Khác Dream Cipher

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
362,345
Phản ứng
0
VNĐ
44,735
407343676-256-k932939.jpg

Dream Cipher
Tác giả: Esteil
Thể loại: Huyền ảo
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Bạn ngủ bạn mơ.

Họ ngủ không mơ.

Rốt cuộc là được chọn hay trò hề..."

KHÔNG QUAN TRỌNG"..."

Tôi Elatain, sẽ là người dẫn truyện vén màn bức tranh của sự giả dối"
"Rất mong quý vị đón xem"



giấcmơ​
 
Có thể bạn cũng thích !
  • Dream smp and some stories
  • [alldream] mệt mỏi
  • dreamcore | mắc kẹt
  • Dream smp and some stories
  • Dream Cipher
    Chương 1: Chạy trốn bóng tối


    Trong DOD:

    Bóng tối là sự vắng mặt của ánh sáng.

    Điều bình thường ấy bây giờ cũng biến dạng rồi.

    Chiếc đèn đường cũ kĩ cũng đành bó tay mà không làm việc nữa-nó đã tắt.

    Tuy không phải nguồn sáng duy nhất nhưng nó khiến ta hít khí lạnh.

    Một chiếc ra đi để lại sự nổi bật bất thường, với độ đổ bóng và tương phản méo mó từ những nguồn sáng khác.

    Elatain mở mắt trên chiếc ghế dài ngoài công viên.

    Nhìn ngoại hình tươi sáng ấy chẳng ai biết tinh thần cô đang rất kiệt quệ.

    -Này là...buổi sáng thật à?

    -Sao tối thế, buồn ngủ quá..

    Ngoài chỗ Elatain vừa ngồi ra thì, còn có một nguồn sáng khác đến từ trung tâm công viên.

    Đúng là tuy mệt nhưng từ lúc mở mắt cô đã di chuyển.

    Nơi có một đứa nhóc.

    -Em trai chơi gì đấy?

    -Chị hai à, em vẫn sẽ không chịu đi đâu-gương mặt ăn vạ

    -Cho em ở lại đây chơi đi mà.

    "Ồ" không biết nên phản ứng sao.

    Cô chỉ đơn giản quay đi đâu đó bỏ đứa nhóc lại với cảnh báo không chạy lung tung

    ...

    Thu hút một đứa trẻ rất dễ.

    Chỉ cần là thứ khiến chúng tò mò.

    -Cái ghế kia có một con mèo bằng bóng bay kia-ánh mắt do dự

    Bóng tối dường như đang di chuyển để ẩn dấu thứ gì đó.

    Cách Elatain một bước chân là màn hình điện thoại cùng thứ ánh sáng méo mó kia.

    Như một cây trụ trông thật dị.

    Nén sự khó chịu khi bước qua nó.

    "Alo Elatain.

    Con này,dẫn em đi chơi nhưng nhớ về sớm lúc cơm nhé.

    Không đi vào mấy nơi có nhiều sương đen.

    Q nó hay đòi lắm con không được chiều thằng bé nhá..."

    "Tất nhiên rồi, mẹ ạ."

    ..

    ..

    "Nín thở!

    Nín thở!

    Mình không thấy gì hết"

    Nhóc con sắp khóc đến nơi

    .

    Tác hại của một chân bước vào bóng tối.

    Nhưng lại quay đầu về phía ánh sáng.

    "Q ngươi bị trừng phạt".

    -Q à em chịu về chưa- giọng nói ôn hòa- cô cùng chiếc đèn bước tới

    -C..hi...chị!

    Như thứ nhóc Q vừa thấy chỉ là ảo giác..

    Chỉ đơn giản là nhét chiếc đèn vào tay Q.

    Sau đó cô lại tiến vào màn "sương đen" xuất hiện cùng chiếc xe đạp.

    "Đúng là trẻ con mà.

    Mình đang vui vì có manh mối ấy vậy mà thằng nhỏ lại bị mấy thứ kia nhắm vào rồi".

    Cô đang cố gắng nhất có thể để đạp xe, vừa sắp xếp manh mối.

    ...

    Bàn đạp quay nhanh đến mức để lại tàn ảnh.

    Elatain phóng như một chiếc xe máy vậy.

    Cô không thấy đường chỉ có đi tới đâu sương đen mới lùi bước để nhìn.

    Một của hàng, thứ chưa bao giờ xuất hiện trên đường làm Elatain tưởng nơi đây phải đạp xe vô tận.

    Âm thanh vỡ tan rất giòn.

    Chỉ thấy mắt chớp chớp, bóng tối muốn lao đến rồi.

    Trong khoảnh khắc ấy chỉ có bị bóng tối bao vây.

    "Ừ"-Elatain liếc mắt chán chường

    Bên trong cửa hàng có một tốp người đang cố lắp thêm bóng đèn.

    Chỉ nghe tiếng kính rơi vỡ.

    Họ liền từ tầng hai mà nhảy xuống...

    "Chào mấy cô chú..anh chị"-Q nở một nụ cười gượng gạo.

    Họ trố mắt nhìn nhau còn Elatain cô đang cầm những mảnh kính lên xem xét.

    Là người chung một thế giới họ cũng không đòi hai người phải giải thích.

    -Lên lầu đi ở đây không an toàn-một người lên tiếng.

    "Không hỏi gì hết à?

    Ít nhất phải nói gì để mình có thông tin chứ!".Elatain khóc trong lòng khi cô rất muốn nói "tôi không phải người ở đây"

    Trên lầu, ai cũng thủ sẵn cho mình một góc.

    Mỗi người mang tâm tình riêng

    Đồng hồ vẫn cứ điểm tích tắc...mọi người đang sửa và thay mới bóng đèn với mỗi giờ là một chu kì như thế.

    3 GIỜ SÁNG.

    -Mọi người tập trung nhé 4 giờ là phải tắt đèn mở cửa tiệm.

    16 tiếng trôi qua rồi.

    Elatain cũng đã nắm được quy luật ở đây, khi một ngày chỉ có 4 tiếng an toàn.

    "Vậy là sắp qua rồi..sau vụ này mình phải đi ngủ thôi"

    Rè...r

    Bỗng mọi thứ lặng đi.

    Chỉ thấy những tấm kính nứt ra.

    Một đống âm thanh hỗn loạn rơi vào tai.

    Chúng vẫn chưa buông tha cho Q.

    Tiếng hối thúc Elatain dịch chuyển cứ vang vảng mãi.

    Nhưng cô không còn đủ sức nữa rồi.

    Vác theo Q và cuộn dây thừng, Elatain lao xuống tầng một

    Lúc cô vừa ra khỏi cửa.

    Cũng chính là lúc kính trên tầng hai vỡ tan kèm theo sự hỗn loạn trong im lặng.

    Khi không nghe thấy gì nó còn đáng sợ hơn việc nghe thấy.

    Đằng sau của hàng ẩn dấu một cây cột đèn.

    Nhưng cô đã hết sức rồi...

    Chỉ thấy tầm nhìn lòa đi rồi bật sáng trở lại.

    -Elatain không sao chứ?-một đốm sáng nhỏ lên tiếng

    -Ừ tôi còn sống.

    -Cũng may là nhờ gợi ý.

    Sinh vật kia thấy vậy cũng chỉ lắc người.

    -Cậu không cần phải lao vào DOD bất chấp như vậy...

    -Tôi nghỉ chút, 1 giờ sau hãy khỏi động DOD-cắt lời

    Thế giới thực:

    -Này, đây được không-thiếu nữ vừa nói vừa đưa một tấm hình.

    -Quá bình thường tao muốn ai đó đặc biệt hơn cơ-cậu trai trả lời

    -Kết bạn mà tưởng lập xã đoàn không đấy.

    -Bạn của tao phải đặc biệt như thế này mới xứng tầm- gương mặt tự hào.

    Trong DOD:

    -Tiếp nào Mii.

    -Elatain DOD tiếp theo là chưa xác định.

    Nhưng cậu phải giải cứu những người bị kẹt.

    -Thù lao là 2000 Tinh Kim nhỉ?

    Đi thôi.
     
    Back
    Top Bottom