Khác (Đồng nhân Boku No Hero Academia) Gia đình mới

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
(Đồng Nhân Boku No Hero Academia) Gia Đình Mới
Chap 39: Khó Khăn! (2)


Cậu đã giết chính gia đình mình.

Sau đó cậu đã rời khỏi nhà và đi lang thang trên con đường đông đúc như muốn chạy trốn.

Tại sao những người kia lại dùng ánh mắt ấy nhìn cậu?

Tại sao?

Bây giờ tôi nên làm gì?

Ai đó, làm ơn nói cho tôi biết?

Làm ơn!

Cứu tôi!

Dòng người vội vã đi qua, những ánh nhìn vội dời đi khi nhìn vào cậu bé đang cúi gằm mặt bước đi trên phố.

Chưa có ai có ý định giúp đỡ cậu.

Đột nhiên có một bà lão tiến đến với vẻ mặt lo lắng.

"Cháu bé!

Cháu ổn chứ?

Có chuyện gì đã xảy ra với ch-..."

Đột nhiên khuôn mặt cụ bà liền hoảng sợ.

Vì gương mặt của cậu bé kia, ánh mắt đục ngầu cùng nụ cười ghê rợn.

Cụ bà hoảng sợ, liền lấy một lí do và nhanh chóng rời đi.

Tenko giương mắt nhìn cụ bà, nỗi thất vọng càng dâng lên, cơn ngứa ngáy không dừng.

Cậu từ từ đưa tay lên cổ.

Nhìn dáng vẻ hoảng hốt của những người xung quanh.

Những ánh mắt khinh miệt, sự hoảng hốt, né tránh và giả tạo càng làm cậu gãi cổ mình thật nhiều.

Và rồi cậu đã gặp được All For One ở dưới chân cầu, người đầu tiên đưa tay với cậu.

Có lẽ điều này sẽ giúp cơn ngứa giảm đi.

All For One dẫn cậu về nơi ở, cậu đã nhớ lại kí ức, cậu đã giết chính gia đình mình và ói lần nữa.

Lần đó cậu đã gặp được "Doctor".

Khung cảnh lại chuyển.

Lần này cậu đang bị hai người bắt nạt chỉ vì lí do đi vào khu phố đó, chắn ngang đường đi của hai tên khó chịu.

Cậu khẽ chà ngay má, giơ tay nhưng lại hạ xuống.

Về đến nơi ở, cậu lại khóc.

Nằm xuống sàn và dãy dụa, thật ngứa!

Thật khó chịu!

All For One ngồi trên giường và đang dùng những lời lẽ thay đổi tâm trí cậu.

"Nào Tenko!

Nói cho ta nghe ngươi muốn làm gì?"

Cậu bò tới cái bàn đang để những bàn tay với ý định.

"Hai kẻ đó đã đánh tôi trước... tôi muốn giết chúng.

Dù không biết tại sao nhưng chỉ nghĩ về nó làm tôi phát ốm.

Tôi không thể ngăn cản nó được nữa!"

All For One chỉ nở nụ cười kì lạ.

"Trong trường hợp đó, ta chúc ngươi may mắn"

Những giọt mưa rơi, hai kẻ xấu số vừa bước ra khỏi một quán rượu.

Một trong hai tên trông thấy một bóng dáng và thấy kì lạ.

Một bóng dáng nhỏ bé với bàn tay bám đầy người.

Tên còn lại liền hét lên với dáng vẻ bực bội.

Cậu bé chỉ giơ tay lên và... mưa vẫn rơi.

All For One và Doctor đang ở tầng thượng của một tòa nhà, bàn chuyện với nhau về cậu bé Tenko.

Thích thú cười khi nhìn thấy cậu bé đứng trước một vũng máu với vẻ bình tĩnh.

Bàn tay ngay cổ của mẹ, ba bàn tay ngay cánh tay lần lượt: Ông, bà và chị.

Những thứ đó khiến cho Tenko trở nên bình tĩnh hơn.

Trở về, All For One đã cho Tomura nhiều bàn tay, ông ta nói chỉ có hai nhưng trên bàn lại có năm, chỉ là một món quà cho thêm.

Từ nay cậu là...

"Nào hãy cho ta thấy ngươi trở thành gì nào!

Shigaraki Tomura!"

Tomura được lấy từ Tomarau: Hy vọng, Thương tiếc.

Một từ báo hiệu nỗi buồn của sự chết chóc và chia tay.

Một cái tên mới để kỉ niệm sự tái sinh của Shimura Tenko như một điềm báo về sự thương tiếc.

Còn Shigaraki là họ của All For One.

Tomura đã nhớ lại tất cả ngay lúc này, ngay trong trận chiến với tên ReDestro.

Machia đang đánh với những tên lâu la để tiến đến gần Tomura.

Những thành viên trong liên minh tội phạm đang lo cho Tomura.

Và cậu ta đã tan rã bàn tay trên khuôn mặt mình.

"Ta không cần thứ này!"

Không biết thời gian trôi bao lâu, họ đã đánh được tên ReDestro.

Tomura đã lấy được sự chấp nhận từ Machia, hắn ta đã chấp nhận sẽ phục tùng cậu.

Những thành viên trong Liên minh tội phạm đang tập hợp tại một chỗ.

Ai nấy đều mang đầy vết thương.

Họ đứng đấy nghỉ ngơi dù có người đang ngất.

Đột nhiên sau trong lớp khói bụi là một bóng người.

Những người kia liền nhanh chóng đề phòng, Machia nhanh chóng che chở cho Tomura.

Tuy nhiên họ cảm thấy cơ thể mình nhẹ đi và bị tách ra xa Tomura.

Một số định chạy lại bóng dáng đó, số còn lại muốn đến gần Tomura.

Nhưng... không thể di chuyển, chỉ còn đứng nhìn bóng dáng đó từ từ bước lại gần.

Machia liền gầm gừ.

"Ngươi đừng hòng động vào chủ nhân!"

Hắn ta liền lao lên, bóng dáng đó giơ tay và hất sang trái, Machia liền bị hất ra đồng thời không cử động và dùng được năng lực.

Đám người kia liền ngạc nhiên, dù cho có nhiều người dùng năng lực thì không ngăn cản được Machia.

Thế mà người bí ẩn kia chỉ cần một động tác nhỏ đã chế cự được hắn.

Người này rất mạnh!

Tomura đề phòng nhìn bóng dáng từ từ bước đến gần mình.

Thoát ra khỏi lớp khói, bóng dáng khiến cho Tomura phải kinh ngạc.

Một mái tóc màu trắng, đôi mắt màu đỏ yêu mị, khoác lên mình bộ trang phục màu trắng quân sự.

Tiếng guốc vang lên trong sự lo sợ của những người trong Liên minh tội phạm, ngay cả Machia cũng phải sợ hãi.

Tomura cố gắng ngồi dậy, khó khăn mở miệng:

"Rini...

Là em sao?"

Rini khoanh tay, bước từng bước đến gần Tomura.

Đến nơi, cô ngồi xổm xuống nở nụ cười thích thú nhìn cậu ta.

"Tôi không nghĩ rằng anh lại mạnh vậy đấy!

Có cái quá khứ tồi tệ, có người cha bạo lực và anh căm ghét ông ta.

Vì cái quá khứ đó khiến năng lực của anh bị kiềm chế, khiến anh bị chấn thương tâm lí.

Dù sao thì anh có vẻ giống tôi rồi đấy!

Những con người bị vứt bỏ!"

Rini giơ bàn tay ôm lấy khuôn mặt Tomura.

"A~ Khuôn mặt bị anh che giấu bấy lâu cuối cùng cũng lộ rồi.

Tính ra đẹp trai thật đấy, đôi mắt màu đỏ này chứa đầy thù hận.

A~ Thích thật!

Dù sao cũng sẽ gặp lại thôi!"

Rồi từ từ khuôn mặt cô kề sát mặt Tomura.

"Chụt!"

Tomura khẽ đỏ mặt khi thấy Rini đang hôn mình, dù chỉ là ngay trán.

Cô thích thú cười khi thấy gương mặt Tomura đỏ ửng.

"Phần thưởng cho việc khiến tôi thích thú.

Nụ hôn này sẽ giúp vết thương anh nhanh lành hơn!

Tạm biệt!"

Dứt lời Rini đứng dậy, quay người bỏ đi, để lại chàng trai vươn tay muốn nắm giữ người con gái ở lại.

Một mong muốn chiếm hữu.
 
(Đồng Nhân Boku No Hero Academia) Gia Đình Mới
Chap 40: Thay Đổi


Hôm nay vẫn là một ngày bình thường, nếu như không nói sự việc những ngày qua được phát trên TV.

Việc Liên minh tội phạm đã xuất hiện tại một thành phố, đã giết rất nhiều người và xuất hiện thêm một tên dưới trướng của All For One.

Rini vẫn bình tĩnh nghe tin tức, cô biết chứ!

Biết tất cả sự việc, chỉ việc ở ngoài xem kịch thôi.

Những con rối thú vị!

Hiện giờ cô đang trong lớp học, mọi chuyện vẫn như thường.

Nếu như không nói đến những hành động khác lạ của Deku, Ochako, Bakugou và Todoroki.

Bọn họ đang tập luyện.

Trước kia Deku tập luyện vì muốn làm chủ năng lực, Bakugou, Todoroki tập luyện vì muốn mạnh hơn Deku, Ochako tập luyện vì muốn mạnh hơn để sát cánh cùng Deku.

Nhưng hiện giờ giống như bọn họ còn có một ý định khác.

Một ý định khiến cho họ thay đổi.

Rini đang tận hưởng những ngày tháng yên bình ít ỏi.

Bởi lẽ trực giác của cô mách bảo sẽ có chuyện xấu xảy ra.

Tan học, cô bước đi trên đường vắng vẻ cùng Tado và Samui.

Chợt phía xa xa là một nhóm người với vẻ ngoài khá bạo lực.

Chúng thật ồn ào!

Đột nhiên chúng đã nhìn thấy được ba người bọn cô và tiến tới.

"Này này em gái!

Ở lại chơi với tụi anh chút đi!"

Tado vờ hoảng sợ, nũng nịu ôm lấy tay cô.

"Rini...

Mình sợ quá à!"

Rini bình tĩnh đưa mắt nhìn Tado, lại đưa mắt nhìn đám trước mặt.

"Thế thì cậu ấy sẽ ở lại chơi với các anh!

Chúng tôi bận việc nên lần sau gặp sẽ chơi với các anh sau!"

Dứt lời cô đưa tay về phía Tado, kéo lấy tay Samui liền rời đi bỏ cô nàng kia ở lại phụng phịu.

"Ngon đấy!

Thế cô em chịu chứ?"

Tado tỏ vẻ ngại ngùng, dùng hai tay ôm lấy mặt mình và bước đi.

"Thiệt tình!

Dù sao tôi sẽ chơi cùng các anh một bữa.

Đi nào!"

Tado từ từ đi vào một con hẻm, đám kia cũng dần dần bước vào.

Đến ngõ cụt, Tado dần dần quay lưng, đối diện với đám kia.

"Nào cô em mau cho bọn anh thấy em làm được gì nào?"

Tado nở nụ cười, mò tay xuống dưới váy.

Đám kia thấy vậy liền tỏ ra thích thú và mong chờ.

Nhưng họ lại lầm, cô bạn cầm ra một cây bút và bấm nút trên nó.

Bỗng cây bút biến thành một cây rìu cỡ nhỏ, Tado cầm trên tay và nở nụ cười thân thiện.

"Mong các anh đón nhận món quà của tôi nhé!"

Tado liền lao lên chặt tay một tên.

Tên đó hét lên đánh vào Tado nhưng cô bạn đã nhảy đi.

Đám còn lại thủ thế, sử dụng năng lực nhưng...

"Cái *éo gì vậy?

Sao tao không dùng được năng lực?"

Nghe tên kia nói vậy Tado liền vui vẻ bởi vì cô nàng biết.

Rini đang giúp mình!

Rini đang quan tâm mình!

Mặc cho đám kia thấy kì quái, Tado ôm mặt, nhảy lên và hét một cách sung sướng.

Chợt những tên kia lao vào Tado, tung ra những cú đánh hòng đánh bại Tado.

Nhưng chúng không biết, Tado cũng được Rini huấn luyện, dù năng lực của cô bạn không dùng trong chiến đấu, nhưng với tình hình hiện giờ cô bạn cầm chắc cái thắng.

Những tiếng hét, khung cảnh đẫm máu và những thi thể đều ở trong con hẻm.

Điều kì lạ là dù có vài người đi ngang qua đều không thấy gì, dù cho có nhìn vào thì chỉ một màu đen và không hề có âm thanh.

Tựa như đã bị cách li.

Tado xử lí xong liền vội vàng lấy một cái đồng hồ ra giơ lên cao, những dòng thời gian từ bọn chúng từ từ chuyển sang đồng hồ.

Những chiếc đồng hồ này có tác dụng hút lấy dòng thời gian của người khác, với điều kiện người đã chết và thọ chưa tận.

Chiếc đồng hồ này được tạo ra để những người kia khi tùy tiện giết một ai thì có thể đem thời gian về cho Rini.

Tiện dụng!

Thời gian lại trôi, giờ đang trong tiết học.

Vẫn chỉ là những bài toán, những công thức bình thường.

Nghỉ giải lao, Rini đứng dậy bước ra khỏi lớp.

Deku liền vội vàng đuổi theo nhưng lại bị một bóng đen vượt qua.

"Rini này!

Chúng mình cùng đi ăn thôi!"

Rini mặc bản thân mình cho Tado kéo đi một cách dễ dàng.

Deku hạ bàn tay vừa giơ lên xuống, nuốt lại những lời định phát ra.

Cậu đã thấy ánh mắt và nụ cười thách thức của Tado khi vừa ôm lấy cánh tay của Rini.

Lần đầu tiên cậu thấy mình ghen tị và chán ghét một ai đó.

Cậu thay đổi rồi!

Hết giờ giải lao, lại vào tiết học.

Rini chống cằm nhìn bài học trên bảng.

Cô cảm nhận được một ánh mắt nhìn mình nhưng rồi lại bỏ qua.

Tan trường, Rini cùng Tado bước đến chỗ để giày.

Mở cửa tủ, đập vào mắt cô là một bức thư màu hồng.

Rini từ tốn lấy ra bức thư, một màu hồng và hình trái tim.

Lúc đó Tado khẽ cứng người, ánh mắt vụt qua tia sáng và mỉm cười.

"Rini đào hoa thật đấy!

Có người gửi thư tình cho cậu kìa!"

Rini không để tâm tới, lấy ra bức thư bên trong.

Hẹn gặp tại sân thượng lúc tan trường.

"Tado!

Cậu về trước đi!"

Tado chần chừ rồi gật đầu, cô bạn ngay lập tức bước đi.

Rini đi hướng ngược lại, cô không biết có người đi theo mình.

Bước lên sân thượng, cô đã thấy một chàng trai ở đó.

Mái tóc cùng đôi mắt màu đen.

Cậu ta có vẻ khá lo lắng, nghe tiếng bước chân liền quay đầu lại.

Nhìn thấy Rini cậu ta liền đỏ mặt.

Cô đứng đối diện thiếu niên, kiên nhẫn chờ cậu ta.

Lát sau cậu ta ngẩng đầu lên và mạnh dạn hét to:

"Mình thích cậu!"

"Xin lỗi nhưng tôi không thích cậu!"

Chàng trai liền bàng hoàng.

"Nhưng chúng ta có thể tìm hiểu nhau mà!"

"Tôi không thích là không thích.

Vả lại tôi không tin vào tình yêu!"

Dứt lời Rini quay người bước đi, chàng trai vẫn đứng đấy.

Lát sau cậu ta mới bắt đầu bước đi.

Thật tệ cho cậu bạn vì hôm nay cậu ta gặp chuyện xui.

Ban nãy vừa bị từ chối, giờ đây lại bị nhóm ba người đột ngột kéo cậu ta vào một con hẻm.

"Xin lỗi nhưng tôi đã làm gì mấy người chưa?"

Một trong ba người đó lên tiếng:

"Lỗi của mày là dám đánh chủ ý lên cô ấy!"

Những trận đòn liền giáng lên người thiếu niên.

Ngày hôm sau Rini biết tin, chỉ bỏ qua dù cho người khác có thì thầm.

Chỉ là có ba người nào đó hào hứng, thích thú.

Vì... kế hoạch thành công!
 
(Đồng Nhân Boku No Hero Academia) Gia Đình Mới
Chap 41: Biến Chất!


Naga đã hành động.

Bằng chứng cho thấy hắn ta tiếp tục nhắm vào cô.

Những tên được hắn điều đi bắt cô về ngày một nhiều, kết cục chỉ có một... chết.

Vì vậy cô đã hạ lên những người trong lớp và giáo viên một thứ.

Dạo gần đây bốn người kia hành động ngày càng lạ.

Luyện tập, luyện tập và luyện tập.

Không ngừng một phút giây nào.

Nhưng hiện giờ mọi chuyện đã quá tầm kiểm soát.

Bốn người kia đã thay đổi hoàn toàn.

Cách đây vài ngày, những hành động của họ càng lạ hơn.

Cáu giận, buồn bã, ghen tị hay thậm chí theo dõi cô.

Deku là người thay đổi rõ ràng nhất.

Cậu bạn thường nhìn về phía cô với ánh mắt đầy bóng tối.

Thường xuyên cố gắng tiếp cận cô và rồi... một ngày Deku đã nghe được một giọng nói kì lạ.

Lúc đó là lúc cậu cảm thấy ghen tị với Tado mỗi khi cô bạn gần gũi với Rini.

Trên đường về nhà, cậu đã nghe được giọng nói thần bí đó.

"Ngươi có muốn hoàn thành khát vọng của ngươi không?"

Nghe thấy giọng nói Deku liền hoảng hốt, quay đầu nhìn xung quanh.

"Ngươi là ai?"

"Ta là người sẽ giúp ngươi.

Ngươi sẽ hoàn thành được tất cả mọi thứ ngươi ao ước!"

Deku liền tỏ ra ngạc nhiên

"Ta thì có thứ gì để mơ ước chứ?"

Giọng nói bí ẩn kia liền cười.

"Haha!

Tiền tài, sức mạnh, sự tin tưởng hay thậm chí là người ngươi yêu.

Chỉ cần đồng ý ta sẽ giúp ngươi có được cô ấy.

Chấp nhận hay không?

Ta sẽ cho ngươi thời gian để quyết định"

Dứt lời giọng nói biến mất, Deku đang bàng hoàng về những gì cậu ta nghe được.

Vì giờ đây cậu ta đã có được câu trả lời mình mong muốn.

Bakugou, Todoroki và Ochako đều nhận được những câu hỏi như vậy.

Ba người đã có câu trả lời, tuy nhiên hai người giống nhau, người còn lại hoàn toàn khác biệt.

Vài ngày sau, Deku, Bakugou và Todoroki biến mất.

Ba người họ hoàn toàn không đến lớp hay về kí túc xá.

Điều đó khiến cho đội ngũ giáo viên đi tìm kiếm, nhưng sự thật trước mặt họ khiến cho họ kinh ngạc và sốc.

Bởi lẽ hiện giờ ba người đó đang ở bên tội phạm.

Tomura hiện giờ đang cảm thấy vui mừng, sau khi qua vụ việc kia thì Dabi lại tiếp tục đi tuyển thêm thành viên.

Trở về Dabi mang thêm thành viên mới, ngạc nhiên là ba người của lớp A: Midoriya, Bakugou và Todoroki.

Tomura trước đó đã nghe được thông tin từ tên Naga - Người từng hợp tác với Liên minh tội phạm.

Hắn ta đã nói sẽ có ba người làm thành viên mới, ba người sẽ khiến Tomura ngạc nhiên.

Ban đầu Tomura tỏ ra không quan tâm nhưng giờ thì cậu ta quan tâm rồi.

Vì ba người đó đều là những kẻ muốn làm anh hùng.

Khi đội ngũ giáo viên biết tin ba người họ đã gia nhập Liên minh tội phạm.

Liền nhanh chóng mở ra một cuộc họp và Rini có mặt trong đó.

"Hiện giờ chúng ta chưa thể xác định được lí do vì sao ba người họ gia nhập tội phạm.

Nhưng việc chúng nó muốn làm anh hùng số một thì không bàn cãi.

Sự việc này sẽ được điều tra tiếp"

Cuộc họp kết thúc, All Might là người ngạc nhiên và sốc nhất, là đệ tử của ông, là người sẽ đối đầu với All For One.

Giờ đây lại thành tội phạm.

Hiện giờ Rini đang đi về lớp và kiếm Ochako.

"A Rini!

Có chuyện gì không?"

Rini mặt lạnh, dùng hai tay nắm chặt bả vai cô bạn khiến Ochako cảm thấy đau.

"Cậu có nghe giọng nói đó không?

Một giọng nói bí ẩn sẽ giúp cậu?"

Ochako ngạc nhiên nhìn cô, chần chừ rồi gật đầu.

"Có!

Tớ có nghe!

Nó nói sẽ giúp tớ đạt được mọi thứ.

Nhưng nó không có nói hậu quả khi đạt được ước nguyện nên... mình từ chối!"

Ochako lo lắng ngẩng đầu lên nhìn Rini, lo sợ cô bạn sẽ mắng mình.

Nhưng không, Rini thở dài, ôm chầm lấy Ochako rồi khẽ xoa đầu cô bạn.

"Làm tốt lắm!"

Ochako đỏ mặt, chần chừ rồi ôm lại Rini, hưởng thụ cái xoa đầu của cô.

Rini đang tức giận, ánh mắt lạnh dần.

"Tên khốn đó dám giở trò với những vật sở hữu của ta.

Chết chắc rồi!"

Hiện giờ cô đang ở trước mặt All Might và những người khác.

"Tôi biết nguyên nhân khiến cho ba người họ trở thành như vậy.

Tôi có cách giúp họ trở lại như cũ.

Tôi sẽ lo liệu!"

Những người đó liền nhìn nhau rồi gật đầu.

Như thế khiến Rini hài lòng.

Tan trường, vài ngày trước cô về nhà một lần, lần này lại về lần nữa.

Vì vậy Rini đã gặp được ba người khiến giáo viên phải lo lắng.

"Không ngờ ba người lại dễ sa ngã vậy đấy.

Nói cho tôi xem vì lí do gì ba người chấp nhận lời đề nghị đó?"

Đúng!

Ba người trước mặt cô là Deku, Bakugou và Todoroki.

Deku cười nhạt, nở nụ cười rồi tiến lên.

"Chúng tôi gia nhập liên minh chỉ vì em.

Vì muốn có em nên tôi gia nhập, nhưng tôi không ngờ hai tên kia cùng ý định!"

Deku liếc liếc về phía hai người kia, giờ họ thay đổi rồi!

Dù chỉ mang trên mình bộ đi chơi bình thường.

Chỉ là cái cáu gắt của Bakugou, sự lạnh lùng của Todoroki hay nụ cười của Deku đều thay đổi.

Nụ cười nắng ấm đó đã biến mất, chỉ còn lại nụ cười đầy hắc ám cùng giả tạo.

Khẽ tặc lưỡi, Rini nhăn mày.

Cô biết chứ!

Biết những tình cảm họ dành cho cô nhưng lại cố gắng chối bỏ, cô không muốn lại lần nữa bị phản bội.

Cô đâu ngờ bọn họ vì cô mà lại làm những việc đó.

Rini giương mắt nhìn ba người kia từ từ biến mất.

"Tôi sẽ chờ em!

Chờ em đến gặp chúng tôi.

Thân ái!"

Đến khi bọn họ hoàn toàn biến mất, nơi đó hoàn toàn im lặng đến mức kinh dị.

Rini mắt sáng rực, toàn thân tỏa ra sát khí.

Cô sẽ giết chết hắn, tên khốn đó!

Giết chết hắn, bằng bất cứ giá nào!
 
(Đồng Nhân Boku No Hero Academia) Gia Đình Mới
Chap 42: Trở lại


Hôm nay sẽ là ngày cô mang Deku, Bakugou và Todoroki trở lại.

Theo như những gì cô điều tra thì năng lực của Deku đã được thêm vào.

Tức là cậu bạn giờ đây có hai năng lực: One For All và Sức mạnh

One For All không thể sử dụng được vì những người tiền bối không thể chấp nhận một kẻ tội phạm sử dụng năng lực này, dù họ biết được Deku bị điều khiển.

Bởi vậy Naga đã cho Deku một năng lực mới, một năng lực tùy vào tâm trạng mà bản thân có thể mạnh đến đâu.

Nếu vui sức mạnh sẽ vượt mức bình thường, buồn đến tức giận, và sức mạnh sẽ tăng lên thêm.

Những ngày qua ba người đó đã khiến nhiều người bị thương với lí do đơn giản: Dám nhìn Rini.

Endeavor đã rất tức giận với cô khi biết Todoroki gia nhập tội phạm.

Dù sao cô cũng sẽ đưa bọn họ về.

Vì thế hiện giờ anh hùng và Rini đang đối mặt với Deku, Bakugou, Todoroki cùng đám thuộc hạ của Naga.

"Gặp lại nhau rồi!"

Deku liền nghiêng đầu cười.

"Haha.

Gặp lại em rồi, thân ái!"

Dứt lời, một luồng khí lạnh phát ra.

Phát động một trận chiến khốc liệt.

Hai bên đều đồng loạt xông lên, chỉ với một mục đích: Đem Deku, Bakugou và Todoroki trở lại.

Anh hùng cũng chỉ là những người với sức mạnh không cao tới đánh nhau.

Bởi vậy nên trận đấu này anh hùng cũng không có khả năng thắng cao lắm.

Anh hùng cấp cao đã làm nhiệm vụ hết rồi.

Vô dụng!

Rini đang đứng đối diện với ba người họ, đứng đấy giữa trận hỗn chiến.

"Xem ra chúng ta phải đấu một trận đấy!"

Dứt lời ba người kia liền sử dụng năng lực.

Gây cho cô nhiều khó khăn nhưng ổn thỏa rồi.

Việc khiến họ bình tĩnh lại chỉ cần luồn ra phía sau họ và rút cây kim ngay gáy họ là xong nhưng... khó khăn đấy!

Hoàn toàn không thể nào tránh hết được những đòn tấn công đó, thế nhưng bọn họ hoàn toàn không muốn cô bị thương nên nguy hiểm giảm đi vài phần.

Dù sao thì được rồi.

Bởi vì những tảng băng, vụ nổ hay những đòn đánh nhằm vào cô đều bị chệch đi.

Dùng dịch chuyển đi ra đằng sau họ rút ra gây kim và trực tiếp bẻ gãy.

Deku, Bakugou và Todoroki liền trở lại trạng thái bình thường.

Họ ôm lấy đầu mình.

"Tại sao tớ lại ở đây?"

Rini bình tĩnh nhìn ba người đang ngồi dưới đất.

"Các người tỉnh lại rồi.

Không uổng công bao ngày tôi tìm hiểu.

Được rồi, chuẩn bị đấu tiếp đi!"

Deku khi nhớ lại mọi việc liền đứng dậy, cúi đầu.

"Tớ xin lỗi!

Vì tớ mà cậu lại gặp nhiều chuyện vậy.

Xin lỗi!"

Rini thở dài, chỉnh lại găng tay rồi đưa lên đầu Deku vỗ vỗ.

"Được rồi!

Tôi cũng không ngại phiền đâu.

Vì các cậu là vật sở hữu của tôi nên yên tâm đi!"

Deku ngại ngùng gật đầu rồi đánh ánh mắt thách thức về phía Bakugou và Todoroki khiến họ tức điên.

Trận chiến đã đến hồi kết thúc.

Tuy nhiên một chướng ngại bỗng dưng xuất hiện.

"Không ngờ đám đó lại vô dụng như vậy"

Giọng nói xuất hiện trên không trung khiến mọi người phải ngước lên nhìn.

Là một người con trai với đôi cánh phía sau đang từ từ hạ xuống đất.

"Naga!

Tên chết tiệt nhà ngươi đến đây làm gì?"

Rini lạnh giọng hỏi, ánh mắt nhìn về phía Naga đồng thời phóng sát khí.

"Ta có làm gì đâu thân ái!

Chỉ là thử nghiệm một chút lên vật sở hữu của em thôi.

Thú vị thật!

Ta biết hết tình cảm họ dành cho em và sự quan tâm của em dành cho họ.

Ta thật sự ghen tị đấy!"

"Câm mồm!"

Rini cúi đầu, siết chặt tay và hét lên.

Sát khí toàn thân lại có dấu hiệu tăng lên.

Nhiều người đã có dấu hiệu ngộp thở và ngất đi.

Hít thở, Rini cố gắng bình tĩnh lại.

Hất tay, hàng loạt kết giới bao bọc những anh hùng và cả ba người kia.

Bakugou đập vào kết giới hét lên.

"Mày làm cái gì vậy Rini?

Thả tao ra!!"

Cậu ta định hét lần nữa thì dừng lại, vì cái ánh mắt ngập tràn sát khí của Rini đang nhìn vào cậu ta, một khuôn mặt phủ đầy bóng tối.

"Đây là trận chiến của tôi.

Không nên xen vào!"

Dứt lời, Rini quay người từ từ bước về phía Naga.

Trận chiến bắt đầu.

Một vụ nổ xuất hiện khiến những người kia bay đi.

Những nhờ kết giới nên họ không xảy ra vẫn đề gì trừ việc hiện giờ mọi thứ đều trở nên hoang tàn.

"Keng!"

Âm thanh trong trẻo phát ra từ hai thanh kiêm va chạm nhau, là Rini và Naga đang ở trên không trung.

Hai người đó với tốc độ và sức mạnh vượt bậc, làm rung đảo cả không gian.

Tốc độ đó là tốc độ người thường không thể vượt qua, sức mạnh đó là sức mạnh mà người thường không thể mơ tới.

Một cá thể với sức mạnh khổng lồ tựa như thần.

Lát sau cả hai người đều tách ra, đứng giữa một chiến trường.

Cả hai đều thở dốc.

"Ha!

Không ngờ chưa gặp lại bao lâu thì ngươi cũng mạnh lên không ít nhỉ?

Naga!"

Naga chỉ cười dịu dàng nhìn cô.

"Tất nhiên!

Những gì tôi làm bây giờ chỉ để cho em vui và... tôi mới là người xứng đáng với em!"

Rini trừng mắt nhìn hắn, tay nắm chặt và tặc lưỡi.

"Tch!

Đừng có đùa với ta.

Tất cả những gì ngươi làm cho ta không có nghĩa là ta vui.

Cũng không có nghĩa là ngươi được phép sử dụng những người kia làm công cụ.

Ngươi chỉ lợi dụng họ.

Đúng chứ?"

Naga mở to mắt, lát sau lại nở nụ cười đầy ẩn ý.

"Haha!

Phải!

Tôi chỉ là cố gắng làm mọi thứ vì em.

Biết hết tất cả về em, cả về điểm yếu!"

Rini mở to mắt nhìn người hắn đang bóp cổ.

Tại sao Tado lại ở đây?

"Ngươi đang làm gì?

Mau thả cô ấy ra!"

Naga vờ ngạc nhiên, cười khẩy nhìn tình trạng Rini hiện giờ.

"Tại sao em lại tức giận như vậy?

Phải chăng... cô gái này và những người kia là điểm yếu của em?"

Rini nhăn mày, hét lớn:

"Bỏ cô ấy ra ngay!"

Dứt lời cô chạy lại chỗ hắn.

Nhưng đã muộn rồi, đã muộn khi cô nhìn thấy được nụ cười của hắn.

Máu bắn ra, Tado khóc, thân hình ấy nhanh chóng ngã xuống.

Bước chân dần chậm lại rồi dần hẳn, cô ngã xuống với sự bàng hoàng.

"Quả nhiên là điểm yếu của em.

Haha!"

Deku lo lắng nhìn người con gái đang ngồi dưới đất, mái tóc dài rũ xuống che đi khuôn mặt.

Rini thở dốc, cố gắng bình tĩnh nhưng... không được rồi.

Dù cô chỉ biết đó là giả, Tado đó chỉ là ảo thuật do Naga làm ra nhưng... không hiểu sao cô lại thấy thật mệt mỏi.

Deku mở to mắt nhìn Rini ngất đi, kết giới bị hóa giải.

Cậu nhanh chóng chạy lại chỗ cô trước khi Naga đến nơi.

Deku nhanh chóng ôm lấy Rini vào lòng.

"Cút ngay!"

Naga ngạc nhiên nhìn Deku đang nhìn mình.

Nhếch mép.

"Haha!

Chờ đi rồi sẽ đến thôi!"

Dứt lời hắn ta biến mất.

Còn Rini đang chìm vào những dòng kí ức đã đánh mất.
 
(Đồng Nhân Boku No Hero Academia) Gia Đình Mới
Chap 43: Bắt Cóc?!


Rini đã ngất khi nhìn thấy Tado bị giết, dù chỉ là ảo ảnh nhưng lại làm cho cô tức giận như vậy thì thật không đơn giản.

Chỉ là Rini vừa mới tỉnh lại thì đột nhiên đập vào mắt cô là một trần nhà.

Ngồi dậy, cô đưa mắt nhìn khắp phòng.

Đây... không phải phòng cô.

Một căn phòng với màu chủ đạo là màu xanh, Rini đang ngồi trên giường, đối diện giường là một TV, trên nó là một tủ sách loại nhỏ nằm ngang, kế TV là một cái bàn nhỏ cùng ghế.

Bên phải giường là một cửa sổ lớn hiện ra khung cảnh thành phố tuyệt đẹp.

Rini hiện giờ mới phát giác ra cảm giác lạnh lẽo trên tay và chân mình.

"Leng keng!"

Âm thanh đó phát ra từ chiếc vòng màu đen trên cổ tay và chân.

Rini thầm nghĩ:

"Chất liệu này..."

"Cạch!"

Cánh cửa phòng đột nhiên mở ra, là một người con trai với mái tóc màu trắng và trên tay bưng một cái khay đựng thức ăn.

"A!

Em tỉnh rồi nhỉ Rini?"

Rini nhăn mày nhìn tên khốn vừa bước vô.

"Bộ ngươi mù sao?

Vả lại ngươi đem ta về đây làm gì?"

Cô không ngốc, cô biết được hắn đã bắt cô.

Nhưng...

để làm gì?

Naga cười dịu dàng, đặt khay thức ăn lên cái bàn gần đó.

"Chỉ là có chút chuyện thôi.

Đem em về để thỏa lòng nhớ mong.

Đồng thời xem xem tình cảm họ giành cho em có to lớn không?

Hay... chỉ coi em là một người lạ?"

Rini quát lên:

"Ngươi có thôi đi không?

Ngươi đã hành hạ ta từ kiếp trước.

Chẳng lẽ ngươi chưa cảm thấy thỏa mãn sao?"

Naga chỉ cười, ngồi lên mép giường, nắm lấy cổ tay cô và kéo nằm xuống.

Môi hắn ta từ từ đến gần tai cô.

"Đúng vậy đấy!

Tôi chỉ muốn cho em biết: Em thuộc quyền sở hữu của tôi!

Đừng hòng có ai cướp lấy vị trí đó!

Em nên nhớ điều đấy!"

Naga dùng mu bàn tay, vuốt lấy gò má cô.

Hắn đứng dậy, đi đến cửa phòng nắm lấy tay cửa.

"Em nên nhớ.

Sợi dây đó chỉ có thể kéo dài tới cửa phòng và cửa sổ.

Chắc em cũng biết nó được làm từ gì mà.

Nhỉ?"

Dứt lời hắn mở cửa bước đi.

Rini nhìn trần nhà.

Suy nghĩ lại đầy sự tiếc nuối

"A!

Lại lần nữa bị bắt!

Lần này sẽ là ai cứu mình?

Hay một lần nữa cô đơn?"

Ngay tại trường Yuuei mọi người đang rất loạn, rõ ràng sau khi đưa Rini về thì đột nhiên.

Sáng hôm sau cô biến mất, mọi người lại nghĩ đến Naga.

Bởi vậy nhờ sự trợ giúp của Kiyoshi mọi người đã biết được nơi Rini đang hiện diện.

Họ đã chuẩn bị cho một cuộc giải cứu.

Rini khó khăn mở mắt, khắp người đều là những vết thương.

Cách đây vài ngày, Naga đến phòng cô và nói hắn sẽ đi chút công chuyện nên sẽ vắng mặt vài ngày.

Đột nhiên một người phụ nữ ăn mặt thiếu vải, khuôn mặt trét ngàn lớp phấn cùng màu son đỏ chói bước vào phòng.

"Bây đâu!

Đem con nhỏ này vô phòng tra tấn cho tao!"

Rini bình tĩnh nhìn cô ả đang lấy quạt che mặt và nói với đám sau lưng.

Nhưng đám đó lại chần chừ.

"Nhưng người này cậu chủ không cho phép động vào!"

Nghe vậy cô ả liền tức giận.

"Á à!

Chúng mày dám sao?

Nên nhớ hiện giờ tao là bạn gái của cậu chủ chúng bây.

Nếu chúng mày không làm theo lời tao nói thì biết hậu quả rồi đấy!"

Đám đằng sau liền nhanh chóng gỡ dây xích nối với chân giường và kéo cô đi.

Chúng kéo cô đi đến phòng tra tấn, treo cô lên cao và dùng roi đánh cô.

Thân hình giờ đây vết thương chi chít nhau, những dòng máu chảy dài trên cơ thể.

Rini thở dốc, chiếc còng này được làm ra khiến người khác không thể sử dụng năng lực.

Có lẽ cô sắp chết cũng nên.

Rini cười khẩy, chết cũng được!

Cô đâu sợ!

Nhưng... liệu người khác có để cô chết?

Tầm nhìn dần mờ đi, thứ cô thấy được là những bóng dáng mập mờ.

Chúng nhanh chóng chạy đến chỗ cô và những giọng nói lại vang lên.

"Rini!

Rini!

Rini!"

Mắt cô dần nặng trĩu rồi hoàn toàn nhắm lại.

Lớp A, đội ngũ giáo viên cùng Kiyoshi nhanh chóng tiêu diệt bọn lâu la, chạy đến chỗ cô và đem người con gái đó về.

Họ cảm thấy đau lòng, những vết thương trải dài trên cơ thể, máu nhuộm đỏ bộ đồ cô đang mặc.

Rất đau!

Những vết thương còn được sát muối vào, thật đau!

Rini nằm trên giường bệnh.

Những người vào thăm đều lo lắng, cô đã ngất đi thật lâu!

Vẫn chưa tỉnh lại.

Bỏi vì Rini vẫn đang tìm kiếm những mảnh kí ức đã mất.

Chắc vậy!

Naga đã rất tức giận khi biết tin Rini đã bị đem đi.

Hắn nhanh chóng bỏ việc và quay về căn biệt thự - Nơi giam giữ cô.

Hắn bước vào trong, khuôn mặt đầy sự giận giữ cùng sát khí tỏa ra khắp nơi.

Còn nữ nhân vênh váo là bạn gái Naga hiện giờ lại đang run sợ.

Vẻ mặt xanh xao cùng những giọt mồ hôi thi nhau chảy xuống.

Cô ta lo lắng đi quanh phòng, đột nhiên cánh cửa mở ra khiến ả giật mình.

Ả lo lắng quay đầu lại, nhìn thấy khuôn mặt giận giữ của Naga lại càng hoảng sợ.

Ả nhanh chóng đi đến và ôm lấy chân Naga.

"Em xin lỗi!

Em xin lỗi vì đã để cô ta thoát!"

Naga mặt lạnh, không thương tiếc dùng chân đá bay cô ta.

Mặc cho cô ta có đau đớn, hắn bước tới nắm lấy cổ cô ta và nhấc lên.

"Rõ ràng trước khi đi ta đã dặn ngươi điều gì?"

Cô ả khó khăn mở miệng.

"Là...

Là không được động đến cô gái với mái tóc màu trắng!"

Naga gằn giọng đồng thời tăng thêm lực.

"Thế sao ngươi còn dám làm trái lời ta?

Ta đã dặn kĩ các ngươi trước khi đi.

Ngươi sẽ phải trả giá cho hành động của mình!"

Dứt lời Naga ném cô ả xuống đất, rút ra một chiếc khăn lau đi tay mình rồi vứt đi.

"Xử lí cô ả đi!"

Theo lời nói của Naga, lập tức có ba đến bốn người đi vào phòng.

Chúng dùng ánh mắt dâm dục của mình nhìn người đang run sợ trên sàn.

Naga nhanh chóng bước đến cửa phòng thì đột nhiên dừng lại.

"Các ngươi muốn làm gì thì làm.

Làm xong thì nhớ giết ả!"

Rồi hắn lại bước tiếp.

Bỏ qua những lời cầu xin và cầu cứu từ người kia.

Naga rất giận!

Chỉ vì một con ả mà kế hoạch của hắn đã tan thành mây khói.

Vô dụng!

Có lẽ... hắn ta sẽ lập ra một kế hoạch khác!

Để làm tham vọng của hắn thành sự thật!
 
(Đồng Nhân Boku No Hero Academia) Gia Đình Mới
Chap 44: Người Con Gái Ấy?!


Đã mấy ngày Rini vẫn chưa tỉnh.

Lớp A bước vào căn phòng màu trắng, lo lắng cho thiếu nữ vẫn nằm trên giường.

Họ vẫn cứ vào thăm, cho đến một ngày... người con gái ấy đã tỉnh lại.

Rini từ từ mở mắt, nghiêng đầu nhìn đám người kích động đang đứng bên giường.

"Rini!

Cậu ấy tỉnh lại rồi!"

Lớp A thật sự rất mừng, rất vui!

Cô ấy lại lần nữa đến học tại ngôi trường này.

Nếu như...

Rini không có những hành động kì lạ.

Cô dạo gần đây ngẩn ngơ, dáng vẻ mệt mỏi.

Và rất hay ngủ.

Cái lí do sau thì bỏ đi vì cô ngày nào chẳng làm thế.

Nhưng cái chính, cô đã dần mở lòng hơn với lớp.

Cô đã cười, đã nói chuyện với lớp nhiều hơn.

Điều đó khiến lớp càng vây quanh cô nhiều hơn.

Rini thở dài rồi lại cười, có lẽ... cô đã quay về tính cách thực của mình.

Buổi tối, Rini đã có một giấc mơ đáng sợ.

Cô thấy một người con gái bị chôn sống, đang khóc ra máu và nói với những người trên hố.

"Em đã tin các anh mà!

Tại sao?

Dù có chết ta vẫn quyền rủa các người."

Đất đã lấp đi hoàn toàn, thế nhưng những người con trai kia lại đang chạy trốn, họ chạy, chạy về nhà lấy đồ rồi bỏ đi.

"Anh xin lỗi!

Anh xin lỗi!"

Những người đó đi lên trên cao, đứng đấy nhìn cảnh tượng dưới làng.

Một màu đỏ rực, khắp nơi đều là những ngọn lửa đang cháy.

Còn người con gái bị chôn kia thì sống dậy và đang hát, một biểu hiện vui mừng.

Khung cảnh lại chuyển, cô lại thấy mình ở một nơi tối đen.

Ánh sáng xuất hiện, là từ những con đom đóm đang bay.

Rini thấy mình đang ngồi trên một cánh đồng hoa.

Hoa đấy chỉ có một màu đỏ, là hoa bỉ ngạn.

Rini cúi đầu nhìn bộ đồ mình đang mặc, là một bộ kimono.

Chợt cô thấy một bóng dáng màu đen.

Nó đang từ từ bước đến cô, khóe mắt cô ướt ướt.

Rini giơ tay chạm vào mặt mình, một màu đỏ, là máu.

Cô...

đang khóc ra máu!

Rồi bỗng nhiên xung quanh cô xuất hiện một chiếc lồng, cổ chân cô xuất hiện một còng chân màu đen cùng sợi xích kéo dài.

Bóng dáng ấy từ từ đi ra phía sau cô, ôm lấy cô từ phía sau rồi vuốt tóc cô.

"Em nên nhớ dù có chạy trốn khỏi tôi đi nữa thì tôi cũng sẽ bắt em về.

Em sẽ mãi ở trong vòng bảo hộ của tôi.

Không xa rời!"

Đột nhiên cô cảm thấy mệt mỏi, liền ngất đi.

Rini giật mình tỉnh dậy, đã sáng rồi!

Cô lại chuyển tầm nhìn từ trần nhà xuống thứ đang nằm trên ngực mình, bên hai tay.

Những thứ đó nhanh chóng ngồi dậy, ưỡn người rồi ngáp.

"Meo...

Meo..."

Cô xoa đầu chúng rồi nhanh chóng ngồi dậy.

Chuẩn bị mọi thứ rồi lại đi học.

Lên đến trường, Rini chống cằm suy nghĩ vu vơ về giấc mơ đêm qua.

Deku nhanh chóng đi đến chỗ cô sau khi vừa mới cất cặp.

"Rini!

Cậu có mơ thấy giấc mơ có một người con gái bị chôn sống và giam cầm không?

Không hiểu sao nhưng tớ thấy người con gái đó rất giống cậu!"

Bakugou và Todoroki đều gật đầu đồng tình.

Hai người đó tình cờ nghe được lời nói của Deku liền đến hỏi Rini.

"Đúng vậy!

Tôi cũng mơ giấc mơ đó!"

Todoroki là người lên tiếng trước.

Rini khoanh tay, nhắm mắt lại rồi suy nghĩ.

Lát sau lại thở dài.

"Haiz!

Có vẻ như tôi quên rồi đi.

Những mảnh kí ức tôi đều quên sạch.

Có lẽ giấc mơ đó cũng nằm một trong số chúng đi!"

Ochako tình cờ đi tới liền thắc mắc hỏi:

"Quên sao?"

Rini chống cằm, nhìn bốn người và hỏi:

"Các người đã thấy được năng lực của tôi rồi, đúng chứ?

Không có năng lực nào là hoàn hảo cả!

Vậy các người thử đoán điểm yếu năng lực của tôi đi!"

Những người trong lớp nhìn vậy liền sáng mắt.

Chạy đến để đoán.

Có rất nhiều đáp án nhưng...

đều sai cả.

Cho đến khi cô bạn Yaoyorozu đập tay lên tiếng:

"Tớ biết đáp án rồi!"

Cả lớp liền tò mò.

"Là gì vậy?"

Yaoyorozu nghiêm túc nhìn vào mắt cô.

"Nếu như tớ không lầm thì ban nãy cậu có nhắc đến kí ức.

Phải chăng năng lực của cậu có điểm yếu là về kí ức?"

Rini cười mỉm.

"Bingo!

Đúng thế!

Năng lực 'Tước đoạt' của tôi có điểm yếu về kí ức.

Càng lấy nhiều năng lực thì việc kí ức bị mất đi là điều đương nhiên.

Nếu như tôi lấy quá nhiều, có thể ngay cả chính bản thân tôi còn không nhớ mình là ai.

Dù sao những thứ tôi quên đi chỉ là những vụn vặt, không đáng quan tâm!"

Cả lớp khoanh tay gật đầu theo từng câu nói của cô.

Cho đến khi Aizawa vào lớp mọi người mới bắt đầu về chỗ.

Trong giờ học Rini vẫn ngủ, cánh tay che đi đôi mắt.

Không rõ cô có ngủ hay không nhưng những người kia đều chú tâm vào bài giảng.

Rini từ từ mở mắt ra, đôi mắt màu đỏ nhìn chăm chăm vào mặt bàn.

Trong đôi mắt hoàn toàn là sự tỉnh táo, cánh tay đã che đi nên sẽ không ai biết được cô đang thức.

Cô suy nghĩ về những thời gian sau.

Là một cuộc sống yên bình hay là một cuộc chiến?

Ai biết được!

Rini từ từ nhắm mắt lại rồi chìm vào giấc ngủ.

Có lẽ cô đã thay đổi rồi!

Ngay cả bản thân cô còn không chắc rằng mình đã quên những gì.

Những mảnh kí ức đang dần tan biến.

Thật... mệt mỏi!

Còn cô gái trong giấc mơ đó.

Rini cảm thấy thật quen thuộc.

Giống như đó là chính cô.

Từ một kiếp nào đó.

Vẫn bị giam cầm, vẫn bị tước đi tự do.

Hoàn toàn cô đơn.

Một mình!
 
(Đồng Nhân Boku No Hero Academia) Gia Đình Mới
Chap 45: Quá Khứ (1)


Naga đã từ bỏ việc truy bắt cô.

Không thể chắc chắn hắn có nói dối hay không.

Hắn đã đề nghị sẽ từ bỏ việc đó.

Thế nhưng Rini còn sự phòng bị, hắn chưa bao giờ thành thật.

Hắn là loại người một giây trước sẽ giúp bạn nhưng một giây sau sẽ đâm vào lưng bạn một nhát.

Hoàn toàn đập tan hi vọng của bạn.

Niềm vui của hắn là giúp người khác có được hạnh phúc.

Sau đó chính tay hắn lại đẩy họ từ hạnh phúc rơi xuống tuyệt vọng.

Khiến cho họ sống không bằng chết!

Rini hiện giờ đang chống cằm nhìn ra cửa sổ, hoàn toàn không để tâm tới sự ồn ào của lớp và những câu nói của Aizawa.

"Lớp ta có thêm một giáo viên hỗ trợ các em về khoản luyện tập.

Vào đi!"

Mở cửa bước vào là một người con trai với mái tóc cùng đôi mắt màu tím đầy ý cười.

Anh ta bước vào lớp, mang bộ vest lịch sự.

Môi nở nụ cười thân thiện nhưng Rini lại chán ghét nó.

Cô không hiểu sao nhưng khi thấy nụ cười đó lại đầy sự giả tạo, vẻ mặt đó chỉ là một vỏ bọc.

Vả lại ánh mắt anh ta như có như không nhìn vào cô.

Cô ghét anh ta.

Chán ghét!

"Xin được giới thiệu.

Anh là Takeda Hiroshima.

Hân hạnh gặp mặt!"

Dứt lời anh ta nở nụ cười, nhanh chóng chiếm lấy cảm tình của cả lớp.

Rini nhíu mày, nhìn chằm chằm vào người con trai đứng ở trên bục.

Có vẻ như anh ta cảm nhận được ánh mắt của cô nên quay qua nhìn cô và cười.

Điều đó càng làm cho cô ghét anh ta thêm.

Tiết học đầu tiên.

Rini chống cằm nhìn vu vơ ra ngoài cửa sổ.

Đột nhiên đập vào mắt cô là một nhóm người, một nữ và bốn nam.

Trong đó có một chàng trai cô đã gặp và Hiroshima.

Anh ta tình cờ nhìn lên và đã bắt gặp được ánh mắt của cô.

Anh ta cười, Rini khẽ nhíu mày vì cơn đau đột ngột ập tới.

A~ Thật đau!

Giờ giải lao Rini nhanh chóng rời khỏi chỗ, sắc mặt cô hiện giờ thật tệ!

Cô nhanh chóng bước ra phía sau trường, linh cảm của cô cho biết cô sẽ gặp anh ta ở đó, gặp Hiroshima.

Quả thật rất đúng!

Ngay sau khi cô đặt chân đến sau trường, đập vào mắt cô là Hiroshima.

Anh ta chỉ nở nụ cười giả tạo nhìn cô.

Ánh mắt lại đầy sự chiếm hữu.

"Không ngờ thân ái lại tự chủ động tìm ta.

Hạnh phúc quá!"

Rini nhăn mày, lạnh lùng mở miệng.

"Nói ngay!

Ngươi là ai?"

Hiroshima chỉ thở dốc, ôm lấy người mình rồi cúi đầu.

"Ha...

Ha...

Quả nhiên dù em có mất đi kí ức thì bản tính em vẫn không thay đổi.

Dù sao thì em cũng sẽ nhớ lại thôi.

Thân ái!"

Rini mở to mắt nhìn Hiroshima, thân hình cô liền lảo đảo.

Rini cố đứng vững,một tay ôm lấy đầu.

Đau quá!

Những giọt mồ hôi chảy dài trên trán, tầm nhìn dần mờ đi.

Thứ cô thấy được là nụ cười tàn nhẫn và mưu mô của Hiroshima.

Quả nhiên hắn ta chẳng có gì tốt đẹp!

Rini ngất.

Deku lo lắng chạy ra chỗ cô.

Cẩn thận bồng người con gái trong lòng cậu lên rồi trừng mắt với người trước mặt.

"Đừng có làm gì cô ấy!

Dù anh có là giáo viên mới đi chăng nữa thì nếu anh làm việc gì quá trớn thì giáo viên khác sẽ không để yên đâu"

Hiroshima cười khẩy, vuốt tóc.

"Ha!

Nếu như ngươi không phải là người quan trọng trong lòng em ấy thì ta đã giết ngươi rồi.

Dù sao kịch hay mới bắt đầu!"

Dứt lời một trận gió nổi lên khiến Deku phải lấy tay che.

Lúc cậu bỏ tay ra thì Hiroshima đã đi mất.

Deku lo lắng, nhanh chân đưa Rini đến phòng y tế.

Nhưng khi khám thì Recovery Girl lại lắc đầu.

"Con bé không bị sao cả!

Chỉ ngất thôi!

Có lẽ hôm nay hoặc ngày mai con bé sẽ tỉnh lại.

Em yên tâm đi!"

Deku gật đầu, lại lo lắng nhìn Rini rồi bắt đầu bước về lớp.

Tuy nhiên sự mong đợi của Deku đã tan vỡ.

Vài ngày sau Rini vẫn chưa có dấu hiệu tỉnh lại.

Cô vẫn ngủ, ngủ với sự lo lắng của những người bên ngoài.

"Rini chưa tỉnh nữa.

Làm sao đây?"

Cả lớp buồn rầu, điều họ thấy kì lạ nhất là Tado và Samui.

Thường ngày hai người họ bám lấy Rini rất nhiều.

Giờ đây họ lại trầm lặng.

Sự thật bởi vì trước khi đi gặp Hiroshima, Rini đã căn dặn hai người họ.

"Nhớ kĩ!

Khi ta có chuyện gì thì đừng nên manh động!

Lúc đó Samui sẽ phải làm theo lời Tado.

Yên tâm đi!

Ta sẽ chẳng bị gì nghiêm trọng đâu!"

Tado và Samui đã làm theo lời Rini.

Thế nhưng giờ đây Tado sẽ làm theo suy nghĩ của chính mình.

Tado bước lên, ngồi vào chiếc ghế gần giường của Rini.

Nắm lấy tay cô rồi thở dài, cô bạn gật đầu.

Tado khẽ xoay người, ánh mắt nghiêm túc nhìn thẳng vào cả lớp.

"Tớ... có cách khiến Rini tỉnh lại!"

Lớp A nghe vậy liền vui mừng, sốt ruột.

"Là cách gì?

Cậu mau nói đi!"

Tado mím môi, xoay người lại nhìn Rini.

"Tớ sẽ sử dụng nó nhé!

Tất cả đều vì cậu thôi!"

Cô bạn xoay người lại, hít một hơi rồi nhìn lớp.

"Các cậu mau trở về thay trang phục đi!

Chúng ta sẽ có một cuộc chiến đấy!"

Dù không hiểu nhưng cả lớp đành phải về kí túc xá lấy trang phục anh hùng và mặc vô.

Dù gì họ cũng đã nhận được sự đồng ý của Aizawa và All Might.

Còn Tado thì đang nói chuyện với Aizawa.

"Có chuyện gì không nhóc?"

Vẫn là bộ dáng lười biếng đó nhưng không thiếu phần nghiêm túc.

"Trong khi mọi người sẽ chiến đấu thì ở ngoài này mọi chuyện sẽ giao cho các anh hùng và giáo viên.

Được chứ Aizawa-sensei?"

Aizawa không trả lời.

Lớp A đã đến nơi.

Tado nhắm mắt, nhìn thẳng nhìn mọi người với vẻ nghiêm trọng.

"Năng lực của tớ: Xâm nhập kí ức.

Năng lực này giúp tớ hoặc người khác đi vào kí ức của người tớ sử dụng năng lực.

Tuy nhiên năng lực này cũng có điểm yếu.

Mỗi khi sử dụng năng lực này thì tớ sẽ mất sức rất nhiều.

Vì thế đưa cả lớp mình đi thì tớ sẽ ngất đi và khoảng một ngày sau sẽ tỉnh lại.

Nên nhớ, kí ức của Rini được một thứ gì đó bảo vệ nên các cậu cần tìm ra cậu ấy.

Trong quá trình tìm kiếm các cậu có thể sẽ bị thương rất nặng.

Lúc đó các cậu sẽ tự thoát ra khỏi kí ức cô ấy và trở về.

Các cậu còn muốn đi hay không?"

Lớp A nhìn nhau rồi gật đầu.

"Chúng tớ sẽ đi!"

Tado cười rồi nhanh chóng đứng dậy.

Giơ tay về phía Rini rồi nhìn cô.

"Mọi chuyện đều nhờ cả vào mọi người đấy!"

Quanh thân Rini xuất hiện một ánh sáng màu xanh, thân thể cô từ từ bay lên.

Bên phía lớp A, cơ thể mọi người liền xuất hiện ánh sáng màu xanh rồi từ từ biến mất.

Tado ngất, Rini từ từ hạ xuống.

Recovery Girl nhanh chóng đem Tado đặt lên giường.

Lớp A đã quyết tâm sẽ đưa cô nàng trở lại.

Bởi vì họ là gia đình của cô.

-------

Ai muốn Naga chết hơm?? 🙂)
 
(Đồng Nhân Boku No Hero Academia) Gia Đình Mới
Chap 46: Quá Khứ (2)


Lớp A được dịch chuyển vào kí ức của Rini.

Họ mở mắt ra, một cảnh tượng hiện cho họ phải kinh hoàng.

Một mê cung được bảo vệ bởi những người lính cầm giáo.

Những người lính thấy được những kẻ xâm phạm liền xông lên tấn công.

Số lượng quá đông khiến họ phải khó khăn trong việc ngăn chặn.

Tiêu diệt hết tên này thì tên khác xuất hiện.

Địa hình cũng gây khó khăn không kém.

Những tòa nhà đang bốc cháy và sụp đổ.

Giống như tận thế đã tới.

Thứ họ chú ý tới là ở trên cao, nơi có một chiếc giường cùng thiếu nữ đang khóc ra máu.

Bọn họ cố gắng chạy đến nơi cao nhất đó.

Tuy nhiên trên đường đã có người ở lại.

"Các cậu cứ đi trước đi!

Nơi này để tớ lo!"

Câu nói đó cứ lập đi lập lại, lúc nó xuất hiện cũng là lúc sẽ có người ở lại.

Khi gần đến nơi lần lượt mọi người bắt đầu tan biến.

"Xin lỗi nha!

Mình kiệt sức rồi.

Còn lại giao cho các cậu đó!"

Dứt lời họ thoát ra ngoài.

Chỉ còn lại vài người mạnh nhất trong lớp.

Bakugou bực bội.

"Chết tiệt!

Con dị hợm thật phiền phức!"

Deku chỉ liếc cậu ta, lo lắng vừa chạy vừa kêu tên cô.

"Rini!"

Rồi bỗng nhiên một giọng nói vang lên.

"Làm ơn!

Mọi người làm ơn dừng lại đi!"

Rini ôm đầu, cúi gập người xuống trong khi quỳ.

Cô không muốn có ai vì cô mà bị thương, cô không muốn người khác vì mình mà chết.

Đột nhiên mê cung vỡ ra, cả lớp chỉ còn ba người: Deku, Bakugou và Todoroki.

Ba người họ lo lắng, nhanh chóng chạy đến chỗ Rini trước khi mê cung vỡ ra hoàn toàn.

Nhưng... không kịp!

Không gian đột nhiên trở nên vặn vẹo, trước mặt ba người họ là một cánh cửa màu đỏ.

Vì tò mò nên họ đã mở cánh cửa đó ra.

Ánh sáng màu trắng đột nhiên xuất hiện khiến họ phải lấy tay che lại.

"Chíp!

Chíp!"

Nghe thấy tiếng hót ba người mới bắt đầu buông tay.

Họ ngạc nhiên vì nơi họ đang đứng là một khu rừng.

"Hộc!

Hộc!"

Tiếng thở dốc vang lên trong sự tĩnh lặng.

Theo hướng nhìn của Deku là một cô bé đi chân trần, mang bộ váy trắng và đang chạy với sự sợ hãi.

Cô bé đó với mái tóc màu đen và đôi mắt màu đỏ ngập nước.

Theo sau cô bé là một người đàn ông với áo blouse trắng đang khoanh tay và đi bộ một cách bình tĩnh.

"Thôi nào!

Bảo bối đừng chạy loạn nữa.

Về với ta nào!"

Cô bé khóc, vẫn cố gắng chạy nhưng lại vấp té.

Để rồi lại bị người đàn ông kia đem đi.

Về đến nơi, trước cửa là một người phụ nữ xinh đẹp.

Bà ta hừ lạnh rồi chán ghét nhìn cô bé.

"Về rồi à!

Chuẩn bị tiếp đi!

Đừng có hòng chạy trốn nếu không biết tay tao!"

Cô bé bấu chặt váy khiến nó nhăn, cúi đầu mím môi.

Một biểu hiện tuyệt vọng!

Cô bé nắm lấy tay người đàn ông, để mặc cho ông ta kéo cô bé đến một căn phòng màu trắng đầy đủ thiết bị.

Còn cô bé thì bị cột trên một chiếc giường bằng thép.

Tiếng lưỡi cưa từ từ đến gần, sắc mặt cô bé thay đổi.

Một sự sợ hãi!

Cô bé liền cầu xin.

"Làm ơn!

Bố ơi!

Làm ơn dừng lại đi!"

Người đàn ông kia chỉ híp mắt rồi nở nụ cười.

"Không thể nha!

Đây sẽ là hình phạt cho con vì tội bỏ trốn!"

Dứt lời ông ta để lưỡi cưa vào người cô bé, từ từ mổ xẻ từng bộ phận cô bé.

"Ahhhh!"

Tiếng la hét thất thanh vang vọng trong sự hưng phấn của người đàn ông.

Máu, nội tạng, nước mắt.

Khung cảnh giờ đây thật kinh dị.

Deku nhanh chóng che miệng, ngăn những thứ muốn trào ra.

Bakugou nhăn mày, khó chịu nhắm mắt lại.

Todoroki thay đổi sắc mặt, nhắm mắt lại rồi quay đi.

Ngày hôm sau, cô bé vẫn không có dấu hiệu tỉnh lại, chết không nhắm mắt.

Mùi máu tanh tưởi bốc lên khiến người khác phải ghê tởm.

Người đàn ông kia khoanh tay thở dài.

"Haiz!

Có vẻ sức chịu của con bé đến giới hạn rồi.

Chỉ cần vứt đi là được!"

Khi ông tam vừa định xoay người rời đi thì đột nhiên cô bé có động tĩnh.

Đôi mắt dần dần có ánh sáng, hơi thở dần dần trở lại.

Vết thương trên bụng liền lại một cách nhanh chóng.

Đó là lúc Rini xuyên qua.

Khung cảnh lại chuyển, Rini đã không bị thí nghiệm nhưng lại được một gia sư đến dạy.

Anh ta nói mình là Kiyoshi.

Và anh ta sẽ là người cứu cô.

Những buổi học lại trôi qua.

Đến buổi học thực hành.

Ba người kia vẫn lặng im quan sát tất cả mọi thứ.

Họ đã ngạc nhiên khi Rini nhanh chóng tiêu diệt quái vật.

Và rồi sau đó, họ đã thấy được Rini giết ba mẹ mình.

Thế nhưng tại sao cô đang cười rồi đột nhiên lại khóc?

Bởi vì chấn thương tâm lí nên ngoại hình mới thay đổi.

Một quá khứ thật đau!

Bỗng nhiên ba người họ đều mở to mắt.

Khung cảnh xung quanh là nhà của họ.

Deku và Bakugou đang chơi cùng nhau thì bắt gặp một bé gái ngất bên đường.

Deku lo lắng chạy đến, lay lay người cô bé.

Không thấy động tĩnh gì thì chạy đi gọi mẹ.

Mẹ Deku đến, muốn đưa cô bé đến bệnh viện nhưng bị ngăn lại.

Cô bé nắm lấy tay mẹ Deku liền thì thào.

"Đừng...

Đừng..."

Rồi ngất đi.

Mẹ Deku đành đưa con bé về nhà mình.

Rini tỉnh dậy, giật mình khi thấy bản thân đang ở một nơi xa lạ.

Cô nhanh chóng rời khỏi giường, cúi xuống nhìn trang phục mình đang mặc, là một bộ váy xinh xắn.

Hôm qua cô vừa xuyên đến thế giới này.

Vì để chứng thực lại một lần nữa nên cô đã bỏ trốn.

Lần này có vẻ đã thành công vì nguyên chủ trước kia đã từng bỏ trốn, nhưng...

đều bị thất bại.

"Cạch!"

Đột nhiên cánh cửa mở ra.

Một người phụ nữ tóc xanh bước vào.

"Ara!

Cháu bé tỉnh rồi!

Cô là Midoriya Inko.

Hân hạnh gặp cháu!"

Rini mím môi, đề phòng nhìn người phụ nữ trước mặt.

Đột nhiên có tiếng ồn phát ra phía sau người phụ nữ đó.

"Sao con lại ở đây Izuku?"

Deku chỉ cười, một nụ cười ngây thơ.

Rini mở to mắt nhìn nụ cười ấy.

Một nụ cười nắng ấm, cô cũng đã từng cười như vậy.

"Bạn ấy là ai vậy mẹ?"

Inko liền ngượng ngùng quay qua nhìn cô.

"À cháu tên gì?"

Lát sau vẫn không có câu trả lời, Inko đành cười ngượng.

"Nếu cháu không muốn nói cũng được.

Không sao cả!"

Đột nhiên Deku chạy lên, nắm lấy tay Rini rồi cười.

"Chào bạn!

Mình là Midoriya Izuku.

Cùng đi chơi nào!"

Dứt lời Deku liền kéo Rini đi.

Để cho Inko phải ở lại đằng sau kêu í ới và thở dài.

"Haiz...

Thằng nhóc này..."

Deku cùng Rini chạy trên con đường đông người, đến một công viên thì gặp một cậu bé dữ dằn đứng đó.

"Làm gì lâu vậy?"

Deku kéo cô lên phía trước rồi tươi cười.

"Kacchan!

Chúng ta có bạn mới này!"

Dù cho Bakugou có bực bội thì lát sau cậu ta cũng tham gia vào những trò chơi do Deku đề ra.

Rini mở to mắt ngạc nhiên nhìn hai người đang cố gắng kéo mình đi chơi.

Không hiểu sao nhưng... cô rất vui!

Dù cho hai người kia có chơi đuổi bắt với nhau thì Rini vẫn ngồi một mình.

Đột nhiên Rini thấy một cậu bé tóc hai màu đi cùng với một người đàn ông.

Đôi mắt ấy, đôi mắt của sự tuyệt vọng!

Cậu bé mà cô đã gặp!

Ba người cứ chơi, chơi mãi cho đến khi cô phải đi.

Ba người ngồi bên một bãi cát để chơi, đột nhiên một người xuất hiện ở hướng ánh sáng.

Người đó cứ bước, bước đi cho đến khi Rini nhìn thấy mặt.

Là ông ta, là Akira, tên cầm thú!

Ông ta nở nụ cười, giơ tay về phía cô.

"Bảo bối!

Đến lúc nên trở về nhà rồi!"

Rini mở to mắt ngạc nhiên nhìn Akira, mím môi rồi bắt đầu đứng dậy.

Rini nắm chặt tay, chần chừ không muốn đi.

Đột nhiên Akira lại cười.

"Được thôi!

Nếu con không muốn hai đứa trẻ đó bị gì"

Rini hoảng hốt rồi giương cặp mắt trống rỗng nhìn ông ta.

"Vâng!

Thưa bố!"

Rini nắm lấy tay của Akira rồi rời đi.

Đột nhiên Deku lên tiếng:

"Chúng mình sẽ còn gặp nhau chứ?"

Rini quay người lại, cười híp mắt.

"Tất nhiên!

Chúng ta rồi sẽ gặp lại!"

Dứt lời Rini quay người đi theo Akira.

Nhìn vào quá khứ, Deku, Bakugou cùng Rini ngạc nhiên.

Bởi vì ba người bọn họ hoàn toàn không nhớ gì về cuộc gặp gỡ này.

Còn Todoroki thì nhớ cô bé đó, cô bé đã trò chuyện với cậu trong khi trốn Endeavor ra ngoài.

Rồi sau đó cậu cũng bị đem đi.

Lúc đó bọn họ năm tuổi, lúc đó là trước khi cô gặp Kiyoshi.

Đồng thời sợi dây định mệnh đã dính vào nhau, cả bốn người.
 
(Đồng Nhân Boku No Hero Academia) Gia Đình Mới
Chap 47: Quá Khứ (3)


Mọi chuyện giờ thật khó khăn.

Từ việc Rini bị bất tỉnh cho tới việc...

Naga trở mặt.

Nghe tin Rini bất tỉnh hắn liền nhanh chóng cho người đem cô về.

Thậm chí hắn còn cho người tới đánh thẳng trường Yuuei.

Lớp A cùng góp một phần vô việc chống đỡ những tên lâu la.

Nhưng họ đều bị thương nặng, cho tới khi có một người gặp nguy hiểm.

Ochako do sơ suất nên hiện giờ đang ngồi một chỗ, giương mắt nhìn cú đấm của một tên giáng tới mình.

Cô bạn chỉ cười, một nụ cười buồn.

Đột nhiên khi cú đấm của hắn đến gần Ochako thì bị chặn lại.

Hoàn toàn không thể động đến người đang ngồi bên trong.

Là một kết giới, thứ đó chính là thứ Rini đã hạ lên những người kia.

Tên đó bực bội, tăng thêm lực vào những cú đấm nhưng không có tác dụng.

Ngược lại, hắn đã tan thành trăm mảnh.

Máu bắn ra như mưa khiến cho Ochako sắc mặt trắng bệt, trực tiếp ngất đi vì vết thương trên người và cảnh tượng vừa rồi.

---Bên trong kí ức của Rini-----

Lúc này là thời điểm Rini học một trường sơ trung.

Với bộ đồng phục nữ màu đen, Rini bình tĩnh cầm cặp sách đi trên đường.

Đến trường, cô gặp mặt giáo viên của mình và để người đó dẫn mình đến lớp.

Giáo viên đập bàn, thu hút sự chú ý của học sinh.

Đồng thời chấm dứt sự ồn ào từ những cô cậu học sinh kia.

"E hèm!

Hôm nay lớp ta có học sinh mới!

Em vào đi!"

Cánh cửa lớp mở ra, một người con gái tóc trắng, mắt đỏ bước vào lớp.

Nhẹ nhàng mở miệng:

"Tôi là Hakoyama Rini!

Hân hạnh gặp mặt!"

Đám con trai thì ngẩn ngơ nhìn, tụ lại với nhau.

"Con nhỏ này đẹp ghê!"

"Ừ thì đẹp nhưng rồi cũng như đám khác thôi!"

Đám con gái thì khoanh tay, gác chân lên bàn.

Cười thích thú, ánh mắt ngập tràn khinh bỉ, đã nhắm được con mồi.

Giải lao, một nhóm người đến bàn cô cười nói.

"Cậu có rảnh không?

Chúng mình đi nơi này chút nhé!"

Chưa kịp để Rini trả lời, họ đã kéo cô đi.

Đến nơi sau trường, nhóm người đó liền chặn cô.

Một trong đám đó lên tiếng:

"Tao nói nè: Dù mày có đẹp cỡ nào đi nữa thì mày cũng sống không nổi trong trường này đâu!

Phải rồi!

Có một cách để mày sống: Quỳ xuống liếm giày tao và từ nay về sau luôn làm theo những gì tao nói!"

Rini nắm chặt tay, mặt lạnh nhìn đám đó.

"Vì lí do gì tôi phải làm những việc đó!"

Con ả vừa lên tiếng lúc nãy cười nửa miệng, giơ tay.

"Vì tao thích!"

Ả tát cô, gò má sưng lên, khóe miệng rướm máu.

Đám còn lại nhanh chóng chế trụ và đánh đập cô.

Rini ôm bụng nằm dưới đất, để mặc mình cho đám đó đánh.

Nếu như cô không cười thì mọi chuyện đã không quá kì lạ.

Những ngày sau...

Rini vẫn tiếp tục bị bắt nạt.

Bàn ghế ghi chi chít những dòng chữ miệt thị, tủ giày bỏ đầy rác và cả... tung tin đồn về cô.

Rini vẫn tỏ ra bình thường, vẫn là khuôn mặt lạnh đó.

Cho đến khi cô nói chuyện với một người.

Trong giải lao, cô quay xuống người phía sau và nói:

"Xin lỗi nhưng cậu đừng có làm ồn được không?"

Người đó liền ấp úng.

"Nhưng... nhưng..."

Rồi đột nhiên khóc và chạy đi.

Lát sau lại là đám người bắt nạt cô đến.

"Tao nghe nói mày bắt nạt đàn em tao.

Hay lắm!

Mày đã chống đối tao nhiều lần, thế này đi.

Năm giờ chiều nay hẹn gặp tại sân trường.

Tụi tao và mày sẽ có một cuộc chiến!"

Dứt lời đám đó quay người bước đi, đám người còn lại thì xem kịch, cười khúc khích khi thấy có người bị nạn.

Dù sao đám lúc nãy nói "tụi tao" chứ không phải "tao".

Tức là một mình cô sẽ đánh với bọn chúng.

Rini cúi đầu, nở nụ cười đầy ẩn ý!

Được thôi!

Cô sẽ chơi với chúng!

Để thỏa mãi niềm vui!

Tan trường, cũng là lúc cô sẽ đối đầu với bọn chúng.

Đám đông đều tập trung tại sân trường.

Đám bắt nạt cô thì cười khoái chí, khoanh tay khinh bỉ khi chỉ có một mình cô.

Còn đám đông, đang thích thú khi thấy có người bị nạn.

Kinh tởm!

Đám kia xông lên, đấm vào cô nhưng không trúng.

Cô né, cô né rồi chúng nó hét lên:

"Mày có giỏi thì đứng lại đánh với tụi tao!"

Rini cười lạnh.

"Được thôi!

Theo ý các ngươi!"

Rini đứng lại, lấy đà rồi đá vào bụng một đứa khiến ả văng xa và bất tỉnh.

"Một đứa!"

Rini dùng chân đá từng đứa khiến chúng ngã xuống, đấm vào mặt chúng khiến chúng sưng mặt.

Thế là cả bọn phải quỳ xuống.

Rini đi đến trước con nhỏ cầm đầu, bóp miệng nó.

"Ai nói là bắt tôi liếm giày, đánh tôi?

Hửm?"

Con nhỏ đó run sợ, đập đầu xuống đất xin lỗi.

"Tôi xin lỗi!

Là do tôi!

Xin lỗi!"

Rini đạp đầu ả, cười nửa miệng.

"Tốt!

Chỉ mong mai sau các người đừng động đến tôi.

Nếu không... hậu quả khó lường!"

Rini hất tóc, quay người bước đi.

Còn đứa cầm đầu báu chặt tay vào đất, nghiến răng.

"Con nhỏ đó!

Nó dám..."

Rồi cô ta nở nụ cười độc ác.

"Đừng có trách tao!"

Ngày hôm sau, cô không còn bị bắt nạt nữa.

Thay vào đó, lúc ra về cô lại bị một nhóm mười người chặn đường.

Chúng kéo cô vào một con hẻm và vây quanh cô thành một vòng tròn.

"Có phải con nhỏ này không?

Trông ngon đấy chứ!"

"Đúng là con nhỏ này!"

Nghe từng câu nói của bọn chúng, Rini biết rằng: Chúng là những kẻ được thuê bởi con ả hôm qua.

Rini che miệng cười.

"A ra!

Có vẻ như mấy anh đây muốn làm chuyện gì đó với tôi nhỉ?"

Đám đó cười khoái chí.

"Đúng đấy!

Mau chuẩn bị đi!"

Rini mỉm cười.

Rồi một kết giới màu trắng từ từ lan rộng ra.

Đám người đó tụ lại một chỗ và bắt đầu sợ hãi.

"Chuyện *éo gì đang xảy ra vậy?"

Rồi bọn chúng bắt đầu chuyển ánh mắt của mình nhìn thiếu nữ trước mặt.

"Có phải chuyện này là do mày không?"

Rini im lặng rồi sau đó nở nụ cười đáng sợ.

"Phải đấy!

Ta đang thực sự rất đói!

Cảm ơn các ngươi đã tự nguyện đến đây làm thức ăn cho ta!

Nào hưởng thụ đi!"

Đột nhiên dưới chân đám đó xuất hiện những cây gai làm bằng băng.

Chúng đâm thẳng qua người từng tên.

Một tên, hai tên... lần lượt chết đi.

Có vài kẻ đã cố gắng sử dụng năng lực nhưng... vô hiệu.

"Cái *éo...

Tao *éo sử dụng được năng lực!"

Lúc đó Rini thích thú cười khi chúng gặp khó khăn.

Một nụ cười kinh dị.

"Hahaha...

Nào!

Hãy làm cho ta thích thú thêm đi!"

Tiếng cười vang vọng trong sự sợ hãi tột cùng của đám người kia.

Tiếng hét hòa vào tiếng cười.

Rini liếm môi, con mắt đỏ sáng rực nhìn bãi máu trước mặt.

"Cảm ơn về bữa ăn!"

Rini bình tỉnh đi ra khỏi con hẻm.

Bước đi với gương mặt thích thú.

Deku, Bakugou và Todoroki thì sợ hãi, sợ hãi khi phải nhìn cảnh tượng đó.

Sợ hãi khi biết rằng: Thiếu nữ kia vừa giết người.

Sáng hôm sau, Rini đến trường.

Vừa bước vào lớp cô đã thấy sự thích thú của con ả bắt nạt cô.

Thấy cô ả liền nhanh chóng sợ hãi rồi chạy đi.Giờ học, trong khi giáo viên giảng bài thì đột nhiên Rini đứng dậy và giơ tay.

"Xin lỗi thầy nhưng em hơi mệt chút ạ!"

Khi thấy giáo viên gật đầu, Rini bắt đầu bước ra khỏi lớp.

Tuy nhiên hướng mà cô đến không phải là phòng ý tế, mà là sân thượng.

Rini đứng đó, nắm chặt tay ngắm nhìn phong cảnh.

Không ai biết hiện giờ cô đang nghĩ gì.

Tất cả đều mờ mịt!

Lớp học hát, lớp học toán và những lớp khác.

Tất cả mọi người đều đang làm việc.

Rồi đột nhiên Rini mở miệng:

"Tiếc thật!

Lại một ngôi trường nữa ra đi!"

Thân hình cô chợt chuyển động.

Rini xoay tròn, một luồng khí đen bao bọc lấy thân hình cô.

Đôi mắt màu đỏ thay đổi, thành một mắt đỏ, một mắt xanh.

Từ trang phục nữ sinh màu đen đã thay đổi vì những luồng khí đen.

Trang phục màu đen đã thay đổi thành màu trắng.

Rini dậm chân, giơ tay.

Ngay lập tức một kết giới màu đỏ xuất hiện bao trùm toàn bộ ngôi trường.


Những người trong kết giới đó liền khụy người xuống và ngất đi.

Kết giới này tên là Thời Thực Chi Thành (Tokihami no Shiro).

Nó có tác dụng: Hút lấy hết thời gian của những kẻ trong kết giới.

Rini thích thú cười, ôm bụng liếm môi thỏa mãn.

"A~ No thật!"

Rồi đột nhiên Rini nghiêng đầu.

"Có kẻ đột nhập à!"

Cánh cửa phía sau cô đột nhiên bật mở.

Một nhóm người xuất hiện, chúng hét lên.

"Ngươi mau dừng tay lại!"

Rini quay đầu, cười.

"Có vẻ như mấy người cũng bị ảnh hưởng bởi kết giới này nhỉ!

Dù sao ngôi trường này đều chết cả rồi!

Ta nên rời khỏi đây trước khi mọi chuyện tệ hơn!"

Thân hình Rini dần mờ đi, kết giới cũng từ từ biến mất.

Cô cười, một nụ cười khinh bỉ về phía nhóm người kia.

Nhóm người đó là anh hùng.

Deku, Bakugou và Todoroki sợ hãi, nỗi sợ hãi của họ đối với cô lại tăng lên.

Bàn tay cô đã dính máu quá nhiều.

Nhiều đến mức cô đã quên đi bản chất của mình.
 
(Đồng Nhân Boku No Hero Academia) Gia Đình Mới
Chap 48: Quá Khứ (4)


Deku, Todoroki và Bakugou đều chứng kiến hết mọi việc làm của Rini.

Việc cô ấy bị bắt nạt, việc cô ấy sử dụng năng lực và giết người.

Bọn họ đã chứng kiến tất cả.

Kể cả việc... cô đang làm nhiệm vụ.

Rini mang một bộ đồ quân phục màu trắng, đứng bên ngoài một tòa nhà bị bỏ hoang, một tòa nhà năm tầng.

Cô mặt lạnh nhanh chóng bước vào trong.

Khẽ liếm môi khi thấy một đoàn người phục kích mình.

Tiếng cười, tiếng súng, tiếng hét hòa lẫn vào nhau tạo thành một âm thanh chói tai.

Những cú chém ánh lên tia sáng, máu phun ra.

Chốc lát sau, nơi này đã tràn ngập xác chết.

Thiếu nữ màu trắng đứng ở giữa đống xác người, một màu trắng tinh tươm không dính máu.

Rini lại bước đi.

Tầng 2, tầng 3, tầng 4.

Mỗi bước cô đi sẽ có người ngã xuống.

Tòa nhà giờ đây ngập trong máu, một cuộc đồ sát kinh hoàng.

Người gây ra cái chết cho những kẻ đó... là một thiếu nữ còn tuổi đi học.

Những viên đạn không có tác dụng với cô, những năng lực không thể tấn công cô.

Bởi vậy giờ đây Rini là bất bại.

Hoàn toàn không thể đánh bại.

Rini bình tĩnh đạp qua những xác chết hướng tới tầng năm mà đi.

Đến nơi, cô nắm chặt thanh kiếm, lạnh lùng nhìn kẻ bí ẩn đang ngồi phía trước.

"Ngươi đang có ý định gì?"

Hắn từ từ xoay ghế lại, ánh trăng rọi vào nơi hắn ngồi.

Mặc một bộ vest đen thanh lịch, thấp thoáng có thể thấy được mái tóc cùng đôi mắt màu tím đầy ý cười.

Hắn nhẹ nhàng nở nụ cười nhìn Rini.

"Chỉ là chờ đợi một người đến đây.

Chờ đợi một người sẽ nhớ lại những kí ức trước đây.

Dù sao sẽ gặp lại em sớm thôi, thân ái!"

Dứt lời một trận gió nổi lên khiến Rini phải lấy tay che mắt.

Dần dần đưa tay xuống, Rini bực tức khi thấy hắn ta đã chạy đi.

Tức giận.

Phẫn nộ.

Mệt mỏi.

Cảm xúc của cô hiện giờ thật lẫn lộn.

Hoàn toàn không hiểu được cảm giác hiện giờ của cô như thế nào.

Rini mím môi rồi rời đi.

Bóng dáng ấy cô đơn bước đi một mình trên con đường.

Đơn độc, mãi mãi đơn độc.

Rini đi khắp nơi, làm những nhiệm vụ được giao để thỏa mãn cơn đói và sự thích thú.

Dần dần cô chẳng cảm thấy được sự vui vẻ, sự hi vọng mà mình từng có.

Cảm xúc đã mất đi hoàn toàn, chỉ là một vỏ bộc che đi con người yếu đuối bên trong.

Những nụ cười đó chỉ là giả tạo, chỉ là sự diễn xuất cô đã lập trình sẵn.

Rini đã quá nhàm chán khi phải hành hạ, giết chết những tên thấp kém.

Giống như nhiệm vụ cô mới nhận: Giết chết chủ tịch của công ty XXX.

Và người thuê cô là vợ ông ta.

Bà ta biết được chồng bà ta đang ngoại tình.

Bà ta là một người có máu chiếm hữu cao và rất hay ghen.

Bà ta đã đứng trước mặt chồng mình cãi nhau vì vụ việc đó và ông ta... quyết định ly dị.

Điều đó khiến bà ta rất sốc.

Và lý do bà ta thuê cô: Giết chết ông ta và đem đầu về cho người vợ, giữ mãi bên mình.

Một tình yêu đáng sợ!

Chỉ cần giết chết người kia thì họ sẽ thuộc về mình.

Mãi mãi không rời xa!

Rini đi từng bước đến căn phòng người đàn ông kia đang chìm sâu vào hoang lạc.

Rini từ từ bước qua hàng phòng thủ của vệ sĩ.

Từ từ bước qua những cặm bẫy được sắp đặt.

Bước đến gần căn phòng của tên kia.

Rini mặt lạnh nhìn một người phụ nữ ăn mặc hở hang vừa bước ra khỏi căn phòng.

Cô ta khinh thường nhìn cô rồi rời đi, chưa được bao lâu thì cô ta cũng chết, chết vì tội khinh thường cô và vì nhiệm vụ: Giết luôn con ả tình nhân của ông ta.

Rini gõ cửa, lát sau bên trong liền phát ra một giọng nói:

"Vào đi!"

Cô bình tĩnh mở cửa bước vào.

Khẽ nhíu mày khi cảm nhận được mùi của dục vọng vẫn chưa tan hết.

Cô lại nhìn lên cái người đang dùng ánh mắt dâm dục kia nhìn cô.

Một người đàn ông đang bán khỏa thân, khuôn mặt ưa nhìn.

Rini chán ghét khi thấy ông ta một mực nhìn vào vòng một và đùi của cô.

Ngón tay khẽ động khi thấy ông ta dần dần bước tới.

Ông ta vừa cười nhìn giơ bàn tay.

"Chào cô!

Cô có việc gì à?"

Rini tức giận khi bàn tay ấy định nắm lấy vai cô.

Một đường ánh sáng chợt lóe, tiếng hét của người đàn ông kia vang lên.

"AAAAAA..."

Bàn tay đã bị cắt đi một cách không nhân nhượng.

Người đàn ông kia lăn mình dưới sàn, sợ hãi ôm lấy cánh tay đầy máu của mình.

Rini chán ghét nhìn người đàn ông đang cúi đầu cầu xin.

"Cầu xin cô!

Làm ơn tha cho tôi!

Cầu xin cô!"

Rini không nhân nhượng đá thẳng vào mặt ông ta.

Lạnh lùng nhìn ông ta chật vật.

"Vì nhiệm vụ!

Phải giết!"

Dứt lời những sợi tơ màu trắng cắt đứt thân thể ông ta.

Chết mà chưa biết mình chết.

Ông ta bàng hoàng khi thấy đầu lìa khỏi cô.

Hoảng sợ rồi chết đi.

Rini lạnh lùng cầm lấy thủ cấp ông ta đem đến nơi ở của người phụ nữ.

Rini lại giương mắt nhìn vẻ yêu mến, hạnh phúc khi người kia cầm trên tay đầu của người mình yêu.

Rini quay người bước đi khi nhận được số tiền mình yêu cầu.

Lại suy nghĩ.

Cô đã từng yêu, yêu một người đến say đắm.

Nhưng rồi... lại bị phản bội, bị bán đi một cách trắng trợn.

Yêu là giết chết người mình yêu để giữ họ lại bên mình.

Một tình yêu đầy sự chiếm giữ lẫn hắc ám.

Rini đang đi đột nhiên quay người nhìn vào một khoảng tối đen.

Cô nhìn chằm chằm vào một nơi, chốc lát lại cụp mắt xoay người rời đi.

Nơi đó bước ra là một con mèo, nó nhìn vào vị trí cô đứng ban nãy rồi nhanh chóng đi nơi khác.

Rini phải về nghỉ ngơi!

Ngày mai sẽ có rất nhiều việc phải làm!
 
(Đồng Nhân Boku No Hero Academia) Gia Đình Mới
Chap 49: Quá Khứ (5)


Rini mệt mỏi dựa vào ghế, một tay chống cằm một tay cằm lấy một sấp giấy ghi chi chít chữ.

Cô chú tâm đọc từng từ, từng câu trong tờ giấy, mặc cho bản thân mình đang bị một người vuốt ve chân.

Hắn ta dùng tay cẩn thận nâng chân cô lên, nhìn chằm chằm với ánh mắt say mê, điên dại.

Hắn từ từ vuốt ve bàn tay, cẩn thận hôn lên từng ngón chân.

Rồi dùng lưỡi luồn qua từng khẽ chân hòng khiến cô giật mình.

Nhưng không!

Khuôn mặt cô giờ đây vẫn bình tĩnh, ánh mắt vẫn một mực chăm chú vào tờ giấy cầm trên tay.

Lát sau Rini đọc hết cả sắp giấy, ánh mắt mới dời đi khỏi trang giấy mà nhìn vào bàn chân của mình.

Cô khẽ nhíu mày khi thấy bàn chân ướt đẫm nước bọt, lại nhìn tới người đã gây ra nó -Aman.

Rini khẽ cười.

"Thích lắm sao?"

Cô dùng chân nâng cằm của Aman khiến hắn ta ngước lên nhìn cô.

Cô nhìn vào đôi mắt màu đỏ mà cười.

"Rửa sạch chân cho ta.

Ta cần có việc ra ngoài!"

Aman đứng dậy, cúi người.

"Vâng!"

Sau khi chờ hắn ta lau xong bàn chân, Rini từ từ đứng dậy và bước ra khỏi phòng.

Làm một số việc mà Kiyoshi đã yêu cầu.

Kể cả chuẩn bị làm một số việc khó hiểu.

Dù Rini không biết tại sao nhưng vẫn nhận việc.

Vì đó là yêu cầu của Kiyoshi.

Trong khi chuẩn bị giết chết tên béo trước mặt, đột nhiên điện thoại cô reng lên.

"Có chuyện gì à?"

Rini bình tĩnh mở máy, ánh mắt vẫn dõi theo tên béo đang cố bò chạy thoát.

"Đi đến dòng sông ở XXX!"

Dứt lời phía bên kia liền tắt đi điện thoại.

Rini tuy tò mò nhưng không nói gì, cất điện thoại vào túi.

Siết chặt cây roi trên tay, từ từ bước đến nơi của tên kia.

Với khuôn mặt đầy máu cùng nước mặt giàn giụa, hắn cầu xin.

"Làm ơn...

Làm ơn tha cho tôi!"

Rini cười híp mắt.

"Không được!

Có điều gì muốn nói, thì xuống dưới kia mà nói cho ra lẽ!"

Cô giơ tay lên cao, mạnh mẽ vụt tay xuống, khiến cho tên kia chết một cách đầy kinh dị.

Một lần nữa Deku, Bakugou và Todoroki lại muốn ói.

Cách mà cô ấy giết người thật sự rất tàn nhẫn.

Thích thú khi chứng kiến người ta hét lên vì đau đớn, vì ham muốn sống mà cầu xin nhưng... cầu xin càng làm cho cô thích thú thêm.

Phản tác dụng!

Rini khoanh tay cụp mắt nhìn xác chết dưới chân.

Đạp đạp vài cái rồi bước đi, đi đến nơi Kiyoshi đã nói.

Rini vượt qua những hàng cây, tiến đến trước mặt người đã dạy cô bấy lâu nay - Kiyoshi.

Dù Rini có hơi ngạc nhiên khi Kiyoshi bảo cô sẽ vào thành phố và mua một ngôi nhà.

Sau khi mua xong, cô cùng anh dọn dẹp căn nhà.

Cô lại ngạc nhiên vào ngày hôm sau khi nghe Kiyoshi bảo cô sẽ đến một ngôi trường để học - Ngôi trường Yuuei.

Rini chứng kiến mọi việc làm của bọn họ, nỗ lực luyện tập để mạnh hơn.

Nỗ lực luyện tập để tranh giành cái ngôi anh hùng số một.

Và cả... cứu lấy bạn bè dù biết mình sẽ chết bất cứ lúc nào.

Cũng nhờ bọn họ mà cô cười nhiều hơn, dần dần thay đổi bản tính của mình dù cô biết: Bọn họ sẽ căm ghét mình khi biết về những việc mình đã làm.

Vả lại một kẻ sát nhân lại còn làm anh hùng.

Ha, nực cười thật!

Dù họ có vui vẻ với mình hôm nay thì ai biết ngày mai họ sẽ xa lánh mình vì cái quá khứ đó, cái quá khứ đầy tồi tệ và máu!

Rini tay đã dính máu của người khác.

Bàn tay này đã đồ sát bao nhiêu sinh mạng.

Cô... không đếm hết.

Bản thân đã tắm máu của người khác, đã chính tay giết chết nhiều sinh mạng.

Tội này không thể đếm xuể.

Đã dự định sẽ rời xa bọn họ nhưng... lại không nỡ.

Cô ham muốn tình thương, muốn được yêu thương.

Hoặc ít nhất... là có ai đó quan tâm đến bản thân mình.

Những nụ cười tỏa nắng ấy, bọn họ hợp làm anh hùng hơn cô.

Bọn họ xứng đáng trở thành một người anh hùng giỏi giang, vĩ đại.

Còn Rini thì nên ở trong bóng tối thì hơn, mãi mãi chém giết và cũng mãi mãi một mình.

Vì không muốn bọn họ bị thương mà đặt lên họ một kết giới.

Bảo vệ bọn họ và đồng thời Rini chìm vào giấc ngủ, tìm kiếm lại những kí ức mà mình đã đánh quên.

Tạm biệt mọi người!

Chúng ta sẽ còn gặp lại dù cho thời gian có dài bao lâu!

Cảm ơn vì đã cho mình cảm nhận được tình thương, cảm ơn nhiều lắm!

Deku, Bakugou và Todoroki đã rơi nước mắt, khóc khi biết được sự thật về cô ấy.

Khóc khi đã từng hiểu nhầm cô ấy.

Khóc vì cô ấy đã quá cô đơn.

Người con gái ấy với số phận hẩm hiu, cuối cùng cũng tìm được cho mình những con người thật lòng.

Không gian liền vỡ tan ra.

Bọn họ đã thấy mình bước ra khỏi cánh cửa.

Lấy tay lau đi nước mắt, đánh mắt sang phải lại thấy một cánh cửa màu đen.

Có một thứ gì đó thôi thúc họ mở nó ra.

Họ đã mở, một ánh sáng chợt lóe đi khiến họ lấy tay che.

Một khung cảnh trắng xóa cùng một tiếng khóc thét giữa cơn mưa tuyết.

Lại là một khung cảnh đầy thê lương.
 
(Đồng Nhân Boku No Hero Academia) Gia Đình Mới
Chap 50: Kiếp Trước (1)


Deku, Bakugou cùng Todoroki tò mò mở cánh cửa màu đen bên phải khi mình vừa thoát ra khỏi cánh cửa màu đỏ kia.

Vì chính hành động này của mình, vì sự tò mò khi nhìn thấy cánh cửa mà mở ra.

Thứ bên trong cánh cửa đó càng làm cho những bí mật của người con gái họ yêu, yêu quý hơn cả sinh mạng được hé lộ.

Những bí mật khiến cuộc đời Rini thay đổi.

Chợt một ánh sáng xuất hiện khiến họ phải giơ tay che đi.

Lát sau họ từ từ bỏ tay xuống, màu trắng là thứ họ thấy được đầu tiên.

Là một cơn mưa tuyết xuất hiện ở thành phố, mưa càng lúc càng to.

Dường như không có bất cứ ai đặt chân ra ngoài.

Đột nhiên có một âm thanh phát lên.

Là một tiếng khóc, tiếng khóc phát ra từ chiếc giỏ đặt trước một ngôi nhà lớn.

Khá giống một cô nhi viện.

Tiếng khóc càng ngày càng trở nên to hơn, cùng lúc đó cánh cửa mở ra.

Là một người phụ nữ với một bộ đồ đen, bà ta cẩn thận cầm chiếc giỏ lên và mỉm cười đem vô căn nhà.

Thời gian lại trôi, đã năm năm trôi qua một cách nhanh như chớp mắt.

Vẫn là căn nhà đó nhưng lại đầy ấp tiếng cười.

Ở sân trước và sân sau đều có trẻ con.

Chúng nô đùa với nhau, chơi với nhau và cười với nhau.

Còn cô bé bị bỏ rơi trong đêm đông giá lạnh đó giờ đây cũng đã lớn.

Khoác lên mình một bộ váy trắng tinh tươm, mái tóc đen dài óng mượt xõa dài ngang lưng, đôi mắt màu đen chớp chớp ngập nước, nụ cười tỏa nắng vui vẻ giống như một thiên thần ghé xuống trần gian.

Cô bé ấy đang chơi cùng bạn thì đột nhiên có một người phụ nữ mặc đồ đen tiến đến.

"Yuuki, có người muốn gặp con nè!"

"Vâng!"

Cô bé nhanh chóng đi đến chỗ người phụ nữ kia.

Cùng bà ta đi đến căn phòng khách - Nơi có người muốn gặp cô.

Cô bé không thể biết rằng vì cuộc gặp gỡ này mà số phận cô bé thay đổi, rơi vào vũng sâu tối tăm không thể thoát ra, mãi mãi kẹt trong đó không thể nhìn thấy ánh sáng.

Cô bé núp sau lưng người phụ nữ kia, báu chặt vạt áo bà ta khi thấy có một cặp đôi đang ở trong đó.

Người phụ nữ lên tiếng:

"Xin chào hai người!

Đây là đứa trẻ mà các người sẽ nhận nuôi!"

Bà ta đẩy cô bé lên phía trước, khiến cho ánh mắt đứa bé phải nhìn thẳng vào hai người kia.

Là một cặp vợ chồng, người đàn ông với khuôn mặt phúc hậu và dịu dàng, người phụ nữ kia thì trẻ trung, xinh đẹp.

Hai người đấy vui vẻ khi nhìn thấy cô bé, liền ôm chầm lấy.

"Từ giờ chúng ta sẽ nhận nuôi con.

Tên con từ giờ sẽ là Yukiteru Kitsune!"

Deku, Bakugou cùng Todoroki ngạc nhiên.

Yukiteru Kitsune - Cái tên họ đã tình cờ nghe được khi tội phạm tấn công vào lúc đi dã ngoại, lúc Rini bị mất kiểm soát bởi tên Naga.

Vậy cô bé tóc đen kia là Rini, Hakoyama Rini - Người con gái họ yêu hơn cả sinh mạng.

Rini vừa ngạc nhiên lẫn hạnh phúc khi biết rằng mình sẽ có một gia đình.

Nhưng cô lại cảm thấy buồn khi rời xa cô nhi viện, bạn bè và cả sơ.

Nhưng dù vậy cô vẫn phải đi, rời xa mọi người.

Rini trở về phòng chuẩn bị đồ đạc.

Sau khi xong xuôi cả thẩy, cô đi ra khỏi cánh cửa.

Đột nhiên cô thấy người phụ nữ lúc này đã dẫn cô đi.

Bà ta lại gần quỳ xuống, ôm chặt lấy cô.

"Sơ xin lỗi!

Sơ xin lỗi con!

Sơ xin lỗi!"

Lúc đó suy nghĩ của Rini chỉ là thắc mắc vì sao sơ phải xin lỗi.

Thắc mắc vì sao sơ lại xin lỗi cô nhiều như vậy.

Cô... không hiểu!

Rini khóc, khóc rất nhiều trước khi lên xe.

Nhìn mọi người đang vẫy tay chào tạm biệt.

Cô lại càng khóc.

"Mọi người...

Hẹn gặp lại!!"

Rini liền rời xa bọn họ sau bao nhiêu năm gắn bó với nhau.

Tạm biệt mọi người, những người bạn của tôi!

Bước đến căn biệt thự của cặp vợ chồng kia.

Rini run rẩy khi thấy những người hầu xếp thành hai hàng.

"Chào mừng cô chủ về nhà!"

Rini run rẩy nắm lấy tay người mẹ mới của mình bước vào trong căn biệt thự.

Đột nhiên một cậu nhóc chạy ra ôm lấy người phụ nữ kia.

"Mẹ đã về!"

Người phụ nữ dịu dàng xoa đầu cậu nhóc, lại kéo cô đến gần.

"Đây sẽ là người chị mới của con.

Tên chị là Yukiteru Kitsune.

Con nhớ đối xử tốt với chị ấy nhé!"

Cậu bé đó ánh mắt lấp lánh nhìn cô, chạy đến nắm tay cô.

"Em là Yukiteru Naga.

Hân hạnh được gặp chị!

Chúng ta đi chơi nào!"

Rini vừa bối rối vừa vui vẻ khi bước vào căn nhà.

Tận hưởng những khoảng thời gian vui vẻ.

Được mặc đồ đẹp, được ăn ngon, được đi học và có những người bạn mới, được cả gia đình yêu thương.

Hôm nay cũng vậy, lên lớp và được tài xế chở về nhà.

Rini bước vào căn nhà vẫn vui vẻ và đầy ắp tiếng cười ấy nhưng... chúng có sự thay đổi, dù chỉ là một chút nhưng cô vẫn cảm nhận được sự thay đổi đó.

Và rồi cô cũng biết được sự thật về ngôi nhà này.

Một sự thật đáng sợ!
 
(Đồng Nhân Boku No Hero Academia) Gia Đình Mới
Chap 51: Kiếp Trước (2)


Rini cởi giày bước vào nhà, tận hưởng sự yêu thương và bữa tiệc đang diễn ra trước mặt cô.

Thế nhưng linh cảm của cô mách bảo: Có một điều gì đó rất tồi tệ.

Nhưng Rini lại bỏ qua điều đó mà tận hưởng buổi tiệc, dù cô không biết lý do tổ chức nó.

Đêm đó Rini chìm vào một giấc ngủ sâu, ngủ rất ngon.

Rồi đột nhiên có một bóng người bước vào phòng cô, nhìn nhìn cô một lát rồi bế cô rời đi.

Nghe thấy tiếng động lớn, Rini ngồi dậy dụi dụi mắt rồi che miệng ngáp.

"Oáp...

Ngủ đã thật..."

Cô giật mình khi thấy mình đang ở trong một chiếc lồng bằng sắt hình vuông.

Lại hướng mắt tới những người đang tiến đến chiếc lồng.

"Hàng lần này tốt đấy chứ!"

"Hai người kia vẫn luôn cung cấp cho chúng ta những mặt hàng tốt nhưng...

đứa này tốt hơn nhiều!!"

Rini sợ hãi đồng thời khó hiểu về những lời mà họ đã nói.

Cô là một mặt hàng, còn hai người kia lẽ nào là cha mẹ cô?

Rini đập tay vào song sắt, hét lên:

"Hai người đang nói cái gì vậy?

Mau thả tôi ra!"

Hai kẻ kia liền chú ý đến tiếng động, chúng tiến đến và ngồi xổm xuống nhìn cô với ánh mắt khinh bỉ.

Lát sau chúng lại cười.

"Hahaha...

Vậy để tao cho mày biết.

Mày bị hai người gọi là cha mẹ đem bán đi.

Họ đem bán mày để lấy tiền.

Rất nhiều tiền, đủ để họ tiêu cả đời.

Hahaha...

Bị bán đi mà còn không biết.

Hahaha..."

Rini tai như ù đi.

Toàn thân liền run rẩy, chần chừ mở miệng:

"Các...

Các người nói dối đúng chứ?

Họ không đem bán tôi...

đúng chứ?"

"Hahaha...

Sự thật cô bé ạ!

Cô bé đã bị đem bán.

Nào chúng ta cùng chuẩn bị và đi đấu giá nào!"

Dứt lời chúng mở chiếc lồng, kéo cô ra.

Chúng dắt cô đến một căn phòng khá xa hoa mặc cho trên đường cô có kháng cự.

"Thả tôi ra!

Thả tôi ra!"

Chúng hoàn toàn không để ý đến lời nói của cô mà vẫn một mực nhìn về phía trước.

Đến căn phòng xa hoa, chúng ép cô ngồi trên một chiếc ghế và trói cô lại.

Chúng bắt đầu trang điểm cho cô, thay trang phục cho cô và bịt mắt cô lại.

Rini chỉ cảm nhận được mình bị dẫn đi và ném vào một thứ gì đó, âm thanh của kim loại va chạm nhau và những giọng nói hòa vào nhau.

"Kính thưa quý ông quý bà!

Sau những mặt hàng đã giao bán, chúng ta sẽ đến với mặt hàng cuối cùng.

Đó là một thiếu nữ trẻ đẹp với mái tóc đen óng ả suôn mượt, khuôn mặt xinh đẹp được thần trao tặng.

Hãy ra đây nào mặt hàng cuối cùng!"

Ánh đèn xuất hiện trên sân khấu, thứ khán giả chú ý là một chiếc lồng to lớn, bên trong là một thiếu nữ tóc đen bị bịt mắt với bộ váy màu trắng tuyệt đẹp.

Cô được một người bước vào kéo lấy tấm khăn che mắt rồi bước ra.

Rini nhắm nhắm mắt cho thích nghi với ánh sáng đột ngột, lại sợ hãi khi thấy đám đông nhìn mình với vẻ thèm khát.

"Mười triệu!"

"Hai mươi triệu!"

"Ba mươi triệu!"

Từng con số cứ lần lượt tăng lên, có những kẻ tiếc rẻ khi đã mua những món vô dụng lúc trước, giờ đây chỉ có thể trưng mắt nhìn vật quý bị những kẻ khác tranh lấy.

Rini sợ hãi ôm lấy đầu, cô...

đang bị rao bán như một món hàng.

Nhưng rồi cô lại buông thõng tay, tuyệt vọng bao trùm lấy cô.

Họ đã bỏ rơi cô, họ đã nhận nuôi cô với mục đích đem bán cô.

Quả nhiên những lời người kia đã nói đúng.

Trong khi cô đi học, cô đã nghe những người trên đường thì thầm với nhau.

"Là con bé đó phải không?"

"Đúng rồi đấy!

Con nuôi tiếp theo của nhà Yukiteru!"

"Tôi nghe nói hình như những đứa con nuôi trước kia của họ đều biến mất một cách kì lạ vào một ngày nhất định, đó là ngày 17.

Tôi lại nghe từ một số người khác là hai người đã đem bán con nuôi vào ngày đó đấy!"

"Thật sao?

Thật không thể tin được!"

"Chúng ta khi khác hẳn nói chuyện.

Nó nhìn kìa!"

Đám người kia liền dừng nói chuyện và nhanh chóng rời đi khi Rini nhìn sang.

Lúc đó cô chỉ bỏ ngoài tai những lời nói cô cho là vô nghĩa kia.

Giờ đây cô lại thấy hối hận.

"Năm trăm triệu!"

Con số đó khiến cho không gian tĩnh lặng, những kẻ kia lại bất ngờ khi có người lại đưa ra cái giá cao như vậy chỉ để mua một con nhóc.

Nhưng rồi chủ tòa cũng lên tiếng.

"Năm trăm triệu lần một...

Năm trăm triệu lần hai...

Năm trăm triệu lần ba...

Đã bán!"

Chủ tòa kéo dài đến ba lần để những người khác có cơ hội mua nhưng... không có ai lên tiếng.

Thế là cô đã bị bán đi với số tiền khổng lồ đó.

Thật tệ!

Cô bị chủ tòa dẫn đến một căn phòng gặp người đã mua cô.

Là một người đàn ông với áo blouse màu trắng, mái tóc cùng đôi mắt màu đen toát lên vẻ nghiêm nghị lạ thường.

Ông ta giao tiền cho chủ tòa và kéo sợi xích trên tay cô.

"Từ giờ ngươi sẽ là người của ta.

Ta đã mua ngươi nên làm cho tốt việc được giao!"

"Vâng!"

Rini từ từ đi theo người đàn ông đó bước đến một chiếc xe chở đến một căn nhà bình thường.

Chỉ là giờ đây số phận cô đã thay đổi, ngập trong mùi máu tanh tưởi và bóng tối.

Mãi mãi không bao giờ thoát ra!
 
(Đồng Nhân Boku No Hero Academia) Gia Đình Mới
Chap 52: Kiếp Trước (3)


Rini ôm lấy thân mình cuộn lại, đôi mắt đã mất đi ánh sáng và trở nên vô hồn.

Những giọt nước mắt từ từ lăn trên gò má cô.

Cô không biết từ khi nào mà mình đã trở nên như vậy.

Có lẽ... là lúc cô gặp người đàn ông kia, số phận của cô đã thay đổi hoàn toàn.

Cô theo chân người đàn ông bước vào một căn phòng bí ẩn, lại cùng ông ta bước vào thang máy dẫn đến một nơi cô chưa nhìn thấy bao giờ.

Một căn phòng với máy móc cùng trang thiết bị hiện đại bậc nhất, những người trong đó đều chạy đi chạy lại, đều khoác lên mình một chiếc áo blouse màu trắng giống hệt người đàn ông đang đứng trước cô.

Đột nhiên cô lại nhìn đến những đứa trẻ bị nhốt trong một căn phòng, chúng khóc thút thít, ôm nhau để an ủi.

Rini lại giương mắt nhìn ông ta dẫn cô đến căn phòng đó, ông ta cười nhìn cô.

"Từ giờ ngươi sẽ ở trong này cùng bọn nhóc kia.

Lát nữa sẽ có một vài chuyện cần ngươi giúp đấy, nghỉ ngơi đi!"

Dứt lời người đàn ông kia liền bước ra ngoài.

Cô lại quay qua nhìn đám nhóc kia rồi ngồi một chỗ.

Đột nhiên có một đám đi đến chỗ cô.

"Chào bạn!

Chúng ta làm quen nhé!"

Rini khẽ gật đầu rồi đám nhóc kia quây quanh cô.

"Cậu là trẻ mồ côi à?"

"Từng là trẻ mồ côi.

Từng được nhận nuôi.

Bị đem bán và được mua!"

Đám đó im lặng một hồi rồi một đứa bắt đầu lên tiếng:

"Chúng tớ là những đứa trẻ mồ côi được người đàn ông lúc nãy nhận nuôi.

Ban đầu chúng tớ cứ nghĩ mình sẽ được một cuộc sống no đủ nhưng...

ước mộng bị dập tắt.

Người đàn ông đó là một ác quỷ, hắn ta dùng chính cơ thể bọn mình để thực hiện ước mơ của hắn.

Nó rất đau, đau lắm!"

Vừa nói bọn họ vừa run rẩy, nước mắt cứ chực chờ rơi xuống.

Rini giật mình khi đột nhiên cánh cửa đập mạnh, một nhóm người mặc đồ trắng lao lên bắt cô.

"Đem nó vô phòng thí nghiệm.

Chắc chắn nó là đứa thành công nhất của ta..."

"Thả tôi ra!!"

Rini cố chống cự, đám trẻ kia cùng lao vô để họ buông cô ra nhưng... thất bại rồi!

Họ không nhân nhượng đánh và đạp những đứa trẻ đó ra và đánh ngất cô.

Tầm mắt Rini mờ dần, thứ cô thấy mà nghe chỉ là những hình ảnh nhỏ bé đó đang khóc, tiếng khóc của họ truyền vào tai cô.

Một cảm giác khó tả...

Rini chậm chạp mở mắt, khẽ nhíu mắt lại vì đột ngột ánh sáng chiếu vô.

Cô thấy mình đang nằm trên bàn mổ, hai tay hai chân đều bị xích lại.

Lại thấy đám người với bộ đồ phẫu thuật đang chuẩn bị dụng cụ, lát sau họ nhìn cô với con dao mổ trên tay.

Rini sợ sệt hét lên và giãy giụa.

"Thả tôi ra!

Thả tôi ra!!"

Người đàn ông vừa nãy bước lên, cằm chặt con dao và lên tiếng.

"Đừng sợ!

Sau cuộc phẫu thuật này thì ngươi sẽ có một sức mạnh kinh khủng.

Ráng đi!"

Dứt lời ông ta cầm con dao đè mạnh vào bụng cô và kéo thành đường dài.

"AAAAAAAA..."

Rini hét lên một cách đau đớn.

Thật đau!

Máu phụt ra như mưa, từng giọt nước mắt lăn dài trên khuôn mặt cô.

Những đứa trẻ kia nghe được tiếng hét liền giật mình, nhắm mắt lại và che tai.

Tầm mắt cô mờ dần, đôi mắt cứ như muốn nhắm lại.

"Mình... sắp chết ư?

Không cam tâm!

Mình muốn sống!

Muốn sống!"

Tâm trí cô cứ hét lên những câu như vậy.

Khát vọng sống ngày càng mãnh liệt!

Rini bắt đầu tỉnh dậy, mắt cô từ từ mở ra.

Cô nhận thấy mình đang nằm trên một chiếc giường màu trắng đồng màu với chiếc váy trên người cô.

Toàn thân đều nhức nhối đến mức không thể di chuyển, ngay sau gáy đồng thời xuất hiện sự nhức nhối khó chịu đó.

Thật mệt mỏi!

Cánh cửa bất chợt mở ra, người đàn ông kia lại bước vào, hắn bỏ tay vào trong túi áo mà nhìn cô.

"Có vẻ như cuộc phẫu thuật thành công đấy!

Từ giờ ngươi sẽ mang trong mình một sức mạnh đáng sợ.

Nên nhớ từ nay ngươi không còn là Yukiteru Kitsune mà là 001.

Nhớ kĩ cái tên đó, cái tên sẽ đi theo ngươi đến hết cuộc đời!"

Rini mở to mắt nghe cái tên của mình, một con số, con số sẽ mãi mãi bám lấy cô.

Cô đứng trước gương, mở mắt nhìn cơ thể đầy sẹo của mình sau cuộc phẫu thuật kia.

Thật đau!

Còn ngay gáy cô khắc sau cái tên: 001.

Để chứng minh rằng cái tên sẽ không bị mất đi dù cho có ép bản thân phải quên đi nó, mãi mãi khắc sau vào tâm trí.

"001 đến ngay phòng tập.

Nhắc lại, 001 đến ngay phòng tập!"

Rini bĩnh tĩnh nghe thông báo, lại quay người rời đi đến phòng tập.

Nhìn đám robot cấp cao trước mặt, đôi mắt Rini gần lạnh đi.

A~ thật mệt mỏi mà!

Rini vừa tiêu diệt đám robot vừa suy nghĩ.

Cảm xúc đang dần mất đi và... tâm lí đang dần vặn vẹo.

Thật mệt mỏi!

Chán nản!

Lũ này thật yếu ớt!

Không hứng thú!

Quá yếu!

Thật yếu đuối!

Không xứng đáng!

Tâm trí Rini đang dần nhuộm đen, đã hoàn toàn biến mất đi sự ngây thơ không đáng có lúc trước.

Tất cả chỉ có trống rỗng cùng cuồng sát.

Một vũ khí sống!

Một đám người quan sát qua camera toàn bộ cảnh tượng Rini tiêu diệt lũ robot.

Họ cười, vui mừng vì mục đích đã thành công.

"001 đã hoàn thành bài tập.

Mau trở lại phòng!"

Nghe thấy thông báo Rini không do dự trở về phòng.

Cô ngồi ở một góc phòng, ôm đầu gối rồi nhìn đám trẻ trước mặt.

"Chúng mình rời khỏi đây đi!"

"Đúng đấy!

Tất cả chúng ta đều sở hữu năng lực, chắc chắn sẽ thành công thôi!"

Đột nhiên một đứa quay qua nhìn cô.

"Cậu sẽ tham gia nhé!

Chúng ta sẽ cùng rời khỏi đây!"

Rini chậm chạp mở miệng.

"Rời... khỏi...

đây...?"

Người kia gật đầu rồi đưa tay cho cô.

"Đúng vậy!

Tất cả chúng ta!

Chúng ta rồi sẽ được nhìn thấy bầu trời lần nữa"

Rini nhìn vào đôi mắt quyết tâm kia rồi lại nhìn vào bàn tay ở không trung.

Nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay đó.

Vũ khí... cũng có quyền sống dậy mà...

đúng chứ?
 
(Đồng Nhân Boku No Hero Academia) Gia Đình Mới
Chap 53: Kiếp Trước (4)


Cả bọn đã lên hết kế hoạch để thoát ra khỏi đây.

Mong muốn được nhìn thấy bầu trời một lần nữa.

Thật sự rất muốn!

Nhưng rồi kế hoạch vỡ tan.

Toàn bộ ý định đó đều bị đập nát.

Khi Rini cùng đám kia lén lút rời khỏi căn phòng.

Nhanh chóng phá vỡ camera rồi chạy ra ngoài.

Vừa chạy Rini vừa thắc mắc.

Tại sao lại không có ai?

Thường ngày vào ban đêm đều có người canh nhưng lúc này... hoàn toàn không có một bóng người?!

Bọn họ chạy đến một khu đất trống, chỉ còn cách 800m nữa là họ có thể thoát ra.

Đột nhiên cả khu phát sáng khiến cả bọn phải che tay lại.

Tiếng vỗ tay vang lên trong sự sợ hãi và hoảng loạn của đám trẻ con.

"Tốt!

Tốt lắm!

Các ngươi rất giỏi khi lại ra ý định trốn khỏi ta.

Dù sao thì ta cũng chẳng cần các ngươi.

Chỉ cần 001 còn sống thì ta vẫn có thể thực hiện ham muốn của mình!"

Dứt lời một tiếng "Đoàng" vang lên.

Sự sợ hãi của chúng càng gia tăng khi đứa trẻ trước mặt chết.

Thân thể ngã xuống, dòng máu tươi chảy từ từ trên trán.

Đôi mắt vẫn còn sự bàng hoàng sót lại từ ban nãy.

Bọn họ... không ngần ngại giết chết cả đám.

Những bộ phận mọc lên từ cơ thể đám nhóc kia, đó là thứ năng lực mà tên kia đã cho chúng.

Họ không ngần ngại lao lên với ý định tiêu diệt đám kia.

Sẽ thắng nếu... chúng không có súng!

Từng người ngã xuống trước mặt Rini.

Từng dòng máu phun ra bắn vào mặt cô.

Lúc đó ý nghĩ của cô chỉ là...

Tại sao lại cố chấp vậy?

Rõ ràng đã thua nhưng tại sao vẫn chiến đấu?

Nói ta đi?

Ta sai chỗ nào?

Tại sao lúc nào cũng là ta?

Tại sao?

Một viên đạn lạc bắn về phía Rini.

Rini mở to mắt ngạc nhiên nhìn người trước mặt ôm chầm mình.

Là cậu nhóc hay bắt chuyện với cô, 006.

Người đó mỉm cười nhìn cô, chạm tay vào mặt cô rồi ngã xuống.

Rini đứng im trong chốc lát, mở mắt nhìn tên vừa bắn cô bị người đàn ông kia chửi mắng.

Cô nhẹ nhàng chạm vào chất lỏng ấm nóng trên má mình.

Một màu đỏ?!

Thật ấm!

Thật khó chịu!

Thật mặn!

Cô từ từ quỳ xuống, lay lay cái xác đang cười kia.

"Này!

Dậy đi!

Chúng ta sẽ thoát ra khỏi đây mà, đúng chứ?

Nè dậy ngay đi!"

Hàng nước mắt lăn dài trước mắt cô, lọt vào miệng cô.

Thật mặn!

Thật khó chịu!

Cô lại nhìn xung quanh, xác của đồng bạn mình.

Mọi người đều đã chết!

"Chết sao?"

Rini lẩm bẩm từ ấy, nhìn xuống xác chàng trai kia rồi nhẹ nhàng ôm lấy.

Cô vẫn ôm cho đến khi những tên kia đến gần bắt cô về.

Đột nhiên chúng dừng lại khi có linh cảm xấu.

"Nè!

Chết...

đáng sợ lắm...

đúng không?"

Chúng vẫn đứng nghe, chúng muốn di chuyển nhưng cơ thể không cho phép.

Có một thứ gì đó kìm hãm chúng lại.

"Chết rất đau đớn đúng chứ?"

"Chết rồi thì sẽ có người nhớ đến chứ?"

"Tại sao các người lại giết người?"

"À phải rồi!

Các người hoàn toàn không sợ chết hay vì sợ chết nên làm theo mệnh lệnh?

Nói ta nghe đi!

Nói đi!"

Chúng đứng đó, bắt đầu sợ hãi.

Rini vẫn một mực cuối đầu, xoa xòa gò má người kia.

Đôi mắt đã bắt đầu thay đổi.

"Phải rồi!

Các ngươi muốn thử không?"

Dứt lời một ngọn lửa màu đen bao trùm cả khu vực.

Nó nhốt tất cả vào bên trong.

Đằng sau cô xuất hiện ba người, một nữ và hai nam.

Bọn họ quỳ xuống, kính cẩn cúi đầu.

"Tiểu thư!"

Rini nhẹ nhàng đứng lên, ôm lấy 006.

Cô từ từ ngẩng đầu lên.

Vẫn mái tóc màu đen dài đó, vẫn là khuôn mặt đó nhưng... mắt cô thay đổi.

Từ một màu đen nay đã biến thành một màu đỏ.

Ba người kia tiếp nhận xác mà cô đưa.

Lại lo lắng nhìn cô.

"Tiểu thư người..."

Chưa để họ nói hết cô đã chen vào.

"Ta tự lo được!"

Một ngọn lửa màu đen bao trùm lấy cô, nhẹ nhàng đốt hết chiếc váy trắng cô đang mặc.

Thay vào đó một bộ kimono màu đen với họa tiết hình cầu và hoa.

Deku, Bakugou cùng Todoroki ngạc nhiên nhìn người con gái trước mặt.

Thật đẹp!

Rất đẹp!

Một vẻ đẹp không ai sánh được!

Rini quay người đối mặt với đám kia, trên tay xuất hiện một quả cầu lửa màu đen.

Cô nhẹ nhàng thảy về phía bọn chúng, ngọn lửa bao trùm toàn bộ cơ thể chúng, đốt chúng thành tro.

Nhẹ nhàng phẩy tay, không gian liền biến đổi, ở một nơi toàn bóng tối.

Còn đám người kia thì thấy những hồn ma đang vây quanh mình và cáu xé bọn họ.

"Cái bóng tội nghiệp bị ràng buộc bởi bóng tối.

Coi khinh người khác và làm tổn thương họ.Một tâm hồn chìm ngập trong nghiệp chướng tội lỗi...

Có muốn... chết thử một lần không?"

Dứt lời những cánh hoa anh đào bao trùm lấy không gian, bám vào cơ thể đám người kia khiến họ nổ tung.

Đám kia giật mình liền mở mắt, chúng đang ở trên một chiếc xuồng.

Chúng giật mình khi thấy xuồng tự chèo.

Một không gian tăm tối, phía trên là một bông hoa màu hồng lấp lánh bốn cánh, đằng sau chúng là một cổng đền màu đỏ tối.

Hai bên bờ là sỏi cát và... xương người.

Chúng sợ hãi hét lên khi từ dưới nước xương người bắt đầu trồi lên, xương bắt đầu xé bụng của chúng, bắt đầu dọa nát chúng.

Tiếng hét vang vọng cũng là lúc chiếc xuồng đi qua cổng.

"Leng keng..."

Tiếng chuông kêu lên, Rini đứng giữa một đống xác chết của trẻ em.

Những cái xác bắt đầu biến mất, thay vào đó là hoa bỉ ngạn mọc đầy khu.

Một màu đỏ, một thiếu nữ màu đen đứng đó.

Thật cô đơn!

Rini đứng đó, chốc lát sau bắt đầu rời đi.

Bộ kimono biến mất thay vào đó là bộ váy màu trắng.

Đi trên đường, cô bắt gặp những ánh mắt không mấy thiện cảm.

Căm ghét...

Xua đuổi...

Thương hại...

Cô ghét chúng.

Chợt cô thấy lạnh, ngước đầu lên nhìn trời.

Dù cho có màu trắng rơi xuống thì con đường đã tràn ngập màu trắng.

"A!

Tuyết kìa!"

Cô nhẹ nhàng mở miệng, bước chân dần nặng nề hơn.

"Bịch!"

Rini ngã xuống, mái tóc màu đen tung xõa trên nền tuyết.

Cô từ từ nhắm mắt lại.

"Thật... buồn ngủ..."

Đột nhiên cô thấy một bóng dáng màu đen tiếp cận mình.

Cô mặc kệ, chết cũng được.

Cô... mệt mỏi quá rồi!

Rini đã nhắm mắt hoàn toàn, cái bóng kia từ từ ôm lấy cô rồi rời đi.

Ngày hôm nay là lần đầu tiên cô giết người.

Cũng đúng... vì... lúc đó Rini mười ba tuổi.

Đáng thương cho số phận thiếu nữ...
 
(Đồng Nhân Boku No Hero Academia) Gia Đình Mới
Chap 54: Kiếp Trước (5)


Shinigami - Cái tên đã gây ra cái chết cho rất nhiều người, mang tới cho mọi người dân sự sợ hãi không tên.

Kẻ đó chỉ cần có tiền và yêu cầu, kẻ đó sẽ giết bất cứ ai, chỉ cần đáp ứng đủ yêu cầu của hắn ta.

Số tiền sẽ do hắn ta quyết định.

Số phận của kẻ bị yêu cầu sẽ do hắn ta định đoạt.

Không được nuốt lời, nếu không số phận của ngươi sẽ ra sao.

Ngươi biết rồi đấy!

Và điều quan trọng nhất: Ngươi không được phép tò mò về khuôn mặt của hắn khi đang giao dịch.

Hắn biết hết tất cả những thứ ngươi đang suy tính trong đầu, hãy cẩn thận!

Những lời đồn đoán vang rộng khắp nơi.

Tuy nhiên thứ họ tò mò nhất là về khuôn mặt của hắn ta.

Có người nói là một chàng trai khôi ngô, tuấn tú.

Có người nói là một người con gái xinh đẹp tuyệt trần.

Lại có người nói là một tên xấu xí, ghê tởm.

Thế nhưng ngày hôm sau kẻ đã nói Shinigami xấu xí, ghê tởm đã chết!

Kẻ đó chết với đầy sự đáng sợ.

Cơ thể bị xé nát và băm nhỏ.

Hoàn toàn không thể nhìn ra được hình dạng ban đầu.

Còn kẻ mà mọi người đang bàn tán và sợ hãi thì đang ở một căn phòng tối đen, âm u và đáng sợ.

Tiếng thở dốc cùng mùi máu tanh bao trùm cả gian phòng.

"Chát...

Chát..."

Tiếng động đó cứ vài giây lại xuất hiện một lần, kẻ đó khẽ siết chặt cán roi, nhìn chằm chằm vào kẻ đầy máu trước mặt.

Ánh mắt lạnh lùng khẽ sáng lên tia tàn nhẫn cùng sát khí.

Cao ngạo nhìn kẻ đang quỳ dưới chân mình.

"Làm ơn...

Tha cho tôi đi!

Tôi... chưa làm gì sai cả!"

Cái bóng kia khẽ tặc lưỡi, chán ghét nhìn kẻ đang khóc sướt mướt kia.

"Junsuina Shiro...

Là một người thiếu nữ trẻ đẹp.

Đã lấy chồng, đã và đang ngoại tình với hàng trăm người đàn ông khác.

Tiêu tiền của họ, lừa dối tình cảm của họ, bức họ đến chết khi họ nói sẽ làm bất cứ điều gì vì ngươi.

Giết chết người bạn thân của mình khi hai mươi tuổi vì ghen tị.

Ta nói có đúng không Shiro?"

Người phụ nữ kia tái mặt, khóc lóc cầu xin người kia.

"Tôi xin lỗi!

Tôi xin lỗi...

Làm ơn tha cho tôi!"

Cái bóng kia nhếch miệng, đá người kia ra rồi cười.

"Haha...

Nhiệm vụ là nhiệm vụ!

Không thể làm trái!

Phải rồi!

Ta sẽ nói cho ngươi biết người đã yêu cầu ta.

Là người chồng của ngươi đấy, người yêu ngươi hơn cả sinh mạng.

Dù sao thì... mệnh ngươi đã tận...

Tạm biệt!"

"KHÔNG..."

Tiếng hét vang lên cùng lúc với tiếng "Vụt..." bay tới người kia.

Máu bắn ra như mưa, tiếng hét liền dứt hẳn.

Cái bóng kia lạnh nhạt vứt cây roi trên tay mình rồi nhìn cái xác dưới chân mình.

Lát sau người đó quay lưng rời đi.

Bước ra khỏi căn phòng, người đó lạnh nhạt mở miệng.

"Dọn dẹp sạch sẽ!"

"Vâng!"

Nghe câu nói từ tên mặc vest kia, cái bóng hài lòng gật đầu.

Tiếng giày cao gót vang lên trong không gian lặng im đến đáng sợ.

"Xoạch..."

Cánh cửa mở ra, bên trong là một người đàn ông đang nhìn vào máy tính.

"Đã hài lòng rồi chứ?"

Người đàn ông kia gật đầu.

Lại cười.

"Dù tôi rất yêu cô ấy nhưng... tình cảm đã phai nhòa rồi!

Vả lại tôi không ngờ người mà nhân gian đồn đại lại là con gái cơ đấy!

Phải không, Shinigami?"

Người kia khẽ cười, tiếng cười khúc khích thoát ra khỏi miệng.

"Haha...

Chỉ cần ông không nói cho người khác biết là được.

Ông rất vinh hạnh khi được là người đầu tiên nhìn thấy mặt tôi đấy.

Fukutsu Dansei, kẻ đã từng tham gia dự án kia..."

Người đàn ông kia khẽ cười, lại nói:

"Đã lâu không gặp, 001!"

Phải!

Shinigami là 001, 001 là Shinigami.

Vẫn là mái tóc màu đen dài bồng bền đó, vẫn là đôi mắt lạnh lùng vô hồn đó, nhưng... người đó đã là thiếu nữ, đã là người con gái mười chín tuổi.

Rini ngồi vào chiếc ghế đối diện Dansei, chống cằm nhìn ông ta.

"Ta không ngờ người đã từng giúp đỡ mình trong căn phòng kia lại gặp chuyện như vậy.

Giờ có hối hận không?"

Ông ta lắc đầu, khẽ nhắm mắt.

"Tôi chỉ hối hận khi không cứu các người trong cuộc thảm sát kia.

Thật sự rất hối hận!"

Rini cười một cách nhạt nhẽo.

Nhìn chằm chằm người kia.

Cuộc trò chuyện vẫn kéo dài.

Rini bước đi trên hành lang, đứng trước một cánh cửa màu đen rồi giơ tay.

"Cốc cốc..."

"Vào đi!"

Bên trong phát ra một giọng nói trầm khàn đầy mị lực.

Nhận được câu trả lời, cô mở cửa bước vào.

Một người con trai tóc đen chống cằm ngồi trên ghế nhìn cô lại cười.

"Em có lẽ biết nên làm gì rồi nhỉ?"

"Vâng!"

Rini chậm chạp gật đầu, bước đến chiếc giường to lớn và sang trọng trong góc phòng.

Cô trèo lên đó rồi bắt đầu nhắm mắt.

Nghe thấy tiếng sột soạt cô lại từ từ mở mắt, cô biết âm thanh đó, âm thanh người con trai kia đang bắt đầu cởi áo khoác ngoài.

Cô lại cảm thấy một cánh tay luồn qua eo mình, kéo vào lòng người con trai kia.

Cái ôm siết chặt, hơi ấm từ hai bên truyền vào nhau.

"Em không thấy khó chịu à?"

Rini lạnh nhạt mở miệng.

"Anh là người đã cứu tôi, là người dạy dỗ tôi.

Chuyện này đã là gì..."

Cô không nghe tiếng đáp lại nhưng nhận ra người kia đang cười, một nụ cười hài lòng.

Người đó dụi dụi mặt vào mớ tóc cô, lại nói:

"Ta hi vọng em sẽ không rời bỏ ta..."

Cô không trả lời, người kia cũng không nói gì.

Chỉ thở dài và chìm vào giấc ngủ.

Một buổi tối trôi qua một cách êm đềm.

Rini nhẹ nhàng bước đi trên hàng phố, trên tay cầm một cuốn sách.

Một người con trai đang chạy đột nhiên va vào cô.

Cô vẫn đứng yên nhưng người kia đã ngã.

Rini nhẹ nhàng mở miệng hỏi han.

"Anh có sao không?"

Người kia xoa xoa đầu rồi bắt đầu đứng dậy.

"Xin lỗi cô nhé!

Tại tôi vội quá!

À, cô cho tôi số điện thoại của cô được không?

Tôi sẽ đãi cô một bữa ăn để xin lỗi!"

"Không cần đâu!"

Dứt lời Rini lạnh nhạt lướt qua người kia.

Để lại người con trai kia với vẻ bối rối.

Một cuộc gặp quyết định số phận hai con người.

Một cuộc gặp phá vỡ niềm tin của người thiếu nữ.

Tạo nên một khung cảnh thê lương cùng đau buồn.
 
(Đồng Nhân Boku No Hero Academia) Gia Đình Mới
Chap 55: Kiếp Trước (6)


Rini bước đi trên con phố ồn ào, đột nhiên phía sau vang lên tiếng hét.

"Cô gì đó ơi!!

Tôi ở đây!"

Rini đưa mắt nhìn về phía sau mình.

Là anh chàng đã va vào cô hôm trước.

Cô lại đưa ánh mắt khinh bỉ nhìn anh ta rồi quay người rời đi.

Còn anh chàng kia thì giật mình, nhanh chóng chạy đến và nắm tay cô.

Rini hất tay anh ta ra rồi tức giận.

"Anh đang làm cái gì vậy?"

Người kia ngượng ngùng gãi đầu rồi đáp:

"Chỉ là muốn mời cô ăn bữa cơm thôi!"

Cô đưa ánh mắt ngờ vực nhìn người con trai trước mặt.

"Nếu như tôi đồng ý thì anh không được phép làm phiền tôi nữa!

Được chứ?"

Người kia gật đầu, cười tươi rói.

"Được thôi!"

Vì thế hai người ghé vào một quán ăn, Rini thưởng thức một đĩa mì Ý, bực dọc buông chiếc nĩa trên tay liếc nhìn người kia.

"Sao anh cứ nhìn tôi vậy?

Từ nãy đến giờ đã bao nhiêu lần rồi?"

Người kia tươi cười ngượng ngùng gãi đầu, nói đùa.

"Haha...

Chỉ là tôi thấy cô đẹp quá thôi!"

Cậu ta mở mắt mong chờ thấy gương mặt xấu hổ của cô nhưng... chỉ nhận lại ánh mắt khinh bỉ cùng chán ghét.

"Anh có bị gì không?"

Chàng trai kia quay mặt sang chỗ khác khóc thầm trong lòng.

Lát sau cậu liền hỏi cô:

"À phải rồi!

Tôi là Warui Tori, còn cô?"

Rini chán ghét nhìn người kia rồi mở miệng.

"Tên của tôi anh không cần phải biết!

Dù sao chúng ta cũng chẳng gặp lại.

Cảm ơn vì bữa ăn!

Tạm biệt!"

Dứt lời cô đứng dậy, đi ra khỏi quán và bước về nhà.

Còn anh chàng kia thì hậm hực, tiếc nuối.

Ngày hôm sau, Rini lại gặp anh ta.

Ngày tiếp theo lại gặp.

Ngày nào cô cũng gặp phải anh ta.

Dần dần mối quan hệ giữa hai người đã có sự thay đổi.

Rini đã bớt khinh bỉ anh ta lại, còn Tori thì lại yêu thương cô nhiều hơn.

Một người đã rơi vào lưới tình của một người.

Vào một ngày đột nhiên Tori hẹn cô đến một nơi.

Cô nhanh chóng mang một bộ váy dài tay màu đen.

Cô nhìn mình trong gương, sửa soạn lại bản thân trước khi bước ra khỏi nhà.

Không hiểu sao nhưng... cô lại có chút mong chờ.

Lấy tay vỗ mặt mình cho tỉnh táo rồi cô đứng dậy, bắt đầu rời đi.

Cô chậm rãi thở khi thấy Tori ở đằng xa.

Anh ta mang áo thun cùng quần jean, mái tóc cùng đôi mắt màu đen, đứng đó thu hút nhiều ánh nhìn.

Thấy cô, anh ta liền thu lại dáng vẻ lạnh lùng ban nãy của mình mà giơ tay cao rồi vẫy vẫy.

"Ở đây!

Ở đây!"

Rini nhanh chóng bước tới, nhìn thẳng vào mắt Tori.

"Giờ nói đi!

Có chuyện gì?"

Tori mỉm cười dịu dàng nhìn cô.

Đột nhiên anh ta nắm lấy tay cô, cúi mặt rồi mạnh dạn nói to.

"Anh thích em!

Em có muốn làm bạn gái của anh không?"

Những người xung quanh phấn khích, vỗ tay.

Tori lo sợ ngẩng đầu lên, anh thấy một cảnh tượng mà chưa bao giờ nghĩ tới.

Rini...

đang đỏ mặt.

Khuôn mặt cô giờ đây ửng hồng, chứa đầy sự xấu hổ.

Cô ngập ngừng hỏi anh.

"Anh còn chưa biết tên tôi cơ mà, tại sao lại muốn tôi làm bạn gái anh?"

Tori nắm chặt lấy cô, lại mỉm cười.

"Anh không quan tâm em tên gì, bởi vì anh đã yêu em.

Vì thế mong em làm bạn gái của anh!"

Rini mím môi, chần chừ.

Người xung quanh hồi hộp chờ câu trả lời từ cô.

Lát sau cô gật đầu, điều này làm Tori rất vui mừng.

Anh ta nhanh chóng chạy tới ôm cô.

"Anh mừng quá!

Anh mừng quá!"

Rini nhẹ nhàng ôm lại, nở một nụ cười hạnh phúc.

Những người xung quanh vỗ tay chúc mừng cho cặp đôi trai tài gái sắc.

Ở một góc khuất nơi mọi người không để ý, có một người con trai nghiến răng, nắm chặt tay đến nổi gân, ghen tị giương mắt nhìn khung cảnh kia.

Lát sau kẻ đó lại nở một nụ cười độc ác đầy tính toán.

"Đừng có hòng!"

Kẻ đó nán lại thêm một chút rồi rời đi khi cô cùng Tori bắt đầu rời khỏi.

Cô vui vẻ trở về nơi của người cứu cô, vui vẻ bước vào rồi đột nhiên người đó lạnh lùng nhìn cô.

"Em... có chuyện gì vui à?"

Rini nhanh chóng bình tĩnh lại.

"Không có chuyện gì!"

Người đó ngờ vực nhíu mày rồi bỏ qua.

Những ngày sau đó Rini cùng Tori tận hưởng những phút giây bên nhau, hẹn hò với nhau, ăn cùng nhau, nắm tay hay trò chuyện.

Cô dần dần đã cười nhiều, nụ cười tỏa nắng xoa dịu lòng người.

Nhưng rồi một vụ việc xảy đến.

Một tai nạn khiến cho tình cảm hai người chia cắt, mãi mãi hiểu lầm nhau.

Chỉ bởi vì một kẻ... quá yêu một người...
 
(Đồng Nhân Boku No Hero Academia) Gia Đình Mới
Chap 56: Kiếp Trước (7)


Cảm xúc của Rini hiện giờ đang rất lẫn lộn.

Hối hận...

Đau buồn...

Thất vọng...

Tức giận...

Tất cả trộn lẫn lại với nhau.

Một cảm giác thật khó chịu!

Giống như vụ việc...

đã xảy ra vài ngày trước.

Trong khi Rini cùng Tori đang đi chơi cùng nhau, đột nhiên anh ta lại làn vài hành động khác lạ.

Luôn đưa ánh mắt lưu luyến nhìn cô, luôn cố gắng tận hưởng hết phút giây còn bên nhau.

Lúc đó... cô chỉ nghĩ là anh ấy thực sự yêu cô, thật sự rất thương cô!

Haha...

Thật ngu ngốc!

Thật sự... rất ngu ngốc!

Rini một mình bước đi về nhà, đột nhiên gặp một đám người đứng chặn đường.

Chúng liếm môi nhìn cô.

"Con này ngon phết đấy!"

Không để chúng nói tiếp câu nào, cô liền lao lên đập chúng ra bả.

Cô đạp chân lên người tên cầm đầu.

"Hồi nãy ngươi nói gì ấy nhể?"

Kẻ đó tái mặt, lắc lắc đầu.

"Không...

Không có!

Em xin lỗi!

Tha lỗi cho chúng em!"

Rini cao ngạo nhìn tên đó.

Lát sau cười nửa miệng.

"Không đấy thì sao?"

Lại đập chúng ra bả một lần nữa 🙂).

Rini phủi tay nhìn đám người la liệt dưới chân, đột nhiên cô nhíu mày.

Thân hình lảo đảo, cô nhanh chóng trụ lại rồi ôm đầu.

"Tại sao lại buồn ngủ thế này?

Thuốc... mê..."

Cô ngã xuống, thân hình cô được một vòng tay ôm lấy.

Người đó dịu dàng nhìn cô rồi nở nụ cười đầy ẩn ý.

Lẩm bẩm vài từ trong miệng.

"Đã thành công một nửa..."

Dứt lời kẻ đó ôm cô rồi nhanh chóng rời đi.

Hoàn toàn không quan tâm đến đám người kia lấy một ánh mắt.

Cô mơ màn tỉnh dậy, thấy mình đang nằm trên một chiếc giường màu trắng.

Cô hoảng hốt ngồi dậy.

"Leng keng..."

Rini mở to mắt ngạc nhiên nhìn chiếc cồng trên tay mình.

Dùng tay cố gắng kéo nó ra nhưng... không được.

Định dùng năng lực nhưng rồi cô lại sợ hãi, năng lực của cô...

đã bị kiềm chế!

Đột nhiên cánh cửa phòng mở ra, một người con trai bước vào.

"A!

Chị tỉnh rồi này!

Lâu rồi không gặp, chị gái!"

Rini nhíu mày ngờ vực nhìn kẻ kia rồi thắc mắc.

"Ngươi là ai?"

Kẻ đó vờ ôm tim và khóc.

"Em đau lòng lắm đấy!

Đứa em trai nuôi mà chị quên.

Em là Naga đây chị Kitsune!"

Rini bực dọc nhìn Naga.

"Ngươi đang làm cái quái gì vậy?"

Naga chỉ nở nụ cười đầy ẩn ý nhìn cô rồi nói:

"Em sẽ cho chị coi một điều.

Đi nào!"

Rini dù nghi ngờ nhưng vẫn đi.

Đến nơi cô ngạc nhiên nhìn người bên kia kính.

Là Tori - Người mà cô yêu.

Rini chạy lại đập vào kính hét lớn.

"Tori...

Em ở đây!

Anh có nghe không?"

Cô càng cố gắng thu hút sự chú ý từ Tori thì Naga lại càng bực dọc.

"Hắn ta không nghe thấy đâu.

Hắn không thể nghe chúng ta nói gì nhưng ta lại có thể nghe được hắn nói gì.

Chị nghe đi!"

"Có phải nhà ngươi có một khoản nợ rất lớn đúng không?

Chỉ cần bán cô gái bên cạnh ngươi cho ta thì giá tiền sẽ cho ngươi quyết định!"

"Tôi bán!

Tôi bán!

Tôi đồng ý bán cô ấy cho anh!

Lấy giá 500 triệu!"

"Thành giao!"

Rini tai như ù đi.

Cô run rẩy nhìn vụ việc vừa rồi.

"Không phải sự thật đúng không?

Anh ấy không làm như thế với tôi đúng không?"

Naga bước lên, quàng lấy eo cô kéo vào lòng mình, một tay che đi đôi mắt đang chảy nước của cô.

"Ngoan nào!

Em sẽ ở bên chị suốt đời, luôn luôn yêu thương chị.

Được chứ?"

Bàn tay che kín đôi mắt cô, khiến cô không thể thấy được cái cắn môi cùng vẻ mặt thống khổ của Tori, vẻ mặt hả hê cùng nụ cười thỏa mãn của Naga.

Deku, Bakugou cùng Todoroki đột nhiên cảm nhận được những giọt nước rơi trên đầu mình.

Cả ba đều giật mình, bởi vì những cơn mưa hay tuyết trong kí ức của Rini đều không thể chạm được tới bọn họ.

Như thế có nghĩa là...

Rini đang khóc.

Có lẽ cô đã không biết được Naga là kẻ đứng sau chuyện này, cô...

đã hiểu lầm Tori.

Khung cảnh lại chuyển.

Hằng ngày, Rini thu mình ngồi trong một gốc khuất.

Giật mình khi cánh cửa mở ra.

Naga bước vào với nụ cười trên môi.

"Chị đã quen với cuộc sống này chưa?"

Rini cụp mắt, siết chặt lấy đầu gối, hoàn toàn im lặng.

Naga bước tới, cầm lấy dây xích nối với cổ cô kéo đến gần hắn.

"Chị à!

Em yêu chị rất là nhiều!

Yêu nhiều lắm!

Yêu từ khi chúng ta mới gặp nhau lần đầu!"

Rini mở to mắt lắng nghe tâm tình của hắn, đột nhiên trong lòng cô dâng lên nỗi lo sợ.

Cô định đẩy hắn ra nhưng lại bị hắn đè xuống giường.

"Hôm nay... sẽ là ngày động phòng của chúng ta!"

Rini hoảng loạn chống trả nhưng...

đều bị xích kìm lại.

Deku, Bakugou cùng Todoroki mở to mắt, tức giận định tiến lại nhưng không thể.

Đột nhiên tầm mắt cả ba trở nên tối đen, như một bàn tay đang che lấy.

Họ đang nghe thấy, nghe thấy giọng nói nỉ non nức nở của cô.

"Làm ơn...

Làm ơn đừng nhìn..."

Lần đầu của cô đã bị tên cầm thú kia lấy mất.

Khung cảnh lại chuyển, lần này ba người kia có thể nhìn được.

Hình ảnh một cô gái ngồi trước gương ngắm nhìn mình, người đó nhẹ nhàng đứng dậy rời đi.

Người con gái đó ngồi trên một chiếc ghế như đang đợi chờ ai đó.

Một người con trai bước vào với bộ vest đen màu trắng thật lịch lãm, ánh mắt sủng nịnh nhìn người kia.

Đám cưới diễn ra một cách kì lạ, không có người đến dự, cũng không có người chủ trì.

Người con gái khoác lên mình bộ váy cưới hoa lệ, đẹp đẽ.

Cớ sao nàng lại khóc?

Từng giọt nước như trân châu nhỏ xuống nhuộm đỏ bộ váy nàng đang mặc.

Nàng khóc, khóc cho số phận hẩm hiu của mình.

Bộ váy đã nhuộm đỏ một phần.

------

Naga vì một số chuyện mà rời khỏi căn phòng.

Hắn tức giận, thầm định sẽ giải quyết nhanh tất cả rồi trở về.

Rini mập mèm mở mắt dậy, cảm nhận được cổ tay thỏa mái.

Cô nhìn xuống, còng...

đã được mở.

Hắn... không khóa cô.

Rini mắt rưng rưng, lát sau lại nở nụ cười thê lương.

Nên... giải thoát đi...

Bàn tay cô hiện lên một ánh sáng xanh nhạt.

Naga đang đứng nói chuyện với một người thì đột nhiên linh cảm hắn mách bảo.

Hắn nhanh chóng quay trở về phòng.

Hắn lo lắng, hắn lo sợ.

"Đoàng..."

Âm thanh đó khiến cho tâm hắn giật nảy lên.

Hắn tức giận mở cửa, thân hình màu trắng ấy đổ xuống, dòng máu đỏ tươi chảy bên trán.

Hắn chạy tới ôm lấy thân hình kia.

Đôi môi run rẩy ngập ngừng.

"Chị...

Chị à!

Mau dậy đi chứ!"

Hắn khóc, lần đầu tiên hắn khóc vì người chị của mình.

Hắn giết cha mẹ mình khi biết họ đã bán chị đi.

Hắn cố gắng quyết tâm vì muốn giữ chị lại.

Thế nhưng kết cục lại tồi tệ thế này.

Người đã đi, hắn còn sống làm gì...

Tín ngưỡng của hắn đã chết, hắn sống còn tác dụng gì...

Tất cả hết rồi...

Vài ngày sau Naga chết, chết vì bị một đám người tấn công, chết vì bị tên đứng đầu bắn.

Hắn cười, hạnh phúc vì nghĩ rằng mình sẽ gặp lại Rini.

Sớm thôi...

Bởi vì tình yêu hắn dành cho cô thật sự rất to lớn.

Không gian liền mờ đi rồi biến mất.

Deku, Bakugou cùng Todoroki đứng trước cánh cửa màu đen cúi gằm mặt.

Không biết họ đang nghĩ gì.

Đột nhiên một giọng nói vang lên.

"Các người thấy hết rồi đúng không?"

Họ quay mặt về phía sau, nơi có ánh sáng chiếu vào.

Một người con gái tóc trắng cùng đôi mắt hai màu, khuôn mặt bị những dải băng quấn vào che đi, cánh tay và chân xuất hiện những dải băng bị lỏng cùng những miếng dán.

Những sợi tơ màu đỏ quấn vào cổ cùng thân thể người con gái đó, mái tóc màu trắng loạng xoạng trên tơ đỏ cùng dưới đất.

Bộ váy màu trắng hở vai tạo nên một khung cảnh đầy sức mị hoặc.

Rini cười nhẹ, từ từ đứng dậy.

"Ba người đã biết rồi thì... không nên tò mò thêm những điều không liên quan..."

Deku run rẩy rồi chạy lại ôm chầm lấy cô.

"Xin lỗi!

Tớ... xin lỗi!"

Rini ngạc nhiên rồi xoa đầu Deku.

"Dù tôi không biết tại sao cậu lại xin lỗi nhưng... bình tĩnh nào!"

Deku lát sau bỏ ra, liền bị sự uy hiếp từ hai người kia.

Rini che miệng cười, vẫn khoác lên mình bộ váy trắng kia, như một thần tiên.

"Thôi nào!

Chúng ta còn có chuyện đấy!"

Rini đi chân trần, từ từ bước đến một cánh cửa màu trắng đang bị khóa.

Ba người kia lẽo đẽo theo sau cô.

Rini chạm nhẹ vào những sợi xích.

"Cánh cửa này đã có ở đây từ lâu.

Tôi không biết cách mở nó, mở ra phần kí ức đã đánh quên.

Cũng nhờ ba người mà nó mở được rồi.

Cảm ơn!"

Rini cười híp mắt, mở cánh cửa rồi bước vào trong.

Cô quay lại giơ tay về phía ba người kia.

"Nào!

Chúng ta sẽ cùng nhau khám phá những kí ức này.

Những người bạn của tôi!"

Câu cuối đã đâm thẳng vào tim ba người kia khiến họ hộc máu, thật đau!

Một ánh sáng đột nhiên lóe lên, tiếng chim hót là thứ đầu tiên họ nghe được.

Lại một kí ức khác mà ngay cả Rini còn chưa biết.

Khám phá nó một cách từ từ...
 
(Đồng Nhân Boku No Hero Academia) Gia Đình Mới
Chap 57: Ta là... (1)


Khung cảnh đầu tiên mà họ thấy được là một căn nhà tranh đơn sơ, bình dị.

Một cậu bé tóc cùng đôi mắt đen ngồi dậy, dụi dụi mắt rồi ngáp dài sau khi vừa ngủ xong.

Một người đàn ông đang cặm cụi làm một thứ gì đó liền biết được và nói:

"Dậy rồi à, Tomura?

Có cơm nắm đó.

Ăn đi!"

Điều này khiến cho Deku, Bakugou cùng Todoroki đồng loạt nghĩ về tên Tomura Shiragaki.

Nhưng... chưa thể chắc chắn điều đó được.

Cậu bé đó chớp chớp mắt rồi lại nhìn về những thứ nằm rải rác quanh sàn.

"Dép rơm?"

"Ừ..."

Cậu ta dần dần bò tới chỗ dép đó rồi thắc mắc.

"Ba lại làm cho dân làng nữa...

Ba đâu cần phải làm việc này."

Người đàn ông đó vẫn cặm cụi mà làm.

"Không sao cả!"

"Ít nhất cũng phải lấy lại cái gì đó chứ!"

Người đó chỉ bình tĩnh nhìn cậu con trai của mình rồi nói:

"Không sao, ăn đi!"

"Ba!"

Người đàn ông như bỏ ngoài tai những lời bất bình từ cậu con trai kia.

"Cơ thể của ba không được khỏe mạnh nên khi ra đồng chỉ toàn gây cản trở cho mọi người.

Cái này thay cho lời cảm ơn!

Ăn đi!"

Cậu bé chớp chớp mắt nhìn ông bố rồi cầm lấy một nắm cơm và từ từ ăn.

"Ăn xong con sẽ giúp!"

"Không sao hết, cứ đi chơi đi!

Lúc nãy Ai có tới!"

"Hửm?"

"Vì con còn ngủ nên con bé nói sẽ quay lại sau."

Tomura thoáng ngập ngừng rồi nói tiếp:

"Hôm nay khỏi, con sẽ phụ ba"

Người đàn ông đó vừa làm dép vừa từ tốn trả lời cậu bé kia với giọng điệu bình thản cùng mệt mỏi.

"Đi chơi với con bé đi!

Con là đứa mà con bé chơi thân nhất nên nó luôn rủ con chơi cùng đấy.

Nếu không nó cũng đã chơi cùng với ba đứa kia mà bỏ con sang một bên rồi"

Cậu bé đã ăn xong nắm cơm, ăn nốt những hạt cơm còn sót lại trên ngón tay mình.

"Nhưng..."

Cánh cửa chợt mở ra, là một cô bé với mái tóc đen dài ngang vai, đôi mắt màu nâu ngập nước đang khóc, bộ kimono màu hồng lấm lem bẩn.

Cô bé đó lấy tay lau đi nước mắt của mình.

"Ai!"

"Hức...

Hức..."

Tomura liền lo lắng.

"Sao thế?

Cậu lại bị bắt nạt à?

Là thằng nào?!

Koukichi à?"

Cô bé vừa khóc, vừa gật đầu.

Điều đó đã khiến cho chàng trai kia bực mình và nhanh chóng chạy ra khỏi nhà.

"Thằng khốn đó!"

Còn người đàn ông kia liền cố gắng ngăn cản.

"Tomura, đợi đã!"

Nhưng đã không kịp, cậu ta đã chạy đi mất trong sự lo lắng của người ba.

"Quay lại đây, Tomura!"

Người đàn ông đó chỉ giương mắt nhìn cậu con trai từ từ chạy đi trong tức giận.

"Thằng ngốc..."

Tomura vừa chạy vừa chửi thầm trong miệng.

"Chết tiệt...

Nếu như không phải ba đứa kia đã đi làm việc, thì làm gì có chuyện Ai bị bắt nạt chứ..."

Thấy một đám bốn người, cậu không chần chừ lao vào chúng.

Một tên bị đấm trúng má, máu phụt ra khỏi khóe miệng.

Một người lo lắng gọi tên người vừa bị đánh, còn hai người còn lại nhanh chóng chế trụ Tomura.

"Koukichi..."

Tên vừa bị đánh liền hét lên.

"Mày vừa làm gì vậy, Tomura?"

Tomura cố gắng thoát khỏi sự kìm chế từ hai tên kia.

"Câm mồm !

Mày dám làm Ai khóc!"

Một tên khác lại nhanh chóng chen mồm vào.

"Mày bị đần sao?

Nó là một con quỷ đó!

Mày bảo vệ nó thì được cái gì chứ?

Mày cũng biết chuyện đó mà...

Chỗ nào nó đến là chỗ đó xảy ra chuyện kì lạ!

Chỉ mới hôm qua, nó làm cho con bướm chết trên tay nó sống lại!"

Tomura cố gắng thoát ra, tức giận khi nghe từng lời nói của kẻ thuộc phe bắt nạt Ai.

Tên kia nhanh chóng đứng dậy và nói lớn.

"Đó là sức mạnh của quỷ!

Không thể sai được!"

"Im đi!"

Koukichi đứng dậy, phủi bụi trên đồ mình và tiếp lời.

"Dân làng cũng cảm thấy không thỏa mái khi ở gần nó.

Họ nói rằng nếu Ai còn ở đây thì làng sẽ gặp một thảm họa kinh khủng.

Nên tao bảo nó biến đi!

Để dân làng thoát mạng!"

"Mày vừa nói cái gì cơ?"

"Mày dám?!"

Tomura vừa thoát ra, lao lên chỗ Koukichi thì bị quật ngã xuống đất.

"Mấy thằng bảo vệ Ai không phải là người của làng này!

Xử nó!"

Đám người phía sau xắn tay áo, chuẩn bị lao lên thì một giọng nói đầy bạo lực cùng tức giận vang lên.

"Oi oi...

Xem ta có gì ở đây nào?

Một đám người dám chửi Ai là quái vật sao?

Một đám người dám chê chúng ta sao?"

Koukichi tức giận nhìn về phía trước và lên tiếng.

"Bakugou, Deku cùng Todoroki..."

Deku, Bakugou cùng Todoroki ngạc nhiên khi nghe thấy tên mình trong đó.

Dù cho ba người họ có cùng mái tóc cùng đôi mắt màu đen thì khuôn mặt không sai vào đâu được.

Khuôn mặt đầy tàn nhang của Deku.

Khuôn mặt hung dữ, tàn bạo của Bakugou.

Và vết bỏng trên khuôn mặt của Todoroki.

Vậy...

Ba người kia nhanh chóng chuyển mắt đến người vừa đứng dậy.

Đó là Tomura Shiragaki...

Vậy ra...

đây là bọn họ ở một thế kỉ nào đó...

Bakugou bẻ tay phát ra những tiếng kêu kì lạ.

Nhanh chóng xông lên đập tơi tả lũ người kia cùng Tomura và hai người còn lại.

Khung cảnh lại chuyển...

Nơi họ đang đứng là một thác nước.

Còn cô bé tên Ai kia lo lắng chạm vào từng vết thương trên khuôn mặt của họ.

"Ita..."

Cô bé khẽ rụt tay lại rồi quay mặt đi.

"Tớ xin lỗi..."

"Không sao đâu..."

Ai khẽ cúi mặt.

"Con bướm ấy không có chết... nên..."

Tomura bình thản lên tiếng.

"Kệ xác mấy thằng đó..."

Ai im lặng không trả lời, không gian liền chìm vào sự tĩnh lặng.

Thứ duy nhất nghe được chỉ là tiếng nước chảy cũng tiếng chim hót.

Lát sau Ai mới bắt đầu trả lời cùng những giọt ngước mắt lăn dài trên má.

"Tớ xin lỗi!"

Bakugou mở mắt nhìn Ai rồi thở dài.

Đưa cho Ai một cục đá lớn.

"Này!"

Ai nhận lấy rồi thắc mắc nhìn nó, lại nhìn về chồng đá đã được xếp một cách cẩn thận trước mặt mình.

Bakugou đứng dậy bắt đầu bước đi về phía thác nước.

"Tớ...

Tớ không nghĩ cậu là quỷ đâu.

Ai chỉ là Ai thôi"

Cậu ta quay mặt về phía Ai rồi nở nụ cười tươi khiến Ai đỏ mặt và cười.

Tiếng thác nước đổ xuống "Ầm ầm" làm cho không gian đột nhiên trở nên kì lạ.

Khung cảnh lại chuyển.

Một bầu trời trắng xóa đầy tuyết rơi.

Nay đã là mùa đông.

Một mùa đông tràn đầy lạnh lẽo.

Trong một căn nhà, nơi có Tomura, Ai, ba mẹ của Ai cùng hai người ở trong làng.

Hiện giờ bầu không khí tràn ngập sự ngột ngạt, lo sợ cùng lo lắng.

Bởi lẽ chỉ vì một câu nói từ hai người trong làng kia:

"Đêm nay, con gái hai người sẽ được hiến dâng cho Thần Núi để Ngài phù hộ cho ngôi làng!"

Chỉ vì câu nói đó đã khiến sự tức giận của một số người nào đó nổi lên.

Khiến cho tình cảnh của ngôi làng mai sau chìm vào bất hạnh.

Chỉ vì một câu nói... thật đơn giản!
 
(Đồng Nhân Boku No Hero Academia) Gia Đình Mới
Chap 58: Ta là... (2)


Ba mẹ Ai lo sợ trước câu nói của hai người đàn ông kia.

Họ chỉ cam chịu lắng nghe từng lời nói cay độc ghim vào tim họ.

"Đêm nay con gái hai người sẽ được hiến dâng cho Thần núi.

Đây là một việc rất vinh dự.

Rất vinh dự đấy!"

Khuôn mặt Ai đượm buồn.

Rồi đột nhiên hai người đàn ông kia đứng dậy.

"Mọi người đang chờ ở ngôi đền.

Chuẩn bị xong rồi đến nhé!"

Dứt lời họ bước đến cửa nhà, lấy bộ đồ bằng rơm rồi bắt đầu mang vào.

"Tại sao lại là Ai?"

"Hửm?"

Hai người đàn ông kia chuẩn bị mở cửa thì nghe câu hỏi, lại lia mắt về phía người con trai đang im lặng từ ban nãy.

Tomura trầm mặc cúi đầu, lại nói tiếp:

"Vì em ấy là quỷ?

Và các người nghĩ như thế phải không?"

Cậu hét thẳng vào mặt hai người đàn ông đấy.

Mẹ Ai nhẹ nhàng đưa mắt nhìn cậu.

"Tomura..."

Cậu đứng lên, khuôn mặt đầy giận dữ nói ra hết nỗi lòng của mình.

"Các người chọn em ấy làm người hiến tế vì các người nghĩ em ấy kì lạ nên muốn em ấy biến mất!"

"Cái gì chứ?"

"Mọi người chỉ muốn đá em ấy ra khỏi làng mà thôi!"

Một trong những hai người kia tức giận.

"Tomura!

Vậy hãy mang người thay thế ra đây!

Mày làm được không?"

Tomura nghe vậy liền im lặng.

Chậm rãi cúi đầu.

Hai người đàn ông kia mở cửa, để cho những hạt tuyết trắng ngần từ từ bay vào trong.

"Đây là vì dân làng!

Chúng tôi sẽ chờ ở bên ngoài.

Xin hãy nhanh lên cho!"

Dứt lời hai người đàn ông nhanh chóng ra ngoài.

Bên trong căn nhà sự im lặng bao trùm.

Rồi một tiếng sụt sịt vang lên.

Tomura lấy tay lau đi hết những giọt nước mắt.

"Tomura..."

Tiếng gọi ấy đã khiến cho cậu nhìn về phía ba mẹ Ai, lúc nãy là mẹ Ai.

Còn giờ bố Ai đã lên tiếng sau bao việc trong căn nhà.

"Chúng ta có một đề nghị!"

Sự im lặng lại bao trùm.

Khung cảnh lại đổi.

Hiện giờ mọi người đều đang tụ tập trước một ngôi đền.

Gia đình Ai đang quỳ, giương mắt nhìn một người đàn ông đang thực hiện nghi lễ trước một bàn cúng đầy đủ dụng cụ.

Lát sau ông ta dừng lại.

"Nào, sau khi tẩy sạch thân thể, chúng ta hãy đến nơi của Thần Núi"

Người dân ở bên ngoài đền đang cầm đuốc, chờ đợi nghi lễ kết thúc.

Người đàn ông kia đẩy về phía Ai một chén rượu, cô đưa lên miệng rồi uống.

Tomura bên ngoài im lặng, thầm nhớ lại khoảnh khắc trước khi Ai được đưa đến đây...

---------------------------------

"Nghiêm túc chứ?!"

Ba Ai nghiêm nghị nhìn Tomura đang lo lắng.

"Nếu dân làng mà phát hiện được thì..."

Tomura đưa mắt về phía mẹ Ai khi bà đang thay áo cho cô.

"Hãy giúp cô chú!"

Ba Ai lại tiếp lời.

"Cô chú biết việc đó là không được phép..."

Ông nhắm mắt run người.

"...

Và nghĩ đến việc sẽ xảy ra khi Thần Núi nổi giận.

Nhưng...

Chú xin con đấy, Tomura...

Ai không có lỗi gì trong chuyện này cả!"

"Xin con, xin con hãy bảo vệ Ai!"

Cả ba mẹ Ai đều đang thể hiện sự thống khổ trên khuôn mặt.

Họ đều đang van xin Tomura.

Cậu ngập ngừng.

"Nhưng..."

Đột nhiên Ai kéo lấy vạt áo cậu.

Cậu nhìn xuống Ai.

"Ai..."

Khuôn mặt Ai bình thản, nhưng có một chút gì đó đau khổ cùng buồn bã.

"Đùng...

Đùng..."

Tiếng đập cửa vang lên khiến những người trong nhà giật mình, sợ hãi.

Hai người đàn ông đập cửa, hét lớn:

"Này, nhanh lên cái đi!

Lạnh tê người rồi này!"

Ba mẹ Ai đều hướng mắt về phía Tomura.

Cậu cúi đầu.

"Được rồi!

Con sẽ bảo vệ Ai!"

Ai núp phía sau Tomura nở nụ cười đầy vui vẻ.

------------------------------

Hai hàng người cầm đuốc cùng chuông.

Cứ mỗi lần chuông reo là Ai lại tiến lên một bước.

Cô nổi bật trong đám người với mái tóc màu đen ngắn được những sợi dây màu đỏ cột lên, chiếc áo màu trắng cùng quần quá cỡ khiến cô khó khăn trong việc di chuyển.

Cô từ từ bước đi, lướt qua Tomura trong ánh mắt tiếc nuối của cậu.

Đêm ấy...

Cả ngôi làng chìm trong sự sáng rực của những ngọn đuốc...

Tiếp đó vài ngày, một vài người đang trên cánh đồng than vãn.

"Đúng là vẫn không được"

"Không đủ ánh nắng!"

Họ tự hỏi nhau.

"Chuyện gì đã xảy ra chứ?"

"Giờ thì chúng ta chỉ còn cầu nguyện Thần Núi mà thôi"

Tomura ngồi một mình ở gốc cây, dưới những bóng râm đầy mát mẻ.

Rồi đột nhiên có một ai đó bước tới, cậu ngước lên nhìn.

Là mẹ của Ai.

"Cô xin lỗi nhưng đêm nay nữa nhé..."

Tomura khẽ gật đầu.

Thời gian trôi nhanh qua.

Buổi chiều đã đến với những tiếng quạ kêu bay trên trời.

Tối đó, một ánh sáng trong khu rừng tối đen.

Là người, lại gần hơn nữa, là Tomura.

Có vẻ như cậu đang tìm kiếm thứ gì đó.

Cậu chạy, cho đến khi đến một ngôi đền nhỏ, hẹp và mục nát.

Cậu đặt ngọn đèn xuống, thở hồng hộc.

Cậu lại đứng dậy, đến bên cửa và thì thầm.

"Là anh đây!"

Cánh cửa từ từ mở ra đủ một khe hở nhỏ.

Tomura nhìn vào phía trong.

Thật ngạc nhiên!

Là Ai - Người con gái tưởng chừng như đã bị hiến tế cho vị Thần Núi đáng kính của dân làng...

"Anh mang quần áo và đồ ăn đến cho em đây"

"Cảm ơn anh!"

Ánh trắng chiếu rọi xuống nơi ở của hai đứa trẻ.

Còn Bakugou, Todoroki cùng Deku thì sao khi biết tin Ai bị hiến tế?

Họ đã chạy tới căn nhà cô nhưng bị ngăn lại bởi cha mẹ của mình.

Dù vậy sau khi Tomura đến nơi giấu Ai thì họ đã trốn cha mẹ chạy tới.

Những đứa trẻ chống trả lại số phận, chống trả lại thần linh.

Lập một lời thề.

Nhưng... lại phá vỡ và cái chết... diễn ra...
 
Back
Top Bottom