Khác (Đồng Nhân One Piece) LỜI THÌ THẦM CỦA SÁO

(Đồng Nhân One Piece) Lời Thì Thầm Của Sáo
chap 20. Cuộc náo loạn nhà ngục


Impel Down được chia thành 5 tầng riêng biệt và ít ai biết được rằng nó thực ra có tận 6 tầng bởi tầng thứ 6 là nơi giam giữ những tù nhân thuộc dạng đặc biệt nguy hiểm, chỉ có thể nhốt chung thân hoặc tử hình nên chẳng mấy ai sống sót để có thể kể về tầng này được cả.

Manami bước xuống khỏi thuyền Hải Quân và đi theo sau Akainu tiến thẳng vào bên trong .

Vừa thấy Akainu là những lính gác đã nghiêm người và lo sợ rồi.

Một áp lực khá lớn nhỉ .

" Chào mừng ngài đã đến IMPEL DOWN của tôi thưa đô đốc Akainu " phó cai ngục Hannibal nghiêm nghị.

Đây là lần đầu tiên cô tới nơi này nên khi thấy tên cái đầu y như nón của Pharaoh lúc ướp xác và bản mặt muốn táo bón , bụng thì phệ nữa.... cái này chắc hẳn là lỗi của tạo hóa rồi.

" Ta mang đến một tù nhân, ngươi lo sắp xếp để con nhóc này ở một nơi canh chừng kĩ một chút " Akainu đẩy cô lên phía trước.

" Chào ông chú mặt táo bón !

" Manami giơ tay chào .

" Hỗn xược, ta có tên là Hannibal đàng hoàng đấy nhé, mà theo trong danh sách số tiền truy nã thì....con nhóc này chỉ vừa được ra giá 50 triệu Berry thôi mà , sao lại bị bắt nhanh thế nhóc !?"

Hannibal nhìn vào sổ ghi chép và nhìn lại cô.

" Quên chuyện đó đi .

Ta giao con bé lại cho ngươi đấy.

Trông chừng con bé cho ta thật tốt, ta không muốn nghe những điều xấu từ con bé khi ở trong này đâu đấy" Akainu .

" mà khoan, lí do gì ngài lại để con nhóc đó mang vũ khí như vậy?"

Hannibal.

" Ngươi sẽ không thể động được vào vũ khí của con bé đâu.

Ta nhớ ngươi có cái áo dành cho trường hợp nhân vật nguy hiểm đúng không " Akainu .

.

.

3 phút sau đó .

" ... hợp với nhóc đấy " Akainu .

"CHẢ HỢP TẸO NÀO HẾT RÁO " Manami bực bội , cô vung tay cũng không được, chả thoải mái gì .

" Ngài có nhất thiết phải làm vậy không?"

Hannibal đổ mồ hôi hột.

" Ngươi đừng xem thường con bé .

Giờ ta đi đây, phần còn lại ngươi xấp xếp đi " Akainu rời đi ngay sau đó .

Hannibal và Manami nhìn nhau bằng ánh mắt chán ghét và hắn đưa cô vào trong một phòng ngục riêng biệt chỉ có cô ở trong đó .

" Giờ thì xong " Hannibal khóa cửa song sắt lại và cầm chìa khóa rời đi .

Hên là cô chưa bị bắt mặc cái bộ quần áo trắng viền sọc đen như những tù nhân kia .

Sự thật nó rất xấu và cô chả thích lắm.

Chỉ là bị bắt mặc cái áo kì cục như áo cho kẻ bị tâm thần vậy đấy.

" Ê nhìn kìa , bên phòng ngực kia là một cô gái đó tụi bây "

" oh xinh xắn dữ , mà sao lại bị nhốt rồi "

" Em ơi nhìn qua đây cho bọn anh xem tí nào hahahaha "

Trong ngục vang lên những tiếng cười giễu cợt của đám kia chỉa về cô.

Thế là cô đưa mắt nhìn lên bọn chúng .

Ban đầu bọn chúng còn cười rất ha hả , nhưng nhìn càng lâu chúng trở nên sợ hãi ánh mắt của cô hơn và không gian trở nên tĩnh lặng sau đó .

Ở trong ngục quả nhiên là chán thật.

Không được làm gì và chỉ có thể đi lòng vòng một chỗ.

Lâu lâu lại có một hoặc vài con thú tên Blue Glory đi ngang qua .

Chúng là kẻ canh chừng hầm ngục tầng 1 .

" 🎼 Bé bé bòng bong ,🎵 hai má hồng hồng, bé đi đâu đó , bé ở lại chơi...🎶" Cứ mỗi lần thấy chúng là cô lại hát kiểu đó .

Đám tù binh tự hỏi cô có bị điên hay không mà lại chọc bọn chúng bằng bài hát đó .

Xong thì có một con Blue Glory dừng lại và nhìn qua cô.

Đám tù nhân bên kia giật mình và nghĩ rằng cô đã chọc tức con Blue Glory đó.

Ai ngờ con Blue Glory lại ngồi xuống và vỗ tay khi nghe cô hát .

" THẾ ÉO NÀO !!"

Đám từ nhân bên kia kinh ngạc .

" Hahaha dễ thương ghê " Manami cười lên.

Ngày thứ hai , cô cũng hát một bài thiếu nhi khác vang khắp hầm ngục .

Vẫn chỉ có mỗi con Blue Glory hôm qua là ở lại nghe cô hát mà thôi.

Làm như Fan hâm mộ vậy .

Ngày thứ ba , bé Blue Glory đó trở lại đứng trước song sắt.

Nó lấy ra một bịch cơm nắm cho cô và đút cho cô ăn nữa.

Mà cô tự hỏi nó lấy từ đâu ra thôi.

===== tại phòng của phó cai ngục ==

" Đứa nào ăn hết cơm nắm của ta rồi!!!?"

Hannibal tức giận.

" Có thể ngài ăn rồi mà quên đấy "

" ah..... chắc là thế , mà sao ta không nhớ ta ?

Kì lạ ?"

Hannibal.

============= =================

Ngày thứ tư.

Lúc này cô đang gật gù ngủ thì chợt nghe một tiếng động lớn .

Cô giật mình tỉnh dậy " Waaa động đất "

Khi tỉnh ngủ cô lại chả thấy gì nhưng lại có tiếng nói bên ngoài phát ra , cô bước tới song sắt và ráng nhìn ra .

" NGƯƠI ĐÁNH GỤC HẾT BỌN CHÚNG Ư "

" Nhưng ta lại không có thời gian đánh hết bọn chúng " Luffy .

Manami tròn mắt và lên tiếng " L....LUFFY !!!"

Luffy chợt nghe giọng quen thuộc nên liền quay người lại nhìn "HẢ CHỊ MANAMI !!

SAO CHỊ LẠI Ở TRONG ĐÓ THẾ??"

" câu này để chị hỏi mới đúng , em làm quái gì ở đây thế hẳn?"

Manami .

" Em đến để giải cứu Ace " Luffy .

" Ace !?

Ý em là Ace đang ở đây sao ?"

Manami chợt kinh ngạc .

" đúng vậy , nhưng em vẫn chưa rõ anh ấy đang ở đâu, giờ em chỉ còn mỗi thẻ sinh mệnh của anh ấy để tìm ra thôi " Luffy chìa ra .

Thẻ sinh mệnh đang bốc cháy từng chút một, chứng tỏ Ace đang gặp nguy hiểm .

Mất đi một người bạn Sabo là đã khiến cô tức lên rồi.

Bây giờ Ace gặp nguy hiểm, cô không thể nào ngồi im được nữa .

" Này , đó là chị ngươi sao Mũ Rơm?"

Buggy chỉ tới.

"Đúng vậy, nhưng giờ làm sao để mở khóa cho chị đây?"

Luffy gãi đầu suy nghĩ .

" Khỏi cần ... tự chị làm " Mặt cô trở nên nghiêm túc hơn và dùng bàn chân chuyển hóa Haki vũ trang đánh sập luôn cả song sắt.

Khói bụi bóc lên nghi ngút .

Buggy và mấy tên tù nhân trong ngục Trợn mắt há mồm nhìn cô " QUÁI VẬT !!!"

" Shishishi " Luffy cười khịt mũi .

" Còn cười gì nữa, mau tháo cái áo quái đản này ra cho chị và chúng ta mau đi cứu Ace thôi " Manami .

To be continue
 
(Đồng Nhân One Piece) Lời Thì Thầm Của Sáo
chap 21. Náo loạn Hầm ngục(2)


Hầm ngục IMIPEL DOWN là nơi giam giữ nghiêm ngặt và đáng sợ .

Chẳng có một kẻ nào lại muốn đi vào trong đây vì lí do củ chuối cả .

À mà đang có hai đứa đấy chứ.

Mặc dù đi ba người nhưng có một tên là bị vạ lây thôi.

" Xong rồi , chúng ta nhanh lên.

Bọn Blue Glory đó sắp chạy đến đây rồi " Buggy lo lắng nhìn ra sau lưng liên tục

Manami khi được hoạt động lại tay mình thì cô đã vươn người tập thể dục một chút " Cảm ơn nhé chú hề "

" TA LÀ HẢI TẶC BUGGY , CHỨ KHÔNG PHẢI CHÚ HỀ " Buggy hét lên.

" Ngươi ồn ào quá đó " Luffy nhăn mặt.

" AH ta quên, xém nữa thì lũ kia phát hiện " Buggy che miệng.

" Nói sớm ghê, chúng tới kìa " Manami chỉ tay đằng sau hắn.

Một đàn Blue Glory khác xuất hiện đuổi theo .

Buggy kinh hãi nhảy dựng lên "CHÚNG TA TIÊU RỒI "

Manami rút ra gậy Hải Lâu Thạch của mình và cười nguy hiếm " Chuyện nhỏ thôi mà "

Cô chạy thật nhanh đến bọn Blue Glory và đánh gục một tên, những tên còn lại cô đâm mạnh xuyên qua ngực của chúng .

Máu văng tung tóe khắp nơi.

Buggy kinh hãi nhìn không chớp nổi mắt, trên khuôn mặt của Manami bây giờ là sự thích thú y như một con sinh vật hoang dã săn mồi vậy.

" Chị ngươi là cái quái gì thế hả tên Mũ Rơm kia !!!?"

Buggy xanh mặt .

" Thì là chị ta thôi, ngươi hỏi hoài thế!!?"

Luffy bình thản nhìn Buggy .

" Xong rồi, đi thôi " Cô rút ra khăn tay và lau đi vết máu trên mặt, tay và vũ khí của mình .

Sau một mớ hỗn độn .

Tên Buggy có vẻ không muốn đi cùng với cô và Luffy xuống tầng ngục , cho nên hai chị em cô không ép hắn làm gì .

" Ngươi thật sự muốn ra đó sao ?

Bên ngoài có 10 tàu chiến lận đấy " Luffy .

"10 sao ...à dĩ nhiên chúng phải chuẩn bị để đối phó râu trắng rồi, có lẽ ta chọn nhầm thời điểm rồi nên ta sẽ cố gắng kéo dài thời gian....khoan đã " Buggy run rẫy.

Thế rồi hắn tự nhiên tỏ ra ngạc nhiên nhìn đến Luffy .

Hắn xông tới nắm chặt vai thằng bé " ĐỢI CHÚT NÀO MŨ RƠM "

" CÁI GÌ NỮA!!"

Luffy bực tức.

" Cái thứ trên tay ngươi đẹp quá, cho ta có được không?!!"

Buggy níu kéo .

" sao tự nhiên lại hỏi vậy hả !!

Nami cho ta !"

Luffy đạp hắn ra cho được.

Chợt vài cai ngục phát hiện ra , vậy là cô cùng thằng bé với tên Buggy chạy thật nhanh leo lên bậc thang .

Hắn kêu Luffy tóm lấy chân hắn và rồi hắn bay trên không.

Cô khá ngạc nhiên trước sức mạnh kì lạ của hắn.

" chạy hết tốc lực đi , ta sẽ dẫn cả hai đến tầng 2 của hầm ngục " Buggy.

"Nhưng ta muốn đến tầng năm kia mà !?"

Luffy.

" Nghe rõ đây, tầng 5 ngươi sẽ không đến được đâu.

Chúng ta phải đi tầng 2 rồi xuống tầng 3.

Tầng thấp nhất mà ta từng xuống là tầng 4 khi ta bị đưa đi tra tấn.

" Buggy .

" Ngươi nói vậy chắc ngươi rành cái nhà tù này lắm đúng không?"

Cô nhìn hắn.

" Ta chỉ biết tầng 5 là tầng nhốt những kẻ truy nã trên 100 triệu thôi.

Ngoài ra còn có một tầng bí mật nữa là nơi giam giữ những kẻ vô cùng độc ác cần xóa khỏi lịch sử .

Có thể Ace của hai ngươi bị nhốt dưới đó " Buggy .

Không ngờ hắn lại rành đường đến thế, nhưng việc hắn tốt bụng nói cho cô và thằng nhóc biết thì đều là do cái vòng mà Luffy đeo ở tay , đó là vòng chỉ đến kho báu của Jonn.

Luffy cũng chả ngại ngần mà đưa cho hắn vì thằng bé rất ngay thẳng và tin người.

Tên Buggy lúc nhận xong thì mặt hắn phè phởn ra đến mức phía trước là song sắt mà còn không biết và tông thẳng vào luôn.

Luffy thấy vậy liền đẩy hắn với song sắt ra .

Cô dừng chân lại " LUFFY !!"

Bên dưới là một khu rừng, nhưng là khu rừng gai nhọn , được biết đến là địa ngục đỏ .

được coi là tầng dành cho những tù nhân yếu nhất nhưng tại đây, có những đàn nhện độc luôn sẵn sàng tấn công bất cứ ai dám bén mảng tới làm phiền chúng.

Đa phần hải tặc cấp thấp bị nhốt vào đây đều sẽ lựa chọn cách chạy trốn để khỏi phải đối đầu với đám nhện này.

Tuy nhiên, tại đây thì trồng rất nhiều cỏ Haribariso, là loại cây có lá cực kì sắc nhọn nên nếu như không cẩn thận thì chắc chắn sẽ phải chịu những vết thương cắt sâu vào da thịt .

Và nếu may mắn thoát qua được đám cây cối sắc như rừng đao thác kiếm .

" Này Buggy, còn chị ta nữa " Luffy trèo lên người tên Buggy nên may mắn không bị gì .

" Đồ điên, ta không thể nào chở được hai người đâu " Buggy .

Nhìn thấy Luffy không sao nên cô cũng yên tâm.

Vấn đề là cô phải tìm cách qua đó và hạ gục mấy con Blue Glory phía sau nữa .

" Đã không có thời gian mà bọn này lại..."

Cô khó chịu rút ra gậy Hải Lâu Thạch.

Nhưng bất ngờ bọn chúng bị một con Blue Glory khác dùng rìu chém hết sạch .

Cô kinh ngạc , nó đưa mắt nhìn cô và đưa cho cô một cơm nắm.

" ra là ngươi sao !

Ngươi đang...giúp Ta đó à !?"

Manami tròn mắt

Con Blue Glory đó đặt cơm nắm lên tay cô và kêu cô ăn.

Dù không phải lúc thích hợp lắm mà cô đành ăn cho nó vui .

" Ta ăn xong rồi, nó ngon lắm.

Giờ ta cần đi qua bên kia .

Ngươi có cách nào giúp ta không?"

Manami chỉ tay về hướng có cái hố lớn mà Luffy vừa nhảy xuống.

Con Blue Glory vỗ ngực và kêu cô ngồi lên cây rìu của nó .

Cô khó hiểu và ngồi lên theo yêu cầu.

Nó lấy đà phóng cây rìu thật mạnh như phóng một cây lao vậy.

" gyaaaaaaaaaa " Cô gào lên

Tại cái hố , Luffy đã không suy nghĩ mà nhảy xuống dưới.

Tên Buggy thì không muốn xuống nên định trở lại đường cũ thoát ra khỏi đây.

Nào ngờ cái cây rìu cô ngồi tông thẳng tên Buggy .

Thế là cả hai không hẹn cùng rơi xuống dưới luôn.

"YAAAAAAAA " Buggy gào thét , mặt trắng bệch.

To be continue
 
(Đồng Nhân One Piece) Lời Thì Thầm Của Sáo
chap 22. Trưởng ngục Magellan


Sau khi bị rơi xuống tầng hai cùng với tên thích trốn là Buggy thì may mắn cô đáp xuống người hắn an toàn .

Cô và Luffy đã xuống được ngay tầng hai và là nơi có những con quái thú nguy hiểm được thả rông bên ngồi hành lang .

Nhưng chúng chẳng có gì đáng sợ cả , thế là cô bởi Luffy một phát đánh bọn chúng nhừ tử hết.

Ngoài ra còn có thêm một người đi theo nữa.

Tên nó xưng là Mr.3 , từng giao đấu với nhóm Mũ Rơm.

Nói chung cũng là kẻ thù cũ mà thôi.

Trong phút chốc cả đám lại gây chứ ý cho một đàn sư tử mặt người tên Manticore .

Bọn chúng chỉ biết nhái lại lời nói của những tù nhân trong ngục .

" Quần lót dâu tây.......thịt bò..... mẹ chúng bay " Manticore.

"BỐ TIÊN SƯ ĐỨA NÀO DẠY CHÚNG NÓI KIỂU ĐÓ THẾ!!"

Manami và Buggy trợn mắt kinh ngạc .

Cả bọn cứ thế tiếp tục chạy đi xuống tầng 3 thật nhanh .

Vô tình họ lại chạm trán một con sphinx khổng lồ canh giữ cầu thang.

Những con Manticore sợ hãi mà chạy mất hút hết.

Con Sphinx giơ móng vuốt lên là đập xuống tấn công cô và người khác .

Miệng nó thì chỉ toàn nói " Soumen, Ramen, tanmen, yakisoba..."

"Ai dạy nó các loại mì vậy!!!"

Buggy vừa chạy vừa hét.

Luffy lúc này nhảy lên đầu nó và đánh , tuy nhiên lại càng khiến có tức giận hơn.

Mr.3 chạy loanh quanh con Sphinx đó và tạo ra nhiều tượng tạc của hắn để đánh lừa con quái vật đó.

Nó và Luffy thích thú đến mức đập liên hồi và cả một khu vực đang đứng của cô cũng bị sập xuống ngay sau đó .

Ai ngờ cả đám lại có thể xuống được tầng 3 và gặp thêm người quen của Luffy nữa, trước là kẻ thù , giờ là bạn thân của nhau khi cả hai ở Alabasta .

Cậu bạn tên Bon này trông tốt bụng hơn hai người kia nữa .

Bon đã giúp cho cô và Luffy xuống tầng bốn, kèm theo hai tên phiền phức Buggy và Mr.3 lần nữa.

Có vẻ hai tên này không thoát được số phận khi đi chung với Luffy rồi.

Vừa mới đến được tầng 4 nóng như lửa không bao lâu thì cô với Luffy lại gặp ngay tên trưởng ngục Magellan .

Hắn có hình dạng như một con quỷ hai sừng và chuyên sử dụng độc.

Bon sợ hãi mà vừa bỏ chạy vừa xin lỗi Luffy .

Tên Buggy và Mr.3 không thấy đâu, cô nghĩ bọn họ đã chạy trốn rồi.

" Mũ Rơm, ngươi đã xuống đây thì đừng hòng ta tha mạng cho ngươi " Magellan bốc ra một làn khói độc quanh người.

" Ta sẽ đá đít ngươi và giải cứu Ace " Luffy hùng hồn nói với hắn.

" Đừng lo , chị sẽ hỗ trợ em " Manami rút cây sáo ra .

Tên Magellan trừng mắt nhìn cô " Vậy ngươi chính là Manami !!

"

" Đúng vậy, ta sẽ không để ngươi làm hại đến em trai ta đâu " Cô đưa mắt nhìn hắn.

Tên Magellan từng được nghe qua về cô vài lần.

Vì cô là đứa hay trốn nhiệm vụ nên ai cũng biết đến, ngoài ra cô còn biết đến nhờ việc hay thổi sáo làm vũ khí .

Hầu như chưa có ai đánh bại được tiếng sáo của cô khi cất lên.

" Xui cho ngươi là ta đã biết điều này và mang nút bịt tai rồi.

Còn lâu ta mới bị đánh bại " Magellan nói.

" Thế sao ngươi vẫn trả lời được bọn ta vậy?"

Manami .

".... ah....Ta quên đeo " Magellan lấy hai nút bịt tai từ trong túi ra .

Cô muốn ngã ngửa với hắn luôn.

Tên Magellan phun ra hàng tá chất độc về phía cô và Luffy .

Vì chất độc của tên Magellan quá lớn mạnh nên Luffy khó có thể đánh trả lại .

Cô tặc lưỡi cất cây sáo vào và rút cây Hải Lâu Thạch của mình .

" tránh ra " Cô quất một phát vào người hắn.

Sức mạnh của hắn bị Hải Lâu Thạch chặn lại nên hắn lùi xuống.

Magellan tiếp tục sử dụng độc của mình phun về phía Luffy và cô.

" Coi chừng Luffy " Cô đẩy Luffy sang một bên.

Vậy là nửa thân của cô trúng phải.

Luffy tức giận nhào vào hắn dù biết rằng mình có thể chết vì chất độc.

Trong trận đấu đó, Luffy hoàn toàn không có cửa thắng.

Thằng bé toàn thân dính đầy chất độc của Magellan .

Cô gượng dậy và che chắn cho Luffy khi tên đó dùng chiêu cuối " Hydga" và phun sương độc.

Chất độc quá mạnh khiến cô gục đi mất ngay sau đó .

Bên tai chỉ nghe vài tiếng gọi của Luffy rồi im ắng hẳn đi .

.

.

( vì đã ngất nên Manami không biết mình đã bị đưa vào ngục cùng Luffy, sau đó Bon trở lại giải cứu và may mắn được người của Ivankov giúp)

.

.

.

.

Hai mắt cô mơ hồ mở ra, toàn thân gần như bị tê liệt.

" Này cô bé , tỉnh dậy rồi sao "

Trước mặt cô là một người đàn ông cao lớn với mái tóc màu xanh / tím, và có lông mi dài, cằm có hình dạng kỳ lạ giống như đầu mũi tên.

Mái tóc quăn lớn đến nỗi có thể giấu cả người khác vô đó.

Người đó có biểu tượng hải tặc xăm ngay dưới ngực mình.

Như một okama, người ấy mặc trang phục phối màu đỏ với tím giống phụ nữ và trang điểm đậm.

" Ông là.....ai ?"

Cô khó nhọc nhìn người đó .

" ta là Ivankov .

Ta vừa mới giúp ngươi mang về đây đấy.

Nhưng có điều ngươi có vẻ dính chất độc nhiều hơn thằng nhóc kia " Ivankov.

" Thằng bé....đâu rồi?"

Manami

" nó đang được nằm chữa trị phòng bên kia , quan trọng là ngươi kìa .

Đã bị trúng độc mạnh thế mà chưa chết là hay rồi ."

Ivankov.

Cô cười nhẹ " làm sao mà.....tôi có thể chết....trong khi.... tôi chưa cứu được người quan trọng của mình "

" Ngươi thật giống tên nhóc trong phòng kia .

Nó đã đánh đổi 10 năm của mình để ta tiêm vào hốc môn chữa trị cho nó .

Giờ nó đã gào thét suốt 2 tiếng đồng hồ rồi " Ivankov

".... haha ....thảo nào nãy giờ cứ nghe ai đang la làng....ra là thằng em ngốc nghếch,... này !

Ngài có thể giúp tôi luôn không?"

Manami .

" Ta không chắc đâu đấy, vì tỹ lệ chỉ có thể lên 3% hoặc 5% gì thôi.

Phần còn lại tùy thuộc vào ý chí của ngươi " Ivankov.

" chả phải ông dùng xích trói tôi trên giường .....nghĩa là đã có ý định làm thế rồi sao !? ......Tôi hoàn toàn đã sẵn sàng rồi " Manami mỉm cười , thở dốc.

Ivankov cũng khá ngạc nhiên trước sự dũng cảm của tên nhóc kia và cô.

Dù đã nói tỉ lệ có thể thất bại nhưng vẫn sẵn sàng làm điều này .

Ông ta thật sự muốn biết người mà hai đứa nhỏ này quan tâm đến mức như thế là ai .

Không chần chừ, mười ngón tay của Ivankov mọc ra vuốt sắc ngọn và đâm vào hai bên hông của cô " Hốc Môn chữa trị "

To be continue
 
(Đồng Nhân One Piece) Lời Thì Thầm Của Sáo
chap 23. Không bỏ cuộc


Au: * huýt sáo*

==============

Bon sau khi giải cứu Manami và Luffy tại tầng 5 lạnh giá và những bầy sói tuyết đang muốn ăn thịt họ .

Luffy đã gượng dậy dùng Haki Bá vương một cách vô ý thức và ngất đi .

May mắn thay một người trong nhóm của Ivankov bắt gặp và giúp đỡ ba người họ đến tầng bí mật có tên là Newkama Land .

.

.

.

Khi tỉnh lại , Bon không biết mình đang ở đâu.

Cậu ta cứ thế rời khỏi chỗ và đi theo tiếng sôi động của nhạc .

Bon đã gặp gỡ và biết vài người của Ivankov .

Cậu ấy nhìn thấy được phép màu khi Ivankov biến một người đàn ông thành phụ nữ , cậu đã nhận ra ngay Ivankov và xin ông ấy cứu lấy Luffy cùng với Manami .

Ông ấy cũng đã giải thích rõ cho Bon biết và đưa cậu ta đến một cái hang .

Ở đó có hai cánh cửa đang được xích lại bằng ổ lớn cùng với tiếng gầm gừ đầy đau đớn của hai chị em họ .

Luffy cũng đã được 10 tiếng đồng hồ rồi, còn Manami thì trải qua 8 tiếng.

Bon nhìn qua khe cửa phòng của Luffy và hốt hoảng đến mức lăn lóc .

Nhưng nhiêu đó cũng chưa bằng Manami , cô hiện tại đang trong tình trạng nặng hơn thế nữa .

Một cô gái bình thường không thể nào chịu đựng được suốt thời gian dài như vậy rồi.

Nhưng Manami lại vừa tạo nên một kì tích khiến cả một người như Ivankov thán phục .

Bon cố gắng cầu xin Ivankov xoa dịu sự đau đớn cho cả hai .

Nhưng ông ấy đá cậu ta một cái và nói rõ ràng cho Bon biết cần phải chờ một phép màu mà thôi .

Vậy là Bon đi theo Ivankov trở lại phòng nhộn nhịp đó để chờ đợi và nói chuyện vài thứ.

=========

Manami lúc này đau đớn dữ dội .

Cô cảm nhận như hàng ngàn kim châm đâm vào khắp người của cô .

Máu độc thì liên tiếp tuông ra khỏi cơ thể .

{Đau quá , tại sao .....lại đau như vậy....mình không thể....chịu thua } Tiếng lòng của cô vang lên trong đầu.

Cô cần phải sớm nhanh chóng đi cứu Ace .

Bỗng dưng cô nghe thấy tiếng la ở bên ngoài cánh cửa .

Nó kéo dài gần 7 tiếng rồi, đó là giọng của Bon-chan .

Cơn đau của cô dịu đi .

Sự im lặng trong căn phòng của cô chợt khiến cho mọi người bên ngoài lo sợ dù tiếng thét của Luffy vẫn còn.

🎼 Biển khơi bao la

Hãy cùng tôi tiến đến tương lai🎶

🎵Những ước mơ về biển rộng lớn

🎶Sẽ không sao đâu vì đã có tôi 🎶

Chúng ta hãy cùng nhau tiến lên phía trước 🎶

🎵Tôi sẽ cùng bạn vượt qua mọi thử thách🎶

🎶Cùng nhau thực hiện ước mơ của hai ta🎵

( lời nhạc do con au chế, mọi người thông cảm )

Bất ngờ Bon-chan và mọi người bên ngoài lại nghe thấy tiếng hát của Manami xen lẫn tiếng thét của Luffy

Cô vẫn cứ hát mãi kèm theo tiếng thét của mình khi nhói lên.

" MŨ RƠM , MANAMI !!

HAI NGƯỜI CỐ LÊN " Bon gào lên.

Sau 20 tiếng thì Luffy và Manami đồng loạt gào lên một tiếng và máu của cả hai chảy ra ngoài khe dưới cửa sắt.

Cả không gian im bật .

Bên ngoài Bon như chết trân khi tưởng rằng cả hai đã không qua khỏi .

Nhưng tự nhiên họ nghe thấy tiếng động lớn trong phòng của Manami đầu tiên.

Cánh cửa sắt được khóa bằng ổ lớn bị thổi bay ngay trong một nốt nhạc

Sau làn khói xuất hiện thân ảnh của Manami trong khi khắp người dính đầy máu " Ahhhh la nhiều quá muốn khàn giọng luôn rồi "

Cô đứng trước mặt họ như không có gì xảy ra .

Bọn họ ai cũng như bị hóa đá nhìn đến cô

" Gì vậy ?

Bộ vừa gặp quỷ hả ?"

Cô khó hiểu.

Lát sau phòng của Luffy cũng có động tĩnh lớn " THỨC ĂNNNNNNNNNNNN"

" Mũ RƠM !!!"

BON vui mừng.

" HOAN HÔÔÔÔÔ " những người khác.

"KHÔNG TIN ĐƯỢC CẢ HAI ĐỨA NÀY LẠI CÓ THỂ KHỎE LẠI CHƯA ĐẦY MỘT NGÀY !"

Ivankov tròn mắt.

" Hahaha thằng nhóc này thật là " Cô che miệng cười lên.

Sau đó tất cả mang hết tất cả thức ăn đưa vào phòng của Luffy .

Cô cũng được họ cho ăn để lấy sức.

Luffy từ một cơ thể teo héo giờ đã trở lại bình thường " Khỏe lại rồi "

" Khỏe là tốt rồi.

Mà trông em tơi tả ghê á " Manami cười.

" Nhìn chị cũng có thua gì em đâu chứ!?"

Luffy nhìn lại .

Ngay sau đó Bon -chan tự dưng ngất đi.

Ivankov đã nói cậu ta liên tục hàng giờ cổ vũ cho cả hai dù giọng đã sắp khàn đi và ho ra máu .

Nhờ sự cổ vũ này có chút ảnh hưởng đến quá trình phục hồi .

Cô và Luffy chấp tay cúi gập đầu tạ ơn Bon-chan .

"Cậu ta chưa có chết mà các ngươi làm như khấn vái vậy " Ivankov hắc tuyến.

Vì không muốn tốn thời gian, Luffy đã cố gắng gượng dậy để đi gói củi anh mình .

Ivankov không có ý định cản thằng bé mà chỉ nhắc nhở tình trạng hiện tại chưa chắc đã có thể giữ được mạng .

Ivankov còn nói về cuộc chiến sắp tới của hải quân và hải tặc Râu Trắng, chính giữa là quân cách mạng , nhưng ông ta vẫn chưa có động tĩnh gì .

" ý bà là nhà cách mạng Dragon!?"

Manami

" Đúng vậy, hắn là đồng hương của ta...."

Ivankov.

"À ra là cha tôi " Luffy tỉnh bơ nói.

" đúng thế, khi cha ngươi kéo quân tham chiến thì cũng là lúc ta tái xuất ra bên ngoài và tung mình xông trận , dù gì nếu ta ra ngoài thì cũng sẽ bị bắt lại mà thôi......."

Ivankov.

Ông ta vừa nói xong thì trở nên kinh ngạc "CHA......CHA NGƯƠI SAO !!!!"

Ivankov ngạc nhiên đến mức tự tông mình vào tường đá phía sau lưng.

Thật ra cô khi nghe Luffy nói là đã ngạc nhiên rồi, ai ngờ đám người ở đây còn chơi " Cô Dâu 8 tuổi " .

Một hồi trò chuyện nghiêm túc với nhau .

Ivankov quyết định giúp Luffy giải cứu Ace .

Trước đó thì ông ấy tiêm vào cho thằng bé hốc môn quên đi sự mệt mỏi trong một ngày .

" Ngươi cũng cần một phát không cô bé " Ivankov .

" thôi khỏi , tôi khỏe re mà " Cô hắc tuyến và từ chối.

Thế là Luffy hăng hái dẫn đầu cho việc tập kích giải cứu Ace .

Mấy con sói tuyết bị Luffy đánh bay hết ráo .

To be continue
 
(Đồng Nhân One Piece) Lời Thì Thầm Của Sáo
chap 24. Tầng ngục vĩnh hằng


Sau một lúc hỗn loạn.

Nhóm Luffy và Ivenkov đã thành công xuống tầng ngục thứ 6 .

Đáng tiếc thay họ không còn thấy Ace ở đó nữa.

Ace đã bị đưa tới bộ tư lệnh hải quân .

Vậy là cô với Luffy quyết định sẽ tới đó cùng nhau .

Ngoài ra Luffy đã gặp lại tên Crocodile khi còn ở Alabasta .

Hắn bảo sẽ giúp Luffy rời khỏi đây vì hắn có hứng thú với cuộc chiến giũa hải quân và Râu .

Luffy rất ghét hắn nhưng Ivankov lại đồng ý đem hắn theo vì hắn sẽ có ích .

Theo sau đó là một người khác nữa, ông ta là người cá và có quen biết với Ace, ông ấy muốn giúp đỡ thà chết vinh quang trên chiến trường còn hơn là ở trong ngục.

Vậy là nhóm lại tăng thêm hai người nữa .

Nhìn lại mới thấy một đứa có số tiền truy nã ít như cô đang đứng cạnh mấy thanh niên ghê gớm như vầy.

" Hình như ta chưa từng gặp cô gái này , đây là ai thế hả ?"

Crocodile liếc nhìn xuống cô gái có mái tóc trắng và đôi mắt như màu của rượu Sampanh.

" Đó là chị của ta, ngươi đừng có mà giở trò đấy.

Vì chị ta mạnh vô cùng " Luffy

" Mạnh hả ?

Mà ta vẫn chưa biết một điều.

Con nhóc này là chị ruột ngươi hay sao ?

Không lẽ Dragon có hai đứa?"

Ivankov thắc mắc.

" Là chị em kết nghĩa thôi, lúc trước chị ấy bị ông của tôi bắt đi làm hải quân.

Sau đó chị ấy rút khỏi trở thành nhà thám hiểm " Luffy .

" Nhà thám hiểm !!?

Chứ không phải hải tặc sao ?"

Crocodile.

" tôi không có ước mơ làm nữ hoàng hải tặc đâu.

Tôi chỉ thích đi đây đó mà thôi.

" Cô nhìn Crocodile và cười thật tươi.

" ....

đẹp thật đấy " Crocodile nhìn đôi mắt của cô và gần như bị cuốn hút vào

" Gì cơ?"

Cô không nghe rõ hắn nói lắm nên hỏi lại .

Hắn làm lơ và tiếp tục chạy .

Nhờ hắn và Inazuma nên việc leo lên lại các tầng dễ như trở bàn tay .

Các cai ngục cũng bị bọn họ đàn áp.

Để có thể dễ dàng vượt qua nhanh chóng .

Manami đã thổi lên khúc sáo " Tiếng thét của phù thủy " và " khúc hát ru " gây ảnh hưởng lên từng tên cai ngục .

" Nhìn vậy mà cô cũng mạnh đấy " Crocodile.

" Cũng thường thôi " Cô nháy mắt và chạy lên trước.

Khi ra khỏi cổng tầng 4 .

Luffy và mọi người bắt gặp ngay một nhóm hải tặc tữ xưng là Râu đen.

" Mũ Rơm, ngươi nên biết ơn anh ngươi khi thăm mộ hắn đi .

Nếu không có hắn thì người phải chết là ngươi đấy " Tên râu đen cười khinh thường.

Luffy tức giận đấm bay hắn một cái " TA KHÔNG ĐỂ ACE CHẾT ĐÂU "

Luffy nhảy lên.

Tên râu đen dùng kĩ năng của mình hút lấy thằng bé và đập xuống đất khiến Luffy hộc máu ra.

" Đáng ghét "Luffy ngồi dậy.

"Dừng lại đi Luffy , hắn từ hồi còn ở băng Râu trắng là đã khó lường rồi.

Ta không biết hắn có kĩ năng gì mà có thể đánh bại cả Ace -san đấy " ông người cá ngăn Luffy lại

" Vậy ra hắn là kẻ khiến Ace phải ngục sao !"

Manami nắm chặt gậy Hải Lâu Thạch và trừng mắt lên nhìn tên râu đen.

" Một con nhóc miệng còn hôi sữa đừng có nhìn ta bằng đôi mắt ghê tởm đó " Râu Trắng khinh thường

Cô nghiến răng và xong lên về phía hắn , vút một gậy lên vai trái khiến hắn chảy máu và biến Haki vũ trang ở chân đá vào mặt làm hắn bay sang tường .

Tất cả kinh ngạc khi thấy tốc độ của cô và cả cơn thịnh nộ ấy.

" Con bé này biết dùng Haki sao !"

Ivankov ngạc nhiên.

" Tên khốn, ta sẽ giết chết ngươi tại đây " đôi mắt cô căm phẫn nhìn hắn.

Tên Râu Đen ôm lấy vết thương trên vai mình và thở hồng hộc.

Hắn không ngờ một con nhóc lại sử dụng được Haki và còn có cả Hải Lâu Thạch trên tay.

Đám thuyền viên của tên Râu Đen đứng ra chặn cô.

Lập tức ông chú người cá ngăn lại " Dừng lại đi .

Bây giờ nếu chúng ta không đến tổng bộ hải quân thì sẽ không kịp cứu Ace đâu "

Cô sực tỉnh và quên mất điều đó .

Thế là cô tạm cho qua chuyện của tên Râu Đen và chạy đi lên cho kịp ra ngoài .

Crocodile càng lúc càng để tâm cô hơn.

Dù chỉ mới gặp nhau , nhưng hắn lại thấy được sức mạnh bên trong cô mạnh mẽ đến dường nào .

Magellan đã chạy kịp đến chỗ của cô và Luffy rồi.

Dù Ivankov và Inazuma đã cố cản đường hắn.

" Tiếp tục chạy ra lấy thuyền đi Luffy , chị sẽ cản đường tên này lại " Cô rút ra cây sáo.

" vậy nhờ chị đó chị Manami " Luffy vừa nói vừa chạy .

" Ê, ngươi bỏ chị mình lại thế sao ?"

Ivankov.

" shishishi, chị ấy không phải kẻ yếu đâu" Luffy cười.

Tên Magellan lúc này đã tới gần hơn trong dạng dung dịch cực độc " vô ích thôi, ta sẽ không bị tiếng sáo của ngươi điều khiển được "

" hì...... khúc dạo đầu của màn đêm " Manami cười và thổi lên.

Xung quanh bỗng chốc tối sầm lại .

Tên Magellan cũng không thấy gì được nửa.

Ngay lúc đó hắn bị đánh liên tục từ phía bởi cây gậy Hải Lâu Thạch .

"AHHHHH con nhóc chết tiệt, ngươi đâu rồi " Magellan tức giận phun trào chất độc ra.

" Ah !!"

Cô lùi lại vội nên không may ngã ra sau

Tên Crocodile xuất hiện và đưa tay đỡ lấy " Cẩn thận đấy "

" c..cảm ơn " Cô tròn mắt.

Hắn bế cô lên và hóa cát để di chuyển nhanh ra ngoài .

Trước mắt cô là một đàn cá mập vôi tung tăng trên mặt biển và trở thành bàn đạp cho mọi người trèo lên tàu chiến.

Tuy rằng lên được tàu nhưng cánh cổng thì bị đóng khép và xung quanh là những con tàu chiến khác đang bắn về phía họ .

" Chết tiệt ahhh " Buggy gào lên.

Ngay lúc đó cánh cổng tự nhiên mở ra và họ thoát khỏi an toàn .

Khi biết sự thật Bon-chan đã hi sinh mình giả dạng tên Magellan để ra lệnh mở cửa.

Ai cũng bật khóc òa cả lên " BON-CHANNNN"

To be continue
 
(Đồng Nhân One Piece) Lời Thì Thầm Của Sáo
chap 25. tham trận


==============

Con tàu chiến mà nhóm tù nhân đã chiếm giờ đã ra khỏi IMPEL DOWN thành công.

Họ nhanh chóng tiến thẳng đến vị trí của Ace nhờ Jimbei .

Cô biết tên ông ấy là do ông ta đã nói mình từng là một trong thất vũ hải .

Thế là tên Buggy hét to tên của ông ấy lên theo cách ngạc nhiên kì hoặc của hắn.

Lát sau den den Mushi trên tàu chiến bật lên, Luffy cầm ống loa và lắng nghe .

Họ đang báo cáo lại việc nhóm Mũ Rơm với Hải Tặc Buggy.

Mấy tên hải tặc vô danh trên thuyền kinh ngạc khi biết Buggy là cựu thành viên của băng hải tặc Roger , bạn thân thiết của Shanks tóc đỏ,... vân vân và mây mây . ...

Luffy méo quan tâm và chỉ hét thật to " TA SẼ CỨU ACE BẰNG MỌI GIÁ "

Nguyên đám kinh ngạc trước lời nói của Luffy .

Cô thì chỉ bật cười mà thôi .

" Có gì đáng cười đâu chứ?"

Crocodile liếc nhìn

" Luffy luôn giữ vững lập trường của mình , sự ngốc nghếch của em ấy luôn khiến tôi thoải mái nên tôi cười thôi " Cô nhìn Luffy bằng đôi mắt ôn nhu của mình .

Đi được gần đến nơi thì một trận sóng thần hiện ra và rồi đóng băng khiến con tàu dính trên con sống đó .

" Cái gì xảy ra vậy?"

Buggy bàng hoàng.

" Này, nhìn xuống đi kìa .

Có vẻ cuộc chiến đã nổ ra rồi " Crocodile .

《 liên lạc với toàn quân tiêu chuyển qua đội hình tottz, đổi qua phương án tác chiến thứ 3 , lịch trình chỉnh lại nhanh hơn dự kiến, xử hình Ace ngay 》

Cơn Den Den Mushi vừa nói xong đồng loạt tất cả dồn sức mạnh phá bỏ lớp băng khiến con tàu lật úp xuống.

Ai cũng rơi khỏi con tàu ngay sau đó , chợt Crocodile kéo cô vào ngực hắn " bám chắc vào "

Cô không nghĩ ngợi gì liền ôm hắn và chờ khi hắn hạ cánh xuống mới mở mắt ra .

" Ah ACE , CUỐI CÙNG CŨNG GẶP LẠI ANH " Luffy đứng trên con tàu chiến bị lật nữa mặt.

" LUFFY !!!!"

Ace ngạc nhiên.

"Đó là Crocodile sao !

Khoan đã !

Người hắn đang ôm không phải là Manami sao !?"

Đám hải quân nhìn lên.

" ACE !!

THẤY CẬU VẪN KHỎE LÀ TỐT RỒI " Cô vui vẻ vẫy tay chào

" Cả Manami sao !Nhưng tên kia làm gì ôm cậu thế hả ?"

Ace .

Cô nhìn lại và quên mất, thế là lập tức trèo xuống " Ah quên.

Nãy cảm ơn nhé "

Khi cô rời khỏi hắn thì Crocodile cảm thấy hơi tiếc.

Phía xa thì Mihawk nhìn thấy Crocodile ôm lấy Manami nên mặt trở nên khó chịu lên.

======

Ở trên màn hình của đảo Sabaody .

" Hử !

Cô ta và Mũ Rơm sao lại có mặt ở đó thế?"

Kid.

" Thuyền trưởng , là Manami kìa " Bepo.

" ờ , ta biết.

Nhưng tên có cái mặt khó ưa kia là ai mà dám động vào mặt trời của ta như thế " Law tức lên.

=========

Trở lại với chiến trường.

Khi Luffy nói chuyện với Râu Trắng như kiểu ngang hàng xong là thằng bé chạy về phía trước đến chỗ của Ace .

" MANAMI !

TA KHÔNG NGỜ NHÓC CŨNG ĐẾN ĐÂY THAM GIA ĐẤY " Kizaru cười.

" vâng !

Để cứu được người quan trọng của mình thì phải hi sinh một chút chứ " Manami cười.

" OH ......VẬY RA TÊN HỎA QUYỀN LÀ BẠN TRAI NHÓC À " Kizaru .

" KHÔNG PHẢI !!!"

Ace và Manami xấu hổ đồng loạt lên tiếng.

" bạn trai ??"

Luffy nghiêng đầu.

"Em đừng có quan tâm câu đó làm gì , tập trung cứu Ace đi " Manami bát đầu nhóc ấy một cái .

Thế rồi Kizaru đưa chân phóng ra kĩ năng trên bàn chân mình .

Ivankov liền dùng chiêu " Death Wink" phản lại

Cô rút ra cây sáo và thổi lên " Khúc hát ru "

Hàng loạt tên hải quân gục xuống.

"TẤT CÀ CẨN THẬN ĐỪNG NGHE ÂM THANH CỦA CON BÉ TẠO RA " Sengoku .

Đáng tiếc chỉ một nửa là mang nút bịt tai thôi.

Còn lại đều đã ngất đi rồi.

" ĐỪNG CÓ QUA ĐÂY LUFFY " ACE gào lên.

" ANH VÀ EM CÓ ƯỚC MƠ LÀM HẢI TẶC, ANH CÓ CUỘC SỐNG PHIÊU LƯU RIÊNG CỦA ANH , ANH CÓ ĐỒNG ĐỘI RIÊNG CỦA MÌNH , EM KHÔNG CẦN PHẢI XUẤT HIỆN Ở ĐÂY .

MỘT CON SÂU YẾU ỚT NHƯ EM CÓ THỂ CỨU ĐƯỢC ANH SAO !!!

CHUYỆN SĨ NHỤC THẾ NÀY CẬU NGHĨ ANH THA THỨ SAO !!!"

" về đi ....làm ơn " ACE cắn môi mình .

Lập tức Manami đập gậy xuống biển băng và quát " CẬU IM LẶNG ĐƯỢC RỒI ĐẤY "

"...."

ACE giật mình nhìn lên.

" bọn này không phải đến cứu một kẻ có danh hỏa quyền trên tàu Râu Trắng đâu nhé .

Người bọn này cứu chính là Potgas.D.ACE!!

Anh em của bọn này nghe rõ chưa!!"

Manami vung gậy thổi bay hết một đám hải quân trong tích tắc.

" Em không cần biết luật của hải tặc làm cái gì , em sẽ cứu anh trai mình bằng mọi giá " Luffy .

Hai mắt của Ace nhìn đến Luffy và Manami , nước mắt của anh trào ra và gục đầu xuống mà khóc .

Luffy đã chạy được hơn nửa đoạn , cô cũng chạy theo sau .

Bất ngờ cô bị Mihawk chặn đường.

" M....Mihawk " Cô ngước nhìn lên tỏ vẻ lo lắng .

Mihawk tự nhiên nắm chặt cổ tay của cô " Cô có thể dễ dàng để tên Crocodile ôm lấy mình thế sao Manami !?"

" Anh nói gì thế, hắn chỉ giúp tôi đáp đất an toàn lúc rơi xuống thôi mà ?"

Manami .

Mihawk cúi xuống thì thầm vào tai cô " tôi không cho phép hắn động vào em , vì em là của tôi "

Hơi thở và giọng nói của Mihawk làm cô tự nhiên xấu hổ và đẩy anh ta ra " Anh....anh nói gì thế hả !!

Ai là của anh chứ?!!"

Mặt cô luống cuống khiến Mihawk cảm thấy dễ thương vô cùng .

Anh ta hôn nhẹ lên mu bàn tay của cô và cười " Gặp em sau , nữ hoàng của tôi "

Mihawk nói rồi đi hướng khác .

Cô thì đứng đực ra đó và ôm mặt đỏ chót của mình " Cái.....!!?!?!?!"

À tất nhiên sẽ có những người để ý thấy và tức giận lên rồi.

" Này ông già" Ace

Grap không biết Ace muốn nói gì nên quay lại nhìn " chuyện gì ?"

" có thể cho tôi giết cái tên diều hâu kia xong rồi quay lại đây chịu xử tử được không " ACE đen nửa mặt trên với chất giọng không được tốt lắm.

" Thằng này bị gì thế chứ???"

Grap đổ mồ hôi hột.

===== tại Sabaody.

RỘP ~~~

tiếng ly nhựa bị bóp nát trên tay của Law vang lên khi nhìn thấy hình ảnh nhỏ đằng xa .

" Chúng ta mau đến đó giết tên Mihawk đó liền " Law.

" Hả , gì cơ ?

Khoan đã thuyền trưởng!!"

Thuyền viên 1 giật bắn người.

" sao tự nhiên thuyền trưởng tức giận vậy?"

TV 2

"... hình như tôi vừa thấy có người hôn Manami trong đó " Bepo .

Cả thuyền viên nghe vậy liền hiểu ra vấn đề sau đó .

Có điều họ vẫn không thể để Law đi được do chưa phải lúc.

To be continue
 
(Đồng Nhân One Piece) Lời Thì Thầm Của Sáo
chap 26. Giải cứu.


========

Bị Mihawk bất ngờ thả thính .

Mặt cô giờ đỏ như trai cà chua luôn rồi.

" Ê NHÓC !

LÀM GÌ ĐỨNG ĐÓ THẾ, NHANH ĐI CỨU BẬN MÌNH ĐI KÌA " Ivankov hét lên.

Ô sực tĩnh và chạy thẳng tới chỗ của Ace và Luffy .

" Luffy!"

Manami đuổi kịp và giờ chạy ngang với Luffy .

" ah , em vừa có được chìa khóa mở còng cho Ace rồi này chị " Luffy vui vẻ đưa ra .

" Ở đâu em có vậy ?"

Manami

" Là Boa Hancock đưa cho em đấy" Luffy .

" Boa?

Là cái người gợi cảm kia đó hả !?

Sao cô ta tốt vậy?"

Manami ngạc nhiên.

" Thì em bị bay vào đảo phụ nữ, thế là em thành bạn của mọi người ở đó luôn " Luffy cười khịt mũi

Mặt cô không hiện cảm xúc nào nhìn em mình .

Cô đang muốn biết rằng thằng em mình làm sao tới được đó và đã làm gì trên cái đảo ấy nữa.

Cô gạc mọi suy nghĩ đen tối của mình đi và quay lại vấn đề giải cứu Ace.

Bất ngờ thay những cú đấm nham thạch ừ Akainu phóng ra đánh chiềm đi con tàu lớn của băng Râu Trắng.

Cô và mọi người quay đầu lại nhìn .

Cả một khung cảnh tàn bạo đến mức ốc sên ghi hình cũng bị hải quân cắt đi .

Đường tới quảng trường biến trở lại thành nước biển ngay sau đó.

Bức tường ngăn cách cũng được dựng lên và bom đạn không thể làm gì được.

Giờ chỉ còn một đường hở đi vào được mà thôi, nhưng có thể đó là bẫy.

" Tôi cần hai người giúp một chuyện " Luffy nhìn Jimbei và Ivankov .

.

.

.

Bên trong quảng trường.

Các hãi quân lẫn Shichibukai đều tập trung một chỗ .

Người khổng lồ tên Oars gượng dậy trong khi máu chảy đầm đìa " A...ACE...."

" Oars....."

ACE đau đớn nhìn người bạn của mình .

" Lúc thế này nhắm vào đầu được đấy " Kizaru đưa tay lên.

Bất ngờ một cột nước từ bên ngoài phóng từ trên cao xuống quảng trường .

Luffy xuất hiện với một cây trụ của thuyền buồm và phóng vào ba vị đô đốc hải quân.

Mũ Rơm liên tục đánh vào họ nhưng hầu như chả ăn thua gì .

Ngay lúc đó Phượng hoàng Marco xuất hiện, trên lưng anh ta chính là Manami .

Ánh mắt của cả hai trở nên lạnh lùng nhìn ba vị đô đốc.

Oars đã nâng con thuyền của Râu Trắng lên và phóng tới bức tường rào.

Bức tường bể ra và Râu Trắng cùng những người khác xông vào .

" Em đi đi Luffy , chị sẽ ở đây " Manami đứng trước mặt ba vị đô đốc.

Luffy gật đầu và chạy đi .

" Manami , ngươi khiến ta thất vọng quá đấy " Akainu .

" Con xin lỗi, đáng lí con không nên can thiệp vào ...nhưng ACE là người bạn mà con cần bảo vệ " Manami rút Hải Lâu Thạch ra .

" Thôi được, vừa hay ta lại muốn xem ngươi đã học được những gì từ ta " Akainu .

" con lên đây " Cô xông thẳng lên.

======== 5 năm về trước=========

Khi Manami 15 tuổi và đang trong quá trình được Akainu dạy dỗ .

" hyaaa...éc " Cô nhảy lên tấn công nhưng bị Akainu đánh bay tút chỉ.

" Còn yếu quá , mau đứng lên cho ta " Akainu nghiêm giọng .

" Sư phụ mạnh vậy thì làm sao con có thể đánh bại chứ !!!"

Cô ngồi dậy.

" trên đời này không có chỗ dành cho những kẻ yếu kém đâu, ngươi mà không luyện thành công Haki thì khi gặp những kẻ có trái ác quỷ sẽ bị bọn chúng giết thôi " Akainu .

" mà sư phụ này , tại sao người lại phải cố gắng giúp con như vậy?

Chắc hẳn không phải vì kêu con thổi sáo cho người nghe đúng chứ?"

Cô ngước mặt lên nhìn .

" một phần là ta muốn ngươi thổi sáo cho ta nghe , còn lại là vì ta muốn dạy ngươi mà thôi.

Ngươi là học trò đầu tiên ta chấp nhận, ngươi tuy bướng bỉnh thật nhưng ngươi chưa từng làm ta thất vọng khi làm các nhiệm vụ trước kia .

Ta mong ý chí chính nghĩa của ta sẽ được truyền lại cho ngươi, ta muốn ngươi trở thành một vị đô đốc xuất sắc nhất cùng ta thay đổi thế giới rác rưởi này " Akainu .

"..... không!

Con sẽ rời khỏi đây một ngày nào đó và trở thành nhà mạo hiểm " Manami dõng dạc nói ra .

" cứ chờ lúc đó xem đã , ta mong giữa hai ta sẽ không đối đầu với nhau , vì ta không muốn ngươi phải hối hận" Akainu vỗ nhẹ lên đầu cô.

=========== thực tại =========

" ặc......."

Manami sau vài lần tấn công Akainu .

Cô bị ông ấy cho một cú đấm vào bụng và ngã xuống.

" MANAMIIII " ACE gào lên.

" Ngươi vẫn không thể nào vượt qua ta được với sức mạnh đó đâu Manami " Akainu liếc xuống.

Cô ôm bụng mình nằm dưới đất và cắn răng.

Akainu giơ chân để ra đòn cuối, bất ngờ Râu trăng chạy tới " Ngươi đủ rồi đấy Akainu "

" Hừm.... râu trắng!"

Akainu né ra .

" Marco , con mang con bé này ra chỗ khác đi " Râu Trắng .

" Vâng " Marco bay tới đỡ lấy cô chạy ra khỏi vị trí đó .

Dù có thêm 10 năm thì cô vẫn không thể nào vượt qua ông ta, ông ta luôn miệng nói với cô chính nghĩa luôn chiến thắng.

Vậy không lẽ cô là hiện thân của cái ác sao !?

Cứu lấy bạn mình cũng gọi là sai ư?

" Ngồi đây đi , cô đừng chạy lung tung nữa " Marco để cô dựa vào bức tường gần đó .

" Phải....cứu Ace ...."

Cô thở dốc.

" Được rồi, đã có em trai của cô lo mà .

Không cần phải bận tâm đâu " Marco trấn an.

Nếu như cô đã không chạy lên chỗ Ace được thì cô đành phải dùng cách khác để giúp cho Luffy và Ace .

Cô rút ra cây sáo của mình và đưa lên môi .

" Tất cả bịt tai lại , Manami có thể lại dùng âm thanh đấy " Sengoku nói to .

" Lời chúc.....của thiên thần " Cô thổi lên một nốt nhạc.

=========

" Chúng ta mau đi tới tổng bộ hải quân " Law bật dậy ngay khi ốc sên truyền hình bị mất kết nối.

" Rõ , thưa thuyền trưởng "

Law không hiểu tại sao tim anh như bị thắt lại và lo lắng như vậy.

Trên người của Manami đâu cũng là vết thương được băng lại khắp người.

Giờ bọn hải quân lại không cho Sabaody coi tiếp nữa, không chờ được nên anh phải đi ngay sau đó.

To be continue
 
(Đồng Nhân One Piece) Lời Thì Thầm Của Sáo
chap 27. Nước mắt


" Lời chúc....của thiên thần "

Manami thổi lên và một chuỗi khung nhạc xuất hiện từ trong cơ thể của cô truyền đến cho Luffy .

Khả năng chia sẻ sức mạnh của mình cho người khác .

" Cái gì vậy?

Tự nhiên mình cảm thấy có sức mạnh chạy vào trong thì phải ?!"

Luffy .

Cô rút hết sức mạnh còn lại trong cơ thể mình ra cho Luffy và rồi dừng lại " như vậy là được....rồi " cô mỉm cười.

" Cô vừa nãy làm gì thế?"

Marco ngạc nhiên.

" Chỉ là truyền hết sức mạnh còn lại của tôi.....cho Luffy thôi, bây giờ....tôi trong cậy vào em ấy " Manami mệt mỏi nhắm mắt mình lại .

" Này Mũ Rơm .

CHỊ GÁI CỦA NHÓC ĐÃ TRUYỀN SỨC MẠNH CỦA CÔ ẤY CHO NHÓC RỒI ĐÓ , ĐỪNG CÓ MÀ LÀM CÔ ẤY THẤT VỌNG " Marco đứng dậy.

" ...TÔI BIẾT RỒI " Luffy khi biết điều đó liền dốc hết sức của mình leo lên chỗ Ace .

Sengoku cảm thấy không được tốt nên ra lệnh xử tử ngay ngay.

Mũ Rơm kinh ngạc và gào lên " DỪNG LẠIIIIIIIIIIIII "

Một sức mạnh của Haki bá vương phát ra từ Luffy một cách mạnh mẽ , những tên xung quanh bị ngất đi kể cả hai kẻ định xử tử Ace .

Luffy không biết chuyện gì xảy ra nhưng vẫn chạy đi tới Ace cho kịp .

Manami nhìn thằng bé và cười nhẹ .

Haki bá vương của em ấy có ý chí mạnh mẽ vô cùng , cô cảm thấy tự hào khi mình là chị của em ấy.

Râu Trắng đồng loạt kêu tất cả mở đường cho Luffy .

Inazuma biến hai tay thành kéo và cắt mặt đất rồi thảy lên tạo thành một con đường đến chỗ Ace .

" ACE , EM ĐẾN ĐÂY " Luffy phóng lên.

Grap xuất hiện chặn lại .

" Ông tránh ra " Luffy nhăn mặt.

" Ta không tránh đâu, ta là phó đô đốc của tổng bộ hải quân " Grap .

Manami lo lắng nhưng không ngờ em ấy đã thành công đánh bại ông mình và giải cứu Ace .

Sengoku biến hóa thành một người khổng lồ vàng nguyên chất đánh một cú xuống vị trí của Ace và Luffy

Khói bụi mịt mù , Ace đã nắm lấy Luffy và nhảy xuống " Lúc nào cũng hành xử điên rồ hết, thằng nhóc này "

" ACEEEEEEE " mọi người vui mừng.

Niềm vui chỉ được một nửa mà thôi.

Con thuyền Râu Trắng chợt chuyển động về phía ông ấy và ông ta đã lấy tay chặn lại để con thuyền không đụng vào những đứa con của mình .

Theo sau hành động của ông ấy là lời tuyên bố thời đại của băng Râu Trắng đã lụi tàn và giờ ông chỉ còn cách lấy thân mình chặn hải quân lại và giúp tất cả ra khơi bình an trở về tân thế giới.

Manami ngạc nhiên đứng dậy " Này ông già , ông làm vậy mà được sao ?

"

" Ta đã sống đủ lắm rồi, ta cũng chẳng còn bao lâu nữa.

Ta đến lúc phải yên nghỉ rồi " Râu Trắng.

" giải cứu Ace xong là chạy liền, băng Râu Trắng toàn một lũ hèn nhát nhỉ !!.

Đúng là bại tướng phương bắc " Akainu khinh miệt.

Ace bỗng tức giận " rút lại ngay, những lời ngươi vừa nói " .

Cậu ta tấn công lên Akainu nhưng ông ta chặn được và đánh lui Ace .

" Hừm Con trai của hải tặc Roger và con của nhà cách mạng Dragon lại trở thành anh em với nhau .

Dòng máu của hai đại tội , dù anh ngươi thoát chết được nhưng ngươi thì không Mũ Rơm " Akainu.

Manami kinh ngạc với những lời mà Akainu nói ra .

Nhìn thấy ông ta giơ nắm đấm nhung nhan về phía Luffy.

Cô hốt hoảng chạy lại và đứng chắn trước em ấy.

Nào ngờ thân ảnh của Ace lại đứng trước cô, cú đấm ấy xuyên qua giữa ngực của Ace ngay lúc đó .

Ace ngã xuống vào lòng của cô.

Akainu định giáng thêm nữa nhưng bị Marco và Râu Trắng cản lại.

" Xin lỗi Manami....tớ đã không để cho cậu và Luffy....cứu được tôi rồi" Ace mỉm cười

" Không!

ACE, anh phải cố lên " Luffy sửng sốt nhìn Ace .

" ...tại sao cậu lại làm vậy chứ hả ?

Tại sao lại chạy ra như thế trong khi tôi có thể chặn lại cú đó chứ đồ ngốc!"

Manami cắn chặt răng mà nói

" Hình như tớ đã quá nóng vội y như lời cậu nói..... thật ra....tớ đã giấu cậu một chuyện....từ lâu rồi...."

ACE.

" Chuyện gì cơ chứ?"

Manami .

".... tớ yêu quý tất cả mọi người....nhưng người tớ thương và yêu nhất.....chính là cậu....Manami....anh yêu em...."

ACE.

Ace nói xong thì lập tức ngã xuống vào đùi của cô và nhắm mắt, trên môi lại vẫn nở một nụ cười , Luffy lết tới anh mình và đưa hai tay che vết thương " ĐỪNG !

Ai đó mau cứu anh ấy đi , ai đó mau làm gì đi " thằng bé khóc càng gào to hơn.

=====

Khi Vong Tử Xuyên 5 tuổi

" là một đặc công thì đừng bao giờ khóc khi đang ở chiến trường, tất cả rõ chưa "

" Thưa đội trưởng,tại sao chúng ta không thể làm thế chứ?"

" Vì đó là chiến trường, nơi của những kẻ đã chết gục xuống, nước mắt là thứ không nhất thiết phải có ở đó .

Vì nó chẳng có tác dụng gì mà càng khiến ngươi yếu đuối hơn mà thôi "

" Tôi đã hiểu, thưa đội trưởng "

.

.

.

.

10 năm sau

Tại khu C của thành phố X .

Một quả bom của kẻ thù giáng xuống và giết chết hơn 500 người ở đó.

Hiện tại mọi thứ đã trở thành một đống đổ nát .

" oaaaaa mẹ ơi, mẹ ơi "

" Này Tử Xuyên , nhìn gì đấy?!"

"À ở kia, tớ không rõ tại sao con bé đó lại khóc trước một cái xác như thế nữa "

" tớ cũng không rõ lắm, nhưng tớ có đọc qua một chút trong sách .

Nước mắt thể hiện cho sự đau khổ của con người và cũng là thể hiện tình thương "

" tại sao chúng ta không có ?"

" Vì chúng ta vốn được nuôi dạy ở căn cứ, những cảm xúc đó sẽ không bao giờ có trong chúng ta cho dù chuyện gì xảy ra đi chăng nữa"

" Hừm....tớ tự hỏi cảm giác lúc đó sẽ thế nào nhỉ ?"

=========

Tí tách...tí tách ....

Những dòng nước mắt bất ngờ xuất hiện trên gò mà của cô.

Lòng ngực thì trở nên đau đớn .

Không kiềm được những cảm xúc bên trong mình , cô đã khóc tuông ra " ahhhhhhhhhhh ...."

Đau vô cùng , giờ cô mới hiểu được khi khóc nó sẽ đau đến thế.

Nó còn đau hơn cả khi những vết thương mà cô có trên người.

Nó xuất phát từ trong trái tim của cô.

" ahhhhhh......"

Cô và Luffy đồng loạt òa khóc lên đau đớn.

Khuôn mặt xinh xắn của cô bây giờ đã bị những giọt nước mắt che khuất đi .

Những người khác nhìn đến cô đang khóc mà cũng nhói lòng đến kì lạ .

Trên màn ảnh tại Sabaody do Buggy bật lên.

Họ cũng nhìn thấy được một thiếu nữ mái tóc màu trắng xinh xắn đang khóc, đôi mắt màu vàng sáng như bầu trời cũng đã vụt tắt đi .

Không gian im lặng đến lạ thường.

Chẳng có tiếng động nào ngoài tiếng khóc của cô và Luffy .

To be continue
 
(Đồng Nhân One Piece) Lời Thì Thầm Của Sáo
chap 28. Tương lai mới mở ra


Sự đau đớn mất đi Ace đã khiến tinh thần của Luffy và Manami không thể làm gì được nữa ngoài khóc ra .

Akainu nhìn cô và có một phần nào đó bên trong ông ấy chợt hối hận.

Nhưng ông ta đã gạc đi và coi đó là chuyện của một hải quân nên làm , giết hết những hải tặc để giữ bình yên cho thế giới, cái chính nghĩa mà ông ấy làm cũng chính là nỗi đau mà cô với Luffy đang có hiện giờ.

Ông ta một lần nữa định kết liễu Luffy trước mắt cô.

Manami đưa ánh mắt của mình nhìn ông ta và trong vô thức đó , cô đã kích hoạt Haki bá vương của mình.

Một Haki toát lên màu vàng như màu mắt của cô.

Akainu bị Haki đó đẩy lùi và văng ra .

Tất cả kinh ngạc nhìn cô.

Bây giờ cô đã ngừng khóc , nước mắt vẫn đọng trên gò má hồng hào đầy vết thương.

Cô ngất đi ngay sau đó .

.

.

.

.

.

"ACEEEEEEE ĐÂUUUUUUUUUU "

Trong sự mệt mỏi của mình , cô nghe thấy tiếng la hét của Luffy nên liền tỉnh lại , đôi mắt như bị sẫm lại hoàn toàn .

" Tôi không thể nào giữ được mũ rơm , này dừng lại đi "

" sẽ xảy ra chuyện gì nếu chúng ta để mặc cậu ta như vậy ?"

Jimbei .

" chà... rất đơn giản, vết thương rách ra và cậu ta sẽ chết " Law bình thản trả lời.

Sẽ chết!!

Cô giờ mới nhớ ra Ace đã chết trước mặt cô.

Cậu ta thật là một con người nóng vội , từ nhỏ luôn như vậy mà đến giờ vẫn thế.

Sabo đã ra đi....bây giờ lại đến Ace...người đau lòng nhất vẫn là Luffy , thằng bé đã sát cánh với Ace lâu hơn cô nên tình anh em sẽ còn bền chặt hơn.

Lúc nãy cô nghe tiếng gào thét của thằng bé .

Chắc chắn nó đang rất đau khổ, cô phải giúp thằng bé ngay bây giờ .

" Hự....!!"

Cô ngồi dậy, lòng ngực trở nên nặng nề.

Law nghe thấy liền lại chỗ cô ngay lập tức " Manami .."

" Law!?

Sao anh lại ở đây?

Mà tôi đang ở đâu thế này ?!"

Cô ôm đầu nhức nhối .

" Đây là đảo phụ nữ của nữ hải tặc Boa Hancock, chúng ta sẽ an toàn khi ở đây " Law đỡ lấy cô.

" Luffy đâu rồi?"

Manami nhìn quanh .

" Mũ Rơm đã chạy vào trong rồi, có lẽ cậu ta vẫn còn bị sốc " Law.

" Thằng bé cần tôi, tôi phải gặp thằng bé " Manami gượng dậy .

Sức không còn nên bước đi của cô trở nên lệch đi , Law lập tức bế cô lên như công chúa " để tôi dẫn em đến chỗ Mũ Rơm "

Cô gật đầu và tựa mình vào người Law.

Anh ta đi thẳng vào bên trong của khu rừng.

.

.

.

Hình ảnh cô thấy bây giờ là xong quanh một đống đổ nát do chính tay Luffy làm ra .

Thằng bé gào khóc ngửa mặt đòi giết Akainu trả thù cho Ace .

Nhắc đến Akainu, lòng cô càng hận nhưng cũng xót .

Người mà cô luôn gọi là sư phụ và chỉ dạy cho cô mọi thứ giờ lại là người chính tay kết thúc cuộc đời của Ace .

Cô nhảy xuống khỏi người Law và rơi xuống đất vì đôi chân không còn vững nữa.

" MANAMI !!"

Law giật mình .

" ...chị Manami !"

Luffy thấy chị mình nằm dưới đất, cậu liền chạy lại đỡ chị mình .

Cô nhìn Luffy và ôm lấy thằng bé " ổn rồi, em đừng tự làm đau mình nữa....chị cũng đau lắm khi Ace chết, nhưng sau khi khóc rồi và tỉnh dậy....chị vẫn cảm thấy thật may khi đứa em trai ngốc của mình còn sống "

" nhưng em đã không cứu được Ace......anh ấy....hức " Luffy khóc nấc.

Cô cười nhẹ " Ace không hề chết, Ace luôn nằm trong trái tim chúng ta .

Chúng chính là ngọn lửa tiếp nối cho Ace , vì vậy.. em hãy sống !

Em trai của chị .

Em vẫn còn chị và đồng đội của mình nữa kia mà .

"

Luffy tròn mắt, mặt ngẩn ra khi nghe chị Manami của mình nói .

Cậu đưa tay lên và đọc tên từng thành viên trên thuyền của mình .

Cậu muốn gặp lại họ !.

Cô mỉm cười, bây giờ Luffy chắc hẳn đã tìm ra được thứ vô giá của mình .

Sau một lúc Law bế cô lên, Jimbei thì cỏng Luffy trở lại bờ biển tường đá .

Bất ngờ thay họ lại gặp vua bóng tối Rayleigh .

Cô không tin được ông ấy lại bơi tới được đây bằng sức người sau khi con thuyền ông ấy bị một cơn bão ở nơi nào đó đánh trôi .

" Chúng ta đi thôi, nơi này hết việc rồi " Law.

" hả !

Sao lại sớm như thế thuyền trưởng?"

Bepo

Manami vươn tay kéo áo của Law.

Anh ta nhìn lại và cô mỉm cười " Cảm ơn anh đã giúp đỡ chị em tôi " .

"... không có gì đâu, vì tôi không muốn mặt trời của mình bị dập tắt " Law cười nhẹ và đi vào trong con tàu ngầm.

Nhóm hải tặc Heart rời đi .

Lát sau Boa với những nhóm nữ chiến binh khác tới kéo theo một xe thức ăn đầy ấp.

Jimbei cũng đã ăn một miếng và tạo động lực giúp cho Luffy .

Nhìn thằng bé ăn uống ngon lành khiến cô vui vẻ hơn một chút .

Nhờ ăn xong nên cô cũng đã khỏe lại hẳn ra .

Để có thể mạnh hơn, Rayleigh đã tự hỏi nhóc ấy có muốn cùng ông ấy đi luyện tập hay không.

Điều đó tùy thuộc vào Luffy .

Riêng cô thì không cần ông ấy giúp .

Cô sẽ đến đảo phù thủy và học hỏi thêm ở đó .

Cô có sức mạnh của riêng mình và không muốn tùy thuộc vào người khác nhiều như trước nữa .

" Vậy chị định đi bây giờ sao ?

Chị Manami ?"

Luffy .

" Ừ , chị sẽ đi ngay bây giờ, thằng em ngốc của cháu nhờ ông giúp đỡ ạ " Cô cúi đầu trước Rayleigh .

" hahaha quả là một đứa trẻ ngoan, yên tâm đi .

Ta sẽ khiến thằng bé mạnh hơn sớm thôi " Rayleigh .

Cô cười nhẹ và dùng một con tàu nhỏ được Boa Hancock cho để tiến đến đảo phù thủy .

" cậu đến đảo phù thủy ngoài việc học ra thì tính làm gì thế?"

" tất nhiên học và luyện tập rồi, cậu hỏi mắc cười ghê đó Ace "

.

.

.

.

.

.

.

.

.

" ACE Á !!!!!!"

Cảm thấy có gì đó sai , vậy là cô quay lại nhìn .

Hình ảnh Ace đang bay lơ lửng nhìn cô mà cười.

" Chào Manami " Ace cười tít mắt.

" KHÔNG PHẢI CẬU ĐÃ CHẾT RỒI SAO !!!?"

Cô kinh hoàng

" thì tớ chết rồi, linh hồn của tớ cũng thoát khỏi xác .

" Ace .

Cô thử chạm vào Ace nhưng không được, quả nhiên cậu ta đã biến thành một hồn ma vất vưởng.

Ace bảo rằng sau khi chết , cậu ta không hiểu tại sao mình lại trở thành một linh hồn ở dương thế mà không đi lên thiên đàng hay địa ngục được.

Và cậu chỉ có thể đi những nơi mà có Manami thôi.

Cô cũng lấy làm lạ điều này .

Cô nghĩ sau khi đến đảo phù thủy rồi sẽ tìm hiểu sau.

" Mà này , những lúc tôi tắm thì cậu đừng có mà rình đấy " Manami .

" Ai mà lại làm điều đó chứ, đồ ngốc " Ace hiện ra vài vệt đỏ và phản bác .

To be continue.

Au: Còn lâu ta mới để Ace chết * lè lưỡi *
 
(Đồng Nhân One Piece) Lời Thì Thầm Của Sáo
chap 29. Lời mời Shichibukai


Từ khi tạm biệt Luffy và đi đến đảo phù thủy .

Cô đã bắt đầu trong việc đọc hết tất cả sách trên đảo và gặp lại người đàn ông tạo ra cây sáo thủy tinh kì diệu này cho cô.

Ngoài ra cô còn hỏi trưởng làng về linh hồn vất vưởng.

Cô thuật lại hết mọi chuyện cho ông ấy nghe và rồi ông ta bật cười một cách khó hiểu.

Ông ấy bào rằng " Cháu luôn sử dụng cây sáo chứa ma thuật này nên một phần năng lượng của nó đã ảnh hưởng lên cháu .

Khi đó nước mắt của cháu thấm vào xác của thanh niên kia , nước mắt của cháu là nước mắt hy vọng.

Cháu muốn người đó sống lại nên nó đã thực hiện điều đó cho cháu.

Tuy nhiên nó chỉ tác dụng đúng một lần duy nhất mà thôi.

Ngoài ra một phần củng là anh chàng đó không muốn rời xa cháu "

Nghe ông ấy kể như vậy khiến cô và Ace đỏ mặt lên.

Cô vẫn tiếp tục hỏi làm cách nào giúp Ace thành người trần thay vì làm một hồn ma hay không.

Ông ấy cũng ngao ngán , vì đây là một loại ma thuật cổ của phù thủy.

Cũng đã lâu rồi không ai nhắc đến, thứ duy nhất ông ấy có là một mảnh giấy ghi cách thức thực hiện, nhưng toàn là chữ cổ mà thôi .

Vì muốn giúp Ace, cô đã cố gắng dịch ra cho được suốt mấy tháng trời.

Trong thời gian đó cô cũng vừa học vừa luyện tập mọi thứ.

Đã thế cô còn gây náo loạn ở một trụ sở hải quân đảo khác vì tính kiêu ngạo của họ đối với đảo phù thủy .

Thế là số tiền truy nã của cô bị tăng lên đến 200 triệu Berry ngay sau đó .

Lần hai là khi cô đánh chìm gần hết 20 tàu chiến khi ngáng đường đi trên biển của cô, vì cô đã nghiệm ra cho mình , thích là nhích , không cần nói nhiều .

Hôm sau tiền thưởng tăng lên 400 triệu.

Lần thứ ba là khi cô quá rãnh rỗi lấy nơi ngục tù IMPEL DOWN làm chỗ luyện tập.

Cô lần nữa náo loạn trong đó và còn dữ dội hơn.

Đánh bại cả ngục trưởng Magellan , vì cơ thể của cô đã kháng được độc cực mạnh.

Tiền thưởng lúc này là....

600 triệu berry .

Đừng hỏi sao cô lại làm thế.

Chỉ là muốn trả thù cá nhân chơi chút thôi.

Tổng Bộ hải quân biết được càng lo sợ sức mạnh tương lai của cô hơn nữa .

.

.

.

.

.

.

.

.

.

1 năm 3 tháng sau đó .

Tại phòng mang phong cách cổ điển ở đảo Phù Thủy .

Một cô gái với mái tóc màu trắng dài ngang hông, khuôn mặt ngủ say tựa như công chúa.

Đó là Manami của chúng ta rồi.

" sáng rồi sao!?"

Cô tỉnh lại nhìn ra cửa sổ.

" Sáng rồi kìa , dậy đi "

Cô đưa tay lay người bên cạnh mình .

Một cậu nhóc trạc 14-15 tuổi ngủ say sưa.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

" Hửm...năm phút nữa đi" Cậu bé đó ôm gối ngủ tiếp.

"đã 8 giờ sáng rồi đó , cậu không dậy là tôi khỏi làm bữa sáng cho cậu luôn đó Ace " Cô giựt gối ôm ra và nói .

Ace ngồi dậy lờ đờ .

Manami đi vào nhà vệ sinh một lúc rồi đến Ace .

Cô vui vẻ làm bữa sáng rồi đặt lên bàn .

ACE cầm lấy thìa và ăn.

Một buổi sáng thanh bình .

" Ngon không Ace ?"

Cô nhìn lại.

" Zzzzzz"

Ai ngờ Ace úp mặt xuống nguyên dĩa mì và ngủ ngay sau đó.

"DẬY NGAY" cô đánh một cái bốp lên đầu cậu ta.

" Ah ngủ quên mất " Ace bật dậy, mặt thì dính tèm lem.

Cô thật bó tay cậu ta luôn.

Hiện tại người đứng trước mặt chính là Ace của chúng ta .

Khi cô giải xong chữ cổ và thực hiện ma pháp .

Cô đã dịch sai một phần nên ma pháp bị nhiễu đi và thay vì một Ace 20 tuổi, giờ thành một cậu bé 14-15 tuổi .

" Bữa nay chúng ta ra phía sau đảo luyện tập chút không Ace ?"

Manami mỉm cười.

" Được đấy, tớ đang hăng hái lắm đây " Ace cười tươi và nổi lên một ngọn lửa trên tay .

Cô có đọc qua thông tin rằng khi chủ nhân của trái ác quỷ đó chết đi , sức mạnh của nó sẽ chuyển sang một trái khác gần nó lập tức .

Nhưng không hiểu sao Ace vẫn dùng được nữa .

Cô nghĩ là do một phần còn sót lại không chừng, vì ngọn lửa của Ace nó nhạt hơn lúc đầu.

.

.

Cả hai rời khỏi nhà và đi, chợt cô nhìn thấy một bức thư trong hộp thư tại nhà .

Vậy là cô lấy ra xem thử.

" Đây là......"

Cô ngạc nhiên.

Một bức thư của tổng bộ chỉ huy mời cô trở thành Shichibukai .

ACE cũng nhìn vào và kinh ngạc như cô.

" ...nếu như ngài Manami đồng ý thì hãy liên lạc cho chúng tôi ..."

Cô đọc lại dòng cuối của bức thư.

" Gì đây trời !?

Bọn họ mà mời cậu sao !?"

ACE .

" Này Ace, nếu trở thành Shichibukai thì sẽ được gì vậy?"

Cô thắc mắc hỏi.

" không rõ nữa, nhưng tớ chỉ biết họ sẽ được chính phủ thế giới bao che cho hành động của mình .

Bọn họ cũng được gọi là chó của chính phủ thôi "Ace

Nghe Ace nói cô cũng suy nghĩ một lúc , nếu đã như thế thì cô sẽ thử gia nhập vào thử xem sao .

Miễn là họ đừng hối tiếc sau này

" chúng ta chuẩn bị đồ đi gặp họ nào Ace " Cô mỉm cười.

" Đi thiệt luôn hả !!"

Ace kinh ngạc .

"Tất nhiên rồi.

Có khi đến đó ngứa tay thì nhích thôi " Cô cười một cách nguy hiểm.

To be continue
 
(Đồng Nhân One Piece) Lời Thì Thầm Của Sáo
chap 30.


Trước một bức thư từ tổng bộ của hải quân mời cô trở thành Shichibukai .

Cô đã đồng ý và gọi cho người bên kia chuẩn bị .

Cô bỏ lá thư vào trong túi và cùng Ace rời đi .

Giờ cô với Ace như là hình với bóng vậy, đi là đi cùng nhau .

Vì cô trông như một người chị chăm sóc em trai vậy , riêng Ace thì không thích điều đó chút nào .

Cái đợt trước khi chết, anh đã nói " Anh yêu em " ...thế mà Manami lại không nhớ gì cả , quả là não bị ngắn hạn.

Cả hai leo lên một con thuyền nhỏ và đi tới tổng bộ hãi quân .

.

.

.

.

.

" Thưa thủy sư đô đốc, Manami đã đồng ý trở thành Shichibukai và đang tiến đến đây ạ " một vị hải quân đứng nghiêm trang nói

" Được rồi.

Đến lúc đó ta sẽ trực tiếp nối chuyện với cô ta " Akainu .

Sau sự kiện cuộc chiến ở Marineford.

Akainu và Aokiji đã có một trận đấu tại một hòn đảo khác và khiến cho nơi đó trở nên tanh bành , lí do là tranh chức vị thủy sư đô đốc.

Cuối cùng người chiến thắng là Akainu và ông ta đang cố gắng thay đổi thế giới theo cách của ông ta .

Lúc trước Akainu đã đánh bại Manami .

Nhìn hình ảnh suy sụp của cô ấy mà ông ta tưởng chừng cô sẽ im lặng một thời gian.

Nào ngờ chỉ mới trong vòng một năm mà tên tuổi của Manami đã được hải quân nhắc liên tục với bao nhiêu rắc rối mà cô đã làm ra cho họ .

Còn ghê hơn nữa là lúc cô đột nhập vào nhà tù IMPEL DOWN dễ dàng phá banh nơi đó, đánh bại được cả trưởng ngục Magellan .

Số tiền truy nã từ đó tăng lên không ngừng.

Ông ta tự hỏi mục đích cô làm thế là có ý gì .

Vài tiếng sau đó , trước cổng của tổng bộ hải quân.

Con thuyền của Manami cập bến , bọn họ nhận ra và mở cửa cho cô vào theo chỉ thị .

Cô đi cùng với Ace trong hành làng của hải quân và được một người trong đó dẫn đường.

" Sếp , chúng ta đang đi đâu thế?"

Kaku ( một người có cái mũi dài vương)

" Bọn họ kêu chúng ta tập hợp tại phía sau cái sân huấn luyện để nói gì đó đấy " Jadra .

" Thật là phiền phức " Lucci ( Sếp của CP-0)

Lúc trước Lucci và các thành viên khác đều là người của CP-9 .

Nhưng sau sự kiện Enies Lobby thì tất cả 8 thành viên chính đều rời khỏi tổ chức và giờ số còn lại đang là thành viên của CP-0 .

" Chúng ta cứ tới đó là biết được ngay thôi, chắc hẳn là nhiệm vụ rồi " Stussy ( một cô gái có mái tóc vàng ngắn và mắt xanh biển)

Trong lúc nhóm của Lucci đi ngang qua thì giọng nói của Manami cất lên ngay trên hành lang " Nơi này tư sửa nhanh thật đấy , giờ nhìn khác đi một chút "

Chính giọng nói của Manami đã khiến cho Lucci nhìn lại .

Thiếu nữ thuần khiết có mái tóc trắng dài phất phới và đôi mắt màu vàng nhạt như hào quang .

Cả hai đi hướng ngược lại nên vô tình đụng mặt nhau ngay sau đó .

" Lâu rồi không gặp, trông cô vẫn tốt nhỉ Manami " Lucci .

" Oh chào Lucci, trông anh vẫn khỏe ghê ha .

Nghe đâu anh đã trở thành sếp của CP-0 .

Mừng cho anh " Manami chống hông, cười nhẹ.

" Điều gì đưa cô tới đây thế hả Manami ?"

Lucci nhìn kĩ cô hơn.

" Trở thành....Shichibukai " Cô mỉm cười và đưa ra tờ giấy mời.

CP-0 khá là ngạc nhiên trước một cô gái trẻ như vậy.

Lucci thật muốn biết cô đã mạnh tới mức nào .

" Đi thôi Manami , đừng có đứng im như thế chứ.

Nhanh rồi còn về nữa " Ace lôi tay của cô

" ...thằng bé này là ai đây?"lucci liếc nhìn.

" Hưm......anh đoán xem "Cô ôm lấy Ace và cười.

Ace xấu hổ đấy cô ra nhưng tay như mềm nhũn không có sức vậy " Ê này gần quá "

Trong phút chốc một bàn tay khác to lớn hơn kéo cô ra sau .

Cô tựa ngay vào một cơ thể rắn chắc của ai đó " Nữ hoàng của ta không nên ôm một đứa trẻ như vậy, nhất là con trai"

" Mihawk !!

Sao anh ở đây?"

Manami tròn mắt.

" Vì có sự xuất hiện của một Shichibukai mới nên anh tới đây .

Không ngờ lại là em, nữ hoàng của ta " Mihawk cười nhẹ và hôn lên mu bàn tay của cô

Cô đỏ mặt.

ACE với Lucci thì lại trở nên khó chịu.

" Buông cô ấy ra , tên diều hâu " Ace .

" Này Mihawk .

Ngươi đừng có ôm cô ấy rồi nói ba cái thứ như thế, thật buồn nôn đấy " Lucci .

" Em ấy là của ta thì ta muốn làm gì làm chứ!?

Hai người không có quyền lên tiếng đâu " Mihawk ôm chặt hơn.

Ace và Lucci tức giận.

Cả một khu vực trở nên nóng như lửa và sặc mùi nguy hiểm.

" Chuyện gì vậy nè ?"

Kaku .

" Không khí tự nhiên căng thẳng hơn trước " Stussy lùi lại .

Mặt Manami giờ khó chịu và đẩy Mihawk ra khỏi mình rồi kéo Ace đi thật nhanh " Mấy người muốn đứng chơi đi cứ ở đó đi , tôi còn nhiều thứ cần làm nên tạm biệt "

Chả hiểu sao bọn họ lại nhắm vào cô như thế nữa.

.

.

.

.

.

Tại phòng khách .

Có vẻ như không chỉ mỗi mình cô , mà ở đây cũng có vài người của Shichibukai nữa như tên mặc áo hồng đầy lông, tên Buggy , một tên tóc vàng nhưng râu lại màu trắng cong lên trên, cuối cùng là....Law .

Bọn họ nghe thấy tiếng mở cửa nên quay lại nhìn thử và phát hiện ra cô cùng một cậu bé .
 
(Đồng Nhân One Piece) Lời Thì Thầm Của Sáo
chap 31.


Tự nhiên lại có hải tặc ở đây tụ họp làm cô thấy lạ vô cùng .

Lát sau người dẫn đường cho cô chạy tới bảo cô đến phòng bên cạnh .

" Eh , ra là nhầm phòng " Cô chớp mắt.

" Vâng, mong cô theo tôi "

" Manami!!

Sao nhóc con lại ở đây?"

Buggy.

" À đến phá thôi " Cô cười và đóng cửa lại

" con nhóc đó đùa à , cái con nhóc đó mà phá thiệt chắc chết mất " Buggy căng thẳng.

" Vậy đó là Manami , người bị truy nã 600 triệu Berry.....

Cô ta cũng hay đấy " Doflamingo cười.

"..."

Law vẫn im lặng ngồi trên ghế.

Anh ta cũng lâu không gặp cô rồi nên vừa thấy cô vẫn khỏe liền vui vẻ .

.... tại phòng khách hải quân, cô đi vào .

" Thưa thủy sư đô đốc, cô Manami đã tới rồi ạ "

Akainu xoay ghế lại nhìn Manami .

Đã một năm trôi qua, khuôn mặt của cô vẫn tươi tắn như ngày nào .

Manami đã rất ngạc nhiên khi Akainu là thủy sư đô đốc, sắc mặt của cô trùng xuống khi nhớ lại cuộc chiến trước đó .

Cả hai chỉ có thể nói chuyện quan trọng về Shichibukai mà thôi, không một lời hỏi thăm nhau hay gì cả .

Khi kết thúc, cô ngồi dậy và rời khỏi phòng trong im lặng.

ACE đứng bên ngoài chờ đợi thấy cô ra liền đi tới " sao vậy Manami ?

Mặt cậu không được tốt lắm?"

" Không sao.... chúng ta về thôi " Cô cười nhẹ .

=========

" ah Manami " một cô gái chạy lại

Manami nhìn cô gái tóc xanh đó và nhớ ra đó là cô bạn năm trước cho cô uống rượu đây mà.

Không ngờ cô ấy vẫn còn ở đây.

" Ủa Manami , thằng bé này là ai vậy?

Trong đáng yêu quá "

" Là em trai tớ " Cô mỉm cười.

" hở....!"

Ace đen mặt.

" Lâu rồi mới gặp lại cậu, không ngờ cậu trở thành một Shichibukai luôn.

"

" Cũng thường thôi " Manami

".. từ lúc cậu đi cho tới giờ, nơi này chán quá chừng luôn.

Không còn nghe tiếng sáo của cậu mỗi ngày .

Đầu óc tớ muốn nổ tung khi làm mấy cái nhiệm vụ "

" Vậy để tớ thổi cho cậu nghe một bài nhé ?!"

Cô rút ra cây sáo thủy tinh của mình .

Cô bạn vui mừng và cả hai ngồi vào một cái ghế bên cạnh , Ace thì ngồi trên tảng đá nằm bên cạnh cái ghế nơi Manami ngồi.


Âm thanh tiếng sáo len lõi vào xung quanh Marineford.

Ngay phòng họp của Shichibukai .

Họ vừa mới kết thúc xong là nghe thấy tiếng sáo phát ra .

Law với Mihawk nhận ra ngay đó là tiếng sáo của Manami .

" tiếng sáo này từ đâu ra thế?"

BUGGY nhìn ra cửa sổ .

" Là Manami đấy " Law .

" Cái gì !?

Con bé đó sao ?"

Buggy.

" Có lẽ em ấy ở gần đây " Mihawk .

" Quả là tiếng sáo hay đấy " Doflamingo cười lên.

Lucci tại sân luyện tập cũng nghe thấy, nhưng anh ta chưa từng thấy Manami thổi sáo nên không hề hay biết đó là cô. tuy vậy anh ta vẫn cảm thấy quen thuộc kì lạ.

Ngay khi Mihawk và những người khác xuống dưới cũng đã không còn thấy cô và Ace đâu nữa.

Bởi lẽ họ đã rời đi ngay khi kết thúc bài hát đó .

Dường như âm thanh vẫn còn đọng lại xung quanh họ nên khiến tất cả tưởng chừng cô còn ở đây.

===================

Giờ thì cô và Ace đã trở lại đảo phù thủy .

Họ vẫn tiếp tục học và luyện tập mỗi ngày .

Chỉ cần vài tháng nữa thôi là Ace và cô tách nhau ra rồi.

Cậu ta sẽ đến quê hương của Râu Trắng, gặp lại đồng đội của mình .

Còn cô thì sẽ đến đảo Sabaody thám hiểm tiếp tục đảo người cá .

Nhưng trước khi đến đó cô phải chuẩn bị kĩ đồ nghề, một con vịt trên cạn không thể bị chết đuối được.

To be continue

Chap ngắn, mọi người thông cảm.

Doujjinshi lụm được trên mạng 🙂)
 
(Đồng Nhân One Piece) Lời Thì Thầm Của Sáo
Chap 32. Hai năm sau


Hai năm sau .

Manami đã hoàn tất cuộc huấn luyện tại đảo phù thủy .

Cô thu gom mọi thứ vào một cái túi nhỏ và lên đường.

Ace đã rời đi trước cô một bước rồi.

Hơn nữa việc cô trở thành Shichibukai cũng đã được nhà báo lá cải đăng lên ở trang nhất cùng chiến tích cô gây ra hai năm.

Đôi mắt của cô là điểm nổi bật nhất nên cái tên chụp hình chỉnh cận cảnh bản mặt của cô và rồi đăng lên .

Cũng không tệ lắm, chỉ buồn cái là tiền truy nã tăng còn hơn tiền điện tiền nước nữa.

" Tạm biệt trưởng làng , cảm ơn ngài đã cho tôi ở lại đây trong thời gian qua " Manami mỉm cười.

" Không có gì , ai bảo cháu đáng yêu quá làm chi hô hô hô " Trưởng làng vuốt râu và cười.

( Manami hai năm sau)

Cô tạm biệt ông ấy và dùng đôi giày đi trên mặt nước của mình tiến đến đảo Sabaody .

Cô nhớ rằng Luffy có nói sẽ quay trở lại con tàu Sunny nằm ở đảo Sabaody .

Cô không có phương tiện đi đến đảo người cá nên có lẽ sẽ nhờ em ấy đi nhờ một chuyến.

.

.

.

Sau 3 ngày .

Cô đặt chân lên đảo Sabaody tại lùm số 40 .

Nơi này trông hai năm có vẻ đã nhọn nhịp hơn trước.

Mặt cô sáng ngời chạy đi .

Cô tới lùm số 13, quán bar trộm cắp của Shakky .

" Xin chào " Manami mở cửa.

" Oh ra là Manami đó sao !

Cháu đã hoàn thành cuộc huấn luyện của mình rồi à !?"

Rayleigh ngồi trên một cái ghế đọc báo .

" Oh tiểu thư Manami đó sao !

Trông cô vẫn tuyệt như ngày nào " Sanji hưng phấn lượn qua lượn lại.

" Ah Sanji , không ngờ gặp anh ở đây đấy " Cô lại gần tươi cười.

Mắt Sanji bỗng nhìn thấy vòng eo và khe ngực, cùng cặp chân dài với chiếc váy ngắn khiến anh ta xịt máu mũi và ngất đi .

" sặc, SANJI !!

ANH SAO VẬY!?"

Cô kinh hoàng đỡ lấy.

" t...tuyệt vời....."

Sanji vừa chảy máu mũi, vừa mê sảng .

" Có vẻ như cháu nên tránh xa cậu ta đi tốt hơn đó Manami .

Mà cháu hình như đã là một Shichibukai rồi đúng không!"

Rayleigh

" Vâng ạ .

Gia nhập cũng chỉ để tránh hải quân săn lùng thôi, chứ cháu cũng không ham mấy cái danh này " Cô lè lưỡi.

" Hahaha , cháu cũng hài hước đấy.

Giờ cháu tính làm gì đây?"

Rayleigh

" Cháu muốn đến đảo người cá , mà không có phương tiện nên muốn đi nhờ thuyền của Luffy .

Sao cháu không thầy ai hết vậy?"

Manami

" Nghe đâu tụi nhỏ đang ở trên đảo rỏi, chỉ là chưa tập hợp đủ thôi " Rayleigh.

Cô xoa cằm và để Sanji lại cho ông ấy chăm sóc .

Cô rời khỏi quán để tìm kiếm thằng bé .

Manami đi tới lùm cây số 42 mua một ly nước trái cây rồi đi tiếp xung quanh khu vực.

Dạo một vòng rồi vẫn không thấy thằng bé đâu " Sao không thấy thằng bé nhỉ ?"

" Nhìn kìa , là băng Mũ Rơm đó "

Nghe tới băng Mũ Rơm, cô nghĩ đó là Luffy nên vui mừng quay lại nhìn .

Ai ngờ lại là một tên mập đội nón rơm, mặc áo lòi bụng mỡ, bên cạnh là một bà cô cũng lòi bụng mỡ, tóc cam, mặt hơi dị và tên to con đeo mặt nạ mũi dài .

Bao nhiêu nước cô vừa uống đổ ào ra ngoài .

Miệng không khép nổi và hai mắt như muốn mù luôn.

" Này con kia, sao dám ngáng đường bọn ta như thế!?"

Tên đội mũ rơm nói .

Cô quay hai bên nhìn và chỉ vào mình "tôi hả ?"

" tao nói mày chứ ai nữa, có biết bọn ta là ai hay không!!?"

Tên đó tức giận.

Cô nghiêng đầu " Các người là ai?"

" Cô gái, mau chạy đi .

Đó là Monkey.D.Luffy , hải tặc băng Mũ Rơm đó " một người dân xanh mặt nói cho cô hay

" Vậy hai người này là hoa tiêu Nami và xạ thủ Ussop hả ?"

Cô liếc nhìn.

" Nếu đả biết rồi thì mau tránh ra cho bọn ta " Luffy giả mạo lên tiếng.

Manami dùng một ngón gãi nhẹ lên má của mình và cười " Xin lỗi nhưng tôi không muốn "

" Gừ !

Vậy thì chết đi " Luffy giả mạo rút súng ra chĩa về phía cô.

Trong khoảng khắc đó một bóng người xuất hiện chém đôi cây súng trên tay hắn một cách ngọt xớt " Đừng có giơ cây súng đó vào người phụ nữ của ta "

" M...Mihawk " Manami tròn mắt.

" Ra là em ở đây , tên đó có làm gì em không?

" Mihawk nhìn qua cô và kiểm tra .

" không có , hắn chưa làm gì hết, mà sao anh lại ở đây vậy?"

Manami .

" Anh nghe nói em sẽ đến Sabaody , nên anh cũng đi tới muốn gặp em " Mihawk đặt thanh kiếm sau lưng.

" Đáng ghét, ngươi là ai hả !?"

Luffy giả mạo tức giận.

Ngay lúc đó nami giả mạo xanh mặt kéo áo thuyền trưởng của mình " T..thuyền trưởng, đó....đó chính là tay kiếm mạnh nhất thế giới....Mihawk đó "

Mặt tên Luffy giả mạo nghe thế liền tái mét.

Hồi sau một người dân gần đó nhìn vào đôi mắt của Manami

"AHHH tôi nhớ rồi, cô gái đó chính là Manami!

Một Shichibukai trẻ tuổi đang làm mưa gió gần đây đấy "

" HỄ !!!!!!!!!!!!!!!!!!

" Nhóm của tên giả mạo kinh hồn.

" Bọn này ồn ào thật, để ta tiễn các ngươi một đoạn " Mihawk đưa tay rút kiếm lần nữa.

Cô chặn là " Thôi kệ họ đi .

Chúng ta cũng không nên náo loạn nơi này "

" ...

Theo ý em " Mihawk rút lại và cùng Manami rời đi

Ba tên giả mạo gần như nhũn cả tay chân, không đứng dậy nổi được nữa.

.

.

.

.

" Ra là anh đi cùng với Zoro đến đây sao !"

Manami .

" Em biết cậu ta à ?"

Mihawk

" ừ , lúc đó em gặp lại Luffy và làm quen với thành viên của em ấy .

Giờ Luffy thay đổi ra sao đây ta , muốn gặp em ấy ghê " Manami cầm ly trái cây uống.

" Không biết có nên bắt em về làm hoàng hậu của ta giờ không nữa " Mihawk .

" hả ?"

Manami ngạc nhiên nhìn " Anh thôi đi Mihawk " .

Mihawk liếc nhìn trang phục cô mặc và khuôn mặt của cô.

Kiểu này không hốt về sớm thì cũng sẽ bị tên khác cướp đi mất.

To be continue
 
(Đồng Nhân One Piece) Lời Thì Thầm Của Sáo
chap 33. Bỏ lỡ ( có H+)


Mihawk : ....* cười gian*

Lưu ý ( chap 18+) : đây sẽ chap giữa Mihawk x Manami .

Những ai cảm thấy không được thì xin click back để não được trong sáng nhé .

Đen rồi thì đừng đỗ lỗi cho Au do không báo trước á .

Au : thật sự au cũng ngượng khi viết lắm , trình chưa được tốt * che mặt*

linhtrang1234567890 H+ đây, ngượng chín mặt rồi

==========================

Sau sự việc bất ngờ gặp Mihawk ở Sabaody.

Cô và anh ta đã cùng nhau đi dạo một chút ở hòn đảo nhộn nhịp này .

" Bây giờ em tính đi đâu?"

Mihawk .

" Em định tới đảo người cá chơi , mà vì không có phương tiện nên phải đi nhờ thuyền của Luffy " Cô mỉm cười.

" Ta thấy em không nên lên trên thuyền Mũ Rơm đâu, vì hải quân đang trên đường tới đây " Mihawk .

Cô ngạc nhiên " Hải Quân!?

Sao họ lại ở đây?"

" Nhìn đi " Mihawk cầm ra một tờ giấy đưa cho cô.

Trên tờ giấy ghi rõ về việc băng Mũ Rơm tuyển thành viên.

Mặt cô như muốn méo mó lại và sốc vô cùng .

Anh ta nói đây là tờ giấy lấy từ bọn người giả mạo kia .

Cô thở phào nhẹ nhõm , còn tưởng thằng bé thay đổi đến mức này .

" nhanh lên, bọn chúng đang tụ tập ở lùm cây 46 đấy " một đám hải quân chạy tới.

" Bọn mũ rơm và những tên hải tặc nguy hiểm khác đang ở đó , tất cả nhanh lên tiến đến cho ta "

" Nhanh lên "

Một đám hải quân từ đằng sau chạy tới đến mức khói bay mịt mù .

Cô ngạc nhiên và rồi Mihawk chợt kéo cô chạy đi chỗ khác .

Cả hai núp ở phía sau một lùm cây to lớn đến mức tán cây che cả ánh sáng .

Chỉ còn vài tia nắng là len lõi vào được .

" Sao chúng ta phải núp thế?"

Manami .

" Bọn họ biết em là chị của mũ rơm, việc em ở đây có thể khiến họ nghi ngờ " Mihawk .

" Ra là thế....mà Mihawk này.....anh có thể xích ra không?"

Manami trở nên ngại ngùng .

Hiện tại cô đang dựa người vào cái cây, còn anh ta thì đang đưa cơ thể rắn chắc của mình ép vào người cô.

Hơi nóng tỏa ra trên người của anh ta cùng một mùi hương khá là quyến rũ .

" Tại sao ?"

Mihawk nhìn khuôn mặt đầy ngượng ngùng của cô và cười.

" anh....anh áp sát tôi quá ...nên là ...."

Manami nhìn lên.

Đôi đồng tử hổ phách của Mihawk và khuôn mặt nam tính ẩn trong chiếc nón của anh ta càng khiến con người này trở nên quyến rũ đến lạ thường.

Giờ cô mới để ý bàn tay mình đang chạm vào cơ ngực rắn chắc của Mihawk .

" Sao vậy?

Hay là em thích cơ thể này của tôi " Mihawk khép hờ mắt lại và cười.

Mặt cô đỏ lên và nói "KHÔNG Có...anh đừng nói bậy nhá , tại anh cứ phanh phui ra chứ tôi không......"

Manami càng nói càng ngượng hơn, tự nhiên cô không thể đối diện được khuôn mặt của Mihawk nữa, cô bặm môi lại và nhìn đi hướng khác.

Đôi mắt vàng thuần khiết đầy vẻ ngại ngùng và khuôn mặt của cô càng trở nên dễ thương hơn trong mắt anh ta .

Mihawk không thể nhịn được nên đã nâng cằm của cô lên và hôn lấy đôi môi ngọt lịm đó .

Đây là lần thứ hai anh cảm nhận được môi của Manami, nó mềm mại và không còn mùi rượu nữa, thay vào đó là mùi vị của nước trái cây mà cô ấy đã uống khi ấy.

" ưm........haaaaaa " Manami bị Mihawk hôn lấy bất ngờ.

Toàn thân cô như cứng lại và giật lên.

Anh ta buông ra một lúc để cô lấy lại hơi.

Manami đưa tay lên ngực và thở mạnh, khuôn mặt đỏ lên, đôi mắt cũng chảy nước mắt bất ngờ .

Một khuôn mặt đầy khiêu gợi của cô hiện rõ ra " Mi.....Mihawk...."

Anh ta chỉ muốn hôn cô một chút mà thôi, nhưng có lẽ con sói trong anh ta đã không kiềm chế được nữa.

" chết tiệt " Mihawk cắn chặt răng, tim càng đập nhanh hơn.

Anh khóa chặt lấy cổ tay của Manami để lên trên đầu và hôn lấy đôi môi đó tiếp tục .

Anh luồng chiếc lưỡi của mình vào bên trong khuấy động khoang miệng của cô.

" ưm......

" Hơi thở nóng hổi và chiếc lưỡi của Mihawk liên tục làm cô có cảm giác kì lạ .

Toàn thân cô như muốn nhũn ra hoàn toàn .

Cô ráng dùng hết sức của mình đẩy ra cho được.

" Ha....ha.....anh làm gì vậy Mihawk !!"

Cô thở mạnh và nhìn đến anh ta .

Mihawk lúc này liếm môi và áp khuôn mặt mình gần tai của cô " có lẽ anh không dừng lại được rồi "

" Sao cơ!"

Manami kinh ngạc.

Mihawk ôm lấy cô thật chặt và hôn lên vai mảnh khảnh ấy.

Cô giật người và dùng tay đánh vào lưng của anh ta .

Nhưng Mihawk vẫn không chịu dừng lại , anh ta len lõi xuống hôn vào ngực trên của cô.

" Mihawk !

Ah....."

Cô kinh ngạc , lúc anh ta cắn vào chỗ đó , cô bất giác rên lên một tiếng.

Tiếng rên của cô làm anh ta tròn mắt và cười nham hiểm.

Mihawk quỳ xuống và vén chiếc váy ngắn của cô ra.

" Anh làm gì thế hả !!!

" Cô kinh ngạc đưa tay kéo xuống.

Không ngờ anh ta ngước nhìn cô và cười vô cùng quyến rũ.

Cô đỏ mặt lên, Mihawk tiếp tục động chạm vào phần dưới của cô.

" Ah....đừng.....chỗ đó dơ lắm...hyaaa ."

Manami run rẫy , đưa tay đặt lên vai của anh ta , tay còn lại thì che đi miệng đang rên một cách dâm đãng của cô.

Chợt cảm thấy cơ thể mình vừa xuất ra thứ gì đó khiến cho quần con của cô ướt đi " Cái này....là gì thế....!?"

Mihawk bật dậy và kéo dây nịt của anh ta ra " Manami ...anh xin lỗi em trước "

" hử....ah.....áhhhhhhh ...ưm....."

Cô khó hiểu.

Ngay tức thì Mihawk cầm lấy một chân cô lên cao và cắm cái thứ to lớn đó của anh ta vào trong từ từ và thật sâu.

Cô đau điếng la lên nhưng anh ta lập tức bịt miệng cô lại .

" Manami , sau vụ này....em có thể ghét anh ..hận anh cũng được.

Anh thật sự không kiềm được sự quyến rũ của em " Mihawk vừa nói vừa thở ra hơi nóng cùng khuôn mặt dục vọng .

".....

Mihawk....anh....."

Manami vừa đau vừa dùng ánh mắt khó tả của mình nhìn Mihawk .

Máu từ bên trong chảy ra từng giọt nhỏ .

Vậy là hết, lần đầu của cô giờ đây đã mất ở tuổi 22.

( au:* giơ hai ngón tay lên*)

Mihawk bắt đầu đẩy vào rồi đẩy ra nhẹ nhàng .

Đau đến mức cô nắm chặt hai vai của anh ta mà bấu mạnh " đau quá....nó rất đau...Mihawk..."

Cô vừa nói vừa khóc .

Tim của anh ta đột nhiên đập mạnh , Mihawk liếm đi nước mắt của cô và tựa trán lên cô mà nói bằng giọng trầm đầy nhẹ nhàng " sẽ ổn thôi, hãy nhìn anh "

Manami không rõ anh ta đã dùng bùa chú gì mà khiến cô lại nghe lời anh ta nhìn lên như thế.

Đôi mắt của cả hai giao nhau và gần như mê hoặc lẫn nhau .

Mihawk tiếp tục đẩy nó vào trong của cô.

Manami chảy nước mắt trên khuôn mặt đỏ của mình và rên lên một tiếng.

Anh ta hôn nhẹ lên môi cô và tiếp tục công việc.

Ban đầu cô thấy nó rất là đau, nhưng sau vài lần cô lại không còn cảm giác đó nữa, thay vào đó là một sự khoái cảm giữa hai bên trao nhau .

Cô tự hỏi từ bao giờ mà Mihawk lại quyến rũ đến thế.

Cô bị anh ta mê hoặc ngay trong tình cảnh mơ hồ này " Ah...ah.....ah...."

Tiếng rên ám muội đầy nhẹ nhàng và nhỏ đến mức như cô chỉ muốn mỗi mình Mihawk nghe thấy vậy.

Anh ta ôm chặt lấy cô và cả hai đã xuất ra sau một tiếng ở đó cùng nhau .

.

.

.

.

.

30 phút sau đó .

Cô đưa khuôn mặt giận dỗi đầy dễ thương của mình nhìn anh ta và đánh huơ tay liên tục " Tên biến thái chết bầm nhà anh !Tôi chưa từng nghĩ sẽ ghét anh như hôm nay luôn đấy, đồ đáng GHÉT "

Mihawk cười nhẹ và cứ mặc cho cô đánh anh ta " Anh xin lỗi được chưa, do em trông quyến rũ quá nên anh không thể kiềm chế được "

"Tại anh mà giờ trên người tôi toàn vết hôn không này .

Làm sao mà tôi có thể ra ngoài được đây!!

Tên biến thái chết tiệt , đã thế anh còn làm tôi bỏ lỡ với nhóm của Luffy luôn rồi này !!!...

" Cô phồng mặt lên và đánh tiếp.

Mihawk cởi áo mình ra và khoác lên cho cô " Vậy tạm thời em đến chỗ ta đi , con thuyền của ta ở gần đây nên sẽ không ai để ý nhiều "

" ... cũng được, nhưng tôi vẫn ghét anh " Manami đưa mắt chán ghét nhìn anh ta .

Mihawk đứng dậy và bồng cô lên như công chúa .

Do toàn thân cô không có sức đứng dậy nữa, kiểu này ít nhất phải chờ sáng mai.

To be continue
 
(Đồng Nhân One Piece) Lời Thì Thầm Của Sáo
chap 34. quê hương bố già, Ace trở lại


Au: *...*

"""""""""""

Ace sau hai năm được Manami giúp hồi sinh trở lại nhân thế , cậu đã gặp khó khăn trong việc tiếp nhận hình dạng lúc nhỏ của mình .

Giờ cậu đã 15-16 tuổi .

Vì khá là nhớ băng Râu Trắng nên Ace quyết định đi đến quê hương của bố già .

Cậu ta nghe đâu do thế lực của Râu Đen ngày càng trở nên bành trướng nên phần lớn những vùng đất thuộc bảo hộ của Râu Trắng trước đây đều bị cướp mất.

Cậu nghĩ rất có thể mọi người đang ở quê hương của bố già và bảo vệ nó.

Vậy là cậu đã tạm biệt Manami để khởi hành tới đó bằng con thuyền hình dạng tấm ván trượt có một cây cột buồm phía sau .

Trước đó , cậu đã tới một .

Ở đó có cả một đồng cỏ xanh bao la nằm trên một ngọn đồi rộng lớn, phía dưới đồi là những ngọn sóng biển dồn dập tạo nên âm thanh quen thuộc .

Ace tiến đến hai ngôi mộ được đặt ở đó và mỉm cười.

" Cũng hai năm từ khi cuộc chiến chấm dứt.... quả là một câu chuyện đáng nhớ mà" Ace đi tới phần mộ của Portgas.D.Ace và lấy đi chiếc nón cùng con dao nhỏ đặt trên đó .

Ngôi mộ bên cạnh còn lại là của người đàn ông mà cậu luôn gọi là bố , Ace đã đặt một chai rượu ở đó và cười nhẹ " Bố già , người cứ yên tâm.

Con chắc chắn sẽ không làm uổng phí những gì mà bố đã làm cho con và mọi người , bố cứ yên nghỉ đi nhé"

Ace ngước nhìn ngôi mộ một lần nữa và quay đầu đi mất.

.

.

.

.

.

.

Ba ngày sau tại quê hương của bố già .

Hiện tại Marco , cựu đội trưởng 1 của băng Râu Trắng giờ đang có mặt tại ngôi làng nơi bố già từng sinh ra và anh bắt đầu trong việc chăm sóc cũng như chữa bệnh cho người dân ở nơi đây.

Anh là một thành viên, là một hoa tiêu và cũng là một bác sĩ .

Anh là một người tài năng nhất trong băng của Râu Trắng .

Bởi thế trước đây anh luôn được mọi người trên thuyền nhắc đến là " Gà mẹ".

" Xong rồi, không bao lâu tay của nhóc sẽ lành lại sớm thôi- yoi " Marco mỉm cười và xoa đầu đứa bé gái .

" Dạ, cảm ơn anh Marco nhiều lắm " Cô bé cười tươi và chạy về nhà của mình .

Marco cười nhẹ và đứng trên một đồng cỏ xanh ngát bao la , bên cạnh là hộp y tế của mình .

Đôi mắt anh nhìn xa xăm về phía ngôi làng .

Anh không ngờ mới đó đã qua hai năm rồi.

Mặc dù tiếng tăm của băng Râu Trắng trở nên lụi tàn trong mắt mọi người, nhưng anh vẫn giữ lấy danh nghĩa của băng Râu Trắng và bảo vệ quê hương của bố già .

" Này Marco!

" giọng của Jozu vọng tới.

Marco quay lại và thấy những đồng đội của mình , họ đều là cựu đội trưởng trên tàu và anh với họ vẫn rất thân thiết với nhau .

" Bọn này vừa mua rượu và thức ăn này, cùng nhau nói chuyện chút đi " Jozu.

Marco đưa mắt như mệt mỏi của mình nhìn họ và cười " Cũng được đó, trời hôm nay đang đẹp , thích hợp ăn uống ngoài trời như thế này"

Vậy là anh cùng với đồng đội ngồi xuống trên một tấm bạc được trải ra.

Họ vui vẻ nói chuyện rồi kể lại chuyện ngày xưa.

" Bố già cũng thật là , lúc nào cũng nghĩ đến những đứa con mình mà chả quan tâm tình trạng bản thân chút nào " Haruta ( đội trưởng 12).

" Ông ấy là thế mà , nhớ lại lúc trước chả ai cản được ông ấy khi uống rượu mãi không ngừng nữa " Izo ( Đt 16)

" đúng đó, và có một lần Ace đánh tay đôi với KingDew .

Cậu ta lỡ tay lảm bể vò rượu yêu thích của bố và bị ông ấy cho một đấm ngay khi biết thử phạm nữa.

" Vista cười lớn. (Đt 5)

" Và lúc đó trên thuyền có nguyên một trận cười hả hê luôn " Namur ( Đt 8)

" Nhắc đến Ace thì thằng đó mỗi lần đang ăn là ngủ , bởi thế toàn bị chúng ta bày đủ trò như vẽ lên mặt hoặc là ăn cắp đồ ăn trên tay cậu ta , mà tôi nhớ người lấy thức ăn của cậu ta là Marco thì phải " Fossa ( Đt 15).

" Tôi chỉ giấu đi và chọc cậu ta thôi-yoi" Marco cười nhẹ .

Vừa kể họ vừa vui vẻ cười đùa với nhau .

Nhưng sau đó nó dần vụt tắt đi bởi đôi mắt buồn của Marco , không gian im lặng như cái ngày họ nhìn thấy bố già và Ace chết đi .

Nước mắt của họ không có cạn mà chỉ là họ cố gắng kiềm nén cảm xúc của mình .

Là một hải tặc, chuyện sống chết là bình thường.

Họ cần phải chấp nhận điều đó .

Họ nhớ bố , họ nhớ đến Ace .

Cậu con trai luôn tạo tiếng cười và niềm vui nhiều nhất cho con thuyền.

Một người luôn năng động nhất trong nhóm và chả bao giờ ngồi im một chỗ, luôn hết lòng vì đồng đội của mình .

" Ngoàm ngoàm, rộp rộp...."

" Haizzz người nào vô duyên lại cắt đường dây tâm trạng của mọi người thế - yoi " Marco ôm đầu và thở dài.

" Không phải tôi " Izo.

" Nãy giờ có ai ăn đâu?"

Vista

" Bọn này cũng thế mà " cả đám đồng thanh .

Nếu không phải là người trong nhóm thì là ai kia chứ ?

Họ cúi đầu xuống nhìn thấy một bàn tay cứ với lấy thức ăn về phía Juzo .

Cả đám nhìn theo hướng tay đó .

" ư...... mọi người đang nói gì vậy?"

Ace vừa nói vừa thồn đống đồ ăn vào miệng.

" Ra là Ace à , làm ơn nhỏ tiếng cái đi " Vista .

.

.

.

.

.

.

.

.

" ACE Á !!!!!!"

Nguyên tập đoàn không hẹn mà trợn mắt, miệng há ra nhìn .

" Chào tất cả " ACE nhe răng cười, miệng thì thồn một đống.

" Không thể nào....là cậu thật sao Ace - yoi " Marco kinh ngạc .

" À chính là ...........Zzzzz khò ~~~z" ACE nói được một đoạn thì ngủ đi.

Vài phút sau đó , Ace tỉnh dậy " Ah ....ngủ quên mất tiêu "

" ĐÍCH THỊ LÀ THẰNG ACE 100% LUÔN RỒI " nguyên đám đồng thanh tập hai .

" Này !

Cậu còn sống thật sao Ace !!?

" Izo

" ừ là tôi đây " Ace .

" Chẳng phải bọn này đã thấy cậu chết rồi sao !?

Xác cậu rõ ràng cũng được bọn này chôn kia mà ?!"

KingDew ( Đt 11)

" À chuyện đó là vì......Zzzzzz khò " ACE ngủ tiếp.

" LẠI NGỦ NỮA HẢ !!!!!"

Đồng thanh tập ba.

Sau đó Ace tỉnh dậy và kể hết mọi chuyện cho họ nghe .

Họ đã rất ngạc nhiên về loại ma thuật đó và bảo sao họ lại thấy Ace trông trẻ con như vậy.

Ai cũng vui mừng ôm lấy Ace , làm suýt nữa cậu bị nghẹt thở luôn.

Trong đó Marco chỉ nhìn cậu ta và cười mà thôi, dù bố già không còn , nhưng chí ít Ace sống lại .

Coi như ông ấy đã thành công trong việc giải cứu "con trai" mình .

" ACE !

Mừng nhóc đã trở lại -yoi " Marco nhìn Ace một cách ôn nhu .

" Hì ...vâng, tôi đã trở lại rồi đây ."

Ace cười ngây thơ và cùng mọi người đoàn tụ ăn uống với nhau như trước.

To be continue
 
(Đồng Nhân One Piece) Lời Thì Thầm Của Sáo
chap 35. Lâu đài của Mihawk


Au: Chọc điên anh dứa mãi 🙂)

===== trở lại với Manami của chúng ta .

Khi Mihawk bồng cô lên thuyền của anh ta , thay vì anh ta để cô ngồi vào ghế còn anh ta đứng thì Mihawk lại ngồi vào đó và đặt cô ngồi trên người của anh ta.

Cô ngượng đến mức ôm mặt lại suốt chuyến đi trên biển vì sợ có ai đó nhận ra cô rồi họ sẽ đồn bậy bạ lên nữa.

May mắn là trên biển không có bóng con thuyền nào đi ngang qua họ trong suốt chuyến đi .

Sau một thời gian .

Cả hai đã đến hải trình vĩ đại - Đảo Kurairana, tàn tích của vương quốc Shikkearu .

Đây là một nơi khá tăm tối và đầy sương mù .

Đi đâu cũng thấy những ngôi nhà bằng tường gạch đá bị đổ vỡ cả .

" Anh mà lại có thể sống tại nơi này gần nhiều năm nay luôn sao !"

Manami.

" Ta đã quá quen việc này rồi " Mihawk ôn tồn trả lời.

Anh ta đưa cô đến căn nhà đồ sộ phía trước mặt.

Có vẻ như đây là chỗ duy nhất chưa bị tàn phá do có sự bảo vệ của Mihawk .

Bên trong nội thất cũng gọn gàng và không có âm u như bên ngoài .

Nó cũng khá lạnh lẽo nếu sống một mình .

" Này Mihawk , tôi muốn tắm nên anh đưa tôi tới phòng tắm được không?"

Manami .

" Được " Mihawk .

Anh ta đưa cô vào trong một căn phòng có chiếc giường rộng rãi với màu đủ đạo là màu đỏ sậm như màu đỏ rượu.

Tường được sơn màu xám tro và một số đồ dùng thường ngày đều có đầy đủ .

Chỉ duy nhất một thứ không có đó là quần áo phụ nữ mà thôi.

Anh ta dẫn cô vào trong phòng tắm và đặt cô xuống ghế nhựa " Em cứ tắm đi , ta đi lấy khăn và quần áo củ ta cho em mặc tạm "

" Ừ " Manami gật đầu.

Lát sau một giọng nói của một cô gái la lối ngay trong phòng gần nhà tắm.

Manami ngó ra ngoài và thấy một cô gái đang bay lơ lửng.

Cô ấy có đôi mắt nai xinh xắn, mái tóc hồng xoăn tít , mặc trên người bộ váy Gothic Lolita màu đen sọc trắng , trên tay cầm một con gấu bông và tay còn lại thì cầm một chiếc dù màu đỏ hình thù như tiểu yêu quái .

Cô ấy vừa bay vừa la làng trước mặt Mihawk " ... bực quá mà , tên đó chẳng phải ông bảo sẽ đưa đến tận nơi hay sao !

Tự nhiên xoay qua một cái thì ông lại biến mất tích , trở về nhà cũng không báo trước một tiếng nữa!"

" ... ngươi hơi ồn ào quá đó Perona " Mihawk lãnh đạm nhìn cô ấy.

"Thiệt là !

Suýt chút nữa là tên đó lạc luôn rồi.

Mà ông cầm khăn với áo đi đâu thế?

Chả phải sáng nay ông đã tắm rồi sao ?"

Perona .

Mihawk không nói tiếng nào , nhưng Perona chợt nhìn qua thấy bóng đáng của một cô gái trong nhà tắm.

Manami mỉm cười vẫy tay chào cô ấy.

Mặt Perona trợn tròn và há hốc mồm " MIHAWK !

ÔNG ĐEM GÁI VỀ NHÀ HẢ "

" Thì đã sao ?

Chẳng phải cô cũng đột nhập nhà ta và sống ở đây à " Mihawk

" nhưng khoan...

đó chẳng phải là Shichibukai Manami sao " cô ấy làm gì ở đây thế?"

Perona .

" Liên quan gì tới ngươi ?"

Mihawk.

Perona nhìn quần áo mới trên tay Mihawk và nhìn vào Minami trong nhà tắm với những vết đỏ trên cơ thể .

Cô ấy lập tức bay trở lại thân xác mình và chạy tới phòng của Mihawk .

" Ông là con trai , ra ngoài đi .

Tôi sẽ chăm sóc cho cô ấy " Perona giựt lấy đồ trên tay Mihawk và đẩy anh ta ra ngoài .

Sau đó Perona đi thay cho mình một bộ đồ tránh ướt quần áo và vào nhà tắm giúp Manami kì sạch sẽ .

Lát sau Perona đỡ cô ra ngoài giường và mặc cho cô áo sơmi trắng của Mihawk.

Do nó quá to nên coi như che được phần quan trọng , quần thì rộng quá mức nên Perona đã cho cô mượn mặc một cái quần soọc đen .

" Tên chết tiệt này, không ngờ ông ta lại làm thế với một thiếu nữ như cô đấy " Perona nhìn kĩ mấy vết hôn còn mới như inh .

" Dù sao cũng cảm ơn cô đã giúp tôi, cô tên gì vậy?"

Manami mỉm cười.

" horororo Tôi là Perona , thành viên của băng hải tặc Thriller Bark , được mệnh danh là công chúa bóng ma " Perona

" Vậy sao giờ cô lại ở đây?"

Manami .

" vì nghe bảo chủ nhân đã chết nên ta đã lang thang và trôi dạt đến nơi này ở luôn đó giờ rồi " Perona .

" Mà Mihawk cũng tốt thật đấy, ngoài mặt lạnh lùng nhưng bên trong lại tốt đến mức cho cô sống chung luôn.

Thế là tôi cỏn tưởng anh ta sẽ không có ai bên cạnh " Manami cười nhẹ

" Ấy cô đừng hiểu lầm, tôi còn lâu mới thích tên đó .

Tôi chỉ sống tạm một thời gian mà thôi " Perona luống cuống.

" Tôi biết mà .

Cô không cần phải phản ứng quá đâu " Manami cười khúc khích .

" ....Cô đói không?

Tôi đi lấy một chút đồ ăn cho cô " Perona ngượng lên.

" Vậy cảm ơn cô trước nha Perona " Manami .

Perona rời khỏi phòng .

Cô liền nằm xuống giường vả thở một hơi mạnh.

Thật may là có một cô bạn ở đây để nói chuyện với nhau thoải mái , chứ nếu là Mihawk thì cô không chắc lắm , có thể cô sẽ xấu hổ khi nhìn thẳng vào mặt anh ta .

Cô tự hỏi Ace đã đi tới đâu rồi và đã gặp lại được đồng đội của mình hay chưa, cô nghĩ đến việc bọn họ hốt hoảng khi thấy Ace sống nhăn răng ra làm cô cũng phải phì cười.

Còn Luffy cô chưa gặp được em ấy nữa, chắc hẳn Luffy đang có một cuộc phiêu lưu đầy thú vị của mình ở đảo người cá .

Cô thật mong chờ tới ngày mai làm sao .

To be continue
 
(Đồng Nhân One Piece) Lời Thì Thầm Của Sáo
chap 36. Ngày hôm sau


Lu - kid- Law : Xin sự bình luận nhiệt tình của các bạn đọc 🙂))

Au : Ngta thích thì bình luận thôi ba đứa này

Law: .....

Room

Kid : .... * hút những vật sắt lại*

Lu : Gomu Gomu no~~~~

Au : Ê ta nói sự thật kia mà !! * Xách dép chạy *

==========================

Sáng ngày hôm sau .

Manami tỉnh lại sau một giấc ngủ ngon lành , giờ cơ thể của cô cũng đã không còn đau nhức như hôm qua .

Tuy vẫn còn hơi nhói một chút .

Cô rời khỏi giường và vén tấm rèm cửa sổ ra nhìn bên ngoài .

Dù đã sáng nhưng bầu trời bên ngoài vẫn có hơi ư ám một chút .

Cô vươn người thả lỏng và chạy đi vào nhà vệ sinh cá nhân.

Cộc cộc cộc.

" Manami, cô dậy chưa.

Ra ăn chút đồ ăn sáng này " Perona từ ngoài cửa lên tiếng.

" chờ tôi một chút " Cô vội vàng rửa mặt và chạy ra .

Cô vui vẻ chào Perona và rồi cùng cô ấy đi ra ngoài phòng khách để ăn sáng .

Lúc bước ra thì đã thấy Mihawk ngồi từ trước và đang đọc báo .

" Chào buổi sáng Mihawk " Cô mỉm cười lên tiếng.

Mihawk ngước lên nhìn cô gái mà anh ta yêu đang mặc chiếc áo sơ mi của mình và để lộ ra vài nơi nhạy cảm , anh ta kéo tờ báo lên và ôn tồn nói " Chào buổi sáng "

" Tôi chắc chắn ông ta đã nhìn cô hơn một phút đấy.

Hẳn là đầu ông ta đen rồi " Perona thì thầm vào tai của cô

Mihawk đưa mắt lên nhìn Perona một cách đáng sợ , cô ấy giật mình và núp sau lưng cô.

Manami cười nhẹ , cả hai đi lại ngồi vào ghế Sofa và ăn cơm nắm do Perona chuẩn bị trước.

" Giờ em sẽ đi đâu?

Manami !"

Mihawk .

" vì không đi được đảo người cá , nên tôi sẽ để dịp khác .

Bây giờ tôi sẽ đến đảo Punk Hazard " Manami vừa ăn vừa nói .

" Hả !?

Cô phải đi sao!

Khi nào ?"

Perona .

" Sau khi ăn xong , tôi sẽ đi .

Cảm ơn cô đã chăm sóc tôi ngày hôm qua" Manami mỉm cười.

Perona mặt tiếc nuối như muốn cô ở lại thêm vài ngày , nhưng cô không thể ở lại quá lâu được.

Vẫn còn nhiều nơi cô chưa khám phá hết.

Đã là một nhà thám hiểm thì phải đi mọi nơi để biết rõ về nó và ghi nhớ lại vào tập .

" Vậy ta cũng sẽ đi với cô " Perona .

" Nhưng nguy hiểm lắm đó , tôi sợ cô sẽ không chịu được đâu.

Với lại Mihawk ở đây một mình sẽ buồn nữa , cô cứ ở đây đi " Manami .

" Ta không sao , cô ta đi rồi càng tốt thôi " Mihawk vừa đọc báo vừa nói.

" Tên đáng ghét , ta không có đem nguyên thân xác mình đi , mà chỉ xuất hồn mà thôi.

" Perona phòng má lên.

" Ta mà tìm được cái xác đó nằm đâu thì ta sẽ bỏ bao đóng thùng thả trôi ngoài biển đấy, liệu mà giấu cho kĩ " Mihawk liếc nhìn.

Perona nghe vậy liền xanh mặt.

Cô ấy vừa muốn đi với Manami mà cũng vừa sợ Mihawk .

Quả là một cô gái đáng yêu.

Manami thuyết phục Perona nên ở lại .

Sau một lúc Perona gật đầu ủy khuất, Manami ngồi dậy trở về phòng để thay đồ của mình .

Perona thu dọn mấy cái dĩa và ly nước trên bàn , còn Mihawk thì lại đi theo Manami vào trong phòng .

Khi Manami đang chuẩn bị đồ đạc và quần áo của mình ra thì Mihawk đi lại vòng tay ôm lấy cái eo cô từ đằng sau và thở nhẹ vào phía sau tai .

Cô giật mình đỏ mặt " Anh làm gì thế Mihawk , buông tôi ra đi, tôi đang chuẩn bị đồ đấy "

" Anh muốn ôm em một chút , vì có lẽ chúng ta sẽ ít gặp nhau sau khi em đi khỏi đây " Mihawk nói vào tai của cô

Anh ta phát hiện hai bên tai và khuôn mặt ủa cô đỏ lên.

Vậy là anh ta cười rồi khẽ cắn lên vành tai của cô.

Cô giật mình xoay đầu lại " sao tự nhiên cắn tai tôi vậy hả !!

Đừng có nói anh lại biến thành sắc lang đó nhé"

" Oh, ra là em thích ta ở trong dạng đó sao!"

Mihawk trêu chọc.

" dẹp đi!!

Anh ảo tưởng quá mức rồi đấy " Manami đỏ mặt và quát lớn.

Mihawk tự hỏi tại sao người phụ nữ này lại đáng yêu chết người đến như thế nữa, anh thật muốn nhốt cô lại làm của riêng mình mà .

Perona lúc này đi vào và nhìn thấy Mihawk ôm lấy Manami " Tên biến thái diều hâu, ông tính làm gì Manami thế hả !!!"

" Haizzz đáng lẽ nên khóa cửa lại " Mihawk thở một hơi ngắn.

" Ý GÌ ĐÂY!!"

Cô và Perona đồng thanh trong cái khuôn mặt đang suy nghĩ đen tối của Mihawk .

Mihawk buông cô ra và hôn nhẹ lên má của cô " Ta mong em sẽ trở lại đây gặp ta "

Anh ta rời khỏi phòng .

Perona thì cứ như đang xù lông lên đề phòng vậy.

" Thật là..... tôi đã kiểm tra bên ngoài rồi, đường ra khỏi đây an toàn nên cô cứ đi thong thả " Perona .

" Cảm ơn cô nhiều nha Perona , cô thật tốt bụng " Manami cười nhẹ .

Perona ngại ngùng " lâu rồi mới có một bạn nữ nói chuyện với tôi, nên là..

à thì vậy đó....."

Manami mỉm cười và thay đồ nhanh chóng .

Cô tạm biệt Perona với Mihawk và ra khỏi đảo .

" Nè, có thật là ông sẽ quăng tôi xuống biển không vậy?

Nếu tôi đi với Manami ?"

Perona .

" .... ngươi đúng là trẻ con , nếu thật sự là vậy thì ta từ đầu đã quăng cô đi rồi chứ không phải bây giờ " Mihawk .

" Thế tại sao ông lại nói thế lúc tôi muốn đi theo cô ấy chứ?"

Perona ngạc nhiên.

Mihawk im lặng một lúc và trả lời " Vì cô ấy là một chú chim hải âu tự do giữa biển bao la rộng lớn.

Cô ấy thích bay lượn một mình , thả mình vào thế giới của riêng cô ấy "

" gì chứ?

Cô ấy là người chứ có phải là chim đâu??

" Perona tỏ ra khó hiểu.

Mihawk không giải thích nữa và vào trong nhà .

Perona cũng theo anh ta đi vào trong .
 
(Đồng Nhân One Piece) Lời Thì Thầm Của Sáo
chap 37. đảo Punk Hazard


Law hai phiên bản 🙂)

============ ==============

Ra tới biển, cô sử dụng lấy đôi giày công nghệ của mình và lướt đi trên mặt biển gợn sóng .

Bầu trời cũng dần trong xanh hơn khi rời khỏi hòn đảo .

Cảm giác tự do , cô yêu nó quá đi mà .

Từ đây đến đảo Pink Hazard cũng không tốn nhiều thời gian .

Cô cứ thế thả mình giữa biển , nhiều lúc cô bắt gặp vài con thuyền hải tặc và hải quân liên tục chặn đường đi của cô.

Thế là cô rút ra gậy Hải Lâu Thạch của mình .

" Sea storm " Manami vung một đoạn hàng ngang xuống mặt biển và tạo thành một đợt sóng cực lớn cuốn trôi hết con thuyền như một cơn bão .

Cô không cần biết là tàu của hải tặc nào hay hải quân gì cả .

Chỉ cần ngáng đường là cô sẽ xử hết , trừ phi là người quen của cô thôi .

Một Shichibukai là thế.

Bọn họ có thể được gọi là " con chó của chính phủ" , nhưng cũng là người cân bằng thế giới.

Cô cũng chỉ đang làm theo ý của nó đấy mà , thích là nhích .

======= tổng bộ hải quân =====

" Hả cái gì !

Các người trong lúc bắt hải tặc thì Manami xuất hiện sao .....haizzz, ta sẽ cho nhân lực tới."

Akainu .

Akainu cúp máy , Grap ngồi một chỗ vừa ăn bánh gạo vừa cười " Hahahaha , con bé đúng là số dzách mà "

" Ông còn cười được hay sao Grap !

Con bé đó bây giờ nó không còn tôn trọng ai luôn đấy!"

Sengoku bực mình

" Hahahaha, ai bảo con bé mạnh hơn trước rồi còn gì " Grap cười lớn

" Tính ra thì người dạy dỗ con bé là ông với Akainu mà nhỉ " Kizaru cười.

" Hừ , ta còn nghĩ con bé sau này sẽ không gây ảnh hưởng gì , ai ngờ trôi qua một phát nó đã là Shichibukai làm mưa làm gió thành bão luôn rồi " Akainu .

" Tôi còn nghe nói con bé dạo này rất là thân thiết với vài tên như mắt diều hâu và tên bác sĩ tử thần gì đó " Kizaru.

" nói chung chỉ cần con bé vẫn nằm trong Shichibukai thì đám tên đó sẽ dễ dàng nói chuyện hơn.

" Sengoku.

" Sao ông biết?"

Akainu quay qua.

" con bé có sức hút lớn đến bọn họ.

Lúc con bé tới nhận chức Shichibukai .

Bọn họ cứ liên tục nhìn con bé mãi .

Tên Mihawk lúc trước hay im lặng cũng đã lên tiếng khi nhắc tới Manami " Sengoku.

" Vậy thì chúng ta không nên đắc tội với con bé rồi.

Không khéo lại sẽ là lũ lụt chứ không còn là bão nữa " Kizaru

" Hahahahaha.....à cái này không phải lúc cười " Grap nhai bánh gạo và nói.

Giờ thì bọn họ đang đau đầu lên vì lúc nào cũng bị thông báo liên quan tới Manami mãi.

=============

3 ngày sau đó .

Manami đặt chân lên tới đảo Punk Hazard.

Trước mặt cô là một hàng rào cùng một cánh cửa sắt to lớn ngăn cách bên ngoài hòn đảo .

Nó là của chính quyền thế giới và bị niêm phong rồi.

Cô phải công nhận nơi này nóng vô cùng .

Cô nhảy lên hàng rào ngăn cách và đi vào bên trong.

Cô đã ngạc nhiên khi thấy mọi thứ bị nung chảy ra hết, cứ như đã có chuyện không hay xảy ra hòn đảo này .

Cô tiếp tục len lỏi đi vào bên trong .

Một cái xương đầu khổng lồ và to lớn hiện ra " Cái này là xương người khổng lồ sao ?

Hình như nó to hơn mới đúng "

Cô quan sát một lúc thì nghe tiếng thở phì phò rất mạnh phía sau lưng.

Cô quay người lại phát hiện ra một con rồng khổng lồ .

Con rồng đưa mắt nhìn cô " Ngươi là ai...dám xâm nhập lãnh địa của ta ?"

" Một con rồng biết nói luôn sao !

Cảm giác như đang ở Fairy Tail ấy " Cô mỉm cười

" Ngươi là kẻ xâm phạm, ta sẽ thiêu đốt ngươi trong ngọn lửa của ta " Con rồng gào lên.

Nó phun ra một ngọn lửa lớn như vũ bảo về phía cô.

Manami né ra một bên, con rồng định phun lần nữa nhưng cô lại trừng mắt nhìn nó .

Một luồng Haki màu vàng nhạt tỏa ra xung quanh con rồng .

Nó cảm nhận được sự nguy hiểm từ cô nên nó đã co người lại và run lên.

Con rồng gần như không di chuyển nữa nên cô thu lại Haki của mình và đi tiếp tục đi vào trong .

Vì quá nóng, lớp phấn che mấy vết đỏ hõn ở ngực của cô gần như trôi đi hết.

Manami leo lên một sân thượng của một ngôi nhà bị nung chảy .

Cô kinh ngạc nhìn ra phía xa là một khoảng không gian phủ đầy băng giá " hòn đảo này là cái quái gì thế?!!"

Bỗng chốc nhờ vào Haki quan sát nên cô phát hiện ra một người đang theo dõi mình.

Một người con gái, tuy nhiên lại là một người chim và nhìn cô cười rất bí ẩn.

Manami chẳng làm gì ngoài mỉm cười nhìn cô ta .

Cô gái đó thu lại nụ cười của mình và đập cánh bay đi về phía dãy núi băng giá .

" Cô ta không lẽ cũng là người ăn trái ác quỷ ?"

Manami tự hỏi .

Cô nhảy xuống và chạy đi tới phía bên kia của vùng lạnh giá đó .

Nó được ngăn cách bởi một con con sông, nên cô dùng tới giày của mình lướt qua đó thật nhanh .

===============

Trên bầu trời của Punk Hazard .

Cô gái người chim ấy vừa bay đi vừa nói chuyện bằng Den den mushi tới một người " Này Trafalgar Law, anh biết tôi vừa nhìn thấy gì không !?"

" Chuyện gì nói đại đi Mone "

" Tôi nhìn thấy một người rất là hay ho đấy, tôi dám cá là anh sẽ nhảy dựng lên khi nghe tên người đó cho xem "Mone khẽ cười.

" Là ai thì nói đại đi , nếu là bọn người hải quân thì cô tự xử lí thì hơn "

" Người này nằm trong Shichibukai luôn đấy " Cô gái Mone nói tiếp.

" Vậy là kẻ đột nhập chứ gì .

Tên đó là ai trong Shichibukai ?

Tên Diều Hâu hay là tên hề kia....

"

" Ufufufufu , là một cô gái " Mone

Law chợt nhận ra ngay lập tức.

Trong Shichibukai chỉ có hai người phụ nữ.

Một là nữ hoàng hải tặc Boa Hancock, và người cuối cùng là Manami .

Nhưng anh biết Boa Hancock không bao giờ đến những nơi như thế này .

Chính vì thế chỉ duy nhất người còn lại là Manami mà thôi.

" Manami sao !?"

" Ufufufufu , tôi còn chưa nói tên cô ấy mà anh đã biết rồi .

Quả nhiên cô ấy rất quan trọng với anh " Mone .

" im lặng đi Mone"

Giọng của Law trở nên gay gắt hơn.

Mone cảm thấy mình nên im lặng là tốt nhất.

To be continue
 
(Đồng Nhân One Piece) Lời Thì Thầm Của Sáo
chap 38.


Tony tony Chopper

=============

Trong chuyến đi trên một mặt hồ băng qua tới phần lạnh giá của hòn đảo .

Manami bất chợt nhìn thấy một đám người kì là nữa trên là người, nữa dưới lại là thú bốn chân .

" Tất cả , có kẻ đột nhập!

Mau bắn cho ta " tên to lớn có phần dưới giống cá sấu lên tiếng.

" Chờ chút !

Tôi chỉ là nhà thám hiểm, không có ý gì hết " Manami hét to

" Ta không cần biết, bọn ta sẽ không cho những kẻ đột nhập trái phép vào đây đâu " Tên người cá sấu đó hô lên.

Những đám khác lập tức giơ nòng súng về phía cô.

Manami lôi ra Hải Lâu Thạch " À thì ra các ngươi chọn cái chết "

" dừng lại "

Một giọng nói quen thuộc phát ra , đám nhân thú cùng với cô nhìn lại .

" Các ngươi không phải là đối thủ của cô ấy đâu " Law .

" Law!!

Cậu làm gì ở đây vậy?"

Manami tròn mắt.

" Trafalgar !

Ngươi quen cô ta sao !?"

Tên người cá sấu hỏi .

" Não các ngươi đóng băng rồi à !?

Nhìn cho kĩ người trước mặt đi.....đó là Shichibukai Manami , còn về chiến tích của cô ấy làm ra chắc các ngươi cũng đọc báo rồi mà nhỉ !?"

Law lại gần.

"....

M....MANAMI Á !!!!!!"

Cả bọn nhìn cô một hồi và xanh mặt.

Một cái tên ngắn nhưng cũng đủ cho bọn họ phải run lên khi bản thân cô không cần biết hải tặc hay chính phủ cũng đều ra tay vét sạch.

Manami chỉ cười gãi nhẹ lên má .

Ngay sau đó Law kéo cô lên bờ và dẫn cô đi khỏi bọn họ .

" Vừa nãy trong anh ngầu ghê đó Law , mà họ là ai vậy?"

Manami .

" Họ là đội tuần tra băng hải tặc Râu Nâu thôi.

Hiện tại nơi này đã bị phong tỏa rồi, sao em lại đi vào được đây?"

Law.

" sở thích khám phá thôi mà .

Tôi từ chỗ nóng như lửa kia tới đây đấy.

Giờ sang đây lạnh quá lừng.

Bộ có chuyện gì xảy ra nơi này sao ?"

Manami run lên .

" Nơi này trước kia tên Akainu và Aokiji đã đối đầu với nhau rất quyết liệt, cho nên mới xảy ra hiện tượng này ......

Manami , mấy vết đỏ đó là sao !"

Law nói một lúc thì phát hiện ra trên ngực của cô toàn mấy vết kì lạ

Manami nhìn lại và đưa tay che đi , khuôn mặt thì trở nên ngại ngùng " Cái....cái này là mũi chích thôi "

" Muỗi !?..... nói thật đi Manami , cô không giỏi trong việc nói dối đâu " Law liếc nhìn nghi hoặc.

Cô im lặng không trả lời, nhưng khuôn mặt xấu hổ của cô cũng đủ để Law hiểu rõ một phần.

Anh ta trở nên khó chịu " Là kẻ nào làm ...."

" Hả ?!

Ai làm cái gì chứ!"

Manami nhìn Law.

" Đó là những vết hôn đúng chứ!

Chủ nhân của những vết hôn đó là ai !!?"

Law càng nghiêm túc hơn.

" anh không cần làm cái mặt đáng sợ đó đâu Law à !"

Manami cười gượng

Law suy nghĩ một lúc và ...."

Là tên diều hâu phải không!?"

Manami giật mình , cô đỏ mặt rồi cúi xuống nhìn chỗ khác .

Law tức giận liền đẩy nhẹ cô vào tảng đá bên cạnh và khóa hai tay cô lại.

" Cậu làm gì thế Law!!"

Manami kinh ngạc .

Law hạ mình hôn lấy phần cổ của cô thật mạnh và cắn một cái .

Manami ngạc nhiên, mặt đỏ gắt cả lên .

Trên cổ của cô giờ không những có vết đỏ to tướng mà còn có cả một chuỗi răng quanh nó in rất là rõ ràng .

Law đưa mắt khó chịu của mình nhìn tới cô và nói rất rõ " Em là của tôi, Manami !"

".....

" Manami tròn mắt, đây là lần đầu tiên cô thấy Law có khuôn mặt và lời nói nghiêm túc đến thế ."

Tuy anh nói thế,.... nhưng Mihawk , anh ta......."

" Hắn còn làm gì nữa!?

Không lẽ hắn đã làm chuyện đó với em ?

" law

" ...

" Cô không nói mà chỉ gật đầu cho có câu trả lời.

Law nghiến răng tức giận và thả cô ra .

Anh ta im lặng và rời đi thật nhanh .

Cô thì ôm lấy thân mình mà ngồi xồm xuống chỗ tuyết lạnh giá đó .

Cô nghĩ Law tức giận rồi , điển hình như chuyện lúc nãy .

Có thể cô với Law sẽ không nói chuyện hoặc gặp nhau nữa .

Manami nghĩ Law trở nên ghét mình vì chuyện này.

" Không ngờ anh ta tức giận đến thế " Cô nhún vai, đứng dậy và quay người đi như chưa có gì xảy ra .

( au : Ơ địu mới nãy còn tưởng thím buồn nữa)

Dù nói chưa có gì xảy ra, nhưng trong giây phút đó Law lại vác cô lên vai anh ta như bao gạo.

Cô nhìn anh ta " Anh làm gì vậy?!"

Law liếc nhìn " Tôi sẽ tẩy sạch dấu vết của hắn trên người em "

" Hả , tẩy sạch gì ?!

Anh tính giặt tôi như giặt áo hay gì !!???"

Cô kinh hãi vùng vẫy .

Law mang cô đi tới một ngôi nhà to lớn.

Vừa bước vào trong là thấy có mấy người mặc đồ kì lạ xung quanh .

" Ngài Trafalgar , chuyện gì vậy?"

Một tên tổng số đó lên tiếng.

" Không gì cả , trong hôm nay không một ai được làm phiền ta , nghe rõ chưa?"

Law liếc mắt sắc bén.

Cả đám giật mình hiểu rõ .

Còn anh ta thì đi một mạch vào phòng trong khi cô đang la làng đòi thoát khỏi đây.

" Đó không phải là Shichibukai Manami sao?

Hai người họ có vẻ thân thiết lắm "

" Nghe đồn cô ấy là bạn gái của Trafalgar đó ."

".....

Chúng ta không nên làm phiền họ lúc này tốt hơn "

Nguyên đám gật đầu và cười khúc khích.

To be continue
 
(Đồng Nhân One Piece) Lời Thì Thầm Của Sáo
chap 39. Law x Manami ( H+)


Lưu ý : Chap mang tính chất 18+ .

Những ai không chịu được xin click back để não giữ trong sáng hơn bao giờ hết.

Bị nhúm đen rồi đổ thừa cho au tội nghiệp.

Au :* che mặt * ngượng tập 2 .

Phần của Law ko được hay thì bỏ qua cho au * che mặt tiếp *

=============================

Manami khi bị Law mang tới một tòa nhà bị bao bọc bởi lớp tuyết dày đặc.

Anh ta đã mang cô ngay vào trong phòng và khóa cửa lại .

Tại căn phòng khác .

Cô gái người chim Mone đang mỉm cười đọc báo và một kẻ nữa nhìn như một màn khói tím lạng qua lạng lại .

" Này Mone , tên Law lại mang ai tới thế?"

" Ufufufufu....là một cô gái thôi, có điều trông anh ta tức giận vậy , tôi phải tội nghiệp cho cô gái đó rồi " Mone

" Con gái á !?

Từ trước giờ tên đó có gần nữ sắc đâu chứ?"

" Ngài không nhớ lời đồn về bạn gái của Law à !?

"Mone.

" Ý ngươi là cô gái mà hắn đem vào là Manami !!!

" * kinh ngạc*

" Đúng rồi đấy, giờ này chúng ta không nên làm phiền thì hơn " Mone cười và đọc báo tiếp.

===========

Trong căn phòng của Law .

Anh ta hất cô ngay xuống giường , Manami nhìn anh ta " Law , anh nghĩ tôi là cái bao gạo đó hả !?"

Law lập tức leo lên giường và đè trên cô .

Anh ta cúi xuống hôn vào môi cô đầu tiên.

Manami giật mình đẩy ra " Ha...ha...

Anh làm quái gì vậy Law, sao anh cứ tức giận rồi làm chuyện này nữa chứ!?"

Law nhìn cô với ánh mắt như vẻ đau buồn " Tại sao tên đó có thể làm được em , còn tôi thì không chứ!?

Rốt cuộc em đã yêu hắn rồi sao ?"

" Anh nghĩ gì trong đầu thế hả ?

Tôi chưa từng nói mình yêu ai bao giờ cả , còn về việc Mihawk làm chuyện đó với tôi.......haizzz thật không biết nói sao luôn rồi " Manamo cố giải thích nhưng vẫn không thể nói rõ được ra đâu vào đâu.

" tên đó dám đánh dấu chủ quyền trên em thì tôi sẽ tẩy sạch hết tất cả" ánh mắt Law như sẫm lại .

Cô gần như hít phải ngụm khí lạnh từ Law.

Nhưng cô vẫn giữ bình tĩnh mà nói " Tôi sẽ không làm chuyện đó đâu, nên anh buông tôi ra "

Law trợn mắt nhìn cô, anh ta im lặng không động đậy gì cũng khiến cô thấy làm lạ .

Law đưa tay lên " Room"

" Gì vậy!!"

Cô giật mình

Trong tích tắc , Law cắp lấy trái tim của cô ra ngoài .

Cô ngỡ ngàng đến mức không nói được lời nào .

" Trái tim của em trông đỏ tươi và đẹp thật đấy Manami " Law cười nhẹ

" Anh....mau trả lại đây " Cô với tay .

Law né ra và khi anh ta liếm nhẹ vào nó .

Cô chợt có cảm giác kì lạ " áh~~"

Tiếng rên của cô đáng yêu đến mức khiến cho Law càng kích thích hơn.

Anh ta cười khẽ " Nếu muốn lấy lại trái tim thì em nên nghe lời tôi "

"....

Anh muốn gì !?"

Cô kìm nén cơn giận và nhìn Law.

" Như tôi đã nói , tôi sẽ tẩy sạch dấu vết trên người của em .

Nhưng em lại ngang bướng khiến ta khó chịu hơn " Law nhìn cô.

Manami liếc nhẹ nhìn trái tim đang đập của mình trên tay Law.

Cô không ngờ anh ta lại dùng thủ đoạn như vậy " Chỉ cần tôi làm theo những gì anh nói là được đúng không!?"

" Đúng vậy, tuy nhiên tôi sẽ không bắt ép em đâu " Law cầm lấy trái tim của Manami và nói .

Cô nghiến răng " Được, nhưng sau đó anh phải trả trái tim lại cho tôi "

Law nhếch môi cười lên và đi tới cái ghế sofa , anh ta ngồi xuống rồi nhìn cô " Tới đây "

Manami nắm chặt lòng bàn tay và bước tới chỗ của Law .

Anh ta kéo cô ngồi lên người anh ta , mặt đối mặt nhìn nhau .

Bàn tay của Law vuốt lấy mái tóc trắng xóa như tuyết và hôn nhẹ lên, đôi mắt liếc nhìn lên cô.

Manami giật mình hiện ra vài vệt đỏ trên khuôn mặt khó chịu .

Law vén tóc cô ra đằng sau rồi nhẹ nhàng hôn lên môi của cô, anh ta đưa lưỡi vào trong như muốn quấn chặt chiếc lưỡi bên trong cô.

" Ưm....haa~~~~" Manami thoát khỏi chiếc lưỡi đó và thở mạnh .

Hơi thở của cô nóng dần lên, khuôn mặt đầy vẻ rù quyến dần hiện ra .

Law đưa tay bóp lấy ngực căng tròn của cô và xoa nắn , Manami cắn răng chịu đựng.

" Trông em tuyệt lắm đấy Manami " Law khẽ nhìn .

" Anh im đi.....đồ bác sĩ thối " Cô đưa tay che nửa mặt dưới của mình và đưa ánh mắt khó tả nhìn Law.

Trông cô dễ thương đến mức Law không ngừng lại được.

Anh đã kéo áo của cô ra , để lộ hai nhũ hoa hồng hào đang cương lên do bị kích thích .

Law ôm lấy cô và cắn nhẹ lên nó .

Cô rên lên một tiếng và vô thức ôm lấy anh ta .

Cái này do cô ép anh ta vào thôi.

Cho nên Law đã được nước làm tới, cắn và liếm nó liền tục .

Trong khi Manami thì ráng chịu đựng cắn vào ngón tay mình để không phát ra mấy tiếng kì lạ .

Nhưng rồi vô tình Law nhấc một chân gối lên và chạm ngay vùng nhạy cảm bên dưới của cô " Hyaa~~~"

" Trông em có vẻ nhạy cảm ở dưới nhỉ , nó ướt rồi này" Law cảm nhận được khi đầu gối chạm vào .

" Hừ.....tôi lấy lại được trái tim xong....tôi sẽ xử lí anh " Manami tức giận lên.

Nhưng Law lại cảm thấy cô dễ thương với quyến rũ hơn trước.

" Này Manami.... tôi cho nó vào nhé !"

Law.

Manami khó hiểu, nhưng sau đó nhìn xuống cậu nhỏ đang cương của Law .

Cô đỏ tái cả mặt và phản đối kịch liệt " Đừng, nó đau lắm đấy, tôi không muốn "

" Vậy em có muốn lấy lại trái tim hay không?!"

Law đưa ra và hôn nhẹ lên.

Manami run người khi môi anh ta chậm vào trái tim của cô.

Không còn cách nào khác , cô phải thuận theo ý của anh ta .

Nhưng cô sẽ không tha thứ qua chuyện này đâu, chắc chắn là thế.

( au : ủa vậy lúc Mihawk làm , thím cũng nói ghét người ta mà sao lại về nhà người ta rồi ăn ngủ nghỉ , nói chuyện bình thường thế!?)

Manami đưa tay kéo áo khoác ngoài của Law ra .

Xong rồi kéo quần của Law một cách xấu hổ .

Cậu nhỏ mới đó đã cương lên khiến cho cô không tin được nó to đến mức như vậy.

" Em đang sợ đó hả !"

Anh ta cười khẽ .

Giọng của Law như một lời thách thức với cô vậy, thật muốn đấm bay anh ta một cái .

Lát sau cô đặt nó lên trên một cách ngượng ngùng .

Nhưng vì hơi sợ , cô vẫn chưa thể đưa nó vào .

Toàn thân cô run lên , môi bặm lại , nước mắt thì tuôn ra chảy xuống hai gò má .

Law thở dài , đưa tay lau đi nước mắt cho cô và bế thốc cô lên giường trong sự ngỡ ngàng của cô.

" Đừng nhìn xuống.

Hãy thả lỏng người ra và nhìn tôi đi " Law .

Manami nhìn anh ta với vẻ mặt e ngại.

Cô với tay lấy nón của Law và ôm chặt nó , che đi khuôn mặt mình .

" Này Manami !

Trả cho tôi cái nón " Law.

" Không!

Mau làm nhanh đi đồ bác sĩ chết tiệt nhà anh " Cô xấu hổ tới mức chả dám nhìn nữa.

Law thở dài và khẽ cười, người phụ nữ của anh ta đáng yêu đến mức muốn độc chiếm cô ấy về cho mình .

" Vậy tôi vào đây " Law dang hai chân cô ra và đẩy nó trong

Cơ thể cô cảm nhận được liền giật người lên "Ư hức!!!!"

Law tiếp tục thúc vào liên hồi .

Manami cứ thế ôm chặt nón của Law và rên lên đầy ái muội.

Bên ngoài gần như nghe được tiếng có tiếng không.

Người người đi ngang cũng phải đỏ cả mặt và ráng làm ngơ.

Điều đáng sợ hơn chính là Law cứ liên tục ra trong cô tận mấy lần đến khi cô không chịu được mà ngất đi ngay sau đó.

( au: ăn gì khỏe vậy cha)

=============

" Cái tên Trafalgar này thật không biết xấu hổ mà " tên có hình dạng làn khói vừa nói vừa uống một ly nước.

" Cứ mặc kệ họ đi .

Ngài nói thế cũng chỉ vì ghen tỵ thôi " Mone cười nhẹ.

"TA KHÔNG CÓ NHÉ !

CHẾT TIỆT "

To be continue
 
Back
Top Dưới