Khác /Drop-BSD/allDazai/ Diều Sắc

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
360,079
Phản ứng
0
VNĐ
44,735
357530673-256-k666562.jpg

/Drop-Bsd/Alldazai/ Diều Sắc
Tác giả: _meonhithe
Thể loại: Hành động
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Bối cảnh Từ Izumi Kyoko gia nhập Thám tử vũ trang, lời thoại sẽ khác so bản gốc (vì tôi có não tàn).



bsd​
 
Có thể bạn cũng thích !
  • Tiêu diêu điền gian
  • Thế giới diệu kì
  • Vùng Biển Kỳ Diệu
  • [HP/SH] London Kỳ Diệu
  • /Drop-Bsd/Alldazai/ Diều Sắc
    Chapter 1


    _____________

    "anou..

    ừm..

    ý em là sao?"

    Nakajima Atsushi ,Năng lực:Mãnh thú dưới trăng.

    Nhìn cô bé đang ngồi một chiếc Sofa,nắm chặt lòng bàn tay,và đang run rẩy .

    "Atsushi-kun..anh..và mọi người hãy cẩn thận .."

    Izumi Kyouka,Năng lực: Tuyết Dạ Xoa,nhìn chàng trai trước mặt .

    Chàng trai tóc vàng nhạt đeo kính liền dừng động tác viết trong quyển sổ,anh ta tên là Kunikida Doppo, năng lực😀oppo thị sĩ,có thể tạo từ trong quyển sổ khi mình thấy điều gì như súng... rồi viết nó xong xé nó ra.

    Anh liền nhìn cô, nhíu mày lại nâng kính lên.

    "Cẩn thận ?

    Tuy bị Mafia cảng ra tay.. cũng nên cẩn thận nhỉ"Kunikida thắc mắc liền nhìn cô bé .

    Cô bé liền run sợ.. trời ơi không hiểu ý cô hả?cô rất muốn nói nhưng khi nói tên người đó thì..sẽ chết ngay lập tức..đó là "lời nguyền ".

    "....Trong Mafia cảng... vẫn còn một người.. một người mà em chưa bao giờ gặp mặt.. luôn luôn nhốt mình trong căn hầm"Kyouka nuốt nước bọn.

    Thám tử vũ trang nghe vậy liền bất ngờ,Mafia cảng vẫn còn một tên nhân tài sao?

    Mà nghe có vẻ nghiêm trọng.

    "Em chỉ nghe những người cấp trên nói thôi..mọi người hãy cẩn thận và tránh xa hắn.. nếu không mọi người sẽ chết đấy" nhìn họ.

    Edogawa Rampo, năng lực:Siêu Lý Luận,nhìn cô bé.

    "Oh .rộp..

    ý cô là người đó chưa bao giờ ra khỏi nơi căn hầm?"hướng tới Kyouka.

    Cô bé chỉ gật đầu, rồi mím môi.Nhìn Xung quanh, Dazai-san...

    "Mà căn hầm nó..

    ừm giống là những thứ chất nghiên cứu?"

    Nakajima khó hiểu nhìn cô.

    Cô nghe vậy liền cũng không biết nói gì nhưng cũng nhờ vài phần họ nói ra.

    "Không..nó là khu luyện tập đặc biệt,là những nạn nhân xấu số thành bao cát của hắn ta... tôi chưa bao giờ gặp hắn ta.. nhưng cái tên thì tôi nhớ..."vai liền khẽ run.

    Võ Trình Thám nghe vậy liền tò mò nhìn cô.

    "Tên của hắn ta là gì?"

    ...

    ....

    ...

    "Xin lỗi.. nhưng tôi không thể nói.. nếu không tôi sẽ chết, tôi chỉ muốn cảnh cáo mọi người thôi "Kyouka nhìn.

    Họ nghe thấy vậy liền hụt hẫng trừ Rampo ra.

    "Cô nói như vậy...giả dụ nhé.. nếu anh ta tiếp nhận nhiệm vụ hoặc ra khỏi căn phòng đó thì anh ta sẽ có mục tiêu?"

    Rampo ăn vài kẹo.

    "Và anh ta là kẻ tự do trong Mafia cảng..vì lý do nào đó anh ta đã nhốt mình trong 2năm qua kể cả năm nay

    ."

    Cô liền im lặng,cô chỉ biết về nó một chút thôi.. một chút thôi là đủ để cho cô có thể chết.

    Cô cảm nhận được cơ thể mình bị gì đó liền đứng dậy,toàn thân run rẩy,cô liền hộc máu..mà là máu lẫn đỏ đen.

    "Uh...đau...!!"

    Kyouka bịt miệng mình,để ngừng chảy lòng đen đỏ, mắt liền chảy ra màu đen và đỏ,cô ôm mắt ra,cô không nói tên người kia nhưng tại sao?

    Những người chứng kiến liền hoảng hốt, Nakajima liền muốn tới gần thì bị Rampo căn ngăn .

    "Đừng lại gần,đó là lời nguyền, nếu cậu lại gần thì cậu sẽ giống như cô ấy.."

    Rampo khuyên ngăn.

    Chất lỏng đen vừa chảy ra dưới mặt đất rồi tiến tới chỗ họ.họ thấy vậy liền lui ra.

    Nakajima thấy Kyouka,cô bé quằn quại như vậy liền chặt tay muốn xong tới. *Bụp* bị lực nào đó ném Nakajima ra.

    "Oi chà.. vừa mới đi lại có chuyện rồi.."

    Chàng trai mang thân hình gầy ốm, đeo băng vải quanh người, mái tóc đen hoặc nâu không thể phân biệt được nó màu gì,đôi mắt sắc diều đẹp đẽ nhìn cô bé rồi chạm vào trán .

    Thứ Đó liền biến mất, chất lỏng ấy cũng ngừng.

    "Dazai-san!!!"

    Nakajima thấy cậu liền đi tới.

    Cậu nhìn Nakajima rồi nhìn sang cô bé .

    "Bế cô ấy vào phòng y tế đi... tôi có chút việc ra ngoài"trầm mặc một hồi rồi tính bỏ đi.

    Kunikida vừa mới hoàng hồn xong liền cau nhau nhìn cậu rồi hét lên.

    "Đừng có mà trốn việc chứ!!!"

    _______

    "...."

    Nhìn sắc cảnh hoàng hôn bên bờ sông... thật muốn chết.

    Cậu nắm chặt lòng bàn tay, với những thứ này..chẳng có ý nghĩa gì cả..

    Odasaku giá mà anh còn sống.

    "Mọi rắc rối sắp bắt đầu rồi... thật phiền toái"

    _______

    *Keng*

    *Bốp*

    Tiếng kim loại va chạm vào phần thịt, tiếng đấm vào bản mặt và....*Tũm* *Gộp* tiếng ai đó bị "rơi xuống nước" và âm thanh nào đó bị những loài vật hoang dã đen nhòm cắn xé.. chỉ có tiếng cầu xin..tha mạng..khóc.. tuyệt vọng..đau đớn và chết..trong căn phòng tối om ấy.. những nạn nhân xấu số là những người phản bội Mafia cảng.

    "Kinh tởm...kinh tởm.."giọng nói trầm trầm,đôi mắt từ bóng tối loé lên, bước vào những ảnh đèn..anh ta có bộ tóc màu xanh nước nhạt...đôi mắt sắc bén màu xanh lam như dã thú,cơ thể cuồn cuộn sáu múi , chiều cao khoảng 1m95,dương mắt nhìn lên cánh cửa,mà anh ta cũng tiện tay giúp bản thân trở nên sạch sẽ.

    Máu me không còn, với bộ quần áo vest nâu sắc diều mà anh ta yêu quý, từ từ tiến tới tiến vào cánh cửa,còn những cái xác liền chẳng còn..do năng lực của anh ta sao?.

    ________*Cạch*

    Như được tái sinh vậy,7 năm rồi..7năm rồi mà anh ta vẫn giữ phong độ sát khí này..anh ta là kẻ tự do trong Mafia cảng,anh ta không phe ai hết...anh ta càng mạnh..càng mạnh hơn.

    Tiếng bước chân vào dãy hành lang.. rộng nhỉ.

    "Gớm..Mafia cảng thật kinh tởm, nếu không,em ấy sẽ không bỏ rơi mình.. tất cả.. tất cả là tại Tên thủ lĩnh!!"nổi uất hận của chàng trai,lẩm bẩm một mình,cùng với đôi mắt chán ghét ở nơi này..là nó..lũ nào lũ náy đều lợi dụng em ấy ..vì năng lực của em ấy rồi biến em ấy thành con tốt sao?

    Thật kinh tởm!

    Đúng là kinh tởm!

    Kinh tởm trên cả kinh tởm!

    _______*Cạch*_____

    Vừa bước mở cửa, liền những thứ trắng xịt phun lên, tỏ ý chào mừng trở lại "Vua" của muôn dân.

    "Chào mừng đã trở lại từ dưới"đáy xã hội" rồi trở lên " một người có Quàng khăn đỏ đeo lên cổ, rồi chống cằm nhìn trước mắt,và một cô bé tóc vàng mặc váy cũng hân hoan người kia.

    Còn ngươi kia thì liếc mắt nhìn.

    "Nhạt nhẽo.."nheo mắt nhìn...

    ...

    ...

    ...

    "Mồ.. quả nhiên vẫn nhạt nhẽo!!!"cô bé tóc vàng lên tiếng,Elise..đó là tên của cô bé.

    Vị boss thấy vậy liền cười nhạt .

    "Ông cười tôi cảm thấy nổi da gà.. thật..ghê.. tởm.."

    Anh chàng kia liền phê phán vị boss.

    Anh ta là ai?

    Sao lại dám nói với boss như vậy?

    7 năm?

    7 năm anh ấy nhốt mình trong căn hầm?

    Vì sao?

    Tại sao sát khí này lại lạnh tới vậy?sao lại đáng sợ vậy?... thật căng thẳng.
     
    /Drop-Bsd/Alldazai/ Diều Sắc
    Chapter2😀an Kazuo


    _____

    *Phanh* Tiếng ly rớt vào, khiến nó tan nát nát,kèm theo cà phê dưới liền lăn dưới đất,chỉ có chàng trai cầm cà phê đứng hình, nhận ra được gì đó.

    "DAZAI TÊN KHỐN NÀY!!!"

    Kunikida Doppo chất giọng hét lên người tên Dazai.

    Mọi người ở công ty Võ Trang cũng chẳng để ý, chuyện thường ngày mà.

    "Mồ ..

    Kunikida-kun mà hét lên sẽ đau họng đó..."

    Dazai,híp mắt cười mỉm rồi xoay người đi.

    Kunikida thấy nghe vậy cũng có lý liền ghi vào quyển sổ lý tưởng.

    "Xạo ke đó" cười như không cười.

    *Rắc* tiếng vỡ chiếc bút, Kunikida liền tức giận bóp cổ Dazai.

    "Chết đi thằng này!!!"lắc lắc người ra, thật muốn đấm tên khốn này quá.

    Bên cạnh đó có người phán xét hai người, cũng có người bất lực về hai người, nhưng trừ một người..Rampo-sama.

    Rampo-sama hiếm khi cong môi lên, thật thú vị a Dazai ~

    Ngài liền đi tới hai người rồi tách hai người đi,híp mắt nhìn Kunikida.

    "Thật không được như vậy nha, Kunikida-kun..nó có thể đau Dazai-kun đó..."

    Rampo cầm tay Dazai,kéo Dazai ngồi chỗ chiếc ghế..ngài liền ngồi, rồi vỗ đùi mình.

    "Ngồi ở đây này Dazai-kun.."

    ....

    ....

    Võ Trình Thám hoang mang lẫn bất ngờ nhìn Vị Thám tử đang kêu Dazai ngồi trên đùi mình,Dazai nghe vậy liền ngớ ngẩn ..ý gì đây?

    "Nay Rampo-san sao vậy?

    Tự nhiên kêu Dazai-san kêu ngồi lên đùi"Tanizaki Naomi.. liền thì thầm gì đó với anh trai.

    "Anh cũng không biết..."

    Tanizaki Junichiro liền nói,Năng lực: Tuyết rơi.

    Rampo thấy vậy liền cau mày

    "Lệnh của thám tử đại nhân, cậu không được cãi!!"

    Rampo nhìn Dazai.

    Dazai thấy vậy bất mãn liền nghe theo, thực chất thì cậu chẳng hứng thú với nam nhân đâu.. cái cảnh này.. khiến cậu phải nổi da gà, rồi từ từ ngồi lên đùi của người kia.

    _________

    "Hah-... cậu thật vô lễ Dan Kazuo"Thủ lĩnh nhìn người trước mắt.

    Người được nói tên liền trừng mắt đối diện tới thủ lĩnh.

    "Ông thì rất kinh tởm...Mori Ougai."

    Dan Kazuo liền nhìn,Năng lực:Vô Nhân Phong Thủy..

    Nụ cười của vị thủ lĩnh liền tắt đi,cả Elise cũng không đùa nghịch, không khí ở đây thiệt là căng thẳng, một kẻ tự do ở PM lại không sợ chết mà dám nói với thủ lĩnh như vậy.. thật khâm phục khẩu phục.

    "Cậu biết đó...Đầu của con Hổ được tăng giá rồi.. nhưng bị Võ Trình Thám ngăn cản và đồng thời là vật cản đường.. cậu nghĩ xem cậu giúp không?

    À đúng rồi..

    Akutagawa Ryuunosuke "Mori liền nhìn Dan.

    Dan nghe thấy cái tên này liền phản ứng.

    "Cậu ta bị thương nặng và hôn mê.. rồi bị bắt đi.. cũng may là Hắc Thằn lằn trở giúp.. hiện tại thì cậu ta đang ở ranh giới giữa chết và sống.. cậu nghĩ xem, cậu có nên giúp một tay không?"

    Mỉm cười nhìn người trước mắt.

    "...."

    Dan im lặng Kazuo .

    "Nó vừa là học trò của-"bị cắt ngang lời.

    "Được rồi...tôi đồng ý..

    ý của ông là diệt tận gốc Võ Trình Thám?hah-... không ngờ ông lại như vậy, chỉ vì đầu con hổ "Dan liền quay lưng và cũng không quên lời chế nhạo.

    Liền bỏ đi mà không ngoảnh lại,Vị Boss liền lên tiếng.

    "Ở đó..nó sẽ bất ngờ dành cho cậu đó!!!"hết xong liền cười thầm.

    Dan nghe thấy vậy liền chẳng để ý Bất ngờ?

    Hah..có sự bất ngờ sao..vô vị.

    *Cạch* *Rầm*

    _____________________

    Ở đó vẫn là đi đường đấy, chậc thật muốn phá hủy.. lướt qua những đám người thấp kém.. những người ở đây liền bất ngờ.. rồi cúi đầu chào ngài ta.

    Thật là một tin động trời "Vị Dan Kazuo nhốt mình trong căn hầm suốt 7 năm vì lý do nào đó lại ra ngoài!"

    Họ cũng thế mà sợ hãi, vì sao?vì anh ta được mệnh danh là "Kẻ thanh trừng" những kẻ phản bội đều bị anh ta giết chết.

    Ai ai thấy hắn mà cũng cúi đầu chào..hắn với những hào quang ám đoạ quanh người, sát khí lạnh buốt khiến người yếu ớt ngất xỉu, lướt qua từng người từng người, khiến những người ở đây phải nâm chặt tay, rồi mím môi để bản thân không được yếu đuối và lộ đi sợ hãi.

    Tới rồi....

    Hắn liền mở cửa ra, trước mắt là cô gái tóc vàng đang ngồi chiếc ghế gần đấy và chàng trai khoảng 18 tuổi gì đó khắp người băng gạt và bình hơi thở.

    Cô gái nghe tiếng cửa mở ra liền nhìn sang đó, rồi...

    "Ngươi là ai!tại sao lại d-"vừa muốn nói liền bị Akutagawa Gin giữ chặt đầu Cô gái tóc vàng tên Higuchi Ichiyo

    Rồi quỳ xuống kể cả Ông Hirotsu Ryuurou và Tachihara Michizou.

    Nhận được sự tình hình căng thẳng ông Hirotsu Ryuurou liền lên tiếng.

    "Thưa ngài Dan..chào mừng ngài đã trở lại.."

    Thật áp lực, thật căng thẳng

    "Dan ...Dan Kazuo!!!"cô liền suy nghĩ rồi hoảng hốt.. cũng may.. cũng may nhờ Gin.. nếu không cô có lẽ đã chết rồi.

    "Tẻ nhạt..."giậm chân trên nền đất.. những thứ chất lỏng đen liền xuất hiện rồi tiến tới,bao trùm lên cơ thể của Akutagawa Ryuunosuke....đôi mắt của Dan liền nhìn Akutagawa Ryuunosuke.

    "Thật không ngờ lại có thể đánh bại được cậu.. chậc.."khẽ tặc lưỡi.

    Những chất lỏng đen liền xoả ra như nước vung lên nền đất..cơ thể của Akutagawa Ryuunosuke liền khỏi lành nhanh chóng.

    Dan liền quay về bỏ đi và cũng không quên lời nào đó.

    "Ngày mai...các ngươi hãy tập hợp chỗ công trình bỏ hoang...và hãy nấp cho kĩ..chúng ta sẽ bắt người hổ và giết hết đám người Võ Trình Thám,kế hoạch..ta sẽ cho kế hoạch"Quay lưng bỏ đi không thèm nói gì.

    Những người nghe vậy chỉ vâng lời.

    "Rõ!"

    Anh ta là người như thế nào?

    Sao họ nghe lời vậy?

    Anh ta rốt cuộc có ẩn dấu gì?

    Mục đích của anh ta là gì?
     
    /Drop-Bsd/Alldazai/ Diều Sắc
    Chapter 3: O-Osamu-chan!


    *Reng*. *Reng*

    "Alo..cho hỏi?"....

    "Hức.. cứu cháu.. hức mau cứu cháu!!"giọng nói vang trong điện thoại.

    Kunikida nghe giọng nói nức nở ấy liền kích động.

    "Em là ai vậy?

    Tại sao lại gọi cho bọn anh!!"

    Kunikida liền bình tĩnh.

    "Hức..mọi người cô nhi viện liền bị bắt cóc...

    Cháu không biết gọi ai cháu gọi đại số hức mau mau cứu bọn cháu đi,bọn cháu ở nơi..c.. công trình bỏ hoang..OA!!!"

    Người giọng trong chiếc điện thoại liền kêu la.

    "Nhóc!!!Nhóc!!!"

    Kunikida liền hét, điện thoại từ người kia cũng ngắt,anh liền nhìn những người ấy .

    Nakajima thấy vậy liền nắm chặt lòng bàn tay.Y cũng nhận được cuộc gọi.. nhưng là số lạ.

    "Kunikida..chúng ta.. nên làm gì?"

    Nakajima lên tiếng.

    Kunikida nghe thấy vậy liền nheo mắt nhìn y, không lẽ cũng nhận được cuộc gọi.

    "Cậu..."

    "Tôi nhận được nó...và hắn ta đe doạ những người vừa bị gọi..."

    Nakajima liền đen mặt,có lẽ là PM vì đã vụt mất y nên muốn bắt y vì cái đầu hổ này.

    "Chậc..nhóc đó nói là ở Công Trình bỏ hoang.. nhưng nơi đó là ở đâu.."

    Kunikida liền chạy vào bàn làm việc để tìm nơi Công Trình Bỏ Hoàng Kia.

    _________

    Bước tới nơi cao thẳng,nơi nhìn những thành phố ở đây.. những căn nhà.. những lá cây.. những bầu trời, vươn tay mà tiến tới, muốn nắm nó, muốn ôm nó, nếu rơi xuống từ độ cao ở đây..có lẽ sẽ chết nhỉ?

    "Dan-sama.."

    Hirotsu Ryuurou liền lên tiếng, ông quỳ một gối tay lên đầu ngực,Dan không nói gì, ông cũng hiểu ý liền đứng lên.

    Dan liền ngoảnh đầu nhìn ông, với cặp mắt lạnh lùng với sự cô đơn.

    "Đây không phải là kế hoạch của ta..nó là của Boss,ta chỉ hỗ trợ khi các ngươi gặp tình thế khó khăn,mục tiêu là Võ Trình Thám và Hổ .. giết vật cản đường và bắt Hổ đi..à "Dan liền nhảy xuống chỗ mình lên, rồi đi tới chỗ ông, liền vỗ vai ông.

    "Tôi không phải là người của PM và cũng không phe ai hết.. tốt và xấu..nó cũng chẳng quan trọng với tôi "nói xong liền bỏ đi.

    Hắn ta muốn cảnh cáo ông đừng coi hắn ta là người của PM.

    "Là ở đây sao?"

    Yosano Akiko,Năng lực:Cấm Tử.

    "hoang vắng...âm u..tch.. lựa chọn tốt đấy!"

    Yosano tặc lưỡi.

    Những người vừa bước khỏi xe liền ra ngoài,họ liền tách ra, chỗ ẩn nấp vào,nhìn xung quanh, không có ai canh gác phía trước à?,bẫy sao?

    *Bốp*

    "Ahhh-..huhhuh..đừng đánh cháu!!"giọng nói non nớt liền vang lên.

    Là cậu bé vừa gọi họ cầu cứu, cậu bé ấy đang bị hành hùng .

    Kunikida thấy như vậy chỉ biết nắm chặt lòng bàn tay, nếu kích động mà xông vào thì có lẽ sẽ phát hiện mất.

    Giá như Rampo-san ở đây thì tốt rồi.

    *Bụp* khoan đã ai ai chạm vào vai anh vậy.

    "Oh..

    Kunikida.. cậu cũng ở đây sao?"người kia thắc mắc.

    Rampo!!!sao anh ta lại ở đây.

    "Rampo-san?

    Sao anh lại ở đây?

    Kể..cả Dazai?!"

    Kunikida bất ngờ nhìn hai người.

    Rampo thấy vậy liền cũng trả lời,sao ai cũng thắc mắc vậy.

    "Thì tôi được nhận một cuộc gọi từ cảnh sát là có vụ bom ở đây và liên kết với toà nhà nên tôi mới ở đây..còn Dazai thì tôi mang theo ý"Rampo, bình thản mà ăn kẹo..

    Hiện tại họ đang ở trong, và ẩn nấp rất kĩ càng.

    Thì....

    *Bang*

    *Bang*

    *ĐOÀNG*

    "Cẩn thật!!!!"

    Nakajima liền lên tiếng!

    Chúng ta bị bao vay rồi, đây là một cái bẫy.

    "Nếu muốn sống thì mau giao cái đầu hổ đi"Akutagawa, liền nhìn bọn họ mà bước tới.

    Nakajima liền bất ngờ,hắn hồi phục nhanh vậy.

    Akutagawa vừa nói vừa liếc nhìn Dazai.

    Dazai-san,em sẽ cho anh thấy,em mạnh hơn tên hổ này.

    "Nếu không thì sao?"

    Rampo liền lên tiếng,mang vẻ khinh bỉ.

    Akutagawa thấy vậy liền cũng không nói gì mà lao tới.

    "Vậy thì chết đi!!"

    Akutagawa lấy món thù này cho cho Người hổ, nhất định phải bắt tên này rồi giết!

    Hàng loạn ngọn súng bắn đạn lung tung,Đồng thời vào đó Higuchi cũng tham gia,mục tiêu là giết đám vật cản, đây là cơ hội của cô..và cô mục tiêu của cô là Dazai, còn Ông Hirotsu đứng nhìn.

    Sức già tuổi yếu nên cho bọn trẻ đánh hăng cái.

    Còn Kunikida phải bảo vệ Rampo, không có Rampo là Danh trình thám toi đời.

    Những viên đạn tụt hút về họ, Viên đạn bị ghim vào tường thành một lỗ tròn,Yosano thì hung hăng đánh tên này đánh tên khác chủ yếu là đạp họ tới bị thương rồi cô sẽ chữa trị "nhẹ nhàng".

    Miyazawa Kenji thì, một tay đấm tên này rồi súng bay đâu thì chụp lấy được,đấm vào bản mặt họ rồi tung đòn vào hạ bộ họ,Gin và Tachihara không tham gia..chỉ đứng nhìn..vì sao?

    Vì đã có Dan rồi.

    Lúc trước bị tẩn nên riết rồi chưa phải lúc để hành động (từ xem tập nào đó thì tôi không biết này là phim hài hay phim hành động).

    Kunikida thì, một tay hạ gục những người đó..kèm chân rồi lấy xà đạp lên mặt nhưng cũng không quên chạy vèo bảo vệ Rampo.

    Rampo thì ung dung mà anh bánh kẹo,dù biết trước là bẫy nhưng anh đây thích chui vào,đúng không Dazai.

    Dazai thì chỉ né đòn tấn công,dù thể lực yếu thì anh đây cũng nhanh nhạy và dẻo dai nhé.

    "Tôi không thích đánh với phụ nữ nha ~"búng trán Higuchi, Higuchi rõ là đau liền lùi lại,bị chạm rồi,mà cũng nhận được tình hình nên cũng đồng thời mà rút lui.

    Chỉ còn Akutagawa và Nakajima vẫn còn đánh.

    Nakajima bị thương,áo rách, Akutagawa cũng không hề hẩn gì.

    "Không ngờ lại vô dụng như vậy.."người kia vừa lên tiếng từ bóng tối.

    "Thật không thể khinh thường Võ Trình Thám nhỉ" loé lên trong vòng ánh sáng, vẫn là ánh hào quang ám đoạ ấy, liền xuất hiện những bùn đất hình nhân đen không..nó trở nên như hình người.

    Vậy cái lúc mà cậu bé ấy gọi.. cũng là do năng lực quỷ dị sao?

    "Tấn công bọn chúng và xé xác họ ra đi" Dan vừa dứt lại...15 con liền lao tới như hổ đói kể cả những người Mafia còn lại cũng xả súng.

    Tình thế này nguy rồi.

    "Kunikida Doppo đúng không?

    Năng lực cũng tuyệt,Lý tưởng cũng tuyệt.. nhưng không có nghĩa là nó cũng tuyệt " nói liền, lấy chân phải xoay người vào,gót chân liền đá vào thái dương của Kunikida.

    "Chỗ này..là phần dễ khiến con người chóng mặt,nặng thì tử vong "Dan, chỉ vào thái dương với gương mặt thờ ơ.

    Còn Kunikida thì bị đá bay và ở phần thái dương nên phải đấu tránh giữa chóng mặt.

    Dan liền liếc nhìn Rampo.

    "Thật không hổ danh là Vị thám tử.. biết là cái bẫy mà cũng lọt vào " Dan liền dùng súng,súng đâu ra là do năng lực Vô Nhân Phong Thủy của anh,chĩa vào đầu Rampo.

    Rampo ở đây thì cũng hơi bất ngờ,cũng biết anh nghĩ gì sao..hah-

    "Nếu ngươi chết có lẽ đám đó sẽ mất đi con át chủ bài" Dan không nói nhiều liền bóp cò.

    *Bang*

    Nghe tiếng súng từ chỗ Rampo,mọi người liền hoảng hốt.

    "RAMPO-SAN!!!!"

    Họ hoảng hốt,và cũng sợ hãi,còn đó Kunikida cũng nghe âm thanh, vật chật mà đứng dậy.

    " Dan-sama!!!"

    Gì đây sao họ lại bất ngờ như vậy, không phải Dan đã bắn tên Rampo rồi sao s-

    Không..Dan đang bị bắn..là cánh tay anh đang cầm súng..là ai..là ai?

    Dan liền tức giận nhìn kẻ chủ mưu bắn mình, vẫn còn một người ở đây,anh liền quay sang, trợn tròn mắt.

    "O-Osamu-chan...!"

    Tại sao em lại ở đây..Osamu.

    Dazai nghe được người kia gọi tên mình liền lạnh nhạt.

    "Đừng có mà đụng vào họ Kazu- Oái!!!"

    Chưa nói xong liền bị bàn tay nắm chặt hai chân và bế xốc lên,bế kiểu công chúa.

    "Osamu-chan..đi chúng ta đi một nơi.. một nơi không có Mafia, một nơi chẳng có Năng lực gia nào.. một nơi không có Võ Trình Thám"năng lực của Dan liền bị Vô hiệu hoá,anh không quan tâm,bế Dazai chạy đi.

    "Này!!!Mau thả Dazai-san ra!!!!"

    Nakajima thấy vậy liền hét lên, tên đó là ai mà thân mật gọi tên anh Dazai vậy.

    Mà Nakajima không để ý có một bàn tay nắm chặt đấm vào bản mặt mình.

    "Đang đánh thì đừng nhìn chỗ khác!"

    Akutagawa cũng hiểu kì về quan hệ của hai người.. cũng giống như Oda thôi,cơ mà cậu cũng khó chịu khi Dazai bị bế mà bỏ đi.

    Này là người ta nói là bỏ trốn đấy chứ!

    Nhưng mắc gì phải bế Dazai đi!!

    Còn Rampo, mặt đen như đít, gì đây..tình tứ lúc đánh nhau à.. này này bọn này không vô hình,còn tên tóc xanh kia..mau mau bỏ bàn tay khỏi người Dazai của ta đi.. gì mà gọi tên Thân mật thế!!!!
     
    /Drop-Bsd/Alldazai/ Diều Sắc
    Chapter 4


    Mọi người trong Võ Trình thám cũng bị thương nhẹ,nhẹ là do Yosano chữa trị.

    Hiện tại mọi người nhìn Dazai với cặp mắt khó hiểu,tò mò,còn Dazai.. hahah.. cậu đâu mà để ý chứ.

    "Dazai!

    Cậu..quen tên đó sao?"

    Kunikida, người lên tiếng đầu tiên,nâng kính lên.

    Còn Dazai thì nhìn, dứt khoát trả lời.

    "Không quen "

    Nhìn bên cạnh cửa sổ, thiệt sự thì cũng quen nhưng anh đây không thích nói,làm gì được nhau.

    "Nói dối!!!

    Rampo-sama đây cũng thấy các ngươi tình tứ với nhau đấy!"

    Tức giận, nói dối với đại thám tử này sao, hừ.

    "Naomi thấy là không nên ép Dazai-san như vậy đâu, nhưng thật khó chịu khi anh ấy bị bế..đúng không Onii-sama~"Naomi liền ôm chầm lấy Tanizaki.

    "Ừm..a.. này dừng lại!!!"

    Tanizaki liền hoảng hốt.

    Dan Kazuo, Anh thật khiến tôi gặp rắc rối, chắc tôi phải tìm phương thức tự tử đây!!

    "Đây..là nơi em ấy ở sao?"nhìn lên,đánh giá.

    "Đẹp nhưng xấu..tìm em ấy là được "mở cửa trước, rồi đóng lại.

    Liền bước đi tới lên cầu thang, vừa nhìn cũng đủ rộng và cũng mỏi chân, lên tầng..đi lanh quanh.

    "Mình không nghĩ là em ấy có thể đi tới đây mà không mỏi chân sao?..chẹp chẹp..hèn chi lại ốm như vậy "vừa đi vừa nói,tay liền cầm thứ trong túi gì đó rất nhiều là đằng khác.

    Theo bản năng,nhìn trước cánh cửa, không biết chỗ này không,mở đại ra.

    *Cạch*

    Vừa mở đồng loạt liền nhìn anh.

    "Dan....

    Dan-sama!!"người vừa lên tiếng liền run..đó là Kyouka..cô toàn thân run rẩy,anh ta tới đây giết họ sao?

    Hay...

    Còn những người khác thì sợ hãi.. tên Mafia này tới đây sao bình thản vậy!!!

    Kunikida liền ở cạnh Rampo để bảo vệ.

    Còn Dan..đang tìm thứ gì đó.. liếc mắt một hồi thì thấy một thân thể ngủ gục trên bàn, thật "Chăm chỉ".

    "Mấy người đúng là chỉ biết lợi dụng!!"

    Tức giận,đi tới chỗ Dazai,tay cầm túi đặt lên bàn,tay thuận tiện xoa đầu Dazai.

    "Vẫn chăm chỉ ngày nào nhỉ,vất vả rồi"Dan liền mỉm cười...đúng là mỉm cười!!hắn ta biết cười!!ôi trời ơi thật bất ngờ.

    Ánh hào quang ám đoạ không còn giờ đây nó thay thành những bông hoa nở rộ.

    "Osamu-chan.. tới giờ ăn rồi..Mèo nhỏ, Cua thịt hộp.. tôi mua cho em rồi đây" Dan liền xưng hô cái biệt danh, thật sự năm trước Dazai vẫn là tiểu hài tử..hih thật đáng yêu.

    Nghe cái từ"Cua thịt hộp " tất nhiên"Mèo nhỏ " đã tỉnh dậy mà lấy hết trong túi mà không phải lấy hết mà nắm cái túi đó luôn.

    "Kazuo...anh vẫn tốt đấy chứ!!"

    Dazai liền sáng mặt.

    Này là không quen?

    Không quen dữ chưa.. không quen dữ chưa!!!

    Ai đó cho tôi biết quan hệ của hai người này là gì đi!!!

    "Tất nhiên..anh vẫn tốt vì em mà.."

    Dan, liền xoa vào mái tóc của Dazai, thật hoài niệm, thật nhớ về bộ tứ ấy "Vô lại phái"

    "Cảm ơn,sensei"thanh niên tầm 15 tuổi,băng gạc đầy người,quấn lên băng bên mắt phải,nhìn con mèo ngồi chỗ khác .

    "Cậu đang gọi một con mèo là"Thầy" sao?"chàng trai khó hiểu nhìn cậu, tầm 20 mấy tuổi,tóc đỏ,mắt xanh,cao hơn cậu.

    Cậu nghe thấy vậy liền mỉm cười,chọc chọc đá tròn nằm trong chiếc ly.

    "Anh thấy đấy..con mèo này thông minh rồi nhường chỗ cho khách nữa.. hừm "Dazai liền phồng má.

    Cậu ta tên là Dazai Osamu, Một thành viên của Mafia trẻ tuổi có thể gọi là cán bộ quản lý độc nhất cũng được, cậu ta thật khó hiểu, thật không thể hiểu cậu ta.

    "Chà..chao xin,Ô!!!

    Osamu-chan!!!"

    Thanh niên tóc xanh mắt xanh tầm 17 tuổi, lớn hơn Dazai,và đang ôm chầm Dazai!

    "Hai người không nên cưng chiều Dazai-kun như vậy,cưng chiều hoài coi chừng riết rồi hư đó"

    một thanh niên tóc đen hay tóc nâu tác giả còn chưa để ý,đeo kính, rồi bước đến chỗ 3 người.

    Đó là Sakaguchi Ango, cũng là một thành viên Mafia, cậu ta làm về thông tin gì đó, cậu ta có thể nhìn được kí ức trong mọi vật.

    Còn người kia,Dan Kazuo, một thành viên cấp cao của Mafia,năng lực & thể chất đều mạnh, cậu ta giết rất nhiều người mà chỉ là những kẻ phản bội, cậu ta á hả.. nhược điểm của cậu ta là Dazai, tôi không biết họ có quan hệ gì.. nhưng có lẽ cậu ta đang cố hiểu biết về Dazai.

    Còn tôi..Oda Sakunosuke, một thành viên cấp thấp, chỉ nghe những nhiệm vụ chuyên vặt,bị sai vặt nhiều lần nhưng tôi không để ý.

    Tôi chỉ để ý làm sao mà chúng ta có thể trở thành hảo bằng hữu vậy?

    "Ahhh..Ango!!"

    Dazai liền sáng mắt khi nhìn thấy Ango.

    *Phốc*

    "Au!!!...làm gì vậy hả!!Kazuo!"

    Dazai ôm đầu, tức giận nhìn Dan.

    Dan nghe thấy vậy liền trả lời rồi bĩu môi.

    "Cậu thấy tôi mà không để ý..chỉ để ý tới Oda và Ango không à.. tôi ghen đấy!!"

    Dan liền nhìn chỗ khác.

    Ba người nghe thấy vậy liền dấu chấm hỏi.

    "Này này.. tôi không có hứng thú với nam nhân và không có sở thích ôm nam nhân!!"

    Dazai liền nhìn Dan với ánh mắt phòng vệ,ôm bản thân mình,cách xa Dan ra.

    Dan nhìn thấy vậy liền đau lòng.

    "Hừ.. cậu cũng ôm Oda chứ bộ!"

    "Nhưng Odasaku là ngoại lệ!!"

    Dazai nói vậy khiến Dan phải dùng ánh mắt ghen tị nhìn Oda.

    Dazai thiên vị!!!!đồ Thiên vị!!!

    Oda thì tránh ánh mắt ấy liền có ý nghĩa là:tôi không biết đâu.

    "Chúng ta cụng ly đi"

    Oda liền lên tiếng,giơ cao lên ly rượu.

    Ba người họ thấy vậy liền khó hiểu.

    "Vì cái gì?"

    ba người liền đồng thành cùng nhau.

    (Biết vì sao Dazai không kêu mấy cái gì đó tự tử không?

    Tất nhiên là có Dan ở đây rồi!)

    "Vì những chú chó lưu lạc"Oda liền nói.

    Cả ba nghe thấy vậy là liền trầm lên, một khoảng im ắng liền xuất hiện vài giây.

    "Vì những chú chó lưu lạc"

    Cả bốn liền cụng ly cùng nhau,Dazai liền có ý tưởng sáng lạng.

    "Chúng ta làm kỉ niệm đi!"

    "Kỉ niệm"Ango khó hiểu nhìn Dazai.
     
    /Drop-Bsd/Alldazai/ Diều Sắc
    Chapter 5: gia nhập -- chạm mặt Hunting Dogs --sự tình


    Trụ sở thám tử liền im ắng.

    "Gì???anh muốn gia nhập vào Thám tử vũ trang!!!!"

    đó là giọng của Dazai.

    Thật bất ngờ khi tên Dan này lại gia nhập Võ Trình Thám.

    "Ừm...em ở đâu thì anh theo ở đó..còn nữa anh cũng đã xin đơn từ chức rồi.. giờ đây anh sẽ ở Võ Trình Thám"hở tí là ôm rồi dụi dụi vào má em, cứ ngở Dazai là Miêu Miêu.

    Dazai nghe vậy liền đứng hình,kể cả Võ Trình Thám,anh mà ở đây kế hoạch của em sẽ tiêu tan mất.. nhưng không sao.

    "Tên đó cho anh từ chức..?"

    Dazai thăm dò mà hỏi.

    Nghe thấy câu hỏi của em,anh liền nói:

    "Không cho thì anh phản bội.."

    Dan mỉm cười.

    Phản bội???...Phản bội???

    Vậy à.. tùy anh thôi.

    "Nếu muốn gia nhập thì hãy xin Xã trưởng nếu xin thì phải có bài kiểm tra đầu."

    Dazai mệt mỏi mà than thở, gỡ bàn tay đang xoa má em.

    Nghe em nói như vậy anh liền hứng hở mà nhìn.

    "Được!!!"

    Dan vui vẻ mà chụt vào má em,anh liền đứng dậy mà nhìn từng người.

    "Xã trưởng của mấy người đâu?"

    Anh nói với chất giọng lạnh lùng, với sát khí hùng hục như ăn thịt người.

    Nakajima Atsushi:.. gì mà lật mặt nhanh dữ vậy!/run rẩy - ing/

    Cảm nhận được sát khí của anh, Kyouka không tự nhủ mà run lên, nắm áo đằng sau Atsushi mà nhéo nhẹ.

    Kunikida thấy vậy thì cũng run ( ai mà không run khi kẻ này là Mafia cấp cao nữa chứ?

    À mà sao Dazai lại quen được hắn ta hay vậy?).

    Quyển sổ " lý tưởng" của anh cũng cầm ngược.

    Rồi bình tĩnh mà nói.

    "Hiện tại ngài ấy không ở đây" Kunikida liền nâng kính.

    Nghe thấy được câu trả lời liền liếc nhìn đám bọn họ.

    Thám tử vũ trang bị doạ sợ trừ Rampo.

    " Ahhh- Osamu~..anh cũng không có chỗ nào ở..hay là anh ở cùng em nhe ~"Dan liền nhè nhẹ xoa đầu em.

    Em nghe thấy vậy cũng gật đầu mà đồng ý.

    *Rắc*

    Biết tiếng gì không?

    Là tiếng viên kẹo bị hàm răng cắn liền nát thành nhiều mảnh..

    " Đây..

    đây..tôi ra ngoài trước nhé ~" Dazai liền vẫy tay tạm biệt.

    Kunikida liền không mắng chửi Dazai thường ngày vì...

    " Osamu-chan,Chờ anh với!!!"

    Dan liền chạy theo mà không quên cầm đống đồ thức ăn tặng em.

    Yokohama [09:30]

    " Hộc... hộc.. cuối cùng cũng đã làm mất dấu rồi."

    Dazai cúi người mà thở hỗn hệt.

    Bị " cẩu cẩu" dí theo, nên em chạy cho nhang chóng.

    " Không nghĩ.. cái tên Dan này...anh ta lại cao tới mức như vậy!"

    Dazai âm thầm mà ghen tị .

    Em liền bước tới chỗ khác,để làm gì chứ?

    Tất nhiên trốn tên Dan rồi,nhìn lanh quanh khu vực..chẹp..chẹp..lạc đường mất tiêu.

    Thật sự thì Dazai nhà chúng ta có một bí mật không ai biết được trừ Rampo và Dan....Mù Đường.

    "....."

    Dazai như trẻ nhỏ nhìn quanh, lạc đường mất tiêu,ai biết về nhà nào đây, nếu đi tiếp thì sẽ có đường về thì sao?

    Nói là làm,em liền đi chỗ khác,đi vòng quanh và nhìn xung quanh,éc,lạc đường tiếp nữa rồi!!

    Vừa đi vừa suy nghĩ, rồi úp mặt vào lòng ai đó,cũng may có người kia đỡ không là ngã sầm luôn.

    " Ahh-.. thật xin lỗi" Dazai liền như trẻ con mà xin lỗi người trước mặt,dù gì là do em mà..em liền ngẩng đầu.

    "...."

    Dazai liền cứng đờ...vâng,em đang chạm mặt với 3 thành viên Hunting Dogs...và em úp mặt vào lòng là Saigiku Jouno.

    " Tránh cẩu gặp đại cẩu" đó là câu Dan ngày xưa nói.

    Em liền lùi ra xa,vừa lùi thì bị Saigiku nắm cổ tay.

    "...

    Thật xin lỗi vì đã khiến cậu sắp ngã..

    " Saigiku nắm chặt tay em,anh ta cười mỉm.

    Em thấy tình hình này chẳng ổn chút nào, tất cả là tại Dan!

    "..à ừ.. không sao.. nhưng có thể bỏ tay anh ra khỏi tay tôi được không?"

    Dazai có chút khó chịu nhìn Saigiku, bởi vì em không hứng thú bị Nam nhân ôm hay nắm tay đâu..kể cả xoa đầu nữa trừ Odasaku và Dan.

    "... tất nhiên..là không " Saigiku vừa nói vừa cười, liền nắm chặt hơn.

    " Đây không phải là.. thành viên của Võ Trình Thám sao?

    Sao lại ở đây vậy?"

    Một cô gái có dạng hình như cô bé tóc hồng tên Teruko Oukura lên tiếng.

    Đúng rồi nhỉ?

    Sao thành viên Võ Trình Thám lại ở đây còn một mình nữa chứ!

    "...tôi.."

    Dazai liền tìm suy nghĩ để nói dối, không lẽ nói Mình Mù Đường à?

    Đường đường đã 22 tuổi mù đường như đứa trẻ 3 tuổi thì không mất mặc chắc?

    Cơ mà em à..

    Saigiku Jouno có thể nghe tiếng tim nhịp đập của em,có thể phát hiện lời nói dối từ miệng em đấy.

    "...tôi mua đồ ăn..bộ có vấn đề sao?"

    Dazai liếc nhìn Teruko,rồi nói một câu "chân thật".

    Teruko có vẻ tin tưởng, thì ở đây làm gì chứ, nhưng cô vẫn nhìn Saigiku Jouno vẫn còn không bỏ tay Dazai.

    "...Nói dối không tốt đâu" Saigiku liền vạch trần em,vẫn nắm cổ tay em.

    Em nghe thấy vậy liền không có đường nào chạy đâu,đành thở dài mà nói.

    " Tôi trốn một người..và mất dấu người đó xong.. tôi..lạc đường.."

    Dazai.

    "Phụt.."

    Suehiro Tecchou nhịn cười.

    Nghe thấy gì không,là lạc đường đấy.

    " Cậu mù đường sao.. thật là.. hahaah-"Suehiro Tecchou không nhịn cười được thì cười phá lên.

    Tuổi đã chừng này rồi còn mù đường nữa chứ.

    "..."

    Dazai liền đen mặt mà trừng Tecchou.

    Mù đường thì sao?

    Có ăn hết nhà các ngươi à?

    Ái chà..chúng ta nên cầu nguyện cho Tecchou thì hơn.

    [ chê cậu Mù Đường.

    Hình phạt: bị nắm tóc,bị đấm vào bụng,bị cắn...nặng thì.. nhập viện đi hoặc thay bộ tóc giả🙂)]

    "..."

    Saigiku thả tay em ra,nhìn em tiến tới gần Tecchou và.

    "Ahhhh--- Đau Đau!!"

    Tecchou bị Dazai nắm tóc, giật giật tóc anh ra,anh thì ra cản bàn tay em.

    " Hahahaah-"Teruko thấy vậy liền tránh ra, cười ha ha nhìn Tecchou .

    " Mù đường thì sao hả!!

    Có ăn hết nhà ngươi à!!ta cho ngươi chết nè!"

    Dazai giựt giựt tóc ra và dừng, rồi lấy cánh tay của Tecchou và..cắn.

    Tecchou thấy vậy liền hoảng hốt,tay còn lại đẩy đầu Dazai.

    "Ahhh--Đau Đau!!Ta xin lỗi!ta không chê ngươi nữa!!Nhả Ra!!!"

    Tecchou khóc không ra nước mắt,hối hận chê một người như vậy..cái tên này, quá là hung dữ.

    Em vẫn không nghe theo,cắn mạnh vào cánh tay anh ta, mặc kệ anh ta ra sao..hừ.. chỉ là nhập viện thôi..

    "....

    Ochameo!!!"

    Có ai đó chạy tới,có thể là vị cứu tinh mà Tecchou nghĩ,anh ta liền chạy tới cản Dazai không thể cắn bại lung tung.

    "...Gra!!!

    Thả ra Dan!!!

    Nhất định ta phải giết tên này!!"

    Dazai tức giận hai bàn tay tiến tới muốn cào bản mặt Tecchou, như con mèo vùng vẫy bị bắt.

    Em bị Dan ôm eo rồi cản em....

    Tecchou thấy vậy liền được cứu rỗi thầm cảm ơn ân nhân, nhưng cánh tay liền sưng có in hàm răng của em.

    "..

    Thật sự xin lỗi..xin lỗi" Tecchou.

    " Cậu ta đã xin lỗi em rồi thì tha cho cậu ta đi..hah?"

    Dan liền giải vây.

    Em nghe thấy vậy liền dừng lại,mà liếc nhìn Tecchou.

    " Như vậy vẫn còn nhẹ đấy..!

    Ple~" Dazai làm mặt quỷ rồi thè lưỡi như trẻ con mà trêu chọc.

    "Thật xin lỗi..

    đây tôi bồi thường cho cậu nhé..Ochameo nhà tôi rất trẻ con nên thật xin lỗi!!"

    Dan liền hấp ha hấp hối lấy thẻ đen của mình tiết kiệm rồi đưa cho Tecchou-kun, và bế xốc Dazai trên vai.

    "Ai là trẻ con hả!!!

    Anh ta làm chuyện này trước!!

    Đừng có mà ăn nói tào lao!!"

    Dazai không nhân từ mà gặm đầu của Dan,cạp cạp vào..nhìn rất đáng yêu, như một con mèo,đôi tay loạn xoạn và đấm đấm lưng Dan.

    " Trẻ con.."

    Teruko Oukura đánh giá Dazai,nhìn cũng đáng yêu.. hừm mình có nên 'cướp' cậu ta không?

    Cơ mà.. tội nghiệp Suehiro Tecchou..hah?
     
    Back
    Top Bottom