Những ngày tới, Karma đối với Kiyoto lạnh nhạt hờ hững khiến cả lớp E lo lắng hai người giận dỗi.
Trước kia Karma hận không thể dính lên người Kiyoto luôn luôn bên cạnh chiếu cố cô, vậy mà giờ lại xa cách như vậy khiến những bạn nữ thân thiết với Kiyoto có chút khó chịu.
"Cậu và Karma-kun thật sự không sao chứ?"_ Kayano chống cằm, bộ dạng đáng yêu lo lắng hỏi.
Kanzaki cũng rất lo lắng, Kiyoto như một đứa bé vậy gì cũng không biết, cô đối với Kiyoto thực xem như em gái và bạn tốt mà đối xử.
Thấy hai người giận dỗi nhau cũng kiên nhẫn khuyên nhủ.
Kiyoto mờ mịt lắc đầu, nói: "Tớ không biết, cậu ấy bỗng như vậy..." xong lại cụp mi mắt, giữa mi tâm đầy lo âu, khuôn mặt buồn bã vô cùng.
Đi học dù ngồi kế nhưng Karma lại nằm úp mặt, nếu có ngẩng đầu chỉ một dạng phong lưu không quan tâm.
Đi về thì biến mất dạng, ngay cả tìm trong núi cũng chả thấy đâu.
Những lúc thế này Kanzaki đoan trang hiểu lễ và Megu luôn lo lắng cho cô đều cùng đưa cô về nhà, đường không chung nên Kiyoto cũng không tiện làm phiền hai người.
Kiyoto vẫy tay tạm biệt rồi lại theo trên con đường lớn, cô đơn bước đi.
Trở về tắm rửa thật sạch sẽ, đun một ly mỳ ăn, bước ra khỏi nhà, dạo bước tới một căn hộ không lớn.
Cô cuộn người ngồi trước cửa căn hộ, ngẩn ngơ nhìn vào một khoảng không.
Bất giác ngồi đến tối, gió đêm mùa hạ thổi qua tuy nhiên vẫn mang theo lạnh giá, cơn gió không tim không phổi, ùa quanh thiếu nữ, y phục mỏng manh chống không lại gió lạnh, xâm nhập vào da thịt trắng muốt.
Kiyoto như không biết lạnh, một mực nhu thuận ngồi đợi trước cửa, chân co lại, cô ôm lấy đầu gối, gác cằm lên để lộ đôi mắt tím đầy rối loạn.
Lần này chẳng có tiến triển gì, dù ngày nào cô cũng đợi Karma trở về nhưng đến đêm khuya vẫn chưa thấy.
Đến khi tất cả các nhà tắt đèn chìm vào mộng, Kiyoto đứng dậy, lảo đảo lê đôi chân tê rần trở về.
Trên đường vắng vẻ, màn đêm bao bọc lấy con đường không một tia sáng, đôi tử sắc phá lệ sáng trong như hàng ngàn vì sao trời.
Tóc trắng dài thướt tha bao phủ đôi vai gầy yếu, cô ôm lấy cánh tay, mi dài như cánh quạt run rẩy rũ xuống, ngay khóe mắt rơi xuống một giọt lệ đục ngầu.
Mà sau khi Kiyoto rời đi không lâu, Karma từ từ xuất hiện.
Cậu ngẩn người nhìn bóng lưng đã khuất từ lâu, lại nhìn xuống chỗ vừa nãy cô ngồi.
Cậu không tiến tới tìm cô, cũng không vô tâm đi vào nhà.
Karma ngồi xuống chỗ cô vừa ngồi đợi mình, nơi này vẫn vươn chút hơi ấm và mùi hương nhàn nhạt của thiếu nữ, lau đi vết máu ở khóe môi do xung đột với đám côn đồ.
Cậu đặt tay lên đầu gối, đầu dựa vào cửa, nhìn lên bầu trời không sao.
"Haha..."
Cậu bật cười chế giễu, nhịn không được vò lấy mái tóc rối tung của mình, khuôn mặt tuấn mỹ nở một nụ cười khổ, mắt đầy vẻ nhớ nhung.
Đều tại bản thân cậu.
Đến bây giờ, ngay cả đối mặt với cô ấy cũng không dám.
Cả ngày trốn trốn tránh tránh, không đủ cam đảm đứng ra nói hết tất cả.
Thiêu niên 15 tuổi lần đầu gặp khó khăn trong tình cảm, không biết nên giải quyết thế nào đành chọn cách trốn tránh, vô tình làm tổn thương người trong lòng.
Karma khó khăn hít thở, tay nắm lấy đè chặt ngực trái, nơi trái tim nhịp đập, lầm bầm: "...Xin lỗi"
Từ trong túi quần lấy ra bài kiểm tra toán học, cậu nhìn số điểm tệ hại trên đó.
Lòng vốn đã thông suốt, ánh mắt còn sự kiêu ngạo nhưng đã nhàn nhạt tản bớt đi.
Kiểm tra học kỳ qua đi, tất cả học sinh đều chuẩn bị làm lễ Tổng kết học kỳ 1 để chào mùa hè tới.
Gần hơn cả lớp đứng trong danh sách top 50 của khối nên lớp E vẻ mặt đắc ý tới cơ sở chính, dáng vẻ rụt rè nơm nớp đều tan biến hết.
Trước là tìm lớp A tính sổ vụ cá cược, nhóm Terasaka đạt 100 điểm trong môn gia đình học đắc ý đứng chặn cửa ngũ thần đồng lớp A.
Asano trước cuộc thi lặp ra vụ cược này ắt đều tính toán sẵn, trong đó mục đích là moi ra cái bí mật mà Hiệu trưởng che giấu.
Nào ngờ lớp E tiến triển vượt bậc lấn át họ, vụ cược cũng theo đó mà giành chiến thắng.
Coi như Asano vẫn đứng đầu top của trường nhưng thua vụ cược này, đối với người cha giả dối lên tiếng chế nhạo, cậu càng ngứa mắt đám lớp E này.
Chỉ là trong lòng không còn cách nào khác đành đáp ứng yêu cầu, nếu trở mặt thanh danh cậu trong trường nhất định bị hủy.
Đưa mắt nhìn khắp sảnh, thất vọng khi không thấy thân ảnh mảnh mai quen thuộc đó.
Nhìn sang lớp E đang trò chuyện vui vẻ, bất ngờ bắt gặp một thiếu niên kiêu ngạo, sóng lưng thẳng đứng, khuôn mặt tuấn mỹ nở nụ cười nhàn nhạt, đôi mắt cuồng vọng trước kia đột ngột thu liễm lại, nhưng dưới đáy mắt vẫn tồn đọng chút kiêu ngạo tuổi trẻ.
Asano mím môi, trên người cậu ta xuất ra khí thế đối với cậu quen thuộc.
Phải nói sau cuộc kiểm tra này, hai thiếu niên luôn đứng trên đỉnh cao bỗng bị một gậy đánh ngã đã biết khiêm tốn chín chắn nhìn kỹ mọi việc.
Asano cũng không vì thế mà sinh ra hảo cảm với Karma, dù sao trong cuộc thi cậu vẫn dẫn đầu top, không cần vì thua đánh cược mà hạ mình.
Tuy nhiên, cậu nhớ nhung cô gái ngây thơ đó.
Karma cũng bắt gặp ánh mắt nóng của vị Hội trưởng hội học sinh này, nhận ra cả hai đều tìm kiếm một cô gái.
Hai người liếc nhìn nhau, đều cho đối phương một ánh mắt khinh thường.
Karma nhếch môi, hừ một tiếng quay đầu, Asano không muốn đôi co với lớp E, đành nhịn xuống muốn hỏi người đâu.
Quay đầu tiêu sái rời khỏi.
Trong lúc đấu đá với Asano, Karma cũng thử đưa mắt tìm thân ảnh Kiyoto, thấy Kanzaki hay đi cùng với Kiyoto tới một mình, lo lắng cô ngốc kia tối nào cũng ngồi trước cửa đón gió lạnh mà sinh bệnh.
Vội hướng tới Kanzaki hỏi: "Kiyoto đâu?"
Kanzaki nhíu mày, quãng thời gian này Kiyoto luôn dựa dẫm tin tưởng vào Karma, bất ngờ bị cậu lạnh nhạt rất buồn bực ủy khuất, may mắn vẫn có cô bạn Kanzaki ở bên nên điều gì cũng nói cho Kanzaki nghe.
Bao nhiêu ủy khuất buồn bã của Kiyoto, Kanzaki đều nắm rõ.
Đối với cậu bạn hoàn mỹ cùng lớp này không mặn không nhạt liền thấy bất mãn.
Cảm thấy Kiyoto trong sáng như tờ giấy trắng, cậu ta bên cạnh Kiyoto thân thiết hơn mọi người cùng lớp, có gì thì nói ra, lạnh nhạt với Kiyoto ngoan ngoãn như vậy.
Lâu ngày lỡ khiến Kiyoto phát sầu sinh bệnh thì sao?
Nể mặt là bạn cùng lớp, Kanzaki khách khí đáp: "Sáng ra đã thấy cửa nhà Kiyoto-chan khóa rồi, Karasuma-sensei cũng bảo không cần lo lắng"
Karma đương nhiên nhận ra giọng điệu cô bạn cùng lớp này đối với mình không tốt, trong lòng bất giác thở dài, thầm nghĩ: Kiyoto của cậu cũng thật đào hoa, nam nữ đều bị dính hoa đào.
Lại nghĩ tới lời nói của Kanzaki, hiển nhiên hiểu ngay, sợ rằng Kiyoto lại có thêm nhiệm vụ phải làm rồi.
Karma cũng không thất vọng lắm, dù sao vẫn còn ngày mai, ngày mai gặp lại nhất định nói rõ với cô ấy.
........
Kiyoto quả thực có một nhiệm vụ, đáng ra là nên thực hiện lâu rồi nhưng vướn lấy vụ thi, chính phủ không dám đối đầu trực tiếp với Koro-sensei nên nhịn đến giờ.
Vì trong lòng có tâm sự không hứng thú nghe mục tiêu kể chuyện xưa, một chiêu phóng xuất lấy dây xích lạnh lẽo.
Sợi xích như có linh tính, uốn lượn như rắn sắc bén lao về phía mục tiêu đang hỗn loạn.
Sợi xích khéo léo quấn quanh thân thể mục tiêu, chậm rãi bóp nát.
Mục tiêu nhiệm vụ lần này vậy mà là nữ nhân, cô ta bộ dạng điên điên khùng khùng, lúc thấy Kiyoto bước vào liền nói năng khó hiểu.
Trong lòng vốn không vui liền muốn một tay xử lí nhanh chút.
Nữ nhân cảm nhận thân thể bị quấn chặt đến khó thở, xúc cảm lạnh băng từ sợi xích truyền tới, như hung hăng hút máu cô ta.
Biết bản thân mình sắp chết, cô ta gân cổ lên thét chói tai: "Không!
Buông tha cho ta đi!
Ta vẫn chưa nói với hắn mà!!!"
Không muốn xen vào việc của người khác nhưng tay đang điều khiển xích bỗng khựng lại, ánh mắt mờ mịt nhìn vẻ mặt nữ nhân điên cuồng vặn vẹo.
Cô buông tay ra, nữ nhân thoát khỏi sợi xích rơi xuống, cơ thể bị xích quấn lấy biến dạng không nhìn ra được.
Xương máu lẫn lộn, nội tạng ép đến nát vụn, vậy mà cô ta lại như không biết đau nở một nụ cười quái gở, móng tay dài sắc nhọn bám víu lấy sàn nhà từng chút lê lết thân thể.
"Hahaha... em đến với anh ngay..."
"Anh...
đợi em..."
Kiyoto lặng người, bất giác di chuyển bước chân tới gần nữ nhân.
Cô ngồi xổm bên cạnh cô ta, nhìn đôi mắt chảy lệ, hoang mang nhìn khắp nơi, tay vung vẫy loạn lên.
Trong tim dâng lên cảm giác khó hiểu, cô nhẹ giọng hỏi:
"Cô đang tìm gì?"
Nữ nhân vung vẫy loạn chợt nằm gục xuống, khó khăn thở dốc, môi mấp máy: "...ta đang tìm...hắn..."
Nữ nhân không còn sức lực nữa, nằm một chỗ hấp hối như cá thiếu nước.
"Tìm...người ta yêu..."
"Hahaha-"_Cô ta chợt cười điên loạn, giọng nói khàn khàn: "Nhưng...hắn đi rồi.."
"Hắn bảo sẽ chờ ta..chờ tâm ta duyệt hắn...vậy mà.."
Nữ nhân nhắm mắt, gằn lên từng chữ: "Ta hận hắn!"
Kiyoto ở bên cạnh, nghe cô ta nói vậy liền nghi hoặc: "Vậy rốt cuộc cô đối với hắn yêu hay hận?"
Nữ nhân phụt cười, như đụng tới vết thương ho khan thật lớn, ho đến thổ huyết, trong máu lẫn chút vụn nội tạng.
"Không yêu...làm sao có hận..."
Ngay khoảng khắc sắp chết đối với người ở cạnh mình luôn có thể bỏ xuống tất cả cảnh giác.
Nữ nhân cũng như vậy đới với Kiyoto, hoàn toàn quên bộ dạng này là do cô làm.
Cô ta nhìn thiếu nữ bình tĩnh, thích thú mở miệng: "Ngươi...có người trong lòng chứ?"
Kiyoto nhìn cô ta không đáp, nữ nhân xuy một tiếng, thì thào.
"Nếu có...nhất định phải giữ lấy...đừng như ta.."
Ngay khóe mắt cô ta lại chảy lệ, huyết lệ đục ngầu nhuộm đầy khuôn mặt si tình, khóc đến mức muốn trôi cả con ngươi ra ngoài.
"Đừng như ta... bỏ lỡ cả một đời... hối hận không kịp..."
"Hối hận... lúc đó không ở bên cạnh chàng..."
Cơ thể bị đè ép của cô ta chảy ra càng nhiều máu, mắt cô ta trợn tròn.
Dường như không can tâm, cô ta nức nở một tiếng rồi câm lạnh, cả người dần trở nên trong suốt, lạnh lẽo.
Tới khi người của chính phủ xông vào, chỉ thấy Kiyoto ngồi bất động cạnh một thi thể sớm lạnh, trên khuôn mặt nhỏ đầy nước mắt.
Cô được đưa an toàn về chính phủ, thực hiện kiểm tra tổng quát.
Sau đó từ miệng vài người, cô biết được thân thế của nữ nhân đó.
Nữ nhân đó là người Trung Hoa, thiên kim của một gia đình quý tộc.
Nàng có một vị thanh mai trúc mã, thanh mai trúc mã đó đối với nàng tình sâu nghĩa nặng, còn nàng chỉ đơn giản thấy hắn như một ca ca.
Hắn vì nàng mà không thành thân, nguyện chờ nàng tâm duyệt hắn.
Nào ngờ duyên số mệnh tàn, người nam nhân này một lần ở nơi hoang tàn bị người ám hại, dù giữ được mạng nhưng hai chân bị phế.
Mà những người ám sát hắn có liên quan tới nàng, nhưng để nàng bình an liền tự nguyện để bản thân làm vật hi sinh.
Hai chân bị phế đối với hắn không quan trọng bằng hạnh phúc của nàng.
Chỉ là nhiều năm bị nàng lạnh nhạt, tâm hắn như tro tàn, nay thêm là người tàn phế, hắn không đủ can đảm cầu hôn, vì thế quyết định cưới một cô nương môn đăng hộ đối.
Ngay khi hắn bảo vệ mình, nữ nhân mới hiểu ra trái tim mình vốn chỉ có mình hắn, đối với hắn si tình biết bao, nhưng thấy hắn cưới người khác.
Nàng thảm thương khóc lớn, tra hỏi hắn: "Không phải chàng bảo đợi ta sao?!"
Nam nhân vốn rất yêu nàng, đến giờ cũng vậy.
Nhưng hai chân tàn phế, không muốn cưới nàng về chịu khổ, cũng biết bản thân không còn xứng với nàng nữa đành nhịn đau, lạnh lùng nói: "Ta bây giờ đối với nương tử một lòng, xin ngươi đừng tới tìm ta nữa"
Nữ nhân nhìn thân ảnh dần khuất đi, đôi mắt phượng khóc đến chảy huyết lệ, nàng hướng mặt lên trời, mái tóc phủ lên gò má nhợt nhạt: "Ta hận chàng!"
Sau đó, truyền ra tin tức nam nhân và nương tử hắn mất tích.
Nàng ngồi trong phòng, vuốt mái tóc dài, lẩm bẩm:
"Chàng trốn ta?
Ta nhất định tìm ra chàng...sau đó chúng ta thành thân"_ nghĩ tới vậy, khuôn mặt xinh đẹp nở một nụ cười mãn nguyện, cười nhẹ: "Thành thân rồi, ta trở thành tân nương tử của chàng, chàng trở thành phu quân của ta..."
Đôi mắt đẹp đầy vẻ tình si, yêu đến cuồng dại.
Vì tình yêu điên cuồng này, nàng trở thành một sát thủ ngầm, ra tay giết hàng loạt nam nhân ngoại tình, hạ thủ xong, nàng hát một bài đồng dao nhỏ nói về một nương tử tìm phu quân nơi biên cương.
Nàng ta luôn tìm nam nhân của mình, cũng chán ghét những nam nhân hai lòng.
Nàng ta cả đời này đều sẽ không tìm được người nam nhân đó vì hắn sớm chết rồi, bị chính tay nàng ta giết chết.
Nàng không chấp nhận hắn có nữ nhân khác cũng như đối xử lạnh lùng với mình.
Hôm đó một trâm cài tóc lúc nhỏ hắn tặng, đâm ngay mạch máu hắn và nương tử hắn, cả hai nằm trong vũng máu tươi mà tắt thở.
Tình yêu điên dại đã khiến nàng ta điên điên khùng khùng, cảm thấy nam nhân muốn thử lòng nàng ta nên luôn tìm hắn khắp nơi.
Khi đó, Kiyoto ngồi bên cạnh nàng ta khóc, bởi trong lòng cũng hiểu rõ cảm giác không rõ lúc đầu, đó chính là đồng bệnh tương liên mà Koro-sensei đã dạy nàng.
Người trong lòng là gì, cô không rõ nhưng khi nhắc tới người trong lòng, cô liền nhớ tới chàng trai trẻ tuổi luôn bao bọc cô, ánh mắt nhu hòa, cử chỉ đối với cô ấm áp yêu thương.
Kiyoto rất nhớ Karma, rất muốn gặp cậu ngay bây giờ.
Trái tim cuồng nhiệt đập loạn chỉ hi vọng cậu vì nó mà xoa dịu an ủi.
Đêm đó, Kiyoto vội vàng quay trở về Nhật Bản, y phục trên người chưa kịp thay, chỉ để chiếc váy trắng tinh đơn giản, chân trần chạy khắp nơi tìm cậu.
Cho đến khi thấy bóng dáng cao gầy, đôi lưng vững trải đưa về phía cô, Kiyoto nở một nụ cười thật tươi đến bản thân không ngờ, nhấc chân muốn nhào về phía cậu.
Thoáng sau đó, Kiyoto giật nảy người, kinh ngạc nhìn thiếu nữ mềm mại dựa vào người Karma, yếu ớt thảm thương cọ mặt vào lồng ngực cậu.
Kiyoto chỉ cảm thấy trái tim bản thân bị bóp nghẹn, một thứ gì đó trong tâm trí nổ bùm một cái, mọi thứ thật trống rỗng.
Karma đối với thiếu nữ đó không đẩy ra, còn thân thiết xoa đầu, bộ dạng đó cô từng thấy qua, cậu luôn xoa đầu để an ủi cô.
Thiếu nữ trong ngực cậu nức nở vài tiếng, đưa tay ôm lấy cậu, Karma chỉ giật nhẹ khóe môi nhưng không nỡ đẩy ra, đành vươn tay vuốt nhẹ lưng thiếu nữ.
Kiên nhẫn dỗ dành, lại ôn nhu thương tiếc.
Cảm thấy có ai đó tới, Karma quay phắt lại phía sau, thấy chỗ đó trống rỗng mới yên tâm trấn an người trong ngực.
Đến khi trời sập tối, trời không trăng không sao, hắc ám vô tận bao quanh.
Karma nằm trên giường nhỏ, tay gác lên trán, phiền muộn nhìn ra ngoài.
Trôi qua hai ngày nhưng Kiyoto vẫn chưa trở lại, ngày mai đã nghỉ hè rồi.
Mệt mỏi thở dài một hơi, nhắm khẽ đôi mắt lại, hơi thở nhẹ nhàng phập phồng, không lâu đã ngủ say.
Rèm cửa chợt bị gió thổi tung, một thân ảnh nhanh nhạy nhảy vào, mái tóc trắng lấp lánh ánh bạc bay lên, đôi tử sắc vô hồn nhìn thiếu niên tuấn tú.
Karma lúc ngủ say thấy hai bên giường lún xuống, trên người bị một thân thể ấm áp mềm mại đè lên, cậu khó khăn cựa người, đôi mắt say ngủ mệt đến không mở nổi, đành nhíu mày mở ra một khe hở nhỏ.
Mơ hồ thấy được bóng người đang chống trên người mình, cậu ngược lại không cảm thấy lo lắng có người lạ xông vào.
Mái tóc dài cùa người nọ rũ xuống, mềm mại sượt qua chóp mũi cậu mang theo hương thơm nhàn nhạt của thiếu nữ.
Bàn tay người nọ khẽ chạm vào mặt cậu, nhẹ nhàng vuốt ve, khóe mắt, sóng mũi, gò má, đôi môi, tất cả đều cẩn thận phác họa.
Bên má phải cậu chợt lạnh lẽo sau đó ấm dần lên, cậu giật nhẹ khóe mắt mới biết, người nọ đang khóc, lệ nóng rơi trên gò má cậu.
Không biết vì sao, trong lòng hung hăng rỉ máu, như chính mình cảm thấy đau lòng vì người nọ.
Cậu rất muốn vươn tay, ôm lấy người nọ vào lòng, dùng hành động mà an ủi người.
Nhưng là cơ thể vô lực, ngay cả mí mắt cũng nhấc không nổi.
Chợt thấy bên hõm cổ nóng rực, người nọ vùi mặt vào bên cổ cậu, ở tai cậu thở một ngụm khí nóng rực, nước mắt thay nhau chảy trên khuôn mặt xinh đẹp non nớt.
Cậu nghe thoáng được giọng nói trong veo của người nọ.
"Tớ đã làm gì sai sao?"
Karma mở bừng mắt, bật người ngồi dậy, bên cạnh trống không, ở trong phòng cũng chẳng có người nào.
Cửa sổ mở tung, gió đêm nghịch ngợm ùa vào thổi bay rèm cửa xám nhạt.
Karma mơ màng ôm đầu, nghĩ tới tình cảnh kì lạ lúc nãy và giọng nói trong veo đầy u buồn.
Như thực cũng như ảo, cậu liền không biết đâu mộng đâu thực.
Rầu rĩ xoa đầu, hương thơm đã tiêu tán trong gió, cậu sờ bên má phải, nơi đó khô ráo vô cùng, nhớ đến người nọ đã khóc.
Cậu ôm mặt, lầu bầu:
"Không phải lỗi tại cậu"
Là do anh ngu ngốc, làm tổn thương tới em.
◌⑅●♡⋆♡Ari Nii♡⋆♡●⑅◌
Ôi mệt quá, chương dài quá, gõ mệt quá.
Lì xì cho các độc giả đáng yêu chương vừa dài vừa 'vui' 🙂)
Mẹ kế tỏ vẻ: nhìn hai đứa nhỏ yêu nhau nên pha chút tư vị khổ sở.