Khác [Đồng nhân - HTTCCNVPD] [Thất Cửu] Trúc phong chi mạt thế

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
348,768
Phản ứng
0
VNĐ
44,735
306400694-256-k850637.jpg

[Đồng Nhân - Httccnvpd] [Thất Cửu] Trúc Phong Chi Mạt Thế
Tác giả: Kim_JoonJin
Thể loại: Huyền ảo
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

[Kích hoạt 'Cú nhảy Adam'.]
[Bắt đầu đếm ngược.]
[3]
.
[2]
.
[1]
.

Tiếng rè rè kết thúc.

Thẩm Cửu nhắm mắt lại.

Linh hồn y thoát ra khỏi cái xác giờ đã biến thành nhân côn kia, giật ngược vào trong vòng xoáy vừa hiện ra trong khoảng không u tối, mù mịt của ngục tù.

----------------------
"Cuối cùng anh cũng trở về rồi, Cửu Cửu."
.

"Xem ra cái thứ kia cũng thật biết điều.

Cái này siêu tốt, anh đừng có để mất đấy."
.

"Thế còn lời cảnh báo này thì sao?"

"Hừm...

Dù muốn chối bỏ nhưng rất tiếc, nó là sự thật."
.

Thẩm Cửu vắt chân, trầm tư suy nghĩ "Thiệt tình.

Mới trở về chưa được bao lâu đã phải lo đến chuyện liên quan đến cả tính mạng lần nữa rồi."

"Này Cửu Cửu, đang nghĩ gì thế?

Một giọng nói vang lên bên tai y "Đang lo lắng cho những tháng ngày sắp tới à.

Yên tâm đi, lần này anh không còn phải chịu đựng một mình nữa đâu."

---------------------------------------------------

Thể loại: đam mỹ, mạt thế, hiện đại, tang thi, đồng nhân, 1x1, trùng sinh.

Couple chính: Nhạc Thất x Thẩm Cửu.

Couple phụ: Qúy Thuần Khanh x Tiêu Yêu Cảnh
Dương Trinh Quân x Daniel Tôn.

Louis x Cao Lưu.

Tác giả: Kim_JoonJin
Trạng thái: Đang tiến hành.



thatcuu​
 
[Đồng Nhân - Httccnvpd] [Thất Cửu] Trúc Phong Chi Mạt Thế
Hồ sơ nhân vật.


Nhân vật chính:

Thẩm Cửu là một kẻ xuyên không qua nhiều thế giới, chịu sự giám sát của ban hệ thống nhân vật phản diện trực thuộc Tổng Cục Hệ thống Liên thế giới.

Sau khi hoàn thành nhiệm vụ cuối cùng của thế giới thứ 100 - Cuồng ngạo tiên ma đồ.

Y được trả về thế giới của mình theo đúng hợp đồng trước đó mà y bị ép phải ký với Tổng Cục Hệ thống Liên thế giới.

Sau khi trở về được 2 năm, thì thế giới của Thẩm Cửu gặp phải tai ương không thể tránh khỏi, đó chính là tận thế.

Bầu trời từng trong xanh giờ đây chỉ còn là một màu đỏ như máu bao trùm lên không gian, con người bỗng nhiên rơi vào trạng thái ngủ đông trong vòng 8 tiếng.

Đến khi tỉnh lại, hơn một nửa dân số thế giới biến dị, trở thành những con quái vật gớm ghiếc với dáng đi vặn vẹo, thực vật với động vật cũng bị ảnh hưởng mà biến đổi theo, cứ thấy con người là lao vào cắn xé.

Còn những người không bị biến đổi, bắt đầu tìm cách để sinh tồn, 3% trong số họ bắt đầu thức tỉnh khả năng đặc biệt, cùng với đó là được bảo vệ bởi những thứ mà sau này con người gọi nó là thần bảo hộ.

Trước một thế giới rơi vào hỗn loạn khi tận thế đến như thế, nhưng dường như Thẩm Cửu chẳng có vẻ gì gọi là hoảng loạn, sợ hãi.

Trái lại, y vô cùng bình tĩnh, thích ứng với hoàn cảnh vô cùng nhanh, tựa như đã biết sự việc này sẽ xảy ra từ trước.

Thông tin nhân vật

1.

Tên: Thẩm Cửu

Tuổi: 24

Thần bảo hộ: The High Priestess (Lá bài số 2 trong bộ bài Tarot), Học giả toàn trí.

Sức mạnh: Phong.

Vũ khí: Đa dạng.

Kĩ năng đặc biệt: Chiến lược gia Lv.9 (Hiếm), Lưỡi gió Lv.8, Lốc gió Lv.8, Ẩn thân Lv.7, Cưỡi gió Lv.8, Phát hiện nói dối Lv.6 (Hiếm), Diễn xuất Lv.5.

Đồ vật đặc biệt: Hộp không gian.

Chỉ số cơ bản: Thể chất Lv.7, Sức mạnh Lv.9, Nhanh nhẹn Lv.11, Ma thuật Lv.

10, Tinh thần Lv.6.

Giới thiệu: Thiếu gia nhà họ Thẩm.

Sau khi bị tai nạn do bị một chiếc xe tải tông trúng, không chết nhưng rơi vào hôn mê sâu hơn 5 năm.

Có một bộ não nhạy bén, thông minh nên được hai vị thần về trí tuệ để ý.

Tính khí không xấu nhưng thường bị hiểu nhầm là kẻ kiêu ngạo vì ánh mắt sắc nhọn.

Khá thích cười.

2.

Tên: Nhạc Thanh Nguyên.

Tuổi: 26.

Thần bảo hộ: Người canh giữ không gian.

Sức mạnh: Cường hóa.

Vũ khí: Súng.

Kĩ năng đặc biệt: Tác động vật lý Lv.5, Siêu tốc độ Lv.6, Thổ ấn Lv.8.

Đồ vật đặc biệt: Không có.

Chỉ số cơ bản: Thể chất Lv.9, Sức mạnh Lv.5, Nhanh nhẹn Lv.8, Ma thuật Lv.4, Tinh thần Lv.5.

Giới thiệu: Hậu kiếp của Nhạc Thất.

Một cảnh sát trẻ luôn hướng về chính nghĩa.

Lần đầu tiên gặp Thẩm Cửu đã đem lòng yêu.

Sau này khôi phục lại ký ức kiếp trước nhờ sự giúp đỡ của hóa thân "Tiên tri thần chí".

Thần bảo hộ "Người canh giữ không gian" cảm động về tình cảm của hóa thân dành cho Thẩm Cửu.

Nhân vật phụ:

Thông tin nhân vật

1.

Tên: Tiêu Yêu Cảnh

Tuổi: 20

Thần bảo hộ: Tiên tri thần chí.

Wheel of Fortune (Lá bài số 10 trong bộ bài Tarot).

Sức mạnh: Tiên đoán tương lai.(Hiếm)

Vũ khí: Cung.

Kĩ năng đặc biệt: Siêu tiên đoán Lv.

10, Triệu hồi Lv.7, Liên kết Lv.8, Diễn xuất Lv.7.

Đồ vật đặc biệt: Qủa cầu pha lê.

Chỉ số cơ bản: Thể chất Lv.8, Sức mạnh Lv.8, Nhanh nhẹn Lv.9, Ma thuật Lv.9, Tinh thần Lv.8.

Giới thiệu: Tiểu thiếu gia nhà họ Tiêu.

Sinh ra mang trong người sức mạnh tâm linh cực lớn nên từ nhỏ đã có thể nhìn thấy những thứ không sạch sẽ.

Có thể nhìn thấy tương lai.

Đôi khi trong giấc mơ lại gặp được một người nào đó từ xa xưa.

Là bạn bè tốt của Thẩm Cửu.

Yêu thích ca hát, nhảy múa và diễn xuất.

Hiện đang học ở học viện Năng khiếu Quốc gia, ban Nghệ Thuật.

Thần bảo hộ "Tiên tri thần chí" bày tỏ trạng thái vô cùng hài lòng với hóa thân của mình.

Tính tình thích đùa, nhạy bén.

Từng giúp một cặp đôi đến với nhau bằng việc xen vào giữa người họ nhưng rồi đến cuối cùng lại bị "nam chính" trong cuộc tình ấy dính lấy, nhất quyết không buông.

2.

Tên: Cao Lưu

Tuổi: 21.

Thần bảo hộ: Thiên Vương Ẩn Sĩ.

Sức mạnh: Giả kim thuật (Hiếm)

Vũ khí: Kiếm.

Kĩ năng đặc biệt: Chuyên gia số liệu Lv.

9, Bảo mẫu Lv.10, Điều khiển đồ vật Lv.8, Chế tạo Lv.7.

Đồ vật đặc biệt: Không có.

Chỉ số cơ bản: Thể chất Lv.8, Sức mạnh Lv.8, Nhanh nhẹn Lv.8, Ma thuật Lv.7, Tinh thần Lv.6.

Giới thiệu: Tiểu thiếu gia nhà họ Cao.

Thông minh, sắc sảo, làm gì cũng giỏi.

Tuy nhiên trong gia đình lại không được để ý tới.

Ít nói ít cười.

Luôn nghiêm túc trong mọi việc.

Thờ ơ nhưng lại mềm lòng, quan tâm đến Nhị thiếu nhà họ Tiêu.

Hiện đang học tại học viện Năng khiếu Quốc gia.

Ban Tự Nhiên.

Và giữ chức Hội trưởng Hội Học sinh.

Thần bảo hộ "Thiên Vương Ẩn Sĩ" đang bày tỏ sự khó chịu của mình đối với hóa thân của "Hồ Ly Chín Đuôi" và "Hoa Trà Yến Sắc" vì hai kẻ đó suốt ngày bày mưu tiếp cận hóa thân của hắn.

3.

Tên: Daniel Tôn.

Tuổi: 25 (????).

Thần bảo hộ: Chủ Nhân Của Gậy Như Ý.

Sức mạnh: Hỏa.

Vũ khí: Gậy.

Kĩ năng đặc biệt: Điều khiển lửa Lv.9, Từ điển bách khoa Lv.7, Dịch chuyển tức thời Lv.6, Quản gia Lv.7.

Đồ vật đặc biệt: Đôi găng tay.

Chỉ số cơ bản: Thể chất Lv.8, Sức mạnh Lv.7, Nhanh nhẹn Lv.12, Ma thuật Lv.9, Tinh thần Lv.6.

Giới thiệu: Không rõ xuất thân.

Được Tiêu nhị thiếu nhặt được từ khu ổ chuột ở bên Ấn Độ.

Mái tóc dài cùng đôi mắt đỏ thẫm như máu.

Ký ức trước kia đều không nhớ, hỏi gì cũng chỉ mấp máy môi lý nhí "Không nhớ" rồi quay đi chỗ khác.

Hiện đang làm quản lý cho Tiêu Yêu Cảnh và là một người mẫu tự do.

Thần bảo hộ "Chủ Nhân Của Gậy Như Ý" đang cố gắng tương tác với hóa thân của mình.

.

.

.

.

.

Và những nhân vật khác.
 
[Đồng Nhân - Httccnvpd] [Thất Cửu] Trúc Phong Chi Mạt Thế
Chương 1: Trở về.


Thẩm Thanh Thu dùng con mắt còn sót lại nhìn chằm chằm cửa vào hầm.

Không biết nhìn bao nhiêu ngày, Lạc Băng Hà rốt cuộc cũng đến.

Cho dù thân ở địa lao âm u ẩm ướt, Lạc Băng Hà vẫn như cũ thanh dật tao nhã, không nhiễm một hạt bụi.

Vừa giẫm lên vết máu ố đen tụ trên mặt đất, vừa sang sảng nói:

"Nhạc chưởng môn quả nhiên đúng hẹn.

Thật sự là phải đa tạ bức huyết thư tha thiết uyển chuyển của sư tôn.

Nếu không đệ tử nhất định không thể dễ dàng đắc thủ như vậy.

Nguyên bản muốn đem xác của Nhạc chưởng môn về cho sư tôn đánh giá, có điều trên mũi tên có kỳ độc, đệ tử tiến đến gần, đụng nhẹ một cái, Nhạc chưởng môn liền...

Ai nha, đành phải mang về một thanh bội kiếm, cho sư tôn giữ làm kỷ niệm."

Lạc Băng Hà lừa y.

Lạc Băng Hà là một kẻ lừa đảo miệng đầy lời nói dối âm hiểm vô sỉ, hắn nói dối che trời nhiều lắm.

Cho nên lần này nhất định lại đang giở âm mưu quỷ kế gạt người gì đó.

Lạc Băng Hà ở một bên ngồi xuống ghế.

Đây là chiếc ghế cố định của hắn ngày trước khi ngồi xem Thẩm Thanh Thu kêu rên thảm thiết.

Hắn thổi thổi lá trà lúc chìm lúc nổi trong cái chén nóng hổi, bình luận: "Danh kiếm xứng anh hùng, Huyền Túc đích thực là thanh kiếm tốt, cũng xứng với Nhạc chưởng môn.

Có điều, bên trong kiếm này, còn có thêm chỗ huyền diệu, tu vi của Nhạc chưởng môn thật sự là khiến ta mở rộng tầm mắt.

Hiện giờ sư tôn đang bảo dưỡng tuổi thọ, nếu rảnh rỗi hết việc, có thể tử tế suy ngẫm về kiếm này.

Thật đúng là vô cùng thú vị."

Thẩm Thanh Thu không hiểu.

Tại thủy lao Huyễn Hoa Cung, lần gặp cuối cùng của hai người, y dùng hết khả năng nói móc cay nghiệt ác độc, kêu Nhạc Thanh Nguyên cút, Nhạc Thanh Nguyên liền cút.

Thẩm Thanh Thu cảm thấy chưa chắc y sẽ nhận lời mời của huyết thư.

Phàm là người biết suy nghĩ bình thường, đều sẽ không bước vào cái bẫy không có ý che giấu này.

Vẫn không hiểu nổi.

Chẳng phải không tới đó sao.

Lạc Băng Hà coi như vừa lòng với kết quả, cười tủm tỉm nói: "A, đúng rồi.

Tuy bức huyết thư của sư tôn cảm động vô cùng, có điều không khỏi quá mức sơ sài tùy ý.

Dù sao cũng là viết dưới cơn đau để qua mặt đệ tử, đệ tử hiểu.

Cho nên, để thể hiện thành ý, ta đặc biệt tặng thêm hai thứ khác nữa."

Thẩm Thanh Thu hiểu rồi.

"Thứ khác" ở đây, chính là hai cái chân vốn mọc trên người y.

Thật sự là rất trớ trêu.

Dĩ vãng ngày ngóng đêm mong người này tới, hắn không tới.

Hoàn toàn không nghĩ rằng hắn sẽ đến, thì cứ cố tình đến.

Khóe môi Thẩm Thanh Thu nhếch lên một nụ cười lạnh lùng: "Ha.

Ha ha.

Nhạc Thanh Nguyên, Nhạc Thanh Nguyên a."

Tâm trạng của Lạc Băng Hà vốn có thể coi là sung sướng, thấy y cười cổ quái, không hiểu sao lại không vui nữa.

Hắn trầm giọng hỏi: "Ngươi cười cái gì?"

Thẩm Thanh Thu không để ý tới hắn, vẫn còn đang cười.

Lạc Băng Hà thu hồi vẻ mặt đắc ý, ngưng thần nói: "Thẩm Thanh Thu, ngươi sẽ không cho rằng, giả ngây giả dại có tác dụng với ta chứ?"

Thẩm Thanh Thu gằn từng chữ: "Lạc Băng Hà, ngươi là một tạp chủng, ngươi biết không?"

Bốn phía bỗng nhiên yên lặng.

Lạc Băng Hà nhìn chằm chằm y, Thẩm Thanh Thu cũng trực diện nhìn lại hắn.

Đột nhiên, khóe môi Lạc Băng Hà cong lên, tay phải xoa vai trái của Thẩm Thanh Thu, giữ chặt.

Tiếng kêu thảm thiết khiến người ta sợ hãi.

Chỗ đứt bên cánh tay phải của Thẩm Thanh Thu phun trào máu, hắn vừa kêu rên vừa cười to, hơi nọ chồng hơi kia nói: "Lạc Băng Hà, ha ha ha ha...

Lạc Băng Hà ngươi a..."

Với Lạc Băng Hà mà nói, tàn ngược Thẩm Thanh Thu, vốn là một việc cực kỳ vui thú.

Tiếng la thảm thiết của Thẩm Thanh Thu có thể làm cho hắn phiêu phiêu dục tiên.

Nhưng lúc này đây, không biết tại sao, Lạc Băng Hà không thống khoái như thế nữa.

Ngực hắn phập phồng càng ngày càng lợi hại.

Một cước đá ngã lăn Thẩm Thanh Thu, đá đến mức y lăn vài vòng trên mặt đất, máu vấy đầy đất.

Lúc trước Lạc Băng Hà cũng là như thế này xé đứt hai cái chân của y, giống như xé đi tứ chi của côn trùng.

Sau khi đau như rơi vào địa ngục, cảm giác này lại chẳng còn chân thật nữa.

Thẩm Thanh Thu ngược lại mồm miệng rõ ràng, câu nào ra câu nấy: "Lạc Băng Hà, ngươi có ngày hôm nay, đều là do ta ban tặng, sao ngươi không cảm tạ ta, lại không biết tốt xấu như thế?

Quả nhiên là một tạp chủng không biết cảm ân ha ha ha ha..."

Giây phút nổi giận trôi qua, Lạc Băng Hà bỗng nhiên bình tĩnh, cười ác độc, nhẹ giọng nói: "Ngươi muốn chết?

Nào có chuyện dễ dàng như vậy.

Sư tôn, ngươi cả đời này làm nhiều việc ác, có oán có thù với ngươi cũng hại, không thù không oán với ngươi cũng hại, nửa chết nửa sống còn kéo theo một vị chưởng môn, ngươi mà không chết chậm một chút, chịu hết nỗi khổ của tất cả mọi người một lần, sao ăn nói được với họ đây?"

Hắn vung tay lên, kiếm gãy Huyền Túc rơi trên mặt đất.

Nghe thanh âm đó vang lên, yết hầu Thẩm Thanh Thu giống như bị lưỡi dao vô hình cắt đứt, tiếng cười im bặt.

Bên dưới tóc tai bù xù, mặt đầy máu ố, đôi mắt sáng lên như bạch hỏa trong đêm đen.

Y run rẩy trườn tới thanh kiếm gãy.

Cái gì cũng không còn.

Chỉ còn một thanh kiếm.

Lạc Băng Hà của hôm nay là một tay y tạo ra, kết cục của y lại là một tay ai đúc nên?

Nhạc Thanh Nguyên vốn không phải kết cục như vậy.

Để thực hiện ước hẹn trễ mấy chục năm, hoàn thành một lời hứa chẳng thể bù đắp.

Kiếm gãy người vong.

Không nên là như vậy.

Những dòng máu lan tràn, ngay khi sắp tụ hội tại một điểm, lại đột ngột rẽ ra.

.

.

.

.

.

.

[Ting]

[Ting]

[Ting]

[Nhiệm vụ thứ 100: Xác nhân hoàn thành.]

[Chúc mừng ký chủ 6120 đã hoàn thành nhiệm vụ cuối cùng của thế giới thứ 100.]

[Thời gian qua ký chủ đã vất vả rồi.

Tất cả các thế giới mà ký chủ đi qua đều được hoàn thành vô cùng xuất sắc.

Hình ảnh của ký chủ đã được tổng cục hệ thống của chúng tôi lưu lại làm tư liệu dạy học cho các ký chủ kế tiếp.

Để bày tỏ lòng ngưỡng mộ cùng quý mến của mình, hệ thống sẽ có vài phần quà đặc biệt dành cho ký chủ sau khi 'Cú nhảy Adam' được kích hoạt.]

[Kích hoạt 'Cú nhảy Adam'.]

[Bắt đầu đếm ngược.]

[3]

.

[2]

.

[1]

.

Tiếng rè rè kết thúc.

Thẩm Cửu nhắm mắt lại.

Linh hồn y thoát ra khỏi cái xác giờ đã biến thành nhân côn kia, giật ngược vào trong vòng xoáy vừa hiện ra trong khoảng không u tối, mù mịt của ngục tù.

Cuối cùng thì cái ngày mà y mong chờ nhất cũng đã đến.

Hơn 5 năm bị bó buộc bởi hệ thống nhân vật phản diện.

Trải qua 100 thế giới khác nhau.

Y giờ đây sắp được trở về với thế giới của mình rồi.

Thẩm Cửu cong cong khóe môi, từ giờ y không cần phải diễn thêm một giây nào nữa, y quá đau đớn và mệt mỏi rồi.

Một trăm vai diễn phản diện thì một trăm cái kết đều y hết như nhau.

Chết.

Không nhân vật chính giết chết thì cũng bị bạn lữ của nhân vật chính ngũ mã phanh thây.

Không một giây nào là được yên ổn cả.

Thẩm Cửu đã nhịn, nhịn những cơn đau về thể xác từ những thế giới mà y đã đi qua hành hạ mỗi đêm, đau đớn đến quằn cả người.

Nhiều lúc muốn kêu, muốn thét lên, muốn gào khóc thật to nhưng lại không thể.

Hệ thống không cho phép y làm vậy, nếu như có hành động nào vượt qua quy chuẩn, hình phạt từ hệ thống sẽ được đưa ra, nhẹ thì bị sét đánh, còn nặng thì...

Thật sự không muốn nhớ lại.

Hình phạt ấy thật sự quá kinh khủng, chỉ vừa mới nhìn thôi, ruột gan Thẩm Cửu đã cuộn trào lên rồi, suýt chút nữa thì nôn hết mọi thứ trong bụng ra.

Nhưng giờ thì tốt rồi, y sắp được trở về, sắp được gặp lại gia đình của mình.

Sự nhẫn nhịn của y đã được đền đáp.

Từ giờ trở đi không cần phải chịu đựng, làm những việc trái với con người của mình nữa.

Thật tốt.

Thật tốt.

Thẩm Cửu giật giật khóe mi, toàn thân nhức nhối đau ê ẩm, tiếng bước chân chạy loạn trên nền đất, tiếng la lớn cao thấp trộn lẫn vào với nhau tạo thành một mớ âm tranh hỗn tạp, vang lên bên tai y.

Y hé mở mí mắt, mọi thứ xung quanh đều trắng mờ ảo không thể nhìn rõ bất kì thứ gì dù là ở cự ly gần nhất.

Đến lần chớp mắt thứ ba, tầm nhìn của y mới rõ ràng hơn một chút, cùng với đó, khứu giác cũng bắt đầu hoạt động lại.

Trần nhà trắng xóa, ống thở trên mặt, tiếng tích tích của máy đo nhịp tim, đầu ống dẫn truyền ghim chặt trên mu bàn tay, toàn cơ thể đau nhức không cử động được tựa như đã nằm quá lâu.

Đây là bệnh viện sao?

Tại sao mình lại ở trong này nhỉ?

Chẳng thế nào nhớ nổi nữa.

Mọi thứ đều quá mơ hồ, không tài nào trong khoảng thời gian ngắn có thể nhớ ra được.

Bỗng khuôn mặt của một người phụ nữ trung nhiên xuất hiện ngay trước tầm nhìn của y, nước mắt của người phụ nữ ấy rơi lã chã lên trên gò má gầy của người con trai đang nằm dưới giường.

"Cửu Cửu, cuối cùng con cũng tỉnh rồi.

Cửu Cửu của mẹ."

Thẩm Cửu đảo mắt nhìn người phụ nữ ấy, không nhịn được mà xúc động chảy nước mắt theo bà.

Mẹ.

Mẹ y – Quan Mỹ Yên – người mẹ hiền hậu và tuyệt vời nhất của y.

Nhưng sao bà lại trông tiều tụy quá.

Dáng vẻ đoan trang, xinh đẹp khiến những người bằng tuổi bà ai ai cũng phải ghan tị giờ đây không còn nữa.

Tóc bà không còn đen mượt như trong trí nhớ của y nữa, chúng dường như đã bạc đi rất nhiều, đôi mắt sáng lúc nào cũng ánh lên sự hiền hậu cùng ý cười bây giờ lại sưng húp, đỏ ửng.

Là lỗi của y.

Y là người đã làm cho mẹ khóc, là kẻ làm mẹ buồn lòng.

Y là một con bất hiếu.

Thẩm Cửu muốn gọi tên bà.

Nhưng không làm sao phát ra âm thanh rõ ràng được.

Cái ống thở này thật vướng víu.

Y ấm ức nghĩ.

Hận không thể tháo nó ra khỏi mặt mình.

Quan Mỹ Yên nhìn thấy con trai mình mấp máy môi định nói gì đó, bà ghé sát tai mình vào bên ống thở đang ở trên mặt y nhưng lại không nghe rõ được tiếng của con trai, toan tháo ống thở từ trên mặt Thẩm Cửu xuống thì đúng lúc này, cánh cửa phòng bệnh mở ra, một người đàn ông mặc áo blouse trắng, cổ đeo ống nghe, theo sau lưng là bốn, năm y tá hỗ trợ có cả nam lẫn nữ.

Họ đến bên cạnh giường của Thẩm Cửu, bắt đầu khám tổng thể người cậu và tháo ống thở.

Xong xuôi, người đàn ông mặc áo blouse trắng ấy quay sang mẹ y, mỉm cười "Phu nhân, thật sự là một kì tích.

Hơn thế nữa tất cả đều vô cùng tốt, không có bất kì di chứng nào cả.

Tuy nhiên, tôi nghĩ phu nhân vẫn là để cậu ấy ở lại bệnh viện quan sát thêm một tuần nữa.

Sau một tuần không có bất kì vấn đề gì xảy ra thì có thể làm giấy xuất viện cho cậu ấy."

Quan Mỹ Yên gật đầu, bà vừa đưa tay lên lau đi những giọt nước mắt hạnh phúc vừa cảm ơn người đàn ông mặc áo blouse trắng "Cảm ơn bác sĩ.

Thành thật cảm ơn bác sĩ.

Nếu không có con tôi...

ức."

Người đàn ông mặc áo blouse trắng xua xua tay rồi khi nhìn thấy mẹ Thẩm Cửu có ý định quỳ xuống liền nhanh tay giữ lấy bà, đỡ lên.

"Không không, chúng tôi thật sự không làm được gì nhiều cả.

Tất cả đều là do ý chí kiên cường của bệnh nhân.

Phu nhân đừng quỳ xuống, người đừng làm vậy, chúng tôi rất khó xử."

"Nhưng tôi vẫn muốn cảm ơn bác sĩ..."

Quan Mỹ Yên nói.

Một người muốn cảm ơn một cách thật chân thành, một người lại sợ hãi từ chối không dám nhận.

Hai người cứ thế mà kẻ quỳ người đỡ mãi chưa có dấu hiệu dừng lại.

Thẩm Cửu nằm trên giường bệnh quan sát thấy vị bác sĩ kia sắp bị làm khó đến phát khóc rồi, y cũng thương tình mà cất giọng khô khốc lên gọi Quan Mỹ Yên.

"Mẹ..."

Quan Mỹ Yên nghe thấy tiếng con trai mình gọi liền không đôi co với bác sĩ nữa mà tiến về phía y.

"Có chuyện gì vậy, cục cưng của mẹ?"

Thẩm Cửu hơi mỉm cười, khô khốc nói:

"Mẹ, con khát."

"Được được.

Để mẹ lấy nước cho con."

Quan Mỹ Yên gật đầu, bà nhanh chóng rót nước từ bình giữ nhiệt ra cốc giấy rồi đưa nó cho y.

Thẩm Cửu nhận lấy cốc giấy từ tay bà, đưa lên miệng nhấp một ngụm lớn.

Trong lúc đó, vị bác sĩ kia cùng với những y tá vừa theo ông đi vào đây liền lặng lẽ rút khỏi phòng y.

Xem ra lúc nãy đã bị mẹ y dọa sợ mất tiêu rồi.

Thẩm Cửu uống xong nước thì đặt cốc giấy lên kệ tủ ở bên cạnh.

Y lặng lẽ nhìn mẹ mình một hồi rồi lại rung rung rơi nước mắt.

"Mẹ.

Con xin lỗi."

"Cục cưng của mẹ, sao lại khóc?

Sao lại xin lỗi?"

Quan Mỹ Yên nhìn thấy con trai khóc mà giật mình, nhẹ nhàng lau nước mắt đang lăn trên má y.

Y nắm lấy tay bà hạ xuống, run run "Con khiến mẹ lo lắng.

Khiến mẹ đỏ mắt vì con.

Con là một kẻ bất hiếu.

Con xin lỗi...

Ức."

"Không sao... không sao hết."

Quan Mỹ Yên ôm y vào lòng, vỗ về "Con là đứa trẻ ngoan.

Con không làm gì sai hết.

Đừng khóc.

Cục cưng của mẹ.

Ngoan, ngoan."

Quan Mỹ Yên càng dỗ, y càng khóc to hơn.

Khóc đến mềm cả người, ngủ gục lên trên người bà lúc nào không hay.

Bà nhẹ nhàng đặt y lại xuống giường bệnh, kéo chăn đắp ngang người cho y.

Nhìn con trai đang thở đều dưới giường mà không cần đến ống thở, bà nắm lấy tay y, sụt sịt xúc động.

Cánh cửa phòng bệnh một lần nữa mở ra, bước vào là một người đàn ông trung niên mặc một bộ vest xanh đen xộc xệch, mái tóc điểm những sợi bạc lại rối bời, người đó vừa thở dốc, vừa nói: "Cửu... thằng bé... hộc... tỉnh rồi hả em?"

Quan Mỹ Yên đưa tay lên môi ra hiệu im lặng, bà đứng lên, tiến về phía người đàn ông đó.

"Anh chạy đến đây đấy à, bộ dạng thật mất hết hình tượng của một Thẩm gia chủ rồi.

Tiểu Cửu tỉnh rồi nhưng nó vừa mới ngủ lại thôi.

Đừng có làm ồn, thằng bé tỉnh bây giờ.

Mau ra ngoài."

Thẩm gia chủ - Thẩm Qúy Minh – ba của Thẩm Cửu.

Là một người cao lớn, mái tóc bạc quá nửa luôn vuốt ngược, đôi mắt sắc sảo, lạnh lùng và được mệnh danh là "Hồ ly chín đuôi trong làng thương trường", người người nhìn vào cũng phải dè chừng, run rẩy khiếp sợ.

Nhưng đó là đối với người ngoài.

Đối với gia đình, Thẩm Qúy Minh là một người chồng tốt, một người cha mẫu mực.

Ông vô cùng yêu thương vợ, chưa từng để bà phải buồn lòng vì mình.

Quan Mỹ Yên nói một chính là một, nói hai chính hai, chưa bao giờ cãi lại nửa lời.

Còn đối với Thẩm Cửu, đối với đứa con trai duy nhất này, ông nửa mềm nửa nghiêm.

Ông không bắt ép y phải làm theo ý mình, có thể mắt nhắm mắt mở bỏ qua những cư xử, lời nói không đúng với một thiếu gia nhà họ Thẩm, nhưng ông chắc chắn sẽ phạt y nếu y làm những điều sai trái không thể tha thứ.

Thẩm Qúy Minh bĩu môi, vòng tay qua eo Quan Mỹ Yên cùng bà đi ra ngoài.

"Nhóc con không có vấn đề gì chứ?"

Ông vừa hỏi vừa đưa tay kéo cửa phòng bệnh kéo lại.

"Không có.

Bác sĩ bảo Tiểu Cửu trạng thái rất tốt.

Tuy nhiên vẫn cần phải ở bệnh viện theo dõi một thời gian nữa xem có di chứng nào phát sinh không."

Quan Mỹ Yên nhẹ nhàng nói.

"Vậy thì tốt rồi."

Thẩm Qúy Minh hơi nhếch môi cười "Vậy giờ em có thể yên tâm về nhà rồi đúng chứ?"

"Chưa được."

Bà nói.

"Em muốn ở bên cạnh con đến khi nó xuất viện.

Để con ở đây một mình em không an tâm."

"Ngoan nào.

Em cũng biết thằng bé rất thương em mà.

Em thế này nó buồn rồi lại trách bản thân cho xem.

Chúng ta về nhà tuốt tát lại một chút, tiện thể nấu cho nó ít canh bồi bổ.

Tiểu Cửu tỉnh dậy chắc chắn sẽ đói bụng đấy."

Thẩm Qúy Minh an ủi bà.

Quan Mỹ Yên như được khai sáng, hai mắt bà sáng lên, chủ động kéo tay chồng mình.

"Đúng rồi nhỉ.

Chúng ta mau mau về thôi.

Dạo này em thật sự xuống sắc quá.

Em sẽ hầm canh xương thật ngon cho bé con nữa."

Thẩm Qúy Minh cười mỉm "Rồi rồi.

Cũng không vội vàng như thế.

Cận thận vấp té bây giờ."
 
[Đồng Nhân - Httccnvpd] [Thất Cửu] Trúc Phong Chi Mạt Thế
Chương 2: Hộp không gian.


Lần đầu tiên Thẩm Cửu ngủ ngon đến như vậy.

Cho dù giường ở bệnh viện vừa cứng vừa không thoải mái, nhưng y lại chẳng có cảm giác là khó chịu cả.

Cái cảm giác đau nhức đến mất ngủ mỗi đêm giờ đây không còn nữa, cũng không còn mơ thấy những lần bị giết chết từng thế giới đã đi qua.

Mọi thứ cứ như là một cơn ác mộng xưa cũ, thấy một lần lần sau không còn thấy quay lại nữa.

Thẩm Cửu miễn cưỡng tỉnh dậy do một vật gì đó cứ chọc vô má mình.

Y cau mày mở mắt.

Suýt chút nữa thì đứng tim vì tầm nhìn bị bao phủ bởi khuôn mặt của một chàng trai nào đó mà y còn chẳng biết.

Chàng trai đó thấy Thẩm Cửu tỉnh dậy liền nở nụ cười "Cuối cùng anh cũng tỉnh rồi, Cửu Cửu."

"Cậu là ai vậy?"

Thẩm Cửu dụi dụi mắt.

Chàng trai kia ngay lập tức phồng má, giả vờ hờn dỗi nói "Thiệt tình.

Anh ngủ có vài năm thôi mà đã quên luôn người em tốt nhất trần đời của anh rồi hả.

Tiêu Yêu Cảnh.

Nhớ ra chưa?"

"Tiêu...

Yêu...

Cảnh...?"

Thẩm Cửu xoa xoa sơn căn suy nghĩ.

"A.

Có phải là thằng nhóc lúc nào cũng nhảy nhót rồi nói linh tinh gì đó đúng không?

Giờ lớn quá ha.

Anh đây không nhận ra nhóc nữa rồi."

Tiêu Yêu Cảnh bĩu môi, dùng ngón tay chọc má y.

"Đã 5 năm trôi qua rồi.

Em không lớn mới là lạ đó.

Và em không có nói linh tinh.

Những gì em nói đều là những gì em nhìn thấy được."

"Đừng có chọc."

Thẩm Cửu gẩy ngón tay của Tiêu Yêu Cảnh ra khỏi má mình.

Tiêu Yêu Cảnh ngồi xuống ghế bên cạnh giường bệnh, nhìn y một lúc mới mở miệng.

"5 năm trước, cũng có một phần lỗi của em."

"Tại sao lại nói vậy?"

Thẩm Cửu nghiêng đầu khó hiểu.

"Nếu 5 năm trước em nhanh tay một chút, anh đã không bị hệ thống bắt đi rồi."

Cậu ảo não nói.

"Mà đám hệ thống đúng là đáng ghét.

Dù em có ra bao nhiêu cái điều kiện thì bọn chúng cũng không chịu đổi linh hồn của anh cho em."

Nghe thấy Tiêu Yêu Cảnh nhắc đến hệ thống, Thẩm Cửu vô cùng kinh ngạc, hai mắt y mở to, tay nắm chặt lấy vai cậu, lắc qua lắc lại.

"Nhóc nói gì cơ?

Nhóc biết anh bị 'hệ thống' bắt đi?"

"D-Dừng lại...

Đừng lắc nữa.

Em chóng mặt quá."

Tiêu Yêu Cảnh đầu quay vòng vòng, mắt hoa lên, ra hiệu cho y dừng lại "Tất nhiên là em biết.

Chẳng phải trước đó em đã từng nói với anh rồi hay sao?

Em có thể nhìn thấy tương lai và tiếp cận được những thứ mà người bình thường không thể thấy được."

"Thật?"

"Em lừa anh làm gì?"

Yêu Cảnh bĩu môi "Vì nhìn thấy được anh đã tỉnh lại nên em đã bỏ dở công việc mà lập tức chạy tới bệnh viện đó."

Tiêu Yêu Cảnh vừa dứt lời, từng câu trong bài hát "Don't turn around" vang lên.

Cậu đưa tay vào túi áo, lấy điện thoại của mình ra, nhưng lại không nghe mà chỉ liếc nhìn một cái rồi tắt máy, vất nó sang một bên không thèm quan tâm đến.

"Không nghe à?"

Thẩm Cửu trong mấy giây ngắn ngủi đã nhìn ra biểu cảm khó chịu đến từ phía cậu.

"Không có gì đâu."

Cậu nói "Tổng đài th..."

Tiếng chuông điện thoại một lần nữa vang lên, trước khi Tiêu Yêu Cảnh cầm lên tắt máy một lần nữa, y đã kịp nhìn thấy cái tên hiện lên trên màn hình lúc ấy.

Tên khốn.

Không biết là ai nhỉ.

Thẩm Cửu ẩn ẩn cười.

Cho dù y tỉnh dậy sau hơn 5 năm nhưng y chắc chắn thằng nhóc đang ngồi trước mắt y khó mà gọi ai bằng "Tên khốn" lắm.

Ký ức của y về Tiêu Yêu Cảnh dừng lại khi cậu 15 tuổi.

Thằng nhóc này lúc ấy bình thường đã không giống ai, không tưng tửng thì cũng suốt ngày nhảy nhót, ca hát.

Đã vậy đôi khi còn nói những thứ vô cùng khó hiểu.

Tuy nhiên, điều đó lại không làm ai thấy cậu kì quái mà tránh xa cả.

Y không có để ý mối quan hệ bên ngoài của Tiêu Yêu Cảnh cho lắm, chỉ biết chung chung rằng mỗi khi cùng thằng nhóc đầu xanh này đi chơi là y như rằng hai ba bước lại gặp mấy người biết cậu ta, không chỉ vậy còn đến chào hỏi vô cùng kính lễ.

"Cùng là một người?"

Thẩm Cửu đưa tay lên với cốc nước đặt trên kệ tủ thì thấy một hộp quà khá kì lạ đang nằm trên đó.

Tiêu Yêu Cảnh không nói gì, chỉ gật đầu rồi vất điện thoại sang lên kệ tủ.

"Kệ hắn ta đi."

Thẩm Cửu vừa xem xét chiếc hộp trên tay vừa nói "Cái này là của nhóc hả?

Gói kiểu gì mà nhìn kì dị vậy?"

"Hả?"

Tiêu Yêu Cảnh lắc đầu "Đâu phải của em đâu.

Lúc em đến đã thấy nó nằm ở đấy rồi.

Em tuy là thấy thứ không phải ai cũng nhìn thấy cơ mà thẩm mỹ của em cũng tốt lắm đấy."

Thẩm Cửu hơi nhướng mày.

Bỗng, y nhìn thấy 4 con số vô cùng quen mắt đc gắn ở góc của hộp quà.

6120.

Y như nhớ ra điều gì đó, ngay lập tức mở hộp quà ra.

Bên trong là chiếc hộp chữ nhật được làm bằng gỗ.

Trên mặt hộp là một đôi rồng phượng được chạm khác vô cùng tinh xảo.

Khi y mở chiếc hộp đó ra, một ánh sáng vàng chói mắt phát ra từ bên trong.

"Thật kì dị."

Tiêu Yêu Cảnh nhíu mày, cậu vừa tiến lại gần giường y để xem kĩ chiếc hộp đó hơn một chút thì ánh sáng vàng kia đột nhiên lan rộng ra khỏi chiếc hộp gỗ, hút cả cậu và Thẩm Cửu vào bên trong.

Bởi vì ánh sáng vàng kia quá chói mắt, cậu và y không thể không nhắm mắt lại.

Đến khi mở mắt ra lần nữa, khung cảnh xung cảnh cả hai đã thay đổi.

Phòng bệnh trắng xóa với dây truyền và mùi thuốc khử trùng đến gai mũi được thay bằng một vùng đất rộng lớn chỉ có độc một căn nhà gỗ, một cái hồ nước và một cái cây cổ thụ nằm ngay giữa vùng đất ấy.

"Cái này..."

Tiêu Yêu Cảnh đưa tay lên xoa xoa cằm "Kì lạ thật..."

"Sao thế?"

Thẩm Cửu ngồi dưới đất nhìn lên.

Bởi vì ngủ suốt hơn 5 năm nên y hiện giờ vẫn chưa thể đi lại được, bất ngờ bị dịch chuyển đến một không gian lạ như thế này khó tránh khỏi việc không đứng vững mà ngã.

"Anh biết tiểu thuyết viễn tưởng liên quan đến tận thế không?"

Tiêu Yêu Cảnh nửa quỳ xuống bên cạnh y, ra hiệu y leo lên lưng mình.

"Nhân vật chính trong những bộ truyện đó thường có một 'bàn tay vàng' đó là vòng không gian hay là túi không gian tùy theo mỗi truyện.

Trong không gian đó, lúc đầu đều như thế này.

Một vùng đất lớn, một cái hồ, một cái cây và một căn nhà gỗ."

Cậu vừa nói vừa cõng Thẩm Cửu đi về phía căn nhà gỗ.

"Nếu như những gì em nghĩ là đúng thì cái hộp kia chính là một chiếc hộp không gian.

Chỉ có điều lạ là..."

"Lạ như thế nào?"

Thẩm Cửu hỏi "Cảm giác có gì không đúng với những chi tiết mà em đã đọc quan mấy quyển tiểu thuyết đó hả?"

Tiêu Yêu Cảnh để y ngồi xuống chiếc ghế bên ngoài cửa, cậu trầm tư quan sát mọi thứ xung quanh một lần nữa rồi mới nói tiếp.

"Những thứ em đọc ngoài căn nhà gỗ này và cái hồ nước là giống y đúc thì mảnh đất trong truyện mới đầu chỉ có mấy ô đất là cùng, sau này được nâng cấp thì mới rộng ra.

Cả cái cây kia nữa.

Lúc đầu chỉ là một mầm non, sau này nhờ sức mạnh của nhân vật chính mới phát triển dần dần lên thành cây cổ thụ.

Nhưng khung cảnh trong cái hộp này hoàn toàn không giống như thế.

Có chút kì lạ."

Thẩm Cửu sau khi nghe xong phân tích của cậu thì mỉm cười, y dựa lưng vào ghế, duỗi hai chân ra phía trước "Đúng là như thế đấy.

Dù sao thì em cũng biết hệ thống là gì rồi nên anh sẽ nói cho em chuyện này."

"Hửm?"

Tiêu Yêu Cảnh nhìn y.

"Bị hệ thống trói buộc nên anh phải đi ra rất nhiều thế giới để làm nhiệm vụ.

Trong 100 thế giới ấy, anh phải trải qua 10 thế giới liên quan đến tận thế.

Đúng là nhân vật chính trong những thế giới ấy có 'bàn tay vàng' là vật phẩm không gian.

Tuy nhiên, không phải chỉ có một loại vật phẩm không gian mà nhân vật chính đã sở hữu.

Anh từng lướt cửa hàng hệ thống và tìm thấy một vật phẩm không gian khác, nó được xếp vào loại hàng vô cùng cao cấp và hiếm, đặc biệt chỉ có một cái duy nhất."

"Hiếm như thế nào?"

Tiêu Yêu Cảnh hỏi y.

"Mô tả của vật phẩm đó ghi rằng, đó là một vật phẩm không gian có một không hai.

Cây thần, đất đai, nhà cửa đều đã đạt Max Level, người sở hữu chẳng cần phải tốn công tốn sức nâng cấp nó từng chút một nữa, chỉ cần vào sử dụng là được.

Không chỉ vậy, chủ sở hữu còn có thể thay đổi được hình dạng của nó cho tiện mang theo bên mình nữa.

Anh từng có ý định mua thứ đó nhưng lại không thể nào mua nổi."

Thẩm Cửu đáp lại câu hỏi của cậu.

"Sao lại không mua nổi?"

Tiêu Yêu Cảnh nghiêng đầu.

"Lần thứ nhất là anh không đủ vàng.

Lần thứ 2 là anh không đủ ngọc quái thú Lv.99.

Lần thứ ba là khi anh ấn vô rồi nhưng nó lại hiện lên bảng không bán.

Lần thứ bốn thì phải đánh đổi bằng điểm vượt thế giới.

Lần thứ năm cũng là lần cuối cùng, nó yêu cầu đánh đổi toàn bộ kinh nghiệm mà anh khó khăn lắm mới kiếm được của cái thế giới đấy và bắt đầu mọi thứ lại từ đầu."

"Vậy có nghĩa là, mỗi lần anh thấy nó thì nó lại thay đổi định giá và toàn những thứ anh không có đủ hoặc không bao giờ đánh đổi hay sao?"

"Đúng vậy."

Thẩm Cửu gật đầu.

"Hình dạng của cái vật phẩm đó như thế nào?"

"Lúc anh nhìn trên giao diện cửa hàng hệ thống chỉ thấy hình như nó là một hộp hình chữ nhật là được làm bằng gỗ, trên mặt hộp được khắc trạm gì đó nhưng vì nhỏ quá anh không nhìn rõ được thứ trên đó là cái gì."

Yêu Cảnh nghe Thẩm Cửu nói xong liền suy nghĩ một lúc, rồi bỗng nhìn y, cười cười "Này, chẳng phải thứ đó rất giống cái hộp không gian này hay sao?"

"Ừ.

Chính là nó đấy."

Thẩm Cửu cười lại.

Cậu ngay lập tức nhảy dựng lên, bĩu môi, hờn dỗi nói "Vậy là anh biết cái hộp đó là gì rồi đúng không?

Sao không nói ngay từ đầu luôn đi.

Còn bày đặt kể chuyện."

Thẩm Cửu bật lên tiếng cười ha hả, kéo kéo tay áo của cậu, nói "Nhìn em suy nghĩ nghiêm túc như thế nên anh không nỡ cắt đứt mạch não của em đấy thôi.

Cơ mà, tuy rằng anh biết cái hộp kia đúng là chiếc hộp anh từng khao khát ngày trước, nhưng lại chưa dùng thử một lần nào cả.

Giờ làm sao thoát ra ngoài được anh cũng không biết nữa."

"Đúng là khó thật đấy.

Em nhìn từ nãy đến giờ không phát hiện ra một cái cổng không gian nào cả.

Cửa căn nhà này cũng không mở được.

Năng lực của em khi vào trong không gian này cũng không phát huy được."

Yêu Cảnh chẹp miệng một cái, ảo não nói.

Cả hai bỗng chốc rơi vào trầm tư.

Giờ đây, trong mắt hai người không gian này chẳng khác nào một nhà tù cô lập những sinh vật lỡ bước chân vào đây cả.

Vào thì dễ nhưng muốn ra lại không thấy đường ra.

Tiêu Yêu Cảnh không hiểu vì sao tự nhiên quay người đối diện với cánh cửa căn nhà gỗ, cậu chăm chú nhìn vào nó, rồi như phát hiện ra thứ gì đó liền reo lên.

"Cửu Cửu, nhìn xem.

Cánh cửa căn nhà gỗ này có gì đó rất kì lạ.

Bên trên mặt gỗ hình như có cái gì đó thì phải."

Thẩm Cửu nghe cậu nói cũng quay người lại nhìn.

Qủa thật, đúng như lời cậu nói.

Trên đó là một dòng chữ ẩn và bên dưới dòng chữ ấy là một hình chữ nhật dài và rộng khoảng 10 cm và 3 cm cũng được ẩn trên mặt gỗ.

Nếu không quan sát kĩ, thật sự rất khó mà nhìn ra được.

Y định đứng lên đi về phía cánh cửa ấy xem xét, nhưng lại ngồi phịch xuống ghế vì cả hai chân hiện giờ vẫn chưa thể chống đỡ được cả cơ thể phía trên.

Cậu thấy thế liền nhanh tay đỡ y đứng dậy, dìu từng bước từng bước một tiến về phía trước cửa.

Thẩm Cửu đưa tay rờ lên mặt chữ nằm ẩn trên cánh cửa thì đột nhiên những con chữ ấy phát sáng.

Từng chữ một dần dần hiện ra rõ ràng hơn và hình chữ nhật nằm bên dưới cũng thế.

Tên người sở hữu.

"Tự nhiên làm em nhớ đến giao diện mỗi lần chơi game mới là phải nhập tên của mình vào."

Tiêu Yêu Cảnh cười cười, nói.

Thẩm Cửu gật đầu đồng ý.

Nhìn đúng là giống thật.

Y cất tiếng, nói tên mình ra.

"Thẩm Cửu."

Ngay lập tức, tên của y liền hiện lên trong cái khung hình chữ nhật kia.

Dòng chữ và hình chữ nhật cũng biến mất ngay sau đó, thay vào đó là một dòng chữ khác, nội dung xem ra suy nghĩ cả hai thật sự đã đúng.

Nhập tên thành công.

Chào mừng Thẩm Cửu chủ chân đến với vùng đất của dành riêng cho ngài.

Từ giờ trở đi, mọi thứ trong này đều thuộc về ngài.

Hãy biến vùng đất ngày thành một nơi thật tuyệt vời nhé.

Cái này đúng là giao diện game rồi.

Tiêu Yêu Cảnh giật giật khóe môi.

Cậu đỡ y vào trong nhà sau khi dòng chữ kia biến mất và cánh cửa gỗ được mở ra.

Bên trong căn nhà gỗ đúng là một không gian khác hẳn so với vẻ hình dáng bên ngoài.

Bên ngoài nhìn vào tưởng chừng như chỉ là một căn nhà một lầu nhỏ bé nhưng bên trong lại rộng lớn và có cầu thang đi lên trên.

Lầu 1, có phòng khách, ghế salong, ti vi treo tường và lò sưởi.

Và một gian bếp thoải mái.

Lầu 2, thì có hai phòng ngủ và một phòng đọc sách, không chỉ vậy còn có cả ban công nữa.

Sau khi xem xét một hồi, Tiêu Yêu Cảnh gật gù cảm thán "Không gian này đúng là không có gì phải chê cả.

Nếu như không phải vướng bận kiếp nhân gian em chắc chắn sẽ dọn vô đây ở luôn, không bao giờ ra ngoài nữa."

"Thế nhóc không định ăn hay gì."

"Cần gì đâu a.

Trong này đất có, mình có thể trồng rau, cây trái, cũng có thể nuôi gia súc, gia cầm để lấy thịt và trứng."

"Ừ.

Nhưng mà Tiêu nhị thiếu, em biết trồng chọt, chăn nuôi sao?"

Thẩm Cửu cười híp mắt, trêu chọc cậu.

Tiêu Yêu Cảnh bĩu môi "Mấy cái đó em có thể học mà.

Đâu có gì khó đâu cơ chứ."

Thẩm Cửu bật cười thành tiếng, vẫy tay ra hiệu cậu đến chỗ y.

"Lại đây.

Anh vừa tìm ra được một thứ khá thú vị."

"Gì vậy?"

Cậu đi đến chỗ y đang ngồi.

Thẩm Cửu dùng ngón trỏ gõ vài cái xuống mặt bàn gỗ nằm trong góc phòng.

Tức thì, trên mặt bàn liền hiện ra một tấm bảng màu xanh nhạt trong suốt.

Trong tấm bảng ấy có một dòng chữ đánh máy và một dãy đồ vật như nhẫn, đồng hồ, vòng tay, ...

"Chọn hình dạng của hộp không gian?"

Tiêu Yêu Cảnh không nhịn được mà phì cười "Thật sự có cái chức năng này nữa sao."

"Em nghĩ anh nên chọn hình dáng nào?"

Thẩm Cửu vừa lướt qua lướt lại những hình dáng có trên tấm bảng trong trên mặt bàn, vừa vui vẻ hỏi cậu.

Cá nhân y thì thích chiếc vòng cổ, nhìn nó khá đơn giản và không có gì nổi bật, tuy vậy, y vẫn quyết định hỏi ý kiến "chuyên gia" đang ở bên cạnh mình trước.

Yêu Cảnh liếc nhìn một lượt, không cần suy nghĩ lâu liền chỉ vào ô có hình đôi khuyên tai.

"Cái này đi.

Nhỏ gọn, đeo lên tai sẽ không bị vướng víu.

Nếu Cửu Cửu chọn cái vòng cổ, tuy rằng nó cũng rất tiện nhưng khó mà tránh được trường hợp bị giật mất."

"Sao em lại biết anh thích cái vòng cổ?

Anh chưa nói mà."

Thẩm Cửu quay ngoắt đầu lại nhìn cậu đầy nghi hoặc.

Tiêu Yêu Cảnh cũng chẳng giấu diếm, cậu ngồi xuống cái ghế bên cạnh y rồi nói "Tuy rằng vào trong đây năng lực của em gần như không dùng được, tuy nhiên em vẫn có thể nhìn trước được tương lai trong khoảng thời gian gần nhất.

Và, em cũng thể nhìn thấy được hàng triệu tương lai khác nhau trong khoảng thời gian ấy tùy vào chọn lựa của đối phương."

Thẩm Cửu nhướng mày.

"Năng lực của em mạnh đến thế sao?"

"Mạnh gì chứ.

Em ước gì mình không có cái năng lực này còn hơn."

Tiêu Yêu Cảnh nhún vai, nhàn nhạt nói.

"Sao vậy?

Tuy rằng ngày xưa thỉnh thoảng nhóc hay nói linh tinh gì đó nhưng có ai sợ nhóc đâu."

Thẩm Cửu nhấn vào ô khuyên tai và chữ OK vừa mới hiện ra.

Ngay lập tức, một đôi khuyên màu đen dạng tròn hiện ra trên lòng bàn tay của y.

"Nhìn thấy tương lai thì có gì tốt chứ."

Yêu Cảnh đặt cằm lên lòng bàn tay "Người mình thương sau cùng cũng thuộc về người khác thôi."

"Nhóc vậy mà cũng bi quan nhỉ."

Thẩm Cửu đem khuyên tai xỏ vào lỗ tai của mình.

"Nếu mà anh có năng lực giống như nhóc thì có lẽ người đó đã không chết."

"Người đó?"

Thẩm Cửu không trả lời câu hỏi của cậu, im lặng xem xét đôi khuyên tai qua chiếc gương ngay trước mặt.

Yêu Cảnh cũng không nhắc lại câu hỏi của mình, chỉ lẳng lặng ngồi nhìn y.
 
Back
Top Bottom