Khác |Drop| (Đồng nhân Naruto) Naruto, kẻ bị bỏ rơi

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
348,768
Phản ứng
0
VNĐ
44,735
239478252-256-k347542.jpg

|Drop| (Đồng Nhân Naruto) Naruto, Kẻ Bị Bỏ Rơi
Tác giả: Alanety
Thể loại: Huyền ảo
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Sau khi thất bại với nhiệm vụ đưa Sasuke trở về, thì dân làng càng thêm chán ghét cậu.

Sakura, người cậu thầm mến cũng trở nên ghét cậu hơn.

Cuối cùng dưới sự bất lực của Tsunade, lệnh trục xuất được thi hành.

4 năm sau, chả ai còn biết gì đến Naruto thay vào đó là sự xuất hiện của một ninja bí ẩn là Chikyuu.

Akatsuki liên minh với làng Cát, Konoha thất thủ.

Hiệp ước Ngũ đại cường quốc có nguy cơ bị vỡ, cuối cùng Konoha phải nhờ đến sự trợ giúp của Chikyuu để chuẩn bị chiến tranh với làng đá.

Có những bí mật dù giấu cả đời thì đến khi mất cũng sẽ lòi ra....



uzumaki​
 
|Drop| (Đồng Nhân Naruto) Naruto, Kẻ Bị Bỏ Rơi
Lệnh trục xuất


Ánh nắng xuyên qua cửa sổ phòng bệnh, chiêú thẳng vào gương mặt của Naruto khiến cậu bất giác tỉnh giấc.

Chớp mắt nhìn rõ mọi thứ cậu khẽ thở dài.

Chả biết đã mấy ngày trôi qua trong căn phòng bệnh này.

Cậu hoàn toàn có thể nhận ra, không ai cho cậu một gương mặt gọi là dễ nhìn cả.

Cũng phải thôi, từ trước tới giờ cũng đã có ai ưa cậu đâu cơ chứ...

Thất bại trong nhiệm vụ lần này, cậu mới thật sự hiểu ra sự tin tưởng của đồng đội nó mỏng manh đến mức nào.

Ngày đầu tiên được xuất viện, việc đầu tiên cậu làm là chạy ngay đến chỗ Sakura.

Nhưng có vẻ là thời gian không đúng lúc thì phải, Sakura và đội 10 trông như đang cãi vả.

- Sakura...

- Cậu còn muốn cái gì nữa đây Naruto ?

Sự tức giận của cô gái hoa anh đào chuyển từ đội 10 sang hẳn Naruto.

Ánh mắt rõ ràng hiện lên sự chán ghét cùng căm hận khiến cậu trùng bước.

- Sakura, mình thật sự xin lỗi...

Vì không đưa được Sasuke trở về...

- Không cần nữa...

Đáng lẽ ra tôi không nên tin tưởng vào cậu.

Cuối xe thì mãi là cuối xe, tôi thật ngu ngốc mới đặt niềm tin vào cậu.

Uzumaki Naruto...

Tôi không muốn gặp mặt cậu nữa.

- Này, cậu quá lắm rồi đấy!

Ino dù cũng rất buồn khi không đưa được Sasuke trở về nhưng cô hiểu rõ Naruto không hề có lỗi gì trong chuyện này hết.

Kể cả Shikamaru và thầy Kakashi cũng bất lực thì nói chi là người khác.

- Mình chỉ nói sự thật thôi.

- Con gái đúng là phiền phức quá đấy, Haruno cậu nghĩ mình hơn Naruto hay sao.

Nhiệm vụ lần đó, tôi là đội trưởng.

Sasuke được sự hộ tống của Orochimaru, một trong các Sannin huyền thoại.

Cậu nghĩ chúng tôi không cố gắng hay sao.

- Hừ, một tên lười như cậu làm đội trưởng.

Thành viên trong đội cũng chả có ai mạnh như Sasuke thì thất bại là chuyện hiển nhiên...

Sakura hậm hực bỏ đi, Ino cũng nhanh chóng đuổi theo.

- Naruto, khoai tây sẽ vui hơn đấy.

Choji đưa gói khoai tây qua cho cậu.

- Cảm ơn cậu Choji, nhưng mình không có tâm trạng cho lắm.

Cười trừ nhìn lấy, cậu thật sự không hề có tâm trạng gặp ai nữa nói chi là ăn uống.

- Phiền phức thật đấy, con gái đúng là...

Naruto, cậu cũng đừng để tâm làm gì.

Cậu im lặng một chút rồi nhìn lấy Choji cùng Shikamaru.

- Tất nhiên rồi, mình không buồn đâu.

Thôi mình phải về nhà và hưởng thức mì gói hảo hạng của mình đây.

Tạm biệt.

Nói rồi cậu nhanh chóng rời đi mà về nhà.

Không buồn ư?

Cậu đâu phải là gốc cây cơ chứ...

Sasuke đối thủ mà cậu luôn hướng tới, Sakura người mà cậu thầm mến bao nhiêu lâu...

Cuối cùng mọi thứ cũng đã tan vỡ hết rồi...

Cậu về tới nhà hơi ngạc nhiên là cánh cửa đã bị mở, bước vào là bà già Tsunade đang ngồi trên giường của cậu.

Hôm nay có gì đó không đúng lắm với bà già thì phải, đôi mắt đỏ lên như vừa mới khóc xong vậy.

- Bà già, giờ này bà làm gì ở căn nhà của tôi vậy.

Tôi không có rượu cũng không có tiền, bà muốn vay mượn thì nên kiếm người khác a.

- Naruto...

Ta xin lỗi...

Ngươi đã bị trục xuất khỏi Konoha...

Tsunade đứng dậy ôm lấy cậu, nước mắt thấm qua ái cậu.

- Ta quá vô dụng, ta không thể bảo vệ được ngươi...

Ta xin lỗi, thật sự xin lỗi...

Lệnh trục xuất do cao tầng đưa ra với lý do cho rằng cậu là nguyên nhân khiến Sasuke phản làng.

Jiraiya hiện đang ở ngoài làng, một mình Tsunade không thể nào mà có thể cứu lấy Naruto.

Nhưng hơn ai hết Naruto hiểu rõ, họ đó giờ đã xem cậu và Kurama là một mối hoạ tiềm tàng.

Không dễ gì mới có cơ hội tốt như vậy, trục xuất cho cậu tự sinh tự diệt là hoàn toàn tốt nhất.

Trong đêm hôm ấy, cầm trên tay hộ ngạch nhìn lại cái nơi cậu đã sống từng ấy năm một lần cuối.

Cậu lặng lẽ rời đi...

- Konoha, nếu có thể chọn lựa...

Ta mong muốn vĩnh viễn không phải là người của làng này...

- Naruto, ngươi định làm gì?

Naruto mỉm cười.

- Kurama...

Ngươi sắp biết rồi.

Dù có chuyện gì ta cũng sẽ không để ngươi chết đâu.

Kurama im lặng, nhưng lại cảm giác bất an bao trùm lấy nó...

Cuối cùng nó và thằng nhóc này sẽ đi tới đâu...
 
|Drop| (Đồng Nhân Naruto) Naruto, Kẻ Bị Bỏ Rơi
Giải thoát Kurama, Nagato xuất hiện


Vừa rời khỏi làng, cậu chạy thẳng vào một khu rừng khá lớn.

Ngồi nhìn ngắm bầu trời, cậu suy nghĩ về cuộc đời của chính mình.

Kurama, con cáo lười biếng suốt ngày chỉ có ngủ này cũng không phải là không nói gì với cậu.

Cậu biết cha, mẹ mình là ai.

Cậu chưa từng muốn rời bỏ Konoha vì đó là nơi duy nhất có thể còn giữ lại hình ảnh của họ.

Cậu nhìn xuống chú ấn trên bụng mình, rồi lại suy nghĩ chuyện gì đó.

Cuối cùng tụ chakra lại nhẹ nhàng đưa đến chú ấn.

Nói là nhẹ nhưng gương mặt cậu hiện tại không dễ coi một chút nào cả.

- Tên ngốc kia, ngươi làm cái quái gì vậy hả?

Kurama cảm nhận được phong ấn dần được mở ra, nhưng đây không phải là chuyện tốt.

Nếu phong ấn được giải thì cái tên đầu đất này chắc chắn sẽ lên chầu ông bà.

Khốn kiếp thật, không xong rồi...

Chakra của Kurama thoát ra ngoài tụ thành hình dáng của một con người khá giống với Naruto ngoại trừ mái tóc cam và đôi tai cáo.

- Kurama, ngươi tự do rồi.

Sống cho tốt vào đấy, ta thành tâm mong muốn ngươi được hạnh phúc.

Naruto khẽ gắng gượng nói chuyện, thế giới này không ai cần đến một Naruto nữa.

Cậu có chết cũng là chuyện không sớm thì muộn, nhưng Kurama nó chẳng có lỗi gì mà phải chết chung cùng với cậu cả.

Cậu nhắm mắt lại, nhịp tim cũng đã sắp không còn đập nữa.

- Tên ngốc kia, ai cho ngươi chết như vậy hả?

Khốn kiếp, ngươi mau chóng tỉnh dậy cho ta.

Ngươi còn chưa được hôn con gái, chết như vậy không phải là uổng phí hay sao...

Kurama ôm lấy cậu mà gào lên, nếu hôm nay Naruto có chuyện gì thì thề với vong hồn của cha lục đạo.

Nó sẽ san phẳng luôn cả cái làng khốn kiếp đó ra.

Bỗng một luồng chakra có vẻ hơi giống với Naruto xuất hiện khiến cho Kurama phải giật mình quay lại.

Đang bước tới là một thằng nhóc tóc đỏ, vừa nhìn là biết ngay là tông gia Uzumaki.

- Cửu vĩ, ngươi dẹp cái ánh mắt đó đi.

Mau giúp ta cứu lấy thằng nhóc này.

Ta thấy ngươi cũng không muốn nó chết, đúng không?

Hừ, nếu không phải đây là cách duy nhất thì Kurama đây sẽ không hợp tác đâu.

Naruto, ngươi mà sống lại đi ta phải băm ngươi ra mới vừa lòng ta.

Cả hai nhanh chóng bắt tay vào việc chữa trị, cũng đáng mừng là chakra cửu vĩ lẫn chakra của tộc Uzumaki đều có thể trị thương.

Hơn một giờ sau cuối cùng thì nhịp tim của Naruto cũng gần trở nên bình thường.

Kurama vô cùng vui mừng, nhưng nhanh chóng trở lại ánh mắt nghi ngờ nhìn lấy tên tóc đỏ.

- Ngươi là ai, sao lại giúp chúng ta!

- Cửu vĩ, ngươi lật mặt cũng nhanh thật đấy.

Ta vừa mới giúp đỡ các ngươi xong.

Không thèm để ý, nét mặt của Kurama cũng chả hề có tí thay đổi nào.

- Được rồi, ngươi chắc cũng cảm nhận ra ta là người của tộc Uzumaki đúng không?

Ta là Uzumaki Nagato.

- Ta không có mù, nhìn sơ qua thì cũng đoán được ngươi là người của tông gia Uzumaki.

Cũng ngạc nhiên thật, ta không nghĩ qua chừng ấy năm, còn có thể xuất hiện người của tông gia.

Ta nghĩ rằng tộc Uzumaki tóc đỏ tuyệt chủng hết rồi!

- Ngươi cũng rất rành về tộc ta thật đấy.

Như bao tộc khác chúng ta luôn luôn bảo vệ tộc nhân của mình.

Chakra của tộc Uzumaki rất đặc biệt dù trong tên nhóc này chỉ có một phần thì ta cũng có thể nhận ra.

- Ngươi giúp nó là vì chuyện này sao, cũng đúng nếu mà gọi theo cách của ngươi thì tên đầu đất này sẽ là người của phân gia.

Nói thế nào thì tộc Uzumaki trước kia cũng là danh gia vọng tộc đáng ngưỡng mộ.

- Thôi không nói đến chuyện này, ta chỉ muốn hỏi lẽ ra các ngươi nên ở Konoha mới đúng chứ.

- Chuyện khá là dài dòng...

- Ngươi có thể nói ngắn lại.

Nagato điềm nhiên đáp lại, dù hắn đã có câu trả lời nhưng thật sự vẫn mong muốn đó là sai.

- Tên nhóc khốn kiếp, được rồi nói ngắn gọn chúng ta đã bị trục xuất khỏi nơi đó.

- Konoha, sao bọn chúng dám...

- Chuyện rất dài, đợi tên này tỉnh ta sẽ nói cho ngươi.

- Được thôi, vậy về nơi ở của ta.

Chuyện này từ từ rồi tính.

Kurama gật đầu rồi cõng lấy Naruto, xem ra ít nhất một khoảng thời tới sẽ khá thú vị đây...
 
|Drop| (Đồng Nhân Naruto) Naruto, Kẻ Bị Bỏ Rơi
Jiraiya trở về


3 năm sau...

Konoha...

Cộc...

Cộc...

Cộc...

- Vào đi...

Trong văn phòng Hokage bóng dáng của ngài đệ ngũ cô độc đến mức khiến người ta phải yếu lòng.

Từ khi lệnh trục xuất Naruto được thi hành thì Tsunade không còn vui vẻ như trước nữa, bà trở nên nghiêm khắc hơn và sâu tận đáy lòng luôn luôn cảm thấy một cảm giác tội lỗi.

- Sư phụ, con cùng thầy Kakashi đã hoàn thành nhiệm vụ ạ.

Bước vào là Sakura cùng với Kakashi.

Đội 7 tan rã, Kakashi không còn muốn dẫn thêm bất kỳ một tổ đội gennin nào nữa.

Còn Sakura, sau khi biết tin Naruto rời đi thì cũng khá tội lỗi.

Cô chưa từng nghĩ Naruto sẽ rời đi, cậu ta lúc nào cũng vui vẻ, không để tâm lời người khác...

- Được rồi, các ngươi về nghỉ đi tuần sau rồi nhận nhiệm vụ...

- Tsunade, Naruto ta về rồi đây.

Các người nhớ ta không?

Tsunade chưa nói dứt câu thì ngoài cửa lại có thêm một người nữa đẩy cửa đi vào.

- Ngài Jiraiya!

Cả Kakashi cùng Sakura dùng ánh mắt không thể tin nổi nhìn Jiraiya mà lên tiếng.

- Oh, chào hai ngươi.

Có vẻ hai người sống không được tốt lắm nhỉ?

Nhìn gương mặt của ngươi kìa Kakashi sao lần này ngươi trông mệt mỏi quá vậy, kể cả Sakura nữa nhìn thật thiếu huyết sắc.

Còn Tsunade, bà đưa đám ai hay sao mà mặt u ám thế!

Ha...

Ha...

Nhớ ta chứ gì...

Jiraiya vui vẻ khiến Tsunade càng trầm mặt, lúc xảy ra chuyện bà không đủ can đảm đối mặt với Jiraiya.

Bà tìm mọi cách giấu chuyện này với ông, nhưng hôm nay có lẽ là phải nói ra sự thật...

- Kakashi, Sakura hai người rời đi!

- Vâng!

Cả hai đều nhận ra sự khó xử của Tsunade nhưng chuyện này dù sao cũng phải thông báo thôi.

Cả hai nhanh chóng rời đi.

- Tsunade, Naruto đâu rồi.

Rõ ràng hôm qua ta đã nói với bà là kêu nó đợi ta sao?

- Jiraiya, ta xin lỗi...

Tsunade đứng dậy rồi cúi đầu xuống với ông khiến Jiraiya cảm thấy sự tình không được tốt cho lắm, phải biết Tsunade là một con người kiêu ngạo tận sâu xương tủy đến mức để cô hạ mình thế này thì chuyện gì đã xảy ra mà ông lại không biết?

- Thằng nhóc đó đâu?

Cuối cùng Jiraiya cũng trở lại vẻ nghiêm túc mà nhìn Tsunade.

- Uzumaki Naruto đã bị trục xuất khỏi làng vào 3 năm trước.

- Cái gì?

Không thể nào...

Tsunade nhìn lấy vẻ không tin nổi của Jiraiya, ông ấy đứng nhìn bà một cách khó tả nổi.

Bà kể lại toàn bộ mọi chuyện, Jiraiya càng lúc càng trầm mặt.

- Có trách thì trách ta, thân là một Hokage đến tư cách phản đối cũng không được.

- Không phải lỗi tại bà, tất cả là do ta.

Sự nghiệp làm thầy của ta đúng là tệ hại.

Minato, Yakiho, Konan, Nagato rồi cho đến cả Naruto...

Những lúc tụi nó cần ta nhất, ta đã không xuất hiện.

Nực cười, vậy mà ta được ca tụng là sannin huyền thoại.

Đến cả những đệ tử của mình, ta đều nhìn chúng ra đi một cách bất lực...

Jiraiya nói rồi cười lớn, quay mặt đi về phía cánh cửa.

- Ông tính đi đâu?

- Chuộc lại lỗi lầm, ta muốn làm sư phụ một cách trọn vẹn.

Naruto, dù nó chết hay sống thì ta cũng phải tìm cho được.

Sống thì thấy người, chết thì thấy xác.

- Ông...

Đừng đi có được không?

Tsunade lộ rõ ra vẻ yếu đuối của chính mình, tại sao tất cả chuyện này đều đổ vào bà chứ...

Jiraiya đứng lại rồi quay lại nhìn bà.

Bất chợt ông nở một nụ cười.

- Tsunade, chúng ta cá cược đi.

- Cá cược...?

- Đúng vậy, bà sẽ cược là tôi và Naruto sẽ mãi mãi không còn sống mà trở về làng.

Còn tôi sẽ cược, mình sẽ đưa được thằng nhóc đó trở về đây nguyên vẹn.

- Được, ta cược.

Jiraiya nếu ông trở về, ta tuyệt đối sẽ không để ông đi nữa và ta sẽ chăm sóc thằng nhóc chết tiệt ấy!

Bà chấp nhận, trên môi nở nụ cười nhưng nước mắt lại tuôn ra...

Ván cược này là lần duy nhất mà bà thật sự mong mình sẽ thua.

Jiraiya mỉm cười rời đi...

- Tsunade, bảo trọng....

Ánh chiều tà soi sáng vào phòng, vẻ cô đơn ấy được khắc họa một cách rõ ràng nhất...

__________________________________

Jiraiya rời đi, lặng lẽ đi lang thang vào một khu rừng khá lớn gần Phong quốc.

Bỗng ông cảm nhận được ba luồn chakra khá quen thuộc...

À không là 4, nhưng có cái gì đó không giống cho lắm.

- Ra đây đi, đừng có núp như vậy.

- Quả nhiên là sannin của Konoha!

Từ đằng sau xuất hiện những dáng người khiến ông ngạc nhiên...

- Các ngươi là...

- Tiên nhân háo sắc, lâu rồi không gặp!

................
 
|Drop| (Đồng Nhân Naruto) Naruto, Kẻ Bị Bỏ Rơi
Jiraiya là gia đình


- Tiên nhân háo sắc, lâu rồi không gặp!

- Các ngươi...

- Nơi đây không tiện nói chuyện, về văn phòng của tôi rồi tính.

Văn phòng Kazekage, làng Cát....

- Ngài Jiraiya, thật là thất lễ khi không kịp chuẩn bị chu đáo để đón tiếp.

- Ngài Kazekage, đừng nói vậy.

- Gọi tôi là Gaara được rồi, ngài là tiền bối một tiếng Kage, hai tiếng Kage thật không thích hợp cho lắm.

5 con người ngồi trong phòng, đang vô cùng nhàn nhã uống trà.

À nhầm chỉ có ba tên đang im lặng nào đó là uống thôi còn hai người kia vô cùng nói chuyện vui vẻ.

- Nhóc gấu mèo, ngươi đang lạc đề hơi xa rồi đó.

Cái bệnh nói xàm của Shukaku lây qua cho ngươi rồi à!

- Khốn nạn, cái con hồ ly đáng ghét kia.

Ta có động gì tới mi chưa hả.

Shukaku xuất hiện trên vai của Gaara và nhanh chóng chửi lại.

- Đó là...

Nhất vĩ...

Sao có thể?

- Tất cả là nhờ vào Nagato và Naruto!

- Gaara!

Cả hai tên im lặng nãy giờ đồng thanh lên tiếng.

- Hai người là Nagato...

Naruto...

Jiraiya bất ngờ, dù đã hơi nghi ngờ Nagato từ đầu nhưng lại không chắc chắn.

Còn Naruto, đúng là rất khác.

Trên mặt thằng nhóc đã không còn mấy vệt râu mèo, mái tóc hơi dài nhưng lại một màu đỏ thuần túy của tộc Uzumaki.

Trên gương mặt nét ngây ngô hồi trước cũng không còn thay vào đó là một sự lãnh tĩnh, có đến 7 phần giống đến Minato.

- Nhóc háo sắc, ta chưa có chết!

Kurama vừa uống trà vừa liếc xéo, nó chưa có vô hình đâu.

- Kurama, ngươi quá mờ nhạt thì trách ai được cơ chứ.

- Mít ướt, ngươi không nói thì cũng không ai nói ngươi câm đâu!

- Ta thích đấy làm gì nhau!

- ....

Hai con nào đó cãi nhau không thèm quan tâm đến người khác nữa.

Phải nói là trong tất cả vĩ thú thì cửu vĩ cùng nhất vĩ là không bao giờ nhìn nhau ưa mắt.

- Kurama, Shukaku...

Hai ngươi bớt nói vài tiếng đi, ồn ào!

- Hừ...!

Bây giờ Naruto mới nghiêm chỉnh nói chuyện.

- Tiên nhân háo sắc, bây giờ tôi đã không còn là Naruto nữa.

Tên hiện tại của tôi là Uzumaki Chikyuu, thành viên của Akatsuki.

- Rốt cuộc chuyện này là sao, ngươi là người được mệnh danh bóng tối...?

Cái danh đúng là có hơi kì quặc, đa số những lần cậu nhận nhiệm vụ thì toàn được thực hiện vào giấc tối.

Cậu cũng vô tình nghe được vài câu chuyện về mình, có người còn cho rằng cậu là một hồn ma nên càng thêm sợ hãi.

Chả biết cái tin đồn đó từ ai mà càng lúc càng vang vọng, nhiều người kiêng kị gọi tên của cậu vì sợ bị ám mới đau chứ!

- Tổ chức Akatsuki được lập ra bởi ta.

Mọi người đa số đều biết tên của ta là Pain.

Mục đích thành lập ban đầu của tổ chức này là bảo vệ hoà bình.

Nhưng rất nhanh lại thất bại sụp đổ.

Cuối cùng nói cho đúng thì cái tổ chức chính là nơi quy tụ một đám bỏ nhà đi bụi, rảnh rỗi quá mức, thiếu tiền xài, truyền bá mấy cái lỗi thời và nuôi sống cá mập...?

Nagato trả lời, nhưng thầm lắc đầu suy nghĩ về thảm họa đang ở nhà kia.

Nuôi một đám phá hoại cũng không dễ dàng gì.

Tiền vô thì chả thấy, mà tiền ra thì còn hơn cả lũ cuốn.

Nhất là hai tên nhàn rỗi Deidara và Sasori, một đứa thì tối ngày cho nổ căn cứ, còn một đứa thì đem hình nhân đi phá hoại.

À còn cả thằng loi choi Tobi, không chọc người này quánh cũng sẽ khiến người khác đập...

Chưa kể đến việc tổn thất lương thực do con chồn Itachi nấu ăn, cứ miễn hắn nấu lại có thói quen mở độc nhãn.

Khiến cho toàn bộ thức ăn bị dính ảo thuật....

Càng nói càng đau lòng....

Tổ chức được thành lập bảo vệ hòa bình lại mang tiếng tổ chức đánh thuê nhưng mà trong ruột nó lại không dính dáng gì đến hai cái trên mới là thứ khó nói.

- Hình như không giống như ta đã nghĩ...

Jiraiya mắt to mắt nhỏ nhìn lấy họ.

- Rất nhiều chuyện không như người khác thấy đâu, cuối cùng chúng ta kí hiệp ước hoà bình.

Cũng nhờ vậy đôi bên điều có lợi.

Gaara nhìn lấy Jiraiya trả lời.

Hiệp ước Ngũ đại cường quốc có nguy cơ tan vỡ không sớm thì muộn, cũng nhờ Akatsuki mà làng Cát được yên ổn hơn nhiều.

- Thật không ngờ...

Tất cả thay đổi nhanh đến vậy!

- Sư phụ, người muốn đi cùng bọn ta chứ?

Nagato trầm ngâm nhìn lấy Jiraiya.

Không ít lần tổ chức nhận được yêu cầu đi giết ông nhưng đã bị từ chối.

Tuy vậy, thời điểm sắp tới chắc chắn sẽ không yên bình nữa.

Theo tình báo thì chiến tranh sẽ nổ ra bất kỳ lúc nào và nơi bị nhắm đến chính là Konoha.

- Một lão già như ta thì còn giúp ích gì cho các ngươi được nữa chứ!

Jiraiya lắc đầu cười khổ.

- Tiên nhân háo sắc, chúng ta là một gia đình.

Chikyuu im lặng nãy giờ mới lên tiếng.

- Gia đình sao...?

- Ông là cha đỡ đầu của thằng nhóc này, ta lại là học trò của ông.

Dù là thế nào thì chúng ta cũng là một gia đình.

- Gia đình...

Minato, Kushina....

Được ta đồng ý với các ngươi.

- Tiên nhân háo sắc à...

Chikyuu ôm chặt lấy Jiraiya khiến ông cũng bất ngờ.

Nhưng nhanh chóng mỉm cười vòng tay lại...

- Naruto, ta sẽ làm tròn bổn phận một người cha tốt...
 
|Drop| (Đồng Nhân Naruto) Naruto, Kẻ Bị Bỏ Rơi
Sasuke trở về, quyền lực của Hokage


1 tháng sau...

Văn phòng Hokage, Konoha, Hoả quốc...

Rầm!

- Cô Tsunade, không ổn rồi...

Ngài Danzo...

Ngài ấy...

Chết rồi...

Shizune hốt hoảng chạy vào báo tin cho Tsunade.

- Cái gì?

Là tên nào...

- Là tôi!

Từ ngoài cửa Sasuke cùng Sakura và Kakashi bước vào.

Vừa vào Sasuke đã ăn ngay một cú đấm vào mặt.

- Uchiha Sasuke, ngươi còn dám trở về đây hay sao?

- Ngài/ cô Tsunade!

- Bà nghe tôi nói hết rồi muốn xử lý tôi thế nào thì tùy ý của bà!

Sasuke lạnh lùng lên tiếng.

Tsunade cũng buông hắn ra mà ngồi vào bàn làm việc của mình, cô nghiêm nghị cố gắng giữ lý trí mà nghe tên nhãi ranh bày tỏ lý do mà nó cho là hợp lý.

Tội ác của Danzo được chỉ ra, kể cả việc Itachi bị ép buộc phải diệt tộc.

Không khí im lặng đến đáng sợ.

Sau khi Sasuke kể xong Tsunade vẫn không có nói gì, Sakura rụt rè lên tiếng.

- Sư phụ, vậy anh Itachi và Sasuke thì sao ạ?

- Ta sẽ công bố giải trừ lệnh truy nã Itachi và hắn vẫn sẽ là ninja làng Lá.

- Vậy còn Sasuke...

- Hắn không còn là người của cái làng này nữa, Sasuke ngươi coi nơi này là thứ gì.

Ngươi muốn đi thì đi, muốn về thì về?

- Ngài Tsunade....

Nhưng dù gì Sasuke cũng từng là thành viên đội 7...

- Kakashi, ngươi còn mặt mũi nhắc đến cái tổ đội của ngươi sao.

Sasuke là thành viên đội 7 vậy thằng nhóc Naruto là gì?

Tsunade đập mạnh xuống bàn của mình khiến giấy tờ bay loạn xạ cả lên.

Bà vô cùng tức giận khi nhìn đến vẻ mặt bảo vệ của Kakashi và Sakura đối với Sasuke.

Tại sao trước kia bọn họ chưa từng đối xử với Naruto như vậy.

- Naruto...

Cậu ta thế nào!

Sasuke cũng giật mình khi nhắc đến tên Naruto, đáng lẽ hắn phải nhận ra chứ, cái tên lúc nào cũng lắm mồm kêu sẽ đưa hắn trở về tại sao lại không thấy mặt được.

- Hừ...

Nhờ phúc của ngươi....

- Nói mau lên!

- Uchiha, nên nhớ ngươi không có cái tư cách lớn giọng mà nói chuyện với ta.

Muốn biết thì tự mà tìm hiểu, ta là Hokage chứ không phải là cái máy giải đáp yêu cầu của ngươi!

Cốc...

Cốc...

Cốc...

Tiếng gõ cửa cách ngang khi Tsunade đang có ý định đấm thêm cho Sasuke mấy đấm.

Bước vào là hai vị trưởng lão, mỗi lần họ xuất hiện ở văn phòng Hokage y rằng sẽ không có chuyện gì tốt đẹp được.

- Tsunade, lãnh chúa muốn gặp ngươi!

- Các ngươi đi hết đi, dù cho ta không còn làm Hokage thì ta vẫn không cho phép Uchiha Sasuke là người làng Lá...

Nói rồi Tsunade đi theo trưởng lão, Shizune cũng lặng lẽ đi theo.

Trong văn phòng một lần nữa rơi vào tình trạng im lặng.

- Chúng ta ra ngoài nói chuyện.

-----------------------------------

Trong phòng họp là trưởng bộ tham mưu Nara, hai vị trưởng lão cùng lãnh chúa nhìn lấy Tsunade.

- Ta đã nghe nói mọi việc, vậy ngươi tính giải quyết anh em nhà Uchiha như thế nào.

Vị lãnh chúa nhàn nhạt lên tiếng.

- Uchiha Itachi, sẽ được khôi phục lại là ninja của làng.

Còn Uchiha Sasuke, hắn đã là bạt nhẫn.

- Oh...

Vị lãnh chúa ngạc nhiên, hai vị trưởng lão cũng không kém phần.

- Tsunade, ngươi cũng biết tình trạng của làng hiện tại.

Không lâu nữa thế nào chiến tranh cũng xảy ra.

Nếu Sasuke trở thành người của làng thì chúng ta được thêm một lợi ích.

Vị trưởng lão lên tiếng.

- Các người thích thì thay ta lên làm Hokage luôn đi!

Uchiha Sasuke, ngôi làng này từng ép hắn làm bạt nhẫn sao?

Itachi là có lý do chính đáng, còn hắn?

- Nhưng dù vậy chiến tranh...

- Một câu chiến tranh, hai câu chiến tranh...

Vì ai mà có cái chiến tranh này, nếu các người không đuổi thằng nhóc Naruto thì đã không có cái chiến tranh vô bổ ngày hôm nay.

Bây giờ tên Sasuke về rồi đó, còn thằng nhóc Naruto không biết còn sống nỗi hay không...

Bà gục mặt xuống khi nói đến câu cuối cùng.

- Chúng ta chỉ vì Konoha thôi...

Dù sao nó cũng là cửu vĩ...

- Là cửu vĩ nhưng cũng là nhân trụ lực.

Chúng ta đã ra một quyết định sai lầm, nếu có Naruto thì thực sự...

Nara Shikaku cũng hiểu rõ quyết định sai lầm năm ấy.

Nhưng một bộ trưởng cũng không đá động nỗi ý kiến của cao tầng lúc bấy giờ.

- Đủ rồi, các người muốn làm gì thì làm!

Trước giờ ta làm Hokage nhưng không khác gì một con rối.

Từ bây giờ nếu các người muốn can thiệp vào việc của ta một lần nữa thì cũng nên kiếm luôn cả Hokage đời tiếp theo đi.

Có lẽ là một trong cái đám hội đồng cao tầng kia cũng nên...

- Tsunade!

Bà bỏ mặt tất cả thứ mà bước ra ngoài.

Bà đã bị điều khiển đủ rồi...

Konoha sắp tới tồn hay mất thì cứ giao cho số phận của nó đi...
 
|Drop| (Đồng Nhân Naruto) Naruto, Kẻ Bị Bỏ Rơi
Chuẩn bị tìm người


1 tuần tiếp theo nữa...

Tiệm thịt nướng, Konoha, Hoả quốc....

- Lâu lắm rồi chúng ta mới họp mặt thanh niên đông đủ đấy.

Cạn ly!

Trong tiệm thịt nướng tập hợp một nhóm thanh niên với nhau gồm Kiba, Shino, Neji, Lee, Choji và Shikamaru....

Tất cả cùng nhau uống rượu cho buổi họp mặt hiếm hoi này ( ngoại trừ Lee, ông này mà uống là có nạn)

- Đúng là lâu thật, cũng từ hồi thi chunnin còn gì!

Neji nhìn đảo một vòng rồi lên tiếng, giờ tất cả đều trở thành chunnin và jounin hết rồi.

Thời gian có thể chạm mặt nhau đúng là đếm trên đầu ngón tay.

- Tất cả đều có mặt đáng tiếc Naruto...

Lee đột nhiên lên tiếng khiến không khí trầm lặng lại.

Tiếng thịt nướng xèo xèo, tiếng ly rượu chạm vào nhau...

- Cậu ta từng luôn miệng nói mình sẽ trở thành Hokage...

- Chết tiệt là do tên Sasuke đó, bây giờ hắn trở về làng.

Ngoài trừ chúng ta cùng ngài đệ ngũ thì ai cũng xem hắn ta như một cứu tinh trở về vậy.

Kiba đập mạnh xuống bàn, Akamaru cũng sủa liên hồi như đang đồng tình với cậu ấy.

- Thiên tài tộc Uchiha, đi theo phản làng cũng như sannin Orochimaru.

Tên ấy hiện tại đang được sự bảo vệ tuyệt đối của hội đồng cấp cao.

Không chừng thật sự nếu ngài đệ ngũ khôi phục tư cách ninja làng Lá không sớm thì muộn chức Hokage đệ lục cũng sẽ rớt xuống đầu tên ấy.

Shikamaru sau mấy năm thăng tiến thẳng lên làm phó bộ trưởng tham mưu nên biết cũng không ít chuyện.

- Người như hắn mà cũng được làm Hokage hay sao?

Nếu hắn thật sự trở thành Hokage tôi sẽ làm bạt nhẫn.

Shino im lặng nãy giờ cũng xuất ra một câu khiến người khác bất ngờ.

- Shino, tôi ủng hộ cậu.

Nhiệt huyết tuổi trẻ là phải như vậy.

Lee cũng đứng lên hô hào hưởng ứng Shino.

- Thề với miếng thịt này, nếu thật sự như vậy mình đi theo mấy cậu.

Kể cả Choji cũng cầm miếng thịt nướng lên mà hưởng ứng, rồi đến Neji, Kiba cũng bị cuốn theo.

Có một chút men rượu đúng là họ gan thêm mấy bậc.

Đang còn trong làng đã thành lập nhóm bạt nhẫn.

Tất cả quay sang nhìn Shikamaru khiến cậu ta bất đắc dĩ.

- Đúng là phiền phức, nhưng thật sự việc này mình cũng sẽ theo.

Thế là từ cuộc họp mặt bạn cũ, liền trở thành một cuộc họp bàn tính cho việc sẽ rời làng đi như thế nào.

- Các ngươi tính hơi xa rồi đấy, ta vẫn còn sống ít nhất mấy chục năm nữa.

Nên dự định làm bạt nhẫn của các ngươi mau chóng dẹp đi.

Không biết từ lúc nào mà Tsunade đã xuất hiện trước mặt cả bọn và xem ra cũng đã nghe hơn phân nữa câu chuyện.

- Ngài Tsunade!

- Ngồi xuống hết đi, ta cũng không có ý định phá đám gì đâu.

Chỉ là Shikamaru, ngươi theo ta đến văn phòng một chuyến.

- Hở...

---------------------------------------------------------

- Đây là... không thể nào.

Dù gì vẫn còn hiệp ước sao có thể như vậy được!

Shikamaru giật mình khi nhìn vào bức thư trên tay.

- Có gì là không thể, trong số các làng thì bây giờ chúng ta là yếu nhất.

Ngươi cũng hiểu rõ còn gì, chỉ là sớm hay muộn thôi!

Tsunade quay mặt ra phía cửa sổ nhìn lấy toàn bộ ngôi làng.

Im lặng một hồi rồi quay lại mở hộc bàn ra một sấp giấy đưa cho Shikamaru.

- Đây là toàn bộ chunnin còn chưa nhận nhiệm vụ, ngươi đem chúng hợp lại rồi tìm lấy người này đi.

Nhận lấy mớ giấy, Shikamaru cẩn thận xem xét.

- Uzumaki Chikyuu, thành viên của tổ chức Akatsuki.

Ngài thật sự muốn như vậy sao?

- Theo một số tình báo, hắn là người dễ chịu nhất của Akatsuki.

Tuy nhiên không phải nhiệm vụ nào cũng nhận, năng lực thì được so sánh hơn cả Nanh trắng Konoha.

- Nhưng tổ chức này không đáng tin cậy...

- Dù gì cũng chả còn cái gì để mất nữa.

Nếu được ta mong hắn sẽ giúp tìm Naruto trở về.

Ta không biết là vì lý do gì nhưng hình như Jiraiya cũng đang ở đó...

Shikamaru cuối đầu suy nghĩ.

- Ngài có thể điều động Sasuke không?

- Ngươi cần hắn làm gì?

Tsunade nhíu mày khó chịu, bà cực kỳ ghét phải nghe đến cái tên ấy.

- Thầy Kakashi, Sakura và Sasuke sẽ là một nhóm.

Tôi, Hinata, Kiba, Choji, Ino sẽ là nhóm thứ hai.

Nếu ngài Jiraiya quay về thì làng sẽ có thêm một hỗ trợ, nhưng khuất mắt của ngài ấy cần phải do đội của thầy Kakashi giải quyết.

Còn nhóm chúng tôi sẽ phụ trách về việc thu thập tình báo và truy tìm, thuyết phục Chikyuu.

Dù sao cũng là một tổ chức đầy rẫy các ninja cấp S thì chúng ta cũng phải đề phòng.

Ở lại làng có Shino sẽ là người đợi hiêụ lệnh giải cứu nếu lỡ bất trắc.

- Được rồi, ta sẽ đi thuê Sasuke làm nhiệm vụ lần này.

Nên nhớ, nhiệm vụ này chỉ được thành công không được thất bại.

- Vâng...
 
|Drop| (Đồng Nhân Naruto) Naruto, Kẻ Bị Bỏ Rơi
Đã đến Akatsuki


- Tất cả đã tập trung đủ chưa?

Shikamaru lười biếng lên tiếng.

Vâng, nhìn tới nhìn lui thì cái đội này chính cậu ta làm đội trưởng.

- Còn thiếu Sakura và Sasuke!

Kiba chán ghét lên tiếng, thật sự là chả muốn gặp mặt cái tên Sasuke đó chút nào.

Từ xa xa bóng dáng của hai người đó cũng đã xuất hiện.

- Xin lỗi mọi người!

- Cặp đôi hai người thật phiền phức!

Hinata nhàn nhạt lên tiếng.

Phải nói rằng sau khi Naruto bị trục xuất, người thay đổi nhiều nhất chính là Hinata.

Cô lạnh lùng, chán ghét với mọi thứ.

Hiện tại trong hàng Jounin cô cũng là một người khó ai đánh lại được.

Kể cả Neji cũng từng phải chấp nhận chịu thua.

- Đi thôi, phiền phức!

Tất cả nhanh chóng xuất phát đi tới làng Mưa.

Nơi mà có khả năng sẽ gặp được người họ cần

--------------------------------------

- 5 ngàn ryo, 10 ngàn ryo....

65 ngàn ryo....

1 triệu 7 ryo....

Tờ cuối cùng 2 triệu 7 ryo....

- KHỐN KIẾP, THẰNG SASORI, DEIDARA, TOBI, ITACHI!

CHÚNG BÂY KIẾM LẠI MỘT NGÀN RYO CHO TA!

Tại một cái hang được lấp cửa, xây phòng.

Tiếng hét của Kakuzu cảm động thấu cả rừng xanh, khiến chim bay gà té và kể cả những người không liên quan cũng nhanh chóng đi xuống tìm hiểu.

Vừa xuống đã bắt gặp ngay hình ảnh vui đùa rượt đuổi nhau của bốn bạn trẻ nào đó...

- Lần này có vẻ lại ít tiền hơn lần trước sao...?

Naruto co rút khoé miệng nhìn cảnh tượng trước mắt.

Kakuzu chính là một vị thủ quỹ vô cùng có tâm với nghề, thiếu một cắc hắn còn lật tung cái tổ chức lên nói chi là đến một ngàn.

- Mừng thật, tuần này ta chưa đem tiền đi quyên góp cho thần linh...

Chưa kịp nói hết câu, Hidan cũng liền bị đập cho một cái lên đầu.

- Ngươi nói cái gì...?

Éc...

Éc...

Éc....

Gương mặt của Kakuzu bây giờ có thể sánh ngang với cả quỷ Satan.

Đúng là thời điểm này tốt nhất là không nên nhắc đến chữ tiền.

Nagato cùng Konan chỉ biết lắc đầu cho sự việc này, dù sao cũng không phải việc hiếm lạ.

Có hai cách để giải quyết chuyện này một là lấy tiền đập vào mặt hắn ta còn hai là cho hắn đi đập người khác.

Tất nhiên là với cương vị một vị thủ lĩnh luôn yêu thương thành viên....

Tobi, Sasori, Deidara, Hidan, Itachi...

Chúng ta sẽ thắp nhan cho các ngươi đều đều...

Còn Kisame hắn đang cảm thấy lo sợ thật sự, hắn cũng mới chôm bớt một mớ tiền để mua thức ăn cho lũ cá mập của hắn.

Nếu để cái tên biến dị đó biết e là đám cá mập đáng yêu nhà hắn sẽ trở thành sashimi mất.

..........

- Itachi, anh mau ra đây!

Đang trong lúc dầu sôi lửa bỏng, thì một tên điên nào đó đã thẳng chân đạp lấy cánh cửa yêu dấu của căn cứ...

......

......

......

- CỬA CỦA TA, TIỀN CỦA TA...

TA SẼ BĂM MI RA!

Vâng tiếng hét lảnh lót một lần nữa vang lên và nhìn kĩ cái tên điên vừa đạp cửa chính là Uchiha Sasuke.

Sau lưng là những người khác.

Kakashi lên đứng phía trước, cản lại.

- Xin lỗi chúng ta không có ý xấu, chỉ là...

- KHÔNG CÓ Ý XẤU CÁI RẮM, BỐ MÀY ĐÂY THẤY CÁNH CỬA BỊ ĐẠP GÃY ĐẤY!

Cả đám làng Lá đổ mồ hôi hột, về đến làng nhất quyết phải ghi vào những điều cấm kỵ khi gặp Akatsuki mới được.

- Chúng tôi...

Sẽ đền tiền mà!

Kakashi cũng giật lùi khi bị áp lực đập thẳng vào mặt.

- ĐỀN CÁI...

Oh, sao ngươi không nói sớm.

Xem nào đôi mắt Saringan, vậy là em trai của con chồn thúi kia.

Nể tình coi như có chút quen biết.

Giá gốc là 500 ngàn ryo, giảm giá 50% tổng cộng 750 ngàn ryo.

Xin vui lòng thanh toán tiền mặt.

Ta nói Kakuzu, chính là nhân vật vàng của làng bán bánh tráng.

Hiện tại hắn đang bày ra một vẻ mặt vô cùng vui vẻ.

Đám trong tổ chức bị bỏ rơi nãy giờ thầm cảm ơn số phận thương xót.

Còn đám làng Lá, cả bọn nhìn nhau.

Rồi như có thần linh cách cảm, tất cả đồng loạt hướng về Kakashi.

- Ta nghèo...

- Vì đại cuộc, người có thâm niên lớn nhất nên trợ giúp đi ạ!

Ino vui vẻ nhìn lấy gương mặt đau khổ của Kakashi.

Cuối cùng dưới sự chứng kiến của hai họ, Kakashi khóc ròng trao số tiền ấy cho Kakuzu.

Tên hám tiền đang bận đếm tiền nên lui ra chỗ khác.

Bầu không khí liền như vậy mà thay đổi.

- Nơi đây không hoan nghênh sự hiện diện của các ngươi, MAU CÚT HẾT CHO TA.

Nagato chán ghét lên tiếng.

Itachi thì nhìn qua Sasuke trầm mặt.

- Chúng tôi muốn tìm Chikyuu!

Shikamaru lúc này mới lên tiếng.

Cậu ta thật sự phải cẩn trọng lời nói trong môi trường hiện tại.

- Tìm ta...?

...........
 
|Drop| (Đồng Nhân Naruto) Naruto, Kẻ Bị Bỏ Rơi
Từ chối


- Tìm ta?

- Sensei...!

Nãy giờ họ không để ý đến nhưng hiện tại lại bất ngờ nhìn đến cậu con trai tóc đỏ vừa lên tiếng.

Đúng thật khá giống vị Hokage đệ tứ quá cố của họ, Namikage Minato.

- Hở...

Sensei?

Các ngươi nhầm lẫn ta với ai rồi à!

Naruto trả lời nhưng lại thầm suy nghĩ, thật sự cậu lớn lên giống cha mình lắm sao?

Lúc trước, Kurama và Nagato từng kêu cậu dùng biến thân thuật nhưng cậu lại từ chối.

Cậu chả muốn thay đổi ngoại hình của bản thân mình, vì nó nhắc cho cậu nhớ cậu cũng có cha,mẹ chứ không phải từ đá nở ra.

- Ngươi là Chikyuu, thật yếu kém.

Chả biết Orochimaru dạy cái quái gì cho Sasuke, nhưng hiện tại chỉ thấy hắn là một tên tự mãn quá đáng.

- Ngươi nói gì...

- Tốc độ này...

Tất cả giật mình với tốc độ của Naruto, quá nhanh cậu đã bóp cổ Sasuke.

- Khoan đã, chúng tôi không có ý gây chiến.

Shikamaru nhanh chóng lên tiếng.

Nhưng chỉ nhận được cái liếc mắt của Naruto.

- Vì một lời nói mà ra tay, cậu quá thiếu kiên nhẫn đấy!

Dù sao năng lực cũng không cần cho những kẻ yếu hơn hiểu được.

- Hinata...

- Oh...

Naruto buông Sasuke ra, Sakura nhanh chóng đỡ lấy hắn.

Cậu nhìn qua Hinata, mấy năm không gặp cô gái lúc nào cũng ngất xỉu khi gặp cậu thay đổi quá nhiều.

- Đúng thật là lỗ mãng, Uzumaki Chikyuu.

Rất vui được gặp.

Naruto đưa tay ra trước mặt Hinata, vui vẻ nói chuyện thái độ khác xa lúc nãy.

- Hyuga Hinata...

Hinata đỏ mặt, cậu khiến cô có cảm giác rất quen thuộc.

- Hình như chúng ta đã gặp nhau...

Hinata hơi ấp úng, trong khi không ai nhìn thấy.

Ánh mắt của Shikamaru sáng lên vẻ bất thường, suy đoán.

- Có lẽ là đã từng cũng nên...

- Chikyuu, quay lại đây!

Nagato lạnh giọng ra lệnh.

Khi người đã quay lại mới lên tiếng nói tiếp.

- Các ngươi tìm thằng nhóc này làm gì?

Trong khi mấy người kia đấu mắt đám còn lại trong tổ chức đã chuồn đi hết.

Chỉ còn lại Naruto và Konan.

- Anh già hôm nay hơi khó chịu nhỉ?

- Chị cũng không biết, nhưng có lẽ bắt nguồn từ bọn chúng.

Nagato không bao giờ vừa mắt với cái làng ấy, em cũng biết mà.

- Già cả khó tính thật.

Chị ở cùng anh ấy bao nhiêu năm xem ra chịu khổ rất nhiều nhưng lỡ chị mà bỏ anh ấy...

Chưa nói hết câu đã bị đấm một cục lên đầu.

- Nhóc bớt nhiều chuyện của người khác, chuyện này nhóc tự giải quyết.

Chúng ta đi Konan...

- Hở...

.....

.....

.....

Naruto mắt cá chết nhìn qua bên kia.

- Cuối cùng các người tìm ta làm gì.

- Chúng tôi muốn nhờ cậu giúp đỡ làng chúng tôi.

- Giúp đỡ...?

A, nhớ rồi hình như hôm trước Deidara có nhắc đến chiến tranh của hai làng nào đó thì phải.

Chả lẽ lại là cái làng này à?

- Các ngươi cũng biết ta là thành viên của Akatsuki.

Các ngươi đến tổ chức đánh thuê nhờ giúp đỡ.

Vấn đề này đúng là kì quái.

- Vậy các cậu có thể ra giá, chúng tôi sẽ cố gắng chấp nhận.

- 10 triệu ryo !

Một con số nhẹ nhàng được vun ra nhưng lại gây chấn động.

Số tiền ấy đúng là không hề nhỏ.

Điều này tất nhiên cậu biết, cả cái tổ chức làm việc hơn một tháng may ra mới đủ.

Nhưng bình thường để có mức tiền đó, thì họ toàn ôm nhiệm vụ khó nhai.

- Số tiền quá lớn với tình trạng làng là không chi nổi.

Kakashi quay lại nhìn Shikamaru, dù là người lớn tuổi nhất nhưng do đặc thù nhiệm vụ này nên anh cũng chấp nhận cho Shikamaru làm đội trưởng.

- Không đủ thì biến nhanh đi, đừng làm mất thời gian.

Naruto nhẹ nhàng nói.

Cậu tất nhiên là cố tình ra giá, cậu không muốn quay về nơi đó.

- Chúng tôi đồng ý.

- Shikamaru...

Tất cả quay mặt nhìn lấy Shikamaru.

- Số tiền đó chúng ta không có.

- Tiền bạc hay làng quan trọng hơn?

Trong làng còn bao nhiêu người dân, trong đó không ít những đứa trẻ.

Chỉ cần làng thì mọi chuyện sẽ qua nhưng nếu mất thì tất cả rơi vào tro bụi.

- Ta sẽ giúp!

- Sasuke, đồ khốn.

Tôi nhịn đủ rồi, đừng nghĩ cậu quay về rồi là tự biến mình thành thánh nhân.

Nội bộ nhanh chóng xảy ra mâu thuẫn.

- Đủ rồi các người muốn đánh thì ra ngoài.

- Chikyuu, chúng tôi sẽ đồng ý.

Cậu có thể...

- Xin lỗi nhé, ta không đồng ý.

Nụ cười trên môi không có một chút thành ý gì xin lỗi.

- Tại sao, chả phải chỉ cần tiền là được sao...?

Sakura lên tiếng.

- Có những thứ, có tiền cũng không thể nào mua được.

Các người nói xem tại sao, ta phải giúp...

- .....

Họ im lặng, đúng là họ nghĩ chỉ cần tiền là có thể nhưng lý do nếu không phải tiền thì thật sự không còn gì.

- Vậy nhé ta đi đây...

Cậu nhanh chóng biến mất.

- Bây giờ làm thế nào?

- Đêm nay chúng ta sẽ ngủ ở ngoài cửa.

Chuyện này tôi không tin mình thất bại...

Shikamaru nở nụ cười tự tin, cậu đã nhận ra được một vài thứ....

Uzumaki Chikyuu, không tin là không thuyết phục được...
 
|Drop| (Đồng Nhân Naruto) Naruto, Kẻ Bị Bỏ Rơi
Không đề


- Nè, ngươi thật sự không giúp chúng sao?

Kurama hiện tại đang trong tiềm thức hỏi cậu.

Sau sự kiện năm đó, dù nó đã có thể tự do ra ngoài nhưng chả hiểu sao nó lại nằm miết trong người cậu.

Trừ khi là lúc làm nhiệm vụ, gặp tên nào không vừa mắt thì mới chui ra đập người.

- Không có lý do giúp.

Ngươi cũng biết để không phá làng đã là một kỳ tích rồi còn gì.

Naruto khẽ mỉm cười.

Cậu đã từng nghĩ sẽ trả thù nó nhưng thật sự là không xuống tay được.

Ít nhất nơi đó từng nuôi lớn cha, mẹ cậu.

- Hn, có người đến đó.

Cái mùi của thằng nhóc tộc Nara.

Nhân loại đúng là phiền phức

Kurama im lặng cụp đuôi lại ngủ , không thèm đếm xỉa đến Naruto nữa.

- Tại sao không rời đi, chỗ ta không phải nơi cấm trại.

Cảm nhận có người ngồi xuống kế bên, cậu chỉ nói chuyện chứ cũng chả thèm mở mắt nhìn.

- Tôi cũng đâu nói chỉ tới đây nhờ một mình cậu, dù hơi phiền phức nhưng đã dẫn bao nhiêu đó người đến đây thì ít nhất cũng phải kiếm được một người trở về.

Naruto bây giờ mới mở mắt ra, hơi liếc sang người bên cạnh.

Nói thật thì trong cái tổ đội quái dị đến đây người cậu cảnh giác nhất chính là cậu ta, Shikamaru.

Với cái bộ não sánh ngang thiên tài cậu sợ mình bị lọt bẫy lúc nào không hay biết.

- Chúng tôi đang đợi ngài Jiraiya, chắc cậu cũng biết còn gì?

Shikamaru lười biếng đáp tiếp.

- Ông ấy chắc khoảng sáng mai sẽ về, nghe nói là lết tới làng Mây thăm bệnh.

Trong khi trả lời, Naruto lẫn Kurama đều đồng loạt khinh bỉ.

Có ngu mới tin là thăm bệnh, đã vậy nghe nói là người bị bệnh chính là Killer Bee.

Sức mạnh của ông ấy trâu bò như vậy bệnh quái nào được, chắc chắn bọn họ lại hợp tác đi rình mò nhà tắm nữ chứ còn gì!

- Jiraiya đã rời làng, sao các người nghĩ ông ấy sẽ giúp.

- Vì trong làng còn có một thứ ngài ấy luyến tiếc.

Tiên nhân háo sắc sẽ còn gì luyến tiếc cơ chứ...

- Tình bạn không phải muốn vứt là vứt.

Ngài đệ ngũ vẫn còn trong làng, tôi thật sự mong rằng ngài Jiraiya có thể quay về nếu không...

- Nếu không....?

Cậu trở nên khá lo lắng, cậu đã quên mất chuyện của bà già.

Lần trước khi nói chuyện với Itachi và Tobi cậu cũng đã nghe qua về việc cái hội đồng cấp cao của Konoha độc đoán đến mức nào.

- Nếu thật sự không có ai giúp đỡ và kể cả thêm việc không cho Sasuke trở thành người của làng.

Thì e rằng các cao tầng sẽ thẳng tay loại bỏ chức Hokage đệ ngũ.

- Đám cao tầng ngu ngốc, lúc cần thì tìm mọi cách đưa người về còn lúc không còn giá trị lợi dụng thì thẳng chân loại bỏ người khác.

- Cao tầng là đa số những trưởng lão của các tộc lâu năm trong làng.

Muốn loại bọn họ còn khó hơn cả việc lên chức Hokage.

Cả hai lại rơi vào im lặng không nói gì.

Naruto thật sự cảm thấy tâm mình đã bị động.

Lúc trước người khuyên Tsunade trở về chính là cậu, chả lẽ bây giờ lại bắt chính cậu hủy bỏ chức vị của bà già ấy.

- Khoai tây sẽ giúp tâm trạng thoải mái hơn đó.

Choji đột nhiên xuất hiện đưa lấy bịch khoai tây.

Naruto nhận lấy nhưng bất chợt lại ngẩn người.

Shikamaru lười biếng ngủ gật trong lớp, Choji thì lén lút ăn vặt Hinata thì lúc nào cũng ủng hộ cậu....

Hình như cậu đã quên rất nhiều thứ quan trọng thì phải.

Cậu mỉm cười, xé bịch bánh ra và đưa trước mặt.

- Ăn một mình lúc này, thật không có mùi vị nào.

Ăn cùng đi!

- Thật là có ăn lại không rủ chúng tôi.

Hinata, Kiba, Ino và Akamaru cũng xuất hiện.

Cầm lấy miếng đầu tiên bỏ vào miệng, vui vẻ.

- Vậy ngon hơn không.

Không khí lúc này vô cùng dễ chịu, năm người họ bắt đầu thoải mái nói chuyện.

Nụ cười thì vẫn trên môi.

Naruto đưa miếng bánh cuối cùng đến cho Hinata.

- Theo một định luật của Choji thì miếng cuối cùng luôn là ngon nhất.

Naruto cười ấm áp khiến Hinata đỏ mặt.

Nói lắp bắp...

- Cảm ơn Chikyuu-kun.

- Thôi rồi công chúa bạch nhãn chúng ta sắp yêu đương rồi.

- Haha...

Kiba, chúc mừng cậu sẽ trở thành tổ đội hai người với Shino bọ...

Haha...

Ino cũng không nhịn được cười.

- Phiền phức nhỉ, sắp ăn cưới rồi...

Shikamaru miệng thì nói vậy nhưng cái ý y như là gặp được một chuyện tấu hài.

- Nào, khoai tây ăn mừng thôi.

Hinata, miếng cuối cùng đó là mình tặng cho cậu như chúc phúc mau chóng cưới nha.

Akamaru cũng sủa liên hồi góp vui...

- NÈ MẤY CẬU NGHĨ ĐI ĐÂU VẬY HẢ...?

Naruto lần Hinata đều đỏ mặt hét lớn.

Nhưng đổi lại họ chỉ cười lớn thêm mà thôi...

Tại một góc cây không xa nơi có những con người đang nghe trộm...

- Không phải chứ, Konan chúng ta có em dâu rồi.

- Ta sẽ chuẩn bị quà cưới, để coi nào quà cưới là phải nổ tung...

Khỏi nhìn mặt cũng biến người phát ngôn

- Làm một đôi rối cho bọn nhỏ cũng không tệ...

- Xàm xí, ta sẽ cầu thần linh ban phước cho chúng...

- Ngươi mới xàm đấy Hidan, nuôi thú cưng sẽ giúp tăng thêm tình cảm.

Ta sẽ tặng chúng một đôi cá mập.

Cả bọn mắt cá chết nhìn lấy Kisame, chắc tăng tình cảm luôn...

- Tobi tổn thương, Tobi không có đồ tặng.

Itachi, giúp ta với...

- Chúng ta sẽ dùng ảo thuật cho hai đứa đó một đêm tân hôn tuyệt vời...

Lần này chính là triệt để câm nín...

- Lại tốn tiền nữa rồi...

Oa...

Ta ghét kết hôn...

Một thanh niên già cội, ế lâu năm yêu tiền hơn mạng cho hay...

Nhưng mà hình như mọi người tính xa quá rồi đấy, em nó mới đưa miếng bánh mà con dân ngồi xem đã tính tới kết hôn...

Tại một nơi cách đó không xa...

- Hình như chúng ta bị bỏ rơi rồi...

Ba con người nào đó chơi vơi giữa núi rừng...
 
|Drop| (Đồng Nhân Naruto) Naruto, Kẻ Bị Bỏ Rơi
Naruto...Đã chết...?


- Các ngươi thật sự muốn đến đó?

- Cửa trước vào không được thì vào cửa sau, ta thật sự muốn xem thử nơi đó có đáng để giúp hay không.

Cùng lắm nếu vẫn đáng ghét và vô trách nhiệm như trước thì chỉ cần một mình ta là đủ bay làng.

Trời vẫn chưa sáng nhưng đám thanh niên tăng động của Akatsuki đã tập hợp với nhau.

Sẵn tiện còn kêu thêm cả con cáo già Kurama.

- Tại sao Tobi cũng phải đi?

Tobi không muốn, Senpai giúp ta đi!

Thanh niên vàng của làng loi nhoi hiện tại đang bị cột lại và được Kisame vác trên vai.

Còn tại sao là Kisame vác thì là thế này...

Tên này vừa nghe đến ý định của cả bọn thì tính chuồn đi nhưng bị bắt lại.

Một hồi khóc hét thì cả bọn còn lại nhất trí đem trói hắn cho đỡ phiền phức.

Sau đó vốn dĩ là do Itachi đảm nhận việc vác hắn nhưng Kisame lại giành lấy đi, nói là sức khỏe của Itachi không tốt bằng hắn gì gì đó...

Ai cha mùi gian tình nồng nặc ghê gớm...

À mà thôi quay lại chủ đề chính đã...

- Uchiha Obito, chú mày cũng nên về thăm lại cái làng rách của mình đi chứ!

Tổ chức này không có những kẻ yếu hèn không dám đối mặt quá khứ.

Deidara liếc nhìn sang Tobi mà nói.

Trong tổ chức ai cũng biết người không muốn về làng mình nhất chính là thằng nhãi Tobi.

Hắn chán ghét hội đồng cao tầng, chán ghét mình là người của tộc Uchiha, chán ghét Hokage quá cố là thầy của hắn Minato, hắn ghen tị với đồng đội cũ Kakashi, hắn day dứt cái chết của người mình thầm yêu...

Hắn có vô số lý do, nhưng bây giờ ngoài tên Kakashi thì còn ai sống nữa đâu.

Cũng nên cho hắn nhìn lại cố hương của mình.

- Ồn ào, đi nhanh lên.

Lũ nhân loại phiền phức.

Kurama, một trong các antifan cứng của Uchiha lên tiếng.

Nhìn cũng tội đó mà kệ đi, ai mượn mi họ Uchiha.

An toàn là bạn, tai nạn tại Uchiha...

Nội tâm cáo già thầm nói..

__________________________

Sáng sớm...

Bây giờ phải gọi là đang chia phe phái rõ rệt, đang ăn sáng nhưng một bên thì tận sáu người một chó còn một bên thì ba người thẩm thiu...

- Ano...

Chúng ta sao không ngồi chung với nhau nhỉ?

Kakashi gãi đầu nhìn qua nơi cách chưa đến ba bước chân.

Nhưng không ai thèm đáp lại...

Cảm giác bị bỏ rơi không hề nhẹ tí nào...

- Nè Ino, chúng ta dù sao hiện tại cũng là một đội.

Sakura cố gắng bắt chuyện lại với người bạn cũ.

Đúng, là bạn cũ.

Từ sau khi gay gắt với Naruto đến khi cậu ta bỏ làng đi.

Không người nào muốn là bạn với cô nữa.

Dù biết lúc đó mình hơi quá đáng, nhưng tại sao mọi người lại đều trở mặt hết chứ!

- Shikamaru, lúc đầu cậu không nói rõ là dù cùng một đội trưởng nhưng thật là hai tổ đội hoàn toàn riêng biệt à!

Ino không nhìn Sakura mà nhìn qua Shikamaru đang lười biếng kia.

- Ino, người ta lúc ấy chỉ quan tâm đến Sasuke cậu nghĩ nghe được sao?

Kiba nói giọng điệu chăm chọc, vốn dĩ không ưa nên không ngại mở miệng.

Akamaru cũng sủa đồng ý.

- Hoặc là có nghe nhưng không hiểu, đừng đề cao khả năng của người khác quá!

Hinata trực tiếp phũ hơn cả.

Shikamaru mắt cá chết nhìn cả bọn rồi cầm lấy cái bánh Choji đưa qua.

Vô cùng có trật tự, cắn, nhai, nuốt xong quay mặt ngủ...

....

....

...

Bên kia thì đồng loạt phẫn nộ nhưng không làm gì được...

Vì tính ra thì cũng đúng...

Dường như không khí sẽ còn kéo dài mãi, thì một bóng người với mái tóc trắng đột nhiên xuất hiện...

- Chikyuu, ta về rồi đây.

Ngươi mau đọc thử bản thảo của ta đi nào!

Giọng nói dù qua bao lâu cũng không khác biệt, ngoại trừ Naruto vẫn im lặng nhai thức ăn thì còn lại đồng loạt đứng dậy.

- Ngài Jiraiya!

- Hở...?

Lúc này Jiraiya mới nhìn đến mấy người kia, nhưng sắc mặt thay đổi khi nhìn đến Sasuke...

- Ngươi...

Đến đây làm gì?

Jiraiya bước đến trước mặt Sasuke.

Người mà ông vừa nhìn tới đã căm phẫn.

Theo tin tức ông nhận, thì lẽ ra thằng quỷ nhỏ này không thể xuất hiện ở đây được.

- Lâu rồi không gặp ngài, chúng tôi đến là muốn nhờ ngài trở về làng giúp đỡ!

Kakashi người thầy mẫu mực, bảo vệ học trò.

Nhưng trong mắt Jiraiya là cực kỳ ngứa, như một kẻ đang bảo vệ đồng phạm.

- Ngươi đến đây khuyên ta về nhưng lại dẫn theo một tên gián tiếp giết chết đệ tử ta đến đây.

Kakashi, ngươi thật sự đang xem ta là thánh nhân hay sao?

Jiraiya trực tiếp bỏ qua ba người kia, mà bước đến chỗ Naruto.

- Ngài nói vậy là sao, Naruto đã chết?

Tất cả trừ Sasuke đang ngẩn người đều đồng thanh.

Không thể nào, họ luôn trông đợi vào sau chiến tranh sẽ tìm thấy Naruto...

- Các ngươi nghĩ một thằng nhóc, mang trong mình sức mạnh ai cũng muốn chiếm rời đi thì khả năng sống sót là bao nhiêu phần trăm?

Nó không có nơi để đi, không có ai để nương tựa...

Các ngươi cho rằng sẽ như Sasuke, sẽ có một người như Orochimaru xuất hiện giúp nó sao?

Lời nói như đánh thẳng vào mặt mọi người....

- Không thể nào...?

- Không thể...

Tại sao chứ?

- Naruto-kun...

- Hinata...

Tỉnh lại đi...

Tất cả rất nhanh rối loạn...

Nhưng ngoại trừ Naruto và Jiraiya đang im lặng, thì sự im lặng cùng cái nhìn của Shikamaru rất bất thường...
 
|Drop| (Đồng Nhân Naruto) Naruto, Kẻ Bị Bỏ Rơi
Cuộc nói chuyện không vui


Văn phòng Kazekage, làng Cát, Phong quốc

- Hn, được thôi!

Nếu mọi người muốn tôi sẽ giúp.

- Vốn dĩ là cũng không muốn làm phiền, nhưng thật sự là không làm như vậy thì sẽ khó ra mặt giải quyết một số chuyện.

- Tôi hiểu rồi, chắc chắn sẽ không vấn đề.

- Cảm ơn ngươi, Gaara!

Một nhóm người thì thầm thầm, lén lút.

Theo nghiên cứu 100% chuẩn bị làm việc xấu :vvv

________________________

- Tại sao chúng ta phải rình như thế này chứ tiên nhân háo sắc.

Bọn họ cũng không phải mỹ nữ, ở đây cũng không phải nhà tắm muốn nhìn thì chúng ta cứ bước ra mà nhìn.

Naruto chán ghét nhìn lấy Jiraiya, lão già này chả biết lên cơn gì mà lôi cậu đến bụi cây đề rình mò đám người kia nữa.

Phải chi đây là nhà tắm công cộng thì còn hiểu được, đằng này...

- Ngươi quả nhiên vẫn ngu ngốc, ta đây gọi là quan sát, quan sát đó.

Thật tình là ta cũng không nỡ để làng bị diệt nhưng ta vẫn muốn xem thử coi bọn chúng có thể hạ mình vì làng không?

Jiraiya không những mắng còn khuyến mãi thêm cả một cái cốc đầu đau điếng.

____________________________

- Biết ngay là không dễ dàng gì!

Phiền phức!

Shikamaru chán nản ăn bánh cùng Choji.

Đám người còn lại thì thức thời im lặng.

- Tại sao lúc Naruto rời đi các người không cản lại?

Sasuke cuối cùng cũng lên tiếng phá tan sự im lặng.

- Nói thật nhé!

Tôi cũng không muốn gây chuyện với cậu đâu Sasuke nhưng cậu cũng mặt dày quá nhỉ?

Kể cả câu này cũng có thể nói ra được.

Kiba khinh bỉ trả lời.

Nguyên một bộ mặt hiện lên vẻ cực kỳ chán ghét.

- Kiba cậu đừng như vậy, dù sao...

- Thế nào?

Cậu đau lòng à Sakura!

Kiba nói không đúng hay sao?

Đúng thật từ lúc còn ở học viện cho đến bây giờ chúng tôi đều không thể so sánh với cậu ta nhất là về phương diện mặt dày và sự khốn nạn!

Hinata lời nói cay nghiệt nhìn lấy hai người đang quấn lấy nhau chả khác gì tình nhân là mấy.

- Các em ngừng lại đi, đâu phải lúc để cãi nhau!

Kakashi dù muốn giữ hình tượng trưởng bối cũng không thể chịu nổi hoàn cảnh ngột ngạt bây giờ.

- Thật sự thì trong mắt mọi người tôi chỉ là một người tham ăn, sức mạnh kém cỏi.

Nhưng tôi thấy về tình người thì mình hơn hạn của cả Sasuke, Sakura và cả thầy nữa đấy Kakashi.

Choji giờ phút này đã đem bịch bánh ăn sạch và bày ra vẻ mặt vô cùng nghiêm túc nói chuyện.

Tất cả đều tập trung vào cậu.

- Thầy là người có thể giúp lấy Naruto khi làng ra quyết định.

Nói gì đi nữa thì tộc Hatake cũng là một trong số các gia tộc có quyền lực trong làng, thầy còn là người dẫn dắt đội 7 nên ít nhiều cao tầng lúc đó sẽ bị đánh động...

Nhưng thâỳ đã không làm như vậy...

- Sakura, mình biết lúc đó cậu vì lo lắng cho Sasuke nhưng nổ lực của Naruto là không thể chối bỏ được.

Là đồng đội, là bạn bè...

Cậu đã từng cảm nhận là đối xử vô cùng quá đáng với Naruto hay chưa?

Ino tiếp lời của Choji nhìn lấy một người bạn từng rất thân...

- Cuối cùng Sasuke, cậu thản nhiên đi theo kẻ thù đánh cho chúng tôi một trận thừa sống thiếu chết.

Cậu lúc nào cũng xem thường Naruto cho đến khi nhận ra cậu ấy sắp mạnh hơn mình thì liền tìm cách hạ bệ.

Chúng tôi không nói là mình không có lỗi cho sự ra đi của Naruto nhưng lỗi lầm lớn nhất chính là do đội của các người.

Bây giờ quay ngược lại cắn chúng tôi, đây là cái khái niệm gì?

Shikamaru chốt lại tất cả.

Nhìn đội 7 không hoàn hảo trước mặt mà chán ghét.

- Nếu mọi người quan tâm cậu ấy hơn...

Nếu mọi người đặt niềm tin vào cậu ấy...

Nếu mọi người không xem cậu ấy là quái vật...

THÌ CẬU ẤY ĐÃ CÒN SỐNG.

Hinata hét lên trong nước mắt rồi chạy đi mất...

Tất cả nhìn theo thầm lắc đầu...

- Có lẽ mọi người cần suy nghĩ, chúng tôi cũng không muốn làm phiền nữa...

Thứ ngài Jiraiya cần...

Có lẽ là một lời xin lỗi từ tận đáy lòng...

Trước khi kéo ba người bạn của mình đi thì Shikamaru cũng để lại một câu.

Mong rằng bọn họ có thể hiểu ra...

Còn lại ba người như ba tội đồ đang bị sốc khi nhận lấy những cái quá khứ họ đã làm sai trái đến mức nào...

______________________________

- Ông ngồi đây mà đợi xem kịch của mình đi, tôi không hứng thú.

Naruto đứng dậy, quay đi.

Jiraiya cũng không nói gì nữa chỉ nhìn theo hướng của cậu rồi thở dài.

- Thằng nhóc này thật sự quá giống với Minato...

Quá giống sự lương thiện...

Jiraiya hiểu rõ Naruto, thằng bé không hận làng đến mức cay nghiệt muốn hủy hoại nó.

Thằng bé chỉ đang chờ đợi một thứ gì đó sưởi ấm tâm hồn bị tổn thương của nó mà thôi.

Sự lương thiện này giống với Minato trước kia, lương thiện đến ngu ngốc.

- Các người còn không hiểu ư...?
 
|Drop| (Đồng Nhân Naruto) Naruto, Kẻ Bị Bỏ Rơi
Nhiệm vụ hoàn thành


- Công chúa nếu khóc thì sẽ xấu xí đi đấy!

Hinata giật mình khi nghe tiếng nói sau lưng mình, bóng dáng của Chikyuu dần xuất hiện.

Nhưng trong một phút cô cứ ngỡ hình dáng ấy là của Naruto....

Cậu ngồi xuống kế bên cô, bây giờ đã là buổi tối.

Ánh sáng chiếu xuống dòng suối tạo nên khung cảnh rất thơ mộng...

- Chikyuu-kun, nếu một người quan trọng của cậu biến mất thì sẽ làm gì?

Hinata vô hồn hỏi lấy, một câu hỏi như than phiền...

- Cậu biết không, tôi đã từng chứng kiến tận mắt cảnh một người bạn của mình rời đi.

Dù cố gắng ngăn cản thế nào thì cũng không làm gì được...

Sau đó, tôi đã từng nghĩ mình sẽ cố gắng khiến cậu ta trở về nhưng...

Điều đó thật vô nghĩa...

Câu trả lời khiến cho Hinata cảm thấy ngạc nhiên thật sự...

- Vậy người đó giờ thế nào...?

- Có lẽ là sống khá tốt...!

Nhờ vậy tôi nhận ra, có lẽ cách rời đi cũng không tồi...

Cậu mỉm cười, một nụ cười cực kỳ chua chát.

Sống không tồi có lẽ là vậy nhỉ...?

Cả hai im lặng một lúc lâu...

- Vậy Naruto có hạnh phúc không?

Giọng Hinata thì thầm rất nhỏ nhưng cậu vẫn nghe thấy, lặng lẽ nhìn người con gái bên cạnh.

Thật sự rất muốn ôm lấy cô an ủi nhưng không có tư cách.

- Cậu ta... quan trọng lắm sao?

- Rất quan trọng!

Câu trả lời chắc chắn của cô khiến cậu hơi ngỡ ngàng.

Trên đời này có người cho cậu là quan trọng sao?

- Cậu ấy có lẽ không biết, tôi rất thích cậu ta.

Sự vui vẻ, lạc quan khiến người khác ao ước.

Ngày cậu ấy rời đi, tôi gần như không còn vui vẻ được nữa.

- Cậu không xem cậu ta là quái vật?

Cậu hơi ngập ngừng khi hỏi.

- Không bao giờ tôi xem cậu ấy là quái vật cả, cậu ấy là người tôi tin tưởng nhất!

Nụ cười ấm áp khiến trái tim cậu trở nên rung động.

Cậu chưa từng quá để tâm vào Hinata nên đã không nhận ra được điều này.

Bỗng chốc không khí trở nên thoải mái, cậu và cô cùng tán gẫu với nhau vui vẻ.

Nhìn bây giờ chả khác nào cặp đôi đang trốn phụ huynh hẹn hò.

.....................

- Nhìn hơi phiền phức nhỉ?

- Báo hại chúng ta lo lắng cả buổi!

- Mà họ đang nói gì mà vui vẻ vậy nhỉ, chúng ta có nên tham gia hay không?

- Suỵt!

Các cậu nhỏ tiếng đi, một đám con trai ngu ngốc hèn gì đến giờ không có bạn gái!

- Làm như cậu có bạn trai vậy!

- Kiba!!!!

Trong một bụi cây, lần thứ n đi rình trộm.

Thật tình, anh chị này rất vô cùng giống mấy bà hàng xóm.

Ở đâu có chuyện ở đó có chúng ta :vvv

- Hừm!

Coi như có người giữ nó!

À xém quên, gốc cây kế bên đó cũng đang có một người hóng hớt không kém cạnh.

Trên tay còn cầm một bản thảo truyện với tựa đề " Tình yêu sét đánh".

Sau đó như đã đủ thì mới quay gót rời đi.

- Nè!

Sau cái bóng mới rời đi giống ngài Jiraiya vậy?

- Chắc là nhìn lầm thôi, nhân phẩm của sannin làng chúng ta chắc không tệ vậy đâu!

- Ngài đệ ngũ cũng là sannin của làng đấy!

- ........

Đội hống hớt bốn người chuyển sang chế độ nghi ngờ nhân phẩm sannin huyền thoại...

-------------------------------------------------

- Ngài Jiraiya, chúng tôi có thể nói chuyện được không?

Mới bước đi ra thì Jiraiya gặp ngay ba oan gia của mình.

- Kakashi, lâu lắm rồi ta mới nghe lại câu này từ miệng ngươi đó.

Kakashi gãi đầu khó xử, đúng là cũng khá lâu rồi anh không còn cùng ngài Jiraiya nói chuyện.

Khi còn là người của Anbu anh rất hay tìm đến ông nhưng sau này dần dần cũng đã không tìm đến.

Chắc ít nhất cũng đã gần 10 năm.

- Được rồi, các ngươi nói đi.

Nhanh lên để ta còn viết bản thảo.

Jiraiya vô cùng tự tin vào sự nhìn người của Minato trước kia, dù tệ thế nào thì chắc chắn cũng sẽ biết cái sai của mình.

Hơn nữa...

- Chúng tôi thật sự xin lỗi vì những việc của mình, mong ngài có thể quay trở về làng.

Cả ba đồng thanh cúi gập người xuống khiến ông hơi bất ngờ.

Có cần trịnh trọng vậy không?

- Các ngươi đứng đàng hoàng đi, trịnh trọng thế này ta không nhận nỗi.

- Vậy ngài sẽ về giúp chúng con chứ ạ?

Cô gái duy nhất lên tiếng hơi nóng vội, nhưng ông không nói gì mà nhìn sang thằng nhóc tộc Uchiha.

Nhận thấy tầm nhìn, Sasuke cũng biết điều lên tiếng.

Giọng nói hơi có phần ngượng ngập, kiểu cách y chang như vị thiếu gia.

- Ngài Jiraiya, tôi thành thật xin lỗi.

Nếu ngài chịu chấp nhận quay trở về thì dù có mắng, chửi hay đánh tôi thế nào thì cũng được...!

Thật sự xin ngài hãy tha thứ...

- Sasuke....

Thật là, dù gì cũng coi như đúng ý ông.

Cũng không nên làm khó chúng nó làm gì...

- Được thôi, vậy ngày mai ta và Chikyuu sẽ về làng.

Còn lời ngươi nói hôm nay ta mong ngươi sẽ giữ được, Sasuke.

Cả ba vui mừng, Jiraiya cũng rời đi.

Thế nào thằng nhóc Naruto cũng càm ràm ông vì tự ý quyết định.

Nhưng dù sao nó cũng có ý trở về giúp thì thôi coi như ông giúp nó giải quyết.

-----------------------------

- Vậy thật sự là ngài Jiraiya?

- Nhân phẩm sannin làng mình tệ vậy sao?

- Một người ăn nhậu, cờ bạc.

Còn một người thì thích rình trộm người khác...

Còn người kia thì là tên biến thái, quái dị...

- Thôi dù sao cũng hoàn thành nhiệm vụ rồi!

Như vậy cũng đỡ phiền phức...

Lại là một bụi cây lại là bốn gương mặt ấy.

Đúng là tổ đội hóng hớt có khác....

Nhưng đúng là buổi tối hôm nay là một buổi tối thật vui vẻ, nhưng vui được bao lâu thì tùy vào số trời vậy....
 
|Drop| (Đồng Nhân Naruto) Naruto, Kẻ Bị Bỏ Rơi
Làng Lá


- Tiên nhân háo sắc, ông thật tình là...

- Ngưng!

Từ tối hôm qua đến giờ ngươi càm ràm nhiều thật đấy.

Chưa già mà đã mắc bệnh lải nhãi à...

Jiraiya bịt miệng của Naruto lại, hiện tại hai người họ đang trong tình trạng đi với tốc độ rùa bò đến nơi tập hợp người làng Lá.

- Xin lỗi, các ngươi đợi có lâu không!

Đến nơi thì tất cả đã đông đủ, xem ra chỉ còn đang đợi họ mà thôi.

- Không sao đâu, vậy chúng ta bây giờ xuất phát!

Vừa ngáp vừa nói chuyện, Shikamaru cũng thật là cực khổ mà nhìn bầu trời mây bay đúng thật là hạnh phúc.

Trong lúc di chuyển chỉ có Naruto là bị tụt lại phía sau.

Vừa đi vừa suy nghĩ vu vơ về những thứ không đâu.

- Chikyuu-kun, cậu sẽ bị lạc đường đấy!

- Hở...?

Không biết lúc nào mà cả Hinata cũng xuất hiện kế bên cậu.

Nhìn cô ấy cậu lại đột nhiên khó xử, trong một phút cậu lại muốn nói với cô tất cả sự thật nhưng...

- Cậu đừng lo, mọi người cứ đi theo tốc độ của mình đi!

Cậu mỉm cười nhưng thật sự tự thì nó có vẻ cứng ngắc.

Cuối cùng sau gần một ngày "lết" thì tất cả cũng đã đến được Konoha.

Bóng nắng chiều rọi xuống văn phòng cũ...

Cộc...

Cộc...

Cộc

- Vào đi!

Tsunade từ lên tiếng uể oải, giấy tờ gần như chất đầy căn phòng.

- Ngài đệ ngũ, chúng tôi đã đưa họ trở về!

Shikamaru nghiêm túc thông báo khiến bà giật mình ngước lên.

Trước mặt bà là Shikamaru và một chàng trai tóc đỏ...

- Ngươi...

Đệ tứ !?

- Bà gi...

Có lẽ nhằm người rồi.

Tôi là Uzumaki...

Uzumaki Chikyuu!

Naruto bây giờ mới hiểu cảm giác nói dối với người từng rất quen khó thế nào.

"Bà già!

Tôi là Uzumaki Naruto và tôi sẽ là Hokage!".

Cậu nhớ lại câu nói trước kia gọi bỗng muốn cười lớn vào sự ngu xuẩn.

- Ta xin lỗi!

Chỉ có một mình ngươi?

Tsunade bất giác thở dài, thứ bà mong đợi không chỉ là một...

- Còn có một người quen của bà...

Chưa nói dứt câu Tsunade đã lao ra ngoài khiến hai người trong phòng ngẩn người nhìn nhau.

- Chikyuu, có lẽ là ngài đệ ngũ cần một chút thời gian mới có thể quay lại.

Ramen cho một buổi chiều chắc không tệ?

Shikamaru lười biếng lên tiếng.

Khoé mắt Naruto bỗng sáng lên nghi ngờ nhưng cũng đồng ý.

- Cho cháu hai tô ramen đặc biệt đi ạ!

- Ồ, có ngay!

Ông chủ tiệm cùng cô con gái lúc nào cũng vui vẻ niềm nở.

- Cậu là... ???

Ông chủ tiệm khi đưa bát mì cho Naruto bất ngờ lên tiếng.

Trong lúc Shikamaru không để ý cậu khẽ đưa ngón tay lên miệng, mỉm cười.

- Tiệm mì này là ngon nhất Hoả quốc!

Nếu ai đã từng ăn ở đây thì chắc chắn rằng không bao giờ quên được mùi vị của nó?

Cậu thấy thế nào?

Shikamaru húp một ít nước rồi nhìn cậu.

- Cảm giác thật sự rất tuyệt...

Đúng vậy rất tuyệt!

Một cảm giác thân quen như trở về nhà, vừa ngọt ngào lại vừa ấm áp.

- Cho hai tô đặc biệt đi ạ!

- Ồ!

Thầy Iruka, thầy lại đến ăn mì nữa à!

Iruka từ ngoài bước vào nghe câu hỏi cũng liền cười trừ.

- Chào thầy Iruka!

- Chào em Shikamaru và...

Nar...

- Xin chào, tôi là Uzumaki Chikyuu!

Naruto ngắc ngang lời của thầy Iruka khiến anh có vẻ hơi ngỡ ngàng.

- Xin lỗi, nhìn cậu rất giống học trò cũ của tôi!

- Vậy sao?

Không khí có phần hơi yên ắng cho đến khi hai tô mì được bưng lên.

Chỉ thấy Iruka lặng lẽ nhìn tô mì rất lâu.

- Thầy Iruka mỗi lần đến đây đều như vậy!

Shikamaru thấy ánh mắt của Naruto liền giải thích.

- Tại sao?

- Trước kia, người học trò thầy ấy cưng nhất rất thích ăn mì ở đây.

Và mỗi lần như vậy gần như đều vô tình gặp trúng thầy Iruka, như một sự sắp đặt!

Sau này có nhiều chuyện xảy ra...

Có lẽ là một phần tiếc nuối kỷ niệm...

- Tôi ăn no rồi!

Cậu đứng dậy bỏ lại trên bàn ít tiền rồi đi mất.

- Uzumaki Naruto...

Tôi biết là cậu mà!

Cậu bỏ đi, lặng lẽ nhìn khắp nơi của Konoha.

Sự luyến tiếc có và cả những nỗi đau cũng có.

Naruto chưa từng hận Konoha, cậu biết là con người ai cũng sợ những thứ quá mạnh mẽ.

Nhưng cậu thật sự rất buồn khi nơi mình được sinh ra và sống mười mấy năm từ bỏ mình.

Cậu cứ đi cho đến khi dừng lại thì trước mặt mình đã là ngôi nhà cũ...

- Cậu biết từ khi nào?

Shikamaru...

- Từ khi cậu trở về cảm xúc của một Naruto!

Từ phía sau Shikamaru bước lên, vỗ nhẹ vào vai cậu.

- Chào mừng cậu trở về Uzumaki Naruto!

______________________

Thật ra đào nhiều hố quá nên giờ chưa biết lắp cái nào trước...

Mà thôi tùy duyên vậy, bí quá thì đào hố mới tiếp 😅😅😅😅
 
|Drop| (Đồng Nhân Naruto) Naruto, Kẻ Bị Bỏ Rơi
Chỉ còn là quá khứ


- Shikamaru, con có thể đánh với ta một ván cờ không?

Chả ai biết Shikamaru đã ngồi ở đó được bao lâu chỉ thấy khi Shikaku gọi thì anh đã sắp trở thành cục đá.

......

- Ta nghe nói nhiệm vụ lần này con hoàn thành rất tốt!

- Không hẳn là vậy!

Một ván cờ vô hồn, tay vẫn hoạt động nhưng tâm trí của Shikamaru thì đang ở nơi nào đó.

- Trong một bàn cờ thứ chúng ta cần bảo vệ là vua.

Không có vua thì ván cờ kết thúc, ta nghĩ chắc con không muốn kết thúc sớm đâu...

- Rốt cuộc tại sao thứ chủ chốt lại là vua...

Shikamaru dừng lại giữa chừng khi quân cờ sắp chạm xuống.

- Chỉ vì một quân vua yếu kém lại hy sinh nhiều quân khác...

- .....

Hy sinh để đổi lại một kết quả tốt hơn, nếu con người ta chỉ muốn lấy mà không muốn bỏ thì sẽ không bao giờ có kết cục tốt.

- Kết cục tốt?

Có sao?

Shikamaru bóp chặt quân cờ trên tay.

Anh lại nhớ đến những lời nói của Naruto vừa nãy...

........

. .......

____________

- Trở về?

Shikamaru cậu quên là Uzumaki Naruto đã chết hay sao?

Cậu cười lớn, quay mặt nhìn người bạn cũ.

- Trên thế giới này đã không còn có một Naruto ngu ngốc thuộc làng Lá hay một cái vỏ chứa đựng cửu vĩ.

Mà chỉ còn tôi, em trai của thiên đạo Pain, hắc ám Chikyuu của tổ chức Akatsuki mà thôi!

Shikamaru im lặng.

Anh thừa nhận mình đã quá ít kỉ, ngôi làng này đối với Naruto chỉ toàn đau thương...

Nếu là anh thì anh cũng sẽ chọn căm ghét nơi này.

- Naruto...

À không phải gọi cậu là Chikyuu.

Chúng ta đã từng là bạn bè đúng không?

- Đã từng nhưng không bao giờ có thể trở lại nữa đâu!

Cả hai im lặng một lúc lâu, Shikamaru cảm thấy như mình đang bị rơi vào một thế cờ bí.

- Shikamaru, nói thật nếu cậu không phải người của tộc Nara thì có lẽ bây giờ cậu cũng chả khác gì tôi đâu!

- Ý cậu là...

- Chuyện tôi bị trục xuất khỏi làng trong khi đã cố gắng hoàn thành nhiệm vụ đến mức chỉ còn nữa cái mạng nhưng các người vẫn bình yên trong làng.

Đến giờ cậu còn không hiểu?

- ...

Tôi từng suy nghĩ rất nhiều khả năng nhưng cái có vẻ hợp lý nhất chính là họ lo sợ sức mạnh của cậu!

Nhưng trong làng vẫn còn những người mạnh không khác cậu khiến tôi phải suy nghĩ lại...

- Người quá mạnh hay quá thông minh đều khiến họ lo sợ.

Cậu, Neji, Lee....

Bất kì đứa trẻ nào trong làng đều có gia đình đảm bảo sự an toàn...

Kể cả tên Sasuke!

Shikamaru im lặng, anh nhìn thấy rõ sự cô đơn chứa trong lời nói đó.

- Chỉ riêng một mình tôi là không!

Mang trong người sức mạnh kẻ khác thèm thuồng...

Và hơn hết tôi có đầy đủ lý do căm hận làng này hơn bất kỳ một ai.

Họ lo sợ nếu tôi còn ở trong làng thì không sớm cũng muộn họ sẽ chết!

- Sống trong hận thù cậu vui vẻ sao?

- Cậu nghĩ xem?

Dù tôi sống trong hận thù nhưng ở nơi tôi sống họ không coi tôi là quái vật.

Họ chỉ coi tôi là tôi chứ không phải bất cứ thứ gì khác!

Những tán cây xào xạc, không khí âm u.

Shikamaru nhìn lấy cậu thật kĩ...

- Cậu là Naruto hay Chikyuu thì vẫn mãi sẽ là một thành viên của làng Lá!

Vì làng cũng vì chính cậu, hãy tha thứ cho quá khứ...

- Cậu coi tôi là thánh nhân sao Shikamaru?

Các người bắt tôi hy sinh vì làng.

Cuối cùng tôi được cái gì?

Cha mẹ tôi đã mất để bảo vệ cái làng quái quỷ này, tiên nhân háo sắc gần như bán mạng để tìm tình báo, tôi thì bị xem là quái vật!

Các người muốn chúng tôi hy sinh vì làng, vậy cái làng này đã cho tôi được gì?

- Cha mẹ cậu...

Shikamaru như nghĩ ra gì đó giật mình nhìn về phía các tượng đá Hokage.

- Đúng!

Cha, mẹ tôi chính là Namikage Minato và Uzumaki Kushina cũng chính là vợ chồng Hokage đệ tứ đã khuất!

Haha...

Hhaha...

Cha, mẹ làm anh hùng...

Con làm quái vật...

Haha...

Đúng là chuyện buồn cười nhất mà tôi từng biết...

Tiếng cười khát loạn, trong đêm khuya Shikamaru như bị chôn chặt lấy ở nơi đang đứng.

Anh không thể ngờ lại có quá nhiều ủy khuất bất ngờ đến vậy.

Cho đến khi Naruto đã rời đi, anh cũng đã về đến nhà nhưng cảm xúc vẫn vô cùng hỗn loạn...

_______________________

Quân cờ trên tay Shikamaru bất giác bị anh nắm chặt đến mức vỡ vụn.

Shikaku nhìn con trai mình một lúc thật lâu, rồi đứng dậy ra ngoài...

- Nếu kể cả con tốt cũng không biết ý nghĩa của nó là gì thì có lẽ bàn cờ đó đã thua ngay từ đầu.

Nhưng mà đừng quên khi tốt qua thông chỉ có lên chứ không có xuống...

Ta hy vọng rằng các con sẽ hiểu được...

Trước khi hoàn toàn đi mất thì Shikaku nói vọng lại với người con.

Ông đã nhận ra thứ gì đó, khi bước ra ngoài ông nhìn về hướng những tượng đá Hokage.

- Minato, tôi không nghĩ là mọi chuyện lại xảy ra như vậy...

Nếu cậu còn sống thì may biết mấy...

....

....

....

- Làng là gì...?
 
|Drop| (Đồng Nhân Naruto) Naruto, Kẻ Bị Bỏ Rơi
Cuộc gặp gỡ tình cờ


- Xin chào ngài đệ ngũ, thật thất lễ khi không nói trước sự việc!

Gaara nở một nụ cười vô cùng mang tính chất thương mại.

Buổi sớm, sương chưa kịp tan...

Trong văn phòng Hokage hiện tại, Tsunade mang vẻ mặt trầm tư nhìn đám người vừa xuất hiện.

- Ngài Kazekage, tôi thật sự thắc mắc ý ngài thế này là gì?

- Chả có ý gì hết!

Tôi nghe nói ngài vừa mời được một người đến giúp đỡ làng.

Vừa vặn người mà ngài mời lại là bạn thân của tôi, nên với tư cách một người bạn thì tôi cũng nên đến xem một chút!

Tsunade hiện tại rất muốn đánh cho Gaara bay đi mất nhưng phải nhịn xuống.

Nói hoa mĩ như vậy nhưng dẫn theo đám người đằng sau thì có khác nào đi xem náo nhiệt?

- Chikyuu là em trai tôi, cái làng này trước giờ có bao giờ tốt đẹp?

Bà nghĩ tôi sẽ bỏ mặc nó mà không lo lắng?

Nagato chán ghét lên tiếng, những người còn lại của Akatsuki cũng gật đầu đồng ý.

- Ngươi....

- Tsunade, bà đừng như vậy!

Tôi dám đảm bảo bọn họ sẽ không làm việc quá đáng!

Từ ngoài cửa Jiraiya bước vào.

- Jiraiya, ông...

Haizzz, được rồi nếu ông đã nói như vậy thì tôi sẽ cho họ ở lại!

Tsunade dù không muốn nhưng vẫn lựa chọn tin tưởng vào Jiraiya.

Cốc...

Cốc...

Cốc...

- Vào đi!

- Xin chào ngài Kazekage, ngài đệ ngũ, ngài Jiraiya và...

Akatsuki???

- Shikamaru?

Tsunade mắt tròn mắt dẹt nhìn lấy tình cảnh hiện tại, hôm nay có điều gì đó không đúng thì phải?

Đầu tiên là tên Gaara dắt theo một bầy náo loạn, sau đó Jiraiya lại xuất hiện ở văn phòng Hokage (một điều hiếm hoi), cuối cùng là tiểu quỷ Shikamaru không ở nhà ngủ lại xuất hiện vào giờ này..

Không chừng hôm nay lại xuất hiện biến tượng cho xem.

- Vâng, tôi đến để thông báo về việc kiểm tra sức mạnh của Chikyuu.

Có một người yêu cầu vào danh sách...

- Tên ngốc nào vậy?

- Uchiha Sasuke!

_________________________________

- Này Chikyuu, ở đây!!!

- Kiba, Hinata chào hai cậu....

Xin hỏi cậu là...

Naruto vừa xử lý xong bữa sáng liền bắt gặp bọn họ.

Tuy nhiên nhìn con người trùm kín mít kia thì cậu thấy rất quen nhưng không nhớ nổi tên?

- Không một ai nhớ đến tôi, tôi lại bị bỏ rơi...

"Tên trùm kín mít" trong lời đồn ngồi tự kỉ vẻ vòng tròn dưới đất...

... .

......

......

- À...

Ha...

Cậu ta là...

Ủa mà cậu ấy tên gì vậy Akamaru?

Kiba lên tiếng nhưng lại đột nhiên quên mất tên đồng đội của mình, "Tên trùm kín mít" lại thêm một tầng u ám.

- Kiba, cậu đừng chọc Shino nữa.

Chikyuu, đây là Shino thành viên của đội mình!

- Quả nhiên chỉ có Hinata là tốt nhất!

"Shino?"

Trong lòng Naruto được một trận trấn kinh, mới vài năm không gặp tầng xuất u ám của người này tăng phọt dữ vậy.

- Tiểu thư Hinata, sao người lại ở đây?

Lee, Neji và Ten Ten từ xa bước lại.

Naruto đột nhiên nhíu chặt mày, Neji chắc không nhận ra cậu đâu nhỉ?

- Chào anh Neji, Lee và Ten Ten!

Đây là Chikyuu người mà làng chúng ta nhờ giúp đỡ!

Hinata mỉm cười với mọi người, hôm nay cô cảm thấy rất vui nhưng vì sao thì cả cô cũng không hiểu rõ...

- Xin chào mọi người!

- Rất vui gặp cậu Chikyuu!

Neji hơi ngẩn người khi nhìn thấy Naruto, sau khi chào hỏi liền im lặng thật lâu.

- Yo...

Hôm nay sao đông đủ vậy, chúng ta tổ chức tiệc thịt nướng đi!

Từ xa xa Choji đang cùng Ino bước lại.

Một màn tập hợp khá trùng hợp.

- Đúng vậy đấy, dù sao thanh xuân là phải tận hưởng!

Chikyuu chúng ta đi thôi, mọi người nhanh lên không là bọn tớ ăn hết đấy!

Lee thanh niên vàng của làng nhiệt huyết nhanh chóng kéo Naruto đi khiến cậu thầm cảm thán, thời gian lâu như vậy con người này vẫn không khác gì!

- Chào các anh chị!

Konohamaru đột nhiên bắt gặp một đoàn người ngay ở đầu con hẻm.

- Yo, chào Konohamaru!

Bọn anh đang chuẩn bị tổ chức tiệc em có muốn đi cùng không?

- Tiệc ạ?

Hôm nay là ngày gì sao?

- À là tiệc chào mừng Chikyuu đến làng Lá!

Vừa nói Lee vừa lôi cổ Naruto qua giới thiệu.

- Anh...

Đại ca....

- Nhóc lớn hơn so với trước rồi nhỉ?

Trưởng thành hơn rồi!

Mọi người khó hiểu nhìn hai con người kia, Naruto nhẹ nhàng thoát khỏi cánh tay ma quỷ của Lee.

Vỗ vai Konohamaru một cái liền khẽ giọng.

"Nhóc đừng nói cho họ biết!"

Nói rồi cậu vui vẻ xoa đầu thằng nhóc.

Ít nhất ở trong làng này luôn có những người nhớ đến anh, điều này thật sự không còn gì sánh được.

- Hai người biết nhau sao?

- Ờ, cũng đã là chuyện rất lâu rồi!

Naruto mỉm cười khoát vai Konohamaru gia nhập đoàn người.

Suốt một quãng đường tất cả vui vẻ nói chuyện.

- Tôi đã nói rồi đừng đi theo tôi nữa, Sakura trước kia tôi không thích cô!

Bây giờ vẫn như vậy!

Từ bỏ đi Sakura.

- Mình biết...

Mình thích cậu nhưng không cần cậu phải đáp lại!

Nhưng Sasuke...

Cậu cũng không có quyền bắt buộc mình từ bỏ tình cảm đó, mình chỉ cần nhìn thấy cậu là đủ rồi!

Khi đang đi trên đường cả đám vô tình bắt gặp được một chuyện khá là khó xử.

Cả đám quyết định chạy trốn đằng sau bụi cây thầm quan sát ( nhìn trộm 😑).

- Tên Sasuke hình như hơi quá đáng rồi nhỉ?

- Sakura vậy mà yêu cậu ta sâu đậm thật...

.....

Cả đám vừa nhìn trộm lại vừa thầm cảm thán.

- Phiền phức thật, các cậu làm gì ở đây vậy?

- Shikamaru, ngài Jiraiya, ngài đệ ngũ....

Cả đám ngước mặt lên, giật mình vì những người vừa xuất hiện.
 
|Drop| (Đồng Nhân Naruto) Naruto, Kẻ Bị Bỏ Rơi
Không đề


- Thay gì nói mấy câu vớ vẩn thì các ngươi mau chóng trả lời cho ta tại sao lại tập hợp ở chỗ này!

Tsunade cúi sát mặt nhìn xuống Naruto, còn tại sao lại nhìn cậu thì...

- Chikyuu, ngươi đang học thói xấu của Jiraiya hay sao?

Đã vậy còn rủ rê đám trẻ này nữa...

Mặt cậu cùng Jiraiya đồng loạt nổi hắc tuyến, đám người còn lại thì cười như được mùa.

Một đám người cười nói vui vẻ quên mất lý do mà mình đang núp lùm là gì...

- Các người đến đây từ bao giờ?

Tiếng Sasuke vang lên khiến mọi người giật mình nhớ ra họ.

- Yo...

Xem ai vừa giở giọng kìa Akamaru?

Kiba lên tiếng đầu tiên, ánh mắt thêm một tầng chế giễu.

- Các cậu...

Nghe thấy hết rồi?

Sakura cũng chạy tới mang gương mặt hơi đỏ vì ngại ngùng.

- Nếu chúng tôi nói không nghe thấy gì thì cậu tin không?

Naruto vẫn là người dễ dàng lên tiếng nhất.

Tất cả im lặng nhưng rõ ràng ánh mắt mà Sasuke dành cho Naruto không được tốt chút nào.

- Thôi ngay đi, ta đến tìm lũ ngốc các ngươi không phải để xem biểu cảm này!

Vẫn là Tsunade quyền lực nhất, cô liếc nhìn Sasuke bất mãn.

- Uchiha Sasuke, ta nghe nói ngươi có bất mãn gì đối với phân phó của ta khi yêu cầu tham gia buổi đánh giá thực lực dành cho Chikyuu?

Sasuke nhướn mày ra vẻ bất cần.

- Đám thượng nhẫn ở đây có thể qua mặt tôi?

Ngài Hokage đệ ngũ nếu vì tâm tình riêng mà không cho tôi vào đội thì quả thật không tốt tí nào?

- Ngươi....

- Đánh giá thực lực...

Đó là cái gì?

Naruto xen ngang cuộc trò chuyện cũng như góp phần giúp cho Sasuke không bị Tsunade đấm bay đi.

- Cũng không phải chuyện gì phiền phức!

Chỉ là cho cậu đánh cùng với một số thượng nhẫn trong làng mà thôi!

Không cần làm phức tạp quá, chỉ cần cho chúng tôi biết năng lực của cậu để sắp xếp đội hình là được!

Đó cũng là lý do người nào đó không có quyền tham gia vào việc này vì kể cả tư cách người trong làng hắn cũng không có!

Shikamaru nhanh chóng đứng ra giải thích, xem ra câu nói này sẽ được đánh giá là dài nhất trong hôm nay của cậu ấy.

- À, vậy có nghĩa là trong khi các cậu đã sắp xếp đủ người để thử thách tôi thì cậu ta làm loạn xen vào?

Naruto chỉ chỉ vào tên đối diện mình với ánh mắt quái dị.

- Nói chuyện cho đàng hoàng hai tên ngốc kia, tôi không phải là làm loạn chỉ là tôi muốn chứng minh so với số tiền cái làng này bỏ ra thì ngươi không xứng đáng!

- Này Sasuke...

- Không sao đâu mọi người, nếu cậu ta đã thích thì cứ việc cho cậu ta vào.

Thật ra tôi cũng muốn xem thử một kẻ phản bội làng như Orochimaru thì có thể dạy dỗ ra được sản phẩm như thế nào...

À mà cậu ta hình như cũng đã được dạy dỗ gì đâu!

Naruto mỉm cười nhưng nụ cười của cậu như một gáo nước lạnh tát thẳng vào mặt Sasuke.

- Aiyo...

Chikyuu phải không?

Miệng lưỡi cũng thật là bén quá đấy!

Một giọng nữ xuất hiện khiến mọi người tập trung quay lại.

- Ơ...

Thầy Kakashi, thầy Asuma, thầy Gai, giám khảo Genma còn cả cô Anko và tiền bối Yamato nữa mọi người làm gì ở đây?

Năm thượng nhẫn ưu tú trong làng xuất hiện cùng lúc khiến đa số bất ngờ.

- Chúng tôi nhận lệnh triệu tập từ ngài Hokage đệ ngũ, đang trên đường đến địa điểm được chỉ định thì vô tình gặp các cậu!

Yamato lên tiếng trả lời.

Ai cũng gật gù như đã hiểu rõ.

- Vốn dĩ là sẽ cho ngươi một chút thời gian nữa Chikyuu nhưng mọi người đã tập hợp đông đủ như vậy thì đành phải cho ngươi chịu thiệt một chút thôi!

Tsunade tỏ vẻ bất đắc dĩ nhún vai khiến Naruto cảm thấy không thể nói nên lời.

Đây có thể gọi là bão đến mới chuẩn bị làm nhà sao?

- Thôi nào em trai, chị đây sẽ bù đắp cho cưng khi làm xong việc.

Thấy thế nào?

Anko bước lại gần khoát vai với Naruto, cô nàng vẫn luôn thoải mái như vậy.

- Được rồi...

Được rồi...

Thật tình là!

Thế là mọi chuyện nhanh chóng được quyết định tất cả cùng nhau kéo đi đến gần khu rừng.

Có lẽ là trùng hợp khi đó lại là nơi trước kia đội 7 thực hiện sinh tồn diễn tập.

- Vậy thì để đền bù tổn thất cho ngươi!

Chikyuu luật đấu tùy theo ý ngươi thích!

- Cũng không cần phiền phức, mọi người muốn thế nào liền thế đó đi!

Muốn đấu tay đôi cũng được, tập thể cũng được!

Nhưng tôi thấy tốt nhất vẫn là tất cả cùng nhau lên để tiết kiệm thời gian!

- Không được đâu đại ca, tất cả bởi họ hợp lại thì có mà cả Hokage cùng cũng không đấu lại!

- Đúng đấy Chikyuu!

Konohamaru nắm lấy tay của Naruto ngăn lại, vẻ mặt cực kỳ lo lắng.

Mọi người xung quanh cũng gật đầu đồng ý.

- Không sau đâu Konohamaru, anh còn phải dẫn mọi người đi liên hoan nữa mà.

Naruto xoa đầu Konohamaru mỉm cười.

- Quả là tuổi trẻ nhiệt huyết!

Lee em phải học hỏi tinh thần của Chikyuu biết chưa!

- Vâng, thưa thầy Gai!

"Hai cái con người này...

Giờ này mà còn nói như vậy được nữa"

Tất cả đổ dồn ánh mắt quái dị nhìn lấy hai thầy trò nào đó đang cháy bùng ngọn lửa nhiệt huyết.

- Được rồi, theo ý của cậu Chikyuu!

Những người không liên quan yêu cầu tránh xa nơi thi đấu!

Tất cả lùi ra đứng thành một vòng tròn.

- Bây giờ, cuộc so tài đánh giá thực lực của Chikyuu chính thức bắt đầu!
 
|Drop| (Đồng Nhân Naruto) Naruto, Kẻ Bị Bỏ Rơi
Sasuke, đấu!


- Sao vậy Sasuke?

Chả phải ngươi là người luôn miệng đòi đấu với ta hay sao?

Khi tất cả thượng nhẫn được chọn đều đã bị Naruto đánh lui hết thì Sasuke vẫn điềm nhiên chưa hề động đậy cứ như hễ việc này chả liên quan gì đến hắn ta vậy.

- Tất nhiên, ta chả có ý định buông tha cho ngươi...

Nhưng thay vì tốn sức lực cho cả trận chiến dài thì tại sao chúng ta không giải quyết nhanh gọn một chút!

Sasuke bây giờ mới bước ra sân đấu đối diện với Naruto.

- Ngươi muốn đổi luật, cũng được thôi!

Dù sao cả hai chúng ta đều không phải chủ nhà nên cũng không cần mấy cái quy tắc gì gì đó!

- Đúng vậy, ta và ngươi hình như từng có kỷ niệm cũ đúng không?

Vậy...

Tại sao chúng ta không ôn lại chút tình cảm trước kia nhỉ?

- ...

Khi nghe đến lời nói của Sasuke, Naruto nghi hoặc liếc nhìn.

Kể cả những người xung quanh cũng đột nhiên im lặng.

Trong lúc Naruto đấu với những người trong làng thì có nhiều người hơn đã tập trung ở đây.

Các Anbu, trưởng tộc Hyuga cùng con gái út, các bộ trưởng, trưởng tộc khác cũng như trưởng lão cũng tập trung lại.

Bây giờ tất cả bọn họ đều đưa ánh mắt suy xét về phía của hai người bọn họ.

- Ta nói bừa thôi, thật sự có à!

Sao ta lại không nhớ nhỉ?

Có lẽ ngươi lại là tên yếu kém nào đó mà Orochimaru đem về cho ta luyện tập cũng nên!

- Ta sống chừng ấy năm chưa thấy ai mở miệng lại ngứa đòn như ngươi đó Sasuke.

Ta và ngươi không có kỷ niệm nào cả nhưng hình như với thầy ngươi thì có đấy!

Để ta nhớ xem trước vài bữa ngươi giết hắn ta thì hình như hắn cùng ta có thâm tình trò chuyện với nhau một chút!

Thật ra hắn nói gì ta cũng không biết nữa là...

Haizz...

Nếu biết đó là lần cuối gặp nhau ta đã ngừng tay nghe hắn nói chuyện rồi!

Tất nhiên ngụ ý trong câu nói này không có ai là không nhìn ra.

Xem ra hai con người này quả thật cũng tính là có kỷ niệm chút ít đó chứ!

Ngươi ăn đồ ta bỏ lại mà tưởng sói giết được cọp hung!

- Yo, tự nhiên chúng ta cũng mong thấy cái kỷ niệm tốt đẹp này ghê phải không mọi người!

- Đúng vậy!

Đấu đi!

Đấu đi!

Tiếng hô hoán bên ngoài bắt đầu càng ngày càng to người tập trung lại càng ngày càng nhiều.

- Người đấu chung với anh Sasuke hình như nhìn có chút quen mắt là ai vậy Konohamaru?

Hanabi đứng cạnh cha mình và Konohamaru sau một hồi nhìn đủ lâu cũng cảm thấy hình như ngươi kia càng nhìn thật sự càng quen mắt.

- Đó là...

- Hanabi/ tiểu thư Hanabi...

Hinata và Neji xuất hiện ngăn cản lại cuộc trò chuyện.

Cả hai người thoáng chút nhìn nhau, không khí gia đình bỗng trở nên kỳ lạ.

- Thôi được rồi mấy đứa đứa lo tập trung xem trận đấu đi thuận tiện học hỏi chút ít từ bọn chúng!

Chiếc ghế gia chủ của ta cũng cần có người nối nghiệp rồi!

Hình như những người xung quanh hôm nay biết được hơi nhiều chuyện rồi thì phải.

Có lẽ sau trận đấu này thì bọn họ cũng nên đến tòa soạn Konoha để cống nạp một chút tin tức lấy tiền tiêu xài thôi.

- Mọi người đừng nóng lòng, đúng là ta có ý định một chiêu phân thắng với người này nhưng đột nhiên hắn lại bảo ôn lại kỷ niệm cũ làm ta có chút suy nghĩ lại.

Những người bình thường không minh bạch lời nói của cậu nhưng đám bạn cùng trang lứa thì bỗng nhiên phì cười.

- Haha...

Chikyuu cậu tính làm trưởng bối nhường nhịn tiểu bối à!

Kiba kẻ cười lớn nhất trong đám lớn tiếng hỏi thăm.

- Hừm...

Đúng rồi nhỉ?

Mình quên mất mình cũng là trưởng bối cơ đấy!

Một trò đùa không hơn không kém, Naruto liếc mắt nhìn đối thủ.

Tôi vì cậu trước kia chịu bao nhiêu nhục nhã, hôm nay tôi quyết định trả cho cậu số lãi mà cậu đáng được nhận.

- Ngươi câm miệng lại cho ta...

Cuối cùng kẻ không chịu được vẫn là Sasuke.

Muốn đấu kiên nhẫn với Naruto sao?

Lo mà tu thêm vài kiếp nữa đi!

- Nói ra thì thằng nhóc Sasuke này ra đòn có 7 phần giống cậu đó Kakashi!

Các thượng nhẫn bị đánh thua ban nãy cũng tập trung lại gần với chỗ của Tsunade.

- Nghe nói trước kia thằng bé từng theo tiền bối đúng không?

- Thế là cậu cập nhật thông tin quá kém rồi Yamato!

Năm đó tôi tiếp xúc với cái tổ đội anh ta lần đầu tiên là vào cuộc thi trung nhẫn.

Nhìn bằng nữa con mắt thì ai cũng biết được anh ta xem nó thành người thừa kế.

Không chừng nếu sự việc kia không xảy ra thì nó đã đổi tên thành Hatake Sasuke...

Ưm...

Ưm...

- Cô vẫn nên tập trung ăn đi Anko!

Asuma nhét thêm một cây dango vào miệng cô nàng.

- Asuma, thầy là một tên thô lỗ!

Tại sao Kuranei lại thích một người như thầy được chứ!

- Thôi nào, thôi nào...!

Cuộc trò chuyện bị dời sang một hướng khác.

Kakashi vẫn im lặng từ lúc đầu.

- Cậu thật sự không sao chứ?

Vừa nãy Anko không phải cố ý đâu!

Gai vỗ vai người bạn của mình, trong suốt bao nhiêu năm nay, ai cũng biết được Sasuke và Naruto đã là cấm kỵ lớn nhất trong lòng của anh.

- Không sao...

Trong một góc khuất không xa có những ánh mắt cũng tập trung vào họ.

"Hối hận, đau khổ lắm đúng không nào?

Sao các ngươi không chết đi mà chuộc lại lỗi lầm chứ!"
 
|Drop| (Đồng Nhân Naruto) Naruto, Kẻ Bị Bỏ Rơi
Chỉ cần một chút nữa thôi!


- Ngươi, đang vờn chuột sao Chikyuu!

Một người đánh một người né đúng là không khác gì mèo vờn chuột.

Cậu đã từng rất mong có thể đấu với Sasuke nhưng hiện tại lại cảm thấy đây không phải là thứ cậu muốn.

- Tên khốn kia, ngươi đàng hoàng lại cho ta!

- Khốn kiếp câu này là ta nên nói mới đúng Sasuke, ngươi từng tự cao với cái danh thiên tài lắm mà.

Bây giờ ngươi đang đánh nhau cái kiểu gì vậy, sự thiên tài của ngươi bị con thác trước kia cuốn trôi rồi sao.

Phong độn: Phong đao!

Naruto bắt đầu tức giận, cả Sasuke cũng chấn kinh về việc gì đó.

- Hoả độn: đại hoả cầu!

Nếu bạn hỏi gió với lửa tạo ra hiệu ứng gì thì cứ nhìn xung quanh bọn họ là hiểu, hai người đấu không sao nhưng xung quanh những cành cây do Yamato dùng thổ độn đã bị cháy sạch sẽ.

Cả hai lao vào dùng thể thuật chiến đấu, chính xác hơn là lao vào tẩn nhau không hề có kỹ thuật.

Trận chiến không ra trận chiến, luyện tập không ra luyện tập khiến xung quanh bắt đầu nghi ngờ nhìn cả hai.

Rõ ràng là hai ninja có thực lực nhưng cách chiến đấu này là quái gì vậy?

- Chikyuu, cuối cùng ngươi là ai?

- Ta là ai sao?

Chỉ là Chikyuu, người ghét ngươi đến tận xương tủy.

Thủy độn: Thủy long trận!

- Hoả độn: hoả điểu!

Khói bụi dày đặc, không khí bắt đầu nóng lên.

- Phong độn: phong vũ.

- Lôi độn: lôi nộ!

Thứ giết chết con người là thời gian...

- Ta biết rồi...

Thì ra là cậ...

- Im lặng đi tên kia, ngươi không biết gì cả...

Tất cả là tại ngươi, tại sao lúc nào cũng là như vậy...

Sasuke...

Sasuke...

Ta hận ngươi...!!!

Càng chiến càng hăng máu, mắt Naruto đục ngầu.

Trong tâm trí cậu như có thứ gì đó chi phối, liên tục kêu gào giết chết Sasuke!

Chỉ cần giết hắn, mọi thứ sẽ được trở lại...

Không có hắn sẽ không có ai khinh thường cậu nữa!

"Chuyện gì đang xảy ra vậy?"

......

- Kakashi, cậu thấy đứa trẻ Chikyuu đó có gì lạ không?

- Lạ sao?

Tôi thấy đẹp trai mà!

- Anko, cô vẫn nên ăn nhiều và ít nói một chút!

Một lần nữa Asuma túm cổ Anko lôi lại, thật hoài nghi cô nàng này lại là bạn thân của Kuranai mới tài!

- Tôi cũng thấy vậy đó!

Tiền bối Kakashi, anh cũng cảm nhận thấy mà đúng không?

Yamato cũng nhìn chằm chằm vào Naruto đang chiến đấu để có thể kịp thời bảo vệ người xem.

- À...

Thì...

Tôi chả thấy gì hết, các cậu nhìn lầm rồi!

- Vậy sao?

"Đứa trẻ đó...

Chắc chắn là nó!

Nhưng tại sao lại thành ra như thế này?

Chả lẽ tất cả là tại mình sao?"

- Đứa trẻ đó là đồ đệ của ông thật sao Jiraiya?

Ta cứ thấy thằng bé đó thật quen mắt!

- Đều là tộc Uzumaki mà, bà quen mắt cũng hợp lý thôi!

Thằng bé là em trai của một đồ đệ khác, thật may mắn vì tộc Uzumaki vẫn còn anh em bọn nó!

- Đồ đệ đó là đứa trẻ ở làng Mưa sao?

- Bà còn nhớ à!

Ha...

Ha...

Quan tâm ta đến vậy sao?

- Jiraiya!!!

Tsunade dù muốn nói chuyện nghiêm túc cũng không thể nào nghiêm túc được với lão già háo sắc này.

Nhưng mà rõ ràng thái độ của ông ta đã khiến cho ngài đệ ngũ nổi lên nghi vấn, chả lẽ thật sự có quen biết?

Shikaku cũng trầm ngâm nhìn trận đấu, rồi lại nhìn con trai mình đang ngây ra gần đó.

Thật sự đều khó giải quyết dù là tình hay lý...

- Đủ rồi...

Rasengan!

- Cái chiêu thức đó!

Cùng lúc Naruto xuất chiêu xung quanh bỗng nhiên ồn ào, hỗn loạn.

- Cuối cùng cũng xuất chịu ra đòn rồi sao...

Được, theo ý cậu!

Chidori!!

Sasuke mỉm cười bất đắc dĩ nhưng trong một chốc đã trở lại bình thường xuất chiêu thức mà đã lâu lắm rồi hắn không còn dùng lại.

- Không được!

Không được để họ dùng chiêu thức đó...

Dừng lại đi Sasuke, Chikyuu!!!

- Sakura dừng lại, cô điên rồi sao!

- Buông tớ ra, Hinata!!!

- Chết tiệt, tại sao lại là điều này!

Gai liếc mắt nhìn qua thấy Kakashi đang lẩm bẩm và chuẩn bị mở con mắt Sharingan của mình.

- Không được Kakashi...

- Dừng lại đi!

Tất cả dường như đều trở nên hỗn loạn, thật ra họ đều không biết hai chiêu thức này mạnh đến mức nào nhưng những người kia thật sự làm nghiêm trọng như vậy thì chắc chắn không phải kết quả tốt đẹp gì!

....

Sắp rồi...

Chỉ một chút nữa thôi...

- Kamui!

- Cái...

Cái gì?

Hắn là...

Uchiha Itachi!

Ngay cả Naruto và Sasuke đều ngạc nhiên khi đòn của mình chưa kịp va đã bị biến mất, chúng nó chính xác là bị nuốt chửng!

"Vừa rồi không phải Itachi làm!"

- Hai đứa không phải là đứa trẻ, phân cao thấp cũng phải có giới hạn của mình!

Thật sự là muốn chiến thắng đến mức ai cũng không quan trọng hay sao?

Dù là lời trách cứ dành cho cả hai nhưng ánh mắt Itachi chỉ dành duy nhất cho Naruto.

Cảm giác của Sasuke bây giờ thật sự khó chịu!

- Được rồi Itachi, còn Chikyuu biết lỗi của mình chưa?

Akastuki hoàn chỉnh xuất hiện, Nagato thẳng tay đập xuống đầu Naruto.

Kisame thì lại gần Itachi quan sát tình trạng người.

Trong làng ngoại trừ xầm xì bàn luận về Itachi thì cũng không nói thêm gì quá đáng, bọn họ đã nhận được tin báo từ ngài Hokage đệ ngũ.

Không được quá khích hay xúc phạm bất kỳ ai bước chân vào làng nếu không muốn chết!

- Ara...

Ara...

Boku wa Tobi!!!

Cốp!!!

- Đủ rồi, chỗ này không còn việc của chúng ta và cũng không cần ngươi giới thiệu luôn có nghe không!

- Một lũ ồn ào!

.......
 
|Drop| (Đồng Nhân Naruto) Naruto, Kẻ Bị Bỏ Rơi
Không đề


- Ngài đệ ngũ, chắc mọi chuyện đến đây được rồi nhỉ?

Gaara đứng ra nói chuyện với ngài đệ ngũ, ánh mắt thoáng nhìn qua Sasuke và mọi người xung quanh.

- Chuyện này...

- Đủ rồi thưa ngài đệ ngũ, tôi sẽ phụ trách việc sắp xếp cho Akastuki cùng ngài Gaara...

Còn về Uchiha Sasuke xin ngài tự giải quyết!

Có những chuyện bộ tham mưu sẽ giải quyết cho Hokage nhưng đây không có nghĩa là bổn phận của họ.

- Được!

Tsunade ngoại trừ đồng ý thì có thể làm gì?

Vốn dĩ chức vị của bà gần đây cũng đã không còn được vững vàng, chiến tranh ngoại lại chiến tranh nội.

Cuộc sống này thật sự quá phức tạp, quyền lực là một củ khoai nướng vừa ngon lại vừa nóng đến bỏng tay...

___________________

- Naruto, ngươi có biết trước kia chúng ta như thế nào không?

- Đã từng nghe nói, anh cùng chị Konan và một người nữa với chính gương mặt anh đang mang hiện tại vô cùng thân thiết!

- Konan kể với nhóc rất nhiều nhỉ!

Nagato cười nhẹ, hắn đem Naruto lên trên những tượng đá Hokage ngắm nhìn mọi thứ.

- Vậy anh đem tôi lên đây làm gì?

- Cũng không có gì cả...

Chỉ là cảm thấy ngươi cần bình tĩnh lại một chút thôi.

Nagato biết rõ sát ý của Naruto khi nãy đã nổi lên, thằng bé thật sự muốn giết chết Sasuke để thỏa mãn cơn tức giận.

Nhưng hắn chắc chắn nếu thật sự làm như vậy thì thằng bé sẽ hối hận, Naruto khác với hắn nhưng lại giống với Yakiho trước kia.

Hắn nhìn thấy vô số lần Naruto như hoà làm một vào ký ức của Yakiho dành cho hắn.

- Anh thật sự khiến người ta khó hiểu Nagato ạ...

- Naruto, ta đã từng nói với nhóc nếu không có nơi nào để đi thì Akatsuki chính là nhà.

Nếu không có người thân quan tâm thì chúng ta sẽ làm người thân.

Dù cho có thế nào chúng ta sẽ không bao giờ khiến ngươi rơi vào vực sâu tội lỗi...

____________________

- Thật tình là tại sao chúng ta phải ngồi ở đây còn hai tên đầu đỏ kia thì được ra ngoài!

- Tại vì hai người họ không phá hoại như các ngươi!

Đám người trong Akatsuki nằm la nằm lết trong căn hộ vừa được phát cho, Nagato và Naruto thì đánh lẻ ra ngoài.

Đám còn lại thì phải chịu quản lý từ Konan không được bước chân ra khỏi cửa.

Thật sự là quá nhàm chán, sao cứ có cảm giác như họ đang bị giam lại thế nhỉ?

- Mà nhắc mới nhớ, Itachi sức mạnh của ngươi tăng lên đáng kể đó?

Deidara ngồi bật dậy nhìn qua chỗ cá mập và tên kia đang ngồi uống trà.

- Itachi lúc nào cũng mạnh chỉ có ngươi không biết thôi tên ngốc!

Kisame trả lời thay cho Itachi, ánh mắt của mọi người như có như không đảo quanh Itachi vài lần.

Cạch.

- Muốn nói gì thì cứ nói thẳng, nhìn nhau như vậy cũng không tốt hơn được chút nào đâu!

Itachi cuối cùng cũng không chịu được không khí buông tách trà xuống.

- Bọn ta cũng không có ý kiến gì, chỉ là không ngờ ngươi mạnh đến mức có thể ngăn cản hai chiêu thức kia cùng lúc mà thôi!

Sasori cũng không muốn làm khó chịu gì nhau nên nói câu hoà hoãn, khẽ huých tay cho tên Kakuzu đang ngồi đếm tiền kia.

- Ta cũng chả có ý kiến gì, chỉ là coi thử xem ngươi có dùng tiền để mua bí thuật không thôi!

Câu nói này của Kakuzu thật sự....

- Đúng rồi đó, đúng rồi đó!

Đừng nhìn ta nha, ta không có nói gì đâu!

- Ngươi vẫn bớt chút nhốn nháo lại đi Tobi, còn Itachi khi nào có hứng thú thì đi theo ta.

Ta và ngươi sẽ cùng truyền bá đạo Jashin.

Hidan đứng dậy nói xong thì lôi kéo Kakuzu đi chỗ khác, nơi này không có chuyện của bọn họ.

Không nên vướng vào rắc rối.

Sasori cũng đứng dạy đi vào phòng mình nghiên cứu tiếp mớ thuật điều khiển, mùi thuốc súng cũng thật là nòng đi.

Konan nhìn một chút cũng đứng dậy lôi kéo Tobi, ít một đứa đỡ một đứa.

Còn lại ba người, Deidara cũng chỉ nhìn chằm chằm vào Itachi.

- Được rồi, ngươi không muốn nói thì thôi!

Itachi ta vốn dĩ không ưa ngươi nhưng ta không mong người trong cùng tổ chức lại ngu ngốc làm điều quá giới hạn.

Deidara hừ lạnh, bỏ đi.

Cho ngươi và tên cá mập tự kỷ đi.

- Không sao chứ Itachi?

- Không sao, chúng ta cũng đi nghỉ ngơi thôi!

Kisame dìu Itachi đứng dậy rồi cả hai cùng nhau đi nghỉ ngơi.

Trong một góc nào đó có hai gương mặt khinh bỉ nhìn cảnh tượng.

- Cũng mừng vì Itachi còn có chỗ dùng được, Obito ngươi nên cẩn thận hơn một chút đi!

- Biết rồi, ta không cần kẻ bại lộ khiến chính mình bị đuổi nhắc nhở đâu Zetsu!

- Còn không phải vì thằng nhóc và con chín đuôi kia gây nạn sao!

- Chỉ có kẻ yếu mới tìm lý do đắp vào!

.............................

- Sasuke, Sakura đi với thầy một chút được chứ?

Khi tất cả đã rời đi chỉ còn ba người đứng yên tại chỗ, Kakashi sau một hồi trầm mặc cũng lên tiếng.

Hai người còn lại chỉ gật đầu không nói thêm gì.

Họ bước đến cửa hàng hoa nhà Ino mua hai bó hoa hương dương và hai bó lưu ly trắng.

Cứ im lặng đi cùng nhau cho đến khi dừng lại trước mặt toàn những bia mộ...

Hai bó lưu ly trắng được Kakashi để trước hai phần mộ không tên.

Hai bó hoa hướng dương đặt trên hai ngôi mộ đề tên vợ chồng Hokage đệ tứ!

- Thầy Kakashi?

- Như các em thấy đó, hai bó lưu ly kia là dành cho hai người đồng đội của ta.

Một cô gái giống như em vậy Sakura, lúc nào cũng khiến người ta phải nhìn lại...

Còn một người nữa chính là người của tộc Uchiha, Uchiha Obito!

Sasuke nghe đến bỗng nhìn chằm chằm vào ngôi mộ phía đó.

Tộc Uchiha lại được mai táng riêng lẻ thì thật sự khó thể tin được.

- Bọn họ...

- Họ đã bị chính ta hại chết!

Không khí lạnh lẽo, cả hai đều nhìn Kakashi thật lâu...

- Nếu các em muốn nghe chúng ta hãy ngồi xuống trước đi!

Giọng kể đều đều, dẫn dắt cho hai đứa trẻ mở ra cánh cửa thật sự của tình đồng đội...
 
Back
Top Bottom