Khác (Đồng Nhân One Piece) LỜI THÌ THẦM CỦA SÁO

(Đồng Nhân One Piece) Lời Thì Thầm Của Sáo
Hình ảnh harem ( đang phân vân)


Sau đây Au sẽ Show hình ảnh harem của Manami, nhưng ko hẳn những người đc Au đăng sẽ nằm trong số đó , vì Au vẫn còn phân vân có nên hay ko .

Ngoài ra sẽ có vài người trong harem ko thịt chị nhà mà chỉ ôn nhu với chị mà thôi.

Haizzzzz .

1.

Ai muốn người nào thịt thì nói để Au quyết định

2.

Muốn ai ôn nhu chứ ko thịt, ghi chú giúp au

3.

Nên loại bỏ ai khỏi Harem chị nhà , ghi chú giúp Au.

4.

đừng chơi hết, nát chị nhà mệt =3=

Mihawk ( chắc chắn rồi)

Ace ( chắc chắn rồi)

Shanks ( Đang phân vân)

Sabo ( chắc chỉ ôn nhu chứ ko thịt quá ??)

Law ( mới thịt xong )

Katakuri ( Cái này khó chơi nên chắc ko thịt ???)

Doflamingo ( .....ko bít có nên ?)

Crocodile ( .... phân vân)

Perospero ( tấm đc cắt khi ko lè lưỡi, nên cho vào hay ko ?)

Niji Vinsmoke ( chắc cho vào được)

Yonji Vinsmoke ( Chưa rõ luôn)

Ichiji Vinsmoke ( Chắc chắn cho vào)

Luffy ( =_= ) ( trong truyện ngáo nên chắc khỏi cho vào quá , để hình ngầu của em nó chơi)

Lucci ( ....!???)
 
(Đồng Nhân One Piece) Lời Thì Thầm Của Sáo
chap 40. Shanks tóc đỏ


Cậu bé Coby.

===================

Bị Law công kích trên giường , cái lưng của cô như muốn nát cả ra .

Mihawk còn chưa làm cô tới mức như vậy nữa.

Giờ cô phải mất mấy ngày liền mới lết ra khỏi cái giường .

" tới giờ vẫn còn giận sao Manami !!"

Law nằm trên giường , một tay chống để ngước nhìn cô và cười.

Cô gầm gừ nhìn anh ta " Anh là quái vật hay gì thế hả !! xương tôi sắp gãy vì anh luôn rồi "

" Do em trông quyến rũ lúc đó quá nên tôi không kiềm được " Law cười nhẹ .

Cô dỗi lên và rời khỏi giường.

Law đứng dậy nhìn cô " Em đi nữa sao !?"

"Chứ không lẽ ở lại để tên đáng ghét nào đó đè ra tiếp chắc " Cô lấy ra một cái áo sơ mi trắng chôm được từ nhà Mihawk và mặc một cái quần dài bó xanh lam nhạt.

Cô cột tóc thành đuôi ngựa và dùng kem nền che đi mấy vết hôn bị thâm chưa mất.

" Hình như áo đó hơi rộng với em đấy Manami !?"

Law .

" Đồ chôm thôi , có cái mặc là may rồi."

Cô xoắn tay áo lên trên cùi chỏ và đeo vũ khí lại bên hông mình .

Law mặc lại áo khoác và dẫn Manami rời khỏi tòa nhà .

Hình ảnh hai cặp đôi vừa ân ái nhau xuất hiện khiến tất cả nhìn tới và cười mất luôn cả liêm sĩ

Cô nghe được mấy tiếng cười khúc khích của họ đấy, mà cô chẳng làm gì được ngoài làm lơ đi và ra khỏi đó .

" Hẹn gặp em sau, mặt trời của tôi " Law cười nhẹ .

" Không có lần sau đâu, ple~~~" Cô lè lưỡi và chạy đi thật nhanh khỏi đó .

.

.

.

.

.

Khi tới được bờ biển, cô đã lướt lên trên nó và chạy đi thật nhanh .

Cô sẽ cho Law và cả Mihawk lọt vào danh sách cần tránh xa .

Một tiếng sau .

" Giờ mình nên đi đâu tiếp theo nhỉ!?"

Cô lôi ra tấm bản đồ của mình.

Để mặc cho sóng biển trôi cô đi nhẹ nhàng.

Vô tình không chú ý , thế là cô cụng đầu ngay một con thuyền phía trước.

Tức giận quá định sẽ thổi bay luôn con thuyền này .

Nhưng rồi một giọng nói khá quen phát ra " Oh , đó có phải là Manami không?"

Manami ngước lên nhìn người đàn ông có mái tóc màu đỏ , bên mắt trái là một vết sẹo hàng dọc " tứ hoàng Shanks !"

Một lúc sau cô lên thuyền của ông ấy.

Đây là lần thứ hai cô gặp mặt Shanks rồi.

Mặc dù ít khi nói chuyện thật, nhưng mà Shanks lại tạo cảm giác khá gần gũi .

Lúc trước khi còn ở Marineford, cô đang trên đường đi thám hiểm đảo mùa hạ .

Cô với Shanks gặp nhau tại đảo đó , ban đầu mọi người còn tưởng cô đi bắt Shanks , sau khi cô giải thích trốn việc để đi thám hiểm là họ bật cười.

Họ lần đầu tiên gặp một đứa kì lạ như cô.

Vậy là cô với mọi người vui vẻ nói chuyện với nhau suốt một ngày .

" Nghe tin cô bé trở thành Shichibukai, ta đã ngạc nhiên vô cùng luôn đấy " Shanks .

" À vâng, tham gia vì mục đích riêng thôi à .

Mà ngài làm gì ở nơi này vậy?"

Manami .

" Ta đang trên đường giao dịch một thứ , còn cô bé thì sao ?"

Shanks.

" Đi thám hiểm như thường lệ " Cô mỉm cười

" Quả là hai năm rồi , trông cô bé vẫn xinh xắn như ngày nào .

Trưởng thành hơn trước và.....Ánh mắt ấy vẫn vậy " Shanks nhìn vào đôi mắt của cô mà cười khẽ .

Làn gió của biển thổi tới , mái tóc trắng tuyết của cô bay phất phới.

Một không gian tĩnh lặng nhưng cũng xen lẫn lãng mạn.

" Ehem..... xin lỗi vì cắt ngang hai người, nhưng mà bọn này vẫn còn đang độc thân đấy " Benn Beckman lên tiếng cắt luôn đường dây se duyên ngay sau đó .

" Cậu nói gì thế hả Benn !!!"

Shanks đỏ mặt nhìn đồng đội mình mà quát lên.

"Hahahaha, Shanks đỏ mặt luôn rồi kìa " Lucky Roo cười lớn.

" Thôi được rồi mọi người, đừng có chọc Shanks nữa.

Cậu ta lát hồi giết cả đám đó " Yasoop cười khúc khích .

"Các cậu, chúng ta đi xuống phòng ăn đi .

Để hai người họ nói chuyện riêng " Rock Star .

Vậy là bọn họ chạy xuống phòng ăn.

Shanks vừa xấu hổ vừa tức đến mức không nói được gì.

Cô bị gắn ghép mãi nên cũng không phản ứng thái quá .

Cô chỉ cười mà thôi.

" Để cô bé chê cười rồi " Shanks gãi đầu ngại ngùng.

" Không sao , ngài có những đồng đội tuyệt vời đấy chứ.

Mà ngài định đi giao dịch đồ nào vậy?"

Manami dò hỏi

" À , nó là một trái ác quỷ .

Bên phía tứ hoàng Big Mom khi biết được đã liên lạc và ra giá cho nó .

Giờ ta đang đến đảo bánh ngọt " Shanks mỉm cười.

" Ái chà......không phiền thì tôi có thể đi nhờ một chuyến tới đó không?

" Manami .

" Được chứ, có cô bé trên thuyền là không khí vui hơn chứ sao !"

Shanks cười lớn.

Cô nhìn Shanks và cảm ơn ông ấy.

Lúc này Shanks vẫn cứ mê mẫn đôi mắt thuần khiết của Manami .

Lúc mới gặp cô, Shanks đã tự hỏi một thiên sứ tại sao lại xuất hiện ở một hòn đảo hẻo lánh ấy.

Giờ gặp lại , trong mắt ông thì cô xinh đẹp hơn trước cùng nụ cười tỏa nắng của mình .

Đây là lần đầu tiên Shanks cảm giác được trái tim mình đập mạnh khi ở gần cô.

Shanks mong thời gian trôi chậm lại để có thể ở bên cô nhiều hơn.

To be continue
 
(Đồng Nhân One Piece) Lời Thì Thầm Của Sáo
chap 41: shanks tóc đỏ (2)


==============

Có sự đồng ý của tứ hoàng Shanks , Manami được mọi người trên thuyền chào đón và còn ăn uống rất náo nhiệt.

Buổi tối , mọi người tập trung lại boong tàu và ngồi nói chuyện vui vẻ với nhau .

Đa phần họ toàn hỏi liên quan đến cô mà thôi.

" Này Manami , tôi hỏi thật nhé , cô đã có bạn trai chưa?"

Lucky Roo .

" ......

Cái này......"

Manami chợt giật mình .

" Nhìn vẻ mặt này chắc là có rồi, thôi từ bỏ đi Shanks !"

Benn Beckman cười lớn.

" ông im đi Benn!!"

Shanks há mồm gắt lên.

" Mọi người đừng hiểu lầm, tôi vẫn chưa đâu, chỉ là....hơi khó giải thích điều này lắm " Manami bối rối.

" Thôi nào , cứ nói thật ra đi Manami .

Cô cũng biết ngoài nữ hoàng Boa Hancock ra thì cô là một trong những người khiến đàn ông trên thế giới mê mệt đấy , mặc dù toàn những thành phần nguy hiểm thôi hahahaha " Yasoop .

Cô giựt một bên chân mày và uống cái ly nước bên cạnh .

Chẳng may nó lại là rượu mới đau, đầu óc cô quay cuồng và đỏ gắt mặt lên.

" cái này là....rượu.....tiêu rồi...."

Cô nói được hết câu xong là lập tức ngã nhào xuống đất .

" Trời!

Không lẽ tửu lượng của cô ấy tệ vậy sao !?"

Yasoop kinh ngạc .

" Tiêu chúng ta rồi, giờ sao đây ?"

Lucky Roo rối não lên và ăn một cái đùi gà .

" y tá đâu...à quên chúng ta làm gì có con gái nào trên thuyền!!"

Rock Star hoảng hốt

" Cái ly đó là của cậu nên tự cậu giải quyết đi Shanks" Benn chỉ tay về phía thuyền trưởng của mình mà nói.

" Sao lại là tớ chứ!!?"

Shanks trợn mắt.

" Cậu không được trốn trách nhiệm đâu, mau giúp em ấy đi " Yasoop.

" Bảo làm mà kêu làm gì mới được!!?"

Shanks cũng bị rối não theo .

Trong khi nguyên đám đang nháo nhào lên thì Manami chợt ngồi dậy.

Cả đám im lặng nhìn về phía cô.

Khuôn mặt vẫn đang say và cô nhìn họ mỉm cười .

Nguyên đám tự nhiên lệch đi một nhịp .

" Nè Manami ....

Cô vẫn ổn chứ?"

Bann Beckman lại gần hỏi thăm.

Cô nhìn anh ta và tự nhiên hôn một cái .

Nguyên đám kinh ngạc, Shanks cũng kinh hoàng mà kéo Manami lại lập tức " Éc !!! làm gì thế hả Manami !!!?"

Manami với khuôn mặt say của mình nhìn lại Shanks , cô cười nhẹ rồi đưa tay choàng qua cổ của Shanks và hôn lên.

Cô đè Shanks xuống sàn và tiếp tục hôn không ngừng cùng mùi rượu.

Tay chân của ông ấy như co cứng lại , không di chuyển được.

Cả thành viên trên thuyền xanh mặt nhìn hai người họ.

" Không ngờ Manami khi say....lại trở thành kẻ cuồng hôn " Lucky Roo.

" Nếu như Shanks không kéo lại chắc tôi đã bị em ấy đè ra luôn rồi " Benn beckman.

" Chúng ta có nên ngăn lại không??"

Rock Star.

" .... tôi nghĩ là không nên đâu, nếu anh không muốn bị trở thành mục tiêu của em ấy " Yasoop.

Vậy là cả đám đồng ý để Shanks hi sinh anh dũng ngay sau đó .

Thay vì nhìn cả hai ân ái thì họ lại quay đầu đi về phòng ngủ còn tốt hơn.

.

.

.

.

.

.

.

Sáng hôm sau , cô tỉnh lại và thấy mình đang nằm trong một căn phòng có giường khá êm ái .

Sự thật cô chả nhớ gì cả .

Lúc này cô bước ra ngoài boong tàu , mọi người đều tụ tập một chổ coi Shanks đang im lặng đưa lưng về phía họ .

" Chuyện gì vậy mọi người!?"

Cô tò mò nên lại hỏi.

Họ giật mình nhìn cô .

" Ah cô tỉnh rồi sao Manami !"

Yasoop.

" Vâng, mà chuyện gì với Shanks thế?"

Manami .

" Cô không nhớ chuyện gì tối qua sao ?"

Benn.

Cô lắc đầu.

Họ có thể hiểu được một chút và bảo cô cứ thong thả đi .

Nhìn họ úp úp mở mở như vậy làm cô cảm thấy như tối qua mình đã làm chuyện xấu xa vậy.

Để biết rõ , cô đã chạy lại chỗ của Shanks hỏi cho rõ .

Tứ hoàng Shanks lúc này đang nhìn ra biển một cách bình thản , đầu thì đang nhớ lại đôi môi của Manami chạm vào mình, cùng khuôn mặt say đến quyến rũ .

" SHANKS " Manami xuất hiện sau lưng ông ấy một cái .

Shanks giật mình , tim như muốn lòi ra và mặt đỏ lên nhìn cô "Ma.....Manami "

" Là tôi đây, bộ xảy ra chuyện gì sao ?

Nhìn mọi người như đang giấu tôi chuyện gì đó ấy " Cô tò mò .

" ....Manami này..... bộ tửu lượng của cô kém lắm hả ?"

Shanks .

" Đúng vậy, kém đến mức tôi sẽ ngất đi .Tôi nhớ khi còn ở hải quân , cô bạn của tôi từng cho uống một lần, kết cục tôi ngất đi, khi tỉnh lại thì thấy cô ấy xanh cả mặt.

Dù tôi hỏi thì cô ấy cũng không trả lời mà bảo tôi mặc kệ chuyện đó , tôi tự hỏi khi đó tôi không lẽ đã làm chuyện đáng sợ sao ?"

Manami lo lắng.

Shanks giờ mới biết cô sẽ thành quỷ cuồng hôn khi uống say .

Ông ấy không biết nên vui hay là.....

à chắc chỉ có vui sướng là cùng .

" Không có đâu, cô bé lúc say chỉ nói mớ mà thôi, đừng nghĩ nhiều quá " Shanks mỉm cười và nói dối trắng trợn

" Vậy sao !? ....vậy thì thật là xấu hổ quá đi " Cô ngượng lên và che mặt.

Shanks cười phá lên một cái và xoa đầu cô " Yên tâm đi , chẳng ảnh hưởng bọn này đâu.

Nhưng cô bé tốt nhất đừng uống rượu lần nữa "

" tôi không có uống, mà chỉ là vô tình mà thôi, tính ra là lần thứ ba rồi " Manami thở dài.

" lần thứ ba ?!

Vậy lần còn lại là khi nào ?"

Shanks tròn mắt.

" .... là hai năm trước, khi tôi gặp Mihawk và anh ta cho tôi uống rượu " Manami .

Mặt Shanks đen lại và một tiếng sét đánh ngang vai .

Một báo hiệu cho thấy Manami đã hôn Mihawk khi đó .

Shanks nhìn Manami và nói " Manami, tốt nhất là vĩnh viễn không nên uống bất cứ thứ gì từ người khác đưa nghe chưa!!"

" .....À vâng...."

Cô giựt khóe môi khi thấy sát khí của Shanks .

Bộ cô đã làm gì sai hay sao ?

To be continue
 
(Đồng Nhân One Piece) Lời Thì Thầm Của Sáo
chap 42. Đảo bánh ngọt


Bóng lưng ai đó vụt qua mắt tui .

==============

Sau mấy ngày trên biển cùng với Shanks .

Cô và ngài ấy đã đi tới hòn đảo bánh ngọt .

Từ đằng xa , cô nhìn hòn đảo không khác gì một cái dĩa bánh cả .

Những ngọn núi những cái cây , tất cả đều là bánh và kẹo .

Sau khi cập bến .

Cô cùng với Shanks đi xuống thuyền .

" Này Manami, có muốn đi cùng bọn này tham quan chút lâu đài của Big Mom không?"

Shanks .

" Vậy thì tuyệt vô cùng luôn, đi chứ!!"

Cô hào hứng giơ hai tay tán thành.

Chỉ là đi vào tham quan thôi mà có thể khiến cô vui như thế, Shanks còn tưởng cô là con nít nữa .

" Manami này , khi vào trong nhớ cẩn thận đó , những người bên trong tòa lâu đài đều là những kẻ mạnh trên 100 triệu hết đấy.

" Benn Becman cố gắng nhắc nhở cho cô.

Cô vui vẻ gật đầu và đi sâu lưng của Shanks .

Khi đến cổng tòa lâu đài , một hàng người xếp thẳng hai bên và phía trước là một người đàn ông trông khá kì lạ với móng vuốt khá sắc nhọn, chiếc lưỡi luôn thè ra ngoài và cầm một thanh kẹo lớn.

" Chúng tôi đang chờ ngài đây, mừng là ngài đã tới , Peroin~"

" Xin lỗi nhé, vì trên đường đi gặp bão nên có hơi bị trễ " Shanks .

" Không sao , vậy món đồ mà chúng ta giao dịch ngài có mang tới???"

" Nó đây, yên tâm đi " Shanks mở nhẹ ra cho người đàn ông đó xem và đóng lại .

Người đàn ông đó cười và mở cửa chào đón thuyền viên của Shanks .

Bên trong cô phải nói nó y như được làm bằng bức tường kẹo cứng ấy, có mùi ngọt tỏa ra xung quanh nhưng không lấy một con kiến nào luôn .

Thật vi diệu mà .

Bất ngờ người đàn ông đó để ý đến cô, một thiếu nữ nhỏ nhắn có mái tóc trắng tuyết cùng đôi mắt vàng thuần khiết.

" Oh , đây không phải là Shichibukai Manami đang được đồn thổi đây sao !?"

" Đúng rồi và cô bé là người quen của tôi nên cứ yên tâm đi .

Con bé ngoan lắm hahaha" Shanks vừa cười vừa xoa đầu cô.

" Thuyền trưởng Shanks , đầu tóc của tôi rối lên rồi đây này " Cô hắc tuyến.

" Ah xin lỗi , tại tóc của cô bé mềm với xoa đã quá " Shanks đưa tay ra.

Manami thở dài và phải cột lại tóc mình ngay sau đó.

" Nếu là người quen của ngài thì được, chúng tôi chỉ muốn đề phòng mà thôi , Peroin~" người đó liếc nhìn cô.

Cảm giác như người đàn ông này đang nghi ngờ sự xuất hiện của một Shichibukai như cô vậy.

.

.

.

Tại trước cửa phòng của Big Mom .

Người đàn ông kì lạ đó gõ cửa và nói " Thưa mẹ , tứ hoàng Shanks đã tới rồi ạ "

Trong vài giây sau , tiếng nói của một người đàn bà bên trong ồ ra " Mời vào"

Cánh cửa mở ra , tất cả thuyền viên của Shanks và cô đều đứng bên ngoài chờ đợi.

Khi ngài ấy vào trong cùng người đàn ông cầm kẹo thì cánh cửa đóng lại .

Không gian bây giờ im lặng và chẳng thể nghe thấy gì ở bên trong cả .

Cũng đã năm phút trôi qua và cô cũng gần chán đi được.

Yasoop lúc này mới để ý cây sáo bên hông của cô.

Anh ta chỉ tới mà hỏi " Nè Manami, cô biết thổi sáo ư?"

" À phải , nó cũng là vũ khí của tôi luôn đấy.

Nhưng khi chán là tôi sẽ thổi vài bài cho vơi đi thời gian " Manami cầm ra .

" Ôh hay đấy, cô thổi bài nào đó cho bọn này nghe chung được không?"

Rock Star .

" Đúng đấy, đứng bên ngoài như vậy chắc mấy một tiếng mới xong .

Tranh thủ nghe cô thổi vài bài không tệ " Benn Beckman phì phèo điếu thuốc mà nói

Mọi người có vẻ muốn nghe cô thổi sáo nhiệt tình quá nên không từ chối được.

Cô suy nghĩ một lúc để xem nên thổi bài nào .

Khi xác nhận được bài muốn thổi, cô đặt lên môi.


Vì cô đang thổi sáo trong tòa lâu đài, cho nên âm thanh nó lớn hơn và vâng khắp khu vực ngay khi cô thổi được nửa bài .

Mọi người đều im lặng ngâm nga theo tiếng sáo của cô.

Có người thì thích thú nhìn cô thổi sáo hơn.

================

Ngay trong phòng của Big Mom .

Khi họ đang nói chuyện gì nghe thấy tiếng sáo bên ngoài .

Âm thanh của nó thoải mái đến mức Big Mom cũng trở nên thích nghe hơn.

" Này tứ hoàng Shanks, bộ trên thuyền ngươi có người thổi sáo hay đến vậy ư?"

Big Mom .

" Không hề, chúng tôi đâu ai có thể thổi sáo hay đến như thế ..... chắc là cô bé đó rồi " Shanks mỉm cười.

Big Mom nhướng mày khi Shanks nói cô bé nào đó .

Vì muốn biết mặt mũi nên Big Mom đã kêu Perospero, cũng tức là người dẫn đường cho họ lúc nãy ra ngoài mời cô vào .

Perospero nhận lệnh đi tới cửa và ra ngoài tìm kiếm cô.

Hiện tại cô đang thổi sáo cho mọi người nghe và không hề để tâm lắm.

" Xin lỗi đã cắt ngang , nhưng mẹ của tôi muốn gặp cô đấy ,Manami " Perospero đi lại

Cô dừng tiếng sáo lại " Gặp tôi?

Tại sao ?"

" Bà ấy cảm thấy tiếng sáo của cô rất tuyệt, muốn gặp mặt chủ nhân của tiếng sáo đó .

Nếu cô không phiền?"

Perospero khẽ nhìn cô .

Cô mỉm cười sẵn lòng đi vào gặp bà ấy.

Cô cũng muốn biết tứ hoàng Big Mom trông ra sao .

" quay lại sớm nhé Manami " Lucky Roo cầm miếng thịt ăn.

" Ừm " Manami .

Khi bước vào bên trong phòng .

Shanks đang ngồi trên một cái ghế.

Phía trước ngài ấy chính là Big Mom.

Một người đàn bà khổng lồ mặc váy hồng chấm bi , tuổi tác chắc hẳn hơn cả Shanks luôn đấy chứ.

" thưa mẹ, đây là Manami , chủ nhân của tiếng sáo lúc nãy , Peroin~~" Perospero .

" ma ma ma ......vậy mà ta không để ý đấy, ra là Shichibukai Manami đây mà , cơn gió nào đưa cô tới đây thế?"

Big Mom cười lên.

Cô nuốt nước bọt và cười một cách tự nhiên " Hân hạnh diện kiến tứ hoàng Big Mom "

To be continue
 
(Đồng Nhân One Piece) Lời Thì Thầm Của Sáo
chap 43. đảo bánh ngọt (2)


================

Big Mom lần đầu tiên nhìn thấy Manami bên ngoài nên có chút thấy khác biệt trong tờ truy nã và bài báo .

Bà ấy cảm thấy ưng ý với cô ngay khi gặp mặt, có lẽ vì khuôn mặt cô có nét của thiếu nữ hiền thục .

Nhưng bên trong thì chẳng giống lắm đâu.

" Ma ma ma , quả là một cô bé lễ phép đấy.

Nhưng tại sao hai ngươi lại đi cùng nhau như thế?"

Big Mom .

" tôi tình cờ gặp ngài ấy khi đang thám hiểm.

Vậy là tôi xin đi theo tới đây để dạo quanh một chút " Cô mỉm cười.

" Ra là vậy sao .

À mà tiếng sáo lúc nãy là chính cô thổi đúng không?!"

Big Mom .

" Đúng vậy , vì mọi người bên ngoài chờ đợi hơi lâu nên là tôi mới thổi vài bài để trôi qua thời gian " Cô cười ngượng.

" Ma ma ma , ta rất thích đấy.

Cô có thể cho ta nghe bây giờ không?"

Big Mom.

Manami nhìn Shanks .

Khi thấy ông ấy mỉm cười gật đầu thì cô cũng đưa sáo lên môi thổi tiếp tục bài hát lúc đó .

Big Mom nhắm mắt mình lại để hòa mình vào âm thanh êm ái đó .

Cảm giác mệt mỏi và sự buồn bực của Big Mom cũng dần tan biến.

Perospero nhìn thấy khuôn mặt của bà ấy trở nên tốt hơn hẳn, hắn ta rất ngạc nhiên với khả năng của Manami .

Tiếng sáo kết thúc .

Big Mom mở mắt và cười thật tươi " Tuyệt lắm Manami .

Nhờ tiếng sáo của cô mà cơn mệt mỏi của ta đều biến mất hẳn"

" Ngài quá khen rồi " Cô không thể nói cho bà ấy biết được đây là cây sáo phù thủy , do trong quá trình thổi nó cũng hòa lẫn một ít ma thuật trong đó .

" Ta càng thích cô hơn rồi đấy.

Hay là cô ở lại vài ngày trong lâu đài của ta đi , ta chắc chắn sẽ có nhiều thứ khiến cô bé thích " Big Mom cười tươi.

" .... cũng được , vậy tôi cảm ơn ngài nhé " Manami mỉm cười , trong lòng thì mừng quá sức tưởng tượng.

Vậy là sau khi Shanks nói chuyện với Big Mom xong .

Ông ấy cùng thuyền viên của mình rời đi , Manami thì vẫn ở lại để chơi vài ngày .

Người hướng dẫn cho cô vẫn là Perospero.

Giờ cô cũng không rõ tuổi của người này nên gọi là anh cho dễ nói chuyện .

Anh ta là con cả trong nhà , gia đình Big Mom có bao nhiêu người con thì cô vẫn chưa biết hết.

Trong lúc anh ta làm người hướng dẫn cho cô thì cũng có lúc nói chuyện khác nữa.

" Tiểu thư Manami cảm thấy thế nào ?"

Perospero.

" Rất tuyệt, mà anh không cần phải gọi tôi là tiểu thư đâu.

Nghe nó không được quen lắm , cứ gọi là Manami là được " Cô mỉm cười.

" Vậy thì Manami này , trong những nơi mà tôi vừa giới thiệu cho cô xong thì cô thích nơi nào nhất?

" Perospero.

" .... có lẽ là phòng khu vui chơi .

Tôi không ngờ ở đây tập trung nhiều thứ hay ho đến vậy " Manami .

" Cô thích là được.

Cô có muốn thử một chút kẹo không?, Peroin~" Perospero cúi xuống tạo ra một cây kẹo cho cô.

Manami cảm ơn rồi ngậm lấy, lần đầu tiên cô mới ăn loại kẹo ngon như vậy nên có hơi phấn khích " nó ngon lắm, cảm ơn anh nhé Perospero "

Một lần nữa cô nở nụ cười xuân của mình .

Perospero khẽ liếc xuống nhìn một thiếu nữ tươi sáng và trông ngọt ngào như cây kẹo màu trắng phủ lấy mật ong vậy.

" Cô thích là tôi vui rồi , Peroin~" Perospero cười lên và tiếp tục đưa cô tới phòng tiếp theo.

Tại phòng thư viện sống.

Perospero đã cho cô thấy những kho tàng lớn trong này .

Nhiều cuốn sách to lớn đặt trước mặt là những cuốn chứa đựng các sinh vật sống .

Perospero nói chỉ cần nó nằm trong sách thì tất cả sẽ bất tử và không già đi được .

Đúng là vậy, nhưng bọn chúng sẽ mất đi sự tự do của mình .

Manami với tay lấy đại một cuốn sách trên kệ và đọc một chút .

" Manami .

Một lúc nữa là đến giờ ăn nhẹ của chúng tôi , cô có muốn dùng ít bánh kem và một tách trà không?, Peroin~" Perospero.

" Vậy làm phiền anh rồi " Cô gấp sách lại .

Thế là Perospero gọi người đưa đến thư viện hai dĩa bánh kem và hai ly trà .

Cô với anh ấy ngồi trên ghế Sofa và cũng thưởng thức món bánh ngọt ấy.

Cô ít khi ăn bánh kem lắm, mà được ăn loại bánh ngon như vậy ai mà từ chối được.

Cô ăn đến mức một bên mép bị dính kem mà không biết.

" Manami, cô bị dính kem kìa , Peroin~" Perospero đưa tay lau đi .

Anh ta chạm vào lau đi .

Má của cô khá mềm nên hắn tưởng như nếu mình đụng mạnh thêm nữa sẽ nát ra mất .

" ái cha, xấu hổ quá " Cô gãi đầu và cười hồn nhiên.

Cô tiếp tục ăn nốt phần bánh .

Đúng lúc đó một người hầu xuất hiện báo lại Big Mom muốn gặp anh ta .

" Tôi phải đi rồi.

Tôi sẽ cho người tới đưa cô về phòng nghỉ , peroin" Perospero bật dậy.

" Ừ, hẹn anh ngày mai " Manami vẫy tay .

Perospero rời khỏi phòng .

Vết kem mà vừa nãy anh ta lau cho cô còn ở đó , anh ta liếm nhẹ và cười " thật là ngọt làm sao , thật đáng tiếc nếu để viên kẹo ấy lọt vào tay kẻ khác , Peroin~"

To be continue
 
(Đồng Nhân One Piece) Lời Thì Thầm Của Sáo
chap 44. đảo bánh ngọt (3)


Nếu bạn là một trong những cô gái ấy🙂)

==========

Trong chuyến tham quan tòa lâu đài kẹo ngọt của Big Mom cùng Perospero.

Manamo được một người hầu dẫn tới phòng nghỉ cho khách .

Căn phòng rộng rãi có mùi hương thơm ngọt , chiếc giường thì y như những đám mây cụm lại nằm rất êm ái .

Đây chắc hẳn là thiên đường rồi.

Vì quá mệt mỏi nên cô liền ngủ luôn mà không ăn hay tắm gì cả .

.

.

.

.

Ngày hôm sau .

Cô tỉnh dậy ngay khi nghe tiếng gõ cửa phòng mình , vì chưa tỉnh ngủ lắm nên quần áo có phần xộc xệch với nút áo trên chưa cài kĩ lại tối qua .

Người mà gỡ cửa phòng Manami lúc này chính là Perospero, anh ta đã có mặt từ sáng và gõ cửa phòng của cô liên tục rồi gọi tên cô theo phép lịch sự .

Lúc cánh cửa mở ra, anh ta nhìn thấy khuôn mặt lờ đờ cùng quần áo xộc xệch, do cô thấp hơn anh ta nên là Perospero gần như nhìn thấy được bên trong lớp áo đó .

Vừa thấy Perospero là cô mỉm cười " Chào buổi sáng Perospero!"

" Chào Manami .

Cô có vẻ còn buồn ngủ sao ?!"

Perospero kéo nhẹ nón xuống một chút .

" Tại giường êm quá nên tôi ngủ luôn, chưa kịp làm gì hết á " Manami gãi đầu cười ngượng.

" chắc hẳn cô đói rồi, để tôi cho người mang đồ ăn đến cho cô, Peroin~" Perospero cười nhẹ.

" Vậy cảm ơn anh nhé .

Trong thời gian đó tôi tắm một chút " Manami.

Perospero gật đầu nhẹ và quay đi .

Cô đóng cửa lại và bước tới phòng tắm.

Nhìn vào gương cô cũng thở phào nhẹ nhàng khi mấy vết hôn của hai tên kia cũng mất dần đi rồi.

" Tsx ! tên Law này cắn kiểu gì mà chưa lành lại nữa " Cô bực bội .

Manami mặc kệ và đi vào bồn tắm.

Nửa tiếng sau cô bước ra , phòng tắm nghi ngút hơi nước bốc lên tạo sự huyền ảo .

( trang phục Manami mặc)

Nhân lúc ở tạm chỗ này , cô tranh thủ giặt rồi phơi luôn hai bộ trước.

Cộc cộc cộc

" Đồ ăn đã có rồi Manami , nhưng mẹ của tôi muốn cô tới ăn cùng .

Không biết cô có phiền hay không?"

Perospero.

" Chờ tôi chút " cô vội vàng ra ngoài mà không mang theo vũ khí gì .

Lúc mở cửa, Perospero lại bị cô đập một cái phát cái trang phục trên người.

Một màu đen tuyền cùng những đường gợi cảm trên người cô.

" đi thôi nào " Cô cười tươi.

Cô cùng với Perospero đi thật nhanh tới phòng ăn .

Khi bước vào cô thấy Big Mom và một số người khác nữa.

Trông họ ai cũng to lớn thật và có vẻ không phải thuộc dạng vừa.

" Ma ma ma , ta đang chờ cô đây Manami .

Mau ngồi vào đi nào " big Mom mời gọi .

" Chào buổi sáng thưa tứ hoàng Big Mom " Cô mỉm cười và ngồi đối diện với bà ấy.

Perospero kéo chiếc ghế ra cho cô và đẩy lại gần bàn.

Cô ngước lên cảm ơn anh ta một cái .

" mấy đứa, đây là Shichibukai Manami .

Hiện tại là khách của gia đình ta ?!"

Big Mom .

Cô ngượng nghịu cúi nhẹ từng người.

Bọn họ cũng chào lại cô, chỉ một số là im lặng làm lơ .

Trong lúc ăn, Big Mom đã vui vẻ hỏi cô nhiều thứ như cô thích nơi này hay không?

Có ngủ ngon không?

Bình thường thì cô sẽ làm gì khi rãnh !

Cô đã có hôn phu hay chưa,.....

Hàng tá câu hỏi đặt ra cho cô từ Big Mom khiến cô rối não lên.

Nhất là khi bà ấy hỏi cô có hôn phu hay chưa, đó là điều cô còn không nghĩ tới.

" Nếu cô chưa có hôn phu thì những đứa con trai còn lại của ta luôn sẵn sàng đấy " Big Mom.

" eh.....ngài đùa quá rồi " Cô cười gượng.

" Ma ma ma , vừa gặp cô là ta đã thích rồi nên cô cứ thoải mái đi .

Sau này khi cô quay lại ta vẫn chào đón thôi , mà nếu cô bé muốn cưới con trai ta thì ta vẫn sẵn lòng đấy " Big Mom cười lớn.

Nghe bà ấy nói thế, mặt cô đỏ dần lên và không dám nhìn thẳng ai nữa.

Những người ở đây gần như liên tục tia mắt nhìn cô mãi .

Khi mọi người ăn sáng xong.

Họ liền giải tán để trở lại công việc của mình, cô cũng rút quân để tránh bị Big Mom hỏi quá nhiều.

" Phù.

Thoát rồi....sáng ra bị hỏi đến mệt nhừ cả người luôn " Cô loạng choạng bước đi trên hành lang .

Manami trở lại phòng của mình .

Cô lôi ra một xấp giấy trắng , một cây bút , thước, và cả cây sáo thủy tinh của mình .

Thời gian này cô nghĩ mình sẽ tự sáng tác ra một bài hát riêng .

Cô cầm hết mấy thứ đó và ngồi trên khung cửa sổ phòng , một chân đặt lên khung cửa, chân còn lại chạm đất.

Vì phòng của cô nằm ở mặt sau lâu đài , nên ngay lúc đó Perospero cùng một người nữa là Katakuri, con trai thứ hai trong gia đình .

" Mẹ có vẻ rất thích Manami .

Anh nghĩ chúng ta không nên gây khó dễ cho cô ấy , em nghĩ sao ?!"

Perospero.

" em không biết, cô ta là Shichibukai .

Làm sao biết được cô ta có âm mưu gì ?"

Katakuri.

" anh thấy cô ấy không có gì là mưu mô cả .

Hôm qua cô ấy đã giúp mẹ giảm sự áp lực trong người chỉ với tiếng sáo của mình đấy ,Peroin~" Perospero liếc nhìn em trai mình .

" Dù vậy nếu cô ta có hành động lạ nào, em cũng sẽ xử lí thôi " Katakuri .

Perospero cười khẽ , và rồi cả hai anh em nhìn lên cửa sổ phòng của Manami .

Họ thấy cô đang viết với khuôn mặt tươi cười, miệng thì ngâm nga gì đó .

Giờ nhẹ thổi vào làm mái tóc của Manami bay theo gió .

Một vài tờ giấy bị bay xuống.

Cô kinh ngạc đưa tay chụp lại được một hai tờ .

Số còn lại bị thổi bay xuống đất, khi nhìn xuống cô thấy Perospero và một người đàn ông to lớn có mặt trong phòng ăn khi ấy.

Perospero cầm lấy một tờ và biết ngsy cô đang sáng tác bài hát mới .

" Xin lỗi..."

Cô loay hoay chạy ra khỏi phòng .

Perospero nhìn khuôn mặt rối rít của cô mà cười nhẹ " Em thấy không!

Cô ấy nhìn ngốc đến vậy mà .

Làm sao có âm mưu gì được "

Kataruki liếc nhẹ anh mình và nhìn tới bóng dáng của thiếu nữ ấy đang chạy tới.

To be continue
 
(Đồng Nhân One Piece) Lời Thì Thầm Của Sáo
chap 45. Đảo bánh ngọt (4)


Ai đây ta 🙂))

Nếu anh này trẻ hơn trước thì chắc cũng để Manami xơi được🙂)

==========================

Manami vội vàng chạy thật nhanh .

Trông lúc đó cô có hơi lạc đường một chút nhưng cũng ra ngoài được và đi sân sau của tỏa lâu đài.

" Đây!

" Perospero nhặt hết cho cô .

" cảm ơn anh nhé Perospero " Cô tới nơi liền thở mạnh .

" không có gì .

Mà đây là bài cô đang sáng tác sao ?"

Perospero cười nhẹ .

" .... phải .

Tự nhiên tôi có hứng sáng tác nên là phải ghi lại .

Nào ngờ gặp ngay cơn gió quái ác nữa " Cô xấu hổ và cười.

Perospero với Katakuri nhìn cô mà không dám nói lúc cô ngồi trên khung cửa, cơn gió nó thổi mạnh khiến váy cô cũng bị tốc lên .

Họ đã thấy mờ ảo bên trong nó , nếu mà họ nói còn không rõ cô sẽ tức giận hay là xấu hổ đến mức không ra khỏi phòng .

"... người này là...!?"

Cô bắt đầu nhìn qua Katakuri .

" Đây là Katakuri , em trai của tôi .

Một trong ba chỉ huy bánh ngọt , Bộ trưởng bột , peroin~~" Perospero mỉm cười và giới thiệu cho cô.

Người này đúng là cao thật , hẳn là phải trên 5m chứ đùa .

Nhưng trông anh ta không có gì đáng sợ lắm " hồi nãy tôi thấy anh nhặt mấy tờ giấy giúp tôi, cảm ơn anh nha "

"... không có gì " Katakuri

" Đúng rồi Manami .

Ngày mai cô vẫn còn ở đây đúng không!?

Hay là tôi dẫn cô giới thiệu người trong gia đình của tôi cho cô !, Peroin~" Perospero .

" Vậy thì phiền anh rồi.

Thôi giờ tôi đi trở lại phòng đây " Manami cúi đầu rồi chạy đi .

Katakuri vẫn cứ nhìn cô mãi .

Perospero liếc qua và cười " Chắc là em cũng để ý cô ấy rồi đúng không Katakuri"

" Tại sao anh lại nghĩ vậy?"

Katakuri nhìn qua.

" khi nhìn vào đôi mắt màu vàng thuần khiết ấy, ai mà chả bị mê hoặc chứ.

Nếu như sự thật em thích cô ấy....thì anh với em sẽ là tình địch của nhau rồi , Peroin~" Perospero cười và rời đi.

Katakuri không ngờ anh trai mình lại thích một đứa nhóc như Manami .

Nhưng đúng là anh ta khi thấy đôi mắt ấy đã bị nó mê hoặc một lúc .

Anh ta nhìn trời một lúc và trở vào trong tòa lâu đài .

Trên hành lang ,Katakuri lại nghe thấy tiếng sáo y như lúc hôm qua khi anh ta đang ăn nhẹ trong phòng của mình.

Tiếng sáo phát ra trong phòng của Manami .

Cô vẫn ngồi trên khung cửa sổ , vừa thổi vừa cảm nhận bài hát mới của mình vô cùng nghiêm túc .

Katakuri gần như không thể rời mắt được hình ảnh ấy.

" Anh Katakuri !

" bất ngờ một cô gái đi tới, đó là cô em gái tên Brulee .

Katakuri giật mình nhìn em mình " Brulee đó hả !"

" Anh làm gì nhìn vào phòng của cô gái tên Manami đó vậy?"

" Anh nghe thấy tiếng sáo nên mới đi ngang qua xem thôi " Katakuri nói xong lập tức đi thật nhanh .

Brulee nhìn anh mình và cười " Thật là , anh ấy chẳng thay đổi chút nào "

=======

Tại phòng của Manami .

Cô trong lúc tập trung thì nghe thấy tiếng của den den mushi trong túi xách của mình .

Vậy là cô chạy tới cầm ra " Alo Manami nghe đây "

< Là tớ đây Manami , cậu dạo này sao rồi!?>

" Àh Ace đó hả .

Hiện giờ tớ đang tận hưởng kì thám hiểm.

Cậu và mọi người ở băng Râu Trắng gặp nhau chưa!?"

< Bọn này gặp nhau rồi, họ đã rất hốt hoảng khi gặp tớ nữa kìa , Hahaha nếu cậu có mặt ở đó là cười ngất luôn đấy >

" Vậy thì tốt rồi.

Lâu không thấy cậu liên lạc, làm tưởng cậu ngủ dưới biển luôn chứ "

< Cậu nói xui thật đấy, mà hiện giờ tớ đang ở Dressrosa rồi và cậu biết tớ đã gặp ai không?>

" Ai hả !?

"

< Đó là........Sabo....>

Nghe tới tên của Sabo, cô gần như đông cứng lại .

Nhưng sau đó cô giữ bình tĩnh hỏi lại lần nữa " Sabo sao !?

Cậu chắc chứ?!"

< Alo Manami , là tớ Sabo đây.

Lâu rồi không gặp, cậu vẫn khỏe chứ!?>

Thay vì giọng nói của Ace .

Cô lại nghe thấy giọng nói khác , tuy đã 12 năm trôi qua nhưng cô vẫn có thể nhận ra được cách nói lịch sự và quan tâm đó của Sabo.

Giọng cô run lên vì quá vui mừng, người bạn mà cô từng nghĩ đã không còn tồn tại " Sabo ... cậu còn sống....tốt quá....cậu còn sống "

< Ừ .

Xảy ra vài chuyện nhưng tớ đã được cứu trong lúc mất trí nhớ khá lâu.

Đến khi tớ đọc báo về việc Ace chết, tớ đã nhớ ra tất cả ngay sau đó...mà điều khiến tớ sốc hơn chính là cậu ta chưa chết đấy >

< Tên này dám trù ẻo bạn mình chết sớm thế hả !!>

< Gì chứ, chung quy cậu đã chết thật mà >

< Im đi Sabo >

< Ê này đừng có giựt den den Mushi như thế chứ!!>

Giọng của cả hai người họ cứ tranh nhau khiến cô không nhịn được và cười nhẹ " Phì...hai cậu thật là....mà các cậu làm gì ở đó thế?"

Ace < Tớ và Sabo tình cờ gặp nhau là thật đấy , mà cả hai đều nghe tin rằng tên Doflamingo của băng hải tặc Donquixote giữ trái Mera Mera No mi và mang nó thành phần thưởng trong đấu trường >

" Cái gì !?

" Manami kinh ngạc .

Sabo < Tên đó bọn này chưa rõ có mục đích gì , nhưng tớ sẽ không để trái Mera Mera lọt vào tay tên nào cả >

" Tớ hiểu cậu muốn nói gì .

Các cậu cho tớ vị trí đang đứng của cả hai đi .

Tớ sẽ đến gặp các cậu liền , tớ cũng không thích kẻ khác dùng sức mạnh của trái Mera đâu " Manami bật dậy thu dọn đồ nhanh chóng .

.

.

.

.

.

Một lúc sau cô nhanh chóng đến gặp Big Mom để nói với bà ấy.

Nhưng Big Mom khá tiếc khi cô rời đi sớm nên tặng cho cô một món quà nhỏ mà thôi.

Đó là den den mushi có hình dạng giống bà ấy.

Khi nào quay lại thì cứ gọi cho bà ấy biết trước một tiếng.

Cô mỉm cười và rời khỏi đảo bánh ngọt.

" Mẹ à , mẹ cứ thế để cô ấy đi sao ! ,Peroin~" Perospero.

" Ma ma ma , yên tâm đi con trai , con bé sẽ quay lại sớm thôi.

Với khả năng tuyệt vời của cô bé đó .

Ta chắc chắn sẽ giữ con bé lại bằng mọi giá " Big Mom .

To be continue
 
(Đồng Nhân One Piece) Lời Thì Thầm Của Sáo
chap 46. Đấu Trường


============

Manami nhanh chóng chạy ra khỏi tòa lâu đài trong sự vui vẻ của mình .

Dù cho là người lạ hay người quen thì khi nhìn thấy cô , ai cũng phải quay lại nhìn nụ cười tươi sáng ấy.

Hiện giờ cô đã chạy ra khỏi tòa lâu đài và tới biển.

Cô nhảy xuống rồi lướt đi thật nhanh bởi đôi giày của mình .

Chừng này đi tới đó chắc cũng phải mất hai hay ba ngày gì đó .

Mà cô đã quá quen và thuộc đường biển rồi .

" Chà~~~bữa nay gió mát ghê.....hoặc do mình mặc váy ngắn quá haha.....ha..."

Manami .

.

.

.

Thế rồi ba ngày sau đó .

Cô đã tới được bờ biển của Dressrosa .

Vì phía trước là những tảng đá lớn , cô phải nhảy lên mới vào được vương quốc.

" Để coi , Ace và Sabo có nói là chờ mình ở đây....ah !!"

Cô đi một mạch vào trong và ngó xung quanh , khi thấy Ace và Sabo đang ở trong một con hẻm vắng là lập tức vui lên.

Lúc này Ace với Sabo vẫn đang đứng chờ.

" Không biết cậu ta có biết chúng ta ở đây không nữa!?"

Sabo

" Manami đã gọi cho tớ khi tới nơi mà .

Hẳn là đang tìm chúng ta thôi " Ace

Ngay lập tức Manami che mắt của Ace lại " Đoán xem là ai "

" Giọng này là Manami ...."

Ace cười tự tin và xoay đầu lại .

" Xì , vậy mà tưởng cậu không biết chứ" Cô chu mỏ lên.

" Ai chứ giọng của Manami là tớ không nhầm lẫn với ai được " ACE cười tươi.

" Manami , cuối cùng thì cũng gặp được cậu rồi " Sabo nhìn qua Manami .

" Cậu đã lớn và đẹp trai hẳn ra luôn đó Sabo " Manami cười nhẹ .

Chỉ mới 12 năm thôi Sabo gần như không nhận ra nổi Manami .

Chỉ vì cô bây giờ đã trở thành một thiếu nữ trưởng thành xinh đẹp , mạnh mẽ ..

Không gian bỗng chốc xuất hiện hường phấn.

Thế là Ace phá tan ngay sau đó và đi vào chuyện quan trọng .

Tình hình là trái Mera Mera vẫn chưa rõ đang nằm ở đâu.

Cách duy nhất là phải đăng kí tham gia đấu trường và chiến thắng mà thôi.

Lúc này Manami ra ý kiến để cho cô tới gặp tên Doflamingo là xong , nhưng Ace với Sabo không cho cô làm thế.

Hắn là một con người nham hiểm và còn máu lạnh nữa.

Ngay cả gia đình của mình mà hắn còn giết được .

Nếu cô tới đó không khác gì con mồi cho hắn giết.

Thật sự mối quan hệ của các Shichibukai không được tốt đẹp lắm.

Tuy nhiên cô đã có đọc báo hôm qua rằng Law và Doflamingo đã rút khỏi Shichibukai .

Cô không ngạc nhiên gì mà chỉ thắc mắc lí do bọn họ làm thế là vì cái gì .

Trong khi bọn họ suy nghĩ .

Đột nhiên Ace mới để ý trang phục cô đang mặc.

" Này Manami .

Cậu mặc váy kiểu này nó có hơi quá không?"

Ace .

" hả !?

Tớ thấy bình thường mà !?

Sao cậu lại nói thế!"

Cô chống hông.

" Manami, rốt cuộc thì cậu đã thay đổi đến mức nào thế?

" Sabo cũng để ý.

" Hai người muốn nói gì thì nói ra hoạch tẹt đi .

Có phải ý nói tớ mặc đồ này xấu đúng không ¿ " Cô nhăn mặt.

" không phải, nó rất hợp với cậu.

Chỉ là cậu không nên mặc như thế trước mọi người " Sabo cởi áo khoác của mình ra và mặc lên cho cô.

" Gì chứ!?

Đang nóng nực mà bất tớ mặc đồ kín chắc chết quá " Manami càu nhàu lên.

" Được rồi được rồi, cậu muốn mặc sao cũng được hết " Sabo cười nhẹ và vuốt tóc cô.

" Này hai cậu, nhìn đằng kia kìa " Ace ngoắc tay .

Cô với Sabo liền nhìn qua hướng chỉ tay của Ace .

Nếu không lầm thì đó là Luffy, Zoro, Franky và Law.

Thế quái nào tên Law lại đi theo em trai cô như thế nữa.

Cô đã không muốn gặp anh ta rồi mà làm như mắc nợ nhau hay sao gặp nữa.

Mặt cô hậm hực vô cùng .

" Này Manami, làm gì mà mặt khó chịu thế?"

Ace ngước lên.

" Không có gì , chỉ là thấy cái tên đáng ghét nào đó đi ngang qua thôi.

" Manami .

" tại sao Luffy lại có mặt ở đây nhỉ ?"

Sabo.

" Không rõ .

Nhưng chắc em ấy cũng định tham gia đấu trường như chúng ta " Ace .

" .....

Sabo, Ace....hai người cứ tham gia đi .

Tớ ở trên khán đài xem được rồi " Manami suy nghĩ một lúc và mỉm cười.

Nghe cô nói vậy cũng được.

Vì họ không muốn cô phải tham gia vào chuyện nguy hiểm này .

Một Shichibukai như cô mà tham gia chẳng khác gì khiến đấu trường loạn lên .

Sabo với Ace đồng ý và đeo râu giả vào .

Họ lẻn vào đấu trường đăng kí.

Riêng cô đi bằng cửa chính để lên khán đài xem họ thi đấu.

==================

Lúc cô ngồi vào chỗ của mình .

Một ánh mắt đang theo dõi trong góc tối chợt dừng lại ở vị trí của cô .

Tại tòa lâu đài .

Khi tên Doflamingo ngồi trên ngai vàng của mình thì den den mushi kêu lên.

" Chuyện gì thế hả Pika !?"

< Thưa quốc vương, tôi vừa nhìn thấy Shichibukai Manami đang có mặt tại đấu trường >

Nhắc đến Manami , tên Doflamingo liền phản ứng " Manami !

Cô ta làm gì ở đó ?"

< Tôi chỉ thấy cô ấy đang ngồi trên khán đài để xem thi đấu thôi ạ >

" Ta hiểu rồi.

Hẳn là hôm nay sẽ thú vị lắm đây, ngươi cứ theo dõi cô ta đi " Doflamingo nói xong liền cúp máy .

Ở Shichibukai .

Hắn chưa hề để tâm lắm về Manami .

Tuy nhiên hắn nghe được mối quan hệ giữa cô và Mihawk, Law rất là tốt.

Hắn thật muốn biết cô là người như thế nào .

To be continue
 
(Đồng Nhân One Piece) Lời Thì Thầm Của Sáo
chap 47. Manami mất tích


========

Tên Pika khi nghe lệnh của Doflamingo .

Hắn đã âm thầm quân sát cô liên tục cho đến khi trận đấu bắt đầu.

Ban đầu Manami tưởng nó sẽ như kiểu đấu 1 vs 1 .

Nhưng không, nó là một nhóm người khoảng 10 người hay gì đó sẽ đấu với nhau để giành chiến thắng.

Đó là một sự hỗn độn và làm cho cô hoa cả mắt lên.

Những khán giả đsng xem cũng nhiệt tình la làng như cháy nhà vậy.

Chịu không được nên cô bịt tai mình bằng bông gòn luôn.

Trải qua mấy trận.

Cô cảm thấy thật may là Sabo với Ace không chung một nhóm .

Chứ kiểu đó còn lâu mới xong .

Điều đặc biệt hơn khi Ace tính dùng lửa để dẹp bọn họ .

Vì sợ bị người khác phát hiện nên cô lấy một cục đá phóng tới Ace một cái , kết cục làm cậu ta thua ngay vòng đầu luôn.

Cô cảm thấy mình có lỗi dễ sợ .

Tiếp sau đó là trận của Luffy .

Thằng bé lấy tên là Lucy để tham gia thi đấu .

Trông thằng bé hồn nhiên đến kì lạ.

Lát sau chỉ vì trả thù cho con bò tót kia , Luffy đã đánh một phát khiến tên khổng lồ ngất đi .

Trên đấu trường càng lúc càng dữ dội hơn .

Trông khi cô đang tập trung thì một tờ giấy trong túi xách của cô rơi ra.

Manami nhặt lên và thấy nó đang cháy xém li ti và trên tờ giấy có ghi tên Law.

Ra là giấy sinh mệnh, nhưng cô lại không nhớ mình đã có nó , đã thế còn bị cháy xém một góc .

( Au: Khi chị bị Law hành , anh ta đã bỏ vào đấy)

Chứng tỏ law đang gặp nguy hiểm.

Mặc dù cô không muốn gặp anh ta chút nào , nhưng hiện tại mạng người quan trọng hơn.

Cô đành rời khỏi đấu trường và chạy theo hướng chỉ của tờ giấy.

.

.

.

.

.

Khoảng 20 phút sau , cô chạy tới được một cây cầu bắt ngang qua một hòn đảo toàn là cây cối um tùm .

Những tiếng chém và tiếng đánh nhau khá là dữ dội ở đó .

.

.

.

.

" Ngươi vừa gọi cho ai đó hả !?

Khôn hồn thì mau đưa trái tim của Ceasar .

Đừng ngu ngốc chống cự nữa" Doflamingo.

Law khụy người xuống thở hộc hơi .

Ánh mắt mệt mỏi không nhìn lên được.

" tên đồng đội mũ rơm của mày đã rơi vào bẫy do ta đặt sẵn rồi.

Giờ hắn đang vui vẻ chiến đấu ở đấu trường đấy, đó là đấu trường sinh tử dành cho những con người hùng mạnh , kẻ thua cuộc sẽ nếm mùi địa ngục .

Tên đó sẽ không thoát khỏi số mệnh của nó đâu.

Ngươi mau rời liên minh và khôn hồn đầu hàng đi " Doflamingo cười khúc khích.

Ngay khi Law không còn đủ sức để chiến đấu nữa thì anh ta nhìn thấy thân ảnh của một thiếu nữ mái tóc dài màu trắng tuyết và đôi mắt màu vàng của hào quang chắn trước mặt, trên tay cầm một cây gậy Hải Lâu Thạch.

" Tránh xa Law ra , Doflamingo " Manami

" Oh , ra là Manamo đó sao !"

Doflamingo nhìn tới và khá ngạc nhiên kho thấy cô ấy.

"Manami !!

Sao em lại ở đây!?"

Law kinh ngạc

" Tôi tới không phải vì anh đâu , do tôi nghe tin ai đó dám mang trái ác quỷ của bạn tôi làm phần thưởng nên mới tới thôi " Manami liếc nhẹ .

" hửm !?

Thất vũ hải Manami sao ?"

Một người đàn ông lên tiếng.

Ông ta trông như không nhìn thấy gì nhưng vẫn có sức mạnh khá lớn.

" Ông là đô đốc Fujitora nhỉ !?

ông với Doflamingo hợp tác à ??"

Manami .

Trong khi đang nói chuyện gì tên quấn vải quanh người chạy tới " Ê tên kia , mau trả trái tim cho ta nhanh .....ủa!!"

Tên đó khựng lại khi thấy Manami và hắn hét toáng lên làm cô phải giật mình " Ahhhhhhhhhgh là ngươi sao !!"

" hửm !?

Ngươi đã gặp cô ta rồi à !?

Ceasar !"

Doflamingo.

Tên Ceasar xoa cằm và nói một cách thẳng thừng " Đương nhiên rồi, lúc còn ở viện nghiên cứu, tên Law đã mang cô ta vào trong và...."

" Gyaaaaaaaaaa không phải !!

Ngươi đừng nói nữa!!!"

Cô kích động lên và la làng .

" cứ nói đi Ceasar " Doflamingo tập trung lắng nghe.

"...."

Law thì vẫn im lặng

" Ngươi mà nói thì ta sẽ giết ngươi đấy!!!" mặt cô đỏ lên và chỉa gậy hải lâu thạch về phía hắn.

Tên Ceasar sợ hãi không biết làm sao .

Tên Doflamingo nói tiếp " Ngươi yên tâm, cô ta không thể đụng được ngươi đâu "

" Vậy tôi nói ...."

Ceasar .

" Không!!!"

Manami la làng tiếp.

" Cô ta bị Law mang vào trong phòng và sau đó.....hai đứa nó đã làm chuyện ấy với nhau " Ceasar thẳng thừng.

" Không phải , ta không....!!"

Manami đỏ mặt.

" Ta chắc chắn, ai cũng nghe thấy tiếng của các ngươi mà chỉ tại không muốn nói thôi " Ceasar cãi lại .

Nghe được tin này .

Nhóm hải quân dưới trướng của Fujitora há hốc mồm " HỄ~~~~~~~!!!!!"

" Ra là các ngươi nghe thấy à " Law gãi đầu và nhếch mép cười.

" GIỜ NÀY CÒN CƯỜI ĐƯỢC NỮA HẢ .

TÊN CHẾT TIỆT " Manami đỏ gắt mặt lên và nắm cổ áo của Law để mắng một trận.

"Chả phải lúc đó em cũng thích lắm sao ?"

Law cười khẽ.

Giờ đám hải quân ai cũng tự nhiên đỏ mặt khi nghĩ đến hình ảnh quyến rũ của Manami lúc đó

" ĐỪNG CÓ TƯỞNG TƯỢNG NỮA!!!"

Cô gào lên trong sự xấu hổ

Doflamingo không hiểu sao khi nghe vậy hắn trở nên khó chịu .

Hắn liền dùng năng lực của mình tạo ra mấy sợi tơ quấn quanh người của cô khi không đề phòng .

"cái gì vậy!?"

Cô ngạc nhiên.

Doflamingo vung tay kéo sợi tơ lại và bắt lấy cô.

" Thả ta ra !"

Manami vùng vẫy.

" Doflamingo, mau thả cô ấy ra " Law gằn giọng .

" nếu muốn cứu con nhỏ này thì đưa trái tim của tên Ceasar cho ta " Doflamingo

" Không được đưa cho hắn, mặt hắn nói dối trắng trợn quá chừng luôn ấy " Manami vung mạnh.

Law giờ bị đưa vào thế bí .

"À khoan đã.

Ngươi cứ tạm thời chịu một chút đi Ceasar .

Ta sẽ mang cô ta đi để hỏi một số chuyện " Doflamingo cười lên.

" Cái gì !!!!"

Ceasar và Manami kinh ngạc

Hắn mang Manami đi và để lại Law với Ceasar cho Fujitora xử lí .

To be continue
 
(Đồng Nhân One Piece) Lời Thì Thầm Của Sáo
Góc xin ý kiến


Một phút dìm hàng 🙂))

============

Nói chung trận chiến giữa Doflamingo với nhóm Mũ Rơm khá rối mắt với Au và không biết nên diễn tả sao .

Nên là au định viết H+ của Doflamingo với chị nhà rồi khiến chị ấy ngất đi cho nhanh đc hay ko ?

Được thì Au sẽ cho thêm vài tình tiết nhỏ như thuật lại lúc Sabo, Ace, Luffy gặp nhau .

Tóm tắt sơ sài khi Law với Mũ Rơm cứu Manami đến khi chị ấy tỉnh lại và chả nhớ gì sau khi bị tên Doflamingo xơi .

Vài chap sau có thể ko hay nhưng sự thật tình tiết đánh đấm hoa mắt au quá 🙂))
 
(Đồng Nhân One Piece) Lời Thì Thầm Của Sáo
chap 48. Doflamingo x Manami (H+)


Lưu ý : Nội dung chứa bạo lực trên mọi địa hình .

Những ai mong manh dễ vỡ xin hãy Click Back để bảo vệ bản thân an toàn .

Thật ra.....Au định làm H mỗi Mihawk cho vui .

Ai ngờ vướng vào sự thèm thịt của các độc giả .

Kiểu này Manami ko mang thai sau ba lần làm với ba anh chàng mới lạ đấy =3= .

Au che mặt tập ba .

Về Crocodile chắc bỏ qua vì Au cảm thấy khó gặp nhau quá 🙂) chỉ có thể nhớ nhung.

===================

Tại tòa lâu đài của Doflamingo đang cai trị .

Hắn một tay bế thốc cô trên vai và chân thì chạy lên trên không.

Khả năng đặc biệt này cô còn chưa học qua nó nữa.

Lúc hắn nhảy lên vào một cửa sổ đăng mở .

Hắn đã hất cô xuống chiếc giường king size .

" Này!

Bộ ngươi không biết nhẹ nhàng với con gái hay sao !!"

Cô tức giận nhìn qua hắn.

Tên Doflamingo đóng cửa sổ lại và leo lên giường nhìn kĩ khuôn mặt của cô .

Hắn quan sát tỉ mỉ từng đường nét trên khuôn mặt của cô và cùng với đường cong trong bộ váy ngắn màu đen quyến rũ " đẹp đấy "

" Ngươi định làm gì hả !!

Muốn giết ta hay gì ?!"

Cô xanh mặt.

Cô không sợ hắn giết mà chỉ sợ hắn cưỡng hiếp mà thôi.

( Au: Xin lỗi Manami nha.....ta chỉ làm theo ý kiến của độc giả thôi)

Thật là xui khi vũ khí hải lâu thạch của cô làm rớt lúc hắn trói cô lại rồi .

Cây sáo thì lại nằm trong túi xách và hắn đã để sang một bên khiến cô không lấy được.

Doflamingo nhìn khuôn mặt tức giận và lo sợ của cô mà cười.

Càng nhìn hắn càng thích thú và muốn làm điều gì đó xấu xa lên cô .

Ngón tay thô và to lớn của hắn nhẹ nhàng vuốt xuống từ ngực đến bụng và vùng nhạy cảm của cô .

" hưm!"

Cô rùng mình .

" Khuôn mặt của cô rất là tốt nha, cô chẳng thể nào nói dối được đúng chứ?!"

Doflamingo nhếch môi.

" Ta nói dối được không thì mặc xác ta .

Mau thả đống tơ phiền phức này nhanh " Cô bực bội cắn vào đống tơ trên tay mình .

Doflamingo nhíu mày nhìn đôi môi ấy.

Hắn kéo tay cô ra khỏi đó và nhẹ nhàng đưa ngón tay chạm vào môi của cô.

Hắn cảm nhận được nó rất mềm mại và có màu đỏ tự nhiên rất là đẹp .

" Oh , vết cắn này....là của tên Law nhỉ !?

Vậy là cô với thằng nhóc đã làm rồi ha !"

Doflamingo để ý vết cắn.

" ......

" Cô nghiến răng nhìn hắn và không trả lời.

" Im lặng nghĩa là ta nói đúng chứ gì !

Thế thì ta cũng muốn nếm thử người phụ nữ của tên đó ra sao đấy, fufufu " Doflamingo

" Ngươi......"

Manami ngạc nhiên khi hắn bóp lấy cằm của cô và hôn lên môi .

Cô không chịu được nên đã cắn hắn một cái .

Môi dưới cửa Doflamingo rách ra và chảy máu , hắn liếm nhẹ và nhìn cô " Một con mèo khó bảo thật đấy "

Doflamingo một tay xé toạc lấy chiếc váy ra .

Cô kinh ngạc vùng vẫy " Yaaaaa, biến thái "

Hắn không ngờ làn trắng hồng không tì vết này lại đẹp đến thế, khuôn mặt thì xinh xắn như bức tranh nghệ thuật cùng đôi mắt màu vàng thuần khiết.

Hắn liếm môi mình và khẽ vào bên tai của cô " Ta sẽ phá nát cô nhanh thôi Manami ...."

Tên Doflamingo dứt lời, hắn đã lập tức hôn lấy giữa ngực của cô , mặc cho cô vùng vẫy và la làng .

Hắn mút lấy bầu ngực căng tròn ấy và nghịch lấy.

" Ah....dừng lại cho ta Dofla.....mingo....."

Cô đỏ mặt, cố gắng đưa tay thoát khỏi bàn tay to lớn của hắn.

Cô cứ la làng đòi hắn thả ra mãi khiến hắn bực bội hơn nên đã dùng tơ bịt miệng cô lại .

" IM lặng đi " Doflamingo lạnh lùng mà cảnh báo .

Hắn tiếp tục công việc của mình .

Tay thô ráp của hắn chạm xuống vùng nhạy cảm và đâm một ngón tay vào bên trong huyệt động của cô .

Cô rên lên một tiếng và hắn tiếp tục thúc ngón tay vào như tìm kiếm gì đó vậy.

Bất ngờ hắn chạm trúng ngay điểm G nên cô đã rùng mình .

Hắn cười nham hiểm " Ra là ở đây "

Doflamingo tiếp tục di chuyển từ một ngón thành hai ngón đâm vào làm nới rộng chỗ đó của cô ra .

Manami muốn la lên nhưng không được.

Nước mắt của cô trào ra , những giọt nước mắt lấp lánh như viên kim cương chảy xuống gò má .

Cô đang sợ hãi hắn, những gì hắn làm chỉ để đạt được mục đích cho mình và giờ cô đang là tầm ngắm của hắn.

Vì bị kích thích quá mức nên cô đã ra .

Thứ nước màu trắng trong suốt , tên Doflamingo liếm nó và lấy ra thứ to lớn ấy.

Kích cỡ của nó còn khủng hơn cả Law và Mihawk .

Cô đen mặt , cô muốn gào lên nhưng vô dụng .

Hắn cắm cái đó của hắn vào trong .

Cô rên la trong tuyệt vọng, hắn thì vẫn cố gắng đẩy vào cho được.

" Phù....bị tên Law làm nhưng cái của cô vẫn khít nhỉ !!"

Doflamingo cười nham hiểm sau khi thành công đưa của quý vào .

Cô giờ chỉ biết đưa mắt giận dữ đang giàn giụa nước mắt nhìn hắn.

Nó rất là đau, cô không ngừng được nước mắt của mình .

" Cô muốn nói gì sao !?

Vậy thì nói đi " Doflamingo cười và thu sợi tơ ở miệng cô ra .

" ĐỒ KHỐN KIẾP.

TA SẼ KHÔNG BAO GIỜ THA THỨ CHO NGƯƠI!

DOFLAMINGO!!"

Cô gào lên đầy sự căm phẫn.

" Đúng vậy, ta rất thích khuôn mặt của cô lúc này đấy Manami" Doflamingo.

Hắn dùng một sợi tơ cột tay cô lên phía trên thành giường.

Hai tay của hắn đặt ở hai bên hông của cô và thúc vào .

Cô cắn răng chịu đựng .

Nhưng hắn lại bắt ngờ thổi vào tai của cô làm cô rên lên một tiếng.

Âm thanh như một con mèo nhỏ rất là tuyệt vời, hắn rất thích .

Khi đó cô không chịu đựng được nên đã rên lên theo nhịp của hắn.

Bất ngờ tiếng kêu của ốc sên truyền tin vang lên trong túi của cô.

Hắn lấy ra nhìn .

"ĐỪNG!!"

Cô kinh ngạc.

Nhìn biểu cảm của cô, hắn lại cười và bắt máy .

Giọng của Ace vang lên < Này Manami, bà đi đâu rồi?

Sao tự nhiên lại rời đấu trường mà không nói một tiếng thế .....

ê lên tiếng đi >

Mặt cô như không còn chút máu nào khi tên Doflamingo mở lên.

" Cô ấy đang bận rồi " Doflamingo khẽ lên tiếng.

Nghe giọng của đàn ông, Sabo và Ace kinh ngạc < Ngươi là ai !?

Sao lại có ốc truyền tin của Manami như thế?!>

" Ta là....Vua của nơi này .

Các ngươi muốn gặp cô ấy cũng không được đâu, vì cô ấy đang ở với ta làm chính sự rồi " Doflamingo.

< DOFLAMINGO !!!

TÊN KHỐN, NGƯƠI ĐÃ LÀM GÌ CÔ ẤY!?> Ace tức giận lên.

" Ngươi muốn biết!?

" Doflamingo cầm con ốc sên và thúc nhẹ một cái .

"HYAAA .....KHÔNG!!"

Cô giật mình rên bất ngờ

Âm thanh đó Ace và Sabo liền biết ngay cô đã bị hắn làm nhục nên vô cùng phẫn nộ < TÊN KHỐN KIẾP, TAO SẼ GIẾT MÀY >

" Fufufufu, vậy thì các ngươi thử tìm ra ta và cô ấy đang ở đâu xem " Doflamingo vừa nói vừa thúc mạnh hơn.

Vì đau quá nên cô không kiềm được " Ư hức...đau quá "

Tên Doflamingo tắt máy và cười " Bây giờ bọn chúng ta tiếp tục nào fufufu"

===============

Tại đấu trường.

Con ốc sên truyền tin bị tắt đi .

Không gian im lặng một lúc .

" Doflamingo!!!!!!

" Ace phẫn nộ lên.

" Này Ace, cậu đi tìm hắn trước đi .

Tôi đi lấy trái ác quỷ xong sẽ đến cùng cậu thiêu rụi hắn " mặc dù khuôn mặt của Sabo không giống với Ace nhưng chắc chắn nếu nhìn kĩ sẽ thấy sự phẫn nộ bên trong đôi mắt của Sabo .

" được, tớ chắc chắn sẽ xé xác hắn ra " Ace nổi lên ngọn lửa cử mình và đi thật ra khỏi đấu trường.

To be continue
 
(Đồng Nhân One Piece) Lời Thì Thầm Của Sáo
chap 49. Chuyện động trời


==================

Sau khi tên Doflamingo tắt máy đi.

Hắn tiếp tục công việc làm chuyện đó với cô .

Vì không chịu được nữa khi hắn ra hai ba lần và cô đã ngất đi ngay sau đó.

.

.

.

.

.

( Au: ta nói ta sẽ tua mà , chiến đấu rối vl)

" Manami.....Manami...."

Một giọng nói của ai đó vang lên trong đầu .

Giọng nói với vẻ lo lắng cùng hơi ấm kì lạ trên cơ thể của cô cảm nhận được.

Manami cố gắng mở đôi mắt nặng trĩu của mình lên và nhìn xung quanh .

" May quá , cậu tỉnh rồi " Sabo cười nhẹ, trên khuôn mặt vẫn hiện một chút sự lo lắng.

".....

Sa....bo.....là cậu đó sao....."

Cô mệt mỏi nhưng vẫn cố gắng lên tiếng.

" Là tớ đây, thấy không!?"

Sabo cầm tay cô đặt lên khuôn mặt của cậu ta .

Cô có thể nghe, có thể chạm, có thể nhìn thấy Sabo nghĩa là cô không có mơ , cô mỉm cười nhìn cậu ấy " Đúng là cậu rồi....nhưng chuyện gì vừa xảy ra với tớ thế?"

Sabo ngập ngừng một lúc "......."

Cô liếc nhìn cơ thể của mình .

Những vết hôn và cơn đau nhức bên dưới hông liên tục xuất hiện.

Hiện tại cơ thể của cô chỉ được một tấm chăn che lại mà thôi.

Giờ cô mới nhớ ra mình đã bị Doflamingo cưỡng hiếp "Tên Doflamingo....Hắn....."

Giọng cô có chút khẽ run lên, Sabo nghĩ cô sẽ bị sốc và gây ám ảnh qua chuyện này , rất có thể tinh thần của cô cũng sẽ tụt dốc đi hoàn toàn .

"RGAAAAAA TÊN HỒNG HẠC CHẾT TIỆT, TA SẼ BIẾN NGƯƠI THÀNH CON HẠC QUAY GIÒN !!!"

Nào ngờ cô bừng lên cơn phẫn nộ và gào lên.

Sabo giật mình khi thấy Manami tự nhiên gào lên .

Cậu ta phì cười " cậu tới bây giờ vẫn ổn là tớ vui rồi "

" Mà chúng ta đang ở đâu thế Sabo ?

Trái Mera Mera sao rồi?"

Manami

.

" Chúng ta đang ở ngôi nhà cách xa thành phố .

Những người khác đang chuẩn bị tới đây nên cậu yên tâm đi .

Vừa nảy cái cậu Law kia cũng kêu tớ trả cây gậy cho cậu này , về trái Mera tớ đã ăn rồi " Sabo cầm gậy Hải Lâu Thạch ra ( Có đeo bao tay nên không ảnh hưởng)

" Còn túi xách ?"

Manami .

"Ở đây luôn.

Chỉ là quần áo thì tớ không có để cho cậu mặc rồi " Sabo ngượng nghịu nhìn cô .

" ..Vậy thì tốt.

Toàn đồ quan trọng của tớ trong đó " Cô thở phào ..."

Mà làm sao cậu có thể cầm được gậy Hải Lâu Thạch của tớ vậy?"

" ý cậu là sao ?"

Sabo .

" Chỉ chủ nhân của nó mới cầm được, làm sao cậu có thể?"

Cô khá ngạc nhiên.

" ... không biết, tớ chỉ cầm nó lên vậy thôi " Sabo .

" kì vậy ta ??

Ngay cả Law cũng cầm được!?

" Manami khoanh tay nghiêng đầu suy nghĩ.

Sabo cười nhẹ và trong lúc chờ đợi người khác .

Cậu ta đã kể lại quá trình mà họ gặp Luffy .

Thằng bé khi thấy Sabo đã ngớ mặt ra , nhưng khi Sabo nhắc lại chén rượu thề thì thằng bé đã nhớ hết, hai mắt lòi, miệng há rộng ôm lấy đầu của cậu ta thật chặt mà khóc .

Còn về Ace khi Sabo nói với Luffy rằng là Ace còn sống.

Thằng bé đã sốc tập hai .

Lúc chiến đấu với Doflamingo giải cứu cô thì Luffy xuất hiện cùng Ace chiến đấu, thằng bé vừa mừng vừa khóc trong khi chiến đấu nữa chứ.

" Vậy mọi chuyện thế nào rồi?"

Manami

" Xong hết rồi thì phải .

Do tớ thấy cậu thỏa thân trên giường nên đã lập tức lấy mền quấn lại rồi đưa tới đây trước họ .

" Sabo xấu hổ.

" oh , vậy là cậu đã thấy hết rồi chứ gì!?

" Manami hí mắt nhìn.

"Đâu phải tại tớ đâu chứ !!!"

Sabo đỏ mặt.

Manami bật cười "được rồi, tớ biết cậu là người chính trực mà"

".... tớ không có như cậu nghĩ " Sabo thì thầm.

Cô không nghe rõ những gì Sabo nói lắm, nhưng chí ít cô vẫn an toàn thoát khỏi tên Doflamingo.

Đột nhiên cô cảm thấy buồn nôn bất chợt " ưm...ọe..."

"Cậu sao vậy Manami !!!"

Sabo hốt hoảng khi thấy cô che miệng và phát ra tiếng nôn ọe.

" Tớ không sao , chỉ là tự nhiên khó chịu thôi " Manami cười nhẹ .

Đúng lúc Law và vài người khác trở về tới.

Luffy với Ace bị kiệt sức với toàn thân đầy vết thương nên đã ngất đi .

Còn lại thì vẫn tỉnh táo .

" Manami sao rồi?"

Law lên tiếng hỏi

" Cậu là bác sĩ đúng không!?

Vậy kiểm tra cô ấy giúp tôi .

Đột nhiên cô ấy khó chịu trong người và còn buồn nôn nữa" Sabo .

"....

Khó chịu .... buồn nôn.....tôi hỏi cô một chút nhé Manami " Robin .

" Được..."

Manami .

" Bình thường cô hay ăn gì ?"

Robin hỏi.

" Sao lại hỏi chuyện đó chứ??"

Zoro chấm hỏi.

" Bình thường thì tôi ăn nhiều thứ, có lúc ăn đồ ngọt....nhưng sau đó lại thích ăn chua hơn" Manami chớp mắt.

" có hơi tế nhị một chút , mong cô tha thứ cho câu hỏi của tôi.

Ngoài Doflamingo ra thì cô đã làm chuyện đó với ai nữa không!?"

Robin.

Nghe câu hỏi này xong mặt ai cũng đơ ra .

Nhưng Manami lại rất bình tĩnh mà nói " Mihawk và Law"

Một tiếng sét ngang tai cả bọn tập một.

" Tôi hiểu rồi, vậy là cô đã mang thai đấy Manami " Robin suy đoán .

Tiếng sét ngang tai tập hai .

" CÁI GÌ !!!!!!!"

Cô và mọi người kinh ngạc lên hết.

" Khoan đã , những điều đó cũng chưa chắc là sự thật, lỡ như cậu ta chỉ bị bệnh thông thường thì sao !?"

Sabo cố gắng phản bác.

" Cô ấy bị buồn nôn, thích ăn chua nữa thì cũng đủ biết rồi đấy.

Nếu không tin thì chúng ta để bác sĩ nào đó kiểm tra là được " Robin liếc qua Law.

Anh ta giật mình khi thấy ánh mắt của họ dồn về anh .."

Tôi biết rồi "

Law lại gần Manami và từ từ kiểm tra.

Sau một lúc anh ta mỉm cười và nói " Đúng là em ấy có thai rồi "

" Tên bác sĩ thối , ngươi cảm thấy vui lắm hả !!"

Sabo tức giận đánh Law một cái .

" thì sao chứ!

Em ấy mang thai con của tôi thì phải vui mừng chứ sao !"

Law lâu vết máu trên khóe môi.

Sabo nghiến răng xách cổ áo Law lên.

Tất cả nháo nhào can ngăn hai người bọn họ.

Trong khi đó Manami gần như bị mất hồn trước cả họ .

Chỉ không bao lâu mà cô đã mang thai , điều này quá sốc với một người như cô.

" Ta yêu em ấy, ta đương nhiên sẽ chịu trách nhiệm cho việc này " Law nghiêm túc nói.

" Trách nhiệm của ngươi là khiến Manami thành ra như vậy sao !

Ta sẽ giết ngươi vì dám làm tổn thương cô ấy!!"

Sabo đưa tay lên và tỏa ra ngọn lửa.

" Sabo....thả anh ta ra đi " Manami lên tiếng .

Bọn họ im lặng nhìn về phía cô.

Đôi mắt thuần khiết cùng nụ cười xinh đẹp nhất hiện rõ ra .

" Nếu tớ mang thai thì tớ sẽ nuôi đứa trẻ này và không cần ai phải chịu trách nhiệm cả " Manami.

" Manami....."

Sabo thả Law ra.

" dù sao tớ cũng đang muốn nghỉ ngơi dài hạn.

Chắc là sau khi sinh xong tớ sẽ trở về làng và sống yên bình ở đó với chị gái và con của mình " Cô cười gượng.

" Không, cậu sẽ không phải một mình đâu.

Vì tớ sẽ chăm sóc cho cậu và đứa trẻ này " Sabo đặt tay lên vai Manami.

" Manami .

Dù đứa trẻ đó là con của anh hoặc tên Mihawk đi nữa thì anh vẫn sẽ chăm sóc cả hai thật tốt, anh hứa đấy " Law.

" Ngươi tránh xa cô ấy ra đi tên bác sĩ thối " Sabo liếc nhìn.

" Gì chứ tên tóc vàng xoăn kia .

Đó là con của ta đấy " law liếc lại.

Hai ngọn lửa bùng cháy nóng nguyên căn nhà.

Robin với người khác cảm thấy không ổn lắm.

Về Manami thì cô cũng đang bó tay với bọn họ luôn.

Để tiện cho việc chăm sóc , Sabo sẽ đưa Manami đến trụ sở của quân cách mạng tịnh dưỡng.

Vì Law là hải tặc và sẽ có thể gặp nguy hiểm cho cô với đứa bé trong bụng .

Law không phản đối việc này, chỉ cần cô với đứa bé khỏe mạnh là đủ rồi.

========= to be continue

Au : Có nên cho Sabo thịt chị nhà lun không ta ?

Kiểu ôn nhu ấy....

Vì cái thai cũng chỉ mới 1,2 tuần gì thôi.

Khi khỏe lại chị ấy sẽ đi tiếp tục nữa và au phải làm màn thịt giữa Manami với Perospero, Katakuri theo yêu cầu.

Au đang tưởng tượng ra một quân đoàn mạnh mẽ của Manami sau mấy chục năm tới.

Những đứa con mang sức mạnh bá đạo với mức truy nã không kém .

Một con thuyền của nữ hoàng thống trị biển đảo Manami và những đứa con của mình.

Au có vẻ làm lố quá phải ko !?

Nếu lố thì au sẽ ko ghi cái kết đó
 
(Đồng Nhân One Piece) Lời Thì Thầm Của Sáo
chap 50. Tiểu Corazon


===============

Vì là tổng tham mưu cách mạng nên Sabo đang bị CP.0 truy lùng .

Cậu ta phải trở về trụ sở sớm , ngoài ra còn mang theo cả Manami .

Ace ở lại cùng Luffy để cho hai anh em tình thâm này nói chuyện cảm động một chút .

" Này tên tóc vàng , ngươi nhớ chăm sóc tốt cho vợ và con của ta đấy " Law chống hông nhìn Sabo.

" Ngươi đừng có hở tí là gọi cô ấy là vợ ngươi như thế.

Cũng chưa chắc đứa trẻ là con của ngươi đâu tên bác sĩ thối " Sabo cau có lại .

" hai người thôi đi.

Ở đây có bà trẻ đang mang thai đấy nhé " Manami hắc tuyến.

" Trông cô vẫn bình tĩnh thật đó Manami , nếu là tôi thì đã sốc và không như thế rồi " Robin cười mỉm .

" haha.........."

Cô cười một cách bâng quơ.

" Được rồi Manami , cậu hãy nắm chặt tớ nhé " Sabo nhìn cô và ôn nhu.

" Ừm..."

Cô mỉm cười và ôm chặt lấy Sabo .

Sabo leo lên cơn quạ đen và bay đi thật nhanh khỏi hòn đảo Dressrosa .

Lần đầu tiên nhìn thấy phong cảnh bằng việc bay trên không nên cô có phần phấn khích, biển trong xanh và lấp lánh cùng những chú mòng biển bây lượn " Đẹp quá....."

Sabo nhìn thấy Manami vui vẻ nên lòng của cậu cũng vui lây.

.

.

.

.

Sau mấy tiếng bay trên bầu trời .

Vì quá buồn ngủ nên cô đã nhắm mắt một lúc rồi say giấc ngay sau đó .

Sabo chỉ nhẹ nhàng bồng cô đi vào trong căn cứ.

Lúc đó những thành viên của quân cách mạng tự nhiên kinh ngạc khi thấy Sabo mang một phụ nữ chỉ quấn xung quanh là cái chăn đi vào phòng rồi đặt cô gái lên giường của mình.

" Này Sabo , cậu đã đi đâu mà bọn này tìm ở Dressrosa mãi không thấy thế!?.......ehhhhhhhh" Koala đi vào khi thấy Sabo, nhưng rồi ngạc nhiên.

Sabo đưa tay ra dấu im lặng và rồi ra ngoài giải thích cho tất cả nghe .

" Cái gì !

Cậu làm cho cô ấy có thai luôn sao !!!!"

Koala ngạc nhiên nữa.

" Không phải !

Ý tôi là Manami đang mang thai con của người ta và vì là bạn bè thuở nhỏ mới mang cô ấy về chăm sóc " Sabo.

" Này Sabo.

Bạn cậu là một Shichibukai luôn sao !?, nghe đâu cô ấy ghê gớm lắm đó " Hack lên tiếng.

" Dù vậy cô ấy cũng là người quan trọng của tôi .

Vả lại cô ấy thật ra không đáng sợ như mọi người đồn đại đâu " Sabo mỉm cười.

" Người quan trọng, vậy nghĩa là cậu yêu cô ấy " Koala mỉm cười.

Sabo nghe thế liền xấu hổ .

Nhìn sơ qua cũng biết cậu ta nghĩ gì rồi.

Koala và Hack nhún vai rồi kéo Sabo đi tới phòng làm việc nói chuyện một chút với Monkey.

D .

Dragon.

====

Nửa tiếng sau đó , Manami tỉnh lại .

Cô thấy mình nằm trên trường nên nghĩ rằng cô với Sabo đã tới nơi.

Nhưng cô không thấy Sabo đâu " Cậu ấy đi làm việc rồi hả ta !?"

" Không biết khi nào con của Law ra đời đây!!!?"

Một giọng nói trong phòng vang lên.

" Ai biết được có phải con của tên đó hay không chứ!......

Mà ai đang nói thế!?"

Manami .

Cô dáo dác nhìn xung quanh căn phòng và bất ngờ khi thấy một người đàn ông cao chắc khoảng 2m gì đó có áo choàng lông đen và vẽ khuôn mặt khá kì cục nữa , trên đầu có vòng sáng và hai cánh thiên thần nhỏ sau lưng đang ngồi bên cạnh chân giường của cô vẫy tay chào

"Chào cô bé " anh ta há miệng ra cười.

" ..... anh....là ai vậy!?"

Cô đơ mặt ra .

" Oh, cô không sợ kho thấy tôi à !?

Mà khoan , cô thấy và nghe tôi nói gì sao !?"

" Tất nhiên rồi.

Nhìn anh tôi biết ngay không phải con người rồi.

Nhưng anh là ai vậy?"

Manami nghiêng đầu.

" tôi là Corazon .

Em trai của Doflamingo .

Nhưng cũng là quá khứ rồi "

" Vừa nãy tôi nghe anh nói tên của Law, bộ anh có quan hệ gì với tên đó à ?"

Cô nghiêng đầu.

Corazon cười tươi và kể lại hết quá khứ mà anh ta biết cho cô nghe .

Thật sự cô đã xúc động khi biết quá khứ của Law và sự hi sinh cao cả của Corazon .

Vì thương Law nên anh ta không lên thiên đàng , chỉ muốn bên cạnh Law, chăm sóc Law mà thôi.

Đáng tiếc không một ai nhìn thấy được anh ta cả .

Cho đến khi biết cô có con của Law.

Anh ta lập tức đi theo để có thể bảo vệ đứa trẻ .

" Chuyện của anh cảm động thật đó .

Nhưng mà anh cũng chả khác gì một kẻ bám đuôi đâu!"

Cô hắc tuyến.

".....Xin lỗi " Corazon nghe thế liền tụt xuống dốc.

".......

Này Corazon .

Anh có muốn trở lại thành người không?"

Cô mỉm cười.

" làm sao được chứ!?

Trừ phi có phép lạ xảy ra thôi " Corazon quay đầu nhìn cô.

Cô lấy ra quyển vở ghi lại ma thuật hồi sinh .

Nhưng cô vẫn chưa sửa được lỗi sai của nó, nên trước khi làm cô muốn biết anh ta chấp nhận hay không?kể cả khi trở thành một đứa trẻ .

Corazon nghe thế cũng vui mừng và chấp nhận.

Miễn là anh ấy được gặp lại Law một lần nữa.

Thế là Manami kiếm một cái cây phấn trong túi ra rồi vẽ dưới sàn vòng ma thuật.

Corazon đứng vào .

Cô thì đọc thần chú lên.

Vòng hào quang sáng cả căn phòng .

.

.

.

.

Sabo lúc này vừa giao lại nhiệm vụ cho Dragon xong liền trở về xem tình hình của cô .

Anh ta nhìn thấy một ánh sáng phát ra phía dưới khe cửa nên tưởng cô xảy ra chuyện gì.

"MANAMI !!!"

Sabo hốt hoảng chạy vào.

Lát sau Sabo tròn mắt khi thấy Manami ngồi trên giường và bồng một đứa trẻ có mái tóc vàng .

" Cậu xong việc rồi hả Sabo " Manami mỉm cười.

" ....

Manami .....Cậu sinh rồi hả !!!"

Sabo đơ ra.

" bộ tôi là quái thai chắc, đây không phải...."

Cô đổ mồ hôi hột.

Sabo lại gần nhìn đứa trẻ có mái tóc vàng hơi xoăn ấy và nắm chặt tay cô " Manami , tớ sẽ chịu trách nhiệm với cậu "

Mặt cô tối sầm lại " ĐÃ BẢO LÀ KHÔNG PHẢI !!!"

To be continue
 
(Đồng Nhân One Piece) Lời Thì Thầm Của Sáo
chap 51. chuyện của Sabo và Manami


Bị Sabo hiểu lầm trầm trọng .

Manami đã hậm hực và giải thích rõ ràng đứa trẻ này không phải là con của cô .

Khi ấy Sabo hỏi cô " Thế đứa trẻ này là ai ?!"

Cô thở dài và giải thích " người này cũng giống như Ace.

Tớ đã giúp anh ta hồi sinh trong phiên bản lỗi mà thôi."

" Chào , tôi là Corazon " Anh ta mỉm cười.

" À ra là thế.....vậy tại sao cậu lại ôm anh ta làm gì !?"

Sabo mỉm cười.

" Tại tớ không ngờ ánh ấy lúc nhỏ lại đáng yêu quá chừng nên tớ muốn ôm một chút ấy mà " Cô vừa nói vừa ôm chặt hơn .

Mặt Sabo cười tươi và xách Corazon lên " Oh vậy thì tớ có thể mượn anh ta để nói chuyện một chút được chứ!!"

" Hả ??"

Corazon bị xách tòng teng khỏi phòng ngay sau đó .

Cô ngớ ra và không hiểu Sabo tại sao lại có bản mặt kì cục đó nữa.

Giờ không có cái gì để ôm rồi hơi chán .

Cô nhìn cơ thể của mình một lúc và quyết định đi tắm .

Về Corazon thì bị Sabo đem tới chỗ phòng khách và tra hỏi nhiều thứ.

Lúc đó Hack và Koala đi vào .

Vừa thấy Corazon là Koala chạy tới ôm lấy do quá đáng yêu.

" Khoan đã nào , đứa trẻ này từ đâu ra vậy?"

Hack lên tiếng

" Đúng nhỉ ....đứa trẻ này..."

Koala chợt nhận ra và nhìn Corazon .

Cô ấy với Hack bắt đầu nhìn Corazon với Sabo rồi kinh ngạc "SABO !!

CẬU CÓ CON VỚI MANAMI SAO !!!"

" KHÔNG PHẢI !!!"

Sabo phản bác lập tức.

Để biết rõ thêm, Sabo để cho Corazon giải thích một chút cho hai người đó .

Cả hai gật đầu hiểu ra và cũng bất ngờ cái ma thuật ghê gớm này.

" Vì đứa trẻ trong bụng của cô ấy có thể là của Law nên tôi muốn bảo vệ bằng được " Corazon mỉm cười.

" Law, là bác sĩ tử thần đó sao !?

Cô ấy và tên đó ....."

Koala ngạc nhiên.

" Cũng chưa rõ có phải của hắn hay không.

Mà này koala, người mang thai thường ăn gì mới tốt vậy!?"

Sabo .

" Giờ cậu chẳng khác gì một người chồng cả đấy Sabo " Koala cười nhẹ.

" Gì chứ!?..."

Sabo xấu hổ .

" Vậy ra cậu cũng thích cô ấy sao !!"

Corazon mỉm cười.

".... thì có một chút...."

Sabo đưa tay che khuôn mặt xấu hổ của mình.

" hahaha xem Sabo của chúng ta đáng yêu chưa kìa " Hack cười lớn.

"Đừng có chọc tôi nữa Hack!!"

Sabo quát lên.

Koala ngừng cười và hướng dẫn cho Sabo trong việc chăm sóc một người có thai .

Ngay sau đó cậu ta lập tức làm theo và trở về phòng , Corazon được Koala với Hack chăm sóc .

Lúc vào phòng .

Sabo không thấy Manami đâu cả , nhưng khi đó cô vừa mới tắm xong và bước ra với chiếc khăn quấn quanh người cùng mái tóc màu trắng đang ướt của mình .

" Gì vậy Sabo?

Corazon đâu?"

Cô ngơ ngạc nhìn lên.

Sabo tữ nhiên đỏ mặt và nhắm mắt lại " Xin lỗi, tớ không biết cậu đang tắm!!

"

" Không sao .

Nhưng cậu có quần áo nào không ?

" Manami .

" À.....để tớ đi hỏi Koala " Sabo nhắm mắt chạy ra .

Một lát sau Sabo quay lại với quần áo của Koala .

Vừa vào phòng trở lại là cảuta đã thấy Manami đang mặc áo sơ mi của mình và ngồi chéo chân trên giường , tay cầm lược đang chải lại tóc .

Cậu ta nuốt nước bọt " Đồ của cậu này Manami"

" ah cảm ơn cậu nhé , xin lỗi đã lấy áo cậu mặc tạm nhé " Cô vui vẻ cầm lấy .

" Không sao.

Thật ra...Nó hợp với cậu lắm " Sabo ngượng ngùng .

Cô nghe vậy cũng tự nhiên ngượng đi " Vậy....vậy sao..... cảm ơn cậu nhé "

Sabo xoay người lại trong khi Manami thay đổi đồ khác .

Nhưng đáng tiếc là áo quần áo của Koala có hơi nhỏ nên đã bị chật đi , cô đành mặc lại áo sơ mi của Sabo luôn.

" cất công cậu lang vào mà chẳng mặc vừa, xin lỗi cậu nhé " Manami gãi đầu.

" Không sao .

Là do tớ tự nguyện đi mượn mà.....

" Sabo cười nhẹ .

Sabo đặt áo của Koala lên ghế và đứng nhìn Manami đang chải tóc .

Nhưng sau đó cô lại nhờ Sabo chài giúp mình đằng sau .

Cậu ta tất nhiên không từ chối rồi và ngồi lên giường chài giúp cô.

Vừa chài cho Manami , Sabo lại nhớ về quá khứ lúc nhỏ khi cô là một đứa trẻ hoang dã và mạnh mẽ , lúc đó Sabo cảm giác Manami là một người tuyệt vời và cậu cũng có phần để ý cô ấy.

Sau nhiều năm gặp lại nhau .

Sabo không ngờ cô đã trưởng thành và xinh đẹp hơn trước.

Mái tóc dài mềm mượt và trắng như tuyết, cơ thể cô tỏa ra mùi thơm sau khi tắm, cổ áo sơ mi mà cô đang mặc nới rộng có thể nhìn rõ chiếc cổ xinh xắn ấy.

Sabo khựng lại và nuốt nước bọt .

Thấy Sabo dừng lại nên Manami xoay nhẹ ra sau " Sao vậy?"

Ánh mắt và khuôn mặt kiều diễm của cô nhìn tới cậu ta .

Mặt Sabo đỏ lên và cậu lùi lại " Không.....tại cậu trông quyến rũ quá....nên tớ...."

" ....

Ái chà , tớ quên mất Sabo của chúng ta đã lớn rồi " Manami cười khúc khích.

" Cậu thôi đi Manami " Sabo ngượng ngùng.

" Sabo mắc cỡ kìa .Nhìn cậu dễ thương ghê hahahaha " Manami cười lớn và đưa tay xoa đầu cậu ta một cái.

" Đã bảo thôi đi " Sabo đẩy tay cô ra.

Cô vẫn tiếp tục xoa đầu và cười Sabo .

Còn cậu ta thì cố gắng cản lại .

Cả hai cứ thế đến khi hai bên xô đẩy rồi ngã xuống.

Bốn mắt chậm nhau và cả hai gần như đỏ cả mặt.

Sabo rối rít lên " Xin lỗi, tớ không cố ý "

Manami liếc nhìn chỗ khác nhưng rồi để ý tới những vết sẹo lớn trên vai trái của Sabo , cô đưa tay chạm vào " những vết sẹo này..."

" nó cũng là quá khứ rồi...."

Sabo hạ mi xuống .

Cô nghĩ Sabo đang nhớ lại quá khứ không tốt của mình .

Vậy là cô ôm lấy cậu ta mà an ủi " Không sao , mọi chuyện qua rồi.

"

Hơi ấm của Manami truyền vào cơ thể của cậu ta .

Lòng ngực cậu như nóng ran lên " Manami này....Tớ có thể...."

" Hửm ??"

Manami buông Sabo ra và nhìn cậu ta.

"..... thôi không có gì .... lát nữa Koala sẽ đưa đồ ăn tối đến, cậu nhớ ăn và đi ngủ sớm cho khỏe " Sabo ngồi dậy rồi ra khỏi phòng nhanh chóng .

To be continue
 
(Đồng Nhân One Piece) Lời Thì Thầm Của Sáo
chap 52. (không tựa )


Đã qua hai ngày nghỉ ngơi tại căn cứ của quân cách mạng.

Manami đã được làm quen với mọi người trong đây rất nhiều, nhất là cha của Luffy .

Ông ấy không ngờ nhìn ngầu vậy mà Luffy có hơi trái ngược thật.

Cô tự hỏi gen di truyền ngáo đó của Luffy là từ ai nữa.

" Manami ơi, xem cái này đi này " Corazon với thân hình thấp bé chạy lon ton tới chỗ cô.

Trên tay cầm một tờ báo.

Cô cầm lấy và nhìn theo hướng tay Corazon chỉ vào .

Thật bất ngờ khi hệ thống Shichibukai đã bị xóa bỏ hoàn toàn sau vụ ở Dressrosa.

" Ôi trời , vậy là phải trở lại ngày tháng bị lùng sục khắp nơi rồi " Cô đưa tay đặt lên môi và cười.

" Chuyện này có thể gây ảnh hưởng không tốt cho đứa trẻ trong bụng của Manami rồi.

" Corazon ngước lên nhìn cô.

" Không sao đâu, tôi cũng biết chuyện này sẽ tới mà " Cô gấp tờ báo lại rồi đặt lên bàn .

Một lúc sau Koala vui vẻ đi vào mang đồ ăn nhẹ tới cho cả ba .

Trong thời gian đó , Koala đã bất ngờ trong việc hệ thống Shichibukai bị xóa bỏ .

Giờ thì Manami trở thành nhà thám hiểm bị truy nã y như hải tặc mà thôi.

Koala đã đề nghị cô nên ở đây cho một thời gian cho an toàn .

Nhưng lòng ham muốn thám hiểm và tự do của cô không thể bỏ được, cô định ngày mai sẽ rời khỏi đây để tiếp tục lên đường cùng với Corazon .

Koala đã bảo cô suy nghĩ cho tình trạng hiện giờ.

Ấy vậy mà cô vẫn nói sẽ ổn thôi và không cần ai lo lắng cả.

Cô ấy bó tay với Manami luôn.

Khi ăn xế và nói chuyện xong .

Manami cùng Corazon trở lại phòng ngủ .

" Nè Corazon .

Anh nói trước kia mình là người của hải quân, chắc hẳn anh nhớ mọi người lắm đúng không?"

Manami .

" .... cũng có , nhưng với cơ thể này thì họ chắc không nhận ra tôi đâu, với lại Manami không còn là Shichibukai nữa, rất dễ bị bắt khi tới đó " Corazon .

" cũng đúng.... thôi đành chịu vậy " Manami thở dài và ngồi xuống giường.

Thế rồi cái cửa phòng bật mở ra mạnh bạo .

Sabo bước tới chỗ của cô " Cậu tính ngày mai đi thật sao !?"

" Koala nói cho cậu đầu tiên luôn đó hả mà nhận tin tức nhanh thế !!"

Cô mỉm cười.

" haizzz, nghe này Manami .

Hiện giờ bên ngoài đang lùng sục để truy bắt cậu đấy.

Nếu bị họ bắt gặp thì cả cậu lần đứa bé trong bụng cũng sống không tốt đâu " Sabo nắm chặt hai vai của cô .

" tớ chắc chắn sẽ ổn .

Cậu không nên xem tớ là phụ nữ yếu đuối như thế " Manami nhìn cậu ta mà cười.

Sabo chỉ biết thở dài khi nghe cô nói thế.

Cậu ta rời phòng để cho Manami nghỉ ngơi, còn cậu thì qua phòng khách nằm trên ghế sofa để suy nghĩ .

Koala và Hack cũng đang ở đó và thấy mặt Sabo không được vui lắm.

Họ biết cậu ta đang buồn và lo cho Manami .

" Nếu thích người ta thì nói đại ra đi Sabo à " Koala .

" Đúng đấy Sabo .

Tôi nghĩ Manami sẽ hiểu tình cảm mà cậu dành cho cô ấy mà " Hack .

Sabo đưa bản mặt buồn chán của mình nhìn họ và quay lưng lại .

Họ khẽ cười và nói tiếp.

" Nếu cậu không đi hỏi thì để bọn này đi dùm cho ha !?"

Koala cười tươi.

Ngay tức thì Sabo bật dậy " Không được.........!!!"

" Vậy cậu muốn sao ?không lẽ để cô ấy sinh thêm vài đứa cho tên bác sĩ tử thần kia mới nói hay gì !?"

Koala chống hông.

" Sao tự nhiên bà lại quan tâm chuyện này của tôi vậy chứ?"

Sabo .

" Vì Sabo của chúng ta quá dễ đoán làm chi .

Giờ sao ?

Một là cậu đi , hai là để bọn này " Hack .

" Thôi được rồi....tôi đi hỏi là xong chứ gì..."

Sabo xấu hổ và bật dậy

Cậu ta đi thẳng một mạch trở lại phòng để nói chuyện với Manami .

Lúc này cô đang chép nhạc nên khi nghe tiếng gõ cửa là liền lên tiếng " Vào đi "

Sabo bước vào và nhìn xung quanh " Corazon đâu rồi?"

" Anh ta ra ngoài luyện tập cùng những người kia rồi.

Mà cậu có chuyện gì nữa hả ?"

Manami ngước lên.

Nhìn khuôn mặt của Manami , cậu ta đã ngượng chín mặt, hai tay nắm chặt và cố nói ra " Manamo này.....Cậu....có thích ai không?"

" thích hả ?!!

Hừm......tớ thích cậu và Ace nè, Luffy nữa nè và nhiều người khác nữa " Cô mỉm cười ngây thơ.

" Không phải ,.....ý tớ là.....cậu có yêu ai không ấy...kiểu tình yêu nam nữ ấy " Sabo ngập ngừng.

Mặt cô đơ ra và suy nghĩ " về cái đó thì không....mà cậu với Ace khá giống nhau thật, tự nhiên hỏi tớ cái đó "

" Hả?

Bộ Ace lúc đó nói gì với cậu sao ?"

Sabo tròn mắt.

===== hồi tưởng lại khi còn ở đảo phù thủy vào 1 năm trước ======

Thời gian khi cô đang nằm trên giường đọc sách .

" Này Manami , cậu có yêu ai không!?

Tình yêu nam nữ ấy " Ace trèo lên giường bên cạnh hỏi cô.

" Không có .

Cậu hỏi làm gì vậy?"

" tất nhiên là tớ từng nói mình yêu cậu rồi còn gì , bộ không nhớ sao !?"

ACE

" hồi nào ta !??

Hahaha tớ quên rồi " Manamo cười gãi đầu.

Ace như bị một cú sốc , nhưng sau đó cậu ta lại ngồi dậy và hôn cô bất ngờ.

" tớ yêu cậu, đồ ngốc " Ace ngượng lên và nói lớn.

"...... ehhhhhhhhhh~~~" Cô đơ ra một lúc và kinh ngạc .

Ace chưa dừng ở đó .

Cậu ta còn hôn xuống vai của cô .

Manami kinh ngạc đẩy ra " khoan đã , cậu làm cái gì thế!!"

" tất nhiên đánh dấu chủ quyền cậu là của tớ rồi .

Tớ còn muốn làm hơn thế nữa đấy " Ace mạnh miệng lên tiếng.

" đây không phải lúc thích hợp đâu.....Cậu ráng chờ thêm mấy năm nữa đi " Manami xấu hổ

Vì Ace đang trong dạng một đứa trẻ 14-15 tuổi nên là nếu làm việc đó chẳng khác gì cô đang ấu dâm trẻ vị thành niên đâu.

Mà Ace nghe thế còn tưởng cô chấp nhận .

"Được, đợi tới lúc đó tớ sẽ biến cậu thành của mình " Ace mỉm cười.

===================

" Chuyện là thế đó " Manami mỉm cười.

Sabo há hốc mồm khi biết Ace lại mạnh bạo đến thế.

" mà này Manami , cậu thật sự chờ tới lúc đó để Ace làm với mình thật sao !?"

Sabo bất ngờ nghiêm túc trở lại.

" ....

Tớ không rõ nữa.....điều đó...."

Manami giờ nhớ lại tự nhiên có chút ngượng thật.

Đột nhiên Sabo đưa tay xoay đầu cô lại và hôn lên môi .

Cô tròn mắt nhìn cậu ta đưa lưỡi mình vào trong khoang miệng của mình và sau đó đẩy cô xuống giường.

" ha~~~....

Sabo !

Cậu làm gì vậy?!"

Cô ngạc nhiên, mặt thì đỏ lên .

Cậu ta nới lỏng cổ áo của mình và nhìn thẳng vào cô " Manami , tớ cũng muốn..........."

To be continue

Au: ko có H+ đâu nên khỏi mong chờ nha mọi người🙂))
 
(Đồng Nhân One Piece) Lời Thì Thầm Của Sáo
chap 53. ( không tựa)


Ko có H+ Hay gì đâu nên khỏi chờ nhé mọi người🙂) .

Chỉ có yếu tố nhẽ nhàng thôi

========================

Sabo đột nhiên lại thốt lên những câu nói đó .

Dù nó chỉ là một nửa nhưng cô cũng hiểu những đoạn sau rồi.

Giống như Ace từng nói với cô vậy.

Cô đâu ngờ ngay cả Sabo cũng muốn làm điều đó với mình .

Mặt cậu ta có phần ái ngại so với Ace , trông cậu ta vừa dễ thương vừa toát lên sự quyến rũ nữa.

" Này Sabo .

Đừng nói là con sói trong cậu đang gào hú lên nhé " Manami .

" ... bộ cậu bị đứt dây xấu hổ luôn rồi hả mà nói hoạch tẹt ra thế " Sabo đỏ mặt.

" Tại Sabo của chúng ta dễ đoán quá mà .

Ahaha " Manami che miệng cười đùa .

Cô cứ cười mãi khiến Sabo tự nhiên thấy mình như đang làm trò hề vậy.

Giờ muốn làm với Manami lúc này cũng khó quá mức với cậu, mỗi lần nhìn vào Cô là Sabo chỉ muốn ôm vào lòng chứ không nỡ * ăn thịt * .

Cậu ta dụi mặt xuống vai của Manami và thở dài "haizzz , có phải cậu xem cái chuyện này là trò chơi đúng không vậy!!?"

" Trò chơi gì chứ đồ ngốc!!"

Manami .

" Tớ yêu cậu .

Mỗi khi thấy cậu là tớ lại không thể ngừng tưởng tượng được khi ở cùng cậu....

" Sabo hai tay ôm lấy Manami trên giường.

Cô liếc nhẹ nhìn qua vành tai đang đỏ lên của Sabo " Này Sabo.. ..."

Sabo ngước đầu lên nhìn Manami .

" Cậu...có phải là một tên biến thái không? !"

Manami mỉm cười.

Mặt Sabo có chút ửng đỏ và cậu ta nhìn ra chỗ khác " Vậy phải làm sao đây ....nếu tớ là một tên biến thái !!"

< Phụt !

Cậu ta đáng yêu quá > Manami đưa hai tay che khuôn mặt đỏ của mình và nói trong lòng .

Đúng là cô không thích bị người khác ép buộc mình và sẽ khó chịu lên.

Nhưng mỗi khi cô nghĩ tới việc Ace hay là Sabo làm chuyện đó với mình thì lại không thấy khó chịu gì cả .

Cô tự hỏi phải chăng do mình quá quen thuộc với hai cậu ấy nên mới như vậy!?

Cô kéo cậu ta xuống và hôn lên môi một cái.

" Ma....Manami..!!"

Sabo đơ ra nhìn Manami.

Cô liếc mắt nhìn chỗ khác, mặt ngại ngùng lên tiếng " Nếu là Ace hoặc Sabo thì tớ nghĩ sẽ ổn thôi ......"

Manami trở nên dễ thương bất thường, lòng ngực Sabo như có ai đó đánh vào tạo nên âm thanh vui sướng "vậy thì....."

Với sự cho phép của Manami , cậu ta nhẹ nhàng hôn lên môi của cô .

Bàn tay cậu ta không chịu được mà cởi quần áo của cô ra .

Cơ thể và hơi thở của cả hai gần như hòa làm một trong căn phòng ánh sáng mập mờ ấy.

Sabo vô trở nên ôn nhu vô cùng và rất nhẹ nhàng với cô .

( ko có H+ đâu)

.

.

.

.

.

.

Hai tiếng sau .

Cả hai nằm trên giường , Sabo ôm cô và hôn nhẹ vào trán .

" Này Sabo , cậu đã để ý tớ từ lúc nào thế?"

Manami vừa nói vừa úp mặt mình vào ngực cậu ta.

" Tớ để ý cậu ngay khi còn nhỏ rồi.

Khoảng thời gian đó tớ đã bắt đầu thích cậu khi nào không hay biết.

Cái ngày mà cậu bị ông của Luffy bắt đi, tớ đã rất sốc và đau vô cùng .

Nhưng bây giờ được nhìn thấy và chạm vào cậu đã đủ khiến tớ hạnh phúc rồi " Sabo mỉm cười.

" vẫn thích tớ kể cả khi tớ đã làm và mang thai con người khác sao !!?

" Manami ngước mặt lên .

Sabo khẽ cười " Đương nhiên rồi.

Vì Manami vẫn là Manami mà tớ yêu thôi "

Mặt cô đỏ lên và lấy cái chăn che đi khuôn mặt mình " ....

đồ ngốc "

Giờ cả căn phòng toàn sự ân ái .

Koala với Hack tuy không nghe rõ gì bên trong nhưng họ nghĩ bản thân đừng làm phiền là tốt nhất.

Trời sập tối sau một ngày rèn luyện mệt mỏi xong .

Corazon trở lại phòng , anh ta thấy Sabo và Manami đang nằm ngủ trên giường với nhau .

Corazon mỉm cười đi vào phòng tắm rửa thật nhanh .

Anh ta lát sau ra ngoài leo lên giường và nằm giữa hai người họ và nắm tay cả hai để lên bụng mình " ngủ ngon nhé Manami, Sabo!"

.

.

.

.

.

.

.

.

..

.

...

.

Ngày hôm sau .

Vào buổi sáng đẹp trời, cô và Corazon bắt đầu thu dọn đồ đạc lại để xuất phát lên đường.

" Xong chưa anh Corazon !?"

Manami .

" Xong rồi " Corazon chạy tới.

Bất ngờ anh ta té ngửa đưa chân lên trời.

Có thể nói không có vật cản dưới chân nào cũng khiến anh ta té ngửa dễ dàng .

" Làm phiền cậu phải chở tớ ra biển một chuyến rồi " Manami nhìn Sabo .

" Đâu có, hộ tống người yêu là trách nhiệm của tớ mà " Sabo mỉm cười, đưa tay đón lấy cô.

Manami bế Corazon lên và leo vào lưng của con quạ mà bay đi .

Chỉ vì chiếc giày đi trên mặt nước của cô đã bị mất nên cô đành phải đi thuyền do Dragon tặng cho một cái .

Khi tới biển và thấy con tàu .

Sabo đặt cô với Corazon xuống " giấy sinh mệnh của cậu, tớ đã giữ rồi.

Khi nào gặp nguy hiểm , tớ sẽ đến bảo vệ cậu "

" Tớ biết rồi , hẹn gặp lần sau nha Sabo" Cô kéo cái cà vạt kiểu khăn gấp của Sabo lại gần và hôn lên má của cậu một cái .

Sabo lại đỏ mặt lên khiến cô phải bật cười vì sự đáng yêu ấy.

Sau đó cả hai tạm biệt nhau và cô đưa tàu ra khơi.

" Nè Manami , chúng ta sẽ đi đâu đây!?"

Corazon .

" tới đảo Totto Land .

Tôi đã thông báo cho Big Mom trước rằng mình sẽ tới đó rồi " Cô mỉm cười.

" Tứ Hoàng .... em quen luôn cả tứ hoàng sao !!?"

Corazon ngạc nhiên.

" Trùng hợp thôi.

Mà tôi nghĩ anh sẽ thích khi tới đó đấy " Manami xoa đầu Corazon .

To be continue
 
(Đồng Nhân One Piece) Lời Thì Thầm Của Sáo
chap 54. trở lại đảo bánh ngọt


Cạn lời🙂)

Ehem.

Vì đã lỡ hứa dại khờ với một người làm H+ của Perospero và Katakuri .

Thật sự Au cũng đã phải suy nghĩ cách để cho hai anh này làm được chuyện đó với Manami .

Ta khổ quá mà

Cũng ko có gì lạ nếu so sánh bà Big Mom lại có một đứa con là tộc người tí hon 🙂)

Thôi vô truyện ~~~~~

==============

Trong chuyến hành trình tiếp theo trở lại đảo Totto Land .

Cô đã có thông báo trước cho Big Mom về việc bản thân sẽ đến chơi và thổi một bài hát do cô sáng tác ra cho bà ấy nghe thử .

Big Mom đã cười vui vẻ và nói rằng sẽ nhờ người tới đón cô vào trong .

Sau hai ngày lênh đênh trên biển.

Cô và Corazon đã nhìn thấy đảo Totto Land .

Con tàu cập bến sát mặt đất.

Cô và Corazon leo xuống .

Manami đã nhìn ngó xung quanh để xem người tới đón mình là ai .

" Manami !

" Một cô gái cao lớn với mái tóc tím dài cùng cái mũi dài như phù thủy đi tới.

" Ah Brulle " Cô vui vẻ vẫy tay chào .

Ra người đón cô là con gái thứ 10 của Big Mom tên Brulle .

Thoạt nhìn trông cô ấy rất đáng sợ như phù thủy thật, nhưng khi cô tiếp xúc một lần với cô ấy thì mới biết Brulle rất tốt và cũng rất là yêu thương anh trai mình .

" ....

Manami !

Cô có con hả ?!!

" Brulle nhìn xuống Corazon.

"Không phải , đây là....cháu của nuôi của mình .

Tên nó là Corazon !

Chào cô Brulle đi con " Cô cười gượng và đưa mắt ra hiệu với Corazon.

Corazon hiểu và mỉm cười " Con là Corazon , con chào cô ạ "

" ôi trời ơi , một đứa trẻ thật là đáng yêu làm sao !!"

Brulle mắt long lanh ôm lấy Corazon mà nựng lấy.

( Hẳn là từ "nựng" sẽ có vài người đọc nhầm thành " nứng" cho xem hahaha)

Corazon đen mặt chịu trận.

Cô thấy cũng tội cho anh ta mà cũng đâu còn cách nào khác .

" dì Manami , bế con ah " Corazon dang hai tay về phía cô, mắt thì long lanh .

Cô hắc tuyến và bế lấy anh ta .

" Thằng bé hình như thích cô lắm nhỉ Manami !"

Brulle

" Ahahaha thằng bé nó chưa quen để người khác ôm mình thôi " Manami cười gượng.

" Thôi chúng ta đi nào " Brulle mỉm cười.

Cô vừa đi vừa thì thầm với Corazon " Anh làm quái gì vậy hả !?"

" Xin lỗi , tại cô ta ôm ghì lấy anh muốn nghẹt thở nên anh phải dùng cách này " Corazon đen mặt.

Cô thở dài và bế anh ta đến khi đi vào trong tòa lâu đài .

Lúc đó vài người bắt đầu để mắt cô và đứa trẻ trên tay .

" Thưa mẹ , Manami tới rồi " Brulle mở cửa phòng ra.

" Ma ma ma , mau cho cô ấy vào nào " Big Mom hớn hở.

Manami đi vào " Chào tứ hoàng Big Mom , xin lỗi vì tôi đến hơi trễ "

"Không sao , cô đến chơi là ta vui rồi.

Nhưng mà này Manami, đứa trẻ đó là ai vậy?"

Big Mom liếc nhìn.

Ánh mắt ủa bà ta rừng rợn đến mức Corazon phải run người và nắm chặt tay áo của cô.

" Đây là cháu nuôi của tôi thôi ạ " Cô mỉm cười.

" vậy sao , thế mà ta còn tưởng thằng nhóc đó là con của cô chứ !"

Big Mom mỉm cười

" Tôi chưa có đứa con lớn đến mức này đâu ạ " Cô giựt khóe môi.

" phải rồi, ta bài hát mà cô muốn ta nghe là bài nào thế!?mau thổi cho ta nghe đi " Big Mom.

" Vâng , như ngài muốn " Cô đặt Corazon xuống và lấy cây sáo ra .

Bài hát mà cô sáng tác tựa là " Wonderland " .

Tiếng sáo có phần tươi hơn và nhịp nhàng trong trẻo làm tâm hồn của Big Mom và vài đứa trẻ trong phòng cũng muốn nhảy nhót theo .

Phần biểu diễn kết thúc .

Big Mom vỗ tay khen ngợi bài hát mới của cô , ngoài ra những đứa trẻ cũng tức là con của Big Mom đòi cô thổi thêm vài bài nữa.

Nhưng Big Mom biết cô đi đường cũng chắc mệt rồi nên để cho Brulle dẫn cô về phòng .

Vẫn là phòng khách lúc trước cô ở chơi, nhưng nó được trang trí lại và trông thoải mái hơn trước.

" à đúng rồi.

Nãy giờ tôi không thấy anh Perospero đâu vậy Brulle ?

Anh ta bạn việc hả ?"

Manami .

" Không có, anh ta đã cùng anh Katakuri đi làm nhiệm vụ trở về ngày hôm qua .

Nhưng mà vì một số sai lầm nên anh Perospero bị thương và đang nằm nghỉ trong phòng của mình rồi " Brulle.

" Tại sao anh ta bị thương vậy?"

Cô ngạc nhiên.

" Thì lúc đó anh ta nghe tin cô sẽ đến chơi, thế là không chờ được mà đã ráng làm cho xong nhiệm vụ trong rừng phía bên kia .

Kết cục tên đột nhập đó đã lợi dụng sơ hở tấn công anh ấy, anh Katakuri vì thấy thế liền ra đỡ đòn dùm và cũng bị dính chưởng luôn " Brulle.

" Cả hai bị thương luôn sao !!?"

Manami bất ngờ.

" Chỉ mỗi anh Perospero thôi, còn anh Katakuri......"

Brulle cười một cách khó nói.

Cô ấy thay vì giải thích vòng vo thì đã đưa cô cùng Corazon đi gặp Perospero.

Brulle đi tới gõ vài cái trên cửa rồi đi vào " Anh Perospero, em tới thăm anh này"

" Oh , ra là em đó hả Brulle, peroin~" Perospero ngồi trên giường với vết thương được băng bó khắp cơ thể.

" Có người nữa cũng đến thăm anh đấy " Brulle cười nhẹ.

" Ai nữa?-peroin~" Perospero nhướng một bên chân mày .

Manami nhẹ nhàng ló đầu vào .

Perospero tròn mắt nhìn không rời .

"..... ai đây Brulle??"

Cô nhìn người ngồi trên giường mà nghiêng đầu.

" Như tôi đã nói rồi đó Manami .

Đây là anh Perospero!"

Brulle .

" Chào mừng cô trở lại Manami , Peroin~~" Perospero

Hai mắt cô tròn vo lên và kinh ngạc "Ehhhhhhhhh"

To be continue
 
(Đồng Nhân One Piece) Lời Thì Thầm Của Sáo
chap 55. trở lại đảo bánh (2)


==================

" Khoan đã !

Anh là Perospero thật sao !?

Chuỷengi xảy ra với cơ thể anh vậy?"

Manami bất ngờ .

" kẻ đột nhập mà anh Perospero với anh Katakuri đối đồi lúc đó là một nhà bác học ở phía đông .

Hắn đến hòn đảo để lấy trộm một số nguyên liệu cho việc nghiên cứu của hắn .

Chính vì sơ suất nên anh Perospero bị tên bác học đó thảy vào một lọ thuốc.

Thay vì chất ăn mòn thì hắn nhầm với thuốc hóa trẻ " Brulle thuật lại .

" hiện tại hắn và đồng bọn đang được giam giữ rồi.

Chỉ tiếc rằng hắn không có thuốc giải mà thôi , peroin~" Perospero nắm chặt lòng bàn tay.

" Mà Brulle vừa nói cả Katakuri cũng dính chưởng nghĩa là..."

Manami hắc tuyến.

" Cô nghĩ đúng rồi đó .

Hiện tại anh ta đang tra khảo bọn chúng " Brulle .

Cô không ngờ lại có lọ thuốc thần kì như vậy.

Bảo sao lại thấy Perospero trẻ măng ra .

Nếu quan sát kĩ thì Perospero lúc trẻ cũng không đến nổi tệ .

Lông mi dài và đẹp cùng đôi mắt sắc sảo đó nữa, có khác gì một cô gái đâu chứ.

Cô nhìn mà cũng ghen tỵ quá chừng.

Perospero mỉm cười nhìn đến Manami .

Nhưng sau đó anh ta để ý tới đứa trẻ đang đứng cạnh cô ấy.

Corazon chợt giật mình khi thấy Perospero đang nhìn mình .

Anh nắm tà váy của Manami để cầu cứu một chút

" Đứa trẻ này là ai vậy!?"

Perospero liếc xuống.

" ah là cháu nuôi của tôi , tên thằng bé là Corazon " Cô mỉm cười và bồng anh ta lên.

" Chào chú ạ " Corazon cười gượng và vẫy tay chào nhẹ như một đứa con nít.

" Đứa bé đáng yêu đấy.

Cho nhóc này , Peroin~~" Perospero đưa tay tạo ra một cây kẹo mút .

Corazon đen mặt và thì thầm với Manami " ăn có chết không!?"

" Ổn mà, giờ anh không diễn tròn vai là tiêu " Manami thì thầm lại và đặt anh ta xuống.

Corazon tiến lại gần và bất chợt lại tế ngửa, chổng chân lên trời nữa.

Manami đổ cả mồ hôi hột luôn, vì trước kia anh ta đã luôn té như thế rồi, cho dù có vật cản hay không.

" lúc nào cũng té mãi, haizzz" Cô đi tới đỡ Corazon lên.

" Haha....Cảm ơn chú ạ " Corazon cười ngây ngốc và cầm lấy cây kẹo.

" Thằng bé đáng yêu quá " Brulle ôm mặt và nói .

Corazon run người rồi núp sau Manami .

" Manami đi đường cũng mệt rồi, em nên đưa cô ấy về phòng nghỉ ngơi đi Brulle , Peroin~" Perospero nhìn qua em gái mình .

Brulle gật đầu và đưa cô trở về phòng để nghỉ ngơi.

Sau năm phút , Katakuri đi vào và đứng gần giường của Perospero.

" Cô ấy tới rồi hả !?"

Katakuri .

" Đúng vậy.

Và mang theo một đứa bé nữa,peroin~"

" Đứa bé !?

Cô ấy có con sao ?"

Katakuri nhướng một bên chân mày lại.

Perospero lắc đầu và nói chỉ là cháu nuôi của cô.

Tuy vậy anh ta vẫn cảm thấy không được đúng lắm khi tiếp xúc với đứa trẻ đó .

Một cảm giác khó chịu xen lẫn sự nghi hoặc .

.

.

.

.

" Cô nghỉ ngơi đi nhé, tới giờ sẽ có người mang đồ ăn tới cho cô" Brulle .

" ừm, cảm ơn cô nhé Brulle " Manami cười nhẹ .

Cánh cửa đóng lại .

Cô thở phào nhẹ nhõm và ngồi trên giường một cách thoải mái .

Corazon vì lo cho đứa bé trong bụng của Manami nên đã cố cân nhắc rất nhiều.

" Mà này Manami , anh có cảm giác Big Mom đang suy tính điều gì đó thì phải " Corazon nghi ngờ.

" Đúng là bà ấy khó đoán lắm qua nét mặt .... thôi ngủ một chút đã " Cô ngã xuống giường và ngủ ngay sau đó.

Corazon tự hỏi cô là heo đầu thai hay sao mà ngủ nhanh như chớp vậy.

Anh ta đắp mền lại cho cô và ra ngoài đi dạo một vòng quanh thử.

Lúc này khi Corazon lon ton chạy ngay tới phòng của Big Mom thì anh ta nghe tiếng ồn ào qua khe cửa đang mở đó.

Vì tò mò nên anh ta đã liếc nhìn vào trong nghe lén.

" Con bé Manami hiện tại đã không còn là người của Shichibukai nữa.Qua những thông tin mà ta đã thu thập được , băng hải tặc chúng ta rất cần sức mạnh của con bé để giúp ta trở thành người đứng đầu thế giới " Big Mom cười.

" vậy thì việc đầu tiên chúng ta nên làm gì đây thưa mẹ ?"

" Ta biết mất khá nhiều thời gian nhưng ít ra có thể biến con bé thành người trong băng .

Ta phải nhờ con rồi Pudding của ta " Big Mom nhìn xuống người con có mái tóc màu nâu hạt dẻ và sở hữu ba con mắt .

" Con sẽ không làm mẹ thất vọng đâu ạ " Pudding cười lên.

Corazon kinh ngạc khi biết kế hoạch của Big Mom .

Nhưng không may thay anh bị một người nào đó đánh ngất đi trước khi báo lại cho Manami .

" Mẹ , thằng bé này hình như đã nghe thấy hết cuộc trò chuyện của chúng ta rồi " một cô gái có chiếc cổ cao và mang nón có cái vành to rộng đi vào .

" là thằng nhóc của con bé đó !

Hẳn là nó định đi báo lại cho cô ta biết đây mà " Pudding cười khẽ.

Trước khi bị phát hiện, Pudding định sẽ dùng năng lực của mình để rút kí ức của Corazon ra .

Nhưng khi ấy ngoài kí ức lúc anh ta đi cùng với Manami trên thuyền thì lại chẳng còn gì cả .

Một đứa trẻ bí ẩn không có kí ức nào đặc biệt.

Cô gái có cái cổ cao tên Amande đề nghị nên giết thì hơn, tuy nhiên Brulle phản đối vì điều này có thể khiến Manami kích động.

Vậy là thay vì giết Corazon .

Họ tạm giữ anh ta trong một căn phòng riêng biệt để chờ khi hoàn tất xóa kí ức của Manami thì mới thả ra.

To be continue

Quác !

Lười quá đi ~~~~
 
(Đồng Nhân One Piece) Lời Thì Thầm Của Sáo
chap 56. chiếc rương kí ức


Corazon bản nữ xinh xẻo thật🙂)

================

Một lúc bàn chuyện, Amande đã đưa Corazon vào trong một căn phòng có bốn góc tường .

.

.

.

Mấy tiếng sau đó .

Vì không thấy Corazon đâu nên Manami đã tự động đi tìm anh ta quanh lâu đài.

Cô sợ anh ta bị đi lạc rồi có khi té vào chỗ nào đó không chừng.

Cô cũng đã hỏi vài người xung quanh nhưng họ không thấy đứa trẻ đó .

" Brulle , cô có thấy Corazon đâu không?"

Manami chạy lại với vẻ mặt lo lắng.

" Thằng bé đang ở cùng với đám đứa em của tôi rồi.

Giờ đang bên phòng khách chơi thôi " Brulle mỉm cười.

" Vậy sao......"

Manami có hơi nghi hoặc một chút.

Brulle bảo dẫn cô đến chỗ của Corazon.

Vì tin là thật nên cô đi theo luôn.

Khi đến một căn phòng khách .

Cô dáo dác nhìn quanh " Bọn nhỏ ở đâu vậy Brulle!?"

Brulle khóa cửa lại.

Cô giật mình nhìn cô ta .

" Xin lỗi Manami !"

Brulle .

" cái gì !"

Cô kinh ngạc.

Ngay lập tức cô bị đánh bất tỉnh , hình ảnh cuối cùng cô thấy là Katakuri và một cô gái có mái tóc màu hạt dẻ ba mắt.

Katakuri bế cô lên ghế Sofa " Việc còn lại của em đấy Pudding "

" Cứ giao cho em " Pudding đưa tay thọc vào trong đầu của Manami và lôi ra hàng loạt kí ức.

Nhờ năng lực của Puđing nên họ có thể thấy những gì mà Manami đã trải qua và gặp được ai .

Nhưng chỉ sau đó khi Pudding gần đến đoạn căn cứ của quân cách mạng thì cảm giác như bị giựt điện vậy.

Cuộn phim kí ức bỗng chốc tỏa những tia điện và bôi đen toàn bộ cuộn phim .

" Chuyện gì vậy, á !!"

Pudding buông ra ngay khi bị giựt bởi tia điện.

Manami trong vô thức gào lên như bị đau đớn.

Katakuri và Brulle kinh ngạc chạy lại định nắm chặt cô lại , nào ngờ cô vô thức kích hoạt Haki bá vương của mình .

Một luồng sáng vàng tỏa ra khiến những người trong phạm vì có tinh thần yếu kém đều gục xuống bất thường.

Pudding, Brulle và Katakuri đồng loạt bị đẩy văng ra hết.

Ít phút sau cô ngừng lại và bất tỉnh lần nữa.

" Chuyện gì thế này !!"

Smoothie , một trong đứa con gái của Big Mom tình cờ nhìn thấy ánh sáng bên trong căn phòng bị khóa .

Cô ta đã đạp gãy cánh cửa để vào xem .

Xung quanh gần như bị hư hại.

Pudding, Brulle và Katakuri thì nằm dưới đất.

" người đâu, mau lại đây "Smoothie hốt hoảng gọi người rồi giúp.

.

.

.

.

.

Trong tiềm thức của Manami lúc này .

Xung quanh cô là một màu đen ư tối cùng những kí ức bị mờ nhạt đi .

Cô đưa tay khẽ chạm vào thì bất ngờ dòng kí ức đó bay vào trong một chiếc rương nhỏ và khóa lại hoàn toàn .

Cô ráng cạy ra mà vẫn không được .

Manami gần như không nhớ gì hết ngoài kí ức kiếp trước của mình .

Thế rồi một ánh sáng từ phía trên rọi xuống, cô đưa tay như muốn đón lấy nó vậy.

Lúc tỉnh lại , cô phát hiện mình đang nằm trên giường , xung quanh mà một mùi hương ngọt ngào như bánh dâu.

" Mình đang ở đâu đây?!"

Cô liếc nhìn xung quanh .

Lần cuối cô nhớ là khi mình bị cái dịch bệnh Corona hành cho chết mà thôi.

Cô tặc lưỡi và gãi đầu, đột nhiên thấy tóc của cô có màu trắng.

Mặt cô tái lại và chạy nhanh vào nhà tắm .

Một thiếu nữ có mái tóc màu trắng xóa và đôi đồng tử vàng thuần khiết hiện ra " ĐÂY LÀ AI VẬY!!!?"

Cô đen mặt khi biết mình bị xuyên vào một cô gái nào đó .

Nhưng đáng chú ý là cô không hề có kí ức của người con gái này .

" Manami !!

Em đâu rồi Manami ?"

Một giọng nói của ai đó vang trong phòng .

Cái Manami mà người đó nói hẳn là tên của chủ nhân thân xác này.

Cô ló đầu bước ra nhìn cái người có lần da tái nhợt và nhìn như phù thủy .

" May quá , ra là em ở đây."

Brulle mỉm cười và thở phào.

"... xin lỗi....Cô là ai vậy?"

Manami mặt khó nói nhìn cô ta.

" ....

Manami ...em thật sự quên hết rồi sao ?"

Brulle tròn mắt.

" à thật ra tôi chả nhớ gì hết " Manami cười gượng gạo

Brulle cười nhẹ " không sao đâu, tôi sẽ kể lại hết cho em nghe"

Manami nhìn người này khá thân thiện so với vẻ ngoài của mình.

Cô liền ngồi cùng với Brulle để nghe cô ấy thuật lại mọi chuyện.

Nhưng Manami đâu biết tất cả đều là lời bịa đặt được sắp xếp bởi gia đình Charlotte đâu chứ.

Sau khi nghe Brulle nói cô có phần thấy kì lạ mà chẳng thể giải thích được.

Brulle nắm tay dẫn cô đi gặp từng người trong gia đình .

========

Tại phòng ngục của tòa lâu đài Totto Land .

Corazon sau khi tỉnh lại đã thấy mình bị nhốt trong căn phòng có bốn góc tường.

Anh ta đã đi tới cánh cửa và đập mạnh " này, có ai không!?

Mau thả ta ra "

" im lặng đi nhóc con .

Ngươi chưa bị ta giết là may lắm rồi " Amande nhìn vào qua khe nhỏ của cánh cửa.

" các ngươi tại sao lại nhốt tôi!!

Các người đã làm gì Manami rồi!!?"

Corazon .

" Nhóc yên tâm đi , cô ta vẫn rất tốt và cũng sắp trở thành người của Charlotte bọn ta rồi.

Ít hôm nữa ta sẽ thả nhóc trở lại với biển thôi " Amande hí mắt và cười.

" Đáng ghét, mau thả ta ra !!

" Corazon đập mạnh

Cánh cửa không xi nhê chút nào.

Amande thì đã rời đi khi nói xong câu đó.

Corazon vì quá bất lực do không bảo vệ được Manami .

Nếu như anh lúc đó cảnh giác hơn thì đã không bị như thế này .

To be continue
 
(Đồng Nhân One Piece) Lời Thì Thầm Của Sáo
chap 57. ( Không tựa)


Haizzzzzzzz

===================

Kề từ lúc cô được Brulle dẫn đi làm quen lại với tất cả mọi người trong tòa lâu đài bánh ngọt này.

Hầu như ai cũng yêu thích cô và một số thì lại ghét , điển hình như là đứa con gái tên Flampe .

Flampe ngay lúc nào cũng đưa ánh mắt chán ghét nhìn cô không ngừng nếu cô ở cạnh Katakuri .

Có thể nói cô ta là đội trưởng của Fan hâm mộ Katakuri và là đội trưởng Mật Ngọt, quản lí đảo Rokumitsu tại Totto Land .

Cô ta mới 15 tuổi thôi và có khuôn mặt khá xinh .

Tuy nhiên điều đó không đáng để cô bận tâm.

Lúc mà cô gặp mẹ , cũng tức là Big Mom để nói chuyện thì cô bất chợt bị ốm nghén ngay trước mặt bà ấy.

Bà ta cho gọi một bác sĩ tới kiểm tra và thông báo rằng cô đang mang thai.

Cô cùng với Big Mom đã rất sốc khi nghe điều đó, cha của đứa trẻ là ai cô còn không biết nữa mà.

Thế nhưng Big Mom vẫn chấp nhận điều đó và bảo cô tịnh dưỡng trong thời gian mang thai đó .

Gần như các anh chị em trong tòa lâu đài ai cũng biết, một số người cứ xì xầm bàn tán nhau về cô không ngừng.

Khuôn mặt của cô lạnh nhạt hơn và không để tâm những gì họ nói .

Cô sẽ nuôi đứa bé trong bụng thật tốt bằng mọi giá .

Trôi qua ba ngày .

Cô đã thích nghi được với nơi này một chút .

( Trang phục chị nhà mặc)

Hiện tại cô đang ở trong thư viện và ngồi trên một cái ghế Sofa để đọc sách .

" Manami .

Anh vừa thu thập thêm một cuốn khá hay này, hẳn là em sẽ thích nó đấy " Mont-D'or ( con trai thứ 19) đi tới, trên tay cầm một cuốn sách

" ...ừm, cảm ơn anh " cô quay đầu nhìn lại và cầm lấy .

Manami bây giờ gần như không còn giống trước kia nữa, cô ít cười và ít nói hơn trước.

Bởi lẽ cô chỉ có kí ức của kiếp trước mà thôi.

Cô vẫn chưa thể thích nghi được mọi chuyện.

Đôi khi cô cũng cảm thấy mình vừa quên mất điều gì đó mà mỗi lần nghĩ là đầu lại nhói lên .

Cách tốt nhất ngừng suy nghĩ là đọc sách mà thôi.

" Anh biết em sẽ ở đây mà , Peroin~" Perospero.

" Anh vừa đi tuần tra về đó hả ?"

Cô gấp sách lại và nhìn anh ta .

" Ừ .

Anh cũng đi dạo một vòng và mua cho em cây kẹp này nè ,Peroin~" Anh ta đưa một cây kẹp hình những viên kẹo đủ màu cho cô.

Cô cười nhẹ " Cảm ơn anh nhé "

Perospero vén tóc và kẹp lên cho cô .

Không những thế anh ta còn khẽ nhìn khuôn mặt mĩ miều , làn da trắng hồng cùng mái tóc dài màu trắng tuyết ấy.

Anh ta nhẹ nhàng hôn lên mái tóc mềm mượt ấy.

Manami chỉ biết đưa mắt nhìn anh ta làm thế với mình mà thôi.

" giờ anh đi đây , Peroin~" Perospero cười lên và rời đi.

Cô thì vẫn tập trung ngồi lại độc sách .

Suốt hai tiếng đồng hồ , cô ngừng lại và vươn vai mình lên để dãn gân cốt.

Ngồi đọc sách lâu như vậy làm cơ thể cũng muốn mỏi cả người ra.

Mắt cô đảo qua một chút bên dưới sàn , cô phát hiện một cái vòng tay như chuỗi hạt màu xanh lá .

Cô nhặt lên nhìn thì mới biết đó là của anh Perospero.

Cô nghĩ anh ta đã làm rơi mà không biết.

Vậy là cô đi thật nhanh để tìm anh ta trả lại .

Cô cũng đã hỏi vài người quanh đây và họ không ai thấy Perospero đâu.

Lại một cảm giác quen thuộc hiện ra.

Hình như cô đã từng hỏi bọn họ về ai đó .

Đầu cô lại nhức lên.

"Bực quá....tại sao mình không thể nhớ được gì hết vậy nè " Cô dựa vào góc tường , một tay ôm đầu và thầm trách .

Đúng lúc Perospero xuất hiện.

Anh ta nhìn thấy cô đang dựa vào tường và ngồi dưới đất.

" Manami !!

Em làm sao thế!!?"

Perospero chạy tới.

Cô nhìn qua anh ta và cười nhẹ " Em không sao , chỉ là choáng một chút thôi.

"

Perospero thở dài " Em đang có thai , nên hẳn là nó gây ảnh hưởng.

Để anh đưa em về phòng , Peroin~"

Anh ta bế cô lên nhẹ nhàng và đi một mạch tới phòng của cô.

Manami được lên chiếc giường của mình .

Lát sau cô đưa ta cái vòng trả cho Perospero " Vừa nãy em thấy nó ở trong thư viện, em nghĩ nó là của anh "

Perospero đưa tay cầm lấy và đeo lại " Anh đang kiếm nó nãy giờ , cảm ơn em nhé , Peroin~~"

" Mà nè anh Perospero .

Em có thể hỏi anh một chút không!?"

Cô ngước mặt lên nhìn anh ta.

" Được chứ, em muốn hỏi gì ?"

Perospero ngồi xuống cạnh giường của cô.

" Mẹ nói em là con của bà ấy, nhưng em lại thấy xa lạ vô cùng .

Rốt cuộc thì trước kia em là ai ?!, vì sao em lại không thể nhớ gì hết?"

Manami .

" ....Em muốn biết sự thật!?"

" Vâng...."

Cô gật đầu chắc nịch.

".....

điều này anh không thể nói rõ được cho em biết.

Nhưng anh biết em vẫn là viên kẹo ngọt ngào của anh , Peroin~" Perospero đưa tay chạm khuôn mặt của cô và vuốt ve nó.

" Đây là lần thứ ba khi em hỏi về mình là anh lại cứ nói thế mãi " Cô bặm môi và phồng một bên má lên.

" Anh đâu nói xạo làm gì !?Peroin~" Perospero mỉm cười.

" Hừm.... sao tự nhiên em ghét anh quá " Cô cau có lại .

" Tại sao ?"

Perospero.

" Anh có lông mi dài và đôi mắt đẹp như con gái vậy.

Có thật anh là con trai không thế ?"

Cô nghiêng đầu quan sát thật kĩ.

Perospero chợt nhếch môi lên và áp sát mặt anh ta về phía cô " Vậy em có muốn kiểm chứng không!?, Peroin~"

To be continue

Au : đọc tới đây chắc ai cũng biết chap sau là gì ha , khỏi lưu ý luôn🙂)
 
Back
Top Dưới