---
Gió xuân thổi qua chân núi , nhẹ như bàn tay thiếu nữ khẽ lướt qua tóc , mang theo mùi cỏ mới , mùi phấn đào , và chút hơi ấm của nắng đầu mùa .
Phía xa , thành Dư Châu đang mở hội đầu xuân .
Người người chen chúc , trẻ con cầm đèn chạy rộn khắp phố .
Mùi rượu nếp thoảng từ quán ven đường , tiếng đàn sáo vang vọng giữa trời xuân , nhòa lẫn tiếng rao hàng , tiếng cười vui , tựa như một bức tranh sống động.
Phương Đa Bệnh đi trước , bước chân phóng khoáng , túi rượu bên hông đung đưa , thi thoảng lại nhấc lên làm ngụm , vừa đi vừa ngân nga:
“Trăng mờ liễu rủ... một vò uống ba người, quên hết mùi máu đêm qua…~”
Câu hát nghe như đùa , nhưng lại chát chúa như máu cạn nơi đầu lưỡi .
Người đi đường ngoái nhìn, thấy một kẻ áo xanh , tóc xõa gió xuân , cười cười giữa phố xá huyên náo , như thể cả thiên hạ này chẳng liên can gì đến hắn.
Lý Liên Hoa đi giữa , bước nhẹ như không, ánh mắt khẽ nheo dưới vành nón:
“Uống rượu là để tiêu sầu .
Nhưng uống với kẻ không có sầu thì hoang phí một bầu rượu.”
Hắn khoé miệng bất chợt cong lên , nở nụ cười thanh nhã , nhưng đôi mắt mang mỏi mệt của người từng chết qua một lần.
Địch Phi Thanh đi sau , áo trắng như tuyết , kiếm bạc nơi thắt lưng .
Ánh mắt thờ ơ nhìn nhân gian náo nhiệt , như thể mỗi bước chân đều không thuộc về chốn trần tục .
Y chỉ nhàn nhạt đáp :
“Uống rượu , ngắm hoa, đàn ca , đàm tiếu...
đều là thứ dư thừa .
Nhưng không có... thì lòng người sẽ cứng lại như thép.”
Phương Đa Bệnh nghe thế bật cười , quay đầu nhìn lại:
“Ô hô, hôm nay ngươi cũng biết đạo làm người rồi à , Địch huynh ?
Hay tại được nghỉ một bữa giết người?”
Địch Phi Thanh không trả lời .
Nhưng y chỉ đưa mắt nhìn hoa đào rơi , ánh mắt ấy... giống như nhớ một người xa xưa , mà mãi mãi không thể giữ được.
Quá ngọ , ba người dừng chân nơi Thanh Phong các , một tửu lâu dựng bên hồ Bích Thủy .
Quán nằm trên mặt nước , cột trúc , mái cong , cánh cửa khảm gỗ hồng đàn.
Dưới chân là hồ sen chưa nở , lá khô vỡ vụn theo gió, mặt nước phẳng lặng như tâm tư chưa khuấy động .
Họ chọn một gian nhã các sát lan can , nơi có thể vừa uống vừa nhìn hồ , ngắm trăng lên sớm , và nghe tiếng guốc gõ nhè nhẹ của nữ tử bên trong .
Tiểu nhị mang lên một vò rượu đào Vạn Hoa , ba chén sành , không men ngọc cũng chẳng cần đài vàng .
Chỉ có những kẻ từng sống sót từ máu lửa mới hiểu " rượu ngon nhất là rượu uống cùng người không toan tính ".
Phương Đa Bệnh nâng chén , hào sảng:
“Nhân sinh có ba lạc thú: ăn no, đánh nhau , và uống với bằng hữu .
Hôm nay coi như đủ cả.”
Lý Liên Hoa nhìn mặt hồ , ánh mắt xa xăm:
“Bằng hữu...thật ra là kẻ dám thấy ta yếu mà không cười , thấy ta sai mà chẳng rời...”
Địch Phi Thanh lắc đầu :
“Ta không biết kết giao .
Chỉ biết đi bên cạnh hai người , cảm thấy lòng không nặng , là đủ.”
Ba người cụng chén .
Một chén.
Rồi một chén nữa.
Rượu không cay, nhưng ấm .
Như một vết thương lâu ngày được vuốt ve , thoa thuốc...
Không đau , chỉ ngấm dần.
Tiếng sáo ai đó thổi bên dưới , phiêu diêu như gió lướt trên sóng .
Mùi rượu quyện mùi đào , lẫn hương phấn nhẹ của y phục khách quan nữ dập dìu dưới lầu.
Lý Liên Hoa chống cằm , nhìn theo cánh bướm bay qua lan can , thấp giọng:
“Ngày mai... có lẽ lại có người chết .
Có thể là quan to , cũng có thể là một kẻ chẳng ai nhớ tên.”
Phương Đa Bệnh thở ra một hơi dài:
“Vậy thì hôm nay uống cho xong .
Người chết không uống được đâu.”
Địch Phi Thanh nhìn chén rượu trong tay thật lâu , rồi đặt kiếm xuống bàn .
Một hành động hiếm thấy.
“Hôm nay...Ta cũng uống.”
Khoảnh khắc ấy , cả gió hồ cũng như lặng đi , không lời , không âm thanh , chỉ có ba kẻ từng thấy máu tanh , giờ lặng lẽ ngồi cụng chén , như là lần đầu sống trọn một chiều xuân.
Rượu đã cạn , Trăng lên đỉnh trời .
Đào bên hồ nở muộn , từng cánh rơi xuống mặt nước như một lời chia tay không thốt được.
Cả ba đứng trên cầu gỗ nối ra giữa hồ , gió thổi tung vạt áo , sóng lăn tăn dưới chân.
Lý Liên Hoa ngẩng đầu nhìn trăng , khẽ nói:
“Đời người... chẳng qua cũng là một cánh hoa .
Rơi thì rơi .
Nhưng nếu có kẻ nhớ , cánh hoa ấy vẫn chưa thật sự mất.”
Phương Đa Bệnh nằm dài trên mặt cầu , tay gối đầu , nhìn trời không chớp:
“Ta nhớ ngươi là đủ rồi chứ gì?”
Địch Phi Thanh siết lại dây kiếm , giọng trầm như gió đêm:
“Nếu các ngươi chết , ta sẽ chôn .
Chôn ở nơi có gió .
Có hoa .
Và không có mõ vang.”
Lý Liên Hoa khẽ cười , giọng nhỏ như gió xuân:
“Vậy ta sẽ yên tâm mà chết.”
Phương Đa Bệnh bật dậy , đấm nhẹ vào vai hai người , cao giọng:
“Không chết được !
Ta còn chưa cho hai người nếm rượu ‘Túy Lạc Hoa’ ta giấu ở Tây thành .
Chết rồi thì ai uống cùng ta đây ?”
Ba người nhìn nhau rồi cùng bật cười .
Như ba kẻ đầy vết thương tìm được chút ấm cho nhau .
Lúc ấy , tiếng cười bay trên mặt hồ , trăng sáng nhìn người say , và tiếng nước vỗ vào cột trúc .
Cười như trút bỏ tất cả .
Cười như lần đầu được sống...
---