Ngôn Tình Đội Trưởng Phạm Anh Làm Chồng Em!

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Đội Trưởng Phạm Anh Làm Chồng Em!
Chương 80: 80: Rất Tiếcông Đại Úy Đã Say Rồi!


Nghi thức lễ ra mắt ông bà nhà trai kết thúc, bữa tiệc cưới mừng đôi tân lang- tân nương Phạm Chánh và và Lâm Nguyệt Dao chính thức bắt đầu.
Sau lời giới thiệu của vị chủ hôn, màn trao nhẫn cưới gắn kết làm phu thê diễn ra với muôn vàn cảm xúc.
Nhìn chiếc nhẫn đôi vừa được Phạm Chánh lồng vào ngón áp út bàn tay phải, Nguyệt Dao không kiềm được nước mắt.

Cô nhìn anh mắt ngấn lệ: "Phạm Chánh! Hôm nay, đứng trước hai bên cha mẹ, các chú lãnh đạo, cô chú bác người thân trong gia đình, đồng đội, bằng hữu và các vị khách quí, em chính thức gọi anh là chồng!"
Phạm Chánh hôm nay cũng không kém gì vợ.

Thân lính thấm đẫm gió sương, vào ra nơi khói đạn.

Ai cũng cứ nghĩ: anh sắc đá lắm!
Ấy vậy mà khi nghe những lời tâm can của vợ, nhìn thấy cô vì niềm vui mà khóc, Phạm Chánh cũng xúc động nghẹn ngào.

Đến bản thân anh cũng không thể tin được: mình thế mà khóc.
Anh đưa tay lau khô giọt nước vừa tràn qua khóe mắt vợ, cứ để mặc nước mắt hạnh phúc của mình lăn dài xuống gò má phong sương, cụng trán mình vào trán vợ, cảm động nói: "Cảm ơn em đã dành thanh xuân này cho anh.

Cảm ơn em đã hiểu và cảm thông cho một người lính.

Cảm ơn em đã đồng ý cho anh trở thành chồng! Để anh được chăm sóc em và những thiên thần nhỏ của đôi ta sau này! Anh yêu em rất nhiều, bà xã!"
Nghe những lời sến đậm chất ngôn tình từ vị đội trưởng.

Không chỉ Nguyệt Dao mà cả đám anh em trong đội ai cũng sởn cả da gà.
Họ thật không thể tin: Vị đội trưởng sắc lạnh trong mọi trận đột kích, biết đạn găm vào người mình cũng không tỏ ra chút thái độ nào kia..cũng biết nói mấy lời đường mật và cũng biết..ch** n**c mắt vì người mình yêu.
Ai bảo lính khô khan không biết nói ngọt? Ai bảo cánh lính thờ ơ không biết xúc động là gì?
Không! Họ cũng biết yêu thương, biết khao khát được yêu và lòng tràn dâng bao cảm xúc.

Công bằng mà nói, tình yêu của người lính dạt dào và bỏng cháy hơn tất thảy ai.

Chỉ có điều..họ giỏi kiềm nén mà thôi!
Đám người Trần Hùng hôm nay chợt nhận ra: Đội trưởng Phạm cũng là một người mít ướt.

Mấy anh em trong đội cùng đưa mắt nhìn nhau, trao ngầm quyết định: từ nay phải nhìn đội trưởng của đội bằng một con mắt khác.

Và phải theo anh ấy học tập nhiều hơn.

Như vậy mới mong có thể cưới được cô vợ để ngày tháng sau này có động lực quay về từ những trận đột kích!
Cha mẹ hai nhà, các sếp lãnh đạo đơn vị anh, bà con thân thuộc, bạn bè.

Tất cả ai cũng mừng cho cô và Phạm Chánh.
Trong tiếng chúc mừng.

Trên tay ly rượu cưới, tất cả cùng nâng ly vì hạnh phúc trăm năm của đôi trai tài gái sắc.
Giữa tiếng cười nói vui vẻ của ngày lễ thành hôn, mọi người chợt nghe một giọng trách móc:"Cưới vợ thật cũng chẳng thèm mời người vợ giả này một câu!"
Mọi ánh nhìn đều tập trung về một hướng.

Các vị sếp lớn, Phạm Chánh, Nguyệt Dao và đám anh em của anh đều nhận ra: Đó là Kiều Trinh.
Kiều Trinh nở nụ cười tươi, tay trong tay hạnh phúc với một người.

Cô ấy và người đàn ông đi bên cạnh cùng tiến về sân khấu.
Sau khi cúi đầu chào các vị sếp chỉ huy, Kiều Trinh trịnh trọng nói lời chúc phúc:"Đội trưởng Phạm! Chúc anh cùng vợ bách niên giai lão!"
"Nhân tiện em xin giới thiệu chồng em với mọi người." Kiều Trinh dừng lại, cô ấy chỉ tay vào người đàn ông đứng cạnh mình:"Đây là David, chồng chính thức của Kiều Trinh!"
Sau đó, trong tiệc vui chỉ còn lại mấy anh em trong đội, Kiều Trinh kể cho mọi người nghe chuyện cô ấy đã gặp chồng mình hiện giờ như thế nào.
Theo lời Kiều Trinh: Hôm ở bệnh viện thăm Phạm Chánh về.

Trên đường không biết nghĩ gì, mà lúc băng qua đường không để ý chiếc ô tô đang chạy tới.

Thế là tai nạn xảy ra.

Nhưng rất may, không có thương tích nặng nào ngoại trừ vài vết sướt toét da chảy máu ở chân.

Anh chủ xe là một bác sĩ nên anh ấy đã chăm sóc cho cô.

Rồi dần cảm hóa luôn trái tim sắc đá chỉ biết yêu mỗi Phạm Chánh.

Sau đó, vào một ngày đẹp trời, anh chàng bác sĩ đa khoa David đã cầu hôn và hai người cũng chuẩn bị làm đám cưới.
"Một cuộc tình gắn kết như nhân duyên tiền định!" Kiều Trinh cảm thán một câu.
Nghe cụm từ nhân duyên tiền định này.

Nguyệt Dao không khỏi nhớ đến câu chuyện về một người mà Phạm Chánh nói cô nghe cách đây ba hôm.
Chuyện bắt đầu vào giờ giải lao.
Dưới tán cây me già, sau khi thảo luận xong về hợp âm đàn tranh, cô kéo túi xách lấy phong bì thiệp cưới mời Erick.
Cầm thiệp cưới trên tay, Erick trầm lặng một hồi lâu.

Vì không phải người mình quan tâm nên Nguyệt Dao không biết được: nét buồn rười rượi đang dần hiện lên trên mặt Erick.

Mãi cũng chẳng nghe Erick nói gì.

Nguyệt Dao mang balo đứng lên:"Thầy nhớ đến nha!"
"Xin lỗi!" Ánh mắt Erick vẫn nhìn chăm chăm vào chiếc thiệp mừng trên tay.

Nguyệt Dao hơi bất ngờ trước thái độ thờ ơ của Erick.

Nhưng suy cho cùng đó cũng là điều bình thường.

Đám tiệc mà, ai đi được thì đi.

Mình sao biết được.
"Dạ, không sao! Nếu thầy bận thì không tới cũng được!"
"Ừm!" Erick chỉ trả lời một tiếng như vậy.
Nguyệt Dao lấy làm khó hiểu nhưng cũng thuận theo ý Erick.
Tối đó, cô đem thắc mắc này nói với Phạm Chánh.

Nghe xong, anh ôm cô vào lòng rồi giải thích cho cô biết nguyên nhân vì sao Erick tỏ thái độ hơi kì cục đó.
"Vì Erick cũng yêu em! Cậu ta không đủ can đảm để gọi người con gái mình yêu là chị dâu!"
"Cậu ta nói: phải quay trở về Mỹ ở với ba mẹ và đi tìm nhân duyên tiền định của cuộc đời mình!"
Nghe anh nói vậy, Nguyệt Dao hả miệng cả buổi mà chẳng nói được lời nào!
Tình được tình mất, chồng giả chồng thật, vợ chính thức vợ làm nhiệm vụ..chén tạc chén thù trên bàn tiệc sum vầy cuối ngày.

Đám anh em hôm nay vui vì gặp được hai chị dâu nên uống thả ga.

Mình uống, chúc Phạm Chánh uống.
Cứ thế khi anh về được tới phòng tân hôn thì chỉ huy của đời anh đang khoanh tay đứng ngay cánh cửa.
"Đại úy! Anh thật biết uống!"
"Ừm, một chút!" Phạm Chánh ngà ngà men rượu đưa ngón tay thị phạm một đốt ngón út cho vợ xem.
Nguyệt Dao nhìn đôi mắt vì uống nhiều rượu mà đang biểu tình muốn nhắm lại kia, cô đỡ chồng lại giường, không quên nói với anh mấy lời:"Một chút của anh mà thành thế này.

Em không ngờ chồng em tửu lượng kém!"
Phạm Chánh nghe cô nói vậy cười hì hì.

Nịnh yêu véo má vợ một cái.

Vòng tay ôm lấy eo vợ kéo sát vào người mình:"Bậy! Chồng em như thế này là vì...say em thôi!"

Nói xong anh đưa mắt nhìn bộ váy ngủ mỏng manh như tơ trên người Nguyệt Dao.
"Bà xã! Mình ngủ thôi!"
"Ừm! Anh ngủ đi!" Nguyệt Dao giúp anh cởi bớt y phục rồi đỡ đầu anh xuống gối, kéo chăn lại cho anh.
"Em còn đi đâu đó?" Thấy cô không nằm xuống với anh mà đứng lên, Phạm Chánh kéo tay hỏi.
Nguyệt Dao mỉm cười.

Cô ngồi xuống áp hai tay lên má chồng:"Em nấu canh giải rượu cho anh!"
Cô nghe nói: người đang say vận động XX gì đó không tốt cho sức khỏe.

Hơn nữa, vết thương ở chân anh vừa mới lành.
"Nhưng anh không thích uống canh.

Anh thích...!ăn em!" Phạm Chánh lại bắt đầu mè nheo không chịu buông tay cho cô đi nấu canh.
Nguyệt Dao dứt khoát đứng lên:"Em cũng rất muốn ăn anh.

Nhưng rất tiếc...!ông Đại úy đã say rồi!"
Do vậy nên đêm tân hôn cô và anh chẳng có gì khác so với những ngày trước kia.

Chỉ khác một điều: Khi tỉnh giấc, thấy hai gương mặt áp sát vào nhau.

Nguyệt Dao nhận ra rằng, hai người đã cưới.

Đã gọi nhau hai tiếng vợ chồng.

Tình cảm đậm sâu sẽ càng sâu đậm.

Cùng bên nhau đi đến hết cuộc đời.
 
Đội Trưởng Phạm Anh Làm Chồng Em!
Chương 81: 81: Tiểu Biệt Kích!


Mới hừng đông, bà nội anh đã nghe đám biệt kích chạy thể dục hô vang một, hai náo loạn cả sân.
Bà nhìn lên tầng nơi có phòng tân hôn.

Sau đó đi luôn ra sân, chắn bước chạy của đám trai tân.
"Im lặng...!để chị dâu dưỡng sức!"
Mười bốn cái miệng hả ra.

Mắt dáo dác nhìn nhau một hồi, rồi mới hiểu ý tứ thâm sâu trong lời bà nội chín mươi tuổi.
Cả đám không những im lặng mà còn cười to, vỗ tay bốp bốp.
"Làm đội trưởng...!sướng thế không biết!" Một anh dướn cổ nói to lên tầng hai.
"Ê, cậu nói xem: trong địa hình chiến đấu như tầng hai, đội trưởng sẽ thực hiện bắn ở tư thế nào? Nằm bắn, quì bắn hay là đứng bắn?"
Nghe câu hỏi của xạ thủ bắn tỉa, cả đám lại cười lên ha hả.

Trần Hùng ngẫm nghĩ một lát rồi ra vẻ ta đây hiểu biết.

Anh ta trả lời câu hỏi cho đám anh em biết:"Tôi nghĩ đội trưởng đang nằm bắn á!"
Chân anh ta đang đau mà.

Vả lại, chiến đấu ở giường chứ đâu phải ở sa trường mà quì, đứng cho mỏi chân!
"Sai, sai, sai!" Tay xạ thủ bắn tỉa thứ hai khoát tay bác bỏ.
Mười ba đôi mắt hướng về anh ta.

Bà nội Phạm Chánh cũng hết cách bịt miệng lũ chai mặt gió sương nên đứng bên nghe đám trai ế đoán mò.
"Tôi nghĩ đội trưởng sẽ thực hiện cả ba!" Anh ta quyết định.
Ai lại đi chọn một thế bắn?Trong tác chiến các anh không phải cũng vậy sao? Phải linh hoạt, cơ động kết hợp nhiều phương pháp.
"Vậy mới thu phục được đối phương chứ đúng không?"

Cả đám thấy hay nên lại vỗ tay rần rần tán thưởng.
Cảnh náo nhiệt đó vừa gặp lúc Phạm Chánh đi ra.

Anh chẳng biết nguyên nhân nên hỏi:"Các cậu trúng bùa yêu hả?"
Chỉ có vậy mới làm đám ế vợ kia sáng sớm đã cười giòn tan như thế.
"Dạ, đúng rồi! Đội trưởng làm ơn bật mí cho Z7 biết tư thế nào tốt nhất để cậu ấy còn vận dụng!"
"Tư thế gì?" Phạm Chánh nào hiểu ất giáp nên anh ngớ ra.
"Là việc...anh mới làm đó!" Trần Hùng thật muốn quì bái phục trò giả ngây của vị đội trưởng.
Phạm Chánh suy nghĩ việc anh vừa mới làm.

Chả có việc gì ngoài chuyện hôn vợ một cái rồi đi xuống đây.
Khoan! Vợ?
Trong đầu anh liền hiểu đám anh em kia muốn biết tư thế gì!
Phạm Chánh đứng thẳng lưng.

Hô to giữa sân:"Đội biệt kích An Nam! Một hàng dọc, tập hợp!"
Mười bốn cái đầu lập tức nằm trên một đường thẳng.
"Chạy thường, chạy!"
"Khi nào có lệnh mới được nghỉ!" Anh nói theo cái bóng phía sau.
Ai hiểu anh em trong đội hơn anh.

Phải bận rộn chút mới tránh mấy cái đầu nghĩ bậy.

Rồi đổ vỡ ra chuyện anh chưa động phòng.

Anh không muốn để đám đàn em biết: anh chưa sử dụng tư thế nào!
Nhưng trời đánh còn tránh miếng ăn.

Anh cứ nghĩ phạt vậy sẽ ngừa được việc đám anh em tò mò chuyện riêng tư.

Ai dè, trong lúc ăn sáng, một tên trong đội bất ngờ hỏi Nguyệt Dao.
"Chị dâu! Chị chấm đội trưởng ở tư thế nào?"
Nguyệt Dao đang ăn cơm.

Cô không biết người anh em đó hỏi vậy là có ý gì.

Cô đưa mắt nhìn Phạm Chánh.

Thấy anh giương ánh mắt mang đầu đạn vào người vừa hỏi.

Cô tức thời hiểu ngay.

Cô bật cười.

Lúc ngẩng mặt lên, cô nghiêm giọng nói:"Tư thế nào chị cũng chấm tốt!"
Một câu nói làm Phạm Chánh nở mày nở mặt.

Anh nhìn cô với ánh mắt: anh sẽ thực hiện tốt như lời vợ khen.
Ai dè câu nói của Nguyệt Dao k*ch th*ch trí tưởng tượng của đám anh em.

Trần Hùng nhìn cô nói luôn:"Chị dâu! Sau kì nghỉ này chắc quân số của đội tăng thêm một tiểu biệt kích!"
Ha...ha...Đó là tiểng cười của cả đám biệt kích.

Mà bà nội và ba mẹ anh nghe vậy cũng cười vui theo.
Một tin tốt lành như thế nên người lớn trong nhà ai mà chẳng mong.

Họ còn cầu cả đêm lẫn ngày nữa ấy chứ!
Cuối cùng rồi niềm mong ước có một tiểu biệt kích của nhà họ Phạm cũng thành hiện thực.
Ngày Nguyệt Dao làm lễ tốt nghiệp cũng là ngày cô báo tin vui cho cả nhà.
"Bà nội, ba mẹ! Vợ chồng con có tiểu biệt kích rồi!"
Bà anh nghe vậy mừng vui chảy cả nước mắt.

Bà liền hối mẹ chồng bấm ngay điện thoại thông báo liền cho Phạm Chánh đang ở đơn vị.
"Dạ! Chồng con biết rồi!"
"Vậy sao nó còn chưa về?"
"Dạ, do đang huấn luyện! Qua đợt này ảnh mới về nhà được!"
"Cài thằng này y như cha nó! Toàn lấy việc công làm trọng! Vợ làm lễ tốt nghiệp không về chia vui! Giờ lên chức cha cũng thờ ơ như vậy!"
"Mẹ con giống cha đó!" Ba chồng nghe bà nội chửi khéo, cười khổ nhắc bà.
Bà nội đang bực mình thằng cháu trai, thương cháu dâu bầu bí không có chồng ở bên, nghe ba chồng nói vậy, bà trừng mắt:"Cùng một giuộc cả!"
Nguyệt Dao biết, bà nội vì thương cô nên mới mắng vậy thôi.

Chứ bà sao không hiểu nhiệm vụ của một người quân nhân.
Để bù đắp cho cô, bà nội và mẹ chồng thay nhau ở bên cạnh bầu bạn cho cô vui.

Như thế sợ cô còn tủi thân, bà nội còn điện thoại về quê báo luôn cho cha mẹ cô dọn nhà lên thành phố ở.
Thành ra những ngày thai nghén của Nguyệt Dao dù không có chồng ở bên nhưng bù lại cô luôn nhận được sự động viên chia sẻ của những người thân ở nhà.
Mỗi khi Phạm Chánh gọi điện về cho vợ, anh nghe tiếng cười nói cuả người thân bên cô, anh cũng yên tâm được phần nào.
"Anh nhớ bảo trọng, đừng lo cho mẹ con em!" Mỗi lần thấy anh lo lắng, Nguyệt Dao đều động viên chồng như thế.

"Ừ, cố lên nha vợ! Anh yêu hai mẹ con!" Anh chỉ biết động viên vợ qua điện thoại.

Lòng có muốn hơn cũng không thể.
Cô biết anh cũng lo cho cô lắm.

Nhưng vì nhiệm vụ nên nén nỗi lo vào trong.
Khi tiểu biệt kích nhà họ Phạm tròn một tuổi, Nguyệt Dao thi tuyển vào Trường Nghệ thuật Quân khu.

Và công tác luôn ở đơn vị gần chồng.

Cả nhà ba người từ đó có thời gian bên nhau nhiều hơn.

Anh xong nhiệm vụ có thể tạc nhanh về nhà nhìn mặt vợ con, hôn mỗi người một cái rồi lại vội vã đi.
Những chiều cuối tuần hay những ngày Nguyệt Dao không có tiết dạy, cô đều đưa con tới đơn vị thăm anh.
Chiều cuối tuần đơn vị anh vì thế mà nhộn nhịp hơn.

Bởi có thêm tiếng cười, tiếng nói bi bô của một tiểu biệt kích siêu ngầu nhí.
Phạm Chánh choàng tay lên vai vợ.

Cô ngả đầu vào vai anh.

Cả hai vợ chồng nhìn thiên thần nhỏ đang ham mê nghịch khẩu súng nhựa và yêu cầu các chú giơ tay đầu hàng.

Hạnh phúc tràn dâng trong đôi mắt vợ chồng đội trưởng Phạm.
Anh em trong đội quấn thằng bé con một hồi rồi đồng thanh nói: "Phạm Kỳ sẽ là một biệt kích tài giỏi trong tương lai!"
 
Back
Top Bottom