Tôi tên là Quách Gia Như
Một cô gái nhàm chán
Một cuộc sống nhàm chán đối với tôi
Gia đình tôi hạnh phúc .Cha mẹ tôi vẫn tình cảm như cặp đôi mới yêu , chị và em tôi thi thoảng lại cãi nhau và làm hoà
Một gia đình bình thường
Tôi cũng vậy.
Tôi học chỉ ở mức khá .
Không nổi bật.
Không xinh đẹp .
Không ai ghét tôi ...Nhưng cũng chẳng ai thích tôi.
Tôi đã quen với điều đó.
Cuộc sống tôi nó ngay ngắn , sạch sẽ ,..và vô vị.
Cho đến khi tôi chuyển vào lớp 7a15 Trường THCS Hoà Thời giữa học kỳ hai.
Thứ 6 , 7/8/2023.
Mọi ánh mắt đổ dồn lên người tôi.
Chà! tôi là người miền bắc chuyển vào miền nam , vùng đất mới , môi trường mới , một xã hội thu nhỏ trong mắt tôi.
Tôi nghe những tiếng thì thầm
"Học sinh mới à?"
"Trông khá hiền"
Tôi cúi đầu
Không phải vì ngại.
Tôi chỉ đang tự hỏi , ai là người nhìn tôi theo cách khác?
Và rồi tôi thấy cô ấy .
Cô ấy mỉm cười .
Một nụ cười rạng rỡ , nụ cười khiến tôi cảm giác tôi chính là báu vật mà cô ấy mới vừa tìm được vậy .
Tôi yêu nụ cười cô ấy
Nhưng tôi sợ ánh mắt cô ấy.
Tôi nghĩ mình đã tìm được ánh sáng
Tôi không biết rằng......
ánh sáng ấy có thể làm bỏng da.
------
Tôi ngồi ở bàn cuối sát cạnh cửa sổ.
Tiếng gió thổi đều đều qua tai , tiếng bút , tiếng sách vở và tiếng cười đùa
không ai bắt chuyện với tôi.
Tôi nghĩ mình sẽ cứ ngồi như vậy đến hết buổi .
Có người kéo ghế ngồi bên cạnh tôi .
"Cậu đang cô lập cả lớp hả ?"
Tôi ngẩng lên .
Là cô ấy.
Không đợi tôi trả lời
Cô ấy nói tiếp.
"Tớ tên là Tinh Anh , tớ thích ép người khác kết bạn với tớ"
Cô ấy mỉm cười .
Nụ cười rất đẹp
"Và...Tớ thích kết bạn với những thứ khác biệt"
Ánh mắt cô ấy nhìn tôi từ đầu đến chân
"Thứ khác biệt.... hoặc là Người thú vị"
" Cậu có vẻ lười nói chuyện nhỉ?"
Cô ấy sát lại gần tôi
Mùi nước hoa nhẹ nhàng thoảng qua.
"Cậu từ miền bắc chuyển qua hả?"
Tôi gật đầu.
Cô ấy nhìn quanh lớp học , ánh mắt dừng lại ở mấy bạn phía trước cười lớn.
"Lớp này...
ồn "
Cô ấy nói đủ để chỉ mình tôi nghe thấy.
"Tớ không thích những thứ ...bừa bộn"
Cô ấy chỉnh lại mái tóc cho tôi, rất cẩn thận.
"Cậu chắc cũng không thích đâu nhỉ?"
Tôi chưa kịp trả lời.
Cô ấy mỉm cười.
"Cậu trông sạch sẽ mà."
Cô ấy nghiêng đầu vuốt lại phần nếp áo bị nhăn của tôi .
"Cậu mặc đồ cũ hả? nhìn nó hơi chật chội nhỉ?"
Tôi vẫn cảm thấy bình thường khi mặc nó đến khi cô ấy nói tôi vô thức nhìn xuống cơ thể mình một nỗi tự ti dâng lên trong lòng tôi.
"Không sao đâu "
Cô ấy cười.
"Tớ chỉ ghét những thứ...... luộm thuộm thôi"
Giọng cô ấy như gió.
Cảm giác bức bối xâm lấn tôi khiến tôi muốn nói gì đó nhưng tôi chưa kịp nói.
Cô ấy đã đứng lên vẫy tay rời đi khi nghe tiếng chuông reo.
Tối đó
"Mẹ à ...Con muốn một bộ đồng phục mới "
Một đứa con ngoan vì muốn tiết kiệm cho gia đình như tôi lần đầu tiên mở miệng xin
"Có phải hôm nay thấy đồng phục trường đẹp quá nên con muốn rồi đúng không?
"
Mẹ tôi kẽ nhìn tôi rồi trêu đùa nói .
"Hôm qua còn nói sợ tốn tiền mẹ làm con hiếu thảo mà giờ chị quay xe rồi hả?
"
đứa em trời đánh của tôi lên tiếng trêu chọc.
"Thôi chúng ta cũng có thiếu tiền đồng phục đâu mà!"
Mẹ tôi mỉm cười nói.
"Này con cầm lấy mà đi mua !"
Mẹ nhét tiền vào tay tôi.
"Hiếm lắm mới thấy con xin cái gì đó ,mẹ đã bảo con muốn gì cứ nói gia đình mình không thiếu thốn mà không lo cho con được con cứ hiểu chuyện quá mẹ cũng đau lòng!"
Mẹ khẽ xoa đầu tôi.
Tôi cầm tiền trong tay
Nó ấm.
Nhưng trong đầu tôi vẫn cứ nhớ ánh mắt và lời nói của cô ấy với tôi.
Tôi không muốn đồng phục mới.
Tôi muốn ...ánh nhìn đó biến mất.
Hoặc thay đổi.
Thứ 7 ,8/8/2023.
Tôi đến lớp rất sớm, tôi mang mình một bộ đồng phục mới ,tôi không hiểu sao mình lại hào hứng và mong đợi như vậy.
Tôi nhìn từng bạn học vào lớp đến khi thấy cô ấy .
Cô ấy chạm mắt với tôi
Tôi mong chờ ánh mắt của cô ấy nhìn thấy sự thay đổi mới của tôi.
Nhưng...
Mắt cô ấy nheo lại ánh mắt hiện lên sự ghét bỏ
Cảm giác cô ấy ghét tôi hoặc sự thay đổi mới của tôi .
Cảm xúc thoáng hiện qua nét mặt cô ấy phút chốc lại mỉm cười bước về phía tôi.
"waoo cậu đổi đồng phục mới hả?"
"đồng phục trường mình hơi mắc đó nha
"Nói đổi là đổi luôn"
cô ấy cười cười , vuốt ve áo tôi.
"À do tớ nghe cậu nói áo cũ quá nên đổi mới một xíu"
Tôi đáp lại cô ấy.
"Nhưng mà tớ nói nó chật thôi mà đúng không?
Thật ra tớ thấy cậu vẫn vậy cũng không khác gì so với hôm qua đâu
Có lẽ không phải do áo cậu chật chội mà do cậu thôi
Cậu bao nhiêu kg vậy tớ thấy cậu khá béo"
Giọng điệu tò mò.
"Ốiii!!
Xin lỗi nha tớ hơi bất lịch sự , tớ chỉ buộc miệng hỏi thôi , nhưng mà tớ tò mò thật đấy."
Cô ấy che miệng , tỏ vẻ ngạc nhiên.
"Dù sao thì đồng phục của cậu đẹp thật đấy mới tinh luôn"
Mỉm cười.
"Nhưng mà Gia Như có vẻ là con nhà giàu nhỉ , tớ chỉ nói vậy thôi mà cậu mua luôn, thực sự giàu nhỉ?"
Cô ấy nói rất lớn , bạn học xung quanh nhìn tôi.
Tôi chỉ nghe tiếng tim mình đập liên hồi.
Khoảng khắc tôi nhìn vào mắt cô ấy.
Tôi nghĩ rằng ...
Cô ấy ghen tị.
"yaa nếu cậu giàu vậy thì bao nuôi tớ nha "
Cô ấy cười đùa.
"Lại nữa rồi đó , Tinh Anh à cậu làm người ta sợ bây giờ"
"Tinh Anh lúc nào cũng vậy Như đừng để bụng nha"
"Do cậu ấy là chúa hề , cây hài của lớp đó"
Bạn học xung quanh cũng cười đùa.
Lúc này tôi mới hoàn hồn và cũng hùa theo cười đùa.
"Gia Như cười giả trân quá nếu không vui phải nói tớ nha!"
Cô ấy nghiêng đầu nói nhỏ.
"Cậu mặc đồng phục mới nhìn xinh lắm chỉ là ....nhìn hơi chật chội , nhưng mà biết sao được đó là cơ thể cậu mà."
"Thôi vô học rồi quay hết lên đi mấy đứa"
Cô ấy nói xong đi về chỗ của mình.
Tôi cuối xuống thì đồng phục của mình thấy nó không còn đẹp như lúc sáng nữa.
Tay tôi đang run không biết là gì nhưng nó không phải sợ.
Tôi cảm giác nó là ...
Sự Phấn Khích.
-----
Thứ 6 , 7/8/2023
''Cùng em nhảy điệu Hula và Cha Cha Cha nào.
Em thấy mình đẹp như những vì sao tinh tú kia.
Lại đây cảm nhận cơ thể của em nào .
Em muốn nghe lấy tiếng gọi đó...''
Tiếng nhạc khẽ phát.
Tôi đứng trước gương.
Ánh mắt nheo lại khoé miệng nhếch lên một đường cong hoàn mỹ
Đối diện là gương
Đẹp như những vì sao ư?
Tôi cười.
Tôi muốn nụ cười mình hoàn hảo hơn nữa .
Tôi lập lại nó hàng ngày vào mỗi buổi sáng .
Nụ cười?
Đâu là nụ cười thật sự của tôi.
Một cuộc sống nhàm chán chẳng có một phép màu nào xuất hiện trong cuộc đời tôi .
Tôi lúc nào cũng cầu xin chúa , cái thứ tín ngưỡng của người mẹ yêu dấu của tôi .
Hãy cho tôi một phép màu.
Tôi Xinh Đẹp.
Tôi Giỏi.
Tôi Hoàn Hảo.
Tôi biết điều đó.
Nhưng....
Thế giới tôi thật nhàm chán những sự tầm thường khác, những thứ tôi đã trải qua không một thứ gì thoã mãn được tôi cho tới khi...
"Mình tên là Quách Gia Như , mình chuyển từ...miền bắc vào đây,.. a...um..Xin lỗi"
Thật Quê Mùa
Giọng nói run
Bộ quần áo cũ
Cơ thể căng cứng.
Mọi thứ đều cũ nhưng ánh mắt.
Nó đang dùng ánh mắt đánh giá để quan sát lớp học.
Ánh mắt nó thật đáng ghét , bộ dạng không tự tin nhưng lại có thể quét mắt đánh giá người khác như ....một món đồ.
THẬT ĐÁNG GHÉT.
Tôi cảm giác thế giới của mình đã có lại sắc màu rồi.
Tôi nhìn Nó cười một nụ cười rạng rỡ nhất.
Xinh đẹp nhất.
Nó đã đến .
Tôi mong rằng nó sẽ biểu hiện sự khác biệt khác với những thứ trước đây.
"Cậu đang cô lập cả lớp hả?"
Tôi nói với giọng điệu trêu đùa.
Nó nhìn tôi
Không né tránh
Như đang đánh giá.
"Tớ tên là Tinh Anh , Tớ thích ép người khác kết bạn với mình"
Tôi mỉm cười.
"Và...Tớ thích kết bạn với những thứ khác biệt"
Tôi nhìn nó từ đầu đến chân.
"Thứ khác biệt.... hoặc là Người thú vị"
" Cậu có vẻ lười nói chuyện nhỉ?"
"Cậu từ miền bắc chuyển qua hả?"
Tôi hỏi.
Nó gật đầu.
Tôi nhìn quanh lớp học , ánh mắt dừng lại ở mấy bạn phía trước cười lớn.
"Lớp này...
ồn "
Tôi nói đủ để chỉ Nó nghe thấy.
"Tớ không thích những thứ ...bừa bộn"
Tôi chỉnh lại mái tóc cho nó, dịu dàng vuốt mái tóc rối
"Cậu chắc cũng không thích đâu nhỉ?"
Tôi hỏi.
Tôi không để nó trả lời.
Tôi mỉm cười.
"Cậu trông sạch sẽ mà."
Tôi nghiêng đầu vuốt lại phần nếp áo bị nhăn của nó .
"Cậu mặc đồ cũ hả? nhìn nó hơi chật chội nhỉ?"
Tôi nói với giọng điệu khinh thường.
"Không sao đâu "
Tôi cười.
"Tớ chỉ ghét những thứ...... luộm thuộm thôi"
Nó không né tránh ánh mắt của tôi.
Chà nhìn nó cuối xuống nhìn lại bản thân mình mà tôi buồn cười, nó không xem lại bản thân nó trước khi ra ngoài à?
Thật là quê mùa
Nhưng ánh mắt nó sao lại bình thản như vậy.
Không phải những thứ trước sẽ bực bội hoặc tự ti à?
Cái phản ứng này ...
Thật Thú Vị.
Tôi đứng lên vẫy tay chào nó sau khi chuông reo.
---
Từ trường về nhà tôi bước chân vào căn nhà trọ tồi tàn nhỏ bé của mình
Điện thoại tôi reo lên.
"Alo?"
Tôi lên tiếng
"Con quỷ cái mày đâu rồi , mày nói mày đi là mày đi thật hả , đủ lông đủ cánh rồi ha?"
Giọng nói cay nghiệt phát ra.
Tôi để điện thoại xa khỏi tai.
"Ừ mày giỏi rồi mày đừng về nhà nữa , bệnh đừng có mở miệng nói tao !!"
"Làm được bao nhiêu đồng lương mà giỏi rồi"
La hét .
"Mày khỏi về nữa ở đó mà số--"
----tút-tút-tút
Tôi tắt máy trước khi bà ta nói xong.
Haha-h..hahaha
Tôi cười.
"Con mụ này điên thật rồi"
Gia đình tôi là một mớ lộn xộn
Cha tôi đàn.
Mẹ tôi hát.
Họ xinh đẹp dưới ánh đèn.
"Sao mày sống chó vậy , tao mang bầu mà mày đuổi tao ra khỏi nhà , nhà chúng mày đều là sói mắt trắng lũ ăn hại..."
"Cha mày nó không phải loại tốt đẹp đâu , nó từng rình trong rừng cao su chờ con gái nhà người ta qua để giở trò bệnh hoạn đấy, nó ăn hại ,không biết ơn, cả gia đình nó đều là loại vô cảm"
"Mẹ mày là cái loại tâm thần ,Đạo đức giả ,mẹ mày phải chăn bò, rửa chén, làm thuê làm mướn cho người ta khi mới học lớp 2 ,ông bà ngoại mày có nuôi mẹ mày bữa nào đâu , mà tao không hiểu nó nghĩ gì lại chăm lại 2 ông bả , tao thấy mẹ mày điên lắm rồi"
"Mày ở với tao sao mày càng ngày càng giống thằng cha mày vậy hả?"
"Tội con Linh đang mang bầu mà bị đuổi ra ngoài , giờ phải sống tạm ở chợ"
"Nó sinh con bé ra mới được rước về lại nhà đấy! , gia đình thằng tuấn cũng ác quá"
....
Tôi không giống ai cả.
Kí ức còn bé đọng lại trong đầu tôi
Tôi thấy rất tối.
Tôi nhớ mẹ tôi muốn tìm mẹ.
Tôi mở cửa.
Tôi thấy cha và mẹ tôi trần chuồng nằm trên giường
Không phải họ ly hôn rồi à?
Họ ghét nhau lắm mà!
Cơ thể họ không ghét nhau!.
Họ ly hôn lúc tôi vừa ra đời .
Tôi sống với mẹ.
Ba Tuổi
Tôi xếp những lá bài poker biến chúng thành toà tháp xinh đẹp .
Cha tôi la hét ngoài cửa sổ muốn vào nhà.
Mẹ tôi chửi mắng đuổi cha tôi đang xin tiền.
Cha tôi chỉ trỏ chửi mắng mẹ tôi.
Mẹ tôi cầm cốc thuỷ tinh ném vào cửa sổ.
Mãnh vỡ bay tung toé.
Một mảnh ngăm vào mặt tôi.
Tôi vẫn ngồi đó nhìn mớ thuỷ tinh văng vào tháp của tôi.
Ánh sáng chiếu vào những mảnh vỡ đó.
Nó hiện ra những đốm sáng xinh đẹp.
Tôi rất thích.
Tôi sờ nó.
Tôi Đau.
Năm tuổi
Mẹ tôi bế một đứa nhỏ
Nói rằng nó là em trai tôi
Mẹ tôi cứ bế nó cười suốt
Tôi lẽo đẽo theo
Tôi cứ đi như vậy
Không ai để ý tôi
Tôi khóc lóc ôm chân mẹ tôi.
"Bỏ nó ra ...... sao mày cướp mẹ tao?
sao mày cướp mẹ tao?"
Tôi cứ lặp lại như vậy.
Lần đầu tiên tôi biết rằng những thứ thuộc về mình sẽ có thể bị lấy mất.
Bảy tuổi
Mẹ tôi lại sinh ra thêm một đứa bé
Nó là em gái của tôi
Chân tay nó bé xíu
Rất dễ nghiền nát.
Cùng lúc em tôi sinh ra
Con của má tôi má sơn
Cũng ra đời .
"Phúc ơi cầm tay hai nè"
Tôi cất tiếng gọi.
Nắm tay em trai của tôi.
Nó 3 tuổi.
Tôi dắt nó chạy băng qua đường bên kia
Xong lại băng về lại nhà
Xe cộ cứ chạy.
Chúng tôi vẫn cứ chơi.
"Trời ơi!!"
Mẹ tôi hét lên.
Chạy đến ôm em trai.
Cái tát đánh vào mặt tôi.
Tôi khóc lóc núp sau má sơn.
Có lẽ tôi đã thất bại.
Không.
Tôi chỉ là một đứa trẻ.
Tôi không biết gì cả.
---
Tôi nhìn đứa trẻ khóc lóc trong lòng mình .
Tôi cảm thấy rất ồn .
Nó thật phiền phức .
Tôi nhéo nó.
Nó chỉ biết khóc .
Vậy thì tốt .
Mẹ tôi có hỏi sao em tôi và cả con của má sơn nổi mẫn đỏ
Tôi nói rằng tôi
Tôi không biết.
___
Thứ 7 8/8/2023
Tôi bước vào lớp với nụ cười giả tạo và những sự bực bội về cuộc gọi tối quá.
Cho đến khi tôi nhìn thấy nó.
Ánh mắt như đựng tia sáng nhìn về phía tôi .
Nó đang chờ đợi một gì đó từ tôi.
Tôi thấy bộ đồng phục mới tinh của nó
Mắt trái tôi giật.
Nụ cười mất kiểm soát hạ xuống.
Con vô dụng này thật sự bị lời nói tao gây ảnh hưởng thật này , nhưng tại sao nó không nên buồn hay tự ti hay chờ vả mặt tao sao?
Nó giống như mong muốn sự công nhận của tao vậy.
Ánh mắt đó là sao?
Bộ đồng phục mới tinh đó .
Thật Chướng Mắt
Thật Bực Bội
Thật Ghen Tị
Tôi điều chỉnh cảm xúc của mình đi đến chỗ nó với nụ cười tươi
"Waoo cậu đổi đồng phục mới hả?"
"Đồng phục trường mình hơi mắc đó nha
"Nói đổi là đổi luôn"
Tôi cười cười , vuốt ve áo nó
"À do tớ nghe cậu nói áo cũ quá nên đổi mới một xíu"
Nó đáp lại tôi
Nhìn vẻ mặt tự hào của nó và đang cố xem phản ứng của tôi kìa.
"Nhưng mà tớ nói nó chật thôi mà đúng không?
Thật ra tớ thấy cậu vẫn vậy cũng không khác gì so với hôm qua đâu
Có lẽ không phải do áo cậu chật chội mà do cậu thôi
Cậu bao nhiêu kg vậy tớ thấy cậu khá béo"
Giọng điệu tôi chế giễu
"Ốiii!!
Xin lỗi nha tớ hơi bất lịch sự , tớ chỉ buộc miệng hỏi thôi , nhưng mà tớ tò mò thật đấy."
Tôi che miệng , tỏ vẻ ngại ngùng
"Dù sao thì đồng phục của cậu đẹp thật đấy mới tinh luôn"
Mỉm cười.
"Nhưng mà Gia Như có vẻ là con nhà giàu nhỉ , tớ chỉ nói vậy thôi mà cậu mua luôn, thực sự giàu nhỉ?"
Tôi cố ý nói rất lớn , bạn học xung quanh nhìn chúng tôi.
Tôi thấy sự căng thẳng của nó
Nó nhìn tôi .
Ánh mắt đó .
Nó như nhìn thấu tôi.
Tôi vòng tay qua ôm lấy eo nó
"Yaa nếu cậu giàu vậy thì bao nuôi tớ nha "
Tôi cười đùa.
"Lại nữa rồi đó , Tinh Anh à cậu làm người ta sợ bây giờ"
"Tinh Anh lúc nào cũng vậy Như đừng để bụng nha"
"Do cậu ấy là chúa hề , cây hài của lớp đó"
Bạn học xung quanh cũng cười đùa.
Tôi nhìn nó hùa theo cái trò đùa vớ vẩn.
Trông thật thảm hại.
"Gia Như cười giả trân quá nếu không vui phải nói tớ nha!"
Tôi nghiêng đầu nói nhỏ.
"Cậu mặc đồng phục mới nhìn xinh lắm chỉ là ....nhìn hơi chật chội , nhưng mà biết sao được đó là cơ thể cậu mà."
Cười cợt
"Thôi vô học rồi quay hết lên đi mấy đứa"
Tôi nói xong quay về chỗ của mình
Khoảng khắc tôi nhìn gương mặt nó lúc đó
Tôi đoán sẽ
Giận.
Buồn.
Khóc.
Nhưng nó đang...
Cười.
Thật vui nhỉ?
Tôi cảm thấy thế giới của tôi có lại màu sắc
Tôi mong rằng Cậu sẽ giữ sự khác biệt này.