Khác (Drop)[Countryhumans] Tất cả chỉ vì ngài

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
(Drop)[Countryhumans] Tất Cả Chỉ Vì Ngài
Chapter 19


Nazi trầm ngâm nhìn cậu.

Hắn đắn đo nhìn tên khùng đang nước mắt nước mũi chối bỏ thân phận.

Hắn hiện không biết mặt tên trùm vũ khí Mỹ kia nhưng tên đó hiện đang đưa ra một điều kiện khá béo bở.

Quay lại nhìn Việt Nam, Nazi chậm rãi đánh giá cậu.

Ngoại hình được, mặc vest gọn gàng được, giọng nói....được.

Chẳng hiểu thế đéo nào mà gã ta làm như đang đi xem mắt vậy!

"Rất vui được gặp lần đầu Sinner?

Ta chỉ muốn hỏi đây là cách giao tiếp với khách của ngươi ư?"

"Sinner" ở đây là một cách gọi khá quen thuộc của tên trùm vũ khí Moganto.

Lúc nãy Nazi gọi thẳng tên là vì hắn buộc miệng thôi.

Việt Nam cuối cùng cũng chịu ngừng trò khóc lóc.

Cậu ập ừ "À thì xin lỗi nhé, hơi xúc động thôi ấy mà" cậu gãi gãi má.

"Thế gặp ta là ngươi xúc động đến muốn phát khóc ư?

Cảm động ghê gớm ha, cảm ơn" Nazi vô cảm nói.

Nghe đến đây thôi cũng thấy giọng gã lạnh lẽo thế nào rồi.

Cậu hít một hơi thật sâu rồi thở ra.

Hai tay chỉnh chu lại trang phục cho nghiêm túc xíu.

Nazi ngồi thụp xuống chiếc ghế đội diện cậu.

Con ngươi đỏ chót của hắn liên tục lia đến chỗ cậu như thúc dục.

Đám người xung quanh cũng dần bỏ đi làm cho Việt Nam như hút ngụp khí lạnh.

Cậu ngại ngần:

"C-chúng ta bắt đầu được rồi chứ?"

Hắn không nói gì gật đầu.

Sau đó là một khoảng im lặng dài làm cho bầu không khí càng thêm ngột ngạt.

Về phía Việt Nam thì đang liên tục cầu cứu hệ thống.

Cậu còn cãi cọ với nó trong đầu mình nữa.

"Đệch!!

Nhanh con mẹ nó lên!

Tên Nazi nhìn ta rồi kìa!!"

《Ngừng nói bậy đi kí chủ!

Cái này là nghiệm vụ chứ tôi không có nghĩa vụ giúp ngài!》

Nó tức giận nói 《Cãi nhau thì có ích gì chứ!

Điều đó sẽ kéo dài vô tận....》

Ok ok mi nói đúng.

Tính cãi nữa nhưng không nói nổi một miếng nào.

Việt Nam triệt để thất bại ở cuộc cãi này, cơ mà hệ thống nói đúng có cãi cũng chẳng được gì thời gian vẫn sẽ trôi và khả năng thoát khỏi đây của cậu cũng sẽ giảm dần theo từng giây.

Giống như ở ngoài, Việt Nam chẳng thể nói nổi từ nào cũng làm bầu không khí trở nên ngột ngạt thất thường.

Với một đứa chuyên áp dụng công thức trong SGK mà nói, chẳng có chuyện linh hoạt gì ở đây cả.

Trừ đánh đấm ra thì giỏi rồi chứ cậu mà gặp phải mấy đứa tinh ranh, đầu óc ngoài hành tinh thì éo chịu được!

Ví dụ như UK ý, ông ta đúng kiểu thuộc dạng quý ông tinh tế dịu dàng nhưng lại tinh ý thái quá.

Ảnh hưởng không ít đến sự nghiệp Trao đi tình thương của Việt Nam.

Nghĩ đến đây thôi cũng cay lắm rồi.

Đối diện với Việt Nam là Nazi, hắn nhíu mày nhìn tên Moganto biểu diễn thay đổi 50 sắc thái.

Theo quan điểm của hắn mà nói....

Tên này đúng nghĩa với từ ĐẦN!

Chẳng hiểu nổi sao tên Moganto này có thể trở thành nhà buôn vũ khí lớn nhất nước Mỹ và dễ dàng che dấu thân phận cũng như những buổi làm ăn phi pháp của gã đối với giới chính phủ.

Chẳng lẽ lại nói USA cũng là một thằng đần chẳng kém tên này nên không bắt nổi?

Hay là vì lý do tuyệt vời gì đây?

Vì kho sản xuất của gã rất lớn?

Năng xuất lao động cao và mang lại công ăn việc làm cho người dân Mỹ?

Ồ điều đó làm hắn đắn đo việc tên này không phải là Moganto.

Đương nhiên là đã kiểm tra nhưng trên giấy tờ Moganto vẫn là ẩn số.

Hơn nữa....tên này còn mang cả bản ký tên của cả hắn và gã.

Chữ ký thì Nazi cũng xác nhận rồi, 100% đúng.

Với cả có rất ít kẻ cả có gan mạo danh tên này đi gặp mặt trực tiếp với hắn.

Bình thường có lẽ đã đi không trở lại từ lâu rồi....

Thế nên cứ coi tên đần ngu si này là gã ta đi?

Nazi chẳng phải rảnh rỗi đi mang một đống cục thịt máu trong phòng tiếp đãi của hắn.

Hình tượng-lòng tin.

Cuối cùng sự kiên nhẫn có giới hạn của hắn cũng đứt làm đôi.

Nhanh chóng rút ra khẩu shotgun nhỏ đủ để bắn nát đầu mục tiêu ở tầm gần mà nhắm thẳng vào đầu Việt Nam.

Phản xạ có điều kiện, cậu giật mình lùi về sau nắm chặt đầu súng.

Sau đó liền chới với giữ thăng bằng, một nắm đấm bất ngờ từ phía Việt Nam xuất hiện.

Ngỡ ngàng trước phản xạ cực nhanh của cậu, Nazi ngẩn người thả súng.

Rầm!!!!

Thân bàn gãy làm đôi trước sự hoảng sợ của một vài người trong phòng.

Bàn tay của Việt Nam hơi đỏ ửng lên, một vài vết xước nhỏ hiện ra nhưng chẳng đáng là bao cho sự cảnh giác của Nazi.

Chà, dù tên này có thể đần nhưng....!

Nhưng cú đấm của gã cũng không tới nỗi nào!!

Mồm của Nazi nhếch lên đầy thích thú.

Gì chứ!

Quá tuyệt!?

______________

Follow me~
 
(Drop)[Countryhumans] Tất Cả Chỉ Vì Ngài
Chapter 20


Hoảng loạn trước hành động mất kiểm soát của mình, Việt Nam loay hoay sửa sai.

Cậu lắp bắp nói:

"Xin lỗi nhé, cái bàn gãy mất rồi...."

Hắn đưa tay xoa miệng mình.

Tên Moganto này cũng biết xin lỗi à?

Theo những gì hắn nghĩ tên này đáng lẽ ra phải rất kiêu ngạo?

Mà thôi dù sao thì gã ta cũng chỉ là một tên đần.

Hắn chẳng có gì để đỏi hỏi thêm về gã.

Nazi hơi cúi người nhìn Việt Nam.

Đôi mắt đỏ như máu của hắn dán chặt vào người cậu.

Việt Nam cũng giật nảy mình nhưng không quá thể hiện ra bên ngoài.

Cậu quay mặt thầm thì.

Đờ fuck!!

Tên điên kia lại nhìn ta kìa hệ thống!?

Tại sao!?

Tại sao!?

Việt Nam trong lòng gần như hoảng loạn hét lên!

Lúc này thì việc bị bắt vào nhà giam tra tấn các kiểu rồi đi lao động khổ sai các thứ thì chắc chắn là điều không thể tránh khỏi.

Việt Nam bên trong đầu điên tiếc đánh mạnh vào chính đầu của mình ୧((#Φ益Φ#))୨

《A!

Cái đó....》Hệ thống cạn lời.

Nó đéo còn có gì để nói với cái tên countryhuman này nữa.

Chấn an thì lại chửi, bảo bình tĩnh cũng bị chửi là thằng ngu si?

Nói chung là hệ thống nói cái éo gì cũng bị tính là đần độn mà bị chửi!?

Không lẽ tên Việt Nam này có cái tính giận cá chém thớt hay sao?

"Haizz....ta chết chắc rồi hệ thống à" Cậu thều thào.

"Hửm?

Ngươi vừa nói cái gì cơ?"

Nazi nghe thấy tiếng gọi thều thào của Việt Nam mà ngước lên nhìn.

Việt Nam hiện đang trong quá trình loanding não thì suýt nữa phọt hết cả nước bọt ra ngoài.

"Khạc!?

Khụ khụ!

K-không có gì cả!!

Chắc ngươi bị lãng tai đó Nazi!"

Hắn nghe thấy thế thì khuôn mặt biến sắc.

Khẩu shotgun còn trong tay tức khắc nắm chặt lại, miệng hắn co rút tột độ.

Hả tên Moganto này nói cái---!

"Verdammt du Bastard!?"

Nazi không kiềm chế được mà nói ra.

Đám người xung quanh co rúm lại, mặt ai ai cũng xanh lè xanh lét nhìn cậu.

Một tên thấy sắc mặt thực sự không ổn của Nazi mà thở dài.

Gã ta chậm chạp bước từng bước.

Nazi tức khắc quay đầu nhìn gã.

Khuôn mặt điển trai giờ nhíu chặt lại, môi còn nhếch lên một nụ cười khó nói làm tên đó sợ đến mức bất động.

Tuy nhiên....

....lợi ích quốc gia vẫn hơn một cơn tức giận nhất thời của Quốc trưởng?

Dù Nazi có quyền lực đến đâu thì hắn vẫn mãi và sẽ luôn là một mẫu đàn ông hoàn hảo trước mắt nhân dân.

Thật khó để cảm xúc lấn át lý trí của hắn.

Tên đó sợ hãi đi đến bên cạnh Nazi mà thì thầm vào tai hắn nhắc nhở công cuộc làm ăn của cả hai:

"T-thưa ngài...x-xin hãy--đ-đây là một buổi hợp tác!"

Việt Nam đứng thẳng dậy nhíu mày nhìn tên đó.

Tên này....?

Thực sự không sợ ư?

Chà, Nazi thực sự đã không động tay với tên đó.

Việt Nam cùng những người khác cũng òa lên bất ngờ.

Có lẽ gã ta cũng không đến mức vô tâm đến vậy.

Đôi mắt vàng sáng của cậu bắt đầu tối đi.

Nazi trầm ngâm ngẫm nghĩ lại.

Ừ cũng đúng hắn cũng không nên như vậy?

"Cút đi"

Hắn lạnh nhạt, quay sang về phía Việt Nam với đám người kia mà lạnh giọng ra lệnh cho đám người đó đi ra khỏi đây.

Tất nhiên ai nấy đều sồn sồn đi ra.

Việt Nam nở một nụ cười gượng hơn bao giờ hết.

Cậu giơ một tay lên mà nói "Ừm chúng ta bắt đầu lại được không?"

Nazi gật đầu.

"Haha....vậy đến đâu rồi nhỉ?"

Cậu bĩu môi.

"Chưa đến đâu đâu, ngươi có muốn thêm một tách trà chứ Sinner?

Ta chưa từng nghe nói rằng ngươi là một kẻ nghiện trà đâu" Vừa nói hắn vừa liếc tách trà trống không của cậu.

Cậu cứng người nhìn nó.

Khuôn mặt của cậu hơi cáu lại nhưng mồm miệng vẫn tươi cười roi rói nói rằng tại trình độ do thám của hắn chưa đạt đến trình độ đủ để biết những vấn đề cá nhân của tên Moganto.

Tuy rất muốn giết quoách tên đần này nhưng vì lý do đó Nazi không thể động thủ nổi.

Và may mắn nhường nào khi đó lại chính là cơ hội cho Việt Nam muốn lấn át thế nào cũng được.....

Mong là cậu ta sẽ không khùng tới nỗi đưa ra mấy câu chết người!!

Mong là....vậy.....

Sau một quãng thời gian "chiến đấu" kịch liệt trên phương diện mua mua bán bán giữa Nazi và Việt Nam.

Đến sau gần 2 tiếng cuộc thương thảo giữa cả hai đã có kết quả!

Và ừ thì vẫn bán.

Đáng lý ra khi hắn đưa ra cái điều kiện đéo gì dù cho nó có vô lý đến đâu thì Việt Nam vẫn sẽ ngoan ngoãn chấp nhận.

Tất nhiên lý do là vì cậu muốn kết thúc buổi nói chuyện này để thoát ra khỏi đây càng nhanh càng tốt.

Tuy nhiên đối với một tên bán vũ khí như Moganto, chắc gã cũng sẽ chẳng bao giờ bị uy hiếp đâu nhỉ?

Kiểu bố già các thứ ý.

Đm!?

Cậu giờ đang muốn nôn một bãi vào tên điên này rồi.

Germmany à thực sự ông già của cậu quá mức cẩn thận rồi đó!?

Vì lý do gì cậu luôn nghĩ gã ta là một tên vừa điên vừa liều nhỉ?

Haha!

Thực sự...!

Thực sự....cậu muốn trốn ra khỏi đây quá?

Đó là tất cả những gì đã xảy ra trong đầu của Việt Nam trong suốt hơn 2 tiếng vừa qua.

Cứ mỗi khi hắn nói cái gì đó, cậu cứ phải căng não xem nên nói thế nào cho hắn không nghi ngờ.

Luôn luô---

"Sinner ngươi nghĩ sao về nó?

Vậy thì hãy kí vào đây đi"

Nazi nhìn chằm chằm Việt Nam nói.

Hắn thầm nghĩ gã ta vừa có thể chất vượt qua sức tưởng tượng của hắn về một tên trùm mua bán chỉ biết ăn không ngồi rồi của hắn cũng như một chứng minh cho hắn thấy tên này cũng không quá mức đần độn.

Nazi nhíu mày khi thấy vẻ mặt thất thần của Việt Nam mà khó chịu.

Thành thật mà nói tên này cứ như một chiếc gai nhọn đâm thẳng vào tim hắn vậy.

Chà, thực khó chịu.

Lắc đầu vài cái như để tỉnh táo.

Nazi đẩy tay nhẹ lên vai Việt Nam để giúp cậu tỉnh táo trở lại.

Việt Nam bị đẩy nhẹ mà sực tỉnh nhìn hắn.

Vào lúc đó.....

Hắn đã từng nghĩ đôi mắt vàng của Moganto thật hiếm có, rất ít kẻ có thể sở hữu nó.

Tên UK phải chăng cũng thích điều này.....?

Nó quả là---!

"Đẹp, đẹp lắm..."

Hắn bật thốt lên.

Việt Nam ngơ ngác nhìn Nazi ngẩn người cảm thán đôi mắt của mình.

Cậu đã hơi lùi lại khi nghe hắn ca ngợi về con mắt của cậu, sự rén nhẹ đã khiến Việt Nam thực sự sợ hãi.

Khuôn mặt của cậu dần dần mếu đi khi nghĩ ngay sau đó tên Nazi sẽ,

Sẽ móc mắt mình?!!

Trời ạ!!

Bị lộ rồi ư!?

_________________

Bonus cho các bác biểu cảm của Đông Lào khi thấy anh mình gặp nguy cmn hiểm.

Đông Lào: Êy!

Bro dừng ngay cái trò biến thái khỏi người anh ấy cho tao!!!
 
(Drop)[Countryhumans] Tất Cả Chỉ Vì Ngài
Chapter 21


Việt Nam không nghĩ nhiều mà nhanh chân chạy trốn.

Nazi giật mình nhìn cậu đang chạy trối chết mà muốn giết chết hết đám lính canh xung quanh.

Bộ bọn chúng không biết tên đó đang làm gì à!!?

"Còn đứng trơ ra đó làm gì?

Bắt!!!"

Hắn lạnh giọng ra lệnh.

Đám lính canh vốn còn ngơ ngác không hiểu kiểu gì bị tiếng lệnh của Nazi làm cho dọa sợ mà sợ hãi đuổi theo.

Tuy vậy vẫn còn những tên ngu ngơ đứng bất động nhìn hắn.

Nazi thở dài xoa xoa tay, hắn quay đầu nhìn tên lính Phát Xít đang cứng đờ.

Hắn lẩm nhẩm "Thứ vô dụng....."một cách đầy chán ghét.

Sau đó phẩy tay bảo tên đó lại gần, đưa vào bên trong căn phòng mà đánh liên tiếp vào người gã làm tên đó phụt bọt mép ngất đi.

Quay về phía Việt Nam.

Rầm!!!

"A!!

Cái mẹ nó!?

Hệ thống giúp!"

Cậu hét.

Tuy nhiên nó vẫn cứ im lặng làm cho Việt Nam lo lắng mà mồ hôi đầm đìa.

Gì đây lại chập mạch nữa hả?

Thật không hiểu nổi mà!

Việt Nam buồn bực lắm nhưng chẳng làm được gì ngoài vừa quay đầu nhìn đám lính vừa chơi trò đố anh bắt được em với bọn chúng.

"Đứng lại đó!!"

Thành thật mà nói bọn chúng chẳng khác gì với lũ đuổi theo cậu lúc bị bắt ở căn cứ Liên Xô.

Khác ở chỗ bây giờ chỉ có mỗi Phát Xít mà thôi, không lại kiểu dù là kẻ thù nhưng vẫn song hành với nhau đi bắt kẻ thù chung đại loại vậy?

Ách...số cậu đen thùi lùi, đỏ đâu rồi em ơi!

Bỏ anh thế à.

Vừa nghĩ vừa tức.

Đang nghĩ linh tinh thì một tên vừa đủ bắt kịp cậu.

Lúc này có hơi sốc vì rõ rành rành là mình bỏ xa cả bọn sao giờ lại--?

Chưa kịp nghĩ tên đó điên cuồng xả đạn về cậu.

May là thân thủ nhanh nhẹn chứ không đã bị bắn thủng mấy phát vào người.

Việt Nam không nói nhiều trực tiếp giật súng mà bắn một cái vào bụng tên lính.

Hắn ta kho ra máu mà gục xuống.

Không biết còn sống hay đã chết, Việt Nam vẫn cố gắng chạy thật nhanh ra cửa chính.

Cơ mà nghĩ lại thì nó lại sai sai.

Cửa chính sao?

Mày bị điên à Nam?

Lũ đó chắc chắn đang vây kín cửa sao thoát ra nổi!?

Việt Nam tức tối muốn hộc máu, cậu bất ngờ chuyển hướng làm đám lính không dừng kịp mà chen lấn nhau.

Đôi khi mất 'tình nghĩa đoàn kết' đánh đấm lẫn nhau liên hồi.

Việt Nam ngó nhìn xíu phì cười ha hả!

Chết mịa hết đi con, bố mày thông minh vl✩ Việt Nam cứ thế tự cao, khen bản thân thông minh thế này thế nọ mà quên mất tất cả chỉ là sơ suất của mình.

Ngay cả một đứa trẻ cấp một cũng biết.....

....chạy ra ngoài đấy chỉ có cửa chết....

Đang loay hoay tìm cửa sau bỗng Việt Nam nhìn thấy một nhân viên trong Ủy ban mở cửa rời đi làm lộ một chút bản đồ bên trong.

Tất nhiên chẳng thằng ngu nào xông thẳng vào đó khi chưa biết liệu bên trong còn có ai không, nhưng gấp quá chẳng có cơ hội.

Lịch sử lặp lại Việt Nam chậm chạp bước vào rồi đóng sầm cửa lại.

Bên trong khá tối với một chiếc đèn dầu trên bàn.

Cậu cẩn thận cầm nó giơ lên để nhìn kĩ bản đồ.

Sau gần 10 phút mò mẫn cuối cùng cậu cũng phát hiện!!!

Nhưng, nhưng...!

Cái đ*t nó ở tận dưới lòng đất cơ ạ.

Phải khen khen cho lũ xây cái Ủy ban Berlin chết tiệt này một chào pháo tay khi lớp bảo mật của cái cửa dưới lòng đất đó duy nhất chỉ dành cho cấp cao của Đức.

Well, cậu không đi nổi rồi.

Khóc ròng là từ duy nhất miêu tả chính xác từ khuôn mặt cho lẫn tâm hồn vốn đang chịu áp lực của Việt Nam.

//Cạch//

À vâng điều đó có thể khắc phục ngay lập tức nếu như....anh bạn à chúng ta ở đời thật là đối tác kiêm bạn thân của nhau đó--à thì không hẳn thân lắm nhưng cũng là bạn bè ha?

Phải ha....

"Ôi Friend à, Germany haha...ừm lâu không gặp?"

Việt Nam cười gượng.

Germany bất ngờ nhìn cậu đang trong phòng làm việc của mình.

Cậu ta thất thần nhìn xung quanh lẩm bẩm gì đó rồi nghiêm túc quay sang nhìn cậu.

Cậu ta thận trọng mở lời:

"Chào, cậu là ai?"

Germany nhíu mày.

Việt Nam nuốt nược bọt lo lắng tránh ánh mắt sắc bén vàng kim không kém của mình mà hoảng loạn.

Cái kính, cái kính, cái kính đâu rồi!

Trời ạ không có nó cậu trông như một thằng ngốc.

Việt Nam nói không được thì chỉ có nước ăn bài chuồn thôi.

Đang định đi ra thì gặp ngay quả đồ tặng kèm của anh ta.

Tiền bối của Germany ư?

Ồ no no no no no.

Chỉ một câu mà thôi, gương mặt của Việt Nam hiện giờ đéo khác gì bức tranh nổi tiếng The Scream của Edvard Munch.

//Cạch//

Một lần nữa tiếng cửa vang lên khiến sự chú ý của cả hai chuyển hướng.

Nazi đi đường tắt đến đây lại bất ngờ gặp ngay kẻ muốn gặp.

"Moganto!?"

Hắn không kìm được mà nói ra trước sợ ngỡ ngàng của Germany và sự muốn khóc thét zời ơi của Việt Nam.

Đẩy kính mấy lần như để bình tĩnh lại.

Germany loạng choảng tiến gần đẩy Việt Nam ra bên cạnh mà thầm thì nói với Nazi:

"N-ngài nhầm rồi, tên Sinner đó còn lâu mới đến đây.

Gã chẳng nói là cho người đến ký ư?"

Nazi cạn lời.

Ok ngươi đúng thằng oắt hậu bối.

Ta nhầm con mẹ nó rồi.

Hắn im lặng mà môi mấp máy như muốn nói gì đó rồi lại thôi.

Germany thở dài thườn thượt, đượm mệt mỏi nhìn Việt Nam một cách chán chẳng muốn nói.

Bầu không khí im lặng một cách quái dị làm cậu muốn ngạt thở đến chết.

Hơi lách qua hai người, cậu cúi đầu thấp giọng nói "Xin lỗi" rồi bỏ đi.

Cánh cửa đóng lại Germany mím môi dán chặt mắt vào cánh cửa.

Nazi cũng mím môi nhìn cậu ta hối thúc mình đuổi theo Việt Nam.

Bỏ cuộc.

Ừ bỏ cuộc!

Germany chán nản quay người đập đầu liên tiếp xuống bàn chửi rủa:

"Beruhige dich, es ist in Ordnung ..."

Đúng vậy mọi thứ sẽ ổn.

Nazi cũng bất lực mở của đi ra ngoài trước ánh mắt bất mãn của Germany đúng kiểu:

"Mẹ mày chết, chết hết mẹ đi!!!"

Hắn thầm chậc một tiếng nhìn thằng đấn đang lon ton chạy trốn hắn.

Không khỏi nguyền rủa Việt Nam sẽ bị chính tay hắn tra tấn đến không thể đau hơn!?

Thế quái nào hắn lại đắn đo giữa việc có nên giết tên đần này không nhỉ?
 
(Drop)[Countryhumans] Tất Cả Chỉ Vì Ngài
Chapter 22


Để chứng tỏ sự cố chấp của mình Việt Nam nhất quyết vẫn đi theo bản đồ, đi xuống cửa sau của cái Ủy ban Berlin này.

Đứng ngây nhìn cái khóa hiện đại không thể chịu được làm cậu lóa mắt còn tưởng đây là thứ dùng cho thế kỷ 21, 22.

Lũ làm game lười biếng vãi đạn.

Thứ này còn không phải chiếc khóa nhà vạn năng mà tên America từng mua và quảng cáo hay sao?

Gì đây?

Chiến thuật quảng cáo tư bản hả??

Nghĩ đến đây thôi môi của Việt Nam co rút tột độ.

Không biết game thủ có phát hiện ra chi tiết nhỏ nhặt này không nhỉ?

Công nhận tên America thông minh phết, sau khi thoát ra khỏi đây thử làm với mấy trò chơi nước nhà thử xem.

Tăng lợi nhuận a!

Cậu vui vẻ bắn một phát vào ổ khóa nhưng không được.

Thì ra cái này phải nạp tiền mua súng xịn mới được....

Ha...ha thật là?

Việt Nam tuy vẫn mỉm cười nhưng càng ngày nụ cười càng dài ra.

Mong rằng sức chịu đựng của cậu cao để không thể nổ cơn tan tành với lũ làm game EA này.

"Mé!

Đậu má phiền phức quá" Cậu lấy tay xoa xoa mũi.

Quay đi ngược lại, Việt Nam quyết định đi cửa chính.

Dù sao hai tay cầm hai súng chiến đấu đánh bại trăm quân địch ngầu biết bao!!

Đây còn chẳng phải ý đồ của người làm game muốn người chơi cày chay trải nghiệm sao?

Chà, Việt Nam lạc quan nghĩ mình sẽ vượt qua dễ dàng.

Cậu cố cười thật tươi, thật tự tin đi quay ngược đường trở lại.

Đang đi giữa chừng gặp ngay chàng trai nhân miêu:

"Tokomi-san ngươi thật đáng yêu!

Thằng bé bảo nó thích ngươi lắm đấy!"

JE vui vẻ hoa tay múa chân.

Người đi bên cạnh hắn thì cười trừ cho qua, nhìn phát biết luôn anh ta đang sợ rén hết cả quần.

Cả hai vừa đi ngang qua chút thì bỗng JE dừng lại.

Gã chậm rãi quay đầu nhìn lại.

Gã thầm thì: "Tên đó là ai vậy?

Nhìn rất quen nhưng ta chưa...?"

"Ngươi biết hắn?"

JE nhíu mày nhìn người bên cạnh.

Rõ rành lúc trước còn vui vẻ cười đùa giờ thì quay ngoắt 180 độ, trông dữ dằn hơn rất nhiều.

Anh ta có lẽ hơn hẳn mấy tên lính mà Việt Nam từng gặp qua, bình tĩnh đáp:

"Khụ...ừm thưa Thiên Hoàng-sama tôi nghĩ hắn đã từng gặp qua.

Trông hắn có cảm giác rất giống tên nào đó."

Yohanashu Tokomi-sinh năm 1911 người Nhật gốc Đức.

Anh ta rất được cấp trên tín nhiệm, chức vụ giám sát kiêm đơn vị chuyền tin trực tiếp của Nazi ở Nhật.

JE ồ lên một tiếng thích thú.

Với giác quan nhạy bén của nhân miêu gã dễ dàng ngửi được cái mùi hương đậm chất An Nam đó.

Phải chăng đây là gián điệp?

Thật khó tin làm sao....gã nghĩ.

Cái lũ người dân thời đó còn chưa bao giờ nhìn thấy cái đài phát thanh thì sao mà có thể bay sang đây?

Hơn nữa thân hình bọn chúng thấp bé, gầy yếu như que tăm sao lũ người Đức tuyển được làm lính nhỉ?

JE nghi ngờ tiến lại gần chỗ Việt Nam.

Đang đi lại thoải mái bỗng dưng lại căng cứng lại làm Việt Nam khó chịu.

Rồi thì JE lại gần nắm chặt vai cậu làm cậu không khỏi suýt xoa cái vai mềm yếu của mình bị bóp chặt.

Cậu đau đớn rên lên "ưm" một tiếng nhỏ xíu.

JE hoang mang tột độ mà thả lỏng bàn tay ra.

Cái tai của gã hơi hơi đỏ ửng làm cho Tokomi phía sau tinh ý nhìn thấy.

Vốn dĩ anh ta đi theo JE chỉ đơn giản là cùng gã tiện đường kiểm tra cái chốt khóa.

Ài chà....thực khá tuyệt đó.

Việt Nam muốn bực mình chửi gã lắm cơ mà không được.

Vừa mới gặp Nazi rồi đến Germany rồi lại JE?

Không lẽ tiếp nữa lại đến IE!?

Trời ạ cái số trùng hợp lắm luôn á.

Việt Nam run run nói:

"Xi--!!À không ngài JE xin lỗi ngài" Cậu mấp máy.

JE cũng giơ tay kiểu hài hòa: "Không sao không sao ta ổn, lúc trước có làm ngươi hơi đau"

Gã tỏ vẻ hối lỗi trước hành động lúc nãy của mình nhưng Việt Nam biết thừa gã có hối lỗi cái ton tặc.

Nhìn đi!

Có ai tỏ ra hối lỗi, hối cải mà miệng mỉm cười tươi rói đến vậy không?

Gã đang trêu ngươi cậu chắc?

Việt Nam tuy vẫn tức cay người nhưng vẫn cố ra vẻ là tao ổn ok?

JE nheo con mắt đúng chất sắc xảo của mình mà liếc qua liếc lại người cậu như tìm kiếm điều gì đó.

Sau đấy gã hơi lùi lại như giữ khoảng cách an toàn với cậu nói chuyện phiếm chút.

Việt Nam cũng nheo mắt cẩn thận quan sát hành động kì lạ của gã.

Thấy JE hơi lùi lại về sau, cảnh giác về gã có phần thả lỏng.

Cậu vẫn lịch sự trả lời mấy câu chào hỏi xin lỗi vô nghĩa của gã.

Tokomi bên cạnh như muốn tiến lại rồi thôi.

Trên tay còn đeo chiếc đồng hồ chằm chằm nhìn nó.

Sau hơn khoảng 10 phút.

Gã cười: "Ne...tiếc quá hết thời gian của ta rồi anh bạn"

Cậu gãi gãi đầu, cúi thấp người nói "Vậy chào hai người.

Tôi rất vinh hạnh khi được nói chuyện cùng ngài, mong rằng chúng ta...sẽ gặp lại"

Đến chữ "Gặp lại" thì Việt Nam nói nhỏ dần, thành thật mà nói cậu chẳng muốn gặp lại JE một lần nào nữa đâu, cả Nazi nữa.

Đây thật sự là ác mộng mà!

Đang suy nghĩ các thứ thì JE bỗng bồi thêm câu:

"À cơ mà cậu đây là đơn vị số mấy?

Sao tự dưng lại đi loanh quanh đây?

Còn cả tiếng súng và mùi súng nữa?

Ta nghĩ chắc không liên quan gì tới cậu đâu nhỉ anh bạn bé nhỏ?"

Bé nhỏ...?

Đại từ xưng hô quái gì vậy!?

Việt Nam ớn lạnh trước đôi mắt mở to dí sát vào mình.

JE là một tên biến thái có sở thích tàn bạo giống Nazi.

Lẽ não vì thế bọn chúng mới hợp nhau?

A...gã ta lại chằm chằm nhìn cậu nữa rồi.

Cái nhìn với màu mắt đen tuyền của gã làm cậu không muốn cũng phải muốn nhanh chân chạy đi.

Lần đâu tiên trong đời Việt Nam mới biết cảm giác của mấy anh lính tội nghiệp bị boss cảnh cáo là như thế nào.

Mẹ cha ơi, mẹ Âu Cơ ơi!

Làm ơn phù hộ con nhanh nhanh thoát khỏi đây cái!?

Cậu trong thâm tâm chắp tay cầu tổ tiên độ cho con hộ cái.
 
(Drop)[Countryhumans] Tất Cả Chỉ Vì Ngài
Chapter 23


"Ha...ha tôi thuộc đơn vị, đơn vị mà ngài biết đấy ngài JE?"

Cậu lúng túng làm cho JE bên cạnh mỉm cười có phần chua chát.

Gã tuy không thể hiện rõ thái độ nhưng sát khí của gã thì tràn làn khắp nơi.

Tokomi hơi nấp vào chỗ JE đang đứng.

+100₫ về sự thông minh của anh bạn.

Việt Nam trong lòng cũng mong muốn được nấp sau lưng của JE để thoát khỏi cái luồng khí siêu chết tiệt kia.

Hai tay cậu hơi mò mò vào bụng gã:

"Ara n-ngài JE cứ bình tĩnh ý tôi là..."

Vừa nói chậm cậu vừa cố gắng lia mắt liên tục xung quanh.

Một phần là tránh cái ánh mắt thâm độc của JE, một phần là cố nghĩ cái tổ đội gì đấy.

Nhưng như vậy quá liều lĩnh, bây giờ chỉ còn chờ mong lời trả đáp của tổ tiên thần linh thôi.

Cậu nhắm chặt mắt: "Là tổ đội X124 thưa ngài!!"

JE mở to đôi mắt nhìn cậu ngạc nhiên.

Lúc nãy gã định thủ tiêu luôn Việt Nam nhưng thấy hành động cậu khá dễ thương hơn nữa đoán đúng mất rồi nên tạm tha.

Gì chứ!

Dù cho cậu có nói đúng thì vì an toàn gã vẫn sẽ giết chết cậu không chút ngần ngại.

Tokomi phía sau đơ người khi không thấy JE giết tên kia.

Anh ta cạn lời rõ thấy mẹ.

Lắp ba lắp không nên lời.

"Thiên hoàng-sama....ngài sao lại?"

"Hửm gì sao?

Bộ không giết là bất thường lắm hả?"

JE nghiêng đầu nhìn Tokomi hỏi.

Việt Nam muốn nhảy lầu tử tử vì gã ta quá là đẹp trai!

Má ơi sao số con nghiệp nhưng bỗng con lại thấy nó may mắn làm sao á?

Đúng kiểu thanh niên xuyên không may mắn và nàng Nhật hoàng nhân miêu hư h---!?

Bốp!!!

Ăn nói mất dạy?!!

Việt Nam thở hổn hển đính chính lại tâm can, không thể để nhân sắc quyến rũ lấy mình được.

Chỉ là hơi kì khi hồi còn chiến tranh cậu gặp không ít mỹ nhân kế sao tự dưng nhiên lại suy nghĩ bậy bạ đến như vậy trước kẻ thù nhỉ?

Nhưng bỏ qua vấn đề vừa nãy.

Việt Nam nghĩ sẽ mạnh mẽ và chính trực hơn để không sa vào vũng lầy như lúc nãy.

JE nhíu mày nhìn buổi cảm thay đổi liên tục của cậu mà liên tiếp nảy sinh nghi ngờ.

Gã nghĩ thật không thể để tên này trốn thoát.

Về sau gã sẽ thẩm vấn tiếp giờ thì.....

Ngay khi Việt Nam ngẩng đầu mở mắt lên thì trước mắt là hình ảnh đáng sợ khi JE chuẩn bị đánh ngất cậu.

Chưa để cậu kịp phản ứng JE nhanh như chớp đánh ngất cậu chỉ trong một phát đánh.

Việt Nam lờ ma lờ mờ ngất đi khi chưa hiểu chuyện gì.

Tokomi nhìn vậy mà cảm thấy đau hộ cho Việt Nam.

"Cái quái gì....?"

Việt Nam ngơ ngác.

_

_

_

_

_

//Cạch//

"Chào anh bạn~ Tỉnh rồi hả?"

Một giọng nói yểu điệu vang lên.

Việt Nam mệt mỏi mở mắt.

Do chưa thích ứng được với ánh sáng nên cậu vẫn cảm thấy choáng váng không thể tả.

Nhưng nó rất nhanh đã biến mất khi một mùi hôi thối xộc thẳng vào mũi.

Cậu ai oán kêu:

"Cái đ*t mẹ gì vậy?

Hôi quá!"

Cậu lè lưỡi khi thầm cảm nhận cái mùi vị kinh tởm của nó.

JE đứng đối diện nhìn chằm chằm cậu thích thú không nguôi

Khác với những gì đã nói trước đây, nơi này không phải là phòng tra khảo giống lúc ở Liên Xô mà là...phòng tra tấn.

Trời ạ, sao mà cậu có thể tin tưởng lời gã nói thế này?

Mình ngu thực sự.

Cậu hơi hoang mang ngắm nhìn mọi thứ xung quanh, cậu bị trói trên một chiếc ghế gỗ và xung quanh toàn là còng tay, dây xích và dụng cụ tra tấn chuyên nghiệp.

Công nhận rằng lũ Phát Xít này rất đầu tư cho sản phẩm tra tấn tù nhân của mình nha!

Cậu cười nhạt, lắc đầu chán chường:

"Vậy là lộ rồi đúng chứ JE?

Ngươi hẳn biết rõ ta nhưng ta chắc chắn đéo bao giờ bỏ cuộc đâu!!"

Cậu hét lên vào mặt gã.

Gã thì vẫn tỏ vẻ kiểu: Ơ ta có biết cái gì đâu?

Sao tự dưng hét vào mặt người ta như vậy? (*/ω\) Biết đau lòng lắm hông~

Nhìn JE diễn trò như vậy Việt Nam tức chẳng muốn nói, cậu chỉ hầm hực quay sang chỗ khác không nhìn gã nữa.

Cái con mèo nhỏ bé xíu yếu ớt này chảnh chẹo thế không biết?

JE thầm nghĩ.

Mới diễn vui chút thì lại nổi đùng giận dỗi không muốn xem mới lạ.....

Gã cũng không biết làm gì nữa đành mở lời: "Ngươi là kẻ mạo danh tên trùm vũ khí Moganto?

Sao lại giả danh tên đó làm chi?"

Nghe đến cái tên "Moganto" tức khắc cậu cứng người.

Thế là....không lộ thật ư?

Việt Nam bỗng cười tươi rói gật gật đầu:

"Đúng đó đúng đó, ta mạo danh hắn đi làm cho vui thôi.

Ta đơn giản là muốn mạo hiểm chút ai ngờ lũ các ngư--ngài ngốc đến mức không nghi ngờ còn cho ta vào phòng tiếp đại như thật!

Ta còn tưởng các ngài thông minh lắm cơ ai ngờ...."

Sau màn giải trình tuy không thuyết phục nhưng lại đậm chất cà khịa.

JE nghe xong liền trấn an tên ngu đã tiếp đãi Việt Nam trong câu chuyện là Nazi chứ không phải gã.

JE cũng cười tươi rạng rỡ hơn trước làm cậu cũng cười như muốn tươi hơn gã.

Thế chẳng hiểu sao lại thành công cuộc tranh dành đại sứ thương hiệu kem đánh răng P/S mất rồi??
 
(Drop)[Countryhumans] Tất Cả Chỉ Vì Ngài
Chapter 24


"Nếu vậy thì....chà, ta không có ý làm gì cậu đâu chỉ là...chịu đau một chút thôi nhé?

Và chút gì đó khổ nữa?"

JE chống hông xoa cằm, cái điệu bộ đứng của gã ẻo lả không thể tả nhưng Việt Nam vẫn cho là vì gã khá ngon nên cho 9,5₫ làm tròn lên 10₫.

Cậu vẫn giữ bộ mặt dửng dưng như thể cái chuyện bị tống vào nhà giam như này là cơm bữa vậy.

Đôi khi còn cướp lời gã nói thay mới chịu làm JE đen hết cả mặt mũi.

Gã thầm thì:

"Cậu ta quái lạ thật đấy...."

"Hả!

Ngươi mới nói cái gì cơ?"

Cậu hỏi.

Đôi mắt mở to ra lấp lánh nhìn gã làm cho con tim của JE xao xuyến muốn bay ra ngoài.

Con mẹ nó!?

Kawai!!

JE cảm thán không ngớt.

Một lần nữa nhìn JE ánh mắt trìu mến nhìn cậu như động vật nhỏ dễ vỡ cần bảo tồn.

Ánh mắt Việt Nam tức muốn hộc máu.

Nghiến răng, nghiến lợi nghĩ:

Đ*t mẹ cái đéo gì vậy?!!

Hắn sao lại nhìn cậu bằng cái biểu cảm siêu khinh thương như vậy!!!

Bộ trông tao yếu lắm hả!!

Men lỳ quá còn gì!

Nhưng mà trong lòng nghĩ gì thì bộ mặt càng trái ngược như thế.

Cậu càng tức nụ cười trên môi càng rộng và tươi hơn lúc trước một cách đáng ngạc nhiên.

Ngay cả gã cũng chẳng hiểu vì sao một người bình thương khi gặp phải cái tình huống éo le như này lại có thể cười theo cấp số nhân.

Vậy ra đây mới chính là kẻ có cái gan lớn đi đóng giả một trùm vũ khí rồi đi gặp cả Quốc trưởng nước Đức?

Đúng ra rất đáng hâm phục, cả lũ lính gã đào tạo tuy tâm rất vững chưa ch---

Két!!

Tiếng cửa sắc ọp ẹp vang lên làm cho Việt Nam nhíu chặt hai mắt.

JE thấy vậy thì quay sang hỏi:

"Này làm gì vậy có biết là ta đang có việc không hả!"

Tên lính giật nảy mình lúng túng nói: "T-thưa ngài Quốc trưởng bảo giao hết đống việc về người giả danh cho ngài sắp xếp miễn là đừng giết là được ạ"

Rầm!!!

Tên lính sợ hãi không dám ngẩng đầu.

Nếu lỡ mà chọc giận ngài ta chắc chắn chỉ có cái chết đang đợi bạn hơn nữa ra đi chưa chắc đã toàn thây!?

Hắn chỉ muốn làm xong rồi chuồn lẹ mà thôi!!

Việt Nam nhìn thấy vậy có chút tội cho tên lính nhưng nghĩ lại có phải người tốt gì đâu mà giúp?

Suy nghĩ này lạ quá nha.

Cậu hơi nghiêng mình nói:

"À ờm....JE này ý ta là ngài có thể bớt bớt nóng lại không?

Dù sao ngài xả giận lên người tên đó như vậy nào còn hứng thú mà đánh ta.

Vậy đó?"

"Sao nhỉ?

Tóm gọn lại là vô nghĩa nên tha cho hắn đi ha?"

JE nhìn chằm chằm Việt Nam như sinh vật lạ.

Cái lời bênh vực gì đây?

Hứng thú?

Xả giận?

Còn "đánh ta" nữa chứ?

Tên này bị điên rồi à?

Cơ mà...gã mím môi kiềm chế lại nụ cười sảng khoái của mình.

Thích thật đấy!

Thú vị quá ta~♡

"Thế là anh bạn đây là có sở thích bị tra tấn ư?

Chúng ta thật hợp đôi làm sao!?"

Một S và một M, quá hợp.

Không muốn nói nhưng loại người như anh bạn đây là hiếm có lắm đấy biết không?

Càng nghĩ JE càng sướng rờn rờn cả người.

Gã bỏ qua tên lính làm hắn chạy vụt đi không biết.

Nhẹ nhàng đặt ngón tay thon dài của mình lên môi Việt Nam như biểu ý im lặng:

"ねえ愛!それはとても互換性があります!こんにちは☆"

[Nè tình yêu!

Hợp ý nhau quá đấy!

Hi☆]

Đôi con ngươi đen hoắc của gã trong mắt cậu biến dạng linh hoạt từ một con ngươi bình thường thành hình trái tim đỏ ửng, tỏa ra ánh tím hồng kích thích!

Việt Nam thầm nuốt nước bọt.

Quá mức gợi dục rồi JE ơi!!

Cậu không phải chưa từng xem hay đọc mấy bộ manga có nữ chính là yandere cầm dao với ánh mắt si tình nhìn nạn nhân......

Rồi sau đó....A!

Chết tiệt đúng là tên JE ham sắc này y hệt chúng mới dị.

Japan, cha cậu đúng là điên khùng chẳng kém Nazi!!!

Việt Nam hoảng loạn gào lên:

"Má dừng lại đi!

Làm ơn đó!?

Kinh dị quá rồi trời ạ...!!!"

Cậu đẩy mặt JE ra xa.

Đã bảo là đừng có áp sát mặt nhau rồi mà!

Còn thêm quả ánh nhìn đúng chất yandere này nữa, muốn cậu sốc đến chết hay gì!!!?
 
(Drop)[Countryhumans] Tất Cả Chỉ Vì Ngài
Chapter 25


"Mẹ kiếp!!

Bỏ ra không thì bảo cái tên nhân miêu siêu chết tiệt này!?"

Cậu hét vào mặt JE làm gã có phần buông tay.

JE mặt buồn thiu khi cái người vừa bị trói kia giờ đây đã thoát ra còn chống đổi nữa chứ?

À mới để ý thì cậu ta đã gỡ cái dây ra rồi à?

Gã híp mắt.

Dù sao cũng sắp chiều tối, gã cũng mệt mỏi để chơi trò chơi với "tù nhân" mới.

Tiếc nuối nhìn Việt Nam JE thở dài than trách người kia có cái bản mặt sáng chói quá.

Sáng không chịu được a!!

Gã từ từ lùi lại tỏ vẻ không làm khó cậu nữa mà chuyển sang bộ dạng có phần nghiêm túc hơn trước.

Gã chắp tay nói:

"Vậy là xong rồi nhé, cậu thật tuyệt anh bạn trẻ.

Thật sự rất kì lạ khi họ lại để quên một tài năng như cậu.

Ta nghĩ rằng cậu đáng lẽ ra đang phải nhập ngũ mới phải?

Trốn ư...?"

Giọng gã nhỏ dần rồi hớn hở như nhận ra điều gì đó mà vui vẻ nói tiếp:

"Cậu đào ngũ ư!

Chà, đó là một điều tệ hại nếu như là ở chỗ ta-ý ta là ở nơi này có vẻ không đấy lắm....?"

JE lắc đầu.

Lần này thì giống kiểu gã đã phát hiện ra một cái mấu chốt quan trọng vậy.

Ba hoa chích chòe đủ thứ về việc cậu đào ngũ như kiểu: ghét chiến tranh, không ủng hộ,....mọi thứ kể cả những lý do hết sức nực cười.

Nhớ vợ gì chứ?

Có con căk cậu còn lâu mới cưới vợ nhé.

Việt Nam này còn trẻ nên chưa muốn lấy vợ.

Dù cho thực tế cậu già ơi là già nhưng cậu không muốn gặm cỏ non một chút nào, nó cứ tởm làm sao ý?

Hơn nữa còn bận việc là đằng khác.....

Việt Nam chậc lưỡi: "Đừng có nói về việc đó nữa J--E!

Còn không mau làm gì đó với ta đi cái tên chậm tiến độ này?"

Anou...cậu ta thay đổi thái độ nhanh quá đấy?

Lúc đầu còn lịch sử tử tế dù cho có bị nguy hiếp cỡ nào vẫn giữ lời ăn tiếng nói nhất định giờ thì?

Sao cục súc thế cưng??

"....?"

"Ổn không đấy?

Người kì lạ thật rõ ràng ta phạm phải một sai lầm tai hại còn có thể bị bỏ tù như chơi hoặc ăn đạn mà một tên nổi tiếng tàn bạo như ngươi sao cứ chần trừ mãi vậy?!"

"JE ngày xưa của ta đâu rồi hả!!

Mẹ nó!?

Trả lại đây!!"

Cậu thà để bị tra tấn đủ kiểu còn hơn là phải gặp lại một JE yandere mà cuồng si các thứ.

Yandere cũng có nhiều loại.

Nhưng cái kiểu ngọt ngọt mà còn thích dí sát thân nhau, ướn ẹo thì thôi cậu đéo nhận người quen!?

Hồi còn đánh nhau thì đâu phải chưa gặp?

Cậu vẫn còn cảm nhận được cái cảm giác JE bên mình nó hành hạ kinh khủng như nào.

Kết luận lại là lũ làm game làm đéo giống chút nào.

Ít ra cũng phải thêm chút gì đó chất chơi, ngầu lòi ra tí?

Sao cứ phải là cái thằng biến hóa tai mèo biến thái kia chứ!!

Cái này mà hệ thống còn bảo là dựa trên "lịch sử" đó hả!?

Ta chắc chắn là chẳng có cái lịch sử nào lại viết JE như một thằng hề, biến thái và lạm dụng tình dục đâu.

Nhà phát hành game kiểm tra kĩ lịch sử mới lạ......

Một tên như vậy....còn phải đánh giá lại nhân phẩm sao?

Tất nhiên nếu họ muốn tăng chiều sâu cho nhân vật boss phản diện này thì không có vấn đề gì nhưng....biến tấu thái quá quá rồi.

Tình tiết nhân vật như vậy là hơi khác xa với nhân vật gốc đấy?

Nhật Hoàng hay Thiên Hoàng Nhật Bản không phải là mấy cái tên giống boss cuối trong mấy game visual nove bị mắc mấy cái hội chứng kiểu SM đam mê hành hạ thể xác!

Mong là tên này cũng không bị như vậy.

JE ồ lên, hơi nghiêng đầu về bên tay phải.

Gã bình thản nhún vai đáp trả một câu xanh rờn như tát thẳng vào mặt Việt Nam:

"Anh bạn bị M nặng quá đấy!

Không lẽ vì thế nên bị mọi người kì thị sao?

Buồn ghê, giống ta nè"

Theo suy nghĩ của JE thì gã thành công tạo nên một câu chuyện đầy bi đát cho Việt Nam.

Bị mọi người kì thị xa lánh nên chàng trai trẻ mới hành động liều lĩnh kết quả bị tống giam và chết?

Nó quả là một bad ending tồi tệ.

JE lấy tay che mắt, cậu còn có thể thấy rõ sự tiếc thương mà nó mang lại cho cậu.

Việt Nam ngẩn người nhìn JE mà chẳng biết nên làm gì.

Bỗng gã tự nhiên mỉm cười dang tay ra về phía cậu.

Ảo não một hồi Việt Nam thầm loading lại não:

"Hãy đi theo ta...cậu sẽ có một cuộc sống hoàn toàn mới....."

"Đừng lo lắng đã có ta bảo vệ.

Không ai có thể xa lánh cậu nữa!"

"....đứng lên và trả thù cho những kẻ đã khiến cậu đau khổ đến bước đường cùng này....!"

Gã to giọng.

Trước cái khung cảnh hoành tá tràng được biên tập từ bộ não, Việt Nam triệt để bất động tại chỗ.

Hai mắt trắng rã tàn dần làm JE hơi gượng cười mà thu tay lại.

Vốn dĩ chỉ muốn bắt tay động chạm vài cái mà cậu ta đã chết ngồi rồi sao?

Lúng túng xoay người, gã cẩn thận trói chặt lại cậu, cẩn thẩn nhẹ nhàng như sợ bị thương còn cố chỉnh lại tư thế ngồi cho thẳng lại sợ cậu nghiêng người quá lại bay mẹ cái cột sống đang thẳng tốt.

Tuy nhiên Việt Nam vẫn ngơ người không động đậy phản kháng hay gì.

Cậu giờ chẳng khác một cái vỏ rỗng bị sốc bay màu.
 
(Drop)[Countryhumans] Tất Cả Chỉ Vì Ngài
Chapter 26


Tỉnh dậy và thấy mình đang nằm trên chiếc giường ọp ẹp.

Việt Nam vò đầu bức tóc khi mình bỗng dưng lại ngất đi khi đang trong hoàn cảnh tuyệt vời nhất để trốn thoát.

Dây trói?

Được rồi....

Kẻ địch mất chú ý?

Cái này có vẻ đúng....

Tổng hợp các yếu tố lại cậu thừa khả năng để lấy một dụng cụ tra tấn gì đó đập vào đầu gã làm gã ta ngất lịm.

Nó sẽ càng hiệu quả hơn khi cái phòng tra tấn đấy bị cách âm nhưng điều đó là không cần thiết vì bọn lính sẽ chỉ nghĩ JE đang tra tấn cậu.

Quá mức hoàn hảo và điều kiện quá tốt cho một kẻ từng có rất nhiều lần vượt ngục.

Nhưng cậu lại chẳng thể biết tận dụng nó mà cứ thế để nó trôi tuột đi xuống lòng đất.

Việt Nam mím môi khóc thầm trong lòng, mặt cúi gằm mà còn nắm chặt tay thành hình quả đấm nữa chứ!

Thảm thương mà cũng dễ thương không nổi.

//Kẽo két//

Khó chịu hướng mắt như muốn xiên chết thằng mở cửa.

Người lạ không thấy lại thấy người quen.

Người đó bình thản nói:

"Chào cậu tôi là Yohanashu Tokomi được cử đến để đàm phán với cậu theo chỉ thị của Thiên Hoàng-sama"

Tokomi nheo mắt lại khiến anh ta càng trở nên cáo già hơn bao giờ hết.

Nhưng nhanh chóng mắt của anh ta liền híp lại như thường tạo nên một cảm giác thân thiện.

Việt Nam cũng biết rõ cái đàm phán ở đây theo ý Tokomi là gì.

Nâng cai cảnh giác cậu đã sẵn sàng rồi!!

Vận dụng đống kinh nhiệm trong lĩnh vực ngoại giao của mình.

Mọi thứ kết thúc trong hơn 3 tiếng đồng hồ.

Tokomi trầm lặng bước ra một cách từ tồn làm cho đám lính canh xung quanh ráo riết tin rằng đã thành công.

Cả lũ còn hú hét khắp nơi bằng tiếng Nhật mới kì.

Bên trong căn phòng giam có phần bụi bẩn cũ nát, hình ảnh thiếu niên xinh đẹp bên trong cùi đầu mãi không ngẩng lên.

Môi còn mấp máy gì đó mà đám lính bên ngoài nhìn hé vào bên trong không hiểu tuy nhiên thứ áp lực kinh khủng từ bên trong tràn ra làm cả bọn có chút sợ.

"Ê...có chắc là đúng không vậy?

Trông kinh khủng lắm"

"Mày thì biết cái mẹ gì!

Vớ vẩn, chắc do vui quá nên thế thôi" Một tên lính cao giọng.

Tiếp theo đó là hàng loạt các lý luận rôm rả của bọn lính làm ồn không ít.

May mắn là có tên nhắc nhở không thì cả bọn lại bị sếp ném vào mặt cái bản kiểm điểm tội không nghiêm túc khi đang thi hành công tác.

Việt Nam ngơ ngác không biết liệu rằng cái tên Tokomi đó có phải nói sai rồi không?

Điều kiện quái quỷ gì vậy?

Cậu mới nghĩ tới đã run người.

Bỏ qua nó đi, cậu không có rảnh tới nỗi để suy nghĩ rồi trả lời một câu hỏi ngớ ngẩn.

Cái tên thực dụng đã làm ra cái yêu cầu chết tiệt đó ta thề là phải giật mấy phát vào đuôi cho gã chừa cái tội ăn nói lung tung.

Có lon cậu mới chấp nhận.

Chấp nhận thì cậu là chó còn không chấp nhận thì cậu là người thế thôi.

Điều chỉnh lại tư thế cho thoải mái hơn Việt Nam ngẫm nghĩ cách trốn thoát khỏi đây sao cho thật nhanh chóng.

Cậu có thể dễ dàng bẻ gãy một cái còng sắt nhưng trốn thoát khỏi một nhà tù kiên cố được áp đảo bởi số lượng lính.

Việt Nam bình tĩnh bẻ gãy còng sắt nhưng không vứt nó đi mà cậu vẫn đeo nó lên để qua mắt người khác.

Cậu đứng dậy ngò nhìn ra chiếc cửa sổ nhỏ chỉ đủ chiếu ánh sáng mờ nhạt vào phòng giam.

Nhưng trời quá chói hơn nữa cửa sổ lại quá nhỏ làm cho Việt Nam không thể nhìn thấy gì khác ngoài một mảng sáng lóa.

Thở dài thất vọng khi không thể biết được bên ngoài có gì, đoán rằng có lẽ chỉ có cỏ dại vì cậu lờ mờ nhìn thấy màu xanh thẳm pha lẫn màu nắng.

"Thật là...mình muốn về nhà!"

Cậu than thở.

Chợt Việt Nam nhớ ra còn có hệ thống.

Mẹ nó!

Cậu suýt quên mất do hệ thống biến mất lâu quá làm cậu quên nó có ở bên cạnh mình.

Vì không muốn giam giữ lâu quá thành lại ra tự kỷ, Việt Nam cố gắng nói to nhất có thể mà không gây ồn quá lớn:

"Hệ thống?

Người còn ở đó không đấy?

Biến mất lâu quá làm ta suýt quên đi mi.

Ổn không vậy!?

Trục trặc gì lâu quá rồi?"

Cậu khoanh tay: "Ta thề là hơn ngày rồi mà nhà phát hành game cho bản cập nhật gì mà nặng MGP như vậy?

Tải lâu vl ra.

Được rồi...."

Việt Nam sau vài lần càu nhàu nhưng không thấy tiếng hồi đáp thì đành tạm chấp nhận sự thật rằng cái hệ thống bay đi đâu mất rồi.

Ngả người xuống giường, nhìn chằm chằm vào cái trần nhà đen thui mà bĩu môi nói:

"Vậy đây là cách mà gã đối đãi với người quan trọng của gã đây sao?

Thảo nào vợ cũ của gã lại bỏ gã là đúng"

Cậu thực sự nghĩ mình thật điên khi tin tưởng gã.

Tuy chưa trả lời nhưng thế này cũng quá tệ đi?

Tên JE đúng là chẳng có chút uy tín gì tất, toàn làm người ta thất vọng tràn trề.

Không bận tâm tới gã nữa Việt Nam đưa tay xoa xoa gáy lẫn đầu của mình.

Cậu thầm cảm thán mình may mắn thế không biết.

Cái đầu của cậu lẫn gáy nhiều lần bị tác động mạnh mà vẫn không gặp vấn đề gì quá nghiêm trọng từ lũ quái vật kia.

Thật là may mắn....

Nghiêng đầu nhìn chiếc còng tay, cậu tự nhiên nảy ra một ý định điên khùng.

Nếu như...không thoát ra khỏi được nơi này...thì thực sự cậu sẽ lấy nó làm dây treo cổ...?

Lắc lắc đầu cho tỉnh táo, Việt Nam biết mình chưa đến nước phải chuẩn bị đồ cúng cho tương lai như vậy.

Cái suy nghĩ này đáng sợ thật đấy.

Nhéo má mình mấy cái để cho khỏi suy nghĩ vớ vẩn.

Rốt cuộc quanh đi quẩn lại vẫn mãi mắc kẹt liệu mình nên trả lời thế nào?

Từ chối thì chắc chắn là bị gã tra tấn như địa ngục mà đồng ý thì nó cứ sai sai thế nào ý?!
 
(Drop)[Countryhumans] Tất Cả Chỉ Vì Ngài
Chapter 27


Bơ vơ trong đống suy nghĩ bủa vây không biết từ khi nào mà con mắt của Việt Nam chớp xuống rồi thiếp đi.

Đến cả giấc mơ mà cái đống suy nghĩ chết tiệt đó vẫn liên tục tấn công làm cho cậu dù đang ngủ thì luôn miệng chửi chém giết nhau này nọ.

Khoảng thời gian trôi qua quá nhanh một cách bất thường.

Việt Nam buộc phải tỉnh giấc để xem tình hình xung quanh.

"Ôi chà....nhanh ghê.

Mới đấy mà đã tối rồi, nơi này đen xì thì trốn kiểu gì đây?"

Phải nói rằng cái nhà giam này đen òm, chỉ có mỗi ánh trăng là mập mờ chiếu sáng.

Điều này làm Việt Nam có chút bồi hồi nhớ lại hàng trăm cuộc đào tẩu lớn nhỏ của mình.

Vẫn là cái nhà giam đó....chỉ tiếc lúc này lại là 'một cậu khác'.

Có lẽ chán đời, đang lúc bi quan buồn thảm mà lại nhớ ngay đến cái điều kiện không thể chấp nhận nổi kia.

Việt Nam triệt để muốn tự tử tức khắc.

Cậu chỉ có thể trút giận lên ổ khóa cánh cửa, gầm lên:

"Đm lũ Phát Xít chúng bây!

Nếu tao mà là Boss chắc chắn là sẽ dùng tay không vặn cổ từng đứa một!!

JE siêu đáng ghét cận thận đó!"

Bình thường nếu là những tên tù nhân bị bắt giam khác có lẽ mọi thứ chỉ đơn giản là òa khóc trong tuyệt vọng hay nỗi thống khổ nhung nhớ người thân thì bất ngờ, ổ khóa lập tức rơi xuống.

Nó vỡ nát ra thành vài mảnh, dây xích bằng sắt trên tay cậu cứ thế bay vút lên trần nhà rồi rơi bẹp xuống.

Bốp

Bộp

Việt Nam ngơ ngàng lùi lại về sau khi thấy cửa khóa giờ lại trống trơn.

Cậu ngó nghiêng để xem có thằng canh lính nào tiến vào không nhưng bất ngờ thay!

Ừ thực là chẳng có nổi một thằng lính canh nào.

Không chỉ mỗi phòng cậu mà cả đồng loạt những căn phòng khác đều không có người canh.

Rón rén để chân ra khỏi phòng, cảm thấy an toàn cậu liền nhanh chóng ra ngoài.

Hình một chàng thanh niên ăn mặc có phần sạch sẽ, chân còng sắt, ánh mắt luôn chăm chú nhìn mọi thứ bằng ánh mắt cảnh giác nhưng không khỏi tò mò về những thứ xung quanh trông rất buồn cười.

Vừa đi cậu vừa nghĩ:

Nếu được thì cậu có thể tiện tay vớt lấy một món đồ bất kỳ rồi mang trở về nơi mình ở.

Nó sẽ là một món đồ cổ khiến người khác thèm muốn!!

Ồ không!

Cậu sẽ kiếm bội tiền từ nó rồi cho vào ngân khố quốc gia!?

Càng nghĩ Việt Nam càng để lộ nụ cười hiểm ác, sát khi nham hiểm của cậu trào ra ồ ạt.

Cơ mà nếu Việt Nam dùng gương mặt này đóng phim có lẽ cậu có thể trở thành sao hạng A cũng không chừng.

Đúng lúc có người đi ngang qua, cậu giật mình núp sát người vào tường.

Cầu mong đây là góc chết và người kia không để ý đê---!!

Xoặc!

Á á!!

Má ơi đẹp trai!?

Đập vào mắt cậu là một gương mặt quen thuộc mới gặp hôm trước còn rượt đuổi mình rất gây cấn.

Việt Nam kìm không nổi mà cảm thán nét đẹp trai trên con người này.

Tất nhiên vẫn thua xa Boss.

Bình tĩnh lại, nét mặt còn thỏa mãn trên hàng lông mày dần co rút lại.

Càng nhìn ra xa gương mặt của Việt Nam càng thêm trái chiều biểu cảm.

Tên kia nhìn thấy cậu thì cũng không khỏi ngơ ngác lẫn thích thú.

Bỏ tay ra khỏi cổ áo cậu hắn cười đầy châm biếng nói:

"Chà, chẳng phải anh bạn tên 'Moganto' đây sao?

Thế nào?

Trông ngươi có vẻ lành lặn nhỉ?

Tên JE đó...hừm?"

Quả nhiên Nazi rất đỗi ngạc nhiên khi Việt Nam không bị làm sao.

Hắn rõ ràng là giao cho JE toàn quyền quyết định tên này mà lại....Thật vô trách nhiệm mà thằng khốn người Nhật suốt ngày phản lệnh.

Việt Nam đờ người ra như bị đóng băng.

Vì trước đó, không chắc lắm nhưng cậu có nhớ tên lính được cử tới nói với JE về việc Nazi giao cho hắn tra tấn cậu.

Mà tên này rõ là đang ở Đức?

Trời ạ con sao quên nhanh dữ?

Tên JE này đang ở Đức mà lị!

Vậy thì tính ra cái nhà tù giam giữ này đang ở Đức?

Việt Nam hắt xì nhìn hắn.

Hai mắt chạm nhau làm cậu lúng túng, có chút lùi lại về sau và sau hơn.

Nazi lần này không hành động hấp tấp như hồi ở Ủy ban mà chậm rãi suy nghĩ xem mình nên hành động như nào.

Dù gì đây cũng là nhà tù kiên cố nên hắn không ngại việc cậu chạy trốn còn tra tấn?

Hắn đã nghĩ mình sẽ làm như vậy với cậu thật đau nhưng suy nghĩ đó sớm đã bị xóa sạch khi hắn nghe bọn lính kể lể.

Thứ thông tin trong đó....được rồi hắn không muốn phải nhân nhượng người này như vợ của đồng minh.

Không thể xác thực thứ tin đồn đó là thật hay giả.

Nazi vẫn muốn thử xem phản ứng của JE chút.

Nó sẽ khá vui đấy.

Bất chợt bàn tay to của hắn bịt miệng Việt Nam.

Hành động của hắn giống với một tên bắt cóc đang bịt thuốc mê vào mũi nạn nhân.

Việt Nam đương nhiên sẽ không thể để vào thế bị động, theo bản năng vùng ra.

Một lần nữa lại có tên đi ngang qua nhưng khác với Nazi đó thế mà là một người lính.

Nazi quay sang nhìn tên lính bằng ánh mắt lạnh lẽo đuổi cổ gã khỏi chỗ này.

Việt Nam ngơ người khi hắn ấy vậy mà lại giơ tay giảng hòa.

Miệng lí nhí nói muốn chơi một trò với cậu.

Tất nhiên là đéo!

Nhưng mà những lời Nazi nói nó làm Việt Nam cứ liên tục liên tưởng tới những hình ảnh ờm không trong sáng lắm.

Thì đúng quá còn gì?

Thử nhìn một tên đàn ông Phương Tây điển trai, mang trăm danh xấu xa giờ lại đưa tay muốn bạn chơi một trò chơi với hắn thì lại chẳng...!

Chát!

Tiếng vả mặt liên tục vang lên làm Việt Nam nghiên răng cam chịu.

Xin lỗi Boss, em thực sự lại nhớ đến cái suy nghĩ quyến rũ Nazi kia.

Cứ nghĩ chỉ là một suy nghĩ nhất thời cho vui không ngờ nó vẫn còn đọng lại trong em.

Thở dài lắc đầu, cậu thầm trấn an mình rằng mọi thứ luôn luôn đơn giản chỉ là cậu làm quá lên thôi.

Mọi thứ thì có thể đơn giản thật nhưng Việt Nam lại rơi đúng chỗ sai khi đặt niềm tin vào cái lũ xảo trá mà lại thích đi lừa lọc người khác như này.

Cái lũ vừa điên mà còn cho ra hàng trăm cái trò đùa kì lạ đéo hiểu nổi như chúng đương nhiên là không thể tin tưởng nổi.

Bây giờ mới thấy Việt Nam khi này ngây thơ thật.

Bị dắt đến một khu sân khấu tập hợp đông đảo binh sĩ, Việt Nam khá trầm trồ cho sự đầu tư khá khủng của lũ Phát Xít cho sự kiện này.

Đây là muốn làm gì nhỉ?

Dần dần thì cậu bắt đầu cảm thấy có gì đó sai sai ở đây.

Tại sao tự dưng cậu lại đứng chính giữa sân khấu với Nazi?

Và hắn cầm mic làm gì trong khi âm nhạc sập sình thế này?

Tổ chức đám cưới ư?

Kì ghê ha..?

Ngay khi đang nghi vấn thì một tiếng mic dồn dập vang lên đầy tức giận:

"Mẹ kiếp Nazi!!

Ngươi làm quái gì ở đây vậy!?

Nơi này là dành riêng cho ta và--"

Suỵt

Hắn đưa một tay cầm mic, một tay nắm chắt tay Việt Nam lên môi để tỏ ý giữ im lặng.

Bầu không khí bỗng nhiên đang sập sình, sôi động giờ ngột ngạt biết mấy khi có đến hai lạnh đạo cấp cao gặp mặt.

Mặc kệ áp lực do JE tạo nên đôi con ngươi đỏ ngầu của hắn vẫn lãnh đạm liếc nhìn bên dưới.

Miệng nở một nụ cười sát lạnh với những người lính bên dưới mà thể hiện tài ăn nói trời ban của mình.

Đến gần cuối thì hắn thấm giọng.

JE đừng ngay sát cánh gà cũng mất hết kiên nhẫn tiến gần dành lấy bàn tay còn lại với Nazi.

Gã gầm gừ nghiêng mình nhại lại giọng điệu của Nazi một cách đầy ghen ghét.

Theo lẽ thường thì có lẽ gã vẫn dưới cơ Nazi nhưng nó chắc chắn là không phải lúc này!

Hùng hổ vứt mic xuống đất, JE nhanh chóng cướp giật lại mic của Nazi mà lòng hả hê không tả.

Nhân lúc JE vẫn còn đắm chìm trong sự sung sướng khi làm cho hắn mất mặt.

Việt Nam tiện thể cùng lúc bỏ tay khỏi hai người đàn ông.

Còn tốt tính tặng thêm cho quả combo tặng kèm hai quả đấm mát sa lưng nữa chứ!!

Cái cảm giác hai tay hai gái làm Việt Nam muốn chụp hình lại cà khịa Cuba sau khi trở về.

Chỉ hơi tiếc là sợ cậu ấy sốc quá lại bảo cậu là nhân tình của....hai boss game?

Ok chuyện này đéo đùa được đâu.

Việt Nam giờ mới nhận ra rằng 'hai cô gái' tự nguyện nắm tay cậu kia chính là Nazi và JE.

Mẹ nó cú plot twist hơi bị ảo.

Thế là Việt Nam ấy vậy mà chính là tình nhân cũ của hai tên Phát Xít máu lạnh?

Đó chính xác là tựa đề hot nhất nếu như cậu cho một ai đó xem.

Môi cậu run run khi nghĩ đến đây.

"Khụ!

Xin lỗi nhưng hai người muốn gì vậy?

Ý tôi là...một tên tù nhân như tôi....."

JE bấn loạn chen ngang:

"Ồ k-không Việt Nam!?

Em đang nói cái gì vậy?

Tỉnh táo không đấy?

Hay cái nhà giam tồi tệ quá nên khó chịu?"

JE hốt hoảng hỏi.

Việt Nam mắt cá chết nhìn gã với ánh mắt như muốn hỏi gã bị khùng đấy à?

Còn Nazi thì nhếch lên một cái đúng hài lòng.

Chẳng để kịp ai chuẩn bị, Nazi ngang nhiên nhanh nhảu nói Việt Nam là tình nhân của hắn làm đám người bên dưới lẫn tất cả mọi người đang đứng trên sân khấu đây chết sững lại.

Mọi thứ càng lúc chết dở hơn khi JE buộc miệng nói:

"Khoan...?

Ta đã đưa thiếp cưới với Việt Nam rồi mà?

Cậu ấy đồng ý?

Và thế là sao Nazi...."

Cái WTF gì vậy!!!

Đã đồng ý đéo đâu!?
 
Back
Top Bottom