Khác [Đồng Nhân Inuyasha] Xuyên Qua Thành Phu Nhân Của Naraku

[Đồng Nhân Inuyasha] Xuyên Qua Thành Phu Nhân Của Naraku
Chương 40


Chương 40

Đến gần chiều hôm sau nàng mới tỉnh dậy, vừa mở mắt ra đã bắt gặp phải gương mặt âm u của Naraku đang cúi xuống nhìn chằm chằm vào nàng.

Không nhìn thấy thì thôi, giờ nhìn thấy hắn là nàng lại nhớ đến chuyện kia nên tâm trạng trở nên tệ hơn hẳn.

Yuri vừa dụi mắt vừa uể oải ngồi dậy, định đứng lên rời đi thì bị hắn kéo giật lại, nàng vì quá bất ngờ nên không kịp giữ thăng bằng, trực tiếp ngã luôn vào lòng hắn.

“ Ngươi làm cái gì vậy?

Buông ra!”

Nàng chán ghét đẩy hắn ra, mắt trợn trừng lên.

Sẽ không phải là muốn ‘thanh toán’ nàng luôn bây giờ chứ?

Nếu vậy, sao lúc nãy nàng ngủ còn không giết luôn đi, hay là hắn có sở thích giết người khi đối phương đang mở mắt nhìn?

Hừ, đúng là một tên biến thái!

“ im miệng” Naraku túm hai tay đang làm loạn của nàng lại, hồng mâu lóe lên tia nguy hiểm âm ngoan “ Vì sao muốn né tránh ta?”

Hắn có thể nhìn thấy, trong mắt của nàng bây giờ có một sự bài xích xen lẫn chán ghét không hề che dấu!

“ Ai… ai né tránh ngươi chứ!”

Nàng chột dạ vội vã quay đi chỗ khác, không muốn đối diện với ánh mắt ấy của hắn.

Nó khiến nàng cảm thấy bối rối, còn có chút … mê hoặc khiến người ta muốn nhìn mãi không thôi.

“ Ngươi đang nghĩ cái gì?”

Naraku càng cúi thấp hơn, ánh mắt hắn như muốn nhìn thấu tất cả tâm tư của nàng.

Nữ nhân này từ hôm qua đến hôm nay rất kì lạ.

Hôm qua là nằm dưới gốc cây ngủ, khóe mắt còn vương vài giọt nước mắt.

Hôm nay vừa tỉnh dậy đã muốn tránh xa hắn…

Ánh mắt chán ghét giống hệt như cách Kikyo hay bất kỳ ai trong thế giới này nhìn hắn, khiến hắn phi thường chướng mắt!

Đang lúc lúng túng không biết phải làm thế nào thì bên ngoài phòng Kagura vang lên giọng nói lạnh lùng giải vây :

“Takahashi Yuri, ngươi dậy chưa?

Bữa tối xong rồi”

“ Hừ, Takahashi Yuri, chuyện này chưa xong đâu!”

Dứt lời, Naraku liền hóa thành một cơn gió cuốn đi mất hút.

Hắn vừa đi thì Kagura đẩy cửa bước vào, trên tay mang theo một khay bánh ngọt nhìn rất ngon miệng.

Yuri đã ngủ cả một ngày nên đương nhiên là cũng thấy đói, vì thế không thèm để ý đến hình tượng mà nhào về phía Kagura.

Kagura chán nản đưa đĩa bánh cho nàng, sau đó ngồi xuống bên cạnh nhíu mày tra hỏi :

“ Thật là, hôm qua đã bảo đợi ta trở về, rốt cuộc ngươi lại ngủ quên!

Đúng là thất vọng hết sức!”

“ Thực xin lỗi…”

Yuri bĩu môi, làm ra bộ dáng ủy khuất lủi thủi gặm bánh.

Kagura thở dài một tiếng rồi lấy tay xoa đầu an ủi, đúng là bộ mặt này có sức sát thương quá cao mà :

“ Được rồi, ngươi ăn nhanh đi rồi theo ta.

Bây giờ Naraku còn đang bận âm mưu chuyện gì đó, sẽ không có thời gian để tâm đến ngươi nên đây chính là cơ hội tốt nhất.

Ta sẽ đưa ngươi tới chỗ của Sesshoumaru”

“ Sesshoumaru?

Vì sao không phải là inuyasha?”

Yuri ngẩng đầu lên, nheo mắt nghi hoặc nhìn Kagura.

Có khi nào Kagura thích Sesshoumaru nên viện cớ đưa nàng tới để ngắm người ta không nhỉ?

“ Còn hỏi sao! inuyasha hiện tại tuy rất mạnh, nhưng hắn còn đang lo bảo vệ Kagome, hơi đâu mà để tâm đến ngươi, nha đầu ngốc!”

Kagura rút quạt từ trong tay áo ra gõ khẽ lên đầu nàng vài cái.

“ Xì, Sesshoumaru thì có Rin mà…”

Yuri căm phẫn nhìn Kagura, tay lại không dám xoa lên đầu, bởi tay vẫn còn dính mỡ!

Aizzz…



Ăn uống xong xuôi, Kagura lập tức đưa nàng trốn ra khỏi thành, dùng hết tốc lực bay đi tìm Sesshoumaru.

Đi được giữa đường thì Kagura đột nhiên ngừng lại, thả nàng xuống bên cạnh một bờ suối trong vắt nói :

“ Cả ngày hôm nay ngươi chưa tắm, ta thấy tiện đây có một cái hồ nước, hay là ngươi xuống tắm một lúc đi, ta đi tìm chút trái cây cho ngươi ăn dọc đường.

Yên tâm, nãy giờ chúng ta đi xa lắm rồi, dù Naraku có phát hiện cũng phải mất rất nhiều thời gian đến đây”

Nàng cảm thấy Kagura nói cũng rất có lý nên gật đầu đáp ứng.

Đợi Kagura đi xa rồi mới dám cởi bỏ bộ kimono trên người xuống, rón rén chạm chân vào hồ để thân thể quen dần với nhiệt độ của nước.

Đến khi đã hoàn toàn quen, nàng chậm rãi thả người xuống nước.

Lúc đầu thì cảm thấy rất dễ chịu, rất khoan khoái, nhưng không hiểu sao nàng lại có cảm giác như cái dòng suối này có chút là lạ, còn tỏa ra một loại hương thơm nhè nhẹ rất kỳ quái, càng ngửi càng thấy buồn ngủ…

Không ổn rồi…

Kagura… ngươi ở đâu…!

“ Ka…

Kagura…”

Hàng lông mi dần cụp xuống, nhưng trước khi rơi vào vô thức, nàng có thể lờ mờ nhìn thấy một làn khói đỏ lờ mờ xuất hiện.

Đỡ lấy thân thể mỏng manh nhẵn nhụi sắp chìm nghỉm xuống nước của Yuri, nam tử có mái tóc màu bạc dịu dàng ôm nàng vào lòng, ánh mắt tràn ngập ôn nhu cùng si mê nhìn nữ nhân đang say ngủ trong ngực.

Bàn tay thon dài đẹp đẽ của hắn nhẹ nhàng mơn trớn trên khuôn mặt nàng, cuối cùng không thể kiềm chế được nữa, nhanh chóng cúi xuống hôn lên cánh môi đỏ hồng ướt át ấy.

Hắn vẫn luôn ở bên cạnh nàng, nhìn nàng, nói chuyện cùng nàng, nhưng nàng không hề biết… cũng không có cơ hội đụng chạm vào nàng, điều này luôn khiến hắn cảm thấy bức bối.

Hơn nữa còn phải nhìn nàng ở bên cạnh nam nhân khác làm hắn thật sự không chịu nổi, cuối cùng đành bày kế nhanh hơn dự định chỉ để tách nàng ra khỏi Naraku…

Takahashi Yuri, ta đã từng cảnh báo nàng, nhưng nàng vẫn lựa chọn Naraku.

Là nàng tự chọn lấy con đường này, vì thế cho dù về sau có như thế nào, nàng cũng không có quyền oán hận ta!

Chinen Kiyoshi cởi áo ngoài của mình ra đem khoác lên người nàng, dùng dây buộc tóc làm đai lưng, sau đó ôm nàng đi lên bờ.

Hắn búng tay một cái, lập tức có một luồng khí ấm áp bao quanh lấy nàng, một lát sau thân thể nàng hoàn toàn khô ráo.

Kagura từ sau bụi cây đi tới, vừa dùng quạt che đi nửa khuôn mặt vừa khó chịu lên tiếng :

“ Đến đây là được rồi, ngươi mau đi đi, ta sẽ mặc lại y phục cho Yuri” Là nàng đã bán đứng Yuri, nhưng cho dù là vậy, nàng vẫn không muốn tên Hồ yêu này đụng chạm quá nhiều.

Ít nhất, đây là điều mà nàng có thể làm được lúc này.

Nàng phản bội Naraku, bởi vì nàng biết, hắn có ý định giết nàng.

Cuộc đối thoại đêm ấy giữa hắn và Kanna qua lời kể của Yuri khiến nàng biết được điều ấy.

Yuri ngốc nghếch không hiểu chuyện, cho rằng người mà hắn muốn giết chính là mình, càng khẳng định điều đó khi nghe Kanna nói là ‘dù sao nàng ta cũng muốn tìm thuốc giải cho ngươi’ , nhưng thật ra Yuri đã không biết rằng, sau khi trở về, Naraku có gặp riêng Kagura, hỏi vì sao nàng lại muốn tìm Sesshoumaru, nhờ hắn đi cứu Yuri.

Nàng nói bởi vì muốn tìm thuốc giải cho hắn, không muốn tiếp tục nhìn Yuri phải cực khổ thêm.

Đó chính là lời nói thật tâm của nàng, nàng là thật lòng yêu quý Yuri, yêu quý đến mức không nỡ tin tưởng vào Yuri, hi vọng nàng sẽ giúp nàng lấy lại trái tim.

Dù sao cũng tốt hơn là lợi dụng cơ hội này giết Naraku.

Naraku dù trúng độc nhưng vẫn rất mạnh, nàng căn bản không phải là đối thủ.

Ngoài ra, có lẽ bởi vì lúc ấy, nàng đã đi tìm Sesshoumaru trước chứ không phải hắn nên mới khiến hắn nghi ngờ nàng muốn phản bội hắn, đi theo Sesshoumaru.

Vì thế nên hắn mới muốn giết nàng để trừ họa.

Không ngờ thế nào Yuri lại nghe được rồi dẫn đến hiểu lầm…

Hắn đã muốn giết nàng, vậy cần gì nàng phải thay hắn biện minh với Yuri?

Nực cười!

Vì thế nàng đã phản bội hắn, lựa chọn tìm Hồ yêu kia làm một cái giao dịch.

Nàng hứa sẽ giúp hắn cướp Yuri về, ngược lại, hắn sẽ giúp nàng giết Naraku, lấy lại trái tim cho nàng…

Naraku, là ngươi muốn giết ta, ép buộc ta phải làm phản!

-------oOo-------
 
[Đồng Nhân Inuyasha] Xuyên Qua Thành Phu Nhân Của Naraku
Chương 41


Chương 41

Kiyoshi đánh một cái liếc mắt sang Kagura cảnh cáo, ý muốn nói ‘ngươi không có tư cách xen vào chuyện của ta’ , sau đó lại ôm Yuri đặt dưới một gốc cây gần đó, mặc kệ Kagura đang tức giận đến mức răng nghiến lại phát ra tiếng ‘ken két’ rất dọa người.

Kagura âm thầm siết chặt tay, nàng biết, kẻ này so với Naraku chỉ có thể là âm hiểm hơn gấp bội, chỉ sợ nếu nàng kháng cự, hắn nhất định sẽ giết chết nàng không nương tay.

Dù gì thì Yuri cũng đang ở trong tay hắn, nàng cũng không thể manh động.

Nhưng nàng cũng sẽ không để yên nếu hắn có hành động quá đáng với Yuri!

Kiyoshi cầm lấy bàn tay nhỏ bé của nàng nâng lên, đầu cúi xuống, bạc môi chậm rãi đặt một nụ hôn lên đó.

Nhìn nàng vẫn đang say ngủ không hay biết gì, bất giác hắn bỗng nở một nụ cười…

“ Tạm thời để nàng ở chỗ tên đại khuyển yêu kia, rất nhanh ta sẽ quay lại đón nàng”

Nói xong, tay hắn đưa ra trước trán nàng, lập tức mảnh tứ hồn từ trong người nàng bay ra nằm gọn trong lòng bàn tay hắn.

Kagura nhìn thấy mảnh ngọc cuối cùng bị lấy đi liền có phần khó chịu xen lẫn nguy hoặc :

“ Hồ yêu, ngươi đã mạnh mẽ như vậy thì còn cần mảnh ngọc đó làm gì?”

“Chăm sóc Yuri tử tế !”

Kiyoshi nhếch miệng, bỏ lại một câu rồi biến mất, cũng không thèm trả lời câu hỏi của Kagura.

Cặp mày liễu khẽ nhăn lại, Kagura phẫn hận ném quạt xuống đất.

Rốt cuộc hắn ta muốn làm cái gì?

Vì sao không kêu nàng đem thẳng Yuri về chỗ của hắn mà lại để ở chỗ Sesshoumaru?

Còn nữa, vì cái gì hắn lại lấy mảnh ngọc của Yuri?

Nếu là vì lo sợ nàng nhân lúc Yuri bất tỉnh mà giở trò thì không có khả năng, bởi vì cả nàng và hắn đều biết, kể cả có mảnh ngọc trong tay thì nàng cũng không phải là đối thủ của Naraku, giữ thứ đó là vô dụng…

Thế thì lý do là gì?



“ Yuri!

Này, tỉnh dậy đi!”

Nàng đang ngủ thì nghe loáng thoáng bên tai có tiếng ai cằn nhằn, tay còn vỗ vỗ vào mặt nàng không chút lưu tình.

Lẽ nào là Naraku sao?

Vì sao thân thể nàng lại mệt mỏi rã rời như thế này?

Yuri khẽ động đậy mi mắt, rất lâu sau mới có thể hoàn toàn tỉnh dậy.

Trước mặt nàng là Kagura đang lo lắng đến mức mặt mũi đều trắng bệch.

Bởi vì đây là lần đầu tiên nhìn thấy biểu cảm này của Kagura nên nàng cảm thấy rất thú vị, theo bản năng che miệng phì cười, tay còn lại vỗ vỗ lên một bên má mịn màng không tì vết lại lạnh như băng của Kagura :

“ Ai yo, mới sáng sớm mà ngươi làm gì vậy?

Mặt trắng thế này là để dọa chết ta sao?

Xin lỗi nhé, lần sau muốn dọa người ấy, thì nên làm vào buổi tối, ừm… tóc cũng phải xõa ra, lưỡi cũng phải dài ra chút, mặc đồ trắng nữa là ok!”

Kagura ngây người chớp mắt nhìn nàng, khóe miệng giật giật.

Hôm qua tên Hồ yêu kia bỏ mê dược quá nhiều hay sao mà tiểu a đầu này vừa tỉnh đã nói linh tinh cái gì vậy?

Yuri cũng không thèm để tâm đến Kagura, lại nhìn xuống y phục chỉnh tề trên người, ‘xoát’ một cái liền đỏ mặt run rẩy chỉ tay vào Kagura hét lớn :

“ Ngươi… ngươi đã nhìn thấy hết rồi sao???”

“ Hôm qua tự dưng ngươi ngủ gật lúc tắm, thế nên ta bất đắc dĩ phải làm vậy thôi, không mặc kệ ngươi chết đuối đã là may lắm rồi.

Còn nữa, người của ngươi cũng chẳng có gì quyến rũ, nhìn ngươi chi bằng ta tự nhìn bản thân ta còn hay hơn” Kagura khinh thường nhìn nàng, tay rút xuống cọng lông vũ thả xuống, cọng lông vũ lập tức biến lớn.

“ Còn đứng đó làm gì?

Còn nấn ná lâu nữa thì Naraku sẽ đuổi kịp, lúc đó đừng trách tại sao ta không báo trước!”

Nàng giật mình, vội vã vâng dạ rồi chạy về phía Kagura.

Hai người lại tiếp tục tìm kiếm dấu vết của Sesshoumaru…



Naraku ngồi trong phòng, tay ôm một bên ngực, quanh thân tỏa ra sát khí mãnh liệt, hồng mâu nhìn không chớp vào gương thần của Kanna .

“ Naraku, tình trạng của ngươi càng lúc càng tệ hơn, có nên phái Hakoudoshi đuổi theo, đưa Yuri tiểu thư trở về không?”

Kanna hai tay ôm gương, đôi mắt vẫn như cũ vô thần, điềm đạm lên tiếng cho có lệ.

Naraku không trả lời Kanna.

Tình trạng của hắn ra sao không quan trọng, chỉ một chút độc tính này thì có thể làm gì hắn? giết hắn sao?Ha, nếu như hắn dễ dàng chết như vậy thì trước đây đã chết mấy trăm lần rồi!

Nhưng không thể phủ nhận là nó đã ảnh hưởng khá lớn để thân thể hắn…

Thật ra, tên Hồ yêu kia không hề biết rằng, còn có một cách nữa để giải độc.

Đó chính là ‘tinh lọc’ cái thân thể này.

Bởi vì một khi ‘tinh lọc’, tất cả chướng khí, quái vật hay bất cứ thứ gì ‘không sạch sẽ’ đều bị ‘lọc’đi hết, vì thế cái thứ độc chết dẫm kia cũng sẽ theo đó mà tan biến.

Nếu như vậy, từ giờ về sau hắn sẽ không còn khả năng phân giải ra phân thân.

Đây là một tổn thất rất lớn!

Hơn nữa, để tinh lọc thì hắn còn cần một lượng linh lực rất lớn mới có thể linh lọc tất cả, mà hiện tại, ngoài Yuri ra thì hầu như không còn ai có khả năng đó, Kagome chỉ có thể bắn tên, mà Phá Ma Chi Tên của cô ta khác với linh lực của Yuri.

Linh lực Phá Ma Chi Tên của Kagome khiến cho yêu quái bị thương, nhưng của Yuri lại có khả năng chữa bệnh cho yêu quái.

Nhưng hắn lại không muốn, còn có chút chán ghét.

Kể từ lúc Yuri giận dỗi vô cớ rồi lại bỏ trốn, không tin tưởng hắn thì chút nhân nhượng, sự tin tưởng của hắn dành cho nàng đã không còn nữa!

Naraku hắn, không cần những kẻ như vậy!

Bàn tay chậm rãi lần mò vào trong lớp áo dày, nắm chặt lấy sợi dây chuyền hình mặt trăng – thứ đại diện cho quan hệ giữa hắn và Yuri, một chút do dự thoáng qua nhưng lại vụt tắt trước lửa giận ngùn ngụt như muốn hủy diệt cả thế giới khiến hắn dứt khoát giật xuống, lạnh lùng ném xuống đất, sau đó đứng dậy bỏ đi.

Thứ này, cũng không cần giữ lại nữa.

Kanna không hiểu chuyện gì, nhẹ nhàng cất chiếc gương đi rồi đi tới nhặt chiếc dây chuyền có hình mặt trăng đã nứt do va chạm quá mạnh với nền nhà lên, lặng lẽ cất vào người.

-------oOo-------
 
[Đồng Nhân Inuyasha] Xuyên Qua Thành Phu Nhân Của Naraku
Chương 42


Chương 42

Sau mấy tiếng đồng hồ lặn lội, cuối cùng nàng và Kagura cũng tìm thấy Sesshoumaru.

Nhưng không ngờ, Sesshoumaru lại đang ở cùng với đám người inuyasha và Kagome!!

Kagura thả nàng xuống mặt đất rồi không nói không rằng bay đi mất, nàng cũng không để ý gì nhiều, chỉ lao tới ôm chầm lấy Kagome lâu ngày không gặp.

Ôm nhau thắm thiết xong, đột nhiên Kagome đẩy Yuri ra, hoảng hốt la lên :

“ Yuri, vì sao trên người cậu… lại không thấy mảnh ngọc đâu nữa rồi?”

“ Cái gì?”

Yuri theo bản năng sờ lên trán, tròn mắt nhìn.

Lẽ nào…

Naraku nhân lúc hôm qua nàng ngủ gật đã lấy đi mảnh ngọc đó ?

Hắn ta thật sự muốn giết nàng, giết chết inuyasha?

Nhưng nếu là thế, vì sao lại không giết nàng luôn ngay lúc đó?

“ Ta đã nói rồi mà cô không nghe, Naraku vốn không phải người tốt mà cô không chịu nghe, giờ thì tốt rồi, không những bị đá mà ngọc cũng chẳng còn, hầy, tiếc thay cho thế hệ của các cô, chọn ai không chọn lại chọn Naraku cái tên ti bỉ ấy làm bạn trai!”

Miroku vô tư nhún vai, trề môi lắc lắc đầu lại bị Sango dùng tay đấm vào mặt làm cho ngã lăn xuống đất khóc oa lên.

Vì sao lúc nào cũng bị đánh thê thảm như vậy chứ?

Hắn có nói sai sao?

Rin ngẩng đầu lên nhìn Sesshoumaru đứng bên cạnh, mặc dù ngoài mặt thì ngài ấy không nói gì, nhưng cô bé biết, chắc chắn ngài đang rất lo lắng cho tỷ tỷ…

“ Sesshoumaru –sama, hay là… ngài đến dỗ dành tỷ tỷ đi… mặt tỷ ấy trắng bệch luôn rồi…”

Rin dè dặt lấy tay giật khẽ tay áo của Sesshoumaru, nhỏ giọng cầu xin.

Rin biết, chỉ nhìn mà không làm gì, cứ giấu trong lòng tất cả tâm tư thì khẳng định rất khó chịu, không bằng cứ mạnh dạn tiến lên an ủi còn tốt hơn.

Chỉ có điều, Sesshoumaru – sama kiêu ngạo như vậy sẽ chịu mở lòng sao?

Không ngờ, Rin còn chưa dứt lời, Sesshoumaru đã đi đến bên cạnh Yuri, bàn tay to lớn đặt lên mắt nàng, cúi xuống ghé vào tai nàng thì thầm :

“ Nhắm mắt lại, ngươi sẽ thấy dễ chịu hơn” Thanh âm của hắn đều đều, không có chút biểu cảm gì, nhưng truyền vào tai Yuri lại êm ái dễ nghe vô cùng.

Bàn tay của hắn lạnh lẽo, nhưng nàng lại cảm nhận được sự ấm áp vô hình đang bao bọc lấy nàng, che chở nàng…

Cứ như vậy, Sesshoumaru vẫn im lặng đứng phía sau dùng tay che mắt nàng, tay còn lại đặt lên vai nàng như muốn trấn an thân thể đang không ngừng run rẩy kịch liệt của nàng.

Cuối cùng Yuri vẫn không kìm lòng được, xoay người lại vùi mặt vào cục bông mềm mại vắt trên người hắn mặc sức khóc.

Nàng thực sự thất vọng, thực sự sợ hãi, nhưng cũng thực sự oán hận… giây phút này, nàng muốn khóc đến khi nào cạn nước mắt thì thôi, chỉ khi nào không thể khóc nữa, nàng mới có thể bình tâm lại, vực tinh thần dậy và nghĩ cách đòi lại ngọc tứ hồn, đồng thời … giết chết Naraku!

Nàng hận hắn, hận hắn vô tình vô nghĩa, nàng ở bên cạnh hắn quan tâm chăm sóc hắn như vậy, thế nhưng hắn lại nghi ngờ nàng, thậm chí chỉ vì một chút chuyện nhỏ kia mà muốn giết nàng, nàng nếu như không giết hắn, hắn nhất định sẽ giết chết nàng!

Tên bán yêu ấy, hắn không đáng sống mà!

Khóc lóc đã đời xong, nàng dứt khoát lấy tay lau đi nước mắt, nhìn Sesshoumaru cười dịu dàng :

“ Khuyển yêu đại nhân, cảm ơn ngươi nhé!”

“ Tiếng khóc của ngươi thật khó nghe nên làm vậy cũng chỉ muốn ngươi im lặng mà thôi” Sesshoumaru mặt hơi đỏ lên, hắn vội vàng quay sang hướng khác để che dấu, viện đại lý do nào đó đáp lại.

Đáng chết, hai chữ ‘cám ơn’ của cô ta vì sao lại dễ nghe như vậy?

Còn nữa, đây là lần đầu tiên nàng cười như vậy với hắn…

“ Xì, đúng là đồ mặt lạnh” Yuri chun mũi, quay sang nhìn inuyasha và Kagome “ Nào, mọi người đói rồi đúng không?

Bữa tối nay để ta nấu cho!

Xem như chúc mừng chúng ta lại gặp nhau!”

“ Đúng vậy!

Đúng vậy!

Yuri nấu ăn là rất ngon đó, không thể xem thường đâu! inuyasha, Miroku, ba người đi lấy củi đi, tôi và Sango sẽ phụ Yuri đi bắt cá, thế nhá, nhanh tay lên!”

Kagome hào hứng phân phó công việc, sau đó kéo tay Yuri đi về phía bờ sông gần đó.

Rin cũng vui vẻ chạy theo sau góp vui.

Còn lại Sesshoumaru và Jaken đứng bơ vơ không có việc làm…

Nhưng chỉ năm phút sau Sesshoumaru lại thấy Yuri từ xa chạy lại, vừa kéo tay hắn vừa nói :

“ Cả đại nhân cũng không được lười biếng, anh cũng phải theo ta đi bắt cá!”

Có lẽ bởi vì hắn cũng không kháng cự cho nên Yuri rất dễ dàng kéo được Sesshoumaru đi, cuối cùng bỏ lại Jaken gào thét ở phía sau.



Trong góc phòng tối, Naraku yên lặng ngồi nhìn Yuri đang bắt cá rất vui vẻ với Sesshoumaru qua kính thần của Kanna, tay bất giác nắm lại thành quyền, sát khí tỏa ra nồng đậm khiến hoa cỏ bên ngoài phòng đều héo vì ảnh hưởng của yêu lực.

Kanna hơi liếc mắt nhìn khuôn mặt âm trầm của Naraku, nhịn không được lên tiếng :

“ Nếu đã cảm thấy ngứa mắt, vì sao phải kìm chế?”

“ im miệng” Hồng mâu lóe lên một tia sắc bén, ngay sau đó Kanna bị một luồng yêu lực màu tím đánh văng ra khỏi phòng, cả thân người nhỏ bé đập vào bức tường, vô lực ngã ra đất ho ra một ngụm máu.

Xem ra, lần này là tức giận thật rồi…

Naraku, ngươi lẽ nào còn chưa nhận ra tình cảm của ngươi đối với Yuri?

Ha, thật không thể ngờ, một bán yêu ti tiện lại có thể đem lòng yêu thương một nhân loại!

Cũng giống như Nhện Qủy trước đây đã đem lòng yêu thương Kikyo, vu nữ của Phong chi thôn, để rồi trở nên mù quáng, bán mình cho quỷ!

Tình yêu chính là mê dược khiến người khác trúng phải sẽ trầm luân trong vòng luẩn quẩn, vĩnh viễn tìm không ra lối thoát!

-------oOo-------
 
[Đồng Nhân Inuyasha] Xuyên Qua Thành Phu Nhân Của Naraku
Chương 43


Chương 43

“ Ngươi tránh ra để ta tự xuống bắt cho rồi, đợi ngươi câu thì đến chừng nào mới được ăn chứ!” inuyasha mất kiên nhẫn đứng bật dậy sau một hồi nhẫn nhịn chờ đợi.

Ban đầu hắn và Miroku được phân phó đi lấy củi, lấy cả đống củi về lại chẳng thấy người đâu liền vội vã đi tìm thì thấy Yuri vừa cầm một cái cần câu bằng cành cây vừa nói chuyện rất say sưa với Sesshoumaru, còn Kagome lại ngồi một bên tán dóc say sưa với Sango và Rin!

Hừ hừ!

Hắn đã cật lực làm việc như vậy, cứ nghĩ quay lại sẽ có cá để nướng ăn, ai ngờ…

“ Kệ hắn, này, Sesshoumaru, nãy giờ tôi đã kể về cuộc sống của tôi ở hiện đại cho anh rồi, giờ đến lượt anh đó!

Tôi thật sự rất tò mò về gia tộc Khuyển yêu các anh…”

Yuri hoàn toàn không thèm để ý đến inuyasha, lại quay sang kéo kéo tay áo của Sesshoumaru.

Nãy giờ nàng nói chuyện nhiều như vậy, mà ngay cả một câu Sesshoumaru cũng không thèm nói, ngay cả cần câu cũng không muốn cầm, từ đầu đến cuối đều là một mình nàng độc thoại!

“ Thật quá đáng!

Anh nói gì đi chứ!”

Yuri mím môi, tức giận trừng mắt nhìn Sesshoumaru.

Nếu không phải hai tay còn đang bận cầm cần câu thật chặt để tránh kinh động đến cá dưới nước thì nàng đã cho hắn “ăn giầy” rồi!

“ Ngươi biết để làm gì?”

Không phụ lòng của nàng, gần nửa ngày Sesshoumaru mới chịu mở miệng đáp lại nàng.

“ Chẳng để làm gì cả!

Biết để có thêm kiến thức mà thôi, hơn nữa sau này Kagome gả vào nhà mấy người mà tôi là bạn của cô ấy thì đương nhiên phải biết để sau này còn biết chuẩn bị trước …

Á!!”

Yuri còn chưa nói xong đã thấy cần câu bị một lực giật mạnh xuống nước khiến nàng ngã nhoài ra đất, nhưng tay vẫn cố chấp nắm lấy cần câu…

“Thả cần câu ra” Sesshoumaru vẫn ngồi im bất động, mắt hơi liếc sang Yuri vẫn còn đang loay hoay rất thê thảm.

Kagome và Sango vội vã chạy đến bên cạnh Yuri cùng nắm lấy cần câu phụ Yuri, vừa kéo vừa la lên :

“ Mau buông cần câu ra, Yuri!

Cậu muốn chết hả!”

“ Bớt đùa đi, ngồi nãy giờ mới cắn câu đó!

Bây giờ mà thả ra thì có mà công sức đổ sông đổ biển hết!

Với lại.. có thể kéo mạnh như vậy, chắc chắn sẽ là một con cá rất to!”

Rin ở bên cạnh cũng cố gắng ôm lấy người Yuri kéo ra phía sau, hi vọng có thể góp chút sức ít ỏi của mình vào việc này.

“ Cái đồ cứng đầu này!” inuyasha tặc lưỡi, định lại gần hỗ trợ thì thấy một bóng trắng nhanh như gió lướt qua, tiếp theo đó, Kagome và Sango đều bị đẩy ra không chút khách khí…

Sesshoumaru khẽ nhíu mày kiếm, tay đột nhiên vòng qua eo nàng, ôm chặt.

Hắn cúi đầu xuống thì thầm vào tai nàng với chất giọng khàn khàn đầy từ tính :

“ Nắm chắc cần câu, tuyệt đối không được buông tay”

“ A..?”

Yuri còn chưa kịp tiêu hóa hết những gì mà Sesshoumaru nói thì đã thấy hắn mạnh mẽ ôm lấy nàng bay lên không trung, mạnh đến mức kéo luôn cả con cá kia lên trong giây lát…

Con cá này toàn thân vảy bạc rất đẹp, thoạt nhìn lại rất to béo, mặc dù bị kéo ra khỏi mặt nước vừa mạnh lại vừa đột ngột như vậy mà nó vẫn có thể quẫy đuôi liên tục trong không trung làm nước bắn tung tóe khắp nơi, báo hại những người đứng phía dưới một phen ‘điêu đứng’.

“ Con cá nhìn ngon quá!”

Yuri mở miệng cười toe toét, theo bản năng ngẩng đầu lên nhìn Sesshoumaru, không ngờ hắn cũng đang cúi xuống, vì thế cho nên, bạc môi của Khuyển yêu đại nhân đã vô tình chạm nhẹ vào trán của nàng.

Dù chỉ là một đụng chạm rất nhẹ, thế nhưng lại làm Yuri giật mình, cảm giác như có một luồng điện chạy tán loạn trong người…

Nhưng hoàn toàn khác với lúc Naraku hôn nàng, cảm giác này không quá lớn, rất nhanh liền hết.

Nhưng còn Naraku…

Sesshoumau không mấy để ý đến chuyện vặt vãnh kia, chỉ là đột nhiên cảm thấy trên cánh tay có thứ gì đó lành lạnh vừa rơi vào.

Hắn cúi xuống thì thấy gương mặt nhỏ nhắn của Yuri đẫm lệ từ khi nào.

Yuri cắn môi, cố nuốt vào những tiếng nấc nghẹn ngào đang chực trào ra, nàng xoay người áp vào ngực Sesshoumaru, hai tay run rẩy nắm vào vạt áo hắn.

Nàng không muốn Kagome phải nhìn thấy bộ dáng xấu hổ này của nàng chút nào.

Vì sao chứ?

Vì sao hắn đã muốn giết nàng như vậy mà nàng vẫn còn lưu luyến hắn?

Hắn đáng giá để nàng trở nên như thế này sao?

Hàng trăm câu hỏi cứ như vậy xoay tròn trong đầu khiến Yuri choáng váng, yếu ớt ngất đi trong lòng Sesshoumaru, cần câu trên tay cũng theo thế rơi xuống đất, chuẩn xác rơi xuống đầu inuyasha .

Nghe tiếng gào thét tức tối của bán yêu tóc trắng kia, nàng muốn cười nhưng lại không cười nổi.

Nàng đã quá mệt mỏi rồi…

Nàng không phải thần thành, nàng chỉ là một cô bé mới mười bảy mười tám tuổi đến từ hiện đại mà thôi…

Những chuyện này đối với nàng, tất cả đã vượt qua giới hạn chịu đựng.

Sesshoumaru không nói không rằng, trực tiếp ôm nàng bỏ đi.



Naraku đứng giữa phòng tối, đồ đạc xung quanh đều lộn xộn vỡ tan, bóng tối che đi một bên mặt của hắn, chỉ để lộ một bên còn lại với sắc mặt trắng bệch, hồng mâu như có ánh lửa bập bùng.

Tất cả đều khiến hắn trở nên đáng sợ hơn bao giờ hết…

“ Kanna, mang trái tim của Kagura đến đây”

-------oOo-------
 
[Đồng Nhân Inuyasha] Xuyên Qua Thành Phu Nhân Của Naraku
Chương 44


Chương 44

Lạnh lùng nhìn kẻ không mời mà đến trước mặt, Naraku nhếch miệng cười khinh bỉ :

“ Rốt cuộc cũng không đợi được rồi sao?”

“ Ha, vốn dĩ ta nể tình ngươi đã từng chăm sóc Yuri một thời gian mà tha ngươi một mạng, chỉ hành hạ ngươi một chút, khiến ngươi sống không bằng chết, không ngờ ngươi vẫn ngoan cố muốn đuổi theo nàng ấy…

Thế nên, đừng trách ta không cho ngươi cơ hội!”

Chinen Kiyoshi híp mắt, ngón tay dài vuốt nhẹ lọn tóc trước người, khóe miệng cũng không quên cong lên tạo thành một nụ cười tàn nhẫn.

“ Ta sớm đã đoán con thỏ đó là có vấn đề, lại chủ quan bỏ qua.

Ngươi nói ngươi yêu Yuri, vì sao lại lừa dối nàng?

Ngươi cho rằng, bằng cách đó có thể cướp đồ vô dụng đó khỏi tay ta?

Nực cười, về tu thêm vài trăm năm nữa đi!”

Naraku vừa dứt lời, xúc tua lập tức xuất hiện, một đường phóng thẳng về phía Kiyoshi với tốc độ kinh hoàng.

Hồ yêu, là ngươi chọc giận ta…

Kiyoshi sững người kinh ngạc vài giây, sau đó nhanh chóng giơ hai tay lên, từ trong lòng bàn tay xuất hiện một kết giới màu trắng vững chắc bao vây xung quanh.

Vốn dĩ là kết giới vô cùng vững chắc, không ngờ xúc tua của Naraku chưa đến năm giây đã xuyên qua, dễ dàng phá vỡ.

Hắn cau mày, vừa xoay người né tránh những xúc tua đang đà phóng tới vừa rút ra một cái quạt giấy.

Một tia sắc bén xẹt qua nơi đáy mắt, Kiyoshi vung tay, quạt giấy thoạt nhìn mỏng manh lại mạnh mẽ bay một vòng, lướt qua, chuẩn xác chém đứt tất cả xúc tua đang hướng vào hắn.

“ Ngươi định giết ta với mấy cái thứ vô dụng đó sao?

Thật đáng thất vọng, Naraku.”

Kiyoshi kiêu ngạo cười phá lên, tà áo trắng không chút nhiễm bẩn càng khiến hắn trở nên đẹp đẽ mặc cho sát khí vẫn không ngừng vờn quanh.

“ Đó chỉ là chút quà cho ngươi mà thôi, Hồ yêu” Naraku bình thản nhìn Kiyoshi, không hề để tâm đến mấy cái xúc tua vừa bị chém đi, tựa như những thứ đó đều không hề liên quan đến hắn…

Lúc này, Naraku đã hoàn toàn trở thành hình dạng thật, các loại yêu quái khác nhau từ trên người hắn tách ra, nhào về phía Kiyoshi…



Đặt Yuri nằm xuống dưới gốc cây, Sesshoumaru đứng lặng nhìn nàng một lát rồi gom một đống củi lại, dùng yêu lực đốt lửa.

Xong xuôi, hắn rảo bước đi tìm chút trái cây cho nàng.

Không nghĩ tới chỉ mới không gặp một thời gian, Yuri tựa hồ càng lúc càng gầy đi, sự vô lo vô nghĩ lúc trước cũng không còn nữa, thay vào đó là một sự tổn thương sâu sắc, sâu sắc đến mức chỉ nhìn thoáng qua cũng có thể nhận ra…

“ Sai lầm lớn nhất của ngươi chính là đã yêu Naraku, ngay từ đầu, loại tình cảm này đã không nên có” Sesshoumaru ngồi xuống bên cạnh, tay vô thức đặt tay lên đầu nàng, vuốt nhẹ mái tóc mềm mại óng mượt.

Từ lúc nhìn thấy nàng vì giận dỗi Naraku bóp cổ để uy hiếp lấy ngọc tứ hồn mà mấy ngày suy sụp chán nản, hắn đã nhận ra, trong tâm cô gái bướng bỉnh này đã có tên bán yêu đó…

Kể cả lúc nãy, hắn đã nhận ra, khuôn mặt vui vẻ ấy chỉ là lớp ngụy trang mà thôi.

Mà hắn, cũng nhận ra bản thân đã rung động với nàng.

Chính hắn cũng không thể hiểu nổi, chỉ là nhìn thấy nàng cười vui vẻ, hắn cũng cảm thấy thoải mái, trong lòng giống như có cái gì đó, vô cùng ấm áp.

Thấy nàng buồn bã khóc lóc, hắn lại cảm thấy không vui…

Nhưng mà, hắn hiểu rất rõ, nàng không phải là người có thể gắn kết với hắn cả đời.

Bởi vì, trong tâm nàng đã có người khác, tranh giành đều vô ích.

Như vậy, chẳng bằng ở bên cạnh bảo vệ, yêu thương nàng.

Đó chính là lựa chọn tốt nhất cho hắn và cả cho nàng.

“ Á !”

Đột nhiên ở phía xa xa vang lên tiếng hét của Rin khiến Sesshoumaru giật mình, mày kiếm nhíu lại.

Vì sao hắn lại ngửi thấy mùi của Naraku?

Nhưng lại rất nhạt… như vậy chắc chắn người đến có khả năng là Kagura hoặc Kanna.

Quay sang nhìn nàng một chút, cuối cùng nhìn sang đống lửa, hắn quyết định sẽ đi cứu Rin.

Đống lửa ấy là do yêu lực của hắn tạo ra, yêu quái bình thường nhìn thấy đều sẽ tránh xa, bây giờ Rin đang gặp nguy hiểm, hắn không thể chần chừ thêm nữa…

Rin đối với hắn vô cùng quan trọng, hắn không thể bỏ mặc…

Rất nhanh ta sẽ quay lại, Yuri.



Trong rừng một mảnh vắng lặng, một cơn gió chợt thổi qua khiến ngọn lửa màu xanh khẽ lay động…

Một tiếng ‘soạt’ vang lên, dưới màn đêm đen xuất hiện một nam tử vận bạch y, toàn thân tỏa ra một quang mang nhẹ nhàng hòa lẫn với yêu khí nhàn nhạt như có như không.

Nam tử tiến lại gần, đưa tay bế Yuri từ dưới đất lên, nét mặt khó hiểu lẩm bẩm :

“ Nếu như nàng biết được, ta đã moi lấy tim của Naraku, thiêu hủy thân thể hắn, hoàn toàn khiến hắn tan thành tro bụi, nàng sẽ có phản ứng như thế nào, Yuri?”

-------oOo-------
 
[Đồng Nhân Inuyasha] Xuyên Qua Thành Phu Nhân Của Naraku
Chương 45


Chương 45

Cơn mệt mỏi qua đi, mùi hương dịu nhẹ khoan khoái quanh quẩn nơi chóp mũi như lôi kéo Yuri từ trong mộng tỉnh dậy.

Hàng mi dài lay động, nàng chậm rãi mở mắt ra, bàn tay đỡ lấy đầu xoa nhẹ, không hiểu sao, cả người chỗ nào cũng thấy mệt mỏi rã rời, thậm chí ngay cả một cái nhấc tay cũng thật khó khăn.

Nàng mệt mỏi cử động người, lại phát hiện ra mình đang nằm gọn trong vòng tay của người nào đó, nàng còn đang định ngẩng lên nhìn là ai thì người đó đã lên tiếng :

“ Mặc dù đã hạ sốt, nhưng cũng chưa khỏi hoàn toàn, nàng ngủ tiếp đi”

Thanh âm không nhanh không chậm lại có phần ôn nhu yêu chiều vừa quen thuộc vừa xa lạ khiến Yuri có chút mông lung.

Rốt cuộc là ai?

Sesshoumaur sẽ không bao giờ ôn nhu như vậy, Naraku lại càng không, vậy người này…

Khoan đã, ôn nhu yêu chiều sao?!

Lẽ nào hắn là…

Yuri cắn môi, tay bấu nhẹ vào người để lấy lại chút tỉnh táo ngẩng đầu lên, dưới ánh sáng yếu ớt của đèn dầu, nàng như choàng tỉnh khi nhìn thấy khuôn mặt của kẻ mà cả đời này cũng không muốn nhìn thấy!

“ Chinen Kiyoshi…

Là ngươi!”

Càng kích động khi nhận ra bản thân đang mềm mại dựa vào người hắn, Yuri vội vã đẩy hắn ra lại không đủ khí lực, chỉ đẩy nhẹ vài cái đã khiến nàng thở không ra hơi.

Từ lúc tỉnh dậy, nàng có ngửi thấy một mùi hương rất thơm, rất ngọt ngào, thanh mát, nhưng càng ngửi lại càng choáng váng…

Lẽ nào, chính thứ này đã khiến nàng vô lực sao?

“ Thế nào?

Mùi hương này không tồi chứ?”

Kiyoshi cười cười, tay vuốt nhẹ lọn tóc mềm mại tùy ý xõa ra của nàng, liếc thấy đối phương đang nhìn với ánh mắt vừa oán hận vừa chán ghét, khóe môi càng cong lên “ Ta thực sự không thích nàng ương bướng quậy phá chút nào, mà trong người nàng lại đang bệnh chưa khỏe, cử động mạnh là không tốt…

Mà thứ hương liệu này, lại vừa khiến thân thể người khác mất đi sức lực, vừa có tác dụng trị liệu, rất thích hợp với nàng”

“ Thích hợp con khỉ!

Mau giao thuốc giải ra đây?”

Nhận thức được tình trạng thê thảm của bản thân, Yuri quyết định không kháng cự nữa, đổi sang chiêu ‘dùng mắt uy hiếp’.

Kiyoshi cũng không quan tâm đến trò vớ vẩn mèo cào đó, chỉ hờ hững đặt nàng dựa vào góc giường rồi bước xuống, tiến tới bên cạnh bàn rót ra một chén trà nóng, vừa thản nhiên thưởng thức vừa liếc sang nàng, tay nhẹ nhàng xòe ra, một luồng sáng tím xuất hiện, đợi khi tan đi liền xuất hiện một viên ngọc màu đen, xung quanh tỏa ra một ánh sáng tím nhàn nhạt.

Đối với thứ này, Yuri đã quá quen thuộc.

Chính nó chính là nguyên nhân, ngọn nguồn mọi chuyện.

Chính nó đã khiến mọi người phải liều mạng cho dù là hi sinh cả tính mạng…

Ngọc Tứ Hồn!

Nhưng vì sao ngọc tứ hồn lại nằm trong tay hắn?

Lại còn rất nguyên vẹn?

Hắn đã lấy từ chỗ Naraku sao?!

Làm thế nào hắn có thể lấy được?

Cả một mảnh ngọc cuối cùng… hắn cũng đã lấy mất từ trên người nàng!

Rốt cuộc là lúc nào chứ!

Naraku trước nay vẫn luôn khát vọng có được ngọc tứ hồn, xem trọng vô cùng, cho dù muốn lợi dụng ai thì hào phóng lắm cũng chỉ hi sinh đi hai mảnh mà thôi, vì sao lần này lại tung ra nhiều như vậy???

Là hắn cố tình, hay là, bất lực?

Bất lực??

Đúng rồi, trên người hắn còn vết thương, mà thời gian gần đây lại không có linh lực khắc chế…

“ Hồ yêu chết tiệt!

Ngươi đã làm gì Naraku?!”

Yuri phẫn nộ hét lớn, hàm răng nghiến chặt đến mức phát ra những tiếng ‘ken két’ rợn người vô cùng rõ ràng.

Sẽ không đâu, Naraku hắn là cái tên âm hồn bất tán, đánh cũng không chết, ngay cả inuyasha cũng không thể đấu nổi hắn…

Làm sao có khả năng lại bị đánh bại dưới tay tên Hồ yêu này?

Nhất định không có khả năng!!

“ Ta vì nàng mà đi giành lại ngọc Tứ Hồn, bị thương cũng không ít, thế nhưng nàng không cảm thấy xót xa sao?

Tiểu Yuri?”

Kiyoshi miết nhẹ lên ngọc, phượng mâu mông lung, ánh lên một tia bí hiểm.

“ Đáng chết, ngươi nhiều chuyện quá!”

Yuri hét lớn, vô thức vung tay, một luồng ánh sáng trắng mạnh mẽ đánh vào người Kiyoshi, khiến hắn vì quá bất ngờ mà không kịp đỡ, khuỵu chân xuống đất ho ra một ngụm máu.

Kiyoshi kinh ngạc nhìn nàng, nàng cũng không dám tin nhìn hắn.

Vừa rồi… nàng chỉ theo quán tính muốn làm hắn bị thương, tay cũng theo bản năng vung lên mà thôi, không ngờ lại thật sự tung ra một đòn khiến hắn trọng thương.

Hừ, nhưng mà như vậy cũng tốt, thậm chí còn lợi cho nàng!

Có lẽ bởi vì vừa rồi thân thể vốn đã suy nhược, nàng lại đột ngột tung ra một đòn mạnh như vậy nên thân thể càng trở nên yếu đuối, Yuri vô lực ngã xuống giường, nhưng lại không cam tâm cắn chặt bờ môi…

Không thể ngất, không thể ngất, nàng còn chưa biết tình hình tên kia thế nào…

“ Hừ, không nghĩ tới chỉ mấy ngày không gặp, linh lực của nàng đã mạnh thế này rồi sao?

Ngay cả khi bị hương liệu khống chế vẫn có thể tung ra một chiêu hiểm như vậy…

Ha” Kiyoshi một tay ôm ngực, một tay tùy ý búng một cái, vệt máu đỏ vương bên khóe môi lập tức biến mất, ánh mắt của hắn trở nên sắc lạnh lạ thường…

“ Vì hắn mà nàng mới có thể kích động đến như vậy sao?

Takahashi Yuri!?!”

-------oOo-------
 
[Đồng Nhân Inuyasha] Xuyên Qua Thành Phu Nhân Của Naraku
Chương 46


Chương 46

Thân thể càng lúc càng suy kiệt, hình ảnh trước mắt dần trở nên mông lung, trước khi ngất đi, dường như nàng cảm nhận được Chinen Kiyoshi đã ôm lấy nàng, thì thầm vào tai nàng điều gì đó với thanh âm thật ma mị, thật tàn nhẫn…

Nàng thật muốn phản kháng, thật muốn vùng ra trốn thoát…

“ Là nàng ép ta, khiến ta phải phong ấn lại kí ức của nàng.

Takahashi Yuri, ngay từ đầu nàng đã thuộc về ta, là người mà ta muốn gắn bó cả đời…”



Trong khu rừng rậm rạp, inuyasha đột nhiên ngẩng đầu lên, mũi chun lại, đôi mày kiên nghị cũng nheo lại :

“ Không đúng, suốt ba ngày nay vì sao lại không ngửi được mùi của Naraku?

Hơn nữa… mùi của Ngọc Tứ Hồn hình như cũng rất gần đây!”

“ Đằng kia!

Đằng kia!”

Không để inuyasha kịp nói xong, Kagome đã hét lên, tay chỉ về phía trước mặt.

Inuyasha nói không sai, nàng cũng nghe được mùi của Ngọc Tứ Hồn, rất gần!

Miroku siết chặt cây trượng, nhìn sang Sango gật đầu ra hiệu, chuẩn bị tốt tinh thần chiến đấu rồi chạy theo Kagome và inuyasha sớm đã chạy như tên bắn về phía có Ngọc Tứ Hồn…

Dạo gần đây không còn ngửi thấy mùi của Naraku, mà hắn lại là kẻ giữ một viên ngọc hoàn chỉnh, nếu không vì sao lần trước mảnh ngọc trong người Yuri lại không còn nữa?

Điều đáng chú ý ở đây đó là, vì sao đã có trong tay ngọc tứ hồn mà Naraku vẫn im hơi lặng tiếng, không có chút động tĩnh?

Như vậy chỉ có thể có một khả năng, đó là hắn đã đánh mất viên ngọc!



Càng đến gần nơi có Ngọc Tứ Hồn, nhóm người Kagome càng lúc càng nghe được rất rõ tiếng nói vô cùng lảnh lót quen thuộc vang lên đâu đây.

Giọng nói ngọt ngào này còn có thể là ai khác ngoài Yuri đây?

Kagome kích động tuột xuống người inuyasha, dùng hết tốc lực chạy về phía trước, vừa chạy vừa gọi tên Yuri.

Yuri vốn đang luyện tập khả năng sử dụng linh lực thì nghe thấy tiếng gọi, theo bản năng quay lại liền nhìn thấy một cô gái mặc đồ rất kì quái đang mừng rỡ bước về phía mình, lại còn gọi tên…

Lẽ nào, đây là người quen của nàng sao?

Mặt của nàng ngây ra, không biết làm thế nào.

Hôm qua khi tỉnh lại, nàng đã quên hết mọi chuyện trước đây.

Người đầu tiên nàng nhìn thấy là một nam nhân vô cùng tuấn mỹ, hắn nói hắn tên Chinen Kiyoshi, là tộc trưởng Hồ tộc, cũng chính là hôn phu của nàng, cũng nói nàng bởi vì dùng linh lực liều mạng với một yêu quái nào đó nên trọng thương, tạm thời sẽ quên hết mọi chuyện…

Nàng vốn dĩ không tin hắn, nhưng sau khi nhìn thấy kí hiệu hình lông vũ màu đỏ in trong lòng bàn tay thì có chút tin tưởng.

Dù sao, nàng hiện tại ngoài linh lực ra cũng không có gì để lợi dụng…

Quan trọng là, nàng hiện tại đã mất hết ký ức, dù cho không tin hắn, nàng cũng không biết tin ai nữa rồi…

Mà hắn lại nói, hắn biết tất cả về nàng!

Hắn nói, nàng là một vu nữ có nhiệm vụ bảo vệ Ngọc tứ hồn, thứ mà bất kỳ yêu quái nào cũng khao khát có được để tăng thêm sức mạnh…

Hắn nói, người nàng yêu nhất chỉ có hắn, cũng không có bạn bè…

“ Yuri, làm sao vậy?

Mới mấy ngày không gặp đã quên nhau rồi sao?”

Nhìn thấy vẻ mặt ngờ nghệch của Yuri, Kagome có chút nôn nóng, tay chạm khẽ vào người nàng.

Không ngờ Yuri lại giật mình né tránh, vẻ mặt đề phòng cùng ánh mắt hoài nghi nhìn lại khiến Kagome chấn động.

“ Bạn là ai vậy?

Chúng ta có quen biết nhau sao?”

Tiếng lá cây xào xạc, tiếng gió thổi vi vu, tất cả dường như đều chìm vào im lặng…

Một sự im lặng thật đáng sợ!

Thân hình nhỏ nhắn của Kagome khẽ run rẩy.

Chuyện này là sao?

Vẻ mặt ấy của Yuri không hề có chút giả tạo…

Chuyện gì đã xảy ra?

“ Này, bây giờ là lúc nào rồi chứ!

Đùa gì vậy…”

Kagome cười gượng gạo, sắc mặt trắng bệch.

Sẽ không đâu, làm sao có chuyện Yuri sẽ quên nàng?!

“ Thật xin lỗi, tôi đã bị trọng thương, thế nên tạm thời mất đi ký ức…”

Yuri lúng túng giải thích, nhưng sự hoài nghi trong ánh mắt vẫn không vì thế mà giảm đi.

Kiyoshi cho nàng biết, thời đại này chiến tranh xảy ra khắp nơi, yêu quái lộng hành, ráo riết truy tìm Ngọc tứ hồn, thứ mà nàng đang phải bảo vệ…

Nàng tuy là một vu nữ nhưng cũng là nhân loại, không có khả năng nhận ra ai là yêu ai là người, thế nên, đề phòng vẫn là tốt nhất.

Vừa vặn lúc này inuyasha cũng đuổi tới nơi, vừa nhìn thấy Yuri đã hét toáng lên :

“ Này!

Ngọc Tứ Hồn kìa!”

Lúc này, Kagome mới để ý, trên cổ Kagome có đeo một sợi dây chuyền, mà mặt dây chuyền lại chính là ngọc Tứ Hồn, là một ngọc Tứ Hồn nguyên vẹn!

Nhưng nếu như vậy, Naraku đâu?

Hắn lại dễ dàng buông tha như vậy sao?

“ Yuri, ngọc Tứ Hồn đây rồi, vậy Naraku đâu?”

Kagome mặc kệ Yuri vẫn đang dò dầm nhìn mình, tiến tới thân thiết nắm lấy tay Yuri hỏi.

Cho dù Yuri đã quên, nhưng nàng sẽ không vì thế mà rời bỏ Yuri!

Yuri lại một lần nữa khó hiểu nhìn Kagome, hóa ra, người quen của nàng cũng nhiều quá, Naraku?

Địa ngục sao?

Ngay cả tên cũng đáng sợ như vậy, nàng lại có thể quen một người như vậy sao?

“ Naraku, hắn là ai vậy?”

-------oOo-------
 
[Đồng Nhân Inuyasha] Xuyên Qua Thành Phu Nhân Của Naraku
Chương 47


Chương 47

Mọi người còn đang ngơ ngơ không hiểu chuyện gì thì xung quanh vang lên tiếng chuông kêu ‘đinh đang’ vô cùng vui tai hòa cùng với một hương thơm đầy mê hoặc …

Yuri hơi rùng mình một cái, ánh mắt lại hiện lên vẻ chán ghét.

Mùi hương khiến người khác thần hồn điên đảo này ngoài hắn thì còn ai có nữa đây?

inuyasha cũng đề cao cảnh giác một tay đẩy Kagome ra phía sau, một tay rút ra Thiết Toái Nha sẵn sàng chiến đấu bất cứ lúc nào.

Qủa nhiên không ngoài dự đoán, khoảng ba giây sau, một làn gió nhẹ thoảng qua khiến cây cối lay động, mùi hương càng lúc càng nồng đậm, cuối cùng trước mặt Yuri xuất hiện một thân ảnh cao lớn vận bạch y trắng muốt không tì vết.

Chinen Kiyoshi mặc kimono trắng, vạt áo mở ra một nửa, khiến cho một bên thân của hắn lộ ra, tà áo nhẹ nhàng chuyển động theo làn gió, đôi chân dài thẳng tắp lúc ẩn lúc hiện vô cùng mê người, ở tại cổ chân còn đeo thêm một cái lắc bằng vàng, xung quanh đính những cái chuông nhỏ vô cùng tinh xảo.

Mặt của Kagome và Yuri đồng loạt ửng đỏ, inuyasha cũng trực tiếp quay đi lau máu mũi đang không ngừng chảy…

Thế quái nào mà mấy ngày không gặp, hắn đã càng lúc càng mỹ lệ hơn lúc trước?

Kiyoshi híp mắt lại, bạc môi kiêu ngạo xen lẫn dụ hoặc nhếch lên :

“ Ta chỉ mới bế quan tu luyện một chút, thế mà chưa gì đã xảy ra chuyện rồi sao?

A…

Còn tưởng là đại nhân vật nào, hóa ra là ngươi, bán yêu inuyasha…”

inuyasha tức tối trừng mắt nhìn Kiyoshi, tay nóng vội vung lên Thiết Toái Nha đánh về phía hắn.

Kiyoshi không nhanh không chậm xoay người ôm lấy Yuri nhẹ nhàng nhảy lên cành cây né đi, bàn tay thon dài đưa ra trước mắt, một quả cầu màu bạc hiện lên, ngón trỏ cong lại, dùng lực búng nhẹ một cái, quả cầu ấy lập tức bắn về phía inuyasha tạo thành một trận nổ lớn.

Bỏ lại tiếng ho khan và khói bay mịt mù phía sau, Kiyoshi tao nhã bế Yuri lên bay đi.

Trở về thành itachi, nơi ở của Hồ tộc, Kiyoshi đặt Yuri xuống chiếc ghế dài lót ba lớp lông thú vô cùng êm ái, hai tay chống hai bên thành ghế, giọng điệu nhẹ nhàng ôn nhu xen lẫn một sự đe dọa ngầm :

“ Không phải đã nói, nàng chỉ được ở trong thành khi ta đang bế quan sao?”

“ Ngươi lo sợ điều gì?”

Không hiểu sao, hắn luôn gây ác cảm cho nàng, khiến nàng cảm thấy hắn rất đáng ghét…

Thế nhưng đôi lúc, nàng lại cảm nhận được trong những lời nói tưởng như lạnh lùng đáng sợ ấy, lại có một tia dịu dàng quan tâm, thậm chí là lo lắng…

Tên yêu quái này, rốt cục hắn là con người như thế nào?

“ Lo sợ nàng sẽ rời bỏ ta…”

Kiyoshi đột nhiên cụp mắt xuống, dịu dàng ôm lấy nàng, bạc môi ôn nhu đặt lên trán nàng một nụ hôn.

Một cái ôm thật ấm áp, một nụ hôn thật nhẹ nhàng làm nàng có chút không kịp thích ứng, hoàn toàn bị hành động này của hắn dọa cho há mồm trợn mắt.

Không nhầm đó chứ?

Vì sao nàng lại có một loại cảm giác như hắn đang sợ hãi ?

Ha, loại người kiêu ngạo như hắn cũng sẽ có ngày này sao?

Nhất định là nàng nhìn nhầm rồi… !!!

“ Khi bước ra khỏi phòng, nàng có biết ta đã sợ hãi thế nào khi không thấy bóng dáng nàng?

Yuri, ta thật sự không thể kiềm chế thêm nữa, ta đã kiên nhẫn mấy ngàn năm rồi, nhẫn đến phát điên!

Yuri, gả cho ta, có được không?”

Nghe hắn nói xong, Yuri do dự một lát, sau đó hai tay vùng vẫy muốn thoát ra, nàng ném cho hắn ánh mắt chán ghét :

“ Vì sao?

Ngươi rõ ràng lúc nào cũng ức hiếp ta…

Sẽ không phải là lấy ta để lợi dụng vào việc gì chứ?”

“ Dường như nàng đã quên rồi…”

Kiyoshi không chút để tâm đến thái độ ấy, ngược lại còn dịu dàng vuốt ve một bên má mịn màng của nàng.

Đoạn, hắn lại nói tiếp “ Trong Hồ tộc chúng ta, khi một nam nhân muốn theo đuổi một nữ nhân nào đó, muốn cưới được nữ nhân ấy về thì nhất thiết phải khiến đối phương căm ghét…”

Làm sao nàng lại thấy câu nói này thật quen tai?

“ Ta làm nàng căm ghét ta chỉ là vì ta muốn nhanh một chút đem nàng trở thành phu nhân của ta, Yuri…

Lẽ nào tâm ý của ta đối với nàng còn chưa đủ sao?”

Nói xong, hắn lại một lần nữa cúi xuống.

Nhưng lần này nụ hôn ấy không phải là trên trán mà là rơi xuống trên môi nàng!

Kiyoshi tham lam hấp thụ vị ngọt nơi khóe môi nàng, còn ác ý cắn nhẹ một cái làm nàng nhịn không được một phen run rẩy.

Hai tay đang vùng vẫy kịch liệt của nàng cũng bị hắn kềm chặt, không cho náo loạn thêm nữa.

Nước mắt nàng tựa như những hạt trân châu đứt đoạn, cứ đua nhau rơi xuống, lăn dài trên khuôn mặt thanh tú.

Nàng không thích, nàng không quen với cảm giác này chút nào!

Hắn không phải Naraku!

Trái tim nàng vô thức hét lên câu nói ấy…

Yuri khựng lại, Naraku sao?

Vì sao trong lúc này nàng lại gọi tên hắn?

Hắn là ai…

“ Na..

Naraku!”

Bất kể là ai, nàng vẫn thấy cái tên này rất quen thuộc, khiến nàng có một loại cảm giác vừa ấm áp, vừa an toàn, lại có chút oán hận, chút nhớ nhung…

Vì sao thế?

Nàng và hắn rốt cục là quan hệ gì?

Kiyoshi vốn đang trầm luân trong hạnh phúc thì vô tình nghe được, toàn bộ cao hứng đều bị dập tắt, hắn chậm rãi ngẩng đầu lên, ánh mắt như có một ngọn lửa đang bùng lên giận dữ trừng nàng :

“ Cái gì?”

Không có khả năng!

Rõ ràng là hắn đã phong ấn lại ký ức của nàng, chuyện này đã khiến hắn thương tổn biết bao nhiêu công sức, vì cớ gì nàng vẫn nhớ đến tên của bán yêu ti tiện kia?!

Thật đáng giận!

-------oOo-------
 
[Đồng Nhân Inuyasha] Xuyên Qua Thành Phu Nhân Của Naraku
Chương 48


Chương 48

Thanh âm này, vì sao vừa nghe đã khiến trái tim nàng rung động kịch liệt?

“ Buông nàng”



Kiyoshi phẫn nộ siết chặt lấy hai bả vai của Yuri, vừa lắc vừa gầm lên đầy giận dữ :

“ Takahashi Yuri!

Nàng muốn làm ta tức chết phải không?

Naraku!

Naraku!

Lẽ nào trong đầu nàng vĩnh viễn chỉ có hắn?

Vì sao nàng không thể nhớ được Kagome mà lại nhớ được Naraku???!

Tại sao!”

Yuri mím môi âm thầm chịu đựng, hắn hỏi như vậy làm sao nàng trả lời đây?

Chính nàng còn tìm không ra lý do thì làm sao có thể cho hắn một câu trả lời?

Thật buồn cười!

“ Trả lời ta!”

Hắn gằn giọng ra lệnh.

Hắn thật sự sắp phát điên rồi!

Hắn chờ đợi nàng lâu như vậy, suốt thời gian ngàn năm qua, hắn chưa từng động tâm với bất kỳ ai, chỉ một lòng hướng về nàng, tìm kiếm nàng…

Rõ ràng là đã sắp ôm được nàng vào trong tay, không ngờ đến phút cuối Naraku, cái tên âm hồn bất tán kia lại xuất hiện cướp đi nàng chỉ trong một thời gian ngắn như vậy, thử hỏi, hắn làm sao có thể cam tâm??!!

“ Thực xin lỗi…”

Yuri khó khăn mở miệng, lúng túng quay đi.

Nhìn bộ dáng đau lòng thương tâm tột độ này của hắn, ngay cả nàng cũng cảm thấy thực đau lòng không nỡ nhìn.

Mặc dù hắn rất yêu nàng, nhưng nàng thật sự không có một chút cảm tình nào với hắn, cũng rất thông cảm với hắn về cái tục lệ cầu hôn vớ vẩn gì đó của Hồ tộc…

“ Thực xin lỗi, người ta yêu… lại không phải là ngươi!”

“ Nếu đã như vậy, ta cũng không cần phải giữ nàng lại làm gì!

Ta tuyệt đối, sẽ không nhường nàng cho bất kỳ ai hết!

Đã không thuộc về ta, chẳng thà hủy đi cho đỡ chướng mắt!”

Dứt lời, hai tay hắn lập tức bóp chặt lấy cổ nàng, siết chặt.

Yuri trong lúc hoảng loạn đã quên luôn chuyện bản thân có linh lực, chỉ có thể vùng vẫy mặc hắn làm gì thì làm.

Thật khó thở, lực đạo không hề nhẹ chút nào…

Hắn thực sự muốn giết chết nàng sao?

Khó.. khó thở quá!

Cứu ta…

Cứu ta…

Naraku!

Ngay lúc nàng cảm thấy sắp mất đi ý thức, đột nhiên bên tai truyền vào một thanh âm lạnh lùng quen thuộc …

Thanh âm này, vì sao vừa nghe đã khiến trái tim nàng rung động kịch liệt?

“ Buông nàng”

Ngay sau đó, một luồng kình lực lao tới, hất bay Kiyoshi ngã sang một bên, thân thể mềm nhũn vô lực của Yuri đột nhiên bị một lực vô hình cuốn lấy ngay eo, kéo về phía kẻ vừa lên tiếng.

Yuri chăm chú nhìn Naraku dưới màn hơi nước mờ ảo trên đôi mắt, tay không ngừng dụi dụi, nhưng càng dụi lại càng khó nhìn!

Naraku cau mày, có chút phiền chán nhìn nàng, cuối cùng cũng đưa tay lên giúp nàng lau đi nước mắt còn đọng lại.

Cảm nhận được sự vụng về lại có phần dịu dàng của người trước mắt, trái tim Yuri lại một lần nữa rung lên kịch liệt.

Hắn, vì sao lại quen thuộc đến như vậy?

Vì sao trực giác của nàng lại nói rằng, hắn chính là Naraku, người mà nàng đã gọi trong vô thức?

“ Ngươi… là Naraku sao?”

Nàng dò dẫm hỏi, ánh mắt nghi hoặc nhìn hắn.

Nghe được câu hỏi của nàng, Naraku rất nhanh đã nhận ra một chuyện vô cùng quan trọng : Yuri đã không còn nhớ hắn, ký ức không còn!

Hồng mâu tràn ngập sát khí liếc sang Kiyoshi, cánh tay hắn siết chặt lấy thân thể mềm mại nhỏ nhắn trong tay, khóe môi nhếch lên, tạo thành một độ cung tàn nhẫn lại đẹp đến mê người :

“ Ngươi không những muốn giết nàng, còn giở trò với nàng!

Chinen Kiyoshi, lần trước khi để vuột mất Yuri, ngươi đã bắt cóc Santoso, giả dạng thành hắn để ở bên Yuri, âm mưu phá hoại khiến nàng hiểu lầm ta…

Ngươi rõ ràng biết, ta vì đề phòng Kagura nên không có nói rõ tên nên lợi dụng chính điểm đó để gây hiểu lầm cho Yuri…

Sau lần đó, ta đã biết, sẽ có một ngày ngươi giết nàng, không ngờ lại đến sớm như vậy” Naraku khinh miệt hừ lạnh “ Thật đáng tiếc, ta sẽ không để ngươi có cơ hội đó!”

Kiyoshi chấn động, không thể tin trừng mắt nhìn Naraku :

“ Ngươi…!

Không đúng!

Rõ ràng ta đã thiêu hủy thân xác ngươi, moi lấy trái tim ngươi rồi phong ấn lại, sẽ không có khả năng ngươi có thể hồi sinh!”

Hắn ta chẳng qua cũng chỉ là một cái bán yêu mà thôi, làm sao có năng lực đó?

Lẽ nào…

“ Dường như ngươi đã quên, ta có thể lấy trái tim của mình ra rồi lấy trái tim của người khác tạm thời thay vào…”

Nhìn thấy vẻ mặt kinh hoảng tột độ của đối phương, Naraku hết sức hài lòng.

Thật không uổng phí hắn đã tính toán lâu như vậy!

Hôm đó, lường trước sẽ có một ngày nào đó Kiyoshi sẽ đến đòi mạng, mà hắn tự biết bản thân đang trọng thương nên sớm đã giao trái tim cho một phân thân mới của hắn, lại đem phân thân đó giao cho Kanna coi sóc.

Sau đó, hắn lấy trái tim của Kagura thế vào.

Kagura đã phản bội hắn, vì thế, hắn cũng không cần giữ lại trái tim của nàng ta làm gì…

Kiyoshi tức giận lấy ra một quả tim bị phong ấn từ trong ngực ra, phẫn nộ bóp nát nó.

Cái thứ đáng ghét ghê tởm này!

Kagura đang ngồi quan sát trên cây gần đó, thấy được một loạt chuyện trên cũng không kịp làm gì, chỉ có thể ‘hự’ một tiếng, không cam tâm ngã xuống đất ho ra một búng máu đen.

Nàng ném về phía Kiyoshi một cái nhìn đầy oán hận.

Nàng đã sai lầm, từ đầu đến cuối, người ti bỉ nhất không phải Naraku, mà là hắn!

Chỉ trách nàng quá khát vọng tự do…

Chỉ trách nàng quá vọng tưởng …

Chỉ trách nàng quá dễ tin người…

Kagura chua xót nở một nụ cười, ánh mắt vô hồn nhìn thân thể từng chút từng chút một hóa thành cát bụi.

Yuri há hốc mồm, vùng vẫy thoát khỏi Naraku chạy về phía Kagura.

Người này, người này nàng cũng có cảm giác rất quen thuộc, rất quan trọng!

“ Đừng mà!!!”

-------oOo-------
 
[Đồng Nhân Inuyasha] Xuyên Qua Thành Phu Nhân Của Naraku
Chương 49


Chương 49

Yuri đau lòng chạy đến trước Kagura, muốn ôm lấy nhưng lại sợ sẽ khiến nàng tan biến đi mất, chỉ có thể khóc nấc lên.

Kagura hơi ngạc nhiên một chút, sau đó tay run rẩy vươn ra, chạm khẽ vào tay nàng, tựa như an ủi, nàng gượng gạo nở một nụ cười :

“ Thực xin lỗi…

Vì đã không nói cho ngươi việc Kiyoshi giả trang thành Santoso…”

“ Cái… cái gì?”

Nàng không hiểu, Santoso, Santoso lại là ai?

“ Yuri, kí ức của ngươi đã bị phong ấn…

Cố lên nhé, người ngươi yêu là Naraku, tiểu nha đầu” Thân thể Kagura chậm rãi hóa thành lông vũ nhẹ nhàng bay đi, để lại chút hơi ấm ôm ấp lấy thân hình nhỏ nhắn đang run rẩy của Yuri.

Naraku nhìn Yuri một chút, sau đó lại quay sang Kiyoshi mỉm cười khiêu khích :

“ Yuri đã biết bí mật của ngươi, Hồ yêu.

Nhờ hôm đó ngươi thiêu hủy thân thể của ta, mà chất độc trong người cũng theo đó tan biến.

Cũng may trái tim của ta không có bị phong ấn lại, thế nên vẫn có thể tự hồi sinh, đến đây tìm ngươi tính sổ!”

Dứt lời, Naraku lập tức phân giải ra một đám yêu quái bay tới đối phó với Kiyoshi.

Nhân lúc hắn còn đang lo giải quyết cái đám yêu đó, Naraku lướt đến chỗ Yuri, vòng tay ôm lấy nàng vào lòng, thanh âm lạnh lùng lại ẩn chứa một sự dịu dàng thì thầm vào tai nàng :

“Kanna đã đợi bên ngoài”

“ Ngươi, sẽ không chết chứ?”

Bàn tay nhỏ bé bấu chặt lấy vạt áo của Naraku, nàng lo lắng dè chừng hỏi.

Nàng tuy không nhớ gì, nhưng có một điều nàng có thể chắc chắn, đó là không hề muốn hắn rời xa nàng!

Hắn dù có lợi hại thế nào thì vẫn không phải vạn năng, đề phòng vẫn tốt hơn…

“ Sẽ không” Naraku chế giễu đẩy nàng ra phía sau, định lập cho nàng một cái kết giới bảo vệ lại bị nàng giật mạnh, hai cánh tay ôm chặt lấy hắn…

Còn chưa hiểu chuyện gì, Naraku nhìn thấy một dòng màu đỏ bắn lên mặt, lên áo, lên khắp người hắn…

Khóe môi của nữ nhân trước mắt lại chảy ra thật nhiều máu, đôi mắt trở nên lơ đãng…

Nhưng vẻ mặt lại như mãn nguyện, như nhẹ nhõm…

Yuri yếu ớt tựa đầu vào ngực Naraku khó khăn thở dốc.

Đầu óc trở nên mơ màng, trước khi rơi vào khoảng không vô tận, dường như nàng nghe thấy thanh âm tuyệt tình lại ẩn ẩn phẫn nộ của Naraku và cả tiếng gào thét đầy tuyệt vọng của Kiyoshi.

Trong lòng tự cười, nàng thực cũng không hiểu vì sao khi nhìn thấy thanh kiếm sắc bén của Kiyoshi đang lợi dụng lúc Naraku đang phân tâm phóng tới thì lại không chút do dự lao ra chắn cho hắn, tâm tâm niệm niệm chỉ muốn bảo vệ hắn, không thể để hắn bị thương, không thể đánh mất hắn …

Naraku, rốt cuộc, ta đã yêu ngươi đến mức nào?

Run rẩy chạm khẽ vào thân thể lạnh băng của nàng, Kiyoshi càng trở nên hoảng loạn…

Hắn đã giết nàng!

Hắn đã giết người con gái mà cả đời này hắn muốn bảo vệ nhất, muốn gắn bó cả đời… !!

Ha ha, nhưng cũng thật đáng buồn cười làm sao, ta gào thét cái gì yêu nàng, ngày ngày luôn tính toán làm sao để nàng toàn tâm toàn ý làm phu nhân của ta, kết quả cuối cùng lại khiến nàng chết dưới kiếm của ta, trút hơi thở cuối cùng trong lòng nam nhân khác.

Thật đáng hận!

Ta cố gắng nhiều như vậy lại đổi về được cái gì?

Ánh mắt Kiyoshi đột nhiên trở nên rực lửa, bàn tay siết chặt, trong lòng hạ quyết tâm.

Yuri, nàng đã không thể yêu ta, vậy hãy vĩnh viễn sống trong dày vò đi!



“ Naraku, ta đã giúp ngươi tinh lọc cơ thể, đem tất cả những gì bẩn thỉu ra khỏi người ngươi…

Thế nhưng, có một số yêu quái sớm đã hợp nhất với cơ thể của ngươi, vĩnh viễn không thể tách ra.

Vì thế ngươi vẫn là một bán yêu…”

Kagome bỏ mũi tên vừa rút khỏi người Naraku dính đầy máu và yêu khí lởn vởn xung quanh xuống đất.

Nàng không giống Yuri, muốn tinh lọc thì phải dùng đến Phá Ma Chi Tên nên không còn cách nào khác ngoài việc cắm thật nhiều Phá Ma Chi Tên lên người Naraku, kết hợp với Ngọc Tứ Hồn để loại bỏ đám yêu quái ghê tởm kia ra khỏi thân thể hắn.

Nhìn vết thương đang dần dần lành lại và khuôn mặt không chút biểu cảm của hắn, lần đầu tiên nàng cảm thấy, Naraku kỳ thực là một người rất dứt khoát, rất kiên cường…

Bị hơn mười mũi tên cắm lên người và cả sức mạnh của Ngọc Tứ Hồn liên tục chèn ép, tinh lọc như vậy mà vẫn không kêu la một tiếng nào…

Lẽ nào hắn không biết đau sao?

“ Naraku, ta đã giúp ngươi tinh lọc cơ thể, vậy thì đổi lại, ngươi cũng phải chăm sóc tốt cho Yuri đó!

Đợi khi nào nàng tỉnh lại thì nhớ báo ta một tiếng nha” Kagome mỉm cười, nhẹ nhàng đặt Ngọc Tứ Hồn vào tay hắn dặn dò.

Yuri đã là người bảo hộ cho Ngọc nên nàng cũng không cần giữ lại thứ này làm gì nữa, mà Naraku… hắn có khi cũng không cần thứ này nữa rồi.

“ Hừ” Naraku cụp mắt, nhìn Kagome một cái rồi lôi từ trong người ra một con thỏ bị trói chặt như cái bánh chưng ném về phía nàng, để lại một câu rồi hóa thành một đám ong bay đi mất.

“ Nhờ inuyasha giải trừ phong ấn cho Santoso, hắn có thể giúp ngươi mua vui”

Kagome vội bắt lấy con thỏ trắng tội nghiệp, nhìn xuống nó rồi lại nhìn về chỗ Naraku vừa đứng, vẻ mặt trở nên mừng rỡ.

Mặc dù hắn không có nói cám ơn nàng đã giúp hắn, nhưng lại đưa Santoso cho nàng “mua vui”, xem như cũng là đền bù rồi.

Ha, rõ ràng hắn là thuộc kiểu người trong ấm ngoài lạnh mà!

Naraku, thật vui khi ngươi đã tìm được người phù hợp với mình, giúp ngươi xóa đi cô đơn lạc lõng…

-------oOo-------
 
[Đồng Nhân Inuyasha] Xuyên Qua Thành Phu Nhân Của Naraku
Chương 50


Chương 50

Trở về thành, Naraku hướng thẳng tới căn phòng nhỏ trong vườn cây Hoa anh đào mà đi, hồng mâu hơi mị lên, phảng phất một nỗi ưu phiền.

Hôm đó, khoảnh khắc Yuri nhào tới đỡ cho hắn, Naraku dường như đã cảm thấy tim hắn ngừng đập.

Cảm giác ấy rất đau, rất đau!

Tại sao lại đỡ cho hắn?

Từ trước đến nay, luôn là hắn tính kế lợi dụng, luôn là hắn mang đến khó khăn bất lợi cho nàng, vì sao dù là đang mất trí nhớ vẫn có thể lao đến bảo vệ hắn?!

Nhưng cũng vì thế mà hắn đã nhận ra, lâu nay hắn vẫn luôn tự lừa mình dối người, tự nói dối rằng hắn không động tâm với Yuri, không hề yêu nàng, những lần đối xử tốt hay cưng chiều, hay thậm chí là phát điên mỗi khi nàng giận dỗi bỏ đi, đều xuất phát từ tâm của hắn.

Hắn thực sự đã quen với sự hiện diện của nàng bên cạnh, muốn cảm nhận hơi ấm từ nàng…

Cứ mỗi lần nhìn đến nàng ở bên cạnh nam nhân khác, hắn thật sự vô cùng khó chịu…

Chỉ bằng những điều đó, Naraku đã nhận ra, hắn đã có một loại cảm xúc giống như nhân loại, giống như loại tình cảm mà Kikyo dành cho inuyasha, gọi là “yêu”!

Hắn đã yêu Yuri!

Vẫn biết là nàng chưa chết, vẫn biết là vết thương trên người nàng đã lành, nhưng hắn không ngừng lo lắng.

Đã một tháng kể từ ngày đó, dù Hồ yêu kia tự lấy ra tâm đan – thứ được xem là sinh mệnh của hắn để cứu lấy nàng, hay nói khác hơn, chính là dùng mạng đổi mạng, nhưng nàng cứ mãi hôn mê không chịu tỉnh…

Hắn thật sự bất lực.

Giờ phút này, hắn thật sự nhận ra, sức mạnh cường đại hay quỷ kế đa đoan mà hắn tự hào nhất đều vô dụng.

Hắn tính kế hãm hại inuyasha, nhưng lại không thể nghĩ kế khiến nàng tỉnh lại.

Hắn hết lần này đến lần khác dùng sức mạnh đối phó đám người Inuyasha, nhưng lại không có cách nào dùng sức mạnh đó để khiến nàng mở mắt…

Như vậy, cường đại để làm gì?

Rảo bước đến vườn hoa Đào, nhìn những cánh hoa hồng phấn nhẹ nhàng rơi xuống từng đợt khi gió thoảng qua, Naraku đột nhiên cảm thấy có chút nuối tiếc.

Hiện tại đang là mùa xuân, nếu như nữ nhân kia ở đây lúc này, chắc chắn sẽ rất thích…

Nữ nhân thường rất thích hoa, không phải sao?

Chợt, bước chân Naraku dần chậm lại, sau đó dừng hẳn khi nhìn thấy một bóng lưng nhỏ nhắn, quen thuộc đang đứng cách đó không xa dưới tán cây hoa đào, nghe động, bóng lưng ấy hơi giật mình, cuối cùng chậm rãi quay lại.

Naraku lặng im nhìn nàng nhẹ nhàng mỉm cười, nụ cười rực rỡ hơn cả ánh tà dương …

“ Naraku, đã để ngươi đợi lâu.

Ngươi có nhớ ta không?”



Gần đây Naraku cảm thấy vô cùng nhức đầu, không hiểu sao từ khi tỉnh lại, Yuri dường như đã trở nên phi thường xinh đẹp, phi thường đáng yêu, suốt ngày cứ lượn qua lượn lại trước mặt hắn khiến hắn nhiều lần không thể kiểm soát được bản thân…

Nhất là sau khi tổ chức lễ thành hôn, sau đêm động phòng… ( Khụ khụ, mọi người tự hiểu, ha ha ha )

Lẽ nào là bởi vì trong người nàng có yêu đan của Kiyoshi, trở thành bán yêu nên mới như vậy?

Hồ tộc luôn có những yêu quái rất xinh đẹp, Kiyoshi kia chính là một bằng chứng điển hình nhất.

Nàng thừa hưởng nét đẹp yêu mị ấy từ yêu đan của Hồ yêu sao?

Nhưng điều đáng sợ ở đây chính là, Naraku hắn lại càng lúc càng yêu nàng, yêu đến mức không muốn để người ngoài nhìn thấy nàng, bất cứ lúc nào ra ngoài luôn để Kanna đi trước thám thính tình hình xem có yêu quái nam nào lởn vởn xung quanh hay không, đặc biệt là tên Khuyển yêu Sesshoumaru kia…

Nếu có yêu quái nam thì phải lập tức dụ họ đi chỗ khác, làm tất cả mọi cách, miễn là không được để họ lại gần hay nhìn thấy Yuri…

Ngay cả Yuri cũng hay nhìn hắn cười vô cùng đểu giả, nói :

“ Naraku, thật không ngờ ngươi lại là một bình giấm…

à không, là một thùng giấm chua nha ~ Ha ha ha”

Hắn không hiểu cái gì gọi là “thùng giấm chua” trong lời nói của nàng, nhưng trực giác cho biết, đó chắc chắn chẳng phải là từ tốt đẹp gì…

Nhưng biết làm sao đây?

Hắn căn bản là không nỡ làm tổn thương nàng…

Sau nhiều ngày suy nghĩ, cuối cùng hắn cũng quyết định đi ra ngoài tìm tiểu yêu quái nào đó để trút giận.

Dẫu sao thì đó cũng chỉ là kế sách tạm thời mà thôi.

Có tình lữ như Yuri, Naraku thực sự vô cùng khổ sở, nhưng cũng mang đến không ít hạnh phúc…

Hắn không hề hối hận về quyết định của bản thân khi đã chọn Yuri, cũng không hề hối hận khi rũ bỏ tất cả hận thù, bỏ lại sau lưng ân oán để học cách yêu thương, chăm sóc người hắn yêu.

…Hạnh phúc, thế nhưng lại đơn giản như vậy…

HOÀN

-------oOo-------
 
[Đồng Nhân Inuyasha] Xuyên Qua Thành Phu Nhân Của Naraku
Chương 51: Phiên Ngoại 1 : Tình Địch Tới Tặng Lễ Vật


Chương 51: Phiên Ngoại 1 : Tình Địch Tới Tặng Lễ Vật

Sau nhiều tháng “nỗ lực” , cuối cùng Yuri cũng phải mang một cái bụng to đùng trên người, đi lại hết sức nặng nề…

“ Naraku đáng ghét!

Ngươi rõ ràng đã hại ta thành thế này…

Vậy, vậy mà còn mặt dày đến đây sao!??

Mẹ!

Mẹ trừng cái gì??

Mẹ còn không nhanh một chút đuổi tên đáng chết ấy đi đi!!”

Yuri khổ sở nằm trên ghế dài được trải bốn lớp lông thú vô cùng mềm mại, miệng không ngừng la hét, ánh mắt oán hận nhìn nam nhân vẻ mặt bình tĩnh không có chút hoang mang nào đứng trước mặt.

Nếu không phải tại hắn ngày nào cũng ‘muốn’, nàng sẽ trở thành bộ dạng này sao??

Làm ơn đi!

Nàng chỉ mới chập chững bước vào tuổi mười tám thôi mà!!

Hu hu hu…

Mẹ của nàng liếc một cái đầy trách cứ, sau đó lại quay sang nhẹ nhàng vỗ lên vai Naraku an ủi :

“ Naraku, con đừng để tâm, người nào ở trong trường hợp này tính khí đều cổ quái bất thường như vậy.

Trong thời gian này, con nên nhẫn nại…”

Mẹ nàng còn chưa có nói xong, Naraku đã tiến lên, bình thản ngắt lời :

“ Không sao, ta vốn đã nghiên cứu về mấy chuyện này.

Đương nhiên sẽ không chấp nhặt.

Hơn nữa…”

Naraku cúi xuống sát mặt nàng, cười vô cùng đáng ghét “ Nàng đừng quên, nàng hiện tại là một bán yêu, đương nhiên tuổi thọ cũng sẽ rất dài.

Những chuyện thế này, nàng rất nhanh sẽ quen.

Nhạc mẫu đại nhân yên tâm, nhẫn nại, chính là thứ mà ta có nhiều nhất”

Yuri nghiến răng nghiến lợi, hai tay đưa lên nắm chặt lấy lọn tóc dài của Naraku hung ác kéo xuống, sau đó hài lòng nhìn khuôn mặt tuấn mĩ đen sì của hắn, nàng cười một tiếng :

“ Nhiều sao?

Vậy phu quân của ta, sau này ngươi cũng phải chịu khổ rồi…”

Naraku hừ lạnh một tiếng, theo bản năng giơ tay muốn hất tay nàng ra, nhưng lại do dự không dám động thủ.

Hiện tại nàng đang mang thai, thân thể không thể có bất cứ sơ suất nào, hắn không thể vì một chút trò vặt vãnh này mà mất bình tĩnh!

Nhẫn!

Phải nhẫn!

Hắn không thể dùng lực, vậy có thể dùng trí…

Nữ nhân đang trong kì thai nghén thường hay nôn, cũng không có hại gì đến thân thể cả…

Cưng chiều quá là không tốt, hắn vẫn nên dạy dỗ nàng một chút.

“ Yuri, nàng đã thích giật tóc như vậy, chi bằng ta đi ra ngoài chặt vài cái đầu con yêu quái có tóc dài mang về cho nàng giật có được không?”

Naraku lập tức lấy lại vẻ mặt ung dung, khiêu khích nhìn nàng.

Nghĩ đến mấy cái đầu xấu xí đầy máu, Yuri lại thấy buồn nôn, thế nên đành bất lực ôm lấy cái thùng gỗ bên cạnh ra sức nôn khan.

Naraku chết tiệt!

Hắn thế nhưng dám dùng cách này ăn hiếp nàng!

Naraku căn bản là chưa đắc ý được bao lâu, chớp mắt một cái đã thấy khuôn mặt nhỏ nhắn rơm rớm nước mắt đầy ủy khuất, hắn lại mềm lòng, động tác lại ôn nhu hơn chút, lấy một miếng bánh nhét vào miệng nàng dỗ dành.

Hai người còn đang lườm qua lườm lại nhau thì Kanna từ ngoài đi vào, không nhanh không chậm nói :

“ Naraku, chúng ta có khách”

“ Cái gì?”

Naraku quay sang, còn chưa kịp hỏi là ai đã nghe rầm một tiếng, cửa phòng bị ai đó hung hăng đá ra, tiếp đó là một thân ảnh nhanh như gió chạy đến, rất tự nhiên hất Naraku ra, vẻ mặt hớn hở nói nói cười cười ôm lấy Yuri :

“ Yuri – chan !!

Lâu ngày không gặp, mới đây mà đã mang thai rồi à?

He he, ghê lắm nha!”

Người ấy để ngón trỏ lên miệng, tinh nghịch nháy mắt một cái.

Đương nhiên, trên đời này người có gan đối xử như vậy với Naraku chỉ có hai người.

Một là Yuri – phu nhân của hắn, hai chính là Kagome.

Nói sao đi nữa, Kagome đã giúp hắn tinh lọc cơ thể, nàng còn là bạn của Yuri, hắn vẫn là nên ưu ái hơn một chút…

“ Kagome, nàng làm gì vậy, lỡ trượt chân ngã thì làm sao?

Cục cưng còn trong bụng nàng liền quên rồi à??”

Lúc này inuyasha mới thở hổn hà hổn hển chạy vào, lo lắng nhìn lên nhìn xuống xem Kagome có bị thương tích chỗ nào không.

Nhìn vào bộ dáng của hắn thì có thể thấy, hẳn là Inuyasha đã phải rất khổ sở suốt cả chặng đường.

Nhưng một câu của inuyasha đã hoàn toàn chấn động mọi người.

Kagome có cục cưng trong bụng?

“ Ai da, Kagome, hai người cũng nhanh quá nhỉ” Yuri cười hề hề vô cùng đắc ý.

Này thì dám làm nàng xấu hổ hả!

“ Ha ha ha”

Cả căn phòng tràn ngập tiếng cười vô cùng vui vẻ.

Đột nhiên cửa phòng lại một lần nữa mở ra, theo sau đó là yêu khí tỏa ra nồng đậm khiến Naraku không khỏi khó chịu, hắn theo bản năng đứng chắn trước người Yuri, chau mày nhìn về phía cửa phòng.

Mọi người cũng tò mò nhìn theo.

Đập vào mắt chính là thân ảnh thanh nhã phiêu dật, mái tóc ánh kim tùy ý tung bay, khuôn mặt tuấn mỹ lạnh lùng không chút khuyết điểm lại có phần quen thuộc.

“ Sesshoumaru” Đối với nam nhân này, Yuri vẫn luôn rất cảm kích và quý trọng.

Hắn lúc nào cũng bảo vệ, âm thầm chăm sóc cho nàng dù ngoài mặt lúc nào cũng làm ra vẻ không quan tâm, luôn ở bên cạnh nàng khi nàng yếu đuối nhất…

Sesshoumaru…

Đã mấy tháng không gặp, nhìn hắn vẫn như vậy.

Phiêu lãng, đẹp trai, u lãnh, và cả… tịch mịch.

Naraku vẻ mặt càng trầm hơn, sát khí cũng nổi lên bao trùm cả căn phòng.

Tên đại yêu quái này trước đây vẫn luôn dây dưa không dứt với Yuri…

Dù trước đây hay là bây giờ, Naraku vẫn luôn cảm thấy chướng mắt cái người này.

Theo sau Sesshoumaru còn có Rin và Jaken.

Rin nhìn lên Sesshoumaru, sau đó lại nhìn về phía Yuri vui vẻ nói :

“ Yuri tỷ tỷ, chúng ta đến thăm đây!”

Yuri cũng tươi cười đáp lại, tay bám vào vạt áo Naraku mà đứng lên, chậm rãi tiến tới trước mặt Sesshoumaru nãy giờ vẫn đang im lặng nhìn nàng, Yuri chủ động ôm lấy hắn, nhón chân hôn lên má hắn một cái thật kêu.

“ Sesshoumaru, ta thực sự rất nhớ ngươi”

Ai nấy trong phòng đều nín thở, ngượng ngập quay đi chỗ khác, chỉ có Naraku là mặt vẫn không đổi sắc, chỉ có hồng mâu là không ngừng bắn ra lửa giận ngút trời.

Nàng ta thế nhưng dám hôn Sesshoumaru trước mặt mọi người!

Nhẫn!

Ta nhẫn!

Trong bụng nàng vẫn còn cục cưng chưa ra đời!

Chưa hết, Yuri vừa buông tay ra, Sesshoumaru đã kéo nàng lại, thuần thục cúi đầu xuống ấn môi hắn lên cánh môi hồng đào quyến rũ của nàng.

Lần này, ai nấy đều quay đầu nhìn về phía Naraku cười nham hiểm…

Có người nào đó, đang ghen rồi…!!!

“ Naraku, ngươi mới là phu quân của Yuri, là bán yêu đã từng tung hoành một thời, chút thử thách này chẳng là gì cả, không muốn mất vợ thì phải dũng cảm đón địch, biết chưa” inuyasha vô cùng thông cảm vỗ vỗ lên vai Naraku an ủi, không ngờ hắn lại hất tay, Inuyasha lập tức bị đánh bay vào tường.

Sau đó Naraku hướng về phía Sesshoumaru tung ra chướng khí, chướng khí hóa thành ma trảo đánh úp về phía Sesshoumaru.

Sesshoumaru ôm lấy Rin né đi, nhếch miệng nhìn Naraku rồi đi mất, Jaken cũng nhanh chóng lẽo đẽo theo sau.

“ Đây chính là quà mừng của ta dành cho bảo bảo trong bụng Yuri” Hắn chỉ để lại một câu như vậy.

Naraku lửa giận lên đến cực hạn, hóa mình thành khói bay đi.

Nhìn cũng biết, hắn chính là đi tìm tình địch tính sổ.

Yuri nhún nhún vai nhìn mọi người vẫn đang trách cứ nàng vì sao không ngăn cản, chu môi nói :

“ Ta ngăn cản, hắn sẽ nghe sao?

Naraku dạo này thường hay ra ngoài giết người lung tung, ta thấy nên để Sesshoumaru giáo huấn hắn một chút”

Mọi người ném về phía nàng một cái nhìn khinh bỉ, cùng một suy nghĩ : Naraku trở nên như vậy, còn không phải vì ngươi hay sao???

Nhìn đến Yuri vô tâm như vậy, ai nấy đều vô cùng đồng cảm với Naraku.

Naraku trước đây tạo nghiệt quá nhiều, thành ra bây giờ mới khổ sở như vậy đây mà…

Ai da, biết làm sao đây?

Nhân quả luân hồi a

~~

-------oOo-------
 
[Đồng Nhân Inuyasha] Xuyên Qua Thành Phu Nhân Của Naraku
Chương 52: Phiên Ngoại 2 : "Bạo Lực" Gia Đình


Chương 52: Phiên Ngoại 2 : “Bạo Lực” Gia Đình

Hôm nay là một ngày đầu xuân, gió thổi nhè nhẹ mang theo chút se lạnh, mây lững lờ trôi trên nền trời xanh.

Mọi thứ xung quanh đều trở nên sống động và đầy sức sống hơn bao giờ hết.

Chỉ là, không khí trong thành Hitomi lại hoàn toàn trái ngược, khắp thành đều bị bao phủ một màn u ám.

Từ trong vườn hoa đào rậm rạp vang lên một tiếng nổ lớn, kinh động cả một vùng.

Giữa vườn hoa, thân ảnh hồng phấn nhỏ nhắn của một tiểu cô nương mười hai tuổi đang đối diện với một nam nhân dáng người cao lớn vận kimono màu tím sẫm, toàn thân hắn tỏa ra sát khí nồng đậm.

“ Papa, mama là của chung!

Papa không thể ích kỷ như vậy!”

Tiểu cô nương uất ức nhảy lê trời, né đi một chưởng của nam nhân kia.

“ Akiko, rõ ràng là con tranh với ta trước, năm lần bảy lượt phá đám, lần này quá quắt lắm rồi!”

Naraku gầm lên, hồng mâu rực lửa nhìn ‘con gái yêu dấu’ trước mặt.

Akiko là đứa con gái đầu lòng của Naraku và Yuri.

Naraku bởi vì Akiko mà hàng ngày vẫn luôn học tập nhân loại, cố gắng trở thành một phụ thân tốt.

Dù sao Akiko cũng là đứa con đầu tiên của hắn và Yuri…

Thế mà, những gì hắn nhận lại là cái gì?!!

Kể từ khi có ý thức, Akiko bất kể lúc nào cũng tranh giành Yuri với hắn.

Naraku hắn nhẫn nại suốt 12 năm qua, nhẫn rồi lại nhẫn, không nghĩ tới Akiko càng ngày càng lấn tới, lại càng quá quắt!

Hôm qua Akiko thế nhưng lại dám nhân lúc hắn không có trong thành liền lẻn vào phòng của hắn và Yuri, còn ác ý khóa chặt cửa nẻo, bày kết giới rồi ngủ ngon lành, còn hắn lại bị nhốt ở bên ngoài!!!

Kết giới của Akiko mặc dù không đủ để ngăn hắn, nhưng chỉ sợ nếu phá kết giới sẽ tạo tiếng động lớn, ảnh hưởng giấc ngủ của tiểu phu nhân nhà hắn.

Tính khí của Yuri lúc đang ngủ say lại bị đánh thức là vô cùng đáng sợ, kể cả hắn cũng không thể xem thường!

Nhưng như vậy, hắn làm cách nào đi vào phòng????!!!

Thế nên là, đêm hôm qua Naraku hắn lần đầu phải ngủ ở phòng khác một mình sau khi có Yuri bên cạnh!

Thực sự là một đêm dài dằng dẵng đầy ác mộng!

Chính vì lẽ đó nên hôm nay hắn mới tìm con gái hắn tính sổ, thậm chí dùng đến yêu khí đánh cho vài cái thật nhẹ đủ để chảy máu một tí để cảnh cáo, ai ngờ Akiko mới thế đã xù lông lên, đánh ngược trở lại hắn!!

“ Papa thật quá quắt, thật sự là quá… quá đáng!

Papa thế nhưng lại dám nhân lúc mama ra ngoài mua đồ giáo huấn con!

Papa không thấy như vậy là quá mất công bằng sao??!!”

Akiko cảm thấy papa dạo gần đây vô cùng đáng ghét, lúc trước luôn yêu chiều nàng, nhưng không hiểu sao dạo gần đây lại thường xuyên ức hiếp nàng.

Nàng từ lúc ba tuổi đã ngủ riêng, chưa được một đêm nào được ngủ cùng với mẫu thân, hôm qua là bởi vì quá nhớ hơi ấm của mẫu thân nên mới bất đắc dĩ làm thế.

Nàng biết, nếu xin ngủ cùng kiểu gì papa cũng không cho, đành phải dùng cách như vậy…

Chỉ có một việc nhỏ vậy thôi mà papa cũng làm ầm lên!

“ Còn dám lí luận!”

“ Á!”

Naraku papa đột nhiên tung ra năm phần công lực khiến Akiko không kịp trở tay, chỉ có thể nhắm tịt mắt hứng chịu.

Một phút.

Hai phút.

..

Tại sao lại không có gì nhỉ?

Hửm?

Nàng còn cảm thấy dường như có cái gì đó âm ấm…

Akiko thận trọng hé mắt ra nhìn thử liền bắt gặp một khuôn mặt lạnh lùng, ngũ quan tinh tế như được điêu khắc vô cùng tỉ mỉ.

Đôi mắt màu vàng của hắn không có mị lực như của papa, thế nhưng lại khiến cho người khác nhìn đến say mê, không thể dứt ra được, đồng thời còn có một loại cảm giác bị khí thế của hắn áp chế, không nhịn được run sợ.

Nam nhân này… hắn rốt cuộc là ai vậy?

Hắn cúi xuống nhìn nàng một chút, rồi lại ngẩng đầu lên nhìn papa của nàng, trầm giọng lên tiếng :

“ Naraku, ngươi có biết ngươi đang đánh ai hay không?

Hừ, bán yêu ti tiện!”

Nghe qua lời nói của hắn, Akiko hoàn toàn khẳng định là người này ở bên phe nàng!

Thật tốt quá!

“ Naraku ta ti tiện thì thế nào?

Cũng không có thất bại như ngươi, đến bây giờ vẫn chưa tìm thấy tình lữ !”

Naraku nhếch miệng khiêu khích nhìn Sesshoumaru, đôi mắt quét đến trên người Akiko đầy cảnh cáo.

Akiko bĩu môi, nũng nịu vùi đầu vào lòng Sesshoumaru.

Qua lời nói của nam nhân này, nàng có thể hiểu, hắn và papa nàng là người quen, hay nói cho đúng thì có lẽ từng là địch nhân.

Nhưng mà, nếu như vậy thì vì sao lại che chở cho nàng?

Không đúng!

Bây giờ cái đó không còn quan trọng nữa, mà quan trọng là làm sao rời khỏi đây một cách an toàn nhất!

Nam nhân này thoạt nhìn cường đại như vậy, còn dám đối papa nói những lời như thế, còn ai thích hợp dẫn nàng đi trốn hơn hắn đây?

Akiko vỗ nhẹ vào người Sesshoumaru một cái, thấy đôi mắt hoàng kim ấy chuyển xuống người mình, nàng nhanh chóng rướn người lên, hôn một cái thật kêu lên bờ môi mỏng lại đầy mị hoặc của Khuyển yêu…

Bình thường nàng để ý, thấy mama mỗi khi muốn nhờ vả papa cái gì sẽ làm thế này, đảm bảo papa dù lười thế nào nữa cũng sẽ lười không nổi.

Kanna cô cô cũng có nói, đây là cách để ‘nhờ vả nam nhân’ hữu hiệu nhất.

Thế nên bây giờ, nàng thực muốn áp dụng một chút xem thế nào…

Cơ mà… vì sao khuôn mặt của nam nhân này lại cứng đơ như vậy?

Còn có… papa vì sao lại dùng ánh mắt bất khả tư nghị như nhìn thấy quỷ mà nhìn nàng?

“ Đây là để trả ơn, ngươi có thể mang ta đi không?”

Akiko sốt ruột giật giật vạt áo Sesshoumaru, muốn nhân cơ hội papa còn đang ngơ ngác để chuồn êm.

Sesshoumaru kinh ngạc nhìn Akiko, không nghĩ tới đứa trẻ này sau khi làm cái chuyện xấu hổ như vừa rồi lại có thể bình tĩnh như vậy, hơn nữa, còn là người đầu tiên hôn hắn…

Khóe môi cong lên đẹp đẽ, Sesshoumaru liếc Naraku một cái, sau đó ôm Akiko bay đi mất.

Naraku cho rằng, Akiko đi với Sesshoumaru là rất an toàn, hắn có thể tận dụng thời gian này để ở bên cạnh Yuri nhiều hơn một chút, nếu nàng có hỏi tới liền nói Sesshoumaru muốn mang Akiko đi rèn luyện yêu thuật một thời gian…

Nhưng không ngờ, chính vì để Akiko đi như vậy, mấy chục năm sau, khi Naraku đang ngồi uống trà, có một tiểu khuyển yêu nhỏ nhắn đáng yêu xuất hiện, chạy tới giật giật mấy lọn tóc của hắn, đồng thời còn rạng rỡ hô to :

“ Ông ngoại!”

“…”

Naraku mặt tối sầm.

Sẽ không phải là con của Sessoumaru và Akiko con gái hắn đó chứ?!!!

-------oOo-------
 
Back
Top Dưới