Khác Dòng Chảy Tuyệt Vọng (The Current of Despair)

[BOT] Wattpad

Administrator
25/9/25
59,383
0
0
407172858-256-k579182.jpg

Dòng Chảy Tuyệt Vọng (The Current Of Despair)
Tác giả: daogialinh
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

"Nếu em hạnh phúc, hãy quên nó và cả anh đi, còn nếu em tuyệt vọng, cứ gọi, anh sẽ trở về."

Lời hứa này là điểm tựa mong manh cho Phu khi đứng trước ngã rẽ cuộc đời.

Giữa tình yêu nồng cháy và trách nhiệm gia tộc nặng nề, Phu đã đưa ra một lựa chọn đau đớn.

Liệu Pond có giữ lời hứa, và liệu tình yêu của họ có đủ mạnh mẽ để vượt qua mọi thử thách?



pondphuwin​
 
Related threads
  • Dòng chính nữ tao nhã (xuyên)
  • Vương Gia,Vương Phi Lại Chạy Trốn
  • Chiến binh Baek Dong Soo
  • Dòng Máu Lạc Thần
  • [Cảm hứng lịch sử] Hạ Cháy
  • ddingdongz | podcast
  • Dòng Chảy Tuyệt Vọng (The Current Of Despair)
    CHƯƠNG 1: BANGKOK KHÔNG NGỦ - VÀ LỜI TẠM BIỆT KHÔNG CÓ QUYỀN QUAY ĐẦU


    Bangkok về đêm giống như một sinh vật sống—thở bằng ánh đèn, mạch máu là những đại lộ dát vàng, và trái tim thì chưa từng học cách ngừng đập.

    Từ trên cao nhìn xuống, thành phố này không có chỗ cho sự yếu đuối.

    Những tòa nhà chọc trời dựng lên như vương miện của tầng lớp thượng lưu, mỗi khung kính phản chiếu một câu chuyện khác nhau về quyền lực, tiền bạc, và những cuộc hôn nhân được sắp đặt bằng lợi ích.

    Ở trung tâm khu Sathorn, một tòa cao ốc tư nhân của gia tộc Phuwin - Tangsakyuen đứng sừng sững—không phải cao nhất, nhưng đủ kiêu ngạo để khiến người khác phải ngẩng đầu.

    Phuwin đứng ở ban công tầng bốn mươi sáu.

    Gió đêm thổi tung ve áo vest màu xám nhạt, làm mái tóc đen rối lên một cách mất kiểm soát—giống hệt tâm trí cậu lúc này.

    Dưới chân là Bangkok hoa lệ, nhưng trong mắt Phuwin, tất cả chỉ là một mảng sáng mờ nhòe, không trọng tâm, không phương hướng.

    Cậu đã đứng ở đây gần một giờ.

    Chờ một người mà chính cậu cũng không biết mình có quyền chờ hay không.

    Phía sau lưng vang lên tiếng cửa kính trượt mở ra rất khẽ—nhưng Phuwin nhận ra ngay.

    Không cần quay đầu, cậu cũng biết là ai.

    (Pond) Naravit Lertratkosum.

    Không ai ở Bangkok bước đi như Pond—không vội, không do dự, từng bước đều mang theo cảm giác nắm quyền kiểm soát tuyệt đối.

    Pond xuất hiện như một phần tất yếu của không gian này: vest đen, cổ áo chỉnh tề, gương mặt sắc nét dưới ánh đèn vàng lạnh.

    Gia tộc Lertratkosum là biểu tượng của sự bền vững.

    Không tai tiếng, không suy thoái, không khe nứt.

    Khác với gia tộc của Phuwin—đang mục ruỗng từ bên trong mà chỉ mình cậu biết.

    "Em định đứng đó bao lâu nữa?"

    Giọng Pond trầm, thấp, rất gần.

    Gần đến mức chỉ cần quay đầu lại là có thể chạm vào.

    Phuwin khẽ cười, nhưng nụ cười đó không có chút vui vẻ nào.

    "Bangkok đẹp thật," cậu nói, lảng tránh.

    "Anh có bao giờ nghĩ... một thành phố đẹp như vậy lại có thể nuốt chửng con người không?"

    Pond im lặng vài giây.

    Rồi anh bước tới, đứng sát bên Phuwin.

    Khoảng cách giữa họ quen thuộc đến mức đáng sợ—khoảng cách của hai người từng chia sẻ cùng một ly rượu, cùng một giường ngủ, cùng một tương lai chưa kịp gọi tên.

    "Nếu em muốn nói gì," Pond nói chậm rãi, "đừng dùng thành phố để thay lời."

    Phuwin siết chặt lan can.

    Bàn tay cậu lạnh.

    HỒI TƯỞNG

    Họ gặp nhau năm Phuwin hai mươi mốt tuổi.

    Một buổi tiệc thượng lưu nhàm chán, nơi các gia tộc lớn nhỏ tụ họp để khoe thành tích và gả con.

    Phuwin khi ấy vẫn còn là cậu thiếu gia được bảo bọc—đôi mắt sáng, nụ cười lễ độ, chưa biết thế nào là "giá phải trả".

    Pond đứng ở góc phòng, không tham gia trò chuyện, không cười xã giao.

    Chính sự xa cách đó đã kéo Phuwin lại gần.

    "Anh không chán à?"

    Phuwin hỏi, chìa ly champagne về phía anh.

    Pond nhìn cậu, ánh mắt sắc như đang cân nhắc một khoản đầu tư rủi ro.

    "Chán," Pond đáp.

    "Nhưng ít nhất em là thứ duy nhất ở đây chưa bị định giá."

    Câu nói đó—ngạo mạn, thẳng thừng—lại khiến Phuwin bật cười.

    Từ hôm đó, họ bước vào đời nhau rất chậm.

    Không tỏ tình vội vàng, không lời hứa hoa mỹ.

    Chỉ là những bữa tối khuya, những lần trốn khỏi tiệc gia tộc, những đêm Bangkok mưa nặng hạt và Pond đưa Phuwin về nhà mà không hỏi lý do.

    Yêu Pond là cảm giác an toàn.

    Là biết rằng nếu cả thế giới sụp đổ, anh vẫn đứng đó—bình thản, mạnh mẽ, không lung lay.

    Chính vì vậy, Phuwin không dám nói.

    HIỆN TẠI

    "Anh đến muộn," Phuwin nói khẽ.

    "Anh không nghĩ em sẽ gọi," Pond đáp.

    Phuwin quay đầu lại.

    Khoảnh khắc ánh mắt họ chạm nhau, mọi lời nói dối đều trở nên vô nghĩa.

    "Chúng ta nên dừng lại," Phuwin nói.

    Rất rõ ràng.

    Rất bình tĩnh.

    Rất tàn nhẫn.

    Pond cau mày—lần hiếm hoi anh để lộ cảm xúc.

    "Lý do."

    Phuwin hít sâu.

    Gia tộc Phuwin đang bên bờ phá sản.

    Những hợp đồng giả, những khoản vay ngầm, những kẻ thân thích hút máu đến tận xương.

    Nếu Pond biết, anh chắc chắn sẽ ra tay—bằng tiền, bằng quyền lực, bằng cả danh tiếng gia tộc mình.

    Nhưng cái giá đó quá lớn.

    Phuwin không cho phép mình trở thành điểm yếu của Pond.

    "Không còn yêu nữa," cậu nói.

    Một câu nói ngắn gọn.

    Nhưng đủ để làm không khí đóng băng.

    Pond nhìn cậu rất lâu.

    Rồi anh cười—một nụ cười lạnh.

    "Em nói dối kém đi rồi."

    Phuwin cúi đầu.

    Pond rút từ túi áo trong ra một tờ giấy, gấp gọn, đặt vào tay Phuwin.

    "Một dãy số," anh nói.

    "Chỉ một."

    Phuwin mở ra.

    Là số điện thoại của Pond.

    Không phải số dùng cho công việc.

    Không phải số công khai.

    "Nghe cho kỹ," Pond thì thầm, giọng thấp đến mức chỉ Phuwin nghe thấy.

    "Nếu em hạnh phúc, hãy quên nó và cả anh đi.

    Còn nếu em tuyệt vọng—

    cứ gọi.

    Anh sẽ trở về."

    Phuwin run tay.

    "Đừng làm vậy," cậu nói.

    "Anh sẽ ghét em mất."

    "Không," Pond đáp.

    "Anh chỉ ghét thế giới này."

    Anh lùi lại một bước.

    Khoảng cách giữa họ lần đầu tiên trở nên xa lạ.

    "Chăm sóc bản thân," Pond nói.

    "Từ giờ...

    đừng quay đầu lại."

    Pond quay đi.

    Cửa kính khép lại.

    Bangkok vẫn sáng.

    Chỉ có Phuwin là tối.

    Phuwin đứng một mình rất lâu.

    Trong tay là dãy số duy nhất có thể cứu cậu—

    và cũng là thứ cậu thề sẽ không bao giờ dùng đến.
     
    Dòng Chảy Tuyệt Vọng (The Current Of Despair)
    CHƯƠNG 2: GIA TỘC PHUWIN - NHỮNG VẾT NỨT KHÔNG BAO GIỜ XUẤT HIỆN TRÊN BÁO CHÍ


    Gia tộc Phuwin không sụp đổ trong một đêm.

    Nó mục ruỗng như gỗ bị mối ăn—từng chút, từng chút một, cho đến khi chỉ cần một cơn gió nhẹ cũng đủ khiến cả khung nhà đổ sập.

    Và Phuwin là người duy nhất nghe thấy tiếng răng mối nghiến trong bóng tối.

    Cuộc họp hội đồng diễn ra vào một buổi sáng Bangkok mưa nặng hạt.

    Phòng họp tầng ba mươi hai của trụ sở gia tộc ngập ánh sáng trắng lạnh, đủ sáng để che giấu mọi thứ—ngoại trừ sự thật.

    Phuwin ngồi ở đầu bàn.

    Vị trí đó vốn không thuộc về cậu.

    Nhưng cha cậu đang nằm trong phòng hồi sức tích cực, mẹ cậu thì "không tiện xuất hiện trước truyền thông", và các chú bác còn lại—những người mang chung họ Phuwin—đều nhìn cậu bằng ánh mắt vừa dò xét vừa chờ đợi.

    Chờ đợi cậu gánh thay.

    "Dự án khu phức hợp phía Bắc đã bị ngân hàng đóng băng vốn," một người chú lên tiếng, giọng bình thản như đang nói về thời tiết.

    "Nếu không có bảo lãnh mới trong vòng ba mươi ngày, chúng ta sẽ mất toàn bộ."

    "Và khoản vay ở Singapore?"

    Phuwin hỏi.

    Không ai trả lời ngay.

    Im lặng kéo dài đúng ba giây—đủ để Phuwin hiểu.

    "Quá hạn," cậu tự nói.

    Một người cô cười nhạt.

    "Chỉ là vấn đề thời gian.

    Gia tộc mình không thiếu tài sản."

    Phuwin ngẩng đầu, ánh mắt lạnh hẳn đi.

    "Chúng ta thiếu tiền mặt," cậu sửa lại.

    "Và thiếu uy tín."

    Không khí phòng họp đông cứng.

    Những gương mặt quen thuộc ấy—những người từng dạy cậu cách cúi đầu đúng mực, cách cười sao cho vừa đủ—giờ đây hiện ra rõ ràng đến tàn nhẫn: tham lam, sợ hãi, và tuyệt nhiên không ai chịu trách nhiệm.

    "Chúng ta có thể thương lượng," một người nói.

    "Hoặc—"

    "Hoặc bán bớt cổ phần," Phuwin tiếp lời.

    "Hoặc gả một cuộc hôn nhân."

    Câu nói rơi xuống bàn họp như một con dao.

    Lần này, họ không phủ nhận.

    PHUWIN BIẾT TỪ LÚC NÀO?

    Từ rất sớm.

    Từ những bản báo cáo bị chỉnh sửa, những con số bị làm đẹp, những bữa tiệc xa hoa được tổ chức bằng tiền vay.

    Gia tộc Phuwin sống bằng danh tiếng cũ—một lớp sơn bóng loáng che đi phần gỗ đã mục.

    Chỉ có Phuwin là người thừa kế trực tiếp, nên chỉ có cậu được thấy toàn bộ bức tranh.

    Và bức tranh đó rất xấu.

    Nếu Pond biết, anh sẽ làm gì?

    Phuwin không cần tưởng tượng.

    Pond sẽ ra tay ngay lập tức—không thương lượng, không do dự.

    Anh sẽ dùng danh nghĩa gia tộc mình để bảo lãnh, để ép ngân hàng lùi bước, để biến khủng hoảng của Phuwin thành một con số có thể giải quyết.

    Nhưng từ khoảnh khắc đó trở đi, Phuwin sẽ không còn là người đứng cạnh Pond nữa.

    Cậu sẽ là gánh nặng.

    Cuộc họp kết thúc mà không có giải pháp rõ ràng.

    Chỉ có một hướng đi duy nhất được tất cả ngầm thừa nhận—một cuộc hôn nhân chiến lược với gia tộc khác, đủ mạnh để bơm tiền, đủ khôn để không đòi hỏi quá nhiều trong ngắn hạn.

    Phuwin là quân cờ phù hợp nhất.

    Buổi tối, Phuwin trở về nhà chính của gia tộc.

    Ngôi biệt thự cổ nằm bên bờ sông Chao Phraya, ánh đèn vàng ấm áp phản chiếu lên mặt nước—đẹp đến mức giả tạo.

    Mỗi bức tranh treo trên tường đều là minh chứng cho quá khứ huy hoàng, nhưng không bức nào nói cho cậu biết tương lai sẽ đi về đâu.

    Mẹ cậu ngồi trong phòng khách, tay cầm tách trà đã nguội.

    "Con đã nói chuyện với họ rồi?" bà hỏi.

    Phuwin gật đầu.

    "Vậy con nghĩ sao?"

    Giọng bà rất nhẹ.

    Nhẹ đến mức khiến Phuwin đau.

    "Con sẽ giải quyết," cậu đáp.

    Mẹ cậu nhìn cậu thật lâu, rồi quay đi.

    "Con giống cha con.

    Luôn nghĩ mình có thể gánh hết."

    Phuwin không nói rằng cậu không còn lựa chọn nào khác.

    Đêm đó, Phuwin không ngủ.

    Cậu đứng trước cửa kính phòng ngủ, nhìn Bangkok sáng rực như chưa từng biết đến khủng hoảng.

    Điện thoại đặt trên bàn—tờ giấy Pond đưa vẫn nằm trong ngăn kéo, gấp rất gọn.

    Cậu không mở ra.

    Không phải vì không nhớ.

    Mà vì nhớ quá rõ.

    SỰ MỤC RUỖNG

    Những ngày sau đó, Phuwin bắt đầu nhận ra mức độ thối nát thực sự của gia tộc mình.

    Hợp đồng ký khống.

    Tiền chảy vào túi riêng.

    Những "người nhà" sẵn sàng bán đứng nhau để thoát thân trước.

    Mỗi lần ký một văn bản mới, Phuwin có cảm giác như đang dùng chính tay mình kéo dài sự tồn tại của một thứ đáng lẽ đã phải sụp đổ từ lâu.

    Nhưng cậu vẫn ký.

    Vì nếu không ký, cái tên Phuwin sẽ biến mất.

    Và nếu cái tên đó biến mất, Pond sẽ không bao giờ tha thứ cho cậu vì đã bỏ chạy.

    Gần nửa đêm, Phuwin nhận được một tin nhắn từ một số lạ:

    "Gia tộc Vareevongsa— chấp nhận gặp mặt.

    Điều kiện: hôn ước."

    Phuwin nhìn màn hình rất lâu.

    Rồi cậu tắt máy.

    Ngoài kia, Bangkok vẫn không ngủ.

    Còn Phuwin thì bắt đầu hiểu ra—

    Có những cuộc chia tay không phải để rời đi,

    mà để tự tay bước vào địa ngục thay cho người mình yêu.

    Phuwin đồng ý với hôn ước vào sáng hôm sau.

    Và quyết định đó—

    Pond là người duy nhất không được biết.
     
    Dòng Chảy Tuyệt Vọng (The Current Of Despair)
    CHƯƠNG 3: HÔN ƯỚC - SỰ IM LẶNG PHẢN BỘI


    Hôn ước của giới thượng lưu chưa bao giờ bắt đầu bằng tình yêu.

    Nó bắt đầu bằng con số, điều khoản, và những cái bắt tay không có nhiệt độ.

    Cuộc gặp diễn ra tại một khách sạn năm sao bên bờ sông—phòng hội nghị kín, rèm dày, ánh đèn vàng được điều chỉnh để gương mặt ai cũng trông "đáng tin".

    Gia tộc Vareevongsa— đến rất đúng giờ, mang theo phong thái của những kẻ đã quen mua lại sự sống còn của người khác.

    Phuwin bước vào sau cùng.

    Vest màu kem nhạt, cổ áo cài kín, gương mặt không biểu cảm.

    Cậu giống như một tác phẩm được trưng bày đúng chỗ—đủ đẹp, đủ giá trị, và đủ im lặng.

    Người đàn ông sẽ trở thành chồng cậu ngồi đối diện.

    Hơn Phuwin gần mười tuổi.

    Ánh mắt sắc, nụ cười lịch sự, bàn tay đặt ngay ngắn trên bàn—một người được dạy rất kỹ cách che giấu bản thân.

    Ông ta không nhìn Phuwin như nhìn một người sắp cưới, mà như nhìn một điều kiện hợp đồng.

    "Cậu Phuwin," ông ta lên tiếng, giọng trầm.

    "Chúng tôi đánh giá cao thiện chí của gia tộc cậu."

    Phuwin gật đầu.

    "Gia tộc tôi cũng vậy."

    Không một chữ thừa.

    Hai bên trao đổi điều khoản trong hơn hai giờ.

    Vốn, cổ phần, quyền kiểm soát, thời hạn ràng buộc.

    Không ai nhắc đến hạnh phúc, cũng không ai hỏi Phuwin có đồng ý hay không.

    Bởi vì sự đồng ý của cậu—đã được mặc định.

    Trong một khoảnh khắc rất ngắn, Phuwin nghĩ đến Pond.

    Nếu Pond ngồi ở đây, anh sẽ làm gì?

    Anh sẽ cười lạnh, đứng dậy, và lật tung bàn cờ này bằng một câu nói duy nhất.

    Pond ghét những kẻ biến con người thành vật trao đổi.

    Chính vì vậy, Phuwin không thể để anh biết.

    Hôn ước được ký kết trong vòng ba ngày.

    Tin tức được kiểm soát chặt chẽ—chỉ công bố khi mọi thứ đã không thể đảo ngược.

    Gia tộc Phuwin thở phào, như thể vừa bán được linh hồn để đổi lấy thêm vài năm tồn tại.

    Phuwin trở về căn hộ riêng tối hôm đó.

    Căn hộ từng có Pond.

    Từng có tiếng cười, mùi cà phê, những đêm Bangkok mưa lớn và Pond ôm cậu thật chặt, nói rằng: "Chúng ta không cần giống họ."

    Phuwin đứng giữa phòng khách trống rỗng.

    Cậu mở ngăn kéo.

    Tờ giấy có dãy số điện thoại vẫn còn đó.

    Rất gọn.

    Rất sạch.

    Phuwin nhìn nó rất lâu.

    Rồi cậu gấp lại—cẩn thận hơn lần trước—và đặt vào đáy ngăn kéo, khóa lại.

    Không phải vì quên.

    Mà vì nếu gọi, cậu sẽ không còn đường quay đầu.

    Lễ đính hôn diễn ra lặng lẽ nhưng xa hoa—đúng kiểu giới thượng lưu thích phô trương sự ổn định.

    Phuwin đứng cạnh người đàn ông kia, nở nụ cười hoàn hảo, ánh đèn flash không ngừng chớp.

    Không ai nhận ra—

    Bàn tay Phuwin lạnh đến mức không còn cảm giác.

    Pond biết chuyện qua báo chí.

    Không phải từ Phuwin.

    Không phải từ một cuộc gọi.

    Không phải từ lời giải thích.

    Tiêu đề rất ngắn gọn:

    "Gia tộc Tangsakyuen công bố hôn ước chiến lược với gia tộc Vareevongsa—"

    Pond đọc xong, gập báo lại.

    Không biểu cảm.

    Không nổi giận.

    Những người xung quanh anh biết—đó là dấu hiệu tệ nhất.

    Anh không gọi.

    Không hỏi.

    Không đến tìm Phuwin.

    Bởi vì Pond hiểu rất rõ—

    Một người như Phuwin, nếu còn đường lui, đã không chọn im lặng.

    Đêm trước ngày cưới, Phuwin ngồi một mình trong phòng thay đồ của biệt thự mới.

    Ánh đèn dịu, bộ lễ phục treo ngay ngắn trước mặt—màu trắng, không tì vết.

    Cậu nhìn mình trong gương.

    Gương phản chiếu một Phuwin xa lạ—trưởng thành hơn, lạnh hơn, và trống rỗng.

    Điện thoại rung.

    Một tin nhắn không tên:

    "Chúc mừng."

    Chỉ một từ.

    Phuwin biết là ai.

    Cậu nhìn màn hình rất lâu.

    Ngón tay đặt trên bàn phím.

    Rồi cậu tắt máy.

    Đó là lần cuối cùng Phuwin chủ động không chọn Pond.

    Phuwin bước vào cuộc hôn nhân không tình yêu với tư cách người thắng cuộc trên giấy tờ—

    nhưng là kẻ thua cuộc duy nhất trong câu chuyện của chính mình.

    Và ở một nơi khác của Bangkok,

    Pond bắt đầu hiểu ra—

    Có những lời hứa không bị phản bội bằng lời nói,

    mà bằng sự im lặng kéo dài đủ lâu.
     
    Dòng Chảy Tuyệt Vọng (The Current Of Despair)
    Chương 4: Tháng Năm Cầm Trong Lồng Son


    Bangkok vẫn rực sáng mỗi đêm.

    Những tòa nhà chọc trời phản chiếu ánh đèn như những vương miện bằng thủy tinh.

    Xe sang nối dài trên đại lộ Sukhumvit.

    Những buổi tiệc thượng lưu vẫn diễn ra, những ly champagne vẫn chạm nhau dưới những trần nhà dát vàng.

    Không ai biết rằng, cách đó không xa, trong một dinh thự thuộc về gia tộc Vareevongsa, có một người đang học cách tồn tại mà không còn được xem là con người.

    Phuwin Tangsakyuen đứng trước cửa sổ phòng ngủ tầng ba.

    Cửa kính dày.

    Khóa từ bên ngoài.

    Cậu biết.

    Cậu đã thử mở nó vào ngày thứ mười bảy.

    Và bị trừng phạt vào ngày thứ mười tám.

    Hôm nay là ngày thứ một trăm năm mươi hai của cuộc hôn nhân.

    Năm tháng.

    Một trăm năm mươi hai ngày.

    Ba nghìn sáu trăm bốn mươi tám giờ.

    Phuwin không đếm thời gian bằng lịch nữa.

    Cậu đếm bằng những lần còn có thể đứng dậy.

    Dinh thự Vareevongsa được xây theo phong cách cổ điển châu Âu.

    Trần cao.

    Hành lang dài.

    Những bức tranh sơn dầu treo trên tường như đang nhìn xuống mọi thứ với ánh mắt lạnh lẽo.

    Không có góc nào không có camera.

    Không có cánh cửa nào không có khóa.

    Không có nơi nào thực sự thuộc về cậu.

    Kể cả chính cơ thể này.

    "Cậu chủ, ngài Kavin đang đợi cậu dưới phòng ăn."

    Người hầu nói, không nhìn thẳng vào cậu.

    Không ai nhìn thẳng vào cậu.

    Không phải vì tôn trọng.

    Mà vì họ biết.

    Họ biết những gì xảy ra khi không có ai khác nhìn thấy.

    Phuwin gật đầu.

    Cử động nhỏ.

    Chậm.

    Mỗi bước xuống cầu thang đều được kiểm soát.

    Không phải bởi cậu.

    Mà bởi nỗi sợ đã ăn sâu vào hệ thần kinh.

    Kavin Vareevongsa đang ngồi ở đầu bàn.

    Anh ta mặc sơ mi trắng.

    Tay áo xắn lên vừa đủ.

    Đồng hồ Thụy Sĩ phản chiếu ánh đèn.

    Hoàn hảo.

    Đó là những gì xã hội nhìn thấy.

    Kavin ngẩng đầu khi Phuwin bước vào.

    Ánh mắt anh ta không ấm áp.

    Không lạnh.

    Mà là thứ gì đó tệ hơn.

    Sở hữu.

    "Em đến muộn ba phút."

    Giọng nói bình tĩnh.

    Không cao.

    Không thấp.

    Phuwin đứng yên.

    "Xin lỗi."

    Cậu nói.

    Không biện minh.

    Không giải thích.

    Giải thích là một sai lầm cậu đã mắc phải trong tháng đầu tiên.

    Và trả giá bằng một vết bầm mất hai tuần để biến mất.

    Kavin nhìn cậu vài giây.

    Rồi gật đầu về phía chiếc ghế.

    "Ngồi."

    Phuwin ngồi.

    Bữa ăn được dọn ra.

    Hoàn hảo.

    Chính xác.

    Không sai lệch.

    Kavin nhìn cậu.

    "Ăn."

    Phuwin cầm dao và nĩa.

    Bàn tay không còn run rõ rệt như những tuần đầu tiên.

    Cơ thể học được cách sinh tồn.

    Bằng cách tắt đi những phản ứng không cần thiết.

    Phuwin đưa miếng thức ăn đầu tiên vào miệng.

    Nuốt.

    Không có vị.

    Không có cảm giác.

    Chỉ là hành động cần thiết.

    Để không bị trừng phạt.

    Kavin quan sát cậu trong suốt bữa ăn.

    Không nói gì.

    Chỉ nhìn.

    Giống như người ta quan sát một vật nuôi.

    Phuwin ăn chậm.

    Cơ thể cậu không còn xử lý thức ăn như trước.

    Dạ dày co lại vì căng thẳng kéo dài.

    Sau vài phút, cậu dừng lại.

    Không thể nuốt thêm.

    Kavin nhận ra ngay lập tức.

    "Tiếp tục."

    Phuwin cứng người.

    "Em... no rồi."

    Sai lầm.

    Ngay khi câu nói đó rời khỏi miệng, Phuwin biết.

    Kavin đặt nĩa xuống.

    Âm thanh kim loại chạm vào đĩa vang lên rõ ràng trong căn phòng im lặng.

    "Anh đã bảo em tiếp tục."

    Giọng nói vẫn bình tĩnh.

    Điều đó luôn là dấu hiệu nguy hiểm nhất.

    "Em xin lỗi.

    Em sẽ—"

    Chiếc đĩa bị hất xuống sàn.

    Vỡ tan.

    Phuwin giật mình.

    Bản năng.

    Sai lầm thứ hai.

    Kavin đứng dậy.

    Không vội.

    Không cần vội.

    Anh ta bước đến.

    Dừng lại trước mặt Phuwin.

    Quá gần.

    "Em đang từ chối anh?"

    "Không—"

    Bàn tay Kavin siết chặt cằm cậu.

    Không đủ để gãy.

    Đủ để đau.

    "Trả lời lại."

    Phuwin không thể quay đầu.

    Không thể tránh ánh mắt đó.

    "Không..."

    Cậu thì thầm.

    Kavin nhìn cậu.

    Quan sát.

    Đánh giá.

    Rồi buông ra.

    Không phải vì tha thứ.

    Mà vì anh ta đã đạt được điều mình muốn.

    Sự khuất phục.

    "Quỳ xuống."

    Phuwin không di chuyển ngay.

    Không phải vì phản kháng.

    Mà vì cơ thể cần một phần giây để chấp nhận mệnh lệnh.

    Kavin nghiêng đầu.

    "Anh không thích lặp lại."

    Phuwin quỳ xuống.

    Trên nền đá lạnh.

    Ngay cạnh những mảnh sứ vỡ.

    Đầu gối chạm vào cạnh sắc.

    Đau.

    Nhưng cậu không phản ứng.

    "Nhặt lên."

    Phuwin cúi xuống.

    Nhặt từng mảnh.

    Cẩn thận.

    Máu bắt đầu rỉ ra từ lòng bàn tay.

    Không nhiều.

    Đủ để nhắc cậu rằng mình vẫn còn cảm giác.

    Kavin đứng nhìn.

    Không giúp.

    Không ngăn.

    Chỉ quan sát.

    Giống như mọi khi.

    Những ngày sau đó, mọi thứ không tốt hơn.

    Chúng chỉ trở nên bình thường hơn.

    Đó là phần tệ nhất.

    Cơ thể học được cách chấp nhận đau đớn như một phần của thói quen.

    Phuwin không còn phản ứng khi bị nắm chặt cổ tay.

    Không còn giật mình khi nghe giọng nói của Kavin phía sau lưng.

    Không còn mong đợi sự tử tế.

    Hy vọng là thứ bị lấy đi đầu tiên.

    Một buổi tối, Phuwin làm rơi một chiếc ly.

    Chỉ là một tai nạn.

    Thủy tinh vỡ trên sàn.

    Âm thanh nhỏ.

    Nhưng đủ.

    Kavin quay đầu.

    Ánh mắt anh ta thay đổi.

    Không giận dữ.

    Mà là thất vọng.

    Giống như khi một món đồ không hoạt động đúng cách.

    "Em đang mất tập trung."

    Phuwin cúi đầu.

    "Em xin lỗi."

    Kavin bước đến.

    Dừng lại phía sau cậu.

    Bàn tay đặt lên vai cậu.

    Nhẹ.

    Quá nhẹ.

    "Anh đã cho em tất cả."

    Giọng nói gần tai.

    "Và đây là cách em đáp lại?"

    Các ngón tay siết lại.

    Đau.

    Phuwin không kêu.

    Không còn kêu nữa.

    "Em phải học cách tốt hơn."

    Kavin nói.

    Rồi đẩy cậu xuống sàn.

    Không mạnh.

    Chỉ đủ để nhắc cậu vị trí của mình.

    Phuwin nằm đó vài giây.

    Rồi tự đứng dậy.

    Không nhìn anh ta.

    Không nói gì.

    Chỉ tiếp tục tồn tại.

    Gia tộc Tangsakyuen đã được cứu.

    Cổ phiếu ổn định trở lại.

    Danh tiếng được phục hồi.

    Các bài báo gọi cuộc hôn nhân này là "liên minh hoàn hảo."

    Không ai hỏi Phuwin.

    Không ai nhìn đủ lâu để thấy sự thật.

    Phuwin không còn là người thừa kế.

    Không còn là người yêu của Pond.

    Không còn là chính mình.

    Chỉ là một phần của thỏa thuận.

    Một cái giá đã được trả.

    Đêm đó, Phuwin đứng một mình trong phòng tắm.

    Nhìn vào gương.

    Gương mặt vẫn là của cậu.

    Nhưng ánh mắt thì không.

    Không còn ánh sáng.

    Không còn phản kháng.

    Chỉ còn im lặng.

    Phuwin chạm vào cổ tay mình.

    Dấu vết mờ dần.

    Nhưng không biến mất.

    Chúng không bao giờ thực sự biến mất.

    Cậu nhớ Bangkok.

    Nhớ bầu trời.

    Nhớ một người từng nói rằng sẽ trở về nếu cậu gọi.

    Phuwin nhắm mắt.

    Cậu chưa gọi.

    Chưa.

    Nhưng lần đầu tiên trong năm tháng—

    ý nghĩ đó không còn cảm thấy xa vời nữa.
     
    Dòng Chảy Tuyệt Vọng (The Current Of Despair)
    CHƯƠNG 5: CHIẾC LỒNG VÀNG SON.


    Phuwin bắt đầu hiểu rằng, trong dinh thự này, đau đớn không phải là hình phạt.

    Nó là một hệ thống.

    Một hệ thống được thiết kế để phá hủy con người từ bên trong.

    Không nhanh.

    Không ồn ào.

    Mà chậm rãi.

    Chính xác.

    Không sai lệch.

    Giống như cách người ta tháo rời từng bộ phận của một cỗ máy cho đến khi nó không còn hoạt động được nữa.

    Ngày thứ một trăm sáu mươi.

    Phuwin thức dậy lúc 5 giờ sáng.

    Không phải vì cậu muốn.

    Mà vì đèn trong phòng tự động bật.

    Không có công tắc bên trong.

    Đó là thứ Kavin đã cho lắp đặt vào tuần thứ ba sau đám cưới.

    "Để em hình thành thói quen tốt hơn."

    Anh ta đã nói vậy.

    Phuwin ngồi dậy.

    Cơ thể cậu đau.

    Không phải kiểu đau dữ dội.

    Mà là kiểu đau âm ỉ, quen thuộc.

    Như thể cơ thể đã học cách chấp nhận việc bị tổn thương.

    Cậu bước vào phòng tắm.

    Nước lạnh.

    Không phải vì hệ thống không có nước nóng.

    Mà vì nước nóng bị khóa từ bên ngoài.

    Phuwin biết.

    Cậu đã từng thử vặn vòi sang phía bên kia.

    Không có gì thay đổi.

    Sau đó, Kavin hỏi cậu một câu.

    "Em không hài lòng với những gì anh cho em?"

    Và Phuwin không bao giờ thử lại nữa.

    Bữa sáng được phục vụ lúc 6 giờ.

    Chính xác.

    Không sớm.

    Không muộn.

    Phuwin phải có mặt đúng giờ.

    Không có ngoại lệ.

    Hôm nay, cậu đến sớm hơn hai phút.

    Kavin đã ngồi đó.

    Luôn luôn như vậy.

    Anh ta không bao giờ đến muộn.

    Không bao giờ mất kiểm soát.

    Không bao giờ sai.

    Kavin nhìn cậu khi cậu ngồi xuống.

    Ánh mắt anh ta dừng lại trên cổ tay cậu.

    Nơi dấu vết cũ vẫn chưa biến mất hoàn toàn.

    "Em ngủ ngon không?"

    Câu hỏi nghe giống quan tâm.

    Nhưng không phải.

    Nó là kiểm tra.

    Phuwin gật đầu.

    "Có."

    Kavin mỉm cười nhẹ.

    Một nụ cười không có nhiệt độ.

    "Em đang học cách thích nghi."

    Không phải lời khen.

    Mà là xác nhận.

    Phuwin không trả lời.

    Không cần trả lời.

    Trong dinh thự này, im lặng thường là lựa chọn an toàn nhất.

    Ngày thứ một trăm bảy mươi ba.

    Phuwin nhận ra điện thoại của mình đã biến mất.

    Không báo trước.

    Không giải thích.

    Chỉ biến mất.

    Cậu không hỏi.

    Hỏi là vô nghĩa.

    Nhưng tối hôm đó, Kavin tự đưa ra câu trả lời.

    "Em không cần nó."

    Anh ta nói, khi đang đứng phía sau Phuwin.

    "Em không có ai để gọi."

    Phuwin không quay đầu.

    Không phản ứng.

    Kavin đặt tay lên vai cậu.

    Ngón tay siết nhẹ.

    "Anh là tất cả những gì em cần."

    Phuwin không nói gì.

    Nhưng sâu trong lồng ngực, có thứ gì đó co lại.

    Không phải vì đau.

    Mà vì sự thật.

    Cậu thực sự không còn ai.

    Không bạn bè.

    Không gia đình.

    Không Pond.

    Cậu đã tự cắt đứt tất cả.

    Bằng chính lựa chọn của mình.

    Ngày thứ một trăm tám mươi sáu.

    Gia tộc Vareevongsa tổ chức một buổi tiệc.

    Phuwin được yêu cầu tham dự.

    Không phải với tư cách khách.

    Mà với tư cách tài sản.

    Người hầu giúp cậu thay quần áo.

    Trang điểm.

    Che đi những dấu vết không nên nhìn thấy.

    "Cậu chủ... nếu đau, hãy nói với tôi..."

    Người hầu thì thầm.

    Rất nhỏ.

    Như thể sợ chính những bức tường sẽ nghe thấy.

    Phuwin nhìn cô ấy.

    Trong vài giây.

    Đó là lần đầu tiên sau nhiều tháng, có người nhìn cậu như một con người.

    Không phải vật sở hữu.

    Không phải trách nhiệm.

    Không phải nghĩa vụ.

    Chỉ là một con người.

    Phuwin lắc đầu.

    "Không sao."

    Đó là lời nói dối.

    Nhưng là lời nói dối cần thiết.

    Để bảo vệ cả hai.

    Buổi tiệc rực rỡ.

    Đèn chùm pha lê.

    Tiếng cười.

    Tiếng ly chạm nhau.

    Phuwin đứng cạnh Kavin.

    Bàn tay anh ta đặt trên eo cậu.

    Không mạnh.

    Nhưng không thể tránh.

    Mỗi khi ai đó nhìn về phía họ, Kavin sẽ siết nhẹ hơn.

    Không ai khác nhận ra.

    Chỉ Phuwin biết.

    Đó là lời nhắc nhở.

    Phuwin mỉm cười khi cần.

    Gật đầu khi cần.

    Nói khi được yêu cầu.

    Giống như một con rối được lập trình hoàn hảo.

    Không sai lệch.

    Không phản kháng.

    Một người phụ nữ bước đến.

    "Cậu thật may mắn."

    Cô ta nói với Phuwin.

    Ánh mắt đầy ghen tị.

    "Ngài Kavin rất yêu cậu."

    Phuwin không trả lời ngay.

    Yêu.

    Từ đó nghe xa lạ.

    Giống như thuộc về một cuộc đời khác.

    Một cuộc đời đã kết thúc.

    Kavin siết nhẹ eo cậu.

    Phuwin mỉm cười.

    "Vâng."

    Cậu nói.

    Giọng nói ổn định.

    Không ai nhận ra đó là lời nói dối.

    Đêm đó, khi buổi tiệc kết thúc, Kavin im lặng suốt quãng đường về.

    Đó không phải dấu hiệu tốt.

    Khi họ bước vào phòng ngủ, Kavin đóng cửa.

    Khóa lại.

    Âm thanh kim loại vang lên rõ ràng.

    Phuwin đứng yên.

    Chờ đợi.

    Luôn luôn là chờ đợi.

    Kavin bước đến.

    Dừng lại trước mặt cậu.

    "Em đã làm tốt."

    Anh ta nói.

    Phuwin không biết đó có phải lời khen không.

    Kavin nâng cằm cậu lên.

    Buộc cậu phải nhìn vào mắt anh ta.

    "Đây là vai trò của em."

    Giọng nói thấp.

    Ổn định.

    Không có chỗ cho tranh cãi.

    "Đừng quên."

    Anh ta buông ra.

    Phuwin không di chuyển.

    Không nói gì.

    Không phản ứng.

    Cậu đã học được rằng, tồn tại trong dinh thự này không phải là chiến đấu.

    Mà là biến mất.

    Từng chút một.

    Cho đến khi không còn gì để phá hủy nữa.

    Đêm đó, Phuwin nằm trên giường.

    Không ngủ.

    Không thể ngủ.

    Cậu nhìn lên trần nhà.

    Trắng.

    Trống rỗng.

    Giống như bên trong cậu bây giờ.

    Phuwin cố nhớ cảm giác tự do.

    Nhưng ký ức đã bắt đầu mờ đi.

    Giống như thuộc về một người khác.

    Một người từng tồn tại.

    Nhưng không còn nữa.

    Trong bóng tối, Phuwin nhận ra một sự thật đáng sợ.

    Cậu không còn sợ Kavin như trước.

    Không phải vì cậu mạnh hơn.

    Mà vì một phần bên trong cậu đã chết.

    Và khi không còn gì để mất—

    nỗi sợ cũng bắt đầu biến mất theo.
     
    Dòng Chảy Tuyệt Vọng (The Current Of Despair)
    CHƯƠNG 6 : NGHI LỄ HỦY HOẠI .


    Ngày thứ một trăm chín mươi hai.

    Gia tộc Vareevongsa tổ chức một buổi gặp mặt nội bộ.

    Không báo chí.

    Không khách ngoài.

    Chỉ những người mang cùng huyết thống và những kẻ đủ quyền lực để được xem là "gia đình."

    Phuwin biết.

    Những buổi như thế này không dành cho cậu.

    Nhưng cậu vẫn phải xuất hiện.

    Luôn luôn phải xuất hiện.

    Người hầu đưa cho cậu một bộ vest màu kem.

    Hoàn hảo.

    Không một nếp nhăn.

    Không một sai sót.

    Giống như hình ảnh mà gia tộc Vareevongsa muốn thế giới nhìn thấy.

    Phuwin thay đồ trong im lặng.

    Người hầu không nói gì.

    Không ai nói gì.

    Nhưng ánh mắt họ linger lâu hơn bình thường.

    Như thể họ biết điều gì đó mà cậu chưa biết.

    Hoặc không muốn biết.

    Phòng khách lớn ở tầng một đã đầy người khi Phuwin bước vào.

    Tiếng nói chuyện.

    Tiếng cười.

    Tiếng ly pha lê chạm nhau.

    Tất cả dừng lại trong một phần giây khi họ nhìn thấy cậu.

    Không rõ ràng.

    Không công khai.

    Nhưng đủ để cảm nhận.

    Ánh mắt đánh giá.

    Ánh mắt tò mò.

    Ánh mắt biết rõ vị trí của cậu trong hệ thống này.

    Kavin đứng giữa phòng.

    Hoàn hảo như mọi khi.

    Anh ta nhìn thấy Phuwin.

    Ra hiệu.

    Phuwin bước đến.

    Dừng lại bên cạnh anh ta.

    Không chạm vào.

    Không nói gì.

    Chỉ đứng.

    Giống như một vật được đặt đúng vị trí.

    "Đây là Phuwin."

    Kavin nói.

    Giọng nói bình thản.

    "Người đã trở thành một phần của gia tộc chúng ta."

    Không ai vỗ tay.

    Không ai chào mừng.

    Chỉ là sự im lặng lịch sự.

    Một người đàn ông lớn tuổi bước đến.

    Ông ta nhìn Phuwin từ đầu đến chân.

    Chậm rãi.

    Không che giấu.

    "Gia tộc Tangsakyuen ."

    Ông ta nói.

    Không phải câu hỏi.

    Mà là đánh giá.

    Phuwin cúi đầu nhẹ.

    "Vâng."

    Người đàn ông gật đầu.

    Không hài lòng.

    Không bất mãn.

    Chỉ thờ ơ.

    Như thể cậu là một khoản đầu tư.

    Không hơn.

    Không kém.

    Buổi gặp mặt tiếp tục.

    Phuwin đứng bên cạnh Kavin.

    Không di chuyển.

    Không tham gia.

    Chỉ tồn tại.

    Sau khoảng bốn mươi phút, một người phụ nữ đưa cho Phuwin một ly rượu.

    "Cậu nên uống."

    Cô ta nói.

    Không phải đề nghị.

    Mà là thử nghiệm.

    Phuwin nhận lấy.

    Bàn tay cậu hơi lạnh.

    Nhưng ổn định.

    Cậu nâng ly.

    Đưa lên môi.

    Nhưng ngay khi cậu di chuyển—

    một giọng nói vang lên phía sau.

    "Dừng lại."

    Kavin.

    Căn phòng im lặng ngay lập tức.

    Phuwin cứng người.

    Không quay đầu.

    Không dám quay đầu.

    Kavin bước đến.

    Chậm rãi.

    Từng bước một.

    Anh ta dừng lại trước mặt Phuwin.

    Nhìn ly rượu trong tay cậu.

    "Anh đã cho phép em uống chưa?"

    Giọng nói không lớn.

    Nhưng đủ để mọi người nghe thấy.

    Phuwin không trả lời ngay.

    Một phần giây chậm trễ.

    Sai lầm.

    Bàn tay Kavin đột ngột siết chặt cổ tay cậu.

    Ly rượu rơi xuống sàn.

    Vỡ tan.

    Âm thanh sắc lạnh vang lên khắp căn phòng.

    Không ai nói gì.

    Không ai can thiệp.

    Không ai ngạc nhiên.

    Giống như họ đã thấy điều này trước đây.

    Hoặc luôn biết nó sẽ xảy ra.

    Phuwin đứng đó.

    Bị giữ chặt.

    Không thể rút tay lại.

    Không thể di chuyển.

    Không thể tồn tại như một con người.

    Chỉ là một vật đang bị xử lý.

    "Em đang quên vị trí của mình."

    Kavin nói.

    Giọng nói vẫn bình tĩnh.

    Luôn luôn bình tĩnh.

    Đó là điều đáng sợ nhất.

    Phuwin cúi đầu.

    "Em xin lỗi."

    Giọng nói nhỏ.

    Không run.

    Không còn run nữa.

    Kavin nhìn cậu vài giây.

    Rồi nói một câu—

    một câu đủ để phá hủy thứ cuối cùng còn sót lại.

    "Quỳ xuống."

    Không ai phản ứng.

    Không ai ngạc nhiên.

    Không ai giúp.

    Cả căn phòng đứng nhìn.

    Chờ đợi.

    Phuwin không di chuyển ngay.

    Không phải vì phản kháng.

    Mà vì một phần nhỏ, rất nhỏ bên trong cậu—

    vẫn nhớ rằng cậu từng là ai.

    Người thừa kế của gia tộc Tangsakyuen .

    Người từng đứng ngang hàng với Naravit Lertratkosum.

    Người từng được tôn trọng.

    Người từng được yêu.

    Kavin siết chặt hơn.

    Đủ để đau.

    "Anh không lặp lại."

    Phuwin quỳ xuống.

    Ngay giữa căn phòng.

    Trên nền đá lạnh.

    Trước mặt tất cả.

    Không ai quay đi.

    Không ai phản đối.

    Không ai nhìn cậu như một con người.

    Chỉ là một nghi lễ.

    Một nghi lễ xác nhận quyền sở hữu.

    Kavin buông tay.

    Nhìn xuống cậu.

    "Em cần học cách nhớ."

    Phuwin không trả lời.

    Không thể trả lời.

    Không còn gì để nói.

    Không còn gì để giữ.

    Lòng tự trọng không biến mất trong một khoảnh khắc.

    Nó bị bào mòn.

    Từng chút một.

    Cho đến khi khoảnh khắc này—

    khi nó cuối cùng vỡ tan.

    Sau đó, Kavin quay đi.

    Buổi gặp mặt tiếp tục.

    Như thể không có gì xảy ra.

    Phuwin vẫn quỳ.

    Không ai bảo cậu đứng dậy.

    Không ai cho phép cậu đứng dậy.

    Thời gian trôi qua.

    Năm phút.

    Mười phút.

    Mười lăm phút.

    Đầu gối đau.

    Lưng đau.

    Nhưng không gì đau bằng sự thật rằng—

    không ai trong căn phòng này nhìn thấy cậu.

    Không thực sự.

    Cuối cùng, một người hầu bước đến.

    Thì thầm rất nhỏ.

    "Cậu chủ... ngài cho phép cậu đứng dậy."

    Cho phép.

    Phuwin đứng dậy.

    Chậm.

    Cơ thể hơi mất thăng bằng.

    Nhưng cậu không ngã.

    Không còn ai nhìn cậu nữa.

    Không còn ai quan tâm.

    Nghi lễ đã hoàn tất.

    Quyền sở hữu đã được xác nhận.

    Đêm đó, Phuwin đứng một mình trong phòng tắm.

    Cậu nhìn vào gương.

    Rất lâu.

    Không biểu cảm.

    Không cảm xúc.

    Không phản ứng.

    Chỉ nhìn.

    Như thể đang nhìn một người xa lạ.

    Và trong khoảnh khắc đó—

    Phuwin nhận ra một sự thật không thể đảo ngược.

    Không còn ai sẽ đến cứu cậu.

    Không còn ai biết.

    Không còn ai thấy.

    Ngoại trừ một người.

    Một người đã đưa cho cậu một dãy số.

    Một lời hứa.

    Một lối thoát cuối cùng.

    Nhưng Phuwin vẫn chưa gọi.

    Chưa.

    Chưa phải lúc.

    Nhưng lần đầu tiên—

    ý nghĩ đó không còn là phản bội.

    Mà là sinh tồn.
     
    Dòng Chảy Tuyệt Vọng (The Current Of Despair)
    CHƯƠNG 7: GIAI ĐOẠN LEO THANG .


    Không có khoảnh khắc cụ thể nào đánh dấu sự khởi đầu của địa ngục.

    Nó không bắt đầu bằng một cú đánh.

    Nó bắt đầu bằng sự cho phép.

    Và Phuwin đã cho phép điều đó xảy ra — không phải bằng lời nói, mà bằng sự im lặng.

    Sau buổi tiệc đó, mọi thứ thay đổi.

    Không phải đột ngột.

    Mà là có hệ thống.

    Có chủ đích.

    Có tính toán.

    Kavin không còn giả vờ nữa.

    Không còn đóng vai người chồng lịch thiệp trước mặt người ngoài, rồi mới biến thành thứ khác khi cánh cửa đóng lại.

    Hắn bắt đầu xé bỏ từng lớp vỏ, từng chút một, như thể đang tháo rời một món đồ mà hắn sở hữu.

    Và Phuwin hiểu.

    Khoảnh khắc hắn bắt cậu quỳ xuống trước mặt hàng chục người xa lạ, lòng tự trọng của cậu đã chết.

    Thứ còn lại chỉ là một cái xác đang cố gắng tồn tại.

    Ba ngày sau.

    Buổi sáng.

    Phuwin đang đứng trong phòng thay đồ, chuẩn bị cho một bữa trưa mà Kavin yêu cầu cậu phải tham dự.

    Một buổi gặp mặt với đối tác.

    Một buổi gặp mặt mà sự hiện diện của Phuwin không phải vì cần thiết.

    Mà vì để trưng bày.

    Cậu đang cài cúc áo thì cửa mở ra.

    Không có tiếng gõ.

    Kavin bước vào.

    Ánh mắt hắn lướt qua Phuwin, từ đầu đến chân, chậm rãi, đánh giá.

    Không có cảm xúc.

    Không có ấm áp.

    Chỉ có sự kiểm tra.

    "Cởi ra."

    Giọng hắn bình thản.

    Phuwin không hiểu.

    "... gì cơ?"

    Kavin bước đến gần hơn.

    "Anh nói cởi ra."

    Hắn đưa tay kéo cổ áo Phuwin, nhìn nhãn hiệu bên trong.

    Một bộ đồ đắt tiền.

    Nhưng không phải thứ hắn chọn.

    Ánh mắt hắn lạnh đi.

    "Ai cho em mặc cái này?"

    Phuwin khựng lại.

    "... em nghĩ—"

    "Em nghĩ?"

    Giọng hắn thấp xuống.

    Nguy hiểm.

    "Em nghĩ em còn quyền tự quyết à?"

    Phuwin cảm thấy cổ họng mình khô lại.

    "Em chỉ—"

    Kavin nắm cằm cậu.

    Không mạnh.

    Nhưng đủ để kiểm soát.

    "Em mặc những gì anh cho phép."

    Hắn buông tay.

    Chỉ vào sàn.

    "Cởi ra."

    Phuwin đứng im vài giây.

    Không phải vì phản kháng.

    Mà vì phần cuối cùng của cậu vẫn đang cố tìm một lý do.

    Một lý do để giữ lại chút phẩm giá cuối cùng.

    Nhưng cậu không tìm thấy.

    Và rồi, chậm rãi, cậu bắt đầu tháo cúc áo.

    Từng cái.

    Từng cái.

    Không nhìn hắn.

    Không nói gì.

    Chỉ làm theo.

    Buổi trưa hôm đó, Phuwin mặc bộ đồ mà Kavin chọn.

    Một bộ đồ hoàn hảo.

    Hoàn hảo theo cách mà nó biến cậu thành một phần của hắn.

    Không phải một con người.

    Mà là một vật sở hữu.

    Trong xe, Kavin không nói gì.

    Phuwin cũng vậy.

    Bangkok lướt qua bên ngoài cửa kính.

    Xa hoa.

    Rực rỡ.

    Xa vời.

    Tại nhà hàng, mọi thứ diễn ra như bình thường.

    Đối tác cười.

    Kavin cười.

    Mọi người uống rượu.

    Nói chuyện.

    Phuwin ngồi bên cạnh hắn, im lặng.

    Đúng vị trí.

    Đúng vai trò.

    Cho đến khi một người đàn ông đối diện cười, nhìn Phuwin.

    "Cậu Phuwin trông có vẻ hơi gầy."

    Ông ta nói như một lời nhận xét bình thường.

    "Cậu ổn chứ?"

    Phuwin mở miệng.

    "Vâng, tôi—"

    Kavin đặt tay lên đùi cậu.

    Siết nhẹ.

    Không ai thấy.

    Nhưng Phuwin cảm thấy.

    Đó không phải là một cái chạm.

    Đó là một lời cảnh cáo.

    Phuwin dừng lại.

    "... tôi ổn."

    Người đàn ông kia gật đầu, không nghi ngờ.

    Cuộc trò chuyện tiếp tục.

    Nhưng tay Kavin vẫn ở đó.

    Không rời đi.

    Nhắc nhở.

    Luôn luôn nhắc nhở.

    Đêm đó.

    Trong phòng ngủ.

    Phuwin đứng gần cửa sổ, nhìn xuống thành phố.

    Kavin bước vào.

    Cởi đồng hồ.

    Đặt xuống bàn.

    Không nói gì.

    Không nhìn cậu.

    Sự im lặng kéo dài.

    Nặng nề.

    Rồi—

    "Em khiến anh khó chịu hôm nay."

    Phuwin quay lại.

    "... em xin lỗi."

    Câu nói bật ra theo bản năng.

    Kavin bật cười.

    Một nụ cười lạnh lẽo, man rợn mà chẳng có nổi một niềm vui .

    Chỉ có sự khinh thường.

    "Em luôn xin lỗi."

    Hắn bước đến gần.

    "Nhưng em không bao giờ học."

    Phuwin không lùi lại.

    Không phải vì dũng cảm.

    Mà vì cậu biết lùi lại cũng vô ích.

    Kavin dừng trước mặt cậu.

    Quá gần.

    "Em nghĩ em là ai?"

    Phuwin không trả lời.

    Vì cậu không biết câu trả lời nữa.

    Kavin nghiêng đầu.

    Quan sát cậu.

    Như đang nhìn một thứ gì đó đã vỡ.

    "Em là lý do gia đình em vẫn còn tồn tại."

    Hắn nói khẽ.

    "Đừng quên điều đó."

    Phuwin cảm thấy một thứ gì đó bên trong mình co lại.

    Đau đớn.

    Không phải vì lời nói.

    Mà vì sự thật.

    Hắn quay đi.

    Như thể cuộc trò chuyện đã kết thúc.

    Như thể cậu không còn đáng để quan tâm.

    Và đó là điều tồi tệ nhất.

    Không phải sự tàn nhẫn.

    Mà là sự thờ ơ.

    Đêm đó, Phuwin không ngủ.

    Cậu nằm trên giường, nhìn trần nhà.

    Căn phòng tối.

    Im lặng.

    Nhưng đầu cậu không im lặng.

    Nó đầy những ký ức.

    Một giọng nói.

    Một khuôn mặt.

    Một dãy số.

    Cậu nhắm mắt.

    Cố xua nó đi.

    Cố tồn tại thêm một ngày nữa.

    Chỉ một ngày nữa.

    Đó là cách nó bắt đầu.

    Không phải bằng một cú đánh.

    Mà bằng việc Phuwin dần biến mất.

    Từng chút một.

    Từng ngày một.

    Và không ai ngăn nó lại.

    Không ai thấy nó.

    Hoặc họ thấy.

    Nhưng họ không quan tâm.

    Và sâu bên trong, một phần nào đó của Phuwin bắt đầu hiểu một sự thật mà cậu chưa sẵn sàng đối mặt:

    Mọi thứ sẽ không dừng lại.

    Mọi thứ sẽ chỉ trở nên tồi tệ hơn.
     
    Dòng Chảy Tuyệt Vọng (The Current Of Despair)
    CHƯƠNG 8: QUYỀN LỰC ĐƯỢC THIẾT LẬP.


    Không phải cơn giận.

    Không phải mất kiểm soát.

    Mà là nghi thức.

    Một nghi thức lạnh lẽo, chính xác, được tạo ra để phá hủy một con người từ bên trong mà không để lại dấu vết quá rõ ràng bên ngoài.

    Và Phuwin chính là vật hiến tế.

    Đêm đó, Bangkok mưa.

    Không phải cơn mưa lớn.

    Chỉ là mưa nhẹ.

    Nhưng đủ để khiến mọi thứ trở nên xa cách.

    Biệt thự rộng đến mức tiếng mưa không chạm được vào bên trong.

    Nó chỉ đứng đó, cách ly khỏi thế giới, như một lăng mộ bằng kính và đá.

    Phuwin đang đứng trong phòng ngủ, thay áo.

    Kavin đã nhắn tin.

    Một dòng duy nhất:

    "Xuống dưới."

    Không dấu chấm.

    Không cảm xúc.

    Chỉ là mệnh lệnh.

    Phuwin nhìn màn hình rất lâu.

    Không phải vì không hiểu.

    Mà vì cậu hiểu quá rõ.

    Cậu thay áo.

    Chỉnh lại cổ tay áo.

    Hít một hơi.

    Rồi bước ra ngoài.

    Phòng khách tầng trệt sáng đèn.

    Quá sáng.

    Ánh sáng trắng lạnh phủ lên mọi thứ.

    Kavin đang ngồi trên ghế sofa.

    Không một mình.

    Có ba người đàn ông khác.

    Đối tác.

    Hoặc bạn.

    Hoặc nhân chứng.

    Phuwin không biết.

    Và không quan trọng.

    Khoảnh khắc cậu bước vào, tất cả đều nhìn cậu.

    Không phải như nhìn một con người.

    Mà như nhìn một thứ gì đó thuộc về Kavin.

    Kavin không đứng dậy.

    Hắn chỉ nhìn cậu.

    Ánh mắt chậm rãi.

    Đánh giá.

    "Lại đây."

    Phuwin bước tới.

    Từng bước.

    Sàn đá lạnh xuyên qua lớp giày.

    Cậu dừng lại cách hắn hai bước.

    "Gần hơn."

    Cậu làm theo.

    Đứng ngay trước mặt hắn.

    Quá gần để chạy.

    Quá xa để được bảo vệ.

    Kavin ngả người ra sau.

    Nhìn cậu từ dưới lên.

    Như một vị vua nhìn thứ thuộc về mình.

    "Em biết vì sao anh gọi em xuống không?"

    Phuwin không trả lời.

    Không phải vì không biết nói gì.

    Mà vì mọi câu trả lời đều nguy hiểm.

    Kavin nghiêng đầu.

    Mỉm cười rất nhẹ.

    Hắn đặt một chiếc ly xuống bàn.

    Âm thanh thủy tinh chạm đá vang lên rõ ràng.

    "Trả lời."

    Phuwin cảm thấy cổ họng khô lại.

    "... em không biết."

    Một sai lầm.

    Một sai lầm chết người.

    Ánh mắt Kavin thay đổi ngay lập tức.

    Không còn giả vờ.

    Không còn che giấu.

    Chỉ còn sự lạnh lẽo thuần túy.

    Hắn đứng dậy.

    Chậm rãi.

    Không vội.

    Không giận dữ.

    Chính sự bình tĩnh đó mới là thứ đáng sợ nhất.

    Hắn đứng trước mặt Phuwin.

    Quá gần.

    Phuwin có thể ngửi thấy mùi nước hoa quen thuộc.

    Mùi hương từng khiến cậu cảm thấy an toàn.

    Giờ chỉ còn khiến cậu buồn nôn.

    "Em không biết?"

    Giọng hắn rất nhỏ.

    Phuwin không trả lời.

    Hắn đưa tay lên.

    Không nhanh.

    Không đột ngột.

    Chậm đến mức Phuwin có thể thấy nó đến.

    Nhưng không thể tránh.

    BỐP.

    Âm thanh vang lên sắc lạnh.

    Đầu Phuwin lệch sang một bên.

    Thế giới rung lên.

    Một tiếng ù dài trong tai.

    Không ai trong phòng nói gì.

    Không ai can thiệp.

    Họ chỉ nhìn.

    Quan sát.

    Ghi nhớ.

    Kavin không dừng lại.

    Hắn nắm tóc Phuwin.

    Không quá mạnh.

    Chỉ đủ để kéo đầu cậu ngửa ra sau.

    Buộc cậu phải nhìn hắn.

    "Bây giờ em biết chưa?"

    Phuwin thở không đều.

    Không phải vì đau.

    Mà vì thứ khác.

    Một sự sụp đổ vô hình.

    "... em xin lỗi."

    Sai câu trả lời.

    Luôn luôn sai.

    Kavin siết tay chặt hơn một chút.

    Không để lại dấu.

    Nhưng đủ để đau.

    "Anh không hỏi em có xin lỗi không."

    Hắn cúi xuống.

    Thì thầm bên tai cậu.

    "Anh hỏi em có hiểu không."

    Phuwin cảm thấy cơ thể mình run lên.

    Không kiểm soát được.

    "... hiểu."

    Giọng cậu gần như không tồn tại.

    Kavin im lặng vài giây.

    Như thể đang cân nhắc.

    Rồi hắn buông tay.

    Phuwin loạng choạng.

    Nhưng không ngã.

    Không được phép ngã.

    Kavin quay sang những người khác.

    Mỉm cười.

    Bình thường.

    Lịch thiệp.

    "Xin lỗi."

    Hắn nói.

    "Cậu ấy vẫn đang học."

    Học.

    Không phải sống.

    Không phải tồn tại.

    Mà là học cách thuộc về hắn.

    Những người kia cười nhẹ.

    Không ai phản đối.

    Không ai bất ngờ.

    Như thể đây là điều bình thường.

    Và đó là điều kinh khủng nhất.

    Sau khi họ rời đi, căn phòng trở nên im lặng trở lại.

    Chỉ còn Kavin và Phuwin.

    Phuwin vẫn đứng đó.

    Không dám di chuyển.

    Không dám thở quá mạnh.

    Kavin quay lại nhìn cậu.

    Ánh mắt hắn không còn quan tâm nữa.

    Như thể cậu chỉ là một vật vừa được sửa chữa.

    Hắn bước đến gần.

    Đưa tay chỉnh lại cổ áo Phuwin.

    Cử chỉ dịu dàng giả tạo.

    "Em phải nhớ vị trí của mình."

    Giọng hắn thấp.

    "Anh không thích phải nhắc lại."

    Phuwin không trả lời.

    Không phải vì chống đối.

    Mà vì không còn gì để nói.

    Kavin hài lòng với sự im lặng đó.

    Hắn rời đi.

    Để lại Phuwin một mình.

    Phuwin đứng đó rất lâu.

    Không biết bao lâu.

    Má cậu đau.

    Da đầu cậu đau.

    Nhưng thứ đau nhất không phải là cơ thể.

    Mà là khoảnh khắc cậu nhận ra một sự thật:

    Không ai sẽ cứu cậu.

    Không ai sẽ dừng hắn lại.

    Không ai sẽ biết.

    Hoặc nếu họ biết.

    Họ cũng sẽ không quan tâm.

    Phuwin đưa tay lên mặt.

    Run.

    Không kiểm soát được.

    Cậu muốn khóc.

    Nhưng không thể.

    Nước mắt không còn đến nữa.

    Chỉ còn lại một khoảng trống lạnh lẽo.

    Nuốt chửng mọi thứ từng là cậu.

    Đêm đó, khi đứng một mình trong phòng tắm, Phuwin nhìn vào gương.

    Vẫn là khuôn mặt đó.

    Nhưng không còn là con người đó.

    Cậu chạm vào má mình.

    Nhẹ.

    Như thể xác nhận mình vẫn tồn tại.

    Nhưng sâu bên trong, cậu biết một phần của mình vừa chết.

    Không phải vì cú đánh.

    Mà vì cách nó xảy ra.

    Trước mặt người khác.

    Không ai phản đối.

    Không ai ngăn lại.

    Không ai coi cậu là con người.

    Chỉ là thứ thuộc về Kavin.

    Và đó là mục đích.

    Không phải làm cậu đau.

    Mà làm cậu hiểu rằng cậu không còn là chính mình nữa.

    Đây không phải là lần cuối.

    Đây là sự khởi đầu thực sự.

    Và từ khoảnh khắc này, bạo hành không còn là ngoại lệ.

    Mà trở thành quy luật.
     
    Dòng Chảy Tuyệt Vọng (The Current Of Despair)
    CHƯƠNG 9: ĐIỀU KIỆN HÓA


    Con người có thể quen với mọi thứ.

    Ngay cả địa ngục.

    Đó là điều đáng sợ nhất.

    Không phải cơn đau.

    Mà là khoảnh khắc cơn đau trở thành bình thường.

    Phuwin bắt đầu học cách tồn tại trong im lặng.

    Không phải sống.

    Chỉ là tồn tại.

    Mỗi buổi sáng, cậu thức dậy trước khi mặt trời lên.

    Không cần báo thức.

    Cơ thể cậu đã tự học.

    Không phải vì kỷ luật.

    Mà vì sợ.

    Sợ rằng nếu Kavin thức dậy trước, và cậu chưa sẵn sàng, thì đó sẽ là lỗi của cậu.

    Luôn luôn là lỗi của cậu.

    Cậu bước ra khỏi giường thật nhẹ.

    Không tạo tiếng động.

    Không để sàn nhà kêu.

    Không để cửa phát ra âm thanh.

    Những thứ nhỏ nhặt đó giờ đây mang ý nghĩa sống còn.

    Kavin không cần đánh cậu mỗi ngày.

    Hắn không cần.

    Chỉ cần vài lần.

    Đủ để cơ thể Phuwin ghi nhớ.

    Đủ để hệ thần kinh cậu học cách sợ hãi trước khi cơn đau xảy ra.

    Đó gọi là điều kiện hóa.

    Giống như huấn luyện một con vật.

    Không cần đánh liên tục.

    Chỉ cần đủ để nó nhớ.

    Phuwin bắt đầu giật mình trước những thứ không tồn tại.

    Tiếng bước chân trong hành lang.

    Âm thanh cửa mở.

    Tiếng ly đặt xuống bàn.

    Ngay cả khi đó không phải Kavin.

    Cơ thể cậu vẫn phản ứng.

    Tim đập nhanh.

    Cơ bắp căng cứng.

    Hơi thở ngắn lại.

    Luôn sẵn sàng cho điều tồi tệ nhất.

    Một buổi tối.

    Phuwin đang ngồi trên ghế sofa.

    Không làm gì.

    Chỉ ngồi.

    Chờ.

    Cậu luôn chờ.

    Cửa mở.

    Kavin bước vào.

    Không nhìn cậu.

    Không nói gì.

    Chỉ đi ngang qua.

    Nhưng Phuwin vẫn đứng dậy ngay lập tức.

    Theo phản xạ.

    Không ai bảo cậu làm vậy.

    Nhưng cậu biết mình phải làm vậy.

    Nếu không, hậu quả sẽ đến.

    Kavin dừng lại.

    Chậm rãi quay đầu nhìn cậu.

    Ánh mắt hắn không có cảm xúc.

    "... ai bảo em đứng dậy?"

    Phuwin chết lặng.

    Sai rồi.

    Lại sai rồi.

    "... em xin lỗi."

    Sai lần thứ hai.

    Luôn sai.

    Kavin bước tới.

    Không nhanh.

    Không chậm.

    Hắn đứng trước mặt cậu.

    Quá gần.

    Phuwin không dám nhìn lên.

    Không dám nhìn xuống.

    Không dám làm gì cả.

    Chỉ đứng đó.

    Chờ phán quyết.

    Nhưng Kavin không đánh cậu.

    Hắn chỉ đứng đó.

    Im lặng.

    Ba giây.

    Năm giây.

    Mười giây.

    Khoảng thời gian kéo dài vô tận.

    Đây là tra tấn thực sự.

    Không phải cơn đau.

    Mà là sự chờ đợi.

    Sự không biết.

    Sự bất lực hoàn toàn.

    Cuối cùng, Kavin nói:

    "Quỳ xuống."

    Không lớn.

    Không giận dữ.

    Chỉ là một sự thật hiển nhiên.

    Phuwin quỳ xuống.

    Ngay lập tức.

    Không do dự.

    Đầu gối chạm sàn đá lạnh.

    Cơn đau lan lên xương.

    Nhưng cậu không phản ứng.

    Không được phép phản ứng.

    Kavin nhìn cậu từ trên xuống.

    Như nhìn thứ gì đó thấp hơn con người.

    Hắn không nói gì thêm.

    Chỉ quay đi.

    Bỏ cậu lại đó.

    Quỳ.

    Một mình.

    Không thời hạn.

    Ba mươi phút.

    Một giờ.

    Phuwin không biết bao lâu đã trôi qua.

    Đầu gối cậu tê dại.

    Lưng cậu đau.

    Nhưng cậu không dám đứng lên.

    Không có lệnh.

    Không có sự cho phép.

    Không có quyền.

    Cuối cùng, khi Kavin quay lại, hắn nhìn cậu một lần nữa.

    "...

    đứng lên."

    Chỉ vậy.

    Không giải thích.

    Không lý do.

    Phuwin đứng lên.

    Chân cậu gần như không còn cảm giác.

    Nhưng cậu vẫn đứng.

    Kavin nhìn cậu thêm vài giây.

    Rồi rời đi.

    Không đánh.

    Không chạm.

    Không làm gì cả.

    Nhưng Phuwin biết.

    Đây còn tệ hơn bị đánh.

    Đêm đó, khi ở một mình trong phòng, Phuwin nhận ra điều gì đó.

    Cậu không còn nghĩ về việc trốn nữa.

    Không còn tưởng tượng việc chạy đi.

    Không còn tưởng tượng Pond.

    Không còn tưởng tượng bất cứ tương lai nào.

    Não cậu đã học cách không nghĩ.

    Vì nghĩ là nguy hiểm.

    Hy vọng là nguy hiểm.

    Mong muốn là nguy hiểm.

    Cách duy nhất để sống sót là không muốn gì cả.

    Không là gì cả.

    Không cảm thấy gì cả.

    Nhưng cơ thể không hoàn toàn phục tùng.

    Đôi khi, vào ban đêm, khi mọi thứ im lặng, tay cậu vẫn run.

    Không kiểm soát được.

    Không phải vì lạnh.

    Mà vì ký ức.

    Cơ thể ghi nhớ mọi thứ.

    Ngay cả khi tâm trí cố quên.

    Phuwin ngồi trên giường.

    Nhìn vào khoảng không.

    Và lần đầu tiên sau nhiều tháng,

    một ý nghĩ xuất hiện.

    Không mạnh.

    Không rõ ràng.

    Chỉ là một tia yếu ớt.

    Một dãy số.

    Một lời hứa.

    Một giọng nói.

    "Nếu em tuyệt vọng, cứ gọi."

    Phuwin nhắm mắt.

    Tim cậu đập nhanh hơn.

    Không phải vì sợ Kavin.

    Mà vì một thứ khác nguy hiểm hơn.

    Hy vọng.

    Và trong căn phòng im lặng đó,

    Phuwin không biết điều nào đáng sợ hơn:

    Tiếp tục sống như thế này.

    Hay thử trốn.
     
    Dòng Chảy Tuyệt Vọng (The Current Of Despair)
    CHƯƠNG 10: PHẢN XẠ SINH TỒN


    Phuwin bắt đầu giả vờ ngoan ngoãn.

    Không phải vì phục tùng.

    Mà vì cậu hiểu một quy luật đơn giản:

    Con mồi vùng vẫy sẽ bị giết nhanh hơn.

    Con mồi nằm im sẽ được giữ lại lâu hơn.

    Cậu cần thời gian.

    Chỉ cần thời gian.

    Kavin nhận ra sự thay đổi.

    Hắn luôn nhận ra.

    Đó là điều khiến hắn nguy hiểm.

    Phuwin không còn né tránh ánh mắt hắn.

    Không còn run rẩy rõ ràng.

    Không còn lùi lại theo bản năng.

    Cậu làm mọi thứ được yêu cầu.

    Ngay lập tức.

    Chính xác.

    Không sai sót.

    Không cảm xúc.

    Giống một cái bóng.

    Giống một thứ đã bị bẻ gãy hoàn toàn.

    Và Kavin... không thích điều đó.

    Hắn thích phản ứng.

    Thích nỗi sợ.

    Thích cảm giác phá hủy thứ gì đó còn sống.

    Không phải thứ đã chết từ bên trong.

    Một buổi tối.

    Kavin gọi tên cậu từ phòng khách.

    "Phuwin."

    Phuwin xuất hiện ngay lập tức.

    Không chậm.

    Không nhanh.

    Chỉ đúng.

    "Vâng."

    Kavin nhìn cậu vài giây.

    "... lại đây."

    Phuwin bước tới.

    Dừng lại đúng khoảng cách an toàn.

    Không quá gần.

    Không quá xa.

    Kavin đột nhiên hỏi:

    "Em đang nghĩ gì?"

    Phuwin trả lời ngay:

    "Không gì cả."

    Đó là câu trả lời đúng.

    Câu trả lời an toàn nhất.

    Nhưng Kavin bước tới.

    Quá nhanh.

    Hắn túm cằm cậu.

    Ép cậu nhìn lên.

    "Không ai không nghĩ gì cả."

    Phuwin không phản kháng.

    Không né.

    Chỉ để yên.

    Ánh mắt cậu trống rỗng.

    Không phải giả vờ.

    Mà là thật.

    Và đó là điều khiến Kavin nổi giận.

    Không phải vì chống đối.

    Mà vì không còn gì để phá hủy.

    Hắn đẩy cậu ra.

    Không quá mạnh.

    Nhưng đủ để cậu mất thăng bằng.

    "Biến đi."

    Phuwin rời đi ngay lập tức.

    Không chạy.

    Không do dự.

    Nhưng khi cánh cửa đóng lại phía sau,

    tay cậu run.

    Không kiểm soát được.

    Đêm đó, lần đầu tiên sau nhiều tháng, Phuwin làm điều bị cấm.

    Cậu khóa cửa phòng.

    Trước đây, cậu không dám.

    Vì nếu Kavin phát hiện, hậu quả sẽ không thể đoán trước.

    Nhưng hôm nay,

    cậu khóa.

    Âm thanh "click" nhỏ đến mức gần như không tồn tại.

    Nhưng với Phuwin,

    nó giống như một hành động phản loạn.

    Cậu đứng đó.

    Nhìn cánh cửa.

    Tim đập nhanh.

    Chờ tiếng bước chân.

    Chờ tiếng gõ cửa.

    Chờ cơn giận dữ.

    Không có gì xảy ra.

    Im lặng.

    Sự im lặng nguy hiểm.

    Cậu bước vào phòng tắm.

    Nhìn chính mình trong gương.

    Một người xa lạ nhìn lại.

    Mắt trũng sâu.

    Da tái nhợt.

    Môi nhợt màu.

    Không còn dấu vết của người từng tồn tại.

    Phuwin chạm vào mặt mình.

    Lạnh.

    Xa lạ.

    Cậu không nhớ lần cuối mình cảm thấy mình là con người là khi nào.

    Không nhớ lần cuối mình được chạm vào mà không sợ hãi.

    Không nhớ lần cuối mình được tồn tại mà không cần xin phép.

    Và rồi—

    một ký ức xuất hiện.

    Không được mời.

    Không được phép.

    Một mảnh giấy nhỏ.

    Một dãy số.

    Một giọng nói trầm thấp.

    "Nếu em tuyệt vọng, cứ gọi."

    Phuwin nhắm mắt.

    Hơi thở run.

    Cậu đã không cho phép mình nghĩ về điều đó.

    Vì hy vọng là nguy hiểm.

    Hy vọng khiến con người làm những việc ngu ngốc.

    Khiến con người tin vào những điều không tồn tại.

    Nhưng bây giờ—

    cậu không còn gì để mất.

    Ba ngày sau.

    Một sự kiện xảy ra.

    Không lớn.

    Không ồn ào.

    Nhưng đủ để thay đổi mọi thứ.

    Kavin rời khỏi dinh thự.

    Chuyến công tác.

    Ba ngày.

    Trước khi rời đi, hắn đứng trước mặt Phuwin.

    Nhìn cậu.

    Lâu hơn bình thường.

    "...

    đừng làm gì ngu ngốc."

    Không phải cảnh báo.

    Mà là lời hứa.

    Phuwin cúi đầu.

    "Vâng."

    Kavin rời đi.

    Cửa đóng lại.

    Tiếng động vang lên khắp không gian.

    Và lần đầu tiên sau sáu tháng,

    Phuwin ở một mình.

    Thực sự một mình.

    Không có ánh mắt theo dõi.

    Không có sự hiện diện áp đảo.

    Không có nỗi sợ ngay phía sau lưng.

    Chỉ có im lặng.

    Im lặng thật sự.

    Phuwin đứng đó rất lâu.

    Không di chuyển.

    Không thở sâu hơn.

    Như thể nếu cậu làm vậy, mọi thứ sẽ biến mất.

    Phải mất gần một giờ,

    trước khi cậu dám bước về phía ngăn kéo.

    Ngăn kéo mà cậu chưa mở suốt sáu tháng.

    Tay cậu run khi chạm vào nó.

    Run dữ dội.

    Không phải vì yếu.

    Mà vì biết rõ điều này có nghĩa gì.

    Nếu mở nó,

    mọi thứ sẽ thay đổi.

    Không còn quay lại được nữa.

    Phuwin mở ngăn kéo.

    Bên trong,

    dưới lớp vải,

    là một chiếc điện thoại cũ.

    Không phải điện thoại hiện tại.

    Mà là điện thoại từ trước khi kết hôn.

    Thứ duy nhất Kavin không biết tồn tại.

    Phuwin cầm nó lên.

    Nó vẫn hoạt động.

    Pin yếu.

    Nhưng đủ.

    Cậu ngồi xuống giường.

    Màn hình sáng lên.

    Phản chiếu gương mặt cậu.

    Một người đang đứng trên bờ vực.

    Danh bạ trống.

    Ngoại trừ một số.

    Không tên.

    Chỉ là một dãy số.

    Phuwin nhìn nó.

    Rất lâu.

    Ngón tay cậu lơ lửng phía trên màn hình.

    Không chạm.

    Không rút lại.

    Tim cậu đập mạnh đến mức đau.

    Đây là ranh giới.

    Giữa chịu đựng và phản kháng.

    Giữa tồn tại và sống.

    Giữa cái chết chậm và cơ hội duy nhất.

    Phuwin không nhấn gọi.

    Chưa.

    Nhưng lần đầu tiên,

    cậu không cất điện thoại đi.

    Cậu giữ nó.

    Trong tay.

    Và đêm đó,

    lần đầu tiên sau sáu tháng,

    Phuwin ngủ mà không hoàn toàn thuộc về chiếc lồng.
     
    Dòng Chảy Tuyệt Vọng (The Current Of Despair)
    CHƯƠNG 11: CUỘC GỌI


    Phuwin đã nhìn vào số đó suốt mười ba phút.

    Không bấm gọi.

    Không tắt màn hình.

    Chỉ nhìn.

    Giống như chỉ cần nhìn thôi cũng đã là một dạng phản bội.

    Căn phòng tối.

    Không bật đèn.

    Không mở cửa.

    Phuwin ngồi trên sàn, lưng dựa vào cạnh giường, đầu gối co lại trước ngực.

    Áo ngủ mỏng không đủ giữ ấm, nhưng cậu không thấy lạnh.

    Cậu chỉ thấy trống rỗng.

    Năm tháng hôn nhân.

    Sáu tháng bạo hành.

    Và bây giờ—

    Cậu không chắc mình còn là ai nữa.

    Ngón tay cậu cuối cùng cũng di chuyển.

    Chạm vào màn hình.

    Gọi.

    Tiếng chuông vang lên trong không gian im lặng khiến tim cậu đập mạnh đến mức đau.

    Một hồi.

    Hai hồi.

    Ba—

    "Phuwin?"

    Giọng Pond vang lên.

    Không do dự.

    Không xa cách.

    Chỉ là một giọng nói thật.

    Phuwin không trả lời.

    Cậu không biết phải bắt đầu từ đâu.

    Cậu thậm chí không biết mình gọi để làm gì.

    Ở đầu dây bên kia, Pond không cúp máy.

    "...Anh đây."

    Giọng hắn thấp xuống.

    "Em không cần nói gì cũng được."

    Phuwin nhắm mắt lại.

    Cổ họng cậu siết chặt.

    "Nhưng em phải giữ liên lạc."

    Một khoảng dừng.

    "Phuwin.

    Nghe anh."

    Giọng Pond trở nên nghiêm túc.

    "Dù có chuyện gì xảy ra, đừng cắt liên lạc."

    "...Dù em chỉ để máy đó."

    "...Cứ giữ nó."

    Phuwin cảm thấy tay mình run lên.

    Một thứ cảm xúc nguy hiểm.

    Không phải hy vọng.

    Mà là cảm giác mình vẫn tồn tại trong thế giới của ai đó.

    "...Anh—"

    Phuwin vừa thở ra một âm tiết.

    Một âm thanh phía sau.

    "Cạch."

    Cánh cửa mở.

    Không cần quay lại.

    Cơ thể Phuwin đã nhận ra trước cả ý thức.

    Không khí thay đổi.

    Tim cậu ngừng đập trong một nhịp.

    Kavin đang ở đó.

    Phía sau cậu.

    Im lặng.

    Quan sát.

    Phuwin lập tức quay mặt đi, giọng thay đổi hoàn toàn.

    Khô.

    Xa lạ.

    "...Không."

    Cậu nói vào điện thoại.

    "...Không có gì."

    Một nhịp thở gấp.

    "...Tôi gọi nhầm."

    Ở đầu dây bên kia, Pond không nói gì.

    Phuwin tiếp tục, nhanh hơn, gấp gáp hơn.

    "...Đừng gọi lại."

    Ngón tay cậu bấm vào màn hình.

    Tắt tiếng.

    Không ngắt kết nối.

    Chỉ là giả vờ.

    Cậu hạ tay xuống.

    Tim đập mạnh đến mức đau.

    Sau lưng cậu, Kavin bước tới.

    Chậm rãi.

    "Gọi cho ai?"

    Giọng hắn bình tĩnh.

    Quá bình tĩnh.

    "...Không ai."

    Phuwin trả lời.

    Kavin cúi xuống, giật điện thoại khỏi tay cậu.

    Phuwin không phản kháng.

    Không dám.

    Ánh mắt Kavin nhìn vào màn hình.

    Cuộc gọi vẫn đang hoạt động.

    Chỉ là im lặng.

    Hắn ngẩng lên.

    Nhìn Phuwin.

    Không giận dữ.

    Không la hét.

    Chỉ là một ánh nhìn khiến dạ dày Phuwin co thắt.

    "Không ai?"

    Phuwin không trả lời.

    Một cái tát giáng xuống.

    "BỐP."

    Âm thanh vang lên rõ ràng trong căn phòng kín.

    Đầu Phuwin lệch sang một bên.

    Tai ù đi.

    Một tiếng rít dài vang trong đầu.

    Cậu không ngã.

    Không phải vì cậu đủ mạnh.

    Mà vì cậu đã quen.

    "Em nghĩ tôi không biết?"

    Giọng Kavin thấp.

    Hắn túm lấy cằm cậu, siết chặt.

    "Em nghĩ em có thể giấu tôi?"

    Phuwin run lên.

    "...Không..."

    Giọng cậu vỡ vụn.

    "...Em xin lỗi..."

    Kavin đẩy cậu mạnh ra.

    Lưng Phuwin đập vào cạnh giường.

    Một tiếng va chạm nặng nề bật ra khỏi cổ họng cậu—một âm thanh cậu cố nuốt xuống.

    Kavin bước tới.

    "Em gọi cho ai?"

    "...Không ai..."

    Một cú đá vào phía sau đầu gối.

    Chân Phuwin khuỵu xuống sàn.

    Cậu hít vào một hơi sắc và ngắn.

    Không khóc.

    Không dám.

    "Trả lời lại."

    Giọng Kavin lạnh.

    Phuwin lắc đầu.

    "...Không ai..."

    Bàn tay Kavin siết lấy tóc cậu, kéo mạnh.

    Cổ Phuwin bị ép ngửa ra sau.

    Đau đến mức mắt cậu nhòe đi.

    "...Em xin lỗi..."

    "...Em xin lỗi..."

    Cậu lặp lại.

    Không biết mình đang xin lỗi vì điều gì.

    Chỉ biết rằng nếu không xin lỗi, mọi thứ sẽ tệ hơn.

    Kavin cúi xuống gần tai cậu.

    "Em nghĩ có ai sẽ cứu em?"

    Phuwin không trả lời.

    Cậu không thể trả lời.

    Một cái tát nữa.

    Nhẹ hơn.

    Nhưng tàn nhẫn hơn.

    "Em chỉ có tôi."

    Hắn nói.

    "Nhớ cho kỹ."

    Phuwin run lên.

    Không phản kháng.

    Không nhìn hắn.

    Không tồn tại.

    Kavin buông cậu ra.

    Chiếc điện thoại bị ném xuống sàn, trượt vài centimet, màn hình vẫn sáng.

    Cuộc gọi vẫn còn.

    Kavin quay người, rời khỏi phòng.

    Cánh cửa đóng lại.

    "Cạch."

    Im lặng.

    Phuwin vẫn quỳ trên sàn.

    Không nhúc nhích.

    Không khóc.

    Không thở mạnh.

    Chỉ tồn tại.

    Một lúc sau, cậu mới chậm rãi bò tới, nhặt điện thoại lên.

    Màn hình vẫn sáng.

    Cuộc gọi: 04:12

    Vẫn đang kết nối.

    Phuwin nhìn nó.

    Biết.

    Biết rằng Pond đã nghe thấy.

    Có lẽ là tất cả.

    Có lẽ là đủ.

    Cổ họng cậu siết chặt.

    Cậu không nói gì.

    Không giải thích.

    Không cầu cứu.

    Chỉ đưa điện thoại lên tai.

    Im lặng.

    Ở đầu dây bên kia—

    Pond vẫn chưa cúp máy.

    Không nói gì.

    Chỉ thở.

    Một nhịp thở nặng.

    Và Phuwin nhận ra—

    Đây là lần đầu tiên,

    Có người nghe thấy.
     
    Dòng Chảy Tuyệt Vọng (The Current Of Despair)
    CHƯƠNG 12: ANH VẪN Ở ĐÓ


    Cuộc gọi đêm đó kết thúc mà không có lời tạm biệt.

    Không ai cúp máy trước.

    Chỉ là sự im lặng kéo dài cho đến khi kết nối tự động bị ngắt.

    Sau đó—

    Không có gì nữa.

    Không cuộc gọi.

    Không tin nhắn.

    Không dấu hiệu nào cho thấy Pond vẫn còn tồn tại ở phía bên kia của thế giới.

    Phuwin bắt đầu hiểu.

    Đêm đó là một sai lệch.

    Một khoảnh khắc mà cậu yếu đuối.

    Một sai lầm mà Pond đã nghe thấy.

    Và bây giờ, mọi thứ trở lại đúng vị trí của nó.

    Im lặng.

    Phuwin tiếp tục tồn tại.

    Thức dậy.

    Thở.

    Di chuyển.

    Không sống.

    Chỉ tồn tại.

    Ngày thứ nhất.

    Không có gì.

    Ngày thứ hai.

    Không có gì.

    Ngày thứ ba.

    Không có gì.

    Phuwin bắt đầu quen với cảm giác đó.

    Cảm giác rằng không ai đang chờ cậu ở phía bên kia.

    Cảm giác rằng cuộc gọi đó chưa từng xảy ra.

    Đó là cách sinh tồn dễ dàng hơn.

    Không hy vọng.

    Không mong đợi.

    Không đau thêm nữa.

    Ngày thứ năm.

    Điện thoại rung.

    Phuwin đang đứng bên cửa sổ khi âm thanh đó vang lên.

    Cơ thể cậu đông cứng.

    Không phải vì bất ngờ.

    Mà vì cậu biết đó là ai.

    Cậu quay đầu lại.

    Tên trên màn hình sáng lên trong căn phòng tối.

    POND

    Tim cậu đập mạnh đến mức đau.

    Điện thoại tiếp tục rung.

    Phuwin không di chuyển.

    Cậu chỉ nhìn.

    Như thể nếu không chạm vào nó, mọi thứ sẽ không trở nên thật.

    Nó ngừng rung.

    Căn phòng trở lại im lặng.

    Phuwin thở ra một hơi mà cậu không biết mình đang giữ.

    Màn hình tối đi.

    Mọi thứ kết thúc.



    Nó rung lại.

    Cùng một cái tên.

    Cùng một người.

    Không biến mất.

    Không rời đi.

    Phuwin bước tới.

    Một bước.

    Hai bước.

    Ngón tay cậu dừng lại ngay phía trên màn hình.

    Chỉ cần chạm vào.

    Chỉ cần một chuyển động nhỏ.

    Nhưng cậu không làm.

    Không dám.

    Nếu Kavin biết—

    Nếu Kavin nghe thấy—

    Nếu—

    Điện thoại ngừng rung.

    Một lần nữa.

    Phuwin đứng đó.

    Nhìn vào chính mình phản chiếu trong màn hình tối.

    Một người xa lạ.



    Buổi tối.

    Kavin trở về sớm hơn bình thường.

    Hắn bước vào phòng ngủ, ánh mắt lướt qua không gian như thể đang tìm kiếm thứ gì đó vô hình.

    Ánh mắt hắn dừng lại trên chiếc điện thoại của Phuwin.

    "Điện thoại em."

    Hắn nói.

    Phuwin không trả lời.

    Kavin bước tới, cầm nó lên.

    Màn hình sáng.

    Một thông báo hiện ra.

    1 cuộc gọi nhỡ

    Tên không hiển thị.

    Chỉ là một dãy số.

    Nhưng đủ.

    Kavin quay đầu nhìn cậu.

    "Có người gọi cho em."

    Không phải câu hỏi.

    Phuwin cảm thấy dạ dày mình co lại.

    "...Em không biết."

    Giọng cậu nhỏ.

    Không ổn định.

    Ánh mắt Kavin giữ nguyên trên cậu thêm vài giây.

    Quá lâu.

    Quá sâu.

    Như thể đang cố bóc tách từng lớp da để nhìn vào bên trong.

    Cuối cùng, hắn đặt điện thoại xuống.

    Không nói gì thêm.

    Nhưng Phuwin biết.

    Hắn đã bắt đầu nghi ngờ.

    Đêm đó.

    01:12.

    Điện thoại rung.

    Phuwin tỉnh giấc ngay lập tức.

    Không phải vì âm thanh.

    Mà vì cơ thể cậu đã học cách nhận ra nguy hiểm.

    Màn hình sáng lên trong bóng tối.

    POND

    Không do dự.

    Không biến mất.

    Không từ bỏ.

    Điện thoại tiếp tục rung.

    Phuwin nhìn nó.

    Tim đập mạnh đến mức đau.

    Cậu nghĩ đến Kavin.

    Đến những cánh cửa.

    Đến những bức tường.

    Đến những cú đánh.

    Đến sự im lặng.

    Nhưng cậu cũng nghĩ đến đêm đó.

    Đến việc Pond đã nghe thấy.

    Và vẫn gọi lại.

    Ngón tay cậu run lên.

    Chạm vào màn hình.

    Nhưng không bấm.

    Rút lại.

    Thở.

    Chạm lần nữa.

    Dừng lại.

    Mọi thứ bên trong cậu đang chống lại quyết định này.

    Sinh tồn nghĩa là im lặng.

    Sinh tồn nghĩa là không để lại dấu vết.

    Sinh tồn nghĩa là không tin ai.

    Điện thoại tiếp tục rung.

    Phuwin nhắm mắt.

    Và lần đầu tiên sau sáu tháng—

    Cậu chọn điều không an toàn.

    Cậu nhấn trả lời.

    Đưa điện thoại lên tai.

    Không nói gì.

    Ở đầu dây bên kia, Pond cũng không nói ngay.

    Chỉ là một nhịp thở.

    Thấp.

    Kiểm soát.

    "Phuwin."

    Giọng hắn khàn hơn cậu nhớ.

    Không run.

    Nhưng không còn bình yên.

    Phuwin không trả lời.

    Cậu không biết mình được phép nói gì.

    "Anh cần em nghe anh."

    Pond nói.

    Không hỏi.

    Không xin phép.

    Chỉ nói.

    "Đừng cúp máy."

    Một khoảng dừng.

    "Đừng cắt liên lạc nữa."

    Phuwin nuốt xuống.

    Cổ họng đau.

    "...Em không thể."

    Cậu thì thầm.

    Giọng nhỏ đến mức gần như không tồn tại.

    Ở đầu dây bên kia, Pond trả lời ngay lập tức.

    "Em có thể."

    Giọng hắn thấp.

    Nguy hiểm.

    Không còn là người Phuwin đã biết trước đây.

    "Anh biết chuyện gì đang xảy ra."

    Tim Phuwin ngừng đập.

    "Anh đã nghe."

    Im lặng.

    Không gian giữa họ trở nên nặng nề.

    "...Anh đang điều tra."

    Pond tiếp tục.

    "Tên hắn."

    "Gia tộc hắn."

    "Mọi thứ."

    Phuwin cảm thấy máu rút khỏi cơ thể mình.

    "...Đừng."

    Cậu thì thầm.

    Không phải vì cậu không muốn được cứu.

    Mà vì cậu biết cái giá của việc đó.

    Những người chống lại Kavin không biến mất ngay lập tức.

    Họ biến mất chậm rãi.

    Không để lại dấu vết.

    "Phuwin."

    Giọng Pond thấp hơn.

    Nguy hiểm hơn.

    "Anh sẽ đến Bangkok."

    Không phải lời hứa.

    Không phải lời an ủi.

    Là một quyết định.

    Không thể đảo ngược.

    Phuwin không thở.

    Ở phía bên kia cánh cửa phòng ngủ—

    Một âm thanh nhỏ vang lên.

    "Cạch."

    Phuwin đông cứng.

    Ai đó đang đứng ngoài hành lang.

    Nghe.

    Chờ.

    Phuwin không nói gì.

    Không cúp máy.

    Không dám thở mạnh.

    Ở đầu dây bên kia, Pond hiểu.

    Hắn không hỏi.

    Không nói thêm.

    Chỉ ở đó.

    Và lần đầu tiên sau sáu tháng—

    Phuwin không hoàn toàn một mình.
     
    Dòng Chảy Tuyệt Vọng (The Current Of Despair)
    CHƯƠNG 13:QUYỀN LỰC TUYỆT ĐỐI


    Biệt thự chính của gia tộc Venkijvanich chưa bao giờ im lặng đến vậy.

    Không ai nói chuyện.

    Không ai dám thở mạnh.

    Và tất cả đều đang nhìn vào một người.

    Pond Lertratkosum.

    Anh đứng giữa căn phòng, trong bộ vest đen được cắt may hoàn hảo.

    Không có bất kỳ dấu hiệu nào của sự vội vã hay giận dữ.

    Chỉ có quyền lực.

    Thứ quyền lực khiến toàn bộ căn phòng phải cúi đầu.

    Phía sau anh, Phuwin Tangsakyuen đứng như một cái bóng.

    Im lặng.

    Gầy hơn.

    Mỏng hơn.

    Và dễ vỡ hơn bất cứ lúc nào.

    Ở phía đối diện, Kavin Venkijvanich đứng đó.

    Hàm siết chặt.

    Ánh mắt lạnh như dao.

    Nhưng hắn không tiến lên.

    Bởi vì hắn hiểu.

    Hiểu rất rõ vị trí của Pond Lertratkosum trong trật tự này.

    Không phải người thừa kế.

    Không phải thái tử.

    Mà là vua.

    Người nắm quyền quyết định.

    Người có thể thay đổi số phận của cả một gia tộc chỉ bằng một câu nói.

    Pond bước thêm một bước.

    Chậm rãi.

    Không ai dám cản.

    Không ai có quyền cản.

    Anh dừng lại trước mặt Phuwin.

    Khoảng cách giữa họ gần đến mức Phuwin có thể cảm nhận được hơi thở của anh.

    Phuwin không dám nhìn lên.

    Cậu không có quyền đó.

    Không trong ngôi nhà này.

    Không trước mặt Kavin.

    Không trước mặt tất cả mọi người.

    Nhưng Pond đưa tay lên.

    Chạm vào cằm cậu.

    Rất nhẹ.

    Phuwin cứng người.

    Theo phản xạ.

    Theo nỗi sợ đã ăn sâu vào máu.

    Pond nhận ra.

    Ánh mắt anh tối lại.

    Không phải giận dữ.

    Mà là nhận thức.

    Anh nâng mặt Phuwin lên.

    Buộc cậu phải nhìn anh.

    Đôi mắt Phuwin run rẩy.

    Đầy sợ hãi.

    Đầy tổn thương.

    Và đầy những thứ mà Pond chưa bao giờ được phép nhìn thấy.

    Pond cúi xuống.

    Chậm rãi.

    Không vội vàng.

    Không che giấu.

    Và trước mặt toàn bộ gia tộc Venkijvanich—

    Anh hôn cậu.

    Không sâu.

    Không vội.

    Chỉ là một cái chạm môi ngắn.

    Nhưng đủ để phá hủy toàn bộ trật tự quyền lực trong căn phòng này.

    Không ai thở.

    Không ai cử động.

    Ngay cả thời gian cũng như ngừng lại.

    Khi Pond rời ra, trán anh vẫn gần trán Phuwin.

    Giọng anh thấp.

    Nhưng rõ ràng.

    "Phuwin Tangsakyuen."

    Không phải họ Venkijvanich.

    Không phải tài sản.

    Không phải vật sở hữu.

    Mà là tên thật.

    Danh tính thật.

    Con người thật.

    Ánh mắt Pond chuyển sang Kavin.

    Không cần nâng giọng.

    Không cần đe dọa.

    Chỉ cần tồn tại.

    "Cậu ấy không phải thứ mà mày có thể phá hủy."

    Căn phòng chìm trong im lặng tuyệt đối.

    Không ai dám phản ứng.

    Không ai dám đứng về phía Kavin.

    Bởi vì tất cả đều hiểu.

    Quyền lực vừa được tuyên bố.

    Không phải bằng lời nói.

    Mà bằng hành động.

    Pond quay người.

    Không nhìn lại.

    Không do dự.

    Và bước ra khỏi căn phòng.

    Phuwin không quay đầu.

    Nhưng cậu biết.

    Khoảnh khắc đó—

    Mọi thứ đã thay đổi.

    Và cũng chính khoảnh khắc đó—

    Cậu biết mình sẽ phải trả giá.

    Cánh cửa đóng lại.

    Một tiếng cạch khô khốc.

    Im lặng.

    Im lặng đến mức đáng sợ.

    Phuwin không dám quay lại.

    Không dám thở mạnh.

    Cậu biết.

    Cậu có thể cảm nhận được ánh mắt đó phía sau lưng mình.

    Nặng.

    Lạnh.

    Và đầy sát ý.

    "Kết thúc rồi."

    Giọng Kavin vang lên.

    Rất khẽ.

    Nhưng khiến máu trong người Phuwin đông cứng.

    Phuwin quay lại.

    Sai lầm.

    CHÁT.

    Âm thanh vang lên sắc và gọn.

    Đầu Phuwin lệch sang một bên.

    Tai ù đi.

    Mắt tối lại.

    Cậu không kịp phản ứng.

    Không kịp chuẩn bị.

    Chỉ còn lại cơn nóng rát lan khắp mặt.

    "Kavin..."

    Giọng cậu vỡ ra.

    CHÁT.

    Cái tát thứ hai mạnh hơn.

    Cơ thể Phuwin mất thăng bằng.

    Ngã xuống sàn đá lạnh.

    Lòng bàn tay cậu trượt trên nền nhà.

    Run rẩy.

    "Em nghĩ em là ai?"

    Kavin hỏi.

    Không đợi trả lời.

    Hắn túm cổ áo Phuwin.

    Kéo cậu đứng dậy.

    Phuwin bật ra một tiếng nghẹn.

    "Em xin lỗi... em xin lỗi..."

    CHÁT.

    Cái tát thứ ba.

    Nước mắt bật ra khỏi mắt Phuwin.

    Không thể kiểm soát.

    "Xin lỗi?"

    Kavin cười khẽ.

    Một nụ cười không có nhân tính.

    "Em đứng sau lưng hắn."

    "Mang họ thật của em."

    "Nhìn hắn như thể hắn có thể cứu em."

    Giọng hắn thấp.

    Nguy hiểm.

    "Em quên mất em thuộc về ai rồi sao?"

    Phuwin lắc đầu.

    Không phải phủ nhận.

    Mà là cầu xin.

    "Em không—"

    Kavin đẩy mạnh.

    Phuwin va vào cạnh bàn.

    Một tiếng cộc vang lên.

    Cậu co người lại.

    Toàn thân run rẩy.

    "Nhìn tao."

    Phuwin không dám.

    Kavin nắm cằm cậu.

    Bóp chặt.

    Buộc cậu phải nhìn lên.

    "Nghe cho rõ."

    Giọng hắn sát bên tai.

    "Tao mới là người quyết định em tồn tại thế nào."

    Phuwin không thở nổi.

    Không cử động nổi.

    Không phản kháng nổi.

    Kavin buông tay.

    Phuwin ngã xuống sàn.

    Không còn sức đứng dậy.

    Không còn sức chống cự.

    Kavin nhìn xuống cậu.

    Ánh mắt tối đen.

    "Lần sau."

    Hắn nói.

    "Mày còn đứng sau lưng hắn—"

    Một khoảng lặng.

    "...tao sẽ phá hủy thứ cuối cùng còn lại trong mày."

    Hắn quay người.

    Rời đi.

    Để lại Phuwin nằm trên sàn đá lạnh.

    Run rẩy.

    Bị phá hủy.

    Nhưng sâu trong lồng ngực—

    Một thứ vẫn còn tồn tại.

    Không phải sức mạnh.

    Không phải hy vọng.

    Mà là sự thật.

    Pond Lertratkosum đã quay lại.

    Và lần này—

    Cuộc chiến đã bắt đầu.
     
    Dòng Chảy Tuyệt Vọng (The Current Of Despair)
    CHƯƠNG 14 : VẾT NỨT


    Sáng hôm sau.

    Biệt thự Lertratkosum.

    Phuwin ngồi ở mép ghế sofa trong phòng khách tầng hai.

    Lưng thẳng.

    Hai tay đặt trên đầu gối.

    Ngoan ngoãn đến mức đáng sợ.

    Cậu không nhớ mình đã rời khỏi biệt thự Venkijvanich bằng cách nào.

    Chỉ nhớ tiếng chuông điện thoại lúc rạng sáng.

    Chỉ nhớ giọng Pond ở đầu dây bên kia.

    "Xuống mở cửa."

    Chỉ hai chữ.

    Không hỏi.

    Không giải thích.

    Và cậu đã đi.

    Giống như một phản xạ sinh tồn.



    Pond bước vào phòng.

    Anh dừng lại cách cậu hai bước.

    Không nói gì.

    Chỉ nhìn.

    Ánh nhìn đó không phải dịu dàng.

    Không phải thương hại.

    Mà là đánh giá.

    Phuwin cúi đầu thấp hơn.

    Theo thói quen.

    "Ngẩng lên."

    Giọng Pond không lớn.

    Nhưng không cho phép từ chối.

    Phuwin chậm rãi ngẩng đầu.

    Và trong khoảnh khắc đó—

    Pond thấy.

    Vệt đỏ còn mờ trên má trái.

    Khóe môi hơi rách.

    Cổ tay có dấu hằn chưa tan.

    Không cần hỏi.

    Không cần nghe giải thích.

    Anh hiểu.

    Toàn bộ căn phòng chìm vào im lặng.

    Nguy hiểm.

    Pond bước tới.

    Nâng tay chạm nhẹ vào má cậu.

    Phuwin giật mình.

    Rất khẽ.

    Nhưng đủ để Pond khựng lại.

    Ánh mắt anh thay đổi.

    Không còn là vua lạnh lùng.

    Mà là thứ gì đó tối hơn.

    "Cậu ta đánh em."

    Không phải câu hỏi.

    Phuwin không trả lời.

    Cậu chỉ siết chặt tay.

    "Trả lời."

    "...Vâng."

    Chỉ một chữ.

    Nhưng đủ để mọi thứ trong không khí nứt ra.



    Pond quay lưng lại.

    Rút điện thoại.

    Gọi.

    "Đóng băng toàn bộ giao dịch của Venkijvanich trong vòng hai mươi bốn giờ."

    Anh dừng một nhịp.

    "Không thông báo trước."

    Cúp máy.

    Không do dự.

    Không suy nghĩ lại.

    Phuwin nhìn anh.

    Sợ.

    Không phải sợ Kavin.

    Mà là sợ thứ Pond có thể làm.

    "Anh không cần—"

    Pond quay lại.

    Ánh mắt lạnh đến mức khiến cậu nghẹn lời.

    "Em vẫn nghĩ đây là chuyện riêng tư?"

    Giọng anh thấp.

    "Không."

    Anh tiến lại gần.

    Khoảng cách giữa họ chỉ còn một bước.

    "Khi hắn để lại dấu vết trên người em, đó là khi hắn chọn thách thức tôi."

    Phuwin run.

    "Em không muốn vì em mà hai gia tộc—"

    "Quá muộn rồi."

    Pond nói.

    Không lớn.

    Nhưng dứt khoát.

    "Ngay khoảnh khắc hắn ra tay sau khi tôi đã công khai bảo hộ em, hắn đã chọn đứng đối diện Lertratkosum."

    Một khoảng lặng kéo dài.

    Phuwin chưa từng thấy Pond như thế này.

    Không giận dữ ồn ào.

    Không bùng nổ.

    Mà là kiểm soát tuyệt đối.

    Đó mới là thứ đáng sợ.



    Cùng lúc đó.

    Biệt thự Venkijvanich.

    Kavin nhận được cuộc gọi đầu tiên.

    Rồi cuộc thứ hai.

    Rồi thứ ba.

    Các cổ đông bắt đầu rút vốn.

    Đối tác tạm ngừng hợp tác.

    Ngân hàng từ chối giải ngân.

    Hắn đứng giữa phòng làm việc.

    Bàn tay siết chặt điện thoại.

    "Lertratkosum..."

    Hắn cười khẽ.

    Một tiếng cười khô khốc.

    "Anh nghĩ tôi sẽ lùi bước?"



    Trở lại Lertratkosum.

    Pond đứng trước mặt Phuwin.

    "Em còn muốn quay lại đó không?"

    Câu hỏi giống hôm qua.

    Nhưng lần này—

    Không có gia tộc.

    Không có khán giả.

    Chỉ có họ.

    Phuwin lắc đầu.

    Rất nhẹ.

    Nhưng chắc chắn hơn hôm qua.

    Pond nhìn cậu rất lâu.

    Rồi nói:

    "Từ giờ, em ở đây."

    Không phải đề nghị.

    Là quyết định.

    Phuwin cắn môi.

    "Anh làm vậy... không phải vì em."

    Pond im lặng.

    "Anh làm vậy vì anh không chấp nhận thua."

    Một nụ cười rất mờ thoáng qua môi Pond.

    "Em nghĩ tôi cần lý do?"

    Anh cúi xuống, giọng thấp.

    "Không ai được phép chạm vào thứ tôi đã đánh dấu."

    Câu nói đó không dịu dàng.

    Không lãng mạn.

    Mà là quyền lực thuần túy.

    Phuwin run.

    Nhưng lần này—

    Không hoàn toàn vì sợ.



    Cuộc chiến đã bắt đầu.

    Và lần này—

    Không còn là bạo hành trong bóng tối.

    Mà là thanh trừng công khai giữa hai thế lực.
     
    Dòng Chảy Tuyệt Vọng (The Current Of Despair)
    CHƯƠNG 15 :CÔNG KHAI TUYÊN CHIẾN


    Phòng họp báo của Lertratkosum đông nghẹt.

    Ánh đèn flash chớp liên tục.

    Hàng chục ống kính chĩa thẳng về phía bục phát biểu.

    Pond Lertratkosum đứng giữa sân khấu.

    Vest đen.

    Cà vạt tối màu.

    Gương mặt không biểu cảm.

    Bên phải anh — Phuwin Tangsakyuen.

    Không phải đứng phía sau.

    Mà là đứng ngang hàng.

    Điều đó đủ khiến cả giới truyền thông xôn xao.

    Phuwin cảm thấy tim mình đập quá nhanh.

    Quá ồn.

    Mỗi tiếng flash vang lên như một cú giật.

    Cậu vô thức co nhẹ vai.

    Một phản xạ.

    Rất nhỏ.

    Nhưng Pond nhận ra.

    Anh không nhìn cậu.

    Nhưng tay anh khẽ chạm vào cổ tay Phuwin.

    Không siết.

    Chỉ đủ để giữ.

    "Bắt đầu."

    Pond nói.

    Micro thu lại giọng anh rõ ràng.

    "Từ hôm nay, Lertratkosum chính thức chấm dứt mọi hợp tác chiến lược với Venkijvanich."

    Cả khán phòng nổ tung.

    Tiếng xì xào.

    Tiếng bấm máy.

    Pond tiếp tục:

    "Lý do không thuộc phạm vi kinh doanh."

    Một khoảng lặng.

    "Là vấn đề nguyên tắc."

    Anh quay nhẹ đầu.

    Nhìn Phuwin.

    Không dịu dàng.

    Nhưng chắc chắn.

    "Lertratkosum không làm việc với bất kỳ tổ chức nào dung túng bạo lực trong nội bộ."

    Phuwin nghe thấy từ đó.

    Bạo lực.

    Cổ họng cậu khô lại.

    Một ký ức thoáng qua—

    Âm thanh chát vang lên trong đầu.

    Cậu vô thức lùi nửa bước.

    Chỉ nửa bước.

    Rất nhỏ.

    Nhưng cơ thể cậu tự làm vậy.

    Pond dịch sang một chút.

    Che tầm nhìn của báo chí khỏi cậu.

    Không ai nhận ra.

    Ngoại trừ Phuwin.

    Một phóng viên đứng lên.

    "Ngài đang ám chỉ gia tộc Venkijvanich có hành vi bạo hành?"

    Pond không do dự.

    "Tôi không ám chỉ."

    Cả phòng lặng đi.

    "Tôi xác nhận."

    Flash nổ dồn dập.

    Phuwin cảm thấy đầu mình quay cuồng.

    Chuyện này không còn trong bóng tối nữa.

    Không còn là căn phòng đóng kín.

    Không còn là tiếng cửa đóng sầm.

    Nó đang được nói ra.

    Trước tất cả.

    Cậu nên thấy nhẹ nhõm.

    Nhưng cơ thể cậu không hiểu điều đó.

    Vai vẫn căng.

    Bàn tay lạnh ngắt.

    Khi một phóng viên tiến lại gần hơn để chụp cận cảnh, Phuwin theo phản xạ lùi lại.

    Bàn tay giơ lên theo bản năng.

    Như để che mặt.

    Như để phòng vệ.

    Cả khán phòng nhìn thấy.

    Chỉ một giây.

    Nhưng đủ.

    Pond đặt tay xuống cánh tay cậu.

    "Không sao."

    Giọng anh rất nhỏ.

    Chỉ mình Phuwin nghe được.

    "Không ai chạm vào em ở đây."

    Lần đầu tiên—

    Phuwin nhận ra.

    Mình đang đứng ở nơi an toàn.

    Cơ thể cậu vẫn run.

    Nhưng không còn muốn bỏ chạy.



    Cùng lúc đó.

    Biệt thự Venkijvanich.

    Kavin đứng trước màn hình lớn.

    Xem trực tiếp buổi họp báo.

    Khi Pond nói hai chữ "xác nhận",

    hắn đập mạnh điều khiển xuống bàn.

    Màn hình rung lên.

    "Anh nghĩ anh có thể hủy tôi bằng truyền thông?"

    Hắn cười lạnh.

    Nhưng nụ cười không còn chắc chắn như trước.

    Vì hắn cũng thấy.

    Cái lùi lại của Phuwin.

    Cái phản xạ che mặt.

    Cả thế giới vừa nhìn thấy nó.

    Và hắn biết.

    Trận chiến này không còn cân bằng.



    Sau họp báo.

    Phòng chờ phía sau.

    Chỉ còn Pond và Phuwin.

    Cậu ngồi xuống ghế.

    Hai tay siết chặt.

    Pond đứng trước mặt cậu.

    "Em muốn rút lại không?"

    Phuwin ngẩng lên.

    Trong mắt cậu vẫn còn nỗi sợ.

    Nhưng lần này—

    Không hoàn toàn.

    "Không."

    Giọng cậu run.

    Nhưng không lùi.

    "Em không muốn quay lại đó."

    Pond nhìn cậu rất lâu.

    "Vậy thì đừng lùi nữa."

    Phuwin hít một hơi sâu.

    Khó.

    Nhưng cậu làm được.

    "Em không muốn chỉ là người được bảo hộ."

    Pond khẽ nhướng mày.

    "Em muốn tự đứng."

    Một câu nói nhỏ.

    Nhưng là bước đầu tiên của thay đổi.

    Pond gật đầu.

    "Được."

    Anh không hỏi lại.

    Không nghi ngờ.

    "Nhưng từ giờ, mỗi bước em đi sẽ nằm trong chiến trường."

    Phuwin hiểu.

    Và lần đầu tiên—

    Cậu không né tránh ánh mắt Pond.

    Nỗi sợ vẫn còn.

    Những phản xạ vẫn chưa biến mất.

    Nhưng trong đáy mắt cậu—

    Có thứ khác đang hình thành.

    Không phải yếu đuối.

    Mà là quyết tâm.



    Cuộc chiến đã được công khai.

    Không còn căn phòng đóng kín.

    Không còn bạo lực trong bóng tối.

    Chỉ còn hai gia tộc.

    Và một người từng là nạn nhân—

    Đang học cách đứng thẳng.
     
    Back
    Top Dưới