Võng Du Dragon World

Dragon World
Chương 140 : Bữa trưa hấp dẫn



Phòng thay đồ quá rộng so với hai người, Kirito cùng Charles đến trong khi mọi người đã đông đủ, cậu có thể thấy hắc khí toả ra từ Chifuyu

“Xin lỗi vì đến trễ!” Có vẻ vẫn chưa quá muộn nên Kirito đã thoát

Cecilia cùng Rin vội bước tới, cả hai có vẻ đang muốn nói gì đó nhưng-

*bốp*bốp*

Quyển sách dày cộp đó chắc đau lắm, cả hai ngồi gục xuống ôm đầu. Chifuyu-nee tỏ vẻ như không có gì để lại Kirito bị hai ánh mắt u oán theo dõi

“Oan quá đi~” Kirito nói nhỏ hết mức, cậu cũng không muốn ăn một chặt bằng quyển sách trên tay Chifuyu

“Hôm nay chúng ta sẽ có một buổi thực Mô phỏng thực chiến có cả cận chiến lẫn đấu súng! Yamada-sensei sẽ là đối thủ của các em, à phải rồi....Huang và Alcott nữa! Hai cô bé tăng động này sẽ làm mẫu cho các em quan sát!”

“Sao...?”

“C-Cái....?”

Cả hai lại quay sang lườm Kirito một cách khó hiểu, Charles nhìn cảnh này bỗng khẽ cười nhẹ, cậu cảm giác mấy người bạn mới này của mình khá thú vị

Vù vù vù.....

“Hm!? Tiếng gì vậy?”

“AHHH~ TRA-TRÁNH ĐƯỜNGGG!!!”

Mọi người quay về phía phát ra âm thanh, rồi một vật thể không xác định đâm sầm xuống với tốc độ không tưởng

*uỳnh* phải nói là vụ va chạm này không nhẹ chút nào, người oan nhất là Kirio, đang đứng cũng trúng đạn

Chiếc hố to dần hết bụi, thân ảnh Kirito hiện ra, à mà còn một người nữa, đó là Yamada-sensei

Bộ quần áo bình thường nay đổi thành bộ đồ bó sát chuyên dụng, phải công nhận là nó cực kì quyến rũ với một thiếu niên như Kirito

Với một tư thế không thể Ero hơn nữa, hai tay của Kirito đều đặt vào hai chỗ nguy hiểm, miệng cậu bị chặn lại bởi môi mềm, hương thơm nữ tính lan toả nhanh chóng khắp người

“Ứ....ưm~ Không được!” Yamada-sensei có lẽ cũng ý thức được tình huống hiện tại

“----!?” Cảm giác da gà nổi hết lên báo hiệu sự nguy hiểm

Kirito bế cả Yamada-sensei lẫn bộ giáp lên rồi nhảy cao khỏi vị trí vừa rồi

*bùm* một tia laser lướt tới ngay sau đó đúng chỗ Kirito vừa nằm

“Ara....ara.....lỡ tay ‘trượt’ mất rồi!” Cecilia đã trang bị bộ giáp IS của cổ, có lẽ phát bắn vừa rồi đã có người nhận

“Nếu đã nói lỡ làm ơn đừng thêm chữ ‘trượt’ vào!”

“K-Kirigaya-kun! T-Tay em....” Yamada nói bằng giọng lí nhí mà chỉ mình Kirito nghe được, quả thật tay cậu đang đặt tại nơi mềm mại nhất trên người một người con gái

Bộ ngực sữa đó khiến tay Kirito như lún sâu vào vậy, quả thật là ngực tấn công không phải là nói xuông. Cảm giác nó còn to hơn của Chifuyu vậy

“Được rồi!” Kirito cuối cùng cũng thoát sau khi đặt Yamada xuống, cậu nhận thấy hầu hết các cô gái trong lớp đều dùng ánh mắt kì dị về phía mình. Nó không giống như là khinh bỉ hay nhìn một thằng biến thái mà kiểu như hâm mộ hay khao khát thì đúng hơn, có lẽ cậu hoa mắt chăng

Trận đấu được bắt đầu, kết quả bất ngờ khiến tất cả đều ngỡ ngàng. Yamada-sensei hạ gục cả hai người Cecilia cùng Rin trong chưa đầy 1 phút. Dáng vẻ hậu đậu được thay thế hoàn toàn, sự nghiêm túc cùng chuyên nghiệp khiến Yamada-sensei trông như một người hoàn toàn khác vậy

“Mấy đứa ngạc nhiên lắm hả? Mà phải thôi, dù sao Yamada-sensei cũng từng làm một học sinh đại diện mà!” Chifuyu nói khiến không ít người ghé mắt nhìn lại vị giáo viên dễ ‘bắt nạt’ này

“Dunois! Hãy nói về bộ giáp của Yamada-sensei vừa sử dụng để hạ hai đứa cùi bắp kia đi!” Kirito không hiểu Chifuyu sao lại phải chọc ngoáy vào nỗi đau của hai người kia nữa hoặc có lẽ cô chỉ đơn giản là muốn kiểm tra kiến thức của Charles

“Vâng! Chiếc IS mà Yamada vừa sử dụng là một chiếc Raphael Revive từ Tập đoàn Dunois. Nó là một cỗ máy được phát triển ở cuối thế hệ thứ 2 nhưng thông số lại hoàn toàn có thể sánh được với thế hệ thứ 3 . Trong những mẫu IS được sản xuất đại trà, nó được bán cuối cùng nhưng lượng người sử dụng lại đứng thứ 3 trên thế giới. Chỉ có 7 nước được phép sản xuất nó và 12 nươc sử dụng nó làm mẫu IS chuẩn. Đáng chú ý nhất là việc nó có thể phù hợp cho nhiều vai trò, vị trí khác nhau bằng cách thay đổi các trang bị nên có rất nhiều công ty đối tác tham gia sản xuất!”

“Tốt! Được rồi....đến đây thôi!”

Quả không hổ là học sinh ưu tú đại diện của Pháp, một số đứa như Kirito bắt đầu nghĩ miên man

Tiết học tiếp tục với việc tập luyện với IS cho mỗi thành viên, có 5 đội do 5 người có IS riêng làm đội trưởng. Việc này quả thực rất mất thời gian, lâu hơn Kirito tưởng

“Charles! Về phòng thay đồ thôi! Tắm luôn cho mát!”

“À không! Tớ còn chút chuyện nữa cơ nên cậu cứ về trước đi!” Charles vội cuống lên, Kirito cũng thôi bởi người cậu cũng hơi khó chịu

“Ờ! Vậy nhanh lên nhá, tớ để nước cho!”

“Ừm! Cảm ơn!”

...........:.............

Bữa trưa diễn ra trên sân thượng, giờ này chẳng ai có ở đâu cả. Tuy nhiên ở một góc râm dưới những bức tường có 5 học sinh trốn lên đây ngồi

“Để xem nào!” Kirito nhìn vào đống thức ăn của mình

Một hộp Bento tự làm của Houki, một hộp sườn chua ngọt của Rin, cuối cùng là một ít Sanwich của Cecilia. Chúng khá là nhiều so với lượng cơm ăn của một người nhưng với Kirito thì khác, cậu từng xực Hồn thú 10 vạn năm thì đống này chỉ coi như đồ ăn vặt mà thôi

“Đây là phần của mọi người!” Sau vài lần ăn chung thì một luật lệ được đặt ra, ba người kia chuẩn bị thức ăn cho Kirito rồi cậu cũng phải làm một vài món gì đó cho cả ba

“Oa! Cơm rang hải sản thập cẩm!”

“C-Cái này là? Cà ri!!!”

“Súp rau củ làm món nước à!”

Ba món ăn thôi nhưng cả ba người Rin, Cecilia cùng Houki trông có vẻ rất chờ mong. Charles lôi chiếc bánh mì mới mua ra để ăn thì bị Kirito cướp và bắt cậu ta ngồi ăn chung với mấy đứa con gái

“Cậu biết nấu ăn hả?” Charles có vẻ cực kì ngạc nhiên, cậu ta nhanh chóng ngồi xuống rồi cầm chiếc thìa lên, có lẽ là do chưa biết cách dùng đũa

“Ừ! Biết chút chút!” Kirito nhanh chóng ăn đống đồ ăn của cậu, đó là tâm ý của cả ba nên không thể bỏ phí được

“Ưm~ Oishi~!” Rin vừa nói vừa híp mắt lại

“Wow! Vẫn ấn tượng như mọi khi!” Cecilia thì như bị hút hồn vậy

“.....” Houki không nói gì bởi hai má cô đang phồng lên bởi đồ ăn nhưng nhìn trạng thái có thể đoán được cô cũng đang tận hưởng món ăn

Đến lượt Charles, nhìn biểu hiện của cả ba càng khiến cậu tò mò. Đặt nhẹ thìa vào bát súp rau, đưa lên miệng thổi nhẹ

“Đ-Đây là...?”.
 
Dragon World
Chương 141 : Charlotte



“Đúng rồi! Chính là nó.....giống quá....” Charles vừa ăn vừa khóc, với ba cô nàng kia không hiểu chuyện gì nên khá lo lắng

“Ăn nhiều vào! Ngon chứ?”

“Ngon lắm...”

Bữa ăn nhanh chóng bị quét sạch như gió cuốn, các vị thực khách đều thoả mãn ngồi ôm bụng trong hạnh phúc

“Để tớ đi mua nước!” Rin hoạt bát nói, dù sao cái máy bán tự động cũng không xa

Kirito cũng đã ăn xong, cậu đưa lại giỏ, hộp đựng cho chủ của chúng. Rin quay trở lại, trên tay là 5 lon nước nhiều loại khác nhau, Kirito với chai trà ô long rồi ngồi nhâm nhi ‘súc miệng’

Sau bữa trưa là tiết học buổi chiều, nó kéo dài tầm hơn 2h. Kirito cùng Charles cùng đi về phòng, tuy nhiên nửa đường thì Chifuyu gọi điện bảo cậu sang phòng có chuyện muốn nói, có lẽ là về việc IS tấn công

Vài ngày nữa trôi qua kể từ khi hai học sinh mới chuyển đến, Charles càng ngày càng nổi tiếng trong đám con gái còn bên phía Laura thì ngược lại hoàn toàn

“Cậu lắm vũ khí vậy? Hack à?” Kirito nhìn đống dữ liệu của Charles và nói, phải có đến 20 loại vũ khí trong con IS này, và nếu có thể sử dụng hết chúng thì quả thật Charles rất tài năng ở phần điều khiển

“Ừm...cái này mình quen rồi! Mà cậu đang định làm gì vậy!”

“Nâng cấp chút cho IS của mình thì tiện cũng giúp cậu một tẹo!” Thế hệ thứ 5, con IS của Kirito đang ở thế hệ thứ 5, mặc cho cả thế giới đang cạnh tranh phát triển mẫu thế hệ thứ 3, nếu có bất kì ai biết thì đảm bảo chiến tranh là điều có thể xảy ra để cướp đoạt nó

“Được rồi! Cùng ra thử nghiệm chút nào!” Cả hai đi ra sân tập, vì là thứ bảy nên có thể vào ra tự do trong khoảng thời gian cho phép

“Kirito! Tuyệt quá!” Charles có vẻ rất vui sướng, trên tay cô là một khẩu súng trường Zm24

“Ừm! Sắp tới giải đấu đôi rồi! Có cậu mạnh hơn chút cũng tốt!”

Một lúc sau, Cecilia cùng Rin cũng vào luyện tập. Cả hai khi nhìn thấy hai người Kirito vui vẻ nói chuyện thì không hiểu sao bản năng vẫn cứ thấy khó chịu trong người

“Nhìn kìa! Thế hệ thứ 3 của Đức phải không?”

“Trông mạnh thật!”

“Ngầu thật đấy!”

“Nghe nói nó vẫn đang trong giai đoạn thử nghiệm mà...”

Tiếng xì xào bàn tán vang lên, tất cả đều chú ý về phía học sinh đại diện của nước Đức, Laura Bodewig. Từ lúc chuyển đến đây, cô nàng chưa từng kết bạn với ai, một niềm kiêu hãnh trong cô độc, đứng trên mái vòm nhìn xuống

“Này!” Tiếng nói từ bộ giáp đó truyền tới tai của Kirito

“Sao vậy?”

“Có vẻ ngươi cũng có IS cá nhân đấy! Quyết đấu đi!” Laura chuyển chế độ tấn công của IS, hai quả tên lửa phóng ngay tới chỗ của Kirito

*Bùm*

“Không hổ là người Đức! Tính hiếu chiến quá ha! Tuy nhiên tấn công bất ngờ như vậy là hư lắm nha!” Tiếng Kirito vang lên từ sau lớp màn bụi lẫn khói

Bộ giáp trắng bạch kim toả ra ánh sáng rực rỡ khiến tất cả mọi người đều phải trố mắt hình bởi tạo hình hết sức đẹp đẽ, cool ngầu

“Này hai em kia! Lớp nào đấy?” Giọng của giáo viên phụ trách phát ra từ loa, có vẻ đang có bảo an tới đây

“Lần này ngươi gặp may đấy!” Bỏ lại câu nói đó, Laura nhanh chóng tắt chế độ tấn công và rời khỏi đây, Kirito xạm mặt lại, cậu hơi khó chịu rồi

“Cậu có sao không Kirito?” Mấy cô nàng nhanh chóng chạy tới xem xét

“Đương nhiên là không rồi! Không thấy con bé kia phải chạy sao?” Kirito cười đùa một lúc rồi thôi, cậu giải trừ bộ giáp rồi cùng Charles đi về kí túc xá

“Chết! Quên mất, Chifuyu-nee có việc nhờ tớ một chút, cậu cứ về trước đi, tớ về sau!” Kirito nói xong rồi cũng lặn mất để lại Charles cười khổ bước một mình về phòng

.........................


“Ừm....về đi! Nhớ cẩn thận đấy! Có lẽ bọn chúng cũng bắt đầu hành động rồi! Việc của em giờ là bảo vệ lũ nhóc kia đấy!” Chifuyu nói, sau sự việc lần trước có lẽ trong cô cũng đã đoán ra một số chuyện rồi

“Được mà! An tâm đi! Để đó cho em! À mà Chifuyu-nee? Chị không định ở đây cả năm đấy chứ?”

“Chưa chắc nữa! Mà sao em lại hỏi vậy?”

“Tại...à mà thôi! Để đến lúc đấy rồi tính! Vậy nha, em về trước đây!” Kirito quay về phòng, cậu vừa đi vừa lẩm nhẩm hát vu vơ

*tích* tiếng nước chảy nhỏ giọt sau đó là xối xả từ vòi hoa sen vang lên từ trong nhà vệ sinh, Kirito đang suy nghĩ có nên mở hay không thì bỗng chiếc cửa được mở ra

“K-Kirito? Sao cậu về sớm vậy!? T-Tớ.....” chiếc khăn tắm vẫn còn quấn ngang qua người Charles, những giọt nước lăn dài trên làn da trắng muốt đó, vẻ đẹp không sao tả xiết khiến Kirito có hơi đứng hình một chút

“Charles? Wow....không ngờ....”

“Kyaaa! Đi ra ngoài!” Charles nhận ra tình cảnh hiện giờ và đóng sầm cửa lại

....................:

“Ngồi đi! Lí do cậu giả nam là gì?” Kirito ngồi nghe Charles kể, cậu giả vờ như không biết, mới nghe lần đầu

“Vậy là cậu cũng chỉ đang bị lợi dụng mà thôi! Đừng sợ việc bị bắt về, nếu không nhầm thì một trong 55 luật của Học viện có nói là cậu sẽ được bảo vệ trong suốt 3 năm quá trình học ở đây đấy!”

“Thật sao?”

“Ừm! Thật, vậy nên đừng bi quan nữa, vui vẻ lên đi!” Ngồi một chút mà bụng của cả hai đã kêu lên kháng nghị

“Thôi để tớ chạy vù cái là xong! Cậu mà chuẩn bị nữa thì mất thời gian lắm!” Kirito nói xong rồi chạy nhanh ra ngoài cửa để xuống căng tin

Gọi một hai suất cơm mùa thu rồi Kirito bê nhanh về phòng cho nóng. Nguyên liệu trong đó toàn là đặc sản của mùa thu, đặc biệt là rau củ và món cá thu nướng chui

Vừa ăn Kirito vừa dạy Charles cách dùng đũa, kết quả không khả quan cho lắm, thói quen đâu dễ thay đổi được

“Nói ah đi!”

“A....”

Bón cơm cho Charles như một em bé vậy, điều này khiến quan hệ hai người dần trở nên hoà hợp hơn và ăn ý hơn

“Vậy giờ thì cậu sẽ là Charlotte hay vẫn là Charles nào?”

“Đương nhiên là Charlotte rồi! Đó là cái tên mẹ tớ đặt cho mà!”

“Charlotte à! Dễ thương nhỉ!”

“D-Dễ thương á??? Tớ dễ thương....fufufu.....Kirito khen mình dễ thương!” Có lẽ là lần đầu có người trừ mẹ khen nên biểu cảm của Charlotte rất rụt rè và vui vẻ

“Được rồi! Ăn xong mai còn có bài thực hành nữa đấy!”

“Ưm~”

...............................

Sáng hôm sau trên lớp A1, tất cả thành viên đều trố mắt nhìn về phía tay Yamada-sensei

“Anou....vậy thì giới thiệu lại một lần nữa nhé!”

“Ừm! Xin chào mọi người! Tên tớ là Charlotte Dunois, hân hạnh được làm quen!” Mặc trên người một chiếc váy ngắn, Charlotte cúi chào thật thấp

Cả lớp có lẽ đều chìm trong ngạc nhiên luôn rồi

“Á!!! Cái.....Dunois-kun là con gái!!??”

“Tớ biết ngay mà, có gì đó lạ lắm! Hoá ra cô nàng trông xinh gái chứ không phải xinh zai!”

“Mà Kirito-kun ở chung phòng....cậu ấy chắc cũng biết chứ nhỉ?”

“Ồ hố!!!”

Về phần rối loạn trong lớp học là điều không tránh khỏi rồi, Kirito bị thẩm tra lấy cung không thương tiếc. Chỉ có Charlotte đứng đó với nụ cười hồn nhiên trên môi, đám con gái rồi cũng nhanh chóng bỏ Kirito để tiến tới làm quen với ‘người bạn mới’ này.
 
Dragon World
Chương 142 : My Sunshine



“Ừm...nếu Dunois-san đã là con gái vậy thì...phải xếp lại phòng rồi!” Giọng Yamada-sensei vang lên khiến nụ cười trên môi Charlotte cứng lại

“Dạ? Ý cô là sao?” Có vẻ Charlotte vừa nhận ra điều gì đó kinh khủng mà cô quên mất

“Đương nhiên rồi! Vì em là con gái rồi nên hai đứa phải ở riêng chứ, đúng hông?” Yamada-sensei nói điều đó với gương mặt đương nhiên, còn trên mặt Charlotte lại biểu cảm hoàn toàn khác

“Awwww! Tại sao chứ!!!! Tại sao mình không nghĩ ra chứ? Làm sao giờ...” Charlotte tuyệt vọng đứng hình

“Được rồi! Tiết học sẽ tiếp tục! Phòng của em cũng sẽ được chuẩn bị nhanh thôi!”

“D-Dạ...” Charlotte đau khổ quay về chỗ, ánh mắt cô hiện rõ sự tiếc nuối cùng không cam lòng

“Ờm...được rồi nhé! Nào, cùng giở sách trang 57 ra nào!”

...........................


“Nếu cô chịu xin lỗi có lẽ sẽ đỡ bị mất mặt hơn đấy!” Kirito nhanh chóng triển khai IS của mình rồi bay lên không trung

Bên đối diện của cậu là bộ đôi Laura với Houki. Với chiếc IS thế hệ thứ III mới nhất, Laura nhìn xuống với ánh mắt khinh bỉ xen lẫn chút giận dữ

“Hừ...cái thứ cản trở! Đồ sâu mọt! Chỉ cần ngươi chết thì HLV sẽ không sao cả!” Có vẻ cô nàng định giết người thật, Kirito nhìn thấy cả sát khí trong đó

“À rế! Cơ mà có giết được hay không là một chuyện khác nha! Laura-chan!”

“Câm mồm! Ai cho phép ngươi gọi ta bằng tên đó!” Cảm giác bị sỉ nhục kiến Laura mất bình tỉnh nhanh chóng, có vẻ đòn khiêu khích của Kirito đã thành công

Để một người từ yêu thành hận hay từ hận thành yêu là một bài toán khó, tuy nhiên ranh giới giữa hai thứ này lại rất mỏng manh. Kirito biết mình cần làm gì, cậu sẽ làm nó, sẽ làm theo ý cậu muốn dù cho điều đó trái ngược với thế giới đi chăng nữa

*cười mỉm*

“Có lẽ mình hợp với Ma Vương hơn là Anh Hùng! Mà khoan....mình đang nghĩ cái méo gì vậy ta? Ngáo quá rồi!”

Quay sang Charlotte, Kirito nói

“Cậu đấu với Houki đi! Để Laura cho tớ là được!”

“Ok! Cố lên nha Kirito-kun”

Vì Houki vẫn chưa có IS nên Kirito yên tâm để Charlotte đánh, không phải bởi cậu lo Charlotte yếu hơn mà do cậu chỉ muốn 1 vs 1 với Laura mà thôi

“Lên thôi!” Cả hai người Kirito bắt đầu trước, và ngay sau đó là hàng loạt những pha combat khốc liệt giữa hai người Charlotte và Houki

“Đến rồi!” Cảm nhận sức cản, sức nặng và tốc độ đang giảm xuống đáng kể, Kirito phải công nhận rằng nếu chỉ là 1 vs 1 thì hầu như Laura sẽ trở thành một con quái vật bất khả chiến bại chứ chẳng đùa

“Vũ khí mới của dòng thế hệ thứ III à? Hình như tên là Schwarzer Regen thì phải!” Lẩm nhẩm chút về thông tin đối thủ, trong khi tay cậu sắp xuất hiện một thứ gì đó

“Lần này chơi khó lắm nha!” Vừa nói Kirito vừa đẩy hết động cơ lên max công suất rồi từ từ cậu bước dần về phía Laura

“Hừ! Để xem ngươi chịu được bao lâu!” Khi Laura vừa dứt lời thì cũng là lúc cô nhận ra không ổn, bản năng mách bảo rằng cô nên chạy nhưng Laura thì không có nhiều thời gian để nghĩ về nó

“Ảnh Phân Thân!” Hình ảnh chiếc IS của Kirito bỗng tan thành mây khói rồi ngay lập tức dịch chuyển ra sau Laura khiến cô không phản ứng kịp

“Mà kệ đi...Xem tôi xử lí cô như nào nè!” Cả sân đấu bỗng choáng ngợp bởi đâu đâu cũng có Kirito, nói đúng hơn là phân thân của cậu

“Hừ! Giả thần giả quỷ....Automatch Lanche!!!” Vô số tên lửa cỡ nhỏ bay đến chỗ của N cái Kirito

*bùm*bùm*

Tiếng ồn cùng bụi mù khiến không ai rõ ràng kết quả trận đấu ra sao, tuy nhiên chỉ một lát sau, âm thanh của một tia sáng chiếu nhanh qua lớp bụi khiến mọi chú ý bị dồn cả vào đó

“Chịu thua đi! Dù sao tôi cũng biết điểm yếu của cô rồi!” Kirito là người chiến thắng, mọi người đều nghỉ như vậy, Laura với vẻ ngoài bị thương xuất hiện như đóng đinh mọi dị nghị lại

“Ta thua sao? Không thể nào....Làm sao ta có thể để thua ngươi chứ” Laura gần như hét lên, có vẻ thua Kirito khiến cô không thể chấp nhận được

(Muốn mạnh lên sao? Ngươi muốn có sức mạnh chứ? Ngươi có dám đánh đổi mọi thứ để đạt được nó không?) giọng nói kì lạ vang lên trong tâm trí Laura như một cọng rơm cứu mạng

“Được! Ta muốn sức mạnh dù cho có phải trả giá bằng sự tồn tại vô nghĩa này chăng nữa! Đưa nó cho ta!” Cả bộ giáp của Laura như tan chảy ra vậy, cả cơ thể biến đổi thành một thứ chất lỏng đặc sệt đen sì như bùn

Thứ gớm ghiếc đó bao trùm và ‘nuốt’ Laura vào trong, bên ngoài thì bỗng hoá thành một bức tượng mà nếu ai chú ý kĩ sẽ phát hiện ra nó giống Orimura Chifuyu tới 90%

“Haizz! Để tôi giúp cô, Laura! Hãy tái sinh đi!” Trên tay Kirito xuất hiện một chùm ánh sáng rồi bỗng hoá thành một thanh kiếm màu trắng tuyệt đẹp

“Heaven Linght!” Một thứ ánh sáng dịu nhẹ không chói loá nhưng sức mạnh huỷ diệt của nó hầu như ai cũng nhận ra

Nhát chém nhanh ngang người khiến Kirito nhanh chóng cứu thoát Laura khỏi bộ giáp, cậu bế cô nàng tới chỗ ban y tế rồi quay về phòng

Trận chiến đã có người thắng cuộc, đó là Kirito và Charlotte, không ít thiếu nữ tiếc hận bởi lời đồn thất thiệt nào đó rằng sẽ được hẹn hò với cậu nếu dành chiến thắng cuộc thi lần này

Sau biến cố thì mọi thứ đều dần được kiểm soát chặt chẽ hơn, Chifuyu cũng là người trực tiếp điều hành tăng cường hệ thống giám sát và phòng ngự

Laura bất tỉnh cả một đêm, bác sĩ bảo tình trạng cô nàng đã ổn định do được cứu chữa nhanh chóng cùng với cô chỉ bị ngất do mệt và căng tinh thần thôi

..............................

Một sáng sớm như bao sáng khác, Kirito mở mắt, trần nhà là thứ cậu nhìn thấy đầu tiên, quay sang chiếc giường bên cạnh, nó trống không do Charlotte đã phải dọn đi sang phòng khác

“Haizz...!! Cảm giác cô đơn này là sao ta?” Đang ngán ngẩm cuộc đời bỗng cậu nhận ra thứ gì đó dưới chăn mình

*vụt* chiếc chăn bị kéo không thương tiếc để lộ thân ảnh bé nhỏ xinh xinh trong đó, dáng người mảnh mai, mái tóc trắng dài xoã ngang, ánh mắt lờ đờ ngái ngủ và đặc biệt hơn cả là cái ‘cục thính’ to đùng trước mắt cậu đang khoả thân

“Ưm~...Chói mắt....để yên coi!” Giọng nói nũng nịu này, Kirito không thể tin vào tai và mắt mình được

“Tối qua không rượu cũng không bia....Sao sáng nay lại hoa mắt ù tai vậy ta?” Trong khi não Kirito bận vận hành, máu lưu thông đến mức không kịp thì cô gái dưới chân cậu cũng tỉnh dậy

Rất nhẹ nhàng và từ tốn, không một chút nào gọi là xấu hổ hay e thẹn về bản thân, hai tay cô vòng qua cổ Kirito rồi nhẹ nhàng đặt lên môi cậu một nụ hôn buổi sáng

1 + 1 thì ai cũng biết là bằng hai, cơ mà đang tinh lực tràn đầy buổi sáng mà lại bị dính thêm combo này nữa thì bố con thằng nào chịu được chứ

Cảm giác chắc chắn là khó tả, tuy hơi ngượng ngùng nhưng dần dần đâu cung vào đó, tuy nhiên chả hiểu vì một lí do ham hãm nào đó Kirito dừng hành động này lại

“Ê! Chốt tô mát tê.....Khoan đã....Sao cô lại ở đây? Laura?” Phải, thiếu nữ đang động tình trước mắt cậu là Laura Bodewig, người suốt ngày hô hào muốn chém muốn giết bây giờ lại đang muốn ‘thịt’ cậu

“Tại sao á? Hì hì....Tại em là vợ anh chứ sao?” Không chút rụt rè hay e thẹn, câu nói mang điểm bạo kích vô cực vang lên

“Cơ mà-”

“Không cơ mà hay nhưng nhị gì hết! Em quyết định rồi! Anh nghe theo là được...”

“Anh có biết là từ lúc anh cứu rỗi em thì trái tim này chẳng còn thuộc về riêng em không hả?....Chính anh là người lôi em từ vũng lầy, là ánh sáng cứu rỗi linh hồn đen tối này đó!”

“Vậy nên....từ giờ mong anh sẽ chăm sóc em nhiều hơn! Chồng yêu!” Kirito choáng, choáng hoàm toàn. Laura cậu biết là người hay xấu hổ có phần tsun cơ mà hình nhue đây là bản lỗi thì phải, rất quyến rũ, gợi tình và rất ngoan hiền

Ánh mắt đó, ánh mắt của Laura như đã tìm ra chân lí của câu nói cô từng nghe từ HLV Chifuyu. Ánh mắt đầy yêu thương đó giờ cũng đã hiện lên trong ánh mắt Laura

Nó có thể ví như ánh mắt khi nhìn thấy mặt trời, khi bị chiếu sáng bởi ánh sáng chân lí của Đảng. Sự cuồng nhiệt như một tín đồ nhìn thấy thần linh

“You are my sun shine!!!...You are my....destiny, Darling!”.
 
Dragon World
Chương 143 : Mua sắm



Hế lô các con dân của ta :3
Ta đã trở lại rồi đây 🙂)
Lần này sẽ comeback cựk mạnh nha ae 0~0
Sẽ cố tăng chất lượng hơn nhưng nếu không được ta sẽ dùng số lường bù nhoé /tra


*************************

Tại một nơi bí ẩn trên thế giới này

Máy móc để đầy căn phòng còn dây rựa thì như rễ cây mọc tràn lan ra vậy

*tạch*tạch*tạch*tạch*tạch*tạch*tạch* tiếng như tiếng của một người đang gõ máy tính vậy

Rõ ràng nơi này và con sóc chả có gì liên quan cả nhưng lối thiết kế cùng không gian nhỏ nhắn này lại đặc biệt tạo cảm giác một không gian riêng

Đó chính là căn cứ bí ẩn của Shinonono Tabane

“....Oh---Được rồi---” *tạch*tạch*tạch*

Tabane trông có vẻ khác hơn so với trước đây, cô mặc một chiếc váy phương tây màu xanh da trời giống trong bộ phim “Alice lạc vào xứ sở Thần Tiên”. Cái tạp dề cùng chi tiết con bớm nơ khổng lồ (siêu cay).....phía sau cũng là điểm nhấn đặc biệt khiến người ta chú ý

Đúng như mong đợi từ người chị gái của Houki, vẻ mặt cô giống em gái mình đến chín sáu phần trăm. Điểm khác biệt duy nhất của cả hai đó là nét sắc sảo của cô em gái và vẻ lờ đờ không tập trung vì thiếu ngủ của Tabane

Có thể đây chính là mẫu người cho câu nói “Thiên tài không được tự do ngay cả trong suy nghĩ”. Những thí nghiệm đã lấy đi không ít thời gian của cô, vì thế cô chẳng thể ngủ ngon dù chỉ là một lần. Tabane chẳng biệt một giấc ngủ thực sự là thế nào cả

Khác biệt hẳn với Houki, Tabane rất yếu ở các môn thể thao trừ kendo mặc dù khoá học về kendo của cô vẫn chưa được hoàn thành. Tuy vậy nhưng cơ thể cân đối và cực hấp dẫn đó vẫn làm đau đầu không ít các nhà khoa học cả ‘nam’ lẫn ‘nữ’

Và....thứ gây chú ý nhất vẫn là vòng một của cô nàng, nó to đến lạ và cũng khiến vẻ nữ tính của cô tăng thêm ít nhất là D bậc nữa

Cả chiếc khuy áo cũng có vẻ chắc không còn chịu nổi lực ép từ hai quả bưởi 5 roi đó nữa rồi. Qua khe hở trên chiếc áo, có thể rõ ràng thấy rõ màu da hấp dẫn của cô gái này

Và bên cạnh đó, cái thứ ngó ngoáy ngọ ngoạy trên đầu cô cũng là một thứ đáng quan tâm - một chiếc tai thỏ bằng máy. Tabane hoàn toàn trở thành một nhân vật trong “Alice in Wonderland”

Tháng trước là màn cosplay “Hansel and Gretel”, giờ lại là cách ăn mặc lai trộn giữa Alice và con thỏ (Slimz à @@)

Và hiện giờ Tabane đang ngồi trên một chiếc ghế, à nói ghế cũng chưa chắc là đúng nhưng để hình dung ra cái ‘đó’ thật sự rất khó

Chiếc ‘ghế’ bạc đó đang phát ra thứ ánh sáng màu bạc, cả thân nó cong lại bao quan Tabane như một chiếc lồng vậy

Cô nàng chỉ cần ngồi gõ bàn phím và đống dây cáp phía trên sẽ làm việc thay cô

“H---m.....Chán quá~......Chán quá đi~....” bỗng lúc này một tiếng chuông điện thoại vang lên và ngay lập tức tai của cô phản ứng với nó

“Kiểu-Kiểu chuông này là...???” Tabane nhảy tới chỗ chiếc điện thoại, bỏ qua việc một vài thứ gì đó rơi xuống đất, Tabane đưa chiếc điện thoại lên tai một cách nhanh chóng

“Mosu Mosu, Hinemosu!!!”

*cạch* đường dây liên lạc đã tắt

Chifuyu: -_-

“Wah....đợi-” @@

Tiếng nhạc chuông lại vang lên, có vẻ lần này Tabane đã rút minh nghiệm

“Xin chào! Idol của mọi người đây----Shinonono Tabane- Khoan mà Chi-chan....” À không- chả có thứ gì gọi là rút kinh nghiệm ở đây cả

“Đừng gọi mình như thế!”

“Rồi rồi! Chi-chan!”

“Haizz! Được rồi tuỳ cậu! Giờ mình có chuyện muốn hỏi cậu đây!!”

“Ưm ưm~ Hỏi đi..”

-----------------------------


Sau một lúc, Tabane quay lại bàn làm việc, cuộc gọi của Chifuyu có tác dụng khiến cơn buồn chán trong người cô đã bay đi phần nào

“Yo! Đến lúc làm việc rồi!”

*tatata*tatata* một tiếng chuông bất ngờ vang lên, tiếng chuông này là do đích thân Tabane cài và đây cũng là lần đầu tiên có người gọi đến

“Ý- số này là...???” Chiếc tai thỏ đang gập xuống bỗng dựng thẳng lên, một phản ứng khá khó hiểu nhưng nếu ai nhìn thấy chắc chắn sẽ nói rằng nó vô cùng dễ thương

Dù chưa mở máy nhưng Tabane biết rất rõ và chắc chắn người gọi đến là ai

“Ôi ôi ôi! Đã lâu không gặp! Chị đã luôn-luôn đợi em đoá!” :3

“....Nee-san!”

“Rồi rồi! Chị biết mà....Em muốn nó, đúng không? Cỗ máy mà em muốn - IS chuyên dụng của Houki-chan!!! Chị đã chuẩn bị nó xong cho em rồi! Nó vượt trội hoàn toàn hơn những cái khác! Và trên hết, nó rất hợp với ‘chiếc màu trắng’ đấy! Và...tên của nó là - [Akatsubaki]

===================

Những ngày học tập của tháng 6 sắp hết, mùa hè cùng tháng 7 nóng bức cũng dần kéo đến. Nhà trường khá tâm lí khi tổ chức cho học sinh các lớp một chuyến thực tập ở biển, nói là thực tập nhưng chả khác nào là đi chơi cả

“Và...??? Tại sao lại là tớ???” Kirito nhăn mặt nói, thế quái nào cậu lại bị lũ con gái lôi đi nhờ chọn hộ áo tắm, quả là có phúc mà không biết hưởng

“Vậy cậu có đi không?” Houki với aura nguy hiểm lên tiếng, mấy cô gái khác cũng gật đầu như hưởng ứng theo

“Được rồi! Mình đi được chưa! Sợ mọi người rồi!” Kirito cũng đành khuất phục trước thế lực mang tên “phụ nữ” nữ này

“Zay!”x5

Cả 6 người cùng đi tàu điện để vào vùng đất liền, mục tiêu họ tới là một trung tâm thương mại mới mở gần nhà ga

Quả thật việc đi lại ở chốn đông người, nhất là với tổ đội 1 nam 5 nữ, thêm combo trai xinh gái đẹp, lại thêm wombo combo đồng phục IS nữa nên trên đường cả 6 người hấp dẫn không ít ánh mắt, đặc biệt là con trai

Kirito thì chả quan tâm mấy, tuy nhiên 5 người con gái thì không, cả 5 người đều hơi dựa vào gần cậu một chút, như kiểu chính Kirito là người được hộ tống vậy

“Tiệm đồ lót, đồ bơi,...A- đây rồi!” Kirito bị bắt ngồi trông túi còn 5 cô nàng rủ nhau vào trong phòng thay đồ, về cơ bản thì cũng hơi ngại nhưng Kirito lại chú ý tới chỗ thanh toán có vài thân ảnh khá quen

“Dannn??? Rannn???” Kirito gọi khá to nên hai người đó cũng có thể nghe được, và rồi họ quay lại, khi thấy Kirito thì cả hai đều bất ngờ và nhanh chóng lại gần chỗ cậu

“Yo! Bro...làm gì mà ngồi thộn một cục ra vậy?” Tên này là Dan Gotanda và em gái nó Ran Gotanda, Kirito là bạn ‘khá thân’ với hắn bởi suốt thời trung học, mỗi hắn chủ động kết bạn với Kirito

Và điều khiến Dan có cơ hội trở thành bạn của Kirito nữa đó là cô em gái của hắn khá xinh, Ran có màu tóc đỏ lựu giống anh trai mình, cơ thể hơi thấp nhưng vẻ ngoài khá ưa nhìn và năng động

Nói chung nhìn hai anh em nhà này cũng vui phết, trước mặt Kirito thì Ran tỏ ra hiền dịu, thanh lịch còn khi không có cậu mà chỉ còn Dan thì bản tính dữ dằn của con bé mới bộc lộ rõ rệt

“Kirito-san! Anh cũng đi mua quần áo ạ?”

“À ừ....một vài người bạn của anh có nhờ ấy mà...”

(Hmm...haizz!!! Biết vậy mình cũng nhờ ảnh chọn hộ!) Ran tiếc nuối nghĩ, những suy nghĩ dần đi theo hướng lệch lạc trong đầu một thiếu nữ mới lớn

“Mà thôi! Hai người có việc gì thì đi đi! Chỉ là gọi xem có đúng không thôi! Giờ chắc hai người vẫn còn bận chứ???”

“Em không bận! Nếu anh muốn em có thể--....ưmmm” Ran không kịp nói hết bởi Dan đã bịt miệng cô bé mất rồi

“Ờ! Để lần sau gặp nhé! Có dịp thì đến nhà tao chơi! Nhà tao cũng khá nhớ mày đấy, thôi nha! Tạm biệt!” Dan ‘kéo’ em gái đi, Kirito thì vẫy tay chào nhìn Ran đang dùng ánh mắt tội nghiệp nhìn mình, lúc thì tức giận quay lên nhìn anh trai

Nhìn bình thường toàn hổ báo với anh trai nó là vậy chứ để thằng Đan nó điên lên nó tẩn cho là con bé cũng ngoan ngay, chỉ tại ở nhà bố mẹ, ông bà chiều quá nên nó mới có tính không sợ anh trai vậy thôi

“Haizz! Xem ra sau này có con bé Ran thì cũng nên kìm nén lại vậy!” Kirito đang mải ngắm nghía thì một....à không...5 đôi tay cùng che mắt cậu lại

“Bọn tớ xong rồi!” Giọng Charl vang lên (à mà Charl là tên thân mật rút gọn của Charlotte nhé)

Kirito quay lại, đập vào mắt cậu là bưởi, cũng không hẳn là toàn bưởi bởi Rin và Laura có vẻ vẫn chưa được ‘phát triển’ cho lắm

Tuy nhiên không nói đến bưởi thì vẻ ngoài của mấy cô nàng này cũng đủ thu hút hết khách trong tiệm rồi

Bộ bikini của Laura là một bộ bikini hai mảnh màu đen, có hoa văn rem hai bên, nó không tôn lên bộ ngực cho lắm nhưng thân hình mảnh mai của cô nàng lại trông dễ thương hơn rất nhiều

Cecilia thì chọn một bộ hai mảnh màu vàng sữa, khá là to to to nên đương nhiên Kirito không thể phủ nhận đôj hấp dẫn của nó rồi

Houki thì e lệ che vào bản thân, mặt cô nàng đỏ ửng lên trông khá khêu gợi, bộ bikini hai mảnh màu trắng huyền thoại, kết hợp với body chuẩn nữa thì cứ phải gọi là miểu sát toàn tập

Cuối cùng là Charl và Rin, cùng là tông màu cam nhưng một người đậm một người nhạt, và cũng như Houki, vòng một của Charl là thứ tôn lên rõ nhất còn với Rin thì....vẫn cần uống thêm sữa và ăn nhiều đu đủ ah.
 
Dragon World
Chương 144 : Rin's first kiss



“Biển kìa!”

“Phải rồi, mình có thể thấy nó từ tận đây!”

Ngay khi xe buýt vừa thoát khỏi đường hầm thì các cô gái bắt đầu la lên, mà cũng phải thôi, ai chả thích biển cơ chứ

Hôm nay là ngày đầu tiên của chuyến đi, may thay là trời hôm nay khá quang đãng. Mặt biển phản chiếu ánh sáng nhẹ nhàng cùng những cơn gió mang mùi biển ập vào bờ nữa, tuyệt vời

“Chúng ta sắp tới nơi rồi! Đừng di chuyển nữa!” Giọng nói của người quyền lực nhất lớp vang lên, không hổ danh là Chifuyu-sensei, lũ ‘gà con’ kia ngay lập tức ngoan ngoãn đến lạ thường

Chiếc xe buýt nhanh chóng đến được khách sạn, tất cả học viên năm nhất học viện IS đều xuống xe xếp hàng, một khung cảnh hơi rối loạn

“Rồi! Đây là khu nghỉ dưỡng Kagetsu! Từ hôm nay chúng ta sẽ được chăm sóc trong ba ngày. Mọi người nên nhớ không được gây rắc rối và cần phải lễ phép với nhân viên ở đây đó, nghe chưa?”

“Dạ!!!!”

“Vào cất đồ đi rồi chúng ta tập hợp!”

Chifuyu-nee cùng một vài giáo viên quay sang cúi chào bà chủ khu nghỉ dưỡng, mấy đứa học sinh cũng làm theo. Có vẻ năm nào trường IS cũng chọn nơi này cả, bà chủ cũng nhẹ nhàng cúi chào lại lịch sự trong bộ đồ truyền thống Nhật Bản

Tiếp sau đó Kirito được đưa đến một phòng riêng đặc biệt ở phía hành lang Nam, tuy nhiên một lúc sau Chifuyu lại tới và thông báo rằng cậu sẽ ở cùng cô ấy

“Nếu để cậu một phòng riêng thì đám con gái sẽ lại phá giờ giới luật mất! Haizz...” Chifuyu-nee ngán ngẩm nói

Căn phòng là một phòng đôi, nhưng trông nó có vẻ khá rộng rãi. Tường làm bằng các tấm Shoji, cả căn phòng hướng về phía đông nên có thể ngắm cảnh mặt trời mọc trên biển lẫn bãi cát tuyệt đẹp

“Được rồi! Tạm thời là thế! Có gì ra sau nhé!” Chifuyu-nee đi ra cùng với Yamada-sensei, có vẻ là cũng chuẩn bị đi thay đồ rồi

“Rồi! It show time!” Kirito cởi quần áo ra, mặc vào một chiếc quần đùi rộng đến gối, vậy là xong

“Ra biển thôi!”

==================

Trên đường đến phòng thay đồ, Kirito bắt gặp Houki đang ngồi xổm, có vẻ trên mặt đất có thứ gì đó. Một đôi tai thỏ thò lên từ mặt đất, bên cạnh là một mẩu giấy ghi “Xin hãy kéo nó lên”

“Oh! Đó là-...???”

“Không...tớ không biết thứ gì liên quan đến thứ này cả!” Nói cong Houki bỏ đi, Kirito thì cười khổ nhìn bóng lưng xa dần

“Chị em cậu cứ mãi vậy thì bao giờ tớ thu lưới tỷ muội song phi được chứ!” Lắc lắc đầu, Kirito đành làm người tốt lần này vậy, cậu lại gần rồi nhổ đôi tai thỏ fake đó lên

Rút lên rất dễ dàng, thường thì người khác nghĩ sẽ có gì ở dưới đôi tay thỏ này, nhưng không, bạn đã bị hack não thành công

Rồi một tia sáng, một chùm sáng....một vật thể bay với vận tốc bàn thờ tới chỗ Kirito đang đứng

“M-Một củ cà rốt!!!” Cecilia ngạc nhiên hỏi

“Hahaha!!! Bị lừa rồi nha Ki-kun!”

*PA* củ cà rốt tách ra làm hai

Và rồi chủ nhân tiếng cười đó cũng xuất hiện, đó là thiên tài mà ai cũng biết...Shinonono Tabane

“Lâu rồi không gặp! Taba-nee!”

“Ưm ưm~ Ki-kun cũng lớn hơn nhiều rồi!” Tabane lấy lại đôi tai thỏ rồi cắm lên đầu

“À mà Houki-chan nhà chị đâu rồi? Có phải hai đứa đang ở cùng phòng không? Con bé đi tắm rồi à?”

“Mà thôi! Để chị dùng Rada tìm Houki-chan là được ngay ý mà!” Nói rồi cô ấy biến mất nhanh hệt như một cơn gió

Hình như rada là hai cái thứ ngoe nguẩy trên đầu Tabane, Kirito cũng cạn lời luôn rồi

“Khoan đã! Kirito à??? Liệu người đó có phải...???” Cecilia hỏi không chắc chắn

“Ừm...đúng rồi đấy! Shinonono Tabane đó!”

“Waoooo!!!”

“Bỏ chuyện đó qua một bên đi! Không phải chúng ta đang bị chậm hơn đó chứ???” Nghe Kirito nói, Cecilia bỗng nhiên đỏ mặt, cô nàng tự nhiên ấp úng khó hiểu

“Kirito-san....nếu không phiền...thì...cậu...có thể giúp tớ bôi kem chống nắng chứ???” Mặt Cecilia đỏ hơn bao giờ hết, nói sao nhỉ, giờ trông cô ấy rất đáng yêu

“Được chứ! Rất sẵn lòng!” Kirito vui vẻ nói, ngu gì mà không chớp lấy cơ hội chứ

“Được rồi! Hẹn cậu ngoài bãi biển!” Cecilia hài lòng bước về phòng thay đồ nữ

==================

“Haizz! Biển đây rồi!” Ngay khi vừa bước xuống bãi biển, cái nóng của cát nhanh chóng khiến bạn có cảm giác muốn nhảy cẫng lên vậy

“Đúng là biển xanh, cát trắng, nắng vàng,...lại còn mĩ nữ cả đống nữa chứ! Không đeo kính râm mà cũng mát mắt ghê!” Kirito nhẹ nhàng xuống gần biển hơn

Trên bãi cát, một số cô gái đang tắm nắng, một số đang chơi bống chuyền trong khi một số lại đi bơi, họ làm khá nhiều trò. Và trên hết là tất cả đang mặc bikini, phải nói là hình ảnh này nóng ngang mặt trời đấy

Kirito hiện đang mặc một chiếc quần đùi rộng màu đen đến gối, bên trên là một chiếc áo cộc có tay ngắn, những hoa văn trên áo như để cổ vũ thêm cho mùa hè chói chang vậy

“K-KIRITO!!!” Âm thanh của Rin vang lên khiến Kirito hơi chựng lại chút

“Hây yaa-!!!” Cô nàng ngay lập tức phi lên vai Kirito ngồi, ngay lập tức cả hai trở thành tiêu điểm của mọi sự chú ý, dáng vẻ nhỏ nhắn như một chú mèo con của Rin nhận được vô số ánh mắt khó chịu từ tất cả mọi người trên bãi biển

“Rin! Xuống mau-”

“Hông~ Làm tháp canh cho tớ đi mà~!” Hiếm khi nghe thấy giọng này của cô nàng, hết cách nên Kirito cũng đành mặc kệ, tuy nhiên cậu quên rằng cậu có thể bỏ qua, còn các cô gái khác thì không ah

Phụ nữ là động vật có tính tự trọng cao, và hầu hết họ đều có tính ghen tị, ganh đua nhau và đương nhiên là ở bất cứ độ tuổi nào rồi

“Ah-Ahh-Aahhh!!! Hai người đang làm gì vậy???” Cecilia hỏi trong khi bước tới, bên cạnh là một chiếc ô đứng cắm hay có ở bãi biển cùng một tấm vãi trải trên cát, đặt trên là vài lọ kem chống nắng

Cô nàng mặc một bộ bikini màu xanh sáng, dưới hông có một cái xari (theo gg-sama nói thì nó là quần của phụ nữ Ấn Độ @@)

Ôi bộ ngực đấy, chỉ nhìn thôi đã muốn phụt máu mũi rồi, Kirito cảm giác mình nếu bị kẹp trong đó chắc có thể sẽ chết ngạt ngay lập tức ah

“Có gì đâu chứ! Cậu ấy chỉ đang làm tháp canh di động cho tớ thôi!” Rin nhìn ngược lại, có vẻ mùi thuốc súng (lưu huỳnh???) bắt đầu quanh quẩn đâu đây

“Thật sao? Cậu chỉ có ý vậy chứ?”

“Hừm...đương nhiên rồi!”

“Haizz! Đúng là oan gia mà!” Kirito hai tay kẹp lấy hông Rin, bằng sức khoẻ tuyệt vời cậu nhấc nhẹ nhàng rồi đặt cô nàng xuống đất

Không ít cô gái lau mắt nhìn, không ngờ nhìn cậu như vậy mà sức lực lại không hợp thói thường tí nào

“Kirito-san! Đến lúc thoa kem cho mình rồi!”

“““NÀ NÍ!!!”””

Mấy cô gái này tai thính thì khỏi bàn, ngay lập tức họ chia đội hình vào việc

“ĐỂ TỚ LẤY KHĂN!”

“TỚ LẤY KEM CHO”

“CÒN TỚ LẤY Ô!”

Họ ồn ào rồi tình hình một ngày càng tệ, mà không, Kirito thấy khá ‘thú vị’ đấy chứ

“Khoan đã-.......không kịp rồi...” kẻ gây ra vụ việc, Cecilia vẫn thảnh thơi nằm xuống tấm vải, áo tắm được cô nàng tháo nút thắt ra, giờ thì tấm lưng ngọc ngà đó hiện ra rõ mồn một trước mắt Kirito

“Nào, đến đây và thoa cho mình đi nào!”

Phải nói là nghe xong không cảm thấy sai sai là điêu, tuy nhiên Kirito thì khác, cậu lại gần, nhìn kĩ một lượt, Kirito mở nắp chai rồi đổ một ít dịch kem ra tay mình

“Mình ‘tới’ đây!”

“Ưkm~ tới đi-...mình sẵn sàng rồi!” Âm thanh đó như có ma lực vậy, nó hút đôi tay Kirito lại, áp nhẹ lên làn da trắng muốt đó mới cảm nhận được nó mềm mại và ấm áp ra sao

“Áaahhh!!!” Tiếng Cecilia khẽ rên lên, cô ấy có vẻ vẫn hơi bất ngờ

“Khoan-....cậu không chà xát tay làm ấm trước hả???” Nghe vậy làm Kirito ngớ người, hơn 20 nồi bánh trưng một tí, đã bao giờ được làm trò này với ai đâu mà biết

“Vậy hả...khụ khụ! Sorry, lại lại!” Kirito đem hai tay lên chà xát nhanh, đúng là nóng lên thật, cậu lại tự giác nuốt nước bọt

Bộ ngực bị ép xuống mặt đất, eo thon, mông cong

(Yêu tinh ah!)

Hai tay cậu chạm đến đâu thì toàn thân Cecilia như run lên nhè nhẹ vậy, tiếp sau đó là mềm nhũn ra

“Á...a...á...á....!!!” Mọi người: -_-

“Kirito-san! Bôi hộ cả mông với chân mình nữa nhé!” Kirito chưa kịp làm gì thì một thân ảnh đã đẩy cậu ra và thế chỗ vào

“Ok! Tớ sẽ làm cậu hài lòng! Xoa đến khi nào người cậu nhớp nháp thì thôi!”

“RI-RIN!! Sao cậu lại chui vào đây??? Á- LẠNH-LẠNH QUÁ--”

Kirito, người lúc này đã rút lui khỏi cuộc chiến, đang chuẩn bị lặn xuống làn nước mát trong veo ngoài kia

*bùmmm” lực khá mạnh, cậu làm quen nhanh chóng với làn nước mát

Rin thấy Kirito xuống nên cũng chạy ra rồi *ùm* một cái, cô nàng cũng bơi theo sát phía sau

“Xin lỗi nhé Cecilia! Lần này mình sẽ thắng!” Với tâm thái của người chiến thắng, Rin quẫy nước để nhanh chóng rút ngắn khoảng cách với mục tiêu

“Arg--” rồi do không tập khởi động cộng thêm số nhọ, chân Rin bắt đầu có dấu hiệu chuột rút

*ập*ập*ập* chỉ kịp giẫy vài cái rồi cơ thể Rin chìm dần xuống, nước cũng tràn vào mồm mũi nên cô nàng cũng không kịp hô gì cả

“Rin!!!!” May sao Kirito có để ý đến động tĩnh sau lưng

Cậu lặn ngay xuống, do phát hiện kịp nên cơ thể Rin vẫn chưa chìm quá sâu, Kirito đuổi theo, tay cậu với được tay của Rin, rồi cậu đặt môi lên đôi môi anh đào bé nhỏ đấy

Vừa trị liệu đồng thời vừa vừa truyền cho cô nàng ít Oxi, ý thức Rin mơ hồ dần bỗng như có lực đẩy nào đó khiến cô giật mình tỉnh lại

“Ưm~” do dưới nước nên cô không nói hay gì được cả, chỉ có thể phát ra những tiếng kêu một âm mà thôi

Thấy Rin đã tỉnh, Kirito định đẩy cô nàng ra kéo lên nhưng hành động của Rin lại khiến cậu khó xử

Cô nàng duỗi tay ra ôm lấy đầu Kirito rồi bằng một cách tự nhiên và cực ngây ngô, Rin cố tìm hiểu cái cảm giác ngọt ngào khiến tim đập thình thịch đấy

(Moá! Con nhóc 2D này! Không chịu khởi động thì thôi! Tưởng mình là Ánh Viên chắc, hay nghĩ mình giống con cá vàng trong làng bơi lội! Mà lại còn hôn hít nữa chứ! Lãng mãn méo gì muốn chết chung à!)

Kirito gào thét trong lòng, tuy nhiên cậu lại cực kì là phối hợp, xúc cảm mà đã tới bảo bỏ ngay cũng khó, thôi thì cứ sướng trước đã còn mắng hay đánh mông thì tính sau /cdeu.
 
Dragon World
Chương 145 : Mát-sa



“Chổng mông ra!” Kirito nhăn mặt nói, Rin ngồi đối diện cậu đang cảm thấy vô cùng khó xử

“Không-...mình-!!” Rin biết cậu đang giận, tuy nhiên cô cũng không muốn dễ dàng chấp nhận như vậy

“3!” Kirito chỉ nhẹ nhàng đọc lên

“Mình-”

“2!”

“Không-!”

“1!” Mắt thấy Kirito sắp bạo tẩu, Rin cuối cùng cũng chấp nhận số mệnh

“Được rồi mà~!” Tuy biết bên ngoài còn có vài đứa nghe lén nhưng quả thật Rin biết nếu không để Kirito phạt thì chắc chắn đêm nay cô sẽ ngủ không ngon

Rin đỏ mặt tiến tới chỗ Kirito ngồi, tiện thể thì cô đang mặc một bộ yukata được phát từ Resort nên khi nằm xuống, Rin có thể cảm giác phía dưới mình bị gió lùa vào

*bốp*

“Kyah~~Đauu~” tiếng Rin nức nở vang lên, Cecilia, Charlotte cùng Laura định xông vào thì bị Houki ngăn lại

“Đừng vào bây giờ! Khi Kirito ở trạng thái này thì cả Orimura-sensei cũng phải đầu hàng thôi!” Houki mặt đầy nghiêm túc càng khiến cả ba sợ hãi

Đến cả Orimura-sensei còn phải sợ hãi thì ruốt cuộc là Kirito bây giờ đáng sợ đến mức nào chứ

“Khuyên các cậu đừng khiến cậu ấy điên lên! Không thì các cậu sẽ biết cảm giác ở địa ngục là như nào đấy! Dục tiên dục tử...tuy nhiên nó cũng sướng-...à không....nó rất đáng sợ!”

Cả ba người kia nghi hoặc nhìn Houki đang có biểu hiện chột dạ, có vẻ cô gái này vừa để lộ một thứ gì đó cực kì đáng gờm ah

“Không~ đừng-”

*bốp*

“Huhu! Tớ sai rồi!”

*bốp*

“Đau mà~ người ta biết lỗi rồi mà...!!!”

Kirito vẫn lạnh lùng tét mông đều đều, bờ mông Rin bị vỗ ‘không trượt phát nào’. Chắc chắn rằng tuy vòng 1 có lẽ không phải thế mạnh nhưng vòng 3 của Rin sau hôm nay sẽ ở một đẳng cấp hoàn toàn khác a

“Nghe rõ cho tớ đây! Lần sau còn dám xuống nước mà không khởi động thì biết tay tớ nghe chưa! May lần này có tớ ở nhé, chứ cứ đi một mình thì chết trôi xác không ai cứu được con nhóc như cậu đâu!”

“Tưởng mình là Ánh Viên à? Hay cậu nghĩ mình là con cá vàng trong làng tập bơi!”

“Đó là ai vậy???”

“Cậu không cần biết! Còn hóng hớt được à...???”

“Huhu! Hin hỗi~ hình hai hồi- *hức*!!!” Kirito cũng có vẻ dần mềm lòng , con mèo nhỏ này tính tình ra sao cậu cũng rõ

Lần này cậu tức giận bởi tính mạng Rin bị đe doạ, không bởi ai khác mà là do chính bản thân cô nàng, quả thật không cho một bài học nhớ đời không được. May sao không phải là do người khác làm, nếu không thì Kirito cũng không ngại cho hắn một vé xuống Thuỷ Tinh Cung nói chuyện với Long Vương đâu

“Nằm im đấy! Để tớ bôi thuốc vào rồi chốc nữa là bớt đau ngay!” Bàn tay Kirito lại xoa lên bờ mông trắng trắng, mềm mềm đó

Cảm giác mát mẻ, khoan khoái truyền ra khiến Rin không khỏi rên rỉ một trận làm mấy cô gái đứng ngoài nóng lòng không yên

“Được rồi! Nằm nghỉ một lát đi! Chốc tới giờ cơm tối hẵng ra!”

Đang định mở cửa đi ra thì khoé miệng Kirito nổi lên một nụ cười nguy hiểm, tuy nhiên chả ai thấy được cả

“Lần sau có muốn hôn cũng đừng hôn ở dưới biển! Kẻo chết cả hai đứa thì tớ làm quỷ cũng không tha cho cậu đâu! Đồ sắc nữ!”

Kirito vui vẻ bước ra ngoài, cậu thấy sau mấy cái bóng lấp ló bên cạnh gần đó, sải bước đi ra ngoài gặp Chifuyu để báo cáo

“Ui~ đồ ngốc! Đánh người ta rõ là đau! Chả biết thương hoa tiếc ngọc gì cả! Baka!” Rin nhăn mày nói nhỏ, tuy nhiên cửa lại mở ra, miệng cô nàng há to như thể thấy gì đó rất kinh khủng

“Sao-Sao các cậu lại...???”

“Hừm! Không ngờ Rin-san lại ero như vậy nha! Sao Kirito lại không tét mông chết cậu luôn chứ!” Nghĩ không ra chứ Charlotte lại có thể nói ra những thứ như vậy đấy

“Hừm hừm! Đồ mèo ăn vụng!”

“Không phản đối!”

“Khà khà....mọi người đâu! Lên!!!”

Rin hoảng sợ bò đi, tuy nhiên sức lực cô lại chả có, thành ra lại bị động tiếp thu trừng phạt phần 2 từ bốn người kia

===================

“Cecilia! Cậu nên học cách dùng đũa đi!” Nhìn Cecilia khổ sở loay hoay với miếng Sashimi khiến Kirito không khỏi đậu đen rau muống

“Với lại bên kia có bàn ghế kìa-”

“Không! Tớ không sao!!! So với việc giành ghế cạnh Kirito-san thì bao nhiêu đây tính là gì-....ý, à không, tớ không có ý gì đâu!”

Kirito: @@

“Được rồi! Để tớ đi lấy dĩa với thìa cho! Với lại nếu không ngồi được như vậy cũng đừng cố, ngồi theo tớ này!” Kirito chỉ Cecilia cách ngồi khoanh chân, nó không khiến bàn chân mỏi và đau thậm chí là còn thoải mái và dễ dàng hơn quá nhiều

“Ưh- Cảm ơn~!” Trông Cecilia có vẻ rất vui, sự chú ý của Kirito hầu như đều đặt hết trên người cô, điều này khiến má Cecilia đỏ lên nhanh chóng

“Cecilia! Chơi xấu nha! Cậu ấy cướp hết sự quan tâm từ Kirigaya-kun rồi kìa!”

“Không được! Vậy là không được đâu!”

“Đồng ý! Kirigaya-san là của chung, cậu không được dùng riêng như vậy!”

Kirito đang ăn tí thì nghẹn, bộ mấy cô gái này coi cậu như hàng hoá vậy hả? Không thể tin được mà

“MẤY ĐỨA NÀY THẬT LÀ....CÓ CHỊU IM MIỆNG VÀ ĂN CƠM KHÔNG VẬY!!! HAY GIỜ CHO MỖI ĐỨA 5 VÒNG QUAY BÃI BIỂN CHO ĐỠ NHÁO NHÉ!” Orimura-sensei mở cửa rồi hét vào trong, bọn con gái run lên như cầy sấy

Giờ thì ai cũng là bé ngoan hết, rồi đôi mắt sắc lẹm ấy cũng chiếu về phía Kirito

“Chút nữa về phòng tôi có việc cho cậu đây, Kirigaya-kun!”

“Vâng....”

“Mấy đứa ăn cơm trong yên lặng được không???”

“““V-Vâng ạ!”””

Rồi, ai cũng yên lặng cho đến hết bữa tối, tuy nhiên đám con gái khá là buồn khi ‘mục tiêu’ bị đoạt mất. Cả đám đều nhìn đống bài poker, UNO, xúc xắc,....một cách chán nản, liệu ai có thể dám cướp miếng ăn trước miệng cọp cơ chứ

“Cecilia!!! Đi đâu đó!!!” Yonoko hỏi

“À thì....đ-đi vệ sinh! Đúng rồi, mình mắc quá! Hehehe!” Cecilia chột dạ nói, cô không thể bảo là có kế hoạch đi rình trộm đi

“À ờ....vậy đi nhanh đi! Tối rồi đấy, cẩn thận!”

“Ưm~!”

(Nguy hiểm quá...tí thì lộ rồi!!! Hehe, giờ mình sẽ đi kiếm Kirito-san!” Cecilia dạo bước đi, vì tối nên bước chân cô cũng rất nhẹ nhàng như lũ mèo vậy

“À rế! Mọi người làm gì vậy???”

““Suỵt!!!””

“Bọn này đang nghe lén....à không-....đang....” Rin rối rắm tìm câu trả lời

“Nghe trộm!!!” Laura nhanh miệng nói

Charlotte che mặt như thể khoing quen biết hai người kia vậy

*bốp* cả hai đều bị Houki gõ một phát

“Đang kiểm tra!”

“Đúng vậy!”

“Chuẩn rồi!”

Cecilia tò mò lại gần, cả 5 người tiếp tục áp sát vào cửa

“Á~ nhẹ thôi...lâu rồi không làm~ mạnh vậy ai chịu được~ á...a...ã....!!!!”

(Giọng của Orimura-sensei!!!) x5

“Chifuyu-nee! Thả lỏng người! Thả-lỏng-ra....được chưa??? Em tới đây!!!”

Nghe những câu nói đầy kích thích này, não bộ của cả 5 không khỏi tự bổ ra vô số hình ảnh 18+, rồi càng nghe càng hăng, cánh cửa thì không chịu nổi sức ép nên chỉ sau 2 phút

*rầm* cánh cửa đã đầu hàng số phận, không phải do nó yếu mà do quân dịch quá đông

(Cửa-kun: Ai khóc nỗi đau này @@)

“Aiyo! Ban đêm đi ra ngoài! Lại còn nghe lén phòng giáo viên! Mấy đứa gan lớn quá nhỉ???” Chifuyu đang nằm sấp tận hưởng cảm giác mát sa thì vui vẻ nhìn 5 đứa học sinh trước mắt

“Dạ...???”

“Không...tụi em...”

Cả 5 lắp bắp nói, điều gì còn xấu hổ hơn khi làm tặc bị phát hiện ah, đen quá đi mà

“Được rồi! Đã mấy đứa vào đây thì để thằng này nó mát sa cho một lượt đi! Cũng khá là chuyên nghiệp đấy!” Chifuyu duỗi lưng rồi đứng lên, cảm giác tràn sức sống lại ùa về cơ thể

Những tiếng xương crack vang lên không khỏi khiến cô rên rỉ thoải mái

5 người nhìn vẻ mặt thoả mãn của Chifuyu không khỏi động tâm, dù sao thì cũng bị tóm rồi, tận hưởng chút cũng không chết thêm được đâu

Cecilia là người đầu tiên, tiếp theo là Charlotte, Houki thứ ba, thứ tư là Rin và cuối cùng là Laura. Cảm giác hồn rời khỏi cơ thể không khỏi khiến cả 5 lưu luyến, bởi Kirito một lần trong quá khứ thấy Chifuyu quá mệt mỏi nên đã đổi từ Hệ thống cuốn bí kíp 69 loại phương pháp mát sa để phục vụ chị gái

Do đó mà giờ cậu làm chuyện đó cực mát tay, mọi cô gái đều sẽ đê mê chìm đắm trong cái gọi là ‘khoái cảm xác thịt’ ấy. Còn hỏi vì sao không có con trai à??? Đơn giản là không bao giờ tới lượt nhé 😉)

“Kirito! Đi kiếm cho chị ít bia lạnh về đây! Thêm ít nước ngọt hay trà gì đó cũng được!”

“Khoan! Sao cảm giác em thành người hầu của chị vậy hả!!”

“Sao nào??? Muốn chị dùng ‘yêu thương’ thì chú mới vào khuôn khổ hả???” Nhìn nụ cười mang tính chất S nặng kia thì Kirito cũng đành vào vai cậu em trai may mắn....ý lộn, cậu em trai ngoan ngoãn

“Ừm thế mới ngoan! Tí nữa chị có thưởng!!!”

Kirito: -_-

(Lại được hôn một cái vào má hả??? Định lừa thằng em này lần nữa sao???)

Kirito đi ra ngoài, trong phòng giờ chỉ còn 6 cô gái với nhau, dù vẫn còn hơi phê pha nhưng khi nhận ra đang ở cùng phòng với Orimura-sensei thì cả 5 cô gái đều ngoan ngoãn ngồi ngay ngắn trước vị ‘chị chồng’ tương lai này.
 
Dragon World
Chương cuối : Bro-con Chifuyu



“Cả 5 đứa bay đều thích nó chứ hả?” Chifuyu nói ra rất nhẹ nhàng nhưng chỉ cần câu đó thôi cũng đủ để làm nóng bầu không khí rồi

“Ờ...dạ?”

“Phải ạ!”

“Đúng là cậu ấy rất tốt bụng!”

“.....”

“Rất hiền và ấm áp nữa!”

Cả 5 đều đỏ mặt ngắc ngứ nói, tuy nói không to nhưng với Chifuyu thì cô cũng đã nghe được hết rồi

“Ồ! Đúng là nó cũng đẹp trai đấy! Lại còn biết dỗ con gái này, nấu ăn ngon này ngoài ra thì vụ mát xa của nó mấy đứa cũng được thử rồi! Có crush nó cũng phải thôi!”

“Dù sao thì ta biết kiểu con gái nó thích đấy! Có đứa nào muốn biết không???” Giọng nói Chifuyu như chứa cả bể ma lực khiến tâm thần mỗi người đều kích động dần lên

“Cô sẽ nói cho bọn em chứ ạ!!!” Trong ánh mắt cả 5 đều có những ngôi sao nhỏ lấp lánh, họ nhìn về Chifuyu mang theo rất nhiều khát vọng và chờ mong

“Nghĩ gì dễ vậy hả mấy đứa! Còn lâu nhé! Muốn có được vị trí như chị đây thì còn cần thời gian dài lắm! Cố gắng lên!” Chifuyu cười hả hê nhìn cả 5 người ủ rũ, dùng ánh mắt u oán không có vẻ không có tác dụng cho lắm

“Vậy-Vậy Orimura-sensei có th-thích Kirito-kun không ạ???” Charlotte hỏi ngập ngừng

“Ồ! Tại sao lại hỏi vậy, Charlotte?”

“Tại lúc ở biển cậu ấy toàn dán mắt vào bộ bikini của cô thôi! Làm sao em không để ý được cơ chứ!” Charlotte thở dài nói, tuy nhiên nghe lại giống như ghen tị nhiều hơn

“À! Hoá ra là ghen tị!” Chifuyu cũng đủ già đời để nhìn ra nét bối rối trong mắt cả 5 cô nàng kia

“Nói thế nào nhỉ....mấy đứa cũng biết rồi đấy! Ta và thằng nhóc đó không phải chị em ruột! Chỉ cần nghe họ là đã thấy rồi! À thì với ta Kirito rất tốt! Nói không chừng mấy đứa không nhanh tay là mất đó! Kkkk” Chifuyu cười tươi trả lời, tuy nhiên trong lòng cô lại không hề bình tĩnh như vẻ bên ngoài

Houki: -_-

Cecilia: -_-

Laura: -_-

Rin: -_-

Charl: -_-

Cả 5 trong lòng điên cuồng gào thét, làm sao mà so sánh như vậy được chứ? Nói bằng không hà.....Công bằng ở đâu chứ???

“Nước đến rồi đây! Ủa....sao không khí lạ thế này!” Kirito xách đống đồ vào thì linh tính mách bảo cậu nên rời khỏi đây

Tuy nhiên dân chơi không sợ mưa rơi, Kirito vẫn cười tươi âm thầm đổ mồ hôi khi ngồi không giữa cơn mưa bom bão điện - từ trường tia lửa của 6 người kia

Nhìn khá là thân thiện nhưng 5 người Houki, Rin, Laura, Charl, Cecilia đều âm thầm ghi nhớ thêm một câu

(Tình địch lớn nhất! Boss to nhất sever đây rồi!)

“Được rồi! Tối muộn rồi đấy, mấy đứa có về không thì bảo, hay để giáo viên lại đến đây tìm hả???” Chifuyu hạ lệnh tiễn khách, cả 5 cũng chỉ còn cách ngoan ngoãn nghe theo dù rằng trong lòng chẳng muốn chút nào

Trong căn phòng vắng giờ chỉ còn mỗi 2 người, Kirito và Chifuyu

*cạch* nắp lon bia lạnh đã được mở ra, Kirito vẫn cứ nhìn chăm chú vào Chifuyu

*ỰC* âm thanh uống bia của Chifuyu khiến Kirito không khỏi để ý, cậu âm thầm đếm số

“3”

“2”

“1”

“C-Chifuyu...nee-”

“.......”

Chifuyu đứng lên tiến về phía Kirito, từ từ lại gần, ngồi xuống đùi cậu trong tư thế đối mặt. Hai tay vòng qua cổ Kirito, đầu dựa vào vai cậu

“Ki-kun~ giờ đã trở thành người lớn nha~ onee-san vui quá!!!” Kirito mặt không thể nào hài hước hơn

Đây là bản tính thứ hai của Chifuyu sau khi sử dụng một thứ gì đó có cồn hoặc có ga. Giờ thì bao nhiêu dịu dàng, nhu mì, dễ thương được ẩn dấu cứ thế bùng phát ra vậy và đương nhiên chỉ mỗi một mình Kirito được phép thấy bộ dạng này rồi

“Haizz! Đã không uống được thì thôi, cứ cố làm gì vậy!” Hai tay Kirito cũng không biết đặt vào đâu, đành vòng qua eo ôm lấy Chifuyu vậy, nhìn đã biết là nghiện mà còn ngại rồi

Nhìn hai người giờ thì thân mật quá mức chị em bình thường, bộ dạng khả ái y như mèo con của Chifuyu mà được đăng lên mạng thì ối người trợn mắt ra nhìn mất, nhất là fan của Nhà Vô Địch

“Hông~ chị muốn uống~ mà Ki-kun tìm được nhiều nàng dâu như vậy sẽ không bỏ Onee-san mà đi chứ...” dứt lời, Chifuyu quay ra dùng đôi mắt ngập nước nhìn Kirito

(Agggg!!!! Dễ thương vl, nên hay không nên đây....hừm...) và rồi một lần nữa trên thế giới này, một thiếu niên sắp phải đưa ra một quyết định vô cùng trọng đại với bản thân, đó là....là cầm thú hay không bằng cầm thú

“Đừng lo! Dù có bao nhiêu cô dâu thì Chifuyu-nee vẫn là dâu trưởng! Đừng lo!” Nghe Kirito nói xong, mặt Chifuyu đã ửng hồng nay còn đỏ thêm

“Ba hoa! Tuy nhiên nghe vậy lại khiến chị vui hơn rồi!”

“Chifuyu-nee....” nhìn Chifuyu như vậy Kirito cũng chả đoái hoài gì nữa, đến đâu thì đến a

“Ưm~” tuy hơi bất ngờ nhưng rồi Chifuyu cũng nhiệt tình đáp lại, dù sao đây cũng không phải lần đầu, mỗi khi say thì bản năng xxx của Chifuyu đều tăng cao khiến Kirito từ bé là người phải làm ‘dịu’ cô nàng rồi

“Từ...từ thôi~ á-”

Một đêm không có gì xảy ra, chỉ có những tiếng vang nhỏ phát ra từ căn phòng cuối hành lang phía Nam, tiếng kêu rất nhỏ như là có người cố tình khiến nó nhỏ đi vậy

Ngoài trời biển đem gió lạnh vào bờ nhưng trong căn phòng ấy lại nóng bức đến lạ thường, quần áo cũng bị vứt sang một bên, ấy vậy mà cả hai người vẫn ‘ôm nhau ngủ trong chăn’ được

Không ai biết trong chăn xảy ra chuyện gì, chỉ biết nó động rất kịch liệt và dừng vào khoảng 3 giờ sáng hôm sau 🙂)

=================


Ngày thứ hai của buổi du lịch, hôm nay là ngày bắt đầu huấn luyện, đặc biệt là với những người có IS riêng và đương nhiên không ngoại trừ Kirito

“Ê! Cậu có thấy Orimura-sensei trông rạng rỡ hơn so với hôm qua không???”

“Cậu cũng thấy vậy hả? Tưởng mỗi mình để ý chứ! Không biết cô ấy có dùng loại kem nào không nhỉ, hay để tí bọn mình đi hỏi???”

“Nhìn cô ấy cũng không quá cau có như mọi hôm nữa! Lạ nha! Không biết là có chuyện gì nhỉ???”

Đám con gái bàn tán tuy đã rất chú ý và nhỏ nhẹ nhưng vẫn lọt được vào tai của Chifuyu, quá xấu hổ nên cô nàng đành quay ra phía khác nhằm giấu đi đôi má bắt đầu ửng đỏ của mình

“Đồ ngốc này! Tối qua làm rõ lâu, nhỡ mấy đứa kia biết thì sao....hưm~ để tối nay chị cho cưng biết tay, do hôm qua chị say thôi nhé! Chứ đừng để rồi-”

“Orimura-sensei!....Orimura-sensei!.......ORIMURA-SENSEI!!!!”

Chifuyu quay sang bên thì đã thấy Yamada đứng nhìn mình với ánh mắt lo lắng

“À...ừm! Sao vậy Yamada-sensei! Có chuyện gì sao???” Chifuyu điều chỉnh lại bản thân, giờ thì giáo viên ác ma đã trở lại

“À không....do nãy gọi mà cô không chú ý nên- à đúng rồi! Tôi định nói là mọi người đã chuẩn bị xong rồi! Chúng ta có thể bắt đầu!”

“À! Ờ, vậy bắt đầu thôi!” Chifuyu cùng Yamada quay ra để lại đám học viên vẫn tưng bừng nói nhỏ với nhau

==================

Cuộc kiểm tra IS này nói khó không khó mà dễ cũng không dễ, quan trọng là khá tốn thời gian

Khu vực kiểm tra của Kirito ở một bên riêng biệt, khác với khu IS thông thường, những IS này có những phần phức tạp và cầu kì hơn rất nhiều

“Oáp! Lâu quá đi~!!!” Kirito ngáp dài một cái, tiếp đó là duỗi lưng, cảm giác tuy mệt nhưng tinh thần cậu vẫn sáng con bà láng

“Sao vậy Kirito-kun??? Cậu không khoẻ hả? Hay đêm qua ngủ không được??” Charl ôn nhu quay sang hỏi, nghe giọng nói ngọt ngào đó làm Kirito như tỉnh cả người luôn vậy

“Ừm! Mình có hơi khó ngủ chút! Gần sáng mới chợp măts được-”

*khục*khục* nghe tiếng ám hiệu cảnh báo, Kirito quyết định ngậm miệng lại để tránh rước hoạ vào thân

Bỗng nhiên lúc này một thân hình từ trên đỉnh núi lao xuống với tốc độ bàn thờ, nhìn lấp loé có thể đoán ngay được đó là ai

“CHIIIIIII–CHANNNNNN...... OOOOAAAAAAAAA!!!!!!!!!” Tiếng kêu vang trời kèm theo một pha tiếp đất không sml khiến mặt cả đám hơi giật một chút

“Yay...yay! Chi-chan! Tớ nhớ cậu lắm đoá~ Ôm cái cho tình chị em nó không nhạt nào-....ư ư ư!” Tabane - người đang bị ưng trảo thủ của Chifuyu giữ lại mếu máo nói, Chifuyu chỉ dùng một tay tiếp lấy và ghì chặt xuống, chả có tình chị em hay bao dung nào ở đây cả

“Im ngay! Tabane!”

“Hu...Móng vuốt sắt của cậu vẫn sắc như ngày nào...fufu...”

“Yaaa!!!”

“Chào!” Bằng một cách không thể nào xa lạ hơn, hai chị em Shinonono đã chào hỏi với nhau

“Hehehe! Đã bao lâu rồi chúng ta chưa gặp nhau nhỉ, Houki-chan??? Em cũng đã lớn hơn rồi.....đặc biệt là ở ngực!!!! Fufufu~”

*GAAAARRRRR* một nhát chém nhanh mạnh và chuẩn bằng vỏ kiếm giáng thẳng vào đầu Tabane, nó khiến cô ôm đầu và co người thành một đoàn

“Thật độc ác! Sao em nỡ làm vậy với Onee-chan đáng yêu, dễ thương, thông minh như chị cơ chứ!”

“Ai bảo chị....nói lung tung!!!”

Tabane chỉ còn nước ôm đầu rên rỉ, mắt rưng rưng. Mọi người thì chỉ còn cách đứng nhìn cô nàng tấu hài cho xong

“Tabane! Tự giới thiệu đi! Đám học sinh tớ đang tròn mắt ra nhìn kia kìa!!!” Chifuyu bảo, Tabane cũng đành đứng lên theo ý cô bạn thân

“Huh–Thật phiền phức mà......Xin chào! Ta là thiên tài Tabane! Hết!”

Chifuyu: -_-

“Bộ cậu không còn lời nào khác nữa hả??? Haizzz....thôi lờ người ấy đi năm nhất!”

“Sao cậu không thể thay từ người ấy bằng Tabane yêu dấu của mình được chứ???”

“IM ĐI!!!”

“O-Orimura-sensei.....???” Yamada xem chừng vẫn chưa rõ tình hình cho lắm

“Hừm– không lẽ cậu bị quyến rũ bởi con quái vật ngực to này hả? Chi-chan???” Tabane lập tức tấn công Yamada-sensei dù cho lí do rất củ chuối

“Đừng nói nữa! Ngực cậu cũng có kém gì đâu!”

“Hừm~ Chi-chan thật dâm đãng~”

“IM NGAY!!!” Kirito vui vẻ nhìn hai cô gái BB ‘nghịch nhau’ trước mặt mình

“Onee-san....Vậy còn việc em nhờ chị...???” Houki có vẻ khá ngập ngừng, xem ra cũng rất là ngại cho cô nàng đây

“Hehe! Đương nhiên là ok rồi! Nào....hãy nhìn lên bầu trời đi!”.
 
Dragon World
Chương 147 : (Tâm hự nhẹ với reader)



Khu bình luận vẫn có bóng dáng con người, làm tác lại phải vào bình luận 🙂)

Truyện này bảo là có 2000 chương nhưng thật ra là bị lỗi hiển thị chương á, do trước đăng chơi vài bản thảo mà thế bất nào lại toang cmnl, mà bên này ban quản trị không quá quan tâm đến phận tác giả nên mình cũng chỉ liên hệ để làm dc hết sức là xoá đi mấy chương lỗi kia thôi chứ nó hiện lên tác cũng nhìn khó chịu vl ra ấy

Mà lí do chính đó là truyện này không hiển thị dc trên app truyện nên mình mới không đăng nữa thôi, bởi những người mới khó biết đến @@ tội tác vcl ra ấy chơi ngu có thưởng liền

Chỉ có những ai từng đọc mà ấn theo dõi mới nhận dc chương thôi nên thật sự rất mún đăng ở đây nhưng ko thể a 🙁(

Chia sẻ là bên sttruyen đã ra chương 157 rồi, mà sẽ ra tiếp bên đó nhoé, bên này mình sẽ chỉ đăng các bản thảo hoặc đoạn ngắn như trailer thôi chứ không đăng truyện chính của mình bên này nữa đâu, mọi thắc mắc có thể vào khu bình luận chém gió tiếp nhé :3

Love you all.
 
Back
Top Dưới