Khác |Drop| [ĐN Naruto] những thứ có và không...?

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
348,768
Phản ứng
0
VNĐ
44,735
252203746-256-k536635.jpg

|Drop| [Đn Naruto] Những Thứ Có Và Không...?
Tác giả: Alanety
Thể loại: Huyền ảo
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Lời nói đầu tiên bộ truyện này có tình tiết khá là chậm và có lẽ không phù hợp với các bạn tìm kiếm một bộ đánh nhanh thắng nhanh.

Nó không quá trầm lắng cũng không quá cao trào, nó không làm người ta đau đến mức phế tâm phế phổi nhưng sẽ có những thứ khiến người đọc chững lại.

Nó cũng không đến mức vui vẻ khiến chúng ta nở nụ cười nhưng biết đâu đó chúng ta sẽ thoải mái khi đọc đến.

Một bộ truyện nhẹ nhàng nhất trong tất cả những bộ mình viết và cốt truyện có đôi khi sẽ khiến bạn không nghĩ đến.

Naruto trong trận chiến cuối cùng với Sasuke cậu đã tự mình nhảy vào đòn Chidori để kết liễu.

Vốn địch mọi thứ phải kết thúc thì bỗng dưng cậu bị xuyên vào một thế giới song song.

Naruto lớn hơn so với Sakura và Sasuke 3 tuổi.

Cha, mẹ cậu còn sống và cậu có hai đứa em sinh đôi là Menma cùng Nastumi.

Nhưng chuyện lạ ở đây vào ngày phong ấn cửu vĩ, đáng lẽ sẽ phải phong ấn vào hai người em chứ không phải cậu.

Chả biết lúc cậu xuyên qua thế nào thì con cáo già cũng xuyên đến theo nằm chình ình trong người cậu.

Ngài đệ tứ về hưu sớm với lý do muốn ở cạnh gia đình, nên mọi quyền hành trở về trong tay ngài đệ tam.Có một tác động thời gian khiến cho gia đình cậu quên mất sự hiện diện của Namikage-Uzumaki Naruto, đa phần trong làng chỉ có những trưởng lão của các tộc là còn nhớ.

Tuy nhiên cậu đã buộc bọn họ phải giữ kín bí mật này.

Naruto dùng kế và đã tống hẳn tên Danzo vào ngục, ngồi chễm trệ trên chức tổng ám bộ của làng trong khi chỉ mới 11 tuổi.

Đáng lẽ cả đời này họ sẽ không gặp nhau cho đến khi



đn​
 
|Drop| [Đn Naruto] Những Thứ Có Và Không...?
Chia đội, tổ đội 5 người???


Mở đầu chương thì phải nói trước.

Bạn đọc văn án thấy chủ đề quen thuộc nhưng khi rơi vào tay con ad này thì nó chả quen nổi đâu 😑😑😑.

Nếu bạn theo dõi ad qua nhiều bộ truyện thì chắc cũng biết rồi, còn nếu bạn chỉ vô tình gặp ad mà có ý định đu bộ này thì nên tập quen dần đi là vừa...

Bộ truyện này là đồng nhân viết ra với mục đích bày tỏ sự hâm mộ và không có bất kỳ ý định xúc phạm tác giả.

Nhân vật gốc thuộc về tác giả bộ Naruto còn nhân vật trong bộ đồng nhân này thuộc về suy nghĩ của mình.

Nếu không thích xin lướt qua vì mỗi người có một suy nghĩ khác nhau và không muốn gây war không cần thiết.

________________________________

- Menma, Nastumi!

Hai con xong chưa?

- Vâng, vâng, vâng...

Mẹ à còn tận hơn một tiếng nữa mới đến giờ tập trung của chúng con đó ạ!

Menma và Nastumi ngồi xuống ghế ngáp ngắn ngáp dài.

Kushina cùng Minato chỉ lắc đầu cười.

- Hôm nay là ngày chia đội, dù sao thì các con cũng nên đến sớm một tí.

Minato vừa nói vừa bưng cái trứng rán để vào bàn.

- Cha à!

Hồi trước cha và mẹ có ở chung đội không vậy ạ?

Nastumi mắt sáng rực nhìn lấy Minato.

Kể cả Menma đang nằm dài trên bàn cũng hứng thú ngồi dậy.

- Rất tiếc là cha và mẹ không có chung đội với nhau!

Kushina lên tiếng trả lời thay cho chồng mình.

- Ôi không!

Lỡ con và anh hai không ở chung đội thì sao chứ ạ?

Nastumi chuyển sang chán nản.

Không khí trong nhà lúc nào cũng vui vẻ như vậy...

________________________

Văn phòng Hokage...

- Ông à!

Con còn rất nhiều việc để làm, một tổ đội hạ nhẫn thật phiền phức!

- Tạm thời ta nghĩ bên con đang rất rảnh rỗi và gần đây con rất rất là lười biếng rồi Naruto!

Cũng lâu lắm rồi con không hợp tác với ai lần này xem như là cơ hội vậy!

Ngài đệ tam thả nhẹ làn khói thuốc, trong văn phòng chỉ có ông và một chàng trai mặc kimono trắng, bên hông đeo một lục lạc nhỏ.

Đôi mắt có một cái khăn lụa trắng băng ngang dù rất mỏng nhưng người khác khó mà xuyên vào nó và đặc biệt người con trai này không hề đeo hộ ngạch của làng .

Cậu ta là Naruto, tổng Anbu hiện tại.

Rất nhiều người từng thắc mắc, đôi mắt cậu ấy hoàn toàn có thể nhìn thấy nhưng không bao giờ chịu gỡ chiếc khăn và chưa từng ai thấy cậu mang hộ ngạch...

Nhưng lý do thì chỉ có vài người là biết!

- Coi như con đồng ý việc này...

Còn ý định của ông, e rằng không thành đâu!

Hợp tác, hòa thuận...

Nó vốn đã không thể nào xuất hiện trong con được nữa, ông cũng hiểu mà!

Naruto quay mặt rời đi, tiếng lục lạc ngày càng nhỏ dần rồi mất hút.

- Naruto, con tính như vậy đến bao giờ?

- Cha à, như vậy có ổn không?

Asuma từ ngoài cửa sổ nhảy vào nhìn về hướng Naruto vừa rời đi không khỏi nhíu mày.

- Thằng bé cần có gia đình, nếu chúng ta cứ để mặc cho nó như vậy thì vĩnh viễn chả ai biết được sự hiện diện của nó.

Ta cũng già rồi, không thể sống mãi được...

- Nhưng...

Minato, Kushina và cả bọn nhỏ liệu có thể chấp nhận được?

Chưa nói đến cả công chúa Ốc sên đang du ngoạn ở ngoài kia có muốn trả người hay không...

-...

Lần này không có tiếng trả lời mọi thứ chỉ còn là làn khói trắng mờ mờ ảo ảo...

_______________________

- Chào mọi người!

- Chào Menma, chào Nastumi!

Bên trong lớp học ồn ào náo nhiệt.

Menma ngồi xuống kế Sasuke, còn Nastumi thì ngồi giữa Sakura và Hinata.

Bỗng có những tiếng lục lạc va chạm nhau khiến mọi người chú ý, cửa một ra vào một lần nữa được mở ra và tập trung ánh mắt của mọi người.

Naruto bước vào trên tay cầm một quyển trục ghi chép gì đó, lặng lẽ ngồi vào cuối góc nơi phía sau của Sasuke và Menma.

Không khí im lặng, họ nhìn Naruto còn cậu thì lại chả thèm để tâm.

Cứ làm việc của mình.

- Anou, xin lỗi cậu là ai vậy?

Sakura hơi nhỏ giọng lên tiếng nhưng trong nội tâm cô thì đang suýt xoa vẻ đẹp của cậu.

- Không phải chuyện của các người!

-....

-....

- Hừ, cái tên kiêu ngạo.

Hắn ta là ai cơ chứ?

- Đúng đó, kể cả hộ ngạch còn không có!

Tiếng xầm xì bất mãn lên tiếng, Sasuke nãy giờ nằm gục xuống bàn mới quay lại nhìn thử.

- Là anh?

Naruto?

- Uchiha Sasuke phải không nhỉ?

Cũng rất lâu rồi không gặp!

- Anh nói đi, cuối cùng ngày hôm đó chuyện là thế nào?

Tại sao, tại sao hắn lại làm như vậy...

Chỉ có anh mới có thể trả lời cho tôi thôi!

Sasuke đột nhiên kích động đến mức mà mọi người phải ngăn lại.

Ai cũng khó hiểu lời nói của Sasuke, có chuyện gì mà một tên mặt lạnh như hắn có thể kích động đến vậy?

- Các em đang làm gì vậy?

Iruka bước vào khiến đám nhóc nhanh chóng ổn định lại.

Sasuke cũng hậm hực nhưng cũng không thể làm gì.

Anh nhìn một vòng lớp, mắt hơi dừng lại ở chỗ Naruto.

- Được rồi, nếu không còn gì chúng ta bắt đầu đọc danh sách đội.

Vì lớp ta là số lẻ nên có một tổ đội nhiều hơn ba người.

- Đội 11....

- Đội 10...

- Đội 9...

- Đội 8...

- Đội 7, Menma, Nastumi, Sasuke, Sakura và....

Iruka đột nhiên khó mở miệng, anh nhìn thật kĩ cái tên còn lại.

Dụi mắt bao nhiêu lần thì vẫn cũng một kết quả.

- ...Naruto...

Người dẫn đội là Hatake Kakashi!

Khó khăn lên tiếng, cả lớp ngạc nhiên rồi bắt đầu bàn tán.

- Đáng ghét!

Thế quái nào anh ta lại chung đội?

Sasuke thấp giọng.

- Cậu biết anh ta sao Sasuke?

Menma và Nastumi cuối cùng cũng không thể nhịn nổi bèn nhỏ giọng, Sakura ngồi gần đấy cũng im lặng lắng nghe.

- Anh ta và HẮN là hai kẻ khốn không hơn không kém!

- Vậy sao?

Tôi cũng nghĩ cậu là một thằng nhóc ngu xuẩn, yếu kém!

Ba người còn lại im lặng, trong khi hai người kia thì một người mang vẻ mặt ghét bỏ.

Một người còn lại mang vẻ đùa cợt, nhả nhớn không khí xung quanh năm người dần dần giảm xuống khiến người khác không chịu nổi mà sởn gai ốc...

Trong văn phòng Hokage, hiện tại đang tập hợp đầy đủ các thượng nhẫn.

Họ đều nhìn vào quả cầu mang một vẻ mặt phức tạp.

- Chuyện này quả thật đau đầu!

Kakashi lần này cậu gặp rắc rối lớn rồi, chúng tôi sẽ cầu bình an cho cậu!
 
|Drop| [Đn Naruto] Những Thứ Có Và Không...?
Giới thiệu


Cuối cùng tất cả đội khác đều có người dẫn đi chỉ còn riêng đội 7 ở lại.

- Lâu quá đi!

Sakura và Nastumi nằm dài trên bàn chán nản.

Menma nhẹ nhàng xoa đầu em mình, lặng lẽ liếc mắt nhìn cánh cửa.

Hatake Kakashi không phải là cái ông chú hay ăn trực nhà họ hay sao?

Trước kia từng nghe cha nói người này rất hay đến trễ nhưng cũng không ngờ lại trễ như thế này a!

- Naruto!

Anh hãy đấu với tôi đi!

- Hử...!

Tất cả quay mặt nhìn về phía Sasuke, Naruto buông bút khỏi quyển trục nhìn lấy người từng là bạn này của mình.

- Sasuke, tôi không đấu với cậu.

- Anh sợ thua sao?

Sasuke cười khinh miệt, không khí xung quanh bắt đầu có chút quái lạ.

- Tôi biết cậu là tân binh xuất sắc nhất năm nay nhưng so với tôi cậu nghĩ mình hơn?

Cái giá phải trả khi đứng ở vị trí không ai làm được không bao giờ là rẻ!

Một tên nhóc lao đầu vào hận thù không biết nhìn rõ hiện thực thì chả bao giờ là mạnh hơn tôi cả!

- Anh không thử sao chắc được!

Khoảng mười cái kunai lao thẳng vào cậu khiến mọi người giật mình.

Đúng là không thể xem thường được Sasuke nhưng....

- Phân thân?

Không thể nào...!

- Đến đâu là người thật đâu là phân thân cũng không nhận ra.

Cậu nghĩ nếu tôi chiến đấu với cậu thì cơ hội sống sót của cậu là bao nhiêu?

- Đó là chiêu thức của cha!

Naruto với một tốc độ người khác nhìn không kịp đã xuất hiện ngay sau Sasuke.

Menma và Nastumi không khỏi ngạc nhiên nhìn cậu, kể cả chiêu thức giống cha nhưng rõ ràng tốc độ của cậu lại muốn nhanh hơn một bậc!

- Xem nào, ấn tượng đầu tiên của tôi về đội này khá là thú vị đấy.

Kakashi dựa lưng lên cánh cửa, tay vẫn cầm quyển sách nhưng đã được đóng lại.

- Oh, Kakashi!

Ấn tượng của tôi đối với anh lại tệ thêm rồi đấy!

- Thôi nào Naruto, chúng ta cũng không còn xa lạ đến mức cần tạo ấn tượng đâu!

Kakashi khó khăn đưa tay lên gãi đầu, anh quên mất trong tổ đội này có một tên khó ở rất ghét việc trễ nãi.

- Vậy sao.....?

Naruto cố tình nhấn dài âm cuối cùng.

- Tất cả tập trung ra sân thượng thôi!

Kakashi chính thức đánh trống lãng chuồn đi mất.....

- Vậy các em nên giới thiệu về mình đi!

Kakashi ngó nhìn tổ đội quái dị này, hình như trong đây anh biết gần hết rồi?

- Giới thiệu về gì mới được ạ!

- Tên, ghét, thích, ước mơ...

Đại loại là vậy!

- Vậy thầy cũng nên làm mẫu đi ạ!

- Tôi Hatake Kakashi, thích không rõ, ghét rất nhiều thứ.

Ước mơ...

Tại sao tôi phải nói...!

- Tên anh ta là Hatake Kakashi, sở thích đọc sách biến thái và đi ăn trực.

Ghét nhiều lắm không kể hết được.

Chuyên gia đi trễ của Konoha, ước mơ...

Chắc là lấy được vợ!

...

Quác...

Quác...

Quác....

Tiếng quạ lặng lẽ kêu ngang, mặt Kakashi hiện tại phải nói là đen hơn bao giờ hết!

- Naruto...

Em có thể cho anh một ít sỉ diện được không?

- Đội trưởng Anbu rớt chức vì đọc sách không chính chắn....

Anh còn sỉ diện à!

......

......

Bốn con người bị bỏ quên nãy giờ nhìn Kakashi bằng ánh mắt quái dị.

Người dẫn đội của họ thế này tin tưởng được không?

- Hn...

Chúng ta bắt đầu từ tóc hồng đi!

- Dạ, vâng!

Em là Haruno Sakura.

Thích một người mà có lẽ không bao giờ có thể chạm được.

Ghét không biết.

Ước mơ...

Ừm, trở thành một nữ ninja mạnh mẽ!

Cậu nhìn Sakura mỉm cười bất giác cũng mỉm cười theo.

Kiếp này Sakura đã trở nên trưởng thành lên rất nhiều.

Dù cậu không còn tình cảm với cô nhưng với cương vị một người bạn và đồng đội cậu vẫn mong muốn nụ cười đó luôn tươi như vậy.

- Tốt lắm, tiếp theo là ớt chuông đỏ!

Kakashi theo thói quen của mình mà gọi, thành công nhận được một cái lườm của Nastumi!

- Em là Namikage-Uzumaki Nastumi, không phải ớt chuông đỏ!

Thích tập luyện cùng cha và anh hai.

Ghét đi chợ cùng mẹ!!!

Ước mơ trở thành một người như mẹ và ngài Tsunade!

Kakashi, Menma lẫn Naruto đều đột nhiên ớn lạnh.

Giống ai không giống lại đòi giống Kushina và Tsunade nghe thật đau đầu!

- Tiếp theo!

- Em là Namikage-Uzumaki Menma!

Thích luyện tập, ghét những người không có trách nhiệm và trễ nải.

Ước mơ...

Trở thành Hokage!

Naruto nhìn Menma, cảm giác này thật giống với cậu và Konohamaru lúc trước.

Còn Kakashi thì anh thầm tặc lưỡi, quả không uổng công là con của thầy!

- Được rồi, tiếp theo tóc đen đi!

Thanh niên mang vẻ u ám nhất giới thiệu.

- Em là Uchiha Sasuke, thích không rõ còn ghét thì rất nhiều thứ.

Em có một ước mơ cũng như một tham vọng là phục hưng gia tộc và giết chết hắn!

"Quả nhiên là như vậy"

"Ngầu quá đi!"

"Làm như ai nợ cậu ta vậy!

Nhìn thật chướng mắt!"

"Hắn?

Chả lẽ là người mà cậu ta nói lúc trước?"

.......

- Hận thù khiến cho đôi mắt vốn dĩ tốt nhất cũng không nhìn rõ.

Từ một thiên tài trở thành kẻ ngu muội!

Mọi người đổ dồn ánh mắt vào Naruto nhưng cậu cũng chả nói gì thêm nữa!

- Rồi, tới em đó Naruto dù anh chả trông mong em sẽ giới thiệu ra hồn!

Kakashi cực kỳ chán nản lên tiếng.

- Được thôi, bằng một cách nào đó tôi phải gọi anh bằng thầy dù điều này tôi chả thích tí nào!

- Naruto, hồi trước anh cũng từng là cấp trên của em mà!

Kakashi mắt cá chết nhìn qua cậu.

- Hồi trước của anh là chuyện khá lâu rồi!

Tôi là Naruto, họ thì mọi người không cần biết và như các người thấy tôi lớn hơn so với các người!

Thích không có, ghét trễ nãi và ngu ngốc!

Ước mơ...

Tôi không cần thiết phải nói!

"Lời giới thiệu này còn đáng ghét hơn thầy Kakashi", nội tâm của các bạn nhỏ bên dưới.

- Anou...

Mình có thể hỏi đôi mắt của cậu bị gì sao?

Sakura hơi rụt rè hỏi, dù biết nó là một câu khá bất lịch sự nhưng thật sự cô muốn biết.

- Đôi mắt tôi hoàn toàn bình thường nhưng tốt nhất các cậu không nên nhìn thấy nó!

Cậu khẽ chạm vào đôi mắt của mình.

- Vậy tại sao anh không đeo hộ ngạch vậy!

Nastumi cũng tò mò lên tiếng.

- Hộ ngạch của em ấy ở chỗ thầy!

Thấy ánh mắt đổ dồn về mình, Kakashi cũng nhẹ nhàng rút ra một chiếc hộ ngạch còn mới tinh.

- Không ngờ anh còn giữ nó đó!

Tôi vốn dĩ không nên thuộc về ngôi làng này, nếu như sau này những người mà tôi cần bảo vệ không còn nữa thì tôi sẽ rời khỏi đi...

Lời nói Naruto nhẹ bẫng nhưng có cảm giác thật đau thương.

- Thôi hôm nay đến đây là được.

Ngày mai 5 giờ hãy đến sân tập luyện!

Nhớ không được ăn sáng sẽ nôn ra đấy nhá!

- Nhưng để làm gì ạ?

- Ủa, thầy chưa nói à?

Ngày mai, chúng ta sẽ làm nhiệm vụ đầu tiên!

Nhiệm vụ sinh tồn diễn tập!

- SINH TỒN DIỄN TẬP?
 
|Drop| [Đn Naruto] Những Thứ Có Và Không...?
Tôi chả có tư cách làm đồng đội


- Thật không ngờ người hướng dẫn của tụi con lại là Kakashi.

- Vâng ạ, một ông chú thật khó ưa!

Cả gia đình đệ tứ cùng nhau ăn cơm sau một ngày làm việc.

- Cha à, cha có biết một người tên là Naruto không?

Menma im lặng nãy giờ lên tiếng.

Đột nhiên cả Minato và Kushina đều dừng đũa.

- Cậu ấy nhìn như thế nào, Menma?

- Anh ấy là người của đội con, nhưng theo lời nói thì có lẽ lớn hơn chúng con vài tuổi.

Mặc kimono màu trắng, trên người có một cặp lục lạc nhỏ.

Kì lạ là anh ta nói mắt mình bình thường nhưng lại che nó bằng một chiếc khăn trắng.

- Anh ta không mang hộ ngạch của làng, trông có vẻ rất thân với các thầy, cô hướng dẫn khác!

Từ miệng của thầy Kakashi thì trước kia thầy ấy từng là cấp trên của anh ta!

Anh ta...

Giống cha hơn cả con..

Menma và Nastumi dứt lời.

- Trước kia là cấp dưới của Kakashi?

Không thể nào!

- Naruto...

Namikage-Uzumaki Naruto...?

Mặt Minato hiện vẻ khó tin còn Kushina thì thầm nhỏ một cái tên mà cô thấy nó rất quen thuộc.

- Xin lỗi, em no rồi!

Anh và các con cứ ăn đi!

Cô bước về phòng mà không nói thêm gì, Minato thì cũng như cảm thấy có gì đó không đúng cho lắm...

Naruto?

Sao anh lại thấy cái tên này quen đến vậy...?

- Có chuyện gì sao cha?

Menma nhìn thái độ của hai người có chút kì lạ liền hỏi.

- Hình như cha từng nghe cái tên này rồi nhưng bây giờ lại không nhớ được và...

Cậu bé đó giống cha?

- Đúng vậy cha, con và anh hai đều thấy như thế!

- Thật kì lạ...!

Các con nên ăn nhanh đi, ngày mai còn phải thức dậy sớm nữa.

Chuyện này cha sẽ thử hỏi ngài đệ tam vậy!

- Vâng ạ!

Thế là bữa cơm lúc đầu còn vui vẻ nhưng tới cuối lại mang một vẻ ngột ngạt khó hiểu.

- Kushina, em có chỗ nào không khỏe sao?

- Minato...

Anh cũng có cảm giác giống em phải không?

Về cậu bé tên Naruto đó...

- Một cái tên thật sự quen thuộc nhưng rõ ràng anh lại chả nhớ nổi...

Cả hai im lặng một lúc thật lâu...

- Minato, em nhớ về cửu vĩ!

- Cửu vĩ sao?

Minato bất giác hơi nhíu mày.

Anh còn nhớ trước kia khi sinh xong Menma và Nastumi thì cả hai dự định phong ấn cửu vĩ âm, dương vào hai đứa nhỏ.

Nhưng mà lúc đang thi triển thi quỷ phong tận thì có một sự cố xảy ra khiến vợ, chồng anh đều bị thương.

Lúc tỉnh dậy đã là chuyện của một tuần sau, ngài đệ tam nói rằng mọi chuyện ông đã giải quyết xong và vì tính an toàn của người đang giữ cửu vĩ nên không thể nói.

Nhưng cũng từ lúc đó cả hai cảm giác có thứ gì đó không ổn đã xảy ra.

___________________________

- Naruto đại nhân!

- Tạm thời tôi sẽ không ở đây một thời gian nhưng tất nhiên nhiệm vụ của các người cũng không được lười biếng!

Hãy nhớ tìm tôi khi chuyện thật sự quan trọng, còn không mọi chuyện hãy nghe theo lời đội Sentā ( センター ).

- Đã rõ!

Sau khi toàn bộ Anbu đã tản đi làm nhiệm vụ, cậu mệt mỏi ngã xuống ghế.

- Ngươi nghĩ mình giấu được bao lâu, Naruto?

- Ta cũng không biết nữa Kurama!

Mọi thứ ở đây đều khiến ta cảm thấy không chân thực...

Họ là ai và ta là ai...

- Đúng thật mơ hồ...

Cả ta và ngươi đều không nghĩ đến sẽ sống ở một nơi như thế này!

- Suỵt....

Keng...

- Naruto, em định giết thầy tương lai của mình à!

- Oh!

- Thái độ vậy là sao chứ?

Kakashi nhảy vào từ cửa sổ, mang đôi mắt cá chết thương hiệu nhìn một người một cáo trong phòng.

- Thế thưa thầy đáng kính, thầy có thể nói lý do đột nhiên xuất hiện ở đây hay không?

Thầy giáo đi nhìn trộm học trò?

- Đừng nói vậy, đây là nhìn công khai!

Còn việc anh đến đây chắc em cũng rõ, nói thật anh chả muốn em gọi anh bằng thầy.

Cảm giác xa lạ một cách kì quái!

- Thế ngày mai anh cứ việc đánh rớt tôi.

Như thế cả hai chúng ta đều thoải mái hơn!

- Naruto...

Em nghĩ gì về Menma và Nastumi?

Cậu nhắm nghiền mắt lại không thèm nhìn lấy Kakashi mà thật ra cậu nhắm hay mở cũng có ai biết đâu!

- Anh không phải người ngốc Kakashi, chắc anh cũng biết bao nhiêu năm nay cuộc sống của tôi như vậy vốn dĩ đã quen rồi.

Bây giờ có nhiều thứ thay đổi lại không tốt...

- Em không thể xem hai đứa trẻ ấy là người nhà thì có lẽ là đồng đội cũng không quá khó?

- Đồng đội sao?

Đều đó là không thể...

- Vì Itachi và Shisui...?

- Không, chỉ là tôi chả có tư cách làm đồng đội của bất kỳ ai!

Cậu nhớ lại lúc đầu tiên bước chân vào Anbu.

Đồng đội của cậu suốt quãng thời gian ấy chỉ có Itachi và Shisui, đội trưởng thì không ai khác ngoài Hatake Kakashi.

Cả hai người họ đều cho cậu cảm giác ấm áp như gia đình khiến bản thân cậu quên mất một số thứ quan trọng.

Đến khi nhận ra thì Shisui đã mất, còn Itachi đã nhận nhiệm vụ khốn kiếp từ lão già Danzo.

Cậu bất chấp mọi thứ lật đổ Danzo và lên nắm quyền trong vòng một tháng...

Nhưng mọi thứ đã quá trễ...

Tộc Uchiha bị diệt, Itachi bị truy nã đó là điều luôn khiến cậu cắn rứt.

"Naruto, em không có lỗi!

Đừng nói gì hết, hãy để họ xem anh là kẻ tội đồ.

Hứa với anh dù thế nào cũng phải sống thật tốt"

Từ ngày đó cậu không còn hợp tác với bất kỳ ai, tất cả nhiệm vụ cậu một mình ôm lấy nó.

- Naruto, ngày mai anh mong rằng em sẽ suy nghĩ thông suốt!
 
|Drop| [Đn Naruto] Những Thứ Có Và Không...?
Văn phòng Hokage và những câu chuyện


- Xin chào ngài đệ tam!

- Đệ tứ sao?

Cậu ở đây vào giờ này chắc hẳn có chuyện gì đó rất quan trọng!

Trong văn phòng Hokage, những làn khói thuốc trắng khiến mọi thứ trở nên mờ ảo.

- Chuyện là...

Ngài có thể cho tôi biết về cậu bé Naruto hay không?

"Quả nhiên Minato và Kushina đã nghi ngờ, thật không uổng phí".

Ngài đệ tam vẫn hút điếu thuốc điệu bộ vô cùng bình thản nhưng người còn lại thì cực kỳ nôn nóng.

- Chúng ta có một lời hứa với thằng bé nên không thể nói gì cho cậu được cả...

Nhưng đệ tứ, ngươi là người biết tất cả chỉ là tạm thời không nhớ rõ mà thôi.

- Tôi biết rõ...?

- Đúng vậy...

Thật ra tên đầy đủ của thằng bé.....

Keng...

- Xin lỗi đã làm phiền, thưa ông đây là báo cáo tuần này.

Minato giật mình khi nhìn đứa trẻ vừa xuất hiện...

Kimono trắng, có lục lạc, trên mắt có miếng vải trắng...

Hơn nữa gương mặt gần như giống hệt anh chỉ là có nhiều thêm mấy vệt râu.

Chắc chắn đây là Naruto, người mà các con anh đã nói.

- Naruto?

Ta nghĩ bản báo cáo này không cần con tự mình đem đến!

Đừng tưởng ông già mà qua mặt nhé!

Rõ ràng thằng bé đã theo dõi ông hoặc Minato nên mới xuất hiện ngay lúc này.

Một thằng nhóc đa nghi!

- Con tiện đường!

- Chắc hẳn con là Naruto, đồng đội của Menma và Nastumi.

Thật vui khi gặp được con ở đây, mong rằng con sẽ giúp đỡ hai đứa nhỏ!

- Xin chào ngài đệ tứ, thật xin lỗi về sự xen ngang này.

Tôi nghĩ mình không có tư cách giúp đỡ Menma và Nastumi đâu.

Vì chắc khoảng vài tiếng nữa thôi, anh Kakashi sẽ đánh rớt tôi mất.

Vốn dĩ anh ấy là người giận dai mà tôi vừa hay bị anh ấy ghim vài chuyện!

- À há...

Hôm nay là ngày gì sao?

Xin chúc một ngày tốt lành ngài đệ tam, thầy Minato!

Và anh nghe em nói đó Naruto!

Kakashi cũng bỗng dưng từ ngoài cửa sổ xuất hiện.

Lần này trong lòng đệ tam chính thức khinh bỉ, cuối cùng Naruto cho nguyên Anbu theo dõi văn phòng Hokage hay sao?

Đừng có bảo trùng hợp, ông đây biết hết.

- Kakashi, hôm nay không có con mèo nào cản đường anh nữa sao?

- Naruto, em không nên chăm chọc thầy tương lai của mình như vậy chứ!

Ngoan, kêu anh tiếng thầy Kakashi xem nào!

Mọi người trong phòng đều đột nhiên thay đổi ánh mắt nhìn Kakashi nhưng điểm chung chính là ánh mắt vô cùng khinh bỉ.

Minato đột nhiên có cảm giác bọn họ đang hợp nhau qua mặt anh chuyện của cậu nhóc Naruto khiến anh rất không thoải mái.

Thứ anh biết rõ nhưng không nhớ được?

Cảm nhận ánh mắt của Minato dành cho mình, Naruto quay lại nhìn anh.

- Ngài đệ tam, tôi xin phép về trước ạ.

Còn chuyện kia có lẽ nên để lúc thích hợp hơn!

Khi Minato rời đi, rõ ràng không khí trong phòng Hokage liền trở nên ngột ngạt.

- Ông à, con không muốn!

Chỉ một câu không đầu không đuôi nhưng mọi người đều hiểu.

- Naruto, con cũng nên bỏ qua cho họ đi.

Ông biết trước kia họ là người có lỗi, sau đó lại vì sự cố năm đó khiến họ không biết sự tồn tại của con...

Tuy nhiên gia đình không phải có bao nhiêu đó là chấm dứt...

- Anh không có tư cách thay lời của thầy Minato nhưng thật sự Naruto chuyện của quá khứ chúng ta nên bỏ qua...

- Rồi hai người sẽ nói chuyện trước kia như thế nào.

Chả lẽ kể lại rằng, ngày trước họ có một đứa con mà ai cũng cho là quái vật.

Rồi họ chán ghét nó không thèm quan tâm đến nó nữa.

Cuối cùng vào một ngày, lúc hai người muốn truyền sức mạnh cửu vĩ cho hai đứa con khác thì lại bị phản phệ khiến họ không còn nhớ về đứa con trai quái vật ấy cũng như không biết sự tồn tại của nó?

Lời nói Naruto trầm ấm vang lên một cách thật đều không cảm xúc như chuyện cậu vừa kể là của một người khác.

Trong lòng hai người còn lại bị lời nói tát thẳng vào mặt.

- Con hận họ...?

Một cách cẩn trọng mà đặt câu hỏi.

- Có yêu mới có hận.

Gia đình đó và con luôn được ngăn cách bởi một tờ giấy rất mỏng nhưng rất chắc chắn.

Nhìn qua thì có vẻ sẽ dễ dàng nhưng đáng tiếc là ngược lại.

........

- Mọi người vào đi, dù sao thì cũng nên nói rõ để không khiến nhau khó xử.

Từ ngoài cửa các thượng nhẫn nghe lén nãy giờ hiện rõ vẻ mặt lúng túng.

Họ chỉ vô tình đến báo cáo với ngài Hokage thôi lại không ngờ nghe được một số chuyện không nên nghe thấy.

- Naruto đại nhân...

- Hiện giờ tôi chỉ là một hạ nhẫn thôi, mọi người cứ kêu tên là được.

Chuyện hôm nay dù biết là vô tình nhưng sớm muộn mọi người cũng biết nên mong tất cả sẽ giúp đỡ.

Cậu gật đầu chào tạm biệt tất cả rồi nhanh chóng rời đi.

Mọi người trong phòng cứ đứng yên như vậy nhưng trong lòng đều nổi lên tầng sóng dữ dội.

_________________________________________

- Cuối cùng anh cũng đến sao Naruto?

Sasuke người đầu tiên phát hiện ra cậu lên tiếng khiến ba người khác nhanh chóng tập trung ánh mắt.

- Ừ!

Cậu hờ hững trả lời, ánh mắt chán nản nhìn lấy toàn bộ những người còn lại.

Tất cả nhanh chóng im lặng, họ rất muốn nói chuyện với nhau nhưng không cách nào mở miệng được cả.

Mối quan hệ của tổ đội này có thể nói là rối hơn cả kí tự Kanji.
 
|Drop| [Đn Naruto] Những Thứ Có Và Không...?
Sinh tồn diễn tập bắt đầu


- Naruto, anh có thấy chúng ta rất giống nhau không?

Menma cuối cùng cũng mở miệng.

Sasuke liếc mắt đánh giá, Sakura cực kỳ ngạc nhiên, còn Nastumi thì hôm nay rất im lặng.

Menma mang vẻ ngoài giống Minato gần như 7 phần nhưng Naruto thì giống đến 9 phần hơn.

- Cậu đang nghĩ gì tôi thừa biết Menma nhưng có lẽ cậu nhầm lẫn gì đó!

Trên đời người giống người rất nhiều, hơn nữa cha mẹ cậu có mấy đứa con thì cậu phải biết rõ chứ!

Naruto cảm thán, Menma và Nastumi là sinh đôi nhưng tính tình có vẻ trái ngược.

Một người có đầu óc, trầm tĩnh...

Còn người kia khá nóng nảy và làm việc theo cảm xúc.

Quả nhiên vừa nhìn là biết con của hai người họ.

Không khí lại một lần nữa im lặng.

Trong lòng Menma và Nastumi luôn cảm thấy tất cả đều mà Naruto nói đều giả dối nhưng không cách nào bác bỏ được.

- Xin lỗi vì đến trễ, trên đường thầy bị một con mèo ngăn lại!

- THẦY NÓI DỐI!

Sakura và Nastumi đều đồng thanh khiến Kakashi gãi đầu khó xử.

- Thôi nào, nếu tất cả đã đến đông đủ thì chúng ta cũng nên bắt đầu rồi!

Kakashi lấy ra một chiếc đồng hồ báo thức rồi đặt xuống, nhìn tất cả mọi người rồi lại lấy ra hai chiếc chuông nhỏ.

Vẻ mặt của bổn người còn lại mang vẻ thiếu kì, im lặng chờ đợi Kakashi giải thích.

- Đồng hồ báo thức sẽ được cài đặt đến 12 giờ, từ đây đến lúc đó nếu các em lấy được chuông thì sẽ vượt qua kỳ thảo hạch trở thành ninja hạ đẳng còn nếu không thì tất cả sẽ bị trả về trường học.

Tất cả hiểu rõ rồi chứ?

- Thưa thầy, tại sao chỉ có hai chiếc chuông?

- Bắt lấy trọng điểm tốt đấy Sakura, sẽ chỉ có hai người có thể trở thành hạ nhẫn mà thôi.

Các em lần này nếu không ôm tâm trạng giết chết ra thì đừng mơ tưởng trở thành hạ nhẫn.

Nói rồi Kakashi bỗng nhiên cười ranh mãnh ném một chiếc chuông cho Naruto nãy giờ vẫn đang đứng khá xa xem kịch.

- Vì Naruto có thực lực vượt qua hạ nhẫn, nên chiếc chuông này em ấy xứng đáng có được.

Dương nhiên các em có thể từ tay em ấy đoạt đi chiếc chuông nếu ĐỦ BẢN LĨNH!

Sinh tồn diễn tập chính thức bắt đầu!

- Cái này...?

Tất cả mọi người đều đứng yên vị trí, Naruto đen mặt nhìn Kakashi đã nằm trên cây đọc Thiên đường tung tăng.

Quả nhiên không hổ là những người lười biếng đều rất thông minh, Kakashi vậy mà thản nhiên đùn đẩy trách nhiệm làm thầy của anh ta cho cậu.

Sakura, Sasuke, Menma và Nastumi đều là những người mới ra trường, muốn trở thành hạ nhẫn.

Đối thủ của bọn họ cũng chỉ là một hạ nhẫn không gây thù oán làm sao họ có thể chiến đấu cho được!

- Nào, bắt đầu đi chứ.

So với một thượng nhẫn "GIÀ DẶN" kinh nghiệm và một hạ nhẫn hơn các người vài tuổi thì chiến đấu với ai có lợi hơn!

Sasuke không phải cậu muốn đánh bại tôi sao?

Sakura cô không muốn trở thành hạ nhẫn cùng cậu ta?

Menma, Nastumi hai người nghĩ sẽ về nhà đối mặt với gia đình mình như thế nào nếu kể cả hạ nhẫn cũng không làm được?

........

.......

......

Văn phòng tham mưu Konoha.

Tổng tham mưu đương nhiệm Nara Shikaku....

- Shikaku, chả lẽ kể cả anh cũng không thể nói cho tôi biết được sao?

Rốt cuộc thằng bé đó là ai, tôi cảm nhận được chắc chắn nó có liên quan đến tôi và Kushina!

- Xin lỗi Minato, dù cậu là Hokage đương nhiệm hay tiền nhiệm thì tôi cũng không thể nói được.

Naruto là ai tôi nghĩ cậu không cần phải biết.

Cậu có từng nghe nói rằng có những chuyện không biết thì sẽ tốt hơn chưa?

Thằng bé và gia đình cậu dù có mối quan hệ gì thì theo tôi thấy nó đã không còn quan trọng đối với mọi người nữa, trước kia không cần thì bây giờ cũng không cần!

Trong giọng nói của Shikaku mang theo vẻ chất vấn giấu kĩ nhưng với Minato vẫn nghe rõ ràng ra nó.

- Ý anh là sao?

- Namikage Minato, dù cậu có được mệnh danh là tia chớp vàng nhưng tại sao những lúc cần thiết cậu luôn là người đến trễ...?

Thôi đi, dù sao bây giờ tôi có nói cậu cũng chả hiểu được!

Mong cậu về đi Minato.

Một câu đuổi người không nhân nhượng khiến cho Minato bất lực rời đi.

Rốt cuộc thì anh và thằng bé Naruto có quan hệ gì?

Tại sao trong lời nói của Shikaku anh lại giống như một người vô trách nhiệm và đáng trách như vậy?

Nhìn bóng dáng của Minato rời đi, sự phẫn nộ kiềm nén trong Shikaku cũng thoát ra ngoài.

Ông không hề muốn Naruto sẽ nhận lại bọn họ vì có một bậc cha mẹ nào có thể bỏ qua cho việc làm của Minato trước kia.

Cậu ta lúc ấy là Hokage đương nhiệm quyền lực và địa vị đều có lại để con trai mình bị người khác xem là quái vật mà đánh đuổi.

Hơn hết thay gì ra mặt cho nó thì cậu ta cũng xem thằng bé là phế vật, một cái gai trong con mắt của mình.

Nghĩ đến đây ông đập mạnh xuống bàn, cùng là những người làm cha làm mẹ tại sao Minato có thể đối xử với con mình như vậy?

Minato có mơ, cậu cũng đừng mơ chúng tôi cho thằng bé nhận cậu!
 
|Drop| [Đn Naruto] Những Thứ Có Và Không...?
Cuộc trò chuyện đầy thổ huyết của ngài đệ tam


Bị lời nói của Naruto thức tỉnh, tất cả đều nhanh chóng ẩn nấp.

Cuộc diễn tập này trở thành một cuộc đi săn nhưng thợ săn nào đó đang cảm thấy vô cùng chán nản.

- Kakashi, anh muốn không có cơm ăn một tháng?

Bụp....

- Uizzz...

Naruto, em không cần nhẫn tâm như vậy vậy chứ.

Anh chỉ muốn dạy bọn nhỏ thôi mà, em đừng như vậy!

Kakashi thánh ăn chực Konoha, địa chỉ thường trực nhà của Naruto.

Đây là một câu chuyện bắt đầu từ khá lâu về trước khi anh còn là đội trưởng của Naruto, trong một lần "lỡ tay" bị Gai làm cháy nhà thì Kakashi đã qua tá túc đỡ nhà cậu vài tháng và vô tình phát hiện Naruto là một người nấu ăn cực ngon.

Thế là sau này, ngoại trừ những lúc cả hai không có trong làng thì tất cả khoảng thời gian còn lại anh đều đến nhà Naruto mà ăn chực.

- Phiền phức thật!

Than vãn một câu rồi cậu nhanh chóng biến mất bắt đầu cuộc đi săn của mình...

......

......

......

.......

........

..........

- Vậy là Minato cũng đã đến tìm cậu sao Shikaku!

- Đúng là vậy nhưng ngài hẳn biết rõ tôi sẽ không bao giờ nói ra sự thật đúng không?

Trong văn phòng Hokage, tổng tham mưu trưởng Shikaku đang nhìn ngài Hokage đệ tam với vẻ bất mãn.

- Ngày hôm qua khi con trai tôi hỏi về Naruto đã khiến tôi ăn phải ngạc nhiên không nhỏ.

Tôi không ngờ ngài lại đem thằng bé giáng chức thành hạ nhẫn đã vậy còn trong tổ đội kia.

Ngài đệ tam, tôi chưa từng nghi ngờ quyết định của ngài nhưng lần này thật sự là không thể được!

- Shikaku, cậu phải hiểu thằng bé đã đủ lớn để quyết định việc của mình.

Chúng ta không thể nào cứ để mặc thằng bé như vậy?

- Như thế này thì sao?

Ngài đệ tam, Naruto là dưới mắt chúng ta mà lớn lên.

Đúng là cho dù chúng ta không phải cha, mẹ ruột thịt của thằng bé thì sao?

Trước kia gia đình Minato đối xử với thằng bé như thế nào?

Tôi không xen vào quyết định của thằng bé nhưng ngài thì rõ ràng đang tác động vào cuộc sống và ý nghĩ của nó.

Ngài biết lần đầu tiên tôi, Inoichi và Chouza gặp thằng bé là như thế nào không?

Hình ảnh một đứa nhỏ chạc tuổi con mình bị đánh đập ngoài đường đến ngất xỉu dù cho bao nhiêu năm tôi cũng không quên được!

Đây là điều mà ngài đệ tam cũng không thể nào phản bác được.

Đúng vậy, Minato và Kushina trước kia không phải là cha mẹ tốt nhưng bây giờ họ đã thay đổi rồi còn gì?

Chả phải Menma và Nastumi đều được họ cưng chiều hết mực còn gì?

- Shikaku, ai rồi cũng thay đổi?

Menma và Nastumi chả phải đều sống rất tốt thay sao?

- Ngài đệ tam, gia tộc Sarutobi cũng là một trong số gia tộc lớn trong Konoha đáng lẽ ngài phải hiểu rõ điều này chứ?

Sự phân biệt đối xử giữ những con cả và con út không thể tránh được!

Đặc biệt càng có quyền lực thì càng rõ rệt, hơn hết là Naruto bị dính phải một tin đồn nhảm nhí lúc bấy giờ!

Đệ tam hít thở thật không thông nổi.

Quả nhiên không nên tranh luận một vấn đề với những người có đầu óc, họ có thể đâm xuyên thủng bằng chứng mình đưa ra bất kỳ lúc nào.

- Vấn đề này, tại sao ta cậu không cùng nhau mở một cuộc họp các gia chủ gia tộc lại để thảo luận một chút?

Được rồi, ông quả thật đã già rồi cãi không lại thanh niên sung sức ( -_- hoang mang lắm các vị ạ, nhờ ngài đệ tam tôi mới biết ngài Shikaku có thể gọi là "thanh niên").

Một mình cãi không lại nhờ người khác biết đâu thắng thì sao?

Trong lòng đệ tam thầm tính toán.

- Ngài đệ tam, ngài bỏ cái ý tưởng của mình đi.

Gia tộc Nara, Akamichi, Yamanaka...

Đều tránh trường hợp này nên lựa chọn sinh con một.

Còn những gia tộc hai con như Hyuga hay Uchiha...

Chắc không cần tôi nói ngài cũng biết mà nhỉ?

À, mà nếu là cuộc họp của các gia chủ gia tộc thì chắc ngài đã quên hiện tại Naruto cũng có thể tính là một gia chủ đương nhiệm.

Bây giờ ngài đệ tam kính mến thật sự bị trưởng bộ tham mưu "thấu hiểu lòng người" chọc cho tức muốn thổ huyết.

- Ta già rồi!

- Đúng là như vậy, ngài vẫn nên đừng can thiệp vào cuộc sống của Naruto nữa thì hơn!

- Shikaku, cậu nên ra ngoài được rồi!

-....

Đây gọi là cãi không lại liền đuổi người?

__________________________________________

- Sakura, dù thay đổi nhưng điểm yếu của cậu ấy vẫn là Sasuke nhỉ?

Còn tên đầu vịt kia thì không khác trước kia là mấy nhưng ra tay với mình nhẹ hơn với anh Kakashi!

Naruto, dùng đúng lại cách mà kiếp trước Kakashi đã dùng kết quả thu hoạch về không khác là mấy.

"Yo, Naruto!

Ngươi đổi chỗ cho ta một chút đi"

"Kurama?"

Naruto đột nhiên rơi vào trạng thái tiềm thức nói chuyện cùng cửu vĩ, con cáo già này đột nhiên mang vẻ mặt vô cùng vui vẻ mà nói chuyện với cậu.

Chắc chắc có điềm không lành, con cáo dở hơi này sao mà có thể tốt tính như thế được!

"Để làm gì chứ?"

" TA BẢO ĐỔI THÌ ĐỔI, NGƯƠI PHIỀN PHỨC QUÁ ĐÓ!

NHANH LÊN, KHÔNG TA ĂN THỊT NGƯƠI BÂY GIỜ"

"............

Quả nhiên đây mới là Kurama mà ta biết!"

..........

- Yo!

Menma, Nastumi ta đến chơi với các ngươi đây.

Chuẩn bị tinh thần kêu cha, gọi mẹ là vừa đi!

Kurama con cáo vàng của làng thù dai chính thức bắt đầu công cuộc trả thù.

"Người xưa có câu: Đời cha ăn mặn đời con khát nước."

********* Đây là chuyên mục giải thích vì sao mình khá là hắc gia đình ngài đệ tứ***

Mình là một con người sống trong gia đình không hoàn hảo.

Mình gần giống với hoàn cảnh Naruto trong bộ truyện này và về việc con lớn cùng con út, sự lạnh nhạt của bố, mẹ cũng như những tình tiết khác hoàn toàn gần như dựa theo cảm nhận của mình về cuộc sống gia đình.

Mình là một người có chướng ngại tâm lý vô cùng cực đoan.

Dù thực tế hay là dưới ngòi bút mình cũng không thể viết được một gia đình hoàn hảo, hạnh phúc.

Kể cả tưởng tượng cũng không thể tưởng tượng hoàn chỉnh thì làm sao mà viết?
 
|Drop| [Đn Naruto] Những Thứ Có Và Không...?
Kurama, khí chất và nỗi sợ


Chiếc khăn trắng trên đôi mắt được gỡ xuống...

Naruto chính thức cùng Kurama hoán đổi.

- Tên nhóc Naruto chết tiệt, đem theo một chiếc khăn thật phiền phức!

Trong bụi cây Menma cùng Nastumi thầm trấn kinh, đôi mắt đó thực sự quá kỳ lạ không giống với một con người.

- Yo!

Các ngươi còn không mau ra đây...

À há, xem nào ta nên xử lý các ngươi như thế nào đây nhỉ?

- Nastumi tránh ra!

Menma la lên nhưng đáng tiếc là không kịp nữa.

Nastumi đã bị Kurama trong hình dáng Naruto tóm lấy.

- Mái tóc đỏ, cùng với loại chakra chết tiệt này của ngươi quá giống với con nhóc Kushina rồi đấy.

Nó khiến ta cảm thấy thật khó chịu!

Nastumi lúc này đã bị khí thế của Kurama chèn ép đến mức thở cũng thật sự khó khăn.

- Phong độn: phong vũ chi thuật.

Kurama nhanh chóng tránh đi những những chakra sắc nhọn kia, để lại Nastumi ngồi sụp dưới đất.

- Em không sao chứ Nastumi?

- Đó không phải là anh Naruto...

Chắc chắn không phải...

Anh hai, hắn ta không phải anh Naruto!

Nastumi đột nhiên nhìn nhận ra thứ gì đó liền nhanh chóng nói với Menma.

- Nhảm nhí thật!

Khí chất của ta cùng tên ngốc Naruto kia khác nhau rõ mồn một các ngươi lại không nhận ra?

Quả nhiên gen nhà các ngươi đều đồng loạt ngu ngốc như vậy!

- Rốt cuộc ngươi là ai?

Menma cực kỳ cảnh giác bảo vệ lấy Nastumi.

Từ lúc Kakashi thông báo bắt đầu thì anh em nhà họ luôn chú ý đến Naruto không rời một khắc.

Bây giờ lại lòi ra một tên quái vật giống hệt Naruto là sao?

Hơn nữa khí thế áp bức này thật sự quá đáng sợ!

- Nhãi ranh!

Đừng dùng điệu bộ và ánh mắt đó để nhìn ta.

Ta là ai sao?

Ta là nỗi sợ hãi của thế giới này...

Là bóng tối mạnh mẽ nhất và tàn ác nhất.

Ta muốn làm gì các ngươi không thể quản và ta muốn giết ai các ngươi cũng không thể cản!

- Ngươi...

Chưa nói hết câu thì cả Menma và Nastumi đều một chakra màu cam bóp chặt cơ thể.

Trong luồn chakra quái lạ này như có hàng nghìn cây kim khiến cả hai cảm thấy đau đớn, tê dại.

- Chakra của ta có phải là tốt lắm không, các ngươi nên cảm thấy vinh hạnh đi không phải ai cũng có thể được như thế này đâu!

.......

......

" Kurama....

Kurá...

Mà...

Cáo già à!"

"Hửm?"

Kurama trong tiềm thức liếc nhìn tên ngỗ ngáo nào đó đang kêu mình.

" Này...

Đừng như vậy chứ Kurama, ngươi còn tiếp tục nữa thì bọn nhóc sẽ chết đó!"

Có một sự thật mà nói thì dù bao nhiêu tuổi, sóng gió lớn thế nào cũng đều trải qua nhưng chỉ cần Kurama liếc mắt một cái cũng khiến lông tơ Naruto dựng thẳng cả lên.

E hèm...

Thật ra không phải cậu sợ con cáo già đâu nhá chỉ vì chúng ta nên tôn trọng người già mà thôi!

"Ta có chừng mực!"

"Hở???"

.....

.......

.........

- Lôi độn: đại bộc phá!

Một đòn lôi điện đúng lúc này hạ xuống chỗ Kurama khiến cho Menma và Nastumi tìm được cơ hội trốn thoát.

- Đủ rồi Kurama...

Ngươi không có quyền xen ngang vào việc này.

- Thầy Kakashi...

Menma và Nastumi sau khi thoát khỏi liền chạy lại chỗ của Kakashi đang đứng.

Lúc này ánh mắt anh đã không còn tia nuông chiều giống khi trước nhìn Naruto nữa.

Trước kia khi còn là đội trưởng của Naruto, anh đã từng gặp trường hợp như thế này.

Lúc đó Kazekage đệ tứ gửi mật vụ cho ám bộ đến để xử lý nhất vĩ và đội bị điều đi lúc đó chính là họ.

Không biết có chuyện gì đã xảy ra nhưng trong toàn bộ thời gian ở đó người làm việc chung với họ đã từ Naruto trở thành cửu vĩ hồ Kurama.

Còn nhiệm vụ cũng hoàn toàn do một mình Kurama ôm lấy, nó rất bình tĩnh thông báo rằng nhiệm vụ thất bại không cần làm nữa.

Nói là nói vậy nhưng sự việc lúc thật ra là một hồi ức đáng sợ...

Ám bộ không có quyền từ bỏ nhiệm vụ của mình.

Kurama vì để bọn họ không xen vào chuyện của nó, thì nó đã không nhượng bộ bẻ gãy chân của cả đám bọn họ.

Cả ba đấu một, với hình dáng chỉ có ba đuôi nhưng vẫn ôm thất bại.

Cảm giác bị nguồn chakra mạnh mẽ khống chế rồi biến thành lực bẻ chân mình thì không còn gì đau đớn bằng.

Nhiệm vụ làm một tháng, Kurama cũng chính là chơi đùa bọn họ đủ một tháng, hết bẻ chân lại bẻ tay...

Xương cốt của bọn họ đã bị nối đến mức nhuần nhuyễn.

Đến bây giờ nhớ lại thật sự đều chỉ nhớ rõ đau đớn.

- Kakashi, lâu rồi không ăn đòn từ ta ngươi lại nhớ à.

- Kurama, Naruto đâu?

Kakashi luôn ôm tâm niệm mỗi lần Kurama xuất hiện chính là lúc Naruto bị nó khống chế (nhầm rồi anh ạ).

- Phí lời, hôm nay ta là muốn đánh với hai đứa trẻ sau lưng ngươi.

Chả phải đây là sinh tồn diễn tập sau...

Ta và thằng ngốc kia ai mà chẳng được!

Kurama bắt đầu giở điệu bộ nói đạo lý, đây là thành quả của nó sau hai kiếp sống cùng Naruto.

- Ngươi...

Reng...

Reng...

Reng...

- Khốn kiếp, coi như hôm nay các ngươi gặp may!

Menma và Nastumi sao?

Các ngươi tốt nhất đừng để ta có cơ hội!

Kurama kết ấn nhanh, một cơn gió cuốn qua họ đã biến mất...

- Ta nghĩ ngươi cũng không còn cơ hội nào đâu Kurama!

Kakashi vẫn phòng thủ bảo vệ lấy hai đứa trẻ sau lưng của mình.

Ai biết được con hồ ly này lại muốn giở trò gì?

Sau một hồi chắc chắn rằng đã an toàn Kakashi mới đưa hai đứa trẻ trở về nơi tập hợp.

- Thưa thầy Kakashi, người tên Kurama khi nãy là ai vậy ạ...

Anh ta thật sự rất giống với anh Naruto!

Kakashi dừng lại quay mặt về Menma và Nastumi.

Anh quên mất kể từ ngày đó đã không còn ai nói gì về vấn đề của Naruto hay là con cửu vĩ chết tiệt Kurama.

Nhưng bây giờ phải giải thích như thế nào thì kể cả anh cũng không thể nói được.

- Đó là phần tối trong tôi và là thứ các cậu không bao giờ biết...

- .....

- Naruto/ anh Naruto?
 
|Drop| [Đn Naruto] Những Thứ Có Và Không...?
Kết quả chỉ có một


Naruto nhảy xuống từ trên một cành cây gần đó, chậm rãi liếc mắt nhìn sang ba người họ.

- Naruto, em không sao là ổn rồi!

Kakashi thở nhẹ một hơi bước đến xoa đầu cậu dịu dàng.

Menma và Nastumi im lặng nhìn nhau, rồi quay lại nhìn Naruto.

- Bóng tối là như thế nào chứ?

Menma cẩn trọng lời nói của chính mình, thật sự thì lúc này trong cậu có cảm giác không phân biệt được người trước mặt mình là ai.

Nastumi cũng bất giác nắm chặt tay áo mình rất giống với Kushina khi cảm giác bất an.

- Tôi đã nói rồi là thứ các cậu không bao giờ hiểu được!

Đừng cố tò mò về nó, sự tò mò có thể giết chết bất kì ai!

Naruto hờ hững trả lời, Kurama là một phần của cậu và ngược lại.

Cả hai như ánh sáng và bóng tối, nhưng kể cả bầu trời còn có nhật thực thì con người cũng không thể chống lại quy luật đó.

Sự chung hòa của cậu và Kurama nó đã gần như bằng với thứ gọi là tình cảm gia đình, cậu biết rõ chuyện ngày hôm nay xảy ra chỉ vì con cáo ấy muốn trả thù cho cậu mà thôi.

Tình cảm của nó và cậu đã trộn lẫn vào nhau đến mức không thể phân biệt.

_______________________________________

- Được rồi vậy là không ai lấy được chuông hết sao?

Thật là đáng tiếc nhỉ?

Kakashi đưa mắt nhìn đám học trò đứng trước mặt mình cảm thán sâu sắc.

Naruto một lần nữa nhàm chán nhìn xung quanh.

Mọi thứ Kakashi nói tiếp theo cũng chả khác gì trước kia là mấy.

Bất giác nó khiến cậu nhớ về một khoảng ký ức đã bị chôn vùi.

Người nhịn ăn lần này là Sasuke và Nastumi.

Kakashi rút đi tiện tay cũng xách luôn cả Naruto.

- Anh có gì cần nói không anh trai?

Naruto liếc nhìn con người nằm vắt vẻo trên cây kia.

Một mình anh ta đi thì đúng rồi còn xách theo cậu làm gì?

- Em bỏ ý định của mình đi nhóc con, anh nhận lệnh từ ngài đệ tam là hôm nay dù em có làm bất cứ chuyện gì hoặc bọn trẻ kia không chấp nhận em thì cũng mặc kệ.

Trừ khi cả đám đó bị loại thì em dùng cách gì cũng không thể thoát ly.

- Mọi người luôn thích ép buộc tôi nhỉ?

Naruto ngồi xuống gốc cây gần đó rồi nhìn lên bầu trời.

- Anh không bao giờ ép buộc em chỉ muốn khuyên bảo thử thôi Naruto, ai cũng cần phải thay đổi kể cả em cũng vậy!

Từ bao giờ mà em đã trở thành con người như thế này rồi?

- Như thế này thì đã sao?

Anh muốn tôi trở thành con người như thế nào?

Một con người hoàn hảo không góc chết hay một kẻ quyến luyến tình cảm không có được?

Thật vớ vẩn!

- Naruto...

- Con người ai cũng ít kỉ nhưng lại muốn người khác phải rộng lượng.

Đây là định nghĩa gì?

Kết quả hôm nay chỉ có một vậy thì kết quả của tôi cũng có một!

Naruto đứng dậy, Kakashi thở dài nhảy từ trên cây xuống xoa đầu cậu.

- Dù thế nào đi nữa, Naruto em vẫn là người không thể thay thế trong lòng anh...

Cả hai bước ra, kết quả đã như định sẵn, Menma, Nastumi và Sasuke dựa vào quan hệ gia đình nên thân nhau từ nhỏ nên việc này không khó khăn gì.

Còn Sakura thì không ai có thể ghét bỏ một cô bé hiểu chuyện và ngược lại.

Cả bốn người họ đều chia sẻ với nhau phần cơm và đồng lòng đứng ra bảo vệ đồng đội của mình.

Tất cả vượt qua một cách thật bình thường như hễ đây đã là quy luật.

Đúng ra đây sẽ là kết quả tốt nhất nhưng thật ra thì không ai biết được...

___________________________

- Đội 7 đã được thông qua!

Đây là điều ngài muốn sao ngài đệ tam?

- Kakashi kể cả cậu cũng không tin tưởng ta sao?

Văn phòng Hokage từ khi xét duyệt hạ nhẫn cho đến giờ chưa từng được một khắc thoải mái.

Không khí nặng nề, oán trách có và cả bất đắc dĩ cũng có.

Hokage đệ tam chưa bao giờ nghi ngờ suy nghĩ của chính mình, lấy cương vị một người ông lo lắng cho cháu thì rõ ràng đây là đều tốt nhất dành cho Naruto nhưng tại sao hết người này đến người khác đều nghi ngờ ông?

- Hôm nay cửu vĩ Kurama đã xuất hiện!

Nó đại diện cho việc gì chắc ngài cũng biết đúng không?

Kakashi dù không chắc chắn nhưng nhìn đến bọn trẻ đáng lẽ không có thù oán gì với con cáo kia cũng bị liên lụy thì chỉ có thể là lý do đấy!

Một sự trung thành hoặc tín ngưỡng của nó đang bị vấy bẩn!

Ngài đệ tam trầm mặt một lúc lâu rồi lại ngẩng người nhìn Kakashi.

- Ta không hiểu tại sao không một ai tin tưởng ta.

Thật tệ hại khi ta làm một Hokage nhưng không được sự tính nhiệm...

- Không phải tôi không tin ngài...

Mà là...

- Vì Naruto sao?

- Cũng có thể xem là vậy...

Tôi tin vào Naruto, có lẽ đối với ngài điều này rất điên rồ nhưng em ấy là người tôi nguyện ý tin tưởng và bao che dù là bất cứ chuyện gì!

- Cậu và đám người bọn họ đều giống nhau...

Đều xem thằng bé là trân bảo?

- Ha...

Kakashi khẽ cười, Naruto có thể là trân bảo cũng có thể là chấp niệm của anh.

Miễn đó là Naruto và đó là việc em ấy thích thì dù có trái luân thường đạo lý anh cũng không ngại.

Tình cảm này nó giống như một người anh trai dành cho đứa em nhỏ của mình dù có điên cách mấy thì với anh cũng chấp nhận!

- Kakashi...

- ......

..........

Không ai có thể đoán được tương lai nhưng có lẽ tương lai tiếp theo của đội 7 sẽ không mấy vui vẻ...

Tình thân, tình yêu, tình bạn và kể cả thù hận nó chỉ cách nhau một tấm màn mỏng.

Một bước chân không ai biết tiếp theo điều họ đối mặt sẽ là điều gì!
 
|Drop| [Đn Naruto] Những Thứ Có Và Không...?
Nhận nhiệm vụ hay không nhận nhiệm vụ


- Nhiệm vụ lần này bảo vệ em trai của Raikage về làng Mây.

Minato là người quen của cậu đấy!

- Cũng hoài niệm thật, từ cái lần đó chúng tôi cũng không gặp lại nhau nhưng ông ta làm cái gì ở đây?

Hokage đệ tam thở dài, đừng hỏi ông ông không biết đâu.

Đột nhiên nhận được thư của Raikage nhờ bọn họ xách em trai hắn về giùm thì ông cũng không hiểu nổi.

Cho đến khi nhờ ám bộ tìm kiếm mới biết Killer Bee thật sự ở làng Lá, hơn hết còn tổ chức ca nhạc ở ngay trụ sở Ám bộ.

- Hiện tại cậu ta đang ở chỗ Ám bộ, đội Santa sẽ đến sau một lúc.

Lần này theo lý chúng ta cần gửi một đội đầy đủ gồm thượng nhẫn và y nhẫn, trung nhẫn.

Nhưng dạo gần đây các thượng nhẫn đang được phái đi đến các làng nhỏ để điều tra còn trung nhẫn thì thành thật cũng hơi hiếm có, y nhẫn thì...!

Lần này phải nhờ cậu thôi Minato!

- Vâng ạ!

Dù về tình về lý thì Hokage đệ tam sắp xếp rất thỏa đáng nhưng anh vẫn thấy có điểm không đúng?

CỐC...

CỐC...

CỐC...

- Vào đi!

- Vâng, thưa ngài đệ tam chúng tôi đến đây để đưa báo cáo nhiệm vụ!

Kakashi mở cửa bước vào phía sau lưng là đội 7.

Nhiệm vụ bọn họ vừa làm xong là đến rừng nai của tộc Nara phụ hái thảo dược.

Loại thảo dược này khá là đặc biệt, chỉ có thể hái vào đúng ngày và vào buổi sáng còn sương sớm.

Đó là lý do chỉ mới 7 giờ sáng họ đã hoàn thành.

- Ơ...

Chào thầy!

- Cha/ ngài đệ tứ!

Cả đám nhóc đằng sau cũng cúi chào.

- Chào mọi người!

- Được rồi, hôm nay các ngươi vất vả không ít.

Bây giờ về nghỉ ngơi đi!

- Vâng!

Sasuke, Sakura và Naruto chuẩn bị rời đi.

- Naruto, con ở lại!

Trước khi kịp bước một chân ra cửa thì Naruto đã bị gọi ngược trở lại.

Hắc tuyến trên mặt cậu chảy dài, chắc chắn không có chuyện gì tốt!

Đành đóng cửa quay trở lại kế bên Kakashi.

Menma và Nastumi cũng ở lại vì đợi cha của mình, Kakashi thì nộp báo cáo.

- Kakashi cậu cũng rời đi, báo cáo đưa cho Naruto!

Chắc chắn có điềm, Kakashi lặng lẽ nhìn sắc mặt đang dần dần xuống cấp của Naruto đành thở dài xoa đầu nhóc.

Khi Kakashi bước đi không khí trong phòng càng quái gở.

- Naruto con cũng có thể tính là một ninja trị thương đúng không nhỉ?

- Giờ con nói không ông cũng sẽ biện lại là có!

Naruto đặt bảng báo cáo xuống bàn nhìn đệ tam một cách "thật thâm tình".

- Nhiệm vụ của Minato cần một ninja trị thương đi cùng, con thấy thế nào?

- Sao cơ, cha nhận nhiệm vụ ạ?

Nastumi ngạc nhiên nhìn cha mình, từ lúc cô sinh ra đến nay chưa từng thấy cha mình đi làm nhiệm vụ.

- Cha tính đợi các con về rồi nói!

Minato gãi gãi mũi mình, hình như cũng lâu rồi anh không làm nhiệm vụ trách không được đám nhỏ lại ngạc nhiên như vậy.

- Nhiệm vụ lần này rất nguy hiểm?

Menma cũng khá tò mò, có thể là nhiệm vụ như thế nào mà cử một Hokage ra trận.

- Cũng không hẳn là vậy nhưng đối tượng nhiệm vụ là cao tầng của làng khác cho nên chúng ta cần cử người thật sự có thực lực nhưng hiện tại các thượng nhẫn trong làng đều có việc của mình!

- Có thể đưa việc này cho ám bộ, nhân lực của ám bộ đủ nhiều để hoàn thành mấy cái nhiệm vụ này!

Naruto xen ngang cuộc trò chuyện, Minato cũng chú ý đến đứa trẻ này.

Đây là lần thứ hai họ gặp mặt nhau.

- Ám bộ không thích hợp, để một ám bộ vào làng khác là một sự thách thức đối phương.

- Ngài Raikage sẽ không...

- Minato cậu thấy thế nào, cùng Naruto đi làm nhiệm vụ?

Thằng bé đã từng nhiều lần đến làng mây nên thông thuộc địa hình và với một ninja trị thương đi theo thì cũng rất thỏa đáng!

- Chuyện này...

Không hiểu sao anh thật sự muốn đi cùng thằng bé nhưng đối tượng nhiệm vụ là một nhân vật chắc chắn chỉ cần đi ra đường cũng có thể gặp ám sát.

Dù là nhiệm vụ cấp A nhưng có thể so sánh nguy hiểm đến cấp S.

- Ta thấy nhiệm vụ này không hẳn là nguy hiểm, cho nên Menma và Nastumi mấy đứa có muốn đi chung hay không?

- Không được!

Trước vẻ mặt ngạc nhiên của Minato và vẻ mặt mong chờ của Menma, Nastumi thì Naruto nhanh chóng từ chối.

- Anh Naruto, bọn em có thể làm được mà!

- Anh đi được thì chúng tôi cũng có thể đi chứ?

Naruto không trả lời hơi nghiêng người về phía Minato.

- Ngài đệ tứ thấy thế nào?

- Hay là đợi đội Santa đến rồi suy xét.

Minato nhìn về phía Naruto, anh tin tưởng ngài đệ tam nhưng cũng có phần tin về phía cậu bé này.

Naruto là một người kỳ lạ, có thứ gì đó trong người đứa bé khiến người ta tim tưởng.

Menma và Nastumi cũng nhìn họ nhưng suy nghĩ lại hơi xa xíu...

"Bọn họ thật sự rất giống nhau!"

Cốc...

Cốc...

Cốc...

- Vào đi!

- Xin chào, tôi là thành viên của Santa.

"Vậy ra đó là người của ám bộ"

- Vừa đúng lúc, cậu có thể nói rõ tình hình của Killer Bee không?

Càng chi tiết càng tốt!

- Vâng!

Sau một hồi nói chuyện Minato cũng minh bạch rõ ràng.

Bee đến làng Lá để thăm một người quen và trong suốt quãng thời gian đó ám bộ đã bảo vệ ông.

Vì là trốn đi nên tin tức chưa từng bị lộ, nhiệm vụ lần này đích xác là "xách người về" mà thôi.

- Ta đã nói rồi đúng chứ, quyết định ở cậu Minato!

- Nếu đã là vậy, hai đứa thấy sao?

Minato mỉm cười nhìn về phía các con mình.

Nhiệm vụ này cũng sẽ cho bọn nhỏ học hỏi chút ít!

- Bọn con muốn đi!

- Vậy...

- Các người không thể suy nghĩ hợp lý một chút sau.

Nếu nói thế thì rõ ràng đây là để hai đứa trẻ bảo vệ ba người còn lại!

Naruto bất đắc dĩ lên tiếng.

- Ý anh là?

- Tại sao là ba người không phải chỉ bảo vệ một người sao?

Menma nhíu mày lại nhìn Naruto.

Tại sao lại là hai bảo vệ ba?

Nastumi cũng ngơ ngác nhìn Naruto rồi nhìn cha mình.

- Để tôi nói rõ một số vấn đề.

Một là đối tượng nhiệm vụ các cậu nhất định phải bảo vệ, đây là điều đương nhiên.

Thứ hai là Hokage đệ tứ cũng là cha các cậu.

Trong một nhiệm vụ nếu có một người trong hội đồng làng thì đó sẽ là người ưu tiên được bảo vệ.

Cuối cùng là tôi!

Naruto dùng tay chỉ về chính mình, Minato hơi mím môi lo lắng, Menma và Nastumi đều hiện rõ vẻ khó hiểu.

Hokage đệ tam nhìn với ý tứ quan sát, còn người của đội Santa là nhàn nhã nhất chống cằm coi kịch.

Quy tắc đầu tiên của đội Santa, có kịch nhất định phải coi!

- Nhiệm vụ lần này tôi là một ninja trị thương!

- Ý anh ấy là sao vậy cha?

Menma nhìn Minato với ý muốn nghe giải thích!

- Một trong Sannin huyền thoại, công chúa Ốc sên Tsunade cha từng nói với các con đã đặt ra 3 quy tắc dành cho y nhẫn.

Thứ nhất ninja trị thương không được bỏ cuộc cho đến khi nạn nhân tắt thở.

Thứ hai Ninja trị thương không được đánh tiên phong trong các cuộc chiến và điều thứ ba ninja trị thương phải là người chết cuối cùng.

Nói rồi Minato im lặng nhìn cậu, thật ra nãy giờ anh vô cùng thắc mắc.

Đứa trẻ này học trị thương ở đâu?

Phải nói từ sau khi chiến tranh thì số lượng các ninja trị thương đã giảm cực mạnh.

Kể cả đội trị thương trong bệnh viện Konoha thì trình độ cũng không đủ để đi làm nhiệm vụ!

- Bây giờ đã biết thì nếu các cậu muốn đi thì cứ việc, trong trường hợp có gì xảy ra người bị chỉ trích sẽ là các cậu.

Ngài đệ tứ quyết định dựa vào ngài!

Naruto rời đi, người của đội Santa nhanh chóng bước ra mở cửa cho cậu rồi cũng nối đuôi theo.

Kịch xong rồi không về còn ở lại chờ đón giao thừa hay gì?

Trong phòng một lần nữa im lặng...
 
|Drop| [Đn Naruto] Những Thứ Có Và Không...?
Tập luyện thôi!


- Naruto?

- Sasuke?

Cả hai vô tình gặp nhau trước cửa tiệm mì Ichiraku.

Cậu không nhớ là Sasuke cũng sẽ có lúc ra ngoài để giải quyết bữa ăn.

- Vào thôi, anh không thể ở ngoài này để no được đâu Naruto!

Cả hai cùng nhau bước vào quán, nói đến thì cũng thật kỳ lạ.

Bọn họ từng là bạn của nhau nhưng có lẽ đây là lần đầu tiên cùng nhau ăn một bữa hòa thuận.

- Không nghĩ sẽ gặp cậu ở đây!

- Tôi cũng vậy, sau mấy đợt nhìn thấy thầy Kakashi năn nỉ kiếm cơm từ anh tôi không nghĩ sẽ gặp anh ở tiệm mì!

- Cơm nhà không ngon bằng cơm tiệm nhất là món mì Ramen này.

Tôi có thể ăn nó suốt đời cũng được!

Naruto húp bát mì nóng hổi, Sasuke mắt hơi nhíu lại nhìn cậu.

- Tôi không nghĩ ăn mì suốt đời là một cách hay!

- Ừ, tôi cũng nghĩ vậy!

Nhưng nghĩ và làm không cần nhất thiết phải giống nhau!

- Ha...

Anh cũng thật kỳ lạ!

Sasuke cười nhẹ, nói ra cũng lâu lắm rồi hắn không nói chuyện phiếm với Naruto như vậy.

Thật ra trước kia, hắn rất ngưỡng mộ cậu và luôn tìm một vài lý do để nói chuyện phiếm.

Chỉ là sau lần đó, tâm tình hắn dường như có một lỗ hổng khiến cho hắn không muốn gặp bất kỳ ai từng dính líu.

- Cuộc sống thế nào, ổn không?

Về phần tiền bạc nếu khó khăn có thể nói với tôi, dù mì ngon và rẻ cũng không nên đem nó thành bữa chính!

Rốt cuộc sau khi suy nghĩ nát óc thì Naruto vẫn thấy lý do duy nhất để Sasuke đi ăn mì chính là hết tiền mua gạo.

Có một lần tình cờ cậu đến xem một ít giấy tờ nhà đất phát hiện ra một vài thứ khá là này nọ, rõ ràng cái quận kế bên là thuộc về quận Uchiha nhưng trên giấy tờ lại là của Sarutobi.

Nhân phẩm của ngài Hokage đệ tam rất tốt nếu nó không liên quan đến tiền bạc.

- Anh lại bổ não thứ gì nữa à?

Sasuke ăn sạch bát mì lại mang ánh mắt nghi ngờ nhìn về phía Naruto.

Nhìn tổng thể chắc chắn lại hiểu lầm thứ gì đó rồi!

Naruto làm vẻ mặt quan tâm vỗ vai Sasuke.

- Thôi không sao!

Sasuke mang đôi mắt cá chết, rồi thở dài cầm lấy tay Naruto chân thành.

- Thôi...

Tôi cũng hiểu anh mà!

- ........

-........

Ánh mắt của những người trong tiệm trở nên quái dị!

- Anh Naruto, gặp mặt anh lúc này thật là may mắn!

- Konohamaru, em làm gì ở đây?

Trong lúc Naruto và Sasuke bước ra khỏi quán thì bắt gặp ngay Konohamaru.

- Luyện tập là luyện tập đó, anh đã nói sẽ dạy cho em rồi sao đó lại đột nhiên biến mất.

Hôm nay nghe nói anh ở trong làng, em đã phải chạy khắp nơi để tìm anh rồi đấy!

- Anh...

Quên mất!

- NARUTO, ANH THẬT SỰ QUÊN NÓ À!

- À thì...

Mà thầy Ebisu không quản em sao?

- Anh yên tâm đi thầy ấy hiện còn đang bận với mấy quyển sách em vừa tặng!

Nhìn nụ cười của Konohamaru thì chắc chắn loại sách mà nó tặng không phải cái gì hay ho.

- Được rồi, Sasuke đi cùng chứ?

- Cũng được!

- Anh Naruto, Sasuke!

Thật là hiếm có khi gặp hai người đi chung với nhau.

Sakura từ một phía khác đi đến.

Cuối cùng cả bọn lại quyết định cùng nhau tập luyện.

- Được rồi, Konohamaru em tập trung nhìn cho kỹ vào.

- Vâng ạ!

Đến một con suối nhỏ, Naruto bắt đầu chỉ dạy cho Konohamaru.

- Đa trọng ảnh phân thân chi thuật!

- Cái này.....

- Đó là phân thân sao?

Thật sự không thể tin nổi!

- Anh thật lợi hại!

Không chỉ có Konohamaru mà ngay cả Sakura và Sasuke cũng ngạc nhiên với số phân thân được tạo ra.

- Konohamaru, em có khá nhiều chakra nhưng lại không tập trung chakra tốt cho lắm nên hiện tại anh sẽ dạy cho em bằng cách đi ngược với những người khác.

Thuật này yêu cầu lượng chakra nhiều hơn ảnh phân thân bình thường cho nên em sẽ thoải mái hơn!

Naruto giải thuật nhưng vẫn chừa lại một phân thân chỉ dạy cho Konohamaru.

Còn bản thể thì lại đi đến chỗ của hai người bạn.

- Thuật kia của anh rất mạnh!

- Cũng có thể xem là vậy, nó là một trong số những cấm thuật của làng!

- Thật đáng ngạc nhiên!

Sakura ngưỡng mộ nhìn lấy, lúc thực hành tốt nghiệp thì cũng có phần thi về ảnh phân thân nhưng khi nhìn đến cảnh trước mặt thì thật sự phải trầm trồ kính nể.

- Sakura, cậu không học thuật này được đâu!

Cậu xử dụng chakra tốt nhưng không giàu như Konohamaru, nếu xử dụng cũng sẽ không trụ nổi.

Tôi thấy cậu thích hợp với việc học y thuật

- Thật sao?

- Đúng là như vậy!

Cậu có thể kiểm soát chakra tốt nên việc này hoàn toàn là thích hợp!

Cậu xem thử đi!

Naruto cầm một thanh kunai đâm thẳng vào tay mình khiến cho Sakura ngạc nhiên.

Trước khi kịp lên tiếng thì Naruto đã dùng tay còn lại tụ chakra áp lên vết thương, dần đến vết thương không còn chảy máu và bắt đầu kết vảy.

- Không ngờ anh biết cả y thuật!

- Trong làng có rất nhiều sách do ngài Tsunade để lại.

Cậu có thể đến đó xem, còn bây giờ tôi sẽ hướng dẫn cậu những bước đầu tiên để kiểm soát chakra.

Naruto lại tạo ra một bản phân thân rồi đem Sakura đến con suối.

Bây giờ chỉ còn Naruto và Sasuke đối mắt nhìn nhau.

- Anh là người rủ tôi tập luyện nên đừng nhìn tôi bằng ánh mắt đó!

- Thật ra, tôi cũng không biết nên chỉ gì cho cậu!

Naruto thở dài, trong trí nhớ trước kia Sasuke là một người sử dụng kiếm thuật và các nhẫn thuật hệ lôi cùng hoả.

Tất nhiên hai cái chakra này cậu không rành, còn kiếm thuật thì...

Naruto ngước mắt lên trời, một kẻ chuyên dùng nhẫn thuật và ám khí như cậu thì học dùng kiếm không phải việc dễ dàng gì.

Sasuke cũng nhìn lấy Naruto, được rồi hắn biết mình đang làm khó cậu nhưng mà kể cả Sakura cậu ta còn có thứ để dạy nhưng đến hắn lại không có gì?

- Hay là để anh chỉ dạy cho Sasuke?

Dù sao thì anh vẫn cùng hệ chakra với em ấy!
 
|Drop| [Đn Naruto] Những Thứ Có Và Không...?
Thịt nướng


- Kakashi, thầy không ôm quyển sách kia mà ở đây làm gì?

Sasuke nghi ngờ nhìn người trước mặt, thầy ấy luôn tận dụng những ngày nghỉ để an nhàn hưởng thụ.

Hôm nay lại đột nhiên muốn ngược thân mà đi chỉ dạy người khác?

- Thầy muốn ăn một buổi tối ngon thôi, không có ý gì khác!

Naruto lặng lẽ nhìn Kakashi, được rồi dù thế nào thì cũng phải đồng ý thôi vì cậu cũng không thể dạy cho Sasuke nhẫn thuật nào được.

Không thèm để ý bọn họ nữa, Naruto bắt đầu tìm một gốc cây ngồi xuống mở quyển trục và cầm bút lên bắt đầu nghiên cứu.

"Chú ấn sao?

Ngươi lại muốn làm gì?"

"Ta không chắc chắn mình có thể bảo vệ tất cả khi đấu với Orochimaru.

Nếu lỡ có chuyện gì xảy ra ta mong muốn có thể giải được chú ấn."

"Để coi nào, chú ấn...

Ta nghĩ hay gì tìm cách phá thì ngươi có thể tạo một loại chú ấn khắc chế!

Chúng ta đều không rành về chú ấn và nếu để nghiêng cứu cẩn thận từng loại để giải thì có lẽ cũng sẽ vài chục năm!

Cũng giống như Minato của kiếp trước gây ra sai lầm khiến người không điều khiển được chakra đo."

Kurama nói đúng, Naruto bắt đầu lôi ra những quyển trục khác.

Orochimaru, thật sự là một cái tên khó giải quyết.

Tất cả cùng nhau yên bình trãi qua cuộc luyện tập.

Konohamaru đã bắt đầu tạo ra những phân thân không hoàn chỉnh, Sakura đã nắm bắt được điểm chốt yếu để điều khiển chakra, còn Sasuke thì cậu không rõ vì Kakashi cứ giấu diếm không nói.

Hình như chỉ có cậu hôm nay không thu hoạch được gì.

- Được rồi, cũng đã trễ!

Hôm nay mọi người cực khổ rồi, chúng ta đi ăn thịt nướng đi.

Tôi mời!

- Ya, anh tuyệt vời nhất Naruto!

Chỉ có mình Kakashi mang ánh mắt cá chết, Sasuke khó hiểu phải quay đầu lại nhìn.

- Thầy lại làm sao nữa?

- Các em bị Naruto lừa rồi, những quán thịt nướng trong Konoha đều thuộc quyền sở hữu của em ấy!

Kakashi đen mặt chỉ chỉ vào Naruto, lúc trước anh còn tốn không biết bao nhiêu tiền để mời Naruto ăn thịt nướng!

Đến bây giờ suy nghĩ lại thì thật sự cảm thấy đau ví.

- Anh không muốn ăn, hôm nay thật sự là tôi mời khách?

Naruto mỉm cười cực kỳ thân thiện với Kakashi.

- Em nhớ đó Naruto, lần này anh không còn tiền để đãi nữa đâu!

- Chúng ta chả nên trông mong gì vào một người già cả!

Cả đám còn lại gật đầu, không khí bỗng chốc trở nên vui vẻ.

Đây đã từng là đội 7 hoàn hảo nhất...

- Ơ...

- Ơ...

Bỗng nhiên cả đám dừng chân lại trước cửa tiệm thịt nướng bởi vì trước mặt họ là...

- Mấy đứa cũng đến đây ăn sao?

Vậy cùng nhau vào đi!

- Thầy Minato, cô Kushina!

- Chào ngài đệ tứ và phu nhân!

- Chào thầy Kakashi!

Đối diện với bọn họ chính là một nhà bốn người đệ tứ.

Tất cả cùng nhau bước vào quán nhưng hơi khó khăn để mở lời nói chuyện.

Không ai biết nên bắt đầu như thế nào, cho đến khi thịt nướng được bưng ra bàn.

- Anou...

Chào hai vị cháu là Haruno Sakura.

Đồng đội của Menma và Nastumi!

Sakura ngượng ngùng lên tiếng, dù sao trong đây cô bé là người bình thường nhất.

- Chào cháu cứ gọi cô là Kushina được rồi!

Kushina mỉm cười nhìn cô bé, thật sự nhìn cô bé rất phù hợp với tên của mình.

- Cả Sasuke và Konohamaru nữa, thật lâu rồi không gặp hai đứa!

- Vâng ạ!

Sasuke khó chịu nhưng không lên tiếng, lặng lẽ nhích đến gần Naruto tìm kiếm điểm tựa.

Dù động thái nhỏ nhưng tất cả đều cảm thấy rõ ràng.

Người ngạc nhiên nhất khi thấy chính là Menma và Nastumi.

Từ khi bắt đầu chung đội thì anh, em họ luôn cho rằng Naruto và Sasuke rất đối nghịch nhau nhưng hình như họ hiểu lầm rồi!

- Còn đây là...

Kushina hoài nghi nhìn đến Naruto, người này thật sự có nét rất giống Minato và có thứ gì đó khiến cô cảm thấy rất quen thuộc.

- Xin chào phu nhân, tôi là Naruto!

- Cháu là người sẽ cùng làm nhiệm vụ đặc biệt ngày mai sao?

Mong cháu sẽ giúp đỡ Menma và Nastumi.

Cả anh nữa Minato, phải bảo vệ thằng bé đó biết chưa!

Kushina xoay ngoắc qua nhìn chồng mình khiến Minato đổ mồ hôi lạnh.

- Nhiệm vụ...

- Đặc biệt?

- Của ngài đệ tứ...

- ....

Và anh Naruto?

Bốn người nào đó ngạc nhiên hết nhìn về phía gia đình đệ tứ lại nhìn về phía Naruto đang nướng thịt.

- Konohamaru, em ăn nhiều một chút!

Rất bình tĩnh mà đưa miếng thịt vừa nướng chính vào chén của Konohamaru.

- Thầy Minato, thầy lại trở về cảnh làm nhiệm vụ sao?

Xem ra không moi được tin tức từ Naruto rồi.

Kakashi vừa hỏi vừa gắp thịt cho Sakura và Sasuke, sau đó thản nhiên gắp miếng thịt trong chén Naruto bỏ vào miệng.

"Nè nè hỏi chuyện mà thầy không thể tỏ vẻ nghiêm túc hay sao?"

- Cũng không phải là trở về mà do nhiệm vụ lần này có chút đặc biệt!

- Thầy yên tâm để cô một mình?

Kakashi bắt đầu vừa hỏi vừa vận động tay hết công suất.

Lâu lâu mới được Naruto đãi một bữa, nhất định phải ăn sập cái tiệm này.

Naruto bỗng dựt mí mắt một tí...

- Kakashi, em cho là ai sẽ dám tấn công cô?

Kushina bắt đầu nhập vào cuộc trò chuyện, cũng nhanh tay dành lấy vài miếng thịt từ tay Kakashi.

Cuối cùng cuộc nói chuyện thì chẳng tới đâu, chỉ thấy Kakashi và Kushina bắt đầu nhiệt tình càng quét thịt.

Đám người còn lại bất lực đỡ trán nhưng cũng đã nhanh chóng tập trung càng quét thịt trước khi hai người kia diệt sạch.

- Oa...

No quá!

- Đã trễ thế này rồi sao?

Mình phải về trước đây tạm biệt mọi người!

- Tôi cũng phải về đây!

- Konohamaru, lại đây thầy đưa nhóc về!

- Em muốn về với anh Naruto!

- Đừng nháo nữa nhóc!

Cuối cùng chỉ còn Naruto và gia đình đệ tứ.

- Sáng mai, chúng ta sẽ tập trung ở cổng làng.

Có cần chuẩn bị thêm gì không Naruto?

- Không có gì, ngày mai tôi sẽ đến đúng giờ!

Tạm biệt!

- Tạm biệt anh Naruto!

- Khoan...

Khoan đã...

Kushina nhanh chóng gọi Naruto trở lại.

- Chúng ta có phải đã từng gặp nhau trước đây không?

Kushina do dự khi mở miệng, đứa trẻ này có cái gì đó không đúng.

Có thứ gì đó sâu ẩn bên trong rất quen thuộc...

- Cùng một làng sẽ từng chạm mặt nhau thôi!

Xin phép!

Naruto rời đi, tiếng lục lạc dần trở nên xa hơn...

- Em sao thế Kushina?

- Em không biết nữa, đứa trẻ ấy có gì đó mà em rất quen thuộc!

- Anh ấy rất giống cha phải không mẹ?

Nastumi hứng thú lên tiếng.

- Không phải chỉ giống Minato...

Mà còn thứ gì đó rất giống với...

- Được rồi Kushina, chúng ta đưa bọn trẻ về thôi!

Minato ôm lấy vợ mình, Nastumi nhanh chóng đi theo.

Chỉ có Menma nhìn lại phía Naruto một lúc lâu mới bắt đầu rời đi.

"Kurama, ngươi không sao chứ?"

"Ta có thể xảy ra gì được sao, đồ ngốc?"

"Ừ, cũng phải!

Chỉ có ta là có sao thôi."

"...."

Không khí ban đêm dần lạnh lẽo, không chỉ nhiệt độ lạnh mà cả lòng người cũng lạnh....
 
|Drop| [Đn Naruto] Những Thứ Có Và Không...?
Lên đường đến làng Mây


- Naruto, cậu đến tiễn ta sao?

Thật cảm động.

Yo...

Yo...

- Ông cảm động nhiều một chút đi, tôi tiễn ông về tận văn phòng Raikage nên không cần kìm nén!

-....

Ông anh của ông chơi thật sự lớn, kêu cả cái con chín đuôi này áp giải ông trở về thật sự là quá cảm động!

Naruto lười nhác đứng ngay cổng làng, hôm nay cậu đã mặt quần áo thượng nhẫn và dùng len hay đổi màu mắt nhưng vẫn giữ lại cặp lục lạc.

Đôi mắt thật sự của cậu hiện tại không thích hợp để cho người khác thấy nó vì ngay cả cậu và Kurama cũng từng rất bất ngờ khi lần đầu nhìn thấy.

Đôi mắt hôm nay cậu ngụy trang là một đôi mắt đen thuần túy nhìn vào khiến người khác cảm giác xa cách, kể cả tóc cũng trở thành một màu đen (Uchiha nhập (-_-😉・・・).

Trên mặt cũng xoá đi mấy cái râu cửu vĩ.

Thật ra mà nói thì trong đám người hôm nay có lẽ cậu mới chính là người cần được bảo vệ nhất.

Số tiền xác chết của cậu được treo trong chợ đêm đã lên đến con số một trăm triệu ryo, cũng còn may không ai biết cậu là jinchuriki cửu vĩ nếu không thì số tiền này nó còn tăng lên thêm nữa.

- Xin lỗi vì đã đến trễ!

- Say...

He...

Yo...

Chúng ta có ai nào...

BỐP...

Trước khi kịp nói hết câu thì Bee đã bị Naruto đánh bay đến chỗ gốc cây gần đó.

- Killer Bee, ông nên đàng hoàng lại chút đi.

- Được rồi...

Ta biết rồi!

Tên ngốc, đồ ngốc!

- Naruto...

Là anh thật sao?

Nastumi ngạc nhiên đến chỗ Naruto.

Minato và Menma cũng phải bất ngờ, vì nếu mái tóc vàng nhìn cậu giống Minato thì mái tóc đen lại nhìn giống Menma nhiều hơn (chắc các bạn cũng coi qua phần anime này rồi nhỉ?

Lúc Menma tóc đen thì nhìn qua không giống Minato cho lắm.

Nói như vậy thì mọi người dễ liên tưởng hơn).

- Yo!

Đệ tứ, thật vui vì cậu còn sống!

Killer Bee đưa nắm đấm ra phía trước, Minato cười trừ dùng nắm đấm chạm vào!

- Menma, Nastumi!

Hai con cũng đến chào hỏi đi!

Đây là ngài Killer Bee, em trai của Raikage đệ tứ.

Menma và Nastumi đi lại cúi đầu chào, Killer Bee xoa xoa cằm suy nghĩ gì đó.

- Hai nhóc nhìn rất quen...

Là ai nhỉ?

Thôi cụng tay cái nào!

- Điều này...

Cả hai khó hiểu nhìn cha mình, Minato chỉ cười ra hiệu.

Khi cả hai chạm vào nắm đấm của Killer Bee thì trong đầu ông xẹt qua điều gì đó.

- Yo...

Thì ra là các người!

Đồ ngốc, tên ngốc!

- Được rồi, chúng ta cũng nên đi thôi!

Tất cả nhanh lên đường, chuyến đi lần này khá là thuận lợi nhưng mà yêu cầu đầu tiên phải nhanh chóng bước vào địa phận của làng Mây vì nếu ra khỏi địa phận của hoả quốc sẽ đến những làng nhỏ, đặc biệt một trong số đó lại giáp ranh với làng Âm thanh.

Ai mà biết được hiện giờ cái làng đó là dạng gì.

- Cũng trưa rồi chúng ta sẽ nghỉ ngơi một lúc, chúng ta cũng đã đi một đoạn không xa nên vẫn có thể gọi là nằm trong vùng an toàn!

Tất cả nghỉ ngơi một chút rồi tiếp tục.

Minato dừng lại ở một cánh rừng, họ lựa chọn đường đi an toàn nên là chạy vào những cánh rừng hay gì những đường xá đông đúc.

Tất cả cùng nhau ngồi thành vòng tròn ăn cơm nắm với nhau, không khí xung quanh cũng thật mát mẻ.

- Naruto, con từng là thành viên của ám bộ nhỉ?

Thật ngạc nhiên khi không gặp được con vào trước kia.

Minato vừa ăn vừa kiếm một số đề tài nói chuyện phiếm.

- Tôi thuộc ám bộ nhưng vào thời của ngài thì Danzo vẫn là người cầm quyền!

- Con...

Là người của Root?

Minato hơi bất ngờ nhìn Naruto.

- Cha ơi Root là gì?

Nastumi rất ít khi nghe nói về những ám bộ nên luôn tích cực lắng nghe, còn Menma lại mang thái độ không tin nổi nhìn Naruto.

- Nói ra thì cũng khó mà giải thích cặn kẽ.

Ừm...

Như các con đã biết thì trong làng chúng ta có một đội ninja tinh nhuệ chính là ám bộ.

Tên đầy đủ là Ansatsu Senjutsu Tokushu Butai (Đội Chiến thuật và Ám sát Đặc biệt), những người trong biệt đội này sẽ phải nhận lệnh từ những Kage để thực hiện những nhiệm vụ có độ khó cấp cao và bí mật.

Thông thường sẽ là những nhiệm vụ liên quan đến việc ám sát hoặc tra tấn.

Các Ám bộ thường làm việc theo một đội được lập sẵn bởi những yêu cầu của các Kage thường phải đảm bảo thành công ở mức tối đa nhất.

- Họ thật sự rất tuyệt!

- Đó chỉ là cái vỏ thôi Nastumi, anh từng có hứng thú nên tìm hiểu thông tin về họ nhưng kết quả thì thật là đáng hận.

Ánh mắt của Menma trầm xuống, Minato nhìn con trai của mình một lúc rồi mới bắt đầu nói tiếp.

- Đúng là như Menma nói thì nó chỉ là trên lý thuyết.

Khi cha còn là một Hokage cũng không thể nắm quyền hoàn toàn với ám bộ.

Bởi vì họ chỉ nghe theo lệnh từ Danzo, một lão già yêu làng đến bệnh hoạn.

- Nhưng suy cho cùng thảm hại nhất không phải là Ám bộ mà chính là Root một nhánh trong ám bộ được Danzo lựa chọn.

Những ghi chép trong làng chỉ nói qua Root là những con người bị Danzo bắt ép ngay từ nhỏ và họ đa phần đều mất mạng khi chống lại ông ta.

Trong đó dường như đều là những đứa trẻ cho đến khi thoát ra thì đã không thể còn gọi là con người.

Càng nói thì Menma dường như càng run sợ.

Có thể đến mức nào mà biến những đứa trẻ thành loại không giống con người?

- Những thành viên của Root được huấn luyện từ nhỏ để có thể loại bỏ hết tất cả mọi cảm xúc của mình, từ đó có thể hoàn toàn tuân theo mệnh lệnh của Danzo.

Mỗi thành viên đều mang cho mình một phong ấn ngay lưỡi để ngăn chặn họ nói ra bất cứ thông tin gì liên quan đến Danzo hay Root, phong ấn này cũng là thứ đảm bảo rằng nếu bất kì một thành viên của Root rời khỏi đội hay bị bắt thì cũng không thể tiết lộ những thông tin tuyệt mật được.

- Đó là việc con người có thể làm sao?

Nastumi nắm chặt tay lại, không tin là trên đời này lại có loại người như vậy.

- Chuyện ác của Danzo cuối cùng cũng bị phanh phui nhưng lại không bị giết đó là điều khiến nhiều người bức xúc.

Từng có một giả thuyết cho rằng ông ta có liên quan đến vụ thảm sát của tộc Uchiha!

Naruto từ đầu đến giờ đều im lặng lắng nghe, cho đến khi nghe tới lúc này liền thấy trong lòng bất giác khó chịu.

Danzo sẽ phải chết nhưng không phải là bây giờ, Itachi rời đi nhưng không quên dặn cậu điều đó.

- Nhưng mà...

Cha nói...

Anh Naruto thuộc Root sao ạ?

Tất cả im lặng nhìn về Naruto.
 
|Drop| [Đn Naruto] Những Thứ Có Và Không...?
Thổ trận huyết đồ


- Nếu tôi là người của Root thì có gì sao?

Naruto vẫn rất bình tĩnh bởi vì chính xác trước khi lật đổ Danzo, cậu và Itachi chính là đội mạnh nhất.

Kakashi thì may mắn hơn khi anh ta đã được Minato bảo vệ và lấy quyền lực ép buộc rời khỏi.

Còn Shisui thì là một gián điệp của đội cảnh vệ làng gài vào để theo dõi cậu và Itachi.

- Ta rất thắc mắc Naruto dù ta biết có thể con sẽ không nói nhưng ta vẫn muốn hỏi.

- Ngài muốn hỏi gì?

- Cuối cùng hiện tại tổng ám bộ là ai và đội Santa là gì?

Ta biết năm đó khi bị lật đổ, Danzo vẫn không bị xử lý là do tổng ám bộ hiện tại đề nghị.

Các thành viên của Root cũng không được tự do mà tiếp tục trở thành ám bộ hoặc trung tâm của ám bộ là đội Santa.

Nếu như năm đó khi rơi vào tay Danzo vẫn nhận lệnh từ Hokage thì hiện tại Hokage chỉ là một bồ nhìn với ám bộ không hơn không kém.

Giọng Minato vẫn bình tĩnh nhưng lời nói hoàn toàn sắc bén.

Dù đã rời bỏ chức vụ để về với gia đình nhưng anh vẫn luôn bảo vệ Konoha một cách tuyệt đối và sẽ không để bất cứ điều gì ảnh hưởng đến nền hòa bình hiện tại.

- Ngài quá đề cao tôi rồi Hokage đệ tứ, hiện tại tôi cũng chỉ là một hạ nhẫn thuộc quyền của Kakashi.

Ánh mắt của Naruto bắt đầu hiện lên vẻ không kiên nhẫn, Minato hiện tại đang nằm mơ sao?

Những điều vừa hỏi điều thuộc cơ mật cấp cao, ông ta lại thản nhiên mà mở miệng hỏi.

Cách yêu làng này cũng thật độc đáo.

- Ta không bao giờ hiểu lầm thân phận của một người, ngay lần đầu tiên gặp nhau thì con đang đi nộp báo cáo của ám bộ, lần thứ hai gặp nhau là hôm qua thì rõ ràng người của đội Santa luôn dè chừng con.

Dựa vào đó có thể nói con chắc chắn thuộc về một trong số những cấp cao của Santa.

Dù không biết tại sao lại trở thành hạ nhẫn nhưng ta mong con hãy thành thật một chút.

Menma và Nastumi im lặng, họ có thể hiểu nhưng không thể hiểu hoàn toàn.

Chuyện này xem ra không phải có thể nói muốn giải quyết là liền.

Nhìn sắc mặt của Minato và Naruto, xem ra xong nhiệm vụ này họ có lẽ không bao giờ muốn chạm mặt nhau.

- Ngài đừng phí lời moi tin từ tôi nữa ngài đệ tứ, tôi chỉ nói với những người mình tin tưởng...

Còn ngài, xứng đáng để tôi tin sao?

Tôi chỉ tôn trọng ngài vì ngài là một Hokage và là một người lớn mà thôi!

Chính thức làm rách mặt nhau đây là việc mà Minato luôn luôn mắc phải.

- Killer Bee, mau dừng việc soạn nhạc lại đi.

Chúng ta lên đường.

- Ta biết rồi, đồ ngốc!

Mặc kệ ai là đội trưởng, Naruto đứng lên đi qua phía Bee đang ngồi lôi ông dậy tiếp tục lên đường.

Menma và Nastumi khó xử nhìn cha mình.

Họ luôn tôn trọng cha mình nhưng cách làm vừa rồi của anh khiến họ không thể nào tin tưởng được.

Cùng một đội lại gây xích mích với nhau trong thời gian làm nhiệm vụ là một việc dường như đang đào đường chết.

Trong quãng thời gian tất cả đều im lặng, trời dần buông xuống họ đã dần đến biên giới của làng Mây...

- Tất cả mau dừng lại bảo vệ ngài Killer Bee!

Minato đột nhiên la lên, tất cả nhanh chóng bao quanh lấy Bee nhìn xung quanh.

- Tất cả tập trung cảnh giác...

- Thổ độn: loạn pháp.

- Phong độn: phong vũ đao!

Hai chiêu thức chạm trán nhau, Minato nhíu mày nhìn xung quanh.

Không phát hiện được chakra xung quanh, kẻ tấn công xem ra là không phải dạng thường.

- Tất cả nhảy lên!

Bất chợt Naruto hét lớn, tất cả những người còn lại nhanh chóng nhảy lên trên cây cao.

Dưới mặt đất xuất hiện những hố sâu khiến người khác phải hoảng hốt nhưng cũng rất nhanh chóng trở lại bình thường.

- Bọn chúng xem ra đa phần đều sử dụng thuần thục thổ độn.

Loại này không phải dễ chơi đâu, đồ ngốc tên ngốc?

- Naruto và Nastumi bảo vệ Bee.

Còn Menma, con và ta cùng nhau chiến đấu.

Naruto bất giác đỡ trán, lâu ngày không làm nhiệm vụ hình như trình độ của đệ tứ suy giảm rồi.

Không tìm thấy kẻ địch mà dám đòi tấn công???

"Kurama tìm thấy được bọn ám sát chứ?"

"Bọn chúng không ở gần đây, chúng ta đang lọt vào trận mà chúng sắp đặt."

"Có cách giải trận chứ?"

"Đây là thổ trận huyết đồ, tập trung nhìn kỹ tìm kiếm ở mặt đất năm điểm được đóng cọc.

Bọn chúng cách đây khá xa nên chắc chắn phạm vi trận pháp sẽ không lớn.

Dùng năm hệ chakra ngũ hành rót vào, ngươi sẽ đứng ở giữa thi ấn giải trận."

Có thể nói ngoại trừ việc chakra dồi dào thì Kurama chính là trùm trận pháp.

- Natsumi ở yên trên đây được chứ?

- Anh tình làm gì vậy Naruto.

Naruto không trả lời bắt đầu kết ấn tạo năm bản phân thân.

Bee cũng liếc nhìn một chút rồi phóng xuống phía dưới tiếp viện cho Minato và Menma.

- Ngài Bee, xin hãy ẩn nấp!

- Không sao đâu, tên ngốc kia sẽ là người giải quyết.

Họ đang cùng nhau tấn công những hình nhân bằng đất, chúng không có chakra nhưng lại sống rất dai dẳng không cách nào giết được.

"Đã tìm thấy, chủ thể mau chóng kết giải trận.

Nếu cứ kéo dài thế này chakra sẽ bị kéo kiệt."

Naruto cũng nhảy xuống phía dưới, địa điểm phân thân cũng đã tính ra được.

Nhưng mà việc cậu không biết là cậu vừa đi thì Natsumi cũng đã đi theo.

"Nghe theo lời ta".

Bên này thì Minato cũng đã để ý đến tình trạng của Naruto không khỏi ngạc nhiên.

- Uma->Tora->Tatsu->Mi->thổ, thủy, hoả, phong, lôi: Thổ trận huyết đồ, gi......

- Natsumi, cẩn thận!

Naruto giật mình bởi giọng nói của Menma.

Bỗng nhìn trước mặt thì ra Natsumi đã đi theo lúc cậu không để ý nhưng cô bé đang bị tấn công bởi hình nhân đất.

Từ khi bắt đầu phá trận các hình nhân này trở nên khó kiểm soát và hiện tại trên tay nó là một cây kiếm bén nhọn đang lao vào Natsumi...

- Chết tiệt!....

- Natsumi...

Tất cả mọi người đều lo lắng....
 
|Drop| [Đn Naruto] Những Thứ Có Và Không...?
Bị thương


Trước khi tất cả kịp chạy đến thì Naruto đã phản xạ trước một bước...

- Naruto...

- Anh Naruto...

Naruto dùng thân mình ôm lấy Natsumi hứng trọn mũi chém lên lưng.

Cũng cùng lúc đó trận pháp hoàn toàn phá vỡ...

- Natsumi, con không sao chứ?

- Con...

Mọi người chạy đến, Bee đỡ lấy Naruto đang bị thương.

Minato và Menma chạy đến xem tình hình em gái mình.

- Đồ ngốc, ngươi và chín đuôi thật liều mạng.

Đây là sự cố tập luyện rồi!

Bee bắt đầu truyền chakra lại cho Naruto, cậu chỉ mỉm cười không nói gì.

Bất giác ánh mắt lại trở nên vô hồn nhìn ba người trước mặt.

Menma cũng bỗng nhớ ra tình trạng của Naruto mà quay lại.

- Anh ấy không sao chứ?

- Sắp chết thôi!

Bee khịt mũi khó chịu...

Natsumi cũng lấy lại được tinh thần nhìn sang Naruto, Minato cũng quay lại nhìn nhưng không nói gì.

Chakra vì giải trận nên không còn tự mình trị thương, Naruto đành nhờ Bee dìu mình đi.

Suốt quãng đường họ không nói chuyện gì với nhau.

Cuối cùng cũng bước vào ranh giới của làng Mây...

- Chúng ta nghỉ ngơi đi, ngày mai lại lên đường.

Tất cả vẫn im lặng, sự im lặng dồn nén đến khó chịu.

- Anh Naruto...

Em thật sự xin lỗi...

Khi quan sát tất cả đều đã ngủ cô mới lại chỗ Naruto nhỏ giọng nói chuyện.

- Không sao!

Naruto cũng không quan tâm gì mấy, chakra đã hồi được chút ít vết thương cũng được Kurama cầm lại.

- Em thật sự không cố ý, đáng ra em nên nghe lời anh.

Em thật sự vô dụng.

- Ngủ đi, ngày mai phải tiếp tục lên đường.

Naruto hiện tại cũng không hiểu mình đang khó chịu chuyện gì, Nastumi ít nhất cũng biết điều mà không làm phiền nữa.

Chỉ còn một mình cậu lẳng lặng ngắm nhìn những ngôi sao...

"Ngươi hối hận!"

"Ngươi nghĩ vậy sao?

Ta vì gì mà hối hận?"

"Không biết ta chỉ đoán vậy!

Naruto, ta và ngươi đã tồn tại cùng nhau hai đời người nhưng ta vẫn không bao giờ hiểu rõ ngươi cả."

"Ta không hối hận nhưng ta ghen tị!

Há...

Sống lại một cuộc đời như thế này ta không biết nên vui hay nên buồn nữa Kurama.

Họ vẫn còn sống nhưng không ai quan tâm đến ta cả.

Người bị thương là ta nhưng người được quan tâm lại là con bé."

Kurama im lặng, nó không biết thế nào là an ủi được người khác cả.

Số phận thằng nhóc này cũng thật là trớ trêu...

- Naruto, con vẫn chưa ngủ?

Minato nhẹ nhàng ngồi xuống cạnh Naruto, muốn đưa tay chạm vào vết thương trên người cậu nhưng bị cậu né tránh.

- Rất cảm ơn con vì đã cứu Nastumi và giải trận pháp.

Đã lâu rồi ta cũng không làm nhiệm vụ nên cũng không còn nhanh nhạy.

- Đó là việc tôi nên làm, ngài không cần cảm ơn.

Naruto không quay mặt nhìn Minato lấy một lần.

- Vết thương đã đỡ hơn chưa, ta có thể xem...

- Cảm ơn ngài quan tâm nhưng tôi là ninja trị thương nên không chết được đâu đừng lo.

- Con...

Vẫn để bụng chuyện lúc trưa sao?

Ta thật sự xin lỗi, thật ra ta là một người không giỏi ăn nói chứ không có ý gì cả.

Minato thật sự mong được tha thứ và xem vết thương trên người thằng bé.

Lúc Naruto cứu Nastumi để chính mình bị thương anh đã suy nghĩ rất nhiều.

Anh không tin vào Ám bộ của những năm trước nên áp đặt suy nghĩ của mình vào những người thuộc ám bộ.

Chỉ là lúc bị thương ánh mắt của Naruto không có một tia giả dối, kể cả hành động cũng giống như vô thức cứu người.

- Ngài không cần xin lỗi, vốn dĩ việc đó cũng không lớn là mấy.

Trời cũng khuya rồi, xin phép ngài tôi đi trước.

Naruto đứng dậy, cậu cũng không có ý định ở đây dầm sương nói chuyện chính trị với một Hokage đâu.

Chakra cần hồi và máu cũng vậy.

Minato nhìn theo bóng dáng ấy bỗng nhiên cảm giác chua sót trong lòng, hình như anh đã làm gì sai với đứa trẻ này rồi.

_____________________________________

Sáng hôm sau tất cả cùng nhau tiếp tục lên đường, không khí so với tối hôm qua càng thêm nặng nề.

Naruto đã sớm quăng chuyện tình thân của mình đi về với đất, hiện tại cậu đang túm lấy lão bạch tuộc trong người của Bee để nói chuyện.

"Xem ra việc ám sát hôm qua là do cái đám người đó làm rồi."

"Chuyện này không tốt chút nào, sắp tới làng Mây rồi phải nhanh chóng nghĩ cách."

Naruto trầm mặt, chuyện này khó giải quyết hơn cậu tưởng.

Thật may mắn người nhận nhiệm vụ là cậu chứ nếu là người khác thì e rằng xong đời.

Naruto hơi liếc mắt về phía sau nhìn ba cha con kia vẫn không hề hay biết gì bất giác cảm thấy tương lai đằng trước hơi bị tăm tối.

Bây giờ đã đến đây muốn về cũng đã không thể được, cậu thật sự muốn về làng kiếm ngài đệ tam nói cho ra lẽ.

- Anh Naruto vết thương còn đau lắm sao?

- Hở...

Naruto không hiểu rõ nhìn Nastumi rồi quay sang nhìn Menma và Minato.

- Em ấy thấy anh nhăn mày liên tục nên lo lắng, anh thật sự có thể trụ?

Sinh đôi luôn có một sự hiểu ngầm, lần này Naruto đã được chứng kiến.

- Nếu không được thì chúng ta nghỉ ngơi.

Dù sao cũng đã sắp đến Trung tâm làng rồi.

Minato cũng quan tâm hỏi thăm, vết thương hôm qua cũng không phải là nhẹ.

Lúc sáng anh đã được Killer Bee giải thích cách giải trận hôm qua nên cũng đã hiểu rõ và lo lắng hơn cho Naruto.

Cậu im lặng một lúc rồi lắc đầu, tốt nhất là nên đến gặp Raikage.

Cậu hiện tại đang cần bàn việc gấp.
 
|Drop| [Đn Naruto] Những Thứ Có Và Không...?
Làng Mây


- Killer Bee...

MAU BƯỚC RA ĐÂY CHO TA!

- ANH...

ANH À, TỪ TỪ NÓI CHUYỆN ĐƯỢC KHÔNG?

Tất cả đã đến được văn phòng Raikage, chỉ là khi vừa mở cửa bước vào thì đã xuất hiện một màn thế này.

Cuối cùng Raikage cũng túm được Bee và đánh một phát thật mạnh lên đầu.

- Thật cảm ơn cậu, tia chớp vàng!

- Haha...

Ngài gọi tôi là Minato là được rồi.

Cũng thật vui khi ngài còn khỏe mạnh.

- Anh ta sẽ còn khoẻ mạnh hơn nếu không đánh ta...

Yo...

Yo

- Bee....

Menma và Nastumi im lặng, bọn họ thật sự đều ngạc nhiên khi thấy Raikage đệ tứ và Killer Bee có tính cách khác xa nhau nữa vòng trái đất.

- Đây là con của cậu sao?

Raikage nhìn qua đám trẻ, ông nhớ không lầm thì nhà Hokage đệ tứ chỉ có cặp song sinh.

Bây giờ lòi ra đâu thêm một đứa nữa vậy?

- À, chỉ có hai đứa trẻ này thôi!

Đây là Menma và Nastumi.

Còn kia là ninja trị thương đi cùng...

- Bác A, là cháu!

Minato chưa kịp nói hết câu thì Naruto đã xen vào.

Raikage xoa cằm suy nghĩ một lúc liền giật mình.

- Naruto?!

Cháu đem bản thân biến thành dạng gì vậy nhìn thật không quen mắt.

Raikage tròn mắt, xoay tròn Naruto nhìn kĩ.

Ít nhất còn cặp lục lạc chắc chắn là cháu ông hàng thật giá thật.

- Khoan đã, mọi người biết nhau sao?

Minato sau khi nhìn một màn cũng bắt đầu nghi ngờ, người làng Lá nhưng lại có dây mơ rễ má đến tận làng Mây???

- Đúng là vậy, nhiều năm trước ta tính đưa nó về làng nhưng cô ta lại đặt cọc nhanh hơn ta một bước.

Càng nghĩ càng đáng giận.

Không nói thì thôi vừa nói đến thì ông đã muốn bốc khói.

- Cô ta???

- Là cô của tôi, hiện tại cô ấy đang đi ngao du khắp nơi nên chuyện trong nhà là tôi giải quyết.

Chỉ có điều giữa bác và cô tầm vài năm trước cũng xảy ra xích mích nhỏ.

Naruto gãi gãi mũi mình, thật ra xích mích này nó có hơi khó giải thích.

Tốt nhất vẫn nên giữ lại mặt mũi cho nhau.

- Được rồi, Bee đưa hai đứa trẻ kia kiếm phòng nghỉ ngơi đi.

Ta và tia chớp vàng cần phải nói chuyện.

Trong nháy mắt Raikage thu lại vẻ đùa cợt, nghiêm túc.

Minato nhìn sang hai đứa con mình kêu chúng rời đi cùng Killer Bee.

Khi tất cả đã đi Raikage mới bước vào bàn ngồi xuống.

- Không biết cậu có rõ tình trạng hiện tại không tia chớp vàng?

Minato đưa mắt sang nhìn Naruto trầm ngâm một lúc lại lắc đầu.

- Naruto, con vẫn chưa nói sao?

- Thật ra trong làng Lá không có ai biết gì cả, kể cả con khi bị tập kích hôm qua mới gợi lên.

- Là ta sơ ý!

Cũng may tất cả đã đến đây an toàn.

- An toàn được lúc này nhưng tiếp theo lại không chắc được.

Hiện tại hiệp ước Ngũ đại cường quốc đã rất mỏng chỉ cần một cuộc chiến nữa thôi thì sẽ loạn lên hết.

- Chuyện gì đã xảy ra, mọi người có thể nói rõ được chứ?

Raikage và Naruto im lặng...

- Nói ra thì cũng thật khó giải thích nhưng mà tia chớp vàng hiện tại đám người của cậu và anh em của ta có thể bị ám sát bất cứ lúc nào.

Lãnh chúa vốn dĩ là một người chỉ biết lợi ích của chính mình, ông ta không ưa ta cũng như cái hiệp ước chỉ vì nó không có lợi với người.

- Đội ám sát hôm qua sử dụng Thổ độn tốt như vậy trong làng Mây chắc chắn chỉ có đội hộ vệ của lãnh chúa, tôi từng chiến đấu với họ nhưng không phải là sinh tử sát nên cũng không biết khả năng của họ đến đâu.

Naruto tìm kiếm trên những giá trục trong phòng rồi rút ra hai quyển, một quyển đưa cho Minato còn một quyển lại đưa Raikage.

- Tôi đã từng nghĩ đến việc này vào vài năm trước nhưng đợi mãi vẫn không thấy điều gì nên tôi đã cho rằng họ từ bỏ.

Nhìn vào phân tích trong quyển trục Minato đại khái hiểu được tình hình, nhưng thật ra thứ anh chú ý là chữ ký trên quyển trục chính là của Naruto.

Anh cũng là một Kage nên hiểu để một quyển trục trong văn phòng của bản thân thì nó phải là ghi chép cơ mật do người được tin tưởng viết.

- Ta không nghĩ là con sẽ nhận nhiệm vụ này cũng như tia chớp vàng sẽ đem theo con cậu ấy!

Raikage vứt quyển trục lên bàn nhìn Naruto.

- Ít nhất bây giờ bọn họ vẫn chưa biết con là Naruto nên cũng không cần lo lắng.

Quan trọng là ngài Hokage và con của ngài ấy.

Bây giờ con sẽ đi đến tổng bộ ám sát làng và nói chuyện với họ.

Mong rằng sau vài năm họ đã không quên mất.

- Vất vả rồi!

Naruto cúi đầu chào Raikage và Minato sau đó bước ra khỏi văn phòng.

- Ngài rất tin tưởng đứa trẻ dù nó không phải người của làng nhỉ?

- Có nhiều khi tình người với nhau nó rất kỳ diệu, thằng bé và cả Bee đều giống nhau đó là điều mà ta tin tưởng.

Còn cậu tia chớp vàng, hiện tại thằng bé là người của làng Lá liệu cậu có tin tưởng hay không?

Minato im lặng, Raikage cũng không cố chấp truy hỏi.

- Ta không biết cậu suy nghĩ thế nào nhưng đừng đổ những tội danh thằng bé không làm lên đầu nó.

Dù là làng Mây hay làng Lá , chúng ta đều nợ thằng bé rất nhiều.

______________**************______________

20/10 vui vẻ nha cả nhà ❤️❤️❤️❤️❤️❤️❤️
 
|Drop| [Đn Naruto] Những Thứ Có Và Không...?
Nhà bị chiếm


- Cha đã về!

Minato bước vào một căn hộ mà Raikage đã sắp xếp, họ sẽ ở đây cho đến khi hoàn toàn ổn thỏa với tư cách khách mời.

Xung quanh căn nhà được đội bảo vệ tuần tra nghiêm ngặt, lần đầu quay lại làm nhiệm vụ thật sự quá áp lực rồi...

- Anh Naruto không về cũng cha?

Khi Minato đã ngồi xuống sô pha thì cặp song sinh cũng nhìn ra đằng sau tìm hình ảnh của người còn lại.

- Naruto hiện đang làm nhiệm vụ nên sẽ về trễ.

- Chắc không phải cha lại làm khó anh ấy?

- Menma, con không tin tưởng ta vậy sao?

Menma nhún vai tỏ vẻ không biết gì hết, Nastumi rót ly nước cho cha mình cũng hòa vào câu chuyện.

- Chúng con đều đang nghi ngờ cha.

Anh Naruto rất tốt nhưng cha vẫn luôn nghi ngờ anh ấy.

- Như Nastumi nói đó, lần này cha khiến tụi con vô cùng hoài nghi.

Con biết cha không tin vào những người của Root nhưng chả phải thầy Kakashi cũng là ngoại lệ đó thôi.

Anh Naruto chưa làm sai và cha cũng không thể ghét một người mà không có lý do như vậy.

- Cha không ghét nhóc đấy...

Minato cũng không biết phải giải thích như thế nào nhưng thật sự anh không ghét Naruto.

- Chúng ta cùng nhau làm cơm tối đi, dù sao cũng phải nấu cho Naruto một bữa ngon đúng chứ?

- Cha chỉ giỏi đánh trống lãng...

............................

......................

...............

- Ngài Raikage cũng biết điều này sao?

- Tất cả đều biết, ngài cũng hiểu rõ nếu hôm nay tôi không đến gặp ngài thì chuyện này vẫn sẽ xảy ra.

- Vậy cậu mong ta sẽ làm gì, giết ông ấy nhanh hơn hay ta phải đau khổ khóc lóc xin cậu tha mạng cho ông ấy.

Tiếng đổ vỡ vang lên, trong căn phòng từng giấy tờ bay loạn xạ.

- Ngài sẽ là một lãnh chúa, tương lai của nơi này vẫn sẽ do ngài quyết định.

Tôi không đến đây để đòi hỏi ngài làm điều gì nhưng tôi muốn thấy cái con người sẽ nắm quyền lực cao nhất mong muốn như thế nào?

- Cậu câm mồm cho tôi, chuyện của cái làng này không đến phiên kẻ như cậu xen vào.

Nên nhớ thân phận mình ở đâu, nếu cậu có gan động vào một sợi tóc của ông ấy thì ta sẽ truy sát cậu khắp ngũ đại cường quốc...

- Truy đi, nếu cha ngài chết quyền lực của Raikage sẽ mạnh hơn lãnh chúa, còn các làng khác...

Ngài nghĩ xem, lúc đó hiệp ước Ngũ đại cường quốc vẫn còn đó.

Còn tôi lại là một trong những người có quyền lực cao nhất trong lực lượng ninja thì ai lại muốn đối đầu với tôi?

- Cậu...

- Suy nghĩ kĩ vào, tôi có tư cách xen vào chuyện này hay không...

Ngài muốn thử không?

- Cậu đang uy hiếp tôi...

- Giữa sự bình yên của ngôi làng và người cha chỉ biết quan tâm đến quyền lực...

Ngài cần lựa chọn, có việc cứ đến đội truy sát thông báo.

Bọn họ sẽ nói lại với tôi từng câu từng chữ không sót, còn bây giờ xin tạm biệt ngài...

Naruto biến mất giữa tòa tháp của lãnh chúa.....

- Anh Naruto...

- Ơ...

Naruto giật mình khi bước vào căn nhà, nơi đây có thể tính là chỗ dành riêng cho cậu.

Vốn dĩ là theo bình thường cậu thường làm nhiệm vụ ở các làng khác khoảng mười bữa nữa tháng nên các Kage đã thương lượng dành ra cho cậu một căn nhà riêng với ý nghĩa nơi đâu điều là nhà.

Hôm nay nhà cậu bị xâm nhập bất hợp pháp???

- Con còn đứng đó làm gì, mau rửa tay rồi ăn cơm đi!

Minato cũng mỉm cười bước ra từ phòng bếp, trên người anh vẫn còn mang tạp dề.

Nastumi và Menma thì đang dọn chén đĩa.

Xem ra đây lại là quyết định nữa mùa của Killer Bee rồi.

Cậu vào nhà bếp ngồi xuống bàn nhưng vẫn hoài nghi nhân sinh, cậu lại bị Bee và lão bạch tuộc chơi xỏ một lần nữa...

- Mời mọi người ăn cơm!

Naruto vừa ăn vừa nhìn mọi người, bây giờ người cũng đã dọn không thể đuổi.

Hơn nữa ngoại trừ văn phòng Raikage thì nơi này sẽ là một trong những nơi được bảo vệ nghiêm ngặt nhất làng...

- Nhiệm vụ vẫn ổn chứ, ta thấy sắc mặt con không tốt lắm?

Minato gắp một ít măng vào chén cậu khiến cậu hơi sượng người lại.

- Vâng, có lẽ mọi người sẽ phải ở đây một khoảng thời gian, cứ yên tâm về vấn đề bảo hộ.

Căn nhà này trước giờ luôn được đội ám sát thay nhau canh gác nên sẽ không ai có quyền tự tiện đến kể cả Raikage...

Naruto vừa ăn vừa trả lời, đây là sự thật.

Trước giờ chỉ có hai người bước vào đây một là cậu còn hai là Bee, thật ra thì cũng có cản đó nhưng ông ấy muốn vào thì ai cản được.

- Từ từ đã...

- Anh vừa nói không ai có quyền bước vào đây...

Cả Menma và Nastumi đều dừng đũa, nhớ lúc ngài Bee dẫn họ đến đây đã không nói gì về điều này.

Kể cả Minato cũng không được biết đến.

- Nếu mọi người đi cùng với Bee thì không biết cũng phải, đội ám sát luôn tin tưởng ông ấy nên sẽ không để ý.

Căn nhà này thuộc về một trong số những người quyền lực nhất ngũ đại quốc.

Các làng còn lại cũng có một căn, căn nhà này phải được an toàn tuyệt đối vì trong đây có những thứ được lưu trữ tuyệt mật...

Ví dụ như Jinchuriki.

Naruto nhấn mạnh từ cuối cùng rồi nhìn Minato, sắc mặt anh ta cũng đã biến sắc.
 
|Drop| [Đn Naruto] Những Thứ Có Và Không...?
Không đề


- Jinchuriki là đồ vật???

Cặp sinh đôi mờ mịt nhìn cha mình, còn cha họ lại mờ mịt nhìn Naruto.

Nói hay không nói thì cũng không liên quan đến Naruto nha, cậu cố tình đó...

- Cha???

- Chuyện này là cơ mật làng, các con sẽ được biết khi lớn lên thôi.

Minato gãi đầu cho qua, đối với việc này anh không mong những người con của mình biết mặc dù anh từng dự định sẽ phong ấn cửu vĩ vào người hai đứa trẻ...

Nghe thật mâu thuẫn nhưng mà là thật.

Anh tin vào dòng máu của tộc Uzumaki cũng như hai đứa con mình, chỉ cần chia chakra cửu vĩ và thêm cả sự chỉ dẫn của vợ chồng anh...

Không tin một con cửu vĩ có thể làm càng.

Nhưng đáng tiếc năm đó chuyện gì đã xảy ra anh cũng không nhớ, cửu vĩ hiện tại ra sao anh cũng không biết...

"Yo Kurama, có người nhớ nhung ông kìa!"

"Còn ta thì chả thèm nhớ nhung hắn!"

Kurama liếc mắt khinh bỉ, Naruto cười lớn như được mùa.

Lâu rồi thế giới bình yên quá, không có cơ hội chọc ghẹo con cáo già này.

"Mà nè ta muốn ăn cơm!"

"Hở..."

"Ý kiến gì, đổi chỗ nhanh đi tên ngốc."

Kurama một lần nữa trở thành Naruto.

Cáo già chống cằm nhìn chén cơm trước mặt, chậm rãi nhai mớ măng bị Naruto lùa xuống cuối chén...

"Măng sao?

Khéo thật đấy, tên Minato không bị thằng nhóc đầu đất này ghét thì thật uổng phí nhỉ?"

Nụ cười của Naruto khiến cho Minato bỗng nhiên lạnh người, không hiểu sao anh lại thấy người trước mặt mình dường như có gì đó không đúng lắm.

- Naruto...?

- Hử...

Lại chuyện gì?

Ánh mắt sắc khiến người khác cảm thấy nguy hiểm, nếu không phải do len chuyển màu mắt thì có lẽ Minato đã biết được người trước mặt là ai...

- Không có gì, con ăn nhiều một chút!

Minato vừa định gắp thêm thức ăn cho cậu thì đã bị tránh né.

- Cứ ăn cơm bình thường đi đừng làm việc vô nghĩa!

Kurama vẫn nhai thức ăn đều đều, không để tâm đến ai nữa.

Thật ra nó chả thèm thuồng gì cái bữa cơm này, nếu không phải tâm trạng của thằng nhóc không tốt thì còn lâu nó mới ăn cơm với cái nhà này.

- Tôi sẽ dọn chén, đũa vào ngày mai nên không cần để ý!

Kurama đứng lên về phòng, nó biết tám đuôi sẽ không chơi lớn tới mức để bọn họ vào phòng Naruto.

Tắm rửa rồi lại lăn lên giường, Kurama vẫn chưa biết nên đổi lại cho Naruto hay không?

Nhìn thằng nhóc đem tiềm thức của chính mình cũng chính là nơi nó hay nằm thành một cái ổ ngủ nệm ấm, chăn êm còn kèo cả một Kurama bằng bông...

Cảm giác thật khó nói thành lời.

Kệ đi, ngủ chỗ nào cũng được không chấp nhất trẻ nhỏ.

Vừa vắt trán vừa nhìn ánh trăng ngoài cửa sổ thật là lâu rồi mới có cảm giác này.

Naruto dùng toàn tâm toàn ý với nó nhưng thật ra có những bí mật mà nó đã giấu cậu khá lâu...

Một bí mật mà tất cả các vĩ thú đều không dám tin được.

"Sức mạnh càng lớn sẽ càng bất hạnh, Naruto đừng bao giờ rời xa ta..."

Bóng đêm tĩnh mịch nhưng đôi mắt ấy lại như một con dao sáng bóng.

.......................

- Ảnh phân thân của anh thật sự tồn tại lâu đến mức đáng kinh ngạc!

- Chakra nhiều thì có muốn lấp biển vẫn có thể!

- Anh vẫn kiêu ngạo như trước!

- Mạnh có quyền!

- Thôi nào mấy đứa đừng có như vậy chứ!

Kakashi mắt cá chết nhìn lại tổ đội 7 với phân nửa thành viên.

Anh còn không nghĩ đến Naruto sẽ chấp niệm với tổ đội này đến vậy hoặc có thể là chấp niệm với hai đứa trẻ này...

- Các người có thật là ninja không vậy?

- Chúng tôi không phải là Ninja thì đã không nhận nhiệm vụ của ông.

Hôm nay tâm tình hắn khá tốt, được giao nhiệm vụ cấp C và Naruto cũng không bỏ rơi hắn cùng Sakura thật là tốt.

Dù không ủng hộ việc Naruto chia chakra để làm nhiệm vụ nhưng mà hắn vui!

Naruto cũng thả lỏng tinh thần, đối với việc chia chakra này thật ra một chút cũng không hề sai biệt với sức hiện tại của cậu.

Kurama trong người của cậu là một bản thể hoàn chỉnh, nhưng lúc bình thường bọn họ đều lựa chọn kiểm soát chakra dương và bỏ qua chakra âm.

Nhưng bây giờ tách ra thì chakra dương đi theo phía gia đình nhà đệ tứ, chakra âm thì đi cùng bên đây.

Tazuna nghi ngờ nhìn tổ đội bát quái, thật sự có thể tin tưởng được không đây...

- Các em...

Cẩn thận...

- THẦY KAKASHI....!

Hatake Kakashi hóa thành trăm mảnh...

_________________________________________

- Hình như dạo gần đây chúng ta hơi bị rảnh...

- Hình như chúng ta không còn được tin cậy nữa....

- Ôi chúng ta bị bỏ rơi rồi!!!

Ở những nơi mọi người đang vất vả làm việc thì ở trong làng Lá những thành viên Anbu vừa khóc thét vừa ăn vạ...
 
|Drop| [Đn Naruto] Những Thứ Có Và Không...?
Không đề


_______________________

- Hai tên ngu ngốc, các ngươi chọn sai đối tượng rồi!

- Hãy xem sức mạnh của của người con gái duy nhất đây...

Yaaa!

Một lỗ thủng trên đất khiến bụi bay mù mịt, sợi dây xích được phóng ra cùng những kunai bay loạn xạ...

- Quá kém cỏi, hoả độn:Hào hoả cầu chi thuật!

Ám sát mà không chọn ngày là một điều ngu ngốc, hôm nay là thứ 6 ngày 13 cũng là ngày giỗ những năm sau của họ.

Sasuke khinh thường nhìn hai cái xác cháy đen, Sakura cũng phủi bụi trên tay của mình.

Tốn công bọn họ giả vờ không phát hiện với sợ hãi, thật là...

- Các cậu làm tốt lắm!

- Bọn chúng...

Bọn chúng...

- Bọn chúng chết rồi ông già ạ nhưng có lẽ chúng ta chưa xong với nhau đâu nhỉ?

Sasuke quay lại nhìn ông Tazuna được Naruto bảo vệ, dám lừa gạt bọn họ thật sự đúng là đáng hận.

- Bình tĩnh Sasuke, hiện tại chúng ta vẫn nên gọi Kakashi ra thì đúng hơn!

Naruto bước qua vỗ vai Sasuke, Sakura ánh mắt sáng ngời nhìn vào cái cây gần đó.

- Thầy Kakashi, thầy thật sự giả chết thành nghiện à?

Thầy còn không xuất hiện thì chúng em đi đây!

Nói rồi bọn họ thật sự quay lưng đi thật...

BÙM!

- Nè...

Nè...

Mấy đứa, thầy giỡn chút thôi mà...

Từ từ đợi thầy với!

___________________

- Naruto...

Naruto...

Con không bị sao chứ?

Naruto...

Ta vào được không?

Hiện tại đã khá trễ nhưng Naruto vẫn không xuất hiện, lúc đầu Minato đã kêu Menma và Nastumi đến gọi cậu tuy nhiên không được đáp lại.

Bọn nhỏ lo lắng, anh cũng lo lắng nên quyết định đến phòng Naruto.

Khi mở cửa phòng bước vào, Naruto vẫn nằm im lặng trên trên giường nhưng trên gương mặt tỏ rõ vẻ khó chịu.

Hình như cậu bé đang gặp ác mộng.

- Cha...

Mẹ...

Đừng đối xử với con như vậy...

Tiếng đứa trẻ run rẩy trong tiềm thức làm tim anh đau nhói.

Minato không hiểu cảm xúc trong người anh lúc này, nó rất mãnh liệt.

Có điều gì đó thúc giục anh hãy ôm đứa trẻ này đi, hãy an ủi nó đi...

Nhưng anh không làm được...

- Naruto...

Tỉnh dậy đi...

- Cha...

Là cha đúng không?

Khi anh chạm vào Naruto, bất ngờ lại bị thằng bé ôm trầm lấy.

Anh khẽ thở dài dùng tay mình vuốt ve tóc cậu.

Có lẽ đã có chuyện gì đó rất tồi tệ xảy ra với đứa trẻ này.

Một đứa trẻ bị ép trưởng thành, chắc hẳn gia đình cũng không tốt đẹp.

- Ngài...

Đệ tứ???

Naruto cuối cùng cũng cảm nhận thấy độ ấm bất thường liền thức dậy, nhận thấy người mình ôm là Minato thân thể liền cứng ngắc.

Minato cũng rút lại tay của mình, đứng dậy mỉm cười.

- Khá trễ rồi con thức dậy thì mau chóng rửa mặt, ăn trưa thôi!

Bỏ quá nhiều bữa ăn không tốt cho cơ thể nhất là độ tuổi này!

Naruto dùng tay che mắt mình, khẽ gật đầu.

Minato cũng hiểu ý rời đi.

Khi tiếng đóng cửa vang lên, Naruto mới bỏ tay xuống nhìn chằm chằm vào cánh cửa.

"Ngươi thật sự ổn không?"

Naruto mỉm cười chế giễu khi nghe Kurama hỏi thăm mình, cậu hiện tại ổn không...?

"Kurama, ngươi biết không?

Một con người người chỉ dám gục ngã khi đằng sau họ luôn có người làm điểm tựa...

Còn ta...

Nếu gục ngã ai sẽ cho ta điểm tựa, ai sẽ giúp ta đứng dậy?

Ha...

Cuộc sống này là vậy rồi, ổn hay không vốn dĩ không phải do chúng ta lựa chọn!

Kurama im lặng, đứa trẻ này là người mà hắn nhìn thấy từ nhỏ đến lớn.

Nếu như...

"Naruto, ngươi nên nhớ vẫn luôn còn có ta!

Dù có trả giá bằng điều gì ta cũng không sợ.

Cho nên...

Nếu muốn dừng lại hãy dừng lại, ta sẽ đợi ngươi.

Nếu lỡ gục ngã ta sẽ luôn ở phía sau ngươi đỡ lấy...

Naruto, có được không?"

Naruto bất giác cười lớn, từng giọt nước mắt rơi xuống...

Cảm ơn ngươi vì tất cả, Kurama...

************

- Tazuna, thợ xây cầu của Sóng Quốc được người khác treo giá ám sát ngang ngửa với một tội phạm cấp A!

- Trong khi đó nhiệm vụ chúng ta là cấp C!

Kakashi và Sakura nhìn chằm chằm vào ông lão đang lo lắng đến mức đứng không vững rồi mới đưa mắt qua hai người đứng phía bên kia.

- Sasuke và Sakura, hai đứa có muốn tiếp tục làm nhiệm vụ này không?

- Tại sao chỉ hỏi hai người?

Sasuke khó chịu nhìn Kakashi đang giả vờ nghiêm túc nếu ánh mắt không nhìn chằm chằm vào quyển sách.

- Đây đã không còn là nhiệm vụ cấp C, tùy vào những người ám sát mà cấp nhiệm vụ sẽ được tăng dần.

Hai đứa không đủ thực lực để nhận nhiệm vụ này, nếu hai đứa rút thì thầy và Naruto sẽ truyền tin về làng kêu người chi viện và đưa hai em về.

Kakashi đóng quyển sách lại, nhìn lấy Sasuke.

Nhiệm vụ đã nhận không được bỏ giữa chừng, một là chuyển giao ngay lập tức nhưng trong trường hợp này có vẻ không ổn lắm.

Còn hai chính là đưa thêm tiếp viện.

Kakashi dự định nhờ Naruto cho ám bộ đi chi viện.

- Vậy thầy và Naruto sẽ ở lại?

- Đúng là vậy!

- Chúng em sẽ không rút lui!

Sasuke khó chịu lên tiếng, vừa nhận được nhiệm vụ cấp C lại bị tống về làng.

Kakashi thật sự biết trêu người.

- Sakura, em thì sao?

- Em...

Cô đảo mắt nhìn mọi người rồi dừng lại ở Naruto.

- Em cũng muốn tiếp tục, Naruto đã luyện tập cho em rất nhiều.

Em sẽ không làm mọi người thất vọng.

Naruto dựt dựt mí mắt, cú đấm vừa nãy của Sakura đủ cho cậu ngạc nhiên rồi chứ không thất vọng nổi đâu.

Cuối cùng đội 7 vẫn tiếp tục nhiệm vụ của mình dưới con mắt cảm động của ông Tazuna.
 
|Drop| [Đn Naruto] Những Thứ Có Và Không...?
Không đề


- Xin chào, tôi đến tìm ngài Naruto?

- À, mời cậu vào!

Minato vừa bước xuống phòng khách liền nghe chuông cửa.

Người trước mặt anh cũng là một người anh khá quen thuộc, đội phó đội 1 của ám sát làng Mây.

Thời gian đủ lâu hiện tại cậu ấy đã trở thành đội trưởng rồi.

- Xin chào anh!

- Chào hai em, các em chắc là con của ngài Hokage đệ tứ nhỉ?

Đội trưởng đội 1 là một chàng trai còn khá trẻ, nói ra thì tính cách của cậu ấy cũng không thích hợp trong đội ám sát lắm.

Nhưng mà đây là làng Mây không phải làng Lá nên tính cách có quái dị cũng không phải là điều lạ (dù nói là vậy nhưng mà tính cách của Anbu làng Lá dạo này có bình thường đâu).

- Uống chút trà trước đi, Naruto chắc cũng sắp xuống rồi.

- Xin cảm ơn ngài, cũng thật lâu rồi chúng ta mới gặp lại nhau nhỉ?

Thật vinh hạnh khi gặp lại ngài một lần nữa lúc không chiến tranh!

Menma và Nastumi ngồi phía đối diện nhìn hai người bọn họ hình như cảm thấy bầu không khí không được đúng cho lắm.

- Cậu đến đây là vì việc ấy sao?

Minato đặt ly nước xuống bàn nhìn chàng trai, anh cũng muốn biết về vấn đề này nhưng khá ngại mở miệng với Naruto.

- Vâng, nhưng nhiệm vụ này chúng tôi cũng chỉ làm nền cho ngài Naruto thôi!

Ngài ấy luôn là vậy mạnh mẽ, quyết đoán và bất chấp mọi hậu quả!

Sanzu thật ra là một người từng được Naruto cứu mạng trong lúc hai làng đấu đá với nhau.

Nếu nói hắn trung thành với làng Mây thì thật ra hắn trung thành với quyết định của Naruto.

Naruto muốn hắn ở làng Mây thì hắn sẽ ở làng Mây, muốn hắn phải vui vẻ hắn sẽ vui vẻ.

Một tín đồ luôn trung thành với tín ngưỡng của mình.

- Sanzu, anh vẫn tốt nhỉ?

Ngày hôm qua không gặp mặt anh tôi đã nghĩ anh không có trong làng!

Naruto bước ra phòng khách ngồi xuống kế bên Nastumi nhìn qua Sanzu và Minato.

- Vốn dĩ là vậy nhưng nghe tin ngài đã đến nên tôi liền trở về ngay trong đêm.

Minato nhìn qua Sanzu rồi Naruto thầm suy nghĩ điều gì đó.

- Vậy anh đến đây là để làm gì?

Naruto gõ nhẹ lên bàn ra ám hiệu cho Sanzu đang cân nhắc nhắc mở miệng.

Hắn không muốn nói cho ngài Hokage đệ tứ biết vì sợ khi trở về làng Lá ngài ấy sẽ gây khó dễ cho Naruto.

Nhưng có vẻ Naruto đã có sự sắp xếp khác.

- Tất cả thành viên tinh nhuệ nhất trong đội ám sát đã được tập hợp.

Lâu đài của lãnh chúa cũng đã bị bao vây chỉ cần chờ lệnh.

Bộ tham mưu cùng ngài Raikage cũng đã chuẩn bị sẵn sàng, ngài Hokage đệ tam cũng đã biết tin.

- Được rồi!

Naruto gật đầu đã hiểu, Sanzu cũng im lặng.

Không khí phút chốc lại trùng xuống.

- ...

Thật sự phải làm đến bước này sao Naruto?

Minato khó khăn lên tiếng, anh có thể hiểu được kế hoạch của Naruto nhưng đây rõ ràng là quá liều lĩnh.

Chỉ cần bị phanh phui thì Naruto sẽ bị treo giá truy nã với cấp bậc S, hiệp ước ngũ đại cường quốc sẽ bị chọc thủng.

- Ngài có quyền nghe nhưng không có quyền can thiệp thưa ngài đệ tứ.

Tôi không phải thành viên làng Lá nên dù có bị phanh phui thì làng Lá sẽ không một chút tổn hại.

Naruto không mặn không nhạt lên tiếng, cậu không muốn làng Mây bị trói buộc với tên lãnh chúa ngu ngốc này.

Cũng không muốn làng Lá vì cậu mà bị ảnh hưởng, họ muốn truy nã chưa chắc đã thành công.

Minato muốn lên tiếng phản đối cách nói của Naruto nhưng ngay khi mở miệng đã lập tức nghẹn lại.

Sự thật là đã như vậy thì anh còn lo lắng làm gì...

Kể cả Naruto cũng không dính dáng gì đến nhà anh!

______&_______

Sóng quốc quanh năm ẩm thấp, sương mù bao phủ dày đặc.

Khi bọn họ đến nơi trời cũng đã dần tắt nắng, không khí thật sự lạnh lẽo đến phát ghét!

"Suỵt!"

Naruto ra hiệu cho Sasuke và Sakura.

Cả bọn bắt đầu di chuyển chậm lại, bao quanh lấy ông già Tazuna.

Kakashi cũng bắt đầu hoài nghi dừng chân chờ đợi một thứ gì đó...

- Tất cả mau năm xuống!

Ầm!

- Thật ngạc nhiên làm sao, các ngươi mạnh hơn ta nghĩ!

- Hắn là...

Ông lão Tazuna sợ hãi ngã xuống.

- Ninja lưu vong của làng Sương mù, Momochi Zabuza...

Thật không ngờ lại gặp ngươi ở đây!

"Ninja lưu vong sao?"

- Các em bảo vệ ông Tazuna, không có lệnh của thầy không được tham chiến!

Naruto chỉ huy dàn trận bảo vệ, thật sự cậu cũng không muốn tham gia trận chiến này.

Kiếp trước khi Zabuza và Haku ngã xuống, thứ đọng lại trong cậu chỉ là cảm giác hối tiếc và tội lỗi.

Một lần nữa đối mặt dù họ còn sống nhưng vẫn cảm xúc từng trải vẫn ùa trở lại.

- Chúng ta không cần thiết phải đánh đấm làm gì, chỉ cần các ngươi giao lão già đó ra ta sẽ tha cho các ngươi một mạng!

- Ngươi thật sự mơ đẹp đấy!

Kakashi gỡ băng bịt mắt lên, đôi mắt đỏ nhìn thẳng vào kẻ nào đó đang tự lắm lời.

- Sharingan?

Vậy ngươi chính là ninja sao chép của làng Lá, Sharingan Kakashi!

Không ngờ lại đối đầu với ngươi ở nơi này!

"Ninja sao chép...?

Sharingan...?

Chuyện quái quỷ gì thế này?"

Naruto âm thầm liếc nhìn sắc mặt của Sasuke, quả nhiên vẫn luôn là vậy!
 
Back
Top Bottom