Ngôn Tình Đông Cung Kiều Tước

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Đông Cung Kiều Tước
Chương 60


Từ trước tới nay trưởng công chúa chưa từng nghĩ lại có chuyện như vậy xảy ra.

Nhưng không biết rốt cuộc năm đó đã xảy ra chuyện gì? Tại sao hoàng tẩu lại giả chết xuất cung?

Không biết mẫu hậu có biết chuyện này không?

Trưởng công chúa suy đi nghĩ lại, không tiện nói ra chuyện lớn tày đình này, chỉ cùng Hoắc ma ma về trong viện của mình.

Chưa đến nửa canh giờ, chuyện Hoàng thượng ban hôn cho quận chú Triều Hoa Chiêu Bùi và Bình Tuyên Hầu Tạ Thận Chi đã truyền khắp kinh thành.

Mọi người đều rất kinh ngạc rất nhưng lại cảm thấy là lẽ đương nhiên.

Khi quận chúa lưu lạc bên ngoài vốn đã ủy thân cho Bình Tuyên Hầu, cái gọi là một nữ nhân không gả hai chồng, quận chúa gả cho Bình Tuyên Hầu cũng là chuyện tốt.

Như vậy, Bình Tuyên Hầu này thật có phúc, lấy được quận chúa làm vợ, còn là nữ nhi mà trưởng công chúa tìm kiếm bao nhiêu năm. Sau này có phủ Trấn Quốc Công là nhạc gia, e là trong kinh thành cũng không có ai dám động vào hắn.

Huống hồ, việc ban hôn này cũng thể hiện ân sủng của Hoàng Thượng với Bình Tuyên Hầu.

Có thể thấy, hắn rất có duyên với hoàng gia, cũng không biết Bình Tuyên Hầu này nhìn thì lạnh lùng, lại âm thầm lấy được thánh tâm thế nào. Nếu có thể, bọn họ cũng muốn học theo. Dù sao thánh tâm khó đoán, hắn lại có thân phận là thứ tử của ngoại thất phủ Ngụy Quốc Công sinh ra, gần như không tốn bao nhiêu công sức đã có được ân sủng ngút trời, có thể thấy rõ được đạo lý này. Nếu học được vài thủ đoạn, có lẽ sẽ hưởng thụ được cả đời.

Lúc này đã là buổi chiều, từ lúc nhận thánh chỉ A Yên không giấu được ý cười trên khuôn mặt, còn có chút căng thẳng không diễn tả được.

Bảo Trân thấy chủ tử nhà mình như vậy, không nhịn được cười nói: “Lần này chủ tử sẽ không rời xa Hầu gia nữa. Đợi chủ tử được gả đến phủ Bình Tuyên Hầu, sẽ là Hầu phu nhân, là chủ mẫu chính thức trong phủ.”

Bảo Trân nói xong, đột nhiên nghĩ đến chuyện nhận thánh chỉ trước đó, lập tức có chút nghi hoặc nói: “Nói ra thật kỳ lạ, vừa nãy người trong cung đến tuyên chỉ lại không nhìn thấy quận chúa.”

Từ lúc A Yên được đón về phủ Trấn Quốc Công, người trong phủ quen gọi Khương Uyển là quận chúa, gọi A Yên là tiểu quận chúa.

Bảo Trân nghe vài lần cũng gọi theo như vậy.

A Yên ăn mứt hoa quả, nghe lời này ngẩng đầu nói: “Ta nghe nói hình như nàng ta bị bệnh rồi.”

Bảo Trân nói: “Hôm qua còn khỏe mạnh, hôm nay đã bị bệnh rồi, cũng không đến mức không dậy nổi chứ, ngay cả người trong cung tới cũng không xuất hiện. Nô tỳ cảm thấy việc này hơi kỳ lạ.”

A Yên nghe xong liền ngẩn ra, còn chưa nói gì đã nghe thấy bên ngoài truyền đến tiếng bước chân, ngay sau đó, có tiếng thỉnh an của nha hoàn vang lên.

“Nô tỳ bái kiến quận chúa.”

A Yên ngẩn người, nghe lời này liền biết là Khương Uyển đến đây.

Nhưng chẳng phải Khương Uyển không thích nàng sao? Từ lúc nàng trở về phủ Trấn Quốc Công, nàng đã cảm giác nàng ta không thích mình, thậm chí có chút khinh thường và ghen ghét.

Còn nữa, không phải nàng ta bị bệnh sao? Đã bị bệnh còn đến chỗ nàng làm gì?

A Yên đang suy nghĩ thì thấy Khương Uyển mặc áo màu vàng thêu hoa hải đường từ ngoài đi vào.

Khuôn mặt nàng ta đầy vẻ ghen ghét và thù hằn, thậm chí còn có chút điên cuồng, giống như lao đến muốn cắn xé nàng vậy.

A Yên giật mình, bất giác cảm thấy bất an.

Bảo Trân nhìn sắc mặt của Khương Uyển, tiến lên một bước ngăn trước người Khương Uyển.

“Nô tỳ bái kiến quận chúa, không biết quận chúa đến có chuyện gì?”

Bảo Trân vừa dứt lời liền bị Khương Uyển cho một cái bạt tai.

“Hỗn xược, ta và chủ tử nhà ngươi nói chuyện đâu đến lượt ngươi hỏi? Lui xuống!”

A Yên thấy Bảo Trân bị đánh liền hoảng sợ giật mình, lập tức đứng lên chạy đến trước mặt Bảo Trân, kéo nàng ấy sang một bên, sau đó sầm mặt hỏi Khương Uyển: “Ngươi phát điên cái gì, Bảo Trân đã làm gì ngươi?”

Thường ngày A Yên vốn yếu đuối, trước nay không tranh chấp với người khác, cho nên có nổi giận cũng chỉ như chất vấn.

Khương Uyển nghe vậy, nói với vẻ khinh thường: “Một con tiện tì mà thôi, muội muội cũng che chở như vậy sao? Muội muội như vậy, sau này làm sao gánh vác được chức trách chủ mẫu phủ Bình Tuyên Hầu, chi bằng trả lại Tạ Thận Chi cho tỷ tỷ, để tình tỷ muội của chúng ta tốt đẹp hơn, ngươi thấy thế nào?”

Nàng ta vừa dứt lời, liền nghe thấy tiếng quát: “Vô liêm sỉ, lời này mà ngươi cũng nói ra được!”

Ngoài cửa, trưởng công chúa vội vàng chạy tới vừa đúng lúc nghe thấy Khương Uyển nói lời này với A Yên, lập tức tức giận đến xanh mặt:

“Người đâu, đưa quận chúa về, người trong viện của quận chúa không trông coi được, tất cả đánh hai mươi trượng, lại có lần sau, đuổi hết ra khỏi phủ Trấn Quốc Công!”

Từ lúc trưởng công chúa được gả đến phủ Trấn Quốc Công, tính tình luôn hòa nhã, rất ít nổi nóng, đặc biệt là với nữ nhi Khương Uyển.

Lập tức không chỉ người dưới ngẩn ra, mà kể cả Khương Uyển cũng sửng sốt.

Đám hạ nhân ngẩn người một lúc, không dám trái lời trưởng công chúa, có hai bà bà đánh bạo tiến lên muốn kéo Khương Uyển, nhưng bị Khương Uyển giơ tay tát một cái.

“Hỗn xược, cái tay bẩn của người dám động vào bản quận chúa!”

Nói xong, Khương Uyển lại quay đầu nói với trưởng công chúa: “Quả nhiên mẫu thân bởi vì nàng đã quay về liền không thương nữ nhi này nữa. Nhưng rõ ràng nữ nhi gặp Tạ Thận Chi trước, Hầu gia cũng cứu ta trước, tại sao Bùi Chiêu lại cướp đi của ta? Vị trí phu nhân Bình Tuyên Hầu vốn là của ta! Ta phải tiến cung cầu xin ngoại tổ mẫu làm chủ cho ta!”

Khương Uyển nói xong liền bỏ chạy ra ngoài.

Trưởng công chúa nhìn A Yên đứng ngẩn người, sầm mặt quát lớn: “Nếu hôm nay người đi ra khỏi phủ Trấn Quốc Công một bước, sau này đừng quay lại nữa!”

Khương Uyển nghe vậy liền dừng bước chân, tràn đầy vẻ không thể tin nổi quay người lại, chỉ vào A Yên nói: “Mẫu thân vì nàng ta mà không cần nữ nhi này nữa sao?”

“Tại sao, rõ ràng người luôn ở bên mẫu thân trong phủ là ta, chứ không phải Bùi Chiêu, chỉ vì nàng ta họ Bùi, cho nên vừa quay về thì đã cướp mọi thứ thuộc về ta sao?”

Khương Uyển tràn đầy hận thù nhìn về phía A Yên, A Yên bị ánh mắt của nàng ta dọa sợ lùi lại một bước.

Khương Uyển cũng bị kích động bởi dáng vẻ của nàng, chỉ vào nàng nói: “Nhìn dáng vẻ của ngươi mà cũng xứng gả cho Hầu gia, ngươi đừng quên, bản thân người còn từng ở nơi như Vạn Xuân phường, ngươi gả cho Hầu gia, Hầu gia sẽ bị người ta chỉ trỏ cả đời, kể cả ngươi là quận chúa, là thánh chỉ ban hôn, hắn cũng sẽ ghét bỏ ngươi.”

Từng câu từng chữ của Khương Uyển đánh vào nỗi đau của A Yên, hoàn toàn không để ý đến nha hoàn bà bà trong viện, càng không hề quan tâm đến tình tỷ muội.

Nàng ta nói xong những lời này, liền nhìn A Yên với vẻ đầy chế nhạo và khinh thường.

Kể cả Bùi Chiêu là đích nữ của phủ Trấn Quốc Công cũng thay đổi không được sự thực nàng từng bị bán vào Vạn Xuân phường, từng làm nô tỳ cho người ta khiến mọi người khinh thường. Bản thân Bùi Chiêu cũng biết mình được Châu gia mua về Vạn Xuân phường làm lễ vật cho Tạ Thận Chi, làm sao còn có mặt mũi muốn làm chính thê của Tạ Thận Chi? Nàng không sợ vì quá khứ của nàng mà sau này Tạ Thận Chi bị người ta chỉ trỏ sao? Nàng thật đúng là ích kỷ! Hầu gia thực sự bị sắc đẹp ma mị này mê hoặc rồi, trước đó còn sủng ái nàng như vậy.

Nhưng cưng sủng đồ chơi khác với lấy nàng làm chính thê, nàng ta không tin, Tạ Thận Chi sẽ tự nguyện lấy Bùi Chiêu! Cho dù không dám kháng chỉ, chắc chắn trong lòng cũng thấy ấm ức không vui.

Hắn có ơn cứu mạng với nàng ta, làm sao nàng ta nhẫn tâm nhìn hắn lấy một nữ nhân mà mình không muốn lấy.

Nghĩ như vậy, Khương Uyển còn nói thêm: “Hầu gia có ơn cứu mạng với ngươi, sao ngươi có thể lấy oán trả ơn? Sao ngươi không tự hỏi bản thân liệu mình có xứng với Hầu gia không?”

Nàng ta vốn tưởng rằng A Yên sẽ tái mặt không dám nói gì, tự biết xấu hổ thấy mình không xứng với Tạ Thận Chi, nhưng đâu ngờ, A Yên chỉ ngẩn người một một lát, lên tiếng nói: “Công tử sẽ không ghét bỏ ta, là ngươi không hiểu công tử.”

Giọng của nàng kiên định, trong con mắt không hề có chút hổ thẹn, ngược lại còn lộ ra vài phần chắc chắc và nghiêm túc.

Khương Uyển bị lời này của nàng làm khó thở, mới định lên tiếng châm chọc thì thấy có ma ma vội vàng chạy vào trong viện, hồi bẩm: “Công chúa, Bình Tuyên Hầu đến quý phủ.”
 
Đông Cung Kiều Tước
Chương 61


Ma ma đó vừa dứt lời, tất cả mọi người đều ngẩn ra.

Bình Tuyên Hầu Tạ Thận Chi đến phủ.

Trong ánh mắt Khương Uyển lộ ra một vẻ vui mừng, nàng ta nghĩ, chắc chắn Hầu gia không hài lòng với ý chỉ ban hôn của Hoàng Thượng cho nên mới đến phủ tìm Bùi Chiêu.

Dù sao, ơn cứu mạng làm sao có thể lấy oán trả ơn đây, nếu Bùi Chiêu thực biết ơn ân tình của Hầu gia, thì nên tự vào cung cầu xin Hoàng thượng thu hồi ý chỉ ban hôn.

Nếu có ai thích hợp làm phu nhân Bình Tuyên Hầu, thì Khương Uyển nàng ta chắc chắn là người thích hợp nhất.

Nếu Hầu gia tiếc Bùi Chiêu, nàng ta cũng không ngại để Bùi Chiêu vào phủ làm thiếp thất.

Dù sao thì nha đầu đó cũng yếu đuối dễ ức h**p, từ nhỏ làm nô tỳ ở Giang gia, chắc cũng không có thủ đoạn gì, sau này muốn nắm bắt nàng trong tay hay muốn diệt trừ nàng cũng không phải không có cách, nhưng phải tốn tâm sức mà thôi.

Khương Uyển đang nghĩ như vậy, lại nghe trưởng công chúa nói: “Mời Hầu gia đến sảnh chính.”

Nói xong lời này, lại nhìn Khương Uyển một cái, dặn dò người bên cạnh: “Còn ngay ra đó làm gì, đưa quận chúa về phủ.”

Trong ánh mắt kinh ngạc của Khương Uyển, bà lại nói: “Nếu ngươi còn không hiểu chuyện, ta sẽ đưa người về Khương gia, sau này để tổ mẫu của ngươi quản giáo ngươi.”

“Mấy năm nay, ta làm mẫu thân tự hỏi luôn yêu thương ngươi, cũng không biết ai dạy ngươi thành tính tình như này. Nếu sớm biết, năm đó nên để ngươi ở lại Khương gia.”

Có thế nào thì Khương Uyển cũng không ngờ mẫu thân sẽ nói ra những lời này, bà, bà lại vì Bùi Chiêu mà muốn đuổi nàng ta về Khương gia?

Nàng ta không muốn, nàng ta sống ở phủ Trấn Quốc Công đã mười mấy năm, sớm đã là cô nương của phủ Trấn Quốc Công, không muốn quay về Khương gia kia.

Trong mắt Khương Uyển ngân ngấn nước mắt, nàng ta biết rõ tính cách của mẫu thân, nếu bây giờ nàng ta còn làm ầm ĩ, không chừng sẽ bị đuổi về Khương gia thật, cho nên chỉ có thể ấm ức theo ma ma về viện tử của mình, tìm cơ hội vào cung cầu xin ngoại tổ mẫu.

Mẫu thân đã có Bùi Chiêu sẽ không thương nàng ta nữa, ngoại tổ mẫu chắc chắn sẽ thiên vị nàng ta.



Đợi sau khi Khương Uyển rời đi, trưởng công chúa thở dài nặng nề trong lòng, con cái là nợ nần, tính cách của trưởng nữ của mình giống người Khương gia, không hề biết thỏa mãn.

Bà ta đi đến vuốt tóc A Yên, mang theo vài phần thương xót nói: “Mặc kệ nàng ta, sau này có nương ở đây, nàng ta không dám ức h**p con đâu.”

“Ngươi về phòng đi, nương đi gặp Tạ Thận Chi.”

A Yên ngoan ngoãn gật đầu, tuy trong lòng nàng rất muốn đi gặp công tử, nhưng nàng biết như vậy không hợp quy tắc, nếu nói ra lại khiến người ta khinh thường nàng, ngược lại càng cảm thấy nàng không xứng với công tử, hoặc là chê cười công tử.

Cho nên, nàng cũng không nói gì.

Nhưng làm sao trưởng công chúa lại không nhìn ra, từ lúc nghe ma ma nói Tạ Thận Chi đến quý phủ, đôi mắt Chiêu Chiêu sáng bừng lên, cũng thu hết can đảm khi đối diện với tỷ tỷ tính tình ghê gớm như Khương Uyên, dường như Tạ Thận Chi vừa xuất hiện là nàng có chỗ dựa vào, không còn sợ điều gì.

Trưởng công chúa xót xa trong lòng, có chút khó chịu, nhưng dù sao Tạ Thận Chi đã cứu của Chiêu Chiêu của bà, chỉ với điều này, bất luận thế nào bà cũng rất cảm kích.

Huống hồ, nếu bà đoán không nhầm, đứa nhỏ này là đích tử của hoàng tẩu, là cháu ruột của bà, còn phải gọi bà một tiếng cô mẫu.

Cho nên, hắn và Chiêu Chiêu là biểu huynh muội, có lẽ mọi chuyện đều là ý trời.

Nhưng không biết hoàng huynh định lúc nào mới nhận đích tử này về, sau khi nhận về thì định đối đãi với hắn thế nào.

Từ xưa tranh giành ngôi vị luôn nguy hiểm, bà không muốn Chiêu Chiêu của bà can dự vào những chuyện này. Nhưng là trưởng công chúa, xưa nay lại không thân thiết với quý phi, sự xuất hiện của Tạ Thận Chi là một lựa chọn rất tốt với bà và Trấn Quốc Công.

Có sự day dứt nhiều năm của hoàng huynh, có bà và phủ Trấn Quốc Công hỗ trợ, Tạ Thận Chi chưa chắc đã không đăng được lên ngai vàng.

Đến lúc đó, Chiêu Chiêu của bà sẽ là chủ trung cung, trở thành nữ nhân tôn quý nhất thiên hạ, xem còn ai dám nghị dị sau lưng quá khứ của nàng.

Trong lòng trưởng công chúa như bùng lên một ngọn lửa, bà giống như tìm lại được phương hướng.

Những gì bà nợ đứa con này cũng sẽ bù đắp lại cho nàng.

Bà cười với A Yên rồi đưa theo Hoắc ma ma rời đi.

Đại sảnh

Tạ Thận Chi không sợ hãi nhìn thẳng vào ánh mắt của trưởng công chúa.

“Cô mẫu thông minh, nhanh như vậy đã đoán ra thân phận của Thận Chi.”

Nhìn khuôn mặt trước mắt có phần giống với hoàng tẩu quá cố, vẻ mặt của trưởng công chúa có chút hoảng hốt.

Đúng là như vậy!

Đứa nhỏ này vốn là đích tử tôn quý nhất của hoàng gia, thậm chí vừa sinh ra đã được phong làm thái tử.

Nhưng từ nhỏ lại lớn lên ở nơi như phủ Ngụy Quốc Công, thậm chí còn bị ấn định thân phận thứ tử do ngoại thất sinh ra.

Mấy năm nay nghĩ cũng biết đã chịu bao nhiêu ấm ức.

Nhưng dù vậy, bà cũng không tìm được chút tự xấu hổ và oán hận từ trong ánh mắt hắn, ngược lại còn khiến người ta cảm thấy tấm lòng rộng mở, không màng chuyện cũ.

Trưởng công chúa khẽ thở dài: “Tạo hóa trêu ngươi, lại khiến ngươi và Chiêu Chiêu lưu lạc ở bên ngoài nhiều năm như vậy.”

Trưởng công chúa nhìn Tạ Thận Chi một cái, lại hỏi: “Ngươi có suy nghĩ gì với ý chỉ ban hôn?”

Khuôn mặt Tạ Thận Chi lãnh đạm, ánh mắt rất bình tĩnh nhìn trưởng công chúa: “Nếu cô mẫu muốn hỏi Thận Chi có che chở Chiêu Chiêu cả đời không, Thận Chi bảo đảm với cô mẫu, chỉ cần Thận Chi sống một ngày thì sẽ không để người khác ức h**p nàng.”

Hắn im lặng một lúc, lại nói: “Nếu ngày sau Thận Chi đăng lên ngôi vị hoàng đế, hậu cung cũng sẽ chỉ có một mình Chiêu Chiêu.”

Tạ Thận Chi đứng ở đó, dáng cao sừng sững, ánh nắng mặt trời xuyên qua cửa sổ chiếu lên người hắn, khí chất cao quý khiến hắn thêm vẻ uy nghi trầm tĩnh.

Kể cả là trưởng công chúa cũng không thể không thừa nhận, trong mấy hoàng tử của Hoàng Thượng, bất luận là diện mạo hay khí chất thì Tạ Thận Chi do đích mẫu sinh ra là người xuất chúng nhất.

Tính tình cũng giống hoàng huynh.

Lúc này bà cũng hiểu tại sao hoàng huynh lại ấn sủng đích tử lưu lạc bên ngoài này như vậy, ngoại trừ áy náy và thương xót, phần nhiều là vì nhi tử này giống hoàng thượng. Nhìn thấy hắn, liền khiến hoàng thượng nhớ tới bản thân mình thời trẻ.

“Được, ngươi đã nói như vậy, cô mẫu tin ngươi.”

“Sau này cô mẫu và phủ Trấn Quốc Công cũng sẽ hỗ trợ ngươi.”

Trưởng công chúa nói xong lời này, chần chờ một chút, lại lên tiếng hỏi: “Ta nghe nói trước đây Thận Chi ngươi đã cứu Uyển nha đầu.”

Tạ Thận Chi cau mày, dường như không biết Uyển nha đầu mà bà ta nói là ai.

Làm sao trưởng công chúa có thể không hiểu rõ, tất cả đều do trưởng nữ của mình tương tư đơn phương mà thôi.

Không đợi Tạ Thận Chi lên tiếng, trưởng công chúa bèn nói: “Thôi, không nhắc chuyện này nữa, sau này ngươi đối xử tốt với Chiêu Chiêu là được.”

Trưởng công chúa dừng một chút, lại hỏi: “Hoàng Thượng đã nói hôn sự giao cho bộ lễ và phủ Nội Vụ phủ cùng tổ chức, có lẽ cũng sẽ nhận người về nhanh thôi. Từ xưa thánh tâm khó đoán, ở trước mặt hoàng thượng, ngươi nhất định phải cẩn thận, đừng để mất thánh tâm.”

Tạ Thận Chi vâng một tiếng, sắc mặt cũng rất bình tĩnh, khiến trưởng công chúa cảm thấy nếu đứa cháu này của mình muốn vị trí đó, vốn là chuyện dễ dàng làm được.

Trưởng công chúa nghĩ thầm có lẽ mình đã nhắc thừa một câu rồi.

Tạ Thận Chi có thể được Hoàng Thượng coi trọng, đâu phải trong lòng không có tính toán.

Lúc này lại nghe Tạ Thận Chi nói: “Cô mẫu có thể cho phép Thận Chi gặp Chiêu Chiêu không?”

Trưởng công chúa sửng sốt, rồi cười đồng ý: “Ý chỉ ban hôn đã được ban xuống, ngươi và Chiêu Chiêu lại là biểu huynh muội, cũng không cần kiêng kỵ.”

Trưởng công chúa nhìn Hoắc ma ma bên cạnh một cái, nói: “Ngươi dẫn Thận Chi đến viện của Chiêu Chiêu đi.”

Lúc này trong lòng Hoắc ma ma đã hiểu được thân phận thực sự của Tạ Thận Chi, trong khi kinh hãi cũng cảm thấy ông trời thương xót mới để hắn cứu tiểu quận chúa.

Có lẽ, ban đầu tiểu quận chúa chịu khổ, sau này không chỉ quay về, còn để tiểu quận chúa trở thành nữ tử chí tôn nhất thiên hạ.

Bà ấy đáp một tiếng, phúc thân với Tạ Thận Chi, rồi đi trước dẫn đường, dẫn Tạ Thận Chi đến viện tử của A Yên.
 
Đông Cung Kiều Tước
Chương 62


A Yên ở trong phòng nghe thấy Bảo Trân nói Hầu gia đến, khuôn mặt liền vui mừng hớn hở đứng lên đi ra ngoài cửa trông ngóng.

Rất nhanh, một bóng hình cao lớn hiên ngang xuất hiện ở cửa. Hắn mặc cẩm bào màu xanh thẫm thêu trúc văn, tóc búi ngọc quan, dáng người cao lớn, mặt mày nho nhã anh tuấn.

A Yên mấp máy môi còn chưa lên tiếng, đôi mắt đã đỏ lên.

Nàng phúc thân rồi nhỏ giọng gọi một tiếng: “Công tử.”

Tạ Thận Chi cất bước đi vào.

Bảo Trân biết ý lui xuống, trong lòng cũng rất vui mừng.

Nàng ấy đã nói mà, với tính tình của Hầu gia, làm sao lại để ý đến quá khứ của chủ tử?

Khương Uyển không hề quan tâm đến tình tỷ muội mà nói ra những lời đó rõ ràng là không có ý tốt, muốn khiến chủ tử tự biết xấu hổ không ngẩng đầu lên nổi.

Nhưng hôm nay cho nàng ta thấy, những lời nàng ta nói có câu nào là đúng? Ngược lại Hầu gia vô cùng coi trọng chủ tử, yêu mến chủ tử, nếu không sao lại đích thân đến phủ.

Có lẽ là sợ chủ tử nghe những lời đồn nhảm bên ngoài rồi nghĩ nhiều, tủi thân ấm ức.

Bảo Trân nghĩ như vậy bèn cười lui xuống.

Trong phòng.

A Yên hơi căng thẳng nhìn Tạ Thận Chi, dường như lại trở lại ngày đầu tiên gặp Tạ Thận Chi.

Ý chỉ ban hôn được ban xuống, nàng cũng không biết phải đối diện với công tử thế nào.

Bờ môi nàng khẽ động, hồi lâu sau mới hỏi ra được một câu: “Những lời đồn nhảm bên ngoài, công tử có để bụng không?”

Hỏi xong lời này, nàng ngẩn người nhìn chằm chằm Tạ Thận Chi, nói với hắn nàng đang đợi câu trả lời của hắn.

Tạ Thận Chi lại chỉ nhìn nàng một cái, đi thẳng đến sập giường, ngồi xuống nhìn sang A Yên.

“Sao mấy ngày không gặp, ngay cả chén trà mà bản hầu cũng không được mời?”

A Yên trơ mắt nhìn Tạ Thận Chi tự nhiên ngồi xuống cứ như đây là Hầu phủ của mình, còn chưa phản ứng lại đã nghe thấy những lời này.

Nhất thời cảm thấy cảnh này có chút quen thuộc, quen thuộc đến mức khiến nàng cảm thấy an tâm.

Dường như A Yên cảm giác như mình về đến phủ Bình Tuyên Hầu, nàng vẫn là nữ tử có thân phận hèn mọn mà hắn đưa về từ Hoài An, còn hắn là công tử của nàng.

A Yên hình như có thể cảm nhận được sự động lòng và dựa dẫm nổi lên trong lòng nàng.

Trên đời này, chỉ có hắn có thể khiến nàng vừa yêu thích vừa buồn bã như vậy.

Cho nên, trong khi muốn biết câu trả lời, nàng vẫn muốn nghe hắn nói hắn không để ý chút nào.

Hoặc là, cho dù hắn có để ý một chút, nàng cũng muốn ở lại bên hắn.

Dù sao, ý chỉ ban hôn đã ban xuống và nàng cũng có thể cảm nhận được sủng ái của hắn với nàng trước đây cũng không phải là giả.

Vì vậy, cả đời này cho nàng ích kỷ một lần có được không?

Nàng thật sự không muốn hắn bị người khác cướp đi, ví dụ như tỷ tỷ Khương Uyển, mặc dù bất kể từ phương diện nào Khương Uyển cũng ưu tú hơn nàng, nhưng nàng cũng không hoàn toàn không có ưu thế, dù sao, công tử đã là người của nàng, hai người họ đã có quan hệ phu thê, hắn muốn thoái thác cũng không được.

Lần đầu tiên A Yên cảm thấy mình đang dựa vào thế của trưởng công chúa, nếu không sao lại có gan nghĩ như vậy, tính ra thì nàng cũng có chút xấu xa.

Nàng lén nhìn trộm Tạ Thận Chi một cái, lắc đầu nén toàn bộ tâm tư lại. Nàng có quá khứ không thể xóa bỏ, không thể bị người ta phát hiện nàng còn che giấu tâm tư xấu xa với hắn.

Trong lòng A Yên rối bời, đôi má bất giác ửng đỏ, nàng lặng lẽ nắm chặt tay, có chút bất an nhỏ giọng nói: “Công tử muốn uống trà gì, ta đi chuẩn bị.”

A Yên còn chưa nói xong, đã bị Tạ Thận Chi đưa tay kéo vào lòng.

Tạ Thận Chi khẽ cười nói: “A Yên nghĩ cái gì mà mặt đỏ như vậy?”

A Yên không nói gì, hai má càng đỏ hơn.

Nàng mặc chiếc áo màu tím nhạt thêu hoa sơn chi, mặc váy xòe vải thiều dệt nho vàng, chân đi đôi giày thêu hoa mẫu đơn màu hồng, trên tóc cài châm nạm đông châu vô cùng bắt mắt.

Tạ Thận Chi ôm eo của nàng, nói với ý sâu xa: “Trưởng công chúa nuôi dưỡng nàng tốt hơn bản hầu.”

“Hả?” A Yên nghe lời này, có chút khó hiểu quay đầu nhìn.

Nàng không hiểu tại sao Tạ Thận Chi đột nhiên nói như vậy.

Không đợi nàng lên tiếng hỏi, chợt nghe Tạ Thận Chi nói: “Bản hầu không để ý, những lời đồn đại đó chẳng qua chỉ là nói cho kẻ bất tài nghe, sẽ có một ngày thiên hạ này sẽ không có ai dám nói nàng một câu.”

A Yên ngẩn người hồi lâu, mới biết hắn đang trả lời câu hỏi vừa nãy của nàng, một nỗi xúc động và chua xót khó hiểu từ đáy lòng dâng lên khoang mũi, nước mắt trào ra, nhưng cố gắng kiềm chế để không rơi xuống, mà nở nụ cười với Tạ Thận Chi.

“Công tử thật tốt với A Yên.” Cuối cùng A Yên không nhịn được ôm lấy Tạ Thận Chi: “A Yên vẫn luôn cảm thấy mình không may mắn, bây giờ mới phát hiện may mắn của cả đời A Yên đều là công tử.”

Tạ Thận Chi nghe lời này không nhịn được bật cười, không đợi hắn lên tiếng nói, A Yên có chút thẹn thùng ra khỏi lòng hắn: “Ta đi rót trà.”

Tạ Thận Chi cười lắc đầu, để kệ nàng đi.



Lúc này ở Từ Ninh cung.

Ban đầu Thái hậu nghe nói có ý chỉ ban hôn còn cảm thấy có chút ngạc nhiên, nhưng nghĩ kỹ lại cũng chấp nhận.

Tuy cũng cảm thấy thân phận của Bình Tuyên Hầu Tạ Thận Chi này không xứng với cháu gái của mình, nhưng nghĩ Bùi Chiêu mới được tìm về, trước đây cũng là lớn lên trong nhà bình thường, thân phận còn là nô tỳ, nói ra, cũng không được quá kén chọn về việc hôn sự. Quan trọng hơn là, cháu ngoại của mình đã là người của Tạ Thận Chi, thà rằng chọn Tạ Thận Chi còn hơn chọn lại từ đầu. Sau này có ngoại tổ mẫu là thái hậu che chở, chẳng lẽ còn để cháu ngoại chịu ấm ức sao? Ngay cả Tạ Thận Chi đối tốt với cháu ngoại Chiêu Chiêu, bà cũng sẽ che chở cho cháu rể là hắn.

“Cứ vậy đi, Chiêu Chiêu thành hôn, người khác cũng quên chuyện quá khứ.”

“Nhưng Chiêu Chiêu làm muội muội cũng thành hôn rồi, Uyển nha đầu làm tỷ tỷ lại không có dấu hiệu gì. Mấy năm nay cũng không phải không có ai nói muốn kết thân với ai gia, nhưng ai gia vừa mới nhắc đến, nha đầu đó đã nói muốn ở bên ai gia vài năm, rõ ràng là không muốn mà. Ai gia nghĩ nếu nàng ta đã không muốn thì đợi thêm vài năm. Nếu sớm biết như vậy thì sớm quyết định thay nàng ta. Dù sao từ xưa có câu cha mẹ đặt đâu con ngồi đó, chỉ cần thân phân tài năng xứng với nàng ta, thì có gì không tốt?”

Trình ma ma nghe thái hậu nói lời này, chỉ cười nói: “Từ nhỏ quận chúa đã luôn có chủ ý của mình, dung mạo tài năng đều xuất chúng, chậm một năm cũng không sao.”

Nghe Trình ma ma nói, thái hậu gật đầu: “Cũng đúng, trong kinh thành này cũng không phải không có chuyện như vậy, hơn nữa, chung quy Uyển nha đầu cũng là người của Khương gia, không phải người của Hầu gia, cũng không cần quá suy nghĩ về chuyện này.”

Thái hậu nói xong lời này, chỉ thấy Trình ma ma muốn nói lại thôi, ra vẻ muốn nói nhưng không lại tiện nói.

Bà liền hỏi: “Còn có chuyện gì, trước mặt ai gia có cái gì mà khó nói?”

Trình ma ma nói: “Hoàng Thượng ra lệnh cho bộ lễ và phủ Nội Vụ xử lý chuyện hôn sự của tiểu quận chúa và Bình Tuyên Hầu, vốn dĩ chúng ta đều nghĩ là hoàng thượng làm cữu cữu thương cháu gái mới được tìm về, nhưng hôm nay trong cung có lời đồn, hơn nữa càng lúc càng vô lý.”

“Lời đồn nói gì?” Ý cười trên khuôn mặt Thái hậu nhạt dần, lên tiếng hỏi.

Trình ma ma chần chờ một lúc mới trả lời: “Nói, nói là Hoàng Thượng kinh động đến bộ lễ và phủ Nội Vụ không phải là bởi vì trưởng công chúa và tiểu quận chúa, mà là vì Bình Tuyên Hầu Tạ Thận Chi vốn là con riêng bên ngoài của Hoàng Thượng.”

“Nói ngoại thất năm đó vốn là người của Hoàng Thượng, lão Ngụy Quốc Công chỉ gánh cái tiếng này thay Hoàng Thượng. Nếu không, cả đời lão Ngụy Quốc Công không nạp thiếp, làm sao lại gây ra chuyện xấu này.”
 
Đông Cung Kiều Tước
Chương 63


Thái hậu nghe vậy, vẻ mặt lập tức biến sắc.

“Hỗn láo! Làm sao Hoàng thượng lại làm chuyện như vậy!”

Hoàng đế là cửu ngũ chí tôn, kể cả có để ý đến nữ tử nào thì đưa vào cung là được, cần gì phải làm như vậy.

Thái hậu cảm thấy những lời đồn đó đều là lời nói vô căn cứ, không coi là sự thật được.

Bà sầm mặt, dặn dò xuống dưới: “Đã điều tra chưa, những lời đồn này được truyền ra từ cung nào?”

“Bẩm thái hậu, nô tỳ đã âm thầm cho người điều tra, vẫn chưa tra ra được nguồn gốc, chắc không phải từ Cảnh Phúc Cung ra chứ?”

Thái hậu nghe lời này, cau mày: “Không đến mức đó, truyền ra tin đồn này thì nàng ta có lợi gì? Hiện giờ dưới gối Hoàng thượng, ngoại trừ Tề Vương thì cũng chỉ có An Vương do Nhàn Tần sinh ra, nhưng An Vương từ nhỏ đã có tật ở mắt, sức khỏe không được tốt, người có mắt đều nhìn thấy sau này chỉ có Tề Vương mới có thể đăng lên đại vị, Ngụy Quý phi điên rồi mới truyền ra những lời này.”

Thái hậu nói xong lời này, khuôn mặt cũng lộ ra vẻ trầm trọng.

Bà nghĩ đến mấy năm nay Hoàng thượng không lập thái tử, mặc dù triều thần khuyên can thế nào cũng chỉ phong Vương cho vị hoàng tử dưới gối, hiện giờ Đông Cung vẫn bỏ trống.

Thái hậu thắt lòng, nắm chặt chén trà trong tay.

Lẽ nào Bình Tuyên Hầu Tạ Thận Chi đó thực sự là con nối dõi lưu lạc bên ngoài của Hoàng thượng. Hoàng thượng vì hắn, cho nên mới không lập thái tử?

Suy nghĩ này vừa hiện lên trong đầu thì không làm sao đè nén lại được, thái hậu lập tức đến ngự thư phòng.

Nửa canh giờ sau, thái hậu mới từ ngự thư phòng đi ra.



Thái hậu vừa bước ra từ ngự thư phòng thì đã có người bẩm báo chuyện này với Ngụy Quý phi.

Ngụy Quý phi vốn đang lo lắng bất an vì những lời đồn trong cung, lúc này biết thái hậu đi gặp Hoàng Thượng, vẻ mặt lập tức biến sắc.

“Có biết thái hậu nói gì với Hoàng Thượng không? Có nhắc đến Tạ Thận Chi đó không?” Ngụy Quý phi sốt ruột hỏi.

Tiểu thái giám phía dưới nói: “Nương nương bớt giận, nơi như ngự thư phòng, chúng nô tài nào đâu dám tùy ý nghe ngóng? Nô tài chỉ biết thái hậu và Hoàng thượng nói chuyện một hồi lâu, cụ thể nói gì thì thực sự không biết.”

Ngụy Quý phi trong lòng như muốn bùng nổ, nhưng cuối cùng vẫn kiềm chế lại.

Ở trong cung nhiều năm, bà ta làm sao không biết tò mò chuyện của Hoàng thượng là tội lớn thế nào.

Nhất thời, Ngụy Quý phi cảm thấy trong lòng vô cùng bực bội, bà ta xua tay cho thái giám đó lui xuống.

Ngọc Hà thấy sắc mặt nương nương nhà mình nghiêm trọng, bèn lên tiếng khuyên nhủ: “Nương nương bớt buồn, cho dù đó là sự thực thì Tạ Thận Chi cũng chỉ là con của ngoại thất, lại không có mẫu tộc hỗ trợ, làm sao có thể tranh được với Vương gia chúng ta.”

“Hơn nữa, nếu Hoàng Thượng thực sự có tâm tư này, làm sao nỡ để hắn lưu lạc bên ngoài nhiều năm, còn bị người ta coi thường, ai ai cũng nghĩ rằng hắn là thứ tử của ngoại thất phủ Ngụy Quốc Công.”

Ngọc Hà nhẹ nhàng khuyên nhủ, nhưng không thấy sắc mặt nương nương nhà mình nhẹ nhõm, ngược lại còn trầm trọng hơn. Trong lòng nàng ta thấy hơi kỳ lạ, cảm thấy với tính tình của nương nương nhà mình thì không nên quá để tâm chuyện này mới phải.

Nàng mở miệng còn định khuyên thêm, nhưng nhìn sắc mặt nương nương nhà mình, cuối cùng lại nuốt lời định nói xuống.

Một lúc sau, Ngụy Quý phi phái người gọi Tề Vương tiến cung, rồi đuổi toàn bộ cung nữ ma ma trong điện xuống.

Tề Vương có tai mắt trong cung, đương nhiên cũng nghe nói đến việc này. Nhưng hắn ta không để tâm chuyện này.

Bình Tuyên Hầu Tạ Thận Chi, thứ tử do ngoại thật của phủ Ngụy Quốc Công sinh ra, làm sao lại là nhi tử của phụ hoàng? Lời đồn này đúng là quá hoang đường!

“Một vài lời đồn nhảm vô căn cứ, mẫu phi hà tất phải để tâm?”

Sắc mặt Ngụy Quý phi nghiêm trọng, nhìn chằm chằm Tề Vương một lúc lâu mới lên tiếng: “Năm đó Khôn Ninh Cung xảy ra hỏa hoạn, Nguyên Hậu và đứa con trong bụng đều bỏ mạng trong biển lửa.”

“Nhưng nếu năm đó Nguyên Hậu giả chết để xuất cung, thì đứa bé đó liệu có phải là Tạ Thận Chi hiện giờ?”

Bà ta vừa nói ra, vẻ mặt của Tề Vương liền biến sắc.

“Sao mẫu phi lại nói vậy? Ngày đó cung trung Nguyên Hậu cháy lớn, làm sao có thể thoát ra được?”

Tề Vương vừa hỏi xong câu này cũng lập tức ngẩn người.

Lão Ngụy Quốc Công, nếu Nguyên Hậu được lão Ngụy Quốc Công giúp đỡ thì sẽ thuận lợi sinh hạ đứa bé ở bên ngoài cung.

Tạ Thận Chi đó chính là con của Nguyên Hậu, vừa là đích tử, vừa chiếm giữ địa vị lâu dài.

Sắc mặt của Tề Vương cũng tức liền thay đổi.

Hắn ta lớn tiếng hỏi: “Năm đó người ra tay chẳng phải đều là người do mẫu phi sắp xếp sao? Sao có thể xảy ra sơ suất lớn như vậy?”

Ngụy Quý phi bị nhi tử chất vấn, trong lòng cũng uất nghẹn.

Hận không thể lôi người làm việc năm đó đến hỏi cho ra lẽ, nhưng bà ta làm sao dám giữ lại những người làm ra việc năm đó, đương nhiên là toàn bộ đều mất mạng một cách bất ngờ.

Bây giờ muốn hỏi cũng không hỏi được.

Ngụy Quý phi kiềm chế trái tim đập điên cuồng, kìm nén sự bất an và hoảng loạn, nói: “Chúng ta đừng tự dọa mình, sự việc chưa chắc đã như vậy, chắc chắn bà ta đã chết trong vụ hỏa hoạn năm đó rồi.”

Tề Vương không nói gì, hồi lâu sau mới hằm hằm nói: “Cho dù lần đó không chết, bổn vương cũng sẽ đích thân lấy mạng của hắn! Bổn vương đã mưu tính nhiều năm, không lý nào lại trơ mắt dâng lên cho hắn!”

Hắn ta nhớ tới mấy năm nay phụ hoàng cũng không lập thái tử, trong lòng càng thấy ấm ức.

Nếu là vì Tạ Thận Chi đó, hắn ta thật sự hận không thể…

Trong mắt Tề Vương hiện lên tia hung ác, gân xanh trên trán nổi lên, khí huyết toàn thân sôi sục.

Ngụy Quý phi ngồi trên sập giường, trong phút chốc giống như già đi mấy tuổi.

Bà ta tự hỏi là liệu mình có tranh giành được với phi tần ở hậu cung này, nếu không bao nhiêu năm qua cũng sẽ không có chuyện không có người nào dám đè đầu cưỡi cổ bà ta. Tuy bà ta chỉ là quý phi, nhưng cũng là người đứng đầu hậu cung, không kém gì với hoàng quý phi và hoàng hậu.

Nhưng bà ta tự biết, lúc Nguyên Hậu còn sống bà ta không tranh được với Nguyên Hậu, đến khi người đã chết rồi bà ta cũng càng không tranh được.

Bà ta càng sợ liệu có phải Hoàng thượng đã biết những chuyện năm đó hay không.

Nếu mấy năm nay Hoàng Thượng coi trọng bà ta chỉ là diễn kịch, vậy Vĩnh An Công phủ bọn họ…

Suy nghĩ này vừa xuất hiện, bà ta lạnh toát sống lưng, không khỏi run lên.



Những lời đồn trong cung chưa được truyền ra ngoài cung, cho nên A Yên cũng không biết.

Từ sau ngày gặp Tạ Thận Chi, nàng chỉ ở trong viện của mình đợi gả đi.

Rảnh rỗi thì đến chỗ tổ mẫu và mẫu thân trò chuyện với bọn họ, ngày tháng trôi qua êm đềm.

Hôm nay, nàng đang cúi đầu vẽ hoa, thấy Bảo Trân vội vàng vội vội từ bên ngoài đi vào, vẻ mặt khiếp sợ nói: “Chủ tử, trong cung xảy ra chuyện rồi.”

A Yên sửng sốt, trong cung đã xảy ra chuyện gì? Thái hậu có gì không ổn sao?

Tuy nàng được đón về phủ Trấn Quốc Công, nhưng chưa từng gặp ngoại tổ mẫu thái hậu.

Vốn dĩ mấy ngày trước muốn vào cung, nhưng trong cung lại truyền ra nói mấy ngày nữa sẽ cho trưởng công chúa đi cùng nàng vào cung.

Trước nay A Yên luôn ngoan ngoãn, chỉ nghĩ ngoại tổ mẫu còn nhiều việc, chứ không cảm thấy thái hậu không thương đứa cháu ngoại như nàng.

Vì vậy, trưởng công chúa và lão phu nhân càng cảm thấy nàng hiểu chuyện, càng thương xót yêu quý hơn mấy phần.

Không đợi A Yên lên tiếng hỏi, Bảo Trân liền nói: “Hôm nay trên triều, Hoàng Thượng đã tuyên bố tìm được con của Nguyên Hậu với các triều thần, nói Hầu gia chúng ta là do Nguyên Hậu năm đó sinh ra, cho nên là hoàng tử lưu lạc bên ngoài.”

“Không chỉ vậy, Hoàng Thượng còn ra lệnh cho người điều tra sự việc hỏa hoạn ở trung cung Nguyên Hậu năm đó.”

“Hiện giờ bên ngoài bàn tán xôn xao, nô tỳ còn nghe ngóng được năm đó Hguyên Hậu không chết trong trận hỏa hoạn trong cung, mà được lão Ngụy Quốc Công cứu. Còn ngoại thất chính là Nguyên Hậu, sau khi Nguyên Hậu sinh hạ hoàng trưởng tử có để lại di ngôn, phó thác lão Ngụy Quốc Công nuôi dưỡng hoàng trưởng từ trong phủ Ngụy Quốc Công, cho đến khi lão Ngụy Quốc Công mắc bệnh nặng tự biết không sống được lâu nữa mới tiến cung bẩm báo chuyện này với Hoàng Thượng.”

“Mấy năm nay Hoàng Thượng coi trọng Hầu gia, chính là vì nguyên nhân này.”

A Yên nghe lời này choáng váng hồi lâu, nàng nhớ tới kiếp trước nàng ghé thân lên chuỗi phật châu trên cổ tay công tử, nàng nhìn công tử uống chén trà bị người ta hạ độc rồi mất mạng.

Nàng không biết là ai muốn hại công tử, tại sao phải hại công tử.

Bây giờ nàng mới hiểu, tất cả đều bởi vì thân phận đích tử Nguyên Hậu của Tạ Thận Chi.

Sắc mặt nàng dần trắng bệch, kéo mạnh Bảo Trân nói: “Ngươi cho người đi chuẩn bị ngựa xe, ta muốn đi gặp công tử.”

Bảo Trân sửng sốt, không biết tại sao chủ tử nhà mình lại sốt ruột muốn gặp công tử, nhưng lúc này công tử đang ở trong cung, không ở trong phủ Bình Tuyên Hầu.

Hơn nữa, sáng này Hoàng Thượng tuyên bố nhận Hầu gia, có lẽ Hầu gia sẽ không về phủ Bình Tuyên Hầu nữa.

Bảo Trân nghĩ như vậy, bèn nói ra với chủ tử nhà mình.

A Yên nghe lời này, dần dần bình tĩnh lại.

Đúng rồi, kiếp này nàng trở về phủ Trấn Quốc Công, công tử cũng được Hoàng Thượng nhận về hoàng gia, sau này có thân phận đích trưởng tử, sẽ không giống như kiếp trước, lúc chết vẫn là Bình Tuyên Hầu.

Cho nên, công tử sẽ không bị người ta hạ độc hại chết.

Tuy rằng sắc mặt A Yên còn tái nhợt, nhưng đôi mắt lại vô cùng sáng rõ.

Nàng không giục kêu Bảo Trân chuẩn bị ngựa xe đến phủ Bình Tuyên Hầu nữa, lúc này công tử chắc chắn cũng đang bận, cho dù có thời gian rảnh gặp nàng thì nàng đi cũng không thích hợp, không nên làm tăng thêm phần nghiêm trọng của vấn đề.

Lúc này tại phủ Ngụy Quốc Công.

Sắc mặt của lão phu nhân Ngụy Quốc Công trắng bệch, hồi lâu cũng chưa phản ứng lại được.

Đích trưởng tử Nguyên Hậu, làm sao thế được, làm sao Tạ Thận Chi lại có thân phận như vậy? Chẳng phải nó là con của ngoại thất tiện tỳ đó sao?

Sao lão già đó có thể lừa bà ta cả đời?

Ông ta có biết làm như vậy sẽ hại cả phủ Ngụy Quốc Công bọn họ không?

Lão phu nhân Ngụy Quốc Công chỉ cảm thấy cổ họng dâng lên vị tanh, sau đó nôn ra máu, cuối cùng ngất xỉu bất tỉnh.
 
Đông Cung Kiều Tước
Chương 64


Lão phu nhân Ngụy Quốc Công nôn ra máu ngất đi, nhất thời mọi người hoảng hốt, vội vàng mời đại phu vào phủ.

Náo loạn một hồi cho đến chạng vạng tối, Khấu lão phu nhân mới tỉnh lại.

“Lão phu nhân.” Đại phu nhân Thích thị và nhị phu nhân Phương thị thấy mẹ chồng tỉnh lại, trong lòng thở dài nhẹ nhõm một hơi.

Nhưng cùng lúc đó, tất cả đều cảm thấy vô cùng khó chịu ấm ức.

Hiện giờ Tạ Thận Chi được Hoàng Thượng nhận về, phủ Ngụy Quốc Công bọn họ trở thành trò cười lớn nhất trong kinh thành.

Nếu lúc trước lão phu nhân đối xử rộng lượng hơn với thứ tử này, không đắc tội với người ta, thì đâu đến mức hôm nay trên dưới khắp phủ đều bị người ta bàn tán.

Nói không chừng tiền đồ của các thiếu gia và hôn sự của các cô nương trong phủ đều bị ảnh hưởng vì chuyện này.

Dù sao trước đây tất cả mọi người đều nghĩ rằng chỉ có Tề Vương con của Ngụy Quý phi mới có tư cách ngồi lên đại vị, nhưng nay Tạ Thận Chi đích tử của Nguyên Hậu được nhận về, với sự coi trọng của Hoàng Thượng dành cho hắn mấy năm này thì chưa chắc đã như vậy.

Nói không chừng, vị trí Đông Cung để trống bao nhiêu năm này là để chuẩn bị cho ngày hôm nay.

Nghĩ như vậy, trong lòng Phương thị và Thích thị càng bất an.

Không phải bọn họ sợ không chiếm được vinh quang, mà sợ có một ngày Tạ Thận Chi đăng cơ, sẽ ra tay với phủ Ngụy Quốc Công bọn họ.

Dù sao, mấy năm nay khắp phủ đều nhìn rõ tình cảnh của Tạ Thận Chi.

Tám phần ngay cả Hoàng Thượng cũng biết, nếu không cũng sẽ không che chở hắn.

Các nha hoàn dìu lão phu nhân ngồi dậy, không đợi lão phu nhân lên tiếng, bên ngoài đã vang lên tiếng bước chân, ngay sau đó có giọng nói của nha hoàn truyền vào..

“Cô nãi nãi.”

Rất nhanh, Tạ Vân Tương đưa theo Tần Nhiêu đến.

Bà ấy vừa đi vào, bầu không khí trong phòng càng sượng sùng.

Hiện tại không ai yêu quý đại cô nãi nãi đã xuất giá này, dù sao mấy năm nay nếu không phải bà ấy thọc gậy bánh xe trước mặt lão phu nhân, thì làm sao lão phu nhân lại ngứa mắt với Tạ Thận Chi. Nếu lão phu nhân có mười phần sai, thì Tạ Vân Tương cũng chiếm ba phần.

Tạ Vân Tương mới bước vào đã vội vàng đi đến bên cạnh Khấu lão phu nhân, nước mắt rơi lã chã.

“Mẫu thân, cuối cùng người cũng tỉnh lại rồi, nữ nhi nghe được người nôn ra máu bất tỉnh thì sợ muốn chết. Còn cả Nhiêu Nhi cũng suýt nữa ngất theo.”

Tạ Vân Tương nói xong liền ngồi xuống bên giường, hỏi nha hoàn đứng một bên: “Mẫu thân đã uống thuốc chưa?”

Nha hoàn lắc đầu: “Bẩm cô nãi nãi, lão phu nhân vừa mới tỉnh lại, còn chưa kịp uống thuốc.”

Tạ Vân Tương đang định nói mang thuốc lại đây để bà ấy cho uống, Khấu lão phu nhân liền nói: “Được rồi, ta không có gì đáng ngại, mấy ngày nay trong phủ có nhiều chuyện, ngươi về đi.”

“Còn cả Nhiêu nha đầu nữa, cũng đi theo ngươi quay về Tần gia ở mấy ngày đi. Dù sao con bé cũng là khuê nữ Tần gia, cũng nên thường xuyên ở bên cạnh tận hiếu với tổ mẫu của nó mới phải, không nên ở bên ngoài.”

Bà ta vừa nói xong lời này, mọi người trong phòng đều ngẩn người.

Tuy đại phu nhân Thích thị và nhị phu nhân Phương thị cũng bất ngờ, nhưng nhanh chóng hiểu ra ý của bà ta.

Hiện giờ bên ngoài bàn tán chỉ trỏ phủ Ngụy Quốc Công bọn họ, những chuyện nhỏ nhặt lặt vặt cũng bị lôi ra nói, đương nhiên cũng nói đến biểu cô nương Tần Nhiêu này.

Xem ra lần này lão phu nhân thực sự sợ phủ quốc công bị người ta chỉ trỏ, muốn kêu Tần Nhiêu quay về Tần gia.

Cũng phải, người bên ngoài bàn tán chuyện của Tạ Thận Chi thì thôi đi, bọn họ cũng không bịt được miệng của những người đó. Nhưng nếu mọi chuyện của phủ Quốc Công bọn họ làm đều không hợp lẽ thường thì không chừng những người bên ngoài sẽ nói ra những lời khó nghe.

Không chừng sẽ nói đại cô nãi nãi phủ Ngụy Quốc Công bọn họ ỷ thế nhà mẹ, xem thường nhà phu quân, ngay cả nữ nhi cũng không cho ở trong nhà phu quân.

Bây giờ phủ Ngụy Quốc Công bọn họ cũng không gánh nổi những lời đồn đại bên ngoài nữa.

Thích thị và Phương thị có thể hiểu ra, Tạ Vân Tương cũng không phải kẻ ngốc, đương nhiên cũng hiểu ra.

Song hiểu thì hiểu, nhưng trong lòng dù thế nào cũng không thể chấp nhận.

Chẳng phải mẫu thân thương yêu nữ nhi này nhất sao? Còn cả cháu gái Nhiêu Nhi, từ trước tới nay mẫu thân vẫn luôn thiên vị nàng ta, thậm chí còn yêu thương nàng ta hơn cả mấy cháu nội.

Sao bây giờ lại nhẫn tâm như vậy?

Tần gia có rộng lớn bao nhiêu chứ, bà ấy và nữ nhi quay về chẳng phải sẽ chịu ấm ức sao?

Tạ Vân Tương suy nghĩ, không nhịn được nước mắt rơi xuống.

“Mẫu thân, bây giờ người đang bị bệnh, làm sao con và Nhiêu Nhi yên tâm quay về?”

“Hơn nữa, mấy năm nay Nhiêu Nhi đều sống trong phủ Quốc Công, trở về Tần gia làm sao quen được.”

Không đợi lão phu nhân lên tiếng, bà ấy lại nói: “Tuy rằng mấy năm nay người nghiêm khắc với tam đệ, nhưng cũng không để hắn thiếu thứ gì, cũng có tình mẫu tử. Nếu nói đến ơn sinh ơn dưỡng, phủ Ngụy Quốc Công chúng ta cũng có ơn với hắn. Không nói đến những việc khác, khi phụ thân còn sống, cũng không hề bạc đãi hắn. Hắn không nể mặt người ngoài, cũng phải nể mặt phụ thân, coi phủ Ngụy Quốc Công chúng ta như là thân thích.”

Mặc dù Khấu lão phu nhân biết nữ nhi của mình dám nghĩ dám nói, nhưng không ngờ bà ấy lại nói ra những lời này.

Cái gì mà ơn dưỡng, cả tấm thân già như bà ta cũng không nói ra được những lời này.

Cho dù năm đó lão Ngụy Quốc Công có để lại chút ân tình, nhưng người chết như đèn tắt, thậm chí bây giờ nghĩ lại thì đó cũng là bổn phận của người làm thần tử.

Hiện giờ bà ta thực sự rất hối hận, cũng giận tại sao năm đó không nói chuyện này ra, kể cả chỉ nói với một mình bà ta, bà ta cũng không đến mức đắc tội với hắn mấy năm nay.

Vẫn luôn tưởng rằng là thứ tử thân phận hèn mọn, ai ngờ không phải là vật trong đầm lầy, lại là con của Nguyên Hậu dòng dõi cao quý.

Trong lòng Khấu lão phu nhân rất hối hận, nghe Tạ Vân Tương nói cũng rất giận, nghĩ đến những lời khích bác thọc gậy của bà ấy trước đây, đương nhiên cũng trút giận lên nữ nhi này.

“Ngươi mau im miệng đi, bà già này không có mặt mũi lớn như vậy đâu. Cái gì mà ơn sinh ơn dưỡng, ta nghe còn thấy khó chịu. Để truyền ra bên ngoài, không đợi người ngoài nói gì, Hoàng Thượng đã xử lý phủ Ngụy Quốc Công chúng ta rồi.”

“Được rồi, ở đây có hai chị dâu của ngươi, cũng không cần đến ngươi, ngươi đưa Nhiêu Nhi về Tần gia đi. Cũng không phải là ta không thương ngươi, mà là hiện giờ trong phủ không tiện giữ lại Nhiêu Nhi để người ta bàn luận sau lưng.”

“Còn ngươi nữa, Tần gia có không tốt đi nữa thì cũng là nhà phu quân của ngươi, ngươi cũng phải khiêm nhường trước mặt mẹ chồng, đừng để người ta nắm thóp, cảm thấy đại cô nãi nãi được nuôi dưỡng trong phủ không kính trọng mẹ chồng.”

Tạ Vân Tương nghe xong, sắc mặt tái nhợt, vừa ấm ức vừa tức giận.

Mấy năm nay Lão phu nhân chưa từng nặng lời với bà ấy.

Đương nhiên bây giờ bà ấy không chịu nổi, đặc biệt còn có nha hoàn bà bà và hai chị dâu ở đây.

Nhưng người dưới mái hiện không thể không cúi đầu, hiện giờ Tần gia còn phải trông cậy vào nhà mẹ phủ Ngụy Quốc Công này.

Cho dù bà ấy có bướng bỉnh thì cũng biết hiện giờ trong lòng mẫu thân đang rất uất nghẹn muốn tìm người trút giận. Nghĩ đến những việc trước đây mà bà ấy xúi giục mẫu thân làm và thái độ với thứ đệ Ta Thận Chi này, bà ấy có không vừa lòng cũng không dám cứng miệng với Khấu lão phu nhân.

Chỉ đành đáp một tiếng rồi ấm ức đưa theo Tần Nhiêu rời đi.



Hôm sau, trong cung lại truyền ra ý chỉ, Tạ Thận Chi đổi họ, phong làm Ung Vương, ban thưởng Ung Vương phủ.

Cùng lúc đó, người nào người nấy trong cung đều bất an, chỉ sợ mình bị kéo vào việc hoản hoạn Khôn Ninh cung năm đó.

Hai ngày nay Ngụy Quý phi vừa lo lắng vừa sợ hãi, mặt ủ mày chau, cơm cũng không buồn ăn.

Đặc biệt, bà ta truyền gọi Tề Vương vào cung, nhưng hai ngày cũng không thấy mặt Tề Vương đâu.

Bà ta chỉ sợ nhi tử của mình không kiềm chế được, làm ra chuyện l* m*ng.

Lúc này, bên ngoài có cung nữ hoảng hoảng hốt hốt chạy vào, hổn hển nói: “Nương nương, không hay rồi, cấm quân, cấm quân bao vây Cảnh Phúc cung chúng ta rồi.”

Cung nữ vừa dứt lời, vẻ mặt Ngụy Quý phi lập tức biến sắc.
 
Đông Cung Kiều Tước
Chương 65


Sắc mặt Ngụy Quý phi tái nhợt, trong đầu chợt hiện lên suy đoán không dám tin.

Đó chính là Hoàng Thượng đã sớm biết những chuyện bà ta làm năm đó.

Nếu không, làm sao lại nhanh như vậy?

Hoàng Thượng vừa mới nhận Cố Thận Chi thì cấm quân đã đến bao vậy Cảnh Phúc cung của bà ta, ngay cả Tề Vương mà bà ta cũng không gặp được.

Nhanh đến mức khiến bà ta và nhi tử đều không phản ứng kịp, còn chưa hành động được gì.

Nếu thực sự như bà ta nghĩ, vậy thì ân sủng mấy năm nay Hoàng Thượng dành cho bà ta và nhi tử đều là diễn cho người ngoài xem. Nhi tử mà hắn thực sự coi trọng chỉ có một mình Cố Thận Chi, vậy phủ Vĩnh An Công bọn họ còn không biết sẽ rơi vào hoàn cảnh thế nào.

Nghĩ như vậy, chân Ngụy Quý phi mềm nhũn, ngã ngồi xuống đất.

“Nương nương.”

Ngọc Hà thấy nương nương nhà mình như vậy, sắc mặt cũng thay đổi theo.

Mấy năm nay là đại cung nữ của Cảnh Phúc cung, nàng ta đã ngầm đoán ra chuyện Khôn Ninh cung bị cháy năm đó có liên quan đến nương nương nhà mình.

Nhưng Nguyên Hậu đã chết trong trận hỏa hoạn đó, nương nương và Vương gia lại được Hoàng Thượng coi trọng, nàng ta tưởng rằng sự việc đã qua rồi, sẽ không có ai biết.

Đâu thể ngờ lại có ngày hôm nay.

Đích tử của Nguyên Hậu quy vị, được Hoàng Thượng phong làm Ung Vương.

Còn Cảnh Phúc cung bị cấm quân bao vây, ra quân ồ ạt, không hề màng đến thể diện của nương nương, có thể thấy hoàng thượng có chứng cứ.

Sắc mặt Ngọc Hà trắng bệch, cảm thấy e rằng không qua nổi cửa ải lần này.

Cấm quân bao vây Cảnh Phúc cung cung khoảng ba ngày, trong thời gian này người người trong Cảnh Phúc cung đều cảm thấy bất an, ngay cả thở cũng không dám thở mạnh, lòng tràn đầy sợ hãi không biết khi nào sẽ có người lôi toàn bộ bọn họ ra xử lý.

Vì chuyện cấm quân bao vây cung, tiền triều hậu cung lập tức nổi lên làn sóng lớn.

Lão quốc công Vĩnh An tiến cung cầu kiến Hoàng Thượng, khóc lóc kể lể ở ngự thư phòng.

“Hoàng Thượng, nương nương một lòng hầu hạ Thánh Thượng, ghi nhớ đức hạnh của thê thiếp, tuyệt đối không dám hãm hại Nguyên Hậu, xin hoàng thượng minh xét.”

Lão quốc công đã có tuổi, lúc này nước mắt giàn giụa, quỳ dưới đất lắc lư muốn đổ, có phần đáng thương.

Hoàng Thượng nhìn lão quốc công một cái, nhưng cũng không động lòng.

Một lát, mới ra ý cho công công đứng phía sau.

Công công dâng mấy tờ giấy đến trước mặt lão quốc công, giấy trắng mực đen, trên đó còn có vết máu.

Lão quốc công cảm thấy nặng nề, sau khi xem xong, sắc mặt trắng bệch, chỉ cảm thấy ý thức nhất thời hỗn loạn mơ hồ, suýt nữa ngất đi, cuối cùng cắn mạnh đầu lưỡi, trong lúc đau đớn mới miễn cưỡng tỉnh táo lại.

“Nhiều năm trước trẫm đã biết việc này, vẫn luôn che giấu cũng coi như nể mặt lão quốc công. Nếu không, trên dưới phủ Quốc Công sớm đã không còn rồi.”

“Nữ nhi của ái khanh dạy dỗ thực sự khiến trẫm thất vọng!”

Lão quốc công run rẩy, nhìn ý lạnh lùng trong mắt đế vương, cuối cùng dập đầu mạnh xuống: “Cầu xin Hoàng Thượng cho tộc Ngụy thị giữ lại một huyết mạch.”

Sau khi lão quốc công run rẩy từ ngự thư phòng đi ra, cả người giống như già đi hơn mười tuổi, bước chân cũng không chân thực, loạng choạng suýt ngã xuống đất.

Sáng sớm hôm sau, lão quốc công Vĩnh An đích thân tố giác chuyện Ngụy Quý phi hãm hại Nguyên Hậu năm đó, xóa tên Ngụy Quý phi khỏi gia phả, xin Hoàng Thượng thu hồi tước vị của phủ quốc công, cho phép cả nhà chuyển về nguyên quán Hồ Châu.

Hoàng Thượng thấy ông ta đã già nên đã ban ân điển này.

Theo sau, ban cho Cảnh Phúc cung một ly rượu độc.

Ngụy Quý phi thấy độc rượu không khỏi run sợ, thà chết không thuận theo.

Thái giám bên cạnh nói: “Hoàng Thượng nói, năm đó nương nương hãm hại Nguyên Hậu, sớm phải lên đường rồi. Để nương nương sống thêm mấy năm nay, chẳng qua là cho nương nương dạy dỗ Tề Vương điện hạ. Chỉ tiếc, tâm tính nương nương không tốt, nên cũng không dạy dỗ tốt cho Vương gia.”

Những lời lạnh lùng này khiến Ngụy Quý phi không khỏi rét run: “Không, không, bản cung muốn gặp Hoàng Thượng, bản cung muốn gặp Hoàng Thượng!”

“Nô tài khuyên nương nương một câu, nương nương mau lên đường đi. Nếu không để Hoàng Thượng nổi giận, sợ là thể diện cả một đời của lão quốc công cũng không có tác dụng. Dù sao, trên đường từ kinh thành đến Hồ Châu có thể xảy ra không ít chuyện đâu.”

“Hơn nữa, nương nương đi rồi, có lẽ mới có thể bảo toàn được tính mạng của Tề Vương. Người đừng quên, chuyện Châu gia và tri phủ Ngụy gia ở Hoài An cấu kết liên quan đến mỏ vàng, Hoàng Thượng biết rõ rất cả. Nếu thật sự muốn truy cứu, kéo cả Tề Vương cũng không hay. Chung quy, tự ý khai thác mỏ vàng là tội chết mưu phản.”

“Nương nương có tấm lòng người mẹ cũng nên thương Vương gia lần cuối cùng chứ, chi bằng một mình người gánh chuyện của Ngụy gia. Hoàng Thượng có tuổi rồi, cũng không muốn lấy tính mạng của Tề Vương, người đầu bạc tiễn kẻ đầu xanh.”

Sắc mặt của Ngụy Quý phi còn trắng hơn tờ giấy, bà ta cắn chặt môi, nghe lời này xong, cuối cùng run run bưng chén rượu, uống cạn một hơi.

Thái giám nhìn Ngụy Quý phi ngã xuống đất, thở dài nặng nề.

“Sớm biết có ngày hôm nay, hà tất phải làm vậy.”



Việc xảy ra trong cung diễn ra nhanh đến mức khiến người ta gần như không phản ứng kịp, chỉ trong một ngày, Ngụy Quý phi mắc tội bị ban chết, sau đó Tề Vương cũng nhận được ý chỉ bị đưa đến đất phong Ích Châu.

Ích Châu nằm ở phía Tây Bắc, Tề Vương đi lần này không những cả đời không được về, mà từng hành động đều chịu sự giám sát của đại doanh Tây Bắc.

Ý chỉ này của Hoàng Thượng vốn là giao tính mạng của Tề Vương đến tay Ung Vương Cố Thận Chi.

Dù sao Ung Vương đã từng ở quân doanh Tây Bắc nhiều năm, đại doanh Tây Bắc gần như có thể nói là trợ lực lớn nhất của Ung Vương.

Lập tức ai ai cũng biết Hoàng Thượng coi trọng đích tử của Nguyên Hậu Ung Vương điện hạ này.

Đây đâu chỉ là bù đắp, rõ ràng là hoàng thượng chỉ ước giao tất cả cho Ung Vương này thôi.

Ung Vương chẳng mấy chốc đã có quyền thế rất mạnh trong kinh thành, tuy không có danh thái tử nhưng đã được tôn như thái tử.

Trong phủ Trấn Quốc Công.

Lão phu nhân và trưởng công chúa cười vui vẻ trò chuyện với A Yên, tuy ngày đó bọn họ biết A Yên được Bình Tuyên Hầu cứu, còn trở thành người của Bình Tuyên Hầu, nên buộc phải gả A Yên cho Bình Tuyên Hầu. Đích nữ của phủ Trấn Quốc Công làm phu nhân Bình Tuyên Hầu so ra vẫn bị ấm ức, hơn nữa sinh mẫu của nàng còn là trưởng công chúa, ngoại tổ mẫu là thái hậu nương nương.

Nhưng ai có thể ngờ Bình Tuyên Hầu trở người một cái liền biến thành đích tử của Nguyên Hậu, Ung Vương điện hạ duy nhất có tư cách làm trữ quân hiện nay.

Hai ngày nay trong lòng lão phu nhân vui mừng khôn xiết, ngay cả cơm cũng ăn nhiều thêm nửa bát, lại càng thêm cưng sủng A Yên.

“Vẫn là Chiêu Chiêu của chúng ta có phúc, nói không chừng không cần chuyển vào phủ Ung Vương, mà trực tiếp vào Đông Cung luôn.”

“Theo ta thấy ấy à, Chiêu Chiêu của chúng và Vương gia là nhân duyên trời định phải ở bên nhau. Nếu không, làm sao ngày đó lại trùng hợp để Vương gia cứu chứ.”

A Yên khẽ cười, nghe tổ mẫu và mẫu thân nói chuyện, vừa nghe vừa ăn quýt.

Đợi khi lão phu nhân phát hiện ra, A Yên đã ăn mấy quả quýt rồi.

Sắc mặt Lão phu nhân hơi thay đổi, ánh mắt dừng trên số quýt trên đĩa.

Bà đã ăn thử, quýt chua vô cùng, còn chỉ định để ở đó ngửi mùi thơm thôi.

Sao vừa mới không để ý, Chiêu Chiêu đã ăn nhiều như vậy?

Lão phu nhân sửng sốt, sau đó lập tức lộ ra vẻ vui mừng.
 
Đông Cung Kiều Tước
Chương 66


“Chiêu Chiêu không thấy chua chút nào à?”

Lão phu nhân không nhịn được bèn hỏi.

A Yên lập tức ngẩn người, có chút kinh ngạc.

Không đợi nàng lên tiếng, lão phu nhân hỏi Bảo Trân đứng bên cạnh: “Tháng này cô nương của các ngươi có chuẩn ngày không?”

Bảo Trân nhìn thấy niềm vui không che giấu được trong đáy mắt lão phu nhân, cũng lập tức hiểu ra ý của lão phu nhân.

Nàng ấy cũng vui vẻ, trả lời: “Đã muộn mấy ngày rồi.”

Nàng ấy mới nói câu này, lão phu nhân tràn đầy ý cười, nói với trưởng công chúa ngồi ở một bên: “Mau truyền thái y vào phủ bắt mạch cho Chiêu Chiêu.”

Trưởng công chúa cũng hiểu ra, bất giác nhìn sang quả quýt trong tay A Yên, vội gật đầu, ra lệnh cho truyền thái y.

Chỉ một lúc sau, thái y đã đến phủ Trấn Quốc Công.

Chờ đợi A Yên đặt cổ tay lên gối bắt mạch, trái tim của mọi người như bị treo lên cao.

Thái y nghiêm mặt bắt mạch cho A Yên, một hồi lâu mới mặt lộ vẻ mặt vui mừng đứng lên chắp tay nói: “Chúc mừng lão phu nhân, chúc mừng trưởng công chúa, mạch của quận chúa đập nhanh, là dấu hiệu có tin vui.”

Ông ta vừa dứt lời, lão phu nhân tươi cười: “Tốt quá rồi, chẳng trách Chiêu Chiêu thích ăn đồ chua.”

Ma ma bên cạnh đưa cho thái y một phong bao dày, đích thân tiễn thái y ra về.

Trưởng công chúa thấy vậy thì có hơi ngẩn người nhìn A Yên có vẻ vẫn còn ngơ ngác, không nhịn được đưa tay sờ đầu của nàng, cười nói: “Nương không ngờ Chiêu Chiêu của chúng ta có tin vui nhanh như vậy.”

Lão phu nhân ở một bên nói: “Cũng không biết bộ lễ và phủ Nội Vụ dự định khi nào thì tổ chức hôn sự của Chiêu Chiêu và Vương gia? Xem ra hôn sự phải tổ chức sớm mới được.”

Trưởng công chúa nghe vậy cũng cười nói: “Đương nhiên là phải vậy rồi.”

Nói xong lời này, trưởng công chúa sực nhớ ra gì đó, bèn nói với Hoắc ma ma: “Ngươi đích thân đến phủ Ung Vương báo tin vui cho Vương gia, để Vương gia cũng được mừng.”

Hoắc ma ma cười đáp một tiếng rồi quay người đi, bà ta thầm nghĩ có lẽ phủ Trấn Quốc Công bọn họ lại tôn quý hơn vài phần. Ung Vương điện hạ là tân quân sau này, vậy nếu đứa bé trong bụng quận chúa bọn họ là bé trai, thì sẽ là tiểu điện hạ.

Hoắc ma ma ra cửa, không nhịn được chắp hai tay, trong lòng cầu xin Phật tổ phù hộ tiểu quận chúa sinh hạ ra tiểu điện hạ.

Hoắc ma ma mặt mày tươi cười, đi thẳng ra thuỳ hoa môn, ngồi xe ngựa đi về hướng phủ Ung Vương.

Thái y mới từ phủ Trấn Quốc Công đi ra, chỉ chốc lát sau Khương Uyển đã nghe được tin tức.

“Cái gì?” Khương Uyển nhướng lông mày, tràn đầy vẻ không dám tin nhìn nha hoàn phía dưới.

Làm sao có thể, sao Bùi Chiêu đó lại có phúc như vậy, nay đã có thai rồi?

Nàng bị Châu lão gia coi làm lễ vật tặng cho Cố Thận Chi, lúc trước ở phủ Ngụy Quốc Công chẳng qua cũng chỉ là di nương thân phận hèn mọn, thậm chí ngay cả thân phận di nương mà Khấu lão phu nhân cũng không chịu cho nàng. Người có thân phận như vậy, sao ngày đó Khấu lão phu nhân không ban cho nàng canh tránh thai? Không được, theo như hiểu biết của nàng ta về Khấu lão phu, bất luận thế nào thì chắc chắn sẽ ban cho Chiêu Chiêu canh tránh thai.

Là Khấu lão phu nhân hồ đồ, đã quên chuyện này, hay là Bùi Chiêu may mắn, cho dù đã uống thuốc nhưng nay vẫn có thai?

Bất luận là tình huống nào cũng điều khiến trong lòng Khương Uyển vô cùng ghen tức.

Tại sao chứ, Cố Thận Chi phải là của nàng ta, nàng ta mới là thái tử phi tương lai, là hoàng hậu nương nương sau này thân phận tôn quý khiến người ta phải ngưỡng vọng.

Bùi Chiêu dựa vào cái gì mà vừa quay về đã cướp đi thứ vốn thuộc về nàng ta?

Khương Uyển lòng tràn đầy căm hận, nhất thời nắm chặt chiếc khăn trong tay.

Nàng ta suy nghĩ, vung tay cho tiểu nha hoàn đó lui xuống. Cân nhắc thêm một lát, nàng ta hạ thấp giọng nói với nha hoàn Thu Vận bên cạnh: “Ngươi đi tìm Trình ma ma đến đây.”

Thu Vận nghe lời này thì nhất thời kinh ngạc, Trình ma ma là nhũ mẫu của quận chúa nhà mình, chứng kiến quận chúa lớn lên từ nhỏ. Cũng không biết vì sao, mấy năm nay quận chúa lại dần dần xa cách với Trình ma ma.

Còn Trình ma ma bị quận chúa xa cách nhưng cũng không ỷ mình nhiều tuổi mà làm ầm ĩ, ngược lại còn rất an phận, hiện giờ chỉ làm công việc nhẹ nhàng trong thiện phòng.

Ngược lại là trưởng công chúa cảm thấy quận chúa bướng bỉnh, cho Trình ma ma thể diện, cho con trai của bà ta làm quản sự của cửa hàng bên ngoài, người bên ngoài cũng phải nhường ba phần.

Tuy trong lòng Thu Vận thấy rất kinh ngạc, nhưng cũng không dám hỏi nhiều, mấy ngày nay quận chúa nhà mình vì chuyện của người đó mà bị trưởng công chúa trách mắng mấy lần, còn đang ấm ức, nàng ta tội gì mà hỏi thêm một câu.

Trình ma ma ở ngay trong phủ, nàng ta đi truyền lời kêu bà ta đến là được rồi.

Chỉ một lúc là Trình ma ma đã tới.

Đi vào trong phòng, bà ta phát hiện quận chúa đã đuổi tất cả nha hoàn bà bà lui xuống, nhất thời trong lòng căng thẳng.

Mấy năm nay quận chúa dần dần xa cách với bà ta, người ngoài cũng phải ấm ức thay bà ta, nhưng bà ta lại thở nhẹ nhõm trong lòng.

Dù sao, năm đó quận chúa mới sáu tuổi đã nghĩ ra cách độc ác, bảo bà ta bắt cóc tiểu quận chúa đi.

Tuy bà ta vì phú quý sau này mà làm chuyện đó, mấy năm nay cũng được rất liều lợi ích, nhưng làm ra chuyện trời phạt, từ đó bà ta cũng không được ngủ yên. Đặc biệt thấy quận chúa được hưởng ân sủng của trưởng công chúa và phú quý của phủ Trấn Quốc Công, dĩ nhiên trong lòng càng thấy sợ hãi, bà ta thực sự sợ quận chúa ra tay với cả nhà bà ta.

Cũng may, dù sao bà ta cũng là nhũ mẫu của quận chúa, quận chúa chỉ lạnh nhạt xa cách với bà ta, không ra tay với bà ta, nên bà ta mới nhẹ nhõm.

Đâu có ngờ nay Bùi Chiêu được tìm về.

Bây giờ quận chúa truyền bà ta đến, chẳng lẽ sợ chuyện năm đó bị bại lộ, đặc biệt cảnh cáo bà ta?

Nếu là vậy, quận chúa lo lắng thừa thãi rồi, bà ta giấu nhẹm đi còn không kịp, làm sao lại nói ra một chữ? Làm vậy chẳng phải là nộp mạng sao? Từ sau khi tiểu quận chúa về phủ, bà ta hận không thể không làm người hầu trong phủ, muốn cầu xin trưởng công chúa một ân điển cùng cả nhà con trai chuyển đến phía Nam, rời xa kinh thành mới tốt.

Nhưng năm đó bà ta đã làm chuyện này, vẫn luôn thấp thỏm lo âu trước mặt trưởng công chúa, làm sao dám đích thân đi cầu xin trưởng công chúa.

Hôm nay Khương Uyển kêu bà ta đến, bà ta nên nhắc với nàng ta. Dù sao chuyện năm đó cũng do Khương Uyển đề nghị, nói nàng ta ở Khương gia cả đời sẽ phải chịu khổ, chỉ có tiểu quận chúa Bùi Chiêu mất tích, trưởng công chúa mới đón nàng ta vào phủ Trấn Quốc Công. Còn bà ta cũng sẽ được đến phủ Quốc Công hưởng phúc.

Trình ma ma nghĩ như vậy, ngập ngừng một lúc, liền nói cho Khương Uyển nghe.

“Quận chúa nể tình lão nô trông coi chăm sóc quận chúa từ nhỏ, cho lão nô và cả nhà rời khỏi kinh thành được không? Sau này lão nô tìm một nơi nông thôn hẻo lánh sinh sống, cả đời cũng không quay về kinh thành nữa, chuyện năm đó sẽ không có ai biết, như vậy chẳng phải quận chúa cũng có thể yên tâm sao?”

Nghe những lời này của Trình ma ma, Khương Uyển cười lạnh lùng một tiếng: “Năm đó có chuyện gì? Sao bản quận chúa không biết? Ma ma lớn tuổi tồi, con người cũng hồ đồ theo, nói ra những việc không đầu không đuôi.”

Trình ma ma bị lời của nàng ta làm uất nghẹn, không đợi bà ta lên tiếng, Khương Uyển lại nói: “Hôm nay ta gọi ngươi đến là dặn dò ngươi làm một chuyện. Chỉ cần làm tốt chuyện này, bản quận chúa đích thân đi nói với mẫu thân, trả khế ước bán thân của cả nhà người, tùy các ngươi đi đâu thì đi.”

“Đương nhiên, bản quận chúa cũng sẽ cho ngươi lợi ích mà người nên được hưởng.”

Khương Uyển nói xong, vẫy tay kêu Trình ma ma tiến lên.

Trình ma ma theo bản năng tiến lên, nghe nàng ta thì thầm vài câu, sắc mặt liền tái nhợt.

“Không được, làm sao lão nô dám ra tay với tiểu quận chúa!” Hơn nữa còn hãm hãi đứa nhỏ trong bụng tiểu quận chúa, mà còn khiến nàng không mang thai được nữa.

Bà ta có cách tìm được chất độc như vậy, nhưng tuyệt đối không dám ra tay với tiểu quận chúa. Nếu bị người khác phát hiện, bà ta và cả nhà bà ta đều phải chết.

“Xin quận chúa thương hại lão nô, nếu trưởng công chúa phát hiện, lão nô sẽ chết không có chỗ chôn thân.”

Khương Uyển lạnh lùng nhìn bà ta một cái, nói: “Vậy sao? Ngươi sợ mẫu thân, chẳng lẽ không sợ bản quận chúa?”

“Nếu bản quận chúa nói chuyện năm đó ngươi bắt cóc Bùi Chiêu cho mẫu thân, có lẽ dù ngươi giải thích sự việc có liên đến ta, thì mẫu thân cũng sẽ không tin, đúng không?”

“Kể cả mẫu thân trách tội ta vì ta che giấu tội lỗi này, cuối cùng ta vẫn là nữ nhi của bà ấy, huyết mạch này làm sao có thể cắt đứt? Ta cũng sẽ không rơi vào kết cục như Trình ma ma. Ma ma không vì bản thân, cũng nên nghĩ cho cháu nội của mình.”

Khương Uyển vốn muốn uy h**p Trình ma ma, đương nhiên không thể coi là thật. Nhưng trong mắt Trình ma ma, nàng ta có thể làm ra mọi chuyện, cho nên đương nhiên không dám mang tính mạng của cả nhà ra đánh cược. Hơn nữa, nếu thành công, bà ta và người nhà có thể lấy được khế ước bán thân, rời xa kinh thành.

So sánh lợi ích, cuối cùng Trình ma ma gật đầu đồng ý.
 
Đông Cung Kiều Tước
Chương 67


Trình ma ma đáp lời xong bèn ra khỏi phủ một chyến, sáng sớm ngày hôm sau mới quay về.

Trưởng công chúa đưa A Yên vào cung, thái hậu biết A Yên có thai, đương nhiên cũng rất vui, kêu người ban thưởng A Yên rất nhiều đồ, rồi sắp xếp Quế ma ma có thâm niên sống trong cung đến bên cạnh A Yên. Quế ma ma am hiểu y thuật, sở trường là chăm sóc nử tử sinh sản. Để bà ta chăm sóc A Yên, thứ nhất là bởi vì thái hậu thương yêu đứa cháu ngoại vừa được tìm về này. Thứ hai cũng là thái hậu tỏ ý với Ung Vương Cố Thận Chi. Xét cho cùng, tuy thái hậu có thân phận tôn quý, nhưng nếu ngày nào đó bà và hoàng đế đều qua đời, phủ Thuận Quốc Công có thể tiếp tục hiển hách tôn vinh như trước hay không thì còn phải xem ý của Cố Thận Chi.

Thái hậu sống hơn nửa đời người trong cung, kể cả thực sự yêu thương người nào đó thì cũng không tránh khỏi có thêm ý khác.

Trong lòng trưởng công chúa cũng đoán được vài phần, cười nói: “Nếu trong bụng Chiêu Chiêu là tiểu thế tử, sau này mẫu hậu cũng có thể yên tâm rồi.”

Thái hậu nhìn trưởng công chúa một cái, trong lòng cũng dễ chịu, nếu thật sự như vậy, đứa cháu ngoại này của bà đúng là được ông trời chiếu cố, nếu không, làm sao có được ưu ái như vậy.

Thái hậu nhìn A Yên ngồi một bên, nghĩ đến Khương Uyển không cùng theo vào cung, liền hỏi trưởng công chúa: “Sao Uyển Nhi không cùng vào cung?”

Trưởng công chúa nói: “Mấy ngày trước tổ mẫu của nàng ta gọi nàng ta trở về Khương gia một chuyến, sau khi trở về nàng ta giở tính xấu với con, nói Khương gia thế này không tốt thế kia không tốt. Sau này sẽ không quay về đó nữa. Con còn chưa bớt giận, đứa trẻ này con không biết phải nói thế nào nữa.”

Đương nhiên trưởng công chúa không muốn nói chuyện Khương Uyển ái mộ Cố Thận Chi cho thái hậu nghe.

Hai nữ nhi tranh giành một phu quân, còn là tỷ muội, đương nhiên trưởng công chúa có thể giấu được thì cứ giấu, không muốn để thái hậu biết.

Hơn nữa, hiện giờ bà thương Chiêu Chiêu hơn một chút, cũng sợ thái hậu thiên vị Uyển nha đầu, khiến Chiêu Chiêu tủi thân, làm đứa trẻ này buồn.

Kỳ thật, trưởng công chúa đã nghĩ sai rồi, với thân phận sau này của A Yên, đương nhiên trong mắt thái hậu A Yên quan trọng hơn Khương Uyển.

Mặc dù trong lòng thái hậu thương Khương Uyển hơn, nhưng bề ngoài sẽ không thể hiện ra khiến A Yên cảm thấy tủi thân.

A Yên tạ ơn thái hậu, dùng ngọ thiện ở Từ Ninh cung xong mới từ trong cung trở về phủ Trấn Quốc Công.

Đương nhiên, lúc trở về có thêm Quế ma ma.

Người bên ngoài chỉ nghĩ rằng Quế ma ma là do trưởng công chúa sắp xếp ở bên chăm sóc A Yên, cũng không biết bản lĩnh của Quế ma ma.

Đương nhiên Trình ma ma cũng không biết.

Vì thế, hai ngày sau Trình ma ma mới ở trong phòng âm thầm tính toán lúc nào thì tiểu quận chúa có thể đẻ non, đột nhiên bốp một tiếng, cánh cửa bị đập mở, ngay sau đó hai bà bà thô kệch đi vào, bắt bà ta đến viện của lão phu nhân.

Trình ma ma vừa đi vào, liền nhìn thấy rất nhiều người đứng trong phòng.

Lão phu nhân tái xanh mặt, còn sắc mặt A Yên cũng có hơi tái nhợt.

Trưởng công chúa thấy bà ta đi vào, đôii mắt đầy lạnh lẽo nhìn về phía bà ta.

Không đợi Trình ma ma phản ứng, Quế ma ma liền bưng một chén thuốc đưa đến trước mặt bà ta.

“Ngươi thật to gan, dám hạ độc hãm hại quận chúa!”

Trình ma ma vốn đã chột dạ, bị người áp giải đi chân đã run run, lúc này nghe lời này thì chân hoàn toàn mềm nhũn, cả người quỳ xuống đất.

Bà ta tái mặt, giọng run run nói: “Lão nô không dám, chắc chắn là nhầm rồi, lão nô nào dám hại tiểu quận chúa.”

Quế ma ma đầy vẻ cười nhạo nhìn bà ta một cái, nói: “Ngươi cũng có vài phần bản lĩnh, có thể lấy được thiên hoa phấn của Nam Cương.”

Quế ma ma vừa nói ra lời này, sắc mặt của Trình ma ma lập tức trắng bệch.

Dù thế nào bà ta cũng không ngờ trên đời này lại có người có thể biết thiên hoa phấn.

Bà ta có người nhà hành nghề y ở thôn trấn Nam Cương nên mới biết đến thiên hoa phấn.

Nhìn sắc mặt của Trình ma ma, lão phu nhân và trưởng công chúa làm sao không biết bà ta muốn hại A Yên và đứa con trong bụng nàng.

Trưởng công chúa đập mạnh một cái lên bàn, tức giận nói: “Hay cho ngươi Trình ma ma, bản cung tự hỏi mấy năm nay chưa từng bạc đãi ngươi, con trai ngươi còn làm quản sự ở cửa hàng, tại sao ngươi muốn hại Chiêu Chiêu của bản cung?”

Trưởng công chúa vô cùng tức giận hỏi những lời này, nhưng cũng không định nghe Trình ma ma giải thích thế nào.

Lập tức, không đợi Trình ma ma lên tiếng, bà liền xua tay nói: “Lôi ra phạt trượng cho đến chết! Bán hết cả nhà bà ta đi, bản cung muốn xem xem, sau này ai còn dám có tâm tư như vậy!”

Trưởng công chúa lên tiếng, đương nhiên không ai dám cầu xin.

Chẳng mấy chốc đã có người tiến lên định lôi Trình ma ma ra ngoài đánh cho đến chết.

Trình ma ma kinh hãi khóc lóc ch** n**c mắt nước mũi, hoảng sợ nói: “Xin công chúa tha mạng, công chúa tha mạng, con trai và cháu của nô tài đều vô tôi. Là, là Vĩnh Minh quận chúa ép nô tài hại đứa con trong bụng tiểu quận chúa!”

Trưởng công chúa nghe lời này, chỉ cảm thấy vô cùng hoang đường: “Ngươi chớ có nói bậy! Đang yên đang lành, tại sao Uyển nha đầu muốn hại Chiêu Chiêu?”

Lời này mới nói ra, trưởng công chúa cũng tự ngẩn người.

Bà biết Khương Uyển thích Cố Thận Chi, vì Cố Thận Chi còn không màng thể diện đến cầu xin bà.

Nhưng mặc dù như vậy, nàng ta cũng không đến mức làm ra chuyện như thế này chứ.

Trưởng công chúa chứng kiến nữ nhi này lớn lên từ nhỏ, cảm thấy tuy nàng ta kiêu căng, nhưng tâm tính không kém, không đến mức độc ác như vậy.

Hơn nữa, cho dù Uyển nha đầu nói gì đó, Trình ma ma cũng không phải kẻ ngốc, chuyện liên lụy cả nhà như vậy, sao bà ta lại đồng ý? Điều này không giải thích được! Nhưng Trình ma ma cũng không có xích mích với Chiêu Chiêu, tại sao lại ngốc đến vô duyên vô cớ muốn hãm hại đứa bé trong bụng Chiêu Chiêu?

Trưởng công chúa có thể nghĩ được, đương nhiên lão phu nhân cũng nghĩ được.

Lão phu nhân sống hơn nửa đời người, trên đời có chuyện gì mà chưa tưng gặp qua? Chỉ suy nghĩ một chú là đoán được Trình ma ma có điểm yếu gì rơi vào tay Khương Uyển.

Nếu không, sẽ không liều lĩnh làm ra chuyện như vậy.

Lão phu nhân sầm mặt, ánh mắt dừng trên người Trình ma ma.

Trình ma ma biết hôm nay khả năng lớn mình sẽ phải chết, nhưng cũng không muốn liên lụy đến cả nhà, đặc biệt là cháu nội.

Vì thế, bèn bất chấp tất cả nói ra chuyện nhiều năm trước.

“Lúc ấy quận chúa mới sáu tuổi, nô tỳ nghe lời của nàng ta cũng vô cùng kinh hãi, cảm thấy còn nhỏ tuổi sao mà độc ác như vậy. Nhưng nô tỳ cũng hồ đồ, trèo lên phú quý phủ Trấn Quốc Công, nghĩ chỉ có tiểu quận chúa mất tích, cô nương Khương gia mới có thể đến phủ Trấn Quốc Công ở bên trưởng công chúa, vì thế to gan nhân lúc hỗn loạn bắt cóc tiểu quận chúa.”

“Nô tỳ không dám lừa gạt, mấy năm đầu quận chúa luôn ngủ không yên, thường xuyên mơ ác mộng, còn thường xuyên đến chùa cầu phúc, tất cả đều vì chuyện này.”

“Việc này công chúa và lão phu nhân cũng biết đấy, khi đó công chúa còn tưởng rằng quận chúa bị nhiễm thứ gì bẩn, còn mời đại sư đến làm pháp, thật ra tất cả đều là bởi vì quận chúa hại muội muội của mình, trong đầu có quỷ.”

“Sau này, quận chúa lớn dần, tiểu quận chúa cũng không có tung tích, nên dần dần buông bỏ chuyện này, chỉ coi mình là cô nương duy nhất của phủ Trấn Quốc Công.”

“Quận chúa nói nếu nô tỳ không thay nàng ta hại tiểu quận chúa, thì sẽ nói ra chuyện năm đó, nói là một mình nô tỳ nổi lòng xấu xa hại tiểu quận chúa. Nói nô tỳ giải thích thế nào đi nữa thì năm đó nàng ta còn nhỏ như vậy, lão phu nhân và công chúa cũng không tin lời ma quỷ của nô tỳ. Kể cả dù có tin, cuối cùng nàng ta cũng có máu mủ với công chúa, công chúa dù giận nàng ta cũng sẽ không làm gì nàng ta, cuối cùng vẫn là cả nhà nô tỳ xui xẻo.”

“Nô tỳ không dám mạo hiểm nên mới đồng ý. Nếu nô tỳ có nửa câu nói dối, thì cho cháu nội của nô tỳ chết đầu đường hồn phách không thể chuyển thế đầu thai!” Trình ma ma sợ lão phu nhân và trưởng công chúa không tin, bèn giơ tay lên thề độc.

Đến nước này bà ta thật sự sợ lão phu nhân và trưởng công chúa nghĩ chuyện này chỉ do một mình bà ta làm.

Trưởng công chúa kinh ngạc một hồi, khuôn mặt trở nên trắng bệch, suýt nữa ngất xỉu.

Năm đó Khương Uyển mới từ Khương gia đến phủ Trấn Quốc Công, đúng là ban đêm thường xuyên mơ ác mộng ngủ không ngon, cả người gầy yếu, nên bà đặc biệt mời đại sư đến làm pháp.

Bà cứ nghĩ rằng nàng ta nhiễm thứ gì không tốt, đâu ngờ rằng Khương Uyển gặp ác mộng liên tục là bởi vì nàng ta còn nhỏ tuổi đã hãm hại muội muội của mình!

Trưởng công chúa cảm thấy khó thở, không dám nghĩ trên đời này lại có đứa trẻ độc ác như vậy. Năm đó, Khương Uyển mới sáu tuổi thôi.

Đứa trẻ sáu tuổi, sao lại nghĩ đến việc hãm hại muội muội của mình, còn bản thân đến phủ Trấn Quốc Công hưởng phúc.

Là bởi vì Khương gia bị mẫu hậu trút giận đến sa sút mới khiến Khương Uyển sinh ra tâm tư này sao? Trưởng công chúa muốn tìm một cái cớ cho Khương Uyển nhưng lại không thể.

Bởi vì, cho dù như vậy thì nàng ta cũng không nên làm ra chuyện độc ác đến thế.

Mấy năm nay vì Chiêu Chiêu mất tích mà bà sống không có ngày nào vui vẻ, Khương Uyển đương là nữ nhi ngoài miệng thì nói lo lắng, sau lưng thì nghĩ mẫu thân như bà thế nào?

Hồi lâu sau, trưởng công chúa đứng dậy quỳ trước mặt lão phu nhân, nghẹn ngào nói: “Mẫu thân, con dâu hổ thẹn với phủ Trấn Quốc Công, chuyện này giao cho con dâu xử trí đi.”

Lão phu nhân thở dài nặng nề: “Ngươi đi đi, bà già này chỉ nói một câu, phủ quốc công không chứa được nàng ta nữa.”

Tất nhiên trưởng công chúa không dám cầu xin thay cho Khương Uyển và cũng không cầu xin thay Khương Uyển.

Bà đáp một tiếng rồi đứng dậy, nhìn A Yên đứng ở đó bằng ánh mắt áy náy, rồi quay người đi ra ngoài.

Chỉ mấy ngày trong kinh thành xảy ra chuyện lớn, Vĩnh Minh quận chúa Khương Uyển mắc bệnh nặng, chữa không khỏi, chỉ mấy ngày đã qua đời.

Tĩnh Nguyệt Am ở ngoại ô có thêm một nữ tử họ Khương, nữ tử này vừa mới đến đã khóc lóc ầm ĩ không ngừng, nói mình là con gái của trưởng công chúa, là Vĩnh Minh quận chúa đương triều.

Khóc lóc ầm ĩ mấy ngày cũng không ai đếm xỉa, mỗi ngày không làm việc còn không cơm ăn, Khương Uyển mắc bệnh thật, sau khi tỉnh lại thì hối hận vì những việc làm ban đầu, cũng không có cách trở về kinh thành.

Tuy rằng nàng ta không được ra khỏi Tĩnh Nguyệt Am, nhưng thường xuyên có người nói với nàng ta những tin tức về Bùi Chiêu.

Ví dụ như, đại hôn của Ung Vương phi và Ung Vương kinh động cả kinh thành, đồ cưới phủ Trấn Quốc Công chuẩn bị cả ba trăm tráp. Còn Ung Vương vô cùng sủng ái Ung Vương phi, trong phủ chỉ có một mình Ung Vương phi, cho dù Cố Thận Chi làm thái tử cũng không có nữ nhân nào khác.

Còn có, Ung Vương phi sinh hạ một đôi long phượng, Ung Vương vô cùng sủng ái hai nhi nữ này.

Mỗi khi nghe những tin như này, Khương Uyển liền ghen tị đến phát điên, hận không thể chết đi để không còn phải nghe những lời này nữa.

Nhưng nàng ta lại không nỡ đi chết, nàng ta muốn nghe thấy Bùi Chiêu bị Cố Thận Chi chán ghét vứt bỏ, Cố Thận Chi có nữ nhân khác. Nàng ta nghĩ, hoa cũng có lúc tàn, tiệc vui chóng tan, Cố Thận Chi chẳng qua chỉ là ham mê mỹ sắc của Bùi Chiêu, đợi khi chán ngấy rồi thì sẽ không còn màng đến Bùi Chiêu nữa.

Nhưng nàng ta đợi mãi đợi mãi lại đợi được tin Bùi Chiêu được phong hậu, tân đế xóa bỏ lục cung, sủng một mình hoàng hậu.

Năm đó, Bùi Chiêu lại sinh hạ một tiểu hoàng tử.

Khương Uyển nhìn bàn tay nứt nẻ vì thường thuyền giặt quần áo của mình, nghĩ đến hiện giờ Bùi Chiêu oai phong trong cung, trong lòng sinh ra lòng ngưỡng mộ và hận thù trước nay chưa từng có, còn có cảm giác hối hận mà trước nay nàng ta không dám nghĩ.

Nếu năm đó nàng ta không làm những chuyện đó, thì ít nhất nàng ta có thể làm cô nương của Khương gia, nàng ta cũng là nữ nhi của trưởng công chúa, ngoại tổ mẫu của nàng ta cũng là thái hậu, còn muội muội của nàng ta cuối cùng thành hoàng hậu đương triều.

Dựa vào những điều này, nàng ta cũng có thể sống rất tốt.

Trong màn đêm, Khương Uyển vừa nghĩ những điều này vừa đẩy cửa đi ra ngoài, nhắm mắt nhảy xuống giếng.
 
Đông Cung Kiều Tước
Chương 68: Phiên ngoại


Tháng ba, năm thứ mười đầu triều Nguyên.

Trên triều, Cố Thận Chi hạ chỉ lập hoàng trưởng tử Cố Cảnh làm thái tử, chính vị Đông Cung.

Lúc đó, đại trưởng công chúa vừa hay tiến cung gặp A Yên, sau khi nghe thấy tin này, ý cười càng thêm rực rỡ.

Mấy năm nay hậu cung chỉ có một mình nữ nhi, bà không có gì không yên tâm. Nhưng bây giờ cháu ngoại được lập làm thái tử, bà mới yên tâm thực sự.

Xét cho cùng, tuy bà tin Cố Thận Chi quan tâm nữ nhi của mình, nhưng dù sao Cố Thận Chi cũng là đế vương, tình cảm đế vương làm sao có thể bảo đảm một lòng cả đời. Nếu có biến cố gì, Chiêu Chiêu của bà ta cũng đành phải chịu, kể cả phủ Trấn Quốc Công cũng không thể vào cung làm chủ thay cho Chiêu Chiêu được.

Cho nên theo đại trưởng công chúa thấy, vị trí thái tử của Cố Cảnh mới là bảo đảm thực sự.

Đại trưởng công chúa cười nói với A Yên: “Cảnh ca của chúng ta thông minh từ nhỏ, giống như một người lớn vậy, cũng khó trách Hoàng Thượng coi trọng nó như vậy.”

Bà nói xong, lại không nhịn được cười nói: “Ngược lại mà Miên ca, hơi yếu một chút, có lúc giống như một tiểu cô nương, còn mong manh hơn tỷ tỷ của nó.”

“Ta nghe nói trên sập giường của Miên ca còn trải mấy lớp đệm, vẫn còn chê không đủ. Thường ngày có nhiều người hầu hạ bên cạnh nhất, ăn mặc đồ dùng còn tốt hơn trong cung Cảnh ca, cũng may Cảnh ca của chúng ta rộng lượng, không so đo.”

A Yên nghe lời này, trong lòng cảm cũng thấy có chút bất đắc dĩ.

Nhưng từ khi sinh ra sức khỏe tiểu nhi tử có chút yếu ớt, thái y đến khám cũng không nhìn ra được có vấn đề gì, sau này có đại sư đến xem, nói đứa trẻ này phải nuông chiều, trong tên tốt nhất phải có chữ Miên.

Cho nên, tên của tam hoàng tử là Miên Miên, kể cả là A Yên hay Cố Thận Chi đều vô cùng thương xót hắn.

Nhưng người dung túng Cố Miên nhất vẫn là Cố Cảnh được phong làm thái tử hôm nay.

Tình yêu thương này, kể cả người làm mẫu thân như A Yên cũng có lúc không hài lòng.

Theo nàng thấy, Miên Miên yếu ớt phần lớn là do cưng chiều mà ra.

A Yên giận dữ nói: “Là do hắn tự cưng chiều, so đo cái gì? Năm trước vào sinh thần của hắn, người dưới tặng rất nhiều lễ vật, ta xem qua, hơn một nửa là thứ Miên Miên thích.”

Đại trưởng công chúa nghe xong, thật sự không nhịn được cảm khái nói: “Chưa từng thấy ai thương đệ đệ như Cảnh ca của chúng ta. Say này hắn lấy thái tử phi, chẳng phải thái tử phi vì lấy lòng hắn, cũng phải cưng chiều tiểu thúc Miên Miên này sao?”

“Cũng may Miên Miên của chúng ta hơi yếu ớt, nhưng tính tình rất tốt.”

“Đúng vậy.” A Yên gật đầu cười: “Đứa nhỏ này miệng lưỡi rất ngọt, luôn nói những lời dỗ người ta vui vẻ. Nhưng có lúc giận dỗi Cảnh ca, nửa tháng cũng không đếm xỉa, hại cho Cảnh ca mua rất nhiều đồ từ bên ngoài để dỗ dành hắn.”

“Nhưng Miên Miên cũng chỉ biết ức h**p Cảnh ca, trước mặt tỷ tỷ của hắn thì lại rất ngoan. Ngày đó, Miên Miên quấn lấy Cảnh ca đòi Cảnh ca đưa hắn ra ngoài cung chơi, Cảnh ca suýt nữa thì đồng ý, cũng may Nghi tỷ đến, dạy bảo Miên Miên mấy câu, rồi đưa Miên Miên đến cung của nàng.”

“Ngày ấy Hoàng Thượng còn nói, may mà có tỷ tỷ như Nghi tỷ, nếu không còn không biết Miên Miên được sủng thành thế nào.”

Đại trưởng công chúa không nhịn được cười, cảm khái nói: “Đúng là làm khó Nghi tỷ của chúng ta rồi.”

Đang nói chuyện, bên ngoài vang lên tiếng bước chân, sau đó có tiếng thỉnh an của cung nữ truyền vào.

“Hoàng Thượng vạn an.”

A Yên quay đầu nhìn, chỉ thấy Cố Thận Chi mặc thường phục màu vàng từ ngoài điện đi vào, nhìn thấy hắn, trong mắt A Yên hiện ý cười.

Cố Thận Chi đi đến bên cạnh A Yên, đưa tay lấy chén trà đã uống một nửa uống mấy ngụm, sau đó mới chào một tiếng cô mẫu với đại trưởng công chúa.

Cố Thận Chi tỏ thái độ tự nhiên, tiếng chào cô mẫu đặc biệt khiến đại trưởng công chúa dễ chịu. Trưởng đại công chúa nói mấy câu với hắn, không muốn làm phiền hắn và nữ nhi bèn cáo từ ra về.

Sau khi bà ra về, Cố Thận Chi liền hỏi vừa nãy A Yên và đại trưởng công chúa nói chuyện gì.

A Yên liền nói câu chuyện vừa nãy của hai người cho Cố Thận Chi nghe, còn mang theo vài phần lo lắng nói: “Ta cũng thấy Miên Miên của chúng ta hơi yếu ớt.”

Cố Thận Chi suy nghĩ, lại hỏi: “Trưởng tử của Bùi Thứ đó, Chiêu Chiêu thấy hắn thế nào?”

A Yên sửng sốt, lập tức hiểu ý của hắn: “Ngươi muốn gọi hắn làm bạn học của Miên Miên?”

“Nhưng chẳng phải trước đây Miên Miên từng cãi nhau với hắn, đứa trẻ đó cũng hơn một năm không vào cung rồi.”

Cố Thận Chi nói: “Đứa trẻ đó rất lợi hại, cũng không kiêng sợ thân phận của Miên Miên, có hắn bầu bạn, buổi sáng Miên Miên có lười không muốn dậy cũng bị hắn kéo dậy đi học.”

A Yên nghe lời này, cảm thấy những ngày tốt đẹp của Miên Miên nhà mình sắp kết thúc rồi, nhưng cũng gật đầu đồng ý.

Chiều tối, Cố Miên nghe thấy tin hoàng thượng hạ chỉ kêu Bùi Kiệm vào cung làm bạn học của hắn, liền bĩu môi, cũng không đến ngự thư phòng.

Thái tử Cố Cảnh nghe nói tin này, liền đến chỗ Cố Miên.

Vừa vào phòng thì thấy Cố Miên ôm chăn gục nghiêng trên sập giường, ngủ rất ngon.

Từ nhỏ Cố Miên đã yếu ớt, ngủ nhiều hơn người khác một chút. Đương nhiên người làm tỷ tỷ Cố Nghi luôn cảm thấy là vì hắn lười hơn người khác, cho nên mới ngủ nhiều, ra ngoài hoạt động thì cơ thể sẽ khỏe lên.

Cố Cảnh ngồi bên giường hắn, nói: “Nghe nói phụ hoàng gọi Bùi Kiệm làm bạn học của đệ?”

Cố Miên nghe lời này, lập tức trùm chăn qua đầu.

Cố Cảnh cười: “Nếu Miên Miên không thích, ta nghĩ cách cho Bùi đại nhân ra khỏi kinh, để Bùi Kiệm cũng đi theo, bảo đảm mấy năm ngươi không nhìn thấy người này nữa.”

Cố Miên vén chăn ngồi dậy, có chút bất mãn nhìn Cố Cảnh: “Chỉ là làm bạn học thôi, có đến mức đuổi người ta ra khỏi kinh thành không?”

“Ca nghĩ rằng đệ sẽ bị Bùi Kiệm ức h**p hả?”

Cố Cảnh nhìn hắn chằm chằm, đưa tay vuốt tóc Cố Miên: “Vậy nếu bị ức h**p thì đừng tố cáo với ta.”

Bùi phủ.

Bùi Kiệm tiếp ý chỉ, cũng phải day thái dương, có chút buồn sầu.

Suy nghĩ một lúc, tìm một chiếc đèn con thỏ từ trong thư phòng.

Tuy Cố Miên yếu ớt, nhưng cũng dễ dỗ dành, tặng hắn chiếc đèn con thỏ này làm quà xin lỗi, chắc hắn cũng không nỡ làm hỏng.

Từ nhỏ tính tình Bùi Kiệm nghiêm chỉnh trầm ổn, đọc sách luyện võ đều rất chăm chỉ, nhưng ghét nhất là thấy Cố Miên yếu ớt lười biếng.

Tuy phụ thân bảo hắn phải ghi nhớ lễ quân thần, nhưng hắn đã làm bạn học thì phải làm hết trách nhiệm, không thể để Cố Miên lười biếng mãi được.

————————-Hoàn Toàn Văn————————–
 
Back
Top Bottom