Cập nhật mới

Khác ĐQDV

Đqdv
Chương 21


"Sao lại đẹp như vậy, tiểu vương tử của tôi..."

Buổi họp báo kết thúc, đám ký giả vẫn liên tục chụp hình, Phác Xán Liệt và Hoa Lam bước ra xe trong vô số ánh đèn loang loáng, thậm chí giữa đường còn bị xe của ký giả đuổi theo cản trở mấy lần.

Trước camera Hoa Lam không tiện nổi giận, thẳng đến khi xuống xe đi vào tòa nhà chính phủ, rốt cuộc gã cũng không thể nhịn được nữa, đứng giữa phòng khách hét lớn: "Phác Xán Liệt!

Cậu có ý gì?!

Cái gì gọi là chưa ly hôn!

Cậu muốn bêu xấu tôi trước mặt mọi người à?!"

Phác Xán Liệt xoay người, vốn đã quen với việc Hoa Lam điên tiết nếu ai đó không làm hài lòng gã, hắn lạnh lùng nói: "Không có ý bêu xấu ngài, tôi chẳng qua chỉ đang trình bày sự thật."

"Nói như vậy có nghĩa, cậu muốn lựa chọn tên quái vật xấu xí kia?"

Phác Xán Liệt nhíu mày, cảnh cáo cách dùng từ của Hoa Lam: "Ngài không được gọi em ấy bằng cụm từ đó."

"Ơ, tôi nói không đúng chỗ nào?

Một tên thất bại bị hủy dung, không phải quái vật xấu xí thì là gì?"

Hoa Lam khinh thường cười nhạo,"Phác Xán Liệt, tôi cho cậu cơ hội cuối cùng, bây giờ đi ra ngoài nói với ký giả những lời vừa rồi là cậu nói đùa, nếu không, cậu đừng trách tôi không khách sáo!"

Phác Xán Liệt liếc nhìn đám hộ vệ của Hoa Lam đứng ở cửa, cười nhạt: "Ngay từ lần đầu tiên ngài đề cập đến chuyện muốn kết hôn với tôi, tôi còn chưa đồng ý, tôi vĩnh viễn không thể nào phối hợp với ngài vô điều kiện."

Hoa Lam siết chặt nắm đấm, đây là lần đầu tiên Phác Xán Liệt xem thường mệnh lệnh của gã, gã tức giận đến mức tưởng chừng lồng ngực chất đầy củi lửa, thiếu chút nữa sẽ bùng cháy.

Phác Xán Liệt nghĩ tới Biên Bá Hiền còn trong phòng nghỉ, không muốn lãng phí thời gian cùng Hoa Lam nên xoay người định đi.

"Cậu dám bước thêm một bước, tôi lập tức truyền lệnh cho quốc hội tước bỏ toàn bộ chức vụ của cậu trong quân đội, nếu cậu cương quyết chọn kẻ phản bội, vậy thì chuẩn bị tinh thần trở thành phản đồ luôn đi."

Hoa Lam sử dụng lá bài tẩy cuối cùng, ánh mắt sắc bén nhìn về phía Phác Xán Liệt.

Phác Xán Liệt quay đầu nhìn Hoa Lam, niềm tin và lẽ sống mà hắn từng theo đuổi thời niên thiếu, giờ khắc này đây lại đang vùi mình trong đầm lầy quyền lực, bị nhuộm đen bởi ích kỷ và lòng tham.

Lý tưởng hắn xem là cao đẹp nhất, tín ngưỡng hắn muốn bảo vệ đến cùng, ánh sáng hắn trung thành theo đuổi, hiện tại đã thay đổi rồi.

"Mười tuổi tôi theo ba gia nhập đội hộ vệ Hỏa dị tinh, mười lăm tuổi quen biết ngài, trợ giúp ngài, mười tám tuổi được ngài bổ nhiệm làm thiếu tướng, đến hai mươi tuổi, tôi vẫn kính trọng ngài, ngưỡng mộ ngài, tôi vốn tưởng rằng niềm tin trong tôi và ngài giống nhau, trong sạch không nhiễm bụi, vĩ đại mà thông suốt, cho nên tôi quyết tâm bảo vệ ngài, đi theo ngài.

Nhưng sự thật thì sao?

Từ đầu đến cuối, thứ ngài muốn là làm thế nào để đổi lấy nhiều quyền lực hơn, làm thế nào để thỏa mãn những ham muốn ích kỷ của ngài.

Mấy năm qua ngài có nhìn thấy các cuộc biểu tình chống lại ngài không?

Ngài cấu kết với nghị viên, tàn nhẫn áp bức dân chúng, sau lưng thực hiện biết bao cuộc giao dịch bẩn thỉu chắc hẳn trong lòng ngài biết rõ.

Hôm nay coi như không có Biên Bá Hiền, tôi cũng không muốn kết hôn với ngài đâu."

Toàn thân Hoa Lam run lên vì giận dữ, ngoại trừ khiếp sợ những lời Phác Xán Liệt vừa nói, thứ khiến gã hốt hoảng hơn hết chính là tại sao hắn lại biết những chuyện này.

Kể tội cặn kẽ như vậy, nhiều khả năng hắn đã nắm trong tay một vài bằng chứng, chẳng lẽ hắn có ý định tạo phản từ lâu rồi?

"Mặc dù ngài là tổng thống, tuy nhiên cũng không thể một tay che trời, muốn vạch tội tôi phải thông qua Liên Hiệp Quốc, nếu ngài có lòng tin hơn nửa số nghị viên giơ tay đồng tình thì tôi sẵn sàng chờ ngài."

Dứt câu, Phác Xán Liệt hất vạt áo khoác đi lên lầu, để lại Hoa Lam với sắc mặt tím tái, la hét ồn ào: "Bắt hắn ta lại cho tôi!"

Đám hộ vệ rút súng xông lên, Mẫn Sơn ở trên lầu nghe thấy động tĩnh cũng nạp đạn chạy xuống bảo vệ Phác Xán Liệt.

Phác Xán Liệt lạnh lùng nhìn đám hộ vệ, sắc mặt âm u khó cưỡng khiến bọn chúng phải chùng chân.

"Ký giả vẫn còn ngoài cửa, nếu ngài muốn công khai bắt tôi, tiếp đến lại tùy tiện buộc tội, sợ rằng ngay tại thời điểm lòng dân không yên này, cái ghế tổng thống của ngài cũng không mấy chắc chắn."

Hoa Lam cắn răng nghiến lợi, liếc nhìn đám ký giả nhốn nháo bên ngoài, phất tay với hộ vệ: "Được, ngược lại tôi cũng muốn xem thử Liên Hiệp Quốc có để cho cậu, một tên cương quyết yêu kẻ phản bội ở lại Hỏa dị tinh hay không!"

Đội trưởng hộ vệ bước xuống bậc thang, cẩn thận đi theo Hoa Lam rời khỏi tòa nhà chính phủ.

"Tổng thống các hạ, cứ mặc kệ vậy sao?"

Trên mặt Hoa Lam viết đầy chữ tức giận và hận thù, gã hằn học nói: "Động đến dư luận sẽ chỉ gây bất lợi cho tôi, bây giờ chúng ta về chuẩn bị đưa dự thảo nghị quyết lên Liên Hiệp Quốc, vạch tội Phác Xán Liệt.

Cả hắn và tên quái vật đó, lần này tôi nhất quyết bắt hết bằng được."

...

Thấy đám người tổng thống rời đi, Mẫn Sơn thở phào cất súng.

"Sao ngài lại nói mấy lời đó với tổng thống Hoa Lam, không phải lúc trước ngài nói thời điểm chưa chín muồi à?"

Phác Xán Liệt từ lâu đã không còn muốn đứng về phía Hoa Lam, những năm gần đây dân chúng phàn nàn về chính phủ ngày càng nhiều, các cuộc biểu tình chống lại Hoa Lam nổ ra khắp nơi, Phác Xán Liệt âm thầm lên kế hoạch rời khỏi chính phủ Hoa Lam, kiên nhẫn chờ thời cơ thích hợp, mà lần tái hợp này với Biên Bá Hiền, vừa hay chính là cơ hội hoàn hảo.

Phác Xán Liệt một bước lên ba bậc thang, vừa đi vừa hỏi Mẫn Sơn: "Người thế nào rồi?"

Biết thượng tướng hỏi Biên Bá Hiền, Mẫn Sơn ở phía sau đáp: "Không ăn cũng không uống, lúc tỉnh thì làm loạn đòi đi, tâm trạng có chút kích động, vì thượng tướng đã dặn nên chúng tôi không dám tự ý thả người, chỉ mời bác sĩ của ngài đến tiêm cho điện hạ một liều an thần, bây giờ đã ngủ rồi ạ."

Nghe Biên Bá Hiền sau khi tỉnh lại tâm tình không ổn, Phác Xán Liệt lo lắng nói: "Nghiêm trọng vậy sao?"

"Thật ra có khá hơn, điện hạ kích động... chủ yếu là vì bị nhốt trong phòng của ngài..."

Mẫn Sơn gãi đầu giải thích,"Ngài ấy dường như không muốn gặp lại ngài."

Tay Phác Xán Liệt chợt dừng ở chốt cửa.

Mẫn Sơn nhỏ giọng nói: "Nhân lúc điện hạ ngủ, bác sĩ đã kiểm tra vết sẹo trên mặt điện hạ..."

Là một trong số người tận mắt nhìn qua vết sẹo ấy, Mẫn Sơn muốn nói lại thôi, cắn môi ấp úng: "Nếu đổi là tôi... chắc chắn tôi cũng không muốn để người khác thấy... thật sự quá tàn nhẫn."

Bàn tay Phác Xán Liệt từ trên chốt cửa trượt xuống.

"Mặc dù tôi không có tư cách khuyên nhủ ngài, nhưng thượng tướng... nếu như tương lai đã định trước hai người không thể cùng một chỗ, tôi cảm thấy tốt nhất vẫn là không nên vào..."

"Tại sao chúng tôi lại được định trước không thể cùng một chỗ?"

Mẫn Sơn ngẩng đầu nhìn Phác Xán Liệt, hắn mặc quân phục thẳng nếp, ánh mắt sâu thẳm.

"Tại vì... tại vì hai người đã ly hôn rồi, không phải sao?"

Phác Xán Liệt hít sâu một hơi, vừa mở cửa vừa nói với Mẫn Sơn: "Đi thông báo với Ngô Thế Huân, nói cậu ta có thể bắt đầu hành động, giờ này chắc hẳn

Hoa Lam đang chuẩn bị đưa án tố cáo lên Liên Hiệp Quốc."

"Án tố cáo?

Tố cáo ai?

Ngài sao?!

Kế hoạch của ngài với thiếu tướng Ngô không cần đợi thời cơ chín muồi nữa à ————"

"Thời cơ đã đến rồi, điều mà tôi một mực chờ đợi chính là Biên Bá Hiền trở về bên cạnh tôi, em ấy là mồi dẫn lửa, cũng là ý nghĩa của cuộc đảo chính này.

Bởi vì tôi đã đáp ứng với em ấy, gả cho tôi, tôi sẽ giúp em ấy lấy lại tất cả những thứ vốn thuộc về em ấy.

Quang dị tinh và Hỏa dị tinh cho tới tận ngày hôm nay không nên xem là kẻ thù của nhau, giống như tôi và em ấy, không có chuyện số phận chia cắt."

...

Phác Xán Liệt đi vào phòng, cả căn phòng bao trùm không khí tĩnh lặng, rèm cửa sổ kéo kín, chỉ chừa một khe hở như ẩn như hiện.

Trên chiếc giường rộng lớn, Biên Bá Hiền ngủ say dưới tác dụng của thuốc an thần, Phác Xán Liệt lặng lẽ ngồi xuống mép giường, động tác cẩn thận, sợ làm phiền giấc ngủ đối phương.

Trong phòng mờ tối, hết thảy đều mơ hồ, mảnh vải màu đen đặt ngay ngắn bên cạnh gối, khóe mắt Biên Bá Hiền vẫn còn vệt nước mắt vừa khô, vết sẹo mà Mẫn Sơn dùng hai từ "tàn nhẫn" hình dung ở giữa không gian yên tĩnh này cũng không có vẻ gì quá đáng sợ.

Phác Xán Liệt nhẹ nhàng chạm vào, có điều đầu ngón tay chỉ vừa tiếp xúc, hắn liền đau lòng rụt tay về.

Hắn xoay người, ngồi bên mép giường lấy hai tay che mặt, bờ vai vững chắc của một người đàn ông kinh qua chinh chiến không ngừng run rẩy, những giọt nước mắt trào khỏi hốc mắt, nương theo kẽ tay, trượt dài...

Thật lâu sau, hắn bỏ tay xuống, trừ khóe mắt còn đỏ, những dấu vết khác đều được hắn giấu đi kỹ càng.

Hắn mím môi, cúi sát khuôn mặt Biên Bá Hiền, phát hiện nhiệt độ cơ thể y hơi lạnh, hắn vội đặt lòng bàn tay mình lên má y truyền hơi ấm.

Có lẽ do thuốc an thần sắp hết tác dụng, hoặc do cảm nhận được nguồn nhiệt mới, hàng mi Biên Bá Hiền khẽ cử động, y cố hết sức để mở mắt, nhưng cuối cùng vẫn không mở mắt nổi.

Thấy y tốn sức muốn tỉnh lại, Phác Xán Liệt nhanh chóng dùng tay vuốt ve mắt y, ôn nhu vỗ về: "Đừng nóng vội, từ từ thôi."

Nghe theo hướng dẫn của Phác Xán Liệt, Biên Bá Hiền chậm rãi mở mắt ra, tầm nhìn mờ mịt dần lấy được tiêu cự, thời điểm thấy rõ Phác Xán Liệt đang nhìn mình, phản ứng đầu tiên của y chính là giơ tay lên sờ mặt.

Không có khăn che mặt, mặt của mình...

Biên Bá Hiền liều mạng nắm chăn kéo qua đầu, song lại bị Phác Xán Liệt đoán được nên ngăn chặn trước.

Không tài nào lấy được chăn, Biên Bá Hiền chỉ còn cách xoay người, đưa lưng về phía Phác Xán Liệt.

Phác Xán Liệt nhẹ nhàng lay cánh tay y, cố gắng kéo người quay lại.

"Tôi thấy rồi..."

Cơ thể Biên Bá Hiền khẽ run, y thu mình trên giường, những động tác cực nhỏ làm hốc mắt Phác

Xán Liệt ê ẩm.

Hắn buông tay y ra, mở miệng nói: "Đừng tránh mặt tôi nữa..."

Ánh mắt Biên Bá Hiền dao động, giọng người sau trầm khàn, thậm chí xen lẫn nức nở, điều này khiến y không biết phải làm sao, luống cuống siết chặt bàn tay đặt trước ngực.

"Đừng tránh mặt tôi nữa, tôi thật sự rất nhớ em..."

Biên Bá Hiền không đáp lời, Phác Xán Liệt tiếp tục hướng về phía tấm lưng y nói: "Tôi vô cùng hối hận, tôi không muốn ly hôn với em...

Mặc kệ em là ai, trở thành thế nào, em vẫn là người vợ duy nhất của tôi."

Lực tay Biên Bá Hiền càng siết càng chặt, các khớp xương cũng dần đỏ lên.

"Vợ ư...

Hoa Lam thích hợp hơn tôi."

"Tôi không cần hắn ta, tôi chỉ cần em."

Giọng Phác Xán Liệt lớn hơn vừa rồi, hắn tiến đến gần Biên Bá Hiền, nhìn xuống bờ vai y,"Ba năm trước... tôi không biết Hoa Lam dùng roi đánh em, nếu tôi biết thì tuyệt đối sẽ không ————"

"Đừng nói nữa, tôi không muốn ai thương hại mình hết..."

"Đây không phải thương hại!"

Phác Xán Liệt lập tức phủ nhận,"Là tôi cho tới tận bây giờ, vẫn chưa từng có ý định buông tay em.

Kể từ khi xa em, tôi luôn cố dối lòng mình rằng mọi chuyện rồi sẽ qua thôi, nhưng thực tế suốt ngần ấy thời gian tôi mất em, chưa một khắc nào tôi ngừng nhớ em cả.

Nếu như phải nói lời thương hại, tôi hi vọng em có thể thương hại tôi, thương hại cho sự hối hận và áy náy này của tôi...

Biên Bá Hiền, tôi thật sự không thể sống thiếu em..."

Giọng Phác Xán Liệt quá đỗi nghẹn ngào, Biên Bá Hiền nghe rất rõ từng câu từng chữ hắn nói, qua hồi lâu, y chậm chạp ngồi thẳng dậy, ánh nắng từ khe hở rèm cửa trải dài một đường trên lưng y.

Y hơi nghiêng mặt qua, ánh nắng cũng trườn tới gò má, vết sẹo năm xưa lộ ra một ít, cốt lõi vẫn là hèn nhát không muốn bị phát hiện thêm.

"Nhưng tôi không đẹp..."

Vừa nói, khóe mắt y vừa đỏ lên, phủ chút ẩm ướt,"Không còn là người mà anh từng nhìn thấy nữa..."

Cho dù chỉ có một chút thì đối với Phác Xán Liệt, hành động này của Biên Bá Hiền đã là đặc ân dành cho hắn rồi.

Hắn vươn tay chạm nhẹ vành tai Biên Bá Hiền, đối phương theo phản xạ né tránh, tuy nhiên không hẳn là cự tuyệt.

Hắn dịu dàng vuốt ve, chậm rãi tìm đến gò má y, từng chút từng chút dẫn người quay về phía mình.

"Ai nói, ở trong mắt tôi, em luôn là người đẹp nhất, không hề thay đổi, em là vương tử điện hạ diễu võ dương oai, là tiểu vương tử đã gả cho tôi."

Hai tay Phác Xán Liệt ôm gò má Biên Bá Hiền, thâm tình hôn lên trán y, nụ hôn từ từ đi xuống sống mũi.

Khoảnh khắc cánh môi chạm đến vết sẹo, cơ thể Biên Bá Hiền có chút cứng đờ, Phác Xán Liệt vỗ nhẹ lưng y, tiếp tục hôn hết vết sẹo trên má.

"Sao lại đẹp như vậy, tiểu vương tử của tôi..."

Đôi môi hai người gần trong gang tấc, Phác Xán Liệt gỡ từng ngón tay Biên Bá Hiền vẫn luôn siết chặt thành quyền.

"Ba năm, chẳng lẽ em không nhớ tôi sao..."

Khoảng cách càng gần, không khí xung quanh càng trở nên ấm áp, Biên Bá Hiền bị chất giọng của Phác Xán Liệt thôi miên, hoặc cũng có thể do ba năm nhớ nhung thành bệnh, nghĩ tới vô số lần mình cô đơn lang thang khắp ngân hà, đi lâu như vậy, cuối cùng y đã tìm được hành tinh dành cho mình, một lần nữa trở về quỹ đạo bên cạnh hắn...

Phác Xán Liệt thật sự không quan tâm, không quan tâm y từng lừa dối hắn, không quan tâm những đối đầu cố chấp giữa bọn họ, càng không quan tâm chuyện y bị hủy dung...

Vào giây phút nghe hắn hỏi "không nhớ tôi sao", y đã rất muốn khóc, rốt cuộc thì y có tài đức gì để sau tất cả mọi chuyện vẫn còn có người một lòng một dạ chờ y thế này...

Mang trên mặt vết sẹo ba năm, y sống cùng khốn khổ đủ ba năm.

Ba năm qua y uống vô số loại thuốc, gặp vô số bác sĩ, ấy thế mà quay đầu lại chỉ một câu "Tôi không để ý" của Phác Xán Liệt đã giúp y chữa lành tâm tư.

Y thật sự rất sợ, rất lo lắng, rất uất ức, rất để tâm... nhưng suy cho cùng cũng chỉ với một mình Phác Xán Liệt mà thôi...

Hố sâu trong lòng không còn giá rét nữa, thay vào đó đang được lấp đầy từng chút từng chút, Biên Bá Hiền muốn đáp lại, song phát hiện mình khóc không thành tiếng, chẳng nói ra được lời nào.

"Em cũng nhớ tôi đúng không...

Tôi không phải là người duy nhất giống một tên ngốc, trốn trong phòng giả lập tác chiến trút hết tâm tư của mình với ảo ảnh của em, đúng không?"

"Anh..."

"Nếu không gặp lại em, e rằng cả đời này tôi thật sự sẽ sống với đống dữ liệu giả lập..."

Phác Xán Liệt ôm Biên Bá Hiền, nhớ tới việc mình ngày đêm đến phòng tác chiến cùng ảo ảnh của Biên Bá Hiền nói chuyện yêu đương, đến hôn cũng phải biên soạn một đống mật mã dài ngoằng...

Hắn nhẹ nhàng đỡ cằm Biên Bá Hiền, cười khổ: "Cho nên em mau hôn tôi đi..."

○○○

Nhận được tin tức từ Mẫn Sơn, Ngô Thế Huân tức tốc lên đường đi gặp mọi người.

Vừa đến tòa nhà chính phủ, ngoại trừ một số phóng viên vẫn cố bám trụ thì cậu còn phát hiện Kim Chung Nhân ngồi trong xe.

Trên đường tới đây cũng đã nghe qua chút tình huống hiện tại, thấy Kim Chung Nhân khổ sở chờ Biên Bá Hiền, Ngô Thế Huân đeo kính đen nghênh ngang bước đến gõ kính xe.

"Chuyện gì?"

"Hey, đại nghị viên Kim, còn nhớ tôi là ai không?"

Ngô Thế Huân đẩy kính xuống hỏi.

"Có gì thì nói, không thì cút."

Ngô Thế Huân bật cười, liếc nhìn cánh cổng được bảo vệ nghiêm ngặt, giễu cợt nói: "Chẳng lẽ anh thật sự nghĩ rằng bản thân chờ ở đây mấy ngày mấy đêm, Phác Xán Liệt sẽ cảm động trả Biên Bá Hiền về với anh à?"

Kim Chung Nhân trừng mắt nhìn Ngô Thế Huân, sau đó quay đi tiếp tục chờ đợi.

Ngô Thế Huân đứng thẳng dậy, nhếch môi mỉa mai, một tay đặt lên nóc xe Kim Chung Nhân: "Anh có biết tại sao Phác Xán Liệt lại có thể cướp được sự chú trọng mà Biên Bá Hiền vốn dành cho anh không?"

Kim Chung Nhân nhìn Ngô Thế Huân bằng ánh mắt không tốt, mặc dù tâm trạng rất kém, tuy nhiên anh cũng có chút tò mò: "Tại sao?"

Lâu lâu được người khác thỉnh giáo nên Ngô Thế Huân vô cùng cao hứng, đổi tư thế trả lời: "Bởi vì ưu điểm của anh là dịu dàng quan tâm, chu toàn mọi mặt nhưng ưu điểm này lại biến thành khuyết điểm khi anh luôn do dự và không quả quyết.

Thường anh chỉ biết nói ngoài miệng thôi, nếu bây giờ đổi là Phác Xán Liệt, anh ta nhất định đã sớm rút súng xông vào bắt người đưa đi, còn anh, vì lo lắng có ký giả ở đây, lo lắng náo loạn đại cuộc, anh chỉ biết chờ như một tên ngốc."

Ngô Thế Huân đeo lại mắt kính, nghiêm túc nói với Kim Chung Nhân: "Hiểu chưa?

Đây chính là nguyên nhân anh đánh mất Biên Bá Hiền.

Nghị viên Kim, nên rút ra bài học cho lần yêu đương tiếp theo, thật lòng khuyên anh đấy."

Ngô Thế Huân nói xong cũng vô tư đi vào cổng tòa nhà chính phủ, bỏ lại Kim Chung Nhân nhìn theo bóng lưng cậu mà không thốt nổi một lời...

Có lẽ cậu ta nói đúng, anh cho Biên Bá Hiền rất nhiều hứa hẹn, nhưng chưa từng thực hiện được điều gì...

Còn Phác Xán Liệt mặc dù làm tổn thương y, song lại vì y chấp nhận bể đầu chảy máu thực hiện hết tất cả lời hứa.

Biên Bá Hiền rời khỏi anh, không phải lỗi của y, mà vấn đề nằm ở chính bản thân anh.

Kim Chung Nhân ngả lưng trên ghế, lấy tay che mặt.

Ba năm qua anh không hề nhận ra, cũng không nghĩ mọi chuyện cứ như vậy bị Ngô Thế Huân dễ dàng vạch trần...

Vừa rồi thông qua phát sóng trực tiếp, anh và toàn bộ người đi cùng đều nghe được lời tuyên bố của Phác Xán Liệt, bây giờ thêm người ngoài nhìn thấu tâm tư, anh... thật sự nên buông tay ư?

Biên Bá Hiền... cậu vẫn không quên được hắn ta sao... không cần tôi nữa... mà yêu hắn ta nhiều hơn rồi sao...

Trong phòng nghỉ nhỏ bé, cánh môi hai người quấn quýt, ấm áp bao quanh dường như vẫn chưa đủ thỏa mãn khao khát ba năm không gặp, Phác Xán Liệt giữ gáy Biên Bá Hiền, nỉ non thúc giục: "Đưa lưỡi ra..."

Nụ hôn biến thành hôn sâu, âm thanh ướt át ám muội không còn mấy xa lạ giữa không gian mờ tối yên tĩnh.

Một giây tách ra thu nạp dưỡng khí, sau đó họ lại quấn lấy nhau, Biên Bá Hiền ôm chặt Phác Xán Liệt, cùng hắn chìm sâu trong giấc mộng có nhau, giống như cùng sa vào dòng thời gian vĩnh hằng, triền miên bên nhau, đến chết không chia cách.

Đúng vậy, tôi thật sự yêu hắn rất nhiều.
 
Đqdv
Chương 22


Biên Bá Hiền đã sớm thiếp đi trong vòng tay Phác Xán Liệt, mặc kệ nhiệt độ đang khá cao, hai người vẫn ôm nhau không một khắc nào buông lỏng.

Phác Xán Liệt không ngủ được, hắn mải mê ngắm nhìn Biên Bá Hiền đang ngủ.

Y lúc này giống hệt một đứa trẻ sơ sinh, cuộn mình nằm trong ngực hắn, một tay nắm thật chặt áo sơ mi của hắn.

Còn nhớ lần đầu tiên khi hắn gặp y, ấn tượng mà y gieo vào lòng hắn chính là một con người kiêu ngạo quật cường, không dễ khuất phục, ấy vậy mà hiện tại lại thiếu cảm giác an toàn.

Phác Xán Liệt đau lòng đặt một nụ hôn lên vết sẹo trên mặt Biên Bá Hiền.

Biên Bá Hiền vốn ngủ không sâu, bị Phác Xán Liệt làm cho tỉnh giấc.

Thời điểm y vừa mở mắt ra, phát hiện Phác Xán Liệt hôn phần không hoàn hảo của mình, y hơi khó chịu xoay người, không cho Phác Xán Liệt lại gần nữa.

Phác Xán Liệt cũng không có ý cưỡng ép y, chỉ nhích tới ôm y từ phía sau, tựa cằm lên bả vai y, nói: "Tôi có quen một vài người bạn là bác sĩ, mấy năm gần đây phía Chính phủ chi rất nhiều tiền cho công tác phục hồi thương tích sau chiến tranh, tôi tin rằng bọn họ có thể chữa lành cho em."

Biên Bá Hiền hơi quay đầu lại.

"Có phải là Viện nghiên cứu IPES được nhắc tới trong bản tin thời sự không?"

Viện nghiên cứu IPES là nơi Phác Xán Liệt ấp ủ những dự án lớn trong suốt nhiều năm ròng rã, mục đích là để tạo ra những tiến bộ về y tế cho đất nước, trong đó bao gồm cả việc thuê những bác sĩ danh tiếng để chữa bệnh miễn phí cho người khuyết tật và nạn nhân của chiến tranh.

Không biết có phải do số mệnh đã sắp đặt sẵn hay không, những gì Phác Xán Liệt tâm huyết mấy năm qua bây giờ có thể giúp được Biên Bá Hiền.

Tuy rằng dự án Viện nghiên cứu IPES đã được triển khai, song những thông tin được công khai ra bên ngoài vẫn vô cùng ít ỏi, ngoại trừ vài hội nghị nghiên cứu khoa học thì còn lại đều kín tiếng trước truyền thông.

Vậy mà Biên Bá Hiền, một người không có mặt ở Hỏa dị tinh lại biết rõ về nó, điều này chứng tỏ y vẫn luôn để ý đến hắn.

"Ồ, hóa ra ai đó lén tìm hiểu tin tức của tôi."

Phác Xán Liệt cười nói.

"Tôi... tôi chỉ tình cờ thấy thông tin thôi..."

Bị nắm thóp, Biên Bá Hiền thu hồi tầm mắt, trốn vào trong chăn bông.

"Dự án này chỉ công khai duy nhất ở buổi họp báo tại Hỏa dị tinh, còn chưa truyền tin đến những hành tinh khác, em nói em tình cờ thấy được á!?"

Phác Xán Liệt cọ đầu vào lưng Biên Bá Hiền, dịu dàng hỏi y, mà y thì đang rối rắm không biết phải trả lời thế nào.

"Mấy năm qua em cũng nhớ tôi đúng không..."

Ánh mắt Biên Bá Hiền rơi trên tấm rèm chỉ hờ hững buông xuống một nửa, phía ngoài kia là ngôi sao chưa rơi hẳn xuống, chầm chậm thả mình giữa những tinh vân nhiều màu, từng chùm ánh sáng tán loạn tỏa ra khắp bốn phía, men theo cửa sổ đi vào phòng, dừng lại ở trên tay y.

"Tôi luôn suy nghĩ, nếu có thể làm lại, tôi vẫn sẽ làm như vậy."

Biên Bá Hiền mở bàn tay ra, để đốm sáng trong tay rơi xuống ga giường nhăn nhúm, kế đến vuốt cho nó phẳng phiu.

"Tôi đã nghĩ không biết bao nhiêu lần, đối với những gì mình từng làm, tôi không hối hận, kể cả việc lừa dối anh, cả việc lấy trộm kế hoạch tấn công Ngân Hà...

Tôi làm tất cả đều vì quốc gia của mình, dù quốc gia của tôi cần tôi cống hiến bao nhiêu lần đi chăng nữa, tôi cũng sẽ toàn lực nghe theo."

Biên Bá Hiền xoay người, nhìn thẳng vào mắt Phác Xán Liệt, nói tiếp,"Điều duy nhất khiến tôi hối hận chính là... lúc trước gặp anh, lại để anh làm rơi xích bạc, sau đó đồng ý kết hôn với anh...

Nếu không có những thứ ấy, có lẽ tôi sẽ không cần rơi vào tội lỗi hay đau khổ dằn vặt khi phải đối địch với anh."

Phác Xán Liệt vuốt nhẹ mái tóc mềm mại của Biên Bá Hiền, đau lòng nói: "Tôi chỉ có thể là kẻ thù của em thôi sao?"

"Đó từng là dã tâm của tôi, có điều bây giờ không phải như vậy nữa..."

Giọng nói của Biên Bá Hiền mang chút đau khổ, nỗi căm hận tràn ra từ ánh mắt y, y nghiến răng, không cam lòng nói: "Tôi từng nghĩ bản thân mình có thể làm được tất cả, tuy nhiên đến hôm nay tôi mới hiểu, hóa ra tôi chỉ là một quân cờ trong tay Nam Cảnh.

Tôi thậm chí còn chẳng thể chạy thoát khỏi ván cờ mà đất nước tôi bày ra, vậy mà còn ảo tưởng có thể thẳng được anh, nực cười!

Tôi chẳng là cái gì cả, có chăng cũng là con rối vô tri vô giác mặc người ta chơi đùa."

Biên Bá Hiền nắm chặt hai bàn tay, rất dễ nhìn ra trong lòng y có bao nhiêu uất ức không cam lòng.

"Nhưng mà, lúc trước ít nhất tôi cũng là một con rối xinh đẹp, còn bây giờ...

đến bản thân tôi cũng chẳng muốn liếc nhìn mình một cái..."

Phác Xán Liệt vội ôm người vào lòng, cắt ngang lời y: "Ai nói vậy, em không phải là con rối, hơn nữa, em vẫn rất xinh đẹp."

"Anh không cần an ủi tôi đâu, nhiều năm như vậy rồi, chỉ cần nhìn ánh mắt của người khác là tôi đủ biết bộ dạng của mình gớm ghiếc ra sao."

Biên Bá

Hiền đẩy Phác Xán Liệt ra, ngồi dậy, chậm rãi đi vào phòng tắm, Phác Xán Liệt theo sát phía sau y.

Y đứng ở trước gương, mới liếc mắt một chút đã cúi đầu không dám đối mặt.

"Tôi không còn là người mà anh từng quen nữa, người từng kết hôn với anh là tiểu vương tử luôn tin tưởng vào tương lai của Quang dị tinh, mà tôi hiện tại thì... không có tư cách, cũng không muốn quan tâm đến những điều đó nữa..."

Biên Bá Hiền tàn nhẫn nói ra những lời hạ thấp bản thân, song lòng bàn tay đã bị y móng tay bấu chặt đến mức sắp chảy máu.

Phác Xán Liệt biết y không thể nào buông xuôi mọi chuyện được, cho dù y luôn miệng nói không để ý, thế nhưng y vẫn sẽ luôn vô thức quan tâm đến chuyện của Quang dị tinh.

"Người kết hôn cùng tôi tên là Biên Bá Hiền, không chỉ là Biên Bá Hiền lúc nào cũng nở nụ cười, mà còn là một Biên Bá Hiền có thể khóc, có thể mềm yếu trốn trong góc phòng.

Người tôi yêu là Biên Bá Hiền, mỗi giây mỗi phút của Biên Bá Hiền tôi đều yêu, vậy nên tôi thật sự không phải đang thương hại em, không phải chỉ muốn an ủi em.

Tôi thật sự cần em."

Phác Xán Liệt đứng trước gương, che đi hình ảnh Biên Bá Hiền phản chiếu trên đó, tiếp tục nói: "Đừng nghĩ nhiều nữa, em chỉ cần ở bên cạnh tôi thôi, có được không?"

Biên Bá Hiền vẫn một mực không chịu ngẩng đầu.

"Nếu em không muốn làm một quân cờ trong tay Chính phủ Nam Cảnh, vậy thì đến chỗ tôi làm một đóa hoa đi, tôi nhất định sẽ cẩn thận che chở cho đóa hoa này."

Biên Bá Hiền cụp mắt, ở nơi khóe mắt có dòng lệ trào ra: "Cái gì mà hoa chứ... không tương đồng một chút nào...", sao có thể so sánh y với một đóa hoa được...

"Dù gì lần này tôi cũng đã kiên quyết không để em chạy mất."

Phác Xán Liệt nhẹ nhàng lau giọt nước mắt chảy dài trên má Biên Bá Hiền,"Ở lại với tôi đi, để tôi chăm sóc cho em."

Có lẽ vì phá kén được ba năm rồi, hiện tại Biên Bá Hiền đã không còn dã tâm đạp đổ chính phủ Quang dị tinh nữa, đối với Nam Cảnh, Biên Bá Hiền cùng thế lực của y đã bị gã ta chèn ép không còn đường vùng lên, bởi vậy trong suốt ba năm qua, bên phía Chính phủ cũng không để tâm đến việc Biên Bá Hiền đi đâu, làm gì.

Một vương tử bị hủy dung không còn cơ hội xây dựng lại lực lượng đã sớm bị bọn họ xóa tên khỏi danh sách các mối đe dọa.

Kim Chung Nhân cũng bắt đầu chấp nhận việc Biên Bá Hiền ở lại bên cạnh Phác Xán Liệt, anh nhận ra mình sẽ vĩnh viễn không thể đợi được y.

Anh âm thầm ở bên cạnh bảo vệ, chăm sóc y suốt ba năm qua căn bản không bằng một lần xuất hiện của Phác Xán Liệt.

Tuy rằng anh không cam tâm, thế nhưng trong tình yêu vẫn tồn tại điều công bằng, tình yêu đích thực chính là sự thiên vị, mà thiên vị của Biên Bá Hiền là Phác Xán Liệt, cho tới bây giờ cũng chưa từng là Kim Chung Nhân.

———

Buổi chiều Phác Xán Liệt có lịch hẹn phỏng vấn với vài ký giả trong thư phòng, tóm tắt ngắn gọn kế hoạch phát triển Hỏa dị tinh trong tương lai, hắn còn chưa nói được mấy câu, phóng viên đã liên tiếp đặt ra những câu hỏi xoay quanh việc hắn từ chối Hoa Lam mấy ngày trước.

"Ngài chưa từng công khai chuyện ly hôn, vậy có phải ngài và Biên Bá Hiền vẫn giữ vững quan hệ hôn nhân không?"

Một tên ký giả nghiêm túc đặt câu hỏi.

Phác Xán Liệt nhìn hàng dài camera phía sau, lại nhìn về phía tay ký giả kia.

"Đúng thế."

Không nghĩ tới Phác Xán Liệt sẽ trả lời dứt khoát như vậy, nét mặt tên ký giả càng thêm phần nghiêm túc, dạng vẻ chẳng khác gì anh hùng sẵn sàng xông pha ra trận tiếp tục đặt câu hỏi: "Ngài làm như vậy... không sợ khiến công chúng thất vọng sao?

Duy trì quan hệ hôn nhân với một người từng phản bội lại quốc gia, ngài không lo lắng chút nào cho địa vị của mình trong giới chính trị à?"

Hai mắt Phác Xán Liệt sáng tựa hai ngọn đuốc, nhìn thẳng về phía ký giả, bình tĩnh đáp: "Mặc dù trước đây em ấy có kế hoạch đối địch với Liên bang, tuy nhiên kế hoạch này thực chất đã bị chúng tôi biết được và ngăn chặn kịp thời, vì vậy không gây ra hậu quả nghiêm trọng, ngược lại em ấy cũng đã bị bắt, đã chịu chế tài tương ứng từ phía Chính phủ Hoa Lam, đến mức cả thể xác lẫn tinh thần đều tổn thương nghiêm trọng.

Tôi nghĩ đây không phải là thành tựu mà dân chúng của Hỏa dị tinh muốn nhìn thấy.

Chiến tranh đối địch gây ra biết bao thù hận, mà thứ chúng ta cần lại là hòa bình, là tinh thần đồng cam cộng khổ.

Đó là lí do tôi khởi xướng dự án Viện nghiên cứu IPES, cũng chính là vấn đề trọng tâm của buổi phỏng vấn ngày hôm nay, có đúng không?"

Phác Xán Liệt không chỉ thẳng thắn đối với những vấn đề mang tính chất cá nhân, còn khéo léo dẫn dắt đề tài trở về với dự án IPES, khiến ký giả trở tay không kịp, nhất thời có chút xấu hổ.

"Ngài... ngài nói rất đúng, nhưng liệu người dân có chấp nhận việc phu nhân của một chính khách cấp cao từng là gián điệp hay không?"

Phác Xán Liệt dựa vào lưng ghế, khoanh tay nói: "Vợ tôi hiện tại đã xóa bỏ hết toàn bộ thân phận trong giới chính trị, em ấy chỉ là một người bình thường, tôi nghĩ rằng mọi người không cần đặt quá nhiều sự chú ý lên em ấy!"

"Cậu ấy có thể xóa bỏ hết, thế còn tổng thống Hoa Lam, ngài ấy có thể buông tha dễ dàng vậy sao?

Ngài ấy cũng đồng ý?"

Sắc mặt Phác Xán Liệt đột nhiên trở nên u ám, không muốn tiếp tục trả lời những câu hỏi vô nghĩa của đám ký giả, lạnh lùng nói: "Vấn đề này thì mọi người phải đến hỏi tổng thống rồi."

Thấy không thể tiếp tục cuộc phỏng vấn được nữa, đám phóng viên đành phải nhanh chóng thu dọn đồ nghề rời đi.

Bọn họ vừa đi khỏi, Mẫn Sơn liền dẫn một người đàn ông vào thư phòng.

"Thượng tướng, giáo sư Tô đến rồi."

Phác Xán Liệt nhướng mày nhìn người đàn ông đứng sau lưng Mẫn Sơn, đoán chừng còn chưa tới 30 tuổi, tuổi khá trẻ nhưng rất có năng lực, mặc một bộ vest màu vàng nhạt, trên người tản ra hương thơm nhẹ nhàng dễ chịu.

"Xin chào Thượng tướng, tôi là Tô Ly, nghiên cứu viên tổ 4 của hạng mục phục hồi, dự án IPES."

Sau khi nghe giới thiệu, Phác Xán Liệt chủ động đứng lên bắt tay với đối phương.

"Xin chào, bản báo cáo tuần trước của cậu thật sự rất xuất sắc."

Tô Ly cười nói: "Tất cả đều nhờ Thượng tướng ủng hộ chúng tôi, Viện nghiên cứu IPES thực sự đã giúp tôi rất nhiều."

Phác Xán Liệt mời Tô Ly ngồi xuống chiếc ghế ở trước mặt mình, đi thẳng vào vấn đề: "Hôm nay tôi mời cậu đến đây vì trong báo cáo nghiên cứu của cậu từng công bố một trường hợp khôi phục thành công vùng da bị tổn thương nghiêm trọng đã thành sẹo, nếu như khả thi, cậu có thể giúp tôi xem bệnh án của một người được không?"

Bác sĩ Tô đẩy kính mắt, nhẹ giọng đáp lời: "Tuy rằng đã có những trường hợp thành công, thế nhưng trước mắt công nghệ này còn chưa phổ biến, không phải bất cứ trường hợp nào cũng có thể áp dụng được, trước tiên tôi cần hiểu rõ về tình huống của người bệnh."

Phác Xán Liệt khó xử: "Em ấy... bởi vì bị thương trên mặt, nên luôn có tâm lý không dám tiếp xúc với người khác."

Tô Ly dừng một chút rồi lại nói: "Tức là hiện tại người bệnh còn mang chấn thương tâm lý sao?"

Phác Xán Liệt gật đầu: "Cậu có biện pháp nào không?"

Tô Ly xoa xoa hai bàn tay với nhau: "Nếu như bệnh nhân không chịu hợp tác thì sẽ rất khó khăn để trị liệu.

Xin hỏi cậu ấy bị thương bao lâu rồi?

Mức độ tổn thương của vết sẹo như thế nào?

Nguyên nhân gây ra nó là gì?"

Tô Ly liên tiếp đưa ra ba vấn đề, mà mỗi vấn đề đối với Phác Xán Liệt đều vô cùng khó khăn mở miệng: "Mọi chuyện xảy ra từ ba năm trước, là vết sẹo dài chạy ngang hai bên má, do roi ngân cốt gây ra."

Tô Ly nhíu mày, tình huống của bệnh nhân phức tạp hơn anh nghĩ rất nhiều, đồng thời nhờ vậy cũng làm anh mơ hồ đoán được thân phận của bênh nhân.

Tô Ly không phải một nhân sĩ yêu nước cuồng nhiệt đến mù quáng, song anh vẫn có chút căm phẫn đối với Biên Bá Hiền – người từng phản bội quốc gia.

"Thượng tướng đã đầu tư cho những hạng mục nghiên cứu của chúng tôi trong suốt ba năm chính là vì muốn chúng tôi chữa trị cho kẻ thù sao?

Nếu như tôi không đồng ý, liệu có phải ngài sẽ rút hết vốn đầu tư khỏi Viện nghiên cứu IPES?"

"Em ấy không phải kẻ thù, em ấy là người đã cứu rỗi cuộc sống này của tôi, cũng chính là vợ tôi."

Phác Xán Liệt thẳng thắn nói: "Cậu không cần cảm thấy khó xử, tôi sẽ không bắt ép cậu làm những việc cậu không đồng ý, càng không tác động gì đến nhóm nghiên cứu của các cậu."

Tô Ly lúc từ từ giãn hai đầu chân mày ra một chút, thấy Phác Xán Liệt không có ý uy hiếp mình, cộng thêm câu nói "cứu rỗi cuộc sống" kia làm một người luôn trân trọng sự sống như anh có chút cảm động.

Sau khi suy nghĩ một lúc lâu, anh nói với Phác Xán Liệt:

"Tôi không thể đảm bảo có thể chữa khỏi hoàn toàn, nhưng tôi sẽ cố gắng hết sức mình."

Phác Xán Liệt vô cùng cảm kích, luôn miệng nói lời cảm ơn Tô Ly.

"Đừng vội cảm ơn tôi, bây giờ tôi cần ngài giúp tôi xác nhận lại một số vấn đề của bệnh nhân."

Tô Ly là một bác sĩ tận tâm và chu đáo, anh hỏi thăm cặn kẽ về tình hình của Biên Bá Hiền, vừa chăm chú lắng nghe vừa ghi chép vào sổ tay những chi tiết quan trọng.

Hai người ngồi trong thư phòng bàn chuyện rất lâu, Phác Xán Liệt chỉ sợ trong lúc sơ ý mình sẽ bỏ sót chi tiết nào đó của Biên Bá Hiền.

Trời đã khuya, Biên Bá Hiền ở trong phòng ngủ xem tin tức một mình, xem đến tận lúc cảm thấy mệt mới nằm xuống giường thiếp đi.

Phác Xán Liệt không quay lại, y cũng không ăn cơm, y không muốn gặp người khác, cùng lắm là dùng thiết bị truyền tin gọi Mẫn Sơn, sau đó cậu ấy sẽ đồng bộ rất cả lịch trình của Phác Xán Liệt vào thiết bị của y.

Không gian ngoài cửa sổ đã hoàn toàn nhuộm màu đêm đen, Biên Bá Hiền lại mở thiết bị truyền tin, không tới vài giây liền tra được vị trí của Phác Xán Liệt.

Trên màn hình màu xanh, GPS xác định vị trí của Phác Xán Liệt là ở thư phòng, từ sáng tới giờ hắn vẫn chưa rời khỏi đó.

Biên Bá Hiền nhìn chằm chằm chấm đỏ nhấp nháy trên màn hình, im lặng một hồi lâu mới chậm rãi mở cửa phòng, đi về phía thư phòng nơi có dấu hiệu đang nhấp nháy.

"Vậy là vết sẹo của y chạy dài từ tai phải sang tai trái, chính là ở chỗ này đúng không Thượng tướng?"

Tô Ly đơn giản phác thảo hình dáng khuôn mặt người trên trang giấy rồi đưa nó cho Phác Xán Liệt.

"Không dài lắm đâu, phía bên trái kết thúc ở gò má."

"Thế này phải không?"

Tô Ly sửa lại một chút, bản phác thảo bị anh đánh dấu nhiều kí hiệu lẫn sơ đồ chuyên ngành rất khó nhìn.

Phác Xán Liệt nhíu mày, trực tiếp cầm lấy bút chì trong tay Tô Ly, hạ bút xuống bản phác thảo.

"Là ở chỗ này..."

Phác Xán Liệt vừa dứt câu, đầu bút còn chưa rời khỏi bản thảo, cửa thư phòng đã bị đẩy ra, Biên Bá Hiền chỉ mặc một chiếc áo sơ mi mỏng đứng ở cửa phòng, phát hiện còn có người khác ngoài Phác Xán Liệt ở đây, y lập tức đưa tay lên che mặt.

Phác Xán Liệt nhanh chóng chạy tới bên cạnh y, nhẹ giọng nói: "Em tới thật đúng lúc, nào, vào trong gặp giáo sư Tô một chút, đây chính là người trong nhóm nghiên cứu IPES mà tôi từng nhắc tới."

Biên Bá Hiền lén lút hé mắt nhìn Tô Ly.

Phát hiện ánh mắt Biên Bá Hiền hướng tới mình, Tô Ly cũng vô cùng hiền hòa vẫy tay chào y.

"Tôi không muốn gặp người ngoài."

Phác Xán Liệt nhìn Biên Bá Hiền, nghe y nói như vậy, hắn vừa cảm thấy vừa vui lại vừa đau lòng, vui vì cuối cùng y đã không còn coi hắn là "người ngoài" nữa, đau lòng vì y vẫn chưa thể đối diện với bản thân.

"Tô giáo sư là người giỏi nhất trong lĩnh vực khôi phục vùng da tổn thương, chúng ta phải trân trọng cơ hội lần này."

Phác Xán Liệt cố gắng trấn an Biên Bá Hiền,"Chúng ta thử một lần, được chứ?"

So với việc tiếp tục nhốt mình trong phòng ngủ, Biên Bá Hiền lựa chọn cùng Phác Xán Liệt đi vào trong thư phòng.

Y cũng muốn bản thân có thể mau chóng khôi phục như bình thường, nếu có người có thể chữa lành vết sẹo trên mặt y, cho dù phải trả bằng giá nào y cũng nhất định cố gắng.

Tuy nhiên mới đi được vài bước, khi ánh mắt của Tô Ly khóa chặt khuôn mặt mình, Biên Bá Hiền vô thức lùi về sau.

Không chỉ bởi vì bị người khác nhìn chằm chằm khi không đeo khăn che mặt mà còn bởi vì người giúp y kiểm tra không hề giống với diện mạo

của một nhân viên nghiên cứu khoa học chút nào cả.

Tô Ly là người thường xuyên ở trong phòng nghiên cứu, thành thử nước da rất trắng, đeo mắt kính trông rất tao nhã lịch sự, tuổi còn trẻ như vậy mà đã là người đi đầu trong lĩnh vực nghiên cứu y học, bất luận là ngoại hình, tài năng hay tham vọng của anh đều tỏa ra ánh hào quang rực rỡ.

Chưa kể người này dường như rất đặc biệt đối với Phác Xán Liệt, hắn không ngừng thu hẹp khoảng cách giữa hai người, còn nhìn thẳng vào mắt Tô Ly, nói chuyện với anh bằng giọng điệu háo hức.

Biên Bá Hiền chưa bao giờ nghĩ rằng sẽ có lúc mình cảm thấy chênh vênh và sợ hãi như lúc này.

Đến tận giây phút này đây, y mới hiểu được ý nghĩa của hai từ "tự vệ".

Y lớn lên trong sự kiêu ngạo và tự tin, có điều giờ đây, nội tâm y lại lung lay sắp sụp đổ...

Cảm giác khủng hoảng làm y vô thức siết chặt cánh tay Phác Xán Liệt, giống như sợ giây tiếp theo hắn sẽ không còn thuộc về y nữa.

"Em sao vậy?

Hay em cảm thấy không thoải mái?"

Phác Xán Liệt quay đầu nhìn Biên Bá Hiền, vuốt ve hai gò má y.

Tay của Phác Xán Liệt thật ấm áp, ấm áp đến nỗi có thể xoa dịu nỗi sợ hãi trong lòng Biên Bá Hiền.

Biên Bá Hiền cọ mặt vào lòng bàn tay hắn, mấp máy đôi môi tái nhợt: "Tôi muốn đi ngủ, anh đưa tôi về phòng ngủ được không?"

Phác Xán Liệt không biết phải làm sao, ngước mắt lên định hỏi ý Tô Ly, ai ngờ chưa kịp mở miệng, thắt lưng hắn đã bị Biên Bá Hiền ôm lấy.

"Tôi muốn đi ngủ!

Anh đi ngủ với tôi đi!!"

Chỉ mới qua một đêm mà Biên Bá Hiền giống như trở thành một đứa trẻ, Phác Xán Liệt đành phải ở bên cạnh chăm sóc y.

Tô Ly vẫn luôn quan sát hành động của Biên Bá Hiền, anh nghiêng đầu, thầm nghĩ người kia dính người như vậy, thôi thì còn giúp được, ít nhất là vẫn có người có thể tới gần y.

"Quả thật cũng không còn sớm nữa, nếu Biên tiên sinh đã mệt rồi, hôm nay tạm thời cứ thế này đi.

Có chuyện gì ngài cứ liên hệ với tôi qua số điện thoại trên danh thiếp."

Tô Ly đứng dậy đưa danh thiếp của mình cho Phác Xán Liệt, bất tiện là hai tay Phác Xán Liệt lúc này đang ôm Biên Bá Hiền, nhất thời không biết phải làm sao.

Tô Ly thở dài, đành phải tự nhét tấm danh thiếp vào túi áo hắn.

Cả quá trình chỉ diễn ra trong vài giây ngắn ngủi, vậy mà anh cảm nhận được có một ánh mắt không mấy thiện chí vẫn luôn dõi theo từng động tác của mình.

"Tôi xin phép đi trước, cảm ơn Thượng tướng đã giúp chúng tôi duy trì hoạt động của Viện nghiên cứu IPES, để đền đáp việc ngài đã rót vốn trong suốt ba năm qua, tôi nhất định sẽ cố gắng hết sức để giúp Biên tiên sinh, gặp ngài sau."

Tô Ly đơn giản nói vài câu cảm ơn với Phác Xán Liệt rồi rời khỏi biệt thự.

Thấy Biên Bá Hiền chỉ mặc trang phục mỏng manh, Phác Xán Liệt tức tốc đưa y trở về phòng ngủ.

Lúc Biên Bá Hiền rời khỏi phòng ngủ vẫn chưa tắt TV, trên đó đang phát một buổi tranh luận chính trị.

Phác Xán Liệt ôm Biên Bá Hiền đi tới bên sô pha, đắp lên người y một chiếc chăn mỏng, hỏi y có muốn uống cà phê không thì nhận được lời từ chối.

Sau khi chỉnh lại nhiệt độ phòng, hắn ngồi xuống xem những ghi chú được ghi ra trong lúc trò chuyện cùng Tô Ly.

Để thuận tiện, Phác Xán Liệt nhét danh thiếp của Tô Ly vào bao da của cuốn sổ, vừa chăm chú đọc vừa vỗ nhẹ lưng Biên Bá Hiền.

Hắn vỗ một lúc lâu, người kia vẫn liên tục trở mình.

Phác Xán Liệt cúi đầu hỏi y: "Em có muốn tôi giảm âm lượng TV một chút không?"

Biên Bá Hiền lắc đầu, nắm lấy tay hắn: "Kể cả anh có tắt TV thì tôi cũng không ngủ được."

Phác Xán Liệt vừa xoa xoa tóc Biên Bá Hiền vừa nói: "Sao vậy?

Không phải vừa rồi em nói mệt nên muốn đi ngủ à?"

"Vừa nãy là vừa nãy!"

Biên Bá Hiền gối đầu lên đùi Phác Xán Liệt, quấn chăn quanh người,"Tôi không muốn chữa trị vết thương trên mặt."

Phác Xán Liệt nhíu mày buông quyển sổ trong tay xuống, vì hắn có chút sốt ruột khi nghe Biên Bá Hiền nói không muốn chữa trị nữa, luống cuống làm rơi tấm danh thiếp của Tô Ly trên mặt đất, lại lo làm mất nó thì không thể liên hệ với bác sĩ trị liệu của Biên Bá Hiền, Phác Xán Liệt vội vàng cúi xuống nhặt tấm danh thiếp lên.

Quan sát một loạt hành động của Phác Xán Liệt, Biên Bá Hiền ngồi dậy ôm hắn, gục mặt vào vai hắn nói: "Tôi nói là không muốn chữa trị nữa mà..."

Phác Xán Liệt dịu dàng dỗ dành y: "Tại sao..."

Giọng Biên Bá Hiền có hơi run rẩy, bất an hỏi hắn: "Nếu không chữa trị thì vết sẹo này sẽ ở trên mặt tôi cả đời, nếu vậy anh sẽ không còn thích tôi nữa đúng không?"

Phác Xán Liệt vừa nghe xong liền gấp gáp chặn suy nghĩ của y: "Ý của tôi không phải như vậy, không làm trị liệu thì không làm trị liệu, tôi không có ý kiến gì hết, tôi chỉ..."

"Anh chỉ cần ở bên cạnh tôi là được rồi, không cần phải làm gì cả."

Biên Bá Hiền vùi sâu hơn trong vòng tay Phác Xán Liệt,"Đừng đi cùng người khác, chỉ ở bên cạnh tôi thôi... là được rồi..."

Phác Xán Liệt đoán có lẽ do Biên Bá Hiền nhìn thấy người ngoài nên bắt đầu lo được lo mất, hắn vẫn luôn ôm y, thẳng đến khi y thiếp đi trong lòng hắn.

Thật ra, điều hắn để tâm nhất không phải vết sẹo trên mặt Biên Bá Hiền mà là vấn đề tâm lý của y.

Phác Xán Liệt vô cùng lo lắng, hắn đứng dậy gọi điện thoại cho Tô Ly, muốn kể cho anh nghe tình huống vừa phát sinh.

Tô Ly ở đầu bên kia điện thoại đặt bút viết ra một loạt những điểm cần lưu ý, nghe Phác Xán Liệt nói xong, anh buông bút,"Ý của ngài là, vừa rồi cậu ấy muốn rời đi nhưng không phải vì muốn đi ngủ đúng không?"

"Đúng vậy, một lúc sau em ấy mới chìm vào giấc ngủ."

Tô Ly không ghi chép nữa, anh xoay xoay bút mực trong tay, một tay chống cằm nói: "Tôi hiểu rồi."

"Vậy nên vấn đề của em ấy không phải tâm lý bài xích, mà là do từng bị tổn thương nên muốn trốn tránh."

"Đúng vậy, là muốn trốn tránh!"

Tô Ly gõ bút xuống mặt bàn.

"Nhưng mà trốn tránh cái gì mới được?"

Tô Ly tháo kính ra, xoa xoa khóe mắt hơi mỏi, mỉm cười nói: "Tôi đoán là cậu ấy trốn tránh vẻ ngoài diễm lệ của tôi, ha ha..."

Phác Xán Liệt nhíu mày, nét mặt càng thêm nghiêm trọng: "Cậu nói cái gì?"

Tô Ly đeo lại mắt kính, cười cười: "Tôi nói là, vợ của ngài, cậu ấy đang ghen."
 
Đqdv
Chương 23


Mỗi lần Tô Ly đến nhà khám bệnh, Biên Bá Hiền đều không phối hợp, nếu không phải bảo rằng mình đang mệt chỉ muốn đi ngủ thì cũng là tìm đủ lý do để từ chối.

Lần nào Phác Xán Liệt cũng phải vừa dỗ dành vừa lừa gạt để đưa người ra khỏi phòng, thế nhưng khi nhìn thấy người ở đối diện mình là Tô Ly, Biên Bá

Hiền liền dứt khoát đứng dậy quay lưng đi, thành ra đến giờ Tô Ly vẫn chưa thể cùng Biên Bá Hiền nói chuyện trực tiếp.

Tô Ly đặt sổ ghi chép xuống, nở nụ cười thay vì sốt ruột, Phác Xán Liệt nói xin lỗi với anh xong thì đi theo Biên Bá Hiền ra ban công.

"Chỉ là trò chuyện một chút thôi, không sao cả, em đừng lo lắng".

Ngoài ban công nhỏ hẹp chỉ có Biên Bá Hiền và Phác Xán Liệt, lúc này y mới mở miệng nói:

"Rõ ràng anh bảo là xuống ăn sáng, anh nói dối."

Phác Xán Liệt nhìn Tô Ly bị bỏ lại trong phòng khách, nhân viên công tác của Viện nghiên cứu IPES rất bận rộn, hắn khó khăn lắm mới mời được anh tới đây, hôm nay nhất định không thể để người ta tốn công vô ích.

"Bá Hiền, nghe lời tôi, tới ăn sáng cùng bác sĩ Tô đi!"

Không biết có phải vì suốt ba năm không tiếp xúc với người ngoài hay không, Biên Bá Hiền hiện tại giống hệt một đứa trẻ.

Phác Xán Liệt nhớ lại dáng vẻ trẻ con của Biên Bá Hiền lúc y say rượu, có lẽ nội tâm của Biên Bá Hiền đúng thật chỉ là một đứa trẻ mà thôi.

Chẳng qua do thân phận của y, trách nhiệm và áp lực đè nặng lên vai y quá lớn nên y phải từng bước chôn giấu thật kĩ bản tính của mình.

Nếu như y thật sự mạnh mẽ, năm đó y sẽ không trốn ở Phồn Tinh Hải Vực mà khóc một mình, Kim Chung Nhân cũng không cần lúc nào cũng đi theo chăm sóc bảo vệ y...

Bởi vì bọn họ đều phát hiện, Biên Bá Hiền không phải là một vương tử uy quyền như cái danh xưng người ta hay gọi, thật ra y cũng có mặt yếu đuối, cũng rất dính người.

Sinh ra trong gia đình hoàng gia, từ nhỏ y đã được dạy phải kiên cường, độc lập, nắm trong tay tương lai của Quang dị tinh, phải bảo hộ hoàng thất...

Đối với những trách nhiệm mà khi sinh ra đã phải tiếp nhận, y buộc bản thân mình trở thành một vương tử xuất chúng theo kỳ vọng của tất cả mọi người.

Từ sau khi bị hủy dung, thế lực của chính phủ Nam Cảnh ngày một bành trướng, hoàng tộc Quang dị tinh không còn sức trỗi dậy, Biên Bá Hiền mới dần dần rũ bỏ từng lớp kiêu ngạo và tự cao, để lộ nội tâm bấy lâu nay y vẫn giấu thật kỹ, trở về dáng vẻ của một đứa trẻ cô đơn.

"Chỉ năm phút thôi, rất nhanh là xong rồi, được không?"

Phác Xán Liệt muốn nắm tay Biên Bá Hiền, thế nhưng vừa mới chạm tới đầu ngón tay đã bị y tránh đi.

"Tôi không muốn".

Biên Bá Hiền dịch người sang phía bên kia ban công, liếc mắt thấy Tô Ly nhàn nhã uống trà trong phòng khách, anh mặc áo khoác trắng của Viện nghiên cứu, ngồi dưới ánh nắng ấm áp, môi cười nhẹ.

Đó là khuôn mặt của một người chưa bao giờ thất bại, điều này thật tốt.

"Tôi thật sự không muốn gặp người ngoài".

Biên Bá Hiền quay lưng lại, không muốn nhìn Tô Ly nữa.

Phác Xán Liệt không để ý đến lời nói của Biên Bá Hiền, cố gắng ôm y, dỗ dành y vào phòng gặp Tô Ly, tuy nhiên Biên Bá Hiền lại một lần nữa né tránh.

Lúc trước Tô Ly có nói với hắn là Biên Bá Hiền ghen, nhưng bây giờ Phác Xán Liệt thấy không phải như vậy, bởi y thậm chí còn không cho hắn chạm vào người mình.

Liên tục bị Biên Bá Hiền cự tuyệt, Phác Xán Liệt có chút không vui, hai hàng lông mày không khỏi nhíu lại.

Tuy rằng vẻ ngoài của hắn rất xuất chúng, song mỗi lần hắn cau mày thì rất đáng sợ.

Dù sao cũng chỉ có Phác Xán Liệt nói chuyện cùng y mỗi ngày, đối phương đột nhiên nhíu mày bày tỏ hắn đang không vui, Biên Bá Hiền hơi ngẩng đầu, lưng dựa vào ban công, nhỏ giọng nói: "Anh tức giận sao?"

Phác Xán Liệt không nổi giận với Biên Bá Hiền, chẳng qua là lúc này tâm trạng của hắn rất xấu, hắn hừ nhẹ, bỏ tay xuống nói: "Bởi vì em trốn tránh tôi".

Biên Bá Hiền cúi đầu, áp mu bàn tay lên vết sẹo trên mặt: "Tôi không trốn tránh anh..."

Y ngẩng đầu đưa mắt nhìn Phác Xán Liệt, hai hàng lông mày của đối phương vẫn đang nhíu vào nhau.

"Tôi chỉ là..."

Biên Bá Hiền đảo mắt, khuôn mặt không hoàn mỹ của y phản chiếu trên cửa kính, xuyên qua hình ảnh xấu xí kia, phía xa xa là Tô Ly vô cùng hoàn hảo.

"Không được trốn tránh, nào, đi vào ăn cơm thôi".

Phác Xán Liệt nắm cổ tay Biên Bá Hiền, sợ y lại tránh mình, hắn hơi dùng sức, có chút mạnh bạo thô lỗ.

Biên Bá Hiền bị hắn kéo trở lại phòng khách.

Nhìn thấy hai người quay lại, Tô Ly bước tới chào hỏi.

Biên Bá Hiền không dám nhìn khuôn mặt anh tuấn của Tô Ly, y cúi đầu nép sau lưng Phác Xán Liệt.

Nhìn ra Biên Bá Hiền vẫn còn kháng cự, Tô Ly kéo dài khoảng cách, cố gắng để Biên Bá Hiền cảm thấy thoải mái.

"Điện hạ, buổi sáng tốt lành!"

Biên Bá Hiền không trả lời Tô Ly, đi theo Phác Xán Liệt ngồi vào bàn ăn.

"Bác sĩ Tô mới nói chào em kìa", Phác Xán Liệt nhỏ giọng nhắc nhở Biên Bá Hiền, nhẹ nhàng cầm cổ tay y kéo người ra phía trước, hy vọng y có thể giao tiếp với người khác.

Biên Bá Hiền không tình nguyện một chút nào, thế nhưng nhìn thấy hàng chân mày vẫn đang nhíu chặt của Phác Xán Liệt, y khẽ lên tiếng: "Xin chào!"

Nghe thấy câu chào hỏi của Biên Bá Hiền, tuy rằng không phải y tự nguyện, song đây cũng coi như là có tiến bộ đáng kể, chân mày Phác Xán Liệt cuối cùng cũng giãn ra đôi chút.

"Thượng tướng vẫn luôn nhắc đến Điện hạ trước mặt tôi, chúng ta kết bạn được không?", Tô Ly chủ động vươn tay tới nhưng vẫn không nhận được sự đáp lại từ Biên Bá Hiền.

Biên Bá Hiền kéo cánh tay Phác Xán Liệt, lại dùng cách như hôm trước: "Tôi hơi mệt, tôi muốn về phòng ngủ".

"Mới vừa sáng mà sao em đã buồn ngủ rồi?"

Phác Xán Liệt không cho y cơ hội trốn tránh nữa, nhẹ nhàng nói chuyện với y: "Vừa rồi em đã đồng ý với tôi cơ mà."

"Tôi chỉ đồng ý ra dùng cơm, không đồng ý những yêu cầu khác."

"Em không được như vậy, khó khăn lắm bác sĩ Tô mới có thể đến đây một chuyến."

"Tôi phải về phòng, tôi không muốn ở lại đây thêm giây phút nào nữa..."

Biên Bá Hiền đứng dậy bỏ đi, vừa quay người thì thấy đầu bếp bưng món súp tới.

Thiếu chút nữa đã va vào đầu bếp, Biên Bá Hiền vội đỡ lấy đối phương: "Thật sự xin lỗi, tôi không nhìn thấy cậu."

Dứt lời, y lướt qua đầu bếp chạy lên lầu.

Thấy Biên Bá Hiền vẫn một mực trốn tránh, Phác Xán Liệt bất đắc dĩ buông một tiếng thở dài.

"Khiến bác sĩ Tô chê cười rồi, xem ra hôm nay cậu lại phải ra về vô ích."

Phác Xán Liệt xin lỗi Tô Ly, trên mặt lộ rõ vẻ lo lắng cho Biên Bá Hiền.

Tô Ly chống tay dưới cằm, nói với Phác Xán Liệt: "Ngày đó nghe Thượng tướng nói sơ qua tình trạng của Điện hạ, tôi còn lo cậu ấy có thể bị hậu chấn tâm lý nghiêm trọng nên hôm nay đã chuẩn bị trước rất nhiều thứ, tuy nhiên hôm nay, tôi thấy bệnh tình của Điện hạ đã có nhiều chuyển biến tích cực."

Phác Xán Liệt vô cùng ngạc nhiên: "Chuyển biến tích cực sao?

Cậu thấy rồi đấy, đến bây giờ em ấy vẫn không muốn gặp người ai, như vậy sao có thể gọi là chuyển biến tích cực được?"

Tô Ly thay đổi tư thế ngồi, cười nói: "Điện hạ vừa nói chuyện với đầu bếp rất tự nhiên, không chỉ đỡ người ta, lại còn nói xin lỗi nữa."

Phác Xán Liệt nhìn về phía đầu bếp vẫn còn đang sắp xếp bàn ăn, hình như đúng là có chuyện như vậy thật...

"Tôi cũng đã nói với ngài rồi, bệnh căn của Điện hạ là do ngài ấy đang ghen."

Tô Ly nhìn về phía Phác Xán Liệt,"Từ việc bị huỷ dung, Điện hạ mất đi niềm tin vào bản thân mình, cho nên không có thiện cảm với tôi.

Tôi đoán Điện hạ không hẳn là không thích tôi, mà đối với tất cả những "ong bướm" ở gần ngài, Vương tử Điện hạ đều không thể thoải mái tiếp xúc."

Tô Ly bất đắc dĩ nhướng mày: "Nói thế nào nhỉ, tóm lại chuyện này không liên quan gì đến vấn đề tâm lý hết, Điện hạ quả thật bị mặc cảm tra tấn, nhưng chung quy đều là tâm bệnh.

Tất cả những điều này chỉ dẫn đến một kết luận duy nhất, đó chính là Điện hạ rất để ý đến ngài."

Tô Ly chân thành đưa ra một đề nghị đối với Phác Xán Liệt: "Người có thể giúp được Điện hạ lúc này chỉ có thể là Thượng tướng, bây giờ cậu ấy rất ỷ lại vào ngài."

Phác Xán Lịệt gật đầu: "Từ ngày em ấy trở về đây, quả thật càng ngày càng giống một đứa trẻ."

"Một đứa trẻ lúc nào cũng giữ khư khư thứ mà nó thích nhất", Tô Ly đẩy kính rồi nói tiếp,"Thật ra đây là biểu hiện của việc không có cảm giác an toàn, ngài chỉ cần dành nhiều thời gian ở bên cạnh cậu ấy hơn là ổn rồi, chờ khi có thời cơ thích hợp, ngài hãy đưa Điện hạ tới Viện nghiên cứu làm phẫu thuật."

Tô Ly mở điện thoại xem lịch trình hoạt động sắp tới: "Cuối tuần sau đi, hôm đó có vài vị chuyên gia dày dạn kinh nghiệm đến Viện nghiên cứu, chúng tôi có thể cùng nhau bàn luận về tình huống của

Điện hạ."

Nghe Tô Ly nói Biên Bá Hiền có thể phẫu thuật, Phác Xán Liệt vừa ngạc nhiên vừa vui mừng: "Thật sự có thể làm phẫu thuật được sao?"

"Dựa trên thể trạng cơ thể của Điện hạ cùng những đánh giá sơ bộ về vết sẹo trên mặt, tôi nghĩ rằng cậu ấy có thể tới Viện nghiên cứu IPES làm phẫu thuật.

Nếu thành công, tỉ lệ khôi phục phần da bị tổn thương có thể lên tới 98,5%."

"Vậy thì tốt quá rồi!"

Phác Xán Liệt thở phào một hơi.

"Chuyện còn lại phải nhờ vào ngài đấy."

Tô Ly đứng lên bắt tay Phác Xán Liệt,"Dù sao bác sĩ phụ trách chính vẫn là tôi, nếu Điện hạ cứ có ác cảm với tôi như vậy, sợ rằng ca phẫu thuật khó mà tiến hành."

"Cậu yên tâm, tôi sẽ khuyên em ấy."

"Vậy được rồi, hẹn ngài cuối tuần sau."

Sau khi tiễn Tô Ly, Phác Xán Liệt trở lại biệt thự, một mạch chạy lên lầu hai.

Hắn muốn nói cho Biên Bá Hiền biết chuyện y có thể phẫu thuật ngay lập tức, sau khi đẩy cửa, hắn nhìn thấy Biên Bá Hiền ngồi ở sô pha nghịch máy theo dõi tàng hình trong tay, chắc hẳn y vừa lấy nó từ bàn làm việc của hắn.

Thấy Phác Xán Liệt đi vào, Biên Bá Hiền theo bản năng ngước lên nhìn hắn rồi lại cúi xuống tiếp tục chơi với máy theo dõi.

Phác Xán Liệt đi tới ngồi bên cạnh y: "Chơi vui không?"

Biên Bá Hiền không trả lời câu hỏi của hắn mà lại nói sang chuyện khác: "Hai người nói chuyện lâu ghê, không phải bác sĩ Tô đến là để khám bệnh cho tôi à?"

"Tại ai?

Là ai chạy trốn không muốn gặp người ta nhỉ??"

Phác Xán Liệt cười trêu y.

Biên Bá Hiền liếc mắt nhìn hắn, không nói gì, tiếp tục đùa nghịch vật trong tay.

Tay y vừa trắng vừa mịn, đặt cùng máy theo dõi lại càng thêm trắng.

Phác Xán Liệt thầm nghĩ, nếu được nắm lấy đôi bàn tay này thì chắc chắn rất mềm mại, cắn vào miệng chắc chắn rất ngọt ngào.

Nghĩ là hành động luôn, nhưng ngay khi hắn vừa chạm vào, Biên Bá Hiền đã tránh sang một bên, không để hắn được như ý.

Phác Xán Liệt đời nào dễ dàng buông tha cho y như vậy, hắn càng tiến tới kề sát y, nhỏ giọng hỏi: "Em vẫn còn buồn ngủ hả?"

Biên Bá Hiền mải mê với máy móc trên tay, qua loa trả lời Phác Xán Liệt: "Bây giờ tôi không muốn ngủ nữa."

"Nếu không buồn ngủ, vậy chúng ta làm chuyện khác nhé?"

Phác Xán Liệt ghé bên tai Biên Bá Hiền, chất giọng trầm thấp của hắn rót vào tai y: "Chúng ta đã năm năm không làm rồi."

Mặt Biên Bá Hiền đột nhiên nóng bừng lên, y ngượng ngùng cúi thấp đầu, hai mắt càng tập trung vào máy theo dõi.

Thấy Biên Bá Hiền cố chấp không muốn tiếp nhận mình, Phác Xán Liệt cướp lấy thiết bị trên tay y, tay Biên Bá Hiền theo bản năng nắm chặt lấy đồ vật, thẳng đến khi Phác Xán Liệt nói "Của tôi!", Biên Bá Hiền mới đành buông tay, ôm gối đến đầu bên kia sô pha, sau đó không nói lời nào vùi mặt vào đó.

Thấy Biên Bá Hiền mất hứng, Phác Xán Liệt lắc lắc thiết bị vừa đoạt lại được, tức thì đèn tín hiệu bật sáng, máy theo dõi phát ra âm thanh nho nhỏ rồi rời khỏi tay Phác Xán Liệt bay lên không trung, bay tới trước mặt Biên Bá Hiền.

Biên Bá Hiền ngước mắt khỏi gối, chỉ thấy từ trong máy theo dõi có một đầu dò vươn ra, chiếu tia sáng xanh, tiếp theo là một màn hình hiển thị xuất hiện.

Ống kính của thiết bị quét hình ảnh Biên Bá Hiền, sau khi khớp tín hiệu, trên màn hình hiển thị xuất hiện hàng trăm tệp tin có chứa hình ảnh và video của Biên Bá Hiền, số lượng rất lớn, sắp xếp theo trình tự thời gian.

Biên Bá Hiền khiếp sợ ngẩng đầu, video trên màn hình hiển thị vẫn đang không ngừng tải lên, tất cả đều là hình ảnh của y ba năm trước.

"Thiết bị theo dõi này là do tôi thiết kế, lúc đầu định dùng để theo dõi quân địch, về sau kết hôn với em thì dùng nó để theo dõi em."

Phác Xán Liệt nhìn Biên Bá Hiền, phát hiện đối phương từ từ dời tầm mắt lên người mình.

"Nhưng dần dần tôi đã quên mất công dụng ban đầu của nó, tôi để nó đi theo em, tôi muốn thấy em cả những lúc mà em không muốn tôi nhìn thấy."

Khi Phác Xán Liệt nói chuyện, trong mắt hắn là tất cả sự dịu dàng mà hắn có.

Cổ họng Biên Bá Hiền khẽ chuyển động, y tùy tiện mở một video, không biết là ngày nào ba năm trước, y đứng giữa vườn tulip rộng lớn, lặng lẽ đau lòng.

"Vào những lúc em nghĩ bản thân mình cô đơn nhất, tôi đã ngắm nhìn em cả ngàn lần."

Biên Bá Hiền nhìn thẳng vào mắt Phác Xán Liệt, đôi mắt hắn rất sáng, cũng bắt đầu có chút long lanh.

"Tôi vẫn luôn hối hận, ngày chúng ta ly biệt... tôi đã nói với em rằng tôi dùng thiết bị này để theo dõi em."

Phác Xán Liệt nghiêng đầu nhìn Biên Bá Hiền, "Thật ra, cái máy này đã ghi lại mọi hình ảnh của em, bởi vì tôi không muốn bỏ lỡ bất cứ khoảnh khắc nào của em cả, dù chỉ là một giây ngắn ngủi thôi cũng không được..."

Phác Xán Liệt vuốt ve gò má Biên Bá Hiền: "Ấy vậy mà tôi vẫn lỡ mất em tận ba năm."

Ánh sáng từ màn hình hiển thị lóe lên giữa hai người, Biên Bá Hiền gục đầu xuống, nắm chặt gối ôm trong tay.

Phác Xán Liệt cụng trán y, nói: "Tôi sẽ không bao giờ buông tay em, cho dù em không muốn ở cạnh tôi, tôi vẫn mãi mãi là của em."

Biên Bá Hiền nhắm mắt lại, gục đầu vào vai Phác Xán Liệt.

Phác Xán Liệt ôm lấy y, vỗ nhẹ lưng y.

"Anh mà còn vỗ nữa là tôi sẽ buồn ngủ thật đó..."

Biên Bá Hiền ngẩng mặt, dụi dụi vào cổ Phác Xán Liệt: "Tôi không mệt, cũng không buồn ngủ."

Phác Xán Liệt cắn nhẹ vành tai Biên Bá Hiền, thổi hơi nóng bên tai y: "Vậy là tôi có thể làm đúng không?"

Biên Bá Hiền khẽ "ừ" một tiếng, Phác Xán Liệt ngay lập tức vói tay vào áo Biên Bá Hiền, vuốt ve làn da ấm áp mềm mại chỗ thắt lưng y, một đường hướng lên trên.

Đúng lúc Phác Xán Liệt ôm Biên Bá Hiền ngồi lên chân muốn tiến thêm một bước thì Mẫn Sơn bất ngờ gõ cửa bước vào, Biên Bá Hiền giật mình, áo sơ mi bị kéo lên một nửa không kịp sửa sang lại, Phác Xán Liệt một tay ôm y, một tay giữ đầu y áp vào lồng ngực mình.

Mẫn Sơn nhìn thấy Thượng tướng nhà mình thở dốc, tuy rằng không thể nhìn được mặt mỹ nhân mà hắn đang ôm trong lòng thế nhưng lại có thể thấy rõ quần y đã hơi kéo xuống cùng với vờ vai trắng nõn lộ ra bên ngoài.

"Cút ra ngoài!"

Phác Xán Liệt ôm chặt Biên Bá Hiền, có chút tức giận.

Mẫn Sơn vội cúi đầu tránh khỏi ánh mắt quỷ dữ của Phác Xán Liệt, song vẫn không rời đi: "Thượng tướng, có chuyện gấp, xin thứ lỗi cho thuộc hạ."

Phác Xán Liệt cau mày: "Chuyện gì?"

Mẫn Sơn nghiêm túc nói: "Là tổng thống Hoa Lam."

Nghe thấy tên Hoa Lam, Biên Bá Hiền ở trong lòng Phác Xán Liệt vô thức run lên, dường như y vừa nhớ đến một roi quất vào mặt mình năm ấy.

Phác Xán Liệt vỗ vỗ lưng y, nói với Mẫn Sơn: "Hắn ta lại định tự đâm đầu vào lửa à?!"

"Phía tổng thống Hoa Lam cùng với Ủy ban Liên Hợp nộp đơn kiện lên Tòa án Quân sự, tố cáo ngài...", Mẫn Sơn nhìn Phác Xán Liệt,"Tố cáo ngài kết bè kết cánh, cấu kết với kẻ thù bên ngoài phản bội quốc gia...

Đây là công văn của Tòa án Quân sự, yêu cầu ngài tham gia phiên khởi tố vào tuần sau với tư cách bị cáo."

"Có phải tại tôi không?!"

Biên Bá Hiền thoát khỏi vòng tay Phác Xán Liệt, bị cáo tại Tòa án Quân sự, một khi bị phán tội sẽ phải nhận chế tài giam giữ, sẽ phải ngồi tù.

Phác Xán Liệt xoa đầu Biên Bá Hiền, mỉm cười trấn an y: "Không liên quan gì đến em, tôi đã biết trước sớm muộn gì tôi và Hoa Lam cũng có ngày này."

Phác Xán Liệt mở văn kiện trước mặt, thấy thời gian trên mặt giấy triệu tập là cùng ngày hẹn làm phẫu thuật cho Biên Bá Hiền.

"Cậu cầm văn kiện ra ngoài trước rồi liên hệ với bên luật sư, tối nay ta sẽ tới đó trao đổi chi tiết."

Phác Xán Liệt trả lại văn kiện cho Mẫn Sơn, an bài mọi chuyện.

Mẫn Sơn nhanh chóng rời đi để liên lạc với luật sư.

Người vừa đi, Biên Bá Hiền lập tức đứng dậy.

"Tôi đi, tôi rời khỏi đây ngay, như vậy sẽ không có chuyện gì!"

Phác Xán Liệt ôm lấy Biên Bá Hiền, đẩy người xuống ghế sô pha.

Chóp mũi của hắn chạm nhẹ vào chóp mũi Biên Bá Hiền: "Em cho là nếu không có em, giữa tôi và Hoa Lam sẽ không có chuyện gì nữa ư?

Vừa hay đây cũng là một cơ hội tốt."

"Cơ hội?"

Biên Bá Hiền nhìn, nghi ngờ hỏi.

Phác Xán Liệt nghiêng đầu, hạ thấp người xuống: "Cơ hội để xử lý gọn hắn ta."

"Nhưng mà anh..."

"Suỵt!", Phác Xán Liệt đặt ngón tay lên môi Biên Bá Hiền,"Chuyện này không cần em bận tâm, bây giờ chúng ta có chuyện quan trọng hơn phải làm."

Phác Xán Liệt đè tay Biên Bá Hiền xuống sô pha, mười ngón tay đan chặt...

"Không cần lo lắng cho tôi đâu, chỉ một lát nữa thôi, em nên lo lắng cho chính bản thân mình thì hơn, tiểu vương tử của tôi!"
 
Back
Top Bottom