Cập nhật mới

Khác [Đồng Nhân LHL] Lý Tương Di Thực Sự Đã Chết?

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
181,601
Phản ứng
0
Điểm
0
VNĐ
44,735
370581795-256-k841645.jpg

[Đồng Nhân Lhl] Lý Tương Di Thực Sự Đã Chết?
Tác giả: panyubaoyinz
Thể loại: Cổ đại
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Mình viết pov tiếp theo cho kết mở bộ phim Liên Hoa Lâu,đọc xog cho tớ xinn 1 sao nhaa:
-------------------
Chúc mọi người có một ngày vui vẻ thoải mái đọc truyện3



lienhoalau​
 
[Đồng Nhân Lhl] Lý Tương Di Thực Sự Đã Chết?
CỐT TRUYỆN:CUỘC ĐỜI LÝ TƯƠNG DI


---

Mười năm trước..

Giang hồ đồn rằng,Thiên hạ Đệ nhất kiếm trong giang hồ - "Tương Di Thái Kiếm." , là vật bất ly thân của Lý Tương Di.

Mới năm mười lăm tuổi , hắn một mình nhanh chóng phá tan Thiên Ma Huyết Vực và giành lấy danh hiệu đệ nhất cao thủ thiên hạ .

Sang năm mười sáu tuổi , cùng huynh đệ thành lập ra Tứ Cố Môn danh tiếng lẫy lừng , công danh rực rỡ như trăng sáng giữa trời .

Khi đó , Cả thiên hạ không ai không biết đến cái tên Lý Tương Di , được người người tôn xưng là Lý môn chủ.

Cả thế gian , để khắc hoạ hắn chỉ cần một chữ "Ngạo" .

Hắn hô phong hoán vũ, uy chấn võ lâm , tưởng như không điều gì là không thể.

Khi trận hỗn chiến kinh thiên kết thúc , hắn thoáng chốc trở thành truyền kỳ .

Cũng có người tin và đồn đại rằng hắn sẽ là kỳ vọng cuối cùng của võ lâm Trung Nguyên .

Nhưng hào quang quá lớn cũng là thứ khiến kẻ khác ganh ghét .

Cũng từ sau vinh quang ấy , thiên hạ bắt đầu nhen nhóm và ôm mộng có thể vượt qua hắn .

Trong số đó , có cả minh chủ của Kim Uyên Minh - Địch Phi Thanh , người đứng đầu Ma giáo .

Địch Phi Thanh không tiếc bày mưu hãm hại sư huynh của Lý Tương Di - Thiện Cô Đao , chỉ để dụ hắn vào một cuộc chiến không có lối thoát...

Tại Đông Hải.

Lý Tương Di y ước mà đến .

Khi ấy , toàn bộ đồ đệ đã bị mê hoặc , trúng độc mà chết .

Chỉ mình hắn giữ được tỉnh táo, cũng là người duy nhất vẫn có thể đấu ngang ngửa với Địch Phi Thanh dù bản thân cũng đã nhiễm độc.

Trong cơn tử chiến , Lý Tương Di hét lớn:

"Thi thể của sư huynh ta - Thiện Cô Đao - đang ở đâu!?"

Địch Phi Thanh chỉ cười khẩy , Không đáp lời.Hai người lao vào nhau như hai cơn bão .

Máu vung lên đỏ cả mặt biển , thuyền vỡ tan tành , hai thân ảnh cũng rơi xuống nước biển sâu thẳm .

Đông Hải hôm ấy , sóng gào bốn bể , máu nhuộm cả chân trời

Hôm sau , tin dữ lan khắp giang hồ:

"Lý Tương Di đã chết."

Người anh hùng vang danh thiên hạ , kẻ từng khiến vạn người kính phục , truyền kỳ rực rỡ , nay chỉ còn là một truyền thuyết mờ nhạt , chỉ còn là tiếng vọng xa mờ trong những câu chuyện kể bên bếp lửa chăng?

Mười năm trôi qua...

Cái tên Lý Tương Di dần trở thành hồi ức .

Thế nhưng , trong giang hồ lại bỗng xuất hiện một người tên Lý Liên Hoa mang danh là thần y cứu người trong một lần tình cờ gặp hai kẻ giả chết .

Danh tiếng vang xa vạn ngàn dặm , trí tuệ hơn người, tài hoa trác tuyệt , hắn cùng người bạn Phương Đa Bệnh là một hậu sinh đầy hứa hẹn và địch thủ Địch Phi Thanh năm xưa , ba người kết giao cùng nhau tái hợp giang hồ , phá án trừ tà , dẹp loạn cứu dân.

Nhưng không ai ngờ , Lý Liên Hoa chính là chàng thiếu niên Lý Tương Di ngạo mạn năm xưa .

Sau khi thoát chết từ đáy biển , hắn ẩn danh suốt một thập kỷ chỉ để cất công chờ ngày vạch trần ra âm mưu của Nam Dận và Vạn Thánh Đạo.

Thật là đáng nhớ , ngày ấy , hắn mặc bạch bào, tay cầm Tương Di Thái Kiếm , tái xuất giang hồ như thần giáng thế .

Chỉ cần một chiêu , một ánh mắt , đã đủ làm thiên hạ rúng động .

Hắn giương kiếm thẳng về phía thủ lĩnh Vạn Thánh Đạo như đòi lại công lý cho mười năm oan nghiệt .

Thế Nhưng dù kiếm có sắc , lòng có quyết đến đâu,vẫn không thoát khỏi lưới trời

Độc Bích Trà - loại độc mạnh nhất thiên hạ , và sự phản bội,tráo trở của lòng người khiến hắn chặt đứt hoàn toàn hy vọng cuối cùng

Suốt mười năm qua hắn lao khổ truy tìm chân tướng về cái chết của sư huynh mình , nhưng không ngờ Thiện Cô Đao chưa chết.

Người ấy lại còn thông đồng với Giác Lệ Tiếu - hậu duệ Nam Dận.

Lý Tương Di tự tay chặt đứt thanh kiếm "Thiếu Sư" là thanh kiếm đã theo hắn cả cuộc đời

Đứng giữa trời đất , hắn khẽ nói , giọng như gió thoảng:

"Đời này ta đã phụ rất nhiều , nhưng có lỗi nhất , chính là với thanh kiếm thiếu sư này."

Rồi hắn rời đi , thân hình gầy gò, bóng lưng cô tịch , như chiếc lá úa tàn cuối mùa bay trong gió.

Hắn ngồi một mình trên con thuyền nhỏ giữa biển trời mênh mông , viết bức thư cuối cùng gửi cho hai tri kỷ của đời mình.

Sáng hôm sau , thư truyền đến tay họ.

Trong thư , hắn viết:

"Thuyền nhỏ vĩnh biệt tại đây , gửi quãng đời còn lại cho sông nước âu cũng là một kết cục khá hay .

Mười năm trước , Lý mỗ nhờ binh khí sắc bén , nhân cơ hội thuyền chìm chiến đấu với ngươi mà vẫn không thắng , ngươi dũng mãnh , thế gian hiếm thấy , ta tâm phục khẩu phục .

Nay đã cách nhiều năm , bệnh nặng khó gượng dậy , kiếm gãy người mất , không thể đến Đông Hãi như đã hẹn .

Lòng đầy nuối tiếc .

Ngoài ra , còn cảm ơn ngươi đã tặng Vong Xuyên , song cuối cùng vẫn phải phụ lòng kỳ vọng của ngươi , giang sơn nhiều năm , thay đổi khó lường . cứ đi rồi lại đi , đến rồi lại đến .

Phương Đa Bệnh học công pháp của ta .

Tư chất cực tốt , chẳng bao lâu sau , chắc chắn không thua kém Minh Nguyệt Trầm Tây Hải , nay ngươi không có ý tranh giành , chỉ mong vươn tới đỉnh cao .

Lý mỗ đã đi , nếu ngươi khó lòng nguôi ngoai , thì có thể để hắn thay thế ta .

Lý Tương Di tuyệt bút."

---
 
[Đồng Nhân Lhl] Lý Tương Di Thực Sự Đã Chết?
CỐT TRUYỆN:NGÀY TƯƠNG PHÙNG


---

Phương Đa Bệnh siết chặt cuốn thư trong tay, ánh mắt đầy lửa giận và không cam lòng .

Những dòng chữ lạnh lùng kia như từng mũi kim đâm vào tim hắn .

Hắn gầm lên :

"Không thể nào!

Ta không tin!"

Hắn quyết định lên đường, tìm cho được bóng dáng người xưa .

Dù có phải vượt núi băng rừng , dẫm lên gió sương ngàn dặm.

Trên một vách đá cao , nơi biển trời mênh mông , Địch Phi Thanh đứng lặng lẽ , ánh mắt trầm tư nhìn về phía chân trời .

Áo bào bay nhẹ trong gió , hắn buông một tiếng thở dài như gió thoảng:

"Lý Tương Di ... hẹn ước giữa chúng ta, cả đời này , không ai có thể thay thế."

Sáng hôm sau , Phương Đa Bệnh mang theo bức chân dung cũ kỹ của Lý Liên Hoa , tay cầm , lòng hỏi khắp mọi nơi .

Từ tửu quán , trà lâu đến chốn giang hồ hiểm địa , chỉ nhận được những ánh mắt những cái lắc đầu và những tiếng thở dài não nuột.

Hắn ngửa mặt nhìn trời , đôi mắt buồn như phủ sương:

"Lý Liên Hoa ... rốt cuộc huynh đang ở nơi đâu thế?"

Địch Phi Thanh cũng không đành lòng tin vào số mệnh .

Hắn sai người lùng sục khắp 36 quận Cửu Châu , vượt qua bốn hồ , mười hai con sông , bảy dãy núi và hai mươi mốt ngọn cao sơn , nhưng chẳng hề tìm thấy bóng hình quen thuộc ấy .

Hắn lẩm bẩm như nói với chính mình:

"Rõ ràng sống phải thấy người , chết phải thấy xác ... cớ sao thiên hạ rộng lớn mà không thể tìm ra hắn?"

Trong tay hắn , thanh kiếm Tương Di nay đã vỡ đôi , gãy như tấm lòng hoen rạn .

Hắn vuốt nhẹ chuôi kiếm , đôi mắt ngước nhìn vầng trăng lạnh lẽo treo trên cao .

Trăng đã chìm vào Tây Hải , gió lạnh trôi giữa Bát Hoang , lòng hắn như đứt từng đoạn tơ.

"Lý Tương Di ... ngươi thật sự đã rời bỏ thế gian này sao?"

Tay hắn siết chặt lấy thanh kiếm, quyết tâm một lần nữa bước vào hành trình không lối thoát chỉ để tìm lại một người.

Đến Đông , Tuyết đầu mùa nhẹ nhàng rơi xuống, phủ trắng cả dãy núi hùng vĩ .

Lá khô rơi rụng đầy sân , lặng lẽ như thời gian ngừng trôi .

Liên Hoa Lâu giờ đây trống vắng, không còn tiếng cười , không còn dáng hình gầy guộc năm nào .

Không khí bình yên một cách tàn nhẫn , như chưa có ai từng sống ở đây.

Phương Đa Bệnh dắt theo Hồ Ly Tinh , vẫn cứ bước đi giữa gió lạnh mịt mù .

Đột nhiên, hắn bắt gặp một nhóm người đang đốt giấy tiền vàng mã .

Ánh lửa lập lòe như dấy lên trong lòng hắn một ký ức cũ.

Hắn chợt rơi nước mắt .

Nhớ lại những ngày cùng nhau uống rượu , phá án , cười đùa , hắn lặng thầm hỏi:

"Ngươi ... thật sự còn sống , phải không?"

Bất chợt , Hồ Ly Tinh sủa vang dữ dội về phía một kẻ ăn mày tàn tạ .

Phương Đa Bệnh sững người khi thấy trên người hắn có một túi kẹo quen thuộc chính là loại kẹo chỉ Lý Liên Hoa từng mang theo.

Kẻ ăn mày run rẩy đáp:

"Ta ... nhặt được từ một ... xác chết trôi dạt..."

Tim hắn như bị bóp nghẹt .

Giọng nghẹn ngào:

"Xác đó ...

ở đâu?"

Từ phía Đông Hải xanh thẳm , sóng cuộn trào , một bóng người chầm chậm hiện ra giữa gió tuyết .

Áo choàng lông trắng phủ kín thân hình gầy guộc .

Mái tóc dài xõa nhẹ , cài một cây trâm gỗ đơn sơ .

Người đó đứng lặng , nhìn ra biển lớn vô biên , như đang lắng nghe âm thanh của thời gian.

Và rồi họ đến , Phương Đa Bệnh , Địch Phi Thanh , và cả Hồ Ly Tinh .

Hắn xoay người lại , nụ cười nhẹ như mây đầu núi.

Phương Đa Bệnh nghẹn ngào hỏi:

"Lý Liên Hoa?

Là ngươi... thật sự là ngươi sao?"

Y gật đầu , nụ cười vẫn như xưa .

Không còn gương mặt xanh xao vì độc , không còn ánh mắt mỏi mệt , giờ đây hắn đã hồng hào , rạng ngời .

Vì thiên hạ , vì Tứ Cố Môn , hắn đã tự mình giải độc , một lần nữa tái xuất giang hồ.

Phương Đa Bệnh rưng rưng:

"Về thôi... về Y Quán của chúng ta."

Khi trở lại Liên Hoa Lâu , mọi thứ vẫn như cũ .

Cảnh vật yên bình , bàn ghế gỗ cũ , hũ rượu xưa , mọi thứ như chưa từng đổi thay.

Họ cùng nhau ngồi uống rượu , ăn món ăn do hắn nấu , cùng nhau cười nói như chưa từng có chia ly.

Lý Liên Hoa nâng chén rượu , mắt hoe đỏ:

"Lý mỗ chỉ là một kẻ cố chấp , tự phụ .

Tại sao các ngươi... vẫn chờ ta?"

Địch Phi Thanh khẽ cười , đáp:

" Vậy thì đã sao?."

Lần đầu tiên , Lý Liên Hoa bật cười thật lòng.

Tiếng cười hòa cùng ánh trăng , như ngân vang cả một thời tuổi trẻ .

Đêm ấy , trời đầy sao, gió dịu dàng .

Họ ngồi bên nhau, chẳng cần lời nói , chỉ có rượu , trăng và một tình bằng hữu vượt qua cả sinh tử.

Lý Liên Hoa , một lần nữa , ngẩng đầu lên , thì thầm với những vì sao:

"Nếu có thể... ta vẫn muốn một lần trở lại thời khắc ấy..."

---
 
[Đồng Nhân Lhl] Lý Tương Di Thực Sự Đã Chết?
CHƯƠNG 1:KHÚC CẦM MÁU


---

Giữa tiết thu mơ màng , ba người lữ khách một lần nữa đồng hành cùng nhau , vô tình ghé chân nơi trấn Thanh Châu , vùng đất u nhã bên dòng Phong Hà.

Trấn nhỏ nhưng nhộn nhịp khác thường bởi Hội Cầm Phong đang khai hội .

Đây là đại nhạc hội lớn nhất thiên hạ, nơi danh cầm tụ hội , tiếng tơ tiếng trúc hòa vào sương gió , ngân vang như mộng .

Tối hôm khai hội , ánh đèn lồng đỏ rực như ráng chiều buông xuống sân khấu trúc , giữa ngàn ánh mắt ngưỡng vọng , Tô Dung Dung là nữ cầm thủ nổi danh với tên xưng "Bạch Vũ Cầm Tâm" nàng bước ra , tà áo lụa lay trong gió thu nhè nhẹ , tay nâng cây mộc cầm cổ trăm năm tuổi.

Tiếng đàn vang lên .

Khúc "Thu Tuyết Cô Hành" như tiễn biệt một linh hồn lạc lối giữa mùa thu yên ắn .

Nhưng đến nốt cuối cùng âm thanh chói lên , đứt đoạn như tiếng kêu đứt ruột "Rắc!"

Dung Dung khựng lại , ngã gục trên ván đàn .

Máu rỉ từ tai, mắt mở trừng , môi cứ mấp máy một chữ:

"Huyết..."

rồi lặng lẽ lìa đời.

Tin dữ lan nhanh , Giữa muôn tiếng xôn xao , ba bóng người lặng lẽ tách mình khỏi đám đông.

Lý Liên Hoa , dưới tán cây hạnh vàng lá, thong thả rót một chén rượu .

Dưới ánh trăng mờ, ánh mắt hắn vẫn dõi theo khúc nhạc chưa dứt trong tâm tưởng .

Khi nghe tin Dung Dung chết , hắn chỉ nghiêng ô giấy , rồi lẩm bẩm:

"Người chết không chỉ vì âm , mà vì những gì âm che giấu."

Phương Đa Bệnh, miệng ngáp dài , định quay lưng bỏ đi .

Nhưng khi nhìn thấy một mảnh gỗ nhỏ bị vỡ dính máu trong cổ cầm , hắn chau mày , lạnh giọng như hiểu ra được điều gì đó rồi nói:

"Hiện trường đầy rối ren và kỳ quái cũng không có dấu hiệu trúng độc qua rượu hay thức ăn .

Cây đàn mộc cầm truyền thế này đã nứt vỡ ở đáy .

Bên trong có ẩn một mảnh kim loại nhỏ như lá liễu , sắc lạnh vô tình .

Chỉ cần rung lên đến một tần số nhất định, mảnh kim kia sẽ bật ra , xuyên thấu như một lưỡi kiếm tàng hình .

Đây có vẻ là mưu sát , hoàn toàn không phải bệnh tim hay trúng tà!"

Địch Phi Thanh ánh mắt sắc lạnh như kiếm trong vỏ đã cảm nhận được điều lạ từ khi tiếng đàn sai lệch nhịp một cách lặng thầm khẽ nói:

"Người giết cô ấy hẳn là một người am hiểu về âm nhạc , hiểu hận và hiểu cả cách ẩn sát trong tiếng đàn nhỉ?"

Lý Liên Hoa trầm ngâm , ngón tay nhẹ gõ mặt ô:

"Không phải vì thù riêng... mà là vì bản nhạc này."

Khúc "Thu Tuyết Cô Hành" không phải một tác phẩm tầm thường .

Đó là tuyệt tác thất truyền của cầm sư Thẩm Huyền, được viết trước khi bị vu oan mà chết .

Suốt mười năm qua , không ai diễn tấu được bản hoàn chỉnh .

Vậy cớ sao Dung Dung lại có được nó?

Phương Đa Bệnh tìm ra manh mối bản nhạc được đưa đến từ tay một tiểu đồng trong phủ trấn thủ .

Nhưng ngay đêm ấy , cậu bé đã biến mất không dấu vết .

Đến khi thấy trong hành lý của Dung Dung có một phong thư chưa kịp thiêu , không đề tên , chỉ để lại dòng viết:

"Muốn sống đừng chơi khúc cuối , mực chưa khô nhưng dấu tay nhỏ là tay trẻ con , cậu bé không bị mất tích mà là cậu bị thủ tiêu..."

Trăng lên đỉnh đầu .

Bóng đêm phủ kín trấn nhỏ .

Đúng lúc ấy , một kẻ đeo mặt nạ đỏ bí ẩn xuất hiện như bóng ma , không dùng kiếm mà đoạt lấy cây cổ cầm , lao vào màn đêm thoắt ẩn thoắt hiện .

Hắn thân pháp như quỷ mị , sử dụng dây đàn làm roi, chiêu thức hòa cùng âm luật , mỗi đòn như một nốt nhạc chém rách không khí.

Địch Phi Thanh xuất kiếm , giao đấu giữa ánh sáng mờ mịt và làn gió lạnh như sắt .

Chỉ một chiêu , mặt nạ đã bị cắt rơi .

Lộ ra khuôn mặt nửa bị cháy rụi , nửa vẫn lưu lại vẻ kiều diễm , Hoá ra là một nữ nhân , con gái của Thẩm Huyền là Thẩm Mẫn Dao

Mắt nàng đỏ như máu , thét lên đầy oán hận:

"Khúc nhạc đó là di ngôn của phụ thân ta ! là bản đồ quân mã , các người dùng nó để giết người , truyền ngôi , còn ta , ta dùng nó để đốt sạch quá khứ mục nát!"

Cuối cùng , mọi thứ lắng xuống .

Lý Liên Hoa nhẹ nhàng thu ô , ngước nhìn trời thu lạnh lẽo , thở dài... :

" Giữa tiếng đàn ,ai nghe được tiếng người ?Giữa lệnh bài , ai thấy được lương tâm ?

Thế gian ta có hai loại cầm...loại một để ru lòng người, loại còn lại là giết người không gươm."

Kết thúc , ba người trao cây đàn lại cho người của triều đình .

Nhưng sâu trong lòng , họ đều biết đây chỉ là khúc dạo đầu .

Trên con đường phía trước , còn nhiều bản nhạc chưa tấu , nhiều huyết án chưa được sáng tỏ và những nổi oan chưa được minh bạch.

Xa xa , trong mờ sương cuối chân trời , lại vang lên một tiếng cầm khác lạnh buốt , day dứt , u uất hơn như lời mời gọi đến

" một vụ án mới...

"

---
 
[Đồng Nhân Lhl] Lý Tương Di Thực Sự Đã Chết?
CHƯƠNG 2:KHÚC VÔ HỒI


---

Đêm trên núi Vân Môn không có trăng , Chỉ có gió.

Gió lùa qua tán tùng cổ thụ như tiếng thở dài của kẻ đã khuất .

Phật viện Tịnh Tâm tọa lạc giữa ngàn khói sương , là nơi tu hành của những cao tăng đã nguyện đoạn tuyệt hồng trần .

Thế nhưng đêm nay, chuông mõ không ngân, mà chỉ có tiếng trống u linh vọng mãi trong lòng núi.

Án mạng đã xảy ra.

Đại sư Trí Hải phương trượng Phật viện, nổi danh một đời, vừa viên tịch giữa thời khắc tụng niệm khúc “Vô Hồi Phạn Âm”.

Nhưng người ngã xuống không phải trong thanh thản viên mãn, mà là máu tươi trào ra từ môi, mũi, hai mắt.

Trước khi mất, môi ông run lên một chữ duy nhất:

"Mõ..."

Ba bóng người xuất hiện dưới chân núi, gió nâng vạt áo tung bay như cánh hạc lạc giữa u minh.

Lý Liên Hoa áo lục đã sẫm màu bụi đường, tay vẫn cầm cây ô giấy cũ bạc màu.

Hắn ngẩng nhìn rặng tùng đen thẫm, khẽ nói:

“Một tiếng mõ cuối , gọi hồn người về... hay đẩy người xuống địa ngục?”

Phương Đa Bệnh vai đeo hồ lô rượu , chân bước cao bước thấp , vừa đi vừa lầm bầm:

“Ta nói rồi , chốn thiền môn toàn người thanh tâm quả dục , có gì mà phá án ?

Nhưng vừa leo núi xong đã có xác chết... mùi máu tanh hơn cả chuột chết trong nhà xác phủ nha.”

Địch Phi Thanh không nói gì .

Y đã bước tới phía trước , ánh mắt lướt qua từng vết cào nhỏ trên nền đá , từng giọt máu thấm xuống kẽ nứt như thể đang đọc một bản kinh bằng mực đỏ.

Bên trong thiền đường

Đèn dầu lập lòe .

Xác Trí Hải đại sư được phủ tấm cà sa màu vàng nghệ .

Cạnh bên, cây mõ vỡ làm đôi , trống rỗng ở giữa như thể bị khoét ruột.

Lý Liên Hoa cúi xuống , ngón tay gõ nhẹ lên thân mõ , âm thanh khô khốc vang lên bốn phía.

“Không phải mõ gỗ .

Đây là đàn trầm niên mấy trăm năm , lõi là hương đàn tẩm long não .

Người xưa dùng để ‘tụ linh định ý’ .

Nếu lạc âm , tức là... có tạp niệm.”

Phương Đa Bệnh cau mày:

“Tạp niệm có thể giết người?”

Lý Liên Hoa lắc đầu , ánh mắt sâu như giếng cổ:

“Không phải tạp niệm giết người .

Mà là có người giết bằng cách khiến âm thanh trở nên lệch chuẩn... làm phát tác thứ ẩn giấu trong máu.”

Một vị tăng trẻ run rẩy khai

“Thưa các vị...

đêm qua, đại sư tụng đến khúc thứ ba thì thân thể run rẩy , mõ rung như phát điên .

Sau đó... mọi người nghe tiếng nổ nhẹ.

Máu phun ra từ miệng đại sư... như thể bị chấn động từ bên trong.”

Địch Phi Thanh rút ra một mảnh gỗ từ cây mõ vỡ , khẽ thở:

“Tẩm mực ngân... có phản ứng với âm rung cao .

Ai đó đã ngụy tạo âm thanh thành sát khí .

Nhưng người đánh mõ lại chính là nạn nhân.”

Phương Đa Bệnh liếc mắt:

“Thế thì là tự sát à?”

Lý Liên Hoa nhắm mắt lẩm nhẩm:

“Không phải...

Đây là một màn diễn... mà cả người chết cũng không hề biết mình đang đóng vai chính.”

Giữa đêm , một tiếng mõ khác vang lên

Ba người lập tức lao về phía tiếng động.

Trong sân sau , một tiểu sa di đang bất tỉnh bên chiếc mõ mới.

Máu rỉ ra từ tai.

Địch Phi Thanh rút kim bạc , chích vào mạch huyệt , cứu sống cậu bé .

Cậu tỉnh dậy , chỉ lắp bắp:

“Là... tiếng vọng... từ trong động... có người tụng khúc cũ , không phải là tiếng người...”

Đêm ngưng đọng trên đỉnh Vân Môn .

Ánh trăng không rọi đến được nơi ba người đang đứng một hành lang cổ nứt nẻ , tường đá ẩm mốc rêu xanh , vách in dấu thời gian như kinh văn đã mờ.

Lý Liên Hoa đưa tay chạm nhẹ một phiến đá hình sen lệch khỏi hàng gạch , khe hở hé ra một lối đi nhỏ đủ một người cúi đầu bước qua.

“Tịnh Tâm thiền viện không phải không có bí mật , ” hắn khẽ nói , “Chỉ là kẻ sống quá lâu trong sáng, không ngờ rằng bóng tối vẫn trú ngụ ngay dưới bồ đoàn.”

Phương Đa Bệnh càu nhàu , nhưng vẫn bước vào trước:

“Lại là mật đạo .

Lần này ta thề, nếu bên trong có xác khô bật dậy thì Lý huynh chịu trách nhiệm bồi thường tim gan ta đấy nhé.”

Địch Phi Thanh không nói gì , nhưng tay y đã lặng lẽ đặt lên chuôi kiếm .

Bàn tay ấy , dù chưa rút kiếm , đã lạnh như lưỡi đao sẵn sàng cắt đứt mọi vọng niệm.

Bên trong mật thất.

Ánh đuốc bập bùng soi lên từng tấm mộc bản đen sẫm .

Không phải kinh thư .

Mà là âm phổ những ký hiệu kỳ dị như mắt rắn, móng vuốt, hàm nanh .

Xen lẫn giữa những đường ngân đỏ là... vệt máu khô , loang lổ.

Lý Liên Hoa chạm nhẹ vào một tấm:

“Đây không phải nhạc truyền thống .

Là ‘ngũ âm nghịch’ .

Mỗi nốt đi ngược luật hoà khí có thể gây chấn động nội phủ nếu cộng hưởng với vật tụ âm như... mõ đàn trầm.”

Phương Đa Bệnh rùng mình:

“Người soạn khúc này là ai ?

Không phải điên thì cũng tà đạo.”

Lý Liên Hoa không trả lời .

Hắn lật tấm mộc bản cuối cùng.

Ở mặt sau , chỉ một dòng chữ khắc rất nhỏ bằng mũi đục bạc:

“Truy hồi vô nghĩa .

Thinh trung hữu sát.”

Đó là bút tích của Thủ Tọa Tàng Kinh Các – Giới Tử Huyền , người được cho là đã chết từ mười năm trước trong một vụ "bế quan thất khiếu"

Bút pháp cứng cỏi , nhưng ám khí đè nén.

Địch Phi Thanh lạnh lẽo nói:

“Giới Tử Huyền.”

Cả không gian như đông lại.

Giới Tử Huyền , Thủ tọa một thời của Tàng Kinh Các , từng là người sở hữu trí nhớ âm luật siêu phàm .

Nhưng y không tụng kinh , y... phân tích chúng như cơ cấu sát khí.

Y bị phát hiện tự chế bản kinh có tên “Vô Hồi Phạn Âm” đoạn tụng lặp vô hạn , tạo ra trạng thái thôi miên định sát .

Trí Hải đại sư , khi ấy còn là phó viện , đã cùng chúng tăng phong ấn khúc ấy và trục xuất hắn.

Lý Liên Hoa khẽ nói:

“Ai ngờ hắn không chết .

Mà sống trong bóng tối , tiếp tục hoàn thiện khúc sát vô thanh.”

Phương Đa Bệnh nhăn mặt:

“Giết người bằng nhạc... như giết bằng thơ.

Loại người này , chết trong lặng mới đúng tội.”

Khi ba người rời mật thất , một tiếng sáo đen vang vọng giữa rặng tùng , âm thanh cao vút , lạnh buốt tận xương.

Giới Tử Huyền đứng đó , bóng áo đen dài như vệt mực loang , khuôn mặt gầy rộc như bóng ma trong đêm tụng.

“Các ngươi tìm được rồi à ?

Khúc Vô Hồi... cuối cùng cũng có khán giả biết thưởng âm.”

Hắn đưa sáo lên môi.

“Một khúc nữa thôi , cho người chết rồi và kẻ sống u mê.”

Nhưng khi hắn thổi , âm thanh vút lên thì bỗng nghẹn lại .

Máu rịn ra từ lỗ tai , khóe mắt .

Mặt hắn méo mó , tay run lên như đang tự bóp cổ chính mình.

Lý Liên Hoa chắp tay:

“Ta không mang kiếm .

Chỉ để lời đối lời.

Nhưng Địch huynh đã sớm bôi bột phản âm vào sáo .

Âm sát trở lại người đánh thiên đạo không dư một chữ.”

Giới Tử Huyền ngã quỵ .

Vẫn cố thì thầm câu cuối của khúc “Vô Hồi” , nhưng âm thanh vỡ vụn trong cổ họng , như chính tâm niệm của hắn cũng không dám quay đầu.

Hắn chết trong tiếng vọng do chính mình tạo ra.

Hạ hồi ,

Gió lại thổi qua Phật viện , thổi qua mõ vỡ , qua bồ đoàn trống không.

Lý Liên Hoa đứng trước đàn hương đã nguội , ánh mắt xa xăm:

“Âm thanh vốn để gột rửa lòng người .

Kẻ biến nó thành sát khí… sẽ không còn nơi quay về.”

Phương Đa Bệnh rót một ngụm rượu , khẽ buông:

“Khúc Vô Hồi... thôi thì để nó nằm mãi dưới lòng đất , như tất cả những kẻ không chịu quay đầu.”

Sáng hôm sau , gió ngừng.

Thi thể đại sư Trí Hải được trà tỳ theo nghi lễ cao nhất .

Nhưng phía sau , lại một bóng người ẩn mình trong rặng tùng , lặng lẽ rút ra cây sáo đen tuyền...

Khúc “Vô Hồi” lại vang lên .

Nhưng lần này không từ mõ .

Mà từ một người đang sống sắp chết.

Lý Liên Hoa khẽ nói:

“Khi âm nhạc trở thành vũ khí , thì mỗi giai điệu... là một nhát đao vô hình.”

---
 
[Đồng Nhân Lhl] Lý Tương Di Thực Sự Đã Chết?
CHƯƠNG 3:TÚY HOA TÀN NGUYỆT


---

Gió xuân thổi qua chân núi , nhẹ như bàn tay thiếu nữ khẽ lướt qua tóc , mang theo mùi cỏ mới , mùi phấn đào , và chút hơi ấm của nắng đầu mùa .

Phía xa , thành Dư Châu đang mở hội đầu xuân .

Người người chen chúc , trẻ con cầm đèn chạy rộn khắp phố .

Mùi rượu nếp thoảng từ quán ven đường , tiếng đàn sáo vang vọng giữa trời xuân , nhòa lẫn tiếng rao hàng , tiếng cười vui , tựa như một bức tranh sống động.

Phương Đa Bệnh đi trước , bước chân phóng khoáng , túi rượu bên hông đung đưa , thi thoảng lại nhấc lên làm ngụm , vừa đi vừa ngân nga:

“Trăng mờ liễu rủ... một vò uống ba người, quên hết mùi máu đêm qua…~”

Câu hát nghe như đùa , nhưng lại chát chúa như máu cạn nơi đầu lưỡi .

Người đi đường ngoái nhìn, thấy một kẻ áo xanh , tóc xõa gió xuân , cười cười giữa phố xá huyên náo , như thể cả thiên hạ này chẳng liên can gì đến hắn.

Lý Liên Hoa đi giữa , bước nhẹ như không, ánh mắt khẽ nheo dưới vành nón:

“Uống rượu là để tiêu sầu .

Nhưng uống với kẻ không có sầu thì hoang phí một bầu rượu.”

Hắn khoé miệng bất chợt cong lên , nở nụ cười thanh nhã , nhưng đôi mắt mang mỏi mệt của người từng chết qua một lần.

Địch Phi Thanh đi sau , áo trắng như tuyết , kiếm bạc nơi thắt lưng .

Ánh mắt thờ ơ nhìn nhân gian náo nhiệt , như thể mỗi bước chân đều không thuộc về chốn trần tục .

Y chỉ nhàn nhạt đáp :

“Uống rượu , ngắm hoa, đàn ca , đàm tiếu...

đều là thứ dư thừa .

Nhưng không có... thì lòng người sẽ cứng lại như thép.”

Phương Đa Bệnh nghe thế bật cười , quay đầu nhìn lại:

“Ô hô, hôm nay ngươi cũng biết đạo làm người rồi à , Địch huynh ?

Hay tại được nghỉ một bữa giết người?”

Địch Phi Thanh không trả lời .

Nhưng y chỉ đưa mắt nhìn hoa đào rơi , ánh mắt ấy... giống như nhớ một người xa xưa , mà mãi mãi không thể giữ được.

Quá ngọ , ba người dừng chân nơi Thanh Phong các , một tửu lâu dựng bên hồ Bích Thủy .

Quán nằm trên mặt nước , cột trúc , mái cong , cánh cửa khảm gỗ hồng đàn.

Dưới chân là hồ sen chưa nở , lá khô vỡ vụn theo gió, mặt nước phẳng lặng như tâm tư chưa khuấy động .

Họ chọn một gian nhã các sát lan can , nơi có thể vừa uống vừa nhìn hồ , ngắm trăng lên sớm , và nghe tiếng guốc gõ nhè nhẹ của nữ tử bên trong .

Tiểu nhị mang lên một vò rượu đào Vạn Hoa , ba chén sành , không men ngọc cũng chẳng cần đài vàng .

Chỉ có những kẻ từng sống sót từ máu lửa mới hiểu " rượu ngon nhất là rượu uống cùng người không toan tính ".

Phương Đa Bệnh nâng chén , hào sảng:

“Nhân sinh có ba lạc thú: ăn no, đánh nhau , và uống với bằng hữu .

Hôm nay coi như đủ cả.”

Lý Liên Hoa nhìn mặt hồ , ánh mắt xa xăm:

“Bằng hữu...thật ra là kẻ dám thấy ta yếu mà không cười , thấy ta sai mà chẳng rời...”

Địch Phi Thanh lắc đầu :

“Ta không biết kết giao .

Chỉ biết đi bên cạnh hai người , cảm thấy lòng không nặng , là đủ.”

Ba người cụng chén .

Một chén.

Rồi một chén nữa.

Rượu không cay, nhưng ấm .

Như một vết thương lâu ngày được vuốt ve , thoa thuốc...

Không đau , chỉ ngấm dần.

Tiếng sáo ai đó thổi bên dưới , phiêu diêu như gió lướt trên sóng .

Mùi rượu quyện mùi đào , lẫn hương phấn nhẹ của y phục khách quan nữ dập dìu dưới lầu.

Lý Liên Hoa chống cằm , nhìn theo cánh bướm bay qua lan can , thấp giọng:

“Ngày mai... có lẽ lại có người chết .

Có thể là quan to , cũng có thể là một kẻ chẳng ai nhớ tên.”

Phương Đa Bệnh thở ra một hơi dài:

“Vậy thì hôm nay uống cho xong .

Người chết không uống được đâu.”

Địch Phi Thanh nhìn chén rượu trong tay thật lâu , rồi đặt kiếm xuống bàn .

Một hành động hiếm thấy.

“Hôm nay...Ta cũng uống.”

Khoảnh khắc ấy , cả gió hồ cũng như lặng đi , không lời , không âm thanh , chỉ có ba kẻ từng thấy máu tanh , giờ lặng lẽ ngồi cụng chén , như là lần đầu sống trọn một chiều xuân.

Rượu đã cạn , Trăng lên đỉnh trời .

Đào bên hồ nở muộn , từng cánh rơi xuống mặt nước như một lời chia tay không thốt được.

Cả ba đứng trên cầu gỗ nối ra giữa hồ , gió thổi tung vạt áo , sóng lăn tăn dưới chân.

Lý Liên Hoa ngẩng đầu nhìn trăng , khẽ nói:

“Đời người... chẳng qua cũng là một cánh hoa .

Rơi thì rơi .

Nhưng nếu có kẻ nhớ , cánh hoa ấy vẫn chưa thật sự mất.”

Phương Đa Bệnh nằm dài trên mặt cầu , tay gối đầu , nhìn trời không chớp:

“Ta nhớ ngươi là đủ rồi chứ gì?”

Địch Phi Thanh siết lại dây kiếm , giọng trầm như gió đêm:

“Nếu các ngươi chết , ta sẽ chôn .

Chôn ở nơi có gió .

Có hoa .

Và không có mõ vang.”

Lý Liên Hoa khẽ cười , giọng nhỏ như gió xuân:

“Vậy ta sẽ yên tâm mà chết.”

Phương Đa Bệnh bật dậy , đấm nhẹ vào vai hai người , cao giọng:

“Không chết được !

Ta còn chưa cho hai người nếm rượu ‘Túy Lạc Hoa’ ta giấu ở Tây thành .

Chết rồi thì ai uống cùng ta đây ?”

Ba người nhìn nhau rồi cùng bật cười .

Như ba kẻ đầy vết thương tìm được chút ấm cho nhau .

Lúc ấy , tiếng cười bay trên mặt hồ , trăng sáng nhìn người say , và tiếng nước vỗ vào cột trúc .

Cười như trút bỏ tất cả .

Cười như lần đầu được sống...

---
 
[Đồng Nhân Lhl] Lý Tương Di Thực Sự Đã Chết?
CHƯƠNG 4:TÀN HƯƠNG KÝ


---

Trăng lặn về tây , sáng mai ngái ngủ .

Trên trời , từng cụm mây mỏng lững lờ trôi như tơ trời rút dần về tay ai đó đang dệt mệnh.

Gà gáy canh năm .

Thành Dư Châu vừa tỉnh.

Trong sương mờ , tiếng chuông chùa Vọng Tự vang lên ba hồi ngân dài , trầm thống.

Phương Đa Bệnh dụi mắt , ngồi dậy từ sạp gỗ dưới lầu tửu quán:

“Lại là tiếng chuông chùa .

Mỗi lần nghe là có chuyện .

Mỗi lần nghe là thấy lạnh gáy.”

Lý Liên Hoa đang đun trà bên cửa sổ .

Hắn không quay đầu , chỉ khẽ nhấc tay châm nước:

“Không phải tiếng chuông tụng kinh .

Là chuông triệu hồn.”

Địch Phi Thanh bước vào , áo trắng đã thay , nét mặt như phủ sương:

“Vọng Tự cách đây bốn dặm , hôm nay là mùng mười .

Không phải ngày lễ , không phải kỳ trai đàn .

Lại điểm chuông triệu hồn ...

ắt có kẻ chết mà oan chưa tiêu.”

Phương Đa Bệnh rùng vai:

“Ta nói rồi mà .

Vừa uống rượu xong là có người chết.”

Lý Liên Hoa đặt chén trà , nhấc nón lên đầu , khẽ nói:

“Đi xem.”

Tại Vọng Tự – Sân Hậu Viện

Vọng Tự là ngôi chùa cổ nghìn năm , dựng trên triền đá, lưng tựa núi Thanh Sơn , trước mặt là hồ Hồi Âm .

Cây tùng trong sân cao như vươn tới trời .

Hương trầm thoang thoảng, nhưng trong khói lại có mùi tanh rất nhẹ .

Không ai nói , nhưng tất cả đều biết đó là mùi máu.

Ba người tới nơi thì hậu viện đã bị tăng nhân phong tỏa .

Một tiểu sa di run rẩy ra đón , thì thầm:

“Xin chư vị ... hãy đi theo .

Trụ trì chờ nơi thiền phòng.”

Hành lang vắng .

Dưới hiên , gió thổi qua mấy dây chuông gió , leng keng như hồn ai cười khóc.

Phòng thiền tối .

Trong góc , một lão tăng mặc pháp y , lưng còng như đã trăm tuổi .

Gương mặt bình an , nhưng đôi mắt sáng như lưỡi kiếm lấp trong vỏ thiền.

Hòa thượng Diệu Ngôn chắp tay:

“A di đà Phật .

Ba vị công tử , hôm qua người còn sống, nay lại thành oan hồn .

Thí chủ nói đúng ... rượu hôm qua , là chén tiễn biệt.”

Lý Liên Hoa hỏi:

“Ai chết?”

Diệu Ngôn đáp:

“Người bị sát hại... là thí chủ Hạ Bích Linh – nữ hộ pháp của Hồi Tâm cá, thi thể phát hiện bên bàn hương , miệng ngậm cánh đà, tim bị khoét.”

Không khí trong phòng như lặng đi .

Lý Liên Hoa nhắm mắt , khẽ lặp lại:

“Miệng ngậm cánh đào ... tim bị khoét…”

Địch Phi Thanh hỏi:

“Có ai vào được hậu viện đêm qua?”

Tiểu sa di lắp bắp:

“Cửa viện khóa , chìa chỉ có trụ trì và ... và Hạ cô nương .

Ngoài ra ... không ai có thể vào.”

Phương Đa Bệnh cười lạnh:

“Chìa khóa không tự biết đi .

Vậy hoặc là quỷ , hoặc là ... trong chùa có kẻ sát nhân.”

Lý Liên Hoa chợt lên tiếng:

“Đưa ta đến hiện trường.”

Sân Hậu Viện – Trước bàn hương án

Bàn hương đỏ thẫm , cánh hoa đào vẫn rải trên đất như ai cố tình rắc .

Thi thể đã được phủ khăn , nhưng Lý Liên Hoa vén nhẹ mép vải .

Một khuôn mặt thanh lệ hiện ra gương mặt của người từng sống , từng mỉm cười ... giờ đây lạnh băng như đá núi.

Hạ Bích Linh người giữ bí mật của Hồi Tâm các , là nhân vật từng có dính líu đến vụ án “Liễu Lâu Bạch Huyết” năm ngoái .

Nay chết trong chùa , giữa mùa đào.

Cánh đào trong miệng nàng không phải thật .

Là cánh hoa giấy gấm thêu kim tuyến , một vật chỉ xuất hiện trong một điển lễ duy nhất là Lễ Trừ Tâm của phái Huyền Tượng.

Lý Liên Hoa nhìn đóa hoa , ánh mắt tối lại.

“Lễ Trừ Tâm … là nghi lễ dùng để ‘tẩy tâm’ những kẻ từng phản giáo , hoặc làm trái ‘ý trời’.

Mỗi cánh hoa là một lời kết tội.”

Địch Phi Thanh hỏi:

“Cô ấy ...

đã phạm lỗi gì?”

Lý Liên Hoa không trả lời .

Nhưng hắn quay sang nhìn hàng tượng Kim Cang dọc hành lang:

“Không phải cô ấy .

Mà là kẻ giết cô ấy ...

đang muốn gửi thông điệp.”

Phương Đa Bệnh khẽ cau mày:

“Thông điệp gì?”

Lý Liên Hoa nói chậm rãi:

“Lễ Trừ Tâm chỉ thi hành khi có ...

Tội Nhân Thiên Định.”

Gió nổi lên .

Cánh hoa giấy bay khỏi môi xác chết , lặng lẽ đáp xuống đất .

Như một bản cáo trạng viết bằng máu , mà chưa ai đủ chữ để đọc.

Gió đêm lướt qua rặng liễu ven hồ , từng nhành cong mình rủ bóng xuống mặt nước , như tóc thiếu phụ buông thầm lặng .

Dưới ánh trăng loang bạc , một bóng áo xanh bước đi chầm chậm , chân không dẫm lên lá rụng, mà như đang lướt qua mảnh ký ức nào đó vẫn chưa chịu phai.

Lý Liên Hoa dừng lại trước căn lầu gỗ cũ , nơi từng là cư xá của cư sĩ Hạ Bích Linh trong thời gian nàng tịnh tu tại Vọng Tự .

Biển gỗ treo nghiêng , dòng chữ “Liễu Lâu” đã phai mực .

Căn lầu vắng , không có dấu người .

Nhưng ông biết , có thứ gì đó chưa chịu rời khỏi nơi này.

Một tiếng bước chân vang lên phía sau .

Là Địch Phi Thanh.

Lý Liên Hoa quay đầu lại hỏi

“Ngươi ... vẫn nhớ nơi này?”

Địch Phi Thanh đáp , giọng khô lạnh.

“Ta chưa từng quên.”

Họ cùng bước vào .

Gió chợt khựng lại như bị giam ngoài cửa.

Bên trong căn phòng phủ đầy bụi mỏng , bàn trà vẫn còn vết rạn , cửa sổ mở hé .

Giữa gian chính , có một khung đàn gỗ trầm hương bị gãy dây , lặng lẽ đặt trên giá .

Dưới đàn là một hộp gỗ mộc , bị khóa bằng móc ngà chạm hoa văn bát quái.

Phương Đa Bệnh lù lù xuất hiện từ sau màn tre:

“Ta đoán chắc các ngươi sẽ đến đây .

Tên tiểu hòa thượng kia ... chưa từng vào được phòng này .

Nhưng có ai đó đã đến trước cả ta.”

Hắn đặt xuống bàn một cuộn giấy lụa , bị cháy dở, một nửa chữ đã mờ:

“Khúc Cầm Máu đoạn cuối đã mất .

Nhưng khúc đầu … có ghi rõ một lệnh chú: Mộc Ký .

Liên Hoa , ngươi còn nhớ chuyện Mộc Ký năm xưa?”

Lý Liên Hoa nhíu mày .

“Mộc Ký” không phải pháp chú , mà là tên một loại thư tín huyền học , chỉ dùng trong các phái mật tông thời Ngụy Tấn .

Viết trên gỗ mộc trầm , mỗi ký tự được niêm bằng máu của người viết , mỗi lá Mộc Ký đều là tín vật sinh tử.

Lý Liên Hoa hỏi :

“Chữ đầu tiên ghi trong Mộc Ký là gì?”

“Là một chữ ‘Tình’ .

Bút pháp của nữ nhân.”

Cả ba im lặng.

Địch Phi Thanh cuối cùng lên tiếng:

“Hạ Bích Linh … viết Mộc Ký cho ai ?

Và tại sao ?”

Lý Liên Hoa vuốt nhẹ dây đàn đã đứt , như đang dò một âm điệu không còn tồn tại:

“Có thể cô ấy biết mình sắp chết .

Có thể nàng đang che giấu người khác bằng chính cái chết của mình.”

“Che giấu ai ?” > Phương Đa Bệnh.

“Người có thể giết nàng ... hoặc người đáng lẽ phải chết thay.”

Gió đổi chiều ( Ký ức cũ )

Lý Liên Hoa mở khóa hộp gỗ .

Trong đó, ngoài vài trang thư ngắn , có một trâm cài đầu bằng gỗ du đã mục , và một mảnh giấy cũ kẹp giữa hai lớp nhung .

Chữ viết gấp vội , nhưng nét bút run nhẹ , như người viết đang do dự .

"Nếu huynh đọc được điều này , tức là ta đã không còn trên cõi đời.

Khúc Cầm Máu – không phải để trừ tà , mà để trừ hận.

Có những kẻ mang danh Phật mà không có tâm Phật.

Vọng Tự – đã mục từ trong rễ.

Muốn phá kết giới Lưu Quang , cần ba người:

Một người biết tiếng đàn ,

Một người mang máu oan ,

Một người ... sẵn sàng chết.”

– Hạ Bích Linh

Phương Đa Bệnh cười khan:

“Máu oan ?

Vậy là ai trong ba ta ?

Ta thì oan khắp thiên hạ rồi .

Ngươi thì chết đi sống lại .

Còn Địch huynh…”

Hắn liếc nhìn Địch Phi Thanh.

“…chưa từng sống đúng là mình.”

Địch Phi Thanh không đáp .

Nhưng tay y nắm chặt chuôi kiếm .

Đôi mắt nhìn vào khung đàn trống như có ánh máu.

Trước cơn bão

Bên ngoài , gió đã nổi.

Từ đỉnh tháp Lưu Quang của Vọng Tự , tiếng chuông vang ba hồi tín hiệu báo một nghi lễ cấm kỵ sắp diễn ra.

Lý Liên Hoa đứng dậy , ánh mắt bình tĩnh nhưng sắc lạnh:

“Đêm mai ... ta sẽ đến Lưu Quang điện .

Và ta muốn hai người đi cùng.”

---
 
[Đồng Nhân Lhl] Lý Tương Di Thực Sự Đã Chết?
CHƯƠNG 5:LƯU QUANG HUYỄN GIỚI


---

Đêm đã khuya .

Trăng mờ nhạt như một đồng tử trắng lạc trong mây , ánh bạc rơi lơ thơ trên mái ngói âm dương phủ rêu , tựa hồn ai vừa thoảng qua mà chưa kịp gọi tên .

Tiếng chuông từ Vọng Tự ngân xa , kéo dài từng hồi một như xé rách tĩnh lặng .

Mỗi âm vang rơi xuống đất như giọt máu đông , gõ lên mặt đá lạnh của cõi vô thường.

Ba người là Lý Liên Hoa , Địch Phi Thanh , Phương Đa Bệnh lặng lẽ bước vào nội viện.

Vọng Tự bây giờ đã không còn là ngôi chùa thanh u trầm mặc nữa , mà như một mê cung âm thanh , nơi gió cũng có tiếng thở dài và tượng Phật cũng biết rơi lệ.

Trước đại điện Lưu Quang , một trận pháp âm linh âm thầm giăng kết là Bát Hồn Kết Tỏa .

Tám lư hương đồng cổ xếp thành vòng , thân khắc phù văn cổ ngữ , hình dáng tám linh thú quằn quại như đang giãy chết giữa cõi mộng và cõi tỉnh.

Lý Liên Hoa rút ra từ tay áo một quẻ bát quái làm bằng giấy dầu , cũ kỹ đến mức đã nhuốm màu nắng gió , tay khẽ đặt vào tâm trận .

Một tia sáng hoàng nhạt như hơi thở của lửa ma trơi lập lòe phát ra , từ tốn mở ra một cánh cửa vô hình dẫn vào giới khác.

Giọng hắn nhỏ như lời khấn thầm nơi miếu cổ:

"Huyễn giới này được dựng bằng oán niệm của ba mươi ba vong linh chết oan .

Nếu muốn vào , mỗi người trong chúng ta ... phải để lại một 'vọng niệm'."

Phương Đa Bệnh nhướn mày , ánh mắt nửa khinh bạc nửa cảnh giác:

"Vọng niệm ?

"

"Là thứ mà người ta không buông được .

Phải để lại ... như một phần hồn bị rút ra để đổi lấy lối đi."

Lý Liên Hoa là người đầu tiên tiến lên .

Hắn lấy một lá bùa niêm máu , siết chặt trong tay rồi cắm xuống đất trước lư hương .

Một làn khói tím bốc lên , uốn lượn như sương sớm gặp gió, rồi ngưng tụ thành hình ảnh một người nữ y phục trắng , tóc dài buông phủ , không rõ mặt mũi, chỉ đứng im lặng như hồn phách đã lặng im từ kiếp trước .

Lý Liên Hoa không nhìn nàng, nhưng bàn tay hắn khẽ run.

Giọng hắn nhẹ như gió thoảng , rồi bước qua ranh giới như kẻ nhắm mắt đi vào giấc mộng không hẹn ngày tỉnh lại:

"Ta để lại ... ký ức về cô ấy."

Phương Đa Bệnh bật cười một tiếng ngắn , lắc đầu:

"Ta thì không có ai để mà thương tiếc .

Chỉ có rượu ngon , những canh bạc sống còn ... và vài lần đánh cược với chính mạng mình."

Hắn tháo túi rượu bên hông , ném xuống lư hương .

Khói trắng xoáy lên , rồi tụ thành bóng một thiếu niên mười sáu tuổi chính hắn , ngồi lặng bên xác một huynh đệ máu đọng quanh môi , chết vì phản bội.

"Ta để lại sự hối hận .

Đời này ...

đủ rồi."

Rồi hắn bước vào.

Chỉ còn lại Địch Phi Thanh .

Y đứng lặng rất lâu , như người chờ một lời phán quyết cuối cùng từ trời cao.

Cuối cùng , y từ trong tay áo lấy ra một mảnh khăn tay tím nhạt , cũ đến mức viền đã mục chỉ , như vật kỷ niệm của một giấc mộng đã chôn dưới tro tàn.

"Nàng thêu cái này cho ta .

Ta chưa từng đeo ... cũng chưa từng đốt."

Y ném khăn vào lư hương .

Khói xanh bốc lên , hình thành bóng một thiếu nữ y phục cung đình , tay cầm tiêu ngọc , ánh mắt bình yên mà bi ai.

"Ta để lại ...

điều ta chưa từng dám nhận là tình."

Y bước vào .

Trận pháp khép lại như dòng sông đóng băng vĩnh viễn phía sau.

Tầng thứ nhất - Vọng Ảnh

Bên trong đại điện Lưu Quang nhưng không còn là chốn nhân gian.

Mọi vật đều vặn vẹo , cột trụ chảy như sáp nến , tượng Phật vỡ nửa mặt , vách tường rỉ máu .

Những bức tranh cổ xưa biến sắc , loang lổ như ký ức bị xé rách rồi chắp vá bằng tay kẻ đã điên.

Trên tường , khắc một hàng chữ Triện cổ:

"Vọng tâm nhập giới , hư ảnh chi trung hữu chân."

(Kẻ mang vọng tâm mà bước vào giới ảo, sẽ thấy trong ảo ảnh hiện lên chân tướng.)

Tiếng tụng kinh vang lên .

Nhưng không phải từ miệng người sống , mà như được tụng bởi những cổ thi hài chưa tan tro , giọng khàn đục , đứt đoạn , vang lên như từ đáy quan tài.

Phương Đa Bệnh rút đoản đao , lưng tựa vào Lý Liên Hoa.

" Bổn thiếu gia ghét nhất là thứ gì nửa âm nửa dương .

Không chết hẳn , chẳng sống nguyên."

Lý Liên Hoa nhắm mắt , niệm chú nhỏ , trán lấm tấm mồ hôi:

"Không phải mê hồn trận thường .

Đây là Tượng Tâm Huyễn mỗi người sẽ đối mặt với thứ sâu thẳm nhất trong lòng mình."

Ngay khoảnh khắc ấy , cả gian điện xoay chuyển .

Không gian nứt toác như gương vỡ , cuốn ba người rơi vào ba "gian tâm ảnh" riêng biệt.

Ảnh Tâm - Lý Liên Hoa

Hắn đứng trong một thư phòng cũ .

Mùi giấy ố , đàn hương và máu khô quyện lại tạo thành mùi của hồi ức .

Trên bàn một cây đàn gãy , một lá thư chưa kịp viết.

Cửa mở .

Nàng bước vào .

Kiều Uyển Vãn.

Giọng nàng nhẹ như gió thoảng , nhưng từng chữ lại nặng hơn đá mộ:

"Huynh vẫn chọn trốn đi?"

Hắn đáp , mắt không dám nhìn thẳng.

"Ta không còn đường để trở lại."

"Không .

Huynh chỉ không dám gánh lấy điều nên gánh."

Lý Liên Hoa siết chặt tay .

Lá thư vụn thành tro .

Cây đàn tan như sương.

"Cô chết ... vì ta?"

"Không."

Nàng mỉm cười , một nụ cười đã qua kiếp người.

"Ta chết vì yêu huynh ... mà không đủ sức để hận."

Hắn quỳ xuống .

Một giọt nước mắt nhỏ xuống đất ... mở ra một lối đi.

Ảnh Tâm - Địch Phi Thanh

Cảnh cung điện .

Xác người rải đầy thềm đá như cánh hoa đỏ gục mùa tan .

Trên ngai vàng là một thiếu nữ áo tím .

Là nàng , người từng cùng y thề sẽ thay đổi thiên hạ bằng lưỡi gươm và trái tim.

"Ngươi giết ta vì đại cục?"

"Không ... ta giết cô vì cô đã tin sai người."

"Nhưng ngươi chưa từng tin ta."

Y bước lên , vươn tay ... bóng nàng tan như khói sương .

Trên tay y , chiếu chỉ vẫn còn dấu son đỏ .

Người viết lệnh ... là chính y.

Hội Tụ ở Cánh Cửa Máu

Ba người gặp lại nhau , thần sắc nhợt nhạt , hơi thở đứt quãng .

Mỗi người như vừa rơi khỏi một cơn mê dài hơn một đời người.

Trước mặt họ là một cánh cửa đá , chạm hình chín con long quấn nhau , mỗi con có ánh mắt như biết nhìn người .

Ổ khóa ở giữa là một giọt máu kết tinh , rung nhẹ như vẫn còn sống.

Lý Liên Hoa lấy ra mảnh Mộc Ký từ chương trước , lặng lẽ đặt vào.

Ổ khóa rạn vỡ .

Cánh cửa chậm rãi mở ra , không tiếng động , chỉ có giọng nói khàn đục vang lên từ sâu thẳm:

"Kẻ bước vào đây ... không ai còn là người của ngày hôm qua."

---
 
[Đồng Nhân Lhl] Lý Tương Di Thực Sự Đã Chết?
CHƯƠNG 6:MÁU TRONG TRANH LỤA


---

Cơn gió đầu hạ chợt thổi qua hành lang đá phủ Thái Sử , mang theo hương mực Tùng nồng nàn , phảng phất mùi giấy Duyên lẫn vị tanh thoảng của … máu.

Phương Đa Bệnh là người đầu tiên phát hiện manh mối.

Y ngồi chồm hổm giữa thư phòng của họa sĩ Trình Hạo Nhiên , một tay nâng chén rượu , tay kia cầm bức họa lụa , ánh mắt vốn bất cần lại thoáng nhuốm nét nghi hoặc:

“Lý huynh , ngươi xem đây là ‘Cửu Cầm Đồ’ danh tiếng của Trình tiên sinh .

Nhưng ta đếm mãi … chỉ thấy tám cầm thủ .”

Lý Liên Hoa thong dong bước vào , tay chắp sau lưng .

Ánh mắt hắn chỉ lướt qua bức họa một lần , rồi lập tức nhíu mày:

“Bức thứ chín …

đã bị cắt đi .

Nhưng vết cắt không mới .”

“Không mới ?

Nghĩa là phần còn lại đã bị lấy đi … từ trước khi Trình Hạo Nhiên chết?”

Phía sau họ , thi thể họa sĩ vẫn nằm ngửa trên sàn , tay đông cứng như đang định vẽ nốt một nét cuối cùng.

Mắt mở trừng , phản chiếu ánh lụa đỏ treo tường.

Mực loang khắp tay áo , chẳng rõ đâu là mực , đâu là máu.

Lý Liên Hoa cúi xuống , tay áo khẽ phất qua mặt bàn:

“Ngòi bút đã khô , nhưng mực còn ướt.

Điều này nghĩa là…”

Địch Phi Thanh lạnh lùng tiếp lời:

“…Hắn chết khi đang vẽ .

Chết giữa dòng , chứ không phải sau khi hoàn tất bức họa.”

Phương Đa Bệnh khịt mũi , chỉ vào vết mờ còn lại trên bàn giấy:

“Hừm , có dấu ngón tay …

Hình như hắn cố viết điều gì đó .

Nhưng mực loãng quá.”

Lý Liên Hoa im lặng giây lát , rồi dùng ống tay áo lau nhẹ lớp bụi mực .

Một chữ hiện ra chữ “Huyết” ngoằn ngoèo , mờ nhòe như được viết trong cơn hấp hối.

Lý Liên Hoa trầm giọng:

“Máu trong tranh … và cái chết ngoài tranh .

Phía sau tám người cầm , còn một kẻ đã bị xóa bỏ.”

Khi chiều buông , ánh dương đỏ xiên qua cửa trúc , rọi lên bức họa treo tường những vệt máu như đang rớm chảy.

Lý Liên Hoa ngồi một mình trong thư phòng , tay lần trên khung gỗ bức tranh .

Trong yên lặng , hắn khẽ mở góc vải .

Phía sau là hàng chữ cực nhỏ , như được viết bằng đầu tăm:

“Kẻ giữ cầm thứ chín … là kẻ giết ta.”

Ngoài sân , Phương Đa Bệnh gãi đầu , giọng ồm ồm:

“Chín người cầm , tám còn .

Một mất tích .

Tranh thiếu , người chết , lại còn ám ngữ …

Sao vụ nào cũng rối như tóc thiếu nữ vậy?”

Địch Phi Thanh đáp , mắt không rời cửa sổ

“Vì nếu đơn giản , đã chẳng cần đến ba chúng ta.”

Trời ngả tối,

Một vụ án .

Một bức tranh bị cắt .

Một thi thể chết không nhắm mắt .

Và một dấu máu chưa khô phía sau lớp lụa mỏng.

Những sợi chỉ đầu tiên đã bị giật .

Nhưng trong màn đêm u ám phủ đầy sương họa , ai mới là kẻ thực sự giữ cầm thứ chín?

Đêm phủ Thái Sử , gió không còn lồng lộng như buổi chiều , mà len qua song cửa như tiếng thở dài của một linh hồn chưa siêu thoát.

Lý Liên Hoa đứng giữa thư phòng .

Trước mặt vẫn là bức họa rách , nhưng trong tay hắn là một tờ giấy cũ vừa tìm thấy trong ngăn bàn họa sĩ.

hắn thầm nghĩ rằng:

“Bức thư này , có thể là chìa khóa.”

Hắn mở thư .

Nét mực sẫm , chữ viết dứt khoát:

“Kẻ cầm thứ chín , người không thấy mặt , sẽ lột bỏ lớp mặt nạ của thời gian và lửa máu .

Hắn ẩn giữa ta và ngươi , giữa tranh và sự thật.”

Lý Liên Hoa nhíu mày .

Lời lẽ mơ hồ , nhưng lại mang theo hơi thở rõ rệt của một sự đe dọa.

Phương Đa Bệnh bước vào , vẫn tay cầm chén rượu:

“Không chỉ tranh , mà ngay cả họa sĩ cũng bị một kẻ vô hình thao túng.”

Địch Phi Thanh trầm ngâm:

“Kẻ vô hình …

Không muốn ai biết mặt , nhưng lại để lại dấu vết.”

Ba người im lặng .

Chỉ có tiếng đồng hồ cổ tích tắc như một bản cáo trạng đang đếm ngược.

Sáng hôm sau,

Ba người chia nhau tìm manh mối .

Trên căn gác xép của Trình Hạo Nhiên , bụi phủ dày giá sách , bản phác thảo chất cao như núi.

Địch Phi Thanh tìm thấy một bản đồ cổ , trên đó có dấu khoanh tròn bằng mực đỏ:

“Có thể kẻ cầm thứ chín đang ẩn ở đây.”

Phương Đa Bệnh lẩm bẩm:

“Cũng có thể là bẫy .

Kẻ giết người xóa dấu vết , nhưng lại cố ý để lại đường dẫn.”

Lý Liên Hoa nhìn ra khung cửa sổ phủ đầy sương:

“Ta càng đi sâu , càng thấy đây không chỉ là một vụ án .

Mà là một mê cung được vẽ ra để nhốt cả chúng ta.”

Bóng Tối Trong Lời Nói Dối

Đêm ấy , ba người hẹn gặp tại một tửu quán bên bờ thành .

Đèn leo lét .

Hơi men và khói thuốc lào quẩn quanh như sương ma.

Phương Đa Bệnh cau mày:

“Họa sĩ Trình kín tiếng , nhưng ai đó đã phá vỡ sự im lặng ấy .

Ta dò hỏi giới họa nhân , ai nấy đều né tránh như bị gọi hồn.”

Lý Liên Hoa đáp:

“Ai cũng có bí mật , nhưng không phải ai cũng biết cách giấu chúng.”

“Nếu hung thủ là ‘người không thấy mặt’ , vậy ai đủ quyền lực để che giấu đến vậy?”

Không ai trả lời .

Bóng tối càng lúc càng đặc.

Một tiếng gõ cửa nhẹ vang lên .

Một người đàn bà mặc áo tím bước vào , dáng vẻ sầu muộn , ánh mắt như mang theo cả một đời chôn kín.

Bà khẽ nói:

“Ta biết bức tranh thứ chín đang nói dối .

Và người giữ nó … không phải người thường.”

Lý Liên Hoa nhìn bà chằm chằm:

“Bà là ai ?

Bà biết gì về bức tranh ?”

Người đàn bà lấy ra mảnh lụa nhỏ thêu hình rồng chín đầu:

“Ta từng là người thân cận nhất của Trình Hạo Nhiên .

Bức tranh ấy … là lời nguyền , là cáo trạng , cũng là lời xin lỗi.”

Bà trầm giọng:

“Tên ta là Lục Hương .

Mười năm theo hầu họa sĩ.

Cũng là người cuối cùng thấy ông còn sống.”

Lý Liên Hoa hỏi:

“Vì sao ông ấy bị giết ?

Và bà liên quan gì tới bức tranh ?”

“Bức tranh ấy không chỉ là tranh .

Đó là một lời xưng tội cho tội lỗi thuộc về huyết mạch .

Có một bí mật về gia tộc Trình thị , và một quyền lực cổ xưa.

Họa sĩ phát hiện ra , và từ đó … bị theo dõi.”

Phương Đa Bệnh nhếch mép:

“Quyền lực cổ xưa trong tranh ?

Hừ , ta chưa nghe trò đùa nào lạnh gáy hơn.”

Địch Phi Thanh hỏi thẳng:

“Kẻ đứng sau là ai ?”

“Ta không biết tên thật .

Chỉ biết … hắn từng là ân nhân của họa sĩ .

Cũng là kẻ phản bội.”

Lý Liên Hoa nắm chặt cuộn nhật ký Lục Hương đưa:

“Chúng ta sẽ tìm ra chân tướng .

Dù cho phải vạch trần cả một thế lực ẩn trong bóng tối.”

Lục Hương thì thầm:

“Bức tranh thứ chín ... chỉ hiện nguyên hình dưới ánh trăng .

Người ta gọi đó là ‘Ánh sáng của kẻ đã mất’ .”

Đêm ấy , trăng lên cao .

Ba người đứng trước bức tranh .

Ánh trăng chiếu qua khung cửa , rọi lên lớp lụa , khiến đường nét trong tranh như động đậy , màu sắc như sống dậy.

Lý Liên Hoa khẽ thở:

“Chúng ta sắp bước vào một trận đấu không chỉ với kẻ giết người … mà với cả những gì bị chôn giấu bởi thời gian.”

Phương Đa Bệnh nâng chén rượu:

“Bóng tối là thù , rượu là bạn.

Ta đã sẵn sàng.”

Địch Phi Thanh rút kiếm , ánh thép lạnh lẽo sáng dưới trăng:

“Bất cứ u mê nào , lưỡi kiếm này sẽ chém ra sự thật.”

Ba bóng người đổ dài trong đêm , tiến về phía bức tranh nơi sự thật ẩn sau từng sợi tơ máu và màu sắc ngụy trang.

---
 
Back
Top Bottom