Cập nhật mới

Khác | Drahar | Độc ác thì sao?

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
181,601
Phản ứng
0
Điểm
0
VNĐ
44,735
250904033-256-k544072.jpg

| Drahar | Độc Ác Thì Sao?
Tác giả: OwLittle_NightmarewO
Thể loại: Cổ đại
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

«Author - Tác Giả» - Vehement

«Main Character - Nhân Vật Chính» Draco Malfoy X Harry Potter.

«Thể Loại - Category» - Đồng nhân HP, Hắc hoá Cứu thế chủ, Hint ,1x1, Ngược nhẹ.

«Tình Trạng» - Tiếp Tục.

«Good Ending»✅

«Mục Lục» - 40/91

- Ta không hiểu yêu là gì, nhưng vì người ta sẽ thử. . .

‼️LƯU Ý‼️: Truyện có thể nhiều yếu tố bạo lực, và lỗi tùm lum, OOC là chuyện không thể tránh khỏi, ship couple một cách ngang ngược.

Các anh chị em nhớ cẩn thận trước khi vào nha (˵ ͡° ͜ʖ ͡°˵)



trọng-sinh​
 
| Drahar | Độc Ác Thì Sao?
«Chương 1» Thay đổi là tốt


Nực cười.

Quá nực cười.

Hóa ra cái danh hiệu Cứu thế chủ mà các người đặt cho tôi chỉ là hư vô, một khi thế giới này được bình yên, đương nhiên là không ai cần vị anh hùng Harry Potter này.

Người đầu tiên đâm một nhát vào tim tôi chính là Albus Dumbledore, tiếp theo là hai người bạn thân yêu dấu Ron Weasley và Hermione Granger và rất nhiều người khác chỉ vì lời tiên tri ngu xuẩn của lão mà giết chết tôi.

Nhưng chỉ có duy nhất anh ấy là người chịu tin tưởng tôi, thậm chí còn vì mình bỏ lại cả gia tộc phía sau lưng, chạy vào đám cháy, chấp nhận cùng tôi đến với thế giới bên kia.

"Nếu em chết, anh cũng không còn lý do gì để tiếp tục sống cả.

Anh sẽ sớm tìm thấy em thôi, hãy chờ anh."

"Có duyên chắc chắn sẽ gặp lại."

Tại sao chứ?

Draco...

Nếu có thể sống lại một lần nữa, tôi nhất định sẽ khiến tất cả các người phải trả giá đắt!

Harry Potter tôi xin thề!!!

Nhưng mình có thể làm gì được chứ?

"Không bao giờ là quá muộn cả, Con yêu."

Lily nhẹ nhàng ôm lấy đứa con trai của bà vào lòng.

"Đúng vậy, nhớ gửi lời thăm của ba đến mấy đứa bạn của con nhé?

Nếu có thể hãy đấm thật mạnh bọn nó hộ ba nhé."

James xoa đầu Harry, Thề với Merlin! nếu Lily không có ở đây ông đã bảo cậu Avada Kedavra từng đứa một rồi.

"James à, không được dạy con như vậy.

Con phải đốt nhà mấy đứa đó cho mẹ nghe chưa?"

Lily đánh nhẹ vào lưng James, sau đấy bà nhẹ nhàng mỉm cười với cậu.

Lily không thể chấp nhận chuyện con trai cưng của bà bị ăn hiếp thế này được, tuyệt đối không thể bỏ qua!!!

"À vâng..."

Harry bất đắc dĩ đáp lại, cậu có chút rùng mình, cơn giận của Phụ Huynh đúng là đáng sợ thật.

Sau khi chào tạm biệt ba mẹ, Harry bước đến cánh cổng kia, chỉ cần qua được nó là cậu có thể quay về nhân gian bắt đầu lại từ đầu theo ý Harry Potter này.

Trước khi Harry bước vào cánh cổng kia, thì Merlin đã xuất hiện nắm vai cậu giữ lại.

Harry có chút hoảng hốt nhưng sau đấy lại bình tĩnh quay lại đối mặt với Merlin.

"Khoan đã."

"Đây là Vincent, nó sẽ trung thành với con như Chủ nhân của mình."

Trên vai Merlin là một con quạ đen, nó hơi ngẩn ngơ nhìn Harry nhưng sau đó lại bay sang vai cậu, bắt đầu dụi vào má cậu như đang làm nũng.

"M-Merlin, đây là.."

Harry dường như vẫn không hiểu chuyện gì đang xảy ra.

"Xin lỗi vì tất cả mọi chuyện, bây giờ con đã được tự do rồi."

Merlin cười nhẹ, sau nhìn Harry bước qua cánh cổng kia cùng với con quạ đen.

"Merlin à, em đang khóc đấy à?"

Không biết Arthur từ đâu xuất hiện, nhấc bổng anh lên, bắt đầu trêu chọc người yêu của mình.

"A-Ai khóc chứ?!"

Merlin dụi nước mắt, đánh vào lưng Arthur đòi xuống.

-----------------

| Dinh thự Potter |

Harry giật mình tỉnh dậy, cậu có cảm giác như đầu thì đau như búa bổ vậy, cậu nhăn mặt rời khỏi chiếc giường êm ái này, Nhưng Harry không nghe tiếng la hét của Dì Petunia.

Như vậy là quá thoải mái cho cậu rồi...

Khoan đã nào...

Đây vốn không phải là nhà của Dursley, căn phòng này rộng gấp 10 lần nơi cậu từng ở chính là gầm cầu thang, Harry biết bọn họ sẽ không 'tốt bụng' đến mức cho cậu ở căn phòng tốt như vậy cả, nhất định là không.

Đây là Dinh thự Potter.

"Mình thật sự đã sống lại, nhưng mà..."

Harry dường như vẫn bất ngờ với những thứ tốt đẹp xung quanh mình, cậu bắt đầu nhớ lại giấc mơ đó, Merlin hình như có tặng cho cậu một con quạ đen, và nó tên là Vincent thì phải. . . ?

Harry lí nhí nói, cậu cố gắng nhỏ giọng nhất có thể vì không muốn làm phiền bất cứ ai, đặc biệt là đám gia tinh: «Vincent, ngươi có ở đây không?»

«...»

Sau một vài giây im lặng, Harry tưởng như nó không có ở đây hay bay mất rồi.

Nhưng cuối cùng Vincent cũng xuất hiện, từ từ lại gần cậu.

«C-Chủ nhân, người tỉnh rồi sao?»

«Sao ngươi phải trốn ta vậy?"

"T-Tôi sợ..."

Vincent cúi đầu xuống, rụt rè nói, nó từng được nuôi dưỡng bởi những mụ phù thủy, nếu nó làm tốt sẽ không bị la mắng, nếu Vincent làm sai chắc chắn sẽ bị crucio cho đến chết.

"Đừng-"

"Ai cũng bảo loài quạ chúng tôi là thứ xui xẻo, không ai thích cả họ sợ bị vạ lây.»

«Vincent sợ mình sẽ làm bẩn Chủ nhân.»

«Thì sao chứ?» Harry đứng dậy cầm Vincent đặt lên vai mình, sau đó nhàn nhạt đáp lại: «Ngươi nghĩ ta là ai chứ?

Cũng chỉ là anh hùng giả nhân giả nghĩa mà người ta đặt cho ta.

Bao nhiêu năm sống trong sự lừa lọc của lão, Cuối cùng ta nhận được gì ngoài sự ruồng bỏ, cho rằng ta vô dụng rồi.»

«C-Chủ nhân...»

«Vincent tình nguyện bên cạnh người suốt đời còn lại, sống hay chết đều theo Chủ nhân.»

'Cạch'

"TIỂU THIẾU GIA TỈNH RỒI!!!"

«Hết Chương 1»
 
| Drahar | Độc Ác Thì Sao?
«Chương 2» Tiệc sinh nhật


Con gia tinh kia chính là Vivi, nó vừa đến đảm nhiệm chăm sóc cho Harry, Vivi vừa nhìn thấy tiểu thiếu gia tỉnh dậy vui mừng khóc không ra nước mắt, liền chạy ra thông báo cho mọi người biết.

Harry và Vincent có chút ngẩn ngơ nhìn con gia tin chạy ra khỏi phòng, cả hai không biết chuyện gì đang xảy ra nữa.

«Nó bị làm sao vậy?»

Harry không trả lời, chỉ nhún vai đáp lại.

'Ai mà biết'

«Có chuyện gì sao?» Harry hỏi, cậu nhìn thấy Vincent bay xuống đất, nó cứ nhìn chằm chằm vào cái gương lớn trước mặt mình.

Harry gần như không nhận ra đây chính là cậu trong chiếc gương này, mái tóc bù xù như tổ quạ năm nào bây giờ đã được chải chuốt cẩn thận, thậm chí còn được để dài tận thắt lưng, làn da nhợt nhạt không chút sức sống...

chậc chậc, rốt cuộc thi chuyện quái quỷ gì đang diễn ra vậy?

«Người thật xinh đẹp, Chủ nhân~~» Vincent có chút ngưỡng mộ nhìn Harry, nó tự mãn cho rằng Chủ nhân của mình lúc nhỏ đã là một mỹ nam, lại vừa thông minh sắc sảo, khi cậu ấy lớn lên việc chinh phục thế giới này là một việc vô cùng dễ dàng.

Ngay sau khi Sirius nghe tin Harry tỉnh dậy thì lập tức chạy lên phòng Harry mà không cần phải nghĩ ngợi gì, vừa nghe tiếng bước chân từ bên ngoài, Vincent cảm thấy không ổn liền bay sang chỗ khác, cố gắng tìm chỗ trốn.

"Harry, con tỉnh rồi sao?"

Sirius liền vui mừng chạy đến ôm chặt Harry vào lòng, khiến cậu nhíu mày vì sắp bị ngộp thở.

"Ngươi không thể bé cái mồm dù chỉ một chút à?!

Thằng bé vừa mới tỉnh lại đấy!"

Severus liền kéo Harry vòng tay của Sirius, Không ngần ngại quát thẳng vào mặt, giọng điệu vẫn châm chọc như xưa, không hề thay đổi.

"Con có cảm thấy đau chỗ nào không?"

Severus lo lắng hỏi, không hiểu tại sao khi ông vừa nhìn sang cậu, lại dịu dàng không hề gắt gỏng với Harry giống như Sirius.

"Xin lỗi nhé, Harry, chỉ là ta vui mừng quá thôi."

Sirius cười cười, ông nhẹ nhàng xoa đầu cậu.

Vô tình Harry nhớ về quá khứ kinh hoàng lúc trước, cậu sợ hãi ôm mặt khóc lớn, Sirius và Severus cảm thấy bối rối vô cùng không biết tại sao cậu lại khóc.

"Cẩu đần, ngươi hài lòng rồi chưa? thằng bé lại khóc rồi đấy!"

Severus liếc xéo Sirius, lại châm chọc đối phương: "Đúng là lũ Gryffindor thô thiển."

Quần lót chấm bi, Merlin

Con xin được chấp tay lạy người, nếu không phải vì cún con, ngày hôm nay con sẽ khô máu với cái tên đầu bóng dầu, ở dơ mà thích cà khịa này.

Cả hai chợt nhận ra nếu họ chịu để mối bất hòa sang một bên, và hợp tác an ủi Harry.

Nhưng sau đó cậu đã ngừng khóc và vui vẻ trở lại, vừa nhìn thấy sắc mặt của bé con đã tươi tắn trở lại,

"Thì ra hợp tác với ngươi cũng không tệ lắm, nhưng nếu ngươi bớt độc mồm lại, bớt ở dơ lại, ta đoán mình sẽ bớt cãi nhau với ngươi đấy."

Sirius hít một hơi thật sâu nói ra những gì mình đang nghĩ trong lòng ra, ông tưởng Severus sẽ đồng tình với mình nhưng ai ngờ...

Trong lúc Sirius đang lảm nhảm cái gì đó mà ông chẳng muốn biết, liền ngồi xổm xuống đưa ra lời đề nghị với bé con: "Harry à, hôm nay con có muốn học thêm môn độc dược không?"

"Tất nhiên rồi ạ."

Harry gật đầu đáp lại.

"Ngoan lắm."

Severus mỉm cười, ông nhẹ nhàng xoa đầu cậu.

"..."

-------------

Hôm nay chính là Sinh nhật của bé con, nhưng lại không giống như những đứa trẻ ngoài kia, Harry chỉ tự nhốt mình trong phòng đọc sách không bước ra ngoài, Điều này khiến Sirius vô cùng lo lắng cho cậu.

Vì thế ông quyết định sẽ tổ chức sinh nhật cho cậu nhóc, Sirius muốn biến ngày này trở thành ngày vô cùng đáng nhớ của Harry.

Còn Harry vẫn nằm trên giường, xung quanh cậu là một đống sách phép thuật, có thêm một số cổ ngữ, Nhưng càng đọc, cậu càng cảm thấy có gì đó không đúng.

«Vincent, mi có cảm thấy hơi yên bình không?»

«Có, Thưa chủ nhân.»

«Hôm nay là Sinh nhật của Chủ nhân phải không?»

«Đúng vậy.»

«Vậy Vincent sẽ chúc mừng sinh nhật Chủ nhân nhé?»

«Cảm ơn.»

Chủ nhân của nó chỉ nhàn nhạt đáp lại, Vincent tuy không biết gì về quá khứ của tiểu chủ nhưng nó nghĩ rằng có lẽ Sinh nhật của Harry từng rất vui vẻ, nhưng đã xảy ra biến cố gì đó khiến Chủ nhân không muốn nhắc đến.

'Cốc, cốc'

Vừa nghe tiếng gõ cửa, Vincent liền trốn đi, nó vẫn không muốn ai nhìn thấy mình ngoài Harry.

"Thưa thiếu gia, là Vivi."

"Vào đi."

"Vivi sẽ giúp thiếu gia thay lễ phục."

Harry vốn định từ chối một cách thẳng thắn, nhưng con gia tinh này lại nhìn cậu bằng con mắt vô cùng đáng thương như thể cậu mới làm gì nó không bằng, Sau đó Harry bất đắc dĩ gật đầu cho Vivi muốn làm gì thì làm.

Con gia tinh này giúp cậu sửa soạn, chọn trang phục, Harry vốn không muốn phải thừa nhận nhưng gu thẩm mỹ của con gia tinh này cũng không tồi đâu, nếu không cậu đã sớm đuổi nó ra khỏi phòng rồi.

Sau khi Vivi rời đi, Harry đã mở cửa sổ ra cho Vincent có thể bay ra ngoài tìm cậu, Nếu bữa tiệc này quá nhàm chán thì có lẽ người duy nhất Harry muốn gặp chính là con quạ này.

«Chờ ta ngoài trang viên.»

Vincent gật đầu như đồng ý, ngay sau khi Harry rời khỏi phòng nó liền bay ra khỏi cửa sổ, kiên nhẫn chờ cậu.

Quả nhiên không ngoài dự đoán của Harry, cậu biết Cha đỡ đầu đang cố gắng làm đứa con của mình vui vẻ trong ngày sinh nhật của nó, nhưng thật tiếc khi phải nói rằng, một chút hứng thú cũng không có.

Harry chỉ đành cười gượng giả vờ hạnh phúc với mọi thứ xung quanh.

Ở đây có rất nhiều gia tộc quyền quý khác nhau, họ muốn giới thiệu con cái của mình với cậu làm quen.

Tất nhiên là Harry đã sớm chuồn ra ngoài tìm Vincent, cậu không thể chịu đựng nổi lũ con gái cứ bám theo cậu rồi giả vờ dễ thương trước mặt mình.

«Chủ nhân, người có bị làm sao không?» Vừa nhìn thấy Harry ra ngoài, Vincent liền bay thẳng vào lòng ngực cậu, lo lắng hỏi.

«Ta không sao, cảm ơn mi đã quan tâm.» Harry cười nhẹ, cậu ngồi xuống tại một tảng đá nhỏ trong vườn, nó liền đậu lên đùi Harry tìm một chỗ để nằm nghỉ.

"Xuất hiện đi, tôi biết mấy cậu đang ở đây mà."

Harry than nhẹ một tiếng, nếu cậu mà không lên tiếng có lẽ một trong số họ sẽ làm hại Vincent mất.

Blaise để ý Draco nãy giờ cứ nhìn chằm chằm vào con quạ đó, thấy vậy anh liền Huých mạnh vào người bạn mình, giọng điệu châm chọc nói: "Này Draco, đừng nhìn nữa, ai lại đi ghen tuông với con quạ chứ?"

"Im đi, Blaise."

"Harry!

Sao cậu nỡ lòng nào bỏ tớ lại chứ?"

Pansy chạy đến, cô nàng ngồi xuống bên cạnh cậu, ôm lấy cánh tay Harry, giả bộ ủy khuất nói.

"Được rồi, là lỗi của tớ."

"Đương nhiên rồi!"

«Hết Chương 2»
 
| Drahar | Độc Ác Thì Sao?
«Chương 3» Đây là 'tình bạn'


〈 1 tiếng trước 〉

"Nhạt nhẽo."

Harry hừ nhẹ một tiếng, cậu ngồi xuống ghế, thầm chán ghét không khí giả tạo xung quanh mình.

Harry biết phần lớn tất cả vị khách lần này đến tham gia tiệc sinh nhật của cậu, chỉ có 3 lý do duy nhất.

Thứ nhất: Họ biết cậu chính là Harry James Potter, Chính là anh hùng của mọi đứa trẻ ở nước anh, là cậu bé sống sót, là người đã đánh bại Chúa tể Hắc ám Voldemort.

Thứ hai: Gia tộc Potter cho đến thời điểm hiện tại vẫn còn hưng thịnh, Tuy nhiên đối với Gia tộc Malfoy vẫn còn khoảng cách khá xa nhưng vẫn ổn.

Thứ ba: Hiện tại cậu chính là người thừa kế của hai gia tộc, Potter và Black.

Và thêm việc cậu chính là Harry Potter, là anh hùng của mọi đứa trẻ ở nước anh.

Bây giờ cậu chẳng khác gì cái cây hái ra tiền của bọn họ đâu chứ?

Liệu Harry sẽ mở lòng mình, sẵn sàng lắng nghe những điều bọn họ muốn nói với cậu chứ?

Hừ, đương nhiên là không rồi.

Ai rảnh

"Anh gì ơi..."

Người trước mặt Harry chính là Marina Chisinau, là một trong các quý tộc nhỏ ở đây, cô bé này có mái tóc đỏ vô cùng bắt mắt, đôi mắt xanh lam đang e thẹn nhìn cậu.

Thật là một cô bé đáng yêu vô cùng, nhưng kiếp trước khi mà Harry sắp bị tử hình theo lời tiên tri của Dumbledore, cô ta là người đầu tiên ném trứng thối vào người cậu và còn hùa theo mọi người.

"Chết đi, Thứ nghiệt chủng!"

"E-Em ngồi chung.. với anh được chứ?"

Marina ôm mặt ngượng ngùng nhìn Harry, nếu nó có được cậu bé này, sau này nó sẽ không sợ bất kỳ ai nữa vì có Harry Potter bên cạnh mình.

"Tiếc ghê bạn ơi, mình muốn lắm nhưng chỗ này có người rồi."

Harry giả vờ như đau lòng vô cùng, nhưng trong lòng thì lại mong muốn Marina tránh xa mình càng tốt.

"Không chịu đâu, em muốn ngồi với anh Harry cơ!"

Marina hét lên, nó ôm lấy cánh tay cậu, từ nhỏ nó luôn được nuông chiều, không gì là không thể.

"Kém sang quá đấy, tiểu thư Chisinau."

Pansy lên tiếng, cô nàng vốn không định tham gia vào chuyện này, nhưng Pansy cảm thấy Harry rất là thú vị, liền ra mặt giúp đỡ cho cậu.

"Gì chứ?

Mày nghĩ mày là ai chứ?"

Marina giận đến mức đỏ mặt nhìn Pansy, nó không chấp nhận chuyện mình bị sỉ nhục được: "Cút đi, đừng có xen vào chuyện này!"

Pansy nhún vai, cô nàng bước lại gần Marina nói cái gì đó với nó, khiến cô tiểu thư kia xấu hổ ôm mặt chạy đi.

"Tớ là Pansy Parkinson, cậu sẽ kết bạn với tớ chứ?"

Cô nàng vui vẻ cười với cậu, đưa tay về phía Harry.

"Sao lại không chứ? tớ là Harry Potter."

Harry mỉm cười, cậu bắt tay với cô nàng, có lẽ kiếp này cậu sẽ tham gia với hội Draco, Cái gì mà Tam giác vàng Gryffindor chứ?

Chỉ toàn là sự lừa lọc thôi.

Harry nhận ra nói chuyện với Pansy cũng không tệ lắm, cậu nhận ra là cô nàng gần như là đồng quan điểm với cậu.

Trò chuyện với Slytherin có lẽ một trong những chuyện thú vị nhất trong đời cậu.

"Lúc nãy cậu nói gì mà làm nhỏ đó sợ chết khiếp vậy?"

Pansy nhún vai nói: "Tớ chỉ bảo là phòng ngủ của con đó có chuột."

"Chỉ vậy thôi sao?"

"Cũng không hẳn, tớ từng nghe nói con nhỏ đó bị chuột cắn cho nên sợ hãi."

Pansy khẽ nhíu mày, thành thật tiết lộ bí mật lớn nhất của Marina.

"Tớ chỉ nói vậy thôi, con nhỏ đó chưa có chừa đâu, tối nay tớ sẽ tặng vài con chuột cho nó."

Trong đầu Pansy xuất hiện một ý tưởng điên rồ, cô nàng biết kế hoạch này nhất định thành công.

"Hai người định nói chuyện đến khi nào đây?"

Một giọng trầm ấm xuất hiện, Khiến cho Harry có chút động lòng quay lại nhìn.

"Thôi nào, bạn yêu đừng phá hỏng khoảnh khắc của tớ chứ?"

Pansy đứng dậy cùng với Harry, nắm tay cậu lại gần hai người bạn của mình.

"Mỹ nhân của Gia tộc Potter đây sao?"

Blaise nháy mắt với Harry, dù chọc ghẹo thôi phải công nhận cậu rất hoàn mỹ.

"Tôi là Draco Malfoy, rất vui được gặp cậu."

Draco vội đẩy hai người kia ra, hào hứng giơ tay ra phía trước.

"Chào cậu."

Harry cười nhẹ, sau đó bắt tay Draco mà không cần phải suy nghĩ nhiều.

"Harry Potter."

"Blaise Zabini."

Sau một lúc nói chuyện với nhóm Draco, Harry quyết định sẽ ra ngoài tìm Vincent.

Việc cậu vừa mới kết thêm bạn, chắc chắn nó sẽ rất vui.

"Nếu các cậu muốn tìm tôi thì hãy ra bên ngoài nhé."

-------------------

Blaise cảm thấy Vincent có chút thú vị đối với anh, liền tò mò hỏi: "Đây là thú cưng của cậu à, Harry?"

"Thú vị đấy, thông thường mọi người sẽ nuôi chó hoặc mèo, hay một con cú chứ?

Còn thú cưng của cậu là..."

"Không may mắn đâu."

"Một con quạ đen, thì sao chứ?"

Harry cười nhạt, ngón tay cậu vuốt ve đầu Vincent khiến nó thích thú: "Chỉ vì nó sẽ mang lại xui xẻo cho tớ, Không giúp ích được gì, liền chán ghét muốn giết sao?"

"Harry à, cậu tức giận rồi sao?"

Blaise cầm tay Harry lên, khiến người nào đó cảm thấy hơi ngứa mắt.

"Một người xinh đẹp như cậu không nên tức giận mà nên mỉm cười như vậy nè."

"Xinh đẹp...?"

Harry khẽ nhíu mày nhìn Blaise, cậu vốn không thích bị người khác gọi là 'xinh đẹp' rõ ràng cậu là con trai cơ mà??!!!

"Đúng vậy, cậu đẹp lắm."

Blaise tiếp tục nói, anh không biết con quạ trên đùi Harry đã quay lại nhìn anh, và có thể tấn công bất cứ lúc nào.

Không đợi Harry ra lệnh, Vincent liền đuổi theo Blaise khắp trang viên Potter, nếu anh mà dừng lại dù chỉ một giây, con quạ đó sẽ mổ lên đầu Blaise.

Cả đám ôm bụng cười lớn, không ngờ thiếu gia nhà Zabini lại có ngày hôm nay.

CON QUẠ ĐÁNG GHÉT!!!

HARRY!!!

CẬU NHỚ ĐẤY!!!

-------------------

Sau khi bữa tiệc kết thúc, Sirius và Harry chào tạm biệt tất cả vị khách trở về, Cuối cùng cậu cũng có thể nằm trên giường và có một giấc ngủ yên bình rồi.

Nhưng vừa mới mở cửa phòng ra, phát hiện trên giường có một hộp quà, bên ngoài có mảnh giấy có viết lời nhắn, Harry bước lại mở hộp quà ra, anh bạn này chính là một con rắn hổ mang, nọc độc vô cùng nguy hiểm, tốt nhất không nên chọc anh bạn này.

Trông nó có vẻ rất hào hứng khi nhìn thấy Harry.

- Xin lỗi vì không thể tham dự được sinh nhật của em, Đây là Medusa nó sẽ thay ta chăm sóc cho em.

{Điện hạ!}

{Ta là Medusa, hân hạnh được gặp Ngài.} Medusa vui vẻ nói, anh bạn này vô tình để ý đến Vincent đang nhìn chằm chằm vào mình, nhưng Medusa chẳng thèm bận tâm.

{Chào mi, ta là Harry Potter.} Harry cười nhẹ, cậu ngồi xuống sàn nhà để cho Medusa bò lên người mình.

«Hết Chương 3»
 
| Drahar | Độc Ác Thì Sao?
«Chương 4» Quạ đen và Rắn hổ mang


{Điện hạ, ngài biết xà ngữ sao?} Medusa tiếp tục ngạc nhiên nhìn Harry, Quả nhiên là Voldemort và Nagini không hề nói dối, cậu ấy biết xà ngữ là sự thật.

{Đương nhiên là ta biết.} Harry vuốt ve đầu con rắn này, cậu lật trang giấy tiếp theo, nhận ra vẫn còn một bí mật về anh bạn này mà cậu chưa biết sao?

- Nọc độc của Medusa rất thú vị, hy vọng em có thể vui vẻ với nó

Ký tên

Người - Em - Luôn - Mong - Nhớ

Harry cười lớn, không biết Chúa tể Hắc ám Voldemort từ khi nào lại nói mấy câu sến súa như vậy nữa.

«Đương nhiên là cậu ấy có thể nói được, bởi vì Chủ nhân của ta là nhất.» Vincent bước lại gần Harry, giọng có chút kiêu căng nhưng lại tự hào về chủ nhân của mình: «Ta không cần biết khả năng của mi như thế nào, chỉ cần nhà ngươi dám làm tổn hại đến chủ nhân, ta không tha cho ngươi.»

Medusa thầm tự mãn trong lòng, chưa kịp làm gì đã có kẻ lo sợ địa vị của mình rồi, nhưng anh vẫn quyết trung thành với Harry Potter, dù ngài ấy tốt hay xấu: {Kể từ ngày hôm nay ta chính là thuộc hạ trung thành của điện hạ, sống hay chết tùy ngài ấy quyết định.}

{Đồ lông lá.}

{Ngươi không làm gì ta được đâu.} Medusa bò sang bả vai của Harry, anh nằm đó, giọng của anh tuy nhẹ nhàng nhưng lại khiến Vincent bất an: {Nọc độc của ta tuy không giết được mi, nhưng sẽ biến ngươi trở thành kẻ điên suốt quãng đời còn lại đấy.}

«Ta thách đấy.»

{Ngươi cứ thử đi.}

Harry khẽ rùng mình nhìn Vincent và Medusa cãi nhau, thậm chí hai đứa nó còn nhìn nhau bằng cặp mắt giết người đấy.

Cuối cùng Harry cũng phải khuyên giải cả hai mới ngừng lại, Vincent thì bay về lồng chim bên cửa sổ.

Còn Medusa nhân cơ hội con quạ hắc dịch đấy không để ý, liền bò lên giường ngủ với Harry.

Nhưng Vincent đã sớm nghi ngờ con rắn mưu mô đó, nó có thể vạch trần bộ mặt thật với Harry, nhưng nghĩ lại cậu rất mệt trong ngày hôm nay, Vincent chỉ đành nhắm mắt cho qua.

Qua được một thời gian, Harry cuối cùng thì đã có được thứ đó, Chính là bức thư nhập học Hogwarts.

Hiện tại trong đầu cậu có một kế hoạch để tiêu diệt Dumbledore, Harry chợt nhận ra kẻ mình đang đối đầu chính là một con cáo già mưu mô, gian xảo.

Cuộc đời con người giống như một ván cờ vậy, đi sai một bước cậu sẽ không có cơ hội đi lại, hay sửa chữa sai lầm của mình.

Sau một lúc Harry rời khỏi phòng, nhưng Vincent và Medusa đều phải ở lại không đi được.

Dù muốn hay không Vincent phải nhường nhịn Medusa mặc dù nó không ưa nổi anh bạn này.

Khỏi nói cũng biết một con quạ bị phù thủy nguyền rủa có thể 'vui vẻ' với một con rắn hổ mang có nọc độc kỳ lạ trong người à?

Medusa vừa nhìn thấy dĩa thịt bò thơm ngon mà Vivi vừa mang lên, Anh quấn quýt bên người nó, giả vờ thân thiết nhất có thể, nói với giọng ngọt như mía lùi: {Này Vincent~~ ta có thể-}

«Ăn đi.» Vincent nhanh chóng tránh xa Medusa, mặc dù miễn cưỡng đồng ý.

-------------------

Harry cùng với Sirius đến Hẻm Xéo.

Nhanh chóng bước qua chỗ đông người, khiến cho cậu hơi khó chịu vì toàn là một lũ Muggle xung quanh mình, Không biết vô tình hay cố ý, một vài người đang chạm vào người cậu.

Harry nhăn mặt lại, cố gắng nhẫn nhịn, giả vờ không biết gì, bỏ qua nó.

Đầu tiên cả hai đến Cửa hàng đũa phép của Ollivander.

Sau một lúc Harry đã chọn xong đũa phép của mình, nó hoàn toàn giống hệt kiếp trước không hề thay đổi.

Nhưng vừa lựa chọn xong đũa phép, đó cũng là lúc tiệm của Ollivander trông bừa bộn hơn sau khi Harry thử nghiệm đũa phép.

Nhưng ông ta không hề tức giận ngược lại vô cùng hào hứng, thậm chí còn muốn cậu sử dụng câu thần chú nào mạnh hơn.

Sau một lúc cả hai mới rời đi được, nhưng đó cũng là lúc tiệm của Ollivander gần như tan tành theo ý ông ta, nhưng ông lại vui vẻ chào tạm biệt Harry.

Tiếp theo là tiệm của Phu nhân Malkin, nhưng cũng là địa điểm cuối cùng trong ngày hôm nay.

Harry vừa bước vào nhìn thấy vị công tử đằng kia hơi quen thuộc, nhất là quả đầu bạch kim.

"Draco?"

Không nhịn được nghe theo trực giác của bản thân mình, liền nói.

"Harry, Là cậu!"

Draco vui vẻ đứng dậy, vội chạy về phía Harry.

Trong lúc hai người vui vẻ nói chuyện, thân thiết như đôi bạn thân lâu ngày không gặp, nắm tay rất thân mật,

Sirius nhìn thấy vợ chồng nhà Malfoy cũng ở đây, Narcissa vừa quay sang nhìn em họ của mình ở đây, bà vui vẻ nắm tay chồng mình sang chỗ Sirius bắt chuyện.

"Harry Potter??!"

Đáng lẽ mọi chuyện sẽ vô cùng bình thường cho đến khi, một đứa trẻ với mái tóc đỏ với đống tàn nhang trên khuôn mặt mình.

Cậu bé đó vừa nhìn thấy Harry liền la lên.

Cả hai quay lại nhìn cậu bé này, Draco tỏ ra khó chịu vì bị làm phiền, Ron Weasley, sao cậu có thể quên được chứ?

Cảm giác gặp lại một người bạn đã từng thân thiết đâm một nhát sau lưng.

Mày vui rồi chứ, Harry Potter?

Đừng bao giờ phạm phải sai lầm ngu ngốc đó một lần nào nữa, Không kết bạn với Weasley.

«Hết Chương 4»
 
| Drahar | Độc Ác Thì Sao?
«Chương 5» Weasley vẫn là Weasley


"Mỉa mai làm sao.

Là Weasley."

Lucius nhoẻn miệng cười, Đôi mắt bụi lam nheo lại, ông bắt đầu nhớ lại hồi còn lúc học ở Hogwarts, mình từng gặp cả hai vợ chồng Weasley, và tất nhiên vẫn bần hàn như ngày nào.

Ông chỉ bận tâm một điều, Liệu Cứu thế Chủ Harry James Potter kia sẽ kết bạn với thằng tóc đỏ kia?

80% là không, còn 20% kia là có thể, Nhưng nếu dựa trên sắc mặt của Harry, thằng bé không hề thích nó, Gia tộc Malfoy và Potter có thể sẽ sống cùng nhau trong yên bình, và sẽ không có lũ máu bùn phản bội huyết thống 'Weasley'

Sau đó Ron nhìn Harry với ánh mắt ngưỡng mộ, mở miệng thì nói đủ thứ trên đời, còn cậu vẫn giữ im lặng, nhưng không lâu nữa đâu.

"Harry à, cậu biết không, cậu là anh hùng của gia đình tớ, là cứu tinh của thế giới phép thuật này.

Tớ thật sự biết ơn khi Cha mẹ cậu đã hy sinh để cậu có thể tiếp tục sống.

Vì cậu chính là Hy vọng của tất cả mọi người."

Ron hào hứng tiếp tục nói, gã vô tư như kẻ ngốc thậm chí không biết mình vừa thách thức sự kiên nhẫn của Harry.

"Vậy sao?"

"Này Harry."

"Cậu muốn kết bạn với Weasley à?"

Ban đầu Draco hơi do dự nói ra câu này, nhưng anh vẫn muốn xem Harry coi trọng ai hơn.

Là anh hay tên nhà nghèo kiếp xác này.

"Tất nhiên."

Harry vốn định trêu ghẹo Draco thêm một tí, nhưng vừa nhìn thấy sắc mặt không thể tin được của anh, liền nói: "Là không rồi."

"Oh haha, Đùa hay nhỉ, Pottah?"

Vừa nghe xong Draco liền thở dài nhẹ nhõm như được giải thoát vậy, nhưng anh hơi khó chịu khi cậu lại cố tình chọc ghẹo mình.

"Ý-Ý cậu là sao chứ?"

Ron không khỏi bàng hoàng nhìn Harry, gã tưởng hôm nay là ngày may mắn của mình, nhưng hóa ra lại xảy ra sự cố này.

"Tôi cho rằng mình đã nói quá rõ ràng rồi, cậu Weasley."

Harry cười nhẹ, cậu lấy chiếc khăn mùi xoa trong túi áo ra lau tay như vừa chạm vào thứ gì đó rất bẩn, Sau khi lau xong liền vứt vào thùng rác một cách dứt khoát: "Việc cậu ngưỡng mộ hay cái gì đó, tôi không cần biết.

Nhưng cậu đang nói đến Cha mẹ tôi!"

"Harry à, tớ không có ý gì xấu cả, đừng tức giận."

Ron vẫn tiếp tục níu kéo Harry lại, gã đã muốn điều này từ rất lâu rồi: "Nhưng tớ nghĩ cậu hồ đồ rồi, sao cậu có thể kết bạn với cái thằng đó chứ?

Gia đình nó là Tử thần thực tử đấy...!"

"Thì sao chứ?"

"Cậu không hiểu sao? cậu chính là Harry Potter là anh hùng của tất cả mọi người, Cậu sẽ gia nhập Gryffindor cùng với cụ Dumbledore đánh bại Tử thần thực tử và lũ Slytherin độc ác, mưu mô đó."

Ron nắm chặt vai Harry, cố gắng thuyết phục cậu bằng mọi giá.

Harry bật cười một tiếng, như thể vừa nghe được chuyện buồn cười nhất trên đời vậy: "Ôi bạn yêu của tôi ơi, cậu nghĩ tôi thực sự quan tâm những điều đó hay sao?"

"Giờ thì biến đi. . ."

Harry nhoẻn miệng cười, cậu ghé vào tai Ron, nhẹ nhàng gửi lời đe dọa một cách thân thiện nhất có thể.

Ron sợ đến mức chạy khỏi tiệm của Phu nhân Malkin, nhưng cậu biết gã sẽ không từ bỏ ý định của mình.

Draco và Lucius nhếch mép cười, chuẩn phong cách của Malfoy.

Tạ ơn Merlin đã khiến Harry đã đứng về phía mình.

Tiếp theo là phần của Harry, Vợ chồng Malfoy quyết định ra ngoài để hai đứa trẻ có thể thoải mái nói chuyện với nhau, Nhưng trước khi đi Narcissa không quên lôi Sirius theo.

"Harry."

Draco hít một hơi thật sâu rồi thở ra, nếu ngày hôm nay anh mà không nói ra những gì mình đang nghĩ, chắc chắn anh sẽ chết mất!

"Sao vậy?"

Harry nhàn nhạt đáp lại, không biết Draco lại có chuyện muốn nói với cậu nữa.

"Cậu thật sự không bận tâm những gì thằng Weasley đó nói sao?"

"Không, tại sao tôi phải quan tâm chứ?"

Harry nhún vai đáp lại, bộ dạng bình tĩnh như không có chuyện gì xảy ra, càng làm anh khó hiểu vô cùng.

"Chúng ta là con người đều có suy nghĩ của riêng mình, Nhưng đôi lúc cậu phải có quyết định của riêng mình."

Vị phu nhân kia vừa làm xong, sau đó cẩn thận ghi chép lại số đo của cậu lại.

Harry bước đến chỗ Draco đang ngồi.

Cậu nhẹ nhàng đưa bàn tay của mình về phía anh.

"Cậu nói đúng."

Draco cười nhẹ, anh nắm lấy bàn tay cậu đứng dậy.

Chợt nhớ ra một chuyện vô cùng quan trọng.

"Bữa sinh nhật cậu, tôi quên tặng cậu thứ này."

Harry nghiêng đầu nhìn Draco, tò mò không biết anh sẽ tặng cho cậu thứ gì nữa.

Nó chính là một cặp sợi dây bằng bạc, mặt dây chuyền là hình trái tim làm từ đá hổ phách được tách ra.

'Còn sống thì chắc chắn sẽ tìm thấy nhau, nếu chết thì sẽ mãi thương nhớ.' Draco cầm sợi dây chuyền vào cho Harry, Không biết tại sao anh lại nghĩ ra câu này.

'Có duyên chắc chắn sẽ gặp lại.' Harry mỉm cười ngọt ngào với Draco, cậu cầm lấy sợi dây chuyền kia đeo vào cho anh.

«Hết Chương 5»
 
| Drahar | Độc Ác Thì Sao?
«Chương 6» Khởi đầu


Sau khi chào tạm biệt Vợ chồng Malfoy, bọn họ tiếp tục dẫn Draco đến tiệm đũa phép của Ollivander.

Trước khi Sirius dẫn Harry trở về Dinh thự Potter, ông vẫn không quên hỏi về những gì cậu đã học được, và cậu đã kết bạn được bao nhiêu người.

"Tuy ta không biết chuyện gì đang xảy ra, nhưng hãy nhớ rằng ta sẽ luôn đứng về phía con."

Sirius xoa đầu Harry, Thấy cậu vui vẻ như vậy.

Tự dưng ông cảm thấy thằng nhóc Malfoy đó cũng không tồi.

Tuy nhiên thằng tóc đỏ đấy vẫn là một đứa trẻ, nhưng lại ăn nói ngông cuồng, còn nhỏ mà đã độc mồm như vậy, Khiến Sirius có cảm giác vô cùng bất an.

Có lẽ ông đang sợ.

Một ngày nào đó khi Harry lớn lên, nó sẽ giống như thằng Weasley đấy.

"Cảm ơn cha."

Harry không hề ngần ngại nói ra câu này, cậu biết ông đã luôn chờ đợi suốt bao nhiêu năm qua, chỉ để Harry thốt ra lời này.

Sirius cảm động không nói nên lời, lập tức ôm chầm lấy Harry, xúc động nói: "Sao cơ?

C-Cún con à, con vừa gọi... ta là cha?!"

"Vâng ạ."

"Tốt quá, thật tốt."

Harry vươn tay ôm lấy Sirius, Kiếp trước cậu đã hiểu lầm ông, Đáng lẽ ra cậu nên tin tưởng Cha đỡ đầu của mình, Những chuyện thị phi đều bắt đầu từ gã, Còn Peter Pettigrew. . .?

Mặc dù cậu hận gã vô cùng, đến mức muốn giết chết ngay lập tức, nhưng hãy thật lòng với bản thân mình một chút đi.

Peter có tài làm người hùng mà?

Anh hùng mà Harry nói đến chính là con người giả nhân giả nghĩa, một kẻ lừa đảo.

Nhưng may mắn thay ở kiếp này.

Cha đỡ đầu không bị giam cầm ở Azkaban mà là Peter Pettigrew.

Nhưng kỳ lạ thay, gã chưa kịp làm gì đã bị bắt.

--------------

Cuối cùng thì ngày 1 tháng 9 đã đến.

Sân ga 9¾ vẫn như vậy, Gần như chẳng có gì thay đổi cả.

Đối với Harry thì nơi này hoài niệm vô cùng, nhưng chỉ tiếc rằng, cậu không thể làm một người bình thường như bao người khác.

Cậu đã từng ước rằng mình không phải là Cứu thế Chủ, để không phải sống một cuộc đời như vậy.

Nói thật, Harry chưa từng hài lòng với cái danh hiệu này cả, nó chẳng khác gì một gánh nặng trên vai cả.

...

Harry nhắm mắt lại, cố gắng đè nén cảm xúc lại, cậu quay lại chào tạm biệt cha đỡ đầu lần cuối, rồi nhanh chóng bước lên tàu, hôm nay Harry chỉ mang theo Medusa, còn Vincent ở đâu?

Cậu biết nó nhất định sẽ không chịu ở lại Trang viên Potter, vì thế Harry đã bày cho nó một cách có thể cùng với cậu đến Hogwarts.

Nó chính là con quạ đen bị Phù thủy nguyền rủa, nhưng cũng được Merlin ban phước lành.

Về phần Medusa, hiện tại anh bạn này đang lười biếng nằm ngủ trên vai cậu, Thỉnh thoảng anh bạn này còn nhìn mấy đứa trẻ xung quanh mình kiểu như: 'Nhân sinh tầm thường'

Harry cũng không biết tại sao hôm nay Medusa lại giở chứng không chịu ởtrong lồng, mà lại đòi nằm trên vai cậu.

Nhưng Harry cũng không mấy bận tâm, nhưng chỉ tiếc rằng kiếp này cậu không thể nhận nuôi Hedwig được, có lẽ con bé sẽ có được một người chủ tốt hơn cậu.

Harry chợt nhớ ra một chuyện vô cùng quan trọng ở nơi này.

Cũng lại là vào ngày này ở kiếp trước, cậu đã gặp tên Weasley đấy và cả Hermione Granger, chính vì điều này cậu đã có hiềm khích với Draco.

Thú thật thì cậu đã không còn quan tâm đến hai người bạn thân đấy từ lâu, nếu có gặp lại chỉ xem như là người lạ, đừng qua lại làm gì.

Chuyện kiếp trước Harry chưa từng quên, những tổn thương họ đã gây ra đều khắc sâu trong lòng cậu.

Harry nhất định sẽ không vì tư thù cá nhân mà làm chuyện sai quấy, chỉ cần Ron và Hermione hiểu đừng thân với cậu là tốt rồi, nghĩ cậu đáng ghét hay gì đó cũng được, miễn là để cho Harry được yên.

Harry bước vào toa xe của mình, cậu nhanh chóng sắp xếp hành lý cho ngay ngắn, vừa làm xong, cậu ngồi xuống nghỉ ngơi.

Medusa bò lên đùi cậu, cuộn tròn người mình lại, nhắm mắt lại đánh thêm một giấc.

Harry cười trừ, cậu lấy cuốn sách rune ra đọc cho bớt nhàm chán.

"Xin lỗi vì đã làm phiền... nhưng toa khác hết chỗ rồi."

"Mời vào."

Harry nhàn nhạt đáp lại, cậu vẫn chăm chú vào cuốn sách mình đang đọc.

"Cậu là-" Harry có chút bất ngờ khi được nhìn thấy hai người này xuất hiện ở đây.

Nếu có thể làm kết bạn được với họ, hẳn là sẽ rất thú vị đấy.

"Tôi là Theodore Nott, còn cậu ấy là Daphne Greengrass."

Người con trai vội trả lời, vừa nhìn thấy Harry, anh có chút động lòng, Dường như vẫn không tin được cậu là con trai không phải là một người con gái.

"Harry Potter."

"Cậu ấy xinh đẹp như một Veela."

Daphne vẫn không khỏi ngạc nhiên nhìn người con trai trước mặt mình, cô nàng nghĩ thầm trong lòng không nói ra, nhưng Daphne biết Theodore chắc chắn sẽ đồng tình với cô.

'Rầm!'

Harry đặt Medusa lên vai, cậu đứng dậy bước về phía Draco, nói: "Sao vậy?"

"Cậu còn dám hỏi tôi?

Sao cậu không qua toa của nhà Malfoy chứ?"

Draco bắt đầu cằn nhằn Harry đủ thứ, vừa bước chân lên tàu, anh đã không nhìn thấy cậu ở đâu hết, mặc cho Draco đã bước toa này sang toa khác tìm bạn thân của mình: "Đi thôi, ở đấy còn có Blaise và Pansy đang chờ đấy."

Theodore cười nhạt nói: "Thiếu gia Malfoy, làm gì mà phải gấp gáp mang cậu ấy đi vậy?"

"Không lẽ sợ bọn tôi ăn thịt cậu ấy hay gì vậy?"

Daphne tiếp lời Theodore, bắt đầu mỉa mai Draco vì hành động của mình.

"Hai người làm gì ở đây?"

Draco khẽ nhíu mày nhìn Theodore và Daphne, anh cũng cảm thấy hơi khó hiểu khi họ lại hứng thú muốn kết bạn nhất là Harry: "Cậu kết bạn với bọn họ từ khi nào vậy?"

Harry nhún vai: "Mới lúc nãy thôi, nếu đã đến thì ngồi xuống đi."

Draco hừ nhẹ một tiếng, sau đó ngồi xuống bên cạnh Harry, anh cũng quên mất ý định ban đầu là mang cậu sang toa của mình, Nhưng thật khó chịu khi hai người này lại biết cách gây sự chú ý đến cho cậu.

Yên bình chưa được bao lâu, một lần nữa cánh cửa kia lại mở toang ra.

Không ai khác chính là Hermione Granger, Harry đã sớm lường trước chuyện này, nhưng cậu không sợ sóng gió.

"Cậu có nhìn thấy một con cóc không?"

Hermione sỗ sàng bước đến, lắc vai người trước mặt mình hỏi.

Hành động này của nhỏ đã khiến Medusa thức dậy: "Tôi và Neville đã tìm nó khắp nơi, các cậu có nhìn thấy nó ở đâu không?"

Theodore và Daphne, đặc biệt là Draco ngạc nhiên nhìn Harry, cậu vẫn giữ nụ cười ôn hòa như vậy, không hề thay đổi, Nếu là bọn họ đã tức giận vì hành động lỗ mãng của nhỏ, Cứu thế Chủ đúng là luôn biết cách làm người khác phải bất ngờ.

"Tôi không thấy."

Harry lắc đầu nói, cậu vuốt ve đầu Medusa như trấn an nó lại, anh bạn này rất hay dỗi lung tung.

"Cậu nói thật sao?"

Hermione nhận ra mình có hơi lỗ mãng, liền buông cậu ra: "Oh... xin lỗi cậu nhé."

"Cuốn sách này cậu có được ở đâu vậy?"

Hermione chỉ chỉ vào cuốn sách ở ghế, tò mò hỏi.

"Nó sao?"

"Đúng vậy, cậu có thể cho tôi mượn được không vậy?

Tôi hứa là sẽ không làm hỏng nó và sẽ trả cho cậu."

Hermione nhìn cuốn sách Harry như vừa thấy vàng, nhỏ không thể ngăn cản được tinh thần ham học hỏi của mình, liền năn nỉ cậu.

"Không cần phải trả, từ bây giờ nó là của cậu."

Harry cười nhẹ, cậu đưa quyển sách cho nhỏ

"Cảm ơn cậu..."

Hermione cười khúc khích ôm lấy cuốn sách, sau đó nhỏ đưa tay về phía cậu: "Tớ là Hermione Granger, cậu tên gì vậy?"

"Harry Potter."

Harry cười nhạt, cậu đứng dậy cố tình không quan tâm đến Hermione.

"Cậu chính là cậu bé sống sót?!

Harry Potter?!"

Hermione cực kỳ ngạc nhiên nhìn Harry, nhỏ không nghĩ mình sẽ có cơ hội này.

Harry thẳng thắn thừa nhận, nhưng cậu cũng nói vào vấn đề chính: "Đúng là vậy, nhưng có một điều các người nên biết, tôi không định làm Cứu thế Chủ gì đấy, Tôi biết một trong số các người sẽ cảm thấy khó hiểu, tại sao tôi lại không muốn?

Chẳng phải được làm người hùng là rất tuyệt hay sao?

Nhưng một anh hùng có cuộc đời đầy vinh quang, nhưng cuối cùng tôi nhận được gì chứ?

Bị ruồng bỏ, không một ai quan tâm hay ngó ngàng đến.

Vì vậy, tôi muốn thay đổi vận mệnh của mình, ví dụ như là Chúa tể Hắc ám đời thứ 3 nhé?"

"N-Nếu cậu làm được..

điều đầu tiên cậu làm là gì...?"

"Lập lại trật tự Thế giới Phép thuật."

Harry cười lạnh, sau đó lại nói: "Đùa thôi."

...

"Cậu không phiền nếu bọn tôi gọi là Điện hạ chứ?"

«Hết Chương 6»
 
| Drahar | Độc Ác Thì Sao?
«Chương 7» Cuồng nhiệt


Quả nhiên không ngoài suy đoán của Harry, bọn họ sẽ tham gia kế hoạch

này với cậu.

Nhưng có điều Harry không nghĩ đến Hermione Granger muốn đi theo trở thành thuộc hạ của cậu.

Phải chăng, là có âm mưu từ trước. . . ?

"Đứng dậy đi, tôi chỉ đùa thôi."

Harry than nhẹ một tiếng, sau đó cậu lại nhìn sang Hermione, khiến cho nhỏ hơi rùng mình lùi lại, cậu bước đến ghé vào tai Hermione, lạnh nhạt nói: "Hẹn gặp lại, Granger."

"Cậu đi tìm Blaise và Pansy đi."

"Biết rồi."

Draco hơi luyến tiếc nhìn Harry, quả thật anh không muốn rời đi một chút nào, lỡ như Draco mà đi hai người kia sàm sỡ cậu thì sao?

Draco cắn răng, sau một lúc giằng co với bản thân mình, cuối cùng anh cũng đi.

Người thì cũng đã đi rồi nhưng Hermione vẫn còn đứng ngây ngốc ở đấy, cả hai không chắc Harry đã nói gì với nhỏ đấy, nhưng có thể đó là một lời cảnh báo.

"Muốn làm bạn với điện hạ?"

Daphne bước về phía Hermione, cô nàng cao ngạo nhếch mép cười: "Mày còn không xứng để chạm vào cậu ấy."

"Chính xác."

Theodore tiếp lời Daphne, cả hai bắt đầu cười nhạo Hermione, sắc mặt của nhỏ vẫn không hề thay đổi, vẫn chìm trong suy nghĩ của mình.

"Đi thôi."

Harry cố tình chen ngang vào cuộc trò chuyện tồi tệ này, nhưng nếu cậu không làm vậy, Theodore và Daphne chắc chắn sẽ lấn tới.

Cả hai vẫn còn muốn dằn mặt Hermione thêm một lúc, nhưng lời nói của điện hạ không thể không nghe.

Cậu biết mình không nên qua lại với Hermione, Xấu tính như thế cũng vui đấy, nhưng đó không phải là cách cậu muốn hành xử với người khác.

"Trêu chọc người khác không làm hai người vui hơn đâu."

"Chúng tôi đã hiểu, thưa điện hạ."

Theodore và Daphne cúi đầu nhận lỗi với Harry, dù biết Harry đang trách phạt mình, nhưng cả hai vẫn vui vẻ thầm nghĩ trong lòng: "Bài học đầu tiên của Điện hạ!!!"

Còn Hermione không tức giận ngược lại cảm thấy sung sướng, lời nói cậu nhẹ nhàng như gió xuân, nhưng bất cứ lúc nào nó cũng trở thành mối đe dọa vậy, sơ hở một chút là sẽ đi ngay.

Đó mới chính là Điện hạ mà nhỏ mong muốn, từng cử chỉ của Harry đều có thể khiến người khác phải phát cuồng, Hermione nghĩ mình không phải là người duy nhất nghĩ vậy.

"Đây chắc chắn là thử thách của Harry...

à không là của điện hạ."

Hermione không ngừng lẩm bẩm, nếu nhỏ làm tốt việc này, Điện hạ chắc chắn sẽ hài lòng, cậu ấy sẽ xoa đầu nhỏ như một phần thưởng vậy.

"C-Cậu..

đây rồi."

Neville vừa nhìn thấy Hermione, liền bước lại gần hỏi về tình trạng thú cưng của mình: "Hermione, cậu tìm thấy con cóc của mình chưa vậy?"

"Điện hạ~~" Hermione dường như vẫn không hề hay biết Neville đã xuất hiện ở đây, nhỏ vẫn ôm mặt nghĩ về Harry.

"???"

------------

Sau một lúc chờ đợi, cuối cùng nhóm Draco cũng đến, cũng có Crabbe và Goyle đi cùng, cả hai vừa nhìn thấy Cứu thế Chủ liền mừng khôn xiết, liền muốn kết bạn với cậu, hiển nhiên Harry đã đồng ý.

"Cho cậu."

Crabbe và Goyle đồng thanh, cả hai không biết tặng gì cho cậu vào lần đầu tiên gặp mặt, họ chỉ có một đống bánh kẹo liền tặng cho Harry.

"Cảm ơn hai cậu."

Harry giả vờ vui vẻ nhận lấy, cậu bây giờ cũng không còn hứng thú với đồ ngọt cho lắm.

Có lẽ Vincent hoặc Medusa sẽ hứng thú hơn.

"Người đẹp, cậu còn nhớ mình chứ?"

Blaise nháy mắt với Harry, dù tán tỉnh cậu, nhưng anh vẫn còn đề phòng xem Vincent có ở đây không, nhớ lại ký ức kinh hoàng đấy, đầu Blaise vẫn còn đau.

Con quạ đấy mổ đau thật sự!!!

"Ngậm mồm và đi tiếp đi."

"Đúng vậy, tớ nổi da gà nè."

Pansy làm mặt khó coi nhìn Blaise, cô nàng định ôm Harry, nhưng lại phát hiện người cậu có một mùi thơm của một cô bé nào đó, thấy vậy liền tò mò hỏi: "Cậu mới lại gần đứa con gái nào à?"

"Tớ chăng?"

Daphne nhún vai, cô chỉ chỉ vào mình.

"À không, không phải cậu."

Pansy lắc đầu, trong số những người ở đây, cô nàng đều quen biết hết, nhất là mùi hương, Pansy lại càng nắm rõ hơn ai hết.

Nhưng kỳ lạ thay, mùi này lại làm Pansy cảm thấy dễ chịu vô cùng, dù biết nó là của một đứa con gái, nhưng cô vẫn thích.

"Ý cậu là con máu bùn đấy?"

Daphne nhoẻn miệng cười, nhờ Pansy cô nàng bắt đầu nhớ ra Hermione, chỉ tiếc là không thể trêu chọc con nhỏ đó thêm một lúc nữa.

"Con máu bùn?"

Pansy giả vờ như bị cho Daphne làm cho ngạc nhiên, Nếu có một con mồi như thế ở Hogwarts là quá hoàn hảo cho cô.

Hành hạ cho đến mất trí.

Chà đạp lên tâm tư.

Cuối cùng là bỏ rơi.

Chỉ nghĩ đến như vậy, thời gian học ở Hogwarts sẽ vô cùng thú vị cho cô, con mồi đấy phải là của Pansy Parkinson này!

Không lâu sau, các tân sinh chuẩn bị đến Hogwarts đều tập trung tại chỗ này, Một người đàn ông khổng lồ xuất hiện, là Rebeus Hagrid, gặp lại ông.

Harry gần như chẳng có tí cảm xúc gì được gọi là thương nhớ cả.

Nhưng cậu không muốn đề cập đến chuyện này, chỉ với hai người bạn thân kia đủ làm cậu đau đầu cả ngày rồi.

Sau một quãng đường dài, Harry vẫn xem nó giống như một hành trình thú vị vậy, dù là kiếp trước hay hiện tại đều rất thú vị, không hề nhàm chán một chút nào.

Thậm chí Medusa còn tò mò hơn cả cậu, nhưng anh bạn này vẫn nằm yên trên vai, không tự ý đi lung tung.

«Hết Chương 7»
 
| Drahar | Độc Ác Thì Sao?
«Chương 8» Tốt nhất là Slytherin


Cả đám nhanh chóng chào tạm biệt Hagrid, cùng với Giáo sư McGonagall, bà ấy dẫn các tân sinh năm nhất vào bên trong căn phòng nhỏ ở cuối hành lang.

Rồi bắt đầu thực hiện một bài phát biểu ngắn.

Trước khi rời đi bà cũng không quên dặn dò cả đám, tất nhiên là bọn chúng gật đầu răm rắp nghe theo, không dám làm trái ý Giáo sư Mcgonagall.

Nhưng Draco nhận ra một số tân sinh ở đây bắt đầu nhận ra Harry là ai, thế là bọn chúng lần lượt lại gần bạn thân của anh, với ý định dựa hơi làm quen để bảo toàn cho bản thân và lợi ích của gia tộc phía sau.

Nhưng anh sẽ không bao giờ để ý định đó trở thành sự thật, Lần trước nếu Harry thật sự kết bạn với cái thằng Weasley đấy, Chắc chắn Draco sẽ bắt cậu phải lựa chọn giữa anh và gã.

Nhưng Merlin luôn thiên vị Malfoy, đặc biệt là anh, người thật sự đã lắng nghe lời cầu nguyện của Draco, Harry không kết bạn với nó, Tốt thôi, giảm được một tên muốn vấy bẩn cậu ấy.

Draco ra hiệu với Crabbe và Goyle để xua đuổi mấy đứa kia đi, anh khoác vai Harry, để tăng thêm sự tức tối với chúng, anh còn giơ mặt dây chuyền lên với bọn họ: "Mấy người biết đấy, cậu ấy có bạn thân rồi nên...

Từ - bỏ - đi."

Pansy đảo mắt sang chỗ khác, thái độ hống hách của Draco đấy luôn làm cô khó chịu: "Lại bắt đầu nữa rồi đấy."

"Kệ đi, cậu biết họ là bạn thân với nhau mà phải không?"

Blaise vỗ vai Pansy, cố gắng trấn an cô lại.

Một lát sau, Giáo sư Mcgonagall đã quay trở lại, bà nhanh chóng dẫn các tân sinh đến những cánh cửa lớn dẫn đến Đại sảnh Đường.

Tất cả gần như đã bị choáng ngợp bởi mọi thứ xung quanh mình, thậm chí Harry cũng vậy, nhưng cậu vẫn giữ được bình tĩnh và không có hành động quá khích nào.

Trong tất cả ký ức tuổi thơ của cậu, Harry luôn coi nơi này là ngôi nhà thứ hai của mình sau khi thoát khỏi Gia đình Dursley, nơi đó chẳng khác gì địa ngục cả.

Mỗi lần nhớ lại cậu đều cảm thấy thật kinh tởm.

Sau tất cả mọi chuyện đã xảy ra, Harry vẫn quý mến nơi này, mặc dù từng người ở đây từng cho cậu một nhát dao vào lưng, thậm chí còn lăng mạ cậu, Nhưng tạm thời Harry sẽ không quan tâm đến.

"Này bạn, tớ nghe Fred bảo là phải đánh nhau với quái vật khổng lồ gì mà?

Cái nón đó là sao vậy?"

"Làm gì có."

Bạn học buồn cười nhìn Ron: "Tôi nghĩ là cậu bị lừa rồi đấy, làm gì có chuyện như vậy chứ?"

"Ngu hết chỗ nói."

Crabbe nói nhỏ vào tai Goyle về chuyện mình vừa nghe được, nó phải cố gắng để không cười lớn lên vì sự đần độn của Ron vì đi tin vào lời của một người trong Cặp song sinh ác quỷ đấy.

"Chuẩn luôn."

Goyle đồng tình, nó liền đập tay với người kia.

Không biết vô tình hay cố tình, chuyện của Ron tất cả mọi người ở đây đều biết được, Gã bây giờ chẳng khác gì trò cười của tất cả mọi người.

Ron thì không hiểu tại sao bọn họ lại biết được chuyện này, sau một lúc thì gã biết được là do Crabbe và Goyle đồn.

Nhưng Ron hoàn toàn không thể làm gì được, buổi lễ thì sắp bắt đầu rồi.

Việc Harry không muốn kết bạn là đã khiến tâm tình của Ron mấy ngày nay không được tốt rồi.

Giờ lại thêm chuyện này, Lại là nhà Malfoy chết tiệt!

Trong một vài giây sau đó, nơi này bỗng nhiên trở nên lạnh lẽo vô cùng, không gian yên tĩnh, không ai dám lên tiếng phá vỡ sự yên lặng đáng sợ này.

Mcgonagall để chiếc ghế xuống bên cạnh cái nón bụi bẩn kia, đột nhiên nó bắt đầu hát:

"Ờ này dẫu ta không xinh

Nhưng mà chớ xét về ngoại hình

Xét về thông minh, Sắc sảo

Đố nón nào qua mặt được ta

Các người cứ đội nón hoa

Mũ cối, mũ nồi tùy thích

Không sao, ta đây chấp hết

Nón ta: phân loại Hogwarts

Những điều giấu chẳng nói ra

Ta đọc được từ trong óc

Hãy chải đầu và vuốt tóc

Đặt lên, ta nói cho nghe

Người nào vô Gryffindor

Cái lò luyện trang dũng cảm

Người nào vô Hufflepuff

Nơi đào tạo kẻ kiên trung

Khó khăn chẳng khiến ngại ngùng

Đáng tin, đúng người chính trực

Ai vào Ravenclaw được

Nơi đào luyện trí tinh nhanh?

Vừa ham học hỏi lại chân thành

Hoặc Slytherin cũng thế

Dạy cho ta đa mưu túc trí

Làm sai miễn đạt mục tiêu

Hãy đội lên!

Hãy đội nào!

Đừng sợ sệt, nghe ta nói

Nghe ta nói, nghe ta phân loại

Ngươi là ai, ở nhà nào

Hãy bình tĩnh, đội lên nào

Trong vành nón như tay ấm."

Tiếp theo Mcgonagall ra một cuộn giấy da dê trong tay, bà ấy nói với giọng nghiêm nghị:

"Khi ta gọi tên người nào thì người đó chỉ việc đội nón và ngồi lên ghế."

"Hannah Abbott!"

"Nhà Hufflepuff!"

"Kế tiếp, Susan Bones!"

"Nhà Hufflepuff!"

Cái nón kia liên tục réo tên lên, từng người đều được chọn về nhà, Nhóm Draco cũng dần đi, tất nhiên bọn họ bước vào Slytherin một cách dễ dàng.

Đặc biệt là anh, cái nón kia vừa chạm vào liền la lên: "SLYTHERIN!"

"Hermione Granger!"

"Well well, Ngươi làm ta phải ngạc nhiên đấy, nhóc con.

Ta thích cái cách mi không ngừng học hỏi ở mọi thứ, và chưa bao giờ ngừng lại."

Cái nón bắt đầu cười khúc khích nhìn nhỏ, nó rất thích những người có trí nhớ siêu phàm và có trí tưởng tượng đặc biệt như thế này.

"Nói đi nhóc, ngươi muốn ở nhà nào?"

"Ta muốn ở Ravenclaw!"

Hermione nói, cô nàng dường như chỉ muốn nhanh chóng vào được nhà đấy.

"Ravenclaw?

Trùng hợp đấy, ta cũng đang nghĩ đến, mi thật sự phù hợp ở nơi đấy.

Hay là nhà ngươi còn muốn ở nơi nào khác?

Ý ta là Gryffindor cũng-" Cái nón cũng không mấy gì ngạc nhiên, nhưng nó vẫn muốn thử thay đổi chủ ý của một đứa trẻ thì sẽ như thế nào.

"Không, ta sẽ không thay đổi quyết định của mình."

Hermione kiên quyết lắc đầu, từ lâu nhỏ đã muốn vào nơi đó, Ravenclaw giống như một thiên đường toàn là sách, nhỏ rất thích điều này.

"Rất có chính kiến, vậy thì RAVENCLAW!"

-----------

"Ronald Weasley!"

"Mi có gì muốn nói với ta không?"

Ron hào hứng nói, Nãy giờ gã nghe được lời khen ngợi từ cái nón này rất nhiều, con nhỏ tóc xù đó như đã được nó khen rất nhiều, gã cũng muốn được nghe mình vĩ đại thế nào.

"Uh..."

Cái nón gần như chẳng biết nói gì nữa, thằng bé này chẳng khác gì một Gryffindor bốc đồng, nếu cho về Hufflepuff chẳng khác gì bảo nó đi giết mình chứ?

"GRYFFINDOR!"

Cái nón này nó hơi ái ngại nhìn Ron, đằng nào thằng ôn con này cũng về chỗ đó, liền la lên.

"???"

Ron ngơ ngác bước ra, gã về nhà mới của mình là Gryffindor, được bọn họ vui mừng ôm lấy.

---------------

"Harry Potter!"

Không gian đang nhộn nhịp vui vẻ thì, trở nên im lặng một cách bí ẩn, bọn họ không ngờ Cứu thế Chủ đang xuất hiện tại đây.

Vừa mừng vừa run rẩy không biết cậu có phải là ma hay người nữa.

Có rất nhiều tin đồn xoay quanh Harry còn sống hay đã chết rất nhiều.

"Thú vị đấy."

Nó tặc lưỡi, cuối cùng thì nhân tài thực sự đang ở đây, một kẻ hoàn hảo với lớp mặt nạ đấy: "Ngươi hoàn toàn đủ tư chất để bước vào bốn nhà, Gryffindor, Slytherin, cuối cùng là Ravenclaw và Hufflepuff sẽ chào đón nhà ngươi lắm.

Nếu mi bước vào một trong bốn nhà đều sẽ trở thành niềm tự hào của nơi đấy."

"Vậy sao?"

Harry nhàn nhạt đáp lại.

"Cái gì mà vậy sao?

Chẳng phải mi nên hỏi ta là muốn vào nhà nào hay sao?"

Cái nón cảm thấy Harry như đang chơi đùa với mình vậy đấy, nhưng nó vẫn cảm thấy vô cùng thú vị.

Cái thái độ hống hách này nhưng không kém phần bí ẩn lại càng giống với một người nào đó, Tom Marvolo Riddle hay nói đúng hơn là Chúa tể Hắc ám Voldemort.

"Tốt nhất là Slytherin."

Harry cười nhạt, cậu biết rõ cái nón này muốn gì, lựa chọn của nó, cậu lại càng rõ hơn ai khác.

"Vậy thì, SLYTHERIN!!!"

Giáo sư Mcgonagall gần như đã sốc, Bà cứ nghĩ rằng Cứu thế Chủ sẽ vào Gryffindor nhưng lại bước vào Slytherin một bước đi nằm ngoài dự đoán của bà, Thậm chí Dumbledore ở từ xa nhìn, cũng không mấy gì hài lòng.

Còn lời đồn về Harry, gần như cũng không giảm mà trở nên tăng thêm, những lời xì xào đấy cậu luôn nghe đến phát chán rồi, sống mà phải làm vừa lòng tất cả?

Thôi cảm ơn, đây là cuộc đời của tôi không phải của các người!

"Cũng không tồi."

Severus mừng thầm trong lòng, mặc dù bên ngoài ông vẫn nhăn nhó không nói gì, nhưng lại rất vui vẻ.

"Tôi yêu cậu."

"Gì cơ?"

"Ý tôi là chào mừng cậu đến Slytherin, hên mà không phải là Gryffindor."

"Đừng quan tâm người khác nghĩ gì, hãy cứ là chính bản thân mình nhé."

Pansy mỉm cười với cậu, cô nàng vừa nghe được tiếng ồn ào xung quanh mình liền an ủi Harry.

"Đúng vậy đó."

--------------

"Thật không thể chờ được...Ta nghĩ mình sắp nhớ em ấy đến phát điên rồi. . ."

"Bình tĩnh đi, ngươi sẽ được gặp lại Harry thôi mà."

---------------

«Hết Chương 8»
 
| Drahar | Độc Ác Thì Sao?
«Chương 9» Dằn mặt


Các giáo sư khác dường như không thể nào tin được, bọn họ không nghĩ đến chuyện cái nón lại chọn Harry đến Slytherin khiến cho ai cũng bàng hoàng, đáng lẽ ra thằng bé phải đến Gryffindor, trở thành anh hùng theo kế hoạch của Dumbledore.

Ngay từ đầu có lẽ để Sirius chăm sóc Harry đã sớm là một sai lầm nghiêm trọng.

Ông muốn cậu hoàn toàn phụ thuộc vào mình, như một tia hy vọng duy nhất còn lại.

Nhưng nó vẫn xảy ra, Hoặc đây không phải đơn giản chỉ là sự cố ngoài ý muốn, mà đây chính là Kế hoạch của nó?

Nhưng Harry vẫn là một đứa trẻ, thằng bé còn quá nhỏ để nghĩ ra những chuyện như thế này.

"K-Không thế nào..."

Mcgonagall sốc đến mức đứng không vững phải nhờ giáo sư bên cạnh đỡ lấy bà.

"Đúng vậy, Ta không ngờ chuyện như vậy lại xảy ra."

Dumbledore trầm mặc nói, sau đó ông lại quay sang nhìn Severus nói: "Severus, con trai của ta, con nghĩ như thế nào?"

"Oh tôi nghĩ thế nào...?

Chỉ là tôi không hiểu được trong đầu các người chứa bao nhiêu con sên nhầy nhụa ngu ngốc.

Việc một đứa trẻ được chọn qua Slytherin thay vì là Gryffindor và mấy người cứ rống lên kiểu như, 'chúng ta chắc chắn sẽ chết', 'ngày tận thế đến rồi!' Trong khi đây chỉ là một chuyện vô cùng bình thường.

Nhân tiện, tôi không phải là con trai của ông!"

Severus bắt đầu tỏ ra cáu gắt với những người xung quanh, Việc Harry vào Slytherin là một tin mừng đối với ông, Mặc dù đa số nhà Potter toàn về nhà Gryffindor, Slytherin là một trường hợp rất hiếm.

Và cũng may là thằng bé rất ngoan ngoãn không lỗ mãng như cha của nó.

Severus bắt đầu cảm thấy hơi hối hận vì làm Cha đỡ đầu cho Draco, ước gì ông có thể thay thế Sirius làm Cha đỡ đầu của Harry thì tốt biết mấy.

Như vậy ông có thể dạy dỗ cậu theo cách của mình, và làm cho nó tốt hơn.

Chỉ tiếc là không thể rồi.

--------------

Sau khi dùng bữa xong, cả đám theo Marcus Flint đến Phòng sinh hoạt Chung nhà Slytherin, Khác biệt với Gryffindor/Ravenclaw/Hufflepuff nó nằm sâu dưới hầm ngục của Hogwarts.

Dưới đáy hồ đen.

Khiến cho cả đám không khỏi tò mò mọi thứ xung quanh.

Thỉnh thoảng Harry sẽ hùa theo giả vờ ngạc nhiên mặc dù cậu biết rõ nơi mình đang đứng, khiến cho Pansy và Blaise phải bật cười trước hành động của cậu.

Draco có vẻ như là đang muốn thể hiện tài năng của mình trước mặt Harry để tạo ấn tượng với cậu.

Bằng cách giới thiệu mọi thứ xung quanh với Harry.

Tuy nhiên cậu biết hết tất cả mọi thứ.

Thậm chí là bí mật của Hogwarts mà không được đề cập đến.

Nếu là cậu kiếp trước thì sẽ 'Ohh, thật à?' còn bây giờ thì 'wow' một câu hết sức mỉa mai.

Nhưng dù sao thì, Draco cũng chỉ đang cố gắng gây ấn tượng với Harry, cho nên cậu sẽ đáp ứng anh.

"Thật luôn đấy à?"

Harry giả cười nhìn Draco, mấy chuyện anh nói đa số cậu toàn biết trước, nhưng không hiểu tại sao khi Draco nói nó lại trở thành một điều gì đó khác biệt khiến cậu phải tò mò.

Draco gật đầu nói: "Tôi có thể chắc chắn với cậu đó là sự thật."

Đang nói chuyện vui vẻ thì, Draco đột nhiên nhớ ra chuyện ở toa xe, hiện tại việc đó khiến anh cảm thấy khó hiểu vô cùng, cậu ấy rốt cuộc đang muốn làm gì? câu hỏi này khiến cho Daphne và Theodore cứng đơ người phải dừng chân nhìn Harry.

"Việc cậu trở thành Chúa tể Hắc ám... cậu nghiêm túc chứ?"

Draco lí nhí nói, anh cố gắng nói nhỏ để không ai để ý.

Dù sao hành động của anh cũng phải thận trọng một chút.

"..."

Cả hai im lặng nhìn nhau, cuối cùng Harry cũng lên tiếng.

"Hãy cứ quan sát."

Bất chợt Harry dừng chân lại, trả lời bằng câu nói cộc lốc, thậm chí nó còn không hề liên quan gì đến câu hỏi của Draco.

Anh cũng hết cách với cậu chỉ đành cười trừ cho qua chuyện, có lẽ thái độ cộc lốc của cậu, Draco nên sớm làm quen với nó thì tốt hơn.

Còn Daphne và Theodore thì gật đầu như gà mổ thóc như thể vừa học được điều gì đó Harry chưa từng nói đến.

Marcus nhìn thấy có vẻ như đang bàn tán về chuyện gì đó, anh cố tình nói to lên làm bọn chúng chú ý đến mình: "Mấy đứa nghe đây, mỗi tháng mật khẩu sẽ thay đổi mật khẩu một lần."

"Nếu quên các em có thể đến tìm anh để hỏi, Hiểu rồi chứ?"

"Thuần Huyết!"

Đám tân sinh năm nhất bước vào bên trong, ai cũng ngạc nhiên ngắm nhìn Phòng sinh hoạt chung của Slytherin.

Đến Harry cũng vậy, cậu bắt đầu thích nơi này rồi đấy.

Không lâu sau Severus xuất hiện, khiến cho bọn họ giật mình khi nhìn thấy ông ấy.

Severus vừa nhìn thấy Harry, ông gật đầu nhẹ với cậu, sau đó quay lại nhìn đám tân sinh, lạnh lùng nói: "Lắng nghe cho kỹ, Ta là Severus Snape, là chủ nhiệm của các trò, chào mừng đến Slytherin.

Nhưng có một số điều ta mong các trò hãy nhớ rõ.

Nơi này không chứa chấp những tên ăn hại, không biết làm gì, Đầu to nhưng óc thì chỉ bằng trái nho thì biến ngay cho ta.

Và tốt nhất thì đừng có làm những chuyện đáng xấu hổ gây ảnh hưởng đến Slytherin, nếu không còn gì thì ta đi đây."

«Hết Chương 9»
 
| Drahar | Độc Ác Thì Sao?
«Chương 10» Bài học nhớ đời của Brunei


Severus nhanh chóng rời đi, ông lấy lý do là phải bỏ nguyên liệu vào nồi độc dược của mình, nhưng nguyên nhân chính là Severus không hề muốn ở đây, bọn trẻ xung quanh làm ông khó chịu, chúng cứ nhìn chằm chằm vào ông, nhìn mặt bọn chúng cứ đáng ghét kiểu gì đấy rất giống bọn sư tử lỗ mãng Gryffindor.

Như vậy mà xứng đáng bước vào Slytherin sao?

Ta khinh!

Nhưng chỉ có nụ cười của Harry mới có thể khiến cho Severus cảm thấy bình yên, mỗi lần như vậy ông chỉ cảm thán trong lòng 'Đúng là con trai của ta có khác.'

Sau khi Huynh trưởng Marcus hô to, Cuộc chiến Thủ tịch nhà đã chính thức bắt đầu.

Harry nhoẻn miệng cười, khoảnh khắc này cậu đã chờ từ lâu rồi, cậu biết mình sẽ là người đầu tiên được thách đấu trong cuộc chiến này.

Khởi đầu như vậy cũng xem là khá thú vị mặc dù có không ít khó khăn, nhưng cậu chấp nhận.

Ví dụ như là thằng mập đằng kia, chính là Brunei Dual, Crabbe và Goyle có nói với Harry về một số gia tộc giàu có cho đến thấp kém nhất.

Một trong số đó chính là Gia tộc Dual, nhưng cũng chẳng có gì đặc biệt cả, chỉ là một đám dựa hơi Tử thần Thực tử để có được vinh hoa phú quý để được cho đến hiện tại.

Và còn ỷ vào dòng máu thuần của mình, nhưng theo cậu thấy thì nó giống như một đống bùn dơ bẩn được ngấm vào trong máu vậy đó.

Brunei sỗ sàng bước đến, không biết vô tình hay cố ý nó đẩy Blaise và Theodore ra, nó chỉ đũa phép về phía cậu: "Harry Potter, tao muốn thách đấu với mày!"

Harry nhún vai: "Được thôi, tôi chấp nhận."

"Nếu tao thắng, tao sẽ cắt tóc mày!"

Brunei cười lớn, phải thú thật là nó rất thích mái tóc của cậu, không cần sờ vào, nó cũng biết là tóc mềm mại như chạm vào tơ lụa hạng nhất vậy.

Nhưng tóc của Brunei thì không được như vậy, tóc của nó rất thô cứng, chẳng mềm mại tí nào.

Nếu Brunei không vui, thì cả thế giới này phải đau khổ!

"Được thôi, tôi đồng ý, mà nếu tôi chiến thắng thì sao?"

Harry cười nhẹ, cậu vừa phát hiện ra điểm yếu chết người của Brunei, Chính là nói nhiều!

"Mày nghĩ mình sẽ có được cơ hội đấy hay sao?"

Brunei hừ nhẹ, nhưng trên đời này không gì là không thể cả, nhất là cái thằng trước mặt mình.

Nó gật đầu đồng ý: "Sao cũng được, nếu tao thua thì sao?"

"Dễ lắm, nhận lấy nụ hôn của Medusa."

Harry nhún vai, cậu nói ra lời đề nghị của mình.

Theo cậu nghĩ thì nhận nụ hôn của rắn hổ mang chính là chuyện vô cùng đơn giản.

Hình như Medusa sở hữu nọc độc thần kinh thì phải, gần giống như trúng Crusio thì phải?

Wow, nếu đúng là như vậy thì gay go thật đấy~~

Brunei không hiểu ý của Harry, liền quay lại nhìn Pansy, trên tay cô nàng đang ôm Medusa, con rắn đang nhìn chằm chằm vào nó.

"Cái-" Nó chưa kịp hét lên, Harry đã ném cho Brunei 2 câu thần chú, nó lập tức ngã lăn xuống đất, đũa phép cũng rời khỏi tay của nó và hiện tại nó đang dưới chân của Harry.

"Người chiến thắng là Harry Potter!"

Marcus hô lớn lên, anh nắm tay cậu giơ cao lên.

"Này này, mày định chạy đi đâu vậy?"

Crabbe dang tay ra cản Brunei lại, không cho nó chạy đi.

"Không lẽ mày quên thực hiện lời hứa với Harry à?"

Goyle nắm cổ áo Brunei giữ nó lại, cậu lôi nó lại gần Harry.

"Không, không!"

Brunei bắt đầu gào thét ầm lên, nó sợ hãi lùi lại nhưng bị Crabbe và Goyle đẩy mạnh hơn: "H-Huynh trưởng Marcus, xin anh hãy cứu em!"

"Luật là luật, anh không thể nào làm trái được."

Marcus lắc đầu nói, anh có thể can thiệp vào giúp Brunei, nhưng vừa bước vào Slytherin lại có thái độ hống hách không xem ai ra gì, nếu anh bảo vệ cho nó, chắc chắn sau này Brunei sẽ đắc ý cho rằng không ai dám làm gì mình: "Đúng không mấy đứa?"

Cả đám gật đầu đồng ý với Marcus, lời nói của Huynh trưởng nói là phải nghe, bọn chúng hiện tại không muốn gây sự với anh ta.

"Mình xin lỗi hai bạn, lúc nãy mình không cố ý đẩy các cậu đâu!"

Dường như Brunei không tìm được cơ hội gì ở Huynh trưởng, nó bò lại chỗ hai người kia, Brunei cố gắng kìm cái tôi của mình xuống, cầu xin giúp đỡ từ Blaise và Theodore: "Xin hãy giúp mình!"

Blaise cười giả nai: "Tôi quen cậu?"

Chỉ một câu duy nhất, Đã khiến Brunei quỳ xuống sàn, nó hết hy vọng rồi, không một ai giúp nó hết.

Theodore và Draco nhếch mép cười, chuẩn phong thái của một Slytherin.

Daphne và Pansy sau đó cũng che miệng cười.

"Buông nó ra."

Harry than nhẹ một tiếng, sau đấy cậu đặt Medusa lên cổ.

"Nhưng... tùy cậu quyết định."

Crabbe hơi khó hiểu, nhưng cậu vẫn thả Brunei ra, Goyle ở lại canh chừng nó.

"M-Mày định làm gì?"

"Đừng sợ, đây là Medusa, chính là thú cưng của tôi."

Harry mỉm cười nhìn Medusa, cậu có thể cảm nhận được sự sợ hãi của Brunei, từ bây giờ nỗi sợ của người khác sẽ là niềm vui của cậu.

"Nó là rắn hổ mang!"

Brunei la lên, khiến cho đám rắn nhỏ rùng mình, nhưng vẫn đứng im như tượng.

Còn nó bây giờ chỉ muốn chạy khỏi chỗ này, dù Brunei không được thông minh nhưng vẫn biết Medusa là một con rắn hổ mang, nọc độc của nó không đùa được đâu.

Harry cầm đầu của Medusa lại gần Brunei, cậu cười nhạt nói: "Chính xác, mà cậu có biết từ sáng đến giờ, thú cưng của tôi có ăn gì chưa?"

"Tất nhiên là không rồi."

"K-Không...?"

Brunei tức giận nhìn Harry, nhưng cậu là Chủ nhân của Medusa đương nhiên rất hiểu thú cưng của mình, lời nói của Harry dù muốn hay không vẫn nên tin.

"Đúng vậy, ngay bây giờ Medusa rất đói bụng, nếu không được thỏa mãn cơn đói của mình."

Harry cười nhạt, cậu bây giờ có thể cảm nhận được sự tuyệt vọng của Brunei, cậu ghé vào tai nó: "Nó sẽ quay sang ăn thịt con người, đặc biệt là mấy đứa mập ú như cậu."

"Hù!"

Goyle hét vào tai của Brunei, khiến cho nó giật mình liền chạy khỏi phòng sinh hoạt chung của Slytherin.

Nhóm Draco bắt đầu cười một cách hả hê, bây giờ họ chỉ hận là không thể quen biết Harry sớm hơn.

Màn trình diễn của cậu quá tuyệt vời

{Điện hạ, ta không thể ăn thịt thằng béo ú đó được, vị ghê lắm!} Medusa bắt đầu làm nũng với Harry, anh nghe Nagini nói ăn nhiều thịt heo quá sẽ bị mỡ trong máu, anh không muốn như vậy đâu!

{Chuyện đó sẽ không xảy ra đâu, bé cưng.} Harry cười nhẹ, cậu hôn vào đầu Medusa khiến cho một số người cảm thấy nóng mắt vô cùng, trong đó có cả Draco.

"Đáng ghét..."

Draco đảo mắt sang chỗ khác, anh không tin là mình không bằng con rắn đấy.

"Nếu không còn ai ý kiến nữa thì, Harry Potter sẽ trở thành thủ tịch năm nhất của Slytherin."

"Khoan đã."

Harry nhanh chóng cản Marcus lại, cậu chỉ đũa phép về phía nhóm Draco: "Em muốn được thách đấu với bọn họ."

"Ý cậu là sao chứ, cậu bây giờ đã có chức vị thủ tịch trong lòng bàn tay của mình rồi mà?"

Draco khoanh tay lại nhìn Harry, anh không biết được trong đầu cậu rốt cuộc đang nghĩ gì nữa.

Kế sách thu phục lòng người?

"Đúng vậy."

"Điện hạ, tôi chấp nhận lời khiêu chiến!"

Theodore cảm thấy như có một nguồn năng lượng trong mình đang nóng dần lên, anh chấp nhận thử thách của cậu.

"Tôi cũng vậy!"

Daphne vốn định cùng với Pansy, im lặng xem hết màn kịch này.

Nhưng nếu điện hạ đã lên tiếng cô nhất định phải tham gia.

"Bắt đầu!"

Marcus lại thông báo một lần nữa, anh ta có cảm giác Cuộc chiến thủ tịch nhà sẽ vô cùng thú vị.

Trận chiến nhanh chóng kết thúc, Theodore Nott, Blaise Zabini, cuối cùng là Draco Malfoy đều bị Harry đánh bại một cách công bằng.

Khiến cho ai cũng phải nể sợ.

Khí chất hơn người có thể sánh ngang với Bậc đế vương.

Sau đó Harry được chọn làm thủ tịch năm nhất theo lời của Huynh trưởng Marcus.

"Điện hạ, tôi thua rồi."

Theodore quỳ một chân xuống, anh nắm tay cậu, nghiêm nghị nói: "Tôi xin được làm thuộc hạ của cậu."

"Sống vì người, chết cũng vì Điện hạ!"

«Hết Chương 10»
 
| Drahar | Độc Ác Thì Sao?
«Chương 11» Hãy tận hưởng cảm giác chiến thắng


Đây chính là lần thứ 4 mà Pansy nghe Daphne và Theodore gọi Harry là 'Điện hạ' thay vì là 'Cứu thế Chủ' Theo cô được biết thì Tính cách của hai người có thể xem là cao cao tại thượng sẽ không bao giờ khuất phục trước ai.

Nhưng bây giờ thì sao?

Theodore và Daphne còn quỳ xuống trước mặt Harry xin được làm thuộc hạ của cậu ta.

Con người kiêu ngạo của hai người đã không còn nữa rồi.

"..."

Ghen tị thật đấy.

Đúng vậy, tôi đang ghen tị với Daphne và Theodore, vì bọn họ có thể chết vì Điện hạ của mình, Phát cuồng vì người đó.

Đối với tôi thì cảm giác đó vô cùng mới lạ, cho dù tôi có tàn sát bao nhiêu con gia tinh cũng không thể thỏa mãn được bản thân mình.

Chỉ có Harry là người duy nhất có thể cho tôi biết mình là ai, tôi muốn gì.

Tôi muốn làm thuộc hạ của Điện hạ!

Điên cuồng vì người, làm mọi chuyện vì lợi ích của Điện hạ!

Pansy giả vờ lo lắng nói: "Harry, không lẽ cậu định..."

Harry khẽ cười nhạt: "Đúng vậy, tôi sẽ trở thành Chúa tể Hắc ám."

Cô nàng đã tìm được câu trả lời mình cần tìm, Pansy cúi người xuống, hành lễ với Harry: "T-Tuyệt...

Tôi Pansy Parkinson, xin được làm thuộc hạ của Điện hạ."

Draco và Blaise như giải được khuất mắt trong lòng, quả nhiên không ngoài dự đoán Harry sẽ trở thành Chúa tể Hắc ám tương lai, Đó mới chính là điều cậu ấy muốn.

Có thể cái danh hiệu 'Cứu thế Chủ' chính là sự sỉ nhục trong mắt Harry.

Cậu ấy giống như một thiên thần, nhưng lại gánh vác nhiều trọng trách phải bẻ gãy đôi cánh của mình, Chính là tự do.

Harry phải làm người hùng, giải cứu người khác.

Ai cũng nghĩ cậu ấy rất vui vì mình là một người tốt và giúp đỡ mọi người.

Nhưng trong lòng của Harry, cậu ấy chưa từng cảm thấy vui vẻ là gì.

Một cuộc đời sống trong sự sắp đặt của Chúa trời, Bị lợi dụng giống như một công cụ.

Cậu ấy bị ép vào đường cùng, đến mức phạm phải đại tội, tất cả đều quay lưng lại với Harry, rồi bị đày xuống địa ngục.

Bị ruồng bỏ như một món đồ.

Giá trị lợi dụng, kết thúc từ đây. . . !

Nhưng Harry cuối cùng cũng tìm được hạnh phúc, cậu ấy đã tìm thấy tự do.

Mặc dù bản thân đã bị vấy bẩn, và trở thành Thiên thần sa ngã.

Cả hai quay lưng lại, lén lút nói gì đó với nhau khiến cho cả đám hơi tò mò.

"Tôi muốn bảo vệ cậu ấy."

Draco cười nhẹ, anh nắm chặt sợi dây chuyền trong tay mình.

Chỉ có Harry là người mang lại cho anh cảm giác muốn bảo vệ ai đó.

Chỉ cần Harry được vui, Draco cũng vui.

Dù sao thì sau này cũng làm vợ mình mà, lo gì?

Blaise cũng gật đầu đồng ý với Draco, dù sao Harry giống như là một Đại mỹ nhân vậy, không bảo vệ cũng uổng công.

Lỡ như sau này làm bạn trai của mình cũng không tồi đâu.

"Tôi Draco Malfoy/Blaise Zabini xin được làm thuộc hạ của Điện hạ."

Draco cùng với Blaise quỳ xuống, cùng nhau lập lời thề trước mặt Harry.

Các rắn nhỏ cùng nhau hoan hô chúc mừng Harry, bọn họ bây giờ không quan tâm đến chuyện cậu là 'Cứu thế Chủ' nữa mà là 'Điện hạ' của mình.

Huynh trưởng Marcus cũng vỗ tay góp vui cùng với các rắn nhỏ.

{Thưa điện hạ, có hai thằng biến thái, xin người hãy cẩn thận.} Medusa nhăn nhó nói, anh cảm thấy hai đứa trẻ trước mặt mình giống như hai thằng biến thái đội lốt trẻ con, Chắc chắn là có ý đồ xấu với điện hạ.

-----------------

Trước khi Huynh trưởng Marcus rời đi, anh ta cũng không quên dặn dò đám rắn nhỏ, đương nhiên ai cũng gật đầu lia lịa, làm đúng lời dặn của Marcus.

Còn về kí túc xá, Draco và Harry được sắp xếp ở chung một phòng.

Khi nghe tin này, anh như nở hoa trong lòng.

Vui mừng vô cùng.

Một ngày được cùng với bạn thân vào Slytherin, là người duy nhất được nhìn thấy nụ cười dịu dàng của Harry.

Đã vậy còn được 'ngủ chung' với cậu ấy.

Draco Malfoy này là người hạnh phúc nhất thế gian này, không cần phải bàn cãi.

Các bạn ghen tị đúng không?

Ừ kệ mấy bạn, còn tôi vui vẻ với Điện hạ của mình.

Nhưng vừa bước vào phòng cả hai chưa kịp nói gì với nhau thì phát hiện nơi này vô cùng chật hẹp, Draco và Harry cùng nhau dùng đũa phép chỉnh sửa lại căn phòng theo ý mình.

Sau một lúc cả hai làm xong, anh định khoác vai cậu, rủ 'tắm chung' để có thể nhìn thấy cơ thể của Harry.

Theo Draco đoán thì sẽ rất là đẹp.

Nếu mọi chuyện thuận lợi hơn nữa thì.

Anh sẽ bắt Harry chịu trách nhiệm với mình.

Và cuối cùng thì, anh sẽ độc chiếm 'Điện hạ' cho riêng mình.

Kế hay!

Phải áp dụng ngay cho nóng.

"Harry, cậu-" Draco khoác vai Harry, nhưng chưa kịp nói gì, cậu liền chạy về phía cửa sổ có một con quạ đang muốn vào.

«Chủ nhân!» Vincent nhả 2 bức ảnh ra, nó vội bay vào lòng Harry.

«Vincent, ngươi đây rồi.» Harry vuốt nhẹ bộ lông đen của Vincent, vật sủng của cậu đã phải chịu khổ rồi.

{Đồ lông lá, chưa chết à?} Medusa bắt đầu chế nhạo Vincent, anh không ngờ là con quạ này lại kiên nhẫn đến mức như vậy.

Đúng là loài thù như chóa có khác.

«Chưa chết, cảm ơn.» Vincent đáp lại, nó cảm thấy con rắn này càng ngày láo toét, ỷ vào Harry, liền hống hách xem nó không ra gì.

«Chủ nhân, đây là quà sinh nhật của cậu.» Vincent nhảy xuống bàn, nó hào hứng ngậm 2 bức ảnh đưa cho Harry.

Bức ảnh đầu tiên chính là hình ảnh ba mẹ Harry chụp với nhau trong một buổi đi chơi, vừa nhìn thấy cậu quả thật rất vui.

Còn bức ảnh thứ hai là căn nhà của Dursley bị cháy, cậu cười, nhưng trong đó có sự hả hê của Harry.

"Có chuyện gì vậy?"

Draco bước đến bên cạnh Harry, anh cầm lấy bức ảnh thứ 2 từ tay cậu, tò mò hỏi: "Ngôi nhà bị cháy?"

«Vincent, mi làm đúng không?» Harry đặt bức ảnh xuống bàn, hơi nghiêm nghị nhìn Vincent.

«Đúng vậy, nếu Chủ nhân không vui thì...» Vincent giật mình, nó cúi đầu xuống tưởng Harry sẽ trách phạt nó vì hành động quá đáng này.

«Không, ta vui lắm, cảm ơn mi.» Harry mỉm cười với Vincent, cậu vui vẻ ôm lấy con quạ trong lòng mình.

Sau khi Harry và Vincent nói chuyện với nhau xong, Draco vội kéo Harry ngồi xuống giường với anh.

"Cậu sao vậy?"

Harry nhún vai, cậu ghé vào tai anh, từ tốn kể toàn bộ mọi chuyện ngày hôm đó với Draco.

Vừa nghe xong, anh tức giận la lên, Draco không ngờ là bọn họ dám nguyền rủa ba mẹ Harry, ai lại đi nói chuyện đó trước mặt một đứa trẻ chứ?

"Bọn họ dám!"

"Không sao đâu, tôi nghĩ căn nhà họ bị cháy là đủ rồi, cả gia đình Dursley vẫn có nhau..

Nhưng bị hình phạt từ chính quyền."

Harry cười nhạt, Vincent và Medusa đúng là thuộc hạ đáng quý nhất của cậu.

«Hết Chương 11»
 
| Drahar | Độc Ác Thì Sao?
«Chương 12» Yêu Nghiệt Như Điện Hạ


Buổi sáng hôm nay Harry là người dậy sớm đầu tiên, cậu tỉnh giấc vào lúc 5h, Thật ra thì đây không phải là lần đầu tiên Harry thức dậy sớm.

Khi còn ở Dinh thự Potter, cậu thường xuyên thức khuya rồi dậy sớm.

Rồi trò chuyện với Vincent với Medusa.

Mỗi ngày Vivi sẽ đến chải tóc cho Harry.

Không biết bằng cách nào nó con gia tin đó có thể lại gần cậu hơn những con còn lại.

Đặc biệt là chăm sóc mái tóc của Harry, nó càng tận tình hết mình.

Đã có lần cậu muốn cắt tóc.

Lập tức Vivi đã liên tục đập đầu vào tủ quần áo, như thể hiện sự bất lực của mình, khẩn cầu Harry hãy trừng phạt nó chứ đừng cắt tóc.

Thế là mỗi ngày cậu dành 30p ra để chải tóc.

Mặc dù Harry không thích chuyện này, nhưng cậu vẫn làm.

Không lâu sau Vincent cũng tỉnh dậy, nó vừa nhìn thấy Harry, liền bước đến bên cạnh cậu.

«Thưa Chủ nhân, tôi có nên đánh thức cậu ta dậy không?» Vincent quay đầu lại nhìn Draco, chủ nhân của nó đã thức dậy, đã vậy còn sửa soạn xong.

Còn thằng nhóc với cái đầu vàng chói kia vẫn ung dung ngủ trên giường.

Đã vậy còn cười hehe trong khi đang ngủ nữa chứ?

Có lẽ nó sẽ hợp tác với Medusa để thằng nhóc này hiểu được thân phận của mình rồi tránh xa Chủ nhân ra.

«Không cần, để ta.» Harry nhếch mép cười gian xảo nhìn Draco, cậu bước qua giường của anh, không cần phải nói lớn, Harry biết anh cũng nghe rõ: "Sáng rồi, dậy đi ông xã~"

Ngay tức khắc Draco lập tức ngồi dậy, thật ra anh đã sớm thức dậy, nhưng anh không ngờ cậu lại bạo đến mức như vậy, hại Draco vui gần chết: "Cậu nói lại xem!"

"Nói gì cơ? cậu đang nói về chuyện gì vậy?"

Harry nghiêng đầu nhìn Draco, giả vờ ngây thơ nói: "Tôi ra ngoài tìm Pansy và Blaise trước đây, tạm biệt."

"Này-"

Anh chưa kịp nói gì thì cậu đã rời khỏi phòng, vô tình Draco nhớ lại từng chữ lúc nãy mà Harry đã nói, anh ôm mặt vào cái gối, Draco hét lên trong vui mừng.

{Thằng Hooman bị khùng à?} Medusa nhăn mặt nói, anh đang có một giấc mơ về những miếng thịt tuyệt đẹp, thì đột nhiên xuất hiện tiếng của thằng ất ơ nào đó khiến Medusa bị đá bay khỏi nơi đấy.

«Nó không có khùng, mà bị điên.» Vincent hơi thất vọng nói, nó nhìn Draco bằng con mắt 'coi thường', Chủ nhân chỉ mới lần đầu thả thính mà cũng không chịu được.

Đúng là nhân sinh tầm thường.

---------------

Draco sau một lúc sửa soạn, cuối cùng anh cũng bước ra ngoài.

Thỉnh thoảng Draco không biết Vincent và Medusa nói gì nữa, hai đứa nó cứ nhìn anh rồi tiếp tục hú hí với nhau.

Có lẽ một ngày nào đó Draco sẽ nhờ Harry dạy cho anh về 2 ngôn ngữ kỳ lạ mà Vincent và Medusa đang nói.

Nếu Draco biết được 1 trong 2 ngôn ngữ kia thì sẽ dễ dàng bắt thóp được chúng nó.

Anh than nhẹ một tiếng, sau đó rời khỏi phòng.

Vừa bước ra ngoài Draco nhìn thấy Harry đang nói chuyện với Pansy và Blaise.

Theodore và Daphne cũng nhanh chóng bước đến.

"Cậu chưa vào sao?"

Harry cười nhẹ: "Còn hơi sớm cho nên cũng không vội."

"Draco, chào buổi sáng."

Blaise và Pansy vui vẻ chào Draco, sau đó anh cũng nhún vai đáp lại.

"Buổi sáng tốt lành, Thưa điện hạ."

Theodore cúi người xuống, đặt tay lên ngực, hành lễ với Harry.

Daphne cũng bắt chước làm theo.

"Hình như hôm nay có tiết độc dược của thầy Severus đấy?"

Blaise vuốt cằm, hơi suy tư nói.

Pansy nhíu mày: "Đúng vậy, nhưng phải học chung với bọn Gryffindor thì phải?"

"Chẳng sao cả, tôi muốn nhìn thấy bộ dạng thảm hại của chúng nó sau khi làm nổ cái gì đó."

Draco tỏ ra khinh thường ra mặt khi nhắc đến Gryffindor.

"Điện hạ, cậu nghĩ sao?"

Theodore hơi lo lắng nhìn Harry, đây là một câu hỏi quan trọng khiến cho bọn họ chú ý đến tâm tư của cậu.

Khác với tưởng tượng của bọn họ, Harry chỉ nhàn nhạt đáp lại: "Cứ tiếp tục quan sát, miễn là bọn chúng không gây bất lợi cho chúng ta."

Hôm nay có tiết Độc dược của Thầy Severus, Draco và Harry đặc biệt tự tin bởi vì từng được ông dạy môn này ở nhà cho nên cũng không quá rắc rối với một số câu hỏi từ Severus.

Còn Harry như biết được thêm một số thông tin vô cùng hữu ích cho bản thân mình.

Kiếp trước khi cậu đã là một người lớn, Harry đã được học môn độc dược từ bậc thầy độc dược Severus Snape, đương nhiên là không hề dễ dàng một chút nào, nhưng may mắn là cậu đã làm được.

Quả nhiên không ngoài dự đoán của Draco, Gryffindor hôm nay bị trừ điểm liên tục do câu hỏi khó từ Severus.

Còn Slytherin thì có cơ hội thể hiện bản thân mình.

Nhất là Draco và Harry đã phối hợp với nhau rất tốt.

Cũng không biết tại sao Pansy hôm nay lại hứng thú đòi ngồi chung với Harry, cho nên Draco đành ngồi chung Theodore mặc dù không thích chuyện này một chút nào.

Còn Harry đã bí mật viết một bức thư từ tối hôm qua, theo cậu đoán thì Vincent đã gửi nó cho Voldemort xem.

Harry không biết được vẻ mặt của hắn ta sẽ bất ngờ như thế nào.

Còn Pansy đã sớm để ý đến nụ cười kỳ lạ của Harry.

"Điện hạ, cậu cười gì vậy?"

Pansy không nhịn được, liền hỏi.

"Đừng bận tâm."

---------------

{Đồ lông lá, mi mang cái này cho Chúa tể Hắc ám đi.} Medusa liếc xéo Vincent, cố tình nhắc nhở nó phải cẩn thận không được làm hỏng chuyện.

{Đây là bức thư của Điện hạ để lại.}

«Biết rồi nói mãi.» Vincent nhăn mặt nói, trước khi Harry đi, cậu đã bí mật để bức thư cần phải gửi cho Voldemort.

Rất may mắn là Draco không hề biết gì về bức thư bí ẩn này, sau một vài giờ, cuối cùng Vincent đã đến Trang viên Riddle.

Nó đậu lên cửa sổ đang mở.

Có Nagini đang nằm chờ tin tức từ Chủ nhân của nó.

{Yo!} Nagini vui vẻ chào Vincent, cô nàng nhìn qua nhìn lại không thấy Medusa đâu, có lẽ anh ấy không đi cùng được.

Đối với Medusa, Nagini quả thật hơi thích bởi vì tính cách không giống ai của anh.

«Chủ nhân của ta gửi cho Chúa tể nhà ngươi nè.» Vincent nhanh chóng lấy bức thư dưới chân của mình ra, nó để xuống cửa sổ, trước khi rời đi Vincent không quên nói: «Còn ngươi muốn tìm con rắn ngu si đần độn đó thì, nó đang nằm trong phòng của Điện hạ.»

Gửi Chúa tể Hắc ám Voldemort

- Thành thật mà nói, Tôi chẳng biết phải viết gì cho ngài cả.

Ngày sinh nhật của tôi hôm đấy, cảm ơn ngài đã tặng cho tôi một món quà hết sức đáng yêu.

Chính là Medusa, mặc dù nó chỉ là một con rắn hổ mang, đáng lẽ ra nó phải có loại nọc độc chết chóc như bao loài rắn khác.

Nhưng phải công nhận rằng, Ngài nói đúng, Nọc độc của Medusa quả nhiên rất là thú vị.

Loại độc này không giống như những con rắn hổ mang thông thường.

Nọc độc này chính là một liều thuốc biến người khác trở thành kẻ điên.

Và thêm một chi tiết ở loại độc này khiến tôi vô cùng bất ngờ là khiến nạn nhân sống không bằng chết giống như là bị Crucio trúng vào người vậy đấy.

- Ngay lúc này, tôi chỉ hy vọng một điều, liệu mình có đủ vinh dự để có thể gặp mặt Chúa tể Hắc ám Voldemort vĩ đại như ngài.

Nghe có thú vị hay không?

Tôi sẽ chờ câu trả lời của ngài.

Ký tên

Harry James Potter

Bức thư của Harry nhanh chóng được gửi đến cho Voldemort.

Quả nhiên hắn ta đã bật cười trước những gì cậu đã viết cho hắn.

"Tất nhiên là mọi chuyện sẽ theo ý của em."

Voldemort cười nhẹ, hắn ta vuốt ve bức thư một cách si mê: "Chỉ là sau khi em làm vợ của ta, Harry à."

«Hết Chương 12»
 
| Drahar | Độc Ác Thì Sao?
«Chương 13» Cậu là người hùng của tớ!


Tiết học tiếp theo là của Giáo sư Mcgonagall, là lớp học biến hình.

Tất nhiên là lại học chung với nhà Gryffindor.

Và cũng không hiểu vì lý do gì Ron lại cố tình gây sự với Harry.

Mặc dù đã bị Giáo sư Severus nhắc nhở thậm chí là trừ điểm liên tục.

Nhưng vẫn cố tình làm vậy.

Khiến cho nhóm Draco vô cùng khó chịu.

Harry vẫn mỉm cười, mặc kệ gã muốn nói gì thì nói.

Còn thuộc hạ của cậu có lẽ không được kiên nhẫn đến vậy.

"Có cần tôi làm gì không?"

Theodore hơi nhướng mày, anh không thể chấp nhận được chuyện Điện hạ chịu sự sỉ nhục như vậy được.

Nhưng Harry chỉ im lặng không nói gì, cùng với Draco bước vào lớp.

Khiến cho tâm tình của Theodore càng thêm hỗn loạn, muốn thay cậu xử đẹp Ron.

Dường như Daphne lại hiểu ra điều gì đó, liền đập tay nói: "Có lẽ ý của Điện hạ là, im lặng là vàng hay nói đúng hơn là lời nói của thằng đó giống như là chó sủa qua đường vậy đó."

Vừa bước vào đã nhìn thấy một con mèo đang nằm trên bàn, còn bà ấy lại không thấy đâu.

Nếu đúng theo những gì Harry nghĩ, con mèo đó chính là do Mcgonagall biến thành.

Cậu để ý Pansy có ý định chạm vào con mèo liền ngăn lại.

"Cứ làm theo, và đừng hỏi gì."

Cả đám mặc dù hơi khó hiểu nhưng vẫn làm theo lời của Harry.

Bọn họ đi ngang qua và chào bà ấy.

Rồi sau đó bước về chỗ ngồi của mình.

Một số rắn nhỏ bên Slytherin cũng cảm thấy như vậy, nhưng vẫn bắt chước làm theo.

Bọn họ biết mình không có khả năng đánh bại Harry, nếu đấu về trí đương nhiên là thua, nghiêng về thực lực lại càng không thể.

Lựa chọn tốt nhất vào lúc này là nếu không thể đánh bại được, thì hãy tham gia với họ.

Thậm chí Huynh trưởng Marcus cũng phải nể mặt Harry, anh nghĩ rằng còn nhỏ mà đã có khí chất như vậy, cho nên cậu ấy cũng không phải dạng tầm thường cho nên các rắn nhỏ không dám khinh thường Harry.

Tiết học vẫn không có gì xảy ra cho đến khi Ron và Neville không biết vì lý do gì đến muộn sau đó chạy vào lớp.

"Mày làm gì ở đây vậy?"

Ron vuốt ve con mèo, gã cũng không biết chuyện gì đang xảy ra nữa, Giáo sư Mcgonagall thì không thấy đâu, lớp học thì im lặng một cách kỳ lạ.

"R-Ron, tớ nghĩ... chúng ta nên về chỗ..ngồi thì tốt hơn..

đấy."

Neville rụt rè nói, anh vô tình nhìn qua nhà Slytherin, nụ cười của bọn họ đang làm Neville cảm thấy rùng mình.

Đặc biệt là vị 'Cứu thế Chủ' kia.

Nhưng Ron thậm chí còn không nghe lời Neville, vẫn đứng đó vuốt ve con mèo.

Ngay tức khắc nó nhảy xuống bàn rồi biến thành Giáo sư Mcgonagall khiến cho ai cũng trố mắt nhìn.

Trong khoảnh khắc đó Ron gần như muốn đứng tim, còn Neville muốn ngã lăn xuống đất ngất xỉu, nhưng anh vẫn đứng im nhìn bà ấy.

"Trò Weasley và Longbottom, tại sao lại đến trễ?"

"T-Thưa Giáo sư, em.. em."

"Tôi không cần biết lý do là gì, Nhà Gryffindor trừ 20 điểm vì đến muộn và không chịu ngồi vào chỗ của mình, rõ rồi chứ?"

Mcgonagall nhướng mày, chuyện 'Cứu thế Chủ' vào Slytherin là đủ điên rồ đối với bà rồi, giờ lại thêm hai đứa trẻ bên Gryffindor đến trễ làm Mcgonagall cảm thấy vô cùng phiền phức.

"V-Vâng ạ."

Ron và Neville đồng thanh, cả hai trở về chỗ ngồi của mình, Vô tình gã nghe thấy tiếng cười phát ra bên nhà Slytherin.

Khiến Ron cảm thấy vô cùng khó chịu.

Còn Neville vẫn cúi đầu chưa chịu ngẩng mặt lên.

Các rắn nhỏ bắt đầu quay lại nhìn Harry bằng con mắt vô cùng biết ơn vì sự giúp đỡ này, đặc biệt là Pansy.

May mắn là bọn họ không làm gì điều ngu ngốc trước mặt bà.

Thật may mắn vì có cậu ấy.

Giáo sư Mcgonagall lại bắt đầu bài giảng của mình, sau đấy bà ấy còn biến cái bàn thành con heo sau đó biến trở lại như cũ.

"Trên bàn của các em đều có một que diêm, tôi muốn nó phải thành cây kim.

Ai làm tốt sẽ được điểm."

Mcgonagall lạnh lùng nói, bà giơ cây kim lên cho hai nhà thấy.

Đương nhiên đây là một chuyện vô cùng đơn giản với Harry, cậu là người đầu tiên biến que diêm trở thành cây kim.

Tiếp theo là Draco và Blaise cũng làm được.

Giáo sư Mcgonagall đi ngang qua, rồi cộng điểm cho bọn họ.

"Điện hạ, nhìn nè."

Một nữ sinh nhà Slytherin, bắt đầu gây sự chú ý với Harry, cô bé cầm cây kim mình vừa biến ra được liền khoe với cậu.

Harry chỉ bất đắc dĩ gật đầu với cô bé, một số rắn nhỏ cũng để ý đến, nhìn thấy nụ cười đắc ý được Điện hạ khen ngợi bọn họ liền cố gắng biến que diêm trở thành cây kim liền đem khoe với cậu.

"Đúng là trẻ con."

Daphne hừ nhẹ một tiếng, bọn họ rõ ràng đang làm mất mặt Slytherin đây mà, Sau đó cô nàng cũng biến que diêm thành cây kim, quay lại nhìn Harry, vui vẻ nói: "Điện hạ, tớ cũng làm được nè."

"Khen tớ đi."

"Cậu mất giá quá đấy."

Pansy lấy tay che đi nụ cười châm chọc.

-------------

Tiếp theo là lớp học bay của Giáo viên Hooch, mọi chuyện vẫn diễn ra vô cùng bình thường, Kiếp này Harry sẽ không còn bận tâm một số chuyện dư thừa, ngay từ đầu cậu không nên làm gì để xuất hiện kết cục thảm khốc đó.

Ví dụ như là Harry sẽ không cứu Neville, mặc kệ anh ta rơi xuống đất và có thể bị thương nặng.

Để tránh xa Neville, cậu sẽ ở gần Crabbe và Goyle cho an toàn.

Nhưng người tính không bằng trời tính, Harry chỉ vừa mới lùi lại, cây chổi của anh vừa bay ngang qua.

Neville buông tay ra khỏi nó rồi rơi xuống chỗ cậu đang đứng.

May mắn là khoảng cách cũng khá gần cho nên cả hai chỉ bị trầy xước nhẹ không quá nghiêm trọng.

"Đ-Điện hạ!"

Theodore la lên, khoảnh khắc Neville vừa rơi xuống đụng trúng Harry, anh chạy đến nắm tay Harry đỡ cậu đứng dậy, lo lắng hỏi: "Cậu có sao không?"

"Neville!"

Ron chạy đến, gã nắm cánh tay anh vội đỡ đứng dậy.

"C-Cậu đã cứu tớ.."

Neville nhìn Harry bằng con mắt vô cùng cảm kích, anh không ngờ cậu là con người ngoài lạnh trong nóng, là một người nhân hậu chưa từng bị Slytherin lây nhiễm.

"Tại sao cậu.."

Harry nhíu mày nói: "Cái gì?"

Cậu chẳng hiểu anh đang nói cái quái gì nữa, Sau đó Draco vội đưa Harry đến chỗ Pomfrey để chữa vết thương.

Tiếp theo là Theodore và Blaise đi thăm cậu.

Trước khi đi cả hai nhìn Neville và Ron bằng con mắt đầy tán thưởng 'Giỏi lắm, thằng ngu'

-----------

Hiện tại Neville vô cùng bối rối không biết phải làm gì, Nhóm Draco từ chối cho anh gặp mặt Harry, thậm chí còn nhờ Crabbe và Goyle đứng bên cạnh canh giữ đề phòng anh đến.

Sau một lúc Neville gặp Hermione ở thư viện, anh vội ngồi xuống bên cạnh nhỏ.

"H-Hermione, nếu tớ được người khác giúp đỡ thì phải làm như thế nào?"

"Cậu phải trả ơn người ta, vậy mới đúng lễ nghĩa."

Hermione mặc dù không hiểu ý Neville đang muốn nói là gì, nhưng nhỏ sẽ thẳng thắn trả lời.

"Cậu nói đúng!"

Neville đập mạnh vào cái bàn, đây chính là câu trả lời mà anh đang tìm để có thể nói chuyện với ân nhân của mình.

Hermione che miệng Neville lại, hơi khó chịu nói: "Im lặng chút đi, đây là thư viện đấy."

------------

Vết thương của Harry quả thật không quá nghiêm trọng nhưng cậu vẫn bị bà Pomfrey bắt nghỉ ngơi trên giường vì lo lắng cho Harry.

Nhắc đến Quidditch Pomfrey lại vô cùng đau đầu, tại sao bộ môn tàn bạo như vậy lại xuất hiện chứ?

Hằng ngày cứ nhìn những đứa trẻ vì chơi Quidditch mà bị thương nặng.

Vì thế cho nên Bà phải bắt Harry phải ở lại nghỉ ngơi, cho dù vết thương không thực sự nghiêm trọng.

Nhưng Pomfrey vẫn làm, bởi vì bà chính là Y tá!

Crabbe và Goyle bước vào phòng, ngồi xuống ghế bên cạnh Harry, cả hai định nói đùa với cậu vài câu thì bụng của bọn họ lại kêu gào lên vì đói.

"Harry này, bọn tớ-" Crabbe định đưa ra một lý do để đi lấy đồ ăn, Goyle cũng vậy, anh cũng muốn theo cậu.

"Đi đi."

Harry than nhẹ một tiếng, cậu quá hiểu hai người này, chỉ đành nhàn nhạt đáp lại, rồi lật trang sách tiếp theo.

"Thật sao?

Ý tớ là cảm ơn cậu."

Crabbe và Goyle vội đứng dậy, sau đó chạy khỏi phòng rồi đi tìm đồ ăn.

Harry ngồi trên giường đành coi mấy cuốn sách cho đỡ chán.

Bà Pomfrey có việc cho nên đã ra ngoài, một lúc nữa mới trở về.

Còn cậu thì rất rảnh rỗi trong lúc này.

'Cạch'

Vài phút sau cánh cửa lại mở ra, Harry tưởng là Draco đến, nhưng hóa ra là Neville, là người cậu không muốn gặp.

"Dray-" Vừa nhìn thấy anh, nụ cười trên môi của cậu dập tắt hoàn toàn, Khóe miệng Harry hơi co giật lên: "Sao lại đến đây?"

"Tớ chỉ muốn cảm ơn cậu vì chuyện lúc nãy."

Neville nghiêm nghị nói, anh đã cố gắng để không lúng túng như lúc trước, nếu cậu mà từ chối một lần nữa.

Chắc chắn Neville không thể nào nhục hơn, không thể nói chuyện với ân nhân của mình.

"...Ngồi đi."

Harry than nhẹ một tiếng, cậu chẳng biết mình đang làm gì nữa, nói chuyện với một tên tử thần thực tử??

Quá điên rồ.

"C-Cậu đang đọc gì vậy?"

Neville cảm thấy nơi này hình như vô cùng yên lặng, Hình như Harry không có ý định nói gì tiếp tục đọc sách, anh hơi tò mò với cuốn sách cậu đang đọc.

"Cách triệu hồi một con quỷ."

Harry nhoẻn miệng cười, khiến cho Neville xém chút nữa đứng tim với cậu, sau đó Harry lại nói tiếp: "Đùa thôi, chỉ là ngôn ngữ Rune."

'Cạch, cạch'

Vincent dùng cái mỏ của mình, nó gõ nhẹ vào cửa sổ.

Ý là muốn vào trong.

Nó vừa trở về liền nghe tin Harry bị thương.

Vincent liền cấp tốc bay đến chỗ của cậu.

Neville giật mình lùi lại, Ở Hogwarts cũng có một con quạ hay sao, Sao nó lại xuất hiện ở đây chứ?

«Vincent, mi đây rồi.» Harry nhìn Vincent bằng con mắt vô cùng ôn nhu, cậu nhìn dưới chân của nó, bức thư đã được gửi cho Voldemort.

«Chủ nhân, người có bị làm sao không?» Vincent lo lắng hỏi, nếu ngày hôm nay Harry mà xảy ra chuyện gì, nó sẽ không bao giờ tha thứ cho bản thân mình, vì sự sơ xuất này: «Tốt quá, mà cậu ta là ai vậy?»

"Nó là thú cưng của cậu?"

Neville chớp mắt liên tục nhìn Vincent, anh tưởng mình là người duy nhất 'kỳ lạ' ở Gryffindor khi nuôi một con cóc rồi bây giờ xuất hiện 'Cứu thế Chủ' nuôi quạ đen.

"Đúng vậy, Vincent là tên của nó."

Harry cười nhẹ, cậu vuốt lưng con quạ đen của mình, đây chính là một trong những niềm tự hào đáng quý của cậu.

"T-Thật.."

Neville dần dần đen mặt lại, Vincent cảm thấy không ổn liền tiến về phía anh, nếu Neville dám xúc phạm Chủ nhân của nó thì hãy chuẩn bị tinh thần đi là vừa.

Nhưng anh lại hào hứng la lên: "Thật tuyệt vời, trông nó thật ngầu!"

"C-Cậu không muốn làm Cứu thế Chủ thật sao?"

Neville hơi ngạc nhiên, nhưng sau đó lại hỏi tiếp: "Tại sao vậy?"

"Đừng làm tôi buồn cười, Cứu thế Chủ hay hy vọng cuối cùng của thế giới này làm tôi cảm thấy vô cùng ghê tởm.

Vì cái danh hiệu chết tiệt này, Ba mẹ tôi hy sinh là để tôi tiếp tục sống chứ không phải là làm Người hùng.

Nói thật nhé, ngay lúc này tôi chỉ muốn hủy diệt bọn Muggle ngu ngốc thôi."

Harry bật cười một tiếng, sau đó ngồi dậy bước sang chỗ ngồi của anh, Bàn tay của Harry chạm vào cổ Neville, dường như cậu chỉ muốn bóp chết anh, nhưng lại không làm.

Chỉ nói, đã khiến cho Neville hoàn toàn rung động với Harry mà không cách nào thoát ra được.

"Thật sao?"

Dường như Neville bị Harry thuyết phục bởi lời nói của cậu.

Những gì cậu ấy nói hoàn toàn đúng mặc dù chắc chắn sẽ gây tranh cãi.

Anh rời khỏi ghế, bắt đầu quỳ xuống trước mặt cậu: "Điện hạ, tớ có thể gọi cậu như vậy được chứ?"

«Hết Chương 13»
 
| Drahar | Độc Ác Thì Sao?
«Chương 14» Ký ức


Harry cười lớn lên, đây chẳng phải là trò cười lớn nhất ở Hogwarts sao.

Một tên tử thần thực tử 'đã từng' muốn giết chết cậu, bây giờ lại quỳ xuống gọi Harry là 'Điện hạ'.

Cậu nhanh chóng dập tắt nụ cười của mình, liền đẩy mạnh anh ra, vô tình bị giữ lại: "Đừng chọc cười tôi!"

"Tớ không nói đùa!"

Neville nắm chặt vai Harry, anh dồn hết can thiệp để nói với cậu.

Neville bị Harry thuyết phục hoàn toàn, anh thậm chí còn không muốn phản đối cậu.

Từ lời nói cho đến hành động, Harry đã quá hoàn hảo, Đặc biệt là đôi mắt màu xanh chết chóc Avada kedavra.

Neville đã gục ngã trước vẻ đẹp của nó.

"Cậu-"

Đột nhiên cơn đau đầu xuất hiện, khiến cho Harry vô cùng khó chịu vì điều này, thầm trách tại sao nó lại đến vào lúc này.

Cậu không biết lý do tại sao cơn đau đầu này lại xuất hiện, Nguồn gốc của cơn đau đầu này nó đến từ vết sẹo trên trán cậu.

"Điện-" Neville thấy Harry có vẻ như sắp ngất đi, anh định đỡ lấy cậu thì liền bị phũ phàng đẩy ra.

Harry nhăn mặt nói: "Đừng có chạm vào tôi!"

"Được rồi, tớ không biết lý do tại sao cậu lại tức giận."

Neville than nhẹ một tiếng, anh không muốn làm cậu cảm thấy khó xử, Sau đó Neville quay lưng lại nói: "Nhưng tớ sẽ khiến cho cậu chấp nhận tớ."

«Làm màu.» Vincent tỏ ra chán ghét đối với Neville, nó khẽ lắc đầu rồi bước lại gần cậu, lo lắng hỏi: «Chủ nhân, người có sao không?»

«T-Ta ổn...» Harry khẽ nhíu mày, không hiểu tại sao cơn đau đầu này lại ập đến một lần nữa, cậu lại nằm xuống giường.

Nghĩ đến dòng chữ đó trong đầu, cậu cảm thấy hơi buồn nôn.

Chủ nhân giọng nói này chính là Voldemort.

Chúa tể Hắc ám đời thứ 2.

Có lẽ Harry đã quen cái giọng cay nghiệt của hắn ta, chứ cái kiểu 'sến súa' của Voldemort đang làm cậu nổi da gà.

Tự dưng đầu Harry không còn đau nữa, như thể biến mất như chưa từng xuất hiện, bởi vì cơn buồn ngủ đang kiểm soát, chỉ cần cậu chớp mắt, ngay lập tức sẽ chìm vào giấc ngủ.

Nó giống như hiện tượng 'bóng đè' vậy.

Nhưng Vincent chưa rời đi, khiến cho Harry không khỏi bất an, cậu không muốn ai biết sự tồn tại của nó.

«Đi đi, Ta sẽ sớm quay về phòng.» Harry khẽ nhướng mày, sức hút của Giấc ngủ quá khủng khiếp, cậu nghĩ mình sẽ không chống cự lại nó được.

«C-Chủ nhân, tôi không thể bỏ đi được.» Vincent lắc đầu từ chối, nó nhất quyết không chịu bay đi.

Chủ nhân xảy ra chuyện sao nó có thể bỏ đi được chứ?

'Chát!'

«Chủ nhân!»

Harry tự tát vào mặt mình, nhờ cú tát này.

Cậu đã tỉnh táo hơn rất nhiều, Ánh mắt ôn nhu Harry luôn dành cho Vincent đã biến mất, bây giờ chỉ lạnh lẽo như tảng băng: «Đối với những kẻ chống đối ta, một là trở thành nô lệ, một thú cưng thấp kém nhất, không danh phận.

Kẻ không có sự thương hại của ta, vì nó không xứng.»

«Hai là Kệ - Xác - Mày. . .»

«Rời đi, ngay.»

«C-Chủ nhân... tôi hiểu rồi.» Vincent hơi do dự nói, nhưng nó vẫn làm theo lời của Harry, bay ra ngoài cửa sổ.

"T-Tốt.. lắm."

Harry cười nhẹ, mọi thứ xung quanh cậu mờ nhạt dần, cậu nhắm mắt lại nhanh chóng chìm vào giấc ngủ.

Vincent đã an toàn, Harry cũng không còn thứ gì phải bận tâm đến nữa rồi.

Cậu có thể ngủ yên giấc rồi.

HARRY POV'S

Sau một lúc tôi nhận ra bản thân mình đang ở tại sân vườn của Dinh thự Potter, Mọi thứ trong đây thật là yên bình, những cánh hoa vàng nhẹ nhàng rơi xuống hồ nước.

Không một ai ở đây cả, ngoại trừ một người nào đó nữa đang lén lút theo dõi tôi như một tên trộm.

"Xuất hiện đi, con biết ngài đang ở đây."

"Đúng vậy, là ta."

Voldemort nói, hắn ta bước ra từ trong bóng đêm, đây là lần thứ 2 tôi gặp lại hắn.

Vẫn là khuôn mặt rắn chết bầm đấy, và không 'mũi' Dù sao Lần đầu tiên trong đời, tôi nghe Voldemort nói với giọng ôn nhu như vậy: "Nhưng tại sao em lại không ngủ, và lại ra ngoài vườn chứ?"

"Trong phòng tối lắm, con không thích."

Thật ra tôi không định nói ra lời này, Theo tôi đoán thì đây chính là một trong mảnh ký ức quan trọng nhất mà tôi đã đánh mất khi sống lại.

"Em sợ bóng tối à?"

Voldemort ôn nhu nói, hắn ta nhẹ nhàng ôm lấy tôi: "Bóng tối thật ra không đáng sợ như em nghĩ đâu, nó cũng tương tự như ánh nắng mặt trời mà em thấy hằng ngày vậy."

"Không, nó đáng sợ lắm."

Tôi vẫn lắc đầu, Mặc dù tôi không thích phải thừa nhận nhưng tôi nghĩ mình nói đúng, Bóng tối quả thật rất đáng sợ, một khi đã bước vào không cách nào ra ngoài được.

Cả hai chúng tôi nói chuyện rất là vui vẻ, cho đến khi, Voldemort tự dưng nghiêm túc nói: "Harry này, cái chết của ba mẹ em, em có trách kẻ đó không?"

Tôi nghĩ câu hỏi này có hơi nóng vội so với một đứa trẻ, nếu đúng là tôi thì có thể vượt qua được.

Còn 'tôi' ở kiếp này trông có vẻ như giống như một đứa trẻ ngây ngô trong sáng, mặc dù vẫn làm 'Cứu thế Chủ'

"Không, con chưa từng trách kẻ đó, Mặc dù Cha đỡ đầu và Chú Severus không nói gì cho con biết, họ sợ con sẽ không vượt qua được cú sốc này."

"Kẻ con nên ghét là Peter Pettigrew, ông ta mới là người xấu!"

Voldemort ngạc nhiên, hắn liền ôm chặt lấy tôi: "Cảm ơn em, thực sự luôn đấy."

"Sao ngài lại ôm con vậy?"

Tôi cũng phải bất ngờ giống hắn ta, câu trả lời như vậy tôi không ngờ là kết quả sẽ ra như vậy.

Đây có thể là đoạn ký ức mà cậu ấy muốn tôi biết.

END POV'S

------------------

Harry nhanh chóng tỉnh dậy, lúc mở mắt ra cậu phát hiện nhóm Draco đã xuất hiện ở đây, sắc mặt của bọn họ cũng không được tốt cho lắm.

"Điện hạ tỉnh rồi!"

Daphne vui vẻ nói, cô nàng nhanh chóng lắc người Draco và Blaise như thông báo tin mừng cậu đã tỉnh dậy.

"Từ từ thôi."

Pansy nhìn thấy Harry muốn rời khỏi giường, cô nắm tay cậu đứng dậy.

"Tớ đã ngủ trong bao lâu vậy?"

"Hình như là 2 tiếng rồi."

Harry khẽ nhướng mày: "Về thôi."

"Tớ đi với cậu."

Cả hai nhanh chóng chào tạm biệt Bà Pomfrey, rồi bước ra khỏi phòng.

Quay về Phòng sinh hoạt chung của Slytherin.

Còn nhóm Draco phải quay về tiết học của mình, còn Pansy được giao nhiệm vụ phải dẫn Harry trở về một cách an toàn.

-------------------

Trên đường trở về Phòng sinh hoạt chung của Slytherin, thì Harry nhận ra mình đang bị theo dõi bởi cặp song sinh nào đó.

Hai người này không phải là Fred và George.

"Hai người kia là?"

Sự xuất hiện của cặp song sinh này khiến cho Harry vô cùng cảm thấy tò mò, liền quay sang hỏi Pansy, có lẽ cô nàng sẽ biết được điều gì đó.

Pansy cười lạnh nói: "Đó chính là cặp song sinh nhà Ravenclaw."

"Subaru Eragon và Suri Eragon."

"Cặp song sinh lừa đảo."

«Hết Chương 14»
 
| Drahar | Độc Ác Thì Sao?
«Chương 15» 30p chơi đùa


| Vài tuần trước |

Sau vụ việc lần trước, Marina như muốn độn thổ sau khi bị Pansy dằn mặt vì động vào Harry.

Ban đầu nó nghĩ rằng cô chỉ đùa, ai ngờ Pansy thật sự đã biến nhà của Marina trở thành ổ chuột theo nghĩa đen.

Pansy cười nhạt: "Tránh xa cậu ấy ra, hoặc tao sẽ nhét con chuột vào miệng mày."

Con nhỏ đấy muốn triệt đường mình đến vậy sao?

Chết tiệt!

Marina định rời khỏi Dinh thự Potter, thì có hai anh em xuất hiện, nó lập tức nhận ra, đây là anh em nhà Eragon, cặp song sinh lừa đảo.

Bọn họ sở hữu mái tóc vàng kim, và đôi mắt đỏ như máu.

Lúc nào Subaru và Suri cũng ngoan ngoãn, và ăn nói cực kỳ giỏi giang.

Khiến các bậc phụ huynh khác phải ghen tỵ.

Nhưng thực chất là Quỷ dữ đội lốt Thiên thần, nếu không nhờ tai tiếng xung quanh hai anh em này, nó chắc chắn là sẽ bị lừa như bao người khác.

Có thể nói họ chính là cơn ác mộng của mọi bảo mẫu trên đời, Anh em nhà này tốt nhất là đừng nên gây sự, nếu không muốn thân bại danh liệt.

Nghèo hơn cả ăn xin!

"Xin chào, Tiểu thư Chisinau."

"Chúng mày muốn gì?"

Marina khẽ nhíu mày, nó cố gắng tránh xa Subaru và Suri ra.

Nhưng anh em bọn họ vẫn bước đến.

"Trả thù thay cậu."

Mọi chuyện thậm chí còn tệ hơn khi nó được vào Hogwarts, Sau sự cố lần trước, lũ con gái không dám lại gần Marina và còn gọi nó là 'Người chuột' Biệt danh này đến từ Nhà Slytherin.

Người tạo ra tin này chính là Pansy Parkinson.

Nó được gửi vào nhà Hufflepuff, bọn lập dị và yếu đuối cứ lởn vởn xung quanh Marina, còn hai anh em Eragon vào Ravenclaw.

Vào lúc nửa đêm, lúc các học sinh đã chìm vào giấc ngủ, thì Marina lại lén lút đi ra ngoài đi tìm anh em Eragon.

Đây chính là lần thứ 3, cô bé cùng phòng với Marina, nhìn thấy nó bước ra khỏi phòng.

2 lần trước, nhưng lần này cô bé nhất định sẽ hỏi được nó rốt cuộc đang muốn làm gì.

"Mary, cậu đi đâu vậy?"

"Câm mồm, đây không phải chuyện của mày!"

Marina bắt đầu tỏ cáu gắt với người kia.

Nó thấy càng lúc bọn Hufflepuff càng ngày ích kỷ và nhiều chuyện.

Đi đâu cũng hỏi, ra ngoài giữa đêm cũng hỏi.

-------------

Địa điểm bọn họ gặp mặt chính là nhà vệ sinh nam, giờ này lão Filch và bà Norris sẽ đi lang thang trong Hogwarts.

Nếu Marina mà bị phát hiện chắc chắn sẽ gặp rắc rối.

Bởi vì lòng hận thù của Marina quá lớn, vì sự kiêu ngạo của con nhỏ đó, mà nó mất mặt với tất cả mọi người, Và Cứu thế Chủ đã quay lưng lại với nó!

"Tôi muốn trả thù!"

Marina gằn giọng nói, nhưng hai anh em bọn họ không thèm để ý đến nó, liền tức giận đẩy vai Subaru ra: "Sao hai người không nói gì đi chứ?"

Suri nhăn mặt nói: "Cậu im lặng được không?"

"Đúng đó, cậu thuê anh em chúng tôi không có nghĩa là muốn làm gì thì làm."

Subaru khẽ nhíu mày: "Được rồi, vậy là cậu muốn trả thù Harry Potter và Pansy Parkinson."

"Có ảnh một trong hai người họ không?"

Suri nói, anh nghĩ là Subaru đang mất kiên nhẫn với Marina vì sự ngu xuẩn của nó.

Sau đó Marina lấy hai bức ảnh ra, đưa cho Subaru và Suri khiến cho cả hai ngẩn ngơ nhìn Harry và Pansy trong bức ảnh.

"Đây là Cứu thế Chủ/Tiểu thư Pansy?"

Subaru và Suri đồng thanh, chưa bao giờ hai anh em bọn họ có cảm giác như thế này.

Tình yêu vốn là thứ quái dị trong mắt Cặp song sinh lừa đảo.

Nhưng cho đến hôm nay họ mới hiểu nó tuyệt diệu đến mức nào.

"Thật xinh đẹp."

"Hai người nhận vụ này chứ?"

"À ừ, sao cũng được."

Subaru và Suri phất tay đuổi Marina đi, sau đó bọn họ cười nham hiểm vuốt ve hai bức ảnh.

Về phía Harry đã nhận ra điều gì đó không ổn ở anh em nhà Eragon, cậu liền nói: "Tớ muốn cậu giữ Suri bên cạnh, làm gì cũng được chỉ cần đừng để thằng đó tiếp cận Subaru."

"Đã rõ."

Pansy gật đầu, mặc dù cô không biết ý định của Harry là gì, nhưng cô sẽ không làm Điện hạ thất vọng!

"Liên kết anh em song sinh là thứ rất phiền phức."

Harry khẽ nhướng mày, cậu sẽ trực tiếp xử lý Subaru, nếu để Suri tìm đến, kế hoạch của Harry sẽ thất bại.

Hai anh em nhà này đều là những kẻ ranh ma, giống như Cặp song sinh Ác quỷ Gryffindor.

Cho nên cậu phải hết sức cẩn thận trong việc dụ dỗ Subaru, anh ta chính là Quỷ dữ đội lốt Thiên thần.

Quay lại với cặp song sinh Lừa đảo, hiện tại Subaru và Suri đang tiến hành làm ra loại độc dược biến người thành quạ đen.

Theo thông tin mà cả hai có được từ Marina, rằng Harry đang nuôi 2 sinh vật không hề bình thường.

1.

Quạ đen (Vincent)

2.

Rắn hổ mang (Medusa)

"Anh có chắc là việc này ổn chứ?"

Suri nói, trong quá trình tạo ra loại độc dược này phải vô cùng cẩn thận, chỉ cần sơ xuất 1 giây, cái vạc sẽ nổ tung ngay.

"Không sao đâu, anh chắc chắn với em."

Subaru khẽ lắc đầu, anh biết đứa thằng em trai mình đang nghĩ gì, nhưng anh lo được.

"Nếu thất bại thì sao chứ, người chúng ta đang đối mặt chính là Cứu thế Chủ đấy!?"

Suri tiếp tục cảnh báo Subaru, nếu chuyện này mà thất bại, cả hai chắc chắn sẽ gặp rắc rối to.

Subaru hừ nhẹ một tiếng: "Thì sao chứ, anh sẽ khiến cậu ta phải chết mê chết mệt anh!"

Người em trai khẽ rùng mình, tất cả mọi người đều biết Harry Potter chính là Cứu thế Chủ vĩ đại.

Là người đánh bại Chúa tể Hắc ám.

Oh thôi nào.

Anh làm ơn hãy chú ý đến những tin đồn xung quanh cậu ta.

Một số học sinh Gryffindor còn ác ý cho rằng Harry là 'kẻ tội đồ' khi bước vào Slytherin. có thể bọn họ là những kẻ ngu xuẩn và lỗ mãng nhưng lần này Suri phải công nhận là các Gryffindor đã đúng.

Draco Malfoy, Pansy Parkinson rồi đến Blaise Zabini, cuối cùng là các rắn nhỏ đều tình nguyện đi theo cậu ta.

Đây không phải là con đường của 'Cứu thế Chủ' dường như nó giống như là Chúa tể Hắc ám thì đúng hơn.

Anh thật sự lo cho Subaru, không biết ai mới là kẻ chết mê chết mệt ở đây?

Là Harry hay là Subaru?

Cuối cùng thì loại độc dược này đã thành công, nhưng đáng tiếc là nó chỉ có tác dụng trong 1 giờ đồng hồ.

Subaru uống vào lập tức biến thành một con quạ đen, trông rất giống với Vincent.

Để xâm nhập Phòng sinh hoạt chung của Slytherin, cặp song sinh phải vô cùng cẩn thận, bọn họ không muốn bị ai nhìn thấy, Đặc biệt là Suri anh phải vất vả lắm mới có thể để Subaru an toàn bay vào nhà rắn.

Còn Subaru đang trong hình dáng của một con quạ, anh ta đang mượn tạm thân phận của Vincent để có thể tiếp cận với Harry.

Trước khi tìm phòng của cậu, Subaru không quên ngắm nhìn nơi này.

Phải nói rằng anh đang bị choáng ngợp thực sự.

Phòng sinh hoạt của Slytherin, có cái gì đó rất là Quý tộc nhưng vẫn kém phần huyền bí và rùng rợn nữa.

Mặc dù Subaru rất thích nơi này, nhưng anh vẫn có việc quan trọng phải làm.

Sau một lúc Harry bắt đầu sốt ruột ra ngoài tìm Vincent, vì chưa thấy nó trở về phòng, thì nhìn thấy Subaru trong hình dáng con quạ, quả nhiên anh đã lừa được cậu.

Nhưng kỳ lạ thay, từ lúc trở về con quạ này cứ đứng im như tượng, lại không nói gì.

Bởi vì Subaru đâu có biết nói tiếng rắn và tiếng chim đâu chứ?!

Làm cho Harry và Medusa cảm thấy khó hiểu, bình thường nó không hiền vậy đâu, còn anh thì thường xuyên gây gổ với Vincent.

Thấy nó cứ im ỉm không nói gì khiến Medusa thấy hơi khó chịu.

{Ê, bị câm à?} Medusa dùng cái đuôi dài của mình đánh nhẹ vào lưng Subaru, giọng vẫn cay nghiệt như ngày nào.

Anh ta thở dốc, cố gắng lùi lại tránh xa Medusa ra, Subaru sợ đến mức không dám nhìn thẳng vào mặt Harry hay con rắn độc kia.

{H-Hắn tránh mình...?} Medusa sốc, từ trước đến giờ mỗi khi gây sự với Vincent, một là đánh nhau hoặc là chửi nhau chí chóe nhưng vẫn rất vui vẻ.

Còn lần này con quạ đó không thèm đáp trả ngược lại còn tránh xa anh.

"Thì ra là vậy."

Harry cười nhạt, cậu bắt đầu nhận ra điều gì đó không đúng ở Vincent, hay nói đúng hơn nó vốn không phải là thú cưng của cậu.

Con quạ này chính là do người khác biến thành nhằm mục đích tiếp cận Harry.

Nếu đúng là vậy, cậu sẽ chơi đùa với con quạ tên là 'Subaru Eragon' trong 30p.

Harry nhếch mép cười gian xảo, cậu bước vào phòng tắm.

Sau đó cởi quần áo ra.

Để lộ ra làn da trắng mịn không tì vết, thậm chí còn đẹp hơn cả con gái.

Và mùi hương cực kỳ quyến rũ.

Sau đó ngồi xuống bồn tắm.

"Vincent."

"Cậu ta gọi mình?"

Subaru giật mình, anh quay đầu về phía phòng tắm, phát hiện cánh cửa chưa đóng lại, vẫn còn hở ra.

"Nhanh lên nào."

Harry thúc giục Subaru, ban đầu anh hơi do dự nhìn cánh cửa, nhưng cuối cùng thì vẫn phải bước vào trong phòng tắm.

"Ngươi có thể lấy cho ta cái khăn tắm đằng kia được không?"

Harry chỉ về phía bồn rửa mặt, ở đó có một cái khăn bông màu xanh lục, Subaru cảm thấy hơi khó hiểu, cậu vội quay đầu đi, giả vờ ủy khuất: "Ta đang ngâm nước nóng, không tiện di chuyển... mi biết mà."

Kẻ chuyên tính kế người khác, lại bị tính kế.

Anh ta không hề biết cả một âm mưu phía sau lời nói của cậu.

Subaru ngậm cái khăn bông, sau đó dùng hết sức lôi lại gần bồn tắm.

Ngay tức khắc, Harry tóm con quạ đen lôi xuống bồn tắm.

Cậu nhoẻn miệng cười nói: "Chúng ta có nên tiếp tục làm chuyện đó tại nơi này không?"

"Làm chuyện đó là cái gì chứ???"

Subaru đỏ mặt, anh ta gào thét trong lòng, không ngờ Harry lại có bí mật động trời như vậy: "Cậu ta hư hỏng đến vậy sao?"

Nhưng Subaru không hề nhận ra, 1 giờ đã sớm trôi qua, một làn khói xuất hiện, anh cũng nhanh chóng biến lại hình dáng ban đầu của mình.

Đúng như Harry đoán, con quạ này không phải là Vincent, mà là Subaru Eragon, một trong cặp song sinh lừa đảo.

"Ôi trời, thì ra đây là hình dạng của mi."

Harry giả vờ ngạc nhiên, cậu nắm chặt lấy cánh tay của anh ta: "Nhà ngươi đang quyến rũ ta sao?"

"L-Là cậu thì có!"

"Ta sao?"

Harry đặt bàn tay của Subaru lên ngực của mình, sau đó nhếch mép cười gian xảo nói: "Nếu là vậy thì, mi có muốn vui vẻ với ta chứ?"

"K-Không!"

Subaru cố gắng rụt tay lại, mặc dù anh đang rất ngại ngùng, nhưng không thể không thừa nhận, Cứu thế Chủ sẽ rất quyến rũ khi không mặc gì cả.

Harry bật cười một tiếng: "Ai ya, chưa gì mà đã cương cứng lên rồi nè."

"Kích thích lắm sao?"

Subaru lập tức chạy ra khỏi phòng tắm, anh ta ôm bộ dạng ướt sũng rời khỏi Phòng sinh hoạt chung của Slytherin.

Các rắn nhỏ cũng tò mò cũng không biết chuyện gì đang xảy ra nữa.

Nhưng vẫn để anh ta rời đi.

{Tiên sư nhà ngươi, còn dám lết mặt về đây à?!}

{Điện hạ vừa bị kẻ lạ mặt sàm sỡ rồi trốn đi rồi kìa!}

------------------

Thật ra thì nhiệm vụ của Pansy không hề khó một chút nào, thậm chí nó còn dễ dàng hơn Harry rất nhiều.

Suri vừa nhìn thấy cô liền ngỏ lời kết bạn: "T-Tiểu thư Parkinson!"

"Cậu muốn gì?"

"Tớ..

Tớ kết bạn với cậu được không?"

"Sao cũng được."

Pansy ậm ừ cho qua chuyện, cô vô tình liếc sang chỗ khác, nhìn thấy Hermione đi ngang qua, liền mỉm cười hài lòng.

"C-Cảm ơn cậu!"

Suri cúi đầu cảm ơn, anh cố gắng che giấu nụ cười tủm tỉm của mình.

Tiểu thư Pansy đang cười với anh.

Subaru ôm lấy cơ thể mình, anh vừa nhìn thấy em trai của mình, liền gọi đến: "S-Suri..."

"A-Anh hai!"

Anh quay đầu lại nhìn Subaru, nhìn thấy bộ dạng thê thảm của anh, Suri vội cởi áo chùng của mình khoác lên người anh trai.

"C-Cậu ta là ác quỷ!"

Subaru ôm mặt khóc, cố gắng dùng nước mắt che đi sự xấu hổ của bản thân mình.

"Được rồi, nói với Marina chúng ta sẽ hủy bỏ nhiệm vụ."

"A-Anh sẽ không bao giờ gặp lại cậu ta nữa."

Subaru bắt đầu nói lung tung, nhưng càng nói anh càng khóc dữ dội hơn.

-------------

Vài ngày sau, Subaru dưới sự rèn luyện của Harry.

Anh chính thức biến thành thú cưng của cậu, một con chó trung thành trong mắt chỉ có Chủ nhân mình, thì Subaru Eragon chính là vậy.

Các rắn nhỏ cũng sớm biết chuyện này, nhưng về phía Draco lại khó chịu vô cùng vì anh ta dám cướp sự chú ý của Harry đối với mình.

"..."

Mịa thằng anh, thề thề con kẹc.

"Tay đâu?"

"Có tay."

«Hết Chương 15»
 
| Drahar | Độc Ác Thì Sao?
«Chương 16» Mộng đẹp


Toàn bộ các Slytherin đều quỳ một chân xuống, Điện hạ của bọn họ thật vĩ đại, ngài cao ngạo hơn bất kỳ ai, Là người duy nhất bọn họ sẵn sàng hy sinh mạng sống bảo vệ cho Điện hạ.

Draco cũng không biết tại sao mình lại xuất hiện ở đây, lúc này Harry đang mặc bộ vest trắng.

Mái tóc dài được buộc cao lên bằng sợi ruy băng màu xanh lam.

Cặp mắt kính tròn cũng được gỡ bỏ.

Bây giờ anh có thể nhìn thấy Đôi mắt ngọc lục bảo xinh đẹp đấy - nhưng cũng là lời nguyền chết chóc Avada Kedavra.

"Giới thiệu với các ngươi, đây là người vợ xinh đẹp của ta."

Harry cười nhẹ, sau đấy cậu nâng bàn tay của người con gái đứng bên cạnh mình lên: "Ginny Weasley."

"Cái gì?"

Draco khẽ nhướng mày, Mấy ngày nay tâm trạng của anh đã không tốt rồi.

Sự xuất hiện của Vincent và Medusa đã chiếm sự chú ý của Harry, rồi tiếp theo là thằng chó Subaru Eragon chết tiệt.

Bây giờ lại xuất hiện thêm con nhỏ tóc đỏ Gìn gín gì đó, Anh tuyệt đối sẽ không để con bánh bèo quyến rũ cậu, nhất định không!

"Điện hạ bây giờ là của tôi, CỦA TÔI!"

Ginny ôm chầm lấy Harry, ả cười điên dại: "Harry, em sẽ sinh cho anh một đàn con."

Harry ôn nhu mỉm cười: "Mọi chuyện đều theo ý của em."

///////////////////////////

"Không!"

Draco giật mình tỉnh dậy, anh đứng dậy nhìn xung quanh căn phòng, nhận ra vẫn còn ở kí túc xá.

Harry tại thời điểm này vẫn là một đứa trẻ.

Chưa nắm quyền kiểm soát Slytherin hoàn toàn.

Và tất nhiên là chưa quen con tóc đỏ kỳ dị đấy.

"Lại gặp ác mộng à?"

Harry than nhẹ một tiếng, cậu ngồi dậy bước lại gần anh: "Có cần đến chỗ bà Pomfrey chữa trị không?"

"Harry à, tại sao chứ?"

Draco đen mặt lại, anh không thể chấp nhận được chuyện mình đang bị bỏ xa: "Thằng Subaru nó đã nhìn thấy cơ thể của cậu, còn tôi thì không được nhìn thấy?"

"..."

Vô liêm sỉ.

"C-Chẳng lẽ tôi muốn có thêm một con thú cưng là sai sao?"

Harry rưng rưng nước mắt, cố tình thay đổi chủ đề khiến cho anh trở tay không kịp.

'Chết tiệt, cậu ấy đang dùng nhan sắc dụ dỗ mình!' Draco đỏ mặt quay đi, mặc dù anh biết cậu đang giả vờ nhưng tại sao Harry lại dễ thương quá mức cho phép vậy?!

"Vincent và Medusa không thể hòa thuận với nhau, lúc đó tớ chỉ nghĩ...

Có thêm Subaru có thể giúp đỡ được."

Harry giả vờ lúng túng nói: "Chuyện đó... chỉ là ngoài ý muốn, tôi không cố ý."

"Điện hạ, người diễn thật giỏi."

Draco nhoẻn miệng cười, anh cảm thấy tự hào về bản thân vì có thể chống lại sức hấp dẫn của cậu.

"Chỉ có kẻ ngốc mới tin, Vincent và Medusa ít nhất còn có chính kiến của mình."

Anh gật đầu thầm khen ngợi Vincent và Medusa, nhưng Draco vừa quay sang nhìn cả hai thì...

«Chủ nhân!» Vincent sốc, nó bất ngờ đến mức không thể nuốt trôi miếng thịt tươi.

Ngày hôm đó Harry thực sự gặp chuyện kinh khủng như vậy sao?!

Nó không hề biết...

{Điện hạ thật vĩ đại, Chỉ vì hai chúng ta mà cậu ấy phải chấp nhận làm như vậy.} Medusa cảm động đến mức rơi lệ, bây giờ anh mới biết Điện hạ không những tài năng mà còn hiền lành đức độ như vậy.

«Medusa, từ nay ta và ngươi sẽ không cãi nhau nữa, ta không muốn làm Chủ nhân đau lòng nữa.» Nó biết lựa chọn này thật tồi tệ, nhưng Vincent nghĩ anh sẽ đồng ý.

{Ta đồng ý, vì điện hạ ta sẽ làm tất cả.} Medusa gật đầu đồng ý với Vincent.

Từ nay về sau anh và nó sẽ không cãi nhau làm Harry buồn nữa.

"Chúng nó tin thật à?"

"Tôi phải đi rồi.."

Harry quay mặt đi, cậu định bước chân rời khỏi phòng thì bị anh giữ lại.

"Khoan, tôi muốn cậu cảm nhận thứ này."

Draco biết mình sắp chơi ngu rồi, nhưng chỉ có cách này mới có thể khiến cho Harry nhận ra tấm chân tình của anh dành cho cậu, bằng cách lấy bàn tay của Harry đặt vào 'đũng quần' của mình, rồi thẳng thắn nói: "Đây là tình cảm chân thành của tôi dành cho cậu."

"Vui đấy, cậu Malfoy."

Harry cười nhạt, sau đó giận dỗi rời khỏi phòng.

Draco ngẩn ngơ nhìn Harry bỏ đi.

Kỳ này anh chết chắc rồi, cậu ấy chưa từng gọi anh là 'Malfoy' mà là 'Draco' luôn luôn là như vậy.

Nhưng một khi Điện hạ mà chán ghét ai sẽ gọi họ chứ không phải tên.

Chờ đã nào...

KHÔNG LẼ ANH BỊ GHÉT RỒI SAO??!!

«Bạn Medusa, bạn ăn trước đi.» Vincent cố gắng tỏ ra thân thiện nhất có thể, bởi vì nó chỉ quen ngoan ngoãn trước mặt Harry chứ không phải là người khác, nhất là Medusa lại càng khó khăn hơn.

{Không, bạn ăn đi.} Medusa lắc đầu từ chối, thề với Merlin, anh đói chết đi được nhưng vẫn phải giả vờ nhường cho con quạ hách dịch này.

«Nếu bạn còn nhường nữa, mình mổ chết mẹ bạn bây giờ.» Vincent cười cười, thầm trách mắng anh.

«...»

Thằng này bị ngu đúng không?

{Chắc mình để cho bạn mổ mình à?} Medusa khinh khỉnh đáp lại, sau đó anh ăn miếng thịt cuối cùng trên đĩa: {Ăn thì ăn, làm gì ghê vậy bạn.}

---------------

Hôm nay có tiết độc dược của Giáo sư Severus, ông lại yêu cầu cả hai nhà chọn một người bất kỳ để làm thực hành loại độc dược này.

Và tất nhiên Draco sẽ bắt cặp với Harry như mọi khi, rồi sẽ xin lỗi làm hòa với cậu.

Nhưng ai ngờ Harry lại không thèm nhìn mặt anh.

"Tôi với cậu, được chứ?"

Harry nghiêng đầu nói, cậu bước đến chỗ ngồi còn đang trống của Theodore.

"Đ-Được."

Theodore hơi đỏ mặt nhìn Harry, hiếm khi Điện hạ chủ động ngồi với anh.

Cơ hội này nhất định không bỏ qua!

Phải nói vụ thực hành này vô cùng suôn sẻ với Theodore, lỗi sai gần như không thể phát hiện.

Khiến cho Giáo sư Severus vô cùng hài lòng.

Còn nhóm Draco và Blaise không được ổn lắm, bởi vì anh toàn nhìn chằm chằm vào Theodore, nồi độc dược của mình không thèm bận tâm đến.

"Lại thất sủng à?"

Blaise nhoẻn miệng cười, nhìn thấy bạn tốt của mình bị Điện hạ lạnh nhạt là anh vui lắm.

"Im."

Draco đen mặt, anh nhất định phải khiến Harry nhanh chóng chấp nhận lời xin lỗi của anh.

Còn không thì Draco Malfoy này sẽ tức chết!

Nụ cười của Điện hạ, chỉ có anh mới có thể ngắm nhìn nó không phải ai khác.

--------------

Từ sáng đến giờ, Subaru cứ hắt hơi liên tục, có lẽ anh đã bị bệnh từ lúc chạy khỏi phòng tắm của Harry, nhưng bị như vậy anh cảm thấy vô cùng xứng đáng.

Vô tình nhìn thấy Harry đang ở một mình trên hành lang, anh liền vui vẻ chạy đến.

"Ắt xìii"

"Subaru."

"Dạ vâng?"

"Đeo vào đi."

Harry than nhẹ một tiếng, cậu lấy chiếc khăn choàng màu đỏ trong áo chùng của mình ra.

Cái tên này cẩu thả y hệt bọn Gryffindor thực sự, bị bệnh mà cũng không lo được.

"Cậu cho tôi sao, Điện hạ?"

Subaru ngây ngô nói, anh cầm lấy chiếc khăn choàng màu đỏ của cậu.

Subaru hơi xúc động ôm lấy khăn choàng: "Cảm ơn Điện hạ!"

"Này, đừng nói với tôi là cậu không có ai để đeo khăn choàng à?"

Harry khoanh tay lại nhìn Subaru bằng con mắt kỳ lạ.

"Cậu có muốn tôi đeo cho cậu không?"

"T-Thật sao?!"

Subaru hào hứng nói.

Anh liền đưa chiếc khăn cho cậu để Harry đeo cho Subaru.

"Tôi sẽ không bao giờ tháo ra nữa."

"Bớt nói nhảm."

--------------

Cảnh tượng lúc nãy, Draco vô tình nhìn thấy tất cả.

Anh tức giận đến mức bóp nát bức tường này.

Đối với Subaru anh lại càng đố kỵ hơn bất kỳ ai.

"Chết tiệt, thằng Suri đâu rồi?"

Draco chửi thề một tiếng, anh thử liếc nhìn xung quanh, để coi có tìm được thằng em trai của Subaru hay không.

Suri nhún vai nói: "Khỏi tìm, đây nè."

«Hết Chương 16»
 
| Drahar | Độc Ác Thì Sao?
«Chương 17» Thắp sáng


Draco xém chút nữa là đứng tim với Suri, không biết thằng nhải từ đâu chui ra nữa.

Đúng là cặp song sinh lừa đảo.

đều kỳ quặc như nhau.

"Cậu tìm tôi có việc gì?"

Suri đứng dựa vào bức tường, khoanh tay lại nhìn đối phương.

"Nói mau."

Draco cau mày lại, anh chỉ đũa phép về phía Suri: "Làm cách nào mà thằng Subaru có thể biến thành Vincent?"

Suri giật thót nhìn Draco, chuyện này ngoài Subaru và anh tuyệt đối không có người khác biết.

Ngay cả Marina còn không biết gì nhiều.

Rõ ràng là cả hai đã tính toán rất kỹ lưỡng.

Không để lại chút dấu vết gì.

Lẽ nào...

Ngay từ lúc Subaru chạy ra khỏi phòng của Harry, bị các Slytherin nhìn thấy, bao gồm Draco cũng ở đó nên đã sớm nghi ngờ.

Suri không chắc mình có thể an toàn rời khỏi đây.

Bây giờ lựa chọn tốt nhất là đánh vào tâm lý của Draco.

Và hy vọng rằng anh sẽ dao động.

"Nói mau!"

Draco bắt đầu hết kiên nhẫn với Suri, miệng bắt đầu lẩm bẩm một câu thần chú.

"Cậu nghĩ mình đang làm gì vậy?"

Suri khẽ nhướng mày, nói: "Cho dù tôi có giao thuốc ra, thì Harry vẫn chán ghét cậu."

Draco khẽ nhíu mày: "Cái gì?"

"Thiếu gia Malfoy, cậu đang đố kỵ với anh trai tôi và những người khác.

Cậu sợ mình sẽ đánh mất người đó."

Suri cười nhạt, mặc dù là đang nói với Draco, nhưng anh có cảm giác mình có trong đó.

Tôi đang đố kỵ với cậu sao, Granger?

Vậy thì, tôi sẽ cố giết cậu một lần nữa, thất bại thì không sao cả.

Draco hạ đũa phép xuống, anh biết Suri đang chuyển chủ đề, nhưng lời của anh ta không phải là không có lý.

Mà là hoàn toàn đúng.

Thật sự thì anh nghĩ ý tưởng dùng thuốc để biến thành Vincent là vô cùng mạo hiểm.

Subaru đã có thể 'an toàn' rời khỏi kí túc xá ở Slytherin.

Vốn đã là một chuyện vô cùng phi thường rồi.

Nếu Draco vẫn tiếp tục làm chuyện này thì Không những ăn bạt tai mà còn bị ghét thêm.

Anh hừ nhẹ một tiếng, sau đó quay lưng bỏ đi mà không nói lời nào.

Còn Suri thì thở dài nhẹ nhõm vì đã thoát khỏi quả bom hẹn giờ kia.

Chỉ cần chậm hơn vài giây, anh nghĩ mình đã trúng vài câu thần chú của Draco, và điều đó thật tệ.

Sau một lúc tìm kiếm, cuối cùng Draco cũng nhìn thấy Harry đang ở một mình dưới cái cây.

Thế là nảy ra ý tưởng vô cùng hay ho, anh từng bước lén lút ra ngoài.

Nhân cơ hội Harry vẫn không để ý, anh nhào vô ôm lấy cậu từ phía sau.

"M-Malfoy?"

Mặt Harry lúc này đỏ như trái cà chua, cậu không biết anh từ đâu xuất hiện, nhưng Harry chẳng quan tâm, chuyện cần làm lúc nãy là thoát khỏi vòng tay của Draco.

"Cậu làm cái gì vậy, thả tôi ra!"

"Tôi sẽ buông ra, trừ khi cậu hết giận."

Draco nhếch mép cười gian xảo, càng lúc càng ôm chặt hơn.

"Đi ra chỗ khác chơi!"

"Chắc là tôi và cậu chắc phải 'song sinh' vậy luôn."

"Cút!"

"Không, trừ phi cậu đồng ý tha lỗi cho tôi."

Draco nhoẻn miệng cười, nhưng anh cảm thấy cách này không thật sự hiệu quả, thế là anh chuyển sang kế hoạch dự phòng là thò tay vào áo cậu, rồi chọc léc.

"Đừng..

Dừng lại..

Chỗ đó nhạy cảm.. lắm."

Harry cười vì nhột, cậu không nhận ra mình đã quay lại khoảng thời gian tươi đẹp nhất, không chết chóc.

"Bây giờ cậu có tha cho tôi không?"

Draco hơi bất ngờ khoảng mấy giây đầu, hóa ra Harry lúc cười lại đáng yêu như vậy, nhưng anh vẫn không buông tha cho cậu.

"Được rồi, tôi... tha thứ cho cậu!"

Chỉ đợi câu này của Harry, Draco liền kéo Harry nằm xuống đất, cả hai cười vui vẻ, cùng nhau trò chuyện với nhau một cách vô tư như chưa từng có cuộc cãi vã nào.

Rồi cậu bắt đầu nhận ra, vị trí mình đang nằm có gì đó không đúng cho lắm.

Sau đó Harry giật mình phát hiện ra, hóa ra nãy giờ cậu đang nằm trong lồng ngực Draco.

Harry lập tức ngồi dậy, rồi xấu hổ quay mặt đi: "Gần quá rồi đấy."

"Điện hạ, có phải là ý của cậu là thế này không?"

Draco nhếch mép cười gian xảo, sau đó nâng cằm cậu lên.

"Coi lại cách hành xử của mình đi."

Daphne vừa tìm thấy một quyển sách khá là thú vị ở thư viện, cô định sẽ cùng đọc với Điện hạ.

Vô tình đi ngang qua, Daphne nhìn thấy Harry ở cùng với Draco, cô liền gọi cậu: "Điện hạ!"

"Tới liền."

"Tạm biệt nhé, đồ ngốc."

Tiếc thật, à không phải là quá đáng tiếc.

Lần sau nụ hôn đầu tiên của Harry

phải là của Draco Malfoy này!

-------------

| 3:00 | AM

Đêm nay chính là ngày cặp song sinh lừa đảo, hẹn gặp Marina ra nhà vệ sinh nam như mọi khi, nó vừa đến đã nhìn thấy cả hai đang nói chuyện vui vẻ, nhưng có gì đó không đúng với nụ cười của họ.

"Này!"

Marina cố tình lên tiếng, chen ngang vào cuộc trò chuyện của hai anh em.

"Cậu có biết ngày hôm nay tôi đã gặp ai không?"

Subaru cười vui vẻ, anh lấy chiếc khăn choàng đỏ mình đang đeo cho nó nhìn thấy: "Chính là Harry, cậu ấy đã tặng cho tôi chiếc khăn choàng này."

"Một ngày nào đó chúng tôi sẽ lấy nhau."

Marina rất muốn nổi giận với Subaru, nhưng nó vẫn cố gắng nhẫn nhịn, và nhìn sang Suri hy vọng anh sẽ nói cái gì đó ra hồn.

"Tôi nghĩ mình đã yêu Tiểu thư Pansy."

Suri ôm mặt ngượng ngùng, vừa nhìn nhớ đến nụ cười của Pansy, anh không thể quên đi được.

"Để tao nói cho mày biết, cái khăn choàng này là thứ giẻ rách.

Đồ đồng tính!"

Marina quát thẳng vào mặt cả hai, nó liền giật lấy chiếc khăn choàng trên tay Subaru vứt xuống đất, rồi quay sang chế nhạo Suri: "Còn nụ cười của tiểu thư gì đó của mày, là thứ kinh tởm nhất tao từng nghe!"

"Mày vừa nói cái gì. . . ?"

Cặp song sinh đồng thanh, từ giọng nói cho đến ánh mắt đều rất đáng sợ.

"Khăn choàng của Điện hạ, là giẻ rách. . . ?"

Subaru đen mặt lại, anh nhặt lấy chiếc khăn choàng màu đỏ lên, từng bước lại gần Marina.

"Nụ cười của Tiểu thư Pansy, là thứ kinh tởm. . . ?"

Suri nhe răng cười, anh cầm lấy lọ độc dược ra, tiến lại gần nó.

"Mày có biết tại sao mọi người luôn gọi anh em bọn tao là Cặp song sinh lừa đảo không?"

Subaru mỉm cười với Marina, anh quấn chiếc khăn choàng đỏ vào cổ nó, rồi bắt đầu siết chặt lại.

Suri cười nhạt, anh lắc lư chai độc dược lên: "Tao sẽ cho mày thử nghiệm loại độc dược mà tao mới sáng tạo ra.

Mày biết đấy, người chết luôn giữ bí mật rất giỏi mà?"

"Đừng hiểu lầm, mày không chết mà chỉ im lặng vĩnh viễn thôi."

Subaru tiếp lời Suri, anh càng ngày siết chặt hơn như đang cố gắng làm Marina chết vì ngộp thở.

"Đừn-" Marina bắt đầu vùng vẫy kịch liệt, nó cố gắng hét lên nhưng hoàn toàn vô dụng.

"Không sao đâu, tao hứa đấy."

Đôi mắt đỏ như máu của Suri lóe sáng lên trong bóng tối, anh từ từ đổ toàn bộ độc dược trong lọ thủy tinh vào miệng Marina.

Cặp song sinh lừa đảo cùng nhau trở về Kí túc xá ở Ravenclaw, bước về phòng ngủ như chưa từng có chuyện gì xảy ra.

Còn Marina vẫn ở trong phòng vệ sinh nam, nó thậm chí không thể nhúc nhích dù là ngón tay cũng không thể di chuyển.

Sau khi Subaru và Suri rời đi, tiếp theo là Cặp song sinh Ác quỷ nhà Gryffindor từ trong bóng tối bước ra, cả hai bước vào nhà vệ sinh, nhìn thấy tác phẩm mà anh em Eragon để lại, bọn họ không sợ hãi mà còn vô cùng phấn khích.

"Fred, anh nghĩ sao?"

George hào hứng nói, trước mặt anh giống như là một con kỳ nhông sắp chết vậy.

"Có vẻ như, Điện hạ lại có thêm hai thuộc hạ mới rồi."

Fred nhoẻn miệng cười, Đúng như anh nghĩ Harry không hề muốn làm 'Cứu thế Chủ' mà là Chúa tể Hắc ám.

Sức hấp dẫn của Điện hạ đúng là không thể đùa được.

"Vậy thì phải tiến hành kế hoạch tiếp theo rồi."

«Hết Chương 17»
 
| Drahar | Độc Ác Thì Sao?
«Chương 18» Hy vọng


Sáng hôm sau, Marina được lão Filch và bà Norris tìm thấy trong vệ sinh nam, Hiện tại nó được gửi đến chỗ Y tá Pomfrey để chữa trị căn bệnh kỳ lạ mà Marina đang mang trong người.

Mọi câu thần chú đều vô hiệu hóa trước loại độc này.

Đến mức Pomfrey phải nhờ sự trợ giúp của Bậc thầy Độc dược - Severus Snape để tìm ra thuốc giải cho loại độc này.

Vừa bước vào căn phòng này, Severus có thể cảm nhận được sự tuyệt vọng trên khuôn mặt của Pomfrey khi cố gắng tìm thuốc giải của căn bệnh này.

Trái ngược với Pomfrey, Severus còn không thèm quan tâm đến Marina, Điều ông quan tâm đến chính là hung thủ ra tay.

Kẻ này rất thông minh khi chọn loại độc dược này để tấn công nó.

Mặc dù lựa chọn thông minh, nhưng cách tạo ra loại độc dược này vô cùng khó khăn, Và phải canh đúng thời gian để làm.

Nguyên liệu cho Silent Death - Cái chết thầm lặng toàn là những nguyên liệu bị cấm từ rất lâu.

Sự tồn tại của Silent Death giống như một mối đe dọa.

Nếu có người cố gắng tạo ra độc dược này chắc chắn sẽ bị thần sáng bắt giữ, và sẽ bị kết án tại Azkaban.

Chỉ có một cách duy nhất là phải đến Chợ đen, thì mới có thể tìm ra nguyên liệu bị cấm này.

"Con nhỏ này không thể sống qua 24h được."

"Cái gì, anh đùa với tôi à?"

Pomfrey tức giận đến mức nắm cổ áo Severus lên. bà đã hy vọng rằng Severus sẽ tìm ra được cách để loại bỏ căn bệnh này.

Hoặc là phương pháp nào khác để giảm đau cho Marina đáng thương.

"Người sáng tạo ra loại độc dược này đã chết vì nó."

Severus cười nhạt, nói: "Bà hiểu Silent Death - Cái chết thầm lặng này chứ?

Đầu tiên cơ thể nạn nhân sẽ bị tê liệt hoàn toàn, miệng không thể nói chuyện được, bởi vì dây thanh quản đã bị hủy hoại bởi độc của Rồng Komodo.

Là nguyên liệu cuối cùng cho Silent Death."

Pomfrey buông Severus ra, bà ôm mặt khóc, một sinh linh bé nhỏ sắp phải ra đi.

Marina không đáng bị như vậy, con bé chỉ mới 11 tuổi.

Ngay cả Bậc thầy độc dược cũng không thể làm gì được.

"Hãy cho nó một bùa ngủ."

"Làm như vậy thì trước khi ra đi, nó sẽ bớt đau đớn hơn."

------------

Hogwarts bây giờ náo loạn vô cùng.

Ai cũng bàn tán về chuyện Marina trúng độc và có thể sẽ chết vì không có thuốc giải.

Đặc biệt là đám nữ sinh bên Hufflepuff lại lo lắng vô cùng sợ mình sẽ là nạn nhân tiếp theo cho Silent Death.

Không một ai dám đến thăm Marina, cho dù có thân thiết đến mấy nhưng bọn họ vẫn muốn sống.

Ravenclaw và Gryffindor lại im lặng bất thường, bọn họ không nói gì về chuyện này.

Nhưng vẫn có một số người thì bảo là do Chúa tể hắc ám Voldemort làm, có người thì bảo là do Cứu thế Chủ là chủ mưu đứng sau chuyện này.

Còn Slytherin thì giả vờ im lặng giống như Ravenclaw, nhưng thật ra bọn họ có thể tìm được một ít độc dược còn lại trong nhà vệ sinh nam đó, Đó là bằng chứng duy nhất Hung thủ để lại.

Nhưng rắn nhỏ biết đâu là điểm dừng nên cũng không tìm hiểu sâu.

Dù sao thì bọn họ không muốn chết vì sự tò mò của bản thân mình.

Cặp song sinh lừa đảo chính là chủ mưu đứng sau mọi chuyện, Ai cũng đang tò mò về thân thể của kẻ đã mang Silent Death trở lại.

Nhưng cả hai không thèm quan tâm đến tin đồn bên ngoài.

Và đang quyết định mạng sống của một người, tùy thuộc vào Cờ vua.

"Nếu anh thắng thì cô ta sống.

Em thắng cô ta sẽ chết."

Subaru nhoẻn miệng cười, anh ta đặt bàn cờ xuống bên cạnh em trai mình.

"Đồng ý luôn!"

Suri hào hứng nói, tiếp theo anh bắt đầu di chuyển quân cờ đầu tiên.

Nhưng Suri quên mất rằng, Subaru là cao thủ chơi cờ, Mỗi lần anh ấy cá cược với Suri là luôn lôi cờ vua ra, và anh luôn thua, và không có cách gì đánh bại được Subaru.

"Anh thắng rồi!"

Subaru cười lớn, anh đứng dậy biểu diễn điệu nhảy ăn mừng trước mặt Suri.

" Marina được cứu, à há."

"Chơi lại đi, anh biết em chơi cờ vua dở thế nào mà?"

Suri bực mình đến mức lật đổ cả bàn cờ, anh phải thuyết phục Subaru chơi lại, anh muốn Marina phải chết trong hôm nay.

Subaru cười mỉa mai nói: "Tiểu thư Pansy mà biết em là người nói mà không giữ lời, thì chắc là sẽ buồn lắm đấy."

"Được rồi em chịu thua!"

Suri tặc lưỡi nói, anh bắt đầu cảm thấy hối hận khi làm ra thuốc giải cho Silent Death.

Đáng lẽ ra anh nên tăng liều lượng cho loại độc, để con não bẩn đó chết đi cho xong.

'Bộp, Bộp'

Không biết từ đâu ra, có hai tiếng vỗ tay xuất hiện.

Cặp song sinh giật mình đứng dậy, Subaru vội giấu thuốc giải đi.

Còn Suri lấy hai loại độc dược mới từ trong áo chùng mình ra, chỉ cần dính phải là đi bán muối ngay không nói nhiều.

"Đừng cố tỏ vẻ khác người trước mặt bọn này, người đẹp còn không thèm làm, xấu như quỷ mà nghĩ mình đẹp thì chó nó còn khinh."

Subaru nhoẻn miệng cười, anh biết cách này luôn hiệu quả, khiêu khích đối phương để cho nó xuất đầu lộ diện rồi 'Chết một cách bí ẩn'.

"Anh hai chỉ được cái là nói đúng."

Suri đồng tình với anh trai mình.

Tiếp theo anh cũng mở nắp chai thủy tinh độc dược ra, từ từ bước lại gần Hai kẻ lạ mặt kia.

Tiếng vỗ tay cũng dừng lại, Cả hai cũng quyết định xuất đầu lộ diện, họ chính là Fred và George chính là song sinh ác quỷ bên Gryffindor.

Thuộc nhà Weasley.

Subaru hạ đũa phép xuống, Suri cũng đậy nắp chai độc dược, bỏ lại vào trong áo chùng.

"Ấn tượng đấy, anh em nhà Eragon."

Fred cười nửa miệng, không biết tại sao nhưng, Đối với Subaru và Suri anh lại có chút tự hào khi biết được hai đứa trẻ 11 tuổi có thể sao chép lại thứ độc dược bị cấm đấy.

Thậm chí còn làm tốt hơn cả người sáng tạo ra Silent Death.

"Hay nói đúng hơn là."

George tiếp tục nói.

"Cặp song sinh lừa đảo."

"Ngay trước mặt bọn anh chính là hai hung thủ cố giết nữ sinh nhà Hufflepuff, Marina Chisinau, bằng thứ độc dược bị cấm này."

Fred nói.

"Và mạng sống của một người chỉ tùy thuộc vào một ván cờ, Thật là tàn bạo đấy, Song sinh Ravenclaw."

"Ôi không, chúng ta đang bị vạch trần tội lỗi của mình kìa."

Subaru ôm mặt khóc, anh đang cố gắng làm mình sợ hãi nhất có thể, có lẽ tưởng tượng Điện hạ đã 2 phút rồi mà không chơi ném gậy cho anh đã là quá khủng khiếp rồi.

'Ta không thích chó hư như ngươi.'

"Anh ấy khóc thật à?"

Suri hơi bất ngờ nhìn Subaru, nhưng sau đó anh cũng hùa theo: "Em sợ quá, anh ơi."

"Không cần phải-" Fred bước đến, anh dường như không biết mình vừa bị lừa bởi màn kịch nhỏ của Cặp song sinh lừa đảo.

"Nếu bước vào đây thì đừng hòng yên ổn với chúng tôi."

Subaru chỉ đũa phép vào cổ họng của Fred, lạnh lùng nói.

Suri khẽ nhướng mày nói: "Một là Avada chính mình, hai là uống hết bình độc dược này."

"Đừng hiểu lầm, bọn anh hoàn toàn không muốn vạch trần hai em, Hoàn toàn không?"

Fred cười cười, anh giơ tay lên lùi về phía sau, con nít bây giờ loạn hết rồi sao?

"Anh nghĩ chúng ta có liên hệ với nhau đấy."

George nhoẻn miệng cười, anh lấy bức ảnh của Harry ra, khiến cho Subaru hơi bất ngờ, rồi cất lại đũa phép về chiếc áo chùng của mình.

------------

Hiện tại Marina đang nằm trên giường bệnh một mình, nó không thể di chuyển, mỗi lần cố gắng nói thì sẽ lại phun máu ra.

Nực cười làm sao nó bây giờ giống như bệnh nhân sắp chết vì không có thuốc chữa.

Pomfrey thì đang tìm cách để cứu sống Marina, nhưng tất cả đều vô dụng trước loại độc dược tàn bạo này.

Nó thậm chí còn không muốn bà dùng thần chú 'bùa ngủ' lên người.

Bởi vì nó biết cho dù mình có nhắm mắt lại mơ về những cơn ác mộng, bọn chúng đang gào thét trong bóng đêm rằng, Marina không bị ai hãm hại, mà chính nó đã bị sự ích kỷ giết chết.

Khi còn mở mắt được, nó biết mình vẫn còn sống mặc dù 24h trôi qua Marina sẽ chết.

Ít nhất nó không phải nghe những lời chỉ trích từ cơn ác mộng.

Tuy nhiên nó vẫn phải trải qua đủ loại đau đớn do độc dược này gây ra.

Yên bình chưa được bao lâu, Tự dưng Marina nghe thấy tiếng bước chân bên ngoài.

Pomfrey đã sớm rời đi.

Thậm chí Giáo viên Chủ nhiệm nhà Hufflepuff còn không đến đây, bà ta hoàn toàn ngó lơ nó.

Không một ai dám lại gần nó ngoại trừ. . .

"Nghị lực phi thường đấy, Tiểu thư Chisinau."

Subaru nhếch mép cười gian xảo, anh bước vào nơi này cùng với người em trai.

"Đúng đó, cô ta có thể chịu đựng được Độc dược của em đó nha."

Suri cay nghiệt nói: "Tao ngạc nhiên thật đấy."

Marina trợn mắt nhìn cả hai người, nếu không phải vì dính căn bệnh quái quỷ này, ngày hôm nay nó sẽ khô máu với Subaru và Suri vì sự phản bội của bọn họ.

Nhưng nó cũng không quá ngạc nhiên bởi vì họ là 'Cặp song sinh lừa đảo' lừa người cũng là chuyện bình thường.

Suri bật cười một tiếng: "Đừng sợ, tao sẽ không giết mày."

"Bởi vì tao là sự nhân từ, còn mày đích thực là cỏ rác."

Một lúc sau, Subaru và Suri rời đi, bỏ lại Marina trên giường một mình.

Nó đã thoát khỏi Silent Death hoàn toàn.

Thanh quản của nó cũng hồi phục lại như cũ.

Nhưng Marina lại trầm mặc không nói gì.

------------

Quan hệ của Cặp song sinh lừa đảo đối với nhóm Draco càng ngày thân thiết.

Đến mức Pansy đã tiết lộ mật khẩu Phòng sinh hoạt chung của Slytherin cho anh em bọn họ biết.

Ngạc nhiên hơn Subaru và Suri đã chấp nhận trở thành thuộc hạ của Harry, Nhưng vừa đến sắc mặt của cậu không được tốt cho lắm.

Thậm chí đám thuộc hạ xung quanh cũng không khá hơn Harry.

"Điện-" Subaru chưa kịp nói xong, đã bị Harry chen vào.

"Hai người đã tấn công Chisinau phải không?"

Harry nghiêm nghị nói, Đây quả nhiên là tin tức điên rồ nhất Harry từng nghe trong ngày hôm nay, Bọn họ thực sự đã mang cơn ác mộng trở lại Hogwarts.

Đúng là một chuyện đáng ăn mừng.

Lão Dumbledore sẽ phải đau đầu trong một thời gian dài.

"Bằng độc dược cấm, Silent Death."

Draco nhoẻn miệng cười, anh dường như muốn đổ thêm dầu vào lửa, đã đến lúc hai tên phiền phức này phải đi rồi, nhất là thằng Subaru.

Subaru chảy mồ hôi lia lịa, dường như anh chẳng thể nói gì, Cái thằng 'Ba tao sẽ biết chuyện này' đang cố tình chia rẽ tình cảm chủ tớ thiêng liêng Harry và anh.

Nhưng không thể phủ nhận rằng, Malfoy nói đúng.

Không lẽ anh phải đi thật sao...?

"Chúng tôi-" Suri vội chen vào, anh hiểu tình cảm 'đặc biệt' của Subaru dành cho vị chúa tể kia là thật.

Rắc rối thêm là Fred và George cũng biết được mật khẩu của Phòng sinh hoạt chung của Slytherin, và từ nãy đến giờ cả hai cũng nghe lén được khá nhiều cuộc trò chuyện ở bên trong.

"Điện hạ đáng yêu của tôi ơi là Điện hạ."

Fred tặc lưỡi nói, anh giả vờ như vô cùng tiếc nuối khi phải chứng kiến hai nhân tài phá hoại phải trở về Ravenclaw.

"Chỉ vì một sai lầm của Cặp song sinh lừa đảo mà đuổi đi thì quá đáng tiếc."

George lắc đầu nói, anh bước đến xoa đầu Subaru và Suri như đang an ủi cả hai.

"Đáng yêu???"

Draco nhăn mặt lại, sao hai tên lạ mặt kia dám gọi Harry là đáng yêu chứ?

Anh còn chưa gọi được như vậy đấy.

"Tôi biết hai anh lớn tuổi hơn chúng tôi, nhưng đừng ăn nói linh tinh ở đây."

Pansy khí phách nói.

"Không sao đâu, chúng ta nên cảm thấy vinh dự khi được Cặp song sinh Ác quỷ nhà Gryffindor ghé thăm chứ nhỉ."

Harry cười ôn nhu nói: "Vậy hai người đến đây là có mục đích gì?"

Cặp song sinh Ác quỷ, nhanh chóng quỳ một chân xuống như để chứng minh sự trung thành của mình đối với Điện hạ của mình

"Thể hiện lòng tôn kính của mình với Điện hạ."

Fred cười nhẹ, anh cầm lấy bàn tay của cậu, hôn nhẹ lên mu bàn tay của Harry.

"Hai chúng tôi muốn trở thành thuộc hạ của người."

George cũng bắt chước làm theo Fred, anh không biết mình vừa gây sự với ai đó mà không hề hay biết.

"Lý do?"

Harry nhíu mày nói, cậu tuyệt đối sẽ không chấp nhận nếu biết đây chỉ là trò đùa của Cặp song sinh Ác quỷ.

"Chúng tôi muốn lật đổ bọn thần sáng, và chứng minh cho gia đình mình thấy.

Tuy anh em chúng tôi quậy phá nhưng có thể làm điều khác biệt."

Fred đen mặt lại, trong lời nói của anh có sự chua xót khó tả.

"Vì bọn chúng mà biết bao người vô tội đã phải chết và bị kết án tại Azkaban trong khi mình chẳng làm gì sai, Anh em chúng tôi muốn kết thúc chuyện này."

George cười như không cười, khi anh nhìn thấy những người vô tội chết đi chỉ vì không muốn gia nhập Thần sáng.

"Thành giao."

Harry gật đầu đồng ý nói, cậu nghĩ mình không có lý do gì mà từ chối họ cả.

«Hết Chương 18»
 
| Drahar | Độc Ác Thì Sao?
(Draco X Harry) #1: Cà khịa trong sự ngọt ngào


Có ai để ý Harry rất là Dễ thương không?

Ý tôi là ngoài vẻ lạnh lùng và thích sở thích tra tấn người khác, còn lại em ấy THẬT SỰ DỄ THƯƠNG !!!

Uầy, uầy...

Đừng hiểu lầm, tôi biết có vài bạn xem đến đoạn này và sẽ nghĩ rằng...

'Chỉ có làm-'

'Cố lên bạn ơi, Cuộc sống này ai mà chẳng có lỗi lầm.

Đừng gò bó bản thân mình vì những chuyện như vậy.

À mình nói bạn Vincent nha, còn bạn biến-thái-theo-dõi-Điện-hạ thì mình không biết 🙂'

'Sang lên mấy bạn, chúng ta không cần phải chém giết gì cho mệt.

Trường hợp này Avada chetme nó cho nhanh.'

Ừ thì tôi công nhận rằng mình tệ nạn thật, nhưng tôi không phải là một thằng biến thái chuyên đi rình mò Điện hạ đâu à nha, tôi thà ngồi ở nhà đếm tiền còn vui hơn mấy chuyện 'thử thách mạng sống' của mình đâu.

Nói chung thì ai rảnh?

Tại sao tôi lại biết điều này?

Vậy thì bạn không biết rồi Ha Ha ha..

Hẹc khụ..

Khụ

Tôi là Draco Malfoy, siêu cấp đẹp trai, nhà giàu nứt vách.

Trai gái đổ ầm ầm nhưng tôi vẫn không quan tâm.

Bởi vì tôi đã tìm ánh sáng của đời mình là Harry Potter, ngay lần đầu gặp em ấy, tôi mới hiểu rằng giữa thích và yêu là cái qq gì.

Nó đặc biệt thật sự.

Đến mức tôi phải tặng cặp dây chuyền cho Harry.

Nhưng buồn cười thay có rất nhiều người nghĩ chúng tôi chỉ là bạn thân và sẽ chẳng có gì xảy ra cả.

Vậy thì cho phép tôi được xác nhận nhé?

Đó là phong cách đánh dấu bạn đời của Draco Malfoy này nhé, Tức là các bạn đang ăn cơm chó của hai đứa tôi, mà không hề hay biết gì.

Hah!

Rồi tiếp theo sau đó là, Harry đã làm quen với Pansy và Blaise, rồi tôi bắt đầu nhận ra rằng.

Em ấy có nuôi một con quạ tên là Vincent.

Phải công nhận rằng tôi ghét nó vl.

Bởi vì con quạ đó rất thích bám theo Harry, trước mặt em ấy nó lúc nào cũng ngoan ngoãn, nhưng một khi ẻm không có mặt ở đấy.

Thái độ của Vincent thay đổi hoàn toàn.

Cáu gắt, khó ở.

Bây giờ tôi đã hiểu được 'nỗi đau' của Blaise vì bị con quạ này mổ lên đầu.

Nhưng tôi vẫn cảm thấy 🦋🥥 bởi vì cậu ta xứng đáng 🙂

Thôi không khịa nữa, mặc dù nãy giờ tôi cười sảng.

Có chuyện này tôi nghĩ rằng Harry sẽ không bao giờ làm trước mặt ai.

Cho dù là Voldemort hay Subaru rồi con Gìn gín kém sang kia.

Đó là sau khi chúng tôi là một cặp ở Hogwarts.

Chính thức là người yêu.

Chỉ là tôi nhận ra em ấy nghĩ tôi thiếu tự tin.

Mặc dù tôi gần như hoàn hảo về mọi thứ.

Nhưng sau khi Harry trở thành Điện hạ và có thế lực không hề nhỏ ở Slytherin.

Nhưng rồi em ấy quay lại nhìn tôi với ý nghĩ gì đấy, chỉ là vào một ngày đẹp trời vcl ra.

Khi nhìn thấy con chuột hamster của thằng Ron.

Em ấy chủ động ôm lấy tôi Không dám nhìn ra bên ngoài cho đến khi thằng đó đi.

Harry lúc đó giống như một con mèo nhút nhát vậy.

Nhìn dễ thương lắm.

Lúc đó phải công nhận là tôi high muốn chớt.

Chỉ là tôi định hỏi ẻm là có muốn làm nháy không?

Không biết lúc đó thằng Subaru từ đâu ra mang con chuột trước mặt Harry, và hình như nó nghĩ là em ấy sẽ la lên và ôm lấy nó vậy đó: "Điện-"

"Cút."

Thế là nguyên một tuần, thằng đó không được gặp em người yêu của tôi.

Và chúng tôi đã có khoảng thời gian tươi đẹp mà không bị Subaru phá đám.

| Hết rồi nha mấy con đỗ nghèo khỉ | - Draco said

- Đây chỉ là ngoại truyện tui tự nghĩ ra trong lúc rảnh rỗi, câu chuyện này không ảnh hưởng gì đến cốt truyện đâu nha
 
Back
Top Bottom