Cập nhật mới

Khác | Drahar | Độc ác thì sao?

| Drahar | Độc Ác Thì Sao?
«Chương 37» Mở lòng


Harry không phải là người duy nhất trọng sinh lại kiếp trước, Trước lúc đó Draco lại đang ở địa ngục đối mặt với Thần Chết và tất nhiên là không dễ dàng gì mà có thể quay lại đây.

Chuyện kiếp trước Draco là người rõ hơn ai hết, anh biết những kẻ đã khiến cho Harry chôn mình dưới biển lửa, một kế hoạch hoàn hảo như vậy Ron không thể nào nghĩ ra, chắc chắn phía sau có người sắp xếp cũng chính là kẻ chủ mưu đứng sau cái chết thương tâm của Harry, anh nghĩ Ginny có liên can đến việc này.

Nhưng cho đến thời điểm hiện tại cô ta vẫn như bình thường không có điểm gì bất thường.

Cho dù Draco đúng là không ưa Gryffindor thì anh chưa từng nghĩ là Tam Giác Vàng lại tan rã theo cách này, bọn họ đã từng là những người bạn thân thiết nhất.

Và một bước ngoặt mà anh không ngờ đến chính Ron là kẻ đẩy bạn thân vào chỗ chết, tuy nhiên nói đi nói lại thì gã có thật sự là giống như Peter?

Thay vì sống trong sự giàu sang thì gã lại tự sát sau ngày hôm đó.

Harry cởi chiếc áo sơ mi ra, để lộ hình xăm sau lưng, đặc biệt là các vết nứt, giống như vực thẳm sẽ chẳng bao giờ tìm lại được ánh sáng đã mất.

Draco không khỏi ngạc nhiên, anh không ngờ là con quỷ đó đang bị phong ấn trong người cậu.

Harry than nhẹ một tiếng, rốt cuộc thì cậu đang mong đợi chuyện gì đây, người kia chắc là sắp bỏ đi rồi.

Nhưng Harry không ngờ là anh lại ôm cậu từ phía sau lưng.

"Anh là tên ngốc."

"Đồ ngốc của em, mãi mãi."

"Kể từ bây giờ anh sẽ là người thoa thuốc cho em, đừng có làm phiền cha đỡ đầu nữa."

Draco cười gian xảo, ngày này cuối cùng cũng đến rồi.

Harry nửa tin nửa ngờ, nhưng cậu vẫn đưa lọ độc dược cho anh, hơi không tự nhiên vén mái tóc dài sang một bên, Draco cũng nhanh chóng vào việc liền cho một lượng độc dược vừa phải vào tay, thoa đều lên lưng cậu.

Ngay lập tức hình xăm có sự thay đổi, các vết nứt cũng giảm đi, tuy độc dược này đúng là có hiệu quả ngay lập tức.

Nhưng nó có một nhược điểm là 'quá nóng' khi sử dụng thì sẽ có cảm giác như bị lửa thiêu đốt vậy.

Xem ra cha đỡ đầu bất đắc dĩ lắm mới phải dùng loại độc dược này.

Cả hai cứ như vậy mà tắm chung với nhau, mặc dù anh thích muốn chết đi được nhưng mà không được làm vậy, lỡ như mà làm thật Harry sẽ đuổi anh ra khỏi phòng mất.

Vì vậy nên Draco mới nhìn chằm chằm vào cậu, không chịu dời mắt sang chỗ khác, còn Harry thì chú ý đến 'vật nhỏ' của anh, nó luôn to lớn như vậy sao?

"Anh nhìn đủ chưa vậy?"

"Có nhìn cả đời cũng không đủ."

////////////// Sau sự cố phòng tắm ở Chương 15 /////////////

Draco Lucius Malfoy - Đối thủ ghê gớm nhất mà anh từng gặp phải.

Gục ngã trước cổng thiên đường đúng là có thật, Tại sao hôm nay anh lại tươi cười và lại thẹn thùng với một đứa con trai bằng tuổi mình? anh vừa tìm được ánh sáng của mình nhưng lại bị lấy mất và không cách nào tìm lại được.

Đến tận bây giờ tim của Subaru vẫn còn đập thình thịch khi nhớ lại khoảnh khắc anh và cậu ở trong nhà vệ sinh, Subaru chỉ là không hiểu một chuyện, rốt cuộc ý của cậu khi nói muốn 'vui vẻ' là gì chứ?

Không lẽ tên Malfoy đó nhàm chán đến mức cậu phải tìm bạn mới để chơi hay sao?

Chỉ tiếc là người anh cần gặp hôm nay lại không phải là điện hạ mà chính là vương tử của Slytherin - Draco Lucius Malfoy, mọi thứ xung quanh anh ta toàn là mùi tiền, chắc cũng là một người không ra gì rồi và Subaru không phải vì thế mà chấp nhận hạ mình xuống cầu xin, cho dù anh có làm gì thì Draco chắc chắn sẽ không đếm xỉa đến.

Tuy nhiên nơi này trong trí nhớ của Subaru thì lúc nào cũng ngoài sức tưởng tượng, huyền bí nhưng lại hấp dẫn vô cùng, khi anh biến thành con quạ bay vào đây, nhìn ngắm xung quanh như một thằng ngốc.

Bước vào trong thì nhìn thấy Draco đang ngồi trên sofa cùng với đồng bọn, và hình như là anh ta đã biết

"Xin chào, Draco Malfoy."

Subaru cười nhẹ, anh lịch sự chào hỏi và cái anh nhận lại chính là ánh mắt chán ghét của Draco.

"Cơn gió độc nào khiến mày đến đây vậy?"

Draco cười mỉa mai, chỉ với vài câu đâm chọt đã khiến cho người kia tức muốn đỏ mặt lên: "Biến đi, tao không có tâm trạng nói chuyện với mày."

"Một là mày cút về Ravenclaw mà đọc sách cho bớt ngu đần lại hai là tao đập cho mày khôn ra."

"Sao cậu lại như vậy chứ?"

Subaru hừ nhẹ một tiếng, anh ước gì mình có thể trò chuyện với điện hạ thật là nhiều chứ không phải ở đây tranh luận với con công ngạo mạn này: "Điện hạ không thích người bạo lực."

"???"

Đôi lúc Blaise tự hỏi là sao trên đời này lại có những người ngây thơ đến mức anh phải ngẩn ngơ, và cái tên khù khờ trước mặt lại có khả năng là thành viên mới trong nhóm cơ đấy?

Theo lời của điện hạ thì Subaru có vẻ 'thông minh' và đáng tin cậy nhưng làm thế nào mà anh ta lại nghĩ Harry không thích người bạo lực trong khi cái nhóm này toàn người không bình thường, thôi thì Blaise Zabini này sẽ hy sinh tấm thân ngọc ngà này để cho cái tên ngốc nghếch kia hiểu.

"Pansy thích Hermione!

Pansy thích Hermione!"

Blaise liều mạng hô to, anh biết mình sắp tiêu đời rồi, nhưng mà hình như là mặt Pansy hơi đỏ lên thì phải?

Quần lót Merlin, không lẽ trong lòng cô thật sự quan tâm đến Granger?

"Làm sao cậu ta biết được?"

Pansy nhướng mày khó hiểu, anh vô tình nói ra suy nghĩ của cô, Pansy đang đỏ mặt giống như con gái bình thường, ngạc nhiên thật, thế mà bấy lâu nay anh cứ tưởng mình đang chơi chung với thằng con trai cơ đấy?

Chứ làm gì có đứa con gái nào mà thích chơi bạo lực chứ?

Và cô đã bắt được anh rồi.

Con gái đúng là đáng sợ thật mà.

"Blaise...cậu NHẤT ĐỊNH SẼ CHẾT VỚI TÔI!"

Pansy gằn giọng nói, cô túm áo Blaise rồi lôi ra khỏi nơi này: "...Tớ có việc đi một lát rồi sẽ quay lại ngay."

"Harry là một người rất thú vị, tôi thích chơi với cậu ấy là chuyện bình thường thôi mà?

Liên quan gì đến cậu?"

Subaru nhoẻn miệng cười, anh cố tình khiêu khích Draco: "Hay là cậu đang đố kỵ với tôi?"

"Vậy sao?"

Draco nhún vai đáp lại.

"Gia tộc Eragon nổi tiếng là si tình, là kẻ mù quáng trong tình yêu, các người chẳng phải là sẵn sàng dùng tất cả thủ đoạn để đạt được mục đích hay sao?

Mẹ mày chưa từng yêu cha mày, bà ấy thà chết còn hơn là ở lại cái địa ngục ấy."

Draco cay nghiệt nói, xem ra anh đã đánh giá con trai của lão Damian quá cao rồi, mới nói có vài câu là mặt tái mét lại: "Mày không nghĩ rằng Harry sẽ giống như mẹ mày hay sao?"

"K-Không..."

Khuôn mặt của Subaru trở nên méo mó, cả hàm răng của anh đang run cầm cập lên, Anh hoang mang tột độ, làm thế nào mà Draco biết chuyện này chứ?

Cha đâu phải là người tùy tiện nói ra đâu chứ?

Suri lại càng không có khả năng.

Điện hạ sẽ chán ghét anh nếu biết chuyện này, chỉ nghĩ đến thôi mà anh đã muốn chết đi sống lại rồi.

"...Có phải Harry rất đẹp hay không?

Đó là suy nghĩ đầu tiên của tao khi lần đầu tiên thấy một người như vậy, Cậu ấy chính là yêu nghiệt rất thích trêu chọc người khác và đôi khi lại biến thành tiểu ác ma khiến cho người khác không thể không thuần phục, vậy nên người như vậy chỉ có thể là của tao, một mình tao."

Draco cười nhẹ, anh vẫn còn nhớ hình ảnh đầu tiên của mình khi gặp cậu, anh đã không có cơ hội làm bạn với Harry, cậu thẳng thừng từ chối anh cũng chỉ vì Weasley và con máu bùn đó.

Thế mà cuối cùng lại trao nhẫn cho nhau mới ghê ấy chứ?

Lúc nào cũng có nhau.

Đến cái chết cũng không thể chia lìa chúng ta.

Anh đã nói rằng: "Còn sống thì chắc chắn sẽ tìm thấy nhau, nếu chết thì sẽ mãi thương nhớ."

Em đáp lại rằng: "Có duyên chắc chắn sẽ gặp lại."

"Mày không thể đánh bại được tao."

Subaru cười khổ, lời cảnh báo của tên tóc vàng không phải là không có lý (tuy nghe như đấm vào lỗ tai) nếu suy đi nghĩ lại anh từ nhỏ đến lớn luôn có được thứ mình muốn, mà không cần phải giống như bây giờ cực khổ vì một người con trai, Subaru từ một công tử giàu có, anh từ bỏ tất cả cũng chỉ vì Harry, anh không cần sự thương hại của cậu, cái mà Subaru muốn có nhất chính là tình cảm của cậu, trở thành tri kỷ của điện hạ.

"Thiếu gia Malfoy, tôi thua rồi."

////////////

Tự nhiên Draco hắt xì một cái, anh hơi khó chịu lấy khăn lau mũi, miệng rủa thầm kẻ dám nói xấu sau lưng mình, nhưng sự chú ý của Draco đã rơi vào cặp mông đầy đặn à nhầm là vòng eo mảnh khảnh của Harry, phải bắt cậu ăn nhiều hơn nữa mới được.

Thế là Draco đã vứt hết liêm sỉ để bế Harry mà đi, cả hai cứ như là vợ chồng mới cưới vậy mới nghĩ tới đây thôi là anh đã sướng tê người rồi, và sẵn tiện nói luôn, Draco sẽ cho lời khuyên chân thành tới những con cẩu độc thân không có người yêu.

Tôi biết mà.

Các bạn không có người yêu nên ghen tị với tôi chứ gì?

Thôi cứ ở yên một chỗ thì tình yêu sẽ đến mà, còn khi nào nó đến thì tôi không biết. . .

Harry hơi đỏ mặt, cậu bây giờ đang nằm gọn trong vòng tay ấm áp của Draco: "...Làm như vậy là không có được đâu."

"Khư khư, không có sao đâu."

Draco nhếch mép cười gian xảo, anh nuốt nước bọt, sao mà Harry lại xinh đẹp thế này chứ?

Ngày nào cũng đẹp, thở cũng đẹp, nói chung là làm gì cũng đẹp hết là sao vậy?

//////////////

Cho Chang cười hí hửng đến Hufflepuff, sau ngày hôm nay thì Huynh trưởng Cedric sẽ trở thành bạn trai của cô, ngay sau khi ả tỏ tình thành công với anh, cả hai sẽ hạnh phúc bên nhau trọn đời, nhưng cô ta không hề biết hôm nay lại là cơn ác mộng tồi tệ nhất trong đời mình.

"Anh Cedric...và Oliver?!"

Khuôn mặt Cho Chang nổi đầy hắc tuyến, rốt cuộc thì Đội trưởng Gryffindor đang làm gì ở đây vậy?

Tại sao cả hai lại nắm tay một cách thân mật vậy?

Họ trông như là đang hẹn hò vậy, không phải cô kỳ thị.

Nhưng mà đồng tính là bệnh đấy!

Hai người con trai không thể nào sinh con đẻ cái được, chỉ có nam và nữ mà thôi.

"Rốt cuộc thì anh ta có quan hệ gì với anh vậy?"

Cho Chang khó chịu hỏi.

Nhìn thấy ánh mắt khác thường của cô, anh cứ tưởng là đang gặp ác nữ vậy, nụ cười quỷ dị của cô ta làm cho Oliver cảm thấy bất an, anh lắc đầu nhìn bạn trai mình, nhưng Cedric lại thẳng thắn nói: "Cậu ấy chính là người yêu của anh."

"S-Sao có thể chứ?"

"Anh nói dối!"

Cho Chang sau đó la hét ầm ĩ lên, cô ta hành động lố lăng như mấy mụ muggle, đến cả Cedric cũng phải bất ngờ: "TẠI SAO LẠI LÀ ANH TA CHỨ?

EM ĐÃ LÀM TẤT CẢ MỌI THỨ ĐỂ ANH CHÚ Ý ĐẾN EM. . .Hay là anh cũng chỉ là một kẻ bạc tình như Draco Malfoy?"

"Gì chứ?"

"...Anh ta là người ruồng bỏ Astoria để đến bên cạnh thằng đồng tính dị hợm đó thôi mà?"

Cho Chang cười nhạt, cô ta không biết bộ dạng lúc này của mình đã trở nên xấu xí trong mắt Cedric.

Hèn hạ và ích kỷ.

"Cô, tỉnh táo lại dùm tôi!"

Oliver không nhịn được tát Cho Chang một cái, những lời vừa rồi của cô ta thật sự rất quá đáng, tuy anh cũng không thích Slytherin nhưng anh tôn trọng tình yêu của Draco và Harry và anh sẽ không tha thứ cho kẻ nào dám xúc phạm Cedric, người duy nhất được phép bắt nạt anh ấy chỉ có Oliver Wood này mà thôi!

"A-Anh điên rồi."

"Im lặng hết đi!"

Cuối cùng thì Cedric cũng lên tiếng, cuộc tranh cãi này phải dừng lại tại đây.

Anh đã rất đau lòng khi nghe những lời cay độc từ một người mà anh xem như là em gái ruột vậy, cô gái năm ấy đã không còn: "Em đừng cư xử như trẻ con nữa!"

"A-Anh nói em trẻ con?"

«Hết Chương 37»

reuplaconcho
 
| Drahar | Độc Ác Thì Sao?
«Chương 38» Tìm thấy nhau


Cho Chang giận dỗi trở về Ravenclaw, trên đường đi cả người cô ta cứ nóng bừng lên, giống như là bị cảm, chính cô không ngờ được đây chính là tác dụng phụ của nọc độc Medusa để lại, cô chỉ muốn trở về chứ không là bị cảm chết mất, sau lưng còn có ai đó đang lén lút chạy theo sau cô ta, dáng người nhỏ bé vô cùng đáng yêu.

"Hừ, hừ tất cả đàn ông trên đời này chết hết đi."

Sau đó có ai đó chạy đến, ôm lấy cô ta từ phía sau, đã vậy còn bịt mắt lại, cảnh này đúng là lãng mạn như truyện ngôn tình của Muggle vậy, Cho Chang đỏ mặt, chắc chắn là anh ấy đến đây xin lỗi cô đây mà

'A-Anh Cedric?

Anh ấy đến đây để xin lỗi mình' Cho Chang mừng thầm trong lòng, chưa kịp đáp lại thì giọng nói kia đã đập tan.

"Nếu là cừu thì nói xin chào."

Luna cười tinh nghịch, cô bé chính là người đã che mắt Cho Chang.

"BIẾN NGAY!"

Cho Chang tức giận nói, cô ta trong lúc hét la Luna đã bỏ một viên kẹo vào trong miệng: "MÀY BỊ ĐIÊN RỒI À??!"

"Nếu cô cho rằng mình là thông minh đệ nhất thiên hạ thì đừng có phun ra."

Quả nhiên là có tác dụng với người luôn tự cho mình là đúng, với lại đây còn là vị Cho Chang thích nhất, sau đó còn mạnh miệng nói: "Mày nghĩ tao sợ à, nhầm to rồi."

"Vâng, vâng cô là nhất."

Luna nhún vai nói, cô cố gắng đỡ con heo này về phòng, chứ ở đây ăn nói lung tung cứ như bị dở hơi.

"Còn mày là đồ ngốc."

Luna cũng không để ý, đây là câu chửi ít sát thương nhất của cô ta, xem ra Cho Chang đúng là bị bệnh thật rồi.

Vừa trở về phòng là Cho Chang nằm xuống giường ngay, chỉ vì muốn đuổi khéo Luna, cô ta giả vờ ngáy to để Luna bỏ đi, nhưng cô lại mỉm cười, đã vậy còn tốt bụng đắp chăn cho cô ta ngủ, còn để lại những viên kẹo mà Cho Chang thích trên bàn.

Con nhỏ này sao vậy?

"Từ bây giờ, cô được tự do rồi đó."

Luna bật cười một tiếng: "Nhất định phải sống thật tốt."

Sao nó lại tốt với mình vậy chứ?

'Những lời ấm áp như vậy, đã lâu rồi không có ai nói cho mình nghe như vậy.'

Tiếp theo sau đó thì Luna đã biến mất khỏi đây, chỉ để lại những viên kẹo mà cô ta thích nhất, Cho Chang không giả vờ ngủ nữa mà ngồi dậy, cảm thấy trong lòng trống trải vô cùng, từ bây giờ không còn ai đấu khẩu nữa cô ta nhớ lại những chuyện trước đây, vui cũng có buồn cũng vậy, sau đó lại rưng rưng nước mắt và bắt đầu khóc, hối hận chuyện mình đã làm với Luna, đáng lẽ ra cô không nên chà đạp tâm tư của Luna, cả hai đã có thể là bạn tốt của nhau, nếu không phải vì sự ích kỷ của cô.

Tự nhiên ký ức của Cho Chang trở nên mơ hồ, giống như là bị xóa đi, chỉ còn lại một cái tên duy nhất 'Luna Lovegood'

...

Đây là ai vậy nhỉ?

Xinh như vậy chắc là người yêu của mình rồi.

Thực ra vào lúc đó Chúa Tể Hắc Ám đã tha cho Judges một mạng, để tránh khỏi bị Harry nghi ngờ là Judges vẫn còn sống, sau đó ông ta vĩnh viễn bị trục xuất khỏi thế giới phép thuật, phải sống trong một con hẻm chật hẹp, hằng ngày phải chịu sự sỉ nhục của bọn người Muggle thấp hèn kia, Gia tộc Dual bị tịch thu hết tài sản và Phu nhân đã ôm tiền tiết kiệm bỏ chạy trong đêm nhẫn tâm bỏ lại Brunei một mình, thằng bé ở Slytherin cũng không khá hơn ông là mấy, Brunei thường xuyên bị các bạn học bắt nạt.

Tất cả là lỗi của thằng nhải Harry Potter.

Vào những ngày cuối cùng trong cuộc đời mình, Judges gần như đã sống như một người thực vật, ông ta nằm trên giường như một xác chết, đôi mắt quầng thâm, khuôn mặt thì hốc hác, bác sĩ nói rằng bệnh thì có thể chữa được, nhưng cái đó thì không thể.

Quan trọng hơn là...nó đang bị 'thối rữa'

Judges cảm thấy không được tôn trọng khi bị xem là yêu râu xanh, Bọn chúng quá thấp kém để hiểu rằng ông ta chỉ là đang tận hưởng vẻ đẹp của những đứa trẻ đó, Judges thích chơi đùa với những đứa trẻ xinh đẹp nhất, trai hay gái, ông đều thích, mọi thứ sẽ vô cùng bình thường cho đến khi ông nghe tin về một thiên thần mới đến dinh thự Riddle và Judges sau khi nhìn thấy cậu, ông tin rằng mình đã bị trúng sét ái tình, Judges ái mộ Harry đến mức muốn ly hôn với vợ chỉ để chung sống với cậu ấy, nhưng cậu lại đổ nước sôi lên đũng quần ông ta.

"Cầu xin Merlin, hãy trả lại trái chuối cho con đi mà."

Judges quỳ xuống đất, ông ta liên tục dập đầu: "CON CẦU XIN NGƯỜI MÀ!"

Sau khi Judges hét lên, điều ước của ông ta trở thành sự thật, trên trời giáng xuống một tia sét lên ông ta, cả người ông cháy đen thui và ngay lập tức Judges tắt thở.

Điều ước của bạn đã trở thành sự thật.

Và bạn kiếp sau đầu thai được làm con gián!!!

TIN HOT: JUDGES DUAL CỰU QUÝ TỘC ĐÃ CHẾT!!!

Không lâu sau, tin đồn về cái chết của Judges đã đến tai Brunei, nó khóc lóc một mình trong nhà vệ sinh, đau khổ vì sự ra đi của người cha và cảm thấy mình là đứa trẻ bất hạnh nhất thế giới, không còn quyền lực và danh vọng thì sống còn ý nghĩa gì nữa?

Brunei còn nghĩ Harry là người đã giết cha mình vì đố kỵ,

"HARRY POTTER MÀY SẼ PHẢI TRẢ GIÁ ĐẮT!!!"

Hôm nay cũng như mọi ngày, Draco và Harry sẽ nắm tay nhau tình tứ khắp Hogwarts, học cùng nhau, ăn với nhau, đi đâu cũng có nhau.

Cậu rất thích mỗi khi ở bên cạnh Draco, bởi vì như vậy cậu không cần phải đề phòng cảnh giác, có được một giấc ngủ ngon không phải là cơn ác mộng về chiến tranh đau thương trong quá khứ, có thể rũ bỏ được cái danh hiệu ngu ngốc đó.

Và Draco cũng vậy, anh có thể làm những gì mình muốn không bị bất kỳ ai sai khiến, và quan trọng hơn là Harry đã là của anh, không ai có thể cướp cậu khỏi anh.

"Chờ một chút, anh có cái này."

Draco đặt Harry lên đùi mình, anh mò vào túi áo lấy ra một thứ khiến cho cậu vô cùng ngạc nhiên.

"Em vẫn còn nhớ nó chứ?"

Draco cười ôn nhu, anh lấy sợi dây chuyền bằng bạc, vẫn là một nửa trái tim bằng đá hổ phách, và đeo lại cho cậu: "Anh đã sửa nó lại rồi."

"Đẹp không?"

"Đẹp lắm."

"Chúng ta đừng bao giờ cãi nhau nữa nhé?"

Draco nắm chặt tay Harry, anh luôn muốn mãi mãi ở bên cạnh cậu như thế này, Harry nhẹ nhàng gật đầu, cậu tựa đầu vào vai anh.

Kể từ khi Draco và Harry công khai hẹn hò, tất cả cô gái ở Hogwarts đã vỡ mộng khi hai chàng đẹp trai nhất Slytherin lại đang ở bên cạnh nhau và không hề có dấu hiệu chia tay, điều đó khiến cho Ginny tức mà muốn chết đi sống lại, anh ta dựa vào cái gì mà dám tranh giành Harry với cô chứ?

Rõ ràng là anh không xứng có được tình yêu của cậu.

Sau này cô nhất định phải làm cho cậu hiểu, trên thế gian này người duy nhất thật lòng với Harry chính là cô.

"Mau chết đi, chết đi."

Ginny trốn sau gốc cây, miệng không ngừng nguyền rủa Draco.

"Thay vì ăn ghen ăn tức ở, sao không làm gì đó có ích đi?"

Astoria than nhẹ một tiếng: "Mà người tầm thường như cậu sẽ không hiểu đâu."

"Ý của cậu là sao chứ?"

Ginny khẽ nhướng mày, cô ta cảm thấy phật lòng nhưng đôi mắt đó không phải là đang nói đùa.

"Rõ ràng quá mà, tôi và cậu đều chung một mục đích mà nhỉ?

Họ phải chia tay."

Astoria hừ nhẹ một tiếng, có lẽ mẹ cô nói đúng, không nên chơi với người nghèo, bởi vì họ ngu như bò vậy.

"Kết bạn với mình nha."

Ginny nhe răng cười, cô ta chủ động đưa tay ra để thể hiện thành ý muốn kết bạn với Astoria.

"Tôi sẽ không làm vậy đâu."

Astoria khoanh tay trước ngực, cố tình lờ đi cái bắt tay của đối phương.

"Nhưng có một việc tôi đồng tình với cậu.."

Tất thối Merlin, xin người hãy nói với con là cô ta muốn hủy hoại Ron...?

Đúng, chính là anh ấy, dù sao con cũng là em gái của anh ấy, con nhất định sẽ nương tay.

Nhưng nếu là Harry, thì ngày này chính là ngày dỗ của Astoria Greengrass, con sẽ lấy trái tim của cô ta để tặng cho người trong mộng của mình, anh ấy sẽ rất thích.

Nội tâm Ginny đang gào thét.

Đừng có đụng vào anh ấy

Đừng có đụng vào anh ấy

Đừng có đụng vào anh ấy

Đừng có đụng vào anh ấy

"Tôi thích nhất là làm người khác đau khổ."

Astoria nhoẻn miệng cười, chỉ cần tiêu diệt được Harry là cô ta sẽ có tấm vé trở thành con dâu Malfoy ngay.

"Harry Potter sẽ phải trả giá đắt!"

'Mày cũng phải chết' Bề ngoài Ginny giả vờ như không có gì nhưng trong lòng lại đang cực kỳ phẫn nộ, nhưng cô cần lợi dụng con bánh bèo này để có thể trèo lên cao hơn, khi đó sẽ không ai dám khinh thường cô nữa.

Bây giờ thì cô chỉ cần chờ đợi mà thôi.

Dù sao Ginny thì cũng chỉ là con gái mà thôi, cô vẫn luôn là một cô gái ngây thơ trong sáng, nhưng khi cô lạc vào Slytherin và nhìn thấy Harry với đồng phục của nhà rắn, cô tưởng là cậu sẽ giống với những người kia, đều muốn chà đạp cô, nhưng hóa ra Harry chính là thiên sứ của lòng cô, ngay từ lúc đó cô đã phải lòng cậu, Harry chính là mối tình đầu của cô, Ginny yêu Harry còn hơn cả bản thân mình, cô muốn cùng cậu nói những lời hẹn ước, nhưng thực tại đã cho Ginny một cái tát đau đớn, khi tin đồn Harry Potter và Draco Malfoy đang hẹn hò đã trở thành sự thật.

Cô đang mải mê ngắm nhìn Harry mà không để ý người con gái bên cạnh cũng đang nhìn chằm chằm cô, Astoria bị mái tóc đỏ này thu hút đến ngẩn ngơ, nó rất giống lá phong đỏ cô ta định chạm vào mái tóc của Ginny, nhưng cô vẫn không làm vậy vì sợ bẩn tay hoặc là vẫn còn lý do khác, người mà Astoria nên nghĩ đến chính là Draco chứ không phải là con nhỏ tầm thường này, nghĩ cách mà leo lên giường của anh ta.

"Chính là mùi hoa cúc!"

"Hả? cậu mới nói gì à?"

Nhưng cô ta vẫn là đỗ nghèo khỉ.

Hmmm...Đúng là người nghèo thì chẳng bao giờ tâm lý gì cả.

"Im đi."

«Hết Chương 38»

Reuplaconcho
 
| Drahar | Độc Ác Thì Sao?
«Chương 39» Chán nản


Trong những năm gần đây Hogwarts đang phải đối mặt với biến động lớn, Slytherin trở nên mạnh mẽ hơn bao giờ hết, Gryffindor bề ngoài hống hách, nhưng nội bộ lục đục không mấy hòa thuận với nhau.

Ravenclaw đã sớm quy phục Nhà rắn, Hufflepuff vẫn trung lập, họ không muốn vướng vào cuộc chiến này.

Hiệu Trưởng Albus Dumbledore đã quyết định tìm người thay thế vị trí của Harry Potter.

Ông cảm thấy mình là nạn nhân trong vụ việc này.

Cũng là người bị phản bội.

Kể từ khi thằng nhãi trở thành một Slytherin, Thông đồng với đám nhà rắn cùng nhau chống lại Gryffindor, Kế hoạch hoàn hảo nhỉ, Harry Potter?

Rốt cuộc Sirius Black đã nuôi dạy cái thứ gì vậy?

Bây giờ lựa chọn duy nhất chính là để Ron Weasley trở thành Cứu thế Chủ.

Dumbledore Albus bị ám ảnh bởi quyền lực đến mức nào?

Vì quyền lực ông có thể làm tất cả, chấp niệm duy nhất của Dumbledore chính là Grindelwald, nhưng ông không thể không có được quyền lực, từ bỏ tình yêu của mình là chuyện không dễ dàng gì... nhưng ông tin rằng người ấy sẽ hiểu cho mình.

Ngày hôm nay cặp song sinh ác quỷ được mời đến Slytherin tham gia tiệc trà của Harry, bữa tiệc hôm nay vô cùng thanh tịnh chỉ có ba người bọn họ và một vài vị khách mà thôi, đương nhiên là có sự góp mặt của Vincent.

"Dumbledore đang dần bộc lộ bản chất của một con cáo già nhỉ?"

Fred cười trừ.

George châm biếm nói: "Ông ta đang nuôi dưỡng lòng tham bên trong nó, khiến Ron chìm đắm trong giấc mộng Anh hùng Gryffindor, tương lai đầy xán lạn.

Khi người thợ săn đặt bẫy thì đầu tiên là phải có mồi ngon, tất nhiên rồi, mà miếng mồi ngon nhất chính là...?"

Cả ba người đồng thanh nói: "Danh hiệu Cứu thế Chủ."

"Cho dù đứa em 'thông thái' của bọn anh có nhận ra đây là cái bẫy do Dumbledore bày ra đi nữa thì nó có chết thì vẫn lao vào thôi.

Cũng không cần quá ngạc nhiên đâu."

Fred cười như không cười, anh cảm thấy ớn lạnh khi mọi người đều ca tụng Albus Dumbledore như một vị anh hùng vĩ đại. . .

Đằng sau ánh hào quang là một bầu trời đầy sự giả dối, anh hùng gì mà để cho người đã trung thành với mình phải chết tại Azkaban là sao chứ?

Bọn họ đã hết lòng vì một người như ông ta...

Harry không đáp lại, cậu bình thản như không có chuyện gì, cặp song sinh liếc nhìn về hướng mà cậu quan sát nãy giờ, đó là Vincent cùng với đàn quạ đang tấn công sinh vật nhỏ bé kia, Trước khi con chuột chết, họ đã nghe thấy tiếng kêu thảm khốc của nó.

Lẽ nào đây là một lời tiên đoán về cái chết của 'ai đó'

Fred và George như đã nhận ra được điều gì đó, cả hai bất giác mỉm cười, khiến cho bầu không khí ở đây trở nên kỳ dị một cách lạ thường, đàn quạ bay tán loạn, chỉ có Vincent vẫn ở yên trên đùi cậu, đôi mắt đỏ rực bỗng chốc trở nên tỏa sáng lạ thường, sợ thì có sợ thật nhưng họ thích như vậy, Harry là người mang cho người khác cảm giác giống như gia đình vậy, bạo lực như Parkinson còn phải khuất phục trước sự dịu dàng của Điện Hạ là cũng đủ hiểu rồi.

/////////////

"Cậu định như vậy đến bao giờ nữa vậy?

Cả đời này cậu muốn phải nhìn mặt thằng đó mà sống à?"

Theodore hét lên một cách phẫn nộ: "CẬU LÀ MỘT THẰNG HÈN NHÁT!"

Mỗi buổi sáng Neville thức dậy, anh đều cảm thấy rất mệt mỏi và chán nản với cuộc sống hiện tại, nó giống như một vòng lặp, ngày nào cũng giống như nhau.

Anh có thể hiểu lý do tại sao Theodore lại giận dữ với mình trong giấc mơ.

Liệu đây có phải là mối quan hệ giả tạo hay không?

Neville cảm thấy mình luôn là người bị bỏ rơi lại phía sau, mối quan hệ cũng dần mờ nhạt theo thời gian, cho dù có ở chung phòng, ngày nào cũng gặp nhau.

Nhưng cái tình bạn này đã sớm có vết nứt, anh nghĩ là mình nên sớm tỉnh mộng thì tốt hơn.

Ron rất chi là hưởng thụ với cái danh hiệu này, bởi vì kể từ bây giờ gã không phải sống trong sự thiếu thốn nữa, từ bây giờ không ai dám khinh thường Weasley nữa.

Slytherin là cái thá gì chứ?

Mặc dù Ron gần như có được tất cả mọi thứ mình muốn, nhưng Bên trong sâu thẳm trong Ron, gã cảm thấy vẫn chưa đủ, Dumbledore đã nói rằng nếu gã trở thành Cứu thế Chủ thì có thể thay đổi vận mệnh của mình, Vậy thì tại sao người đó vẫn không chịu quay về bên cạnh gã chứ?

Một lần thôi.

Cậu vẫn không thừa nhận là mình đã sai hay sao?

...

Các Gryffindor ai cũng tranh giành nhau vị trí bạn thân nhất của Ron Weasley, hiển nhiên Seamus và Dean được chọn làm hộ vệ trung thành nhất của Cứu thế Chủ và sau đó Ron quyết định tách Neville ra khỏi nhóm bạn thân vì cho rằng anh quá tầm thường, chỉ xứng làm một tên người hầu mà thôi.

Nhóm bạn thân của Ron cùng nhau đến lớp học, trên đường bọn họ đùa giỡn với nhau nhưng Neville lại bị bỏ lại phía sau chỉ vì mấy lời đàm tiếu của hai người họ, Gã đương nhiên là tin sái cổ chỉ cần liên quan đến quyền lợi là đôi mắt của Ron sẽ sáng rực lên.

Anh thở dài tiếp tục đi một mình mà không nhận ra có người lén lút theo sau.

"Tôi đã nói rồi."

Theodore nhoẻn miệng cười, anh nói một cách nhẹ nhàng sau lỗ tai đối phương.

Neville giật thót tim, anh vội đẩy người kia ra, anh đỏ mặt che lỗ tai mình lại, Theodore cảm thấy người này hơi nhàm chán so với tưởng tượng, sau đó anh bỏ đi như không có chuyện gì xảy ra, Neville hoang mang không biết phải làm gì.

Ngày qua ngày tâm trạng của anh càng ngày xấu đi, Neville cảm thấy cho dù anh có mở miệng nói đi nữa thì chẳng có ai quan tâm đâu, Neville ủ rũ trở về phòng thì nhìn thấy Ron đang nghiêm nghị nhìn anh, Gã bắt đầu luyên thuyên về sự vất vả của mình ngày hôm nay, Ron còn cho rằng Neville không tinh ý một chút nào, đổ hết toàn bộ trách nhiệm lên đầu anh.

Mình mệt quá. . . hay là giết quách thằng này cho xong nhỉ?

Nó sẽ ổn thôi mà.

Nhưng Neville vẫn không làm được, anh đang muốn gì?

"Cậu muốn gì?"

Neville cảm thấy mình đang kiệt quệ, nhìn anh không còn tâm trạng để nói chuyện, nhưng Ron nhất quyết không để anh được yên.

"Làm ơn, cậu đừng nói với bọn họ cậu là bạn cùng phòng với tớ."

Ron than thở nói, gã nghĩ rằng Neville sẽ làm mình bẽ mặt: "Tớ cảm thấy rất xấu hổ...vì cậu."

"Xấu hổ?"

"Đúng vậy, cậu phải nghĩ cho thể diện của mình nữa chứ, bọn họ sẽ nghĩ gì khi biết mình chung phòng với người như cậu chứ?"

Ron nhìn Neville bằng con mắt không thể tin được, chuyện hiển nhiên như vậy mà anh không hiểu?

Neville như tìm được câu trả lời mình cần tìm, anh bước ra khỏi phòng với một tâm trạng hoàn toàn khác, và kể từ đó Neville không còn ở chung phòng với vị Cứu thế Chủ kia, anh thà bị nhốt vào Azkaban còn hơn ở chung với loại người như vậy.

Làm ơn. . .

Hãy cứu tôi

Trong lúc Neville cảm thấy tuyệt vọng nhất, anh ở một mình ở nơi không người, mọi phiền muộn sẽ biến mất, ít nhất là vậy nhưng không ngờ lại người đến đây còn khoác cho anh chiếc áo chùng của Slytherin, Neville cứ nghĩ rằng chàng trai đó là Harry, ngẩng đầu lên nhìn thì phát hiện ra thì là một người hoàn toàn xa lạ.

"Không có gì phải sợ cả, mọi thứ đều ổn cả mà."

"Điện Hạ và chúng tôi cần sự giúp đỡ của cậu."

Blaise cười nhẹ, anh dang tay ra ôm lấy Neville vào lòng: "Sao cậu không thật lòng với bản thân mình hơn một chút?"

"V-Vâng."

Neville trong vô thức đáp lại, anh không biết nói gì ngoài đồng ý cả.

///////////

Suốt đêm qua Neville đã không về phòng, đối với Ron mà nói chẳng khác gì nói Cứu thế Chủ đuổi bạn cùng phòng ra ngoài, như vậy chẳng khác gì tạo tiếng xấu cho gã chứ?

Hôm nay vừa kết thúc tiết học, Ron liền chạy đến thư viện thì nhìn thấy Neville và Hermione đang đọc sách.

"Sao hôm qua cậu không quay về phòng vậy?"

Ron cau mày lại, gã tỏ ra khó chịu khi Hermione ở đây: "Oh, Lại là con nhỏ đó à?"

"...Đi thôi Mione."

Neville nói một cách hờ hững, sau đó anh cầm quyển sách lên cùng với Hermione rời khỏi đây.

Ron bị bỏ lại ngơ ngác như con nai vàng, gã không nghĩ chuyện này sẽ xảy ra, gã thất thần nhìn cả hai bỏ đi, không một lời xin lỗi hay giải thích nào cả. . . bọn nó bị cái gì vậy?

"Cậu sẽ không hối hận chứ?"

Hermione vỗ vai Neville, còn anh chỉ lắc đầu: "Tớ đã không còn gì để mất nữa rồi."

"Tớ..Tớ nghĩ rằng cậu ấy rất ngầu."

Neville ôm mặt nói, anh vừa cười vừa khóc: "Thật ngớ ngẩn phải không?"

"Nhưng...trong lòng cậu ấy chỉ có người ấy mà thôi."

Hermione hít một hơi thật sâu rồi thở ra, thật ra nhỏ đang có vấn đề với một cô gái và người đó không ai khác ngoài Pansy Parkinson, nhỏ không biết cảm giác của mình đối với cô ta gọi là gì, nhỏ không dám đối diện với cảm xúc của mình, Hermione sợ trái tim của mình sẽ bị tổn thương, mà điều đó lại đúng ý Pansy.

Cô có yêu thương gì tôi đâu?

«Hết Chương 39»
 
| Drahar | Độc Ác Thì Sao?
«Chương 40» Mặt tối của câu chuyện


Dạo gần đây Peter cứ thấp thỏm không yên, trong giấc mơ luôn có cảm giác bị ai đó nhìn chằm chằm từ phía sau, ông đã bất lực không thể làm gì ngoài im lặng chịu đựng tất cả, nhưng điều đó chỉ làm cho linh hồn của vợ chồng James càng thêm giận dữ, ông thường nghe thấy tiếng khóc thê lương giữa đêm khi ông cố gắng tìm ra điều gì đó thì lại thấy khuôn mặt đẫm máu của vợ chồng James.

Haha...rõ ràng là các người ngu ngốc nên mới chết.

Ông đã tuyệt vọng sống trong Azkaban và cho đến bây giờ vẫn không tin được bản thân cho dù có cố gắng thế nào vẫn không bằng một câu nói của Bellatrix, tâm trí ông như vỡ vụn thành từng mảnh, bây giờ Peter chỉ là một kẻ bị chính chủ nhân ruồng bỏ.

"Mình đã sai rồi ư?"

Peter lẩm bẩm nói, ông luôn luôn cho rằng James và đám người kia chỉ biết khinh thường ông...nhưng bọn họ có đáng phải chết?

"Khỏe không bạn cũ?"

Bellatrix xuất hiện với nụ cười quái dị, cô nhìn bộ dạng nhếch nhác kia mà không khỏi khinh thường, nếu ông ta biết trước kết cục như vậy liệu có còn bán mạng chạy theo mấy thứ kia không?

Peter nghe thấy giọng nói quen thuộc liền ngẩng đầu nhìn người trước mặt sau đó không nhịn được mà khóc một cách bi thương: "T-Tôi vẫn nhớ ngày đầu tiên gặp ngài, đám James luôn xem tôi chẳng ra gì...Ai cũng bắt nạt xem thường tôi.

Chỉ có ngài là khác với bọn họ sau đó thu nhận tôi, cuối cùng thì muốn giết tôi?"

"Im mẹ mồm đi, Pettigrew."

Bellatrix lên giọng cảnh báo, tiếng khóc của Peter đã dừng lại mà thay vào đó là quỳ xuống với thái độ phục tùng dưới chân người phụ nữ trước mặt: "Suốt ngày chỉ biết khóc ngoài ra chẳng làm gì được lên hồn."

Bellatrix vốn định hành hạ tên mập này thêm một lúc, nhưng cô ta chợt nhận ra mình không có nhiều thời gian đến vậy, quà thì có thể tặng bất kỳ lúc nào tuy nhiên nếu để qua giờ lành thì sẽ không may mắn, vậy nên cái gì nhanh gọn lẹ thì nên làm.

"Sao cũng được...Chắc ngươi hẳn là đang tự hỏi ta đang làm gì ở đây phải không?"

Bellatrix giả cười, cô ta đột nhiên thay đổi thái độ khiến cho Peter có dự cảm không lành.

"Yên tâm đi, ta sẽ không giết ai đó chỉ vì thấy chán đâu."

Ngay lập tức, phòng giam mất đi ánh sáng mà thay vào đó là tiếng cười khúc khích của Bellatrix, hơi thở của ông trở nên gấp gáp hơn bao giờ hết, Peter vào giây phút cuối cùng ông cuối cùng cũng phát điên, Peter cười lớn nói ra những suy nghĩ bao lâu nay cất giấu: "Ahaha...Cái thứ nghiệt chủng mà mày bảo vệ sớm muộn cũng chết thôi, nhìn mặt mày giống như bị tao nói trúng tim đen vậy?"

"TẤT CẢ CHÚNG MÀY, AI CŨNG KHÔNG CÓ KẾT CỤC TỐT HƠN TAO ĐÂU."

Luka bên ngoài hoàn toàn không biết chuyện gì xảy ra trong căn phòng ấy, thứ duy nhất nó nghe thấy là tiếng hét kinh hoàng của Peter, rất nhanh sau đó cô ta mang con chuột ra ngoài, ông ta trong hình dạng Animagus là một con chuột trong tình trạng vô cùng bất ổn, khắp người Peter toàn mùi máu tanh giống như đã bị mất thứ gì đó.

Quả báo có thể đến muộn nhưng nó sẽ không vắng mặt.

Sau khi bắt được Peter Pettigrew, Bellatrix lại cảm thấy vô cùng lo lắng như một người 'mẹ' đang chuẩn bị quà giáng sinh cho con trai mình vậy, Đây có lẽ là phản ứng bình thường của các bà mẹ khi họ làm vậy, cô hy vọng món quà này sẽ làm cậu thấy vui hơn và nếu như Peter làm hỏng chuyện tốt này.

Thì thứ chờ đợi ông ta chính là cái chết đau đớn và nhục nhã nhất.

//////////

Kỳ nghỉ giáng sinh đã đến, các tân sinh và những người khác đang chìm đắm trong niềm vui đón giáng sinh, quây quần bên gia đình.

Họ gần như quên mất những sự kiện đáng sợ gần đây và sự thay đổi của Hiệu trưởng Dumbledore, ông ấy trở nên mất bình tĩnh thậm chí còn dễ cáu gắt ngay cả khi đối đầu với kẻ-mà-ai-cũng-biết cũng không như vậy.

Ron vẫn luôn muốn thể hiện bản thân mình và cho rằng bản thân có thể giúp ích cho Hội Phượng Hoàng, nhưng Dumbledore lần này đến lần khác đều phản đối kịch liệt, thậm chí còn đe dọa gã nếu không biết giữ đúng bổn phận thì cái danh Cứu Thế Chủ sẽ không còn.

Điều này khiến cho Ron càng thêm bất mãn với Hiệu trưởng Dumbledore, gã bắt đầu cảm thấy những lời Ginny từng nói không hề sai, có lẽ gã nên tìm cho mình một con đường lui.

(Tại Ravenclaw)

Hermione đang hậm hực dọn đồ chuẩn bị trở về nhà, từ khi tham gia vào nhóm của Harry và được sự công nhận của Điện hạ, nhỏ nhận thấy rằng ai cũng trở nên thành thật với cảm xúc của chính bản thân mình họ không giấu mà là bộc lộ ra hết, cho dù có kỳ lạ đến đâu nhưng bọn họ vẫn một lòng trung thành với điện hạ là sự thật, Tuy nhiên Hermione vẫn cảm thấy hơi thất vọng vì không được mời đến bữa tiệc của Harry, cậu ấy vốn có ý tưởng điên rồ với những chiếc nhẫn và tối đêm giáng sinh sẽ quyết định tên của nhóm.

Malfoy đã chọn Parkinson không chút do dự vì bọn họ là 'bạn thân'

"Luna?

Em cần giúp sao-"

Hermione vừa mở cửa lại đóng sập cửa phòng ngay vì bên ngoài là người ấy đang nhìn nhỏ bằng cặp mắt tội nghiệp đó, nếu là người khác sẽ nghĩ rằng Pansy là kiểu người hiền lành yếu đuối ghét bạo lực, thực tế thì ngược lại.

"...Tôi cần cậu giúp."

Pansy tiếp tục gõ cửa, cô nói một cách thành khẩn giống như đã từ bỏ tôn nghiêm của bản thân: "Làm ơn."

Do dự một hồi Hermione đành mở cửa phòng cho phép Pansy vào bên trong, nhỏ cảm thấy đối phương không có ác ý, nhưng vẫn lên giọng cảnh báo: "Được rồi, nếu đây là trò đùa của cậu thì tôi sẽ không nhượng bộ nữa đâu."

"Cậu giả làm bạn gái tôi ra mắt ba mẹ tôi."

Hermione cũng hơi ngạc nhiên về chuyện này, hoá ra một người bạo ngược như cô ta vẫn bị trói buộc trong chuyện hôn nhân đại sự.

"Tôi sẽ giải thích sau."

Pansy rất muốn dành một ít thời gian để nói với Hermione, nhưng nếu như cô không đi bây giờ thì sẽ không còn kịp, Trước khi rời đi Pansy để lại bức thư mời của Gia tộc Black kèm theo là chiếc nhẫn mà Harry từng nhắc đến, nhỏ cảm thấy Pansy đã thay đổi rất nhiều.

"Bàn tay đó mà đánh vào mông thì nó sẽ đỏ đúng không chị?"

"Đúng rồi...SUỴT!

EM NÓI NHỎ THÔI."

Luna cười cho qua chuyện, nhỏ giả vờ chuyển sang chủ đề khác, nhỏ không dám đối diện với Cho Chang, nhỏ sợ mình sẽ bị tổn thương và đem tình cảm ra làm trò đùa giống như trước đây, Nhưng cuối cùng Luna lại rung động chỉ vì Cho Chang vì nhỏ mà thay đổi bản thân mình, thay đổi cách nhìn với mọi thứ xung quanh...điều đó thật tuyệt.

'Liệu tôi có xứng với tình yêu của cậu ấy không?'

Cho Chang im lặng nhìn vào căn phòng đầy ắp tiếng cười vui vẻ, cô cảm thấy hơi nhói lòng và một chút đắng cay khi nhìn thấy Luna ở bên người khác cười vui vẻ như vậy, Cho Chang biết rằng bản thân không đáng được tha thứ về những gì mình đã làm, cô ta lau đi nước mắt lưỡng lự một lúc rồi để món quà xuống đất rồi bỏ đi như không có chuyện gì.

«Hết Chương 40»
 
Back
Top Bottom