Khác (Đồng Nhân One Piece) LỜI THÌ THẦM CỦA SÁO

[BOT] Wattpad

Administrator
Tham gia
25/9/25
Bài viết
81,005
Điểm tương tác
0
Điểm
0
214957705-256-k421310.jpg

(ĐồNg Nhân One Piece) LờI Thì ThầM Của Sáo
Tác giả: Yandere_Lucy
Thể loại: Huyền ảo
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

thể loại : Hài Hước, phiêu lưu, Lãng mạn , Magic, 18+, phi logic, teenfic

Lưu ý : Truyện có nhiều chap 18+ , ai ko đọc được xin cứ cho qua .

Ngoài ra bộ truyện này viết chủ yếu chỉ để giải trí chứ không có nghiêm túc nào .

tác giả : Yandere_Lucy

ngày viết : 23-02-2020

tóm tắt: Năm 20xx xảy ra một bệnh dịch mang tên Corona . trong số hàng trăm người mắc phải có cả nữ chính .

Tên thật là Vong Tử Xuyên, nghe cái tên thôi cũng đủ biết đi đời rồi.

Được ông trời tái sinh vào một thế giới kì diệu tên là One Piece .

Nhưng ngu một cái cô méo coi lần nào thì làm sao biết được cốt truyện đây chứ ( Nhưng con tác giả thì biết) .

couple : chưa rõ



sabo​
 
Có thể bạn cũng thích
  • Tiểu Thuyết:"Trở Thành Nhân Vật ngoài kịch bản"
  • [ĐỒNG NHÂN VĂN] (VONG TIỆN) Ta muốn bảo hộ ngươi cả đời
  • Nhân Vật Chính, xin chào. Tôi là tác giả
  • [BH][Hoàn] Bệnh Mỹ Nhân Sư Tôn Nghìn Tầng Cạm Bẫy |...
  • [Đồng nhân Harry Potter] Thiên hạ đệ nhất xui xẻo...
  • [ĐM- Edit] Nhân Vật Phản Diện Vả Mặt Hào Quang Nhân...
  • (Đồng Nhân One Piece) Lời Thì Thầm Của Sáo
    chap 1. Khởi đầu


    (Lúc nhỏ)

    ( khi lớn)

    Tên khi xuyên: Manami

    Thân phận: Em họ của chị chủ quán rượu Makino tại làng Cối Xay Gió .

    Tính cách : khá nguy hiểm , vui tính , dễ bị kích động

    Thích : trở thành một nhà thám hiểm, có điều bị tác giả bẻ lái thành hải tặc tội phạm luôn .

    Sau này nằm trong Shichibukai , nhưng vẫn cố gắng giúp đỡ Luffy.

    Vũ khí : Cây sáo và gậy hải lâu thạch ( bằng chiều cao của cô lúc lớn)

    Năng lực : xem rồi biết ( ko Buff khỏi lo) 🙂))

    Trái ác quỷ : không có nhưng vẫn méo biết bơi 🙂)

    Đặc điểm nhận dạng : Tóc trắng, Mắt vàng chanh , hay cầm một cây sáo và một cây gậy hải lâu thạch , thích là nhích khỏi nói nhiều.

    =============

    Câu chuyện bắt đầu từ lúc chị nhà được lên 10 tuổi.

    Tên là Manami , em họ của Makino, chủ nhân quán rượu tại làng Cối Xay Gió.

    " Nè Makino.

    Em gái của con đâu rồi?

    Sáng giờ ta không thấy con bé thế?

    " trưởng làng.

    " Con cũng đang thắc mắc đây, con bé lúc nào cũng trốn việc hết haizzzz" Makino thở dài.

    Tại đỉnh Corbo phía sau làng Cối Xay Gió.

    Một cô bé gái với mái tóc màu trắng và đôi mắt vàng chanh đầy sức sống đang cố gắng luyện tập với những khúc gỗ.

    Vâng đó là Manami, cô đã sống tại mảnh đất này 10 năm rồi và khi biết bản thân xuyên vào một bộ anime cô chưa xem ngoài tập 1 ra thì cô rất hận bà tác giả.

    Chí ít phải là Pokemon hãy Doraemon hoặc làm bạn với tử thần Conan cũng được nữa.

    Thế quái nào lại xui tận mạng như thế này.

    Cô chỉ biết hải tặc nơi này nhiều vô số và nếu như không rèn luyện bản thân thì sẽ trở thành kẻ yếu kém mà thôi.

    Cũng may kí ức kiếp trước vẫn còn nên cô còn nhớ được những kĩ năng của một đặc công.

    Nói thế thôi chứ cô chả đặc biệt lắm, chẳng có một cái danh hiệu nào hay chả một ai nhớ đến tên của cô luôn.

    Đã thế cô lại chết vì căn bệnh dịch quái ác nữa .

    Càng nhớ càng tức, cô vung mạnh cái chân mình vào người gỗ khiến nó bị gãy làm đôi " Chết tiệt , vẫn chưa đủ "

    " Ace, chờ em với "

    Đột nhiên cô nghe giọng nói của một đứa con nít .

    Vì đây là nơi nguy hiểm, trừ một người như cô thì còn ai được kia chứ.

    Cô nắm lấy một cái dây leo và trèo lên trên cây để nhìn từ xa.

    Một cậu bé tóc đen với chiếc nón mũ rơm đội trên đầu và một đứa khác nữa tóc đen, trên mặt có tàn nhang.

    Thằng nhóc mũ rơm kia cứ liên tục đuổi theo tên nhóc phía trước mãi mà tên tàn nhang đó không chịu dừng, cứ như muốn cắt đuôi thằng bé vậy.

    Nhưng cũng không phải việc của cô, thế nên cô đã làm lơ và trở về làng.

    .

    .

    .

    .

    " trời ơi Manami!

    Em đi đâu mà toàn thân lấm lem như vậy?

    " Makino ngạc nhiên và quở trách.

    " Em chỉ đi ra đỉnh Corbo luyện tập một chút thôi " Cô trưng bản mặt tỉnh bơ nói với chị mình " Giờ em đi tắm đây "

    " Con bé này, chị chả biết dạy em sao luôn " Makino than thở.

    Manami tuy là em họ của Makino, thời gian chăm sóc và bên cạnh em ấy khiến Makino cảm giác ấm áp vô cùng.

    Nhưng Makino khá lo lắng từ lúc Manami lên 5 tuổi, lúc nào cũng cúi đầu đọc hết sách trong làng rồi lại biến đâu mất tiêu gần trưa mới lết về, đã thế toàn thân luôn lấm lem bùn đất .

    Dù Manami đã nói đi luyện tập, Makino vẫn bất an .

    " Makino, cháu không cần lo lắng quá đâu, con bé bây giờ cũng đang tới tuổi quyết định cuộc sống của mình mà " trưởng làng mỉm cười " sau này con bé chắc hẳn sẽ trở thành một nhân tài đấy "

    " Làm sao ngài lại biết được chứ!?

    " Makino.

    " Hahahaha, cháu nghĩ xem trong làng chúng ta có ai rãnh rỗi mà ngồi một chỗ đọc hết đống sách trong làng suốt mấy năm không chứ, con bé chắc hẳn đang muốn tiến đến một tương lai mới cho mình " trưởng làng.

    "....

    Cháu mong con bé sẽ không đi sai con đường mà em ấy chọn " Makino.

    .

    .

    .

    .

    .

    Ngày tiếp theo.

    Manami tiếp tục lên đỉnh Corbo luyện tập và cô vẫn nghe thấy tiếng la làng của thằng nhóc kia.

    Một tuần.....

    Một tháng.....

    Hai tháng.....ba tháng....

    Ngày nào cũng thấy hai đứa nó chơi trò đuổi bắt mãi không ngừng.

    Sự tò mò tăng lên não và cô quyết định đi theo xem hai thằng nhóc đó thế nào.

    Cô chạy tìm khắp nơi mãi mà không thấy bóng dáng hai đứa nó đâu, sau cùng cô phát hiện một con cọp và một con gấu to lớn đang đánh nhau.

    Phía trước là thằng nhóc mũ rơm, trông bản mặt sợ hãi của nó khiến cô vô cùng tức cười.

    Nhìn thằng bé có vẻ buồn đi khi mất dấu tên nhóc kia.

    Vậy là cô tiến tới nhóc mũ rơm để nói chuyện " Này nhóc!

    "

    Cậu nhóc đó giật mình lăn lóc ra đất " WAaaaaaaaa con người!!!

    "

    " Chứ không lẽ thiên lôi chắc, lại nói chuyện chút coi " Cô vẫy tay gọi thằng bé lại gần mình.

    Nhìn thằng bé trông ngốc thật đấy, với cả thấy một người lạ như cô gọi cũng chịu đi lại nữa .

    " nhóc tên gì vậy?

    " cô chống cằm mỉm cười.

    " Em là Luffy, sau này sẽ là vua hải tặc " cậu nhóc mạnh miệng lên tiếng.

    " Phụt...

    Hahahahaha.....

    Ước mơ tốt đó nhóc con, còn chị là Manami !

    Dạo gần đây chị hay thấy em cứ đi theo cái cậu nhóc kia thế ?

    "

    " Em chỉ muốn kết bạn với Ace thôi, nhưng anh ta không thèm đếm xỉa đến em...."

    " ....và em cứ thế trong suốt thời gian dài chỉ biết đi theo cậu nhóc Ace đó sao?

    Bộ em không kết bạn với ai khác à?

    "

    " ....

    Vì em không thể tin tưởng một ai được nữa, từ lúc được đưa tới đây em rất cô đơn và cũng chẳng ai chơi với em " Luffy bắt đầu rưng nước mắt.

    Cô lấy khăn tay ra và lau đi " Thế em hiện đang sống ở đâu?

    "

    " Em sống trong nhà của sơn tặc cùng với Ace.

    Ông nội em đã bỏ em lại để người ta chăm sóc " Luffy.

    Nhìn thằng bé cũng tội nghiệp.

    Toàn thân của cậu nhóc đều đầy rẫy vết thương.

    Chắc hẳn nhóc mũ rơm phải chịu nhiều cực khổ rồi.

    Manami mỉm cười và vỗ đầu nhóc ấy " Chị là em họ của chị gái Makino, chắc có biết về quán rượu tại làng Cối Xay Gió đúng không?

    "

    " Em có biết, mà sao trước giờ em chưa từng thấy chị trong đó chứ?

    " Luffy.

    " À thì chị hay đọc sách trong phòng một mình và hay ra ngoài nên ít khi xuất hiện trong quán lắm.

    Mà dù sao chị cũng không có ai chơi cùng, hay là hai chúng ta kết bạn đi "

    " chị nói thiệt hả!

    Chúng ta là bạn sao?!

    " Luffy mừng rỡ.

    " Đúng rồi, là bạn đó.

    Từ giờ chị sẽ là bạn của em " Cô cười tươi.

    Nụ cười qua khe nắng của cô nó rất đẹp và hồn nhiên đến mức Luffy đã ngỡ ngàng một lúc.

    Để mừng việc cả hai kết bạn.

    Cô dắt Luffy đi săn một con thú rừng.

    Ban đầu Luffy níu kéo vì sợ cô không đủ sức đánh lại.

    Nhưng nào ngờ cô chỉ cần vài cú đánh bằng cây gậy sắt tìm thấy tại nhà của Manami đã đủ đánh bại một con heo rừng rồi.

    Luffy sáng mắt và thần tượng cô vô cùng.

    Mà cô cũng rất kinh ngạc khi thấy cơ thể của Luffy co giãn y như cao su ấy.

    Thằng bé có nói bản thân đã ăn trái ác quỷ Gomu Gomu No mi nên mới như vậy.

    Nếu như cô may mắn ăn nó thì chắc hẳn cũng sẽ mạnh không ít.

    Dù sao cô cũng không biết bơi và có ăn hay không như nhau thôi, chết chìm như thường.

    .

    .

    .

    .

    Cứ thế liên tục mấy ngày, Ace cứ chạy và Luffy thì chỉ vui vẻ và chúc anh trai đi đường cẩn thận.

    Còn cậu nhóc lại rẽ hướng khác tìm đến Manami.

    Cô bây giờ là bạn kiêm sư phụ tạm thời của Luffy.

    Cả hai đã rất vui vẻ cùng nhau đi săn những con thú vô hại cho đến nguy hiểm.

    Hơn thế nữa lúc trở về trại sơn tặc, ai cũng ngạc nhiên khi thấy Luffy khiêng một con heo hoặc con báo lớn trở về với nụ cười tươi tắn.

    Ace cũng không ngoại lệ.

    Cậu ta cảm thấy Luffy đã thay đổi hẳn ra và ít bám theo mình hơn.

    " Làm thế nào mà ngươi có thể mang mấy con này về được vậy hả?!

    " Dadan.

    " Đã nói là tôi tự đánh bại chúng rồi mà " Luffy kiên quyết khẳng định.

    " Mày nói dối, làm sao mày có thể đủ sức đánh lại kia chứ!?"

    Ace phản bác lại.

    " Em đã nói là em săn được kia mà .

    Không tin thì thôi, em ăn hết tất cả luôn " Luffy .

    " Éc thằng quỷ mau nhã cái dĩa thịt ra nhanh " Dadan và những người khác .

    Ace nhíu mày lại và vẫn không tin tưởng những điều mà Luffy nói .

    To be continue
     
    (Đồng Nhân One Piece) Lời Thì Thầm Của Sáo
    chap 2. bộ bốn tiểu quái thành lập


    Sáng ngày đẹp trời hôm sau .

    Ace thức dậy sớm và vác cái vũ khí ống nước của mình chạy đi khỏi nhà thật nhanh trong lúc Luffy chưa tỉnh .

    Cậu ta đi đến một cái cây cổ thụ lớn và gọi to tên một người " Ê Sabo !"

    Người con trai mái tóc vàng và đội một cái nón quý ông có gắn kính chắn gió trên đó nhìn xuống " Oh Ace , cậu tới rồi "

    Ace leo lên cái cây, đó là nơi bí mật giữa cậu ta và cậu bạn Sabo của mình .

    Lúc này Sabo hỏi cậu ta về thằng nhóc Luffy " Dạo này thằng nhóc đó có đuổi theo không?"

    " Không, với lại hôm qua nó còn mang về heo rừng và con cọp làm bữa ăn nữa, nó bảo chính nó đã săn được " ACE dựa vào cây và gác chân chéo.

    " Thằng nhóc đó đùa chắc, làm sao nó có thể làm một mình được chứ!!?"

    Sabo tỏ vẻ khó tin vô cùng .

    " mà gần đây nó thường xuyên đi gặp ai đó thì phải , tớ định ngày mai sẽ theo dõi đấy " Ace .

    " Vậy thì ngày mai rồi tính , giờ chúng ta đi săn cá sấu làm thịt ăn đi " Sabo cười .

    Ace đồng ý và cả hai vác cái ống nước đi tới một cái hồ nước lớn.

    Cả hai đứng bên trên một vách núi nhìn xuống " Giờ chúng ta nên dụ con cá sấu đó lên mới được "

    " Để cho tớ " Sabo xoắn tay áo chuẩn bị .

    Bất ngờ giọng của Luffy vâng tới khiến Ace và Sabo phải giật mình và núp xuống.

    " Thằng nhóc đó làm gì ở nơi này chứ?"

    Ace .

    " Vậy đó là thằng nhóc cậu nói sao !"

    Sabo.

    Luffy với khuôn mặt hớn hở đứng trên một vách núi khác " CHỊ MANAMI NHANH LÊN, CHÍNH LÀ CHỖ NÀY NÈ "

    " Được rồi, vậy bữa sáng hôm nay của chúng ta sẽ là con cá sấu mập địt dưới đó " Cô cầm trên tay một cái ống sắt và một cái đùi thịt heo rừng.

    Ace với Sabo ló đầu nhìn kĩ .

    " Vậy ra người mà thằng nhóc hay lui tới là một cô gái " Sabo .

    " Nhưng hai người họ tính làm gì vậy?"

    Ace .

    Luffy vô cùng háo hức để có thể ăn được thịt cá sấu mà cũng thắc mắc một chút " chị mang theo thịt heo rừng làm gì vậy?"

    " ngốc, để có thể dụ cá sấu lên thì phải có mồi chứ.

    Hay em muốn làm mồi nhử?"

    Nanako chống hông.

    Luffy đưa mặt ngốc nghếch của mình trưng ra và hiểu ý cô nói chỉ sau 2 phút đồng hồ .

    Cô quăng miếng thịt heo vào không trung .

    Lập tức từ trên mặt hồ trồi lên một con cá sấu to lớn.

    " LUFFY!

    Tấn công nó đi " Cô ra lệnh.

    Luffy liền nhảy xuống nhào vào nó .

    Méo ngờ con cá sấu há mồm đợt hai và táp luôn thằng bé .

    "LUFFY !!!!"

    Manami, Ace và Sabo kinh hoàng .

    " CON CÁ SẤU MẬP ĐỊT KIA, MAU PHUN THẰNG BÉ RA " Cô tức giận và nhảy xuống vung một đòn gậy sắt vào đầu nó.

    Nó ngước đầu lên và cô đâm thủng ngay cổ họng con cá sấu.

    Con cá sấu lập tức ngửa ra chết phơi bụng .

    Cô thì mở mồm con cá sấu ra và lôi Luffy ra ngoài " ổn không vậy nhóc ?"

    Mặt Luffy bây giờ xanh như tàu lá, nếu thằng bé không né kịp thời thì chắc cái cây sắt đã đâm xuyên vào nhóc ấy rồi.

    " chị tính giết em đó hả !!!?"

    Luffy run cầm cập.

    Cô chỉ biết cười trừ " Dù sao em cũng né được rồi .

    Em là con trai đấy, đứng dậy đi "

    Luffy cố gắng bình tĩnh một lúc và rồi đứng dậy, cậu nhóc nhìn con cá sấu và nhảy tung tăng " HOAN HÔ CÓ THỊT ĂN RỒI "

    Luffy tuy ngốc thật nhưng nhìn cách vui mừng ngây thơ của mũ rơm làm cô không tài nào nhàm chán thằng bé nổi .

    Lúc này Luffy ngước mặt lên và thấy Ace với một người nữa , vậy là thằng bé la lên , cô cũng nhìn theo hướng Luffy chỉ tới.

    " Ace !!!

    Ra là anh cũng ở đây sao !!"

    Luffy vui vẻ giơ hai tay chào .

    " Thằng nhóc này nó bị sao vậy?"

    Sabo đổ mồ hôi hột.

    " Ai biết được nó, quan trọng hơn là cô gái bên cạnh kìa " Ace liếc qua Manami.

    Cô nhìn Ace và mỉm cười.

    Một lúc sau cả bốn người đều ngồi trước mặt nhau vừa ăn thịt cá sấu vừa nói chuyện.

    Ace dò hỏi thân phận của cô và tại sao lại tiếp cận Luffy .

    Những câu hỏi đơn giản và khá thừa thải , nhưng cô vẫn nên trả lời như một phép lịch sự vốn có .

    " ... tôi nói rồi đó , vì thấy tội cho Luffy nên tôi mới kết bạn chơi với cậu nhóc thôi.

    Chẳng phải cậu không thèm để tâm nhóc ấy sao !?"

    Manami.

    " Đúng là vậy, mà tại sao lúc nãy cô lại kêu thằng bé nhảy ra trước tấn công chứ?

    Một chút nữa là nó đã bị nuốt vào bụng rồi ?"

    Ace.

    " Tôi đang luyện tập cho Luffy mà thôi.

    Việc sinh tồn trong một khu rừng đối với đứa trẻ bình thường đã rất khó rồi.

    Nếu không luyện tập từ sớm thì khi lớn lên chẳng làm được gì đâu " Manami .

    " Lúc nãy đòn tấn công của cô rất là nhanh và dứt khoát, có thật là cô luyện tập một mình không thế ?"

    Sabo

    " chị ấy mạnh lắm đó , em đã chứng kiến chị ấy đánh con heo rừng và con cọp .

    Em thì vừa xông ra đã bị táp rồi, nhưng toàn được chị Manami lôi ra không, shishishi" Luffy ngây thơ nói .

    Cô không ngờ cái chuyện xấu hổ thế mà cũng nói ra được.

    Ace vì muốn biết sức mạnh thật sự của cô, cho nên cậu ta chỉ tay và thách thức.

    Cô đưa ngón trỏ chùi mỡ trên mép miệng mình và cười đồng ý lời thách thức của Ace .

    " Nếu tôi thắng thì cậu phải cho Luffy gia nhập nhóm của cậu đấy nhé " Manami .

    " Được, nhưng nếu cô thua thì phải rời khỏi nơi này và không được vào đỉnh Corbo một lần nào nữa " Ace .

    " Đồng ý " Manami nhếch môi cười.

    Cả bốn người đến một nơi rộng rãi .

    Ace thì dùng ống nước làm vũ khí , còn cô thì là một cây gậy sắt của mình .

    Sabo với Luffy ngồi ở giữa xem hai người họ tấn công nhau .

    Sau một hồi thử sức thì ban đầu Ace chiếm lợi thế hơn, tuy nhiên vì quá nóng vội nên đã bị cô cản được đòn và đánh trả nhanh như một cơn gió .

    Sau ba trận 2-1 thì cô giành chiến thắng.

    Ace không nghĩ mình lại thua một cô gái như thế , tuy cậu ta rất tức giận nhưng vẫn phải kiềm nén lại .

    " Như đã hứa, cậu phải cho Luffy gia nhập đấy " Manami đưa tay đỡ Ace dậy.

    " Xì....biết rồi, cô cũng có thực lực đấy...Hay là tham gia chung với bọn này luôn đi " Ace cười mỉm.

    " Đúng đó chị Manami, chị gia nhập chung cho vui !"

    Luffy nắm tay cô .

    Cô không định tham gia lắm, mà thấy Luffy nài nỉ quá nên thôi cô cũng tham gia cho vui cũng được.

    Vậy là nhóm bốn tiểu quái vật bắt đầu có tiếng vang hơn đến tận phía trong vương quốc.

    To be continue
     
    (Đồng Nhân One Piece) Lời Thì Thầm Của Sáo
    chap 3. Tạm biệt


    Sau cái ngày cả bốn đứa trở thành đồng đội của nhau .

    Cô và họ đã có nhiều kỉ niệm và thử thách đầy gây cấn trong vương quốc GOA, thị trấn trung tâm .

    Lúc Ace thu về số tiền và kho báu của một băng hải tặc BlueJam .

    Bốn đứa đã gặp khó khăn khi Luffy xông ra và bị bắt trong một nốt nhạc .

    Cô tự hỏi thằng bé chứa não người hay não lợn nữa.

    Nhưng trông bọn người đó không mạnh lắm nên cô cùng với Ace đã đánh trả lại hết, Sabo thì ôm lấy Luffy chạy trước.

    .

    .

    .

    Sau đó cô và Sabo đến gặp sơn tặc Dadan .

    Bà ta đã kinh ngạc khi từ đâu chui ra thêm hai đứa nữa, nhưng cô chỉ tới chơi thôi và không có ý định ở lại .

    Trong một ngày gần đó , cô ngủ qua đêm tại nhà sơn tặc.

    Vì đều còn nhỏ cả nên cô đã lôi Sabo, Ace với Luffy cùng tắm chung với nhau .

    Giờ ngủ thì Luffy và Ace mỗi người nằm hai bên của cô, Sabo thì nằm cạnh Ace .

    Cả bốn đứa chìm vào giấc ngủ ngon lành sau một ngày mệt mỏi .

    Đã lâu rồi cô mới có cảm giác vui đến như vậy.

    Nếu nó là một giấc mơ thì cô mong không cần tỉnh nữa.

    .

    .

    .

    .

    " Này Luffy, em sử dụng sức mạnh Gomu Gomu no của mình như thế là sai rồi , em phải dùng lực mạnh hơn " Manami càu nhàu.

    " hahaha Luffy lại thua Ace nữa rồi " Sabo cười và đánh dấu vào một bảng gỗ .

    " Nè Manami .

    Rốt cuộc cậu đã luyện tập kiểu gì mà mạnh thế hả !?"

    Ace gãi đầu.

    " Thì dùng cả thanh xuân đọc sách và luyện tập thôi chứ sao nữa!, chấp nhận đi Ace !Cậu luôn thua tớ " Manami cười tươi .

    " Đúng là Manami có khác, trong chúng ta chả ai vượt qua được hết " Sabo chống hông.

    Ọt ọt ọt ~~~~

    Bụng cả bốn đứa ráo rít lên.

    Bây giờ cũng trưa rồi và cũng đến lúc bốn đứa phải kiếm ăn nữa .

    Sau một tiếng đồng hồ , cô cùng ba người mang hai con gấu về trại .

    Dadan với những thành viên của bà ta bắt đầu làm sạch và nướng thịt lên.

    Cô để cho mình một dĩa riêng thay vì ăn chung một dĩa thịt với họ .

    Thì đơn giản là hộ như mấy con sói đói tranh nhau thức ăn vậy.

    " Em phải ăn để lớn nhanh trở thành vua hải tặc " Luffy gào lên.

    "Nhóc còn non lắm, anh mày sớm sẽ trở thành vua hải tặc trước nhóc thôi " Ace cười lên.

    " Khi lớn lên chúng ta sẽ ra khơi cùng nhau " Sabo .

    Quả là những đứa trẻ ngây thơ và một ước mơ thú vị .

    Xung quanh đang nhộn nhịp vô cùng thì bỗng chốc lặng thinh .

    Xung quanh bị bao bọc một sát khí ghê gớm.

    Manami xoay người lại và giật mình khi thấy một bản mặt tức giận của ông già to con xuất hiện sau lưng Ace với Luffy .

    Ông ta vừa la vừa đánh một cú trời giáng lên đầu cả hai cùng lúc "HAI TÊN NHÓC CHẾT TIỆT NÀY !

    "

    "Sặc, ông nội " Luffy ôm đầu rơi nước mắt.

    " Ông già chết tiệt " Ace cũng ôm đầu ráng chịu đau.

    " HAI THẰNG CHÁU CHẾT TIỆT, TA ĐÃ NÓI HAI ĐỨA BAY QUÊN VIỆC TRỞ THÀNH HẢI TẶC VÀ LÀM MỘT HẢI QUÂN KIA MÀ " Ông ta gào lên tiếp.

    " BỌN CHÁU ĐÃ NÓI RỒI, LỚN LÊN BỌN CHÁU SẼ LÀ HẢI TẶC CHO XEM " Ace phản bác lại .

    " ĐÚNG ĐÓ, CHÁU SẼ LÀ VUA HẢI TẶC " Luffy .

    Ông già đó điên máu và đánh cả hai banh chành trời giáng .

    Sabo cũng bị ông ta tia mắt đến và cho vào danh sách bị đánh nhừ tử luôn.

    Một hồi sau Ace,Sabo,Luffy nằm đo đất hết.

    Ông già đó cười lớn và phủi tay "thấy sao hả , lần này ta còn nhẹ tay đấy "

    Cô nhìn ra đằng sau lưng mình, nhóm người sơn tặc sợ đến nỗi lùi ra mép tường luôn.

    Chợt ông già đó để ý đến cô, một cô gái tóc trắng và cặp mắt vàng chanh nhìn từ nãy giờ mà chả tỏ vẻ gì là sợ hãi " nhóc này là con ai đây ?

    "

    " Chào ngài , con là Manami .

    Em họ của chị Makino ở quán rượu làng Cối Xay Gió " Manami mỉm cười.

    " À , ra là em của cô bé đó .

    Nhưng tại sao nhóc lại ở đây hả ?

    Không lẽ là bạn của tụi nó "Ông ta chỉ tay về phía ba cái xác đủ màu đo đất nãy giờ.

    " Đúng ạ , cháu là bạn của họ " Cô cười thân thiện.

    " Vậy là nhóc cũng muốn trở thành hải tặc như tụi nó sao ?

    " Ông ta chuẩn bị xoắn tay áo lên.

    Không ngờ rằng ông ta lại có thể đánh luôn một đứa con gái đấy, chả biết thương hoa tiệc ngọc mà .

    Nhưng cũng may cô không có ước mơ đó " cháu ước mơ trở thành nhà thám hiểm thế giới thôi ạ "

    Ông ta dừng lại và cười lớn " quả là ước mơ tốt đấy.

    Nhưng ngoài biển nguy hiểm vô cùng , một đứa con gái như cháu có thể không?"

    " Cháu không yếu đuối như ngài nghĩ đâu " Cô đưa mắt mình nhìn sâu vào mắt của ông ta .

    Ông ta thấy được một con mắt kiên định và không sợ hãi từ bên trong cô.

    Đột nhiên ông ta vác cô lên như bao gạo trước sự ngỡ ngàng của mọi người.

    " Ta quyết định rồi, nhóc sẽ theo ta đến Marineford làm một hải quân và ta sẽ huấn luyện nhóc kể từ bây giờ " Ông ta bước ra khỏi nhà .

    Ace, Sabo, Luffy , kể cả cô tròn mắt ngạc nhiên.

    Cô vùng vẫy để thoát khỏi ông ta bằng mọi giá , nhưng nào ngờ sức của ông ấy lại mạnh hơn cả cô.

    Luffy nhảy lên nắm tay cô và kéo thật mạnh đến cả khi hai tay em ấy kéo dài ra .

    Ace với Sabo lao ra giải thoát cho cô khỏi ông ấy thật nhanh .

    Nhưng kết cục vẫn bị ông ấy đánh bại

    " chống cự vô ích thôi, mấy đứa bây tự mà chuẩn bị đi thì hơn " Ông ấy rời khỏi đỉnh Corbo .

    "Chết tiệt!"

    Ace cắn răng tức giận.

    " CHỊ Manami !!"

    Luffy gào lên.

    " chết tiệt, ông ấy quá mạnh , chúng ta....."

    Sabo đập tay xuống đất.

    " Tôi có nói mình sẽ trở thành hải quân đâu chứ?

    Ông mau buông tôi ra " Cô vùng mạnh.

    " nhóc đừng chống cự nữa.

    Ta đã quyết định rồi thì sẽ không thay đổi đâu, với lại ta thấy nhóc cũng có năng lực hơn hai đứa cháu của ta .

    Nếu ta huấn luyện nhóc sau này, có khi nhóc sẽ thay đổi ý định của mình đấy Gahahahaha" Ông ta cười.

    Thế là ông ấy đến gặp Makino xin phép mang cô đi tới Marineford .

    Ban đầu Makino nhìn vẻ mặt từ chối quyết liệt ủa em mình cũng băn khoăn, nhưng ông ta lại nói sẽ tốt cho tương lai của cô.

    Vậy là Makino đã phản bội em mình ngay sau câu nói ấy.

    Số của cô sao mà khổ thế chứ.

    To be continue
     
    (Đồng Nhân One Piece) Lời Thì Thầm Của Sáo
    chap 4. Marineford


    Bị ông già chết tiệt không quen biết gì bắt lên thuyền và rời khỏi làng Cối Xay Gió .

    Mặt cô biến sắc và tức giận.

    Cô vùng vẫy nhảy xuống biển để bơi lại vào bờ .

    Nhưng cô quên mất mình không biết bơi , thế là chìm nhĩm luôn.

    Lát sau ông già đó vớt cô lên.

    Cô ho ra hết nước biển và cố gượng dậy "ông già kia.....mau cho thuyền quay lại nhanh , tôi phải...trở lại đó...khụ khụ"

    " Đã không biết bơi thì đừng cố gắng làm gì .

    Nhóc nên yên phận theo ta đi , chị của nhóc cũng đã đồng ý rồi "

    Giờ cô mới biết tại sao Ace và Luffy lại nhìn ông ấy bằng ánh mắt đó rồi.

    Bảo sao hai người họ muốn trở thành hải tặc thay vì theo ông mình làm hải quân.

    Cô cũng khá tò mò trong hải quân có những gì , thôi thì cứ ngoan ngoãn một lúc theo ông ấy đến đó tham quan một chút " Ông già, ông tên gì ?"

    " Này cô bé, không nên nói với ngài phó đô đốc như vậy, ngài ấy là Monkey.D.Grap , một anh hùng huyền thoại đấy " Bogrant ( người dưới trướng)

    ".... anh hùng gì ?"

    Mặt cô nhăn nhó ra .

    " Chính là anh hùng một tay bắt được vua hải tặc đấy, bộ nhóc không biết sao ?"

    Bogrant kinh ngạc .

    Nhìn mặt cô xem có biết gì hay không, cô chỉ đọc sách chứ có đọc báo đâu mà biết hay không.

    Với lại có ai kể cho nghe đâu chứ , đây cũng là lần đầu tiên cô gặp ông ta rồi bị ném lên đây nữa.

    " Ngạc nhiên lắm hả nhóc !?"

    Grap nhe răng cười.

    " Ngạc nhiên gì đâu.

    Cũng bình thường thôi, mà khi nào con thuyền mới tới nơi?"

    Cô ngồi dậy .

    " sẽ mất khá lâu đấy, trong thời gian đó nhóc cứ việc chơi trên tàu hoặc ngắm cảnh biển cũng được "Grap .

    Grap vừa nói xong là thấy cô lại rơi xuống biển một cái tủm nữa.

    Vậy là Grap lôi cô lên và đánh một cái vào đầu "Ngốc!

    Đã bảo không biết bơi thì đừng xuống rồi mà "

    Đầu cô u nguyên một cục chà bá luôn " Thì ông kêu ngắm biển, tôi mới làm theo thôi.

    Ai ngờ rơi xuống luôn "

    Nguyên đám thuyền viên trên thuyền ôm mặt bó tay .

    Họ còn nghĩ cô sẽ làm nhiều trò điên rồ khác trên thuyền.

    Không ngờ cô lại lôi vài người trên thuyền đấu tay đôi.

    Bọn họ lúc đó đã cười vào mặt cô và không định sẽ đánh đâu.

    Tức quá nên cô đã đá ngay vào mặt họ.

    Những ai trong phạm vì của cô cũng đều bị đá khỏi con thuyền và rơi xuống biển hết ráo .

    Người duy nhất cản được cô chỉ có mỗi Grap .

    Ông ấy nhanh chân lại gần và đánh cô bất tỉnh, đầu u cục xì khói bự hơn ban đầu.

    Cả thuyền viên xanh mặt và không nghĩ rằng Grap lại mang một con nhóc quái vật tới Marineford làm hải quân.

    .

    .

    .

    .

    .

    Vài ngày sau , con thuyền của phó đô đốc Grap cập bến tới Marineford.

    Ông ấy vác cô như bao gạo rồi đi vào bên trong phòng của thủy sư đô đốc.

    " Chào Sengoku , tôi về rồi đây " Grap đạp cửa đi vào.

    " Giờ này mới vác mặt tới gặp tôi sao !

    Mà ông đang vác cái gì thế kia "Sengoku để ý một cái tóc dài lòa xòa màu trắng.

    Grap bế cô lại và đặt xuống đất "đây chính là người mà tôi sẽ huấn luyện đấy "

    " Yo !

    ông bác có râu thắt bím đẹp đấy ạ " Cô trưng mặt bất cần đời ra nói với Sengoku.

    Sengoku giựt con mắt mình "ông giỡn với tôi đó hả ?

    Con nhóc như vậy thì làm sao mà huấn luyện chứ?"

    " Gahahahaha, nhìn con bé nhỏ con thế thôi chứ con bé đã một mình hất đám thuyền viên của tôi xuống thuyền hết tất cả đấy " Grap vỗ đầu vào Manami.

    " ... mặc kệ ông muốn làm gì làm, đừng có kêu tôi giúp gì hết đấy " Sengoku thở dài .

    " Yên tâm đi , con bé chắc chắn không lầm ông thất vọng đâu " Grap vừa nói xong định vỗ đầu Manami lần nữa.

    Nhưng chưa gì đã mất bóng của cô rồi.

    Grap và Sengoku tròn mắt "CON BÉ ĐÂU RỒI!!!"

    .

    .

    .

    Hiện tại cô đang lon ton đi khắp nơi trên hành lang .

    Chỗ này rộng đến nỗi cô hình như không biết đường ra luôn rồi.

    Thôi thì đã lạc thì lạc tới bến.

    Cô dạo hết một vòng và gặp vài người trong Hải Quân, có cả nhân viên quét dọn nữa.

    Sự dễ thương của cô làm cho họ vô cùng yêu thích và rồi họ còn dẫn cô đến phòng ăn nữa.

    " bé con muốn ăn gì nè "

    "Gì cũng được ạ " Cô mỉm cười.

    Thế là họ mang ra cho cô dĩa cơm cà ri .

    Nó ngon đến mức cô thồn một đống vào miệng, hai má của cô vì thế phúng phính lên.

    Y như một con sóc vậy.

    Họ nhìn họ say sưa và kêu lên mấy tiếng khá kì cục như "yaaaaa" hoặc là "Kawaiiii" .

    Cô đúng là có hơi xấu hổ thật.

    Đúng lúc đó một vị đô đốc xuất hiện và thấy đám người cứ bu vào một chỗ nên lập tức lên tiếng " các người không có việc gì để làm hay sao thế hả !?"

    " éc , là đô đốc Akainu , mau chạy thôi "

    Thế là cả đám giải tán trong gang tấc.

    Ông ta nhìn về phía một cô bé mái tóc trắng cùng đôi mắt vàng chanh đang ăn cơm cà ri , hai bên phồng ra và miệng thì dính tùm lum .

    " con bé này là của ai đây?"

    Akainu tia mắt nhìn .

    Cô nhai rồi nuốt hết cơm trong miệng " Chào ngài , cháu là Manami "

    " Ta không cần biết nhóc tên gì , ta muốn biết nhóc là ai đưa tới đây hả ?"

    Akainu.

    " Ò.... cháu được ông Grap đưa tới " Manami nói xong ăn tiếp.

    " Grap ?

    Là lão già đó sao !?

    Thế ông ta đâu mà nhóc lại ngồi đây ăn thế ?"

    Akainu .

    " Cháu đi lạc , được mọi người quanh đây dẫn tới phòng ăn.

    Cơm cà ri này ngon lắm, ngài ăn thử chưa?"

    Cô mỉm cười.

    Nguyên đám xung quanh xanh mặt.

    Họ không ngờ con bé lại đám nói kiểu đó với một vị đô đốc như Akainu .

    Akainu dùng ánh mắt đáng sợ của mình nhìn cô thật lâu " Tên Grap đó chẳng biết nghĩ gì mà lại lang một con nhóc tới đây nữa?"

    " ăn xong rồi.

    Cơm cà ri ngon lắm đó dì ơi " Cô liếm mép và cười tươi.

    " Cháu thích là được " Dì làm bếp mỉm cười.

    Cô nhảy xuống khỏi ghế và đi ra khỏi phòng ăn.

    Akainu xoay người "Nhóc định đi đâu nữa đấy?"

    " Cháu đi tìm phòng gì ấy nhỉ ?

    Phòng mà có cái ông để râu thắt bím ấy " Cô nghiêng đầu ráng nhớ ra tên của ông ta .

    " Vậy thì ta chỉ đường cho " Akainu đút tay vào túi quần và bước thật nhanh .

    Cô liền lon ton chạy theo .

    Nhưng không ngờ ông ấy nhanh đến nỗi cô chạy theo không kịp luôn.

    Đã thế đường đi còn ngoằn nghèo nữa.

    " Yếu kém như vậy sao !?"

    Akainu quay lại nhìn.

    " Tại đường đi cứ ngoằn nghèo làm gì , đáng ghét " mặt cô dỗi lên nhìn ông ta.

    Akainu nhíu mày và bế cô lên.

    Manami ngạc nhiên nhìn ông ta .

    " ngồi im đi " Akainu bế cô đi thật nhanh đến phòng thủy sư đô đốc.

    To be continue
     
    (Đồng Nhân One Piece) Lời Thì Thầm Của Sáo
    chap 5. sư phụ Akainu


    Tại phòng thủy sư đô đốc.

    Akainu đặt cô xuống đất và đi vào .

    Nhưng lại chẳng có ai .

    " Chắc họ ra ngoài tìm nhóc rồi, nhóc nên ở đây đi, giờ ta phải đi đây " Akainu .

    " Cảm ơn ông chú nhé " Cô mỉm cười và ngồi vào ghế Sofa .

    Cô với tay lấy chùn nho trên bàn và ăn trong lúc chờ đợi.

    Hai tiếng trôi qua vẫn không thấy ai đi vào trong phòng .

    Cô ngáp một hơi dài và lăn ra ngủ lập tức.

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    Mấy tiếng sau tỉnh dậy, hai mắt cô từ từ mở ra .

    Nguyên bản mặt dữ tợn của lão Grap chình ình trước mặt khiến cô giật cả người " ÉC QUỶ GIÀ HIỆN HÌNH"

    " Cái đầu ngươi đấy, ngươi đã đi đâu mà giờ mới về đây hả ?"

    Grap quát lớn.

    " Thì tham quan xung quanh một chút, ai ngờ đi lạc, mà cũng hên có ông chú mặc áo đỏ có hình xăm bông hoa dẫn về nên là ahahaha "Cô cười gãi đầu.

    Grap nổi điên và xách cô lên " TỪ GIỜ TA SẼ HUẤN LUYỆN NHÓC MỖI NGÀY MỖI ĐÊM, LO MÀ CHUẨN BỊ ĐI "

    Ánh mắt và nụ cười nguy hiểm của Grap hiện rõ ra .

    Phải công nhận ông ấy bạo hành đến mức cô tưởng chừng mình chết đi sống lại mấy chục lần.

    Trong một tuần Grap đã dạy cho cô cách cầm kiếm thuật.

    Ba tuần sau thì cột cô vào một chùm bong bóng và thả bay lên trời cao .

    Qua một tháng cô lại bị Grap quăng xuống một cái hố lớn và bắt trèo lên tiên tục , cứ lên được là bị đá xuống.

    Tháng thứ hai cô bị đưa vào trong một khu rừng với những con thú hung hăng và to gấp mười lần ở đỉnh Corbo nữa.

    Cô đã phải chống chọi liên tục suốt thời gian không ngừng nghỉ và vết thương khắp người.

    Tháng thứ ba cô chuyển sang chế độ khác còn ghê hơn nữa .

    Nhưng đuối nước vẫn không thay đổi được, cứ xuống là chìm .

    Căn bản cô không có khả năng bơi lội như người ta .

    Grap năm lần bảy lượt huấn luyện tập bơi cho cô suốt thời gian dài.

    Tuy nhiên chẳng có khả quan gì, cô đúng là một con vịt trên cạn .

    Liên tục gần 2 năm, khi cô lên 12 tuổi và làm việc dưới trướng của Grap .

    Cô gần như cảm thấy không còn là chính mình nữa.

    Cho đến một ngày , Grap phải đi làm một nhiệm vụ do cấp trên giao đi .

    Chính vì thế mà cô được nghỉ ngơi vài ngày .

    Tuy nhiên có lẽ việc luyện tập đã ăn sâu vào não rồi nên cô cứ sáng ra lại tới rừng tre luyện tập tiếp nữa .

    Khi thấm mệt là cô ngồi xuống trên một phiến đá để nghỉ ngơi.

    Cô lấy khăn lau mồ hôi trên người.

    Không khí bữa nay mát mẻ và dễ chịu , nó khiến cô nhớ làng , mọi người và ba người bạn đầu tiên của mình .

    Cô đưa tay lấy ra một cây sáo gỗ trong túi .

    Kể từ lúc đến đây, cô chẳng làm gì ngoài luyện tập.

    Cho nên cô đã mua một cây sáo gỗ lúc đi thực tập với Grap tại hòn đảo âm nhạc ( chế đó) .

    Nơi đó dùng âm nhạc là chính , nhưng vẫn còn hạn chế bài hát .

    May là kiếp trước cô có học qua thổi sáo .

    Cho nên khi buồn là cô lôi ra để thổi những bài tủ của mình .

    Cô chạm môi vào ống sáo và cất lên tiếng vang dịu nhẹ xung quanh .

    Âm thanh của tiếng sáo len lõi vào bên trong cả trụ sở .

    Nhiều người nghe thấy và trở nên mê mẩn.

    " Gì thế?

    Hình như có ai đang thổi sáo thì phải ?"

    " Âm thanh nghe buồn quá "

    " Trong trụ sở chúng ta có ai biết thổi sáo sao ?"

    Mọi người xì xầm một lúc và im lặng lắng nghe tiếp.

    Akainu lúc này cũng vừa đi ngang qua và nghe thấy tiếng sáo, âm thanh làm cho ông ta dễ chịu hơn trước và đầu óc cũng thoải mái hơn.

    Akainu bắt đầu đi theo tiếng sáo đến một rừng tre .

    Ông ta ngạc nhiên khi chủ nhân tiếng sáo lại là cô học trò của Grap .

    " hơ hắt xì.....chết tiệt bên ngoài này lạnh quá " Cô đột nhiên hắt hơi làm cho tiếng sáo bị dừng lại nửa chừng.

    " Trong thời gian luyện tập mà cũng nhàn nhã thổi sáo được à " Akainu đi lại.

    Cô ngước nhìn lên và cười " oh là ông chú sao, lâu rồi mới thấy lại mặt chứ đấy.

    Chả thay đổi gì sau hai năm luôn "

    " vừa nãy nhóc thổi sáo bài gì thế?"

    Akainu.

    " Là bài.....

    à thì do con tự sáng tác rồi, có lẽ..."

    Cô cười gượng .

    Dù cho cô nói thì ông ấy cũng đâu có biết bài đó là lấy từ trong anime Naruto.

    " Vậy à...mà nhóc đang luyện tập một mình à ?"

    Akainu.

    " Vâng, ông Grap đi làm nhiệm vụ mấy ngày mới về, định là nghỉ xã hơi nhưng cơ thể lại không quen lắm ahahaha....."

    Cô gãi đầu.

    Suốt hai năm quan sát cuộc huấn luyện của Grap đối với cô.

    Akainu cảm thấy cô cũng có tố chất, thế là ông ấy muốn làm một cuộc giao dịch nhỏ với cô.

    Ông ấy sẽ thay Grap huấn luyện cho cô, đặc biệt là về Haki .

    Ngoài ra sẽ dạy cô nhiều thứ khác nữa.

    Đổi lại sau khi ông ta muốn ngủ thì cô phải thổi sáo cho ông ấy.

    Một cuộc giao dịch nhẹ mà được hưởng lợi cao .

    Cô cũng không suy nghĩ nhiều mà đồng ý luôn.

    Vậy là cách một ngày cô được Akainu huấn luyện.

    Haki quan sát , Haki vũ trang và cuối cùng là Haki bá vương.

    Ba loại Haki này không phải ai cũng sử dụng được, chỉ người nào có duyên mới dùng được nó mà thôi.

    Theo đó Akainu và Grap rất ngạc nhiên khi một đứa trẻ như cô có thể sử dụng được cả ba loại, tuy nhiên hiện giờ vẫn chưa thể thành thạo hết được.

    "Hình như nghe đồn có Haki gió vương nữa mà nhỉ ?"

    Cô xoa cằm.

    To be continue
     
    (Đồng Nhân One Piece) Lời Thì Thầm Của Sáo
    chap 6. Ace


    Nhiều năm luyện tập cũng với sư phụ Akainu và Grap .

    Cuối cùng thì....vịt trên cạn vẫn là vịt trên cạn , nhưng ít ra cô có thể đi lại trên mặt nước nhờ đôi giày được một nhà khoa học tạo ra giúp cô , miễn là đừng bị ngã thôi.

    Ngoài ra cô còn được đúc rèn một cây gậy làm bằng Hải Lâu Thạch , nó là khắc tinh của trái ác quỷ , đặc biệt hơn nó có thể biến ngắn và dài như cây của Tôn Ngộ Không.

    Và vũ khí cuối cùng mà cô giữ trong người đó là cây sáo thủy tinh , được làm ra bởi một nhà thiết kế của đảo phù thủy , nó có một ma pháp rất tuyệt vời.

    Chỉ cần cô cất tiếng sáo lên thì người nghe thấy sẽ đồng loạt bị đứng im (nó có nhược điểm nếu dừng tiếng sáo lại thì người dính phải sẽ hoạt động trở lại và chỉ tác dụng lên một người cô nhắm tới)

    Tuy nhiên khả năng này chỉ cho phép một bài hát trên đảo phù thủy tạo ra chứ cô không thể dùng chính bài tủ của mình ( nó sẽ không có tác dụng và sẽ chỉ là một cây sáo bình thường)

    .

    .

    .

    .

    Mà cô không ngờ thời gian trôi qua nhanh thật.

    Cô đã hoàn thành được bài thi của Hải Quân rồi và cũng được thăng chức một chút .

    Trong đó cô có một đối thủ khá là hay ho , cậu ta đã ăn trái ác quỷ và biến cơ thể mình thành khói, trên lưng luôn mang một cây Hải Lâu Thạch và liên tục hút điếu xì gà không ngừng, tên của cậu ta là Smoker.

    Dạo này Smoker liên tục nhận nhiệm vụ mà không than gì .

    Trong khi cô đây lại sắp bị dồn một đống, may là cô trốn được và hiện tại cô đang lướt đi trên mặt biển.

    " Đã quá , không cần bơi mà vẫn đi trên mặt nước được, đôi giày quá tuyệt vời luôn "Cô cười khúc khích .

    Manami lướt nhanh như một cơn gió trên biển và hành từng con thủy quái trồi lên muốn táp cô.

    Bộ thịt cô ngon lắm hay sao mà chúng nhoi lên miết.

    Manami khó hiểu, đột nhiên nhìn thấy vài hai ba con tàu hải tặc , vậy là cô lặng lẽ nhảy lên một con thuyền và xen lẫn trong đám hải tặc.

    Bọn họ có vẻ như đang hợp tác đánh bại băng hải tặc Râu Trắng .

    Cô cũng có nghe qua đó là một trong tứ hoàng hải tặc.

    Ông ta rất mạnh và chưa ai địch lại.

    Cô thấy cũng thú vị nên ngồi một góc nhìn mấy người kia đang hùng hồn quyết liệt thay vì để ý một con nhóc mặc trang phục của Hải Quân , trên đầu đội nguyên cái nón chữ Marineford nữa.

    Cảm giác như bị vô hình thế nhỉ !!

    .

    .

    .

    .

    " TẤN CÔNG!!"

    Manami giật mình , vừa nảy cô đang ngủ thì tiếng la làm cô đập đầu vào mạn thuyền " đau thiệt chứ "

    Cô xoa đầu và nhìn lên.

    Cô nhìn thấy một đám người leo lên cơn thuyền có treo lá cờ Râu Trắng, nhưng lại bị văng xuống biển, có cả một ngọn lửa phóng ra nữa.

    Ngoài ra còn có cả lửa xanh luôn " trên đó có ai đang đốt lửa trại à ?"

    Ngay khi một bóng đen nhảy lên cao và phóng nguyên một ngọn lửa xuống con thuyền cô đang ngồi.

    Manami đã nhảy ra khỏi con thuyền .

    Tất cả đều bị cháy rụi đi trên mặt biển.

    Một sức mạnh đúng là khó tin .

    Cô thật sự muốn biết chủ nhân của ngọn lửa mém nướng cô rồi đấy.

    =====

    " làm tốt lắm Marco , Ace " Vista .

    " bọn chúng quá yếu thôi " Marco .

    " Lại một lần nữa chiến tích về tay Ace rồi " Izo.

    " Mọi người quá khen rồi " Ace ngượng quá trời luôn.

    Bộp ~

    Bất ngờ cả thuyền Râu Trắng nhìn thấy một người phụ nụ mặc trang phục và nón hải quân đứng trên thành thuyền.

    " LÀ HẢI QUÂN, MỌI NGƯỜI CẨN THẬN " Marco lùi lại.

    " Vừa xong cái kia giờ tới cái này sao !?"

    Ace tạo ra hai ngọn lửa xung quanh bàn tay mình .

    " Các con bình tĩnh lại " Râu Trắng tư một bình rượu và nói .

    Manami lúc này nhảy vào " Vậy ra chủ nhân của ngọn lửa xém chút nướng tôi là của cậu sao !"

    " Một hải quân như cô muốn bắt bọn ta sao?"

    Ace .

    Manami ngước mặt lên nhìn, hai mắt cô mở to ra khi thấy hình ảnh của cậu bạn năm xưa.

    Mái tóc đen và tàn nhang trên mặt không thể nhầm lẫn ai được nữa .

    Có điều tên ngốc này lại không nhớ ra cô luôn.

    Cô nghĩ mình chọc cậu ta một chút cho vui " Ta đến để bắt ngươi đấy "

    Cô lấy ra gậy Hải Lâu Thạch và tấn công trực diện.

    Ace xông thẳng tới và bị cô đánh hất tung đi .

    "ACE COI CHỪNG, CÔ TA ĐANG CẦM LÀ HẢI LÂU THẠCH ĐÓ " Jozu hét lớn.

    "Khốn thật " Ace nghiến răng và phóng một ngọn lửa lớn về phía cô.

    Manami né sang một bên , khi Ace đáp đất xuống là cô đã chạy tới đánh một cú bằng chân mình từ trên bổ xuống cái đầu của cậu ta .

    " ACE !!"

    Haruta .

    " đội trưởng!!"

    Thành viên.

    ACE ôm đầu tức giận nhưng lại có cảm giác quen thuộc nào đó .

    " Cậu vẫn hấp tấp như trước vậy!

    Bảo sao chả bao giờ đánh thắng được tớ " Cô chống hông.

    " Cái cách nói này....

    MANAMI !"

    Ace ngước lên nhìn.

    Manami bỏ cái nón của mình ra để lộ rõ mái tóc dài màu trắng và đôi đồng tử màu vàng như mặt trời của mình " Yo !

    Lâu rồi không gặp bạn của tôi "

    Khuôn mặt đó, đôi mắt đó, và cả điệu cười nữa.

    Ace vui mừng đến mức chồm lên ôm lấy cô "HAHA Manami , lâu rồi mới gặp lại cậu đó "

    Cả đám trên thuyền râu trắng bị một phen kinh ngạc trước hành động của Ace .

    " 10 năm rồi chứ ít gì , giờ cậu mạnh rồi đó Ace " Cô ôm lại cười tươi.

    ACE trong lúc ôm thì cảm thấy có gì đó mềm mềm , khi nhìn lại mới thấy hai quả cam sành của Manami đang ép vào người của cậu ta, Ace đỏ mặt liền né ra.

    " Gì vậy?

    Đang ôm vui mừng mà cha ?"

    Manami nghiêng đầu.

    " Biết là thế nhưng mà....10 năm không gặp, bà bây giờ...nói sao ta... nó có hơi to ra..."

    Ace ngài ngùng liếc nhìn ngực của Manami .

    Cô nhìn xuống theo ánh mắt của Ace và khi biết lí do .

    Cô cười một cách ranh ma và ôm chặt Ace " Có gì phải xấu hổ đâu chứ bạn hiền "

    "Sặc, buông ra đi , cái đồ ngốc này !!"

    Ace đỏ tái cả mặt và đẩy cô ra .

    Nguyên cái băng Râu Trắng giờ đang đứng nhìn cô với Ace làm đủ trò ồn ào chưa từng thấy.

    " Ra là bạn thân của Ace " Marco.

    " Mà con bé đó cũng bạo thật " Izo .

    " Gurarara !

    Nếu đã là bạn của Ace thì mấy đứa cứ tự nhiên đi , ta chắc chắn con bé không làm gì đâu " Râu Trắng cười lớn .

    To be continue
     
    (Đồng Nhân One Piece) Lời Thì Thầm Của Sáo
    chap 7. Ace (2)


    Khi biết cô là bạn của Ace và không định gây tổn hại đến ai , mọi người đều vui vẻ chào đón cô.

    Đã 10 năm rồi không gặp lại nhau , lúc đó Ace thấy cô là một cô bé nhỏ nhắn đáng yêu nhưng rất mạnh mẽ .

    Cậu ta nhiều lúc muốn thể hiện đàn ông của mình chả bao giờ được, nhất là khi cô hơn cả cậu ta .

    10 năm vắng bóng , Manami đã hỏi Ace một số chuyện về việc lúc cô bị đưa đến Marineford.

    Ace đã ngồi bên cạnh cô và kể lại mọi chuyện, sau khi cô bị đưa đi thì vài ngày sau đó Sabo cũng bị gia đình bắt trở về nhà , cậu ta vốn là một quý tộc chứ không phải trẻ mồ côi gì .

    Và trong cái ngày định mệnh đó , Sabo đã bị một tên trong số Tenryuubito giết chết khi Sabo chuẩn bị ra khơi lúc nhỏ .

    Nổi đau đó Ace và Luffy đã cố gắng quên đi sự yếu đuối của mình và tiếp tục thực hiện ước mơ thay cả phần của Sabo .

    ( Tenryuubito: Thiên Long Nhân)

    Khi nghe câu chuyện đó Ace nghĩ cô sẽ buồn và khóc , nào ngờ nó ngược hoàn toàn .

    Mặt cô tuy không lộ rõ cảm xúc nhưng nó lại toát lên sự tức giận cùng cực và cứ như muốn giết chết một ai đó vậy .

    Manami cắn chặt răng và nắm chặt lòng bàn tay mình " Tên khốn đó...tớ sẽ không bao giờ tha thứ cho bọn Tenryuubito!"

    " Tenryuubito là những giới quý tộc được chính phủ thế giới bảo vệ, chỉ cần bọn họ bị kẻ khác tấn công là sẽ triệu tập những người từ trên xuống của Marineford xử lí , bọn chúng đều là kẻ ngạo mạn và đáng khinh bỉ " Ace kiềm nén cơn giận của mình .

    " Tớ sẽ đi giết chúng " mặt cô đen lại và rút hải lâu thạch ra .

    "Sặc, bình tĩnh chút đi con nhóc này " Ace kéo tay cô ngăn lại

    Đó là quá khứ rồi, giờ đâu biết được chúng đang ở đâu và sẽ thế nào nếu một hải quân thấp kém như cô giết họ chứ.

    " Tớ có nói mình sẽ trở thành hải quân khi nào chứ?

    Một ngày nào đó tớ sẽ rút khỏi Marineford và trở thành một nhà thám hiểm tự do " Cô mỉm cười cùng ánh mắt kiên định .

    " Quả đúng là Manami , giờ cậu định đi đâu hả?"

    Ace.

    " Tớ đang trốn....."

    Trong lúc cô định nói ra thì ốc sên truyền tin bỗng reo lên, cô nhẹ nhàng bắt sóng " mó si mò sí "

    "SÍ CON KHỈ , NGƯƠI ĐÃ ĐI ĐÂU RỒI HẢ MANAMI !!"

    Giọng của Grap gào lên.

    Cô và Ace cùng mọi người một phen ù tai .

    Cô để con ốc sên ra xa một chút " Thì đi nghỉ chứ gì nữa ông già chết tiệt "

    " Con nhóc này dám nói thế với người dạy dỗ ngươi suốt 10 năm nay hay sao, bao nhiêu là nhiệm vụ mà ngươi cứ trốn mãi, đến mức ngươi chả lên được một bậc nào đấy " Grap .

    " Tôi ngay từ đầu đã nói không thích làm hải quân rồi, do ông bắt cóc tôi làm gì .

    Giờ tôi đi đâu thì mặc xác đi " Cô liền hét lại .

    " Ngươi về tới sẽ biết tay ta đấy Manami " Grap .

    "Ple~~~~ Tôi còn lâu mới sợ nhé " Cô lè lưỡi và tắt máy ngay sau đó .

    ACE bật cười vì cô lại có thể to gan với ông già nóng tính , khó ưa đó .

    Cũng chỉ là chuyện thường ngày thôi.

    Mà trời cũng gần tối rồi nên cô xin ngủ nhờ một đêm luôn.

    Tối đó tất cả mọi người tập hợp dưới phòng ăn của con thuyền.

    Cô và Ace ngồi chung với nhau vừa nói chuyện vừa ăn uống.

    " Thằng nhóc đó nhìn nó cười tít cả mắt chưa kìa " Vista .

    " Quả thật nhìn cô bé đó cũng xinh đấy chứ , một đôi mắt vô cùng đặc biệt thế mà " Izo mỉm cười.

    " nhìn mà không để ý , tôi còn nghĩ hai đứa nó là người yêu của nhau nữa " Jozu.

    " Có thể lắm-yoi" Marco .

    .

    .

    " Cũng lâu rồi mới có cảm giác thân quen này , hay là lát nữa chúng ta tắm chung đi "Cô ngây thơ mà nói .

    " phụt !!!"

    Cả đám không thẹn mà tạo ra nguyên dàn đồng ca .

    " Cậu...cậu nói thế hả , chúng ta mà tắm chung gì chứ!!!"

    Ace xấu hổ .

    " Chả phải lúc trước và bốn đứa đều thế sao ?"

    Cô mỉm cười.

    " đó là lúc nhỏ thôi, vậy giờ thì khác chứ đồ ngốc " Ace bật dậy, mặt đỏ chót mà la làng .

    Cô chỉ đùa thôi mà có thể khiến Ace đỏ cả mặt rồi, cô che miệng cười muốn nội thương .

    Lát sau Ace ngồi lại ăn tiếp, vừa ăn một lúc là cậu ta úp mặt xuống dĩa cơm ngủ luôn

    " Éc !

    Cậu làm sao thế Ace !!"

    Cô hốt hoàng.

    " yên tâm đi , thằng bé chỉ ngủ thôi, lúc nào cũng thế cả mà -yoi" Marco.

    " Không ngờ cái tính ngủ này lại có thể lây nhiễm từ ông đến cháu " Cô bắt đầu liên tưởng đến Grap.

    Lát sau Ace bật dậy "ah ngủ quên mất "

    " Cậu có tính ngủ này từ lúc nào thế đồ ngốc, cơm dính trên mặt cả đống luôn kìa " Manami phàn nàn và rút ra khăn tay lau cho Ace .

    Hình ảnh dịu dàng nhất của Manami in sâu vào tâm trí của mọi người lúc này , Ace nhìn kĩ thì thấy mặt của cô đang gần quá mức, mùi hương trên tóc của Manami cũng tỏa ra rất thơm nữa.

    Cậu ta hiện rõ những vệt hồng trên tàn nhang của mình .

    Sau khi lau cho Ace xong thì cô ngồi lại ăn nốt phần cơm của mình .

    " Nhìn thằng bé có vẻ thích rồi " Izo cười lên.

    .

    .

    Giờ ngủ , khi cô tắm xong là lập tức leo lên giường của Ace .

    " Này, sao bà không ngủ ở phòng bên kia ?"

    Ace .

    " Có sao đâu, tôi với ông nằm chung có gì nói chuyện cho vui chứ " Cô nhìn xuống.

    " Ace à, nhóc nên tận hưởng đi , CƠ hội hiếm có mà " Jozu trêu chọc.

    "Phải đó Ace , giờ chúng ta cũng hết phòng rồi.

    Cái phòng bên cạnh giờ là cái kho chưa dọn nữa " KingDew .

    ACE hắc tuyến nhìn mọi người .

    Hết cách, thế là cậu phải nằm chung với cô luôn.

    Nhưng Ace lại xoay mặt đi hướng khác ngủ .

    " ngủ ngon nhé Ace " Cô mỉm cười và nhắm mắt.

    .

    .

    .

    .

    .

    Sáng hôm sau , tất cả mọi người ai nấy cũng đều đã tỉnh dậy.

    Họ nhìn lên giường của Ace và cười khúc khích .

    Lúc này đây cô đang ôm lấy Ace để ngủ , vì mỗi lần ngủ cô đều phải có gối ôm.

    À thì chắc chắn ai cũng biết phản ứng của Ace rồi đấy.

    Vừa tỉnh dậy và thấy cô đang ôm cậu ta rồi, Ace xấu hổ không dám nhúc nhích nổi cho đến khi cô tỉnh dậy thì thôi.

    To be continue
     
    (Đồng Nhân One Piece) Lời Thì Thầm Của Sáo
    chap 8. Law


    Vừa mới tỉnh dậy sau một giấc.

    Manami đã thấy bản mặt cứng ngắc của Ace , cô chớp mắt ngồi dậy " Ông bị sao thế Ace ?

    "

    " Còn chẳng phải do bà sao !!

    Tự nhiên sáng mắt ra đã thấy bà ôm tôi rồi " Ace cũng ngồi dậy và nhìn Manami

    " haha....tại vì bình thường tôi hay ngủ và ôm gối , mà chẳng to tát lắm đâu ha !?"

    Cô cười ngượng ngùng .

    ACE thở dài rồi leo xuống giường.

    Manami cũng chỉnh lại trang phục và leo xuống , ai dè cô lại trượt chân và đè Ace xuống đất luôn.

    " Hai đứa này lúc nào cũng ôm ấp nhau được thế nhỉ ?"

    Marco bước vào .

    " Không có nhé !

    Do Manami trượt chân thôi " Ace đỏ mặt.

    " Cái giường gì đâu mà treo cao quá chừng " Cô lồm cồm ngồi dậy.

    Một lúc sau Manami phải trở về lại Marineford, cô vẫy tay tạm biệt Ace với mọi người trên thuyền râu trắng.

    Quả nhiên hải tặc không phải ai cũng xấu, kể cả hải quân cũng chẳng phải lúc nào cũng tốt.

    Chỉ đáng tiếc hai bên đều đối địch nhau .

    Cô lướt đi nhẹ nhàng trên mặt biển cùng tiếng rì rào và tiếng chim mòng biển đang bay lượn tự do trên trời.

    " Room"

    Đột nhiên trong thoáng chốc cô bị dịch chuyển đến một con tàu .

    Hai mắt cô trợn tròn và không hiểu chuyện gì xảy ra , khi cô nhìn lại thì thấy thanh niên mặc một chiếc hoodie màu vàng, với phần mũ và tay áo màu đen được xắn lên.

    Trước ngực áo có in hình dấu hiệu của băng Heart.

    Đội chiếc mũ lông phương Bắc có vành màu trắng với các đốm đen trải đều trên phần dưới và vành mũ.

    Chiếc quần jeans màu xanh cũng có lốm đốm đen phần đầu gối và mắt cá chân, hoạ tiết giống như trên mũ của anh nhưng đậm màu hơn.

    Dưới chân là một đôi giày đen mũi nhọn.

    Còn đeo một đôi khuyên tai nhỏ.

    " Tr.....Trafalgar Law !!"

    Cô ngạc nhiên.

    " Oh , ra là cô sao .

    Thiếu nữ mặt trời " Law nhìn cô gái bồng trên tay mình .

    " khoan đã , sao anh lại ở đây ?

    Rồi sao tôi lại nằm trên tay anh thế?"

    Manami luống cuống.

    " nãy thấy một con gì lướt trên biển nên muốn biết là sinh vật gì thôi, không ngờ lại là cô đấy " Law nhếch môi.

    " Tôi là người chứ không phải sinh vật nhé đồ đáng ghét, với cả đừng gọi tôi là thiếu nữ mặt trời " Cô dỗi lên và nhảy xuống khỏi bàn tay của Law.

    " Cái danh hiệu này phù hợp với cô lắm đấy chứ " Law cười nhẹ .

    ======= ====

    Sự việc giữa cô và Law quen biết nhau là vào lúc cô 15 tuổi.

    Cô cùng Akainu đi làm một nhiệm vụ thực chiến.

    Lúc đó có một chuyện không hay xảy ra , cô đã rơi xuống khỏi con thuyền và chìm nhiễm.

    Đến khi tỉnh lại , cô thấy mình nằm trong một căn phòng đâu cũng là sách .

    Trên bàn , dưới đất nữa .

    " Đây là....đâu thế nhỉ !?"

    Cô ngước nhìn xung quanh một chút rồi bước xuống giường đi lại cái bàn .

    Một đống giấy tờ y về phương pháp chữa bệnh rồi phẫu thuật.

    Đầu óc cô rối mù lên vì nó luôn .

    Thế rồi cánh cửa bật mở ra , một chú gấu màu trắng mặc trang phục cam bước vào " Ah cô gái đã tỉnh rồi "

    Hai mắt cô tròn trịa nhìn chú gấu đó và cười " Ahhhhh dễ thương quá đi " .

    Manami chạy tới ôm chú gấu đó .

    " Này này , dừng lại đi " chứ gấu luống cuống.

    " lông mềm mại và ú nu đáng yêu quá chừng hà " Cô ôm chặt hơn khiến cả hai ngã nhào xuống đất.

    Bé gấu vẫn bị cô đè ôm liên tục không ngừng cho đến khi một bàn tay túm áo phía sau của cô lên " Dừng được rồi đó"

    " oh , anh là ...."

    Cô chớp mắt nhìn Law.

    Khi Law kể lại quá trình tìm thấy cô dưới biển ngay lúc tàu ngầm của Law đi ngang qua.

    Thế là anh ta đã cứu cô và cho nghỉ ngơi trong phòng anh ta .

    Cô cũng khá biết ơn về điều đó .

    Nhưng nào ngờ anh ta lại bắt cô trả tiền trong thời gian chăm sóc nữa chứ .

    Nhìn mặt luống cuống của cô khiến Law không ngừng trêu chọc .

    Dù anh ta biết cô là hải quân với trang phục đang mặc.

    " Hiện tôi không có tiền, hay là tôi làm việc trên thuyền của anh coi như trả phí được không?"

    Cô cười khổ .

    " ....

    Cũng được, trong 1 tháng là đủ rồi " law.

    Một tháng thì cũng không ảnh hưởng gì đến cô, coi như cô thành công trốn khỏi Grap một thời gian .

    Trong một tháng đó cô đã bên cạnh phụ giúp trên con tàu của Law .

    Cô luôn vui vẻ giúp họ mà không than thở gì .

    " Tôi có làm cơm nắm cho anh này Law" Manami .

    Cô gõ cửa vào phòng , nhưng lại không thấy một ai .

    Cô nghĩ anh ta đã ra ngoài rồi.

    Quả thật đúng như cô đoán , anh ta đang ngồi dựa vào lan can nhìn lên bầu trời trong xanh mát mẻ .

    " Law, cơm nắm của anh này " Manami đưa qua .

    " Ừ " Law với tay cầm một cái ăn .

    " anh đang nhìn gì trên trời vậy?"

    Manami .

    " nhìn bầu trời vậy thôi.

    Hình như cơm nắm có vẻ ngon hơn trước " Law.

    " Thì do em làm chứ sao , con gái cũng nên biết nấu nướng chứ " Cô nghiêng đầu cười nhẹ .

    Law khẽ nhìn tới Manami .

    Một cô gái không có gì đặc biệt ngoài đôi mắt màu vàng óng ánh và sáng như mặt trời.

    Đúng vậy, Law luôn thích nhìn đôi mắt của Manami .

    Một sự mới mẻ và trong sáng bên trong đôi mắt cô.

    Không khí xung quanh có vẻ êm đềm quá mức, Manami rút ra một cây sáo bên người và ngồi cạnh Law mà thổi lên ( bài Sóng Gió cover )

    Chỉ là tiếng sáo nhưng nó lại có thể sôi động đến bất ngờ .

    Law cũng cảm thấy thoải hơn khi lắng nghe .

    " Cô thổi sáo hay lắm đấy , hay là cô trở thành thuyền viên trên tàu tôi luôn đi " Law cười nhẹ .

    " Không được, tôi không thích trở thành hải tặc đâu.

    Với lại tôi còn phải gặp lại bạn của tôi nữa, cho nên là sau khi hết kì hạn thì tôi phải đi về " Manami .

    " Bạn à ?

    Chắc họ quan trọng với cô nhỉ ?"

    Law.

    "Họ là bạn đầu tiên của tôi kia mà " Cô cười ngây thơ.

    Khuôn mặt tươi tắn trước bầu trời trong xanh làm cho đôi mắt và mái tóc của Manami càng nổi bật.

    Law cười nhẹ và sờ vào lọn tóc của cô rồi hôn lên " Nhìn ở hướng này trông cô đẹp lắm đấy, thiếu nữ mặt trời "

    Cô trơ mắt nhìn Law một lúc và đỏ gắt cả mặt.

    Cô luống cuống tìm cái cờ để chạy vào trong .

    Đây là lần đầu tiên có người nói cô như vậy, phản ứng bây giờ của cô không biết diễn tả ra sao nữa.

    Tim thì cứ phập phồng mãi không ngừng.

    Sau một tháng , có một con thuyền hải quân đi ngang qua, anh ta đã dùng năng lực dịch chuyển cô lên đó và lặn đi mất.

    Cả đoàn người trên thuyền bị cô cho một cú kinh ngạc .

    Sau một tháng tìm kiếm thì họ mới ngạc nhiên, tưởng rằng cô đã bị xác trôi mất tích rồi.

    .

    .

    .

    .

    ======

    " Cũng đã 5 năm rồi, cô vẫn xinh đẹp như trước , mặt trời của tôi " Law lại gần hôn lên tóc cô.

    " Thôi đi , mọi người đang nhìn anh đấy.

    Giờ tôi phải về trụ sở nhanh , nếu không ông già khó ưa kia lại nổi sùng hơn nữa " Cô ngại ngùng đẩy Law ra .

    Cô không thích dây dưa với tên bác sĩ kì cục này .

    Vậy là cô nhảy xuống và lướt thật nhanh .

    Law nhìn cô và cười " chúng ta sẽ gặp nhau lại sớm thôi "

    " Thuyền trưởng có vẻ thích Manami lắm " chú gấu nhìn .

    " Bảo sao thuyền trưởng cứ ngày đêm tương tư ai đó mãi quên ngủ luôn đấy "

    " thật mong chờ thuyền trưởng mang mỹ nhân đó về nha "

    Trong lúc đám người đó cười đùa, sát khí của Law tỏa ra và nhìn họ một cách đáng sợ.

    Cả đám xanh mặt và.... không có sau đó nữa!

    To be continue
     
    (Đồng Nhân One Piece) Lời Thì Thầm Của Sáo
    chap 9. Rời Hải Quân


    Mấy tiếng sau cô về tới trụ sở .

    Manami tung tăng đi vào trong .

    Một cái bóng đen từ trên đầu bất ngờ lao xuống vị trí của cô.

    Cô cảm nhận được và né ra tức thì .

    Suýt nữa thì cô đã bị Grap cho một cú trời giáng rồi .

    Chỉ vì cô liên tục né tránh các nhiệm vụ được giao .

    Cũng vì điều đó khiến Grap bị Sengoku quở trách mãi .

    " Con nhóc này , ngươi cũng gan lì rồi đấy, việc ta đưa ngươi tới đây không phải để chơi đâu nhé !"

    Grap .

    " Oh , người bắt cóc tôi vào không phải là ông sao !?

    Tôi có nói mình vào đây là sẽ tiếp nhận làm mấy nhiệm vụ nhằm chán đó đâu!"

    Cô bơ mặt nhìn Grap .

    Tức giận quá nên Grap đã xông lên đánh cô.

    Nhưng đáng tiếc, cô bây giờ khác xưa rồi !

    Sức mạnh của cô đã có thể sánh ngang một vị thần nữa cơ ( tự nói tự khen) .

    Grap liên tục tấn công thì cô vẫn có thể sử dụng Haki quan sát của mình né dễ dàng .

    " Ông già , mặc dù biết ơn ông đã dạy tôi nhiều năm.

    Nhưng như thế cũng không đủ khiến cho ước mơ của tôi vụt tắt đi đâu.

    " Cô đưa mắt nhìn Grap trong khi dùng gậy Hải Lâu Thạch chặn cú đấm của ông ta .

    " Con nhóc ngu ngốc, ta vì muốn tốt tương lai cho ngươi mà thôi, vậy mà ngươi liên tục từ chối tất cả .

    Ta cảm thấy ngươi cứng đầu y chang hai thằng cháu của ta luôn đấy " Grap .

    Cô gồng sức hết nổi , vậy là nhảy lên một tảng đá và lôi ra cây sáo thủy tinh " Tiếng thét của phù thủy"

    Cô chạm môi vào cây sáo và thổi lên, một âm thanh chói tai đến mức Grap bịt tai lại vẫn bị nhức óc .

    Không những mỗi mình Grap mà những người trong phạm vi của cô cũng đều bị ảnh hưởng.

    Cây sáo này không hẳn là có một khả năng làm đối phương ngưng động , mà nó còn nhiều khả năng nữa nếu cô biết điều khiển và nhớ hết các bài hát trên đảo phù thủy đó .

    " Ahhhhhh ai lại làm Manami tức giận thế!!"

    " Chết tiệt, tên Grap và con nhóc đó lại thế rồi " Sengoku khó chịu .

    " DỪNG LẠI NGAY MANAMI , NẾU KHÔNG CHÁU SẼ GÂY HẠI ĐẾN MỌI NGƯỜI XUNG QUANH ĐẤY!"

    Grap gào lên.

    Manami dừng lại " Ah xém nữa hại đến người vô tội rồi " Cô cất cây sáo vào bên hông mình .

    " Con nhóc đáng ghét , mỗi lần đánh không lại ta là lôi cái đó ra không!"

    Grap.

    Cô lè lưỡi và chạy đi mất.

    Grap liền đuổi theo cô cho đến khi tới thẳng phòng của Thủy Sư Đô Đốc .

    " Manami , rốt cuộc nhóc muốn sao đây?

    Ta đã nhiều lần làm lơ qua rồi, vậy mà nhóc cứ được nước lấn tới " Sengoku đập bàn .

    " Manami , cháu mau xin lỗi và tiếp nhận nhiệm vụ đi " Grap nhìn qua cô.

    ".... cháu xin lỗi.....nhưng cháu sẽ không tiếp nhận nhiệm vụ nào nữa, vì cháu tuyên bố cháu sẽ rời hải quân từ bây giờ " Manami .

    " MANAMI !!

    " Grap tức giận.

    Thế nhưng Sengoku lại không tức giận, ngược lại ông ấy đồng ý cho việc cô rút khỏi hải quân.

    Ở hải quân ai cũng đều phải chấp hành luật lệ và làm tốt bổn phận của mình .

    Tuy nhiên trong thời gian đó chỉ có mỗi cô là luôn trốn tránh .

    Chính điều này làm cho tất cả đau đầu vì cô.

    Mặc dù trong kì thi hải quân cô đạt loạt xuất sắc và mạnh hơn những gì Sengoku nghĩ .

    " Tuyệt vời!

    Vậy là được tự do rồi hahaha" Cô vui mừng nhảy cẩng cả lên.

    " Hừ, ta mặc kệ nhóc đấy.

    Miễn sao đừng có gây rắc rối gì là đủ cho ta rồi " Grap buồn bực.

    Thế rồi Grap dẫn Manami rời khỏi trụ sở .

    Cả hai cứ im lặng không nói gì với nhau suốt hành lang .

    Thế rồi Manami lên tiếng.

    " Cháu xin lỗi ông...."

    Manami .

    " Gì chứ?

    Tại sao phải xin lỗi ta ?"

    Grap

    " ...lúc đầu cháu có ghét ông thật, nhưng trong thời gian được ông chăm sóc và dạy dỗ...cháu cảm giác mình có một người ông tuyệt vời,... cháu biết những gì ông làm cũng đều tốt cho cháu , nhưng cháu lại không thích sự gò bó , vì vậy mà cháu mới nghĩ ra cách này để khiến cho ông và ngài Sengoku đồng ý để con rời đi dễ dàng .

    Cháu xin lỗi..."

    Manami khịt mũi nhìn đi chỗ khác .

    Grap im lặng một hồi và vỗ đầu Manami nhẹ nhàng " Đồ ngốc, với tính cương quyết của cháu bây giờ ta cũng chẳng thể dạy nổi nữa, sau khi ra ngoài đó nhớ giữ sức khỏe và đừng khiến mình gặp rắc rối đấy "

    Manami mỉm cười và ôm lấy Grap " Cháu biết rồi "

    .

    .

    .

    .

    Sau khi bước ra khỏi cửa.

    Cô vươn hai tay mình ra và hít thật sâu để cảm nhận sự tự do sau 10 năm của mình " TA ĐẾN ĐÂY!

    TỰ DO MUÔN NĂM "

    Cô một lần nữa lướt trên mặt biển mênh mông và tiến đến hòn đảo đầu tiên của mình .

    Nơi mà cô có thể tạo ra một con thuyền phù hợp cho chuyến thảm hiếm " WATER SEVEN, ta đến đây "

    Chuyến thám hiểm đầu tiên bắt đầu.

    Cô lướt trên biển liên tục và nghỉ ngơi tại một ngôi làng nhỏ trên một hòn đảo .

    Sáng ra thì cô ít lương thực và tiếp tục đi tiếp trên biển.

    Lâu lâu gặp được một con thuyền hải tặc và cô xin đi nhờ theo kiểu bạo lực.

    Không cho thì ăn hành của cô thôi.

    Sau 4 ngày lênh đênh trên biển.

    Cô cuối cùng cũng đến Water Seven .

    " Trước khi tới chỗ thợ đóng tàu thì mình đi dạo quanh đây một chút cho vui " Manami cười khúc khích và chạy vào trong thành phố.

    To be continue
     
    (Đồng Nhân One Piece) Lời Thì Thầm Của Sáo
    chap 10 .Water 7


    Au: Chạy để sống sót 🙂)

    ===============

    Nhìn tổng thể, toàn thành phố là một đài phun nước khổng lồ trông giống như một ngọn núi lửa với các ngôi nhà được xây dựng theo kiến trúc tầng.

    Với Water 7, những dòng kênh sẽ là những con đường, và người ta thường sử dụng những con Yagara bull làm phương tiện di chuyển.

    Yagara là một loại cá (giống cá ngựa nhỉ?) khi bơi thì nhô đầu trên mặt nước, người ta sẽ đặt cái thuyền nhỏ lên lưng cá tương tự như đặt yên trên lưng ngựa.

    Tại đây cũng có nhiều cửu hàng cho thuê bull với nhiều kích cỡ khác nhau.

    Và lúc này đây Manami đang ngồi trên đó để ngắm cảnh sắc tuyệt vời của nó .

    Đây là thành phố tuyệt vời đến mức cô không ngờ được luôn.

    " Chơi đã rồi, giờ mình phải đi tìm thợ đóng tàu thôi " Manami .

    Cô hỏi vài người xung quanh đây và họ đã chỉ cho cô tới Dock One , được biết đến là xưởng đóng tàu tốt nhất của công ty Galley-la.

    Đây cũng là một trong 7 xưởng từng thuộc sở hữu của những công ty khác nhau.

    Họ đã nhóm lại và lập thành công ty Galley-la.

    Cô vừa mới đi tới Jousen-jima, xưởng tàu công xưởng 1 là đã thấy một nhóm đông người tụ tập lại và xem ghi đó .

    Cô vì tò mò nên mới chui qua xem sao .

    " CÁC NGƯỜI CHẲNG BIẾT GÌ VỀ ROBIN CỦA CHÚNG TÔI CẢ ,THẾ NÊN ĐỪNG NÓI VỀ CHỊ ẤY NHƯ THẾ "

    Một chất giọng hùng hồn của một cậu trai trẻ gào lên.

    Cô tròn mắt nhìn tới cậu nhóc của năm nào bây giờ đã trưởng thành và mạnh mẽ hơn trước.

    Cô nghe thoáng qua bọn họ đang muốn làm khó Luffy và nhóm bạn của nhóc ấy.

    Bất ngờ một tên kẹp lấy cổ của một cô gái tóc màu cam .

    " Đầu hàng đi, tin tức đã được lan truyền khắp nơi rồi .

    Tất cả chúng ta sẽ tiễn hết địa ngục sớm thôi " tên có một cái kính chắn gió trên đầu và hút một điếu xì gà lên tiếng.

    Thế rồi bọn họ đưa ra vũ khí và tấn công Luffy dồn dập.

    Trong đám người đó cô nhận ra được một người.

    Ngay khi người đó chạy tới tấn công Luffy .

    Vì không nhẫn nhịn được nên cô đã nhảy lên một mái nhà đủ cao và rút ra cây sáo " Khúc dạo đầu của màn đêm "

    Cô bắt đầu thổi lên.

    Xung quanh bỗng dưng im lặng đến ngộp thở.

    Bóng tối bao trùm lấy vị trí của đám người kia .

    Bọn họ trở nên hỗn loạn .

    Cô gái tóc cam đó nhân cơ hội chạy tới Luffy và kéo cậu ta trốn mất.

    Nhờ Haki quan sát , cô thấy em trai ngốc nghếch của mình trốn đi an toàn nên cũng dừng lại và nhảy khỏi vị trí.

    =========

    Màn đêm biến mất, bọn họ không còn thấy Mũ Rơm đâu.

    Họ tự hỏi có phải là do nhóm Mũ Rơm làm ra hay không.

    " xin hỏi , ở đây ai là người đóng tàu vậy?"

    Manami ngây ngô đi tới.

    " hả !?

    Là chúng tôi, nhưng nếu cô muốn bọn tôi đóng tàu cho thì e rằng chưa phải lúc thích hợp " Tên hút xì gà nói .

    " vậy thì tiếc quá , vậy tôi đi đây , khi nào mấy anh giải quyết xong vấn đề gì đó rồi kêu tôi nhé , tôi đi dạo một chút đây " Manami vẫy tay và rời đi .

    Mặc dù hiện tại cô không rõ thằng nhóc Luffy đã trốn ở đâu.

    Nhưng ít ra nó ăn toàn là tốt .

    Ngay lúc này cô đang đi tới gần một con hẻm nhỏ thì chợt bị ai đó kéo lại vào trong hẻm .

    " Không ngờ lại có thể gặp cô ở đây, Manami "

    " Tôi cũng khá bất ngờ về anh đấy, từ bao giờ anh chuyển sang làm thợ đóng tàu thế Lucci " Cô cười nhẹ.

    " Sự việc bầu trời tự nhiên tối đen lại chắc hẳn là do một tay cô làm ra rồi đúng chứ!? , rốt cuộc thì cô muốn gì ?"

    Lucci .

    " Chả có gì to tát, tôi chỉ muốn có một con tàu nhỏ cho riêng mình và đi thám hiểm thôi!"

    Manami.

    " Cô nói cứ như cô vừa rời khỏi hải quân vậy!"

    Lucci.

    " Anh đoán đúng rồi đó , giờ tôi chỉ là một nhà thám hiểm trẻ tuổi thôi.

    Anh không cần lo làm gì , tôi sẽ không nói ra bí mật của anh đâu, và cũng sẽ không can thiệp vào nhiệm vụ anh đang làm " Manami đưa tay khiều lấy con bồ câu trên vai của anh ta

    " Cô vẫn luôn nhìn tôi bằng khuôn mặt đó sao !

    Chẳng dễ thương chút nào " Lucci đưa tay nâng cằm cô lên.

    " chứ không lẽ tôi phải đưa mặt dễ thương của mình cho anh xem chắc.

    Một tên biến thái chính hiệu đội lốt quý ông " Manami đẩy tay anh ta .

    " Giờ cô thành công chọc tức được tôi rồi đấy.

    Nếu như năm xưa tôi không kiềm lại thì đã xơi tái cô rồi " Lucci gằn giọng .

    Trước kia cô và Lucci từng làm chung một nhiệm vụ .

    Anh ta là đội trưởng và dẫn dắt đoàn người của mình , trong đó có cô và hai người phụ nữ khác nữa cô chả nhớ tên nổi .

    Nói chung 2 người đó thích Lucci và luôn bám theo anh ta mọi lúc .

    Anh ta cũng chả tỏ ra khó chịu gì mà vẫn cứ mặc cho hai mỹ nữ bám dính lấy.

    Có lúc cô và mọi người cắm trại nghỉ ngơi trong rừng.

    Cô được phân công lấy nước tại một cái hồ gần đó .

    Cô gãi đầu và xách hai xô nước đi múc với vẻ mặt chán trường.

    Bất ngờ cô nghe thấy sột soạt trong bụi cây gần hồ nước.

    Vì tính cảnh giác nên mới đi lại thử .

    Hai mắt cô như muốn nổ tung ra khi thấy hai má hay bám dính Lucci đang cởi trần như nhộng phần trên của mình cho anh ta chiêm ngưỡng.

    Mặt cô như đỏ lên và rời khỏi đó nhanh chóng .

    Lucci nhìn thấy một mái tóc dài màu trắng lướt đi nên biết ngay là cô đang theo dõi.

    Anh ta gạc hai người phụ nữ và tìm kiếm cô.

    Manami lúc này đang quỳ dưới đất để múc nước trong hồ .

    Đột nhiên Lucci ghé sát vào tai cô và thổi, cô giật bắn người và rơi xuống hồ nước.

    Hồ nước khá sâu và cô không bơi được nên đã chìm xuống, may mắn thay Lucci đã nhảy xuống và lôi cô lên mặt nước.

    "haaaaa khụ khụ khụ...."

    Cô lấy hơi mạnh và ho liên tục .

    " Gì chứ!?

    Ra là cô không biết bơi " Lucci .

    " Tôi là con vịt trên cạn được chưa " Cô bực bội

    " Này này, tôi vừa mới cứu cô đấy không cảm ơn thì thôi đi " Lucci

    Trong cơn tức giận chợt cô nhìn lại Lucci đang ôm mình và cô thì đang áp sát vào bộ ngực trần rắn chắc của anh ta , cô đỏ mặt " À thì , cảm ơn anh được chưa."

    Lucci khẽ nhìn xuống khuôn mặt và bộ ngực ẩn sau lớp áo sơ mi mỏng ẩm ướt của cô " vừa nãy cô đã nhìn thấy tôi và hai người kia đúng không!!"

    " Cái đó tại tôi tưởng là cọp hay gấu gì đó nên mới đề phòng thôi.

    Thật ra tôi chưa thấy gì nhiều đâu , coi như tôi xin lỗi " Cô hốt hoảng .

    Lucci ép cô vào anh ta hơn và nâng cằm cô lên " Đôi mắt của cô đẹp thật đấy, dưới ánh trăng thế này càng khiến cô trông quyến rũ hơn tôi nghĩ "

    " Này, anh muốn gì ưm......"

    Cô đưa tay đẩy ra , nhưng đột nhiên anh ta ép cô lại và hôn vào đôi môi của cô.

    Cô kinh ngạc tát anh ta một cái và leo lên khỏi mặt hồ " Tên biến thái chết tiệt "

    Cô chạy đi thật nhanh với khuôn mặt đỏ gắt của mình .

    Lucci thì đưa tay chạm nhẹ chỗ tát và cười " Đúng là một cô mèo dễ thương"

    To be continue
     
    (Đồng Nhân One Piece) Lời Thì Thầm Của Sáo
    chap 11. Water 7 (2)


    ============

    Sau cái nhiệm vụ đó , cô đã không bao giờ muốn gặp anh ta nữa và liên tục từ chối các nhiệm vụ có mặt anh ta khi đó .

    Giờ cô với anh ta thật có duyên khi gặp lại nhau tại Water 7 này .

    Có điều cô không còn là đứa trẻ dễ bị bắt nạt nữa đâu.

    " Mặc dù ở trong bóng tối thế này, đôi mắt của cô vẫn sáng và đẹp như trước " Lucci cười.

    " Cảm ơn lời khen của anh .

    Bây giờ tôi đi đây, mong là chúng ta sẽ không gặp lại nhau lần nào nữa " Cô đẩy tay Lucci ra .

    " Manami , một ngày nào đó tôi sẽ biến cô thành phụ nữ của tôi thôi" Lucci đưa mắt nhìn bóng lưng của Manami .

    Gần đây cô hay gặp mấy tên kì hoặc thật.

    Dù bọn họ hay trêu chọc cô nhưng cũng không làm quá trớn gì , mà việc đóng con tàu cô chả thể biết khi nào mới xong nữa nên đã thuê một phòng ở khách sạn nghỉ tạm thời.

    Cô nhảy lên giường và thả lỏng người thoải mái nhất có thể.

    Sau chuyến đi mệt mỏi cô đã ngủ nhanh chóng sau đó .

    Đang ngủ ngon lành thì cô bị một tiếng động lớn làm kinh hãi .

    Vậy là cô tỉnh ngủ luôn .

    Manami dụi mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, trời thì tối mà sóng biển thì dồn dập mạnh mẽ .

    Hoang cảnh làm cô cảm thấy như có chuyện không ổn xảy ra vậy.

    Bất ngờ cô nhìn thấy Luffy và vài người khác đi theo em ấy chạy trong mưa .

    Manami không rõ tại sao khuôn mặt thằng bé lại hấp tấp như thế, vậy là cô đi theo dấu của Luffy luôn.

    Họ tới một cánh cổng lớn và phía trong là cánh cửa khác được khóa lại.

    Bên trong là một con tàu nước rút .

    " Tên của tàu này chính là Rocket Man"

    " wow ngầu quá xá " Luffy sáng mắt.

    " Đúng là ngầu thật đấy " Manami đứng cạnh nói.

    .

    .

    .

    .

    "AI ĐÂY!!!"

    Cả đám đồng thanh .

    " chào em trai , trông em có vẻ mạnh hơn và ngốc hơn thì phải " Cô mỉm cười.

    "......."

    Luffy bặm môi nhìn cô lâu.

    " chị là Manami đây đồ ngốc " Cô gỗ đầu Luffy một cái.

    "....

    CHỊ MANAMI !!!!

    " Luffy lùi ra và ngạc nhiên.

    Lát sau thằng bé vươn tay leo lên ôm lấy đầu cô " CHỊ MANAMI !

    ĐÚNG CHỊ RỒI , EM CÒN TƯỞNG KHÔNG GẶP ĐƯỢC CHỊ NỮA "

    Cô gỡ thằng nhóc ra khỏi người và thở mạnh "Tính giết chị hả thằng ngốc này , mà chị đây chỉ bị ông em bắt đi chứ có phải đi chết đâu chứ "

    " Này Luffy, cậu biết người này hả ?"

    Nami hỏi.

    " Ừ, đây là chị của mình shishishi " Luffy nhe răng cười.

    Lúc sau một đám khác tự nhận là đàn em của Franky tới và xin đi theo giúp đỡ .

    Luffy và mọi người chần chừ một lúc mới để cho tất cả lên tàu và xuất phát đuổi theo con tàu khác.

    =========

    " Chị rời khỏi hải quân rồi hả !!"

    Luffy ngồi cạnh Manami và nói .

    " Ừ, bây giờ chị là một nhà thám hiểm thôi.

    Mà ban sáng có chuyện gì khiến cho mấy người trong công xưởng tàu tấn công em vậy?

    Rồi liên quan cái người tên Nico Robin?"

    Manami ngồi chéo chân.

    " đó là một chuyện hiểu lầm mà thôi, bây giờ bọn em đang trên đường giải cứu đồng đội của mình " Nami .

    " Đồng đội sao !

    Chắc hẳn cô ấy sẽ hạnh phúc lắm khi có những đồng đội như mấy đứa " Manami cười nhẹ và xoa đầu Luffy .

    Luffy thích thú để cho Manami xoa đầu mình như một chú mèo con vậy, lâu rồi cậu mới có lại cảm giác xoa đầu dịu dàng từ chị mình .

    Riêng Nami với Zoro là nhìn Luffy giống một con cún hơn.

    " À quên giới thiệu, chị là Manami .

    Đồng hương và cũng là chị gái của Luffy" Manami.

    " Em là Nami , hoa tiêu trên thuyền "

    " Tôi là Zoro !

    Một kiếm khách "

    " Còn em là Vua hải tặc tương lai , Monkey.D.Luffy " Luffy hét lớn .

    " Cái đó chị biết, em khỏi giới thiệu nữa đồ ngốc.

    " Cô phì cười.

    Dù đã qua 10 năm nhưng Luffy vẫn chẳng thay đổi gì và vẫn còn ngây thơ như trước.

    Trong thời gian nói chuyện đó thì cô lại quên mất còn những người khác nữa.

    Họ đều là người ban sáng gây chuyện với Luffy, nhưng giờ là đồng minh và đi cùng để trả thù cho người tên ICRBURG.

    " trong số những kẻ trà trộn đó, kẻ mang theo con bồ câu là mạnh nhất và tôi sẽ đánh bại hắn"Luffy nghiêm túc nói .

    Nghe thằng bé nhắc đến bồ câu là cô biết ngay đó là Lucci rồi.

    Nhưng cô đã nói sẽ không can thiệp vào , giờ khó khăn rồi đây.

    Thôi thì cô chỉ hỗ trợ phía sau cũng được.

    Thế rồi bất ngờ một con sóng thần khổng lồ ngoi lên.

    Tất cả dùng đến đạn pháo mà vẫn không ăn thua gì .

    Vậy là Zoro với Luffy đã ra ngoài và mở đường cho con tàu vượt qua trót lọt .

    Cả hai vô cùng mạnh và cô mừng khi thằng bé đã có được những đồng đội tuyệt vời sát cánh cùng nó .

    " Luffy lại đây, là Sanji gọi này " Nami đưa Den Den Mushi cho Luffy .

    Thằng bé cầm lấy và nói chuyện với người bên đó .

    Hẳn là con tàu sắp tới gần rồi.

    " ơ hơ~~~~~" Manami ngáp một hơi.

    " Sao thế chị Manami ?

    Chị buồn ngủ hả ?"

    Luffy.

    " Ừ, chị có lẽ ngủ một lúc , khi nào đến nơi thì kêu chị nhé , chị....Zzzzz" Manami chưa nói xong là đã nằm xuống ngủ như chết.

    Bọn họ cũng không ngạc nhiên gì lắm, vậy là họ cứ mặc cho Manami ngủ luôn.

    Manami chìm vào giấc ngủ ngon lành của mình , trong giấc mơ cô nhìn thấy mình đang chạy tung tăng trong một cái chiến trường ở kiếp trước.

    Dù biết là mơ mà cô không hiểu sao bản thân có thể lạc quan giũa bom súng nữa .

    Chờ khi nguyên cục pháo bắn tới cô mới chết và lại xuất hiện ở nơi khác nữa.

    Một khung cảnh quen thuộc khi còn ở làng Cối Xay Gió .

    Cô với Ace,Sabo, Luffy vui vẻ cùng nhau , một khoảng khắc tuyệt nhất mà cô nhớ đến tận lúc này .

    .

    .

    .

    "tới rồi, đó là cổng chính nghĩa !"

    Manami giật mình tỉnh dậy, có ai đó vừa nói đã tới rồi, thế là cô ló đầu ra nhìn .

    Phía sau của tòa nhà là một cánh cổng to lớn vô cùng ẩn mình trong lớp sương mù .

    " Éc Luffy đã nhảy lên qua hàng rào rồi "

    To be continue
     
    (Đồng Nhân One Piece) Lời Thì Thầm Của Sáo
    chap 12. Cổng công lý


    Cạn lời

    ===============

    Manami nhìn tới và thấy Luffy đã nhảy qua hàng rào và bay tọt vô trong rồi.

    Cô hắc tuyến , cái tính nóng vội này chả bao giờ sửa được.

    Cô ở lại con tàu hỏa để chờ đợi thời cơ mà thôi.

    Còn đàn em của người tên Franky thì xông tới.

    " Xin thất lễ, tôi là Sanji !

    Đầu bếp trên thuyền, không biết quý cô tên gì ?"

    Sanji đưa mặt lãng tử của mình ra .

    " À....Manami " Cô hắc tuyến.

    " Quả là một cái tên đẹp mà người cũng đẹp nữa "Sanji cứ ngoằn nghèo như giun và mắt hiện trái tim

    " TẬP TRUNG MỘT CÁI ĐI " Nami đánh một phát .

    " oh, cô bé có vũ khí tốt đấy " người đàn bà tóc vàng xoăn với khuôn mặt luôn nở nụ cười nhìn cô.

    " Bà quả là có ánh mắt tốt thật đó " Manami cười nhẹ .

    " vũ khí ?

    Ý bà là cái cây gậy ngắn ngủn bên hông cô ta à ?"

    Zoro nhìn .

    " cây gậy đó được làm từ Hải Lâu Thạch đấy, và cây sáo thủy tinh kia cũng được một nghệ nhân tại đảo phù thủy làm ra .

    Người đó không phải mở miệng kêu là được ông ta đồng ý làm cho đâu."

    Bà già tóc vàng xoăn nói với chất giọng hơi khàn .

    Một lúc nói chuyện, giờ là lúc hành động.

    Zoro ngồi trước trên đầu tàu hỏa tiễn và con tàu lao thẳng tới hàng rào phía trước.

    Với sức ép mạnh mẽ và sự trợ giúp của Zoro .

    Con tàu đã bay thẳng một mạch vào trong trót lọt và đâm sầm vào người khổng lồ xấu số nào đó .

    Cô và tất cả rời khỏi con tàu .

    Bà già , một bé gái và một con thỏ màu xanh đứng ra và hô như là những con tin bị bắt vậy.

    Nhân lúc đó Nami dùng gậy thời tiết triệu hoán sấm sét .

    Không ngờ sức mạnh tấn công cả địch lẫn chủ nhân nó .

    Bức xúc mà Nami đánh đầu cái người đeo mặt nạ mũi dài kia.

    Manami chạy theo sau đồng đội của Luffy , đôi lúc cũng hỗ trợ họ để kịp theo sau Luffy.

    Cô và bọn họ leo lên được tầng cuối cùng của phòng xét xử .

    Cô nhìn thấy Luffy đang đứng phía trước nói chuyện với đám người bên kia.

    "Vậy ra cô gái kia chính là Robin " Manami nhìn bằng Haki quan sát .

    Ngoài ra cô còn nhìn thấy vài người quen khác núa.

    Lucci đứng bên tòa tháp phía trước và nhìn thấy cô.

    " Manami , hình như cô nói là sẽ không can thiệp rồi mà " Lucci lên tiếng

    " Ờ thì tôi có căn thiệp đâu.

    Tôi chỉ giúp em trai mình một chút thôi " Manami mỉm cười.

    " Hả ?

    Chị biết hắn ta sao chị Manami ?"

    Nami

    " Từng làm chung nhiệm vụ khi còn ở Marineford thôi.

    Giờ ít khi gặp nhau lắm " Manami gãi đầu.

    Lúc này tên đeo mặt nạ da dị hợm trên mặt để ý và cười " Oh Manami , tình yêu của ta .

    Không ngờ lại gặp cô ở đây đấy"

    Tức thì Lucci và những người khác nhìn tới tên đó , hắn là tổng chỉ huy Cp.9 tên Spandam .

    Lúc trước hắn vừa thấy cô là đã ve vẫn không ngừng.

    Giờ nhìn hắn còn tàn tạ hơn cô nhớ nữa " Oh ra là ngươi sao Spandam "

    " Manami , ta mặc dù không biết tại sao em lại giúp những đám hải tặc này.

    Nhưng việc em đến đây gặp ta là điều khiến ta vui lắm đấy.

    Chắc em đã quyết định trở thành người yêu của anh đúng không!?"

    Tên Spandam mạnh miệng mà nói .

    Lucci cau mày khó chịu , Luffy thì nhăn mặt " Tên kia, mặc dù ta không biết ngươi nói gì , nhưng ta sẽ không giao chị ấy cho ngươi đâu "

    " Spandam , từ trước đến giờ ta chưa hề nói yêu ngươi nhé .

    Bớt ảo tưởng đi " Cô leo lên bên cạnh Luffy và nói

    " ổn thôi, sau khi ta xong việc đám ranh đó thì ta sẽ mang em về trở thành của ta thôi " Spandam .

    Cô khó chịu và giơ lên ngón giữa, có điều chả ai biết ý nghĩ của nó là gì nên thôi kệ.

    Tên Spandam bắt đầu khoe khoang sức mạnh , thế lực của mình trước mặt tất cả .

    Cô nghe mà chán lỗ tai luôn.

    Đợi khi cậu mũi dài bắn hạ ,đốt luôn lá cờ của hắn và tuyên chiến thì bản mặt trông hài hước vãi ra .

    " Chúng ta sẽ qua đó nào " Luffy .

    " Qua bằng cách nào?"

    Nami .

    Đúng lúc con tàu Rocket man tông thẳng vào cánh cửa phán xét và bay.

    Luffy ôm hết mọi người lại và nhảy xuống.

    Mặt ai cũng như mất hồn và bị thằng bé làm cho một cú ú tim .

    May mắn con tàu nó đâm vào trong cửa tháp công lí trót lọt.

    " thằng nhóc này thật không biết suy nghĩ mà , mém nữa tèo luôn rồi " Manami bật dậy.

    Những người khác không ai bị gì và tốt.

    Có điều để lên được cứu Robin là khó khăn nhất.

    " Luffy và chị Manami đi tìm Robin đi .

    Ở đây giao cho bọn này " Chopper.

    " Được, nhờ các cậu đấy " Luffy kèo Manami chạy đi thật nhanh .

    Nơi này rộng thật đấy, cảm giác tốt hơn ở trụ sở nhiều.

    Cả hai chạy xuống một đường hầm dưới biển.

    "Ôhhhhhhhhhh ROBINNNNNNN " Luffy vừa chạy vừa thét.

    " Bộ em không thấy mệt khi vừa la vừa chạy à ?"

    Manami .

    " Làm vậy mới ngầu chứ chị" Luffy.

    " ..."

    Cô ôm mặt bó tay thằng em mình luôn.

    Sau đó cả hai nhìn thấy phía trước là một cánh cửa, Luffy nhảy lên đá một phát vào nó .

    " một khoảng trống rộng quá, mình đang ở đâu thế này ?"

    LUFFY thở hộc hơi.

    Lucci nhìn về phía Luffy và cười " Xin chào "

    " Tên bồ câu " Luffy trừng mắt nhìn Lucci.

    " Không ngờ đối thủ của em ấy lại là Lucci " Manami cười gượng.

    " Chị Manami giải cứu Robin đi, em sẽ giải quyết tên này " Luffy nhìn cô.

    "Không cần phải như thế đâu, ta sẽ không để một trong hai tiến thêm một bước nữa " Lucci .

    To be continue
     
    (Đồng Nhân One Piece) Lời Thì Thầm Của Sáo
    chap 13. Cổng công lý (2)


    Hiện tại Luffy và Manami đã gần đến được vị trí của Robin .

    Tuy nhiên họ lại bắt gặp Lucci và bây giờ phải quyết đấu một trận.

    " Lucci , mặc dù tôi có nói mình sẽ không can thiệp vào kế hoạch của anh .

    Nhưng mà việc tôi đối đầu bởi anh lại là chuyện khác đó nha " Manami rút cây gậy Hải Lâu Thạch ra .

    "....

    Tôi chưa bao giờ nhường nhịn một ai cho dù là phụ nữ đâu.

    Nhưng nếu là cô thì tôi sẽ nương tay một chút " Lucci .

    " Tên bồ câu chết tiệt, đừng hòng chạm vào chị ta , ta sẽ là đối thủ của ngươi " Luffy hùng hồn nói lớn.

    " ....

    " Manami đen mặt, dù em ấy có nói đừng hòng chạm vào .

    Nhưng hắn đã chạm vào mấy năm trước và cướp luôn nụ hôn đầu của cô nữa.

    Nếu nói ra cô tự hỏi Luffy có hiểu hay không và có tức giận hay không ?

    " Nhóc con , người lớn đang nói chuyện gì nên biết im lặng đi " Lucci .

    Con bồ câu trên vai của Lucci bay vào không trung .

    Hai bên lập tức tấn công nhau dữ dội bằng một cú đấm tay.

    Cả hai bật ra .

    Manami đỡ lấy Luffy và cô đã bị ngã vào đống thùng gỗ phía sau .

    " Chị Manami !!"

    LUFFY giật mình.

    " Chị không sao " Manami ngồi dậy.

    Nói thế thôi chứ vai trái của cô đã bị trật khớp khi đụng vào góc cạnh của thùng gỗ.

    Lucci xông tới và Luffy bế cô né ra hướng khác , cậu bé đặt cô dựa vào góc tường " Chị ngồi im đây, em sẽ giải quyết chuyện này với hắn nhanh thôi "

    Cô cười nhẹ .

    Vậy là cô chỉ có thể nhìn hai người đàn ông đánh nhau liên tục không ngừng, cho đến khi Franky đến hỗ trợ cho Luffy.

    Lucci biến thành một con mèo báo đốm khi ăn trái ác quỷ và sức mạnh hơn cả tưởng tượng.

    Luffy cố gắng mở đường cho Franky chạy đi giải cứu Robin .

    Ngoài ra còn mang theo cả cô để giữ an toàn .

    " Wow, bậc thăng này dài thật đấy " Manami nhìn xuống trong khi bị vác như bao tải .

    " Này cô kia, bây giờ còn bình tĩnh được sao !

    Nếu không phải có cô thì tôi đã leo nhanh hơn rồi " Franky .

    Cô nổi gân xanh và nhảy xuống người Franky " Xin lỗi đã gây rắc rối ha, vậy tôi sẽ tự đi một mình "

    Cô với đôi giày của mình lướt nhẹ nhàng và nhanh trên mấy bức tường y như một con thằn lằn vậy.

    Franky lòi mắt vừa chạy vừa nhìn cô " Trượt trên tường luôn sao !!"

    Manami nắm chặt vai trái bị trật khớp của mình và cố gắng leo lên thật nhanh

    .

    .

    .

    .

    Tại cây cầu do dự .

    Tên Spandam đang lôi kéo Robin một cách mạnh bạo .

    Tên đó là một kẻ ngông cuồng và đáng ghét nhất từ trước giờ.

    " Ta sẽ không qua cây cầu đó đâu, bọn họ đã nói sẽ cứu ta mà " Robin nằm trên đất mà nói .

    " Sẽ không ai cứu được ngươi đâu , tất cả lũ đó sẽ chết trong ngọn lửa dữ dội của Buster Call mà thôi " Spandam ngửa mặt lên " Chính Buster Call sẽ xóa bỏ hiện thực rằng lá cờ cao quý của chúng ta đã bị lăng mạ bởi bọn hải tặc"

    Tên Spandam bắt đầu nhắc lại quá khứ trước kia vào 20 năm trước của Robin .

    Hắn liên tục lăng mạ và sỉ nhục những người mà cô ấy yêu thương.

    Tuy nhiên Robin không chịu khuất phục và sẽ kiên quyết không đi lên cây cầu đó .

    Tên Spandam lôi Robin liên tục , toàn thân của cô đã bị mặt đất làm tổn hại và đau rát .

    Ngay lúc đó từ xa xuất hiện những viên đạn lửa bay tới phóng liên tục về phía hắn và đám lính .

    Bọn họ nhìn xung quanh và phát hiện một người có mũi dài đeo mặt nạ đứng ở đỉnh tháp tư pháp .

    Robin đứng dậy và chạy trốn .Tên Spandam tức giận kêu người nổ súng .

    May tay một vóc dáng của thiếu nữ có đôi mắt màu vàng của mặt trời xuất hiện và liên tục phản hết viên đạn .

    " ahhh may là kịp lúc " Cô mỉm cười.

    " Này, cô không sao chứ Robin " Franky chạy lại.

    "mọi người...."

    Robin tròn mắt.

    " Manami , cô đường đường là một hải quân , tại sao lại phải giúp cho bọn hải tặc như vậy hả !!!"

    Spandam

    Manami ngoáy tay " Hải Quân gì chứ?

    Tôi đã rút khỏi đó từ mấy bữa trước rồi.

    Giờ chỉ là một nhà thám hiểm thông thường thôi "

    " chết tiệt, Manami này !

    Cô nghĩ sao về việc đi theo ta .

    Ta sẽ cho cô bất cứ thứ gì mà cô muốn " Spandam .

    " Xin lỗi nhưng ta không thích và ta chỉ đang giúp người bị các ngươi vạ lây vào thôi " Manami đập gậy xuống đất và nói một cách khó chịu .

    Tên Spandam tức giận và nói lao thao liên tục , nhức óc quá nên Franky phóng bàn tay sắt đập mặt hắn một cái .

    Hắn không những còn đứng dậy được mà còn dùng con voi có cái tên FunkPreed tấn công lên nữa.

    " để đó cho tôi " Manami đứng ra .

    Cô đưa tay mình lên và hóa Haki vũ trang .

    Nhát chém của con voi bị cô chặn ngay lập tức.

    Tên Spandam đinh ngạc .

    " ngoan ngoãn ngồi xuống cho ta, không thì ta sẽ cho ngươi vào danh sách bữa ăn của ta " Manami đưa ánh mắt phát sáng nhưng chứa đựng sự nguy hiểm bên trong nhìn nó .

    Con vơi xanh mặt biến trở lại bình thường và ngồi xuống.

    "FENKPREED !!!!"

    Spandam lòi mắt kinh ngạc , miệng chạm đất.

    Cô bẻ tay răng rắc và cười với tên Spandam " giờ thì tới ngươi !!"

    Trong lúc Franky cầm lấy được chìa khóa và mở còng cho Robin .

    Bọn họ đã chạy trước lên một con thuyền.

    Manami thì sau khi xong hết đám người trên đây thì cũng chạy xuống con thuyền.

    Chợt vai trái của cô nghe một tiếng rắc " ÉC ĐAU ĐAU !!"

    " Cái gì thế?"

    Franky kinh ngạc.

    " Tôi bị trật khớp vai trái mà quên mất điều đó " Cô nằm sấp mặt xuống.

    Lát sau một con thủy quái...à không!là bà già lái tàu lúc nãy ngoi lên và đưa đám bạn của Luffy lên thuyền trong tình trạng ngất xỉu .

    Bà ta không ngờ lại là người cá , nhưng nhìn không khác gì một con lợn biển.

    Cô dám cá đám người này đã bị sốc khi thấy bà ta .

    Một lúc sau nguyên đám tỉnh lại .

    Thấy Robin an toàn nên họ vui mừng ôm lấy cô, chỉ có mỗi Nami và Chopper mà thôi

    ( au: quên ghi khúc Chopper giới thiệu mình cho Manami biết rỏi, thôi kệ)

    " Giờ không phải lúc vui mừng đâu, Buster Call đều có mặt rồi kìa " Manami ngồi dậy.

    To be continue
     
    (Đồng Nhân One Piece) Lời Thì Thầm Của Sáo
    chap 14 . tạm biệt Merry


    Từ bao giờ Buster Call đã tới và bao vây hết đường đi trên biển .

    Những người này không cần biết bạn hay thù , chỉ cần có lệnh là sẽ thổi bay hết mọi thứ.

    《 Cô lập trụ cầu thứ 1》

    Một phát đạn bắn ra làm sập một nửa cây cầu

    《 có tất cả 10 tên hải tặc 》

    《 tất cả tàu bao vây cầu Do Dự 》

    Không tin được bọn họ gộp cả cô vào nhóm như thế .

    Đúng là đám người máu lạnh

    "BẮT LẤY NICO ROBIN"

    Thế rồi một đám người trên thuyền hải quân lao xuống tấn công cô và mọi người.

    Cô rút ra cây sáo thủy tinh " MỌI NGƯỜI BỊT TAI LẠI "

    Theo phản xạ, Nami và người khác lập tức bịt lại .

    Cô thở phào nhẹ nhàng " Tiếng thét của phù thủy " âm thanh của tiếng sáo vang lên .

    Một anh thanh đinh tai nhức óc lăn tỏa khắp nơi.

    Đám hải quân ngã xuống và một nửa thì bất tỉnh .

    " Ư....

    âm thanh khó chịu này là sao thế?"

    Nami .

    " chết tiệt, con nhóc đó chính là Manami !

    Tất cả hãy cẩn thận đừng nghe tiếng sáo của con bé đó "

    "Hừ , nhân cơ hội này thì mới có cơ may " Zoro gượng dậy và cầm thanh kiếm của mình lên tấn công đám hải quân trong lúc bọn chúng mất ý thức.

    Sanji cũng nhào tới tấn công hết .

    " con....chịu hết nổi rồi " Cô bé gái cột hai bím tóc dần ngất đi .

    Manami ngừng lại .

    Trong phút chốc con tàu duy nhất mang mọi người trở về lại bị bắn hạ .

    Tưởng chừng như không còn đường lui thì đột nhiên nhóm Mũ Rơm nghe được âm thanh của ai đó kêu nhảy xuống biển.

    " Nhảy....chúng ta mau nhảy xuống biển mau " Nami .

    " Nhảy á !?

    " Cô kinh ngạc .

    Vậy là trong giây phút quyết định .

    Nhóm mũ rơm đã nhảy xuống, Robin sử dụng sức mạnh của mình khi đó thảy Luffy xuống biến.

    Cô thì bị Nami lỗi xuống ngay sau đó .

    Cây cầu mà cô với họ vừa đứng liền nổ tung .

    Với một sự kì diệu nào đó , con tàu của Mũ Rơm xuất hiện ra dẫn tất cả rời khỏi nơi đó an toàn .

    " MERRYYYYYYY " Luffy cười lớn.

    Vậy là tất cả đều thoát nạn .

    Cô không ngờ con tàu này lại kì diệu đến vậy, lúc mà cô nhìn thấy nó .

    Trông nó vô cùng tồi tàn và gần như bị hư hại rất nhiều .

    AI ngờ được lại có thể gặp nó ở đây và không hề có một ai lái con tàu này .

    Cô cam giác như con thuyền này có linh hồn vậy.

    .

    .

    .

    .

    " Này này, có ai thấy Ussop đâu không?"

    Luffy leo lên đầu Chopper và hỏi.

    " thật lạ , tìm hoài mà chả thấy ai trên thuyền cả " Nami .

    " Tớ đã nói rồi, là tiếng của tàu Merry " Luffy.

    " chắc chắn là vậy " Robin.

    " Tôi khẳng định là nghe bên tai có người gọi chúng ta " Zoro.

    " Đúng không Merry, nói gì đi nào " Luffy

    " Đồ ngốc, làm gì có con tàu biết nói chứ " Zoro đập tay vào đầu Luffy một cái .

    Không gian bỗng dưng im lặng hẳn đi cho đến khi một con tàu của công ty Galleyla đến .

    Ngay lập tức tàu Merry bỗng dưng gãy ra làm đôi .

    Khi ấy IceBurg đã kể lại mọi chuyện vào tối hôm đó cho họ nghe .

    Giờ đây đã tới lúc tàu Merry yên nghỉ .

    Cả nhóm Luffy leo lên một cái thuyền nhỏ và Luffy thì đứng trên một cái xuồng cầm cây đuốc lửa phập phồng " Merry, ở dưới biển rất là cô đơn và tối tăm, chúng tớ sẽ luôn dõi theo cậu "

    Ngọn lửa được châm vào thuyền Merry .

    Không khí im lặng nhìn con thuyền bốc cháy .

    Bất ngờ tuyết rơi xuống kì lạ và theo đó là tiếng nói của Merry " Tôi xin lỗi...tôi muốn đưa các bạn đi xa thêm một chút nữa....tôi rất muốn tiếp tục phiêu lưu cùng các bạn ....Nhưng Tôi..."

    Luffy không ngừng được mà đã gào lên " NGƯỜI XIN LỖI CẬU LÀ BỌN TÔI MỚI ĐÚNG !

    Tôi đôi khi làm rách buồm, Sanji và Zoro rất ngốc, họ thường đập vỡ nhiều thứ , tuy lần nào Ussop cũng sửa lại nhưng cậu ta vững về các thứ, chúng tớ..."

    " dù vậy tớ rất hạnh phúc , tôi cảm ơn các bạn đã yêu quý tôi..."

    Merry với chất giọng nhẹ nhàng rồi ra đi trong niềm hạnh phúc .

    Nami , Ussop, Chopper, Franky và Luffy KHÓC nấc lên.

    Robin, Zoro và Sanji thì chỉ lặng lẽ nhìn "người bạn" của mình ra đi .

    " Quả là con thuyền tuyệt nhất mà mình lần đầu nhìn thấy,.....

    " Manami đứng nhìn với khuôn mặt không cảm xúc .

    .

    .

    .

    .

    Hai ngày sau đó tại Water Seven .

    Thành phố bây giờ không khác gì một mờ hỗn độn , vậy là tất cả thành viên của công ty Galleyla nghe theo chỉ thị của anh chàng hay đeo kính chắn gió trên đầu di chuyển từng chỗ sửa chữa

    Riêng nhóm Luffy thì đang nghỉ ngơi tại trụ sở công ty Galleyla , văn phòng của IceBurg .

    " Hả !

    Chị phải rời đi sao !?"

    Luffy .

    " Đúng vậy.

    Con thuyền mà chị cần cũng đã có rồi, ngay cả vết thương cũng được bác sĩ Chopper băng lại tốt hơn trước.

    " Manami mỉm cười.

    " Quý cô không ở lại ăn chút gì sao ?"

    Sanji .

    " Tôi có ăn rồi nên anh cứ yên tâm đi .

    À cũng cảm ơn mọi người vì đã giúp đỡ , trở thành đồng đội của em trai ngốc nghếch của tôi.

    " Manami .

    " Không có gì đâu, mặc dù cậu ta ngốc thật, chứ cũng đáng tin cậy " Nami

    Lát sau Franky xuất hiện cùng bà gì tiên cá .

    Họ đem trả lại đồ đạc trên thuyền nhóm Mũ Rơm.

    Cô cười nhẹ và mở cửa rời đi .

    Khi mới ra khỏi được nhà là cô nhìn thấy một đám hải quân, trong đó có cả người đàn ông đội nón con chó , theo sau là hai người dưới trướng cũng có thực lực.

    " Ha....hải quân sao !"

    Nami sửng sốt.

    " Cái gì thế này , đừng nói họ đến bắt người nhé" Franky .

    " Ôi trời ạ ....."

    Cô hắc tuyến.

    To be continue
     
    (Đồng Nhân One Piece) Lời Thì Thầm Của Sáo
    chap 15. bảng truy nã


    Vừa mới bước ra khỏi cánh cửa, Manami và nhóm Mũ Rơm đã bắt gặp ngay cả đoàn hải quân.

    " Chết thật, này Luffy !!

    " Sanji .

    Vừa mới xoay qua là đã thấy Luffy ngủ ngáy.

    Nguyên đám té nhào ra hết " GIỜ NÀY MÀ NGỦ ĐƯỢC SAO LUFFY !!"

    Trong phút chốc người đàn ông đội nón con chó bay tới Luffy với tốc độ cao và đập một phát ngay đầu một cái Bốp

    " MÀY CÓ CHỊU DẬY KHÔNG HẢ !!"

    " aaaaaa đau quá " Luffy ôm đầu và ngã xuống đất.

    " Đau hả !!

    Đáng lẽ nó vô tác dụng với người cao su chứ!!?"

    Sanji ngạc nhiên.

    " Không đau sao được khi đó là cú đấm tình thương , con khá lắm đấy Luffy " người đàn ông bỏ nón ra .

    " Ông....ông nội " Luffy trợn mắt .

    "ÔNG NỘI SAO !!"

    Cả đám kinh ngạc

    " Ông già , làm sao ông có mặt ở đây thế?"

    Manami .

    " Con nhóc này vẫn nói chuyện với người bề trên thế à .

    Ta có thể đánh ngươi luôn đấy " Grap nhìn qua cô.

    " Vậy thì tôi cũng không nhân nhượng đâu nhé " Cô mỉm cười và rút cây sáo ra .

    Không khí bỗng chốc trở nên căng thẳng.

    Sau đó Luffy chạy lại chắn trước mặt Grap " Ông nội không được động vào chị của cháu "

    " Luffy!"

    Manami.

    " thằng cháu này !

    Ta chưa tính sổ với ngươi về vụ trốn đi làm hải tặc đấy.

    Đúng là cháu bị tên tóc đỏ kia lây nhiễm rồi " Grap.

    " Ông nội không được nói Shanks như vậy.

    Shanks đã cứu mạng cháu " Luffy.

    Grap tức điên xách cổ áo Luffy lên chuẩn bị đập một phát.

    Ai dè hai ông cháu liền lăn ra ngủ luôn.

    "AH ngủ quên mất " Grap tỉnh giấc.

    Nhìn Luffy vẫn ngủ thế là Grap đánh cho tơi bời hoa lá .

    Mọi người cuối cùng mặc kệ luôn .

    " Mà này Manami, cháu đã coi lệnh truy nã hôm nay chưa?"

    Grap quay qua nhìn cô.

    " Ý ông là sao ?"

    Manami .

    " Ta vì cái lệnh truy nã này mà đến đây đấy, ta tự hỏi cháu đã làm cái quái gì nữa " Grap đưa ra.

    Nguyên một cái tấm truy nã về cô xuất hiện, mặt cô biến sắc và ngạc nhiên vô bờ bến " CÁI GÌ THẾ NÀY !!!!"

    " Có người nói đã thấy cháu tại cổng công lý và đánh người khác bầm dập, vậy là họ đưa cháu vào danh sách truy nã luôn đấy, cháu đi thám hiểm kiểu gì vậy!!!

    " Grap

    Tay cô cầm bảng truy nã của mình và run lên .

    Cuộc sống yên ổn, nhàn hạ của cô từ đó kết thúc chỉ trong một tuần .

    " Wow đúng là chị được truy nã tận 50 triệu Berry này " Luffy nhe răng cười.

    " Ôi tiểu thư Manami thật xinh đẹp quá đi " Sanji nhìn vào hình truy nã và mắt trái tim .

    " khởi đầu mà được truy nã thế này là ghê gớm rồi " Robin

    " .... cháu......đi đây...."

    Manami cúi gầm mặt và lủi thủi rời đi .

    " Này , ta chưa nói xong mà " Grap kéo Manami lại .

    Cô ngửa đầu nhìn lên Grap với ánh mắt đáng sợ " cháu sẽ thủ tiêu kẻ đăng truy nã này ngay lập tức "

    " bớt lại đi con nhóc này, ngươi càng làm cho mình tăng thêm mà thôi " Grap đánh đầu cô một cái .

    " Đau đấy ông già , chả biết nhẹ nhàng với con gái gì hết " Manami dỗi lên.

    Sau một lúc nói chuyện.

    Zoro xuất hiện và đánh những hải quân phía sau .

    Grap gọi hai người dưới trướng có thực lực ra ngăn lại .

    Luffy chạy ra nhưng bị một trong hai người đó tấn công.

    Bực tức nên Luffy phản công lại .

    Khi nhìn kĩ thì thằng bé mới nhận ra là người quen .

    Tên cậu tóc hồng đó là Coby và một người nữa cô méo quan tâm

    " Thôi hai ông cháu ở lại nói chuyện vui vẻ , cháu đi đây " Manami vẫy tay.

    " Manami .

    Đây thật sự là quyết định của cháu ?"

    Grap.

    Cô im lặng và tiếp tục bước ra khỏi đó .

    Grap không nói gì thêm về cô nữa, vì ước mơ của một người không dễ dàng dập tắt.

    Ở ngoài bãi phế liệu.

    Con thuyền nhỏ của cô đã được đàn em của Franky canh chừng cho đến khi cô tới.

    Cô tạm biệt họ và rời khỏi Water 7 nhanh chóng.

    Cô nhìn vào tờ truy nã của mình rồi thở dài " Thật là , dù có làm hải tặc hay không cũng bị truy nã cho được, thôi kệ vậy!

    Đứa nào muốn thì mình nhích thôi "

    Manamo chuyển bánh lái hướng tới đảo Sabaody .

    Một hòn đảo náo nhiệt nhất và là nơi gần đảo người cá .

    =======

    Mấy ngày sau đó .

    Con thuyền của cô cũng cập bến thành công đảo Sabaody .

    Xung quanh đều là những lùm cây cao to khắc mấy con số .

    Khi cô sờ vào mặt đất, nó rất là ẩm ướt và nhớt.

    Đó là lí do tại sao những bông bóng lại trồi lên và bay vào không trung như vậy.

    "Tuyệt quá đi " Cô thích ngước mặt nhìn trời.

    Cô chạy thật nhanh vào trong thành phố .

    Vì không có bản đồ nên cô chỉ biết nơi nào thú vị là đi tới đó thôi.

    Ở bên kia có cả một khu giải trí hoành tráng vô cùng .

    Giá tiền thuê một chiếc xe bong bóng cũng tương đối ổn nữa.

    Cô ngồi trên xe và chạy khắp nơi trong khu vực từ lùm 1-29 .

    Nghe đâu là " vùng vô luật lệ " .

    Sẽ không có hải quân nào đến đây nếu chưa có chỉ thị .

    .

    .

    .

    Ở một góc nào đó .

    Nhóm người của hải tặc Heart đã tới đảo Sabaody từ hôm qua .

    " Ở đây cũng không có gì thú vị lắm "

    " Ah....tôi xin lỗi " Chú gấu tên Bepo cúi đầu.

    " Có ai nói tới cậu đâu chứ Bepo "

    " mấy người ồn ào quá rồi đó " Law.

    Khuôn mặt của Law lúc này không được vui vẻ lắm.

    Bepo và thuyền viên cũng biết rõ thuyền trưởng của mình luôn bận tối mặt khiến cho đêm nào cũng không ngủ ngon.

    Bepo lúc này để ý tới một cô gái mái tóc trắng và đôi đồng tử vàng như ánh hào quang cùng nụ cười tươi tắn đứng cạnh một quầy nước nhỏ , vậy là chú gấu trắng chỉ tới " Ah , đó có phải là Manami không?!"

    " Hả!

    đâu , ở đâu " đám thuyền viên của Law chen nhau tìm kiếm.

    Law nghe vậy cũng quay đầu tìm kiếm.

    Khi Law biết thiếu nữ mặt trời của mình ở đây.

    Mặt anh ta trở nên tốt hơn hẳn và đi tới chỗ của Manami .

    " Nước cam ngon quá đi " Manami mỉm cười vừa đi vừa uống.

    Khi đến một góc khá vắng vẻ thì chợt một bàn tay vòng qua ôm lấy eo của cô.

    Hơi thở nóng hổi của người đó phà vào vành tai của cô " Chúng ta lại gặp nhau rồi , mặt trời của tôi "

    " ...Law !!"

    Cô ngạc nhiên.

    To be continue
     
    (Đồng Nhân One Piece) Lời Thì Thầm Của Sáo
    chap 16. Say



    Lúc đến Sabaody .

    Cô đã đến khu vui chơi, sau đó thì đi mua thử vài bộ quần áo .

    Lúc mệt rồi thì cô đi mua cho mình một ly nước để giải khát .

    Cô thích nhất là uống nước cam ép .

    " Chúng ta lại gặp nhau rỏi, mặt trời của tôi "

    " Law !!"

    Cô ngạc nhiên

    .

    .

    .

    .

    " Tôi tự hỏi cơn gió nào thổi em đến đây đấy, đừng nói là em trốn việc nữa nhé " Law cười nhếch môi.

    " Không có , tôi đã rút khỏi hải quân rồi giờ là một nhà thám hiểm thôi " Cô cười gượng và đưa tay chạm ngực anh ta mà đẩy ra .

    Vô tình cô làm rơi tờ truy nã trong túi quần ra , Law nhặt lên xem và cười " Một nhà thám hiểm mà lại bị truy nã thế này !

    Đã có chuyện gì xảy ra sao ?"

    " ... cái đó là lúc ở Water Seven khi tôi đang tìm thợ đóng tàu .

    Một sồ biến cố xảy ra, thế là bị dính vào vụ giữa hải tặc và hải quân luôn " Cô gãi má và cười ngượng nghịu.

    " Em vẫn ngốc như ngày nào , nếu đã tới đây thì em nên đi theo tôi thì hơn " Law cất tờ truy nã của cô vào túi anh ta .

    " tại sao ?"

    Manami .

    " Ở đây có nhiều hải tặc khét tiếng , với lại nếu bị một tên Thiên Long Nhân để ý sẽ khiến em gặp rắc rối lớn đấy.

    Mà nếu không phải bọn thiên long nhân thì cũng sẽ bị bọn buôn người để ý và bắt vào phòng đầu giá nô lệ.

    " Law.

    " Gì mà ghê vậy chứ!

    Bộ anh không sợ sao ?"

    Manami xanh mặt.

    " Không hề, vì anh không dễ gì bị bọn chúng bắt được " Law mỉm cười.

    " Vậy thì anh cũng đừng xem thường tôi như vậy.

    Dù có bị bắt, tôi cũng sẽ khiến bọn họ phải trả giá nếu như động vào tôi mà thôi " Cô nhếch môi và gõ ngón tay mình vào ngực anh ta " Vậy nhé , tạm biệt "

    Manami rời đi .

    Anh ta còn tưởng cô sẽ sợ và cần dựa dẫm vào anh , có lẽ anh đã đoán sai tính cách của cô rồi.

    .

    .

    .

    .

    Trời gần sụp tối , cô đi tìm một cái đồi cao và nhìn xuống phong cảnh đêm của Sabaody .

    Những ánh đèn và bong bóng lấp lánh tỏa sáng cả một thành phố.

    Nó thật sự rất đẹp .

    Cô lấy ra cây sáo thủy tinh của mình và thổi lên một khúc nhạc ( nằm phía trên)

    Âm thanh của tiếng sáo dần dần vâng khắp cả Sabaody .

    Từ bên ngoài cho đến phía trong .

    Mọi người ai cũng ngỡ ngàng và lắng nghe âm thanh du dương ấy.

    " Là tiếng sáo , ai thổi thế nhỉ ?"

    Bepo.

    " .... trên thế giới này không ai rãnh rỗi mà thổi sáo như Manami đâu " Law cười nhẹ , trên tay cầm tờ truy nã của Manami .

    .

    .

    .

    Màn thổi sáo kết thúc trong sự im lặng , cô vẫn ngồi đó nhìn ngắm bên dưới cho đến khi nghe thấy bước chân ai đó tiến đến.

    " Ta biết ngay người thổi sáo là cô mà Manami " Giọng trầm ấm của một người đàn ông lên tiếng.

    Manami quay lại nhìn " Ra là ngài Mihawk , thật ngạc nhiên khi thấy ngài ở đây đấy "

    " Ta cũng ngạc nhiên khi thấy cô đấy.

    Nghe nói cô đã rời hải quân đúng không?"

    Mihawk ngồi xuống cạnh cô .

    " Đúng rồi, và giờ tôi lại trở thành một tội phạm bị truy nã đến 50 triệu Berry, thật là sốc toàn tập mà " Cô cười và khóc muốn nội thương.

    " Ồ , uống miếng nước không?

    " Mihawk đưa ra .

    " cảm ơn " Cô cầm ly nước và uống ực.

    Nhưng sau đó cảm thấy có gì đó sai , mặt cô đỏ lên nhìn qua Mihawk " Nước này......"

    " Là rượu " Mihawk giơ chai rượu ra.

    Đầu cô xì khói , hai mắt chao đảo .

    Từ trước giờ cô không uống rượu lần nào , tửu lượng lại vô cùng kém .

    Chỉ với một ngụm thôi cũng đủ để đánh gục cô rồi.

    Đầu óc cô quay mồng và gục xuống vai của Mihawk .

    " Vẫn như xưa, chả thay đổi gì " Mihawk nhìn cô và nhớ lại lần đầu anh ta gặp cô.

    ========

    Khi đó cô còn nằm trong hải quân , vào lúc anh ta nhìn thấy cô.

    Một thiếu nữ mái tóc màu trắng và đôi mắt vàng như rượu Sampanh .

    Manami lúc đó đã đưa mắt nhìn đến anh ta .

    " Con nhóc này , đã nói là đừng có phá hoại của công rồi mà " Grap tức giận đập vào đầu cô.

    "UI da đau, chẳng phải chính ông kêu tôi đánh à giờ đổ thừa " Cô ôm đầu nhìn lại Grap .

    " Còn dám cãi !!!"

    Grap tức giận .

    " Ngon nhào vô " Manami chuyển hóa hai tay Haki vũ trang và phản công lại

    Mihawk nhìn một lúc và đi vào ngay phòng họp của thất vũ hải .

    Vài tiếng sau Mihawk rời đi trước.

    Bỗng nghe thấy tiếng sáo , vì tò mò nên anh ta đã đi theo âm thanh đó .

    Anh ta đã thấy cô ngồi trên một tảng đá thổi sáo , ánh mắt thâm trầm xa xăm.

    Đôi mắt diều hâu của anh ta gần như bị cuốn hút bởi nó .

    " Này Manami, uống rượu không?"

    Một thành viên hải quân nữ đi tới.

    " Rượu hả !!!"

    Cô ngừng lại

    " Phải đó , tôi vừa lén lấy đấy.

    Uống thử cho biết " Cô ta mỉm cười đưa cho cô một ly .

    Manami uống ực một hơi và y như rằng đầu óc quay mồng, mặt đỏ say lên và ngất xỉu .

    Cô bạn của Manami hốt hoàng ngay sau đó .

    Mihawk không hiểu khi nhìn thấy cảnh đó lại cảm thấy cô dễ thương như vậy.

    ============

    Đó là khoảng thời gian cô và anh ta gặp nhau , dù ngắn ngủi nhưng Mihawk vẫn không quên hình ảnh cô gái ngồi trên tảng đá , cầm sáo thổi.

    " Biết vậy mình nên tìm loại rượu nhẹ một chút " Mihawk nhìn vào nồng độ (43%) được ghi trên chai rượu.

    " ahhh ....hử !!"

    Manami mơ màng bật khỏi người Mihawk .

    Ánh mắt mộng mị nhìn tới anh ta .

    Hai tay cô đặt lên hai bên khuôn mặt của Mihawk và cô đưa mắt nhìn , sau đó cô cười " Đôi mắt của diều hâu đây mà, đẹp quá đi "

    "...

    Cô say rồi đấy Manami " Mihawk nắm lấy cổ tay của cô

    " Ngươi là con diều hâu đúng không?

    Trông ngươi to hơn ta nghĩ luôn á , hay là ngươi làm bạn đồng hành với ta đi " Manami cười tít mắt.

    " Không ngờ cô say là sẽ thành ra vậy đấy Manami " Mihawk .

    " Ngươi biết tên của ta luôn sao , thật là dễ thương quá đi " Manami mỉm cười.

    Trong phút chốc Manami đã quỳ lên và hôn vào môi của Mihawk .

    Đôi môi mềm mại và mùi rượu của cô khiến anh ta có cảm giác kì lạ .

    " Hì .....

    " Manami đưa ánh mắt mộng mị nhìn anh và cười.

    Mihawk bị đôi mắt của cô cuốn hút và đưa tay định chạm vào cô.

    Ngay lập tức Law xuất hiện và kéo cô vào lòng của anh ta .

    Law đưa mắt nhìn Mihawk " Ngươi đã làm gì em ấy?

    "

    Mihawk liếc mắt nhìn Law một lúc và đứng dậy " còn ngươi là gì của Manami ?"

    " Ta là ai không quan trọng.

    Nhưng ta sẽ không để ngươi chạm vào em ấy nữa " Law đưa tay chuẩn bị sử dụng kĩ năng.

    Mihawk im lặng và cầm chai rượu đi " Chăm sóc cô ấy cho tốt "

    Law khó hiểu đến khi ngửi thấy mùi rượu nồng từ người của cô " Đúng là để em một mình ở nơi này không ổn mà "

    To be continue
     
    (Đồng Nhân One Piece) Lời Thì Thầm Của Sáo
    chap 17. nhà đấu giá


    Sáng hôm sau .

    Khi vừa tỉnh dậy, đầu cô có hơi choáng một chút .

    Cô còn nhớ tối qua mình đã gặp Mihawk và uống nhầm rượu cho anh ta đưa, phần còn lại thì cô chả nhớ gì hết trơn.

    " Ah Manami tỉnh rồi " Bepo nhìn tới.

    " Ủa Bepo !

    " Manami tròn mắt.

    " Xem ra Manami tỉnh hoàn toàn rồi đấy thuyền trưởng " thành viên trong băng Heart lên tiếng .

    Tự nhiên họ nhìn cô và nói thuyền trưởng, vậy là cô ngửa mặt lên nhìn.

    " cảm thấy sao rồi?"

    Law nhìn xuống.

    Hiện tại cô đang nằm ngay trong lòng của Law và còn được đắp một cái chăn nữa.

    Mặt cô đỏ lên " Tôi....tôi đã ngủ trên người anh từ lúc nào thế?"

    " Từ hôm qua , khi em say và không chịu buông áo tôi ra " Law điềm đạm nói .

    Cô xấu hổ leo xuống " Xin lỗi , chắc tôi gây phiền phức cho anh rồi "

    Chợt Law ôm lấy cô và tựa đầu vào vai của cô nhắm mắt.

    Cô ngạc nhiên, mặt đỏ gắt lên, cô gọi bao nhiêu thì anh ta cũng chả lên tiếng gì .

    " Tối qua thuyền trưởng đã không ngủ vì sợ sẽ làm rơi cô xuống đất đó Manami " Bepo nói .

    " Ý của Bepo là... anh ta thức nguyên đêm để canh chừng tôi sao ?"

    Manami kinh ngạc.

    " Đúng đó Manami , đã mấy đêm thuyền trưởng không ngủ rồi.

    Cô có thể để ngài ấy như vậy một lúc cũng được " Một thuyền viên lên tiếng.

    Cô ngại ngùng nhìn vòng tay to lớn của Law ôm mình cùng hơi thở của anh ta phà vào cổ của cô " thôi thì một lát cũng được "

    Cả thuyền viên mỉm cười và đứng canh chừng cho cả hai .

    Sự thật cô đang rất là xấu hổ khi có vài hải tặc đi ngang qua nhìn Law ôm cô mà ngủ .

    Mấy tiếng sau Law tỉnh lại .

    Manami nghiêng đầu lại nhìn " cuối cùng anh cũng tỉnh , toàn thân tôi mỏi luôn rồi đấy "

    Law buông cô ra " Tôi vừa ngủ sao ?"

    " Giờ coi như huề nhé , tôi đi đây " Cô đứng dậy và chạy đi mất.

    " Thuyền trưởng cũng thật là, ôm cô ấy mãi không buông luôn đấy " Thuyền viên.

    " Hửm ?

    Ta làm sao cơ ?"

    Law.

    " Thì chúng tôi đã xin cô ấy cho ngài ôm một chút .

    Nào ngờ lúc chúng tôi định tách ra thì ngài lại ôm Manami chặt đến mức chúng tôi không kéo ra được.

    " Thuyền viên 2

    " Chúng tôi còn định sẽ gọi ngài dậy nữa nhưng lúc đó ..."

    Bepo thuật lại.

    ====== hai tiếng trước =====

    "Không được rồi, ngài ấy không chịu buông ra .

    " Thuyền viên

    " Hay chúng ta gọi ngài ấy dậy đi " Bepo.

    Manami ngập ngừng một lúc và nói " Thôi , cứ để anh ta ngủ đi .

    Mọi người nói mấy ngày nay anh ta đều thức đêm mà .

    Cứ cho anh ấy ngủ thêm chút nữa không sao đâu "

    ===============

    " Manami đúng là thiên thần ha " Thuyền viên 2 mỉm cười.

    " Lúc đó trông thuyền trưởng ôm Manami ngủ ngon lành ghê luôn hahaha" Thuyền viên 1

    "..."

    Law liếc mắt đáng sợ của mình nhìn lên khiến cho các thuyền viên giật cả mình .

    Anh ta ôm mặt và xấu hổ .

    .

    .

    .

    Khi rời khỏi vị trí của Law, Manami thở phào .

    Nếu cô mà ở lại thêm chút nữa thì không biết anh ta làm gì mình tiếp theo .

    Ngay lúc cô định tiếp tục đi chơi thì một bóng người xông thẳng đến cô.

    À thì cô đã né ra và đánh tên đó một cách tơi tả " Ngươi là ai thế hả ?"

    Cô khó chịu nhìn tên bị cô cho nằm đo đất.

    Hắn quỳ xuống xin lỗi cô liên tục và nói ra .

    Bởi vì cô có đôi mắt đẹp nên hắn định bắt cóc và đem đến nhà đấu giá nô lệ lấy chút tiền.

    Nhưng hắn lại không ngờ gặp trúng một kẻ mạnh như cô .

    " Nhà đấu giá nô lệ sao !?

    Nó nằm ở đâu?"

    Manami .

    " Ở lùm cây số 1 " tên đó nói.

    Vậy là cô đi tới đó một chuyến xem sao .

    Dù gì cô cũng đang rất tò mò ở nơi đó .

    .

    .

    .

    .

    Trước cổng của nhà đầu giá .

    Vô số người đổ xô đến đây.

    Có quý tộc, có hải tặc nữa, và cả thiên long nhân.

    Nhìn bọn người mặc y như nhà du hành vậy.

    Nhớ đến việc Sabo bị một tên Thiên Long Nhân giết chết, lòng cô tức điên lên.

    Manami cố giữ bình tĩnh của mình và đi vào trong .

    Một căn phòng to lớn, rộng rãi .

    Dưới bậc thang là sân khấu chuẩn bị cho buổi đầu giá .

    " Này cẩn thận chút đi "

    " À xin lỗi " Cô vô tình đụng một người, thế là cô liền xin lỗi người đó .

    Người này có ngoại hình cơ bắp, cao lớn với phong cách hơi quái dị.

    Mái tóc đỏ của hắn dựng ngược lên giống như những ngọn lửa.

    Mũi có hình dạng khá đặc biệt với những chỗ lồi lõm nhỏ ở hai bên cánh mũi.

    Hắn có đôi mắt nâu và không có lông mày.

    Mặc trang phục khá sặc sỡ, bao gồm cái quần màu đen đốm vàng có tua rua màu đỏ, thắt lưng màu xanh.

    Hắn cũng có một dây buộc súng mỏng bắt chéo qua vai phải đến thắt lưng, giữ một con dao găm với chuôi kiếm kiểu Nhật Bản.

    Trên cả hai tay hắn có đeo nhiều vòng vàng.

    Hắn có một cặp kính hình vuông trên trán .

    Hắn khoác trên mình chiếc áo thuyền trưởng da thú màu xám, có những gai nhọn ở hai bên vai.

    " Gì đây!?

    Cô nhóc trông không giống quý tộc lắm, là hải tặc sao ?

    Băng của cô đâu?"

    Người đó hỏi

    " ....

    Tôi chỉ là nhà thám hiểm thôi, tôi là Manami " Cô mỉm cười thân thiện.

    " Thuyền trưởng Kid , nhìn đằng kia đi " Killer chỉ tới.

    Ở chỗ ghế ngồi là nhóm của hải tặc Heart .

    Mà cô tự hỏi sao họ lại ở đây .

    " Ặc...."

    Cô hắc tuyến

    Law liếc nhìn đến Kid và giơ ngón giữa lên.

    Chợt anh ta nhìn thấy cô đứng cạnh Kid là mặt tỏ ra khó chịu .

    "Hắn làm sao thế ?"

    Kid.

    " Ai mà biết anh ta đang nghĩ gì " Manami .

    " Hình như cô quen biết hắn thì phải !?"

    Kid nhìn cô.

    " Đúng là có quen biết đấy, nhưng tôi không phải người trong băng của anh ta đâu" Manami khoanh tay .

    Trong lúc cô nói và nhìn Law .

    Kid mới để ý cô có đôi mắt vàng rất đẹp và hiếm thấy.

    Một lúc sau kẻ có tên là Disco xuất hiện trên bục và cầm micro của mình để chuẩn bị cho buổi đấu giá sôi nổi hơn.

    To be continue
     
    (Đồng Nhân One Piece) Lời Thì Thầm Của Sáo
    chap 18. Hỗn chiến Sabaody


    Buổi đấu giá chính thức bắt đầu. tên Disco liên tục đưa ra những nô lệ với mức giá tùy từng hàng .

    Trong lúc cô tập trung đứng nhìn thì cánh cửa khẽ mở ra và một nhóm khác đi vào .

    Cô để ý thì mới biết đó là Nami , Chopper, Sanji .

    Nhưng những người khác và Luffy thì lại không thấy đâu .

    " Sếp, đám kia là của băng hải tặc Mũ Rơm "

    " tuy ta không thấy tên thuyền trưởng đâu cả .... ta muốn chứng kiến tận mắt xem hắn còn ngốc đến cỡ nào " Kia liếc qua với ánh mắt khinh thường.

    " Rất là ngốc và cũng hay tạo nhiều rắc rối cho người xung quanh thằng bé nữa , nhưng nó lại có trái tim nhân hậu và ước mơ vững vàng hơn tất cả " Manami cười nhẹ .

    " Cô cũng biết tên Mũ Rơm đó sao !?"

    Kid tò mò .

    " Không những biết mà còn rất thân nữa kìa " Manami khoanh tay dựa tường .

    "... không lẽ....cô là bạn gái của hắn?"

    Kid nghi hoặc.

    Manami té ngửa và đứng thẳng lại " không phải !!"

    " Cô nói kiểu đó ai mà biết được chứ " Kid bực bội.

    " Thôi tôi nói luôn, tôi và thằng bé là chị em của nhau " Manami .

    " Chị em sao ?

    Nhưng trông cô và hắn chẳng có điểm gì giống nhau cả " Kid.

    " Chị em kết nghĩa mà thôi.

    Nhưng tôi vẫn hiểu rõ thằng bé hơn cả chị em ruột " Manami cười nhẹ.

    .

    .

    .

    《 sau đây tôi xin giới thiệu một món hàng đặc biệt nhất hôm nay .

    MỸ NHÂN NGƯ từ ĐẢO NGƯỜI CÁ 》

    Thế rồi cả phòng ồn ào lên .

    Có vẻ ít ai nhìn thấy được những mỹ nhân ngư nên họ có phần kích động .

    Có điều ngay sau đó tên Charlos-sei của thiên long nhân xuất hiện và ra giá là 500 triệu Berry .

    Cả căn phòng bỗng yên ắng hẳn đi .

    Cô nhìn thấy khuôn mặt tuyệt vọng của Nami hiện ra .

    Có vẻ cô gái người cá này rất là quan trọng với họ .

    " Đi thôi, ở đây chẳng có gì cho ta xem nữa rồi " Kid cười khẩy.

    Trong phút chốc khi tên Disco hô đến lần ba thì cái cánh cửa đấu giá bị một vật thể lạ đâm sầm vào .

    Cô cũng vì thế mà dính chưởng nằm một đống .

    " Này , bộ không thể hạ cánh an toàn được sao !!!?"

    Luffy đứng dậy.

    " làm sao mà được chứ!?

    Cậu nhớ đây là cá chuồn , chính cậu nói tông thẳng vào còn gì "

    " ui da tôi nhảy lên tại cậu bảo thế mà .

    Sao chúng ta phải về Sunny gấp, mà đây là đâu?"

    Zoro.

    "Vậy ra đó là tên Mũ Rơm....

    "kid nhìn Luffy và chợt để ý đến cô đang nằm dưới sàn " Này, có sao không thế?"

    Cô đưa tay và đứng lên " Không sao mới lạ đấy, thằng em ngốc nghếch này...."

    Cô vừa ngước nhìn lên thì nghe tiếng súng nổ .

    Người đàn ông giống bạch tuộc kia chảy máu và ngã xuống.

    Cô tròn mắt nhìn tên Thiên Long Nhân tên Charlos-sei kia cầm khẩu súng bắn ông chú bạch tuộc đó .

    "HACHI !!"

    Nami kinh hoàng .

    Tên Thiên Long Nhân đó vui mừng " cha xem con vừa bắt được người cá này , vậy là miễn phí đúng không, một nô lệ người cá không mất tiền chi "

    " một tên Thiên Long Nhân ngông cuồng..."

    Kid trơ mắt nhìn .

    Trong thoáng chốc Manami đã lướt tới và cùng với Luffy dùng một cú đấm vào mặt tên Thiên Long Nhân đó.

    Cả phòng đấu giá kinh ngạc và bàng hoàng .

    " Ủa chị cũng ở đây sao chị Manami !"

    Luffy nhìn .

    " À tới từ hôm qua rồi.

    Có vẻ em với chị vừa làm chuyện không được tốt đẹp lắm " Manami chống hông.

    Luffy nhìn về đồng đội mình " Xin lỗi các cậu nhé , nghe bảo chỉ cần đánh một trong bọn này là một đô đốc hải quân xuất hiện kèm theo tàu chiến đó..."

    " Cậu đấm hắn làm chi, tự tay tôi xé hắn ra có phải hay hơn không " Zoro rút thanh kiếm ra .

    Nami lại kiểm tra Hachi và mỉm cười " Hachi cố lên nhé "

    " các cậu...vừa làm chuyện gì vậy??"

    Hachi .

    " À thì .....sau cùng cũng là Luffy thôi " Nami cười nhẹ

    " Giờ thì..."

    Sanji hút một điếu thuốc.

    " Vậy kế hoạch của mình tạm thời xác định rồi hả " Franky

    " nó chỉ có thể ở đâu đó trong hậu trường đằng kia thôi, chìa khóa xích Camie ấy " Chopper .

    Thế rồi cha của tên Charlos-sei tức giận chỉa súng vào họ .

    Sanji nhảy tới đá khẩu súng đi .

    Những tên lính của bọn Thiên Long Nhân chĩa mũi giáo về phía họ và tấn công.

    Sanji đá bay hắn và rồi cuộc náo loạn xảy ra .

    Tất cả những tên quý tộc khác chạy ra ngoài trong hỗn loạn .

    Lát sau Ussop , Robin cùng một bộ xương nữa nhảy từ trên cao xuống hỗ trợ cho Luffy .

    " Ối chà , giờ lại thêm một mớ rắc rối rồi " Manami ôm đầu.

    Cô rút ra gậy Hải Lâu Thạch và tấn công từng tên lính một bay hết vào tường .

    " chết tiệt, vậy thì ta sẽ giết con nhân ngư kia cho rãnh " một con ả Thiên Long Nhân rút súng chìa về phía cô nhân ngư.

    " CAIMIE - CHAN " Sanji kinh ngạc.

    Manami rút ra cây sáo của mình " Khúc hát ru "

    Cô thổi lên một âm thanh vâng đến chỗ của con ả Thiên Long Nhân.

    Ả ta bị đồng nhạc bao quanh và rồi ngủ thiếp đi.

    Mọi người ngạc nhiên nhìn về phía cô.

    " Chị tuyệt thật đó Manami "Luffy cười tươi.

    " Mau tìm chìa khóa giải thoát cho bạn em đi kìa Luffy " Manami .

    " oh , thế mà ta tưởng mình sẽ được thể hiện một chút chứ!"

    Từ tấm màn phía sau hậu trường xuất hiện hai nhân vật mới.

    Một người thì khổng lồ , người còn lại là....

    " R....Raileygh " Hachi tròn mắt.

    " oh Hachi đó hả , lâu rồi mới gặp, mà đống vết thương đó là sao thế!?"

    Raileygh cười tươi " À thôi ta hiểu một phần rồi..căn bản là ta dính vào rắc rối nhỉ , thế thì "

    Raileygh đột nhiên trừng mắt lên.

    Những tên lính và vài tên hầu cận của khu đấu giá đồng loạt chết ngất.

    " Ta đang mong ngóng được gặp cậu đây, Monkey.D.Luffy " Raileigh .

    To be continue
     
    (Đồng Nhân One Piece) Lời Thì Thầm Của Sáo
    chap 19. Tháo chạy.


    ======== ========

    " Vừa nãy ngài dùng Haki bá vương đúng không!!"

    Manami đứng trên một cái ghế và hỏi .

    Raileygh quay đầu nhìn cô " Hình như cô bé biết về nó nhỉ ?!"

    " Hì , thật ra con cũng có , nhưng vẫn chưa thành thạo lắm " Cô cười ngượng.

    " Hahaha, như vậy cũng đủ biết cô bé không phải dạng vừa rồi " Raileygh cười lên.

    Ông ấy xoay qua gở cái vòng trên cổ của Caimie và quăng nó lên cao , sau đó cái vòng liền phát nổ .

    Một màn mở khóa điêu luyện nhanh chóng mặt.

    Franky cũng vừa mới tìm được chìa khóa xong .

    Thế là cậu ta quăng chùm chìa khóa cho đám người nô lệ phía trong hậu trường.

    Bọn họ vui mừng thôn xiết.

    " Nè chị Manami .

    Haki chị nói là gì thế?"

    Luffy .

    " Cái đó chị cũng không biết giải thích sao cho một người với não cao su như em nữa, nên là để khi khác đi ha " Cô mỉm cười.

    " bên ngoài đều đã bị đắm hải quân vây quanh .

    Chúng ta hết đường thoát rồi " Bộ xương hốt hoảng .

    Vậy là cô nhảy qua tới cửa trước của nhà đấu giá " Nếu vậy thì tôi sẽ ra đó mở đường cho mọi người "

    " Khoan đã , đi một mình như vậy sẽ khiến tôi không an tâm đâu.

    Tôi sẽ đi theo em ra đó " Law lại gần Manami .

    " Ê tên kia .

    Không được đứng gần chị ta như thế!!"

    Luffy cũng đi theo

    " Các ngươi cứ nháo nhào lên mãi thế.

    Tự ta đi cho nhanh " Kid cũng theo ra ngoài luôn.

    =======

    Phía ngoài của nhà đấu giá .

    Một đám hải quân kinh ngạc khi thấy Law, Kid và Luffy xuất hiện.

    Theo sau đó là một cô gái .

    " Manami .

    Tại sao cô lại có mặt ở đây thế hả !!?"

    Chỉ huy của nhóm hải quân kinh ngạc .

    " Thì tôi vào xem đấu giá chơi.

    Nhưng vì vừa thấy bản mặt của tên nào đó khó ưa quá và lỡ tay đấm hắn một phát " Cô ngây thơ mà nói .

    Nguyên băng hải quân lòi mắt và há mồm "VẬY RA NGƯỜI ĐÁNH THIÊN LONG NHÂN LÀ CÔ SAO "

    " Tôi chưa giết bọn họ là may rồi đấy " Manami cau mày lại .

    " Này !Cô với bọn chúng biết nhau sao ?"

    KID.

    " Từng là thành viên của Hải Quân , nhưng sau đó tôi rút đơn rồi " Manami .

    " shishishi, quả là chị Manami có khác " Luffy khịt mũi .

    " Nếu vậy thì không còn cách nào khác , tất cả tập trung bắt bốn người đó lại " Chỉ huy hải quân ra lệnh.

    " Đứng phía sau tôi đi " Law che chắn cho Manami .

    Luffy phồng to người mình lên và phản lại hết đạn pháo

    Law thì dùng năng lực cắt đầu một tên trong phạm vi vòng tròn của mình và thay thế một quả pháo gắn lên người tên đó .

    Kid đưa tay lên chặn viên pháo lại và đẩy lùi nó .

    Manami rút ra cây sáo của mình và dùng " Khúc hát ru " lên một số hải quân mà cô nhắm tới.

    " CẨN THẬN, ĐẠI BÁC KHÔNG CÓ TÁC DỤNG VỚI CHÚNG ĐÂU.

    BA TÊN KIA ĐỀU MANG NĂNG LỰC CỦA TRÁI ÁC QUỶ !

    CÒN CÔ BÉ MANAMI THÌ CHẮC AI CŨNG BIẾT RỒI KHỎI GIẢI THÍCH " tên chỉ huy nói.

    " Ê CHƠI KÌ VẬY CHA !!

    ÍT RA PHẢI GIỚI THIỆU TÔI CHO ĐÀNG HOÀNG CHỨ " Manami giận lên.

    " Thôi nào, chắc hẳn em gây không ít náo loạn ở Marineford nhỉ !?"

    Law nhẹ nhàng vỗ đầu cô.

    " ..." mặt cô dỗi lên khi Law nói trúng phóc quá chừng.

    Tên chỉ huy tiếp tục ra lệnh tất cả tấn công.

    Law, Luffy, Kid lần nữa trổ hết tài năng của mình .

    Một lúc sau đồng đội của ba vị thuyền trưởng chạy ra hỗ trợ .

    Cả bọn nhanh chóng chạy thoát khỏi vòng vây của hải quân ngay sau đó .

    " Ủa chị Manami đi đâu rồi?"

    Luffy .

    .

    .

    .

    .

    Trong lúc cả bọn chạy thoát tứ phía thì Manami đã nhanh chân chạy trốn đi hướng khác rồi " con thuyền của mình bỏ lại, mất một cái thì tiêu "

    Trong lúc chạy đi tìm con thuyền của mình, cô vô tình gặp lại người quen và chắc hẳn phải nói rất là quen thuộc luôn.

    " Mới có mấy ngày thôi mà nhóc đã gây rắc rối rồi " Akainu .

    " s....sư phụ, vậy ra đô đốc được cử đến là người sao !

    " Cô ngạc nhiên .

    " Không, là Kizaru !

    Nhưng ta nghe nói nhóc nằm trong chuyện này nên ta mới tới đây đấy, rốt cuộc nhóc đã làm gì !?"

    Akainu trừng mắt.

    Cô giật mình lùi lại " Thì như những gì người nghe thấy rồi còn gì ,...

    "

    "...

    Mau theo ta về nhanh lên " Akainu .

    " Không, con sẽ không quay về hải quân đâu, sư phụ đừng can thiệp vào như thế " Cô lùi lại và rút cây sáo ra đưa lên môi.

    Akainu hiểu rõ sức mạnh của cây sáo trong tay Manami nên ông ta đã không làm quá chuyện lên.

    Trong hải quân thì người ông ấy quan tâm nhất chính là cô.

    Dù tính cô ương bướng thật, có điều lại là một con người tài năng.

    " Thôi được, ta sẽ không bắt ép ngươi, nhưng là một hải quân thì ta có nhiệm vụ bắt người đã tấn công Thiên Long Nhân.

    Ta nghĩ tên nhóc Mũ Rơm đó chắc hẳn ở gần đây " Akainu .

    " Khoan đã !người không được động vào thằng bé " Cô kinh ngạc.

    " Ta biết tên Luffy và ngươi là người quen của nhau qua lời kể của Grap , nếu ngươi ngoan ngoãn theo ta thì ta sẽ coi như chưa thấy hắn " Akainu .

    Akainu không ngờ lại ra điều kiện kiểu đó với cô.

    Akainu là một người không phải dễ dàng đối phó .

    Sau một hồi lưỡng lự thì cô đành buông xuôi chấp nhận gánh tội cho Luffy

    " Ta sẽ đưa nhóc đến nhà ngục IMPEL DOWN , vì ngươi không còn là hải quân nữa và theo mức giá treo thưởng ít ỏi đó ở tầng 1 là đủ " Akainu.

    " mà con có thể giữ lại cây gậy và cây sáo của mình không ?

    " Manami nhìn Akainu .

    " Không, ngươi nghĩ có ai lại để một tù nhân giữ vũ khí không hả ?"

    Akainu .

    " hừm.... nếu vậy hai vũ khí của con lúc đó sẽ được để ở đâu ?

    " Cô phồng hai bên má mình dỗi lên.

    " đó là bí mật, giờ nhóc đưa hai thứ đó cho ta " Akainu .

    " .... người chắc chứ?"

    Cô nhìn lên.

    " Chắc chắn " Akainu gọi một thuyền viên đi tới để lấy vũ khí của cô.

    Vậy là cô cầm ra , đầu tiên là cây hải Lâu Thạch của cô.

    Tên thuyền viên vừa mới cầm ngay khi cô thả tay một cái.

    Lập tức tên đó đập mặt xuống sàn của con thuyền.

    " ngươi làm gì thế?

    Mau đứng lên " Akainu .

    " Tôi....không đứng dậy được thưa ngài đô đốc.

    Cây gậy này...nó nặng quá "

    Vậy là Akainu gọi tên khác cầm lấy, kết cục vẫn không nhấc lên nổi , gần mười tên mà chả ai có thể cầm lên.

    Vậy là Akainu cũng đưa tay ra cầm lấy ( vì ông ấy đeo găng tay đen nên khi cầm sẽ không bị Hải Lâu Thạch ảnh hưởng) .

    Ông ấy cũng chả thể nhấc nó lên nổi " Rốt cuộc chuyện này là sao Manami !?"

    "...

    Thì con có nói nó có phải cây Hải Lâu Thạch bình thường đâu!?

    Chỉ có chủ nhân của nó mới cầm được thôi " Cô ngoáy lỗ tai .

    " Nói như vậy không lẽ cây sáo đó...."

    Akainu nghi hoặc.

    " Ehehe nó không nặng đâu....chỉ là nó không cho phép ai chạm vào mình ngoài chủ nhân nó chọn thôi " Cô lè lưỡi .

    Akainu không tin và cầm lấy, thế nhưng nó lại xuyên khỏi tay ông ta và rơi xuống sàn lăn lóc .

    Những thuyền viên khác cũng với tay cầm thử đều vô dụng .

    Akainu đen mặt " Thôi đủ rồi.

    Ngươi cầm hai thứ đó luôn đi , nhưng ta sẽ tìm cách khác để khóa chặt hai tay ngươi lại .

    " Vâng ạ !"

    Manami cười ranh ma

    Sau một ngày lênh đênh trên biển.

    Con thuyền cuối cùng cũng đến cổng chính của nhà ngục IMPEL DOWN.

    To be continue
     
    Back
    Top Dưới