Khác [ĐỒNG NHÂN VĂN] (VONG TIỆN) Ta muốn bảo hộ ngươi cả đời

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
[Đồng Nhân Văn] (Vong Tiện) Ta Muốn Bảo Hộ Ngươi Cả Đời
Chap 20: Vân Thâm Bất Tri Xứ


Theo như ước định ban đầu, sau khi vết thương trên bụng Ngụy Vô Tiện không còn đáng ngại thì Lam Vong Cơ sẽ đưa người về Vân Thâm Bất Tri Xứ.

Ngày đó sáng sớm Giang Trừng đã lao đầu vào chính sự, mong màng tiễn bọn họ.

Mà Lam Vong Cơ cũng không cần.

Y đem y phục mặc đàng hoàng cho Ngụy Vô Tiện, dùng khăn mềm quấn quanh hắn như quấn tiểu hài tử, không muốn chút gió nào chạm đến hắn trong khi ngự kiếm.

Chuẩn bị xong xuôi Lam Vong Cơ bế ngang Ngụy Vô Tiện vẫn đang hôn mê trên tay bước lên Tị Trần một đường trở về Vân Thâm Bất Tri Xứ.

Về nhà Lam Vong Cơ cũng cho y sư đến chẩn mạch, kết quả cũng chỉ có vậy.

Tạm thời chỉ có thể chờ Ngụy Vô Tiện có bản lĩnh thì tự mở mắt ra.

Ngụy Vô Tiện ở Vân Thâm Bất Tri Xứ hôn mê thêm một tháng.

Một tháng này Tĩnh Thất lại quay về đúng như cái tên của nó, yên lặng như chưa từng có sự xuất hiện của người này.

Lam Vong Cơ ngoài việc đến Lan thất dạy học thì cả ngày vẫn ở trong Tĩnh Thất lau rửa, xoa bóp cho Ngụy Vô Tiện.

Y sư nói trò chuyện có thể giúp Ngụy Vô Tiện mau chóng tỉnh lại nên bất đắc dĩ vai trò bị đổi lại.

Nếu là ngày trước Ngụy Vô Tiện sẽ luyên thuyên suốt ngày, y chỉ lắng nghe và đáp một hai chữ như "Ừm", "Ân", "Được rồi", nhiều hơn sẽ là "Ngụy Anh, đừng nháo".

Còn bây giờ một người kiệm lời như Lam Vong Cơ lại hằng ngày vắt óc suy nghĩ từ ngữ để đem chuyện mỗi ngày kể cho hắn nghe, ngược lại Ngụy Vô Tiện ngay cả tiếng "Ừm" cũng chẳng cho y.

Người nọ bây giờ ngủ cũng không thể đá chăn hay gặp ác mộng nữa, dù có y cũng không thể biết được.

Ban đêm khi y gọi tên hắn cũng chẳng còn giọng nam tử ngọt ngào đáp lại "Lam Trạm, ta ở đây".

Đám tiểu bối cũng vậy, mặc dù Lam Cảnh Nghi ưa đấu khẩu với Ngụy Vô Tiện nhưng không thể phủ nhận cậu nhóc cũng rất thích hắn.

Mỗi lần cùng Ngụy Vô Tiện đi săn đêm là cả đám sẽ được chiêm ngưỡng vài món đồ thật lợi hại, hơn nữa kinh nghiệm và bản lĩnh của hắn rất nhiều, đi cùng với Ngụy Vô Tiện rất an tâm, vừa học hỏi được vừa cảm giác an toàn.

Quan trọng hơn hết là trong hoàn cảnh nào Ngụy Vô Tiện cũng sẽ cười, nụ cười xán lạn của hắn có thể xua đi sự căng thẳng trong lòng các bạn nhỏ.

Lam Tư Truy trong lòng lúc nào cũng thấy thiếu mất một bóng người rất quen thuộc, một giọng nói rất quen tai và nhớ tiếng cười của Tiện ca ca.

Sống chung lâu ngày ít nhiều cũng nảy sinh tình cảm.

Lam Hi Thần thấy tình trạng của Ngụy Vô Tiện đã vậy, lại xót Lam Vong Cơ nên ngoài việc hạ lệnh cho các y sư nhanh chóng tìm ra biện pháp thì cũng dùng thời gian rảnh rỗi vào Tàng Thư Các tìm tòi biện pháp gọi người kia tỉnh lại.

Lam Khải Nhân vốn không vừa mắt Ngụy Vô Tiện, hắn nằm im như vậy ông cũng nghĩ bản thân sẽ bớt đau đầu.

Nhưng suốt mấy năm qua, tuy mỗi lần nhìn Ngụy Vô Tiện ông sẽ giận đến rụng râu, vậy mà hình ảnh của hắn trong mắt ông lại trở nên quen thuộc từ hồi nào không biết.

Nhiều lúc ông tự nhìn ra hắn phạm gia quy đang nấp sau lưng cháu trai bảo bối của ông cầu che chở.

Cháu trai của ông lại là loại hắn không cầu cũng che chở đến cùng.

Tất cả thật ra cũng chỉ là hồi ức do ông tưởng tượng ra.

Thật sự đã từ lâu Lam Khải Nhân đã xem Ngụy Vô Tiện là người Lam gia.

Ông cũng vào Tàng Thư Các lục đục cùng Lam Hi Thần tìm sách.

Từng cành cây ngọn cỏ ở Vân Thâm Bất Tri Xứ hình như đều đang nhuộm màu nhớ thương đến nam tử hắc y có nụ cười như gió xuân ấm áp.

Mọi thứ ở nơi này đều đã quên đi sự im lặng vốn có mà quen với sự ồn ào náo nhiệt mà ai đó mang tới mấy năm nay.

-------------------------------------------

Hôn mê hết một tháng trời cuối cùng Ngụy Vô Tiện cũng chịu tỉnh lại.

Thân thể của hắn được ngày ngày ăn An Hoàn Đan và Lam Vong Cơ chăm sóc tận tình.

Nên vừa tỉnh lại là có thể xuống giường.

Hắn cảm nhận được mình đã ngủ rất lâu nên việc đầu tiên làm là nhìn xem có Lam Vong Cơ ở đây không.

Không có Lam Vong Cơ, chắc là y đã lên lớp dạy học rồi.

Tiếp theo hắn lê cái thân lười đi làm vệ sinh cá nhân.

Vốn định mặc y phục cho đàng hoàng rồi tìm Lam Vong Cơ cho y một bất ngờ nhưng chính hắn cũng cảm thấy mình còn yếu nếu chạy lung tung sợ làm y lo lắng nên quyết định lên giường ngồi chờ người.

Lúc Lam Vong Cơ bước vào gian trong của Tĩnh Thất y không thể tin vào mắt mình.

Cái con người bắt y phải đọc thoại một tháng này đang ngồi trên giường ngắm nắng.

Tuy sắc mặt còn kém nhưng thật sự đã tỉnh lại rồi.

Thấy y về hắn dang hai tay ra:

- Lam Trạm, ngươi về rồi.

Lam Vong Cơ không còn biết gì nữa, chỉ biết lao thật nhanh đến giường ôm chặt Ngụy Vô Tiện.

Ôm đến hắn phát đau và không thở nổi nữa:

- Hàm Quang Quân, nam nhân yếu đuối như ta không chịu nổi sức mạnh này của ngươi nha.

Nghe vậy Lam Vong Cơ vẫn ôm lấy người chỉ là thả lỏng một chút.

Ôm được một lúc Ngụy Vô Tiện mới bừng tỉnh đại ngộ.

Lam Vong Cơ hôm nay dám ôm hắn á?

Bị đoạt xá hay là khôi phục kí ức rồi?

Hắn lên tiếng thâm dò:

- Lam Trạm... hôm nay... ngươi dám ôm ta?

Giọng nói Lam Vong Cơ mang theo chút nghèn nghẹn vang lên:

- Ta đã nhớ - Im lặng một lúc - Tất cả những gì thuộc về chúng ta.

---------------------- HOÀN CHÍNH VĂN-------------------------------

Cảm ơn các bạn đọc đã theo bộ đồng nhân tới thời điểm hiện tại ạ.

Vẫn chưa hết đâu nha!

Còn mấy phần phiên ngoại nữa.

Có góp ý xin comment bên dưới để mình có thể hoàn thành tốt hơn bộ đồng nhân văn Vong Tiện sau ạ!

CẢM ƠN NHA BẠN ĐỌC
 
[Đồng Nhân Văn] (Vong Tiện) Ta Muốn Bảo Hộ Ngươi Cả Đời
Phiên Ngoại 1


Ngày hôm ấy, Ngụy Vô Tiện không phải là bị đạo xá, cũng không phải là tốt ngang mà đi hút sát khí trên người Lam Khải Nhân.

Chuyện phải kể từ lúc hắn chán quá mà muốn "tuột" xuống trấn chơi.

Ai biết được ma xui quỷ khiến làm Di Lăng Lão Tổ "lê lết" một hồi lại đi đến Mạc gia trang năm xưa, nơi mà hắn được trọng sinh sống lại.

Sau chuyện năm đó, thay gì nói Mạc gia trang là nhà hoang thì nói nơi này là nhà ma đúng hơn.

Dân trong vùng ai lại không khiếp sợ chỗ này, không ít lời đồn đại ra vào.

Ngụy Vô Tiện bước vào trong khoảng sân đổ nát rong rêu.

Hắn không biết sinh thần của mình, cũng không biết sinh thần của Mạc Huyền Vũ nhưng có lẽ cũng thời gian này của 3 năm về trước hắn được người ta hiến xá trọng sinh.

Nói vậy thì đây cũng có thể tính là ngày giỗ của Mặc Huyền Vũ rồi.

Hắn đi loanh quanh tìm lại căn phòng ngày xưa hắn tỉnh lại.

Đang đi thì Ngụy Vô Tiện nghe thấy một tiếng nói:

- Huyền Vũ, về rồi sao?

Giọng nói khàn, run, từ tốn, chậm rãi.

Ngụy Vô Tiện xoay người lại thì thấy gần đó có một bà lão tóc đã bạc trắng, tuổi chắc đã hơn bác tuần, mắt đã không còn rõ nữa.

Nhìn xa hơn thấy có một căn nhà gỗ nhỏ, căn nhà này nằm cạnh Mạc gia trang chắc đã lâu chỉ là hắn không để ý thôi.

Bà lão chân bước run run từ từ đi về phía Ngụy Vô Tiện.

Hắn vừa mới nghe bà ấy gọi "Huyền Vũ" ngữ khí lại dịu dàng, có thể là người quen cũ của Mạc Huyền Vũ chăng?

Ngụy Vô Tiện bước đến dìu bà lão lại ngồi bên thềm nhà.

Hắn nhỏ giọng nói:

- Bà bà, con về rồi.

Nghe được tiếng hắn bà lão nở nụ cười móm mém rồi đập đập tay xuống khoảng thềm bên cạnh bảo:

- Nằm xuống đây.

Mặc dù không hề quen biết nhưng không hiểu sao Ngụy Vô Tiện lại không thể nâng cao cảnh giác, đề phòng lão bà này được.

Bà ta làm hắn có cảm giác thân thuộc đến lạ kì.

Ngụy Vô Tiện theo lời nằm xuống bên cạnh bà lão.

Bàn tay già cả nhăn nheo của bà dần dần chạm nhẹ, vân vê trên mặt Ngụy Vô Tiện như muốn xác định điều gì.

Nhưng động tác này của bà lão lại làm đáy lòng Ngụy Vô Tiện cảm thấy mềm mại đến lạ, bàn tay ấm áp, dịp dàng như đang vỗ tiểu hài tử trong lòng.

- Không còn trét phấn nữa - Bà lão ôn tồn nói rồi mỉm cười.

- Bây giờ không cần nữa - Ngụy Vô Tiện đáp.

Nghe hắn nói bà dịu dàng vuốt ve đỉnh đầu hắn rồi lại nhẹ nhàng hỏi:

- Có còn bị bắt nạt nữa không?

Bây giờ bà khỏe, bà có thể cầm chổi quét hết chúng nó đi.

Không biết vì sao nhưng sau khi nghe được những lời này thì bao nhiêu ủy khuất trong lòng Ngụy Vô Tiện lại trào dâng.

Bao nhiêu khinh khi, miệt thị mà bách gia dành cho hắn, những lời tưởng như hắn đã bỏ ngoài tai lại lần nữa vang lên "Giết Ngụy Vô Tiện", "Chỉ là con của gia bọc", "Ngụy Vô Tiện ngươi chết đi".

Nước mắt hắn bất giác rơi xuống, nắm lấy bàn tay già nua của lão bà:

- Bọn họ... không xem con là con người.

Tiếng nói hòa cùng tiếng nấc của Ngụy Vô Tiện run run vang lên làm cho người nghe phải nát lòng.

Bà lão cũng đỏ mắt vỗ về hắn nói:

- Không sao, có bà, bà thương con.

Phía nhà gỗ lúc này lại có tiếng gọi vang lên:

- Bà bà, bà đâu rồi?

Ngụy Vô Tiện vội ngồi dậy.

Nắm chặt tay bà lão nói:

- Bà ơi!

Con còn có việc, con đi trước.

Nói rồi lại hướng nhà gỗ la lớn:

- Bà bà ở bên này.

Chờ cho hướng nhà gỗ có người đến thì hắn mới rời đi.

Không hẳn là đi mà là nấp ở một góc nhìn người nhà đến đón bà.

- Bà bà, bà ở đây với ai thế?

- Tiểu cô nương hỏi.

- Là Huyền Vũ.

Tiểu cô nương đột nhiên cao hứng:

- Hắn trở về sao?

- Đã đi rồi.

Cả hai vừa đi vừa nói chuyện, chẳng mấy chốc đã khuất bóng.

Ngụy Vô Tiện trở về cái trấn quen thuộc.

Có lẽ bà lão là người duy nhất mà Mạc Huyền Vũ luyến tiếc trên cõi đời này.

Cũng có lẽ một lần nữa rằng linh thức của Mạc Huyền Vũ còn sót lại muốn quay về gặp lại lão bà một lần cuối.

Lần gặp gỡ này làm Ngụy Vô Tiện không thể nào không nhớ đến những năm tháng ở Liên Hoa Ổ năm xưa.

Có Giang thúc thúc dạy hắn, có sư tỷ hầm canh cho hắn, có Giang Trừng mụi mụi cùng hắn đi chơi còn cả ngữ khí nóng nảy của Ngu Tử Diên mỗi khi mắng hắn.

Thật sự mà nói thì ngày tháng ở Loạn Táng Cương cũng rất ấm áp.

Có Ôn Ninh cùng hắn bán củ cải, Ôn Tình mắng hắn mỗi ngày, Tứ thúc uống rượu với hắn, A Uyển nhỏ xíu để hắn trồng...

Kí ước thì còn quá nhiều, nhưng cố nhân đã không còn bao nhiêu.

Lòng Ngụy Vô Tiện chợt chua xót đến tột cùng.

Cũng không để ý bản thân đã uống hết bao nhiêu vò Thiên Tử Tiếu.

Mặt trời đã xế chiều, ánh nắng đã không còn gay gắt mà trở nên ấm áp như đôi tay của bà lão lúc sáng.

- Ngụy Anh.

Nghe giọng nói quen thuộc Ngụy Vô Tiện xoay người lại.

Vẫn nở nụ cười với Lam Vong Cơ như cũ.

Nhưng hốc mắt hắn giờ đã đỏ hoe, trên mặt đều là lệ nóng.

Nhìn thấy hắn khóc làm Lam Vong Cơ cũng hoảng sợ.

Y bước đến ôm hắn vào lòng bất chấp nơi này là tửu quán.

Mọi người xung quanh lại cũng chẳng để ý đến vì mải mê nói chuyện hay cũng đã say be bét.

- Làm sao vậy?

- Y hỏi.

- Không sao hết - Hắn đáp.

Cọ cọ vào lòng Lam Vong Cơ, tham lam hút mùi đàn hương trên người y một lát rồi lại nói:

- Lam Trạm, chúng ta về nhà.

Lam Vong Cơ để bạc lên bàn sau đó cõng hắn lên lưng rồi trở về Vân Thâm Bất Tri Xứ.

Chưa về đến Tĩnh Thất thì Ngụy Vô Tiện gặp Lam Khải Nhân trên người nồng đậm sát khí.

Nhìn đến đôi ta của ông ấy hắn lại nghĩ đến đôi tay này chắc cũng đã từng ấm áp mà xoa đầu Lam Vong Cơ.

Với Ngụy Vô Tiện thì Lam Khải Nhân cũng là một có nhân.

Có thể gặp lại thật quá tốt.

Hình như vì lúc này tâm trạng của hắn quá nhạy cảm mà trong lòng lại không muốn Lam Khải Nhân bị tổn thương gì cho nên đã từ trên lưng Lam Vong Cơ nhảy xuống.

Hắn là thật sự muốn ôm ông ấy một cái.

Sát khí cũng từ cái ôm đó mà đi theo Ngụy Vô Tiện.

Cái ôm thứ hai là xác định lại bản thân đã làm tốt chưa.

Chuyện sau đó nữa thì ai cũng đã tỏ.

------------------------------------

Vẫn còn phiên ngoại nữa nha mọi người.

Chưa hết đâu, chưa hết, thật sự chưa hết.
 
[Đồng Nhân Văn] (Vong Tiện) Ta Muốn Bảo Hộ Ngươi Cả Đời
Phiên Ngoại 2


Mây đen mù mịt bao phủ, đất trời trong phút chốc chỉ còn một mảnh tối tâm.

Ánh sáng của linh lực bùng nổ, tiếng sáo ngự thi văng vẳng, tiếng vỗ cánh phành phạch của những con dơi mắt đỏ hung tợn đang lao đầu vào cuộc chiến.

Mặc dù mạnh miệng, nhưng với thân thể của Mạc Huyền Vũ, dẫn dụ lượng oán khí quá lớn lại gần như tay không đấu với vật chí tà.

Không trụ nổi bao lâu Ngụy Vô Tiện đã cạn khí lực, một tay cầm Trần Tình, một tay ôm ngực nôn ra một búng máu lớn.

Di Lăng Lão Tổ người khai sáng ra quỷ đạo chẳng lẽ vậy mà chịu thua trong tay một thiếu niên mới lớn hay sao?

Chuyện này đúng là nực cười.

Trần Tình tiếp tục được đặt lên môi.

Vòng vây oán linh mới lúc nãy còn run rẩy yếu đuối giờ đã mạnh hơn gấp bội.

Tiếng sáo phát ra vừa mạnh mẽ vừa thê lương, mang theo nồng đậm mùi sát khí.

Đây là tiếng sáo mà Lam Vong Cơ đã rất lâu rồi không nghe thấy, cũng chẳng muốn để Ngụy Vô Tiện thổi lại lần nào nữa.

Đôi mắt Ngụy Vô Tiện đỏ ngầu, quanh thân tỏa ta oán khí lạnh lẽo dường như có thể nuốt chửng Trần Uy Long.

Trong một khắc đó con người vốn đã bị hắc hóa của Trần Uy Long lại bừng tỉnh một tia thần trí.

- Ngụy tiền bối - Cậu gọi.

Tiếng gọi này cũng đem Ngụy Vô Tiện ra khỏi sát ý cuồn cuộn kia.

- Ngươi tỉnh?

- Ngụy Vô Tiện nhìn cậu hỏi.

- Ân.

Ta tỉnh.

Nhưng chắc sẽ không bao lâu.

Câu nói của thiếu niên mang theo sự chua sót nghẹn ngào vì thấu hiểu ngày cuối cùng của mình đã đến.

- Ngụy tiền bối, ta xin lỗi.

Lúc rơi xuống Loạn Táng Cương ta chỉ có một ý nghĩ là nhất định phải sống để báo thù.

Vì vậy để cho oán linh xâm nhập, thao túng thần trí.

Dù có thể sống cũng không còn là một con người.

Ta đã trở thành một con quỷ luôn thèm khát máu tươi.

Những gì mà Trần Uy Long trải qua bây giờ, Ngụy Vô Tiện là người thấu rõ hơn ai hết.

Cảm giác mất đi khống chế, không còn là chính mình nó đáng sợ đến dường nào kia chứ.

Cho dù năm xưa hắn không hề mất khống chế thì đã sao?

Ai tin hắn chứ?

Cả bản thân hắn còn không tin mình nữa là.

- Không sao.

Trần Hàm, ta hiểu ngươi.

Trước khi mọi chuyện quá muộn còn có thể vãn hồi.

Đừng đi vào vết xe đổ của ta năm xưa.

Trần Uy Long lắc đầu:

- Xin lỗi Ngụy tiền bối, ta không thể.

Chuyện ta đã gây ra, ta xin đền tội.

Ngụy Vô Tiện mở to hai mắt.

Cậu ta muốn đi nhận vạn quỷ phản phệ sao?

Thiệt tình cái tên ngốc này, đền tội có quá trời cách, cớ sao lại chọn cái cách vừa đau lại vừa không đẹp tí nào hết vậy.

Thân là người từng trải, Ngụy Vô Tiện muốn lên tiếng can ngăn.

Nhưng lời còn chưa phát ra đã nghe thanh âm của Trần Uy Long truyền đến.

- Ngụy Anh, ngươi cười thực sự rất đẹp.

Ta cũng thực sự thích nhìn thấy, nghe thấy ngươi cười.

Ta chưa bao giờ quên cái cách mà ngươi giữ thân như ngọc nhất quyết không để ta ôm...

Ngụy Anh, nếu như ta may mắn có thể trở về một lần nữa.

Không mong có thể trở thành đạo lữ của ngươi, chỉ mong có thể bồi bên cạnh ngươi cả đời.

Ngụy Anh tâm ta có ngươi.

Lời vừa nói xong một giọt lệ từ hốc mắt đỏ của thiếu niên rơi xuống, phía sau đó là khung cảnh thiếu niên bị bao vây bởi những con dơi mắt đỏ.

Trong phút chốc chẳng còn lại gì cả, một mảnh tàn hồn cũng không thấy đâu, có chăng là bộ y phục rách tả tơi còn đang nhuốm đầy máu tươi.

Ngụy Vô Tiện, hắn cũng từng như vậy.

Một búng máu nữa lại tràn ra nơi khóe miệng.

Trước mắt tối sầm, hắn vô lực ngã trên đất.

Chuyện về sau thì ai cũng đã tỏ tường.
 
[Đồng Nhân Văn] (Vong Tiện) Ta Muốn Bảo Hộ Ngươi Cả Đời
Phiên ngoại 3


Ngụy Vô Tiện cả ngày nhàm chán lại tiếp tục công cuộc lục lọi Tĩnh thất là thứ bao nhiêu không nhớ.

Ngày hè nóng nực, lại không cần ra ngoài hắn cũng lười mặc quần áo cho đàng hoàng.

Chỉ khoát cái trung y mỏng như lá lúa, có mặc như không mà bắt tay và "làm việc".

Lục lọi một hồi lại để cho hắn phát hiện cái mới.

Sổ ghi chép của Lam Vong Cơ, cái này mới nha, hắn chưa đọc qua bao giờ a...

Tìm được rồi thì ngu gì không đọc, giữa Ngụy Vô Tiện và Lam Vong Cơ vốn đã không còn gì bí mật hay riêng tư.

Nét chữ ghi trên giấy đoan chính đẹp đẽ đến say lòng người.

Từ chữ từ nét ghi chép lại những gì y đã trải qua...

1.

Ngày hôm nay thức dậy, tuy nhìn thấy một người lạ ở trên giường mình, kỳ thực ta lại không tức giận.

2.

Nam nhân hắc y đó ta thật sự không quen.

Hắn lại cho ta cảm giác cực kì gần gũi.

3.

Hắn ta hình như họ Ngụy, tự Vô Tiện, tên Anh.

Di Lăng Lão Tổ sao lại đến Cô Tô làm khách quý?

4.

Ta muốn hỏi về Ngụy Anh, huynh trưởng lại lờ đi.

5.

Ngụy Anh nói rất nhiều, rất nháo, nhưng ta lại...

6.

Ta bắt được hắn quá giờ giới nghiêm trèo tường vào Vân Thâm Bất Tri Xứ.

7.

Ta mang hắn đi lãnh phạt, nhìn hắn bị đánh, tim ta nhói.

8.

Ta càng ngày càng muốn gần gũi Ngụy Anh, nhưng trong lòng ta lại như có một người rất quan trọng mà ta không nhớ là ai.

9.

Ta cấm ngôn Ngụy Anh vì nếu nghe hắn nói nữa, ta thật sự không khống chế được.

Lo rằng sẽ làm điều có lỗi với ai đó trong lòng.

10.

Ngụy Anh thật sự chỉ là khách quý của Cô Tô thôi sao?

11.

Dạ dày Ngụy Anh không tốt còn thích rượu thích cay.

12.

Ta tra gia phả, Ngụy Anh là "đạo lữ" danh chính ngôn thuận của ta.

Ta thực vui mừng.

13.

Ngụy Anh săn đêm, bản thân không cẩn thận bị thương.

Không biết chăm sóc tốt cho mình.

14.

Buổi tối ta cố ý đốt hương an thần cho hắn ngủ say, rồi bế hắn về Tĩnh thất.

15.

Ngụy Anh đã ở lại Tĩnh thất, hắn cười thực rất đẹp.

16.

Trên người Ngụy Anh có mùi cỏ xanh tươi, rất thơm.

17.

Hắn ở trên người ta nháo, ta có phản ứnglại chưa có kinh nghiệm sợ làm hắn đau, dùng định thân thuật.

18.

Hôm nay ta đã xem qua Long Dương.

19.

Ngụy Anh lại đi đâu mất.

20.

Kí ức đã khôi phục, ghi chép kết thúc.

Đọc xong Ngụy Vô Tiện lại có cảm giác hạnh phúc dân trào, trong lòng mềm mại đến lạ kỳ.

Lam Vong Cơ dù có quên đi hắn thì y vẫn yêu hắn, thật tốt quá vì lúc nào hắn cũng được y đặt trong tim.

Ngụy Vô Tiện để sổ ghi chép lại vào đúng vị trí của nó, cũng vừa lúc Lam Vong Cơ bước vào Tĩnh thất.

Với bộ dáng ăn mặc mỏng manh hay thậm chí không mặc gì của Ngụy Vô Tiện.

Lam Vong Cơ đã nhìn rất nhiều lần, nhưng chẳng thể nào khống chế cơ thể không trở nên khô nóng của mình.

Trên làn da trắng nõn dưới lớp trung y mỏng kia, hôn ấn từ tối qua như ẩn như hiện mà lấp ló, e ngại chiêu dụ y.

Yết hầu Lam Vong Cơ khẽ động.

Ngụy Vô Tiện nghe được tiếng y về liền chạy ra bám dính lên người y, dụi dụi mặt vào vao y khẽ lên tiếng gọi:

- Lam Trạm, ngươi về rồi.

Từ lúc Ngụy Vô Tiện tỉnh lại thì đã bị Lam Vong Cơ nuôi như tiểu hài tử.

Y bế hắn đặt lên giường, hôn lên môi hắn, cầm hai tay hắn mà hôn vào lòng bàn tay.

Nụ hôn nhỏ nhẹ như sợ làm thương tổn điều gì đó.

- Còn đau không?

Ngụy Vô Tiện ngây ngốc một chút, đang yên đang lành, đau cái gì?

Hắn nhớ ra mình mới đọc sổ ghi chép của Lam Vong Cơ, chắc y đã đoán ra.

Vậy thì đau là hỏi lần y bắt hắn đi lãnh phạt à?

- Đã qua rất lâu, không còn đau nữa.

Lam Vong Cơ ôm hắn vào lòng, ôn nhu hôn lên đỉnh đầu hắn:

- Là ta không tốt.

- Không phải đâu Lam Trạm.

Mọi chuyện đã qua rồi, chỉ cần sau này ngươi đừng bắt ta đi lĩnh phạt nữa là được - Giọng Ngụy Vô Tiện rõ ràng là đang trêu y.

- Sẽ không.

Lam Vong Cơ hôn lên đôi môi tinh nghịch của Ngụy Vô Tiện, nụ hôn mang theo xâm lấn và tình dục, đầu lưỡi tiến vào khuấy đảo khoan miệng của ái nhân.

Ngụy Vô Tiện rất nhanh sau đó bị y hôn đến mềm nhũn, trung y mỏng đã rơi xuống đất tự lúc nào.

Chiến hết hai hiệp, Ngụy Vô Tiện vừa thỏa mãn vừa mệt.

Không biết là do mệt hay lười biếng mà cả khí lực nhất ngón tay cũng không có.

Lam Vong Cơ lấy nước ấm rồi bế hắn vào, nhẹ nhàng giúp hẳn tẩy rửa từng chút trên cơ thể, bạch dịch bên trong cũng được y dùng ngón tay nhẹ nhàng lấy ra.

Xong xuôi y bế hắn lên giường, lấy thuốc mỡ bôi lên hai đầu nhũ hoa bị y cắn sưng húm kia rồi lại cẩn thận bôi vào bên ngoài và bên trong hậu huyệt vì bị yêu thương mà sưng đỏ kia.

Xong chuyện Lam Vong Cơ cố ý lấy trung y của mình mặc cho Ngụy Vô Tiện, sau đó ôm người thương chìm vào mộng đẹp.

-------------------------

Một tháng sau đó Lam Vong Cơ mới gật đầu cho Ngụy Vô Tiện đi cùng với đám tiểu bối đi săn đêm.

Nhưng điều kiện là... y cũng phải đi chung.

Trong cái túi càn khôn của Hàm Quang Quân mang theo hôm đó có hai bộ y phục một trắng một đen, có một bộ ga giường, Thiên tử tiếu và một cái chung, dây buộc tóc đỏ, mạt gạch còn có à...

ừm... một lọ thuốc mỡ và một lọ bôi trơn.

Kết quả của lần săn đêm đó đương nhiên là thành công mĩ mãn.

Chỉ là chỉ có thuốc trị thương là không dùng đến, còn lại đều dùng tất, Di Lăng Lão Tổ lúc đi về còn bị bế trên tay Hàm Quang Quân.
 
[Đồng Nhân Văn] (Vong Tiện) Ta Muốn Bảo Hộ Ngươi Cả Đời
Phiên ngoại 4


Mọi chuyện trở về như trước quả thật là một điều tốt.

Nhưng có 1 việc vẫn là khúc mắc trong lòng Ngụy Vô Tiện, Lam Vong Cơ làm sao khôi phục trí nhớ?

Thực chất việc này đến cả Lam Hi Thần cũng không rõ, ngày đó nghe đám tiểu bối báo Hàm Quang Quân đột ngột ngất xỉu.

Sau khi y tỉnh thì đã khôi phục kí ức, lập tức xách kiếm đi tìm Ngụy Vô Tiện.

Lam Vong Cơ khôi phục trí nhớ nên Lam Hi Thần cũng không muốn truy cứu chuyện này, mặc dủ nó chả tự nhiên chút nào đâu.

Hơn nữa Trạch Vu Quân vẫn còn nhiều việc cần phải xử lí.

Tuy vậy Vân Thâm Bất Tri Xứ vẫn còn một vị tiền bối không phải họ Lam tò mò về chuyện này.

Hỏi thẳng Lam Vong Cơ à?

Hỏi thì y sẽ trả lời chứ, nhưng sẽ không thú vị chút nào đâu.

Hỏi Lam Tư Truy thì sao?

Hỏi cậu thì so với hỏi Lam Vong Cơ có khác gì nhau à?

Cuối cùng Ngụy Vô Tiện quyết định âm thầm "bắt cóc, tra khảo" Lam Cảnh Nghi.

- Đến giờ ngươi mới hỏi?

Ta cứ tưởng Ngụy tiền bối ngươi không cần biết chứ!

- Cảnh Nghi ra vẻ ta đây biết tất nhá.

- Con ngoan, đầu óc con không tệ, biết sớm muộn gì ta cũng hỏi nên chuẩn bị trước phải không?

- Ngụy Vô Tiện khen nó lấy lòng.

Lam Cảnh Nghi nghe mình được Ngụy Vô Tiện đánh giá cao, trong lòng mừng húm như nhưng vẫn ra vẻ không quan tâm.

Trong lòng Ngụy Vô Tiện rõ nhất nếu như dụ dỗ một chút thì nhóc này thế nào cũng khai, nhưng cách đó hơi tốn thời gian và nước bọt nhỉ.

Hắn có cách nhanh hơn.

- Ngụy tiền bối!

Ngươi đi đâu vậy?

Thấy Ngụy Vô Tiện bước đi Lam Cảnh Nghi vội hỏi, hắn không muốn biết chuyện nữa sao?

- Ta đi nói cho Lam Trạm biết lúc vết thương của ta mới kết vải là ngươi mang rượu cho ta.

- Ngươi...

Cảnh Nghi đớ lưỡi đầu hàng.

Ai bảo cái tên này nắm quá nhiều cán của nó.

Chuyện Lam Vong Cơ khôi phục trí nhớ công lớn nhất phải kể đến Tư Truy.

Sau một khoảng thời gian thấy Hàm Quang Quân lạnh nhạt với hắn, bắt phạt hắn và cả thái độ kì lạ của Ngụy Vô Tiện lúc đi săn đêm.

Cậu thật sự sợ Ngụy Vô Tiện sẽ rời khỏi Vân Thâm Bất Tri Xứ thật như lời Giang tông chủ nói.

Nếu để chuyện này xảy ra thì không chỉ cậu mà cả Lam Vong Cơ cũng sẽ rất hối hận.

Thế là Tư Truy bắt đầu lên kế hoạch phục hồi kí ức cho Hàm Quang Quân.

Chuyện này Cảnh Nghi cũng có tham gia.

Đầu tiên hai đứa đi tìm một vị đại phu chốn nhân gian.

Y sư của Vân Thâm Bất Tri Xứ tuy y thuật cao minh, nhưng trên đời phàm là thứ gì đều cũng không thể tránh khỏi thiếu sót.

Biết đâu một vị đại phu giang hồ nào đó lại có cách.

Trời quả nhiên không phụ lòng người.

Có công đi tìm cũng có ngày gặp được.

Ông ta là một lang y phiêu bạt, y thuật cao minh nhưng lại không thích gò bó nên mang theo bên mình một thân thiện chí đi khắp nơi hành y cứu người.

Vị đại phu này nói chuyện này vốn không khó gì.

Muốn gỡ thắt thì trước hết phải gỡ đúng chỗ thắt.

Cảnh Nghi nghe xong còn ngơ ngáo thì Tư Truy bên kia đã sáng tỏ.

Cậu mang theo một chồng sách nói về Di Lăng Lão Tổ đi thỉnh khiến Lam Vong Cơ nhờ người giảng giải khúc mắc.

Trong sách có ghi Hàm Quang Quân và Di Lăng Lão Tổ quen nhau từ thuở thiếu niên 15, 16 tuổi.

- Hàm Quang Quân lần đầu gặp Di Lăng Lão Tổ là trong hoàn cảnh nào ạ?

- Tư Truy hỏi.

Quyển sách này Lam Vong Cơ đã từng đọc qua, kí ức về Xạ Nhật Chi Chinh, những chuyện trong và sau đó y đều có chỉ duy nhất không có chút kí ức nào về vị Di Lăng Lão Tổ - Ngụy Vô Tiện mà suốt ngày đi theo y líu ríu như con chim non.

Chỉ là nghe câu hỏi của Tư Truy, y tuy không nhớ ra gì cả nhưng lại có cảm giác rất vui sướng phát ra từ đáy lòng.

Lam Vong Cơ cũng nhận ra ý đồ của cậu, lại không vạch trần mà phối hợp theo.

- Không nhớ - Y trả lời.

Không nhớ chứ không phải không biết.

- Vậy còn khi giết Đồ Lục Huyền Vũ ạ?

- Tư Truy hỏi tiếp.

Lại một cảm giác ngọt ngào nữa dâng trào trong lòng làm y hạnh phúc nhưng chẳng có chút kí ức nào.

- Không nhớ - Y lại nói.

- Vậy... tên của con là nghĩa gì ạ?

Lam Tư Truy, Tư Truy, tư quân bất khả truy.

Tại sao lại là Tư Truy, là nhớ người nhưng không thể tìm người.

Lòng Lam Vong Cơ nhói đau, đau đớn lan ra từng đốt ngón tay, đầu cũng đau nữa.

Tiếng vấn linh vang lên bên tai.

Bỗng giọng nói Tư Truy chen vào trong sự hỗn độn của thần trí y:

- Ngụy Vô Tiện chưa chết.

Ngụy Vô Tiện trở về rồi.

"Phịch" một tiếng Lam Vong Cơ ngã xuống đất, y đã ngủ một giấc thật sâu, mơ một giấc mơ thật dài.

Trong giấc mơ có hạnh phúc, có đau khổ, có chờ mong và có cả quân của y.

Chuyện về sau thì ai cũng đã tỏ tường.

------------------TOÀN VĂN HOÀN----------------

Như vậy là bộ đồng nhân đầu tiên mình viết về Vong Tiện cũng như là lần đầu mình viết về thể loại đam mỹ đến đây đã hoàn toàn kết thúc rồi.

Mặc dù còn rất nhiều thiếu sót.

Cảm ơn những người bạn đã đồng hành cùng mình trong suốt chiều dài của bộ [ĐỒNG NHÂN VĂN] (VONG TIỆN) Ta muốn bảo hộ ngươi cả đời.

Hẹn gặp lại mọi người vào bộ đồng nhân khác nhé!

Mọi người cho mình chút ý kiến nào, lần tới mình sẽ viết về Vong Tiện version nào đây?

Lại là cổ trang hay hiện đại?

Dù là cái nào cũng sẽ ngọt thôi nha mọi người, con tác giả như mình bất tài vô dụng lắm, không viết ngược được đâu.
 
Back
Top Bottom