Khác [Drop] (Alltake) Ta vốn dĩ là Yêu Hồ!! Chứ chẳng phải là anh hùng!!!

[BOT] Wattpad

Administrator
25/9/25
59,383
0
0
293646105-256-k594915.jpg

[Drop] (Alltake) Ta Vốn Dĩ Là Yêu Hồ!! Chứ Chẳng Phải Là Anh Hùng!!!
Tác giả: IvyNguynPhng
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Vừa xem xong "Văn phòng thám tử quái vật" và "Suy luận hư cấu" liền nảy ra ý tưởng

Có vài yếu tố lấy từ trong hai anime trên

Không biết viết có hay không

Mong mọi người đón đọc và bình luận cho mình ý kiến về truyện

Cảnh báo: nhân vật OOC mạnh, buff siêu cao cho Take-chan, có thể sẽ kết SOE



ooc​
 
Related threads
  • Em Là Sarah [DROP]
  • [DROP] Kĩ Nữ Nhà Quan
  • Khúc Hòa Tấu Cuối Cùng | Marhoon [drop]
  • Range - Tầm bắn [Drop]
  • [DROP] Hắn Đến Từ Địa Ngục
  • [DROP] RUN AND HIDE - BTS
  • [Drop] (Alltake) Ta Vốn Dĩ Là Yêu Hồ!! Chứ Chẳng Phải Là Anh Hùng!!!
    Văn án


    Văn án:

    Ta đã sống qua nhiều kiếp

    Gặp bao nhiêu kiểu người

    Nhìn thấy mặt đen tối của thế giới này

    Ta vốn dĩ chẳng còn tin vào con người !!

    Thậm chí dù là đồng loại, ta cũng chẳng thèm tin!!!

    Thế mà ta lại tin các ngươi!!!

    Thế mà ta lại yêu các ngươi!!!

    Trọng sinh 3 kiếp ta đều ngu ngốc!!!

    Tới kiếp này ta sẽ không tin ai nữa!!!

    Cho dù các ngươi có nói yêu ta

    Cho dù các ngươi có nguyện hy sinh vì ta thì ta cũng KHÔNG QUAN TÂM!!!

    Ta đã quá đau khổ rồi!!!

    Ta sẽ không làm anh hùng nữa!!!

    Kiếp này ta sẽ chỉ là Yêu Hồ

    Và ta sẽ trả thù!!!

    Này con nekomata kia!!

    Ngươi thích ăn Taiyaki nhỉ?!

    Này con oni kia!!

    Đồ ăn ngươi nấu ngon lắm đấy!!

    Này con AO-SAGI-BI kia!!

    Đôi mắt tím của ngươi rất đẹp đấy!!

    Này con Kistune kia!!

    Sao ngươi biết trời sẽ mưa?!

    Cảm ơn các ngươi nhiều nhé!!

    Vì đã là những quân cờ hữu dụng của ta!!!

    Đặc biệt là ngươi đấy sinh vật lai tạo kia!!

    Cảm ơn ngươi vì đã là quân cờ hữu dụng nhất của ta!!!
     
    [Drop] (Alltake) Ta Vốn Dĩ Là Yêu Hồ!! Chứ Chẳng Phải Là Anh Hùng!!!
    Chương 1: Kết thúc - Khởi đầu mới


    /abc/: âm thanh

    " abc": lời nói

    ' abc': suy nghĩ

    [ abc]: niệm chú

    { abc}: lời hát

    |abc| : thuật lại

    Trên sân thượng của một tòa nhà cao tầng, có một thân ảnh đang ngồi trên lan can ngắm nhìn khung cảnh thành phố Tokyo về đêm.

    Mái tóc đen bồng bềnh tung bay trong gió, đôi mắt xanh tựa Saphire vô hồn, cả cơ thể chằng chịt những vết thương và những vết bầm tím.

    Đó chính là Hanagaki Takemichi-anh hùng của Toman hay ít nhất từng là vậy.

    Cậu ngồi trên lan can đung đưa đôi chân giữa không trung mà chẳng quan tâm liệu mình có ngã xuống dưới hay không.

    Cánh cửa sân thượng mở ra, Takemichi nhìn những kẻ cậu đã không tiếc sinh mạng cứu lấy giờ đây lại nhìn cậu với con mất đầy khinh bỉ.

    Mikey nói:

    "Giờ mày định làm gì đây Takemicchi?

    Tự tử sao?!

    Mà mày có chết bọn tao cũng không quan tâm đâu!!"

    "Tao biết chứ" cậu nhẹ nhàng nói trông khi đôi mắt vẫn hướng về thành phố kia.

    "Thế mày còn ở đây làm gì?!"

    Baji khó chịu nói.

    "Để chết chăng?"

    "Thì sao mày không nhảy xuống luôn đi?!!"

    Draken khinh bỉ nói

    "Hức..hức...hức...anh..anh..Take..michi..

    đừng... làm ...vậy ...có ..được ..hay ...không?

    Em...xi.n..lỗi..vù ..đã ..cướ...p ...các ...anh..ấy ..kh..ỏi anh..mà" một co gái với mái tóc nâu, đôi mắt đen láy ngấn nước nói

    "Em đừng khóc mà Yoko-chan!!"

    Mitsuya lên tiếng dỗ dành ả

    "Đúng vậy, khóc vì thằng đ*ếm đó không đáng đâu" Smiley vừa cười vừa dỗ dành

    "Anh không thích nhìn thấy em khóc Yoko-chan" Angry mặt cau có nói.

    Cả đám người cứ thay phiên nhau dỗ ả nín khóc.

    Takemichi ngồi đó cười khinh 'Cô ta chỉ mới khóc một chút các ngươi đã quan tâm tới vậy mà khi ta bị thương sắp chết các ngươi còn chẳng thèm đến thăm'.

    Cậu cười khổ nói:

    "Tới lúc này mà vẫn còn tình tứ được sao Toman"

    "Mày im đi thằng đ*ếm" Sanzu hét lên

    "Đ*ếm à?!

    Nếu tao là đ*ếm thì cô người yêu bé nhỏ của bọn mày còn chẳng bằng con ph* đấy"

    "Sao..anh..có..hức..nói...vậy...với..em..hức...cơ..chứ..hức...hức?!!"

    ả khóc to hơn nói

    "Sao mày dám nói em ấy là ph* hả thằng đ*ếm!!"

    Hakai hét lên

    "Thôi bỏ đi!!

    Giờ tôi có nói gì đi chăng nữa thì các người cũng không tin đâu đúng không?" cậu cười cợt nhìn họ

    "Mày là kẻ đã làm hại em ấy thì lí do gì bọn tao phải tin mày!!!"

    Kazutora nói

    "Vậy à?

    Kể cả mày cũng không tin tao đúng không CỘNG SỰ!!!" cậu nhấn mạnh hai chữ "cộng sự" nhìn người con trai với mái tóc đầu nấm kia

    "Tao...tao...tao..."

    Chifuyu lắp bắp nói

    "Hức...hức...đủ...rồi..mà..anh..Takemichi...đừng...làm..khó..họ..nữa...mà..hức...hức"

    "Đủ rồi đấy con ph*" giọng nói của một cô gái vang lên

    "Anh Takemichi đừng suy nghĩ dại dột có được không?!

    Vẫn còn người khác tin anh cơ mà!!!

    Đừng vì bọn họ mà vứt bỏ mạng sống của mình!!!"

    Emma nhìn cậu với đôi mắt thành khẩn

    "Anh xin lỗi Emma!!

    Anh đã quyết định rồi!!

    Những thứ kia anh đã gửi tới cho Hina rồi đấy.

    Sau khi anh chết hãy xem nó nhé và xin lỗi, anh không thể tham dự lễ cưới của hai đứa được rồi" Takemichi mỉm cười lần cuối.

    Một nụ cười chua sót và đau đớn.

    Cậu ngã mình xuống, rơi tự do giữa trời, nước mắt không tự chủ rơi ra 'Tại kiếp sau, ta sẽ không ngu ngốc nữa đâu'.

    Cơn đau truyền đi khắp cơ thể, máu từ từ chảy ra thấm đỏ một khoảng đất cậu đang nằm.

    Tầm nhìn của cậu mờ dần.

    Cậu không nghe được gì ngoài tiếng khóc của Emma, tiếng cười chế nhạo của đám người kia, tiếng xe cứu thương kêu liên hồi.

    Takemichi từ từ nhắm mắt lại.

    Bỗng 9 chiếc đuôi màu đen, chóp đuôi màu trắng xuất hiện từ phía sau lưng cậu, chúng cùng lúc đứt lìa khỏi cơ thể cậu và tan biến thành cát bụi.

    Trong căn phòng xa hoa với màu sắc chủ đạo là đen và xanh, một cậu bé 5 tuổi với mái tóc đen bồng bềnh, khuôn mặt dễ thương mũm mĩm và cặp má bánh bao khiến người ta muốn cắn một cái đang nằm ngủ ngon lành trên giường.

    Cậu mở mắt ra, từ từ ngồi dậy, nhìn xung quanh

    "Lại sống lại rồi sao!!

    Thổ thần à, ngài không thể cho ta một cuộc sống bình yên sao?!!"

    Takemichi xoa loạn mái tóc đen rối của mình "Thôi kệ đi!!" cậu nằm bịch xuống giường, kéo mền lên tiếp tục ngủ.

    Một lúc sau, tiếng gõ cửa vang lên \cốc cốc cốc\

    "Thưa tiểu thiếu gia tới giờ dậy rồi ạ" một hầu gái đứng bên ngoài lên tiếng gọi cậu i

    "Vào đi" cậu lạnh giọng nói

    "Xin phép ạ" hầu gái đó bước vào "Gia chủ, phu nhân và đại thiếu gia đang đợi ngài ở phòng ăn ạ"

    "Nói với họ hôm nay ta sẽ ăn sáng trong phòng" cậu liếc nhìn cô hầu gái

    "Vâng, thưa tiểu thiếu gia" cô hầu gái run người trước cái liếc nhìn của cậu "Ngài còn cần gì không ạ?"

    "Mang cho ta một đĩa súp, bánh ngọt và trà"

    "Vâng ạ" cô hầu gái cuối đầu rời khỏi phòng

    "Haizz...

    Đây đã là kiếp thứ 99 rồi, trong kiếp này, mình phải làm gì đây ?" cậu nằm xuống giường, gác tay qua trán thở dài

    'Tôi là Hanagaki Takemichi - một Yêu Hồ.

    Là một trong những chủng tộc cao quý nhất của Thế giới Quái vật.

    Nhưng tôi không phải một Yêu Hồ bình thường, tôi là một Yêu Hồ đã sống qua 98 kiếp và đây đã là kiếp thứ 99 của tôi.

    Mà thật ra tôi trọng sinh 3 lần trong cơ thể này rồi.

    Yêu Hồ là một chủng loài đặc biệt, mang trong mình dòng máu của Hồ Ly và Hồ Yêu.

    Yêu Hồ từ khi sinh ra đã có một năng lực đặc biệt mà không Hồ Ly hay Hồ Yêu nào có được.

    Tôi cũng vậy, năng lực đặc biệt của tôi là ^Luân hồi chuyển kiếp^ một năng lực cho phép tôi giữ lại được kí ức từ kiếp trước của mình sau khi chết.

    Hồ Ly và Hồ Yêu bình thường khi cận kề với cái chết thì một cái đuôi của chúng sẽ tự động đứt rời để bảo toàn mạng sống.

    Yêu Hồ cũng như vậy nhưng tôi thì lại khác.

    Khi cận kề cái chết, cả 9 chiếc đuôi của tôi sẽ đồng loạt đứt rời và giúp tôi chuyển kiếp.

    Tôi đã sống qua rất nhiều kiếp, kiếp nào tôi cũng sinh ra là Yêu Hồ.

    Tôi đã gặp được nhiều loài quái vật, gặp được nhiều loại người, biết được rất nhiều bí mật bị lịch sử giấu kín, thấy được mặt đen tối của thế giới này nên tôi không còn tin vào con người hay đồng loại nữa.

    Cho tới khi tôi gặp họ - Toman.

    Tại kiếp thứ 95, tôi được sinh ra với thân phận là Hanagaki Takemichi, Yêu Hồ duy nhất của gia tộc Hồ Ly Hanagaki - một trong Tứ đại gia tộc quái vật.

    Tôi đã sống tại thành phố Tokyo này cùng gia đình của mình.

    Khi tôi 5 tuổi, tôi đã nhận được dự báo từ một trong những năng lực đặc biệt của mình ^Tiên tri^ rằng tương lai của thành phố này rất mờ mịt.

    Trong tương lai, Tokyo sẽ bị thống trị bởi tổ chức tội phạm Phạm Thiên, đứng đầu là Sano Manjiro biệt danh Mikey bất bại, thuộc tộc nekomata.

    Mọi chuyện xảy ra là bởi vì cái chết của người thân và bạn bè của Mikey khiến cậu ta mở khóa bản năng hắc ám trong mình.

    Vì muốn có một cuộc sống bình yên, tôi đã quyết định sẽ ngăn chặn tương lai đó.

    Bằng cách sử dụng năng lực ^Tiên tri^, tôi đã kết bạn với Toman, hết lần này đến lần khác cứu chúng.

    Và không biết từ lúc nào, tôi đã yêu đám bất lương ngu ngốc suốt ngày chỉ biết đâm đầu vào chỗ chết kia.

    Khi đám Toman biết được tôi yêu chúng, chúng liền xa lánh và khinh bỉ tôi.

    Và đến cuối cùng, chúng đã giết tôi vì con ả Hoshino Yoko kia.

    Khi chết đi, tôi cứ nghĩ mình sẽ sống lại ở một kiếp mới.

    Thân là Yêu Hồ, mối thù này tôi nhất định phải trả dù là trong kiếp sau.

    Trong kiếp thứ 96 của mình, tôi đã trọng sinh về năm tôi 5 tuổi, vào cái ngày tôi nhận được lời tiên đoán.

    Kiếp này, tôi quyết tâm trả thù.

    Để trả thù thuận lợi, tôi đã đầu quân cho Thiên Trúc - một bang đảng đối lập với Toman, tổng trưởng của chúng là Kurokawa Izana - một AO-SAGI-BI lai.

    Izana là người anh không cùng huyết thống của Mikey.

    Căm thù Mikey nên lập ra Thiên Trúc để giết Mikey.

    Tôi gia nhập Thiên Trúc, sử dụng những thông tin mình có và năng lực đặc biệt để đưa Thiên Trúc trở thành băng đứng đầu Yokohama.

    Trong trận chiến "Biến cố vùng Kanto" nhờ có sự giúp đỡ của tôi mà Thiên Trúc đã thắng, tôi rất hài lòng với khuôn mặt đầy tuyệt vọng của Mikey khi hắn thua.

    Sau đó, tôi tiếp tục giúp đỡ Thiên Trúc phát triển và khiến nó thay thế vị trí của Phạm Thiên trong tương lai.

    Tôi cũng đã có cảm tình với Izana và các thành viên cốt cán của Thiên Trúc.

    Nhưng kết cuộc lặp lại, tôi bị giết bởi những người mình yêu.

    Trong kiếp thứ 97, tôi một lần nữa trọng sinh về năm tôi 5 tuổi.

    Tôi vẫn quyết tâm phải trả thù đám người Toman và cả Thiên Trúc.

    Vì không muốn bị sai khiến như 2 kiếp trước, tôi đã tìm đến Shiba Taiju - tổng trưởng đời thứ 10 của Hắc Long.

    Bằng cách đánh bại hắn, tôi trở thành tổng trưởng đời thứ 11 của Hắc Long.

    Sử dụng sức mạnh của Hắc Long, tôi bành trướng thế lực của mình, liên tục tuyên chiến với Toman và Thiên Trúc khiến cho bọn chúng khốn đốn.

    Trả thù xong, tôi rút khỏi giới bất lương và trở về cuộc sống trước đây của mình.

    Nhưng mà tên Taiju và hai tên thuộc hạ trung thành của tôi - Inui và Kokonoi vẫn tiếp tục phát triển Hắc Long và để trống chiếc ghế tổng trưởng chờ tôi trở về.

    Tôi không biết là do mình dễ động lòng hay do mình đã chịu quá nhiều đau khổ mà tôi lại một lần nữa đặt chọn niềm tin vào họ.

    Thế nhưng kết quả vẫn vậy, tôi đã bị giết bởi những kẻ tôi tin tưởng nhất.

    Trọng sinh lần thứ 3, tôi vẫn lựa chọn trả thù.

    Lần này, tôi không dựa vào các băng đảng nữa mà quyết định sử dụng quyền lực của gia tộc Hanagaki để trả thù.

    Tôi đã kể cho cha mẹ và anh trai hầu hết mọi chuyện.

    Họ đã rất phẫn nộ và đã giúp tôi.

    Nhưng đám vô ơn kia cũng không tầm thường.

    Gia tộc Sano - thuộc loài nekomata là một trong tứ đại gia tộc ngang hàng với Hanagaki.

    Gia tộc Shiba - thuộc loài oni tuy cũng nằm trong tứ đại gia tộc nhưng địa vị lại thấp nhất.

    Tuy nhiên, nhà Shiba nắm giữ nhiều vị trí quan trọng trong giới chính trị ở thế giới loài người, tên Taiju đã sử dụng quyền lực chính trị chèn ép nhà Hanagaki.

    Còn tên Mikey thì sử dụng quyền lực của nhà Sano ở thế giới Quái vật để chèn ép cha tôi - gia chủ nhà Hanagaki.

    Gia tộc Hanagaki sụp đổ.

    Tiểu gia tộc Hoshino được đám người kia nâng đỡ nên đã thay thế vị trí của nhà Hanagaki trong tứ đại gia tộc.

    Mất đi gia tộc, mất đi gia đình, tôi không còn động lực để trả thù nên tôi đã quyết định tìm tới cái chết.

    Tôi đã nhảy xuống từ sân thượng của một tòa nhà cao tầng.

    Kết thúc kiếp thứ 98.

    Giờ đây tôi lại trọng sinh một lần nữa, bao nhiêu kế hoạch tôi đã lập ra trong cả 3 kiếp đều thất bại nhưng tôi sẽ không bỏ cuộc dễ đang như vậy.

    Tôi là một Yêu Hồ, là kẻ trêu đùa với tình cảm của kẻ khác, là kẻ gian xảo không ai có thể sánh bằng, là kẻ sẽ không bao giờ bỏ cuộc khi chưa trả xong mối thù của mình.

    Cho dù phải chết đi sống lại tới kiếp thứ 1000, tôi cũng phải trả mối thù này' quyết tâm với suy nghĩ của mình, đáy mắt Takemichi hiện lên tia thù hận.

    Cậu sẽ không ngu ngốc mà yêu chúng nữa, cũng sẽ không ngu ngốc mà cứu chúng.

    Kiếp thứ 99 này, chúng sẽ phải trở thành những quân cờ bé nhỏ của cậu!!!

    Tiếng gõ cửa vang lên \cốc cốc cốc\

    "Takemichi anh vào được không?" giọng nói lạnh lùng nhưng lại thập phần ôn nhu vang lên.

    "Anh vào đi Kiyoshinii-sama" cậu nói

    Cánh cửa mở ra, một cậu bé 7 tuổi sở hữu mái tóc đen mềm mượt, đôi mắt đe áy lạnh lùng bước vào

    "Em không xuống ăn sáng nên mẹ đang lo lắm đấy"

    "Em xin lỗi ạ.

    Nhưng hôm nay, em cảm thấy hơi mệt nên muốn ăn trong phòng" cậu cuối đầu nói

    "Có chuyện gì sao?!"

    Kiyoshi cảm thấy có điều gì đó không ổn

    "Không ạ"

    "Nhìn thẳng vào mắt anh rồi nói cho anh biết Takemichi, em đang gặp phải chuyện gì?!!" anh nói với một giọng lạnh lùng pha thêm chút tức giận

    "Em không có chuyện hết ạ" Takemichi ngẩn đầu lên, nhìn thẳng vào đôi mắt đen như đang phát sáng Kiyoshi nói

    "Được rồi.

    Anh sẽ kêu đầu bếp làm cho em ly trà mật ong, lo mà nghỉ ngơi đi" thấy mọi chuyện vẫn ổn, Kiyoshi an tâm, đưa tay lên xoa đầu Takemichi rồi rời đi.

    Ngay sau khi Kiyoshi rời đi, Takemichi thở phào

    "Phù!!

    May mà mình vẫn còn đủ khả năng giữ vững tinh thần trước ^Thôi miên^ của anh ấy"

    'Người vừa nãy chính là anh trai của tôi Hanagaki Kiyoshi.

    Một Hồ Ly mang trong mình sức mạnh vượt trội.

    Hồi nãy anh ấy đã sử dụng ^Thôi miên^ khi tôi nhìn thẳng vào mắt anh ấy.

    Lẽ ra tôi sẽ nói thật nhưng mà là một Yêu Hồ đã sống hơn 90 kiếp, tôi chẳng hề bị ảnh hưởng bởi năng lực của Hồ Ly hay Hồ Yêu.

    Nhưng cũng nhờ việc luôn được sinh ra là Yêu Hồ trong mọi kiếp, tôi đã có được mọi năng lực đặc biệt mà một Yêu Hồ có thể sở hữu từng được ghi lại trong lịch sử , ^Tiên tri^ cũng nằm trong số đó'

    Takemichi nhảy xuống giường, tiến tới phòng tắm vệ sinh cá nhân, thay một bộ đồ thật dễ thương.

    ( Take-chan mặc cái áo màu xanh)

    Tiếng gõ cửa vang lên \cốc cốc cốc\

    "Tôi vào được không thưa tiểu thiếu gia?" cô hầu gái đứng bên ngoài lên tiếng nói

    "Vào đi" cậu lạnh giọng nói.

    Cô hầu gái bước vào, đặt đồ ăn lên chiếc bàn trong phòng cho cậu

    "Đây là bữa sáng của ngài thưa tiểu thiếu gia.

    Súp rau củ, thịt hun khói, bánh mì kẹp trứng, bánh quy tráng miệng cùng trà mật ong mà đại thiếu gia đặc biệt yêu cầu đầu bếp làm cho ngài"

    "Ừm.

    Giờ ngươi đi được rồi" cậu phẩy tay

    "Vâng.

    Chúc ngài ngon miệng" cô hầu cuối đầu rời đi

    Takemichi ngồi xuống ghế bắt đầu dùng bữa 'Đồ ăn hôm nay ngon đó chứ'.

    Ăn xong, cậu rung chuông gọi người hầu đến dọn dẹp.

    Ngồi ở ban công đọc sách, đón nhận những tia nắng ấm áp buổi sáng sớm, Takemichi tự hỏi

    "Mình nên bắt đầu trả thù đám vô ơn kia từ đâu đây nhỉ?!" cậu mỉm cười, một nụ cười đầy gian xảo khiến người khác nhìn vào phải rùng mình.

    Kể từ ngày hôm nay, Hanagaki Takemichi ta sẽ không còn là anh hùng nữa.

    Ta sẽ sống đúng như một Yêu Hồ và ta sẽ trả thù các ngươi lũ vô ơn!!!
     
    [Drop] (Alltake) Ta Vốn Dĩ Là Yêu Hồ!! Chứ Chẳng Phải Là Anh Hùng!!!
    Chương 2: Thần Sứ đại nhân - Em sẽ trở thành lưỡi dao của anh


    /abc/: âm thanh

    " abc": lời nói

    ' abc': suy nghĩ

    [ abc]: niệm chú

    { abc}: lời hát

    |abc| : thuật lại

    Takemichi ăn sáng xong thì thay đồ.

    Vì nhà Hanagaki là một gia tộc chú trọng lễ nghi và truyền thống nên trong tủ đồ của cậu chỉ có mỗi Kimono và Yukata mà thôi.

    Cậu nhìn vào tủ đồ, chọn một bộ Kimono màu xanh với hoa văn hoa anh đào.

    Thay đồ xong, Takemichi đeo chiếc mặt nạ cảm xúc lên rồi bước xuống nhà.

    Phu nhân Hanagaki đang ngồi trong phòng khách may đồ thì nghe thấy tiếng bước chân.

    Bà quay đầu lại nhìn thấy đứa con trai của mình liền bỏ dở bộ đồ đang may, lao tới ôm cậu

    "Takemichi con xuống rồi.

    Sao con lại không xuống ăn sáng với ta vậy?!

    Con có bị bệnh không?!

    Có cảm thấy không khỏe trong người không?!..." bà hỏi liên tục khiến cậu không kịp trả lời

    "Em à, Takemichi vừa mới xuống thôi mà.

    Em hỏi thằng bé nhanh như vậy sao thằng bé trả lời kịp" Gia chủ Hanagaki khoác trên mình bộ Kimono đen truyền thống, bước xuống từ cầu thang, thấy vợ mình đang hỏi con dồn dập thì lên tiếng can ngăn

    "Ôi!!

    Mẹ xin lỗi Takemichi.

    Tại mẹ lo quá, mà con có sao không" bà thấy mình làm sai liền xin lỗi cậu rồi lại hỏi tiếp

    "Thưa mẹ, con không sao đâu.

    Chỉ là hôm qua, con có hơi hồi hộp nên mất ngủ một chút ấy mà" cậu mỉm cười trả lời

    "Vậy thì tốt quá rồi, mẹ cứ sợ con bệnh chứ" bà vút ngực thở phào khi nghe cậu nói

    "Mà Takemichi hồi hộp cũng đúng thôi.

    Dù sao hôm nay cũng là ngày đầu tiên thằng bé tới Đền Thờ Trung Tâm mà" cha cậu bước tới, xoa đầu cậu nói

    "Đền Thờ Trung Tâm?!"

    Takemichi nghiêng đầu thắc mắc

    "Hahaaa!!!

    Đừng nói là con quên rồi nha Takemichi.

    Hôm nay, con và Kiyoshi sẽ cùng ta tới gặp Thần Sứ đại nhân mà"

    "Đúng rồi.

    Con quên mất" cậu đưa tay gãi đầu nói

    'Thần Sứ đại nhân?!

    Đúng rồi!!

    Ngày mình nhận được lời tiên tri, Thần Sứ đại nhân đã gửi thư mời mình tới Đền Thờ Trung Tâm để gặp ngài ấy'

    "Mà Kiyoshinii-sama đâu rồi ạ?" cậu đưa mắt nhìn quanh không thấy anh đâu

    "Kiyoshi xuống đây nhanh!!" giọng nói của ông trở nên lạnh lùng và xa cách chứ không ấm áp như khi nãy nữa.

    Từ đầu cầu thang, Kiyoshi rụt rè bước xuống

    "Con chào cha và mẹ"

    "Sao bây giờ mới xuống?!"

    ông lạnh lùng nói

    "Con có chút khó khăn khi mặc Kimono nên đổi sang Yukata ạ" anh lí nhí nói trong miệng

    "Lần sau đừng để ta và Takemichi chờ như vậy nữa.

    Ngươi nên biết được đi cùng ta và Takemichi tới Đền Thờ Trung Tâm là vinh dự của ngươi nhưng đừng có vì vậy mà tự kiêu" ông liếc mắt sang anh nói

    "Vâng thưa cha" cả cơ thể Kiyoshi run nhẹ.

    Phu nhân thấy thế liền lên tiếng hòa giải:

    "Dù sao thù Kiyoshi vẫn còn nhỏ mà anh, đâu thể tự mặc Kimono được đâu, thằng bé có thể tự mình mặc Yukata không phải là rất đáng khen sao"

    "Hừ!!

    Takemichi còn nhỏ hơn nó mà đã tự mình mặc Kimono được rồi.

    Nó đã lớn vậy rồi mà mới chỉ có thể tự mặc Yukata.

    Sau này, thì có thể làm được việc gì có ích cho GIA TỘC cơ chứ!!"

    ông cố tình nhấn mạnh từ "gia tộc"

    'Thưa cha của con, hai việc đó hoàn toàn không liên quan tới nhau' Takemichi thầm nghĩ trong đầu

    "Cha ơi mình có thể đi được chưa ạ.

    Con nghe nói ở Đền Thờ Trung Tâm có rất nhiều hoa đẹp, giờ con muốn tới đó xem" cậu giật giật ống tay áo cha mình.

    Đôi mắt ông nhìn xuống cậu, nó không còn lạnh lẽo như khi nãy mà lại tràn đầy sự ấm áp và yêu thương

    "Tất nhiên là được rồi Takemichi.

    Khi chúng ta tới Trang viên Hanagaki, con có thể hái bao nhiêu hoa tùy thích" ông mỉm cười nói với cậu

    "Woa!!

    Tuyệt quá, vậy giờ mình mau đi thôi ạ" Takemichi thốt lên, kéo ông ra ngoài

    "Từ từ, từ từ thôi Takemichi.

    Con đang hành cái thân già của ta đấy" ông cười vui vẻ để mặc cậu kéo đi.

    Người khác mà nhìn vào chắc chắn sẽ không tin người đàn ông lạnh lùng khi nãy lại chính là người đang cười đùa vui vẻ với đứa con trai nhỏ của mình.

    Kiyoshi nhìn theo hướng hai người vừa đi, cuối đầu chào Phu nhân rồi đuổi theo.

    Ngồi trên xe, Takemichi nhìn ra ngoài cửa sổ với khuôn mặt tươi cười.

    Người ngoài nhìn vào sẽ thấy rất dễ thương nhưng nếu để ý kĩ, họ có thể nhìn thấy tia sắc lạnh và thù hận hiện hữu dưới đáy mắt cậu.

    Kiyoshi ngồi trong góc thông qua hình ảnh phản chiếu trên cửa kính xe nhìn thấy rõ nhúng lại không nói gì.

    Chiếc xe dừng lại trước một cầu thang đá khổng lồ.

    Xung quanh trồng rất nhiều hoa

    tú cầu, chiếc cầu thang dẫn lên một cổng vào lớn màu đỏ.

    (Ảnh minh họa)

    Gia chủ bước xuống xe, mở cửa cho Takemichi.

    Còn Kiyoshi tự mở cửa cho mình, bước xuống.

    Ông nắm tay Takemichi nước lên cầu thang, Kiyoshi đi sát phía sau.

    Khi lên tới nơi cậu nhìn thấy rõ ngôi đền khổng lồ nơi Thần Sứ đại nhân ngự trị.

    (Ảnh minh họa)

    "Đi hướng này Takemichi" Gia chủ dắt tay cậu đi tới tòa tháp.

    Kiyoshi còn đang ngỡ ngàng trước ngôi đền thì liền hoàn hồn đuổi theo hai người.

    Dưới chân tháp, Gia chủ đang định bước vào thì bị lính canh cản lại

    "Thần Sứ đại nhân đã nói rõ.

    Chỉ có tiểu thiếu gia nhà Hanagaki mới được phép bước vào"

    "Ta là Gia chủ nhà Hanagaki và cũng là cha của thằng bé!!

    Tại sao ta không được phép vào?!"

    ông tức giận nói

    "Thần Sứ đại nhân đã nói rõ" họ vẫn không nhúc nhích nói

    "Cha ơi, nếu Thần Sứ đại nhân đã nói vậy thì con nghĩ chúng ta nên tuân theo thì hơn ạ" cậu giật giật ống tay áo cha mình

    "Được rồi, ta và Kiyoshi sẽ đợi ở trang viên.

    Sau khi gặp Thần Sứ đại nhân, con nhớ tới đó đấy rồi chúng ta sẽ hái thật nhiều hoa về làm quà cho mẹ con" ông cuối xuống xoa đầu cậu

    "Vâng thưa cha" cậu mỉm cười, bước vào trong.

    Những người xung quanh nhìn vào thì đều thấy ấm lòng trước cặp cha con đáng yêu này mà không để ý đến đứa trẻ giống cậu 3 phần phía sau

    "Kính chào ngài, thiếu gia Hanagaki.

    Thần Sứ đại nhân đang đợi ngài trên tầng cao nhất" một người hầu bước tới nói.

    Cậu chỉ gật đầu cảm ơn rồi bắt đầu leo cầu thang.

    Chiếc cầu thang gỗ dài như vô tận, nếu người thường thì chắc chắn sẽ không ai chịu nổi mà bỏ cuộc nhưng Takemichi là Yêu Hồ.

    Cậu chẳng cần mệt nhọc leo cầu thang, cậu chỉ cần đạp gió là nhẹ nhàng lên tới nơi.

    Trên tầng cao nhất của tòa tháp, một người đàn ông đang ngồi đằng sau tấm vải trắng khiến người ngoài khó nhìn thấy khuôn mặt của ông.

    Takemichi lên tới nơi liền cuối đầu chào:

    "Kính chào ngài, Thần Sứ đại nhân - Người mang chúng con tới gần Thổ Thần"

    "Chào con, đứa trẻ Yêu Hồ của nhà Hanagaki" dù không thấy mặt nhưng cậu có thể lờ mờ nhìn thấy nụ cười đằng sau lớp vải trắng kia

    "Không biết có việc gì mà người cho con cơ hội quý giá để được gặp riêng ngài thưa Thần Sứ đại nhân" cậu tôn kính nói

    "Không có gì.

    Chỉ là ta khá tò mò về chú Yêu Hồ nhỏ vừa được sinh ra ở nhà Hanagaki mà thôi.

    Đúng như trong ghi chép, Yêu Hồ thật sự rất đẹp dù cho mới chỉ là một đứa trẻ nhỏ" Thần Sứ nói

    "Ngài đã quá khen rồi ạ"

    "Phải rồi, ta có thể có cơ hội được tận mắt chứng kiến năng lực đặc biệt của Yêu Hồ không?"

    "Đó là vinh dự của con thưa Thần Sứ đại nhân" cậu cuối người.

    Takemichi giơ tay lên, một quả cầu gió xanh xuất hiện trong tay cậu, gió quấn quanh quả cầu.

    Bằng mắt thường có thể thấy, quả cầu dần to lên, những cơn gió ngày càng hung tợn thổi bay mọi thứ xung quanh.

    Takemichi hạ tay xuống, quả cầu cùng cơn gió biến mất như chưa từng xuất hiện.

    Nếu không phải mọi thứ xung quanh vô cùng lộn xộn, người ta sẽ nghĩ thứ mình vừa thấy chỉ là ảo giác mà Hồ Ly tạo ra

    "Vô cùng tuyệt vời.

    Chỉ mới là một đứa trẻ mà đã mạnh như vậy rồi thì khi trưởng thành sức mạnh của con có thể so sánh với một Hồ Ly 7 đuôi không chừng" Thần Sứ ngồi sau tấm màng vỗ tay khen thưởng

    "Ngài quá khen rồi ạ.

    Thứ con vừa cho ngài thấy chỉ là thứ sức mạnh còn thiếu sót của con mà thôi" " cậu cuối đầu

    "Hôm nay ta đã rất vui nên ta nghĩ con xứng đáng nhận một món quà nhỉ?"

    "Thật sự không cần đâu ạ"

    "Nhưng ta lại không thấy vậy.

    Ta nên tặng cho con gì nhỉ?"

    Thần Sứ suy nghĩ một chút "Đúng rồi.

    Ta có nghe Kano nói rằng con rất thích hoa có đúng không?"

    "Đúng vậy ạ"

    "Vậy thì bất cứ khi nào con muốn, con có thể tới khu vườn Nirango của ta hái hoa"

    "Món quà đó quá lớn đối với con rồi ạ"

    "Không sao đâu.

    Dù gì con cũng đã cho ta xem một sức mạnh vô cùng tuyệt vời mà"

    "Vậy con xin cảm ơn người thưa Thần Sứ đại nhân" Takemichi mỉm cười

    "Con có thể lui rồi"

    "Vâng ạ.

    Con mong rằng sẽ sớm được tiếp tục cuộc nói chuyện của chúng ta" cậu cuối người, bước xuống cầu thang

    "Một đứa trẻ phi thường mang trong sức mạnh to lớn.

    Sự trưởng thành của thằng bé thật đáng kinh ngạc có đúng không Maru?"

    Thần Sứ mỉm cười hỏi người đang ngồi trên thành cửa sổ

    "Đúng vậy thưa Thần Sứ đại nhân.

    Dù đã cố gắng nhưng tôi cũng không tài nào nhìn vào tâm trí của đứa trẻ đó" Maru vừa nói vừa nhìn cậu rời đi

    "Đúng vậy.

    Trong tương lai, đứa trẻ đó chắc chắn sẽ cho chúng ta nhìn thấy những thứ rất tuyệt vời" Thần Sứ cười nói

    Đi trên con đường lát đá, Takemichi nhìn hàng cây anh đào đầy lá hai bên đường.

    Từng cơn gió nhẹ thổi mang theo mùi hương của cỏ hoa khiến cậu cảm thấy thư thái.

    Đứng trước cổng vào Trang viên Hanagaki, Takemichi hít một hơi bước vào.

    Vừa mở cửa, cậu đã nghe thấy tiếng bình hoa vỡ và tiếng chửi mắng của cha mình

    "Mày quả nhiên là thứ vô dụng như con ả đó mà!!!

    Nếu không phải cô ta chuốt say tao thì đâu có mày đâu thứ tạp chủng!!!

    Lẽ ra khi đó tao nên giết mày mới phải, để mày sống chỉ khiến tao thêm chướng mắt thôi!!!"

    ông ta vừa nói vừa ném một cái ly sứ về phía Kiyoshi đang ngồi dưới đất với những vết bầm tím và vết thương đang rỉ máu.

    Takemichi nhìn thấy thì lạnh mặt, cậu đã quá quen khi nhìn thấy tình cảnh này rồi.

    Cậu đeo chiếc mặt nạ của mình lên, nhẹ nhàng mở cửa

    "Cha ơi con về rồi đây ạ" Takemichi mỉm cười tít mắt bước vào

    "Ahh!!!

    Sao anh lại ngồi dưới sàn vậy Kiyoshinii-sama?!

    Anh mau đứng dậy đi, mẹ nói ngồi dưới sàn là không tốt đâu ạ" cậu vội vàng đi tới đỡ Kiyoshi dậy

    "Takemichi, con về từ khi nào vậy?!" nhìn thấy Takemichi bước vào ông ta hoảng hốt.

    Ông ta sợ Takemichi đã nhìn thấy mình ném cái ly vào người Kiyoshi.

    "Con chỉ vừa về thôi ạ.

    Nhưng sao Kiyoshinii-sama lại bị thương vậy ạ?!" cậu lo lắng hỏi

    "Nó không sao đâu.

    Chỉ là hồi nãy nó làm rớt cái ly rồi ngã lên mấy mảnh vỡ mà thôi" ông ta trừng mắt nhìn về phía Kiyoshi.

    Anh hiểu ý liền mỉm cười nhìn Takemichi

    "Đúng vậy đấy Takemichi.

    Chỉ là do anh bất cẩn mà thôi"

    "Vâng ạ.

    Vậy anh mau đi rửa vết thương đi, mẹ nói bị thương mà không rửa thì vết thương sẽ nặng thêm đấy ạ"

    "Ừm.

    Anh biết rồi" Kiyoshi khó khăn đứng dậy "Xin phép cha con đi ạ"

    "Đi đi" nghe xong Kiyoshi liền rời đi "Giờ chúng ta đi hái hoa nhé Takemichi"

    "Vâng ạ" cậu cười nói 'Rõ rằng có đủ khả năng đánh lại vậy mà lại nhẫn nhịn lâu như vậy, còn tự trị thương cho mình nữa cơ chứ.

    Anh vẫn kiên trì như ngày nào nhỉ Kiyoshinii-sama' cậu cười lạnh.

    Nụ cười đó nhanh chóng biến mất thay vào đó là nụ cười dễ thương của cậu

    Takemichi và cha mình đang hái hoa thì một người hầu chạy tới.

    Tên người hầu thì thầm điều gì đó vào tai gia chủ khiến ông ta trầm mặt.

    Ông ta quay sang cậu cười nói:

    "Cho cha xin lỗi nhé Takemichi.

    Ở nhà có vài con chuột nhát nên ta cần về nhà xử lí"

    "Không sao đâu ạ thưa cha.

    Cha cứ về đi, mẹ rất ghét chuột nên cha nhớ giết hết chúng nhé"

    "Ừm.

    Lần sau ta sẽ đưa con đi chơi công viên chịu không" ông vừa nói vừa đưa cho cậu bó hoa của mình

    "Vâng ạ." cậu đưa tay nhận lấy nó.

    Ông ta rời đi.

    Cậu cũng cởi bỏ lớp mặt nạ của mình xuống.

    Khuôn mặt trẻ con ngây thơ biến mất mà thay vào đó là một khuôn mặt lạnh lùng, vô cảm.

    Cậu ném bó hoa ông ta đưa cho rồi bước vào vào nhà.

    Trong căn phòng nhỏ bé, tối tăm của trang viên rộng lớn này, Kiyoshi đang ngồi trên giường khó khăn chữa trị cho chính mình

    "Tch..

    Lão già đó đánh đau quá đi mất"

    "Cứ như vậy thì anh còn lâu mới chữa trị xong đấy Kiyoshinii-sama" Takemichi dựa lưng vào cánh cửa nhìn Kiyoshi

    "Em ở đây làm gì vậy Takemichi?

    Tới cười nhạo anh như mọi khi à" anh cười khẩy nói

    "Không.

    Hôm nay em không có hứng" cậu bước vào phòng, cầm lấy cánh tay bị thương của anh.

    Cậu giơ tay lên, một ánh sáng màu xanh tỏa ra từ tay cậu, bao quanh cánh tay của anh.

    Các vết thương dần khép miệng lại, làn da cũng hồng hào hơn

    "Sao hôm nay lại nổi hứng giúp anh vậy?"

    Kiyoshi nhìn cánh tay đầy vết thương cảu mình đã lành lặn trở lại

    "Bởi vì em cần anh giúp" Takemichi nhìn anh bằng ánh mắt nghiêm túc

    "Đứa con bị ghét bỏ của nhà Hanagaki có thể giúp gì cho em đây?"

    Kiyoshi nhìn thấy ánh mắt nghiêm túc của cậu thì không đùa cợt nữa

    "Hãy để em trở thành lưỡi dao của anh" Takemichi nói một cách kiên định

    "Tại sao?"

    "Em biết rõ anh rất mạnh, thậm chí còn mạnh hơn cha.

    Anh rất thông minh Kiyoshinii-sama.

    Em biết là anh đang chịu đựng sự bạo hành này vì thế lực mà anh gây dựng vẫn chưa đủ mạnh để chống lại cha hay bất cứ ai khác trong gia tộc có thể đe dọa đến kế hoạch đoạt đi chiếc ghế gia chủ từ em.

    Anh biết rõ là cha nhất định sẽ để em trở thành gia chủ tiếp theo của nhà Hanagaki nên anh mới đóng vai người anh trai tốt bụng tiếp cận em để tìm điểm yếu của em.

    Nhưng nếu anh muốn, em có thể giúp anh, Kiyoshinii-sama" cậu cười lạnh

    "Bằng cách nào?!" anh lạnh mặt nhìn cậu, đôi mắt đen anh bắt đầu sáng lên

    "Bằng cách biến anh thành Thần Sứ tiếp theo" cậu nhìn thẳng vào mắt anh nói

    "Em có biết em đang nói gì không vậy Takemichi?!" anh bất ngờ trước câu nói của cậu

    "Em biết" 'Quái vật tôn sùng Thổ Thần.

    Chỉ có lời nói của Thổ Thần mới khiến họ một mực tuân theo và Thần Sứ chính là cầu nối giữa Thổ Thần và quái vật.

    Nếu mình biến Kiyoshinii-sama trở thành Thần Sứ đời kế tiếp, thế lực của mình sẽ lớn mạnh tới mức không ai có thể đụng vào'

    "Nếu vậy em định làm cách nào, Takemichi?!"

    "Em có một kế hoạch và em sẽ không thể thực hiện nó một mình nên em cần anh trở thành đồng minh của em.

    Kế hoạch của em sẽ giúp anh trở thành Thần Sứ.

    Em sẽ là lưỡi dao loại bỏ toàn bộ những chướng ngại vật ngáng đường anh và anh chỉ việc nghe theo sự sắp xếp của em là được rồi"

    "Ồh!!

    Vậy làm sao em có thể chắc chắn rằng kế hoạch của mình sẽ thành công cơ chứ ?"

    "Anh biết em là một Yêu Hồ mà Kiyoshinii-sama.

    Em sỡ hữu trong mình năng lực đặc biệt" cậu chỉ tay vào mình nói

    "Năng lực đặc biệt ^Vũ điệu của gió^.

    Một năng lực vô cùng mạnh khi cận chiến và tấn công tầm xa.

    Không lẽ em định gây ra một cuộc chiến tranh nội bộ sao?"

    "Không, vì anh sẽ trở thành đồng minh của em nên em sẽ tiết lộ cho anh biết em không chỉ có một năng lực đặc biệt, ^Vũ điệu của gió^ chỉ là một trong số đó mà thôi"

    "Vậy em có tất cả bao nhiêu cái?"

    Kiyoshi nhướng mày hỏi

    "Hiện tại em không thể nói cho anh biết được nhưng sẽ sớm thôi"

    "Haizz...

    Được rồi.

    Vậy một trong số chúng có năng lực giúp em biến anh trở thành Thần Sứ sao?!"

    "Đúng vậy.

    Tên của nó là ^Tiên tri^ một năng lực giúp em nhìn thấy tương lai"

    "Giống với Nhân ngưu sao?!"

    "Không.

    Nhân ngưu mang trong mình năng lực lựa chọn tương lai, còn em có thể biết được tương lai.

    Mặc dù không chính xác đến từng chi tiết như Nhân ngưu nhưng em lại có thể nhìn thấy tương lai xa"

    "Vậy em đã nhìn thấy tương lai rồi sao?!"

    "Đúng vậy.

    Em đã nhìn thấy Tokyo bước vào một thời đại mới, một thời đại đen tối và kẻ gây ra thời đại đó chính là Sano Manjiro - nhị thiếu gia nhà Sano"

    "Em có chắc không vậy Takemichi?!"

    Kiyoshi ngạc nhiên nói.

    Takemichi nhìn vào biểu cảm trên mặt Kiyoshi thì cũng hiểu vì sao anh ngạc nhiên như vậy.

    Nhị thiếu gia nhà Sano - Sano Manjiro là một đứa trẻ to xác nổi danh của nhà Sano.

    Cậu ta là một thiên tài võ thuật, luôn đứng về cái tốt và nghĩ cho mọi người đúng như nhà Sano.

    Nhưng cậu ta lại vô cùng trẻ con dù đã bằng tuổi Kiyoshi, không có tính trách nghiệm và không ý thức được địa vị của mình trong thế giới quái vật.

    Kết luận lại Sano Manjiro là một kẻ mang trong mình sức mạnh đáng gờm, địa vị cao nhưng lại không biết cách vận dụng nó nên cậu ta là một kẻ hoàn toàn vô hại trong tầng lớp thượng lưu của thế giới quái vật.

    Một kẻ như thế không đời nào có thể tạo ra thời đại đen tối của Tokyo.

    'Lúc mới gặp Manjiro mình cũng có biểu cảm như anh ấy vậy.

    Thật sự không thể tin được là một kẻ như cậu ta lại có thể trở thành tội phạm bị truy nã trên toàn Nhật Bản'

    "Vậy cậu ta đã làm thế bằng cách nào?"

    Kiyoshi hoàn hồn lại hỏi cậu

    "Đại thiếu gia nhà Sano - Sano Shinichiro đã chết trong một vụ trộm xe do bạn của cậu ta gây ra.

    Đó là khởi đầu cho mọi việc.

    Trong khoảng thời gian từ khi cậu ta 15 tuổi đã xảy ra rất nhiều sự kiện.

    Trong các sự kiện đó, người thân và bạn bè của cậu ta đã chết.

    Điều đó làm bản năng hắc ám trong cậu ta thức tỉnh.

    Sử dụng sức mạnh của nó, cậu ta tự tạo dựng cho mình một tổ chức tội phạm và trở thành tội phạm bị truy nã số một Nhật Bản, tới cảnh sát cũng không dám động vào cậu ta"

    "Vậy nên em định lợi dụng cậu ta sao Takemichi?"

    Kiyoshi mỉm cười thích thú

    "Đúng vậy nhưng không chỉ có cậu ta em còn sẽ lợi dụng nhiều kẻ khác nữa.

    Em sẽ biến bọn chúng trở thành quân cờ của mình và sử dụng chúng để biến anh trở thành Thần Sứ, Kiyoshinii-sama" cậu cười lạnh nói

    "Ồh!!

    Còn ai nữa sao, nói anh nghe xem nào"

    "Shiba Taiju - Gia chủ tương lai nhà Shiba

    Kurokawa Izana - Anh trai không cùng huyết thống của Sano Manjiro

    Akashi Senju - Tam thiếu gia nhà Akashi

    và các nhân vật quan trọng trong các sự kiện khiến cho Sano Manjiro thức tỉnh bản năng hắc ám

    Bọn chúng sẽ trở thành quân cờ của em"

    "Nghe em nói thì những tên đó sẽ nắm vai trò quan trọng trong tương lai có đúng không?"

    "Đúng vậy ạ"

    "Vậy nói anh nghe xem nào Takemichi.

    Em định biến chúng thành quân cờ của mình bằng cách nào?"

    Nghe được câu hỏi đó, Takemichi nở cười rùng rợn

    "Em sẽ tiếp cận chúng, trở thành bạn của chúng, cứu rỗi chúng, khiến chúng yêu em, khiến chúng tuân theo mọi mệnh lệnh của em một cách vô điều kiện"

    "Hahahahaaaa!!!

    Không ngờ đứa em trai bé bỏng của anh lại có thể có ý nghĩ như vậy.

    Anh có hứng thú với kế hoạch của em rồi đấy, nói anh nghe về kế hoạch của em đi Takemichi" Kiyoshi cười lớn nói

    "Đầu tiên, em sẽ tiếp cận với những quân cờ tương lai của mình để chiếm được lòng tin ở chúng.

    Một mặt em sẽ là Takemichi thân thiện, tốt bụng, mạnh mẽ và đáng yêu.

    Mặt khác em sẽ xây dựng cho anh một tổ chức tội phạm ngụy trang làm một băng đảng bất lương để làm chỗ dựa vững chắc cho anh trong tương lai"

    "Tổ chức tội phạm sao sao?!"

    "Đúng vậy.

    Trong tương lai là thời đại bất lương lên ngôi, tất cả những quân cờ của em đều tham gia vào giới bất lương vì vậy em sẽ biến thế lực ngầm anh đang xây dựng thành một tổ chức tội phạm nhưng lại ngụy trang làm một băng đảng bất lương.

    Như vậy khi thời đại thay đổi, lúc các băng đảng khác còn đang mất phương hướng không biết có nên đi theo thời đại mới hay không và các tổ chức yukuza cùng các băng mafia còn đang hoang mang vì thời thế thay đổi thì tổ chức của anh đã có trở thành tổ chức tội phạm hùng mạnh nhất"

    "Ra là vậy" Kiyoshi gật gù

    "Thứ hai, em sẽ tuyên bố rằng mình sẽ chọn bạn đời ở bất cứ gia tộc nào kể là tiểu gia tộc đi chăng nữa"

    "Tại sao?!"

    "Như em đã nói, em sẽ khiến cho các quân cờ tương lai yêu mình nhưng trong số bọn chúng có rất nhiều tên đến từ gia tộc bình thường hoặc tiểu gia tộc.

    Bởi vì tuyên bố của em, bọn chúng sẽ cho rằng mình có khả năng trở thành bạn đời của em và ra sức theo đuổi em.

    Ngay khi tin bọn chúng theo đuổi em được giới thượng lưu của thế giới quái vật biết được, em sẽ sử dụng sức ảnh hưởng của tin tức đó kéo địa vị của anh lên cộng thêm việc anh sẽ là tổng trưởng đời đầu của tổ chức nên sự ủng hộ của anh sẽ tăng cao"

    'Trong số đám vô ơn đó thì Sano, Akashi, Shiba đều nằm trong tứ đại gia tộc.

    Còn đám còn lại đều nằm trong gia tộc có tiếng tăm và tiểu gia tộc lâu đời trong giới thượng lưu của thế giới quái vật'

    "Thứ ba, em sẽ trở thành tổng trưởng đời thứ 11 của Hắc long, băng đảng bất lương do Sano Shinichiro thành lập.

    Trong tương lai, Shiba Taiju sẽ là tổng trưởng đời thứ 10, em sẽ đánh bại hắn ta lên làm tổng trưởng đời thứ 11.

    Bằng cách sử dụng sức ảnh hưởng của Hắc Long, em sẽ bao che cho các kế hoạch và các cuộc giao dịch phi pháp của tổ chức để tổ chức có thể phát triển thuận lợi.

    Như vậy chỗ dựa của anh sẽ càng thêm vững chắc và đồng thời, em cũng sẽ là phó tổng trưởng đời đầu của tổ chức"

    "Thứ tư, em sẽ kéo các quân cờ của mình vào thời đại tội phạm.

    Khi tứ đại gia tộc đã tham gia vào thời đại tội phạm thì các gia tộc khác chắc chắn cũng sẽ bị cuốn theo.

    Thần Sứ đại nhân hiện tại sẽ không thể nào tiếp tục quản lí được thế giới quái vật khi các cuộc xung đột diễn ra liên tục, các gia tộc xâm chiếm lãnh thổ của nhau tạo nên một thế cục rối loạn.

    Khi đó, Thần Sứ đại nhân buộc phải chọn người kế vị để quản lí thời đại mới này.

    Và lúc đó, anh Hanagaki Kiyoshi - tổng trưởng của tổ chức tội phạm lớn nhất Tokyo sẽ trở thành ứng cử viên hàng đầu cho vị trí này"

    "Một kế hoạch vô cùng khả quan nhưng sù cho em sở hữu ^Tiên tri^ thì em cũng không biết chính xác tương lai sẽ xảy ra.

    Làm sao em có thể chắc chắn là sẽ không có biến cố bất ngờ nào xảy ra cơ chứ?!"

    "Hôm nay, khi gặp mặt Thần Sứ đại nhân, ngài ấy đã cho em quyền tự do ra vào Khu vườn Nirango của ngài ấy.

    Khả năng em gặp được thần sứ ở trong khu vườn là rất cao.

    Khi gặp mặt, em chỉ cần nói tốt về anh và về khả năng lãnh đạo bẩm sinh của anh thì khi chọn người kế vị ngài ấy sẽ đề cử anh đầu tiên.

    Các gia tộc khác đều sẽ biết về sức mạnh của tổ chức vì vậy họ đều sẽ đồng ý trước đề xuất của Thần Sứ đại nhân.

    Bằng cách đó, họ mong mình có thể lấy lòng anh và có cơ hội hợp tác với tổ chức sau khi anh trở thành Thần Sứ còn em sẽ trở thành Gia chủ nhà Hanagaki.

    Thế nào một kế hoạch quá tốt cho anh có đúng không?!!"

    Takemichi tự tin nói

    "Đúng vậy.

    Nhưng anh có một câu hỏi" Kiyoshi ngẫm nghĩ một chút rồi nói

    "Anh hỏi đi"

    "Tại sao em lại giúp anh?"

    "Vâng?!"

    "Tạo sao em lại nghĩ ra kế hoạch này để biến anh trở thành Thần Sứ tiếp theo?!

    Nếu như là vì lo sợ người trong gia tộc cướp mất chiếc ghế gia chủ của em thì không có khả năng.

    Vì em là Yêu Hồ đầu tiên được sinh ra trong 100 năm nay của gia tộc nên hiển nhiên em sẽ trở thành gia chủ.

    Hơn nữa từ trước tới giờ, em có bao giờ quan tâm tới cái vị trí đó đâu.

    Nếu là vì em cảm thấy thương hại anh thì cũng không phải.

    Em đã biết rằng cha bạo hành anh nhưng không kêu cha dừng lại mà chỉ ngăn cản khi nó đi quá giới hạn.

    Thỉnh thoảng em cũng có trị thương cho anh nhưng cũng chỉ dừng lại ở đó.

    Nếu là vì em muốn giúp anh thoát khỏi gia tộc này thì khi em biết được anh đang xây dựng một thế lực cho mình ở bên ngoài thì em có thể giúp anh thoát ra bằng cách sắp đặt một vụ tai nạn giả.

    Cha chắc chắn sẽ không quan tâm gì nhiều mà ngay lập tức tổ chức đám tang cho anh ngay khi nhận được tin anh đã chết.

    Em có thể bí mật hỗ trợ cho thế lực của anh để giúp nó phát triển và anh sẽ có một cuộc sống tốt đẹp ngay sao đó.

    Hơn nữa có một vài phần trong kế hoạch của em quá mạo hiểm.

    Nếu thực hiện, nó có khả năng sẽ xảy ra sơ xuất và em sẽ mất đi cái ghế gia chủ của mình.

    Và điều quan trọng nhất, kế hoạch này gắn liền với các quân cờ tương lai của em.

    Cho dù bọn chúng có là những nhân vật quan trọng quyết định tương lai của Tokyo đi chăng nữa thì em cũng có thể bỏ mặc chúng ngay khi thời đại thay đổi.

    Đằng này dù cho có như thế, kế hoạch của em vẫn bám lấy chúng.

    Nếu đơn giản vứt bỏ chúng sau khi thời đại bất lương kết thúc thì anh chắc chắn bọn chúng sẽ có một tương lai tươi sáng ấy thế mà em lại kéo bọn chúng vào thời đại tội phạm, khiến bọn chúng không thể nào thoát ra khỏi nó, hủy hoại tương lai của bọn chúng.

    Nhưng anh biết chắc một điều là dù có như vậy bọn chúng cũng sẽ yêu em say đắm và vẫn sẽ cố gắng để trở thành bạn đời của em.

    Nghe qua thì giống như một kế hoạch em vạch ra để anh trở thành Thần Sứ nhưng nếu xem xét kĩ lại thì sẽ thấy từng bước kế hoạch này luôn xoay quanh bọn chúng.

    Nó nghe giống như là một kế hoạch trả thù hơn nhỉ" Kiyoshi nở một nụ ranh mãnh

    "Anh đoán đúng rồi đấy Kiyoshinii-sama.

    Giúp anh trở thành Thần Sứ chỉ là cái cớ mà thôi.

    Mục đích thật sự của em chính là trả thù lũ vô ơn đó" Takemichi vừa nói vừa siết chặt tay, ánh mắt hiện lên tia căm hận

    "Tại sao vậy?!

    Em thậm chí còn chưa gặp bọn chúng cơ mà.

    Mà hơn nữa, chúng đã làm gì để khiến em lập nên một kế hoạch tinh vi thế này chỉ để trả thù cơ chứ?!" nhìn vào đôi mắt tràn đầy hận thù của Takemichi, Kiyoshi sợ hãi

    "Hiện tại, em vẫn chưa thể nói cho anh biết được Kiyoshinii-sama.

    Nhưng anh chỉ cần biết một điều, mối thù giữa em và chúng chính là mối thù ngàn kiếp" đúng vậy, Takemichi đã hứa dù có phải trọng sinh tới kiếp thứ 1000, cậu cũng phải trả thù.

    "Được rồi, vậy hỏi thêm một câu nữa thôi.

    Nếu em trở thành lưỡi dao của anh thì anh sẽ trở thành gì?"

    Kiyoshi định hỏi thêm nhưng lại không dám, anh sợ là nếu hỏi thêm điều gì thì Takemichi sẽ không ngần ngại lao tới giết anh

    "Ý anh là sao Kiyoshinii-sama?" sự hận thù trong đáy mắt liền biến mất thay vào đó là đôi mắt long lanh và nụ cười tỏa nắng như bình thường của cậu

    "Dùng anh như cái cớ để thực hiện kế hoạch này so với việc em biến anh trở thành Thần Sứ thì nó có vẻ quá rẻ rồi.

    Chưa kể tới việc dù cho anh có trở thành tổng trưởng của tổ chức thì anh vẫn phải nghe theo sự sắp xếp của em.

    Nói một cách khác, em là phó tổng trưởng nhưng em mới chính là tổng trưởng thật sự của tổ chức có đúng không"

    "Không hổ là Kiyoshinii-sama, anh đoán đúng rồi đấy.

    Anh cũng sẽ trở thành quân cờ của em, là quân vua trên bàn cờ của em" cậu cười nói

    "Vậy em sẽ là quân hậu sao?!

    Cũng đúng thôi, so một quân vua chỉ có thể đứng yên mà ra lệnh thì một quân hậu được tự do đi bất cứ đâu nó muốn thì vui hơn nhiều nhỉ"

    "Hình như anh có chút nhầm lẫn rồi đấy Kiyoshinii-sama.

    Em sẽ không trở thành một quân cờ trên bàn cờ này mà em sẽ trở thành người quyền lực nhất trên bàn cờ.

    Em sẽ là người chơi cờ" cậu cười tít mắt nói

    "Hahaahaaa!!!

    Em thuyết phục được anh rồi đấy Takemichi" Kiyoshi cười lớn, bước xuống giường, cầm lấy một tay cậu rồi quỳ một chân xuống

    "Anh sẽ trở thành quân cờ của em, là quân vua trên bàn cờ của em.

    Anh sẽ nghe theo mọi mệnh lệnh của em.

    Anh thề sẽ trung thành với em nếu em cũng thề sẽ không phản bội anh" Takemichi nở một nụ cười bán nguyệt

    "Em hứa sẽ không phản bội anh Kiyoshinii-sama.

    Em sẽ đưa anh lên đỉnh vinh quang và biến anh trở thành kẻ mạnh nhất để đáp lại sự trung thành của anh"

    "Chỉ hứa thôi sao?!" anh nhăn mày

    "Một lời hứa của em còn đáng giá hơn cả ngàn lời thề đấy Kiyoshinii-sama.

    Mà hơn nữa anh biết tính em mà, em rất ghét những kẻ thất hứa nên em sẽ không THẤT HỨA ĐÂU!!!" cậu nhấn mạnh ba chữ cuối

    "Được rồi, anh tin em.

    Nhưng vấn đề quan trọng hiện giờ là cha.

    Nếu ông ta thấy em thân thiết với anh, ông ta chắc chắn sẽ đánh anh thừa sống thiếu chết" Kiyoshi đứng dậy, khoanh tay nói

    "Chuyện đó anh không cần lo đâu.

    Tối nay, cha sẽ về nhà trễ.

    Lúc đó, em chỉ cần "nói chuyện" với ông ấy một chút là được rồi" cậu cười nói

    "Còn giờ thì anh cứ nghỉ ngơi đi, cha nói là em có thể về bất cứ khi nào em muốn nên chúng ta sẽ về lúc hoàng hôn" cậu đứng dậy đi khỏi phòng, không quên đóng cửa lại

    Rời khỏi trang viên, Takemichi quyết định đi dạo một chút.

    Cậu vừa đi vừa ngân nga một giai điệu vô danh.

    Từng bông hoa nắng chơi đùa trên khuôn mặt xinh đẹp của cậu.

    Takemichi đang đi thì vô tình gặp hai đứa trẻ.

    Một cậu bé trông có vẻ bằng tuổi cậu, cậu ta có mái tóc trắng ngắn ngang vai cùng đôi mắt xanh.

    Cậu bé còn lại cũng có mái tóc màu trằn nhưng nó dài ngang lưng và đôi mắt xanh.

    Dù còn nhỏ nhưng phải công nhận hai đứa trẻ này rất đẹp, nhìn họ có vẻ giống nhau nên Takemichi đoán họ là anh em nhưng khi nhìn thấy biểu tượng trên chiếc ô cậu bé nhỏ mang theo, Takemichi biết hai đứa trẻ trước mặt mình là ai.

    Giờ đây, tâm trí Takemichi đang kêu gào dữ dội 'Giết hắn đi!!!

    Hãy giết hắn đi!!!

    Hắn đang ở ngay trước mắt ngươi rồi có mà!!!

    Chỉ cần một vung vuốt một cái thôi!!!

    Chỉ cần như vậy thôi!!!

    Nhanh lên giết chết hắn đi'.

    Cậu từ từ nhắm mắt lại cố gắng giữ bình tĩnh 'Giờ vẫn chưa phải lúc'.

    Takemichi tự nhắc nhở bản thân mình.

    Hai đứa trẻ kia phát hiện ra sự hiện diện của cậu liền quay sang nhìn.

    Takemichi mở mắt đôi mắt xanh xinh đẹp nhưng lại sâu thẩm tựa đáy biển như đang hút họ vào trong nó.

    Cậu nở một nụ cười xã giao với họ nhưng nó đẹp đến lạ thường, hàm răng trắng thẳng tắp tô điểm cho nụ cười của cậu.

    Cả hai đứa trẻ đều đỏ mặt, đơ đứng trước nụ cười của cậu.

    Takemichi thấy họ không cử động, đi lướt qua họ, không quên bỏ lại một câu nói:

    "Chúng ta sẽ gặp lại nhau sớm thôi"

    (Ảnh minh họa)

    Họ ngạc nhiên khi nghe câu nói đó nên liền quay đầu lại nhưng cậu đã biến mất.

    Họ đưa mắt tìm kiếm xung quanh nhưng lại không thấy cậu đâu.

    Bỗng một giọng nói vang lên:

    "Senju, Haruchiyo mau đi thôi" nghe thấy giọng nói quen thuộc, họ quay đầu lại, nhìn thấy anh trai của mình

    "Bọn em tới liền đây" cả hai đồng thanh rồi chạy tới chỗ anh mình

    "Thật là, hai đứa nhanh lên đi.

    Chúng ta không thể để Thần Sứ đại nhân đợi được" anh ta nói xong liền rời đi.

    Hai đứa trẻ chạy theo anh trai mình nhưng vẫn quay đầu lại

    'Khi quay lại, tôi nhất định sẽ tìm ra cậu, thiên thần' hai người mà lại cùng một ý nghĩ

    Đợi họ đi khuất bóng, Takemichi nhảy xuống từ một cây hoa anh đào.

    Đôi mắt cậu đục ngầu, chứa đầy sự thù hận

    "Lâu quá rồi không gặp Sanzu Haruchiyo!!"
     
    [Drop] (Alltake) Ta Vốn Dĩ Là Yêu Hồ!! Chứ Chẳng Phải Là Anh Hùng!!!
    Chương 3: Chúng ta hãy nói chuyện một chút nhé - Phổ biến kế hoạch


    /abc/: âm thanh

    " abc": lời nói

    ' abc': suy nghĩ

    [ abc]: niệm chú

    { abc}: lời hát

    |abc| : thuật lại

    Hoàng hôn buôn xuống nhuộm đỏ cả bầu trời, Takemichi trở về trang viên sau chuyến đi dạo của mình, khuôn mặt em nhìn có chút vui vẻ xen lẫn sự háo hức.

    Kiyoshi đang ngồi trong phòng khách, nhìn thấy khuôn mặt đó của cậu, cười hỏi:

    "Vừa gặp chuyện gì vui lắm sao Takemichi?

    "

    "Đúng là rất vui đấy Kiyoshinii-sama" em cười đáp lại

    "Ồh!!

    Vậy nói anh nghe đó là chuyện gì nào?" anh thích thú hỏi em

    "Chỉ là em vừa gặp một trong những quân cờ tương lai của mình mà thôi" em cười híp mắt nói

    "Vậy anh có được vinh dự biết đó là ai không?"

    "Cái đó thì em không nói được.

    Nhưng anh mau đi thay bộ đồ mới đi, chúng ta sẽ trở về dinh thự" em phẩy tay ý bảo anh mau đi

    "Rồi rồi" anh đứng dậy trở về phòng mình thay đồ

    Một lúc sau, Kiyoshi bước ra.

    Em nhìn anh nói:

    "Đi thôi"

    "Ừm" anh theo em tới cổng đền nơi chiếc xe riêng mà Gia chủ Hanagaki gửi tới đang đợi.

    Tài xế thấy em xuống liền mở cửa xe, cuối đầu làm tư thế mời vào

    "Đưa ta cùng Kiyoshinii-sama trở về dinh thự" cậu bước vào xe, ngồi xuống ra lệnh

    "Thưa...thưa thiếu gia, Gia chủ đã ra lệnh chỉ đưa ngài về còn đại thiếu gia phải tự đi bộ về ạ" tài xế hơi run nói

    "Ngươi đang cãi lại lệnh của ta sao?!" cậu liếc mắt nhìn hắn

    "Tôi không dám thưa thiếu gia.

    Nhưng Gia chủ đã ra lệnh như vậy rồi ạ"

    "Ta sẽ về nói lại với cha sau.

    Còn ngươi nên làm tốt nhiệm vụ của mình đi" cậu lạnh ngạt nói

    "Vâng thưa thiếu gia" tài xế cuối đầu, đứng sang một bên làm tư thế mời vào.

    Kiyoshi thấy vậy không nói gì chỉ lặng lẽ bước vào trong xe.

    Tài xế đóng cửa lại, lên đầu xe mở cửa ngồi vào ghế lái.

    Chiếc xe khởi hành về dinh thự.

    Ngồi trên xe, Takemichi và Kiyoshi không nói gì với nhau mà chỉ nhìn ra ngoài cửa sổ.

    Cả bầu trời nhuộm đỏ như máu, những con quạ đậu trên dây điện kêu \ó ó ó\.

    Một lúc sau, chiếc xe dừng lại trước cửa vào dinh thự.

    Tài xế bước xuống, mở của xe cho hai người xuống.

    Takemichi bước xuống xe, theo sau là Kiyoshi.

    Cậu liếc mắt nhìn tài xế, lạnh giọng nói:

    "Ngươi tốt nhất đừng có mà nhiều chuyện"

    "Vâng thưa thiếu gia" tài xế nói.

    Cổng vào mở ra, Takemichi cùng Kiyoshi đi vào.

    Tài xế đứng bên ngoài thở phào:

    "Phù...

    May mà đi rồi, không hổ là Yêu Hồ mà.

    Mới còn nhỏ mà đã có khí thế dọa người như vậy rồi thì không biết khi lớn lên sẽ đáng sợ thế nào đây" tài xế lên xe rồi lái xe đi

    Trong phòng khách, Phu nhân Hanagaki đang ngồi trên ghế tiếp tục may bộ đồ sáng nay mình bỏ dở.

    Bỗng bà nghe thấy tiếng mở cửa \cạch\, bà bỏ bộ đồ lên bàn, đi ra cửa, mỉm cười nói:

    "Mừng hai con về nhà Take-chan, Kiyoshi"

    "Con chào mẹ" em cười tươi nói

    "Con chào mẹ" Kiyoshi nhỏ giọng nói.

    Bà nghe vậy cười nói:

    "Hôm nay ba của các con có chút không về ăn cơm đúng giờ được nên giờ chúng ta ăn trước nhé!!"

    "Vâng ạ"

    "Mà Kiyoshi ăn cùng chúng ta luôn nhé" bà nhìn sang Kiyoshi nói

    "Như...như..vậy..không..được...đâu..ạ" anh lắp bắp nói

    "Không sao đâu mà.

    Dù gì thì hôm nay Kano cũng không ăn cùng nên con không cần lo đâu Kiyoshi"

    "Nhưng mà..." anh chần chừ nói

    "Sao vậy Kiyoshinii-sama?!

    Chẳng lẽ anh không muốn ăn tối cùng em sao?!"

    đôi mắt long lanh của em hiện lên một tầng nước tựa hồ như sắp khóc tới nơi

    "Không!

    Không phải đâu mà!!

    Anh đương nhiên muốn ăn cùng Takemichi rồi!!" anh luống cuốn nói

    "Vậy anh sẽ ăn tối cùng em mà đúng không ?!" em nhìn anh hỏi.

    Anh định nói không được nhưng nhìn vào đôi mắt của em, anh đành bất đắc dĩ nói

    "Ừm.

    Anh sẽ ăn tối với em mà"

    "Nếu vậy thì hai đứa mau đi tắm đi rồi chúng ta sẽ cùng nhau ăn tối nhé" Phu nhân cười nói

    "Vâng ạ" cả hai đồng thanh nói rồi chạy lên phòng mình tắm rửa thay đồ

    Trong phòng Takemichi, em đang ngồi trước bàn trang điểm lau mái tóc ướt của mình thì tiếng gõ cửa vang lên \cốc cốc cốc\

    "Takemichi anh vào được không?"

    "Anh vào đi Kiyoshinii-sama" em nói.

    Cánh cửa mở ra, Kiyoshi bước vào nói

    "Hồi nãy em diễn giỏi thật đấy nhỉ.

    Nếu không phải là do anh biết khuôn mặt thật của em thì có lẽ anh cũng bị lừa luôn rồi"

    "Nếu không diễn giỏi như vậy thì anh sẽ khó mà sống sót trong giới thượng lưu đấy Kiyoshinii-sama" em lạnh nhạt nói, tay vẫn không ngừng lau tóc.

    Kiyoshi tiến tới đứng sau cậu, cầm lấy chiếc khăn rồi nói

    "Để anh lau cho"

    "Vâng" em không quan tâm lắm mà bỏ tay ra để anh tóc cho mình

    "Vậy em đã có kế hoạch gì để cha không còn ghét anh chưa?"

    "Tất nhiên là rồi.

    Nhưng em phải đợi đến tối nay mới có thể thực hiên được"

    "Ồh!!

    Em định thuyết phục cha kiểu gì đây Takemichi?!" anh vừa nói vừa bỏ khăn xuống, lấy lược chải tóc cho em

    "Em có cách riêng của mình Kiyoshinii-sama.

    Mà nửa đêm nay anh hãy tới phòng em nhé"

    "Hửm?!

    Để làm gì vậy Takemichi?" anh bỏ cây lược xuống hỏi em

    "Chúng ta cần bàn về kế hoạch" em ngước mặt lên nhìn anh nói

    "Anh biết rồi.

    Mà giờ chúng ta nên xuống dưới thôi, nếu không mẹ sẽ giận lắm đấy" anh cười nói rồi rời khỏi phòng.

    Sau khi anh đi, cậu tháo bỏ chiếc mặt nạ của mình và nghĩ ' Kiyoshinii-sama là một kẻ thông minh.

    Mình cầm phải chuẩn bị một phương pháp tẩy não để khiến anh ấy hoàn toàn nghe theo lời mình mới được'.

    Suy nghĩ một chút, cậu nở một nụ cười bán nguyệt đầy gian xảo.

    Chớp mắt một cái nụ cười kia đã biến mất mà thay vào đó là nụ cười tươi như mặt trời của cậu.

    Nếu không để ý kĩ, người ta sẽ tưởng rằng nụ cười gian xảo vừa rồi chỉ là ảo giác.

    Dưới phòng ăn, đồ ăn đã được bày sẵn trên bàn.

    Phu nhân và Kiyoshi đối diện nhau, họ vẫn chưa thể dùng bữa được vì còn đang đợi em xuống ăn cùng.

    Takemichi bước vào phòng ăn, mỉm cười thật tươi hỏi:

    "Mẹ ơi tối nay chúng ta ăn gì vậy ạ?"

    "Takemichi con xuống rồi à" bà mỉm cười nhìn cậu "Tối nay chúng ta ăn món cà ri con thích đấy.

    Có vui không nào?!"

    "Oa!!

    Tuyệt quá" cậu thốt lên rồi ngồi cạnh Kiyoshi "Con sẽ ăn thật ngon miệng" em cầm muỗng lên định ăn thì

    "Takemichi, em lại quên phải nói gì trước khi ăn sao?"

    Kiyoshi gõ đầu em nói

    "Anh đừng gõ đầu em như vậy chứ Kiyoshinii-sama!!" em ôm đầu, nhăn mặt nói

    "Tại em chưa có phải tại anh đâu nào. ┐( ̄ー ̄)┌" anh nhún vai nói

    "Mẹ, anh bắt mặt con" em mếu máo nói

    "Rồi rồi, Takemichi đúng là con sai khi chưa mời mọi người cùng ăn nhưng Kiyoshi cũng sai khi gõ đầu em con như vậy" bà cười nói với hai đứa con nhỏ của mình

    "Vâng ạ" cả hai đồng thanh nói

    "Mời cả nhà dùng cơm" Takemichi chắp tay lại cười nói

    "Mời cả nhà dùng cơm" Kiyoshi chắp tay lại nói.

    Bữa tối tràn ngập tiếng cười đùa của hai đứa trẻ và giọng nói khuyên nhủ nhẹ nhàng của người mẹ.

    Một bữa tối thật ấm áp và hạnh phúc.

    Takemichi nhìn mẹ mình và Kiyoshi rồi thầm nghĩ 'Thật tiếc khi những ngày này sắp phải kết thúc'.

    Ăn tối xong, cả hai đứa trẻ lên phòng đánh răng, đi ngủ nhưng Takemichi không ngủ.

    Em đợi cho mẹ cậu ngủ say rồi rời khỏi phòng, xuống phòng bếp làm một cốc sữa ấm.

    Một lúc sau, cánh cửa mở ra, Gia chủ Hanagaki bước vào nhà.

    Ông mặc trên mình bộ vest đen trang trọng.

    Em nghe thấy tiếng ông mở cửa liền chạy ra

    "Mừng cha về nhà ạ" em cười nói

    "Ôi trời!!

    Takemichi sao con còn chưa ngủ nữa đã trễ lắm rồi đấy" ông bất ngờ khi thấy en vẫn còn thức

    "Hihi!!

    Con muốn đợi cha về chúc ngủ ngon ạ.

    Mà cha có mệt lắm không, con có làm cho cha cốc sữa ấm nè ạ" nói xong, em liền chạy vào bếp lấy cốc sữa mình làm "Đây ạ"

    "Cảm ơn con Takemichi" ông vui vẻ nhận lấy cốc sữa rồi uống hết nó.

    Em nhìn thấy thì thầm cười.

    Uống xong, Gia chủ cảm thấy có chút choáng váng nên ra sofa ngồi nghỉ.

    Em chạy tới lo lắng hỏi:

    "Cha có sao không ạ?!"

    "Cha không sao đâu mà Takemichi.

    Chắc là do cha hơi mệt thôi ấy mà" ông cười trấn ăn en

    "Vậy thì tốt quá" không có tiếng đáp lại "Cha ơi, cha ơi.." vẫn không có tiếng đáp lại.

    Em nở một nụ cười man rợ

    "Con xin lỗi thưa cha nhưng việc cha ghét Kiyoshinii-sama tới tận xương tủy vô cùng bất lợi cho kế hoạch trả thù của con.

    Nên hãy hiểu cho con nhé" sau lưng em hiện ra bốn cái đuôi màu đen với chóp đuôi màu trắng.

    Trên đầu cậu xuất hiện hai cái tai hồ ly màu đen với nhún lông trắng trên đỉnh.

    Em đưa tay hướng về phía cha mình, một luồng gió màu bao lấy ông, từ từ đặt ông nằm xuống ghế sofa.

    Em đặt tay lên trán ông, mắt em sáng lên.

    Bên trong tiềm thức của Gia chủ, Takemichi nhìn xung quang tìm kiếm kí ức mà em cần.

    Tìm một hồi, Takemichi cũng thấy nó.

    Em đưa tay bóp vụng kí ức đó rồi thay vào bằng một kí ức mới.

    Làm xong, Takemichi trở lại thực tại.

    Em lay nhẹ người cha mình nói:

    "Cha ơi, cha mau dậy đi"

    "Ưm...

    Takemichi có chuyện gì vậy?!"

    ông đưa tay xoa xoa vần thái dương của mình

    "Cha đang nói chuyện với con mà lại ngủ quên luôn đấy!!" em phồng má nói

    "Cha xin lỗi Takemichi"

    "Con giận cha luôn!!"

    "Cha xin lỗi mà.

    Ngày mai cha sẽ dẫn con đi công viên chịu không?!"

    "Nếu cha cho Kiyoshinii-sama đi cùng thì con mới chịu" ông chần chừ một chút rồi nói

    "Được rồi"

    "Oaa!!

    Cảm ơn cha" em cười rồi nhảy lên ôm cổ ông

    "Được rồi.

    Giờ con mau đi ngủ đi, trễ lắm rồi đấy" ông xoa đầu em nói

    "Vâng ạ.

    Chúc cha ngủ ngon" em mỉm cười rồi trở về phòng mình.

    Trở về phòng, Takemichi nở một nụ cười man rợ rồi nằm lên giường ngủ.

    Đồng hồ vừa điểm 12 giờ đêm thì bên ngoài vang lên tiếng gõ cửa \cốc cốc cốc\.

    Takemichi nghe thấy tiếng gõ cửa liền mở mắt ngồi dậy.

    Em bước xuống giường, mở cửa cho người bên ngoài vào.

    Kiyoshi đợi đúng 12 giờ đêm tới phòng em để bàn về kế hoạch cho tương lai.

    Thấy em mở cửa, anh nhanh chóng bước vào.

    Takemichi đóng cửa lại, ngồi trên ghế sofa trong phòng, đưa mắt ra hiệu ý bảo anh ngồi ghế đối diện.

    Kiyoshi hiểu ý, ngồi trên ghế, nhìn em hỏi:

    "Vậy giờ chúng ta bắt đầu bàn kế hoạch thôi nhỉ?"

    "Vâng Kiyoshinii-sama" em cười nhẹ nói

    "Em đã giải quyết vấn đề của cha rồi sao?"

    "Đúng vậy.

    Em đã sử dụng một trong các năng lực đặc biệt của mình để thay đổi ông ấy"

    "Bằng cách nào ?!" anh nhướng mày hỏi

    "Năng lực đặc biệt ^Xâm nhập^ cho phép em ra vào tiềm thức của đối phương và tự do thay đổi kí ức của người đó.

    Em đã thay đổi kí ức của cha một chút để thuận tiện hơn cho kế hoạch của chúng ta"

    "Em có thể thay đổi điều gì để khiến ông ấy không ghét anh tới tận xương tủy chứ?!" anh cười khẩy nói

    "Thay đổi kí ức cũng có nghĩa là thay đổi quan điểm của người đó.

    Em khiến cho cha coi anh như người bảo hộ tương lai của em.

    Sau này khi em trở thành Gia chủ Hanagaki thì anh sẽ trở thành một tấm khiên vững chắc bảo vệ em.

    Nên cha sẽ đối xử với anh tốt hơn một chút" em cười nói

    "Nói cách khác, em khiến cha nghĩ rằng ông ta muốn đào tạo anh trờ thành một tấm khiên thịt cho em có đúng không?"

    "Đúng vậy"

    "Ha!!

    Khiên thịt sao?!

    Vị trí đó cũng không tệ đi!!

    Ít nhất còn đỡ hơn vật xả giận cho ông ta!!" anh cười khinh nói

    "Mà giờ em có định nói cho anh nghe kế hoạch của em không đây?!"

    "Tất nhiên là có rồi.

    Hiện tại là thời điểm mọi thứ vẫn chưa bắt đầu nên chúng ta sẽ tiến hành bước 1 của kế hoạch: Xây dựng tổ chức tội phạm đội lốt băng đảng bất lương.

    Để kế hoạch diễn ra suông sẻ, em cần biết hiện tại thế lực bên ngoài của anh lớn đến mức nào!" cậu nhìn anh nói

    "Hiện tại thì chắc cũng được tầm 500 tên"

    "Không tệ" cậu suy nghĩ một chút rồi nói "Giờ chúng ta cần một cái tên cho tổ chức, anh sẽ là tổng trưởng đời đầu nên anh nghĩ nên đi Kiyoshinii-sama"

    "Có cần thiết không?" anh hỏi

    "Tất nhiên là cần rồi.

    Chúng ta sẽ đóng vai là một băng đảng bất lương nên một cái tên là vô cùng cần thiết"cậu nhìn anh nói một cách nghiêm túc

    "Haizz...

    Được rồi để anh nghĩ thử xem" anh suy nghĩ một chút 'Băng đảng này lập nên để em ấy trả thù.

    Sự trả thù của một con Yêu Hồ mắt xanh.

    Hưm...'

    "Ảnh Lam Yêu Hồ.

    Lấy cái tên đó đi"

    "Không tệ.

    Nó có ý nghĩa gì sao?"

    "Ảnh là trong ám ảnh.

    Em hỗ trợ anh lập nên băng đảng này vì mong muốn trả thù.

    Và anh khá chắc là em hoàn toàn bị ám ảnh bởi việc đó có đúng không?!"

    "Đúng vậy" em chậm rãi trả lời.

    Ba lần trọng sinh, không có lần nào là cậu không tìm cách trả thù.

    Vì thân là Yêu Hồ đã sống qua ngàn năm, em làm sao có thể nuốt trôi cục hận này.

    "Lam chính là màu mắt của em.

    Dù là Hồ ly hay Hồ Yêu thì cũng không ai có màu mắt đặc biệt đó.

    Đôi mắt xanh long lanh như đại dương nhưng lại u tối tựa đáy biển khiến người khác như muốn chìm vào trong nó mà không có cách nào để thoát ra, chỉ có thể vùng vẫy trong vô vọng"

    "Em hiểu rồi nhưng đây là băng đảng của anh mà tại sao lại đặt là Yêu Hồ?!"

    "Dù nói anh là tổng trưởng nhưng không phải em mới là người đứng sau quyết định mọi việc của băng à.

    Nói cách khác băng đảng này vốn thuộc về em chứ không phải anh, không đúng sao?!"

    "Được rồi.

    Giờ thì về kế hoạch, băng đảng của chúng ta có anh Hanagaki Kiyoshi là tổng trưởng và em Hanagaki Takemichi là phó tổng trưởng, chúng ta cần các thành viên cốt cán và ít nhất bốn phiên đội:

    Phiên đội 1: đội tiên phong bao gồm các thành viên có sức chiến đấu mạnh

    Phiên đội 2: Đội huấn luyện.

    Đội này sẽ bao gồm các thành viên dày dặn kinh nghiệm chiến đấu, chúng ta không thể dành ra nhiều thời gian để huấn luyện các thành viên trong băng nên đội này sẽ lo vấn đề đó, còn chúng ta sẽ chỉ đưa ra các bài tập huấn mà thôi

    Phiên đội 3: Đội thu thập thông tin.

    Đội này sẽ bao gồm các thành viên có ngoại hình bình thường để giả làm thường dân và các thành viên nhanh nhẹn, thông minh để làm gián điệp trong các băng đảng khác

    Phiên đội 4: Đội thi hành.

    Đội này sẽ bao gồm các thành viên trung thành nhất trong băng.

    Trong băng đảng không có gì có thể chắc chắn là các thành viên kể cả là các thành viên cốt cán sẽ không phản bội anh, đội này sẽ có nhiệm vụ giám sát toàn bộ thành viên trong băng rồi báo cáo với chúng ta.

    Bất cứ thành viên nào có biểu hiện phản bội đều sẽ do đội này xử lí hoặc mang lên cho chúng ta xử lí

    Anh có thể tìm được người có đủ điều kiện để trở thành đội trưởng và phó đội trưởng cho các phiên đội này không?!"

    "Hưm...

    Anh nghĩ là có thể nhưng nếu em trở thành phó tổng trưởng thì đám quân cờ chẳng phải sẽ đề phòng khi em tiếp cận chúng sao?!"

    "Đúng vậy.

    Vì lí do đó nên em sẽ là thành viên bí ẩn.

    Em sẽ không tham gia vào các cuộc họp băng lớn và chỉ có anh các cùng các thành viên cốt cán mới biết em là ai.

    Vì là phó tổng trưởng nên em cũng sẽ là Người đại diện của tổng trưởng.

    Khi anh bận việc thì em sẽ là người đứng ra quản lí băng.

    Khi đi khiêu chiến em cũng sẽ xuất hiện để củng cố vị trí của mình trong băng nhưng sẽ đeo mặt nạ để không ai nhận ra em"

    "Anh hiểu rồi.

    Anh sẽ đi thông báo với đám kia để chọn ra đội trưởng cùng phó đội trưởng và giới thiệu em với bọn chúng luôn"

    "Vâng.

    Mà ngày mai, cha sẽ đưa chúng ta đi chơi công viên, ông ấy chắc chắn sẽ chỉ đi cùng chúng ta một lúc rồi lại chạy đi xử lí công việc.

    Chúng ta sẽ lợi dụng lúc đó để tới căn cứ của anh, được không?!"

    "Cũng được, dù sao thì căn cứ cũng nằm gần công viên mà"

    "Được rồi.

    Mà giờ anh nên về phòng ngủ đi, chúng ta ngủ phải lấy sức cho ngày mai nữa đấy"

    "Anh biết rồi.

    Chúc em ngủ ngon nhé Takemichi" Kiyoshi bước xuống ghế, tiến tới hôn lên má Takemichi một cái

    "Đừng có mà quá phận Kiyoshinii-sama.

    Anh đừng quên rằng một nửa dòng máu chảy trong người chúng ta giống nhau đấy" Takemichi vừa nói vừa đưa tay lên lau chỗ anh vừa hôn

    "Anh trai hôn chúc ngủ ngon em trai thì có gì là quá phận sao?"

    Kiyoshi cười cợt nói.

    Takemichi phóng một lưỡi đao gió về phía anh.

    Anh nhanh nhẹn tránh được, đi ra cửa nói:

    "Hẹn gặp em vào ngày mai nhé Takemichi" anh đóng cửa rồi rời đi

    Takemichi bất lực nhìn về phía cánh cửa.

    Em bước xuống, tiến tới chỗ chiếc giường rồi leo lên.

    Nằm trên giường, Takemichi đưa tay lên trán nghĩ 'Không biết mình thay đổi kí ức thì cha có còn ghét Kiyoshinii-sama không nữa'

    Năng lực đặc biệt ^Xâm nhập^ của Takemichi chỉ có thể thay đổi kí ức và quan điểm của đối phương chứ không thể biết được đối phương sẽ thay đổi ra sao khi tiếp nhận kí ức mới đó.

    Đặc biệt khi đó là cha của em - Gia chủ Hanagaki.

    Cha em nổi tiếng là một người bảo thủ.

    Khi Kiyoshi được sinh ra, anh đã vô cùng may mắn khi không bị cha em giết chết.

    Theo lẽ thường, Hồ Ly và Hồ Yêu có nhiều bạn đời không phải chuyện gì hiếm lạ nhưng cha em chỉ yêu một mình mẹ em nên không cưới thêm vợ.

    Mẹ của Takemichi là một Thi quỷ.

    Tuy đến từ một gia tộc hết sức bình thường nhưng vẫn được người trong gia tộc Hanagaki chấp nhận trở thành Phu nhân của gia tộc vì bà là một Thi Quỷ.

    Bà có khả năng sinh ra Yêu Hồ.

    Trong quá khứ, Gia tộc Hanagaki đã nhiều lần sinh ra Yêu Hồ nhưng theo thời gian, số Yêu Hồ được sinh ra trong gia tộc ngày càng ít đi.

    Người trong gia tộc lúc đó đã rất hoang mang khi đã rất lâu rồi không có Yêu Hồ được sinh ra nên họ đã quyết định tìm hiểu vấn đề này.

    Sau nhiều lần thí nghiệm và điều tra về các nhánh trong gia tộc, họ đã phát hiện ra Gia chủ Hanagaki đời thứ 5 đã kết hôn với một Thi Quỷ và đó cũng là lúc gia tộc Hanagaki bắt đầu sinh ra Yêu Hồ.

    Theo như họ tìm hiểu được thì dòng máu Hồ Ly và Hồ Yêu luôn đối địch với nhau trong cơ thể của đứa trẻ mang trong mình cả hai dòng máu.

    Khi đứa trẻ chưa được sinh ra thì hai dòng máu này sẽ diệt trừ lẫn nhau, dòng máu nào mạnh hơn thì đứa trẻ sinh ra sẽ thuộc loài đó.

    Giả sử như nếu dòng máu Hồ Ly mạnh hơn thì đứa trẻ sinh ra sẽ thuộc tộc Hồ Ly và ngược lại, nếu dòng máu Hồ Yêu mạnh hơn thì đứa trẻ sinh ra sẽ thuộc tộc Hồ Yêu.

    Mà Yêu Hồ là loài mang trong mình cả hai dòng máu đó nên phải tìm cách để cân bằng cả hai.

    Những Yêu Hồ được sinh ra trong các gia đình thường dân thường là ngẫu nhiên.

    Mà dù là trong các gia tộc lớn khả năng Yêu Hồ được sinh ra cũng không cao lắm.

    Để có thể tăng khả năng sinh ra Yêu Hồ, họ đã tìm ra một phương pháp.

    Đó chính là dòng máu của Thi Quỷ.

    Thi Quỷ là một loài quái vật có khả năng tái tạo lại các bộ phận đã mất trong thời gian ngắn, dù cho có chặt đầu hay bắn vào tim thì cũng không chết mà chỉ có thể chết già.

    Họ đã tìm ra nếu lai tạo dòng máu của Hồ Ly, Hồ Yêu và Thi Quỷ lại với nhau thì hai loại máu luôn diệt trừ lẫn nhau này sẽ có khả năng tái sinh vô hạn như Thi Quỷ.

    Vì hai loại máu này vừa diệt trừ lẫn nhau vừa tái sinh nên sẽ không có bên nào mạnh hơn hoặc yếu hơn, hai loại máu này sẽ cân bằng bên trong cơ thể đứa trẻ được sinh ra.

    Làm cho khả năng sinh ra Yêu Hồ tăng cao.

    Nên nhiều đời nhà Hanagaki luôn cố gắng sinh ra con trai mang trong mình dòng máu thuần khiết của hai loài Hồ Ly và Hồ Yêu, sau đó thì cho đứa con trai đó kết hôn với một người mang dòng máu Thi Quỷ thuần chủng và mong rằng sẽ sinh ra được Yêu Hồ.

    Cách này rất có tác dụng, rất nhiều Yêu Hồ đã được sinh ra giúp cho gia tộc Hanagaki giữ vững vị trí của mình trong Thế giới Quái vật suốt hàng ngàn năm.

    Nhưng khi thế giới bước vào thời kì đổi mới thì ngày càng nhiều Bán nhân xuất hiện.

    Điều đó khiến cho gia tộc Hanagaki khó mà tìm được một Thi Quỷ thuần chủng.

    Nên suốt 100 năm nay, chưa từng có một Yêu Hồ nào được sinh ra.

    Khi cha của Takemichi tuyên bố là sẽ kết hôn với mẹ của em.

    Người trong gia tộc không quan tâm lắm vì dù cho bà là một Thi Quỷ thì cũng chưa chắc bà có thể sinh ra một Yêu Hồ.

    Nhưng khi Takemichi được sinh ra, cả gia tộc đã tổ chức một bữa tiệc hoành tráng để chúc mừng và cũng từ đó mẹ em trở thành người quyền lực thứ hai trong gia tộc.

    Gia đình của Takemichi vốn dĩ sẽ rất hạnh phúc nếu như bà ta không xuất hiện.

    Mẹ của Kiyoshi - Suzuki Akira, một kẻ thích chèo cao đến từ một tiểu gia tộc Hồ Ly.

    Bà ta luôn muốn được gã vào một gia tộc giàu có và có một cuộc sống sung sướng.

    Bà ta vô tình gặp được cha em tại quán Bar khi ông đi gặp mặt đối tác.

    Vì muốn trở thành vợ lẽ của ông, bà ta đã bỏ xuân dược vào ly rượu của ông rồi qua đêm cùng ông.

    Một thời gian sau, bà ta đã có thai và đòi làm phu nhân nhà Hanagaki.

    Người trong gia tộc kịch liền phản đối việc đó, đến cả cha em còn muốn giết luôn bà ta nhưng mẹ em lại nói là đứa trẻ hoàn toàn vô tội nên xin cha cậu giữ bà ta lại cho tới khi đứa trẻ được sinh ra.

    Một thời gian sau, Kiyoshi đã được sinh ra.

    Khi Kiyoshi được xác định là một Hồ Yêu bình thường, Akira đã bị mọi người trong gia tộc cười nhạo.

    Hau năm sau, Takemichi đã được sinh ra và được xác định là một Yêu Hồ.

    Mọi người đều vui mừng trừ Akira.

    Bà ta khi biết mẹ em sinh ra một Yêu Hồ đã vô cùng phẩn nộ.

    Bà ta biết rõ việc bà ta bị đuổi đi chỉ còn là vấn đề thời gian mà thôi nên bà ta đã tìm cách hại chết mẹ em.

    Ba em khi biết được việc bày đã vô cùng tức giận.

    Ông đã cắt đuôi và phanh thây bà ta ném cho thú hoang ăn.

    Ông còn định giết luôn Kiyoshi lúc đó mới chỉ hai tuổi.

    Nhưng mẹ em đã đứng ra can ngăn vì cảm thấy thương tiếc cho anh.

    Bà cầu xin chồng mình đừng giết Kiyoshi mà hãy giữ anh lại để làm đồ chơi cho Takemichi.

    Cha em nghe vợ mình cầu xin nên mềm lòng đáp ứng, nhờ vậy mà Kiyoshi giữ được mạng mình cho tới giờ.

    Nhưng cha của Takemichi không xem Kiyoshi như món đồ chơi cho em sau này mà lại xem như vật xả giận.

    Ngày hôm đó, Kiyoshi đã mất đi người mẹ của mình và cũng mất đi sự tự do của chính anh.

    Đó cũng chính là kí ức mà Takemichi đã thay đổi.

    Thay vì là một món đồ chơi thì là một tấm khiên thịt.

    Takemichi không biết liệu cha của mình có đối sử tốt hơn với Kiyoshi hay không nhưng đã là khiên thịt thì cậu chắc chắn ông ấy sẽ dốc hết sức bồi dưỡng và nuôi dạy Kiyoshi trở thành một Hồ Yêu mạnh mẽ để bảo vệ cho cậu.

    Mà thôi, chuyện này cứ để mai rồi tính tiếp.

    Hôm nay, em đã quá mệt mỏi khi phải đợi mặt với Thần Sứ rồi còn phải áp chế cái mong muốn giết chết cái tên vô ơn kia của em.

    Bây giờ, em cần một giấc ngủ thật ngon.
     
    Back
    Top Dưới