Khác |Drop| [ĐN Naruto] Thế giới này có gì vui?

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
348,768
Phản ứng
0
VNĐ
44,735
248460980-256-k541792.jpg

|Drop| [Đn Naruto] Thế Giới Này Có Gì Vui?
Tác giả: Alanety
Thể loại: Huyền ảo
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Uzumaki Naruto, một quái vật bị dân làng ghét bỏ.

Nhưng thay gì giống nguyên tác cậu là một người vô tư, vui vẻ thì Naruto ở đây sẽ ngược lại hoàn toàn.

Sẽ thế nào nếu Naruto là một người lãnh tĩnh, không thích tìm sự chú ý.

Cậu tồn tại chỉ với một ý nghĩ "Cuối cùng thế giới này có gì vui"?



đn​
 
|Drop| [Đn Naruto] Thế Giới Này Có Gì Vui?
Naruto chỉ là Naruto


- Tân sinh xuất sắc năm nay là Uzumaki Naruto!

Giọng Iruka vang lên xen lẫn sự vui mừng và lo lắng.

Dù rất tự hào về Naruto nhưng anh luôn lo cho cậu nhóc này, không ai nguyện ý kết bạn với cậu cả và cậu cũng chả bận tâm lấy nó.

- Hừ...

Lại là thằng quái vật đó!

- Suỵt, khẽ thôi.

Đã là quái vật thì năng lực của nó phải mạnh rồi!

- Sasuke vậy mà chỉ đứng thứ hai....

- Tiếc thật nhưng mà phải công nhận Naruto vừa đẹp trai, vừa học giỏi lại ngầu quá đi....

- Nhưng ba mẹ mình nói cậu ta là quái vật...

Hôm nay là kỳ thi để tốt nghiệp của học viện, tất cả khi nghe lời Iruka nói đều bắt đầu xì xầm.

Dù kết quả đã chắc như đinh đóng cột thì nhiều người vẫn không muốn tin vào nó.

Naruto nhân vật chính của câu chuyện chỉ ngồi im lặng đọc sách, không quan tâm đến ánh mắt của người khác.

Cậu đã quá quen thuộc với những điều này, chả có gì mới lạ và tin cậu đi chừng 5 phút nữa thôi chắc chắn sẽ có một thằng tóc đen đáng ghét nào đó đòi thách đấu cậu.

- Được rồi!

Các em nào đã đậu nhớ đến vào sáng mai để nhận đội!

Iruka nói rồi rời đi, mọi người cũng giải tán từ từ...

- Naruto, đấu với tôi đi!

- Uchiha Sasuke!

Tôi không thích đấu với cậu!

Naruto lười nhác đóng quyển sách lại, tên Sasuke này bình thường thì ngầu lòi cho lắm vào nhưng trước mắt cậu thì như một tên ngốc tự phụ quá mức.

Cậu từng rất nghi ngờ thật sự hắn có phải là em ruột của Itachi-senpai?

Sasuke nắm tay thành nắm đấm, gương mặt cực kỳ khó chịu.

Sakura từ nãy giờ vẫn ở phía sau vội lo lắng.

- Sasuke, Naruto...

Hai cậu đừng như vậy mà!

- Cậu thì biết gì!

Sasuke tức giận bỏ đi, Sakura lúc đầu hơi khó xử nhưng cũng chọn đuổi theo tên kia.

Chỉ còn một mình Naruto, cậu lười biếng vừa đi vừa đọc sách thật sự có cảm nghĩ đó là một Kakashi thu nhỏ...

- Naruto!

Thầy có thể nói chuyện với em không?

- Chào thầy Mizuki!

Cậu gật đầu chào người trước mặt nhưng trong lòng hiện tại đang cảm thấy vô cùng khó chịu.

Từ ngay lúc hắn ta vào học viện, linh cảm luôn nói với cậu rằng hắn chả phải thứ tốt lành gì.

- Naruto, em có muốn mạnh mẽ hơn không?

Thầy nghĩ có một thứ ở văn phòng Hokage rất hợp với em!

- Hử....

Vậy sao?

Mặt cậu tỏ thái độ dửng dưng.

Mạnh mẽ hơn?

Hắn ta muốn đánh với cậu một trận không?

Thật thừa thãi!

- Tất nhiên rồi!

- Được thôi...

Trong một thoáng nụ cười ranh mãnh hiện lên nhưng đáng tiếc Mizuki vì quá khích nên đã không chú ý đến.

Trò chơi bị đảo ngược, cậu phải cho hắn ta hiểu ngu ngốc nhất chính là đã tính kế lên Uzumaki Naruto này...

_______________________

- Ngài nói sao?

Mizuki ép buộc Naruto lấy quyển cấm thư!

Iruka hốt hoảng khi nghe thấy tin này.

Ngài đệ tam thì vẫn cầm tẩu thuốc bình thản, ánh mắt điềm nhiên.

- Iruka, bao lâu nay ngươi dạy thằng bé nên cũng hiểu Naruto không phải dạng yếu đuối...

Một Mizuki chưa chắc đã động vào được sợi tóc của nó!

- Nhưng...

- Bìa rừng phía Tây, có lẽ bọn họ đang ở đó...

Lời nói của đệ tam chưa dứt thì Iruka đã rời đi mất.

Ông cũng chả bận tâm gì mấy vẫn đứng lặng lẽ ngước nhìn toàn bộ Konoha.

- Uzumaki Naruto...

Cuối cùng là phúc hay hoạ...?

__________________________

- Naruto!

Ngươi dám báo chuyện này với Hokage?

- Ngu ngốc, ta thật sự thắc mắc làm sao ngươi có thể làm ninja cho đến ngày hôm nay đó Mizuki?

Naruto ngồi trên một cành cây, cầm lắc lư quyển trục trong tay.

Hừ...

Tưởng có gì thú vị, cuối cùng thì trong quyển trục này cũng chỉ có hai nhẫn thuật mà thôi.

Một cái đa trọng ảnh phân thân chi thuật, cái thuật này lúc lười biếng chắc cũng có chỗ dùng.

Còn phi lôi thần thuật thì đem cho cậu cũng không có ích gì mấy.

Chả là cậu chỉ có ý định làm một ninja quèn, nhận vài cái nhiệm vụ tàn tàn rồi sống cuộc đời vô vị mà thôi.

Còn cái thuật cao cấp này hoàn toàn không có chỗ dùng đến.

Haizzii...

Dù sao cũng học rồi thì để đó vậy.

- Mau đưa quyển trục cho ta đồ quái vật!

- Hử...

Ta cho ngươi nói lại đó...

Naruto trong một thoáng liền xuất hiện sau lưng hắn ta, một thanh kunai kề sát vào cổ.

Hắn cảm thấy lạnh lẽo cực kỳ, không tin được rằng một đứa nhóc có thể gây áp lực như vậy.

Nhưng mà người ta nói người già có cách chơi ngu riêng biệt chả hạn như việc làm của Mizuki.

- Chả phải sao?

À, phải rồi ngươi làm sao mà biết cho được.

Uzumaki Naruto, ngươi chưa từng thắc mắc tại sao dân làng lại ghét bỏ ngươi đến vậy sao?

Ngày 10 tháng 10, ngươi phải nhớ ra ngày này chứ, ngày mà một con quái vật tấn công làng và ngươi...

CHÍNH LÀ CON QUÁI VẬT ĐÓ!

Naruto im lặng khiến hắn lầm tưởng cậu đang sợ hãi, ngạc nhiên nhưng hắn không thể nào biết được cậu đang nở một nụ cười nguy hiểm.

- Mizuki, ngươi sai rồi!

Naruto không phải là quái vật.

Bất ngờ Iruka đột nhiên xuất hiện.

- Iruka, ngươi đừng dối lòng mình nữa.

Ngươi chả lẽ không căm hận nó?

Ngươi nên nhớ cha, mẹ ngươi cũng bị chính con quái vật này giết chết!

Bỗng chốc im lặng bao trùm, Mizuki gương mặt tự đắc.

Iruka thì đang đấu tranh dữ dội.

Chỉ riêng cậu là bỗng nhiên nở nụ cười, cảm giác thú vị lần đầu nếm trải.

- Ta căm ghét con quái vật đó nhưng không là Naruto.

Naruto chỉ là Naruto, một học sinh ta dạy dỗ bằng cả tấm lòng.

Ta không cho phép ngươi nói em ấy như vậy!

Iruka đăm thẳng thanh kunai vào người của hắn khiến tất cả đều bất ngờ.

Cuối cùng trận chiến không cần dùng đến sức vì anbu đã áp giải Mizuki đi.

Chỉ còn hai người, Naruto nhìn Iruka rất lâu.

Sống mười mấy năm chưa từng có ai thật tâm đối xử với cậu.

Họ né được cứ né, chửi được cứ chửi.

Chưa từng ai thừa nhận cậu là Uzumaki Naruto.

- Naruto, em không sao chứ...

Có bị thương ở đâu không?

Nhìn người thầy trước mặt, bất giác những giọt nước mắt rơi xuống.

- Em đau ở đâu?

Đi, chúng ta đi đến bệnh viện!

Iruka càng thêm lo lắng, chỉ thấy cậu bé trước mắt mình bỗng nở nụ cười.

- Em chỉ là đói quá thôi!

Hôm nay em đã làm tốt, thầy Iruka!

Thầy phải bao em ăn tô ramen đặc biệt đó!

- Haaha...

Thằng nhóc này!

Được, hôm nay em muốn ăn bao nhiêu cũng được!

Cả hai vui vẻ dẫn nhau hướng về tiệm mì ramen.

Cảm giác ấm áp ôm lấy xung quanh họ....

- Minato!

Con trai của ngươi có lẽ sẽ là một ninja tốt!

Từ trong văn phòng Hokage, những làn khói thuốc khiến mọi thứ mờ ảo....
 
|Drop| [Đn Naruto] Thế Giới Này Có Gì Vui?
Đừng bao giờ chọc lấy một con nhện


Buổi sáng cậu lười biếng thức dậy, cảm giác từ hôm qua đến giờ hình như đã quên mất thứ gì đó!

- Naruto!

Nếu ngươi còn ngẩn người thêm khoảng 10 phút nữa thì ta chắc chắn ngươi sẽ bị trễ!

- Được rồi, cáo già phiền phức!

- Ta tên là Kurama chứ không phải cáo già!

Nhân loại các ngươi đúng là không đủ hiểu biết về vẻ đẹp của tên ta!

Đúng vậy thứ cậu quên không phải là món đồ mà chính là con cáo già chín đuôi vừa đáng ghét lại vừa quái gở.

Không phải chê chứ cái phong ấn của ba cậu thật sự quá là tệ, không tốn nhiều thời gian đã có thể giải được.

Thi quỷ phong tận, nghe cái tên cao siêu nhưng hiệu thật sự chả ra gì!

Kurama chính xác là một cục nợ có lông nhưng cũng không thể phủ nhận được sự có ích của nó.

Chả hạn như giúp cậu mau hồi phục, làm thầy hướng dẫn cho cậu và lâu lâu kể về chuyện của ngôi làng này.

Bỏ qua suy nghĩ cùng sự càm ràm, cậu làm một ít thức ăn cho buổi trưa và nhanh chóng rời đi.

- Được rồi, Konohamaru!

Nhóc không biết là mình ẩn thân rất tệ sao?

- Không hổ là đối thủ của em, anh Naruto chúng ta đâú đi!

- Có lẽ dịp khác!

Hôm nay anh còn có việc và nếu em không ngoan ngoãn ở yên thì anh dám chắc sẽ vứt em đến chỗ của Hokage!

Trước khi đi tiếp cậu không quên răn đe trẻ nhỏ khiến Konohamaru chán nản.

Khi bước vào lớp cậu ngồi xuống chỗ ở giữa của Shikamaru và Choji.

Hai người mà cậu khá có thiện cảm.

- Yo!

Naruto, khoai tây chứ!

- Cảm ơn cậu Choji nhưng mình vừa ăn sáng xong!

Cậu mỉm cười.

- Oáp...

Phiền phức!

Tốt nghiệp rồi mà cũng không thể ngủ yên giấc được.

Naruto buổi sáng tốt lành!

Shikamaru thì lúc nào cũng trong trạng thái lười nhác nhưng cậu biết chắc cậu bạn này là người có đầu óc nhất ở đây.

- Shikamaru, mình nghĩ những ngày sắp tới của cậu không được thoải mái lắm đâu!

Cậu và Choji cố gắng nhịn cười khi nhìn lấy người bạn tốt đang sắp đập đầu tự vẫn.

Đột nhiên một tràng âm thanh cãi vã xuất hiện, cả ba ngước nhìn qua thì thấy nhiều nữ sinh đang tranh giành ngồi chung với Sasuke.

- Đúng là con gái!

Shikamaru chán nản lên tiếng, còn hai người gật đầu đồng tình.

- Vậy đó là tân binh xuất sắc nhất trong những năm nay?

Kuranai ánh mắt hơi bất ngờ, nhìn tới nhìn lui thế nào thì thằng nhóc cứ y như là một ngài đệ tứ thu nhỏ.

- Các ngươi thấy như thế nào?

- Nhìn qua thì cũng không nói được gì!

Thằng nhóc rõ ràng là một người che giấu hoàn hảo.

Kakashi, cái tên chuyên đến trễ như cậu lại có được một học trò như thế thật đáng ngưỡng mộ.

Asuma vừa gạt đi tàn thuốc vừa cảm thán.

Chỉ riêng Kakashi là im lặng nãy giờ nhưng trong tim vẫn vang vọng giọng nói "Minato sensei".

- Các em trật tự, thầy sẽ công bố danh sách đội!

Thầy Iruka bước vào, nhìn khắp một vòng lớp học rồi lên tiếng.

Cậu thì vẫn ngồi ôm quyển sách mà đọc chả thèm bận tâm lấy.

Đồng đội?

Vô nghĩa!

- Đội 5...

- Đội 6...

- Đội 7 gồm Uzumaki Naruto, Haruno Sakura, Uchiha Sasuke.

Người dẫn đội là Hatake Kakashi!

.....

.....

- Không thể nào?

Hai người mạnh nhất chung một đội!

- Sakura, cô may mắn thật!

Cả Sasuke và Naruto đều đẹp như vậy!

- ....

Akamaru, chúng ta cá cược coi bọn họ chung đội được bao lâu...

Haha...

Naruto mà lại chung đội với Sasuke thật sự sắp có kịch để xem!

......

......

- Được rồi, tất cả im lặng đi!

Sau khi phân đội, các đội khác đều được thầy của họ dẫn đi.

Ngoại trừ đội 7...

- ông thầy này đến trễ quá đi!

Sakura hiện rõ vẻ bất mãn.

- Naruto!

Người dẫn đội ngươi là Hatake Kakashi?

- Đúng vậy có gì không ổn sao?

- Hắn là học trò của cha ngươi...

Sharingan Kakashi!

Hắn là người có gia thế tốt nhất trong đám ninja cùng lứa.

Con trai của Nanh trắng, đệ tử của tên Minato và khá thân thiết với đám sannin huyền thoại, đặc biệt là tên già biến thái Jiraiya, hình như không nhầm hắn cũng là một thành viên của Root.

- Sharingan chả phải là huyết kế giới hạn của tộc Uchiha sao?

- Ta cũng không rõ lắm...

Hừ tên Uchiha nhỏ lại đến kìa.

......

Cậu ngừng nói chuyện với Kurama, ngước mặt lên ngó lấy Sasuke.

- Naruto!

Tôi muốn đấu với cậu!

Đừng có hèn nhát mà trốn tránh nữa.

- Hử...

Sasuke, tôi nghĩ cậu không phải một kẻ kém trí nhớ!

Tôi...

KHÔNG MUỐN ĐẤU VỚI CẬU!

- Tại sao...?

- Sasuke...!

Sakura hốt hoảng nắm lấy tay của Sasuke lại nhưng bị cậu ta hất xuống.

- Tại sao...

Tại sao chứ!

Naruto, tôi muốn đánh bại cậu và cả hắn ta...

Naruto không nói gì, chỉ đứng dậy dìu Sakura.

- Uchiha ơi Uchiha?

Thật tiếc cho câu nhất tộc thiên tài!

Đôi mắt tốt nhưng không biết nhìn rõ!

Cậu cười khinh bỉ khiến Sasuke tức giận, Sasuke nắm chặt cổ áo cậu.

- Cậu nói cái gì...

Người như cậu làm sao hiểu được cảm nhận của tôi!

- Kẻ khôn thì suy nghĩ còn kẻ ngốc dùng mắt nhìn!

Tôi khuyên cậu, đừng bao giờ chọc lấy một con nhện!

Tôi tôn trọng Itachi-senpai và Shisui-senpai, chứ Sasuke cậu đối với tôi chỉ là phế vật!

Cậu mỉm cười, bước vào chỗ ngồi bình thản.

- Khốn nạn, Itachi hắn ta có gì tốt đẹp!

- Không tốt nhưng chắc chắn là hơn cậu đó một tên ngốc nghếch!

Sasuke giật mình, lui về sau.

Cảm giác Naruto mang lại rất giống với hắn ta ngày hôm đó.

Lạnh lẽo nhưng mang vẻ trêu chọc khốn khổ.

"Senpai!

Người em trai này của anh thật quá đáng ghét rồi!".

Trong lòng cậu thầm cảm thán, thật sự nếu để cậu đập tên này thì chắc chắn sẽ ra thành bả.

Một lời hứa thật khó thực hiện...

- Xem ra ta đến thật không đúng lúc...

Cuối cùng thì Kakashi cũng đã lết đến được phòng học và có lẽ hình như không được đúng lúc lắm.

- À không!

Thầy đến rất đúng lúc ạ!

Sakura mừng rỡ, cô thích Sasuke nhưng không hề ghét Naruto.

Một người là người cô thích, còn một người là người cô muốn kết bạn.

Cô không muốn họ xảy ra xung đột.

- Vậy được rồi!

Tất cả nhanh chóng tập trung lên sân thượng...

À mà...

Ấn tượng đầu tiên của tôi đối với các em là thật phiền phức!

Tất cả lặng lẽ bước đi, rốt cuộc trong lòng tất cả mọi người đều hiện rõ một ý nghĩ "cái tổ đội này có thể tồn tại được hay không?"...
 
|Drop| [Đn Naruto] Thế Giới Này Có Gì Vui?
Màn giới thiệu khó xử


- Hn...

Các em giới thiệu về mình đi!

- Giới thiệu về gì mới được ạ?

Tất cả đều nhanh chóng tập trung lại, không khí xung quanh thật sự có chút quái đản.

Kakashi mắt cá chết nhìn ba đứa nhỏ trước mặt mình thầm cảm thán "ngài đệ tam!

Ngài lại giao cho tôi cái tổ đội quái quỷ gì nữa vậy?".

- Tên, sở thích, ước mơ...

Đại loại như vậy!

- Thầy nên làm mẫu trước thì hơn!

Muốn người khác làm gì đó thì chính mình nên thể hiện một chút mới phải!

Naruto mỉm cười nhưng nụ cười đó lọt vào mắt Kakashi là cực kỳ ớn lạnh.

Anh cảm thấy trong cái tổ đội này thì tốt nhất không nên chọc lấy Naruto.

- Thầy tên Hatake Kakashi, sở thích nhiều lắm không kể hết, ghét thì cũng không có gì...

Ước mơ...

Tôi không có ý định nói cho các em nghe đâu!

Sasuke cùng Sakura liếc mắt nhìn người thầy của mình.

Thế ngoài cái tên ra họ còn biết được gì đâu.

- Tốt, vậy ưu tiên phụ nữ.

- Em là Haruno Sakura, thích...a....

Ước mơ a...

Ghét Ino heo...

Sakura đỏ mặt khi nghĩ đến thứ gì đó...

"Đúng là con gái bây giờ".

- Tóc đen!

- Em là Uchiha Sasuke, thích thì không biết, ghét rất nhiều thứ.

Em không có ước mơ nhưng có một tham vọng là phục hưng gia tộc và giết HẮN.

"Quả nhiên là như vậy".

- Tham vọng phục hưng gia tộc?

Sasuke sau này vợ cậu phải cực khổ rồi!

Naruto phát ngôn một cách rất gợi đòn.

- À mà...

Giết hắn...

Cậu thấy mình đủ bản lĩnh sao?

- Cậu nói gì!

Sasuke lao đến chỗ của cậu.

- Uchiha tự hào nhất là gì nhỉ?

Cậu nói xong liền mỉm cười.

Gương mặt của Sasuke càng lúc càng khó chịu.

- Được rồi, người cuối cùng!

- Dù em dám chắc rằng thầy đã biết tên em, Uzumaki Naruto.

Thích...

Ừm hình như không có, còn ghét sao?

Những kẻ ngu ngốc và nhàm chán.

Ước mơ thì không có đâu...

Thứ để em tồn tại đến ngày hôm nay chính là muốn biết cuối cùng thế giới này có gì vui?

"Một ánh sáng nhỏ bé dễ phụt tắt".

Kakashi hơi lặng người đi.

- Được rồi, hôm nay thế là đủ nhưng tôi muốn thông báo với các em rằng hiện giờ các em vẫn chưa chính thức làm hạ nhẫn đâu!

- Cái gì?

Kakashi vẫn bình thản.

- Các kiến thức để tốt nghiệp điều là những căn bản.

Các em nghĩ chỉ cần có bao nhiêu đó là được sao?

Không khí lại trầm đi, dù rằng hôm nay chả lúc nào là có không khí tốt.

- Ngày mai 5 giờ ở sân tập và nhớ không được ăn sáng!

Sẽ nôn ra đấy nhá!

Kakashi nói xong liền đi mất, cả bọn cũng nhanh chóng mà giải tán đi.

- Hai người ra được rồi đó Sai, Yamato!

Từ trên cây hai người mang mặt nạ của Anbu nhảy xuống.

- Quả không thể nào che giấu được em!

Yamato làm ra vẻ thất vọng.

- Nếu anh núp dưới lòng đất và ở trong một cái quan tài thì có lẽ sẽ thành công hơn đó!

Cậu cười chế giễu còn mặt Yamato thì méo xệch đi.

- Cậu luôn độc miệng như vậy đó Chikyuu!

- Nhưng đỡ hơn cậu đó Sai!

Và đây không phải ở nơi đó nên vẫn gọi mình là Naruto thì tốt hơn!

Những làn gió lạnh lẽo đi qua...

- Chắc hai người đến đây không phải chỉ để chào hỏi thôi đúng không?

- Danzo đã phát giác ra sự bất thường của Anbu và Root.

Gần đây ông ta đang cố gắng tìm kiếm thành viên mới và loại bỏ những kẻ đáng nghi!

- Ồ, cuối cùng gần 5 năm rồi ông ta mới phát hiện ra!

Thật yếu kém quá đi mất...

Nhưng mà tiếc rằng tất cả đã muộn!

- Sai, Yamato!

Hai người thông báo cho toàn bộ các thành viên rằng nên cẩn thận hành động của mình hơn.

Bây giờ chưa phải lúc để có thể lật bài...

- Rõ!

Cả hai biến mất, cậu mới gỡ bỏ ảo thuật của mình.

Đây là nhẫn thuật truyền thừa của tộc Uchiha mà không phải ai cũng có thể giải được.

Cậu từng luôn thắc mắc Shisui và Itachi là những người vô cùng lý trí nhưng tại sao lại ngu ngốc khi chuyện có dính dáng đến gia tộc chứ?

Bảo vệ?

Đáng hay không?

................

- Vậy tình hình như thế nào?

Ngài đệ tam trầm mặt nhìn lấy Kakashi.

Đội 7 là tổ đội khiến ông cảm giác bất an nhất, ông luôn thấy nó thích hợp nhất nhưng cũng là phức tạp nhất.

- Haruno Sakura, con bé bình thường nhất...

Thậm chí có thể nói là quá yếu kém trong đội hình này.

Uchiha Sasuke là một kẻ gần như đang chìm trong bóng tối, thằng bé làm cho tôi nhớ đến mình lúc còn trong Anbu...

- Vậy còn Naruto?

- Thằng bé....

Quá giống với thầy Minato...

Kakashi bất giác khó mở lời.

Anh cảm nhận được sự mưu mẹo và cách chơi đùa người khác rất giống với thầy Minato trước kia.

Dù thầy Minato không độc miệng bằng Naruto bây giờ nhưng lúc nào cũng có cách chọc điên và điều khiển người khác theo ý muốn của mình.

- Quả là khó khăn...

Hai đứa trẻ đều mang trong mình những vấn đề riêng.

Kakashi dù ta biết cậu là người có nguyên tắc nhưng ta mong lần này cậu sẽ không đánh trượt bọn chúng!

Dù là Sasuke hay Naruto, có thể chúng là hy vọng cũng có thể là tai hoạ.

- Chuyện này có lẽ là tùy duyên vậy...

Cả hai im lặng nhưng trong lòng đều mang nặng mối lo ngại....

"Thầy Minato, cô Kushina!

Nếu em đánh rớt con của hai người thì cũng đừng ám em nhe!"

Vẻ mặt bất cần của Kakashi không giấu nổi ý nghĩ....
 
|Drop| [Đn Naruto] Thế Giới Này Có Gì Vui?
Cãi vã vào buổi sớm


5 giờ sáng, ngày hôm sau....

- Chào cậu Sasuke!

- Chào!

Không khí xung quanh có chút ngại ngùng, nhưng ngoại trừ hai người ra thì không còn ai khác cả.

- Cái tên đáng ghét kia chưa tới?

Mặt Sasuke chán ghét, hôm qua hắn không tài nào ngủ được chỉ vì câu "Uchiha tự hào nhất là gì?".

Tất nhiên câu này vốn dĩ vô đơn giản, toàn bộ nhẫn giới ai chả biết thứ mà tộc hắn tự hào nhất là huyết kế giới hạn Sharingan.

Nhưng cuối cùng hàm ý mà Naruto nói là gì cơ chứ?

- Quy tắc thứ ba trong ninja, nếu không xác định được kẻ đến là địch hay bạn thì không nên lộ ẩn nấp!

Sasuke giật mình phóng kunai ra phía sau, nhưng thứ nó ghim phải chỉ là gốc cây.

- Yếu kém!

- Sasuke, Naruto!

Sakura giật mình nhìn cảnh trước mặt, không biết từ lúc nào Naruto đã xuất hiện và kề kunai vào cổ Sasuke.

Trên môi Naruto hiện lên vẻ trêu chọc.

- Và khi không xác định rõ là đối phương thật sự ở đâu mà lại phóng vũ khí thì đây chính là tự sát!

- Tôi không nghĩ cậu sẽ ra tay với tôi hôm nay đấy Naruto!

Bình thường cậu chả phải một con rùa rụt cổ hay sao?

Sasuke cười sắc lạnh.

Dựa vào tình thế hiện tại cậu biết rõ người đứng kế mình hoàn toàn không phải bản thể thật sự của cậu ta!

Người muốn động thủ thì chiều thôi.

- Nhàm chán thật, tôi chỉ muốn xem cậu xứng làm đồng đội của tôi hay không?

Và kết quả đúng như tôi nghĩ là KHÔNG!

- Hn!

Tôi nghĩ chưa biết được!

Naruto buông kunai xuống và rất trật tự ngồi xuống gốc cây gần đó như thể người vừa gây chiến kia không phải là mình.

- Các người có hai lựa chọn!

Cậu mở miệng nói một câu không đầu không đuôi.

- Ý cậu là gì vậy Naruto?

Không chỉ Sakura khó hiểu mà Sasuke cũng đang làm nét mặt khó ở.

- Các người thật sự không biết gì về cách chia đội của làng?

Đáng ngạc nhiên thật, các người mua chuộc giáo viên để tốt nghiệp?

Naruto vặn ngược câu hỏi vẻ trêu chọc.

Hai người kia thì thật sự không thể hiểu nổi.

- Đội 8 gồm Hinata, Shino, Kiba là một tổ đội thành lập với các bí thuật riêng thu nhập tình báo.

Đội 10 gồm Shikamaru, Choji, Ino.

Tổ đội này thì có những nhẫn thuật truyền thừa có thể kết hợp với nhau tạo ra kết quả cực lớn.

Và hơn hết, 6 người bọn họ đều là con cháu của các tộc đứng đầu Konoha nên chắc chắn sẽ không thể đánh rớt được.

Nhưng mà một năm chỉ có khoảng 3 tổ đội hạ nhẫn được thành lập, các cậu nghĩ thử khả năng thành công của các cậu là bao nhiêu?

Naruto nhắm hờ mắt trả lời, cậu cũng chả trông mong vào thứ gọi là đồng đội.

- Một năm sẽ có khoảng 36 học viên tốt nghiệp, nếu nói như vậy chúng ta chỉ có khoảng 3% cơ hội làm hạ nhẫn.

Sakura dù thực lực kém hơn nhưng trí tuệ rõ ràng hơn Sasuke hoạt động nhanh hơn một chút.

- Chính xác là vậy và chỉ có hai cách để trở thành hạ nhẫn.

Một là con cháu thế gia, còn hai...

- Hai là gì?

Sasuke cũng bắt kịp tình hình nhanh chóng hỏi lấy.

Nếu là trước kia thì hắn không cần lo nghĩ nhưng với tình trạng tộc Uchiha hiện tại thì thật sự hắn chả khác nào dân thường.

- Còn hai...

Tại sao tôi phải nói!

Nên nhớ tôi vốn dĩ chả ưa gì cậu cả Sasuke.

Nếu cậu bị loại thì tôi rất có thể sẽ tổ chức tiệc mà ăn mừng không chừng...

- Tôi cũng chả ưa gì cậu, đồng đội?

Cậu cũng chả xứng đáng?

- Hai cậu thôi ngay đi!

Sakura bất ngờ hét lên khiến cho cả hai đều giật mình quay lại.

Cô gái lúc nào cũng chỉ cố gắng im lặng can ngăn, hôm nay lại dường như mạnh mẽ hơn rồi.

- Trong khi các cậu cãi nhau thì những đội khác đang cố gắng trở thành hạ nhẫn.

Thật sự các cậu thấy mình có xứng đáng hay không?

Chúng ta là một đội không phải sao?

Tại sao lúc nào hai cậu cũng như vậy chứ!

- Một đội?

Hn!

Cả hai người còn lại đồng loạt khinh bỉ.

Cuối cùng chả còn ai thèm lên tiếng nữa, ba người ngồi ba góc khác nhau lặng lẽ đếm thời gian trôi qua.

_____________________

- Tôi vẫn không hiểu nổi cách xếp đội 7 như thế nào!

Rõ ràng chúng nó cả một tinh thần nhường nhịn nhau còn không có thì làm sao trở thành một đội?

Kakashi, một trong số những lần hiếm hoi có mặt vào buổi sớm ở văn phòng Hokage.

Nhìn vào quả cầu trên bàn đang hiện hình ảnh của ba học trò nhỏ đánh giá.

- Biết đâu như vậy lại hay ho!

Ta còn nhớ hồi trước xếp đội cho cậu tình trạng cũng không khác bây giờ là mấy đâu Kakashi!

Minato trước kia còn từng nghĩ là đánh rớt cậu đấy.

Đệ tam nhìn quả cầu hứng thú.

Đội 7 như một con đường bí ẩn, chả ai biết được nó như thế nào nhưng không thử thì làm sao biết là tốt hay xấu!

- Giống sao?

Obito, Rin...

Kakashi khẽ lên tiếng suy nghĩ vô định, ánh mắt hiện lên vẻ quyết đoán...
 
|Drop| [Đn Naruto] Thế Giới Này Có Gì Vui?
Phân thân nhiều chuyện nhất!


1 tiếng...

2 tiếng...

5 tiếng...

- Yo!

Xin lỗi trên đường đến đây ta bị một con mèo ngăn lại!

........

........

........

- Cảm giác vẫn chưa đủ, cho cháu thêm một tô nữa đi ạ!

Naruto nhàn nhã đặt tô ramen xuống bàn, lòng cảm thấy chưa thỏa mãn.

Cậu không muốn phí thời gian vào những chuyện vô bổ, nên hoàn toàn mà nói cậu chả để tâm.

Một bài diễn tập...

Rớt cũng được!

________________________

- Sakura, Sasuke...

Bây giờ chỉ còn Naruto nhưng thằng bé ở đâu?

Kakashi đề cao cảnh giác, từ khi bắt đầu thì anh đã tìm không được Naruto.

Anh đã từng nghe đệ tam nói trình độ của thằng bé có khi đã trên cả trung nhẫn nhưng không chịu tốt nghiệp.

Trình độ trên trung nhẫn thì chả phải đã đạt đến thượng nhẫn hoặc đặc biệt thượng nhẫn còn gì?

- Anh không cần cảnh giác như vậy đâu Hatake, trận đấu này tôi từ chối!

Đột nhiên một kunai sượt ngang Kakashi rồi trở thành Naruto khiến anh bất ngờ.

- À, mà quên bảo tôi không phải là Uzumaki Naruto mà đơn giản chỉ là phân thân của cậu ấy.

Còn về cậu ta thì chắc bây giờ đã ăn xong mì và đang về nhà ngủ một giấc.

Cho nên anh thông cảm dùm nhá.

Databayo!

Nhìn nụ cười thánh thiện nhưng anh lại cảm giác bất an tột độ.

Đúng là nhìn rất giống Naruto nhưng tính cách có phần không giống...

Tuy nhiên phân thân có tính cách khác biệt chủ thể?

Chả lẽ là cấm thuật của ngài đệ nhị?

- Từ chối không thành công!

Còn nữa em nên gọi tôi bằng thầy!

Kakashi nhanh chóng tấn công cậu.

Naruto chỉ đơn giản phóng một kunai rồi sao đó.......... biến mất?

- Tôi đã bảo mình không phải là chủ thể mà anh cũng xuống tay được à!

Nhân phẩm anh kém quá rồi đấy!

- Em thật sự rất mạnh nhưng sắp hết thời gian rồi, chả lẽ em thật sự muốn bị loại...

Kakashi liên tục dùng thể thuật tấn công Naruto nhưng cậu cũng chỉ tránh né.

Keng...

- Trò chơi đã kết thúc chỉ do anh không nhận ra mà thôi!

Ngu ngốc quá đi, để anh dạy chủ thể thì chắc cậu ta tức chết mất.

- Cái gì....?

Kakashi giật mình khi nhìn thấy hai chiếc chuông, nó đã bị mất từ lúc nào kể cả anh cũng chả hay biết.

- Dù sao thì tôi cũng chắc rằng mình sẽ bị rớt thôi, vậy thì tại sao còn phải tốn thời gian chiến đấu với anh?

- Em đã lấy được chuông thì tại sao lại nói vậy.

Kakashi bắt đầu dò xét.

- Thôi nào, Hatake!

Anh đừng nghĩ tôi ngốc đến vậy.

Trừ Anbu ra thì tất cả các tổ đội của làng đều đánh giá cao tinh thần đồng đội.

- Em không đơn giản!

Lần này anh lại bắt đầu lo sợ, một đứa trẻ vừa tốt nghiệp lại biết được Anbu và cách làm việc của nó.

Ngài đệ tam chắc chắn sẽ không bao giờ nói chuyện này cho một đứa trẻ, chỉ có thể là...

- Quá khen!

- Em rốt cuộc thì lấy tình báo từ đâu?

Naruto, thứ em biết không phải ai cũng có thể tùy tiện nói!

- Anh nên tìm chủ thể mà nói chuyện, dù chắc chắn với tính cách của cậu ta sẽ trực tiếp bỏ nó ra khỏi tai!

Còn bây giờ anh ép tôi, tôi liền giải thuật phân thân này!

Naruto mang vẻ mặt cực kỳ khiêu khích nhưng anh biết lời nói hoàn toàn là thật.

Một ảnh phân thân tự giải được thuật và có cái tính cà khịa người khác thì tốt nhất là không nên đụng.

- Vậy nhé anh trai!

Sắp hết giờ rồi chúng ta nên đi thôi.

Kakashi ngước mặt lên trời thầm cảm thán, anh bỗng nhiên muốn gặp thầy mình chỉ để kể về những cực khổ mà con của thầy đã đem lại.

................................................

- Datebayo...

Thật khó coi làm sao!

Hatake, về việc anh chôn tên đầu vịt xuống đất thì tôi không có ý kiến nhưng ít nhất Sakura cũng là con gái thì anh cũng đừng trói như vậy chứ!

Naruto nhìn khung cảnh trước lắc đầu ngao ngán.

Trong đầu cậu hiện tại chính thức xem Hatake Kakashi là một tên ngốc cộng thêm nhân phẩm cực kỳ kém.

Kakashi mặc xác Naruto không thèm để ý nữa.

- Ngoại trừ Naruto lấy được chuông ra thì không còn ai nữa hết.

"Chết tiệt!

Tên đó lại lấy được chuông!"

"Cậu ấy, thật sự rất mạnh"

- Còn hai em cũng không cần trở về học viện nữa đâu!

- Hả?

- Bởi vì các em không xứng đáng trở thành một ninja!

Trong khi Naruto đi chọc ghẹo đàn kiến thì bên đây Kakashi bắt đầu giảng giải về tinh thần đồng đội.

- Tinh thần đồng đội?

Anh đang kể một câu chuyện cười à Hatake?

Naruto ngừng việc đùa giỡn của mình, nghiêm túc mở miệng.

Kakashi hít thở không thông, anh biết ngay tên nhóc này sẽ phản đối.

- Kẻ phá vỡ luật lệ là rác rưởi nhưng kẻ bỏ rơi đồng đội của mình thì còn tệ hơn rác rưởi?

Thế anh còn nhớ kết cục của kẻ nói câu này!

- Em đừng khiêu khích tôi, Naruto?

Em biết được bao nhiêu?

Kakashi hiện tại đang muốn phát điên rồi.

Naruto thật sự đang chọc chúng nỗi đau của anh.

Sakura ngạc nhiên nhìn hai người kia, Sasuke thì bỗng chốc im lặng nghĩ gì đó.

- Hatake, anh đang làm cho đám học trò nhỏ của mình tin vào những thứ vô cùng phi lý.

Tôi biết rất nhiều thứ, anh muốn nghe không?

Ồ...

Tiếc quá, tôi lại hết hứng kể rồi!

Sao vậy, vẻ mặt đó?

Anh muốn xuống tay với tôi hay sao?

- Naruto!

............................................................

- Kurama, hồi sáng ta gọi trúng phân thân nào vậy nhỉ?

Naruto chủ thể đang nằm ở trên núi đột nhiên nhớ ra thứ gì đó.

- Là cái tên phân thân nhiều chuyện nhất đấy.

Kurama đang làm gối nằm lười biếng lên tiếng.

- Hazzzz....

Tiêu rồi, mong Hatake không bị cậu ta chọc tức chết.

Naruto chủ thể lắc đầu mà không biết rằng lời cậu nói sắp thành sự thật.
 
|Drop| [Đn Naruto] Thế Giới Này Có Gì Vui?
Tìm cảm giác


- Naruto!

Kakashi bắt đầu cảm nhận không muốn thấy thằng nhóc trước mặt này nữa.

Sakura và Sasuke ngồi ở ngoài với vị trí khán giả cảm giác như nghẹt thở bởi áp lực từ Kakashi đang tỏa ra càng lúc càng đậm.

- Anh muốn sao?

Tôi cho anh một cơ hội nếu muốn giết tôi bây giờ hãy lập tức ra tay , còn không....

Sao này anh chắc chắn sẽ hối hận!

- Em đùa quá trớn rồi Naruto!

Tôi thừa nhận em mạnh hơn đám học trò mới tốt nghiệp nhưng tôi cũng không phải cái thùng rỗng kêu to.

Nếu tôi muốn giết thì không cần em cho lựa chọn.

Lôi độn!

Lôi thú tẩu chi thuật!

Trong tay của Kakashi lôi điện hình chó săn nhắm thẳng đến Naruto.

- Anh rất mạnh nhưng anh quên một điều rồi!

Khi Kakashi gần như chạm vào cậu thì lại một lần nữa cậu biến mất.

Chiêu thức không kịp thu lại khiến va chạm xuống mặt đất tạo thành trận khói bụi.

Anh cảnh giác nhìn khắp nơi.

- Anh quên tôi là ảnh phân thân hay sao?

Anh biết không, ảnh phân thân có một lợi thế mà kể cả chủ thể cũng không bao giờ làm được.

Chakra của tôi anh sẽ chả bao giờ có thể tìm được...

Tôi có thể ở đây, ở kia hoặc ngay đằng sau anh bất cứ lúc nào!

Kakashi cầm kunai đăm ngược về phía sau nhưng tất nhiên không thể nào trúng cậu.

- Anh muốn thử cảm giác bị chiêu thức của mình giết chết không Hatake?

Tôi cho anh nếm thử một chút nhé!

- Cái gì...?

- Chidori!

Là chiêu thức của anh, thật sự Naruto không đùa giỡn.

Và nơi mà Chidori đánh trúng giống y hệt như cách anh đã làm với Rin.

Cảm giác đau đớn từ từ lan rộng, khiến anh quỳ sụp trên mặt đất.

Anh liếc mắt nhìn đứa trẻ trước mặt mình, nó không những có bóng dáng của thầy Minato mà đằng sau nó còn là một bóng đen lớn với hình dạng cửu vĩ.

Ánh mắt sắc bén khiến anh cảm giác khó thở nổi.

- Yếu kém quá đi!

Tôi cho anh xem một chút cảm giác mạnh nhé!

Nụ cười của Naruto khiến người khác lạnh thấu xương....

- Kakashi...

Sao cậu có thể làm như vậy!

- Rin....

- Kakashi, cậu còn nhớ tôi không?

- Kakashi, ta không muốn con theo con đường của ta trước kia!

- Kakashi...

- Kakashi....

Hình ảnh của Rin, Obito, cha anh và cả vợ chồng Hokage đệ tứ lần lượt xuất hiện!

Anh bắt đầu nhắm nghiền mắt lại.

- ĐỦ RỒI!

Sharingan, ảo thuật: giải!

Mọi thứ dần dần mờ nhạt.

Một lần nữa Kakashi mở mắt ra, Naruto vẫn đứng đó.

Mặt đất vẫn còn nguyên vẹn, Sakura khó hiểu nhìn anh.

Còn Sasuke là ánh mắt ngạc nhiên toàn bộ!

Trên người anh cũng hoàn toàn không có thương tích.

Từ lúc anh bắt đầu xuống tay hoặc có thể trước đó nữa thì rõ ràng anh đã rơi vào ảo thuật của Naruto, nếu không nhờ có con mắt Sharingan thì có lẽ anh sẽ không bao giờ thoát ra được.

Hình ảnh là giả nhưng đau đớn là thật, Kakashi gục xuống đất thở dốc.

- Chuyện quái quỷ gì vậy chứ!

Thầy Kakashi tại sao lại có Sharingan?

Sasuke từ ngạc nhiên chuyển thành phẫn nộ nhưng lý do là gì thì cả hắn cũng không thể hiểu được.

" Chết tiệt!

Đây mới là kết quả mà thằng bé muốn!

Naruto, Sasuke....

Quả đúng là phiền phức!

Kakashi không biết nên nói mọi chuyện như thế nào.

Không thể nói rõ cho Sasuke biết nhưng không nói rõ chắc chắn thằng nhóc Naruto lại cố tình moi ra lúc ấy lại càng thêm tệ. . .

- Đôi mắt này...

___________________________________________

- Cái phân thân của con xem ra thú vị hơn cả chính chủ đấy Naruto?

Những nhẫn thuật mà ngài đệ nhị tạo ra quả thật đáng kinh ngạc!

- Đúng vậy dù là nhẫn thuật đơn giản.

- Thế cuối cùng ý con là gì Naruto, ta không nghĩ con sẽ cho ta thấy sức mạnh con giấu diếm bao lâu nay mà không có mục đích!

Trong văn phòng Hokage, đệ tam nhìn Naruto một cách dò đoán.

Ông lo sợ sức mạnh của thằng bé nhưng suy nghĩ của nó ông lại không thể nào hiểu được!

- Chỉ là tìm cảm giác mới mẻ mà thôi!

- Cảm giác...?

- Đúng là cảm giác!

Từ khi tôi còn rất nhỏ thì ngài đệ tam đây chả phải luôn luôn cho người theo dõi tôi để biết được sức mạnh của tôi đến mức nào sao?

Lúc đầu tôi cảm thấy khá thú vị nhưng mà họ kể cả để ý đến tôi còn lười nói gì đến việc khác.

Bây giờ ngài thấy sức mạnh của tôi rồi đó, một tân binh với thực lực như vậy thì sao này sẽ còn thế nào?

Trong lòng ngài chắc chắn sẽ cho người đến giết chết tôi như cái cách đối với......

Tộc Uchiha!

Giọng cậu bình ổn nhưng không giấu nổi tia hứng thú, ngài đệ tam thì lại bị câu nói của cậu làm khó chịu.

- Con có biết mình đang nói gì không?

- Ngài đoán xem?

Naruto nở một nụ cười mang vẻ khiêu khích.

- Hay vì sống một cuộc đời nhàm chán như những con chim bị nhốt trong lồng thì tại sao lại không thay đổi thành một con rắn điên dại khiến người khác vừa sợ hại vừa hứng thú?

Đệ tam nhả từng làn khói thuốc trắng mờ ảo, nhìn Naruto thật nghiêm túc.

- Lựa chọn của ngài thế nào ngài Hokage đệ tam kính mến!

Một là lập tức cho người đến giết tôi...

Còn hai thì đợi đến một ngày cái làng này cũng sẽ bị diệt mà thôi...

Tôi không phải một người thích nói đùa đâu!

Naruto lộ vẻ mặt cực kỳ vui vẻ, cậu đang cực kỳ nóng lòng.

Chỉ cần đệ tam lựa chọn phương án thứ nhất thì....

- Naruto....

Lần này con tính sai rồi!
 
|Drop| [Đn Naruto] Thế Giới Này Có Gì Vui?
Naruto tính toán sai rồi!


- Đôi mắt này...

Chính là sự hy sinh của đồng đội tôi!

Naruto dù em biết bao nhiêu chuyện,em có thể nói xằng bậy bất kỳ điều gì nhưng về họ em không có quyền nói đến!

Bùm!

Hình dáng chật vật của Kakashi biến mất thay vào đó là một khúc gỗ.

Kakashi bản thể đang đứng ngay sau Naruto.

Naruto bình tĩnh quay mặt lại, vươn tay nắm cổ áo anh rút ngắn khoảng cách đối diện.

Cậu hạ thấp giọng nói chỉ cho cả hai nghe được với dáng vẻ đầy kêu ngạo.

- Hn...

Thế anh làm gì được tôi.

Anh nên nhớ hôm nay tôi chừa cho anh con đường sống chứ không phải là anh tha cho tôi.

Người không có quyền ở đây chính là anh Hatake Kakashi!

- Datebayo, vậy là kết thúc hôm nay rồi nhá!

Naruto đẩy mạnh Kakashi rồi bước lại chỗ của hai người kia thản nhiên ngồi xuống.

- Naruto, bây giờ kể cả em cũng không có tư cách làm một hạ nhẫn.

Tất cả các em đều không xứng!

Naruto nhún vai, Sakura im lặng còn Sasuke mang vẻ chán ghét.

Kakashi cởi trói cho Sakura.

Anh vòng tay qua phía sau cột lấy hai hộp cơm đưa cho Sakura và Sasuke.

- Tôi sẽ cho các em một cơ hội, đầu giờ chiều sẽ bắt đầu lại một lần nữa.

Còn bây giờ các em hãy thưởng thức bữa trưa của mình đi và nên nhớ không được cho Naruto ăn.

Nếu không các em sẽ bị loại!

Kakashi nói rồi biến mất, để lại Sasuke và Sakura với gương mặt khó xử.

- Hai người còn không mau ăn đi, ăn no rồi thì tự lo cho thân mình đừng có kéo chân người khác.

- Cậu nói gì?

- Ý trên mặt chữ!

Naruto nhắm mắt lại không thèm để ý đến bọn họ nữa.

- Sasuke...

Chúng ta...

- Hn...

Ngồi dậy tên kia!

Sasuke mặc kệ thái độ của Naruto mà lôi cậu ngồi dậy.

- Sakura, cậu quản cái tên này hộ tôi!

Naruto né tránh Sasuke nhưng cũng không quên trêu chọc.

- Ăn đi!

- Hở???

Trước ánh mắt ngạc nhiên của mọi người, Sasuke lấy lại bình tĩnh đưa hộp cơm đến chỗ Naruto.

- Người lấy được chuông là cậu, phần cơm này cậu có tư cách!

- Sasuke...

Cậu sẽ bị loại mất!

- Nếu không lấy được chuông cũng bị loại thôi, tôi không phải là kẻ thích chiếm phần người khác!

- ???

- Vậy...

Sasuke, cậu ăn phần của mình đi dù sao thì ở đây mình mới là người tệ nhất!

Sakura dùng hai tay cúi đầu xuống đưa cho Sasuke.

Naruto im lặng nhìn một màn trước mặt rồi nhìn lại hộp cơm đang trên tay mình.

- Thật là...

Sakura cậu cứ giữ phần cơm đó đi!

Còn Sasuke, phần cơm này là của cậu!

- Naruto!

- Hử?

- Dù không muốn thừa nhận nhưng thầy Kakashi đã nói chúng ta đã là đồng đội.

Tôi không muốn bị người khác kéo chân...

Vẫn là cậu ăn đi!

.....

.....

- Các em đang làm gì vậy!

Tôi đã nói không được cho Naruto ăn rồi mà!

Kakashi hào nhoáng xuất hiện nhưng trong lòng Naruto chỉ thầm nói "thôi xong rồi!".

- Hn, đây là ý của em!

Sasuke ra mặt khi bị chất vấn.

- Em...

- Thầy Kakashi, không phải thầy đã nói chúng em là đồng đội sao?

Là đồng đội thì không thể bỏ mặc nhau được.

Sakura cũng đứng lên kiên quyết cãi lại.

- Anh đừng nhìn tôi, tôi chưa có ăn!

- Các em...

Đậu rồi!

- Hả?

"Biết ngay mà!"

...........................................................

- Naruto, lần này con tính sai rồi!

Chúng ta dù có lừa gạt con hay đề phòng con nhưng chưa bao giờ bỏ rơi con.

Đệ tam nhìn vào quả cầu trên bàn rồi lại nhìn Naruto đang mang vẻ mặt phức tạp.

- Điều các người làm thật vô nghĩa!

- Ta và Hokage đệ tứ luôn tin tưởng vào con Naruto à!

Naruto im lặng nhìn vào gương mặt của Hokage đệ tam.

- Tin tưởng các người dựa vào đâu?

Dựa vào tôi là một người không có nơi để đi hay...

Tôi là con trai của Hokage đệ tứ?

Haha...

Ngài đệ tam ngài đừng cố gắng tin vào những điều này nữa.

Ngài, Hokage đệ tứ đang nằm dưới mồ kia và bất kể là ai trong cái ngôi làng này đều không phải là tôi cũng không thể hiểu được tôi.

Tin tưởng?

Tin vào cái trực giác ngớ ngẩn hay sao?

- Con biết tất cả rồi nhỉ?

Ông cũng không quá ngạc nhiên, thật ra ngay từ đầu khi Naruto thay đổi ông đã cảm nhận được thằng bé đã biết được mọi chuyện.

Còn nếu là tại sao đột nhiên bạo phát làm loạn thì có lẽ là từ chuyện *thằng nhóc đánh bại Mizuki*.

- Ngài thật quá vô tư rồi ngài đệ tam!

- Naruto...

Con vẫn là một đứa trẻ!

Những việc con đang làm, những suy nghĩ trong con chỉ cần là một người sống đủ lâu như ta có thể hiểu rõ.

Bồng bột, đòi hỏi sự công bằng, cố gắng thể hiện với người khác...

Tất cả đều rất ấu trĩ.

Hokage đệ tam hút thật sâu điếu thuốc rồi thả ra làn khói mờ nhạt.

- Rồi ngài sẽ hối hận vì lời nói hôm nay.

Hokage đệ tam, ông phải sống thật lâu để thấy được tôi có phải là một phút bốc đồng hay không!

Ít nhất tới lúc ông chết gặp được người cha kính mến của tôi thì hãy nói rằng tất cả mọi người đều sai lầm!

Naruto tức giận rời đi.

___________________________________________

*Giải nghĩa* Ý đệ tam khi suy nghĩ về việc thay đổi bất chợt của Naruto là bắt nguồn từ việc quyển trục bị trộm và Mizuki bị đánh bại bởi cậu (chương 1).

Ngay từ lúc nhỏ Naruto mang vẻ chững chạc, không bốc đồng và với ý nghĩ tương lai mình sẽ trở thành một ninja quèn, sống một cuộc sống bình thường.

Nhưng sau đêm đó tính tình Naruto đã dần thay đổi cho đến bây giờ liền mang ý nghĩ phản làng.
 
|Drop| [Đn Naruto] Thế Giới Này Có Gì Vui?
Nhận nhiệm vụ cấp C


- Ha!

Đứa trẻ sao?

Ta cũng mong ngươi là một đứa trẻ thật bình thường đó tên nhãi con.

Nếu như vậy ta sẽ giết ngươi đơn giản hơn rồi!

- Ngươi mỗi lần xuất hiện không thể nói điều gì đó tốt đẹp hơn hay sao?

- Ngươi nói xem, có kẻ bị nhốt nào yêu thương cái lồng của nó chưa?

Ta không giết ngươi vì bảo toàn sinh mệnh chính mình nhưng ta cũng không có thể nào thích ngươi cả!

- Ờ, cũng đúng thôi!

Cả ta và ngươi đều cố gắng chung sống hòa thuận trong một cơ thể dù không ưa nhau nổi.

Hoàng hôn buông xuống, thế giới dần đến đắm chìm vào màu cam vô tận...

"Lời nói là thật hay giả không ai biết được vì họ sống cùng với nhau như một thoả thuận nhưng tình cảm đối với nhau lại là một cái hố nhiều hay ít cũng không thể thấy".

________________________

- Đội 7 hoàn thành nhiệm vụ cũng thật sự rất tốt...

Nhưng Naruto thằng bé lại ở đâu rồi?

Iruka nhìn khắp gian phòng vẫn không thấy được mặt mũi của Naruto, phải nói từ khi tốt nghiệp thì buổi sáng Naruto không cùng đội đi nhận nhiệm vụ rồi đến buổi chiều cũng chả thèm đi trả.

Kakashi thì chỉ có thể mắt nhắm mắt mở làm ngơ, Sasuke và Sakura thì chỉ cần người có làm nhiệm vụ cùng là được, ngài đệ tam thì cũng lười quản.

Chỉ có Iruka là muốn lôi Naruto đi dạy dỗ một trận.

- Haizzz....

Iruka, vẫn nên phát nhiệm vụ tiếp theo cho đội 7 đi.

Naruto ít nhất nó cũng không bỏ nhiệm vụ, dù gì nó cũng là một đứa trẻ có trách nhiệm.

Ngài đệ tam ngăn chặn Iruka chuẩn bị đứng dậy tìm người.

Ông cũng không trông mong gì vào việc Naruto sẽ đàng hoàng đi nhận nhiệm vụ cấp D.

Thật may mắn là sau hôm đó đứa trẻ này lại quay về với dáng vẻ cũ, trầm lặng không quan tâm sự đời.

- Vâng, vậy thì nhiệm vụ tiếp theo...

- Thưa ngài Hokage đệ tam, xin hãy cho chúng tôi nhiệm vụ khó hơn đi ạ.

Naruto có thể nhịn nhưng Sasuke thì không thể.

Hắn đã phát chán với những nhiệm vụ như trông trẻ, bắt mèo, nhổ cỏ...

Những thứ này không giúp hắn mạnh lên được, nó chỉ đang lãng phí thời gian mà thôi!

- Sasuke, em không được làm như vậy!

Các em chỉ mới tốt nghiệp cần phải làm những nhiệm vụ cấp thấp để tích lũy kinh nghiệm.

- Xem ra các ngươi vẫn không hiểu ý nghĩa của nhiệm vụ cấp D nhỉ?

Ngài đệ tam bắt đầu giản giải những ý nghĩa của nhiệm vụ nhưng Sasuke cũng không để ý là mấy.

Sakura đứng im nãy giờ thật ra trong lòng cũng chả thoải mái gì, họ là đội có thứ hạng cao nhất khi tốt nghiệp.

Mấy cái nhiệm vụ cấp D này quá nhàm chán.

Kakashi dù là người dẫn đội nhưng mà là người bị cho ra rìa nhiều nhất, anh không có sức ảnh hưởng nào đến bọn nhỏ cả.

- Được rồi, coi như ta chịu thua các ngươi.

Iruka cho bọn chúng một nhiệm vụ cấp C đi!

- Ngài đệ tam...

- Không sao đâu Iruka, cậu cũng từng dạy đám nhóc này còn gì.

Yên tâm đi, có thêm tôi chắc chắn không thành vấn đề.

Sasuke và Sakura ánh mắt khinh bỉ nhìn lấy Kakashi.

Có thêm thầy mới đáng lo ngại đó.

- Được rồi, để xem nào...

Vậy đội 7 nhận nhiệm vụ bảo vệ người đến Sóng Quốc.

Nhiệm vụ cấp C nên chắc chắn sẽ ổn thôi nhỉ?

- Bảo vệ người sao?

Sakura vui vẻ lên tiếng, dù sao nhiệm vụ cấp C vừa đủ không quá nguy hiểm.

- Chúng ta sẽ mời người đó đến đây vậy!

Sau một lúc chờ đợi, dưới ánh mắt hy vọng của Sasuke và Sakura thì bọn họ ôm một thất vọng tràn trề.

Một ông lão vừa nhìn đã thấy không được ổn lắm...

- Vậy là cái đám này sẽ bảo vệ ta?

Thật không đáng tin.

- Ngài yên tâm, chúng tôi sẽ bảo vệ ngài thật tốt.

Tôi là Hatake Kakashi, còn bọn chúng là học sinh của tôi.

Uchiha Sasuke, Haruno Sakura và một đứa trẻ khác ngày mai khi xuất phát sẽ xuất hiện.

- Được rồi, ta là Tazuna.

Mong cậu sẽ thực hiện lời nói.

Tazuna im lặng một lúc rồi nhìn Kakashi như gửi gắm gì đó.

Tất cả nhanh chóng được quyết định, Kakashi rời đi còn Sasuke và Sakura đi tìm Naruto.

Thật may mắn khi họ quen biết nhau đủ lâu để có thể tìm kiếm được nhà của nhau.

Chỉ là nhà của Naruto nằm ở nơi hơi đặt biệt một chút.

Kính coong...

Kính coong...

- Vào đi, cửa không khóa!

Tiếng Naruto vọng ra, cả hai nhìn nhau rồi bước vào.

Đây là lần đầu tiên họ đến nơi này, thật tốt khi nhà Naruto không phải một đống hỗn độn.

- Nhiệm vụ tiếp theo là gì?

Naruto từ trong bếp cầm ba ly trà đưa cho bọn họ hai ly.

Còn chính bản thân mình cũng giữ một ly ngồi xuống đối diện.

- Là một nhiệm vụ cấp C, bảo vệ một ông lão đến Sóng Quốc.

Sakura lên tiếng, dù làm đồng đội cũng kha khá thời gian nhưng Naruto và Sasuke vẫn không thể hòa hợp với nhau.

Sasuke cũng im lặng quan sát lấy Naruto.

- Đừng bảo với tôi ông già ấy là một thợ xây cầu đấy nhé!

Naruto bất giác nhíu chặt mày lại, cậu dạo gần đây thu nhập được một vài tình báo tưởng đâu vớ vẩn thật không ngờ có lúc cũng xài đến.

- Có chuyện gì sao?

Nghe giọng nói này, Sasuke có thể đoán ngay được có điều gì đó không ổn.

- Dù sao các cậu cũng lỡ nhận rồi nhưng ở chỗ tôi có một vài tình báo.

Naruto đứng dậy đi vào một căn phòng lấy ra hai quyển trục đưa cho bọn họ.

Hai người nhanh chóng mở ra xem vừa đập vào mắt họ đều là tin tức gây choáng váng.

- Đã lỡ nhận rồi không được trả, đây là quy tắc của tôi.

Lần này xem ra phải hòa thuận với nhau tính đường sống sót rồi nhỉ?

- Cũng được thôi, tôi còn đang sợ cậu sẽ làm con thỏ đế rút khỏi nhiệm vụ.

- Khoan...

Khoan đã...

Nhiệm vụ này chúng ta không nên nhận.

- Yên tâm đi Sakura, dù đúng thật chúng ta không ưa gì nhau nhưng đã là tổ đội mạnh nhất nếu chỉ vì vậy mà bỏ cuộc thật không đáng.

Ít nhất trong chúng ta có một tộc nhân Uchiha nên có chết cũng đỡ phải nhục.

Nhìn nụ cười của Naruto bỗng chốc Sasuke thấy mình vừa bị sập bẫy.

Sakura suy nghĩ một hồi cuối cùng cũng chấp nhận.

Sâu trong một căn khu rừng, có một căn nhà nhỏ mang đầy vẻ huyền bí...
 
|Drop| [Đn Naruto] Thế Giới Này Có Gì Vui?
Lần ám sát đầu tiên, chiến thắng nhanh!


- Ông là Tazuna, người chúng tôi cần bảo vệ đúng chứ?

Trước cổng làng tất cả đã tập trung chỉ còn thiếu thánh đi trễ Kakashi.

Tazuna đánh giá Naruto một lúc, nhìn thằng nhóc này thấy còn đáng tin cậy hơn cả tên dẫn đội.

- Cậu là người còn thiếu hôm qua sao, cũng không tệ!

Ta mong các người bảo vệ ta thật tốt.

- Tôi là Uzumaki Naruto, ông có thể xem tôi là đội trưởng cũng được.

Nhưng trước khi thầy của tôi đến thì tôi muốn hỏi ông một số việc.

Naruto mỉm cười nhưng nụ cười lọt vào mắt người khác thì không phải nụ cười tốt cho lắm.

Sasuke và Sakura đứng hai bên của Naruto cũng im lặng quan sát, chỉ có điều nội tâm của họ vẫn cay cú một ông lão lừa gạt đội mình.

- Có...

Có chuyện gì sao?

- Ông có thể đảm bảo rằng mình sẽ an phận không gây phiền toái cho chúng tôi chứ?

Gã Gatou treo giá của ông không phải thấp và kẻ ám sát ông cũng không phải dạng tầm thường.

Nên tôi mong ông hãy đàng hoàng mà ngồi im cho người khác bớt phiền.

Naruto thật ra không phải một người thích vòng vo, nhất là những người chưa kịp gặp đã đi lừa gạt.

- Cái gì!

Tại sao cậu biết được?

- Muốn biết cũng không khó, ông quá khinh thường ninja của làng Lá rồi ông già!

Sasuke cũng bắt đầu chế nhạo, vì tiền mà khai gian cấp bậc nhiệm vụ thật đúng là chỉ có ông ta mới dám.

Cũng may là tổ đội bọn họ nhận nhiệm vụ nếu là tổ đội khác nghĩ thôi cũng thấy thảm.

- Vậy các người...

- Yên tâm đi ông Tazuna, nếu chúng tôi đã nhận nhiệm vụ này thì tất nhiên sẽ hoàn thành nó.

Mong rằng sau này ông dừng làm như vậy nữa dù sao chuyện này có thể nguy hiểm đến tính mạng ông.

Sakura đứng ra trấn an ông, ít nhất có một người con gái trong đội rất thích hợp trong mấy trường hợp này.

Chứ để hai tên kia an ủi có mà thù doạ người khác.

- Quan trọng hơn chúng tôi mong ông đừng nói gì với thầy Kakashi.

Dù gì sớm hay muộn thầy ấy cũng biết nhưng tôi mong chuyện chúng tôi biết trước đó không đến tai thầy ấy!

Sasuke cũng có tính toán riêng của mình, dù không ưa Naruto nhưng nếu chuyện tình báo lộ ra thì có lẽ tất cả đều không được tốt.

Hơn hết, hắn cũng có điều muốn nhờ vả cậu ta...

- Được, chỉ cần các cậu có thể đảm bảo ta có thể sống!

- Yên tâm, ông còn sống lâu lắm ông già.

- ........

Không khí bỗng nhiên thật im lặng....

- Thật sự xin lỗi mọi người, trên đường đến đây tôi bị một con mèo ngăn lại!

- Thầy Kakashi, ngoại trừ mấy lý do ngớ ngẩn này thầy không kiếm được cái nào có thể đáng tin hơn một chút được sao?

- Ya...

Ya...

Ya...

Sakura, em đừng nói vậy chứ!

Sau một lúc tất cả cùng lên đường, Sasuke và Sakura nhìn ngó xung quanh thật kỹ giống như chỉ cần bỏ sót thứ gì đó cũng có thể khiến họ thiệt mạng.

- Thôi nào mấy đứa, đây chỉ là nhiệm vụ cấp C thôi sẽ không có chuyện gì xảy ra đâu!

Kakashi khó hiểu trước ánh mắt quái đản của mọi người nhìn mình, đành phải qua cầu cứu Naruto.

- Naruto, em nói đúng chứ!

- Nếu lời nói của người khác thì có thể tin được riêng thầy thì không!

Cả Sakura và Sasuke đồng loạt gật đầu, điều này khiến cho Kakashi triệt để câm nín.

Đi được một lúc tất cả gặp phải một vũng nước mà nếu nhìn kỹ sẽ thấy là đội 7 đang dùng ánh mắt khinh bỉ để nhìn.

- Cẩn thận!

Bất chợt Kakashi đẩy Sakura về phía trước, còn chính bản thân mình không kịp thoát khỏi những sợi dây xích đầy gai nhọn khiến bản thân biến thành cái xác không nguyên vẹn.

- Sakura bảo vệ an toàn cho ông già.

Sasuke làm thôi!

Keng.

Những kunai nhanh chóng được phóng ra ngăn chặn đòn tấn công.

Đi ám sát mà không có năng lực lẫn không chọn ngày là một việc ngu xuẩn.

Sasuke đá vào khớp cổ của bọn chúng khiến cho chúng tử vong trước khi kịp làm gì.

Nhìn vào vẫn còn gọi là cái chết đẹp mắt.

- Cẩn thận một chút, trên xích của bọn chúng có độc.

Naruto ngăn lại Sasuke đang đưa tay qua xem xét hai cái xác.

- Thật...

Thật may mắn!

Tazuna ngồi bịch xuống đất, Sakura thấy tình hình đã ổn cũng bước qua xem.

- Trình độ này...

Bọn họ còn dám đi ám sát?

Sakura cũng thật sự đen mặt.

- Người thiếu tiền thì gì cũng dám làm, chả phải ông già đó cũng là một điển hình sao!

Naruto nhàm chán thu thập lại chất độc vào ống nghiệm, hai cái xác này không có giá trị nhưng độc này thì không tệ

- Thầy Kakashi, thầy còn không sống lại chúng em cũng không ngại chôn cất thầy đâu!

Sasuke sau khi nhìn thấy Naruto có vẻ đã thu nhập tốt liền tìm kiếm ông thầy vô trách nhiệm của mình.

Bùm...

- Yo...

Mấy em làm tốt lắm, thật không ngờ các em cũng đã sớm phát hiện ra chúng!

Dù giọng nói bình tĩnh nhưng Kakashi thật chất đã bị doạ một trận.

Bọn trẻ này bình thường nhìn không hòa thuận nhưng lúc nãy lại ăn ý với nhau đến kỳ lạ.

Sakura bảo vệ, Sasuke tấn công, Naruto chỉ đạo...

Đây là sự kết hợp hoàn chỉnh nhất trong các tổ đội hạ nhẫn anh từng gặp.

- Thầy bớt nói nhảm chút đi, nơi này cách làng chúng ta cũng không xa.

Trời thì quang, mây thì trắng lại lòi ra một vũng nước.

Kể cả tên ngốc còn nhìn ra có vấn đề.

Sakura sau bao ngày hợp tác với đội 7, niềm tin của cô vào Kakashi đã tụt dốc không phanh.

Thà tin tưởng người thầy này thì đặt niềm tin vào Naruto có lẽ vẫn hợp lý hơn!

- Haha...

Thôi nào, thôi nào!

Nơi này không tiện ở lâu chúng ta nhanh chóng rời đi rồi nói tiếp.

Kakashi cũng không làm khó bản thân, còn hai tên ám sát kia cũng không cần gấp rút hỏi tội bọn nhỏ vì giết chúng.

Dù bọn chúng còn sống chắc gì đã khai, vậy nên vẫn yên bình kiếm nơi khác rồi nói.
 
|Drop| [Đn Naruto] Thế Giới Này Có Gì Vui?
Momochi Zabuza


- Ông Tazuna, chúng ta có vẻ nên nói chuyện với nhau rồi nhỉ?

Trong số chúng tôi không ai có khả năng bị ám sát nên người mà chúng muốn nhắm đến chắc chắn là ông.

Trước khi nhận nhiệm vụ này, chúng tôi đã không được thông báo sẽ có ninja đến ám sát mà chỉ là hộ tống giúp đỡ ông đến Sóng Quốc mà thôi!

- Chuyện này...

Tôi...

Tôi thật sự xin lỗi!

Tôi biết rằng chuyện này không phải là tốt nhưng không còn cách nào khác.

Tôi không có khả năng chi trả cho mức nhiệm vụ cao hơn nữa.

Tazuna lo lắng lên tiếng, Kakashi quay lại nhìn ba học trò của mình.

- Các em có muốn tiếp tục làm nhiệm vụ này không?

Với tình trạng hiện tại thì đây đã không còn là nhiệm vụ cấp C nữa, chúng ta có quyền từ bỏ nhiệm vụ và quay trở về báo cáo!

Kakashi bắt đầu quan sát nhưng anh lần nữa ôm thất vọng.

Hôm nay ba đứa nhóc này có gì đó rất kỳ lạ, sự thản nhiên lẫn bình tĩnh giống như Naruto đang tự phân thân rồi dùng biến thân thuật vậy.

May mắn anh hiểu rõ Naruto là một tên chắc chắn không làm những việc rỗi hơi như thế.

- Dù sao cũng đã đến đây, người cũng đã giết chả lẽ quay về?

- Nếu chúng ta trở về, thì có lẽ ông Tazuna sẽ không bao giờ có thể trở về Sóng Quốc được.

Sasuke và Sakura cùng trả lời, còn Naruto thì đó giờ luôn là một người có trách nhiệm nên không cần bàn cãi.

Kakashi thở dài, bọn họ lại tiếp tục lên đường nhưng lần này Kakashi cũng đã bắt đầu cảnh giác.

Những cơn sóng chập chờn, chiếc thuyền lắc lư.

Một lần nữa đặt chân lên đất liền cũng đã không còn sớm gì mấy.

Sương mù dày đặc, cảm giác bất an lỡn vỡn khắp nơi.

Phập!

"Là thỏ nuôi sao?

Không lẽ?"

Naruto nhìn qua Sakura và Sasuke, tất cả đều đã hiểu rõ.

- Tất cả nhanh chóng nằm xuống!

Khi Kakashi lên tiếng thì cùng lúc đó một thanh đao to lớn cắm thẳng vào một gốc cây không xa.

Nhìn một màn vừa rồi và cả tên ăn mặt quái dị này...

Tất cả cùng nhau cảnh giác, lần này đều là đồng ý chí đem Kakashi lên thớt.

- Thật không ngờ những người phát hiện đầu tiên lại là lũ con nít ranh này!

- Ngươi...

Ngươi là ninja lưu vong của làng sương mù Momochi Zabuza?

- Ninja lưu vong sao?

Nghe thôi cũng biết không phải dạng tốt đẹp!

Sasuke nhíu mày nhìn cảnh trước mặt, làng nào cũng có kẻ lưu vong nhưng nhìn chung chả kẻ nào nhìn vừa mắt.

- Các em cần cẩn trọng, hắn ta là một kẻ không đơn giản.

Thầy sẽ là người giải quyết hắn!

Kakashi bắt đầu hé lộ con mắt Sharingan, tập trung vào kẻ thù trước mặt.

- Để xem...

Ta cũng biết, Ninja của làng Lá.

Sharingan Kakashi!

Không khí bắt đầu bị chèn ép, ba người vẫn im lặng bảo vệ ông lão.

Cốt yếu của việc họ đem Kakashi lên thớt chính là đánh giá đối thủ, dựa vào tình báo thì cũng không thể nào bằng chứng kiến tận mắt.

Hơn hết thầy Kakashi lại cầm tinh con gián nên muốn anh ta chết cũng là việc hơi khó.

- Ta sẽ không giao người dù có bất cứ chuyện gì...

- Khi ta còn trong đội ám sát thì thông tin của ngươi cũng đã nằm trong sổ đen của ta.

Hatake Kakashi ninja sao chép hơn một ngàn nhẫn thuật.

Zabuza cũng không quan tâm gì đến bọn nhóc mà chỉ hứng thú với Kakashi đang đứng trước mặt.

- Không phải tộc nhân Uchiha nhưng làm được như vậy cũng thật sự đáng nể!

- Thầy ấy nhìn nhảm nhí như vậy mà cũng mạnh thật!

- Hắn đang kiên kỵ con mắt Sharingan!

"Nhưng mà bọn họ còn định nói chuyện đến khi nào nữa!"

- Thôi không nhiều lời với ngươi nữa, ta chỉ muốn giết cái lão già kia mà thôi!

- Vậy ngươi giết được ta đi rồi nói tiếp!

Sương mù bắt đầu càng dày đặc khiến tầm nhìn của tất cả bị hạn chế.

- Naruto!

Sakura la lên, Naruto nhanh chóng cùng với Tazuna rời khỏi điểm đang đứng.

Ở nơi vừa nãy, Zabuza bỗng nhiên xuất hiện.

- Này, này, này thanh kiếm nặng nề như thế đừng có mà đem đi lung tung chứ.

Tôi là con gái rất yếu đuối nha!

Sakura quay lại tụ chakra nắm chặt lấy thanh đao của Zabuza, đưa qua cho Sasuke một ánh mắt.

- Hoả độn: Đại hoả cầu chi thuật!

Lợi dụng tình huống cướp lấy thanh đao rồi đi đến chỗ Naruto bảo vệ, Sakura cũng bắt đầu quan sát kỹ hơn tình hơn tình hình.

Sasuke sau khi ra đòn cũng nhanh chóng đi đến, ưu tiên ban đầu của bọn họ hiện tại là bảo vệ người chứ không phải đấu với cái tên này.

- Này đám nhóc kia, đùa giỡn vui nhỉ?

Mau đưa thanh đao lại cho ta.

Zabuza cũng đánh giá quá thấp trình độ của đám nhóc này rồi.

- Thanh đao này vốn dĩ cũng không phải của ngươi.

Đồ trong tay ai là của người đó, không phải sao?

Trong cuộc chiến này người bình tĩnh nhất vẫn là Naruto.

- Ngươi quên ta rồi sao Zabuza, còn các em làm tốt lắm!

Kakashi xuất hiện chắn phía trước bọn họ.

Trận đấu thật sự đã bắt đầu, Kakashi dùng mưu mẹo kết hợp với Sharingan thật sự rất tốt nhưng tên Zabuza cũng là một con cáo già không kém gì mấy.

Cuối cùng người sập bẫy vẫn là Kakashi...

- Một lũ vô dụng, để tồn tại được trong cái thế giới ninja này các ngươi không phải chỉ cần mấy cái vớ vẩn đó là được!

Zabuza đứng trên mặt nước, phía sau hắn là Kakashi đã bị nhốt lại.

- Ngươi nói nhiều thật đấy, nãy giờ ngươi ba hoa xong chưa?

Xong rồi thì đến bọn ta!

Naruto cuối cùng cũng đứng dậy, xem nãy giờ cũng đủ rồi.

Ít nhất cũng phải thử coi hắn ta mạnh hay là mạnh miệng...
 
|Drop| [Đn Naruto] Thế Giới Này Có Gì Vui?
Ảo thuật chiến thắng


- Các ngươi quá tự tin rồi nhỉ?

Khi bằng tuổi của các ngươi tay của ta đã nhuốm máu...

- Ngươi đang tự hào về một cái quá khứ đen tối sao?

Nếu không phải gặp nhau với thân phận địch thủ thì ta đã tận tình cùng ngươi đàm đạo...

Phập...

- Cái...

Cái gì....

Không biết từ lúc nào bỗng xuất hiện thêm một Naruto đứng ngay sau lưng hắn đâm thẳng một đường vào bụng.

- Khốn kiếp...

- Đừng manh động chứ...

Ngươi vẫn không chết được đâu...

Bên trái và bên phải Zabuza lại xuất hiện thêm hai người giữ chặt lấy tay hắn.

Không cảm nhận được chakra nhưng cũng không thể thoát ra được.

Naruto phía trước vẫn mỉm cười nói chuyện bình tĩnh.

- Ngươi...

Ah...

Ngươi là cái quái gì?

Zabuza bị kèm chặt không thể thoát ra khỏi những đòn tấn công từ Naruto.

- Ngươi vẫn không nhận ra sao?

Đây không phải là thật!

- Không...

Không phải là thật?

Khi Naruto dứt lời sương mù tan ra.

Kakashi đã thoát khỏi bong bóng nước, còn hắn đang quỳ rạp trên mặt nước.

Máu từ các vết thương vẫn tuôn ra không ngừng.

- Zabuza, vốn dĩ ta không định tay.

Nói thật thì thể thuật ta kém, nhẫn thuật của ta lại ít chỉ riêng phần ảo thuật có lẽ là mạnh nhất.

Naruto vẫn mỉm cười như vậy, Kakashi khi thoát ra cũng đã nhìn thấu một màn.

Trò ảo thuật này chính xác là trò mà anh bị dính phải khi lúc sinh tồn diễn tập.

Nhưng với anh chỉ có đau đớn không để lại vết thương thì thứ thằng bé vừa làm lại là một tầm cao mới không biết đâu là ảo, đâu mới là thật.

- Không ngờ ta lại để thua trong tay một đứa trẻ!

Zabuza đã chết....

- Chuyện này là như thế nào?

- Ông không cần hiểu làm gì ông già, ít nhất thì hiện tại ông cũng đã an toàn.

Sasuke lười biếng trả lời, ánh mắt bắt đầu nhìn sang Naruto dò xét.

- Được rồi mấy đứa, cũng trễ rồi.

Chúng ta đến nhà ông Tazuna rồi nói tiếp!

Kakashi mệt mỏi lên tiếng, sức lực của anh hiện tại đã cạn gần hết...

- Khoan đã, xin hãy giao xác của Zabuza cho tôi.

- Ngươi là...

Trước mặt họ lại xuất hiện một người đeo mặt nạ.

- Tôi là đội truy sát của làng Sương mù.

Thật cảm ơn khi các người đã giải quyết hắn những việc tiếp theo xin hãy giao cho tôi.

Người đối diện rất bình tĩnh không lộ ra bất cứ thứ gì.

- Được rồi, ngươi đem hắn đi đi!

- Thầy Kakashi...

Naruto và Sasuke vỗ nhẹ vào vai cô khiến cô im lặng.

Khi Zabuza được đem đi cũng là lúc Kakashi ngất xỉu.

- Cậu ta...

- Ông già, đến nhà ông trước đi.

Thầy ấy chỉ bị kiệt sức mà thôi không cần lo lắng.

- Được...

Được rồi...

_____________________________

- Kakashi chắc ngày mai mới tỉnh, chúng ta ra ngoài nói chuyện một chút.

Naruto sau khi xem xét tình hình và cảm thấy ông thầy của mình còn lâu mới chết được liền lên tiếng.

Ông Tazuna đã đi ra ngoài tìm kiếm gì đó chỉ còn bọn họ im lặng nhìn nhìn Naruto.

- Zabuza vẫn chưa chết!

- Vậy tại sao cậu lại giao hắn cho người kia.

Như vậy là rất nguy hiểm.

Sakura hơi kích động lên tiếng.

- Chúng ta không thể tiếp tục chiến đấu với tình trạng của thầy Kakashi, còn phải chia ra bảo vệ cho cả ông già.

Người đi theo Zabuza chắc chắn cũng không đơn giản, nếu đồng quy vô tận với chúng thì người thiệt là chúng ta.

- Bây giờ cậu tính tiếp theo như thế nào!

Sasuke cũng không nắm bắt nổi suy nghĩ của cậu.

- Với tình trạng vết thương tôi đã gây ra, cũng khoảng một tuần nữa hắn mới có sức mà đánh.

Trong lúc đó chắc cây cầu của ông lão này xây cũng sắp xong rồi.

Chúng ta sẽ luyện tập nhưng người luyện tập cho các cậu vẫn là tôi.

Hiện tại Kakashi đã không hiểu rõ lực chiến của chúng ta rồi.

Sakura và Sasuke cùng nhìn nhau nhưng họ cũng không phản đối, ngay trong đêm trước khi rời khỏi làng chính Naruto đã giúp họ sử dụng một số chiêu thức mạnh và hơn hết...

- Con mắt thế nào rồi Sasuke?

- Vẫn còn tốt!

Sharingan khai mở!

Đây là bí mật của đội 7 và là tác phẩm của Naruto.

Con mắt Sharingan của Sasuke đã được khai mở ngay trong đêm hôm qua.

- Sau khi về làng cậu hãy đi theo Kakashi nhiều một chút, ít nhất trong làng chỉ có anh ta là còn Sharingan.

Bỗng nhiên tất cả im lặng suy nghĩ điều gì đó.

- Naruto...

Thật ra thứ gì đã thay đổi cậu, ý mình là trước kia cậu không phải rất ghét làm việc đội hay sao?

Đây là điều Sakura khó hiểu nhất, Naruto càng lúc càng quái lạ.

Không thể áp dụng suy nghĩ của một người bình thường lên cậu ấy.

- Nói ra thì tôi không thay đổi chỉ là nhận ra một số điều mà thôi!

Tôi ghét một cuộc sống vô vị và đang tìm kiếm nó, thật ra tồn tại trên thế giới này nhưng không hiểu rõ rốt cuộc mình muốn gì rất khó chịu.

Tôi vốn dĩ chả muốn làm một ninja gì cho mấy nhưng cuối cùng để thoả mãn sự tìm kiếm của mình tôi vẫn phải làm một ninja đó thôi.

Vốn dĩ tôi sẽ không ghét các cậu nhưng mà các cậu lại tồn tại song song với những phiền phức không đáng có.

- Ý cậu là chúng tớ rất phiền phức sao?

Sakura hơi nhỏ giọng lại...

- Cũng có thể cho là vậy, trước khi tôi tìm kiếm được niềm vui của thế giới này tôi sẽ không để mình chết nhưng các cậu có thể kéo tôi chết trùm nếu cứ yếu kém như vậy.

Thật ra cũng nói là do tôi quá cầu toàn, vốn dĩ các cậu toàn là đứa trẻ được bao bọc thì làm sao mà hiểu được chứ!

Naruto mỉm cười, đúng là từ lúc làm nhiệm vụ chung cậu mới hiểu rõ được một số chuyện.

Cậu ghét cay ghét đắng những đồng học chỉ vì họ là những kẻ nhàm chán.

Cũng thật là bất công cho bọn họ, quái vật có cách sinh tồn của quái vật còn bọn họ chỉ là những con người bình thường không hơn không kém.

- Tôi không phải kẻ được bao bọc, trên thế giới này đã không còn ai bảo ban tôi nữa.

Sasuke mỉm cười bất đắc dĩ, cuối cùng cũng hiểu được lý do mình bị ghét suốt mấy năm nay thật sự quá khó tả.

Chỉ có điều thứ mà cậu bị ghét bây giờ đã không còn nữa.

Naruto im lặng đứng dậy trước mặt Sasuke, đưa tay lên gõ nhẹ vào trán của hắn.

- Đã có được đôi mắt này nhưng vẫn chưa hiểu sao?

Sasuke bất giác dại ra..

- Đi ngủ thôi...

Ngày mai sẽ là một ngày dài đó!

Cuộc nói chuyện chấm dứt nhưng không phải là để giải thích bất kỳ điều gì mà chỉ làm người ta khó hiểu hơn thôi.
 
|Drop| [Đn Naruto] Thế Giới Này Có Gì Vui?
Một ngày bình yên


Đúng như đã dự đoán ngày hôm sau Kakashi đã tỉnh lại.

Anh nghệch mặt, nhìn ra cửa một lúc lâu vẫn chả thấy ai đến gọi mình.

Cảm giác bị tổn thương sâu sắc...

Cùng lúc đó ngoài rừng, Naruto đang quan sát Sasuke và Sakura đối luyện thể thuật.

Như cậu đã nói, cậu chính là một người mà thể thuật thì kém còn nhẫn thuật thì ít chỉ riêng có ảo thuật là trình độ thượng thừa.

Cậu không có ý định để cái tổ đội này thành một bản sau của chính mình nên quyết tâm rèn luyện cho bọn họ những cái cậu không có hứng.

- Sasuke thua!

Naruto sau khi nhìn xong cũng đã rút ra được thứ thích hợp dành cho họ.

Sasuke thể thuật cũng không tệ nhưng so với Sakura vẫn yếu hơn, ngược lại nếu so về nhẫn thuật thì Sasuke chiếm ưu thế.

- Sasuke, Sharingan hiện tại có thể sao chép nhẫn thuật rồi đúng chứ?

- Có thể!

- Được rồi, hai người đi vào sâu trong rừng một chút!

Naruto chỉ vào Sasuke và ảnh phân thân mình vừa tạo.

Chỉ có điều cái phân thân này chính là...

- Dattebayo, tại sao tôi lại tập luyện với cái tên này!

Sasuke bỗng dựt mí mắt, hình như cái phân thân này nhìn quen lắm...

Nhất là cái câu vô nghĩa kia.

- Đừng nhiều lời nữa, lần sau sẽ cho cậu làm việc lớn hơn!

Naruto cũng bất giác xoa trán, trong các phân thân của cậu không có cái nào cùng tính cách với nhau.

- Sasuke nếu thấy phiền quá cứ việc bỏ ngoài tai những lời cậu ta nói.

Naruto vỗ vai Sasuke, bọn họ đi sâu vào khu rừng để luyện tập.

- Còn cậu thì đi chung với cậu ấy, hai người thì tôi yên tâm hơn bên kia nhiều.

Nhưng mà cũng nên tìm chỗ cách xa vào tập luyện.

- Tại sao những chuyện phiền phức luôn tìm đến tôi.

- Nếu cậu là chủ thể rồi hãy ý kiến.

Naruto mỉm cười với cái phân thân đang nằm bẹp dưới đất.

- Thật là...

Sakura chúng ta đi thôi!

Cuối cùng cũng đi hết, Naruto ngồi dưới gốc cây quan sát trời đất.

"Ngươi còn có thể lười biếng đến mức nào nữa".

"Đây gọi là hưởng thụ đấy cáo già, có ngươi ta còn lo gì nữa".

"Ngươi cứ như vậy đi, nếu một ngày ta mà đi bụi thì ngươi đừng mong sống sót".

"Trước khi đi nhớ trả tiền nhà mười mấy năm nay nhá!"

Kurama bắt đầu lựa chọn giả điếc, thật ra nói là vậy nhưng Naruto cũng không tệ như lời nó đồn.

Thể thuật không thuộc hạng ưu việt thôi chứ đánh nhau cũng không sợ bị đấm, nhẫn thuật ít là vì toàn dùng cấm thuật.

Nếu có người nào giết được Naruto thì ít nhất vận may phải cao hơn trình độ.

Ngoài ra Naruto là tộc nhân Uzumaki nên nó cũng từng chỉ dạy cho cậu thuật phong ấn, kết giới.

Còn nghề tay trái thì là trị thương cũng không đến nỗi nào, ít nhất tiền kiếm cũng bộn.

Kurama thầm tính toán, nếu sao này có sống ẩn dật cũng phải kéo Naruto sống chung.

"Cáo già, ngươi nên suy nghĩ có tình người chút đi, ta biết ngươi đang nghĩ gì đó!"

Kurama khịt mũi không thèm suy nghĩ nữa, Naruto nghe thấy cũng chỉ biết lắc đầu.

Nuôi nó cho mập tối ngày toàn suy nghĩ gì không.

- Sao chỉ có em, Sasuke và Sakura đâu?

- Bọn họ đang đi luyện tập và yêu cầu không nên làm phiền.

Kakashi bước đi khập khiễng ngồi xuống cạnh Naruto.

Anh sau khi nằm đủ lâu quyết định đi tìm học trò của mình nhưng lại chả tìm được ai hết.

Thật may mắn, Naruto vẫn không thu chakra nên có thể tìm kiếm được.

- Zabuza vẫn chưa chết!

- Chúng tôi đều đã biết, bọn họ đang tập luyện để trận chiến tiếp theo có thể giúp đỡ thầy.

- Ha...

Xem thầy đã đánh giá quá thấp năng lực của các em hay đúng hơn là em, Naruto!

- Với cái tình trạng này, thầy đánh không lại tôi đâu nên đừng có cố.

Naruto lười biếng, cậu hiện tại đang không muốn làm gì cả chứ đừng nói đến đánh nhau.

- Em đừng có hiểu lầm thầy nữa, thầy không có ý định muốn đấu với em từ trước đến giờ đều như vậy!

- Lần sau đừng lạm dụng Sharingan nhiều nữa nếu thầy còn muốn tính tới việc lập gia đình.

Thầy là một ngoại tộc nên chắc hẳn ít nghe về hậu quả của con mắt đó đem lại nhỉ?

Nó không phải chỉ có tốn chakra thôi đâu.

Naruto chuyển sang chủ đề khác, đây là điều mà cậu cũng đã dặn với Sasuke.

Còn một người nữa cũng biết nhưng có làm hay không lại là chuyện khác.

- Thầy từng nghe Anbu bàn tán với nhau về một ninja trị thương trong làng, người đó là em đúng chứ?

-....

- Yên tâm, thầy sẽ không nói với bất cứ ai chỉ là thầy tò mò mà thôi!

Kakashi mỉm cười, thật ra tối hôm qua Naruto đã đến trị thương cho anh tất nhiên là anh cảm nhận được.

Nếu không hôm nay dù có xuống được giường thì chakra và các khớp xương của anh cũng chẳng được thoải mái.

Những việc đó làm anh nhớ đến lời của Yamato từng nói về một ninja trị thương bí mật mà thành viên Anbu thường tìm đến khi bị thương.

"Cậu ta suốt ngày sống với cái đạo lý không thể nào hiểu nổi nhưng mà cậu ta là một người vô cùng có trách nhiệm.

Dù có độc mồm hay lười biếng nhưng cậu ta không để bất cứ người mình quen phải chết.

Theo lời nói của cậu ta thì chính là nếu ai cũng chết thì tìm kiếm niềm vui của thế giới này bằng cách nào?

Còn nếu tất cả còn sống thì cơ hội tìm kiếm sẽ được nhân lên triệt để.

Một lý luận mà không thể nói đúng cũng chả thể bảo sai."

- Là Yamato nói đúng chứ?

Anh ta lúc nào cũng như vậy, lần sau chắc tôi sẽ tăng tiền thuốc nếu anh ta đến.

Naruto cũng không bác bỏ, cậu hiểu Kakashi.

Nếu anh ta đã hứa thì chắc chắn làm được.

Bọn họ là một đội và ít nhất cũng sẽ hoạt động chung vài năm cho nên không cần giấu diếm những chi tiết không đáng.

Kakashi cũng chỉ mỉm cười, xoa nhẹ đầu Naruto mặc kệ cậu cố tránh.

Ít nhất thằng bé không phải một người suy nghĩ lệch lạc như cái vẻ bề ngoài của nó.

Cứ như vậy đi, nếu em ấy có đi lầm thì anh kéo lại.

Naruto chính là người mà anh cần dùng cả sinh mạng bảo vệ dù có là chuyện gì....
 
Back
Top Bottom