Khác |Drop| [ĐN Naruto] những thứ có và không...?

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
|Drop| [Đn Naruto] Những Thứ Có Và Không...?
Không đề


Kết quả vẫn giống y hệt trước kia, Kakashi và Zabuza đều bị thương nặng.

Cậu vẫn lựa chọn như vậy chỉ khác là lần trước vô ý này cố tình...

- Thầy Kakashi không sao thật chứ?

- Ngày mai anh ta sẽ tỉnh dậy thôi, yên tâm nếu nói đến người sống dai mà nhẹ bóng vía nhất thì anh ta chính là trùm Konoha!

Naruto đảo mắt nhìn mọi người, đừng khinh thường Kakashi như vậy.

Đối với khả năng sống dai hơn rắn của anh ta cậu đã được chiêm ngưỡng nhiều rồi.

- Chúng ta ra ngoài đi, tôi cũng có việc cần thảo luận!

Tất cả mọi người đóng cửa lại cho Kakashi nghĩ ngơi.

Trời đã tối, trăng đêm nay lại thật mờ nhạt...

- Zabuza vẫn chưa chết!

- Không thể nào!

- Nếu đã là như vậy tại sao anh lại để bọn họ đi!

Cả Sakura và Sasuke đều không thể hiểu được Naruto, dù cho Zabuza có trợ thủ đi nữa nhưng hắn đã bị thương nặng thì làm gì còn sức chiến đấu.

- Dù các cậu có tin hay không thì tôi chắc chắn sẽ không bao giờ làm việc hại các cậu!

Lời nói không có sự giải thích, không có phủ định, chỉ có một lời hứa.

____________________________________

- Sanzu, anh ở lại đây bảo vệ gia đình ngài ấy!

- Không được, tôi sẽ đi theo bảo vệ ngài.

Ở đây họ đã chắc chắn được an toàn, còn ngài lại một thân vô thủ đi làm việc ấy thật sự rất mạo hiểm.

Trời chỉ vừa rạng sáng Naruto đã tập hợp ba cha con Minato và Sanzu ở phòng khách.

Nhưng rõ ràng cuộc nói chuyện không được tính là mấy vui vẻ.

- Anh đang nghi ngờ tôi sao?

Tôi có thể tự đảm bảo cho bản thân mình nhưng không chắc chắn được về cách an bài của lãnh chúa.

Ở chỗ của Raikage và Bee thì Naruto hoàn toàn tin tưởng vào bọn họ.

Chỉ có điều về nhà đệ tứ thì không có gì là có thể đảm bảo.

Hai đứa trẻ cấp bậc hạ nhẫn cùng một kage lâu ngày không làm nhiệm vụ.

Dù có là kẻ ngốc cũng lựa chỗ họ mà tập kích trong khi rõ ràng lãnh chúa là một con cáo già thành tinh.

- Anh Naruto cuối cùng là xảy ra chuyện gì vậy, lúc trước không phải nói đây chỉ là nhiệm vụ hộ tống bình thường sao?

Anh nói cho chúng tôi biết đi!

Menma và Natsumi không chịu được cách mà Sanzu nhìn họ như một mớ phiền phức, cũng càng không chịu được cảnh mọi chuyện diễn ra mà mình không biết gì.

- Tôi không hề nói nhiệm vụ này đơn giản và tôi cũng chưa từng khuyến khích cô cậu nhận nhiệm vụ này.

Nhớ cho kĩ việc lựa chọn là ai lựa chọn và việc khuyến khích là ai khuyến khích!

Muốn biết thì nên hỏi người đem các cậu đến đây chứ không phải tôi!

Naruto cảm thấy sự lãnh tĩnh mấy năm nay của mình muốn trở thành vô nghĩa.

Sự kiềm chế nào cũng có giới hạn.

Cả Menma và Natsumi cậu chưa từng làm điều gì có lỗi với họ.

Người nên tức giận là cậu chứ không phải chúng.

- Thôi đủ rồi, Naruto đừng làm cho mọi chuyện trở nên tồi tệ hơn nữa.

Cùng một đội mà cứ nói chuyện đâm chọt lẫn nhau thì ích lợi kiểu gì.

- Ngài thật tức cười ngài Hokage ạ.

Ở đây là làng Mây thì địa vị của Hokage như ngài cũng chỉ ngang ngửa với địa vị cháu trai duy nhất của Raikage mà thôi.

Ngài muốn nói gì tôi cũng nên đợi trở về làng Lá rồi nói, đương nhiên với điều kiện chúng ta còn sống mà gặp mặt!

Naruto đó giờ nói chuyện khiêm nhường vì giữ lại một ít tự tôn cho Minato chứ thật ra cậu cũng không cần phải làm như vậy.

Sau khi nói đủ những thứ nên nói, Naruto rời đi không quay đầu lại.

Sanzu thống lĩnh đội 1 tuần tra bảo vệ.

Còn xa xa văn phòng Hokage cũng đang được đội 2 canh gác.

Hôm nay chỉ có một con đường duy nhất là ngươi chết ta sống nhưng là ai sống ai chết lại là một chuyện....

_______________________________

- Toàn Anbu và Senta nghe lệnh!

- Rõ!

Trong làng Lá, căn cứ của Ám bộ trở nên cực kỳ lạnh lẽo.

Mọi người đều tập hợp đầy đủ, đội trưởng dẫn đầu đội Senta đứng trước mặt mọi người cầm một lá thư được gửi khẩn cấp từ đội ám sát làng Mây đến.

Ai cũng tập trung vào nó, lắng tai nghe chỉ thị nhưng...

"Nếu sau khi Hokage đệ tứ trở về từ làng Mây mà không có mặt của Namikage- Uzumaki Naruto thì việc quản lý Anbu làng Lá sẽ thuộc về Hatake Kakashi.

Đội Senta sẽ được giải tán và tất cả thành viên Anbu có thể rời đi nếu không chấp nhận.

Lệnh đã được phê duyệt của Hokage đệ tam."

Người gửi tổng Anbu hiện tại Namikage-Uzumaki Naruto.

Toàn bộ Anbu bùng nổ, họ không tin lá thư được gửi là thật nhưng tên họ đầy đủ của ngài Naruto không phải ai cũng biết và người biết nó nếu không phải kẻ trung thành thì chỉ có những vong hồn mà thôi.

Anbu và Senta hiện tại chính là vì Naruto mà sống, vì Naruto mà chấp thành mọi chuyện.

Chính Naruto đã giúp họ có cuộc sống tốt đẹp không bị chèn ép, chính ngài ấy dẫn lối cho bọn họ.

Họ không chấp nhận Naruto có nguy cơ tử trận, càng không chấp nhận Hokage đệ tứ có thể trơ mắt bỏ mặt sống chết của Naruto mà về...

Anbu dưới sự dẫn dắt của đội Senta yêu cầu mở cuộc họp khẩn cấp với Hokage đệ tam, tổng bộ tham mưu và người duy nhất trong gia đình đệ tứ còn ở lại "Uzumaki Kushina".
 
|Drop| [Đn Naruto] Những Thứ Có Và Không...?
Không đề


Cốc...

Cốc...

Cốc...

- Đợi một chút, tôi ra ngay!

Kushina từ trong nhà nói vọng ra cũng thầm hoài nghi ai lại đến nhà vào lúc sáng sớm như vậy.

- Xin chào, chúc một ngày tốt lành phu nhân Namikage!

- Các cậu là...

Người của Anbu?

Kushina mở cửa ra thì bắt gặp hai người đeo mặt nạ vừa nhìn đã biết là thành viên ám bộ.

- Chúng tôi nhận lệnh từ Hokage triệu tập phu nhân đến cuộc họp khẩn cấp!

Giọng nói lạnh lẽo không mang cảm xúc cũng không mang ý nghĩa có thể từ chối.

Nếu không phải trong làng thì hai người bọn họ đã đột nhập vào nhà bắt cóc cho tiện.

Mời mọc kiểu này thật sự quá tốn thời gian.

- Được rồi, chúng ta đi!

Cùng lúc đó ở trước cửa nhà Nara cũng có một màn tương tự, vốn là mời người nhưng xem ra Shikaku đã nhận được tin tức từ trước mà chờ trước cổng.

Hai hướng đi nhưng cùng một địa điểm, phòng họp của bộ tham mưu.

Họ không muốn đến văn phòng Hokage vì nơi đó sẽ thường xuyên có người ra vào, phòng hợp của ám bộ thì lại càng không ổn (chính xác hơn thì không ai biết mức độ kiềm chế của ám bộ tốt đến mức nào).

Trong phòng họp ngài đệ tam nhả từng hơi khói trắng, lần đầu tiên trong cuộc đời mấy mươi năm ông cảm thấy bất lực như vậy.

Ông cũng nhận được một lá thư của Naruto chỉ có điều ngoại trừ đơn xét duyệt chức vụ ra thì không còn gì cả.

Naruto đã nổi giận, ông biết điều đó nhưng không thể làm gì khác.

Cạch...

- Ngài Hokage!

- Vào đi, không ngờ lại có ngày này xảy ra.

Ngài đệ tam chủ vị phía bên phải là Shikaku và Kushina, phía bên trái là hai thành viên của Senta và Anbu.

Không khí nặng nề chỉ có Kushina là không hiểu tại sao mình lại đến đây.

- Chúng ta nên bắt đầu rồi đúng chứ?

- Có chuyện gì đã xảy ra thưa ngài đệ tam?

Kushina cuối cùng cũng chờ đợi không đặng mà lên tiếng.

- Nhiệm vụ ở làng Mây của đội Minato đã trở thành nhiệm vụ tuyệt mật cấp SS.

- Cái gì?

Vậy Minato và hai đứa trẻ thế nào, bọn họ không sao cả chứ?

Kushina kích động cả chồng và con cô điều trong nhiệm vụ lần này.

Nếu bọn họ mất...

- Hiện tại tình thế vẫn chưa sao nhưng mà nhìn thôi cũng biết chồng và con của người chết không được đâu phu nhân à!

Sự châm chọc sâu trong lời nói, chỉ cần một bức thư của Naruto thôi thì cũng chắc chắn ngài ấy đã tìm được cách bảo vệ tuyệt đối cho đệ tứ.

Nhưng đó là lúc ở làng Mây còn về tới làng Lá thì phải xem số trời.

- Được rồi, chúng ta đến đây không phải để gây nhau hiểu rõ chứ?

Tất cả lại im lặng, Kushina vẫn mãi không hiểu.

- Nếu như đã không có việc gì vậy chúng ta tổ chức cuộc họp để làm cái gì!

RẦM!

- Cô chỉ cần chồng, con của cô không sao là được rồi đúng chứ?

Vậy ngài Naruto là gì, ngài ấy cố gắng đến mức có thể không toàn mạng để bảo vệ họ cô không quan tâm!

Ngài Naruto làm gì để làm gì?

Ngài ấy làm như thế là do không muốn bỏ đi mối liên kết của các người...

Vậy mà để sau đó nghe được cô nói chuyện chỉ cần chồng và con cô ổn là được.

- Bình tĩnh lại đi nào.

- Mối liên kết?

Cuối cùng là chuyện gì đang xảy ra vậy?

Trong tất cả lời nói của người kia Kushina chỉ để tâm vào từ "mối liên kết".

Naruto và gia đình cô rốt cục có mối liên kết gì mà đến cả cô cũng không biết...

- Kushina, chúng tôi không thể nói cho cô biết được mọi chuyện nhưng mà Naruto thật sự có liên quan đến gia đình của cô.

Minato trong nhiệm vụ lần này ba lần bảy lượt khiến Naruto rơi vào thế bí.

Thật sự mà nói điều này quá không công bằng.

- Anh Shikaku, mối liên kết đó là gì mới được?

- Chuyện này...

Có lẽ nên để ta nói thì hơn.

Một câu chuyện cũ kỹ về cha mẹ Naruto và mối liên kết với nhà Uzumaki!

.........

____________

- Tôi không còn nhiều thời gian, Sasuke và cả Sakura hai cậu phải thật sự nghiêm túc.

Naruto phía bên này cũng không dám trễ nải, cậu đem cả hai đồng đội bắt đầu tập luyện.

Mỗi người có cách tập khác nhau nhưng có điểm chung là vô cùng gấp rút.

Sasuke luyện tập phía đông, Sakura luyện tập phía tây còn Naruto đứng yên ở nơi mà kiếp trước Kakashi huấn luyện cho họ.

Cậu ngồi dưới gốc cây đưa bàn tay của mình lên trời, gần như lúc đó sự run rẩy không thể nào kiềm nén.

Bụp.

- Naruto, đã có chuyện gì xảy ra?

Kakashi xuất hiện vỗ vào vai Naruto đang bần thần nhìn trời.

- Zabuza chưa chết, Sasuke và Sakura đi luyện tập.

Hết!

- Naruto!

Em hiểu rõ ý anh không phải hỏi về việc này.

Naruto...

Em đang run rẩy...?

- Anh nhầm lẫn rồi!

Naruto đánh rớt cái tay đang đặt trên vai mình xuống, rời đi.

Kakashi nhìn theo bước của đứa trẻ ấy, ánh mắt trở nên sắc bén.

Thật ra anh đã nhận được thông báo khẩn của Anbu!
 
|Drop| [Đn Naruto] Những Thứ Có Và Không...?
Bắt đầu những cuộc chiến


- Không được từ bỏ dù có chuyện gì...

Naruto cậu bắt ép tôi lựa chọn thế nào đây?

Bầu trời đen kịt với những tiếng la hét, khóc than.

Ánh mắt của người nào đó dần dần trở nên mờ mịt...

......................

- Tất cả người dân mau chóng rời khỏi, tất cả nhanh lên!

- Đội 3 nhanh chóng di tản người dân!

- Đội 4 có nghe rõ không...

- Đội 5, đội 6 nhanh chóng chi viện...

Bùm...

Những vụ nổ, những đám cháy...

Chiến tranh tàn khốc, sự tàn nhẫn của lãnh chúa khiến người khác phải kinh hãi.

Những người dân vô tội bị kéo vào trận chiến, cuộc sống bình yên chỉ vì những sự tham lam, ít kỉ của kẻ có tiền liền chấm dứt vỏ bọc hoàn hảo.

____________________

Thế giới này có sáng và tối, con người có sự tham lam và tốt bụng.

Không ai là tốt toàn diện không ai là xấu hoàn hảo nhưng có một số người có thể tách nó ra làm hai nhân cách khác biệt như cửu vĩ âm và dương như mặt trời và mặt trăng luôn luôn chia nhau sống hòa thuận không một tổn hại...

Có những thứ giấu sâu đến mấy cũng bị đào ra, có những nỗi đau được quên lãng dần biến đổi...

- Không ổn rồi tất cả mau chóng tiếp viện cho đội một.

Nhanh lên, bọn họ đang gặp nguy hiểm.

......

- Thổ độn: thổ trận long!

- Các ngươi muốn cứu viện mơ đi!

Dù ta có chết ta cũng không để các ngươi được yên.

Tất cả quyền lực phải là của ta.

Lãnh chúa đã điên rồi, ông ta muốn mình ở đỉnh cao quyền lực.

Ông ta chưa từng yêu ngôi làng này, thứ ông ta cần là lợi ích khi làng được thành lập.

Nhưng Raikage đã không theo ý muốn của ông, những của cải những quyền lực bị san sẻ với đám lãnh chúa khác.

Những lợi ích đáng ra chỉ nên thuộc về một mình ông!

- Lãnh chúa, ngài hãy bình tĩnh lại đi.

Chúng ta có thể nói chuyện.

Minato vừa bảo vệ hai người con của mình vừa cố gắng tiếp cận vị lãnh chúa.

Anh cuối cùng cũng hiểu tại sao Naruto lại quyết định như vậy, thì ra anh đã một lần nữa trách lầm thằng bé.

Thổ trận long là một ma trận được bao trùm bởi những con rồng mạnh mẽ, chúng có khả năng công kích cực mạnh và sự dai dẳng không thể nào phá hủy.

Sanzu đã bị thương nghiêm trọng khi đỡ một đòn chí mạng cho hai đứa trẻ ngu ngốc.

Hắn mỉm cười chế giễu nhìn Minato, một tên kage ngu ngốc lắm chuyện.

- Rasengan!

- Phong độn: Phong đao!

- Thủy độn : Thủy liên đạn!

Ba đòn ra cùng một lúc nhắm thẳng đến chỗ của lãnh chúa...

- Thổ độn: thổ thiên giáp!

- Các ngươi đánh giá thấp chúng ta rồi!

Dù hơn phân nửa đang bận chiến đấu với tên khốn Naruto thì chỉ cần chúng ta cũng đã đủ giết gia đình ngươi rồi Tia chớp vàng!

Đội hộ vệ của lãnh chúa không phải chỉ có nhẫn thuật mạnh mà cả thể thuật cũng không kém cạnh bất kỳ ai...

Minato chỉ sợ lành ít dữ nhiều.....

________

- Naruto, em đi đâu mà sớm thế?

- Chào chị Tsunami, em có việc vào rừng một chút thôi!

Nhưng có lẽ em không phải là người sớm nhất nhỉ?

Naruto vẫn hoàn hảo mang gương mặt bình tĩnh.

Tsunami con gái của ông Tazuna và trong nhà này còn thêm một thành viên không có thiện cảm gì với ninja, thằng bé Inari.

Nhưng dù sao chuyện của thằng bé cũng giải quyết dễ thôi, thứ cậu cần bây giờ không phải là chuyện này...

Vẫn là nơi này vẫn là cảnh vật như vậy, cậu nghĩ mình đã quên nhưng không ngờ kể cả những hòn đá cậu cũng nhớ được chính xác.

Sương mù lại thêm một màn dày đặc, tiếng bước chân dần dần tiến tới.

- Xem ra cậu đã đoán được tôi sẽ đến đây nhỉ?

- Lâu rồi không gặp anh, Haku!

Naruto mở mắt, Haku vẫn như vậy vẫn xinh đẹp như khi lần cuối cậu nhìn thấy.

- Lâu rồi không gặp?

Tôi không nhớ mình đã từng thấy qua cậu!

Haku không cảm thấy sự công kích từ Naruto nên tùy ý ngồi kế bên cậu.

- Anh không gặp tôi nhưng tôi từng gặp anh.

Nếu tôi nói mình biết thuật tiên tri liệu anh có tin không?

Naruto hờ hệch nói chuyện, Haku nhìn cậu một lúc lại bất giác mỉm cười.

- Vậy xem ra tôi và cậu trong tương lai khá thân với nhau.

Nếu không thì cậu đã không cùng tôi nói chuyện!

- Anh đoán sai rồi, toàn bộ là ngược lại.

Tôi đến đây chỉ muốn nói với anh rằng, trên đời này có những thứ đã qua không thể nào quay lại.

Có những chuyện nếu đã vụt mất thì mãi mãi không thể tìm lại được, nếu đã là yêu thì đừng nên để đến khi mất đi mới tiếc nuối nói cho nhau biết!

- Anh ấy...

Đã khóc sao?

- Đã chấm dứt sinh mệnh cùng nhau!

Naruto đứng dậy rời đi, cuối cùng cũng đã đến bước này.

Tất cả mọi chuyện đều sắp kết thúc rồi, lần này tôi không muốn phải để anh và hắn hối hận đâu Haku.

Ánh sáng mặt trời chói sáng những người thợ vất vả xây cầu, cây cầu này đã sắp đến giai đoạn hoàn hiện.

Cũng nên đến lúc chấm dứt nhiệm vụ...

- Xin chào các ngươi, ta đã trở về từ địa ngục đây!

Hôm nay các ngươi đừng mong trốn thoát.

Zabuza trở lại, cuộc chiến thứ hai chính thức bắt đầu!
 
|Drop| [Đn Naruto] Những Thứ Có Và Không...?
Phân thân biến mất


- Zabuza, ngươi nghĩ mình có khả năng đó sao?

Kakashi một lần nữa mở con mắt sharingan nhìn chằm chằm lấy Zabuza đang khua môi múa mép phía trước.

- Ngươi cũng là một kẻ chém giết nhiều hơn nghỉ ngơi Kakashi, một lần thả đi kẻ thù của mình chính là tự mua mồ chôn cất.

- Đừng nói vô nghĩa như thế chứ, người mạnh thì có thế nào cũng thắng.

Chidori!

Cả hai lao vào tấn công nhau, Sakura và Sasuke đều muốn giúp đỡ nhưng lại không dám ra tay khi chưa có lệnh từ Naruto.

- Anh Naruto, chúng ta làm thế nào đây?

- Cứ đứng yên đi, một chút nữa thôi...

Naruto thờ thững đứng cách xa những người còn lại, sự mệt mỏi cùng mất tập trung thể hiện rõ ràng trên gương mặt.

- Anh...

NARUTO COI CHỪNG PHÍA SAU!

"Vẫn như vậy sao?

Haku?"

- Hai người giúp đỡ Kakashi, còn người này là của tôi!

Ánh mắt Naruto nhìn chặt lấy Haku và chặn đòn thể thuật anh ta vừa ra.

Zabuza vừa đấu vừa mỉm cười đắc thắng.

- Xem nào, ta thấy các ngươi toi mạng thật rồi Kakashi.

- Đừng tự kiêu như vậy chứ!

Kakashi cũng mỉm cười vừa đánh vừa đáp lễ.

Anh không biết thứ Naruto sắp xếp nhưng anh tin tưởng thứ Naruto sẽ làm.

Trong một trận chiến người dẫn đội sẽ được thay đổi linh hoạt dựa vào thế trận mà không cần nhìn vào cấp bậc.

Đây là một trong số những nguyên tắc nằm lòng của Ám bộ nên Kakashi sẽ không phản đối bất kỳ mệnh lệnh nào của Naruto dù cho anh ta không hiểu ý định tiếp theo là gì.

- Cậu quên tôi hay sao?

Naruto...

Băng độn: băng tiêu.

- Hoả độn: hoả liên đạn.

Bóng dáng Haku nhẹ nhàng đáp xuống, Naruto cũng dừng lại nhìn về phía đối phương.

Sương mù bỗng nhiên dày đặc...

- Ảo thuật: Ảo thiên không!

............

- Để xem nào...

Nếu bây giờ ta giết hai đứa trẻ này thì sao nhỉ?

- Dừng lại...

Minato không ngờ đến mình lại gây ra một sai lầm lớn như vậy, Senzu bị trọng thương.

Menma và Nastumi lại bị rơi vào tay đội hộ vệ lãnh chúa còn chính mình thì đang chật vật tránh trả.

Tích...

Tách

Tích...

Giọt máu đỏ sẫm rơi xuống trước mặt mọi người...

- Để xem coi chúng ta có gì nào?

À...

Một lũ chuột ngu ngốc tự đại...

- Naruto...

Đúng không?

Kẻ tính giết hai đứa trẻ lại chết trước khi kịp thấy hung thủ.

Tất cả mọi người gần như dừng lại, người ra tay là Naruto nhưng lại có gì đó không đúng cho lắm.

Mái tóc vàng trở lại, đôi mắt mang một màu đỏ chết chóc và gần như cơ thể bao trùm trong một luồng khí mạnh mẽ.

- Ta là Naruto sao?

Có lẽ là vậy hoặc không.

Ta là sức mạnh của nó và là thứ nó từ bỏ.

Thằng oắt con ngu ngốc và thứ ở nhờ đáng ghét đều không bao giờ muốn ta xuất hiện nhưng mà chỉ cần nó không còn đủ sức chống chọi thì không một ai có thể ngăn ta cả...

Haha...

Đợi ta giết xong lũ chuột nhắt này thì các ngươi...

Naruto chỉ vào từng thành viên nhà đệ tứ mỉm cười quỷ dị, đưa kunai lên phóng thẳng vào cổ một tên đứng cạnh.

- Anh ấy bị làm sao vậy?

- Chúng ta phải tránh xa bọn họ ra Nastumi, anh Naruto hiện tại càng đáng sợ hơn lúc sinh tồn diễn tập.

Menma dìu em gái đứng dậy nhìn thẳng vào thế cục trước mặt.

Naruto đến khiến cậu cảm thấy bọn họ sẽ không gặp nguy hiểm nữa nhưng thứ nguy hiểm lại chính là Naruto.

Sát khí xung quanh anh ta nặng nề khiến người khác ngạt thở, đây không phải là Naruto và cũng không phải tên ở bữa sinh tồn diễn tập.

Một tên...

Hai tên...

Ba tên...

"Haha...

Cảm giác mới tuyệt làm sao"

Bây giờ thì...

- Lãnh chúa kính mến, ngươi làm sao vậy?

Sao run rẩy như một con chó thể kia, ôi chết rồi ta lỡ tay giết gần hết đám hộ vệ của ngươi rồi làm sao đây?

Từng bước chân nặng nề vang lên, lãnh chúa ngã xuống tránh xa Naruto một cách nhanh nhất.

Thứ ông ta không ngờ đến là tên Naruto thật sự là một tên quái vật.

Thằng oắt con chết tiệt giết gần như toàn bộ những người ưu tú nhất của ông mà bây giờ vẫn đứng dửng dưng ở đó.

- Lần này thì...

- Rasengan!

Không khí bỗng nhiên như dừng lại, Minato cũng đã tung xong chiêu thức của mình.

Xung quanh người Naruto bỗng dưng tràn ngập lượng chakra màu đen kỳ quái...

- Hokage sama, ngươi đang làm cái gì đây hả?

...

...

________________

Sương mù dần dần tan rã, ánh mắt của Zabuza và Haku nhìn nhau chăm chú.

- Thằng nhóc kia, chuyện trong nhẫn thuật kia là sao...

Tại sao...

Tại sao lại như vậy?

Zabuza lao đến nắm cổ Naruto, mọi người đều chạy lại nhưng bị cậu ngăn cản.

- Các người và tôi hiện tại là những người duy nhất biết được "nó".

"Nó" chắc chắn sẽ đúng nhưng cũng sẽ thấy đổi.

Tôi không muốn giết hại các người nên hãy suy nghĩ kĩ đi Zabuza...

Ánh mắt Zabuza dại ra, buông Naruto xuống.

Cuối cùng những năm qua việc làm của hắn thật sự có ý nghĩa gì hay sao?

- Tôi...

Khụ...

- NARUTO!

Bóng dáng cậu ngã xuống nhanh chóng được Kakashi ôm lấy, thân thể cậu lạnh lẽo mờ dần...

- Lão già kia sắp đến rồi...

Mọi chuyện giao lại cho mọi người...

Kakashi nhất định...

Nhất định không được giết Zabuza và Haku...

Khụ...

Naruto hoàn toàn biến mất, ảnh phân thân không thể trụ được...
 
|Drop| [Đn Naruto] Những Thứ Có Và Không...?
Không để


Sẽ luôn có người nguyện ý tin tưởng bạn cũng sẽ luôn có người luôn luôn nghĩ ngờ bạn...

_________

Chakra mạnh mẽ bóp chặt lấy Minato khiến cơ thể anh không thể di chuyển.

Không chỉ anh mà là tất cả những người có ý định giết Naruto đều bị khống chế mạnh mẽ.

- Dừng lại đi anh Naruto!

- Natsumi, không được!

Vùng khỏi Menma, Natsumi chạy đến ôm chặt Naruto đang mất ý thức.

"Con bé ngu ngốc này thật sự điên rồi"

Naruto hất văng Minato đi, giơ tay lên bóp chặt cổ con bé láo toét đang ôm lấy hắn.

- Ngươi và nó đều như nhau nhỉ?

Tin tưởng những thứ không có khả năng.

Mở mắt ra nhìn xung quanh đi oắt con, ta đang trong cơ thể nó và ta sẽ giết sạch lũ các ngươi...

Đột nhiên trong sự sợ hãi của mọi người, cơ thể Naruto dừng lại trở nên cứng nhắc mà buông Nastumi ra ngồi sụp xuống ôm đầu.

- CHẾT TIỆT!

NGƯƠI SAO CÓ THỂ...

KHÔNG THỂ NÀO CƠ THỂ NÀY LÀ CỦA TA...

CỦA TA...

Minato nhanh chóng dùng chakra ít ỏi của mình thuấn thân đem Nastumi tránh xa nơi vừa bị vứt xuống.

Tất cả những người bị thương đều cố gắng lết lại một góc, cố gắng tránh xa con quái vật đang tự phát điên lên kia.

- TA KHÔNG CÓ ĐƯỢC THÌ NGƯƠI CŨNG ĐỪNG HÒNG CÓ ĐƯỢC...

NARUTO, KURAMA...

HAHA...

RASENG...

- Thuật khâu bóng!

(Đoạn nhẫn thuật này cũng không chắc lắm nhưng nó là thuật của tộc Nara, cấp cao hơn nhẫn thuật bắt bóng của Shikamaru từng dùng)

- Cái này là...

Thuật trói bóng của tộc Nara!!!

Những cái bóng đen ghim chặt lấy Naruto, Minato ngạc nhiên nhìn những con người vừa xuất hiện...

- Đội Senta tiếp viện thành công!

Ám bộ của làng Lá cuối cùng cũng đã đến kịp.

- Mộc độn: Long trận!

- Phải làm tê liệt ngài ấy trước khi ngài ấy tự kết liễu mình.

Toàn đội Senta dùng hết sức mình trói chặt lấy Naruto nhưng mà từ năm mười mấy Naruto đã trở thành thống lĩnh ám bộ thì không thể nào dễ dàng bị khống chế như vậy.

Cậu chật vật thoát khỏi sự trói buộc của các nhẫn thuật, đội Senta cũng gần như bị thương nặng nề.

Cậu ngước mắt lên bầu trời tăm tối cười một nụ cười của kẻ chiến thắng.

- CÁC NGƯỜI MUỐN CỨU NÓ SAO?

HAHA...

CÁC NGƯƠI MUỐN GIẾT TA THÌ TA CŨNG SẼ GIẾT NÓ...

Trên tay Naruto đột nhiên xuất hiện một quả cầu, từ từ nó càng trở nên to lớn...

- Chiêu thức đó là...

- Không ổn rồi ngài ấy đang rút toàn bộ chakra của chính mình!

- MAU CHỐNG NGĂN LẠI...

TẤT CẢ NGĂN LẠI..

Lúc này Killer B, Raikage cũng đã xuất hiện nhưng tất cả đã quá muộn.

Trong ánh mắt hoảng loạn của tất cả mọi người thì...

Bùm!

Một trận nổ cực mạnh, ánh sáng dần dần xuất hiện...

- NARUTO!!!

_______________________

- Tiền bối Kakashi, rốt cuộc mọi chuyện xảy ra như thế nào?

- Tôi cũng không biết chuyện gì đã xảy ra, bên kia cũng chưa có tin tức sao?

Kakashi mệt mỏi khi phải vừa xử lý xong nhiệm vụ với Sakura và Sasuke thì phải gấp rút trở về làng ngay lập tức.

Mọi chuyện bên anh đã giải quyết xong, hai đứa nhóc thì cũng đã được về nhà nghỉ ngơi chỉ còn anh là không kịp báo cáo kết quả đã chạy đến chỗ ám bộ xem xét tình hình.

Đội Senta toàn bộ đi tiếp viện, trong ám bộ bây giờ cũng không còn được bao nhiêu người đa phần là ở lại nhận tình báo mà thôi.

Các đội còn lại của ám bộ đang làm nhiệm vụ hay làm xong đều đang chạy hụt mạng đến làng Mây chi viện, tình thế bây giờ phải gọi là một lời rất khó giải quyết.

Nếu Naruto thật sự xảy ra việc ở làng Mây và còn đi chung với ngài đệ tứ thì có đến 70% à mà chắc 100% toàn bộ ám bộ sẽ tạo phản.

Naruto cứu vớt toàn bộ những con người trong ám bộ này, bọn họ ở đây làm việc vì cậu nên sống vì cậu thì chết cũng vì cậu.

Trong đây ai cũng biết rõ sự việc của mười mấy năm trước, họ đã đủ bất mãn với cách cao tầng cùng Hokage đệ tứ làm việc và ở đây không có cái gì gọi là bí mật mà họ không biết...

Ở cái làng này nếu không có Naruto cứu vớt bọn họ thì họ chỉ là những quân cờ không tên mặc người khác chà đạp để tranh quyền.

Mười mấy năm trước ám bộ là cái nơi tổng hợp một đống phe phái tranh giành quyền lực nhét người vào, bây giờ họ chỉ phục tùng cho Naruto mà thôi.

- Cấp báo!

Có tin tức từ chiến trường khu B làng Mây!

- Mau nói nhanh!

Kakashi ngồi bật dậy đập tay mạnh xuống bàn!

- Chiến tranh lành Mây thông báo chấm dứt!

Lãnh chúa làng Mây tự nguyện nhượng quyền cho con trai của mình.

Đồng ý bồi thường thiệt hại do ông ấy gây ra cho làng Mây và làng Lá, sẽ tổ chức buổi lễ ban thưởng cho tình hữu nghị hai bên!

- Từ từ đã...

Chiến tranh kết thúc?

- Cái quái gì đang xảy ra vậy...?

Kakashi lặng người ngồi xuống, tin tức này được thông báo ngay sau khi đội tiếp viện đến không lâu nhưng để lãnh chúa chịu nhường quyền thì có lẽ toàn bộ quân bên ông ta đã chết không còn một mống.

Đội tiếp viện chắc chắn chỉ quan tâm đến Naruto đầu tiên nên không thể giết bọn hộ vệ nhanh như vậy, vậy thì chỉ có thể...

- Naruto đã phát điên rồi đúng không?

- Ngài ấy...

Đã tự mình ngăn lại chính mình...

Không khí ám bộ tầng tầng lớp lớp trở nên lạnh lẽo đến nghẹt thở.
 
|Drop| [Đn Naruto] Những Thứ Có Và Không...?
Uzumaki Naruto và Uzumaki Naruto


- Uzumaki Naruto, cuối cùng cậu cũng lại đến đây rồi!

- Không ngờ chúng ta lại gặp nhau nữa rồi nhỉ, Uzumaki Naruto?

Ánh lửa cháy bập bùng, một người mặc kimono trắng mang dáng vẻ của đứa trẻ mười mấy mấy tuổi còn một người lại mặc trang phục Hokage mang dáng vẻ trung niên nghiền ngẫm cuộc đời.

- Xem ra cậu lại "chết"?

Uzumaki Naruto, Hokage đệ thất của làng Lá mỉm cười nhìn lấy Naruto trẻ tuổi ngồi đối diện.

Họ không phải lần đầu gặp nhau, tộc Otsutsuki là thiên tộc có sức mạnh kỳ bí và rất nhiều bí mật về thứ gọi là không gian thời không.

Thế giới song song là một trong những thứ khó lý giải nhất, "nó" được gọi là song song nhưng là thứ vô tận sẽ có chuỗi hiệu ứng được hình thành giống hoặc khác nhau rất muôn hình vạn trạng.

- Nếu tôi còn xuất hiện ở đây chắc là vẫn còn đường cứu vãn hoặc tôi lại giống như ngài "Nanh trắng" năm ấy vì không thể gặp được thầy Kakashi mà không thể luân hồi không chừng.

Biết đâu anh là Kakashi còn tôi lại là ngài ấy, xong cuộc nói chuyện này tôi sẽ đến nơi mình cần đến thì sao?

Naruto cũng nhìn những ánh lửa trước mặt mà trả lời vô cảm.

Chết không đáng sợ nhưng đáng sợ là cứ luẩn quẩn trong cái vòng lặp không hồi kết của một Naruto.

- Cậu đừng lật ngược vai vế vậy chứ dattebayo!

- Tôi sống hai kiếp rồi, tính theo tuổi tác có lẽ không lớn hơn anh thật nhưng tính theo kiếp thì vẫn đủ làm cha anh.

- Cái tên nhóc chết tiệt nhà cậu...

Haizz, thằng nhóc Boruto nhà tôi xem ra giống cậu hơn cả tôi đấy!

Hokage đệ thất lắc lắc đầu mình, thật là ở nhà thì có một thằng con ngỗ nghịch bây giờ lại gặp mình ngỗ nghịch.

- Tôi nói rồi tôi không cho được lời khuyên hữu ích nào cho anh để anh dạy con cái đâu nên đừng than thở với tôi về nó nữa.

Naruto xoa xoa cánh tay phải của mình, bây giờ đệ thất nhìn lại mới thấy vết máu vẫn còn dính trên tay áo của cậu.

- Lần này bị thương không hề nhẹ nhỉ?

Mà cũng đúng với thuật trị thương của cậu và hồi phục của Kurama thì nếu không nặng đến mức thập tử nhất sinh thì đã không đến đây rồi.

Lần này là gì?

Sư huynh muốn giết cậu lần nữa hay cậu lại chạy đi tìm nhân trụ lực nào rồi bị đánh?

Không lẽ đến giờ cậu vẫn chưa tìm được đủ 8 vĩ thú và nhân trụ lực sao?

Đệ thất đưa ánh mắt tò mò nhìn vết thương trên tay, là vết thương giống như lần đầu xuất chiêu rasengan shuriken nhưng lần này là nặng đến mức nhìn được xương trong đó.

- Anh nói nhiều thật đấy, là chiến tranh làng Mây!

- Không thể nào với tình trạng của cậu cùng nhân lực cậu gom góp thì sẽ không thể bản thân cậu tệ hại đến như này.

Chẳng lẽ...

Đệ thất giật mình im lặng, Naruto dường như cũng hiểu ý mà gật đầu.

- Tôi nghĩ cậu và "nó" đã có thể hòa vào nhau rồi chứ?

- Tôi cũng cho là vậy nhưng có lẽ cũng chỉ mình tôi cho là vậy.

Sức mạnh ở thế giới này của tôi là mạnh nhất chỉ có điều thân thể lẫn tinh thần tôi đều không thể nào gánh nổi nó.

Chết tiệt, tại sao lại như vậy chứ...

Naruto ôm chặt lấy đầu mình, mỗi sức mạnh của cậu đều là năng lượng tươi sáng và cảm xúc hạnh phúc.

Cậu không thể có nó cậu chưa từng cảm nhận năng lượng tươi sáng là cái quái gì, còn cảm xúc hạnh phúc đào đâu ra cơ chứ?

Ai có thể hạnh phúc vui vẻ thì là trẻ mồ côi, là quái vật, là thứ bị người khác kỳ thị.

Không gia đình, không tình yêu, tình bạn cũng là thứ dối trá...

Bốp!

Cú đấm đập thẳng vào người Naruto khiến cậu không phòng bị mà ngã phịch xuống.

Hokage đệ thất nhìn xuống cậu bằng ánh mắt bất lực.

- Naruto, cậu không thể như thế này nữa.

Cậu muốn bản thân mình mãi chìm sâu vào nó hay sao?

Có một người đã từng nói rất một câu mà tôi vẫn luôn nhớ:

"Hôm nay dẫu có gian nan thì ngày mai là ngày tươi sáng tôi sẽ viết lên câu chuyện của cuộc đời riêng tôi".

Còn cậu bây giờ có khác gì cuộc đời những con người kia muốn cậu sống không?

Cậu sống theo cái cách họ muốn, suy nghĩ theo cách họ nghĩ sai lệch về cậu.

Naruto tôi và cậu giống nhau, tôi vẫn ở đây và cậu vẫn ở đây nghĩa là chúng ta vẫn còn con đường khác.

Cậu không bị "nó" nuốt chửng, cậu đã từng đánh bại nó hãy lấy lại tinh thần của chính mình đi!

Đệ thất quỳ một chân xuống nắm chặt hai vai của Naruto nhưng bị cậu hất văng ra.

- Tôi không thể, tôi không thể...

Từ lúc gặp lại họ những thứ tôi tạo ra một lần nữa bị phá vỡ.

Tôi muốn được yêu thương, tôi muốn một lần được họ ôm vào lòng, tôi muốn ngày 10 tháng 10 hằng năm sẽ có người vì tôi mà tổ chức sinh nhật, tôi muốn sống đường đường chính chính là von của họ.

Thà là tất cả đều không có, tại sao chúng đều có và xuất hiện ngay trước mặt tôi rồi lại không có tôi ở cuộc sống ấy...

Tại sao...

Tại sao...

ÁAAAAA...

Naruto vừa khóc vừa cười điên loạn, chỉ ở cạnh một người từng giống mình Naruto mới có thể bộc lộ ra cảm xúc.

Cậu không mạnh mẽ như cách cậu vẫn làm, cậu lạnh lắm cậu muốn được yêu thương lắm...

- Khóc đi, Naruto.

Ít nhất hãy để cảm xúc mình bộc phát ra, thời gian là vô tận chúng ta sẽ có câu trả lời thôi...

Đệ thất biết rằng bây giờ nói gì cũng không thể lọt vào tai cậu được nữa, kẻ bị thế giới tồn thương dồn dập sẽ dần dần thu nhỏ chính mình.

Trước tiên phải tồn tại mới có cơ hội kéo cậu ra chỉ cho cậu thấy thế giới này vẫn sẽ còn một điểm sáng...
 
|Drop| [Đn Naruto] Những Thứ Có Và Không...?
Nội tâm của cậu là gì?


- Kushina, hai đứa trẻ ngủ rồi sao em?

- Vâng...

Naruto vẫn...

- Ừm, ngài Tsunade hiện đang tìm kiếm một thứ gì đó và nói rằng mọi chuyện sẽ có đường cứu vãn.

Minato và Kushina lặng lẽ đứng trước phòng bệnh cách ly đặc biệt của làng Mây.

Bên trong Naruto đang được nối với mấy chục sợi dây mấy móc các thứ.

Kushina chạm tay vào cửa kính lặng lẽ vuốt ve hình ảnh không thể chạm, cô có những hoài nghi vô cùng vô căng cứ xuất hiện trong đầu mình...

Dù cho ngài đệ tam chưa kịp nói gì cho cô biết về thân phận đứa trẻ này, dù Tsunade ngăn cản sự thật và khinh bỉ cô ra mặt thì cô chắc chắn đứa trẻ này phải có quan hệ gì đó với cô và Minato...

Một quan hệ phức tạp rối rắm.

Minato cũng ôm lấy vai vợ mình an ủi, Naruto rơi vào tình trạng này tất cả điều do anh.

Vì anh bồng bột không nghe ý kiến từ khi bắt đầu nhiệm vụ cho đến cả sự yếu đuối không xứng đáng với cương vị của mình.

Phía góc tối Tsunade nhìn chằm chằm vào vợ chồng đệ tứ, ánh mắt lộ rõ vẻ khinh miệt.

__________

- Ngươi có đang đi đúng hướng không vậy Itachi?

- Đến rồi!

Áo choàng đen với hoạ tiết mây đỏ, hai người dừng lại nhìn cổng làng Mây đã bị tàn phá trước mặt.

Nhìn mức độ hoang tàn từ những lỗ hổng mặt đất cùng với cánh cửa gần như đổ không người sửa chữa thì biết nơi này đã trải qua cuộc chiến cỡ nào.

Itachi và Pain nhìn khung cảnh một chút rồi nhanh chóng bước vào ngôi làng, họ đến đây không phải để xem cái cánh cửa đổ nát như thế nào.

- Các ngươi đang đi đâu vậy hai tên tội phạm truy nã kia?

RẦM!

Cả Itachi cùng Pain nhảy ra khỏi chỗ vừa đứng nơi ấy xuất hiện một lỗ khủng cùng hai xúc tua mực đang cựa quậy muốn tóm con mồi.

- Lâu rồi không gặp các ngài nhỉ Raikage, Killer B và cả cô nữa Stunade!

- Itachi, ngươi còn dám xuất hiện trước mặt bọn ta sao?

Tsunade cùng Raikage mười phần cảnh giác nhìn lấy hai người trước mặt.

Akatsuki tổ chức thu thập vĩ thú tập hợp những tội phạm truy nã với sức mạnh khủng bố, một trong số chúng là Uchiha Itachi từng thuộc Ám bộ làng Lá cũng là kẻ hủy diệt gia tộc Uchiha.

- Chúng ta đến đây muốn cùng các ngươi thành lập giao dịch, nên ta nghĩ rằng thay gì chém chết chúng ta ngay bây giờ thì các ngươi sẽ hứng thú với những gì ta sắp nói hơn.

- Ngươi đang nói nhảm sao?

Raikage nhìn chằm chằm lấy Pain đứng thong dong từ nãy đến giờ.

- Một giao dịch công bằng được Namikaze-Uzumaki Naruto đảm bảo!

Quyển trục xuất hiện trên tay Itachi và được mở ra trước mặt tất cả mọi người.

____________

"Thế giới này luôn có sự công bằng và bất công nhưng thế nào là công bằng là do cách nhìn của mỗi con người!"

"Nếu muốn người ta sẽ tìm cách còn nếu không muốn người ta sẽ tìm lý do, có người có mong muốn nhưng lại lưng chừng không tới nơi đến chốn để rồi cách mình tạo ra lại thành cái lý do nực cười".

- Naruto, con sẽ là người kế thừa cửu vĩ.

Chúng ta không thể nào quá chiều chuộng con hay lo lắng cho con, con phải học cách mạnh mẽ để bảo vệ ngôi làng này.

Naruto một lần nữa mở mắt, trước mặt cậu là khung cảnh làng lá cũ kỹ ngày trước.

Minato đang ôm lấy Kushina nhìn đứa trẻ trong chiếc nôi nhỏ, ánh mắt họ có hạnh phúc, có đau khổ và có rất nhiều cảm xúc phức tạp.

Đứa trẻ trong nôi chỉ lặng lẽ nằm ngủ im lặng, một đứa trẻ dù có thức đi nữa cũng không thể nào thay đổi được gì...

- Lại là con quái vật đó sao?

Ngài đệ tứ thật rộng lượng khi không giết nó nhỉ?

- Một con quái vật mà nghe bảo phu nhân đệ tứ sinh ra, hồi năm ấy dù mới ra đời mà xém xíu nữa nó đã hại cả cái làng này.

Chắc cũng vì máu mủ nên hai vợ chồng ngài ấy mới để nó sống sót.

- Chắc gì đã là con hai ngài ấy, có khi ngài ấy chỉ đang cố tình để nó lại nghiên cứu sức mạnh nhưng không có lý do chính đáng mới giả vờ nói là con ruột của mình.

Chứ ai đời cha mẹ như vậy lại đẻ ra loại như vậy!

-...

Khung cảnh trước mắt Naruto lại thay đổi, đứa trẻ trong nôi ngày ấy đã lớn hơn nhưng vẫn là vẻ im lặng như một đứa trẻ đang ngủ.

Không phản ứng, không quan tâm từng lời nói rồi từng đồ vật bị chọi vào người.

Có lẽ khi đó không ai biết đứa trẻ họ đang muốn nó chết đi chỉ là một đứa trẻ bình thường, không có sức mạnh, không có gì cả...

Có lẽ thứ nó có là một tương lai và một một sứ mệnh không thể thay đổi.

Bây giờ không là quái vật thì sau này cũng là quái vật...

Trước mắt lại thay đổi đứa trẻ xuất hiện tại một nơi tối tăm, lạnh lẽo.

Bàn tay nó đang nắm chặt chiếc mặt mạ không rõ cảm xúc những sợi dây xuất hiện điều khiển tay chân đứa trẻ không khác gì một con rối vô hồn.

- Chúng ta làm tất cả là vì ngôi làng này, Naruto ngươi sinh ra đã thuộc về bóng tối.

Bóng tối vĩnh cửu thuộc về nơi này, sức mạnh của ngươi là của ngôi làng và của ngôi làng chính là của ta.

Đứa trẻ quỳ rạp trong bóng tối và trên cao là Danzo đang ngồi nhìn xuống một cách tàn nhẫn.

Xung quanh Naruto lần nữa thay đổi, đứa trẻ kia vẫn chả lớn hơn bao nhiêu hình dáng vẫn gầy gò tội nghiệp chỉ là xung quanh đứa trẻ đã tươi sáng hơn đã xuất hiện được vài người mang ánh sáng lấp lánh.

Có một đứa trẻ tóc đỏ, hai người lớn hơn tóc đen nhánh, có người cũng trẻ tuổi lại mang mái tóc bạch kim rồi vài đứa trẻ nhỏ nhoi như vừa ra đời đầy đủ trai gái...

Ánh sáng này khiến Naruto và đứa trẻ mê muội, cả hai cùng nhau vươn tay ra khi mà sắp chạm được vào ánh sáng thì xung quanh lại lần nữa đen thăm thẳm.

Bỗng nhiên có những ngọn lửa nhỏ xuất hiện rồi từ từ lan rộng ra chiếu rọi mọi thứ dưới ánh đỏ rực, đỏ do lửa và đỏ do máu chảy ướt đẫm dưới chân.

Lần này đứa trẻ đã không còn mặc trên người bộ áo vàng như những lần trước mà nó đã trở thành một bộ kimono bị nhuộm đỏ hoàn toàn.

Phía xa xa là hình dáng hai người tóc đen ôm lấy nhau nhưng có vẻ một trong hai đã không còn hơi thở, người tóc trắng ánh mắt sợ hãi nhìn chằm chằm đám lửa...

Và Danzo lão ta lại lần nữa xuất hiện nhưng bộ dạng của lão ta chỉ còn là một thân thể đầy rẫy vết thương do bị moi móc lấy lại đồ vật...

Bỗng nhiên trước mặt Naruto lại tối sầm lại lần nữa và lần này khi mở mắt ra lại là một chiếc lồng giam đang giam giữ đứa trẻ mặc kimono trắng cùng cửu vĩ đang liếm láp vết thương trên người đứa trẻ.

Naruto đứng ngây ra nhìn hình ảnh trước mặt...

Không còn bất cứ hình ảnh nào thay đổi.

Cửu vĩ này như một động vật nhỏ chỉ biết liếm láp cho chủ nhân của mình chứ không hề có ý thức nào khác...

Còn đứa trẻ chỉ thẩn thờ nhìn lồng giam không hề phát ra bất cứ tiếng động.

Cộp...

Cộp...

Cộp...

- Naruto đây là nội tâm em luôn giấu hay sao?

Trước mắt Naruto lần nữa tối lại nhưng lần này có hơi ấm lướt nhẹ qua đôi mắt cậu...
 
|Drop| [Đn Naruto] Những Thứ Có Và Không...?
Vì trái tim em đập


- Tại sao anh lại ở đây, Itachi?

Dù không cần quay lưng nhưng chỉ từ giọng nói thì cậu đã biết được người đang ôm lấy mình là ai.

Itachi vẫn không nói gì lặng lẽ xoay khuôn mặt đứa em trai không cùng họ của mình quay lại rồi ôm lấy thật chặt khiến gương mặt chỉ vùi sâu vào người của anh.

Đứa trẻ này là dưới mắt anh lớn lên, là ngần ấy năm không dài không ngắn anh bảo bọc.

Nhưng anh thật sự quá vô dụng dù có như thế nào cũng không thể bảo vệ những đứa em của mình khiến chúng trải qua một vùng trời tăm tối và trong vùng tối ấy anh chỉ là yếu tố khiến nó tệ hại hơn...

- Anh ơi, anh không vui sao ạ?

Bỗng nhiên bên tai Itachi nghe thấy âm thanh nho nhỏ, đầy rụt rè...

Kế bên anh vậy mà lại xuất hiện thêm một Naruto...

"Chết tiệt, Itachi ngươi phải giữ vững ý chí!

Nếu ngươi cũng lún sâu vào cảm giác không gian ấy mang lại thì cả ngươi cùng thằng đầu đất kia sẽ bị kẹt vĩnh viễn".

Có tiếng quát ầm lên trong tâm trí của Itachi khiến anh giật nảy mình, trong người anh vẫn là Naruto chân chính im lặng chỉ là không biết lúc nào từ bên cạnh xuất hiện một Naruto khác lại thêm được rất nhiều hình ảnh đều đang níu lấy cánh tay anh.

- Naruto, em thật sự muốn rời bỏ mọi người sao?

Khi đã bình tĩnh được cảm xúc của mình, Itachi lặng lẽ quỳ một chân xuống trước mặt Naruto khẽ xoa lấy đầu của cậu.

Mái tóc này đã dài hơn trước kia rất nhiều rồi, nó cũng thể hiện anh rời đi không phải chuyện ngày một ngày hai.

- Anh biết em là một đứa trẻ hiểu chuyện...

Anh cũng biết em là một đứa trẻ hiền lành...

Nhưng mà tại sao em lại hiểu chuyện như vậy chứ?

Naruto của anh vẫn là một đứa trẻ mà thôi, em không cần phải hiểu chuyện như vậy đâu...

Em hãy ích kỷ đi được không?

Itachi nhéo nhéo hai bên má của Naruto mỉm cười dịu dàng, thằng bé vẫn chỉ là một đứa trẻ chỉ là đứa trẻ này thật sự quá ngoan mà đánh mất những đặc quyền mình nên có...

Anh đã thấy tất cả nhìn hình ảnh vừa nãy nó như những cuốn phim rời rạc không hoàn chỉnh, nó có rất nhiều thứ khác nhau trong ấy và chỉ có Naruto là thứ duy nhất không hề thay đổi...

Bởi vì dù có thế nào Naruto vẫn là một đứa trẻ không hề khóc!

Một đứa trẻ hiểu chuyện sẽ là đứa trẻ không bao giờ quấy khóc mà đứa trẻ không khóc sẽ không có kẹo ăn...

Naruto chưa bao giờ quấy khóc và Naruto cũng chưa bao giờ nhận được viên kẹo ngọt ngào...

- Em thật sự đã chịu nhiều bất công rồi vậy nên em không cần phải chịu đựng nữa.

Naruto em là của chính bản thân em, em không thuộc về hai người cha mẹ vì lợi ích mà bắt buộc em.

Em cũng không thuộc về ngôi làng vứt bỏ em, sử dụng em như một công cụ.

Em không cần vì họ mà làm tổn thương mình như vậy, Naruto em chỉ là đứa trẻ và em sẽ có cuộc sống của riêng mình...

- Em không còn là một đứa trẻ!

Naruto bỗng nhiên cất tiếng nói, giọng cậu lạnh lẽo đến mức đáng sợ.

Cậu ngẩng đầu lên nhìn Itachi, một đôi mắt xanh dương lâu rồi không được nhìn thấy đã xuất hiện nhưng không còn ánh sáng như trước kia đã từng.

- Em khác họ!

Cũng bởi vì không là đứa trẻ, cũng bởi vì cậu không giống mọi người nên những thứ đó cậu mới không được quyền có...

- Vậy thì sao chứ?

Naruto lại ngẩng đầu nhìn Itachi một lần nữa, gương mặt anh vẫn là nụ cười hiền từ của ngần ấy năm về trước...

Mái tóc anh lại dài thêm rồi...

Cậu đưa tay chạm vào mái tóc đen của anh không lên tiếng, Itachi nhẹ nhàng cầm lấy đôi bàn tay nhỏ nhắn của cậu đặt lên trái tim mình.

- Em cảm nhận thử xem trái tim anh đang đập đúng không?

Naruto khẽ gật đầu mình, lại nhìn Itachi khó hiểu.

Cậu chưa bao giờ theo kịp suy nghĩ của anh.

- Tim em cũng đập Naruto à!

Nó chứng minh em là con người, em có cảm xúc và em có quyền lợi của chính mình.

Không phải trẻ em cũng không sao!

Không giống ai cũng không quan trọng!

Em vẫn có quyền đòi hỏi tất cả thứ đó vì em là con người, là sinh vật sống, là viên ngọc do anh bảo vệ.

Anh nguyện làm tất cả để em có thể sống theo chính mình Naruto!

Không chỉ có anh, còn có Shisui, Kakashi, Tsunade và rất nhiều người khác.

Có thể họ không còn sống nhưng họ vẫn mãi theo em âm thầm bảo vệ và cầu mong em sẽ hạnh phúc.

Những hình ảnh xung quanh Naruto dần dần thay đổi, ánh sáng xung quanh bắt đầu hiện lên.

Những con người quen thuộc lại dần dần xuất hiện và trên tay họ là những viên kẹo đầy màu sắc...

- Trở về đi Naruto, hãy sống hạnh phúc vì mọi người sẽ luôn bảo vệ em dù như thế nào!

Shisui xuất hiện với một viên kẹo xanh dương như màu mắt cậu rồi mỉm cười chỉ tay về phía ánh sáng rực rỡ ở phía trước.

- Thế giới muôn màu lắm vậy nên hãy tận hưởng nó thay gì ở đây, ngọt ngào của viên kẹo này sẽ là lời chúc phúc cho con đường phía trước.

Viên kẹo được mở ra rồi nhét vào miệng Naruto đang mờ mịt.

Shisui mỉm cười đẩy Itachi và Naruto bước qua cánh cửa đầy màu sắc.

Khi cậu quay đầu nhìn lại tất cả mọi người đều vẫy tay tạm biệt với nụ cười trên môi...

Cánh cửa dần dần khép lại, nơi những người vừa đứng khi nãy đều đã biến mất thay vào đó là một người rất lâu rồi không ai thấy được...

- Naruto, mong con sẽ tìm được câu trả lời của mình.

Đừng quay về với ta theo cách này nữa...!

______________

Tít...

Tít...

Tít...

- Itachi và Naruto tỉnh dậy rồi!

Rầm!

Khi Naruto một lần nữa mở mắt thì Tsunade, Raikage, Killer B và Pain đều mỉm cười nhìn cậu.

Itachi ở giường bên cạnh đứng dậy ôm lấy Naruto vào lòng.

- Cảm ơn em vì đã quay trở lại!
 
|Drop| [Đn Naruto] Những Thứ Có Và Không...?
Một ngày bình thường


- Hôm nay hai đứa không đi làm nhiệm vụ sao?

Minato đem đĩa thức ăn để xuống bàn rồi cởi tạp dề cất đi.

Trên bàn ăn Kushina cũng dọn xong chén đũa, Menma và Nastumi thì vừa trên tầng đi xuống còn đang lấy tay che miệng ngáp.

- Dạ vâng ạ!

Thầy Kakashi nói rằng hôm nay thầy ấy có việc bận nên không thể dẫn đội được!

Menma vừa ngồi xuống vừa trả lời.

- Kakashi dạo này vất vả thật anh nhỉ?

Cậu ta thật sự đã cố gắng nhiều rồi!

Kushina mỉm cười ngồi xuống.

- Thằng bé đó nếu không có việc làm thì nó mới vất vả ấy, anh nghe bảo Guy vừa dẫn đội cậu ta về làng nên nếu Kakashi không nhanh chân chạy thì chắc chắn sẽ bị cậu ta bắt mất.

- Haha...

Cậu ta vẫn còn ý chí với Kakashi ghê!

Menma và Nastumi đều im lặng hưởng thức bữa ăn, đôi khi cha mẹ bọn họ là vậy đó.

- Dạo này các con vẫn hoàn thành nhiệm vụ tốt chứ?

Minato quay trở lại nói chuyện với hai đứa con của mình.

Dạo gần đây mấy đứa trẻ nhận khá nhiều nhiệm vụ nên anh cũng ít khi nào hỏi thăm được.

- Vẫn còn tốt lắm ạ, haizzz....

Chỉ là lâu rồi con cũng không gặp được anh Naruto.

Natsumi chán nản mà nói, trừ cái lần cô gặp mặt anh Naruto trong buổi lễ khen thưởng ở làng Mây thì họ vẫn chưa từng gặp lại mặt nhau dù vẫn còn trong một đội.

- Thằng bé...

Vẫn còn bị thương sao?

Kushina cũng hỏi thăm lấy đứa nhỏ ấy, cả Minato cũng nhìn hai đứa con mình đợi câu trả lời.

- Có lẽ thầy Kakashi và hai người đồng đội kia của bọn con sẽ biết còn riêng bọn con thì không!

Menma khó chịu lên tiếng.

- Đúng rồi đó, rõ ràng là Sakura và Sasuke biết gì đó nhưng mà bọn họ đều cố ý trả lời hời hợt với tụi con.

Nào là anh Naruto không khỏe, nào là anh Naruto bận việc, nào là anh Naruto đang sửa nhà nên bận...

Cái lý do gì mà còn khó ưa hơn cái con mèo chặn đường của thầy Kakashi.

Natsumi vừa đếm mấy cái lý do ngớ ngẩn ba người kia nói vừa gặm bánh mì một cách tàn nhẫn.

Hừ...

Tức chết bổn cô nương.

Kushina và Minato nhìn nhau, họ biết mọi người cố tình làm vậy vì ngăn ngừa Naruto chạm mặt bọn họ.

Sự cố ở làng Mây lỗi phần lớn là nằm ở Minato và hai đứa trẻ.

Nhưng có một thứ họ không hiểu là câu nói của Tsunade khi gặp ngài Hokage đệ tam khi tất cả bọn họ vừa về làng.

- Ngài vừa lòng chưa thầy Hiruzen?

Nếu tôi không trở về ngăn cái cuộc họp ngớ ngẩn của ngài với phu nhân đệ tứ, nếu tôi không trở về chữa trị cho Naruto...

Thì ngài nghĩ bây giờ mọi chuyện nó như thế nào?

Ngài trông chờ điều gì từ cái gia đình này nữa?

Naruto vẫn chưa đủ thê thảm đúng không?

Ngài muốn họ biết cái gì, nhớ cái gì?

Ngài già rồi nên quên hết những chuyện trước kia thay sao?

Tsunade giận dữ đập tan tành văn phòng Hokage, ngài đệ tam chỉ mệt mỏi kêu bọn họ rời đi mà không hề giải thích gì nữa.

___________

- Cảm ơn cậu vì đã giúp mình, Sasuke!

Sakura rạng rỡ với nụ cười trên môi, Sasuke cũng chỉ ngại ngùng quay mặt chỗ khác.

Bọn họ vừa từ chỗ của gia đình Ino về, có vẻ gia đình Sakura chuẩn bị trang trí lại nhà cửa nên mua khá nhiều loại hoa khác nhau đúng lúc Sasuke đi ngang qua nên đã giúp họ vận chuyển về nhà.

Bây giờ chỉ cần đem thêm chậu hoa trên tay Sasuke về nữa là hoàn hảo.

- Ơ kìa...

Sasuke, Sakura!

Menma và Nastumi từ phía sau đi tới.

- Chào hai cậu Menma, Natsumi!

Sakura lịch sự cất tiếng chào cả hai còn Sasuke thì chỉ gật đầu cho có lệ.

- Hình như hai cậu đang làm việc à, có cần bọn tớ giúp gì không?

- Không!

Sasuke lạnh lùng lên tiếng tính bước đi nhanh lại nhanh chóng dừng lại.

- Các ngươi là ai?

"À ha, hình như là lũ hạ nhẫn làng Lá

".

Phía trước không biết từ bao giờ đã có hai người đứng ở nơi ấy, một tên thì trên mặt vẽ đầy các nét kỳ lạ còn một cô gái với mái tóc vàng mang vẻ kiêu ngạo.

Nhưng tất cả đều rõ ràng họ không phải người của làng Lá.

- Chúng ta là ai thì cần gì phải nói cho các ngươi biết chứ!

Một lũ vô danh tiểu tốt!

Tên vẽ trên mặt lên tiếng trào phúng.

- Thôi đi, nếu đến muộn thì chúng ta sẽ gặp rắc rối lớn đấy!

Cô gái tóc vàng lên tiếng nhìn tên đó nhưng khóe mắt rõ ràng đang liếc về phía Sasuke bên này với gò má hơi phiếm hồng.

- Nhìn bọn họ muốn tiếp đón chúng ta nồng nhiệt thế thì cũng ta nên "chơi" với họ một chút chứ?

Nói rồi tên đó phi nhanh quá phía bốn người bên kia nhưng nhanh chóng bị Sasuke một cước đá cùng Sakura một nắm đấm hạ đo ván.

Cô gái tóc vàng lấy một tay vuốt mặt không nỡ nhìn thẳng.

Đã dặn là né thằng nào đầu mỏ vịt tóc đen với con tóc hồng mà không nghe.

"Họ mạnh lên từ bao giờ vậy?"

Cả Menma cùng Natsumi đều bất động từ nãy đến giờ.

Họ đã không nhận ra hai người đồng đội của mình đã mạnh mẽ lên rất nhiều rồi!

- Các ngươi làm ta nóng rồi đấy, ta rất ghét những đứa hay khoe mẽ

- Ngươi đang làm cái trò gì vậy, tính sử dụng "karasu" sao?

Cô gái tóc vàng nắm chặt tay cái tên đồng đội heo đang tính làm loạn của mình...

- NGƯNG LẠI ĐI, KANKURO!

Giọng nói lạnh lẽo vang lên khiến mọi người đột nhiên im bặt, cảm giác áp bức đến ngạt thở.

Trên cành cây gần đó một chàng trai với cái hồ lô đang đứng ngược như một con dơi và không ai biết hắn ta xuất hiện từ bao giờ.

- Ngươi thật là nỗi xấu hổ của làng!

Mất tự chủ trong chiến trận, ngươi nghĩ chúng ta đến làng Lá làm gì?

- Nghe...

Nghe nè Gaara là do bọn họ...

- Im lặng!

Xin lỗi!

Tên vẽ trên mặt có vẻ không cam lòng nhưng vẫn cúi đầu xin lỗi, chàng trai từ trên cây nhảy xuống nhìn bốn con người đang đề phòng căng thẳng.

- Thật xin lỗi mọi người, có vẻ chúng tôi đến hơi sớm nhưng chúng tôi không đến đây để chơi.

Chàng trai ấy gật đầu rồi nhìn hai người kế bên mình ánh mắt ra hiệu.

Bọn họ quay lưng lại chuẩn bị đến nơi mình cần đến, có vẻ họ xuất hiện ở đây là do sự cố lạc đường.

- Khoan đã!

Menma từ nãy đến giờ mới thoát ra được khí tức áp bức kia lên tiếng.

Ba người kia cũng dừng lại quay đầu nhìn cậu.

- Nhìn băng trán kia, các người là làng Cát đúng không?

- Dù làng Cát và làng Lá là đồng minh của nhau nhưng không có nghĩa các người được tự ý chạy loạn vào làng của người khác.

Natsumi tiếp lời anh trai mình, bọn họ là con của Hokage nên họ được phổ cập rất nhiều thứ về các làng khác nhau.

- Các ngươi không biết gì cả à?

Cô gái tóc vàng nghi hoặc nhìn bọn họ.

- Chúng ta là hạ nhẫn làng Cát và chúng ta đến đây để tham gia kỳ thi tuyển trung nhẫn.

- KÌ THI TUYỂN TRUNG NHẪN???
 
|Drop| [Đn Naruto] Những Thứ Có Và Không...?
Đội A và B


- Sau tất cả những thứ vừa nói kia, ta có một chuyện cần thông báo cho toàn bộ các ninja trong làng.

Ngài Hokage đệ tam nghiêm nghị nhìn xung quanh, tất cả đều vang lên tiếng xì xầm có lẽ một số người đã đoán ra được.

- Cuộc thi tuyển trung nhẫn sẽ chính thức bắt đầu vào một tuần nữa.

Lần này tiếng nghị luận càng thêm sôi nổi, lần nào tổ chức thi thì y như rằng làng bọn họ biết gần như cuối cùng.

- Có lẽ các người cũng đã biết luật nhưng ta vẫn sẽ nhắc nhở lại lần nữa là sau khi các hạ nhẫn hoàn thành được tám nhiệm vụ trở lên thì sẽ có đủ tư cách tham gia thi tuyển.

Dù vậy thì các thầy cô vẫn nên suy nghĩ kỹ vì khi có làm được số nhiệm vụ gấp đôi bọn chúng cũng chưa chắc sẽ đủ năng lực.

Iruka ở phía sau lưng gật gù đồng ý.

- Vậy thì mời các thầy cô phụ trách đội bắt đầu đề cử.

Kakashi, Asuma và Kurenai đều tiếng lên một bước.

- Đội bảy dưới sự chỉ huy của Kakashi gồm có Namikaze-Uzumaki Menma, Namikaze-Uzumaki Natsumi, Uchiha Sasuke, Haruno Sakura và Naruto.

Dưới danh nghĩa Hatake Kakashi tôi để cử chúng thi tuyển kì thi trung nhẫn.

"Cái gì?"

Đội tám dưới sự chỉ huy của Kurenai gồm có Hyuga Hinata, Inuzuka Kiba và Aburame Shino.

Dưới danh nghĩa Yuuhi Kurenai tôi đề cử chúng thi tuyển kì thi trung nhẫn.

- Đội mười dưới sự chỉ huy của Asuma gồm có Yamanaka Ino, Nara Shikamaru và Akimichi Choji.

Dưới danh nghĩa Sarutobi Asuma tôi đề cử chúng thi tuyển kì thi trung nhẫn.

Cả ba đội hạ nhẫn mới đều đề cử thật khiến người ta mở rộng tầm mắt, đối với những đội các khoá trước thì tất cả đã chuẩn bị xong xuôi hết rồi nên không hề lên tiếng.

Vốn bọn họ chỉ nghĩ ngài đệ tam hỏi ba đội mới cho có lệ ai mà ngờ bọn họ thật sự đề cử đâu!

- Khoan đã!

Iruka lớn tiếng đứng lên phía trước.

- Mười trong số mười một đứa trẻ vừa được đề cử kia đều từng là học trò của tôi, tất nhiên bọn chúng có tài nhưng chúng cần phải có thêm thời gian để đối mặt với cái cuộc thi này.

Các thầy cô tính đẩy tụi nó vào chỗ chết sao?

- Thầy Iruka, tôi có thể hiểu cho cảm giác giày vò của thầy nhưng...

- Thôi đi Kakashi!

Cả Kurenai và Asuma đều lên tiếng nhưng Kakashi vẫn tiếp tục nói.

- Cút ra khỏi cái chuyện này đi Iruka, bọn chúng đã không còn là những đứa trẻ của thầy và cần bảo vệ.

Chúng bây giờ là những chiến binh thuộc về tôi!

- Shittt...

Iruka trở nên tức giận nhưng anh thật sự không có quyền lên tiếng...

Keng...

- Xin lỗi vì đã chen ngang cuộc họp của mọi người nhưng tôi cũng có vài ý kiến về cuộc thi trung nhẫn sắp tới...

Một chàng trai với kimono trắng xuất hiện giữa phòng hợp nở nụ cười trìu mến.

- Naruto?

________________

- Thầy Kakashi hẹn chúng ta ra gấp thế này lại có chuyện gì nữa đây?

Sakura phàn nàn lên tiếng, khi họ đang nói chuyện với lũ làng Cát thì nhận được lệnh triệu tập từ Kakashi nhưng đến nơi vẫn chưa thấy mặt mũi thầy ấy đâu.

Nhìn mái tóc của cô nè nó đang rối đây nè.

Sasuke ôm chậu hoa trong tay nhìn trời nhìn đất.

Tại sao trông ai cũng có vẻ mạnh mẽ hơn vậy nhỉ?

Vừa suy nghĩ cậu vừa bứt mấy cái lá trong chậu.

- Sasuke cậu còn bứt nữa là cây nó trọc đấy!

Menma nhìn Sasuke và Sakura xong lại suy nghĩ về cái tên đeo hồ lô khi nãy.

Cảm giác khó chịu khi mà bản thân mình kém xa những người cùng trang lứa xen lẫn sự ganh tị không hề thoải mái.

Natsumi đá đá những viên sỏi dưới chân mình rồi nhìn dòng nước đang chảy trước mặt.

Sau cô luôn có cảm giác bản thân mình không hề hoà nhập với bất kỳ ai trong tổ đội này.

Trước kia còn có Menma nhưng từ từ anh ấy cũng không còn thân thiết với cô nhiều nữa.

Cô lại nghĩ về Naruto, rõ ràng anh mới là người phải không hòa nhập thì anh lại hòa nhập cùng Sakura và Sasuke một cách bất ngờ.

Kể cả Menma dù không nói ra nhưng cô vẫn cảm giác anh trai mình vô cùng muốn hòa nhập với anh ấy.

Thật ra cô cũng có chút muốn nhưng không biết sao tận sâu trong đáy lòng cô cảm thấy Naruto đang chiếm lấy những thứ của họ...

Cảm giác cứ lớn dần lên đầy khó chịu dù cô biết suy nghĩ của mình là sai.

- Xin lỗi các em nha, hôm nay thầy đi lạc trên đường đời nhỏ hẹp.

- Lại lý do lý trấu!

Kakashi cười hì hì vẫy tay qua chuyện.

- Dù có hơi vội vã nhưng có thứ này thầy muốn nói với các em...

Kakashi phát cho mỗi người một tờ giấy.

- Thầy đã đề cử các em thi tuyển kì thi trung nhẫn lần này.

Khi anh vừa nói xong thấy mắt bốn đứa trẻ liền phát ra ngọn lửa hừng hực.

Wao, tuổi trẻ thật sự rất tốt!

- Naruto sẽ tham gia cuộc thi lần này chứ?

Sasuke cất tờ giấy đi nhìn lấy Kakashi.

- Chuyện này...

- Tất nhiên là sẽ tham gia rồi!

Naruto bước đến và phía sau cậu là hai người lạ mặt.

- Lâu rồi không gặp Naruto!

Sakura mỉm cười nhìn Naruto đi đến.

- Lâu rồi không gặp anh Naruto!

Menma, Natsumi cũng ngạc nhiên chào hỏi.

Họ quan sát Naruto rồi nhìn hai người sau lưng.

- Ừm, để thầy giới thiệu một chút đây là Yamato đàn em của thầy và đây là học trò của cậu ta, Sai!

- Xin chào mọi người!

Yamato mặt áo thượng nhẫn và Sai mặt một bộ trang phục lạ mắt gật đầu chào hỏi.

- Bọn họ sẽ tạm xác nhập vào đội bảy chúng ta một thời gian.

Các em cứ gọi cậu ta là đội trưởng Yamato là được.

Cả bọn nghi hoặc nhìn Kakashi tổ đội 6 người, một dẫn đội, một tổ trưởng không phải gấp đôi người khác rồi hay sao?

Nghĩ là hỏi, Natsumi nhanh chóng hỏi lấy suy nghĩ của mình.

- Nói ra cũng hơi thê thảm, thằng em này của thầy nó không có tố chất dẫn đội.

Còn thằng nhỏ này thì nó không biết hoà nhập cộng đồng.

Giờ thì cũng quá lứa lỡ thì cho bọn họ lập tổ đội mới mà cũng không nỡ để bọn họ hai que đơn độc nên ngài đệ tam quyết định tạm thời chia đội chúng ta ra làm hai đội A và B.

Sau cái tràng dài lê thê cuối cùng Kakashi cũng nói vào được trọng điểm.

- Đội A và B?

- Đội A sẽ do thầy dẫn đội và B sẽ do Yamato dẫn.

Tất nhiên A và B chỉ là đặt tạm nếu chúng ta làm nhiệm vụ cấp thấp cần tổ đội ba người.

Nếu nhiệm vụ không yêu cầu số người thì A và B vẫn là đội bảy cùng nhau làm nhiệm vụ.

Tất cả nhìn nhau đầy quan ngại, nói thì dễ chứ ai mà muốn tự nhiên hợp tác với người mới cơ chứ?

- Biết là để chọn ai về đội nào hơi khó nên tôi đã chuẩn bị sẵn rồi đây!

Naruto đưa ra 6 lá thăm giấy và yêu cầu mỗi người bốc lấy một tờ.

Mở ra đội nào thì về đội đó không được mặc cả.

Cuối cùng cũng đã có quyết định.

- Vậy đôi A của thầy sẽ gồm Menma, Natsumi và Sai nhỉ?

- Còn đội của tôi sẽ gồm Naruto, Sasuke và Sakura.

Rất mong các em sẽ giúp đỡ.

Yamato mỉm cười còn Sasuke và Sakura cũng thở phào nhẹ nhõm, đu không có Kakashi nhưng Naruto vẫn ổn chán.

Còn Menma và Nastumi cũng không biết mình nên vui hay nên buồn mà nhìn đội B bên ấy.

- Vậy không còn gì nữa, tan họp!
 
|Drop| [Đn Naruto] Những Thứ Có Và Không...?
Rook Lee


- Bầu trời đẹp thật!

- Ở đây làm gì có bầu trời xuất hiện mà đẹp với chả không?

Kakashi mắt cá chết nhìn Yamato đang đứng cạnh mình nở nụ cười thương mại và thằng nhóc Sai đang vừa ghi chép vừa cảm thán kế bên kia.

- Bầu trời luôn hiện hữu trong tâm trí của mỗi người thì đâu cần mỗi ngày chúng ta phải tìm kiếm, chỉ cần một ngày tươi đẹp thì chắc chắn bầu trời cũng như vậy thôi!

Sai mỉm cười với Kakashi, hôm nay sẽ bắt đầu cho cuộc thi trung nhẫn, cậu góp mặt vào để cho đủ tụ chứ thi hay không cũng như vậy mà.

- Yamato ở đây thì cũng coi như đúng đi nhưng còn em, em không đi cùng với mấy đứa kia sao?

Kakashi liếc nhìn về phía Sai đang đứng, thằng nhóc này tiềm năng của nó trong ám bộ rất tốt phải nói là tương lai rộng mở.

Naruto chắc chắn sẽ không đột nhiên đem nó ra ngoài này và cả Yamato cũng vậy.

Bọn họ là người của Root trước kia, khi ấy là do năng lực và ép buộc nhưng sau này khi ở đội Senta thì hoàn toàn thuộc về tự nguyện, mức độ trung thành của họ không phải điều có thể nghi ngờ.

- Naruto thì sẽ đi với Sasuke cùng Sakura, em cảm thấy mình không thân thiện với Sasuke cho lắm nên em sẽ không đi.

Còn hai người đồng đội kia của em thì em càng không thân thiện cho nên càng không muốn đi chung, dù sao thì hai tiền bối lại thân với em hơn nên em nghĩ đây là lựa chọn sáng suốt.

"Quỷ mới thấy nó sáng suốt!"

Con quỷ nở nụ cười chói mắt khiến Kakashi triệt để không nói đến nữa.

______________

- Chào mọi người!

Natsumi vừa nhìn thấy nhóm của Naruto đã vội vàng lên tiếng chào hỏi, bên bên cũng chào hỏi cho có lệ rồi cùng nhau bước vào trong.

Bên trong đám đông đang ồn ào náo nhiệt, xem ra lại xảy ra một vụ ẩu đả rồi.

- Trình độ chỉ cỡ này mà lại muốn tham gia kỳ thi trung nhẫn?

Tốt nhất các ngươi mau cút đi cho đỡ chật chỗ!

Cả đám vừa bước vào đã thấy một thiếu niên mặc bộ quần áo bó sát màu xanh bị đánh chật vật.

Nhưng rất nhanh sau đó có một cô nàng cột hai chỏm tóc xuất hiện can ngăn nhưng đáng tiếc là kết quả cũng y chang vậy.

"Cái tổ đội đó công nhận cũng chịu hợp tác ghê, một đứa bị đánh không đủ còn lòi thêm một đứa nữa."

Bọn họ mắt cá chết nhìn đám người này, bọn họ lại tiếp tục kêu ca cái bài hát vì tốt cho cái đám hạ nhẫn bọn họ.

- Đủ rồi, chúng tôi cần đến phòng 301 nên hai vị có thể nào giải cái màn ảo thuật rách nát này được không?

Đây chỉ mới là tầng hai nên đừng làm mất thời gian của mọi người nữa.

Menma bước ra lên tiếng làm nổi lên tiếng xì xào bàn tán.

- Đã nhận ra rồi sao?

Một trong hai người quấy phá nở nụ cười, màn ảo thuật khép màn và hình ảnh chỉ rõ nơi họ đang đứng là phòng 201.

- Không tệ chút nào...

Nhưng việc ngươi cần làm bây giờ là bước qua nó!

Người còn lại vừa nói xong đã nhanh chóng tấn công Menma khiến tất cả đều không kịp trở tay.

Rầm!

Trong sự ngạc nhiên của mọi người, chàng trai mặc đồ xanh khi nãy còn đang chật vật hiện tại không một sự trầy xước ngăn cản đòn đánh của cả hai người đang vồ lấy nhau.

- Có chuyện gì thế?

Chúng ta đã thỏa thuận không được gây chú ý mà?

- Ối trời ơi!

Cô nàng tóc hai búi khi vừa nãy bị đánh cùng một chàng trai khác khoanh tay lắc đầu nhìn con người mặc đồ màu xanh.

Rõ ràng bọn họ chính là một đội.

Chàng trai kia không nói gì chỉ buông tay rồi đi thẳng về phía Naruto, Sasuke, Sakura im lặng nãy giờ.

- Mình là Rook Lee, rất vui được làm quen với cậu.

Hãy đi cùng mình, mình chắc chắn sẽ bảo vệ cậu cho đến khi chết.

Rook Lee nở nụ cười toả nắng cùng ngón like thương hiệu nhìn lấy Sakura.

Naruto chỉ lặng lẽ che miệng mỉm cười còn Sasuke trực tiếp hơn quay mặc chỗ khác cố gắng vuốt cái khoé mắt khóe miệng mình xuống.

- Không được!

Sakura trực tiếp thủ tay dấu X từ chối khiến cho Lee dập tắt nụ cười.

- Sắp đến giờ rồi chúng ta đi thôi!

Natsumi từ nãy đến giờ bị bỏ rơi lên tiếng thúc giục mọi người nhanh chóng khởi hành.

- Khoan đã!

Chàng trai mắt trắng vừa xuất hiện lên tiếng ngăn cản rồi nhìn chằm chằm vào Menma.

- Cậu là Namikaze-Uzumaki Menma?

- Không phải chuyện của cậu!

Bỏ mặc lời nói Menma bước tiếp trên hành lang chuẩn bị đến nơi có những đối thủ thật sự...

Cả bọn không ai để ý ánh mắt Lee đột nhiên loé sáng.

Khi mà chỉ còn xíu nữa là đến phòng 301 thì đám của Naruto lại lần nữa chạm mặt đám của Lee.

Không biết bằng cách nào bọn họ có thể đến nhanh như vậy nhưng rõ ràng bọn họ chính là chờ đợi.

- Menma, nếu không phiền chúng ta có thể chiến đấu với nhau được chứ?

Menma liếc nhìn Lee vừa lên tiếng rồi nhìn phía trước chính là một phòng tập vừa đủ chiến đấu.

- Ngay tại đây?

- Ngay tại đây!

Menma hứng thú nhìn lần nữa, khởi động trước khi tiến hành một trận đấu thực thụ cũng không tệ lắm.

- Anh hai...

- Tại sao cậu lại muốn chiến đấu với tôi mà không phải ai khác?

Ít nhất Menma vẫn còn chút tò mò.

- Tôi muốn đọ sức với cậu để xem kĩ thuật của tôi và...

Với một người sinh ra đã nhận được cái danh thiên tài nối tiếp thiên tài, cái nào hơn.

Đây không phải là một lời bịa đặt mà Lee nghĩ ra mà chính là lời nói của Hokage đệ tứ từng nói về hai đứa con của mình.

Dù theo như mọi người biết thì Uchiha Sasuke mới là tân binh xuất sắc nhất năm nhưng người được Hokage lên tiếng thừa nhận lại là con của người ấy nên biết đâu rằng về năng lực học tập Sasuke có thể hơn Menma nhưng năng lực chiến đấu lại hơn thì sao?

Ánh mắt Sakura và Sasuke đều bỗng nhiên trở nên hứng thú.

Natsumi thì vẻ dửng dưng vì cô nghĩ anh trai của mình sẽ không thể nào thua được cậu chàng sâu róm này.

Chỉ có Naruto nhập bọn với hai người đồng đội của Lee là nghiêm túc quan sát.

- Được vậy thì tôi chấp nhận lời thách đấu này, tôi sẽ dùng 5 phút mà kết thúc.

Trận chiến đầu tiên ngay ngày thi trung nhẫn chính thức bắt đầu.
 
|Drop| [Đn Naruto] Những Thứ Có Và Không...?
Cuộc thi chuẩn bị bắt đầu


Có lẽ thứ sai lớn nhất của Menma chính là khinh thường kẻ địch...

- Mộc diệp toàn phong!

Chỉ đúng một chiêu thức, chỉ chưa đến hai phút Menma đã bị Lee đá bay liên tiếp ba lần.

Dù cậu đã phòng thủ nhưng cái chiếu thức quái dị này vẫn kịp xuyên qua tay và chân của cậu khiến không thể nào chống đỡ.

- Tốc độ quá kém, nếu với cái tốc độ này đừng nói là đánh thắng Lee kể cả sợi tóc của cậu ấy cũng chưa chắc tên kia chạm đến.

Người với đôi mắt trắng trào phúng, Natsumi quay phắc lại trừng hắn một cái.

Menma đứng dậy chăm chú nhìn vào Lee đang duy chuyển xung quanh mình, cậu không rõ đây là ảo thuật hay nhẫn thuật.

Thứ cậu có thể làm với cái chiêu dị hợm này là quan sát tìm ra kẻ hở.

- Phân thân chi thuật-Phong độn: Shuriken.

Năm phân thân được tạo ra và phóng phi tiêu chakra và Lee nhưng hoàn toàn thất bại cậu ta quá nhanh, ngược lại các phân thân vì trúng phải phi tiêu bắt buộc biến mất.

- Cậu quá chậm!

"Cái gì, ngay trước mặt mình...

Cậu ta..."

- Anh hai...

Trong tiếng la của Natsumi, Menma bị đá văng lên trên nhưng rõ ràng Lee vẫn không thể có ý định dừng lại.

Cả Sasuke trên khán đài cũng đã mở Sharingan quan sát trận đấu, cậu bạn này thật sự chiến đấu rất tuyệt nếu là Sasuke cậu cũng cảm thấy mình không thể chiến thắng.

- Biểu liên hoa!

Lee áp sát phía sau lưng của Menma thì thầm.

- Chắc cậu không biết nhỉ?

Những người có sức mạnh chia làm hai nhóm.

Một là thiên tài, hai là cố gắng luyện tập.

Nếu cậu sinh ra đã là một thiên tài đứng trên người khác thì tôi một kẻ phế vật bị thiên tài khinh thường đã cố gắng nỗ lực luyện tập.

Cậu không biết để không trở thành phế vật trong lời mọi người nói tôi đã cố gắng như thế nào đâu, đây chính là thành quả mà tôi xứng đáng được nhận.

Khi Lee chuẩn bị hoàn chỉnh màn chiến đấu của mình thì.

- Thủy độn: Thủy long vân!

Một con rồng nước chen ngang giữa hai người đang chiến đấu.

Lee bị bất ngờ nên nhanh chóng buông Menma xuống nhưng Menma cũng đã bị thương khá nhiều rớt xuống đất không thể ngồi dậy.

- Anh hai!

- Menma ổn chứ?

Cả đám người đi xuống, hai người đồng đội kia của Lee cũng theo tới.

- Tôi vẫn ổn.

Menma cố gắng ngồi dậy nhìn về phía Lee đầy căm ghét.

Nếu không có ngăn cản e rằng cậu thật sự sẽ thua một cách nhục nhã.

Lee không nhìn về phía Menma mà là Naruto, Naruto cũng đã cứu cậu.

Dù chiêu thức biểu liên hoa chưa hoàn toàn thành công khi nãy nhưng áp lực từ ảnh vũ diệp gần hoàn tất mang lại cũng khiến cậu chịu áp lực.

- Cậu đã chứng minh được thực lực của mình Rook Lee, chiêu thức ấy rất mạnh nhưng nó bị cấm nên chắc chắn hậu quả của nó cũng sẽ không tốt đẹp gì hơn bây giờ.

Hay vì đột nhiên biến mình thành kẻ tàn sát người cùng làng thì được mọi người chiêm ngưỡng thể lực tuyệt vời của cậu rèn luyện nó tuyệt vời hơn thế.

Naruto mỉm cười giảng hòa, cả hai những người còn lại trừ Menma và Nastumi đều gật đầu đồng ý.

Bùm!

- Đúng là không sai một tẹo nào cả Naruto, nhiệt huyết tuổi trẻ vẫn luôn tràn đầy khắp nơi.

"Con rùa thật á hả?"

Trước mắt tất cả mọi người bỗng dưng xuất hiện một con rùa cực kỳ lớn, trước khi những người khác kịp thắc mắc thì Lee đã nhanh chóng quỳ xuống ôm lấy con rùa.

- Ôi thầy Guy, em thật sự xin lỗi ạ...

Tại vì em chỉ muốn chiến đấu thôi...

- Đã muộn rồi Lee, em cũng biết nó là cấm thuật.

Không phải cứ xin lỗi là có thể bỏ qua được.

Naruto bỗng nhiên cảm giác nhức đầu khó tả, sao cậu lại quên mất cái ông thầy này sẽ quan sát trận đấu chứ.

- Dạ vâng thưa thầy...

Giọng của Lee ỉu xìu, thôi thì cũng là do chính mình tạo nên.

- Em đã chuẩn bị chịu phạt chưa?

Con rùa vẫn nghiêm túc hỏi mặc kệ cái ánh mắt quái dị đang nhìn mình.

- Dạ vâng, mời thầy Guy xuất hiện ạ...

Lee cam chịu cúi đầu...

Bùm.

- Yaho!

Các em thật giống ta hồi còn trai trẻ.

Sâu róm biến thân!

Sâu róm siêu cấp!

Vỏ dưa hấu siêu bự!

Cuối cùng gương mặt của con rùa đã lộ.

- Nè cái thái độ đó là sao hả?

Không được nhìn thầy Guy như vậy.

Trước lời nói hùng hồn của Lee hai người đồng đội chỉ đành quay mặt chỗ khác.

- Lee!

Ông thầy sâu róm thành tinh tên Guy ngoắc Lee quay lại, cậu ta cũng lễ phép bước đến...

Rầm!

- Đồ ngốc!

- Áaaa...

Tiếng la hét của Lee khi bị Guy đánh mạnh ngã xuống và tiếng la hét của cậu ta khiến người ta ngạc nhiên vì không nghĩ tới thầy ấy hiển nhiên đánh thật.

- Thầy Guy...

- Em Lee...

- Thầy Guy, em...

Em...

- Em không cần phải nói nữa Lee à...

HUUUUHUUU....

HUHU...HUHUHU...

- Thầy không trách em, đây là nhiệt huyết tuổi trẻ!

- Thầy ơi thầy tốt quá!

Cả bọn liếc mắt nhìn nhau, bỗng nhiên cảm nhận thấy gì đó cùng nhau ớn lạnh.

Cuối cùng sau một màn tình cảm thầy trò kết thúc với 500 vòng phạt chạy dành cho Lee cùng chiến tích đối thủ truyền kiếp của Kakashi và Guy được truyền bá thì bọn họ đã được thả tiếp tục lên đường.

- Vậy ra thiên tài được Hokage công nhận cũng thật bình thường!

Sasuke khinh khỉnh mở miệng.

- Im đi, Sasuke rồi anh hai tôi sẽ chiến thắng cái đồ sâu róm đó thôi!

- Cũng sẽ bị đánh bại mà thôi nên tự cao quá làm gì?

- Sasuke...

Không ai biết từ bao giờ mà mối quan hệ của Sasuke và Menma không được bình ổn nữa.

- Tôi chắc chắn sẽ đánh bại hắn...

Sasuke cũng không thèm nói nữa, Rook Lee khác với tất cả những người ở đây.

Dù cậu không biết cậu ta dùng loại chakra và nhẫn thuật gì nhưng nhìn cái tay tràn đầy thương tích thì sự cố gắng ấy vượt trội hơn rất nhiều cái chữ thiên tài.

Menma không thể thắng và cậu cũng thế.

- Cuối cùng cũng đến rồi sao?

Yamato và Kakashi cùng nhau khép lại quyển sách nào đó nhìn lấy sáu người đang đứng trước mặt.

- Vậy là giờ chúng ta có thể chính thức tham gia cuộc thi rồi!

- Thầy nói vậy là sao?

- Thật ra thì cuộc thi này các em chỉ có thể tham gia khi mà đủ ba người trong một tổ đội mà thôi!

- Không phải thầy nói đây là cuộc thi dành cho cá nhân hay sao?

Vậy là thầy đã lừa gạt bọn em!

Natsumi lớn tiếng phản đối, ánh mắt nhìn Kakashi cực kỳ phẫn nộ.

Hai đội như hiện tại, Sasuke, Sakura và Naruto chắc chắn sẽ cùng nhau tham gia.

Nhưng còn phía này là anh em cô cùng một tên người mới không có tí thân thuộc, nếu tên này không tham gia vậy thì anh em bọn họ không được thi hay sao?

- Nghe nè Natsumi, từ khi bắt đầu nhận tổ đội này tôi đã dùng hành động của mình nói rất rõ ràng.

Buổi sinh tồn diễn tập lần đầu tiên nếu các em chịu khó đi thăm dò tin tức thì sẽ biết được dụng ý của tôi là gì.

Còn cả những lần làm nhiệm vụ, không ít lần các em phải thu thập tình báo đây là một trong những cái cơ bản nhất khi trở thành ninja.

Cuộc thi trung nhẫn lần này cũng như vậy, đây đâu phải là lần đầu tiên của thi này được tổ chức?

Các em có thể hỏi các giáo viên ở trường, các thượng nhẫn cùng trung nhẫn có trong làng nó không hề tốn sức nhưng các em làm gì?

Không làm gì cả!

Chỉ điền cái đơn rồi đúng ngày đến!

Đây là cuộc thi của các em, các em không muốn tìm hiểu thì sao tôi phải nói nữa!

Kakashi triệt để tức giận vì thái độ của Natsumi, con bé có thể tức giận hay bất cứ cái gì nhưng điệu bộ mình là đúng, mình có quyền đòi hỏi, mình lớn nhất này thì vô cùng chói tai.

- Thôi nào, thôi nào...

Dù sao chúng tôi rất vui vì các em đã đồng lòng đối mặt thử thách.

Vậy nên bây giờ chúc các em có một kì thi tốt đẹp.

Yamato mỉm cười mở cánh cửa phòng 301, một cánh cửa mới bắt đầu hành trình mới.

Sáu đứa trẻ, sáu cuộc đời, sáu quỹ đạo đang dần thay đổi.
 
|Drop| [Đn Naruto] Những Thứ Có Và Không...?
Vòng thi đầu tiên đã hoàn thành


- Đông...

Đông quá!

"Vậy đây sẽ là những đối thủ của mình sao?"

Tất cả bước vào căn phòng chỉ định nơi này hiện tại đã tập trung gần đầy đủ tất cả thí sinh, không khí ồn ào náo loạn đến mức áp lực.

- SASSUKKKE...

CẬU ĐẾN RỒI À!

MÌNH NHỚ CẬU QUÁ ĐI!

Ino không biết từ đâu bay thẳng tới ôm lấy Sasuke nhưng bị cậu tránh né không thương tiếc khiến cho bản thân mình xém nữa là té ngã xuống nền.

- Cô bạn à, phải cẩn thận chứ!

"Đẹp...

Đẹp trai quá..."

- Được rồi Ino, buông Sai ra đi nào.

Chúng ta hiện giờ là đối thủ đó!

Sakura nắm lấy cánh tay Ino kéo ra khỏi lòng ngực của Sai, cô nàng đã ngượng đến mức không thể nào phản bác được Sakura.

Naruto huých huých vai của Sai khoé miệng hơi mỉm cười, cậu đã từng nghi ngờ hai người này lúc trước có mùi kì lạ mà.

- Yo, là đội 7 kỳ lạ đây mà.

Vậy ra các cậu cũng sẽ tham gia cuộc thi này sao, thật là phiền phức.

Shikamaru và Choji cũng quay lại đây, không ai để ý Shikamaru khẽ gật đầu chào với Naruto.

- À há, tìm ra rồi.

Cuối cùng thì mọi người cũng tập hợp đông đủ.

Thú vị rồi đây!

Đội 8 cũng bước đến góp vui.

Kiba liếc nhìn xung quanh rồi dừng lại ở chỗ của Sasuke và Menma.

- Tôi không biết là các cậu sẽ đi được bao xa nhưng chúng tôi đã cố gắng rất nhiều nên sẽ không thua các cậu đâu.

- Tự tin nhỉ Kiba, muốn gây chiến à?

- Thôi nào, thôi nào...

Menma, Kiba không có ý như vậy đâu.

Hinata đứng giữa Menma và Kiba ngăn cản.

Có lẽ là do vừa thua một trận chiến nên Menma rất khó chịu khi nghe người khác nói về việc cố gắng.

- Hinata, rõ ràng là Kiba có ý nghĩ đó còn gì?

Có ai hỏi cậu ấy gì đâu mà giở giọng khoe khoang về nó.

- Natsumi, cậu cũng đừng thêm dầu vào lửa vậy chứ!

Rõ ràng là cuộc hội ngộ ai mà ngờ lại biến thành cuộc cãi vã cơ chứ.

- Nè, mấy cô cậu kia giữ im lặng chút đi!

Các cậu là tân binh đúng không?

Ồn ào như một lũ vịt, đây đâu phải nơi cấm trại cho các cô cậu nói chuyện.

Một chàng trai đeo kính bước tới vẻ khó chịu.

- Ngươi nghĩ mình là ai?

Menma vẫn còn đang khó chịu lên tiếng.

- Ta là Kabuto nhưng mà khoan hãy tính số với ta các ngươi không nhìn xung quanh đi!

"Xung quanh?"

Tất cả quay đầu nhìn lại, những con người có mặt trong phòng đều quay lại nhìn bọn họ với vẻ mặt khó chịu khiến tất cả phải câm nín.

- Những hạ nhẫn của làng mưa có vẻ không giữ được bình tĩnh nữa đâu!

Kabuto mỉm cười nhìn bọn họ.

______________

- Ibiki nhìn thật đáng sợ!

- Anh ta lúc nào mà chả có bộ mặt đó!

Tiếng bật lửa vang lên, tất cả mọi người đều nhìn về quả cầu.

Họ là đội bảo vệ trong kì thi lần này, nhiệm vụ của họ rất đơn giản khi nào có gì bất ổn sẽ truyền tin ngay lập tức.

Keng...

- Vẫn ổn cả chứ?

- Ngài Naruto!

Naruto thong dong bước vào căn phòng nhìn hai người trước mặt gật đầu.

- Vẫn trong phạm vi đã liệu!

- Được rồi các cậu ra ngoài nghỉ ngơi trước đi, tôi sẽ canh chừng đến khi hết vòng 1.

Vòng thứ 2 sẽ quan trọng hơn nên lúc đó sẽ không được phép nghỉ ngơi đâu.

Naruto mỉm cười ngồi xuống ghế ngay trước quả cầu, hai người kia cũng không dám cãi lời mà ra ngoài chờ đợi.

Khi chỉ còn một mình Naruto mới thu lại vẻ thoải mái trên mặt nhìn lấy nơi đang diễn ra kì thi kia.

- Thật là...

Gian lận rõ ràng như vậy mà nghĩ mình giấu kĩ lắm sao?

Naruto chạm nhẹ vào hình ảnh Sasuke đanh mở sharingan, Neji thì byakugan...

Quả là đáng hoài niệm.

Lại nhìn qua bên khác, Natsumi và Menma quả nhiên cũng rất thông minh khi trả lời được các câu hỏi địa ngục này không uổng công là ông ấy phí hết tâm huyết cho họ.

Câu hỏi số 10 cuối cùng đã đến, số người giơ tay từ bỏ trả lời cũng đã gần phân nửa.

Không có một ai đứng lên hô hào nhẫn đạo không thể từ bỏ, ý chí của những người còn lại thật sự khó mà vững được.

____________

- 60 người còn lại, chúc mừng đã vượt qua vòng thi đầu tiên.

Tất cả người trong phòng thi đều ngạc nhiên sau đó mừng rỡ.

Sau khi nghe Ibiki giải thích về câu hỏi số 10 và 9 câu phía trước thì họ cuối cùng cũng hiểu.

Chỉ có Natsumi là khi vừa nghe xong giải thích liền rơi vào im lặng.

"Kĩ năng thu thập thông tin, lại là cái việc này.

Tại sao lúc nào cũng là thu thập thông tin?

Bọn họ là ninja chứ có phải là nhà báo đâu cơ chứ?"

Có lẽ nếu hiện tại với Menma việc nói người khác cố gắng là đang xúc phạm cậu thì với Natsumi nói về việc thu thập thông tin là đang ám chỉ cô.

Naruto đã hủy bỏ thuật phân thân, cậu nhìn về phía anh em sinh đôi bỗng cảm thấy họ dường như đã có gì đó thay đổi...

Một thay đổi không chắc chắn tốt đẹp.

Rầm!

- Đây không phải là lúc để vui mừng đâu, ta sẽ là giám kháo vòng thi thứ hai Mitarashi Anko!

Bây giờ thì đi thôi nào!

Anko xuất hiện vẫn với phong cách mạnh mẽ như trước, Ibiki cùng Naruto đều cảm thấy bất lực.

Khi tất cả nhanh chóng rời đi, Ibiki mới đi xuống thu từng bài một.

- Quả nhiên là giấy trắng, cậu ta không thể giả vờ viết đáp án được hay sao?

Ibiki mỉm cười khi thu tới bài của Naruto.

- !!!

Ibiki ngạc nhiên đến mức buông toàn bộ các tờ giấy khác xuống chỉ giữ trên tay hai bài làm với tên Namikaze-Uzumaki Menma và Namikaze-Uzumaki Natsumi...

- Hai đứa con của ngài ấy sao?

Thật không ngờ...

Không ngờ có người lại vượt qua cuộc thi này mà không hề viết đúng bất kì một đám án nào.

Xem ra là phức tạp rồi đây!
 
|Drop| [Đn Naruto] Những Thứ Có Và Không...?
Mở đầu vòng thi thứ hai


- Lần này chúng ta có lẽ phải thật sự ra tay với nhau không chừng, mong là đến khi gặp lại lần nữa các cậu vẫn giữ được quyển cấm thư của mình.

Tất cả nhanh chóng chia ra lần này nét mặt ai cũng hiện rõ ý chí chiến đấu.

Cổng 27 đội 10 làng Lá.

Cổng 16 đội 8 làng Lá.

Cổng 30 bộ ba hạ nhẫn làng Âm thanh.

Cổng 6 đội anh em làng Cát.

Cổng 38 đội Kabuto làng Lá.

Cổng 15 ba tên ninja của làng Cỏ.

Cổng 41 đội 3 làng Lá.

Cổng 12 Đội 7 thuộc làng Lá.

Cuối cùng cổng 13 vẫn là đội 7 thuộc làng Lá.

Đây là các đội mà Naruto đã đánh mục chú ý.

Lần này như thế nào còn phải xem vận may cuộc đời rồi.

_____

- Cậu đang đi về hướng nào thế Sai, đây không phải là đường đến trung tâm.

Natsumi và Menma đều quay lại khi thấy Sai đang dự định bước vào một ngã rẽ khác.

- Không phải chúng ta nên tập hợp đội hình hay sao?

Sai ra vẻ thắc mắc khi được hỏi đến lịch trình.

Thật ra Naruto bảo cậu phải bảo vệ hai người đồng đội này nhưng mà nếu gộp chung lun cả hai đồng đội bên kia chắc không làm trái lệnh đâu nhỉ?

Menma và Nastumi đều liếc mắt nhìn nhau, họ...

Không muốn tập hợp đội hình.

- Bây giờ chúng ta là kẻ địch nên đến đó tập trung làm việc gì?

Nếu lỡ hai bên mang quyển cấm thư khác nhau chả phải chỉ làm nhau thêm đề phòng sao?

Menma làm ra vẻ mặt đúng tình hợp lý để nói chuyện với Sai.

Bọn họ không thân thiết với nhau không cần phải nói rõ suy nghĩ của mình.

- Nếu là quyển cấm thư khác nhau đi nữa...

Chả lẽ hai người thật sự có thể ra tay với cả đồng đội của mình.

Sai nghiêm túc nhìn lấy hai đồng đội trước mặt.

- Đây là cuộc chiến!

Cả hai anh em đều nhìn về phía Sai, quá rõ ràng hai bên đã không cùng suy nghĩ.

- Thật là lố bịch!

Sai bỗng nhiên nhếch miệng cười khinh bỉ.

Cái tinh thần đồng đội rách nát thế này mà bọn họ lại có thể trở thành đồng đội với ngài Naruto thật là một sự xúc phạm đầy dơ dấy.

Kakashi à Kakashi có lẽ tiền bối cũng đã mục nát đối với sự trung thành rồi.

- Chúng ta đang là một đội đó Sai, chúng tôi chỉ lo lắng cho tất cả chúng ta bao gồm cậu mà thôi.

Không có gì có thể chắc chắn được...

- Bớt dùng sự giả tạo để che giấu cái lòng dạ đen như chó mực kia đi Namikaze-Uzumaki Menma.

Lo lắng sao?

Thật không biết trước kia thầy Kakashi sao có thể cho các cậu lên làm nhẫn giả.

Hai con người ích kỷ không có một chút tinh thần đồng đội, đối với hai người đồng đội là gì?

- Nhưng mà đây là cuộc chiến!

Sai liếc mắt nhìn về phía Natsumi đang cố gắng giữ bình tĩnh, con nhóc này quả là một đứa trẻ chưa lớn không rõ ràng suy nghĩ của chính mình.

- Coi như vì chúng ta là đồng đội nên tôi sẽ cố gắng nhiều lời để nói cho hai người vậy, nếu không sao cuộc thi này thầy Kakashi lại bảo tôi không chịu giúp đỡ.

Cả hai vẫn nhìn về phía của Sai, ánh mắt cậu ta chỉ toàn là sự chế giễu khiến người khác muốn phá hủy nó.

- Lắng tai nghe cho kỹ lời tôi nói, đồng đội là những người cùng nhau vào sinh ra tử.

Khi mà chúng ta rơi vào nơi gần như có thể chết bất cứ lúc nào thì việc tìm kiếm đồng đội của mình là mục tiêu hàng đầu của một nhẫn giả.

Đừng nói là vì cuộc thi, vì cuộc thi mà có thể mặc đồng đội của mình sống hay chết thì hai người chẳng bằng rác rưởi.

"Đối với tôn chỉ hoạt động của một Ninja, tôn trọng luật lệ là một việc quan trọng bậc nhất.

Người phá vỡ luật lệ dĩ nhiên luôn luôn bị coi là một kẻ rác rưởi, nhưng những kẻ vì luật lệ mà bỏ rơi đồng đội của mình thì cũng chẳng bằng loại rác rưởi!"

Sai vẫn luôn nhớ đây là câu nói mà Naruto đã nói với bọn họ khi mà ngài ấy chống chọi với gần phân nửa Ám bộ.

Naruto phá bỏ luật lệ của người cầm quyền trước và không để một ai trong tổ chức phải bị bỏ rơi.

Thứ mà người đứng đầu của bọn họ vẫn luôn truyền bá không thể nào để hai tên mang mác đồng đội của ngài ấy phá hủy.

"Chúng ta cho dù là đội A và B nhưng chúng ta vẫn là đội 7, thầy mong rằng mấy đứa sẽ không vì việc tạm tách ra này mà không còn như trước.

Các em vẫn và sẽ luôn là thành viên đội 7 là đồng đội của nhau cho dù có bất cứ chuyện gì xảy ra đi nữa.

Đây là điều thầy muốn các em phải nhớ"

Bóng dáng Sai dần dần khuất mất, họ lại nhìn nhau không một ai có thể chắc chắn họ đang sai hay là đang đúng.

____________________

- Con mẹ nó, lại là ngươi...

Chính ngươi đã làm ta mất đi cơ hội sở hữu Sharingan vậy mà bây giờ ngươi lại muốn ngăn cản ta lần nữa?

Gương mặt vặn vẹo những con rắn bò khắp mặt đất, lại là bạn cũ đây mà.

- Lâu rồi không gặp, Orochimaru kẻ bị truy nã của ngũ đại cường quốc.

Naruto trong ánh mắt ngạc nhiên của Sakura và Sasuke mỉm cười nhàn nhạt.

- Lâu rồi không gặp tên khốn bị làng Lá bỏ rơi Naruto!
 
Back
Top Bottom