Khác dreamcore | mắc kẹt

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
348,768
Phản ứng
0
VNĐ
44,735
364757370-256-k612464.jpg

Dreamcore | Mắc Kẹt
Tác giả: dravrian_
Thể loại: Huyền ảo
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

they found me again.
////////////////////////////////
blood warning!
tất cả những chi tiết trong truyện đều là hư cấu.
toi biet fic toi khong đc hay nên đừng toxic - con tim toi íu ớt lắmmm



skz​
 
Có thể bạn cũng thích !
Dreamcore | Mắc Kẹt
Thế giới mới


♬Warm Nights♬

Lee Minho và Han Jisung là một cặp vợ chồng đã cưới nhau được 3 năm.

Họ yêu thương, quan tâm, chăm sóc lẫn nhau, ngỡ như một đôi thiên nga mới yêu, khiến cho người ta ghen tị phải biết.

Thế nhưng, thời gian họ dành cho nhau rất ít.

Dù đã kết hôn lâu, nhưng số lần họ đi chơi với nhau chưa đến 5 lần.

...

『Hôm nay anh tăng ca nên về muộn, em không cần phải đợi anh đâu』

『Ngoan, ăn cơm trước đi nhé』

『Đừng bỏ bữa nhé bé』

『Yêu em❤』

『Vâng ạ, anh cố gắng làm』

Đã xem

Tối nào cũng vậy, Lee Minho luôn lấy lí do tăng ca về muộn, để Han Jisung đáng thương phải lui thủi một mình.

Nó tủi thân lắm chứ.

「Bỏ đi Jisung, chuyện vặt thế này mà mày cũng để tâm à?」

Nó nghĩ thầm.

Ừ, chuyện vặt.

Cái chuyện vặt mà ngày nào cũng lặp đi lặp lại, ngày nào cũng diễn ra, triền miên không ngừng nghỉ.

Chỉ khi nào cấp trên không còn việc gì để giao trong một tháng nữa, thì Lee Minho - ''chuyện vặt'' mới tạm thời dừng lại và chịu đi về nhà.

「Ngày mai là ngày kỉ niệm cưới của tụi mình rồi.」

「Liệu anh ấy có nhớ không nhỉ?」

Nó buồn hiu.

Nó luôn mong ngày kỉ niệm của hai đứa nó thật vui vẻ và hạnh phúc.

Như những cặp đôi trong phim truyện ấy, người chồng tạo một bất ngờ cho vợ mình vào lễ kỉ niệm, khiến người vợ sung sướng và phấn khích.

「Đến cả ngày sinh nhật mình anh ấy còn chẳng nhớ....nữa là...」

Nó nhìn vào ảnh cưới.

Trong ảnh là Minho và Jisung đang cầm một bó hoa cẩm ly màu tím nhạt, miệng hai đứa cười thật tươi.

Nhìn vào bức ảnh, ai cũng nghĩ đây là một cuộc hôn nhân hạnh phúc.

Nhưng có thật là như vậy không?

Jisung chán nản đi thẳng vào phòng ngủ, nằm dài lên giường.

Nó nhìn vào đoạn tin nhắn một lần nữa

『Đừng bỏ bữa nhé bé』

「Tâm trạng như vậy thì sao mà ăn uống được nữa cơ chứ?」

Nó phụng phịu để chiếc điện thoại lên đầu giường.

「Mặc kệ, mình đi ngủ trước」

Nó nhắm mắt lại.

Một màu đen tối thui.

Tất nhiên rồi.

Nhưng nó lại nghĩ theo hướng khác.

「Liệu cuộc hôn nhân này của mày có tốt đẹp không Jisung?」

「.....có hạnh phúc không?....」

「Lee Minho, anh tồi thật đó....」

nó thiếp đi mất.

00:30 a.m

Lee Minho cũng đã về đến nhà.

Anh nhìn lên bàn ăn

「Tch!

Lại bỏ bữa」

Anh treo áo khoác mùa đông lên tủ, rồi ngồi vào bàn cố ăn hết những đĩa thức ăn đã nguội lạnh đi từ lâu

Anh vô phòng tắm, tắm nhanh hơn một chút.

Minho thấy Jisung đang nằm ngủ, mọi ưu phiền oán trách của anh tan biến khi nhìn ngắm gương mặt xinh đẹp ấy.

Tuy nhiên, tư thế khi ngủ của Jisung rất khác với mọi ngày.

Bình thường nó sẽ lăn lộn, chiếm hết 2/3 chiếc giường.

Nhưng hôm nay, nó lại nằm thẳng người, y hệt như Aurora ngủ trong rừng.

「Thôi kệ, khác mỗi tí....」

Anh ôm nó đi ngủ.
 
Dreamcore | Mắc Kẹt
Bất ngờ?


♬I'd Rather Sleep♬

5:30 a.m

Lee Minho thức dậy.

Bây giờ vẫn còn đang khá sớm.

khi mặt trời vừa mới ló dạng, không gian xung quanh vẫn chìm trong sự tĩnh lặng và bình yên.

Màu sắc của bầu trời dần dần chuyển từ màu đen đến màu xanh lam nhạt, tạo nên một khung cảnh rất đặc biệt và tinh tế.

Bầu trời dần dần mở rộng ra, mây trắng nhẹ nhàng trôi qua.

Ánh sáng ban mai bắt đầu lọt qua những đỉnh cây, tạo nên những bóng râm dài trên mặt đất.

Không khí lúc này còn mát mẻ và trong lành, với hơi ẩm nhẹ nhàng từ sự đọng sương đêm.

Tiếng chim hót vang lên từ các cây cối, tạo nên một âm thanh tự nhiên, êm đềm và thư thả.

Những chiếc lá rơi dần từ những cây cối cao, điểm thêm vẻ đẹp yên bình của buổi sáng.

Sự yên tĩnh và sự yên bình của lúc này mang lại cảm giác thư giãn và sảng khoái cho bất kỳ ai đang tận hưởng khoảnh khắc này.

Anh nhẹ nhàng dậy từ giường, dùng tay vuốt nhẹ qua mái tóc để tỉnh táo hơn.

Bước ra khỏi phòng ngủ, anh nhìn ra cửa sổ và ngắm nhìn khung cảnh tĩnh lặng của buổi sáng.

Mặc dù còn sáng sớm nhưng Minho đã cảm nhận được sự yên bình và sự tươi mới của không gian này.

Anh vào phòng tắm vệ sinh cá nhân.

Anh nhấm nháp một ngụm nước từ chiếc cốc trên bàn.

Han Jisung vẫn còn đang ngủ.

Minho tiến lại gần chiếc giường, cúi người hôn nhẹ lên trán của Jisung.

''Tạm biệt Hannie, giờ anh phải đi làm rồi.''

Anh quay người tiến ra cửa và im lặng đóng lại.

「Đừng buồn nhé Hannie, anh biết hôm nay là ngày gì mà....」

「Anh nhất định sẽ tạo bất ngờ cho em」

「Có phải em cũng như vậy không....?」

Nghĩ đến đây, Lee Minho phấn chấn hẳn lên.

7:05 a.m

Han Jisung vẫn còn đang ngủ.

Han Jisung vẫn còn đang ngủ.

Han Jisung vẫn còn đang ngủ.

...

8:15 p.m

Lee Minho đã đi làm về.

Trên tay anh là một bó hoa hồng đỏ lớn được thiết kế, cắm bó rất tinh xảo và hai tấm vé đi xem phim, một bộ phim mới nổi nóng hổi và rất hot hiện nay.

Đúng vậy, anh đã phải chi số tiền khá lớn để có thể tạo bất ngờ này cho Jisung.

Hôm nay anh cũng đã xin phép công ty cho nghỉ sớm để còn về với bé vợ ở nhà nữa.

Đến đây, Minho cười thầm.

Anh nghĩ rằng bé yêu của anh sẽ hạnh phúc lắm khi được nhận món quà này.

Anh không thể chờ đợi được thêm nữa mà muốn xông thẳng vào nhà giơ bó hoa trước mặt Jisung và được nó hôn vào má.

Minho vào trong nhà nhưng không thấy ai đâu.

Thức ăn trên bàn chẳng có, nước nóng chẳng bật, điều đó khiến trong lòng anh dấy lên một dự cảm không lành.

Anh gân cổ gọi lớn

''Bé Hannie!

Hannie à, anh dzề gòi nèeeee''

Nhưng không có ai đáp lại.

Anh đi vào trong phòng ngủ.

''Jisung, em vẫn còn đang ngủ đấy ư?''

''Từ sáng đến tận tối luôn sao?

Em ngủ gì mà ngủ như heo vậy?''

''...''

Anh lay người gọi nó dậy.

Lay nhẹ không được thì lay mạnh một chút, nhưng đều không có phản ứng.

Vẫn là cái tư thế đó, tư thế công chúa ngủ trong rừng.

''HAN JISUNG!

HAN JISUNG!

EM CÓ NGHE ANH NÓI KHÔNG???!!!''

''...''

''NÓI VỚI ANH ĐI HANNIE, CHỈ LÀ TRÔN THÔI ĐÚNG KHÔNG?

EM ĐANG ĐÙA ĐÚNG KHÔNG?''

''HANNIE À....''

''...''

Minho dần mất sức.

Anh nhận ra rằng không thể gọi Han Jisung dậy khiến anh thấy lo lắng và bất an.

Anh cảm thấy những giây phút trôi qua như những núi lửa đang đợi sự bùng nổ.

Khi mọi nỗ lực gọi đều vô vọng, nước mắt từ khóe mắt anh bắt đầu rơi xuống.

Cảm xúc tràn ngập trong Minho, anh lo lắng và bất lực trước tình hình không rõ ràng của người vợ.

Nỗi sợ hãi tràn ngập trong tâm trí anh khi những suy nghĩ tồi tệ về sự xảy ra của Jisung không ngừng đổ về anh như một làn sóng biển động mãnh liệt.

Mỗi giọt nước mắt đều là một lời kêu cầu, một mong muốn sâu sắc về sự an toàn và bình yên cho người bạn đời của anh.

Thế nhưng Han Jisung vẫn không tỉnh dậy.

Cho dù nó vẫn còn đang thở.

''...''

''À, anh hiểu rồi....''

''Đây là bất ngờ mà em muốn tặng anh đúng không?''

''Bất ngờ thật đó Jisung,...anh rất bất ngờ''

''Jisung.....''

.......
 
Dreamcore | Mắc Kẹt
Lạc


♬Instupendo♬

Han Jisung tỉnh lại sau giấc ngủ và cái đầu đau dữ dội.

Cảnh vật xung quanh nó mang đến cảm giác rất quen thuộc nhưng lại rất lạ.

Đây không phải là phòng ngủ của Jisung và Minho.

''Chuyện gì thế này?''

''Đây không phải....aaaa''

Nó ôm đầu rên rỉ.

Thực sự đây là cơn đau đầu khủng khiếp nhất từ khi nó sinh ra cho đến bây giờ.

Đau thì đau, nhưng vẫn phải lết cái xác ra ngoài xem đã.

''Đây là đâu?

Mình đã bị mang đi đâu thế này?''

Bên ngoài là phòng khách, và các phòng tiện nghi như bao ngôi nhà bình thường.

Chỉ khác là nơi đây âm u và khá lạnh lẽo, hình như còn chẳng có một bóng người.

''Có ai ở đây không?''

Nó gọi lớn.

Một hồi lâu, nhưng không có ai trả lời.

Mọi thứ xung quanh đều thật yên tĩnh, đến mức mà Han Jisung còn nghe thấy được rõ tiếng bước chân, tiếng thở và cả nhịp tim của chính nó nữa, lạnh gáy quá.

''Mấy giờ rồi nhỉ?

Hình như mình ngủ từ tối hôm qua đến tận bây giờ..''

Jisung tìm kiếm trong căn nhà nhỏ đơn sơ chiếc đồng hồ.

Nó nhìn lên thứ nó cho là cái đồng hồ ấy và cố gắng xác định được giờ giấc trên đó.

''Bây giờ là....5:30 hả?''

Nó gặng nhìn một lúc và phát hiện ra một điểm bất thường.

Kim giây không hề di chuyển.

Nhưng cũng chẳng phải, vì nó chạy được một giây thì lại quay trở lại như cũ.

Cứ như thế lặp lại, cứ như thế lặp lại...

Cơn đau ấy lại ập đến.

''Aishh, nơi quái gì thế này?''

''Chẳng lẽ mình đã lạc vào một không gian có thời gian vô hạn sao?''

Nó không tin.

Nó chỉ nghĩ mấy thứ vớ vẩn như thế này chỉ có ở trong phim.

''Này cậu!

Cậu là ai thế?

Sao cậu lại ở đây?''

Jisung giật mình quay ngoắt lại.

''A-ai?

Ai vậy?''

''Là tớ nè, Alisa Romonoah, con búp bê trên kệ tủ''

Jisung nhìn ra hướng chiếc tủ.

Một con búp bê xinh đẹp đang đứng ở trên đó.

''Búp bê biết nói sao?''

Jisung hơi bất ngờ.

Giờ thì mọi thứ chẳng khác gì trong truyện luôn.

''Tôi tên là Han Jisung...''

Nó ngập ngừng.

''Cho tôi hỏi, đây là đâu thế?''

''Đây là Dreamcore''

''Dreamcore?''

Hình như Jisung đã nghe đến ''Dreamcore'' ở đâu rồi, nhưng nó chẳng nhớ cái gì cả.

Chưa kịp để Jisung nói gì thêm, con búp bê vội vã lên tiếng

''Cậu mau rời khỏi đây đi Jisung!

Mau rời khỏi đây!''

''Sao cơ?''

''Cậu mau rời khỏi căn nhà này ngay lập tức!

Hoặc lên giường trong căn phòng đằng sâu cũng được....''

''Nhưng mà cậu phải nói cho tôi biết lí do vì sao đã?''

''....Bởi vì đến tối sẽ có một thực thể đến săn lùng tất cả các sinh vật sống.

Và sau đó nó sẽ ăn sống từng bộ phận của kẻ xấu số đó.....''

''Tối?

Tôi tưởng thời gian ở đây vô hạn?''

''Đúng là như thế, nhưng vẫn sẽ có ngày và đêm.

Bây giờ đang là ngày, đêm sẽ rất ngắn..''

''Phải đấy!Chúng tớ phải bất động và im lặng khi nó đến....Và nó được gọi là Sứ giả của Dreamcore''

Một con gấu bông khẳng định.

''Tất cả đám đồ chơi chúng tớ đều rất sợ nó....''

''Vậy tôi phải làm gì bây giờ?"

Jisung bình tĩnh hỏi.

Trong lòng nó dấy lên một sự nghi ngờ.

''Có hai sự lựa chọn.

Một là cậu sẽ ra khỏi căn nhà này nhưng không thể nói được nữa, chỉ khi nào cậu tìm thấy cánh cửa tận cùng của Dreamcore thì cậu mới thoát khỏi đây.''

''Cách thứ hai thì sao?''

''Cậu sẽ phải lên giường nằm trong căn phòng trên tầng.

Giấc ngủ sẽ đưa cậu ra khỏi nơi đây.

Nó có thể dẫn cậu đến các không gian khác, và tỉ lệ trở về thế giới của cậu là 0,00000001%''

''Gì ghê vậy?''

''Cậu có thể chọn một trong hai...''

'Một đi!

Một...''

''VẬY MAU RA KHỎI NHÀ NHANH ĐI!

NGAY LẬP TỨC!!!!!!!!

BÂY GIỜ TRỜI ĐANG DẦN CHUYỂN TỐI RỒI ĐÓ!!!'' Đám đồ chơi hét lớn.

Jisung vội chạy ra khỏi căn nhà

Một lúc sau

''TAO VỪA NGHE THẤY TIẾNG ĐỨA NÀO ĐÓ NÓI CHUYỆN!

CHÀ, TAO CÓ THỂ NGỬI THẤY MÙI HƯƠNG VÀ SĂN LÙNG NÓ.

HỨA HẸN CON MỒI SẼ RẤT NGON NHA NGON NHA...''

Tốt rồi, ''Sứ giả của Dreamcore'' đã đến.
 
Dreamcore | Mắc Kẹt
Mắc kẹt


9:00 p.m

Lee Minho định ẵm Jisung lên xe để tới bệnh viện.

Nhưng vì cơ thể của Han Jisung đã lâm vào trạng thái cứng đờ, không thể nhúc nhích được, cộng thêm bệnh viện gần nhất cách chỗ họ cũng rất xa..

Minho bất lực.

Nhưng một lúc sau, anh vội vã bấm số gọi cho một bác sĩ nào đó.

''Xin chào.....bác sĩ Lee Felix phải không?

Phiền bác có thể đến ngoại ô X thành phố Seoul với căn nhà số 57 không?.....Tôi đang rất gấp....làm ơn.....''

''Anh bình tĩnh.

Tôi sẽ đến đó ngay.''

Haizz, gần đến đêm rồi, lại phải đi làm.

Lee Felix là một bác sĩ chuyên nghiên cứu về những hiện tượng và căn bệnh kì lạ trên cơ thể con người.

Anh đặt vội miếng gà rán đang ăn dở xuống mặt bàn, vội vã cầm đống hồ sơ leo lên xe, bật máy chạy đến địa chỉ mà Minho đã cho.

.

.

''Xin chào.

Anh có phải Lee Minho đã gọi cho tôi?''

''Phải....Làm ơn.....cứu em ấy.....''

Minho lắp bắp.

Bây giờ anh đang rất sợ khi Jisung rơi vào tình trạng này.

Anh dẫn Felix vào trong bên cạnh chiếc giường nơi Jisung vẫn đang nằm ngủ.

''Em ấy......Jisung......ngủ từ tối qua đến tối nay.......vẫn chưa dậy.....đã thế lại.........''

Felix nhẹ nhàng kiểm tra mạch tay.

Tay Jisung rất cứng, lạ nhỉ?

Không có gì bất thường.

Dòng mạch ổn định, không có bất cứ vấn đề nào về sức khỏe.

Anh chạm lại vào tay của Jisung.

''Trời ạ, sao cứng như đá thế?''

Felix bất ngờ.

''Thú vị nhỉ?

Bây giờ tôi mới biết đến trường hợp này''

Felix đưa tay lên mũi Jisung, quả nhiên là vẫn đang thở ngon lành cành đào.

''Vậy bây giờ phải làm sao để cứu em ấy?''

''Anh hãy quan sát cậu ấy, còn tôi sẽ về văn phòng nghiên cứu một thời gian....Khi nào có kết quả, tôi sẽ đến thông báo cho anh.''

''Cảm ơn bác sĩ''

''Um''

Felix ghi bệnh án vào hồ sơ.

Anh thầm quyết định sẽ phải thức đêm để giải quyết hiện tượng này.

《Sống mà như Chết》

''Jisung à.......có phải em đã chết rồi không.....''

Minho run rẩy.

''Em à, nếu em còn sống....có thể tỉnh lại được không..........''

''Em thế này anh biết sống sao hả Jisung..........''

Minho thở dài.

Trời cũng đã tối rồi.

Có lẽ anh nên đi ngủ.

Anh nằm xuống và ôm Jisung vào lòng.

Minho không ngủ được.

Anh vào trong rửa mặt rồi ra ngoài ngồi trên ghế ngắm nhìn Jisung ngủ.

Minho ngủ thiếp đi.
 
Dreamcore | Mắc Kẹt
Luật Lệ


♬Hey Kids♬

Han Jisung vừa thở dốc vừa chạy vội ra ngoài căn nhà quỷ dị đó.

Nó vừa mới nghe thấy tiếng bước chân của một sinh vật nào đó mà nó cho rằng sinh vật đó rất to lớn.

Nó chạy được một lúc thì đột nhiên dừng lại.

「Mình không cử động được nữa.....có chuyện gì vậy nhỉ?」

「Má ơi, con gì đó sắp đuổi kịp mình rồi......」

''Xin chào.''

Jisung quay ngoắt lại, tìm kiếm đầu phát ra âm thanh.

「Ủa ủa ai vậy?」

''Tôi là Lilium Nathspace, sẽ giúp cậu ra khỏi đây.''

「Ơ?」

''Đừng lo, tôi có thể đọc được suy nghĩ của cậu.''

Một người con gái cao chừng m7 đang trợn tròn mắt nhìn Jisung.

Cô ta mặc một bộ váy lolita và có cái đầu hoa hướng dương, giữa là một mắt đang nhìn chằm chằm vào người đứng trước mặt.

Jisung nửa tin nửa ngờ

「Thật?」

''Ừ''

「Thật」

''Ừ''

「Thật」

''Tôi sẽ khiến cậu mắc kẹt ở đây mãi mãi.''

「Ấy đừng, đừng làm như thế chứ....」

「Vậy cô sẽ giúp tôi thoát ra khỏi đây bằng cách nào?」

''Nếu muốn rời khỏi đây, cậu phải TUYỆT ĐỐI tuân theo các luật lệ sau''

Lilium nhấn mạnh.

「Vãi l đờ rim co còn có cả luật luôn sao?」

''Đừng có đùa.

Sai một li là coi như phạm luật.

Một khi đã vi phạm thì cậu sẽ mắc kẹt ở đây mãi mãi..''

「....」

〚1.

Cho dù những bông hoa ở đây có xinh đẹp và quyến rũ đến đâu, ĐỪNG hái chúng.

Nếu bạn không tuân thủ, bạn sẽ không bao giờ thoát khỏi chúng và trên người bạn sẽ mọc chằng chịt hoa là hoa.

Bạn muốn chứ?〛

〚2.

Nếu bạn thấy một người đàn ông lạ với chiều cao ngất ngưởng, không có khuôn mặt, HÃY tiếp tục đi thẳng.

Bất kể bạn làm gì, đừng dừng lại để nhìn anh ta.〛

〚3.

Nếu ai đó mời bạn uống trà, HÃY lịch sự từ chối và tiếp tục bước đi.

Nếu họ đi theo bạn

CHẠY.

Đừng làm gì cả.

Chạy càng nhanh càng tốt.〛

〚4.QUAN TRỌNG HƠN TẤT CẢ:

Luôn luôn mang theo đồng hồ đeo tay bên cạnh.

Thời gian ở đây rất kì quặc, thậm chí đôi lúc còn dừng lại và bị bóp méo.

Nếu bạn không có cái nào bên cạnh thì thời gian ở đây sẽ biến thành hư vô, và bạn sẽ không bao giờ thoát khỏi nó đâu.〛

Lilium đưa cho Jisung một chiếc đồng hồ.

''Đừng làm rơi nó.

Chúc vui vẻ.''

Thoáng chốc, Lilium đã biến mất như chưa hề có chuyện gì xảy ra.

「Má, vui cái cc」

Jisung không nghĩ nhiều nữa mà chạy thật nhanh ra khỏi khu vực bị quỷ ám này.

Nhưng sinh vật kia cũng đang đuổi theo sau.

Chỉ còn cách nó 20 mét, à không, 10 mét, 2 mét,....??

Không ổn.

Jisung vội vã núp đằng sau bức tường của một ngôi nhà gần đó, nó có thể nghe tiếng bước chân và tiếng khè khè của sinh vật ?, chắc nó cũng đã đi xa dần rồi.

Bóng tối chưa có dấu hiệu mờ đi, chắc cuộc rượt đuổi này sẽ kéo dài phết đấy.

「Tch, sao bảo tối diễn ra nhanh lắm mà?」

Jisung lấy tay bịt miệng mình lại, che vờ đi tiếng thờ dốc của nó.

Nó nhận thức được rằng mình phải ra khỏi đây càng sớm càng tốt.

Nhưng chỉ có một con đường, nên nó quyết định đi theo lối thảo nguyên xanh rộng lớn tưởng chừng như là vô tận cùng với mấy tua bin gió ở đó.

「Chỗ này chắc an toàn....rộng vầy,....nó sẽ không tìm thấy mình đâu」

Jisung tự an ủi mình.

Bước đi nhẹ nhàng trên thảm cỏ xanh, cố gắng không tạo ra một tiếng động nào dù chỉ là nhỏ nhất.

Được một lúc thì nó mệt quá, nằm ngả nghiêng ra đất, nhìn lên bầu trời xanh, thở mạnh.

Jisung lại đứng lên đi tiếp.

Please......

Wake up

Wake up

This is not real

hey.....

Tiếng nói lạ lẫm vang vỏng trong đầu óc Jisung khiến nó ngã gục ngay tại chỗ.

「Cứ thế này thì nó sẽ đuổi kịp mình mất.....」

Nó cố gắng đứng dậy và chật vật bước đi.

Gió bắt đầu thổi mạnh, cỏ trên thảo nguyên như đang đánh nhau, tua bin gió quay ngày càng nhanh, chắc sắp nổ tới nơi rồi.

Nó bắt đầu thấy không ổn.

Phải nhanh chóng rời khỏi đây.

''AHAHAHA!!!

MÀY ĐÂY RỒI!

CON MỒI!

ĐỪNG HÒNG CÓ THỂ THOÁT KHỎI TAO!''

Sinh vật không xác định kia đã quay lại.

Nó vồ lấy Jisung và há ngoác cái miệng ra.

''PHỤC VỤ CHO TAO TỐT ĐI!

LŨ CON MỒI!''
 
Dreamcore | Mắc Kẹt
Weird : Beheading


Jisung mất sức nên không thể vùng vẫy được, chỉ giương đôi mắt lên nhìn chằm chằm vào sinh vật ? kia

...

Con quái vật định bẻ tay của Jisung thì nhìn thấy ánh mắt sắc lẹm kia.

Nó bắt đầu thấy hơi rén.

Jisung vẫn dán chặt đôi mắt vào nó, người trở nên không động đậy, như một bức tượng vậy.

Dường như nó đang cảm nhận được cái gì đó.

Đúng vậy, bóng tối trở nên mờ nhạt đi.

Và thế chỗ nó là ánh sáng hiện một rõ.

Sinh vật ? kia khi hiểu ra thì có lẽ đã quá muộn, nó dần vỡ vụn và tan biến đi trong mây khói.

...

「Cút!

Tham thì thâm!」

Thoát khỏi ''Sứ giả Dreamcore'', Jisung tiếp tục bước đi trên con đường đầy rẫy ánh sáng.

Giờ thì cứ nở một nụ cười tự tin mà đi thôi, sinh vật kia cũng đã tạm thời tan biến rồi.

Jisung bước đi trong rừng sậy, không biết rằng mỗi bước chân của mình đều dẫn đến một nguy hiểm đang chờ đợi.

Con đường dày đặc với những cây nấm to lớn, và từng con mắt trên chúng đều nhìn chăm chằm vào nó như muốn hút hồn nó ra khỏi cơ thể.

Cảm giác lạ lẫm tràn ngập Jisung khi nó cảm nhận được sự chết chóc từ những con mắt đó.

Nó cố gắng điều chỉnh hơi thở, cảnh báo rằng đây không phải là nơi an toàn.

Nhưng sự tò mò và sự khao khát tìm hiểu đã thúc đẩy nó tiếp tục bước đi.

Khi nó tiến sâu vào rừng, âm thanh trở nên im lặng đáng sợ.

Đây không phải là sự yên tĩnh của thiên nhiên, mà là một loại yên lặng cảnh báo về một hiểm nguy đang đến gần.

Dần dần, Jisung nhận ra rằng những con mắt trên cây nấm không chỉ là hình ảnh đáng sợ.

Chúng thực sự cảm nhận được sự hiện diện của nó và đang di chuyển, dần dần đến gần hơn, cố gắng tiếp cận nó.

Sự hoảng sợ lan tỏa trong cơ thể Jisung.

Nó chạy thục mạng, cố gắng trốn thoát khỏi sự đe dọa đang rình rập.

Nhưng liệu nó có thể thoát khỏi bàn tay của sự huyền bí và tăm tối đang chờ đợi nó ở đây?

Nó thoát ra khỏi con đường đó, đến một cánh đồng cỏ bất tận.

Jisung cảm thấy như bước vào một thế giới song song, nơi cảm giác sợ hãi lan tỏa khắp nơi.

Mỗi căn nhà trống trơn nó đi qua chỉ làm tăng thêm cảm giác cô đơn và bí ẩn của nơi này.

Những ngọn cỏ bát ngát trải dài trước mắt Jisung, nhưng không có dấu vết nào của sự sống hoặc hoạt động con người.

Cảm giác lạ lẫm và bất an tiếp tục bao trùm nó, như một bóng tối vô hình đang kéo lê nó xuống.

Chiếc bụng đói meo, Jisung cảm thấy cần phải tìm kiếm cứu cánh từ nơi này.

Nhưng cảm giác sợ hãi và cảnh báo về sự nguy hiểm ngày càng trở nên rõ ràng hơn trong tâm trí nó.

Jisung bắt đầu cảm thấy như mình không còn là người duy nhất ở đây.

Quyết định nhanh chóng lấp đầy tâm trí Jisung.

Nó quay đầu và bước nhanh ra khỏi cánh đồng cỏ kỳ lạ này, không dám nhìn lại.

Ý thức rằng nó cần phải tìm một nơi an toàn, xa xa khỏi sự huyền bí và kinh hoàng của nơi này, đang đẩy Jisung đi nhanh hơn mọi thứ.

Nó đi qua một căn nhà, bỗng nhiên nghe thấy tiếng động ở trong đó mà dừng lại.

Một người phụ nữ đang dùng cưa chặt đầu mẹ mình trước mặt cậu em trai nhỏ đứng bên và rất ngon miệng từ từ nhai đầu bà ta.

Tận mắt chứng kiến cảnh tượng kinh hoàng trong căn nhà, Jisung không thể kiềm chế được sự sốc và kinh hoàng.

Bức tranh đẫm máu trước mắt làm cho nhịp tim nó đập mạnh, cảm giác bị bao trùm bởi sự kinh hoàng và bất lực.

Mặc dù bản năng tự bảo vệ đã thúc đẩy nó chạy trốn, nhưng hình ảnh đó vẫn in sâu trong tâm trí Jisung, nhấn mạnh sự tàn bạo và quỷ dị của nơi này.

Nó không thể quên được cái nhìn vô hồn của người phụ nữ và chiếc đầu cắt đứt bị mất một miếng thịt bên dưới bàn tay của cô ta.

Chạy nhanh hơn, bước chân Jisung vẫn cứ trôi qua những cảnh kinh hoàng mà nó vừa chứng kiến, nhưng cảm giác hoang mang và sự bất an vẫn bám theo nó, như một bóng đen không thể thoát khỏi.

Jisung chưa biết nó sẽ gặp phải những điều gì tiếp theo trong cuộc hành trình này, nhưng quyết tâm của nó là phải thoát khỏi nơi này càng sớm càng tốt.

Jisung cảm thấy hơi thở trở nên nặng nề, nhưng sự hoảng sợ càng thúc đẩy nó tiến nhanh hơn, bất chấp sự mệt mỏi.

Nó không dám ngừng lại, không dám nhìn lại, chỉ muốn thoát khỏi nơi đây càng nhanh càng tốt.

Những hình ảnh kinh hoàng vẫn quấn quýt trong tâm trí nó, khiến cho sự sợ hãi lan tỏa và lấn át mọi suy nghĩ khác.

Nó chẳng thể hiểu được điều gì đang xảy ra ở đây, nhưng sự sốc và kinh hoàng đã khiến cho trái tim nó đập thình thịch.

Bước chân Jisung trở nên không kiểm soát, nhưng nó vẫn cố gắng duy trì tốc độ, không dừng lại cho đến khi nó cảm thấy mình đã đủ xa nơi đó.

Mọi khao khát của Jisung chỉ là một nơi an toàn, nơi nó có thể trốn chạy khỏi những ám ảnh đang vây quanh.

''Mẹ à, mẹ ơi, đầu mẹ ngon lắm.

Em trai, có muốn ăn thử không?''

Câu nói đó cứ văng vẳng trong đầu Jisung
 
Dreamcore | Mắc Kẹt
Weird : Park?


♬I felt so funny these day♬

Jisung cảm thấy bất an khi đến một khu vui chơi vắng vẻ và u ám.

Những cành cây uốn lượn, bóng tối lan tỏa khắp nơi, và tiếng gió thổi rít làm cho không khí trở nên sởn gai ốc.

Tim của Jisung đập nhanh khi nó đi qua những khu vực trống rỗng mà không thấy một bóng người nào.

Jisung cảm thấy như mình đang bước vào một thế giới khác, nơi mà bóng tối trỗi dậy và sự lạc quan biến mất.

Dù lo lắng, nó vẫn tiếp tục bước đi, cố gắng kiềm chế cảm giác sợ hãi trong lòng.

Mỗi bước đi của nó là một thách thức mới, nhưng nó quyết tâm không để bản thân bị khuất phục bởi không gian ảm đạm này.

「Ở đây toàn mấy chỗ lập dị nhỉ」

Bỗng có một cánh tay đặt lên vai Jisung.

Nó giật mình

''Lính mới à?

Làm gì ở đây thế?

Muốn chơi cùng tôi không?''

「Ai vậy?」

''Không cần biết nà.

Chạy nãy giờ chắc cũng khát rồi đúng không?''

「Sao hắn ta biết?

Nhưng mà đúng như vậy thật...」

''Hmm..''

「!!」

''Muốn uống một ly trà cho đỡ khát không?''

Người đàn ông dịu dàng giơ ly trà trước mặt Jisung.

Hương thơm ngào ngạt lan tỏa, làm cho nó không ngừng khịt khịt mũi ngửi.

Nó định chìa tay ra đỡ lấy ly trà trước mặt.

Nó bỗng nhiên khựng lại.

「À..thôi, tôi không khát cho lắm, cảm ơn anh.」

''Ơ kìa...''

「Cảm ơn lòng tốt của anh, tôi rất biết ơn.....」

Nói xong Jisung lập tức chạy ra khỏi đó.

「Sống rồi」

Jisung nhìn lại, ban đêm cũng đang đến gần rồi.

Chắc phải tìm ngôi nhà nào đó trú tạm cho qua đêm nhỉ?

Liệu có phải là một sự lựa chọn an toàn?

Đâu còn cách nào khác?

Dù sao cũng đâu thể nào la cà giữa trời đông cô đơn được?

Phải thông minh lên chứ.

Thế là nó lựa ngay cho mình một ngôi nhà cấp 4 khá đơn sơ và lụi vào trong đó.

「Con mồi phải chạy cả ngày, con mồi cũng biết mệt, con mồi cũng phải đi ngủ....」

Nó nói nhảm.

Hôm sau, Jisung thức dậy.

Nó kiểm tra kĩ chiếc đồng hồ và bầu trời để không xuất hiện bất cứ rủi ro nào.

「Thật tốt quá, đồng hồ vẫn còn....trời cũng đã sáng.」

Nó uể oải ngồi dậy, ngáp ngắn ngáp dài lết xác ra ngoài.

Nhưng nó dừng lại, trợn tròn mắt với thứ nó nhìn thấy trước mặt.

''Do you want to stay here?''

Xung quanh tối thui.

Một dòng chữ pixel hiện lên.

''Yes. or .No''

Một người đàn ông với cái đầu hoa hướng dương đang đợi câu trả lời của Jisung.

Mắt của anh ta nhìn chằm chằm vào nó như thể đang nở một nụ cười toe toét vậy.

Quái dị.

「Đương nhiên là không rồi.....nghĩ sao vậy?」

Jisung hoàng hồn.

Nó muốn đưa tay ra chọn ''No'' nhưng cơ thể không cho phép.

Ngược lại, cánh tay nó dần hướng về ''Yes''.

Còn người đàn ông kia càng cười nhiều hơn.

「Không!

Làm ơn không!

Đừng.........」

「Tại sao........?」

「Làm ơn!

Tôi chỉ muốn được về nhà và sống yên ổn....」

「Cứu em............Minho..........」

「!!!!.......chết tiệt............mình không thở được.............」
 
Dreamcore | Mắc Kẹt
Hy vọng.


♬Number♬

''Felix!

Felix!

Han Jisung....Em ấy.....''

Felix đang ghim tờ hồ sơ thì nghe thấy Minho hét lớn, thấy nhức nhức cái tai ghê.

''Có chuyện gì vậy?''

''Han Jisung.......Han Jisung......''

Minho lắp bắp run rẩy.

Han Jisung, người đang nằm bất động trên giường, bỗng nhiên có thứ chất lỏng màu đỏ tươi rơi từ 2 bên mắt và miệng của nó.

Minho nắm lấy tay của Jisung, cố gắng gọi nó một cách dịu dàng và khẩn cầu, nhưng không có phản ứng nào.

Cảm giác tuyệt vọng càng trở nên sâu sắc khi anh nhận ra rằng nó không hồi phục.

Felix lập tức kiểm tra mạch tay.

''Không ổn, không hề ổn chút nào....''

Minho trợn tròn mắt, nhìn về phía bác sĩ.

''Sao cơ!!!???''

''Cậu ấy có dấu hiệu ngừng thở.....''

''Ca này khó thật đấy, tôi đã nghiên cứu nó cả tháng trời....''

''Nhưng có lẽ phải bỏ cuộc rồi.''

Felix thở dài.

Dẫu sao thì, cũng nên cho vợ nhà người ta nghỉ ngơi.

''Làm ơn, cứu em ấy......Tôi sẽ trả toàn bộ số tài sản mà tôi có.....''

Minho nhìn Felix tuyệt vọng, nước mắt không tự chủ được mà rơi lã chã.

''Làm ơn......em ấy chính là gia đình, là người thân duy nhất của tôi.........''

Minho đã mất cả gia đình trong một vụ tai nạn tàu hỏa.

''Tôi không thể sống thiếu em ấy!''

Felix không nói gì.

「Hay là mình thử lại một lần nữa xem.」

Anh đột nhiên nảy ra một ý.

''Nếu như các phương pháp về thể xác không hiệu quả.....Vậy thì chỉ còn một cách....''

''Cách gì?!!!''

Một tia sáng lấp ló trên đôi mắt của Minho.

''Đó là đánh vào tâm lý người bệnh!''

Felix nói tiếp.

''Tôi có một người bạn chuyên ngành tâm lý.

Cậu ấy rất giỏi, tôi nghĩ cậu ấy có thể chữa được cho Jisung.....''

''Là ai?''

"Kim Seungmin.

Cậu ấy đang ở nước ngoài cách chúng ta nửa vòng Trái Đất....Để cậu ấy từ đó về đây...chắc mất khoảng chừng 2 3 ngày......''

Ngọn nến trong Minho lại vụt tắt.

Vậy là hết hy vọng rồi sao?
 
Dreamcore | Mắc Kẹt
Mất


♬You are an idiot♬

Suốt năm ngày nay, Minho không ăn không uống, ngủ cũng không được.

Anh sống trong một thế giới của nỗi đau và sự mất mát, cảm giác như mình đang bị lạc trong một bóng tối không lối ra.

Ánh sáng dường như không còn tồn tại đối với Minho, và mọi thứ xung quanh anh đều trở nên mờ nhạt.

Ôm lấy cảm giác trống rỗng và cô đơn, anh không thể tìm thấy bất kỳ niềm vui nào trong cuộc sống này.

Mỗi khoảnh khắc, hình ảnh của Jisung vẫn văng vẳng trong tâm trí Minho, như một định mệnh không thể lìa xa.

Anh ta cảm thấy bất lực, không thể giải thoát khỏi sự đau khổ và tiếc nuối.

Trái tim anh đã tan nát, và ý chí sống cũng dần dần mất đi.

''Lee Minho!

Lee Minho!

Bình tĩnh lại đi!''

Felix bàng hoàng khi nhìn thấy Minho định nhảy lầu.

Anh ta đã đến leo đến tầng thượng của bệnh viện từ khi nào vậy?

Han Jisung, đã được chuyển đến bệnh viện nơi Felix làm việc để tiện theo dõi, đang trong cơn nguy kịch, cách đây ba ngày.

Felix đứng bên dưới ngước nhìn con người đang định kết thúc mạng sống của mình.

Tiếng hô hoán của anh đã gây sự chú ý từ những người xung quanh.

''Bảo vệ đâu?

Có người muốn tự tử!''

''Thực xin lỗi!

Cánh cửa dẫn đến tầng thượng đã bị anh ta chặn rồi!''

Felix tặc lưỡi.

Anh lôi chiếc điện thoại ra vội bấm số rồi gọi cho người bạn hiền lành yêu quý thân thương của mình.

''Alo Kim Seungmin!

Mày đâu rồi???''

''Đây, đây, tới liền đây''

''Nhanh lên liền cho tao!

Chồng của bệnh nhân sắp tự tử!''

''Gì ghê vậy?''

Seungmin nhăn mặt.

Tút tút tút

''Gì vậy mày????''

Felix định ném cái điện thoại xuống đất.

''Chết tiệt''

Bình thường Seungmin rất nhây, không biết bây giờ bạn anh có phải mới chỉ lên máy bay không nữa.

「Mày trễ hẹn của tao 2 ngày rồi đó!

Thằng khùng!」

Giờ thì anh chỉ có thể trấn an Minho và cầu nguyện cho Seungmin đến kịp.

''Đợi đã Minho!

Đừng nhảy xuống!''

「Điên à?

Cái bệnh viện này 25 tầng lận đấy!」

Minho không để ý đến những tiếng la hét của mọi người ở bên dưới.

Anh nhìn lên bầu trời và nở một nụ cười.

「Phải không?

Hannie?

Trên thiên đường?

Em ở đó sao?」

''Nghe này!

Jisung chưa chết!''

Felix thở dốc.

Lee Minho không còn sợ độ cao nữa sao?

Không phải, là do vết thương trong tim Minho đang che đi nỗi sợ ấy.

Để xui khiến anh nhảy xuống.

''Không, Felix, tôi cảm giác như em ấy đã chết....''

''Em ấy đang gọi tôi, phải không.....''

''Không còn Hannie, tôi cũng chẳng còn gì để mất nữa.''

''Từ khi tôi mất gia đình, thân thể này cũng chẳng sống để làm gì nữa...''

''Chính em ấy là người đã cứu rỗi tôi, là thiên thần của tôi, là món quà mà thượng đế đã ban tặng cho tôi.......''

''Vậy bây giờ, tôi còn giá trị gì nữa?

Tôi còn đáng sống sao?''

''Tất nhiên là không....hahahaha.....''

Minho cười.

Cười một cách tuyệt vọng.

Trước sự mất mát của Jisung, Minho bị cuốn vào một biển đau đớn không tưởng.

Ba ngày trôi qua, nhưng cảm xúc của anh vẫn không chịu dịu đi, mà ngược lại, chúng trở nên càng dày đặc hơn, như một cơn mưa bất tận cuốn trôi tâm hồn của anh.

Minho không thể tìm thấy bất kỳ điểm tựa nào, không gian của anh trở nên trống rỗng, chỉ còn lại một khoảng trống lớn trong lòng.

Những kỷ niệm về Jisung hiện lên trong tâm trí, từng khoảnh khắc hạnh phúc trở thành những tia sáng lẻ loi trong bóng tối u ám.

Mỗi hơi thở, mỗi nhịp đập của trái tim, đều là một cảm giác đau đớn không tả được.

Minho bị cuốn vào một cuộc chiến với chính mình, một trận đấu không chiến thắng được với những hình bóng quá khứ.

Khi anh đứng bên bệ tầng thượng, giữa ranh giới sự sống và cái chết, nhìn xuống vực sâu phía dưới, mọi thứ xung quanh trở nên mờ mịt.

Anh cảm thấy mình như một người đứng giữa biển cả bão táp, không biết phải đi về đâu, không biết làm thế nào để trở về bờ.

Felix, đứng trước hình ảnh Minho bước tới ranh giới, không kìm được nước mắt của mình.

Anh cảm thấy có lỗi, với cương vị là một bác sĩ có trách nghiệm cứu sống người khác.

"Minho, xin hãy dừng lại!"

Felix van xin, giọng nói của anh vang lên trong không gian u ám.

Ánh mắt đầy tuyệt vọng và khao khát, anh gào thét, cố gắng giữ người bên trên lại, không để cho anh ta rơi vào vực sâu của tuyệt vọng và hủy hoại.

"Chúng tôi cần anh, Minho.

Anh không cô đơn, chúng tôi sẽ ở đây với anh, qua mọi khó khăn và nỗi đau.

Xin hãy tin tưởng vào chúng tôi, hãy để chúng tôi giúp đỡ anh."

Tiếng nói của Felix chứa đựng hy vọng sâu đậm, như một ánh sáng le lói trong bóng tối u ám của Minho.

Trong khoảnh khắc ấy, Felix cảm nhận được một cảm xúc sâu thẳm ẩn giấu trong trái tim Minho, một cảm xúc mà chỉ sự hiện diện và tình cảm của một tình yêu đích thực mới có thể đánh thức.

Cái tối không lối thoát của tuyệt vọng, Minho bị mắc kẹt trong vũng lầy của nỗi đau và cô đơn.

Những hình ảnh về Jisung hiện lên trong tâm trí anh, những kỷ niệm ấm áp của hai người bạn thân thiết như những tia sáng cuối cùng trong bóng tối đen đủi của cuộc đời.

Mỗi ký ức là một dấu vết, một vết thương không thể lành lại.

Mỗi khoảnh khắc cùng Jisung là một mảnh ghép của hạnh phúc, nhưng cũng là một cạm bẫy của nỗi đau khiến trái tim anh tan nát.

Minho không thể nào chịu đựng được nỗi cô đơn và trống rỗng, cảm giác như mình đang lạc lõng giữa bóng tối và không gian vô tận.

Anh cảm thấy mình đang bị lạc trôi trong biển cả của cảm vô vọng, không biết phải làm gì để thoát khỏi nỗi đau này.

Nhưng Minho vẫn tiếp tục giữ vững quyết định của mình, bởi anh không thể tìm thấy lý do nào để tiếp tục sống trong cái thế giới đầy tăm tối này.

Trái tim anh tan nát, và trong cơn tuyệt vọng ấy, anh cảm thấy như mình đang chìm sâu vào vực thẳm của nỗi đau không lối thoát.

Giờ đây, ngọn nến hy vọng nhỏ bé của anh cũng chính thức bị dập tắt.

Hy vọng làm gì?

Để rồi phải trở nên vô vọng như thế?

Vốn dĩ mọi thứ đều đã được sắp đặt ngay từ đầu.

Tất cả đều là lỗi của anh.....là lỗi của anh.....
 
Dreamcore | Mắc Kẹt
Vì?


♬Fallen Down♬

Seungmin vừa lúc đến nơi, vội vã xuống xe chạy đến hiện trường.

''Felix, có-''

''Kim Seungmin!

Sao bây giờ mày mới tới?!!!!!''

Felix tức giận túm lấy cổ áo của Seungmin.

''Bình tĩnh đi Lixeu!

Ai đang định tự tử vậy?''

''Mở to mắt của mày ra và nhìn lên trên tầng thượng đi!Lee Minho, anh ta sắp nhảy xuống rồi!!!!''

Felix thực sự tức điên lên rồi.

Seungmin lập tức nhận ra sự nghiêm trọng của hiện trình này.

Anh lập tức trấn an con người kia.

''Minho!

Đứng yên đó, đừng di chuyển!''

''Tại sao?''

Minho lơ ngơ.

''Vì Jisung!''

''Không, em ấy chết rồi.''

Seungmin cau mày.

Trần đời từ trước đến nay chưa thấy ai lì như anh ta.

''Chuẩn bị đệm hơi!

Có người muốn chết!''

''Cái thứ nhất.

Jisung đã qua cơn nguy kịch.

Chỉ cần để cậu ấy nghỉ ngơi thật tốt và chờ cậu ấy tỉnh lại....Và không phải lúc ấy anh nên ở bên chăm sóc cậu ấy sao?''

''Thật không..?''

''Thật chứ điêu cái đb''

''....''

Felix quay sang nhìn Seungmin.

Qua cơn nguy kịch từ khi nào nhỉ?

Sao Lix không biết?

Nói dối với Minho chẳng phải anh ta vẫn sẽ tiếp tục tự tử sao?

「Thôi kệ, được lúc nào hay lúc ấy.」

Và thế là Felix cũng hùa theo Seungmin.

Minho đứng bất động một lúc thì cái mặt tươi rói như lấy lại máu.

Tỉnh ngộ roài.

Nhưng nỗi sợ độ cao ấy lại đến.

Anh không chịu nổi được nữa mà lập tức nôn mửa.

「Nhanh đi xuống thôi chứ ở đây thở không nổi.」

Minho loay hoay vặn vẹo đẩy vật chặn trước cửa và mở khóa.

''Hannie đâu rồi?

Tôi muốn gặp em ấy.''

''Ờm....ờm''

Seungmin ngắc ngứ.

''Ở trong phòng bệnh, đang điều trị''

Felix nói đỡ, đồng thời quay sang lườm thằng bạn mình một cái.

''Tôi có thể....''

''Không được!

Jisung cần nghỉ ngơi, tôi khuyên anh nên về nhà đặt đít ngồi yên vị đừng làm điều gì dại dột, nếu không tôi sẽ không thể chữa được cho cậu ấy đâu''

Seungmin thẳng thắng

「Bây giờ thì bật mode nghiêm túc thôi nào.」

Minho gãi đầu

''À không....ý tôi là tôi có thể ăn cái gì đó không?

Đói quá ^^.

Chứ tôi không dám làm phiền quý bác sĩ đâu mà....''

Seungminmongmong lập tức vỡ vụn.

Felix cười khằng khặc khằng khặc, hê hê hộc hệch nhếch mép.

''Quê chưa?

Dơ chưa?''

Seungmin xìu mặt xuống

không biết nói gì cả

anh chở Minho về nhà và bắt Minho phải ngồi yên vị ở nhà trong khi mình chạy chữa cho vợ nhà người ta.

''Ở yên đây, cấm được làm gì dại dột biết chưa?

Ngoan ngoãn chờ vợ anh về đi!''

Minho gật đầu.

Giờ đây có thể yên tâm quay lại bệnh viện rồi.

4:07 p.m

Seungmin bước vào phòng bệnh số 143 nơi Felix đang chờ.

''Sao giờ mới tới?

Lâu dữ thần luôn''

''Ê tính ra tao mới đi có 5 phút thôi á.''

Felix không nói gì thêm

anh đan tay lại với nhau, mặt có chút nghiêm trọng thở dài

''Mày cũng thấy rồi á, Jisung cậu ấy bây giờ đang trong tình trạng ba chấm lắm.

Tao đã nghiên cứu trong 3 tháng rồi mà chả có chút tiến triển nào..''

''Và sóng não của cậu ấy yên tĩnh lắm á, kì lạ vkl luôn''

Seungmin bình tĩnh quan sát Jisung

''Chắc là não bị vấn đề gì đó rồi.

Ngừng hoạt động.

Hoặc đơn giản chỉ là ''nghỉ ngơi'' một chút chẳng hạn..''

Nhưng nó cứ sai sai sao á.

Sau ba ngày, cuối cùng người nào đó cũng đã ra được kết quả.

''.....vậy là bị kẹt trong mơ rồi....''
 
Dreamcore | Mắc Kẹt
Mong ước


♬Don't speak♬

''Tch''

Minho đặt chiếc điện thoại xuống bàn, vẻ mặt cau có nhìn lên màn hình

Công ty vừa mới điều anh đi công tác ở bên Úc vì anh đã xin nghỉ quá nhiều.

Nếu không làm, chắc chắn sẽ bị trừ lương.

Mà nếu không có lương, thì làm sao lấy tiền để trả viện phí cho Jisung?

「Chấp nhận số phận thôi.

Biết sao giờ?」

「Cơ mà đi gì mà đi lắm thế? mình nghỉ có vài ngày mà bắt phải qua đó tận 2 tháng, đùa nhau à」

6:51 a.m

Quản lý Jo

『Đi luôn đi nhá em ơi, 9h là phải bay rồi đó.』

『Chịu khó đi nha em, cấp trên lệnh nên anh cũng chẳng biết làm gì hết🙁((』

『Gửi anh lời chúc sức khỏe đến Jisung nha.

Thương quá』

Butthunter

『Em biết rồi.

Cảm ơn anh.』

Quản lý Jo đã thả tim.

*chuyển hộp chat*

butthunter

『lô』

Seungpochaco

『Lô. có chuyện gì vậy』

Butthunter

『Công ty lệnh tôi phải đi công tác bên Úc 2 tháng.

Nên phiền anh có thể chăm sóc cho Jisung lúc tôi không có ở đây không?』

Seungpochaco

『Gì đi lắm vậy?』

『Không cần anh nhờ. tôi tự chăm cho cậu ấy』

Butthunter

『Cảm ơn』

Seungpochaco

『Uhm』

Minho chưa yên tâm mà lôi một tờ giấy ra rồi chắp bút viết.

「Hannie yêu dấu ới, Lee Minho chồng em nè.

Anh xin lỗi bé về những ngày chỉ làm mà không chăm đến bé nhé.

Anh tồi quá.

Anh phải đi công tác bên Úc 2 tháng, lúc anh về chắc em cũng đã tỉnh lại rồi nhỉ?

Nhớ ăn uống đầy đủ, đừng bỏ bữa, không là lại mệt rồi ngã ra đấy anh không vui nổi đâu 😡.

Nghe lời bác sĩ nha em, đừng mè nheo như lúc anh đút thuốc cho em mà em hất tay ra nhé.

Chờ anh về.

Yêu em.

Lee Minho」

Anh gấp tờ giấy lại

Giờ thì đi thôi chứ nhỉ?

Anh lôi chiếc vali cùng lá thư lái xe đến bệnh viện

〖Bệnh viện S, khoa Tâm Lý, tầng 8, phòng 143〗

*Cốc cốc cốc* - Minho gõ cửa

Felix bước ra.

''Có chuyện gì vậy?''

''Giữ lá thư này giùm tôi.

Khi nào Jisung dậy thì phiền cậu đưa nó cho em ấy.''

''Hai người cũng tình cảm quá ha?

Tôi biết rồi.''

''Cảm ơn.''

Felix đóng cửa.

Minho vẫn đứng đó luyến tiếc nhìn Jisung đang nằm thoi thóp trên giường bệnh.

「Chắc là em ấy chỉ đang ngủ thôi....」

Anh tự trấn an mình.

Minho bước đi cùng với hơi thở nặng nề.

Sao mà trong đáy lòng cảm thấy bất an quá?

Anh lái chiếc xe tới sân bay.

Không tập trung nhìn con đường phía trước, mải suy nghĩ khiến anh mất lái

Suýt gây ra tai nạn.

Tới sân bay K, anh bước xuống xe nhìn khung cảnh rộn rã phía trước

「Đã bao lâu mình và em ấy đi du lịch nhỉ...?」

Chẳng biết nữa.

Anh đóng cửa xe, không để ý nên đóng có chút mạnh, cánh cửa sắp bị gãy ra làm đôi đến nơi.

Lên máy bay, Minho lặng lẽ đeo tai nghe nhìn ra phía cửa sổ trầm ngâm nhìn những ngôi nhà ở phía dưới.

「Nhớ nhà quá, nhớ em quá, Jisung」

Chuyến bay mất 16 tiếng đồng hồ.

Suốt khoảng thời gian đó, ăn có, ngủ có, khóc có, nhưng điểm chung là đều nghĩ về Jisung.

Đã đến Sydney.

''Quý khách vui lòng vào trong để kiểm duyệt lại hành lí.

Trong thời gian này, quý khách có thể ăn uống, nghỉ ngơi một chút sau chuyến bay.

Seoul Airlines xin cảm ơn!''

Minho xách chiếc vali bước xuống máy bay.

Anh nhìn vào bức ảnh của Jisung đang cầm một bó hoa hồng và mỉm cười.
 
Dreamcore | Mắc Kẹt
?


♬Pathetic♬

''Hyunjin?''

Một bóng hình quen thuộc loáng thoáng lướt qua, vô tình lọt vào ánh nhìn vội vã của Jisung.

''Phải Hyunjin đấy không?''

người bạn thời thơ ấu của Jisung, Hyunjin, đang lượn lờ ở cánh đồng hoa diên vĩ xanh êm dịu, nhẹ nhàng bay bổng như nền trời trong veo.

Nhưng tại sao cậu ấy lại xuất hiện ở đây?

một giấc mơ? một không gian ngay cả chính Jisung cũng không thể xác định được đâu là thật đâu là giả, một không gian không tồn tại, nơi khái niệm của thực tại bị gạch xóa, thời gian bị bóp méo, một nơi được cho là chỉ có chính ''bạn'' mới thực sự tồn tại ở đó mà thôi. những người còn lại đều chỉ là những ''cư dân'' hay hiện thân của từng khoảng không nơi ''bạn'' đi qua, có thể nói chuyện với ''bạn'' và nhìn chằm chằm vào ''bạn''?

''Thật kì lạ.'' Hyunjin đang chơi đùa trên thảm hoa và Hyunjin trong kí ức của Jisung khá giống nhau, đều rất lạc quan và luôn khiến người ta cảm thấy đáng trân trọng.

Nhưng cậu bạn yêu đời của Jisung đã mất tích mấy năm trời rồi, cảnh sát và người nhà đều không thể tìm được dù chỉ là một chút manh mối, vậy tại sao cậu ấy lại xuất hiện ở đây?

Jisung thực sự không muốn phải trải qua những lần khóc nhớ than vãn đau khổ của mình vì người bạn ấy một lần nữa.

Han Jisung không suy nghĩ nhiều liền lập tức chạy theo Hyunjin.

''Hyunjin!

Hyunjin!

Là mình nè, Han Jisung nè!''

Hyunjin không nghe thấy tiếng gọi của Jisung sao?

Không.

Cậu chỉ quay đầu lại, mỉm cười với Jisung một cái rồi lại rời xa tầm nhìn của người bạn đang đứng ngây người trước mặt.

''Ey đợi đã''

Han Jisung chạy mãi, chạy mãi nhưng vẫn không thể đuổi kịp được Hyunjin.

Thảm hoa diễn vi thật bạt ngàn, ánh sáng le lói, nơi Hyunjin đang hưởng thụ hương hoa, nụ cười tựa thiên thần giáng thế. quá đỗi chân thật, quá đỗi chạm đáy xúc cảm. nhưng lý trí mách bảo nó rằng đây đơn thuần chỉ là ''mơ''.

...

Hai người bạn thân thuở niên thiếu cũng đã được mặt đối mặt nhau.

Hyunjin vẫn thế, thong thả đắm chìm vào sắc hương hoa, hoàn toàn không để ý đến sự tròn méo bên ngoài. còn Jisung thì hoàn toàn ngược lại. nó hoảng loạn, nửa tỉnh nửa mơ nhìn chằm chằm người bạn đã vắng bóng bao lâu nay của mình.

''Cậu sao vậy?''

Hyunjin quay lại nhìn Jisung.

''Hyunjin?''

''Ừm.''

''Suốt mấy năm qua cậu đã đi đâu?''

Jisung không nhịn được nữa, nó dồn nén hết cảm xúc đã phải trải qua vào câu hỏi đang mong cậu trả lời.

''Jisung à, đừng quan tâm đến điều đó.

Cậu vẫn ổn, gia đình tớ vẫn ổn, mọi người đều ổn mà, phải không?''

''Không.

Tớ không ổn chút nào.''

Nó nói tiếp.

''Về nhà được không?

Tất cả mọi người đều nhớ cậu lắm''

''Hmmm không được đâu''

''Tại sao?''

''Vì tớ đã chết rồi.''

''Chết?''Khi nghe thấy điều ấy, Jisung cảm thấy tim mình như bị một lưỡi dao vô hình đâm thẳng vào.

Lời nói lạnh lùng và tàn nhẫn ấy vang vọng trong đầu nó, khiến mọi thứ xung quanh bỗng trở nên mờ nhạt và xa xăm.

Cảm giác đau nhói lan tỏa từ lồng ngực, khiến nó như nghẹt thở.

Mắt Jisung mở to, bất động trong giây lát, rồi từ từ cụp xuống như muốn tránh né hiện thực tàn khốc.

Môi nó run rẩy, không thể thốt nên lời, chỉ còn lại sự trống rỗng và tuyệt vọng tràn ngập trong tâm hồn.

Trái tim nó như vỡ vụn, mỗi mảnh nhỏ là một nỗi đau không thể nào diễn tả bằng lời.

''Tớ có nghe nhầm không....''

''Jisung à, tớ nghĩ thực tại không có thật đâu.

Đừng quá dựa dẫm vào nó nữa.''

''Trở về đi, tớ cũng chỉ muốn tốt cho cậu thôi.

Sống thật tốt nhé, Han Jisung.''

Không để Jisung kịp phản ứng, Hyunjin đã từ từ tan biến theo cơn gió, những cánh hoa diên vĩ xanh tươi bị thổi bay khắp nơi.

Jisung quỳ gối, hai bàn tay run rẩy cố với lấy những cánh hoa đang bay xa.

Giọt nước mắt lăn dài trên má, nó khóc nức nở, mỗi tiếng nấc là một lời kêu gào tuyệt vọng.

Trái tim nó đau nhói, cảm giác mất mát tràn ngập, như thể cả thế giới của nó vừa sụp đổ.

Những cánh hoa diên vĩ xanh mơn mởn bay lượn trong không trung, mang theo hy vọng đã tan biến của Jisung.

Nó nhớ lại những kỷ niệm đáng nhớ mà hai người đã từng trải qua, từ những nụ cười, những lần đi chơi, đến những lần an ủi nhau vượt lên những khó khăn trong học tập và cuộc sống.

Tất cả giờ chỉ còn là những mảnh vụn của quá khứ, bay lạc theo cơn gió vô tình.

Hyunjin đã từng là ánh sáng dẫn đường trong cuộc đời Jisung, là người bạn thanh mai trúc mã và cũng là người đã giúp Jisung đối mặt với căn bệnh tâm thần và trầm cảm nặng.

Nhưng giờ đây, chỉ còn lại nó một mình, đối mặt với nỗi đau khôn nguôi.

Tiếng gió rít qua những hàng cây, như tiếng thở dài của thiên nhiên, hòa quyện với tiếng khóc của nó, tạo nên một khúc nhạc buồn đầy bi thương.

Cảnh vật xung quanh cũng như chia sẻ nỗi buồn với Jisung.

Những cánh hoa diên vĩ trước đây từng rực rỡ dưới ánh nắng giờ cũng trở nên ảm đạm, như cùng khóc thương cho tình bạn đã bị chia rẽ.

Jisung vẫn ngồi đó, nước mắt cứ chảy mãi không ngừng, trái tim nó như bị xé toạc từng mảnh.

Nó biết rằng cuộc đời từ nay sẽ không còn như trước nữa, và nỗi đau này sẽ mãi mãi khắc sâu trong lòng nó.

Thời gian như ngừng trôi, chỉ còn lại không gian lặng im và nỗi đau không thể nguôi ngoai.

Trong khoảnh khắc ấy, Jisung cảm nhận được sự cô đơn cùng cực, trên cái khoảng không kì quặc này.

Jisung biết rằng mình phải mạnh mẽ để tiếp tục sống, nhưng nỗi đau này sẽ luôn là một phần của nó,nhắc nhở nó về những gì đã mất và những kỷ niệm đẹp đẽ từng có với Hyunjin.

Và thế là, dưới bầu trời xanh thẳm, giữa những cánh hoa diên vĩ bay tứ tung, Jisung ngồi đó, một mình, đau đớn và lạc lõng, nhưng vẫn hy vọng rằng một ngày nào đó, cơn gió sẽ mang Hyunjin trở về, hoặc ít nhất là mang theo một chút an ủi cho trái tim tan nát của nó.

Cho dù Hyunjin đã chết đi chăng nữa.
 
Dreamcore | Mắc Kẹt
Hồi tưởng


''Jisung ah, xíu tan học về nhà tớ chơi đi.

Mẹ tớ mới làm cái bánh kem dâu ngon lắm nhe.''

''kê''

Jisung mỉm cười và vui vẻ nhận lời.

Sau đó, nó bắt đầu ngồi vào bàn học, chăm chỉ hoàn thành bài vở và thỉnh thoảng nhìn lên đồng hồ, mong chờ từng phút từng giây đến giờ tan học.

Hình ảnh chiếc bánh kem dâu tươi mát với lớp kem trắng mịn và những lát dâu đỏ mọng khiến nó càng có thêm động lực học tập, lòng đầy háo hức khi nghĩ đến lúc được thưởng thức món bánh cùng Hyunjin.

Khi tiếng chuông báo hiệu giờ tan học vang lên, Jisung và Hyunjin nhanh chóng thu dọn sách vở và rời khỏi lớp.

Hai cậu bạn cùng nhau bước về nhà Jisung, vừa đi vừa nói chuyện vui vẻ về những điều thú vị trong ngày.

Đường về nhà như ngắn lại khi chúng cùng nhau cười đùa, kể cho nhau nghe những câu chuyện hài hước và chia sẻ ước mơ.

Vừa đến nơi, Jisung liền chạy vào bếp và nói với mẹ

''Mami cho coan sang nhà thằng Trồn chơi nha!''

Mẹ Jisung mỉm cười, dịu dàng nhìn hai cậu bé rồi gật đầu đồng ý.

''Trước tối khum zề là ra đường ngủ liền nha coan!''

Jisung và Hyunjin cảm ơn mẹ rồi nhanh chóng rời khỏi nhà, hướng đến nhà Hyunjin.

Trên đường đi, hai cậu bé tiếp tục trò chuyện, bàn bạc về những trò chơi sẽ chơi và những kế hoạch thú vị cho buổi chiều.

Đến nơi, mẹ Hyunjin rạng rỡ lôi chiếc bánh kem dâu trong tủ lạnh ra đặt lên bàn, tay với hai đứa trẻ kia lại ăn.

Jisung và Hyunjin vui vẻ ngồi vào bàn, bắt đầu thưởng thức món bánh kem dâu.

Hương vị ngọt ngào của kem và dâu tây tan chảy trong miệng khiến cả hai đều cảm thấy thật hạnh phúc.

Những tiếng cười giòn tan vang lên khi họ đùa nghịch, chấm bánh vào lớp kem mềm mại và tranh nhau miếng dâu tươi ngon nhất.

Cả buổi chiều trôi qua trong tiếng cười vui vẻ và niềm hạnh phúc.

Jisung và Hyunjin chơi đủ các trò, từ xếp hình, lắp ráp mô hình cho đến chơi điện tử và đọc truyện tranh.

Chúng cùng nhau sáng tạo những câu chuyện mới, phiêu lưu vào những thế giới tưởng tượng đầy màu sắc.

Khi trời bắt đầu sẩm tối, Jisung chào tạm biệt Hyunjin và trở về nhà.

Trên đường về, nó không ngừng nghĩ về một ngày tuyệt vời đã qua, về sự ngọt ngào của bánh kem dâu và những giây phút vui vẻ bên bạn nó.

Jisung nghĩ rằng ngày mai sẽ lại là một ngày đầy niềm vui và mong chờ những điều thú vị mới.

.

Về đến nhà, Jisung mệt mỏi nhưng rất vui.

Nó chào mẹ, tắm rửa và vscn sạch sẽ rồi nhanh chóng thay đồ và leo lên giường.

Mệt mỏi sau một ngày dài nhưng đầy niềm vui, Jisung chìm vào giấc ngủ ngay lập tức.

Giấc ngủ của Jisung thật yên bình và ngọt ngào, như chính chiếc bánh kem dâu mà nó đã thưởng thức vào buổi chiều hôm đó.

''₴₮Ɽ₳₩฿ɆⱤⱤɎ ₵₳₭Ɇ''

không hẳn là ngọt ngào cho lắm

thực ra, nó mơ thấy ác mộng.

Jisung bật dậy, thở dốc, dù là ác mộng như sau khi tỉnh lại nó không còn nhớ thấy gì nữa, một chi tiết nhỏ cũng không.

nó chỉ nhớ rằng, trong ác mộng đó, nó đã hoảng loạn và tuyệt vọng biết bao.

Jisung dần cảm thấy có điều gì không được tốt đẹp cho lắm sắp diễn ra trong tương lai.

mặc kệ, trời vẫn còn tối chán, nó nằm xuống đắp chăn ngủ tiếp.

.

Sáng hôm sau, Jisung vẫn còn ngái ngủ thì nghe thấy tiếng mẹ vội vàng gọi

"Jisung, dậy ngay!

Có chuyện gấp!"

Jisung mở mắt, nhìn thấy khuôn mặt lo lắng của mẹ.

"Có chuyện gì vậy mẹ?"

Mẹ Jisung, giọng đầy hốt hoảng kể lại

"Mẹ của Hyunjin vừa gọi điện thoại, bà ấy khóc nức nở.

Hyunjin đã mất tích từ đêm qua.

Không ai biết thằng bé ấy đi đâu cả."

Tim Jisung như thắt lại, những ký ức về giấc mơ đêm qua bất chợt ùa về.

Nó cảm thấy một nỗi sợ hãi vô hình bao trùm lấy mình.

"Hyunjin mất tích ư?"

Jisung lặp lại, không tin vào tai mình.

Mẹ Jisung gật đầu, ánh mắt đầy lo lắng.

"Phải, cả gia đình và hàng xóm đang chia nhau đi tìm.

Con có biết gì không, Jisung?

Có biết Hyunjin có thể đi đâu không?"

Jisung lắc đầu, cảm giác bất an càng lúc càng lớn.

"Con không biết... nhưng con sẽ giúp tìm Hyunjin.

Cậu ấy là bạn thân nhất của con."

phải rồi, Hyunjin từng giúp nó thoát khỏi những cơn đau từ căn bệnh tâm thần và trầm cảm mà.

Mẹ Jisung đặt tay lên vai nó, khẽ nói

"Được rồi, con thay đồ nhanh lên rồi chúng ta đi tìm Hyunjin.

Phải tìm ra cậu ấy trước khi có chuyện không hay xảy ra."

Jisung nhanh chóng thay đồ, lòng đầy quyết tâm.

Nó biết rằng mình phải tìm ra cậu ấy, người bạn thân nhất, người luôn bên cạnh nó trong những lúc vui buồn.

Và nó tin rằng, dù có chuyện gì xảy ra, nó và cậu sẽ lại gặp nhau, như đã hứa.

ác mộng hôm qua Jisung mơ thấy, là Hyunjin bị mất tích trong...

trong một nơi nào đó?

cơn đau đầu ập đến.

Jisung thật sự chẳng nhớ thêm được gì cả.

cảnh sát bao vây xung quanh nhà của Hyunjin, mọi người đều hết sức tìm kiếm, từ nơi này đến nơi khác, từ ngày này qua ngày khác.

nhưng sau hơn chục năm, cuộc điều tra dần đi vào ngõ cụt.

Jisung dần tin rằng Hyunjin đã thực sự biến mất bằng một cách nào đó.

ai cũng cho là cậu bé Hwang Hyunjin đã chết.

nhưng nó vẫn nung nấu hy vọng rằng người bạn ấy còn sống.
 
Dreamcore | Mắc Kẹt
tầm mộng


helo mìn quay lại rùi đây. tập này có nhiều thuật ngữ và vài chỗ khó hiểu, có thể cmt hỏi mìn ở đoạn đó hoặc mìn đã giải thích sẵn 1 số chỗ rùi nè, có thể đọc để hiểu nhe.

_______________

felix và seungmin sau nhiều đêm vò đầu bứt tóc cuối cùng cũng đã mơ hồ nghĩ ra một cách để đưa jisung tỉnh lại, nhưng có vẻ không được khả thi cho lắm. hai người liền liên lạc để bàn bạc với lee minho. ngay tối hôm đó, anh đã tức tốc lên máy bay về hàn, quay trở lại với ngôi nhà nhỏ nơi jisung vẫn nằm ngủ chưa tỉnh dậy.

kim seungmin, ngoài là bác sĩ y học thần kinh, còn là một dream researcher ( nhà khoa học chuyên nghiên cứu giấc ngủ và tiềm thức ). anh am hiểu REM sleep, lucid dream, cả sleep paralysis lẫn ác mộng mãn tính. nhưng những gì jisung đang trải qua... lại là một điều vượt khỏi phạm trù mọi định nghĩa mà anh từng biết. jisung như rơi vào một trạng thái hôn mê mộng mị, không phải thực vật, không phải rối loạn REM, càng không phải một dạng lucid dreaming rõ ràng. không một máy đo nào phát hiện được sóng não bất thường. không một loại thuốc nào có tác dụng.

chỉ còn một khả năng, jisung đang mắc kẹt ở đâu đó trong chính giấc mơ của mình.

đêm đó, felix ngồi thừ người bên cạnh jisung, trầm ngâm. và rồi anh bật ra một câu hỏi:

"nếu jisung bị kẹt trong giấc mơ, thì... thì... tại sao chúng ta không thử bước vào đó, tìm và đưa cậu ấy trở về?''

cả căn phòng rơi vào im lặng.

seungmin khựng lại. ký ức cũ như một luồng điện vụt qua đầu anh. một người. một người đã từng làm được điều đó.

"bang chan," anh khẽ thì thầm, "tôi chỉ nhớ người đó tên là bang chan. anh ấy học cùng ngành sleep studies và neuropsychology với tôi. anh ấy là dream walker."

"dream walker?" minho nhíu mày.

"người có thể bước vào giấc mơ người khác. hoặc đưa người khác bước vào." seungmin hạ giọng.

"nhưng hai năm trước, anh ấy đột nhiên cắt hết liên lạc. không ai biết tại sao anh ấy lại làm vậy. bangchan biến mất không dấu vết."

và thế là hành trình tìm người bắt đầu. minho lúc đầu chỉ muốn tự mình tìm bangchan, vì anh nghĩ đó vốn dĩ là chuyện cá nhân của anh và jisung. nhưng felix và seungmin đã nhận thức được tính nghiêm trọng của vấn đề nên nằng nặc đòi được giúp đỡ minho nên anh đã đồng ý và rất cảm kích.

họ lần mò từng email cũ, từng đoạn chat, từng bài viết chuyên môn mà bangchan từng đăng. ba người đàn ông, với ba trái tim căng như dây đàn vì lo lắng đã bắt đầu lần theo dấu vết của một người từng biến mất như bốc hơi khỏi thế giới này.

có lúc tưởng như đã thấy được tia hi vọng, nhưng lại vụt tắt. bangchan không còn dùng số điện thoại cũ, mạng xã hội thì đã bị xóa.

địa chỉ nhà anh ta cũng bỏ trống, và trường đại học anh ta từng làm việc lại ghi hồ sơ "nghỉ việc đột ngột, không rõ lý do".

thế là một tháng trôi qua.

minho gần như phát điên khi đêm nào về nhà cũng nhìn thấy jisung yêu dấu vẫn nằm đó, gương mặt của nó vẫn đẹp đấy, vẫn còn thở đấy nhưng không mở mắt. như một cái xác sống bị khóa trong thế giới riêng của mình.

felix bắt đầu tìm hiểu trong các hội nhóm ''dưới lòng đất'' - những cộng đồng nghiên cứu giấc mơ trái phép, nơi người ta chia sẻ những trải nghiệm mộng du, ảo giác, và cả thực hành "dreamwalking" bằng các phương pháp cấm.

và rồi một bài đăng lạ hiện lên.

"có một chàng trai còn khá trẻ, không rõ danh tính, sống tại vùng ven gangwon. người ta đồn rằng anh ta có thể khiến người khác 'gặp lại người đã chết' trong giấc mơ."

"anh ta không nhận tên nào cả. nhưng có một lần, tôi nghe thấy ai đó gọi anh ấy là... chan."

trái tim seungmin chùng xuống.

vậy là bangchan còn sống. nhưng tại sao anh ta lại rút lui khỏi xã hội và sống ẩn dật như vậy?

mất thêm một tuần để lần ra ngôi nhà gỗ nhỏ nằm sâu trong rừng thông ven núi. không có sóng điện thoại. không có điện. chỉ có một căn nhà gỗ đơn sơ với mái đã mục, cửa sổ phủ bụi, và cánh cửa đóng im lìm.

minho là người gõ cửa đầu tiên. nhưng không có ai trả lời.

anh vẫn kiên nhẫn gõ tiếp.

"có ai ở nhà không..? xin hãy mở cửa..."

cánh cửa mở ra. một người thanh niên xuất hiện, anh nhìn minho đang hơi run rẩy và hai người khác đang đứng lo lắng ở đằng sau, ngó xung quanh không có ai nên vội vã kéo ba người họ vào và nhanh chóng đóng cửa lại.

rồi bangchan cất giọng. khàn và hơi mệt.

"các cậu là...."

''là em, seungmin nè. mới có hai năm không gặp nhau mà anh đã quên em rồi hả?'' seungmin trả lời.

"à, anh nhớ rồi."

''còn đây là felix, đồng nghiệp của em.

đây là minho, người nhà bệnh nhân của em.''

''bệnh nhân?''

rồi kim seungmin kể hết mọi chuyện cho bangchan nghe.

''sao anh lại cắt đứt hết liên lạc với mọi người vậy? lại còn sống ẩn dật ở đây....''

bangchan im lặng một lúc lâu.

''chuyện này khó nói.''

''...''

''thật ra cái nghề này (dream walker) không được nhiều người biết cho lắm.

''bước vào giấc mơ'' nghe kì cục nhỉ haha... nói ở chỗ đông người có khi còn bị hiểu lầm là ngáo đá....''

''anh vào việc chính đi''

luyên thuyên một hồi mới biết.

bangchan và một người đồng nghiệp từng là người yêu của nhau.

cả hai cùng nghiên cứu dreamwalking, và một lần nọ, người kia bước vào giấc mơ của một đứa trẻ bị trauma.

nhưng người ấy không trở ra nữa. bangchan đã bước vào để tìm, nhưng chỉ nhìn thấy người yêu mình đang tan biến giữa những ký ức giả, không nhận ra anh nữa, như bị giấc mơ ăn mòn vậy.

anh chọn cắt liên lạc, bỏ trốn khỏi giới khoa học, vì mang trong mình cảm giác tội lỗi và nỗi ám ảnh không dứt.

''nhưng anh chỉ có thể đưa một người vào...''

minho mạnh dạn đáp.

''em. hãy để em''

''chắc chứ? em có thật sự muốn bước vào giấc mơ để cứu người em thương trở về không?''

''vì jisung, em sẵn sàng dấn thân vào hiểm nguy để cứu em ấy trở về.''

bangchan uống một ngụm nước rồi thở dài

''được thôi''

"nhưng nghe kỹ đây..."

"...giấc mơ là một mê cung. nếu bước vào đó, không có gì đảm bảo rằng em sẽ trở về."
 
Dreamcore | Mắc Kẹt
liên kết


bangchan ngồi tựa lưng vào lan can gỗ mục của căn nhà nhỏ giữa núi. trời đêm gangwon lạnh, sương mù đọng từng giọt trên kẽ tóc. sau một hồi im lặng, anh nhìn minho, khẽ gật đầu.

"anh sẽ giúp. nhưng mà...phải làm ngay đêm nay đấy nhé. nếu để lâu hơn, thằng bé có thể không còn là chính mình trong giấc mơ đó nữa."

minho, felix và seungmin không kịp suy nghĩ thêm. chỉ có thể đồng thanh gật đầu. felix lập tức gọi taxi từ làng nhỏ ven rừng, đưa họ xuống thị trấn gần nhất. từ đó, cả nhóm đón chuyến tàu sớm nhất về ngoại ô seoul - nơi jisung vẫn đang nằm thiếp trong căn nhà nhỏ của hai người.

jisung được minho ôm suốt chặng đường, đầu nó tựa vào ngực anh, gương mặt hôm nào còn hồng hào giờ đã dần chuyển sang trắng bệch và co giật nhẹ mỗi lần tàu lắc mạnh. sự sống mong manh như sợi chỉ.

có phải em ấy đang mơ thấy điều gì đó đáng sợ lắm không?... minho lo lắng

trở lại căn nhà ngoại ô, minho cẩn thận đặt jisung lên giường. bangchan cúi sát xuống kiểm tra hơi thở, phản xạ đồng tử, nhịp tim, nhịp não. mọi thứ đều bình thường đến mức có phần....đáng sợ. jisung giống như một cơ thể đang sống không hồn.

''....''

bangchan nhìn quanh một lượt.

"phải đưa em ấy đến phòng thí nghiệm cũ. những thiết bị ở đó mới có thể tạo liên kết đồng bộ giữa minho và giấc mơ của jisung."

"phòng thí nghiệm ở trường anh từng làm việc?" felix hỏi.

"đúng. nhưng đã bị đóng cửa hơn hai năm. chúng ta phải vào đó trong đêm, và thật kín đáo."

seungmin kéo rèm cửa sổ, hé mắt nhìn ra ngoài.

đêm đã khuya, đường xá vắng vẻ nhưng không thể kéo lê một người hôn mê nặng đến giữa trường đại học như thế. mà đó còn là phòng thí nghiệm bỏ hoang, thuộc khu nghiên cứu y sinh cũ, nơi chẳng ai lui tới nữa.

minho nghĩ đến chiếc xe cũ của mình. anh lấy chìa khóa, bảo felix phụ anh bế jisung. họ cẩn thận quấn cơ thể nó bằng áo khoác to, trùm kín đầu bằng mũ hoodie và khẩu trang.

đúng 2 giờ sáng, họ rời khỏi nhà, lên xe nổ máy. xe chạy len lỏi giữa các con phố đã tắt đèn, chỉ nghe thấy tiếng thở căng thẳng trong xe.

đến gần trường đại học, bangchan chỉ dẫn đường đi qua cổng sau, nơi lối đi bộ dẫn vào khu thí nghiệm cũ. tất cả cùng xuống xe, cõng jisung qua những dãy hành lang trống bóng, ánh đèn đường vàng vọt phản chiếu bóng họ đổ dài trên nền đất lạnh.

bangchan dùng thẻ từ cũ để mở cửa căn phòng từng thuộc về anh. mùi ẩm mốc, rỉ sét và cả thứ gì đó đã chết lâu ngày xộc lên. bên trong, màng nhện giăng khắp các góc, thiết bị phủ bụi, vài cái còn vết nứt, bảng điện thì nhấp nháy đỏ như máu.

minho đặt jisung nằm lên chiếc giường gắn cảm biến. seungmin lục tủ lấy hộp dụng cụ kiểm tra thần kinh. felix thở gấp vì vừa cõng vừa chạy trong suốt đoạn đường.

bangchan nhẹ tay lau cảm biến rồi kết nối nó lên thái dương jisung, vừa làm vừa nói nhỏ:

"ở đây vẫn còn một máy điều khiển giấc mơ. nếu ta kết nối được với sóng não của jisung, anh có thể đồng bộ nó với một người khác."

minho đang chuẩn bị tinh thần.

"chỉ người có mối liên kết sâu sắc mới có thể tìm được lối đi trong đó. anh sẽ hỗ trợ minho từ bên ngoài, ổn định sóng và giữ liên kết sống."

seungmin và felix liếc nhìn nhau, rồi đồng thanh

"thế thì để tụi em lo phần ngoài."

bangchan nhìn họ, khẽ gật đầu.

khi tất cả đã sẵn sàng, minho ngồi vào ghế điều hướng, đầu gục nhẹ, bàn tay vẫn nắm chặt lấy tay jisung. bangchan chỉnh dải băng cảm ứng, rồi nhẹ giọng:

"được rồi, bước vào giấc mơ và cứu người ra thôi nào."

minho ngồi bất động bên cạnh thân thể bất tỉnh của jisung, trong khi chan đang kiểm tra những chỉ số trên màn hình cũ kỹ của phòng thí nghiệm. những dây dẫn nối liền từ thiết bị vào đầu jisung, dọc theo thái dương và sau gáy, được cố định cẩn thận bằng băng gạc trắng. từng nhịp tim, từng sóng não được theo dõi sát sao qua màn hình xanh lập lòe ánh sáng yếu ớt.

"đã rất lâu rồi anh chưa đưa người khác vào giấc mơ." chan thở ra, ánh mắt lo âu.

"nó có rủi ro không nhỏ đâu."

"em không quan tâm'', minho đáp, giọng khàn đặc.

"chỉ cần có thể cứu được jisung thì em luôn sẵn sàng."

chan không nói gì thêm. anh chỉnh lại thiết bị, một chiếc mũ kim loại với hàng loạt điện cực bên trong được đặt lên đầu minho. trước mặt anh là một tấm bảng điều khiển đã cũ, một số nút bấm đã mòn chữ.

ánh đèn vàng trong phòng phản chiếu mờ nhạt qua lớp bụi dày phủ trên bề mặt kính.

lần thử đầu tiên thất bại. minho bị đẩy ngược trở ra chỉ vài giây sau khi chan khởi động thiết bị.

"không ổn bây ơi... tín hiệu não không ổn định. bộ lọc ký ức đang phản kháng." chan lầm bầm, mắt dán vào màn hình.

seungmin bước đến, đặt tay lên vai chan.

"anh có cần em kiểm tra hệ thống lọc tầng ý thức không? có khi cần can thiệp sâu hơn để mở lối."

felix thì đứng tựa vào tường, lo lắng nhìn minho đang được tháo thiết bị ra, mồ hôi ướt trán.

"anh ổn không?"

minho gật đầu, không nói gì cả. nhưng đôi mắt ánh lên tia đầy kiên định.

lần thứ hai, họ cố gắng tăng mức độ dẫn truyền thần kinh. chan điều chỉnh sóng alpha, đưa minho vào trạng thái bán thức sâu hơn. thế nhưng, chỉ mới đến rìa giấc mơ, minho lại bị đẩy ra như thể có một lớp màng vô hình đang từ chối sự hiện diện của anh.

"em ấy đang kháng lại. tiềm thức jisung đang tự khóa lại. có thể vì cảm xúc đau đớn hoặc ký ức bị bóp méo."

"phải thử lần nữa," minho cắn răng.

"làm lại đi ạ."

chan nhìn anh hồi lâu, rồi im lặng gật đầu. lần thứ ba, anh và seungmin phối hợp với nhau để tạo ra một không gian mộng giả - một vùng đệm trung gian giữa thực và ảo, nơi minho có thể đứng ở "cửa" giấc mơ mà không bị hút ngược lại.

felix giúp giữ minho ổn định vị trí. tim ai cũng như muốn nổ tung trong lồng ngực. trong khoảnh khắc màn hình nhấp nháy liên tục và đèn tín hiệu chuyển từ đỏ sang xanh, cả bốn người đều nín thở.

"...đang kết nối."

chan nói khẽ, mồ hôi rịn bên thái dương. anh nắm chặt cần điều chỉnh, giữ mức sóng ổn định.

"minho......đang vào được rồi."

trong khoảnh khắc ấy, cả phòng chìm trong im lặng. chỉ còn tiếng máy móc rì rầm, ánh sáng xanh từ màn hình chiếu lên gương mặt jisung đang ngủ say và minho giờ đây đã bắt đầu bước vào một thế giới xa lạ, mơ hồ, nơi giấc mơ của jisung tồn tại như một cơn mê dài bất tận.

cuộc hành trình thật sự giờ mới bắt đầu.
 
Dreamcore | Mắc Kẹt
biển


minho mở mắt ra giữa một khoảng trời xanh nhạt, anh nhận ra mình đang đứng trên một bãi cát trắng mịn trải dài. bãi biển trong xanh rộng lớn bất tận, sóng vỗ nhè nhẹ vào bờ như muốn thì thầm an ủi ôm ấp lòng người.

nhưng anh là ai?

trời nắng nhẹ, chỉ là một thứ ánh sáng dịu dàng mơ ấm như ban mai lúc sớm.

gió thoảng nhẹ, thổi lướt qua mái tóc và làn da của anh, mát rượi.

anh mỉm cười. quanh anh là những người bạn cũ nào đó đang cười nói vui vẻ, chơi đùa ném bóng trên cát, đốt lửa trại. ai đó dúi vào tay anh một lon soda mát lạnh, ai đó gọi anh lại tham gia trò chơi. mọi thứ thật chân thực, như một kỉ niệm ngày hè anh từng trải qua, hoặc chỉ từng mơ ước.

minho nhìn thấy một bóng người nhỏ nhắn đang quay lưng lại với anh, vui vẻ nghịch cát cách anh không xa.

minho nhìn chằm chằm vào cậu trai ấy, bởi cậu ta gợi đến cho anh một cảm giấc rất đỗi quen thuộc, rất gần gũi, gắn bó, như là thân quen lâu năm vậy.

anh rời khỏi nhóm bạn, tiến về phía người ấy, có phải anh bị bệnh không mà sao từng bước đi của anh lại chậm chạp đến thế? càng lại gần, càng có những hình ảnh (?) hiện lên mờ ảo trong tâm trí anh khiến anh khó hiểu. cuối cùng anh cũng đã đến trước bóng hình dáng người vẫn đang quay lưng về phía mình, anh nhẹ nhàng đặt tay lên vai người ấy ''em là..?''

nhưng ngay khoảnh khắc ấy, bỗng như có thứ gì đó nổ tung trong đầu anh, một cơn đau dữ dội như xé toạc não bộ. anh ôm đầu rên rỉ, bước chân loạng choạng ngã ra đằng sau, ngồi phịch xuống bãi cát. từng hình ảnh, kí ức ùa về trong thâm tâm anh, về người vợ nhỏ bé của mình jisung, về căn bệnh gọi là ''mắc kẹt trong giấc mơ'' mà felix và seungmin đã nói, về kẻ có thể bước vào giấc mơ người khác là bangchan....cuối cùng anh cũng đã nhớ ra mình là ai, tại sao mình lại ở đây, và hình bóng cậu trai bé nhỏ thân quen ấy trước mặt anh chính là jisung, là jisung đấy.

anh lờ mờ nhìn thấy jisung đã hoảng hốt và run rẩy như thế nào khi nhìn thấy anh và bỏ chạy khỏi đó.

đầu còn hơi choáng nên minho chỉ kịp đưa tay ra muốn giữ jisung lại nhưng không kịp, miệng cứ ấm a ấm ớ không nói lên lời.

khi đã có thể nói lại minho liền hét lên

- JISUNG?

JISUNG!

ĐỢI ĐÃ!

nhưng jisung cứ chạy, chân trần đạp sóng, cậu đang dần chạy ra xa hơn bờ biển nhưng có vẻ như sóng cũng không thể giữ chân cậu lại chậm hơn, tốc độ vẫn nhanh nhẹn cứ như đang lướt sóng, rồi bóng hình bé nhỏ đó dần chìm vào làn nước trong veo.

minho hơi khó khăn đứng lên, bất lực nhìn người thương của mình biến mất. một lần nữa, anh lại một lần nữa để jisung vụt khỏi vòng tay của anh.

biển trở lên im lặng đến rợn người.

đằng sau minho, những tiếng cười nói dừng lại. anh quay đầu khó hiểu.

những ''người bạn'' của anh dần biến dạng. da họ rịn thứ chất lỏng nhầy nhụa, nâu đỏ và đặc quánh, nhỏ giọt xuống đất như nhựa nóng chảy, xì xèo như bị tạt acid. gương mặt méo mó, vặn vẹo, miệng trễ xuống, nở một nụ cười tởm lợm lộ hẳn hàm răng vỡ vụn kéo dài đến tận mang tai. nhãn cầu của họ rơi lăn lóc dưới bãi cát trắng ngà, còn kéo theo mấy sợi thần kinh rướm máu. sau đó là những cái hốc mắt đen sâu hoắm, trườn bò bên trong là thứ gì đó ngọ nguậy, lúc nhúc giẫm đạp lên nhau rồi cuối cùng là từng con từng con rơi ra ngoài, biến thành dịch trắng đục nhão nhoét trên bãi cát.

thân hình họ như bị gập sai khớp, cổ ngoặt về sau, tay chân dài ngoằng, những ngón tay biến dạng ngoằn ngoèo như cành cây khô. có kẻ ngực lõm vào, xương sườn nhô cả ra ngoài, đâm xuyên qua lớp da chằng chịt mạch máu. máu đỏ chảy lênh láng xuống cát, vài giọt còn tham lam bắn lên cả gương mặt thờ thẫn của minho.

tên thì cao lều nghều, kẻ thì thấp đến mức muốn bẹp dí xuống cát.

điểm chung là tất cả chúng đều đến gần minho với dáng vẻ loạng choạng, từng bước đi đều phát ra tiếng răng rắc của xương vỡ, thịt rách, khớp lệch. cổ họng gầm gừ rên rỉ như muốn ăn tươi nuốt sống bao vây lấy anh không cho anh chạy vào rừng.

minho giật mình lùi lại phía sau. nhớ lại lời bangchan nói khi bước vào giấc mơ của jisung không được để những ''cư dân'' ở đây biết mình là người ngoài, nếu không thì...., với tình cảnh như này thì minho chắc chắn rằng anh đã bị phát hiện là ''người ngoài'' rồi.

nhập cảnh trái phép đúng là...

anh quay đầu chạy. nhưng trước mặt anh là bãi biển mênh mông rộng lớn, anh phải chạy trốn ở nơi nào bây giờ?

bỗng một hòn đảo hiện lên trước mắt anh. với khả năng tính toán của mình thì.....anh có thể trốn thoát vì có lẽ khoảng cách nơi đây và hòn đảo đó không quá xa để anh bơi bằng sức của mình (khoảng cách ngoài đời thực sự ngắn). nhìn vậy chứ ngày xưa anh đây vô địch giải bơi lội ao làng đấy. (am so di nó ooc vì anh mều ngoài đời hỏng bít bơi nhưng mà trong này thì ảnh có nhé và bơi dỏi là đằng khác🙂))))) )

không còn thời gian để suy nghĩ, anh lao mình xuống dòng nước. lần này mỗi cú quạt tay, mỗi lần đạp chân đều có hy vọng chạy trốn, tìm điểm tựa, níu lấy một mảnh hiện thực dù cơ hội thành công chỉ có một chút. sau lưng, tiếng bước chân của những "người bạn" đang không ngừng tăng tốc. họ lao tới, tiếng gầm gừ kéo dài như tiếng lưỡi dao cào vào kim loại, gai góc và khó chịu, khiến sống lưng lạnh toát, vang khắp bầu trời mơ.

anh bơi hết tốc lực. nước mặn mơn man, cát mịn dưới đáy như bị kéo ra khỏi tầm tay. khoảng cách giữa anh và đảo dường như thu ngắn, rồi lại kéo dài, như ''ai đó'' đang ''kéo'' hòn đảo xa mất khỏi tầm mắt anh. anh nghĩ mình đã bơi được...ờ....bao lâu rồi nhỉ? phút? giờ? cảm giác thời gian ở đây méo mó, mỗi nhịp thở dài như một thế kỉ.

còn hòn đảo...hòn đảo....tại sao nó cứ lùi ra xa? anh đã đập nước, đã dùng hết hơi lực mà vẫn thấy khoảng trống kia mơ màng như sương. chân tay anh bắt đầu ê ẩm, miệng mặn, mắt mờ. trong đầu ù ù những tiếng vọng rằng liệu bọn họ có đang đuổi theo mình không? hay đây chỉ là nỗi sợ tự tạo từ tận trong thâm tâm của mình?

bản năng mách bảo muốn quay đầu lại dòm xem ''những người bạn đáng yêu ấy'' có đang đuổi theo mình không nhưng các khớp xương như đông cứng lại, cơ bắp như bị đóng băng. mỗi lần quạt tay đạp chân đều nặng nề hơn, như có thứ gì bóp nghẹt thể lực của anh. anh chống chọi, cố gọi tên jisung trong vô vọng "jisung... jisung..." nhưng tiếng gọi cứ trôi theo nước, mờ nhạt đi.

máu nóng trong người hạ dần. anh cảm nhận được một cái gì đó kéo mình xuống - không chỉ là nước, mà là trọng lực của chính cái giấc mơ chết tiệt này, muốn nuốt chửng anh thành một phần của nó. mắt anh đục mờ, tầm nhìn rạn nứt. những màu sắc xung quanh loang ra như mực nước, hình dạng của hòn đảo kia trở nên vô định.

cuối cùng, anh không thể tiếp tục chạy trốn nữa. cơ thể không chịu nổi, người nặng dần. anh thả lỏng, mặc cho dòng nước ôm lấy. trong khoảnh khắc giữa tỉnh và mơ, một suy nghĩ vụn vặt, đau đáu lóe lên mình đã cố hết sức rồi mà....? và thế là bóng tối ập đến, anh ngất lịm đi, rơi vào cõi mơ sâu hơn nữa.
 
Back
Top Bottom