Khác Đóng vai râu trắng tại thế giới kumo desu ga nani ka?

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Đóng Vai Râu Trắng Tại Thế Giới Kumo Desu Ga Nani Ka?
Chương 18:nhiệm vụ đột xuất (6)


Trước sự tấn công mạnh mẽ của bày ma ưng,tôi chỉ cố gắng dùng liên tiếp cạo và nguyệt bộ để tránh né đồng thời sử dụng chấn động để đẩy bọn nó ra vì tôi không muốn bầy ma ưng này rút lui về tổ của bọn chúng,thứ tôi nên làm là nhử nhử bọn chúng cách càng xa cảng tốt:

- Ối suýt trúng,lại đây lại đây.

*Vút

- Ối cái áo choàng của ta sao mày dám chấn không.

* Vút vút vút...

- Ấy chà ấy chà ấy chà...

Mỗi câu ấy chà là một cú tránh sự tấn công của tôi, mặc dù bọn chúng rất đông nhưng cách tấn công của chúng quá đơn điệu nên haki quan sát của tôi rất dễ dàng tránh được chúng.

Ưng vương hiện tại đang kì quái,vì tên nhân loại ở trước mắt nó chẳng có vẻ gì là đang chiến đấu cả,hắn giống như...đang chơi đùa với bọn chúng vây.

Thân là một thượng vị ma vật,ưng vương đương nhiên có một trí tuệ khác xa so với đồng loại,nó nhanh chóng nhận ra sự khác thường của tôi và cảnh giác xung quanh bốn phía,chợt nó ngó về phía ngọn núi nơi nó ở thì phát hiện ra một bụi cỏ đáng ngờ đang từ từ di chuyển lên ngọn núi của nó.

Nó tức giận và kêu lên một tiếng,bọn ma ưng xung quanh ngay lập tức thành lập một vòng tròn bao vây quanh tôi còn ma ưng thì lao nhanh về ngọn núi của nó.

- Chết tiệt,bọn chúng phát hiện ra rồi.

Mặc dù muốn lao ra cứu tên nhóc đầu nấm nhưng với khoảng gần 100 con ma ưng bao quanh tôi thế này thì chắc ko đơn giản đâu,thôi thì xem số ngươi thế nào rồi Helmet.Tôi nhanh chóng tập trung năng lực chấn động lại ở cánh tay tôi,thanh đao thì tôi gác trên vai,quang cầu ở trên tay phải của tôi thì sáng lấp lánh hơn mọi khi và toả ra khí tức vô cùng kinh khủng đến nỗi bọn ma ưng không dám bén mảng lại gần:

- Ta khuyên các ngươi nên cút đi,nếu không thì e rằng là KHÔNG GIÒN ĐÂU!!!ĐẠI CHẤN KHÔNG!!

Một vết nức 10 mét ngay lập tức hiện lên,toàn bộ thung lũng đang run rẩy trước sức mạnh của tôi.

*Ở bên kia của Helmet:

- Phù phù cố lên sắp đến nơi rồi hộc...hộc

Helmet vẫn đang cố gắng miệt mài leo lên mà không hay biết có nguy hiểm đang từ từ lại gần mình.

- Ủa sao gió có vẻ mạnh vậy ta,bộ trên núi gió khoẻ lắm à.

Helmet ngửa đầu lên thì thấy Ưng vương với đôi mắt chứa đầy sự tức giận đang nhìn chằm chằm hắn.Helmet sững sờ vài giây và....

- GOMENNASAIIIII.....

Bây giờ Helmet đang chạy ngay đi trước khi mọi chuyện tồi tệ hơnnn.Ưng vương thì đang ở ngay sau lưng hắn và điên cuồng sử dụng kĩ năng phong ma pháp [Phong trảm] truy sát tên nhóc đầu nấm.

Helmet vừa chạy vừa phải nhảy để tránh né sự công kích của ưng vương,hắn nhanh chong chạy zích zắc vào các khe rãy đá để tránh né sự công kích của ưng vương.

- Phải cố gắng ,cố gắng để thực hiện phương pháp dự phòng hộc...hộc...

*Hồi tưởng quá khứ:

- Nếu như kế hoạch bị thất bại thì sao,tôi sẽ có khả năng bị bọn ma ưng đuổi.

Helmet lo lắng hỏi vì nếu kế hoạch thất bại thì số phận của hắn phải gọi là thảm hơn cả chữ thảm.

Trông đợi từ lời nói của tôi,tôi chỉ lạnh lùng nói:

- Thì ngươi chỉ cần chạy thôi,như lúc trước ấy.

Helmet:......Nhà ngươi nghĩ cái quái gì vậy hả🤬🤬

Tôi bình tĩnh trả lời:

- Thì không đúng sao.

Helmet:Đúng cái con khỉ ấy.

-Thì khi ngươi bị phát hiện thì ngươi phải cố gắng chạy thoát để câu giờ để ta đến cứu ngươi rồi.

Helmet:Nhưng lần này có khả năng Ưng vương sẽ đuổi ta đấy.

- Gura gura đấy ko phải là cơ hội sao.

Helmet:Cơ hội gì???😳😳

- Cơ hội để ta xử bọn ma vật nhãi nhép kia đấy.

Helmet:Cũng đúng nhưng mà tôi sẽ chết đấy.😱😱

Tôi nghiêm mặt lại và nói:

- Đây là một trận đánh cược,hoặc là ta đánh bại hết đám ma ưng rồi tới cứu được ngươi hoặc là bọn ma ưng sẽ đánh bại ngươi rồi sẽ tới đánh với ta.

Helmet vẫn cố gắng từ chối một cách quyết liệt:

- Không không đời nào ta làm theo cái kế hoạch này ,nó quá nguy hiểm.

- Được thôi.

Helmet trừng mắt nhìn tôi với cái biểu cảm kinh ngạc nhưng khi nghe xong câu sau thì hắn trầm mặt:

- Nhưng ở quanh đây có khá nhiều ma vật đấy,nếu ko có ta ở đây thìiii ngươi tự hiểu đó nhaaa.

Helmet bây giờ bất lực muốn khóc,bây giờ hắn chọn phương án nào cũng nửa sống nửa chết,chắc chỉ còn phương án nghe theo sự chỉ dẫn của hắn thôi😭😭

-Thôi được rồi huhuhu cha ơi là cha sao cha bắt con đi theo tên này làm chi vậy🥲🥲😭😭

- Gura gura yên tâm đi xem tướng ngươi còn thọ lâu lắm.

- Thọ lâu cái con khỉ ấy🤬🤬

———————————————————————————

Chạy,chạy đó là những gì mà Helmet đang suy nghĩ trong lòng ,chợt hắn rẽ vào một cái ngõ thì sợ hãi bởi vì đây là...ngõ cụt,khi muốn quay về thì ma ưng đã đứng ở sau lưng,may mắn là cái ngõ này khá nhỏ nên có thể chống đỡ một thời gian.

Trước sự tấn công dồn dập của ưng vương,cái ngõ đang mở rộng ra đủ cho nó chui vào.Helmet tuyệt vọng kêu lên:

- Lần này e là xong thật rồi!!!😩

Khi ưng vương đang chuẩn bị tung đòn cuối để kết thúc Helmet,thì có một tiếng phát ra từ trên trời ,Helmet và ưng vương nhìn lên thì thấy tôi ở trên trời đang dơ đao lên chuẩn bị bổ xuống.

Ưng vương kêu lên một tiếng rồi cũng lao đến và sử dụng bộ móng vuốt đối đầu với đao của tôi.

Hai luồng sức mạnh không ai nhường ai giằng co giằng lại giữa tôi và ưng vương,cây cỏ ở xung quanh thì đã bị cuốn bay đi hết.Helmet ở bên cạnh thì nhanh chóng chạy ra một khoảng cách an toàn đủ để tránh khỏi ảnh hưởng của cuộc chiến này và không quên cổ vũ cho tôi:

-Cố lên nha Râu Trắng đại nhân!!!

Thấy hai chiêu thức đang ở thế ngang bằng,tôi quyết định ra tay trước.

- Ưng vươngggggg!!!

Tôi rống giận lên và sử dụng năng lực chấn động vào thanh đao,nhờ có thêm trợ lực nên tôi đã chiếm thế thượng phong,tôi thành công đột phá phòng ngự của ưng vương và chém một nhát vào cánh phải của nó tạo nên sát thương chí mạng.

-430

Nhìn thấy cảnh Ưng vương đang từ từ loạng choạng rơi xuống,tôi cũng trực tiếp đáp đất xuống.Ưng vương ở trước mặt tôi thì đang hốt hoảng tại sao hắn có thể tiến đến đây, chẳng phải nó đã ra lệnh cho thủ hạ của mình ngăn lại hắn rồi mà.

Chỉ là ưng vương không biết nếu nó đi qua chỗ đấy thì sẽ hết hồn vì ở đó có thể nói là một vùng máu đỏ theo kiểu "máu chảy thành sông" luôn.
 
Đóng Vai Râu Trắng Tại Thế Giới Kumo Desu Ga Nani Ka?
Chương 19:Nhiệm vụ đột xuất(cuối)


*Một lúc trước

-Rắc,Rắc

Sau cú ra chiêu của tôi,mọi đồ vật xung quanh tôi cũng chịu ảnh hưởng mà dần sụp đổ xuống,tạo nên một bãi chiến trường đất đá nức vỡ,còn bọn ma ưng ko biết tình hình của chúng thế nào nhưng chắc cũng khấm khá đâu.

Tôi bỗng dưng phun ra một ngụm máu,xem ra đây là tác dụng phụ của việc sử dụng năng lực chấn động quá giới hạn,tôi cũng không muốn chịu sự phản phệ này đâu nhưng mà để tốc chiến tốc thắng nên phải cố chịu thôi.

Xem ra còn phải rèn luyện cơ thể nhiều hơn,nếu không e là có một ngày tôi sẽ chết bởi vì năng lực của tôi đấy.

[Đinh,chúc mừng ngài đánh bại 28 con ma vật trung vị,chấn động độ thành thạo tăng 2,8%]

[Đinh,chúc mừng ngài thăng cấp thành công lv18]

[Đinh,chúc mừng ngài thăng cấp thành công lv19]

Nhờ có cơ chế phục hồi khi lên lv,vết thương của tôi nhanh chóng không đáng ngại nữa.Tôi tập trung quan sát xung quanh bởi vì tôi biết không đời nào bọn ma ưng dễ dàng bỏ cuộc dễ như vậy.

Đúng như tôi nghĩ,bọn chúng đã quay trở lại.Lần này ,chúng cũng không có sơ suất như hồi nãy nữa.Chỉ tập trung quấy phá tôi để tôi không thể tập trung ra chiêu được.

-Tao bực mình rồi đấy nhé,mấy con chim kia.Hôm nay chắc chắn sẽ có món chim nướng.😡😡

Tôi dồn toàn lực bộc phát ra haki bá vương cường độ mạnh nhất từ trước đến nay.Và hậu quả của việc này là đầu tôi đau ong ong cả lên,nhưng bên kia cũng bị ảnh hưởng khá nặng nề.

Hơn phân nửa quân số bị tôi làm cho ngất xỉu,tôi cố đứng thẳng chống lên bằng thanh đao để làm cho bọn chúng tưởng là tôi đây vẫn còn trâu lắm.

Hơn phân nửa đồng loại bị hạ,bọn ma ưng điên cuồng lên cùng nhau liều chết bổ nhào về phía tôi.Nhìn những con ma vật bị mất lý trí mà điên cuồng xông về đây,tôi nở nụ cười và giơ đao lên:

- ĐẾN HAY LẮM!!!YAHHHH!

*OÀNHHHH

Sau khi khói bụi tan đi,chỉ còn mỗi mình tôi đứng đấy,còn bọn ma ưng kia số phận của bọn nó thì mọi người tự hiểu.

Tôi quỳ một chân xuống thở hồng hộc vì đã dùng quá nhiều sức.

[Đing,chúc mừng ngài đánh bại 83 ma vật trung vị,độ chấn động thành thạo tăng 8,3%,haki quan sát độ thành thạo tăng 5%,haki vũ trang độ thành thạo tăng 6%,haki bá vương độ thành thạo tăng 6%]

[Đinh, chúc mừng ngài tăng cấp thành công đao thuật lv max,đao thuật lv max tăng cấp thành bậc thầy đao thuật]

[Đinh,chúc mừng ngài thăng cấp thành công đao khí lv7]

[Đinh, chúc mừng ngài tăng cấp thành công lv20]

[Đinh, chúc mừng ngài tăng cấp thành công lv21]

[Đinh, chúc mừng ngài tăng cấp thành công lv22]

Tính danh: Egward Newgate( Người chuyển sinh: Lê Văn Đạt )

Đẳng cấp: 22

Chủng tộc: Cự nhân

Trạng thái: Vị thành niên

HP: 2250

MP: 1980

SP: 2390

Kĩ năng thiên phú: Chấn Động (chưa thức tỉnh) :27,6%, Haki bá vương(sơ cấp):11%, Haki quan sát (sơ cấp)10,5%,Haki vũ trang (sơ cấp):11,5%

Kỹ năng:Bậc thầy đao thuật(lv1), Giám định(lv8),đao khí(lv7)

Dang hiệu: Nam nhân mạnh nhất thế giới, hình người thiên tai, người chuyển sinh

Còn thừa điểm kỹ năng: 1080

Xem thoáng qua bảng trạng thái thì tôi sử dụng cạo và nguyệt bộ đồng thời sử dụng haki quan sát để tìm đến chỗ của Helmet và Ưng vương.Lúc tôi đến thì thấy Helmet sắp bị làm thịt nên cũng lao tới quyết chiến với ưng vương.

*Hiện tại

Tôi và ưng vương,hai bên nhìn nhau đắm đuối,không ai dám ra tay trước.Tôi âm thầm tập trung chấn động năng lực vào lưỡi đao để cho Ưng vương tí nữa phải ăn một hố đau,sau khi tăng cấp lên tôi nghĩ rằng đòn sát thương này sẽ phải xấp xỉ 1000dame đấy.Ưng vương cũng chẳng kém cạnh,nó tập trung phong ma pháp vào hai cái vuốt sắc bén của nó,tôi sẽ gọi chiêu đó là phong trảo nếu được đặt tên.

Cả hai bên lẳng lặng tập trung để chuẩn bị chiêu thức cho mình như là một hồi yên lặng trước khi cơn bão ập tới.Cả hai ăn ý cùng một lúc ra chiêu.

Tôi và Ưng vương cùng đụng vào nhau thì có một làn sóng lan ra,nó cuốn bay đi hết đất đá xung quanh.

Chấn Không vs Phong trảo.Hai bên giằng co một hồi thì ưng vương lộ ra vẻ yếu thế hơn nên nó lui ra rồi bay lên cao.

Tôi cũng dùng nguyệt bộ để bay lên đứng đối diện với ưng vương.Một trận không chiến nổ ra,ưng vương mặc dù tốc độ cao hơn tôi nhưng bù lại tôi có phép tốc biến Cạo nên cũng không kém cạnh nó.

Cả hai bên không ai nhường ai, đao với vuốt va chạm nhau không dưới trăm lần.Ma ưng đột nhiên hét một tiếng,nó tập trung phong ma pháp lại dưới hai cánh và tạo lên một cơn lốc nhỏ hướng thẳng đến tôi.

-Cẩn thận Râu trắng đại nhân!!!😱😱

Helmet ở xa đó hốt hoảng la lên.Tôi bình tĩnh chuẩn bị chấn động để đánh tan ngọn gió này,nhưng chợt tôi nghĩ ra một chủ ý.Đây là một cơ hội để ĐỘT PHÁ.

Thế là tôi nắm chặt cây đao và nhắm mắt lại,từ từ cảm nhận thế giới xung quanh.Cơn lốc nhỏ đã đánh tới và xuyên qua bao bọc tôi trong sự hốt hoảng của Helmet và sự đắc ý của ưng vương.

Mặc dù phong ma pháp đã đánh trên thân tôi nhiều vết thương nhưng tôi không để ý mà tập trung để cảm nhận được hơi thở của thế giới.Đúng vậy,mục tiêu của tôi là lĩnh ngộ hơi thở sắt thép,mặc dù trước đó tôi đã cố gắng thử rất nhiều nhưng vẫn thất bại trong gang tấc.Nên tôi nghĩ đây chính là cơ hội của mình.

Tập trung,tập trung,tập trung,.....THẤY RỒI,tôi cảm nhận được nó rồi ,trước mặt của tôi là hơi thở của phong ma pháp.

Tôi cảm nhận được nó rồi xoay đao gác lên vai,tập trung haki vào lưỡi đao.Tôi mở mắt rồi hét lên:

- PHÁ CHO TAAAAA!!!!

Một đoạn đao khí cắt đứt phong ma pháp và hướng tới ưng vương.Ưng vương hốt hoảng né ra nhưng vẫn bị chặt đứt cánh của nó trong sự ngạc nhiên của Helmet.
 
Đóng Vai Râu Trắng Tại Thế Giới Kumo Desu Ga Nani Ka?
Chương 20:Hoàng đế của biển cả


Mất đi một bên cánh,Ưng vương nhanh chóng rơi xuống đất,máu tươi chảy ra ồ ạt từ bên cánh bị chặt của nó.Trạng thái của nó nhanh chóng chuyển về mất máu,hư nhược.

Tôi đáp đất nhìn ưng vương đăm chiêu suy nghĩ,Helmet chạy như điên về phía tôi hỏi thăm:

- Râu trắng đại nhân,vết thương của ngài.

- Không đáng lo ngại.

Tôi trấn an hắn rồi quay sang nhìn ưng vương,nó mặc dù có thể nói là đang loạng chà loạng chạng đứng lên,ánh mắt vẫn không hề buông bỏ.Tôi tán thưởng nó bằng một câu:

-Vương cũng có kiêu ngạo của vương ,tới làm kết thúc nào ưng vương.

Helmet lui ra một bên quan sát,tôi từ từ đi tới trước mặt ưng vương,tay phải từ từ dơ lên,quang cầu hiện lên bao bọc tay tôi,Ưng vương mặc dù có thể nói tình huống cửu tử nhất sinh nhưng nó không hề buông bỏ.Bên cánh còn lại tập trung phong ma pháp muốn đồng quy vô tận.

*Oànhhhhh

[Đinh,chúc mừng ngài đánh bại một con thượng vị ma vật,chấn động độ thành thạo tăng 4%,haki vũ trang độ thành thạo tăng 2%,haki quan sát độ thành thạo tăng 2%]

[Đinh,chúc mừng ngài tăng cấp thành công lv 23]

Mây bụi tan đi,Helmet nhìn lại chỗ đó chỉ còn mỗi tôi đứng đó đang nhắm mắt.Helmet đi lại bên cạnh hỏi:

- Kết thúc rồi hả,Râu Trắng đại nhân.

Tôi nhìn sang hắn hỏi:

- Helmet,ta hỏi ngươi một câu?

- Dạ.

Helmet ngạc nhiên nhìn tôi.

-Ngươi thấy ưng vương như thế nào?

Helmet lúng túng nói:

- Tôi không biết là ý gì vậy,thưa Râu...

- Gọi ta Newgate đi nhóc con.

Helmet:- Vâng...vâng ạ

- Thôi vậy,chắc ngươi không hiểu đâu nhưng ta nói này,khi ma vật tăng cấp lên làm thượng vị cấp,chúng sẽ trở nên có trị tuệ và đồng thời cũng có...sự kiêu ngạo của chúng.

Helmet mờ mịt hỏi lại:

- Sự kiêu ngạo,chúng có sao.

Tôi gật đầu xác nhận:

- Đối với ta mà nói chính là như vậy.Mà thôi ngươi leo lên núi kia lấy thảo dược đi.

Helmet:-À vâng ạ.

Nói xong,nhóc con đầu nấm nhanh nhẹn leo lên ngọn núi kia.

———————————————————————————

*Một lúc sau

Helmet leo xuống ngọn núi thấy bên cạnh tôi xuất hiện một cái gò đất cao 3,4mét nên tò mò hỏi

- Ngài Newgate đây là....

- Một ngôi mộ,thế thôi!!

Hiểu được ý nghĩ của tôi,Helmet lo lắng nói:

- Sao ngài không bán thi thể của bọn chúng,chắc chắn giá trị của chúng ko hề thấp đâu.

Tôi quay qua nói:

- Chúng có giá trị thế nào ta cũng mặc kệ,nhưng nhớ cho ta một câu này,Helmet.

-Dạ!!!😳😳

Tôi ngửa đầu lên nhìn bầu trời và nói:

- Đối với ta,gia đình chính là kho báu quan trọng nhất!Nếu đến gia đình mà không bảo vệ được thì danh hiệu nam nhân mạnh nhất thế giới ta thà vứt vào thùng rác cho rồi.

- Gia đình sao?

Helmet trầm mặt cúi xuống suy nghĩ điều gì đó,tôi cũng chẳng bận tâm mà chuẩn bị hành lý rồi đi về thành phố.

——————————————————————————

Sáng hôm sau.

Bọn tôi đã đến trước cửa thành,hoàn thành thủ tục và thành công đi vào.Tôi thì muốn đến nhà trọ để thăm Ace và Ami mà Helmet cứ nằng nặc đến nhà của hắn.Tôi với hắn đã có một trận đôi co ngay giữa đường.

- Phải đến nhà trọ của ta trước,Ace và Ami đã đợi 3 ngày rồi,ta phải đến thăm nó trước!!😡

- Ta phải về nhà,ta muốn đưa thảo dược cho cha ta và tắm táp thay quần áo cái đã,bộ đồ rơm rạ này quá xấu,ảnh hưởng đến hình tượng của ta.

- Phòng trọ.

- Nhà ta.

- Phòng trọ

- Nhà ta.

-....

-....

Mặc dù hai bọn tôi đáng cãi nhau náo loạn cả con đường lên nhưng quân lính xung quanh chẳng dám đến gần vì ai dám xen vào truyện của con trai công tước Morgan chứ.

Thấy mọi người dần bu lại quanh đây,tôi quyết định dùng biện pháp vũ lực để thuyết phục Helmet.

*Cốc

-Áaaa đau quá huhuuu

- Bớt nói nhiều,có muốn thêm 1 đấm hay là..

Helmet:-Vâng...vâng ạ😭😭

Sau khi thống nhất ý kiến một cách tự do trên tình thần bắt buộc,bọn tôi nhanh chóng di chuyển sang nhà trọ,đến cửa quán đã thấy bong dáng hai đứa nhóc ở ngay đấy rồi,

Thấy tôi về,Ami và Ace mừng quýnh lên ,lao vào long tôi ôm thật chặt:

- LÃO CHA!!

Chúng con nhớ người lắm!!

- Gura gura .. mới có 3 ngày mà các con đã thế này à.

Ở bên cạnh thấy cảnh gia đình chúng tôi đoàn tụ,chẳng hiểu sao Helmet lại nổi lên một cơn ghen tị.

- Thôi chuẩn bị thu dọn đồ đạc đi,chúng ta sắp phải đi rồi.

Ace,Ami:-Vângggg.

Quay sang thấy thằng nhóc đầu nấm đang bật chế độ ngáo ngơ,tôi đấm một cú vào đầu hắn để hắn tỉnh lại.

*Cốc.

- Áaaaaa.... sao ngươi đánh ta vậy.

- Ngươi cứ ngơ ngơ ngác ngác ấy,bảo sao ta không muốn đánh.Nhang lên,đi lên phòng tắm rửa mà chuẩn bị về nhà ngươi thôi.

Helmet bất lực đồng ý và đi lên lầu tắm rửa.Một lúc sau,cả nhóm đến trước cổng nhà quen thuộc của lão công tước đó.Đến nơi thì thấy sẵn ông quản gia đang đợi chúng tôi rồi,ông chẳng nói gì mà mở cửa mời chúng tôi vào.

Mặc dù là đã đến đây một lần rồi,nhưng tôi vẫn phải choáng ngợp trước vẻ đẹp của ngôi biệt thự này,vào bên trong lại càng xinh đẹp hơn nữa.Ace và Ami đi theo tôi thì mồm cứ mở rộng cả lên.

Đến phòng khách thì thấy lão công tước Morgan đã ở sẵn đó rồi.Ông ta mừng rỡ nói:

-Vậy là nhiệm vụ thành công rồi hả cậu Newgate.

- Gura gura...

đương nhiên rồi.

Nói xong tôi lấy ra ngọn thảo dược đưa cho ông ta,lấy được thảo dược,ông ta mừng rỡ đưa cho quản gia nói:

- Mau bảo dược sĩ chế tạo thuốc đi,nhanh lên!Phu nhân ta không chịu được lâu nữa đâu.

Quản gia gật đầu rồi ngay lập tức chạy như bay ra cửa,Morgan quay sang nhìn tôi cúi đầu:

- Chân thành cảm ơn cậu,nếu không có cậu tôi không biết phu nhân tôi sẽ phải bị gì nữa.

- Cảm ơn ngài Newgate.

Helmet cũng đi sang và cảm ơn tôi.

- Không cần,không cần phải như thế đâu,hoàn thành nhiệm vụ là điều tất yếu của một mạo hiểm giả mà.Còn xin hỏi phần thưởng thì...

Morgan:-À quên mất,người đâu mang ra đây.

Chỉ thấy có một người hầu mang ra một chiếc hộp nhỏ và một tờ giấy gì đó.Morgan cầm lên và giải thích:

- Trong này chứa một đồng vàng Aleuis,còn đây là tờ giấy chính minh cho sự sở hữu 100 kị sĩ kia của cậu,xin cậu nhân cho.

Tôi thận trọng nhận lấy chiếc hộp và tờ giấy,rồi đưa sang cho Ami bảo con bé:

- Từ giờ con hãy quản lý vấn đề tiền bạc của gia đình mình đi.Coi như là thực tập cho công việc sau này.

- Hả nhưng mà con...

Ami hốt hoảng vì quá đột ngột,nhưng tôi vẫn cố nài ép:

- Gura gura chẳng lẽ người nhà không được phép tin tưởng nhau sao.

Biết sẵn tính cách của lão cha nên Ami bất lực đồng ý.Ở bên cạnh Morgan và Helmet trố mất nhìn,đây là một đồng vàng Aleuis đó,sao trông ngươi chẳng bận tâm đến vậy???.

- Xin phép cho chúng tôi về được chưa ạ.

Morgan:- À được được chứ,nhưng cậu có dự định gì tiếp theo không.

- Tôi sẽ đi thực hiện hoài bão bao lâu nay của tôi.

Morgan tò mò hỏi:- Vậy có thể cho ta biết hoài bão của ngươi là gì ko?

Tôi quay người nói từ tốn:-Vị hoàng đế của biển cả,thế thôi.

Morgan,Helmet:....

Ace.Ami:...
 
Đóng Vai Râu Trắng Tại Thế Giới Kumo Desu Ga Nani Ka?
Chương 21:Helmet xin theo


Morgan và Helmet não của bọn họ đang loading trước câu nói của tôi rồi đồng thời há hốc mồm,trợn con mắt ra.Tên...tên này định làm vua sao,thật....thật là ngạo mạn.Hắn có biết như thế có nghĩa là như nào ko vậy!!!Có nghĩa là vị trí ngươi sẽ ngang hàng với các vương quốc trên thế giới đấy.

Ace với Ami đều ngạc nhiên trước hoài bão của tôi,Lão cha muốn...muốn làm vua sao!!!

Ace ngây thơ nói:

- Vua là gì vậy chị hai,có ăn được ko??

*Cốc

- Uidaaaa sao chị đánh em vậy.

Ami hiện tại đang rất xấu hổ trước sự ngây thơ của Ace,lẽ ra lúc trước nên giảng giải kiến thức cho nó về thế giới này thì tốt hơn.

- Đồ ngu,vua nghĩa là người cai quàn của một đất nước,người đứng đầu ấy.

Ace đờ người ra rồi sáng mắt lên:

- Oaaaa,nghe chắc ngầu lắm,em cũng muốn làm chị ơi!

Ami bất lực lấy tay che mặt,tha thứ cho em tôi,nó ngây thơ quá.Ở bên cạnh tôi cười phá lên:

- Gura gura... yên tâm đi Ace,nếu muốn sau này lớn lên ta sẽ cho con làm.

Ace quay sang cười hớn hở nói:

- Hứa rồi đó nha Lão Cha.

- Gura gura...

Bên kia hai cha con quý tộc nhìn gia đình tôi tâm sự bằng một ánh mắt như nhìn thấy sinh vật lạ,các ngươi nghĩ làm vua dễ thế hả.Nếu được chắc cả gia tộc ta đều đi làm vua rồi.Morgan trầm mặc lắc

đầu,Helmet thì choáng hết cả đầu vì lượng thông tin quá lớn ko thể tiếp nhận.

Tôi cảm thấy hơi xấu hổ trước thái của hai cha con quý tộc,dù sao đi nữa thì ước mơ làm vị vua của biển cả này mình cũng có lí do của nó.Trước đó khi xem anime mình cũng hơi tiếc cho Râu trắng vì ông là người đến gần one piece nhất nhưng ông ta lại không muốn làm,với thân phận làm một fan của one piece lâu năm,mình cũng muốn nếm thử cảm giác trở thành vị hoàng đế của biển cả ra sao.

- Nếu xong rồi thì tôi xin phép đi...

- CHỜ ĐÃ ngài Newgate.

Đang định đi thì có người gọi lại thì thấy Helmet chạy tới chỗ tôi rồi nói:

- Có thể...có thể cho tôi đi theo ngài được không.

- Nà níiii.

Tôi trợn tròn mắt nhìn Helmet,tên nhóc đầu nấm này đang nghĩ cái quỷ gì vậy.Morgan ở bên cạnh thì quát lớn:

- Thằng con ngỗ nghịch này,mày nghĩ mày định làm cái gì vậy hả!!!

- Ờ con..con....

Thấy Helmet đang lúng túng nên tôi lên tiếng ngăn lại Morgan:

- Khoan đã ông Morgan để cho nó nói đi,đừng có làm như vậy nếu không e rằng thằng nhóc này nó chẳng nói được câu nào ra hồn đâu.

- Hừ!!!

Thấy cha mình đang đợi nên Helmet nhanh chóng lấy hết dũng khí ra nói:

- Con...Con muốn ra bên ngoài phiêu lưu,trở thành mạo hiểm giả.Suốt ngày ở trong thành chán lắm,con muốn đi ra ngoài khám phá thế giới này...Đó là quyết định của con.

Morgan ở bên cạnh thì sắc mặt âm trầm như đang suy nghĩ gì.Helmet ở bên cạnh thì đang chảy mồ hôi ồ ạt:

- Nếu...nếu ko thì...

- Ha ha ha ....

Chợt Morgan cười phá lên và mặt mày hơn hở quay sang nhìn tôi:

- Thật không ngờ rằng chỉ đi theo cậu Edward đây mấy ngày mà con trai tôi trưởng thành hẳn ra,xem ra lão già Ron kia nói không sai,để cho con tôi đi theo ngài đúng là một sự lựa chọn chính xác.

Tôi và Helmet ngớ người ra nhìn nhau và nói:

- Cha/ông đang nói cái gì vậy???😳😳

- À để ta giải thích mọi chuyện là như này.

*Vài ngày trước.

Cánh cửa mở ra và một người đàn ông đi vào,đó chính là công tước Morgan.Ron ở bên trong nghe tiếng mở cửa chạy ra:

- Xin chào quý...á à lão già chết tiệt này ông về rồi à,ông đi đâu mấy ngày mới về lâu quá,nào ngồi xuống uống trà đi.

- À có gì đâu nói chuyện hợp tác làm ăn với mấy người ấy mà,chán quá lúc nào cũng toàn phải làm nhưng việc này.Haizzz.

Morgan và Ron ngồi xuống nói chuyện phiếm vài câu thì Ron hỏi:

- Mà bệnh tình vợ cậu thế nào,có khá lên tí nào không?

Morgan:- Vẫn như thế,không tăng cũng không giảm,phải lấy được cái thảo dược ở thung lũng bọn Ma ưng mới được.Nhưng vấn đề này không thể giải quyết nhanh như thế đươc

Ron:- Thế à...à khoan tôi có một người quen rất mạnh,tôi nghĩ người đó có thể giúp cậu đó.

Morgan:- Ồ là ai vậy,nói thử tôi xem.

Ron:- Cậu nhớ cái vụ một người hạ ma vật thượng vị và tự xưng là "Nam nhân mạnh nhất thế giới" không.

Morgan:- Có nghe mang máng nhưng tôi tưởng đó là tin vịt.

Ron:- Tin thật 100%,người đó vừa mới bước ra từ cửa tiệm này vài giờ trước.

Morgan tỏ ra hứng thú hỏi cặn kẽ tình báo của tôi:

- Hừmmmm,cậu cảm thấy tên Edward đấy thế nào Ron.

Ron:- Một kẻ có hoài bão to lớn và sở hữu khí chất không tầm thường,chắc chắn hắn sau này sẽ làm rung chuyển cả thế giới này.

Morgan tỏ ra khinh thường:

- Cậu đừng đề cao hắn thế.

Ron:- Thôi thôi nhờ hắn hay không thì kệ cậu nhưng thế thằng con của cậu thế nào.

Morgan lấy tay che mặt,giọng điệu buồn rầu nói:

- Vẫn như cũ kiêu ngạo,hám gái và ngang ngược.

Ron:- Ồ thế à,tại sao ngươi không thử nhờ ai đó huấn luyện hắn đi.

Morgan:- Hơn 10 người thì 9 người tự động xin nghỉ.

Ron:- Tôi nghĩ có khi Edward lại làm được điều đó ấy.

Morgan:- Không thể nào cậu chẳng lẽ không biết...

Một kị sĩ bất ngờ đạp cửa xông vào và thở phì phò trước mặt hai người,hắn cúi xuống và nói:

- Hộc...hộc gia chủ,thiếu gia...thiếu gia hắn...hắn...

Morgan ở bên cạnh nhịn không được quát:

- Nói thì nói từ từ thôi,sao có chuyện gì?

Kị sị đi lại vào và ghé nhỏ vào tai công tước xì xầm gì đó.

Lông mày Morgan nhăn lại và quát lớn:

- Thằng con hỗn đản này lần này tao về phải trị cho mày một trận tơi bời mới được.Ngươi đi về đi ta đã biết.

Sau khi cánh cửa đóng lại,Ron tò mò hỏi:

- Cơ chuyện gì mà cậu nóng vậy.

- Lại là thằng con tôi,nó đi tán tỉnh đứa con gái của ai đó.Bị người đó doạ cho một trận rồi mặt dày khiêu chiến người ta,chắc tôi chết mất.Mà hình như tên đó tên là "Edward Newgate" gì đó.

Nói đến đây sắc mặt hai người sững sờ vài giây,Ron cười phá lên:

- Hahaha xem ra đây là duyện phận rồi.

- Im đi lão già thối, chờ đó ta đi một lát rồi về nhớ đấy.

Morgan mặt mũi tức tối nói xong rồi đi ra bên ngoài rồi đóng mạnh cái cửa lại.(cửa:😭😭)

Ron ở trong quán uống một ngụm trà xong nói:

- Chàaaa,mọi chuyện dần thú vị rồi đây.
 
Đóng Vai Râu Trắng Tại Thế Giới Kumo Desu Ga Nani Ka?
Chương 22:Gọi ta là Lão Cha


- Mọi chuyện là vậy đó hahahaaaa

Morgan cười rộn cả lên trong sự ngỡ ngàng của tôi và Helmet.

Thế hoá ra mọi chuyện này là do sự xăp đặt của ông ta à,mà thôi kệ đi chuyện này đối với mình cũng chẳng có hại gì lắm.

Tôi quay sang hỏi Helmet rằng:

- Ngươi thực sự muốn theo ta sao Helmet.

- Tất nhiên là vậy rồi thưa ngài Edward.Xin ngài hãy cho tôi theo ngài,mặc dù có lẽ tôi chẳng có tác dụng gì nhưng xin ngài hãy cho tôi đi theo ngài,tôi chắc chắn sẽ không ngáng chân ngài đâu ạ.

Tôi nhìn hắn với một vẻ khó xử,nhìn sang thấy công tước Morgan đang bình chân như vại và nhìn tôi với vẻ mặt như đang có chữ "Ngươi thử từ chối xem",đúng là thu nhận hắn thì cũng được nhưng có điều....thôi kệ đi.

- E hèm,Helmet này.

- Dạ!!

Helemet ngước nhìn tôi với vẻ mặt đầy hi vọng.

- Đi theo ta thì cũng được nhưng mà có điều này hơi khó xử với ngươi.Gia nhập vào ta có một điều kiện.

- Xin ngài cứ nói dù có 1000 điều kiện đi nữa tôi cũng đồng ý.

Tôi nở nụ cười nói:

- Gia nhập vào ta có một điều kiện đó là... gọi ta là Lão Cha.

- Phụttttt!!!

Cả Morgan và Helmet đồng thời trợn hốc mắt nhìn tôi.

- Đây là cái điều kiên quái quỷ gì vậy hảaaa!!!

Helmet hét lớn lên còn Morgan đang từ từ lui ra sau và rút thanh kiếm của ông ta lên.Tôi vội vàng giải thích:

- Từ từ đã,tôi sẽ giải thích cho mọi người,đợi đã ngài Morgan,xin ngài buông cây đao xuống đã.

Morgan từ từ hạ đao xuống và giọng nói sắc lẹm đi hẳn:

- Nếu hôm nay cậu không giải thích cặn kẽ thì lát sau cái đầu của cậu sẽ không nằm ở trên cổ cậu nữa đâu cậu Eward à.

- Ấy yên tâm,tôi sẽ giải thích mà,sẽ giải thích mà.

Sau một hồi trao đổi thông tin.Tôi nói ra rằng tôi muốn thành một đại gia đình,ở đó không có cấp bậc gì cả,mọi người đều bình đẳng như nhau.Sau khi nghe suy nghĩ của tôi,Morgan nói:

- Cậu muốn thành lập một gia đình như vậy sao.Mặc dù ta thấy cậu có một ý tưởng rất táo bạo nhưng không sao cả, đó là cách nghĩ của cậu.Ta không ủng hộ cũng chẳng phản đối nó nhưng ta có một điều muốn hỏi.

- Xin ông cứ nói.

Morgan nghiêm giọng lại nói:

- Chắc cậu cũng biết,khi đã đạp chân lên con đường đế vương đồng nghĩa với việc con đường cậu đi sẽ chứa đầy xương và máu.Liệu cậu có chắc rằng mình sẽ bảo vệ được gia đình của cậu không,EDWARD NEWGATE?

Nghe xong câu hỏi của Morgan,trong lòng tôi thở phào,tưởng gì chứ chuyện đấy có đáng gì.

- Gura gura gura...tưởng gì chứ chuyện đó quá đơn giản thôi.Bất cứ ai dám làm đau đến gia đình ta sẽ phải chịu cơn thịnh nộ của ta,kể cả là thần linh đi nữa cũng KHÔNG NGOẠI LỆ,thế thôi.

- Thần linh cũng...không ngoại lệ sao hahaha...(Ron à có lẽ cậu nói đúng,người đàn ông này có lẽ...à không chắc chắn sẽ làm rung chuyển cả thế giới)

Tôi quay sang hỏi Helmet:

- Thế ý cậu thế nào Nhóc con đầu nấm.

Helmet sắc mặt xấu hổ cúi đầu nói,thôi dù gì chỉ cần kêu Lão Cha thôi mà,mình cứ coi như đó là một loại xưng hô bình thường thôi,bình thường thôi.

- Đã bảo đừng gọi tôi là đầu nấm rồi mà...mà Lão...Lão Cha.

- Gura gura.. tốt lắm Helmet,hoan nghênh gia nhập.

Tôi quay sang hỏi Ace,Ami:

- Ý các con thế nào Ace,Ami.

Ami:- Sao cũng được ạ.

Ace:- Yê vậy là có thêm bạn mới rồi.

Thấy các con không có ý kiến gì tôi hỏi Công tước Morgan:

- Chuyện này được chứ Ông Morgan.

Morgan:- Haiz sao cũng được,miễn là lúc 18 tuổi,cậu đưa nó về để tôi làm lễ thăng chức gia chủ cho nó là được.

Helmet:- Hể,con không muốn làm đâu,suốt ngày cứ ngồi bàn làm việc với mấy đống giấy tờ rồi nói chuyện làm ăn,phiền phức quá.

Morgan:- Không được cũng phải được,đó là trách nhiệm của con.

Helmet:- Nhưng mà...

- Thôi thôi Helmet lúc đó ta sẽ có giải pháp,yên tâm đi.

Helmet:- Thiệt hả Lão Cha.

- Đương nhiên rồi Gura gura...

Morgan:- Ngươi định sẽ làm gì.(Sao mình cứ có cảm giác đang bị gài bẫy ấy nhỉ).

- Bí mật...đến lúc đó sẽ biết.

Morgan:- Ngươi...ngươi..thôi thôi đủ tiễn khách đi ông quản gia.

- Thế chào ngài Công tước nhá

Helmet:- Bái bai ông già,nhớ gửi lời chào cho mẹ tôi nhá.

Ace,Ami:- Chúng cháu chào chú ạ.

Morgan:- Ừ đi đi cho khuất mắt ta.

———————————————————————————

Đi ra ngoài thành dẫn theo 100 tên kị sĩ và ba đứa con,đột nhiên Ông quản gia chạy tới cạnh Helmet:

- Cậu chủ.

Helmet ngoảnh mặt lại nhìn ông quản gia:

- Ớ ông quản gia,có chuyện gì vậy.

Quản gia thở hồng hộc rồi đưa cho Helmet một cái túi gì đó:

- Đây là số tiền đi đường của ngài,một số quần áo cho thêm và một phong thư của bà chủ nữa ạ,xin ngài nhận cho.

Helmet:-Là thư của mẹ ư!

Helmet cầm lên đọc ngấu đọc nghiến,ba cha con ở bên canh cứ liếc liếc xem nhưng chẳng được.

Đọc xong Helmet nước mắt đầm đìa,trong lòng tràn đấy quyết tâm:

- Yên tâm đi mẹ ơi con chắc chắn sẽ....Ối dồi ôi,sao các người cứ liếc nhìn tôi vậy HẢaaaa.

Bị bắt quả tang,tôi nhanh trí quay mặt đi nhìn lên bầu trời:

- Trời hôm nay nhiều sao nhỉ các con Gura gura...

Ace,Ami:- Vâng vâng ạ hahaha...😅😅

Helmet và bọn kị sĩ:- Mấy người bị hâm à, trời bây giờ mới buổi chiều,có sao đâu mà ngắm.

Để không quê chữ ê kéo dài tôi đánh trống lảng đi:

- Ê Ace lấy cho cha một cái hũ rượu to ra đây,Ami lấy cho 104 cái chén.

Về phần chén và rượu này là do Morgan đã chuẩn bị,tôi cảm kích ông ta nhiều lắm.Rót cho mỗi người một chén đưa cho mỗi kị sĩ.

Tôi đứng lên dơ chén lên trời hô to:

- Kể từ nay, quan hệ. của chúng ta không còn là chủ tớ nữa mà là GIA ĐÌNH,không còn phân chia cấp bậc gì cả,chỉ còn là quan hệ cha con thôi.Nghe rõ chưa,nếu không ai muốn làm thì cứ việc phản đối.

Bọn kị sĩ ngơ ngác trong giây lát.Nói xong tôi vung tờ giấy chứng nhận sở hữu kị sĩ đi vào trong đống lửa.Helmet ở bên cạnh hốt hoảng nói

- Lão Cha sao ngài lại...

- Ta không cần thiết phải giứ cái đấy.Mỗi một con người khi đã sống trên đời thì cũng nên có sự lựa chon cho riêng mình.Nếu các ngươi lựa chọn đi theo ta thì hãy uống hết chén rượu này,và ta đảm bảo rằng...Tên của các ngươi sẽ mãi mãi LƯU DANH VÀO SỬ SÁCH.

Chúng kị sĩ không biết phải làm như thế nào,mặc dù có thể rời đi,nhưng tại sao...tại sao mình lại muốn có cảm giác muốn đi theo hắn ta vậy.Chưa biết phải làm gì thì ở bên kia Ace,Ami và Helmet không do dự uống hết chén rượu:

Ami:- Lão cha lời này quá thừa thãi với chúng con.

Ace:- Khi bọn con đã quyết đi theo Lão Cha thì sẽ đi đến cuối cuộc đời.

Helmet:-Ờ ờ đúng vậy...đúng vậy(Sao các ngươi cướp hết lời thoại hay vậy,sao không chừa cho ta)

Các kị sĩ nhìn thấy cảnh đó mà cảm thấy hổ thẹn,đường đường là một kị sĩ mà lại thua xa lũ con nít mới lớn.Uống thì uống thôi sợ cái gì chứ.Nhìn nhau gật đầu một cái rồi uống hết sạch chén rượu.

- Chúng tôi đã làm xong rồi ngài Edward.

- Xin cho chúng tôi đi theo.

- Chúng tôi sẽ trở thành thanh gươm của ngài.

- Đúng vậy ạ...

-...

- Gura gura tốt lắm kể từ giờ gọi ta là Lão Cha nghe chưa.

- Vâng thưa Lão cha x100

- Được xuất phát thôi chúng tiểu nhân.

———————————————————————————

Trên đường đi,tôi nắm vai Helmet lại nói:

- À Helmet này.

- Dạ!!!

- Chuyện của con với Ami ta ủng hộ đấy nhé Gura gura...

- Thật hả cảm ơn Lão Cha.

- Mấy người nói cái gì đấy.

Thôi chết,giọng nói này là ...

Bọn tôi quay sang thấy Ami đang đứng đó từ nãy đến giờ.Tôi vội vàng giải thích:

- À Ami khoan đã chuyện này là...

Ami:- Không cần đâu Lão Cha à ,buổi tối hôm nay cắt rượu nhé.

Tôi:- Khôngggggggg😱😱😱

Mọi người xung quanh:Hahaha...
 
Đóng Vai Râu Trắng Tại Thế Giới Kumo Desu Ga Nani Ka?
Chương23: 2 năm sau


* Hai năm sau.

Ở trong một hải cảng,có một số lượng lớn người đứng tụ tập ở đây.Mỗi người họ đều có một hình xăm đầu lâu có cái râu trắng hình bán nguyệt.Đúng vậy đó chính là các thành viên của băng hải tặc râu trắng do tôi thành lập tại thế giới này.Mỗi người đều đang rất là vui mừng vì đây là một ngày trọng đại của họ.

Những người thợ đóng thuyền mang đầy những vết sẹo trên tay chứng minh cho sự kinh nghiệm dày dạn của họ đứng ở bên kia ngắm nhìn mà cảm giác cũng vui lây.

Thợ đóng thuyền 1:- Cuối cùng ngày này đã đến nhỉ.

Thợ đóng thuyền 2:- Ờ đã hơn một năm kể từ ngày đó.

Thợ đóng thuyền 3:- Hahaha đây chính là một tuyệt tác của một đời người,lão già này cả

đời này không còn gì nuối tiếc này.

Thợ đóng thuyền 4:- Này Robert,không phải ngươi là đội trưởng sao,sau không nói gì vậy.

Thợ đóng thuyền tên Robert không nói gì cả,uống một ngụm trà xong mới nói:

- Cả tá câu nói hay thì các ngươi nói hết rồi còn đâu,giờ ta biết nói cái gì hảaaaaa...

- Hahaha xin lỗi nhé,mong đội trưởng thông cảm hahaha...

- Hihihi...

Mặc kệ nhưng lời bàn tán đó,Robert nhìn ngắm thành quả trước mắt mà cảm thán,đã hơn một năm rồi nhỉ Edward.

*Một năm trước

Trong một quán ăn nhỏ, người thợ đóng thuyền Robert khi ấy đang ngồi ở trên bàn uống trà,chủ cửa hàng thấy vậy liền hỏi:

- Ê Robert tôi tưởng cậu làm thợ đóng thuyền mà,tại sao cả ngày chẳng làm gì cứ ngồi đây suốt cả ngày vậy.

Robert thần sắc lạnh nhạt nói:

- Cậu chẳng biết gì cả,làm đóng thuyền chán lắm.Suốt ngày cứ ở bên những con thuyền nhỏ xíu mà sửa đi sửa lại.Đó không phải là con thuyền tôi muốn đóng,Haizzz... cứ thế này chắc tôi phải đổi nghề mất thôi.

- Hahaha vậy có lẽ cậu không gặp thời rồi,thời buổi hiện nay có mấy ai mà dại đi đóng thuyền to mà đi lại cơ chứ,bị ma vật đánh chết ngay khi vừa ra khơi luôn đó hahaha...

" Có lẽ đúng là mình không gặp thời rồi" Robert mỉm cười nhưng sâu trong ông là một nỗi buồn đầy tuyệt vọng.

- Chắc là tôi sẽ phải đổi nghề sang....

* Rầm (tiếng cánh cửa bị mở ra một cách đầy bạo lực)

Một người cao hơn 3 mét từ từ đi vào,hắn ta có một cái áo choàng trắng có kí hiệu đầu lâu râu trắng hình bán nguyệt và trên mặt có một cái râu cũng hình như vậy.Đó chính là đặc điểm nổi bật nhất mà Robert thấy được từ Edward.

Tôi từ từ tiến lại vào một cái bàn nhưng do tôi to quá nên phải lấy tận ba cái ghế chập lại mới ngồi được:

- Cho ta một hũ rượu.

- Vâng vâng.

Uống xong hũ rượu nhỏ bé trong tay, tôi hỏi chủ quán:

- Ta muốn tìm một người và hình như người khác đều bảo tên hay xuất hiện ở đây lắm ngươi có biết không chủ quán?

- Ờ... quý khách muốn tìm...tìm ai ạ.

- Một thợ đóng tàu tên là Robert.

Robert ở bên cạnh thì giật mình sặc một chén trà:

- Khụ khụ...

Tôi nhìn sang nhe răng cười một cách khoái trí như đã tìm thấy đáp án của mình:

- Cảm ơn chủ quán nhé,tiền của ngươi nè,không cần thối.

Chủ quán:- À vâng vâng cảm ơn quý khách.(Ôi trời ôi trời khách sộp)

Tôi bước tới và ngồi vào bán của ông đóng thuyền:

- Chắc ông là Robert nhỉ,ta có một con thuyền cần ông đóng.

Robert lau miệng đi nhìn tôi rồi nói:

- Nhà ngươi tìm nhầm người rồi,ta chỉ là một người vô công rỗi nghề,không phải là thợ đóng thuyền gì đó nữa,nếu ngươi muốn đóng tàu thì bến cảng mà đóng...

*Bộp

Một tở giấy da bất ngờ xuất hiện trên bảng,tôi vẫn giữ nguyên nụ cười mà nói:

- Mặc kệ ngươi nói cái gì,nhưng ta chắc chắn một khi ngươi nhặt nó lên,ngươi chắc chắn không thể từ chối.

"Đấy có phải là giọng điệu nhở vả không vậy hả tên to xác,ta nhớ kĩ ngươi rồi đấy😡😡" mặc dù bực mình nhưng Robert vẫn nhặt tờ giấy da lên mà xem xét.Bỗng ông ta trừng mắt lên mà thốt rằng:

- Đây...đây là....cái quái quỷ gì vậy hả....nhà ngươi lấy lộn hàng rồi,đây là thời khoá biểu của ngươi mà.

Cái gì mà 100 cái chống đẩy,100 cái hít xà,4 giờ chạy sức bền...

Tôi:....😳😳

Chủ quán:....😳😳

Mọi người xung quanh:....😳😳

- À chết chết,lấy nhầm lấy nhầm,đây mới đúng cơ mà Gura gura.😅😅

Nói xong tôi đưa ra tờ giấy khác

Robert mắt cá chết nhìn tôi rồi từ từ lấy tờ giấy đến mà nhìn.Lần này ông ta ngạc nhiên thật sự bởi vì con tàu...con tàu này là điều mà ông ta hằng mơ ước.

- Đây...đây là...nhà ngươi có biết việc này có giá trị bao nhiêu không...

Bỗng dưng tôi ném ra một đồng vàng lên bàn,Robert tò mò nhặt lên và ngạc nhiên là thứ 3 bởi vì đây...đây là một đồng vàng aleuis.

- Cái...cái chuyện quái quỷ gỉ đang xảy ra vào ngày hôm nay vậy.

Uống xong một cốc rượu,tôi từ từ nói:

- Tất cả các thợ đóng thuyền ở ngoài cảnh đều đã được ta thuê hết rồi.Vật liệu và dụng cụ đã được chuẩn bị đầy đủ xong hết rồi.Giờ ta hỏi ngươi THỢ ĐÓNG TÀU ROBERT,nhà ngươi có đồng ý đóng tàu cho ta không.

Robert thần sắc nghiêm túc nói:

- Đương...đương nhiên là được rồi,nhưng ta muốn hỏi ngươi một điều được không.

- Nói đi.

Rober:- Mục đích của ngươi là gì khi muốn đóng con tàu đấy,và tại sao nhà ngươi lại phải tìm đến ta.

"Khá lắm,hầu hết các thợ đóng tàu đều đồng ý ngay lập tức,không hổ là người mà ông Ron giới thiệu"

Tôi đưa bức thư cho ông ta nói:

- Đọc đi ông khác hiểu.

Robert lấy bức thư và mở ra đọc,khi đọc xong ông ta cười một cách sảng khoái:

- Không ngờ lão già Ron này còn nhớ đến ta cơ đấy,mà không ngờ giấc mộng của nhà ngươi lại to gan như thế,vị hoàng đế của biển cả cơ à,được thôi ta đồng ý.Yên tâm đi,với sự chỉ huy của ta tác phẩm này chắc chắn sẽ hoàn thành trong vòng 1 năm thôi.

- Gura gura...được thế thì còn gì bằng.

——————————————————————————

Một thợ đóng thuyền nói:

- Thế bao giờ mới đến lúc khui hộp đây,lão già này tò mò quá.À mà con tàu này tên là gì vậy tụi bay.

Robert:- Nhà ngươi đãng trí thế,tên của nó chính là MOBY DICK
 
Đóng Vai Râu Trắng Tại Thế Giới Kumo Desu Ga Nani Ka?
Chương 24: Ra khơi


Nhìn con tàu đang bị phủ lên một chiếc tấm màn,Robert cười nói:

- Nhân vật chính của ngày hôm nay có vẻ đến hơi muộn nhở.

Bỗng có một tiếng thông báo:

- Chú ý,Lão Cha đến.

Robert:- Hô hô,vừa nhắc cái tới luôn,trùng hợp thật đó.

Từng người,từng người của băng râu trắng dãn ra nhường cho một lối đi riêng.

*Cộp,Cộp....

Từng tiếng bước chân vững chắc vang lên,nhân vật chính của ngày hôm nay là tôi,Edward Newgate đã xuất hiện.Sau lưng tôi chính là ba đứa con năm xưa Ace,Ami và Helmet,đã qua 2 năm ba đứa này đều đã trưởng thành rất nhiều.Dưới sự chỉ dạy của tôi trong 2 năm qua,cả ba đã thành công sử dụng được haki vũ trang và haki quan sát.Cả ba đều đã tiến bộ rất nhiều,mỗi đứa bây giờ đều đã đủ sức để hạ một con trung vị ma vật,nếu cả ba đứa phối hợp thì đủ sức cân cả một con ma vật thượng vị cơ.

Ace sau 2 năm đã rất trưởng thành,trình độ sử dụng hoả ma pháp của nó đã luyện tập đến mức phải gọi là số một số hai trong giới pháp sư.Nhưng tính cách ngây thơ,ngáo ngơ vô(số) tội của nó mãi không sửa được cho dù đã được cho đi học phổ cập kiến thức về xã hội.

Ami sau 2 năm băng ma pháp của con bé cũng trở nên mạnh mẽ không kém gì Ace,nó bây giờ đã trở thành người cai quản nguồn tài chính của cả băng tôi và những hòm rượu của tôi nữa huhuhu😭😭

Còn Helmet sau 2 năm thì trước tiên thì xin chúc mừng nó đã thoát kiếp "đầu nấm" nhưng cái quả tóc bây giờ của nó thì làm tôi nhớ đến Macro,giống hệt trái dứa,mặc dù không biết thế giới này có dứa không nhưng bây giờ tôi cứ gọi nó là "Đầu dứa" thôi.

À còn về thực lực thì tôi cũng đã bón hành cho nó một cách đầy đủ trong hai nắm qua,bây giờ cơ bắp của nó đã trở nên vạm vỡ hơn rồi.Nhưng có một điều làm tôi bất ngờ là nó còn học được hết hải quân lục thức của tôi đấy,đến cả Ace và Ami cũng chỉ học được hai cái cạo và nguyệt bộ thôi.

Tôi cũng dạy cho cả băng hải quân lục thức nhưng tuỳ vào tư chất của mỗi người nên có người học được,có người không.Trong hai năm nay tôi đã thành lập một đội thuyền buôn hàng hoá có tổng cộng trên dưới 50 con thuyền,cũng nhờ có hải lâu thạch nên chuyến buôn nào cũng hoàn thành thuận lợi và số tiền tôi kiếm được hàng năm đủ để tôi sống an nhàn đến cuối đời.Hiện nay tôi đang là mục tiêu của rất nhiều đất nước trên thế giới,họ ra sức để có được quan hệ ngoại giao với để được vận chuyển hàng hoá bởi thuyền buôn của tôi.Nhưng tôi chưa bao giờ tham gia cả,mỗi lần ngoại giao đều do Ami tiến hành nhưng tôi luôn dặn dò nó rằng luôn giữ thái độ trung lập không được mất thế chủ động nên kĩ năng ngoại giao của Ami đã tiến bộ rất nhiều.

Riêng phần tôi thì hai năm nay luôn có gắng rèn luyện thân thể mình rất nhiều,chiều cao đã tăng đến 4 mét,cơ bắp của thân thể phải gọi là một trời một vực so với trước đây.Còn có hai tin vui nữa là bộ râu đặc trưng của tôi đã mọc ra đầy đủ và tôi đã mua được thanh đại đao Mura Kumogiri trong cửa hàng tích phân.Phối hợp với trình độ kiếm thuật "đại kiếm hào" hiện giờ của tôi thì phải gọi là vô địch thiên hạ(tất nhiên là trừ ma vương và một số người khác rồi).Đây là chỉ số hiện tại của tôi.

Tính danh: Egward Newgate( Người chuyển sinh: Lê Văn Đạt )

Đẳng cấp: 54

Chủng tộc: Cự nhân

Trạng thái: Khoẻ mạnh

HP: 28450

MP: 26850

SP: 28900

Kĩ năng thiên phú: Chấn Động (bán thức tỉnh) :54,6%, Haki bá vương(trung cấp):50,5%, Haki quan sát (trung cấp)51,5%,Haki vũ trang (trung cấp):51,5%

Kỹ năng:Bậc thầy đao thuật(lv7), Giám định(lvmax),đao khí(lvmax)

Dang hiệu: Nam nhân mạnh nhất thế giới, hình người thiên tai, người chuyển sinh

Còn thừa điểm kỹ năng: 30450

Thôi quay về chủ đề chính nào.Tôi bình tĩnh bước đi lên đằng trước nhìn lên con tàu hằng đêm mơ ước của tôi.

- Gura gura ... sau bao nhiêu ngày tháng,cuối cùng ngày này đã tới rồi nhỉ!

Các thành viên ở bên cạnh thay nhau chúc mừng:

- Chúc mừng Lão Cha!

- Chúc mừng ước mơ của ngài thành công rồi!!

- Hôm nay tổ chức tiệc đi Lão Cha!!

- Đúng vậy,đúng vậy!!😁😁

-....

Nhìn xem các thành viên của tôi đang thay nhau chúc mừng,tôi bình tĩnh nói:

- Gura gura...vội cái gì,đây mới chỉ là khởi đầu của chúng ta thôi.Và đương nhiên,hôm nay chắc chắn sẽ tổ chức yến tiệc rồi.

Đám thuyền viên:-Yeeeeee😄😄.

Helmet:-Haha hôm nay ta phải uống đã đời.

Ace:- Ê cho tôi uống với Helemt ơi.

*Cốc

Ace:-Uidaaa đây là cú thứ ba trong ngày hôm nay rồi đấy nhá chị Ami.

Ami:- Mày đã đến 18 tuổi đâu,làm sao mà uống được

Ace:- Thế nhưng sao chị cứ thích kí đầu em vậy HẢAAAA 😡😡

Ami:- Chị thích đấy.

Ace:-Nhưng nhưng...thôi kệ chị.

Ami giơ tay lên chuẩn bị thi triển phép thuật khiến cho Ace chỉ còn bất lực nhận thua.

Mọi người xung quanh cười phá lên:- Hahaha Ace lại bị bắt nạt rồi kìa.

Ace:- Mấy người im ngay cho tôi.

Helmet:- Thôi thôi nào đừng cãi nhau nữa.

Ace:- Hừ.(quay đầu)

Ami:-Hứ.(quay đầu)

Helmet:-Haizzzzz.

- Gura gura...vẫn tràn đầy sức sống như mọi khi nhỉ con của ta.

Tôi đi sang chỗ của ông Robert để cảm ơn ông ấy về vụ đóng tàu:

- Cảm ơn ông nhé ông Robert,nhờ ông mà tôi đã có thể thực hiện được giấc mơ của tôi rồi gura gura...😁😁

Robert khách sáo nói:

- Không có gì ta còn phải cảm ơn ngài vì đã đóng con tàu này,đó chính là ước mơ của những người thợ đóng tàu đấy.Lúc nào hỏng hóc gì cứ đến chỗ của tôi,lão già này luôn sẵn sàng đón tiếp.

- Chắc chắn rồi gura gura...

-Hahaha....

Tôi đi lên trước con tàu,nắm lấy tấm màn và kéo nó ra,ngay lập tức hình dáng của moby dick đã lộ diện,nó có hình thù của một con cá voi trắng.Về vật liệu thì các bạn yên tâm,tôi đã ở trong cửa hàng tốn 1000 tích phân để mua gỗ adam,loại gỗ được mệnh danh là tốt nhất trong one piece.

Các thuyền viên ở bên cạnh thì không khỏi trầm trồ:

- Đây chính là con thuyền của chúng ta sao.

- Quá đẹp!!!

- Ê xem cái kích cớ kìa.

-....

Tôi từ từ bước lên thân tàu ngăm nghía đủ nơi,xem ra cũng không tệ,hoàn toàn giống hệt trong nguyên tác.

- Từ hôm nay trở đi đây chính là ngôi nhà của chúng ta,Moby Dick.Nó sẽ là nơi che chở các ngươi trên mọi quãng đường nên hãy đối xử với nó như người nhà rõ chưa,chúng tiểu nhân.

Đám thuyền viên:- Rõ ạaaaa!!!

Nói xong thì đã xảy ra một cuộc hỗn chiến với tên gọi là giành phòng:

- Ê phòng này của tôi rồi mà!!!

- Tao thích phòng này hơn,đổi cho tao đi?

- Ê không đời nào.

- ...x N

- ....x N

Ngay cả Ami ở bên cạnh cũng phải nói:

- Phòng nào mà chả được,có nhanh lên không thì mỗi đứa sẽ ăn đòn đấy.

Đám thuyền viên:- Vâng thưa đại tỷ Ami.

2 năm nay Ami đã được mệnh danh là đại tỷ nhờ thói hung hăng chấp mọi đối thủ nên ai trong băng cũng phải kêu nó một tiếng đại tỷ.

Tôi đi ra ngồi lên chỗ ngồi giữa tàu của tôi,nhìn nó giống như ngai vàng của đế vương vậy quá sảng khoái.Liếc nhìn sang Helmet,Helmet gật đầu như hiểu ra lệnh:

- Kéo căng buồm lên chuẩn bị ra khơi nào.

* Vù vù.

Từng cánh buồm được mở ra,con thuyền Moby Dick đã chính thức căng buồm tại dị giới.
 
Đóng Vai Râu Trắng Tại Thế Giới Kumo Desu Ga Nani Ka?
Chương 25: Ngày bình thường


Vẫn như mọi ngày hôm nay,hôm nay đầu bếp đang chuẩn bị bữa sáng cho cả tàu chúng tôi.Helmet ở bên cạnh hỏi:

- Lão Cha,bây giờ ngài có thuyền rồi thì bây giờ ngài muốn đi đâu ạ.

Tôi trầm ngâm một lúc về vấn đề này,hiện tại thì mình cũng không có mục tiêu nhất định,hay là đi đây đi đó nhỉ.

- Ta cũng....!

Khoan đã nếu tính theo dòng thời gian thì lúc này các nhân vật đã chính thức chuyển sinh rồi thì phải,để tôi hỏi hệ thống về việc này đã:

"Hệ thống,hệ thống...à nhầm phải gọi là Ash chứ nhỉ"(tác:kể từ giờ xin phép gọi hệ thống là Ash nhé,dù sao nó cũng là trí tuệ nhân tạo mà)

Ash: "Có chuyện gì ạ thưa chủ nhân"

Tôi: " Bây giờ đã bắt đầu cốt truyện chưa vậy Ash"

Ash: "Xin ngài đợi một lát.........

đã xác nhận xong,còn một tháng nữa thì cốt truyện sẽ chính thức bắt đầu thưa chủ nhân"

Tôi: "Ồ thế à,cảm ơn nhé"

Ash: "Không có gì thưa chủ nhân"

Quay trở lại thực tại ,tôi nói với Helmet:

- Hãy cho thuyền chạy đến Đại mê cung Elroe.

Helmet gật đầu:

- Người đâu chi thuyền đến mê cung....khoan...khoan đã Lão Cha ngài...ngài nói...

Tôi gật đầu như xác nhận,Helmet giật mình lùi ra xa nói:

- Lão cha...Lão cha sao lại phải đến chỗ địa ngục trần gian đó😱😱

Đám thuỷ thủ ở bên cạnh thì thi nhau run lẩy bẩy,đùa chắc tại sao đang yên đang lành lại phải đến đó,đó chính là thiên đường của lũ ma vật đấy.Chẵng lẽ Lão Cha lo mình thọ lâu quá à.

- Chẳng lẽ con không tin tưởng ta à Helmet.

Helmet:-Dạ đâu có,chỉ là...(quay sang nhìn đám thuỷ thủ)

Đám thuỷ thủ:

- Lão Cha à xin người suy nghĩ lại đi.

- Đúng vậy đúng vậy.

- Bọn con chưa muốn chết sớm đâu.

-....

Tôi bất đắc dĩ che mặt giải thích:

- Yên tâm đi ta không cho các ngươi đi vào nơi đó đâu.

Cả đám nghe vậy thì thở phào nhẹ nhõm,may mà lão cha không cho mình đi nếu không e là đi chầu ông bà ngay.

Helmet ở bên cạnh đang thở phào nhẹ nhõm thì tôi bổ sung thêm:

- Tât nhiên là Ace,Ami và Helmet sẽ cùng đi với ta rồi.

Helmet:...

Khônggggggg!!!😱😭😱

Ami-Haizzzzz biết ngay mà.

Ace:-Yeeee sắp được đi chơi rồi.

Đám thuyền viên:- Này Này Này...đấy ko phải là chỗ chơi đâu Ace.

Helmet quỳ xuống ôm đùi tôi:

- Lão Cha xin người đừng làm vậy,có...có thể để...để con ở lại tàu được không ạ.

Ace:-Sao nhát cáy vậy anh Helmet.

Helmet:- Mày im đi,mày không biết đây là một nơi như nào đâu.

Ace:- Có sao đâu,chẳng phải có Lão Cha rồi thây.

- Gura gura đúng vậy,chẳng lẽ con cho rằng ta không đủ sức bảo vệ con à Helmet.

Helmet lúng túng nói:

- Đâu...đâu có chỉ là...

Tôi khoác vai Helmet sang một bên thì thầm nói:

- Chẳng lẽ con không cho rằng đây là cơ hội để thể hiện với Ami sao.

Sau hai năm nay thì tình cảm của hai đứa vẫn đang ở mức trên tình bạn,dưới tình yên nên tôi nghĩ rằng đây là cơ hội để đột phá tình cảm.Tôi cảm thấy cái việc làm bà mối này cũng không tệ lắm.

Helmet thì đang chìm trong ảo tưởng của mình.Hắn đang tưởng tượng cảnh mình đang đánh bại một con thượng vị ma vật còn Ami ở bên cạnh đang ríu rít khen hắn.Cảm giác đó có...vẻ như cũng không tệ nhỉ.

- Hehehe...

Thấy Helmet đang trong tình trạng ảo tưởng,các thuyền viên thay nhau vác Helmet lên.

Thuyên viên 1:-Lão đại có vẻ như đang mắc bệnh ảo tưởng thì phải,anh em mình vác xuống phòng y tế đi.

Cả đám:-Đồng ý! xN

Helmet tỉnh hồn lại thì thét lên:

- Ê bọn kia làm gì đấy thả tao xuống áaaaaa.

Và ngày hôm đó,Helmet vinh dự trở thành bệnh nhân đầu tiên của tàu Moby Dick.

—————————————————————————

Buổi tối

Sau khi cả gia đình tôi ăn cơm xong,tôi bỗng nghĩ ra một trò chơi hay.

- Mấy đứa muốn chơi trò chơi không.

Đám thuyền viên:- Có ạ!!! xN(tác:như trẻ con thế)

Ace nhanh nhảu chạy lại hỏi:

- Trò gì vậy Lão Cha.

- Trò có hoặc không,thể lệ là như sau...

Trò chơi rất đơn giản,mọi người sẽ xếp thành một vòng tròn,người đầu tiên sẽ hỏi người thứ 2 về một vấn đề.Nếu người thứ 2 nói có thì người tiếp theo được hỏi phải nói không,ngược lại cũng như thế.

- Rồi bắt đầu chơi nha.

Cả đám:- Vângggg!!! xN

Tôi quay sang phải hỏi đứa đầu tiên:

- Con có ghét uống rượu không.

TV1:- Dạ không.(quay sang hỏi TV3)

TV1:- Mày có bạn gái chưa?

TV2:- Có.(Mặc dù tao không có nhưng luật chơi bắt tao phải nói,ôi fa cái thân này)

.....

Cứ thế cứ thế đến lúc Ace hỏi Helmet:

- Helmet anh có bị bệnh nặng lắm không?

Helmet:- Không mà sao mày hỏi thế?

Ace:- Thì thấy sáng nay anh bị người ta vác vào phòng y tế.Tưởng anh bị bệnh gì nặng lắm.

Helmet:- Không có nha mày.(liếc sang đám thuyền viên đang tỏ vẻ ngáo ngơ kia)

Đám thuyền viên:- Hehe Lão Đại làm gì mà căng thế đùa chút thôi mà.

Helmet:-Vụ này tao ghim.

Helmet quay sang thì mừng quýnh lên vì người mà hắn hỏi chính là Ami,nếu như theo luật thì Ami phải nói có vậy thì nếu mình hỏi thế thì sao đây hehehe...Nếu như tôi mà đọc được suy nghĩ của Helmet thì tôi sẽ bội phục nó luôn,nó có biết nó đang đùa giỡn với tử thần không vậy.Helmet lấy hết dũng khí ra nói :

- Ami có yêu anh không vậy?

Cả đám:sốc nặng😱😱

Một đưa nhanh trí kéo mấy thằng khác ra xa,xung quanh dần dần dồn ra một chỗ trống để cho Ami chuẩn bị "xử" Helmet.Một số người mới đến không biết nên hỏi:

- Có chuyện gì vậy?😳😳

- Mày mới đến đúng không,yên tâm sắp tới sắp có kịch hay rồi đấy.

TV1:- Anh em lấy bỏng ngô ra chuẩn bị xem phim thôi.

TV2:- Ờ ô kê ô kê,mấy thằng kia bảo mấy y tá rằng sắp có bệnh nhân thứ hai rồi nhá.

...

Bên này Ami đang cúi gắm mặt xuống,xung quanh tỏ ra hàn khí đóng băng sàn tàu.Rồi từ từ nói:

- Có.

Helmet mừng rỡ lên nhưng chưa kịp ăn mừng thì...

- Có...có vẻ như dạo này anh thiếu đòn phết nhở HELMET.

- Ấy đừng đừng đấy chỉ là trò chơi thôi mà,giải trí thôi mà.😅😅

Ami từ từ ngẩng mặt mặt nở nụ cười thật tươi từ từ tập trung băng ma pháp trong tay nói:

- Vậy tôi sẽ chơi với anh thật "vui vẻ".

- Áaaaaa khônggggg Lão Cha cứuuuuuuu.

Tôi quay mặt đi uống rượu.Cả đám không hẹn cùng nghĩ "Ngu thì chết"

Một lúc sau.

Một bức tượng băng đã được hình thành và trong đó đương nhiên là anh chàng Helmet của chúng ta rồi.

TV1:- Ê lão đại còn sống không vậy.

TV2:- Ace ơi dùng lửa tan băng đi.

Ace:- Ờ tới liền,tới liền.

Ami:*liếc*

Cả đám:dừng lại.

Ami:-Vứt hắn xuống biển.

Thấy Helmet đang gặp nguy hiểm tôi khuyên:

- Ami à thế thì hơi...

Ami:- Cắt rượu 3 ngày.

Tôi:- Để cha vứt cho đừng cắt rượu của cha(Helmet:Bộ con ko bằng mấy hũ rượu của cha à😭😭)

Tôi bê tượng băng Helmet vứt xuống biển trong sự khinh bỉ của thuyền viên.(Tôi:chúng mày thử cãi lại nó đi)

*Tùmmmm

Sau vài phút thì tôi đang chuẩn bị kêu người xuống vớt thì:

- Cứuuuu

Quay ra nhìn xuống biển thì thấy Helmet đang bơi về phía tàu và đằng sau là một con THUỶ LONG.

Tôi:...

Ace:...

Ami:....

Thuyền viên:....
 
Đóng Vai Râu Trắng Tại Thế Giới Kumo Desu Ga Nani Ka?
Chương 26: Ngươi,chọc ta mất hứng rồi đấy.


Cả bọn trên thuyền trực tiếp há hốc mồm đủ để nhét 2 quả trứng vào.Tôi,Ami với Ace thì trực tiếp hoá đá.Tôi bất dắc dĩ che mặt,không thể hiểu nổi đây là cái tình huống éo le gì thế này,nước đi này tại hạ không thể bội phục đứa con trai yêu dấu này của mình.Tôi,Ace,Ami và thuyền viên không hẹn cùng hét lên:

- HELMET, bơi ra chỗ khác đi,muốn kéo cả lũ chết cả nút àaaaaa.

Helmet:....😳😳🥲(Sao bọn họ lại đối xử mình như vậy,có còn là người nhà nữa không).

Mặc dù có chút tủi thân nhưng lưỡi dao tử thần vẫn đang kề kề ở sau lưng nên Helmet không thể buông bỏ được.

- Lão Cha cứuuuuuu.

-Haizzzz.

Tôi thở dài mà gãi đầu,sao thằng con này ngu thế không biết nữa.Bực quá tôi bảo:

- Sao mày ngu thế,hải quân lục thức tao dạy cho mày đâu,nhanh dùng nó Điii!

Helmet đơ mất vài giây rồi hơi quê gãi đầu:

- Ờ nhỉ quên mất!😅😅

*Rầm

Tôi và thuyền viên cùng nhau ngã ngửa trước độ lầy bá đạo của Helmet,không hổ là vựa muối của băng tôi.

Thuỷ Long thấy con mồi bỗng dưng đứng yên thầm đắc chí chắc Helmet mệt rồi nên bơi nhanh mở cái mõm ra hòng một phát nuốt luôn.

Khi cái mõm đến gần Helmet cách 1 mét thì Helmet hô:

- Hải quân lục thức Cạo.

*Khộp.

Cắn xong chẳng thấy có cái gì,thuỷ long quay phải quay trái để tìm kiếm bỗng dưng có một vật bỗng nhiên hạ xuống đầu của nó.

- Đang tìm ta à thằn lằn nước.

Vật đó đương nhiên là Helmet,nó đã dùng Cạo để tránh cú đớp của thuỷ long rồi ngồi lên đầu của con rồng.Thuỷ Long vô cùng phẫn nộ mà quẫy nước tung toé rồi cố gắng dùng mồm đớp được Helmet,nhưng đời nào Helmet để yên,nó dùng liên tục nguyệt bộ và Cạo để tránh né.

Tức quá Thuỷ Long dùng thuỷ ma pháp tạo ra thuỷ đạn bắn về phía Helmet.Helmet luống cuống tránh qua tránh lại rất chật vật.Thấy tình huống không ổn lắm,tôi quay sang bảo Ace:

- Ace xuống dưới kho lấy cho Cha cái lưới đánh cá cái.

Ace:- À dạ vg ạ.

Thấy Ace lao nhanh đi tôi quay lại bảo thuyền viên:

- Ở đây có có ai sử dụng được Cạo và Nguyệt Bộ thì theo ta,nhanh lên.

Thấy tôi lao đi,các thuyền viên cũng nhanh nhảu đi theo,thưc hiện nguyệt bộ đi đến chỗ Helmet,tôi bảo:

- Helmet lui ra,để ta lo.

- Vâng.

Tôi nhìn con thuỷ long trước mặt sử dụng thăm dò lên nó thì thấy nó khá mạnh,toàn bộ chỉ số đều trên 10000.Tôi cảnh giác lên nhìn nó,mặc dù tôi có thể hạ nó nhưng nó lại giở trò chơi bẩn động tay động chân đến thuyền của tôi không xong đâu.

Thấy tôi bay đến,Thuỷ Long tập trung lượng lớn thuỷ ma pháp để phóng ra vô số các thuỷ đạn bắn đến.Các thuyền viên lo lắng nói:

- Lão Cha cẩn thận!!!

Hừ cần gì phải cẩn thận,để Lão Cha cho các ngươi sức mạnh huỷ thiên diệt địa của ta rồi há hốc mồm đi.Tôi tập trung chấn động vào lưỡi đao vung một cái,tiếng rắc rắc nức ra và thổi bay toàn bộ số thuỷ đạn kia.

Thấy thuỷ đạn của mình toàn bộ bị hoá giải,thuỷ long trợn mắt lên nhìn tên nhân loại trước mặt,sao hắn có thể làm được như vậy.

- Ngươi chọc ta mất hứng rồi đấy thuỷ long.

Tôi dơ đao lên tập trung lên bao bọc haki lên cây đao và vung xuống.Thuỷ Long cảm nhận được khí thế của tôi thì hốt hoảng muốn tránh thì đã quá muộn.Cây đao đụng vào đầu của nó tạo ra một âm thanh không hề dễ chịu,cả đại dương như kiểu muốn chia làm hai trước sức mạnh của tôi.

Nhìn thấy kết cục của thuỷ long đang ngửa bụng trên biển bất tỉnh nhân sự.Các thuyền viên run lẩy bẩy,Lão Cha quá đáng sợ nhưng cũng quá ngầu.Những người mới đến ngay lập tức xụi lơ,quá mạnh mẽ,một con thượng vị ma vật hùng mạnh như vậy mà bị Lão Cha một đao giải quyết.Họ vừa sợ vừa mừng vì chỉ cần có Lão Cha chống lưng thì bọn họ có thể nói là không sợ ai nữa luôn.

Sau này ai mà muốn đụng đến bọn họ thì bọn họ chắc chắn sẽ nói:"Cha của ta là Râu Trắng đấy,có giỏi thì nhà ngươi đụng đến ta đi".

Trong lúc tôi không biết cái tư tưởng dựa dẫm đấy đang thấm vào đầu óc vào các thuyền viên,thì Ace chạy tới vác trên mình cái lưới đánh cá tới nơi.

Ace:- Lưới đây rồi nè Lão Cha,mà con thuỷ Long kia đâu,con muốn đánh với nó.

Đám thuyền viên:- Không cần nữa đâu bị Lão Cha giải quyết rồi Ace à.😅😅😅

Ace đơ vài giây rồi hét lên:

- Cái gìiiiiii!!

Ace đi đến chỗ tôi không chịu nói:

- Sao Lão Cha lại giành của con,con thuỷ long đấy là con nhắm mà.

* Cốc*

-Uidaaaa chị Ami lại gì nữa.

Ami:- Mày nghĩ mày đủ sức hạ nó hả thằng khờ.

Ace:-Kệ em.

Ami:-Mày...

Thấy hai đứa lại chuẩn bị đại chiến thì tôi lại phải lên tiếng hoà giải.

Tôi:- Thôi thôi,để đến đại mê cung mấy đứa thích đánh con ma vật nào thì đánh.

Ace mừng rỡ lên còn Ami thì khoác tay lại gật đầu như đồng ý.

- Ace đưa cha cái lưới đánh cá đây nào.

- Vâng ạ.

Tôi vứt cho mấy đứa thuyền viên bảo chúng vớt con thuỷ long lên thì chúng nó vâng vâng dạ dạ rất nghe lời,quái lạ sao trông bọn chúng sợ mình thế nhỉ,mình có làm gì bọn nó đâu.

Vớt lên thì thấy con thuỷ long đã tỉnh lại thì nó chẳng động đậy gì cả.Đùa chắc nếu cho nó 10 cái mạng nó cũng chẳng dại mà đối đầu với tên nam nhân kia nữa đâu,quá khủng khiếp.Nó hoài nghi rằng mình là ma vật hay tên kia mới là ma vật đây.

Thấy Thuỷ Long cúi đầu run lẩy bẩy,tôi có chút gãi đầu thông cảm,vừa rồi chắc ra tay nặng quá nên tạo cho nó cái bóng ma tâm lý rồi.Nhưng sao thấy nó dễ thương thế nhỉ,à đúng rồi vừa hay mình đang thiếu một cái thú cưng hay là thu phục nó đi.Nhìn thấy cảnh tôi cưỡi thuỷ long trên biển lại thấy nó ngầu ngầu sao ấy.

Tôi đi lại gần nó cắm đao xuống sàn tàu rồi nói:

- Giờ ta cho ngươi hai lựa chọn một là vào nồi,hai là gia nhập vào băng của ta.

Ace:...

Ami:...

Helmet:...

Đám thuyền viên:...

Thuỷ Long:....
 
Đóng Vai Râu Trắng Tại Thế Giới Kumo Desu Ga Nani Ka?
Chương 27:Ban thưởng trái ác quỷ(1)


Bọn thuyền viên trầm cảm luôn rồi.Bọn họ hôm nay gặp quá nhiều chuyện ly kì,nào là bị thượng vị ma vật tập kích,rồi còn bị Lão Cha một đao đánh bại rồi còn có ý định thu nạp con Thuỷ Long này vào băng nữa.

Riêng Ace,Ami và Helmet thì vẫn cứ cười hì hì vì bọn họ biết sẵn cái tính của Lão Cha rồi.Kinh nghiệm của bọn hắn về Lão Cha là:"Chỉ cần ngươi để cho Lão Cha chú ý thì cho dù ngươi thân phận gì đi nữa thì chuẩn bị sẵn tinh thần gọi một tiếng Lão Cha

đi".

Thuỷ Long ngơ ngác không hiểu chuyện gì xảy ra,nó không hiểu tên nhân loại này đang làm gì cả.

Thấy con thuỷ long không hiểu chuyện gì,tôi quên mất rằng nó là ma vật nên không hiểu chuyện gì.Nhưng không sao, để đề phòng những trường hợp này tôi đã có một vật phẩm giải quyết việc này,trái ác quỷ có khả năng biến động vật thành người trái Hito Hito no mi.Nó tốn của tôi 1000 tích phân đấy nên đừng có làm tao thất vọng nha Thuỷ Long,à mà quên nói với các bạn,những trái ác quỷ này đã loại bỏ nhược điểm sợ nước rồi nên cứ yên tâm mà sài.

*Góc nhìn của thuỷ long

Thấy tôi mang một cái trái cây lạ hoắc lạ hơ kia ra thuỷ long chẳng hiểu chuyện gì xảy ra,chợt tên nhân loại kia vậy mở miệng nó ra vứt vào trong.Và Oẹeeeee vị dở quá,theo bản năng nó muốn nhổ ra nhưng tên nhân loại kia lấy bàn tay khoá chặt mồm của nó lại.

Vài phút trôi qua,không chịu nổi màn tra tấn độc hại này,nó ngoan ngoãn nuốt cái thứ quái quỷ kia xuống,trong lòng ko ngừng nguyền rủa 18 đời tổ tông của tôi.

*Góc nhìn của tôi

Thấy nó ăn hết xong trái Hito Hito no mi,tôi hài lòng thả tay ra khen nó:

- Ngoan lắm gura gura...

Cả bọn trên thuyền thì chẳng hiểu chuyện gì xảy ra ,chả hiểu sao Lão Cha lại cho con Thuỷ Long kia ăn trái cây để thuần phục nó,bọn họ tràn đầy hắc tuyến nhìn người cha của họ.

Đột nhiên dị biến xảy ra ngay trước mắt họ, con thuỷ long trước mặt họ dần dần biến nhỏ đi,dần dần biến thành bé gái khoảng 15 tuổi,có màu tóc xanh như đại dương nhưng trên thân vẫn còn đống vẩy rồng để chứng minh đây là sự thực.Nhưng con bé...con bé dễ thương quá,một số thuyền viên còn kiểm tra cái mũi của mình có bị gì ko.

Thấy con bé đang ở trạng thái không quần áo nên tôi quăng cái áo choàng trắng xuống che cho con bé.Nó đang ngơ ngác kiểm tra xung quanh cơ thể mình rồi nói với tôi:

- Ngươi...ngươi cho ta...ta ăn cái gì vậy?

Tôi:- Chuyện đó để sau đi con gái của ta, Ami đi vào lấy quần áo thay cho con bé đi.

Thuỷ Long:- Ê ai là con gái của ngươi.

Ami dù ngạc nhiêm với sự tình trước mặt nhưng vẫn nhanh chóng lấy quần áo mặc cho bé thuỷ long.Mặc xong quần áo đơn giản,thuỷ long mặc xong bộ quần áo đơn giản rồi lại tiếp tục tra hỏi tôi.Bí quá nên tôi trả lời đại:

- Đó là một trong những bảo vật của ta,tác dụng của nó giúp cho một con ma vật hoá thành hình người,yên tâm đi nó không có tác dụng phụ gì đâu,nếu muốn biến về thì chỉ cần ngươi nghĩ muốn biến về là được rồi.

Các thuyền viên quá sốc trước lời nói của tôi mà thi nhau thảo luận:

- Trời ạ đây là bảo vật gì vậy!

- Không hổ là Lão Cha!

- Nhưng sao lại đưa cho một con ma vật chứ,quá lãng phí!

- Ai biết được,tính Lão Cha như vậy mà!

Thuỷ Long cũng ngạc nhiên trước sự giải thích của tôi,bảo vật này thực sự nghịch thiên,với nó hàng trăm ma vật cơ thể dễ dàng biến thành người rồi.

- Thế có muốn trở thành con của ta không thuỷ long.

Dù tên nhân loại kia trước mắt nó rất mạnh nhưng với một sự kiêu ngạo của long tộc thì đời nào nó chịu cúi đầu trước một tên nhân tộc thấp kém chứ.Nó khẳng khái trả lời:

- Hứ,đời nào....*quỳ xuống,chảy mồ hôi lạnh*

Tôi*liếc mắt,toả ra haki bá vương,nhe răng cười*:- Gura gura...sao vậy con gái.

Tên...tên nhân loại này ko phải là con người, vừa nãy mình chỉ muốn từ chối nhưng chỉ trong phút chốc mình có thể cảm nhận được hắn như...như đã biến thành một...một con ma thần vậy.

Mấy thuyền viên ở bên cạnh gần quá bị haki ảnh hưởng nên bị ngất xỉu.

TV1:- Có chuyện gì vậy,sao mọi người ngất đi vậy.

TV2:- Ê nhanh tránh ra đi,đó...đó chính chính...là.

Helmet ở bên cạnh thì đoạt lời nói:

- Haki bá vương,khí thế của một bậc vương giả,một triệu người bên trong thì chỉ có một cái,đó được ca tụng là vương giả tư chất.

TV3:- Lão Đại biết nó sao.

Helmet:- Đương nhiên,đó chính là bằng chứng cho việc Lão Cha trời sinh đã được chọn để thành hoàng đế của biển cả mà.Nhân tiện nói cho các ngươi biết,hiện nay trên thế giới ngoài Lão Cha ra thì chỉ có kĩ năng [doạ nạt] Ma Vương mới có thể bắt kịp được thôi.

TV4:- Lão Cha uy vũ.

TV5:- Lão Cha quá bá.

....xN

Thuỷ Long ở bên cạnh nghe những lời này thì mồ hôi chảy đầy lưng.Cái gì vậy,các người hiểu điều đó là gì không,tức là vị Lão Cha này của các ngươi có thể sánh với ma vương đó.Nó thở dài bất lực,xem ra chỉ còn cách đồng ý thôi.

- Ta...ta đồng ý.🥲🥲

- Gura gura...tốt lắm con gái của ta.😁😁 Bấm vào màn hình này đi con gái.

Một màn hình xuất hiện trước mặt nó,do dự mãi thì thuỷ long mới ấn vào ô đồng ý.À nhân tiện đây là danh sách thuyền viên của tôi do Ash tạo ra,khi đã gia nhập thì không thể thoát ra,nó có các chức năng rất là thú vị như truy tìm thành viên,gọi điện và nhắn tin.Mặc dù các thành viên băng tôi khá sợ hãi khi xuất hiện cái này nhưng dùng lâu sau thì cũng quen thuộc hơn rồi.Còn việc bị bại lộ thì khỏi lo,chỉ cần có người có tâm tư phản bội thì hệ thống ngay lập tức xoá hết các kí ức có liên quan đến băng của tôi.

Thấy thuỷ long đồng ý gia nhập,tôi hài lòng hô to với các thuyền viên:

- Mở tiệc ăn mừng có thành viên mới thôi các con.

- Vângggg.
 
Đóng Vai Râu Trắng Tại Thế Giới Kumo Desu Ga Nani Ka?
Chương 28:Ban thưởng trái ác quỷ(2)


*Góc nhìn của Thuỷ Long

Hiện tại thuỷ long đang rất là bối rối,hôm nay nó gặp toàn chuyện kì quái.Nào là gặp một tên nhân loại bị đóng băng quăng xuống nước trong lúc đi săn,xong thì gặp phải một tên cự nhân một đao đánh ngất mình,sau đó hắn còn cho mình ăn một cái trái cây giúp mình biến thành người nữa chứ.

Trong cuộc đời mình từ lúc sinh ra chưa bao giờ gặp phải cái tình huống mà có thể nói ảo tung cả chảo,giờ mình còn đang dự tiệc chúc mừng của bọn nhân loại này chứ.Alo,có ai nhớ ta là một con ma vật không vậy,alo alo.

TV1:- Ê thuỷ long uống một ngụm rượu không.

TV2:- Có miếng thịt chín rồi này ăn đi.

TV3:- Dù ngươi có là ma vật nhưng cũng đừng có hay ăn thịt sống nhé,không bổ đâu.

TV4:- Ăn nhiều rau vào nè cho nó có chất xơ.

Thuỷ Long:- Ờ cảm ơn.

- Hahaha...

Thuỷ Long tò mò hỏi:

- Mà cho ta hỏi.

TV:- Sao vậy.

-Tại sao...tại sao các ngươi không sợ ta vậy,ta...ta là một con ma vật mà.

Các thuyền viên trơn tròn mắt nhìn nhau rồi cùng nhau phì cười:

- Hahaha...

Thuỷ Long đỏ mặt quát:

- Có gì đáng cười.

TV1:- Này bé thuỷ long,có lẽ cô không hiểu đâu nhưng cô đã bao giờ thấy một nơi nào không hề phân chia mạnh yếu hay thân phận chưa.

Thuỷ Long lắc đầu vì trong thế giới của nó không hề có sự cân bằng,chỉ có một định luật là kẻ mạnh thắng kẻ yếu.

TV2:- Nhưng có một nơi như thế đấy,đó chính là Gia Đình.

TV3:- Đúng vậy Lão Cha của bọn ta là một người như thế đấy,trong mắt ông ta gia đình chính là thứ ông ta quý trọng nhất.

TV4:- Tuy rằng Lão Cha hay ăn uống rượu tham ăn nhưng đối với bọn ta đó chính là một người cha tốt,ông ta đã cho bọn ta một thứ mà bọn ta không hề có "một gia đình".

TV5:- Ngươi xem đi ở đây không chỉ có nhân tộc thôi đâu,ở đây cũng có không thiếu ma tộc được Lão Cha thu nhận đấy.

TV6:- Cho dù chúng ta là thành phần dưới đáy xã hội,cho dù chúng ta có từng là cái gì đi nữa thì Lão Cha cũng không hề để tâm.Tuy rằng nói cái này hơi xấu hổ nhưng thực sự thì hai chữ "Con trai" của Lão Cha làm bọn tôi cảm thấy...

Rất vui.

Thuỷ Long không biết nên nói thế nào nhưng vẫn có cãi:

- Nhưng ta là một ma vật,làm sao...

Bỗng có một giọng nói uy nghiêm xen vào:

- Ai nói ma vật không có tư cách vào băng của ta hả con gái yêu dấu.

TV:- Lão Cha.

Thuỷ Long bối rối nhìn tôi vì vừa nãy nó lỡ tỏ thái độ muốn rời băng.Tôi không giận tự uy nói:

- Con muốn rời đi thì cũng được thôi...

Thuỷ Long tỏ ra mừng rỡ nhưng nghe câu sau thì nó bật khóc trong lòng:

- Với điều kiện con có thể đánh bại được ta cái đã.

" Thế sao ko nói là muốn ta ở lại mãi mãi luôn đi"Thuỷ Long said.

- Thôi cứ từ từ rồi sẽ quen thôi nhá Mizuko

Thuỷ Long:- Hử Mizuko...

-Ừ tên của ngươi đấy,cứ gọi mãi là thuỷ long thì kì quá nên từ nay về sau nó là tên của ngươi đấy

Mizuko:- Ê ngươi là cái gì mà đòi đặt tên cho ta.

- Ta là cha ngươi.

Mizuko:-Ặc...(Nhưng mà ta đồng ý đâu😭😭)

- Thế nhé ta đi có việc xíu gura gura...

Mizuko:- Ê khoan đã...ê (bất lực-ing)

———————————————————————————

Một lúc sau

Ace,Ami và Helmet lần lượt tiến vào phòng của tôi.Helmet cất tiếng nói

- Lão Cha,người gọi bọn con đến đây có việc gì ạ.

Tôi không nói gì mà đặt ra 3 cái trái cây có hình thù kì quái đặt trên bàn:

- Ta muốn hỏi các con một điều,các con có muốn có được sức mạnh không.

Ace,Ami và Helmet cùng nói:

- Có ạ!!!x3

Ace:- Mặc dù không muốn thừa nhận nhưng Lão Cha,đối với chúng con người quá mạnh mẽ.😥😥

Ami:- Đúng vậy,con cảm thấy bọn con chẳng có ích gì cho cha ạ.😥😥

Helmet nắm chặt tay nói:

- Mặc dù đã tu luyện các sức mạnh của Lão Cha đã nói nhưng...nhưng con cảm thấy....bọn con đã đạt đến giới hạn của mình rồi.😩😫

Nhìn thấy bộ dạng bất lực của chúng,tôi phì cười:

- Gura gura...không cần bi quan như thế,chẳng lẽ con không cảm thấy ta gọi các con đến đây là chỉ nói thế thôi sao,đây chính là ba bảo vật hôm nay ta sẽ tặng cho bọn con,chúng sẽ giúp cho các con trở thành những cánh tay đắc lực cho ta.

Tôi đưa một loại trái cây cho Helmet:

- Đây chính là trái bất tử điểu,nó sẽ giúp cho con biến thành một ma vật loài chim có khả năng điều khiển ngọn lửa,cho dù có bị bao nhiêu vết thương cũng sẽ khôi phục lại,yên tâm đi chỉ cần con suy nghĩ con sẽ biến trở lại thành người.

Helmet:- Oa cảm ơn Lão Cha(nếu vậy thì mình sẽ trở thành cánh tay phải của Lão Cha rồi)😄😄

Ace:- Uầy sướng thế con cũng muốn🤩🤩

Ami tuy không nói gì nhưng ánh mắt của nó chứa đầy sự ghen tị.

- Còn đây là trái mera mera no mi,nó có thể giúp cho con có thể điều khiển ngọn lửa trở nên mạnh mẽ hơn,đặc biệt nó còn giúp cho nguyên tố hoá.Nếu thành thạo dùng nó một hoả ma pháp của con đủ khả năng huỷ đi một trái núi đấy gura gura...

Ace:- Mặc dù nghe không hiểu lắm nhưng cảm ơn Lão Cha.

Ami chờ nãy giờ cũng tới lượt nó,tôi nói:

- Ami đây là trái hie hie no mi,nó giúp con có khả năng điều khiển nguyên tố băng,nếu thành thạo sử dụng nó con có khả năng đóng băng cả mặt biển đấy gura gura..

Ami kinh hãi nhìn cái trái cây trong tay mình,đóng băng cả mặt biển trời ạ,đây rốt cuộc là bảo vật gì vậy.

Ami:- Lão Cha những vật này quá...

Tôi:- Ngừng lại Ami,ta biết con muốn nói gì nhưng hãy xem đây là món quà ta tặng cho các con sau hai năm gắn bó với ta đi.

Ami:-Vg..vg ạ.

Cả ba đứa phấn khởi không nhịn được mà gặm một miếng to nhưng Oẹ dở quá,đây rốt cuộc cái mùi vị gì vậy:

Ace "Vị của nó giống như cát vậy"

Helmet "Của ta thì giống như lá cây vậy"

Ami "Của chị thì nó như là gỗ nhưng bị thấm nước qua rồi ấy"

Mặc dù không muốn ăn nhưng mà vì có được sức mạnh nên 3 đứa đã cố nuốt hết rồi thở phì phò như vừa trải qua 18 tầng địa ngục vậy.Thấy vậy tôi nói:

- Mấy đứa chỉ cần cắn một miếng thôi mà,sao mà nuốt hết vậy.

- Sao cha không nói sớm!!!x3 😡😡
 
Đóng Vai Râu Trắng Tại Thế Giới Kumo Desu Ga Nani Ka?
Chương 29: Phong chức


Vừa ăn xong trái ác quỷ một lúc sau,cả ba người cũng đang cố gắng sử dụng sức mạnh của mình.Chỉ thấy toàn thân của Ace bốc lên hoả diễm nghi ngút không ngừng,còn Ami thì trên cơ thể con bé dần dần biến thành băng tuyết,hàn khí đầy người và Helmet thì dần dần chuyển sang dạng có thể nói là nửa người nửa thú,cả người hắn bốc lên màu xanh hoả diễm,cả hai tay hoá thành hai cái cánh,Helmet bay lên vi vu một cách thích thú:

- Haha con bay được rồi nè,bay được rồi nè Lão Cha Lão Cha.

-Gura gura giỏi lắm không hổ là Helmet.

Ace:- Woaaa chở em đi với anh Helmet.🤩🤩

Bay lên vài vòng Helmet đáp xuống cạnh Ami hỏi:

- Ê Ami muốn bay cùng anh không anh chở đi ngắm sao đêm không.

Ami bỗng dưng đỏ mặt trước lời mời của Helmet đang lưỡng lự phân vân thì cu cậu lại nói thêm một câu làm tôi chán hết chỗ nói:

- Chắc em đồng ý chứ gì haha.. biết ngay mà với tài nghệ của Helmet này thì không chuyện gì là không thể hehehe....

Tôi che mặt lại nhìn Helmet với vẻ mặt đầy hắc tuyến,cái thằng ranh con này chắc tao dập đầu cúi bái mày quá,nếu mày đừng có nói gì thêm nữa thì hay biết mấy,tao đảm bảo rằng là nếu không có câu đó chắc chắn 100% Ami đồng ý lun.

Bỗng dưng Ami dùng băng ma pháp tạo ra con chim bằng băng tấn công Helmet,Helmet bất ngờ né ra:

- Áaaaa,em định ám sát anh hả Ami.

Ami:- Đúng vậy cho chừa cái tật ngạo mạn của anh.

Nói xong Ami lại dùng băng của nó liên tục tấn công Helmet:

- Băng điểu liên kích!

Helmet liên tục sử dụng Haki quan sát để né tránh các đòn của Ami rồi cười to một tiếng:

- Hahaha đừng quên anh là có haki quan sát chứ Ami.

Ami bỗng nhiên nở nụ cười gian xảo:

- Quay lại sau lưng đi Helmet.

Helmet nghi ngờ quay lại thì hốt hoảng cả lên vì các con băng điểu đó bất ngờ quay lại và bao vây lại làm cho hắn không thể trốn được.

- Ờ.... tha anh được không Ami yêu dấu của anh.

Ami không trả lời mà hai tay của nó chấp lại rồi hô lên một tiếng như định đoạt số mệnh của Helmet:

- Enternal snowflakes(hoa tuyết vĩnh hằng)

Nói xong vô số băng điểu bao vây Helmet nở rộ lên và kết tinh lại với nhau và hình thành một đoá hoa trăm cánh.Tôi kinh ngạc trước kinh nghiệm chiến đấu và cách dùng ma pháp con bé,tiềm lực của nó không hề kém cạnh Aokiji trong phim.

Ace ở bên cạnh thì cười rộn lên đập tay liên tục xuống bàn:

- Hahaha... phượng hoàng "đầu dứa" bị đóng băng rồi kìa.😂😂

Bỗng nhiên khi Ace nhắc đến từ "đầu dứa" thì trên mặt băng lại xuất hiện vết nức,Helmet ngay lập tức phá băng bay đến chỗ Ace nắm lấy áo cậu nói:

- Mày bảo ai là thằng đầu dứa!!!!

Ace:-Ơ tưởng anh bị đóng băng bất tỉnh nhân sự rồi.

Helmet:- Đừng quên tao bây giờ là bất tử điểu rồi, chút băng đấy chẳng làm gì được đến ta,mà vừa nãy mày bảo gì cơ hả Ace,nhắc lại cho anh xem!!!

Ace ngoảnh mặt đi rồi thổi sáo một cách vô tội:

- Em...em có nói gì đâu hahaha....*huýt sáo*

Helmet trợn lòi mắt trước cách nói dối của Ace:

- Lâu rồi chúng ta cũng chưa từng tỉ thí nhỉ Ace!!!

Ace cười tít mắt lên và ra vẻ hiếu chiến:

- Cũng đúng nhỉ,lần này em sẽ cho anh thấy sức mạnh hoả ma pháp bá đạo của em.

Helmet: - Được thôi.

Thấy hai ngọn lửa xanh đỏ đang đan xen lẫn nhau kia,tôi và Ami nhìn nhau gật đầu một cái như đồng ý.

*Cốc

Helmet:nằm.

*Cốc

Ace:nằm.

Tôi quát lên hai đứa rằng:

- Hai đứa định phá banh cả cái thuyền này đấy à,nó vừa mới được làm xong từ hôm qua đấy.

- Vâng...vâng ạ.x2😭😭

Ace đứng lên xoa xoa cái đầu:

- Kì lạ,con tưởng con có khả năng nguyên tố hoá mà nhỉ,sao vẫn thấy đau từ nắm đấm của Cha.

- À kì thật quên nói cho các con biết haki vũ trang có khả năng vô hiệu hoá khả năng nguyên tố hoá của đối thủ đấy.

Cả ba đứa cùng nhau trợn mắt nhìn tôi và vô ý thức bọc haki lên tay của chúng:

Ace:- Thì ra thứ này có công dụng thần kì như thế.

Helmet:- Quả nhiên những thứ của Lão Cha đưa cho đúng là đồ tốt.

Ami nhìn bàn tay đang bao bọc haki của mình và hỏi tôi:

- Lão Cha có phải haki vũ trang còn phân ra làm mấy cấp độ khác nhau đúng không.

- Đúng vậy,cấp độ mà các con đang dùng chỉ có thể nói là sơ cấp thôi,cấp cao nhất của haki vũ trang chính là quấn quanh,nếu có dịp ta sẽ cho các con chiêm ngưỡng nó.

Ace và Helmet thì lộ ra vẻ phấn khích,thì ra haki vũ trang của mình còn phân ra như vậy,sau này mình phải tập luyện hăng say hơn nữa vậy.

- Tám chuyện thế đủ rồi,đến với mục đích chính

của chúng ta ngày hôm nay nào.

Ba đứa Ace,Ami,Helmet nghe vậy thì nghiêm túc hắn lên.

- Với việc lớn mạnh dần dần của thế lực chúng ta,ta tạm thời chia ra làm ba đội và các con sẽ là đội trưởng chỉ huy những đại đội đó.

- Helmet,con hãy đảm nhiệm làm đội trưởng đội một,danh hiệu của con sẽ là "Bất tử điểu"

- Ace,từ giờ con sẽ là đội trưởng đội hai,danh hiệu "Hoả quyền"

- Và Ami chức vụ đội trưởng đội ba sẽ là của con,danh hiệu sẽ là "Công chúa băng giá"

- Tất cả đã rõ chưa!!!

Ace,Ami và Helmet cùng nhau cúi đầu nói:

- Đã rõ!!!x3

- Gura gura... tốt tốt lắm.

———————————————————————————

*Sáng hôm sau

Cả băng đang ngủ say xưa như xác chết trên sàn thuyền sau khi tổ chức yến tiệc hôm qua sau.Tôi cũng đang ngủ say xưa trong phòng của tôi thì đột nhiên:

*Bùmmmmm

Tôi bật dậy trong tình trạng nửa tỉnh nửa mơ:

- Cái quái quỷ gì vậy Hảaaaa!!!
 
Đóng Vai Râu Trắng Tại Thế Giới Kumo Desu Ga Nani Ka?
Chương 30: Helmet chơi ngu


Tôi đứng dậy vác đao chạy ra ngoài thấy mọi người vẫn đang nằm ngủ la liệt trên thuyền,một số người bây giờ mới lổm ngổm bò dậy,bọn họ cũng chẳng biết có chuyện gì.Tự nhiên có tiếng nổ làm cho bọn họ giật hết cả mình,Ace và Ami thì cũng mới dậy đi ra,nhìn cái bộ dáng nửa tỉnh nửa ngủ của Ace với Ami thì cũng biết cả hai đứa cũng vừa mới dậy.Mọi người tranh luận một lúc sau thì có một người nhắc:

- À quên lão đại Helmet đâu rồi,cả buổi sáng chẳng thấy lão đại đâu cả.

Cả đám:!!!

Giờ mới để ý là cái thằng Helmet nó biến đi đâu mất tiêu luôn rồi.Tôi lập tức phân cả đám chia nhau ra tìm:

TV1:- Lão Cha phòng ngủ của Helmet không thấy.

TV2:- Phòng bếp cũng không có.

TV3😛hòng....

Cả đám bây giờ bắt đầu lo lắng hết rồi đây nè,chẳng hiểu cái thằng con trời đánh của tôi đi đâu mất tiêu luôn rồi.

- Mấy đứa thử nhắn tin cho nó chưa.

TVn:- Dạ cả gọi cả nhắn rồi nhưng đều không đáp lại ạ.

*Cộc*

Mizuko:- Hửm... mấy người tụ họp gì nhiều ở đây vậy.

Cả đám:*quay ra*

Tôi hiếu kì hỏi:

- Ủa Mizuko sáng sớm con đi đâu vậy?

Mizuko:- Đã bảo đừng gọi ta như thế mà,ta còn chưa coi ngươi là cha ta đâu.Mà thôi sáng nay ta bơi dạo quanh đây thấy có một con ma vật dạng chim lửa nè,tôi bắt về đây định chế biến bữa sáng này.

Nói xong nhắc lên cái bao to oành ở bên tay lên.

Cả thuyền:- À vậy à mà KHÔNG PHẢI LÚC NÀY,Helmet mất tích rồi mọi người chia nhau đi tìm đi.

Khi cả đám đang loạn cả lên thì tôi,Ace,Ami ngây như phỗng.

Tôi: "Ma vật..."😳😳

Ace: "...dạng chim..."😳😳

Ami : "...lửa"😳😳

Cả ba : "Không lẽ nào..."🤯🤯

Thấy Mizuko đang xách cái bao từ từ vào bếp,cả ba cha con cùng hét lên:

- CHOTTOMATTE!!!x3

Mizuko giật nảy mình nhìn tôi với kiểu "Đang làm cái quái gì vậy"tôi giật lại cái bao rồi bảo:

- Cha nghĩ con bắt nhầm người rồi!!!

Mizuko:- Hả người ông bị lú à!!!

Tôi không trả lời mà xé toạt cái bao ra và đúng như bọn tôi dự đoán Helmet đang nằm trong đó với tình trạng bán sống bán chết.

Thấy Lão Đại đang nằm bất tỉnh nhân sự bọn thuyền viên nháo nhào cả lên

TV1- Mau gọi y tá đi nhanh lên bảo có người bị trọng thương.

TV2:- À vâng nhanh nhanh bọn bây.

TV3:- nguy rồi nạn nhân không có dấu hiệu tỉnh lại làm sao đây.

TV4:- Có ai có biện pháp gì ko!!!Không là lão đại xin vĩnh biệt cụ luôn đấy.

Ace:- Tránh ra tôi có cách,nhìn đây lần sau mà tự làm.

Ace đi đến bên cạnh Helmet và hét lớn:

- CHỊ AMI ĐỒNG Ý YÊU ANH KÌA HELMET ƠI.

Helmet:*bật dậy*:- Hả hả thật hả.

Đám thuyền viên:- Hảaaa tỉnh lại thật luôn kìa!!!!

Helmet chẳng hiểu chuyện gì xảy ra thì sực nhớ:

- A con thuỷ long kia sao vừa nãy mày đánh tao!!!Tao tí thì chết đấy.

Mizuko hiện tại não đang load chậm vì vừa nãy rõ rằng mình bỏ con chim lửa vào trong bao mà,có phải là tên Helmet này đâu hay là mình có thiên phú ảo thuật nhỉ.

TV1:- Ê khoan đã mình hình như vừa quên cái gì ấy nhỉ.

TV2:- Ừ tao cũng thấy thế.

TV3:- Này khoan nếu như theo lời của cả hai nói là.....

Cả đám:- Mizuko ám sát Lão Đại Helmet à.

Mizuko bối rối:

- Khoan đã tôi nhớ là vừa nãy tôi đánh con chim lửa gì mà sao lại là Helmet được.

Helmet:- Con chim lửa đấy là tôi hoá thành đó.

Nói xong Helmet hoá phượng hoàng bay lên,cả đám chấn kinh tập hai:

- Helmet lão đại hoá yêu quái kìa ngầu quá má ơi.

Helmet:-Ê đây ko phải yêu quái nhá mà là bất tử điểu ấy,bất tử điểu ấy.

Mizuko:- Tên nghe hay nhưng dính một chiêu của ta là ngươi bất tỉnh nhân sự rồi.

Helmet:- Cái gì đấy là tại cô đánh lén thôi chứ không 1 vả của tôi của tôi đảm bảo cô gục luôn.

Mizuko:- Ngươi cà khịa ta à nhân loại.😡😡

Helmet:- Sao có muốn đánh lại không hả con thằn lằn nước.😏😏

Mizuko:- Á à con gia cầm này có vẻ vừa nãy không học được bài học gì nhỉ.*Rốp rốp*tiếng bẻ tay.

Helmet tiến vào trạng thái bất tử điểu,ngọn lửa xanh cháy nghi ngút toả nhiệt một cách mạnh mẽ,Mizuko cũng không gì vừa nó thả ra vô số thuỷ ma pháp hình thành ngọn thương.Cả hai đang chuẩn bị sống mái với nhau thì:

*Cốc,Cốc*

Helmet:*nằm*

Mizuko:*nẳm*

K.O

Ami:- Cả hai người....không thể BÌNH TĨNH MỘT CHÚT ĐI À,lỡ đánh nhau rồi sập tàu thì sao bọn ngốc này.

Helmet,mizuko:-Vâng...

Thuyền viên:- Hoan hô đại tỷ Ami uy vũ*vỗ tay ầm ầm*

Mizuko: "đường đường là một thượng vị ma vật mà lại bị đánh bởi một tên nhân tộc,mất mặt quá huhuhu..."

Ami:- Hôm nay lỗi chủ yếu là do Mizuko,vậy nên phạt ngươi kéo thuyền trong vòng ba tiếng,nhanh lên.

Mizuko😫😫:- Ê cái gì vậy tại sao lại thế,ta không làm đâu.

Ami*sắn áo lên*:- Ô có vẻ như con rồng nhỏ hôm nay có vẻ không nghe lời nhỉ.*cười nham hiểm*

Mizuko run sợ,tại sao mình cảm thấy nguy cơ trí mạng thế nhỉ,không được,tuyệt đối không được,mình đường đường là thượng vị ma vật cơ mà,làm sao có thể bị run sợ trước nhân loại nhỏ bé này được:

- Ta đã bảo là ta...

*Ken két*Ngay lập tức Ami dùng băng phong một nửa thân thể của Mizuko.

Ami:- Alo cái gì vậy,nói lại coi Mizuko.

Mizuko:- Ta ta...ta làm ta làm mà mau bỏ cái băng ma pháp này đi làm ơn.

Sau đó Mizuko hậm hực hoá thành thuỷ long mà kéo thuyền đi,mặc dù hơi ác nhưng phải công nhận là có Mizuko kéo đi thuyền di chuyển nhanh hơn hẳn.

Sau một buổi sáng náo loạn khi cả băng đang nghỉ ngơi thì có một tiếng hét chói tai vang lên:

- Lão Cha đỡ lấyyyyyy.

Một bóng đen vọt lên lao về phía tôi,tôi vung nắm đấm bọc lại bằng chấn động chặn lại bóng đen đó.Điều bất ngờ xảy ra là đòn đánh của bọn tôi ở thế ngang nhau,lực phá hoại thổi bay đi mấy thuyền viên ở gần.

Mấy thuyền viên mới hốt hoảng cả lên:- Cái...cái gì vậy.

Ami đứng ở bên thì ôm trán lắc đầu,vừa giải quyết xong vụ này lại đến vụ tiếp theo.

Ace thì hứng khởi cổ vũ:

- Cố lên Lão Cha,cố lên Genjo,cả hai người cố lên.

Một thuyền viên ở bên cạnh nhận ra và hét lên:

- Là hắn, Quỷ kiếm Genjo,một trong những thuộc hạ mạnh nhất của Lão Cha.
 
Đóng Vai Râu Trắng Tại Thế Giới Kumo Desu Ga Nani Ka?
Chương 31:Quỷ kiếm hiếu chiến


Thấy cái bộ dạng hiếu chiến của Genjo tôi thở dài một tiếng rồi nói:

- Đây là lần khiêu chiến thứ 10 trong tháng này rồi đấy Genjo,ngươi vẫn muốn đánh sao.

Genjo tuy bị đánh văng ra nhưng tinh thần hăng hái quật cường,hắn tiếp tục lao lên:

- Nhiêu đó thì nhằm nhò gì chứ Lão Cha!!!

Genjo lao lên và lấy một thanh kiếm ngậm vào mồm,hai tay cầm hai thanh,nếu có người xem one piece thì sẽ ngay lập tức nhận ra chiêu thức mà Genjo sử dụng,tam kiếm phái của Zoro.

———————-Tiểu sử của quỷ kiếm Genjo—————

Genjo lúc đầu là một con golbin lưu lạc một mình nhưng được tôi chú ý tới bằng cái tài năng thiên phú khá thú vị của nó [Tài năng kiếm thuật],tôi cảm thấy hứng thú với con golbin này nên quyết định huấn luyện kiếm thuật cho nó,với sự hỗ trợ phiên dịch của ash nên tôi nhanh chóng lấy được sự tin cậy của nó.

Nó quyết định đi theo tôi vì bầy đàn của nó đã đuổi nó đi vì màu da đen khác thường của nó,Chà sự phân biệt luôn diễn ra ở bất cứ nơi nào haizzzzz.Nó đi theo tôi hai năm nay cũng học được không ít thứ ít,nó hoàn toàn sử dụng thành thạo hai loại haki vũ trang và quan sát một cách thuần thục,hơn nữa tôi đặc biệt truyền cho nó một loại thiên phú từ trong hệ thống tôi đặc biệt mất 1500 tích phân để mua,thiên phú tam kiếm phái của Zoro.

Thế nhưng nói đi cũng phải nói lại,tôi nể phục cái tính kiên trì của nó ấy,đây là lần khiêu chiến lần thứ 156 của nó rồi,mà nó vẫn cố khiêu chiến tôi nữa,đúng là một tên cuồng chiến đấu.Cứ tưởng lúc nó tiến hoá thành oni(quỷ) thì sẽ khá hơn cơ ai dè cái tính hiếu chiến đó còn tăng thêm cơ.Dù nói thế nhưng phải công nhận là tướng mạo của nó cũng thuộc hạng 1 hạng 2 đấy,khuôn mặt điển trai với mái tóc màu đen tuyền và hai cái sừng đỏ,cơ bắp chỗ nào ra chỗ đấy nên nó cũng được nhiều đứa con gái trong băng tán lắm.

———————————————————————————

Genjo lao đến với một tốc độ chóng mặt.Vác hai thanh đao qua vai hô to chiêu thưc của mình:

- Santoryu Ogi: Hyakuhachi Pound Ho (108 Con Phượng Hoàng Phiền Não)

Vô số kiếm khí hình bán nguyệt bay về phía tôi.Các thuyền viên bên kia thì sợ kinh hồn bạt vía,mặc dù đã chứng kiến họ thi đấu rất nhiều lần nhưng vẫn phải kinh ngạc trước cường độ giao chiến của họ.

Tôi không những run sợ mà còn phấn khích nữa,thằng Genjo này lại lợi hại hơn nữa rồi khá lắm.Tôi dơ lên cái đao của mình và bổ một nhát,kiếm khí của tôi không hề nghi ngờ bổ qua các kiếm khí của Gẹno như chặt hoa quả.Genjo kinh ngạc nhưng vẫn phải đỡ lại cái kiếm khí từ tôi,hai chân của Genjo lún chặt xuống sàn tàu như chứng minh cho sức mạnh đến từ kiếm khí của tôi.

-Genjo: "chỉ một kiếm thôi sao,đúng là Lão Cha có khác...Nhưng cho dù...cho dù...cơ thế đi nữa mình cũng phải vượt qua hết vì giấc mơ...giấc mơ của mình...là trở thành kiếm sĩ mạnh nhất thế giới".

Genjo hai mắt sáng lên,hai tay lên cơ bắp cuồn cuộn:

-Santoruy Ogi: Ichi Gorilla.

Dùng hết sức bình sinh Genjo đẩy kiếm khí của tôi ra biển,mặt biển ngay lập tức chẻ làm đôi.Các thuyền viên ở bên thì trợn há hốc mồm,một trảm kích huỷ thiên diệt địa thế mà Genjo đỡ được sao.Tôi hài lòng khen ngợi Genjo:

- Có tiến bộ rồi đấy Genjo,ngươi khá lắm.

Genjo sờ mũi mà cười khoái chí:

- Hihihi...đương nhiên thành quả luyện tập của con đó,mặc dù có vẻ như chẳng là gì so với Lão Cha.

Tôi lắc đầu rồi nói:

- Trong số những đứa con của ta,ngươi chính là người chăm chỉ nhất đấy,làm được đến cỡ này coi như không tệ rồi Gura gura...

Các thuyền viên ở bên cạnh cũng lên tiến cổ vũ cho Genjo:

- Này Genjo,chẳng lẽ cậu chỉ có thế thôi sao,cho chúng tôi thấy kiếm pháp của cậu đi.

- Đúng vậy,đúng vậy.

- Có lên Genjo,cố lên cố lên...

Genjo xúc động muốn khóc luôn,đây chính là thứ mà cậu ta chưa bao giờ trải qua khi sống ở bầy đàn của mình,quả nhiên chọn đi theo Lão Cha là sự lựa chọn chính xác mà.

Lau đi nước mắt Genjo hét to lên một tiếng.

- Ôooooooo,Lão Cha hãy chứng kiến tuyệt kĩ mạnh nhất của con đây.

- Được tới đi.

Cầm chắc cây đao trên tay,tôi chờ đợi Genjo sắp sửa tung ra chiêu thức của mình.Genjo hít một hơi thật sâu rồi thở dài hai tay cầm hai kiếm tạo một hình tam giác với cái kiếm ngậm trên miệng,rồi Genjo bọc haki vũ trang lên ba thanh kiếm và xoay tròn.Khi đạt đến sức mạnh cực đại,Genjo lao tới chỗ tôi như tên bắn,miệng ko quên gọi tên chiêu thức của mình:

- Santoryu Ogi: Sanzen Sekai (Ba ngàn thế giới)

Một khí thế chẳng khác gì ác ma xông tới tôi,tôi nhe răng cười bọc haki lên thanh đao của tôi và bấm chân mạnh xuống sàn và vung đao từ trên xuống

*Ầm...kéttttt.

Ngay lập tức tiếng va chạm giữa hai binh khí nổ ra,luồng sức mạnh của haki lan toả ra bốn phía.Ace,Ami và Helmet ngay lập tức dùng sức mạnh của mình để bảo vệ tàu và thuyền viên của tôi.

- Không tệ,không tệ, có thể cùng ta đánh ngang thế này,con là người đầu tiên đấy Genjo gura gura...

- Hihihi cảm ơn Lão Cha.

Genjo mừng rỡ khi được tôi công nhận,Nói xong,tôi dơ cánh tay ra tung một đòn không chấn vào Genjo:

- Tuy nhiên,muốn trở thành kiếm sĩ mạnh nhất thế giới thì với nhiêu đó còn xa vời lắm.

Sức mạnh chấn động lan toả ra,Genjo vội vàng muốn tránh nhưng không thể làm được,tiếng vỡ vụn vang lên chói tai.Nắm đấm chấn động của tôi hất tung Genjo lên cao bay xa ra biển.

Genjo bị lao ra như tên bắn,mặt nước bị xé ra làm hai.Cả băng lao ra nhìn về phía của Genjo hét to:

- Này Genjo còn sống không vậy!!!

- Còn sống trả lời đi.

Tôi sửa sang lại quần áo,đội lại cái mũ vừa nãy bị đánh bay và nói:

- Yên tâm đi,Genjo chưa chết đâu,với cái tầm đó thì chẳng là gì so với cái mạng dai như đỉa của nó.Này Helmet bay ra vớt nó về phía tài đi.

Helmet:- Vâng...vâng ạ.

Sau khi vớt Genjo về cho nó đi thăm phòng y tế thì cả băng bọn tôi mới thực sự có một khoảng thời gian yên bình.
 
Đóng Vai Râu Trắng Tại Thế Giới Kumo Desu Ga Nani Ka?
Chương 32: Cập bến,Đại mê cung Elroe


Đã một tháng kể từ khi chúng tôi khởi hành,hiện giờ chúng tôi vừa ăn trưa xong và đang...nghe nhạc.Đây chính là bài hát Bink's Sake,bài hát khá nổi tiếng nói về hải tặc.

Yo-hohoho, Yo-hohoho,

Yo-hohoho, Yo-hohoho,

Yo-hohoho, Yo-hohoho,

Yo-hohoho, Yo-hohoho.

Hãy mang cho Bink rượu sake

Gió thênh thang dẫn đường ta kìa

Biển sâu mặn dìu bàn chân ta lướt sóng tới muôn trùng khơi

Nắng trên cao mặt trời hân hoan

Vẽ lên mây những vòng tươi hồng

Và chuông đồng, cùng ngân theo tiếng hát loài chim yêu đời

Nói chia tay bến cảng thân thương

Chúng ta xa ngôi làng thân thuộc

Buồm căng rồi nổi nhạc lên thôi ca hát sớm hôm bạn ơi

Sóng nhấp nhô bạc vàng lung linh

Bắn tung lên những giọt muối mặn

Thuyền giương buồm thẳng đường ta đi đến chốn biển khơi tận cùng

Hãy mang cho Bink rượu sake

Đã mang danh cướp biển xin thề

Còn chưa về, đường xa xôi ta lấy sóng kia làm gối

Trái tim đang trong ngực ta thôi

Máu dâng lên lá cờ trên đầu

Cùng đi nào hình đầu lâu bay phấp phới niềm tin tuyệt vời

Phía xa xa chân trời giăng giăng

Sấm rung lên mây mù muôn trùng

Bùng bập bùng cùng nổi vang lên điệu trống cất tiếng cười vang

Nếu chân run trong lòng hoang mang

Biết đâu mai không còn trên đời

Thì hãy cười, rồi đêm qua thấy ánh bình minh sáng ngời

Yo-hohoho, Yo-hohoho,

Yo-hohoho, Yo-hohoho,

Yo-hohoho, Yo-hohoho,

Yo-hohoho, Yo-hohoho.

Hãy mang cho Bink rượu sake

Những giấc mơ trên biển xanh rì

Ngày qua ngày, gặp-chia ly cứ thế những người bạn mới

Nếu mai ta không còn bên nhau

Ngước mắt lên xin đừng u buồn

Nhìn lên trời kìa vầng trăng soi lấp lánh cùng đêm trong ngần

Hãy mang cho Bink rượu sake

Bước đi chưa biết ngày quay về

Thuyền ta ngược rồi thuyền ta xuôi theo sóng nhấp nhô ngoài khơi

Chúng ta đây dẫu bạn hay tôi

Đến mai kia sẽ thành xương gầy

Nổi nhạc lên nào và cùng phiêu lưu ta hát bài ca yêu đời.

Yo-hohoho, Yo-hohoho,

Yo-hohoho, Yo-hohoho,

Yo-hohoho, Yo-hohoho,

Yo-hohoho, Yo-hohoho.

[Tại đây có đăng tải GIF hoặc video.

Hãy cập nhật ứng dụng ngay bây giờ để hiển thị.]

Các thuyền viên đang cùng ngâm nga bài hát này,dù chúng không biết Lão Cha kiếm đâu ra bài hát này nhưng nó thực sự quá phù hợp với hoàn cảnh của chúng ta.

Chợt Helmet bay về phía tôi nói:

- Lão Cha,Lão Cha.

- Hử...có chuyện gì.

Helmet:- Chúng ta sắp đến Đại mê cung Elroe rồi,còn khoảng vài chục phút nữa thuyền sẽ cập bến.

- Hử xem ra đã đến lúc rồi gura gura...

Tôi vác đao lên và múa vài đường:

- Lâu rồi ta không ra trận,cơ thể sắp bị rỉ sét rồi nè.

Cả băng: " Tháng trước vừa bón cả tấn hành cho Genjo thây,thế mà bảo lâu rồi".

- Được rồi ta đã quyết định những người đi theo ta rồi nghe đây.

Cả băng:- Rõ ạ.

- Đội trưởng đội 1 bất tử điểu Helmet.

Helmet:- Có ạ.

- Đội trưởng đội 2 hoả quyền Ace.

Ace:- Đây ạ.

- Đội trưởng đội 3 nữ hoàng băng giá Ami.

Ami:- Có.

- Đội trưởng đội 4 Quỷ kiếm Genjo.

Genjo:- Có con.

- Đội trưởng đội 5 Thuỷ Long Mizuko.

Mizuko:- Ở đây.

- Thế là hết,cả băng có thắc mắc gì ko?

Cả bọn:- Không ạ.

- Tốt lắm tí nữa cập bến Ami và ta trình diễn một tí được không nhỉ.

Cả đám đội trưởng nhìn nhau và thảo luận:

Ace thì hùng hổ nói:

- Làm luôn đi con nóng lắm rồi nè.

Helmet suy nghĩ một lắm thì nói

- Thì cũng được,con nghĩ cũng chẳng sao đâu.

Genjo gật đầu nói:

- Chỉ cần Lão Cha muốn là được.

Ami thì ngáp một tiếng nói:

- Không có ý kiến.

Mizuko:- Thế trình diễn như nào Lão...Lão Cha.

Tôi bất ngờ khi cuối cùng Mizuko cũng chịu gọi tôi là cha,tôi xoa đầu rồi nói 4 từ:

- Phải thật là ngầu!!!😁😁

- Ngầu??😳😳

——————————————————————————

Đại mê cung Elroe

- Đáng sợ quá.

- Đau quá.

- Đầu mình đau quá.

- Sao mà hình như có vật gì đó cứng lại quanh mình.

- Chuyện gì xảy ra vậy.

- Tối quá.

- Mình nhớ là đang ngồi trong lớp mà.

- Dù sao thì... mình cũng phải thoát ra khỏi nơi này.

Từng tiếng tách tách vỡ ra của vỏ trứng,nhân vật bé nhện của chúng ta chính thức xuất hiện.

- Thoát ra rồi...mà khoan hể...?!

Xung quanh toàn là những con nhện cũng đang cố thoát ra khỏi vỏ trứng khiến cho shiraori không khỏi ghê sợ.

Shiraori lùi lại sợ hãi:

- Đây là...hơn nữa những cái chân này là.

Shiraori sợ hãi tự trấn an mình

- Bình tĩnh nào,bình tĩnh nào...x3,14,đây... lẽ nào

là... thứ đang nổi trên mạng không không không hãy kêu đây không phải là sự thật đi!!

Một suy nghĩ loé sáng trong đầu của shiraori: "mình hình như là đã chuyển sinh thành nhện rồi nhỉ".Shiraori bực bội quay qua quay lại:

-Không đâu!Mình không chấp nhận!Dù chuyển sinh đi nữa nhưng tại sao lại biến thành nhện chứ!!

Shiraori buồn bã nói:

- Mà thôi khóc lóc hờn dỗi được cái ích gì chứ!!Đành... chấp nhận mình là nhện thôi.

Shiraori quay qua quay lại thấy một đám nhện đang bu lại nhai nhồm nhoàng gì đó:

- Ổ đồ ăn à?Thực tế thì...mình cũng đang đói lắm.

Nhưng khi quay sang thì tâm hồn ăn uống của cô bay đi luôn vì bọn chúng đang...

ăn đồng loại.

Cô không nhịn được mà hét lên.

- Sao lại ăn thịt đồng loại chứ,không còn đồ ăn nào nữa sao!!!

Cô quay qua định chạy đi vì hành động ghê tởm của bọn nhện:

- Ôi chúa ơi!!Cái nơi nguy hiểm này làm sao mà mình ở lại nổi.Mình muốn về nhà.

Chợt có một cái bóng lớn che trước mặt cô.

- Ồ cha đó à!

Chợt con nhện chúa kia đâm một chân về phía cô,shiraori ngay lập tức chạy té khói:

- Là mẹ à!Xin lỗi ạ!!

Thấy con nhện chúa đang ăn các con của mình,shiraori không khỏi hốt hoảng lên:

- Đùa chắc,mẹ à sao mẹ làm thế,mẹ ăn các con của mình như ăn kẹo vậy.Mà thôi bây giờ không phải lúc nói chuyện mà quan trọng là...chuồn thôi!!!

Cùng một thời gian ở một diễn biến khác,đám lính canh đang giám sát ở ngoài mê cung Elroe,bọn họ đang rất mệt mỏi vì hôm nay... chán quá đi.

- Chán nhỉ bọn bây.

- Ờ...

- Giá như bây giờ có vụ gì đó xảy ra thì vui biết mấy phải không.

- Ờ...

Chợt có một tên lính chạy như điên về phía tên đội trưởng:

- Cấp báo!!!.hộc ...hộc có...có...

Tên đội trưởng nóng tính quát:

- Có chuyện gì nói rõ lên.

Tên lính lấy lại hơi rồi nói:

- Có một con thuỷ long vương đang ở gần biển.

Tên đội trưởng sắc mặt nghiêm trọng quát:

- Không thể nào loài Thuỷ Long Vương thường thì chỉ ở ra xa biển,không lý nào nó lại ở gần thế này.

- Đội...đội trưởng tôi không nói dối,không tin ngài dùng ống nhòm nhìn ra phía kia đi.

Tên đội trưởng bán tín bán nghi lấy ống nhòm nhìn về phía kia và ông ta kinh hãi trợn tròn mắt vì thực sự có một con thuỷ long.

- Không...không thể nào...nhanh triệu tập tất cả binh sĩ lại đây.

Một tên lính dùng ống nhòm nhìn ra và báo cáo:

- Khoan...khoan đã đội trưởng con thuỷ long kia hình như đang kéo một con thuyền đi.

Tên đội trưởng trợn con mắt lên và lại dùng ống nhòm nhìn ra phát hiện đúng là con thuỷ long đó đang kéo một chiếc thuyền và kí hiệu đầu lâu râu trăng hình bán nguyệt đó nếu ông không nhầm thì:

- Nhanh nhanh chuẩn bị người chuẩn bị tiếp đón.

- Cái gì!!😳😳 tiếp đón á.

Tên đội trưởng nóng tính nói:

- Nhanh lên,nhanh lên vì đó ...đó chính là thuyền của băng hải tặc râu trắng.
 
Đóng Vai Râu Trắng Tại Thế Giới Kumo Desu Ga Nani Ka?
Chương 33: Trình diễn


Khi chúng tôi đang gần đến bờ thì thấy một toán quân lính đang xếp hàng trước chỗ chúng tôi định vào bờ.Genjo gác kiếm lên vai sắc mặt háo chiến nói:

- Ồ định chiến sao,bơi vô đây!!!

*Cốc*

Một cục u to chà bá ở trên đầu Genjo và mặt cậu ấy đang tràn đầy dấu ? nhìn Ami:

- Cô làm cái gì vậy?

Ami:- Lúc nào cũng xồn xồn muốn chém muốn giết,thiệt tình không biết bao giờ cậu mới có thể sửa được cái tính này.

Genjo:- Thì có sao đâu đánh trước sau quen thế thôi.

Ami che mặt thở dài ngao ngán.Còn Genjo thì hờ hững như không.Tôi ở bên cạnh nhe răng cười nói:

- Gura gura... họ chắc là chào đón chúng ta đây,chúng ta cũng phải có sự đáp trả chứ nhỉ Ami.

Ami:- Lão cha đừng nói người định bảo con dùng chiêu đó nhé.

- Gura gura đúng vậy,để ta xem thành quả luyện tập của con đi.

Ace:- Hể... cho con nữa,con nữa,con cũng có thể thể hiện mà.

Tất cả thuyền viên:- Này này Ace cậu mà biểu diễn cái hoả quyền của cậu thì đám đó đi tong luôn đó.

Ace:- Hahaha... mọi người quá khen.

Tất cả thuyền viên tập 2:- Đấy không phải khen đâu nhá.

Ace:- Hihihi...

Ami:- Thôi được rồi để con thử,ê mizuko biến thành người lên tàu đi,không thì tí nữa thành băng long luôn đấy.

Mizuko quay đầu vội hoá thành người leo lên tàu:

- Ê đợi tí đợi tí nhá đừng có dùng chiêu đó tôi không muốn bị đông lạnh đâu.

———————————————————————————

Tên đội trưởng đứng nghiêm chỉnh và quát mấy tên lính láo nháo đằng sau:

- Đứng cho cẩn thận,thằng hàng vào,đứa nào lệch ra là ta chặt què giò luôn đấy.

Anh lính 1:- À dạ dạ.

Anh lính 2 nói thầm:

- Ê mày ơi,băng hải tặc râu trắng là gì vậy,họ mạnh lắm à.

Anh lính 3 nhìn anh lính 2 với ánh mắt không thể tin nổi vội vàng phổ cập kiến thức cho anh lính nhà quê:

- Mày từ nhà quê lên à,băng hải tặc râu trắng hiện giờ đang là một trong các thế lực lớn trên thế giới,tầm ảnh hưởng của họ có thể nói là ngang tầm với các đế quốc hiện nay.

Anh lính 2:- Mạnh thế á,thế họ có lãnh thổ hay địa bàn gì không.

Anh lính 3:- Không,lãnh thổ của họ chính...là cả biển cả rộng lớn này.

Anh lính 2: - Không thể nào,trên biển có thể nói là đầy rẫy ma vật,bọn họ làm cách nào mà sống sót được.

Anh lính 3:- Đó là bởi vì bọn họ có một thứ giúp cho các tàu bè có khả năng không bị các ma vật phát hiện,nhờ thứ đó họ có thể đi lại trên biển vô sự,hình như thứ đó gọi là....

Một giọng nói vang lên bất ngờ:

- Hải lâu thạch...

Anh lính 2,anh lính 3: - Ế...đội...đội trưởng.😅😅

Đội trưởng:- Đừng tưởng các anh tán đẫu mà tôi không nghe thấy,tối nay các anh trực cả nguyên đêm cho tôi.

Anh lính2,anh lính3:- Vâng...vâng ạ😭😭

Tên đội trưởng nói rồi quay người về phía biển:

- Nhưng các cậu có biết tại sao có thể nói tầm ảnh hưởng của họ lại ngang ngửa với các đế quốc không.

Đám binh sĩ bối rối nói:- Không...không ạ.

- Mặc dù thế lực của bọn họ có thể nói là không có nhiều lực lượng nhưng đáng sợ nhất chính là người đứng đầu của họ,Râu trắng.

Nói đến đây vai của đội trưởng run bần bật lên,ông ta nói tiếp:

- Có thể các cậu không biết,trước đây một năm,có một vị lãnh chúa tham lam mà đã đánh cướp một chiếc thuyền buôn của Băng Râu Trắng hòng tìm được cách chế tạo Hải Lâu thạch.Các cậu có biết việc gì xảy ra sau đó không.

Binh sĩ:- Không...không ạ.

Người đội trưởng nuốt nước bọt rồi nói tiếp:

- Ực... chỉ sau một đêm,hơn 5 vạn quân đội của vị lãnh chúa đấy liền bị đồ sát,thành trì của tên lãnh chúa bị sụp đổ không còn một góc và lãnh thổ của hắn bị xoá khỏi bàn đồ ngay sau hôm đó.Càng đáng sợ hơn,người làm được việc đó chỉ là một người duy nhất,RÂU TRẮNG.

Đám binh sĩ mặt mũi tái mét hoảng sợ nói:

- không thể nào đó là một việc bất khả thi.

Đùa chắc,đó chính là 5 vạn người đó.Tên đó có biết rằng hắn đã làm một việc như nào không,đúng là một con quái vật,hèn gì các quốc gia khác không muốn xô xát với hắn.

Tên đội trưởng gằn giọng:

- Đó hoàn toàn là một sự thật,bởi vì...bời vì...ta chính là một trong những binh lính sống sót ở trong trận đồ sát đó.

Các binh sĩ trợn mắt lên:-Cái gì....!!!😱😱

-Thế tại sao ngài lại...

Một binh sĩ thắc mắc hỏi,đội trưởng trầm mặt trả lời:

- May mắn ta đã đào binh khi trận chiến ấy bắt đầu khi trận chiến bắt đầu một lúc,khi nghĩ lại thì ta thấy đây là một quyết định sáng suốt.Nhưng có một thứ mà ta không bao giờ quên được,đó là khoảnh khắc ta không bao giờ quên được.

*Hồi tưởng quá khứ:

Khi đó ta là một trong những binh sĩ ở đó,trong lúc đang canh gác trên thành,bỗng có một tên cự nhân cao 4 mét,tay cầm đại đao,mặt có một râu hình bán nguyệt tiến đến,bọn ta đã cố gắng cảnh cáo hắn đang đi vào lãnh địa yêu cầu hắn xuất trình giấy tờ thân phận.Hắn chẳng nói gì mà giơ cái tay lên,bỗng nhiên có một quả cầu trắng xuất hiện trên tay hắn,một giọng nói giận dữ thốt lên:

- Dám đụng đến gia đình của ta,hôm nay lãnh địa của các ngươi chính thức xoá khỏi bản đồ.

Hắn giơ tay lên tung một đấm vào không khí,bất ngờ một vết nức xuất hiện và lan rộng ra.

*Rắc,rắc*

Sau đó,tường thành ngay lập tức sụp đổ,ta đã bị ngất đi lúc đó,khi tỉnh lại thì đã thấy nơi ta đứng là một nơi hoang tàn,vô số binh sĩ nằm la liệt không toàn thây.Ta từ từ bước đến phủ của lãnh chúa và thấy tên cự nhân đó trong tay đang nhấc lãnh chúa lên.

Lãnh chúa:- Đừng mà,đừng mà xin râu trắng đại nhân tha tội,tôi sẽ...sẽ đền bù lại các thiệt hại mà,xin ngài tha cho tiểu nhân một mạng mà.

Tôi lạnh lùng nói:

- Ta đã nói rồi,dám đụng đến gia đình của ta thì ngươi đã biết kết cục của ngươi rồi.

Nói xong,tôi xử dụng chấn động bao quanh thân thể hắn.

- Không.....Áaaaaaa.

Sau khi giải quyết xong tên lãnh chúa tham lam đó,tôi cất giọng sấm rền lên trời:

- KỂ TỪ GIỜ PHÚT NÀY,LÃNH ĐỊA NÀY SẼ THUỘC VỀ BĂNG HẢI TẶC RÂU TRẮNG.

———————————————————————————

Đội trưởng:- Sau khi sự kiện ấy xảy ra,không một ai dám ho he với thành viên của Râu Trắng nữa.Mọi người truyền tai nhau một câu "Thà đắc tội Đế Quốc,còn hơn đắc tội Râu Trắng".

- Ừm ực....😱😱😱

Các binh sĩ rùng mình thi nhau uống nước miếng,nhìn sang cái con thuyền cá voi kia mà sởn hết da gà.

Lúc này trên tàu không hề biết gì về vụ marketing về tôi của đội trưởng kia,Ami vẫn đang cố hết sức để hoàn thành chiêu thức của nó,hơi thở hàn khí thở ra từ miệng con bé,nó mở mắt ra và hô:

- Thời đại băng hà.

Ngay lập tức một cột băng bắn từ tay của Ami đụng vào mặt biển,ngay lập tức có một sân trượt băng xuất hiện trước mặt tụi tôi,tôi vui sướng cười phá lên:

- Đúng là một màn trình diễn suất sắc đấy Ami.

Ami nở nụ cười:

- Hì hì hì có gì đâu Lão Cha.

Đám lính ở bên kia thì hốt hoảng cả lên,sao tự dưng mặt biển lại đóng băng lại thế này,tận thế kỉ băng hà à.
 
Đóng Vai Râu Trắng Tại Thế Giới Kumo Desu Ga Nani Ka?
Chương 34


Ace:- Oa... mặt biển đóng băng luôn kìa.

Cả đám thuyền viên cùng nhau vỗ tay chúc mừng Ami:*Bộp bộp bộp...*

- Hoan hô đại tỷ Ami uy vũ.

Ami hất mặt cao lên nói một cách "khiêm tốn":

- Hì hì có gì đâu,mấy chú cứ quá khen.😏😏

Ace:- Ừ công nhận quá khen thiệtttt đó.

Ami mất hứng không vui nói:

- Thế thì sao,mày làm được không.😡😡

Ace:- hừ, em còn làm được hơn cơ.

Ami:- Thế thì giỏi thì làm đi.

Helmet:- Thôi thôi,hai người định đấu đá nhau như thế suốt ngày à.

- Gura gura... như thế mới có sức sống chứ các con.

Cả băng:- Hahaha....

Tôi vác đao qua vai và nhấn mạnh cái chân nhảy lên ra ngoài tàu,Ami,Ace,Helmet,Genjo và Mizuko ngay lập tức đi theo sau.

*Rầm,rầm...*

Hàn khí toả ra từ mặt băng bốc lên và toả ra tứ phía,chúng cứ như theo chỉ dẫn mà tự lao vào mặt của các binh sĩ vậy.Có vài người không chịu nổi mà hắt xì hơi vài cái,trời ạ cái khí thế khủng lồ gì vậy,hắn có phải là nhân loại nữa không.Chỉ đối mặt thôi kinh khủng như vậy rồi không biết khi chiến đấu còn đến nhường nào nữa,cứ như là bị núi đè vậy.

*Cộp,cộp...*

Từng tiếng cán đao chạm vào mặt băng vang lên,theo sau chính là những đội trưởng mới nhận chức không lâu nhưng uy thế của chúng cũng không thua kém gì tôi.

Một binh sĩ nhìn Genjo và nói:

- Ê xem kìa là quỷ đấy,có những tên như thế ở trong băng hải tặc râu trắng à.

Binh sĩ 2:

- Cậu nói nhỏ thôi.Mà đừng nói gì về tên quỷ kia,hắn là một trong các thuộc hạ mạnh nhất của râu trắng đấy, Quỷ Kiếm Genjo,nghe đồn kiếm của hắn đã dính máu của hơn vạn người đấy.

BS 3:- Eo ơi kinh thế!😱😱

BS1:- Ê thế còn cô bé tóc xanh kia nhìn xinh thế.

BS2 nhanh chóng bịt mồm tên BS1 nói:

- Im cái mõm của cậu đi, nhìn mấy cái vẩy của cô ta kìa,chắc chắn cô ta là một long nhân đấy.

BS3:- Cái gì một long nhân sao,lần đầu tiên tôi nhìn thấy đấy.

Trong lúc các binh sĩ đang sì sầm bàn tán,người đội trưởng lấy hết dũng khí ra hỏi:

- Quý hoá quá,quý hoá quá,xin hỏi Râu Trắng Đại Nhân ở đây làm gì vậy ạ.

Tôi nhẹ nhàng trả lời:

- Gura gura hôm nay bọn ta có việc,mong quý quốc cho phép bọn ta vào đại mê cung Elroe.

Đội trưởng suy nghĩ một lúc thì trả lời:

- Chuyện đó cũng không phải không được nhưng cũng cần có sự cho phép của đế quốc chúng tôi mới có thể cho ngài vào được ạ,mong ngài Edward thông cảm ạ.

Thấy sắc mặt của tôi trở nên âm trầm,các binh sĩ sởn gai ốc hẳn lên,nguy rồi,không lẽ nào tên này định....

- Thế thì mau đi xin phép đi,đừng để bọn ta chờ lâu.

Đội trưởng:- Ể...à vâng ạ😅😅(Hú hồn cứ tưởng hắn sắp giết mình rồi cơ)

Đội trưởng:- Ê cậu kia,nhanh đi thông báo đi,đừng để cho ngài Edward đây chờ nha.

BS1:- À dạ vâng ạ.

Nói xong tên đấy chạy đi như là bị ma đuổi vậy.Tôi ngồi xuống ở mỏm đá bên cạnh nói:

- À mà thuyền của bọn ta vừa mới cập bến chưa kịp bổ sung lương thực,nhờ ngươi đi lấy cho ta nhé.

Đội trưởng:- Được thôi,có việc gì xin cứ nói với người của tôi,bọn tôi sẽ cố gắng hoàn thành trong tầm kiêm soát của chúng tôi.

- Được rồi,Ami Ace các con đi theo hắn đi,những người còn lại thì ở đây chờ vậy.

Cả đám:- Vâng ạ.

———————————————————————————

Ở một diễn biến khác.

Bé nhện của chúng ta vẫn đang lang thang khắp nơi trong mê cung Elroe.

- Những lúc như này thường là trong novel có skill giám định để thu thập thông tin rồi.

Bỗng có một giọng nói máy móc vang lên:

-[ Skill point của bạn là 100!]

- [Skill giám định level 1!]

- [Số point cần có để học là 100.Bạn có muốn học không?]

Shiraori hốt hoảng cả lên:

- Cái gì?Skill?Point?

- Sao mà nghe cứ như thể mình đã chuyển sinh sang dị thế giới rồi ấy!Nếu học được thì đương nhiên rồi Yes.

[Đã học skill giám định Level 1!Số point còn lại là không]

Shiraori vui mừng hớn hở cả lên:

- Nếu là giám định thì ở trong mấy thể loại novel dị thế giới nó là skill hữu dụng và tiện ích!Kể cả có dùng hết point cũng phải có bằng được.

Thấy một cục đá nhỏ không xa,shiraori đi đên nhặt lên:

- Trước... tiên... trông thì chỉ có vẻ là một cục đá bình thường nhưng sau khi dùng giám định nó sẽ là một...

[Hòn đá]

- Ể chỉ đùa chút thôi mà,có phải không?Nhìn kĩ lại đi!

Nhưng sau bao nhiêu lần thử thì shiraori đã tuyệt vọng vì cái skill giám định này nó quá "đỉnh",chỉ hòn đá nó kêu hòn đá,chỉ bức tường nó kêu bức tường,...

- Sao mình lại đi học nó làm gì cơ chứ?Rõ ràng nhìn đúng là bức tường rồi!Ngươi nên cho ta thêm thông tin đi nữa chứ?

Thở hồng hộc sau một cú phát tiết,shiraori chậm rãi bình tĩnh lại suy nghĩ:

- Thay đổi...nên thay đổi lại cách nghĩ.Mình vẫn chỉ là level 1 thôi.Mình nên nghĩ như vậy.

Shiraori dựa mình vào bức tường tự lẩm bẩm:

- Nghỉ ngơi thôi...

Mình nên tự giám định mình thì hơn.

Shiraori đưa tay chạm vào đầu mình sử dụng giám định:

[Nhện.vô danh]

- Quả đúng như mình nghĩ... nhưng mà vô danh là sao chứ?

- Có nghĩa mình là một con nhện vô danh.Hay là khi nào lên level mới được biết tên

- Hầy... mình còn chưa biết cách lên level nữa.Level,rồi skill, rồi point...Nghe cứ như đang ở thế giới trong game ấy.

- Mà sao cũng được.Nghe cũng thú vị.Đâu thể làm gì khác được.

- Kiếp trước mình đã từng là gamer mà nhỉ.Đi nào!Ở ru rú suốt trong này cũng không phải là cách.Mình nên tìm cái gì đó để ăn,đang đói thì chẳng làm gì được.Let 's go!

Shiraori đi khắp nơi và chứng kiến những con ma vật xung quanh với vẻ bề ngoài chẳng khác gì monster à mà bọn nó đúng là monster mà nhỉ.

Nhìn những bẩy quái vật này,shiraori không khỏi run sợ khi suy nghĩ về cuộc sống sau này của cô khi phải sinh tồn ở đây.

- Những sinh vật này không thể nào sống trên Trái Đất được.Quả nhiên là mình ở dị thế giới thật.

Shiraori ra dùng giám định nhưng...

[Hươu,dơi,sói...]

- Ôi ôi nhiều quá rồi,bội thực thông tin rồi,đầu đau quá!Mà mình phải băng qua chỗ này sao?Với một con nhện vừa được sinh ra như mình thì mấy việc này là quá khó.

Shiraori quay đầu chạy đi.trong lòng hốt ha hốt hoảng.

- Mình sẽ vờ như chưa từng thấy nó!...xN Haizzz muốn ăn chocolate,muốn ăn khoai chiên,muốn ăn ramen...

Gì cũng được cả,phải đi tìm đồ ăn ngay.

Chợt đang đi shiraori phát hiện ra dấu người,cô vui mừng cả lên chạy theo:

- Có cả người sao?!May quá rồi!Mình là chú nhện baby thân thiện,vui vẻ và đáng yêu!Làm bạn với nhau nhá!Mọi người ơi,mình vô hại!Cứu mình với...

A.

Chợt cô đứng lại khi có một con nhện đứng trước mặt cô với đầy vết chém của kiếm.

- Xin chào oni-sama.Trông anh hơi khác.Không...không thể thế này được...Nếu con người tìm được ra mình thì chắc chắn sẽ bị giết mất.Mình sẽ là sinh vật bị tiêu diệt!Thực lòng cảm ơn nhé!

Shiraori sợ hãi lùi lại:

- Tệ rồi... tệ rồi đây!Nếu mình cứ lang thang trong bóng tối như thế này...rồi gặp con người thì...

Bỗng shiraori bên hông nhả ra tơ khiến cô sợ chết khiếp:

- Hyaaa Ơ tơ của mình à.À mình là nhện mà đương nhiên có thể giăng tơ rồi.Vậy thì...xây nhà thôi nào.

Khi xây xong và đang tận hưởng thành quả thì bõng nhiên shiraori ngã ra đất.

- Are...không cử động được nữa.Nghĩ lại thì... từ lúc sinh ra mình vẫn chưa ăn gì.Mình dùng tơ xây nhà nên tốn rất nhiều năng lượng.Nếu cứ thế này mình sẽ chết mất.

Shiraori gượng dạy cố lết đến xác con nhện bị chém kia.

- Thứ duy nhất mình có thể ăn được là thứ này.Buộc phải làm thế này thôi không còn cách khác!

Shiraori căn một miếng thịt nhện nhưng ngay lập tức phải nhổ ra:

- Oẹeee,vị vừa kinh vừa đắng.Nhưng...nhưng giờ không phải là lúc phàn nàn.Phụ nữ là phải GAN LỲ.
 
Đóng Vai Râu Trắng Tại Thế Giới Kumo Desu Ga Nani Ka?
Chương 35:Đi săn nào!


Sau khi ăn xong món ăn lần đầu tiên trong đời của mình,bé nhện của chúng ta đang nằm nghỉ trong ngôi nhà của mình.

- Phù...cảm ơn vì bữa ăn,giờ thì đỡ phải lo về việc bị chết đói nữa rồi.

Bỗng dưng cái giọng nói vừa nãy lại vang lên:

[Hoàn thành điều kiện,nhận được danh hiệu "kẻ ăn thịt đồng loại"]

[Nhờ vào hiệu quả của "Kẻ ăn thịt đồng loại",học được kĩ năng "Cấm kị lv1 - Ngoại đạo ma pháp lv1"]

Shiraori ngẩng đầu lên nhìn cái danh hiệu trên kinh ngạc nói:

- Hử danh hiệu à?Theo như trong game thì sẽ nhận được khi hoàn thành một điều kiện đặc biệt nào đó à?

- Úi nhìn kiểu gì cũng ghê quá đi,chắc chắn là không ổn rồi.Cả tên kĩ năng cũng kinh nữa...Nhưng mà việc biết được rằng có thể học được kĩ năng mà không cần dùng tới điểm là rất quan trọng rồi.

Nhìn vào kĩ năng "cấm kị" của cô,shiraori tò mò nói:

- Trông ma mị thật đấy,ờ mà nó có tác dụng gì vậy?

- Giờ mà nâng cấp nó lên thì có khi không ổn nhỉ?Cơ mà bé cũng chẳng biết cách nâng cấp cho kĩ năng.

Bé nhện đi đi lại lại chán nản tiếc nuối nói:

- Haizzz mất công có được rồi,nhưng mà bé chẳng biết gì về cái "ngoại đạo ma pháp" này cả.Nếu mà là ma pháp thì chắc phải có niệm chú nhỉ?Mà bé có biết niệm chú quái đâu.

Chợt một cái bóng đèn sáng lên trong đầu bé:

- Đã vậy thì... ngoại đạo... ma pháp.

Và đương nhiên,chẳng có cái gì xảy ra cả.Shiraori thở dài một cách bất đắc dĩ nói,nghĩ lại cảnh anh chị em của cô ăn thịt đồng lại nhau:

- Biết ngay mà...

Nghĩ lại thì,anh chị em của mình chắc ai cũng có danh hiệu này nên chắc chẳng có gì ghê gớm lắm đâu ha.Danh hiệu mà có điều kiện dễ đạt thì hiệu quả cũng thấp mà thôi.

Bé nhện xốc lại tinh thần một cách lạc quan tự an ủi chính mình:

- Mà thôi...nhưng mỗi danh hiệu sẽ có kèm theo kĩ năng nữa nên cũng được đấy chứ.Giờ mà đứng đây nhảy nhót thế nảy không biết nhận được danh hiệu "vũ công" không ta?

- Ah sore...sore...sore...Otto...

Chợt shiraori bị vấp ngã bởi tơ của cô ấy,cô ngẩng đầu lên nhìn sợi tơ của mình đang bị giật đi giật lại.

- Á đau ủa?Có gì đó bị dính vào lưới rồi.

Shiraori hồi hộp đi theo sợi tơ để đến chỗ giăng bẫy,khi nhìn rõ thì cô thấy thứ dính bẫy của mình là một con ếch có màu xanh,lưỡi màu tím.

- Hửm là ếch à?Không nhầm thì ếch có vị gần giống thịt gà nên khá dễ ăn nhỉ?

Bỗng chợt con ếch đang vùng vẫy trong mạng nhện nhổ ra một bãi nước bọt màu tím về phía shiraori,do bất cẩn nên cô đã phải trả giá bằng một bên mắt của mình,cô đau đớn lăn qua lăn lại gào lên:

- Úi đau,mắt của tôi,mắt của tôi!😭😭Độc...là độc sao?Có khói gì đó đang bốc lên này.

Bé nhện bình tĩnh lại rồi phân tích tình huống hiện tại:

- Quan trọng là bé bị mất một phần tầm nhìn rồi,nhưng cũng may vì nhện có nhiều mắt.

Chẳng cho bé nhện thời gian nghỉ ngơi,con ếch xanh lại tiếp tục dùng liên tiếp đòn nhổ nước bọt axit của nó liên tục về phía shiraori,cô giật mình nhanh chóng né ra:

- Úi,không có cách nào đỡ hơn sao?

Liên tiếp phải liên tục tránh né các đòn đáng axit của con ếch,shiraori thấm mệt thở hồng hộc nói:

- Hộc hộc,đau quá!Có khi nào cơ thể bé đang chảy ra không?

[Độ thuần thục đã đạt tới mức nhất định,học được kĩ năng "Kháng độc" lv1]

- Ồ hình như cơn đau đang đỡ dần.Mà có thể học được kĩ năng theo cách này nữa cơ à?Vậy bỏ hết điểm học giám định để làm gì không biết!

Cô quay sang nhìn ếch xanh đang hành mình từ nãy đến giờ tức giận hô:

- Đã thế thì,bé sẽ ăn con kia bằng mọi giá.Giờ chỉ cần không chủ quan thì cũng nó chỉ là một con mồi tội nghiệp bị dính bẫy mà thôi.

Cô dồn hết toàn lực chạy nhanh đến chỗ con ếch xanh,cố gằng di chuyển nhanh né tránh các đòn tấn công bằng axit của con nhện:

- Hừ,chỉ cần biết là sẽ phóng độc tới thì quá dễ để né được!

Đến chỗ của con nhện cô nhe răng nanh tấn công cắn vào chân con ếch.

- Đỡ này!Hahaha.

Chú ếch xanh đau đớn mà dồn một cục axit vào thân của bé nhện.Shiraori lơ là nên bị ăn một vố đau.

- Úi á đau đau đau.

[Kĩ năng kháng độc đã tăng lv2]

- Ơ thế à,mà thôi giờ đâu phải là lúc cho việc đó.

Nhìn con ếch như đang kiểu hí hửng trước thành quả của nó,shiraori thầm nghĩ "Con khốn này nhổ ra mấy thứ bẩn thỉu không biết bao nhiêu lần,không thể tha thứ được, nhất định là vậy..."

Bé nhện liều chết tiến lên lần nữa.

Liên tục tránh né những cú nhổ axit,nhảy lên nhảy xuống di chuyển zích zắc.Shiraori chớp thời cơ đi lẻn qua đằng sau nơi mà con ếch không thể nào bắn axit tới được.

- Đỡ này!!!

Bé nhện dồn những cú cắn thật mạnh vào con ếch như để xả giận.Sau một lúc,con ếch dần dần mất đi ý thức và cuối cùng cũng gục xuống,bé nhện ở bên cạnh thở phào nhẹ nhõm:

- Phù cuối cùng cũng hạ được,mới con mồi đầu mà đã như này thì sau này không biết ra sao đây?

Nhìn sang cái vết thương mà mình tạo ra trên con ếch,shiraori suy đoán:

- Mà cái cách con ếch đó quằn quại... do nanh của mình có độc sao?

Bé nhện vui sướng reo hò lên:

- Làm được rồi!Làm được rồi!Làm được rồi!...

- Kỉ niệm cho lần đầu bắt được mồi tại nhà!Công nhận là con ếch này đã cho bé biết được rằng,ma thú cỡ này thì không thể thoát khỏi đây được.Và con mồi sẽ bị dính bởi tơ nữa.Cảm ơn nhiều nha ếch.Nhưng mà chị mày vẫn chưa hết thù vì bị nhổ cái đó vào người đâu.

——————————————————————————

Ở cổng vào đại mê cung Elroe.

Tôi đứng trước cánh cổng to lớn đấy,chà chà khá là phấn khích đấy,không biết shiraori gặp mình thì sẽ có cảm xúc như nào nhỉ.Thấy tôi cười khúc khích suốt từ nãy đến giờ,Mizuko ở bên cạnh lo lắng nói:

- Này lần nào Lão Cha đi đánh nhau cũng như thế a?

Ami:- Không,Lão Cha đâu có như thế,chắc là do bấy lâu nay không được chiến đấu nên Lão Cha mới thế mà,yên tâm đi ông ta không có bệnh gì về thần kinh đâu.

Tôi cảm thấy tổn thương sâu sắc khi Mizuko bảo tôi có vấn đề về thần kinh,nhưng đúng là Ami nói đúng thực,gần 2 năm nay số lần tôi ra trận có thể nói là khá ít nên chỉ số của tôi mới không được tăng cao,xem ra hôm nay phải vận động gân cốt nhiều rồi đây,không thể để cho cơ thể này rỉ sét được.

Đội trưởng ở bên cạnh dặn dò đám binh sĩ rồi hô to:

- Mở cổng!!!

Cánh cổng ngay lập tức mở ra trước mặt tụi tôi,bước vào trong tôi có thể cảm nhận rằng có vô số ánh mắt đang tra sét tôi,hừm xem ra hôm nay sẽ có trò vui đây.Khi cánh cổng đóng lại,tôi lặng lẽ vác cây đao lên vai,Ami cởi cái bao tay ra,Ace ngay lập tức nguyên tố hoá cho toàn thân bốc cháy,Helmet hoá thành bất tử điểu bay lên,Genjo đeo cái băng trùm đầu vào,Mizuko thì tiến vào một trạng thái mới học được đó là long nhân hoá.

- Đi săn nào!
 
Đóng Vai Râu Trắng Tại Thế Giới Kumo Desu Ga Nani Ka?
Chương 36: Nam nhân đó ra tay rồi!


Sau khi đi bộ một lúc và diệt một ít quái ở tầng đầu tiên của mê cung Elroe,bọn tôi dừng chân nghỉ ở một chỗ,tôi ngồi xuống lấy cái mũ của tôi xuống lấy ra 5 cái tờ giấy nhỏ,trên mấy cái tờ giấy ấy có ghi một vài cái tên của các đứa con của tôi.Ace ở một bên hiếu kì hỏi:

- Cái gì vậy Lão Cha,mấy cái tờ giấy đó đùng để làm gì.

Tôi đưa cho Ace một cái tờ giấy ghi tên của tôi và bảo:

- Đặt nó lên lòng bàn tay đi con sẽ rõ.

Ace: - Ờ thế này á...Áaaa có ma.

Cái giấy trên tay Ace nó tự nhiên di chuyển nên cậu ta ngay lập tức hoảng sợ dùng lửa để thiêu rụi nó.Mấy người ở bên cạnh đang nghỉ thì tò mò nhìn sang

Ami:- Làm cái trò gì vậy Ace,mày trẻ nghé thế nhỉ.

Ace:- Chị có ma giấy nè,em đốt nó mãi không chết,nó còn đang di chuyển này áaaaa.

Ami:- Đâu để chị xem nào úi dồi ôi xem băng của chị mày đây.

Sau khi dùng băng đóng băng tờ giấy đó,cả hai thờ phào nhẹ nhõm thì đột nhiện.

*Két két.

Cái tảng băng đóng băng cái tờ giấy kia đột nhiên di chuyển dần dần.Hai chị em hốt hoảng ôm nhau hét lên:

- Kyaaaa,cái giấy này thành tinh rồi.😱😱x2

Genjo đang ngủ say sưa đến nỗi có một quả bóng bay trên đầu mũi của hắn nhưng sau tiếng hét của hai chị em thì Genjo mở mắt tức giận hét lên:

- Này đang nghỉ ngơi mà mấy người làm cái trò gì đấy.😡😡

Ace và Ami sợ hãi núp sau lưng Genjo kêu:

- Genjo-san đằng kia có con ma giấy,dù là lửa hay băng cũng không tiêu diệt được,anh ra thử xem đi.

Genjo nhìn theo hướng tay họ chỉ thì thấy đúng là có một tờ giấy đang bị đóng băng đang di chuyển từ từ về phía này.Genjo khinh thường nhìn sang hai chị em nói:

- Xem ra 1 tháng luyện tập của mấy người chẳng tiến bộ mấy là bao,có mỗi tờ giấy cỏn con mà không xử lí được.

Nghe Genjo chê bai,Ace và Ami nổi khùng lên:

Ace:- Nói nghe thì hay lắm,có giỏi anh thử xử lí cho tụi này coi.

Ami:- Đúng đó đúng đó.

Genjo:- Được thôi,giương mắt lên mà nhìn này.

Nói xong cậu liếc nhìn sang tờ giấy kia,rút ra thanh kiếm shushui mà Lão Cha mới tặng cho cậu tháng trước,vừa hay có dịp thử đao,tội gì mà bỏ chứ.Genjo dơ kiếm lên đầu đi từ từ đến chỗ đó,không khí xung quanh dần dần lạnh xuống.Mizuko đứng nhìn mà rùng mình,tên quỷ này,khi hắn rút đao ra thì cứ như là biến thành một người khác vậy.

- Ittoryu,Daishinkan(Đại long giáng)!

Chỉ có duy nhất một chém từ trên bổ xuống,nhưng trong nhát chém đó thế như thuỷ triều,mọi thứ xung quanh như lắng đọng lại,chỉ còn nhát chém đó ĐANG HÀNG ĐỘNG.

Kiếm bổ xuống,mặt đất nức ra,Cái tảng băng chứa cái tờ giấy ấy ngay lập tức bị chẻ đôi.Ace mắt sao sùng bái nhìn Genjo:

- Genjo-san ngầu quá.

Mizuko:- Hừ,cũng thường thôi.

Khói bụi tan đi,mảnh giấy hiện ra trong tầm mắt của mọi người,nó đã bị chẻ ra làm đôi.

Genjo:- Đó ghê chưa ghê chưa...

Ace:- Oaaaa genjo ngầu quá đi em cũng muốn học kiếm pháp.

Trong lúc Genjo đang tự luyến thì hai mảnh giấy bị chẻ làm đôi lại di chuyển.Genjo thần sắc cứng ngắc rút thêm một cây kiếm nữa ra đề phòng.

- Tờ giấy này rốt cuộc là cái gì vậy?

Ace sợ hãi run cầm cập:- Chẳng lẽ nó là ma giấy bất tử.

Ami ở bên cạnh lắp bắp nói:

- Đừng doạ chị chứ Ace,nó không vui đâu nha.

Mizuko:- Đúng...đúng đó.

Mizuko cố tỏ ra vẻ bình tĩnh nhưng cái vai run rẩy của cô lại bán đứng cô.Thấy mấy đứa có vẻ hoang mang,tôi cười phá lên:

- Gura gura....Mấy đứa bình tĩnh chút đi,đó có phải ma quỷ gì đâu.

5 đứa con của tôi kiểu: "Ủa gì vậy?"

Tôi nhặt cái tờ giấy bị xẻ làm đôi kia xé ra làm 5 đưa cho mỗi đứa:

- Đây chính là thẻ sinh mệnh!

- Thẻ sinh mệnh???x5

Tôi:- Ừm đúng vậy,có nhớ hôm nọ ta kêu lấy móng tay với tóc của con không.

Mấy đứa gật đầu một cái,tôi nói tiếp:

- Mấy cái thẻ sinh mệnh này được ta đặc chế theo một biệp pháp đặc biệt,nó có khả năng dò tìm chủ nhân của các thẻ này.

Ace:- Thật sao Oaaaa.

Ami bình tĩnh lại suy sét:- Hèn gì khi đặt nó xuống thì nó sẽ tự động duy chuyển,hoá ra là vậy.

Mizuko:- Lần đầu tiên con nghe có một vật thần kì này đấy.

Genjo thu kiếm lại nói:- Đúng là một vật thần kì,nó không bị thiêu khi bị lửa đốt,bị đóng băng vẫn không hề hấn gì.

Bỗng dưng Ami khóc lên đánh tôi:

- Sao Lão Cha không đưa cho tụi con dùng sớm chứ...nếu không tụi con đã không phải khổ cực với Genjo rồi.

Genjo:-...Tại sao?

Ami quay sang tức giận nói:- Chứ không phải cái tật mù đường không thuốc chữa của ngươi hả.

Genjo:- Ể...à phải ha có cái này thì đỡ rồi.

Tôi âm thầm thông cảm cho mấy đứa này,Genjo nó kế thừa thiên phú tam kiếm của Zoro nhưng ai ngờ đâu nó lại kế thừa luôn cả thiên phù mù đường luôn,điều đó làm cho cả tụi nhỏ khổ sở cả ngày mỗi khi phải đi tìm Genjo không biết đang lạc đường ở chốn nào.

Genjo thờ ơ đáp:- Thì có sao đâu coi như là vận động cơ thể đi.

Ami:- Hử tên kiếm sĩ mù đường chán ghét.

Genjo:...

Trong lúc cả nhóm đang cãi nhau thì im hẳn đi,tôi đứng dậy nhìn sang cả nhóm,cả đám cùng gật đầu nhìn về một hướng.Sau một lúc có vài thứ đang tiến lại gần đây,là một bầy ma vật hình dáng thanh xà,nó sở hữu cơ thể khá là to đấy,mỗi con sở hữu chiều dài hơn 30m.Ami với kiến thức uyên thâm ngay lập tức nhận ra:

- Là loài Ellow Balladorado cẩn thận,e rằng với kích thước đó thì đẳng cấp của chúng đã trên lv10 rồi.

Genjo bình tĩnh rút kiếm ra nói:

- Chém chết chúng là được chứ gì,chuyện nhỏ.

Ace:- Đừng giành của tôi nha con này phải để tôi xử lí.

Đột nhiên có đám lửa xanh lao lên luôn sau khi Ace nói,Helmet hô:

- Đừng có mà ràng rỡ thế chứ ma vật,hôm nay bọn tao là gà,còn tụi mày chỉ là thóc thôi.

Ace:- Ể chơi ăn gian thế Helmet đứng lại.

Ace,Ami và Genjo ngay lập tức đi theo sau Helmet,cả đám bây giờ như kiểu là giật hàng giảm giá như trong siêu thị vậy.Tôi quay sang thấy Mizuko vẫn đang bình chân như vại vậy,chẳng để ý gì,tôi bất ngờ hỏi:

- Không tham gia hả Mizuko.

Mizuko ngâp một hơi che miệng rồi nói:

- Quá yếu,con không có hứng.

Đúng là với bọn thanh xà này thì đúng là không cùng một đẳng cấp với tôi và Mizuko,những người có chỉ số lên tới 5 số.Tôi cũng chỉ biết cười trừ mà quan sát bên kia.

Có hai con thanh xà trông thấy Helmet đang lao tới ngay lập tức cùng lao về phía hắn,hai cái mõm rắn ngay lập tức khợp vào cơ thể của Helmet,Ami lo lắng kêu:

- Helmet!!!

Helmet sắc mặt tựa hồ chẳng có đau đớn gì mà cười gian xảo nói:

- Các ngươi từng trông thấy bất tử điểu chưa vậy?

Bỗng nhiên mấy chỗ bị rắn khợp đột nhiên có ngọn lửa xanh bốc lên,hai tay Helmet hoá thành cánh ngay lập tức quấn quanh đầu của hai con rắn khoá chặt chúng lại.

Hai con rắn vùng vẫy trước đòn khoá cổ của Helmet nhưng vô dụng,ngọn lửa xanh của Helmet nhanh chóng bao phủ toàn thân con rắn và thiêu trụi nó,Helmet hạ cánh xuống giơ một chân lên trong trạng thái nửa thú hoá rồi ngầu lòi nói

- Đừng coi thường ngọn lửa của phượng hoàng chứ!!

Hai con rắn...à không bây giờ phải gọi là hai miếng thịt than đã chết đến nỗi không thể chết nữa.Đám Balladorado còn lại thì hốt hoảng cả lên,chẳng hiểu hôm bay chọc phải ổ kiến lửa nào đây.Đột nhiên có một giọng nói phá huỷ suy nghĩ của bọn chúng:

- Này,đang chiến đấu thì đứng có mất cảng giác chứ.

Chúng quay lại thì thấy tác giả của câu nói đấy là của Genjo đang từ từ bước đến với khí thế không khác gì một ác ma,Genjo cúi xuống rồi lướt nhanh trên mặt đất rồi kêu lên chiêu thức của mình:

- Ittoryu,shishi sonson(bài ca sư tử)

Không hiểu chuyện gì xảy ra,đầu của đám balladorado đã ở một nơi,thân ở một nơi khác.Ở bên kia Ace và Ami hai ngươi băng hoả liên hợp làm cho đám rắn cũng phải cúi đầu chào thua.Một con thì bị Ace thiêu mất xác và một con thì bị Ami đóng băng luôn,đúng là một kiệt tác vĩ đại.

Trận chiến nhanh chóng kết thức chỉ trong chóng vánh,đến nỗi tôi chưa kịp làm gì cả,Mizuko ở bên tôi thì đã cúi đầu ngủ gục ở đầu gối tôi rồi,con bé dễ thương quá.🥰🥰

Đột nhiên có một con Balladorado đột nhiên từ đâu đánh tới tôi,Helmet hốt hoảng bay tới:

- Cẩn thận Lão Cha.

*Rầm.

Con rắn đấy trợn mắt như nhìn thấy ma vậy vì đòn đánh của nó bị tôi chặn lại bằng một tay.Một quả cầu trắng hiện lên bao quanh tay tôi,tôi dùng sức ghì đầu nó xuống đất,cho chừa cái tội quấy rầy thời gian tao đang chăm sóc con gái,lần sau chừa đi nghe chưa à mà quên mày làm gì có lần sau.Cả đầu của con rắn cắm chặt xuống đất,máu tươi chảy ra,vết nức chấn động dường như rung chuyển cả mê cung.

Đám binh sĩ ở ngoài thì hốt hoảng cả lên,tự nhiên có một trận động đất ngay chỗ họ,vài người còn nháo nhào trốn xuống bàn luôn.Nhìn thấy cảnh này người đội trưởng vừa nãy tức giận quát:

- Có thôi đi không!Làm cái gì vậy,đó chỉ là chuyện bình thường thôi.

Thấy dáng vẻ bình tĩnh của người đội trưởng,một binh sĩ không nhịn được nói:

- Đội trưởng,chẳng lẽ ngài biết nguyên nhân trận đông đát vừa rồi à.

Đội trưởng gật đầu một cái rồi nhìn về phía của vào của mê cung Elroe:

- Nam nhân đó ra tay rồi!!

—————————————————————————

Cùng lúc đó.

Shiraori đang cố ăn thịt con ếch xanh mà cô vừa hạ được thì:

*Ầm,ầm*

Đột nhiên mặt đất đột nhiên rung lắc lên khiến cô hoảng sợ che đầu,một lúc sau khi chấn động tan đi cô hoảng sợ nói:

- Gì vậy,động đất à,đáng sợ quá!!!😱😱

————————————————————————

Giải trí:

Tôi nói:- Động đất à!không phải,đấy là bọn anh đang đi lên😁😁
 
Đóng Vai Râu Trắng Tại Thế Giới Kumo Desu Ga Nani Ka?
Chương 37:Lần đầu gặp mặt.


Sau một vài ngày sinh sống ở đại mê cung Elroe,shiraori đã dần dần thích ứng với cuộc sống mới của mình,cô hiện tại cả ngày chỉ đang lòng vòng trong ba công việc là săn mồi,ăn và ngủ thế thôi.

-Suốt ngày chỉ ăn toàn mấy con ếch chán quá đi!!!Giá mà được đổi món thì tốt biết mấy..😭😭

Sau khi xử lí xong một con ếch xanh và chuẩn bị mang về tủ của mình,giọng nói máy móc ấy lại nổi lên lần nữa:

[Kĩ năng nanh độc đã lên lv2]

- Ồ kĩ năng được lên cấp này!Uy lực độc được tăng lên rồi!🤩🤩

Bỗng nhiên cơ thể của cô bắt đầu xảy ra vết nức và dần dần lan ra toàn thân.Nó như một lớp vỏ đang dần dần vỡ ra,toàn thân của bé nhện đã được phục hồi hoàn toàn một cách thần kì,shiraori ngơ ngác quay qua quay lại:

- Ểh..cơ thể mình...

[Đã đạt đủ kinh nghiệm nhất định,cá thể nhỏ yếu taratect đã lên lv2]

[Kĩ năng kháng độc đã lên lv 2]

[Tơ nhện lên lv4]

[Đã nhận thêm điểm kĩ năng]

Shiraori ngạc nhiên nói:

- Chờ chờ chút đã nào!Vừa nãy có thông báo gì vô cùng quan trọng đúng không?Khoan đã nào,nói lại một lần nữa coi!

Tiếng nài nỉ của shiraori vang khắp mê cung nhưng không có một sự hồi đáp,bé nhện đành phải tự mình suy nghĩ:

- Ừ thì,nhờ vào ảnh hưởng của việc lên cấp mà cơ thể được làm mới lại hoàn toàn như thế này à?

Shiraori vui mừng nhảy nhót:

- Cơ thể cũng trở nên nhẹ hơn,cả vết thương ở mắt cũng lành lại,tầm nhìn bị huỷ hoại cũng được phục hồi rồi.Lên cấp mà được phục hồi hoàn toàn thế này,đúng là một lợi ích tuyệt vời mà!

- Cứ thế này chỉ sợ sẽ sống theo cảm giác như đang trong game mất.Mà giờ mới lo thì muộn rồi ha?Bé thấy phấn khích rồi đo!😁😁

Bống nhiên một sợi tơ ở mạng nhên bị kéo căng lên,shiraori nhìn sang nói:

- Ủa có gì dính tơ rồi à?Nay được nhiều thật đấy,không đòi hỏi gì đâu nhưng mong là con gì đó không phải ếch nữa.

Đi theo tơ nhện khi phát hiện con mồi thì shiraori chết lặng đi,lần này thì đúng như cô mong muốn không phải là ếch nữa mà là...con người.

- Ừ thì đúng là bé có nói gì cũng được trừ ếch,nhưng thế quái nào kẻ dính bẫy lại là người?😳😳

Phát hiện shiraori đang đi đến,tên con người đó hoảng sợ ném xuống một cái bình nhỏ,bỗng nhiên ngọn lửa bốc lên thiêu rụi cái mạng nhện,tên lính bỏ chạy cuống cuồng mà để quên cái quả trứng mà mình mang theo ở lại đấy.Shiraori hốt hoảng la lên:

- Làm cái gì vậy hả cha kia!

Vì không muốn để cho đám cháy này lan đến tổ của mình,nên cô đã cắt cái dây tơ liên kết giữa cái tổ và bẫy đi.

- Chuyện gì vừa xảy ra vậy chứ?

Shiraori liếc nhìn cái mạng nhện bị thiêu rụi của mình mà âm trầm nói:

- Ngôi nhà thân yêu của mình vẫn chưa thực sự an toàn lắm.

Cô hạ quyết tâm sẽ cải tạo ngôi nhà của mình một cách tốt hơn nữa:

- Được,xây thêm nào!

Sau một vài tiếng đồng hồ xây dựng,cải tạo.Shiraori tự hào nói:

- Hoàn thiện rồi!Sau đây xin được giới thiệu mái ấm mới do chính tay bé thêm mắm dặm muối để xây và cải tiến!

- Đây là phòng bếp,à mà không có nước chảy ra từ vòi đâu nhé!

- Đây là phòng khách,TV không có sử dụng được đâu nhé!

- Và đây chính là phòng ngủ mà bé tự hào nhất!Thứ mà bé thích nhất chính là chiếc gối mềm mại này đây.Ngoài ra cũng đã gia cố sức chống lửa sau vụ hôm trước.Còn lắp đặt cả những sợi tơ ra bốn phía Đông Tây Nam Bắc với nhiệm vụ thông báo cho bé mỗi khi có con mồi dính bẫy.Thế này dù có chuyện dì xảy ra đi nữa vẫn có thể ngay lập tức xử lí tức thì.Ôi ngôi nhà yêu quý thoải mái của bé ơi ục....

Bỗng nhiên tiếng réo bụng của shiraori vang lên.

- Mà đói bụng ghê.Hay là lấy "cái đó" để ăn tân gia ngôi nhà yêu dấu vừa hoàn thiện nhỉ?

Nhìn cái quả trứng to lớn trước mặt,shiraori mừng rỡ nói:

- Thứ mà minh để dành cho ngày hôm nay.Quả trứng mà con người lần trước đã mạo hiểm mạng sống để lấy.Nhất định vô cùng quý hiếm rồi!Có lẽ vị của nó rất ngon và lạ đây!

Liên tưởng tới các món ngon liên quan tới món trứng kia,cô không thể chờ đợi mà chế biến nó.

- Nói chung là bé ăn đây!

*Cốc..*

- Á...cứng quá.Quả nhiên to cỡ này nên cứng phết nhỉ.Tuy nhiên bé đây không phải là con nhện bình thường đâu.Hãy xem kiến thức một con nhện từng là loài người đây!

Nhưng cho dù có thử làm bao nhiêu cách cắn,gắm,ném từ trên xuống,... quả trứng vẫn không có một chút sức mẻ.

- Hộc...hộc trứng này được làm từ gì thế?Kiểu này thì có đâm vào cũng khó làm gì được nó,trứng quái gì vậy chứ?

Shiraori thử dùng giám định lên nó nhưng những gì nhận được chỉ là một từ [trứng].Shiraori thất vọng la lên:

- Có mỗi vậy thì biết thế quái nào được.😡😡

[Kĩ năng giám định đã lên lv2]

- Ồ giám định lên cấp rồi.

Shiraori thử sử dụng lên mình thì:

[Taratect nhỏ(hạ cấp)-vô danh]

- Ồ có hiện cả cái gì như chủng loại luôn kìa!So với lv1 thì cũng khá hơn một chút,cơ mà bé không chỉ nhỏ mà còn hạ cấp nữa à?Chả hiểu sao nghe cứ như là chủng loài vô cùng thấp kém vậy.Mà dù sao kiếp trước cũng kiểu kiểu vậy,có để tâm cũng chả được gì.Giờ thì giám định lại quả trứng thêm một lần nữa nào.

[Trứng địa long]

- Địa long,Là rồng á?Có cả thứ đó luôn à,quả là dị giới!Vậy cũng có nghĩa là còn quá sơm để trở thành kẻ diệt rồng à?Thôi đành cất lại cho đến khi phá vỡ được nó vậy?

—————————————————————————-

Trong lúc đang chơi chiếc yoyo tự chế của mình,các cơ quan chống trộm của bé nhện đều phản ứng,cô hốt hoảng kêu:

- Hầu như tất cả các sợi tơ đều đang phản ứng.Có khi không chỉ có một hoặc hai con mồi đâu.

Bông nhiên một ngọn lửa bùng lên trong ngôi nhà của shiraori,cô vội vàng dập lửa nhưng phát hiện ra:

- Là đuốc,do con người sao?Có khi nào họ tới chinh phạt bé không?Cứ thế này thì chỉ có 2 con đường là chết do lửa đốt hoặc là bị đám con người đó dồn vào chân tường thôi.Chả còn chỗ nào an toàn nữa

Shiraori nhanh trí chạy trốn qua mạng nhện phòng tuyến cuối cùng của cô,chạy một lúc xong cô chán nản dựa vào một góc tưởng kêu:

- Hộc hộc đành chịu thôi,với những kẻ có thể vượt qua mạng nhện đó thì chỉ có bỏ chạy thôi.

Cô uất ức đập mạnh chân nhện xuống đất:

- Uất ức quá thật là nhục nhã,một kẻ chỉ biết chạy trốn...Không thể tha thứ,không thể tha thứ cho bản thân vì chỉ biết chạy trốn!Một kẻ yếu ớt như bé...Kiếp trước vốn đã chẳng có nơi nào phù hợp.Không thể hoà nhập với trường lớp,gia đình thì không ra gì.Ngôi nhat yêu dấu...nó là nơi của bé,của riêng bé và chỉ dành riêng cho bé mà thôi!

Bỗng shiraori đứng lên với ánh mắt tràn đầy quyết tâm:

-Bé không muốn chạy trốn thêm một lần nào nữa,không muốn thua thiệt nữa.Mạnh,phải mạnh hơn nữa,để không bị cướp đi những thứ thuộc về mình!Phải ngẩng cao đầu mà sống!Để được vậy thì phải tích luỹ thật nhiều kinh nghiệm chiến đấu!

Shiraori lao ra ngoài với một tốc độ nhanh như cắt như để chứng minh cho sự quyết tâm của cô.

After fews days

Bé nhện của chúng ta đang nằm trong lều nhện cô tạm dựng để cư trú.

- Sau một vài ngày chiến đấu với quái vật để thăng cấp độ thì bé cũng hiểu ra được rằng...Bé đây...yếu nhách!

Trong các quái vật mà cô đụng độ dù cô đã chiến thắng nhưng chủ yếu là do cách đánh của cô thông minh hơn bọn nó,hơn nữa cô cũng chỉ toàn thắng một cách chật vật.Nhưng bé nhện vẫn tự an ủi chính mình:

- Dù sao thì cả hai con đó đều dùng tơ để cuốn chúng lại rồi cắm nanh độc vào rồi nha!Đúng là bé chả thể chiến đấu đường đường chính chính với chúng được.Dù sao thì điểm trạng thái cũng yếu mà.Nghĩ lại những trận đấu trước giờ thì điểm mạnh của bé nằm ở những sợi tơ và nanh độc.Bằng cách nào đó trói chúng lại rồi cắn nanh độc,chỉ còn cách đó thôi.Mà vấn đề nằm ở chỗ là dùng tơ trói lại bằng cách nào mới được?Mà thôi,đã quyết định phải ngẩng cao đầu mà sống thì không thể bỏ cuộc được.

Shiraori lại đi ra ngoài săn mồi,chợt thấy một con rết tím trước mặt,cô ngay lập tức ra đòn nhả tơ trói con rết tím ở trên không.

- Tấn công bất ngờ,thành công!!!😁😁

- Ra là vậy,sử dụng tơ để tấn công trước cũng được nhỉ?

Nhìn con rết tím đang dẫy dụa như kiểu muốn bảo cô chơi bẩn.

- Gì chơi bẩn á!Miễn thắng là được rồi.

Bông nhiên cô nghe thấy tiếng động lạ ở gần đo nên chạy ra thì thấy một cái vực,sử dụng giám định lên thì...bị quá tải thông tin.

Cô vừa đau vừa hoảng khi thấy một đàn quân rết tím đông như kiến đang tiến lại gần đây.Shiraori ngay lập tức quay đầu chạy té khói,khi chạy thấy thanh sp của mình đang giảm dần:

- Sp là sức bền của mình à...hộc hộc không được rồi,bọn này dai như đỉa vậy....phải cắt đuôi mới được.

Mặc dù muốn cắt đuôi nhưng hiện giờ không có biện pháp đi,chợt cô phát hiện một nhóm người đang ở gần đây,chợt một ý tưởng loé lên trong đầu nhưng kiếp trước cô là một con người nên lương tâm cô không muốn làm vậy...chợt nhớ lại món nợ hôm trước chợt lương tâm của cô đã bị nghiền nát bởi hai chữ báo thù.

- Xin lỗi các người mặc dù không có thù gì với bé nhưng đây là lựa chọn duy nhất,xin thứ lỗi!!!

Cô vội chạy ngang qua đám người đo với một tốc độ bàn thờ mà không hay biết lựa chọn này đã khiến cuộc đời của cô rẽ sang một hướng đi khác.

———————————————————————————

Hôm nay nhóm của tôi đang đi săn nhóm ma vật,công nhận chiến đấu là cách trưởng thành nhanh nhất lực chiến của team tôi phải gọi là bay lên một cách chóng mặt về chất,trong lúc đang đi xung quanh thì đột nhiên một con nhện trắng đi ngang qua.

Tôi:-...?(Nếu tôi không nhầm thì đó chẳng phải là...)

Chợt một đám ma thú rết tím tiến đến gần nhóm tôi với một tốc độ chóng mặt.Tôi trợn mắt nhìn về phái con nhện trắng chạy đi và quay sang nhìn đám rết tím...được lắm shiraori lần đầu gặp mặt cô đã cho ta một "món quà" rất lớn,sau này gặp lại ta sẽ gửi trả một cách xứng đáng yên tâm đi.😏😏
 
Back
Top Bottom