Khác [DROP]🏮ĐẠO MÊ THẦN🏮

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
[Drop]🏮Đạo Mê Thần🏮
🏮59🏮


59.

Một người vốn luôn dịu dàng hiếm khi lạnh lùng vậy mà giờ lại nói năng như thế.

Tạ Thần Quân ngắm vẻ mặt đó của hắn một lúc rồi lại tiếp tục rúc vào lòng đối phương, bị đấm thêm mấy cái nữa cuối cùng cũng ôm được.

Yến Thái Sơ thấy y mang bộ dạng kiểu ngươi cứ đánh của ngươi, ta cứ ôm của ta vừa giận vừa buồn cười: "Ngươi tự kiểm điểm kiểu vậy đấy à?

Đã kiểm ra được gì chưa, nói ta nghe thử xem."

Tạ Thần Quân đáp: "Ta không nên giấu ngươi, không nên tự ý quyết định, lại càng không nên dùng cách đó ép ngươi ra tay với ta."

Miệng thì nói không nên nhưng giọng điệu lại nên lắm.

Yến Thái Sơ nghe được tiếng lòng y nhíu mày mắng, "Miệng một đằng lòng một nẻo, còn tưởng chỉ cần làm kín kẽ hơn một chút là ta sẽ không phát hiện, cái tính tự cao tự đại thích quyết định mọi chuyện một mình của ngươi đến bao giờ mới sửa được, ngươi có trái tim không hả?

Nếu sớm đã định để ta giết ngươi thì trước đó còn dám ngày nào cũng chọc ta làm gì, tìm chết à?"

"Ta...

Lúc đến tìm ngươi đã quyết liều rồi."

Tạ Thần Quân nói, "Ngươi ghét con người trước đây của ta, ta nghĩ nếu vậy thì đổi một cách khác để ở bên ngươi, được ngày nào hay ngày đó.

Trước giờ ta vẫn lo việc khóa hồn đứt đoạn sẽ gây ra biến cố làm liên lụy đến sư môn, nên đã chuẩn bị chịu chết từ lâu."

"Ngươi đúng là đồ khốn có một không hai."

Tạ Thần Quân ngẩng đầu lên, dùng giọng điệu Bánh Gạo nhỏ giọng nói khẽ: "Ta suy nghĩ không chu toàn, tiên sinh tha cho ta một lần đi."

"Ta tha cho ngươi, ngươi có tha cho ta không?"

Yến Thái Sơ lướt ngón tay dọc theo lông mày, mắt của y, vừa chạm đến môi liền bị y nhẹ nhàng cắn một cái, "Khi đó ngươi nửa sống nửa chết chạy đến, vừa tỉnh lại đã mở miệng nói không nhớ mình là ai, ta sớm đã nhìn ra ngươi đang giả vờ nhưng vẫn phối hợp với ngươi diễn tiếp, sao, đến lượt ta giả vờ hai hôm thì ngươi lại không chịu nổi?

Còn cố tình lợi dụng điểm yếu của ta để kích ta, để đánh cược..."

"Thật ra ta không cược ngươi sẽ mềm lòng," Tạ Thần Quân nhẹ nhàng ngắt lời, "Ta cược là ngươi có tình cảm với ta."

Yến Thái Sơ nhướng mày nhìn y: "Ai nói ta có tình cảm với ngươi?

Ta không nhớ ta từng nói câu đó bao giờ."

Tạ Thần Quân hỏi dồn: "Vậy vì sao tiên sinh lại cho ta nửa kiếm tâm, sao lại gọi ta là phu quân, sao đêm qua lại hôn ta, sao bây giờ lại để ta làm bừa trên người ngươi thế này."

Yến Thái Sơ nói: "Cho ngươi kiếm tâm là vì ta mềm lòng nhân hậu thôi, chẳng phải ngươi nói vậy sao, ta mắc bệnh anh hùng, thấy ai cũng muốn cứu.

Còn mấy chuyện khác, ta không nhớ rõ nữa."

"Còn ta bây giờ mắc bệnh tương tư, thuốc thang vô hiệu, tiên sinh cứu ta một lần nữa đi."

Yến Thái Sơ che ngực thở dài: "Tiểu sinh thân còn khó giữ, ngươi tìm cao nhân khác giúp thì hơn."

Tạ Thần Quân đặt tay lên tay hắn: "Sao tim tiên sinh đập mạnh quá vậy, chỉ cách một lớp tay mà ta cũng cảm nhận được."

Yến Thái Sơ hừ một tiếng: "Bị ngươi chọc tức đến máu dồn lên não, tim đập nhanh cũng phải thôi.

Giờ ta chỉ muốn rút kiếm đánh một trận để giải hết bực bội trong lòng."

Tạ Thần Quân ghé sát mặt hắn, hỏi: "Chỉ muốn đánh nhau thôi sao?"

Ánh mắt mang theo khiêu khích chiến ý ấy, Yến Thái Sơ quá quen thuộc.

Những năm nay hễ gặp là cãi nhau, không thì động thủ, rõ ràng bình thường hắn chưa từng đỏ mặt với ai vậy mà cứ gặp người này là nổi giận dựng tóc.

Nhưng hắn cũng phải thừa nhận, giữa những lần đối đầu gay gắt ấy vẫn xen lẫn một loại cảm giác đồng điệu mà chỉ có họ mới hiểu nhau, nếu chỉ là chán ghét thì sao có thể dây dưa với nhau chừng ấy năm.

Trên đời này chẳng có người thứ hai khiến hắn vừa gặp đã thấy lòng và tay ngứa ngáy muốn rút kiếm, không có ai khác có thể khơi dậy sự bất an và phiền muộn trong hắn đến vậy, cứ gặp là tâm loạn như ma, vừa giận vừa bất lực.

Hắn đối với y không phải chỉ có mỗi ham muốn thắng thua, nhưng trước nay cũng chưa từng suy nghĩ sâu xa đó là gì.

Yêu và hận đến tận cùng chẳng lẽ không có gì khác nhau sao?

Nếu yêu hận cuối cùng đều quy về một người, thì biết phải làm sao đây?

Yến Thái Sơ đưa tay từ mặt y trượt xuống cổ họng, cười khẽ: "Ta từng nghĩ đến việc giết ngươi."

Tạ Thần Quân nửa cười nửa không truy vấn: "Dùng chỗ nào giết?"

Yến Thái Sơ trừng mắt nhìn y, kéo người ôm chặt vào lòng, cuối cùng cũng chặn được cái miệng kia lại.

Nụ hôn này không hề yên ổn, vừa môi chạm môi cả hai đã đồng thời đưa tay bóp cổ đối phương.

Yến Thái Sơ định lật người đè xuống nhưng tốn sức không ít vẫn không áp đảo được, cả hai lăn qua lăn lại như bánh rán, vừa đánh vừa hôn, thở dốc hổn hển mà vẫn không bên nào chịu nhường bên nào.

Thấy tiếp tục thế này không ổn, Yến Thái Sơ là người đầu tiên buông tay khỏi cổ y, mạnh mẽ đẩy mặt Tạ Thần Quân ra một chút rồi đưa tay bóp nhẹ cái cằm đã hơi sưng lên.

Hắn ra tay không nhẹ, vừa rồi giận quá nên cái tát cũng mạnh, cổ y đỏ ửng lan đến tận sau tai.

Yến Thái Sơ mắng: "Trước kia một chiêu cũng không nhường, sao bây giờ bị đánh cũng không tránh?"

Tạ Thần Quân trả lời: "Cho ngươi đánh một cái, đổi lấy ngươi hết giận."

"Đau không?"

Tạ Thần Quân vừa định nói không đau, Yến Thái Sơ đã cúi xuống hôn khẽ lên cằm y, dịu giọng nói: "Ngươi không đau, nhưng ta thì xót.

Lần sau đừng chọc ta nổi giận nữa, nghe chưa?"

Lời nói khẽ khàng, môi lướt qua cằm y như những chiếc hôn nhẹ như lông vũ.

Tạ Thần Quân cúi đầu ngơ ngác, tay vốn còn đang nắm cổ Yến Thái Sơ cũng bị cái hôn kia làm cho buông lỏng.

Hắn vốn có đôi mắt dịu dàng chất chứa tình ý, lúc này nhìn y lại càng khiến đầu óc Tạ Thần Quân như tê dại, thực sự không biết hôm nay là ngày gì nữa rồi.

Song kiếm Cửu Tiêu và thành Kính một cương một nhu mỗi người một vẻ.

Ngày trước trên kiếm đạo hai người kẻ tám lạng người nửa cân không ai hơn ai, nhưng ở những chuyện thế này vẫn là lấy nhu thắng cương chiếm được thế thượng phong.

Yến Thái Sơ thấy Tạ Thần Quân ngoan ngoãn cúi đầu, trong lòng thầm thở phào một hơi đưa tay khẽ gãi cằm y, có vẻ bị gãi đúng chỗ, y bắt đầu khoái ý lại muốn rướn tới xin hôn, Yến Thái Sơ né mấy lần trêu chọc, tay vẫn không ngừng xoa chỗ sưng, nhưng càng xoa lại càng thấy kỳ lạ, sao vết sưng có vẻ mỗi lúc một đỏ hơn?

Chưa kịp nhìn kỹ, Tạ Thần Quân đã ngồi lên người hắn, hai tay ôm lấy mặt hắn rồi hôn tới tấp, Yến Thái Sơ bị nụ hôn mãnh liệt ấy làm cho hơi hoảng đành đưa tay ôm lấy cổ y nhẹ nhàng vuốt ve trấn an.

Tâm ý tương thông, linh đài cùng mở, xung quanh chỉ còn tiếng môi lưỡi quấn lấy nhau xen lẫn hơi thở dồn dập, nhưng trong lòng mỗi người lại như đang tranh luận om sòm, tiếng đàn sáo gấp gáp, ầm vang như sấm.

Trong linh đài của hai người chuyện quá khứ lướt qua từng cảnh một, toàn là những hiểu lầm.

Y nhìn thấy mình và Yến Thái Sơ... thấy cảnh ngày xưa mình mang ít trái cây sấy khô tự làm, gói trong khăn lụa muốn mang cho hắn, vì lần trước không đưa được, y bèn tìm Lý Hành nhờ chuyển giùm, nhưng đúng lúc giao đồ thì Yến Thái Sơ lại từ trên trời giáng xuống, giận dữ mắng y một trận, bảo y đừng có ý đồ với sư muội hắn.

Lúc này trong lòng Yến Thái Sơ lên tiếng: Lúc đó ta giận chết đi được, cứ tưởng ngươi trao mận đổi đào là để đưa cho Lý Hành?

Mấy ngày đó tức tới mất ngủ mà không hiểu vì sao lại tức đến thế.

"Không có người khác!"

Tạ Thần Quân vội nói trong lòng, "Là cho ngươi, vẫn luôn là cho ngươi, từ ngày ngươi đưa ta trái đào ấy, ta chỉ nghĩ tới ngươi."

Yến Thái Sơ đáp: "Ngươi thật sự làm khổ ta rồi.

Trời xui đất khiến phí hoài bao nhiêu năm, giờ ngươi tính bồi thường thế nào?"

Tạ Thần Quân: "Lần sau luận kiếm nhường ngươi ba chiêu."

"Ông đây cần ngươi nhường chắc?"

"Vậy ngươi nhường ta ba chiêu."

"Bớt nói mấy lời hoang đường đi...

Đừng cắn lưỡi ta!!"

...

Yến Thái Sơ vốn không định tha thứ cho y sớm như vậy nhưng không hiểu thế nào lại cứ thế hôn đến trời đất đảo điên, hắn có chút bực bội dây dưa cùng y, linh đài nóng ran, cả người khó chịu.

Thêm nữa, nụ hôn của Tạ Thần Quân là cuồng nhiệt gần như thô bạo, miệng, mặt, lưỡi đều đau rát, cái cảm giác thân mật đến đau đớn này khiến người ta rợn lòng, kéo theo cả ý thức không ngừng trầm luân.

Những con bướm độc màu lam vẫn bay quanh họ rập rờn không ngớt, hệt như linh đài hỗn loạn giữa hai người, nếu phần tình ý lúc này bay ra khỏi thân thể, không biết có vương khắp trời đất hay không.

Yến Thái Sơ cảm thấy không thể tiếp tục thế nữa dùng chút lý trí còn sót lại tách hai người ra, miệng hắn đầy mùi máu không biết là của ai.

Hai người thở hổn hển rồi mở mắt nhìn nhau, nhìn đối phương giật mình không biết từ lúc nào mặt cả hai đều sưng vù, hoàn toàn không còn hình dạng ban đầu nữa, vừa rồi quá đắm chìm thế mà không ai để ý!

"Có phải ngươi thật sự có độc không Tạ Thần Quân!"

Mặt vừa đau vừa ngứa cũng không ngăn nổi cái miệng của Yến Thái Sơ, "Vừa hôn ngươi xong là mặt ta sưng như đầu heo, trước kia cứ mắng ngươi mồm tẩm độc nên mới ăn nói chua ngoa thế, không lẽ thật sự là vậy?"

Tạ Thần Quân ghé sát lại nhìn kỹ mặt hắn một lúc rồi chỉ về đám bướm độc bên cạnh: "Là độc trên cánh bọn nó."

Yến Thái Sơ nghĩ lại, "Cái này...

ây da!

Lúc nãy giận ngươi ta dùng tay chọc mấy con bướm, rồi dùng tay sờ mặt ngươi, hình như còn chạm cả môi..."

Tạ Thần Quân: "Sao không rửa tay?"

Yến Thái Sơ: "Ngươi vừa tới đã đè ta ra sờ eo rồi bóp tay ta!

Ta có rảnh đi rửa chắc?!"

Tạ Thần Quân nhìn hắn buồn cười: "Có phải ban đầu ngươi cố ý quẹt lên mặt ta, sau đó tự quên luôn không?"

Yến Thái Sơ nhíu mày: "Ngươi đừng có vu oan cho ta, ta hạ đẳng thế sao!"

Hai người vừa cười vừa mắng rồi nhìn nhau bật cười, chuyện vừa rồi vừa buồn cười vừa hoang đường, kể ra chắc ai cũng cười vỡ bụng.

Độc của loài bướm xanh này khá đặc biệt, lúc đầu chỉ là tiếp xúc với phấn độc khiến da bị sưng đỏ, nhưng nếu kéo dài không xử lý thì độc sẽ nhập tạng, nguy hiểm đến tính mạng.

May là bọn họ đã uống thuốc giải ngăn không cho độc lan vào bên trong, chỉ là vết sưng đỏ trên mặt không thể tan ngay.

Trước đó Bạch Tụ cô nương từng nói dùng vài loại dược liệu trộn với máu rắn đắp lên sẽ hiệu quả với chỗ sưng, nhưng Yến Thái Sơ chẳng buồn đi tìm, nói: "Chúng ta cứ để mặt sưng thế này đi phá rối, khỏi cần dịch dung, khỏi uống đan dược, khỏi đeo mạng che mặt luôn!"

Tạ Thần Quân gật đầu đồng ý, nắm tay hắn kéo lại gần định hôn tiếp.

Yến Thái Sơ né ra, than một câu: "Giờ cái mặt này mà ngươi vẫn hôn nổi à!"

Tạ Thần Quân ngược lại còn nhìn hắn hơi trách móc: "Lời này của ngươi quá xem thường ta rồi, dù ngươi có tàn phế, ngốc nghếch hay hủy dung ta cũng sẽ không chê ngươi."

Yến Thái Sơ bị y làm cho phát ngấy, nghiêm mặt đưa tay đẩy nhẹ đối phương ra: "Ta chỉ sợ đến lúc đó mình cười ra tiếng mất.

Thôi, chúng ta sắp đến nơi rồi, ngươi yên tĩnh một lát đi."

Kỷ Anh trước đó bị đánh vừa mở mắt ra liền thấy hai kẻ này mặt mày sưng vù méo mó không nỡ nhìn, hắn ngơ ra một lúc rồi chớp mắt vài cái xác nhận không phải ảo giác, sau đó lập tức cười như điên, cười đến chảy cả nước mắt: "Ha ha ha!

Hai tên ma đầu các ngươi có phải làm chuyện xấu nhiều quá bị người ta nguyền cho sưng mặt rồi không!"

Yến Thái Sơ vẻ mặt nghiêm nghị nói: "Sao thằng nhóc này trông mặt mà bắt hình dong vậy?

Người ta xấu một chút là ngươi đã cười nhạo không ngừng, như thế không đúng đâu."

Kỷ Anh lập tức bĩu môi ghét bỏ: "Ai là thằng nhóc hả?

Ngươi cũng chẳng lớn hơn ta bao nhiêu, suốt ngày bày đặt nhóc tới nhóc lui!"

Yến Thái Sơ ôm ngực than: "Bánh Mật đại hiệp ta lòng mang thiên hạ phải vất vả nhiều việc, người chưa già mà lòng đã lão, đáng thương thay, đáng thương thay!"

Kỷ Anh lại phá lên cười: "Hoa nơi thành Kính, hung thần Cửu Tiêu, Yến lang xinh đẹp đấu với Tạ diêm vương, giờ thì cả hai đều biến thành hai cái đầu heo sưng vù xấu đau xấu đớn!"

Truyền thuyết dân gian và thơ vè về hai người họ thì không thiếu, nhưng Yến Thái Sơ lại cực ghét khi người ta nhắc đến ngoại hình của hắn trong mấy câu đó: "Người lúc trước suốt ngày kè kè bên tai ta đọc mấy câu vè gì mà 'Yến lang xinh đẹp' đùa cợt đã bị ta đánh gãy một cái chân, kiếm cũng chém nát, còn bắt thề sau này gặp ta là phải quỳ xuống xin tha.

Thằng nhóc thối đừng có đùa giỡn về ngoại hình người khác, coi chừng ta bẻ luôn tay chân ngươi."

Kỷ Anh gật đầu: "Ừm, ta biết, trước có người nói ngươi là công tử bột đẹp mà vô dụng, ngươi ghét nhất là người ta khen ngươi đẹp mà xem nhẹ bản lĩnh, thiên hạ đều biết ngươi ghét bị gọi là đẹp, ai khen nhiều là ngươi lật mặt ngay."

Nói rồi tạm ngừng, "Ngươi ghét đúng không, vậy ta càng muốn nói!

Nói cho ngươi biết, bài thơ vè đó mười bốn châu thành không mấy ai không thuộc!

Yến lang xinh đẹp tuyệt luân, kiếm rút khỏi vỏ người đoạn hồn, Tạ diêm vương lạnh như sương giá, mặt sắt như xiềng thúc mệnh vong..."

Trước khi Yến Thái Sơ không nhịn nổi nữa thì Tạ Thần Quân đã dắt đám bướm độc lại, ngồi xổm trước mặt Kỷ Anh nói: "Ta cũng không thích người khác bàn tán hắn đẹp hay xấu, ngươi ồn ào vậy thì cũng nên nếm thử mùi vị này một chút."

Nói xong, Tạ Thần Quân chỉ huy đám bướm độc xà vào mặt Kỷ Anh cọ tới cọ lui một trận, đối phương hét a a a đau quá đau quá, mặt ngay lập tức sưng phù lên như bánh bao, mắt sưng chỉ còn lại cọng chỉ.

Tạ Thần Quân nhét cho hắn một viên thuốc giải độc còn dọa đó là độc dược, nếu không uống đúng giờ thì sẽ chết.

Yến Thái Sơ đứng bên cười đã đời, thấy đã đến dưới chân núi Vọng Giang, từ xa đã thấy trận pháp lớn của nhà họ Quan, Tiểu Hắc chầm chậm chở bọn họ đáp xuống.

Đúng lúc giữa trưa, mọi người thấy trên trời có một vật thể khổng lồ hình rồng bay tới đều hốt hoảng không thôi, xôn xao bàn tán phi long tại thiên, đúng là kỳ cảnh hiếm thấy!

Lúc lại gần thấy trên "con rồng" còn có ba bóng người thì càng thêm sợ hãi, không ai biết là cao nhân phương nào giáng lâm, vội vàng ngừng giao chiến ngẩng đầu chờ đợi.

Khi Tiểu Hắc bắt đầu lao xuống phía Vọng Giang, Yến Thái Sơ vỗ vỗ lưng nó: "Vào sông đợi đi!"

Giao đen lao đầu vào trong nước, ba người đứng trên kiếm bay lơ lửng đáp đất chầm chậm, tới gần rồi mọi người mới nhìn rõ, đây mà cao nhân tiên gia gì chứ, rõ ràng là ba tên xấu tụ chung một chỗ, ba gã quái nhân mặt mũi sưng vù không ra hình người chưa ai từng giống!

"Ha ha ha, chào chư vị!"

Yến Thái Sơ vừa đáp đất đã mang cái mặt sưng vù bắt đầu bốc phét: "Chúng ta từ biển Doanh xa xôi tới, là tín đồ thành tâm đến dâng hương, có chút bản lĩnh nhỏ muốn góp sức, không biết nơi này hiện do ai làm chủ?"
 
[Drop]🏮Đạo Mê Thần🏮
🏮60🏮


60.

"Không rõ ba vị thuộc môn phái nào?"

Có tu sĩ hỏi.

Yến Thái Sơ chỉ vào Tạ Thuần Quân, mơ hồ đáp: "Chúng ta từ biển Doanh xa xôi đến, là người của phái Bánh Tiêu*, còn tên nho nhỏ này là... tâm phúc của bọn ta."

Kỷ Anh bên cạnh khẽ bổ sung một câu: "Đại họa." (糖糕🙁Đường Cao) Bánh bò, bánh tiêu, giống tên Bánh Mật, Bánh Gạo, Mễ Cao)

Bán tay trong tay áo Tạ Thuần Quân khẽ siết chặt sợi chỉ mảnh nối liền với cổ Kỷ Anh cảnh cáo.

Hai thanh kiếm bây giờ rất thích bám lấy Yến Thái Sơ, thế là y lấy xâu tiền chỉ đỏ hắn đan cho mình luyện thành pháp khí để chơi.

Sợi chỉ theo tâm mà động, khi tâm trạng y bất ổn thì biến đen, lúc không suy nghĩ gì thì màu trắng, chỉ khi quấn Yến Thái Sơ mới trở về màu đỏ.

Phái Bánh Tiêu?

Cái tên nghe lạ thật, mọi người xì xào bàn tán, trong lòng nghĩ rốt cuộc là hai chữ nào, nhưng thấy ba người cưỡi rồng đến khí thế hiên ngang, mà cao nhân thiên hạ nhiều vô kể, có lẽ họ ẩn dật lâu năm, danh hiệu mình chưa từng nghe qua cũng không có gì lạ.

Yến Thái Sơ lại vội hỏi: "Không rõ nơi này ai làm chủ?

Chúng ta nên quy về bên nào, nghe lệnh của ai?"

Một đệ tử áo trắng lạ mặt của thành Kính trả lời: "Đại hội Phần Hương hiện nay do Thiên Tâm của thành Kính đảm trách làm chủ, mời mấy vị qua bên này trước."

Yến Thái Sơ hành lễ nói: "Thì ra là Thiên Tâm kính làm chủ, vậy chúng ta..."

Một đệ tử mặc áo xanh lục của gia tộc Hạ Lan xen ngang: "Lý tiên trưởng của quý phái chỉ tạm thay mặt làm chủ thôi, bây giờ điều phối quân lực, bố trí chiến sự đều do nhà Hạ Lan chúng ta nắm quyền, mấy vị vẫn nên ghé nhà Hạ Lan an trí trước."

Yến Thái Sơ quay đầu ra vẻ bừng tỉnh: "Ra vậy, thế thì chúng ta..."

Bên kia, người của Linh Tê vác không phục: "Sao lại phải nghe lời Hạ Lan các ngươi?

Rõ ràng việc điều động chiến sự, liên kết các nhà đều là Các chủ nhà ta bôn ba lo liệu!

Mấy vị anh hùng nên đến Linh Tê các mới phải!"

Yến Thái Sơ ngơ ngác hỏi: "Vậy cuối cùng ta nên đi đâu đây?

Ai mới là người quyết định?"

"Là Thiên Tâm kính!"

"Đương nhiên là nhà Hạ Lan chúng ta!"

"Linh Tê các mới góp sức lớn nhất!"

Không chờ Yến Thái Sơ tiếp tục châm ngòi, các phe các phái đã gào lên cãi nhau ầm ĩ, ba người họ còn bị đẩy cả ra ngoài!

Yến Thái Sơ đang định chen vào xem đám "chó cắn chó" ấy thì chợt tai khẽ động, ngạc nhiên nhìn về một hướng rồi chờ đợi, không lâu sau liền thấy một đội thiết kỵ rầm rập tiến đến, kỵ binh giáp trụ sáng loáng, vừa nhìn đã biết là quân chính quy từ chiến trường đẫm máu trở về.

Chưa đến mười hơi thở, đội quân này đã ghìm ngựa, xếp thành đội hình chỉnh tề trước mặt đám người huyền môn, có vẻ như muốn hạ trại đóng quân ngay tại chỗ!

Một tán tu không nhịn được bước lên hỏi: "Từ xưa cổng cung và huyền môn nước sông không phạm nước giếng, không biết chư vị đây là?"

Một giáo úy mặc giáp đáp: "Bọn ta phụng quân lệnh đến đây."

Câu này vừa dứt, mọi người càng không hiểu, có người cao giọng: "Vây khốn họ Quan là chuyện của huyền môn, các ngươi mang một đội quân tới là có ý gì?

Chẳng lẽ triều đình muốn bắt quốc sư Trạch Hoa, hoàng thân quốc thích trong cung ngồi không yên sao?"

"Phụng quân lệnh?

Không rõ quân lệnh nói gì, rốt cuộc muốn làm gì?"

Vị giáo úy đó sầm mặt: "Quân lệnh là thứ các ngươi có thể nghe ngóng sao?"

Thấy sắp cãi nhau, có hai người áo đen xuất hiện trước mặt giáo úy giơ một thẻ bài, giáo úy lập tức nghiêm mặt quỳ xuống hành lễ rồi lui về cùng binh lính dựng trại.

Hai người áo đen hướng về phía đám người huyền môn chào: "Binh mã là ngọn gió đông tiên sinh nhà ta mượn được, nay kẻ địch mạnh trước mắt, bất cứ ai có thể trợ lực đều là bạn, chư vị nên giữ lời cẩn trọng."

Mọi người xôn xao, có người ngạc nhiên: "Thiên Cơ tiên sinh sao lại có thể mượn được binh mã?"

Người áo đen chỉ cười không đáp, hành lễ lần nữa rồi xoay người rời đi.

Yến Thái Sơ và Tạ Thuần Quân đưa mắt nhìn nhau, ăn ý bám theo hai người áo đen kia, hai người đan tay vào trò chuyện "nội bộ" với nhau: "Người áo đen này chính là người hầu của Tiêu Dao khách từng mua la với ta."

"Sao hắn có thể điều động binh mã?

Đây là quân ở đâu, ngươi biết không?"

"Hình như là quân của hai châu Vân Thanh."

Vốn nói chỉ xuống xem tình hình rồi đi tìm Quan Tử Ngự, nhưng đến nước này Tạ Thuần Quân hiểu rõ Yến Thái Sơ không đời nào "chỉ ghé qua" cho có.

Đi được một đoạn, ba người họ băng qua một doanh trại đầy thương binh, thấy một bóng người lướt qua trước mặt, Yến Thái Sơ trừng mắt chạy tới túm lấy đối phương: "Bình y sư!"

Người đàn ông nhỏ con đang cầm thuốc trị thương quay đầu nhìn hắn một cái rồi vội vàng bỏ đi: "Ngươi không phải trọng thương thì xếp hàng chờ, bên kia còn người bị thương nặng hơn..."

Yến Thái Sơ sát lại gần thấp giọng: "Bình ria mép, ta là ông nội của ngươi đây."

Người nọ vấp chân ngoái đầu nhìn kỹ ba gương mặt xấu xí phía sau, vội kéo Yến Thái Sơ đến một góc yên tĩnh: "Ông cố của con ơi, sao ngươi lại quay về chốn rắc rối này nữa?

Mặt thế này là sao?

Trúng độc à?

Ài, ta nghe nói hôm đó ngươi với ma đầu Tạ Thuần Quân bỏ trốn ở đài Phụng Thiên!"

Yến Thái Sơ cười ha ha kéo Tạ Thuần Quân phía sau lại gần: "Đúng vậy, y đây này, bọn ta lại chạy về rồi."

Tạ Thuần Quân khách khí hành lễ: "Đa tạ Bình đại phu hôm ấy đã cứu mạng."

Bình Khải khẽ giật khóe miệng, ria mép run lên, sợ hãi liếc Tạ Thuần Quân rồi kéo Yến Thái Sơ qua một bên nói: "Ngươi bị y nắm thóp gì rồi?

Bị ép buộc có phải không?"

Yến Thái Sơ ngắt lời hắn: "Đôi bên tình nguyên, ép buộc gì chứ?

Bây giờ ta giống y đều là tà ma ngoại đạo, Bình ria mép, nếu ngươi không muốn bị liên lụy thì ta đi ngay, coi như chưa từng gặp."

Bình Khải nhìn hắn vài lần, trợn to mắt: "Các ngươi... thật hả?"

Thấy Yến Thái Sơ bị kéo đi, Tạ Thuần Quân cũng lôi Kỷ Anh tiến lại đứng sau lưng hắn, lặng lẽ bắt đầu giật tóc Yến Thái Sơ chơi.

Yến Thái Sơ ngoái lại khẽ bảo y đừng giật, rồi đưa tay ra sau cho y nắm.

Nhìn cảnh này, Kỷ Anh buồn nôn muốn ói, còn Bình Khải thì chấn động đến mức há miệng không khép lại, trong đầu bất giác hiện lên từng cảnh hai người này trước kia đánh nhau chết đi sống lại...

Hắn dụi dụi mắt, thấy hai kẻ này đúng thật sự là đang nắm tay nhau.

...

Rốt cuộc có phải trúng độc nhìn lầm không?

Yến Thái Sơ cũng hiểu, vỗ vai Bình Khải an ủi: "Thiên hạ rộng lớn, chuyện lạ gì cũng có, ngươi cứ nhìn thôi.

Mà sao nhà các ngươi cũng tới hội Phần Hương?

Trước đó ta viết cho ngươi bao nhiêu thư không trả lời, còn lo ngươi xảy ra chuyện."

Bình Khải lắc đầu: "Ta không phải đến đây giúp, mà là chạy trốn khỏi nhà họ Quan, nên không có vinh hạnh nhận được thư của ngươi.

Trước đó ta bị họ Quan 'mời' đi chữa bệnh, ngoài mặt nói mời, thật ra là giam lỏng.

Quốc sư Trạch Hoa kia bắt ta trị cho một tên bị bệnh tim bẩm sinh, Thái Sơ, ta nghe thấy Quan Tử Ngự gọi cái tên nửa sống nửa chết ấy là 'con trai', còn thấy cả quý phi đến thăm tên đó!"

Yến Thái Sơ sững ra: "Quốc sư với quý phi có gian tình hả!"

Kỷ Anh chen vào: "Con cũng có rồi mà ngươi còn hỏi?"

Bình Khải thở dài lắc đầu: "Thời thế bây giờ loạn lạc khó lường, hai người muốn làm tà ma ngoại đạo thì cũng kiếm chỗ nào xa xa chút mà làm, đừng tới đây quấy rối thêm.

Ầy, các ngươi có cần ta chữa mặt cho không?"

Yến Thái Sơ khoác vai hắn: "Không cần, nhưng phiền ngươi chỉ đường giùm, nói cho ta biết Lý tiên trưởng của Thiên Tâm kính ở đâu, hoặc ta nên tìm Thiên Cơ tiên sinh kia ở đâu?"

Biết được phương hướng, ba người men theo mấy vòng đến trước một doanh trại, vừa hay thấy Lý Hành từ trong đi ra với vẻ mặt đầy tâm sự, trên má còn hằn nguyên dấu bàn tay.

Yến Thái Sơ xưa nay vốn thương yêu sư muội này nhất, thấy vậy lập tức biến sắc, không quan tâm gì hết xông tới nắm cổ tay cô kéo đi.

Lý Hành bị gương mặt xấu xí của hắn dọa cho giật mình kêu một tiếng: "Ngươi —" Khi tránh né đụng vào vỏ kiếm mới trợn mắt kinh ngạc nhìn hắn.

Yến Thái Sơ kéo cô thẳng một đường đến chỗ vắng, hỏi: "Ai đánh muội?"

Lý Hành ôm mặt lắc đầu: "Sư huynh... huynh không sao, cầu nguyện của muội linh nghiệm rồi.

Bây giờ nhiều người muốn giết huynh lắm, huynh mau đi đi, đừng quay lại nữa!"

Người đánh cô bé mang theo linh lực, xuất thủ căn bản không khống chế sức lực, chỉ chạm nhẹ đã khiến Lý Hành đau đến rơi nước mắt.

Ánh mắt Yến Thái Sơ u ám: "Ta hỏi ai đánh muội?"

Lý Hành cắn môi lắc đầu, lại nói: "Muội không sao.

Sư huynh, thân phận huynh giờ rất khó xử, nơi này không nên ở lâu, huynh... huynh sau này cứ tìm chỗ không ai nhận ra mà sống tiêu dao tự tại đi."

Yến Thái Sơ nói: "Tiểu Hành, năm muội bảy tuổi từng khóc đòi gả cho ta, nhưng ta tu vô cấu lưu ly thân đã quyết cả đời không nói chuyện tình cảm, biết đó chỉ là lời trẻ con nên không dám nhận, chỉ hứa sẽ làm sư huynh muội cả đời, ai dám bắt nạt muội, ta liều mạng với hắn.

Bây giờ vì ta không còn là sư huynh muội nữa nên muội không muốn để ta bảo vệ sao?

Nếu vậy thì ta đi ngay, từ nay chúng ta đoạn tuyệt, coi như không quen biết."

Lý Hành nghe xong mắt liền đỏ hoe, hồi lâu mới nghẹn ngào từng câu: "Cha muội với cái vị Thiên Cơ tiên sinh kia giờ như hình với bóng, muội nghe họ cứ nói chuyện về quốc sư Trạch Hoa, quý phi, hoàng thượng đến mức đau cả đầu.

Muội vô tình thấy Thiên Cơ tiên sinh cầm binh phù thì giật mình lắm.

Hôm nay trước lúc họp bàn muội thật sự nhịn không được hỏi cha muội có phải mượn danh diệt nhà họ Quan để làm chuyện khác không?

Cãi nhau được mấy câu thì cha tát muội một cái...

Ài, mấy thứ này không quan trọng, không nói nữa.

Sư huynh, bây giờ tình cảnh huynh khó khăn, mau đi đi, coi chừng họ lại đổ tội lên đầu huynh!"

Nghe xong đầu đuôi, gương mặt vốn đã vừa sưng vừa xấu của Yến Thái Sơ lại trông càng đáng sợ hơn.

Hắn rút dây trói tiên ra trói Tiểu Hành lại nhét khăn bịt miệng cô, nhờ Tạ Thuần Quân bố trí trận pháp rồi quay đầu đi thẳng về phía trướng lớn nhất của Thiên Tâm kính.

Kỷ Anh kinh hãi: "Cứ vậy mà đi hả?"

Tạ Thuần Quân mặt không đổi sắc liếc hắn một cái, đáp: "Cho dù huynh ấy chỉ còn nửa phần tu vi cũng đủ thắng quá nửa chỗ này, huống chi huynh ấy còn có ta."

Kỷ Anh giật giật khóe miệng: "Hắn quản chuyện này làm gì?

Rốt cuộc các ngươi muốn làm gì?"

Tạ Thuần Quân lười trả lời, trói hắn lại ném vào trận pháp cùng Lý Hành rồi vài bước đã đuổi kịp kéo tay Yến Thái Sơ, khẽ khuyên trong lòng: "Ngươi tới đó rồi sẽ đau lòng."

Yến Thái Sơ quay đầu cười với y, đáp lại: "Nói cho ngươi nghe một bí mật, thật ra ta sợ rất nhiều thứ.

Hồi nhỏ rất sợ ngủ một mình, cứ nửa đêm lại chạy qua chen giường với sư phụ với các sư huynh đệ, bọn họ ghét ta chết đi được.

Khi đó ta còn sợ côn trùng, chẳng phải cho ngươi xem rồi sao, ta cứ cầm kiếm đâm đuổi bọn nó.

Kỳ thật ban đầu vì sợ nên mới ép mình cầm kiếm giết.

Mấy năm nay ta cũng vẫn sợ người ở trong lều kia, tôn sư trọng đạo, hiếu nghĩa làm đầu, dùng hai chữ 'thầy' và 'cha' đè ta suốt bao năm...

Nhưng ta thấy mình nên đối mặt với hắn, ta trốn đủ rồi."

Tạ Thuần Quân khẽ thở dài, đáp: "Ừ, ta đi cùng ngươi."
 
[Drop]🏮Đạo Mê Thần🏮
🏮61🏮


61.

Doanh trướng của Lý Khinh Vũ không phải hạng yêu ma quỷ quái nào muốn xông vào là được, ngoài pháp trận, trong tối còn giấu không ít tai mắt.

Tạ Thuần Quân còn đang tính toán trong lòng xem có cách nào lẻn vào mà không kinh động, ai ngờ Yến Thái Sơ lên cơn giận rút kiếm bổ thẳng, một chiêu phá tan pháp trận, cứ thế ưỡn cổ một người một kiếm xông thẳng vào!

Nếu nói về làm liều, hai người họ quả thật xứng đôi.

Tạ Thuần Quân cười khổ vung kiếm ngăn đỡ một đám đồ đen lao ra từ bốn phương tám hướng, che chắn phía sau cho hắn, khẽ nhún người phi thân nhảy vào trong trướng.

Vừa vào y đã nhìn thấy người áo xám hôm nọ, chỉ một thoáng đã vòng ra sau lưng đối phương, dùng sợi dây buộc đồng tiền đỏ siết lên cổ hắn.

"Ta ra tay trước nay không biết nặng nhẹ, cẩn thận."

Tạ Thuần Quân nói, "Bảo người của ngươi lui ra."

"Ôi chao, Tạ công tử quả thật dọa ta một phen khiếp vía."

Kẻ xưng là Tiêu Dao khách chưa kịp hoàn hồn đã xua tay ra hiệu cho đám đồ đen dày đặc ngoài kia: "Chúng ta còn chút mua bán chưa kết thúc, ngươi đừng vội giết ta đấy."

Kể cũng lạ, vừa mới khống chế được tên Tiêu Dao khách này, xung quanh vốn yên lặng lập tức tràn vào vô số người mang vẻ mặt bối rối, có người đồ đen trông như tử sĩ, có kẻ mặc quần áo khác nhau của các môn phái trong giới huyền môn...

Có một người nhìn rất quen lao lên trước, chính là Đông Phương Trường Minh thiếu chưởng quỹ của Thiên Cơ các năm xưa y từng gặp, gã giơ kiếm gào lên: "Thả tiên sinh ra!

Huynh đài, chúng ta có gì từ từ nói!"

"Chậc, nhiều người vậy."

Tạ Thuần Quân khẽ búng một đồng tiền trào sát khí trên sợi chỉ, đồng tiền lăn một vòng qua mặt kẻ bị khống chế, "Xem ra bọn họ rất sợ ngươi xảy ra chuyện."

"Cũng có thể là sợ ngươi."

Tiêu Dao khách nói, "Bảy đạo khóa hồn cũng không trấn được Diêm Vương mặt lạnh Tạ công tử, trăm năm mới xuất hiện một người có mệnh sát, trong cổ thư đều gọi loại mệnh cách này là tai tinh, có thể hủy quốc diệt thành, giơ tay là khiến sinh linh đồ thán.

Thấy ngươi, mọi người đương nhiên đều sợ rồi."

Gã biết quá nhiều.

Thiên Cơ Các chẳng lẽ thật sự bán mạng cho gã?

Tạ Thuần Quân tiếp tục khẽ búng đồng tiền trấn tà kia, nói: "Ngươi cũng bình tĩnh nhỉ, thấy Diêm Vương cũng không sợ?"

"Ta đâu phải tiểu quỷ, sợ Diêm Vương làm gì."

Tiêu Dao khách đáp, "Ta với ngươi không cùng đường, ngươi cũng không nên bắt ta thế này."

"Đã ra tay rồi, buông ngươi ra cũng chẳng hợp lý."

Tạ Thuần Quân nói, "Ta vừa bắt ngươi bên ngoài đã nhốn nháo cả lên, ta đoán bọn họ cũng không phải cuống cuồng thế này vì Lý tiên trưởng.

Người có thể điều khiển nhiều cao thủ huyền môn, có nhiều tử sĩ như vậy, lại còn điều được cả binh mã, ngươi không phải tiểu quỷ, nhưng cũng không phải phàm nhân bình thường."

Yến Thái Sơ giơ kiếm chỉ thẳng vào Lý Khinh Vũ trước mặt.

Trừ lần so kiếm luận đạo năm xưa, đây là lần đầu tiên hắn thực sự rút kiếm nhắm vào người đã nuôi mình khôn lớn.

Sư đồ ngày trước vốn đã sớm bất hòa, nhưng bây giờ Lý Khinh Vũ chỉ lẳng lặng ngồi đó, mỉm cười nhìn hắn, giọng bình thản: "Thái Sơ, cuối cùng ngươi cũng đến, vi sư chờ ngươi đã lâu."

Yến Thái Sơ nhíu mày: "Chờ ta?"

"Còn nhớ trước đây sư phụ từng nói không?

Nhẫn nhịn không bộc phát chẳng qua là chờ một cơ hội, nay cơ hội đã tới, năm xưa họ Quan đối xử nhục nhã với ngươi, ta có thể giúp ngươi trả lại tất cả, chỉ cần ngươi trở về."

Yến Thái Sơ giật mình: "Trở về?"

Tạ Thuần Quân áp sát lại gần dò xét nhìn gương mặt Tiêu Dao khách, chậm rãi lo lắng nói: "Nghe nói sau khi Quan Tử Ngự làm quốc sư bói được đứa con trong bụng quý phi có khí chân long, không lâu sau Thái tử lại bị lôi vào một vụ án cũ, còn bị chụp tội kết đảng, sau đó phủ Thái tử gặp một trận hỏa hoạn thiêu sạch tất cả, thiên hạ đồn Thái tử sợ tội tự vẫn.

Thực ra lần đầu nhìn thấy ngươi, ta đã đoán...

Tiêu Dao khách có danh vọng lớn ở hai châu Vân Thanh, Thiên Cơ tiên sinh, đừng nói ngươi họ Tiêu chứ?"

Y ẩn ý tạm dừng: "Ngươi chính là Thái tử 'đã chết', Tiêu Ứng Minh?"

"Khụ khụ, Tạ công tử gọi thẳng tục danh của Thái tử thế này, thật sự có hơi thất lễ rồi đấy..."

"Chẳng phải ta đã thất lễ sẵn rồi sao?"

"Cũng đúng."

"Mang họ Tiêu của hoàng thất mà còn mộng tiêu dao, Thái tử điện hạ, cái ngươi muốn cũng tham lam quá rồi."

"Con người luôn khát khao những thứ mình không có được, làm ngươi chê cười rồi."

Tiêu Ứng Minh hơi nhích ra, ra hiệu y cầm sợi dây ra xa chút: "Tạ công tử, chi bằng gỡ sợi dây này xuống, ta và ngươi nói chuyện nhé?"

Tạ Thuần Quân lắc đầu tiếc nuối: "E rằng không được, Thái tử điện hạ tôn quý như thế, ta bắt được rồi mới yên tâm, cứ nói chuyện thế này đi."

"Trở về đâu?"

Yến Thái Sơ hỏi, "Ta còn có thể trở về sao?"

"Chỉ cần ngươi nguyện ý, bất cứ lúc nào cũng không muộn."

Lý Khinh Vũ thở dài: "Hôm đó ngươi mang theo Ma tử bỏ trốn, vi sư cũng lo lắng, biết ngươi nhất định bị tà ma uy hiếp bất đắc dĩ mới thế, nay ngươi quay lại, chúng ta coi như mọi chuyện đã qua."

Yến Thái Sơ đá một cước lật cái bàn thấp trước mặt Lý Khinh Vũ, giận dữ quát: "Là ngươi!

Các ngươi!

Tất cả đám huyền môn từng bước ép ta tới đường cùng, chính ngươi đuổi ta ra khỏi sư môn, bây giờ lại muốn ta quay về?

Về đâu?

Về Thiên Tâm kính cấu kết với Thái tử mưu nghịch này?

Lý tiên trưởng!

Rốt cuộc ngươi muốn làm gì, ngươi cũng muốn làm một kẻ như quốc sư Trạch Hoa sao?"

Lý Khinh Vũ vẫn bình thản: "Có cung có cầu, nương tựa vào nhau, đừng nói khó nghe vậy.

Quan Tử Ngự muốn nâng dòng họ quý phi, lại còn vọng tưởng để con của hắn và quý phi tư thông sinh ra lên ngôi hoàng đế, ta giúp Ứng Minh điện hạ chẳng qua chỉ là quét sạch họ Quan, trả lại thanh tịnh cho huyền môn, cũng trả thanh tịnh cho hoàng thất."

Yến Thái Sơ nói: "Huyền môn đi con đường của huyền môn, hoàng tộc có khí vận của hoàng tộc, vốn dĩ hai bên chẳng liên quan đến nhau.

Lý tiên trưởng, ngươi đã vượt quá giới hạn rồi!

Người tu hành cứ yên ổn tu hành, đừng quản chuyện hồng trần, chỉ cần ngươi hợp tác với vị Thái tử này là đã phạm vào đại kỵ thiên hạ!"

Lý Khinh Vũ lắc đầu: "Phạm vào đại kỵ thiên hạ?

Ngươi cho rằng chuyện này ta làm mấy nhà khác không biết sao?

Ngươi có biết nhà Đông Phương của Thiên Cơ các giờ nghe lệnh ai không?

Ngươi có biết gia chủ nhà Hạ Lan cũng vô cùng coi trọng điện hạ Ứng Minh không?

Ngươi có biết, bây giờ huyền môn và hoàng tộc đều đang ở thế tương tự nhau, chúng ta buộc phải kết minh, cùng nhau khởi nghĩa cũng là bất đắc dĩ, chỉ vì muốn mưu cầu một đại nghiệp thôi!"

"...

Đại nghiệp?"

Lý Khinh Vũ thở dài: "Thái Sơ, Quan thị sụp đổ chính là thịnh cực tất suy, trong các gia tộc môn phái ắt sẽ có thế lực mới thay thế, dù không phải Thiên Tâm kính thì cũng sẽ có một gia tộc mạnh khác lên, đạo lý đơn giản như vậy tại sao ngươi lại không hiểu?

Thái tử điện hạ có thể lựa chọn Thiên Tâm kính ấy cũng là thiên mệnh.

Ngươi trước nay luôn cứng đầu cứng cổ với tất cả mọi người, giờ đến cả với ông trời ngươi cũng muốn chống lại sao?"

Yến Thái Sơ nhìn Lý Khinh Vũ, chỉ cảm thấy máu trong người mình lạnh ngắt.

Đây là người đã nuôi hắn lớn lên, nhưng lúc này lại xa lạ đến mức làm tim hắn run rẩy.

"Thái Sơ, ta thật sự không yên tâm để ngươi một mình lang bạt bên ngoài.

Ta từng nói rồi, đừng vướng vào nhân quả, đừng dính chuyện hồng trần, mà tính tình của ngươi lại quá dễ chịu thiệt thòi.

Trước kia ngươi không nghe lời, không hiểu hết ý tốt của ta...

Khi ấy nhiều điều bất đắc dĩ, vi sư phải đuổi ngươi ra khỏi sư môn cũng chỉ là tùy cơ ứng biến mà thôi."

Yến Thái Sơ khẽ lặp lại: "Tùy cơ ứng biến."

Họ Quan gian lận tại đại hội Thiếu Du mà làm ngơ, đó là tùy cơ ứng biến.

Quan Dao giết người đổ oan lên đầu hắn, giả vờ như không biết, cũng là tùy cơ ứng biến.

Biết rõ họ Quan muốn hắn đi nuôi dưỡng linh căn để lừa dối nhục mạ hắn, vẫn vứt hắn qua đó, vẫn là tùy cơ ứng biến.

Những thứ "tùy cơ ứng biến" ấy suýt chút nữa đã ép hắn phát điên, vô số đêm ngày hắn đã hoài nghi rốt cuộc là ai sai, rốt cuộc thế nào mới là công bằng, thế nào mới là thiên đạo.

Hắn mang một bụng đầy nghi hoặc bị đuổi khỏi sư môn, giữa đêm tỉnh mộng cũng từng hối hận trách bản thân quá ngông cuồng, sợ mình làm liên lụy sư môn, đến hôm nay nghe xong những lời này, hắn mới biết mình buồn cười đến mức nào.

"Lý tiên trưởng quả là ôm lòng thiên hạ."

Yến Thái Sơ cười khổ, "Trước kia ta thật sự nhìn không thấu, không biết trong lòng người còn bao la rộng lớn như vậy."

"Khi ấy ngươi chỉ thấy trước mắt, nhưng ta nhìn được xa hơn."

Lý Khinh Vũ cười ôn hòa: "Người kia là Ma tử của Cửu Tiêu đúng không?

Ngươi thật sự không nên ở gần những kẻ không ra gì.

Hôm đó ngươi dẫn y đi, ta xem như ngươi bị ép buộc, chuyện cũ ta không truy xét, chỉ cần ngươi trở về, chúng ta cùng nhau công phá họ Quan!

Vi sư trước nay vẫn coi trọng ngươi, trong lòng ngươi rõ mà, bây giờ mọi người đều cần ngươi, cần kiếm của ngươi, ta đảm bảo chỉ cần ngươi trở về, ngươi vẫn sẽ là tấm gương của huyền môn ai nấy đều kính ngưỡng.

Hãy tin ta, tin vào con đường vi sư chọn cho ngươi, đó mới là chính đạo!"

Lý Khinh Vũ bước lại gần, nhẹ nhàng đặt tay lên vai hắn, ra chiều dụ dỗ: "Vi sư sẽ không hại ngươi.

Ta có thể rửa sạch thanh danh cho ngươi, chỉ cần ngươi giết tên Ma tử kia, sau này chúng ta vẫn là người một nhà."

Kiếm trong tay Yến Thái Sơ dần dần rủ xuống.

"Tạ công tử."

Tiêu Ứng Minh mỉm cười, "Ngươi chắc chắn muốn đối đầu với ta sao?

Nhìn kìa, người ta mới thật sự là người một nhà, có cãi nhau, có giận dỗi, nhưng người một nhà vẫn là người một nhà.

Người đời đều biết Yến công tử được Lý tiên trưởng nuôi lớn, ân nghĩa dưỡng dục luôn phải trả, huống hồ Yến công tử vốn tính thiện lương, trước nay vẫn nghe lời sư phụ hắn.

Ngươi một thân một mình đi theo hắn, không sợ hắn xoay lại đâm ngươi một kiếm sao?"

Tạ Thuần Quân không trả lời mà hỏi ngược: "Vậy xin hỏi Thái tử, sao ngươi lại mang binh mã đến hoàng thành để nói chuyện với lão hoàng đế và quốc sư Trạch Hoa?

Ngươi không phải con ruột của hoàng đế sao, người một nhà vẫn là người một nhà, vậy sao còn cần thiết kỵ bảo vệ để vào thăm cha ruột?"

Tiêu Ứng Minh nhún vai: "Tạ công tử không hiểu rồi, trong hoàng thất không có cha con, chỉ có quân thần."

Tạ Thuần Quân chợt nhớ ra điều gì, "Ngay từ đầu ngươi gặp bọn ta là tình cờ, hay là cố ý sắp đặt?"

Tiêu Ứng Minh chỉ tay lên trời: "Thiên cơ bất khả lộ."

"Tạ Thuần Quân."

Yến Thái Sơ đột nhiên cất tiếng, "Qua đây."

Tay nắm chỉ của Tạ Thuần Quân khẽ khựng lại.

Tiêu Ứng Minh nhìn như xem kịch hay, nói khẽ: "Nếu hắn bảo ngươi đi chết, ngươi cũng đi qua thật à?"

Tạ Thuần Quân liếc hắn một cái, tay siết chặt sợi dây, cứ thế lôi cổ cả Tiêu Ứng Minh từng bước đi về phía Yến Thái Sơ.

Ba người đều mang suy tính nhìn đối phương, Lý Khinh Vũ nhìn Tạ Thuần Quân rồi lại nhìn Tiêu Ứng Minh bị siết đỏ bừng mặt không nói ra tiếng, trong ánh mắt vốn ôn hòa thoáng lộ vẻ sốt ruột.

"Thái Sơ."

Lý Khinh Vũ dịu giọng thúc giục.

Tạ Thuần Quân cau mày, vì trong lòng rối loạn mà tay siết sợi dây càng chặt, Tiêu Ứng Minh liên tục vỗ tay y ra hiệu mình sắp hết hơi.

"Bánh Gạo."

Yến Thái Sơ đỏ hoe mắt nhìn y, "Đừng trách ta."

"Ừ."

Tạ Thuần Quân vẫn không giỏi cười, nhưng vẫn cố cong môi lên với hắn một cái, "Ngươi muốn về Thiên Tâm Kính thì cứ động thủ đi, ta không trách ngươi."

Yến Thái Sơ nhắm mắt lại, khẽ nói: "Sẽ rất đau, ngươi đỡ ta."

Nói xong, cổ tay hắn khẽ xoay, mũi kiếm lập tức đâm về phía bắp tay mình!

Tạ Thuần Quân vốn tưởng sẽ chờ được một kiếm từ hắn liền hoảng hốt dùng tay không chụp lấy lưỡi kiếm, quát lớn: "Ngươi làm gì đó!"

Lý Khinh Vũ cũng nghiêng người lao tới muốn giành Tiêu Ứng Minh nhưng bị Tạ Thuần Quân bị máu kích phát sát ý tạt cho một chưởng bay ra sau, y lập tức gọi chuỗi đồng tiền đỏ hóa thành một luồng dây đỏ dài trói chặt Yến Thái Sơ từ đầu đến chân.

Yến Thái Sơ nước mắt lưng tròng nói với y: "Hắn nuôi dạy ta, ta ra tay với hắn là bất hiếu, vậy ta cắt thịt gọt xương trả ơn xem như ân đoạn nghĩa tuyệt, rồi giúp Tiểu Hành trả lại hắn một cái bạt tai cũng xem như được chứ!"

Tạ Thuần Quân tức muốn tát cho hắn một phát: "Câm miệng cho ta!

Đồ ngốc!"

Ngày trước thất vọng về sư phụ không biết bao nhiêu lần, nhưng đây là lần đầu tiên hắn thật sự quyết tâm đoạn tuyệt với người nuôi lớn mình, trong khoảnh khắc đó Yến Thái Sơ như đau thấu tim gan, nghẹn ngào gào: "Ngươi thả ta ra!

Ta phải trả cho hắn tất cả rõ ràng sạch sẽ rồi mới đi!"

Tạ Thuần Quân chẳng buồn để ý, chỉ dùng bàn tay bị lưỡi kiếm rạch toạc chảy máu lách mình áp sát đến trước mặt Lý Khinh Vũ, giơ tay quật cho hắn hai bạt tai đẫm máu, lạnh giọng nói: "Đây là trả cho ngươi!

Nếu ngươi còn thấy hắn thiếu ngươi cái gì thì đến tìm ta mà đòi.

Sau này nếu còn để ta nghe ngươi lải nhải trung hiếu lễ nghĩa trước mặt hắn, ta sẽ cho ngươi chết không toàn thây, tan thành tro bụi, chết còn thảm thương Quan Dao năm đó.

Nghe rõ chưa?"
 
[Drop]🏮Đạo Mê Thần🏮
Thông báo drop


Rất xin lỗi mọi người vì phải đưa ra thông báo ngừng truyện, nhưng vì sức khoẻ, sức khoẻ tinh thần không đủ điều kiện đáp ứng, The Reu xin phép drop truyện ạ.

Cảm ơn mọi người đã đồng hành đến đây.
 
Back
Top Bottom