Cập nhật mới

Khác Dư Âm Bướm Cháy

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
153,753
Điểm cảm xúc
0
Điểm thành tích
0
VNĐ
44,735
393036052-256-k394911.jpg

Dư Âm Bướm Cháy
Tác giả: monlaika12
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Có những người không sinh ra để được yêu...

...mà để tồn tại như một cơn gió lạc đường - chạm vào tim người khác, rồi biến mất không dấu vết.

Tịch Lam - cô gái mang tâm hồn rách nát và một quá khứ chẳng ai đủ dịu dàng để chạm vào.

Là người sống với đôi mắt rỗng tuếch, mang nỗi ám ảnh phải bay đi, phải rời khỏi thế giới này.

Minh Triết - cậu học sinh hiền lành, học giỏi, một người được cho là có tương lai rộng mở.

Đã chọn ở lại bên Tịch Lam.

Trong khung cảnh thanh xuân học đường tưởng chừng nhẹ nhàng như nắng sớm, lại cất giấu những cơn bão không lời.

Tình cảm của họ bắt đầu không phải từ ánh mắt, mà từ vết nứt.

Không phải từ cái nắm tay, mà từ những lần... buông ra rồi quay lại.

Có những người sinh ra đã không dành cho ánh sáng.

Có những vết thương không chảy máu nhưng vẫn loang ra từng ngày.

Thanh xuân của họ không có phép màu.

Chỉ có sự thật, sai lầm, cái ôm muộn màng... và những dư âm khiến người ở lại chẳng thể sống yên.

Một chuyện tình không cứu rỗi, không vẹn tròn, không hứa hẹn.

Nhưng đủ để khiến người ta nhớ mãi
Như tiếng vỗ cánh cuối cùng của một con bướm đã cháy rực trong lửa.

Cùng đọc nhé!

Tác giả : Én



tâm-lý​
 
Dư Âm Bướm Cháy
Chapter 1: Không một ai


Sân trường hôm ấy ướt đẫm mưa.

Cơn mưa đầu mùa như trút cả bầu trời xuống, nặng nề và lạnh buốt.

Cô gái đứng giữa sân, đồng phục sũng nước, tóc dính bết vào má, ánh mắt vô hồn nhìn về phía tòa nhà học tập đang đóng chặt cửa.

Không ai mở cửa.

Không ai lên tiếng.

Càng không một ai thấy thương xót.

Cả lớp chỉ ngồi im trong sự yên lặng đến đáng sợ.

Tịch Lam bị phạt đứng dưới mưa vì tội "nói dối thầy giáo" – một câu chuyện bị dựng lên bởi kẻ cô từng từ chối.

Cô không thanh minh.

Không phản kháng.

Vì cô biết... sẽ chẳng ai tin.

Cô quen rồi.

Với cảm giác bị đẩy ra rìa.

Với sự lạnh lùng của thế giới.

Mười lăm phút.

Ba mươi phút.

Một tiếng.

Cô run lên từng đợt.

Nhưng ánh mắt thì vẫn vậy – trống rỗng như một cái giếng không đáy.

Bỗng... một bóng người bước ra từ hành lang.

Cậu ta chậm rãi tiến đến, tay cầm một chiếc ô màu trắng.

Cả trường chết lặng.

Không ai nghĩ sẽ có người dám phá lệnh của thầy chủ nhiệm.

Nhưng cậu ta vẫn tiến, không chần chừ.

Khi cậu đứng cạnh cô, chiếc ô nghiêng về phía Lam, còn bản thân cậu thì để mặc cho từng giọt mưa quất vào lưng.

"Triết không cần biết Lam có nói dối không," – cậu nói, giọng trầm và ấm –

"Nhưng đứng dưới mưa một tiếng chỉ để chuộc tội cho một điều chưa từng làm – thì không phải là công bằng."

Tịch Lam quay đầu sang nhìn.

Lần đầu tiên trong suốt ba năm học, cô ngẩng mặt lên nhìn ai đó.

Và cũng lần đầu tiên... mắt cô ướt – không phải vì mưa.
 
Dư Âm Bướm Cháy
Chapter 2: Lý do là gì?


Sau chuyện hôm đó, Minh Triết trở thành đề tài nóng hổi của cả khối mười hai.

Ai cũng nghĩ cậu bị điên.

Dám vì một "đứa lập dị như Tịch Lam" mà chống lại thầy chủ nhiệm?

Đáng gì?

Làm vậy để thể hiện à?

Nhưng Triết không để tâm.

Lam thì khác.

Cô cho rằng – thế giới này không ai tự nhiên đối tốt với mình mà không có lý do.

Có người thương hại.

Có người muốn thể hiện.

Có người chỉ đơn giản là thích chơi trò anh hùng.

Cô không cần ai trong số đó.

Một tuần sau, sau tiết thể dục, Triết đặt một chai nước suối lạnh lên bàn cô, kèm theo mảnh giấy nhỏ:

"Triết thấy Lam không mang nước."

Tịch Lam không đụng vào.

Cô ném tờ giấy vào sọt rác.

Nhưng tối đó, khi lục balo...

Có một cuốn vở lạ.

Ghi chép Toán, nét chữ cẩn thận, từng đề bài được giải tỉ mỉ đến từng bước.

Trang đầu tiên dán một tờ ghi chú vàng:

"Vì Lam hay ngủ gục trong tiết Toán."

'– Minh Triết.'

Vy cau mày.

Cậu ta đang cố làm gì?

Hôm thứ sáu, Triết bị gọi lên bảng.

Cả lớp nhìn cậu, đợi một màn tỏa sáng như thường lệ.

Nhưng lần này... cậu làm sai.

Cả đám rầm rì: "Ủa, Triết mà cũng sai á?"

Cậu gãi đầu: "Ờ, tại hôm qua thức khuya quá, quên mất công thức."

Chỉ có Lam– duy nhất – nhìn thấy tờ giấy công thức dưới ngăn bàn cậu rơi ra lúc cậu đứng lên.

Cậu cố tình làm sai.

Để người ta thấy cậu cũng bình thường.

Để cô không thấy mình quá lạc lõng.

(Triết là học sinh có thành tích xuất sắc, nhưng do chuyển trường, nên cậu bị trễ một lớp.

Nên mọi người hay gọi cậu là anh)

Ngay khoảnh khắc đó, trong lòng Tịch Lam bỗng dưng lướt qua một cảm giác rất lạ.

Không phải rung động.

Mà là... hoảng sợ.

Tối hôm ấy, Lam viết trong nhật ký:

"Có một người cứ nhẹ nhàng gõ cửa, như thể kiên nhẫn chờ em mở ra.

Nhưng nếu em mở, mà bên trong chỉ là khoảng trống và những vết chai sạn, liệu người ta có hối hận không?"

Cuối chương, Lam ngồi trên mái nhà trường, tay cầm viên thuốc nhỏ, ánh mắt trống rỗng như mọi lần.

Bên dưới sân, Triết đi qua, ánh đèn vàng hắt vào người cậu.

Lam khẽ thì thầm, gió cuốn lời nói đi:

"Đừng đến gần tôi nữa.

Tôi không muốn ai chết thêm lần nào nữa đâu..."
 
Dư Âm Bướm Cháy
Chapter 3: Không đáng để cứu


Minh Triết không phải là một kẻ tò mò.

Cậu luôn nghĩ: mỗi người đều có vết thương riêng, và nếu họ muốn kể, họ sẽ kể.

Nhưng về Tịch Lam thì khác.

Cô khiến người ta không muốn tò mò, mà lại bị cuốn vào, đến mức không kiềm được.

Cụ thể là cậu

Một ngày cuối thu, trời âm u.

Tiết thể dục bị hủy vì sân trơn.

Lớp học gần như trống trơn khi Triết quay lại lấy áo khoác.

Cậu định đi thì nghe tiếng động nhẹ phát ra từ bàn cuối – bàn của Lam.

Cô đang ngủ gục, nhưng không giống ngủ.

Cô run rẩy, miệng mấp máy, tay co giật.

"...đừng bỏ con, đừng...

đừng nhốt con nữa..."

Triết sững người.

Một giây thôi.

Rồi cậu tiến lại, khẽ đặt tay lên vai cô.

Cô bật dậy.

Bàn tay lập tức đẩy cậu ra, ánh mắt hoảng loạn, như thể vừa bị chạm vào một vết sẹo còn rỉ máu.

"Đừng có động vào tôi." – Giọng cô lạnh đi, như lưỡi dao găm thẳng vào giữa tim cậu.

Chiều hôm đó, Triết lặng lẽ theo sau cô.

Không phải vì nghi ngờ, mà vì... tim mách bảo.

Lam không về nhà.

Cô rẽ vào một con hẻm nhỏ sau trường, rồi biến mất sau cánh cửa sắt gỉ sét của một khu nhà tập thể cũ.

Triết chần chừ, nhưng rồi cũng bước theo.

Trên vách tường tầng hai, có ai đó dùng sơn vẽ nguệch ngoạc:

"Đồ mồ côi cha kinh tởm"

Rồi Triết nghe thấy tiếng cãi nhau từ căn phòng cuối hành lang.

"Mày ăn bám nhà tao bao lâu rồi?

Tao không nuôi cái thứ xui xẻo như mày nữa đâu!" – tiếng người phụ nữ quát, giọng như đang say

Rồi là tiếng đổ vỡ.

Và... cậu nhìn thấy Lam.

Cô ấy không khóc, mà cô chỉ im lặng

Im theo kiểu, đã quá quen, hoặc do không còn đủ sức để rơi lệ

Tối hôm đó, Lam đến lớp phụ đạo trễ, tóc ướt, môi có vết nứt.

Nhưng cô vẫn ngồi đó, làm bài, như thể không có gì xảy ra.

Triết không chịu nổi nữa.

Cậu viết vào vở cô:

"Nếu Lam muốn, Triết có thể lắng nghe.

Không cần kể hết.

Chỉ cần Lam biết, cách Triết đối xử với Lam không giống người khác."

Lam nhìn dòng chữ ấy.

Một lúc sau, cô xé cả trang vở, vo tròn lại, ném ra ngoài cửa sổ.

Rồi quay sang, nhìn thẳng vào mắt Triết:

"Nghe này.

Có thể cậu đang nghĩ cậu đang giúp một người đáng thương.

Nhưng không, tôi là người đã từng muốn giết chính mẹ của mình đấy."

.

?
 
Dư Âm Bướm Cháy
Chapter 4: Ồn ào


Gần đây, có một tin đồn lan nhanh.

Một bức thư nặc danh được dán trên bảng tin vào sáng thứ Hai.

"Tịch Lam – người từng khiến bạn thân phải nhập viện tâm thần rồi tự tử – đang ngồi cùng lớp các người đấy.

Cẩn thận."

Một dòng chữ.

Không tên.

Không chữ ký.

Nhưng đủ khiến lớp học chao đảo.

Tịch Lam vẫn im lặng, như thường.

Mặt không đổi sắc, tay vẫn lật sách, như thể cô đã quá quen với việc bị đâm sau lưng.

Không ai khác chính là Minh Hạo - bạn cùng lớp có tình cảm lệch lạc với cô, từng tỏ tình nhưng bị từ chối.

Sau đó dựng chuyện bày mưu để làm khó làm nhục cô

Nhưng Minh Triết biết – tay cô run.

Cậu nhận được tờ thư sau khi lớp tan ở trong hộp tủ:

"Con nhỏ đó từng khiến bao bạn thân nó sống không bằng chết đấy.

Tin tớ đi.

Không phải ai cũng đáng thương như vẻ ngoài."

' - Thảo -'

Tối hôm ấy, Lam không đến lớp học thêm như mọi khi.

Triết chờ mãi, cuối cùng cậu quyết định đi tìm.

Cậu đến khu nhà tập thể quen thuộc.

Căn phòng tối om.

Nhưng khi cậu bước gần, cửa bật mở – và một người con gái khác xuất hiện.

"Cậu là...?" – Triết hỏi, ngập ngừng.

Cô gái ấy cười nhẹ

"Tớ là Thảo.

Người từng ở cùng phòng bệnh với Tịch Lam lớp cậu đấy.

Triết à"

Flashback qua lời kể của Thảo:

"Ngày đó Lam trầm lặng, ai cũng nghĩ nó hiền.

Nhưng có lần, Lam cãi nhau với bạn thân nó - là Hạ Nhi, rồi Nhi rơi từ lầu 4 đấy, may là còn sống.

Rồi mấy hôm sau, Hạ Nhi đó được cho là suýt chết lần nữa vì uống thuốc ngủ quá liều.

Cảnh sát vào cuộc, không tìm được chứng cứ, chỉ biết ai đó đã bỏ thêm thuốc vào sữa của bạn ấy.

Còn Lam?

Lam ngồi trong góc, vẽ một con bướm không đầu.

Và cười một mình."

"Tớ không nói Lam dị hợm.

Nhưng Triết à... có những người, đau đến mức chẳng còn biết phân biệt đúng sai.

Và lúc đó, không ai kéo họ trở lại được.

Kể cả cậu cũng vậy."

Minh Triết rời khỏi khu nhà, đầu óc quay cuồng.

Cậu không thể tin.

Không muốn tin.

Nhưng trong một khoảnh khắc, cậu nhớ lại...

Cái cách Lam từng nói:

"Tôi là người đã từng muốn giết chính mẹ mình."

Hay

"Cậu nghĩ cậu đang cứu một người à?

Không.

Cậu chỉ đang làm chuyện vô ích thôi."

Cuối chương, Minh Triết đến ngăn bàn của Lam để trả lại cuốn sổ hôm trước.

Một vỉ thuốc đập vào mắt cậu.

Loại thuốc điều trị loạn cảm xúc, chuyên dùng cho bệnh nhân rối loạn nhân cách phân ly.

Cậu đứng im.

Căn lớp trống rỗng.

Ánh sáng từ cửa sổ hắt vào, phản chiếu lên cuốn vở của Lam.

Có ai đó đã viết vào trang cuối:

"Nếu tớ không phải là Lam, mà là một con quái vật.

Liệu cậu có còn muốn cứu nữa không?"
 
Dư Âm Bướm Cháy
Chapter 5: Mưa


Buổi chiều cuối tháng Mười, trời đổ cơn mưa không báo trước.

Tịch Lam đứng bên hành lang tầng hai, không ô, không áo khoác, gió thổi tung mái tóc đã ướt.

Minh Triết nhìn thấy cô từ xa.

Cậu chạy tới, chìa chiếc dù nhỏ:

"Em đứng đây làm gì?

Ướt hết rồi..."

Một lần nữa dưới chiếc ô

Tịch Lam cười nhẹ.

Nụ cười buồn đến nhói tim.

"tôi đang thử xem... có người nào xuất hiện để kéo tôi về không."

Kể từ sau bức thư nặc danh, Lam không giải thích.

Cô không cần.

Cô mặc cho mọi người hiểu lầm, rồi âm thầm phỉ báng hạ bệ cô đủ điều.

Và cái cách cô bình thản giữa những lời thì thầm xung quanh, khiến người ta không dám tiến đến gần, cũng chẳng dám xúc phạm công khai.

Cô không cáu.

Không giận.

Nhưng ánh mắt cô... như thể luôn biết hết bí mật của người đối diện.

đau.

Hôm ấy, lớp có kiểm tra.

Tịch Lam hoàn toàn không làm bài.

Giám thị hỏi, cô chỉ nói:

"Em quên mất cách viết chữ rồi."

Sau buổi học, Triết chờ cô ở cổng.

Cậu nắm nhẹ cổ tay Lam, ánh mắt lặng lẽ:

"Triết biết Lam không quên.

Lam chỉ đang muốn dần biến mất khỏi nơi này thôi, đúng không?"

Lam quay sang, nhìn thẳng vào mắt cậu:

"Tôi từng mơ mình là mưa.

Không hình thù, không ký ức.

Chỉ rơi xuống rồi tan đi."

----

Đêm hôm đó, Triết nhận được tin nhắn từ số lạ:

"Nếu cậu thật sự muốn biết tại sao Lam như vậy...

đến sân thượng trường vào 10 giờ tối."

Cậu đi, không một giây chần chừ.

Và thấy Lam đang ngồi đó, một mình.

Cô không bất ngờ khi thấy cậu.

"Cậu có tin... có những người từng tin tưởng ai đó đến mức... khi người đó phản bội, họ không giận, chỉ muốn cùng chết thôi?"

"Ý em là...?" – Triết ngập ngừng.

Lam nhìn cậu rất lâu, rồi quay mặt đi:

"Không gì cả.

Tôi chỉ nghĩ... nếu tôi cũng từng như vậy, anh sẽ thấy tôi đáng thương, hay là đáng sợ?"

Khúc cuối chương, Lam gửi cho Triết một đoạn ghi âm cũ.

Giọng con gái nghẹn ngào, van xin:

"Tớ không muốn sống nữa!

Nhưng nếu phải chết, thì tớ phải kéo 'nó' theo..."

Đó là giọng của Lam.

Nhưng khác.

Trẻ hơn, yếu ớt hơn.

Là Lam của những năm trước.

Câu nói ấy từng được thu âm... vài ngày trước khi bạn thân của Lam rơi từ tầng 4.

Vụ việc năm đó được khép lại là "tự tử".

Nhưng giờ, Triết không chắc nữa.
 
Dư Âm Bướm Cháy
Chapter 6: Gãy cánh


Cuối đông, trời không lạnh lắm, nhưng hành lang trường vẫn vắng.

Tịch Lam giờ đi học không theo tiết, không theo lịch.

Cô đến khi muốn.

Và biến mất khi chẳng còn gì để níu lại.

Buổi chiều hôm đó, Triết tìm thấy cô trong phòng nhạc cụ cũ, nơi không ai còn dùng đến.

Ánh sáng đổ nghiêng từ ô cửa mờ bụi, hắt lên sống mũi cô một vệt dài.

"Lam... sao em lại đến đây?"

"Chỗ này không ai phiền, không ai hỏi han, không ai dòm ngó.

Anh không thấy nơi đây dễ thở sao?"

Cô không quay lại nhìn cậu, chỉ ngồi đó, tay cầm chiếc đàn violin cũ, kéo dây từng tiếng chát chúa – như xé vào lòng.

"Anh biết chuyện năm đó," – Triết nói nhỏ.

"Cô gái đó... là bạn thân em.

Họ bảo là tai nạn.

Nhưng em đã biết trước, đúng không?"

Tịch Lam im lặng.

Rồi bật cười.

"Anh ngây thơ quá, Triết à.

Không phải chuyện gì cũng cần biết rõ mới gọi là sự thật đâu."

"Anh không cần sự thật.

Anh chỉ muốn biết... em có đau không?"

"Tôi không đau.

Tôi đã qua cái giai đoạn đó rồi.

Giờ chỉ còn lại cảm giác... trống rỗng."

Đêm đó, Triết nhận được tin nhắn từ Tịch Lam:

"Ngày mai tôi sẽ không đến lớp nữa.

Đừng tìm tôi."

Triết có chút không an tâm, trong lòng lo lắng, muốn đi sang nhà cô, nhưng lại không thể.

Lại một đêm mất ngủ

Chỉ mong, hôm sau vẫn còn nhìn thấy cô

Sáng hôm sau, Tịch Lam thật sự biến mất.

Giáo viên cũng không hỏi.

Mấy đứa con gái trong lớp thì xì xầm rồi lại cười với nhau.

Còn Tiến Đạt... cậu cũng không đi học.

Cậu đi tìm cô.

Từng con phố.

Từng quán cà phê cũ.

Nhà sách lần đầu gặp nhau.

Cả sân ga nơi Lam từng nói:

"Nếu có bỏ đi, tôi sẽ chọn đi tàu.

Thứ chuyển động chậm, như thể thời gian cũng phải chờ tôi."

Không nơi nào có bóng dáng cô.

Cuối cùng, một người lạ gọi vào máy cậu.

"Alo.

Em là bạn của Tịch Lam đúng không?

Cô ấy...

đang ở trung tâm điều trị tâm lý phía Đông.

Vừa được đưa vào hôm qua.

Cô ấy đưa số em cho nhân viên.

Nói là nếu có người muốn biết, thì chỉ có thể là em."

Cuối chương, Triết đứng trước cánh cửa phòng trị liệu.

Phòng số 307.

Bên trong, Lam ngồi nhìn ra cửa kính, nơi nắng đang chiếu qua lớp rèm trắng.

Cô không nhận ra cậu ngay.

Mắt đờ đẫn.

Nhưng khi ánh mắt hai người gặp nhau, rất khẽ, rất mỏng – cô mỉm cười:

"Em đã không bay đi được, Triết à.

Anh thấy chưa?

Một con bướm gãy cánh... thì không có quyền chọn bầu trời."
 
Dư Âm Bướm Cháy
Chapter 7: Không phải bí mật


Phòng trị liệu trắng đến chói mắt.

Không có giường.

Không có tường hoa.

Không có tiếng đàn.

Chỉ có một cô gái ngồi gập gối trên ghế, và một chàng trai đứng lặng thinh trước vách kính, tay nắm chặt điện thoại như sợ buông ra thì cả thế giới sẽ rơi khỏi tay.

"Lam có muốn kể cho Triết nghe không?

Triết muốn nghe, muốn hiểu Lam" – Minh Triết hỏi.

Lần đầu tiên, giọng cậu run, không mang hy vọng, không cố cứu rỗi.

Tịch Lam chống cằm, mắt nhìn thẳng về phía trước.

"Không phải là tớ không tin cậu.

Mà là tớ chỉ nghĩ... nếu kể ra rồi, có lẽ cậu sẽ nhìn tớ bằng một ánh mắt khác."

"Lam cứ kể.

Triết sẽ nghe bằng tất cả sự chân thành Triết có."

Tịch Lam im lặng thật lâu.

Rồi cô nói.

Từng chữ như rút ra từ xương sống.

"Cậu còn nhớ Hạ Nhi không?"

"Bạn thân cũ của Lam?"

"Ừm.

Cô ấy yêu một người.

Người đó... từng là gia sư của tớ."

"..."

"Tớ không có ý gì.

Chắc chắn với cậu.

Nhưng người gia sư đó đối xử với tớ rất lạ.

Như là người đặc biệt?.

Còn với Hạ Nhi, chỉ là học trò bình thường"

"Rồi chuyện gì đã xảy ra...?"

"Người đó từng hôn vào má em.

Khi đó em vừa tròn 14 tuổi"

Tim Triết thắt lại.

Tịch Lam vẫn bình thản, cô nở nụ cười nhạt.

"Rồi tớ kể cho Hạ Nhi, rồi khuyên cô ấy.

Cô ấy không tin.

Nói là tớ ghen.

Nói là tớ bịa ra để phá.

Mấy ngày sau... cô ấy rơi từ tầng 4."

"Lam không đẩy cô ấy, đúng không?"

Lam bật cười, rất khẽ.

"Tớ không đẩy.

Nhưng tớ ước mình đã làm được gì đó.

Lúc đó, tớ chỉ đứng nhìn.

Cô ấy nói 'Nếu cậu không trả lại người đó cho tớ... thì tớ sẽ biến mất'.

Và tớ chỉ im lặng."

Khoảnh khắc ấy, Minh Triết thấy rõ:

Tịch Lam không phải ác.

Cô chỉ là một người từng bị kéo vào nỗi đau quá lớn khi còn quá nhỏ đó là mất đi người thân.

Và từ đó... cô không còn biết thế nào là tình yêu, không còn biết cách sống như người bình thường nữa.

"Tớ không cần cậu tha thứ." – Lam nói, mắt không còn long lanh, chỉ có bình yên lạnh ngắt.

"Tớ chỉ cần cậu hiểu: cái người mà cậu thích... chưa từng tồn tại."

"Triết không cần biết." – Triết bước tới, ngẩng đầu nhẹ nhàng nhìn cô –

"Triết chỉ cần Lam đừng biến mất khỏi thế giới này."

Cuối chương, Tịch Lam lần đầu khóc.

Nhưng không khóc vì Triết.

Cô khóc vì một mình cô.

Vì suốt bao năm qua, cô chưa từng tha thứ cho đứa trẻ năm 14 tuổi đã không biết tự bảo vệ chính mình.
 
Dư Âm Bướm Cháy
Chapter 8: Hóa ra trái tim không tự lành


Minh Triết thường đến trung tâm tâm lý mỗi chiều thứ Năm.

Không phải để làm gì.

Chỉ ngồi ở hàng ghế ngoài, đôi khi đọc sách, đôi khi mang theo bánh ngô Lam thích.

Tịch Lam không gặp cậu.

Nhưng cô biết cậu ở đó.

Vì cô ngửi thấy mùi bạc hà thoang thoảng từ áo khoác.

Cậu từng cho cô mượn áo để che mưa.

Và bây giờ, hương bạc hà ấy... vẫn không phai.

Một hôm, chị bác sĩ hỏi:

"Em ghét cậu ta à?"

Lam nhếch môi:

"Không.

Em chỉ không biết phải cho cậu ấy thứ gì.

Em sống không có trái tim, không có lòng tin, càng không có tương lai."

"Nhưng em có một thứ."

Lam nghiêng đầu.

"Em có cảm giác.

Thứ mà nhiều người mất rồi không thể lấy lại.

Em vẫn còn cảm giác với mọi thứ cậu ấy mang đến.

Và đó là khởi đầu."

Sau 4 tuần, Lam chủ động gặp Triết.

Cô không nói nhiều.

Chỉ đưa cho cậu một cuốn sổ nhỏ, bên trong là chữ viết tay nguệch ngoạc:

"Tớ thử ghi lại từng ngày khi còn trên căn phòng bệnh này Nếu cậu đọc hết mà vẫn không sợ tớ"

"Thì hãy ở lại."

Trích vài đoạn trong cuốn sổ:

Ngày 3: Có người ở phòng bên cạnh khóc cả đêm.

Tớ không bị ám ảnh bởi tiếng khóc.

Tớ bị ám bởi việc mình không cảm thấy gì khi nghe nó.

Ngày 7: Bác sĩ bảo 'tớ có xu hướng tách cảm xúc ra khỏi hành động'.

Tớ không chắc có phải vậy không.

Nhưng nếu thật... thì tớ đã sống mà không hề sống.

Ngày 14: Cậu vẫn đến.

Mỗi lần thấy bóng dáng cậu qua ô cửa, tớ lại muốn gõ vào tim mình xem nó còn không.

Cuối chương, Minh Triết ngồi đọc đến dòng cuối cùng trong sổ:

Ngày 28: Tớ chưa đủ can đảm để yêu ai.

Nhưng tớ muốn học cách không làm người khác tổn thương.

Chừng đó...

đã là cố gắng rồi, đúng không?

Và người đầu tiên tớ muốn thực hành là cậu

Cậu gấp sổ lại, cầm chặt trong tay, như một lời hứa ngầm.

Dưới tán cây bàng đang thay lá, cậu khẽ mỉm cười:

"Ừ.

Chừng đó là đủ để Triết chờ rồi."
 
Dư Âm Bướm Cháy
Chapter 9: Mọi thứ vẫn ổn


Một tháng sau, Tịch Lam trở lại lớp.

Không ai hỏi han.

Không ai mừng rỡ.

Chỉ có một cái ghế trống được lau sạch từ hôm qua – Triết vẫn luôn giữ chỗ cho cô.

"Cậu ốm hả?" – nhỏ lớp phó khẽ hỏi, miệng thì cười mà mắt thì tránh.

Như thể được dặn rằng phải làm vậy

"Không.

Tớ chỉ tạm mất tín hiệu với thế giới một thời gian thôi"

Tịch Lam trả lời, rồi ngồi xuống.

Tay vẫn lạnh.

Tim vẫn đập lệch nhịp mỗi khi nghe chuông reo.

Bữa trưa, Triết đưa cô hộp sữa và một gói snack rong biển.

Họ ngồi cạnh nhau ở ghế đá sau trường.

Mặt trời xuyên qua lá cây, chiếu xuống vai Lam từng vệt lốm đốm.

Cô nhìn Triết, khẽ hỏi:

"... cậu không thấy tớ vô dụng sao"

"Triết thấy Lam vẫn là Lam.

Chỉ là Lam đang học cách sống theo cách riêng của mình, quan trọng là Lam muốn được sống hạnh phúc"

Chiều hôm đó, lớp có buổi ngoại khóa.

Tịch Lam không tham gia.

Nhưng cô đứng từ xa nhìn mọi người chơi đùa.

Tiếng cười, tiếng gọi nhau, tiếng bóng bay vỡ – tất cả như một thế giới khác.

Một thế giới hoàn toàn trái ngược với thế giới u tối của cô

Rồi Triết chạy lại chỗ cô:

"Lam thử chơi đi.

Có Triết mà."

"Tớ không hợp mấy trò này."

"Không sao.

Triết cũng đâu hợp ai ngoài Lam?"

Lam cuối cùng cũng đồng ý.

Trò chơi đơn giản thôi – chạy tiếp sức chuyền cờ.

Nhưng khi Lam chạy tới đoạn giữa, tay cầm cờ bỗng run, chân khựng lại.

Mọi thứ trước mắt chao nghiêng.

Tiếng cổ vũ nhòe đi như bị bóp nghẹt.

Cô nhìn thấy – trong đám đông – một gương mặt không còn tồn tại.

Gương mặt của Hạ Nhi.

Cô ngã xuống.

Tay vẫn cầm chặt lá cờ đỏ.

Triết lao tới, ôm lấy cô, người cô lạnh một cách lạ thường

Tối đó, Lam nhắn cho Triết một dòng:

"Có những ngày tớ tưởng mình đã bình thường trở lại.

Nhưng thật ra chỉ là quá khứ biết cách ngủ yên thôi"

Cuối chương, Triết đứng trước gương phòng ký túc.

Cậu tự hỏi: nếu một ngày Lam buông tay, thì tay cậu có đủ ấm để giữ cô lại không?
 
Dư Âm Bướm Cháy
Chapter 10: Lại nữa


Trời đổ mưa bất chợt.

Minh Triết đang trên đường đến hiệu sách thì nhận được tin nhắn:

"Tớ đang ở phòng đàn cũ, chỗ cũ.

Nếu cậu rảnh thì tới."

Không icon.

Không emoji.

Nhưng có thứ gì đó trong câu chữ khiến cậu chạy.

Phòng nhạc bỏ trống từ năm ngoái.

Vẫn mùi gỗ cũ.

Vẫn tấm rèm trắng đã ngả màu.

Tịch Lam ngồi bên cây đàn violin, cây đàn mà cô từng hứa với mình sẽ không bao giờ chạm lại.

"Tớ nằm mơ thấy Hạ Nhi.

Cô ấy đứng ở hành lang, hỏi tớ tại sao lại sống tốt như vậy."

"Tớ nói 'Tớ không sống tốt.' Nhưng cô ấy chỉ cười."

Cô nhấc cây đàn lên.

Tay run.

Không kéo được một nốt trọn vẹn.

"Tớ ghét tiếng đàn.

Nhưng mỗi khi buồn, tớ lại muốn nghe nó.

Giống như tự hành hạ mình bằng ký ức."

Rồi... cô bật khóc.

Lần đầu tiên trước mặt Triết.

"Hạ Nhi từng gọi tớ là gia đình.

Là người mà cô ấy sẽ chọn để chết cùng nếu có chuyện gì xảy ra.

Vậy mà, lúc cô ấy cần tớ nhất thì em lại đứng yên."

"Tớ không đẩy cô ấy.

Nhưng tớ cũng đã không giữ, là gián tiếp rồi còn gì Triết nhỉ?

"

Triết không nói gì.

Chỉ bước đến ôm cô thật chặt.

Tịch Lam gào lên trong lồng ngực cậu – không phải tiếng khóc, mà là tiếng xé toạc.

"Tớ không xứng ở cạnh ai hết!

Cậu hiểu không?

Kể cả với cậu.

Đừng thương tớ nữa..."

"Không.

Triết không thương Lam.

Triết yêu Lam"

"Mà yêu... thì không có điều kiện."

Lúc đó, đàn rơi xuống đất.

Một dây đứt.

Tiếng vang kéo dài trong căn phòng yên lặng như một lời chấm hết.

Tối đó, Tịch Lam gửi mail cho chị bác sĩ trị liệu:

"Em tưởng mình ổn, khi có người bên cạnh.

Nhưng hóa ra, càng có người thương... thì em lại càng thấy mình đáng bị trừng phạt."

Cuối chương, Triết ngồi ngoài cổng nhà Lam, mặc áo mưa, tay ôm chiếc đàn gãy đã được sửa.

Trên cần đàn, cậu dán một tờ giấy nhỏ:

"Nếu Lam thấy mình không xứng đáng được yêu, thì hãy yêu Triết như một hình phạt.

Miễn là đừng rời xa Triết"
 
Dư Âm Bướm Cháy
Chapter 11: Chết


Sáng hôm đó, Tịch Lam vắng học.

Không nhắn tin.

Không một lời báo.

Triết đợi đến giờ tan trường, rồi đi tìm cô.

Cô ngồi trong phòng trọ, một mình, cửa không khóa.

Trong tay là một lọ thuốc ngủ, vẫn chưa mở.

Triết giật lấy, thở hổn hển:

"Lam nghĩ làm vậy thì hết à?

Lam nghĩ mọi người sẽ quên hết mọi thứ nếu Lam biến mất sao?"

Tịch Lam không khóc.

Chỉ nhìn cậu, đôi mắt không có tiêu cự.

"Tớ không muốn chết.

Nhưng tớ không muốn sống như thế này nữa."

"Lam có Triết.

Có chúng ta..."

"Không có 'chúng ta' nào cả!" – cô đột ngột hét lên, đẩy mạnh cậu.

"Triết có hiểu cảm giác con chim gãy cánh bị mắc kẹt trong một cái lồng không?

Dù cửa mở, nhưng vẫn không thể bay?"

Cú đẩy không mạnh, nhưng khiến Triết đập lưng vào tủ sách, vỡ một mảnh kính sau lưng.

Máu rịn qua áo.

Nhưng Triết không kêu.

Lam chết sững, nhìn cậu ngồi thụp xuống, tay ôm vết thương.

Một giọt máu rơi xuống sàn, rất chậm.

"Cậu thấy chưa?

Ở gần tớ, cậu sẽ bị thương..."

"Và Triết sẽ bị thương nhiều hơn nếu Lam biến mất."

Triết dịu dàng nói, như thể điều đó chắc chắn sẽ xảy ra nếu cậu chậm một bước

Khoảnh khắc đó, Tịch Lam lùi lại, ngồi phịch xuống, tay che miệng như sợ chính bản thân.

"Tớ không muốn đâu...tớ không cố ý...tớ xin lỗi..."

"Lam à..." – Triết thều ra, nhưng mắt vẫn không rời khỏi cô.

"Triết vẫn ở đây.

Kể cả khi mình bị đau."

Mọi thứ cứ thế mà dịu đi

Tối hôm đó, mưa rơi.

Tịch Lam ngồi bó gối bên cửa sổ, gửi một tin nhắn cho bác sĩ:

"Em vừa làm người duy nhất bên cạnh em bị thương.

Không phải vì hận, mà vì quá yêu.

Bác sĩ à, tình yêu là gì nhỉ?"

Cuối chương, Triết nằm viện chữa vết thương.

Bạn bè bắt đầu dị nghị.

Một vài lời đồn nổi lên trong trường: "Tịch Lam là người bất ổn điên loạn, nên mới khiến Triết bị như thế."

Và một lần nữa...

Lam chọn im lặng.

Không thanh minh.

Vì cô tin... mình xứng đáng với những lời cay nghiệt đó.
 
Dư Âm Bướm Cháy
Chapter 12: Không cần giải thích


Tin đồn lan nhanh hơn Lam tưởng.

Mấy ngày sau, trong nhà vệ sinh nữ, cô nghe được:

"Nghe nói Lam đẩy Triết vào cửa kính.

Thằng đó chắc yêu mù mắt rồi."

"Người như nó mà cũng có người yêu hả?

Cái mặt nhỏ như hồn ma."

Lam không đáp.

Không bỏ đi.

Chỉ đứng đó.

Một lúc sau, mấy nhỏ kia mở cửa ra, giật mình thấy cô đang nhìn thẳng.

Không khóc.

Không tức.

Chỉ là...

ánh mắt quá trống rỗng.

Chiều hôm đó, Triết nghe loáng thoáng vài lời bàn tán ở sân bóng.

Ban đầu, cậu nhịn.

Nhưng rồi một thằng con trai buông ra:

"Có khi nó bệnh thật.

Bị thần kinh ấy, nên mới làm đau thằng Triết.

Hai đứa thần kinh hợp nhau đó chứ."

Bốp.

Cú đấm đầu tiên Triết từng tung ra trong đời.

Không vì tự ái.

Không vì sĩ diện.

Mà vì đến một giới hạn nào đó, yêu là phải biết gào lên.

Bị mời lên phòng giám thị.

Bị điểm hạnh kiểm trừ.

Bị ba mẹ gọi lên trường.

Và lần đầu tiên gần 18 năm sống ngoan...

Minh Triết không xin lỗi.

Tịch Lam biết chuyện khi thấy áo cậu lấm lem máu khô, mặt sưng nhẹ.

Cô không hỏi gì.

Cậu cũng không kể.

Chỉ có một đoạn hội thoại giữa hai người, bên hiên trường lúc chiều muộn:

"Tớ không muốn cậu đánh ai vì tớ."

"Triết cũng không muốn ai gọi Lam là nhỏ bệnh."

"Nhưng nếu không ai nói gì, thì họ sẽ nghĩ chuyện đó không sao.

Và Triết sẽ không để chuyện đó xảy ra."

Đêm đó, Tịch Lam thức trắng.

Cô viết trong nhật ký:

"Cậu ấy đang đánh nhau với cả thế giới chỉ để giữ lại một đứa như mình.

Mình phải làm gì để đáng được ở lại?"

Cuối chương, Triết gửi cho Lam một mảnh giấy gấp nhỏ, nhét vào ngăn bàn cô:

"Ngày mai, nghỉ học đi.

Triết muốn đưa Lam tới một nơi."

Tịch Lam ngước lên nhìn cậu qua khung cửa.

Lần đầu tiên sau bao lâu... cô mỉm cười.
 
Dư Âm Bướm Cháy
Chapter 13: Cạnh nhau


Tịch Lam trèo lên xe của Triết lúc 8h sáng.

Cô mặc áo khoác xám, tóc búi nhẹ, đeo tai nghe nhưng không bật nhạc.

Đôi mắt vẫn tĩnh như mặt hồ sau bão.

"Chúng ta đi đâu?"

"Tới nơi từng có âm nhạc."

Chiếc xe dừng lại ở một tiệm đàn cũ, đã đóng cửa từ năm ngoái.

Cửa sắt bị khoá, nhưng vẫn có lối vào sau.

Hai đứa chui qua hàng rào gỉ sét, bước vào nơi thời gian như đã bỏ quên.

Bên trong bụi phủ đầy.

Một vài cây piano vỡ phím.

Tường Vy chạm nhẹ vào một cây guitar dây gãy, mỉm cười:

"Nơi này... giống tớ"

"Sao?"

"Gãy, bụi, và không ai muốn chơi cùng chúng nữa."

Triết kéo ghế, ngồi cạnh cô:

"Triết không cần đàn phải nguyên vẹn.

Triết chỉ cần nó có âm thanh."

Lam lấy tay gõ nhẹ vào mặt gỗ.

Một tiếng "cốc" trầm đục vang lên.

Họ ngồi đó đến trưa.

Không nói nhiều.

Không chụp hình.

Không nhắn tin.

Một ngày không thuộc về thực tại.

Một ngày như chiếc chăn mỏng giữa mùa đông rét căm.

Không đủ ấm, nhưng vẫn muốn quấn lấy.

Trên đường về, Lam hỏi:

"Nếu một ngày cậu không còn thấy tớ nữa, thì sao?"

"Thì Triết sẽ tìm.

Kể cả khi không tìm được, thì Triết vẫn sẽ chờ"

"Tớ không xứng đáng với cậu đâu."

"Không ai xứng hay không xứng cả.

Vì yêu mà ở lại, không phải vì xứng đáng hay không"

Chiều về, Tịch Lam về đến phòng trọ.

Mở điện thoại.

Hàng loạt tin nhắn từ mẹ:

"Ngày mai tao lên.

Chuẩn bị dọn về."

"Không ai nuôi mày mãi đâu."

"Mày là thứ làm nhục mặt tao."

Tối hôm đó, Lam lặng lẽ xếp đồ.

Không khóc.

Chỉ cẩn thận gấp từng chiếc áo – như thể gấp từng mảnh của bản thân mà cô sắp phải bỏ lại.

Cuối chương, Tịch Lam gửi cho Minh Triết một đoạn voice:

"Cảm ơn vì hôm nay.

Nếu sau này cậu mà có nhớ, thì hãy nhớ là: Hôm nay tớ từng cười thật sự.

Ít nhất một lần."
 
Dư Âm Bướm Cháy
Chapter 14: Biến mất


Sáng hôm đó, Minh Triết đến trường, tay cầm ổ bánh mì chia đôi – nửa cho Lam, nửa cho cậu.

Và một hộp sữa ngô

Cậu đến lớp.

Ghế của cô trống.

Cậu không lo.

Nghĩ Lam ngủ quên.

Đến trưa, vẫn chưa thấy.

Chiều về, cậu ghé phòng trọ cô.

Ổ khoá mới.

Không phải của Lam.

Chủ trọ bảo:

"Con bé đó dọn đi từ sáng sớm.

Không để lại số, không nhắn ai."

Triết hối hả chạy đi khắp các chỗ quen thuộc: phòng nhạc cũ, tiệm đàn bỏ hoang, góc sân sau trường...

Không có ai.

Chỉ có một gói kẹo bạc hà để lại trên ghế đá.

Gói kẹo mà Lam từng nói là "chống lại cơn buồn không lý do."

Triết bóc một viên.

Vị ngọt chạm vào lưỡi, mát lạnh – mà lòng thì mặn.

Tối đó, cậu gọi máy cô – thuê bao.

Nhắn tin – không seen.

Gửi email – không trả lời.

Ngày thứ hai – không tin tức.

Ngày thứ ba – bắt đầu có tin đồn.

"Nó nghỉ học hẳn rồi hả?"

"Nghe nói gia đình chuyển chỗ, tránh tai tiếng."

Tối thứ tư, Triết đến trường một mình.

Ngồi bên cây phượng.

Viết một đoạn trên trang vở rồi xé ra, kẹp vào quyển nhật ký Lam bỏ quên trong hộc bàn:

"Triết từng tưởng mình sẽ bảo vệ được Lam khỏi thế giới.

Nhưng không ngờ... anh lại chẳng thể làm được gì."

"Nếu Lam đọc được, thì hãy biết là – Triết vẫn đợi."

Cuối chương, cảnh Minh Triết nằm gục xuống bàn học, mắt mở, nhưng không chớp.

Đôi mắt của người không còn biết phải tìm ở đâu nữa.

Và thế là...

Tịch Lam biến mất.

Không kèn không trống.

Không một giọt nước mắt chào tạm biệt.

Chỉ còn dư âm
 
Dư Âm Bướm Cháy
Chapter 15: Âm thiếu sắc


Một tuần.

Hai tuần.

Ba tuần.

Một tháng.

Trường vẫn đông.

Người vẫn nói cười.

Chỉ có Minh Triết... dần mờ đi.

Cậu vẫn ngồi chỗ cũ, không đổi bàn.

Vẫn mang theo ổ bánh mì chia đôi mỗi sáng, nhưng chỉ ăn một nửa.

Nửa còn lại, để trong ngăn bàn, đến chiều thì lạnh ngắt.

Rồi lại mang cho chim ăn

Thầy cô bắt đầu để ý:

"Em mệt à?"

"Sao dạo này điểm số sa sút vậy?"

"Có chuyện gì, em cứ nói."

Nhưng Triết chỉ lắc đầu.

Không phải vì không muốn nói.

Mà vì... nói ra thì có mang Lam về lại đâu.

Một ngày nọ, cậu về sớm.

Trời mưa.

Băng qua con đường mà cả hai từng đạp xe song song.

Tiếng mưa rất nhỏ.

Không phải vì mưa nhẹ.

Mà vì lòng cậu ồn quá.

"Lam à... nếu Lam biết được, thì làm ơn đừng biến mất mãi như vậy."

Đêm đó, cậu mở lại hộp ký ức, mà cậu tự tay làm:

– Đoạn voice của Lam: "Cậu nhớ tớ thì nhớ hôm đó... tớ từng cười."

– Mẩu giấy: "Tớ không muốn sống như thế này nữa.."

– Và cây bút Lam từng dùng viết lên tay mình: "Tớ vẫn ở đây"

Cậu không khóc.

Chỉ ngồi như vậy... cho đến khi trời sáng.

Ngày mai vẫn phải đi học.

Vẫn phải bước tiếp.

Nhưng có những bước chân... như là cái xác vất vơ bị điều khiển

Cuối chương, Triết nhìn lại danh bạ.

Dưới cái tên "Tịch Lam" giờ là dòng chữ xám: Ngoài vùng phủ sóng.

Nhưng trong lòng cậu... vẫn chưa một lần tắt tín hiệu.
 
Dư Âm Bướm Cháy
Chapter 16: Hy vọng


Thứ ba.

Giữa giờ Văn, trời mưa như trút.

Minh Triết ngồi cạnh cửa sổ, mắt không nhìn bảng, tai không nghe giảng.

Tay nghịch cây bút Lam từng cắn đầu mỗi khi suy nghĩ.

Sau tiết, thầy phát bài kiểm tra.

Tờ giấy đáp án của người bạn ngồi sau vô tình rơi ra một trang sách.

Trang đó bị gập góc.

Câu quote in mờ:

"Cánh bướm bị thiêu cháy vẫn đẹp – vì nó từng được tự do."

Triết cứng người.

Vì đó là câu nói mà Tịch Lam từng viết lên giấy nháp trong giờ Sử.

Cậu chắc chắn.

Không thể nhầm.

Cậu hỏi bạn mượn cuốn sách.

"Tớ nhặt được từ tiệm sách cũ hôm qua.

Có người để lại."

Trong bìa có dòng chữ mờ: "Lam – tháng 9."

Tối hôm đó, Triết tìm ra tiệm sách đó.

Nằm sâu trong một con hẻm nhỏ, ánh đèn vàng lờ mờ.

Chủ tiệm là một ông cụ gầy, đeo kính tròn.

Cậu hỏi:

"Tuần trước có ai bán lại cuốn này không?"

"Có chứ.

Một cô gái... tóc dài, ít nói.

Chỉ nói một câu: 'Nếu ai đó tìm cuốn này và hỏi về cháu, thì là người cần được bán cho.'"

Tim Triết đập mạnh.

Cậu hỏi địa chỉ.

Ông lắc đầu: "Không để lại gì hết."

Nhưng... một tờ giấy rơi ra từ kệ cạnh đó.

Góc giấy bị xé, chữ nguệch ngoạc:

"Cậu ổn không?"

Không ký tên.

Không gửi đến.

Nhưng nét chữ... của Lam.

Cậu nhận ra ngay.

Cuối chương, Minh Triết ôm cuốn sách đó về, ngồi bên cửa sổ mở.

Gió lùa qua tóc.

Lòng vừa muốn tìm ngay, vừa sợ rằng

Gặp lại chỉ để chia ly thêm một lần nữa.

Và lần này, nếu Lam vẫn chọn biến mất...

thì còn lại ai để Triết chờ?

Nhưng cậu vẫn sẽ chờ.
 
Dư Âm Bướm Cháy
Chapter 17: Khác lạ


Một buổi chiều đầu đông.

Gió lạnh, trời âm u, lòng người cũng mù mờ như thế.

Minh Triết đi ngang khu kí túc xá trường mỹ thuật – nơi cậu chẳng bao giờ đặt chân tới.

Cậu định đi thẳng.

Nhưng mắt bắt kịp một dáng người quen thuộc.

Áo khoác nâu.

Tóc đen dài.

Tai đeo tai nghe.

Gương mặt nghiêng nghiêng dưới ánh chiều rất giống...

"Tịch Lam?"

Cô gái quay lại.

Là cô.

Là thật.

Triết chết lặng trong vài giây.

Còn Lam thì... chỉ nhìn cậu một lúc, rồi gật đầu khẽ:

"Xin lỗi... cậu là...?"

Tim cậu như vỡ tan lần nữa.

Lam cười nhạt:

"Sao mọi người cứ hay nhận nhầm ấy nhỉ?

Mặt mình giống ai à?"

Rồi quay đi.

Triết đứng chết trân.

Từng lời cô nói như xoáy vào lòng cậu, cô không nhận ra cậu, hay cô đang cố quên?

Cậu chạy theo:

"Lam... là Lam mà.

Triết biết mắt Lam, giọng Lam, cả cái cách Lam đeo tai nghe lệch nữa..."

Lam dừng lại, ánh mắt trống rỗng:

"Đừng gọi tôi như vậy nữa."

"Tịch Lam mà cậu biết... chết rồi."

Chuyển cảnh:

Triết ngồi trong quán cafe nhỏ.

Trước mặt là tách cacao không còn hơi ấm.

Nhớ lại lời Lam nói.

"Tớ vẫn sống ổn.

Cậu cũng phải vậy."

"Chúng ta... chẳng còn gì để nhắc lại nữa đâu."

Cuối chương, Triết trở về, mở hộp đồ cũ.

Tất cả mọi thứ về Lam... vẫn còn.

Chỉ có điều – Lam không còn như cũ nữa.

Nhưng cậu thì vẫn là Minh Triết của ngày đó.

Vẫn là cậu, vẫn yêu một người
 
Dư Âm Bướm Cháy
Chapter 18: Vì cậu biết


Sau ngày hôm đó, Minh Triết như thói quen luôn xuất hiện ở mọi nơi Lam có mặt.

Không nói nhiều.

Chỉ lặng lẽ đi phía sau, hoặc ngồi ở quán đối diện khi cô vào thư viện.

Có hôm, cậu để một gói bánh trên bàn nơi Lam hay ngồi – loại bánh mà cô từng thích.

Cô nhìn thấy, bỏ vào sọt rác không chớp mắt.

Nhưng Triết không tức giận.

Vì cậu biết Tịch Lam – người dịu dàng, trầm lặng, từng thích viết mấy câu kỳ lạ lên tay – vẫn đang bị giam đâu đó trong con người này.

Một chiều mưa, Lam ra khỏi lớp, áo mỏng, không mang ô.

Triết lẳng lặng đưa ô cho cô.

Cô nhìn, cười nhạt:

"Đừng làm thế nữa.

Cậu sẽ chỉ thiệt thòi thêm thôi."

"Vậy Lam nghĩ Triết sẽ ổn khi dừng lại à?" – Triết hỏi.

"Triết đã không ổn từ ngày Lam biến mất rồi."

Lam quay đi, đứng im một lúc rồi nói nhỏ:

"Nếu tớ nói... tớ ghét việc bên cạnh cậu, thì cậu có còn muốn cố đến gần không?"

"Nếu tớ nói... yêu tớ sẽ khiến cậu mệt, cậu còn dám không?"

Triết đáp, mắt không rời cô: "Triết không sợ mệt.

Triết chỉ sợ Lam sống cả đời mà mất cảm giác được yêu."

Lam rơi nước mắt – không phải vì cảm động.

Mà vì trong cô, có một phần đã muốn tin, nhưng phần còn lại sợ đến mức co rúm.

"Tớ từng tin tình yêu có thể cứu mình...

Nhưng cuối cùng, nó chỉ khiến mình mất hết."

Cuối chương, Lam đi thẳng vào màn mưa.

Chiếc ô Triết đưa – cô để lại trên ghế đá.

Triết cúi xuống, ôm chiếc ô ướt lạnh như ôm lấy một phần quá khứ đang mục rữa.

Nhưng cậu vẫn nghĩ:

"Chỉ cần Lam còn nước mắt...

Thì trái tim cô ấy vẫn còn cảm giác.

Và chỉ cần như thế – thì cậu sẽ không bỏ cuộc."
 
Dư Âm Bướm Cháy
Chapter 19: Những Mảnh Ký Ức Không Chịu Ngủ Yên


Minh Triết ngồi trong quán cà phê cũ

Trước mặt cậu là tách cacao nóng, nhưng lòng thì lạnh ngắt.

Cậu mở điện thoại, lướt qua những bức ảnh cũ:

– Lam cười tươi bên cây đàn violin gãy mà cậu sửa.

– Lam nhăn mặt khi bị cậu chụp lén lúc đang ngủ gật.

– Lam viết lên tay cậu dòng chữ: "Tớ vẫn ở đây."

Mỗi hình ảnh là một nhát dao, cứa vào tim cậu – nhắc nhở rằng người con gái ấy đã từng tồn tại, đã từng yêu cậu bằng cả trái tim.

Đêm đó, Triết mơ thấy Lam.

Cô đứng dưới gốc phượng, tay cầm cuốn sổ cũ, mỉm cười:

"Cậu còn nhớ bài hát mình viết chung không?"

Cậu gật đầu, nhưng khi định bước tới, cô lùi lại, mờ dần, rồi tan biến.

Sáng hôm sau, Triết quyết định tìm lại cuốn sổ nhạc cũ.

Cậu lục tung căn phòng, cuối cùng cũng tìm thấy nó dưới đáy ngăn kéo.

Trang đầu tiên là bài hát chưa hoàn thành – chỉ có phần giai điệu, lời vẫn còn dang dở.

Cậu mang cuốn sổ đến trường, ngồi dưới gốc phượng, bắt đầu viết tiếp lời bài hát:

"Nếu một ngày em quay lại,

Anh sẽ kể em nghe về những ngày không có em.

Về nỗi nhớ không tên,

Về những giấc mơ dang dở..."

Triết nhìn lên bầu trời, nắng xuyên qua kẽ lá, tạo thành những vệt sáng lấp lánh.

Triết thầm nghĩ:

"Lam à, Triết sẽ hoàn thành bài hát này – cho Lam, cho Triết, cho những ký ức không chịu ngủ yên."

---

Một tuần sau, trường tổ chức hội diễn âm nhạc nhỏ – không bắt buộc, nhưng ai cũng háo hức.

Minh Triết lặng lẽ đăng ký.

Không phải để biểu diễn cho ai xem,

mà chỉ hy vọng rằng sẽ có một người tình cờ nghe thấy.

Đêm hội.

Sân khấu dựng tạm ngoài sân trường, ánh đèn lờ mờ vàng nhạt.

Khán giả lố nhố, tiếng cười rộn ràng.

Triết bước lên sân khấu, tay run nhẹ.

Không giới thiệu.

Không nói gì.

Chỉ có tiếng đàn guitar vang lên –

và cậu hát, bằng một giọng trầm, gãy gập vì nén hết đau thương.

"Nếu một ngày em quay lại,

Anh vẫn còn ngồi đây...

Với bài hát dở dang

Và trái tim chưa từng lành lại..."

Ở phía xa, giữa đám đông ồn ào, có một người khựng lại.

Tai nghe rớt xuống đất.

Mắt trân trối nhìn lên sân khấu.

Là Tịch Lam.

Cô không dám bước tới.

Không dám rời đi.

Chỉ đứng đó, trái tim bị bóp nghẹt theo từng câu hát Triết cất lên.

Bài hát kết thúc.

Cả sân trường vẫn còn ầm vang tiếng vỗ tay.

Triết ngồi thụp xuống, úp mặt vào cây đàn.

Triết đã hát xong rồi, Lam.

Lam có nghe thấy Triết không?

Cuối chương, Tịch Lam quay lưng, bước đi vội vã.

Trên khóe mắt cô, một giọt nước lặng lẽ trượt xuống.

Nhưng không ai biết, bước chân Lam càng nhanh, lòng cô càng tan nát:

"Đừng tốt với tớ nữa...

Tớ không xứng đáng đâu..."
 
Back
Top Bottom