Từ căn phòng nồng nặc mùi tanh ấy, ánh đèn trắng hắt xuống gay gắt đến mức lina phải nheo mắt. thứ ánh sáng lạnh lẽo ấy không có chút ấm áp nào.
Không gian bên trong rộng hơn cô nghĩ.
Giữa phòng là một chiếc bàn inox dài, mặt bàn phản chiếu ánh đèn thành những vệt sáng chói mắt.
Phía bên trái, từng mảng thịt lớn treo lủng lẳng trên móc sắt.
Chúng đung đưa rất khẽ, như thể vừa mới bị chạm vào.
Một giọt.
Rồi thêm một giọt nữa.
Máu nhỏ từ mép thịt xuống sàn, tạo thành âm thanh tí tách đều đặn trong căn phòng yên tĩnh.
Mùi tanh xộc thẳng lên mũi cô — nồng, đặc quánh.
Tim cô đập mạnh.
Trong một thoáng, dưới lớp thịt đỏ au ấy, cô tưởng như nhìn thấy hình dạng của một cánh tay.
Lina trừng mắt nhìn.
Từ trong góc khuất căn phòng ấy vọng ra 1 tiếng nói trầm.
"Bên ngoài ồn ào quá đấy!"
Lina khẽ ngẩng lên.
Cô nheo mắt, cố nhìn xuyên vào khoảng tối bên trong xem kẻ vừa lên tiếng là ai.
Tiếng bước chân chậm rãi vọng ra.
Một bóng người cao lớn dần hiện rõ nơi khung cửa.
Hắn mặc áo ba lỗ trắng, quần jean xanh, đi ủng và đeo tạp dề.
Nhưng đó không phải thứ khiến Lina chết lặng.
Không phải thân hình vạm vỡ.
Cũng không phải gương mặt góc cạnh.
"Là máu!"
Máu loang khắp tạp dề, máu vấy lên cánh tay.
Hắn bước ra ngoài, trên tay cầm một con dao lớn, lưỡi dao vẫn còn đỏ sẫm.
Cả hai cô gái tái mét.
Lina cứng người, không thốt nên lời, còn Sel thì hét lên thất thanh.
"Aaa-—!"
"Này!
Cô hét cái gì vậy?
Là Dray đây."
"Dray?"
Lina nói nhỏ
"Trời ơi, anh dọa chết tôi mất, Dray.
Bộ dạng anh trông như vừa xử tử ai không bằng."
Sel cằn nhằn, nhưng vẫn không giấu được vẻ hoảng hốt.
Dray gãi đầu - "Trời ạ, tôi còn một đống thịt còn chưa xử lý mà cô ở ngoài này ồn quá đấy."
Xử lý... thịt??!
Nghe đến đó, Lina lập tức nâng mức cảnh giác lên cao nhất.
Cô lùi lại một bước, rồi bất ngờ quay người bỏ chạy.
"Lina!"
Sel giật mình đuổi theo, nhưng đã muộn.
====================================
Chạy được một đoạn khá xa, Lina nép vào một góc khuất, thở dốc.
"Nhà gì như mê cung... tìm mãi chẳng thấy lối ra..."
- Lina lẩm bẩm
"Cô đang tìm lối ra à?"
Giọng nói vang lên ngay phía sau.
Lina giật bắn người.
Cô quay phắt lại.
Dray đã đứng ngay sau lưng cô từ lúc nào.
"Cô phản ứng hơi mạnh đấy."
- Dray tiến lại gần
Theo phản xạ Lina quay người định bỏ chạy tiếp, nhưng lại bị Dray nắm lấy tay lại.
Uỳnh!!----- "Bỏ tôi ra!!!"
Lina gằn giọng, quay sang đá cho Dray một cú đau điếng.
May thay hắn ta kịp thời né được.
"Chà, đá uy lực đấy, hỏng hết tường rồi này."
- Dray cười đùa
Lina im lặng, nhìn Dray với ánh nhìn cẩn trọng.
"Có lẽ cô đang hiểu lầm về tôi khi thấy bộ dạng kinh dị này nhỉ.
Đừng sợ, thực ra tôi mới mổ heo thôi.
Phòng vừa rồi là kho đông của căn nhà này đấy."
Cô bắt đầu khự lại, nhìn lại bộ dạng của hắn, đang xen vào đó cô ngửi thấy mùi máu không hề giống mùi tanh như máu người.
"Tôi bảo rồi mà"
"Sao tôi phải tin anh chứ?"
- Lina vẫn cảnh giác trước Dray
"Tùy cô thôi.
Mà chẳng phải cô muốn thoát khỏi đây sao?
Tôi có thể giúp"
Nói xong Dray rời đi, bỏ mặc Lina đứng ở đấy.
Cô nhìn quanh thì cũng chỉ toàn là dãy phòng dài như bất tận, kèm chút đèn mờ trong căn nhà này.
Thật u ám..
Lina đứng yên vài giây.
Dù không tin hắn, cô cũng chẳng biết đường ra.
Không chần chừ thêm nữa, Lina chạy theo Dray.
"Tôi tưởng cô không muốn đi theo tôi chứ?"
"Tôi chỉ muốn thoát ra khỏi đây thôi.."
"Chà, vậy cô vào đây bằng cách gì?"
"Tôi cũng không biết nữa.
Tôi bị cô gái lạ mặt kia bắt vào đây."
"Cô gái nào?"
"Cái cô vật lộn với tôi trước phòng mổ thịt của anh đó.
Cô ấy bảo cô ấy tên Sel.
Tự nhiên cô ấy lôi tôi từ trường đến đây chẳng biết để làm gì.
Tôi có gì để mua chuộc đâu."
"Sel à... từ trường đến đây sao..?"
- Dray trầm ngâm
Chợt không khí giữa hai người im lặng lại
"Gì vậy trời??
Mình đang bị bắt vào đây rồi tự nhiên kể lể với anh ta vậy??
Hắn ta là đồng bọn mà!!"
- Lina nghĩ thầm
Rồi cô nhìn sang Dray.
Dáng người cao, vạm vỡ, khuôn mặt cũng ưa nhìn.
"Sao trông quen vậy nhỉ?"
=======================================
Một lát sau, Dray đưa cô đến căn phòng ngủ.
Căn phòng không lớn.
Một chiếc giường đơn đặt sát tường, chăn ga màu nhạt được trải gọn gàng.
Bên cạnh là chiếc bàn nhỏ với đèn ngủ ánh vàng dịu và một cuốn sổ nằm trên mặt bàn.
Đối diện giường là tủ quần áo và cửa sổ đóng kính không để lại một khe hở.
"Anh đưa tôi đến căn phòng này làm gì vậy?"
- Lina nhìn sang Dray
"Tạm thời cô cứ nghỉ ngơi trong căn phòng này đi.
Có vẻ như cô đã ở đây tới không để ý thời gian, bây giờ trời đã tối rồi."
"Thôi không cần đâu, tôi tự về được"
Dray hơi cau mày lại "Cô điên à, đường ở đây vắng với lại cách khá xa với thành phố.
Cô đi có mà lạc đấy."
Lina có chút lưỡng lự, nhưng vẫn cố cãi lại
"Thứ nhất, tôi bị bắt đưa đến đây.
Thứ hai, anh có quyền gì cấm cản tôi"
Dray nổi nóng, vẻ mặt khó chịu bắt đầu hiện rõ trên mặt.
Hắn tiến lại gần, ép sát cô vào tường, tay chặn cô lại.
"Quyền gì à?"
- Giọng Dray trầm xuống, không lớn tiếng nhưng cứng lại - "Tôi đưa cô đến đây không phải để nhốt cô.
Tôi chỉ muốn tốt cho cô thôi.
Nếu cô nghi ngờ về tôi như vậy thì thôi, tùy ý cô muốn."
Không khí giữa cả hai trở nên căng thẳng.
Từng hơi thở nhẹ của cả hai, từng giây trôi qua giữa ánh nhìn của cả hai người.
Và rồi, Dray thở dài, buông đôi tay ra khỏi tường, hắn quay đầu bước đi ra khỏi phòng.
Cô đứng lặng một lúc, ánh mắt vô định lướt quanh căn phòng.
Cô bước lại gần cửa sổ.
Làn gió lạnh len qua khe gỗ, khẽ luồn qua sau cổ khiến cô rùng mình.
Bên ngoài, tiếng chim cú vang lên.
"Có lẽ... anh ta nói đúng."
- Lina nghĩ thầm
Cô quay lại, tiến về phía chiếc bàn cạnh giường.
Vừa ngồi xuống, một vật nhỏ rơi khỏi túi váy cô.
[Cạch]
"Lại là nó..."
Cây bút của Sel nằm lăn lóc dưới sàn.
Cô không nhớ chính cô hay Sel đã bỏ nó vào túi từ lúc nào.
Một thoáng chần chừ, rồi Lina cúi xuống nhặt lên.
Trước mặt cô là cuốn sổ bìa đỏ nằm ngay trước tầm mắt.
Cô mở ra, chỉ có những trang giấy trắng.
Ban đầu chỉ là vài nét cô vẽ nguệch ngoạc — những món ăn cô thích, những hình dạng không rõ ràng.
Mực thấm xuống giấy, loang nhẹ.
Rồi không hiểu sao, tay cô chậm lại.
Tay vô thức viết vài dòng chữ.
"Mình muốn về nhà."
Dòng chữ xuất hiện trên trang giấy trước khi cô kịp suy nghĩ.
Lina nhìn nó một lúc lâu, cô thở dài.
Mi mắt cô cũng nặng dần.
Cơn buồn ngủ ập đến, cơ thể cô bắt đầu nhẹ tênh.
Lina gục xuống bàn, má tựa lên trang giấy.
Định bụng rằng, cô chỉ chợp mắt một lúc thôi.
Và rồi thiếp đi.
Căn phòng lại trở về yên lặng.
====================================================
Hết chương 2