Tôi sẽ giới thiệu cho bạn về một người, một người có thể nói là xui xẻo nhất thế gian, một người bị xã hội vùi dập đến quên đi hương thơm của thanh xuân tuổi trẻ vừa hay lại cũng là một người tử tế, vị tha trước cái nghiệt ngã giữa dòng đời.
Cô ấy là một bông hoa đứng giữa tâm bão, đepj nhất cũng tàn nhất, Do Ha Yang.
Cái sự xui xẻo giai giẳng bủa vây cô gái nhỏ không ngơi nghỉ một giây phút nào như thể trực chờ thời khắc khiến cô vấp ngã lần nữa.
Trên cung đường quen thuộc vào một tiết trời âm u, con đường đã khắc rõ từng dấu chân Ha Yang ấy vẫn vậy, vẫn hệt mê cung, chôn chặt cô với dòng thời gian không chờ đợi.
Hồi hộp, trái tim cô rung lên sợ hãi, từng nhịp đập dồn dập và ngột ngạt như muốn bóp chết sự sống mong manh ấy, cô ngay lúc ấy muốn hỏi rằng tại sao chỉ sống mà lại khó khăn đến vậy, một công việc vất vả một sự đánh đổi không xứng đáng, hoài bão và ước mơ cháy hết trong ngọn lửa trưởng thành.
Ở một thời khắc li ti ngỡ vô thưởng vô phạt, từng tế bào não cô lại tựa bong bóng căng lên rồi nổ tung, cái đau nuốt trọn lấy ngọn lửa lý trí cuối cùng, đôi chân lẩy bẩy mềm nhũn khuỵ xuống mặt đường gai góc, thiết nghĩ mọi sự bất lực đang cuốn chặt lấy bản thân cô ngã ngửa ngay giây phút công trình bên cạnh vô tình làm rơi tấm kính thuỷ tinh.
Những mảnh lấp lánh ấy đang muốn tước lấy mạng người yếu ớt.
Ha Yang một mặt sợ hãi. muốn đứng dậy, chạy trốn, "tại sao? tại sao xui xẻo lại nhắm vào tôi??? huỷ diệt! cả thế giới này.. chết hết đi!"
Nhắm nghiền đôi mắt đã mệt mỏi vì thời gian bào mòn, Ha Yang chờ đợi cái chết.
Nhưng không, cô đã không chết, mảnh thuỷ tinh lơ lửng trên mắt trái đã không rơi xuống, không gì hết, mọi thức như đứng lại, tất cả, ấy thế vẫn có người ấy, là ai? người đàn ông đang lại gần tôi là ai? anh ta đã làm gì vậy?
"cô thật sự ước điều ước đấy, đúng không?"
"anh...anh là ai?.."
"người cô gọi tới"
"..?"
Anh ta cúi xuống, cái vẻ đẹp đến nao lòng ấy, là thiên thần đến cứu rỗi cô sao? mái tóc đen gọn gàng, đôi mắt hơi híp cùng nụ cười sáng.
"chỉ có 3 phút thôi, chọn đi, muốn tôi cứu hay chết ở đây?"
- anh ấy xoè bàn tay như yêu cầu cô nắm lấy.
Thời khắc ấy, sống là quan trọng nhất, Ha Yang nắm lấy tay anh mặc anh kéo đi. khi đó mọi thứ lại trở về bình thường, như chưa từng có điều gì xảy ra, tiếp tục.
"cô muốn huỷ diệt trái đất này?
đúng không?"
Lúc này Do Ha Yang đã tỉnh táo, cô giật tay ra lắc đầu nguầy nguậy
"hah- hôm nay có lẽ cô nên nghỉ làm rồi đến bệnh viện đi" - nói rồi anh ta quay đi.
Bóng lưng to lớn vững trãi tuy dứt khoát nhưng lại đơn độc đến lặng người.
"ah! anh là ai vậy, khi nào tôi mời anh đi ăn cơm!"
"không gặp nhau thêm lần nào nữa đâu"
Ha Yang đến bệnh viện, vẫn ôm lấy sự hiếu kì giận dữ của mình như vậy, rất nhiều câu hỏi chạy qua như cuốn băng ghi hình.
Bước vào khoa Nội thần kinh rồi thất thần đi ra, không đơn giản chỉ là đau đầu bình thường nữa... có lẽ nó đang thuộc vào phạm trù tệ hơn.. sâu hơn rồi...
"rất tiếc phải thông báo điều này....
Cô Do Ha Yang, chúng tôi nghi ngờ cô bị u màng não, do không can thiệp đúng lúc nên....
đã đến độ ba trở thành u ác tính rồi.."
"đây cũng chính là lý do khiến cô đau đầu, nôn vọt, giảm chí nhớ, rối loạn thị hay thính giác..
đừng lo nếu cô can thiệp xạ trị và hoá trị chắc chắn vẫn có thể sống thêm 5 năm nữa!"
"àaa... nếu không thì tôi sẽ sống được thêm bao lâu nữa..."
"....Với u như hiện tại thì 5-6 tháng nữa.."
"Cô có muốn hoá trị và xạ trị không?"
- người bác sĩ nét mặt lo lắng, từng vết nhăn của ông thu gọn vào trong mắt cô.
"dạ... chắc là tôi không thể rồi... em trai tôi vẫn chưa có việc làm ổn định.. cảm ơn bác sĩ nhiều ạ, tôi xin phép.."
- nụ cười dịu dàng nở trên gương mặt xinh đẹp nhưng đầy vẻ mệt mỏi ấy thật xa lạ.
Làm gì có ai mắc bệnh nan y lại mang hình ảnh như thế?
Cô run rẩy, cười nhạt trước số mệnh đen đủi này, dường như chẳng có gì có thể tệ hơn được nữa.
Khệnh khạng bước đi, cô đâm xầm vào người anh "bác sĩ" quen thuộc.
"ơ.."
"tôi biết tôi rất đẹp trai, nhưng nhìn như vậy thì quá đáng quá đấy"
"anh..là người đã cứu tôi? anh làm ở đây luôn hả?"
Lúc này kẻ huỷ diệt đen mặt, nắm chặt lấy vai cô tra cứu:
"cô nhìn thấy tôi?"
"phải? sao lại không thấy anh"
Hắn dựng cô dậy bình tĩnh mỉm cười.
"cảm ơn anh nha, nhờ có anh mà tôi mới biết bệnh mà đi khám, anh quả là một bác sĩ tốt!"
Chợt, đầu cô lần nữa ong ong ngất trên tay kẻ huỷ diệt, hắn ta vẫn biểu cảm đấy, bế cô lên rồi đặt tại ghế đá trên sân thượng.
Hắn đã xoá kí ức của cô về hắn..
Kẻ huỷ diệt rời đi, đến sảnh bệnh viện nơi có bà lão vô gia cư dựng bìa cát tông ở một góc nhỏ, có lẽ bà ta là người duy nhất biết hắn là ai, biết vẫn đề của hắn là gì.
Kẻ huỷ diệt kính cẩn gõ cửa, bà lão khó chịu mở mắt, không vừa lòng mà cọ quậy.
"này, có người đã nhìn thấy hình ảnh thật của tôi, bà nói xem! tại sao?"
"....cậu đừng làm phiền tôi.."
"...bà đã tạo ra tôi, tại sao không giải thích cho tôi biết về những gì tôi gặp?"
"haa..định mệnh, cậu chỉ đơn giản là con ong trong khu vườn của tôi, là con ong cho hoa của tôi tại sao chỉ vì một bông hoa lạ mọc lên mà cậu đã báo động cho cả tổ như thế? sao không nếm thử trước" - nói xong bà ta chậm chạp quay lưng lại tiếp tục chìm sâu trong giấc mộng khiến hắn bức xúc rời đi trong không vui.
Thế nhưng bà lão đã không thật sự ngủ, bà ta nhoẻn miệng rồi lại nhún vai