Khác (Đồng nhân HP) YOU ARE MY SPECIAL

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
348,768
Phản ứng
0
VNĐ
44,735
297073923-256-k970382.jpg

(Đồng Nhân Hp) You Are My Special
Tác giả: TuytConGu
Thể loại: Huyền ảo
Trạng thái: Hoàn thành


Giới thiệu truyện:

Trời đổ mưa rồi
mà sao em vẫn chưa đổ anh...

Couple chính: Draco Malfoy x Aurelia Carrow



đồngnhân​
 
(Đồng Nhân Hp) You Are My Special
1


Trước cửa ngân hàng Gringotts là một cô gái xinh xắn với đôi mắt xanh lá to tròn và mái tóc vàng xoăn dài qua vai một chút.

Có vẻ như cô đang đợi ai đó nên cứ nhìn quanh chỗ mình đang đứng.

Một nam nhân đi tới, trông rất giống với cô bé, có lẽ là anh em.

"Em ra lúc nào thế, Aurelia Carrow?"

"Em mới ra thôi, mà giờ mình đi đâu hả anh Louis?"

"Anh sẽ đưa em đến chỗ mua đồng phục rồi anh sẽ đi mua sách cho cả em với anh luôn."

Aurelia cười rồi nắm lấy tay anh trai, hòa vào dòng người tấp nhập.

Đến trước cửa tiệm Trang phục Mọi dịp, Louis cho em gái vào rồi đi đến tiệm Phú quý và Cơ hàn.

Aurelia mở cửa và đi vào trong, cửa tiệm của phu nhân Malkin thực sự vô cùng sạch sẽ, chắc là bà ấy không muốn quần áo dính bụi.

Khi cô bé bước vào thì thấy bà Malkin đang dùng dây đo để đo cho một cậu con trai tầm tuổi Aurelia.

Phu nhân Malkin có dáng người lùn và béo, trên người mặc một bộ đồ khá sặc sỡ.

"Chào cưng, đồng phục Hogwarts hả?

Ở đây có nhiều lắm, tha hồ cho con chọn!"

Vừa nghe thấy Hogwarts, cậu con trai kia bèn quay lại với ánh mắt tò mò.

Aurelia bèn đi quanh quán và chọn được một bộ.

"Này, cũng vào Hogwarts hả?"

Aurelia quay lại và bắt gặp ánh mắt của cậu con trai.

Cậu ta có làn da nhợt nhạt, mái tóc bạc được vuốt keo tỉ mỉ ngược về phía sau.

Nhìn cậu ta, Aurelia chợt nhớ đến một người bạn của ba cô bé, ông ấy cũng có một mái tóc bạc nhưng dài hơn và luôn buộc, trông vô cùng gọn gàng và làn da vô cùng nhợt nhạt.

"Phải, có chuyện gì không?"

"Vậy cậu muốn vào nhà nào?"

"Cha tôi nói rằng mũ phân loại sẽ quyết định nhưng nhà tôi từ trước đến nay đều vào nhà Slytherin."

"Thật sao?

Nhà tôi ai cũng vào Slytherin hết."

Nhìn cậu ta vô cùng phấn khởi và mỉm cười.

"À quên mất, tôi là Draco, Draco Malfoy!"

"Cậu là con của chú Lucius và cô Narcissa đúng không ?"

"Đúng vậy, đó là ba mẹ tôi."

"Tôi là..."

"Aurelia !"

Anh Louis đi vào và đứng bên cạnh cô bé rồi nhìn Draco với khuôn mặt khá bất ngờ.

"Ồ, Draco Malfoy."

"Anh Louis Carrow, đây là..."

"Em gái anh, Aurelia Carrow, bằng tuổi em, không ngờ hai đứa đã quen nhau rồi đấy."

Anh nhìn hai đứa với ánh mắt tò mò, phu nhân Malkin đi tới, tươi cười nói với Louis :

"Mấy ngày nữa ta sẽ đưa đồ cho thiếu gia và tiểu thư."

"Ta về thôi, hẹn gặp lại Draco !"

Louis nắm tay Aurelia, cô bé vẫy tay với Draco rồi hai anh em đi ra khỏi tiệm Trang phục Mọi dịp.

Vừa ra ngoài thì bắt gặp một cậu bé với mái tóc đen hơi rối với gọng kính đen nhưng hai anh em không để ý và dùng bột floo để trở về nhà.

-------------------------------------

"Ồ chào Lucius, chào Narcissa, chà hôm nay Draco lại đi cùng với ba mẹ sao."

"Thưa dì Isobel, anh Louis với Aurelia có ở nhà không ạ ?"

"Con đã biết Aurelia rồi sao, có vẻ con bé chưa nói cho ta biết?"

Phu nhân Isobel ngạc nhiên.

Bà là một vị phu nhân hiền thục và dịu dàng nhưng cũng không kém phần sang trọng, pha chút kiêu ngạo.

Isobel nhìn sang Narcissa với ánh mắt mong muốn một câu trả lời.

"Draco đã gặp Aurelia ở tiệm Trang phục Mọi dịp của bà Malkin."

Lucius nói

"Vậy sao, hình như là Louis có nói cho ta biết rồi chuyện gặp Draco ở tiệm đó, Elwyn !"

Con gia tinh xuất hiện bất ngờ khiến cho gia đình Malfoy có chút giật mình, nó cung kính cúi đầu trước phu nhân.

"Phu nhân gọi Elwyn có chuyện gì không ạ ?"

"Ngươi ra sân sau gọi Louis và Aurelia vào phòng khách."

"Vâng, thưa phu nhân !"

Con gia tinh lại biến mất, phu nhân Isobel mời gia đình Malfoy đi vào trong phòng khách và rót trà cho ba người.

Ở sân sau, Louis đang chơi nắm bóng với Aurelia, hai anh em ai cũng cười tươi, bỗng Elwyn xuất hiện.

"Thưa cậu chủ, cô chủ !

Phu nhân cho gọi hai người vào phòng khách ạ."

"Được rồi."

Louis cùng với Aurelia đi vào trong phòng khách.

Thấy gia đình Malfoy, cả hai cùng cúi chào rồi Louis ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh nhà Malfoy còn Aurelia thì ngồi xuống bên cạnh mẹ.

Ông Albert cũng đi vào, ngồi xuống và đặt con gái lên đùi.

Mọi người cùng nói chuyện về trường Pháp thuật và Ma thuật Hogwarts, ông Albert cũng không ngại khoe về việc Louis là học sinh của nhà Slytherin trong khi dì Nacrissa thì hết lời khen ngợi anh.

Gia đình Malfoy cùng ở lại dùng bữa tối với gia đình Carrow, chú Lucius luôn miệng khen ngon.

Draco ngồi cạnh Aurelia nên cố gắng bắt chuyện với cô bé :

"Này, Aurelia !"

"Có chuyện gì ?"

"Sắp tới ngày nhập học Hogwarts rồi, cậu đã chuẩn bị hết đồ dùng chưa ?"

"Tôi chuẩn bị xong rồi, nếu có thiếu gì thì anh Louis sẽ giúp tôi."

"Vậy sao ?"

Xong hai người không nói gì nữa.

Louis ngồi bên cạnh, đang cố nhịn cười và ăn trọn một cái nhéo đến từ mẫu hậu đại nhân – Isobel Carrow.

Bữa tối xong xuôi, gia đình Malfoy ra về, Draco bèn bắt tay với Aurelia.

"Hẹn gặp lại cậu ở Hogwarts nhé !"

"Mong là như vậy."
 
(Đồng Nhân Hp) You Are My Special
2


Ngày nhập học Hogwarts đã đến, Albert và Isobel đều đưa Louis và Aurelia đến sân ga 93/4 tại nhà ga Ngã tư Vua.

Louis đã chạy qua bức tường ngăn cách sân ga 9 và sân ga 10 cùng với mẹ, đến lượt Aurelia, cô bé thở khá khó khăn và tay nắm chặt xe đẩy.

Ông Albert bèn cầm tay Aurelia rồi hai ba con cùng chạy qua bức tường.

Đến được sân ga thì thấy mẹ và anh trai đều đang đứng đợi hai ba con rồi cả gia đình cùng đi.

Chú Lucius và dì Narcissa cũng đến để tiễn Draco đến trường, thấy gia đình Carrow, bèn vẫy tay.

Trước khi lên tàu, bà Isobel bèn kiểm tra một cách kĩ lưỡng đồ của hai đứa con rồi mới để cho nhân viên mang lên tàu.

Tàu tốc hành Hogwarts lăn bánh và rời khỏi nhà ga.

Draco dẫn Aurelia đến một toa tàu, bên trong có hai cô cậu bé đang ngồi trong đó.

Cô bé có mái tóc đen ngắn ôm sát khuôn mặt, nhìn Aurelia với ánh mắt gần giống như Draco:

"Chà, cậu xinh thật đấy." cô bé cảm thán

"Cảm ơn!"

Aurelia mỉm cười.

Cô bé kia bèn bắt tay với Aurelia.

"Mình là Pansy Parkinson, bạn của Draco."

"Mình là Aurelia Carrow !"

"Cậu là con của gia đình Carrow giàu nứt đố đổ vách đấy á ?"

Aurelia bật cười, Pansy kéo tay cô bé đi vào trong toa.

Bên trong là một cậu bé da ngăm và hai đứa khác khá mập đang cầm đồ ăn trong tay.

"Ai thế, Pansy ?"

"Cậu ấy là Aurelia Carrow."

"Thật sao ?

Mình là Blaise Zabini."

Blaise mắt sáng lên khi thấy Aurelia rồi ngồi sang phía hai tên con trai kia.

Pansys cũng giới thiệu luôn hai tên ấy :

"Đây là Crabbe và Goyle, tất cả bọn mình đều là bạn từ nhỏ của Draco."

Bỗng Draco kéo tay Aurelia ngồi xuống khiến cho tất cả mọi người đều cảm thấy ngạc nhiên.

"Tôi nghĩ là cậu nên bỏ tay ra được rồi đấy, Malfoy !"

"À..được rồi."

Draco vội vàng bỏ tay ra.

----------------------------------------

"Này Aurelia !"

"Hả ?"

"Sắp đến Hogwarts rồi, cậu nên thay đồng phục đi."

Aurelia ngước nhìn, chỉ còn mỗi cô là chưa thay đồng phục nên vội vã thay.

Khi xuống tàu thì bắt gặp một người khổng lồ to cao đang cầm đèn đi tới hướng của chúng.

"Học sinh năm nhất đi hướng này."

Chúng tôi được dẫn đến trước một cái hồ với, trên mặt hồ là những chiếc thuyền gỗ, năm người một thuyền.

Aurelia ngồi cùng thuyền với Draco, Pansy, Zabini, Crabbe đi còn Goyle thì ngồi ở thuyền khác.

Đi được một lúc thì Hogwarts hiện ra trước mặt, tòa lâu đài thật nguy nga và tráng lệ.

Xuống thuyền, đám học sinh được dẫn đến chỗ của một người phụ nữ, bà ấy mặc một bộ trang phục màu xanh lục, mái tóc được buộc gọn sau chiếc mũ chóp cao.

"Chào mừng các trò đã đến Hogwarts !"

"Lát nữa các trò sẽ nhập tiệc nhưng trước khi nhận chỗ thì các trò sẽ được phân loại.

Có tất cả bốn kí túc xá, ở đây gọi là nhà, gồm có nhà Gryffindor, nhà Slytherin, nhà Hufflepuff và nhà Ravenclaw.

Khi ở đây, kí túc xá sẽ giống như nhà của các con, thành tích của các trò sẽ nhận cộng thêm điểm vào thành tích của nhà.

Cuối năm, nhà nào nhiều điểm nhất thì sẽ nhận được Cúp nhà."

"Trevor."

Một cậu con trai nhào tới túm lấy một con cóc.

"Xin lỗi giáo sư."

"Lễ phân loại sẽ diễn ra, chờ ở đây."

Draco bèn đi tới và bắt chuyện với một đứa mà Aurelia nhìn rất quen.

Đó...đó chẳng phải là Harry Potter sao nhưng nhìn ốm yếu vậy ?

Khi Draco đang giới thiệu tên thì có một kẻ cười phá lên khiến cho Aurelia, Pansy và Zabini đều ngó sang với vẻ mặt khá khó chịu.

Ai lại dám cười tên của cậu quý tử Malfoy chứ ?

"Mày thấy tên tao buồn cười lắm sao ?

Tên mày tao còn chẳng thèm hỏi."

Draco nhìn thẳng vào tên tóc đỏ

"Tóc đỏ choét với cái áo choàng được truyền lại, đích thị là Weasley."

Aurelia lấy tay che miệng thầm cười còn Pansy và Zabini thì đang ôm bụng cười khá lớn.

Ba thường nói rằng Weasley là đám phản bội huyết thống, nghèo khó lại còn đông con nữa, những bảy đứa, sáu trai và một gái.

Potter thì vừa mới từ chối lời mời kết bạn của Malfoy khiến cho Aurelia vô cùng bất ngờ.

Một phù thủy lai mới từ chối một phù thủy thuần huyết sao ?

Đúng thật là không biết lượng sức mình mà.

Vị giáo sư kia cũng đã quay lại và dẫn đám học sinh vào trong căn phòng kia để phân loại.

Trong lúc đi đến chỗ phân loại thì Aurelia thấy anh Louis vẫy tay với cô bé, theo phản xạ thì Aurelia vẫy tay lại. giáo sư dẫn đám học sinh đến trước một chiếc ghế ba chân, bên trên là một chiếc mũ đã cũ.

Bỗng miếng toạc gần vành nón mở ra như một cái miệng và bắt đầu hát :

Ờ này, ta dẫu không xinh

Nhưng mà chớ xét ngoại hình

Xét về thông minh sắc sảo

Đố nón nào qua được ta

Các ngươi cứ đội nón hoa

Mũ cối, mũ nồi tùy thích

Không sao ta đây chất hết

Nón ta : phân loại Hogwarts

Những điều giấu chẳng nói ra

Ta đọc được từ trong óc

Hãy chải đầu và vuốt tóc

Đặt lên, ta nói cho nghe

Người nào vô Gryffindor

Cái lò luyện trang dũng cảm

Người nào vô Hufflepuff

Nơi đào tạo kẻ kiên trung

Khó khăn chẳng khiến ngại ngùng

Đáng tin, đúng người trung trực

Ai vào Ravenclaw được

Nơi đào tạo trí tinh nhanh?

Vừa ham học lại vừa trân thành

Hoặc Slytherin có thể

Dạy cho đa mưu túc trí

Miễn sao đạt được mục tiêu

Hãy đội lên!

Hãy đội nào

Đừng sợ sệt, nghe ta nói

Nghe ta nói, ta phân loại

Ngươi là ai, ở nhà nào

Hãy bình tĩnh, đội lên nào

Trong vành nón như tay nói.

Kết thúc bài hát, cả Đại Sảnh Đường vỗ tay.

Cái nón nghiêng mình bốn phương tàm hướng rồi đứng yên.

Giáo sư McGonagall bước tới với cuộn giấy da dày trong tay:

"Khi tao gọi đến tên ai thì người đó chỉ việc đội nón và ngồi lên ghế.

Được rồi, bắt đầu: Hannah Abbott."

Cô bé đi lên và đội nón.

Chiếc nón lập tức hô lên:

"Nhà Hufflepuff!"

"Susan Bones"

"Nhà Hufflepuff!"

"Draco Malfoy"

"Nhà Slytherin!"

"Ronald Weasley"

"Nhà Gryffindor!"

"Harry Potter"

Đã đến đứa trẻ sống sót rồi.

Chiếc nón hô lên:

"Nhà Gryffindor!"

..............

Đám học sinh Gryffindor đứng cả dậy vỗ tay.

Lúc này, Aurelia mới nhận ra rằng Draco, Pansy, Zabini đều đã vào Slytherin.

Giáo sư tiếp tục đọc tên:

"Aurelia Carrow!"

Nhà Slytherin xì xào, đó chẳng phải là em gái của Louis Carrow – một trong những nam thần của trường Hogwarts sao?

Aurelia với vẻ mặt căng thẳng bước lên và ngồi xuống ghế.

Giáo sư đặt mũ phân loại lên đầu cô bé.

Tâm trạng của Aurelia cực kì hồi hộp, không biết cô bé sẽ được về nhà nào nhỉ?

Sau vài phút, chiếc nón bèn hô lên:

"Ta biết ngươi thuộc nhà nào rồi, SLYTHERIN!"

Aurelia bất ngờ, đứng dậy rồi bước đến bàn của nhà Slytherin.

Pansy đã dành sẵn chỗ cho cô bé nên Aurelia ngồi xuống và vẫn chưa hết bất ngờ khi trở thành học sinh Slytherin.

Louis giơ ngón tay cái với em gái rồi tươi cười nói chuyện với mấy người bạn của anh.

Bữa tiệc bắt đầu, mấy chiếc đĩa vàng nãy giờ trống trơn đã đầy ắp đồ ăn và đều tỏa ra hương thơm như mời chào.

Mọi người bắt đầu đánh chén, Pansy và Aurelia kể cho nhau về gia đình của mình rồi một lát sau thì Zabini tham gia vào cuộc trò chuyện.

Mấy con ma từ trong trường bay ra, chơi vơi trên không trung khiến cho nhiều học sinh giật mình.

Nhà Gryffindor thật sự không có ý tứ một chút nào, từ năm nhứt đến năm bảy, nói chuyện to lại còn cười ha hả.

Louis đi đến chỗ Aurelia:

"Anh Louis, kia có phải là Dion Danielson không ?'

Hai anh em cùng nhìn sang nhà Gryffindor, Dion hình như đang nói chuyện với cặp sinh đôi gì đó thì phải.

Dion Danielson là con của em gái ba Albert – bà Elise với một Muggle tên là Axel, để đảm bảo rằng gia tộc Carrow chỉ trọng thuần huyết, ba hai anh em đã quyết định gạch tên và cắt đứt quan hệ với Elise Danielson.

Sau bữa tiệc, đám học sinh năm nhứt đi theo huynh trưởng Gemma Farley để về Phòng sinh hoạt chung của nhà Slytherin.

Đến trước cánh cửa lớn, Gemma dừng lại và quay người lại nói với đám học sinh năm nhứt :

"Mật khẩu là thuần huyết, các em nên nhớ điều này."

Vào Phòng sinh hoạt chung, chị Gemma quay lại một lần nữa và nhìn bao quát đám trẻ.

"Ở đây có những quy định mà Slytherin cần phải thực hiện.

Các em có thể không tuân thủ quy định của Hogwarts miễn sao đừng để bị giám thị hoặc các giáo sư bắt được.

Phòng ngủ nam ở tay phải, phòng nữ ở bên trái.

Các em hãy tìm phòng có tên mình, hành lí cũng đã được để trong phòng.

Giờ thì đi đi."

Aurelia ở cùng phòng với Pansy, căn phòng rộng mênh mông và chỉ có hai người.

Cả hai do quá mệt nên đã đi ngủ.
 
(Đồng Nhân Hp) You Are My Special
3


Năm nhất theo chân huynh trưởng tới Đại Sảnh Đường để dùng bữa sáng.

Aurelia ngồi cạnh Pansy và Draco, phía đối diện là Zabini cũng như Goyle và Crabbe.

Nhìn những món ăn trên bàn, Aurelia không ngừng cảm thán, tại sao lại nhiều đồ như vậy chứ?

Ở phủ Carrow, bữa sáng chỉ có bánh mì kẹp thịt cùng với một cốc sữa, vậy mà ở Hogwarts bữa sáng không khác bữa tối là mấy.

Bỗng một đán cú bay vào, thả xuống những món quà từ chân của chúng.

Aurelia nhận được bức thư của mẹ:

"Gửi con gái Aurelia!

Chúc mừng con là một thành viên của nhà Slytherin, ta và ba con rất vui về việc này.

Ta có làm một chút bánh cho con và Louis, mong con sẽ luôn giữ sức khỏe tốt!

Nếu có chuyện gì thì nhớ gửi thư cú báo về nhà để ta và ba con sẽ giải quyết!

Mẹ của con

Isobel Carrow"

Lớp học đầu tiên là lớp Biến hình của giáo sư McGonagall – vị giáo sư đã phân loại.

Theo như lời mẹ thì vị giáo sư này là một Hóa thú sư.

Khi Aurelia và Pansy bước vào thì trên bàn giáo viên là một con mèo mướp, thấy thế Aurelia bèn cúi người:

"Chào buổi sáng, thưa giáo sư McGonagall!"

Đám rắn con và sư tử con bất ngờ, vội nhìn quanh nhưng không thấy giáo sư đâu.

Không để Aurelia giải thích, con mèo mướp đã nhảy xuống khỏi bàn và trở về hình dáng con người trong ánh mắt đầy kinh ngạc của học sinh.

"Chào buổi sáng các trò, mau tìm một vị trí và tiết học sẽ bắt đầu trong vài phút nữa.

Còn trò Carrow, ta tự hỏi rằng tại sao trò lại biến con mèo là ta?"

"Dạ, em chưa thấy con mèo nào đứng yên một chỗ như vậy, mẹ em và anh em cũng nói rằng giáo sư thường biến thành một con mèo mướp trong môn Biến hình."

"Trò Louis thì ta biết, còn mẹ trò là..."

"Mẹ em là Isobel Caroline Shafiq Carrow, thưa cô !"

"Chà, Isobel là một trong những học sinh vô cùng xuất sắc trong môn Biến hình của ta, một trong số ít đạt được thi Kì thi Pháp thuật tận sức cho môn Biến hình."

Giáo sư xuýt xao rồi nói :

"Được rồi, ta nghĩ trò nên tìm chỗ ngồi cho mình đi trò Carrow."

Pansy đã giữ vị trí cho Aurelia, tiết học bắt đầu được khoảng mười lăm phút thì Potter với Weasley chạy vào, thở hồng hộc.

"Bồ có thể tưởng tượng khuôn mặt của cô McGonagall khi thấy chúng ta đến muộn không ?"

Giáo sư McGonagall trở lại hình dàng con người, Potter và Weasley đứng hình.

"Cái đó thật kinh khủng."

"Cảm ơn lời đánh giá trò Weasley.

Có lẽ ta nên biến trò và trò Potter thành hai chiếc đồng hồ bỏ túi để hai trò có thể đến đúng giờ chăng ?"

"Chúng con bị lạc đường thưa cô."

"Vậy hãy mang theo bản đồ, ta tin các trò sẽ không cần tìm giúp chỗ ngồi đâu đúng không?"

Potter với Weasley ngồi sau bàn của Draco và Crabbe, mặt của Malfoy tối sầm lại.

Tiết học tiếp tục diễn ra.

Đã đến giờ ăn trưa, Pansy nói rằng có việc nên đi trước, Aurelia thành ra phải nhập hội của Draco cùng với hai thanh niên Goyle và Crabbe.

Những tháng ngày ở Hogwarts thật sự rất vui vẻ.

Hogwarts rất rộng lớn nên nhiều lúc cô bé Aurelia đi lạc nhưng may mắn là những lúc đó thì anh trai Louis sẽ xuất hiện một cách bất ngờ và đưa Aurelia đi đúng lớp học.

Chiều thứ sáu thì được nghỉ nên Draco, Pansy, Aurelia, Zabini ngồi làm bài tập trong thư viện.

Đã đến giờ môn Độc Dược của giáo sư Severus Snape, Aurelia biết giáo sư từ khi còn nhỏ bởi ông thường xuyên tới phủ Carrow để nói chuyện với ba cô bé.

Ông đẩy cửa bước vào, ánh mắt lạnh lùng nhìn quanh lớp học.

"Không ai trong tụi bây được phép vung vẩy đũa phép hay niệm thần chú ngu ngốc trong lớp này.

Tất nhiên, ta không hy vọng tụi bay đánh giá đúng bộ môn khoa học tinh tế và nghệ thuật chính xác, đó là chế tạo độc dược."

Snape dừng ở Draco rồi nhìn sang Aurelia với ánh mắt trìu mên và đầy yêu thương.

"Tuy nhiên với một số người có tài năng thiên bẩm như Malfoy hay Carrow."

Aurelia khẽ giật mình khi giáo sư nhắc đến tên mình.

"Ta có thể dạy tụi bay làm mê hoặc đầu óc người ta và đánh bẫy các giác quan, chế biến vinh quang, thậm chí là cầm chân thần chết."

Theo ánh mắt của giáo sư thì người tiếp theo bị rơi vào tầm ngắm là Harry Potter.

Đứa con gái tóc xù bên cạnh khẽ huých nhẹ và vào Potter như nhắc nó đứng lên rồi Snape hỏi nó liên tục những câu hỏi vô cùng dễ dàng nhưng cậu ta có vẻ í ẹ không trả lời được khiến cho đám rắn nhỏ ngồi phía trên khẽ bật cười nhẹ.

Giáo sư Snape nói vài lời rồi bắt đầu tiết học, thầy ấy không ngừng tâng bốc Draco cùng với Aurelia khiến cho hai đứa đều bật cười nhẹ.

Giáo sư còn cho nhà Slytherin hẳn 20 điểm, Draco 10 điểm và Aurelia 10 điểm.

Kết thúc tiết học, học sinh ra ngoài hết chỉ có Aurelia là bị giữ lại với lý do là để sắp xếp đồ giúp giáo sư.

"Con tin là chú không bắt con ở lại để sắp xếp đâu nhỉ ?"

"Phải, Albert và Isobel nhờ ta trông chừng con, hai người sợ rằng con sẽ gây sự ở trường nhưng ta nghĩ rằng sẽ chẳng ai dám làm gì con khi mà có Louis cả."

"Con ngoan mà, hơn nữa con sẵn sàng đánh bất kì ai dám bắt nạt hoặc trêu chọc con."

"Bắt nạt một Carrow sao ?

Chỉ có lũ khùng mới nghĩ đến việc đó, được rồi ta nghĩ rằng con nên đi đến Đại Sảnh Đường ăn trưa rồi tiêp tục học lớp buổi chiều!"

Aurelia cúi đầu chào giáo sư Snape rồi đi ra khỏi lớp, đứng bên ngoài là ông anh trai Louis đang thử mấy câu thần chú bằng cây đũa phép có lõi là gân tim rồng và được bọc bằng cây tần bì của ảnh.

Hai anh em vừa đi vừa cãi nhau om sòm về những đội bóng Quidditch mà cả hai thần tượng.

Khi Louis và Aurelia cùng bước vào Đại Sảnh thì tất cả mọi người đều quay lại nhìn hai người khiến cho cả hai anh em đều vội vã bước về phía bàn nhà Slytherin.

Ngồi xuống bàn, Blaise Zabini bèn trêu chọc:

"Lúc cậu đứng bên cạnh anh Louis nhìn cậu nhỏ nhắn thật đấy."

"Cậu đang so sánh mình với một học sinh năm ba đấy, Zabini."

Rồi cả lũ bắt đầu dùng bữa trưa.
 
(Đồng Nhân Hp) You Are My Special
4


Tiết đầu tiên của buổi chiều là môn bay.

Cô Hooch có mái tóc xám được cắt tỉa khá...rối, đôi mắt màu vàng ánh kim sáng rực.

Cô đi tới nhìn các học sinh một lượt rồi nói:

"Các trò còn chờ gì nữa?

Mau đứng kế bên cây chổi của mình đi!"

"Nào nào, mau giơ tay lên trên cán chổi và hô LÊN."

"Lên!"

Cây chổi nhảy lên tay Aurelia ngay lập tức, Pansy sau một hồi thì cũng cầm được chổi còn Malfoy cũng giống như Aurelia chỉ cần một lần để cầm được cây chổi trên tay.

Có nhiều đưa hô mãi mà cây chổi vẫn nằm im như cô bạn tóc xù nâu ngồi bên cạnh Potter giờ Độc Dược và cả Weasley.

"Ối!"

Cây chổi vùng lên và đập thẳng vào mũi Weasley khiến cho cậu ta loạng choạng, ôm mũi trong tiếng cười của đám học sinh nhà Gryffindor.

"Bây giờ tôi muốn các trò cưỡi lên nó.

Nắm chặt lấy nó, các trò sẽ không bị rơi khỏi chổi đâu.

Khi tôi thổi còi thì các trò hãy đạp chân thật mạnh xuống đất, theo tiếng còi.

Ba, hai,...trò Longbottom?"

Cô Hooch còn chưa nói xong, câu chổi của Longbottom đã cùng với cậu ta bay lơ lửng ở trên không trung.

"Trò Longbottom, quay lại đây mau!"

Cây chổi đem theo Longbottom bay lên trên cao rồi đâm sầm vào bức tường của lâu đài rồi bị mắc áo vào ngọn đèn trưng lửa, cuối cùng rơi xuống mặt đất.

Cô Hooch vội chạy đến và xem xét kĩ lưỡng bàn tay phải của Longbottom.

"Ôi gãy cổ tay rồi, tội nghiệp con trai.

Đứng dậy nào con trai!"

"Trong khi tôi đưa trò này tới bệnh xá, cấm ai được nhúc nhích khỏi chỗ.

Nếu tôi thấy bất kỳ cán chổi nào trên không trung thì liệu mà cuốn khỏi đi khỏi Hogwarts chứ đừng nghĩ tới Quidditch."

"Tụi bây thấy vẻ mặt của thằng đần đó không?

Nếu nó giữ thứ này thì có lẽ nó sẽ tiếp đất an tọa đấy!"

Draco cầm quả cầu của Longbottom mà tung hứng. quả cầu nhìn cũng khá đẹp đấy chứ, Aurelia thì thầm với Zabini việc gì đó rồi tiếp tục câu chuyện với Pansy.

"Trả nó đây Malfoy!"

Harry Potter tiến đến, mới có thể mà đã muốn ra vẻ dũng cảm rồi cơ à?

Cô bạn tóc xù kia bất ngờ nhìn sang phía Aurelia và Pansy với ánh mắt nghi ngờ khiến cho hai cô gái vô cùng khó chịu.

Draco và Potter đuổi nhau trên trời, chỉ vì quả cầu gợi nhớ sao?

Thật là trẻ con mà!

Cuối cùng thì cậu bạn Malfoy cũng đáp chổi xuống đất, đám rắn nhỏ vỗ tay chúc mừng, vài phút sau thì Potter cũng đáp xuống.

Cùng lúc đó thì giáo sư McGonagall xuất hiện và yêu cầu Potter đi cùng với mình.

-------------------------------------

Đã đến kỳ thi cuối năm, tất cả đều lao đầu vào học.

Hôm nay là ngày mà bốn đứa gồm Draco, Zabini, Pansy và Aurelia đến thư viện để học, mới bước vào thì đã chia thành hai hướng.

Lần này, Pansy quyết định đi cùng với Zabini nên Draco đã đi cùng với Aurelia.

"Này Aurelia, cậu đã làm bài môn Độc Dược chưa?"

"Tôi làm rồi, cậu hình như là chưa làm đúng không?"

"Sao cậu biết?"

"Tôi hiểu cậu mà."

Aurelia cười rồi bỏ đi trong khi Draco vẫn chưa hết hoảng loạn.

Đang đi thì Aurelia va phải Potter và Weasley cùng với cô bạn tóc xù kia khiến cho sách của cô bé rơi xuống.

"Ô, xin lỗi cậu, mình vô ý quá."

"Tôi không có ý trách một học sinh nhà Gryffindor đâu, đặc biệt lại còn là đứa trẻ sống sót hỗn huyết nữa chứ."

"Cậu có sao không Aurelia?"

Draco vội chạy tới

"Mình ổn!"

Thấy Draco xuất hiện, mặt của ba đứa kia bèn tối sầm lại.

Aurelia bèn đứng dậy, phủi quần áo để nó không dính bụi, Pansy cũng đã chạy tới.

"Đừng có nghĩ rằng cô là thuần huyết với kiếm được mấy con điểm cho Slytherin mà có thể lên mặt với tụi tôi, Carrow!"

Weasley nói

"Ồ, xem ra Weasley đây là đang tỏ thái độ kinh thường tôi sao?"

Aurelia đưa sách cho Pansy cầm hộ rồi tiến đến trước mặt Weasley.

"Vậy thì sao Weasley đây không kiếm điểm cho Gryffindor đi?"

Chỉ một câu nói mà khiến cho Weasley đứng hình.

Aurelia tiếp tục quay sang nhìn Potter.

"Còn cậu bạn Potter đây, cũng chỉ được cái danh là đứa trẻ sống sót thôi."

Potter nhìn Aurelia với một ánh mắt khá bất lịch sự, cùng lúc đó thì Marcus Fint và Warrington bước tới để hóng chuyện ké cùng với Draco, Pansy và Zabini.

"Được chứ, thôi tôi đi đây!"

Aurelia quay người lại, một tràng vỗ tay nhỏ được tạo nên bởi Draco, Pansy và Zabini cũng như là cả Flint và Warrington nữa.

Cuối cùng cũng đã hoàn thành xong các bài thi, điểm số của Aurelia rất cao chỉ thua mỗi cô Hermione Granger nhà Gryffindor khiến cho cô bé vô cùng bất ngờ.

Draco điểm cũng cao, chỉ đứng sau Aurelia và Pansy mà thôi.

Mặc dù không dành được cúp Nhà nhưng không sao, Slytherin cũng đã giành được Cúp Quidditch, thế là quá tốt rồi.

----------------------------------------------

Tàu tốc hành Hogwarts đã đến sân ga 93/4, Aurelia ôm chào tạm biệt Pansy và Zabini rồi xuống tàu cùng với Louis.

Ba mẹ hai đứa cũng đã đợi sẵn ở sân ga, khi thấy ba Albert, Aurelia bèn chạy tới rồi ôm chầm lấy ba.

"Chúc mừng con gái ba đã học xong năm thứ nhất nhé!"

Albert ôm Aurelia

"Cảm ơn ba!"

Isobel mỉm cười khi thấy cảnh đó, bà cũng ôm cậu con trai Louis một cái rồi cả gia đình cùng đi qua cổng kiểm soát và trở về phủ Carrow.

Vừa về tới nhà, Aurelia đã chạy một mạch lên tầng và ôm chầm con gấu bông mà anh trai đã tặng cho cô bé vào sinh nhật lần thứ tám.

Cô đã nhớ cảm giác này lâu lắm rồi, ít nhất cũng phải chín tháng liền không được về nhà, kể cả dịp lễ giáng sinh và phục sinh vì ba mẹ Aurelia đều có việc bận.

Con gia tinh Elwyn xuất hiện bất ngờ khiến cho cô bé giật nảy mình.

"Thưa tiểu thư, bà chủ nói rằng tiểu thư xuống nhà để dùng bữa ạ."

"Được rồi, tôi xuống ngay đây!"

Bữa tối thật ngon, bốn người cùng ăn tối và nói chuyện vui vẻ.
 
(Đồng Nhân Hp) You Are My Special
5


Một năm học mới sắp tới với Aurelia Carrow.

Khi nhận được thư cú, ngay lập tức cô được ba và anh trai đưa đi Hẻm Xéo mua đồ.

Sau khi mua đến bốn bộ áo chùng tại cửa hàng Trang phục Mọi dịp của phu nhân Malkin, ba người nhà Carroq ra khỏi cửa tiệm.

"Gì đây?

Toàn sách của Lockhart?"

Louis cảm thán

"Em cũng bị bắt mua toàn bộ sách của Lockhart nè, không thể tin được."

"Ba cũng không thích ông ta, rõ là làm màu, mặc quần áo thì thiết kế kiểu quý tộc nhưng vải thì là đồ dởm, nghĩ thôi đã nổi hết da gà."

Ba người cùng đi đến tiệm sách Phú quý và Cơ hàn, vừa mới bước vào thì có một giọng nói vang lên.

"Chào Albert Carrow, không ngờ lại có thẻ gặp được gia chủ ở đây!"

Là giọng của chú Lucius, có chú ấy thì chắc chắn là phải có Draco Malfoy ở đây nhưng lại không thấy đâu, cậu ấy chạy đi đâu rồi nhỉ?

"Chào Lucius, cũng đưa con trai đến mua sách à?"

"Phải, mà đã biết gì chưa?

Lockhart sẽ là giáo sư môn Phòng chống nghệ thuật hắc ám tại Hogwarts."

"Gì cơ ạ, tên Lockhart ba hoa ấy ạ?"

Louis và Aurelia đồng thanh

"Phải, không nghe nhầm đâu hai đứa, Dumbledore đã bổ nhiệm hắn làm giáo sư trong năm nay."

Draco cuối cùng cũng xuất hiện, bước xuống cầu thang.

Cậu ấy vẫn như vậy, mái tóc bạc được vuốt ngược trông khá bảnh đấy chứ.

Aurelia nhìn trước mặt, chẳng phải là gia đình Weasley đây sao?

Toàn là bụi bẩn ở trên mặt và trên người, chắc là di chuyển đến đây bằng bột floo nên mới thành ra như vậy.

"Anh không thể tin được rằng Dumbledore lại cho cái tên tâm thần đó làm giáo sư."

Louis không giấu nổi sự kinh ngạc

"Không được nói cụ Dumbledore như vậy." cô bé tóc đỏ ửng lên tiếng

"Ginny!" một Weasley khác lên tiếng can ngăn.

"Gì đây, ai vậy Draco?"

"Bồ nhí của Potter đấy!"

Aurelia nhìn kĩ thật kĩ, cô bé cũng xinh xắn đấy chứ, chỉ tiếc là gương mặt đã bị lem bẩn vì di chuyển bằng hệ thống lò sưởi.

Cô bé nhìn Aurelia với ánh mắt có phần ghen tị, cũng đúng thôi vì Weasley vốn không được ăn sung mặc sướng mà, chỉ tiếc là do cái gì đình đó đã phản bội huyết thống nên mới thành ra như thế này.

"Chà chà, để xem ai đang đứng đâu nào, Arthur Weasley, lâu rồi không gặp!"

"Đúng là lâu rồi chúng ta mới gặp lại, từ khi ông lần đầu tiên được bổ nhiệm chức tước ở Bộ Pháp Thuật."

Ông Albert quay sang nhìn con trai đang lắng nghe cuộc hội thoại một cách chăm chú, cầm túi tiền đưa cho anh rồi ôn tồn bảo:

"Được rồi, Louis, con nên cầm tiền mà đi mua sách năm học mới cho con và Aurelia đi.

Ta cùng với Lucius Malfoy cần ôn lại chút chuyện với ngài Weasley đây!"

"Vâng ba, đi thôi Aurelia."

Louis nắm lấy tay Aurelia, ánh mắt khinh bỉ nhìn sang nhà Weasley rồi hai đứa hòa vào dòng người đang chen chúc trước mặt.

Một lát sau, hai anh em đi ra với chồng sách cao và dày, đến nỗi ông Albert chỉ nhận ra Louis chứ không hề thấy cô con gái nhỏ đang lấp ló sau đống sách.

"Sao lại nhiều như vậy?

Để ba giúp con nhé, Aurelia!"

Ông Albert bê dùm cho con gái rồi dùng đũa đặt gọn gàng chúng vào túi cùng với sách của Louis.

"Nhiều sách quá ba ơi !"

Louis than vãn

"Ta cũng không nghĩ rằng lại nhiều như vậy, lúc Aurelia bê sách ta còn không thể nhìn thấy con bé."

"Ba ơi, tên Lockhart đó tự kí linh tinh vào sách của con nè.

Aurelia phụng phịu, cô bé cực kì không thích các tên đó, chỉ giỏi khoe mẽ chứ có làm được cái gì đâu.

Albert bèn cúi người xuống cho bằng con gái :

"Được rồi, ba sẽ mua cho con bộ khác còn bộ này thì lát nữa ba sẽ bảo Elwyn vứt đi, được rồi ngoan nào."

Nghe tới chữ "vứt đi" mà nhà Weasley tròn mắt, đúng là nhà bọn họ chưa bao giờ nghĩ tới chuyện vứt một chồng sách lên tới mấy chục galleons bao giờ.

Tạm biệt gia đình Weasley, ba ba con quyết định đi ăn kem rồi trở về phủ Carrow để nghỉ ngơi.

Có vẻ ông Albert đã mệt mỏi khi phải cãi tay đôi với Arthur Weasley cho dù bên ông có hai người.

--------------------------------------

Sân ga 93/4, Aurelia ôm ba mẹ rồi cùng với anh trai Louis lên tàu Tốc hành để đến trường Hogwarts bắt đầu năm học mới.

Khi cô bé đang tìm tàu thì va phải Draco, may mắn là Pansy kéo cô bé chứ nếu không thì Aurelia đã ngã rồi.

"May quá, chú Albert mà biết cậu ngã thì coi như xong."

"Được rồi, ta đi thôi Aurelia."

Pansy kéo Aurelia đến toa của mấy đứa.

Aurelia thấy một người con trai khá lạ những nhìn gia huy trên áo thì cô bé đã biết ngay được, đó là ai.

"Chà, không ngờ có ngày tôi lại được gặp người của gia tộc Nott.

Hân hạnh được làm quen Theodore Nott !"

Tất cả đứng hình, kể cả Theodore.

"Ừm, chào !"

Theodore bẽn lẽn nói

"Tôi là Aurelia Carrow, nếu cậu biết anh Louis thì chắc sẽ biết tôi."

"Phải, cậu là em gái anh ấy, anh Louis thường xuyên tâng bốc cậu lắm."

"Vậy sao ?

Giờ tôi mới biết đấy."

Zabini ngồi sang bên hàng ghế của Crabbe và Goyle, nhường chỗ cho Aurelia và Pansy, rồi quý tử nhà Malfoy Draco mua cho cả lũ một đống kẹo, mọi người cùng ăn và nói chuyện rôm rả.

Sau khi ăn hết núi kẹo, Aurelia chìm vào giấc ngủ.

"Này, Aurelia, Aurelia Carrow !" là tiếng của Pansy

"Có chuyện gì thế Pansy ?"

"Sắp tới Hogwarts rồi, cậu mau thay đồng phục đi."

Aurelia ngước nhìn, tất cả đều đã mặc đồng phục Slytherin.

Cô bé bèn vội vàng lấy đồng phục và mặc.

Đã đến Hogwarts, học sinh túa ra sân ga nhỏ bé rồi đi trên những chiếc ghế không có ngựa kéo để vào được bên trong tòa lâu đài.

Học sinh tràn vào Đại Sảnh Đường, mặt ai cũng vui vẻ, Aurelia đang định đi vào thì bị một bàn tay kéo lại.

Là Dion Danielson, anh ta đang làm cái quái gì vậy ?

"Này Aurelia !"

"Bỏ tay tôi ra, Danielson."

"Em..."

"Tôi và anh không có một chút liên quan gì đến nhau Dion, nếu như Elise không bỏ đi chỉ để kết hôn với cái tên Axel thì đừng hòng anh là con cháu của gia tộc chúng tôi."

'Ai cho mày nói ba tao như thế hả, con nhỏ ngu ngốc ?'

"Tôi thích đấy, anh làm gì được tôi nào ?"

"Mày dám hả?"

"DION AXEL DANIELSON!"

Louis bước đến với gương mặt vô cùng giận dữ, ánh mắt sắc lẹm, anh hất tay của Dion ra và đẩy Aurelia ra đằng sau mình.

"Mày định làm gì em gái tao hả, Danielson?"

"Mày..."

"Nếu như mày còn dám đến tìm và gây sự với Aurelia nữa thì tao sẽ không ngại cho mày một bùa tra tấn đâu, nhớ cho kĩ lời tao.

Giờ thì quay về với đám sư tử ngu ngốc của mày đi!"

Louis giơ đũa phép về phía Dion khiến hắn sợ hãi mà lùi lại vài bước.

Anh cầm tay Aurelia và đưa cô bé vào bên trong còn Dion vẫn đứng thất thần ở bên ngoài.

Tất cả đều đã ngồi vào vị trí, giáo sư Dumbledore đứng lên phát biểu rồi mọi người bắt đầu bữa ăn.

Đồ ăn ngon quá xá, Pansy có vẻ kén ăn nhưng nhận được sự động viên của mọi người thì cũng cố gắng thử mỗi món một miếng.

"Khoan đã, Potter với Weasley đâu?"

Zabini hỏi

"Ừ nhỉ, không thấy hai tên đó thật, chỉ có mỗi Granger ở đó thôi."

"Thôi kệ đi, nhà Gryffindor ta quan tâm làm gì!"

Aurelia nói

Mọi người đều gật gù công nhận.

Mãi đến lát sau mới thấy Potter và Weasley xuất hiện với bộ dạng không thể thảm hơn.

Draco định trêu chọc nhưng đã bị Aurelia ngăn lại, khiến cho cậu ấy khá khó chịu.

"Draco, đang bữa ăn, trời đánh tránh miếng ăn mà!"

"Ừ, cậu nói đúng."

Sau buổi tiệc, tất cả trở về phòng sinh hoạt chung.

Trở về phòng ngủ, Aurelia bèn nhảy thẳng lên giường và cảm nhận được Hogwarts chính là ngôi nhà thứ hai của cô bé, trưởng chỉ thua mỗi biệt phủ Carrow mà thôi.
 
(Đồng Nhân Hp) You Are My Special
6


Bữa sáng tại Đại Sảnh Đường bắt đầu, Ron Weasley nhận được một lá thư mà nhìn qua đã biết là thư sấm của mẹ cậu ta.

Âm lượng được tăng lên nhiều lần khiến cho ai cũng phải giật mình khi nghe thấy, mặt Weasley trắng bệch.

Lá thư cuố cùng xé tan thành nhiều mảnh và rơi xuống bàn của đám nhà Gryffindor.

Cả Đại Sảnh cười lớn, đặc biệt là nhà Slytherin.

Đã đến tiết học Phòng chống nghệ thuật hắc ám, Gilderoy Lockhart cuối cùng cũng xuất hiện, bắt học sinh chờ đến hơn mười phút.

Ông ta có mái tóc vàng hoe khá bồng bềnh, bộ đồ cũng là màu vàng chói mắt, nở một nụ cười tươi roi rói, bước xuống cầu thang.

"Chào các trò, xin phép được giới thiệu giáo viên môn Phòng chống nghệ thuật hắc ám mới của năm nay, chính là tôi, Gilderoy Lockhart.

Huân chương Merlin đệ tam đẳng...thành viên danh dự của Liên đoàn chống thế lực hắc ám, năm lần nhận giải thưởng nụ cười quyến rũ nhất của tuần báo phù thủy."

Aurelia ngồi cười khẩy, cái gì mà thành viên danh dự chứ, chỉ giỏi làm màu.

Cô ngồi chán nản trong khi cô bạn Pansy đang say mê ngắm nhìn ông thầy chim công.

"Hình như thầy ấy mới nháy mắt với mình đúng không, đúng không Aurelia?"

"Làm ơn đi Pansy, ông ta nháy mắt với tất cả mọi người thì đúng hơn."

Không chỉ riêng Aurelia, tất cả học sinh nam đều cảm thấy chán nản và muốn ra khỏi lớp học ngay lập tức.

"Tôi thấy tất cả các trò đều đã mua sách của tôi, tốt lắm.

Để xem các trò đã đọc và tiếp thu được gì từ những cuốn sách đó, làm bài kiểm tra nhỏ nào!"

Giọng của Lockhart có vẻ rất vui rồi phát cho mỗi học sinh một bài kiểm tra.

Cầm trên tay tờ giấy, Aurelia chỉ muốn xé phắt cho rồi.

"Màu ưa thích của Gilderoy Lockhart là gì?

Thành tựu vĩ đại nhất cho đến nay của Gilderoy Lockhart?..."

Pansy cứ hí hoái viết mà không để ý rằng hai người bạn là Aurelia và Zabini đang chép bài của mình.

Làm xong, Lockhart thu lại và bắt đầu xem bài của từng người.

"Hiếm có trò nào nhớ được màu yêu thích của tôi là màu tím hoa tử đinh hương nhưng có trò Hermione Granger là biết được tham vọng bí mật của tôi là loại bỏ thế giới xấu xa, ác độc và sản xuất một loại thuốc dưỡng tóc cho chính tôi bảo chế, giỏi lám!

Trò Hermione đâu?"

Ông ta nháy mắt với Granger rồi bắt đầu giảng về một loại vật là vừa nhỏ lại có màu xanh.

Ông ta mở lồng ra và những con đó bay khắp nơi khiến cho đám học sinh hoảng vía.

Là con yêu tinh Cornish, đúng là nó rồi.

Longbottom bị hai con tiểu yêu đó xách tay nhấc lên cao và móc vào một cái đèn chùm.

Lockhart định yểm bùa gì đó nhưng đã bị cướp mất đũa phép.

Tất cả học sinh cùng chạy ra khỏi lớp, thật không thể chấp nhận được mà.

--------------------------------

"Cậu được chơi Quidditch ở vị trí tầm thủ sao?"

"Ừ, ba tôi với ba cậu mới mua cho toàn đội Quidditch Slytherin chổi Nimbus 2001."

"Ba tôi cùng mua sao?"

"Theo như lời ba tôi là như thế, ba cậu cũng muốn cậu vào đội nhưng mẹ cậu phản đối."

"Ừm, tôi nghĩ là anh Flint đang gọi cậu kìa."

Aurelia, Pansy và Zabini đang đi ngang qua chỗ sân thì thấy hai đội Quidditch của hai nhà Gryffindor và Slytherin đang đứng đó.

Có vẻ như Marcus Flint đang giới thiệu Malfoy cho đám nhà Gryffindor, Potter đang nhìn với ánh mắt không được thích thú cho lắm.

Bỗng thấy Weasley với Granger đến để hóng hớt, Aurelia bèn đi đến chỗ đó để xem.

"Ồ, chào em Carrow!"

Flint gật đầu với Aurelia

"Chào anh Flint!"

"Sao bọn chúng lại có Nimbus 2001 chứ?"

Weasley nói

"Ba tao với ba Aurelia tặng cho cả đội, ba tao sẵn sàng làm những điều tốt nhất cho tao, chứ không như một số thằng."

"Ít nhất thì không ai trong Gryffindor phải mua cái vị trí cả.

Họ đều được tuyển vào đội nhờ tài năng thực thụ."

"Không ai hỏi tới mày cả, con nhãi ranh máu bùn bẩn thỉu!"

Draco tiếp lời

Lại là cái từ đó, hôm nay là lần thứ ba nhưng Aurelia không nói gì mà để xem Draco sẽ làm gì tiếp theo.

"Mày sẽ phải trả giá cho những gì mày vừa nói, ăn ốc sên đi!"

Weasley chĩa đũa phép về phía Draco nhưng lời quyền đã bật ngược lại cậu ta khiến Weasley bắn ra xa và bắt đầu nôn ra ốc sên.

Thấy cảnh đó, Aurelia bèn đứng ra sau Warrington.

Sau khi sư tử khiêng cậu ta đi thì đội Quidditch Slytherin đến sân để tập luyện.

---------------------------------------

Aurelia cùng với Louis đi vào trong thư viện để làm bài và vô tình với Theodore Nott cũng đang ngồi một mình một góc, chăm chỉ làm bài.

Aurelia bèn nói đôi lời với Louis, nhạn được sự đồng ý của anh trai, cô bé đi về phía Nott.

"Chào Theodore, không biết tôi ngồi đây có được không?"

"Cứ tự nhiên đi!"

Aurelia bèn ngồi xuống bên cạnh Nott.

Tuy không được như Malfoy nhưng Nott vẫn khiến đám nữ sinh đổ gục bởi vẻ đẹp nhẹ nhàng nhưng cũng vô cùng cuốn hút.

"Sao tôi không thấy cậu ở bàn ăn nhà Slytherin?"

"Hôm nay tôi không có tâm trạng để ăn nên không tới Đại Sảnh Đường."

"Vậy sao?

Chiều nay có tiết của giáo sư Snape đấy, nếu cậu không ăn thì sẽ lăn quay ra đấy, tin tôi đi!"

Nott phì cười:

"Đừng lo, tôi quen rồi nên sẽ ổn thôi."

Rồi cả hai không ai nói gì mà chăm chú đọc sách.

--------------------------------------

Sau khi ăn xong bữa tối, Aurelia đi về Phòng sinh hoạt Slytherin, ngồi xuống ghế và bắt đầu ăn quả mọng mà mẹ Isobel đã gửi bằng con cú Zero cho cô và Louis nhưng anh trai có vẻ không thích nên Aurelia quyết định sẽ ăn hết chỗ quả này.

Bỗng Pansy xuất hiện bất ngờ:

"Đi với mình mau Aurelia, xảy ra chuyện rồi!"

Aurelia không nói gì và đi theo Pansy.

"Kẻ thù của người kế vị...hãy liệu hồn"

Dòng chữ được ghi bằng máu trên bức tường, bên cạnh là con mèo Norris của ông giám thị Filch bị treo lên.

Filch đang nắm lấy vai của Potter và luôn miệng cho rằng Potter phải chịu trách nhiệm cho việc này.

Giáo sư Dumbledore cùng với các giáo sư khác cũng đã đến.

"Tất cả mọi người trở về kí túc xá mau."

"Slytherin đi lối này!"

Huynh trường Gemma Farley ra hiệu.

Aurelia quyết định đi cùng anh trai Louis để đảm bảo an toàn, mặt Louis cũng có chút hoang mang khi thấy dòng chữ đó.

Sáng hôm sau, đàn cú bay vào và thả những lá thư cũng như quà của các bậc phụ huynh cho con cái của họ.

Pansy nhận được một hộp kẹo từ mẹ:

"Mẹ mình chưa bao giờ gửi kẹo cho mình cả!"

"Thật sao, chà, kẹo này ngon lắm nha, mình lâu rồi chưa ăn kẹo này nhưng anh Louis thì không hề thích một chút nào."

"Vậy sao?"

Pansy đưa cho Aurelia một ít kẹo rồi chia cho Draco, Zabini, hình như là cả Crabbe và Goyle.

Giáo sư McGonagall đang giảng bài thì bỗng có một cánh tay giơ lên, là của Hermione Granger nhà Gryffindor.

"Có chuyện gì không trò Granger?"

"Thưa giáo sư, con thắc mắc không biết liệu giáo sư có thể kể cho bọn con nghe về Phòng chứa bí mật được không ạ?"

Sau câu hỏi của Granger, tất cả ánh mắt của học sinh đều hướng về phía giáo sư McGonagall.

Nhìn quanh lớp một lượt, cuối cùng giáo sư cũng nói:

"Như các trò đã biết, trường Hogwarts được thành lập vào cách đây một nghìn năm, còn ngày nào thì không rõ, bởi bốn vị pháp sư vĩ đại lúc bấy giờ là Godric Gryffindor, Helga Hufflepuff, Rowena Ravenclaw và Salazar Slytherin.

Ba người trong họ sống vô cùng hóa thuận, chỉ trừ một người...

Slytherin muốn việc tuyển học sinh của Hogwarts cần phải chặt chẽ hơn, ông cho rằng chỉ có những đứa mang trong mình dòng máu thuần huyết mới xứng đáng được học pháp thuật.

Không thuyết phục được ba người còn lại, Slytherin quyết định rời trường và theo như thần thoại thì trước khi rời đi, ông đã cho xây một phòng chứa bí mật ở bên trong Hogwarts.

Chỉ có người thừa kế của Slytherin mới có thể mở được căn phòng đó và thả ra nỗi kinh hoàng được cất giấu bên trong và sẽ thanh lọc những ai không xứng đáng được học pháp thuật."

"Con cái của Muggle."

"Đúng rồi trò Granger!

Thực tế thì trường đã được kiểm tra nhiều lần nhưng không có căn phòng chứa nào cả."
 
(Đồng Nhân Hp) You Are My Special
7


Kì nghỉ lễ giáng sinh đã đến, Louis và Aurelia ở lại trường vì ba mẹ đều đã sang Pháp để bàn chuyện làm ăn.

Pansy và Zabini đều trở về nhà, chỉ có mỗi Aurelia và Draco cùng với nhiều học sinh khác ở lại trường để đón giáng sinh.

Giáng sinh năm nay, Aurelia nhận được rất nhiều quà.

Hình như là sợ hai con ở lại trường buồn nên ông bà Carrow đã gửi rất nhiều quà, hầu hết đều là mấy món đồ chơi và mấy quyển sách cũng khá thú vị đấy chứ.

Pansy, Zabini, gia đình Malfoy đều tặng quà mừng giáng sinh cho Aurelia, mặc dù không thân thiết và tiếp xúc nhiều cho lắm nhưng Theodore Nott cũng tặng cho cô.

Dion Danielson cũng đã về nhà đón giáng sinh nhưng năm nay có lẽ sẽ chẳng vui vẻ gì đâu, ba Aurelia đã viết thư với gia đình Danielson mà, chắc chắn anh ta sẽ phải chịu một trận mắng cho mà xem.

Sau bữa tối, Aurelia nhận được một hộp bánh từ một anh chàng nhà Ravenclaw nên đi về trong tâm trạng vô cùng phấn khởi.

Đáng lẽ thì không nên nhưng đã là tấm lòng của người ta nên cứ nhận thôi, chẳng có ai cấm cả.

Tại phòng sinh hoạt chung nhà Slytherin, Draco đang ngồi nói với Crabbe và Goyle về chuyện Harry Potter không thể là người thừa kế của Salazar Slytherin và hiệu trưởng Dumbledore.

"Đang cầm cái gì thế Carrow?"

"Hộp bánh, tôi được học sinh nhà Ravenclaw tặng đấy, ngon lắm!"

Draco lấy rồi cắn một miếng, gật gù.

Aurelia đưa cho cả Crabbe và Goyle, hai người lấy bánh nhưng chỉ cắn một miếng nhỏ, điều này khiến cho cô bé cảm thấy lạ.

"Sao lại chỉ cắn miếng nhỏ thế?

Bình thương hai cậu sẽ ăn lấy ăn để mà."

"Hôm nay...tụi này bị đau bao tử."

"Có thật không vậy?"

"Thật...thật mà."

Aurelia ngồi xuống chiếc ghế dối diện Crabbe và Goyle, đặt hộp bánh xuống bàn.

"Này Crabbe, không biết cậu nghĩ thế nào về Ronald Weasley?"

"Ờ thì...không thông minh."

"Chỉ thế thôi hả?"

"Có chút đần độn nữa."

Aurelia gật đầu rồi quay lại nhìn hộp bánh, không còn một cái nào.

Cô bé nhìn Draco, đang nhai nhồm nhàm mà không khỏi bất ngờ:

"Cậu ăn hết rồi sao?"

"Ừm, có sao đâu, chỉ là mấy cái bánh thôi mà."

"Cậu dám ăn hết bánh mà người ta tặng cho tôi hả?"

"Tôi sẽ đền cho cậu sau."

"Cậu nhớ đấy!"

----------------------------------------

"Này Aurelia, không biết mẫu người tương lai của cậu như thế nào?"

Pansy ngồi gần Aurelia, nhìn Draco rồi nhìn lại cô bạn thân.

"Phải đấy, tất cả mọi người đều muốn biết mẫu người của Carrow!"

Aurelia nhìn sang chỗ Zabini, không chỉ có cậu ấy mà mấy học sinh nam nhà Slytherin cũng đang nhìn về chỗ cô bé.

"Ừ thì, tiêu chí đầu tiên phải là thuần huyết, biết yêu thương, chăm sóc và quan tâm tôi.

Thông minh, có vẻ ngoài ưa nhìn."

Mọi tiêu chí đều rơi vào Slytherin.

Slytherin đều là thuần huyết, tuy hầu hết không thể giàu có và quyền lực như Carrow nhưng đều khá giả cả.

Tất cả đều tài giỏi và cực kì thông minh, vẻ ngoài cũng ưa nhìn đấy chứ.

Lễ tình nhân cũng đã đến, Aurelia đã tặng socola cho ba Albert, mẹ Isobel, giáo sư Severus Snape, sau nhiều lần cân nhắc thì cô bé cũng quyết định tặng cho cả anh trai Louis.

Zabini và Malfoy đều cả, kể cả Pansy mặc dù cậu ấy là con gái.

Đại Sảnh Đường được trang trí đúng với tinh thần của ngày lễ tình nhân, giáo sư Dumbledore đã thuê những thiên sứ thật.

Thật không ngờ rằng, Aurelia lại nhận được nhiều socola đến vậy, thậm chí là có cả của Crabbe và Goyle.

Nhìn sang của anh Louis thì cô bé vẫn còn thấy đống socola của mình còn chưa bằng một phần ba của anh ấy.

"Cậu nhận được nhiều quá, mình chỉ có từng này thôi."

"Như thế này cũng là nhiều lắm rồi, cậu cứ thử nhìn sang anh Louis đi."

Pansy ngó sang Louis rồi cũng gật gù là nhiều thật.

"Này Carrow!"

"Gì thế, Draco Malfoy?"

"Cho cậu này."

Draco đưa cho Aurelia một hộp socola nhưng không nhìn về phía cô bé.

Aurelia cầm lấy hộp socola:

"Được rồi, cảm ơn nhé Draco Malfoy!"

Nghe được câu đó, Draco bèn đỏ mặt rồi bỏ đi cùng với Crabbe và Goyle.

"Ồ, không phải ai cũng được Malfoy tặng socola đâu nha."

"Đừng có nghĩ lung tung nữa Parkinson, mình với Malfoy chỉ là bạn bè thôi."

"Để xem thế nào đã."

--------------------------------------------

Các trận Quidditch đã phải hủy bỏ với lý do Phòng chứa bí mật đã bị mở ra.

"Do một vài sự kiện gần đây nên hiệu trưởng đã quyết định bổ sung thêm một số điều luật bắt đầu có hiệu lực thì bây giờ.

Tất cả các học viên đều phải trở về kí túc xá nhà mình vào lúc sáu giờ tối, giữa các tiết học sẽ có giáo sư đi kèm đến lớp, không có bất kỳ ngoại lệ nào cả."

"Biết tin gì chưa, Farley?"

Huynh trưởng Frederick Silas bước vào bên trong phòng sinh hoạt chung của nhà Slytherin.

"Tin gì cơ, Silas?"

"Hai học sinh đã bị hóa đá rồi, Hermione Granger nhà Gryffindor và Penelope Clearwater nhà Ravenclaw."

Cả phòng im lặng, không một tiếng nói.

Người thừa kế càng ngày càng lộng hành một cách quá đáng, tất cả học sinh ba nhà còn lại trong trường Hogwarts đều nhìn nhà Slytherin với một ánh mắt không hề thiện cảm và có chút ghét bỏ.

Tiếp tục có thêm một nạn nhân nữa của người thừa kế Salazar Slytherin nhưng không phải hóa đá mà là bị bắt vào trong Phòng chứa bí mật ấy, là Ginny Weasley – cô bé có khuôn mặt lấm lem mà Draco nói là bồ của Potter ở tiệm Phú quý và Cơ hàn tại Hẻm Xéo.

Sau vài ngày lại thấy Ginny tươi cười đi lại trong trường Hogwarts khiến cho ai cũng bất ngờ.

Huynh trưởng Frederick Silas tập hợp đám học sinh nhà Slytherin lại và tới Đại Sảnh để ăn tối sớm hơn mọi khi.

Anh ấy nói rằng giáo sư Dumbledore có đôi lời quan trọng muốn nói.

Khi cả bốn nhà đều đã an vị tại bàn ăn nhà của mình, Hermione Granger cũng đã khôi phục cùng với các nạn nhân khác.

"Các trò xin hãy chú ý...chúng ta hãy vỗ tay chúc mừng cho hai người đã chế tạo thành công nhân sâm dược để hồi sinh tất cả những người bị hóa đá...cô Pomora Sprout và cô Popping Pomfrey."

Đám học sinh nhà Gryffindor và Hufflepuff vỗ tay to nhất còn Ravenclaw và Slytherin thì chỉ có lác đác vài người vỗ tay.

"Cùng với đó, với những sự kiện đã xảy ra gần đây như một hậu quả tất yếu, tôi xin tuyên bố rằng...mọi kì thi cuối năm đều được hủy bỏ."

Bây giờ thì cả Đại Sảnh Đường như rơi vào trạng thái đánh sấm, ai cũng vỗ tay to nhất có thể.

"Khoan đã, ông thầy chim công Gilderoy Lockhart đâu rồi?"

"Ông ta gặp phải chút vấn đề nên được đưa đi nghỉ ngơi rồi, như thế thì càng tốt."

Năm nay không có cúp nhà nhưng vẫn vui hết cỡ vì các kì thi đều đã được hủy bỏ, không phải thi cử thì thật sự là một đặc ân.

Aurelia và Pansy về phòng sắp xếp đồ rồi cùng nhau tiến ra sân ga Hogwarts lên tàu để trở về gia đình.

Quả là một năm học vất vả nhưng cũng rất thú vị đấy chứ, ngôi trng toa, Aurelia mua cho tất cả mọi người kẹo và tất cả cùng ngồi ăn vô cùng vui vẻ.

Nếu để ý kĩ hơn thì Aurelia đã nhận ra đang có hai cặp mắt đang nhìn mình, một là của Draco Malfoy và cái còn lại là của Theodore Nott.

Zabini đã thấy được diều này, thì thầm vào tai của Pansy Parkinson rồi cả hai cùng ngồi hóng hớt xem chuyện gì sẽ xảy ra tiếp theo.

"Sao hai người không ăn đi?"

"Đang ăn mà."

Draco và Theodore đồng thanh

Nói rồi hai người tròn mắt nhìn nhau, ai cũng bất ngờ.

"Mình chưa bao giờ thấy hai người đồng thanh như thế này."

"Không có gì đâu, đừng quan tâm."

Lại đồng thanh nữa rồi.

Những người còn lại trong toa cười lăn lộn.

--------------------------------

Đến được nhà ga Ngã tư Vua, Aurelia ôm, chào tạm biệt mấy đứa bạn rồi cùng với đi cùng với Louis.

Ông bà Carrow đang đứng đợi, gương mặt tươi cười khi thấy hai đứa con.

Aurelia bèn chạy tới và ôm lấy bà Isobel:

"Một năm học vất vả với hai đứa rồi."

"Con cảm thấy bình thường."

"Chúng ta về thôi chứ nhỉ?"

Gia đình bốn người cùng đi về phủ Carrow.

Một mùa hè tiếp theo lại đến với Louis Carrow và Aurelia Carrow.
 
(Đồng Nhân Hp) You Are My Special
8


"Aurelia Isobel Carrow!"

Louis mở cửa phòng, cô bé vẫn còn đang cuộn tròn trong chiếc chăn lông và ngủ ngon lành.

Louis thở dài và lay nhẹ người em gái:

"Này Aurelia, dậy đi."

"Để cho em ngủ, anh đi ra đi."

"Em có muốn đi dự tiệc ở phủ Nott không?"

"Sao cơ, đi phủ Nott á?"

Aurelia bật dậy

"Phải, nhanh lên, một lát nữa là đi đấy."

Một lúc sau thì Aurelia cũng xuống được nhà và đi vào trong phòng ăn.

"Con xuống rồi thì ngồi vào bàn đi, Aurelia."

"Vâng thưa ba."

Aurelia ngồi xuống bên cạnh Louis, mắt hướng về phía ông Albert.

"Lát nữa, chúng ta sẽ đến dự tiệc tại phủ Bulstrode theo lời mời của gia chủ gia tộc ấy."

"Gia chủ gia tộc ấy là ai thế ba?"

"Arnold Nott, ông ấy là bạn của ba."

"Được rồi, ăn mau đi rồi còn thay đồ nữa."

Bốn người cùng bắt đầu ăn, sau bữa sáng, tất cả cùng đi thay đồ.

"Đã đủ chưa?"

"Đủ rồi ba ạ."

Chiếc xe đen lăn bánh vào trong căn biệt thự của gia đình Nott, căn biệt thự vô cùng đẹp, khoảng sân đằng trước cũng rất rộng rãi.

Cả gai đình Carrow bước vào bên trong căn biệt thự, bên trong được treo rất nhiều bức tranh, có lẽ là những thành viên của đời trước và thiên nhiên được vẽ vô cùng tinh xảo.

Hai anh em Louis và Aurelia vừa đi vừa cãi nhau về những bức tranh, chỉ chịu dừng lạ khi nhận được ánh mắt "yêu thương" từ phía mẫu hậu Isobel Carrow.

Đón tiếp gia đình là một người đàn ông với mái tóc đen cùng với đôi mắt màu xanh lá, lúc này Aurelia chợt nhạn ra ông ấy rất giống với Theodore Nott cùng với một phụ nữ có mái tóc vàng óng ả.

"Chào mừng và cảm ơn đã tới dự tiệc của gia đình chúng tôi, Albert Carrow."

"Không có gì, tôi phải cảm ơn ông vì đã mời chúng tôi."

"Lâu rồi mới gặp phu nhân Isobel Carrow đây."

"Phải, cũng lâu lắm rồi, Laurie ạ."

Sau một hồi nói chuyện thì bà Laurie mới để ý đến Louis và Aurelia.

"Đây là con của hai người hả?"

"Phải, Louis và Aurelia Carrow."

"Chào hai con, ta là Laurie Nott."

"Chào phu nhân."

Ông Arnold và bà Laurie dẫn cả gia đình vào trong phòng tiệc.

Ông Albert và bà Isobel ngồi ở bàn và đang nói chuyện với những gia chủ và phu nhân của các gia tộc phù thủy thuần huyết khác còn Louis với Aurelia ngồi ở bàn khác ở gần chỗ đó.

Cùng lúc đó, Aurelia thấy Theodore đang đi tới.

"Chào Aurelia, mừng cậu tới phủ Nott."

"Cảm ơn."

Theodore ngồi xuống ghế bên cạnh, chào hỏi Louis rồi tiếp tục nói chuyện với Aurelia.

"Cậu đã chuẩn bị gì cho năm học mới chưa ?"

"Vẫn chưa, tôi còn chưa thèm đi mua sách giáo khoa là đằng khác."

"Sách năm nay cũng thú vị phết nhưng cũng nhiều kiến thức lắm."

"Vậy sao ?

Chắc tuần sau tôi sẽ đi mua cùng với anh Louis và ba tôi."

"Hình như chúng ta có thêm một gia đình nữa rồi."

Theodore hướng mắt ra cửa phòng tiệc, Aurelia hiếu kì cũng nhìn theo ánh mắt của cậu ấy.

Là gia đình Malfoy, Draco đã nhìn thấy hai người nên tiến tới và ngồi xuống ghế cạnh Aurelia.

"Thái độ gì đây Draco ?"

"Không có gì."

Aurelia không thèm để ý đến Malfoy nữa mà tiếp tục nói chuyện với Theodore Nott khiến cho Draco khó chịu, đây là lần đầu tiên mà Aurelia không thèm để ý tới cậu.

Đang nói chuyện thì một cô bé xen ngang, có vẻ là em gái của Theodore.

"Anh Theodore, ba gọi anh kìa."

"Được rồi, tôi đi nha Aurelia."

Aurelia gật đầu, cô bé đó ngồi xuống bên cạnh cô.

"Chào chị, em là Ruby Nott, chắc chị là Aurelia Carrow phải không ạ?"

"Phải, em là em gái của Theodore sao?"

"Vâng, anh ấy thường xuyên nhắc đến chị lắm đấy, hầu hết cả mùa hè, năm nay là em nhập học Hogwarts nên cảm thấy lo quá, chị ạ."

"Không có gì đâu Ruby, chỉ là người ta sẽ đặt một chiếc nón lên đầu và nó sẽ phân loại em vào một trong bốn nhà thôi."

Chà, Ruby với Aurelia nói chuyện vui vẻ, vẫn không có vẻ gì là quan tâm tới con người đang mặt mũi tối sầm ngồi bên cạnh.

"Này Aurelia, làm ơn để ý đến tôi một chút đi."

"Cậu vẫn còn ngồi đây sao, bất ngờ thật đấy."

Aurelia có chút bất ngờ, bình thường thì Draco đã bỏ đi từ lâu rồi nhưng hôm nay vẫn còn ngồi đây thì đúng là một điều lạ mà.

"Được rồi, tôi và cậu nói chuyện, thế là được chứ gì."

"Mà này, đừng quá thân thiết với Nott."

"Sao vậy?

Cậu ấy tốt mà."

"Tôi thấy cậu ta có ý đồ gì đó nên cảnh báo trước thôi."

"Đừng có nghĩ xấu cho Nott, Draco Malfoy."

"Tôi đã nói là cảnh báo trước thôi mà."

Cuối cùng thì buổi tiệc cũng kết thúc, gia đình Carrow ra xe để trở về nhà.

Trước khi ra về, Aurelia ôm tạm biệt Ruby Nott rồi cùng với mẹ đi ra xe.

-----------------------------------------

Hẻm Xéo vẫn trật ních người, chủ yếu là học sinh chuẩn bị cho năm mới tại Hogwarts.

Hôm nay, ba Albert và mẹ Isobel đều quyết định cùng đi với Louis với Aurelia.

Cả gia đình chia thành hai hướng: bà Isobel đi với Louis còn Albert đi với Aurelia.

Tại tiệm sách Phú quý và Cơ hàn, hai cha con lại bắt gặp gia đình Weasley cũng đang mua sách.

"Lại gặp nhau nữa rồi, Arthur, lần này là cả Molly Weasley nữa chứ."

"Chào Albert Carrow!"

"Để xem nào, một hai ba bốn, bảy người con, quả là một kì tích."

"Cảm ơn nhưng tôi không rõ đó là lời khen hay chê nữa."

"Ông muốn hiểu theo cách nào cũng được, Arthur ạ."

Cùng lúc đó, ông Albert đưa túi tiền cho Aurelia:

"Được rồi, con đi mua sách đi, ta cần nói chuyện với ông Weasley đây."

"Vâng ba."

Aurelia cố lách qua nhà Weasley để tiến vào bên trong.

Ông chủ bèn niềm nở đón tiếp:

"Chào cô Carrow, tôi có thể giúp được gì?"

Aurelia đưa danh sách cho ông chủ, một lúc sau thì ông ấy bê đồ ra.

Cô trả tiền cho ông chủ rồi tiến tới chỗ ba.

"Ba, con mua xong rồi."

"Được rồi, hẹn gặp lại ở Bộ nhé, Arthur Weasley."

Sau khi ra khỏi tiệm sách, Albert dẫn Aurelia đi vào trong tiệm cú rồi cả hai đi ra với một con cú tuyết trên tay.

Cô luôn ao ước có một con cứ nên nhìn thấy con cú sư tử Max của anh Louis mà ghen tị vô cùng, cuối cùng thì ba cô cũng quyết định tặng cú cho Aurelia.

Con cú này sẽ tên là White, một cái tên vô cùng dễ đọc và cả dễ nhớ nữa.

Cả gia đình gặp lại nhau ở tiệm Trang phục Mọi dịp của phu nhân Malkin.

Ra khỏi tiệm, kiểm tra lại đồ đạc một lần nữa rồi trở về nhà.

------------------------------------

Ngày 1/9, Louis và Aurelia có mặt tại sân ga 93/4 cùng với ông Albert vì bà Isobel không được khỏe cho lắm.

Ông Albert ôm mỗi người con một cái rồi đứng nhìn hai đứa lên tàu với khuôn mặt vui vẻ.

"Trời ơi Aurelia Carrow, sao mới có mấy tháng mà cậu nhìn khác quá đi."

Zabini kêu lên

"Xinh hơn rồi đấy, không thể tin nổi, dậy thì quá ư là thành công."

"Cảm ơn nha!"

Pansy và Zabini dẫn Aurelia vào trong toa.

Nhìn thấy cô bước vào, cả Draco lẫn Theodore đứng hình mất mấy giây, không ngờ ngoại hình cảu Aurelia thay đổi đến chóng mặt.

'Không cần nhìn tôi với ánh mắt đấy đâu.'

Draco và Theodore vội thu tầm mắt lại.

Aurelia ngồi dối diện với hai người, trên tay là quyển sách mà cô vô cùng yêu thích.

Blaise Zabini và Pansy Parkinson ngồi hai bên nhưng ánh mắt thì cứ hướng về phía nhau khiến cho Aurelia cảm thấy mình như vật ngáng đường hai người.

"Này, có cần mình đổi chỗ cho cậu không Parkinson ?"

"Hả, cái gì cơ, Carrow ?"

"Nãy giờ hai người cứ lén nhìn nhau mãi, nếu muốn nhìn rõ hơn thì một trong hai người đổi chỗ cho mình nhé, chứ cứ như thế này thì mình không thể chịu nổi nữa."

"À thôi, không cần đâu, cậu cứ ngồi đó đi."

Pansy nói thế nhưng ánh mắt vẫn hướng về phía Zabini.

Aurelia bèn ra hiệu cho Draco và Theodore ngồi dịch ra rồi ngồi vào giữa hai người họ.

Lần này là đến lượt Draco và Theodore nhìn Aurelia khiến cho cô bé như thể sắp nổ tung đến nơi rồi.

"Làm ơn đi, từ Blaise Zabini với Pansy Parkinson, giờ lại đến Draco Malfoy với Theodore Nott."

"Được rồi mà, đừng nóng nữa Carrow."

"Bây giờ thì ai làm việc người đó đi, tôi mà còn thấy bất kì ai nhìn tôi thì đừng trách."

Bỗng cả đoàn tàu dừng lại, đèn tắt hết, ai cũng vô cùng sợ hãi.

Một sinh vật với áo choàng đen che kín mặt mở cửa toa, xem xét một lượt rồi đi mất.

"Nó là cái gì vậy ?"

"Hình như là giám ngục Azkaban thì phải."

"À, vụ của Sirius Black đúng không ?"

"Ừ ha, Black trốn khỏi Azkaban mà."

"Đúng rồi."

Đã đến Hogwarts, tất cả cùng xuống nhà ga bé nhỏ rồi đi những chiếc xe không có ngựa kéo.

Ở cổng trường cũng có cả những giám ngục Azkaban đang đứng gác.

Aurelia đều nhìn chúng với ánh mắt không hề có thiện cảm dù chỉ một chút.
 
(Đồng Nhân Hp) You Are My Special
9


Đại Sảnh Đường được trang hoàng đẹp vô cùng, các học sinh đều đã tụ họp tại đây.

Buổi lễ phân loại cũng đã được hoàn thành, người mà Aurelia mong đợi nhất – Ruby Nott đã trở thành học sinh của nhà Slytherin.

Một tin tốt đấy chứ!

Aurelia ngồi cạnh Pansy còn Draco với Zabini đang trêu chọc Potter cùng với đám học sinh nhà Gryffindor.

"Mày xỉu hả, Potter?

Thằng Neville nói đúng không?

Mình thiệt tình xỉu sao?"

Đám học sinh năm ba Slytherin cười lớn, Aurelia cùng với Pansy cũng chỉ bật cười nhẹ.

Weasley đã phản ứng lại và bị Zabini trêu một vố.

Hiệu trưởng Dumbledore đã đứng lên bục và phát biểu:

"Hoan nghênh tất cả các con đã tựu trường!"

Mọi người đều nổ một tràng vỗ tay lớn.

"Chúc mừng các con vào một niên học mới tại trường Phù thủy và Pháp sư Hogwarts.

Tôi có vài điều muốn nói với tất cả mọi người, và vì nó là một trong những điều nghiêm trọng, nên tôi nghĩ rằng cứ nói phứt ra ngay bây giờ, trước khi tất cả các con no nê, mụ mẫm bởi bữa tiệc linh đình ngon quá xá của chúng ta."

Cụ lấy giọng rồi nói tiếp:

"Như tất cả cấc con đã biết về vụ kiểm tra trên tàu Tốc hành Hogwarts, trường của chúng ta hiện đang đón một vị khách là những viêm giám ngục Azkaban, những người đến đây theo nhiệm vụ mà Bộ Pháp Thuật giao phó, đó là để ngăn chặn Sirius Black có thể tiến được vào bên trong ngôi trường này."

"Họ sẽ đặt trạm canh gác ở mỗi cửa ra vào của trường.

Trong thời gian những viên giám ngục Azkaban lưu lại trường chúng ta, tôi muốn nói rõ rằng không ai được phép ra khỏi trường mà không có sự cho phép.

Các con đừng nghĩ rằng có thể đánh lừa hay qua mặ được các giám ngục bằng quỷ kế hay cải trang, kể cả áo khoác tàng hình đi chẳng nữa."

"Về căn bản giám ngục Azkaban không bao giờ thấu hiểu những lời xin xỏ hay viện cớ.

Vì vậy, tôi phải khuyên bảo từng người ngồi đây là đừng tạo ra cái cớ để bị họ làm hại.

Tôi trông cậy vào các Huynh trưởng, tân Thủ lĩnh Nam sinh và Thủ lĩnh Nữ sinh, hãy đảm bảo rằng không có bất cứ học sinh nào có va chạm với các giám ngục Azkaban."

Giáo sư chim công Gilderoy Lockhart đã được thay thế bằng một giáo viên khác.

Giáo sư mới của môn Phòng chống nghệ thuật hắc ám là Remus Lupin.

Người giữ khóa của Hogwarts Hagrid được giữ chức giáo sư môn Chăm sóc sinh vật huyền bí thay cho giáo sư Kettleburn.

Bữa tiệc bắt đầu.

Những chiếc đĩa vàng trống trơn giờ đã đầy ắp thức ăn, mọi người vừa ăn vừa nói chuyện vô cùng vui vẻ, tiếng nĩa muỗng va chạm vào nhau.

Pansy kể về chuyến đi Ý của cô với gia đình mà khiến cho Aurelia vô cùng phấn khích:

"Cậu thực sự chia tay sau ba ngày hẹn hò sao, Pansy?"

"Phải Aurelia, mình thực sự đã làm vậy đấy."

"Đúng là một kì tích, có vẻ như có người nên cân nhắc khi thích cậu đấy."

Zabini sặc nước:

"Có sao không, Zabini?"

"Không sao, cảm ơn vì đã quan tâm, Malfoy!"

Aurelia và Draco đều đang cố nhịn cười trong khi Pansy ngơ ngác vì chưa hiểu chuyện gì.

Kết thúc, bữa tiệc, mọi người cùng trở về Phòng sinh hoạt.

Về phòng, Aurelia ngay lập tức nằm lên giường, đúng là cảm giác này như đang ở nhà vậy, thật là thoải mái quá đi.

---------------------------------------

Bữa sáng tại Đại Sảnh, Aurelia đã nhận được thư của ba Albert, ông đã đồng ý kí giấy cho phép cô đi làng Hogsmeade.

Cô vui mừng và khoe với Pansy:

"Nhìn nè Parkinson, mình được ba đồng ý cho đi làng Hogsmeade rồi."

"Chúc mừng nha, mình nghe nói kẹo ở đó ngon lắm đấy, tiệm Công tước mật thì phải."

"Không biết lúc nào được đi nhỉ?"

"Chưa biết, được rồi nhanh lên đi, sắp đến tiết Bùa chú rồi đấy!"

Thế là bốn người bèn cầm sách vở đi đến lớp của thầy Flitwick.

Vào trong lớp, Aurelia có phần bất ngờ khi chỉ thấy Potter và Weasley chứ không hề có mặt của Granger đâu.

Thầy Flitwick hôm đó dạy bài Bùa hưng phấn, cũng khá thú vị.

Bùa này anh Louis hay dùng để trêu ba Albert khi ông ấy căng thẳng, khi bùa hết tác dụng thì ông ấy cũng cảm thấy sảng khoái hơn rồi tiếp tục làm việc.

Tiết tiếp theo là Chăm sóc sinh vật huyền bí, ôm theo cuốn quái vật, Aurelia di chuyển một cách vô cùng khó khăn, may mắn là có sự giúp đỡ của Malfoy chứ không thì chắc chắn cô bé sẽ vứt ngay lập tức nó đi.

"Nơi này thật là hết nói nổi, cứ chờ đến khi ba tao biết việc lão Dumbledore để cho cái lão đần Hagrid dạy học thì sẽ thế nào nhỉ?"

"Im đi, Malfoy!"

Potter luôn lên tiếng trước những câu nói độc địa hay hành động xấu của Draco và lần này cũng vậy."

"Cầm hộ tôi, Carrow!"

Draco đưa túi sách cho Aurelia, cô bèn cầm lấy rồi đưa cho Crabbe cầm hộ bởi nó nặng vô cùng.

Draco tiến đến chỗ Potter bỗng gương mặt chứ đầy sự sợ hãi rồi chỉ tay về phía sau của Harry Potter.

"Giám ngục, giám ngục kìa!"

Tất cả đều chú ý theo cánh tay của Draco Malfoy chỉ mà quay đầu lại nhưng chẳng có gì cả.

Cả nhà Slytherin cười như được mùa.

Hermione Granger bèn tiến đến kéo Potter trở về, tặng cho Draco một ánh mắt không mấy thiện cảm như lúc Aurelia nhìn đám giám ngục Azkaban vậy.

"Chào Buckbeak, đi nào"

Hagrid đem theo một sinh vật tới trước đám học sinh, nếu không nhầm thì đó là Bằng Mã, anh Louis từng nói về sinh vật này cho Aurelia rồi.

Nó là một sinh vật vô cùng kiêu ngạo, nếu đứng trước và sỉ nhục nó?

Nó sẵn sàng cho người dám sỉ nhục nó một đập từ bộ móng vuốt của nó.

"Điều đầu tiên các trò phải biết, đó là Bằng Mã là một sinh vật vô cùng kiêu hãnh và dễ bị tổn thương, các trò sẽ không muốn xúc phạm nó đâu bỏi đó sẽ là việc cuối cùng mà các trò làm.

Vậy ai muốn lên đâu và nói xin chào nào?"

Tất cả đều lùi lại, chỉ còn đúng Potter.

"Giỏi lắm Harry, lên đây nào."

Ron Weasley đẩy Potter lên, trông cậu ta có vẻ vô cùng lưỡng lự.

"Bây giờ, trò phải chào nó trước, đó là phép lịch sự, vì vậy hãy bước lên và cúi chào tử tế và xem nó có chào lại trò không, nếu có thì trò có thể chạm vào nó, nếu không thì chúng ta có thể đến lúc khác."

Harry Potter lúi húi cúi chào con Bằng mã, thật không ngờ, nó đã chào lại Potter.

Hagrid bèn cho cậu ta lên lưng nó rồi con Bằng mã cùng với Potter bay đi.

Cuối cùng thì cậu ta cũng trở về trong sự reo hò của đám học sinh Gryffindor.

Bất ngờ, Draco tách khỏi nhà Slytherin mà tiến lên phía trước.

"Mày có gì nguy hiểm chứ, đúng không con cục súc bự tổ xấu xí."

Cái gì chứ, Malfoy không nghe thấy gì về Bằng mã hả?

"Tránh ra, Draco!"

Aurelia bèn đẩy Draco rồi ăn trọn cú đạp từ móng vuốt của con Bằng mã vào cánh tay trái.

Cô bé nằm xuống đất, cố gắng không khóc, tay phải ôm chặt cánh tay còn lại, nó thật sự rất đau.

Thấy thế, học sinh Slytherin vội vàng chạy tới, mặt ai cũng tái mét.

Draco vội vàng bế Aurelia đi về trường, Pansy và Zabini thì đi theo sau.

"Có chuyện gì vậy, mau đặt trò ấy xuống đây."

Bà Pomfrey vội vàng hỏi han.

"Cậu ấy bị con Bằng Mã đạp vào tay bên trái."

"Gãy tay trái rồi, trò ngồi yên đó, ta sẽ đưa cánh tay của trò trở lại bình thường."

"Pansy với Zabini, mau đi báo cho anh Louis đi."

"Được rồi."

Sau khi Pansy với Zabini rời đi, bà Pomfrey mang tới một cốc thuốc và đưa cho Aurelia.

"Uống đi, trò Carrow, sẽ hơi đắng đó."

Và đúng là nó đắng thật nhưng Aurelia vẫn cố ngậm ngùi uống hết cốc thuốc đó.

"Được rồi, tốt lắm, mau nằm xuống đi."

Cùng lúc đó thì Pansy và Zabini cùng trở lại, đi theo sau là anh Louis.

"Em có sao không, Aurelia?"

"Cậu ấy bị gãy mất tay trái rồi anh Louis."

"Gãy tay trái á?"

Draco gật đầu, Louis bình tĩnh nói với Aurelia:

"Em hãy cố nghỉ ngơi nhé, anh sẽ viết thư báo cho ba biết về chuyện này."

Aurelia gật đầu, mọi người cố gắng ngồi lại nói chuyện với cô bé một lát rồi đi về, chỉ còn lại mỗi mình cô ở Bệnh thất, thật sự rất buồn.
 
(Đồng Nhân Hp) You Are My Special
10


Aurelia ra khỏi bệnh thất với cánh tay trái bị bó bột, đi về hướng Đại Sanh Đường.

Khi bước vào thì mọi người đều như cô như cô mới làm một điều gì kinh khủng, đặc biệt là nhà Gryffindor.

Draco không để ý đến những ánh mắt nó mà trực tiếp đi về phía Aurelia:

"Đã ổn hẳn chưa mà ra khỏi bệnh thất."

"Ổn rồi, thi thoảng sẽ đau một chút thôi."

"Được rồi, mau đến bàn ngồi ăn sáng đi."

Draco và Aurelia đi về phía bàn nhà Slytherin, ai cũng nhìn hai người bằng con mắt đáng ngờ, làm như Draco với Aurelia có tình ý không bằng.

"Chà, sao hôm nay Malfoy lại quan tâm đến Aurelia thế?"

Zabini tò mò hỏi.

"Dù sao thì Carrow cũng đã cứu tôi một đòn nên phải quan tâm một chút."

"Chứ không phải nhiều chút hả?"

"Một câu nữa thì ăn đủ nhé, Zabini."

Blaise Zabini không nói gì nữa, Draco cẩn thận cắt thịt cho Aurelia khiến Pansy vô cùng thích thú.

"Ồ, ga lăng quá."

"Lại đến cả cậu hả Parkinson?"

"Mình chỉ khen thôi mà."

"Biết tin gì chưa?"

"Tin gì?"

Tất cả ánh mắt đều đổ dồn vào Blaise Zabini.

"Ba của Aurelia hôm nay đã gửi thư sấm đến cho Dumbledore đấy."

"Bức thư ấy nói như thế nào?"

"Hình như là ông ấy nói rằng sẽ làm mọi cách để trừ khử con Bằng mã đó vì nó rất nguy hiểm, ba của Draco cũng lên tiếng ủng hộ đấy!"

Tất cả đều quay lại nhìn Aurelia khiến cho cô bé cấm khẩu vài giây.

Sau bữa sáng, mọi người cùng đi đến lớp Biến hình, Draco lại tiếp tục cầm cặp giúp Aurelia khiến hai người Zabini và Parkinson cảm thấy có gì đó mờ ám.

Pansy và Zabini dừng lạ và quan sát, hai người đó vẫn vừa đi vừa nói chuyện vui vẻ, còn cười đùa với nhau nữa chứ.

"Có đang nghĩ giống mình không Zabini?"

"Có, sao bỗng dưng Draco lại quan tâm một cách kĩ lưỡng đến Aurelia nhỉ?"

"Hay cậu ấy thích Aurelia?"

"Có thể lắm nha, cứ theo dõi xem đã."

"Này hai người có định đi học không đấy?"

Nghe tiếng gọi của Draco, Pansy và Zabini vội vàng chạy tới.

-----------------------------------

Đã đến lúc được đi chơi làng Hogsmeade, cánh tay của Aurelia cũng đã được tháo bột ra và cũng đã cử động được như bình thường.

Học sinh đi ra nhà ga để lên tàu rồi sẽ đến được làng Hogsmeade, mới xuống, Draco cùng với Crabbe, Goyle và Zabini lao ngay vào tiệm Công tước mật.

Aurelia và Pansy thì quyết định đi mua một chút quần áo ở tiệm Giẻ vui cùng với Daphne Greengrass – một người mới quen trên tàu.

"Bộ này đẹp không Pansy?"

"Được đấy, hợp với cậu lắm, Daphne thấy sao?"

"Mình đồng ý với Parkinson."

Ra khỏi tiệm với ba chiếc túi chứa đầy quần áo, cả ba tiếp tục đi đến tiệm Công tước mật để mua một chút bánh kẹo.

Mới bước vào đã thấy Draco đang tung hoàng khắp tiệm, hình như có cả anh Louis nữa.

"Anh Louis?"

"Ủa, Aurelia hả, em định mua kẹo sao?"

"Em chỉ muốn mua một chút ong xì xèo thôi."

"Được rồi, ở đằng kia kìa."

Theo hướng chỉ tay của Louis, Aurelia đã tìm được ong xì xèo và mua một chút, nói là một chút thế thôi nhưng đầy một túi.

Cuối cùng thì tất cả cùng vào trong tiệm Ba cây chổi, bà Romertra đón tiếp vô cùng nồng nhiệt, bất giác tay của Draco nắm lấy tay của Aurelia trong vô thức nhưng cậu nhanh chóng nhận ra và buông tay ra nhưng:

*Tách*

Có tiếng máy ảnh, Draco và Aurelia cùng quay lại là của Zabini, còn bên cạnh là Pansy.

"Hai người mới làm gì thế?"

"Có gì đâu."

"Đứng hòng lừa tụi này, nói đi!"

"Không có gì mà."

"Chắc chưa đó, chụp được rồi."

Draco bèn tiến đến cốc vào đầu của Zabini một cái khiến cậu ôm đầu và đau đớn.

Ngồi vào bàn, bà Romerta mang đến sáu cốc Bia bơ và mọi người cùng uống.

Ngon quá, nó có vị ngọt, mùi hương của bơ dịu nhẹ và mùi bia không quá nồng nàn.

---------------------------------

Phòng sinh hoạt chung của nhà Gryffindor bị một cái gì đó tấn công, may mắn chỉ là bức tranh bên ngoài canh cửa, là bức tranh của Bà béo, nhiều học sinh cho rằng đó chính là Sirius Black làm, hắn đã đột nhập vào Hogwarts.

Ba nhà còn lại là Hufflepuff, Ravenclaw và Slytherin được đưa đến Đại Sảnh Đường, ở đó đã có sẵn nhà Gryffindor.

Dumbledore biến ra hàng trăm cía túi ngủ màu tía, đêm nay phải ngủ lại ở đây.

Louis với chiếc huy hiệu Huynh trường lấp lánh xuất hiện và nở một nụ cười không được tươi cho lắm, có phần méo mó.

"Đêm nay lạnh lắm đáy Aure, túi ngủ mỏng như thế này, ba mà biết chắc sẽ phóng hỏa Hogwarts mất."

"Không sao đâu anh Louis, sẽ ổn thôi."

"Được rồi, có chuyện gì thì gọi anh đấy nhé, không được giấu."

"Vâng!"

Bên cạnh Draco đang lải nhải vì phải nằm dưới đất.

"Đừng nói nữa Malfoy, càng nói càng mệt thêm đấy."

"Nhưng tôi không thể chấp nhận được chuyện phải nằm dưới đất, qua là một sự sỉ nhục."

"Mày muốn giáo sư Dumbledore sẽ biến ra một cái giường cho mày nằm hả?"

"Đừng có chõ mũi vào chuyện của tao, đồ Potter nhiều chuyện, đồng loại với Weasley."

Bất ngờ Ron xốc áo của Draco lên, sợ rằng sẽ có rắc rối to, Aurelia và Granger về can thiệp."

"Được rồi, Malfoy, bình tĩnh đã."

"Nó khiêu khích tôi trước."

"Được rồi, làm ơn nằm xuống đi."

Bất ngờ RonWeasley hét lên:

"Mày khôn hồn thì mau ngoan ngoãn ngủ bên cạnh bạn gái Carrow của mày đi đi."

Cái gì chứ, bạn gái á?

Cậu ta điên hả?

Aurelia bèn tiến đến chỗ Ron, dùng đũa phép chỉ thẳng vào cậu ta.

"Nói lại xem Weasley, nếu không phải trong Đại Sảnh Đường thì tôi sẽ không ngại cho cậu một Crucio đâu."

Louis bèn tiến đến và kéo em gái lại khiến cho Aurelia vô cùng bất mãn.

"Anh để em dạy dỗ tên Weasley tóc đỏ đó."

"Đừng có làm loạn nữa Aurelia, nằm xuống và ngủ đi."

Aurelia phụng phịu, lấy một cái túi ngủ rồi tiến đến chỗ của Draco, Zabini và Pansy rồi nằm xuống.

Trong lúc đó, cô đã không để ý đến việc Zabini và Parkinson bắt tay, chuyển chỗ ngủ để Draco và Aurelia nằm cạnh nhau.

Khi cô bé quay người, hoảng hốt khi thấy mái tóc bạc, đang nằm cạnh Pansy mà sao bây giờ lại là Malfoy rồi, cùng lúc đó, Draco cũng quay người lại, hai cặp mắt chạm nhau.

Lúc đó, Draco mới biết rằng đôi mắt của Aurelia đẹp như thế nào.

"Sao chúng ta lại nằm cạnh nhau, tôi đang nằm bên cạnh Pansy mà."

"Tôi cũng không biết nữa nhưng thôi kệ đi, ngủ cho hết đêm nay rồi sẽ được về Phòng sinh hoạt chung ngay thôi."

--------------------------------------------

"Ê nè, mọi người có định trở về nhà trong kì nghỉ lễ giáng sinh không?"

"Chắc chắn là có rồi."

"Tôi cũng thế, ba tôi không bao giờ cho phép tôi và anh Louis ở lại trường trong kì nghỉ giáng sinh, chỉ khi nào ông ấy bận thôi, như năm ngoái í."

"Mà biết gì chưa, con Bằng mã sẽ bị đưa ra xét xử đấy."

"Vậy sao, nhanh thế ?"

"Ba của cậu và Draco Malfoy đã quyết định cùng kiện với tư cách là người nhà của người bị hại, quả này lão Hagrid chết chắc rồi, làm sao mà cứu nổi cái con Bằng mã đó."

"Đó là điều chắc chắn rồi Zabini, nếu con Bằng mã bị chặt đầu, tôi sẽ tặng nó cho đám nhà Gryffindor."

Bốn người cùng bật cười, cầm trên tay là cốc cacao nóng, thật là sảng khoái quá đi mà.

Kì nghỉ đông và giáng sinh đã đến, tạm biệt trường Pháp thuật và Ma thuật Hogwarts để lên tàu Tốc hành trở về sân ga 93/4 ở nhà ga Ngã tư Vua.

Ba Albert và mẹ Isobel cùng với con gia tinh đã già Elwyn đều đã có mặt và chờ đợi, thấy con gái, Albert bèn chạy tới ôm chầm lấy Aurelia.

"Con còn đau ở chỗ nào không, Aurelia?"

"Đỡ rồi ạ, thi thoảng cử động mạnh thì mới đau thôi nhưng con cũng thấy bình thường."

"Vậy thì tốt, Louis, con chuẩn bị kĩ cho kì thi Pháp thuật thượng đẳng chưa?"

"Kĩ lắm rồi ba, con tự tin sẽ làm được bài."

Gia đình Carrow trở về nhà – biệt phủ Carrow.

Ngay ngày hôm sau, Aurelia được ba dẫn đến Hẻm Xéo để mua đồ tặng cho các bạn, cô cẩn thận chọn lựa những món đồ đẹp nhất để dành tặng cho những người bạn thân cùng nhà Slytherin.

Từ Pansy Parkinson đến Blaise Zabini, Daphne Greengrass, cuối cùng là Draco Malfoy.

Cách đây mấy ngày, gia đình Malfoy đã gửi thiệp mời tới, họ sẽ mở một buổi tiệc trước đêm giáng sinh và dĩ nhiên là đồng ý rồi.

Cũng lâu không tới phủ Malfoy nên Aurelia rất háo hức mong đợi.

"Albert, Isobel, thật mừng vì mọi người đã đến dự tiệc của gia đình chúng tôi."

Vợ chồng Malfoy và Draco bước đến với nụ cười thanh lịch.

Thấy Aurelia, dì Narcissa không ngừng cảm thán rằng cô bé thật sự đã dậy thì thành công, trở thành một thiếu nữ vô cùng xinh đẹp.

Dì ấy cũng không quên tâng bốc Louis khiến anh xấu hổ vô cùng.

"Được rồi, Draco, con và Aurelia nên xuống bàn tiệc đi!"

"Vâng ba, đi Aurelia."

Draco cùng với Aurelia đi xuống bàn tiệc, trên bàn lần lượt là Crabbe, Goyle, Pansy, Daphne và Zabini.

"Tôi thật sự không ngờ rằng chú Lucius lại mời Muggle đến đấy."

"Nếu không phải vì lão Bộ trưởng Bộ Pháp thuật thì còn lâu ba tôi mới mời chúng đến."

Aurelia bèn đi đến chỗ của Pansy và Daphne.

"Đây là quà của hai cậu, mình phải chọn kĩ lắm đấy."

"Ôi, cảm ơn nhé, mùi cua nó thơm thật sự."

"Này, tôi không có quà sao?"

"Tôi sẽ gửi cho cậu sau, xin lỗi nhé Zabini."

Rồi tất cả cùng bắt đầu bữa tiệc, món ăn mới ngon làm sao nhưng Aurelia phải kiềm chế lắm mới không ăn nhiều bởi nếu ăn nhiều thì sẽ xấu lắm.

"À mà nè Zabini, tôi nghe nói cậu tặng một cái gì đó cho Parkinson có đúng không?"

Zabini sặc trà, Pansy cũng mặt đỏ tía tai.

Ai cũng hóng xem hai người sẽ trả lời như thế nào.

"Đừng giấu tụi này, khai đi."

"Được rồi, bọn mình sẽ khai."

Ai cũng vô cùng háo hức, không biết Zabini và Parkinson sẽ khai cái gì.

"Thật ra bọn mình đã hẹn hò rồi."

Cả căn phòng bùng nổ, Draco và Aurelia liên tục trêu chọc hai con người kia, Daphne cũng góp vui khiến cho không khí trở nên vui vẻ hơn.

Bỗng Zabini lên tiếng:

"Nhưng thay vào đó mình lại đang nắm giữ bí mật của Draco đấy."

"Bí mật gì cơ?"

Ánh mắt của Zabini liếc Draco, cậu đang ra hiệu đừng nói.

Aurelia cố gắng gặng hỏi:

"Thôi nào Zabini, nói đi!

Bí mật gì vậy?"

"Ừm, cái này không nói được."

"Thôi nào Blaise!"

Ai cũng thất vọng, chỉ có Draco là thở phào nhẹ nhõm nhưng nhìn cái cách mà Zabini nhìn Aurelia khiến cho cô cảm thấy khó hiểu.

Sau bữa ăn, mọi người cùng lên trên ban công để ngắm trời.

Hôm nay bầu trơi se lạnh nhưng cũng cảm thấy vô cùng thoái mải, không khí cũng trong lòng nữa chứ.

Quá tuyệt vời!

"Này Carrow?"

"Có chuyện gì thế Greengrass?"

"Cậu có đang thích ai không?"

Tất cả cùng đổ dồn sự chú ý về phía Aurelia, cô bé bình thản nói:

"Có chứ!"

"Ai vậy, Carrow?"

"Cái này là bí mật, mình không nói được."

Nét mặt thất vọng hiện ra trên khuôn mặt của Draco Malfoy, Aurelia nhìn cậu mỉm cười rồi tiếp tục ngắm những ngôi sao đang tỏa sáng trên bầu trời.
 
(Đồng Nhân Hp) You Are My Special
11


"Ái chà, Zabini, chưa gì đã ra dáng quý ông rồi!"

Aurelia đứng trước cửa toa thì thấy Zabini đang đứng nói chuyện với Pansy, hai người thật sự là hợp nhau quá đi.

"Cảm ơn nhé Aurelia, Draco, Crabbe với Goyle đang ở bên trong toa đấy."

"Được rồi, hai người cũng vào đi chứ, đứng ngoài này làm gì."

Ba người cùng đi vào trong toa, Draco đang ăn một thành socola trông có vẻ rất ngon.

Hình như cậu ấy chưa bao giờ ăn socola, sao hôm nay lại ăn nhỉ?

"Cậu ăn socola sao, Malfoy?"

"Ừ, ngon mà."

"Như tôi nhớ không lầm thì cậu nói rằng cậu không thích đồ ngọt mà."

"Ừ thì...bây giờ thì tôi thích."

Aurelia không hỏi Malfoy nữa mà quay sang nói chuyện với Zabini và Pansy, hai con người ấy vẫn đang nắm tay vô cùng tình tứ, chẳng thèm để ý đến mấy con người độc thân đang ngồi trước mặt.

"Này Zabini, Parkinson, hai người không thấy ở đây có rất nhiều người độc thân hả?"

"Không sao cả, có ai cấm tụi này nắm tay đâu."

"Được rồi, cứ tiếp tục đi."

------------------------------------

Bữa tối đầu tiên tại Hogwarts sau kỉ nghỉ đông thật sự rất tuyệt, món nào cũng ngon quá xá.

Aurelia đang lấy cho mình một ít salad thì có một lời nói ở đằng sau khiến cho cô bé giật mình.

"Aurelia."

"Trời đất Louis, anh làm em giật hết cả mình."

Louis nở một nụ cười không thể tươi hơn nữa, bèn cúi xuống nói chuyện:

"Em để quên đồ ở nhà, may là mẹ đưa cho anh mang đi."

Aurelia cầm lấy quyển sách từ tay của anh trai, là cuốn Phòng chống nghệ thuật hắc ám, may quá.

"Cảm ơn anh nha!"

"Không có gì, ăn đi nhé, nhớ là phải ăn nhiều vào, ba phàn nàn nhiều về việc em gầy lắm đấy."

"Vâng!"

Để cuốn sách trên đùi, Aurelia tiếp tục dùng bữa, ai cũng nhìn về phía cô khiến cho Aurelia vô cùng khó hiểu.

"Có chuyện gì mà mọi người nhìn tôi ghê vậy?"

"Đừng quan tâm."

-----------------------------------

Giáo sư Remus Lupin dạy rất tốt lại còn biết quan tâm đến học sinh nữa cho dù ông ấy có xuất thân từ Gryffindor nhưng không hề ghét bỏ học sinh của nhà Slytherin.

So với hai giáo sư trước là Quirinus Quirrell và Gilderoy Lockhart thì thầy Lupin là tuyệt nhất.

Draco suốt ngày lải nhải với Aurelia về việc con Bằng mã sẽ bị chặt đầu, cậu ta sẽ đem cái đầu của nó cho Potter, Weasley và Granger, có vẻ như là ba cô và chú Lucius đã gây sức ép với Bộ Pháp Thuật bằng mọi cách để con Bằng mã đó bị xử tử và đuổi Hagrid ra khỏi trường Hogwarts.

"Này Carrow, cậu có rảnh không?

Chúng ta nói chuyện một chút đi."

Potter, Weasley và Granger tiến đến chỗ Aurelia và Daphne, cô liền quay sang cô bạn đang ngơ ngác đứng bên cạnh:

"Cậu vào trước đi, mình sẽ vào sau."

"Được rồi, mình sẽ giữ chỗ cho cậu."

Ôm trong tay quyển sách Bùa chú, Aurelia nhìn về bộ ba kia.

"Các cậu có mười lăm phút trước khi tôi trễ tiết học của giáo sư Flitwick, để tôi đoán nhé, ba cậu định nói về con Bằng Mã và Hagrid hả?"

"Đúng...đúng vậy, cậu có thể nói với ba cậu, à không, ngài Carrow...đừng đuổi bác Hagrid được không?"

Potter ngập ngùng, Aurelia nhìn từ cậu ta rồi sang Weasley cuối cùng là Granger.

"Ba tôi rất tức giận khi biết tin tôi bị Bằng mã tấn công, rất khó để có thể ngăn được ông ấy, hơn nữa, đâu có mỗi ba tôi kiện đâu, còn có cả anh Louis nữa."

"Ai bảo cô lao vào đâu, người đáng lẽ bị thương phải là Malfoy.

Bác Hagrid vô tội, có trách thì nên trách Malfoy chứ, ai nói cậu ta xúc phạm con Bằng mã đâu."

"Ron!"

Weasley tai đỏ cả lên, có lẽ là tức giận rồi.

Aurelia bình thản nói:

"Đúng là Draco cũng có một phần lỗi.

Còn về Hagrid, ông ta không có bằng cấp, bị đuổi học vào năm thứ ba tại Hogwarts, ngay buổi đầu tiên đang cho học sinh học về một sinh vật để rồi gây ra chuyện."

"Cho dù ba tôi không đưa đơn kiện thì vẫn còn nhiều người khác, đừng có quên ngài Malfoy.

Tôi nghe nói là cả nhà Silas, nhà Farley rồi nhà Johnson của Gryffindor nữa chứ.

Chẳng phải là họ không an tâm sao?"

"Cái đó..."

Weasley cứng họng, Hermione Granger đứng bên cạnh bèn lên tiếng:

"Cậu và Malfoy rất thân nhau, cậu nói đỡ giùm bác Hagrid vài lời được không?

Chúng tôi không muốn bác ấy bị đuổi khỏi Hogwarts đâu."

Aurelia duy nghĩ một lát rồi nhìn về phía bộ ba kia.

"Nghe này ba người, về phần Hagrid thì tôi có thể đảm bảo nhưng về con Bằng mã thì tôi chịu, không thể can thiệp được vào.

Được rồi, tôi vào lớp Bùa chú đây!"

---------------------------------------

Ngày xử tử con Bằng mã ấy đã đến, Bộ trường Bộ Pháp Thuật, hiệu trường Dumbledore và một tay đao phủ được Bộ phái đến.

Tên đao phủ trông thật đáng sợ, mũ áo che hết mặt, chỉ lộ ra hai con mắt cùng với cái miệng nhăn nheo.

Xung quanh ông ta thật sự vô cùng lạnh lẽ và u tối, bên trên tay đao phủ là mấy con quạ đang bay, như một điềm xui xẻo vậy.

"Trời đất, cái đao to thật, chỉ cần một nhát là kìa đầu nó luôn."

"Vừa lòng tôi lắm."

"Hagrid không bị đuổi nhưng còn con Bằng mã thì không thể cứu vãn nổi."

"Đáng lẽ lão phải bị đuổi chứ."

"Đi ra sân ga thôi, còn đi Hogsmeade chứ."

Bốn người cùng đi đến ga của trường, lên tàu Tốc hành Hogwarts để đến thăm làng Hogsmeade.

Tách hội ra, lần này, Aurelia và Pansy đến tiệm Giỡn Zonko để xem mấy món đồ chơi khá kì quái nhưng Zabini có vẻ lại rất thích tiệm này.

Đi vào bên trong, hai cô gái không chỉ thấy Zabini và Mafloy, thậm chí là cặp sinh đôi Fred với George Weasley.

Ra khỏi tiệm Zonko, đi một vòng quanh làng, đi mua ít kẹo ở tiệm Công tước mật rồi đi đến tiệm Ba Cây Chổi để uống bia bơ.

Thật là sảng khoái!

Lần này Malfoy uống hẳn hai cốc, còn Crabbe với Goyle thì khỏi nói, cả hai vừa uống vừa ăn kẹo.

----------------------------------------

Kì thi cuối năm diễn ra trong sự lo lắng của tất cả học sinh trong trường, chỉ trừ đúng một nhà, đó là nhà Slytherin.

Rời khỏi lớp Phòng chống nghệ thuật hắc ám, học sinh năm ba nhà Slytherin ngay ngán xếp hàng đi về phía phòng thi của môn Cổ ngữ Runes.

Khác với học sinh nhà Ravenclaw đang lo lắng vì sợ làm sai mấy câu hỏi thì Slytherin hết sức thản nhiên.

"Này, làm được bài không Pansy?"

"Tất nhiên là được rồi, bài dễ lắm, mình làm vài phút là xong toàn bài."

"Thế thì giống mình rồi."

Chỉ mất có bốn ngày là thi xong hết tất cả các môn, sau khi thi xong thì hiệu trường Dumbledore đã cho học sinh Hogwarts được ăn một bữa vô cùng thịnh soạn để giải tỏa căng thẳng cũng như áp lực của kì thi này.

"Cuối cùng cũng thi xong rồi, ba người có muốn đi lên tháp thiên văn chơi không?"

"Đi chứ sao không, mình nghe nói nhiều cặp nam nữ lên đó sau khi về thì thành một đôi đấy, có rất nhiều minh chứng luôn."

"Minh chứng nào?"

"Cậu có biết anh Frederick Silas với chị Gemma Farley không?

Là họ đấy rồi còn cả Norwood với Jones nữa chứ, cả hai cặp đều đẹp cả."

"Được rồi, tám giờ tối nay nhé!"

Tám giờ sáng, cả bốn đều đã tụ họp đông đủ tại Phòng sinh hoạt chung nhà Slytherin.

"Được rồi, đi thôi."

Bốn người cùng đi lên tháp thiên văn, bầu trời hôm nay vô cùng mát mẻ, mọi người cùng hít thở không khí trong lành.

Một lát sau, Zabini và Parkinson quyết định đi về do trời cũng đã lạnh hơn, Aurelia đang định đi theo hai người thì bị một bàn tay giữ lại.

Là Malfoy, cậu ta định làm gì?

"Này Aurelia Carrow, tôi có chuyện muốn nói với cậu."

"Có chuyện gì?"

Aurelia quay người lại và nhìn thẳng về phía Malfoy, cậu ấy vẫn còn khá ập ừ, không muốn nói.

"Nói đi nào Draco, cậu làm tôi tò mò rồi đấy."

Bất ngờ, Draco tiến đến và đặt lên môi Aurelia một nụ hôn.

Một nụ hôn ngọt ngào và có sức quyến rũ vô cùng lớn, Aurelia đã hết dưỡng khí, tay đập vào lưng Draco mới khiến Malfoy bỏ ra.

"Cậu mới làm gì vậy, Draco?

Trời đất, nụ hôn đầu của tôi"

"Đã đến lúc tôi nói ra những lời từ lòng của mình, tôi thích cậu Carrow!"

Câu nói của Draco khiến cho Aurelia sững người, thích cô ư?

"C...Cậu làm tôi bất ngờ đấy Draco."

"Đây là sự thật Carrow, tôi rất thích cậu."

"Tôi cũng vậy!"

"Sao cơ?"

"Tôi cũng rất thích cậu Malfoy."

Draco ôm chặt lấy Aurelia.

"Cảm ơn nhé Carrow !"

"Được rồi mà, bỏ ra được rồi đó."

Cuối cùng Draco cũng chịu bỏ ra, Aurelia mỉm cười rồi cả hai cùng đi về Phòng sinh hoạt chung của nhà Slytherin.

Cả hai cũng đã thống nhất rằng sẽ giữ kín chuyện hẹn hò và sẽ không được phép tiết lộ ra bên ngoài.

"Xem kìa, cuối cùng thì cũng chịu về."

"Tụi này đợi hai người lâu lắm rồi, ở lại làm gì hả ?"

"Không có gì đâu, đi về phòng để ngủ đi."
 
(Đồng Nhân Hp) You Are My Special
12


Đã có kết quả kì thi, Draco Malfoy lần này đứng nhất khối, theo sau là Aurelia Carrow rồi đến Hermione Granger, tiếp sau là hai học sinh nhà Hufflepuff.

Thấy được kết quả, Pansy vô cùng bất ngờ vì không năm trong năm người đứng đầu khối, cô đứng thứ sáu.

Draco, Aurelia và Zabini phải ngăn mãi nếu không thì Parkinson đã cho hai học sinh Hufflepuff kia một trận ra trò.

Tin đồn Draco và Aurelia hôn nhau trên Tháp thiên văn đã rộ lên khắp Hogwarts [Malfoy và Carrow hẹn hò sao?], [ Draco Malfoy và "bông hồng Slytherin" Carrow hôn nhau, thâ mật trên Tháp thiên văn, hai bên gia đình Malfoy và Carrow liệu đã biết chuyện này chưa?]

"Này hai người đã hẹn hò sao?"

"Cái gì vậy Zabini?"

"Chưa nghe tin sao?

Chuyện hai người ở Tháp thiên văn là thật hả?"

"Ừ thì..."

"Ừ à gì, mau nói đi nào."

Draco bèn kéo Zabini và Pansy đến một phòng học trống, Zabini với Pansy đi theo với khuôn mặt vô cùng tò mò.

Vào trong phòng học, ngay lập tức hai người hỏi lấy hỏi để Malfoy.

"Nói đi !"

"Được rồi, tôi sẽ nói với điều kiện hai người phải giữ bí mật, được chứ ?"

"Được, tụi này xin thề."

"Thực ra, tôi và Carrow đã hẹn hò rồi từ lúc ở Tháp thiên văn."

"Thế thì tin đồn là đúng phải không ?"

"Ừ, nhớ giữ bí mật đấy."

Về lại Đại Sảnh Đường, cả ba đã bắt gặp Aurelia đang nói chuyện với bộ ba Potter – Weasley – Granger khiến cho Malfoy tức giận tiến đến.

"Này sao lại ở đây Carrow ?"

"Không thấy hả Malfoy?

Tôi đang nói chuyện với..."

Draco đẩy Aurelia ra đằng sau rồi chỉ tay vào mặt Potter.

"Tao cảnh cáo mày đấy Potter, tránh xa bạn gái tao ra nếu không thì mày sẽ tiêu đời đấy."

"Tao chỉ nói chuyện với Carrow..."

"Nhớ lấy lời tao, Potter!"

--------------------------------------

Lễ bế giảng Hogwarts, bữa ăn đúng là ngon thật.

Draco và Aurelia không nói nên lời khi thấy Zabini và Parkinson đút từng miếng cho nhau anh, lại còn rải cẩu lương ngay giữa thanh thiên bạc nhật thế này, danh giá của Slytherin đâu rồi?

Cúp nhà năm nay vẫn là của Gryffindor khiến cho học sinh Slytherin vô cùng bực mình, mất từ Cúp nhà đến cúp Quidditch.

"Thôi không sao đâu, năm sau gỡ lại, đám sư tử tự cao đó cứ mặc kệ chúng đi."

"Không thể tin nổi mà."

Sau bữa tiệc cuối năm, tất cả trở về Phòng sinh hoạt chung để thu dọn đồ.

Một mùa hè nữa lại đến với Aurelia Carrow, hè năm nay có lẽ sẽ rất vui đây.

Ra sân ga rồi lên tàu Tốc hành để trở về sân ga 93/4 tại nhà ga Nga tư Vua.

Trên toa, Aurelia gật gà gật gù, có lẽ là do buồn ngủ đây mà, có lẽ sợ rằng cô sẽ ngã ra nên Draco đã để Aurelia tựa đầu lên vai còn về phần mình thì đọc sách.

Zabini và Pansy cười thầm, thật là tình cảm quá.

Crabbe và Goyle trở về với hàng đống kẹo, lại còn nói to nhưng nhìn thấy ánh mắt sắc lẹm của Draco thì lại im thin thít.

"Dậy đi Aurelia!"

"Có chuyện gì sao?"

"Sắp đến sân ga rồi, dậy đi."

Cuối cùng thì cũng đến sân ga 93/3, Aurelia ôm từng người bạn của mình rồi xuống tàu cùng với anh trai Louis đi về phía ông bà Carrow.

Bên cạnh con gia tinh Elwyn còn có một con nữa, có vẻ là gia tinh mới được tuyển thì phải.

"Một năm học vất vả với hai đứa rồi."

"Mẹ ơi, con gia tinh này là con mới ạ?"

"Chào thiếu gia và tiểu thư, thật là vinh dự cho Della khi được gặp hai người."

"Đây là gia tinh mới, sẽ cùng làm với Elwyn."

Louis nhìn Della với ánh mắt không có chút thiện cảm nào cả, còn có phần chán ghét còn Aurelia thì ngược lại rất rất thích thú với con gia tinh mới này.

"Chúng ta về thôi chứ nhỉ, mẹ có làm một chút bánh cho hai đứa đấy."

"Thật ạ?

Đi mau Aurelia, còn về ăn bánh chứ."

"Chờ em đã Louis."

----------------------------------

Kì nghỉ hè năm nay rất vui, sinh nhật của Aurelia được tổ chức khá nhỏ gọn và chỉ trong phạm vi gia đình mà thôi nhưng cô cũng nhận quà của rất nhiều người bạn.

"Aurelia, tối nay chú Lucius mời gia đình chúng ta đến dự sinh nhật của Draco đấy, con có muốn đi không?"

"Có chứ ạ, con muốn đi lắm ba."

"Louis có đi không?"

"Con không đi đâu ba, con còn nhiều bài tập hè phải làm lắm."

"Thế con ở nhà nhé, ta cùng với mẹ con và Aurelia đi."

Buổi tối, Aurelia cùng với ba mẹ đến biệt phủ Malfoy, ở đây cũng khá lạnh nên cô cũng mặc khá ấm áp.

Bước vào bên trong, vợ chồng Malfoy và Draco đã đón gia đình Carrow ở ngay trước cửa.

"Không ngờ là cậu cũng đến đấy Albert, thường thì cậu đâu có hứng thú."

"Nhưng con gái tôi muốn đi nên tôi đi thôi, có gì sao Lucius?"

Dì Narcissa nhìn xung quanh ba người rồi cất tiếng hỏi bà Isobel:

"Louis đâu rồi, thằng bé không đến sao?"

"Louis nói rằng cần phải làm bài tập hè nên không đi được, nhưng sẽ gửi quà cho Draco sau."

"À ra là vậy, Draco sao con không dẫn Aurelia đi vào bên trong phòng tiệc nhỉ ?'

'Vâng, đi thôi.'

Draco nắm tay Aurelia rồi cả hai cùng tiến vào phòng tiệc.

Aurelia có quay đầu lại nhìn thì thấy ba Albert đang bị chú Lucius cùng với mẹ Isobel và dì Narcissa giữ lại, Aurelia dám cá rằng ông đang muốn lao vào và chia rẽ Draco và cô ra nhưng đã quá muộn rồi.

Bên trong được trang trí vô cùng lộng lẫy, có lẽ là chú Lucius và dì Narcissa đã trang trí lại căn phòng này.

"Trời ơi Aurelia."

Pansy ôm chầm lấy người bạn thân.

"Cậu càng ngày càng xinh ra thì phải, Pansy ạ."

"Quá khen rồi Aurelia, cậu ngồi ở bàn chúng mình đi."

Pansy kéo tay Aurelia đến bàn ngồi, ở đó có Zabini, Daphne, Crabbe, Goyle, Nott với một người khá lạ, có vẻ như chưa gặp bao giờ.

"Hình như chúng ta chưa gặp nhau."

"Chào, tôi là Drake, Drake Arsenault."

"Tôi biết rồi, anh là người thừa kế cuối cùng của gia tộc Arsenault ở Đức đúng chứ ?"

"Phải, có vẻ như cô biết nhiều về gia đình của tôi nhỉ ?"

"Ba tôi đã kể cho tôi về gia tộc các anh, quên chưa giới thiệu, tôi là Aurelia Carrow."

"Là em gái của Louis Carrow đúng không ?"

"Phải, anh Louis là anh trai của tôi."

Aurelia ngồi xuống bên cạnh Arsenault và cả hai nói chuyện khá vui vẻ, không quan tâm đến mọi người xung quanh đang nhìn hai người với ánh mắt đầy bất ngờ.

Draco ngồi uống nước nhưng tay thì nắm chặt, Zabini cũng tinh ý nhận ra được điều này nên quay sang nói với Pansy.

"Có thấy chuyện gì lạ không ?"

"Có chứ sao không, sao Aurelia lại nói chuyện được với anh Arsenault nhỉ ?"

"Hơn nữa, có một con người đang tức tối lắm kìa."

"Malfoy hả ?

Đúng rồi, mặt cậu ấy đen hết lại rồi."

"Ta có nên nói cho Aurelia không ?"

"Có đấy, để mình."

Pansy bèn đến chỗ của Aurelia rồi thì thầm vào tai cô rồi cả hai cùng đi ra khỏi phòng tiệc.

"Cậu gọi mình ra đây là có chuyện gì vậy ?"

"Sao cậu lại thân thiết với Drake Arsenault thế ?"

"Thì cùng là người của giới quý tộc mà."

"Cậu không thấy là Draco đen mặt nãy giờ hả ?"

"Draco hả ?"

"Phải, vậy nên làm ơn tránh xa Drake ra nhé."

Aurelia tiến vào rồi đưa quà cho Draco, là một quả cầu tuyết được chính tay cô làm.

Draco cũng nở nụ cười tươi khi nhận được món quà.

Kết thúc bữa tiệc, mọi người cùng trở về nhà.
 
(Đồng Nhân Hp) You Are My Special
13


Độn thổ thực sự là một cực hình với Aurelia, sau khi độn thổ xong thì cô bé thường sẽ tìm một góc thật kín đáo để nôn lấy nôn để.

Đi đâu ba Albert cũng đem theo một số hạ nhân, nhiều lúc Louis và Aurelia hỏi lý do thì luôn nhân được cùng một câu trả lời, là do ông không muốn tiếp xúc với những kẻ không mang trong mình dòng máu phù thủy.

Đi vào trong lối của khách VIP, chỗ này khá thông thoáng, không như những lối khác.

"Albert Carrow!"

"Ồ, chào Lucius, cũng đưa vợ con đến xem Quidditch hả?"

"Draco muốn đi, hơn nữa cũng lâu rồi không xem Quidditch nên đi thôi."

Hai vị gia chủ cùng gật đầu với đối phương.

"Aurelia, nói với ba mẹ rằng anh đi với bạn nhé."

"Anh đi với ai?"

"Arnold Montague."

"Thế anh đi đi, em sẽ nói với ba."

Aurelia thì thầm vào tai mẹ Isobel rồi đi đến chỗ của gia đình Malfoy.

Dì Narcissa đang đưa cho Draco một hộp bánh quy, khi Aurelia đi vào thì dì ấy vui vẻ :

"Chào con !"

"Chào dì Cissy, Draco, cũng đến xem sao ?"

"Tất nhiên rồi, biết tôi thích xem Quidditch rồi mà vẫn hỏi là sao hả?'

"Hỏi cho chắc."

Draco đưa cho Aurelia một chiếc bánh quy, cô cần lấy rồi cắn thử một miếng.

Ngon đấy chứ, dì Narcissa làm không tệ, có thể là ngon hơn cả mẹ Isobel.

Cả hai cùng đi đến chỗ của hai vị gia chủ, thì thấy chú Lucius cùng với ba Albert đang nói chuyện với ông Arthur Weasley và Poter, có vẻ như là cả gia đình Weasley cùng với Granger.

"Chà chà, xem chúng ta mới gặp ai này hai đứa, gia đình Weasley cùng với đứa trẻ sống sót Harry Potter."

"Vâng ba, tao cũng không nghĩ được là gặp mày ở đây đấy Potter cùng với đám tóc đỏ Weasley."

"Draco, đừng gây chuyện ở đây."

Aurelia khẽ nhắc nhẹ người bạn trai, cô chỉ lo rằng Draco với Potter lại xảy ra tranh cãi rồi gây chuyện thì thật là mất mặt cho hai gia tộc quyền lực.

"Không phải lo đâu Aurelia, chỉ nói chuyện một chút thôi."

"Trận đấu sắp bắt đầu rồi, ta đi thôi Harry."

Ông Arthur đưa Potter cùng với mấy đứa con nhà Weasley đi.

---------------------------------

Trận đấu rất hay, đội Bulgari đã dành chiến thắng trước đội tuyển Ái Nhĩ Lan dưới sự dẫn dắt của đội trưởng Viktor Krum.

Lúc Bulgari chiến thắng, những tiếng hò hét vang lên tạo nên một bầu không khí ăn mừng chiến thằng vô cùng sôi động.

Bên cạnh Draco cũng đang cố gắng kìm nén chứ nếu không phải trước mặt chú Lucius thì cậu ấy đã hò hét đến mất giọng mất.

Aurelia nhìn sang bên phải, anh Louis cũng đang cố gắng kìm lại, mặt anh ấy có phần kích động là đủ hiểu.

Cô thì chỉ thán phục Viktor Krum thôi chứ không hề cuồng nhiệt.

Kết thúc trận đấu, mọi người ra về, Aurelia nắm lấy tay của mẹ Isobel để độn thổ về biệt phủ, cô tự hứa với lòng mình rằng sẽ không độn thổ cùng với ba Albert và anh Louis nữa, nếu không thì cô sẽ nôn thốc nôn tháo ra mất.

May mắn là Aurelia cũng đã trở về với tình trạng khá khả quan, không còn cảm giác buồn nôn nữa.

---------------------------------

Sân ga 93/4 tại ngã ga Ngã tư Vua, ba mẹ Carrow đến tiễn Louis và Aurelia đi đến trường Hogwarts.

Khi thấy Draco, Aurelia bèn chạy đến, nắm lấy tay cậu rồi cùng đi lên trên tàu Tốc hành Hogwarts, đồ đạc thì đưa cho Crabbe và Goyle cầm.

Ông Albert vẫn như thế, định lao bổ vào kéo hai cánh tay của hai đứa ra, nếu không phải chú Lucius đến và lôi ông ấy đi thì có lẽ ông ấy sẽ làm như vậy.

Trên khoang tàu riêng, Aurelia vui vẻ trò chuyện với cô bạn thân Pansy.

Draco cùng với Zabini, Crabbe và Goyle đang nói xấu về một nhóm người Hufflepuff.

"Pansy, cậu có muốn socola không ?"

"Có chứ, cảm ơn cậu nha."

"Hai người đang ăn cái gì thế ?"

"Socola mà mẹ tôi tự tay làm, muốn ăn không Zabini ?"

"Thử một thanh chắc không sao đâu."

Aurelia đưa cho Zabini một thanh, chưa kịp ăn thì đã bị Draco dành mất.

"Ơ nè, đang định ăn mà."

"Lát nữa mua cái khác, cái này tôi ăn."

"Vậy để tôi đi, Pansy, đi với mình."

Aurelia nắm tay Pansy đi tìm người đẩy xe kéo bánh kẹo.

Cuối cùng cũng thấy, bà ấy đang ở trước cửa toa của Potter, cậu ta đang ngó đầu ra nhìn một nữ sinh nhà Ravenclaw, nhìn phát biết luôn đó là ai, Cho Chang.

Khi thấy cô và Pansy đến chỗ bà đẩy xe kéo để mua một chút kẹo bánh thì Ron Weasley với Hermione Granger ló đầu ra.

Weasley thấy Aurelia thì nhanh chóng lên tiếng :

"Coi kìa, ba mẹ Carrow chắc chắn có tham gia vào vụ phá quảng trường Quidditch và giết hại dân Muggle.

Cô ta còn đang làm ra vẻ ngây thơ không biết gì kìa."

"Chưa có chứng cứ thì đừng có nói tầm bậy.

Nếu như ba mẹ tôi là tử thần thực tử thì gia đình Weasley các người sẽ là người đầu tiên được nếm trải đấy."

Mặt và tai của Weasley đỏ lên, có vẻ như là giận dữ rồi.

Cậu ta bèn đi ra rồi đứng đối diện với Aurelia rồi nói thẳng :

"Cô... cô cứ cho là như vậy đi.

Trong 28 gia tộc phù thủy thuần chủng thì Malfoy và Carrow là một trong những gia tộc danh giá nhất, lão Malfoy nói rằng lão dính lời nguyền độc đoán nên mới nghe lời của Kẻ–mà–ai–cũng–biết–là–ai trở thành tử thần thực tử, ai cũng biết rằng dó có phải sự thật hay không?

Còn cả Amycus và Alecto Carrow nữa chứ, cô chú của cô đấy, hai người em theo phe hắc ám thì anh chắc cũng thế thôi nhỉ?

Có khi vụ ở quảng trường là do lão Malfoy và ba cô đứng đầu cũng lên."

Đúng là chú Amycus và cô Alecto là tử thần thực tử, đã tìm mọi cách để không phải vào Azkaban nhưng ông Albert đã cắt đứt quan hệ với hai người, thậm chí là gạch tên trên cây giả phả của gia đình, để bảo vệ danh tiếng và lợi ích cho gia tộc cũng như chắc chắn với Bộ Pháp Thuật rằng gia tộc Carrow không hề dính dáng gì đến Chúa tể Hắc ám cùng với bè lũ tử thần thực tử.

"Mới nói cái gì hả tóc đỏ Weasley?

Ai là tử thần thực tử cơ ?"

Là tiếng của anh Louis, có vẻ như là đang đến toa của bạn rồi vô tình nghe thấy lời nói vừa xong của tên tóc đỏ.

Weasley, Potter và Granger đứng hình, Louis nhíu mày, có lẽ đang rất bực mình.

Cho dù là nói sai nhưng việc dám nói ba mẹ người khác là tử thần thực tử thì đúng là một sự xúc phạm

"Nói cho mà biết này Ronald Weasley, quản cho tốt cái miệng của mình đi, nếu không thì nhiều người lại nghĩ là ông bà Weasley không biết dạy con."

Aurelia đưa cho bà bán hàng vài đồng galleons rồi cùng với Pansy đi về toa, tay cầm chặt túi bánh kẹo mới mua, Louis cũng đi đến toa của bạn.

Chưa đi xa nên cô vẫn nghe thấy được tiếng của Granger nói với Weasley và Potter.

"Bồ quá đáng quá đấy Weasley, bồ biết gia đình Carrow và gia đình Malfoy có quyền lực và sức ảnh hưởng đến Bộ Pháp Thuật như thế nào mà, nếu như bác Weasley mất việc làm ở Bộ thì đều là do bồ gây ra đấy nên làm ơn lần sau nghĩ trước khi nói đi nhé."

---------------------------------

Đưa cho Draco một chai nước rồi ngồi phịch xuống ghế với vẻ mặt giận dữ, tất cả mọi người ngồi trong toa đều bất ngờ khi thấy vẻ mặt đó của Aurelia.

"Có chuyện gì mà mặt Aurelia hầm hầm thế, Parkinson ?"

"Tên Ronald Weasley dám nói rằng ngài Carrow và phu nhân là tử thần thực tử."

"Cái gì, nó dám nói như vậy sao sao?"

"Không thể tin nổi là nó dám nói như thế, nó muốn ba nó bị mất việc ở Bộ Pháp Thuật hay gì."

Draco cũng tức giận không kém gì Aurelia vừa xong, đang định đi dạy dỗ cho Weasley một bài học thì có một cánh tay kéo ngồi xuống, là Aurelia.

"Ngồi xuống đi Draco, chỉ còn một lát nữa là đến Hogwarts rồi."

"Nhưng Aurelia..."

"Tôi sẽ khiến cho tên tóc đỏ phải nếm mùi khi dám chọc vào gia tộc Carrow."

Đám Zabini, Crabbe và Goyle nuốt nước bọt, hiếm khi nào thấy Aurelia tức giận, ai cũng đồng tình rằng Weasley đã đụng phải không những một mà là hai tổ kiến lửa, gia tộc Carrow và gia tộc Malfoy.

-------------------------------

Cuối cùng cũng đã đến ga Hogwarts, tất cả học sinh cùng đi xuống ga rồi đi vào trong trường.

Hogwarts vẫn thế vẫn đẹp và huyền ảo như thường.

Vào trong Đại Sảnh Đường, tất cả học sinh của bốn nhà đều đã yên vị ở bên trong.

Giáo sư Dumbledore đứng dậy thông báo rằng sẽ đón thêm hai ngôi trường khác để tổ chức cuộc thi Tam Pháp Thuật.

Mỗi trường sẽ được chọn một quán quân và ba quán quân đó sẽ thi đấu với nhau, những bài thi không dành cho kẻ yếu tim.

"Giờ chúng ta cùng chào đón các quý cô xinh đẹp của trường Beauxbatons và hiệu trưởng của họ, bà Maxime đến từ nước Pháp ấm áp."

Cửa Đại Sảnh Đường mở ra, những nữ sinh trong bộ áo dài bằng tở lụa, tất cả đều có màu xanh dương lam cùng với áo choàng lông.

Beauxbatons hầu hết đều là con lai tiên nữ nên rất xinh đẹp, với Aurelia thì các nữ sinh trường Hogwarts đẹp hơn nhưng nữ sinh Beauxbatons cũng đủ để hớp hồn mấy nam sinh Hogwarts, chỉ trừ mỗi nhà Slytherin ra.

Aurelia thở dài, nhìn sang Draco, cậu ấy có vẻ rất chán ghét mấy nữ sinh Beauxbatons, chắc là do chủ yếu đều là con lai tiên nữ.

Với Draco, cho dù có lai gì đi nữa thì vẫn là con lai, không thể bằng được thuần huyết, điều này đúng với tất cả học sinh nhà Slytherin

"Và những người bạn đến từ phương Bắc, hãy chào đón những chàng trai đến từ Durmstrang và hiệu trường của họ, Igor Karkaoff đến từ Bulgari"

Mấy chàng trai trong bộ đồ dày, mái tóc được cạo sạch gọn gàng, đội chiếc mũ lông, khuôn mặt cực kì nghiêm túc với mấy cái gậy trong tay.

"Ôi, đó là Krum, Krum đúng không?"

Draco cực kí phấn khích, vỗ tay liên tục, nếu như Zabini không ngăn lại thì có lẽ Draco sẽ còn hò hét nữa.

Ông Bartemius Crouch cũng đã đến để đảm bảo an toàn cho cuộc thi, ông ấy không ít lần đã đến biệt phủ Carrow để chơi và ăn tối.

Tuy là cấp trên của ba Albert nhưng cũng có lúc ông Crouch cũng kính nể ít nhiều ông ấy.

Mẹ Isobel nói rằng ông ta có đúng một đứa con trai nhưng lại là tử thần thực tử và đang bị giam giữ ở Azkaban.

Moosy Mắt điên được bổ nhiệm là Giáo sư môn Phòng chống nghệ thuật hắc ám mới của trường Hogwarts, không thể tin được, nó rất bất ngờ chẳng khác nào lúc Gilderoy Lockhart được bổ nhiệm giáo sư cũng ở vị trí này.

--------------------------------------

Bữa sáng tại Đại Sảnh Đường, Aurelia cùng với Pansy bước vào để dùng bữa sáng nhưng Aurelia đã nói với cô bạn rằng quên đồ nên quay lại Phòng sinh hoạt chung để lấy.

Khi cô bước vào thì mọi ánh mắt đều nhìn về phía Aurelia khiến cho cô khá lạ lẫm và có phần ngại ngùng.

Aurelia đi nhanh hết sức có thể, cuối cùng thì cũng đã về bàn của nhà Slytherin, cô bèn cất tiếng:

"Xin lỗi, làm ơn cho tôi ngồi với."

Mấy nam sinh Durmstrang quay lại nhìn Aurelia đứng hình nhưng cũng nhanh chóng nhường chỗ cho cô.

Aurelia ngồi xuống rồi bỗng nghe thấy tiếng nói khá quen:

"Chào, chắc em là em gái của Louis Carrow hả?"

Aurelia quay sang nhìn, là Viktor Krum khiến cho cô giật bắn mình.

"Vâng, Louis là anh trai của em, em là Aurelia Carrow, không ngờ lại có ngày em được gặp anh đấy Krum."

"Ồ, vậy sao?

Anh cũng như vậy, gia đình Carrow cực kì nổi tiếng ở chỗ bọn anh, đặc biệt là ngài Albert, ông ấy đã đầu tư rất nhiều cho trường bọn anh, anh nghe nói rằng do phu nhân Isobel phản đối chứ nếu không thì cả em và Louis đều được học ở Durmstrang.

Aurelia bất ngờ, hình như cô chưa được nghe chuyện này thì phải.

Bỗng Krum chỉ tay về phía cửa của Đại Sảnh Đường, Aurelia cùng nhìn theo hướng chỉ.

Louis đang được mấy cô tiên nữ ở Beauxbatons hỏi thăm nhưng rồi có một người xuất hiện và khiến cho mấy nữ sinh giải tán, là chị Elena Yaxley, chị ấy mang danh là con dâu tương lai của gia tộc Carrow nhưng ba mẹ Aurelia đều rất thích chị Elena, chắc là do chị ấy không chỉ là con của một trong 28 gia tộc phù thủy thuần huyết, cực kì danh giá và quyền lực, chắc chỉ xếp sau mỗi Carrow và Malfoy thôi.

Chị Elena lại còn xinh đẹp, học giỏi, là Huynh trưởng nữ nhà Slytherin bên cạnh anh Louis nữa chứ, chị ấy là người đầu tiên và cũng là duy nhất đáp ứng đủ tiêu chuẩn khá khắt khe mà phu nhân Isobel Carrow đã đề ra.

Aurelia bèn lấy cho mình một miếng bánh mì rồi quết bơ, cố ăn cho nhanh để rồi còn đi đến các lớp để học.
 
(Đồng Nhân Hp) You Are My Special
14


Tiết học đầu tiên của môn Phòng chống nghệ thuật Hắc ám đã đến, Aurelia quyết định ngồi bàn cuối cùng với Daphne, bên trên là Pansy và Zabini, cả bốn cùng ngồi bàn tán về con mắt giả của giáo sư Moody.

Một lúc sau thì tụi nó nghe tiếng bước chân lạch cạnh không lẫn vào đâu được của thầy Moody dọc hành lang, rồi thầy bước vào lớp, nhìn một cách vừa lạ lùng nhưng cũng rất đáng sợ hơn bao giờ hết.

Và tụi nó vừa mới thấy một bàn chân gỗ đầy móng vuốt của thầy thò ra dưới vạy áo chùng.

Vừa đi lộp cộp về bàn và ngồi xuống, thầy vừa gầm gừ:

"Mấy trò dẹp mấy cái quyển sách đó qua một bên, không cần tới đâu."

Thầy Moody lẩy ra một tờ danh sách, lắc cho cái bờm tóc muối tiêu rũ ra khỏi khuôn mặt méo mó và đầy thẹo, rồi bắt đầu điểm danh.

Con mắt bình thường của thầy từ từ dò theo danh sách, trong khi con mắt phép cứ xoay vòng vòng, dán chặt vào từng đứa học trò mỗi khhi nó trả lời.

"Rồi xong."

Thầy nói khi đứa cuối cùng hô có mặt.

"Tôi có nhận được thư của giáo sư Lupin về lớp này.

Có vẻ như các trò đã có kiến thức khá hoàm thiện về cách xử lý mấy sinh vật hắc ám...Các trò đã biết xử tụi Ông Kẹ, ma đầm lầy, thủy quái, ma da, và cả người sói, đúng không?

Cả lớp rào rào đồng ý.

"Như các trò còn kém – rất kém – trong việc xử lý mấy lời nguyền.

Cho nên tôi tới đây là để nâng các trò lên trình độ tiêu chuẩn những gì mà các phù thủy có thể làm với nhau.

Tôi có được một năm để dạy các trò cách đối phó với hắc ám..."

Bỗng Weasley thốt lên:

"Sao, thầy không ở lại à?

Con mắt phép của thầy Moody đảo vòng, chăm chăm nhìn Weasley.

Ronald trông đã cực kỳ khiếp vía.

Nhưng một lát sau, thầy Moody mỉm cười – lần đầu tiên Harry thấy thầy làm như vậy.

Hậu quả là gương mặt chằng chịt thẹo của thầy trông càng cơ rúm và vặn vẹo chưa từng thấy, nhưng tuy vậy, nhìn thấy thầy làm một biệc thân thiện như nụ cười vừa nãy cũng là hay lắm rồi.

Tên tóc đỏ nhìn nhẹ cả người.

"Trò là con trai của Arthur Weasley hả?

Cha trò đã kéo tôi ra khỏi một vụ kẹt cách đây mấy hôm...Ừ, tôi chỉ ở lại đây một năm.

Sự giúp đỡ đặc biệt dành cho cụ Dumbledore...Một năm, rồi trở lại đời sống hưu lặng lẽ của mình."

"Khi nói tới nghệ thuật hắc ám, tôi tin đó là gần với thực tiễn.

Trước tiên, ai nói cho tôi biết rằng có bao nhiêu nhiêu lời nguyền không thể tha thứ."

Hermione Granger giơ tay rồi nói:

"Ba thưa thầy."

"Sẽ có một vé tới Azkaban cho các trò khi các trò sử dụng bất kì một trong ba lời nguyền này.

Bộ Pháp Thuật cho rằng các trò chưa nên biết tới những thứ này nhưng đối với tôi thì thời điểm bây giờ là tốt nhất để nói về chuyện này."

Cả lớp im lặng, giáo sư Moody nhìn quanh lớp một lượt rồi ánh mắt hướng đến Weasley.

"Ta nên nói tới lời nguyền nào trước đây trò Weasley?"

"Dạ?"

"Hãy cho chúng ta biết một lời nguyền."

Weasley hoảng hốt đứng lên, mặt cậu ta vô cùng căng thẳng.

"Thưa thầy, cha con có nói cho con biết một cái, đó là lời nguyền Độc đoán."

"À phải rồi, chắc chắn cha trò phải biết rất rõ."

Moody đi tới mấy cái bàn đựng mấy lọ thủy tinh, bên trong là mấy con côn trung đang bò ở trong đó, thò tay lấy ra con rồi đặt lên bàn, lấy đũa phép ra rồi hô thần chú:

"Imperio!"

Con nhện lơ lửng trên không trung, ông ta vẩy đũa thì nó nhảy lên đầu của Crabbe ngồi trước bàn của Aurelia và Daphne một bàn.

Draco ngồi bên cạnh cũng hoảng loạn, cố gắng đuổi con nhện đó đi.

Đám nhà Gryffindor ngồi bên kia được một trận cười, trong đó có cả Potter và Weasley.

Aurelia bèn đứng dậy, cầm cây đũa phép của mình chĩa về phía con nhện rồi hô:

"Confringo."

Con nhện nổ tung, cả lớp học rơi vào im lặng, ai cũng bất ngờ kể cả ông thầy Moody, đám sư tử cũng không còn cười nữa, mặt đứa nào đứa nấy cũng có chút hoảng sợ.

Aurelia ngồi xuống rồi cất đũa phép đi, Moody nói với giọng không mấy vui vẻ:

"Trò mới làm gì vậy Carrow?"

"Em chỉ đang giúp đỡ bạn cùng nhà với mình thôi, hơn nữa em nghĩ rằng thầy không nên làm như vậy, sẽ gây hoảng cho các học sinh khác."

"Được rồi, chúng ta tiếp tục, ai có thể cho tôi biết thêm một lời nguyền bất hợp phép ngoài lời nguyền Độc đoán?"

Bàn tay của Granger giơ lên, lần này có cả Longbottom.

Giáo sư Moody đã để cho Longbottom nói:

"Thưa giáo sư, đó là lời nguyền Hành hạ."

"Tên trò là Longbottom phải không?"

Neville căng thẳng gật đầu.

Lần này, con nhện khác được lấy ra từ chiếc lọ thủy tinh kia, được Moody đặt lên trên mấy quyển sách được xếp chồng lên nhau, chĩa đũa phép về phía nó rồi hô lên:

"Engorgio!"

Con nhện phồng lên.

Giờ đã to hơn cả một con nhện lông.

Không thèm che giấu gì nữa, Weasley đẩy cái ghế của cậu ta lùi ra sau, càng xa cái bàn của thầy Moody càng tốt.

"Crucio!"

Ngay lập tức, mấy cái cẳng con nhện quặp chặt vào thân, nó lăn lộn và bắt đầu con giật hãi hùng, đáng từ bên này sang bên kia.

Không có âm thâm nào phát ra từ con nhện.

Moody không dời cây đũa phép đi, và con nhện bắt đầu run lắc, co giật càng lúc càng dữ dội hơn.

Có vẻ như mất hết kiên nhẫn, Hermione Granger bèn lên tiếng:

"Thưa giáo sư, thầy dừng lại đi."

Moody dừng lại, cầm con nhện vừa rồi đặt trước mặt của Granger.

"Chắc là trò Granger đây biết lời nguyền cuối cùng đúng chứ?"

Hermione lắc đầu, giáo sư Moody nhìn sang bàn của Aurelia và Daphne.

"Vậy trò Carrow, trò có thể cho toàn thể lớp biết chứ?"

"Avada Kedavra thưa giáo sư."

Không vấp dù chỉ một lời, tất cả học sinh hai nhà Gryffindor và Slytherin nhìn Aurelia với ánh mắt ngưỡng mộ.

"Chính xác, Avada Kadavra."

Alastor Moody vung đũa, ánh sáng xanh xuất hiện, con nhện chết ngay tại chỗ.

Ngay khi thấy ánh sáng xanh ấy, Aurelia lại liên tưởng đến cảnh tượng năm đó, khi cô chứng kiến cảnh người dì Messa Shafiq đã trúng một Avada từ chính người chồng đã chung sống hơn 15 năm của dì ấy.

"Carrow, cậu ổn chứ?"

Tiếng của Daphne Greengrass đang ngồi bên, Aurelia quay lại nhìn Daphne:

"Mình ổn, không sao đâu, đừng lo lắng."
 
(Đồng Nhân Hp) You Are My Special
15


Sau bài thi đầu tiên của cuộc thi Tam Pháp Thuật kết thúc, trong tiết học Biến hình, giáo sư McGonagall thông báo rằng sẽ tổ chức một buổi dạ tiệc nên tất cả học sinh đều vô cùng bất ngờ và cực kì hồi hộp.

Giáo sư McGonagall đã tập luyện khiêu vũ với Ronald Weasley khiến cho đám học sinh nhà Gryffindor và cả nhà Slytherin cười lên cười xuống và không có dấu hiệu dừng lại cho đến khi điệu nhảy ấy kết thúc.

"Aurelia, cậu định mời ai đi vũ hội thế?"

"Mình cũng chưa biết nữa, nhưng có thể là Draco Malfoy hoặc Theodore Nott."

"Vậy sao?

Mình với Zabini đồng ý đi cùng với nhau rồi, Daphne chấp nhận lời mời đi với anh Cassius Warrington."

Bỗng con gia tinh Peeves xuất hiện, rơi từ trên trần nhà, chặn đường Aurelia và Pansy khi hai cô nàng đang đi trên đường đến thư viện.

Nó nhìn hai cô gái với ánh mắt khá châm chọc, đúng với tính cánh của Peeves.

Hai người duy nhất mà nó tôn trọng là hiệu trưởng Albus Dumbledore và Nam Tước Đẫm Máu - con ma của nhà Slytherin.

"Có chuyện gì không, Peeves?

Ông không thường xuyên chặn đường tôi cho lắm nhỉ?"

"Mi chưa biết chuyện gì sao, Carrow?"

"Chuyện gì cơ?"

"Malfoy đang tức điên khi thấy được ảnh chụp mi với tên Drake Arsenault học trường Durmstrang tình tứ với nhau ở cầu thang gần lớp Độc Dược ấy."

"Cái gì cơ?"

Aurelia cùng với Pansy há hốc miệng đồng thanh, cái gì mà tình tứ với Drake Arsenault chứ?

Không thể tin nổi, sao lại như vậy?

Có cho bao nhiêu galleons đi chăng nữa, Aurelia cũng chẳng thèm tình tứ với cái tên kiêu ngạo đó.

"Ông có biết ai đã chụp ảnh không,Peeves?"

"Mi không biết sao, chuyện lạ à nha, người chụp chính là con nhỏ Marietta Edgecombe thuộc nhà Ravenclaw đấy, con nhỏ đó cực kì thích tên Malfoy mà."

"Cảm ơn ông vì thông tin hữu ích đó."

Aurelia tức giận đi về phía Phòng sinh hoạt chung nhà Slytherin, Pansy theo sau vô cùng lo lắng cho cô bạn.

Ai cũng biết rằng khi chọc giậnngười của gia đình Carrow thì chẳng khác nào chọc vào một tổ kiến lửa cả.

Gia đình Carrow là nơi hội tụ những con người sâu sắc, thông minh nhưng cũng nóng tính và cực kì tàn nhẫn, sẵn sàng làm bất cứ thú gì miễn là có lợi cho gia tộc của mình.

Bước vào bên trong, Aurelia đã bị Malfoy bám chặt lấy vai khiến cho cô đau.

"Mới đi đâu vậy hả?"

"Tôi mới đi học môn Biến hình."

"Chứ không phải đi với Drake Arsenault hả?"

Aurelia tức giận, gạt tay của Malfoy ra.

"Cậu đi tin con nhỏ Edgecombe hơn là tin bạn gái của cậu sao?"

Draco Malfoy đứng hình, tất cả mọi người đều không dám xen vào.

Pansy bèn tiến đến:

"Aurelia, bớt nóng đi."

"Tôi nói cho cậu biết này Malfoy, tôi và Arsenault chỉ là bạn bè, không hơn không kém, nếu chỉ vì mấy tấm ảnh được chụp không rõ mặt mà chưa nhìn, cậu đã vội kết luận thì tôi nói luôn.

Chúng ta sẽ chấm dứt ở đây."

Aurelia kéo Pansy đi một mạch lên trên phòng, Malfoy ngồi xuống ghế, vò đầu bứt tai.

"Malfoy."

Louis đi tới với vẻ mặt cực kì căng thẳng:

"A...Anh Louis?"

"Chúng ta nói chuyện một lát đi Malfoy."

Louis đi trước còn Draco theo sau, Blaise Zabini và Theodore Nott bám theo.

Hai anh em đi ra bên ngoài cửa Phòng sinh hoạt chung nhà Slytherin, Louis dựa lưng vào tường.

Ánh mắt sắc lẹm nhìn về phía Draco Malfoy:

"Cậu cho rằng em gái tôi đang tình tứ với Drake Arsenault sao?"

"Em..."

"Chỉ vì mấy tấm ảnh được chụp bởi một con nhóc thích cậu nhà Ravenclaw?"

"Anh ơi, bình tĩnh đã."

"Tôi nói cho cậu biết này Draco Lucius Malfoy, em tôi và Arsenault chỉ là bạn bè, em tôi một khi đã yêu ai là yêu thật lòng, không bao giờ có chuyện bắt cá nhiều tay."

Louis ngừng lại, nhìn Malfoy đang hối hận trước mặt.

"Cậu đang để cảm xúc lấn át đấy Draco, cậu nên suy nghĩ lại, nếu như cậu để Aurelia rơi một giọt nước mắt thì chính tay tôi sẽ xử lý cậu."

Nói rồi, anh quay lưng đi vào bên trong Phòng sinh hoạt chung, bỏ lại Draco đứng bơ vơ trước cửa với cảm xúc lẫn lộn.

------------

M.n nhớ ủng hộ bộ truyện "LET ME INTO YOUR HEART" nha!

Cảm ơn vì đã ủng hộ mình suốt thời gian qua.
 
(Đồng Nhân Hp) You Are My Special
16


"Aurelia!"

"Có chuyện gì không, Pansy?"

"Cậu đổi bạn nhảy thật hả?"

"Ừm, mình đổi."

Aurelia ôm mấy quyển sách cùng với Pansy đi vào bên trong thư viện, ngồi xuống một góc yên tĩnh để nói chuyện."

"Thế cậu định đổi sang ai?"

"Chưa biết được, có thể là Nott hoặc Arsenault chẳng hạn."

"Arsenault?

Cậu định mời anh ta sao?"

"Có sap đâu Pansy, dù sao cũng là bạn bè, mời đi cũng chả sao cả."

Pansy gật gù, đúng phong thái của thành viên gia tộc Carrow.

Aurelia lấy cho mình một quyển sách rồi bắt đầu đọc, Pansy cũng chăm chú đọc sách của mình.

"Aurelia Carrow!"

Aurelia ngước mặt lên, là Theodore Nott, đằng sau là mấy học sinh khác nhà Slytherin hóng hớt, gương mặt ai cũng chứa đầy sự mong chờ.

"Tôi đây Nott."

"Cậu đã có ai mời đi vũ hội chưa?"

"Chưa."

"Không biết..."

Nott quay lại nhìn lũ bạn, chúng hò hét trog im lặng như thầm cổ vũ cho thằng bạn.

"Cậu có thể cùng tôi đi đến vũ hội không?"

"Tất nhiên là được rồi."

Mặt của Nott dãn ra, nở một nụ cười tươi, tạm biệt hai cô gái rồi đi ra chỗ khác.

Pansy quay sang thì thấy Aurelia cũng đang mỉm cười đến đơ cả người.

"Aurelia, Aurelia."

"Hả?"

"Cậu là đang cười sao?"

"Ừ, tập trung đọc đi Parkinson."

"Được rồi."

---------------------------------

Trong tiết Độc Dược của giáo sư Snape, vì giáo sư chỉ yêu cầu viết luận văn nên tất cả các học sinh cùng tụ họp lại tại Đại Sảnh Đường.

Aurelia ngồi xuống bên cạnh Nott nhưng rồi nhận ra ngồi đối diện là Draco nên chuyển sang bên cạnh Zabini.

"Cậu vẫn tránh né Malfoy sao ?"

"Đến khi nào cậu ta chịu hối lỗi thì tôi sẽ thôi việc đó."

Tất cả tập trung làm luận văn, đang làm thì Aurelia chợt nhận ra, không phải một mà là hai ánh mắt đang nhìn về phía mình, không sai chính là Malfoy và Nott.

Cô bèn quay sang chỗ hai người khiến cho hai thanh niên giật mình mà cuống cuống giả vờ làm bài tập.

Zabini và Pansy ngồi kế bên không nhịn nổi cười.

Louis thấy thế bèn tiến tới thì thầm vào tai em gái mấy câu, nhận được cái gật đầu từ Aurelia rồi thì trở về chỗ ngồi bên cạnh bạn gái Elena Yaxley.

"Anh Louis nói gì với cậu thế Carrow ?"

Nott tò mò hỏi, không phải mình cậu mà là tất cả mọi người đều như vậy.

"Chỉ là chuyện mẹ tôi gửi đồ cho vũ hội thôi."

"Ồ vậy sao?

Malfoy, cậu định đi với ai?"

Draco giật mình, ánh mắt hướng về phía Aurelia.

"Tôi đi cùng với Carrow rồi Malfoy."

"Cái gì?"

"Nhỏ tiếng thôi Malfoy."

Daphne nhắc nhở cậu bạn.

"Mày mới nói gì cơ hả Theodore Nott ?"

"Carrow đồng ý đi vũ hội cùng với tôi rồi."

Aurelia nghe vậy cũng không nói gì, cô cùng với Daphne và Pansy đứng dậyra khỏi bàn nhà Slytherin đi nộp bài cho giáo sư Snape cùng lúc với Hermione Granger nhà Gryffindor.

Trông Granger có vẻ tức giận, chắc là chuyện với Potter với Weasley, Aurelia dám cá 100 galleons cho chuyện này.

----------------------------

Cuối cùng thì đêm vũ hội cũng đến, Aurelia đến trước gương để chỉnh lại bản thân.

Mái tóc vàng xoăn dài được buộc cao gọn gàng, mặc một chiếc váy màu tím nhạt được thiết kế tinh xảo, cô cũng chỉ khoác thêm một chiếc áo choàng ngắn cùng màu.

"Cậu xong chưa, Aurelia?"

"Mình xong rồi đây."

"Cậu bước ra cho mình với Daphne xem đi."

Aurelia bước ra khỏi phòng, Pansy và Daphne đứng hình trước nhan sắc của cô bạn thân.

Cả hai chưa nghĩ rằng Aurelia lại có thể xinh đẹp như thế.

"Được không?"

"Quá được luôn, mình và Pansy đã thử tưởng tượng nhưng không nghĩ rằng cậu lại có thể xinh như vậy."

"Không cần phải khen mình thế đâu Greengrass."

"À mà nè, cậu biết gì chưa, Malfoy đi cùng với Astoria Greengrass đấy."

"Cái gì cơ Parkinson?"

Daphne và Aurelia bất ngờ, Pansy tiếp tục nói :

"Tất cả mới đi đến Đại Sảnh Đường rồi."

"Ừ, ta đi thôi chứ nhỉ, trong Phòng sinh hoạt chắc chỉ còn đúng mỗi chúng ta."

Ba cô nàng cùng đến Đại Sảnh để dự tiệc.

Ở bên ngoài, Malfoy và Zabini nói chuyện rôm rả, Draco thì gương mặt có vẻ nghiêm túc nhưng nhìn cậu ấy cũng nổi bật đấy chứ.

Khi thấy Aurelia, Zabini bèn dừng nói rồi nhìn chằm chằm vào cô làm cho cả đám cũng nhìn theo ánh mắt của cậu.

"Mày nhìn gì thế?"

Malfoy hỏi Zabini.

Zabini chỉ tay lên cầu thang, là Aurelia đang nhấc váy đi xuống cùng với Pansy và Daphne.

"Lạy Merlin, Carrow đẹp thật đấy."

Zabini tự cảm thán.

Malfoy cũng ngẩn người ra khiến cho Astoria Greengrass đứng bên cạnh vô cùng tức giận, liên tục gọi tên để cho anh tỉnh táo.

Theodore Nott cũng xuất hiện trước mặt Aurelia, cúi đầu rồi đưa tay ra, cô đặt tay mình lên tay Nott rồi cả hai cùng bước vào trong Đại Sảnh Đường trong ánh mắt ghen tức của Draco Malfoy.

"Hôm nay cậu đẹp lắm đây Carrow."

"Cảm ơn nha, cậu cũng đẹp lắm đấy."

Cả hai bước vào, tất cả đều đứng hình, trước đó họ bàn tán rằng Draco Malfoy chắc chắn đi cùng với Aurelia Carrow nhưng không ngờ rằng lại trật lất.

Không ai nghĩ rằng Theodore Nott lại đi cùng với Aurelia.

"Ồ nhiều người nhìn hai chúng ta quá."

"Tất nhiên rồi, ai cũng nghĩ rằng tôi sẽ đi với Malfoy chứ không phải cậu đâu, Nott."

"Vậy hả?

Chà tôi đau lắm nha."

"Tôi sẽ đền bù bằng việc mời cậu đi làng Hogsmeade."

"Cậu nói rồi đó nha, tôi sẽ ghi nhớ điều này."

"Có người ghen kìa."

Nhìn Aurelia và Theodore đứng một góc vui vẻ nói chuyện với nhau, Zabini và Pansy nhìn sang bên Malfoy.

"Thằng đó dám sao?"

"Đừng có quên, mày là người đòi đổi bạn nhảy đấy Malfoy."
 
(Đồng Nhân Hp) You Are My Special
17


Kết thúc màn nhảy dạ hội, Aurelia đứng đợi Nott trong lúc cậu ấy đi lấy nước hoa quả.

"Aurelia!"

Cô bèn quay người lại, là Draco Malfoy, đằng sau là Pansy Parkinson và Blaise Zabini, chắc là đứng hóng chuyện đây mà.

Aurelia bèn cất tiếng:

"Tôi không nghĩ là chúng ta còn chuyện gì để nói đâu đúng không?"

"Nhưng mà..."

"Tôi nhắc lại này Draco Lucius Malfoy, tôi và cậu đã chấm dứt, không còn bất cứ quan hệ gì, được chứ?"

Nói rồi, cô bỏ đi ra khỏi Đại Sảnh Đường, Nott cũng đã thấy được mọi chuyện bèn đi theo Aurelia.

Cô bèn đi nhanh đến một phòng học trống, đóng cửa lại rồi ngồi thụp xuống chiếc ghế ở gần nhất.

Chỉ vì một chuyện cỏn con mà đã cắt đứt một mối quan hệ vốn dĩ đang rất tốt đẹp, một giọt rồi hai giọt lăn dài trên khuôn mặt xinh đẹp.

Theodore Nott đến phòng học chỗ Aurelia, vừa gõ vừa hỏi:

"Carrow, tôi vào được chứ?"

Không có tiếng trả lời, Nott bèn mở cửa.

Thấy Aurelia, cậu bèn tiến đến hỏi han:

"Cậu và Malfoy lại cãi nhau hả?"

"Tôi...tôi không..."

"Cứ khóc đi Carrow, nó sẽ khiến cậu đỡ buồn hơn đấy."

Aurelia ồm chầm lấy Nott, tiếp tục khóc nức nở, Nott cũng chỉ biết an ủi chứ chẳng biết làm gì được nữa.

Bên ngoài, một người con trai đang đứng trước cửa, là Louis.

Anh cũng không cầm được lòng, ai lại muốn em gái mình đau lòng.

Louis vốn dĩ không có bất kỳ ý kiến gì về việc Aurelia hẹn hò với Draco Malfoy.

Nhưng lần này là bắt buộc cho dù không muốn nhưng việc liên quan đến em gái thì Louis vẫn phải can thiệp.

-----------------------

Sáng sớm tại Phòng sinh hoạt chung Slytherin, tất cả đều tập hợp lại để hai huynh trường Louis Carrow và Andrea Greenwood điểm danh rồi bắt đầu đi ăn sáng nhưng một sự cố đã xảy ra...

"Aurelia Carrow!"

Không có tiếng trả lời, Louis vội vàng đi tìm khắp Phòng sinh hoạt, không tìm thấy em gái.

Anh nhanh chóng đi báo cho giáo sư Snape.

"Không biết trò Carrow đây có chuyện gì muốn nói?"

"Giáo sư Snape, không tìm thấy Aurelia ở Phòng sinh hoạt chung."

"Cái gì, trò đã tìm kĩ chưa?"

"Kĩ lắm rồi thưa giáo sư."

Các giáo sư Hogwarts nhanh chóng đi tìm khắp lâu đài để tìm Aurelia nhưng không tìm thấy cô bé.

Khi giáo sư Snape thông báo tin này cho Louis, anh đã sụp đổ và hoảng loạn.

Nhận được lá thư của hiệu trưởng Dumbledore, ông bà Albert và Isobel Carrow nhanh chóng có mặt tại trường Phù thủy và Pháp sư Hogwarts.

"Chuyện này là sao hả Dumbledore?

Không tìm thấy Aurelia thật sao?"

"Tôi rất tiếc Carrow, các giáo sư đã đi khắp Hogwarts để tìm nhưng không thấy, sắp tói sẽ tìm thử ở trong Rừng cấm."

-------------------------

Hai tuần không tìm thấy Aurelia, cuộc thi Tam Pháp Thuật vẫn tổ chức vòng thứ hai.

Bộ Pháp Thuật cũng đã phái người đi tìm kiếm theo lời đề nghị của gai chủ Carrow.

Bà Isobel lo lắng cho con gái đến mức khóc lóc suốt hai tuần, ông Albert và Louis vẫn cố gắng đi tìm Aurelia.

Không chỉ gia đình Carrow lo lắng, tất cả học sinh Slytherin đều có tâm trạng buồn rầu và cảm thấy khó tin, không ngờ Hogwarts lại có học sinh mất tích.

Vòng thi thứ hai đến, khi đang theo dõi các quán quân của ba trường Hogwarts, Beauxbatons và Durmstrang thi đấu ở Hồ đen, Louis thấy một thân hình nhỏ bé giống như Aurelia cũng đang theo dõi vòng thi ở phía Rừng cấm.

Anh bất ngờ, mặc lời khuyên bảo, ngăn cản của Flint và Elena, một mình chạy thẳng vào Rừng cấm.

"Aurelia!"

Vừa chạy vừa kêu to tên em gái, Louis dừng lại trước một nấm mộ, Aurelia khuôn mặt tím tái đang nằm bất động ở ngay bên cạnh.

Không cầm được lòng, Louis không kìm nén được cảm xúc, ôm chầm lấy em gái.

Anh cởi áo đắp lên người Aurelia, đang định bế cô quay về lại trường Hogwarts thì một mùi hương kì lạ khiến Louis tay chân run run, ngất ngay bên cạnh cô em gái nhỏ.

----------------------

"Thưa giáo sư Dumbledore!"

Cô McGonagall hớt hải chạy vào phòng hiệu trưởng với vẻ mặt cực kỳ hoảng hốt pha chút căng thẳng.

"Có chuyện gì mà giáo sư McGonagall lại hớt hải như vậy?"

"Chúng tôi đã cùng đi tìm kiếm quanh Hồ đen, không tìm thấy trò Louis Carrow đâu."

"Cái gì cơ?"

Albert đứng thẳng dậy khỏi ghế, bà Isobel lấy tay che miệng, cả hai người con của gia đình Carrow đều đã mất tích, một cú sốc quá lớn cho gia chủ và phu nhân, những người làm cha làm mẹ.

Tin tức về việc hai anh em Louis và Aurelia Carrow đều không tìm thấy đã lan khắp trường, Pansy vốn đã lo lắng giờ lại càng lo lắng hơn, Malfoy và Zabini đều bồn chồn, sợ rằng sẽ có chuyện không may xảy ra.

Ông Albert và bà Isobel quyết định sẽ ở Hogwarts cho đến khi tìm thấy được cả hai con, đến lúc đó ông bà mới có thể an tâm quay lại phủ Carrow.

---------------------

"Cái gì vậy?"

Nhân mã Firenze đang đi dạo đêm tối, đi ngang một lớp tuyết, phát hiện thấy một bàn tay thò ra.

Anh ta nhanh chóng đào tuyết, rồi phát hiện ra hai người, một nam một nữ đều có mái tóc vàng óng ả bị vùi dưới lớp tuyết khá dày.

Nhìn kĩ lên áo của cô gái, Firenze giật mình, đó chính là Aurelia Carrow, là người mà Hagrid đã nhờ anh tìm kiếm, người còn lại chắc là Louis Carrow.

Nhanh chóng chạy đến căn chòi của Hagrid để báo tin, Hagrid chạy nhanh đến trường Hogwarts, lúc đó đang là giờ ăn tối.

Mở cửa Đại Sảnh Đường, bác hớt hải đi vào, cụ Dumbledore ôn tồn hỏi:

"Không biết có chuyện gì vậy Hagrid?"

"Thưa ngài hiệu trưởng, đã tìm thấy trò Louis Carrow và cả Aurelia Carrow rồi ạ!"

Lời nói của bác làm cả Đại Sảnh Đường náo nhiệt, ông Albert nghe thế bèn cùng với các giáo sư đi theo Hagrid.

Đến nơi, thấy hai con, Albert ngồi thụp xuống mà khóc, mặt cả hai đều tím tái, cực kỳ xanh xao, những mạch máu đen đều nổi lên khắp người.

Louis và Aurelia được đắp chăn rồi đưa về Hogwarts.

Khi về thì có đi ngang qua Đại Sảnh Đường, bà Isobel thấy hai cái chăn, bèn đi ra khỏi Đại Sảnh tiến đến phía Bệnh thất.

Tất cả học sinh Hogwarts đều thỏa luận sôi nổi về lí do tại sao anh em Carrow lại mất tích.

"Mau đặt hai trò xuống đây!"

Bà Pomfrey gấp gáp lấy dụng cụ, giáo sư McGonagall mời hiệu trưởng Dumbledore và ông Albert ra ngoài, chỉ đồng ý cho bà Isobel ở lại bởi cô cũng hiểu được cảm giác của một người mẹ.

"McGonagall, Louis và Aurelia được tìm thấy ở đâu?"

"Ở sâu tận bên trong Rừng cấm, theo lời Hagrid thì nhân mã Firenze đã tìm thấy hai trò dưới lớp tuyết khá dày bên cạnh là một nấm mộ, áo choàng Slytherin của trò Louis đắp trên người trò Aurelia, chắc là Louis đã tìm thấy Aurelia nhưng vì một lý do gì đó và cũng ngất lịm ở đó."

"Ở...ở dưới tuyết sao?"

"Trò Louis và trò Aurelia có thể sóng sót khi mà không ăn uống trong vòng ba tuần thì đúng là một kì tích đấy."

Bà Pomfrey đang bơm gì đó vào miệng của Louis và Aurelia.

Bà Isobel lấy tay lau những giọt nước mắt lăn dài trên má.
 
(Đồng Nhân Hp) You Are My Special
18


Louis và Aurelia đều chưa tỉnh lại, nhưng sắc mặt hai người đều đã hồng hào, không còn xanh xao và nổi mạch máu đen.

Ông bà Carrow vẫn túc trực để đảm bảo rằng sẽ chăm sóc tốt cho cả hai anh em.

Draco Malfoy, Pansy Parkinson và Blaise Zabini cùng với nhiều người nữa thường xuyên đến thăm Louis và Aurelia, tất cả đều mong cả hai cùng nhanh chóng tỉnh lại.

Hôm nay là một ngày nắng khá đẹp, ánh nắng xuyên qua cửa sổ, chiếu sáng cả bệnh thất.

Bà Pomfrey đang dọn dẹp, chỉnh trang lại bệnh thất, bà Isobel cũng giúp một tay.

Hai người không để ý đến giường của Aurelia, ngón tay của cô động đậy, mắt mở ra, Aurelia nhìn về phía bà Isoebl, cất tiếng gọi:

"M...Mẹ ơi!"

Nghe tiếng gọi của con gái, bà Isobel quay người lại, vội vàng chạy đến bên giường Aurelia.

"Con tỉnh rồi sao Aurelia?"

Aurelia gật đầu với bà Isobel, bà Pomfrey cũng đến để kiểm tra sức khỏe cho cô.

Bất giác cô nhìn sang giường bên cạnh, tay của Louis cũng đã cọ quậy rồi anh cũng đã mở mắt, cố gắng ngồi dậy.

"Dậy rồi sao, anh Louis ?"

"Ừ, mà sao anh với em đã ở bệnh thất rồi ?"

"Hai con được tìm thấy ở tận sâu bên trong Rừng cấm, bị một lớp tuyết che phủ, mẹ không biết lý do tại sao hai đứa lại ở tận trong đó.

Mẹ đi báo cho ba các con, ở yên đây nhé."

Bà Isobel ôm Aurelia rồi đi ra khỏi bệnh thất, Louis lúc này cũng để ý đến đống quà ở đầu giường.

Bà Pomfrey nhẹ nhàng nói

"Hai trò đã hôn mê gần một tháng rồi, đó là quà của bạn các trò, ta thấy nhiều bánh kẹo lắm."

Aurelia lấy một ít, kẹo socola Ếch nhái, Ong xì xào, kẹo dẻo cùng với nhiều loại khác.

Louis đã bóc một hộp bánh ăn rồi tấm tắc khen ngon.

Cửa bệnh thất mở ra, bước vào đầu tiến là giáo sư Dumbledore, rồi đến ông bà Carrow, giáo sư Snape, giáo sư McGonagall và cả giáo sư Alastor Moody.

Giáo sư Dumbledore vẫn gương mặt hiền lành, cất tiếng:

"Bà Pomfrey, hai trò Carrow thế nào rồi?"

"Thưa hiệu trưởng, hai trò ấy đã ổn nhưng vẫn còn khá yếu, cần phải ở trong bệnh thất để nghỉ ngơi một thời gian nữa."

"Trò Aurelia, chúng ta đều muốn biết lý do tại sao trò lại vào tận bên trong Rừng Cấm."

"Thực ra thưa giáo sư..."

Ánh mắt của Aurelia hướng về phía ông bà Carrow như muốn tìm một lời giúp đỡ.

Ông Albert gật đầu, Aurelia lấy hết dũng khí để nói:

"Con...nghe thấy một tiếng nói."

"Trò có biết đó là của ai không?"

"Không thưa giáo sư, em ra Hồ đen để hít thở khí trời thì bắt gặp một con rắn, những lời nó nói em đều hiểu, nó dẫn em đến một chỗ khá lạ rồi có một người xuất hiện, em không nhìn rõ người đó."

"Rồi sao nữa Aurelia?"

"Rồi em ngất đi..."

"Trò có nhớ con rắn đó không?"

Aurelia cố nhớ lại rồi nói:

"Em chỉ nhớ là nó rất dài."

Giáo sư Dumbledore gật gù, rồi nhìn sang Louis, ân cần hỏi:

"Vậy còn trò?"

"Vòng thi thứ hai, em thấy một dáng người giống Aurelia nên em đã đuổi theo, tìm thấy Aurelia nhưng rồi có một mùi hương lạ, em ngất ngay sau đó."

"Được rồi, chúng ta sẽ bàn bạc về chuyện này, bây giờ thì hai trò mau nghỉ ngơi, kẻo ảnh hưởng đến sức khỏe."

------------------------

Trận đấu cuối cùng của cuộc thi Tam Pháp Thuật diễn ra, cũng là lúc mà cả Louis và Aurelia đều đã bình phục.

Louis quyết định không đi, ở lại trong Phòng sinh hoạt chung nhà Slytherin còn Aurelia đi cùng với Pansy Parkinson và Blaise Zabini.

Có lẽ sợ rằng cô sẽ lại biến mất một lần nữa nên Pansy nắm chặt lấy tay Aurelia để không lạc mất cô bạn.

Fleur Delacour và Viktor Krum đều được đưa ra khỏi mê cung kia, những vết thương kia chắc chắn là do Cedric Diggory hoặc Harry Potter gây ra.

Đã trôi qua hai tiếng mà vẫn không thấy Diggory và Potter đâu, tất cả mọi người đều lo lắng.

Aurelia cảm thấy có chút không khỏe nên quyết định đi về Phòng sinh hoạt chung, Zabini muốn đi theo nhưng cô nói rằng sẽ ổn nên không cho cậu bạn đi cùng.

Trên đường đi về thì cô cảm nhận được cái gì đó, là con rắn lần trước, nó thôi thúc cùng đi với nó Aurelia nên cô quyết định thử đi theo nó một lần nữa.

Đến một nghĩa trang vắng vẻ, con rắn kia biến mất, Aurelia đành tự đi quanh thì phát hiện Cedric Diggory và Harry Potter đang đứng trước một ngôi mộ lớn, có một người đi ra từ trong nhà, trên tay bế theo một cái chăn.

Aurelia chợt nhận ra, đó là Peter Pettigrew.

Cái chăn đó bất ngờ phát ra tiếng:

"Giết kẻ thừa thãi đi!"

"Avada Kedav..."

Peter chưa kịp đọc hết lời nguyền thì Aurelia chạy tới, chĩa đũa phép về phía ông ta, hô lớn:

"Confringo"

Peter ngã xuống đất, tay vẫn ôm chặt lấy cái chăn kia.

Aurelia nhanh chóng chạy đến kéo tay Cedric và Harry đi, vừa chạy vừa cấm theo cái cúp, Harry nói:

"Carrow, cái cúp là một khóa cảng."

"Mau lên, chúng ta phải chạy trốn."

Harry bất ngờ đưa cái cúp cho Aurelia và Cedric:

"Cậu đưa anh Cedric về, tôi ở lại."

"Không Potter, chúng ta phải đi."

Một đám mặc áo đen đã xuất hiện, không ngừng phóng lời nguyền chết chóc về phía họ.

Nhưng Harry vẫn kiên quyết đưa chiếc cúp cho Aurelia.

"Cậu cứ tin ở tôi, mau đi đi kẻo không kịp."

Không ngăn được Potter, Aurelia và Cedric đành lòng quay lại sân đấu trước.

Harry cũng đã quay lại, có vẻ là sau một cuộc hỗn chiến nhỏ.

Thấy Aurelia, Pansy, Zabini chạy đến, hỏi han:

"Mặt cậu bị làm sao vậy Aurelia Carrow?"

"Không có gì đâu, chỉ là vết thương ngoài da thôi mà."

"Lại đây, mình dán vết thương cho."

Aurelia ngồi xuống bàn nhà Slytherin, ngồi dối diện là Draco Malfoy.

Khuôn mặt cậu ấy cũng có vẻ lo lắng nhưng cố gắng không biểu lộ ra ngoài.

Hai anh em Theodore và Ruby Nott cũng đến hỏi thăm cô.

Aurelia cũng quyết định nói chuyện với Draco Malfoy:

"Malfoy!"

"Hả, có chuyện gì?"

Nghe tiếng của cô, Draco vui đến hoảng loạn nhưng rồi cũng nhanh chóng trở lại với vẻ mặt chuẩn nghiêm túc.

"Cậu không hỏi han gì tôi sao?"

"Tôi thấy cậu vẫn khá ổn nên..."

"Còn chuyện gì muốn nói hay giải thích với tôi không, Draco Lucius Malfoy?"

Malfoy ầm ừ không dám nói, Zabini nhìn cậu bạn với ánh mắt cổ vũ.

Malfoy thở dài rồi nói:

"Tôi...xin lỗi nhé Aurelia!

Lúc đó, tôi chỉ đang khá hoảng loạn, cậu bỏ qua cho tôi nhé."

'Tất nhiên rồi, tôi bỏ qua cho cậu."

Malfoy ngảy cẫng lên, tất cả học sinh Slytherin đều hướng mắt về phía cậu.

Aurelia, Pansy và Zabini chỉ đành cười trong sự bất lực.

-------------

Có ai cho tui xin mấy bộ truyện về chú Remus Lupin không, bỗng dưng tui thích chú Lupin qué.
 
(Đồng Nhân Hp) You Are My Special
19


Draco cầm trên tay cuốn sách mới tìm được ở thư viện gia tộc, đi tung tăng.

Bỗng cậu nhìn thấy cha mẹ mình và gia đình Carrow đều đang đứng ở trước cửa căn phòng của chúa tể hắc ám Voldemort, tất cả bốn người đều mang vẻ mặt cực kỳ lo lắng.

Được một lát thì anh Louis rồi đến Aurelia đi ra, dì Isobel ôm lấy cô, chú Albert cũng nói mấy điều với Louis và vợ chồng Malfoy nhưng do ở xa nên Draco không nghe thấy được.

Gia đình Carrow đi ngang qua chỗ cậu, Draco nhìn kĩ, thấy cả Louis lẫn Aurelia mặc áo dài tay, bình thường hai người này sẽ không bao giờ mặc những loại áo như vậy vì cho rằng nó rất nóng.

"Cha, có chuyện gì với anh Louis và Aurelia vậy?"

"Không có gì đâu, con không cần quan tâm Draco."

Nói rồi, Lucius rời đi, Narcissa an ủi con trai:

"Draco, con đừng lo lắng, cả Louis và Aurelia đều không có chuyện gì cả."

"Vâng mẹ!"

--------------------

"Nhớ kỹ lấy lời mẹ, đừng để lộ cánh tay bên trái nhé !"

Bà Isobel nhắc nhở hai con.

"Con chắc chắn sẽ không để cho con và Aurelia bị lộ."

Louis nói như đinh đóng cột, ông Albert vỗ tay lên vai anh với hàm ý rằng ông đặt niềm của mình ở anh.

Aurelia ôm mẹ rồi cùng với anh trai lên tàu tốc hành để đến trường Hogwarts.

Aurelia quyết định ngồi với anh Louis, không ngồi cùng với các bạn như những năm trước đây.

Cô cũng ít nói hơn như chứng minh rằng một Aurelia Carrow vui vẻ, hoạt bát ngày trước đã chết rồi, chỉ còn lại một Aurelia Carrow trầm mặc, lạnh lùng.

Chuyến tàu đó hai anh em Carrow cũng không nói nhiều chuyện với nhau.

-------------------

Aurelia cùng với Pansy Parkinson, Blaise Zabini và Draco Malfoy tiến vào bên trong Đại Sảnh Đường.

Vừa bước vào đến cửa đã thấy Harry Potter đang cãi nhau to với Seamus Finnigan, những học sinh khác nhà Gryffindor đứng xung quanh, hình như là có cả hai nhà Hufflepuff và Ravenclaw.

Tiếng nói của Potter và Finnigan rất to nên Aurelia có thể nghe được cuộc cãi vã :

"Voldemort đã sống lại, có anh Cedric Diggory và Aurelia Carrow, cả hai chứng kiến rất rõ."

"Đừng có hoang tưởng nữa, Potter."

Harry Potter thấy Aurelia bèn tiến đến, lắc mạnh vai cô:

"Cậu đã thấy đúng không, Carrow?

Cậu đã xuất hiện cứu tôi và anh Cedric đúng không?"

Aurelia hất mạnh tay Potter ra, nhìn thẳng vào mắt của cậu ấy:

"Tôi không hiểu cậu đang nói gì cả Potter, tôi luôn ở bên anh trai tôi, làm sao có thể cứu được cậu và anh Diggory, nếu cậu mệt thì mau về Tháp Gryffindor nghỉ ngơi đi Potter."

"Cậu biết mà Carrow, tại sao cậu lại im lặng vậy hả?"

Draco không chịu được, kéo Aurelia lại đằng sau, chỉ thẳng tay vào mặt Harry Potter:

"Cô ấy đã nói là không biết, mày thôi cái kiểu đó đi, Potter."

"Tao không nói chuyện với mày, Malfoy!"

Draco không nói gì nữa, Pansy, Zabini và Aurelia đi về phía bàn nhà Slytherin, Draco đi đằng sau.

Pansy nói với Aurelia:

"Mình nghe ba mình nói là Potter bị gọi tới Bộ Pháp Thuật để điều trần bởi sử dụng phép thuật trước mặt một tên Muggle."

"Đáng lý ra nó phải bị đuổi học mới đúng chứ?"

"Đúng đấy."

Học sinh nắm nhất được phân loại, giáo viên môn Phòng chống nghệ thuật hắc ám lại được thay, là một bà cô mặc toàn đồ màu hường phấn tên là Dolores Umbridge.

Aurelia và Draco không cảm thấy lạ bởi ông Lucius và ông Albert đã thông báo điều này trước.

Bữa tiệc kết thúc sau phần giới thiệu cực kỳ dài dòng của Umbridge.

Aurelia và Pansy trở về phòng ngủ.

-------------------

Môn Phòng chống nghệ thuật hắc ám, Aurelia và Pansy đi vào bên trong lớp, đã có rất nhiều học sinh hai nhà Gryffindor và Slytherin ở đó.

Hai cô gái ngồi xuống chiếc bàn gần cuối, ngồi trước là Malfoy và Zabini còn ngồi dưới là Crabbe và Goyle.

Bộ ba Potter – Weasley – Granger cũng đã đến, Harry và Ron ngồi ngay bàn đối diện Aurelia và Pansy.

Umbrigde bước vào và phát sách cho học sinh bằng cây đũa phép ngắn cũn.

Rồi bà ta nói liên thanh, chỉ toàn lý thuyết, không hề có thực hành y hệt như giáo viên Phòng chống nghệ thuật hắc ám năm thứ nhất Quirrell.

"Nhưng thưa giáo sư, nếu Voldemort sống lại thì chúng em có cách gì để đối phó trong khi không được thực hành?"

"Trò Potter, không ai sống lại cả, không có Voldemort gì hết."

"Nhưng..."

"Im lặng!

Trừ nhà Gryffindor 10 điểm, chút nữa Potter gặp tôi ở văn phòng."

Càng ngày mụ ta càng quá đáng, đưa ra những quy định cực kì vô lý.
 
Back
Top Bottom