Khác đồng hồ quay ngược

[BOT] Wattpad

Administrator
Tham gia
25/9/25
Bài viết
97,740
Điểm tương tác
0
Điểm
0
408460981-256-k948917.jpg

Đồng Hồ Quay Ngược
Tác giả: Chictnkochngbaoh
Thể loại: Huyền ảo
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

thế giới này 8 tỉ loại người, tại sao xui xẻo cứ nhắm vào tôi? sự cứ rỗi của sứ giả huỷ diệt cho một con người đen số



tinhcam​
 
Có thể bạn cũng thích
  • (Hoàn) Thiên Quan Tứ Phúc | Truy Thê | Đồng Nhân...
  • [HP đồng nhân] LvSs chi Giá Y
  • [HOÀN]《BJYX》Hôn Nhân Hợp Đồng - ABO
  • [Đồng Nhân Inuyasha] Xuyên Qua Thành Phu Nhân Của...
  • Xuyên qua là cái Riddle (đồng nhân Hp)
  • ( Đam Mỹ Thôi miên) Đồng hồ Ma Thuật
  • Đồng Hồ Quay Ngược
    C1-chap1


    Tôi sẽ giới thiệu cho bạn về một người, một người có thể nói là xui xẻo nhất thế gian, một người bị xã hội vùi dập đến quên đi hương thơm của thanh xuân tuổi trẻ vừa hay lại cũng là một người tử tế, vị tha trước cái nghiệt ngã giữa dòng đời.

    Cô ấy là một bông hoa đứng giữa tâm bão, đepj nhất cũng tàn nhất, Do Ha Yang.

    Cái sự xui xẻo giai giẳng bủa vây cô gái nhỏ không ngơi nghỉ một giây phút nào như thể trực chờ thời khắc khiến cô vấp ngã lần nữa.

    Trên cung đường quen thuộc vào một tiết trời âm u, con đường đã khắc rõ từng dấu chân Ha Yang ấy vẫn vậy, vẫn hệt mê cung, chôn chặt cô với dòng thời gian không chờ đợi.

    Hồi hộp, trái tim cô rung lên sợ hãi, từng nhịp đập dồn dập và ngột ngạt như muốn bóp chết sự sống mong manh ấy, cô ngay lúc ấy muốn hỏi rằng tại sao chỉ sống mà lại khó khăn đến vậy, một công việc vất vả một sự đánh đổi không xứng đáng, hoài bão và ước mơ cháy hết trong ngọn lửa trưởng thành.

    Ở một thời khắc li ti ngỡ vô thưởng vô phạt, từng tế bào não cô lại tựa bong bóng căng lên rồi nổ tung, cái đau nuốt trọn lấy ngọn lửa lý trí cuối cùng, đôi chân lẩy bẩy mềm nhũn khuỵ xuống mặt đường gai góc, thiết nghĩ mọi sự bất lực đang cuốn chặt lấy bản thân cô ngã ngửa ngay giây phút công trình bên cạnh vô tình làm rơi tấm kính thuỷ tinh.

    Những mảnh lấp lánh ấy đang muốn tước lấy mạng người yếu ớt.

    Ha Yang một mặt sợ hãi. muốn đứng dậy, chạy trốn, "tại sao? tại sao xui xẻo lại nhắm vào tôi??? huỷ diệt! cả thế giới này.. chết hết đi!"

    Nhắm nghiền đôi mắt đã mệt mỏi vì thời gian bào mòn, Ha Yang chờ đợi cái chết.

    Nhưng không, cô đã không chết, mảnh thuỷ tinh lơ lửng trên mắt trái đã không rơi xuống, không gì hết, mọi thức như đứng lại, tất cả, ấy thế vẫn có người ấy, là ai? người đàn ông đang lại gần tôi là ai? anh ta đã làm gì vậy?

    "cô thật sự ước điều ước đấy, đúng không?"

    "anh...anh là ai?.."

    "người cô gọi tới"

    "..?"

    Anh ta cúi xuống, cái vẻ đẹp đến nao lòng ấy, là thiên thần đến cứu rỗi cô sao? mái tóc đen gọn gàng, đôi mắt hơi híp cùng nụ cười sáng.

    "chỉ có 3 phút thôi, chọn đi, muốn tôi cứu hay chết ở đây?"

    - anh ấy xoè bàn tay như yêu cầu cô nắm lấy.

    Thời khắc ấy, sống là quan trọng nhất, Ha Yang nắm lấy tay anh mặc anh kéo đi. khi đó mọi thứ lại trở về bình thường, như chưa từng có điều gì xảy ra, tiếp tục.

    "cô muốn huỷ diệt trái đất này?

    đúng không?"

    Lúc này Do Ha Yang đã tỉnh táo, cô giật tay ra lắc đầu nguầy nguậy

    "hah- hôm nay có lẽ cô nên nghỉ làm rồi đến bệnh viện đi" - nói rồi anh ta quay đi.

    Bóng lưng to lớn vững trãi tuy dứt khoát nhưng lại đơn độc đến lặng người.

    "ah! anh là ai vậy, khi nào tôi mời anh đi ăn cơm!"

    "không gặp nhau thêm lần nào nữa đâu"

    Ha Yang đến bệnh viện, vẫn ôm lấy sự hiếu kì giận dữ của mình như vậy, rất nhiều câu hỏi chạy qua như cuốn băng ghi hình.

    Bước vào khoa Nội thần kinh rồi thất thần đi ra, không đơn giản chỉ là đau đầu bình thường nữa... có lẽ nó đang thuộc vào phạm trù tệ hơn.. sâu hơn rồi...

    "rất tiếc phải thông báo điều này....

    Cô Do Ha Yang, chúng tôi nghi ngờ cô bị u màng não, do không can thiệp đúng lúc nên....

    đã đến độ ba trở thành u ác tính rồi.."

    "đây cũng chính là lý do khiến cô đau đầu, nôn vọt, giảm chí nhớ, rối loạn thị hay thính giác..

    đừng lo nếu cô can thiệp xạ trị và hoá trị chắc chắn vẫn có thể sống thêm 5 năm nữa!"

    "àaa... nếu không thì tôi sẽ sống được thêm bao lâu nữa..."

    "....Với u như hiện tại thì 5-6 tháng nữa.."

    "Cô có muốn hoá trị và xạ trị không?"

    - người bác sĩ nét mặt lo lắng, từng vết nhăn của ông thu gọn vào trong mắt cô.

    "dạ... chắc là tôi không thể rồi... em trai tôi vẫn chưa có việc làm ổn định.. cảm ơn bác sĩ nhiều ạ, tôi xin phép.."

    - nụ cười dịu dàng nở trên gương mặt xinh đẹp nhưng đầy vẻ mệt mỏi ấy thật xa lạ.

    Làm gì có ai mắc bệnh nan y lại mang hình ảnh như thế?

    Cô run rẩy, cười nhạt trước số mệnh đen đủi này, dường như chẳng có gì có thể tệ hơn được nữa.

    Khệnh khạng bước đi, cô đâm xầm vào người anh "bác sĩ" quen thuộc.

    "ơ.."

    "tôi biết tôi rất đẹp trai, nhưng nhìn như vậy thì quá đáng quá đấy"

    "anh..là người đã cứu tôi? anh làm ở đây luôn hả?"

    Lúc này kẻ huỷ diệt đen mặt, nắm chặt lấy vai cô tra cứu:

    "cô nhìn thấy tôi?"

    "phải? sao lại không thấy anh"

    Hắn dựng cô dậy bình tĩnh mỉm cười.

    "cảm ơn anh nha, nhờ có anh mà tôi mới biết bệnh mà đi khám, anh quả là một bác sĩ tốt!"

    Chợt, đầu cô lần nữa ong ong ngất trên tay kẻ huỷ diệt, hắn ta vẫn biểu cảm đấy, bế cô lên rồi đặt tại ghế đá trên sân thượng.

    Hắn đã xoá kí ức của cô về hắn..

    Kẻ huỷ diệt rời đi, đến sảnh bệnh viện nơi có bà lão vô gia cư dựng bìa cát tông ở một góc nhỏ, có lẽ bà ta là người duy nhất biết hắn là ai, biết vẫn đề của hắn là gì.

    Kẻ huỷ diệt kính cẩn gõ cửa, bà lão khó chịu mở mắt, không vừa lòng mà cọ quậy.

    "này, có người đã nhìn thấy hình ảnh thật của tôi, bà nói xem! tại sao?"

    "....cậu đừng làm phiền tôi.."

    "...bà đã tạo ra tôi, tại sao không giải thích cho tôi biết về những gì tôi gặp?"

    "haa..định mệnh, cậu chỉ đơn giản là con ong trong khu vườn của tôi, là con ong cho hoa của tôi tại sao chỉ vì một bông hoa lạ mọc lên mà cậu đã báo động cho cả tổ như thế? sao không nếm thử trước" - nói xong bà ta chậm chạp quay lưng lại tiếp tục chìm sâu trong giấc mộng khiến hắn bức xúc rời đi trong không vui.

    Thế nhưng bà lão đã không thật sự ngủ, bà ta nhoẻn miệng rồi lại nhún vai
     
    Đồng Hồ Quay Ngược
    C1- chap2


    Ha Yang sau khi tỉnh lại trên ghế đá, cô ngơ ngác không hiểu gì mà lững thững đi về.

    Khi đang trên đường chầm chậm về nhà thì bất ngờ, một cơn mưa vội vàng xối xả vào đầu cô.

    Dòng nước lạnh cóng nghẹn ngào khiến cô tỉnh táo hơn chút, nhanh chóng chạy đến cửa hàng tiện lời.

    Cố nuốt cuộn cơm khô khan trong tay mà thất thần, Ha Yang nhớ ra chẳng phải là sinh nhật của cô sao?

    Bản thân quay về nhà với chiếc bánh nhỏ thì nhận điện thoại của thằng em trai, Do beak hee giọng nói dồn dập, thở dốc qua loa ngoài.

    Ha Yang ngơ nhác muốn tự hỏi thứ gì hại khiến một đứa trẻ đang học đại học trong tuổi nổi loạn lại sợ hãi đến vậy.

    "Chị....chị Yang..! hộc hộc! bà Lee..hah-"

    "bà Lee làm sao? có chuyện gì với bà ấy!!?"

    - đến đây cô bắt đầu nhói, trái tim loạn đập.

    Bà Lee, là người đàn bà quyền lực nhất trong công ty cổ phẩn của dòng họ Lee.

    Bà ấy chính là người duy nhất chìa tay về phía Ha Yang khi bố mẹ cô mất, là người duy nhất sẵn sàng tin tưởng giao gia sản tỷ đô của mình cho cô, vừa làm ba vừa lại làm mẹ của chị em Do Ha Yang cũng như Do Beak Hee.

    Ngay bây giờ, người phụ nữ tuyệt vời đó đang nàm trong bệnh viện, hấp hối từng nhịp thở yếu ót bởi tuổi cao. cả đời bà chỉ có chị em họ Do mà coi như con cháu một mình vắng bóng lẻ loi một tay gây dựng nên công ty.

    "MẸ MẸ ƠI!!!!!"

    - Ha Yang vội vàng lao đến giường bệnh bà Lee không ngừng khóc, tay cô run lên chạm vào má mẹ mình.

    Người phụ nữ nhìn người con gái "duy nhất" của mình rồi hạnh phúc mỉm cười.

    "viên mãn, gần sát đất thế này mà vẫn được gặp mặt mấy đứa là ta hạnh phúc rồi!"

    "MẸ! mẹ không được! xin mẹ...hức đừng bỏ tụi con ở lại mà! con xin người...."

    ___________________________

    "Beak Hee chị xin lỗi...."

    "chị xin lỗi gì chứ..?"

    "chị..hức...chị thật thảm hại quá đi mất...hức... tại sao chứ.."

    "chị không sai không sai..

    đưng tự trách nữa Ha Yang à..."

    "em hiểu mà, em hiểu tại sao chị không muốn tiếp quản công ty mà.. em biết chị rất yêu công việc của mình, cũng hiểu chị đã vất cả nhiều rồi.. không cần tự trách là mình không thể ở bên cạnh bà ấy.. rồi mọi chuyện sẽ ổn thôi.."

    __________________________

    Tối hôm ấy Do Ha Yang mua 5 lon bia cùng chiếc bánh kem đã nghiêng ngả chầm chậm nuốt từng ngụm vô vị.

    Trời đêm lộng gió, thổi bay đi dòng nước mắt chưa kịp rơi xuống của cô gái trẻ.

    Một lần nữa cô đã thốt lên:

    "HUỶ DIỆT!

    XIN HÃY HUỶ DIỆT HẾT ĐI!

    TẤT CẢ HÃY BIẾN MẤT ĐI!"

    "MANG HUỶ DIỆT ĐẾN ĐÂY ĐI SAO BĂNG!"

    Trút xong gánh nặng nghẹn ứ nơi cổ họng, Ha Yang nhẹ bẫng đi vào trong căn nhà nhỏ bé.

    Cô cuộn người lại trên sofa đầu như trắng xoá thơ thẩn trước tấm ảnh của bà Lee mà cay xè viền mắt.

    Một ngày dài, dài đến dư thửa.

    Ngay lúc sẽ chợp mắt những tiếng bấm chuông liên tục vang lên.

    "ai mà phiền phức vậy..giờ này rồi còn.."

    - cô dứt khoát mở phăng cánh cửa.

    "woah.. tôi còn đang tính bày trò gì đó để cô mở cửa cơ" - lại là người siêu cấp đẹp trai vũ trụ đó?

    "sao..sao anh biết nhà tôi ?"

    "cô đã gọi tôi mà, tôi rất bất ngờ khi cô lại nhớ tôi đấy... tôi vào được đúng không?"

    - kẻ huỷ diệt cười tươi tự ý mở cửa bước vào đầy tự nhiên.

    "Ủa nè!?"

    "nhà cô trông ấm cúng giữ à nha, ưm.. nay là sinh nhật tôi đấy dành cho tôi đúng không?"

    "ahhhhaa..-ch-chúc mừng sinh nhật anh nhaa-..."

    -Ha Yang cố gắng bình tĩnh hết mức bấm thật nhanh số cảnh sát muốn gọi giúp đỡ thì điện thoại trong tay vụt tắt

    " tôi ăn được đúng không?"

    "rốt cuộc anh đến đây để làm gì vậy chứ?

    Bánh kem???"

    "Vì cô đã gọi tôi đến"

    "gọi cái gì chứ tên bác sĩ điên khùng này!"

    "thật ra thì tôi không phải bác sĩ, cũng không phải tên khùng đâu cô Do Ha Yang.."

    "ò..ừ?

    ủa? hả??? anh! anh đọc suy nghĩ của tôi?? ya? ai cho phép anh tự ý như vậy chứ!!!!!"

    "...hah-..kì lạ thật"

    "xem nào.."

    - một vòng tròn đỏ trên tờ lịch xuất hiện.

    "5, 5 tháng nữa được rồi, cô còn 5 tháng"

    "này? anh làm gì vậy chứ?!"

    " tôi thật sự rất hứng thú với cô đấy, người đầu tiên có chung suy nghĩ với tôi"

    "ai quan tâm chứ mời anh về cho!"

    "Hãy kí khế ước với tôi đi? cô không thấy bất công khi người tốt như cô lại gặp toàn xui xẻo còn những kẻ xấu xa? nhởn nhơ như không"

    "còn tôi.. tôi có thể cho cô những thứ cô muốn..đổi lại bằng hạn mức 10 năm? rất hoàn hảo còn gì? tôi có thể chờ cô?"

    "chờ hả?..."

    " gặp lại cô sau vậy có lẽ bây giờ tôi nên tan làm" - kẻ huỷ diệt cười nhẹ xoa xù mái đầu Ha Yang rồi bước đi, rời khỏi.

    "kiểu người gì vậy trời...không thể nào"

    ________________________

    "?"

    "là nơi cô muốn đến mà đúng không?"

    "sao anh biết chứ? là thật hay tôi đang mơ vậy?"

    "..hahahaa là mơ thôi, nếu kí khế ước với tôi tôi thật sự có thể đưa cô đi?"

    "tuyệt thật!"

    Bất ngờ mọi thứ thay đổi, Ha Yang lại đang ở trong một căn biệt thự nào đó hết sức xa lạ.

    Kẻ huỷ diệt ngồi giữa căn phòng, dặp tắt tàn thuốc cháy dở dang, hắn lật từng trang sách thật yên bình, như thể đang chờ đợi.
     
    Đồng Hồ Quay Ngược
    C1- chap 3


    Do Ha Yang nhanh chân chạy quanh căn nhà rộng lớn, cô tò mò và thích thú với mọi hiện vật trong đó.

    "né cái này là rượu đúng không? woahh nếu tôi làm vỡ trong mơ thì ngoài đời nó có vỡ không?"

    "tốt nhất là cô đừng đụng vào chúng"

    "vậy thì tôi không kí"

    "thôi nào tôi sẽ giảm giá, cho cô điều ước thật sự của cô và trong giai đoạn mắc bệnh cô sẽ không cảm nhận được chút đau đớn nào?

    được chứ?"

    "khế ước? tại sao anh cứ nhất nhất muốn dụ tôi phải kí cái đó vậy?"

    "vì...cô là người rất đặc biệt trong ngày sinh nhật của tôi.. nếu chưa có đủ thời gian cho cô suy nghĩ, được thôi..

    đến giờ dậy rồi"

    "hả?"

    \reng reng\

    "aaah... mơ thôi...- mơ..."

    "cái.. cái gì đây? nhà nhà mình bị gì vậy? aissss"

    ________________________

    Đám tang của bà Lee diễn ra thật lặng lẽ, bà không có người thân, không bạn bè chỉ có 2 đứa con nuôi duy nhất là Ha Yang và Beak Hee cung chàng trợ lý đáng tin đang thút thít, khóc còn nhiều hơn hai đứa .

    Ha Yang ôm hũ tro lạnh lẽo đi trên cây cầu đơn côi một mình, di nguyện của bà Lee là sau khi mất bà mong muốn được rải xương cốt tại những nơi thật thanh bình và cô đang giúp bà thực hiện mong ước ấy.

    Trái tim cô đau như bị bóp nát, cả đời cô.. hai lần rồi.. hai lần phải tận mắt chứng kiến người mình yêu ra đi, sao có thể không oán trách chính mình?

    Bà Lee đã để lại toàn bộ gia sản của mình cho 2 đứa con nuôi mà bà yêu nhất, thế nhưng Ha Yang cũng không còn nhiều thời gian, cô giao quyền quản lý công ty cho anh trợ lý còn lại thì để lại hết cho Beak Hee không lưu luyến điều gì.

    "mẹ à..con sắp đến bên mẹ rồi, nhớ chờ con đó"

    ___________________________

    Lững thững trên dòng xe cô đông đúc, cô sợ hãi, run rẩy không dám qua đường vì sợ bản thân sẽ lần nữa giống như hôm qua, ngã giữa đường suýt chết.

    Bông nhiên một bàn tay to lớn, đan lấy tay cô dắt đi.

    "sao không qua? sợ à? cô đừng lo, nếu cô có vô tình gặp tai nạn thì tôi vẫn sẽ chạy đến bên cô như lần đấy"

    "tại sao? anh lại tốt với tôi như vậy"

    "vì tôi đang chờ đợi lời đồng ý khế ước của cô mà" - hắn ngoảnh đầu lại cười thật tươi.

    "tôi có thể...ước..bà Lee sống lại không?...."

    "không?

    Ha Yang, tôi không phải đấng cứu thế, tôi là kẻ huỷ diệt, cô có muốn thử không?"

    Khung cảnh thay đổi, quay lại thời khắc ấy, thời khắc đáng ra đã khiến cô mất mạng.

    Đầu Do Ha Yang cũng đau như lần đấy, buốt hết toàn thân run rẩy.

    "cô thấy sao? nếu tôi nói, khi cô không muốn kí khế ước, điều này sẽ sảy ra?"

    "c-..cứu...-cứu tôi...ức" - "sẽ kí khế ước đúng không?"

    "l-làm ơn" - Ha Yang nằm bò ra đất, bàn tay trơi vơi giữa không trung của cô liên tục lẩy bẩy

    Cuối cùng, kẻ huỷ diệt cười nhạt, không thể nhìn nổi nữa mà nắm lấy tay cô gái, cơn đau biến mất sự tỉnh táo dần quay lại.

    "cô thấy không? tôi không phải người tốt"

    "tại sao-...tại sao lại là tôi?...tại sao mọi điều tồi tệ nhất lại nhắm vào tôi như thế?"

    "số phận" - mặt hắn lạnh tanh.

    "ha-.."

    ___________________________

    Bà lão vô gia cư ở góc bệnh viện vừa nhặt ve chai vừa lẩm bẩm:

    "đúng rồi...đúng rồi, số phận tàn nhận vậy đấy..

    đứa trẻ của ta sắp lớn rồi.."

    ___________________________

    "nè? sao anh còn chưa về nữa? cứ bám theo tôi vậy? tôi đã kí khế ước rồi còn gì?"

    "mai có muốn đi hẹn hò không?"

    "anh đang nói cái quỷ gì vậy?"
     
    Đồng Hồ Quay Ngược
    C1 - chap 4


    Kẻ Hủy Diệt?

    Là ai cơ chứ, là cá thể như thế nào vậy?

    Kẻ Hủy Diệt, thứ sinh vật cô đơn nhất thế giới, thứ mà chúa tạo ra để cân bằng hệ sinh thái của con người, một chú ong cần mẫn chăm chút cho vườn hoa của chúa..

    Tại sao lại cô đơn nhất thế giới?

    Tại sao nhỉ?

    Thật ra, sự cô đơn là một vết sẹo trong trái tim con người, không ngoại lệ là hắn, hắn cũng có vết sẹo ấy.

    Cảm giác đi đến đâu, mọi thứ anh yêu thương lại tan vào hư không, cảm giác cuộc sống vô vị trắng đen, cảm giác lạc lõng trong mớ suy tư vô dụng của những kẻ tham lam ái kỉ.

    "kẻ hủy diệt gì chứ, vớ vẩn, có giỏi thì hãy ban ta điều ước làm giàu đi?"

    "làm ơn ông trời cho con giảm 10kg mà không làm gì đi màaa"

    "học hành làm chó gì thể nào công ty quèn đấy chẳng thuộc về ta"

    ".....một lũ chết dẫm"

    "HUỶ DIỆT!

    XIN HÃY HUỶ DIỆT HẾT ĐI!

    TẤT CẢ HÃY BIẾN MẤT ĐI!"

    "hah-...."

    Kẻ hủy diệt thật đáng thương, hắn là thứ mơ ước được nhận tình yêu nhất trên hành tinh này, nhưng số phận không cho phép hắn.

    Từng nhịp thở, từng cái chớp mắt, từng nhúc nhích chính là những số phận, những cơn mưa, những ngày nắng, những ca tử vong, những giọt nước mắt.

    Kể cả khi hắn không làm gì, những thứ tồi tệ khác lại lần lượt kéo đến, hạn hán, mất mùa, dông bão, biến đổi khí hậu.

    Hắn đã từng tự hỏi tại sao lại là mình?

    Chúa chỉ nhẹ nhàng cười và nói là số phận.

    Hắn chính là cái giá mà con người nhận được để có lấy hạnh phúc.

    Không, không một ai có thể dễ dàng chấp nhận sự thật nghiệt ngã ấy, hắn nhúng mình vào biển tuyệt vọng, tội lỗi và ghét bỏ chính bản thân để rồi khoác trên mình vỏ bọc dày cộp chai lì với mọi thứ, hắn đem lương thiện gói vào rồi cất đi trong nhân cách của bản thân.

    Kẻ hủy diệt không ăn, không ngủ, không uống, không buồn, không vui, không gì hết là những gì hắn dựng nên sau hơn 200 năm tồn tại.

    Hắn cứ thế tồn tại, chẳng thể nào sống như vạn vật xung quanh, tủi thân chứ?

    Cho đến khi gặp Do Ha Yang, cô gái lương thiện mà đen đủi nhất thế giới.

    Hắn thấy được hắn, nhìn thấy sự khắc nghiệt mà bản thân phải trải qua trên vai cô gái bé nhỏ ấy, hắn mong chờ sự đồng cảm của cô, hắn đã tin rằng cô cũng sẽ như hắn, cũng sẽ tự tạo vỏ bọc để bảo vệ bản thân như hắn.

    Ấy vậy, kẻ hủy diệt đã không được như ý, Do Ha Yang là cá thể khác hắn hoàn toàn, cô không mất lòng tin vào cuộc sống, cô sống với sự nhắn nhủ rằng rồi một ngày may mắn sẽ tới khi yêu thương đủ lớn.

    Kẻ hủy diệt không tin, hắn không chấp nhận một suy nghĩ khác mình, hắn chở nên kì lạ, hắn muốn thao túng để rồi cô cũng phải giống hắn, giống suy nghĩ của hắn.

    Do Ha Yang luôn cười, nêu không cười thì chỉ một mặt bình tĩnh, cô trầm ổn, từ trong lẫn ngoài.

    Những vết thương phải chịu cô đã biết yêu thương bao bọc vỗ về và an ủi nó, không còn gợn sóng bứt rứt nữa, Ha Yang không đổ lỗi, cô nhận thấy bản thân đã trưởng thành và sự trưởng thành đó khiến cô khép kín hơn, che giấu cảm xúc tốt hơn.

    Chính là trái ngược của kẻ hủy diệt, hắn ta là một đứa trẻ, có qua vài trăm năm vẫn là một đứa trẻ khó mở lòng và cái tôi cao, những vết thương ấy của hắn vẫn đang rách toác, hắn vẫn đang khóc, vẫn đang kêu cứu một cách vô vọng trong thâm tâm mà không hay biết...

    Khi mà mọi xui rủi đã xuống tận cùng rồi thì giờ chỉ có đà đi lên thôi
     
    Đồng Hồ Quay Ngược
    C1 - chap 5


    "gì đây? muốn chết hả? gì đâu làm người ta đợi 20 phút"

    "không muốn, xin lỗi, chỉ sạc pin thôi, đi nào"

    "ya?"

    "nè vậy tụi mình sẽ đi đâu"

    Những chiếc lá vàng trải đầy mặt đường, gọn gàng dạt sang hai bên như thể một sàn cat walk vậy.

    Do Ha Yang vui vẻ bước đi, quên mất phải tức giận vì đã bị cho leo cây.

    "nè mùa thu như thế này thích ha, lạnh vừa không bị khó chịu xíu nào luôn"

    "um"

    "giá mà tôi được ngắm cả hoa anh đào thì tốt nhỉ.. hồi trước ấy, đi thẳng xuống dưới kia, gần hồ đó, có cả dàn hoa anh đào luôn, hồng rực thế này nè!"

    "có thích không?"

    "có, chỉ không biết tôi sống được đến lúc đó không nữaa.."

    - hàng mi Ha yang khẽ phủ xuống nhưng môi vẫn cười rất tươi, Kẻ Huỷ Diệt chẳng hiểu nổi cô ta đang nghĩ gì, hắn nhẹ búng tay, lập tức dịch chuyển đến cái hồ đó, nhưng bất ngờ thay ở đó lại có hoa?

    Rất nhiều..hoa anh đào.

    Do Ha Yang ngỡ ngàng, xúc động mà nghẹn lời, cô cười tươi chỉ chỉ lên những tán cây rồi nhìn về phía hắn.

    "anh! anh làm hả?!!!"

    - "ừ"

    "ha ha, không biết tôi đã mất điều ước của mình chưa vậy"

    "chưa"

    "lại đây chụp cho tôi tấm hình đi?"

    "chụp hình? chụp để làm gì? ai ngắm à?"

    "lưu lại kỉ niệm thôi, không ai ngắm cũng được, có nguời ngắm cũng được, mau lên, lại đây nào"

    Kẻ huỷ diệt bất đắc dĩ, chở nên không mấy thiện cảm, đưa máy lên rồi chụp bừa mấy tấm.

    '1,2,3 haiz! còn phải thêm bao nhiêu tấm nữa?"

    "1-1 tấm nữa thôi"

    Do Ha Yang cười rạng rỡ nhìn vào camera, chẳng hiểu sao lại vô tình khiến kẻ huỷ diệt nheo mắt với trái tim đập thình thịch.

    "nè xong chưa vậy?"

    "rồi, cầm lấy'

    "lạnh lùng gì vậy, vào đây chụp chung với tôi một tấm"

    "ah! to gan thật"

    "tim ta..sao có thể...."

    ____________________________

    "nè Do Ha Yang dạo này có gì mà tươi tỉnh vậy" - người đồng nghiệp thân thiết Ji Han đem cà phê đến đặt trước mặt cô gái nhỏ vui vẻ thì thầm ngốc nghếch kia.

    "àaaaa, đừng nói là có người yêu rồi chứ gì"

    "gì chứ..... không có đâu.."

    "nè chị Han à, nếu chỉ còn 200 ngày để sống mà được ban một điều ước thì chị sẽ ước gì vậy..."

    "hum.. giàu, hay có người yêu mình hay có được người mình yêu nhỉ..."

    "yêu hả.... yêu..."

    "nè hỏi cho cô bạn tác giả của em đó hả"

    "dạ?- à vâng..hì"

    "gì đó gì đó, hai người lại tụ tập nói xấu giám đốc mà không rủ em à" - cậu em Won Hook vội vã bước vào, 25 tuổi mà còn trẻ con hơn Beak Hee cấp 3 nữa.

    "không có đâu! chuyện riêng tư của người ta, cái thằng này!"

    "Haha!"

    ____________________________

    Tại chung cư Jang Woo chung tâm thành phố, Ha Yang thoăn thoắt chạy vào thang máy lên tầng 30.

    "a nè nè chị yêu lâu rồi mới được chị hẹn qua nhà đó nha, vụ gì vậy cưng?"

    "muốn chết quá.."

    "chị bị sao vậy?"

    "sao truyện chị viết nó cứ flop hoài là sao vậy, bộ chị viết tệ lắm hả?"

    "thôi đừng có cản chị đi chết đây"

    "nói linh tinh gì vậy chứ, truyện chị viết rất là hay, tại độc giả chưa biết tới nhiều thôi, chị bình tĩnh ngồi đây viết tiếp cho em, không được nghĩ xui rủi nữa" - Do Ha Yang nắm vai đẩy uỵch chị gái xuống ghế, nhẹ nhàng bật máy tính lên xốc lại tinh thần cho Woo Young Ha.

    "nè nè em nói coi truyện của chị có gì mà không được chứ?

    Vứt hết đi..!"

    - cả người cứ mềm xèo ra như bún, Young Ha tuyệt vọng đến quên cả hình tượng.

    "aiguu truyện của chị chỉ là nam chính không phù hợp lắm thôi, bình tĩnh nào!"

    "...."

    - "này? chẳng lẽ hình tượng của thằng cha này là người yêu cũ chị sao????"

    "Aaaaaaaaa đừng nói nữa màaa"

    "aizz!!!

    Cái thằng cha khốn nạn đó mà chị cứ lụy lên lụy xuống là sao!?!?"

    "em biết không Ha Yang, tình yêu nó lạ lắm, yêu vào vừa hạnh phúc vừa đau khổ, chẳng biết đâu mà lần"

    "vậy thì bỏ đi!?"

    "vì vẫn thấy hạnh phúc nên mới tiếp tục hy vọng, em cũng phải yêu ai đi chứ?!

    Ngày, không học thì làm, không làm thì đi ngủ?"

    "thôi thôi thôi!

    Chị ở đây viết đi!

    Em xuống lầu mua mấy lon bọn mình nhậu"

    "oke oke!!"

    Do Ha Yang hớn hở bước ra ngoài của, cô tình lại đập mặt vào lồng ngực ai đó.

    Đôi mắt sắc lạnh quen thuộc cùng nốt ruồi lệ dưới mi, nụ cười nghếch mép của anh ta chính là thương hiệu.

    Kẻ hủy diệt lại đến rồi.

    " Anh đến đây làm gì?

    A- Không..không đâu, chị tôi không muốn chết hay hủy diệt gì đâu!

    Chỉ chỉ nói linh tinh tại áp lực thôi hà!

    A-anh về đi!"

    Hủy diệt nghiêng đầu, thấp xuống, song song trước mặt cô gái đang đứng chắn trước cửa căn hộ đầy cương quyết.

    "không, ta không nghe thấy gì hết, ta đến để sạc pin cho cô"

    _____________________
     
    Back
    Top Dưới