Suốt 3 ngày liên tiếp Ngụy Vô Tiện chỉ có 2 việc chính để làm là uống thuốc rồi ngủ.
Mỗi lần uống thuốc sẽ bị bắt uống nhiều hơn một ngụm, muốn chống cự cũng không được.
Trong 3 ngày đó, biết rõ thân thể mình cực yếu ớt, chỉ cần động dục chưa được một hiệp thì sẽ bất tỉnh.
Lam Vong cơ cũng biết rõ chuyện này nên do dù hắn có trêu chọc kích thích đến mức nào cũng sẽ ráng cầm cự, không buông thả.
Ngụy Vô Tiện lại xem sự trêu chọc của hắn là một loại hình thức trả thù việc Lam Vong Cơ bắt hắn uống thuốc đắng.
Nhưng khi thấy Lam Vong Cơ kèm chế đến mức mắt đỏ ngầu, hắn nhận ra mình quá đà, cũng cảm thấy áy náy nên thu liễm lại không chọc y nữa.
Sau 3 ngày tịnh dưỡng Ngụy Vô Tiện rốt cuộc cũng có thể xuống giường đi đứng như bình thường, ăn vào cũng không nôn ra nữa.
Hắn lại thấy ngứa ngáy trong người muốn xuống trấn mua Thiên Tử Tiếu và ăn đồ cay.
Lam Vong Cơ mấy hôm nay sợ hắn uống rượu hại thân nên đã đem Thiên Tử Tiếu trong Tĩnh thất đi đâu mất.
Đồ ăn mỗi ngày lại vô cùng thanh đạm.
Ngụy Vô Tiện vừa đi đến trước cổng đã bị Lam Cảnh Nghi ngăn lại.
- Hàm Quang Quân nói sức khỏe của ngươi không tốt, không cho đi lung tung.
Ngụy Vô Tiện xua xua tay:
- Sai rồi, ta đây cực tốt nhé!
Nói rồi muốn tiếp tục đi.
Lam Cảnh Nghi vội đứng trước mặt dang hai tay ra.
- Đã nói ngươi không được đi - Giọng điệu của Lam Cảnh Nghi có nửa phần như cầu xin.
Ngụy Vô Tiện không muốn làm khó cậu nhóc này nên bỏ cuộc, quay lưng đi vào.
Ngay lúc này Lam Cảnh Nghi bị ột đám áo trắng phục kích.
Đứa thì kéo ta, đứa thì ôm chân, đứa thì níu eo lại.
Một bàn tay ấm áp nắm lấy tay Ngụy Vô Tiện, hắn chưa kịp hoàn hồn chỉ nghe một chữ "đi" rồi bị người ta kéo xuống núi.
Ngụy Vô Tiện vốn định cho kẻ không biết sống chết dám "bắt cóc" Di Lăng Lão Tổ một trận ra trò thì lại nhận ra người này là Trần Uy Long.
- Ngươi không sợ đám bạn của ngươi sẽ thành lệ quỷ ở Vân Thâm Bất Tri Xứ sao?
- Ngụy Vô Tiện lên tiếng.
Trần Uy Long tự tin nói:
- Họ chỉ cần sống chết khai chỉ là muốn đùa với Cảnh Nghi sư huynh thì cũng chỉ chép phạt là xong.
- Vậy con ngươi?
- Ngụy Vô Tiện hỏi tiếp.
Trần Uy Long nhìn hắn híp mắt cười:
- Ta nguyện vì ngươi mà trở thành lệ quỷ.
Ngụy Vô Tiện chỉ biết khóc thầm cho sự u mê của hắn.
Thành thật mà nói nếu Ngụy Vô Tiện vẫn chưa dâng trọn đời mình cho Lam Vong Cơ thì biết đâu được sẽ bị câu này của Trần Uy Long làm cho cảm động.
- Được.
Nể tấm chân tình này của ngươi.
Ta sẽ chỉ ngươi vài chỗ tốt ở Thái Y trấn.
Tiền, ai ăn nấy trả nhé!
Trần Uy Long nhoẻn miệng cười:
- Không cần, ta mời ngươi.
Ngụy Vô tiện cười ha ha, dẫn hắn đến một tửu lâu nhỏ.
Đứng trước tửu lâu Ngụy Vô Tiện lại hỏi Trần Uy Long:
- Ngươi có chắc muốn cùng ta vào trong không?
Ta tin là không lâu nữa Lam Trạm sẽ đến đây.
Ngụy Vô Tiện cũng không muốn làm đổ hủ giấm bự nhà mình.
Nhưng nhìn thấy Trần Uy Long, hắn như được nhìn lại bản thân của mình năm đó.
Một con người tràn đầy sức sống, tiêu diêu tự tại, dám nghĩ dám làm.
Ngụy Vô Tiện nghĩ: Cảm ơn ngươi đã cho ta hồi tưởng lại quá khứ, ta dẫn ngươi đi chơi coi như đền ơn.
Hơn nữa hắn cũng thèm rượu và đồ cay phát điên lên rồi.
Trần Uy Long này khẩu vị không tệ, ăn cay rất cừ.
Tửu lượng cũng có đấy chứ, cùng Ngụy Vô Tiện uống hết một vò Thiên Tử Tiếu mà mặt vẫn chưa ửng hồng.
Điều không lường trước bỗng nhiên đến, trong lúc họ đang ăn uống có một đám người đi tới.
Không phải Hàm Quang Quân cũng không phải tiểu bối Lam thị.
Đám người này mặc thường phục, nhìn kỹ có vẻ nội lực không tệ lắm.
Chắc chắn làm đang cải trang thành dân thường.
Đám người đi dần tới bàn của Ngụy Vô Tiện và Trần Uy Long làm cả hai nâng cao cảnh giác.
- Ta chỉ cần tên này, ngươi có thể đi - Một tên trong nhóm nói với Ngụy Vô Tiện.
Bây giờ bọn họ chỉ có 2 người, nhóm người này đếm sương sương cũng tầm 15 người.
Nếu như luận sức mạnh họ có thể đối phó nhưng luận số lượng thì thua cái chắc.
Trận này nếu đánh chưa chắc thoát được mà không mình đầy thương tích.
Hai người họ lại lén xuống núi, không thể mang thêm phiền phức.
Ngụy Vô Tiện nhìn thần sắc của Trần Uy Long thì biết là nhóc con này muốn chiến.
Ngụy Vô Tiện gõ lên bàn một cái để Trần Uy Long nhìn hắn rồi nhẹ nhàng lắc đầu.
Phù triệu định thuật nhân (dừng hành động) Ngụy Vô Tiện lâu rồi không dùng nhiều nên không vẽ thêm.
Mấy cái còn lại vài ngày trước đi săn đêm đã lấy ra dùng sạch.
Hắn thở dài thầm nghĩ: "Nam nhân yếu đuối như ta lại phải tốn máu rồi".
Ngụy Vô Tiện lấy trong ngực áo ra một tấm phù triệu trống, cắn ngón tay rồi nhìn đám người cười hề hề, mắt không nhìn nhưng tay vẫn vẽ.
Họ vừa đứng lên đám người kia đã thủ thế tấn công.
Ngụy Vô Tiện cũng không muốn dây dưa với đám người này.
Phù triệu được phóng ra lập tức phát huy tác dụng.
Hơn 15 người kia lập tức đứng yên như tượng.
Ngụy Vô Tiện, Trần Uy Long cũng ngay lúc đó từ tầng 2 của tửu lâu nhảy xuống, không quên để lại bạc vụn.
Vừa đáp xuống đất thì eo hắn được một cánh tay ấm áp đỡ lấy, mùi đàn hương ngào ngạt xông vào cánh mũi.
Trần Uy Long đứng kế bên tuy đã chuẩn bị tâm lí nhưng cũng không khỏi há miệng kinh ngạc.
Ánh mắt băng lãnh của Lam Vong Cơ chiếu thẳng lên người Trần Uy Long:
- Trở về, lĩnh phạt.
Nói rồi một tay luồn qua lưng, một tay luồn qua khúc công nơi gối, động tác ôn nhu, nhẹ nhàng bế ngang Ngụy Vô Tiện lên.
Một đường kiếm trở về Vân Thâm Bất Tri Xứ.
Ngụy Vô Tiện ngồi trên giường đưa mắt nhìn Lam Vong Cơ đang ngồi bên án thư.
Cắn môi nửa ngày mới nói ra được một câu:
- Lam Trạm, ngươi giận ta sao?
Mỗi lần hắn hỏi câu này y đều đáp "sẽ không" nên Ngụy Vô Tiện đang rất mong chờ hai chữ đó của y.
Lần này lại khác, y đáp:
- Có.
Trong lòng Ngụy Vô Tiện nghe như có tiếng đổ vỡ.
Gì hả?
Lam Trạm giận hắn thật rồi sao?
Ngụy Vô Tiện mấp máy môi suy nghĩ nên giải thích thế nào để dỗ dành y đây.
Nói mình và Trần Uy Long chỉ là quan hệ tiền bối hậu bối hay nói Trần Uy Long dụ mình đi hay trực tiếp nhận sai với Lam Vong Cơ.
Không khí im lặng trong Tĩnh thất bỗng nhiên bị phá tan.
Nhưng người làm việc này không phải Ngụy Vô Tiện mà là Lam Vong Cơ.
Y vẫn nhìn chầm chầm vào sách, mặt không biểu tình, lên tiếng:
- Không giận ngươi đi chung với hắn.
Ngụy Vô Tiện nheo mắt, chạy lại ngồi kế bên y, dán sát mắt vào sườn mặt y:
- Vậy ngươi giận cái gì?
Quả thật trong lòng Lam Vong Cơ cũng có sự khó chịu khi thấy Trần Uy Long dính lấy Ngụy Vô Tiện. nhưng đối với Ngụy Vô Tiện, Lam Vong Cơ không chỉ có tình yêu và chiếm hữu mà còn trao cả sự tin tưởng tuyệt đối và sự thấu hiểu nữa.
Trước cả Ngụy Vô Tiện, y đã nhìn ra Trần Uy Long có khí khái giống thiếu niên Ngụy Vô Tiện năm đó tới 6,7 phần.
Y cũng cho rằng Ngụy Vô Tiện sẽ cảm thấy giống y.
Y hiểu được hắn sẽ vì nhìn thấy Trần Uy Long mà hoài niệm lại quá khứ cho nên mới dẫn môn sinh đó đi chơi coi như một lời cảm tạ.
Lam Vong Cơ đặt sách xuống bàn, ôm Ngụy Vô Tiện vào lòng rồi tìm tới cái mông của hắn vô "bốp" một cái thật kêu.
- Ngươi làm gì vậy?
- Ngụy Vô Tiện hoảng sợ giãy giụa muốn thoát ra nhưng bị y khóa chặc lại.
- Phạt, chưa khỏe đã đi lung tung - Y chậm rãi nói.
Ngụy Vô Tiện xem như đây là cách dỗ dành y nên không phản kháng, cắn răng chịu đựng.
Lam Vong Cơ lại vỗ "bốp" một cái nữa:
- Phạt, ăn cay.
- Phạt, uống rượu - Lại thêm một cái "bốp" rõ kêu.
Chờ một lúc lâu không thấy đánh nữa Ngụy Vô Tiện mới ngước mặt lên nhìn y hỏi:
- Như vậy ngươi hết giận chưa?
Lam Vong Cơ khẽ gật đầu.
Trong lòng hắn trở nên nhẹ nhõm, định vùi đầu vào người y nũng nịu một lúc nhưng ngay lúc đó dạ dày của hắn lại co thắt cực mạnh làm hắn đau đến một chữ "a" cũng chưa kịp kêu lên.
Thật sự vùi mặt vào lòng y mà đổ mồ hôi lạnh.
Lam Vong Cơ không biết tình trạng cơ thể đột nhiên xấu của Ngụy Vô Tiện cho rằng hắn đang nhõng nhẽo nên mặc hắn muốn vùi bao nhiêu thì vùi.
Cơn đau lắng xuống, cảm giác muốn nôn lại mãnh liệt kéo đến.
Ngụy Vô Tiện ngồi phắt dậy, rời khỏi người y mà đi tìm chậu xí nôn một trận muốn ra cả mật xanh.
Quả nhiên Lam Vong Cơ nói đúng, thân thể của hắn chưa ổn không thể ăn cay càng không thể uống rượu.
Lam Vong Cơ vỗ nhẹ lên lưng Ngụy Vô Tiện lo lắng hỏi:
- Sao rồi?
Ngụy Vô Tiện miệng nói "không sao" nhưng hai mắt lại mơ hồ, chân lảo đảo một hồi rồi rơi trọn vẹn cả người vào ngực y.
- Ngụy Anh.
Im lặng kéo dài, hắn ngất rồi, không "Lam Trạm, ta ở đây" được nữa.
==============================