Khác Doppelgänger

  • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu

[BOT] Wattpad

Administrator
25/9/25
177,795
0
0
407776042-256-k881614.jpg

Doppelgänger
Tác giả: Akane_2527
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Lina - một cô sinh viên năm 2, cô thường xuyên mơ về một ký ức mà cô không nhớ nổi.

Một buổi sáng bình thường ở trường đại học, cô bị một cô gái lạ mặt kéo đi.

Cô gái ấy có gương mặt giống hệt cô, bảo mình đến để bảo vệ Lina và rồi đưa cô về một căn nhà kì lạ.

Ở đó, những căn phòng trống rỗng nối tiếp nhau, những cánh cửa bị che kín, mùi cồn sát khuẩn nồng nặc.

Lina chỉ muốn rời đi.

Nhưng càng tìm lối thoát, cô càng nhận ra có điều gì đó không ổn với căn nhà này...

Và cô gái đó thật sự là ai?



lina​
 
Doppelgänger
Chương 1


"Mẹ ơi..

Mẹ ơi.." – Cô bé vừa chạy vừa gọi mẹ, nước mắt rơi không ngừng.

"Lina à..

Con phải tránh xa mẹ..."

Giọng nói ấy dần tan vào hư vô.

Ánh sáng nhạt dần.

Tai cô ù đi.

Mắt cô bé nhắm lại, dòng nước mắt cũng ngưng chảy xuống.

Mọi thứ trước mắt chậm rãi tan biến.

Trần nhà quen thuộc hiện ra trong tầm nhìn mờ đục.

Cô nằm bất động vài giây, lắng nghe nhịp thở của chính mình.

Không biết đã bao nhiêu lần cô mơ thấy cảnh này.

Một cảm giác trống rỗng quen thuộc kéo đến, mở đầu cho một ngày mới nhạt nhòa trong cuộc sống của cô.

"Lại là giấc mơ ấy..

Tôi chẳng nhớ gì cả..."

------------------------------------------------------------------------------------------

Cũng như bao buổi sáng, Lina – cô sinh viên đại học năm 2, bước chậm rãi trong khuôn viên trường.

Vóc dáng nhỏ nhắn cùng với mái tóc dài, đen tuyền buông thẳng sau lưng.

Gương mặt cô vẫn có nét khá ưa nhìn nhưng lại mang vẻ vô hồn khiến cô dễ dàng chìm vào đám đông.

Trang phục quen thuộc vẫn là áo sơ mi cộc tay, chân váy xanh đậm, bên ngoài khoác chiếc áo len xám cũ – món quà sinh nhật năm 18 tuổi mà bà đã đan cho cô.

Tay cô đang ôm đống sách vở, bước đi chậm rãi trong khuôn viên trường.

Xung quanh, từng nhóm học sinh đi cạnh nhau, cười nói rôm rả.

Có người khoác vai bạn mình, có người vừa đi vừa bàn trận bóng rổ ngày hôm qua.

Âm thanh nhộn nhịp ấy hòa vào không khí buổi sáng, tạo nên một khung cảnh nhộn nhịp trong khuôn viên trường đại học.

Lina lướt qua mọi người, ánh mắt đen sâu vô cảm.

Trong lòng cô, mọi thứ đều nhạt nhòa, không có gì để cô phải bận tâm tới.

Với Lina, thế giới này giống như một thước phim đang chạy, còn cô chỉ là nhân vật quần chúng thôi.

Lát sau, Lina vào lớp.

Cô vừa ngồi xuống ghế thì cánh cửa phòng học bỗng bật mở.

Một cô gái lạ mặt từ đâu xông vào với vẻ mặt hớn hở.

"Chào Lina!

Nào!

Tụi mình cùng đi thôi!"

Giọng nói đầy hào hứng khiến cả lớp quay lại nhìn.

Lina sững người.

Cô còn chưa kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra thì cô gái kia đã nắm lấy tay cô, kéo đi không chút do dự.

Đôi chân Lina bất giác bước theo, như thể cơ thể tự phản ứng trước khi kịp suy nghĩ.

"Cậu là ai vậy?" – Lina ngơ ngác hỏi.

Cô gái không trả lời, chỉ kéo Lina đi về phía sau trường.

Ánh nắng len qua những tán cây, rải xuống nền đất những vệt sáng nhạt nhòa.

Từ phía sau, Lina nhìn cô gái ấy.

Thân hình nhỏ nhắn cũng cỡ cô, mái tóc ngắn đen ngang vai."

Sao cô ta mặc trang phục cũng giống mình vậy nhỉ?"

Lúc này, cô gái mới quay lại.

Đôi mắt to nâu vàng sáng lên, cô gái ấy cười rạng rỡ.

"Mình cùng đi khỏi đây thôi." – Cô gái lạ mặt nói

Lina nhìn cô gái ấy với ánh mắt đầy khó hiểu.

"Đi?

Mà cậu là ai vậy?"

Cô gái kia tươi cười.

"Mình chính là cậu."

"Hả?

Cậu nói cái gì vậy?!"

- Lina nhăn mặt khó hiểu

Không chờ Lina phản ứng thêm, cô gái ấy vội nắm tay kéo Lina.

Cả hai đi xuyên qua một khe hẹp giữa các bức tường cổng - một khe nhỏ gần như chẳng ai để ý tới, bị che khuất bởi một bụi cây rậm rạp.

Lina hoảng hốt giật tay lại.

"Không!

Mình không đi theo cậu.

Đừng có gây rắc rối cho tôi!"

Nói xong, Lina quay đầu bỏ đi.

"Đừng đi!"

Lina vừa mới bước được vài bước thì bỗng một tiếng chói tai vang lên.

Mọi thứ trước mắt tối sầm lại.

Lina ngã xuống và ngất đi.

"Mình đã nói đừng đi rồi mà..."

- cô gái kia khẻ nói

—--------------------------------------------------------------------------------------------------------------------

Tỉnh dậy, đầu cô đau như bị búa bổ.

Nhưng điều khiến Lina hoang mang hơn cả là cô đang nằm trên một chiếc sofa trong một căn phòng hoàn toàn xa lạ.

Cô chậm rãi ngồi dậy.

Mọi thứ xung quanh căn phòng khá sạch sẽ, vật dụng trong nhà đều được để gọn gàng, nhưng lại thiếu ánh sáng tự nhiên từ bên ngoài.

Tất cả cửa sổ trong phòng đều bị che kín bằng nhiều lớp gỗ, không để lại 1 chút khe hở nào.

Đặc biệt hơn cả, cô chẳng hiểu nổi sao căn phòng chỉ nồng nặc mùi cồn.

"Thật ngột ngạt..."

Đúng lúc đó, một luồng gió lạnh lướt qua sau lưng.

Lina giật mình quay lại.

"Lại là cậu!

Sao tôi lại ở đây?!"

Cô gái kỳ lạ xuất hiện ngay trước mặt Lina, mặt vui vẻ tươi cười đáp.

"Đây là nhà tớ" - cô khựng lại - "À không... nhà của chúng mình."

Lina lùi lại một bước, ánh mắt lạnh nhưng đầy cảnh giác nhìn cô gái trước mặt.

Cô gái khẽ thở dài.

"Xin lỗi vì đã để cậu ra nông nỗi này.

Nhưng mình làm vậy chỉ để bảo vệ cậu thôi."

"Bảo vệ tôi á?!"

- Lina cắt ngang - "Ai cần cậu làm việc chứ!

Tôi sống rất bình thường.

Không có chuyện gì cần phải bảo vệ tôi cả.

Mau đưa tôi ra khỏi đây ngay!"

Bầu không khí trong phòng trở nên nặng nề.

Rồi bỗng..

(Uỳnh!!!)

Bất ngờ xuất hiện phía sau, Lina quật cô gái đè xuống sàn nhà.

Cô gái kia chưa kịp phản kháng chỉ vội la lên "Đau quá.."

Lina cứ mặt kệ càng ghì chặt cô gái xuống sàn, không cho cô ta nhúc nhích.

"Nè!

Cậu cứ đè tớ như vậy... làm sao tớ cho cậu ra khỏi đây.."

Lina buông lỏng tay, cô gái từ từ bò dậy.

Mặc dù bị đè xuống sàn đau điếng nhưng cô gái vẫn cố gượng cười nói:

"Thôi được rồi, để tớ giới thiệu trước.

Tớ là..Sel, tớ được bà Qi cử đến để bảo vệ cậu."

"Sao lại là bà ta..."

- Lina tối sầm mặt lại

"Ơ sao thế?

Bà Qi là người rất tốt mà.

Bà ấy đã cưu mang tớ khi tớ còn là một đứa trẻ bị vứt ở ngoài đường.."

- Sel bỗng trầm mặt xuống - "Mà nè, bà Qi đã nhờ tôi đưa thứ này cho cậu."

Sel hớn hở, lấy trong túi ra, một chiếc bút bi Thiên Long màu xanh.

"Cậu đùa tôi à?!"

"Ơ ơ..

Mình xin lỗi nhaa.

Đây là bút của tớ.

Hì hì" - Sel cười gượng - "Đây, mới là bút của cậu nè, bà Qi nhắn tớ phải đưa tận tay cho cậu đấy."

Từ trong túi bên còn lại của Sel, cô ấy đưa ra trước mặt Lina một cây bút kim loại màu bạc có đường line vàng dọc dài từ đầu đến cuối bút.

"Thứ này để làm gì?"

"Để viết chứ sao, đồ ngốc này.

Nhưng đây là cây viết rất đặc biệt.

Bà Qi đưa cây bút này cho cậu là muốn cậu ghi ra những điều gì mà cậu muốn và nó sẽ thành sự thật" - Sel đáp

"Thật nhảm nhí!"

- Lina lạnh lùng nói

"Này, tớ nói thật đấy.

Đây là thứ bà Qi rất nâng niu và trân trọng nó.

Bà ấy còn bảo Cây bút này, khi ta viết lên những điều mà mình mong muốn thì chắc chắn điều đó sẽ thành sự thật."

Nghe xong Lina không chút phản ứng gì, cô quay đầu đi tìm lối để thoát ra khỏi nơi đây.

Sel thấy vậy vội chạy bám theo Lina.

Cấu trúc căn nhà không đến nổi to lớn như các căn hạng sang, nhưng lại có rất nhiều phòng.

Lạ lùng thay, khi Lina mở cửa từng phòng thì bên trong lại trống trơn, không có lấy 1 món đồ nội thất nào.

Và rồi đến cánh cửa cuối hành lang, thì Sel lại chạy đến cảng, nhất quyết không có Lina mở.

"Căn phòng này không có gì đâu...

Cậu không cần phải vào" - Sel ập ừng

"Đây là lối ra phải không?

Cậu tránh ra cho tôi đi!!"

- Lina quát

Một người đẩy, một người kéo, không ai nhượng bộ ai.

Rồi bỗng cánh cửa hé mở, làm cả hai ngã nhào vào nhau.

Một mùi hắt nồng nặc bắt đầu bay ra, xộc vào mũi khiến Lina khiến cô phải cau mày, bịt mũi lại.

"Cái quái gì trong đó vậy???"

============================================================================

Hết chương 1
 
Doppelgänger
Chương 2


Từ căn phòng nồng nặc mùi tanh ấy, ánh đèn trắng hắt xuống gay gắt đến mức lina phải nheo mắt. thứ ánh sáng lạnh lẽo ấy không có chút ấm áp nào.

Không gian bên trong rộng hơn cô nghĩ.

Giữa phòng là một chiếc bàn inox dài, mặt bàn phản chiếu ánh đèn thành những vệt sáng chói mắt.

Phía bên trái, từng mảng thịt lớn treo lủng lẳng trên móc sắt.

Chúng đung đưa rất khẽ, như thể vừa mới bị chạm vào.

Một giọt.

Rồi thêm một giọt nữa.

Máu nhỏ từ mép thịt xuống sàn, tạo thành âm thanh tí tách đều đặn trong căn phòng yên tĩnh.

Mùi tanh xộc thẳng lên mũi cô — nồng, đặc quánh.

Tim cô đập mạnh.

Trong một thoáng, dưới lớp thịt đỏ au ấy, cô tưởng như nhìn thấy hình dạng của một cánh tay.

Lina trừng mắt nhìn.

Từ trong góc khuất căn phòng ấy vọng ra 1 tiếng nói trầm.

"Bên ngoài ồn ào quá đấy!"

Lina khẽ ngẩng lên.

Cô nheo mắt, cố nhìn xuyên vào khoảng tối bên trong xem kẻ vừa lên tiếng là ai.

Tiếng bước chân chậm rãi vọng ra.

Một bóng người cao lớn dần hiện rõ nơi khung cửa.

Hắn mặc áo ba lỗ trắng, quần jean xanh, đi ủng và đeo tạp dề.

Nhưng đó không phải thứ khiến Lina chết lặng.

Không phải thân hình vạm vỡ.

Cũng không phải gương mặt góc cạnh.

"Là máu!"

Máu loang khắp tạp dề, máu vấy lên cánh tay.

Hắn bước ra ngoài, trên tay cầm một con dao lớn, lưỡi dao vẫn còn đỏ sẫm.

Cả hai cô gái tái mét.

Lina cứng người, không thốt nên lời, còn Sel thì hét lên thất thanh.

"Aaa-—!"

"Này!

Cô hét cái gì vậy?

Là Dray đây."

"Dray?"

Lina nói nhỏ

"Trời ơi, anh dọa chết tôi mất, Dray.

Bộ dạng anh trông như vừa xử tử ai không bằng."

Sel cằn nhằn, nhưng vẫn không giấu được vẻ hoảng hốt.

Dray gãi đầu - "Trời ạ, tôi còn một đống thịt còn chưa xử lý mà cô ở ngoài này ồn quá đấy."

Xử lý... thịt??!

Nghe đến đó, Lina lập tức nâng mức cảnh giác lên cao nhất.

Cô lùi lại một bước, rồi bất ngờ quay người bỏ chạy.

"Lina!"

Sel giật mình đuổi theo, nhưng đã muộn.

====================================

Chạy được một đoạn khá xa, Lina nép vào một góc khuất, thở dốc.

"Nhà gì như mê cung... tìm mãi chẳng thấy lối ra..."

- Lina lẩm bẩm

"Cô đang tìm lối ra à?"

Giọng nói vang lên ngay phía sau.

Lina giật bắn người.

Cô quay phắt lại.

Dray đã đứng ngay sau lưng cô từ lúc nào.

"Cô phản ứng hơi mạnh đấy."

- Dray tiến lại gần

Theo phản xạ Lina quay người định bỏ chạy tiếp, nhưng lại bị Dray nắm lấy tay lại.

Uỳnh!!----- "Bỏ tôi ra!!!"

Lina gằn giọng, quay sang đá cho Dray một cú đau điếng.

May thay hắn ta kịp thời né được.

"Chà, đá uy lực đấy, hỏng hết tường rồi này."

- Dray cười đùa

Lina im lặng, nhìn Dray với ánh nhìn cẩn trọng.

"Có lẽ cô đang hiểu lầm về tôi khi thấy bộ dạng kinh dị này nhỉ.

Đừng sợ, thực ra tôi mới mổ heo thôi.

Phòng vừa rồi là kho đông của căn nhà này đấy."

Cô bắt đầu khự lại, nhìn lại bộ dạng của hắn, đang xen vào đó cô ngửi thấy mùi máu không hề giống mùi tanh như máu người.

"Tôi bảo rồi mà"

"Sao tôi phải tin anh chứ?"

- Lina vẫn cảnh giác trước Dray

"Tùy cô thôi.

Mà chẳng phải cô muốn thoát khỏi đây sao?

Tôi có thể giúp"

Nói xong Dray rời đi, bỏ mặc Lina đứng ở đấy.

Cô nhìn quanh thì cũng chỉ toàn là dãy phòng dài như bất tận, kèm chút đèn mờ trong căn nhà này.

Thật u ám..

Lina đứng yên vài giây.

Dù không tin hắn, cô cũng chẳng biết đường ra.

Không chần chừ thêm nữa, Lina chạy theo Dray.

"Tôi tưởng cô không muốn đi theo tôi chứ?"

"Tôi chỉ muốn thoát ra khỏi đây thôi.."

"Chà, vậy cô vào đây bằng cách gì?"

"Tôi cũng không biết nữa.

Tôi bị cô gái lạ mặt kia bắt vào đây."

"Cô gái nào?"

"Cái cô vật lộn với tôi trước phòng mổ thịt của anh đó.

Cô ấy bảo cô ấy tên Sel.

Tự nhiên cô ấy lôi tôi từ trường đến đây chẳng biết để làm gì.

Tôi có gì để mua chuộc đâu."

"Sel à... từ trường đến đây sao..?"

- Dray trầm ngâm

Chợt không khí giữa hai người im lặng lại

"Gì vậy trời??

Mình đang bị bắt vào đây rồi tự nhiên kể lể với anh ta vậy??

Hắn ta là đồng bọn mà!!"

- Lina nghĩ thầm

Rồi cô nhìn sang Dray.

Dáng người cao, vạm vỡ, khuôn mặt cũng ưa nhìn.

"Sao trông quen vậy nhỉ?"

=======================================

Một lát sau, Dray đưa cô đến căn phòng ngủ.

Căn phòng không lớn.

Một chiếc giường đơn đặt sát tường, chăn ga màu nhạt được trải gọn gàng.

Bên cạnh là chiếc bàn nhỏ với đèn ngủ ánh vàng dịu và một cuốn sổ nằm trên mặt bàn.

Đối diện giường là tủ quần áo và cửa sổ đóng kính không để lại một khe hở.

"Anh đưa tôi đến căn phòng này làm gì vậy?"

- Lina nhìn sang Dray

"Tạm thời cô cứ nghỉ ngơi trong căn phòng này đi.

Có vẻ như cô đã ở đây tới không để ý thời gian, bây giờ trời đã tối rồi."

"Thôi không cần đâu, tôi tự về được"

Dray hơi cau mày lại "Cô điên à, đường ở đây vắng với lại cách khá xa với thành phố.

Cô đi có mà lạc đấy."

Lina có chút lưỡng lự, nhưng vẫn cố cãi lại

"Thứ nhất, tôi bị bắt đưa đến đây.

Thứ hai, anh có quyền gì cấm cản tôi"

Dray nổi nóng, vẻ mặt khó chịu bắt đầu hiện rõ trên mặt.

Hắn tiến lại gần, ép sát cô vào tường, tay chặn cô lại.

"Quyền gì à?"

- Giọng Dray trầm xuống, không lớn tiếng nhưng cứng lại - "Tôi đưa cô đến đây không phải để nhốt cô.

Tôi chỉ muốn tốt cho cô thôi.

Nếu cô nghi ngờ về tôi như vậy thì thôi, tùy ý cô muốn."

Không khí giữa cả hai trở nên căng thẳng.

Từng hơi thở nhẹ của cả hai, từng giây trôi qua giữa ánh nhìn của cả hai người.

Và rồi, Dray thở dài, buông đôi tay ra khỏi tường, hắn quay đầu bước đi ra khỏi phòng.

Cô đứng lặng một lúc, ánh mắt vô định lướt quanh căn phòng.

Cô bước lại gần cửa sổ.

Làn gió lạnh len qua khe gỗ, khẽ luồn qua sau cổ khiến cô rùng mình.

Bên ngoài, tiếng chim cú vang lên.

"Có lẽ... anh ta nói đúng."

- Lina nghĩ thầm

Cô quay lại, tiến về phía chiếc bàn cạnh giường.

Vừa ngồi xuống, một vật nhỏ rơi khỏi túi váy cô.

[Cạch]

"Lại là nó..."

Cây bút của Sel nằm lăn lóc dưới sàn.

Cô không nhớ chính cô hay Sel đã bỏ nó vào túi từ lúc nào.

Một thoáng chần chừ, rồi Lina cúi xuống nhặt lên.

Trước mặt cô là cuốn sổ bìa đỏ nằm ngay trước tầm mắt.

Cô mở ra, chỉ có những trang giấy trắng.

Ban đầu chỉ là vài nét cô vẽ nguệch ngoạc — những món ăn cô thích, những hình dạng không rõ ràng.

Mực thấm xuống giấy, loang nhẹ.

Rồi không hiểu sao, tay cô chậm lại.

Tay vô thức viết vài dòng chữ.

"Mình muốn về nhà."

Dòng chữ xuất hiện trên trang giấy trước khi cô kịp suy nghĩ.

Lina nhìn nó một lúc lâu, cô thở dài.

Mi mắt cô cũng nặng dần.

Cơn buồn ngủ ập đến, cơ thể cô bắt đầu nhẹ tênh.

Lina gục xuống bàn, má tựa lên trang giấy.

Định bụng rằng, cô chỉ chợp mắt một lúc thôi.

Và rồi thiếp đi.

Căn phòng lại trở về yên lặng.

====================================================

Hết chương 2
 
Back
Top Dưới