Cập nhật mới

Khác ĐỢI TRẦU ĐÓN CAU

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
181,601
Phản ứng
0
Điểm
0
VNĐ
44,735
379662757-256-k403857.jpg

Đợi Trầu Đón Cau
Tác giả: tienwosja
Thể loại: Cổ đại
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Giặc còn đất nước chưa yên , tình duyên gác lại để sau nghe mình.

Lời thề cô phụ em rồi hẹn em kiếp khác nên dây tơ trầu.

Cô ơi em biết duyên mình có duyên gặp gỡ vậy rồi cũng tan , cô vì chuyện nước chưa yên nên cô hẹn lại duyên mình để sau, để rồi hẹn lại kiếp sau, cô ơi Thái Bảo nhớ thương cô nhiều.

Khi đi khăn áo em trao , khi về nhận lại một dòng thư tay, cạnh bên hộp gỗ anh hùng Việt Nam.

Lời thề chứng có Cao Xanh kiếp sau Thái Bảo nên duyên cho người.

TRUYỆN SẼ CÓ VÀI PHẦN KHÔNG ĐÚNG THEO LỊCH SỬ DO AD TỰ NGHĨ RA MONG MỌI NGƯỜI THÔNG CẢM❤



xuhướng​
 
Đợi Trầu Đón Cau
chương0


VIỆT NAM NĂM1946

Vào năm1946Việt Nam có nguy cơ chịu cảnh mất nước nhà tan , vì sự xâm lượt đất nước của bọn PHÁP.Tụi nó quân đông thế mạnh , nên chẳng bao lâu đã chiếm đống được vài tỉnh thành của Việt Nam, bọn chúng tàn bạo ác nhân không từ nào tả siếc, giàu thì bị chấn của cưới tài , nghèo thì làm nô lệ không công cho bọn chúng ai kháng cự không nghe thì chỉ có kết cục chết.

.vì thương dân vô tội thương bộ đội hi sinh nên vị lãnh tựu HỒ CHÍ MINH đã đứng lên kêu gọi lòng dân đứng lên cùng nhau đánh tan quân xâm lượt.

.Chúng ta muốn hòa bình, chúng ta phải nhân nhượng, nhưng chúng ta càng nhân nhượng, thực dân Pháp càng lấn tới, vì chúng quyết tâm cướp nước ta một lần nữa.

Không!

Chúng ta thà hy sinh tất cả, chứ nhất định không chịu mất nước, nhất định không chịu làm nô lệ...

Dưới lời kêu gọi đáng kính của vị lãnh tựu cao quý như tiếp thêm phần nào đó động lực cho người lính , con dân của Cụ Hồ đứng lên chống trả lại bọn thực dân Pháp.. ai có chồng góp chồng ai có con góp con, tuy biết một khi ra chiến trường súng đạn vô tình lòng người nhẫn tâm, nên có khi một đi sẽ khó lòng quay lại , tuy vậy nhưng lòng dân không nản vì người thân, vì những người đi trước đã cống hiến biết bao nhiêu xương máu để dành giữ mảnh đất thân yêu này nên một người không may nằm xuống thì sẽ có người khác tiến lên tiếp chỗ vì đất nước thái hoà vì Độc Lập nhân Dân.Chúng ta thà làm ma nước Nam còn hơn làm vua nước Pháp ..

HỒ CHÍNH MINH MUÔN NĂM

ĐỘC LẬP TỰ DO MUÔN NĂM
 
Đợi Trầu Đón Cau
chương1


○ Tại một thôn làng nọ nơi đây cảnh vật hữu tình lúa thơm bát ngát, cò bay lượn trời. cách xa nhửng nơi đã khói lửa đạn bay nhưng không biết sự bình yên như thế này sẽ cò bao lâu nữa...

Trời đã chập tối , có một cô gái vẫn còn đang tít trên đọt cây ổi để cố bẻ được trái ổi ngon..

-mợ út ơi thôi mình vào nhà đi mợ , trời cũng chập tối rồi kẻo ông bà lo.

- đợi tao xíu đi Hiển trái này to lắm..

Tham thì thâm..

Rắc Rắc.!

Tiếng cành ổi gãy rơi theo đó là tiếng la của con Hiển .

-mợ út.. mợ có sao không có trầy xước ở đâu không mợ...khỏi phải nói nó hốt hoảng như nào phần vì lo cho mợ chủ nó phần thì mợ út mà có chuyện gì thì nó sợ ông bà chủ sẽ đánh nó..

-tao ..

Tao không sao ..

- mợ té từ trên đọt ổi xuống mà nói là không sao hả..

- thì tao không sao thiệt mà không cảm thấy đâu gì hết ..

- trời.!

Có khi nào mợ té cái bị liệt toàn thân hay không vậy, sao mà không có cảm giác được..

Đang loay hoay tay cô vô tình đụng trúng cái gì đó nó mềm mềm cứng cứng như tay người vậy ...

Ủa mà khoan tay người...khi cô nhìn xuống tay mình thì thấy mình đang ngồi trên người ai đó , quần áo giống quân phục mấy tên cai ngoài chợ ..

Mà khoan quân phục caiii...trên người, người này toàn máu me đã vậy cô còn đang ngồi trên người, người ta .

- á á aaa mợ ...mợ ơi " con Hiển thấy mợ nó đơ thì tính lại đỡ cũng vô tình dẫm trúng cái gì đó khom người nhìn xuống thi thấy có người nằm dưới đó .

Cũng chẳng trách được vì sao lúc lên không ai thấy tại vì phía dưới cỏ mọc cao ngang đầu gối nên cũng khó nhìn.

-mợ ơi...có người..máu ..

Máu kìa ...mợ ơi..hình ..

Hình như ..chết người rồi mợ ơi...

Tay cô run rãy đưa lên mũi người đó thì thấy vẫn còn hơi thở.

- Hiển ơi..

Còn thở..

Mày ơi.!

- Giờ..

Giờ sao mợ..

-còn sao trăng gì nữa, phụ tao đưa người ta về nhà đi.

- nhưng mà mợ ơi..lỡ..lỡ người ta không qua khỏi thì sao mợ..có khi nào con với mợ đi tù không mợ...

Huhu con ..

Con không muốn đi tù mợ ơi..hức ..

- mày đứng đi khóc hồi người ta chết thiệt đó , mau phụ tao đưa về cho chị Liêm coi sao , nhanh ..

Nhanh đi mày..

Mạnh miệng là thế chứ tay chân cô run hết cả lên rồi.

Lỡ mà giống như con Hiển nói thì chết .nhưng giờ cũng chẳng nghĩ được gì nhiều tạm thời cứ đưa về trước đã . có nhỡ có chuyện gì thì cũng được nhẹ tội còn hơn bỏ mặt người ta...

Đường từ chỗ đó về nhà chỉ cách nhau có một con ruộng , nhưng nay có vẻ cảm giác sao nó xa quá ,trời trạng vạn tối nên cũng khá mờ thêm ruộng trơn trượt khó khăn lắm mới về tới nhà được.Vừa tới cổng cô đã la lên kêu người ra đỡ cô gái trên lưng con Hiển xuống.

Ông bà Trịnh đang ngồi phía trước nhà thấy cô la toáng lên thì cũng chạy vội ra xem , vừa tới cửa thấy mấy đứa hầu đang diều ai đó toàn thân máu me nên chạy lại hỏi cô

-Thái Bảo ai đây..sao .. sao toàn thân máu không vậy ?" bà Trịnh chất giọng run rãy lên tiếng hỏi "

- Má ơi không hẵn nói,vào nhà đi rồi con kể " vào tới nhà cô vọi chạy vào phòng gọi Ngọc Liêm ra

- Chị hai ơi, chị hai ,cứu..

Cứu người hai ơi

Nghe Thái Bảo kêu nên cô cũng bỏ ngang việc đang làm chạy theo em ra trước nhà.

Người đó từ sớm đã được đặt vào bộ dán ngựa , xung quanh người làm cùng ông bà Trịnh đang túm tụm lại xem.

- Mèn ơi ai đây Thái Bảo sao cô ấy bị thương nặng quá đa.

-Hức...

Hức ..

Má ơi..là con ,con đã làm người ta bị thương rồi má ơi...

Nghe em nói cả nhà đơ ra , con Hiển đứng bên cạnh cũng oà khóc theo mợ nó .

-Con ..

Con mới nói sao , con dám đánh người ta ra nông nỗi này hã Thái Bảo.

Bây..

Bây có biết bị thương nặng vầy nhỡ người ta không qua khỏi rồi sao , đã vậy còn là lính cai, người này mà có mệnh hệ gì thì bây đi tù mọt rong không ai cứu bây được.

- Hức ..

Má ơi..con , con không cố ý , ban chiều con leo trên cây..

Cái vô tình con té xuống trúng ngay người ta luôn..con vô ý má ơi..

-Mèn ơi , bây..

Bây có biết té .. sao mà trúng người ta được đa , từ cây mà té xuống trúng thế này thì trâu còn chịu không nổi chứ nói gì con người.Nhỡ người ta mà có mệnh hệ gì thì cả nhà này không ai cứu nổi bây đa

-Thái Bảo .!

Cô ta bị trúng đạn rồi vết thương có vẻ khá nặng, em mau chạy vào phòng chị lấy hộp sơ cứu ra đây." cũng chẳng trách do ban chiền trời khá tối nên cô cũng không thấy được vết thương di súng gây ra , còn tưởng mình té trúng nên người ta mới bị vậy 🙂)

Một lúc sau

- chị hai ..

Cô ta có sao không hai..

Còn ..còn sống không hai..

-Em yên tâm đi không chết được đâu, lúc nãy chị đã lấy viên đạn ra rồi , có nhẽ nghỉ ngơi vài ngày sẽ tỉnh thôi...

Nhưng

- nhưng gì vậy hai..?

- nhìn cái bộ quân phục này ..coi bộ có nhẽ là lính Pháp..

Có khi bị quân Việt Minh bên ta bắn trúng rồi .

- vậy mình đang cứu người hay..

Hay giúp địch vậy hai ...

-Haizz tạm thời cứ cứu người trước đã , đợi cô ta tỉnh lại rồi mình đem nạp cho Việt Minh..

Mà thôi cũng tối rồi đa cả nhà đi nghĩ đi , con xin phép về phòng trước.

- Tía má đi nghĩ đi ..

Để con trông người này cho .

- Sao bây không để sấp nhỏ nó coi cho bây đi nghỉ.

-thôi má ơi , dù sao người này cũng do con mang về nên để con chăm cho khỏi phiền mọi người..

-ừm , vậy cũng được nhưng bây coi mà nghỉ ngơi sớm đó đa
 
Đợi Trầu Đón Cau
chương2


BA HÔM SAU.!

Cuối cùng con người nằm bất động suốt ba ngày kia cuối cùng cũng tỉnh lại, đương nhiên mấy hôm nay do một tay cô chăm chút cho người kia rồi, nào là nấu cháo đút thuốc cho người này điều do một tay cô làm, má cô thấy cô cực vậy thì có kêu sai người làm giúp nhưng cô không chịu cô nói dù sao cũng là cô mang người ta về nên để cô chăm cho khỏi mắc công ai, chứ trong tâm là cô nghĩ đợi cái con người kia tỉnh lại sẽ đòi chút bồi thường tổn thất tinh thần cho cô mới được.Cuối cùng sao ba ngày nằm bất tĩnh thì cô ta cũng tỉnh lại , Thái Anh đang đút chén thuốc cho cô thì thấy cơ mặt cô nhăn lại , miệng thì cứ thiều thào gì đó nghe không rõ,tò mò nên cô tiến sát lại kê tai vào miệng người kia nghe cho rõ

-Tía..má ... chị hai...đừng mà ..

đừng bỏ con mà..tôi van xin các người ..tha cho má tôi đi ..xin các anh mà ..thả ra ... buông tôi ra ...áaa.

sao tiếng hét ấy cô tỉnh ngồi bật dậy ,vô tình đụng trúng đầu Thái Anh một cái rõ đau ,

-ôi da " Thái Anh nhăn mặt ôm lấy trán mình , tính mở miệng ra chửi thì thấy người kia tỉnh dậy ngồi nhìn cô với ánh mắt đăm đăm ,

-Làm cái gì mà nhìn người ta dữ vậy , chưa thấy gái đẹp bao giờ hả.

-Đây là đâu,cô là ai nếu các người đã bắt được tôi thì chém muốn giết mặc các người cho dù giết chết ta ta cũng sẽ không khai nữa lời .

-Bộ cô bị khùng hả , nói nhăn nói cuội gì vậy hỏi gì mà hỏi lắm, đây là nhà tôi ,tôi tên Trịnh Thái Bảo , còn cái gì mà chém chém giết giết gì đó thì thôi đi, tôi còn tạ ơn trời cô chưa chết nếu không tôi còn bị liên luỵ dài dài, chứ ở đó mà giết cô.Tỉnh lại rồi thì dùm ơn dùm phước tự uống hết chén thuốc này giùm tôi chứ tôi đút cô nãy giờ muốn xụi cái tay tôi rồi.

chuẩn bị đứng dậy rời đi thì chợt nhớ gì đó cô nghoảnh lại hỏi.

-Cô tên gì ? nhà ở đâu sao mà bị thương nặng dữ dị.

-Tôi tên Nguyệt Anh, tôi không có nhà,còn bị thương thì thì..

Thấy cô cứ ấp úng không nói được thì Thái Bảo cũng không hỏi nữa .

-Tên Nguyệt Anh đẹp thế vậy mà người sở hữu lại bị khờ chật đúng là tội ..

-Đỡ hơn cái đồ chằn gây như cô.

- cái gì cô nói ai chằn gây hã, xí xin lỗi chứ tôi hiền lành tốt bụng nhất cái làng này rồi .

- xí cô mà tốt bụng hiền thục á hả, tôi thấy cô khẩu nghiệp đã vậy còn chằn gây thì đúng hơn.

- cái ..cái gì ,cái đồ vô ơn kia ,tính ra tôi là người cứu cô về đây, chính là ân nhân của cô luôn đó , biết cô khó ưa vậy thì tôi đã không mang cô về đây cho khổ cái thân già này của tôi rồi , để đó cho mặc sát cô cho diều tha quạ rỉa cho rồi, đã cất công đem cô về đây đã thế còn chăm sóc cho cô nào là nấu cháo, đút cho cô từng muỗng cháo,đã...

đã thế còn tắm rửa cho cô nữa mà ,cô dám nói tôi chằn gây,khẩu nghiệp, đúng là mần ơn mắc quán.

-Cái gì cô tắm cho tôi á hả , ai mượn mà cô mần dị, cái thân thể ngọc ngà của tôi lại bị cái người xấu xa như cô nhòm ngó đụng chạm , đúng là mất giá .

-thấy gớm quá má ơi, cô làm như tôi thèm lắm vậy , cái ngực có bé tí thua cả cái tay tôi nữa ở đó mà làm giá, cũng tại cô mà tôi bỏ biết bao nhiêu công chuyện, bỏ cả việc đi chơi để ở nhà chăm cô , vậy đa mà khi tỉnh lại một câu cảm ơn còn không có còn ở đó mà nói xuyên nói xỏ tôi.

"Thái Bảo nói đúng vì chăm cô mà cô còn chẳng thèm đi chơi, mấy đứa trong xóm rủ cô đi chơi đây đó dù muốn đi dữ lắm mà cô nói là còn phải chăm người bệnh nên từ chối, mà cho dù cô có để cho người hầu chăm thì cũng chả ai nói gì đâu mà tại cô không muốn phiền với nhỡ mà cô gái này không tỉnh lại thì còn có thể nói đỡ vài lời khi gặp lính.

- Dị đó he ,tốt quá trời cái tính khác cái mỏ quá .đúng là cái mặt cô chỉ để nhìn chứ mà để mấy người mở miệng ra nói chuyện thì chỉ có khẩu nghiệp thôi.

-lanh quá he , đúng là đồ vô ơn.

Đang nói qua nói lại thì, bà Trịnh bước vào

-Bây làm cái gì mà um sùm quá đa, đứng trước nhà thôi đã nghe um ỏi cả lên.ủa mà con bé đó nó tỉnh rồi đó đa.

Thái Bảo không quên liếc xéo cô một cái rồi mới dạ vâng

- Dạ má , cái đồ vô ơn tỉnh lại rồi , má ngồi đây mà tiếp chuyện với cô ta đi , con về phòng trước.

- haiz cái con bé này . mà bây bao nhiêu tuổi tên gì ở đâu còn tía má bây đâu đó đa .

-Dạ con tên Nguyệt Anh năm nay con 20 tuổi ,con không có nhà tía má con mất hết rồi ạ .

- Mèn ơi, tội bây nghê chưa bây cũng chạng tuổi con Thái Bảo năm nay nó cũng 18 rồi đó đa , phải chi nó nhỏ nhẹ được như bây thì cũng tốt chứ mồm mỏ nó lanh chanh quá.mà sao bây bị thương nặng quá đa.

-Dạ .. dạ cái này con không nói được ạ

- à ừm thôi không nói cũng không sao, nhưng hình như bây là lính Pháp đúng không.

- dạ...

à không .. mà cái này con không nói được ạ nên mong Bác thông cảm .

-um không sao đa , bây không có nhà thì thôi không chê thì cứ ở đây đi , dưỡng thương cho khoẻ rồi đi đâu thì đi.

-Dạ con cảm ơn ạ phiền gia đình rồi
 
Đợi Trầu Đón Cau
chương3


- Này cái cô kia, mắc cái mớ gì cứ lẽo đẽo theo tui quài dị.

-Tại chán nên đi theo em chơi.

-Gớm bữa ai còn chê tui dữ lắm, chằn gây đồ mà.

-Tía má kêu em trông tui đó , em làm sao đặng được đó thì làm.

-Giề mới nói gì, nay dám kêu tía má tui là tía má cô nữa hả.

-Hai bác cho rồi chứ bộ,mà tui nói em nè ,tính em sao hay ghen ăn tức ở quá, con gái gì mà khó ưa mốt ở giá không ai dám cưới.

-Ờ thì đúng rồi ,tui ghen ăn tức ở,khó ưa chằn gây lắm,cho nên né xa tui ra à nghe sáp sáp một hồi tui đạp cho lọt sông bây giờ.

- xí , thì em cứ đạp đi , tui về tui mách tía coi tía bênh em hay bênh tui.

-Mà vết thương ở cái vai sao rồi, thấy chị Liêm cứ thay băng cho cô miết.

-Trời , trời nay làm bộ quan tâm người ta quá đa.Nhờ có công chằn gây của ai nên bây giờ đỡ nhiều rồi,giờ mà đi đu cây xoài nhà ông tư cũng chẳng si nhê.

-Hơ hơ, miệng thì nói hay lắm, vừa qua tới bển đã bị chó nhà ông tư dí cho sắp mặt chứ ở đó mà đu.

- Tại bữa xui thôi chứ bộ , kêu em canh ổng đi tui trèo lên bẻ,vậy mà chó nhà ổng ra em bỏ chạy một mình mất tiu không kêu tui luôn,hại tui vừa nhảy xuống bị nó táp cho một cái , mai mà nó táp hụt nên rách cái quần tui thôi đó, chứ mà trúng người thì mười chị Liêm cứu cũng không nổi .

-Xí cũng đáng đời mấy người,ai kêu chạy chậm mà hay rủ đi trộm xoài chi , đã thế còn rách cái quần về mắc tui vá cho mấy người nữa chứ.

-Mà nè, phòng tui nó lũng mấy lỗ dột quá trời luôn mùa này mùa mưa nên tui ngủ hong được.

-ủa dị nói tui chi, kêu tía mấy người cho người sửa đi chứ.

-Có nói rồi mà mai mốt dì mới sửa lận.

-thế thì ,qua mùng má ngủ đi.

- không có được còn tía nữa chi.

- vậy qua phòng chị Liêm ngủ ké đi.

-chị Liêm bả khó ngủ lắm , tui mà qua bển chắc bả khỏi ngủ luôn.

-vậy thì xuống ngủ chung với mấy đứa hầu đi, mùng tụi nó to lắm chứa thêm cô cũng chẳng si nhê.

-Trời em nhẫn tâm vậy luôn.

-Mệt quá cái này không được,cái kia cũng không chịu,vậy thì ra chuồn heo ngủ đi." nói xong cô phủi đít đi vô luôn bỏ người kia ngồi lại mặt cứ gơ ra .

-Ê thôi mà Thái Bảo cho tui qua phòng em ngủ ké đi mà.

-mơ đi diễm không có đâu.

- nè , nè Thái Bảo đợi đã.

"dù ban chiều bị người ta từ chối rồi mà Nguyệt Anh tối đến vẫn mặt dày ôm gối sang đứng trước cửa phòng Thái Bảo mà nài nỉ.

-Đi mà Thái Bảo, em cho tui sang ngủ với em đi,chỉ vài ba hôm thôi phòng sửa xong tui về bển không phiền em nữa mà.

-Không là không

"với cái dáng ngủ bẹo hình, bẹo dạng của mình thì không thể để cho ai thấy được nhất là con người khó ưa kia.

- Này mắc cái giống gì mà chị lì quá dị,ôm gối ra dạt trước nhà ngủ đi.

-Thôi mà em , ngoài đó lạnh lắm trời còn đang mưa, với cái thân thể bé nhỏ này của tui ra ngoải ngủ là sáng ra bệnh chết luôn đó.Đi mà cô gái kiều diễm , nết na ngoan hiền của tui

-Mệt quá chị cứ ở đó nói nhảm quài, mấy cái từ khen đó phát ra từ miệng của chị nghe thấy ớn quá, nổi cả da gà rồi.Mệt quá muốn vô thì vô đi , ngủ mà quạy là tui đá khỏi giường đó.

-hi, hi em yên tâm đi tui ngủ ngoan lắm , hứa đó đa.

- này này chị xích qua bển coi, mắc gì cứ sáp sáp dô tui quài dị.

-lạnh quáà cho tui dựa em cho ấm đi

- Lạnh thì kệ chị chứ, xích lại đây giở trò đồi bại hơi tui đá khỏi giường à.

"Đang nói chuyện thì lúc này trời váng xuống tia sét lớn kèm theo tiếng rầm to, Thái Bảo từ bé đã sợ sét nên, hét lên một cái rồi xoay sang ôm thẳng người kia mà rút vào lòng người ta mà run rãy.người kia cũng chẳng đẩy em ra mà dùng bàn tay xoa xoa lưng em như an ủi.

-em sợ sét à , không ngờ người khẩu nghiệp như em cũng sợ trời đánh quá đa.Ngoan đi có tui ở đây che cho em rồi an tâm ngủ mà ngủ đi.

"dưới sự che chở của Nguyệt Anh mà Thái Bảo nằm trong lòng cô ngủ giấc ngon đến sáng.
 
Đợi Trầu Đón Cau
chương4


Thấm thoát Nguyệt Anh đã ở đây ngần tròn 1 tháng, hôm nay là người rằm tháng sáu , hôm này chùa đông đúc hẳn không như mọi ngày .người người mặt đồ lam , áo lụa diện cho mình bộ đồ trang nghiêm kính đáo nhất có thể để đi đến nơi linh thiên.

-Nguyệt Anh à cô xong chưa sao lâu quá dị , con gái gì mà lề mề chậm chạp quá đa.

- xong òi nè ra ngay, này Thái Bảo em thấy bộ đồ chị đẹp không, là má lực cho tui đó.

-ừa thì đẹp mà chị nhanh lên đi , mọi người đi mị mị bỏ biết xa rồi mà chị còn đứng đây khoe.

" nơi đây là chốn linh thiên,những bức tượng Phật thần linh đều được thắp hương cúng nhường tạo nên không khí ấm cúng đế lạ thường . người thì thành tâm cầu gia đạo bình yên,con đàn cháu đống , người cầu phúc cầu duyên nhiều đến vô kể.

sau khi thắp xong nén hương trên tay Thái Bảo chắp tay lên trán miệng lẩm nhẩm khấn vái gì đó.

-Thái Bảo em khấn mong điều dì dạ.

-Cầu gì kệ tui ,nói ra mất linh.

-ôi dào, em phải nói ra thì thần linh mới nghe biết đường mà chứng cho.

-Nhiều chuyện quá à, mà mấy người có thắp hương cúng Phật chưa đó.

-Đương nhiên là rồi, tui cầu duyên đa

-gớm , người khó ưa như chị ai thèm cưới ở đó mà cầu duyên.

- nè ,nè sao đi chùa rồi mà miệng em vẫn khẩu nghiệp vậy,tui cầu sao kệ tui.

- ủa mà nè bộ chị có người thương rồi hay sao mà cầu duyên dị.

- Thì à..ừa có rồi , mà người ta ngốc lắm còn chưa biết nữa đa.

-gớm ,tui thấy chị ở nhà miết có thân với ai đâu, đi chơi thì cũng không rủ ai dị mà đã có được anh nào bỏ vào tâm trí rồi đó đa.

-tức nhiên rồi , mà nói đúng hơn là để ý cô nào thì đúng hơn,haiz mà người ta đúng ngốc luôn chắc còn chưa biết tui thương người ta nữa.

-Trời phải chị nói thương anh nào thì tui làm mai cho được chứ con gái thì coi bộ khó rồi đa.mà tính ra chị cũng giống chị Liêm , chị ấy cũng thương con gái, bả khoái chị Hồng Ánh xóm trên kìa mà có dám nói cho ai biết đâu, bả sợ người khác dị nghị.hi vọng sau này tui biết thương ai rồi thì hi vọng đó là một đấng nam nhi để không giống như chị Ngọc Liêm người mình thương mà khó đến được với nhau vì sợ hai từ định kiến.

"Nghe em nói Nguyệt Anh đôi mắt chợt thoáng qua tia mắt đượm buồn nhìn em , em ấy sợ sao, sợ hai từ định kiến ..liệu tui có nên nói tui thương em không Thái Bảo.

- Bộ em tưởng khi em thương một người nào đó thì em có quyền lựa chọn hả, đó là tình yêu xuất phát từ trái tim em, nó chỉ rung động mỗi khi em bên người đó , cho dù họ có là nam nhi hay nữa tử , chỉ cần khi em ngần họ em sẽ cảm giác rung động khó diễn tả lắm, em sẽ chỉ muốn bên người đó trọn đời , người mà em quyết tâm sẽ trao thân gửi phận đến suốt đời, chứ không phải là hàng rau hàng cá mà em có thể tự chọn, cho dù em lựa đúng người mà em cưới để sẽ không phải lo hai từ định kiến đi chăng nữa thì tim em cũng sẽ không vui nổi ,nó sẽ đau lắm em à.

-Gớm em mới nói có câu mà chị văn quá trời , mà chị có tỏ lời cho người ta biết hay chưa.

-chưa em ạ, chị sợ rủi đây sao khi tui nói ra rồi họ sẽ xa lánh khinh tởm tui mất , thà là không nói còn hơn nói rồi liệu không biết có vui hơn hay đau hơn nữa.

-Nếu như chị thương người ta thì chị phải nói chứ, cưới vợ phải cưới liền tay nhỡ mai hụt mất đau thương đến già , chị cứ mạnh dạng đứng trước mặt người ta như vầy nè rồi nói" chào em ,tui thương em , em làm vợ tui nghe, chịu hay không thì nói lẹ đỡ mất thời gian của nhau.nếu người ta chịu thì chị về mang cau trầu qua cưới ,không chịu thì kêu tui tui qua tẩn cho một trận trói lại gã luôn.

-Thôi đi cô nương, có mà người ta từ chối tui cũng không dám cho em đánh , em mà đánh người tui thương tui đau lắm luôn.

- Ờ không chịu thì chị cứ ở đó mà đơn phương đi,có mà người ta đi lấy chồng rồi thì đừng có khóc lóc kể lể với tui à nghe.

"nói rồi cô xoay người bỏ ra về bỏ lại Nguyệt Anh đôi mắt đượm buồn, tay cô đang mâm mê hai chiếc vòng trong túi quần, liệu cô có nên nói là mình đã thương người ta rồi không hay cứ im lặng nhìn em sau này lên kiệu hoa của ai khác.
 
Back
Top Bottom