Khác (Drop) (TAM QUỐC ĐAM MỸ)(Phi x Thực) Bạo quân, hắn chính là bạo quân.

[BOT] Wattpad

Administrator
25/9/25
59,383
0
0
152858094-256-k789237.jpg

(Drop) (Tam Quốc Đam Mỹ)(Phi X Thực) Bạo Quân, Hắn Chính Là Bạo Quân.
Tác giả: LemonDig
Thể loại: Cổ đại
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Lần đầu tiên viết truyện thể loại này, tay nghề mình còn kém, văn ngôn còn chưa tốt, mong mọi người cho mình xin ý kiến, và hy vọng mọi người hãy tôn trọng truyện của mình.



tamquốc​
 
Related threads
  • (Tạm Drop)|Cảm hứng Lịch Sử Việt Nam|Nữ chiến sĩ năm ấy
  • Hoàng hậu bỏ trốn (Tầm Trảo Tiền Thế Chi Lữ -Doanh...
  • (Drop) LUÂN HỒI KÝ ỨC [RHYCAP]
  • mãi trong tâm trí em(Tạm Drop)
  • [Sếp x Eugene]Underworld Office (Drop)
  • TÚC MỆNH CHI HOÀN(DROP)
  • (Drop) (Tam Quốc Đam Mỹ)(Phi X Thực) Bạo Quân, Hắn Chính Là Bạo Quân.
    VĂN ÁN


    Y - một ngưòi con thứ của Tào Tháo, một Trần Vương chức tước bé nhỏ, luôn bị đại ca Tào Phi chèn ép.

    Hắn - là Ngụy Văn đế, vua của nước Tào Ngụy, có hàng vạn mỹ nhân trong tay.

    Hắn cao cao tại thượng, hắn muốn gì không ai có thể cản.

    Hắn và y, hai con người khác biệt, hai đường thẳng song song, vĩnh viễn không bao giờ chung một con đường.

    Ấy thế mà, hắn quay ngắt 180 độ, bỏ mặc hàng vạn mỹ nhân kiều sắc diễm lệ, quay sang một mực sủng nịnh một nam nhân như y.

    Đại ca, trước kia ngươi chèn ép ta, bây giờ lại quay sang sủng ái ta.

    Rốt cuộc tâm tình ngươi dành cho ta là gì?

    ----------------------------------------------------------------------------------------------

    Lần đầu viết truyện Tam quốc, có gì sai sót mong mn bỏ qua.
     
    (Drop) (Tam Quốc Đam Mỹ)(Phi X Thực) Bạo Quân, Hắn Chính Là Bạo Quân.
    CHƯƠNG 1: NGÀY THƯỜNG.


    -Oa....

    Tào Thực ngáp dài một tiếng, uể oải rời khỏi cái bàn, y thực sự khâm phục mình.

    Tối qua buồn chán, ngồi ghi ghi chép chép bài thơ con cóc.

    Phải, thơ con cóc, ấy thế mà giờ Dần (3 giờ sáng) y mới vác mặt 'lên bàn' ngủ.

    Ngáp dài thêm một lúc, y mệt mỏi ngó qua phòng của Chân Cơ, thấy một đám láo nháo bên ngoài phòng của tẩu tẩu.

    Tào Thực ngán ngẩm, lại là Quách Thị.

    Mụ ta - à, thực ra Quách Thị còn trẻ, nhưng Tào Thực cứ gọi là mụ ta, vì nhìn mặt mụ ta y hệt một bà già, là kẻ mà Tào Thực cực kì ghét, ghét cay ghét đắng.

    Lý do ghét?

    Đơn giản, mụ ta là phi tần được Hoàng Thượng sủng ái, 'con mặt phố, bố làm to', ấy thế là cái gì mụ ta cũng muốn có, tiền bạc, danh vọng, tất tần tật, và cái mụ ta khao khát nhất là sự sủng ái của Hoàng Thượng, giết Chân Cơ và ngôi vị Hoàng Hậu.

    Chính vì cái tham vọng vô đáy đó mà sáng nào cô ta cũng đến đây để la ó om sòm cả lên.

    Mà mụ ta toàn nói những câu từ cực kì là thô tục với mục đích nhục mạ Chân Cơ.

    Chuyện này xảy ra thường xuyên tới nỗi trở thành ngày thường của cái Hậu Cung nhơ nhuốc này, và hôm nay cũng không ngoại lệ.

    - Chân Cơ, con tiện tì nhà ngươi chuẩn bị chết đi, ta sẽ thay ngươi trở thành Hoàng Hậu Ngụy quốc.

    ...

    Một vạch hắc tuyến...

    - Ngươi to gan lắm, dám trù ếm Hoàng Thượng đoản mệnh, ngươi sẽ phải chết.

    ...

    Hai vạch hắc tuyến...

    - Chân Cơ, ngươi dám ngoại tình, ngươi sẽ phải chết.

    ...

    ...

    OANH......

    Một lọ mực tàu đáp ngay mặt Quách Thị, mụ ta điên lên hét lớn:

    - LÀ AI, LÀ AI NÉM????

    - LÀ TA!!!_ Tào Thực hét lớn.

    Quách Thị quay lại, nhìn thấy khuôn mặt đang cố gắng không bật ra tiếng cười của ai đó làm mụ ta điên thêm.

    - Trần Vương, ngươi đừng tưởng là đệ đệ của Hoàng Thượng là ngươi có thể muốn làm gì thì làm._ mụ ta đe dọa.

    -...

    Tào Thực thật sự chỉ muốn nằm lăn ra cười trước cái khuôn mặt đen xì chỉ toàn là mực tàu của mụ ta cho thỏa thích.

    Ấy thế nhưng mụ ta là Quách Thị, cho nên y muốn cười cũng không cười được.

    - Xin Quách tẩu thứ lỗi, ta thực không cố ý._ y cười trừ.

    - Ngươi...ngươi...ngươi nghĩ chỉ cần xin lỗi là được sao?!!

    Ta...ta...ta sẽ...

    - Đệ đệ nghĩ thay vì tức giận, sao Quách tẩu không về mà rửa mặt đi!

    Nhìn Quách tẩu như thế, người ta nghĩ Quách tẩu bị điên chứ không phải là Hoàng Hậu Ngụy quốc đâu_ y ngắt lời, ngán ngẩm, biết ngay kiểu chi những chữ sau là 'ta sẽ mách Hoàng Thượng'.

    Xí, cái đồ mách lẻo, hở tí là Hoàng thượng, tưởng ta sợ ngươi chắc.

    - Ngươi...ngươi dám...

    - Quách tẩu à, đệ nghe mực tàu có thể khiến da bị đen đóooooo._ y ngân nga, lòng thầm mong mặt mụ ta sẽ đen thật.

    - Ngươi...ngươi...

    Quách Thị điên lên vì không cãi lại được Tào Thực, đành ngậm cục tức về chăm sóc nhan sắc còn hơn.

    Nghĩ là làm, mụ ta đi luôn.

    -...

    Phốc....ha ha ha ha...

    Tào Thực thực sự không thể nhịn nổi nữa, y lăn ra sống chết mà cười mặc cho tất cả mọi người nhìn y với một ánh mắt khó hiểu.

    Tưởng tượng cái khuôn mặt đen xì toàn mực đen nhăn nhó của mụ ta thật khiến người khác vừa thấy quỷ dị vừa bườn cười.

    Y biết thế nào mụ ta lại cũng ca bài ca than vãn ' ngọt ngào' cho đại ca của y biết và thế nào hắn cũng sẽ đến đây ca bài ca than vãn của hắn cho riêng mình y nghe.

    Và y cũng không lầm thì y đã nghe mấy 'bài ca than vãn gia truyền' của họ không dưới tỉ lần.

    Haizzzz....cuộc đời thật éo như mơ.

    Ngày qua ngày chỉ ca đi ca lại 'bài ca than vãn' của cuộc sống.

    Ngáp thêm lần nữa, y thực vẫn muốn ngủ thêm, liền quay về phòng thì gặp Chân Cơ.

    Chân Cơ là mỹ nhân sắc đẹp lộng lẫy, yêu kiều của Thượng Thái huyện, Trung Sơn, là Văn Chiêu Chân hoàng hậu, hay nói cho đơn giản là người vợ đầu tiên của đại ca hắn - Hoàng thượng, và nàng đẹp hơn con mụ Quách Thị đó hàng vạn lần.

    Tào Thực có chút rung động khi nhìn thấy vị nữ nhân này.

    - Chân tẩu tẩu, có chuyện gì vậy?_y hỏi.

    - Ừm..._ Chân Cơ ngấp ngửng.- Đệ đắc tội với Quách Thị không sợ bị Bệ hạ trừng phạt sao?

    - Tẩu tẩu đừng lo._ y cười trừ.- Đệ không sao, cùng lắm chỉ bị tra tấn (0_0) hoặc đại loại gì đó thôi._ y nói.- Đệ nghĩ tẩu tẩu đi nghỉ đi, đệ vẫn còn buồn ngủ nên đệ xin cáo lui.

    Nói xong, y một lòng bỏ đi, để lại vị tẩu tẩu hiền lành đứng đó trong khi y về phòng để chuẩn bị cho lỗ tai sắp bị tra tấn bởi 'bài ca than vãn gia truyền' của ai đó.

    ________________________________________________________________________________________

    Giờ Tuất ( 10 giờ trưa)...

    OÁPPPPPP.....

    - Tỉnh?

    OÁI....Ai thế..

    Tào Thực giật mình bởi tiếng nói kia xuất hiện sau khi y ngủ dậy.

    Và y hoàn toàn chết lặng.

    Mợ nó, là Hoàng Thượng.

    Tào Phi sau khi hồi cung thì nghe Tào Thực đắc tội với mỹ nhân của mình vì con đàn bà khốn mạt tên Chân Cơ kia thì nổi giận đùng đùng, lao thẳng về phòng của Tào Thực.

    Nhưng điên một nỗi là y vẫn còn ngủ ngon lành làm hắn tụt cả hứng.

    Và cũng chả hiểu sao hắn lại kiên trì ngồi chờ tên đệ đệ mà hắn luôn căm ghét từ thời y được Mẫu hậu sinh ra này ngủ dậy, mặc cho hắn có là Hoàng Thượng.

    - Bệ...Bệ hạ...

    - Ngươi có vẻ ngủ rất ngon sau khi đắc tội với mỹ nhân của ta nhể?

    Lại còn vì con đàn bà khốn mạt kia nữa.

    Trông các ngươi có vẻ 'tình nồng ý mặn' nhỉ!_ Tào Phi tuôn ra một tràng, không quên nhục mạ tiểu đệ đệ của mình và con đàn bà kia.

    Tào Thực không biết nên nói gì, vì có nói gì thì hắn cũng ngày càng quá đáng hơn nên tốt nhất cứ im lặng nghe hắn nói cho đỡ rách chuyện.

    - Hay là ngươi ghen tị với ta, không làm gì được nên đi đánh mỹ nhân của ta?_Tào Phi lăng nhục

    Xí, ghen tị với ngươi, ta thèm vào.

    - Hay ngươi thấy Quách Thị rất xinh đẹp cho nên ngươi tần dụng thời cơ 'trêu hoa ghẹo nguyệt' nàng ấy!??_ Tào Phi lại tiếp tục.

    Éc, mụ ta mà đẹp á, con mắt nhà ngươi có vấn đề.

    Mà ngươi mới là kẻ 'trêu hoa ghẹo nguyệt' nhiều nhất cái Ngụy quốc này thì có.

    -Mà thôi, nói chuyện với một kẻ có vấn đề về đầu óc như ngươi thì chỉ khiến ta thêm mệt mà thôi.

    Sẽ hay hơn nếu ta cùng Quách Thị nồng ấm bên nhau đêm nay còn hơn nói chuyện với ngươi!?_ Tào Phi nhẹ nhàng vén vài lọn tóc trên gương mặt anh tuấn của hắn, ra chiều ý mệt mỏi.

    Câu nói của hắn làm Tào Thực chết lặng.

    - Ngày mai, ngươi xuống thành Lạc Dương làm không công cho ta, đó là hình phạt của ngươi cho việc 'trêu hoa ghẹo nguyệt' mỹ nhân của ta._ Tào Phi trước khi rời đi cũng không quên ban 'thưởng' cho tiểu đệ đệ của mình.

    ...

    ...

    ...

    ...

    Ngay cả khi Tào Phi đi rồi Tào Thực vẫn chưa hoàn hồn trở lại.

    Không phải y sợ cái 'thưởng' đó của hắn mà là cái câu trước đó.

    "Mợ nó, đầu óc ngươi mới là có vấn đề khi thấy mụ già Quách Thị là mỹ nhân đó!!!!!!!_ Tào Thực ai oán.

    END.
     
    (Drop) (Tam Quốc Đam Mỹ)(Phi X Thực) Bạo Quân, Hắn Chính Là Bạo Quân.
    CHƯƠNG 2: ĐẾN LẠC DƯƠNG THÀNH


    Thành Lạc Dương thuộc Hà Nam huyện, gần vùng Miên Trì và Hắc Lao Quan, từ thời cổ chí kim là nơi nhà Chu đóng đô, gần với con sông Lạc Thủy, nơi có nhiều truyện cổ ra đời về mỹ nhân Chân Lạc - Lạc Thần.

    Và nơi đây mệnh danh là 'địa ngục của nô lệ'.

    Tào Thực nhìn cái nơi xa hoa che dấu sự bần cùng mà vô cùng ngán ngẩm, ngán ngẩm vô cùng.

    Y biết kiểu chi hắn cũng sẽ đày y tới đây mà hành hạ y đủ các kiểu tới khi chán lại muốn y thích làm gì thì làm.

    Y giật giật lông mày, rốt cục hắn muốn y ghi nhớ cái gì đây.

    Mà nói đi nói lại, y có chỉ thị của Hoàng Thượng là sẽ bị làm lao lực ở đây nên chắc chắn cái bọn tai to mặt lớn ra vẻ hống hách sẽ 'đì' y các kiểu cho mà xem.

    Tào Thực không nhanh không chậm tiến vào thành và không quên mang theo gương mặt chán nản ụp thẳng vô mặt mình.

    Vừa vào đến cửa thành, y liền bị bọn canh cửa chặn đường, vừa chặn vừa lăng mạ đủ các kiểu.

    - Ái chà, tiểu mỹ nhân a~ Cưng sao mà mặt buồn thế?

    Hay là cưng sợ các anh đây không thỏa mãn được cưng hả?_ một tên bặm trợ lên tiếng.

    - Phải, phải đó!

    Tụi bay nhìn xem, dù là nam nhân như da dẻ lại trắng mịn, môi hồng, mắt ngọc, thì khẳng định đây là mỹ nhân tuyệt phẩm rồi còn gì!!_ một tên (biến thái) khác vừa nói vừa ngắm nghía Tào Thực làm y liên tục nổi da gà.

    Tất cả đều là bọn biến thái đem thiến hết đi cho vừa.

    - Ta không có nhiều thời gian, tránh ra cho nhờ!!_ Tào Thực không nhanh không chậm nói một câu, vừa nói vừa lách qua bọn biến thái làm bọn chúng không kịp trở tay.

    Chế đây nhỏ mà có võ nha, đừng có mà xem thường chế.

    Tào Thực vừa chán nản vừa bước vào, chưa kịp định hình lại tinh thần thì y liền sốc một cách cực độ.

    Con mẹ nó, thằng Tào Chương!!!

    Thế éo nào mà cái thằng siscon suối ngày tơ tưởng viễn mộng éo trong sáng với thằng nhị ca của nó lại sừng sững đứng như trời trồng ngay trước mặt thằng nhị ca nó như thế này :v

    Thiên a~ông đùa con chắc!!!

    Hết tên đại ca dại gái chèn ép lại đến thằng đệ biến thái theo sau (O_O), tổ sư ông thiên, ông troll tui vừa vừa thôi chứ.

    - Nhị caaaa~ Sao nhị ca đến lâu thế, làm tim đệ mòn mỏi ngóng chờ ca sắp ngừng đập rồi nè!!??~~_Tào Chương vừa thấy nhị ca của mình liền không để Tào Thực tiếp thu tình hình hiện tại mà tuôn một tràng sến súa làm y không kịp hoàn hồn, một phát da gà da vịt da cóc tóc gáy lông tơ thi nhau dựng đứng cả lên.

    Mợ nó, có cần sến súa đến vậy không!?

    - Đệ đệ, đệ làm gì ở đây thế, ở đây không hợp với đệ, đệ mau về đi._ y nói.

    - Mồ~ nhị ca đuổi đệ về sớm thế.

    Giờ nhị ca ở đây rồi, đệ cũng phải kiên trì ở lại đây để cùng nhị ca hảo hảo bồi đắp tình cảm chứ!!_ Tào Chương không nhanh không chậm đáp ngay, làm cho Tào Thực một lần nữa rùng mình ớn lạnh.

    Chết mợ, lần này không đuổi được thằng này về coi như tiêu đời.

    Nhưng mà điều quan trọng là phải lấy cái lí do củ chuối nào mới đuổi được cái thằng vừa biến thái vừa ngoan cố này xéo ngay chỗ này cơ chứ.

    Tào Thực liền suy nghĩ...

    Ồ mố, ta nghĩ ra rồi...

    - Tào Chương, chắc có lẽ đệ biết lí do tại sao huynh ở đây rồi nhỉ?_ y nghiêm túc nói.

    - Phải, đệ biết, là cho Hoàng Huynh phạt nhị ca._ Tào Chương ngẩn ngơ nói.

    - Vậy đệ có biết nguyên nhân tại sao Hoàng Huynh phạt huynh không?_ y liền đánh đòn vào điểm yếu tâm lý của Tào Chương.

    - Ể, tại sao, sao đệ chưa nghe qua??_ Tào Chương ngu ngơ nói, làm cho Tào Thực ngày càng khích tới.

    - Ây da..._ Tào Thực ra vẻ đau khổ- Thật không thể tin được, đệ lúc nào cũng nói thương huynh nhất nhà, vậy mà khi huynh bị phạt, đệ cũng không biết tại sao, thậm chí cũng không nửa lời cầu xin giúp huynh.

    Đệ thật sự thương huynh hay không vậy?!!

    Tào Thực vừa nói vừa liếc Tào Chương, liền thấy tên trước mặt hoá đá, trong lòng y liền tung bông tung hoa bay tá lả phấp phới.

    Ấu dề, dính chưởng rồi nha pé bây.

    - Thật tình, đệ làm con tim huynh tan ( cmn) nát mất rồi.

    Huynh bị như vậy, tất cả đều là do con mụ Quách Thị ăn nói tào lao với Hoàng Huynh rằng huynh có ý đồ với mụ ta, rồi mụ ta được nước làm tới, ép Hoàng Huynh đày huynh tới Lạc Dương này!

    Đệ nói xem, huynh có uất ức hay không đây?_ Tào Thực thấy kế hoạch tiến triển tốt, liền một tràng hoa hoè hoa huệ làm Tào Chương mặt đỏ gay.

    Và đúng như Tào Thực mong đợi, tên đệ đệ kia liền bùng nổ.

    - YAHHHHHHH~~~ CON MỤ GIÀ QUÁCH THỊ KIA AAAAA, LÃO CHƯƠNG TA KHÔNG BĂM VẰM NGƯƠI RA, TA *ÉO PHẢI LÃO TỬ CỦA TÀO MẠNH ĐỨC~~~_ Tào Chương hét lên một tràng, hùng hùng hổ hổ phi ngay ra ngoài thành, cấp tốc quanh về kinh đô.

    Nhưng cũng chính vì giận quá mất khôn mà Tào Chương đã không thể nhìn gương mặt đểu không còn gì đểu hơn của ai đó.

    Phụt.....HA HA HA HA, thật không thể không lăn quay ra mà cười được.

    Vừa đuổi được tên siscon cuồng nhị ca đó để bảo vệ đời zai của mềnh, mà còn tạo ra một mối thù không đội trời chung giữa Tào Chương và Quách Thị.

    Y mỉm cười thỏa mãn, lần này vừa bảo vệ được đời giai, vừa có tai sai thay mình trả mối thù này, thậm chí kết quả còn hơn cả mong đợi nữa.

    Ấy da, lần này bị đi đày khổ cực, nhưng được hậu hĩnh như thế thì chịu khổ tí cũng được.

    Thật là mong chờ khi mình hồi cung a~~~
     
    (Drop) (Tam Quốc Đam Mỹ)(Phi X Thực) Bạo Quân, Hắn Chính Là Bạo Quân.
    CHƯƠNG 3: CUỘC SỐNG CỦA MỘT NÔ LỆ


    Hôm nay là tuần thứ ba y ở Lạc Dương thành, nơi tập hợp những thành phần bặm trợ, ác nhân, dã man, thậm chí là loài cầm thú.

    Và nơi đây là nơi những nô lệ bị Hoàng Thượng đày đến đây sống một cuộc sống còn thua cả lũ súc vật.

    Y thở dài ngao ngán, liền nhớ lại những tên nịnh thần trong hoàng cung không có tài năng gì mà ăn sung mặc sướng, không phải lo cái ăn cái mặc, trong khi những con người tài năng, đức độ thì lại bị vùi dập không thương tiếc.

    Cuộc sống đúng là một mớ hỗn tạp, không có quyền thế thì không thay đổi được cái gì cả.

    - Haizzzzz....

    - Ngươi lại ngồi đây thơ thẩn rồi!

    Một giọng nói trầm lặng, anh tuấn vang lên, cắt đứt suy nghĩ của y.

    Y liền đi tìm chủ nhân của giọng nói đó, bắt gặp một thiếu niên anh tuấn lớn hơn y một tuổi, đang nhìn y bằng một ánh mắt dịu dàng.

    - Cung Thủ, ngươi ra đây làm gì?_ Y ngạc nhiên nhìn người con trai trước mặt.

    Mái tóc dài màu đỏ bồng bềnh trong gió, đôi mắt ngọc lục bích tuyệt đẹp dịu dàng nhìn y, làn da trắng trẻo làm cho ai nhìn vào cũng muốn chạm vào.

    Túm lại, cậu ta rất là đẹp trai.

    - Thấy ngươi ra đây không chịu ăn uống gì cả, nên ta mang một ít bánh ra cho ngươi._ Cậu ta vừa nói vừa ngồi kế bên y.

    - Ngươi buồn cười thật đấy, ta có linh cảm là ngươi sắp thành mama của ta mất rồi!!

    Mà cũng cảm ơn vì đã mang bánh cho ta, dù gì ta cũng đang đói._ Tào Thực vừa nói vừa cười, đưa tay lấy bánh từ chỗ của Cung Thủ.

    Cung Thủ đưa bánh cho y, xong rồi nói.

    - Mà ta thấy cũng lạ.

    Ngươi đường đường là đệ đệ của Hoàng Thượng, là Trần Vương tinh thông cầm kì thi họa.

    Đã không được trọng dụng, lại còn bị đày đến cửa khổ của nô lệ này, ta chắc ngươi phải phạm tội tày đình gì đó mới bị Bệ Hạ đày đến đây._ Cung Thủ vừa nhìn Thực vừa nói.

    -....

    Y giật giật lông mày!

    Mợ nó, lại cái chuyện gây lộn ruột đó, giờ nghĩ lại y vẫn còn lộn ruột.

    Bị đày vì tặng 'tẩu tẩu' lọ mực tàu vào mặt, tự cảm thấy cái lí do của chuối ếu chịu được (chuẩn cmnr).

    - À...à thì...ngươi nghĩ sao cũng được, ta chả muốn nói về chuyện này tí nào._y nói.

    - Ừm, ngươi không muốn nói cũng được, ta không hỏi nữa, dù sao cũng là do ta hóng hớt thôi. _Cung Thủ ậm ừ.- Mà bánh có ngon không?

    - Ưm, rất ngon và nóng, cảm ơn nhé._ Tào Thực vừa mỉm cười vừa nói.

    -...

    Cung Thủ không nói gì, chỉ nhìn y, miệng khẽ mỉm cười nhẹ nhàng.

    Lâu lâu thấy cậu ta cũng dễ thương quá. (ta ngửi thấy mùi dầu ăn quanh quẩn đâu đây.)

    - NÈ, BỌN NÔ LỆ KIAAAA...

    TỤI BÂY HỐC CHO LẮM VÀO RỒI *ÉO LÀM GÌ CẢ!!!

    TỤI BÂY NHANH CHÓNG VÁC CÁI THÂN CHÓ CHẾT ĐÁNG NGUYỀN RỦA CỦA TỤI BÂY VÀO ĐÂY NGAY CHO BỌN TAO.

    NẾU KHÔNG NHANH CHÓNG LÊN LÀ TAO CHO TỤI BÂY NHỊN ĐÓI CẢ ĐÁM, RỒI ĐẬP QUÈ CHÂN TỤI BÂY HẾT!!!!! _ một tên lính canh hét ầm lên, vang vọng cả thành.

    Sau đó, một tốp nô lệ ào ra ngoài, trong đó có y và Cung Thủ.

    - Haizzz... lại nữa, tụi lính chết tiệt, ăn uống mà cũng không yên với bọn chúng._ y cằn nhằn, tiếc rẻ cái bánh ngon lúc nãy chưa ăn xong, mà phải bỏ đi bởi tụi canh gác nô lệ này.

    - Thôi, lần sau ta lấy cho ngươi cái khác, dù gì nếu Hoàng Thượng muốn có nô lệ thì phải bỏ tiền ra nuôi chúng ta chứ._ Cung Thủ mỉm cười nói, an ủi y.

    -...

    Y thở dài, thật tâm phục khẩu phục tên này.

    Hắn ta lạc quan thật, hèn chi mới sống lâu đến thế.

    Có lẽ y nên học hỏi hắn thì phải, chứ cái tình trạng này chắc y sẽ chết già sớm quá. (anh không chết được đâu mà lo, còn xôi thịt cho tụi này nữa đấy ≧ω≦)

    ______________________________________________________________________________________________________________________________

    Tình hình này ko thể ra phần mới liên tục được, chắc bỏ nghề sớm quá.

    Dù sai cảm ơn các bạn nài đã đọc và bình chọn cho truyện của mình, và cảm ơn các bạn đã lưu truyện của mình, mặc dù chả có cái bình luận nào, truyện thì dở.

    Dù sao cảm ơn các bạn 😍 😍.

    ♡(∩o∩)♡
     
    Back
    Top Dưới