Cập nhật mới

Khác Dư Âm Bướm Cháy

Dư Âm Bướm Cháy
Chapter 20: Đau


Sau đêm hội diễn, Tịch Lam sốt.

Không sốt cao, chỉ âm ỉ.

Cơ thể mệt mỏi, đầu óc quay cuồng, tim thì đau hơn bất cứ lúc nào trước đó.

Cô nằm cuộn mình trên giường ký túc, tai vẫn còn văng vẳng giai điệu tối hôm ấy.

"Nếu một ngày em quay lại..."

Lam bật dậy, thở gấp, tay run rẩy kéo chăn trùm kín đầu.

Như thể chỉ cần không nghe, không nhớ, thì trái tim sẽ bớt nhói hơn.

Nhưng ký ức không nghe lời.

Cô nhớ lại những ngày tháng ấy.

Nhớ Minh Triết ngồi cạnh cửa sổ, lặng lẽ đẩy quyển vở sang phía cô mỗi khi thấy cô mệt.

Nhớ cậu đứng ngoài hành lang chờ cô tan lớp trị liệu, giả vờ bấm điện thoại nhưng ánh mắt thì luôn nhìn về phía cửa.

Nhớ cả những lần cô gắt gỏng vô cớ, lạnh lùng đẩy cậu ra xa —

và cậu chưa từng trách một câu.

"Lam không cần phải ổn.

Chỉ cần Lam còn sống, còn thở... là đủ rồi."

Câu nói đó từng là thứ giữ cô lại với thế giới này.

Cũng chính là thứ khiến cô sợ nhất.

Buổi chiều, Lam một mình ra bến xe.

Không phải để đi đâu.

Chỉ là cô cần một nơi mà nếu khóc cũng không ai để ý.

Cô ngồi hàng ghế cuối, nhìn từng chuyến xe đến rồi đi.

Người ta lên xe với hành lý, với hy vọng, với một nơi để về.

Còn cô thì không.

"Mình rời đi để bảo vệ cậu ấy...

Hay chỉ là vì mình quá hèn để ở lại?"

Điện thoại rung lên.

Một tin nhắn từ Minh Triết.

Chỉ vỏn vẹn một dòng:

"Triết không tìm Lam nữa đâu."

Lam chết lặng.

Không phải vì nhẹ nhõm.

Mà vì tim đau đến mức không thở nổi.

Cô ngồi rất lâu, ngón tay đặt trên màn hình, gõ rồi xoá, xoá rồi gõ.

Cuối cùng... không trả lời.

Đêm đó, Lam mở lại hồ sơ trị liệu cũ.

Những dòng chữ của bác sĩ như những nhát búa gõ thẳng vào tâm trí:

"Bệnh nhân có xu hướng tự trừng phạt bản thân bằng cách rút lui khỏi các mối quan hệ an toàn."

"Cô ấy tin rằng: nếu mình biến mất, người khác sẽ bớt đau."

Lam bật cười.

Cười đến mức nước mắt chảy xuống cằm.

"Hoá ra... mình vẫn chưa khỏi."

Ở một nơi khác, Minh Triết ngồi trong phòng tối, guitar đặt dựa tường.

Cậu nói dối.

Cậu nói "không tìm nữa",

nhưng lòng thì chưa từng dừng lại.

Cậu chỉ nhận ra một điều:

Nếu cứ tiếp tục như vậy,

Lam sẽ mãi mãi không dám quay đầu.

Vì cô ấy luôn thấy mình là gánh nặng.

Cuối chương, hai người ở hai nơi khác nhau, cùng nhìn lên một bầu trời.

Tịch Lam thì thầm trong lòng:

"Nếu tớ quay lại...

Liệu cậu có còn chịu đau vì tớ không?"

Minh Triết nhắm mắt, tay siết chặt dây đàn:

"Lam à...

Lần này, Triết sẽ không níu nữa.

Nhưng nếu Lam quay về...

Triết vẫn ở đây."

Tin nhắn "Triết không tìm Lam nữa đâu" của Triết

ám Lam suốt cả đêm.

Không phải vì sợ mất.

Mà vì lần đầu tiên... cô thấy trống rỗng thật sự.

Không còn ai níu.

Không còn ai đứng chờ.

Nếu bây giờ cô biến mất, sẽ chẳng còn ai chạy theo hỏi "Lam ổn không?" nữa.

Và kỳ lạ thay —

ý nghĩ đó không làm cô nhẹ đi,

mà khiến ngực cô đau như bị khoét rỗng.
 
Dư Âm Bướm Cháy
Chapter 21: Quay lại nhé?


Buổi sáng, Lam đến phòng trị liệu cũ sớm hơn thường lệ.

Cô ngồi rất lâu, hai tay siết chặt vào nhau.

Đến khi bác sĩ hỏi:

"Lâu rồi không gặp.

Hôm nay em muốn nói về điều gì?"

Lam im lặng.

Rồi bất ngờ bật khóc.

Không nấc.

Không gào.

Chỉ là nước mắt chảy liên tục, như thể đã chờ rất lâu mới được rơi.

"Em nghĩ... em luôn rời đi trước."

"Vì em sợ một ngày nào đó, người ta nhìn thấy em tệ đến mức... cũng bỏ em lại."

Bác sĩ khẽ gật đầu.

"Vậy lần này thì sao?"

"Nếu người đó đã không chạy theo nữa... em thấy gì?"

Lam nghẹn giọng.

"Em thấy mình không còn lý do để trốn."

Chiều hôm đó, Lam quay lại trường cũ.

Không phải ký túc xá mỹ thuật.

Mà là trường cấp ba.

Sân trường vắng.

Cây phượng năm xưa đã cao hơn, thân sần sùi, lá rơi đầy gốc.

Lam đứng đó rất lâu.

Nơi Triết từng ngồi đợi cô mỗi chiều.

Cô nhớ ra một điều rất rõ:

Cậu chưa từng bảo cô phải tốt lên.

Chưa từng bảo cô phải khỏi bệnh.

Cậu chỉ nói: "Lam cứ sống thôi."

Tối, Lam gửi cho Triết một tin nhắn duy nhất.

Đáp lại tin nhắn kia

Không dài.

Không giải thích.

"Nếu tớ quay lại...

cậu có dám đi chậm cùng tớ không?"

22:50

Minh Triết đọc tin nhắn lúc gần nửa đêm.

Cậu nhìn màn hình rất lâu.

Rồi đặt điện thoại xuống.

Không trả lời ngay.

Một lúc sau, cậu gõ.

"Triết không cần Lam quay lại để bù đắp."

"Chỉ cần Lam quay lại vì muốn đồng hành cùng Triết."

"Còn đi chậm bao lâu...

Triết đi được."

Lam ôm điện thoại vào ngực.

Lần đầu tiên sau rất lâu, cô khóc mà không thấy xấu hổ vì tồn tại.

Cuối chương, Tịch Lam đứng trước gương.

Cô vẫn gầy.

Vẫn có quầng mắt.

Vẫn chưa ổn.

Nhưng cô nhìn thẳng vào chính mình và nói nhỏ:

"Lần này...

mình sẽ không biến mất nữa."
 
Dư Âm Bướm Cháy
Chapter 22: Cùng nhau


Đêm đó, Tịch Lam lên cơn hoảng loạn.

Không báo trước.

Không vì một lý do rõ ràng.

Chỉ là đang ngồi một mình trong phòng, nhìn bóng đèn nhấp nháy, thì ngực đột nhiên thắt lại.

Hơi thở gấp.

Tay lạnh.

Tim đập như muốn vỡ tung.

Cô trượt xuống sàn, ôm chặt đầu gối.

"Không được... không được yếu lúc này..."

Nhưng cơ thể không nghe lời.

Điện thoại rơi khỏi tay, rung lên liên tục.

Tên Minh Triết hiện trên màn hình.

Lam do dự.

Cô sợ.

Sợ làm phiền.

Sợ kéo cậu xuống cùng mình một lần nữa.

Nhưng cuối cùng, cô vẫn bắt máy.

Không nói được câu nào.

Chỉ có tiếng thở dốc, run rẩy, đứt quãng.

Ở đầu dây bên kia, Triết im lặng vài giây.

Rồi cậu nói, rất chậm, rất rõ:

"Lam, nghe Triết."

"Nhìn quanh đi."

"Nói cho Triết biết...

Lam đang thấy gì."

Lam nức nở:

"Cái bàn... cửa sổ...

đèn..."

"Tốt."

"Chúng ở đó.

Lam cũng ở đó."

"Cơn đau này rồi sẽ qua.

Triết ở đây."

Năm phút sau, Triết chạy đến chỗ cô, anh ôm cô, từ từ hướng dẫn cô tư thế giúp giảm cơn hoảng, cơn đau tim rồi đưa cô kẹo để tăng lượng đường trong máu.

Rồi sau đó Triết

Không hỏi.

Không trách.

Chỉ ngồi xuống đối diện cô, cách một cánh tay.

"Triết ngồi đây nhé?"

Lam gật đầu, nước mắt rơi lã chã.

Căn phòng yên tĩnh đến mức nghe rõ tiếng đồng hồ tích tắc.

Cơn hoảng loạn chậm rãi dịu xuống.

Lam cúi đầu, giọng khàn đặc:

"Cậu không mệt à?"

"Tớ lúc nào cũng như vậy... lúc tốt lúc xấu... lúc muốn sống lúc muốn biến mất."

Triết nhìn cô rất lâu.

Rồi nói một câu, không cao giọng, không màu mè:

"Lam, Triết không ở đây chỉ vì để cứu Lam."

"Triết ở đây vì Triết chọn ở lại."

"Nếu mệt, Triết sẽ nói.

Nếu không chịu nổi, Triết sẽ dừng."

"Nhưng đừng quyết định thay Triết, Lam nhé."

Rồi Lam lại bật khóc to.

Không kìm được.

Khóc như một đứa trẻ đã cố gắng quá lâu để làm người lớn.

"Tớ sợ... tớ sẽ không bao giờ là một người bình thường."

"Tớ sợ cậu sẽ hối hận."

Triết lắc đầu.

"Triết chỉ hối hận một điều."

"Là ngày trước, Triết nghĩ mình phải chịu đựng thay Lam ."

Lam ngắt lời

"Bây giờ thì không."

"Bây giờ, tụi mình cùng sống nhé?

Triết"

Lần này, chính Lam chủ động tiến lại gần.

Cô không ôm cậu như níu kéo.

Chỉ tựa trán lên vai cậu, rất nhẹ.

Triết đưa tay lên, đặt sau lưng cô.

Không siết.

Không giữ.

Chỉ là...

ở đó.

Ngoài kia, trời bắt đầu mưa.

Không lớn.

Chỉ đủ để làm dịu đi cảm xúc đôi bên

Lam thì thầm, giọng nhỏ đến mức gần như tan vào mưa:

"Nếu một ngày tớ lại yếu..."

Triết đáp ngay, không cần suy nghĩ:

"Thì hôm đó, Triết sẽ mạnh hơn một chút."

"Nếu có ngày cả hai cùng mệt?"

"Thì nghỉ."

"Không bỏ."

Cuối chương, Tịch Lam nằm trên giường, đã ngủ thiếp đi vì mệt.

Gương mặt vẫn còn vết nước mắt khô.

Minh Triết ngồi bên, nhìn cô rất lâu.

Cậu chợt hiểu ra một điều:

Hạnh phúc không phải là khi người mình yêu khỏi bệnh.

Mà là khi họ không còn phải đối diện với bóng tối một mình.

Cậu đứng dậy, tắt đèn, khép cửa thật khẽ.

Trong lòng, không còn tuyệt vọng.

Chỉ còn một ý nghĩ rất rõ ràng:

"Lần này... tụi mình sẽ đi được tới cuối."
 
Dư Âm Bướm Cháy
Chapter 23 (END): Chỉ là cháy rụi, chứ không phải mất đi


Mùa xuân năm đó đến muộn.

Không phải kiểu xuân rực rỡ người ta hay nói, mà là một mùa xuân lặng lẽ, dịu dàng, như thể thế giới học được cách bước chậm hơn sau quá nhiều vỡ vụn.

Tịch Lam đứng trước cổng bệnh viện tâm lý, tay cầm tập hồ sơ mỏng.

Không run.

Không trốn.

Cô hít một hơi thật sâu, rồi quay lại.

Minh Triết đứng đó, dưới tán cây bằng lăng đang chờ nở hoa.

Không bước tới.

Không hỏi han.

Chỉ nhìn cô, ánh mắt rất yên.

"Xong rồi à?" – cậu hỏi.

Lam gật đầu.

"Ừm.

Chưa phải khỏi hẳn."

"Nhưng tớ biết... mình đang sống."

Triết mỉm cười.

Không phải nụ cười của người chiến thắng,

mà là của người đã đi qua bão.

Họ không ôm nhau ngay.

Hai người sóng vai đi bộ trên con đường dài trước bệnh viện.

Nắng rơi loang loáng trên mặt đường, không gắt, không chói.

Lam nói rất chậm:

"Có những ngày tớ vẫn thức dậy và thấy mọi thứ vô nghĩa."

"Có những lúc tớ sợ mình lại làm cậu mệt."

Triết gật đầu.

"Triết cũng có lúc sợ."

"Sợ một ngày không đủ mạnh."

"Nhưng khác trước rồi."

Cậu dừng lại, nhìn Lam.

"Vì bây giờ, nếu anh mệt, anh sẽ nói."

"Còn em... không cần phải biến mất nữa."

Lam cúi đầu, nước mắt rơi, nhưng lần này không hoảng loạn.

Chỉ là... nhẹ.

"Không xưng tên nhau nữa à?"

Cô nửa khóc nửa cười đùa

Họ ngồi xuống bậc thềm quen thuộc trước trường cũ.

Nơi năm đó, một cậu con trai đã từng đợi một cô gái rất lâu.

Và một cô gái đã từng tin rằng mình không xứng đáng được ở lại.

Lam quay sang Triết.

"Nếu một ngày em không thể yêu anh như người bình thường thì sao?"

Triết hơi bất ngờ rồi đáp, không cần nghĩ:

"Thì yêu theo cách của tụi mình."

"Không mãnh liệt."

"Không cứu rỗi."

"Chỉ là... mỗi ngày đều không bỏ."

Chiều xuống.

Gió lay cành cây.

Một cánh bướm bay ngang qua, lượn nhẹ trong nắng.

Lam nhìn theo, bỗng cười.

"Ngày trước em luôn nghĩ mình là cánh bướm cháy."

"Bay được một đoạn rồi rơi."

Triết nói khẽ:

"Nhưng bướm không sinh ra để cháy."

"Chỉ là có lúc, nó bay nhầm vào lửa."

Cậu nắm lấy tay Lam.

Không siết.

Không run.

"Bây giờ thì bay tiếp."

"Chậm cũng được."

Nhiều năm sau.

Trong một căn phòng nhỏ, ánh nắng tràn qua cửa sổ.

Trên bàn là một chậu cây bé xíu, cạnh đó là tấm ảnh cũ chụp hai người ngồi dưới gốc phượng.

Tịch Lam đang viết.

Không phải để trốn.

Mà để sống.

Minh Triết đứng trong bếp, gọi vọng ra:

"Lam, hôm nay ổn không?"

Cô đáp, rất bình thản:

"Ừm.

Hôm nay ổn."

Không phải vì hôm nay hoàn hảo.

Mà vì cô không còn phải một mình đối diện với những ngày không ổn.

Dư âm của cánh bướm từng cháy vẫn còn đó.

Nhưng không còn đau.

Chỉ là một vết sẹo nhắc rằng:

Có những người đã từng rơi rất sâu,

nhưng vẫn chọn quay lại,

vẫn chọn ở lại,

và vẫn chọn yêu –

Sau tất cả, họ không trở thành người hoàn hảo.

Chỉ trở thành hai người biết ở lại,

trong những ngày không hoàn hảo của nhau

Đến đây là kết thúc bộ truyện, cảm ơn bạn đã đọc đến đây nhé !

Have a nice day!!!!

Tác Giả: Én cute >
 
Back
Top Bottom