Ngôn Tình Đối Tượng Của Tôi Dựa Vào Ảo Tưởng Để Nói Chuyện Yêu Đương

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Đối Tượng Của Tôi Dựa Vào Ảo Tưởng Để Nói Chuyện Yêu Đương
Chương 60: Phiên ngoại 4: Không quen biết


Thật sự Lâm Phùng rất ít khi tức giận, cho dù tình trạng công ty dưới tay không ổn thì anh cũng sẽ không nổi giận.

Người bên ngoài đều nói, nếu muốn thấy Lâm Phùng nổi giận, sợ là phải đợi thêm vài đời.

Thật ra không phải vậy, Trình Lộc đã từng thấy Lâm Phùng tức giận mấy lần.

Mỗi khi có người không tốt với cô hoặc nói cô không đúng, Lâm Phùng đều sẽ bác bỏ đi bằng thái độ cứng rắn.

Đại loại là, dám mắng vợ tôi một câu, tôi sẽ trả lại một dao.

Lúc này Từ Thiến Thiến đã bị Lâm Phùng làm cho cứng họng, còn bị ánh mắt của Lâm Phùng dọa cho gần chết, trong phút chốc không nói được lời nào.

Thẩm Linh ho khan một tiếng, bà ta đặt tay bên giường, trên mu bàn tay có rất nhiều nếp nhăn ngang dọc.

Thẩm Linh ho khan nói: “Đừng nói nữa, Tiểu Lộc cũng không phải cố ý, mấy đứa ở đây ồn ào như thế lỡ làm phiền đến người khác thì sao?”

Lâm Phùng chẳng muốn nói chuyện với Từ Thiến Thiến.

Từ Thiến Thiến chăm sóc Thẩm Linh, bây giờ cô ta đã bị ánh mắt của Lâm Phùng làm hoảng sợ, cho nên đã bỏ qua chuyện vừa nãy.

Tối nay Hứa Tú đến muộn nhất, Lâm Phùng bèn để Hứa Tú ở lại bệnh viện chăm sóc Thẩm Linh.

Còn anh đưa Trình Lộc về nhà.

Đến bãi đỗ xe, đôi chân dài của Lâm Phùng liên tục bước, một đường đi thẳng đến bên cạnh xe.

Trình Lộc đi theo sau anh, mắt mày cô cong cong, như thể cất giấu vô vàng ánh sao.

Trình Lộc chạy tới kéo cánh tay Lâm Phùng, cô lắc lắc tay anh, ngẩng đầu nhìn anh: “Vừa nãy giáo sư Lâm sao thế? Sao tự nhiên lại tức giận rồi.”

Lâm Phùng có hơi bất đắc dĩ mỉm cười, anh biết Trình Lộc muốn nghe anh nói điều gì.

Anh cũng chẳng ngại ngùng, giữa vợ chồng sao có chuyện mập mờ không nói rõ được.

“Cô ta ăn h**p em, tất nhiên anh tức giận rồi.”

Cánh môi đỏ hồng của Trình Lộc cong lên, cô ôm lấy cánh tay Lâm Phùng không buông, khẽ nói một tiếng: “Ông xã. anh thật tốt.”

“Ừ.” Lâm Phùng cũng rất không biết xấu hổ đáp lại một tiếng, anh cảm thấy Trình Lộc nói câu này rất đúng.

Bây giờ đã muộn, hai người chẳng ở lại nơi này thêm lâu.

Lâm Phùng quyết định ngày mai sẽ mời một hộ lý đến chăm sóc Thẩm Linh, cái người Từ Thiến Thiến kia không thể ở lại bên cạnh Thẩm Linh lâu được, ai biết cô ta còn có thể nói ra được lời gì.

Hai người lái xe về khu chung cư Phỉ Thúy, Trình Lộc đi tắm trước, sau đó cô dùng áo ngủ che kín người mình lại.

Lâm Phùng cảm thấy có chút không đúng.

Bình thường Trình Lộc tắm xong đều thích mặc áo ba lỗ và quần thể thao ngắn, sao hôm nay cô lại đổi tính, thích ăn mặc kín như thế từ khi nào?

Trình Lộc co người vào ổ chăn, cô cầm điện thoại gửi tin nhắn. Ánh sáng trắng từ màn hình điện thoại chiếu vào mặt cô, trong đôi con ngươi cũng phản xạ ánh sáng từ màn hình.

Lâm Phùng liếc nhìn một cái, cũng đi tắm rửa sạch sẽ.

Anh tắm xong ra ngoài, đến nằm xuống bên cạnh Trình Lộc.

Anh nhìn chằm chằm vào Trình Lộc, dần dần, anh nhíu mày lại.

Trình Lộc vừa nhắn tin cho Lý Thừa Nguyệt xong, cô mới tắt điện thoại đi đã thấy ánh mắt của Lâm Phùng, trái tim cô nhảy lên một cái, cười hỏi anh: “Sao thế? Trên mặt em dính gì sao?”

Hô hấp của Lâm Phùng hơi dừng lại, ánh mắt anh khẽ đảo một vòng rồi thu lại.

Trình Lộc đặt điện thoại xuống chuẩn bị đi ngủ, nhưng không ngờ lại bỗng bị Lâm Phùng ôm eo.

Eo cô rất nhỏ, cứ tùy tiện như thế là có thể ôm hết. Sau khi ôm vào lòng, lập tức có thể cảm nhận được mùi hương nồng nàn và cơ thể mềm mại của cô.

Khiến người ta say mê.

Trình Lộc hơi chống cự đẩy anh ra: “Buông ra, đêm nay dừng đi, ngày mai em còn phải đến bệnh viện thăm mẹ, không thì bà ấy sẽ suy nghĩ nhiều.”

Giọng Lâm Phùng hơi khàn, hệt như anh đang cố gắng kiềm nén gì đó, anh ôm Trình Lộc vào lòng: “Để anh xem một chút.”

“Có gì đẹp đâu, không phải anh đã xem hết rồi à?”

Lâm Phùng không lên tiếng, lực tay của anh hơi tăng lên.

Trình Lộc hít vào một hơi.

Cô thấy dáng vẻ của Lâm Phùng, dường như anh không tính buông tha cho cô.

Cô hết cách cười một tiếng: “Anh biết à?”

Lâm Phùng dừng hai giây mới chậm rãi nói: “Bị thương chỗ nào?”

Trình Lộc dùng áo ngủ bao lấy người mình là sợ Lâm Phùng thấy được sẽ lo lắng, nhưng không ngờ vẫn bị Lâm Phùng đoán được.

Cô không thể làm gì khác hơn là ngoan ngoãn cởi áo ngủ trên người mình ra, quả nhiên trên cánh tay cô có mấy chỗ bị trầy, còn chỗ chỗ bị rách da, chỉ mới được xử lý đơn giản.

Ánh mắt Lâm Phùng sâu hơn, động tác tay cũng nhẹ nhàng hơn rất nhiều, anh hỏi: “Sao lại bị?”

“Hôm nay khi đến bệnh viện đã vô tình thấy được một cụ già suýt bị xe tông trên vỉa hè, anh biết con người của em mà, vừa thấy có chuyện là không nhịn được. Em đã xông thẳng tới, cũng may chỉ bị trầy vài chỗ ha ha.”

Trong phòng ngủ chỉ còn lại âm cuối cùng của Trình Lộc, hòa vào tiếng đồng hồ tích tắc trên đầu giường.

Lâm Phùng rũ mắt nhìn vết thương trên người Trình Lộc, anh không nói gì, cũng chẳng cử động nữa.

Nụ cười trên mặt Trình Lộc dần nhạt đi, cô mím chặt môi, nửa ngày mới nhỏ giọng nói: “Xin lỗi…..”

“Không có lỗi gì hết.” Lâm Phùng nhẹ nhàng ôm Trình Lộc, mùi hương dịu nhẹ trên người cô quanh quẩn quanh chóp mũi anh. Trái tim trong lồ ng ngực anh cứ nhảy lên từng hồi một, anh đau lòng cô, anh hít vào một hơi: “Em muốn làm gì đều được.”

Trình Lộc mỉm cười.

Cô biết Lâm Phùng không trách mình, nhưng cô không muốn làm Lâm Phùng lo lắng.

Cô lại không ngờ Từ Thiến Thiến bắt lấy chuyện này để nói bậy trước mặt Thẩm Linh, cô cũng sợ Thẩm Linh bị k1ch thích, có hại cho cơ thể nên lúc đó mới không nói gì.

Cô cũng sợ Lâm Phùng sẽ lo lắng cho cô.

Ngày hôm sau, Hứa Tú lại đến bệnh viện chăm sóc Thẩm Linh.

Trình Lộc cảm thấy mình cũng nên đi, sau khi Lâm Phùng đến công ty cô đã cùng Hứa Tú đến bệnh viện.

Lại không ngờ Từ Thiến Thiến vẫn ở trong phòng bệnh chăm sóc Thẩm Linh.

Hứa Tú kéo tay Trình Lộc ngay bên ngoài phòng bệnh, cô nàng hạ thấp giọng nói: “Thím nhỏ, người phụ nữ này phiền lắm, tối hôm qua cháu tới nhưng cô ta lại đuổi cháu đi. Cô ta vẫn luôn ở chỗ bà ngoại, chắc chắn không có lòng tốt!”

Trình Lộc gật đầu, cô nhìn cô gái ngồi bên cạnh nói cười với Thẩm Linh, đúng là đẹp mắt thật.

Trình Lộc xách theo túi đựng táo bước vào, cô mềm giọng gọi một tiếng: “Mẹ, mẹ đã khỏe chưa ạ?” Cô đặt táo lên bàn, làm bộ như chẳng thấy Từ Thiến Thiến mà bước thẳng đến chỗ Thẩm Linh.

Thẩm Linh rất thích Trình Lộc, bà ta vừa thấy Trình Lộc đến thì ý cười càng đậm hơn, mở miệng đáp lại cô: “Khỏe nhiều rồi, bác sĩ nói không sao, tịnh dưỡng thêm một thời gian là tốt thôi.”Sau đó lại thở ra một hơi: “Ôi, thân thể già cả này đúng là phiền phức.”

Từ Thiến Thiến tiếp lời ngay: “Cô Thẩm đừng nói bậy, ai dám chê cô phiền phức, có phải cô Trình đây không?”

“Là bà Lâm.” Trình Lộc liếc mắt nhìn Từ Thiến Thiến cũng sửa lời cho cô ta, cô chẳng hề che giấu ánh mắt lạnh lùng của mình. Sau đó cô thu hồi ánh mắt lại, nói: “Mẹ, người nghỉ ngơi thật tốt đi, đừng nghĩ nhiều.”

Hứa Tú cũng cười hì hì nói: “Bà ngoại, Tú Tú thích người lắm, cháu có thể đến ở cùng người không?”

Hứa Tú chớp chớp đôi mắt trong veo của mình.

Thẩm Linh bỗng cười lên: “Cháu đấy, có phải lại cãi nhau với mẹ cháu không, cho nên mới muốn đến chỗ bà chứ gì?”

Hứa Tú thè lưỡi một cái, không phản bác.

Từ Thiến Thiến hơi ngẩn ra, sau đó lập tức phản đối: “Cô Lâm, thế này không được, mẹ con không nên để thù qua đêm, nếu đến ở, chẳng phải họ càng không có cơ hội làm hòa sao?”

Quả nhiên Thẩm Linh rơi vào trầm tư.

Hứa Tú tức giận trừng mắt với Từ Thiến Thiến, Trình Lộc đứng một bên ngăn Hứa Tú đang muốn bước lên lý luận lại, cô nhàn nhạt lên tiếng: “Cô Từ nói đùa, chuyện gia đình chúng tôi có khi cô Từ không hiểu lắm đâu, cũng không nên bàn luận thêm về chuyện của Hứa Tú mà gì.”

Từ Thiến Thiến: “Cô!”

Sao Thẩm Linh có thể không nhìn ra được mùi thuốc súng giữa hai người cơ chứ, nhưng một người là vợ Lâm Phùng, còn một người là học trò cưng của bà ta, bà ta không biết nên bênh người nào.

Vừa hay đã đến trưa.

Thẩm Linh nhìn hai cô gái đang không vừa lòng nhau trước mặt, lên tiếng đề nghị: “Giờ đã trưa rồi, mấy đứa vẫn chưa ăn cơm đúng không? Vừa hay, Tú Tú, cháu dẫn Tiểu Lộc và Thiến Thiến đi ăn cơm đi, ăn nhiều chút coi như ăn thay bà.”

Hứa Tú liếc nhìn Trình Lộc và Từ Thiến Thiến, sau đó vui vẻ đồng ý.

Hai người cứ giằng co như thế chỉ khiến Thẩm Linh ngột ngạt hơn, còn không bằng cùng rời khỏi phòng bệnh của bà.

Trình Lộc và Từ Thiến Thiến đều không phản đối, ba người cùng nhau ra ngoài.

Hứa Tú đi trước một bước để đặt phòng riêng, cô nàng đi rồi, tại chỗ chỉ còn dư lại mỗi Trình Lộc và Từ Thiến Thiến.

Lúc bình thường tính tình của Trình Lộc đều khá ôn hòa, bây giờ đối mặt với Từ Thiến Thiến, giọng điệu cô cũng mang theo chút dịu dàng: “Cô Từ, không biết lần này cô trở về định ở lại trong nước bao lâu?”

Từ Thiến Thiến cụp mắt nhìn Trình Lộc, lát sau mới trả lời một câu: “Không biết.”

Bước chân Trình Lộc dừng lại, cô quay đầu nhìn thẳng vào mắt Từ Thiến Thiến: “Vậy cô cảm thấy mình luôn ở trong nhà mẹ tôi là ổn lắm à?”

“Mẹ cô?” Từ Thiến Thiến xì cười, trong mắt cô ta xẹt qua tia khinh bỉ, cánh môi khẽ hé mở: “Trình Lộc, cô đừng nên gọi chữ mẹ này quá sớm, tránh cho đến lúc không sửa miệng được.”

Tất nhiên Trình Lộc hiểu ý của Từ Thiến Thiến.

Trình Lộc híp mắt lại, sự nhu hòa giữa hai đầu mày chẳng còn nữa, thay vào đó là sự cứng rắn: “Cô nói chuyện quá đáng thật, tôi nói không lại cô.”

Cô không chờ Từ Thiến Thiến nói nữa mà xoay người đi thẳng.

Trình Lộc cảm thấy miệng lưỡi Từ Thiến Thiến rất chua ngoa, cô nói không lại, nếu đã thế thà đừng nói còn hơn. Dù sao Lâm Phùng cũng sẽ chẳng có tình cảm gì khác với cô ta.

Ở mặt này, Trình Lộc vẫn rất tin tưởng Lâm Phùng.

Cô nhận được vị trí Hứa Tú gửi đến bèn đi tới, Từ Thiến Thiến đi sau lưng cô, bước chân không nhanh cũng không chậm.

Nhưng chuyện khiến người ta không ngờ đó là, thế mà Trình Lộc lại gặp được Lý Thừa Nguyệt ở đây.

Tính ra, đã lâu lắm rồi Lý Thừa Nguyệt không đến tìm cô, có chăng hai người cũng chỉ nhắn tin qua lại trên wechat, cũng chẳng biết gần đây cô ấy làm gì.

Từ rất xa Trình Lộc đã thấy Lý Thừa Nguyệt đội mũ lưỡi trai, mặt mũi được khẩu trang bịt kín, mới nhìn qua còn tưởng là minh tinh nào ra đường.

Nhưng với Trình Lộc, dù Lý Thừa Nguyệt có hóa thành tro cô cũng nhận ra.

Trình Lộc bước tới gọi cô ấy một tiếng, Lý Thừa Nguyệt giật mình đến run lên một cái, Trình Lộc không khỏi trêu chọc: “Sao thế, làm ăn trộm à, gọi cậu một tiếng mà dọa cậu thành như vậy luôn?”

Lý Thừa Nguyệt thở dài, đôi mắt xinh đẹp đảo qua đảo lại bốn phía, cuối cùng rơi vào người cô gái cao gầy đang đi đằng sau Trình Lộc, Lý Thừa Nguyệt nhíu mày: “Sao thế? Bạn của cậu à?”

Trình Lộc khẽ cong môi, cô chẳng thèm nhìn Từ Thiến Thiến lấy một cái: “Không quen biết.”
 
Đối Tượng Của Tôi Dựa Vào Ảo Tưởng Để Nói Chuyện Yêu Đương
Chương 61: Phiên ngoại 5: Mỉa mai cỡ nào


Hiển nhiên Từ Thiến Thiến cũng nghĩ như thế, lúc Trình Lộc nói ra câu “không quen biết”, cô ta cũng không phản bác, lập tức nhấc chân đi thẳng đến quán cơm.

Lý Thừa Nguyệt liếc nhìn theo, nhỏ giọng nói: “Sao thế, cậu có việc à?”

“Không có chuyện gì, chỉ là cùng cháu gái trong nhà đi ăn một bữa cơm thôi.”

Lý Thừa Nguyệt không yên tâm nên đến quán cơm xem thử, còn giục Trình Lộc: “Đi đi, cậu đi nhanh đi, lát nữa tớ sẽ trò chuyện với cậu sau.”

Cô nhìn dáng vẻ nóng nảy này của Lý Thừa Nguyệt mà đứng bất động.

Cô kéo tay Lý Thừa Nguyệt, khẽ nhếch khóe môi cười hỏi: “Làm sao, cậu ở đây làm gì hả?”

Sắc mặt Lý Thừa Nguyệt thay đổi, gương mặt có hơi tái đi: “Cậu đừng hỏi, tối tớ sẽ nói với cậu, dù sao thì một lời khó nói hết.”

Lý Thừa Nguyệt hối Trình Lộc mau đi, Trình Lộc cũng vội đi gặp Hứa Tú nên không truy hỏi thêm, chờ đến tối Lý Thừa Nguyệt sẽ nói chân tướng cho cô biết.

Trong phòng ăn riêng, Hứa Tú và Từ Thiến Thiến đã gọi món xong.

Từ Thiến Thiến và Hứa Tú cũng chẳng nói chuyện với nhau, hai người vốn không có gì để nói. Nhưng sau khi Trình Lộc đến, Hứa Tú bắt đầu nói mấy câu với cô.

Bữa cơm này rất yên tĩnh, không có cảnh tượng giương cung bạt kiếm như suy nghĩ của Hứa Tú, cũng chẳng có hằn học với nhau, cả ba chỉ yên tĩnh ăn một bữa cơm.

Sau khi ăn xong, mọi người lại chuẩn bị về bệnh viện chăm sóc Thẩm Linh.

Vừa ra cửa, Từ Thiến Thiến nói mình muốn đi toilet, bảo Trình Lộc và Hứa Tú về trước.

Tất nhiên Hứa Tú đồng ý ngay, Trình Lộc cũng hơi muốn đi vệ sinh, cô định chờ Từ Thiến Thiến đi ra trước rồi mình mới vào.

Chuyến đi… vệ sinh này, lại thấy được một cảnh tượng khá hay.

Thế mà lại có thể đụng phải Lâm Phùng trên đường đến toilet, còn có cả Từ Thiến Thiến nữa.

Nhìn dáng vẻ kia, dường như hai người kia cũng vừa mới tình cờ gặp được.

Từ Thiến Thiến cẩn thận sửa sang lại mái tóc mình, cô ta mỉm cười thanh lịch, chào hỏi Lâm Phùng: “Đúng dịp thật, cậu đã ăn chưa? Tôi vẫn chưa nữa, có muốn ăn cùng không?”

Trình Lộc đang đứng ở góc tường nghe thấy thế: “Không biết nhục, rõ ràng vừa ăn xong!”

Lâm Phùng liếc nhìn thời gian trên đồng hồ đeo tay, như thể đang ám chỉ với Từ Thiến Thiến rằng anh không rảnh.

Anh lạnh nhạt từ chối: “Không được.”

Từ Thiến Thiến vẫn không chịu buông tha: “Chúng ta đã lâu lắm rồi không gặp mặt, ăn một bữa cơm cũng không được sao?”

Lâm Phùng nhíu mày, nhưng người ngoài nhìn vào thì thấy Lâm Phùng vẫn trước sau như một.

Trình Lộc đã quá quen thuộc anh, cô biết anh đã không nhịn được nữa.

Đúng là vậy, Lâm Phùng vẫn từ chối như cũ, nhưng giọng điệu đã càng nhạt hơn: “Không được.”

“Ôi, Lâm Phùng, không phải cậu sợ cô Trình nổi giận đấy chứ? Cậu sẽ không sợ phụ nữ đấy chứ?” Từ Thiến Thiến cười cong cong mắt, nhưng nụ cười vào rơi vào mắt Trình Lộc lại cảm thấy có hơi độc ác.

Lâm Phùng dừng bước, anh dùng ánh mắt lạnh băng nhìn cô ta, không hề nhúc nhích.

Từ Thiến Thiến tiếp tục nói: “Cô Trình ghen tỵ gia đình tôi tốt đẹp, cũng ghen tỵ tôi xinh đẹp, còn là thanh mai trúc mã với cậu, vì thế nên mới cưỡng chế cậu không cho phép cậu qua lại với tôi. Cậu che chở cô ta khắp mọi nơi, có phải rất sợ cô ta không?”

Từ Thiến Thiến cảm thấy như thể mình đã biết được chân tướng: “Nhưng không sao, cô Trình là cảnh sát, chắc chắn thân thủ rất tốt, sợ rằng cậu đã chịu không ít uy h**p của cô ta nhỉ?”

Từ Thiến Thiến cười đắc ý vô cùng, cô ta cảm giác lời mình nói hoàn toàn chính xác, không hề nhận ra sắc mặt Lâm Phùng đã càng lúc càng khó coi.

Đừng nói là Lâm Phùng, ngay cả Trình Lộc cũng tức giận không ít.

Lâm Phùng thật sự thích che chở cô, nhưng như thế sao lại thành cô uy h**p anh?

Lâm Phùng yêu cô bảo vệ cô là hoàn toàn tôn trọng cô, những thứ này sao cô dùng vũ lực uy h**p ra được.

Nhưng Trình Lộc không hề bước ra phản bác Từ Thiến Thiến, cô vẫn lén lút đứng nghe xem Lâm Phùng nói thế nào.

Cuối cùng Lâm Phùng cũng nhìn thẳng vào mắt Từ Thiến Thiến, sắc mặt rất khó coi.

Từ Thiến Thiến còn định nói thêm gì đó, nhưng lúc này cô ta bỗng phát hiện sắc mặt Lâm Phùng không đúng, miệng cô ta như thể dính lấy nhau, không mở ra được nữa.

Cánh môi mỏng của Lâm Phùng hơi mấp máy: “Cô Từ, mong cô hãy tự trọng và tôn trọng vợ của tôi. Tôi không biết cuộc sống của cô thế nào mới khiến cô dùng những lời ác ý như thế để phỏng đoán người khác.”

Mi tâm của Từ Thiến Thiến nhảy lên một cái.

Lâm Phùng tiếp tục nói: “Tôi và Tiểu Lộc, hoàn toàn không có chuyện như cô nói.” Anh dừng một chút: “Cô Từ, trái lại là cô, hai lần ba lượt trước mặt người khác bịa đặt về Tiểu Lộc, lẽ nào cô không cảm thấy mình độc ác à?”

“Cái gọi là gia phong tốt đẹp của nhà họ Từ các cô là giống như cô đấy à?”

Từ Thiến Thiến chưa từng nghe Lâm Phùng nói nhiều như thế nào giờ, càng chưa từng nghe anh nói chính mình như thế.

Nói đúng hơn là, từ nhỏ đến lớn, chưa từng có người nào nói cô ta như vậy.

Từ Thiến Thiến có hơi kích động: “Lâm Phùng! Cô ta có chỗ nào sánh được với tôi? Nếu không phải uy h**p cậu, sao cậu có thể kết hôn với cô ta? Tại sao cậu không chờ tôi về?”

“Trong mắt tôi, cô ấy tốt đẹp hơn cô gấp trăm nghìn lần, là chốn về cả đời này của tôi.” Lâm Phùng không hề xấu hổ nói thẳng ra, dường như anh không muốn nói thêm với Từ Thiến Thiến nữa nên xoay người định đi, bỗng anh nhớ ra gì đó, lại xoay đầu nhìn cô ta, nói: “Còn nữa, mong cô Từ đừng nghĩ bậy bạ, cả Lâm Sơn này, ai có thể uy h**p được tôi?”

Từ Thiến Thiến siết chặt tay, cô ta bướng bỉnh cúi đầu.

Hình như cô ta đã bị Lâm Phùng làm tổn thương rồi, thế mà lại không đuổi theo anh.

Đúng vậy, dù sao một người phụ nữ bị một người đàn ông nói mình ác độc, thật sự có hơi tổn thương.

Lâm Phùng đi đến cuối hành lang, vừa quay đầu đã thấy Trình Lộc đang đứng ngay góc tường nghe lén.

Biểu cảm lạnh như băng trên mặt anh dần tan đi, thay vào đó là ý cười vui vẻ, trong nụ cười ấy chứ cất giấu mấy phần yêu chiều. Anh có hơi bất đắc dĩ: “Muốn nghe cứ bước ra nghe, còn trốn cái gì.”

Trình Lộc hoàn toàn không lúng túng khi mình bị bắt tại trận, cô khẽ mỉm cười.

Cô bước đến chỗ Lâm Phùng, khoác tay anh.

Cô ngẩng đầu lên cười nói: “Anh nói chuyện với người khác độc địa thật đấy, sao có thể nói một người phụ nữ như thế hả?”

“Ăn ngay nói thẳng mà thôi.” Lâm Phùng nhìn thẳng về phía trước: “Trước đó cô ta nói mấy câu kia với Thẩm Linh và những người khác, chỉ sợ cô ta muốn địa đặt em, cũng như muốn chia rẽ chúng ta. Biết rõ anh đã kết hôn rồi còn muốn chặn ngang một bước, đây đúng là chuyện người bình thường không làm ra được.”

Thật ra Lâm Phùng cũng rất thất vọng về Thẩm Linh.

Trước kia khi cha còn sống, trong nhà không phân tán như bây giờ. Nhưng sau khi cha mất, Thẩm Linh không giữ nổi cổ phần trong tay mình, để mấy anh chị em không nể mặt nể mũi.

Bây giờ còn tốt hơn, bà để Thiến Thiến vào ở thẳng trong nhà mình.

Người tinh tường đều có thể thấy, Từ Thiến Thiến không có ý tốt với hai vợ chồng anh.

Trên đường rời khỏi quán cơm, Trình Lộc hỏi Lâm Phùng: “Anh đến thăm mẹ hay biết em ở đây nên đến tìm em?”

“Không có, anh và Cố Huyền đến đây bàn chuyện làm ăn.”

Cố Huyền chính là tổng giám đốc Cố mà Trình Lộc đã từng gặp.

“Ơ.” Trình Lộc đáp một tiếng: “Vậy bây giờ anh có đến bệnh viện thăm mẹ một chút không, bác sĩ nói mẹ cần nghỉ ngơi một quãng thời gian, còn nữa, họ lý anh nói khi nào mới đến?”

“Sắp rồi.” Hai người vừa đi vừa nói chuyện, rất nhanh đã đến cửa phòng bệnh. Lâm Phùng hơi dừng lại, Trình Lộc quay đầu nhìn anh hỏi: “Hả? Sao thế?”

Lâm Phùng im lặng chốc lát: “Tiểu Lộc, anh sẽ không để em chịu oan ức đâu.”

Trình Lộc hơi sửng sốt một chút, nhưng cô lập tức phản ứng lại Lâm Phùng đang nói gì, cô cười cong cong mắt, ánh mắt sáng ngời tựa như sao trên trời: “Em biết, sao anh có thể để em chịu oan ức được.”

Khóe môi Lâm Phùng hơi giật giật, tất cả đều hóa thành nụ cười.

Cô hiểu là được rồi.

Trình Lộc đẩy cửa bước vào, Hứa Tú đang ngồi nói chuyện với Thẩm Linh.

Sắc mặt Lâm Phùng lạnh nhạt, anh không nói lời nào. Thẩm Linh nhìn nhiều hơn mấy cái, bà ta luôn cảm thấy Lâm Phùng có hơi khác lạ.

Mặc dù trước đây Lâm Phùng không thích để ý đến người khác, nhưng sau khi ở cạnh Trình Lộc anh đã nói nhiều hơn chút, rất ít khi thấy anh lãnh đạm thế này.

Thẩm Linh lo lắng xong thì nhìn Lâm Phùng hỏi: “Lâm Phùng, con sao thế?”

Lâm Phùng nhìn Hứa Tú, nói với cô nàng: “Cháu ra ngoài trước, tôi có chuyện muốn nói với mẹ.” Anh lại nhìn sang Trình Lộc, gật đầu với cô.

Trình Lộc kéo tay Hứa Tú: “Tú Tú, chúng ta ra ngoài trước, để hai người họ nói chuyện đi.”

Hứa Tú rất nghe lời Trình Lộc, nghe Trình Lộc nói thế cũng bèn theo cô ra ngoài.

Trong phòng bệnh rộng rãi hơn rất nhiều.

Trên giường bệnh, Thẩm Linh đang đắp chăn nhìn Lâm Phùng, thật lâu sau hai người cũng không nói chuyện.

Cuối cùng vẫn là Thẩm Linh dễ kích động, bà hỏi Lâm Phùng: “Có chuyện gì muốn nói với mẹ à?”

Lâm Phùng nhìn Thẩm Linh, anh che giấu ý lạnh nơi đáy mắt.

Anh mở miệng nói: “Mẹ nghĩ thế nào, mẹ còn định giữ cô Từ kia ở lại bao lâu?”

Thẩm Linh cụp mắt xuống, dưới ánh đèn, dường như có thể thấy được nếp nhăn nơi đuôi mắt của bà ta đã nhiều hơn trước.

Bà siết lấy góc chăn, thấp giọng trả lời: “Thiến Thiến nó ở nước ngoài nhiều năm như thế, khó lắm mới về được một lần, nếu mẹ không giữ nó lại, nó cũng chẳng có nơi nào để đi.”

“Con nghĩ, hẳn không phải ngay cả tiền ở khách sạn cô Từ cũng không có đấy chứ?” Lâm Phùng kiên định nói: “Nếu không có, con không ngại giúp cô ta.”

Thẩm Linh mím mím môi: “Nói thế nào đi nữa nó vẫn là học sinh của mẹ, là đứa nhỏ mẹ nhìn lớn lên, cũng không thể nhạt nhòa với nó như thế được. Hai đứa cũng lớn lên với nhau mà, con nói có đúng không?”

Thẩm Linh cứng rắn nhìn Lâm Phùng.

Nhưng lại thấy sắc mặt Lâm Phùng rất khó coi.

Lâm Phùng nói: “Vốn con không muốn nói thẳng chuyện này, nếu mẹ muốn, con không thể làm gì khác hơn là nói rõ cho mẹ hiểu.” Anh tiếp tục nói: “Cô Từ đã bịa đặt về Tiểu Lộc không ít trước mặt mẹ đúng không? Con không tin mẹ không biết suy nghĩ của cô ta.”

Thẩm Linh thở dài một hơi.

Nhất thời bà ta trở nên im lặng, không biết phải trả lời Lâm Phùng thế nào, đúng vậy, bà ta biết.

Lâm Phùng thấy Thẩm Linh im lặng hồi lâu, anh bèn nói tiếp: “Con không biết mẹ suy nghĩ thế nào, nhưng con hiểu rất rõ, Tiểu Lộc là người duy nhất con yêu, cũng sẽ là người vượt qua cả đời này cùng con. Con không cho phép ai làm cô ấy oan ức, cho dù là con cũng không được.”

Thẩm Linh càng siết chặt tay hơn.

Bà ta hít vào một hơi thật sâu, vành mắt hơi đỏ lên, giọng bà lẫn vào chút nghẹn ngào: “Mẹ cũng rất thích Tiểu Lộc, nhưng…. Thiến Thiến nó….”

Thẩm Linh dừng một chút, bà khóc thút thít rồi nói tiếp: “Mỗi ngày mẹ đều chỉ có một mình, một mình ăn ngủ xem tivi, thỉnh thoảng lại một mình ra ngoài, có lúc Tú Tú sẽ về cùng mẹ. Còn mấy đứa thì sao, không một ai về cả, mỗi lần tết đến mẹ gần như cầu xin mấy đứa về nhà. Một mình mẹ… Rất khó vượt qua.

“Năm nay Thiến Thiến về cùng mẹ, mẹ không phải một mình nữa, con có biết mẹ vui vẻ thế nào không?”

“Bây giờ Thiến Thiến như một cọng cỏ cứu mạng mẹ bắt được, cuối cùng mẹ cũng có cơ hội th ở dốc, con có hiểu không?”

“Có lúc lắng xuống mẹ nghĩ, sẽ có một ngày nào đó mẹ không ổn, chết trong nhà, đợi đến khi xác mục rữa hết mấy đứa cũng không phát hiện ra. Lâm Phùng, con xem, chuyện này mỉa mai cỡ nào.”

Lâm Phùng chưa từng nghe Thẩm Linh nói mấy lời thế nào.

Vừa nghe như thế, cõi lòng anh như bị thứ gì bén nhọn đâm mạnh vào.

Đúng vậy, mỉa mai cỡ nào.
 
Đối Tượng Của Tôi Dựa Vào Ảo Tưởng Để Nói Chuyện Yêu Đương
Chương 62: Phiên ngoại 6: Cô nói không lại


Kể từ khi cha mất, thậm chí còn sớm hơn một chút, từ khi Lâm Phùng hiểu chuyện đã bắt đầu phản kháng sự sắp xếp nghiêm sắc của gia đình dành cho anh, anh cũng rất ít nói chuyện với người nhà.

Chớ đừng nói chi nghe được mấy lời trong lòng của Thẩm Linh.

Trong phòng bệnh rơi vào im lặng, Lâm Phùng có hơi khổ não xoa nhẹ mi tâm mình, gương mặt lộ vẻ ngượng ngịu: “Con xin lỗi.”

Thật ra Thẩm Linh là một người rất tốt.

Bà ta là giáo viên dương cầm, từ nhỏ Lâm Phùng đã được Thẩm Linh dạy dỗ tỉ mỉ. Nghe mấy người Lâm Bích nói, Thẩm Linh chưa từng để tâm người nào như thế.

Nhưng sau đó gia đình nội chiến, anh và Thẩm Linh cũng dần xa cách nhau.

Nguyên nhân chính là do tính cách của anh.

Thẩm Linh nghe Lâm Phùng xin lỗi xong, cánh môi bà run run, không nói gì nữa.

Lâm Phùng đút tay vào túi quần, vóc người như tạc, thân thể cao lớn, anh cụp mắt nhìn Thẩm Linh: “Con xin lỗi, là con sơ sót.” Anh mím môi: “Nhưng, chuyện này mẹ phải nghe con.”

Trong rất nhiều chuyện Thẩm Linh đều mềm yếu, không biết sao bà lại rất kiên trì chuyện của Từ Thiến Thiến.

Lâm Phùng cũng hiểu, Thẩm Linh đang dùng Từ Thiến Thiến phản kháng lại anh và mấy anh chị em trong nhà.

Đây đúng thật là sơ xuất của người nhà.

Lâm Phùng lại nói với Thẩm Linh thêm một hồi, Thẩm Linh vẫn kiên quyết muốn ở cùng Từ Thiến Thiến. Lâm Phùng hết cách rồi, anh cũng sợ Thẩm Linh quá kích động sẽ có hại cho cơ thể, cho nên không tiếp tục nữa.

Ra khỏi phòng bệnh, Trình LỘc và Hứa Tú đang đứng ngoài cửa.

Trình Lộc bước lên kéo cánh tay Lâm Phùng, tâm trạng còn chút mịt mù của anh bỗng tốt hơn rất nhiều.

Anh nhìn Hứa Tú, nhẹ giọng nói: “Cháu có thời gian đến chơi cùng bà ngoài nhiều chút.”

“Hả?” Hứa Tú lộ vẻ lúng túng: “Mẹ của cháu không cho cháu chạy lung tung, không phải năm ngoái bà ấy bảo cháu ra nước ngoài học à, khó lắm mới yên tĩnh lại, bây giờ lại bắt đầu nhắc đến nữa, còn hạn chế sự tự do của cháu.”

Lâm Phùng không nói nữa, anh nắm tay Trình Lộc, mười ngón đan vào nhau.

Hôm nay Hứa Tú có được sự cho phép của Lâm Bích nên ở lại bệnh viện chăm sóc Thẩm Linh.

Lâm Phùng và Trình Lộc rời đi trước.

Khi thang máy dừng lại ở lầu một, cửa vừa mở ra đã thấy Từ Thiến Thiến cầm một ly cà phê chuẩn bị đi vào.

Cô ta thấy hai người mười ngón tay đan vào nhau thì ánh mắt hơi dừng lại.

Lâm Phùng nhíu mày, anh làm như không hề thấy Từ Thiến Thiến mà kéo tay Trình Lộc đi thẳng.

Dường như tâm trạng của Lâm Phùng đang rất không tốt, Trình Lộc vừa liếc mắt là có thể nhìn ra được.

Về đến nhà, Trình Lộc mới biết chuyện là thế nào.

Cô thấy Lâm Phùng đang ở trong phòng sách tìm trên Baidu mấy chứ: [Phải làm thế nào mới khiến người gia cảm thấy không cô đơn.]

Chỉ chốc lát Trình Lộc đã hiểu rõ trắng đen.

Chắc hẳn là chuyện của Thẩm Linh.

Tối đến, Lâm Phùng phải đến công ty xử lý một số chuyện.

Cô ở nhà chờ, lại hỏi Lý Thừa Nguyệt xem hôm nay cô ấy muốn nói gì với cô.

Lý Thừa Nguyệt bắt máy rất nhanh, giọng cô ấy nhỏ và chậm hơn bình thường rất nhiều: “Tiểu Lộc, tớ muốn ăn cơm cậu nấu, ôi, từ khi cậu ở cạnh Lâm Phùng, cậu đã lạnh nhạt tớ bao nhiêu.”

“Nào có chứ, cậu đến đi, muốn ăn gì cứ chọn, cậu không có chìa khóa nhà tớ à?”

“Ôi, vậy lần sau tớ sẽ đến đấy.”

Trình Lộc sợ Lý Thừa Nguyệt bên kia xảy ra chuyện, cô nhanh chóng nhắc lại chuyện ban ngày: “Đúng rồi, ban ngày cậu ở chỗ quán cơm ấy làm gì thế? Hỏi cậu cậu nói tối sẽ nói với tớ.”

Lý Thừa Nguyệt bên đầu dây im lặng hồi lâu, cô nghe được tiếng xe cô chạy qua lại ở bên chỗ cco ấy. Cô thường xuyên nghe được, bởi nơi Lý Thừa Nguyệt thuê ở ven đường, rất ồn ào.

Dù là ban ngày hay ban đêm, nơi ấy luôn có rất nhiều xe cộ và người đi qua lại.

Trình Lộc đã dừng đề cập đến chuyện dọn đi với Lý Thừa Nguyệt, nhưng cô ấy từ chối, cô ấy thích chỗ đó, cô ấy là người thích những nơi ồn ào.

Một lát sau, bên đầu dây mới truyền đến giọng của Lý Thừa Nguyệt: “Tiểu Lộc, tớ, mẹ nó tớ… Mang thai rồi.”

Trình Lộc nghe được câu này, phản ứng đầu tiên của cô là nghĩ mình nghe nhầm.

Phản ứng thứ hai, cô cảm thấy điện thoại có hơi bỏng tai.

Phản ứng thứ ba, liệu có phải đây là giả không?

Giọng của Lý Thừa Nguyệt có hơi khàn vang lên từ bên đầu dây: “Tiểu Lộc, tớ biết có thể cậu không tin, cậu cho rằng tớ đang nói đùa, nhưng đây là thật, tớ cũng muốn nó là giả lắm.”

“…… Của ai?” Trình Lộc có thể nghe thấy giọng điệu căng thẳng của mình, như thể kia là con của chính cô vậy.

“Một tên cặn bã.” Lý Thừa Nguyệt nói qua loa, chờ đến khi Trình Lộc hỏi lại cô ấy bèn nói mình không biết. Trình Lộc thật sự lo cho Lý Thừa Nguyệt, cô không chút nghĩ ngợi mà lấy áo khoác lông chạy ra cửa tìm cô ấy.”

Cô sợ Lâm Phùng về đến nhà không thấy cô nên đã gửi tin nhắn cho anh.

Lâm Phùng chưa trả lời lại, chắc anh đang bận.

Khi Trình Lộc đến nhà của Lý Thừa Nguyệt thì đã rất muộn rồi.

Nhưng Lý Thừa Nguyệt là sinh vật về đêm, cô ấy không thức đêm không chịu được. Lúc cô đến, Lý Thừa Nguyệt vẫn còn chưa ngủ, vừa hay đang nấu một ly mì gà hầm nấm hương.

Thấy cảnh này, Trình Lộc suýt chút đã lật đổ ly mì của Lý Thừa Nguyệt.

Nếu Lý Thừa Nguyệt không bảo vệ ly mình gắt gao, có lẽ Trình Lộc đã làm thế thật rồi.

Trình Lộc vô cùng đau đầu, cô thở phì phò ngồi xuống bên cạnh cô ấy: “Không phải đang mang thai à? Sao cậu còn ăn mì? Bình thường cậu khuyên tớ ăn ít một chút mà?”

Lý Thừa Nguyệt rất đói, cho nên mới nấu một ly mì.

Nhưng bây giờ, vừa ngửi thấy mùi mì cô ấy đã cảm thấy hơi buồn nôn, không thể làm gì khác hơn là đẩy ly mình ra xa hơn chút.

Trước đó cô ấy thấy một hai tháng rồi mà kinh nguyệt của mình không đến, lúc này mới bèn đến bệnh viện kiểm tra, không ngờ cô ấy lại có thai, ai mà ngờ chỉ có một lần đã mang thai chứ.

Lý Thừa Nguyệt buồn bực kéo chăn len đắp lên người, cô ấy vốn sợ lạnh, rất ghét mùa đông. Bình thường mỗi khi đông đến, phần lớn thời gian cô ấy đều không muốn ra ngoài.

Trình Lộc và Lý Thừa Nguyệt đã lâu rồi không gặp nhau, bây giờ nhìn lại, Lý Thừa Nguyệt đã gầy đi rất nhiều.

Trình Lộc đau lòng hít vào một hơi, cô vừa xử lý ly mì thay cô ấy vừa hỏi: “Vậy bây giờ cậu định làm thế nào? Khi nào đi bỏ đứa bé này?”

“Bỏ cái gì?” Lý Thừa Nguyệt trợn to hai mắt, cô ấy không thể tưởng tượng nổi mà nhìn Trình Lộc.

Trình Lộc đáp lại: “Không phải cậu muốn tự mình sinh ra rồi nuôi lớn đấy chứ? Giống như trên phim truyền hình ấy hả?”

Lý Thừa Nguyệt mím môi không nói gì, đúng là cô ấy đã có suy nghĩ này.

Thật ra cô ấy từng lo lắng rất nhiều, nhưng vẫn không muốn xóa bỏ đứa nhỏ này.

Một mặt là sợ phải nạo thai, như thế đau đớn cỡ nào. Một mặt khác, đây vốn là do cô ấy sơ sẩy, lúc này mới tạo ra một sinh linh mới, cũng không thể áp đặt sai lầm của mình lên người một đứa bé được, đúng không?

Lý Thừa Nguyệt chìm vào im lặng, Trình Lộc cũng hiểu được suy nghĩ của cô ấy.

Trình Lộc xem đồng hồ trên điện thoại, mười giờ tối, cô đổi một đề tài khác: “Ở gần đây còn siêu thị nào không? Tớ nấu chút đồ ăn cho cậu, bây giờ có thêm đứa nhỏ, thế nào cũng phải ăn uống tốt chút.”

Lý Thừa Nguyệt vừa nãy còn rất sầu não, nghe đến ăn đã sáng mắt lên.

Cô ấy nói vị trí của siêu thị gần đây cho Trình Lộc biết, vốn muốn theo Trình Lộc ra ngoài, nhưng lại bị Trình Lộc từ chối. Trình Lộc biết cô ấy sợ lạnh, khuya thế này còn lạnh hơn nữa, không nên đi thì hơn.

Rất nhanh sau Trình Lộc đã ra ngoài đi siêu thị.

Trong phòng, Lý Thừa Nguyệt buồn chán mở điện thoại lên, chợt có một dãy số lạ gọi đến, đôi mắt cô ấy khẽ động, nhấn nút nghe.

Bên đầu dây là giọng trầm thấp của đàn ông, người kia hỏi cô ấy: “Ở đâu?”

Đã lâu lắm rồi không nghe được giọng của anh ta, trái tim Lý Thừa Nguyệt bỗng nhảy lên một cái, cô ấy thầm mặc niệm một tiếng “đồ cặn bã”, sau đó giả giọng nói: “Xin chào, số điện thoại quý khách vừa gọi không nằm trong vùng phủ sóng, xin gọi lại sau, tút tút tút —–”

“Em…..”

Lý Thừa Nguyệt không thèm chờ xem người bên đầu dây nói gì đã cúp máy.

Thật ra cô ấy vẫn lừa Trình Lộc một chút, cô ấy biết người đàn ông cặn bã này là ai, Trình Lộc cũng biết.

Rất nhanh Trình Lộc đã về đến, cô mua một con gà, vào phòng bếp hầm một nồi canh gà cho Lý Thừa Nguyệt, hai người đến rất muộn mới ngủ.

Bên ngoài vừa tối vừa lạnh, Lý Thừa Nguyệt lo cho Trình Lộc nên không cho cô về, bảo cô ở lại chỗ của mình.

Gia đình Lý Thừa Nguyệt khá giàu có, cô ấy thuê một căn nhà hai phòng ngủ một phòng khác. Mặc dù có hai phòng, nhưng Lý Thừa Nguyệt vẫn quen ngủ chung với Trình Lộc.

Một đêm này, Trình Lộc và Lý Thừa Nguyệt không ngủ.

Lý Thừa Nguyệt hỏi Trình Lộc: “Kết hôn là cảm giác thế nào?”

Trình Lộc đã nếm trải cảm giác kết hôn là thế nào, trong đầu cô đều là Lâm Phùng. Hai người yêu đương không lâu, nhưng vẫn cảm thấy thời gian bên nhau vô cùng thoải mái.

Ở cạnh anh, vừa vui vẻ lại yên lòng.

Có thể đây chính là hạnh phúc mà Trình Lộc muốn.

Trong bóng tối, khóe môi Trình Lộc cong lên, cô đáp lại Lý Thừa Nguyệt: “Sau khi kết hôn không khác mấy với lúc yêu nhau, trong cuộc đời lại có thêm một người ở cạnh cậu, từ đó về sau, chuyện vui nhân đôi, chuyện bi thương cũng được anh ấy chia đi một nửa. Dù sao thì… Cũng rất tốt, tớ cũng không nói được là cảm giác gì, nhưng đó là cảm giác rất tốt.”

Lý Thừa Nguyệt tặc lưỡi một cái, cô ấy không nhìn thấy được biểu cảm của Trình Lộc, nhưng chỉ nghe giọng nói thôi đã đủ biết cô rất vui vẻ.

Một đêm này, Trình Lộc nhớ đến rất nhiều chuyện đã quên.

Một chút ánh sáng xuất hiện trong cuộc sống, ngẫm lại thì cảm thấy ngọt vô cùng.

Nhưng chủ yếu là, Lâm Phùng rất tốt.

Nghĩ đi nghĩ lại, Trình Lộc bỗng thở dài một hơi. Lý Thừa Nguyệt không biết tại sao, bèn hỏi: “Hả? Không phải vui lắm à, than thở gì thế?”

Trình Lộc không muốn giấu Lý Thừa Nguyệt: “Nhưng gần đây, lúc ăn tết có một học sinh của mẹ Lâm Phùng từ nước ngoài về. Mẹ Lâm Phùng rất thích cô ta, giữ cô ta ở lại nhà không thả, quan trọng là…..”

Cô còn chưa nói xong, Lý Thừa Nguyệt đã tiếp lời cô: “Quan trọng là, cô học sinh này còn có mưu đồ gây rối với chồng cậu, đúng không?”

“Ừ.” Trình Lộc buồn buồn đáp lại.

Cô không biết ngày đó Lâm Phùng và Thẩm Linh đã nói gì, nhưng chắc hẳn anh đã nói đến chuyện của Từ Thiến Thiến, hơn nữa còn đàm phán không thành.

Lý Thừa Nguyệt trở mình một cái, có chút bất đắc dĩ: “Chuyện này có gì đâu, cậu không tin chồng cậu hay không tin chính cậu?” Cô ấy dừng một chút rồi nói: “Người phụ nữ đi cùng cậu hôm nay là người đó à?”

“Là cô ta, đẹp không?”

“Đẹp lắm…. Nhưng không bằng cậu, vậy chồng cậu đã nói thế nào?”

Trình Lộc suy nghĩ một chút, cô không biết phải tả thế nào nên đã im lặng thật lâu.

Lâm Phùng đúng là không thích Từ Thiến Thiến, nhưng Thẩm Linh lại không mong Từ Thiến Thiến đi. Thái độ của Lâm Phùng thế nào, Trình Lộc vẫn luôn cân nhắc không nói đến.

Lý Thừa Nguyệt nhỏ giọng lẩm bẩm: “Tại sao lại có người phụ nữ như thế nhỉ? Người ta đã kết hôn rồi còn muốn chen chân vào, nếu đổi lại là tớ, tớ sẽ mắng chết cô ta.”

“…….” Trình Lộc không thể không biết ngại nói rằng, chính cô nói không lại Từ Thiến Thiến.
 
Đối Tượng Của Tôi Dựa Vào Ảo Tưởng Để Nói Chuyện Yêu Đương
Chương 63: Phiên ngoại 7: Đêm nay lạnh hơn đêm trước


Bởi vì chuyện của Lý Thừa Nguyệt mà Trình Lộc đã quên mất Lâm Phùng.

Trước đó cô gửi tin nhắn cho Lâm Phùng nhưng anh chưa trả lời lại, sáng hôm sau khi Trình Lộc thức dậy, trên điện thoại là cuộc gọi nhỡ của Lâm Phùng.

Trình Lộc sợ đánh thức Lý Thừa Nguyệt cho nên ra khỏi phòng mới gọi lại cho Lâm Phùng.

Lâm Phùng bắt máy rất nhanh, giọng anh hơi khàn, trong đó có lẫn chút oan ức.

Chuyện thế này, anh không oan ức mới lạ.

“Bà xã, anh lo cho em.”

Trình Lộc nói: “Em cũng không phải con nít, ra cửa một chút anh lo lắng cái gì.”

“Con nít sẽ không đi đêm không về.” Lâm Phùng nói.

Trình Lộc hít thở sâu, thật ra trong lòng cô khá buồn bực và tức giận.

Thẩm Linh và Từ Thiến Thiến đều khiến cô tức giận, cô có thể mắng Từ Thiến Thiến, nhưng sao có thể mắng Thẩm Linh.

Cô cũng hiểu, Lâm Phùng yêu cô, cũng bảo vệ cô, nhưng trong lòng vẫn buồn bực, khó chịu.

Bây giờ tất cả sự oan ức đều bùng nổ khi Lâm Phùng chỉ trích cô một đêm không về.

Lúc này còn nghe Lâm Phùng nói những câu như thế, ngay cả chút tự do cô cũng không có sao? Cô cắn chặt răng, bật thốt lên: “Lo lắng cho em…. Tại sao anh không đi quan tâm Từ Thiến Thiến và mẹ anh nhiều hơn đi! Đừng tìm em!”

Lâm Phùng im lặng một chút, bên đầu dây là hơi thở dồn dập của Trình Lộc, hiển nhiên cô tức thật rồi.

Anh mím mím môi, sau ba giây im lặng mới nói: “Tiểu Lộc, anh….”

Trình Lộc cúp máy ngay lập tức.

Cô có thể không oan ức à?

Ngày Thẩm Linh bị bệnh, cô vừa nghe tin đã chạy từ cục cảnh sát tới, kết quả vì cứu cụ già kia mà khiến bản thân bị thương.

Hỏi ra thì do tài xế kia đã say rượu còn lái xe, cô báo cảnh sát xong mới đến.

Đủ chuyện ập đến nên mới kéo dài thời gian cô đến, Từ Thiến Thiến lại bắt lấy chuyện này nói cô như thế, cô có thể không cảm thấy oan ức à?

Lâm Phùng đã nói với Thẩm Linh rồi, nhưng bà ta vẫn còn kiên trì giữ Từ Thiến Thiến lại. Trình Lộc không tin Thẩm Linh không nhìn ra được tâm tư của Từ Thiến Thiến, Thẩm Linh làm như thế để làm gì?

Trước đó Trình Lộc còn thấy Thẩm Linh rất tốt, cũng rất thích bà ta. Cô không ngờ, bây giờ bà ta lại làm ra mấy chuyện này.

Cõi lòng Trình Lộc rất lạnh.

Càng nghĩ càng giận, Trình Lộc trực tiếp tắt nguồn điện thoại.

Cô cùng đây là chuyện không ai muốn, nhưng cô vẫn tức giận. Từ khi yêu đương với Lâm Phùng tới nay, cô vẫn luôn rất hiểu chuyện và không hề nổi giận, đây là lần đầu tiên.

Cô muốn nổi giận một chút.

Lý Thừa Nguyệt nghe được động tĩnh nên lim dim mắt đi ra.

Cô ấy mang đôi dép lông xù, trước khi ngủ còn trùm một cái áo lông dày, xem ra rất sợ lạnh.

Lý Thừa Nguyệt lên tiếng hỏi: “Tiểu Lộc, cậu sao thế?”

Trình Lộc giương mắt nhìn cô ấy, cô nghiêm túc vô cùng: “Thừa Nguyệt, có lẽ tớ sẽ bỏ nhà đi.”

“Hả?”

Trình Lộc kể hết những oan ức mình phải chịu trong mấy ngày qua cho Lý Thừa Nguyệt nghe, cô ấy bày tỏ mình tán thành với cô: “Đúng, để họ nhìn một chút đi, không thì họ sẽ cho rằng cậu là người nhẫn nhục chịu đựng đấy!”

Trình Lộc không yên lòng gật đầu.

Bây giờ cô không có gì để làm, bên tổ trinh sát của cô vẫn chưa có ca trực. Cô nghĩ tới nghĩ lui, cuối cùng bèn đến tổ dân sự thăm mấy đồng nghiệp cũ.

Cô quấn khăn quàng cổ lên đi tới cục cảnh sát, còn mua thêm đồ ăn vặt và gà rán này nọ cho mấy đồng nghiệp tổ dân sự. Sau đó mấy đồng nghiệp bận rộn, Trình Lộc chỉ có thể một mình ngồi một bên.

Cô vừa rảnh rỗi, lập tức thấy hối hận vì vừa cãi nhau với Lâm Phùng.

Thật ra Lâm Phùng là một người rất rất tốt.

Vừa mới bắt đầu cô đã rất yêu Lâm Phùng, mà Lâm Phùng cũng chẳng giữ lại chút gì với cô, thậm chí ngay cả cổ phần của Thương Hải anh đều đưa cho Trình Lộc hơn phân nửa.

Thậm chí anh còn vì cô mà nói chuyện với Thẩm Linh, cũng nói nặng lời với Từ Thiến Thiến.

Cô không nên cáu kỉnh với Lâm Phùng.

Nhưng những lời này đã nói ra khỏi miệng, đã không thể rút về được rồi.

Cô không suy nghĩ đến nữa.

Khu chung cư Phỉ Thúy.

Lâm Phùng cào loạn mái tóc đen của mình.

Anh kéo cà vạt ra, cả người như thất thần.

Anh gọi điện cho Trình Lộc, vẫn tắt máy.

Nhưng anh không muốn từ bỏ, cho dù biết cô tắt máy anh vẫn muốn gọi.

Gọi một hồi, điện thoại của anh lại vang lên.

Là Thẩm Linh.

Anh mím chặt môi đầy vẻ lạnh nhạt, anh nghe máy nhưng không nói gì, Thẩm Linh bên kia nói trước: “Lâm Phùng, hộ lý con mời đến có chút vấn đề, con có thể đến xem một chút không?”

Sau khi yên lặng một hồi, Lâm Phùng lãnh đạm lên tiếng: “Mẹ muốn con đến đó gặp Từ Thiến Thiến đúng không? Mẹ muốn giữ Từ Thiến Thiến lại thì cứ giữ, nhưng đừng gọi con đến.”

“Nếu mẹ đã gọi, vậy phiền mẹ mở loa ngoài lên, để Từ Thiến Thiến cùng nghe.” Lâm Phùng tính toán Thẩm Linh mở loa ngoài xong, anh lại nói tiếp: “Trước đó con vì mẹ nên mới do dự, nhưng bây giờ, con muốn nói rằng, Từ Thiến Thiến từ đâu tới thì về lại nơi đó đi.”

“Mẹ, mong mẹ suy nghĩ thật kỹ, từ khi Từ Thiến Thiến đến đây, mẹ đã đối xử với Tiểu Lộc thế nào. Cô ấy là vợ của Lâm Phùng con, là con dâu của mẹ.”

“Trước đó mẹ bị bệnh, Tiểu Lộc vì chạy tới mà bị xe đụng. Sau đó còn nghe Từ Thiến Thiến bịa chuyện, mẹ cảm thấy cô ấy có oan ức không?”

“Từ Thiến Thiến, cô nghe đây, một là hôm nay cô lập tức về nước Mỹ, hoặc là….” Giọng anh nặng xuống, nghe ra càng thấy lạnh lùng xa cách hơn: “Hoặc là, tôi cho người ném cô về lại.”

Một tiếng “tút” vang lên, Lâm Phùng cúp máy.

Anh lại tiếp tục gọi cho Trình Lộc.

Sắp đến chiều, anh vẫn không liên lạc được với Trình Lộc.

Anh đã sắp mất trí tới nơi, vốn nên ngồi phân tích xem Trình Lộc có thể đi đâu, nhưng lúc này anh hoàn toàn không bình tĩnh nổi.

Vừa lúc trên điện thoại nhảy ra một tin tức: Theo như thông tin được đưa ra, mấy ngày gần đây thành phố chúng ta có nhiều phụ nữ bị mất tích….

Anh lập tức ngẩn người.

Anh bắt đầu hổi tưởng lại những tin tức trước đây mình từng đọc.

Ví dụ như có tin nói một cô gái đang đi trên đường, bỗng bị người ta dùng dao cắt ngang cổ.

Ví dụ như nói có thiếu nữ không hiểu chuyện, bị người ta lừa vào chỗ tối rồi lừa bán vào trong núi.

Lại ví dụ……

Trong đầu anh liên tục tràn ra mấy tin tức này, càng khiến đầu óc anh mụ mị hơn.

Anh hoảng hốt nhìn đồng hồ, từ tám giờ sáng đến giờ đã chín tiếng đồng hồ, Trình Lộc không hề liên lạc lại cho anh.

Anh cũng đã từng hỏi Triệu Trừng và Tề Văn, thậm chí còn hỏi Hứa Tú, nhưng không hề tìm được Trình Lộc.

Lâm Phùng thật sự hoảng rồi.

Không ổn, tuy nói Trình Lộc là cảnh sát, thân thủ không tệ, nhưng nếu cô đụng phải một đám người buôn người thì sao, lúc đó hai quyền khó địch bốn tay.

Thậm chí Lâm Phùng đã tưởng tượng ra hình ảnh Trình Lộc bị nhốt trong xe tải lớn, bị chở vào trong núi sâu.

Anh chịu không nổi nữa.

Lâm Phùng lập tức báo cảnh sát.

Rất nhanh bên cục cảnh sát đã có người nhận điện thoại, Lâm Phùng mở miệng nói ngay: “Đồng chí cảnh sát, vợ tôi mất tích rồi, sáng nay sau khi cãi nhau với tôi cô ấy đã bỏ đi….”

“Chào anh…..”

“Đúng rồi, có lẽ lúc bỏ đi cô ấy mặc áo khoác lông màu trắng, quần bò màu xanh nhạt.”

“Mong anh tả kỹ….”

“Cô ấy rất xinh đẹp, là ngự tỷ, giọng nói rất êm tai, tính tình cũng tốt. Sau khi cãi nhau xong cô ấy đã tắt điện thoại, đến bây giờ vẫn chưa mở lên lại.” Lâm Phùng kể hết trong một hơi.

Nhưng suy nghĩ kỹ lại, dường như còn thiếu chút gì đó: “Đúng rồi, vợ tôi tên Trình Lộc, sinh năm chín mươi năm, sinh nhật ngày sáu tháng năm, nghề nghiệp cảnh sát.”

Bên đầu dây bỗng yên tĩnh, Lâm Phùng không nhận ra được, anh vẫn nói tiếp: “Nhờ mọi người, đồng chí cảnh sát, tôi không thể không có vợ được.”

“Mọi người đã biết rồi chứ? Gần đây có không ít vụ án buôn người, có khi nào cô ấy….” Giọng Lâm Phùng run rẩy, anh cảm giác dường như đầu óc mình lại suy nghĩ miên man nữa rồi.

Bên đầu dây càng yên tĩnh hơn, anh như ngừng thở, hỉnh như nghe được đồng chí cảnh sát bên đầu dây thấp giọng gọi một tiếng: “Chị Lộc, hình như chồng chị báo chị mất tích!”

Tiếp đó, Lâm Phùng nghe bên đầu dây rối loạn tưng bừng, sau đó điện thoại của anh chợt bị tắt.

Không tới nửa phút, một số điện thoại lạ gọi vào điện thoại anh.

Giọng Trình Lộc vang lên từ bên đầu dây, có lẽ vì sóng điện thoại cho nên lúc này nghe giọng cô lạnh lùng hơn bình thường rất nhiều: “Anh tìm em thì tìm em, gọi đến cục cảnh sát làm phiền công việc của người khác làm gì?”

Lâm Phùng hít một hơi thật sâu, đồng thời những lo lắng và khó chịu trong lòng trước đó cũng dần tản đi. Anh dẫn tỉnh táo lại, nói: “Bà xã, đã nói không để em chịu oan ức, nhưng cuối cùng anh lại khiến em chịu oan ức lớn nhưu thế.”

Trình Lộc im lặng trong chốc lát.

Cô đang suy nghĩ có nên làm hòa với Lâm Phùng không.

Đây là giờ thứ tám cô bỏ nhà đi, cũng là lần đầu tiên cô bỏ nhà đi. Cuối cùng, Lâm Phùng thấp giọng nói: “Bà xã, anh sai rồi.” Sau đó, mọi chuyện đều kết thúc.

Nhưng tuy trong lòng Trình Lộc đã tha thứ cho Lâm Phùng, thế mà ngoài miệng vẫn chẳng có thái độ mình đã tha thứ rồi, cô còn nói thêm: “Anh suy nghĩ đi, xem mình phải nhận sai thế nào.”

Trình Lộc nói xong bèn cúp điện thoại, cũng thuận tay ném điện thoại lại cho đồng nghiệp đang xem trò vui bên cạnh.

Gọi điện thoại xong, Lâm Phùng lập tức vào phòng sách, anh viết một bản kiểm điểm nghìn chữ bằng tay, mỗi một chữ đều rất thật lòng.

Sau khi viết xong, anh không chờ nổi nữa mà chạy đến cục cảnh sát.

Nếu đã biết Trình Lộc ở nơi nào, anh nhất định phải tới.

Đến bên ngoài cục cảnh sát, anh gọi điện thoại cho Trình Lộc, dãy số vẫn luôn không liên lạc được trước đó nay đã gọi được, anh nói với Trình Lộc: “Bà xã, anh chờ em ở ngoài, chúng ta về nhà được không?”

“Anh cứ chờ xem.” Trình Lộc hừ một tiếng rồi cúp điện thoại.

Sau khi tắt điện thoại, những đồng nghiệp đang xem trò vui trong cục cảnh sát đều dồn dập nhìn cô.

Cuối cùng trên mặt Trình Lộc cũng hiện lên ý cười, cô nghe cô nàng đồng nghiệp nữ bên cạnh nói: “Thật hâm mộ chị Lộc mà, chồng chị lại tốt như thế, cãi nhau rồi còn muốn đến dỗ nữa chứ.”

Trình Lộc hơi hất cằm lên, ánh mắt tản ra ánh sáng, khiêm tốn nói: “Cũng tạm, người khác cũng rất tốt.”

Tất cả sự chú ý của Trình Lộc đều đặt hết vào Lâm Phùng đang chờ cô bên ngoài.

Cô vội vàng tạm biệt mấy đồng nghiệp, vừa ra cửa lớn cục cảnh sát đã thấy chiếc Maybach quen thuộc đậu ven đường.

Lúc này sắc trời đã không còn sớm nữa, nửa sáng nửa tối, dường như đất trời đều được ánh hoàng hôn nhàn nhạt bao phủ.

Người đàn ông đứng bên cạnh xe đang đút tay vào túi quần, cơ thể cao lớn được ánh hoàng hôn bao lấy.

Trình Lộc chép miệng, cô rất muốn nhanh chóng đến nói cho Lâm Phùng biết, hôm nay cô cảm thấy rất oan ức, tâm trạng không tốt.

Nhưng càng đến gần Lâm Phùng, bước chân của cô càng chậm lại.

Cô không quen kể khổ với người khác, cũng không muốn làm nũng với bất kỳ ai.

Gió lạnh thổi qua, cô dừng bước.

Lâm Phùng đứng cách đó không xa, gió lạnh phả vào mặt khiến cô run lên. Vừa ngước mắt đã thấy người đàn ông ấy đứng ngay trước mặt cô.

Dường như người đàn ông ấy thở phào một hơi, anh lấy khăn quàng cổ quấn qua cổ Trình Lộc, anh dịu giọng nói: “Theo như dự báo thời tiết thì, hình như tối nay sẽ lạnh hơn mấy ngày trước.”
 
Đối Tượng Của Tôi Dựa Vào Ảo Tưởng Để Nói Chuyện Yêu Đương
Chương 64: Phiên ngoại 8: Bà xã, anh yêu em nhất


Giọng của anh rất bình thường, cũng rất dịu dàng.

Như thể không khác gì với ngày thường cả.

Với anh mà nói, đây cũng chẳng khác gì khi anh đến cục cảnh sát đón cô tan làm cả.

Trình Lộc giấu cái cằm nhỏ nhắn trong lớp khăn quàng cổ, những sợi len li ti trên khăn làm mũi cô hơi ngứa, muốn hắc xì một cái.

Cô không nói gì, cứ cụp mắt nhìn mũi chân mình.

Cô như thế, lập tức trở nên đối lập với Lâm Phùng.

Giây lát sau cô chợt cảm nhận được hơi thở ấm áp bao lấy mình, cô đã sớm quen với mùi hương cơ thể Lâm Phùng, trước kia còn thường phản xạ có điều kiện với anh, nhưng sau khi ở cạnh anh đã không còn bài xích thế nữa.

Cô chẳng hề chống cự, cứ thế bị Lâm Phùng ôm vào lòng.

Anh hít vào một hơi, hơi thở của anh chạm vào vai cô.

Trình Lộc cũng giơ tay choàng qua lưng anh, tấm lưng dày rộng của anh quét sạch mây mù trong đầu cô, nhưng cô vẫn im lặng không nói gì.

Lâm Phùng vỗ nhẹ lưng cô, anh bật cười đầy cưng chiều: “Trẻ con đều có người lớn dỗ, em cũng có anh, có oan ức gì cứ nói với anh là được, muốn cáu kỉnh anh cũng bằng lòng. Chỉ cần em… Đừng mất tích như thế.”

Cô sẽ không.

Trình Lộc cảm thấy mắt mình hơi cay cay, nhưng nước mắt lượn quanh hốc mắt rồi bị cô mạnh mẽ nuốt ngược vào.

Lúc còn học tiểu học, mỗi lần Tần Văn Hương đến đón cô đều đến rất trễ.

Những đứa nhỏ khác đều được người lớn đón đi từ sớm, hoặc kết bè lũ kéo nhau về nhà.

Chỉ có cô, lúc nào cũng ở lại trong trường trễ nhất mới về, cũng có khi cô sẽ một mình đến công viên gần trường học chờ Tần Văn Hương tới đón cô.

Nhưng lúc bấy giờ công viên kia đã bị phá bỏ, vì thế Trình Lộc vẫn gọi nó là vườn thái giám.

Trước đây trong vườn thái giám có một cái đu quay, mỗi lần cô chờ Tần Văn Hương đến đón đều ở chỗ đó.

Không có ai chơi với cô cả, cô tự chơi một mình cũng rất vui.

Nhưng có một lần, cô bị mấy đứa trẻ khác bắt nạt.

Là bốn, năm đứa nhỏ học cùng trường, chúng vây cô lại trong không gian hẹp, bắt đầu cười nhạo cô: “Ha ha ha, tao thường thấy nó ở đây, có phải cha mẹ nó không cần nó nữa không.”

“Có phải nó phạm lỗi gì đó, nên cha mẹ nó mới không cần nó nhỉ?”

“Tao nghe nói nó sống ở viện mồ côi bên ngoài thành phố, mỗi ngày đều đi học rất sớm, về nhà cũng rất xa.”

“Là đứa mồ côi à…..”

Khi đó Trình Lộc rất khó chịu, cô muốn chúng nó câm miệng lại.

Cô có cha mẹ, nhưng họ đã mất mạng trong lửa lớn.

Cha mẹ cô không hề không cần cô, chỉ là họ không thể ở lại bên cạnh cô mà thôi.

Cô không phạm lỗi, cô cũng không làm gì hết.

Hôm đó là ngày đầu tiên Trình Lộc ra tay đánh người, cô đánh mấy đứa trẻ vây lấy cô đến gào khóc in ỏi, có đứa tè cả ra quần. Cô cũng chẳng tốt đẹp gì, cả người bị mấy đứa trẻ kia cào trầy hết.

Sau đó mấy đứa trẻ kia nhìn thấy cô đều đi đường vòng, tính tình của cô cũng càng ngày càng xấu, mãi đến khi hiểu chuyện mới bớt đi nhiều.

Thật ra, những chuyện này không hề quan trọng.

Điều cô nhớ rõ nhất là, khi đó vừa đến viện mồ côi, viện mồ côi Nhạc Thành cách trường tiểu học cô đang học rất xa. Mỗi ngày Tần Văn Hương đều mất rất nhiều thời gian đến đón cô, mà Tần Văn Hương cũng không yên tâm để một đứa nhỏ như cô tự đi xe đến.

Khi đó là mùa ve sầu gọi nhau, vườn thái giám vẫn yên lặng như tờ, đèn đường đã bị hỏng mất một cái, chỉ còn sót một cái tản ra ánh sáng yếu ớt.

Tần Văn Hương đi đến trước mặt cô, bà lấy một viên kẹo nhỏ ra, cười nói: “Tiểu Lộc, ta đến đón con đây, hôm nay ở trường học vui không?”

Trình Lộc cười dịu dàng, cô ngước đầu nhìn Tần Văn Hương rồi gật đầu: “Vui lắm, các bạn học đều rất tốt.”

Trình Lộc nhớ đến những chuyện không vui của rất lâu trước kia, cô không nhịn nổi nữa, nước mắt bắt đầu lan tràn khỏi hốc mắt.

Một đoạn ký ức này, có lẽ cũng là lần đầu tiên cô biết đến cảm giác tức giận và oan ức.

Sau đó cô không còn nói lên tâm trạng của mình cho bất kỳ người nào nữa.

Lâm Phùng cảm nhận được Trình Lộc trong lồ ng ngực khẽ run run, anh nhíu mày, càng ôm chặt Trình Lộc hơn: “Bà xã, về nhà thôi.”

Cô đẩy Lâm Phùng ra, không hề ngẩng đầu.

Lâm Phùng cũng không ép buộc cô, anh biết Trình Lộc luôn hiếu thắng, không muốn biểu lộ một mặt yếu đuối của mình cho người khác thấy.

Cô ngồi ở ghế phụ lái, nước mắt đã được lau sạch, chỉ còn lại viền mắt ửng đỏ. Lâm Phùng cài dây an toàn giúp cô, ngay sau đó anh lấy bản kiểm điểm được cất trong túi xách ra.

Anh mỉm cười dâng hai tay lên cho cô, gương mặt đẹp trai của anh được một tầng ánh sáng dịu dàng bao lấy, Trình Lộc không nhịn được hỏi: “Đây là gì?”

“Chịu nói chuyện rồi?” Lâm Phùng mỉm cười, anh giải thích với Trình Lộc: “Đây là hành lý đến đón em về nhà.”

Xe bắt đầu lăn bánh, Trình Lộc chậm rãi mở bản kiểm điểm trong tay ra. Trên trang giấy mỏng manh là màu mực anh thường dùng, câu đầu tiên đã gọi cô — Bà xã.

Trái tim cô thoải mái trở lại, cuối cùng cũng không còn đau buồn như vừa rồi nữa.

Trên bản kiểm điểm của Lâm Phùng, mỗi một câu một chữ đều lộ rõ vẻ yêu thương bà giữ gìn Trình Lộc. Dù đó chỉ là một lời nói hết sức bình thường, nhưng cũng có thể khiến người ta cảm nhận được tình cảm đậm sâu trong đó.

Đến khi đọc hết, cũng đã về đến khu chung cư Phỉ Thúy.

Lâm Phùng cởi dây an toàn cho cô, cô cất bản kiểm điểm của Lâm Phùng đi, cuối cùng cũng lộ ra nụ cười tươi tắn: “Em có tay mà, em có thể làm được.”

Cuối cùng vẻ mặt Lâm Phùng cũng trở nên thoải mái: “Em không giận là được rồi.”

“Không giận anh, chỉ khó chịu thôi.”

“Vậy em nhớ, sau này có khó chịu cũng phải nói với anh, chúng ta cùng chia sẽ.”

Đôi con ngươi đen láy của anh trở nên lấp lánh, cũng chẳng thấy mỉm cười.

Với Trình Lộc mà nói, kết hôn với Lâm Phùng tức là chuyện vui sẽ được nhân đôi, còn chuyện không vui sẽ giảm đi một nữa, dù lúc nào cũng sẽ như thế.

Anh nguyện ý vui vẻ cùng cô, cũng bằng lòng nhận bớt đau thương của cô.

Tối ngàu hôm đó, Thẩm Linh gọi điện thoại đến.

Nhưng không phải gọi cho Lâm Phùng, mà là Trình Lộc.

Lúc này Lâm Phùng vẫn còn ở trong phòng tắm, cô thấy thông báo trên điện thoại thì ngẩn ra khoảng năm giây, cuối cùng mới bắt máy: “Mẹ.”

“Tiểu Lộc à.” Thẩm Linh gọi cô một tiếng, dường như bà ta đã đưa ra một quyết định vô cùng quan trọng, nói: “Thiến Thiến đã quyết định về Mỹ, con đừng giận.”

“Con không giận.” Trình Lộc giải thích, cô bỗng nhíu mày, cô nghe thấy tiếng bước chân từ phòng tắm dội ra: “Mẹ, con không hề tức giận, con chỉ cảm thấy tủi thân thôi.”

“Mẹ đừng nói gì, nghe con nói một chút được không?” Trình Lộc nói xong, bên Thẩm Linh thật sự không còn âm thanh gì nữa, dường như bà ta đang cẩn thận lắng nghe Trình Lộc nói. Trình Lộc bèn nói tiếp: “Con tủi thân vì mẹ thiên vị cô Từ, rõ ràng con mới là vợ hợp pháp của Lâm Phùng. Mẹ cũng là một người phụ nữ, cũng là một người vợ, mẹ phải biết chuyện hôn nhân bị người khác xen vào là cảm giác thế nào mà?”

“Tuy Lâm Phùng sẽ không giận con mà đi, nhưng mẹ thì sao?”

“Vì thế, mẹ hiểu chứ? Con không giận cô Từ, cũng không giận Lâm Phùng, mà là mẹ.” Trình Lộc cụp mắt xuống, giọng của cô rất ấm áp, nhưng thái độ rất quả quyết: “Con biết không nên nói với người lớn như vậy, nhưng con cũng mong mẹ xin lỗi con.”

Bên đầu dây im lặng rất lâu.

Thẩm Linh nặng nề ho khan một tiếng, rất lâu sau bà ta mới lên tiếng: “Tiểu Lộc, xin lỗi.”

Trình Lộc nghe Thẩm Linh xin lỗi mình, lúc này cô mới bằng lòng cúp điện thoại với Thẩm Linh. Cũng không lâu lắm, cửa phòng tắm bị mở ra, Lâm Phùng mặc một bộ đồ ngủ màu đen bước đến.

Mái tóc anh vẫn còn nước nhỏ xuống, sự ướt át ấy khiến màu tóc anh như đen hơn.

Anh nhìn Trình Lộc, hỏi: “Nói xong rồi à?”

Trình Lộc cười cong cong mắt, cô gật đầu: “Ừm, nói xong rồi, ngày mai cô Từ sẽ về Mỹ.”

Cô bước xuống khỏi giường, mang dép vào rồi kéo cánh tay Lâm Phùng bước ra phòng khách, còn vừa đi vừa nói: “Đi sấy tóc, nếu không sấy tóc sẽ bị nhức đầu đấy.”

“Được.”

Anh ngồi xuống, Trình Lộc lấy khăn lau tóc cho anh, sau đó, tiếng máy sấy tóc vang lên trên đỉnh đầu.

Bàn tay Lâm Phùng khoát lên đầu gối, mí mắt rũ xuống, anh tự nhìn chằm chằm mấy ngón tay mình chẳng nhúc nhích.

Khi tay Trình Lộc xoa qua xoa lại tóc anh, anh lại không nhịn được hơi nhếch khóe môi lên.

Anh há miệng nói: “Bà xã, anh yêu em nhất.”

Trong sách có rất nhiều câu từ bài tỏ tình cảm, lúc Lâm Phùng yêu đương với cô đã từng xem qua không ít. Nhưng vào giây phút này, đầu óc anh đã chẳng còn nhớ gì nữa, cũng chỉ có thể nói một câu đơn giản như vậy mà thôi.

Yêu em nhất.

Anh, Lâm Phùng, người anh yêu nhất tên Trình Lộc.

Bên tai Trình Lộc toàn là tiếng máy sấy tóc, cô bỗng tắt máy sấy đi rồi “hả?” một tiếng, nhìn xuống đỉnh đầu Lâm Phùng hỏi: “Vừa rồi anh nói gì? Em không nghe rõ.”

“Không nói gì hết.”

Màu đỏ ửng đã nhuộm dần cần cổ anh.

Cần cổ thon dài đỏ bừng lên, tựa như một viên ngọc quý trong tránh lộ vệt hồng. Trình Lộc híp mắt nhìn, cô càng chắc chắn rằng vừa nãy Lâm Phùng đã nói gì đó.

Hơn nữa, còn là lời khiến người ta xấu hổ.

Trình Lộc mím môi cười lên, cô tiếp tục sấy tóc cho Lâm Phùng.

Những sợi tóc mềm mại của anh xuyên qua kẽ tay Trình Lộc, rất nhanh đã được sấy khô.

Lâm Phùng nhìn thời gian, đã gần mười giờ, anh đứng dậy hổi Trình Lộc: “Muộn rồi, đi ngủ thôi.”

Trình Lộc cất máy sấy tóc đi, cô nhìn Lâm Phùng đang bước về hướng phòng ngủ. Bóng lưng rộng lớn rơi vào mắt cô, cô chạy lên mấy bước ôm lấy Lâm Phùng từ đằng sau.

Lâm Phùng cũng không nhúc nhích.

Cô kề sát vào sau lưng anh, ngay cả tiếng tim đập trong lồ ng ngực cô cũng trở nên rõ ràng hơn.

“Sao thế?”

Trình Lộc ôm anh không chịu buông, cô có hơi bướng bỉnh rầm rì một tiếng, tựa như đang làm nũng vậy. Cô buồn buồn nói: “Ông xã, anh nói lại lần nữa đi, lần này em sẽ chú ý lắng nghe mà.”

Lâm Phùng bỗng cảm thấy có chút khô nóng.

Nhất là trên mặt anh, nóng đến không chịu được.

Da mặt của anh mỏng, rất ít khi nói mấy câu kiểu đó trước mặt Trình Lộc. Anh nói một lần là được rồi, còn muốn anh nói thêm lần nữa, đây là chuyện không thể nào.

Anh không lên tiếng, Trình Lộc cũng không buông tay.

Trình Lộc siết chặt tay hơn, cô chậm rãi nhón chân lên, tựa đầu mình vào bả vai anh. Cô đến gần hơn, sau đó cắn nhẹ lên cổ anh một cái, trên cổ anh lập tức xuất hiện một dấu đỏ nhỏ.

Suýt nữa Lâm Phùng đã không kiềm được, giọng anh hẫng đi một nhịp, có chút màu sắc khác lẫn vào, anh nói: “Đừng nghịch.”

Trình Lộc mềm giọng, tiếp tục làm nũng: “Ông xã, anh nói lại lần nữa đi mà.”

Trình Lộc cứ nũng nịu như thế, đúng là muốn mạng Lâm Phùng.

Cô muốn nghe, anh cứ nói là được.

“Vừa nãy anh nói.” Lâm Phùng hơi dừng lại, anh cảm giác được nhiệt độ trên mặt mình cao đến đáng sợ. Nhưng độ ấm từ đằng sau lưng anh đã lay động mọi quyết tâm của anh, anh thở ra một hơi, nói tiếp: “Bà xã, anh yêu em nhất.”
 
Đối Tượng Của Tôi Dựa Vào Ảo Tưởng Để Nói Chuyện Yêu Đương
Chương 65: Phiên ngoại 9: Đom đóm của một mình cô


Ngay ngày hôm sau Từ Thiến Thiến đã mua vé máy bay về nước Mỹ, thậm chí chẳng chào hỏi với Lâm Phùng một tiếng.

Tuy Từ Thiến Thiến đi, nhưng vấn đề của Thẩm LInh vẫn không được giải quyết.

Cũng may bây giờ đang nghỉ tết, Hứa Tú chưa khai giảng nên cô nàng có thể ở cạnh Thẩm Linh.

Hai ngày nữa Trình Lộc mới đi làm, bây giờ cô chẳng có gì làm, cho nên cũng đến nhà Thẩm Linh ở cùng bà.

Nhưng Thẩm Linh ở trong nhà đến mức chán ngán, cho nên đã đưa ra quyết định đến nhà Trình Lộc chơi.

Trình Lộc có hơi do dự.

Thật ra cô có hơi sợ khi Thẩm LInh có xuất thân như thế, sợ bà ta sẽ ghét bỏ tình hình gia đình cô.

Nghĩ đi nghĩ lại, nếu cô đã ở cạnh Lâm Phùng, còn quyết định cùng nhau trải qua cả đời, cô cũng không thể xa cách người nhà của anh được.

Trình Lộc đồng ý: “Nhưng con lớn lên tại viện mồ côi,có thể chỗ ấy điều kiện không tốt lắm, mẹ đừng ghét bỏ.”

Thẩm Linh đã từng điều tra Trình Lộc, tất nhiên bà ta biết Trình Lộc lớn lên ở viện mồ côi. Thẩm Linh hoàn toàn không có ý tứ chê khen, ngược lại còn để Hứa Tú đi mua thật nhiều quà, chuẩn bị mang đến viện mồ côi cho bọn nhỏ.

Sau khi nói chuyện với Lâm Phùng, Trình Lộc bèn lái xe đưa Thẩm Linh đi.

Lâm Phùng vì có việc nên không đi theo cùng được.

Rất nhanh đã đến bên ngoài viện mồ côi.

Trình Lộc đã sớm nhắc với Tần Văn Hương, bà đang đứng ngoài sân viện mồ côi chờ Trình Lộc và Thẩm LInh.

Bọn nhỏ trong viện mồ côi đều rất đáng yêu, vừa thấy Thẩm Linh đến đã liên tục gọi bà nội bà nội, dỗ cho Thẩm Linh vui vẻ vô cùng.

Bà ta và bọn nhỏ chơi đùa một hồi, sau đó lại ngồi cùng một chỗ với Tần Văn Hương, Tần Văn Hương dạy bà ta cắt hoa giấy trang trí lên song cửa sổ, thấy bà ta còn vui vẻ hơn bình thường nhiều.

Trình Lộc nghĩ, cuối cùng cũng đã giải quyết được vấn đề của Thẩm Linh.

Thời gian nhanh chóng trôi qua.

Rất nhanh đã đến một mùa xuân nữa, xuân về hoa nở, gia đình hòa thuận vui vẻ. Nữ minh tinh Mạnh Thử Hàn đang nổi tiếng cho ra một bộ phim mới, cũng khiến địa điểm du dịch “Trị trấn đom đóm” được người người ghé đến.

Sau bộ phim của Mạnh Thử Hàn ra rạp, Lâm Phùng và Trình Lộc cũng cùng đi xem.

Thị trấn đom đóm trong màn ảnh, khi đêm vừa buông xuống, đom đóm bay ra chiếu sáng cả một trấn nhỏ.

Mặc dù ban ngày cảnh sắc nơi đó cũng không xinh đẹp lắm.

Lâm Phùng chợt nghĩ dường như hai người chưa từng đi du lịch cùng nhau, cho nên anh bèn đề nghị cùng đến thị trấn đom đóm.

Lời đề nghị này rất ăn khớp với suy nghĩ của Trình Lộc.

Tối hôm đó, Trình Lộc bèn gửi tin nhắn cho Lý Thừa Nguyệt: [Mấy ngày nữa tớ sẽ đi du lịch với chồng tớ, một mình cậu có ổn không, hay tớ gọi Hứa Tú đến chăm sóc cậu một chút?”

Bụng của Lý Thừa Nguyệt đã bắt đầu nhô lên, tuy không quá lớn nhưng vẫn khiến người ta không thể lơ là.

Hơn nữa Lý Thừa Nguyệt không hề có kinh nghiệm, Trình Lộc thật sự hơi lo.

Lý Thừa Nguyệt lập tức trả lời lại: [Không cần, hai người cứ chơi vui vẻ đi, tớ có bạn đến chăm sóc tớ.]

[Được rồi, chỉ cần bạn của cậu đừng không đáng tin như cậu là được.]

[Yên tâm đi, bạn của tớ rất đáng tin.]

Cứ thế, Trình Lộc mới để Lâm Phùng mua vé máy bay đi thành phố Mai.

Trình Lộc chưa từng đến thành phố Mai, nhưng cô đã nghe người ta nói, nói con người ở thành phố Mai rất ôn hòa, như thể được tạo thành từ nước vậy.

Chuyện này dù nhiều hay ít cũng khiến Trình Lộc mong chờ.

Bởi vì bộ phim mới của Mạnh Thử Hàng mà thị trấn đom đóm có rất nhiều người ghé thăm, cũng may Lâm Phùng đã gọi đặt khách sạn trước, nếu không khi đến nơi đó đã phiền lòng rồi.

Nhưng vấn đề duy nhất khiến người ta phiền lòng đó là, quá đông người.

Vừa đến tối, trong trấn nhỏ đã nô nức tiếng người, ồn ào không chịu được. Nhưng may thay cả bầu trời của trấn nhỏ đều đầy ánh huỳnh quang.

Có cái là do đom đóm phát ra ánh sáng, cũng có cái là đèn do người trong trấn tạo ra.

Nhưng khi nhìn, cũng đẹp động lòng người.

Trên mấy con đường dài còn của trấn nhỏ người tới người đi không dứt, có rất nhiều hộ kinh doanh mở cửa cả đêm. Ngày đầu tiên Trình Lộc và Lâm Phùng đến đây đã đi đến mệt gần chết, cho nên hai người không ra ngoài chơi mà ở lại trong khách sạn trải qua ngày đầu tiên.

Sáng sớm ngày hôm sau, giữa những đám mây có ánh sáng chen lẫn bóng tối, chưa đến năm phút sau những tia nắng chói lọi đã rọi xuyên tầng mây, mặt trời đang dần nhô lên.

Trình Lộc vẫn còn đang ngủ, Lâm Phùng dậy khá sớm, anh đọc sách một chút, nhìn thấy quang cảnh như thế rất không cam lòng khi Trình Lộc không nhìn thấy được, nhưng anh lại không đành gọi cô dậy.

Anh bèn lấy điện thoại ra quay lại, đợi Trình Lộc dậy sẽ mở cho cô xem.

Trình Lộc bày tỏ mình vô cùng hối hận, khó lắm mới ra ngoài du lịch một chuyến, thế mà cô lại ngủ mất trước cảnh sắc xinh đẹp như thế.

Cô siết chặt nắm đấm, nói: “Sáng ngày mai em phải thức dậy xem mới được!”

Sau khi Lâm Phùng đặt ta “kế hoạch du lịch lần đầu tiên với bà xã” xong, anh thấy Trình Lộc đang chỉnh đồng hồ báo thức cho ngày mai thì cười nói: “Không phải anh đã quay lại giúp em rồi à, em còn cần dậy để làm gì, ngủ thêm một lát không tốt hơn à? Chờ đến khi em đi làm lại, lúc ấy lại phải thức đêm liên tục.”

Trình Lộc rất muốn đạp Lâm Phùng một cái, đúng là không hiểu phong tình gì hết.

Chụp lại xem có thể giống à?

Trình Lộc không thể làm gì khác hơn là hít vào một hơi, cuối cùng cô cũng buông video mà Lâm Phùng quay lại cho cô xuống: “Anh không hiểu, anh quay lại, hoàn toàn khác với hai chúng ta cùng xem.”

Lâm Phùng suy tư một lúc, anh lấy video mình quay ra xem lại, lúc này và lúc đó cảnh sắc chẳng khác gì nhau, hơn nữa kỹ thuật quay của anh khá tốt, sao lại không giống được chứ?

Trình Lộc nhìn biểu cảm mơ hồ này của Lâm Phùng cô đã biết ngay, anh vẫn chưa hiểu.

Cô lại hít vào một hơi, quyết định nói rõ hơn cho Lâm Phùng biết: “Đây không phải vấn đề quay lại cảnh mặt trời mọc, chủ yếu là vì cùng anh xem đấy.”

Trái tim Lâm Phùng tự nhiên nhảy lên một cái, như thể đã hiểu ra được gì đó, lại thầm tự trách mình vừa nãy không hiểu ý Trình Lộc.

Anh nghiêm túc gật đầu: “Chắc chắn anh sẽ gọi em dậy.”

Hôm đó đến tối hai người mới ra ngoài.

Ban đêm ở thị trấn đom đóm, mới là đáng xem nhất. Trên bầu trời tràn ngập ánh huỳnh quang, ngay cả những ánh đèn óng ánh cũng không sánh bằng.

Hai người đan tay vào nhau đi giữ đám người, nhưng trong biển người mênh mông, hai người như thể rất nhỏ bé, chẳng khiến ai để ý.

…… Trình Lộc vừa nhìn sang bên cạnh mình, có rất nhiều ánh mắt dừng lại trên người Lâm Phùng.

Được rồi, chỉ có một mình cô mới làm người ta không chú ý.

Điều này cũng khó trách, theo như điều kiện của Lâm Phùng, đúng là anh có tư cách chói mắt.

Cho dù là giữa màn đêm, sự tồn tại của anh chẳng khác gì đom đóm cả.

Nhưng thế gì đã sao, bây giờ anh chỉ là đom đóm của một mình cô.

Là đom đóm chiếu sáng cả tương lai cô.

Mặc kệ quá khứ của hai người thế nào, dù sao tương lai sẽ kề cận nhau không rời.

Lúc đi ngang qua một cửa tiệm quá quần áo, những bộ quần áo bên trong đều có ký hiệu đom đóm, Trình Lộc bèo kéo Lâm Phùng vào đó, mua đồ tình nhân.

Lâm Phùng hơi ngẩn ra, anh suy nghĩ một lát mới nói: “Chúng ta phải mặc… Đồ tình nhân à?”

“Tất nhiên, không thì đây là đồ mẹ con chắc?”

Lâm Phùng mím mím môi, anh không nói gì nhưng độ cong nơi khóe môi anh vẫn không qua mắt được Trình Lộc.

Đồ tình nhân là hai cái áo khoác màu đen, thiết kế của áo khoác rất đơn giản, chỉ được tô thêm ký hiệu đom đóm. Trình Lộc luôn yêu thích những thứ đơn giản, cái áo khoác này rất hợp với thẩm mỹ của cô.

Mặc áo khoác vào, Lâm Phùng có hơi kích động.

Hơn ba mươi năm, đây là lần đầu tiên anh mặc đồ tình nhân, còn là mặc cùng người anh yêu nhất nữa, sao có thể không kích động được chứ.

Anh đang kích động, cho nên lúc Trình Lộc trả tiền cho hai cái áo khoác này cũng không để ý.

Chờ đến khi anh hoàn hồn lại thì đã dần đi xa khỏi ánh mắt khinh bỉ của nhân viên.

Mới bước ra khỏi cửa tiệm, dường như anh nghe được một câu phỉ nhổ của nhân viên: “Đẹp trai như thế mà lại bám váy đàn bà, cũng khó trách.”

Lâm Phùng ngượng chín mặt.

Đây là lần đầu tiên anh bị người khác nói mình bám váy đàn bà.

Hiển nhiên Trình Lộc không nghe thấy, cô nhận ra được phản ứng của Lâm Phùng nên bèn quay đầu lại: “Hả? Không phải chỉ mặc đồ tình nhân thôi à, sao anh lại đỏ mặt đến thế?”

Cười chết mất.

Đôi mắt cô cong cong, bên trong tựa như có ánh sáng lấp lánh, rất chói mắt, cũng rất xinh đẹp.

Lâm Phùng không giải thích, anh gật đầu: “Là vì em.”

Trình Lộc lập tức cười đến thỏa mãn.

Cô đang định nói thêm thì chợt thấy trong đám người có một bóng người quen thuộc lướt qua, cô sững sờ cả người, đưa tay chỉ sang chỗ bóng người kia vừa đi qua rồi quay đầu hỏi Lâm Phùng: “Chờ đã, người kia… Có phải Lý Thừa Nguyệt không?”

Một người phụ nữ với cái bụng lớn đi nhanh trong đám người, không hề có tự giác mình đang làm mẹ kia hình như là Lý Thừa Nguyệt.

Lý Thừa Nguyệt không hề nói với cô rằng cô ấy sẽ đến thị trấn đom đóm.

Lúc này Trình Lộc mới nhớ, dường như cô chỉ nói với Lý Thừa Nguyệt mình chuẩn bị đi du lịch, cũng không nói mình sẽ đến thị trấn đom đóm.

Lâm Phùng nhìn theo ngón tay Trình Lộc, cũng chẳng thấy Lý Thừa Nguyệt đâu.

Anh đặt tay trên đỉnh đầu Trình Lộc, khẽ lắc đầu một cái: “Không thấy.” Anh dừng một chút rồi nói: “Bà xã, anh ghen.”

“Hả?” Trình Lộc quay đầu lại nhìn anh.

Anh ăn giấm của ai rồi?

Sắc mặt Lâm Phùng không hề thay đổi, anh rất tự nhiên nói: “Đây là lần đầu tiên chúng ta đi du lịch với nhau, trong lòng em lại nhớ đến người khác, còn xuất hiện ảo giác về người khác, anh ghen, không đúng à.”

Theo như lý luận logic của Lâm Phùng mà nói, đúng là không có gì sai.

Nhưng theo như tình cảm, Lý Thừa Nguyệt giống Lâm Phùng sao?

Một là ông xã, một là bạn thân, sao có thể đặt hai chuyện chung một chỗ rồi so sánh được chứ?

Trình Lộc hất bàn tay trên đỉnh đầu mình xuống, vừa dỗ dành vừa trêu chọc anh: “Nhìn xem anh ngốc chưa kìa.”

Cô nhìn sang một cửa tiệm bán bánh ngó sen rán ở bên kia, nói với Lâm Phùng: “Vậy anh ở đây chờ em, em đi mua đồ ăn vặt về dỗ anh.”

“Mua cái gì dỗ anh?”

“Anh cứ chờ xem là được rồi, em sẽ về ngay.”

Nói xong, Trình Lộc bèn chạy đến chỗ cửa tiệm bán bánh ngó sen rán. Bóng lưng mặc áo khoác giống hệt Lâm Phùng dần biến mất giữa đám người.

Chân Lâm Phùng hơi động đậy, anh muốn đuổi theo nhưng nhớ ra Trình Lộc bảo anh ở đây chờ cô. Anh mạnh mẽ dừng chân lại, cố nén kích động muốn đuổi theo cô mà đứng lại tại chỗ chờ, mắt vẫn dõi theo nơi Trình Lộc rời đi.
 
Đối Tượng Của Tôi Dựa Vào Ảo Tưởng Để Nói Chuyện Yêu Đương
Chương 66: Phiên ngoại 10: Đại kết cục - Hoàn toàn văn


Mười phút trôi qua, hình như đom đóm trên trời cũng sáng hơn một chút.

Nhưng trong đám người, vẫn chẳng xuất hiện bóng dáng của Trình Lộc.

Lâm Phùng không nghe Trình Lộc nữa, anh bắt đầu di chuyển, bước theo nơi cô vừa đi ban nãy. Anh nhớ, Trình Lộc đã nói cô đi mua bánh ngó sen rán.

Cừa tiệm bán bánh ngó sen rán duy nhất nằm ngay đầu đường lớn.

Bên lề đường nhỏ hẹp của thị trấn, đám người cũng đang ồn ào.

Anh tìm cách đi qua đám người đông nghịt, nhưng lúc này, dường như đom đóm trên bầu trời nhận được lệnh nào đó, chúng dồn dập tụ lại với nhau, tạo thành hình một bông hoa.

Lâm Phùng ngẩng đầu nhìn lên, anh định dùng điện thoại chụp lại cho Trình Lộc xem, nhưng nghĩ tới nghĩ lui lại không làm.

Trình Lộc nói không sai, lúc cô không có ở đây, ngay cả hình ảnh đẹp đễ như thế anh cũng chẳng muốn xem.

Đám người bắt đầu dồn dập ùa tới, vây xem một cách rầm rộ.

Mà trong lòng Lâm Phùng, chỉ muốn tìm được Trình Lộc.

Đi xuyên qua đám người, cuối cùng anh cũng đến được đường lớn. Mà ở đối diện đường lớn, ngay chỗ đám người tụ tập lại kia, Trình Lộc của anh đang đứng bên trong, một tay cô cầm đồ ăn, một tay khác cầm điện thoại, đang ngửa mặt lên trời quay video.

Lâm Phùng mỉm cười, anh sải bước đến chỗ cô.

Anh đi đến sau lưng Trình Lộc, từ đằng sau giành lấy điện thoại của cô. Trình Lộc trở tay muốn động thủ, nhưng quay đầu lại nhìn thì thấy là Lâm Phùng.

Cô bỗng thu tay lại: “Không phải bảo anh chờ em à, sao lại tới đây?”

Lâm Phùng mỉm cười lưu video lại, cũng vừa đáp lời Trình Lộc: “Không được, không đợi nổi, chỉ có thể đến tìm em.” Anh giơ điện thoại trong tay lên quơ quơ: “Không phải nói cùng xem, không quay video nữa à?”

Trình Lộc giật điện thoại lại nhét vào trong túi: “Anh nói đúng.”

Lâm Phùng nắm tay Trình Lộc, cảm giác lành lạnh từ đầu ngón tay cô lan đến, anh thuận thế nhét tay Trình Lộc vào trong túi của mình, muốn sưởi ấm cho cô.

Bánh ngó sen rán trong tay cô còn tản ra hơi nóng, cô đưa đến bên môi Lâm Phùng.

Vào giờ phút này, trấn nhỏ được bao phủ trong ánh huỳnh quang của đom đóm và ồn ào của người vây xem.

Đêm nay, Lâm Phùng và Trình Lộc chơi đến rất muộn mới về khách sạn.

Nhưng vì để ngày hôm sau có thể thấy được bình minh, Trình Lộc vẫn đặt đồng hồ báo thức lúc năm giờ sáng.

Sáng sớm ngày hôm sau, đồng hồ báo thức vang lên đúng giờ. Tuy Trình Lộc đang rất buồn ngủ, nhưng cô vùng vẫy một hồi vẫn ngồi dậy. Lâm Phùng cũng theo sát phía sau, cùng thức dậy với Trình Lộc.

Hai ngày nay thời tiết rất đẹp, tuy năm giờ sáng trời vẫn còn tối mờ. Nhưng phía chân trời đã tràn ra một vài tia sáng, dường như đang thông báo rằng thời tiết hôm nay không tệ lắm.

Hẳn là có thể thấy được mặt trời mọc.

Sáng sớm bảy giờ rưỡi, mặt trời ung dung mọc muộn.

Mặt trời đỏ rực dần nhô mình khỏi rặng mây, nhuộm cho cả bầu trời một tầng ánh sáng cam rực rỡ, thị trấn đom đóm nghênh đón bình minh.

Biển mây và mặt trời hòa lẫn vào nhau, Trình Lộc không nhịn được cảm thán một câu: “Đẹp quá đi mấy, mặc dù trước đây thường dậy sớm, nhưng cho đến bây giờ vẫn chưa thấy được mặt trời mọc.”

Trước đây khi huấn luyện cô đều dậy từ rất sớm, nhưng tất cả tâm tư đều đặt hết vào việc huấn luyện, nào còn suy nghĩ xem mặt trời mọc gì đó nữa.

Mà Lâm Phùng bên cạnh, nhìn từ chỗ của Trình Lộc thì chỉ có thể thấy được gò má của anh, gương mặt lạnh lùng được ánh sáng vàng tô nhuộm, che đi mấy phần lạnh nhạt trên mặt anh.

Nhìn như thế, cô lập tức không dời mắt nổi.

Quả nhiên, dù bình minh có đẹp thế nào, cũng không đẹp bằng anh.

Dường như Lâm Phùng nhận ra được ánh mắt của Trình Lộc, anh bỗng quay đầu lại nhìn cô. Bốn mắt nhìn nhau, Trình Lộc cười cong cong mắt, Lâm Phùng cũng khẽ mỉm cười, ôm cô vào lòng.

Lâm Phùng và Trình Lộc ở lại thị trấn đom đóm thêm mấy ngày, mãi đến ngày kia khi hai người chuẩn bị ra về, Lâm Phùng chợt nhớ mình đã quên gì đó ở khách sạn, cho nên bèn để Trình Lộc đến sân bay trước, còn anh về khách sạn lấy đồ.

Kết quả, trên đường về gặp được Cố Huyền.

Còn có cả Lý Thừa Nguyệ, người bạn Trình Lộc thường liên lạc.

Lý Thừa Nguyệt đang ngồi trong khách sạn ăn bánh kem, Cố Huyền ngồi bệnh cạnh đút cho cô ấy ăn với vẻ lấy lòng. Lâm Phùng biết con người của Cố Huyền, nói chung, anh ta không bao giờ bày ra dáng vẻ lấy lòng này.

Lâm Phùng suy nghĩ lại một chút, trước đó Trình Lộc đã nói Lý Thừa Nguyệt bị cặn bã nam lừa gạt, còn mang thai nữa. Kết hợp những điều này lại, thật sự không khỏi khiến người ta hiểu lầm.

Có thể Cố Huyền chính là cặn bã nam trong miệng Trình Lộc và Lý Thừa Nguyệt.

Sắc mặt Lâm Phùng lạnh xuống, nếu đã khiến người ta lớn bụng rồi, vậy mà còn không chịu trách nhiệm, đúng là một cặn bã nam.

Huống chi, đây còn là bạn của Trình Lộc.

Thật sự không thể tha thứ.

Nhưng bây giờ Lâm Phùng đang vội đến kịp chuyến bay, Trình Lộc còn đang ở sân bay chờ anh nữa. Lúc này anh không thể làm gì được, chỉ đành lấy đồ xong lập tức chạy đến sân bay, đến khi về Lâm Sơn rồi lại tính.

—- Đây là phần phiên ngoại riêng của Lý Thừa Nguyệt và Cố Huyền nên sẽ dùng xưng hô cô – anh cho hai người —

Trong thị trấn đom đóm.

Lý Thừa Nguyệt ăn hết nửa miếng bánh kem, trên khóe môi cô có dính chút bơ, Cố Huyền đưa tay lau giúp cô ấy với vẻ lấy lòng, lại bị Lý Thừa Nguyệt ghét bỏ đẩy ra.

Lý Thừa Nguyệt chậm rãi xoay người, cô nhìn cái bụng đang lớn lên từng ngày của mình mà thở dài: “Không ăn nữa, ngán lắm.”

Nói xong, cô lại quay đi định đến những chỗ khác.

Cố Huyền theo sát phía sau, anh vội vã nói: “Thừa Nguyệt, em đừng quậy nữa, cùng anh về Lâm Sơn đi. Em xem bây giờ em đã mang thai mấy tháng rồi, còn quậy như thế nữa.”

Lý Thừa Nguyệt bỗng dừng lại, cô có hơi khó chịu: “Tôi không có quậy, là có người ở Lâm Sơn không muốn tôi về, tôi ở đây mới an toàn nhất. Anh cũng đừng có ở đây thêm làm gì, dù sao thì sau này tôi cũng không để đứa nhỏ theo họ anh.”

Cố Huyền ngăn Lý Thừa Nguyệt lại: “Em không thể quyết định thay con được, em phải tôn trọng ý kiến của con chứ. Hơn nữa, bây giờ chỉ cần em gật đầu đồng ý, chúng ta sẽ là vợ chồng hợp pháp.”

Anh nhíu mày, thường ngày lúc anh không làm việc đều rất ngả ngớ.

Nhưng đến khi làm việc anh sẽ rất nghiêm túc.

Lý Thừa Nguyệt hiểu rõ, sự ngả ngớn của anh đã ăn vào tận xương tủy, nếu không, lúc đầu ở quán bar nào có chuyện tình một đêm gì đó.

Cô cụp mắt xuống, ánh mắt rơi vào trên bụng mình.

Đứa nhỏ đã sắp chào đời, thật sự cô không muốn chạy lung tung, nhưng tình thế ép buộc, cô không thể làm gì khác hơn.

Xuất thân của cô không tệ, chỉ tiếc là xuất phát từ bất ngờ.

Mẹ của cô bị cha cô lừa gạt, cô biến thành con gái của người thứ ba.

Sau khi mẹ cô qua đời vì bệnh, cha cô mới đến tìm cô, nhưng cô không thể chính thức trở thành con gái của nhà họ Lý.

Lý Trường Lông là tổng giám đốc của công ty đồ điện tử gia dụng lớn nhất thành phố Lâm Sơn, giá trị bản thân rất cao, Nếu bị người ta biết ông ta từng ngoại tình, còn có con gái ngoài giá thú, chắc chắn sẽ khiến công ty bị ảnh hưởng.

Vì thế, Lý Trường Long cho cô chi phí sinh hoạt, nhưng không bao giờ nhận lại cô.

Mà, sau khi cô trải qua tình một đêm với Cố Huyền, lại qua thêm mấy lần gặp gỡ tình cờ, đến khi hai người gần như xác định quan hệ thì cô lại bỗng phát hiện. Lý Trường Long đang qua lại với Cố Huyền, ông ta muốn gả đứa con gái duy nhất được ông ta công nhận cho Cố Huyền.

Ở Lâm Sơn, những thanh niên đến tuổi kết hôn đều đã kết hôn hoặc tìm được đối tượng, thế hệ mới lại chưa kịp trưởng thành. Người duy nhất còn độc thân chính là Cố Huyền.

Lý Thừa Nguyệt luôn là người không chịu thua, cho dù đối diện với người chị gái kia của mình, cô cũng không thể không làm gì được.

Huống hồ vào lúc ấy, Lý Thừa Nguyệt đã phát hiện mình mang thai, cô chắc chắn không muốn con mình trở thành đứa bé không có cha.

Giống như cô vậy.

Chỉ tiếc là, rất nhanh sau Lý Trường Long đã phát hiện cô thường xuyên ra vào bệnh viện. Theo như thủ đoạn của Lý Trường Long, ông ta lập tức phát hiện cô mang thai, còn là con của Cố HUyền.

Lý Trường Long tức giận vô cùng, mà người chị gái kia của cô cũng trăm phương nghìn kế muốn gi3t chết đứa nhỏ.

Vì thế, Lý Thừa Nguyệt đã cãi nhau một trận với Lý Trường Long, cuối cùng cô hết cách, không thể làm gì khác hơn là mua vé máy bay, đầu tiên cứ đưa đứa nhỏ rời khỏi Lâm Sơn rồi lại tính.

Lúc cô rời đi có suy nghĩ, nếu Cố Huyền không để ý đến những chuyện ở Lâm Sơn, cũng có thể tiếp nhận sự thật cô là con gái ngoài giá thú, có thể đến tìm cô, vậy cô sẽ không xen vào chuyện của những người nhà họ Lý kia nữa.

Rất may mắn là, cô đến thị trấn đom đóm, ngày hôm sau Cố Huyền đã đuổi theo tới.

Nghe nói anh đã buông xuống rất nhiều hạng mục trong tay, cũng đã nói chuyện rõ ràng với người nhà họ Lý, sau đó mới đuổi theo cô.

Thân phận con gái ngoài giá thú thật sự khiến người ta khó lòng tiếp nhận, ngay cả Lý Thừa Nguyệt cũng có một thời gian rất dài không tiếp nhận nổi chính mình. Khi đó cô nghĩ, nếu một ngày cô có thể tìm được một người, người đó hoàn toàn không ngại thân phận của mình, cô sẽ gả cho người đó mà không hề do dự.

Nhưng khi người đó xuất hiện, cô lại do dự.

Chỉ vì người đó là Cố Huyền.

Với thân phận như thế, ngay cả Lý Trường Long cũng muốn đánh tiếng làm thông gia, anh sẽ thật lòng với cô sao?

Lý Thừa Nguyệt không dám chắc.

Nhưng lần này, Cố Huyền đã buông hết mọi thứ để đến thị trấn đom đóm, cô cũng đã chắc hơn vài phần.

Người này, có lẽ thật sự thích cô.

Lý Thừa Nguyệt ở lại thị trấn đom đóm thêm mấy ngày, Cố Huyền vẫn chưa rời đi.

Vì ở khách sạn quá lâu nên Lý Thừa Nguyệt hơi chán, cô bèn ra ngoài đi lung tung một chút. Nào ngờ, tối nay thị trấn đom đóm có màn biểu diễn đặc biệt nào đó, người tới tấp nập, chen đi không nổi.

Cho nên cô lại về khách sạn nằm tiếp.

Lại không ngờ hơn, trên đường đi cô bị người ta đụng phải, vốn dĩ bây giờ bụng cô đã lớn rồi, bị va chạm như thế khiến cả người cô ngây ngẩng muốn ngã, bụng còn truyền đến cảm giác đau đớn.

Cô hoảng thật rồi.

Trong lòng lập tức hối hận không thôi, nếu cô không ra ngoài sẽ không có chuyện này.

Cô vội vàng bảo vệ bụng mình, trước mắt cô như hoa hết cả lên. Cô không thể làm gì khác hơn là vịn vào tường, người vừa đụng cô khi nãy ở bên cạnh hỏi: “Này cô, cô không sao chứ? Tôi, tôi gọi xe cấp cứu ngay.”

Người kia thấy dáng vẻ của Lý Thừa Nguyệt cũng bị làm cho hoảng, dù sao thì đụng phải một người phụ nữ có thai, trạng thái của người phụ nữ có thai kia lại không được tốt mấy nữa, dù là ai cũng sẽ sợ hãi.

Lý Thừa Nguyệt cố nhịn đau gật đầu, cô hít thở sâu, mở miệng gọi: “Lúc cần không thấy đâu, lúc không cần lại gặp ở khắp mọi nơi, Cố Huyền, em khó chịu chết mất rồi.”

Người đang gọi cấp cứu quay đầu lại nhìn cô: “Treo[1] cái gì cơ? Cô đừng có chuyện gì nha, tôi không gánh nổi trách nhiệm này đâu!”

“Cái gì? Tôi sẽ treo[1] à?” Lý Thừa Nguyệt nghe người kia nói thế, trái tim như rơi thẳng xuống đáy.

[1] 悬 đọc là Huyền, cũng có nghĩa là “treo”. Mà “treo” lại có nghĩ là ngỏm củ tỏi, người kia nghe Lý Thừa Nguyệt nói 悬 tưởng cô không xong nên hỏi lại, Lý Thừa Nguyệt thì lại tưởng người kia nói mình ngỏm củ tỏi rồi.

Cảm giác nặng nề, khiến người ta tuyệt vọng.

Người đang yếu ớt không thể khống chế nổi tâm trạng của mình, lúc này vừa hay là như thế.

Nước mắt trong đôi mắt Lý Thừa Nguyệt liên tục tràn ra ngoài, cô rất sợ, sợ mình chết, cũng sợ không gặp được Cố Huyền.

Mặc dù con người của anh có chút tật xấu, nhưng tổng thể mà nói anh hoàn toàn hợp với Lý Thừa Nguyệt, cũng rất thích cô, nên cô thật sự rất sợ.

Trong lúc mơ màng, dường như xe cấp cứu đến rồi, người đụng vào cô bước đến muốn đỡ cô lên xe cấp cứu. Nào ngờ, bỗng bị ai đó kéo lại, một người đàn ông cao lớn đen mặt đi vội tới, bế ngang người phụ nữ có thai lên.

Mà người phụ nữ có thai vừa nãy còn tái mặt, lúc này lại vô cùng an tâm ôm lấy người đàn ông, miệng không ngừng nói: “Không ổn không ổn rồi, Cố Huyền.”

“Đừng nói lung tung.”

Cố Huyền nhanh chóng bế cô lên xe cấp cứu, rất nhanh đã đến bệnh viện, bác sĩ chạy tới lui đến hơn nửa đêm mới thông báo không có chuyện gì, nhưng bảo Lý Thừa Nguyệt sau này không nên đi lung tung nữa, phải nghỉ ngơi nhiều hơn.

Lúc này Lý Thừa Nguyệt và Cố Huyền mới thở phào một hơi.

Cố Huyền nhìn Lý Thừa Nguyệt đã yên tĩnh lại, anh bèn mặt dày nói: “Em còn nhớ khi trên xe cấp cứu em đã nói gì với anh không?”

Sắc mặt Lý Thừa Nguyệt tái nhợt, cô nghiêng đầu sang một bên.

Lúc đó cô bị người ta lừa gạt, còn tưởng mình và đứa nhỏ sắp không xong rồi, cho nên mới ăn nói lung tung. Cô đã ôm Cố Huyền, nước mắt nước mũi chảy dài nói: “Nếu có thể qua được, em sẽ không chạy nữa, sẽ gả cho anh.”

Ai ngờ cô thật sự không có chuyện gì cả, rất nhanh đã ổn định lại.

Nhưng bây giờ, bị Cố Huyền nói thẳng ngay mặt như thế, Lý Thừa Nguyệt vẫn cảm thấy hơi khó chịu.

Lý Thừa Nguyệt không trả lời, Cố Huyền bèn nói thay cô: “Vừa nãy em đã nói rồi, nếu có thể sống sót sẽ gả cho anh, em cũng không thể để con không có cha được, đúng không?”

Lý Thừa Nguyệt hừ một tiếng, cô kéo chăn lên, vừa nhăn nhó vừa đưa tay sang chỗ Cố Huyền.

Cố Huyền luôn mang theo mình chiếc nhẫn của cô, anh móc trong túi quần ra, chiếc nhẫn kim cương lóe lên dưới ánh đèn trắng.

Anh thở phào một hơi: “Muốn kết hôn với em thật khó, anh thấy Lâm Phùng làm dễ dàng lắm.”

….. Lý Thừa Nguyệt muốn nói lại thôi.

Trình Lộc đã kể hết mọi chuyện từ trước khi Lâm Phùng theo đuổi mình cho cô biết.

Có lẽ chỉ còn mỗi Cố Huyền không biết chuyện của Lâm Phùng, còn tưởng rằng theo đuổi phụ nữ dễ lắm.

Dường như Cố Huyền nhớ ra được gì đó, anh lấy điện thoại ra rồi mỉm cười với Lý Thừa Nguyệt: “Trước đó Lâm Phùng luôn rãi thức ăn chó với anh, bây giờ đến lượt anh, anh phải nói cho cậu ta biết anh sắp kết hôn rồi.”

Vừa nói, Cố Huyền vừa gửi tin nhắn cho Lâm Phùng.

Lại phát hiện hai ngày trước Lâm Phùng đã gửi tin nhắn cho anh trên wechat, lúc đó tâm tư anh dành hết cho Lý Thừa Nguyệt nên không thấy, đến giờ mới thấy tin nhắn này của Lâm Phùng.

[Tạm biệt.]

Cố Huyền lập tức hoải nghi, chuyện gì thế này?

Cố Huyền: [???]

Hệ thống: Đối phương không phải bạn bè của bạn.

Cố Huyền: “…..”

Trong lúc nhất thời, vẻ mặt của anh một lời khó tả hết.

Lý Thừa Nguyệt ngẩng đầu nhìn anh, cô chạm tay lên bụng mình, không khỏi hỏi: “Sao anh lại bày ra vẻ mặt đó? Có phải ở cạnh em không vui không? Có lẽ anh thật sự không vui khi em về Lâm Sơn rồi.”

Cố Huyền ngước mặt lên, anh gạt chuyện của Lâm Phùng sang một bên.

Anh nhìn thẳng vào Lý Thừa Nguyệt một cách chăm chú, nói: “Không phải, là anh yêu em.”

Lý Thừa Nguyệt lầm bầm một tiếng, không quan tâm đ ến Cố Huyền.

Lúc này, ngoài cửa sổ sáng bừng, mùa xuân thật sự đã đến rồi.

[Hoàn toàn văn]
 
Back
Top Bottom