cậu một cách bất ngờ khiến đôi mắt đang vô hồn của cậu bỗng như có sức sống
" Rimuru!!
" đột nhiên có tiếng gọi vang lên khiến Ciel nhanh chóng thoát khỏi tinh thần giới để lại Rimuru lúc này vẫn còn thất thần
" Này...
Rimuru cậu ổn chứ?
" người vừa lên tiếng hỏi là một chàng trai mà mọi người thường biết đến với cái tên dũng giả Rudra
" Chuyện... chuyện gì đã xảy ra?!
Là Tên Khốn Nào Dám Làm Vậy Hả?!!!!
" sự tức giận hiếm có đến từ một chàng trai lúc nào cũng vui vẻ phá phách một cách ngu ngốc... sau hàng ngàn năm Veldora tức giận điên cuồng
"..." một chàng trai tóc đỏ dáng người nổi bật khí thế lạnh lùng nhìn về một hướng với vẻ mặt nghiêm trọng
" sao thế Guy?
" cô gái nhỏ nhắn với mái tóc trắng sáng bên cạnh lên tiếng hỏi
" dù ta không cảm nhận được một tia ma tố nào từ hắn nhưng khí thế hắn toả ra vẫn cực kì kinh khủng "
Lúc này từ phía đấu trường Tempest nơi đã từng là một biểu tượng lộng lẫy của quốc gia nay đã không còn gì hơn ngoài một đống đổ nát, từ đó phóng lên 10 bóng người di chuyển nhanh về phía họ
" Benimaru và mọi người... thật sự đã...
" Kumara lên tiếng với vẻ mặt lo lắng
"..." không ai đáp lại cô nhưng từ nét mặt u buồn như một câu trả lời mà ai cũng hiểu
Như cùng lúc thập kiệt xuất hiện không gian dao động dữ dội, hàng nghìn bóng đen xuất hiện từ hư không dẫn đầu là 4 bóng người 1 nam 3 nữ phía sau họ là 7 nhân ảnh khác có khí tức đặc biệt hơn phần còn lại
" thần...
Diablo xin chịu trách nhiệm cho sự việc khủng khiếp này, thần xin thề dù có là ai làm ra chuyện này thì hắn cũng sẽ phải chịu sự tra tấn tàn độc nhất.
Xin cho phép thần truy lùng hắn "
Diablo quỳ xuống nghiêng mình cung kính hướng về phía Ciel đồng thời những người còn lại và tất cả thuộc hạ của họ cũng bày tỏ sự tức giận và hối lỗi
"..."
< Anh có thể thấy chứ Rimuru, mọi người đều cảm nhận sâu sắc sự đau buồn đang xảy ra, nhưng trong tâm họ vẫn hiểu rằng cuộc chiến này vẫn chưa kết thúc...
Họ vẫn còn lý do để không bỏ cuộc...
Nên anh với vai trò là người dẫn dắt họ.
Anh cũng không thể từ bỏ!! >
Tiếng của Ciel vang vọng trong giới tinh thần như một cú thúc thẳng vào Rimuru đang bất động
Bỗng cậu đứng lên tự đấm vào mặt mình một cú, ánh mắt cậu như có gì đó thay đổi
" Được rồi tất cả đứng lên đi Rimuru hiện tại trạng thái không được tốt cho lắm nên ta sẽ thấy thế anh ấy cùng các ngươi chiến đấu...
" Bỗng Ciel đang nói thì có một bóng người xuất hiện bên cạnh cô
" Ta không sao, chúng ta sẽ cùng chiến đấu...
" Một gương mặt như hình ảnh phản chiếu với Ciel nhưng với khí chất u ám kèm theo đó là đôi mắt vàng kim nơi đã từng chứa đựng sự hoạt bát yêu đời nhưng lúc này đây như chứa đựng nổi buồn sâu thẳm cất lên tiếng nói lạnh lẽo
Bỗng ánh mắt cậu ngước lên nhìn kẻ đã không biết xuất hiện từ bao giờ đang đứng sừng sững trên bầu trời nhìn xuống với vẻ mặt như một người bề trên đang nhìn xuống những tạo vật nhỏ bé do mình sáng tạo
Lúc này hắn nở một nụ cười giả tạo nhìn mọi người như nhìn những dòng chữ cuối cùng của một câu chuyện gần đi đến hồi kết.
Và chỉ hắn là người " tác giả" có thể tuỳ ý xoá đi sự tồn tại của cái gọi là " thực tại " của những tồn tại nhỏ bé kia, đơn giản như xoá một đoạn văn bản, đóng lại một cuốn sách...
Lúc này Rimuru nhìn về phía bóng dáng đó với đôi mắt u buồn nhưng từ trong đó người ta cảm giác được ngọn lửa hận thù khó lòng tưởng tượng
...
....
*!!!*
Một khoảnh khắc gần như không tưởng bóng dáng vô định đó đã từ phía góc nhìn của Rimuru xuất hiện đến phía sau lưng cậu ta.
Không một ai kịp phản ứng
Chỉ kịp thấy cánh tay hắn vung về phía cậu với tốc độ không thể quan sát.
..........
( Ta đánh trượt rồi? ) *suy nghĩ vụt qua*
Một thoáng bất ngờ vụt qua trong suy nghĩ của " hắn ", nhưng như hiểu ngay điều gì ánh mắt " hắn " càng thêm tăm tối
Ngay sau đó Ciel lập tức thông báo
< Cảnh báo: Thời gian bị can thiệp, 1 đoạn thời gian bị lược bỏ >