Cập nhật mới

Khác Đông A Tái Khởi.

Đông A Tái Khởi.
Chương 20: Chiến đấu bài bản.


Đợi quân Nguyên leo tới lưng chừng thang, các tướng hiệu trong quân Đại Việt thuần thục hạ lệnh.

Lập tức gỗ, đá được quân Đại Việt trên đầu lũy bắt đầu ném xuống tới tấp, cung thủ Đại Việt chuyển từ bắn trực diện sang một số bắn chéo cánh nhắm vào sườn bộ binh đang leo thang.

Số cung thủ Đại Việt còn lại chuyển mục tiêu sang đám cung thủ quân Nguyên đã tiến vào phạm vi năm mươi bước để bắn.

Lượng tên bắn đến đầu lũy ít đi giúp quân Đại Việt thoải mái hành động hơn rất nhiều, nhưng cũng nguy hiểm hơn khi cung thủ quân Nguyên tiến vào phạm vi năm bước để nhắm bắn thẳng vào binh sĩ đang phòng thủ trên đầu lũy.

Trước giờ quân Nguyên luôn rất nổi tiếng với tài bắn cung điêu luyện của mình.

Thuẫn gỗ có thể giúp chặn tên nhưng với gỗ đá từ trên ném xuống thì không có tác dụng nhiều.

Quân Nguyên đang leo thang mây bị gỗ đá đập trúng, dù được thuẫn che chở dưới sức nặng của đá và gỗ của Đại Việt ném xuống đều bị đánh ngã xuống đất.

Một số tên may mắn leo lên được đầu lũy thì lập tức có quân Đại Việt cầm giáo hoặc tre vót nhọn còn nguyên cành lá lòa xòa đâm tới đẩy ngã trở lại mặt đất.

Cuộc chiến vẫn liên tục không ngừng, con số tử thương bắt đầu tăng lên nhanh chóng cho cả hai bên.

Trần Văn Phúc vung đao chém chết một tên quân Nguyên vừa thò đầu lên đầu lũy, nhìn xung quanh cuộc chiến đã đánh liên tục gần một canh giờ nhưng không căng thẳng như hắn nghĩ.

Các vị trí phòng thủ của quân Đại Việt chưa có chỗ nào cần cứu viện.

Quân Nguyên tấn công rất bài bản, trình tự chứ không hề vội vàng.

Không thấy các loại máy công thành như máy bắn đá, thần tý nỏ, hỏa khí hỏa thương của chúng đâu cả.

Không biết là do đi gấp vũ khí chưa được chuyển tới hay là lý do nào khác.

Dùng chân đạp ngã một tên quân Nguyên mới thò đầu lên, Trần Văn Phúc tức tối nói:

- Mặc kệ các ngươi có âm mưu quỷ kế gì, cứ tới đây ông mày tiếp hết.

Sau hơn một canh giờ chiến đấu, Khác Bột Hải thấy không có bộ binh leo lên được tường lũy, dần dần các thang mây của quân Nguyên bị Đại Việt dùng đinh ba, ngạnh tre xô đổ.

Dù không cần thiết phải chiếm đóng tòa doanh trại này nhưng diễn kịch thì phải diễn cho đúng.

Khác Bột Hải quay đầu ra lệnh cho binh lính bên cạnh:

- Truyền lệnh thê đội một thu binh lui về nghỉ ngơi, lệnh thê đội hai tiếp tục tấn công.

Không đợi tên thân binh bên cạnh vâng lệnh rời đi, Khác Bột Hải đã lui vào lều soái dựng tạm để nghỉ ngơi, bản thân hắn tỏ ra không quá mặn mà với trận chiến thủ tục trước mắt.

Kèn hiệu lui quân vang lên, quân Nguyên dần dần rút lui vẫn rất có trình tự, binh lính bị thương còn ngọ nguậy được đều được chúng mang theo, tới cả các vật dụng như đao thuẫn dưới mặt đất cũng được thu lượm.

Thấy quân Nguyên bắt đầu rút lui, quân Đại Việt tràn lên dùng cung tên bắn với theo, kiếm về thêm mấy chục mạng quân Nguyên nữa mới chịu dừng lại.

Trên khắp chiến trường, dù chiến đầu không quyết liệt nhưng trang bị ít ỏi cũng khiến hơn mấy trăm xác quân Nguyên nằm la liệt mặt đất.

Chân tường lũy cũng còn dính nham nhở xác quân Nguyên bị ngạnh tre giữ lại không gỡ ra nổi.

Phòng thủ, tấn công đều là một cuộc chiến dài hơi, có những trận chiến vây thành đoạt trại diễn ra cả tháng có khi là cả năm.

Như trận Tương Dương, Phàn Thành quân Nguyên phải bao vây mất tới sáu năm mới có thể chiếm được thành từ quân Nam Tống.

Dĩ nhiên đấy chỉ là những trường hợp hiếm hoi, nhưng là tướng cầm quân thì ai cũng muốn đội quân của mình phải phân phối sức lực hợp lý để có thể duy trì được sức chiến đấu cho quân đội lâu nhất.

Với Đại Việt cũng không khác, Nguyễn Hoài Bộc, Trần Văn Phúc thấy quân Nguyên rút lui cũng quay lại ra lệnh quân Đại Việt đổi người phòng thủ, các binh sĩ vừa chiến đấu từ trên lũy lui xuống nghỉ ngơi hồi sức, các binh sĩ phía dưới lập tức lên thay thế vào vị trí.

Bản thân Nguyễn Hoài Bộc, Trần Văn Phúc cũng lui xuống nghỉ ngơi nhường chỗ cho Đặng Văn Thiết và Trần Văn Cảo lên đầu lũy chỉ huy phòng thủ.

Nhìn hơn trăm binh sĩ tử trận được đồng đội khiêng xuống toàn bộ đều là chết do tên bắn vào vị trí yếu hại, Trần Quốc Toản hơi cau mày thầm khen ngợi sự lợi hại của đám cung thủ trong quân Nguyên.

Trần Văn Phúc, Nguyễn Hoài Bộc vào lều báo cáo lại tình hình cuộc chiến vừa rồi và những lo lắng trong lòng với Trần Quốc Toản.

Tình hình thế nào thì thực tế Trần Quốc Toản cũng đã tận mắt quan sát được từ trong trận đánh rồi.

Quân Nguyên đánh quá bài bản, không hề vội vã lại càng khiến mối nghi vấn trong lòng Trần Quốc Toản lớn hơn.

Nhưng vẫn cần quan sát thêm, không cần thiết phải nói ra tránh gây hoang mang làm rối kế hoạch đã đề ra.

Trần Quốc Toản nhìn hai người trấn an:

- Nguyễn Hoài Bộc, Trần Văn Phúc hai vị về doanh nghỉ ngơi đi.

Cuộc chiến còn dài, chúng ta cứ bình tĩnh ứng phó.

Có thể địch đang tấn công cầm chừng để làm ta mệt mỏi đợi khí cụ công thành lớn tới hoặc đợi tiến triển từ cánh quân Nguyên phía tây để hai mặt giáp công quân ta mà thôi.

Không cần quá lo lắng.

Nguyễn Hoài Bộc, Trần Văn Phúc đành vâng lệnh rời đi.

Đợi hai người đi khỏi, Trần Quốc Toản dù miệng nói thế nhưng vẫn không thể gạt bỏ mối lo trong lòng, lại hết cách chẳng thể tính ra điều gì, giờ chỉ có thể tùy tình hình ứng phó mà thôi.

Đầu óc bí bách, Trần Quốc Toản đành rời lều, một mình dẫn theo vài thân binh đi về phía hậu doanh xem tình hình phòng thủ bờ sông của Trần Văn Bách để thay đổi không khí.

Giống như phía tường lũy, bờ sông cũng được Đại Việt cắm chi chít tre vót nhọn, trên sông còn có một số thuyền nhỏ của Đại Việt đang tuần tra mặt sông.

Phía bên kia doanh trại quân Nguyên cũng cờ quạt rợp trời nhưng không thấy cái thuyền nào, chủ yếu là một số bè gỗ mới làm.

Thi thoảng lại có toán khoảng mười kỵ binh chạy dọc bờ sông đuổi theo thuyền nhỏ của Đại Việt giương cung bắn nhưng đều vô ích.

Lính Đại Việt trên sông đều mang theo khiên là những tấm ván gỗ to dày, cung tên chẳng làm gì được.

Đi về phía Trần Văn Bách trên đài quan sát bằng gỗ cao chừng hai trượng.

Thấy Trần Quốc Toản tới, Trần Văn Bách vội rời đài quan sát đi tới cúi chào hành lễ, Trần Quốc Toản gạt tay ý nói trong quân đội không cần quá cầu kỳ rồi hỏi:

- Trần Văn Bách tướng quân, tình hình địch bên kia sông thế nào rồi?

Trần Văn Bách chắp tay bẩm báo:

- Bẩm chủ soái, quân Nguyên bên kia sáng nay đã hoàn thành tập kết, sau khi bị quân ta ngày hôm qua đánh bại ba toán quân có ý định vượt sông bằng bè thì hôm nay chúng chưa có động tĩnh gì lớn.

Mạt tướng đã cho nhiều thuyền nhỏ đi tuần dọc bờ sông theo dõi tình hình của chúng đồng thời vẫn tiếp tục hoàn thiện công sự phòng ngự ven bờ.

Khi công sự hoàn thành, mạt tướng nghĩ có thể rút bớt quân phòng ngự bờ sông để tăng quân phòng ngự cho tiền doanh.

Quốc Toản gật đầu, điềm tĩnh khen ngợi:

- Rất tốt, mọi việc phòng thủ bờ sông đều nhờ tướng quân.

Xem ra đúng như dự đoán của chúng ta, bọn chúng không có phương tiện vượt sông.

Theo ta suy tính thì khả năng cao mục đích của nhánh quân này của địch chủ yếu muốn thu hút một phần chủ lực của ta để ta phải phân tán lực lượng phòng thủ nhiều mặt.

Ngoài ra, có thể chúng muốn tiếp viện lương thực, vũ khí cho cánh quân của Lý Hằng khi chúng vượt sông.

Nhưng cũng không thể chủ quan, rất có thể buổi tối kẻ địch sẽ tìm cách vượt sông, tướng quân nên cẩn thận.

Không cần nóng ruột rút bớt quân để tăng viện cho tiền doanh.

Ngài cứ ưu tiên bảo đảm an toàn mặt sau cho quân ta là được.

Ngoài ra, để chắc chắn tướng quân hãy cho người liên hệ với các cánh dân quân của ta bên phía bờ bắc, bảo họ quấy phá tuyến sau của địch để phân tán sự chú ý của chúng, để chúng không thể dồn toàn lực vượt sông là được.

- Mạt tướng hiểu, xin chủ soái yên tâm.

Quốc Toản thoáng âm trầm rồi hỏi:

- Trần Văn Bách tướng quân, từ sáng tới giờ có tin thức gì của thám báo được phái đi không?

Ngoài việc xem bố trí phòng thủ, Trần Quốc Toản hỏi thêm xem có tin tức gì mới thăm dò được không.

Thật lòng, dù ngoài mặt tỏ vẻ bình tĩnh nhưng trong lòng hắn như có lửa đốt.

Trần Văn Bách không giỏi võ nghệ và dũng mãnh như Trần Văn Phúc, nhưng về đầu óc và sự tinh tế thì hơn xa.

Từ sớm, khi Trần Quốc Toản tới đây, Trần Văn Bách đã nhận ra trong lòng Trần Quốc Toản có mối lo, đến đây kiểm tra bố trí phòng thủ chỉ là phụ, thực chất là nóng lòng đợi tin tức từ thám báo báo về.

Trần Văn Bách khẽ khum người chắp tay nói:

- Bẩm chủ soái, mạt tướng đã liên tục xem các tin tức thám báo gửi về, ngoài những tin tức do thám cánh quân phía tây và dọc sông Như Nguyệt thì không có tin tức nào khác.

Chủ soái vẫn còn lo về hành động của quân Nguyên ngày hôm qua ư?

Trần Quốc Toản hơi dừng lại, nhìn quân Nguyên phía bên kia bờ sông rồi ngập ngừng trả lời Trần Văn Bách:

- Đúng là ta vẫn còn rất nhiều hoài nghi về động thái của quân Nguyên, ta cũng suy nghĩ rất nhiều nhưng chưa thể đoán ra.

Việc ngày hôm nay quân Nguyên bài bản, từ tốn tấn công mà không hề vội vã như ta tưởng càng làm ta thêm nghi ngờ về động cơ của chúng.

Nhưng không còn cách nào khác, chỉ có thể mong dựa vào tin tức thám báo mang về để tìm kiếm thêm thông tin.

Trần Văn Bách tướng quân, bất kể lúc nào, khi có tin tức thám báo đi giám sát cánh quân của Lý Hằng chuyển về thì phải ngay lập tức chuyển tới giao tận tay cho ta.

Tuyệt đối không được chậm trễ.

Trần Văn Bách chắp tay cúi rạp người bái:

- Mạt tướng tuân lệnh, xin chủ soái yên tâm, có tin tức về mạt tướng sẽ lập tức chuyển tới lều của đại soái.

Trần Quốc Toản cùng Trần Văn Bách đi quanh hậu doanh xem bố trí phòng ngự một vòng, thấy mọi chuyện đều đâu vào đó.

Trần Quốc Toản mang theo lo lắng quay trở về lều chính.

Việc phòng thủ hôm nay xem ra không cần hắn phải bận tâm thêm.
 
Đông A Tái Khởi.
Chương 21: Tâm tình binh sĩ


Cuộc chiến ở tiền doanh vẫn tiếp tục, tên vẫn không ngừng được quân Nguyên bắn vào trong doanh trại.

Quân Đại Việt trên tường lũy vẫn tiến hành những bước phòng thủ cơ bản, mới là ngày đầu của cuộc chiến vật tư thủ thành của Đại Việt vẫn còn rất sung túc.

Những quân sĩ lui về nghỉ ngơi đều được phân vào các lán nằm sâu phía trong doanh trại.

Một tiểu binh đang thất thần nhìn tên rơi chi chít trước mắt, lại nhìn kho hỏa thương, máy bắn đá của quân ta đều phủ bạt che đậy cẩn thận dưới lán cỏ mà không được đem ra sử dụng.

Nghĩ tới cảnh quân Nguyên đứng đầy đất ở bên ngoài doanh trại, hắn thắc mắc quay sang hỏi lão binh bên cạnh:

- Chú, quân ta có nhiều vũ khí lợi hại thế kia sao không đem ra dùng mà cứ cất kỹ như thế.

Đem ra dùng giết bớt đám quân Nguyên bên ngoài chả phải tốt hơn à? sao lại cứ phải dùng đao chém từng tên làm gì?.

Lão binh nghe thấy thế, đặt bát cháo trong tay xuống dơ tay bợp vào gáy tên tiểu binh một phát đánh cái bốp.

- Đồ óc lợn, đấy gọi là giấu bài.

Mày nghĩ quân Nguyên không có những vũ khí đó à?

Chúng nó chưa dùng thì ta cũng chưa được dùng.

Thế mà cũng hỏi.

Tiểu binh xoa xoa ót gáy bị lão binh bợp đến đau điếng, mặt nhăn nhó hỏi:

- Nhưng sao chúng ta phải đợi chúng dùng trước mới được dùng ạ.

Chả nhẽ nếu chúng không dùng thì ta cũng cứ đắp chăn cho số vũ khí lợi hại kia như thế à?

Lãng phí quá.

Thấy tiểu binh ôm đầu, lão binh tính bợp cho cái nữa nhưng lại thôi, vẫn bình tĩnh giải thích:

- Cái gì dùng nhiều rồi cũng hết, dùng vô tội vạ đến lúc hết thì mày lấy gì ra đối phó với đồ của chúng.

Ngươi nghe tới đấu pháo bao giờ chưa?

Chính là dùng pháo của mình bắn pháo của địch, dùng máy bắn đá của mình để hủy máy bắn đá của địch đấy.

Ngươi nghĩ mà xem, giờ mình đem ra dùng trước đến lúc bị lộ vị trí đặt máy bắn đá, quân Nguyên nó bắn túm tụm vào thì lấy gì mà đỡ.

Đến lúc đó ta chỉ còn cách dùng tính mạng hàng nghìn huynh đệ ra ngoài kia mong phá được đống pháo của chúng thôi, nếu không thì chúng ta bị bọn chúng nã pháo cho cũng chết sạch.

Thế nên, bây giờ dùng sức làm được gì thì cứ dùng, dựa dẫm vào đống đồ kia làm gì, mà có đem ra dùng thì cũng chả giết hết nổi đám quân đông như kiến cỏ ngoài kia đâu.

Tiểu binh nghe xong dù chỗ hiểu chỗ không cũng ra vẻ gật đầu đã hiểu hỏi tiếp lão binh:

- Chú, sao chú biết những cái này.

Lão binh hời hợt đáp: - Đánh trận nhiều thì biết thôi.

- Cháu cũng đánh hơn mười trận rồi, sao cháu không biết.

Lão binh hơi liếc nhìn tiểu binh, dùng vẻ mặt khinh bỉ đáp cụt lủn:

- Vì mày ngu.

Tiểu binh há hốc mồm với câu trả lời của lão binh, nghĩ một lúc rồi hắn hơi lắc đầu nghệt mặt ra.

Đúng là không cãi được.

Lão binh không hề khách khí với tiểu binh, trong quân suồng sã quen rồi, không cần để ý nhiều cứ có sao nói thế cho thoải mái.

Nhìn tiểu binh mặt đần thối bị mình chửi mà không nói lại được thì lão binh càng khoái trí cười vui vẻ, bê bát cháo lên húp.

Bất giác như quên đi cảnh chém giết đầy máu tanh ở phía trước.

Chiến tranh dù có dưới hình thái đơn giản thế nào thì đi kèm theo nó luôn là hình ảnh của cái chết, loạn lạc chia ly và đói khổ.

Chả ai thích sống trong hoàn cảnh như thế.

Trên chiến trường đặc biệt khi phải đối đầu với đội quân đông như quân Nguyên, dù vị trí đang đứng có an toàn tới đâu thì ý nghĩ cái chết có thể ập tới bất cứ lúc nào luôn làm con người ta căng thẳng, dù là lão binh cũng chẳng tránh được.

Chỉ có những thằng điên mới thích chiến tranh.

Trên chiến trường luôn phải đối mặt với thời khắc sinh tử khiến không bĩnh sĩ nào có thời gian để ý tới suy nghĩ khác.

Chỉ khi nhàn rỗi cảm giác bất an mới lại càng rõ ràng.

Nên dù ở trong lán nghỉ ngơi, ở xa tầm tên nhưng những binh sĩ được lùi về lán nghỉ chẳng ai có thể ngủ được.

Một số ngồi thất thần nhìn tên trên trời rơi xuống như mưa, nhìn đồng đội chạy đi chạy lại tiếp tế đồ cho đồng đội trên đầu lũy như những chú kiến chăm chỉ.

Nhiều khi đến cơm trong tay cũng chẳng muốn ăn hoặc có khi quên mất mình đang ăn cơm.

Nhìn chán thì tìm chuyện để nói cho đỡ buồn hoặc đơn giản là sợ không gian xung quanh quá yên ắng làm tiếng chém giết phía trước truyền tới quá rõ ràng.

Không khí ồn ào, nhốn nháo ít ra còn cho ta biết xung quanh mình còn rất nhiều đồng đội, có thể yên tâm hơn phần nào.

Hoặc dùng những câu chuyện tầm phào để quên đi lo lắng trong lòng hay xua đi âm thanh chém giết phía trước.

Vì thế, khắp lán là những câu hỏi của binh sĩ bạ gì hỏi nấy, những câu trả lời rất tục, cùng những cuộc cãi vã vớ vẩn, tiếng chửi bới thì ở khắp nơi vô cùng nhốn nháo.

Nhìn vào thì hỗn loạn như cái chợ, thế nhưng ai cũng biết lý do bên trong nên chẳng ai ngăn cấm, các tướng hiệu cũng mặc kệ, bị chửi cũng chẳng ai giận.

Nhờ thế mới cho bọn họ cảm giác xung quanh mình mọi người đều đang sống, sẽ yên tâm được phần nào.

Cũng giúp ổn định tinh thần binh sĩ.

Tiểu binh gãi gãi tai lại hỏi lão binh:

- Chú thông minh thế thì chú có biết tại sao quân Nguyên lại sang đây đánh ta không?

Chúng ta đâu có gây thù chuốc oán, cướp đoạt gì của bọn chúng đâu?

Lão binh theo quán tính định quay sang bợp cho tiểu binh một cái vì câu hỏi ngu khác, nhưng giật mình nhận ra hình như mình cũng không biết vì sao nên đành thu tay lại.

Hơi hắng giọng, tìm cái lý do đại khái nói bừa:

- Ta cũng không biết, nghe nói đất của chúng rộng đến nỗi ngươi có đi cả đời cũng không đi hết được đất của chúng, ta cũng chẳng hiểu chúng cứ muốn chiếm thêm đất làm gì.

Vốn dĩ chúng dùng cũng đã hết đất của chúng quái đâu mà chúng cứ muốn chiếm thêm nữa.

Lại còn là lùa quân đi đánh chiếm khắp nơi chứ không phải chúng đánh mỗi ta đâu?

Người mà chết hết thì ta cũng không hiểu chúng lấy đâu ra người để cày cấy mà cứ muốn đi chiếm đất không ngừng.

Đánh nhau nhiều như thế, chết nhiều như thế thì phụ nữ của bọn chúng có là vịt cũng chẳng đẻ kịp được.

Chắc bọn chúng bị điên chứ người bình thường ai lại như thế?

Lão binh vỗ đùi cái đét, cười ha hả vô cùng tâm đắc với phát hiện mới của mình. nói tiếp:

- Đúng đấy, là chúng bị điên, chỉ có bọn điên mới thích chiến tranh chứ người bình thường ai thèm như thế?

Như ta chỉ cần mười mẫu ruộng tốt, ở nhà cày cấy sớm tối quây quần bên con cháu, chiều chiều tìm làng xóm uống nước nói chuyện vu vơ, thi thoảng đá đít bọn trẻ con nghịch ngợm chẳng tốt hơn xách đao gươm đi chém nhau thế này gấp vạn lần à?

Đúng là rặt một lũ điên.

- Thế giờ nhà chú có bao nhiêu mẫu ruộng.

Tiểu binh ngơ ngác hỏi lão binh, lão binh được gãi đúng chỗ ngứa thì ngẩng mặt đắc ý tự hào khoe khoang:

- Nhà ta có tận bốn mươi mẫu đấy.

Haha ruộng đều rất tốt.

Thế nào, nhiều lắm đúng không?

Chỉ cần chăm lo cày cấy thì khỏi lo chết đói.

Tiểu binh ranh mãnh làm mặt ngơ ngác lại vặn hỏi lão binh:

- Sao vừa nãy chú bảo chỉ cần mười mẫu ruộng, sao giờ lại thành bốn mươi mẫu rồi?

Lão binh biết mình mắc mưu tiểu binh, thẹn quá hóa giận bợp tai tiểu binh một rồi cái gãi tai làm như xấu hổ hạ giọng nói:

- Đương nhiên là vì ta bị điên, bị điên giống bọn quân Nguyên ngoài kia, cứ liều mạng đi lấy thêm đất về nhà mình.

Chỉ khác là ta liều mạng đi khai hoang chứ không đi giết người như chúng thôi.

Thêm một tý đất là thêm ít tài sản cho con cháu, tội gì không lấy.

Haha còn ngươi thì sao?

Được mẫu nào chưa?

Đồng đội điên thì đương phải điên theo rồi, nếu không điên theo thì mới thực sự là điên.

Tiểu binh mặt ngơ ngác tỏ vẻ vô tội nhún vai đáp:

- Thì cháu điên sẵn rồi mà, nên càng nhiều đất cháu lại càng thích.

Dù giờ mới có mười lăm mẫu nhưng cháu mà kiếm thêm cô vợ điên như cháu nữa thì chả mấy chốc cháu sẽ bằng chú cho xem.

- Haha, Thằng ranh này!

Lão binh cười ha hả vỗ vãi tiểu binh vì được câu trả lời ưng ý.

Những câu chuyện cứ thế tiếp tục, giúp mọi người có thể quên đi được một chút âm thanh chém giết điên loạn ngoài kia.

Theo những câu chuyện tầm phào, tinh thần được thư giãn bất giác thời gian cũng trôi đi nhanh hơn.

Khi mặt trời dần dần đi về phía tây theo quỹ đạo của nó, chỉ còn lại vài tia ánh sáng yếu ớt thì cuộc chiến trên đầu lũy cuối cùng cũng đã tạm dừng.

Tiếng kèn hiệu nổi lên, quân Nguyên đã từ từ rút lui, bỏ lại sau lưng hơn 1000 xác quân Nguyên.

Đại Việt cũng dừng chiến đấu, phụ binh hai bên cả Đại Việt và quân Nguyên tiến vào thu dọn chiến trường, thu lượm các đồng đội chết trận.

Đây là quy ước trên chiến trường, không ai dám ngăn cản việc này.
 
Đông A Tái Khởi.
Chương 22: Trúng kế.


Hơn hai trăm binh sĩ Đại Việt tử trận, là bên phòng thủ, không có các loại vũ khí công thành lớn giúp Đại Việt hạn chế được con số thương vong ở mức thấp.

Theo tính toán ban đầu, quân Đại Việt đã thành công kìm chân quân Nguyên thêm một ngày là thêm một phần thành công.

Nhưng trong lòng các tướng lĩnh đều không ai vui nổi vì hành động tấn công quá nhẩn nha của quân Nguyên.

Đây là điều vượt ngoài dự liệu, là điểm đáng lo nhất của chúng.

Trở về lều chính, Trần Quốc Toản lại lần nữa ngồi trước sa bàn cắm chi chít cờ, nhẩm lại trong đầu tình hình mọi cánh quân của ta, tình hình triển khai kế hoạch.

Những việc này Trần Quốc Toản đã thuộc làu làu trong đầu, không cần tới chiến báo hắn vẫn có thể mường tượng rõ mồn một tình hình hiện tại của các cánh quân.

Chìm vào trong suy nghĩ không để ý đến mọi chuyện xung quanh, tới khi Nguyễn Hoài Bộc lên tiếng mới khiến Trần Quốc Toản giật mình tỉnh dậy từ suy nghĩ miên man:

- Cậu chủ, đến giờ Hợi rồi, trận chiến căm go còn ở phía trước, người nên nghỉ ngơi một chút.

Thấy Nguyễn Hoài Bộc đang ngồi dưới bàn thấp, trên bàn còn một số chiến báo lão đang xem dở.

Trước mặt mình còn có bát canh gà hơi ấm ấm.

Trần Quốc Toản uể oải nói:

- Chú Bộc, chú tới từ bao giờ vậy, đã tới giờ Hợi rồi à? sao chú còn chưa đi nghỉ?

Nguyễn Hoài Bộc hơi khom người đáp.

- Lão Bộc thấy người còn thức nên mang tới cho người chút đồ ăn.

Thêm một số chiến báo mới tới, lão tranh thủ phân loại trước cho người.

Cậu chủ, cậu vẫn còn lo lắng về hành động của quân Nguyên sao?

- Đúng thế chú Bộc.

Thời gian nhẽ ra đứng về phía chúng ta, theo tình hình thì chúng phải vội vã tận dụng từng khắc để mở đường rút lui mới đúng.

Đằng này chúng lại quá nhởn nhơ, cứ như thời gian đang ủng hộ bọn chúng vậy.

Việc này làm cháu không thể không lo lắng.

À phải, chú Bộc, tình hình các cánh quân khác của chúng ta hôm nay thế nào rồi?

Có quân báo nào gửi đến cho chúng ta không?

- Có thưa cậu chủ, tình hình vẫn đang tiến triển theo kế hoạch.

Các cánh quân vẫn đang đóng tại các vị trí phòng ngự hoặc chặn đánh quân Nguyên.

Chiêu Minh Vương và Hoàng Thượng đã bắt đầu tiến vào Thăng Long, vật tư cũng đang dần được vận chuyển về Thăng Long.

Tin rằng rất nhanh thôi, Thăng Long sẽ lấy lại sức sống của nó.

Nghe đến đây, Trần Quốc Toản thoáng ngỡ ngàng, mày hơi nhíu lại suy nghĩ.

Bất thình lình, hắn đứng bật dậy, đi đi lại lại mồm luôn nhẩm nhẩm:

- Hoàng thượng vào Thăng Long, Hoàng Thượng vào Thăng Long,...

Thấy Trần Quốc Toản đang suy nghĩ, Nguyễn Hoài Bộc đành dừng tâu báo không dám làm phiền.

Bỗng nhiên, Trần Quốc Toản đi nhanh về kệ để chiến báo, lục tìm tấm da dê của đám Lê Đại để lại, đọc tới đoạn "hậu quân của quân Nguyên vẫn ở bên kia sông cùng phần lớn vật tư và khí cụ công thành" Trần Quốc Toản mắt dần rực sáng, miệng hơn há hiểu ra rồi đấm tay hô lớn:

- Chết tiệt, trúng kế rồi.

Là kế dụ địch, chúng dịch chuyển sự chú ý của ta.

Chúng dụ ta phân binh lên phía bắc chặn đánh các đường rút lui, chúng đợi Hoàng Thượng tiến vào Thăng Long chúng sẽ quay lại tập kích.

Quân Nguyên rút lui tán loạn khắp nơi chính là tấm màn che mắt quân ta tốt nhất, cộng thêm quân Nguyên liên tục thua trận trong sẽ khiến quân ta không ai có thể ngờ tới hành động này của chúng.

Trần Quốc Toản nói vội vàng nhưng không lúng túng, hắn khoát tay gọi Nguyễn Hoài Bộc tới gần để nói rõ hơn.

Về phía sa bàn, Trần Quốc Toản cầm gậy chỉ lên sa bàn nói:

- Chú Bộc nhìn xem, Hưng Đạo Vương đang đóng quân ở Vạn Kiếp để đón đánh quân Nguyên rút lui, Chiêu Văn Vương ở Hàm Tử chặn cánh quân Toa Đô và Ô Mã Nhi.

Nhân Huệ Vương đang ở Vân Đồn để chặn tiếp viện của quân Nguyên vào từ cửa biển, Chiêu Minh Vương và Hoàng Thượng đang tiến vào Thăng Long.

- Chúng ta thì đang ở đây chặn đường rút lên phía bắc của quân Nguyên, buộc chúng rút về hướng Vạn Kiếp nơi Hưng Đạo Vương đang sắp đặt phục binh.

Nhưng vì chúng ta đang bị Khắc Bột Hải vây, nếu chúng không rút theo hướng đông về phía Vạn Kiếp mà âm thầm tiến về phía Tây.

Ở phía Tây, chúng ta chỉ có một số cánh quân nhỏ lẻ sẽ không thể cản được chúng.

Chỉ cần Toa Đô ở phía nam âm thầm bỏ sông theo đường bộ tiến về Thăng Long, có Lý Hằng ở phía tây, phía bắc quân Nguyên vẫn chưa bị nhổ bỏ.

Chỉ cần Hoàng Thượng tiến vào Thăng Long bọn chúng sẽ hợp công vây đánh Thăng Long từ ba mặt.

Nếu thật sự là thế sẽ là thảm họa của chúng ta.

Chẳng khác nào bị lật thuyền trong mương.

Nguyễn Hoài Bộc vội vàng đi tới cau mày suy nghĩ theo tính toán của Trần Quốc Toản.

Những điều Trần Quốc Toản nói ra suy cho cùng vẫn chỉ là suy đoán, cần có thêm thông tin để khẳng định, dù theo dự đoán của Trần Quốc Toản thì tình thế đang rất cấp bách nhưng không thể vội vã hành động.

Vội vã hành động không những có thể làm hỏng kế hoạch vốn có mà còn có thể làm toàn quân bị diệt.

Nguyễn Hoài Bộc vội ngắt lời Trần Quốc Toản nêu nghi vấn của mình:

- Cậu chủ, nhưng sông Hồng có thủy quân của ta đóng giữ, bến Chương Dương đã bị phá, thủy quân của ta được bổ sung thêm chiến thuyền, việc đối phó với quân Lý Hằng vượt sông sẽ không thành vấn đề.

Trong điều kiện như thế, chúng sẽ không dám tùy tiện vượt sông.

Trần Quốc Toản máy nhíu chặt, lắc đầu bất đắc dĩ nói:

- Chú Bộc, đây chính là điểm chúng đang lợi dụng.

Vì chúng ta tin có thủy quân án ngữ, quân Nguyên không thể vượt được sông Hồng nhưng chúng ta quên mất bọn chúng có rất nhiều kỵ binh, di chuyển sẽ rất nhanh.

Chỉ cần chúng đi xa hơn về phía tây, chính là tại đây tại Thạch Đà.

Thạch Đà cách xa về phía tây, thủy quân quân ta sẽ không thể đủ quân số kiểm soát tới tận đoạn sông này.

Tại Thạch Đà có một khúc sông Hồng thu nhỏ nếu muốn chúng có thể dễ dàng lắp cầu phao để vượt sông.

Qua được Sông thì chúng chỉ cần một ngày di chuyển là kỵ binh sẽ tới chân thành Thăng Long.

Khí cụ công thành thì theo tin từ đám Lê Đại để lại, hậu quân của chúng vẫn chưa qua sông nên chắc chắn số vũ khí này vẫn còn ở đó.

Đấy cũng là lý do hôm qua quân Nguyên không có vũ khí công thành loại lớn nào.

Hơn nữa, kỵ binh của chúng chỉ cần vây chặt Thăng Long vài ngày chờ đại quân của Lý Hằng kéo tới là được.

Chết tiệt, chiêu hồi mã thương này lợi hại quá.

Tay vừa đưa gậy di chuyển trên sa bàn để mô tả lại đường đi của quân Nguyên theo suy đoán của mình, nhưng thấy không thể chần chừ thêm, Trần Quốc Toản nhanh chóng hạ quyết tâm ra lệnh:

- Dù mới chỉ là suy đoán, nếu có tin tình báo tình hình đại doanh của Lý Hằng là ta có thể khẳng định việc này, nhưng không còn thời gian nữa.

Nguyễn Hoài Bộc nghe lệnh.

Thấy Trần Quốc Toản đã hạ quyết tâm, Nguyễn Hoài Bộc lậy tức quỳ xuống đợi mệnh lệnh đưa ra.

Vào lúc này, lão chỉ có thể hoàn toàn tin tưởng vào cậu chủ của mình:

- Lệnh triệu tập các tướng lập tức tới lều chính nghe lệnh.

Toàn bộ kỵ binh trong quân thức dậy mang theo quân nhu trong ba ngày chuẩn bị theo ta canh năm phá vây cứu viện Hoàng Thượng.

Toàn bộ mọi việc chuẩn bị phải diễn ra âm thầm, công tác tuần tra cảnh giới doanh trại vẫn tiếp tục như bình thường, không được gây náo động tránh để quân địch nghi ngờ.

- Mạt tướng tuân lệnh.

Nguyễn Hoài Bộc vâng lệnh nhanh chóng rời đi, Trần Quốc Toản tranh thủ ngồi xuống bàn, lấy giấy bút viết những điều mình suy nghĩ vào hai phong thư.

Đóng xi dùng con dấu của mình đóng lên.

Viết xong thư cũng là lúc các tướng đã tới đầy đủ.

Trần Quốc Toản định mở lời, thì bên ngoài có tiếng hô:

- Bẩm chủ soái, thám báo trong quân xin cầu kiến.

Trần Quốc Toản gật đầu ra hiệu cho thám báo vào.

Lệnh truyền ra, một tiểu binh người ngợm ướt nhẹp thở hổn hển bước vào quỳ xuống chắp tay nói:

- Bẩm chủ soái, bẩm các vị tướng quân, tiểu nhân phụng mệnh theo dõi tình hình trung quân của địch, đến cuối ngày hôm qua phát hiện các toán kỵ binh địch bắt đầu rời khỏi đại doanh đi về phía tây, đến tối không thấy quay lại nên tiểu nhân vội về bẩm bảo.

Trần Quốc Toản khẽ cau mày, thêm chắc chắn về dự đoán của mình.

Vẫy tay cho tiểu binh lui xuống nghỉ ngơi.

Hắn quay ra nói với các tướng quân trong lều:

- Chúng ta không còn nhiều thời gian, mọi người chú ý, ta sẽ không nói chi tiết quá trình chỉ nói những suy đoán của ta.

Theo những gì xảy ra trong mấy ngày qua, ta đoán chúng ta đã trúng kế dụ địch của quân Nguyên.

Lý Hằng sẽ cho Khắc Bột Hải vây chúng ta ở đây, còn bản thân hắn âm thầm dẫn phần lớn quân chủ lực tiến về phía tây.

Tới Thạch Đà hắn sẽ cho quân vượt sông Hồng, cùng với Toa Đô ở phía Nam tiến đánh Thăng Long.

Khi đó tình hình của Hoàng Thượng ở Thăng Long sẽ vô cùng nguy hiểm.

Chúng ta có thể là cánh quân duy nhất phát hiện ra và có thể ngăn chặn kế hoạch này của quân Nguyên.

Vì thế, ta sẽ thay đổi kế hoạch tác chiến của chúng ta, mọi trách nhiệm sẽ do ta chịu.

Nghe tới đây, các tướng bên dưới nhất thời choáng váng, mồ hôi túa ra như tắm.

Mấy ngày qua tất cả đều thấy sự bất thường của quân Nguyên nhưng không ai nghĩ tới địch có thể tính một chiêu phản đòn lợi hại đến thế trong tình thế này.

Du vẫn chưa mường tượng ra toàn bộ, đầu óc còn chưa kịp xoay chuyển nhưng biết tính nghiêm trọng của sự việc, lập tức các tướng quỳ một chân biểu thị quyết tâm chờ mệnh lệnh từ Trần Quốc Toản.

Thấy các tướng đều không có ý kiến, Trần Quốc Toản nghiêm giọng hạ lệnh:

- Trần Văn Phúc, Trần Văn Cảo, Đặng Văn Thiết, Trần Lực nghe lệnh:

"Có mạt tướng".

Các tướng bước ra khỏi hàng hô to đợi lệnh.

- Lệnh Trần Lực làm tiên phong cùng Trọng giáp kỵ binh mở đường cho đại quân phá vây.

- Lệnh Trần Văn Phúc, Trần Văn Cảo lĩnh 2000 thiết kỵ hỗ trợ trọng giáp kỵ binh mở đường và cầm chân quân địch tạo điều kiện cho đại quân phá vây đuổi theo Lý Hằng.

Khi đại quân phá vây thành công, tùy tình hình có thể theo đại quân hoặc rút lui quay về đại doanh.

- Đặng Văn Thiết cùng ta dẫn theo 5000 thiết kỵ phá vây, lưu ý không được ham chiến, khi phá vây thành công lập tức đi về phía tây đuổi theo quân Lý Hằng.

Ta muốn 5000 kỵ binh này phải bảo toàn được sức chiến đấu tới khi đuổi kịp đại quân của Lý Hằng.

"Mạt tướng tuân lệnh" Sự tình nghiêm trọng, các tướng nhận lệnh lập tức quay người rời đi chuẩn bị.

Trần Quốc Toản nhìn lão Bộc tiếp tục hạ lệnh:

- Nguyễn Hoài Bộc, Trần Văn Bách nghe lệnh.

Nguyễn Hoài Bộc cùng 8000 quân lưu thủ đại doanh, Trần Văn Bách cùng 4000 thủy quân lưu thủ hậu doanh.

Mọi việc lấy Nguyễn Hoài Bộc làm chủ.

Người còn doanh còn, người mất doanh mất.
 
Đông A Tái Khởi.
Chương 23: Phá vây 1


Canh năm, Trần Quốc Toản bước ra khỏi lều, Nguyễn Hoài Bộc đã dắt ngựa tới chờ ở cửa, trước khi đưa dây cương cho Trần Quốc Toản, dù biết rất khó thay đổi quyết định đã được đưa ra nhưng Nguyễn Hoài Bộc vẫn dùng ánh mắt van nài, giọng nói cầu khẩn với Trần Quốc Toản:

- Cậu chủ, xin người cho lão Bộc đi cùng cậu lần này.

Chỉ lần này thôi, xin cậu.

Trần Quốc Toản vô cùng cảm động trước tình cảm của lão Bộc dành cho mình.

Hắn cầm dây cương từ tay lão Bộc, tung người lên ngựa quay lại nhìn lão Bộc đang chờ mình thay đổi quyết định mỉm cười hiền hậu nói:

- Chú Bộc, cháu không thể tin tưởng giao đại doanh này cho ai khác ngoài chú.

Nhiệm vụ này chỉ có chú làm cháu mới có thể yên tâm toàn tâm toàn ý đối phó với Lý Hằng.

Chú yên tâm, cháu sẽ bình an trở về, lần này về cháu sẽ chuyên tâm cưới vợ sinh con để chú và mẹ cháu có thể yên tâm hồi tỵ.

(Hồi tỵ có nghĩa như nghỉ hưu bây giờ)

Nói xong, Trần Quốc Toản thúc ngựa về phía giáo trường, hắn không muốn nán lại thêm, nhìn vẻ mặt lão Bộc thêm một lúc nữa hắn sợ bản thân sẽ mềm lòng.

Tới giáo trường, 7000 kỵ binh đã sẵn sàng, tất cả đều chỉnh tề đứng nghiêm đợi Trần Quốc Toản tới.

Không khí vô cùng yên ắng, chỉ còn tiếng thở nặng nề của binh sĩ và tiếng phì phì gõ móng của chiến mã.

Binh sĩ tuần doanh, canh gác trên đầu lũy đều biết sự tình nghiêm trọng nhưng vẫn tỏ ra bình tĩnh canh gác, không để lộ sơ hở nào cho quân Nguyên bên ngoài nhận ra.

Nhìn khắp giáo trường một lượt, Trần Quốc Toản hài lòng đi lên đài cao nói:

- Các huynh đệ, nhiệm vụ lần này rất gian nan, chúng ta sẽ phải vượt qua vòng vây của năm vạn quân Nguyên ở ngoài kia.

Tiếp theo chúng ta sẽ phải chiến đấu với hàng vạn kỵ binh Mông Cổ chính tông.

Có thể nói là cửu tử nhất sinh, nhưng ngoài chúng ta ra, khắp Đại Việt không còn ai khác có thể hoàn thành nhiệm vụ này.

Chúng ta không được phép lùi bước vì trên vai chúng ta là sự tồn vong của dân tộc.

Sử sách có thể không nhớ đến chúng ta, nhưng mảnh đất này sẽ ghi nhớ tất cả như tổ tiên chúng ta hàng đã làm trăm năm qua.

Các huynh đệ, ta rất vui được kề vai chiến đấu cùng các ngươi.

Nói xong, Trần Quốc Toản chắp tay hơi khom người hướng về các binh sĩ dưới đài hành lễ.

Là hầu tước của Đại Việt, Trần Quốc Toản được hưởng nhiều quyền lợi từ tước vị đem lại.

Đối diện với những binh sĩ luôn phải liều mình hy sinh để bảo vệ đất nước, hắn thành thực từ đáy lòng cảm kích họ, những con người luôn phải hy sinh nhiều nhất cho đất nước này.

Dưới giáo trường, các binh sĩ chống giáo quỳ một chân trước Trần Quốc Toản.

Để đảm bảo bí mật, không ai hé răng nửa lời, nhưng ai cũng hiểu tất cả đều quyết tâm hoàn thành nhiệm vụ này.

Trần Quốc Toản lên ngựa, 7000 kỵ binh phía sau cũng lên ngựa, toàn quân chậm rãi tiến về phía cổng đại doanh.

Cánh cổng đại doanh mở ra, lần lượt từng hàng từng hàng kỵ binh bắt đầu tiến ra ngoài.

Trên tường thành, Nguyễn Hoài Bộc nắm chặt tay, cánh tay gồng cứng run lên từng hồi nhìn theo bóng lưng của Trần Quốc Toản.

-----------------------------

Đại doanh quân Nguyên, việc Lưu Thế Anh bị đánh bại làm quân Nguyên tới sông Như Nguyệt chậm một ngày, thêm việc xung quanh toàn là đồng ruộng, ngọn núi duy nhất bên cạnh bị quân Đại Việt đốt cháy làm quân Nguyên không đủ gỗ để lập hàng rào phòng thủ đầy đủ.

Nên doanh trại quân Nguyên vẫn chưa hoàn thiện.

Chủ yếu là lều kết hợp với một số hàng cự mã, hàng rào thưa thớt.

Để đối phó lại việc hệ thống phòng ngự thiếu thốn này, Khác Bột Hải tăng số lượng binh lính thủ doanh ban đêm, bố trí một số chòi canh phía trước doanh trại 100 bước.

Lại sắp xếp các lều trại giữ khoảng cách lớn để tạo chiều sâu cho doanh trại và đóng toàn bộ gần một vạn kỵ binh ở hậu doanh.

Việc này giúp kỵ binh quân Nguyên có đủ thời gian để ứng phó với các tình huống khi cần thiết.

Đầu canh năm, vài tên quân Nguyên đang canh gác ở chòi canh phía trước doanh trại.

Bọn chúng đang ngáp ngắn ngáp dài, cố gắng để mình không ngủ gục.

Hôm nay là đêm 13 tháng 6, trăng rất sáng nên có thể nhìn được khá xa.

Một tên quân Nguyên nhìn thấy vài chấm đen thưa thớt ở phía trước ngày càng đến gần mình, hắn cố dụi đôi mắt đang ngái ngủ để nhìn rõ hơn.

Khi nhìn rõ, hắn hoảng hồn định kéo chuông báo động thì "phập" ba mũi tên ghim vào ngực làm hắn ngã vật ra đằng sau.

Một loạt chòi canh của quân Nguyên bị tập kích cùng lúc, đám lính canh gác chưa kịp gõ kẻng báo động thì tất cả đều bị cung thủ Đại Việt trong ẩn nấp trong các bụi cỏ dùng nỏ bắn hạ.

Nhưng đen đủi, trong một chòi canh, một tên lính dựa cột ngồi ngủ nên quân Đại Việt không thấy, tên đồng đội canh gác bị bắn hạ làm hắn tỉnh giấc, chưa cần biết chuyện gì xảy ra hắn ngay lập tức gõ kẻng tới tấp.

Mới gõ được vài cái chính hắn cũng bị bắn hạ.

Nhưng như thế là đủ, nghe thấy tiếng kẻng yếu ớt vang lên trong đêm, tù và trong doanh trại quân Nguyên liền thổi vang báo động.

Lập tức cả doanh như náo loạn, đèn đuốc được đốt sáng bừng.

Đám quân được phân công thủ vệ buổi tối cầm sẵn giáo mác vội vàng chạy về phía hàng cự mã lập trận.

Đồng thời tiếng hô "Quân An Nam tập kích, địch tập kích" được hô to lan đi khắp doanh trại.

Khác Bột Hải nghe tiếng náo loạn lập tức chạy ra khỏi lều, giáp cũng chưa mặc, tay lăm lăm thanh kiếm cong nhìn về phía bắc, túm cổ một tên lính đang chạy như ruồi quát:

- Phía trước có việc gì.

Tên tiểu binh vội vã:

- Bẩm tướng quân, tiền doanh báo quân An Nam tập kích đại doanh ạ.

Buông tên tiểu binh ra, Khắc Bột Hải quay lại bình tĩnh nói với thân binh bên cạnh:

- Lệnh tiền doanh liều chết chống cự, bộ binh lập ba hàng phòng ngự như kế hoạch.

Kỵ binh ở hậu doanh sẵn sàng chi viện, đợi địch tiến sâu thì vòng ra sau địch, nhốt chúng trong đại doanh.

Ta muốn giết sạch nhóm quân An Nam này.

Thân binh bên cạnh liền vâng lệnh rời đi, Khác Bột Hải khẽ nhếch môi mỉm cười bình tĩnh quay trở lại lều mặc giáp.

Hắn không vội vàng vì để đề phòng việc này hắn đã sắp xếp các lều trại xa nhau, đợi Đại Việt xuyên thủng được hàng phòng ngự thứ nhất thì hàng phòng ngự thứ hai, thứ bã đã đủ thời gian để sẵn sàng nghênh chiến rồi.

Chưa kể, chủ lực của hắn là kỵ binh, đợi quân Đại Việt vào càng sâu, hắn sẽ điều kỵ bọc hậu vây trọn nhóm quân này lại là được.

-----------------------------

Trần Lực dẫn đầu đội trọng giáp kỵ binh Đại Việt, phía đối diện doanh trại quân Nguyên đã phát hiện quân Đại Việt tập kích, trăng vẫn rất sáng việc bị phát hiện là khó tránh khỏi.

Nhưng quân Đại Việt tới cũng đủ gần, cũng không còn lựa chọn nào khác.

Trần lực lạnh lùng khẽ phất tay, hai mươi Trọng giáp kỵ binh liền vọt lên trước đội hình dàn hàng ngang để bắn đầu thúc chiến mã phi tốc độ tối đa.

Vì bị phát hiện sớm hơn dự tính, kỵ binh không thể tới gần dùng móc, dây để dọn dẹp hàng cự mã.

Hết cách, để tận dụng thời gian họ đành phải dùng chính bản thân mình và chiến mã để phá hàng rào cự mã phía trước mở đường cho đồng đội tiến vào.

Biết trước cầm chắc cái chết nhưng không ai tỏ ý hối hận muốn quay đầu.

Vốn dĩ, trọng giáp kỵ binh là đội quân cảm tử, chỉ có họ mới có thể hoàn thành những nhiệm vụ như thế này.

Đây là niềm kiêu hãnh cũng là vinh quang dành riêng cho họ.

Khoảng cách còn hơn tám mươi bước, những trận mưa tên của quân Nguyên bắt đầu như mưa trút xuống, nhưng đáp lại là những tiếng leng keng lạnh khốc.

Cung tên là vô dụng trước bộ giáp dày cộp của trọng giáp kỵ binh.

Đội hình vẫn Trọng giáp kỵ binh vẫn lầm lỳ cố gắng cúi thấp người để giảm sức cản cho chiến mã đang không ngừng tăng tốc, tiếng rầm rập của vó ngựa ngày càng gấp gáp đổ dồn về phía quân Nguyên.

Khoảng cách chỉ còn hai mươi bước, các trọng giáp kỵ binh đồng loạt rút chủy thủ đâm vào mông ngựa gầm thét lao về phía quân Nguyên.

Chiến mã bị đau tức thì tốc độ tăng vọt thêm vài phần.

- Sát Thát!

Trước khí thế của trọng giáp kỵ binh, tiếng vó ngựa gấp gáp, mặt đất cũng như rung chuyển.

Dù có hàng cự mã phía trước nhưng biết sự lợi hại của trọng giáp kỵ binh, đám quân Nguyên chỉ muốn quay đầu bỏ chạy, nhưng bỏ chạy là chết nên chúng chỉ có thể nuốt khan căng thẳng chờ đợi.

Hi vọng hàng cự mã có thể giúp chúng cản lại được hàng chiến mã điên cuồng kia.

"Rầm rầm"! một loạt tiếng động va chạm kinh thiên động địa vang lên.

Lập tức phía trước mặt quân Nguyên bụi tung mù mịt, gỗ vụn văng tứ tung, kèm theo là vô số mảnh thi thể của người và ngựa dư đà bay về phía quân Nguyên.

Binh lính những hàng đầu của quân Nguyên đứng như trời trồng vì cảnh tượng hãi hùng trước mắt.

Khắp người bọn chúng dính be bét máu, một số tên còn dính đầy những mảnh thi thể, nội tạng người ngựa văng lên khắp người.

Có trọng giáp kỵ binh Đại Việt bị quán tính hất bay đi.

Thời gian như chậm lại, từ đằng sau lớp giáp nặng nề nhìn xuống dưới quân Nguyên đứng chen chúc trợn tròn mắt kinh ngạc nhìn theo mình, kỵ binh mỉm cười nói "Ta đang bay".

Hai tay kỵ binh nắm chắc đao dang rộng hết cỡ, hắn cũng muốn dang rộng hai chân nữa nhưng không hiểu sao lại không điều khiển được chân của mình.

"Xoẹt, bịch" thân thể hắn nặng nề rơi xuống, đao trong tay lướt nhẹ cũng đủ chém rơi đầu hai tên quân Nguyên, còn làm một tên khác cụt tay, dưới người hắn là hai tên khác bị đè cho nát nhoét.

Kỵ binh mỉm cười ánh mắt dần tối sầm lại, sức sống nhanh chóng thoát ra khỏi cơ thể.

Hai mươi trọng giáp kỵ binh là con số quá ít, không đủ sức tạo đột phá vào sâu trong đội hình quân Nguyên nhưng cũng đủ khiến hàng cự mã ít ỏi tan nát, kèm theo sự hoảng sợ tột độ cho quân Nguyên.

Phía trước, quân Nguyên vẫn chưa hết bàng hoàng trước cảnh tượng máu me khủng bố, có những tên cong người ôm bụng nôn ọe vì không chịu nổi mùi máu tanh xộc vào mũi.

Một số tướng hiệu trong quân Nguyên tỉnh táo hơn bắt đầu hò hét bố trí phòng thủ.

Không đợi làn bụi kịp tan, từ phía sau Trần Lực cùng hơn sáu mươi trọng giáp kỵ binh còn lại mắt đỏ kè như quỷ đòi mạng đang gầm thét lao về phía quân Nguyên.

Không có hàng cự mã bảo vệ nữa, quân Nguyên sợ hãi đối mặt với đội kỵ binh đang lao tới, có những tên bất giác ngã ngửa ra đất, dùng tay để bò ngược về phía sau.

"Giết" Dù chỉ còn sáu mươi kỵ binh nhưng đối mặt với đội quân không còn hàng rào bảo vệ, không có thuẫn thủ, trọng giáp kỵ binh dễ dàng xuyên phá những hàng đầu tiền trong đội hình quân Nguyên.

Những tên quân Nguyên ngã ra đất bị vó ngựa dẫm thủng bụng, thủng ngực bị dẫm cho nát bấy nhiều vô số, trên lưng ngựa nhóm Trần Lực liên tục vung đao chém giết để mở đường cho chiến mã tiến lên.

Tức thì, trong màn đêm tĩnh mịch tràn ngập tiếng la hét, kêu gào đau đớn.

Nhưng quân số trọng giáp kỵ binh quá ít làm phạm vi tấn công bị thu hẹp lại rất nhỏ, nếu quân Nguyên đủ tỉnh táo sẽ nhanh chóng có thể lấp vào lỗ hổng.

Trần Lực biết, phải nhanh chóng xuyên qua đội hình phòng ngự này tạo điều kiện cho Trần Văn Phúc, Trần Văn Cảo phía sau mở rộng chiến quả.

Nếu không công sức của bọn hắn sẽ thành công cốc.

Trong tiếng hét, kêu gào hỗn tạp giữa trận chiến, Trần Lực dẫn đầu đội trọng giáp kỵ binh điên cuồng chém giết giữa rừng quân Nguyên.

Hắn gần như bỏ qua phòng thủ, đao trong tay chỉ nhằm kẻ địch phía trước chém tới.

Phó mặc hoàn toàn cho bộ giáp trên người chống lại mũi giáo, lưỡi kiếm hướng tới hắn.

Bị kiếm sượt qua chém bay ngón út, Trần Lực mặc kệ vẫn bổ vào cổ tên phía trước chém một đao.

Bị mũi giáo đâm vào đùi, Trần Lực mặc kệ thúc ngựa phi tới hất ngã tên quân Nguyên, vó ngựa tiện thể đạp thủng mặt hắn.

Tay phải vung đao chém bay đầu tên quân Nguyên đối diện, Trần Lực như vén rèm bước ra từ phòng tối, phía trước không còn thấy tên quân Nguyên nào cả.

Trần lực và gần bốn mươi kỵ binh khác dù rất vất vả, bị thương khắp mình mẩy nhưng cũng thành công, chọc thủng được hàng phòng ngự đầu tiên của quân Nguyên.
 
Đông A Tái Khởi.
Chương 24: Phá vây 2


Từ phía sau, ngay khi Trần Lực làm loạn trận hình quân Nguyên, Trần Văn Phúc, Trần Văn Cảo liền dẫn quân theo sau để mở rộng thành quả.

Trần Văn Phúc lớn giọng:

- Các huynh đệ Thánh Dực, đến lượt chúng ta rồi.

Vì Đại Việt, Sát Thát!

"Sát Thát" đội hình 2000 kỵ binh phía sau gầm lớn, không do dự thúc ngựa xông lên theo Trần Văn Phúc.

Trần Văn Phúc bên phải, Trần Văn Cảo bên trái theo sau mỗi bên là 1000 kỵ binh tạo thành hai mũi tấn công như hai con trường xà.

Đội hình quân Nguyên bị Trần Lực cùng trọng giáp kỵ binh làm cho tan nát, chưa kịp bịt lỗ hổng đã bị Trần Văn Phúc, Trần Văn Cảo dễ dàng tràn vào chém giết.

Trần Văn Phúc, Trần Văn Cảo ra sức dẫn quân đánh mạnh về hai cánh để mở rộng phạm vi, ép quân Nguyên về hai bên cánh để tạo không gian cho Trần Quốc Toản cùng 5000 quân xuyên qua.

Nhiệm vụ của họ là cần phải bảo toàn tối đa sức chiến đầu cho 5000 quân này phá vây, họ còn nhiệm vụ rất quan trọng phía trước.

Trần Văn Phúc, Trần Văn Cảo biết điều đó nên thúc ngựa đánh rất hăng.

2000 kỵ binh theo họ đều là quân Thánh Dực tinh nhuệ bậc nhất Đại Việt, quân Nguyên lại không được cứu viện từ hậu quân.

Chẳng mấy chốc, lỗ hổng ở lớp phòng ngự đầu tiên của quân Nguyên được mở toang.

Vài nhúm quân Nguyên lẻ tẻ hỗn loạn còn sót lại trên đường đi của trọng giáp kỵ binh dễ dàng bị nghiền nát.

Ở phía sau, Đặng Văn Thiết đứng bên cạnh Trần Quốc Toản đang cố gắng nhìn diễn biến trận chiến, nhìn các huynh đệ đang khổ sở chiến đấu phía trước, Đặng Văn Thiết sốt ruột hỏi Trần Quốc Toản :

- Chủ soái, chúng ta không lên giúp họ sao?

Trần Quốc Toản không quay ra nhìn Đặng Văn Thiết chỉ âm trầm trả lời:

- Cứ bình tĩnh, ta còn có sắp xếp.

5000 quân chúng ta phải nguyên vẹn vượt qua được vòng vây, chúng ta còn nhiệm vụ quan trọng hơn phía trước.

Nếu chúng ta mạo hiểm xông vào, ta tin Khác Bột Hải sẽ lập tức cho một vạn kỵ binh của hắn vòng ra sau vây chúng ta vào giữa.

Lúc đấy tất cả đều gặp nguy hiểm, chúng ta đứng đây cũng chính là đang bảo vệ đường lui cho các huynh đệ phía trước, không cho quân Nguyên có cơ hội bao vây chúng ta.

Hơn nữa, các ngươi phải tin tưởng vào những đồng đội phía trước, họ không yếu tới vậy đâu.

Từ trận chiến hỗn loạn phía trước, Trần Quốc Toản hy vọng chút bố cục từ trước của mình có thể phát huy tác dụng vào thời điểm này.

Đặng Văn Thiết hiểu điều đó nhưng hắn phải đứng ra hỏi để các tướng hiệu bên dưới có thể minh bạch.

---------------------------

Đại doanh quân Nguyên, Khắc Bột Hải cưỡi ngựa đứng trên một gò đất nho nhỏ nhìn về trận chiến phía trước.

Một tiểu binh chạy tới trước mặt, quỳ gối hô lớn:

- Báo, bẩm tướng quân, tiên phong địch đã xuyên qua hàng phòng ngự thứ nhất của ta, đang tiến tới hàng phòng ngự thứ hai.

Địch có khoảng 2000 kỵ binh đã tham chiến, phía sau còn khoảng 5000 kỵ binh do Trần Quốc Toản trực tiếp chỉ huy.

Khắc Bột Hải gật đầu cho tiểu binh lui xuống.

Hơi liếm cánh môi khô, hắn nói với tham mưu bên cạnh:

- Xem ra là đội kỵ binh chủ lực của địch, chính là đội đã diệt Lưu Thế Anh.

Tham quân, bảo hậu quân không cần chi viện hàng thứ hai, nhử chúng vào sâu trong trận phòng ngự.

Khi chúng tấn công tới hàng ba, đợi 5000 kỵ binh An Nam kia nhập trận thì cho 5000 kỵ binh vòng ra phía sau chặn đường lui của bọn chúng.

Ta muốn nuốt hết nhóm quân này.

Tham quân bên cạnh, chắp tay tranh thủ nịnh bợ Khác Bột Hải:

- Đúng là diệu kế.

Tướng quân anh minh.

Quân Nguyên quân số đông đảo lại có một vạn kỵ binh nên đây là kế hoạch rất tốt.

Quân Đại Việt tới được lớp phòng ngự thứ ba cũng sẽ là tên hết đà, quân Nguyên có thể dễ dàng chống đỡ được nên Khắc Bột Hải không cần quá vội vàng.

--------------------------------

Trần Lực và bốn mươi trọng giáp kỵ binh dù đã thấm mệt vì phải mang giáp rất nặng trên người để chiến đấu, nhưng không có thời gian cho họ nghỉ ngơi.

Họ phải lợi dụng chút đà còn lại của ngựa sau khi xuyên phá lớp thứ nhất tiếp tục tiến về lớp phòng ngự thứ hai.

Vì khoảng cách chỉ hơn trăm bước, họ phải cố gắng đẩy tốc độ của ngựa lên cao nhất có thể để tạo đà trước khi va chạm với đối phương.

Theo sau Trần Lực là bốn mươi trọng giáp kỵ binh lại một lần nữa xung phong về phía đội hình quân Nguyên phía trước đang phòng ngự như con nhím.

Lớp thứ hai rất nhiều trường thương chĩa ra, nhưng không vì thế mà làm kỵ binh Đại Việt chùn bước.

Tiên phong phá trận luôn là niềm kiêu hãnh của Trọng giáp kỵ binh, chỉ nghe thấy tiếng hơi thở nặng nề đằng sau bộ giáp dầy cộp, không một chút chần chừ họ tiếp tục dàn hàng ngang tiến lên.

Ở phía sau, Trần Văn Cảo, Trần Văn Phúc nhìn thấy Trần Lực đang tiếp tục tiến lên nhưng xung lực đã giảm rất nhiều, sẽ rất khó cho Trần Lực có thể xuyên phá thế trận của địch.

Trần Văn Phúc đánh mắt nhìn Trần Văn Cảo, cả hai liền rút ra khỏi đội hình chiến đấu mỗi người mang theo 500 kỵ binh tiếp tục tiến lên theo sau hỗ trợ trọng giáp kỵ binh.

Số quân còn lại tiếp tục bảo vệ hành lang đã được mở rộng, quấy phá để quân Nguyên tiếp tục phải co cụm về hai bên.

Quân Nguyên dù quân số áp đảo nhưng đội hình đầu tiên toàn bộ binh, không có kỵ binh chi viện lại bị chia cắt bởi kỵ binh Đại Việt nên không có cách nào có thể trong thời gian ngắn khép lại lỗ hổng.

Trần Lực cùng bốn mươi trọng giáp kỵ binh cúi thấp người ôm sát cổ ngựa để giảm tối đa sức cản cho chiến mã.

Đội hình trọng giáp kỵ binh hiện giờ đã quá thưa, quân Nguyên lại có đủ thời gian xếp đội hình dày đặc.

Cơ hội đột phá tuyến phòng thủ này là rất nhỏ cho trọng giáp kỵ binh.

Đối mặt với số nhỏ Trọng giáp kỵ binh như thế giúp những binh sĩ trong hàng ngũ quân Nguyên trở lên tự tin hơn rất nhiều.

Nhưng trọng giáp kỵ binh dù ít thì vẫn là trọng giáp kỵ binh.

Dù tốc độ ngựa không đạt được mức tối đa, mặc kệ rừng thương phía trước, những trọng giáp kỵ binh vẫn nhắm mắt, gân cổ gào thét xông thẳng vào.

Như thường lệ, sức nặng của người và ngựa trọng giáp kỵ binh xô đổ cả mảng thuẫn binh và thương thủ quân Nguyên.

Nhưng ngựa không có đủ không gian để tăng tốc, rất nhiều trọng giáp kỵ binh vừa nhập trận ngựa đã hết đà, bị bộ binh quân Nguyên bao vây dùng loạn đao chém chết.

Trần Lực cùng một số ít trọng giáp kỵ binh Đại Việt đủ sức xuyên qua hàng thuẫn thủ tiếp tục thúc ngựa tiến sâu vào trận phòng ngự của quân Nguyên.

Lần này, đao trong tay họ phải múa liên hồi, những trọng giáp kỵ binh cố gắng tời cùng để hi vọng có thể lại một lần nữa xuyên phá đội hình mở ra đường máu giúp đồng đội phía sau xông lên.

Thấy kỵ binh Đại Việt đã sắp hết đà, các tướng hiệu trong quân Nguyên hò hét binh lính nhanh chóng bổ sung vào các vị trị đội hình bị trọng giáp kỵ binh xô đổ, nhanh chóng bịt lại lỗ hổng.

Trần Văn Cảo, Trần Văn Phúc thấy quân Nguyên muốn di chuyển vá lại đội hình mới bị trọng giáp kỵ binh xô đổ liền thúc ngựa phi nhanh hơn.

Trần Văn Phúc rút nỏ trên yên ngựa, các kỵ binh khác cũng lập tức rút nỏ đã lên dây sẵn.

Vốn dĩ Trần Văn Phúc định để mũi nỏ này cho hàng phòng ngự thứ ba nhưng tính thế nguy cấp không cho hắn chần chừ.

Hắn gầm lớn:

- Các huynh đệ, đừng để công sức của trọng giáp kỵ binh bị uổng phí.

Sát Thát!

Tiếng hô sát thát vang trời, tiếng vó ngựa phi rầm rầm về phía lớp phòng ngự thứ hai, quân Nguyên giật mình quay đầu lại nhìn về phía tiếng động phát ra.

Tức thì loạt tiếng bật của nỏ vang lên theo sau xé gió rít đến ê răng.

"Phập phập" mũi nỏ bắn thẳng rất mạnh, có thể dễ dàng xuyên qua bì giáp thậm chí là giáp vảy cá.

Đội hình quân Nguyên trúng tên ngã ra cả mảng lớn, rất nhiều tên bị thương nằm lăn lộn trên mặt đất.

Chỉ cần với khoảnh khắc như thế là đủ, nỗ lực để bịt lại lỗ hổng trong đội hình đã tan tành với quân Nguyên.

1000 kỵ binh Đại Việt liền quăng nỏ rồi thành thục rút trảm mã đao ra nhập trận đuổi theo sau trọng giáp kỵ binh.

Vó ngựa vô tình dẫm những tên quân Nguyên lăn lộn trên mặt đất thành bùn nhão.

Trần Văn Phúc, Trần Văn Cảo đi đầu nghiến răng múa đao vù vù liên tục mở đường để đuổi theo bóng lưng lực lưỡng của Trần Lực phía trước, bỏ lại phía sau vô số xác chết quân Nguyên.

Trần Lực như được giảm bớt áp lực lại tiếp tục tăng đà tiến lên, trên người hắn đã có vô số vết thương, đùi hắn cũng bị một nhát chém rất sâu.

Trần Lực đã không thể điều khiển được chân mình nữa.

Hắn phải buộc hông mình vào ngựa để bản thân không ngã.

Nhưng Trần Lực như không cảm thấy đau đớn, vẫn tiếp tục thúc ngựa tiến lên.

Tay phải vừa vung ra chém bay đầu một tên quân Nguyên thì "Soạt" một mũi giáo qua khe hở của giáp đâm thẳng vào mạn sườn hắn.

Trần Lực nghiến răng mặc kệ mũi giáo xuyên qua, hắn lấy hết sức vung đao chém đứt cán thương, thuận tay chém tới bổ đôi đầu tên quân Nguyên đâm mình.

Mặc kệ mũi giáo còn ở eo, Trần Lực biết nếu rút ra hắn sẽ chết rất nhanh, để yên thì có lẽ hắn sẽ sống thêm được một lúc.

Trần Lực tiếp tục tiến lên mặc kệ những vết thương mới liên tục xuất hiện trên cơ thể.

Máu chảy ra theo mỗi bước tiến của hắn, hắn mặc kệ, hắn biết đây sẽ là trận chiến cuối cùng của mình.

Hắn phải tận dụng tối đa tính mạng này cùng chút sức lực ít ỏi còn lại để mở đường cho đại quân.

Không nhìn nhưng Trần Lực có thể cảm nhận được, xung quanh hắn không còn mấy huynh đệ trọng giáp kỵ binh nữa.

Trước mắt hắn giờ chỉ thấy quân Nguyên đông nhung nhúc dày đặc.

Trần Lực hít một hơi thật sâu, hắn không hét lên mà cắn răng cố gắng duy trì sức lực để dấn tới.

Những vết chém, vết đâm vào người giờ chỉ như vết ngứa với Trần Lực.

Thứ duy nhất hắn còn cảm nhận được là vị tanh của máu ở trong miệng.

Mặc kệ những vết ngứa cứ liên tục xuất hiện thêm, Trần Lực chỉ có suy nghĩ duy nhất phải tiếp tục vung đao chém tới, không hề có ý dừng lại.

Trong ánh mắt kinh hoàng của quân Nguyên, Trần Lực như quỷ thần bất tử, mặc bao nhiêu vết chém trên cơ thể, mặc bao nhiêu mũi giáo đâm xuyên qua vẫn không thể cản được bước tiến của Trần Lực.

Ngược lại, dường như hắn càng đánh càng trở lên mạnh mẽ, đường đao mỗi lúc một nhanh, uy áp đè xuống quân Nguyên càng lúc càng nặng nề, khiến bọn chúng dần muốn chùn bước.

"Soạt" tên lính quân Nguyên cuối cùng bị Trần Lực chém bay, không gian lại lần nữa mở ra trước mặt hắn.

Trần Lực luôn rất thích cảm giác này.

Cảm giác mọi thứ đè nén lồng ngực đến mức bản thân không thở nổi như lập tức biến mất.

Hắn biết hắn lại xuyên qua trận địch rồi.

Dùng bàn tay thiếu hai ngón, máu tươi còn chảy ròng ròng, Trần Lực cố gắng cởi mũ trụ nặng nề quăng xuống đất.

Trần Lực hít một hơi sâu cảm nhận luồng không khí tươi mát hiếm hoi, hắn ngửa mặt nhìn bầu trời mới có vài tia sáng yếu ớt lẩm bẩm:

- Bầu trời Đại Việt vẫn đẹp như vậy, Bệ Hạ đây là lần phá trận cuối cùng của Trần Lực rồi.

Dưới ánh trăng bạc soi sáng khuôn mặt hung dữ đầy sẹo nhưng có nét ngờ ngệch của Trần Lực, miệng hơi nở nụ cười, hai tay Trần Lực thoát lực buông thõng để lưỡi đao sứt mẻ rơi xuống, sức sống hoàn toàn tan biến khỏi cơ thể hắn.

Trần Văn Phúc, Trần Văn Cảo liên tục tiến theo sau Trần Lực, dùng võ lực của mình mở đường cho kỵ binh phía sau.

Cuối cùng cả hai cũng đuổi kịp Trần Lực, thấy bóng lưng cao lớn quen thuộc của Trần Lực bất động trên lưng chiến mã, đao bên yên ngựa đã gãy cả, máu từ trên ngựa vẫn đang nhỏ tí tách thành vũng dưới chân.

Trần Văn Phúc, Trần Văn Cảo nghẹn ngào quay lại nói với thân binh bên cạnh:

- Cho người đưa Trần Lực tướng quân về đại doanh.

Nói xong, Trần Văn Phúc mắt đỏ dừ gầm thét lao về phía quân Nguyên tiếp tục dồn quân Nguyên về hai bên không muốn công sức của Trần Lực bị uổng phí.

Thấy tiền quân đã xuyên qua lớp phòng ngự thứ hai, Trần Quốc Toản bất động nãy giờ quay lại nói với quân đội phía sau:

- Nhìn các huynh đệ đang khổ chiến phía trước, các ngươi khó chịu lắm rồi phải không?

Binh lính phía sau nghiến răng kén két, tay nắm chặt đao, từng khớp xương ngón nay hằn lên trắng bệch như muốn toác da.

Họ phải đứng nhìn huynh đệ từng người ngã xuống đã quá đủ rồi.

Điều họ chờ đợi chính là mệnh lệnh này của Trần Quốc Toản.

Trần Quốc Toản không nói nhiều nữa, hắn giật cương ngựa, chiến mã dựng võ hí dài lấy đà, hạ lệnh:

- Đi Thôi, Sát Thát!

5000 kỵ binh như được giải thoát, gầm hét như muốn vỡ cổ họng.

Mắt đỏ ngầu thúc ngựa theo sát Trần Quốc Toản.
 
Đông A Tái Khởi.
Chương 25: Viện binh không ngờ.


Giữa canh năm, ở cánh rừng cách doanh trại quân Nguyên mười dặm.

Một đội quân đang lặng lẽ ăn lương khô, uống nước suối, cảnh giác nhìn bốn xung quanh.

Một tiểu binh đang chạy như ma đuổi từ rìa rừng vào, tới khi gặp một vị trung niên khoảng ba mươi tư tuổi, để râu ngắn cắt tỉa gọn gàng, mặt mày anh tuấn, tiểu binh lập tức quỳ xuống báo:

- Bẩm tướng quân, quân ta ở Như Nguyệt đang tiến hành tập kích đại doanh quân Nguyên.

Tiền quân của chúng đã bị quân ta xuyên phá.

Hưng Vũ Vương Trần Quốc Nghiễn, con trai cả của Hưng Đạo Vương Trần Quốc Tuấn đang ngồi dưới gốc cây cắn lương khô rôm rốp.

Nghe tiểu binh báo cáo, Hưng Vũ Vương hơi càu mày không hiểu mục đích của Trần Quốc Toản.

Phải biết quân Nguyên còn tới một vạn kỵ binh ở đây, nếu để địch vòng ra sau thì sẽ thành ba ba trong rọ chờ làm thịt.

Từng tiếp xúc với Trần Quốc Toản, Hưng Vũ Vương biết Trần Quốc Toản là người thông minh, không thể không biết điều này.

Sau khi nhận được chiến báo của Trần Quốc Toản, Hưng Đạo Vương đã điều Hưng Vũ Vương mang theo 3000 kỵ binh tới đây chờ phối hợp với Trần Quốc Toản.

Tới đây từ hôm qua, Hưng Vũ Vương án binh trong rừng cẩn thận quan sát doanh trại quân Nguyên, đồng thời tìm cách bắt liên lạc với quân ở Như Nguyệt.

Nhưng chưa bắt được liên lạc thì hôm nay quân Trần Quốc Toản tập doanh làm Hưng Vũ Vương phải bất ngờ.

Tuy không rõ mục đích của Trần Quốc Toản nhưng đây có thể là cơ hội tốt không thể bỏ qua.

Hưng Vũ Vương quay lại phía thân binh dứt khoát ra lệnh:

- Lệnh toàn quân lập tức xuất phát, sẵn sàng phối hợp với quân của Hoài Văn Hầu tập doanh địch.

------------------------------------

Đại doanh quân Nguyên, Khắc Bột Hải vẫn chăm chú quan sát trận chiến trên gò đất, tin tức được tiểu binh liên tục truyền tới:

- Bẩm tướng quân, chủ lực của địch đã bắt đầu xuất trận, quân số 5000 kỵ binh.

Khắc Bột Hải chờ khoảnh khắc này đã lâu, hắn vẫn ém giữ kỵ binh không cho xuất trận chính là đợi thời khắc này.

Khi nghe tin Trần Quốc Toản xuất chiến hắn không nhịn được mà phấn khích hô lên:

- Hay lắm, cuối cùng ngươi cũng không nhịn được rồi.

Truyền lệnh, đợi quân địch tiến vào trận, Ngột Truật dẫn 5000 kỵ binh vòng ra phía sau chặn đường lui của chúng.

Ta sẽ dẫn 5000 kỵ binh còn lại ở phía trước giáp công chúng.

Ngột Truật đứng bên cạnh chờ đợi nãy giờ, nhận được lệnh hắn liền hồ hởi vâng lệnh rời đi điểm binh.

Trần Quốc Toản dẫn đầu 5000 kỵ binh nhắm thẳng quân Nguyên đánh tới, đường đi đã được Trần Văn Phúc, Trần Văn Cảo mở, 5000 kỵ binh Đại Việt tiến thẳng tới lớp phòng ngự thứ ba mà không gặp bất cứ trở ngại gì còn gây áp lực rất lớn với các nhóm quân ở hai bên cánh của quân Nguyên đang co cụm phòng ngự.

Khiến chúng từ bỏ suy nghĩ khép lại lỗ hổng trong trận.

Lớp phòng ngự thứ ba của quân Nguyên còn nguyên vẹn, phía trước là thuẫn binh và trường thương binh bọc lấy cung thủ ở phía sau.

Khắc Bột Hải cố tình bố trí rất nhiều cung thủ ở lớp phòng thủ thứ ba vì cung thủ đối phó với trọng giáp kỵ binh gần như vô dụng, nhưng với kỵ binh của Trần Quốc Toản thì khác, sát thương do cung tên mang lại sẽ rất lớn.

Mắt thấy tới gần lớp phòng ngự cuối cùng, Trần Quốc Toản cùng 5000 kỵ binh kéo mặt nạ quỷ xuống, nhất tề xung phong.

Dù rất căng thẳng dưới áp lực của 5000 kỵ binh, nhưng phía trước là rừng thuẫn binh và thương binh bảo vệ, hàng nghìn cung thủ quân Nguyên tự tin bình tĩnh nạp tên, sẵn sàng chờ hiệu lệnh.

Mắt thấy Trần Quốc Toản gần tiến vào phạm vi trăm bước, tên tướng hiệu quân Nguyên liếm môi như vẻ chuẩn bị ăn một bữa ăn ngon lành.

Tay hắn dơ cao cờ, mắt nhìn chằm chằm ước chừng khoảng cách của kỵ binh Đại Việt.

Khi cờ chuẩn bị phất xuống thì từ phía sau hắn nổi nên tiếng hô náo loạn: "Sát Thát".

Trước tiếng hô quen thuộc khiến quân Nguyên giật mình quay đầu lại nhìn.

Đập vào mắt các binh sĩ là hàng trăm bình đất nung nhỏ có đầu quấn vải đang cháy ném về phía bọn hắn.

Bình đất đập vào người binh lính quân Nguyên đang đứng dày đặc, rơi xuống đất tức thì vỡ nát, thứ nước lỏng trong bình tràn ra kèm theo ngọn lửa lập tức bùng lên dữ dội.

Trong chớp mắt, vô số quân Nguyên vùng vẫy đau đớn trong ngọn lửa đỏ rực.

------------------------------

Lưu Bá Nham và gần 200 binh lính người Hán, sau khi Trần Quốc Toản đánh tan quân Lưu Thế Anh đã âm thầm trà trộn vào tàn quân của Lưu Thế Anh để xâm nhập vào hàng ngũ quân Nguyên.

Được Khắc Bột Hải bố trí ở tuyến sau, cùng với tàn quân của Lưu Thế Anh.

Lưu Bá Nham bình tĩnh quan sát trận chiến, khi Trần Văn Phúc, Trần Văn Cảo đột phá lớp phòng ngự thứ hai hắn vẫn kiên nhẫn chờ đợi.

Tới khi thấy Trần Quốc Toản xung phong đi đầu, hắn biết thời cơ mà tướng quân nói chính là bây giờ.

Lưu Bá Nham liếc mắt ra hiệu cho 200 binh sĩ xung quanh, lặng lẽ từ đũng quần lôi ra một bình đất nung nhỏ.

Bình đất nung chứa dầu hỏa, có sẵn bùi nhùi vải được bọn hắn buộc treo trong đũng quần suốt mấy ngày qua chỉ đợi thời khắc này.

Lưu Bá Nham gật đầu ra hiệu, lập tức 200 binh lính người Hán lặng lẽ đánh lửa đốt bùi nhùi.

Một tên kỵ binh quân Nguyên từ phía sau phát giác ra hành động đáng ngờ của Lưu Bá Nham lớn tiếng dùng tiếng Mông Cổ quát hỏi.

Lưu Bá Nham mặc kệ vờ như không nghe thấy, làm như nghe không hiểu tên lính đang gọi mình vẫn tiếp tục đánh lửa.

Chỉ mất ba nhịp, ánh lửa đã bùng lên, đảo mắt nhìn thấy xung quanh đã châm lửa xong.

Tên kỵ binh không lưỡng lự lập tức rút cung, nhanh như chớt mũi lang nha tiễn cắm sâu vào lưng Lưu Bá Nham làm người hắn hơi chúi về trước.

Lưu Bá Nham nén đau hít sâu hô lớn:

- Đã tới lúc trả thù nước báo nợ nhà, các huynh đệ vì Đại Tống, Sát Thát!

200 binh sĩ đồng thanh hô theo hắn, đồng loạt ném bình gốm về bốn phía.

Loạt tiếc vỡ vang lên kèm theo ảnh lửa bất ngờ bùng lên dữ dội bên cánh trái quân Nguyên, Lưu Bá Nham dẫn theo bĩnh sĩ người Hán rút đao nhằm thẳng quân Nguyên phía trước chém túi bụi.

Tiếng hô sát thát từ phía sau làm quân Nguyên giật mình, lửa bất ngờ bùng lên kèm theo tiếng la hét đau đớn của đám quân bị thiêu đốt chạy loạn khắp nơi làm cánh trái quân Nguyên rối loạn.

Quân Nguyên bị bất ngờ chạy tán loạn để mặc cho đám Lưu Bá Nham lao vào chém giết.

Kỵ binh quân Nguyên từ phía sau tràn tới đàn áp đám quân Lưu Bá Nham vô tình làm tình huống càng thêm rồi loạn.

Trong phút chốc, địch ta lẫn lộn làm cả cánh trái quân Nguyên loạn thành một bầy.

Đám thuẫn binh, thương binh hàng đầu trước tình huống bất ngờ bị tập kích phía sau không biết phải ứng phó thế nào.

Trước áp lực của 5000 kỵ binh đen xì phía trước, phía sau lửa lại cháy ngùn ngụt, cung thủ bắn yểm trợ thì không thấy đâu, trong phút chốc bản năng muốn sống của đám lính trỗi dậy, từng mảng binh sĩ quay đầu bỏ chạy.

Cánh cửa như mở toang mời chào kỵ binh Đại Việt tiến vào thế trận của quân Nguyên.

Trần Quốc Toản thấy ánh lửa bùng lên ở cánh trái, thì biết đây là việc làm của đám Lưu Bá Nham để phối hợp với mình.

Thời cơ tới, hắn liền giật cương thúc ngựa đánh thẳng về phía cánh trái quân Nguyên đã đại loạn.

5000 kỵ binh đã chờ thời khắc này quá lâu, kỵ binh Đại Việt nghiến răng nghiến lợi gầm thét lao vào giữa đám quân Nguyên đang loạn cào cào.

Trận hình quân Nguyên bất ngờ tan vỡ, Kỵ binh Đại Việt dễ dàng tràn vào không chút nương tình tàn sát quân Nguyên đang bỏ chạy.

Dù rất muốn mở rộng chiến quả ra xung quanh nhưng thấy Trần Quốc Toản không ham đánh mà tiếp tục chạy thẳng để sớm xuyên qua đội hình quân Nguyên các kỵ binh đành theo sát chủ soái của mình.

--------------------------------------

Khắc Bột Hải đang chằm chằm nhìn Trần Quốc Toản đang tới thì ánh lửa bên cánh trái bùng lên cùng tiếng hô sát thát.

Hắn giật mình nhìn về phía trái, kinh nghiệm trận mạc giúp hắn rất nhanh biết chuyện gì xảy ra và cách đối phó.

Hắn ra lệnh:

- Nhanh điều thêm 2000 kỵ binh về cánh trái.

Nhanh chóng xử lý lũ gian tế kia rồi bịt lỗ hổng lại chờ quân của Ngột Truật kéo tới.

Nhanh lên.

Chưa kịp định thần, một kỵ binh phi như ma đuổi từ cánh phải tới nhảy xuống bẩm báo:

- Báo tướng quân, xuất hiện quân địch tấn công vào cánh phải quân ta.

Quân số khoảng 3000 kỵ binh.

Tình thế thay đổi quá nhanh, hai biến số không ngờ tới khiến Khắc Bột Hải mất khả năng phân tích.

Không nghĩ ra tình huống khác, tình thế hiện tại khiến hắn phán đoán quân Đại Việt đang nhắm vào mình.

Khắc Bột Hải xung quanh chỉ còn 5000 kỵ binh nên không lưỡng lự hắn liền tiến hành co cụm phòng ngự đại bản doanh đợi quân của Ngột Truật vòng về cứu viện.

- Chết tiệt.

Trúng kế rồi.

Lệnh Ngột Truật quay về cứu viện.

Bộ binh giữ chắc trung quân và đại doanh, chờ kỵ binh quay về.

Cử 3000 kỵ binh sang cánh phải.

2000 kỵ binh sang cánh trái, không được vội tham chiến, đợi Ngột Truật tướng quân quay về thì tiến hành phản kích.

Nhanh.

------------------------------------

Trước đấy, phía cánh phải quân Nguyên, Hưng Vũ Vương đã dẫn quân tiếp cận doanh trại quân Nguyên, từ mỏm đất hơi cao Hưng Vũ Vương đang quan sát trận chiến từ xa, một kỵ binh phi tới báo cáo:

- Bẩm tướng quân, Trần Quốc Toản tướng quân đã dẫn quân nhập trận.

Hưng Vũ Vương không rõ ý định của Trần Quốc Toản, nhưng biết rõ.

Lúc này đánh vào cánh phải là cách tốt nhất để giúp Trần Quốc Toản thu hút một phần binh lực quân địch.

Liền quyết đoán hạ lệnh.

- Lệnh toàn quân tấn công cánh phải của địch, không được ham chiến tiến quá sâu.

Mục đích quấy phá địch.

Xuất Phát.

Hưng Vũ Vương dẫn đầu, dẫn 3000 kỵ binh tập kích cánh phải quân Nguyên.

Quân Nguyên đang chú ý cánh trái bị đánh tơi bời, không ngờ mình bị tập kích, cánh phải chẳng mấy chốc đã có dấu hiệu tan vỡ đội hình.

------------------------------------

Trần Quốc Toản vừa chiến đấu nhưng cũng không quên để ý tình hình quân Nguyên xung quanh, khi vừa thấy quân Nguyên có dấu hiệu co cụm phòng ngự ở trung quân, một toán kỵ binh di chuyển về phía cánh phải thì khóe môi hắn hơi mỉm cười.

- Xem ra chúng ta có viện binh không ngờ tới.

Đặng Văn Thiết, nổi kèn báo hiệu cho các đội quân phía sau của Trần Văn Phúc, Trần Văn Cảo rút đi theo đại quân.
 
Đông A Tái Khởi.
Chương 26: Rút quân


Vốn dĩ, Trần Quốc Toản nghĩ phải chiến đấu với đội quân tối thiểu là 5000 kỵ binh trước khi rút lui, còn phải cử một phần ở lại chặn hậu nhưng cánh viện binh bất ngờ kia giúp Trần Quốc Toản loại bỏ tất cả những rắc rồi còn lại.

Vượt qua đội hình tán loạn của quân Nguyên, nhìn phía sau bãi đất cháy xem, nằm la liệt xác quân Nguyên cả bộ binh, kỵ binh Trần Quốc Toản hơi cúi đầu nói:

- Cảm ơn các ngươi, những huynh đệ người Tống.

Nhờ các ngươi, kế hoạch của chúng ta đã thành công.

Các ngươi đã cứu rất nhiều binh sĩ Đại Việt.

Cảm ơn!

Kỵ binh Đại Việt đi theo Trần Quốc Toản dù không nắm rõ nhưng biết chủ soái đang cảm ơn những người giúp họ gây rối loạn đội hình quân Nguyên vừa nãy.

Cũng kẽ cúi đầu bày tỏ cảm kích với những cái xác nằm kia.

Trần Quốc Toản biết, thực hiện kế sách này thì cầm chắc cái chết vì dù sao 200 bộ binh là con số quá nhỏ bé trước kỵ binh Mông Cổ.

Nên khi giao nhiệm vụ cho Lưu Bá Nham, Trần Quốc Toản đã dặn hắn có thể tùy ý rút lui cùng quân Nguyên chờ cơ hội khác là muốn cho bọn hắn có cơ hội lựa chọn.

Nhưng Lưu Bá Nham và 200 binh sĩ kia thực hiện nhiệm vụ không hề do dự, không hổ là đấng nam nhi.

Nếu người Tống ai cũng dũng cảm như thế thì đã không bị họa mất nước.

Trần Quốc Toản không vội rời đi, vì hắn biết Khắc Bột Hải đang nghĩ mình nhắm vào hắn nên Trần Quốc Toản có đủ thời gian để chờ hậu quân của Trần Văn Phúc, Trần Văn Cảo theo kịp mà không lo Khắc Bột Hải cử quân chặn đánh trước.

Đồng thời hắn cũng muốn từ hành động của mình có thể giúp đội quân cánh phải thuận lợi thoát li chiến đấu.

Đợi hậu quân hội đủ, Trần Quốc Toản liền dẫn quân rút lui về phía tây, để lại sau lưng chiến trường tan hoang cùng ánh mắt đầy ngờ vực của Khắc Bột Hải.

Hai nhóm kỵ binh từ quân Trần Quốc Toản tách ra, nhằm hướng Thăng Long và Vạn Kiếp lao đi.

Một số kỵ binh riêng lẻ khác tách ra tỏa đi khắp nơi.

Phía cánh phải quân Nguyên, Hưng Vũ Vương và 3000 kỵ binh Đại Việt đang quấy phá quân Nguyên vòng ngoài chứ không đánh sâu vào đội hình quân Nguyên.

Khi phát hiện cánh quân của Trần Quốc Toản không có ý đánh vào đại bản doanh của quân Nguyên mà lui về phía tây, Hưng Vũ Vương dù đầy ngờ vực nhưng cũng nhanh chóng quay lại nói với thân binh bên cạnh:

- Nổi hiệu thu quân, nhanh chóng rút lui.

Cho người tìm mọi cách bắt liên lạc với quân đội trong phòng tuyến sông Như Nguyệt.

Ta muốn biết rõ ý đồ của Hoài Văn Hầu Trần Quốc Toản.

Thân binh bên cạnh thưa vâng lập tức dơ kèn hiệu lên thổi.

Rất nhanh chóng, 3000 kỵ binh Đại Việt cũng rút lui khỏi chiến trường như thủy triều.

--------------------------------------

Ở đại bản doanh, Khắc Bột Hải cau mày nhìn hai cánh quân Đại Việt dần rút đi, hắn không hiểu rõ mục đích của Trần Quốc Toản nên không dám cho quân vội đuổi theo.

Một phần vì hắn lo Trần Quốc Toản còn gian kế.

Hai biến số là nội gián người Hán trong quân và cánh quân bên phía phải làm hắn lần đầu tiên mất tự tin vào phán đoán của mình.

Một phần khác, thế trận bao vây của Khắc Bột Hải đã bị chọc thủng nhoe nhoét, lực lượng kỵ binh hiện tại trong tay là lực lượng duy nhất giúp hắn tự tin vẫn có thể tiếp tục vây hơn một vạn quân Đại Việt còn lại ở trong lũy.

Hắn không dám để xảy ra thêm sai sót nên không phái đội kỵ binh truy kích.

Mải suy nghĩ biện pháp đối phó, tìm kiếm ý đồ của Trần Quốc Toản.

Mất một lúc sau, Khắc Bột Hải như giật mình tỉnh ra, hét lớn:

- Chết tiệt, chẳng lẽ chúng đoán ra kế hoạch của Đại Tướng Quân và Trấn Nam Vương rồi?

Tham mưu bên cạnh nghe thấy thế thì hoảng hốt, vội vã thúc giục:

- Tướng quân, mau cho kỵ binh đuổi theo chúng, không thể để chúng làm gián đoạn kế hoạch của Đại tướng quân được.

Khắc Bột Hải nhăn mày suy nghĩ một lúc rồi nói:

- Không vội.

Cho thám báo nhanh chóng tới thông báo sự tình cho Đại tướng quân.

Chúng ta không phái kỵ binh đuổi theo được, ta cần số kỵ binh này để tiếp tục vây hơn một vạn quân Đại Việt trong lũy và đề phòng 3000 kỵ binh bên phải.

Hơn nữa, Đại tướng quân có hơn mười vạn quân tinh nhuệ nhất của ta, số quân ít ỏi kia sẽ không làm được gì đâu.

Chưa kể chắc chắn đại tướng quân sẽ có sắp xếp cho quân canh giữ phía sau đại quân.

Cứ yên tâm, không cần quá lo lắng, cho phái thám báo thông báo tin tức cho Đại Tướng quân là được.

Khắc Bột Hải luôn coi thường quân Hán, thêm hôm nay nhìn thấy sức chiến đấu của quân Đại Việt, hắn bỏ luôn suy nghĩ dựa vào số lượng quân Hán kia để có thể cầm chân được hơn một vạn quân Đại Việt trong tường lũy phía trước.

Nên tình thế không cho phép hắn mạo hiểm điều kỵ binh truy đuổi, nếu không, để thêm một vạn quân Đại Việt kia tới được Thạch Đà thì sẽ rắc rối hơn rất nhiều.

------------------------------------

Giờ thân, sau gần bốn canh giờ di chuyển liên tục từ lúc phá vây, Trần Quốc Toản và đội quân của mình đã tới phạm vi sông Cà Lồ.

Từ đây tới Thạch Đà còn khoảng 40 dặm.

Trần Quốc Toản quyết định cho quân dừng lại nghỉ ngơi.

Cần hồi phục sức chiến đấu, sức ngựa trước trận chiến ngày mai.

Trần Quốc Toản quay lại nói với Đặng Văn Thiết:

- Đặng Văn thiết, hạ lệnh cho toàn quân nghỉ ngơi tại chỗ nửa canh giờ.

Phái thám mã do thám tình hình phía trước.

Ta đoán Lý Hằng sẽ cho quân đóng giữ đường lớn để đề phòng tập kích, cố gắng tìm hiểu cho ta nhiều thông tin nhất về nhóm quân này.

Đặng Văn Thiết nghe xong có chỗ chưa rõ ràng muốn hỏi thêm:

- Cậu chủ, không cần do thám tình hình phía sau đề phòng Khắc Bột Hải cho quân đuổi theo sao?

Trần Quốc Toản không nhìn lại, mỉm cười bình tĩnh nói:

- Không cần.

Từ khi bên phải hắn có một nhánh kỵ binh của ta thì hắn không đủ sức phái quân đuổi theo.

Hơn nữa, nếu hắn có dám thì chú Bộc cũng sẽ làm hắn phải điều quân quay về mà thôi.

Ngoài ra, phái thêm người liên lạc với các cánh quân, dân quân quanh đây, bảo họ tới Thạch Đà cứu viện, giúp ta chuẩn bị một số thứ.

Đặng Văn Thiết chắp tay vâng lệnh rời đi.

Trần Quốc Toản quay lại nói với Trần Văn Phúc và Trần Văn Cảo:

- Trần Văn Phúc, Trần Văn Cảo tướng quân, sau trận chiến vừa rồi hai vị chỉ còn gần 1000 quân, ta sẽ cấp cho hai vị thêm 1000 quân.

Ta đoán không xa phía trước sẽ có một đội quân địch đóng giữ trên đường lớn.

Hai vị cho quân tốt nghỉ ngơi, tối nay ta cần hai vị giúp ta phá toán quân địch phía trước.

Chúng ta không có nhiều thời gian nên ta có kế hoạch thế này...

Phân phó xong mọi việc, Trần Quốc Toản cũng không kịp nghỉ ngơi, mà dẫn theo thân binh quan sát xung quanh chuẩn bị cho trận quyết chiến hôm sau.

--------------------------------

Cùng lúc đó, doanh trại quân đội Đại Việt ở Vạn Kiếp.

Một nhóm ba kỵ binh đang phi như bay từ phía ngoài về cổng doanh trại, tới gần cổng trại viên kỵ binh gân cổ hô lớn:

- Quân tình khẩn cấp 800 dặm!

Mau mở cổng.

Từ tháp canh phía trên cổng doanh trại, thấy kỵ binh lao tới không hề có ý dừng lại, lính canh nheo mắt nhìn kỹ thấy dấu hiệu của hồng linh cấp sứ của Đại Việt, liền không do dự quay xuống dưới hét:

- Là hồng linh cấp sứ, mau mở cổng.

Nói xong, lính canh lập tức cầm tù và lên thổi báo hiệu có quân tình khẩn cấp.

Thấy cổng doanh trại đã mở, nhóm ba kỵ binh phi qua cổng không hề giảm tốc độ, bụi mù mịt quấn theo sau lưng nhằm thẳng phía lều chính ở giữa doanh trại phi tới.

Nghe tiếng tù và, từ trong lều bước ra, Phạm Ngũ Lão trạc ba mươi tuổi giáp trụ chỉnh tề, chòm râu được cắt tỉa gọn gàng, ánh mắt như ưng, khuôn mặt anh tuấn dù không thể tỏa ra khí thế uy nghiêm, quý tộc như các vị vương gia nhưng khí chất cũng không kém là bao.

Phạm Ngũ Lão nhìn về cổng doanh trại đang có bụi mù bốc lên, bình tĩnh chờ tin tức sắp tới.

Tới lều chính, nhóm kỵ binh dựng vó ngựa dừng lại, lập tức nhảy xuống quỳ trước mặt Phạm Ngũ Lão chắp tay thở hổn hển bẩm báo:

- Bẩm tướng quân, tiểu nhân có quân tình khẩn cấp cần bẩm báo tới Hưng Đạo Vương.

Mong tướng quân tiến dẫn.

Ba kỵ binh thân thể bụi bặm, trên giáp còn dính nhiều máu khô, trên lưng hai kỵ binh phía sau còn cắm hai mũi tên, riêng người quỳ phía trước đang cầm chiến báo lưng còn cắm tới ba mũi lang nha tiễn phía sau nhưng hắn như không biết máu của mình đang rỉ ra vẫn yên tĩnh chờ Phạm Ngũ Lão trả lời.

Phạm Ngũ Lão không dài dòng, trực tiếp vừa nói vừa sai người vào lều cầm hổ phù ra nói:

- Hưng Đạo Vương đã về Thăng Long từ hôm qua, người đã giao lại đại doanh do ta quản lý, có việc gì ngươi có thể trực tiếp báo cáo với ta.
 
Back
Top Bottom