Bangkok về đêm giống như một sinh vật sống—thở bằng ánh đèn, mạch máu là những đại lộ dát vàng, và trái tim thì chưa từng học cách ngừng đập.
Từ trên cao nhìn xuống, thành phố này không có chỗ cho sự yếu đuối.
Những tòa nhà chọc trời dựng lên như vương miện của tầng lớp thượng lưu, mỗi khung kính phản chiếu một câu chuyện khác nhau về quyền lực, tiền bạc, và những cuộc hôn nhân được sắp đặt bằng lợi ích.
Ở trung tâm khu Sathorn, một tòa cao ốc tư nhân của gia tộc Phuwin - Tangsakyuen đứng sừng sững—không phải cao nhất, nhưng đủ kiêu ngạo để khiến người khác phải ngẩng đầu.
Phuwin đứng ở ban công tầng bốn mươi sáu.
Gió đêm thổi tung ve áo vest màu xám nhạt, làm mái tóc đen rối lên một cách mất kiểm soát—giống hệt tâm trí cậu lúc này.
Dưới chân là Bangkok hoa lệ, nhưng trong mắt Phuwin, tất cả chỉ là một mảng sáng mờ nhòe, không trọng tâm, không phương hướng.
Cậu đã đứng ở đây gần một giờ.
Chờ một người mà chính cậu cũng không biết mình có quyền chờ hay không.
Phía sau lưng vang lên tiếng cửa kính trượt mở ra rất khẽ—nhưng Phuwin nhận ra ngay.
Không cần quay đầu, cậu cũng biết là ai.
(Pond) Naravit Lertratkosum.
Không ai ở Bangkok bước đi như Pond—không vội, không do dự, từng bước đều mang theo cảm giác nắm quyền kiểm soát tuyệt đối.
Pond xuất hiện như một phần tất yếu của không gian này: vest đen, cổ áo chỉnh tề, gương mặt sắc nét dưới ánh đèn vàng lạnh.
Gia tộc Lertratkosum là biểu tượng của sự bền vững.
Không tai tiếng, không suy thoái, không khe nứt.
Khác với gia tộc của Phuwin—đang mục ruỗng từ bên trong mà chỉ mình cậu biết.
"Em định đứng đó bao lâu nữa?"
Giọng Pond trầm, thấp, rất gần.
Gần đến mức chỉ cần quay đầu lại là có thể chạm vào.
Phuwin khẽ cười, nhưng nụ cười đó không có chút vui vẻ nào.
"Bangkok đẹp thật," cậu nói, lảng tránh.
"Anh có bao giờ nghĩ... một thành phố đẹp như vậy lại có thể nuốt chửng con người không?"
Pond im lặng vài giây.
Rồi anh bước tới, đứng sát bên Phuwin.
Khoảng cách giữa họ quen thuộc đến mức đáng sợ—khoảng cách của hai người từng chia sẻ cùng một ly rượu, cùng một giường ngủ, cùng một tương lai chưa kịp gọi tên.
"Nếu em muốn nói gì," Pond nói chậm rãi, "đừng dùng thành phố để thay lời."
Phuwin siết chặt lan can.
Bàn tay cậu lạnh.
HỒI TƯỞNG
Họ gặp nhau năm Phuwin hai mươi mốt tuổi.
Một buổi tiệc thượng lưu nhàm chán, nơi các gia tộc lớn nhỏ tụ họp để khoe thành tích và gả con.
Phuwin khi ấy vẫn còn là cậu thiếu gia được bảo bọc—đôi mắt sáng, nụ cười lễ độ, chưa biết thế nào là "giá phải trả".
Pond đứng ở góc phòng, không tham gia trò chuyện, không cười xã giao.
Chính sự xa cách đó đã kéo Phuwin lại gần.
"Anh không chán à?"
Phuwin hỏi, chìa ly champagne về phía anh.
Pond nhìn cậu, ánh mắt sắc như đang cân nhắc một khoản đầu tư rủi ro.
"Chán," Pond đáp.
"Nhưng ít nhất em là thứ duy nhất ở đây chưa bị định giá."
Câu nói đó—ngạo mạn, thẳng thừng—lại khiến Phuwin bật cười.
Từ hôm đó, họ bước vào đời nhau rất chậm.
Không tỏ tình vội vàng, không lời hứa hoa mỹ.
Chỉ là những bữa tối khuya, những lần trốn khỏi tiệc gia tộc, những đêm Bangkok mưa nặng hạt và Pond đưa Phuwin về nhà mà không hỏi lý do.
Yêu Pond là cảm giác an toàn.
Là biết rằng nếu cả thế giới sụp đổ, anh vẫn đứng đó—bình thản, mạnh mẽ, không lung lay.
Chính vì vậy, Phuwin không dám nói.
HIỆN TẠI
"Anh đến muộn," Phuwin nói khẽ.
"Anh không nghĩ em sẽ gọi," Pond đáp.
Phuwin quay đầu lại.
Khoảnh khắc ánh mắt họ chạm nhau, mọi lời nói dối đều trở nên vô nghĩa.
"Chúng ta nên dừng lại," Phuwin nói.
Rất rõ ràng.
Rất bình tĩnh.
Rất tàn nhẫn.
Pond cau mày—lần hiếm hoi anh để lộ cảm xúc.
"Lý do."
Phuwin hít sâu.
Gia tộc Phuwin đang bên bờ phá sản.
Những hợp đồng giả, những khoản vay ngầm, những kẻ thân thích hút máu đến tận xương.
Nếu Pond biết, anh chắc chắn sẽ ra tay—bằng tiền, bằng quyền lực, bằng cả danh tiếng gia tộc mình.
Nhưng cái giá đó quá lớn.
Phuwin không cho phép mình trở thành điểm yếu của Pond.
"Không còn yêu nữa," cậu nói.
Một câu nói ngắn gọn.
Nhưng đủ để làm không khí đóng băng.
Pond nhìn cậu rất lâu.
Rồi anh cười—một nụ cười lạnh.
"Em nói dối kém đi rồi."
Phuwin cúi đầu.
Pond rút từ túi áo trong ra một tờ giấy, gấp gọn, đặt vào tay Phuwin.
"Một dãy số," anh nói.
"Chỉ một."
Phuwin mở ra.
Là số điện thoại của Pond.
Không phải số dùng cho công việc.
Không phải số công khai.
"Nghe cho kỹ," Pond thì thầm, giọng thấp đến mức chỉ Phuwin nghe thấy.
"Nếu em hạnh phúc, hãy quên nó và cả anh đi.
Còn nếu em tuyệt vọng—
cứ gọi.
Anh sẽ trở về."
Phuwin run tay.
"Đừng làm vậy," cậu nói.
"Anh sẽ ghét em mất."
"Không," Pond đáp.
"Anh chỉ ghét thế giới này."
Anh lùi lại một bước.
Khoảng cách giữa họ lần đầu tiên trở nên xa lạ.
"Chăm sóc bản thân," Pond nói.
"Từ giờ...
đừng quay đầu lại."
Pond quay đi.
Cửa kính khép lại.
Bangkok vẫn sáng.
Chỉ có Phuwin là tối.
Phuwin đứng một mình rất lâu.
Trong tay là dãy số duy nhất có thể cứu cậu—
và cũng là thứ cậu thề sẽ không bao giờ dùng đến.