Khác (Đồng nhân Boku No Hero Academia) Gia đình mới

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
(Đồng Nhân Boku No Hero Academia) Gia Đình Mới
Chap 59: Ta là... (3)


Sự thất vọng cùng chán nản đang bao trùm lấy ngôi làng.

Người dân lo lắng nhìn vào cánh đồng lúa.

Một người đàn ông đưa tay dứt khoát tước lấy những hạt lúa cháy khô.

Ông ta vừa nhìn chúng trên tay mình, vừa thở dài.

"Thật khủng khiếp..."

Koukichi - Người từng bắt nạt Ai nói:

"Thu hoạch bao nhiêu thì cũng không đủ để đóng thuế.

Làm sao bây giờ Cha?"

Người đàn ông kia bĩnh tĩnh khoác tay.

"Chúng ta chỉ còn biết hi vọng chúng sẽ hài lòng với những gì trong kho"

"Nhưng làm thế thì lương thực của làng..."

"Oe...

Oe..."

Tiếng khóc từ một đứa trẻ trên lưng mẹ.

Nó khóc ngày một to hơn trong khi người mẹ với khuôn mặt hốc hác đang lo lắng và cố gắng dỗ dành.

Có hai người đàn ông bắt đầu xì xầm.

"Gần đây thằng nhóc luôn như thế.

Chắc nó đói lắm..."

"Chịu thôi!

Mẹ nó đâu còn sữa nữa"

Ba của Tomura tình cờ nghe thấy cũng tiếc thương cho đứa bé kia.

"Thật tội nghiệp!

Nếu cứ như thế thì mùa đông năm nay làm sao họ chịu nổi"

Đột nhiên Tomura ngẩng đầu lên, đưa mắt nhìn về phía ba mẹ Ai cũng ở gần đó.

Khung cảnh thay đổi.

Trong bóng đêm vô tận, tiếng hát của những đứa trẻ vang lên một cách trong trẻo, đầy lạc quan.

"Khi nào hoa anh đào sẽ bừng nở?

Khi nào chúng sẽ nở khắp ngôi làng sâu trong núi?

Khi nào thì hoa anh đào sẽ tỏa hương?

Khi đứa trẻ bảy tuổi vui đùa.

Khi nào thì hoa anh đào sẽ tung bay?

Khi đứa trẻ bay tuổi ca hát chìm vào giấc ngủ.

Khi nào thì hoa anh đào sẽ héo tàn?

Khi đứa trẻ bảy tuổi đã chết một lần nữa đứng lên"

Giọng hát ấy phát ra từ một ngôi đền nhỏ cũ kĩ, nơi có những chàng trai đang ngồi bên ngoài như đang che chở, bảo vệ cho cô gái bên trong.

Thiếu nữ ấy giờ đây đã lớn, mái tóc màu đen ống mượt trải dài qua hông được buộc lên một cách lỏng lẻo.

Sau khi bài hát kết thúc, bọn họ nhìn nhau cười.

Một tiếng động phát ra từ phía bụi rậm khiến cho họ nhìn vào.

Chỉ là một con sóc.

Nó nhìn chằm chằm mấy đứa trẻ rồi chạy vọt đi.

Đám trẻ đều thở phào.

Ai vuốt vuốt ngực.

"Giật cả mình!"

Tomura khẽ gật đầu.

"Ừ!"

Bakugou vỗ vỗ ngực rồi ưỡn lên.

"Chừng đó có gì phải sợ?

Chỉ là một con sóc nhỏ nhoi thôi mà!"

Deku liền phản bác.

"Nhưng rõ ràng ban nãy cậu cũng sợ mà!"

Bakugou liền tức giận.

"Ngươi nói cái gì hả?"

Dứt lời hai người đó chạy khắp nơi.

Ai cùng Tomura cười, còn Todoroki khoanh tay tặc lưỡi.

"Ấu trĩ!"

Khung cảnh lại chuyển.

Lúc này đám con trai đứng trên bệ đá đầu thác nước.

Ngó nghiêng xung quanh như đang canh gác cho thiếu nữ đang bơi dưới nước.

"Các cậu"

Nghe thấy tiếng gọi từ thiếu nữ kia, đám người quay lại, liền quay mặt đi vì thiếu nữ vừa đứng dậy.

Ai lo lắng.

"Rời đền đêm trăng sáng thế này có sao không?"

Tomura lắp bắp trả lời.

"K-Không sao.

Dân làng đang bận rộn với vấn đề lương thực...

"

Ai vén tóc mình sang một bên.

"Vậy à..."

Todoroki nhìn trời, đột nhiên lên tiếng.

"Có thấy thoải mái không?"

Thiếu nữ thả mình nổi trên nước, nhẹ nhàng "Ừm" một tiếng.

Đưa mắt lên nhìn mặt trăng sáng vằng vạc trên trời.

"Mặt trăng đẹp quá..."

Đám con trai bắt đầu ngồi xuống, Ai vẫn thả mình trong làn nước mát lạnh.

Sự im lặng bao trùm lấy tất cả, lát sau cô lại lên tiếng:

"Ước gì..."

"Huh?"

Cô từ từ đứng dậy.

"Ước gì mọi thứ cứ thế này mãi"

Đám người kia khuôn mặt buồn rầu, nỉ non gọi tên người con gái kia:

"Ai..."

Cô đứng yên trong chốc lát, với tay lấy bộ đồ rồi bước đi.

Tomura quay mặt sang bên trái, giọng ngập ngừng.

"Cậu...

Có muốn rời làng cùng tụi mình không?"

Ai đang siết chặt chiếc nơ sau bộ kimono của mình cũng phải quay đầu lại thắc mắc.

"Sao?"

Tomura mở to mắt, nhanh chóng đứng dậy.

"A, không có gì, thật đấy..."

Rồi cậu ta gãi đầu và cười một cách ngượng ngùng.

Ai luồn tay vào mái tóc đen rồi hất chúng ra phía sau.

"Cậu kì lạ quá..."

Cô nhẹ nhàng cười, đột nhiên sắc mặt cô tái dần.

Đám con trai giật mình quay lại phía sau, nhận ra người làng đã ở phía sau lưng.

Thì ra đám người đó là đám người đã từng bắt nạt Ai.

Sắc mặt của họ rất tệ, họ gằn giọng:

"Tụi mày làm cái gì thế này?"

Ai vô cùng hoảng sợ.

Trong khi đó Tomura đang hoang mang.

"Làm sao mà..."

"Là tin đồn...

Tin đồn bọn mày đi lên núi mỗi đêm.

Giờ tao đã hiểu.

Lí do mà mùa màng của làng không được suông sẻ chính là vì nó chống lại luật!"

Tất cả bọn người kia đều tức giận, ra sức hét thẳng vào mặt Ai.

"Nó đã làm Thần Núi nổi giận!"

"Mày có biết là dân làng đang chết đói không?"

"Ai, thật không thể tha thứ cho mày!"

Ai run rẩy.

Chợt Tomura quay qua phía cô rồi hét:

"Chạy đi, Ai.

Chạy đi!"

Cô chần chừ rồi quay đầu bỏ chạy.

Đám người kia liền tức giận lao lên.

"Còn lâu!"

Tomura lao lên, ôm chặt lấy người đứng đầu, Todoroki, Bakugou cùng Deku lần lượt cố gắng ngăn cản những người còn lại.

"Bọn mày?!"

Nhưng không, chỉ vì bọn chúng có số người đông hơn đã lấn áp, khiến cho bốn người kia ngã xuống.

"Tránh!"

Bốn người bất lực hét lên:

"Dừng lại!"

Đang định ngồi dậy thì lại bị áp chế, bởi chính người thân của mình.

Chính những người đó đang khóc.

"Buông con ra!

Ba!

Buông con ra!"

Tiếng cầu xin ai oán giữa sự ngăn cản của người thân.

Sự sợ hãi cùng hỗn loạn đang tồn tại trong người con gái.

Hỡi thần...

Tại sao người lại làm khổ cô ấy...

Người con gái mà chúng con yêu...
 
(Đồng Nhân Boku No Hero Academia) Gia Đình Mới
Chap 60: Ta là... (4)


Tiếng nước văng tung tóe cùng tiếng chửi rủa phá tan cả màn đêm tĩnh mịch.

"Bắt nó lại!"

"Không cho nó thoát!"

Ai nhảy xuống sông, cố gắng chạy thoát khỏi đám người đang cố bắt lấy mình.

Nhưng chúng cũng nhảy xuống.

Giơ tay ra hòng bắt cô.

"Hộc hộc!"

Tiếng thở dốc ngày một to hơn, sức cô đã cạn nhưng bọn kia vẫn chạy theo.

Và rồi Tomura hét lên:

"Dừng lại!"

Thật không may, có một người đã nắm được mái tóc màu đen dài của cô.

Dùng lực kéo về phía sau, cô ngửa đầu, khẽ hét lên một tiếng đau đớn:

"A!"

Những kẻ còn lại nhân cơ hội xông lên, còn tên nắm lấy tóc cô đã chuyển về nắm lấy vạt áo của cô.

Chúng đánh cô, vật cô ngã xuống mặc cho cô kêu một cách thảm thiết.

Những dòng nước bay tung tóe trong ánh trắng êm dịu.

Ai bị Koukichi nắm lấy đầu, cô khóc, gọi tên những người vẫn bị người thân giam trên đất:

"Cứu tớ, các cậu!

Các cậ-"

Cô chưa kịp nói hết câu thì bị hắn ta nắm đầu nhấn xuống nước, kèm giọng điệu bực tức:

"Im đi!"

Tomura, Todoroki, Bakugou cùng Deku đồng loạt hét lên:

"Ai!"

Cô thở hổn hển, ánh mắt tràn đầy mệt mỏi cùng sợ hãi.

"Không...

Khônggggg!"

Tiếng hét vang xa xé bỏ bầu trời đêm, không gian đột nhiên mờ dần rồi bắt đầu chuyển đổi.

Đột nhiên giờ đây Rini, Bakugou, Todoroki cùng Deku đang ở một cầu thang dài.

Họ ngước nhìn lên, một cái đền.

Chợt hình ảnh nhiều người đang vật lộn trước cổng đền đã lôi cuốn ánh mắt của họ.

"Buông con ra, buông con ra ba!"

"Con không được đi!

Ở yên đây!"

"Nếu cứ thế này Ai sẽ...

Ai sẽ..."

"Buông tôi ra ông già!

Thả ra mau!"

"Nghe lời ba đi!"

Rồi những người kia đè đầu con mình xuống, bóp lấy cằm rồi bắt chúng nhìn vào đền.

"Nghe ba đi!"

"Con đã tiếp tay cho việc phá luật lệ làng.

Con có muốn chết không?"

"Nếu con làm gì ngu ngốc nữa, thì con không phải là người duy nhất chịu tội đâu!"

"Ba..."

Những phụ huynh chợt ngừng lại rồi bắt đầu lên tiếng:

"Nó là thứ mà Ai đã một lần chấp nhận!"

"Không thể nào..."

Họ đưa mắt nhìn vào đám người đang quay quanh một ngọn lửa to.

Thở dài nói bằng giọng bất đắc dĩ:

"Chúng ta không còn cách nào khác"

Những người dân mặt nghiêm túc, ánh lửa bập bùng chiếu sáng khuôn mặt họ càng làm cho họ thêm phần đáng sợ.

"Chúng ta làm điều này để xoa dịu cơn giận của Thần Núi"

Một người đàn ông tay cầm gậy cùng những dải giấy trắng gắn thêm chuông.

Ông ta hất qua hất lại trước mặt Ai đang bị bịt mắt cùng cha mẹ của mình.

Cả ba người đều đang bị trói chặt.

"Đó là vì dân làng!

Hãy cố chịu đựng nó!"

Todoroki, Bakugou, Tomura cùng Deku tái mặt khi có người cầm lấy một cây gậy và giơ lên cao.

"Dừng lại!

Làm ơn dừng lại đi!"

Người kia đập mạnh xuống đầu Ai và cha mẹ.

Họ nằm dưới đất, sau đó bị người dân khiêng lên đem vứt xuống một cái hố sâu.

Còn bốn người kia đã vùng vẫy, thoát khỏi sự khống chế của ba.

Họ chạy đến, quỳ trước cái hố, nhìn xuống và khóc.

"Ai...

Ai!"

Ai nằm đó, khóe môi có một dòng chất lỏng màu đỏ đang chảy.

Cô cựa người, môi nhẹ nhàng hé ra.

"Các cậu..."

"Ai..."

Một bàn tay đặt lên vai mấy cậu nhóc.

Chúng quay đầu lại, nhận được cái lắc đầu từ người thân của chúng.

Họ đặt lên tay đám nhóc những cây xẻng.

Những người dân bắt đầu hối hả:

"Này nhanh lên đi!"

"Hãy làm đi!"

Bốn người kia bắt đầu đứng dậy, tay siết chặt cán xẻng nhưng đang chần chừ.

Người đàn ông chủ trì buổi lễ bắt đầu lên tiếng:

"Các ngươi phải chuộc lại tội lỗi đã gây ra trong sáu năm qua.

Chuyện sẽ không thành thế này nếu từ đầu ngươi không phạm lỗi"

Bốn đứa trẻ sợ hãi, cố gắng chối bỏ lời lẽ cay độc của người đàn ông kia.

"Tôi không muốn!"

"Đây là vì dân làng!

Nếu cứ thế này chúng ta sẽ chết đói hết!"

Người dân bắt đầu than vãn:

"Tôi đói..."

"Ít nhất thì năm sau..."

"Làm ơn đi!"

Ai ngồi dậy, ngẩng đầu lên tiếng:

"Các cậu!"

Giờ đây trọng trách gánh trên vai bốn đứa trẻ ngày một nặng.

"Dân làng phải chịu cảnh này hoàn toàn là do chúng mày và Ai"

"Hãy mau xin lỗi Thần đi!"

"Nếu cứ thế này, tôi sẽ không có sữa cho thằng bé và nó sẽ không chịu nổi trong vài ngày tới..."

Bịt mắt Ai đã tuột.

Cô giương con mắt màu nâu nhìn lên phía trên hố.

"Các cậu..."

"Làm đi, vì làng!"

"Làm đi!"

Bốn người trẻ nhắm tịt mắt.

Cầm lấy xẻng và xúc đất hất vào cái hố trước sự chứng kiến của Ai.

Cô té xuống, bị đống đất đá đè lên.

Giọng nói chứa đầy thất vọng:

"Rõ ràng các cậu nói sẽ bảo vệ mình...

Mình đã tin!"

Đột nhiên mắt trái cô từ từ đổi thành màu đỏ, máu bắt đầu chảy ra từ mắt, lăn dài trên gò má.

"Mình đã tin..."

Vài người dân giành lấy cây xẻng từ tay đám trẻ.

"Tránh ra!"

"Chôn chúng!"

Họ bắt đầu vùi lấp hố.

Tiếng cổ vũ ngày một to, cô bị đất đá đè lên.

Nỗi thất vọng cùng tức giận ngày một tăng.

"Các cậu!"

Bốn người kia hét lên rồi bỏ chạy.

Người chủ trì buổi lễ tiếp tục cầu xin Thần linh.

"Thần Núi.

Đứa con gái đã làm Ngài nổi giận đã bị trừng phạt!

Nên hãy...

Ngài hãy tha cho làng!"

Ai tức giận, hét lên:

"Ta hận các người!

Tất cả các người!

Dù chết ta vẫn nguyền rủa các người!"

Đất đá đã hoàn toàn chôn vùi gia đình Ai, bịt kín ánh sáng duy nhất.

Ngày hôm sau, anh đào đã nở tại ngôi làng đó...

Người dân bắt đầu sống trong cảnh bình yên với sự bảo hộ của vị thần mà họ luôn tin tưởng.

Một cảnh tượng thật đẹp!
 
(Đồng Nhân Boku No Hero Academia) Gia Đình Mới
Chap 61: Ta là... (5)


Cả làng chìm trong sắc đẹp của loài hoa anh đào, họ tươi cười, hạnh phúc vì sự ấm no đang đến với họ.

Đêm hôm đó, cả làng chìm trong sự yên lặng, ánh trăng sáng rực bỗng chốc bị những làn mây che phủ khiến cả làng trở nên tối tăm.

Trước cây cổ thụ ở ngôi đền - Nơi mà gia đình Ai bị chôn sống - Có một bàn tay đột nhiên xuất hiện từ dưới đất.

Tomura đột nhiên giật mình tỉnh dậy.

Cậu nhanh chóng chuẩn bị đồ đạc rồi bước ra khỏi nhà, trước khi đến con đường ra khỏi làng.

Cậu có rủ thêm ba người bạn thân: Todoroki, Bakugou cùng Deku.

Họ bước đi, đi mãi, không một ai trong họ lên tiếng.

Cho đến khi Todoroki để ý đến một ánh sáng màu cam ở phía làng.

Cậu nhẹ nhàng mở miệng:

"Lửa?"

Họ quay người, đi về phía ngôi làng.

Họ giật mình, hoảng sợ khi thấy ngôi làng chìm trong biển lửa.

Và có một cô gái mang bộ kimono trắng đang đi, tiếng hát quen thuộc dần cất lên.

"Khi nào hoa anh đào sẽ bừng nở?

Khi nào chúng sẽ nở khắp ngôi làng sâu trong núi?"

"Ai?!"

Cô bé đó là Ai!

Bộ kimono trắng đầy bụi, mái tóc đen mượt vẫn còn đó.

Nhưng đôi mắt ngây thơ còn đâu, chỉ còn chất chứa sự thù hận dành cho ngôi làng, cả cơ thể cô đang chảy máu.

Cô mỉm cười, nhẹ nhàng hát tiếp:

"Khi nào thì hoa anh đào sẽ tỏa hương?

Khi đứa trẻ bảy tuổi vui đùa"

Ai bước đi, bất cứ nơi nào cô đặt chân tới đều đang bốc cháy.

Cô mỉm cười, dần dần bước tiếp sang chỗ khác.

Nhưng đôi môi đỏ thắm vẫn không quên cất lời ca.

"Khi nào thì hoa anh đào sẽ tung bay?"

Cả bốn người đang nhìn cảnh tượng trên thì cụp mắt, đôi mắt hiện rõ nỗi buồn.

Họ đang tức giận, tự trách bản thân vì sao lại không cứu cô, và vì chính bản thân đã phá vỡ ước hẹn.

Họ quay người bỏ chạy, vừa chạy vừa cười.

Cười rất vui, sự hạnh phúc hiện rõ trên khuôn mặt họ.

Họ chạy rất nhanh, mặc cho cành cây cứa vào người làm máu phụt ra.

Cả bốn đứa trẻ chạy trên đỉnh núi, nơi có thể nhìn rõ cảnh quan của làng, và cũng là nơi có thể đi ra khỏi đây.

Ngọn lửa đã lan rộng khắp nơi, bốn đứa trẻ nhìn chằm chằm vào ngôi làng.

Bỏ mặc cho dòng chất lỏng chảy trên khuôn mặt.

Ngọn lửa cháy thật to và thật đẹp, hòa vào đó là những tiếng hét cùng cầu xin.

"Cứu tôi với!"

"Thần Núi, làm ơn cứu chúng tôi!"

Ai bước đi, để ngọn lửa dữ dội nuốt chửng lấy họ.

Tiếng than oán ngày một dữ dội hơn khi cô đến trước cây cổ thụ.

Nó đang cháy, cô nhìn nó.

Rồi đột nhiên cô ngả xuống.

Cô cúi đầu khóc, khóc thật nhiều.

Đột nhiên một giọng nói lạnh lùng cùng kiêu ngạo vang lên:

"Ngươi thỏa mãn chưa, Ai?"

Cô ngước lên, nhìn lên cây cổ thụ.

Chợt có một con nhện đã xuất hiện ở đấy.

Cô nhìn chằm chằm vào nó.

Đột nhiên phần đất dưới chân cô biến mất, làm cô ngã vào một hồ nước.

Đây... là ở dưới cây cổ thụ!

Cô ngạc nhiên nhìn, sâu trong đống rễ đang phát ra ánh sáng màu xanh là hai bộ xương người.

Ai đột nhiên nhớ lại những kí ức đẹp đẽ bên người cha luôn bảo bọc và người mẹ luôn dịu dàng với cô.

Cô ôm chặt lấy người, giọng nói kì lạ kia lại vang lên lần nữa.

"Ai!

Ngươi đã sinh ra những nổi căm hận mới từ chính việc trả thù này.

Đây là một tội lỗi rất nặng!"

"Không phải lỗi của tôi!"

Ai đang cố gắng chối bỏ những lời do tên kia nói ra.

"Tôi không làm gì sai cả!

Là do họ!"

"Ngươi không được phép xuống Địa ngục.

Ngươi sẽ ở lại thế giới này để tẩy rửa tội lỗi của mình.

Nếu như ngươi thất hứa, linh hồn của những người ngươi yêu thương sẽ mãi mãi lang thang không được tái sinh"

Cô chần chừ, liền lấy tay che lại khi có một cơn gió lớn phát ra từ phía rễ cây.

Cô từ từ mở mắt ra khi cảm thấy cơn gió đã ngừng, cô hoảng hốt khi trên người mình là một bộ kimono đen với những bông hoa và quả cầu chuyển động làm họa tiết.

Cô nhìn xung quanh nơi mình đang ngồi, chỗ này kế bên con sông nhưng chứa đầy những tảng đá lớn.

Đã vậy không gian còn có chút tối tăm cùng rùng rợn.

Cứ như...

đang ở dưới Địa ngục vậy!

Trước mắt cô là một con đò, cô từ từ đứng dậy rồi nhìn chằm chằm nó.

Đồng thời giọng nói kì lạ ban nãy vẫn tiếp tục vang lên:

"Từ giờ trở đi, ngươi sẽ là Enma Ai, một thiếu nữ địa ngục!"

Ai vuốt vuốt ngực, lẩm bẩm:

"Jigoku Shoujo..."

Không gian đột nhiên nứt ra, rồi từ từ tan vỡ.

Todoroki, Bakugou, Deku cùng Rini thần người, không một ai lên tiếng.

Đột nhiên chính Bakugou lại là người phá vỡ không gian ngột ngạt này:

"Mệt mỏi thật đấy!

Có vẻ như quá khứ của mày hơi bị rắc rối đấy Rini!"

Rini nắm chặt tay, cúi đầu cắn môi.

Lát sau cô quay người, nở nụ cười nhẹ nhàng với ba người kia.

"Ừ, có chút rắc rối thật!"

Rini nghiêng đầu, cụp mắt, để mái tóc dài che đi biểu hiện trên khuôn mặt.

"Các cậu đi trước đi!

Hãy cứu những người đang gặp khó khăn ngoài đó..."

Nói rồi cô giơ tay lên, một luồng ánh sáng màu xanh xuất hiện nuốt chửng ba người con trai chưa kịp hiểu rõ chuyện.

Họ kêu lên, gọi tên người con gái đang có hành động kì lạ:

"Rini!

Rini!

Rini!"

Họ vẫn tiếp tục gọi cho đến khi tan biến hoàn toàn.

Rini ngẩng đầu, biểu cảm trên mặt đã hoàn toàn bị mái tóc màu trắng bóng mượt che khuất.

Cô lẩm bẩm trong miệng:

"Ta là..."

"Ta là..."

"JIGOKU SHOUJO"

Một ngọn lửa màu đen bám lấy thân hình cô, đốt cháy bộ váy màu trắng.

Thay vào đó là một bộ kimono với những họa tiết bông hoa.

Cô nhìn sang bên trái, nơi đột nhiên có bóng dáng người con trai kì lạ.

"Tôi đã nói em không thoát được đâu!

Dù cho em có chạy đi bất cứ nơi đâu thì tôi vẫn sẽ tìm ra em.

Vì em là định mệnh của tôi!

Thân ái à~"

Rini cụp mắt, mặc cho người con trai kia tiến đến vuốt lấy mái tóc mình.

"Việc nhìn thấy em cùng những người kia gặp lại.

Trong tôi có một cảm xúc rất lạ...

Muốn giết chết chúng, chiếm hữu lấy em.

Nhất là khi em cùng họ tươi cười..."

Hắn ngừng lại, ghé sát tai cô rồi nói:

"...

Tôi sẽ ghen đấy!

Tôi sẽ không tự chủ được hành động của mình đâu..."

Rini tái mặt, hất tay người kia ra.

"Dừng lại ngay đi Hiroshima!

Đừng có can thiệp vào chuyện của tôi nữa!"

Hiroshima híp mắt cười, một nụ cười xảo trá.

"Haha...

Dù sao em cũng không chạy thoát đâu!

Không bao giờ!"

Dứt lời hắn tan biến, để một mình cô đứng giữa một khoảng không gian tối đen.

Cô quay người rồi biến mất.

Mọi chuyện đã được sáng tỏ...
 
(Đồng Nhân Boku No Hero Academia) Gia Đình Mới
Chap 62: Chào mừng...


"Bùng!

Bùng!"

Tiếng nổ diễn ra ở khắp mọi nơi, cảnh tượng hoang tàn cùng những cột khói lửa thật nhiều.

Xác chết la liệt, lẫn vào đó là những người bị thương.

Cuộc chiến dưới đất đang ngày một căng thẳng, duy chỉ có một người con trai ngay giữa bầu trời là nổi bật.

Hắn ta đứng đấy, môi nở nụ cười khinh bỉ.

"Các ngươi mau đi chết đi!"

Dứt lời, tiếng nổ lại tiếp tục xuất hiện.

Phía anh hùng cùng học sinh lớp A cố gắng chống lại, sức lực của họ đang dần bị bào mòn.

Bakugou khó nhọc lên tiếng:

"Chết tiệt!

Con dị hợm đó!"

Cậu nhớ lại lúc Rini vừa đưa cả ba người rời khỏi phần kí ức của cô.

Họ vừa thoát ra, cùng những người trong lớp nghỉ ngơi chưa được bao lâu thì đột nhiên...

Naga phát động tấn công.

Hắn không thương tiếc hi sinh nhiều thuộc hạ của hắn chỉ với mục đích...

đưa cô trở về.

Hắn coi cô là tín ngưỡng, là hi vọng sống, là trái tim của hắn.

Dù có thế nào đi nữa, hắn phải hoàn thành ước muốn của mình.

Naga điên cuồng tấn công, tàn phá mọi nơi, tiếng hét ngày một nhiều hơn, vang cả tận chân trời.

Thật đáng tiếc!

Bên anh hùng đã không còn hi vọng, nhân lực của họ ít hơn, sức bền họ kém hơn, đâu thể sánh được với bên toàn người có sức mạnh to lớn cùng sức chịu đựng bền bỉ.

Đó là nhược điểm lớn nhất!

Niềm hi vọng bây giờ của họ là người con gái đó, người con gái đang ngủ say trong những kí ức của mình.

Cả lớp A ngã xuống, trơ mắt nhìn Naga chuẩn bị tung chiêu kết liễu đời mình.

Hắn cười, một nụ cười đầy ngạo nghễ.

"Tạm biệt, lũ cặn bã!"

"Dừng tay!"

Một bóng người lao ra, dang rộng tay đứng trước toàn thể lớp A.

Mái tóc màu cam tung bay trong gió, đôi mắt đầy sự kiên định.

Tado nhìn thẳng vào Naga, hét to:

"Ta biết ngoài Ri-chan ra, ngươi còn săn lùng ta.

Dùng ta làm con tin để bắt ép Ri-chan, nhưng không có nghĩa là ta mãi mãi nấp sau lưng cậu ấy.

Duy chỉ lần này, ta sẽ là người bảo vệ cậu ấy!"

Naga nhìn vào Tado, hắn cười.

"Haha...

Chỉ là một kẻ yếu đuối mà cũng muốn vùng dậy ư?

Hoang đường!"

Lớp A khó nhọc lên tiếng.

"Tại sao cậu lại ra đây vậy Tado?"

"Mau vào chỗ an toàn đi!"

"Vào trong kia bảo hộ Rini đi con điên!"

Tado quay đầu lại, tinh nghịch cười.

"Không sao đâu!

Các cậu mới là người cần giúp đấy!"

Naga khó chịu, chướng mắt khi nhìn cảnh tượng trên.

"Đã vậy thì các ngươi cùng chết luôn đi!"

Một quả cầu lớn lao thẳng về phía lớp A, Tado vẫn một mực giơ tay, không bỏ xuống.

Bởi vì cô tin rằng sẽ có kì tích xảy ra.

Ánh sáng chói lòa nuốt lấy toàn thể lớp A, những giáo viên chỉ còn biết vừa chặn đám lâu la vừa cố gắng chạy tới.

"Dừng lại ngay!

Các em..."

Quả cầu biến mất, Naga cười một cách ngạo mạn.

"Quả nhiên là lũ yếu đuối!

Không đáng để ta ra tay!"

Nhưng khi khói bụi tan đi, đập vào mắt hắn là những người kia vẫn còn sống, sống sót sau khi bị hắn tiêu diệt.

Nhưng rồi hắn lại cười, cười khi hắn có một thứ gì đó dường như vô hình đang bao bọc bên ngoài.

"Ra thế...

Là một lớp bảo vệ à..."

Lớp A ngước lên, là một lớp bảo vệ có màu xanh nhạt.

Trong tâm họ chỉ nghĩ đến một điều.

Là cô ấy... phải không?

Đột nhiên xuất hiện những sợi xích từ không trung quấn chặt lấy Naga, khóa chặt hắn trên không trung.

Đồng thời có một giọng nói bí ẩn xuất hiện:

"Trời ạ!

Không có tôi các người vô dụng vậy sao?"

Từ dưới đất xuất hiện một hố không gian cùng những ánh sáng màu đỏ, từ trong đó bước là một thiếu nữ màu trắng rất quen thuộc.

Cô ấy cuối mình chào những người đang có mặt ở đây.

"Ri...

Rini?!"

Thiếu nữ ấy là Rini, cô xoay người, cười nhẹ với Tado.

"Vất vả cho cậu rồi!"

Tado cười, lau mắt.

"Trời ạ!

Chờ cậu tới cũng thấy mệt theo rồi!"

Cô mỉm cười, xoay người lại đối mặt với Naga.

"Trong khoảng thời gian ta vắng mặt, ngươi đã gây ra khá nhiều chuyện đấy!"

Naga dùng chút lực phá vỡ đống dây xích, hắn cười.

"Chừng đấy chuyện có sao?

Chỉ cần nhìn thấy em là ta vui rồi!"

Rini có chút nhăn mặt, ngó nghiêng xung quanh rồi lại nói:

"Lại là đám lâu la...

Thật phiền phức!"

Dứt lời, sau lưng cô xuất hiện một đôi cánh.

Cô phóng lên trên cao, giơ tay xuống đất.

"Đi chết đi!"

Tất cả đám thuộc hạ của Naga liền bị những ngọn lửa màu đen nuốt lấy, liền đem chúng đốt cháy.

Cô lạnh lùng nhìn những tên kia ngả xuống, cười khẩy:

"A~ Thật là yếu ớt!

Nhân loại thật yếu đuối!

Quá yếu đuối!"

Trên tay cô hiện lên ánh sáng màu xanh, vung tay, hàng loạt thanh kiếm bằng băng xuất hiện trên bầu trời.

Theo ngón tay của cô, chúng liền lao đến chỗ Naga, khiến cho hắn chật vật không ít.

Đôi mắt hai màu thích thú nhìn Naga cố gắng tránh né, cười.

"Tiếp tục nhé, sâu bọ!"

Bầu trời bị bao phủ bởi ánh sáng, hàng loạt cột ánh sáng xuất hiện, tất cả đều hướng đến Naga.

Hắn ta mở to mắt nhìn chúng phóng đến bản thân.

Cười nửa miệng, hắn giơ tay.

Một lớp bảo vệ rắn chắc xuất hiện, bảo vệ hắn khỏi đòn tấn công dữ dội.

Naga mở miệng, chưa kịp lên tiếng thì đột nhiên có một giọng nói vang lên từ dưới đất:

"HAHAHAHA...

Các ngươi mau quỳ xuống phục tùng cho đại nhân Naga!

HAHAHA..."

Cô liếc mắt, nhìn tên to xác với vẻ ngoài bặm trợn đang điên cuồng tấn công dưới đất.

"Huh?

Lại một tên vô dụng khác?"

Naga cười đầy ẩn ý.

"À...

Chỉ là một tên tự nhận là thuộc hạ thân cận của ta thôi, em đừng để ý đến hắn..."

Rini nghiêng đầu nhìn tên kia, khẽ cụp mắt.

"Hmm..."

Đột nhiên cô mở to mắt, tên kia...

đang làm gì vậy?

Theo như cô thấy, tên to xác kia nhảy lên cao, giơ tay lên trời, một ánh sáng lạ xuất hiện ở tay hắn, từ từ hình thành một quả cầu, hắn liền chưởng về phía dưới đất, nơi đang có Tado đứng một mình, sau khi cô đã đưa những người học sinh lớp A về nơi an toàn.

Tado khó thở, ôm cổ, cơ thể cô dần bay lên không trung để quả cầu trúng một cách dễ dàng.

Nhờ sự giúp đỡ của một trong những tên thuộc hạ của Naga.

Rini tái mặt, phóng nhanh về phía Tado.

Naga hét lớn:

"Dừng lại ngay Rini!"

Tên to xác kia cười to, giọng oang oang.

"Mau chết đi!"

Ánh sáng từ quả cầu đó đã bao trùm lấy cô và Tado.
 
(Đồng Nhân Boku No Hero Academia) Gia Đình Mới
Chap 63: Cái chết của Naga


Ánh sáng từ quả cầu đó đã bao trùm lấy Rini và Tado.

Tên to xác kia cười lớn rồi quay qua nhìn Naga trong khi hắn đang mở to mắt.

"Haha...

Ngài Naga mau nhìn xem!

Tôi đã xử lí bọn ảnh hưởng đến kế hoạch của ngài rồi đấy!"

Naga tức giận, cúi đầu nắm chặt tay.

"Câm miệng lại ngay đồ ngu xuẩn!"

Naga hất tay về phía tên to xác kia khiến hắn bị áp lực đè xuống đất.

Hắn lo lắng nhìn về phía quả cầu, nhưng rồi ánh sáng tan đi.

Một thứ gì đó trong khá giống cái kén đang bao bọc lấy hai người con gái kia.

Nó dần dần tách ra, để lộ hình ảnh hai người con gái.

Rini đang bồng Tado theo kiểu công chúa, cô nhìn người con gái đang ngất trên tay mình, khẽ cười.

"Vất vả cho cậu rồi!"

Rini nhìn về phía tên sâu bọ đang chật vật đứng dậy dưới đất, lên tiếng:

"Chỉ là một thứ hạ cấp mà dám làm càn sao?"

Cô kiêu ngạo ngẩng cao đầu, phóng ánh mắt đầy khinh thường nhìn tên dưới kia như nhìn sâu bọ.

Hóa ra cái thứ nhìn giống kén ban nãy là những đôi cánh, ba đôi cánh ngay sau lưng Rini khiến cô bay lên.

Một màu trắng ngay giữa bầu trời.

Mái tóc màu trắng, chiếc váy tuy đã thay đổi nhưng vẫn mang một màu trắng thuần túy, cùng ba đôi cánh ngay sau lưng tạo thành một khung cảnh uy nghiêm, đầy tráng lệ.

Rini nhẹ nhàng nhất tay, giơ ngón tay chỉ thẳng vào tên to xác kia.

Mở miệng.

"Chết đi!

Sâu bọ!"

Một luồng ánh sáng nhẹ nhàng tích tụ trước đầu ngón tay, tuy nhiên lát sau nó lại to lên tạo thành một luồng ánh sáng khổng lồ chiếu thẳng vào tên kia khiến hắn biến mất.

Tất nhiên là không để lại một thứ gì.

Cô nhẹ nhàng hạ xuống đất, đưa Tado lại cho Samui.

Rini quay người thì đột nhiên Samui cất giọng.

"Chủ nhân!

Người...

ổn chứ?"

Cô nhìn Samui bằng cặp mắt băng lãnh.

"Ta ổn!

Nhớ bảo hộ bọn họ cho tốt vào!"

"Vâng!"

Nghe được sự chấp thuận đó, Rini lại phóng lên bầu trời.

Lần nữa đối mặt với Naga.

"Mau kết thúc chuyện này thôi Naga!

Ta cảm thấy mệt mỏi rồi!"

Naga thở dài, mím môi.

"Ta biết trước số phận của mình!

Dù vậy ta vẫn sẽ chống lại nó thôi!"

Trong tay cô xuất hiện một thanh kiếm, và hắn cũng vậy.

Cả hai lao vào nhau với tốc độ cực kì nhanh.

"Keng!

Keng!"

Âm thanh trong trẻo ấy vang khắp bầu trời, tạo thành những tia lửa phát ra khắp nơi.

Lớp A ở dưới đất, đảo mắt qua lại nhằm đuổi kịp trận đấu của hai người kia.

Nhưng... thất bại.

Họ quá nhanh, hoàn toàn không phải tốc độ mà người thường có thể theo kịp.

Lát sau cả hai dừng lại, thở dốc.

Rini cười khẩy.

"Ha!

Trong ngươi vậy mà cũng ghê gớm phết!"

Naga cười, nhắm mắt.

"An tâm đi!

Đủ để đến bên cạnh em là ta sẽ làm tất cả mọi thứ!"

Cô nhăn mặt, hét lớn:

"Câm mồm ngay súc vật!"

Bầu trời bổng nhiên tối đen, hàng loạt dây xích lao đến đâm xuyên qua người Naga.

Hắn ho ra máu, cười.

"A~ Chọc em giận mức rồi!"

Cô ôm đầu thở dốc, ráng bình tĩnh lại bản thân.

Sau lưng cô có một bóng dáng màu tím nhàn nhạt, cái bóng ấy ôm chầm lấy cô, thủ thỉ nhỏ nhẹ vào tai cô.

"Giết chết hắn!

Em sẽ nguôi giận!"

Đôi mắt Rini mở to ra, nụ cười lan đến tận mang tai.

Cô ngẩng đầu, đôi mắt hai màu sáng rực tràn đầy sát khí.

Nhân lúc Naga đang bị đám xích cản trở, cô lao đến với tốc độ cực nhanh.

Trong lòng luôn có ý niệm:

"Giết chết hắn!

Giết chết hắn!"

Đám dây xích cảm nhận rõ rệt sát khí cùng ý niệm của chủ nhân, chúng dần dần trở thành một màu đỏ tươi, bay loạn xạ.

Nhưng mục tiêu chỉ có một: Đó chính là Naga.

Naga tặc lưỡi, nhăn mặt đầy khó chịu.

"Tch, phiền phức thật!"

Đột nhiên hắn cảm nhận được sát khí, quay về hướng sát khí xuất phát.

Đó cũng chính là cơ hội khiến cho đám dây xích dễ dàng trói hắn lại.

"Ọc!"

Một ngụm máu từ trong miệng hắn trào ra, hắn run rẩy cúi đầu nhìn thanh kiếm cắm xuyên qua lòng ngực mình.

Naga híp mắt cười một nụ cười đau thương, bàn tay run rẩy đưa lên gò má cô, xoa xoa nhẹ.

"Cuối cùng... cũng được rồi!

Cuối cùng cũng được... lại gần em!"

Hắn mấp máy môi, dòng máu chảy dài trên khóe miệng hắn.

Đôi mắt cô dần dần lấy lại ánh sáng, sửng sờ với cảnh tượng trước mặt.

Rini run rẩy buông cán kiếm, hai tay che lấy mặt.

Naga với tay, hai bàn tay áp vào mặt cô kéo trán cô và trán hắn chạm nhẹ vào nhau.

Nước mắt cô nhẹ nhàng rơi, cô khóc.

"Thôi nào!

Đừng... khóc!

Không đẹp đâu!"

Hắn nở nụ cười dịu dàng, đám xích tan vỡ khiến cơ thể hắn ngả vào người cô.

Làn da đang dần trắng bệch, đôi môi đang nở nụ cười vẫn luôn in trên khuôn mặt.

Rini run rẩy đỡ lấy hắn, những đôi cánh từ từ đưa cô xuống dưới đất.

Cô ngồi bệt xuống, mở to mắt nhìn người con trai lạnh ngắt trên tay mình.

Cô cười, một nụ cười đầy bi thương.

"Nè!

Dậy đi!

Mau dậy đi!

Tỉnh... dậy đi!"

Nước mắt cô rơi nhiều hơn khi trong đầu cô chợt hiện về kí ức.

Rini cùng Naga đã từng rất yêu thương nhau, vì ba mẹ cưng chiều Naga hơn nên mỗi khi cô làm gì sai hắn đều nhận lỗi tại mình, che giấu sự thật phía sau.

Cũng chính hắn đã bảo bọc, chở che cô từ phía sau.

Cũng chính vì cô mà hắn trở nên sa đọa, thay đổi hoàn toàn tính cách.

Haha...

Giờ còn thay đổi được sao?

Rini gào lên khóc, nước mắt tuôn ra thật nhiều.

Đột nhiên có một người ôm chầm lấy cô, cô liền run rẩy quay đầu.

"Ki-Kiyoshi?!"

Cô mở to mắt nhìn người trước mặt nở nụ cười.

Anh mở miệng:

"Ổn rồi!

Mau nín đi!

Vẫn còn cách để cậu ta sống mà!"

Nghe thấy thế, cô liền vội vã tra hỏi Kiyoshi:

"Bằng cách nào?

Nhanh nói đi!"

Kiyoshi ngập ngừng, khuôn mặt có chút đen lại.

"Muốn cứu sống cậu ta, chỉ còn cách đem cậu ta sống lại dưới một thanh kiếm.

Giống như mấy tên trước mặt em"

Nói rồi Kiyoshi quay mặt sang phải, nhìn chằm chằm đám người vừa xuất hiện bằng ngọn lửa màu đen.

Cô quay mặt về hướng đó, gằn giọng:

"Hiroshima!!"

Hiroshima cười cười, dần dần bước đến chỗ cô.

"Em có thể hồi sinh cậu ta được mà, như cách em đã làm với cậu bé này"

Hắn chỉ ngón trỏ vào chàng trai có mái tóc màu đen cùng đôi mắt màu xanh dương.

A, rõ ràng đây là người cô đã gặp ở siêu thị.

Là người mà cô rất quen thuộc.

"006?"

Rini mở to mắt chứa đầy sự ngạc nhiên.

Hiroshima vẫn cười.

"Sau khi cậu ta chết đi thì chính em đã biến cậu ta thành một thanh kiếm.

Gia nhập nhóm cùng ba người kia mà, em nhớ chứ?"

Cô trầm mặc cúi đầu, đưa ánh mắt nhìn Naga.

"Phải rồi...

Mình...

đã làm vậy!"

Cô khẽ cúi mình, hôn lên trán Naga.

Một ấn kí hình ngọn lửa màu đen khắc lên đó, từ từ đem biến Naga thành một thanh kiếm.

Một thanh kiếm màu trắng với hình dạng khá cầu kì.

Những sợi dây màu đen cùng những viên ngọc màu trắng quấn vào vỏ kiếm.

Cán kiếm đan xen giữa hai màu trắng đen và miếng ngọc bội dưới cán kiếm.

Cô cầm lấy kiếm, đứng dậy, từ từ rút ra.

Một bóng dáng xuất hiện trước mặt cô.

"Em tìm thấy tôi rồi!"

Nói rồi cả hai đều bật cười.

Đứng giữa chiến trường hỗn độn.

Lát sau Rini quay qua nhìn ba người kia, một gái và hai trai.

Cô khẽ cười, cất giọng:

"Đã lâu không gặp!

Ren, Hone Onna, Wanyudo!"

Ba người liền đó sụt sùi.

"Chủ nhân!"

Hình ảnh đó thật đẹp, nổi bật ngay trên chiến trường đẫm máu.

Không gì vấy bẩn được!
 
(Đồng Nhân Boku No Hero Academia) Gia Đình Mới
Chap 64: Cảnh Đẹp


Khung cảnh chiến trường ấy như khắc ghi vào lòng những người chứng kiến một dấu ấn khó quên.

Dấu ấn về những con người tàn bạo, với sức mạnh tựa như thần.

Một sức mạnh không ai với tới.

Người thiếu nữ màu trắng ấy như một vị thần xuống cứu giúp trần gian.

Tiêu diệt cái xấu đem lại hạnh phúc cho nhân loại.

Người sẵn sàng đưa tay che chở cho mọi người, ban cho họ những thứ tốt nhất.

Đâu ai biết, chính Người cũng là nguyên nhân gây ra chiến tranh tàn khốc đó.

Những người dân an vui sống, họ hạnh phúc, họ cười, họ vui vẻ.

Đều là nhờ ơn của Người.

Nhưng đó cũng chỉ là mặt sáng, còn mặt tối.

Người lại trở thành một người hoàn toàn khác.

Dưới cái tên Enma Ai.

Người ban phát cái chết theo yêu cầu.

Người đi khắp nơi, có mặt mọi lúc ngay khi người yêu cầu gõ tên người mình muốn giết.

Muốn yêu cầu người, chỉ có thể vào lúc mười hai giờ đêm.

Khi ấy Người sẽ xuất hiện với khung cảnh hoàng hôn bên cây cổ thụ, đưa cho ngươi một con búp bê bằng rơm với sợi dây màu đỏ quấn quanh đỏ.

Người nói:

"Chỉ cần rút sợi dây, hợp đồng sẽ được thực hiện.

Nhưng đồng thời linh hồn người sau khi chết đi sẽ xuống địa ngục, mãi mãi không thể đầu thai.

Ngươi hãy suy nghĩ cho kĩ!"

Người sẽ biến mất cùng cơn gió sau khi đưa cho ngươi con búp bê.

Người sẽ cho ngươi thời gian suy nghĩ, dõi theo ngươi mọi lúc mọi nơi.

Chẳng ai chối bỏ được hợp đồng dù họ có vài biểu hiện chối bỏ.

Bởi vì sau cùng họ đều rút sợi dây.

Đồng nghĩa với việc đã kí kết hợp đồng.

Ai khoát lên mình một bộ kimono màu đen, ngồi trên một chiếc xe chở cô tiến đến nơi người bị kết liễu.

Cô ban cho họ sự đau đớn tột cùng, ban cho họ sự sợ hãi.

"Cái bóng tội nghiệp bị ràng buộc bởi bóng tối.

Coi khinh người khác và làm tổn thương họ.

Một tâm hồn chìm ngập trong nghiệp chướng tội lỗi...

Có muốn... chết thử một lần không?"

Chỉ sau câu nói đó, số phận của kẻ kia đã được định đoạt.

Là cái chết, là một cái chết không thể đầu thai, trả giá cho hành động đáng trách của mình.

Trong suốt hành trình của Người, bao nhiêu cái chết đã diễn ra.

Đã hàng ngàn năm trôi qua.

Cũng chính Người cảm thấy tẻ nhạt.

Cho đến một ngày, Người bị ngăn chặn bởi hai người cha con.

Họ đã khiến Người điên tiết lên.

Nhưng cũng vì họ đã khiến cho Người hiểu được.

Không phải đã hết tình người.

Và có một người vẫn luôn mong nhớ Người.

Vẫn luôn trông ngóng Người trở lại, anh ta biết điều đó là không thể.

Vì Người không đến, Người quá bận bịu với việc làm của mình.

Người... không có thời gian.

Để thỏa mãn nỗi nhớ Người, anh ta đã dành riêng một căn phòng chỉ để vẽ hình Người.

Một tác phẩm tuyệt đẹp của anh ta.

Hai cha con - Người cố gắng ngăn chặn việc làm của Ai đã ngạc nhiên khi thấy căn phòng này.

Họ giật mình thấy thấy bức vẽ chính diện của Ai đang khóc, khóc ra máu.

Và anh chàng kia chết, chết với nụ cười trên môi.

Vui sướng khi biết rằng Người đã tới.

Người đứng đấy, giữa những tội lỗi do mình gây ra.

Cuộn người, khóc thầm khi thấy mình thật cô đơn.

Luôn sống dưới sự kiểm soát của người khác.

Nhưng chính bọn họ đã cứu người ra khỏi vũng lầy tội lỗi.

Họ đã ban ánh sáng xóa tan sự âm u của tâm hồn Người.

Khiến Người cảm nhận được sự vui vẻ, hạnh phúc.

Nhưng cũng làm cho Người buồn rầu, thất vọng.

Dù vậy Người vẫn luôn một mực tin tưởng họ, luôn che chở họ từ phía sau.

Người luôn tỏ ra lạnh nhạt, nhưng vẫn luôn quan tâm, chăm sóc họ một cách chu đáo.

Có biết bao nhiêu người ngoài kia đang ghen tị với bọn họ.

Chúng ghen tị vì chúng không nhận được sự quan tâm đó.

Chúng ghen tị vì Người quá gần gũi với họ.

Cũng vì điều đó, chiến tranh xảy ra.

Nhưng sau cùng, vì sự ngăn cản của Người mà tất cả đã dừng lại.

Chiến tranh cũng kết thúc.

Trả lại cho mọi người cuộc sống tốt đẹp như ban đầu.

Để chiến tranh không xảy ra lần nữa.

Người đã phải bận rộn biết bao, cố gắng không để ra sai sót mà khiến họ đánh nhau, giải quyết việc yêu cầu từ người dân.

Người cảm thấy rất mệt mỏi!

Nhưng Người cảm thấy rất vui và hạnh phúc trước cuộc sống hiện tại!!

---------------

Bầu trời thật trong xanh.

Những cây hoa anh đào bên hè phố nở rộ, rơi nhẹ xuống lòng đường.

Tạo thành một khung cảnh tuyệt đẹp.

Giữa những cơn gió cuốn theo cánh hoa anh đào.

Một thiếu nữ tóc trắng đứng giữa cơn mưa ấy.

Nhẹ nhàng đưa tay hứng lấy từng cánh hoa rơi, cười nhẹ nhìn vào lòng bàn tay.

Cảm giác mềm mại từ từ lan rộng khắp cơ thể.

"Rini!"

Thiếu nữ ấy liền ngẩng đầu lên, nhìn về phía trước.

Nơi có những con người đang tươi cười gọi mình trong khi chìm đắm trong sắc hoa.

"Oi nhanh lên con dị hợm!"

"Mau lên Ri-chan!"

"Đi nào!"

"Bọn mày im đi!"

Rini mở to mắt nhìn cảnh tượng hỗn loạn trước mặt.

Lát sau cô cười nhẹ, liền chạy nhanh về phía trước.

Về phía gia đình mới của mình.

Một gia đình không còn sự chia li.

Một gia đình toàn những điều hạnh phúc không thể phai mờ.
 
(Đồng Nhân Boku No Hero Academia) Gia Đình Mới
End.


Vậy là bộ truyện đã đến hồi kết.

Rất cảm ơn mọi người đã đồng hành cùng mình trong thời gian qua.

Mọi người vẫn luôn quan tâm, ủng hộ bộ truyện này.

Điều đó làm mình thật sự rất vui ^^!

Và mình cũng vui khi thấy mọi người vẫn còn đọc truyện sau quãng thời gian mình lặn đồng thời không ra chap mới trong một thời gian dài 🙂)

Mình sẽ cố gắng khắc phục trong những bộ truyện khác.

Và có chút ích kỉ nhưng mong mọi người ủng hộ, động viên mình trong những bộ truyện sắp tới nhé!!

Yêu mọi người nhiều ^^!
 
Back
Top Bottom