Khác (Đồng Nhân One Piece) LỜI THÌ THẦM CỦA SÁO

(Đồng Nhân One Piece) Lời Thì Thầm Của Sáo
chap 58.(H+) viên kẹo ngọt ngào


Đâu là phản ứng mà bạn thích nhất ở chàng trai 🙂) .

Au là Sabo kyaaaaaaaa ❤❤❤❤❤❤❤ à thôi lố quá rồi 🙂)

chishikarin7500 hàng số 1 của nàng đây.

《》《》《》《》《》《》《》《》《》

Khuôn mặt của Perospero bỗng trở nên thay đổi và anh ta sát gần lại cô hơn lúc ban đầu.

Đôi mắt của anh ta có chút yêu nghiệt nên cô có phần ngại ngùng lạ thường .

Cô đưa tay đẩy khuôn mặt của Perospero ra và xoay mặt đi chỗ khác " Anh gần quá rồi đó "

Anh ta nắm lấy cổ tay và hôn vào lòng bàn tay của cô .

" Anh...!!"

Cô giật mình giựt tay lại.

" Anh làm sao , hôm nay em dễ thương thật đó Manami, anh thật sự... muốn thưởng thức viên kẹo ngọt đầy quyến rũ như em đấy, Peroin~" Perospero liếm môi và cười phúc hắc.

" Anh Perospero!

Em hơi mệt nên cần nghỉ ngơi.

Nên gặp anh ngày mai " Cô nuốt nước bọt và nhanh chóng giả bệnh.

Thế nhưng Perospero lại thình lình hôn lên môi của cô .

Chiếc lưỡi dài của anh ta len lõi vào tận sâu trong khoang miệng của cô và khoáy đảo vài vòng như rút hết hơi thở của cô.

Sau khi tách nhau ra , hai đầu lưỡi xuất hiện một sợi tơ bạc .

" Ưm.....Anh Perospero, tại sao anh lại ....."

Cô thở mạnh để lấy hơi.

Mặt cô cũng tự nhiên nóng lên .

Anh ta liếm một cái và nhìn cô " Vì em như một viên kẹo ngọt khiến anh phải nếm thử một lần chứ "

Cô bắt đầu sợ hãi và chạy thật nhanh .

Nào ngờ anh ta phóng ra một loại nước kì lạ làm đông cứng cả cánh cửa.

" Em không nên vận động mạnh trong lúc mang thai đâu Manami .

Tốt nhất là em nên nằm im và để anh chăm sóc cho em ,Peroin~~" Perospero cười nham hiểm.

Nếu không phải cô đang có em bé trong bụng thì cô đã có thể đá bay cánh cửa chạy đi rồi.

Giờ về chỉ có cách tránh né anh ta mà thôi.

" Yên tâm đi .

Anh sẽ không tổn hại đến đứa bé đâu, Peroin~" Perospero cười phúc hắc.

Dù nói thế, nhưng cô vẫn cảm thấy hơi sợ .

Cảm giác cứ như trước kia cô đã từng trải qua một lần rồi vậy.

Bọn họ là ai thì cô không thể biết được.

Perospero đi lại gần.

Cô áp lưng vào tường co người lại , anh ta đặt hai tay lên tường và cúi người đối mặt với cô " Em không chạy trốn nữa à!!, Peroin~"

Lại là khuôn mặt yêu nghiệt đó.

Cô ngượng ngùng quay mặt đi .

Anh ta khẽ cười và đưa tay chạm lấy chiếc cằm xinh xắn của cô xoay lại.

" Nhìn anh đi Manami , anh sẽ cho em thấy tình cảm mà anh dành cho em " Perospero cười nhẹ và hôn lên trán của cô.

Tim cô tự nhiên đập nhanh bất thường.

Mặt nóng ran và đỏ lên vô cùng dễ thương.

Anh ta bế thốc cô lên lại chiếc giường và đặt xuống nhẹ nhàng .

Perospero cúi xuống hôn môi cô , lần này cô không phản kháng nữa mà nhắm mắt lại .

Tay của anh ta bắt đầu cởi nút áo ở đằng sau cổ của cô .

Manami giật mình lùi lại " Khoan đã.....em chưa sẵn sàng làm việc này.....em...."

" không sao đâu, anh hứa sẽ nhẹ nhàng với em mà , Peroin~~" anh ta thơm má cô một cái.

Cô ngượng ngùng thả lỏng toàn thân mình ra.

Anh ta khẽ cười và cởi áo trên của cô xuống.

Perospero mê mẩn nhìn cơ thể hoàn hảo của Manami .

Làn da mềm mại trắng hồng như chiếc bánh đào , cặp ngực căng tròn , quai xương xanh đầy quyến rũ hiện rõ ràng .

" Đừng nhìn em nữa, em ngại...."

Manami đưa tay che đi và xấu hổ.

" Kukuku...Anh xin lỗi, vì em trông ngon quá thôi " Perospero ôm lấy cô một lúc rồi cởi đồ mình ra coi như huề hai bên.

Anh ta bắt đầu thả con sói của mình ra ngoài .

Anh hôn đôi môi đỏ mọng đó đầy mạnh mẽ, tay còn lại thì cứ sờ lấy đùi trắng nõn của cô .

" Ah...."

Cái tay hư hỏng của Perospero luồng vào quần trong và đưa hai ngón tay vào trong huyệt động của cô.

" Perospero....ư.....Anh cắt móng tay khi nào thế....hyaaaa !!?"

" Mới hôm qua thôi, vì anh sợ bản thân không kiềm được rồi sẽ làm em đau , Peroin~~"

" Anh....ưm......thật xảo quyệt mà....."

Perospero nhếch môi nhìn viên kẹo ngọt của mình đang giận lên với mình .

Khuôn mặt đáng yêu như vậy thì sao có thể khiến anh dừng được kia chứ.

Lát sau cô ra một chất dịch trắng.

Anh ta cảm thấy đã đến lúc nên lấy nó ra.

" Manami , tha lỗi cho sự đường đột này của anh " Anh ta ôm lấy cô và thủ thỉ bên tai.

Cô ôm lấy anh ta và nói " Em sẵn sàng rồi...xin hãy nhẹ nhàng với em"

Âm giọng quyến rũ và đáng yêu của cô truyền vào tai anh ta.

Không chờ thêm nữa, anh ta đâm dương vật đó từ từ vào huyệt động của cô .

Manami rên một tiếng và bấu chặt lấy tấm lưng trần của anh ta .

Cả hai ôm nhau để cảm nhận hơi thở và sự ấm áp của cơ thể nhau .

Cái dương vật ấm nóng đó của anh ta bắt đầu di chuyển từng chút một .

Tiếng nhóp nhép cũng vang lên theo tiếng rên của Manami .

" ư hức......"

Cô không chịu được mà cắn lấy vai và bấu những ngón tay lên tấm lưng của anh ta .

Thay vì đau đớn, Perospero lại cảm thấy sướng và dùng ánh mắt thèm khát liếc nhìn cô .

Hai tay anh ta ôm chặt cơ thể của cô và thúc vào nhanh hơn một chút .

Một tiếng sau .Vì an toàn cho đứa bé , thay vì phóng bên trong thì Perospero đã kịp rút ra và phóng nó ra ngoài .

Cả hai thở mạnh .

Cô với anh ta nhìn nhau rồi hôn một lúc .

" Anh yêu em, kẹo ngọt của anh "

"... em.... cũng vậy...."

Cô cười nhẹ.

Nghe được Manami nói thế.

Anh ta rất vui và ôm lấy cô .

To be continue
 
(Đồng Nhân One Piece) Lời Thì Thầm Của Sáo
chap 59. Hôn ước


===============

Sau cái ngày mà Perospero chiếm được trái tim của Manami .

Anh ta trở nên vui bể và hăng hái trong lúc làm việc hơn trước rất nhiều.

Tuy nhiên cũng vì cái ngày làm việc đó mà qua ngày hôm sau Manami bị sốt lên.

Mội người bắt đầu lo lắng và cho gọi bác sĩ tới kiểm tra .

Khi đó ông bác sĩ đã nói " Mặc dù đứa bé vẫn ổn , nhưng tôi mong rằng chồng của cô ấy đừng làm chuyện đó lần nữa vì dễ ảnh hưởng lớn cho em bé và người mẹ "

" Chồng....chuyện đó...."

Smoothie, Brulle, Pudding, Oven, Daifuku chớp mắt và nhìn sang anh cả của mình

Anh ta quay đầu đi hướng khác để không chạm mắt với đám em mình.

Chờ khi bác sĩ rời đi thì Perospero mới ngồi sát mép giường và xoa đầu Manami " Anh xin lỗi , anh không ngờ lại làm em thành ra vậy, Peroin~"

" Không sao đâu.

Em và đứa bé vẫn ổn mà " Cô mỉm cười , nắm tay của anh ta.

" Ehem !

Có vẻ như anh nên giải thích rõ cho bọn em rồi đó anh trai đáng kính ạ " Oven (con trai thứ 4) hí mắt nhìn .

Perospero giật mình và nhìn lại cười gượng gạo .

Biết là sẽ không giấu được nên là anh ta kể lại hết cho họ nghe luôn.

Bản thân cô xấu hổ tới mức đưa tay che mặt mình lại .

" Em không ngờ anh lại làm thế đấy.

Mặc dù bọn em biết anh yêu Manami , nhưng anh cũng không nên làm thế.

Lỡ như đứa bé xảy ra chuyện gì thì tính sao !!!"

Brulee tránh móc anh trai mình.

" Anh xin lỗi.

Anh sẽ chú ý hơn, Peroin~" Perospero quỳ xuống để nghe thuyết giáo từ em mình.

Ngay đúng lúc Katakuri đứng bên ngoài và nghe thấy.

Biết anh trai yêu Manami, nhưng lòng ngực của Katakuri không hiểu sao lại đau nhói như thế .

" Chuyện đã đến nước này rồi thì anh thử nói chuyện với mẹ chúng ta xem sao !"

Smoothie.

" Nói chuyện gì ?"

Perospero tròn mắt.

" Thì thay vì bí mật, sao anh với Manami không kết hôn luôn cho xong " Brulee mỉm cười.

Manami bất ngờ " Khoan, cái này liệu ổn hay không??!!"

" Tất nhiên là ổn rồi.

Mẹ cũng rất thích em nên chắc chắn mẹ sẽ đồng ý việc này " Smoothie mỉm cười.

" Anh sẽ đi nói chuyện này với mẹ Perospero vui vẻ và chuẩn bị đi hỏi mẹ

Katakuri im lặng một lúc rồi lặng lẽ đi khỏi đó trong sự tĩnh mịch của mình .

Perospero nghe theo mấy đứa em của mình mà đi gặp mẹ .

Anh ta đã kể lễ lại hết mọi chuyện cho bà ấy nghe, đương nhiên bà ta không phản đối gì và rất mong chờ được ăn bánh cưới.

Tuy nhiên trước đó phải chờ Manami sinh đứa con ra an toàn đã , và một chuyện khác nữa chính là hôn ước của Pudding với một người trong gia đình Vinsmoke.

Vài hôm nữa họ sẽ tới đây để nói chuyện gia đình hai bên và kế hoạch mà Big Mom ấp ủ từ trước giờ cũng sẽ thực hiện vào ngày đó.

" Amande , thằng nhóc kia ra sao rồi !?"

Big Mom .

" thằng bé vẫn đang được nhốt trong ngục .

Mẹ cứ yên tâm " Amande

" Ta không quan tâm thằng bé đó lắm.

Nhưng càng để nó đây lâu sẽ khiến Manami phát hiện, ta muốn con đưa nó ra ngoài biển đi " Big Mom.

" Tại sao không giết nó luôn ạ ?"

Amande.

" ma ma ma , Ta cảm thấy giết nó thì quá nhẹ nhàng rồi.

Ta muốn nó phải chết từ từ ở ngoài biển hơn " Big Mom cười lớn và ăn mấy cái bánh .

Amande nghe lệnh và đi xuống hầm ngục.

Cô ta nhìn vào trong và thấy Corazon nằm dưới đất, không chút động tĩnh nào .

Cô ta mở cửa ra và đi tới " Ta được mẹ ra lệnh lang ngươi ra biển.

Giờ thì nên đi theo ta rồi đấy nhóc "

Corazon lật người nhìn lên cô gái cổ dài đó .

Cô ta túm lấy anh và mang ra khỏi tòa lâu đài .

Với cơ thể ốm yếu, cô ta nghĩ anh sẽ chẳng gây ảnh hưởng gì tới mình.

Nào ngờ anh ta chờ khi Amande mất cảnh giác liền vùng vẫy và đá mạnh lên tay cô ta.

Corazon ngã xuống đất rồi lập tức đứng dậy chạy thật nhanh .

" thằng nhóc chết tiệt " Amande tức giận và rút kiếm ra đuổi theo .

" Mình phải.....báo ngay cho Sabo....."

Corazon chạy hộc hơi để vào trong lại tòa lâu đài và tìm Manami .

Anh ta ráng chạy trốn khắp nơi trong lâu đài để đến được phòng Manami nhanh chóng .

" MANAMI !!"

Corazon chạy vào

Thiếu nữ có mái tóc trắng mắt vàng ngạc nhiên nhìn đến đứa bé vuâchn vào " Em là ai vậy?"

" Anh là Corazon này , em nghe anh nói , Big Mom bà ta...."

Corazon túm lấy tay áo của Manami.

Chưa kịp nói ra thì Amande đã đuổi kịp và nắm cổ áo Corazon lên " Ngươi chạy cũng nhanh đấy nhóc "

" thả ta ra " Corazon vùng vẫy.

" Chị Amande .

Đứa bé này là ai vậy?"

Manami chớp mắt nhìn.

" Em không cần để tâm đâu.

Chỉ là một đứa trẻ lạc thôi " Amande .

" Không phải, rốt cuộc các ngươi đã làm gì với kí ức của Manami rồi !!

" Corazon vùng vẫy.

" Ngươi ồn ào quá đó " Amande tức giận chĩa mũi kiếm vào cổ anh ta.

" Ta có chết cũng sẽ phải báo lại cho Sabo bằng được!!"

Corazon cắn chặt răng.

Vừa nhắc đến Sabo .

Tim cô đập nhanh và đầu tự nhiên đau nhức, cô ôm đầu thật chặt và nhắm tịt mắt lại .

Hình ảnh mờ ảo về một người con trai tóc vàng hiện ra và nở một nụ cười với cô.

Amande lúc này không thể chịu được tên nhóc nữa nên định giết nó lập tức.

Nào ngờ Manami lên tiếng " dừng lại...."

Âm giọng trở nên trầm xuống và một khí lạnh tỏa ra xung quanh cơ thể Manami .

Ánh mắt màu vàng trừng đến Amande " thả thằng bé xuống...."

Amande kinh người và thả Corazon xuống.

Anh ta lập tức chạy tới ôm lấy Manami .

" Manami .

Đứa trẻ này ...."

Amande lo ngại nhìn cô.

" .....

" Manami liếc khẽ nhìn Amande như đe dọa .

Cô ta không nói nữa mà chỉ đóng cửa lại và đi gặp mẹ nói chuyện.

Khi cô ta đi rồi thì Corazon mới lên tiếng " Manami , em nhớ lại rồi đúng không?!"

" xin lỗi nhóc , nhưng ta chẳng nhớ gì hết.

Chỉ là ta vô thức cứu nhóc thôi.

" Manami xoa đầu anh ta.

" ......

" Corazon đơ mặt và ủ dột đi .

Anh ta không ngờ Big Mom lại gian xào đến thế, khiến cho Manami mất đi kí ức về tất cả " không sao , anh chắc chắn sẽ bảo vệ em và đứa trẻ trong bụng cho đến khi tìm được người cứu giúp " .

Cô khẽ cười.

Mặc dù cô chả biết đứa trẻ này nói cái gì , nhưng cảm giác thân thuộc lại hiện ra lần nữa.

To be continue
 
(Đồng Nhân One Piece) Lời Thì Thầm Của Sáo
chap 60. Gia đình Vinsmoke


====== ====== ======= =======

Amande vì quá lo ngại cho việc tên nhóc đó sẽ khiến cho Manami nhớ ra nên cô ta đã nhanh chóng báo cho mẹ của mình.

Bà ta hỏi cô ta tại sao lại không ngăn cản .

Tất nhiên cô ta có làm thế nhưng vì sức mạnh của Manami tỏa ra một sát khí đến nghẹt thở và cố gắng bảo vệ đứa trẻ đó cho được.

Big Mom sai Perospero đi kiểm tra xem tình hình lúc này của Manami .

Lúc hắn bước vào , Manami chỉ mỉm cười và đang để đứa trẻ đó ngủ bên cạnh mình .

" Suỵt !

Anh sẽ làm thằng bé thức đó " Cô cười nhẹ và đưa một ngón tay đặt lên môi.

" À...Anh xin lỗi, nhưng đứa bé này ..."

Perospero cười gượng gạo.

" Thằng bé tên là Corazon .

Mà chuyện kết hôn sao rồi?"

Manami .

" Mẹ đã đồng ý và chờ khi em sinh đứa bé ra , chúng ta sẽ tổ chức đám cưới, Peroin~~" Perospero mỉm cười.

" ....

Em vui lắm " Cô mỉm cười thật tươi.

" Giờ em đang còn bệnh nên em nghỉ ngơi đi.

Về đứa trẻ này để anh lo cho , Peroin~~" Perospero.

" Không sao , em muốn chăm sóc thằng bé.

Mặc dù mới gặp nhau lần đầu nhưng em lại muốn bảo vệ đứa trẻ này " Cô xoa đầu Corazon mà nói.

Perospero ngập ngừng rồi rời đi để cô tịnh dưỡng sức khỏe lại.

Anh ta nghĩ thằng bé đó không gây ảnh hưởng gì nên tha cho Corazon một lần.

Anh ta trở lại báo với mẹ của mình.

Ngay lúc Perospero rời đi.

Corazon vẫn còn thức và chỉ giả vờ mà thôi.

Anh không ngờ bà ta lại muốn Manami kết hôn với tên người kẹo đó .

Corazon bây giờ không thể liên lạc được cho ai.

Bởi den den Moshi bị lấy đi mất hoàn toàn .

Anh mong rằng sẽ có ai đó tới và giải cứu cho cả hai .

Bây giờ anh chạy đi thì sẽ khiến những người trong tòa lâu đài bắt lại và giết mất.

.

.

.

.

.

Cứ thế Corazon đã bên cạnh Manami mấy ngày khi cô khỏi bệnh .

Bọn người của Big Mom cũng nghĩ anh vô hại hoàn toàn và chỉ biết đi theo Manami mà thôi.

Nhưng họ vẫn liếc mắt canh chừng mọi hành động của anh .

Hiện giờ mọi người trong lâu đài đang chạy đôn chạy đáo chuẩn bị cho việc chào đón gia đình Vinsmoke tới.

" Trông ai cũng bận rộn thật " Cô nhìn dáo dác.

" Manami, em định đi đâu thế hả ?"

Corazon .

" Nè , em phải gọi là chị Manami nghe chưa " Manami cúi người xuống nói với Corazon.

" Dạ em xin lỗi, mà chị đi đâu thế?!!"

Corazon đành giả vờ ngây thơ mà nói.

" Vì ở trong phòng mãi cũng chán nên chị đi tới thư viện kiếm vài cuốn sách mới để xem " Manami .

Cả hai thế là tiến đến thư viện để tìm sách .

Manami tìm một cuốn đơn giản để xem, còn Corazon thì tìm cuốn sách liên quan tới Totto Land để tìm hiểu hơn về nó.

Hai tiếng sau .

" Cuốn này cũng thú vị thật, mà em đọc gì thế Corazon ?

" Manami gấp sách lại nhìn Corazon.

" Em đang xem cuốn nói về Totto Land ạ " Corazon .

" Em thích nơi này rồi sao !

Đúng là đứa trẻ dễ thương " Cô cười nhẹ .

Manami đứng dậy khỏi ghế nệm và đi tìm cuốn khác để đọc .

Cô lên tầng một của kệ sách và đi một vòng tròn tìm kiếm.

" Manami ~~"

Bất ngờ giọng của Big Mom vang lên.

Cô liền quay lại nhìn .

Ngoài bà ấy ra thì còn có vài người khác nữa, cô nghĩ đó là người Vinsmoke.

Cô cười nhẹ và cúi đầu.

Ba người con trai của nhà Vinsmoke thấy cô là lập tức hiện rõ ra trái tim trên con mắt.

" Người con gái đó là ai vậy?"

Người đàn ông cao to hỏi .

" Ta xin giới thiệu, đó là Manami !

Con gái cưng của ta " Big Mom .

" Ra là vậy.

Cô ấy có hôn ước chưa nhỉ ?"

Người con trai tóc đỏ nhếch môi.

" Ma ma ma , con bé thật ra là con dâu của ta .

Nó và con trai cả của ta có hôn ước rồi " Big Mom cười lớn.

" Ra là thế.

Đúng là hơi tiếc thật " người con trai tóc xanh lá nói .

Manami chớp mắt nhìn họ một lúc và Corazon chạy tới chỗ cô .

Họ lần nữa tò mò đứa trẻ bên cạnh , nhưng Big Mom chả để tâm Corazon và chỉ nói đó là đứa trẻ được Manami nhặt về nuôi.

Thế rồi một người con trai chạy tới " thưa mẹ,....đã bắt được hai....hai người mà mẹ yêu cầu rồi "

" thật đang tiếc vì có nhiều chính sự phải lưu tâm làm sao .

Ta thật sự muốn nói chuyện nhiều hơn với mọi người trong ngày đẹp trời thế này.

Chúc mọi ngày một ngày dễ thương ha" Big Mom mỉm cười và rời đi.

Gia đình Vinsmoke bây giờ có thể lại mọi chỗ họ muốn rồi.

Cô thì không để tâm lắm và tiếp tục tìm kiếm cuốn sách .

===

" Nghe nói con cả gia đình Charlotte là Perospero đúng không?

Hắn ta cũng đã 50 tuổi rồi thì sao có vợ trẻ đẹp thế được?"

Người con trai tóc xanh dương nhướng chân mày

" Cũng không thể nhìn vẻ ngoài mà đoán được đâu.

" người con gái tóc hồng nhìn lên Manami .

Bọn họ cứ thế quan sát thiếu nữ xinh đẹp có mái tóc trắng và đôi đồng tử vàng thuần khiết, trang phục thanh thoát hiền thục.

Nhất là người con trai tóc đỏ .

Anh ta vừa gặp cô là đã yêu ngay cái nhìn đầu tiên.

Chỉ tiếc rằng cô đã có hôn ước.

To be continue
 
(Đồng Nhân One Piece) Lời Thì Thầm Của Sáo
chap 61. Tiếng nói


Một phần của Doujinshi Sabolu 🙂))

Rụng tim tôi rồi🙂)) gyaaaaaaaa❤❤❤

Au: à mà mik coi lại chap bình chọn couple lúc đó thấy ai cũng muốn Luffy vào dàn harem của chị nhà.

Vậy mik hỏi lần cuối là nên hay không cho vào ??

《》《》《》《》《》《》《》《》《》

Lần đầu gặp mặt gia đình của Vinsmoke nên Manami có phần rối ren vì không biết nên xưng hô ra sao cho phù hợp.

Họ thì vẫn ngồi trên ghế nệm nói chuyện với nhau về chuyện kết hôn sắp tới của Pudding và chú rễ nhà Vinsmoke.

Cô khá ngại ngùng vì cái người con trai tóc đỏ kia cứ nhìn chằm chằm vào cô nãy giờ.

Cô nghĩ mình nên rồi khỏi đây nên liền quay đi tìm Corazon .

Ai ngờ cô phát hiện thằng bé từ lúc nào đã leo lên cái cây thang để lấy cuốn sách bên trên .

" CORAZON !!!"

Vì kinh hãi nên cô đã chạy tới.

Corazon vì bị cô làm giật mình và đã mất thăng bằng té xuống " Á !"

" Coi chừng " Cô lao tới để cố gắng đỡ lấy.

Cả hai rơi khỏi tầng lầu xuống.

Lập tức người con trai tóc đỏ nhanh chân đỡ được cô và Corazon.

Ánh mắt của cô với người đó chạm nhau và có chút xấu hổ " cảm.....cảm ơn "

" ....không có gì " Anh ta bừng tỉnh và đặt cô xuống.

" May là cô với đứa bé không sao " người con gái tóc hồng thở phào.

" Thật thất lễ .

Tôi là Manami và đây là Corazon " Cô cười nhẹ.

" Tôi là Reiju Vinsmoke .

Còn đây là những đứa em của tôi, Ichiji , Niji và Yonji.

Người đằng kia thì là quốc vương của Germa 66 Judge Vinsmoke.

Cũng tức là cha của chúng tôi " Reiju mỉm cười.

" vừa nãy cô lao xuống thế mà không sợ chết sao ?"

Niji nhăn mày

" do tôi không suy nghĩ được gì nên mới lao ra luôn " Manami lè lưỡi.

" Cô không sao là tốt...."

Ichiji nhếch môi lên.

" Manami, anh.....à Em xin lỗi " Corazon đen mặt , tay nắm chặt váy của cô.

" được rồi.

Em đói chưa?

Để chị đi tìm ít bánh ngọt cho ha " Manami xoa đầu Corazon.

" Mà này , chúng tôi muốn hỏi rõ là cô thật sự có hôn ước với người con trai cả của bà ta sao ?"

Yonji .

Cô hơi ngại ngùng nhưng cũng gật đầu và trả lời cho câu hỏi đó .

Một lát sau Perospero chạy tới khi nghe thấy giọng thất thanh của Manami trong thư viện.

Thay vì là một người đàn ông 50 tuổi thì cả gia đình Vinsmoke lại nhìn thấy một người con trai tầm khoảng 25-30 gì đó và cũng rất trẻ .

" Đã xảy ra chuyện gì thế Manami !?

Anh vừa nghe tiếng hét của em , Peroin~" Perospero lo lắng.

Cô lắc đầu " Em không sao.

Nhờ có ngài Ichiji Vinsmoke đỡ lại kịp thời "

Perospero quay sang gia đình Vinsmoke.

Anh ta cúi đầu chào hỏi và sẵn cảm ơn sự giúp đỡ của họ .

Ichiji lúc này nhìn sang Manami và nói "Không có gì to tát..."

Nhìn ánh mắt của Ichiji cứ liên tục tia đến Manami nên Perospero cảm thấy khó chịu và xin phép chào họ để đưa Manami rời đi sớm.

Ánh mắt liếc nhìn cảnh cáo của Perospero không ngừng hướng đến người con trai tóc đỏ .

Ngay cả Ichiji cũng không thua kém mà đưa mắt sắc lẽm của mình hướng tới.

.

.

.

Một lát sau Perospero để cô ngồi vào một chiếc ghế Sofa cùng với Corazon .

" Vợ yêu ngồi ở đây đi, anh sẽ mang chút bánh ngọt cho em , Peroin~~" Perospero cười nhẹ và hôn lên má của Manami .

Manami xấu hổ chỉ ậm ừ .

Còn Corazon thì trưng bản mặt khó chịu nhìn Perospero, khi anh ta rời đi là Corazon đứng dậy lấy khăn lau má cho cô.

< bảo toàn vợ của Law là nghĩa vụ của ta > tiếng lòng của Corazon lúc này.

Dù cô đang bị mất kí ức.

Nhưng chẳng hiểu sao lại được sự yêu thương từ mọi người trong gia đình Charlotte đến thế.

Manami còn tưởng nguyên chủ này có số hưởng phúc .

" Có ai không!

Cứu chúng tôi...với....!"

Bất chợt cô nghe thấy tiếng cầu cứu của ai đó vang vọng gần đây.

Cô không rõ mình có nghe lầm hay không nên đã hỏi Coraozon để kiểm chứng.

Corazon lắc đầu không nghe thấy gì cả .

Thế nên cô thôi nghĩ đến nó, nhưng lần này cô lại nghe tiếng kêu cứu nữa.

" Chị Manami, hình như có ai đó đang...."

Corazon nghe thấy và nhìn dáo dác.

" tiếng đó từ đâu vậy chứ?"

Cô ngồi dậy.

Giọng nói rất là quen thuộc , cô đã thấy nó nhiều lần rồi và hình ảnh của cậu con trai máu tóc đen với nụ cười hồn nhiên ngây thơ hiện ra .

Cơn đau đầu của cô lại bộc phát lên " Ahhhhhhhhhhh đau quá !!"

Cô ngồi xuống Sofa và ôm đầu .

Corazon kinh ngạc và lo lắng vô cùng " Manami ,

Chị làm sao thế !!!

Manami "

Vì không thể chịu đựng được nửa nên cô đã bất tỉnh đi .

Corazon la hét gọi người tới giúp.

Đúng lúc Perospero quay lại .

Anh ta thấy cô bất tỉnh nên đã làm rơi khay bánh và chạy lại chỗ của cô.

Gọi cỡ nào cô cũng không tỉnh, anh ta lập tức mang cô ra ngoài và gọi cho bác sĩ .

============================

Trong tiềm thức.

Cô lại thấy mình đang lơ lửng trong không gian tối và có nhiều đom đóm bay quanh .

Dưới mặt đất là nước.

" Mình lại trở về nơi này rồi sao !"

Cô nhìn về phía trước.

Trước mặt cô là một cái rương nhỏ được khóa kín kĩ càng .

Giờ cô cũng không có cách nào mở được nó cả .

" Vô ích thôi, cô sẽ không mở nó ra được đâu "

" Là ai vậy ?"

Manami quay tứ phía tìm chủ nhân của âm thanh đó.

Từ dưới mặt nước ngoi lên bóng dáng của người con gái tóc trắng mắt vàng cùng nụ cười phúc hắc .

" Cô là ai ?"

Manami tròn mắt.

Cô ta nghiêng đầu và đưa tay để lên chiếc rương " ta.....chính là cô "

To be continue
 
(Đồng Nhân One Piece) Lời Thì Thầm Của Sáo
chap 62. Ichiji Vinsmoke


Có chắc là mèo ????

Hoang mang vl

《》《》《》《》《》《》《》《》《》

Một hình bóng y như bản sao của cô xuất hiện .

Cô ta cầm lấy cái rương nhỏ đó và vuốt ve , đôi mắt màu vàng nhìn kĩ và cười.

" Cô nói cô là tôi!?"

Manami khá là hoài nghi người trước mặt.

" Đúng rồi !

Cơ mà rõ ràng hơn chút thì tôi là người nắm giữ kí ức của cô "

" Kí ức của tôi!?

Vậy chiếc rương đó chính là kí ức của tôi ?"

Manami tròn mắt.

Cô ta gật đầu chắc nịch .

Chỉ vì cô ta cảm nhận được có một kẻ đang đánh cắp kí ức nên đã dùng sức mạnh làm rối loạn đi kí ức và thu nó lại vào chiếc rương nhỏ đó để bảo vệ.

Đáng tiếc rằng một khi đưa kí ức vào trong rương nó sẽ không thể nào mở ra được.

Cách mở khóa thì cô ta không biết .

Căn bản cô ta chỉ muốn bảo toàn nó mà thôi, nào ngờ lại khiến cho chính bản thân gặp rắc rối.

Khuôn mặt của cô ta cũng chẳng có gì gọi là hối lỗi nữa.

" À mà dạo gần đây ta thấy cô cũng đang sống hạnh phúc mà đúng không!?

Nếu thế thì chúng ta không cần những kí ức này làm gì "

" dù cô nói thế, nhưng nó lại khiến tôi đau đầu khi nhớ ra điều gì đó " Manami .

" Vậy ra nó cũng có tác động mạnh thế , đáng tiếc ta không thể giúp cô được mở kí ức này .

Những chuyện còn lại đều phải chính cô vượt qua thôi "

" sao cũng được, mà làm sao tôi thoát khỏi nơi này đây?"

" Hừm........"

Cô ta nhếch môi và búng tay một cái.

Khung cảnh tan ra như bong bóng và cô thì bị một ánh sáng nuốt lấy.

Ở thực tại , cô bất ngờ bừng tỉnh .

Hiện tại cô đang nằm trên giường của mình, bên cạnh là Corazon đang ngủ và nắm chặt tay cô.

Manami cười nhẹ và đưa tay xoa đầu thằng bé .

Corazon mở mắt ra khi cảm nhận được có người đang rờ đầu của mình .

" Manami !!

Chị tỉnh rồi!"

Corazon vui mừng.

" Chị đã ngủ bao lâu rồi?"

Manami nhìn xuống Corazon .

Corazon nói cô đã bất tỉnh ba ngày liền rồi, lúc đó cô còn trở nên sốt cao nữa.

Bác sỉ nói nếu tình trạng cứ kéo dài liên tục trong một tuần sẽ có ảnh hưởng xấu đến cô và đứa bé trong bụng nữa.

Chính điều đó mà Perospero rõ rất tức giận và bất buộc họ phải giúp cô khỏe lại nếu không muốn bị hóa thành kẹo.

Brulee, Smoothie đã hết sức ngăn cản sự tức giận của anh ta .

Giờ Perospero đang ở cùng với mẹ của mình nói chuyện rồi.

" Ra là thế....."

Cô đưa tay lên môi và nhìn ra cửa sổ .

Bên ngoài gió trong xanh và mát mẻ , tự nhiên cô muốn ra ngoài đó để hít thở không khí .

Vậy là cô cùng với Corazon đã đi ra ngoài .

Cô có hơi lạ vì xung quanh cổng lâu đài không có ai canh gác .

Chính vì thế mà cô đã tự nhiên ra ngoài luôn.

Cô đi tới một cánh đồng gần khu rừng cám dỗ .

" Chổ này thích hợp để nghỉ ngơi đó chứ , đúng không Corazon!?"

Manami nhìn xung quanh .

" À dạ......."

Corazon giật mình và cười gượng gạo .

Anh ta không tin được mình đã ra khỏi tòa lâu đài thành công như thế.

Bây giờ nếu chạy đi vào trong làng và kiếm một con Den Den Mushi là quá tốt rồi.

Nghĩ là làm.

Anh nói với Manami là chờ ở đây để anh ấy đi mua ít thức ăn vặt cùng nước uống .

Manami có hơi lo chút nhưng vẫn bảo Corazon đi sớm về sớm.

" Thằng bé đúng là lạ lùng thật " Cô cười khẽ và đứng nhìn về phía khu rừng cám dỗ .

Cô nhớ thì đó là nơi Cracker đang canh chừng.

Đứa con thứ 10 của Big Mom .

Cô định là chạy vào xem thử nhưng sau đó lại bị một người tóm lấy cánh tay .

Khi cô quay đầu nhìn mới biết đó là Ichiji Vinsmoke.

" Bên trong đó rất nguy hiểm, cô đừng vào đó " Ichiji lên tiếng.

" Ichiji !

Ngài làm gì ở đây?"

Cô bất ngờ.

" Tôi nghe nói cô bị bệnh nên đến thăm một chút , không ngờ lại thấy cô ở đây " Ichiji buông ra .

" Ngài thật tốt , nhưng giờ tôi đã khỏe rồi nên ngài yên tâm " Cô cười nhẹ.

" Gọi tôi bằng tên hoặc là anh được rồi.

Không cần phải gọi ngài làm gì " Ichiji .

"Vậy......Ichiji- san " Manami cười tươi.

Nụ cười ngây thơ của cô bất chợt làm cho Ichiji bị loạn nhịp đi.

Anh ta tự hỏi tại sao cô lại xuất hiện trước mặt anh ta như vậy để rồi cô đánh cắp trái tim của anh ta .

Giờ anh ta thích cô nhưng đáng tiếc cô lại là hôn thê của Charlotte Perospero.

" Anh sao thế Ichiji-san ?

Ah " Cô thấy Ichiji cứ im lặng không nói tiếng nào nên lại gần.

Không ngờ cô lại vấp phải cực đá bên dưới.

Ichiji nhanh tay ôm lấy cô, khoảng khắc đó cả hai tự nhiên ngại ngùng và xấu hổ .

" Cô....không sao chứ!!"

Ichiji ngập ngừng.

" không......tôi không sao , cảm ơn anh đã giúp " Cô xấu hổ và đứng vững lại

Đôi tay của cả hai lúc này chưa kịp buông ra, ánh mắt thì vẫn đang nhìn lên nhau.

Ngay tức khắc luồng sát khí của Perospero xuất hiện " Buông vợ của ta ra"

Cô và Ichiji nhìn lại .

" Perospero!"

Cô tròn mắt.

Perospero đi tới kéo Manami lại và ôm lấy cô .

Ánh mắt giận dữ liếc nhìn Ichiji .

" Làm sao anh biết em ở đây vậy?"

Manami ngước nhìn anh ta .

" Lúc nãy anh không thấy em trong phòng nên đã chạy đi tìm khắp lâu đài, vài người nói thấy em đã đi khỏi tòa lâu đài nên anh mới chạy ra đây, không ngờ lại có thể gặp ngài Ichiji Vinsmoke , Peroin~" Perospero nhìn một cách chán ghét đến người tóc đỏ đó.

Ichiji cau mày tỏ vẻ không hài lòng " trùng hợp thôi.

Nhưng tôi mong ngài Charlotte đây chăm sóc tốt cho cô ấy một chút .

Nếu không cô ấy đã gặp nguy hiểm trong rừng cám dỗ rồi "

"Oh vậy tôi nên nói một lời cảm ơn đến ngài nhỉ !!!, Peroin~" Perospero .

Một lần nữa ánh mắt của hai người con trai này trừng đến nhau .

Đúng lúc Corazon trở lại , trên tay cầm thức ăn và thức uống " ủa , có chuyện gì vậy chị Manami ??"

" May là em về sớm đó Corazon .

Hay là chúng ta cùng nhau ngồi xuống ăn một ít gì đó và nói chuyện được không?"

Manami gượng gạo .

" không được rồi, em mới tỉnh lại và sức khỏe chưa ổn định .

Cần về nghỉ ngơi ngay, chắc ngài Vinsmoke không phiền chứ!!, Peroin~" Perospero lạnh giọng .

" Xin lỗi cô nhé Manami, tôi cũng nên về để làm chút việc.

Hẹn cô khi khác " Ichiji quay đầu trở lại cổ xe.

Không khí giữa hai người này lạnh đến mức cô có chút run lên.

Perospero bồng lấy cô và mang đi trở về lâu đài , miệng cũng không ngừng nói " Em nên tránh xa tên đó một chút.

Hắn chỉ là một cổ máy không cảm xúc của lão Judge mà thôi.

Ta mong là em sẽ không như hôm nay, chạy ra như thế, Peroin~ "

" ... em xin lỗi...."

Cô dựa người vào lòng của anh ta .

" Còn tên nhóc này , ngươi đã đi đâu thế hả !!?"

Perospero liếc xuống.

" Em.....em đi mua đồ ăn và nước cho chị Manami " Corazon.

" Là em kêu Corazon mua cho , anh đừng trách thằng bé " Manami .

Perospero thở dài và không nghi ngờ Corazon nữa.

Cũng may là Corazon nhìn thấy tên Perospero nên đã lập tức cúp máy và mua đồ ăn tránh bị nghi ngờ.

< Làm ơn.....hãy đến nhanh > tiếng lòng của Corazon .

Vậy người mà Corazon gọi là ai !?

To be continue
 
(Đồng Nhân One Piece) Lời Thì Thầm Của Sáo
chap 63. Lên đường giải cứu


Sabo đúng là cưng em trai 🙂)

《》《》《》《》《》《》《》《》《》

Trong thời gian Manami đứng chờ thì Corazon đã chạy vào trong làng gần đây để xin dùng Den Den Mushi .

Cơn Den Den Mushi vẫn cứ rừ rừ lên cho đến khi người bên kia bắt máy " Alo"

" May quá , cuối cùng thì gọi được cho nhóc rồi " Corazon vui mừng.

< Hở !!

Ngươi là ai ?> Người đó lên tiếng

" Biết điều này khó tin nhưng anh chính là Corazon .

Lúc trước đã từng lấy cắp trái ác quỷ từ tay Doflamingo và cho em đấy Law "

Law kinh ngạc

" Anh biết em sẽ khó tin , nhưng hiện tại anh và Manami đang bị người của Charlotte giam giữ.

Manami bị Big Mom xóa hết kí ức và giờ cô ấy không còn nhớ ra ai cả .

Em mau đến đây sớm trước khi cô ấy kết hôn với tên Perospero!!"

< Cái gì !! > Law bất ngờ.

Trong phút chốc Corazon tắt máy đi sau khi thấy Perospero đi ngang qua .

============

Tại vị trí của Law , anh ta và những người xung quanh đều nghe thấy rõ mồm một .

" Mụ ta dám....."

Law nghiến răng.

"Không ngờ gặp được ngươi cũng có chút thông tin của Manami thật đấy " Sabo .

" Vậy ra cô ấy đang ở đó và bị mụ Big Mom giam giữ, thảo nào gọi den den Mushi mãi không được " ACE nổi cáu lên.

" Mà sao các ngươi lại có mặt ở nơi này thế hả !?"

Mihawk.

" Có vẻ như đây là một cuộc họp mặt fan của Manami thì phải " Shanks mỉm cười

" Các ngươi bớt ồn đi, mặc dù ta không thích nói ra nhưng việc cô ấy bị mất kí ức về ta là đã khó chịu rồi đấy " Crocodile .

À vâng, tại con thuyền của Shanks tóc đỏ .

Gần như một nửa harem của Manami đều tề tựu lại ở đây .

Nói thẳng ra quá trình là như thế này .

Law sau khi tạm biệt nhóm Mũ Rơm tại đảo bánh ngọt và anh ta tiếp tục lên đường đi bằng con tàu của mình .

Được một lúc lâu thì đụng độ ngay cuộc chiến của Shanks với Mihawk khiến con tàu ngầm rơi vào vòng xoáy .

Quá tức giận nên anh ta lao ra và leo lên thuyền của Shanks luôn.

Tên Crocodile thì cũng đang đi né tránh bọn hải quân và giờ bắt gặp ngay con thuyền của tứ hoàng Shanks cùng với cuộc chiến đáng sợ đó .

Sabo và Ace thì có hẹn gặp nhau nói chuyện, cả hai ngồi trên con quạ đen và bay ngang qua nhìn thấy.

Cũng chính điều đó khiến cho họ gặp nhau .

May mắn là cuộc chiến chấm dứt ngay khi Corazon gọi cho Law và nhắc đến Manami .

" Chúng ta phải nhanh chóng đi cứu Manami thôi " Law cau có lại.

" Đúng vậy, nếu em ấy có mệnh hệ gì thì đứa bé cũng khó bảo toàn " Sabo .

Vừa nhắc đến đó là đám người còn lại tròn mắt nhìn Law với Sabo

" Nè Sabo.

Cậu nói đứa bé là sao ?"

ACE.

" À tớ quên nói với cậu, Manami.....đang có thai " Sabo .

.

.

.

.

.

" CÁI GÌ " cả đám trên tàu kinh ngạc

" Em ấy có thai sao !!?"

Benn Beckman

" Khoan đã , em ấy có khi nào chứ ??"

Yasoop.

" Chắc giờ cũng gần 1 tháng " Sabo.

" Em ấy có thai .... tại sao có thể...."

Shanks.

Sabo không nói gì mà chỉ liếc sang Law một cách khó chịu .

Bọn họ lườm tới Law lập tức.

" Tên khốn, ngươi dám làm thế với cô ấy sao !"

Ace nổi cáu.

" Chưa chắc là con của hắn, có thể đó là con của ta " Mihawk khoanh tay và nói với bản mặt vô tội vạ.

" MIHAWK !

NGAY CẢ CẬU CŨNG ĐÃ LÀM VỚI EM ẤY LUÔN SAO !!"

Shanks hét lên.

" Bọn ngươi thật khiến ta kinh tởm đấy, vấy bẩn cô ấy đến thế " Crocodile nổi thập.

" Ít ra bọn ta mặt dày xúc trước khi bị tên khác giành " Law hất mũi lên.

Giờ trên thuyền của Shanks trở nên nổi loạn vô cùng .

Bọn họ đa phần đề yêu Manami và cũng thuộc đám người có máu mặt .

Các thuyền viên của bọn họ đứng né ra bên để không bị dính vào rắc rối đó.

Họ không ngờ Manami có sức hút lớn mạnh đến thế.

Sau một hồi cãi vã nhau thì Benn Beckman lên tiếng để chấm dứt mọi chuyện.

Họ cần phải đi tới Totto Land và giải cứu người trước khi muộn màng .

Thế là họ tạm đình chiến lại và đi vào vấn đề giải cứu Manami ngay sau đó .

To be continue

Chap ngắn , thông cảm 🙂))
 
(Đồng Nhân One Piece) Lời Thì Thầm Của Sáo
chap 64. Hôn lễ tiệc trà


Cưng ghê cơ ❤❤

《》《》《》《》《》《》《》《》《》

Ngày kết hôn giữa Pudding và Sanji Vinsmoke cũng bắt đầu.

Mọi người đều đang rất vui vẻ và chạy khắp nơi tại sân vườn của tòa lâu đài .

" Corazon , em đang nhìn gì vậy ?"

Manami .

Corazon nhìn từ cửa sổ phòng mà nói " Dạ là bên dưới trông nhiều người quá chị ơi "

" Tất nhiên rồi.

Mà em sao không thay đồ đi ?"

Manami lại gần

" Em thích mặc bộ này hơn .

Chị trông đẹp ghê chị Manami" Corazon mỉm cười.

" Vậy à !

Chị còn tưởng mình mặc không đẹp chứ " Cô cười nhẹ và xoay một vòng.

Đúng lúc cửa phòng mở ra , Perospero đi vào " Em trông đẹp thật đó Manami, Peroin~"

Cô cảm ơn anh ấy.

Thế rồi cả ba người cùng nhau đi lên sân thượng lâu đài bánh để tham gia bữa tiệc.

Lúc đó cô sẽ thổi sáo một bài theo yêu cầu của Big Mom .

.

.

.

.

Tại sân thượng của bữa tiệc hôn lễ.

Cùng sự có mặt của gia đình hai nhà và cả vài người báo chí đến tham dự .

Phía bên kia là một cái bánh kem nhiều tầng và to lớn hơn những gì cô nghĩ .

" Em ngồi đây đi Manami , một lát nữa anh sẽ gặp em sau, peroin~" Perospero kéo ghế ra và đặt cô ngồi xuống.

Cô ngước lên và cười tươi " Em biết rồi "

Perospero thấy hôn thê của mình dễ thương quá nên đã hôn trộm một cái và rời đi .

Cô thì khá bất ngờ và đặt tay lên môi tỏ ra xấu hổ.

Corazon thì nhăn mặt và gừ gừ liếc Perospero.

Ở bên dưới bàn cô ngồi thì là bàn dành cho gia đình Vinsmoke.

Bọn họ đã có mặt từ trước và mong chờ hôn lễ.

Ichiji lúc thấy Manami là đã không ngừng nhìn qua , chỉ cảm thấy khó chịu khi tên Perospero hôn cô mà thôi.

Hôm nay cô mặc một chiếc đầm khá là bồng bềnh có màu vàng cam , vừa thanh thoát vừa xinh đẹp .

Nét đẹp dịu dàng tựa như mặt hồ .

" Này Ichiji , em hình như thích cô gái tên Manami đó nhỉ !?"

Reiju khẽ nhìn

Ichiji giật mình và ngừng nhìn qua cô " Không phải ......chị nghĩ nhiều rồi "

Reiju híp mắt cười và sau đó im lặng.

Không bao lâu, bữa tiệc bắt đầu.

Phía trên bầu trời là sự xuất hiện của cô dâu và chú rễ đứng trong cái tách trà lớn được đám mây tên Zeus đỡ lấy và bay xuống.

Mọi người cứ thế tung hô chào mừng sự xuất hiện của họ .

Corazon lúc này cứ liên tục nhìn ngó xung quanh không ngừng, tay chân thì run lên.

Thấy thế cô mới hỏi " Em làm sao thế Corazon !?

Em không khỏe chỗ nào sao ?"

Corazon giật mình và cười " không ạ .

Em hồi hộp quá thôi chị "

" Trời ạ , em nói mà chị tưởng em là chú rễ luôn đấy " Cô bật cười.

Corazon im lặng trở lại và tự nói trong lòng < sao em ấy vẫn chưa tới... không lẽ em ấy không nhận ra mình.. >

Ngay đúng lúc đó , suy nghĩ của Corazon bị đứt đoạn khi từ trong chiếc bánh kem xuất hiện của nhiều tên ăn mặc và cả khuôn mặt cũng giống nhau chạy ra phá banh cả tiệc cưới " BIGGGG MOMMMMM"

Big mom trợn mắt nhìn chiếc bánh cưới bị phá " CÁI GÌ !!!"

Cả hôn lễ trở nên hỗn loạn vô cùng .

Cô kinh ngạc mà đứng dậy, khi đó cô quay qua chỗ của nhà Vinsmoke, bọn họ vẻ mặt thì rất bình tĩnh nhưng toàn thân thì lại bị kẹo của Perospero làm đông cứng lại .

" Anh Perospero!

Chuyện gì xảy ra vậy?!"

Cô tròn mắt nhìn tới

" Manami , hôn lễ kết thúc tại đây thôi.

Em mau trở về phòng của mình nhanh đi , Peroin~" Perospero.

" hahaha, giờ này mà ngươi còn quan tâm hôn thê của mình đến thế sao !"

NIJI cười lớn.

" Không ngờ bọn chúng lại gài bẫy chúng ta , thu hết vũ khí và mọi thứ " Yonji cười nhếch môi.

" ...."

Ichiji im lặng.

" Tụi bây đang nghĩ cái gì thế hả !"

Judge run lên .

Những chuyện này cô chưa hề được thông báo.

Cô vẫn cứ đứng lặng thinh đến khi giọng của một cảucon trai tóc đen có vết sẹo trên khóe mắt gọi to " CHỊ MANAMI !!!"

Cô bất giác quay lại nhìn.

Người con trai đó lập tức ôm lấy cô mà cười " Shishishi, em tìm thấy chị rồi "

Cô ngỡ ngàng , những người khác cũng quay lại nhìn.

Perospero tức giận khi để một tên đàn ông ôm lấy cô .

" Tên Mũ Rơm kia, mau buông cô ấy ra cho ta " Perospero chĩa thanh kẹo về phía cậu ta.

" Chị Manami , sao chị lại ở đây vậy!?

" Nami chạy lại .

" Manami sao !Chuyện gì xảy ra thế?"

Chopper .

Cô chớp mắt và đẩy người cô trai đó ra " Mấy người....là ai !?"

Lập tức bọn họ ngỡ ngàng .

Dù cố giải thích thế nào thì cô cũng chỉ lắc đầu không nhớ.

Đúng lúc Corazon có mặt ở đây và kể lễ lại mọi thứ.

Khi biết được sự thật, Luffy vô cùng tức giận và nhìn tới Big Mom " MỤ GIÀ KIA, BÀ DÁM LÀM THẾ VỚI CHỊ GÁI CỦA TA NHƯ THẾ SAO !!"

Luffy không nhịn được và xông tới Big Mom , nhưng lại bị Katakuri chặn đường.

" thay đổi kế hoạch một chút , mau đêm Manami rời khỏi đây nhanh " Nami nắm tay của cô và chạy đi .

" Khoan đã...á " Manami bất ngờ không kịp phản ứng.

Perospero trừng mắt tạo bức tường kẹo để ngăn chặn " Các ngươi không được mang cô ấy đi đâu hết "

Ánh mắt của Perospero bây giờ vô cùng tức giận.

Cô có chút kinh sợ khi lần đầu tiên thấy anh ta như thế.

" Bọn họ không mang được thì ta sẽ mang cô ấy đi "

Xoảng ~

Tường kẹo bị vỡ tan ra.

Hai cái bóng quen thuộc xuất hiện.

" .Law, Sabo!!"

Corazon vui mừng.

" này này , đừng có quên tôi chứ!" trên không trung bay xuống hình ảnh của Ace .

" Hả !

Là.... là hỏa quyền Ace sao !!Anh ta chưa chết!

"Nami kinh ngạc.

" hừm..... làm màu quá đó " Mihawk bước vào .

" Này này , hôn lễ kết thúc rồi hả !?"

Crocodile liếc dáo dác.

" Cả mắt diều hâu và tên Crocodile luôn sao !!"

Nami.

" Đừng có quên ta chứ, thật là " Shanks xuất hiện cuối cùng.

Giờ đây mọi ánh mắt liên tục dồn đến một chỗ.

Sự xuất hiện của họ đã khiến cho tất cả một phen kinh hoàng .

" HỄ~~~~~~~~~~~~~~~~~~~"

To be continue
 
(Đồng Nhân One Piece) Lời Thì Thầm Của Sáo
chap 65. Tranh giành


Vãi anh Sabo thật🙂))

《》《》《》《》《》《》《》《》《》

Sự xuất hiện đáng ghi vào lịch sử từ trước đến nay của thế giới One Piece.

Một vị tứ hoàng tóc đỏ với sức mạnh đáng sợ .

Một vị tổng đội trưởng đội tha mưu của quân cách mạng chỉ đứng sau Monkey D.

Dragon .

Một vị đội trưởng đội hai của băng hải tặc lừng lẫy Râu Trắng và cuối cùng là ba đàn ông người từng là cựu thất vũ hãi với biệt danh nghe qua ai cũng nể sợ .

Ánh mắt của nhiều người tại nơi đây tập trung về phía họ và há hốc mồm không ngậm lại kịp thời.

" Bọn họ tại sao lại ở đây thế?!!"

" kẻ thù hợp tác với kẻ thù sao !?"

(Au : sai rồi, tình địch với nhau*móc mũi*)

Big Mom trong khi đang mất bình tĩnh vì tấm ảnh người mẹ nuôi của bà ta đã bị Brook đập bể .

Bà ta khóc thét lên khiến mọi người phải đinh tai nhức óc .

Nami và Chopper nhanh chóng đừng nút bịt tai cho mọi người kể cả gia đình Vinsmoke.

" ahhhhhhhhhhhhh " Big Mom vẫn gào lên.

" mụ già này làm quái gì mà la hét thế này !?"

ACE khó chịu .

" Trước tiên phải ngừng bà ta lại thôi " Shanks ngước mặt lên nhìn .

" Hừm !

Ta không mấy hứng thú việc này, nhưng ta lại chả thích việc bị các ngươi chiếm hào quang thôi " Crocodile từ từ hóa mình thành cát .

" Này Ace, đừng có manh động quá đó " Sabo .

" Cách duy nhất nhanh gọn lẹ là lấy trái tim của bọn người ở đây cho nhanh " Law giơ tay ra .

" ......

" Mihawk không nói gì mà chỉ rút kiếm sau lưng mình .

Việc đầu tiên chính là Shanks dùng đến Haki của mình để ngăn chặn Big Mom .

Nhưng sức mạnh cả hai va chạm nhau tạo một lực vô cùng lớn và rồi bị xóa tan đi .

Bà ta bất ngờ và xoay người nhìn tới " ....Shanks !!

Sao ngươi lại tới đây hả ?"

" Đương nhiên là giải cứu người phụ nữ của tôi rồi " Shanks mỉm cười.

" Ăn nói hàm hồ , cô ấy là của ta " Law liếc mắt.

" Bớt lại đi , các ngươi không có cửa đâu " Mihawk .

" Này này, đừng có quên ta còn ở đây đấy " Crocodile.

" Dẹp hết đi .

Manami là của ta và Sabo nhé !!"

Ace gào lên.

" Ngậm họng các ngươi lại đi , Peroin~" Perospero nổi cục tức lên.

Thế là tất cả những người ở đây mới biết họ không phải tới phá đám hôn lễ mà là cướp hôn thê của con trai cả nhà Charlotte mà thôi.

" Hahaha, ra là đám người tình của cô ta sao!"

Yonji nhìn tới và cười.

" Chả biết cô ta cho họ bùa mê gì mà có thể khiến họ chạy tới đây chứ nhỉ" Niji nhếch môi.

" Thay vì nói mấy chuyện đó , chúng ta nên tìm cách phá đống kẹo này đi " Ichiji cựa quậy, mặt anh ta có một chút không hài lòng nào .

"....

Manami , cô ấy rốt cuộc là người như thế nào !?"

Reiju khẽ nhìn .

Trong khi bọn họ cải nhau .

Manami vẫn đứng im và vô cùng lo sợ .

Cảm giác xa lạ nhưng lại thân thuộc, bọn họ là ai mà có thể khiến cô xao động tâm trí mạnh mẽ như vậy.

Cô không nhớ, cô muốn nhớ, cô không thể nhớ ra .

Đầu óc cô quay cuồng và bắt đầu đau nhói lên .

Manami khụy người xuống và rên la " Đau quá ahhhhhhhhhhhh "

Bọn họ giật mình chạy lại để kiểm tra tình trạng của cô, nhưng Perospero lại dùng kẹo chặn đường của họ và bế cô lên.

" Ngươi tính mang cô ấy đi đâu thế hả !!?"

ACE tức giận.

" Cô ấy là hôn thê của ta .

Ta sẽ không giao cô ấy cho các ngươi, Peroin~" Perospero

" Hôn thê cái con khỉ móc .

Manami mang cốt nhục của ta, ta mới chính là chồng tương lai của cô ấy " Law hùng hồn lên tiếng.

" đừng trèo cao quá mà té đau đấy con " Mihawk nổi thập lên liếc tới Law.

Lập tức Smoothie , Citron và Cinamon của tộc chân dài đứng chắn ra .

" Anh mang Manami đi đi, ở đây giao cho bọn em " Smoothie .

"Được!"

Perospero gật đầu và bế Manami đi thật nhanh khỏi đó .

" Đáng ghét, hắn chạy rồi " Sabo chạy tới.

Cinamon vung vũ khí xuống mặt đất .

Sabo liền né ra .

" Các ngươi đừng hòng tiến thêm một bước " Citron .

" Đáng ghét, thật là ngáng đường " Law tặc lưỡi.

" Giải quyết thật nhanh đi " Mihawk khó chịu .

" Vậy ta sẽ đi giải quyết với Big Mom đây " Shanks cười tươi.

" Ta cũng sẽ đi " Crocodile.

Corazon quá nhỏ bé nên chỉ biết núp đằng sau Law và những người khác .

( Ai: để mấy anh đánh nhau nhanh quá mất vui nên tui câu giờ chơi há há)

===========================

Lúc này đây, Perospero tạo ra một cầu thang cuốn khác và đưa cô đi xa khỏi đó thật nhanh .

Đầu óc cô mơ màng nhìn đến anh ta " Perospero......"

" sẽ ổn thôi kẹo ngọt của anh , sẽ không ai hại đến em đâu , Peroin~" Perospero hôn nhẹ lên vùng trán của cô .

Manami bắt đầu thả lỏng người và dụi mặt vào cơ thể của anh ta mà ngủ thiếp đi.

Trong tiềm thức.

Lần thứ ba cô lại đến cái chỗ cất giữ kí ức này .

Thật chẳng biết phải làm sao với nó luôn.

Lúc tỉnh thì cô trông như một đứa yếu đuối, nhưng khi ở đây thì lại khác hoàn toàn .

" Chà chà , cô lại tới nữa rồi sao !"

" ý cô là sao ?, chẳng phải lúc nào tôi cũng bất tỉnh là tới đây à !!?"

Manami khó chịu .

" Ừ thì đúng là thế , mà cô cũng nên rõ việc cô tới nơi này không phải là vì ngẫu nhiên gì nhé "

" Không phải ngẫu nhiên thì không lẽ cô là người mang tôi tới đây sao ?"

Manami .

" tôi chỉ có nhiệm vụ bảo toàn kí ức thôi, còn việc cô tới được tiềm thức kí ức này là bản thân cô đấy.

Chính vì mong muốn nhớ ra nên hễ đau đầu ngất đi là cô sẽ tới đây , mục đích là hi vọng mở ra kí ức của mình mà thôi "

Sự vương vấn của quá khứ mà cô muốn nhớ ra nhưng mãi không thể.

Bây giờ cô phải làm sao để có thể kết thúc tình trạng này đây!?

To be continue

Khá là nhạt nhỉ =3=
 
(Đồng Nhân One Piece) Lời Thì Thầm Của Sáo
chap 66. Khai mở kí ức


Tình tiết lúc này có thể sẽ khiến vài người muốn có cháu bồng ko đc rồi.

Nên tất cả hãy tha thứ cho con au này, chỉ vì muốn phục vụ cho bộ truyện tiếp tục mà thôi.

《》《》《》《》《》《》《》《》《》

Nhờ người canh giữ kí ức mà giờ cô mới biết được lí do mình tới tiềm thức này là lí do gì .

Nhưng tiếc rằng bản thân cô còn không biết cách mở hòm rương ra nữa thì tới đây làm gì " Cô còn cách nào để giúp tôi không vậy?

Chứ cứ như vậy tôi chịu không nổi "

" Để ta xem....à hay là ngươi dùng kí ức kiếp trước của mình đổi lấy kí ức kiếp này thì sao !?"

" Sao bây giờ cô mới nói !

" Manami.

" Đó gọi là đánh đổi đó .

Còn không thì lấy thứ khác đổi vào cũng được "

" không sao , cứ lấy kí ức kiếp trước của tôi đổi vào đi .

Cái tôi cần là của kiếp này " Manami

Cô ta nhếch môi và thành giao .

Bàn tay của cô ta xuất hiện một lưỡi cưa và cô ta chém xéo ngay giữa cơ thể của cô.

Hàng loạt cuộn phim về kiếp trước xuất hiện.

Chiếc rương mở ra và những kí ức kiếp này thoát khỏi đó và đưa vào bên trong cô .

Còn kí ức kiếp trước thì được đưa vào chiếc rương và khóa kín lại lần nữa.

" Xong rồi nhé.

Có kẻ nào mà muốn xem kí ức của cô thì tôi không chịu trách nhiệm nữa đâu đấy "

Cô ta chống lưỡi cưa xuống nền và búng tay một cái.

Không gian tan ra như bọt biển.

============

Đôi mắt của cô dần hé mở ra .

Đợi một lúc sau cô mới định hình được mọi thứ xung quanh .

" Perospero!

Ngươi hết đường rồi, mau thả Manami ra nhanh !"

Giọng nói này khá là quen thuộc, cô chớp nhẹ đôi mắt của mình và liếc nhìn tới người con trai phía trước.

Một cậu con trai với mái tóc màu vàng xoắn nhẹ, tay cầm cái gậy ống nước và sự tức giận hướng về bên cô.

" kukuku, ngươi đừng hòng .

Manami và ta đã có hôn ước rồi và giờ em ấy là của ta , Peroin~" Perospero ôm chặt cô mà nói.

Perospero.......hôn thê......kí ức cô chợt hiện ra , những gì mà Big Mom làm ra với mình và những gì người Charlotte đã lừa dối cô .

" Perospero....." giọng cô trầm xuống.

Sabo và Perospero nghe thấy liền nhìn xuống.

Ánh mắt của cô tỏ ra sự thất vọng lớn đến người con trai đang ôm lấy mình .

" Manami , có phải anh khiến em tỉnh giấc không?

Anh xin lỗi....."

Perospero ôn nhu mà nói .

Nhưng cô đã ngắt ngay lời của anh ta " Tại sao vậy....."

" Sao cơ !!!"

Perospero kinh ngạc

" ... tại sao anh và mọi người lại có thể làm thế với tôi chứ, tại sao lại nói dối tôi như vậy!!!"

Cô vừa tức giận và xen lẫn sự thất vọng của mình .

Perospero giật mình vì khi nghe cô nói như thế đồng nghĩa cô đã nhớ ra hết mọi chuyện.

Anh ta cố gắng giải thích , đáng tiếc bây giờ cô không thể lọt một câu nào vào tai mình nữa.

Cô chỉ có thể nói với Perospero rằng " TÔI HẬN ANH "

Chỉ với một lời nói của cô đã khiến anh ta như bị nhiều nhát dao đâm tới , bị chính người con gái mình yêu nói thế ai mà chẳng đau cho được.

Sabo nhân lúc đó phóng lửa về phía Perospero và cướp cô từ tay anh ta .

" Ah Sabo !!"

Cô vui mừng .

" Manami !

Xin lỗi nhé, anh đến trễ thì phải " Sabo cười nhẹ

" Đồ ngốc, quá trễ luôn đấy " Manami cười mỉm và véo mũi Sabo một cái.

" Ah được rồi, khi nào xong việc thì đền cho em được không?"

Sabo .

" .....

Để xem đã " Manami khẽ cười.

Sabo với Manami vui vẻ nói chuyện với nhau , nụ cười xinh đẹp nhất của cô hướng về phía cậu ta .

Đôi mắt của Perospero bây giờ đỏ lên những tia máu và tức giận khi thấy hôn thê của mình đang bị tên đàn ông khác ôm lấy và còn cười với nhau nữa.

( au:giờ gọi Perospero là hắn)

Hắn nghiến răng " Manami....."

Perospero gọi tên của cô , nhưng đáp lại là cái nhìn lạnh lẽo của Manami "Đủ rồi Perospero....tôi không còn là con rối của mấy người nữa, tôi giờ đã nhớ hết tất cả, chúng ta kết thúc từ bây giờ thôi "

Hắn lặng thinh và không nhúc nhích gì .

Cảm giác không ổn nên Sabo đã để cô lùi lại phía sau .

Một chiếc hộp gương soi nằm trong túi của cô rơi ra và bật nắp lên.

Đúng lúc đó bàn tay từ trong chiếc gương thò ra và lôi cô vào bên trong " Á "

"MANAMI !!"

Sabo kinh ngạc

Tức khắc Perospero tạo ra kẹo tấn công lên cậu ta và thè lưỡi " Kukuku, nếu đã vậy thì ta đành giết ngươi và cướp lấy cô ấy thôi "

Sabo tặc lưỡi và không rõ hắn đã làm gì Manami

============

Trong thế giới gương.

Vì Brulle không biết cô đã có lại trí nhớ , với cả khi thấy cô đang đứng gần một tên nào đó mà không phải anh Perospero nên Brulle liền lôi cô vào để bảo vệ.

" Manami không sao chứ!?

Yên tâm đi.

Tôi sẽ thay anh Perospero bảo vệ cô" Brulee .

" ......

Brulee.....Đúng rồi, cô có thể đưa tôi trở lại phòng của mình được không!?tôi muốn lấy một thứ " Manami nhìn lên cô ta .

" Nhưng ở đó đang rất nguy hiểm, sợ là...."

Brulle .

"Cứ đưa tôi tới đó đi " Manami

Vậy là Brulle không thể từ chối được nên lập tức đưa cô đi tìm chiếc gương soi nằm trong phòng của cô.

Lúc cô bước ra và tiến đến lấy túi xách của mình, may là vũ khí vẫn còn đây.

RẦM ẦM~~~

Bất ngờ vì cuộc tấn công dữ dội của Big Mom, Shanks và Crocodile nên một trận động đất liền xảy ra .

Những bức tường nứt nẻ đổ xuống.

"NHANH LÊN MANAMI !!"

Brulee gọi to.

Cô kinh ngạc nhảy vào trong gương kịp lúc .

Nhưng vì kích động mạnh khiến cho bụng của cô bắt đầu đau nhói lên " Ah.....bụng của tôi"

" Manami !!

Ôi không!"

Brulee hoảng sợ khi thấy cô ôm bụng của mình .

To be continue

Au: Tin bùn.....đứa bé.......nó......
 
(Đồng Nhân One Piece) Lời Thì Thầm Của Sáo
chap 67. Đứa trẻ ấy...


Au xin lỗi mọi người trước, với cả chap này sẽ có phần phi logic, mong mọi người bỏ qua cho Au .

Hic hic bé ơi 🙁(

《♤》《♤》《♤》《♤》《♤》《♤》

Bụng của Manami bất ngờ đau đớn dữ dội .

Cứ như cô sắp bị đứt ra từng mảnh vậy.

Cô nắm chặt cánh tay của Brulee mà thở hỗn hển .

Brulee không phải bác sĩ nên không thể biết được tình trạng lúc này của cô.

Cô ta đành bắt buộc phải bế cô lên và tìm xung quanh có chiếc gương kết nối với phòng khám thai nhi hay không .

Vừa chạy tìm kiếm, cô ta không ngừng cổ vũ cho Manami .

Dù đứa trẻ này không phải con ruột của anh cả đi nữa, nhưng nó cũng là một sinh linh có quyền sống.

May thay có một chiếc gương kết nối gần cái phòng khám đó .

Cô ta bồng Manami bước ra khỏi gương và tiến đến trước mặt mấy người mặc áo trắng.

" Tiểu thư Brulee!!"

Đám người trong đó kinh ngạc .

" Mau lên, nhanh cấp cứu người này cho ta !"

Brulee hét lớn.

Một đám người tụ tập lại và đưa Manami vào trong phòng khẩn cấp.

Brulee ở bên ngoài chờ đợi với vẻ mặt lo lắng vô cùng .

" Áh........ahhhhhh....."

Âm thanh la hét đầy đau đớn của Manami vang ra ngoài .

Khuôn mặt Brulee cũng biến sắc lo sợ .

Thình lình vị bác sĩ từ trong phòng bước ra trước mặt Brulee .

Cô ta nhìn xuống " Cô ấy sao rồi!?"

Vị bác sĩ đó thở dài rồi lắc đầu " Cô ấy bị chấn động mạnh ở phần bụng, dù đứa bé mới có 1 tháng nhưng sẽ gây ảnh hưởng lớn đến người mẹ .

Giờ nếu không phá đi thì e rằng cô ấy khó qua khỏi "

Brulee tức giận " TA KHÔNG CẦN BIẾT, NGƯƠI MAU CỨU LẤY CẢ HAI CHO TA !"

Vị bác sĩ kinh sợ và xin cô ta chờ đợi một lúc .

Trong phòng cấp cứu, Manami nằm trên giường và khẽ nhìn qua vị bác sĩ .

Ông ấy bắt đầu nói gì đó vào bên tai của cô .

Manami nghe xong liền trợn tròn mắt trước câu nói đó của ông ta.

.

.

.

.

Tại lâu đài bánh ngọt.

Shanks và Crocodile đang hợp sức với nhau đánh với Big Mom rất là dữ dội.

Ace và Law, Mihawk thì lo những kẻ cản đường như Smoothie .

Luffy với Katakuri trong gương đánh nhau , theo sau đó là đứa con gái tên Flampe.

Ở phía gia đình Vinsmoke.

Khi gối thoát thành công , họ đã nhận lấy cái vòng biến hình của mình .

" Được rồi.

Chúng ta mau giải quyết hết đám đó đi " Niji nhếch môi.

" hahaha lần đầu tiên mới chiêm ngưỡng được sức mạnh của hai tứ hoàng đó nha " Yonji nhìn tới.

Bầu trời như bị chẻ đôi ra và hút vào khe nứt đó .

Cảnh tượng ít có người nhìn thấy được và chiêm ngưỡng.

Lúc này Ichiji chẳng màng tới việc đó.

Thứ hắn đang quan tâm chính là Manami bây giờ đang ở đâu.

Reiju để ý mà hỏi em trai mình.

Nhưng Ichiji lại không nói và quay sang nhập hội cùng hai đứa em mình .

" Chúng ta nhanh lên " Chopper chạy khỏi tòa lâu đài.

" Mặc dù đây là cuộc phá hủy hôn lễ để cứu Sanji-san , nhưng mà không thể ngờ được lại trở thành cuộc giải cứu chị của Luffy- san như thế Yohohoho" Brook .

" Đám đàn ông si tình của chị Manami thật là đáng sợ mà " Nami.

" Kiểu này tôi không có cửa rồi " Sanji .

" Yohohoho" Brook .

Cả đám ngồi trên đầu của vua rừng cám dỗ chạy thoát thì vô tình bắt gặp cuộc chiến của Sabo với tên Perospero.

Họ chiến đấu còn ác liệt hơn trước.

" Trời ơi khủng khiếp quá " Chopper sợ phát khóc lên

.

.

.

.

.

Tại phòng cấp cứu.

Đã trôi qua một tiếng mà vẫn chưa có động tĩnh nào bên trong .

Brulee cắn móng của mình không ngừng cho đến khi cánh cửa bật mở và ông bác sĩ đó bước ra .

" Sao rồi hả !!"

Brulee .

" Tôi đã bàn bạc với người mẹ của đứa bé rồi.

Có thể nói đây là quyết định của cô ấy chứ tôi không ép buộc gì cả .

Mong tiểu thư Brulee chuẩn bị tinh thần đi ạ "

Ông ấy đưa cho cô ta quần áo bảo hộ .

Rồi đưa Brulee vào trong .

Xung quanh là những máy móc và người nằm trên giường là Manami .

Brulee tiến lại gần chiếc giường và gọi tên cô .

Manami khẽ mở mắt nhìn Brulee mà cười nhẹ .

" Cảm ơn cô đã đưa tôi tới đây....Brulee...."

Cô khẽ cười.

" Không có gì , ai bảo cô là người tốt làm gì....tôi cũng xin lỗi....vì đáng lí nên mang cô vào gương sớm hơn " Brulee ứa nước mắt.

Manami thở đều nhẹ nhàng " kìa....Cô sao phải khóc chứ!?"

"....

Vì tôi không bảo vệ tốt cho cô nên đứa bé trong bụng của cô đã...."

Brulee rơi từng giọt nước mắt xuống.

Manami thu lại nụ cười và đưa tay lau nước mắt cho Brulee .

Cô nhẹ nhàng đưa tay chỉ về phía sau lưng của Brulee .

Cô ta chớp mắt nhìn ra đằng sau .

Một đứa trẻ nhỏ bằng một bàn tay được vị bác sĩ cầm trên tay bước đến.

" Là bé trai , xin chúc mừng cô "

"....

Ủa....eh....hả !???!!

Hễ ~~~~~~~" Brulee chớp mắt mấy lần và rồi kinh ngạc.

Nói rõ ràng hơn là lúc vị bác sĩ bước vào đã nói với Manami rằng đứa bé với cô đều đang gặp nguy hiểm, giờ cách duy nhất là phá đi.

Tuy nhiên Manami không muốn điều đó xảy chút nào.

Thấy thương cảm nên ông ta đã lấy một lọ nước đưa cho cô xem.

Nó là loại thuốc được dùng để thí nghiệm , do chưa có thực nghiệm lên ai cả , với lại xác xuất khá thấp, đứa bé sẽ phát triển lớn nhanh thay vì phải chờ 9 tháng 10 ngày .

Đứa bé có thể an toàn sinh ra, còn người mẹ thích nghi được hay không là điều quan trọng.

Manami nắm chặt tấm ga giường và đồng ý dùng nó.

Cô rất có niềm tin vào mình và đứa bé của mình .

Thế là ông ấy bỏ vào ống tiêm và chích vào bụng của cô nhẹ nhàng .

Đó là chuyện xảy ra với cô.

Ông bác sĩ còn chẳng đoán được đứa bé khi dùng thuốc này và sinh ra lại nhỏ đến thế .

Nhưng cũng đủ cho cô vui mừng rồi.

" Manami chúc mừng cô " Brulee khóc òa lên.

" Được rồi mà Brulee " Cô cười nhẹ.

Dù người nhà Charlotte nói dối cô nhiều thủ, nhưng bù lại họ vẫn yêu thương cô.

To be continue

Au đã nói sẽ phi logic và kì cục mà , do ai cũng muốn giữ đứa bé làm gì nên Au đã cố hết sức nghĩ ra làm điều này thôi.

Đừng ném đá Au éc éc.
 
(Đồng Nhân One Piece) Lời Thì Thầm Của Sáo
chap 68. Trốn thoát


=_= anh làm quá rồi Sabo ơi.

《♤》《♤》《♤》《♤》《♤》《♤》

Vui mừng cho việc Manami sinh ra đứa bé an toàn nhờ thuốc thí nghiệm của ông bác sĩ .

Brulee đã nhanh chóng nhìn đứa bé một chút .

Quả thật trông đứa bé nhỏ xíu cỡ bằng một bàn tay vậy .

Brulee nhanh chóng ra ngoài để gọi điện báo cho anh cả biết.

==============

Trong trận chiến với Sabo.

Ốc sên truyền tin của Perospero reo lên, hắn vừa bắt máy vừa phòng thủ " Chuỷengi vậy Brulee!?"

" Manami cô ấy đã sinh rồi anh Perospero "

" .......MANAMI ĐÃ SINH SAO !!

" hắn bất ngờ.

" Cái gì !"

Sabo cũng ngạc nhiên theo .

" Hiện tại cô ấy đang ở phòng khám thai nhi gần đây, anh mau qua xem đi "

" Được, anh sẽ qua đó " Perospero nói xong cúp máy.

Hắn liếc nhìn qua Sabo và nói " Chúng ta tạm đình chiến .

Giờ ta phải qua đó xem tình hình , Peroin~"

"Ngươi không cần nói , ta cũng đang muốn đến đó đây " Sabo .

Vậy là cả hai gác lại cuộc chiến và chạy đi đến phòng khám thai nhi .

Trước đó Sabo cũng gọi lại cho Ace về chuyện của Manami .

Ace, Law, Mihawk nghe thấy và lập tức ráng xử lí hết đám người này thật nhanh .

Shanks và Crocodile thì vì quá tập trung đối đầu với Big Mom nên không nghe gì cả .

===================

Brulee cúp máy xong liền đi vào lại .

Có điều một chuyện không hay xảy ra, Manami lẫn đứa bé đều không thấy đâu nữa.

Những bác sĩ và y tá thì đều như một người mất sức sống vậy.

Họ cứ nói bản thân muốn làm một con sâu bị người khác đạp chết, người thì muốn làm kẻ thất bại của cuộc sống này.

" Gì vậy nè , Manami đâu rồi?

Này tên bác sĩ kia !!"

Brulee hốt hoảng tìm kiếm khắp nơi trong phòng mà không thấy đâu.

Tên bác sĩ đó nói vừa nãy bị một sinh vật bay khắp nơi tấn công, phần còn lại họ chẳng nhớ gì .

Một lúc sau Perospero và Sabo có mặt tại phòng khám .

Nhưng tất cả đều chậm một bước, Manami đã bị mất tích bí ẩn.

Ace, Law , Mihawk cũng lần lượt chạy đến và rất sốc khi biết điều đó .

.

.

.

.

Tại tòa lâu đài bánh ngọt .

Big Mom vì mất đi chiếc bánh cùng với di ảnh của mẹ nên bà ta có phần mất đi bình tĩnh và đánh với Shanks cùng Crocodile loạn xạ.

" BÁNH CỦA TAAAAA" Big Mom .

" Mụ già này thật khó nhai mà " Crocodile .

"HAHAHA , bà ta là thế mà "Shanks cười lớn.

" mà đám người kia đâu rồi?"

Crocodile nhìn xuống.

Ngoài Germa 66 ra thì chẳng thấy Ace hay Law đâu cả .

Bất chợt họ nghe thấy tiếng sáo vang đến giữa không trung .

Tiếng sáo êm ái đến mức khiến lòng con người đang giận dữ cũng trở nên dịu nhẹ hơn.

Big Mom kho nghe thấy liền bình tĩnh trở lại chứ không còn mất lí trí nữa.

Những người khác cũng nghe thấy, có điều họ không biết phát ra từ đâu.

Tiếng sáo kết thúc, không gian cũng im lặng trở lại .

Tại góc khuất nào đó " Chúng ta đi thôi Manami "

" ...

Ừm " Manami bế lấy đứa bé và rời khỏi đảo bánh ngọt một cách lặng lẽ .

=================

Vì không thấy Manami đâu, với cả việc Big Mom cũng đã bình tĩnh trở lại .

Mọi chuyện cũng lặng đi một chút .

Thời gian mà Big Mom mất bình tĩnh là Sanji đã cùng Pudding với Chiffon làm lại chiếc bánh cưới khổng lồ đưa cho bà ta .

Mặc dù trên đường đi bị Oven truy đuổi nhưng họ vẫn kịp thời mang đến và lợi dụng cơ hội trốn thoát .

Luffy khi đánh bại được Katakuri là cũng được Jimbei mang lên tàu Sunny.

Kế hoạch của tất cả có phần bị thay đổi khá nhiều, mà cũng mừng cho việc không ai phải hi sinh hả .

Những nam nhân của Manami không còn lí do gì ở lại chiến đấu nữa nên họ đã rời đi sớm.

" .....Katakuri sao rồi Brulee ?"

Perospero.

".... anh ấy....bị mũ rơm đánh bại rồi...."

Brulee ứa nước mắt.

"...

Được rồi , chúng ta tạm kết thúc cuộc chiến thôi, Peroin~"

Vài ngày sau khi cuộc chiến kết thúc .

Katakuri và những người khác được băng bó kĩ càng .

" Vết thương sao rồi Katakuri" Perospero đi vào.

" đã ổn rồi, anh không cần lo đâu " Katakuri.

"...

"

".....

"

"...

Về Manami , cô ấy đã thật sự biến mất khỏi đảo bánh ngọt sao ?"

Katakuri

" Đúng vậy, không một ai biết em ấy đi đâu và làm gì , Peroin~" Perospero.

" mặc dù không muốn nói ra , nhưng mà sau nhiều lần ngẫm nghĩ, em vẫn không thể quên được cô ấy " Katakuri thở dài.

"...ồ....ý em là...trở thành tình địch của anh sao?,Peroin~" Perospero liếc nhìn.

" Có thể lắm, và lần tới nếu gặp lại....em sẽ tự mình giành lấy trái tim cô ấy " Katakuri .

" kukuku, anh có nên xem đây là lời thách thức hay không!!, peroin" Perospero

"....

Tùy anh thôi "

Vậy là Katakuri đã lên tiếng thách thức với anh cả của mình .

Dù cả hai đã rất thân thiết và yêu thương lẫn nhau nhưng có lẽ vì gái nên đành tạm gác tình anh em lại khá là lâu đây....

======================

Nhắc đến Manami .

Chỉ vì cô không còn ở đảo bánh ngọt nữa nên mấy thanh niên kia cũng rút lui nhanh chóng .

Thật sự đám thuyền viên của Shanks và Law không muốn xen vào và họ chỉ biết ngồi chờ kết quả trên con thuyền của mình mà thôi

( Au : Rãnh dữ bay !!!)

Giờ đường ai nấy đi , sẵn tìm Manami luôn.

Corazon đi theo Law là chắc rồi.

Mihawk cũng đã leo lên con thuyền của mình và trở về đảo Kurairana sau vài ngày lênh đênh trên biển.

Mihawk mệt mỏi bước vào nhà .

Perona đúng lúc nhìn thấy và bay tới " Chào mừng ông về nhà nha diều hâu "

" ừ..... mà hình như hôm bữa cô bảo là rời đi mà ?"

Mihawk.

" Ừ thì tôi đi và giờ về rồi.

Tôi đang bận chăm sóc một người nên thôi nhé" Perona mỉm cười và chạy đi vào phòng .

" Này, đừng tùy tiện mang người khác vào như thế!"

Mihawk khó chịu lên và đi vào phòng mà Perona bước vào.

Bất ngờ mắt hắn tròn to ra nhìn đến thiếu nữ có mái tóc dài trắng và đôi đồng tử vàng thuần khiết trên giường .

" Ah.....chào Mihawk" Manami vẫy tay chào.

"..

Manami......làm sao em ở đây được?"

Mihawk ngỡ ngàng.

" là Perona đã đến đảo bánh ngọt và giúp tôi ấy mà" Manami cười mỉm.

" ... làm sao cô ta biết chuyện em ở đó được chứ?"

Chuyện đó là Perona thật ra đã lén đi theo Mihawk từ lúc đầu và nghe được hết mọi chuyện.

Cô ấy đã vô tình thấy Manami được một người đàn bà bế vào phòng khám thai nhi và mọi chuyện cứ như thế đó .

Khi người đàn bà kia bước ra là Perona cũng bay vào giúp Manami thoát khỏi đó trước khi bị bắt trở lại

" Nếu ngài Mihawk đây không muốn thì tôi đi tìm chỗ khác chăm sóc cho cô ấy và đứa bé " Perona nhếch môi, trên tay đang bế đứa trẻ.

" ai nói ta không đồng ý.... từ giờ Manami để cô chăm sóc đấy, ..... ta đi đến phòng sách một chút " Mihawk .

Họ chớp mắt nhìn Mihawk bước ra khỏi phòng.

Chẳng bao lâu sau Perona với Manami phát hiện Mihawk đang đọc sách hướng dẫn chăm sóc trẻ sơ sinh và còn mua nhiều thứ cho em bé nữa.

Vì không nhịn được mà Perona đã cười khúc khích và cùng cô kể lại mấy điều mà Mihawk làm gần đây.

Thật giống như một người bố vậy.

To be continue

Chap có vẻ nhạt, mong m.n bỏ qua
 
(Đồng Nhân One Piece) Lời Thì Thầm Của Sáo
chap 69. bức thư


Từ chap này Au sẽ không theo cốt truyện chính nữa đâu.

Có nguy cơ giảm chap nặng nề nữa....Chả biết bao giờ One Piece kết thúc , haizzz

《♤》《♤》《♤》《♤》《♤》《♤》

Sau những chuyện xảy ra tại đảo bánh ngọt .

Một nhà báo nổi tiếng đã quan sát được và ghi lại hết mọi chuyện xảy ra .

Thứ nhất là chuyện chiếc ghế tứ hoàng chưa bao giờ bị lay chuyển qua hàng thập kĩ đã bị một cướp biển trẻ, Luffy mũ rơm giơ nanh đe dọa .

Và hàng tá câu chuyện ghê gớm khác ( truyện tranh chap 903 cho ai không biết)

Thứ hai là sự xuất hiện cũng những con người đang làm mưa làm gió đó là Tứ Hoàng Shanks, Tham mưu Cách Mạng Sabo , Bác sĩ tử thần Trafalgar Law, Mắt Diều Hâu Mihawk, Cá sấu Crocodile, ngoài ra còn có sự xuất hiện của kẻ đã từng được cho là đã chết tại cuộc chiến Marineford vào hai năm trước!

Là đội trưởng đội hai của băng Râu trắng!

Hỏa Quyền Ace !

Con trai của vua hải tặc Gol D.

Roger .

Thứ ba là lí do mà những con người đáng sợ đó xuất hiện tại đảo bánh ngọt đều xuất phát từ một cô gái .

Theo như thông tin nhận được, người con gái đó tên là Manami .

Trước kia là một Shichibukai và có sức mạnh đáng sợ gây bao rắc rối đến cho Hải Quân suốt thời gian dài .

.

.

.

.

.

Trải qua 1 năm.

Tại ngôi nhà của Mihawk , cô và đứa con của mình Kazuko được Perona tận tình chăm sóc .

( Kazuko trong tiếng nhật : đứa con đầu lòng )

Dù nghe có phần giống con gái mà do Manami không nghĩ được tên nào nữa nên đặt vậy luôn.

Mới có một năm thôi mà đứa bé đã lớn khá nhanh chứ không còn nhỏ cỡ bàn tay nữa.

Thật khó tin đúng không!.

Thằng bé có màu tóc giống mẹ, mắt thì giống Law, tính cách giống Mihawk và mặt thì khá giống Sabo, đôi khi lại nở một nụ cười rất giống tên Doflamingo nữa.

Cô chả biết thằng bé rốt cuộc là kiểu nhân vật gì , mà thằng bé rất thích thỏ nha .

" Kazuko , lại đây với dì nào " Perona cười tươi.

Kazuko nhìn Perona và giơ tay ra " Ya...."

" Ôi thằng bé đáng yêu quá đi mà " Perona ôm chặt .

Đột nhiên Mihawk đi tới và cướp lấy thằng bé khỏi tay Perona bất ngờ.

Cô ấy nổi giận lên và la hét vì dám giành Kazuko .

Một lát sau Manami đi vào " Đến giờ ăn rồi hai người "

( ko cần quan tâm trang phục đâu, chủ yếu miêu tả sắc đẹp của chị nhà thôi ahihi)

Manami sau một năm cũng trưởng thành hơn trước và ra dáng một người mẹ hơn .

Ban đầu cô cũng gặp khó khăn trong việc chăm sóc đứa con đầu lòng của mình , nhưng bây giờ đã tốt hơn trước.

Hiện cả nhà đều có mặt phía trước sảnh và ngồi vào bàn ăn uống.

Ngoài ra còn có một bức thư đặt trên bàn .

" Ủa, đó là thư của ai đây?"

Perona .

" Là từ hải quân gửi tới " Manami .

" .... bọn họ gửi thư làm gì chứ?

" Mihawk nhăn mặt.

" Để xem...."

Manami đưa Kazuko cho Perona giữ và lấy thư ra xem.

Trong thư cũng không có gì đặc biệt ngoài việc nhờ cô đến cuộc hội nghị Reverie sau một năm suy nghĩ và quyết định tiến hành vào hai ngày tới để làm người bảo vệ cho các nhân vật lớn ở đó .

Sức mạnh của cô thì không ai không biết một khi cô cầm trên tay cây sáo ma thuật .

" Hừ, bọn họ nghĩ gì thế hả !?

Vợ của ta không phải là công cụ để chúng sai khiến như thế, một lũ hải quân sâu bọ" Mihawk khó chịu .

" Tôi chưa nói anh là chồng mình đâu nhé!!"

Manami giựt khóe mắt.

"Vậy cô nghĩ sao Manami ?

Mặc dù bọn họ đã xóa bỏ chế độ Shichibukai rồi, nhưng có vẻ họ vẫn còn cần đến cô " Perona vuốt đầu Kazuko mà hỏi.

Manami tuy có chút lưỡng lự thật, mà phía cuối bức thư còn có ghi sự đặc ân cho cô sẽ không bị bắt nhốt mà ngược lại cho phép cô đi lại mọi nơi bình thường miễn là đừng động chạm đến đám người thiên long nhân và gây quá nhiều rắc rối cho họ .

Cô chả biết Akainu muốn gì ở cô.

Lúc thì dạy cô hết mực, lúc thì muốn giết cô, lúc thì mời cô gia nhập Shichibukai , giờ lại cần đến cô và còn cho cô đặc ân này nữa.

Sau một lúc suy nghĩ kĩ , cô quyết định sẽ đến đó một chuyến.

Dù sao ở trong nhà cũng chán , đi tới đó có gì cho Kazuko nhìn ngắm thoải mái thế giới bên ngoài .

Khi Mihawk và Perona nghe cô nói vậy, họ cũng muốn theo cô .

Mà Mihawk chưa chắc gì đã được bọn họ tha cho đâu, ít ra Perona còn hóa thành một linh hồn dễ thoát khỏi đó hơn và còn chiến đấu được.

"....

Thôi được, nếu Manami và con trai ta bị gì thì cô nên chuẩn bị tinh thần đi Perona " Mihawk lóe sáng con mắt nhìn tới.

" Ê TÔI LÀ NGƯỜI ĐI THEO BẢO VỆ CÔ ẤY ĐẤY, ĐỪNG CÓ MÀ NÓI THẾ VỚI TÔI " Perona tức giận lên.

" Ya.....!!"

Kazuko nhìn qua Mihawk và cau có lại .

" Sao vậy Kazuko ?!"

Manami chớp mắt nhìn thằng bé.

" ya.....ya......"

Kazuko đưa tay đập bàn và nhìn Mihawk một cách chán ghét.

" hororororo, thằng bé đang muốn nói ông là kẻ đáng ghét đó " Perona cười lên.

" Hửm !!!"

Mihawk liếc nhìn Kazuko .

" hưm....."

Kazuko không thua kém cũng phồng má lên và liếc tới Mihawk .

Không nhịn được mà cô với Perona cười lớn hơn .

Quả là tính cách hai người này có điểm giống nhau thật ấy chứ .

Manami nhìn lại bức thư " Ngày mai phải xuất phát mới kịp...."

To be continue
 
(Đồng Nhân One Piece) Lời Thì Thầm Của Sáo
chap 70. Hội nghị Reverie


Dành cho ai ko bít Killer của nhóm hải tặc Kid 🙂)

《♤》《♤》《♤》《♤》《♤》《♤》

Vào sáng sớm hôm sau .

Manami đã tranh thủ sửa soạn lại cho mình , cô mặc một cái áo sơ mi màu xanh dương nhạt và chiếc quần bó màu đen .

Tóc thì cột cao lên bằng ruy băng màu xanh đậm .

Cô nhìn nhìn sang đứa con của mình , thằng bé trông ngủ ngon lành vô cùng , còn mút tay nữa.

" Manami , thuyền đã chuẩn bị xong rồi " Perona bay vào .

" Được, chúng ta đi thôi " Manami bế Kazuko lên và ôm thằng bé ra ngoài .

Mihawk đã đứng ngay trước cửa cùng một số phụ tùng cho Kazuko .

Quả là ông bố của năm có khác .

" Nhớ chăm sóc cho vợ con ta tốt đó Perona" Mihawk.

" Ông bớt lại đi , Thật là...."

Perona cau có .

" Được rồi Perona .

Bọn này đi đây " Manami .

" .....

" Mihawk nhìn qua và hôn lên trán Kazuko rồi sau đó hôn lên môi của Manami " Nếu gặp nguy hiểm thì nhớ báo cho anh biết "

Mặt cô đỏ bừng lên.

Kazuko lúc này đang ngủ mơ và đưa tay chùi trán của mình " ..."

Một hành động nhỏ cũng đủ khiến Perona cười nội thương rồi " Horororo, thằng bé ngủ và vẫn phũ ghê "

Mihawk quen rồi nên không tức giận làm gì .

Khi tạm biệt là ba người đồng loạt đi lên con thuyền và tiến đến hội nghị Reverie.

Mặc dù trên đường đi cũng gặp vài rắc rối như đám cướp biển lạ mặt định tấn công hai cô gái mềm yếu trên một con thuyền.

Kết cục cũng bị Perona và Manami tần một trận không còn thấy cỏ mọc đâu luôn.

Kazuko thì lại rất thích thú việc này và cười không ngớt, cô công nhận thằng bé đáng yêu mà cái cách cười lại giống tên Doflamingo không lẫn vào đâu được.

Ngoài ra còn một điều đặc biệt nữa chính là thằng bé đã dùng năng lực của mình biến tên cướp biển trước mặt thành kẹo trong chớp mắt.

Sức mạnh của Kazuko y hệt như tên Perospero dù không hề ăn trái ác quỷ .

Cô nghiệm ra có thể do tác dụng phụ của thuốc tiêm.

.

.

.

.

Hai ngày sau.

Cô và Perona đã đến kịp lúc .

Một hải quân đi tới chào đón cô , họ biết cô là nhân vật mà thủy sư đô đốc Akainu thường nhắc đến là cẩn trọng .

Hải Quân đó dẫn cô với Perona lên cơn thuyền Bondola số hai .

" Eh !

"

" Ủa !"

Bất ngờ cô lại gặp ngay Grap .

" Con nhóc cứng đầu!!"

Grap .

" Ông già khó tính !

" Manami .

Lâu lắm rồi không gặp nhau , giờ cô mới thấy bản mặt ủa Grap có vài nếp nhăn rồi, mà cái tính cách thì chẳng thay đổi mấy.

" Gahahahaha, vậy ra nhóc là người được Akainu cử tới sao !

Làm ta bất ngờ đấy " Grap cười lớn.

" chẳng có gì vui hết á , mà sao ông lại ở đây thế?

" Manami.

" Ta là người bảo hộ cho người của hoàng tộc Ryugu nên phải có mặt rồi " Grap .

Cô ngước mặt lên nhìn họ " Oh to thật, xin lỗi vì làm phiền các vị, tôi là Manami "

" Manami......ah !

Cô có phải là chị của Luffy không!?"

Cô công chúa nhân ngư vui vẻ hỏi .

" À đúng thế.

Mà sao cô biết vậy!?"

Manami .

" Vì tôi là bạn của cậu ấy...Luffy từng kể tôi nghe về cô rất nhiều, ah tôi là Shirahoshi.

Chào cô "

" horororo, không ngờ từ đây nhìn ra bên ngoài lại tuyệt đến thế " Perona .

" Hửm !

Con nhóc đang bay này là ai đây!?"

Grap để ý .

" Đó là bạn thân của tôi" Manami .

Grap không quan tâm Perona nữa mà nhìn xuống đứa bé trong tay Manami " Vậy thằng nhóc này là con ai đây mà nhóc cứ ôm khư khư thế?"

" À.....là con trai của tôi, tên nó là Kazuko !"

Manami mỉm cười.

"YA....."

Kazuko đưa năm ngón tay bé xíu lên và nhìn qua Grap.

Mặt Grap đơ ra 5 giây " NGƯƠI CÓ CON SAO !!!"

Biết ngay Grap sẽ bất ngờ về điều đó mà .

Cô cũng hơi khó giải bày chuyện này lắm.

Từ trong góc khuất, một người mang trang phục binh sĩ nón sắt đang run lên khi nhìn thấy Manami và đứa bé .

Không ai khác chính là Sabo của chúng ta, cậu ấy đang trong quá trình làm nhiệm vụ và anh không ngờ mình lại có thể gặp Manami ở đây cùng đứa bé trên tay , anh rất muốn chạy lại ôm cô và đứa bé nhưng tiếc rằng không thể nên đành đứng nhìn từ xa.

Không bao lâu họ đã leo lên tới được thánh địa Mary Geoise .

Xung quanh có nhiều cây nhưng đều được trồng nhân tạo .

" Mặt đất đsng chuyển động sao !?"

Manami ngạc nhiên nhưng cũng có phần bất an kì lạ khi ở nơi này .

Tại cổng chính, lâu đài Marie Jois.

Bên trong lâu đài tại quảng trường công cộng .

Ở đó đều có đầy đủ hoàng tộc thân thích , túy tùng trên khắp thế giới tụ tập tại đây.

" Tuyệt quá đi " Perona tròn mắt thích thú .

" Con thấy sao Kazuko !?"

Manami nhìn thằng bé .

"..... ya " Kazuko thích thú nhìn khắp nơi.

Cô cũng vui vẻ dẫn Kazuko đi vài vòng tham quan xung quanh cùng Perona .

Bất ngờ tiếng la của Shirahoshi vâng lên.

Cô với Perona nhìn lại và thấy một tên khổng lồ đang muốn bắt lấy cô ấy.

" ĐÚNG RỒI, MAU XÍCH NÓ LẠI CHO TA " một tên Thiên Long Nhân xuất hiện.

Cô để ý một chút mới biết hắn là cái tên hồi ở nhà đấu giá bị Luffy và cô đánh cho một trận.

Giờ hắn lại dám làm thế, thật không thể tha thứ.

Nhiều người chỉ biết đứng nhìn .

Duy nhất vài cô công chúa là la hét kêu hắn bỏ Shirahoshi ra .

Lúc đó một người lùn chạy tới và một tên khác nữa định đánh trả thì lại bị đá bay ra xa .

Một đám người mặc trang phục màu trắng xuất hiện.

Không nhìn nhầm đâu, họ chính là CP.0

Vừa thấy tên Lucci là mặt cô đen lại , hắn coi Thiên Long Nhân là chúa trời và khi đã là chúa trời thì không cần lý lẽ .

" Perona.....

Cô có thể giúp một chút không!?"

Manami khó chịu.

" Horororo......cứ để cho Perona này " Cô ấy huơ tay gọi đám búp bê linh hồn của mình bay đến cái tên khổng lồ đang trói Shirahoshi.

To be continue
 
(Đồng Nhân One Piece) Lời Thì Thầm Của Sáo
chap 71. Hội nghị Reverie (2)


Chap nhạt , mọi người thông cảm.

《♤》《♤》《♤》《♤》《♤》《♤》

Perona mỉm cười và ra lệnh đám búp bê ma bay đến tên khổng lồ .

Lúc ấy hắn bất chợt dừng lại và sầu não đi " Tôi muốn trở thành một con sâu..."

Tất cả khi thấy tên đó nói như thế liền ngạc nhiên.

Gã Thiên Long Nhân tức giận " NGƯƠI ĐANG LÀM TRÒ GÌ THẾ HẢ !?

MAU ĐỨNG DẬY VÀ BẮT CON NHỎ ĐÓ...."

Khi gã đó đang nói thì búp bê ma bay xuyên qua hắn, thế là hắn gục xuống sầu não " Ta thật là hèn hạ , ta không thiết sống nữa...."

" Chuyện gì vậy ?"

Kaku của CP.0 ngạc nhiên.

Những người khác ngước mặt lên nhìn đám búp bê ma từ đâu xuất hiện và bay lượn quanh bọn họ .

Tên Lucci và kaku dễ dàng né ra , riêng tên Thiên Long Nhân và tên nô lệ khổng lồ và quá vô dụng .

"Bọn chúng là gì thế?"

Một cô công chúa lên tiếng.

Lucci bình tĩnh mà cố quan sát xung quanh khu vực.

Bất ngờ ánh mắt của hắn dán ngay vào người phụ nữ có mái tóc màu trắng và đôi mắt màu vàng thuần khiết .

Trong mắt hắn, cô bây giờ đã trưởng thành và xinh đẹp hơn trước rất nhiều

" Nè Manami, cái tên kia hình như phát hiện ra chúng ta là người bày trò rồi " Perona .

" Cứ bình tĩnh đi Perona " Cô cười nhẹ và nhìn xuống Kazuko để xoa đầu thằng bé .

Tên Lucci nhíu mày để ý thằng bé mà cô bế trên tay .

Haku thấy Lucci cứ nhìn về một phía nên cũng nhìn theo " Oh , đó không phải là Manami sao !"

" Manami !

Ah là cô gái lúc hồi đó gặp ở Marineford à " Stussy của CP.0 nhìn tới và cười.

" Nghe nói thủy sư đô đốc đã mời một người đến đây nhằm bảo vệ các hoàng tộc, có lẽ nào là cô ấy?"

Kaku .

" Có thể là cô ấy " Lucci

Hắn ta vẫn cứ nhìn cô không ngừng.

Perona có chút khó chịu " Tên đó làm gì cứ nhìn chúng ta hoài thế không biết "

" haizzz, cũng chán ghê!

Nếu như không phải trong thư nói là đừng động đến Thiên Long Nhân thì tôi đã quất tên đó bay xa rồi " Manami .

Giờ cô chỉ có thể nhờ Perona dùng mấy con búp bê ma ngăn cản thôi.

Đúng lúc đó một tên Thiên Long Nhân khác xuất hiện cầm cái chày đen đánh bay cái gã Thiên Long Nhân kiêu ngạo kia .

Cô và Perona có chút ngạc nhiên về tên Thiên Long Nhân có tên là Don Quixote Mjosgard .

Nghe cái tên khó nhớ thật luôn ấy.

" có lẽ chúng ta làm tới đây thôi, thu lại đi Perona " Manami .

" Horororo, trở về nào các bé yêu" Perona huơ tay .

Tức thì bọn chúng trở về lại.

Giờ CP.0 đã biết người làm ra nó rồi đấy.

Ánh mắt đầy thách thức của Manami nhìn đến họ không ngừng, chỉ cần họ muốn đánh thì cô cũng không kiêng nể mà nhích đâu.

Một lúc sau hội nghị Reverie bắt đầu.

Tất cả hoàng tộc lập tức đi vào trong .

Riêng những người không liên quan thì ở bên ngoài kể cả cô.

Giờ Manami và Perona ngồi một chỗ chơi đùa với Kazuko .

Thằng bé thích thú bắt chước theo .

Nhưng rồi một cái bóng người xuất hiện sau lưng " Lâu rồi không gặp, Manami !"

" Ừm, chào Lucci , trông anh vẫn chả thay đổi gì " Manami in lặng một lúc và quay đầu cười nói.

" .....

" Perona liếc nhìn tên đó đề phòng.

Lucci cũng không kiêng nể liếc lại " Chuyện vừa rồi là do cô làm đúng chứ!"

" Horororo, thì đã sao nào ?

"Perona.

" ...năng lực cũng đặc biệt đấy.

Nhưng ta không nhớ là cô nằm trong danh sách mời " Lucci.

" Perona là bạn thân của tôi, cô ấy đi theo để thay tôi chăm sóc cho Kazuko " Manami .

Lucci nhướng mày " ..là tên của thằng bé này sao ?

Nó là con của ai ?"

"Là con của tôi " Manami thẳng thừng lên tiếng.

" Con của cô !!

Là con ruột ?"

Lucci khá bất ngờ.

Cô gật đầu chắc nịch .

Hắn không tin được chỉ mới đó mà cô đã có con lớn chừng này, nghĩ đến việc cô có con là hắn nghĩ tới cha của đứa bé "vậy cha đứa bé là ai ?"

Cô giật mình im bật.

Hỏi kiểu đó cô còn chả muốn lên tiếng chút nào " Cha của đứa bé là ai thì anh không cần quan tâm đâu "

Lucci cau có và tỏ ra khó chịu.

Hắn còn chưa thưởng thức được cô mà đã có gã đàn ông khác xơi trước rồi.

( au: thật ra là có 5 anh lận ạ)

" ya......"

Kazuko đột nhiên nhìn Lucci và tỏ ra khó chịu .

Thằng bé huơ tay như xua đuổi hắn và nắm chặt áo mẹ mình .

Cứ như Kazuko sợ Lucci cướp mẹ của nhóc ấy nên mới tỏ thái độ thù địch .

Perona đâu ngờ mới bây lớn đã biết giành gái rồi.

Đúng là cha nào con nấy, Perona mong Kazuko lớn lên sẽ không như mấy ông bố của mình .

Lát sau Grap xuất hiện và đi tới " Ê Manami "

Nghe ai đó gọi mình , cô ngó nhìn " Hửm!?"

" Akainu muốn gặp nhóc đấy, mau đi theo ta xuống dưới nào " Grap .

" ........hiểu rồi " Cô nhìn Grap một lúc mới ngồi dậy.

Việc đối mặt với Akainu là điều khá là khó khăn.

Cô với ông ta càng ngày càng xa lạ với nhau hơn trước rồi.

Con bồ câu rú lên một tiếng, Lucci cũng chỉ liếc nhìn bóng lưng của cô rời khỏi hắn mà thôi.

Người phụ nữ đầu tiên mà hắn động lòng cho đến giờ .

" Nè Manami, tên đó và cô trước kia biết nhau sao ?!

Trông hắn có vẻ tức giận khi nhắc đến cha đứa bé " Perona bay ngang và hỏi cô .

" Từng là đồng đội một thời ở hải quân thôi.

Hắn lúc nào chả thế nên mặc kệ đi " Manami thờ ơ .

Perona gật gù và có chút quay lại nhìn tên đó.

Hắn cứ nhìn đến Manami cho tới khi cô ấy rời khỏi tầm mắt.

Perona nghĩ hắn coi Manami không đơn thuần là đồng đội cũ chút nào , mà là....người yêu.

To be continue
 
(Đồng Nhân One Piece) Lời Thì Thầm Của Sáo
chap 72. Wano quốc


Tới Wano quốc là Au làm theo cách của Au.

Ko chơi theo của Oda nữa, ra lâu quá bùn thúi ruột....

《♤》《♤》《♤》《♤》《♤》《♤》

Rời khỏi đó .

Cô cùng Perona đi theo Grap xuống lại bên dưới để vào tân Marineford gặp thủy sư đô đốc Akainu .

" Mặc dù ta mới gặp thằng nhóc này một lần mà sao nó cứ lườm ta mãi thế hả !?"

Grap nhăn như khỉ nhìn Kazuko .

" .....hừm......"

Kazuko nắm chặt áo mẹ mình và quay đầu liếc tới Grap khó chịu .

" Horororo.

Ông cũng đang nằm trong danh sách đen của thằng bé rồi đấy " Perona che miệng và cười.

" Này, ta nãy giờ cố làm lơ ngươi rồi.

Rốt cuộc ngươi là ai thế hả !?"

Grap liếc lên Perona .

" Tôi là Perona , bạn thân của Manami và là người đi theo bảo vệ cô ấy " Perona bay quanh cô và nói .

" .... ta thấy ngươi quen mặt lắm mà chẳng nhớ ra " Grap xoa cằm.

" Vậy ông đừng nhớ thì hơn , già mà nhiều chuyện " Perona lè lưỡi.

Grap bị Perona chọc tức lên muốn đánh một trận.

Nào ngờ bị búp bê ma của cô ấy xuyên vào người và bắt đầu sầu não .

Sức mạnh của Perona cũng khá là hữu dụng thật đấy .

Không lâu sau , cô và họ đã đến nơi.

Trước mặt cô chính là Akainu .

Trông ông ta cũng như thế, vẫn giữ nét mặt nghiêm khắc của mình và câu hỏi đầu tiên mà ông ta muốn cô trả lời lại là " Thằng nhóc ngươi bế là con ai !?

Và cái con nhóc bay lơ lửng kia nữa là sao ?"

Manami vẫn trả lời như cũ và khiến cho Akainu bất ngờ và lại hỏi cha đứa bé , mắt cô giựt lên khi phải trả lời điều đó .

Cô lách qua như cũ và đi vào vấn đề chính .

" Mặc dù nhóc không còn là Shichibukai nữa.

Nhưng hải quân bọn ta vẫn cần sức mạnh của nhóc , may là nhóc không phải hải tặc đấy.

Giờ ta cần người đến Wano quốc đưa bức thư này cho một người bạn của ta đang nằm vùng ở đó" Akainu giơ bức thư ra.

" Tại sao lại là tôi mà không phải người khác !?"

Manami .

" Vì ta tin nhóc sẽ làm tốt việc này ở một nơi nguy hiểm do tứ hoàng Kaido cai trị " Akainu .

" tứ hoàng.....Kaido.....hải tặc Bách thú !

Ông có điên không mà dám giao nhiệm vụ đó cho Manami thế hả !!?"

Perona kinh ngạc và tức giận.

Akainu trừng mắt, cô ấy giật mình núp sau lưng Manami .

Cô chau mày lại " Vậy tôi cần đưa nó cho ai ở đó ?!"

" Đây là chân dung của người mà nhóc cần mang tới.

Ta nghe hắn đang mở một tửu lâu nhỏ ở đó " Akainu quăng qua cho cô .

Manami chụp lấy và mở ra xem .

Lát sau cô gấp lại bỏ vào túi cùng với bức thư " Thôi được, dù sao tôi cũng đang muốn đến xem nơi đó trông thế nào "

Cô quay người mở cửa ra .

" Khoan đã Manami .

Ngươi nên nhớ đừng để lộ thân phận, hắn cùng thuộc hạ sẽ xử lí những kẻ dám bước vào đó đấy, nếu gặp bất trắc gì thì nhớ nhanh chóng báo cho ta " Akainu .

" Tôi biết rồi....."

Cô lạnh lùng đóng cửa lại .

========= ===============

" Bây giờ chúng ta phải đến đó sao !

Tôi không muốn đâu!!"

Perona lo lắng.

" Nếu vậy Perona cứ về nhà đi .

Tôi và Kazuko đi một mình cũng được.

Có thằng bé bên cạnh sẽ khiến đám người kia bớt để ý hơn " Manami mỉm cười nhìn Kazuko.

"YA......"

Kazuko đưa tay lên mặt của mẹ mình và cười tươi.

"..... ...... ..... chúng ta về nhà trước đã đi Manami , tôi muốn chuẩn bị vài thứ trước khi tới đó cùng cô " Perona .

" Cũng được, mà chuẩn bị gì cơ ?!"

Manami nghiêng đầu.

Sau hai ngày .

Con tàu trở lại chỗ của Mihawk, nhưng có vẻ anh ta đã ra ngoài rồi.

Nên cô với Perona vào trong soạn lại một chút đồ.

Lần này Perona không thoát xác nữa mà đem luôn cơ thể mình đi theo cô " Chúng ta đi thôi nào "

Cô chớp mắt gật gù và cả hai lần nữa tiếp tục hành trình .

Tính của Perona khá là nhát, nhưng cô ấy lại có thể mang cơ thể mình đi theo cô đến Wano là điều cho thấy Perona gan cỡ nào rồi.

Mấy tiếng sau , một con tàu to lớn trôi tới theo hướng đến Wano quốc.

"YA.....ya....."

Kazuko chỉ tay nhìn nó .

" To quá , đó là con tàu quái quỷ gì thế!!"

Perona trợn mắt kinh ngạc.

Con tàu này không cần nói, cô cũng biết đó là của Big Mom, còn có vài con cá kì hoặc kéo đi với tốc độ nhanh nữa.

" Sao mà xui xẻo thế này !"

Cô kinh hoàng .

==

Trên con tàu .

Một vài người lính phát hiện con thuyền nhỏ của cô nên bọn chúng lập tức thông báo cho mấy người trên tàu .

" thưa ngài Perospero!

Phía trước chúng ta có một con thuyền nhỏ có người ở đó .

Hình như họ cũng đang tiến đến Wano quốc "

" Là bọn vô danh nào sao ?!

Cứ mặc kệ chúng đi " Big Mom .

" Nè nè , trên thuyền đó em chỉ thấy có hai người phụ nữ và một đứa bé thôi " Flampe nheo mắt nhìn .

" chỉ có hai phụ nữ và đứa bé sao ?

Ngay giữa biển nguy hiểm thế này !!?"

Smoothie nhăn mặt.

" kukuku, là ai cũng được.

Chúng ta cứ tiến thẳng qua thôi , mặc kệ bọn người đó làm gì , Peroin~" Perospero thè lưỡi của mình mà nói.

" Khoan đã anh Perospero, em nhìn người phụ nữ kia quen lắm, rất giống......Manami " Charlotte Mont-d'Or lên tiếng và nhìn kĩ .

" Sao cơ !"

Cả đám người Charlotte lẫn Big Mom ngạc nhiên.

Họ bước tới mũi tàu và nhìn ra xa .

"MANAMI !!

CÔ ẤY SAO LẠI Ở ĐÂY!?"

Daifuku hét lên đầy kinh ngạc.

======

" Trời ơi là đám người ở đảo bánh ngọt sao !!"

Perona kinh hãi ôm mặt.

"....

Aha~~~ giờ cũng méo biết trốn đâu luôn rồi đấy.....

" Manami cười một cách khổ sở .

To be continue
 
(Đồng Nhân One Piece) Lời Thì Thầm Của Sáo
chap 73. Tiến đến Wano


Yêu nghiệt * xịt máu mũi* * ngất *

《♤》《♤》《♤》《♤》《♤》《♤》

Bọn họ chỉ trong thoáng chốc đã nhận ra người con gái năm nào .

À vâng, người đó là Manami chứ đâu.

Cô đâu thể tin được lại có duyên đến thế hoặc do cô tích nghiệp quá nhiều giờ xổ ra .

Giờ người Charlotte đã phát hiện ra cô , họ bắt đầu di chuyển nhanh hướng đến.

" Làm sao đây!!

Họ đang tới chỗ chúng ta kìa !!"

Perona kinh hoàng .

" .....Cô giữ Kazuko giúp tôi đi " Manami không để tâm họ muốn làm gì .

Chỉ cần họ dám động tới Kazuko hoặc Perona thì cô đây không nương tay nữa.

Con tàu dừng lại .

Perospero lập tức nhảy xuống và nhìn đến cô .

Manami , Perona giật mình và thủ thế.

Hắn bước gần tới cô hơn và rồi tring thoáng chốc, bàn tay to lớn của Perospero ôm chầm lấy cô .

" Cuối cùng cũng tìm thấy em rồi...Manami...."

Perospero .

"Hả hả ??!

" Perona chớp mắt liên tục .

" Anh......"

Manami giật mình khi bị ôm bất ngờ và đẩy ra " Xin lỗi , nhưng tôi không phải Manami ngu ngốc trước kia nữa đâu "

" Manami, nghe anh giải thích , thật sự là anh....."

Perospero.

Cô không muốn nghe gì từ anh ấy nữa nên đã xoay mặt đi chỗ khác " Tôi không cần nghe giải thích từ người Charlotte nào .

Hiện tại tôi đang bận nên cảm phiền anh tránh ra cho "

" ....

Em ghét anh rồi sao ?"

Perospero.

" Đúng và......eh....."

Cô giận dỗi nhìn qua anh ta , nhưng bất ngờ thay lại thấy Perospero trở nên yêu nghiệt với khuôn mặt và đôi mắt cùng lông mi dài quyến rũ, vẻ mặt u buồn hết sức hấp dẫn.

Trong tâm của cô đang gào lên trách ông trời tại sao lại có thể sinh ra một "mỹ nhân" như vậy " Này, anh đừng có nhìn tôi bằng khuôn mặt đó..."

Perospero vẫn tiếp tục nhìn , mặt cô nhăn nhó hơn và rồi....

" Sao tự nhiên chúng ta lại đi chung tàu với đám người này chứ !?"

Perona đưa bản mặt chán đời ra nhìn , trên tay thì cầm Kazuko .

" Xin lỗi .

Trót dại vẻ đẹp ..."

Manami ôm đầu nhìn ra biển và cười, toàn thân trắng xóa tỏ ra hối hận.

" chào mừng con trở lại , con gái của ta " Big Mom .

" Làm ơn đừng gọi tôi là con gái của bà như thế,....."

Manami .

" Coi nào .

Cô ấy bây giờ vẫn còn giận chúng ta , thế thì cứ để anh Perospero giải quyết cho xong " Smoothie .

" Ya !!

" Kazuko hậm hực lên.

" Thằng nhóc này là con của cô đó hả , bảo nó im lặng chút đi và đừng nhìn bọn ta bằng con mắt như thế!"

Flampe .

" Ai nói đó là con của ta hả !?

Đây là con của Manami và ta chỉ đi theo bảo vệ thôi " Perona tức điên lên .

" Con của Manami sao!

" Mọi người kinh ngạc

Bọn họ lại gần nhìn thằng bé , nhìn đi đâu cũng không biết nó giống ai , có điều lại hết sức đáng yêu trên trang phục con thỏ .

" đáng yêu ghê nha, mà cha của thằng bé là ai nhỉ ?"

Daifuku xoa cằm suy nghĩ .

" ....."

Manami im bật .

Những người ở đây biết thằng bé sẽ không giống Perospero rồi.

Chỉ có hơi thắc mắc một chút về người cha thật sự .

" Coi cái má phúng phính đáng yêu chưa nè " Flampe bay tới chọt vào.

Những người khác thấy vậy cũng tranh nhau rờ thử .

Vì bị làm phiền quá nhiều nên Kazuko tức giận lên và phóng ra một lớp kẹo mềm bọc quanh họ .

Tất cả kinh ngạc khi thấy sức mạnh của Kazuko "Thằng bé có sức mạnh giống anh Perospero sao !"

" Horororo, đương nhiên thằng bé là thiên tài rồi.

Nói cho mà biết luôn là thằng bé không hề ăn trái ác quỷ nào nhé !"

Perona cười lên.

" Manami , chắc là em có thể giải thích điều này đúng không?peroin~" Perospero nhìn qua .

Cô chống cằm thở dài , cô thật ra không rõ là chính xác hay không nhưng cô đoán là do tác dụng phụ của thuốc tiêm khi sinh Kazuko ra và thằng bé đã được hưởng một ít gen từ người cha của mình .

Nghe như thế Perospero đã rất vui vì điều đó và cùng cả gia đình bàn bạc sau khi trở về đảo bánh ngọt sẽ hỏi ông bác sĩ lúc trước đỡ đẻ cho cô về loại thuốc đó .

Còn bây giờ họ đang phải đến Wano quốc làm một chuyện.

Cũng hay là cô cần tới đó nên là cứ yên ổn đi theo thôi, tới được chỗ nào hay chỗ đó .

" Manami , cảm ơn em vì đã sinh đứa bé ra , Peroin~" hắn nắm lấy tay và hôn nhẹ lên trán của cô tức thì .

Cô giật mình đỏ mặt.

Kazuko hậm hực phóng kẹo ra tấn công để bảo vệ mẹ mình .

Nhưng lớp kẹo này không đủ mạnh để khiến Perospero ảnh hưởng.

Hắn hóa giải và nhìn thằng bé " Con trai à , sau này ta sẽ dạy con cách sử dụng kĩ năng tốt hơn thôi, peroin~"

" ya....."

Kazuko phồng má nhìn hắn một cách chán ghét.

" Manami thì khỏi nói rồi.

Thế con nhóc mặc đồ kì dị này là ai ?"

Daifuku nhìn tới.

Mặt Perona đen lại và ra lệnh cho búp bê ma khiến cho Daifuku suy sụp tinh thần nằm một đống.

" NHÀ NGƯƠI MỚI LÀ NGƯỜI ĂN MẶC KÌ DỊ ĐẤY, HỨ !"

Perona giận điên người.

" Tôi nghĩ mấy người nên cẩn thận chút đi , vì Perona có năng lực khiến cho những kẻ dương tính thành âm tính hết đấy,....Cô ấy rất là mạnh " Manami mỉm cười.

" Đúng là....mạnh thật " cả nhà Charlotte đổ mồ hôi lạnh nhìn Daifuku nằm dưới đất và miệng cứ nói gì không đâu.

Vậy là nhờ có Perona và Kazuko nên nhóm người Charlotte có phần lùi lại để bảo toàn danh dự .

Không bao lâu sau, bọn họ cuối cùng cũng đến được thác nước dẫn lên Wano quốc.

To be continue
 
(Đồng Nhân One Piece) Lời Thì Thầm Của Sáo
chap 74. Gặp nạn.


Ôi thật.......cool 🙂)

Lưu ý : TA ko theo cốt truyện 9 nhiều của Oda đâu nhé

《♤》《♤》《♤》《♤》《♤》《♤》

Sau chuyến đi dài , con thuyền Big Mom cuối cùng cũng tiến đến được con thác .

Địa điểm có thể đến Wano nhanh nhất.

Những khẩu pháo nằm trên các tảng đá cao lớn tấn công.

Nhưng đều bị phản lại hết.

" LEO GHỀNH VƯỢT THÁC NÀO CÁC CON TAAA " Big Mom cười vui sướng .

" Éc !

Sao mấy con cá này bơi ngược được hay thế!!!?"

Perona kinh ngạc ôm chặt Kazuko và nắm lấy cây cột để trụ vững.

" ...."

Manami cũng vừa nắm trụ vừa ôm bảo vệ cho Kazuko .

Trong thoáng chốc, con tàu đã bay thẳng lên thành công .

Nhưng nào ngờ gặp phải trục trặc nhỏ.

Một con thằn lằn bay màu đen xuất hiện tấn công con tàu " Chỉ có một con tàu thì múa may được gì hả !!"

Nó tấn công lên con tàu khiến cho mọi người bị chao đảo.

Big Mom cũng vì thế mà rơi khỏi con tàu, đáng xui thay ngay cả cô cũng bị trượt tay khỏi trụ cột và văng ra .

" MANAMI !!!"

Perona kinh hoàng .

Perospero không kịp phản ứng gì thì Katakuri từ trong boong tàu xuất hiện dùng mochi giữ lấy cô .

" Hay lắm anh Katakuri !"

Smoothie .

Nhưng con thằn lằn bay đó lại tấn công con tàu lần hai và làm cho Katakuri cũng bị rơi xuống cùng với cô.

Tất cả kinh ngạc và mất dấu ba người tại biển.

Mắt cô mơ hồ và ngất lịm đi .

.

.

.

.

.

.

Tại một ngôi nhà tranh xa ở góc rừng nào đó .

Manami sau một tiếng ngất đi cuối cùng cũng tỉnh lại , cô dần mở đôi mắt mình ra và nhìn tran

" mình đang.....ở đâu đây?"

Manami từ từ ngồi dậy.

Cô nhìn xung quanh và bất ngờ thấy Katakuri cũng đang nằm bên cạnh.

Cô có chút giật mình nhưng rồi cũng lết lại gần để xem anh ta thế nào .

" Cô tỉnh rồi sao " một người đàn ông có mái tóc tím bước vào .

( nhân vật được con Au thêm vào làm vai phụ )

[..

Mỹ nhân nào đây!!!?] Trong tâm của cô lần nữa gào lên " À vâng anh là...."

" Ta là Kumo , vừa rồi ta nhìn thấy hai người nằm ngất ở bở biển nên mới mang vào đây.

"

" ra là vậy, thật cảm ơn ngài .

Mà làm sao ngài mang được anh ta vào hay vậy?"

Cô nhìn qua Katakuri .

" À, ta ăn trái ác quỷ kumo kumo no mi .

Cho nên có thể triệu gọi một con nhện khổng lồ mang hắn vào đây đấy " Kumo cười nhẹ .

( au : thấy bản thân chế ghê thiệt)

" .....

" Manami im lặng nhìn Kumo một lúc lâu rồi chợt nhận ra, cô lục tung trong túi của mình và lấy ra tấm ảnh " ah , là ngài ....!!"

Kumo chớp mắt và nghiêng đầu nhìn cô.

Manami lần nữa lấy bức thư và đưa cho Kumo , may là nó được viết bằng mực khô nên không bị nhòa đi .

Kumo cầm lấy và đọc, sau đó thì cười " tên Akainu này cũng lắm trò thật.

Vậy ra cô chính là người đưa thư , coi như chúng ta có duyên "

" Vâng, cũng mừng là gặp được ngài ở đây " Manami cười gãi đầu.

Lát sau Katakuri tỉnh lại .

Cô liền nhìn qua anh ta " oh tỉnh rồi sao Katakuri !"

Anh ta mở mắt nhìn đến người con gái mái tóc trắng tuyết ấy và đưa tay vuốt lấy khuôn mặt của cô " May quá....Cô không sao..."

Tự nhiên bị Katakuri chạm vào mặt nên cô có chút xấu hổ và giựt lùi lại .

Kumo cười khúc khích và rít một tẩu thuốc trên tay " Coi nào , ra là tôi đã cứu một cặp tình nhân sao !"

"KHÔNG CÓ , NGÀI HIỂU LẦM RỒI!"

Manami phản ứng kịch liệt trên khuôn mặt đỏ của mình .

Katakuri nhíu mày nhìn tới Kumo và hỏi tương tự như Manami .

Kumo cũng mỉm cười và trả lời từ tốn .

Bây giờ việc ra khỏi Wano chưa phải lúc thích hợp, nên là Kumo đề nghị cả hai nên đi theo tới tửu lâu của anh ta tạm ẩn trước.

Cô thì không sao rồi, chỉ là Katakuri có phần to xác mà thôi.

Sợ rằng dễ gây chú ý nhiều.

Thế rồi Kumo đưa cho Katakuri một viên thuốc bảo anh ấy uống.

Katakuri có chút nghi ngờ nhưng cũng cầm lấy và uống.

Bất chợt cơ thể nóng ran lên và toàn thân anh ta dần teo nhỏ lại , thay vì cao 5m thì bị teo thành 1m9 .

" Làm sao ....nhưng mà....bằng cách nào !???"

Cô kinh ngạc , ngớ người ra.

" Đừng lo.

Ta là một nhà khoa học , đó là thuốc do ta làm ra .

Nó giúp người uống vào trở lại thanh xuân trong 24 tiếng.

Ta cũng có uống nó đấy thôi " Kumo .

" Eh....vậy anh rốt cuộc bao nhiêu tuổi???"

Manami hắc tuyến.

" tính ra thì.......Ta 60 rồi " Kumo cười tươi.

Mặt Manami đen lại và lập tức thay đổi cách xưng hô từ anh bằng ông .

Nhưng Kumo thích cô gọi bằng anh hơn .

" Vậy lúc này Katakuri đang trong hình dạng nhiêu tuổi thế?"

Cô nhìn qua .

" .... nếu ở độ này thì là ......16 " Katakuri liếc qua .

( au : Ta còn ko biết 1m9 của anh là nhiêu tuổi nữa nên chém đại đấy)

" Nà ní !

16 tuổi mà đã cao như vậy rồi sao !!!"

Manami kinh ngạc tập hai .

" Thôi , chúng ta mau đi .

Bây giờ ta còn phải về làm ăn nữa " Kumo .

Cả ba người sau một lúc lộn xộn thì liền ngồi dậy và cưỡi trên một con nhện do Kumo triệu ra để đi tới cổng Wano .

Tránh kinh động đến người khác nên khi gần đến nơi là Kumo thu hồi lại và đi bộ vào trong.

Ở Wano quốc này đúng là làm cô liên tưởng đến ngay Nhật Bản thời xưa vậy, vô cùng giống.

" Đến nơi rồi, vào trong thôi " Kumo dừng lại tại một tửu lâu.

Ngôi nhà này cũng lớn và nhiều khách ra vào .

Đa phần ở đây chỉ bán nghệ chứ không bán thân.

Quy tắc của Kumo là dùng hết tài nghệ phục vụ cho khách vui lòng , nhưng chỉ cần khách nào dám vượt mức là sẽ bị đuổi ra và không cho bước vào lần nữa dù cho đó là người quyền cao chức trọng nào .

Cô tự hỏi Kumo không sợ đám quan lại trả thù hay sao mà gan phát sợ .

To be continue

Au : Ở Wano này sẽ có thịt giũa Katakuri và Manami .

Cho thím nào dừa lòng =3= * mệt *
 
(Đồng Nhân One Piece) Lời Thì Thầm Của Sáo
chap 75. Geisha


《♤》《♤》《♤》《♤》《♤》《♤》

Một tửu lâu không lớn cũng không nhỏ của Kumo xuất hiện tại khu vực đông đúc người qua lại .

Bên trong khá là nhiều vị khách và những cô gái mặc trên người một bộ Kimono đầy màu sắc và vô cùng đẹp , khơi lên sự quyến rũ của họ .

" mừng Kumo-sama đã trở về.

Bọn họ là !?"

Một cô gái đi tới .

" Là người quen của ta .

Cô với mọi người tiếp tục công việc đi " Kumo .

Cô ấy cúi người và đi làm việc của mình .

Kumo dẫn cả hai lên lầu hai và vào một căn phòng khách vừa cổ điển lẫn hiện đại .

Vì xung quanh đều là phòng có người , cho nên đây là phòng duy nhất còn sót lại .

Kumo bảo cứ ở đây tạm một thời gian đến khi ông ấy sắp xếp lại .

Chẳng thấy vui gì khi ở đây chỉ có một cái giường, tuy vừa đủ cho hai người nằm.

Nhưng cô với Katakuri thì có phần mất tự nhiên .

"Khoảng hai tiếng nữa sẽ có đồ ăn mang đến cho hai người, giờ ta phải xuống dưới nói chuyện làm ăn một chút " Kumo phì phèo tẩu thuốc và rời đi .

Cánh cửa đóng lại .

Không gian cũng im ắng hẳn đi , giờ chỉ còn mỗi cô và Katakuri.

" Haizz, không biết Perona và Kazuko có ổn không nữa?!"

Cô bước tới cửa sổ và nhìn ra ngoài con đường tấp nập người.

Katakuri ngồi vào chiếc ghế bên cạnh mình " Bọn họ sẽ ổn thôi, cô cứ yên tâm "

" .... trông anh không tỏ ra lo lắng gì nhỉ !?

Nhất là khi mẹ của anh cũng đã bị rơi xuống biển " Manami liếc nhìn tới.

" ....

Cũng có đấy, chỉ là tôi tin mẹ mình còn sống và hẳn là trôi dạt vào bờ như chúng ta thôi " Katakuri .

" còn tôi vì là một người mẹ nên rất lo cho con trai của mình " Manami thở dài .

Không gian lần nữa im lặng trở lại , cô vẫn cứ cúi đầu nhìn bên dưới và dòng người tấp nập đi lại .

" Nè , nếu không phiền khi tôi thổi sáo chứ?!"

Cô quay đầu nhìn mà hỏi Katakuri.

" Không sao " Katakuri chống tay lên đầu nhìn cô .

Cô cười nhẹ và ngồi trên chiếc giường , tay cầm sáo thổi một khúc nhạc vừa vui tươi vừa nhẹ nhàng .

Vô cùng phù hợp với không khí của Wano quốc này .

Cơn gió thổi vào cửa sổ và thoát ra ngoài cùng âm thanh của tiếng sáo .

Những người bên dưới vô tình nghe thấy và dừng chân lại trước cửa tửu lâu của Kumo .

Kumo hiện tại đang ngồi bên dưới nói chuyện với khách hàng cũng nghe thấy âm thanh tuyệt sắc đó .

Nhiều người đã hỏi ông ấy về chủ nhân của tiếng sáo .

Nhưng ông biết từ trước giờ tửu lâu không ai có thể thổi hay như vậy.

Bất chợt Kumo nhớ đến Manami, cô được mọi người biết đến là nhờ tiếng sáo và đôi mắt màu vàng của mặt trời.

Kumo xoa cằm và cười thích thú .

.

.

.

.

Tại phòng của Manami và Katakuri .

" Thấy sao hả ?

Là do tôi sáng tác đó , anh cho tôi chút bình luận đi " Manami .

" ... nó...rất là hay..."

Katakuri.

" Chỉ vậy thôi sao....."

Cô phồng má lên và nhìn anh ta một cách chán nản .

Uổng công cô sáng tác ra mà lại chỉ nhận được bình luận ngắn gọn xúc tích như vậy.

Bất ngờ Kumo gõ cửa và đi vào trong , ông ta đã hỏi người thổi sáo lúc đó có phải là cô hay không.

Manami gật đầu và nghĩ mình vừa làm phiền thì phải !?

Nhưng không, ngược lại Kumo muốn cô trình diễn một khúc cho mọi người ở dưới thưởng thức, họ mong ngóng được thấy chủ nhân của tiếng sáo đó .

Cô giật mình khi nghe ông ấy nói như vậy.

Nếu cô mà ra đó , sẽ có vài người biết mặt cô là tiêu.

" Đừng lo, ta có cách " Kumo búng tay một cái .

Hàng loạt cô gái mặc Kimono xuất hiện và lôi cô đi tắm gội với thay đồ, trang điểm đầy ác liệt.

Trong lúc chở đợi, Kumo đã ngồi ghế đối diện với Katakuri.

" Nè chàng trai, ta cảm thấy cậu có vẻ thích Manami đúng không?"

Kumo .

" ....sao ông lại hỏi vậy?"

Anh liếc qua .

" vậy là rõ rồi.

Manami là một cô gái tuyệt vời kia mà, sẽ không ít chàng trai sống chết để có thể cướp lấy cô bé về tay mình đâu " Kumo rót trà vào ly rồi uống từ từ .

Katakuri biết điều đó, nhưng cô hiện tại đang rất ghét người nhà Charlotte.

Anh ta không thể gây mất lòng và hấp tấp được.

"BUÔNG TÔI RA, MẤY NGƯỜI LÀM GÌ TÔI THẾ!?" giọng của Manami gào lên .

" oh xong rồi sao !"

Kumo đặt ly trà xuống bàn và nhìn qua cửa phòng với Katakuri.

Cánh cửa mở ra , Manami bước vào với vẻ mặt khó chịu " thế này là sao vậy?!"

(Lấy ảnh chị Bất Tri Hỏa dùng tạm)

Katakuri tròn mắt và ngạc nhiên bởi người phụ nữ xinh đẹp trước mắt mình .

" Wow!

Ta còn không nhận ra cô luôn đó Manami .

Khi trang điểm lên cô như người khác vậy!"

Kumo khen ngợi.

" Nhưng tôi thấy nó khó chịu sao ấy?

Đi đứng cũng không thoải mái chút nào hết!"

Cô khập khiễng trên đôi guốc cao bằng

( guốc dành cho Geisha)

Cô tự nhìn vào gương đi này " Kumo đưa gương ra .

Cô ngó vào và kinh ngạc trước mỹ nhân trong chiếc gương đó , bản thân cô còn không nhận ra đó là mình luôn .

" từ giờ cô sẽ có tên là Mai .

Một Geisha của tửu lâu của Kumo này , chỉ tạm thời thôi ahahaha " Kumo cười tươi.

" Làm Geisha là sao ??"

Cô hắc tuyến.

Kumo giải thích .

Geisha gọi theo ngôn ngữ Kansai là Geiko hoặc Geiki (nghệ sĩ) đây là những cô gái được đào tạo khả năng múa, hát, chơi nhạc cụ truyền thống, đặc biệt là cách nói chuyện và dẫn dắt câu chuyện trong các buổi tiệc của giới thượng lưu.

Họ rất ít xuất hiện ngoài phố và không bao giờ sử dụng các phương tiện công cộng. ( nguồn Google)

" Cô yên tâm, thân phận của cô và anh chàng này tôi đảm bảo sẽ không ai biết.

Dù cho tai mắt của Kaido có ở đâu đi nữa.

" Kumo phì phèo tẩu thuốc .

Hiện tại cô vẫn chưa rõ vị trí của Perona và Kazuko đang ở đâu quanh Wano này nên cô tạm thời ở đây làm việc với thân phận là Mai cũng được.

Còn Katakuri thì là người phụ việc phía sau nhà để tránh người khác dòm ngó nhiều.

" Rồi , bắt đầu từ ngày mai cô cứ trong hình dạng này nhé .

Bây giờ cô và anh chàng này cứ nghỉ ngơi đi , khi nào cần giúp gì thì cô cứ gọi cho những người ở đây là được " Kumo nói xong thì rời đi .

" Haizzz, nghỉ một chút rồi đi thay đồ vậy " Cô thở dài rồi lảo đảo đi tới chiếc giường.

Nhưng chiếc guốc khiến cô mất thăng bằng và ngã về phía trước.

Katakuri nhanh chóng đỡ lấy " cẩn thận..."

Cô ngạc nhiên và bất chợt ngại ngùng khi bàn tay to lớn và ấm áp của anh ta chạm vào " c....cảm ơn..."

Katakuri đỡ cô dậy và ngồi lại ghế, cô thì ngồi vào giường.

Không gian im lặng và cả hai đều che đậy khuôn mặt xấu hổ .

To be continue
 
(Đồng Nhân One Piece) Lời Thì Thầm Của Sáo
chap 76. ( Không tựa)


Không có H đâu, đừng hỏi nữa =_=

Chap này có chút nhạt nên các vị bỏ qua cho .

《♤》《♤》《♤》《♤》《♤》《♤》

Ngày hôm sau , cô được những nữ hầu ở đây thay trang phục dùm và sau đó thì đi theo Kumo xuống dưới.

Ông ấy giới thiệu cô bằng cái tên Mai và để cô bắt đầu trình diễn ca khúc thổi sáo của mình .

Những vị khách bất chợt đông hơn sau vài lần diễn tấu.

Nhiều người đã trả rất nhiều tiền để có thể ở cạnh cô một ngày đáng tiếc rằng Kumo không chấp nhận .

Ông ấy có thể để khách chọn bất cứ cô gái trong đây chỉ trừ cô ra mà thôi.

Đơn giản là Kumo không muốn người của Kaido chú ý quá nhiều về nơi này .

Chỉ mới vài ngày thôi .

Mà giờ cô đã được nhiều người để ý và khá là nhiều người đến tỏ tình, tặng quà nữa.

Đối với người khác thì sẽ rất vui vẻ rồi, riêng cô là đang rất bực bội bởi đám người không thèm thưởng thức mà chỉ lo nhìn nhan sắc của cô mà thôi.

Đã có lần một vị khách tự ý đi lại gần cô và chạm nhẹ vào tay thôi, thế là cô đấm một phát cho hắn nằm sùi bọt mép tại chỗ và giơ ngón giữa lên với vẻ lạnh lùng " bổn cô nương bán nghệ chứ không bán thân nghe chưa tên lỗ tai trâu kia"

" Thật ngại quá nhưng mà mấy đứa đâu, tiễn khách " Kumo mỉm cười đập tay vài cái

Những cô gái phục vụ túm lấy vị khách đó và quăng ra ngoài không thương tiếc.

Những người khác ngơ ngác nhìn và bắt đầu yêu thích cô hơn .

Đám này chắc uống lộn thuốc không chừng.

Nhưng đôi khi cũng có vài vị khách nói chuyện rất lịch sự và hài hước nữa .

Cô đã bật cười vì câu chuyện hài hước đó .

Ở góc khuất, Katakuri chỉ lặng lẽ nhìn khuôn mặt rạng rỡ của Manami và đi vào trong .

.

.

.

.

Buổi tối , mọi người đóng cửa và đi ngủ .

Cô lúc này vì tiếp khách trễ nên chưa kịp thay đồ mà xông thẳng lên giường và nằm " ahhh mệt quá , công nhận ông khách kia hài hước thật "

" trông cô có vẻ thích làm việc này " Katakuri .

" Không có nhé , do chán quá nên mới nói chuyện vậy thôi.

Chờ khi nào tìm thấy Perona và Kazuko thì tôi sẽ rời đi " Manami ngồi dậy nhìn tới anh ta .

" Ừm......"

Katakuri chỉ ậm ừ một cái rồi im thinh .

Cô để ý Katakuri có chút lạ nên đã bật dậy và lại gần hỏi thăm " Nè , mai tôi với anh đi xuống phố dạo một vòng không?"

" Không " tức khắc anh ta từ chối.

Cô nghiêng đầu và hỏi lí do , nhưng anh ta không trả lời.

Có điều cô lại thấy Katakuri cứ dùng khăn choàng che đi nữa mặt dưới của mình mãi .

Vì tò mò nên cô muốn anh ta cởi ra cho cô xem , tuy nhiên anh ta từ chối.

Nhớ lại thì mỗi lần ăn là anh ta đều ngồi ở trong góc khuất một mình , chẳng nói năng với một ai hay cho ai xem cả .

" Này, lí do gì mà anh không cho người khác nhìn thấy vậy?

" Manami .

" ....vì bọn họ sẽ sợ nếu thấy, kể cả cô nữa " Katakuri .

" Anh không cho tôi xem thì làm sao tôi biết được có đáng sợ hay không!?

"

" Tôi chắc chắn cô sẽ sợ thôi " Katakuri

" Được, vậy anh cho tôi xem nó đi .

Để coi có khiến tôi sợ thật hay không!"

Cô mỉm cười.

Katakuri từ chối không mở , hắn lo khi cô thấy rồi sẽ sợ hãi và xa lánh hắn.

Manami tức lên và ngồi dậy " Anh không cho xem thì thôi, tôi đi ngủ "

Cô dậm chân thật mạnh trở về giường, ai ngờ đôi guốc lần nữa làm cô ngã về phía trước.

Katakuri y như rằng đỡ lấy cô, nhưng lần này chiếc khăn choàng bất ngờ rơi ra .

Khuôn mặt của Katakuri hiện rõ ra, những chiếc răng nanh cùng hai bên má đều có vết khâu lại .

Anh ta kinh ngạc liền bật dậy và định chạy ra ngoài , nhưng cô nhanh chóng nắm tay lại và nói " Chờ chút đã !"

" Buông ra , không thì tôi sẽ giết cô đấy " Katakuri bắt đầu hăm dọa , thật chất là chỉ muốn cô bỏ tay ra mà thôi.

"Giết tôi là sao !!

Anh nói nó đáng sợ , nhưng tôi không nghĩ vậy đâu.

Nó rất ngầu mà !"

Cô cau có lên.

Katakuri ngạc nhiên, hắn tưởng như mình vừa nghe nhầm vậy.

Tuy nhiên cô lặp lại câu nói đó lần nữa .

Cô không sợ hãi và ghê tởm như anh ta nghĩ .

" Cô nói....thật sao ?"

Katakuri từ từ quay đầu lại nhìn .

" Ừm , dù khuôn mặt anh ra sao thì Katakuri vẫn là Katakuri thôi mà " Manami cười tươi.

Anh ta bị cô làm cho loạn nhịp đi , anh cúi xuống đỏ mặt.

Manami thấy vậy liền hốt hoảng tưởng mình nói sai gì đó khiến anh ta buồn nên là cố dỗ dành .

" hình như.....tôi thật sự yêu cô rồi " Katakuri cúi gầm mặt mà nói.

"H.....hả.....hễ!!!"

Manami cứng họng lại và ngạc nhiên, cô đỏ mặt lên vì xấu hổ.

Tuy rằng trước kia cô từng có mấy người theo đuổi, nhưng đa số họ toàn hành động hơn là lời nói .

Còn Katakuri thì lại nói ra một cách tự nhiên như vậy nó khiến cô có chút ái ngại .

" Tôi biết cô nghe điều này sẽ không chấp nhận bởi tôi là người của gia tộc Charlotte , nhưng đó là tình cảm thật của tôi dành cho cô ....

" Katakuri .

Anh ta chỉ ngước mặt lên với sự xấu hổ của mình thôi mà làm trong tâm cô đập loạn < SAO MÀ ĐÁNG YÊU VẬY NÈ !

TÔI HẬN BÀ ....BIG MOM !!>

Manami ráng giữ bình tĩnh lại và nhìn anh ta " Tôi biết rồi , tôi đúng là có ghét nhà Charlotte thật, nhưng cũng không phải là tất cả .

Về tình cảm đó , tôi sẽ nhận cho anh vui được chưa?"

Katakuri nghe thế liền vui mừng và ôm lấy cô.

Manami cũng vỗ lưng anh ta vài cái cho có .

Nào ngờ anh ta lại bế con lên giường và đè lấy.

Cô ngớ người " K...Katakuri..!!"

" Xin lỗi , nhưng anh bắt đầu khát rồi "

" Ý anh là khát nước ấy hả , nhưng cái ly ở bên bàn kia mà !??"

Cô giựt khóe môi .

" Không phải khát nước......mà là khát tình " Anh ta cười nhẹ và đưa mắt nhìn cô.

Mặt cô bắt đầu có chút sợ lên và sau đó....

To be continue
 
(Đồng Nhân One Piece) Lời Thì Thầm Của Sáo
chap 77. ( ko có H đâu =_=)


Au: Viết mãi riết rồi cảm thấy bản thân đen tối hơn những gì mình tưởng tượng =3= chishikarin7500 nhận hàng đi

《♤》《♤》《♤》《♤》《♤》《♤》

Trời tối , ánh trăng rọi vào khe cửa sổ ngay căn phòng của hai người một trai một gái .

Những tiếng rên rỉ kì lạ từ căn phòng của họ phát ra.

Trên chiếc giường nhăn nhúm .

Một thiếu nữ với mái tóc màu trắng rối bời đang cắn chặt môi dưới của mình .

Áo Kimono bị cởi tung ra , để lộ đường cong hoàn hảo của cơ thể trắng nõn ấy.

Toàn thân cô run bật lên, khuôn mặt thì ửng đỏ cố chịu đựng với những tiếng nấc , hơi thở loạn nhịp và nóng dần lên.

Mồ hôi cũng tuôn ra từng giọt trên khuôn mặt và cơ thể hoàn hảo ấy.

" K....Katakuri .....dừng lại đi....làm ơn...ah hức!"

Cô ấy run người, hai tay ôm lấy đầu của anh ta , mặt úp xuống mái tóc màu đỏ thẫm của thanh niên đó .

Katakuri trong đầu bây giờ chỉ đang khao khát Manami và anh ta không có hành động nào gọi là dừng lại .

Anh cứ ngậm và lấy bầu ngực của Manami như đang thưởng thức một chiếc bánh rau câu vị đào .

Đôi mắt của anh ta liếc nhìn lên thiếu nữ quyến rũ của mình .

Khuôn mặt đỏ ửng càng kích thích cơn thèm khát của anh , nó mờ ảo và mộng mị .

Chẳng biết từ lúc nào mà anh đã chạm vào được cô như thế.

Ngay cả Manami cũng không thể nhớ là khi nào , vì cả hai hiện đang ở trong thế giới riêng của mình .

Cô khẽ nhìn đôi mắt của Katakuri , nó thật đẹp và mị hoặc, anh ta có đôi mắt sắc nét, dữ dội, đỏ thẫm, lông mày cong và lông mi nổi bật dưới mỗi mắt .

Manami ngơ ngác nhìn vào nó khiến cho anh ta có chút ngại , cô đột nhiên nở một nụ cười trên khuôn mặt yêu nghiệt lúc này của mình " Thật là đẹp"

Tim Katakuri chợt đập mạnh hơn khi nghe cô nói như thế cùng khuôn mặt lúc này .

Hai mắt anh ta khép hờ lại và liếm vào cái cổ của Manami như một chú cún con .

" Haha..nhột quá !"

Cô bật cười và lấy tay đưa đầu của Katakuri ra khỏi đó.

Cô hôn nhẹ lên đôi môi có chiếc răng nanh đó một cái .

Anh ta liền đưa lưỡi mình vào bên trong để cảm nhận vị ngọt của cô .

Cả hai ôm lấy nhau và hôn liên hồi , mùi vị vừa ngọt vừa kích thích .

Hơi thở ấm nóng từ cả hai trào phúng .

Đầu óc của cô bây giờ không nghĩ được gì ngoài việc làm chuyện đó để giải tỏa sự dục vọng của mình .

Những vết hôn và vết cắn trên cơ thể của cả hai hiện rõ ra .

Katakuri hôn lên đùi của cô một cái và di chuyển xuống phần dưới của huyệt động.

" Ah~~ " Cô giật nãy cong người lên.

Chiếc lưỡi dài của anh ta liếm liên tục bên ngoài và đâm thẳng vào bên tring của Manami .

Tay chân run rẫy cố đẩy anh ta ra một cách yếu ớt.

Bất ngờ anh ta tìm ra được điểm G ( nhạy cảm) của cô " Áh~~~ "

Âm thanh có phần kích thích hơn trước.

Katakuri liếm một cái và kéo quần mình xuống.

Cậu nhỏ chưa chi đã cương lên.

Anh ta kẹp nó lại bằng hai chân của cô và chà sát bên ngoài .

Cô đưa tay che miệng mình lại, khuôn mặt mơ hồ không chút sức lực nào " ưm......Ka....Katakuri....ah~"

" Manami , anh cho nó vào được không ?"

Hơi thở nóng ran cùng giọng nói cầu xin của Katakuri phát ra.

Giờ cô có nghĩ được tình trạng lúc này đâu chứ , cô chỉ đưa mặt yêu nghiệt của mình nhìn lên anh ta " ....Cho nó ...vào trong em đi....em...."

Katakuri nghe vậy liền đưa cây gậy thịt đang cương cứng của mình vào trong huyệt động của Manami , nó chạm ngay tới điểm nhạy cảm và cô bất ngờ cong người và run bật lên .

Anh ta thúc nhẹ từng nhịp bên trong của cô , âm thanh nhóp nhép cùng tiếng rên rĩ ở cô gái yêu nghiệt đã từng làm bao chàng trai say đắm mình và luôn muốn làm chuyện tồi tệ với cô ấy.

Cô nằm nghiêng qua một bên, anh ta nắm chặt lấy cái mông trắng hồng ấy và nhón người thúc cây gậy thịt đó thật mạnh .

" ah ....ah...ah......Ka...Katakuri...."

Cô chìm vào sự khoái lạc và gọi tên anh ta vô thức.

Katakuri nghe không bao giờ chán mỗi khi được người con gái mình thích gọi tên trong khi làm điều này .

Anh tiếp tục thúc vào , tay choàng qua eo nằm bên dưới giường và nghịch lấy viên ngọc ở trên huyệt động.

Cô co người nhưng lại bị anh ta kéo xoạc chân ra và làm mạnh bạo hơn .

" Ka...Katakuri ah~"

" Anh ở đây, mau gọi tên anh nữa đi ", Katakuri nói nhỏ vào tai đang đỏ lửng của Manami .

" Katakuri....Katakuri....Ka....ah~ ."

Cô cắn răng mình ngay khi anh ta thúc mạnh vào bất ngờ.

" Em thật quyến rũ , tình yêu của anh " Katakuri hôn vào vành tai của cô , một tay thì giữ chặt chân, tay còn lại thì xoa nắn bầu ngực.

Cô đã ra mấy lần nữa từ nãy đến giờ Katakuri vẫn chưa xuất ra lần nào .

Có lẽ dục vọng của cô còn mạnh mẽ hơn anh ta chăng?

Cả hai liên tục thay đổi tư thế rất nhiều lần, chiếc giường cũng nghe tiếng cót két, tấm ga giường như bị nhàu nát toàn bộ .

Sau một lúc lâu, Katakuri đã phóng ngay vào bên trong cô.

Chất dịch trắng đặc ấy phun trào ra ngoài khe hở .

Cả hai nằm đó và thở hồng hộc , Katakuri nhẹ nhàng ôm lấy Manami và hôn lên mái tóc " Manami...."

Cô liếc nhìn qua anh ta mà cười vô thức " Xong rồi...đúng chứ !?...."

Anh ta nhìn khuôn mặt yêu nghiệt , đáng yêu đó lần nữa và không hiểu sao cậu bé lại bị cô kích thích lần nữa.

" Em lại làm nó phồng ra nữa rồi, vậy thì.....chúng ta tiếp tục thôi " Katakuri cười khẩy.

" hả .....khoan đã , hyaaa " Cô bừng tĩnh trở lại và xanh mặt.

Vậy là trong đêm đó , cô gần như bị Katakuri hành xác không ngừng.

To be continue

=3= ta ko biết gì hết
 
Back
Top Dưới