Ngôn Tình Đông Chí Chưa Tới

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Đông Chí Chưa Tới
Chương 60: 60: Tạ Lỗi


“Lớp trưởng?”
Hải Ly nhanh miệng cất tiếng trước.

Đồng Đồng gật đầu, dần tiến vào phòng, trên tay còn đang xách một giỏ hoa quả lớn.
“Cậu thấy trong người thế nào rồi?”
Đồng Đồng đi tới gần Hải Ly, đặt giỏ trái cây lên bàn, sau đó quan tâm cất tiếng hỏi.

Hải Ly cũng không che dấu, đưa tay vuốt bụng rồi cười đáp:
“Cảm ơn cậu quan tâm.

Tớ không có việc gì.”
“Chuyện hôm qua… Tớ xin lỗi.

Lúc tớ chạy ra ngoài thì cậu đã được xe cấp cứu đưa đi rồi, tớ có gọi điện cho cậu và Trịnh Lam nhưng cả hai đều không nghe máy.

Ban nãy tớ liên hệ với Lương Đông mới biết được thông tin của cậu.”
“Chuyện đã xảy ra sao có thể trách cậu được.

Cậu đâu làm gì sai.”
Hải Ly là người phân rõ phải trái, tất nhiên sẽ không vô cớ trút giận lên Đồng Đồng.
“Tôi… Tôi không cố ý.

Là các cậu động tay chân trước.”
Tố Luyện thấp giọng nói.

Dù cho sự thật rõ như ban ngày, cô ta vẫn nhất quyết không nhận mình sai.

Hôm nay đến đây là do bị Đồng Đồng gây áp lực, cô ta hoàn toàn không tự nguyện đến.

Giỏ trái cây kia tất nhiên cũng không phải Tố Luyện bỏ tiền ra, tất cả đều là thành ý của Đồng Đồng hết.
“Là lỗi của chúng tôi?”
Hải Ly bị mấy câu nói không não của cô ta chọc cho tức suýt thì nổ phổi.

Người này sao có thể mặt dày đến thế, e là mặt đường còn phải gọi cô ta bằng một tiếng cụ.
“Ai đúng ai sai, trong lòng cậu hẳn biết rõ.

Là cậu vô cớ gây sự với chúng tôi trước, người sai từ đầu đến cuối là cậu, cậu không có quyền đứng đây lên tiếng chỉ trích chúng tôi.”
Trịnh Lam không nhịn nổi nữa.

Vì cô ta mà suýt thì cô và Hải Ly phải tuyệt giao với nhau, cục tức này cô nuốt trôi không nổi.
“Hai người…”
“Tố Luyện.”
Thanh âm Đồng Đồng lạnh lẽo vang lên bên tai Tố Luyện, khiến cho cô ta mím môi khẽ rùng mình một cái.
“Nói xin lỗi.”
Đồng Đồng không phải đang gợi ý, mà câu nói của cô ấy giống như đang ra lệnh.

Vẻ mặt Tố Luyện rõ ràng không cam tâm, nhưng rốt cuộc vẫn phải cử động môi, bất đắc dĩ mà nói:
“Xin lỗi.”
“Chúng tôi cũng không ép cô.

Cần gì miễn cưỡng như thế.”
Hải Ly hoàn toàn không có ý định tiếp nhận lời xin lỗi này.

Muốn dựa vào vài lời nói qua loa mà làm lành à, làm gì có chuyện dễ dàng như vậy?
E là sau này bọn họ khó có thể tiếp tục làm bạn của nhau rồi.
“Cô đừng quá đáng.

Dù sao tôi cũng đã nói xin lỗi rồi.”
Tố Luyện tức đến mức đỏ mặt.

Từ nhỏ đến lớn cô ta chưa từng cúi đầu xin lỗi ai, hiện tại lại phải gập người cầu xin hai người này.

Đây có lẽ là chuyện mất mặt nhất từ lúc cô ta được sinh ra cho đến nay.
“Tố Luyện, nói chuyện đàng hoàng.”
“Chị họ.

Chị là chị của em, sao lại nói đỡ cho người ngoài chứ?”
Chị họ sao?
Hải Ly cùng Trịnh Lam đồng thời quay qua nhìn nhau, trước giờ họ chưa từng biết giữa Đồng Đồng và Tố Luyện có mối quan hệ như thế.
Chủ yếu là vì tin tức này từ trước đến nay đều chưa từng được truyền ra ngoài.

Đồng Đồng làm gì cũng không thích dựa vào hậu thuẫn, càng không thích đi đâu cũng nhận người nhà.
“Làm sai thì phải chịu.

Nếu mẹ con Hải Ly có chuyện gì, em có đền nổi cho người ta không? Em không phải không biết quan hệ giữa Hải Ly và Đại Hòa.

Nếu cô ấy thực sự xảy ra chuyện, em cho là cậu ấy sẽ để yên sao?”
“Đại Hòa thì sao chứ? Em không sợ anh ta.

Chồng em dù sao cũng là trưởng phòng một công ty lớn.”
Tố Luyện cố gắng dựa vào danh tiếng của chồng mình để cố vớt vát lại chút mặt mũi.

Nhưng xem ra điều cô ta nói ra chẳng những không lụm lại được sĩ diện cho cô ta mà còn hại cô ta thua càng thê thảm:
“Vậy em không hỏi chồng mình đang làm ở công ty nào, ở dưới trướng ai sao? Em không có việc gì làm thì ít nói một chút đi, đừng ra ngoài gây chuyện nữa.”
Đồng Đồng nói rồi đưa tay lên đỡ trán.

Giám đốc công ty chồng Tố Luyện đang làm việc thuộc sở hữu của Đại Bân, là anh trai ruột của Đại Hòa.

Với sự thân thiết của hai anh em này, nếu để Đại Bân biết chồng cô ta bắt nạt em dâu anh ấy, vậy thì e là Tạ Lương Bằng về sau khó mà sống ở đất Tân Thành này rồi.
“Chị không cần dọa em.”
Tố Luyện rồi liền quay người rời đi, cũng hoàn toàn quên mất mục đích giảng hòa ban đầu.

Cô ta đi rồi, Đồng Đồng là người thảm nhất, phải không ngừng thay cô ta cầu xin tha thứ từ Hải Ly và Trịnh Lam.
“Không phải lỗi của cậu mà.

Hơn nữa chúng ta đều là bạn bè thân thiết, sao có thể trách cậu được?”
Trịnh Lam và Hải Ly đều không tính toán.

Đồng Đồng áy náy không thôi, chuyển qua Alipay cho tám ngàn nhân dân tệ.
“Tớ không thể nào không nghĩ tới chuyện này.

Đây xem như là tớ thay Tố Luyện xin lỗi.

Cậu chú ý bồi bổ sức khỏe, bảo vệ tốt cho bé con trong bụng, đợi ngày nó chào đời.”
“Không được phép từ chối.

Cậu mà chuyển lại tiền cho tớ, tớ sẽ lập tức chuyển lại cho cậu.

Hơn nữa mỗi lần qua lại như thế sẽ tăng thêm một ngàn.”.
 
Đông Chí Chưa Tới
Chương 61: 61: Trác Diệu Tuyệt Tình


Câu chuyện nhanh chóng đi đến hồi kết.

Đồng Đồng ép người nhận tiền xong liền lấy cớ có công việc rời đi, không nán lại bệnh viện lâu thêm nữa.
“Tối qua cô ấy đến bệnh viện?”
Nhất cử nhất động của Trịnh Lam đều được Trần Bân báo cáo lại cho Trác Diệu, tất nhiên bao gồm cả việc đã xảy ra hôm qua.
“Hôm qua cô ấy cùng Hải Ly lên xe cấp cứu.

Thám tử báo cáo lại là do ẩu đả dẫn đến chấn thương.

Bọn họ được đưa đến bệnh viện bác sĩ Lương đang công tác?”
“Bác sĩ Lương?”
Trác Diệu chỉ mới hạ bút ký được một nửa chữ ký của mình thì dừng tay lại, nheo mắt nhìn Trần Bân.
“Là Lương Đông.

Anh ta là giám đốc bệnh viện Thạc Hòa ạ.

Còn về chỗ ở hiện tại của cô Trịnh, hiện tại cô ấy đang ở cùng nhà với Hải Ly.”
Những gì Trác Diệu muốn biết, không tốn quá nhiều thời gian anh đều có thể có được đầy đủ thông tin.

Trác Diệu miết đầu ngón tay cái lên thân bút máy, gật đầu tỏ vẻ đã nghe thấy rõ, còn không quên nhếch miệng cười “tán dương”:
“Giám đốc bệnh viện sao? Lương Đông xem ra năng lực không tồi nhỉ?”
Nhưng so với vị trí mà anh đang đứng hiện tại, năng lực của anh ta còn kém xa.

Mắt nhìn người của Trịnh Lam chẳng lẽ kém như thế, vội vàng muốn bỏ anh chỉ vì muốn chạy theo tên mạt hạng kia hả?
“Tổng giám đốc.

Có chuyện này…”
Trần Bân lộ ra vẻ mặt khó xử, ăn nói cũng không trôi chảy như mới vừa rồi.
“Có chuyện gì? Đừng lãng phí thời gian, tôi còn rất nhiều hợp đồng cần xem xét.”
“Mẹ của cô Trịnh tìm đến cửa, nói là muốn gặp anh.

Còn có em gái của cô ấy, anh có muốn gặp họ không?”
“Không gặp.”
Mấy hôm trước bị mẹ mắng cho không còn chút mặt mũi, đầu óc Trác Diệu cũng sớm đã thông rồi.

Nghĩ lại anh mới thấy hành động của bản thân đúng thật là ấu trĩ, dù sao mình và Trịnh Lam cũng đã không còn là vợ chồng, cho nên không cần cố gắng duy trì hình ảnh con rể tốt, anh rể tuyệt vời trong mắt người nhà cô làm gì nữa.
Quan hệ giữa Trịnh Lam với mẹ cùng em gái không hòa hảo, điều này Trác Diệu chỉ mới phát giác ra.

Cho nên anh không định sẽ tiếp tục diễn vở kịch tình thân đằm thắm với họ làm gì nữa, tránh để mâu thuẫn giữa anh và Trịnh Lam vì những người không đáng mà lại bị đẩy lên cao.
Trần Bân hiểu rõ ý Trác Diệu, nhanh chóng di chuyển xuống cổng ra vào khuôn viên công ty.
Bời vì bảo vệ nghiêm ngặt, cho nên hai mẹ con Trịnh Vân vừa đến cổng đã bị hai bảo an chặn lại.

Nhất là Trịnh Vân, từ nãy đến giờ vẫn còn đang kêu gào.
“Trợ lý Trần.”
Nhìn thấy Trần Bân trở ra, hai mắt cô ta sáng lên như thấy vàng, nhanh chân chạy lên phía trước, hướng đôi mắt sáng rực của mình về phía Trần Bân mà cất tiếng hỏi:
“Anh đã nói với anh ấy việc tôi tìm đến đây chưa? Trác Diệu nói thế nào, tôi có thể vào trong đúng không?”

Trịnh Vân cực kỳ có tự tin bản thân mình có thể bước vào sảnh chính của Thịnh An.

Mọi tủi nhục cô ta trải qua nãy giờ, chỉ cần cô ta đường đường chính chính bước qua cánh cửa này, cô ta nhất định sẽ cho bọn người này biết thế nào là lễ độ.

Biết đâu là người nên động, đâu là người không nên.
Nhưng thực tế lại khác xa tưởng tượng.

Chỉ một câu nói gảy gọn của Trần Bân đã trực tiếp đem mọng tưởng của cô ta đánh gãy như bóp vỡ bong bóng cao su, khiến cho Trịnh Vân cảm thấy cả người mình như mất hơi mà xìu xuống:
“Anh ấy nói không gặp.

Phiền cô ra về cho, tránh ở công ty chúng tôi gây ầm ĩ.”
Đây chả khác nào một quả búa tạ gõ mạnh vào tai Trịnh Vân.

Mặt cô ta đỏ bừng, cao giọng mà hét lớn, hai bên cổ thậm chí có thể thấy những đường gân nổi cộm lên:
“Không thể nào.

Anh đã nói cho anh ấy nghe tên của tôi chưa? Tôi là Trịnh Vân, là nhị tiểu thư nhà họ Trịnh.”
“Đều đã nói rồi.

Nhưng sếp chúng tôi nói cô cùng anh ấy không có quan hệ, kêu tôi xuống đây tiễn khách.”
“Anh nói láo.”

Trịnh Vân nói rồi lại lấy điện thoại ra nhấn nút gọi điện, nhưng vẫn kết quả vẫn y hệt như từ nãy đến giờ.

Trịnh Vân đã gọi không dưới mười cuộc điện thoại, vậy mà Trác Diệu lại không chịu nhận một cuộc nào.
“Nếu họ còn làm ầm ĩ, phiền các anh xử lý.

Tránh làm ảnh hưởng đến nhân viên trong công ty cùng mọi người xung quanh.”
Trần Bân cũng không rảnh rỗi đứng đây quan sát sắc mặt của mẹ con Trịnh Vân.

Cho nên trực tiếp phân phó công việc cho bảo an rồi quay người rời đi.
Sếp cũng thật tuyệt tình.

Hôm trước còn tự mình Trịnh Vân đến bệnh viện, vậy mà hôm nay nói cắt đứt quan hệ là liền cắt đứt.
Nhưng muốn theo đuổi phụ nữ thành công, đây là điều kiện cần.
Đàn ông tốt sẽ không để cho tiểu tam có cơ hội đến lởn vởn trước mặt chính thức mà trực tiếp ra tay đá bay cô ta.

Nếu chút chuyện nhỏ này cũng không xử lý gọn gàng thì e con đường truy thê của sếp Trác còn gian nan lắm..
 
Back
Top Bottom