Cập nhật mới

Khác [Đồng Nhân] Nếu như Ngô Sở Uý là con trai của Ngô Nhị Bạch

[Đồng Nhân] Nếu Như Ngô Sở Uý Là Con Trai Của Ngô Nhị Bạch
4:18


Nhị Bảo dù sao vẫn còn là một đứa trẻ sơ sinh, chơi một hồi là bắt đầu thấy đói.

Cậu nhóc ôm bình sữa lớn, vừa bú vừa thiu thiu ngủ lúc nào không hay.

Trì Viễn Đoan nhẹ chân nhẹ tay tiến lại gần bế lấy cậu bé, đưa về phòng sắp xếp chỗ ngủ cẩn thận.

Ông nhìn đồng hồ, thấy đã đến giờ cơm liền dẫn Đậu Đậu xuống lầu.

Trì Giai Lệ và Trì Sính cũng vừa mới về tới.

Mẹ Trì thấy vậy liền kết thúc câu chuyện phiếm với Ngô Úy, cả nhà cùng quây quần bên bàn ăn.

Đậu Đậu tỏ ra vô cùng phấn khích, cứ nằng nặc đòi ngồi cạnh mợ.

Ai ngờ Trì Sính – cái tên "trẻ con to xác" kia cũng muốn tham gia náo nhiệt, cứ khăng khăng: "Vợ chú thì chỉ được ngồi cạnh chú thôi!", khiến Đậu Đậu tức giận dẩu cái miệng nhỏ lên hờn dỗi, nhất quyết không thèm nhìn mặt chú nữa.

Cha Trì ở bên cạnh nhìn thấu mọi chuyện, không nhịn được mà đá thẳng vào chân Trì Sính một cái dưới gầm bàn.

Thực ra lúc nãy khi lũ trẻ chơi đồ chơi, Nhị Bảo đã bập bẹ kể chuyện cho ông nghe.

Tuy thằng bé nói chưa rõ ràng, nhưng xâu chuỗi lại thì đại khái ông cũng hiểu được đầu đuôi câu chuyện.

Chuyện là thế này: Nhị Bảo muốn ngủ cùng Ngô Úy nhưng Trì Sính không cho.

Chờ đến khi cha của Ngô Úy (Ngô Nhị Bạch) gây áp lực, Trì Sính mới chịu nhượng bộ, nhưng nửa đêm hắn lại lẻn vào bế con đi chỗ khác, khiến thằng bé mấy lần tỉnh dậy không thấy ba đâu là lại khóc quấy.

Cuối cùng, để dỗ dành đứa nhỏ, ông nội (Ngô Nhị Bạch) bất đắc dĩ phải nói ra sự thật cho Nhị Bảo biết rằng chính cha ruột đã "bắt cóc" cậu bé ra ngoài.

Kết quả là Nhị Bảo giận đến mức suốt hơn hai tuần không thèm nói chuyện với Trì Sính, lúc nào tâm trạng tốt thì gọi một tiếng "cha", lúc không vui thì coi như người vô hình.

Trì Viễn Đoan nghe xong mà lửa giận bốc ngùn ngụt.

Trì Sính tự mình làm kẻ khốn nạn thì thôi đi, nhưng đừng có để liên lụy đến mức khiến đại tôn tử không thèm thân thiết với ông nội này!

Vừa kết thúc bữa tối, ông đã xách tai Trì Sính vào phòng sách, nghiêm giọng cảnh cáo hắn không được bắt nạt trẻ con.

Trì Sính rõ ràng là nghe tai trái ra tai phải, đợi đến khi cha nói đến khô cả cổ, hắn lại trưng ra bộ mặt chân thành hỏi ngược lại một câu: "Cha, thế hồi nhỏ sao con đang ngủ ngon cũng toàn bị đưa về phòng mình thế ạ?"

Cha Trì nghiến răng trần trân, chỉ tay vào mặt hắn, cuối cùng tức đến mức hừ một tiếng: "Cút cút cút!

Ta còn phải làm việc."

Ông vừa đẩy Trì Sính ra ngoài vừa khinh bỉ: "Thay vì có sức lực ở đây đấu trí đấu dũng với ta, anh nên nghĩ cách làm sao lấy lòng ông nhạc phụ của anh đi.

Con thì có rồi mà đến cửa nhà vợ còn chẳng bước vào nổi!"

Câu nói này coi như đã đâm trúng nỗi đau của Trì Sính.

Hắn quay người định cãi lại lão già vài câu, nhưng vừa ngẩng lên đã thấy cửa phòng sách "rầm" một cái đóng sầm lại.

Hắn chỉ biết hậm hực đá nhẹ vào cánh cửa một cái cho bõ tức.

Vừa quay đầu lại, hắn đã thấy Đậu Đậu đang đứng ở cuối hành lang, cái đầu nhỏ ló ra tò mò quan sát mình.

Trì Sính dù sao cũng còn chút đạo đức, sợ mình làm gương xấu cho trẻ nhỏ nên vội vàng thu lại vẻ bực dọc, trưng ra bộ dạng của một người bề trên đáng tin cậy và hiền từ: "Đậu Đậu, con làm gì ở đây thế?"

Đậu Đậu đưa ngón tay nhỏ chỉ về phía phòng của Nhị Bảo, giọng mềm mại nói: "Con đang xem em trai ngủ ạ, em ngủ ngon quá, nhìn làm con cũng thấy buồn ngủ theo."

Trì Sính nhìn đồng hồ rồi xoa đầu cậu bé: "Buồn ngủ thì nên đi ngủ thôi, trẻ con phải ngủ nhiều mới cao lớn khỏe mạnh được."

Đôi mắt Đậu Đậu sáng lấp lánh, nắm lấy vạt áo chú hỏi dồn: "Vậy con có thể ngủ cùng em trai không ạ?"

Trì Sính ngẫm nghĩ một hồi, trong nhà có bảo mẫu luân phiên trông nom nên chắc không xảy ra chuyện gì, nhưng hắn vẫn không vội đồng ý ngay: "Chuyện này con phải hỏi mẹ, mẹ đồng ý thì chú mới cho con ngủ với em."

Đậu Đậu reo lên vui sướng, rồi chợt nhớ ra Nhị Bảo đang ngủ nên vội vàng bịt miệng lại, nhón chân chạy lạch bạch xuống lầu.

Trì Sính mỉm cười lắc đầu, thong thả bước theo sau.

Không lâu sau, Ngô Úy dẫn theo Đậu Đậu quay lại.

Cái đầu nhỏ đầy vẻ hưng phấn không giấu nổi, rõ ràng là đã nhận được sự đồng ý của mẹ.

Trì Sính cũng không ngăn cản, quay sang gọi quản gia: "Dì Lưu, đưa Đậu Đậu đi tắm rửa rồi cho thằng bé ngủ chung với Nhị Bảo nhé."

Cả nhóm ở lại nhà họ Trì thêm ba ngày.

Cha mẹ Trì, Trì Giai Lệ cho đến Đậu Đậu, tất cả đều bị Nhị Bảo "thu phục" hoàn toàn.

Ngay cả người làm trong nhà cũng quý mến cục bột nhỏ này vô cùng, ai cũng muốn giữ Nhị Bảo ở lại thêm vài ngày nữa.

Kết quả là, cuộc điện thoại của Ngô Nhị Bạch gọi tới, trực tiếp đòi người ngay trong điện thoại.

Ngô Úy mang theo vẻ áy náy, chỉ biết hứa với cha mẹ Trì: "Thưa bác trai bác gái, lần sau cháu sẽ lại đưa Nhị Bảo sang đây chơi ạ."

Cha mẹ Trì hoàn toàn không nỡ rời xa Nhị Bảo, nhưng lại chẳng có lý do gì để đi theo đến nhà họ Ngô.

Nhà họ Ngô vẫn chưa chấp nhận Trì Sính làm con rể, khi họ chưa gật đầu mà bậc bề trên đã tự ý tới cửa thì thật không thỏa đáng.

Hơn nữa, mấy ngày nay họ cũng được biết rằng hơn một tháng nữa nhà họ Ngô sẽ tổ chức tiệc thôi nôi cho Nhị Bảo.

Bất kể nhà họ Ngô có thừa nhận Trì Sính hay không, họ với tư cách là ông bà nội của đứa trẻ kiểu gì cũng phải có mặt.

Lúc đó có thể nhân cơ hội để thăm dò thái độ của nhà họ Ngô.

Đậu Đậu vừa nghe thấy em trai sắp đi, lập tức cuống quýt đỏ cả vành mắt.

Cậu bé rơm rớm nước mắt níu vạt áo Ngô Úy hỏi: "Mợ ơi, con có thể sang nhà mợ chơi không ạ?"

Đậu Đậu vừa ngoan vừa đáng yêu, Ngô Úy đương nhiên là đồng ý.

Chắc hẳn ba và bà nội cũng sẽ thích thằng bé, chỉ là...

Anh có chút khó xử nhìn sang Trì Giai Lệ.

Trì Giai Lệ mỉm cười xoa đầu con trai: "Được rồi, mợ đã gật đầu thì mẹ cho con đi."

Đậu Đậu lập tức hướng ánh mắt sáng lấp lánh về phía Ngô Úy, những giọt lệ vẫn còn vương trên lông mi trông vô cùng tội nghiệp.

Ngô Úy bế bổng cậu bé lên, ôn tồn nói: "Đương nhiên là hoan nghênh con rồi, đến lúc đó mợ cho con ngủ chung phòng với em trai có được không?"

Đậu Đậu lập tức nín khóc mỉm cười.

Cậu định reo hò một tiếng, nhưng vì vừa khóc vừa cười nên một cái bong bóng mũi to tướng "bộp" một phát nổ tung.

Đậu Đậu xấu hổ đỏ bừng mặt, vội vàng rút khăn giấy ra lau mũi, dáng vẻ đó khiến Nhị Bảo cũng phải cười nắc nẻ.

Cuối cùng, Trì Sính dĩ nhiên cũng bị cha mẹ Trì "đóng gói" gửi đi, bảo Ngô Úy mang về luôn một thể.

Mấy ngày nay, hai ông bà lão đã làm công tác tư tưởng không ít cho con trai, dặn đi dặn lại rất kỹ.

Tư tưởng cốt lõi chỉ có một: "Không giải quyết được ông nhạc phụ thì anh đừng có vác mặt về nhà nữa!"

Thế là Trì Sính lên đường, mang theo một "sứ mệnh" vô cùng trọng đại.
 
[Đồng Nhân] Nếu Như Ngô Sở Uý Là Con Trai Của Ngô Nhị Bạch
4:19


Đậu Đậu là lần đầu tiên xa mẹ, đi theo chú, mợ và cậu em trai nhỏ mà mình yêu quý ra ngoài.

Suốt dọc đường, cậu bé phấn khích như một chú chim sẻ nhỏ, cái miệng chẳng lúc nào ngừng nghỉ, cứ líu lo quấn lấy Ngô Úy hỏi đủ thứ chuyện: "Mợ ơi, nhà mợ ở đâu thế ạ?

Em trai bảo nhà mợ có nhiều chó con lắm, con có được xem không?" Cứ thế, cả đoàn lại đi về phía vùng ngoại ô.

Quả nhiên, Ngô Nhị Bạch làm sao nỡ để cháu đích tôn phải chịu khổ vì đường xá xa xôi, lần này ông vẫn phái chuyên cơ đến đón người. Nói đi cũng phải nói lại, gia đình nhà họ Ngô ở địa phương vốn khá kín tiếng.

Một là vì gia thế không được "sạch" cho lắm, hai là đang trong quá trình tẩy trắng, bác cả đi theo con đường học thuật, cha anh cũng không đụng vào việc làm ăn dưới lòng đất của gia tộc.

Nhìn chung, cả nhà đều không phô trương ra ngoài, ước chừng ngay cả anh trai Ngô Tà cũng không biết trong nhà có máy bay riêng.

Đương nhiên, Ngô Úy cũng là nhờ "ăn ké" hào quang của con trai mới biết được rằng, ngoài cha của Tiểu Hoa ca ca ra, cha mình cũng có thể điều động trực thăng riêng. Chỉ là tiếng ồn của máy bay trực thăng thực sự không nhỏ, dù đã có mũ bảo hiểm giảm nhiễu và thiết bị trò chuyện bên trong, nhưng nó vẫn làm vơi bớt phần nào sự nhiệt tình buôn chuyện của Đậu Đậu.

Cậu nhóc nói chuyện một hồi thấy mệt, bèn nhìn đám mây ngoài cửa sổ, chẳng mấy chốc đã ngủ thiếp đi, đánh một giấc dài cho tới tận điểm dừng. Ngô Nhị Bạch nhìn thấy không chỉ cháu mình về, mà còn "dụ dỗ" được cả cháu nhà người ta về theo, tỏ ra vô cùng hài lòng.

Đậu Đậu nhìn Ngô Úy, đoán được từ ánh mắt của mợ rằng đây chính là cha của mợ, lập tức ngọt ngào chào hỏi: "Con chào ông nội ạ!" Nói xong, cậu bé liền tự giới thiệu bản thân một tràng như đang liệt kê thực đơn: "Con tên là Đậu Đậu.

Mẹ con là Trì Giai Lệ, ông nội con là Trì Viễn Đoan, chú con là Trì Sính, còn mợ con là..."

Lời còn chưa dứt đã bị Trì Sính đưa tay bịt miệng: "Được rồi Đậu Đậu, nói thế là đủ rồi, không cần khai báo cả gia phả ra đâu!"

Chú là Trì Sính, vậy mợ là ai?

Ngô Nhị Bạch làm sao mà không đoán ra được?

Ông nể mặt Nhị Bảo nên lười chấp nhặt với Trì Sính, một tay bế Nhị Bảo, một tay dắt bàn tay nhỏ của Đậu Đậu, cười nói: "Ôi trời, tên là Đậu Đậu hả?

Ngoan quá, đáng yêu quá đi mất!

Đi nào, ông nội đưa con đi ăn bánh ngọt, bánh của đầu bếp nhà mình làm thơm ngon lắm!"

Đậu Đậu cảm thấy bàn tay lớn của vị ông nội này thật ấm áp, nụ cười cũng ôn hòa y hệt ông nội nhà mình, liền lập tức bỏ hết cảnh giác, ngọt ngào đáp: "Dạ, con cảm ơn ông nội!"

Nói xong, ba ông cháu cứ thế đi thẳng vào trong, để mặc Trì Sính và Ngô Úy đứng ngẩn ngơ ở đó.

Hai người đứng nhìn nhau trân trân, Ngô Úy bất lực nhún vai, rất biết điều mà tự mình đi theo sau.

Chẳng còn cách nào khác, hai người bọn họ bây giờ ở Ngô gia chỉ là "phụ kiện đính kèm".

Đừng nói là hai người, giờ có thêm cả Ngô Tà vào thì địa vị chắc cũng chẳng bằng nổi hai đứa nhỏ này.

Những ngày tiếp theo, Trì Sính dồn hết tâm trí thực hiện phương châm "lấy lòng nhạc phụ".

Nào là bưng trà rót nước, hỏi han ân cần, nhưng tâm trí của Ngô Nhị Bạch đều dính chặt lấy Đậu Đậu và Nhị Bảo.

Đối với hắn, ông từ trạng thái "nhìn đâu cũng thấy ghét" đã chuyển sang giai đoạn "hoàn toàn phớt lờ", coi hắn như không khí.

Trì Sính cũng ngộ ra rồi, Đậu Đậu và Nhị Bảo hợp lực lại thì sức mạnh là 1+1 > 2, nhạc phụ làm gì còn tâm trí nào chia cho hắn.

Đừng trách người chú này bất nghĩa, tại không có bản lĩnh nịnh nhạc phụ nên cái "nồi" này bây giờ ngoài Nhị Bảo ra, lại có thêm một người gánh vác hộ, cũng tốt, cũng tốt.

Đậu Đậu hoàn toàn không biết tâm tư đen tối của chú mình, hai ngày nay ở Ngô gia cậu bé chơi đến mức quên cả trời đất.

Từ nhỏ cậu đã lớn lên ở nước ngoài, thỉnh thoảng mới theo mẹ về nhà ông nội ở Trung Quốc.

Đây là lần đầu tiên cậu được thực sự sinh hoạt trong một trạch viện đậm chất Trung cổ. Những rường cột chạm trổ, hành lang uốn lượn, hòn non bộ, thậm chí là đám rêu xanh nơi góc tường, trong mắt cậu đều vô cùng mới mẻ.

Nhị Bảo nghiễm nhiên trở thành "hướng dẫn viên" nhỏ tuổi, dẫn Đậu Đậu đi khắp lão trạch để tìm bảo vật. Điểm dừng chân đầu tiên chính là phòng sách của Ngô Nhị Bạch.

Kể từ sau khi phát hiện Nhị Bảo thích lục lọi báu vật trong phòng sách, những tài liệu mật không thể để trẻ con chạm vào đã được ông cất vào mật thất, còn đặc biệt đặt ở những nơi dễ tìm thấy một vài món đồ rực rỡ sắc màu mà trẻ nhỏ sẽ thích.

Đậu Đậu có chút dè dặt, cậu luôn cảm thấy lục lọi ở nhà người khác như vậy là không tốt.

Thấy em trai lại từ trên giá sách lấy ra một cái khóa bình an khảm đủ loại đá quý, trong đó có một viên trông rất giống chiếc nhẫn mà cậu tặng em.

Vì có mang theo chiếc nhẫn bên mình và nhớ lời mẹ dặn món đồ này rất quý giá, cậu bé liền thọc tay vào túi nhỏ, đưa món đồ đến trước mặt Ngô Nhị Bạch: "Ông nội ơi, em trai tặng lại cho con chiếc nhẫn mà ông tặng em ấy, cái này có phải rất đắt không ạ?

Nếu ông không đồng ý, con xin trả lại, nhưng ông đừng nói với em nhé, con sợ em sẽ buồn." Ngô Nhị Bạch thấy đứa trẻ này hiểu chuyện như vậy thì càng thêm yêu quý, vung tay một cái lại nhét thêm cho cậu đủ thứ trang sức xanh xanh đỏ đỏ.

Tìm bảo vật xong, hai đứa lại bắt đầu chạy nhảy trong sân.

Tuy nhiên, Nhị Bảo chưa đầy một tuổi nên sức bền đi bộ không thể bằng Đậu Đậu 8 tuổi, phần lớn thời gian cậu nhóc đều ngồi xe nôi đi dạo cùng anh.

Nhị Bảo rất trượng nghĩa định lấy cho anh trai một chiếc xe nôi nữa nhưng đã bị Đậu Đậu khéo léo từ chối. Ngày hôm đó, Nhị Bảo hào hứng dẫn Đậu Đậu đến chuồng chó.

Đậu Đậu làm gì đã thấy nhiều giống chó đến thế, con to thì uy phong lẫm liệt, con nhỏ thì mềm mại đáng yêu, náo nhiệt hơn cửa hàng thú cưng nhiều.

Chó nhà họ Ngô vốn là giống chó săn hung dữ dùng để trông nhà và thám hiểm mộ cổ. May mà chúng đều có chỉ số thông minh rất cao.

Thay vì nói trẻ con tìm chó chơi, chi bằng nói là đám chó đang trông trẻ.

Khi Đậu Đậu và Nhị Bảo đưa tay vuốt ve chó con, những con chó mẹ và chó lớn đều im lặng ngoan ngoãn, còn có vài con chó nhỏ chủ động tiến lại gần lấy lòng hai vị chủ nhân nhí.

Những ngày này trong Ngô gia đâu đâu cũng là tiếng cười nói.

Đậu Đậu ở đây quen biết không ít tiền bối, thân thiết nhất là bà cố, và cả vị bác cả đẹp trai như ngôi sao điện ảnh của mợ nữa (Ngô Tà).

Đó chính là người thứ tư mà cậu thích nhất sau mợ, em trai và bà cố. Vị bác cả này không chỉ có nhan sắc cực cao mà kiến thức còn đặc biệt uyên bác.

Đậu Đậu dù có hỏi những câu kỳ quái thế nào, bác đều dùng ngôn ngữ dễ hiểu nhất để trả lời.

Nghe ông nội Nhị Bạch nói, bác cả là sinh viên ưu tú khoa kiến trúc.

Đậu Đậu không hiểu "sinh viên ưu tú" là gì, chỉ ghi nhớ kỹ một điều "Bác cả cực kỳ giỏi", suốt ngày kéo em trai vây quanh bác. Bên cạnh bác cả luôn có một vị bác khác mặt lạnh như tiền (Trương Khởi Linh), không thích cười, lời nói cũng rất ít.

Ban đầu Đậu Đậu có chút sợ vị bác này, cho đến một lần, khi cậu và Nhị Bảo đang chơi bên hòn non bộ, cậu vô tình vấp ngã người lao thẳng về phía ao cá. Vị bác mặt lạnh kia thân hình chợt lóe, giống như đại hiệp nhảy vọt tới, vững vàng bế cậu trở lại bờ nhanh như một cơn gió.

Đậu Đậu vốn định khóc nhưng bị một chiêu này làm cho kinh ngạc đến quên cả rơi lệ, chỉ còn lại sự ngưỡng mộ tột cùng.

Đến tối, Đậu Đậu bứt rứt níu vạt áo Ngô Úy hỏi: "Mợ ơi, vị bác mặt lạnh kia lợi hại quá!

Có thể bảo bác ấy dạy con không ạ?

Cái kiểu bay cao cao ấy!" Ngô Úy cố ý trêu: "Muốn vị bác đó dạy võ công hả?

Cầu xin mợ không có tác dụng đâu, con phải tự mình đi nói với bác ấy mới được." Đậu Đậu sững sờ.

Mấy ngày qua, cậu chưa từng thấy vị bác mặt lạnh đó nói chuyện với ai ngoài bác Ngô Tà.

Chẳng còn cách nào, cậu đành phải chạy đi cầu xin bác Ngô Tà. Phải nói rằng đứa trẻ này tuy nhỏ tuổi nhưng đã nhìn thấu được "gót chân Achilles" trong các mối quan hệ.

Ngô Tà dĩ nhiên là đồng ý ngay, bảo Trương Khởi Linh dạy võ công cho cậu bé.

Trương Khởi Linh tuy đồng ý vì Ngô Tà đã lên tiếng, nhưng anh thực sự chẳng có chút kinh nghiệm nào với trẻ nhỏ. Ngô Tà trêu chọc: "Không sao, tôi tin anh.

Đậu Đậu đã 8 tuổi rồi, dạy chút cơ bản cường thân kiện thể là được." Cứ như vậy, Đậu Đậu chính thức theo Trương Khởi Linh "luyện võ".

Còn Nhị Bảo, đương nhiên là không tham gia rồi.

Cậu nhóc chỉ ngồi một bên cổ vũ cho anh trai và "bác cả phu" mà thôi.
 
[Đồng Nhân] Nếu Như Ngô Sở Uý Là Con Trai Của Ngô Nhị Bạch
4:20


Nhà họ Trì với tư cách là thông gia, đã lặn lội đến nhà họ Ngô giúp đỡ từ trước đó một tuần.

Trước khi đi, họ cũng đã có vài phần suy đoán về gia thế của Ngô Úy, nhưng khi thực sự đặt chân vào Ngô gia lão trạch, thâm tâm ai nấy đều không khỏi kinh hãi.

Ngôi tứ hợp viện mang đậm phong cách Trung Hoa này, từng đường chạm trổ hoa văn trên mái hiên đều toát lên vẻ thâm trầm, uy nghiêm, nhìn qua là biết không phải gia đình tầm thường.

Chẳng nói đâu xa, ngay cả cặp vòng đồng trên cổng lớn cũng đủ khiến người ta chết lặng.

Trì phụ vốn là người lăn lộn trong giới thương trường, thường xuyên giao thiệp nên cũng có hiểu biết về đồ cổ.

Ông nhớ rõ một chiếc vòng đồng tương tự từng được đấu giá tại Hồng Kông với mức giá 9,6 triệu tệ, mà đó mới chỉ là giá của một chiếc.

Ở đây treo cả đôi ngay trên cửa đại môn, đúng thật là "hào môn đến mức không nể nang ai".

Ban đầu, người nhà họ Trì còn lo lắng Ngô Nhị Bạch không ưa Trì Sính sẽ khiến bầu không khí trở nên gượng gạo.

Nào ngờ, nhà họ Ngô lại tiếp đón họ vô cùng nhiệt tình, lễ tiết chu toàn đến mức không tìm ra được một kẽ hở nào để chê trách.

Trì phụ thấy vậy liền thừa thắng xông lên, thử dò hỏi về chuyện hôn sự của Trì Sính và Ngô Úy.

Ai dè, hễ nhắc đến cháu trai thì Ngô Nhị Bạch cười rạng rỡ, nhưng chỉ cần đụng tới chuyện kết hôn, ông lại lập tức "giả điếc", một mực mời Trì phụ uống trà.

Từng chén trà trôi xuống bụng, Trì Viễn Đoan uống đến mức no căng, không còn muốn thốt lên lời nào nữa.

Thôi thì cũng may trà này không phải là Quân Sơn Ngân Châm, đều tại thằng con Trì Sính trước đây quá khốn nạn, cứ để nó nếm mùi khổ sở chút cũng đáng!

Trì Giai Lệ cùng chồng không tham gia vào chuyện của bậc tiền bối, mà cùng Ngô Úy, Trì Sính tất bật lo liệu tạp vụ cho tiệc thôi nôi.

Có sự giúp sức của họ trong việc trang trí và soát lại danh sách khách mời, hai phu phu Ngô - Trì cũng nhẹ nhõm đi phần nào.

Đêm xuống, Trì phụ và Trì mẫu nằm trên giường tổng kết lại chuyện ban ngày.

Trì phụ u ám thở dài: "Không được thì cứ để thằng Sính ở rể đi.

Ngô Nhị Bạch dù sao cũng chỉ có một đứa con trai, tôi dù sao còn có một đứa con gái, tính ra không lỗ."

Lời nói đầy vẻ không nỡ nhưng lại pha chút bất lực.

Đây tính là cưới vợ hay gả con đây?

Rồi ông phải chuẩn bị sính lễ hay của hồi môn?

Kết quả, lời vừa dứt đã bị Trì mẫu dội gáo nước lạnh: "Ông tình nguyện, người ta chắc gì đã chịu?"

"Ngủ đi!

Con cháu tự có phúc của con cháu, để nó tự mình cố gắng."

Trì Viễn Đoan hậm hực xoay người, đắp chăn đi ngủ, thôi thì chuyện đau đầu này cứ để Trì Sính tự giải quyết.

Đến ngày đại tiệc, Đâu Đâu và Nhị Bảo dậy từ sớm, còn được đội ngũ tạo hình chuyên nghiệp tươm tất phục vụ.

Đứng đó một chỗ thôi mà trông như hai vị tiên đồng ngọc nữ bước ra từ tranh vẽ.

Ngô Nhị Bạch nói là "làm lớn", quả thực không hề ngoa chút nào.

Tiệc thôi nôi mà trống vang trời, pháo nổ rộn rã, còn hoành tráng hơn cả đám cưới nhà người ta.

Dẫu sao Ngô gia cũng đã quá lâu không có đại hỉ sự như thế này, lần cuối cùng long trọng thế này là thôi nôi Ngô Úy, thấm thoắt đã gần ba mươi năm trôi qua.

Khách mời hôm nay ngoài người của Cửu Môn, họ hàng bên ngoại Ngô Tà, giới chính thương ở Hàng Châu, còn có cả người thân phía nhà Trì Sính và Quách Thành Vũ.

Hai đứa nhỏ miệng mồm ngọt xớt, thấy các cô gái trẻ thì gọi "chị", gặp các anh đẹp trai thì gọi "anh", người lớn tuổi hơn chút thì gọi "chú, dì", còn bậc trưởng bối thì cứ một điều "ông", hai điều "bà".

Khách khứa ai nấy đều khen ngợi không ngớt lời, đặc biệt là dáng vẻ nghiêm túc chào hỏi của Nhị Bảo nhỏ bé trông vô cùng hóm hỉnh.

Mọi người đều bảo đứa trẻ này tuy ngoại hình giống Ngô Úy, nhưng tính cách lại giống bác nó hơn.

Trong mắt những người thân thuộc phía "bạch đạo" của Ngô gia, Ngô Tà vẫn là chàng trai ngoan ngoãn ngày nào, tốt nghiệp đại học rồi khởi nghiệp ổn định.

Đặc biệt là người nhà bà ngoại, họ hoàn toàn không coi anh là người đàn ông 40 tuổi, mà vẫn đối đãi như trẻ con.

Lúc vui vẻ còn xoa đầu, nhéo má anh, khen anh trẻ trung như sinh viên.

Đối với những lời này, Ngô Tà chỉ biết cười trừ đầy vẻ gượng gạo.

Trong khi đó, những người Cửu Môn khác, đặc biệt là nhà họ Trần, chứng kiến cảnh này thì mặt cắt không còn giọt máu, mắt không dám nhìn thẳng.

Họ thà giả làm khúc gỗ, không khí còn hơn, vớ vẩn để cái kẻ "lòng đen tay độc" Ngô Tà kia ghi thù tính sổ sau này thì chỉ có nước tiêu đời.

Nhà họ Ngô khi mời khách đã nói rõ, hiện tại trong nhà ngoài đích tôn Ngô Úy còn có một đứa cháu trai gọi bằng bác.

Bởi vậy, hồng bao khách chuẩn bị đều là hai phần.

Ngô Úy nhận hồng bao một cách đường hoàng chính chính, thấy hai đứa nhỏ cầm không xuể còn tìm thêm hai cái túi to cho chúng.

Một lát sau, túi đã căng phồng, hai "ông chủ nhỏ" bận rộn đến mức vui quên lối về.

Hôm nay mặt mũi Ngô gia đúng là lớn đến tận trời xanh, bởi ngay cả sổ mừng cũng do đích thân Hoa gia (Giải Vũ Thần) chấp bút.

Đáng lẽ để gia nhân làm là được, nhưng Hắc Hắc (Hắc Nhãn Kính) lại xung phong nhận việc.

Khổ nỗi Ngô Tà làm sao dám giao tiền mừng vào tay hắn?

Mặc cho Hắc Hắc dùng đủ chiêu uy hiếp dụ dỗ hay lôi cả tình thầy trò ra, Ngô Tà vẫn nhất quyết không buông.

Nghĩ đến việc Tiểu Ca không thích đứng cửa đón khách, nhưng anh chắc chắn phải đi, nên Ngô Tà định sắp xếp cho Tiểu Ca viết sổ.

Sợ một mình Tiểu Ca bận không xuể, anh đành muối mặt cầu xin Tiểu Hoa.

Nếu không phải nể mặt con trai nuôi, Giải Đương gia đời nào chịu làm cái việc này?

Đẳng cấp yến tiệc kiểu gì mà mời được cả Giải đương gia tự tay viết sổ cơ chứ?

Mấy người bạn trong giới học thuật của Ngô Nhất Cùng chẳng rõ sự đời, chỉ đứng quanh bàn khách vây xem rồi tấm tắc: "Hai cậu thanh niên viết sổ này khôi ngô quá, chữ nghĩa cũng thật đẹp!"

Nhưng đám người Cửu Môn đến mừng lễ thì khác hẳn, ai nấy đều run cầm cập.

Ai mà không biết hai vị này, một người là sát thần mặt lạnh, một người là tiếu diện hổ.

Chưa kể bên cạnh còn có một lão "chuột đen" (Hắc Hắc) lúc thì bưng trà, lúc thì rót nước, chạy quanh hai người kia như chong chóng chỉ sợ họ mệt.

Có kẻ vốn định tặng lễ vật qua loa cho xong, nghĩ bụng chẳng lẽ Ngô gia lại dám làm mất mặt họ ngay tại chỗ?

Nhất là Trần Kim Thủy, gã với Ngô Tà, Ngô Úy không hẳn là quen, mà đúng hơn là nhìn nhau không thuận mắt.

Gã đến chẳng qua là nể mặt Ngô Nhị Bạch và Ngô lão phu nhân.

Ngờ đâu cái tên Hắc Hắc tổn đức kia, thấy mấy nhà không hợp với Ngô Tà tặng lễ là cố tình xướng tên thật to, khiến mấy nhà đó không xuống đài nổi, đành chữa thẹn bảo "đồ mang thiếu, tí nữa gửi thêm".

Để không mất mặt, gã đành đau lòng sai đàn em tức tốc chạy về bù thêm một phần lễ nữa.

Hắc Hắc nhìn thấy thế còn khen gã "đại khí", khiến gã chỉ biết cắn răng chịu đựng.

Khương Tiểu Soái và Lê Thốc với tham gia với tư cách là thế hệ thứ ba của Ngô gia, cộng thêm một Quách Thành Vũ siêu cấp biết giả ngoan, hôm nay phụ trách tiếp đón các bậc trưởng bối.

Họ đi theo Ngô nãi nãi, tiếp đãi các bà lão bạn của bà.

Người già vốn thích nói chuyện với đám hậu bối trắng trẻo, ngoan ngoãn thế này.

Mấy người họ đáp lời vô cùng đắc thể, chu đáo, lúc thì thêm trà, lúc thì cười phụ họa, khiến các bà lão cười đến híp cả mắt.

Thấy khách khứa đã gần đông đủ, Ngô Tà đứng dậy dắt hai đứa nhỏ và gọi đôi phu phu Ngô Úy chuẩn bị khai tiệc.

Vừa xoay người đã nghe thấy giọng nói quen thuộc: "Ôi trời ơi, con trai nuôi ơi, ba béo nhớ con chết mất thôi!"

Ngô Tà quay đầu nhìn, hóa ra là Vương Bàn Tử và Vân Thái.

Đây quả là niềm vui bất ngờ, bởi Vân Thái đã mang thai 8 tháng, vốn nghĩ không tiện đi xa.

Thấy Bàn Tử đỡ Vân Thái chậm rãi bước tới, Ngô Tà và Ngô Úy lập tức rảo bước đón lấy, gương mặt tràn ngập sự ngạc nhiên xen lẫn lo lắng: "Bàn Tử!

Vân Thái!

Sao hai người lại tới đây?"

Ngô Úy nhìn vào bụng bầu của Vân Thái, giọng đầy quan tâm: "Vân Thái sắp sinh đến nơi rồi, sao có thể bôn ba dặm trường thế này!"

Bàn Tử xua tay cười: "Yên tâm, không sao hết!

Vân Thái vừa hay đến bệnh viện của Hoa gia chờ sinh, bác sĩ bảo vận động vừa phải còn dễ đẻ hơn."

Nói đoạn, gã nắm tay Vân Thái: "Cô ấy lúc trước nghén nặng, giờ đỡ nhiều rồi.

Tôi còn tưởng anh em mình tôi phải làm bố trước, ai ngờ bị thằng nhóc Úy nẫng tay trên!"

Nói xong, Bàn Tử dang rộng hai tay về phía Nhị Bảo, lớn tiếng gọi: "Nhị Bảo, mau lại đây cho ba béo bế cái nào!"

Nhị Bảo mắt sáng rực, đôi chân ngắn cũn chạy ùa tới, được Bàn Tử đón lấy gọn hơ.

"Ôi, con trai nuôi của tôi!"

Bàn Tử bế cậu bé lên hôn một cái chùn chụt: "Tiệc thôi nôi của con, sao ba béo vắng mặt cho được!"

Sau đó, gã bế Nhị Bảo xoay sang Vân Thái: "Gọi mẹ nuôi đi con!"

Nhị Bảo giọng lảnh lót, đầy khí thế gọi: "Mẹ nuôi!"

Vân Thái cười dịu dàng, lấy từ trong túi ra hai chiếc khóa trường mệnh bằng bạc tinh xảo, một chiếc đeo nhẹ lên cổ Nhị Bảo, một chiếc đeo cho Đâu Đâu đang được Trì Sính bế.

"Đây là do ông nội nuôi của con tự tay đúc, tặng quà cho hai đứa."

Khóa trường mệnh có hoa văn quấn quýt kèm họa tiết dơi và hồ lô, còn gắn thêm những chiếc chuông bạc nhỏ, cử động là phát ra tiếng kêu leng keng thanh thúy.

Hai đứa trẻ cầm lấy chơi đùa, cười không khép được miệng.

Bàn Tử thấy hai bảo bối thích thú thì càng đắc ý, tự luyến: "Tay nghề đúc bạc của tộc người Miêu chúng tôi không phải dạng vừa đâu!

Lão gia tử đã lâu không ra tay, vì cái khóa này mà đặc biệt lôi đồ nghề ra, tay nghề chẳng hề mai một, bảo vệ con trai nuôi của tôi bình an mỗi năm!"

Ngô Tà thấy gã cứ một câu "người Miêu chúng tôi", không nhịn được trêu chọc: "Không phải ông là hoàng tử Phan Gia Viên, dân Bắc Kinh chính hiệu sao?

Giờ lại thành người Miêu rồi?"

Bàn Tử chẳng chút ngại ngùng, bộ dạng "tôi ăn cơm mềm tôi tự hào": "Hừ, nhập gia tùy thục, đi theo vợ thì phải theo vợ, hiểu không hả Trương Ngô thị?"

Ngô Tà nghe thấy cái danh xưng "Trương Ngô thị" thì tức khắc xù lông, xông tới đấm gã: "Bàn Tử chết tiệt này, anh dám gọi bậy bạ gì đấy?"

Bàn Tử linh hoạt né tránh, bế Nhị Bảo chạy tót vào viện: "Ối, con trai nuôi ơi, bụng đói rồi, mình đi ăn thôi..."

Ngô Tà không cam lòng, vớ lấy cái khay đựng quà lưu niệm ở cửa đuổi theo phía sau.
 
[Đồng Nhân] Nếu Như Ngô Sở Uý Là Con Trai Của Ngô Nhị Bạch
Hoàn


Vân Thái nhìn đám đàn ông đang đùa giỡn, chỉ biết lắc đầu cười trừ đầy bất lực.

Trì Sính đưa mắt nhìn quanh, thấy phía sau không còn ai, bèn tò mò hỏi Vân Thái: "Chú A Quý không đến sao?"

Vân Thái cũng lấy làm lạ, quay sang nhìn Ngô Úy: "Ba em và chú Trương không phải là..."

Ngô Úy liền lên tiếng giải đáp thắc mắc: "À, tôi bảo Trương Tuấn Kiệt đi lấy pháo hoa đặt riêng rồi, chắc cậu ấy rủ chú A Quý đi cùng cho vui."

"Cũng đúng."

Vân Thái liếc nhìn đồng hồ, "Không sao, họ bảo chúng ta cứ ăn trước, không cần đợi đâu."

Nghe vậy, Trì Sính và Ngô Úy cũng không khăng khăng thêm, cẩn thận hộ tống Vân Thái tiến vào yến đình.

Nhị Bảo đang trong thời kỳ mọc răng, nhìn thấy gì cũng muốn gặm.

Mùi thức ăn từ trong sảnh tỏa ra thơm nức, cậu nhóc bám chặt lấy cánh tay Vương Bàn Tử, mắt dán chặt vào đĩa tôm cá trên bàn, nước miếng chảy ròng ròng như suối nhỏ, ánh mắt tràn đầy khát khao.

Khổ nỗi cậu nhóc còn quá nhỏ, nhiều món ăn quá dầu mỡ và mặn, thực sự không thể đụng vào.

Ngô Tà đành bảo bảo mẫu bế bé vào phòng trong uống sữa bột, tránh để bé nhìn người lớn ăn mà thèm đến phát khóc.

Đâu Đâu đúng là một người anh "trượng nghĩa", cậu kéo áo Trì Giai Lệ: "Mẹ ơi, mẹ chuẩn bị chút gì đó cho con và em ăn được không?

Con vào ăn với em, chứ em đáng thương lắm."

Trì Giai Lệ không nỡ từ chối, nhanh chóng chuẩn bị một phần trứng hấp thanh đạm và rau củ mềm nhừ.

Đâu Đâu bưng bát nhỏ, lon ton chạy vào phòng trong tìm Nhị Bảo.

Khi hai nhóc tì ăn no nê bước ra, bên ngoài tiệc tùng đang độ náo nhiệt nhất.

Tại bàn tiệc bên trong, Vân Thái, Trì Giai Lệ và Doãn Nam Phong đang rôm rả trao đổi kinh nghiệm mang thai.

Vương Bàn Tử thì tự nhiên như ở nhà, kéo ông chồng ngoại quốc của Trì Giai Lệ ra, dùng vốn tiếng Anh bồi sứt sẹo để "rót" đặc sản Quảng Tây vào tai anh ta – chính là những đạo lý "cặp táp" (công văn bao) đầy tính đời.

Nhóm sư đồ Hắc Hắc không biết đang ủ mưu gì, cứ tụm năm tụm ba thì thầm to nhỏ, thỉnh thoảng lại phát ra những tràng cười quái dị đến lạnh người.

Vì nể mặt Doãn Nam Phong, Trương Nhật Sơn – người lẽ ra phải ngồi bàn trưởng bối với Ngô Nhị Bạch – lại bị cô lập ở bàn hậu bối, chỉ biết lầm lũi cúi đầu ăn cơm.

Trong khi đó, Trương Thừa Sơn vì ngang hàng với A Quý nên nghiễm nhiên chiếm được lợi thế, ung dung ngồi ở bàn người lớn.

Vì Vân Thái đang mang thai, mấy người vốn nghiện thuốc lá đều tự giác cất bật lửa, chỉ nhắm lạc rang với rượu.

Nhị Bảo và Đâu Đâu vừa chạy ra sân, nhìn thấy Vân Thái liền phấn khởi hẳn lên.

Hai đứa nhỏ vây quanh cô, tò mò nhìn chằm chằm vào cái bụng bầu lùm lùm.

Vân Thái thấy bộ dạng của chúng thì bật cười: "Trong này có em bé đó, hai con có muốn chạm thử không?"

Hai đứa nhỏ không dám động, ngước mắt xin ý kiến của mẹ và cô.

Trì Giai Lệ gật đầu: "Nhẹ tay thôi nhé, không được làm đau dì Vân Thái đâu."

Hai đôi mắt nhỏ sáng lên, đôi bàn tay mập mạp cẩn thận đặt lên bụng cô.

"Á!"

Nhị Bảo trợn tròn mắt, vẻ mặt không thể tin nổi: "Em gái!"

Đâu Đâu cũng hưng phấn khoa tay múa chân với mẹ: "Em gái đá con kìa!"

Vương Bàn Tử bật cười, véo nhẹ cái má phúng phính của Nhị Bảo, cố tình trêu chọc: "Ồ, sao con biết là em gái?

Nhỡ là em trai thì sao?"

Người ta thường bảo miệng trẻ con rất linh.

Gã và Vân Thái vốn đã biết là con gái nhưng chưa hề tiết lộ với ai, kể cả Ngô Tà, vậy mà hai đứa nhóc này lại đoán trúng phóc.

Nhị Bảo thấy gã không tin mình, nhíu mày quay mặt đi chỗ khác, không cho gã chạm vào người nữa: "Chắc chắn là em gái!"

Đâu Đâu thấy em trai bị "bắt nạt", lập tức đứng ra bảo vệ, ưỡn ngực ra dáng cụ non: "Chú không thích em gái sao?

Như thế là không tốt đâu, mẹ con bảo đó là trọng nam khinh nữ đấy ạ."

Cú "phản đòn" này khiến Vương Bàn Tử cứng họng, những người xung quanh đều được một trận cười vỡ bụng.

Bàn Tử giả vờ giận dữ, một tay nhấc bổng mỗi đứa trẻ lên cao quá đầu, đôi tay thô ráp thọc lét vào nách chúng: "Giỏi lắm, hai đứa bay kẻ tung người hứng để gài bẫy ta đấy à?"

Hai đứa nhỏ bị thọc lét cười khanh khách, thân hình nhỏ nhắn quẫy đạp, miệng không ngừng kêu: "Sai rồi, ba béo/chú béo tha cho con!"

Giữa lúc sảnh tiệc đang rộn ràng, bàn chủ vị bỗng có động tĩnh.

Ngô Nhị Bạch trò chuyện cực kỳ tâm đầu ý hợp với cha của Quách Thành Vũ.

Ngô Nhị Bạch thậm chí còn vỗ vai đối phương, cười rạng rỡ như thể tri kỷ lâu ngày gặp lại.

Không để mọi người kịp phản ứng, ông đứng dậy, hắng giọng, âm thanh vang dội át cả tiếng ồn ào.

"Cảm ơn các vị thân hữu đã bớt chút thời gian tham gia tiệc thôi nôi của đích tôn nhà họ Ngô chúng tôi!

Nhân ngày lành tháng tốt này, tôi còn một tin vui nữa muốn tuyên bố — Ngô gia chúng tôi sắp có song hỉ lâm môn!"

Ông dừng lại một chút, ánh mắt quét qua toàn trường, giọng nói càng thêm hào sảng: "Cháu của tôi là Khương Tiểu Soái, sẽ đính hôn với quý tử Quách gia – Quách Thành Vũ!

Đến lúc đó mong các vị thân hữu lại hạ cố quang lâm, cùng chứng kiến hạnh phúc của hai đứa!"

Cả khán phòng im bặt trong vài giây trước khi bùng nổ những tràng pháo tay nhiệt liệt.

Ly rượu trong tay Trì Sính suýt chút nữa bị bóp nát, gương mặt đầy vẻ kinh hãi.

Theo sự chỉ dẫn của Ngô Nhị Bạch, Khương Tiểu Soái và Quách Thành Vũ sánh vai bước ra, nhận lời chúc tụng của mọi người.

Cha mẹ Quách Thành Vũ cười không khép được miệng, rõ ràng vô cùng hài lòng với hôn sự này.

Ngay cả cha mẹ Trì Sính cũng mỉm cười chúc mừng, duy chỉ có Trì Sính là hậm hực cắm phập đôi đũa vào miếng thịt trong bát, chẳng còn tâm trí nào mà ăn uống.

Anh nhìn cha mình bằng ánh mắt đầy khiếu nại, nhưng Trì Viễn Đoan chỉ gửi lại một cái nhìn "lực bất tòng tâm".

Khoảnh khắc đó, Trì Sính cảm nhận sâu sắc cái gọi là "đơn thương độc mã", nghẹn khuất vô cùng.

Khi Quách Thành Vũ trở lại bàn, Trì Sính liền hạ thấp giọng, nghiến răng hỏi: "Thằng nhóc này giỏi thật!

Cha mẹ mày đến đây là vì chuyện của mày và Khương Tiểu Soái?

Sao mày không hé răng lấy một lời?"

Quách Thành Vũ bày ra bộ dạng "kinh ngạc và bất ngờ", nhún vai: "Tao cũng vừa mới biết mà!

Ba tao chẳng hề tiết lộ gì cả, không ngờ ông ấy lại hành động nhanh thế!"

Trì Sính thừa biết thằng bạn đang giả vờ.

Không biết chuyện?

Có quỷ mới tin!

Chuyện này chắc chắn nó đã ngấm ngầm lên kế hoạch từ lâu rồi.

Trì Sính tức tối giơ "ngón tay thối" về phía Quách Thành Vũ, nhả ra ba chữ: "Mày được lắm!"

Quách Thành Vũ cười híp mắt nhận hết, đáy mắt là niềm vui sướng không giấu nổi.

Giờ cậu ta đang đắc ý, chẳng thèm chấp nhặt với kẻ đang tràn đầy oán khí như Trì Sính.

Dù sao thì cậu cũng sắp được đường đường chính chính gọi Khương Tiểu Soái là "vợ" rồi.

Khi khách khứa đã tản mạn, sự náo nhiệt trong viện dần lắng xuống.

Trương Nhật Sơn vừa định rời đi thì bị Ngô Tà giữ lại: "Đừng vội đi, buổi tối còn có hoạt động."

Trương Nhật Sơn nhíu mày, đầy vẻ khó hiểu: Đám người này vốn không ưa gì y, có hoạt động thì liên quan gì đến y?

Thật khó hiểu.

Nhưng thấy Doãn Nam Phong đang mải chuyện trò với Vân Thái, y đành phải ở lại.

Trăng lên đến đỉnh đầu, mọi người bắt đầu hào hứng bố trí sân bãi.

Ngô Úy bế Nhị Bảo, Trì Sính công kênh Đâu Đâu, ngay cả chú A Quý cũng góp mặt, tất cả đứng thành một hàng dài trong sân.

Trương Nhật Sơn đang thắc mắc thì thoáng thấy một bóng người quen thuộc: Trương Thừa Sơn.

Tim y thắt lại, đưa tay sờ lên xương gò má vẫn còn hơi đau nhức, lẳng lặng đứng cách xa ra một chút.

Chuyện phải kể từ một tháng trước, khi y vừa từ Cùng Kỳ về Tân Nguyệt Phạn Điếm, bỗng có người báo tin có bác của Vân Thái đến tìm.

Nghĩ đến việc Doãn Nam Phong là bạn gái mình, còn Vân Thái là bạn thân cô ấy, y mới nể mặt mời người vào thư phòng.

Ai dè người kia chẳng nói chẳng rằng đã ra tay.

Trương Nhật Sơn đâu thể ngồi chờ chết, lập tức đánh trả.

Đối phương thân thủ bất phàm, Trương Nhật Sơn ở vị trí này đã nhiều năm không cần trực tiếp đánh đấm, nhất thời có chút không chống đỡ nổi.

Càng đánh y càng nhận ra chiêu thức của đối phương cực kỳ quen thuộc – chính là võ công của Trương gia!

Y cứ ngỡ là người của Trương gia hải ngoại, lạnh lùng cười: "Đã nói là sơn hải không gặp lại, các người tự xưng là chính thống mà chẳng có quy củ gì cả."

Câu nói này như chạm vào vảy ngược của đối phương, khiến chiêu thức càng thêm tàn khốc: "Trương phó quan đúng là quý nhân hay quên, ai nói sơn hải không gặp lại?

Chúng ta chẳng phải đều là chữ 'Sơn' (山) sao?"

Ba chữ "Trương phó quan" vang lên khiến Trương Nhật Sơn sững sờ, lục tìm trong ký ức về một người gần như không thể xuất hiện.

"Trương Thừa Sơn?

Sao anh lại thành ra thế này?"

Trương Thừa Sơn thấy y nhận ra mình cũng chẳng nương tay, toàn nhắm vào những chỗ đau mà đánh.

Trước khi đến, anh ta còn đặc biệt học mấy chiêu "đê tiện" của Hắc Hắc để dằn mặt Trương Nhật Sơn.

Trương Nhật Sơn thất thế hoàn toàn, đúng lúc chiêu thức của Trương Thừa Sơn nhắm vào "chỗ hiểm" thì Doãn Nam Phong đẩy cửa bước vào quát lớn: "Thôi được rồi!

Đã nói là chỉ dạy dỗ một chút, anh định đánh cho anh ta tàn phế luôn à?"

Trương Thừa Sơn hậm hực thu tay, ném ra hai tờ thiệp mời.

Đó chính là lời mời dự tiệc của con trai Ngô Úy.

Lúc này, Trương Nhật Sơn nhìn Trương Thừa Sơn mà răng cũng ngứa theo, nhưng y biết nếu ra tay ở đây, chắc chắn sẽ bị cả hội hội đồng.

"Bùm!" – Một tiếng nổ vang trời xé toạc màn đêm, một đóa pháo hoa khổng lồ nở rộ trên bầu trời!

Pháo hoa ấy rực rỡ đến cực hạn, lúc mới nở là một cụm kim hồng rực rỡ như phượng hoàng tung cánh, những đốm lửa li ti rụng xuống kéo theo vệt đuôi vàng dài dằng dặc, soi sáng cả nửa bầu trời.

Thoắt cái, sắc kim hồng phai đi, hóa thành muôn vàn vì sao bạc lấp lánh như ai đó đánh đổ dải ngân hà.

Tiếp đó là những tầng lớp tím hồng, xanh nhạt nở ra như những cánh hoa mẫu đơn bằng ánh sáng, đẹp đến nghẹt thở.

Doãn Nam Phong nhìn lên trời nhưng không thấy Vân Thái đâu, bèn hỏi Bàn Tử: "Vân Thái đâu?

Sao không ra xem pháo hoa?"

Bàn Tử đút tay vào túi, thản nhiên đáp: "Cái loại pháo hoa tro cốt này xui xẻo lắm, vợ tôi đang mang thai, không nên xem.

Chờ con gái tôi đầy tháng, cô ấy muốn xem bao nhiêu tôi đốt bấy nhiêu."

"Pháo hoa tro cốt?"

Doãn Nam Phong chau mày nhưng không hỏi thêm.

Nhưng lời này lọt vào tai Trương Nhật Sơn như một hồi chuông cảnh báo.

Y rùng mình, không lẽ là tro cốt của Ngô lão cẩu?

Không, Ngô Tà phá hết từ lâu rồi.

Đúng lúc này, Trương Thừa Sơn bước đến cạnh y, giọng đầy châm chọc: "Phải, chính là cái ông đang nghĩ đấy.

Thế nào, pháo hoa làm từ tro cốt của Trương Khải Sơn, có đẹp không?"

"Anh nói cái gì?!"

Trương Nhật Sơn mắt đỏ ngầu, cơn giận bùng lên: "Ý của ai?

Các người dám sỉ nhục Phật gia!"

Y định lao lên nhưng lập tức bị Hắc Hạt Tử và Trương Khởi Linh giữ chặt hai bên.

Trương Nhật Sơn gào thét: "Lũ hậu bối các người dám nhục mạ Phật gia, tội không thể tha!"

Doãn Nam Phong nghe tin này lại bình thản lạ thường, cô nhàn nhạt lên tiếng: "Người chết nợ hết, nhưng khổ chủ vẫn còn tại thế.

Chỉ là lấy tro cốt đốt pháo hoa thôi, hà tất phải hẹp hòi như vậy?"

Ánh mắt cô phảng phất nỗi u sầu, như đang nhìn về một bóng hình xa xăm nào đó thông qua Trương Nhật Sơn.

Cơn giận của Trương Nhật Sơn vụt tắt.

Phải rồi, khổ chủ vẫn còn tại thế, và người đứng trước mặt y chính là người đã phải nếm trái đắng từ những quyết định sai lầm năm xưa của y và Phật gia.

Y rệu rã quỳ sụp xuống đất, nhìn những đóa hoa lửa vẫn đang không ngừng nở rộ trên cao, nước mắt thầm lặng lăn dài.

Cuối cùng, tất cả chỉ còn hóa thành một tiếng thở dài nặng nề.

Vạn sự trôi qua, thảy đều là tạo hóa trêu ngươi.
 
[Đồng Nhân] Nếu Như Ngô Sở Uý Là Con Trai Của Ngô Nhị Bạch
Phiên ngoại 1


Kể từ sau khi Ngô Nhị Bạch gật đầu đồng ý hôn sự giữa anh và Khương Tiểu Soái, Quách Thành Vũ đúng nghĩa là "xuân phong đắc ý mã đề tật" (gió xuân đắc ý, ngựa chạy như bay).

Cái vẻ mặt đắc ý vênh váo đó khiến Trì Sính nhìn mà ngứa hết cả răng, nhưng dù ghét cay ghét đắng, hắn vẫn phải bấm bụng tìm đến tận cửa để thỉnh giáo xem làm cách nào mà gã họ Quách kia có thể "thu phục" được Ngô Nhị Bạch.

Quách Thành Vũ nhún vai, giọng điệu thiếu đòn vô cùng: "Hết cách rồi, ai bảo lão gia tử nhà tôi không đi bắt cóc Khương Tiểu Soái làm gì?"

Một câu nói khiến Trì Sính nghẹn họng trân trối.

Với bản lĩnh của Ngô Nhị Bạch, chẳng cần ông phải ra tay tra xét thì tin tức lão cha nhà hắn bắt cóc Ngô Úy cũng đã có khối người tranh nhau đem đến dâng tận tai.

Sở dĩ Ngô Nhị gia không làm khó cha hắn, phần lớn là vì nể tình mục đích ban đầu của ông già: Ông cứ đinh ninh thằng con trai công tử bột phong lưu nhà mình đang dùng chiêu trò PUA (thao túng tâm lý) một cậu sinh viên nghèo vô tội.

Việc ông bắt cóc Ngô Úy chẳng qua là muốn cứu "cậu sinh viên đáng thương" thoát khỏi biển khổ, hoàn toàn không có ý định làm hại.

Hơn nữa, với thân thủ của Ngô Úy, nếu cậu thật sự muốn chạy thì mấy gã tay chân "ba vạn chín nghìn" mà cha hắn thuê về làm sao giữ chân nổi?

Ganh tỵ thì ganh tỵ, nhưng Trì Sính và Quách Thành Vũ vốn là anh em chí cốt từ nhỏ.

Anh em kết hôn, hắn chẳng lẽ lại khoanh tay đứng nhìn?

Thế là dù lòng không cam tình không nguyện, hắn vẫn dốc hết sức giúp đỡ lo liệu hôn lễ.

Suy cho cùng, mấy vị đại ca vợ tương lai đều đang đổ dồn mắt vào chuyện này, nếu hắn dám lười biếng thì điểm ấn tượng vốn đã thấp nay lại càng chạm đáy, ngày rước được Ngô Úy về dinh chắc chắn sẽ xa vời vợi.

Đối với lòng tốt này của hắn, Quách Thành Vũ chẳng mặn mà gì cho cam.

Trì Sính làm việc thì tận tâm thật đấy, nhưng cái oán khí ngút trời tỏa ra từ người hắn khiến Quách Thành Vũ đau hết cả đầu.

Với cái trạng thái này, lúc kết hôn mà hắn cứ đứng lù lù một đống ở đó, khách khứa không khéo lại tưởng đám cưới va phải "phá ma sát" mất!

Anh đây không muốn đêm tân hôn lại đen đủi gặp vận rủi đâu.

Hết cách, Quách Thành Vũ đành phải hiến kế cho chiến hữu: "Đừng có nhìn tôi mà tìm chỗ xả giận nữa.

Phía Nhị bá không thông thì cậu không biết dùng sức ở chỗ khác à?

Ví dụ như mấy vị đại ca vợ của chúng ta ấy?"

Chẳng biết có phải lời này lọt tai thật không mà mấy ngày sau đó, âm khí trên người Trì Sính quả nhiên tan bớt, nhiệt độ xung quanh cũng dần ấm lên.

Thực ra Khương Tiểu Soái vốn muốn mọi thứ giản đơn, không thích phô trương rầm rộ.

Thế nhưng, cả Quách Thành Vũ lẫn Ngô gia đều nhất quyết không đồng ý.

Tiểu Soái trước đây không có người thân, nhưng giờ thì khác rồi.

Tuy Ngô gia chỉ là người thân kết nghĩa, nhưng đối với anh lại là chân tâm thực ý.

Dù là biểu hiện của anh ở Vô Tích hay trong ảo cảnh, hay sau này là lần mạo hiểm tính mạng tiến vào rừng rậm cứu Ngô Úy và Ngô Tà, tất cả đã khiến người nhà họ Ngô coi anh như người một nhà thực thụ.

Nay anh thành gia lập thất, đương nhiên phải làm thật nở mày nở mặt, không thể để anh chịu nửa phần ủy khuất.

Đây cũng là cách Ngô gia làm chỗ dựa cho anh trước mặt nhà họ Quách, để họ biết rằng sau lưng Khương Tiểu Soái luôn có người chống lưng.

Mặc dù người nhà họ Ngô nói với Tiểu Soái rằng đây là vì thể diện của Ngô gia, quy mô phải lớn hơn tiệc sinh nhật của Ngô Trì để người ngoài không bảo Ngô gia đối xử tệ với con nuôi, nhưng Khương Tiểu Soái sao lại không hiểu?

Tất cả chỉ là cái cớ để anh bớt gánh nặng tâm lý mà đón nhận tấm chân tình này mà thôi.

Cuối cùng, Khương Tiểu Soái đã chấp nhận.

Hóa ra, cảm giác được người thân che chở, yêu thương lại khác biệt đến thế.

Ở Ngô gia, anh không cần che giấu, có thể phóng khoáng bày tỏ sở thích của mình, bởi người nhà họ Ngô cực kỳ bao che khuyết điểm sẽ luôn đứng ra bảo vệ anh đến cùng.

Có người chống lưng, có người bao bọc, hóa ra lại là điều an tâm và tuyệt vời đến vậy.

Tuy nhiên, thói quen tiết kiệm từ nhỏ đã ngấm vào máu.

Nếu không thể thay đổi đại hôn thì tiệc đính hôn anh nhất quyết đòi giản lược.

Chỉ mời người lớn ba nhà Quách, Ngô, Trì, cùng Giải Vũ Thần và các huynh đệ, thêm cả A Ninh và Giải Thiên Dư.

Quách Thành Vũ có chút nuối tiếc vì sợ người thương thiệt thòi, nhưng Khương Tiểu Soái lại thấy mãn nguyện vô cùng.

Người yêu ở bên cạnh, người thân bạn bè đều chúc phúc, thế là quá đủ.

Tiệc đính hôn kết thúc chưa đầy hai tuần thì Vân Thái chuyển dạ.

Mọi người đều đến túc trực.

Đứa bé ra đời rất nhanh, thấy Vân Thái không phải chịu khổ nhiều, Bàn tử còn đang mừng thầm.

Nhưng sắc mặt của Khương Tiểu Soái và các bác sĩ khác lại chẳng mấy khả quan.

Té ra sinh quá nhanh dễ dẫn đến băng huyết.

Quả nhiên đến tối Vân Thái bị đại xuất huyết.

A Quý lúc đó sợ đến mức nhũn cả người, bởi vì mẹ của Vân Thái năm xưa cũng ra đi y hệt như thế.

May mắn thay, nhờ có sự chuẩn bị trước và điều kiện y tế hiện đại, cuối cùng mọi chuyện cũng bình an vô sự.

Sau một phen hú vía này, Bàn Tử hạ quyết tâm phải triệt sản để bảo vệ Vân Thái.

Gã thật sự sợ rồi, gã không muốn đối mặt với nguy cơ mất đi người mình yêu nhất lần nữa.

Bàn Tử đặt tên con gái là Vân Quân, tên ở nhà là Đóa Đóa.

Lúc mới sinh, Đóa Đóa nhăn nheo như một chú khỉ con, gã còn lo lắng vạn nhất con bé giống gã thì sau này khó tìm đối tượng.

Nhưng chỉ hai ngày sau đứa nhỏ đã hết đỏ, lộ ra ngũ quan thanh tú giống hệt Vân Thái, làn da lại trắng trẻo theo gen Vương Bàn Tử, nhìn qua đã biết là một mỹ nhân tương lai.

Ngô Tà nhìn "cục bột nhỏ" trêu: "Trong đám chúng ta đen nhất vẫn là A Quý và Vân Thái.

Hy vọng con gái nuôi giống Bàn tử, sau này có làm việc ngoài trời cũng không bị nắng hun đen."

Bàn tử bĩu môi vặn lại: "Làm việc ngoài trời cái gì?

Chúng ta làm việc dưới lòng đất cơ mà?"

Hai người kẻ tung người hứng, nhưng sự chú ý của Nhị Bảo lại đặt ở chỗ khác.

Cậu nhóc nhìn chằm chằm em bé, bỗng nhiên thốt ra: "Em gái có thể làm vợ con được không ạ?"

Thì ra mấy ngày nay thấy chú Tiểu Soái và chú Thành Vũ bận rộn cưới hỏi, cậu nhóc cũng học lỏm được không ít.

Bàn tử nghe xong suýt dựng tóc gáy, vội vàng lao tới bịt miệng: "Ấy, con trai ngoan ơi, lời này không được nói bừa đâu!

Ai dạy con thế?"

Dứt lời, gã thấy Trì Sính có tật giật mình mà quay mặt đi chỗ khác.

Bàn tử nheo mắt, nhìn cái điệu bộ "không đánh mà khai" kia là biết ngay hung thủ.

Nhìn Trì Sính bế Nhị Bảo chạy mất hút, Bàn tử nghiến răng, kéo Ngô Úy lại dặn dò: "Tiểu Úy, con cái là không được dạy hư đâu đấy!

Hai đứa nó là anh em nuôi, gán ghép thế là loạn luân đấy!"

Ngô Úy lại tỉnh bơ đáp: "Bàn ca, anh cũng bảo là 'nuôi' rồi còn gì, vốn dĩ đâu có quan hệ huyết thống, làm gì đến mức ấy."

Bàn tử nhìn thái độ này của Ngô Úy, lập tức liệt hai vợ chồng nhà này vào danh sách "cần phòng bị nghiêm ngặt", tránh để họ nhồi nhét thêm mấy tư tưởng "vợ chồng từ bé" cho Nhị Bảo.
 
Back
Top Bottom